- Home
- Truyện Hay
- [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
- Tập 362 : Nơi Nào Có Thánh Giáo, Nơi Đó Là Thánh Thổ (c1806-c1810)
[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 362 : Nơi Nào Có Thánh Giáo, Nơi Đó Là Thánh Thổ (c1806-c1810)
❮ sautiếp ❯Chương 1806: Nơi Nào Có Thánh Giáo, Nơi Đó Là Thánh Thổ
Trong lúc đám thiên tài đang điên cuồng giao chiến.
Bỗng có một tiếng nổ vang chấn động Nhân cảnh!
Hư không vỡ nát, một cỗ lực lượng cường hãn thổi quét tứ phương.
Ầm!
Không ít cường giả ở gần lập tức ngã xuống, có kẻ còn trọng thương hấp hối.
Ầm một tiếng, trong một hư không vỡ nát, một người đeo mặt nạ kim sắc vỡ một nửa, lộ ra nửa khuôn mặt anh tuấn: “Khụ khụ…”
Máu chảy xuôi theo khóe miệng.
Bộ trưởng Hoàng bộ ho khan, nhặt lên một hòn đá nhỏ, nhìn về phía đối diện, Long vương hư ảo, thời gian trường hà xuyên qua thiên địa, y khẽ cười: “Quá khứ tương lai đều đã chết hết, Bạch Nhạc Long vương, nếu ngươi có gan thì để hiện tại thân cũng đến đây đi, ta tiễn ngươi một đoạn đường!”
Long vương chỉ là một thân ảnh hư ảo có vẻ thảm đạm huyền phù trên thời gian trường hà.
Tam thân chết hai!
Đều là tam thế thân giao chiến, kỳ thật bộ trưởng Hoàng bộ cũng chỉ để tam thế thân tới đây mà thôi.
Nhưng hiện tại, giao chiến kết thúc, hai thế thân của Long vương đã bị đánh bạo, chỉ còn lại hiện tại thân còn ở Long giới.
Tới không?
Tới cái píp!
Tuy Long vương có chiến lực rất mạnh, nhưng đã mất đi hai thế thân, cái cuối cùng có đến thì cũng chỉ là chịu chết mà thôi.
Gã có chút không cam lòng!
Hư ảnh phiêu đãng trên trường hà dần dần tiêu tán, không cam lòng hỏi: “Ngươi là ai? Ngươi là Hạ Thần, hay là ai?”
Đến bây giờ, gã vẫn không biết mình vừa đấu với ai.
Công pháp, thủ đoạn, thủ đoạn thần văn không có gì đặc thù, huống chi đã nhiều năm trôi qua, khó mà đoán được đối phương rốt cuộc là ai.
“Vạn giới đều biết Nhân tộc có thêm một vị Vĩnh Hằng, ngươi là ai, Vĩnh Hằng đã ngã xuống không có khả năng sống lại, Vĩnh Hằng không chết không có khả năng là ngươi… Ngươi rốt cuộc là ai?”
Y không phải người đã chết đi, cũng không nằm trong những người còn sống.
Chẳng lẽ, chứng đạo trong di tích?
Hoặc là nói, gia hỏa này chỉ đơn thuần là tam thế thân của người nào đó?
Tam thế thân của ai lại mạnh như vậy?
Gã sắp tiêu tán, hiện tại thân không tới, gã chỉ có thể từ bỏ, không quản việc ở đây nữa, tuy rằng gã rất muốn để hiện tại thân đến đây, nhưng hôm nay đã có Minh vương chết, gã không muốn trở thành kẻ chết tiếp theo.
Bộ trưởng Hoàng bộ không để ý, mặt nạ kim sắc nhanh chóng khôi phục.
Ta là ai?
Ta không cho ngươi biết!
Cho ngươi không biết cả đời, để ngươi tức hộc máu, tức chết thì càng càng tốt, hiện tại thân của gã trốn ở Long giới, vượt qua thời gian trường hà đi giết gã hiển nhiên là đi chịu chết, bộ trưởng Hoàng bộ không có hứng thú làm việc này.
Không phải là không thể giết, y vượt qua thời gian trường hà, cả ba thế thân đến Long giới, y là Nhân tộc, sẽ không bị áp chế, vẫn có hy vọng đánh chết đối phương.
Nhưng giết được gã rồi… y cũng không về được nữa!
Hơn nữa, giờ phút này giết Long vương cũng chẳng thể thay đổi cái gì, chỉ là việc vô nghĩa.
Hư ảnh Long vương hoàn toàn tiêu tán.
Lúc tiêu tán còn tràn đầy không cam lòng.
Có người hùng hổ nói: “Không giết hiện tại thân, may mắn còn một mạng để sống mà lẩm bẩm không yên cái gì, đáng lẽ nên đến giết gã luôn cho rồi!”
Người vừa mắng chửi là Hạ Hầu gia.
Hạ Hầu gia chém bay một vị chuẩn vô địch, thở dốc nói: “Ngừng chiến, từ từ rồi đánh, bộ trưởng Hoàng bộ… Giúp chút đi, giúp ta đánh chết hắn đã…”
Bộ trưởng Hoàng bộ không để ý đến y, trong nháy mắt lao vào một hư không khác.
Bên kia, Huyền Giáp sắp không chịu đựng nổi!
Huyền Giáp đối chiến tam thế thân hai vị vô địch, một Thần một Ma, Thiên Đãng Thần vương và Mạt Hợp Ma vương, dù sao Huyền Giáp cũng không phải vô địch, dù chiến lực rất mạnh, nhưng lúc này cũng bị hai người liên thủ đánh cho tam thân phân ly.
Nhưng khi bộ trưởng Hoàng bộ gia nhập trận chiến, hai người liên thủ, thần văn phong bế thiên địa, giờ đến lượt hai vị vô địch kia lâm nguy!
Bên kia, Chu Thiên Đạo hoàn toàn áp đảo Tiên vương!
Ông rất mạnh!
Không chỉ có thực lực mạnh, mà thủ đoạn cũng có rất nhiều.
Thần Phù vô địch… ném mấy chục cái, nổ một loạt, làm hại Tiên vương cuồng mắng không ngừng, Đại Minh vương có phải kẻ điên hay không, chẳng lẽ mấy năm nay không có chuyện gì, chỉ biết vẽ Thần Phù cho con trai cưng sao?
Trận chiến mấu chốt nhất là ở chỗ Vạn Thiên Thánh.
Lạp Đức Ma vương có chút kiêng kị, gã chỉ có tương lai thân, không dám quá mức liều mạng, vậy nên, dưới sự trấn áp cường đại của Vạn Thiên Thánh, người vô diện không ngừng bị đánh lui.
Vạn Thiên Thánh du tẩu trong hư không, bình thản nói: “Ngươi chết chắc rồi! Không bằng tam thân hợp nhất, tự mình lại đây cùng ta chiến một trận! Tương lai thân của ngươi không phải đối thủ của ta! Ta cho ngươi cơ hội, bởi vì ta muốn đích thân giết ngươi!”
Tam thân hợp nhất!
Vượt qua thời gian trường hà, lôi kéo quá khứ hiện tại, người vô diện không hé răng, gã không ngờ Vạn Thiên Thánh mạnh thái quá đến vậy.
Gã liên thủ cùng Lạp Đức mà vẫn đấu không lại Vạn Thiên Thánh.
Gã có chút phẫn nộ, có chút không cam lòng, lạnh lùng nói: “Vạn Thiên Thánh, ngươi nhất thiết phải ép ta phản bội Nhân tộc ư? Ta vốn không muốn phản bội, ta chỉ có thù riêng với Diệp Bá Thiên, là thù riêng mà thôi! Chẳng lẽ cả đời ngươi chưa từng giết Nhân tộc sao? Vì sao phải ép ta!”
“Thù riêng?”
Vạn Thiên Thánh lạnh lùng hỏi: “Vậy ngươi nói xem, thù riêng thế nào mà khiến hắn chết rồi còn chưa kết thúc, mấy năm nay, ngươi không ngừng phái người ám sát thiên tài đa thần văn hệ! Thù riêng, ngươi giết hắn còn chưa đủ, còn muốn tiếp tục diệt sạch đa thần văn hệ ư?”
Ông cường đại vô biên, một kiếm tiếp một kiếm, chém cho người vô diện không ngừng đạp vỡ hư không, thời gian trường hà chảy xuôi mới khôi phục được những vết thương bởi kiếm đó.
Người vô diện giận dữ: “Là các ngươi ép ta! Nếu năm xưa Liễu Văn Ngạn không kế thừa thần văn Diệp Bá Thiên thì sẽ không có việc này, thần văn của hắn được bảo tồn, ai biết hắn có sống lại hay không, chỉ có hoàn toàn đoạn tuyệt mọi cơ hội của hắn thì mới có thể làm hắn huỷ diệt!”
Vạn Thiên Thánh lạnh nhạt nói: “Vậy ư? Nói chính nghĩa như vậy, kết lại là ngươi mơ ước thần văn của hắn, mơ ước công pháp của hắn, muốn chiếm lấy tất cả của hắn, nếu không, ngươi đã không đánh cắp tư liệu của hắn!”
Nghe vậy, người vô diện vô cùng phẫn nộ, lạnh lùng quát: “Nói bậy, Diệp Bá Thiên không để lại bất cứ tư liệu gì! Cho dù có thì cũng không phải ta lấy, sau khi giết hắn, ta còn không dám về Nhân cảnh, sao lại đánh cắp tư liệu được!”
Vạn Thiên Thánh khẽ nhíu mày, không nói thêm nữa, kiếm khí không ngừng bùng nổ, hư không bị cắt nát!
Lạp Đức Ma vương có ý định đục nước béo cò, gã không đánh toàn lực, khiến cho người vô diện chịu áp lực lớn hơn.
6, không, 7 tam thế thân của vô địch cũng không đủ!
Nhân cảnh hôm nay vượt quá sức tưởng tượng của mọi người.
Trong khi bọn họ đang giao chiến không ngừng, ầm một tiếng, một vòng tàn dương rơi tan.
“Hì hì…”
“Chết rồi chết rồi!”
“Nơi nào có thánh giáo, nơi đó là thánh thổ!”
Nghe thấy thanh âm này, nhất thời da đầu mọi người liền tê dại.
Trong hư không, vô số Lam Thiên cười hi hi ha ha, sau một tràng giằng co, cuối cùng Lam Thiên cũng chém giết được một vị chuẩn vô địch!
Chương 1807: Tình Huống Vượt Ngoài Dự Kiến
Đến lúc này, trong 17 vị chuẩn vô địch vạn tộc, 9 vị đã bị giết!
Tử thương quá nửa!
8 tôn chuẩn vô địch còn lại đến từ Ma tộc, Ngũ Hành tộc, Thái Cổ Cự Nhân tộc, Tiên tộc, Kim Cương Sư tộc, Thiên Linh Hầu tộc, Kim Dực Đại Bàng tộc, Cửu Đầu Điểu tộc.
Giờ phút này, tám vị cường giả nhanh chóng hội hợp cùng nhau.
Áp lực thật lớn!
Nguyên Thủy giáo chủ, Liễu Văn Ngạn, Hạ Hầu gia, Ngưu Bách Đạo đều bị thương.
Những người khác đều đi nơi khác chi viện.
Còn Lam Thiên, sau khi đánh chết một tôn chuẩn vô địch, y nhặt lên một khối vật gánh chịu, cười vui vẻ: “Ta muốn hợp đạo, mọi người muốn xem không? Rất thú vị đấy, hợp quá quá khứ tương lai không vui, ta hợp vạn tộc cho các ngươi chiêm ngưỡng, được không?”
“Đồ điên!”
Hạ Hầu gia nổi giận mắng: “Bình thường chút đi, hợp đạo bình thường thì làm sao? Ngươi sẽ giết chết chính mình đấy!”
Tuy rằng kẻ này quá điên cuồng, nhưng dù sao lần này cũng trở về cứu viện, còn đánh chết một vị chuẩn vô địch.
Thấy y nổi điên, muốn hợp vạn tộc gì đó, Hạ Hầu gia mắng một trận, đừng làm ầm ĩ nữa, sẽ chết đấy!
Gia hỏa này thật sự có thể chơi chết chính mình!
Đừng hợp đạo, xông lên đánh chết 8 tên chuẩn vô địch kia không vui hơn à?
Y không muốn cho Lam Thiên hợp đạo, nhưng chuẩn vô địch vạn tộc ước gì y hợp đạo, Lam Thiên điên rồi, đạo của y chắc chắn là có vấn đề, có lẽ không vớt được quá khứ tương lai.
Trong tình huống như vậy, làm bậy sẽ chết.
Y lại còn thích tự tìm đường chết!
Lam Thiên không để ý tới bọn họ, cười lớn: “Ta muốn hợp đạo, đạo thứ nhất, hợp đạo gì đây? Tiên đạo? Thần đạo? Ma đạo?”
“Hợp vạn đạo… Một lần một khối vật gánh chịu, ta muốn vật gánh chịu, muốn một vạn khối…”
Mọi người đều nghĩ y điên rồi!
Bởi vì y thật sự điên rồi, dựa theo cách nói của y, hợp đạo phải cần vạn khối vật gánh chịu, má nó, chư thiên vạn giới có nhiều vật gánh chịu như vậy sao?
Ngươi giết sạch vô địch, giết sạch chuẩn vô địch cũng chưa chắc có được nhiều như vậy.
Không phải giết một người liền lấy được vật gánh chịu.
Có cái sẽ hỏng!
Như khi Vạn Thiên Thánh giết Minh Hà vương, chẳng lấy được gì cả, vật gánh chịu nước Minh hà đã bị hủy hoại!
Đại chiến Nam Nguyên bùng nổ kịch liệt.
Trên chiến trường Chư Thiên.
Vô số vô địch bị người kiềm chế, 6 vô địch vạn tộc tự mình đến Nhân cảnh, không ít vô địch đang tăng phúc cho hậu duệ, giao chiến cùng Tô Vũ, muốn cướp lấy Văn Mộ bia.
Vài vị vô địch bị tượng đá đánh bạo tam thế thân lúc trước lần này không dám lộ mặt.
Tính ra, ít đi đến gần 30 cường giả vô địch cảnh.
Đây là một con số cực kỳ đáng sợ!
Giờ phút này, trên chiến trường Chư Thiên, từng đạo thời gian trường hà hiện ra, đó là cường giả Nhân tộc và các tộc khác chuẩn bị chứng đạo, đang mở ra thời gian trường hà để vớt quá khứ tương lai.
Trong Tinh Thần Hải, mấy người Đại Tần vương đã đến nơi.
Đại Tần vương, Đại Hạ vương, Diệt Tằm vương, Cấm Thiên vương, Thiên Đúc vương, năm vị vô địch tự mình hộ đạo Hạ Long Võ.
6 người vừa vào Tinh Thần Hải, bốn phương tám hướng, từng đạo khí tức vô địch dâng lên.
“Đại Tần vương, từ bỏ đi!”
Có người lạnh nhạt nói: “Những người khác thành công hay không thì phải xem vận khí! Nhưng Hạ Long Võ chắc chắn phải chết!”
“Có thể buông tha những người khác, Hạ Long Võ… Đừng mơ!”
“Kẻ cuồng sát như hắn mà chứng đạo, chư thiên sẽ đại loạn, Đại Tần vương, các ngươi muốn đối đầu với vạn tộc sao?”
“Hạ Long Võ tàn sát vạn tộc, tội không thể tha!”
Các vô địch hiện ra, ước chừng có 15 vô địch hiện thân.
Đều vô cùng cường đại!
Bởi vì những vô địch Nhân tộc ở đây đều rất cường đại, nhất là Đại Tần vương và Đại Hạ vương, nên rất nhiều vô địch vạn tộc tới đây, 15 vị vô địch ngăn cản Hạ Long Võ chứng đạo.
Có vô địch lạnh nhạt nói: “Thiên Đúc vương, lại đây, tương lai thân của ngươi sắp chết, thân phận sẽ bại lộ, nhanh lại đây!”
“…”
Thiên Đúc vương cạn lời: “Đồ điên!”
Thiên Đúc vương nhìn người bốn phía, thấy bọn họ không để ý, bất đắc dĩ nói: “Đừng tin, không phải ta đâu!”
Dứt lời, ba Thiên Đúc vương xuất hiện: “Bọn người kia muốn bôi nhọ ta!”
“Đại Hạ vương, ngươi đừng giả vờ nữa, kỳ thật tất cả đều là kế hoạch của ngươi, cố ý nói kẻ phản bội gì đó, thật ra là do ngươi ghen ghét Diệp Bá Thiên, ghen ghét Hạ Thần, cho nên cố ý bẫy giết bọn họ!”
“…”
Đại Hạ vương chẳng thèm để ý, Đại Tần vương lạnh lùng nói: “Các ngươi nhất quyết phải làm vậy à? Hai vị Vĩnh Hằng đã chết, các ngươi muốn chết thêm mấy người nữa ư?”
“Đại Tần vương, ngươi rất mạnh, nhưng… Ba vị Vĩnh Hằng đối phó ngươi là đủ đúng không? Không đủ thì bốn, thế nào?”
“Ha hả, Thiên Đúc cùng Cấm Thiên, Diệt Tằm, mỗi người một vị là đủ rồi, 12 vị còn lại đều là của Đại Tần vương và Đại Hạ vương ngươi đấy, vừa lòng không?”
Các vô địch không ngừng xoay quanh bọn họ!
Được coi trọng có vui không?
12 tôn vô địch, đến đây vì ngươi và Đại Hạ vương!
Còn ba vô địch khác thì chả là kẻ bình thường mà thôi, ba vô địch ngăn cản là đủ rồi.
Đại Tần vương nhíu mi!
Tình huống có vẻ trầm trọng.
Trong tình huống này, Hạ Long Võ gần như không có khả năng chứng đạo thành công, ông và Đại Hạ vương rất mạnh, nhưng cũng có cực hạn, không cần tới 12 vị, chỉ cần 6 vị là đủ khiến ông và Đại Hạ vương khó có thể chống đỡ.
Dù sao, kẻ dám nhắm đến bọn họ gần như không có kẻ yếu.
Đều là cường giả trong đám vô địch!
Đại Tần vương nhíu mày, nơi khác, có người đã bắt đầu chứng đạo, chứng đạo không phải chuyện trong một ngày, có đôi khi vận may không tốt, vậy sẽ kéo dài rất lâu.
15 tôn Vĩnh Hằng!
Nhiều hơn dự đoán của ông!
Để ngăn cản Hạ Long Võ, vạn tộc cũng hạ vốn gốc, ngăn cản cường giả Nhân tộc chứng đạo cũng có nguy hiểm ngã xuống, không phải ai cũng nguyện ý ra tay.
Năm đó Diệp Bá Thiên chứng đạo, vô địch chân chính ra tay không đến 40 vị.
Lần đó Nhân tộc có thể tranh đấu.
Lần này, bọn họ phân tán mười mấy chỗ, vậy mà nơi này còn tụ tập 15 vị, các nơi đều có vô địch bao vây tiễu trừ, ít thì vài vị, nhiều thì như bên Đại Chu vương, có đến mười mấy vị.
Còn có vô tận hư không bên phía Nhân cảnh cũng có mười mấy vị vô địch.
Lần này, số lượng vô địch vạn tộc xuất động đã gần trăm vị!
Các tộc Thần Ma xuất động hơn 10 vị vô địch, ngay cả Tiên tộc cũng có vô địch xuất hiện.
Đại Tần vương nhìn về phía một tôn vô địch trong đám người, thở dài: “Tiên tộc… Hoàn toàn muốn phá bỏ liên minh sao?”
Tiên vương kia bình tĩnh đáp: “Nhân tộc nhiều lần vi phạm ý chí vạn tộc, tiêu diệt đa thần văn hệ, không cho Hạ Long Võ chứng đạo là nhận thức chung, Tiên tộc muốn đi theo chính nghĩa, không thể chỉ ngồi nhìn vạn tộc rung chuyển!”
“Ồ!”
Đại Hạ vương cười lạnh: “Làm kĩ nữ thì đừng lập đền thờ!”
Tiên vương kia bình thản nói: “Hạ Long Võ không được phép thành công, dù chúng ta không giết được y, Hoàng giả các tộc đã đang chuẩn bị, sẽ buông xuống nơi đây bất cứ lúc nào, chẳng lẽ Đại Tần vương muốn chôn vùi giang sơn Nhân tộc vì y?”
Nếu Đại Tần vương và Đại Hạ vương chết trận, có thể Nhân tộc sẽ tan rã.
Giá trị tồn tại của vô địch uy vọng cao chính là đoàn kết Nhân tộc, giờ phút này, tuy Nhân tộc có phản đồ nhưng vẫn miễn cưỡng một lòng, chính là vì có mấy người Đại Tần vương.
Bọn họ còn có thể làm nhân tâm tán loạn đoàn kết lại!
Đại Tần vương im lặng!
Tiên vương lại đạm mạc nói: “Nếu Đại Tần vương rút lui, khi Tần Trấn chứng đạo, sẽ không ai ngăn cản! Không chỉ Tần Trấn, Tần Hạo cũng vậy, nếu sau này bọn họ chứng đạo, vạn tộc sẽ mặc kệ!”
“Tần gia được tùy ý chứng đạo, Đại Tần vương, sau mấy thế hệ nữa, ngươi sẽ là Nhân Hoàng!”
Đại Tần vương lạnh lùng nhìn gã: “Nhân Hoàng? Ngươi cảm thấy ta chỉ để ý vị trí Nhân Hoàng ư?”
Tiên vương đạm mạc nói: “Đại Tần vương, ngươi không thèm để ý, nhưng luôn có người để ý! Ngươi không muốn làm Nhân Hoàng, nhưng kẻ khác sẽ muốn làm, sự tồn tại của ngươi ngăn cản những người đó, áp chế những người đó, đối với vài cường giả Nhân tộc mà nói, ngươi tồn tại cũng không phải là chuyện tốt!”
“Ấu trĩ!”
Một tiếng quát lạnh lùng vang lên, một thanh trường thương cắt qua hư không, lao qua Tinh Thần Hải, Đại Tần vương bước ra một bước, lạnh lùng nói: “Hôm nay, các ngươi cứ thử xem có vượt qua được thi thể ta không đã!”
Phía sau, Hạ Long Võ mặc kệ tất cả, y đột nhiên xé rách hư không, một thời gian trường hà rộng lớn xuất hiện.
Y du đãng trên thời gian trường hà, có vẻ như đang muốn tìm kiếm tam thế thân cuối cùng, hoàn thành hợp nhất.
Chương 1808: Thoái Vị Nhượng Hiền
Trong nháy mắt Hạ Long Võ xé rách hư không.
Trong Thiên Diệt thành.
Thiên Hà thành chủ mặc kệ chuyện bị tượng đá đánh một trận, hắn ta đi vào trong đại điện, cung kính nói: “Đại nhân, lát nữa ta muốn vận dụng quyền hạn thành chủ, 36 thành hưởng ứng thành chủ, hội tụ nhất thể! Bảo hộ một người!”
Tượng đá im lặng.
Thiên Hà thành chủ cúi đầu: “Ta biết đại nhân không muốn quản việc này, cũng biết việc này không nằm trong quy tắc của đại nhân, nhưng… Đại nhân thứ tội, ta biết đại nhân đối xử với ta không tệ, nhưng ta… muốn khôi phục tự do, ta không muốn trở thành hoạt tử nhân, không muốn sau khi chết còn trở thành Tử Linh!”
Thiên Diệt bỗng nhiên mở mắt, bình thản nói: “Tốt lắm, hy vọng Hạ Long Võ có thể giúp ngươi chặt đứt thông đạo tử khí, giải thoát cho ngươi, nếu ngươi thoái vị sớm một chút thì hiện tại ta đã có một thành chủ cực kì hữu dụng rồi, vì sao tên vô dụng nhà ngươi lại không cút sớm hơn?”
“…”
Thiên Hà thành chủ dại ra.
Trong thời khắc bi thương thế này mà ngươi há mồm nói vậy được ư? Mấy trăm năm qua, ngươi hiếm khi nói một lời nào, hôm nay ta và ngươi cáo biệt, vậy mà ngươi nỡ nói như vậy sao?
Hóa ra ngươi chỉ ước gì ta sớm rời đi à?
Mấy trăm năm qua, ta cẩn trọng phục vụ ngươi, không có công lao cũng có khổ lao!
Tuy đúng là ta muốn rời đi nhưng ngươi đuổi ta như vậy… trái tim ta cũng biết đau chứ bộ!
Tuy là Thiên Hà đơn phương từ chức, nhưng rõ ràng trước đó hắn ta là một thủ hạ cẩn trọng tận tâm, kết quả ông chủ không thèm giữ hắn ta lại, còn bảo hắn ta cút đi, thậm chí đối phương còn cảm thấy vì sao hắn ta không cút đi sớm hơn.
Thật quá đáng!
Quá đáng quá thể!
Thiên Hà không nhịn được nữa: “Đại nhân, ta đã đưa Tô Vũ đến tận cửa cho ngài, đưa đến bên cạnh ngài, là ngài đuổi hắn đi! Là ngài tự mình đưa hắn xuyên toa phù cho hắn rời đi! Nếu không, hắn sẽ biến thành cư dân cổ thành, hắn không rời đi được, việc này đại nhân không thể trách ta đúng không?”
Ta bán sức cho ngươi mấy trăm năm, để ngươi đối xử với ta như vậy đấy hả?
Vậy đừng trách ta nói thật!
Tại ngươi cả thôi!
Đôi mắt Thiên Diệt trừng lớn, vô pháp vô thiên!
Thiên Hà dám cãi lời ta!
Thiên Hà dám đả kích ta!
Mấy trăm năm qua, gia hỏa này ngoan như đứa trẻ, vậy mà bây giờ hắn lại dám cãi lại ta?
“Thiên Hà!”
Thiên Diệt lạnh lùng nói: “Ngươi đừng quên, dù chặt đứt thông đạo tử khí, nhưng ngươi bị Tử Linh quân chủ tự mình thay đổi, tên kia chưa chết, sớm hay muộn ngươi vẫn sẽ bị thay đổi!”
Hừ!
So độc miệng, ai sợ ai!
Ngươi trốn không thoát đâu.
Dù hiện tại chạy được, thông đạo tử khí bị chặt đứt, nhưng sớm muộn gì vị quân chủ kia cũng sẽ thành lập thông đạo lần nữa.
Thiên Hà bất chấp tất cả, không cam lòng yếu thế nói: “Ta chỉ cần chặt đứt một thời gian, loại bỏ tử khí xong, dù thay đổi lần nữa thì cũng sẽ không hóa thành Tử Linh quá nhanh, đây là cơ hội để sống sót!”
Thiên Diệt lạnh lùng đáp trả: “Khi đó, ngươi chỉ là cư dân Thiên Diệt thành!”
Ngươi muốn đấu với ta sao?
Nghĩ kỹ chưa?!
Không muốn trở thành Tử Linh, thứ nhất, chặt đứt thông đạo, thứ hai, chém giết Tử Linh quân chủ, ngươi không làm được, cho nên, ngươi chỉ có thể tự do một thời gian, sau đó lại phải thành thật trở về, ngươi muốn đối nghịch với ta ư?
Ngươi chắc chắn chưa?
Ngươi chắc chắn trở mặt hoàn toàn chưa?
“…”
Thiên Hà bất giác sửng sốt, khoan đã, má nó, đúng rồi!
Đệt mợ.
Dù chặt đứt thông đạo, dù loại bỏ tử khí, một thời gian sau, vị quân chủ kia lại thành lập thông đạo, hắn ta sẽ lại phải trở về, ta… bị cho vào tròng rồi à?
Giờ ta nói với lão đại mấy lời như vậy… Có phải không tốt lắm hay không?
Thiên Hà lập tức đổi thái độ, cười tươi như hoa nói: “Đại nhân hiểu lầm, kỳ thật ta không có ý đó, ý ta là… đúng rồi, mấy năm nay ta không giúp được nhiều cho đại nhân, ta rất rất hối hận, ta thẹn với cái danh thành chủ này, nếu Tô Vũ muốn thì ta nguyện ý thoái vị nhượng hiền.
Chờ ta chặt đứt thông đạo tử khí xong, ta liền đi tìm Tô Vũ, cầu hắn trở thành thành chủ, thân kiêm hai chức, dù sao đại nhân cũng là ân nhân của hắn, tặng cho hắn rất nhiều cơ duyên, có lẽ hắn không từ chối đâu.”
Thiên Diệt không muốn nghe nữa, tim đau quá!
Quá nhiều lời!
Nó trừng mắt, Thiên Hà liền biến mất, xuất hiện ngoài đại điện, ngay sau đó, bên tai hắn bỗng truyền đến thanh âm: “Nếu đã quyết định đi, vậy nhớ phải thực hiện được hứa hẹn, nếu không, khi ngươi trở về, ta sẽ chuyển toàn bộ tử khí cho ngươi!”
Má!
Ngươi giết ta luôn đi!
Thiên Hà thầm mắng, hiện tại Tô Vũ đã chịu tải một thành, ngươi cho rằng hắn ngốc à, sẽ thật sự tới đây làm thành chủ ư?
Nằm mơ đi!
Chính ngươi ngốc thả cho đối phương chạy, hiện tại lại trách ta, quá đáng!
Thôi, mặc kệ cục đá này.
Hứa hẹn cái gì, ta chưa nói gì hết, nếu thông đạo bị chặt đứt… Nếu hết cách, ta liền trốn trong tinh vũ phủ đệ, tuy ở trong đó không ra sẽ chết, nhưng dù có chết thì ta cũng sẽ không trở lại làm hoạt tử nhân đâu!
Thiên Hà âm thầm hùng hổ!
Chết cũng không trở lại!
Mà từ từ, để xem đã, nếu quá nguy hiểm… Trở về cũng không tồi, dù sao cũng là bá chủ một phương, có sự kiện Tinh Hồng cổ thành kia, hiện tại địa vị thành chủ các thành đều tăng lên rất nhiều, người bình thường không dám trêu chọc bọn họ.
Làm thành chủ… Kỳ thật cũng không tồi.
Thiên Hà âm thầm nghĩ, sau đó dời tầm mắt, không nghĩ nữa, giải quyết xong vấn đề hiện tại rồi tính, hội hợp thành chủ các thành, hộ đạo Hạ Long Võ, đây là một trận đánh ác liệt!
Hạ Long Võ mà chết, hy vọng cắt đứt thông đạo cũng sẽ không còn.
Phía sau, Thiên Diệt tượng đá yên lặng nhìn hắn ta rời đi, không biết đang nghĩ cái gì, có lẽ là nhớ đến Tô Vũ, thế giới lớn như vậy, ta cũng muốn ra ngoài xem, Tinh Hồng… Má nhà ngươi!
Nam Nguyên.
Lam Thiên muốn hợp đạo, đạo hợp vạn tộc, tất cả mọi người cảm thấy y điên rồi.
Nhưng giờ phút này không ai có thể quản y, ngăn cản y.
Kẻ điên kia không giết chóc nữa, y xé rách thời không, một đạo thời gian trường hà xuất hiện, y làm vậy không phải để vớt quá khứ và tương lai, y sờ soạng trong thời gian trường hà, điên cuồng cười lớn: “Ta cho các ngươi biết như thế nào là hợp vạn tộc chi đạo, vạn tộc thân của ta đây là tồn tại trong kí ức quá khứ của ta, ta muốn vớt quá khứ của bọn họ, kết hợp cùng hiện tại, quá khứ, hiện tại đều là của ta, vậy tương lai, đó là ta!”
Y đang dạy mọi người hợp vạn tộc chi đạo như thế nào.
Nhưng không ai có hứng thú.
Đùa gì vậy?!
Những phân thân kia không phải của chính y, y muốn cưỡng chế vớt quá khứ của người khác, dung hợp con rối hiện thân, ý nghĩ như vậy quá điên cuồng, thứ nhất là khó vớt, quá khứ của bọn họ không phải Lam Thiên, vớt quá khứ của người khác chẳng khác gì hồi tưởng thời gian để giết người.
Một khi bị thời gian phản kích, chắc chắn sẽ phải chết.
Thứ hai, dù vớt thành công, phân thân quá khứ dung hợp cùng hiện tại, có lẽ những con rối đó sẽ sống lại, khôi phục ký ức, nhớ ra Lam Thiên đã giết bọn họ, khí ấy chắc chắn sẽ trả thù.
Kẻ điên này cố ý muốn giết chết chính mình mới chịu ngừng ư?
Không ai quan tâm đến y, cũng không quản được.
Lúc này, Tô Vũ vẫn đang ác chiến cùng đám thiên tài, tử khí tràn lan, ầm một tiếng, một đám người mở ra lối vào di tích!
Lối vào di tích vốn nằm ở vị trí bồn cầu, nhưng hiện tại… Phòng ở đã không còn, càng đừng nói đến bồn cầu.
Tô Vũ mặc kệ, lúc trước hắn vốn không định tiến vào, lúc này lại không chút do dự chui vào di tích.
Những người khác cũng sôi nổi đi theo, có người quát: “Cướp Văn Mộ bia, đừng để hắn cướp được!”
Lối vào di tích vừa mở ra, trừ những người đang giao chiến, những kẻ không ra tay đều biến sắc.
Lối vào đã mở, bọn họ cảm nhận được Thiên Nguyên khí nồng đậm đến mức tận cùng!
Bọn họ nhìn thấy một đầm nhật nguyệt huyền hoàng dịch!
Bọn họ thấy hai khối vật gánh chịu không ngừng va chạm trong hư không!
Bọn họ còn thấy một khối Văn Mộ bia huyền phù trong hư không, cùng với hai chữ “Văn Minh” cao thâm khó đoán!
Văn minh phủ đệ đã mở!
Bên ngoài, đám Nhân tộc không tham chiến, những Nhân tộc đang giao chiến cùng vạn tộc, đám thiên tài không gia nhập đại chiến, ánh mắt tất cả mọi người đều biến đổi, bọn họ do dự một hồi, rồi tất cả đều bay đi!
Cướp đoạt di tích!
Nơi khác rất nguy hiểm, bọn họ không thể tham dự vào cuộc đại chiến của vô địch, nhưng cướp di tích, cướp chỗ tốt, lấy được đồ liền chạy không phải là không có hy vọng.
Chuẩn vô địch và vô địch chết đi cũng lưu lại vật gánh chịu.
Nhưng ai dám cướp đoạt?
Tuy mấy người Tô Vũ cũng rất cường đại, nhưng vẫn chưa đến nông nỗi kia, có vẻ an toàn hơn nhiều, huống chi mấy thứ này đều là vật vô chủ.
Một đám người sôi nổi tiến vào!
Một đám nhảy vào rãnh hư không đã mở ra, tiến vào di tích, rồi lập tức bùng nổ đại chiến trong di tích, ngươi tranh ta đoạt!
Chương 1809: Thanh Lý Môn Hộ, Bắt Đầu Từ Hạ Gia
Trong lúc Nam Nguyên đang đại chiến.
Đại Hạ phủ, phủ thành.
Trong phủ thành, Hạ Hổ Vưu đang ở đây, thực lực cậu quá yếu, đi Nam Nguyên một chuyến liền trở lại, thành thật đợi ở phủ thành.
Giờ phút này, trong phủ thành chủ, hơn một ngàn vệ sĩ đằng đằng sát khí nhìn về phía Hạ Hổ Vưu.
Hạ Hổ Vưu đứng trên đài cao, đó là điểm tướng đài của phụ thân.
Cậu đứng trên đài cao nhìn phía dưới, cười nói: “Nam Nguyên đại chiến, ngoại địch xâm lấn, Đại Hạ phủ… Nguy rồi! Ta là con trai của Hạ Long Võ, cháu trai của Đại Hạ vương, phụ thân ta nổi danh năng chinh thiện chiến, ông cố của ta là ma đầu trong đám vô địch… Hạ Hổ Vưu ta, chẳng là cái gì cả.”
Hạ Hổ Vưu cười: “Sống đến nay, ta chưa có thành tựu gì, chỉ biết trở thành trò cười cho người khác.
Hôm nay, ta muốn học cha ta một lần, chư tướng nguyện ý thỏa mãn nguyện vọng này của ta không?”
Mấy ngàn vệ sĩ không nói gì, chỉ có tiếng rút đao chỉnh tề nhất trí, vang tận mây xanh.
Hạ Hổ Vưu cười nói: “Vậy là tốt rồi! Vậy phiền chư vị theo ta đi Đại Hạ phủ thành một chuyến, hoàn toàn dọn dẹp đám rác rưởi, cặn bã trong phủ!”
Cậu cười một tiếng, mở miệng: “Trận pháp phủ thành đã mở ra, chư vị, lần này… Bị liên luỵ rồi!”
“Điện hạ anh minh!”
Tiếng hô vang lên, Hạ Hổ Vưu cười: “Thật xấu hổ, ta không anh minh, đừng nịnh ta nữa, đi thôi!”
Cậu phi thân ra khỏi phủ, bên cạnh, Kỷ Hồng không biết xuất hiện từ khi nào, y là người bảo bộ Hạ Hổ Vưu, một lát sau, một bóng người hiện lên, có chút già nua.
Hạ Hổ Vưu nhìn về phía người kia, cười nói: “Bạch lão, nhị gia gia ta nhớ ngươi là Long tộc nên không để ngươi tham chiến, hiện tại ta có việc muốn làm, ngươi nguyện ý trợ giúp ta không?”
“Tuân điện hạ lệnh!”
Hạ Hổ Vưu cười gật đầu, phất tay, mấy ngàn tướng sĩ đằng đằng sát khí đi theo.
Một lát sau, bọn họ đã tới Đại Hạ Văn Minh học phủ.
Giờ phút này, Văn Minh học phủ cũng có chút rung chuyển bất an.
Đa số Các lão đã rời khỏi học phủ, đến Nam Nguyên tham chiến, còn lại vài người chưa rời đi, giờ phút này, trong học phủ có chút hỗn loạn, các học viên cũng vô cùng bối rối, lộn xộn.
Hạ Hổ Vưu hít sâu một hơi, chậm rãi nói: “Các lão không có lệnh ở lại, giết không tha! Tránh chiến, giết không tha! Kẻ tự tiện xông vào bí cảnh, giết không tha! Học viên vạn tộc, giết không tha! Tân học viên đa thần văn học viện, giết không tha! Kẻ gây hỗn loạn, giết không tha! Giết!”
“Rõ!”
Hơn một ngàn tướng sĩ lập tức tấn công vào trong học phủ!
Trong học phủ, vô số hộ vệ quân xuất hiện, nhìn về phía tướng sĩ vọt tới, Hạ Hổ Vưu huyền phù trong hư không, lạnh nhạt nói: “Hộ vệ quân nghe lệnh, đi theo bọn họ hành động, chỉ làm theo lệnh!”
“Rõ!”
Hộ vệ quân tuân lệnh, ngay sau đó, toàn bộ học phủ chìm trong giết chóc.
Có người cả giận mắng: “Hạ Hổ Vưu, ngươi đang làm cái gì?”
Một người bay lên, đó là một vị lão nhân hừng hực lửa giận!
“Hạ Hổ Vưu, ngươi muốn tạo phản sao?”
Hạ Hổ Vưu nhìn lão, thở dài: “Trường Thanh gia gia, là ngài à?”
Hạ Trường Thanh, phó phủ trưởng Đại Hạ phủ.
Hạ Hổ Vưu nhẹ giọng nói: “Trường Thanh gia gia, dựa theo mệnh lệnh của nhị gia gia, đáng lẽ lúc này ngài phải ở Nam Nguyên.”
Hạ Trường Thanh hơi biến sắc: “Bên kia là chiến trường của Nhật Nguyệt, ta không phải Nhật Nguyệt, đi cũng vô dụng, còn không bằng ở lại bảo hộ học phủ, bảo hộ học viên, bảo hộ cơ nghiệp Đại Hạ phủ!”
Hạ Hổ Vưu gật đầu, nghiêng đầu nhìn về phía Kỷ Hồng, khẽ gật đầu, cười nói: “Kỷ thự trưởng, giết!”
Kỷ Hồng sửng sốt.
Y cho rằng mình nghe lầm, Hạ Trường Thanh là người Hạ gia, còn là cường giả Sơn Hải đỉnh phong.
“Kỷ thự trưởng, ngươi muốn kháng lệnh sao?”
Kỷ Hồng chấn động, ngay sau đó, y quát lớn, một đại ấn bay ra, Hạ Trường Thanh sắc mặt đại biến, cả giận nói: “Ngươi dám, ta là người Hạ gia, cha ta là đại ca của Đại Hạ vương… Hạ Hổ Vưu, nghiệt súc nhà ngươi dám bất kính với ta ư?”
Hạ Hổ Vưu không để ý.
Cậu yên lặng lạnh lùng nhìn.
Nếu là người Hạ gia, sao có thể không nghe quân lệnh Hạ gia.
Người ngoài còn đi tham chiến, một Sơn Hải đỉnh phong như ngươi mà lại sợ không địch nổi Nhật Nguyệt ư? Dù sao cũng nên cầm chân một vị Nhật Nguyệt nhất trọng một hồi mới đúng.
Chưa chiến được bao lâu, Kỷ Hồng đã dùng ấn đập đối phương hộc máu, rồi dùng thần văn bắt trói đối phương, bắt tới trước mặt Hạ Hổ Vưu, Hạ Trường Thanh vô cùng tức giận: “Hạ Hổ Vưu, ngươi là tên khốn kiếp, ngươi đã quên khi ngươi còn nhỏ…”
Hạ Hổ Vưu thở dài một tiếng, nhìn về phía Kỷ Hồng, lắc đầu, gia hỏa này thật là, bảo ngươi nghe lệnh, ngươi lại trốn tránh!
Trường đao hiện lên, đao của Hạ gia.
“Trường Thanh gia gia… Kiếp sau… Đừng làm người Hạ gia nữa!”
Cậu thở dài, rồi quát khẽ một tiếng, đao chém xuống!
Phụt một tiếng, máu bắn ba thước!
Đầu Hạ Trường Thanh rơi xuống, đôi mắt lão vẫn đang trừng lớn!
Biển ý chí còn muốn trọng tổ, nhưng lại bị Kỷ Hồng ngăn lại, Hạ Hổ Vưu lại chém một đao, ầm một tiếng, chém nát biển ý chí.
Hạ Trường Thanh đã chết!
Người Hạ gia, Sơn Hải đỉnh, phó phủ trưởng Văn Minh học phủ, bị Hạ Hổ Vưu tự mình chém đầu, giờ khắc này, tướng sĩ bốn phía hoàn toàn minh bạch quyết tâm của Hạ gia điện hạ!
Kẻ tránh chiến, giết!
Các cường giả đều đã nhận được quân lệnh phải đến Nam Nguyên tham chiến, kẻ không đi, đó là cãi quân lệnh, việc này cần người Hạ gia ra tay, nếu không, ai dám chém giết kẻ như Hạ Trường Thanh.
Trong nháy mắt Hạ Trường Thanh bị giết, từ trong học phủ, từng đạo thân ảnh hiện lên.
Kẻ dẫn đầu không phải người khác, mà là Chu Minh Nhân vừa trở về không lâu.
Cường giả Nhật Nguyệt cảnh!
Phía sau là 7 – 8 vị Các lão, đều là cường giả Sơn Hải.
Tiếp đó là 20 – 30 vị cường giả Đằng Không và Lăng Vân, bọn họ đều bay lên, nhìn thẳng về phía Hạ Hổ Vưu.
Hạ Hổ Vưu nhìn bọn họ, cười nói: “Chu phủ trưởng, dựa theo quân lệnh, ngươi cũng nên đi Nam Nguyên, vì sao không đi?”
Chu Minh Nhân thở dài, nhìn về phía cậu: “Nếu ta nói, ta nghe theo lệnh Cầu Tác cảnh, phụ trách trấn thủ Văn Minh học phủ, ngươi tin ư?”
“Tin!”
Hạ Hổ Vưu gật đầu, cười nói: “Nhưng… Đây là Đại Hạ phủ!”
Phía sau, có Các lão tức giận hét: “Chúng ta là Văn Minh sư, không phải là Chiến Giả, chúng ta phụ trách nghiên cứu văn minh…”
“Nghiên cứu ra cái gì chưa?”
Hạ Hổ Vưu nở nụ cười: “Văn Minh sư… chỉ phụ trách nghiên cứu thôi ư? Văn Minh sư không nghiên cứu ra được một thứ gì mà cũng mặt dày tự nhận là Văn Minh sư ư? Nếu là những Văn Minh sư mỗi người một tài như Đại Minh phủ, ta sẽ không nói gì, trong phủ cũng có vài vị Văn Minh sư như vậy, bị Hạ gia ta cưỡng ép bắt ở lại, còn các ngươi… Giết!”
Ầm!
Lúc này, Kỷ Hồng và Bạch Long đều ra tay!
Đại chiến bùng nổ.
“Hạ Hổ Vưu, Hạ gia tàn sát người bổn phủ, các ngươi điên rồi…”
Hạ Hổ Vưu đứng ngoài vòng chiến, lẩm bẩm: “Không quản được người ngoài, chẳng lẽ còn không quản được người một nhà sao? Được Hạ gia ta che chở, ăn của chúng ta, uống của chúng ta, ngoại đấu không nhúng tay, nội chiến lại đi đầu… dù Hạ gia diệt vong, vậy các ngươi cũng phải chôn cùng!”
Phanh!
Một Các lão bị đánh bạo, các Văn Minh sư bị tàn sát, bị đánh gục.
Hạ Hổ Vưu quan sát phía dưới, những kẻ dưới Đằng Không, Đại Hạ phủ không có yêu cầu gì, tự trốn kĩ đi là được.
Nhưng… Hạ Hổ Vưu đột nhiên hạ xuống đất.
Cậu nhìn về phía mấy người muốn chạy trốn trước mặt, khẽ thở dài: “Hoàng Khải Phong, ngươi còn sống à? May mắn quá nhỉ? Tô Vũ đã quên hạng tép riu như ngươi, ta cũng đã quên, vậy mà ngươi còn sống.”
Đối diện, Hoàng Khải Phong hoảng sợ nói: “Hạ Hổ Vưu… Không, điện hạ, ta chỉ là Vạn Thạch, còn không phải là Đằng Không, ta không cần tham chiến…”
Chương 1810: Tiết Lộ Cuối Cùng Của Chu Minh Nhân
Hoàng Khải Phong hoảng sợ nói: “Điện hạ, ta chỉ là Vạn Thạch, còn không phải là Đằng Không, ta không cần tham chiến…”
“Không sai!”
Hạ Hổ Vưu mỉm cười, từ tốn gật đầu, Hoàng Khải Phong nhẹ nhàng thở ra.
“Nhưng… Ta muốn giết ngươi!”
“Khai Thiên!”
Cậu quát khẽ, một đao chém ra, phụt một tiếng, đầu rơi xuống!
Hoàng Khải Phong trừng lớn đôi mắt!
Gã đã chết!
Hạ Hổ Vưu nhìn thoáng qua đám người đi cùng gã, bình thản nói: “Giết hết, dưới Đằng Không có thể không tham chiến… Nhưng đóng gói đồ đạc như vậy là chuẩn bị trốn chạy sao? Bá tánh bình thường có thể chạy, đám người các ngươi là quân nhân dự bị của các đại học phủ, chạy trốn sẽ là đào binh! Khi Hạ gia diệt vong, tự nhiên sẽ cho các ngươi rời đi, không để mọi người cùng tuẫn táng, nhưng chưa diệt cơ mà, không phải sao?”
Một đội tướng sĩ nhanh chóng xuất động chém giết đám học viên muốn trốn khỏi Đại Hạ phủ.
Giết chóc!
Máu tanh!
Nơi nơi vang lên tiếng kêu thảm thiết!
Hạ Hổ Vưu dẫm trên vũng máu, sắc mặt như thường, cậu đi trong học phủ, trên không, một tôn Sơn Hải bị đánh bạo.
Lúc này, có người tóc tai rối loạn nhanh chóng bay tới, nhu nhược vô lực hô: “Hổ Vưu điện hạ, ta là người Tiên tộc, Thiên Vũ Tiên vương là minh hữu của Hạ gia, điện hạ hãy nói với những người này rằng ta không giống kẻ khác đi…”
Hạ Hổ Vưu kinh ngạc: “Ngươi không đi à?”
Rồi cậu cười nói: “Ta cho rằng ngươi sẽ đến Nam Nguyên, sao ngươi không đi? Ngọc Toàn Tiên Tử, ở Nam Nguyên có không ít Tiên tộc.”
Ngọc Toàn vội vàng đáp: “Ta… Ta không nỡ rời khỏi điện hạ…”
“Lại đây!”
Hạ Hổ Vưu vẫy tay, cười nói: “Câu nói không nỡ rời khỏi ta này… khiến ta thật cảm động.”
Ngọc Toàn vội vàng bay tới, tràn đầy hoảng sợ.
Nàng không ngờ Hạ gia lại dọn dẹp đám cường giả không tham chiến, đó đều là cường giả thiên tài Hạ gia bồi dưỡng ra.
Còn có học viên vạn tộc Hạ gia thu nhận, đa thần văn học viện mở ra còn thu hút rất nhiều hậu duệ tiến vào, vậy mà Hạ gia đều muốn giết, bọn họ điên rồi!
Nàng bay về phía Hạ Hổ Vưu, thầm an ủi chính mình, không sao đâu, Hạ Hổ Vưu rất yêu ta, cũng muốn được Tiên tộc ta duy trì…
Nàng vừa đến gần, Hạ Hổ Vưu giơ đao, cười, ngay sau đó, Ngọc Toàn chỉ nhìn thấy một ánh đao lập loè, phụt một tiếng, cái đầu như hoa như ngọc rơi xuống.
Hạ Hổ Vưu khinh thường nói: “Thiên Vũ Tiên vương? Hiện tại gã đang vây công vô địch tộc chúng ta đây này!”
Cậu chém chết Ngọc Toàn, chém chết tiên tử cậu thường lấy lòng.
Tiểu tiên nữ chết rồi sẽ càng đẹp hơn, có thể bảo trì dung nhan bất lão.
Hạ Hổ Vưu nhìn thoáng qua không trung, cậu không để ý nhiều, quay đầu nhìn về phía quân sĩ: “Dọn dẹp toàn bộ các đại học phủ một lần! Trừ cường giả phụ trách lưu thủ, giết hết Sơn Hải và Sơn Hải trở lên! Đằng Không và Lăng Vân thì bắt lại, người phản kháng lập tức đánh chết! Các đại gia tộc cũng vậy! Đại Hạ phủ… Không cần những người này!”
“Rõ!”
Một đội vệ sĩ nhanh chóng rời đi.
Toàn bộ Đại Hạ phủ rung chuyển, có cường giả cao giọng quát: “Mọi người ở yên trong nhà, không được ra ngoài! Đại Hạ phủ phong thành 3 ngày, tuần tra phản nghịch!”
Các nơi xảy ra chiến đấu.
Cường giả đại gia tộc bay lên, có kẻ trốn chạy, có kẻ tham chiến, giết chóc không ngừng.
Hạ Hổ Vưu bước đi trong học phủ, thở dài một tiếng, dù Đại Hạ phủ thiện chiến, nhưng có quá nhiều người, kiểu gì cũng có kẻ tham sống sợ chết, bình dân bá tánh thì bỏ qua.
Nhưng đám cường giả kia, có ai mà không được Hạ gia trả giá lớn, cung cấp tài nguyên bồi dưỡng ra.
Đại gia tộc tồn tại không phải để bọn họ diễu võ dương oai, mà là để làm gương cho binh sĩ trong đại chiến, đáng tiếc… Có một số người không hiểu điều này, không nghe lệnh tiến đến tham chiến.
Trong hư không, Chu Minh Nhân bị Bạch Long Nhật Nguyệt bát trọng đánh một kích máu chảy giàn giụa, ông bỗng nhiên thở dài, nói: “Cho ta nói mấy câu, được chứ?”
Bạch Long nhìn về phía Hạ Hổ Vưu bên dưới, Hạ Hổ Vưu khẽ gật đầu: “Viện trưởng, mời nói!”
Chu Minh Nhân mang theo thân thể trọng thương bay xuống, máu không ngừng chảy ra, ông nhìn về phía Hạ Hổ Vưu, mỉm cười, thở dốc nói: “Giết ta là đúng, nói thực ra, đơn đa chi tranh là do ta bắt đầu…”
Hạ Hổ Vưu khẽ gật đầu: “Ta biết Chu viện trưởng không có ý đuổi tận giết tuyệt, nhưng… vì sao Chu viện trưởng không tham dự đại chiến? Đa thần văn hệ bên kia, Hồng viện trưởng đã nói, nếu ngươi tham chiến, có thể không giết ngươi…”
Có một số việc, có lẽ Chu Minh Nhân không có ý đồ như vậy, người dưới đấu tranh kịch liệt, không có nghĩa là ông muốn đuổi tận giết tuyệt.
Chu Minh Nhân cười: “Tham chiến… kỳ thật ta cũng muốn đi, có nghe mệnh lệnh Cầu Tác cảnh hay không cũng đều như nhau, ở Đại Hạ phủ, thanh danh Cầu Tác cảnh quá tệ hại!”
“Vậy vì sao?”
Hạ Hổ Vưu nhìn ông, không tính hai người bên cạnh cậu, thì đây là vị Nhật Nguyệt duy nhất không đi Nam Nguyên.
Chu Minh Nhân khẽ cười: “Nói ra có lẽ ngươi sẽ không tin, ta cảm thấy Hạ gia sẽ thắng, ta đi, có lẽ có thể sống sót.
Nhưng… thôi đi, cả đời ta đã phạm không ít sai lầm, tư tâm quá nặng, lại bị người tính kế vài lần…”
Ông lắc đầu, khẽ cười nói: “So với việc phải sống nhờ xem sắc mặt người khác, chờ mấy người Hồng Đàm đắc thế đến chế nhạo ta, trào phúng ta, thôi, huống chi, ta cũng không vô tội, có một số việc, ta biết, chỉ là làm bộ không biết mà thôi, kể cả việc bẫy giết Phong Kỳ, trước đó ta thật sự không biết, nhưng xong việc, ta có biết, mà ta giấu!”
Ông cười nói: “Làm đã làm rồi, chẳng có gì phải hối hận, nhưng… sắp tới chỉ sợ ngươi sẽ gặp phiền toái không nhỏ.”
“Ta ư?”
Hạ Hổ Vưu bật cười: “Ta thì có thể gặp phiền toái gì?”
Chu Minh Nhân cười đáp: “Ta đã liên hệ không ít người, bọn họ sẽ tới đây sớm thôi!”
“Người nào?”
“Ta bảo bọn họ, hệ thống phòng ngự của Đại Hạ phủ đã hỏng, toàn bộ Đại Hạ phủ chỉ còn một vị Nhật Nguyệt là Bạch lão, Đại Hạ phủ có vô số tài phú, Văn Minh học phủ có vô số bí cảnh, công pháp, tài nguyên, tinh huyết, Hạ gia cũng còn rất nhiều bí pháp, trân bảo…”
“Khụ khụ khụ!”
Chu Minh Nhân cười nói: “Cho nên, phiền toái của ngươi không nhỏ đâu! Trong Nhân cảnh này, có vài ác đồ, vài cường giả đơn thần văn hệ, và cả cường giả Cầu Tác cảnh mà ta thường liên hệ, hoặc là trước kia từng liên hệ ta… Có lẽ lần này tất cả bọn họ đều sẽ tới, thậm chí đã tới rồi! Bởi vì hệ thống phòng ngự của Đại Hạ phủ đã hỏng, chỉ có một vị Long tộc Nhật Nguyệt bát trọng ở đây, ngươi cảm thấy bọn họ có động tâm hay không?”
Hạ Hổ Vưu thở dài: “Ngươi muốn chế tạo phiền toái cho ta?”
Chu Minh Nhân cười gật đầu: “Nhưng ta tin rằng ngươi có thể giải quyết, đúng không? Nhưng… Tốt nhất hiện tại đừng giết ta, giết Sơn Hải thì không sao, giết ta… Tàn nguyệt rơi tan, sẽ có người nhìn thấy, bọn họ biết trong thành chỉ có ta và Bạch lão là Nhật Nguyệt, ta mà chết, bọn họ liền biết mọi chuyện đã bại lộ.”
Hạ Hổ Vưu cười hỏi: “Bọn họ có thể đối phó với Bạch lão sao?”
Nhật Nguyệt bát trọng cơ mà!
“Khụ khụ khụ…” Chu Minh Nhân ho ra máu, nói: “Có thể, có khả năng một vị Nhật Nguyệt cửu trọng sẽ tới, hoặc là 2 – 3 vị Nhật Nguyệt bát trọng… Nhưng thân phận bọn họđều không thấp, ngươi dám giết sao?”
Hạ Hổ Vưu lắc đầu: “Ngươi quá đề cao ta rồi, ngươi muốn tiêu diệt Hạ gia?”
“Không…”
Chu Minh Nhân lắc đầu, “Ta không có ý định này, ta thấy mọi người đều đang dẫn dụ kẻ khác… Nam Nguyên bên kia, con cháu đại tộc, cường giả đại tộc, cường giả các phủ không tham chiến, ta cảm thấy… bọn họ đều sẽ chết! Bởi vì Đại Hạ phủ chúng ta có một kẻ điên, nếu kẻ điên kia đi ra ngoài, chắc chắn sẽ đại khai sát giới!”
“Ta sợ các ngươi dụ không đủ người… nên giúp các ngươi một chút!”
Chu Minh Nhân cười, Hạ Hổ Vưu kinh ngạc: “Ngươi biết ư?”
Chu Minh Nhân cười đáp: “Đương nhiên! Ta cộng sự với hắn đã bao nhiêu năm? Không chỉ hắn, Diệp Bá Thiên, Vân Trần, những người này đều cộng sự cùng ta nhiều năm, sao ta có thể không biết, dù ban đầu không biết, sau này cũng biết rồi.
Sau khi Diệp Bá Thiên chết, thời điểm Vạn Thiên Thánh trở về, ta liền biết hắn đã nhập ma, chắc chắn hắn sẽ trả thù, kết quả… 50 năm! Hắn không ra tay, cũng chưa từng đề cập đến việc này! Hành động xuống tay với Ngọc Minh chính là đang cảnh cáo ta đừng gây chuyện nữa, ta biết ý hắn…”
Hạ Hổ Vưu yên lặng nhìn ông, nếu vậy, vì sao còn muốn tiếp tục?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







