[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 460 : Diễn Y Như Thật (c2296-c2300)
❮ sautiếp ❯Chương 2296: Diễn Y Như Thật
Lúc này, trong mắt các vô địch bùng nổ thần quang, nhìn về phía những người mới thoát ra.
Trong tay vài vị vô địch còn xuất hiện một con mắt!
Hợp Đạo Nhãn!
Tra xét!
Có con mắt nhìn thấy Đại Tần vương, nó nhìn ông nhưng không thể nhìn thấu.
Có người thấy đám người Chiến Vô Song, nhưng… lúc này bọn họ đang ở trạng thái hôn mê, hình như còn bị hạ cấm chế, điều này làm một vài cường giả Thần tộc biến sắc, đều nhìn về phía Nhân tộc.
Bên phía Nhân tộc, Đại Tần vương không hé răng, Chu Thiên Phương cười nói: “Đừng nhìn chúng ta, Tô Vũ là người thiết hạ cấm chế, tốt nhất là Thần tộc đừng nhúng tay, nếu không… Những người này mà chết, vậy thì chẳng ai cứu được!”
Bên phía Thần tộc, một vài cường giả sắc mặt biến ảo không chừng.
Có cường giả Thần tộc muốn kéo bọn họ lại, nhưng mấy vị vô địch quát: “Chờ tra xét xong rồi tính!”
Ai biết Tô Vũ có ngụy trang lẩn trốn trong đó không?
Giờ phút này không phải chỉ có một Hợp Đạo Nhãn, mà là nhiều hơn, nghĩa là có mấy vị Hợp Đạo đang tra xét, xem tam sinh, xem quá khứ, xem tương lai!
Còn biện pháp tra xét biển ý chí… Đây là phạm húy, dù là hiện tại thì cũng vậy, không ít kẻ là hậu duệ vô địch.
Sau đó, có người nhìn về phía Nhân tộc, quát lạnh: “Nhân tộc, mở rộng biển ý chí, để chúng ta tra xét!”
Đại Tần vương lạnh lùng nói: “Ngươi đang nói cái gì?”
“Đại Minh vương, đừng tưởng rằng chúng ta không biết ngươi đang nghĩ gì, ngươi muốn bao che cho Tô Vũ?”
Có người quát lạnh: “Có lẽ Tô Vũ đang trốn trong đám Nhân tộc này!”
Hạ Long Võ trầm giọng: “Hắn vẫn quan tâm đến Nhân tộc, nếu không, Nhân tộc không sống được nhiều như vậy, nếu đã vậy… Tại sao hắn lại trốn giữa Nhân tộc? Dùng đầu óc nghĩ đi thì biết!”
“Hừ!”
Tuy rằng Hạ Long Võ nói có lý, nhưng… Nhân tộc còn sống rất nhiều, không có vô địch nào chết, đã thế Vân Trần còn chứng đạo, vậy chẳng lẽ không nên làm khó sao?
Chẳng những chèn ép, còn phải ra sức chèn ép!
Nơi xa, Đại Minh vương ngụy trang Đại Chu vương ánh mắt khẽ động, ông quát: “Các ngươi chỉ vì tìm Tô Vũ mà muốn khai chiến với tộc chúng ta ư? Để tộc nhân của chúng ta lại đây, nếu khai chiến, các ngươi cũng chẳng được gì!”
Khí tức Đại Tần vương hình như không quá yếu!
Đám người Đại Minh vương ngoài ý muốn, ông ấy đã khôi phục rồi ư?
Hay là sao?
Tóm lại, giờ phút này bọn họ không cảm thấy có vấn đề gì quá lớn.
Bọn họ đang tranh chấp, còn Tô Vũ thì không ai để ý.
Bốn vị vô địch tọa trấn chỉ có một mục đích.
Các ngươi không quấy rối, chúng ta mặc kệ ngươi!
Nếu quấy rối, bốn vô địch trấn áp Tinh Hồng, dù Tinh Hồng rất mạnh thì cũng không thể lấy 1 địch 4, trong đó còn có một vị Vĩnh Hằng thất đoạn.
Thực lực Tinh Hồng đại khái là Vĩnh Hằng bát đoạn, nhưng là tồn tại cổ xưa, có lẽ sẽ cường đại hơn cường giả bây giờ một chút, nhưng dù cường đại thế nào đi nữa, nếu y đối mặt với bốn vị vô địch thì cũng không thể nhẹ nhàng đánh bại.
Huống chi, Tinh Hồng có chức vị trong người, bọn họ không trêu chọc cổ thành, Tinh Hồng mà ra tay, chẳng lẽ y nghĩ rằng quy tắc chỉ là bài trí thôi ư?
Giờ phút này Tô Vũ lộ vẻ bất đắc dĩ.
Ta bó tay rồi!
Hắn cắn răng quát: “Ta chính là Tô Vũ, Tô Vũ thật sự, các ngươi đánh ta chính là khiêu khích thánh thành, ta cảnh cáo lần cuối, các ngươi đừng quá đáng! Thiên Toàn, ta cảnh cáo các ngươi, các ngươi mà tấn công ta thì chính là kẻ địch của thánh thành, ta sẽ cho tất cả trấn thủ ra tay, đánh chết các ngươi!”
“Ha ha ha!”
Thiên Toàn Tiên vương bật cười, gia hỏa này quá nực cười!
Ông ta nhìn về phía Tinh Hồng: “Tinh Hồng trấn thủ, hắn chỉ là cư dân cổ thành bình thường, chết thì thôi, ta đánh chết hắn sẽ không thành vấn đề chứ? Nếu ngươi ra tay vì Tô Vũ, ra tay vì thành chủ của các ngươi, về mặt tình cảm thì có thể tha thứ, ta nghĩ, chắc các ngươi không đến mức tự tìm phiền toái vì một cư dân bình thường đúng không?”
Tinh Hồng lạnh lùng nói: “Không thể giết cư dân bình thường bên trong thành, ngoài thành thì không tới phiên ta quản! Nhưng giết Tô Vũ, giết thành chủ của ta thì đó chính là khiêu khích!”
“Ha ha ha, hắn không phải Tô Vũ đúng không?”
Thiên Toàn không nhịn được cười: “Nhảy nhót tới hiện tại, tiểu gia hỏa này chỉ biết kêu gào náo loạn, bổn vương rất muốn giết ngươi, để ngươi biết cái gì gọi là Vĩnh Hằng!”
Câu cuối cùng rõ ràng mang theo sát ý và tức giận.
Câm miệng đi!
Một tên tép riu mà không thể an phận sao?
Tô Vũ có tư bản khiêu khích vô địch, ngươi có sao?
Tô Vũ âm thầm tính toán, lúc này khiêu khích đã hoàn thành, giờ mấy gia hỏa này chắc chắn sẽ ra tay với ta, không vấn đề gì!
Hắn nhìn qua một lượt, tính toán lát nữa đánh nhau nên giết kẻ nào, chủng tộc nào có thể buông tha, chủng tộc nào không thể buông tha…
Hiện tại, đám người vây quanh Nhân tộc đều phải bị xử lý!
Kẻ bàng quan có thể tạm thời bỏ qua.
Muốn giết hết thì cũng không làm được.
Giết gà dọa khỉ… Không cần phải giết hết khỉ, chủ yếu là cũng rất khó giết!
Tô Vũ nghĩ vậy, hắn lại giận dữ hét: “Các ngươi làm càn! Các ngươi đang khiêu khích chủ nhân thánh thành vĩ đại đấy! Tất cả trấn thủ nghe ta hiệu lệnh! Những người này dám ra tay với ta, tất cả giết không tha!”
Không ai đáp lời, một lát sau, thanh âm Thiên Diệt lười biếng truyền đến: “Được được, biết rồi, bọn họ ra tay với ngươi, chúng ta liền ra khỏi thành giết bọn họ! Giết Tô Vũ chính là khiêu khích chứ gì, hiểu rồi!”
Một đám người bật cười.
Diễn y như thật vậy!
Có giỏi thì các ngươi ra đi!
Đám vô địch không để trong lòng.
Lúc này, có người thay đổi sắc mặt.
Bên phía Ngũ Hành tộc, Phù Thổ Linh nhìn về phía Kim Thụy, nhanh chóng truyền âm: “Trưởng lão, nhanh bảo mấy lão gia hỏa tộc chúng ta chạy lấy người…”
Kim Thụy sửng sốt, làm sao vậy?
“Trưởng lão, ngài không nhìn ra ư? Đó là Tô Vũ!”
Phù Thổ Linh bất lực, vậy mà còn không hiểu ư?
Tên kia chính là Tô Vũ thật đấy!
Đã lên xong kịch bản rồi, một khi Tô Vũ chủ động xuất động, Thần Tiên Ma ra tay với hắn, vậy đại chiến sẽ lập tức bùng nổ, trấn thủ sẽ ra tay, bởi vì… đã cảnh báo trước rất nhiều lần rồi.
Giết Tô Vũ chính là khiêu khích bọn họ!
Vậy mà còn không hiểu sao?
Không nhận ra sao?
Kim Thụy có chút hoảng hốt, không thể nào, đây là Tô Vũ thật ư?
Tô Vũ… Không trốn trong đám người ư?
Đừng đùa!
Ông cho rằng Tô Vũ đang trốn trong đám người, vậy mà lại… Không phải ư?
Má nó!
Hắn ra ngoài trước à?
Bên kia, Ma Đa Na nhíu mày nhìn Tô Vũ như một thằng ngốc, nếu hắn là giả, vậy hắn thật sự ngu ngốc, lời khiêu khích ấy sẽ chẳng được ai coi trọng!
Nhưng nếu là thật sự thì sao?
Tô Vũ… đã ra ngoài rồi ư?
Hắn đi ra ngoài thế nào?
Thông đạo Tử Linh?
Ma Đa Na hoài nghi, không có hé răng, gã nhìn về phía tiền bối nơi xa, nhìn Ma Qua Ma vương, gã chần chờ một chút, sau đó vẫn nói: “Tiên tổ, tra ta trước đi, ta muốn rời khỏi chỗ này, ta bị thương!”
Ma Qua nhìn lướt qua Ma Đa Na, lần này Ma tộc cũng không còn nhiều người sống, không phải chỉ có Ma Đa Na may mắn, mà còn mấy vị Ma tộc khác nữa, nhưng Ma Đa Na quan trọng nhất.
Trong tay Ma Qua cũng có Hợp Đạo Nhãn, gã nhìn Ma Đa Na, sau đó Ma Qua liền nói: “Chư vị, trên người Ma Đa Na có khí tức tinh huyết Ma Hoàng, không có khả năng là Tô Vũ, ta xin đảm bảo, được không?”
Các vô địch khác tự hỏi một chút, không hề nhiều lời, kẻ mang tinh huyết Ma Hoàng thì vấn đề sẽ không lớn.
Dù lá gan Tô Vũ lớn thế nào thì cũng không dám dính đến tinh huyết Ma Hoàng, rất dễ bị Ma Hoàng đánh chết.
Ma Qua tóm lấy Ma Đa Na, còn mấy vị Ma tộc khác thì gã không quan tâm, lát nữa phải cẩn thận tra xét, tránh trường hợp Tô Vũ ngụy trang lẫn vào trong đó.
Vừa đến bên cạnh gã, Ma Đa Na nhanh chóng truyền âm: “Tiên tổ, chuyện không liên quan đến chúng ta, chúng ta đi trước đi…”
“Đi?”
Ma Qua nhíu mày, truyền âm nói: “Dù thế nào thì lần này cũng phải giết Tô Vũ, người này mà không chết, tất sẽ thành họa lớn! Còn nữa, các ngươi cùng thời đại, nếu hắn không chết, hào quang của ngươi sẽ bị che lấp, khí vận bị đoạt, tiến bộ không nhanh như vốn có…”
Ma Đa Na trầm mặc, không nói gì nữa.
Tiên tổ không muốn đi!
Ma Đa Na lo lắng sẽ xảy ra chuyện!
Chương 2297: Là Do Ngươi Công Kích Ta Trước
Hợp Đạo Nhãn trong tay các vị vô địch vẫn đang tra xét từng người, Hợp Đạo Nhãn không khách khí với tiểu tộc, tra xét cả biển ý chí, Hợp Đạo cũng biết tránh nặng tìm nhẹ.
Chủng tộc không có cường giả cường đại tọa trấn, vậy để ý nhiều mà làm gì?
Đại tộc, chẳng hạn như Thần tộc, khi tra xét thì chủ yếu là dùng Hợp Đạo Nhãn, mà không phải trực tiếp xâm nhập biển ý chí…
Lúc này, bên phía Tiên tộc, sắc mặt một vị vô địch trắng bệch, giọng nói thì có chút kinh hỉ: “Con ta còn sống!”
Một đám người nhìn qua!
Kẻ duy nhất!
Vậy mà Tiên tộc vẫn còn một kẻ còn sống.
Tô Vũ cũng kinh ngạc, còn cá lọt lưới sao?
Trong đám người, một vị cường giả Tiên tộc thực lực Nhật Nguyệt cảnh lộ vẻ mờ mịt nhìn khắp nơi, vô cùng sợ hãi, Tiên tộc… chỉ còn mình ta ư?
Hắn nhìn về phía phụ thân chính mình, vội vàng nói: “Phụ thân, ta đến đó thì tra xét từng tầng, không có nguy hiểm gì cả, ta không gặp được Tô Vũ, không có bất cứ nguy hiểm nào!”
Hắn nhờ lời phụ thân dặn!
Đúng, ta phải nói vậy, bằng không sẽ có phiền toái.
Không sai, trước khi vào vị vô địch Tiên tộc kia đã dặn hắn phải giả vờ là tra xét từng tầng, trên thực tế, hắn đã chạy từ sớm, rất sớm, sớm kinh người!
Hắn trực tiếp lên tầng 7, khi tầng 7 còn chưa nhận được tin tức về Hà Đồ thì hắn đã chạy tới tầng 8, lên đó rồi hắn chẳng đi đâu, chỉ tìm phủ đệ của tướng quân tạp hào Tiên tộc để bế quan.
Đến bây giờ, thực lực hắn tiến bộ không ít, đã đến Nhật Nguyệt bát trọng!
Lúc này hắn còn nhớ lời phụ thân dặn dò, trong lòng chấn động, những người khác đã chết rồi ư?
Má nó!
Ta phải nói là bận tra xét từng tầng, không thì trách nhiệm này bị đổ cho ta thì làm sao bây giờ!
Nhưng… Lời này vừa nói ra, một đám người lộ vẻ khác thường.
Từng tầng?
Ngươi chắc chắn chưa?
Hà Đồ… tàn sát từng tầng một đấy!
Ngươi không gặp Hà Đồ ư?
Lừa quỷ à?!
Sắc mặt Tiên tộc vô địch kia cứng đờ, sau đó nhanh chóng khôi phục, khẽ quát một tiếng: “Nói vớ vẩn, ngươi vừa đến đã lên thẳng tầng 7, căn bản không hề tiến lên từng tầng, sao lại nói dối?”
Nói dối?
Vị Tiên tộc kia ngây ngốc, cha ta làm sao vậy?
Khi ta sắp vào, ngươi bảo ta nói vậy mà!
Vị Tiên vương kia hơi xấu hổ, nhưng mà dù sao cũng già rồi mặt dày, lão mặt không đổi sắc nói: “Đừng nói hươu nói vượn, ngươi bị Hà Đồ dọa sợ rồi à? Haizz, sao ta lại có hậu duệ vô năng phế vật như ngươi, gặp Hà Đồ thì bỏ chạy, rồi còn dám nói dối?”
“…”
Hà Đồ?
Tiên tộc Nhật Nguyệt này không quá ngốc, đã mơ hồ hiểu ra.
Hình như ta… nói sai rồi.
Hà Đồ cũng ở trong Tinh Vũ phủ đệ ư?
Ta nói rằng mình ở tầng 1 là có vấn đề ư? Thôi, mặc kệ, đã ra ngoài rồi, quan tâm làm gì!
Những người khác chết hết ư?
Không thể nào, năm tôn Tiên vương a, hắn không dám nghĩ nữa, không chỉ Tiên vương, giờ phút này, vô địch của các đại tộc hình như cũng không còn.
Các vô địch không ngốc, giờ phút này, đều lộ vẻ mặt tối tăm nhìn vị kia.
Hiểu rồi!
Gia hỏa này là người đầu tiên thông tri hậu duệ bên trong, mọi người cho rằng lão bảo con trai đi xuống tra xét, hóa ra là lừa đảo, gia hỏa đáng chết, đường đường là Tiên vương vậy mà không biết xấu hổ như thế!
Lúc này lại bị vạch trần!
Mấu chốt ở chỗ, một vài Tiên vương cảm thấy ghen ghét, bực bội.
Tiên tộc chết sạch!
Chỉ có nhi tử gia hỏa này chạy thoát!
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, có lẽ là nhờ lời dặn dò của gia hỏa này.
Nơi xa, Tô Vũ cũng ngoài ý muốn, cũng đoán được một ít.
Không tồi!
Vậy mà vẫn còn một tên sống sót!
Trời ạ, vận khí này, người này là Tiên tộc mang đại khí vận!
Khi thấy những người khác tới gần Nhân tộc, Tô Vũ hít sâu một hơi, tra xét Nhân tộc thì thôi, nhưng đừng phát hiện ra Đại Tần vương, tuy rằng hiện tại thực lực Đại Tần vương khôi phục không ít, nhưng dù sao cũng đã mất hai thế thân.
Tô Vũ lộ vẻ bất khuất liều chết, lại tiến lên trước một bước, cách Tinh Hồng một chút, giận dữ nói: “Các ngươi cương quyết muốn cản ta ư? Đừng quá đáng, ta chỉ muốn đi đón vài người trở về…”
Đám người Thiên Toàn sợ ngây người.
Từng gặp kẻ muốn chết, nhưng chưa từng thấy kẻ nào muốn chết đến vậy!
Ngươi thật sự muốn chết ư?
Khi Tinh Hồng cỏn ở bên cạnh thì có thể hiểu, mà giờ ngươi đơn độc đi ra, ngươi là tên ngốc không thấy quan tài không đổ lệ ư?!
Bên cạnh Thiên Toàn Tiên vương, một tôn Tiên vương khác nhàn nhạt nói: “Còn sống không tốt sao?”
“Tên nhãi nhép nhà ngươi đừng xen vào, đừng quấy rối.
Giết ngươi chỉ làm bẩn tay ta, biết không?”
Đường đường là Thiên vương mà lại phải giết tên nhãi nhép như ngươi, đúng là bẩn tay!
Ngươi biết không?
Tô Vũ phẫn nộ, hắn rất nôn nóng, cũng rất bất đắc dĩ, hắn cắn răng nhìn về phía Tinh Hồng: “Đại nhân, bọn họ ra tay với ta, các ngươi… Thật sự sẽ ra tay sao?”
Đám người Thiên Toàn lại bị chọc cười!
Không phải trước đó nói hiên ngang lẫm liệt lắm sao?
Sao giờ không tự tin thế, quả nhiên giả chính là giả, không hề tự tin, sợ Tinh Hồng không ra tay, bọn họ sắp bị tên đáng yêu này chọc cười đến chết rồi!
Niềm vui hôm nay đều là nhờ tiểu gia hỏa này.
Lúc trước còn cảm thấy bi thương, nhưng xem hắn diễn một lúc lại cảm thấy vui hơn, vậy lát nữa nếu có giết hắn thì sẽ cho hắn chết thống khoái!
Tinh Hồng đờ đẫn, màn trình diễn của ngươi… Thật rác rưởi.
Mà thôi, ngươi tự biên tự diễn, rác rưởi cũng chẳng sao.
“Sẽ!”
“Vậy… Đa tạ đại nhân!”
Tô Vũ lộ ra biểu tình không muốn sống nữa, hắn nhìn về phía Tiên vương kia, lại nhìn Thiên Toàn, tính toán, ta đánh ai bây giờ đây?
Những kẻ chặn hắn đều có tam thân!
Đương nhiên kẻ “độc thân” mà dám đến chặn Tinh Hồng thì chính là muốn chết.
Nếu đánh Thiên Toàn thì cũng lắm là đánh chết được một thế thân, chưa chắc có thể giết chết, cũng chưa chắc đã giấu được cảm giác của lão.
Một Tiên vương khác, đối phương đại khái là Vĩnh Hằng ngũ đoạn.
Có hy vọng trực tiếp đánh chết, một quyền đánh bạo một thân, ba quyền xong trận chiến, trực tiếp đánh chết…
Tô Vũ hạ quyết tâm, vô cùng phẫn nộ nhìn tôn Tiên vương kia, cắn răng nói: “Ngươi tên là gì? Ta muốn đánh chết ngươi!”
“Ngươi… Ha ha ha!”
Tiên vương kia cười xán lạn: “Bổn vương có thể thỏa mãn nguyện vọng của ngươi, tên nhãi nhép, danh hào của bổn vương…”
“Không cần biết, nói quá nhiều!”
Tô Vũ hừ một tiếng, bỗng nhiên, hắn cắn răng một cái, nổi giận đùng đùng lao đến tấn công!
“…”
Một đám người kinh ngạc, Tô Vũ giả này muốn chết đến vậy sao?
Tiên vương kia cạn lời, ngoài ý muốn, nhưng vẫn có chút cảnh giác, gã đánh một chưởng về phía Tô Vũ, gã không muốn tiểu tử này lại gần mình!
Tránh xảy ra biến cố!
Gã không còn gì để nói, ngươi lấy dũng khí từ đâu ra?
Không biết ai cho ngươi dũng khí ấy nữa.
Tinh Hồng ư?
Tô Vũ tiếp tục lao đến, thấy chết không sờn, nghiến răng nghiến lợi, chờ khi chưởng phong đánh tới, Tô Vũ đột nhiên mắng: “Ngươi thật sự dám công kích ta ư? Chủ động công kích ta…”
Tiên vương không cho hắn cơ hội nói chuyện, ngu ngốc, ta còn muốn đánh chết ngươi đây!
“Đây là ngươi chủ động đấy!”
Tô Vũ quát lớn, là ngươi chủ động, ngươi phạm quy!
Giờ khắc này, thần văn chữ “Xuyên” đột nhiên phát động, hắn nháy mắt xuyên qua… Đại khái không đến 100 mét, nhưng vậy là đủ rồi, có thể tới trước mặt vô địch kia.
Khoảng cách dịch chuyển rất ngắn!
Nhưng cũng rất nhanh, xuyên qua không gian rất hữu dụng.
Nếu không, đợi hắn lao đến nơi thì cần một chút thời gian.
Khi hắn đột nhiên xuất hiện, vô địch kia cảm nhận được không gian dao động, gã cười lạnh, có chút kinh ngạc nhưng không hề e sợ, một tay khác nắm thành quyền đánh về phía không gian vừa bị xé rách!
Đi chết đi, tiểu tử!
Không ngờ hắn lại thuộc không gian hệ, mọi người đều biết Tô Vũ không có thần văn không gian, không thì đã dùng đến từ lâu rồi!
Vậy mà ngươi còn giả mạo Tô Vũ ư?
Chương 2298: Chỉ Vì Một Câu “Ta Là Tô Vũ”
“Trấn sơn!”
Đúng lúc này, Tô Vũ hét to, trừ Dương khiếu ra, còn lại tất cả lực lượng đều bùng nổ.
Má!
Hai ta mặt đối mặt mà ngươi dám cuồng như vậy à?
Ngươi cho rằng Tô Vũ ta chưa từng giết vô địch sao?
Một tiếng trấn sơn này kinh động mọi người, bọn họ đều nhìn về phía bên này.
Oanh!
Một tiếng vang lớn kinh thiên truyền ra, mọi người rõ ràng nhìn thấy tôn Vĩnh Hằng ngũ đoạn bị một quyền của Tô Vũ đánh bạo!
Thời không trường hà hiện lên!
Trong nháy mắt, một Tiên vương sống lại, sắc mặt lộ vẻ mờ mịt và kinh sợ, chuyện gì vừa xảy ra?
Sao có thể!
Nhưng gã không có thời gian suy nghĩ, Tô Vũ đánh đánh tới một quyền, hắn rống lên một tiếng, một quyền nện xuống!
Gần đó, ba vô địch đồng loạt ra tay, bọn họ đều vô cùng kinh ngạc, vô cùng chấn động, nhưng bọn họ biết đã đến lúc ra tay!
Cùng lúc đó, Tinh Hồng cũng ra tay!
Y phẫn nộ quát: “Lớn mật, dám khiêu khích chúng ta, tấn công chủ nhân thánh thành, chết đi!”
Oanh!
Y đánh ra một quyền, trời sụp đất nứt!
Ba vô địch sắc mặt kịch biến, vội vàng thay đổi phương hướng, phản kích Tinh Hồng, Tinh Hồng đã thật sự ra tay!
Chuyện gì thế này?
Vì sao Tinh Hồng dám chủ động ra tay?
Không có khả năng, không có khả năng, chẳng lẽ… kẻ đó thật sự là Tô Vũ?
Ý niệm này hiện lên, bọn họ không dám nghĩ nữa!
Thật sự không dám!
Sao Tô Vũ có thể ở bên ngoài!
Chuyện này không có khả năng!
Bọn họ còn đang chấn động, vô địch nơi xa còn chưa phản ứng kịp, bên này, Tô Vũ không chút lưu tình, hắn lại đánh ra một quyền toàn lực!
Lại thêm một tiếng vang lớn kinh thiên!
Thế thân thứ hai bị hắn đánh bạo!
Khi một thế thân mát đi, thực lực vô địch sẽ sụt giảm, huống chi còn đang ở trong trạng thái kinh ngạc, hai thân bị đánh bạo trong nháy mắt, trong thời không trường hà, thế thân cuối cùng không chịu khống chế mà hiện lên.
Giờ khắc này Tiên vương kia hoàn toàn kinh sợ, gã sợ hãi, giận dữ hét: “Không, ngươi không thể!”
Không thể giết ta!
Ta là Tiên vương!
vương của Tiên tộc!
Ta chưa làm gì, sao ta có thể chết được?
Không có khả năng!
Ngươi rốt cuộc là ai?
Gã tuyệt vọng và sợ hãi, hắn không phải Tô Vũ, không phải, tuyệt đối không phải, Tô Vũ sao có thể mạnh như vậy!
Rốt cuộc hắn là ai?
Oanh!
Quyền thứ 3 đánh ra!
Giống như có một tòa núi lớn trấn áp quá khứ thân của gã, một quyền đánh ra, ầm vang một tiếng, thời không trường hà đứt gãy, tam thân hoàn toàn dập nát!
Ầm ầm ầm!
Trong hư không, huyết vân hội tụ!
Nơi xa, Tiên giới hơi rung chuyển, trong Tiên giới, một ngọn núi lớn vỡ ra, lộ ra một tòa đạo cung.
Trời sụp đất nứt!
Nguyên khí dật tán, ý chí lực dật tán.
Thời chắc tử vong, Tiên vương kia tràn đầy oán niệm, mang theo không cam lòng vô tận, tiếng gầm gừ vang vọng thiên địa.
“Ngươi rốt cuộc là ai?”
Ngươi là ai?!
Vì sao phải giết ta!
Vì sao có thể giết ta?
Kẻ cuồng sát Tô Vũ mới ra khỏi thành đã giết một tôn Tiên vương tế cờ!
Giờ khắc này, hắn lại trở tay ra quyền, tấn công Ma vương, Tinh Hồng cùng hắn tiền hậu giáp kích, bạo rống một tiếng, vô số sao trời hiện lên trấn áp Thiên Toàn và Thần vương!
Đến lúc này, những người nơi xa mới phản ứng được.
Quá nhanh!
Nhanh đến mức không thể tưởng tượng, không dám tưởng tượng, không thể tin được!
Nhiều nhất là một giây đồng hồ, một tôn Tiên vương đã bị đánh bạo!
Tam thân ngã xuống!
Đây là trực tiếp chết hẳn!
Không phải chỉ một trong tam thân, là toàn bộ, gã đã chết!
“Hằng vương!”
Có cường giả Tiên tộc kinh hô, vừa kinh vừa giận lại sợ!
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Đó là ai?
Tô Vũ im lặng ra quyền, ta không có thời giờ phản ứng các ngươi!
Giết tên Tiên vương đó để tế cờ đã!
Lúc này, mười mấy vô địch từ nơi xa đánh tới, có người giận dữ hét: “Hắn là Tô Vũ!”
Quá chấn động!
Tô Vũ!
Tô Vũ giết vô địch, Vĩnh Hằng ngũ đoạn.
Giờ khắc này, mọi người chỉ có một ý niệm, điên rồi, thật sự điên rồi.
Hiện giờ Tô Vũ thật sự có thể giết vô địch!
Đây không phải vấn đề mấu chốt, mấu chốt là, Tô Vũ… Thật sự ở bên ngoài ư?
Vậy kẻ bên trong là ai?
Bọn họ hồ đồ!
Giờ phút này vô địch cũng ngây ngốc!
Bọn họ chỉ cảm thấy chính mình giống như thằng ngu bị Tô Vũ đùa bỡn trong lòng bàn tay, bị hắn đùa bỡn, bị hắn trêu chọc, mà cái giá phải trả chính là một tôn Tiên vương đã chết chỉ trong nháy mắt!
Khi đám vô địch đánh tới, Thiên Toàn cùng Thần vương bị Tinh Hồng đánh một quyền, Tô Vũ cũng đấm lui Ma vương.
Sắc mặt ba vô địch đều cuồng biến.
Đến bây giờ, bọn họ không có thời gian suy nghĩ xem đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết rằng Tinh Hồng rất mạnh, Tô Vũ giả cũng rất mạnh… Má, Tô Vũ giả ư?
Rốt cuộc là thật hay giả?
Đúng lúc này, Tô Vũ tức giận nói: “Các ngươi nhiều người bắt nặt chúng ta ít người chứ gì? Nhiều vô địch đối phó Tô Vũ ta như vậy ư? 36 trấn thủ trợ ta giết địch!”
“Rõ!”
Một tiếng rống to vang vọng thiên địa.
Ngay sau đó, trong hư không xuất hiện 34 vị vô địch, cộng thêm Tinh Hồng là 35, không có bất cứ kẻ nào có thể dự đoán trước được điều này.
Trong thiên địa chỉ có 35 thân ảnh cường đại này, không, cộng thêm Tô Vũ nữa là 36!
Tất cả đều vô cùng cường đại!
“Giết!”
Một tiếng hét to, trong thiên địa, 36 quyền đánh ra!
“Không!”
Thiên Toàn Tiên vương hoảng sợ vạn phần, ông ta cách cổ thành rất gần, những vô địch phía sau cách xa hơn, dù bọn họ có thể lập tức tới đây… nhưng bọn họ không dám!
Má nó!
Tất cả trấn thủ đều ra tay, ai dám lại gần?
Không ai dám!
Oanh!
36 quyền nện xuống, toàn bộ hư không sụp xuống!
Thiên Toàn Tiên vương lập tức bị 7 – 8 nắm tay đánh bạo, mới vừa sống lại, lại thêm 7 – 8 nắm tay khác đánh bạo, sống lại lần nữa, vô số quyền đánh tới…
Khoảnh khắc cuối cùng, ông ta giống như vị Tiên vương lúc trước, tuyệt vọng và không cam lòng, mờ mịt và vô thố, thê lương nói: “Ngươi là ai?”
Ông ta nhìn Tô Vũ!
Tô Vũ ra quyền, vẻ mặt bất lực: “Ta là Tô Vũ! Ta đã nói bao nhiêu lần rồi?”
Tô Vũ!
Thiên Toàn Tiên vương tràn đầy không cam lòng, đúng vậy, hắn là Tô Vũ, hắn đã nói rồi!
Nhưng ta… Ta không tin!
Ta là Thiên Toàn Tiên vương, ta là Vĩnh Hằng thất đoạn, ta là vương giả Tiên tộc, vậy mà ta lại chết… Ta không cam lòng!
Oanh!
Thời không trường hà đứt gãy, Tiên vương đã chết, huyết vân hội tụ!
Cùng lúc đó, Ma vương và Thần vương thực lực không bằng Thiên Toàn cũng bị 36 vị cường giả tập kích, tam thân yếu ớt như đậu hủ.
Ầm!
Sau nhiều tiếng vang lớn truyền ra, một lát sau, hư không chỉ còn lại hắc ám, không còn lại gì cả.
Trên bầu trời, bốn đóa huyết vân hội tụ, mơ hồ có huyết vũ rơi xuống.
Giờ khắc này, tất cả vô thanh vô tức.
Mười mấy vị vô địch chôn chân tại chỗ, sắc mặt trắng bệch.
Bên phía Tô Vũ, 35 tượng đá đứng phía sau hắn, còn Tô Vũ, hắn mặc áo bào trắng như tuyết phiêu lãng theo gió, tóc dài bay múa.
Tô Vũ lấy ra một miếng vải trắng, lau đi máu tươi trên tay.
Hắn ném chiếc khăn đi, nhìn về phía đám vô địch dừng bước ở đối diện, tươi cười xán lạn, trông như thánh nhân, ngữ khí ôn hòa: “Chư vị, bọn họ đánh ta trước, ta đã nói rằng mình là Tô Vũ, không thể đánh ta, vậy mà bọn họ cứ muốn tìm chết… Chư vị sẽ không cảm thấy chuyện này không ổn chứ?”
“…”
Bốn vô địch chết đi!
Chỉ vì một câu “Ta là Tô Vũ”.
Hắn thật sự là Tô Vũ!
Chương 2299: Ngươi Chọc Điên Thiên Diệt Rồi
Giờ khắc này, trên người Tô Vũ tỏa ra tử khí ngất trời, bởi vì hắn gánh vác tử khí của 35 thành, giờ khắc này, áo bào trắng dần trở nên tối tăm, khiến hắn thêm vẻ tà mị và yêu nghiệt!
Đây… Thật sự là Tô Vũ!
Bởi vì chỉ có hắn mới có khả năng một mình gánh vác tử khí của tất cả cổ thành!
Đối diện, tất cả vô địch của các chủng tộc đều sợ ngây người!
Tô Vũ triệu hồi 35 vị trấn thủ vô địch!
Ra khỏi thành!
Cùng lúc đó, hư không bị xé rách, vô số hư không rách ra, các tồn tại cổ xưa cường hãn lộ ra thân ảnh.
Trong Liệp Thiên các, sắc mặt Giám Thiên Hầu biến ảo.
Nơi xa, Đa Bảo tướng quân vẻ mặt trịnh trọng.
Chỗ xa hơn, thông đạo Tiên giới mở ra, bản tôn Thiên Cổ đứng ở lối vào, nhìn qua ngàn vạn dặm, nhìn về phía Tô Vũ.
Giờ khắc này, các tồn tại cổ xưa lộ ra dị sắc, có kẻ xé rách hư không mà đến, có kẻ dùng ý chí lực tra xét, có kẻ đứng ở biên giới quan vọng.
Trên Tinh Thần Hải, Tô Vũ tươi cười xán lạn, tử khí ăn mòn, áo bào trắng hóa thành áo đen, nhưng hắn vẫn như cũ, chỉ là Tô Vũ áo đen càng thêm vẻ lạnh lùng!
“Tô Vũ!”
“…”
Từng tiếng nỉ non vang lên khắp bốn phương tám hướng, các vị tuyệt thế cường giả cảm thấy mình cần nhận thức lại vị Nhân tộc tuổi trẻ này.
Hắn là một tồn tại vô cùng đáng sợ!
Bởi vì phía sau hắn là 36 vô địch thượng cổ!
Chính hắn cũng nhẹ nhàng đánh chết một tôn Vĩnh Hằng ngũ đoạn, cho dù là đánh lén, nhưng đó là thực lực của hắn, thực lực khiến người ta tuyệt vọng và khó tin!
Bên phía Nhân tộc, Đại Tần vương, Đại Hạ vương, Đại Minh vương, Đại Đường vương… đều dại ra.
Đây là Tô Vũ à?
Các ngươi đùa ta à?!
Hắn… Thật sự là Tô Vũ ư?
Chỗ xa hơn, đám người Bạch Phong cũng há hốc miệng, Bạch Phong lẩm bẩm: “Đồ đệ ta?”
Đừng đùa, không có khả năng hắn nhẹ nhàng đánh chết một Tiên vương!
Nơi xa hơn, Đông Liệt Cốc, “Đại Tần vương” – Đại Chu vương dại ra, ta kiến thức rộng rãi, nhưng một tháng không gặp, vừa ra đã đánh 4 vô địch… Ta không thể nào tin được hắn là Tô Vũ!
Quá nhanh!
Vạn tộc vạn giới, không người nào dám tin, nhưng là không thể không tin!
Giờ khắc này, phía sau Tô Vũ, các tượng đá chỉ cảm thấy thống khoái, vui sướng, điên cuồng, phóng thích!
Chúng ta mới là vô địch!
Chúng ta ra ngoài rồi!
Ha ha ha!
Các vô địch thượng cổ đều vô cùng điên cuồng, dù cảm nhận được các cường giả đang tới từ bốn phương tám hướng, dù nhận ra vài người thì cũng khinh thường nhìn lại.
Tới, vậy đại khai sát giới đi!
Đồ cổ trong mắt Tô Vũ, dù là kẻ đã Hợp Đạo, thì năm xưa cũng chỉ là tiểu bối trong mắt bọn họ mà thôi!
Chỉ là bọn họ trấn thủ 10 vạn năm, hổ xuống đồng bằng mà thôi!
Hôm nay, chúng ta phải cho vạn giới biết, chúng ta ở đây, chúng ta còn sống, chúng ta không phải người chết!
Phía trước, trường bào của Tô Vũ bay múa, hắn cảm nhận được tâm tình kích động của những người phía sau,.
Tô Vũ tươi cười, chậm rãi nói: “Có bao nhiêu kẻ muốn giết ta thì đứng ra! Hôm nay, phân thắng bại, định sinh tử đi! Tô Vũ ta chờ các ngươi ở đây!”
Thanh âm mạnh mẽ chấn động chư thiên!
Ta ở ngay đây!
Muốn giết ta thì tới đây!
Giờ khắc này, mấy vị vô địch Ngũ Hành tộc nhanh chóng tránh lui, mấy vị vô địch Mệnh tộc nhanh chóng rời đi, né xa ba thước!
Hôm nay, Tô Vũ chính là chúa tể của chư thiên!
Bốn tôn vô địch tế cờ!
Đối diện, các vô địch dừng bước, nhìn Tô Vũ lạnh lùng tiêu sái trong hư không, trong lúc nhất thời, trái tim bọn họ đập có chút nhanh.
Nhân tộc!
Lại có thêm một yêu nghiệt trấn áp vạn cổ sao?
Giờ phút này, hư không không ngừng bị xé rách.
35 vô địch thượng cổ xuất hiện, tình cảnh lúc này đã không phải chuyện những người này có thể giải quyết.
Sau đó, có cường giả mấy đại chủng tộc Tiên Ma Thần xé rách hư không, xuất hiện ở đây.
Một Tiên tộc râu tóc bạc trắng, trên mặt hình như còn có chút đồi mồi, xé rách hư không, dẫm lên thời không trường hà dừng ở phụ cận, tiếng ho khan không ngừng, rồi lão nhẹ giọng nói: “Chư vị trấn thủ thánh thành đang làm gì vậy?”
“Ngọc vương!”
Bên phía Tiên tộc, một đám vô địch chấn động, hơi khom mình hành lễ.
Bên phía Nhân tộc, gần như không ai nhận thức vị này.
Nhưng có cường giả cổ tộc nhận ra, kẻ đó hít một hơi, truyền âm nói: “Ngọc vương, nếu nhớ không lầm, hình như là yêu nghiệt Tiên tộc trong triều tịch chi biến lần thứ bảy, từng đánh với Nhân vương trong triều tịch lần thứ bảy…”
“Là lão! Tộc ta có ghi lại, triều tịch lần thứ bảy, tuyệt thế yêu nghiệt Tiên tộc, người đứng đầu Thiên bảng Liệp Thiên bảng!”
“Lão còn sống ư?”
“Theo ghi chép của tộc ta, không phải lão đã bị giết ở triều tịch thứ chín hay sao?”
“Có khả năng chỉ là tam thế thân bị giết!”
“…”
Các vị cường giả nghị luận với nhau, đều có chút chấn động, bên phía Tiên tộc, một tuyệt thế thiên tài trong triều tịch thứ bảy đi ra, tuy nhìn già nua, trên thực tế, lão trẻ tuổi hơn nhiều so với không ít cường giả thượng cổ.
Nhưng xem bộ dáng thì có khả năng đã từng bị thương.
Lão giả – cũng chính là Ngọc vương – nhìn về phía Tô Vũ, rồi lại nhìn các trấn thủ, lão ho khan một tiếng, nói: “Thánh thành trấn thủ, chín lần triều tịch chi biến không đứng về phía ai, lần này… Nhân tộc không cường đại bằng vài lần triều tịch trước, hy vọng chư vị suy nghĩ kỹ rồi mới làm! Thực lực các tộc Tiên Ma Thần Nhân thế nào, Nhân tộc không biết, tiểu tộc không biết, tân tộc không biết, chẳng lẽ, chư vị trấn thủ không biết sao?”
Nghe vậy, Tô Vũ còn chưa kịp mở miệng, Thiên Diệt vô cùng thô bạo cười lạnh, tiếng cười vang vọng thiên địa!
“Ngươi thì tính là thứ gì? Tiên tộc cường đại thế nào? Ngươi mạnh lắm sao?”
Cười lạnh một tiếng, ngay sau đó, Thiên Diệt rống to, xé rách hư không, trong tay hiện ra một cây gậy do nguyên khí hóa thành, đánh về phía Ngọc vương!
Ngọc vương hơi biến sắc, thở dài nói: “Thiên Diệt, tính tình ngươi thô bạo đã được ghi chép từ thượng cổ, nhưng ngươi… đang tìm chết đấy!”
Môi Ngọc vương khẽ động, bốn phương tám hướng đột nhiên hiện lên vạn thanh trường kiếm, vô số trường kiếm hóa thành kiếm võng, lập tức lao về phía Thiên Diệt!
“Xem ra nói không thông rồi!”
Thực lực Ngọc vương cũng vô cùng cường hãn, lão nhìn về phía các trấn thủ, dù Thiên Diệt rất cường đại, nhưng lão vẫn đạm nhiên: “Trấn áp thông đạo Tử Linh vô số năm tháng, có công huân, mà không biết số trời! Phải diệt!”
Ầm ầm ầm!
Dứt lời, Thiên Diệt đập bạo vô số trường kiếm, những thanh trường kiếm đó giống như vô biên vô tận, không ngừng sinh ra.
Bên phía Tô Vũ có người muốn ra tay, Thiên Diệt giận dữ hét: “Để bổn tọa tự đánh!”
Ngọc vương!
Một tiểu bối mà thôi, vậy mà dám càn rỡ như thế!
Ngay sau đó, một tiếng gầm gừ vô cùng hung lệ vang vọng thiên địa, một lát sau, một thái cổ cự vượn cao tới vạn trượng, cả người huyết khí hiện ra trước mặt mọi người!
Giờ phút này, Ngọc vương biến sắc.
Tinh Hồng cười ha hả: “Ngu ngốc, dám chọc giận Thiên Diệt!”
“Ngươi chọc điên lão tử rồi!”
Quả thật Thiên Diệt đã nổi giận, hắn gầm lên giận dữ, giờ phút này, bên tai bỗng vang lên thanh âm Tô Vũ, đột nhiên hung quang trong mắt Thiên Diệt bùng nổ tới cực hạn!
“Giết!”
Chương 2300: Ai Giết Nhiều Hơn Ai?
“Giết!”
Tiếng gầm chấn động lỗ tai của vô số người, khiến bọn họ thất khiếu đổ máu!
Đúng lúc này, giữa thiên địa đột nhiên xuất hiện một cây trường côn, Thiên Diệt cổ thành biến mất, hóa thành trường côn, rơi vào trong tay Thiên Diệt!
Ầm!
Thiên Diệt cầm cự côn, đánh xuống!
Trời bị xé rách!
Giờ khắc này, trời xanh bị một côn này xé rách thành hai nửa, sắc mặt Ngọc vương kịch biến, nháy mắt vạn kiếm hợp nhất, kiếm quang chiếu rọi hơn ngàn dặm, lao về phía cự côn!
Ầm!
Tiếng vang thật lớn, một vài vô địch gần đó bị chấn động đến sắp hộc máu!
Trong ánh mắt khiếp sợ của mọi người, cây gậy kia đánh nát trường kiếm, ầm một tiếng, một gậy nện xuống, đánh Ngọc vương chia năm xẻ bảy!
Nơi xa lập tức xuất hiện một người, sau đó là người thứ hai, người thứ ba… lần lượt ra tay, đánh về phía cự côn kia!
Thiên Diệt vô cùng cường hãn, hắn cười lớn, hung quang trong mắt bùng nổ, xuyên qua thiên địa!
“Đám nhãi con mà dám lên giọng với gia gia ngươi à?”
Quanh đó, các vô địch khác vô cùng chấn động, không dám tin tưởng.
Ngọc vương bị đánh bạo một thân, đó hẳn là Vĩnh Hằng cửu đoạn chân chính!
Rất nhiều người nhìn về phía cổ thành, bên kia, một thông đạo đen nhánh hiện ra, nhưng không có tử khí hiện ra, toàn bộ tử khí đã được Tô Vũ gánh vác, giờ phút này Tô Vũ áo đen bay múa, vẻ mặt đạm nhiên, hắn tiếp tục quan sát.
Cùng lúc đó, phía sau hắn, Tinh Hồng hừ lạnh một tiếng, ngay sau đó, Tinh Hồng, Vân Tiêu đồng thời ra tay!
Lao về phía mấy kẻ vừa ra tay kia!
Thiên Diệt vẫn cao lớn vạn trượng, một côn quét ngang tứ phương, đánh về phía thời không trường hà của Ngọc vương, giờ phút này, toàn bộ chiến trường Chư Thiên dường như chỉ còn một côn này, hư không bị xé rách, trường côn quét ngang chư thiên!
Ngọc vương?
Rất mạnh sao?
Thiên Diệt hung lệ vô biên, tại thượng cổ, hắn chính là hung thú, sau đó được lão Quy cứu, gia nhập Trấn Linh phủ của lão Quy, trở thành đại tướng dưới trướng lão Quy, ngay cả Cung vương gặp hắn thì cũng phải cười vài tiếng, bảo lão Quy áp tính tình hắn, tính cách hắn quá táo bạo.
Mười vạn năm!
Bị đè ép mười vạn năm, giờ khắc này Thiên Diệt cường hãn vô biên, hắn lại đánh ra lần nữa, hai người Tinh Hồng ra tay đón đỡ đám cường giả khác, oanh!
Lại một tiếng nổ vang lên!
Trong hư không, một thanh trường kiếm vô cùng cường hãn bị đánh gãy!
Đó là trường kiếm của Ngọc vương!
“Khốn kiếp!”
Tiếng gầm giận dữ vang lên, trong nháy mắt, thời không trường hà của Ngọc vương di động, biến mất tại chỗ, trong chớp mắt, nó xuất hiện ngoài ngàn vạn dặm, ngay sau đó, một cường giả trẻ tuổi sống lại.
Đó là Ngọc vương!
Trẻ tuổi, cường đại, bá đạo, phong tư trác tuyệt!
Nhưng lúc này lão có vẻ suy yếu tái nhợt, khí tức hạ xuống, tràn đầy phẫn nộ!
Lão bị đánh bạo một thân, ngoài ra, thiên binh cũng bị đánh nát!
Thiên Diệt, khốn kiếp!
Giờ phút này, Thiên Diệt khí thế không giảm, hắn muốn lao đến đuổi giết lão, lúc này Tô Vũ lên tiếng, cười nói: “Thiên Diệt đại nhân, tạm thời đừng nóng, có rất nhiều cơ hội giết người, không vội nhất thời! Tên nhãi nhép mà thôi, không cần nóng vội!”
“Hừ!”
Thiên Diệt hừ lạnh, rồi trở về chỗ cũ, trường côn biến mất, hóa thành cổ thành, trấn áp thông đạo.
Tinh Hồng, Vân Tiêu cũng trở về, 35 tượng đá lại đứng phía sau Tô Vũ.
Giờ phút này, Tô Vũ nhìn bốn phía, nhìn phương hướng xuất hiện khí tức muốn bùng nổ ban nãy, khẽ cười nói: “Nếu chư vị tiền bối đã tới thì lộ diện đi! Loại rác rưởi không biết trời cao đất rộng như Ngọc vương thì đừng ra mặt!”
Phương xa, ánh mắt Ngọc vương lãnh lệ nhìn về phía Tô Vũ.
Tô Vũ nhìn lại, khẽ cười: “Sao, không phục à? So tư cách, chư vị phía sau ta già hơn ngươi nhiều! So thực lực, ngươi còn chẳng đỡ được một gậy của Thiên Diệt! So thiên phú, dù Tô Vũ ta nằm không tu luyện thì cũng tốt hơn ngươi! Một phế vật sống từ triều tịch thứ bảy đến giờ mà còn chưa Hợp Đạo, ngươi nhìn ta làm chi?”
“…”
Toàn trường yên tĩnh.
Phía sau, đám người Thiên Diệt mất tự nhiên, Tô Vũ vội truyền âm: “Chư vị tiền bối không giống lão, các vị cần trấn áp thông đạo Tử Linh, sao lại so với đám phế vật kia được!”
Nghe vậy, đám trấn thủ trở lại bình thường.
Cũng đúng!
Nhưng bốn phía, không ít vô địch lộ ánh mắt khác thường, có vẻ nghẹn khuất khó chịu không nói nên lời.
Sống từ triều tịch thứ bảy thì nhất định phải Hợp Đạo sao?
Nếu Hợp Đạo đơn giản như vậy thì đã không chỉ có vài Bán Hoàng như hiện tại!
Thật khó chịu!
Nơi xa, Ngọc vương lạnh lùng nhìn Tô Vũ, Tô Vũ khinh thường nhìn lại, hắn cười khinh miệt, không thèm nhìn lão, hành động này còn khiến Ngọc vương khó chịu hơn cái chết, lão lạnh lùng nói: “Trong triều tịch thứ bảy, bổn vương đã giết chừng 7 tôn Vĩnh Hằng Nhân tộc ngươi!”
Tô Vũ bình thản nói: “Vậy à? Tính đến hiện tại, ta đã giết không chỉ 7 vị Tiên vương của Tiên tộc ngươi, ta còn lười tính rồi, 5 kẻ chết trong Tinh Vũ phủ đệ, ban nãy thêm 2 tên, ta nhớ là lần trước cũng giết được 1 tên… Tiên tộc ngươi có nhiều vương, ta muốn xem xem phải giết đến khi nào thì có thể đủ 100 người!”
“…”
Tô Vũ tươi cười nhu hòa, không hề tức giận, hắn lại nhìn bốn phía: “Chư vị tiền bối không muốn hiện thân sao? Hay là cảm thấy Tô Vũ ta không đủ tư cách?”
Một lát sau, các tồn tại cổ xưa hiện lên trong hư không bốn phía.
Sau đó, các vô địch chấn động, vô địch các tộc bay về phía các đồ cổ tộc mình!
Đúng vậy, đồ cổ.
Có cường giả triều tịch thứ chín, có thiên tài triều tịch thứ tám…
Lần này, có mười vị đồ cổ xuất hiện, thực lực đều là Vĩnh Hằng cao đoạn, đến từ các đại chủng tộc, Thần Ma Tiên Long Minh đều có.
Sau một lúc lâu, Ngọc vương trở về, bên cạnh cũng xuất hiện bốn vị cường giả, tính cả Ngọc vương là có 5 người, bọn họ đều vô cùng cường hãn.
Sắc mặt Ngọc vương khó coi, lão vừa xuất hiện thì đã bị Thiên Diệt đánh bạo một thế thân, màn ra mắt bá đạo thần bí lập tức bị đánh vỡ, giờ phút này, lão nhất thời không biết mở miệng như thế nào.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







