- Home
- Truyện Hay
- [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
- Tập 308 : Quá Khứ Thân, Hiện Tại Thân, Tương Lai Thân (c1536-c1540)
[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 308 : Quá Khứ Thân, Hiện Tại Thân, Tương Lai Thân (c1536-c1540)
❮ sautiếp ❯Chương 1536: Quá Khứ Thân, Hiện Tại Thân, Tương Lai Thân
Càng ngày càng nhiều Tử Linh quân chủ xuất hiện!
Toàn bộ cổ thành đều bị Tử Linh và tử khí bao phủ.
Tượng đá yên lặng quan sát, nhìn một hồi, bỗng có một cỗ uy áp nhàn nhạt bùng nổ, tản mát tới phía trên một tòa cổ ốc.
Tử Linh xuất hiện, nó sẽ không nhúng tay.
Vô địch phá thành, nó cũng lười quản.
Nhưng che chở cư dân. . .
Là trách nhiệm của tượng đá.
Cư dân quá yếu phải chết thì nó cũng không có cách nào, nhưng những cư dân mạnh mẽ còn sống thì đều là con dân của nó, nó có trách nhiệm bảo hộ bọn họ.
Ngay khi cảm nhận được khí tức của Tinh Hồng tản mát lên trên tòa cổ ốc, Tử Linh quân chủ đang chiến đấu gần đó lập tức tránh đi.
Điều này đại biểu người trấn thủ cổ thành đã bắt đầu nhúng tay vào việc bảo hộ cư dân!
Mà giờ khắc này, một tôn vô địch Minh Tộc không để ý, nhất thời một kích phá vỡ một tòa cổ ốc đã được uy áp của tượng đá che chắn.
Ngay lập tức, một quyền to lớn bỗng xuất hiện trên không trung, đây chính là nắm đấm của tượng đá.
Một quyền này phá vỡ thiên địa, phá vỡ thời không!
Một quyền hạ xuống, ầm ầm một tiếng, thân thể vị vô địch Minh Tộc kia kém chút đã phá toái nổ tung.
Chứng kiến cảnh tượng đáng sợ này, có vô địch quát lớn: “Không được tổn hại cổ ốc!”
Cùng lúc đó, giữa đất trời, một tòa cổ thành bắt đầu hiển hiện, giống như xuyên thấu không gian.
Thiên Diệt, Vân Tiêu, Hải Táng, Lai Đãng. . .
Mấy bức tượng đá đồng loạt hiển hiện.
Tinh Hồng không để ý đến bọn họ, lại đấm một quyền, oanh bạo một tôn Nhật Nguyệt, sau một khắc, lại một quyền oanh sát một tôn Nhật Nguyệt Tử Linh.
Phàm là kẻ chạm đến những gian phòng mà nó che chở, mặc kệ người sống hay kẻ chết đều phải nghênh đón một quyền của nó.
Giờ phút này, Đại Hạ vương đang ở ngoài thành cũng đổi sắc mặt, cả kinh quát: “Lão Chu, tránh xa cổ ốc ra!”
Kinh hãi!
Cổ thành đều hiện lên rồi!
Nội thành, Thiên Diệt tùy tiện liếc mắt nhìn một vòng, không thấy Tô Vũ thì cũng không để ý, dù sao đây vốn không phải địa bàn của nó, nó không thể nhìn thấu toàn bộ cổ ốc dễ dàng như ở nhà mình được.
Nó nhìn về phía Tinh Hồng, cười cười hỏi: “Có phiền toái gì sao?”
Tinh Hồng không để ý tới nó, tiếp tục đánh giết những sinh linh lẫn Tử Linh dám chạm vào cổ ốc nó bảo hộ.
Mà phạm vi nó bảo hộ đang dần dần mở rộng.
Vòng thứ nhất, vòng thứ hai, vòng thứ ba,… vòng thứ sáu, vòng thứ bảy…
Càng ngày càng nhiều hào quang tỏa sáng lan tràn trên đầu những căn cổ ốc bên dưới.
Mà Tinh Hồng cứ một quyền lại một quyền, giờ phút này, kẻ dưới vô địch mà tao ngộ một quyền của Tinh Hồng thì đều tử vong lập tức.
Thậm chí cả vô địch cũng thấy khốn đốn, vô địch Minh tộc đã cấp tốc trốn chạy.
Hắn bị một tôn vô địch Tử Linh nhìn chằm chằm không nói, hiện tại còn bị tượng đá dùng một quyền đánh cho thân thể kém chút sụp đổ.
Hắn vô cùng hoảng sợ, nhớ tới thảm trạng năm xưa có vô địch đánh vào cổ thành rồi ngã xuống mà kinh hãi không thôi.
Tượng đá này. . .
Mạnh mẽ ngoài sức tưởng tượng.
Tinh Hồng không thèm nể mặt ai, nó lại đấm một quyền về phía kẻ vừa chạm vào vòng bảo hộ.
Sau đó lạnh lùng quát: “Tinh Hồng Thánh thành gặp xâm lấn, cầu viện ba mươi sáu Thánh thành hỗ trợ đánh giết hết thảy kẻ địch!”
Oanh!
Trong hư không, lập tức có nắm đấm, có chân to hạ xuống. . .
Ba mươi sáu vị trấn thủ Thánh thành dồn dập ra tay.
Thiên băng địa liệt!
Toàn bộ Cửu Tinh đảo giờ khắc này bắt đầu rạn nứt, cường giả cửu giới hốt hoảng trốn chạy, thành trì sụp đổ, vô số người tử vong tức thì.
Đúng lúc đó, có âm thanh gào thét thảm thiết vang vọng đất trời.
Tất cả mọi người nhịn không được quay đầu nhìn, thấy được một tôn cường giả cường hãn vô biên bị một quyền đập vỡ đầu, bị một cước giẫm nứt thân thể, bị một kiếm xuyên thủng biển ý chí.
Kinh khủng.
Cổ thành đến cùng có cái gì?
Người bên ngoài thành không thể nhìn thấy quá nhiều, chỉ thấy mơ mơ hồ hồ có một cường giả vô địch bị giết thê thảm tới không nỡ nhìn.
Đó là vô địch của Minh Tộc.
“Trốn!”
Có vô địch bạo hống, “Nhanh lên, lập tức tìm cổ ốc tị nạn, Vĩnh Hằng thì mau chóng ra khỏi cổ thành!”
Phiền phức lớn rồi!
Tổng cộng đã xuất hiện 12 vị Tử Linh quân chủ, Thánh thành chi chủ thì có mặt đủ cả 36 vị.
Lúc bấy giờ, vô địch cảnh nhiều tới dọa người, lại tiếp tục như thế thì toàn bộ sinh linh nơi đây, bao gồm cả vô địch cũng phải chết.
Giờ khắc này, vô số cường giả giao thủ, phá vỡ hư không, phá vỡ thời gian.
Tôn vô địch Minh tộc là thê thảm nhất, sau một khắc, hắn nổi giận gầm lên, vội vàng nghịch chuyển thời gian, khôi phục tuổi trẻ, khôi phục trạng thái toàn thịnh!
Không nói hai lời, cũng không lo được cho thiên tài Minh tộc nữa, hắn muốn chạy trốn!
Trong nháy mắt khi hắn trốn chạy, tượng đá lại mạnh tay đấm ra một quyền xuyên thấu biển ý chí của hắn.
Thân thể hiện tại mà hắn đang dùng tức khắc bị phá toái.
Tương lai thân đã triệt để sụp đổ, hiện tại thân cũng không còn, bây giờ vô địch Minh tộc chỉ còn lại mỗi quá khứ thân.
Tương lai thân chết, đại biểu hắn không có tương lai.
Hiện tại thân đã bị phá vỡ, đại biểu hắn chỉ còn lại quá khứ.
Giờ phút này mà hắn còn chết một lần nữa thì sẽ thật sự vẫn lạc vĩnh viễn! (1)
Lần này, tổn thất quá thảm trọng!
Hắn gấp gáp hiêu đốt một giọt tinh huyết, một giọt không đủ, giọt thứ hai, giọt thứ ba. . .
Một chưởng vỗ bay một tôn Tử Linh quân chủ, nổi giận gầm lên một tiếng, xuyên phá hư không, trong nháy mắt tan biến ngay tại chỗ!
Hắn gặp phiền phức lớn rồi!
Mặc dù không chết, bất quá hắn đã trọng thương nặng nề, tương lai một khi bùng nổ cuộc chiến Vĩnh Hằng thì hắn sẽ gặp nguy cơ tứ phía.
Bây giờ thậm chí hắn còn không dám trở về Minh tộc.
Còn may mà tượng đá trấn thủ Thánh thành thấy hắn bỏ trốn cũng không thèm truy sát!
Nếu tượng đá mà xuất thủ thì vị vô địch Minh tộc này chết chắc.
(1): Mình giải thích lại một chút chỗ này nhen, vì mình cũng chưa đọc hết truyện mà là đọc tới đâu thì tra raw để dịch tới đó, nên có thể mình cũng chưa hoàn toàn hiểu thấu đáo.
Đoạn này thì mình đã đọc lên trước khá nhiều để nắm bắt lý thuyết về cách vô địch chứng đạo để giải thích cho các bạn.
Nếu sau này mình phát hiện có gì thay đổi thì mình sẽ note lại bổ sung cho cả nhà sau nhen.
Về cơ bản thì mỗi người đều sẽ có 3 thân: quá khứ, hiện tại, tương lai.
Khi tới Nhật Nguyệt đỉnh phong, để chứng đạo thì cần phải bước vào thời gian trường hà để tìm 2 thân quá khứ và tương lai còn lại; hợp nhất cả 3 thân với nhau thì mới lên vô địch được.
Nên sau này sẽ xảy ra tình huống tính cách nhân vật hơi tâm thần phân liệt (vì không phải ai cũng sử dụng Hiện Tại Thân, mà có thể sử dụng Quá Khứ Thân hoặc Tương Lai Thân để ra đường.
Vì Tương Lai Thân là mạnh nhất, thích hợp để chiến đấu.)
Ví dụ trong đoạn trên:
Ông vô địch Minh Tộc bị tượng đá đấm 2 lần, lần thứ nhất đấm chết Tương Lai Thân (ổng dùng Tương Lai Thân xuất hiện khi vào cổ thành).
Sau đó ổng lôi Hiện Tại Thân ra, lại bị đấm chết lần nữa.
Cuối cùng ổng chỉ còn lại Quá Khứ Thân.
….
Bên cạnh đó sẽ có những Nhật Nguyệt đã gom đủ thêm 1 – 2 thân nhưng chưa muốn chứng đạo (hoặc muốn giấu thực lực), thì sẽ không hợp nhất 3 thân lại.
Nhưng khi đó sức mạnh sẽ vượt xa Nhật Nguyệt bình thường, thậm chí mạnh ngang vô địch.
Ví dụ như Diệp Bá Thiên.
Chương 1537: Ta Nhất Định Sẽ Nghĩ Biện Pháp
Vô địch Minh tộc thoát đi, tượng đá liền chuyển đổi mục tiêu, tấn công Đại Minh vương.
Đại Minh vương lúc bấy giờ một tay che trời, đem Tần Hạo bọn hắn bắt vào trong tay, thấy cảnh tượng này thì ánh mắt đại biến.
Ông gặp phiền phức lớn rồi!
“Khốn Thiên!”
Hai viên thần văn hiển hiện, trong nháy mắt phá toái.
Cùng lúc đó, vô số quyền cước công kích thẳng về phía ông.
Đúng vào thời khắc này, một vệt ánh đao chiếu rọi thiên địa, đánh tan mấy đòn công kích của tượng đá Thánh thành, sau một khắc, Đại Minh vương cấp tốc trốn chạy.
Mà Đại Hạ vương đã sớm một đao chém vỡ hư không, bước vào cùng chỗ với Đại Minh vương.
Đại Hạ vương quay đầu nhìn thoáng qua mấy căn phòng nát vụn đang nhanh chóng khôi phục về dáng vẻ cũ, ánh mắt kinh nghi, cực kỳ phức tạp, bỗng ông nói: “Nếu ngươi không chết. . .
Ta nhất định sẽ nghĩ biện pháp!”
Vứt xuống lời này xong, ông liền phá toái hư không, mang theo Đại Minh vương bỏ chạy!
Dù cả ông và Đại Minh vương hợp lại thì hiện tại cũng không cách nào địch nổi nhiều cường giả như thế.
Bên trong tòa thành cổ, Tinh Hồng nửa bước không động, thấy bọn họ bỏ trốn thì cũng không buồn dây dưa.
Nó quay sang tiếp tục tàn sát Tử Linh cùng sinh linh chạm vào vòng bảo hộ.
Phàm là kẻ chạm đến giới hạn của nó, bất kể là ai, nó đều giết.
Lúc bấy giờ, thiên tài và cường giả khắp nơi tuyệt vọng vô cùng!
Có kẻ cấp tốc chui vào một tòa cổ ốc không người, mà sau một khắc, hắn thấy được hào quang tản mát vừa vặn bao bọc bên trên bầu trời cổ ốc mình đang ở, hắn vui mừng quá đỗi, bạo hống hét lên: “Nhanh, mau mau vào cổ ốc tị nạn!”
Đến giờ khắc này, bọn hắn mới hiểu được, cái gì là vô địch bảo hộ, cái gì là phủ thành chủ bảo hộ, đều vô dụng cả!
Tại cổ thành, chỉ có cổ ốc mới là nơi an toàn nhất!
Bên trong vòng vây chiến đấu, lão tổ Ngũ Hành tộc đã đổ máu, thấy thế không nói hai lời, lão liền cấp tốc trốn chạy, mặc kệ, Phù Thổ Linh có lẽ đang ở bên trong một gian phòng đã được tượng đá Thánh thành bảo hộ.
Hiện tại nếu lão còn không đi thì chỉ tổ táng mệnh tại tòa cổ thành này.
Còn may số mệnh lão chưa tận, đúng lúc đó, hư không phá toái, bốn năm vị vô địch Ngũ Hành tộc dồn dập ra tay, bạo hống một tiếng, đem lão tổ Thổ Linh tộc lôi đi.
Sau một khắc, hư không khắp nơi đều xảy ra trường hợp tương tự.
Vô địch vạn tộc đích thân tới cứu viện vô địch của tộc mình.
Có vô địch Long tộc tự mình đến tiếp dẫn, có vô địch Thần tộc cùng vô địch Ma tộc xuất hiện đánh vỡ hư không để cứu Thần vương, Ma vương còn kẹt bên trong.
Mà toàn bộ Cửu Tinh đảo đã triệt để phá toái, tan biến, duy chỉ còn lại một tòa cổ thành và chín điểm sáng, đó là lối đi cửu giới.
Đáng tiếc đã không còn Cửu Tinh đảo, chỉ có cửu tinh vờn quanh cổ thành.
Phàm là những kẻ rút lui, Tinh Hồng bọn hắn liền không quản.
Mà mấy vị vô địch chạy thoát thân được cũng thê thảm không thôi, trên thân ai cũng mang vết thương nặng nề, tử khí vờn quanh khắp nội thể.
Mà nội thành, vẫn có không ít Nhật Nguyệt ngã xuống.
Bọn họ không kịp trốn chạy, cũng không thể trốn chạy.
Quần tinh rơi vỡ!
Cổ thành thì chớp mắt liền khôi phục nguyên dạng, hoàn toàn không có bất kỳ dấu vết gì chứng tỏ nơi đây vừa xảy ra một trận đại chiến khủng khiếp, ngoại trừ việc khắp toàn thành đều là Tử Linh.
Lúc này, Tinh Hồng lạnh lùng ra lệnh: “Tử Linh lui về!”
12 vị Tử Linh quân chủ đứng trong hư không nhìn tượng đá, sau một khắc, bốn phía có 35 tượng đá khác hiển hiện, dồn dập mở mắt nhìn về phía bọn họ.
Nhóm Tử Linh quân chủ liếc nhìn nhau, có Tử Linh không hài lòng nói: “Vẫn chưa giết được những Vĩnh Hằng đó!”
Tinh Hồng không thèm để ý, lần nữa lặp lại: “Tử Linh lui về!”
Ngay lập tức, các tượng đá liền dồn dập mở miệng phụ họa: “Lui về!”
12 vị Tử Linh quân chủ cảm nhận được mối nguy nồng đậm, nhanh chóng tan biến ngay tại chỗ.
“Tinh Hồng. . .”
Trong hư không, tượng đá đến từ Thiên Diệt cổ thành đột ngột lên tiếng: “Tên kia chết rồi?”
“Chưa!”
“Hóa thành cư dân rồi?”
“Đúng vậy.”
Thiên Diệt thở dài một tiếng, “Thật đáng tiếc. . .
Hi vọng không có việc gì, lần sau còn có thể tiếp tục gây tai họa. . .
Khụ khụ, cứu vớt những người khác!”
Dứt lời, không đợi những tượng đá khác mở miệng, nó đã rời đi trước.
Mà mấy tượng đá còn lại cũng không nhiều lời, xong việc liền dồn dập tan biến.
Cổ thành vô cùng an tĩnh!
Trừ vô số Tử Linh cấp thấp còn chưa rời đi, thì toàn bộ cổ thành đều triệt để an tĩnh, an tĩnh tới dọa người, một điểm thanh âm cũng không có.
Ngoài thành chỉ có biển lớn mênh mông bao phủ xung quanh.
Không còn Cửu Tinh đảo!
Cửu Tinh đảo sừng sững nhiều năm đã hoàn toàn biến mất.
Chín cái lối đi cũng không có bất kỳ người nào xuất hiện, giống như đã phong tỏa toàn diện.
Bao trùm toàn bộ Tinh Thần hải giờ khắc này là sự yên lặng tang tóc.
Không có Đại Yêu xuất hiện, không có bất kỳ sinh linh nào xuất hiện, chỉ còn lại khí tức vô địch giao chiến lan tràn khắp nơi.
Mà giờ khắc này, chư thiên chấn động.
Liệp Thiên các cấp tốc bán ra vô số tin tức.
Vô địch đánh vào Tinh Hồng cổ thành, xuất hiện Tử Linh quân chủ, Nhật Nguyệt rơi vỡ 9 đạo, thần văn thế thân của mấy vị vô địch bị phá hủy không ít.
Minh Tộc Khổ Hải Minh vương là trọng thương nặng nề nhất, tinh huyết bạo điệu hơn phân nửa, thê thảm muốn chết.
Trừ Tô Vũ ra thì thiên tài Thiên bảng không chết một ai.
Nhưng Địa bảng, Huyền bảng thì vô số cái tên đã ảm đạm.
Hết thảy đầu nguồn chính là do danh tự của Tô Vũ tan biến trên Liệp Thiên bảng.
Hai vị vô địch Nhân tộc, một người nổi điên công kích cổ thành, dẫn xuất vô địch Tử Linh, một người còn điên cuồng hơn, vọt thẳng vào trong cổ thành, dẫn đến vô địch các tộc khác vì cứu viện cường giả cùng thiên tài bản tộc mà không thể không vào theo.
Kể từ đó đã dẫn phát vị đại năng trấn thủ cổ thành ra tay, kém chút giết chết nhiều vị vô địch.
Giờ phút này, cổ thành lần nữa bị phong bế.
Mà hàng loạt thiên tài Thiên bảng cùng Nhật Nguyệt cao trọng vẫn còn bị ngăn ở trong cổ thành, sinh tử khó liệu, đáng tiếc hiện tại đại khái không có một vị vô địch nào dám đi cứu viện.
Chết Nhật Nguyệt, chết thiên tài, tuy rất đáng tiếc.
Nhưng hết thảy đều không thể so với việc vô địch vong mạng.
Đã rất nhiều năm không có vô địch nào dám xông thành.
Năm đó sự tình vô địch vẫn lạc tại cổ thành đã trở thành truyền thuyết, rất nhiều người tuy đều biết chuyện này nhưng đã sớm quên đi nguy hiểm.
Nhưng bây giờ thực tế đã vả vào mặt tất cả, trong nháy mắt, không chỉ những người bên dưới mà cả vô địch cũng ý thức được sự bí ẩn và nguy hiểm khôn lường của cổ thành, đây không phải là nơi bọn họ có khả năng tùy tiện xông vào.
Trừ phi tối thiểu phải có từ 30 vị vô địch trở lên, hoặc có lẽ phải càng nhiều hơn nữa.
Bởi vì cảnh tượng 36 tôn tượng đá hiển hiện đã khiến các vị cường giả thật sự run sợ.
Không nghĩ tới toàn bộ cổ thành đều có liên hệ với nhau!
Mà có vẻ quan hệ giữa tượng đá với Tử Linh quân chủ cũng hết sức phức tạp.
Tử Linh quân chủ chưa từng công kích tượng đá, mà tượng đá thì chỉ cần Tử Linh không phá hư quy tắc thì cũng sẽ không xuống tay với đối phương.
Hôm nay bởi vì Tô Vũ mà đưa tới hết thảy bạo động, khiến vạn giới chú mục.
Cửu Tinh đảo mất rồi!
Trên hòn đảo, rất nhiều sinh linh đã chết, bao gồm cả Sơn Hải, cả Nhật Nguyệt.
Nhưng kẻ gây ra cơ sự này – Tô Vũ. . .
Có phải đã chết thật rồi hay không thì chẳng ai biết được.
Chương 1538: Hộ Vệ Đặc Biệt Của Tô Vũ
Dĩ nhiên Tô Vũ còn chưa chết.
Hắn đang ở bên trong một gian cổ ốc kiên cố nhất, cũng là căn phòng được Tinh Hồng che chở đầu tiên.
Bất quá giờ phút này Tô Vũ cũng giống như bao người khác, đều lâm vào trạng thái khủng hoảng.
Chết tiệt!
Thật đáng sợ!
Kỳ thật thời gian vô địch giao thủ rất ngắn, vả lại bọn họ còn khắc chế lẫn nhau, nhưng âm thanh và chấn động từ cuộc chiến này gây ra thì có lẽ bất kỳ ai chứng kiến ngày hôm nay cả đời cũng không quên được.
Rất nhiều cường giả Vĩnh Hằng cả sống cả chết xuất hiện, bọn họ trực tiếp phá vỡ bình chướng của cổ thành, trực tiếp đánh tan vô số cổ ốc nơi đây.
Mặc dù chỉ vẻn vẹn vài giây sau thì các gian phòng đều đã tự động khôi phục, nhưng sinh linh và cư dân trốn trong đó thì đã vong mạng vĩnh viễn.
Tô Vũ càng nghĩ lại thấy càng sợ, má nó.
Đương nhiên, khiến hắn chấn động nhất chính là hai vị vô địch Nhân tộc.
Hai vị này. . . suýt nữa đã hố chết hắn.
Theo hắn nghe ngóng được động tĩnh thì Đại Hạ vương chính là người chủ động công thành, còn Đại Minh vương thì càng đáng sợ hơn, xông thẳng vào trong, chính vì vậy mới đưa đến một loạt phiền toái về sau!
Nếu không nhờ hắn chủ động trốn vào trong cổ ốc thuộc ba vòng sâu nhất ngay từ đầu thì có lẽ hắn cũng táng mạng dưới loạn đao của chính hai vị ấy rồi.
Tô Vũ mà chết như thế thật thì đúng là trò cười của vạn giới.
Tô Vũ chợt nghĩ đến một chuyện, sau một khắc, không nói hai lời, hắn cấp tốc lao ra khỏi phòng.
Gan lớn ăn no gan nhỏ chết đói!
Giờ phút này hắn ra khỏi phòng để làm gì?
Nói nhảm!
Đi nhặt thi thể a!
Thi thể Nhật Nguyệt, thậm chí là thi thể vô địch. . .
Được rồi, hình như không có vô địch nào chết, nghe nói khi vô địch tử vong sẽ có động tĩnh rất khủng khiếp.
Vừa nãy hắn không cảm nhận được, hẳn là không có đại năng nào ngã xuống.
Mặt khác, hắn còn muốn tranh thủ nhặt cổ thành lệnh!
Trận đại chiến mới rồi đã giết chết vô số Tử Linh.
Tô Vũ trực tiếp chen vào đội ngũ Tử Linh đang dọn dẹp chiến trường, hối hả thu nhặt đồ.
Kỳ thật, lúc bấy giờ cư dân cổ thành hoàn toàn có thể ra ngoài.
Vô địch đã rời đi, Tử Linh quân chủ cũng biến mất, bọn họ sẽ không gặp phải nguy hiểm gì quá lớn, thế nhưng không phải ai cũng to gan như Tô Vũ.
Về phần những sinh linh khác thì lại càng không dám ló mặt.
Đều trốn tránh!
So với mạng nhỏ thì tài nguyên không đáng là gì cả.
Vả lại bọn họ đâu giống Tô Vũ, đã biết bên ngoài có nghìn nghịt Tử Linh chen lấn, ra đó để ‘hun khói’ bằng tử khí hay sao?
Tô Vũ thì hoàn toàn không chút cố kỵ, sau khi trở thành cư dân xong thì lực ăn mòn của tử khí đã không còn ảnh hưởng gì đến hắn.
“Phát tài rồi!”
Tô Vũ dùng một bàn tay đẩy một đầu Tử Linh ra.
Mẹ nó, đại gia, đừng lãng phí chứ, đây là thi thể của một tôn Nhật Nguyệt đó, ngươi vừa chạm vào liền ăn mòn thi thể, đúng là phá gia chi tử!
Hắn hoan hỉ nhặt một con cá mập to lớn, phần đầu đã bị đánh nát, không biết là do ai làm, hiện tại trên thân cá mập đều là tử khí.
Không sao, vẫn là đồ tốt!
Khi đó mọi chuyện diễn ra quá nhanh, đại khái không có ai có tâm trạng đi nhặt nhẫn trữ vật của đối phương.
Xem như tiện nghi cho Tô Vũ.
Tô Vũ cấp tốc thu hồi, thuận tay lại nhặt một ít cổ thành lệnh, trong lòng mừng khấp khởi, phát tài a!
Mặc dù hắn đã rất giàu có, nhưng có ai lại ghét bỏ chính mình nhiều tiền?
Hắn tùy tiện đẩy mấy đầu Tử Linh cản đường ra.
Giờ khắc này, lá gan Tô Vũ đã lớn hơn rất nhiều.
Ta là cư dân, ta sợ cái gì?
Cổ thành bây giờ không phải là nhà của ta sao?
Đã là nhà của ta thì toàn bộ Tử Linh đều chính là hộ vệ của ta, ha ha ha.
Tâm tình của Tô Vũ lúc này cực kỳ tốt.
Hắn nhìn Tử Linh đầy đường bỗng phá lệ thấy thuận mắt hơn bao giờ hết.
Trên đường đi còn thuận tiện sờ đầu vài con Tử Linh.
Đúng là hộ vệ ngoan ngoãn, xinh đẹp biết bao.
Phủ thành chủ.
Tinh Nguyệt quân chủ và tượng đá yên lặng nhìn cảnh tượng này, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.
Hồi lâu sau, Tinh Nguyệt quân chủ dở khóc dở cười nhận xét: “Trời sinh hắn nên làm Tử Linh!”
Má nó.
Đây là lần đầu tiên nàng ta thấy có một cư dân lớn gan như vậy.
Tô Vũ thế mà dám chạy ra ngoài nhặt đồ vật, còn vui vẻ sờ đầu vài con Tử Linh, hại bọn chúng đều bị hắn sờ tới bối rối!
Từ xưa đến nay. . .
Có người dám đối xử như thế với Tử Linh sao?
Dừng tay lại đi, bọn chúng chính là hóa thân của sự tử vong, không phải tiểu miêu tiểu cẩu nhà ngươi nuôi đâu mà.
Tinh Nguyệt rất muốn lao ra trước mặt gào thét với Tô Vũ câu này.
Tinh Hồng thì yên lặng, không biết nên nói gì, đây cũng là lần đầu nó thấy một cư dân phá lệ khác biệt như hắn.
Tinh Nguyệt quân chủ nhìn thoáng qua Hắc Ám Ma Long với vết thương chồng chất trên người, cười nhạt một tiếng, đoạn hỏi: “Ngươi không chuẩn bị bồi dưỡng Tô Vũ thành thành chủ đời sau sao?”
Tinh Hồng vẫn như cũ không đáp lời.
Lần này Hắc Ám Ma Long kém chút đã bị giết chết, tuy rằng lão vẫn còn sống, nhưng hiện tại tử khí công tâm, cứ tiếp tục như thế thì tháng ngày chuyển đổi thành Tử Linh sẽ không còn lâu.
Có lẽ. . .
Nên sớm bồi dưỡng thành chủ đời sau.
Thế nhưng, Tô Vũ thật sự thích hợp à?
Trở thành thành chủ, liệu cái tên này có mang tới phiền toái càng lớn cho Tinh Hồng cổ thành hay không?
Tinh Hồng không xác định lắm, nó đã tận mắt nhìn thấy khả năng gây chuyện của Tô Vũ, rất đáng sợ.
Nó cảm thấy cực kỳ bất đắc dĩ.
Lần này mọi chuyện náo động đến nỗi nó cũng không còn lời gì để nói.
Chương 1539: Lớp Học 1 Kèm 1 Với Tử Linh Quân Chủ
Phát tài!
Tô Vũ vui vẻ vô cùng, giờ phút này hắn đã nhặt được hai cỗ thi thể Nhật Nguyệt, trong đó còn có một vị Nhật Nguyệt hậu kỳ.
Trên đầu đối phương còn có một nhúm lông sáng màu, xem xét dáng vẻ thì hẳn là Thiên Linh Viên Hầu nhất tộc!
Trước đó khi Tô Vũ mua thanh đinh ba thượng cổ kia chính là mua trong tay Viên Hầu tử thuộc chủng tộc này.
Nhật Nguyệt hậu kỳ!
Bộ tộc này đứng thứ 12 trong Bách Cường chủng tộc, thực lực cực mạnh.
Không nghĩ vị Nhật Nguyệt Đại Hầu Tử ấy thế mà chết rồi.
Tô Vũ quan sát kỹ càng một lượt. . .
Ánh mắt hắn hơi khác thường.
Hình như đối phương không phải bị Tử Linh giết, mà là bị người giết.
Đến cùng là người nào giết thì Tô Vũ không thể dò xét, đành chịu, khi đó hỗn loạn vô cùng, vô địch tiến vào, Tử Linh quân chủ một đống, làm sao mà nhìn ra ai là thủ phạm.
Có lẽ Đại Hầu Tử đã trêu chọc phải người nào, cho nên mới bị kẻ kia nhân cơ hội ra tay thủ tiêu.
Tô Vũ nhặt được rất nhiều cổ thành lệnh, lần này vận khí không tệ, hắn còn nhặt được cả một tấm cổ thành lệnh có khắc số 3.
Khả năng cao là do vô địch xử lý một đầu Tử Linh Nhật Nguyệt thất trọng.
Tam hoàn cổ thành lệnh, thứ đồ chơi này chắc chắn là đồ tốt, ít nhất cũng có thể cưỡng ép mở ra gian phòng bên trong vòng thứ ba, rất lợi hại!
Tô Vũ lại nhanh tay đi nhặt đồ, hắn nhặt được hơn mười cỗ thi thể, mấy chục cỗ thi thể Lăng Vân, đáng tiếc thi thể Nhật Nguyệt thì không thấy thêm cái nào nữa, có lẽ đã bị Tử Linh dùng tử khí hủy diệt.
Tiếp tục đi một hồi, Tô Vũ bắt gặp một đám Tử Linh đang hội tụ.
Tô Vũ tò mò đi tới, thấy được vài đầu Tử Linh mạnh mẽ, chỉ sợ có cả Nhật Nguyệt hậu kỳ.
Giờ phút này, mấy đầu Tử Linh kia cũng tò mò nhìn về phía hắn.
Tô Vũ cười khan một tiếng, hình như bọn chúng đều có chút trí tuệ.. .
Bất quá, chúng ta cũng được xem là người một nhà mà, đúng không?
“Cái kia… Mấy vị đại nhân, ta là cư dân cổ thành, các ngươi đang nhìn cái gì vậy?”
Lá gan của Tô Vũ thật sự rất lớn!
Vả lại nãy giờ hắn một đường đi tới cũng không có Tử Linh nào xuống tay với hắn, tử khí xâm nhập đều không quá nghiêm trọng, thế nên hắn bất giác cũng dạn dĩ hơn hẳn.
Hắn tiến tới gần đám đông Tử Linh, nhìn thoáng qua đồ vật đang bị vây vào giữa.
Cái kia giống như một quyển sách, lại giống như không phải.
Bảo bối?
Trong lòng Tô Vũ khẽ động, mấy đầu Tử Linh đều đang vây lại quan sát, nhưng không có con nào tùy tiện đụng vào, chẳng lẽ đây thật sự là bảo vật?
Tô Vũ cẩn thận nhích lại gần.
Tử Linh không quản hắn, không rõ là do bọn chúng không biết nói chuyện, hay là không muốn nói chuyện.
Thế nhưng cả đám đều ngơ ngơ ngác ngác nhìn Tô Vũ.
Đây đại khái là cư dân cổ thành có lá gan lớn nhất mà chúng từng gặp, dù là Hắc Long thành chủ thì khi đến gần bọn chúng cũng sẽ tỏ vẻ không được tự nhiên.
Sợ phải tiếp xúc nhiều với Tử Linh.
Tô Vũ thì lại không coi ra gì, thấy đám Tử Linh không gây phiền toái cho mình thì nhẹ nhàng thở ra.
Hắn ngồi xuống quan sát quyển sách, hoặc nói đúng hơn là tấm ván gỗ kia.
Phía trên lây dính một chút minh khí, cái này cùng tử khí có điểm khác biệt, Tô Vũ có thể cảm thụ được.
Trong lòng hắn khẽ động, đây là thứ đồ do vô địch Minh tộc làm rơi sao?
Lúc ở trong cổ ốc, Tô Vũ cũng nhìn thấy cảnh vô địch Minh tộc bị cái gì đó đánh xuyên qua thân thể, chẳng lẽ thứ này là bị ông ấy làm rớt khi đó?
“Nếu đây là đồ có quan hệ với vô địch, vậy chắc chắn là đồ tốt a!”
Tô Vũ muốn nhặt đi!
Bất quá Nhật Nguyệt Tử Linh đang nhìn chằm chằm vào nó, hắn sợ mình mà cầm lên thì sẽ bị Tử Linh giết chết.
Đừng nhìn hiện tại bọn chúng không hạ độc thủ với mình mà lầm, điều này không có nghĩa là Tử Linh vĩnh viễn không xuống tay với hắn.
Người nào có thể bảo đảm rõ ràng!
Lòng Tô Vũ ngứa ngáy, nhưng ta rất muốn có nó, làm sao bây giờ?
Đang nghĩ ngợi, một tôn Tử Linh mặc áo choàng chợt xuất hiện, so với Tử Linh bình thường thì có khoảng cách rất lớn, Tô Vũ vừa nhìn liền chấn động, cấp tốc cúi đầu, quay người liền muốn ly khai.
Mẹ nó.
Tô Vũ nhận biết tôn Tử Linh này, chính là kẻ khi trước đã tự tay khắc họa chân dung hắn trên tấm bảng, và cũng là vị đã nói chuyện với hắn khi ấy.
Thời điểm vô địch đại chiến, tuy hắn không xem được toàn cảnh rõ ràng, nhưng vẫn nghe được không ít âm thanh.
Tôn Tử Linh này… Rất có thể là Tinh Nguyệt Tử Linh quân chủ.
Loại tồn tại đáng sợ như vậy, Tô Vũ vẫn nên tránh xa một chút thì hơn.
Mặc dù đã có chút tâm trạng vò mẻ không sợ rơi, nhưng hắn cũng không muốn thật sự hóa thành Hoạt Tử nhân, biến thành kẻ chờ chết.
Hắn đang chuẩn bị rời đi, thì bất chợt mấy đầu Tử Linh xung quanh đồng loạt quỳ mọp xuống.
Tinh Nguyệt đưa lưng về phía Tô Vũ, nhìn lướt qua đồ vật do vô địch Minh tộc làm rơi, bỗng nhiên có thanh âm vang lên từ trong đầu hắn: “Biết đây là cái gì không?”
Tim Tô Vũ đập cực nhanh!
Hắn không dám lên tiếng, chỉ hy vọng đối phương không phải đang nói chuyện với mình.
Đáng tiếc, cầu xin vô dụng.
Sau một khắc, âm thanh của Tinh Nguyệt lần nữa vang lên: “Đây là chí bảo dùng để gánh chịu quá khứ và tương lai! Biết như thế nào là Vĩnh Hằng không?”
Tô Vũ ngạc nhiên nhìn đối phương.
“Quá khứ, hiện tại, tương lai, bản tâm hợp nhất! Đây chính là Vĩnh Hằng!”
Trong lòng Tô Vũ khẽ động, cái này. . .
Vĩnh Hằng?
Vô địch là như vậy?
“Quá khứ, hiện tại, tương lai…”
Tô Vũ thì thào một tiếng, cúi đầu, cung kính nói: “Đại nhân, đây là đồ do Vĩnh Hằng lưu lại?”
Tử Linh chậm rãi giải đáp: “Đây là chí bảo gánh chịu quá khứ thân và tương lai thân của vô địch Minh tộc.
Theo thời không Trường Hà, hắn đã tìm kiếm hai thân mạnh nhất rồi dùng chí bảo gánh chịu, hợp nhất, thành tựu Vĩnh Hằng! Nhưng trong trận chiến mới rồi, vô địch Minh tộc đã bị Tinh Hồng chặt đứt tương lai thân và hiện tại thân, chỉ còn lại quá khứ thân.
Nói là Vĩnh Hằng nhưng trên thực tế hắn đã phế quá nửa, không còn tương lai, không còn hiện tại, chỉ còn lại một quá khứ đã đi qua.”
Tô Vũ nghe cái hiểu cái không!
Hắn chỉ biết có hai điểm, thứ nhất, tấm ván gỗ này là chí bảo!
Thứ hai, vị vô địch Minh tộc kia đã bị thương rất nặng.
Sau này thực lực sẽ giảm sút một mảng lớn.
Quá khứ thân?
Vô địch đều dính đến thứ đồ chơi phức tạp như vậy sao?
Tô Vũ dè dặt hỏi: “Đại nhân, vô địch có thể bùng nổ bao nhiêu lực lượng khiếu huyệt?”
“Lực lượng khiếu huyệt?”
Tử Linh thì thào một tiếng, đối với vô địch mà nói, cái gọi là lực lượng khiếu huyệt chẳng có mấy tác dụng.
Một lát sau, Tinh Nguyệt mới đạm mạc đáp lời: “Ngươi chết đi, ta sẽ nói cho ngươi biết!”
“…”
Ngài cút đi luôn đi!
Suy nghĩ trong đầu Tô Vũ lóe lên một cái rồi biến mất, trước mặt đại năng, hắn không dám liều lĩnh cảm ứng về đối phương nhiều.
Có điều xem ra vị này rất mong đợi mình chết!
Nhưng Tinh Nguyệt lại không định giết mình, có thể là vì có cái gì đó hạn chế, Tô Vũ cũng không dám loạn hỏi, sợ khi không lại nhắc nhở đối phương nhớ ra là nàng ta có thể một chưởng giết chết hắn.
Thế thì quá bi ai a.
Tô Vũ lại nhỏ giọng hỏi: “Đại nhân, vậy chí bảo này có tác dụng gì không?”
“Gánh chịu quá khứ và tương lai thân.”
Tử Linh giải đáp: “Cường giả muốn chứng đạo sẽ đi đến thời không Trường Hà, tìm kiếm quá khứ thân mạnh nhất và tương lai thân mạnh nhất, dùng chí bảo này tiếp nhận, khi đó hai thân kia sẽ được lưu trữ trong đây.
Chỉ khi nào vị cường giả nọ có thể thành công hợp nhất ba thân thì mới được gọi là vô địch.”
Dứt lời, dừng một chút rồi Tinh Nguyệt lại nói: “Dĩ nhiên, ngoại trừ việc gánh chịu quá khứ và tương lai thân thì ngươi cũng có thể đem nó đi đúc binh, thế nhưng làm vậy thì quá lãng phí!”
Tô Vũ hiểu rõ!
Thì ra là thế!
Xem ra không có tác dụng gì với mình.
Mà giờ khắc này, hắn đã hiểu thêm một chút về vô địch.
Tô Vũ còn đang nghĩ ngợi, Tinh Nguyệt lại nói tiếp: “Cái gọi là chuẩn vô địch, bình thường đều là hai thân hợp nhất, hoặc quá thứ thân hoặc là tương lai thân.
Quá khứ thân thì cường đại có hạn, nhưng tương lai thân thì lại rất mạnh.
Nếu hợp nhất được với tương lai thân thì dạng chuẩn vô địch như thế rất lợi hại, có đôi khi còn mạnh hơn cả vô địch tầm thường.”
“…”
Tô Vũ gật đầu, lần này hắn đã hiểu rõ hơn.
Chương 1540: Hồi Ngược Dòng Thời Gian
Tô Vũ suy nghĩ một chút rồi lại hỏi: “Vậy nếu có vô địch quay ngược thời gian về quá khứ để giết ta, vậy thì ta bây giờ sẽ lập tức chết?”
“Hồi ngược dòng thời gian?”
Tử Linh giống như bật cười một tiếng, có chút khinh thường.
“Cái gọi là hồi ngược dòng thời gian được phân thành hai loại.
Thứ nhất, thật sự quay cả bản thể về quá khứ, nhưng đây không phải là việc mà Vĩnh Hằng bình thường có thể làm, cần phải cực kỳ cường đại, cực kỳ tinh thông thời gian chi đạo thì may ra!”
“Loại thứ hai, hồi tưởng trí nhớ.
Loại này thì đơn giản, chỉ là một loại tái diễn ký ức mà thôi, không phải chân chính quay ngược thời gian.”
“Chỉ có loại thứ nhất mới có thể giết quá khứ thân của ngươi, loại thứ hai thì căn bản không cải biến được bất kỳ việc gì!”
Tô Vũ gật gật đầu, nói như vậy thì không phải vị vô địch nào cũng có thể quay về quá khứ.
Tử Linh lần nữa giải thích: “Huống chi, coi như thật sự quay lại được thì tốt nhất đối phương cũng không nên quấy nhiễu tới ngươi, bằng không thì dựa vào việc đối phương dám quấy nhiễu thời không, quấy nhiễu chư thiên vạn giới, lực lượng thời không sẽ tự ra tay giết chết quá khứ thân của kẻ đó.
Nếu như hồi ngược thời gian để giết người đơn giản như vậy thì Vĩnh Hằng chư thiên vạn tộc đều đã bị giết không ít!”
Nói thì đơn giản, nhưng làm rất khó khăn.
Vô địch cũng có quá khứ, cũng từng có khoảng thời gian rất yếu ớt.
Cho nên cơ hồ không có hi vọng khả năng thứ nhất xảy ra.
Đang trò chuyện, đúng lúc này, bỗng nhiên thân thể Tinh Nguyệt chấn động một cái, vẻ mặt tức khắc trở nên hốt hoảng.
Trong trí nhớ của nàng bỗng nhiều thêm một đoạn ký ức xưa nay chưa từng có.
Trong đoạn ký ức ấy, một đầu lông xù vô cùng to lớn chợt xuất hiện ngay trước mặt Tinh Nguyệt, mà Tinh Nguyệt lúc này đang đứng ngay bên cạnh Tinh Hồng tượng đá.
Giống như nàng đã quay về tới thời điểm Tô Vũ đang chuyển đổi thành cư dân cổ thành.
Cục lông lớn nghiêng đầu nhìn cả hai, trong mắt mang theo một chút nghi hoặc, sau đó y lại nhìn về phía Tô Vũ trong trạng thái Tử Linh cách đó xa xa, hoang mang lẩm bẩm: “Ta lại nằm mơ?”
Thật kỳ quái!
Cục lông lớn nhìn thoáng qua Tô Vũ, gần nhất y cảm giác mình luôn đang nằm mơ.
Cục lông lớn lại nhìn về phía tượng đá và Tinh Nguyệt, lớp lông trên thân thể xù lên, bỗng nhiên y giơ bàn tay toát ra một cái móng vuốt nho nhỏ, gãi gãi đầu Tử Linh rồi lại vuốt vuốt cái bụng tượng đá, đoạn hỏi: “Có phải ta lại nằm mơ hay không?”
“…”
Tượng đá cùng Tử Linh choáng váng nhìn y.
Cục lông lớn suy nghĩ một chút rồi nói: “Tiểu tử nhà ta ham chơi, hai vị chiếu cố nó nhiều một chút, Phệ Thần Cổ giới quá xa, ta không thể thường xuyên tới, cái kia… Ta không đến muộn chứ?”
Tinh Hồng ngốc trệ, Tinh Nguyệt cũng ngốc trệ.
Nửa ngày sau, Tinh Hồng mới mở miệng: “Phệ Thần Bán Hoàng!”
Hít sâu một hơi, tượng đá cũng đang hấp khí, vì sao vị này lại quay ngược thời không đến đây?
Cục lông lớn nhìn nó chằm chằm, mơ màng như có điều ngẫm nghĩ, “Đều là tảng đá lớn, đều có hình dạng giống nhau? Kỳ lạ.
Thôi được rồi, ngươi ráng chiếu cố tiểu tử nhà ta một chút.”
Hừm, câu này quen thuộc quá.
Cục lông lớn có cảm giác mình đã từng nói với tượng đá giống vậy một lần rồi, hay là y lại đang nằm mơ? Mà kể cũng lạ, vì sao gần đây luôn nằm mơ tới mấy chuyện như thế này?
Lại nhìn sang chỗ Tô Vũ, y càng thấy kỳ quái hơn, bất quá y vẫn dặn dò: “Hình như tiểu tử Nhân tộc và tiểu tử nhà ta là cùng một bọn.
Hừm, đây là muốn biến thành Tử Linh rồi? Thôi thôi, các ngươi bảo hộ cả hai đi, ta đi đây.”
Hình ảnh tới đây thì ngừng lại.
Tinh Nguyệt hơi có điểm hốt hoảng.
Trong đầu bỗng nhiều thêm một đoạn ký ức mà trước đây chưa từng có, điều này đại biểu cái gì?
Đại biểu Cục lông lớn vừa mới quay ngược thời gian ngay tức thì!
Đúng vào thời khắc này, ngay thời điểm hiện tại.
Tinh Nguyệt đoán không sai.
Ở Phệ Thần Cổ giới xa xôi, Cục lông lớn vừa mới tỉnh ngủ, y chợt nhớ tới con trai trước đó có cầu cứu mình, xem ra nó đang gặp nguy hiểm, không biết bây giờ y tới cứu còn kịp không, y bèn lập tức nhảy vọt thời không, ngược dòng thời gian về tới trước đó, nói cho tôn tượng đá trấn thủ Thánh thành và Tử Linh quân chủ chiếu cố Cục lông nhỏ một chút.
Cho nên mới có một màn mới rồi.
Trong lòng Tinh Nguyệt than nhẹ một tiếng, đây mới thật sự là quay ngược dòng thời gian!
Cũng chỉ có như vậy mới có thể khiến trong đầu nàng hiện lên tràng cảnh vừa nãy.
Bằng không, đơn thuần lội dòng trí nhớ thì người trong cuộc sẽ không có cảm giác gì.
Giống như ngày đó Diệt Tằm vương sưu hồn Phong Kỳ, quay ngược 20 năm để xem xét ký ức của y, trên đường đi đã “gặp” Trần Vĩnh trong quá khứ nhưng Trần Vĩnh không có bất kỳ cảm giác nào.
Nếu như Diệt Tằm vương có bản lĩnh giống vị Bán Hoàng này thì khi đó trong đầu Trần Vĩnh và nhiều người mà ông “gặp” trên đường khác đã có thêm một đoạn hồi tưởng, thấy được sự tồn tại của Diệt Tằm vương.
Phệ Thần Bán Hoàng!
Tinh Nguyệt không nói gì thêm, vị kia mạnh tới đáng sợ.
Mà Tô Vũ đứng bên cạnh hoàn toàn không biết gì, hắn chỉ thấy Tinh Nguyệt bỗng dưng im bặt, sau đó nhanh chóng nhặt tấm ván gỗ lên rồi tan biến trong nháy mắt, không nói lời nào với hắn.
Tô Vũ ngẩn ngơ nhìn theo, đệt, ngài đi rồi?
Không cho ta chỗ tốt gì?
Thôi được rồi, Tử Linh cho chỗ tốt thì chính mình cũng chưa chắc đã nhận nổi.
Huống chi đối phương chỉ ước gì mình mau chết đi, vẫn là không nhận đồ gì từ nàng ta thì tốt hơn.
Chỉ hơi đáng tiếc là tấm ván gỗ cũng bị Tinh Nguyệt cầm đi, bằng không Tô Vũ cảm thấy có lẽ có thể dùng nó để rèn đúc Thiên binh.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







