[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 241 : Thân Hạ, Địch Hạ Và Trung Lập (c1201-c1205)
❮ sautiếp ❯Chương 1201: Thân Hạ, Địch Hạ Và Trung Lập
Diệt Tằm vương nghiêm mặt, thản nhiên nói: “Vậy lại đi vào bế tắc à? Các ngươi không đáp ứng, Phong Kỳ cũng cảm thấy không ổn, thế thì các ngươi muốn tra xét thế nào? Đi hỏi người chết ư? Mấy vị tướng lĩnh bị giết phần lớn đều chết không toàn thây, nếu như có chút huyết dịch lưu lại thì ta có thể thử quay lại thời gian, bất quá. . .
Cái kia cũng không quá chuẩn.
Chỉ có thể nhìn thấy một đoạn ký ức ngắn ngủi, vô phương chứng thực thật giả, ai biết là có người ngụy trang nào hay không.”
Nam tử trung niên cau chặt mày, không cho là đúng, y nói: “Đại nhân, sự cấp tòng quyền! Phong Kỳ là kẻ tình nghi lớn nhất, vả lại trước đó hắn đã nhận tội, hiện tại lại bắt đầu phản cung, ta cảm thấy nên trực tiếp sưu hồn hắn để phán đoán thật giả. . .”
Bên kia, Hạ Hầu gia chợt cất tiếng: “Nào có phiền toái như vậy, không thì vầy, bỏ phiếu quyết định đi.
Hai đại thánh địa bỏ phiếu, nghị hội nhiều năm chưa mở ra, ở đây có ba vị vô địch và nhiều vị hậu duệ của vô địch khác, còn có đại biểu của các đại phủ, thế thì chúng ta bỏ phiếu quyết định, thiểu số phục tùng đa số! Khi ấy cũng đừng ai nói không nguyện ý nữa, thời khắc mấu chốt phải phục tùng toàn cục!”
Dứt lời y liền giơ lên ba ngón tay: “Bỏ phiếu, ba sự lựa chọn.
Thứ nhất, sưu hồn Phong Kỳ! Thứ hai, sưu hồn Phong Kỳ cùng Bát đại gia Nhật Nguyệt! Thứ ba, không cần sưu hồn ai hết, chậm rãi tra xét!”
“Chư vị, các ngươi cảm thấy thế nào?”
“. . .”
Vẻ mặt mọi người trong đại điện đều quỷ dị, Hạ Hầu gia lại nói: “Đại biểu của 36 phủ đều có mặt ở đây, xem như có 36 phiếu.
Hai đại thánh địa bên này, mỗi bên một đại diện, tổng cộng 38 phiếu. . .
À không, Diệt Tằm vương đại nhân không có khai phủ, vậy thì coi như đại nhân tự mình quyết định, tổng cộng 39 phiếu, được không?”
Diệt Tằm vương nheo mắt nhìn y, đoạn hỏi: “Thế nếu kết quả là 13 – 1 3 – 13 thì sao?”
Hạ Hầu gia cười khan, “Không có trùng hợp như vậy chứ? Dĩ nhiên, đúng là phải tính tới trường hợp này.”
Hạ Hầu gia sờ lên cái cằm béo ú, nhìn khắp lượt đại điện, nhìn về phía Triệu Thiên Binh bên kia, nhanh chóng ra quyết định: “Vậy thì tặng 1 phiếu cho Đúc Binh sư nhất mạch, đại biểu cho Thiên Đúc Vương đại nhân, ba vị đại nhân cảm thấy thế nào? Thiên Đúc Vương đại nhân cũng không khai phủ, có điều Đúc Binh sư nhất mạch luôn vi tôn theo ông, nơi này lại có nhiều vị địa giai Đúc Binh sư, cũng có thể thay mặt đại biểu cho một phe.”
Diệt Tằm vương cười cười, “40 phiếu à? Ngẫm lại thì như này có vẻ giống thời điểm quyết định xem có nên liên minh với Tiên tộc hay không nhỉ.
Cũng thú vị đấy, ta nhớ mấy trăm năm trước, Đại Tần vương bên kia cũng yêu cầu mọi người bỏ phiếu xem có liên minh với Tiên tộc hay không, có nên quyết chiến đến cùng với Thần Ma hay không. . .
Bây giờ lại dùng tới cách này để phán định.”
Hạ Hầu gia cười lấy lòng, “Không bỏ phiếu cũng được, ba vị đại nhân tự mình quyết định, chúng ta đương nhiên sẽ nghe theo.”
Ba vị vô địch ở đây, không muốn bỏ phiếu cũng có thể.
Nhưng ba người bọn họ rốt cuộc nên lựa chọn như thế nào?
Đại Hán vương nói thẳng: “Vậy liền bỏ phiếu đi!”
Ông không muốn quyết định, bởi vì cả ba lựa chọn mà Hạ Hầu gia đưa ra đều không phải là thứ gì tốt lành.
Kỳ thật hiện giờ Phong Kỳ xem như đại biểu cho Hạ gia.
Mặt khác Bát đại gia thì đã bị Hồng Đàm trực tiếp đẩy lên mặt đối lập.
Việc này thoạt nhìn chẳng qua là đang vì vài vị Sơn Hải bị giết mà phân xử, nhưng hành động bỏ phiếu. . .
Đại Hán vương ý vị thâm trường nhìn thoáng qua chỗ Hạ Hầu gia.
Hành động bỏ phiếu này không chỉ vì quyết định xem có nên sưu hồn Phong Kỳ hay không, mà là vì Hạ gia đang muốn phán đoán tình thế một thoáng.
Nhìn xem thế cục Nhân cảnh hiện tại như thế nào!
Rốt cuộc mọi người sẽ lựa chọn ra sao?
Nếu người duy trì Hạ gia nhiều, vậy thì vụ án hôm nay không cần thiết phải tra nữa, vì có tra cũng không giải quyết được.
Chắc chắn Hạ gia sẽ ra mặt bảo vệ Phong Kỳ.
Đại Hán vương trong lòng thở dài, Nhân cảnh đã đến mức độ này rồi sao?
Nội bộ đã phân hoá!
Ba loại kết quả đại biểu cho ba phe cánh.
Thân Hạ, địch Hạ và trung lập.
Tam đại trận doanh, có lẽ theo lần bỏ phiếu này mà có thể thấy được một ít.
Mà đúng lúc này, Hồng Đàm lại như ngại lửa cháy chưa đủ lớn, ông nói: “Tại sao không có lựa chọn nào là đơn độc sưu hồn Bát đại gia Nhật Nguyệt? Hầu gia, đây có phải là hơi thiên vị rồi không?”
Hạ Hầu gia tức giận mắng: “Bớt nói nhảm, Bát đại gia Nhật Nguyệt cũng chỉ là có tình nghi nho nhỏ, Phong Kỳ thì khác, tình nghi rất lớn.
Cho nên bất kể như thế nào thì Phong Kỳ cũng đều phải theo mọi người bị sưu hồn.
Ngươi đừng có không biết tốt xấu!”
Mắng một câu xong, y lại nhìn về phía mấy người Nguyên Khánh Đông, đoạn tươi cười hỏi: “Các vị nói xem có đúng không? Ngược lại mặc kệ có tra xét các vị hay không, Phong Kỳ đều phải bồi tiếp, làm như này thì coi như cũng đủ công bằng rồi nhỉ.”
Sắc mặt đám người Nguyên Khánh Đông đều vô cùng khó coi.
Giày vò một hồi, kết quả mấy vị kia bỗng dưng kéo luôn bọn hắn xuống nước.
Một khi số phiếu bầu lựa chọn thứ hai chiếm đa phần, chẳng lẽ bọn hắn thật sự phải chấp nhận để người ta điều tra?
Ngay khi mấy người Bát đại gia đang do dự, Diệt Tằm vương nhịn không được nói: “Cứ như vậy đi! Nếu như các ngươi không đồng ý thì trước tiên giam giữ Phong Kỳ, phái người nghiêm tra hung thủ, trực tiếp bắt lấy, hung thủ một ngày không quy án thì Phong Kỳ cũng một ngày không được ra khỏi ngục giam, như thế nào?”
Vừa có người muốn nói chuyện, Diệt Tằm vương đã lạnh lùng phủ đầu: “Thời gian của chúng ta có hạn, không rảnh rỗi cùng các ngươi chậm trễ! Hiện tại cho mọi người truy cầu công bằng, lại trễ nải nữa, vậy thì cũng không cần để ý tới bọn ta, tự các ngươi tới tra đi!”
Lời này vừa nói ra, không ai dám mở miệng.
Lỡ đâu nói gì lại khiến Diệt Tằm vương nổi giận hơn thì sẽ lớn chuyện.
“Vậy liền bỏ phiếu quyết định!”
Diệt Tằm vương tiện tay vung lên, 39 đạo ngọc phù bay ra, đại biểu 36 phủ đều lấy được một cái, đại biểu của hai đại thánh địa cũng nhận được một cái, một cái khác thì bay đến trước mặt Triệu Thiên Binh.
Mà đạo ngọc phù cuối cùng thì do chính ông nắm giữ.
Đại Hán vương cùng Đại Tống vương đều lập phủ, có đại biểu của bọn họ ở đây, cho nên giờ phút này hai người căn bản không định nhúng tay vào.
Hạ Hầu gia đằng hắng, mở miệng nói: “Mọi người chỉ cần viết đơn giản lên ngọc phù số 1, 2 hay 3 là được.
Các vị cũng có thể trao đổi với Phủ chủ của mình một tiếng, nửa giờ sau sẽ thu lại ngọc phù!”
Trong đại điện vô cùng an tĩnh.
Bất quá không ít đại biểu đều lấy ra truyền âm phù, cấp tốc câu thông về đại phủ của mình.
Việc bỏ phiếu này không phải là thứ mà bọn hắn có khả năng làm chủ.
Hạ Hầu gia vội bổ sung: “Không ký danh, yên tâm, dĩ nhiên Diệt Tằm vương đại nhân sẽ biết được là ngọc phù nào đối ứng với đại phủ nào, nhưng hi vọng đại nhân sẽ giữ bí mật.”
“Tất nhiên!”
Diệt Tằm mỉm cười, dựa vào trên ghế mềm, híp mắt liếc qua hai người bên cạnh, truyền âm hỏi: “Thú vị không?”
Hai vị đại vương đều không để ý đến ông, chẳng thú vị gì hết, chỉ e sẽ tạo thành phiền toái rất lớn.
Hạ gia cùng Diệt Tằm vương đây đúng là đều e sợ thiên hạ bất loạn.
Bỏ phiếu!
Giờ khắc này, bầu không khí trong đại điện ngưng trọng dọa người.
Mấy người Nguyên Khánh Đông đều biến sắc, bọn họ thân là đại biểu của thánh địa, cho nên cũng nhận được một cái ngọc phù, vấn đề là nên lựa chọn như thế nào?
Trong đại điện hiện giờ có lẽ chỉ có mỗi người khởi xướng trò bỏ phiếu – Hạ Hầu gia, cùng với Diệt Tằm vương là thảnh thơi như người vô sự.
Trên mặt Hạ Hầu gia nở nụ cười bình thản, y vuốt ve tấm ngọc phù trong tay, không nhìn ra bất kỳ thái độ nào.
Chương 1202: Chu Phá Trùng
Khu vực Đúc Binh sư.
Vẻ mặt Triệu Thiên Binh cực kỳ nghiêm túc, ông sốt ruột truyền âm cho mấy vị địa giai Đúc Binh sư khác: “Làm sao bây giờ?”
Hạ Hầu gia nói thì đơn giản, nhưng xuống tay lựa chọn lại không đơn giản chút nào.
Viết số 1, Hạ gia không vừa lòng.
Viết số 2, chọc giận Bát đại gia.
Viết số 3, đồ ba phải.
Triệu Thiên Binh cấp tốc truyền âm nói: “Hồ tiền bối, ngươi nói xem nên chọn số mấy? Chúng ta đâu thể đại biểu cho thái độ của Thiên Đúc vương!”
Hồ Kỳ thản nhiên đáp: “Nhưng có khả năng đại biểu cho giới Đúc Binh sư.
Địa giai Đúc Binh sư ở Nhân cảnh có hơn 50 người, hôm nay có mặt tại đây đại khái một phần sáu, bất quá ai cũng có vài vị tri kỷ hảo hữu, thái độ của mấy người chúng ta hoàn toàn có thể đại biểu cho thái độ của Đúc Binh sư nhất hệ, về phần có phải là ý tứ của Thiên Đúc vương hay không, không trọng yếu! Một khi chiến tranh xảy ra thì ai cũng cần phải có binh khí.”
“Chiến tranh. . .”
Mấy người chấn động trong lòng.
Triệu Thiên Binh nhìn về phía Hồ Kỳ, gương mặt ngưng trọng.
Mà tới khi ông nhìn qua chỗ Hạ Hầu gia đang cười híp mắt bên kia thì vẻ mặt lại càng thêm ngưng trọng.
Đúng lúc đó, ngay chỗ cửa lớn bỗng xuất hiện một bóng người.
Có người đi vào, thản nhiên nói: “Ta thấy vẫn nên chọn số 1 là tốt nhất, kỳ thật vốn chẳng cần lựa chọn gì, người là do Trần Vĩnh giết, điểm này mọi người đều rõ, hà tất phải giả vờ hồ đồ! Bát đại gia có cấu kết Vạn Tộc giáo hay không, mọi người cũng đều biết.
Vạn Tộc giáo còn chưa có tư cách để cấu kết với Bát đại gia!”
Người tới long hành hổ bộ, khí thế bức người.
Giờ khắc này, có người nhận ra gã.
Một nam tử có khí thế vô cùng mạnh mẽ.
Nhật Nguyệt bát trọng cảnh!
Cầu Tác cảnh, một trong tám vị gia chủ Bát đại gia, Chu gia thứ tử, nhi tử của Đại Chu vương, đệ đệ của Chu Phá Thiên: Chu Phá Trùng.
Nam tử bước vào đại điện, hơi hơi khom người thi lễ với tam đại vô địch.
Lúc bấy giờ gã không còn dáng vẻ điệu thấp như ngày thường, mà là khí thế khoa trương tột độ.
Đại Hán vương thở dài một tiếng, nhắm mắt không nói gì.
Diệt Tằm vương lại cười tủm tỉm bắt chuyện “Phá Trùng, phụ thân ngươi bảo ngươi tới à?”
“Không, ta chỉ đại biểu thay cho Thánh địa!”
Diệt Tằm vương bật cười, “Thú vị, ngươi có thể đại biểu cho Cầu Tác cảnh rồi?”
Chu Phá Trùng nhìn về phía Diệt Tằm vương, bình tĩnh nói: “Cầu Tác cảnh do Bát đại gia chấp chưởng, ta đại biểu cho bọn họ, chưởng cảnh tám nhà đều không ý kiến!”
Diệt Tằm vương xua tay, “Tùy các ngươi, ta không lẫn vào.”
“Đa tạ Diệt Tằm vương!”
Chu Phá Trùng hơi hơi khom người, lướt nhìn bốn phía, đạm mạc nói: “Trần Vĩnh sát lục tướng lãnh quân đội, sát lục bốn phương, tội không thể tha! Đây là sự tình đã rõ ràng rành rành, vì sao cứ nhất định phải làm phức tạp như vậy.
Chính Phong Kỳ đã nhận tội, đã là tội nhân thì việc giam giữ và xử lý là đương nhiên, còn cần mọi người bỏ phiếu lựa chọn làm gì?”
Gã nhìn về phía tất cả mọi người, lạnh lùng nói: “Mặt khác, Trần Vĩnh đã nhập ma, đã nhập ma thì không còn là Nhân tộc chúng ta, gặp được thì tất sát!”
Bên kia, Hồng Đàm đứng lên, lạnh lùng nói: “Chu Phá Trùng, ngươi nói thì tính à?”
“Ta có quyền quyết định!”
Chu Phá Trùng thản nhiên cất tiếng: “Ta đại biểu cho Cầu Tác cảnh, mà Các lão của Văn Minh học phủ chính là thuộc quyền quản lý của Cầu Tác cảnh.
Trần Vĩnh phạm sai lầm, Cầu Tác cảnh hiển nhiên có tư cách đi quản, cũng có lý do chính đáng để quản! Hồng Đàm, tốt nhất ngươi nên yên phận, đừng để bản thân mắc thêm lỗi lầm nào nữa!”
Hồng Đàm khí huyết sôi trào, nhìn chằm chằm gã, ánh mắt càng thêm lãnh lệ, “Chu Phá Trùng, ngươi bảo ta đừng mắc thêm lỗi lầm nữa? Rốt cuộc ta đã mắc lỗi lầm gì? Đúng là người hiền lành dễ bị bắt nạt! Các ngươi khi dễ nhất mạch chúng ta đến nghiện, thật sự cho rằng tùy tiện gán cái tội danh nào lên đầu bọn ta cũng được ư?”
Ánh mắt Hồng Đàm rét lạnh, “Nhất mạch bọn ta đã bỏ ra bao nhiêu sức lực, trả giá bao nhiêu vì thiên hạ, vì Nhân cảnh, vì tất cả mọi người? Người khác không biết, nhưng ngươi có thể giả câm giả điếc sao? Ngươi cứ nhất định phải cùng ta vạch mặt, chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng mình có thể đại biểu cho hết thảy người trong thiên hạ?”
Chu Phá Trùng lạnh lùng nói: “Trả giá? Người trong thiên hạ đều đang trả giá! Hồng Đàm, đừng tự đem chính mình nói thành quá cao thượng như vậy.
Sư phụ ngươi cưỡng ép chứng đạo đã tạo thành lỗi lầm bao lớn, tổn thất bao lớn? Chuyện hơn 50 năm trước ngươi nhất định muốn ta phải lôi ra nói rõ ràng cho ngươi nghe? Những năm qua, tất cả đãi ngộ mà các ngươi đang nhận lãnh đều là do chính Diệp Bá Thiên tạo thành hậu quả xấu!”
“Hậu quả xấu?”
Khí thế Hồng Đàm đại bạo, giận dữ quát: “Hậu quả xấu? Ngươi gọi đó là hậu quả xấu? Không có một lần biến cố kia thì lấy đâu ra 50 năm cho các ngươi an tâm phát triển? 50 năm qua, nhất mạch bọn ta vẫn luôn điệu thấp, mặc người chém giết lại là vì cái gì?”
Hồng Đàm nổi giận, lạnh lùng nói: “Chúng ta không nợ các ngươi! n tình năm đó vô địch ngã xuống cũng đều đã trả hết.
Chu Phá Long cũng đã tuyên bố buông xuống, ngươi lại muốn ra mặt đòi tính toán? Cha ngươi vì sư phụ của ta mà chết rồi à?”
“. . .”
“Hèn mạt!”
Chu Phá Trùng giận dữ quát một tiếng, hàn quang trong mắt lóe lên, “Hồng Đàm, ngươi nghĩ kỹ rồi hẵng nói! Tam đại vô địch đều đang ở đây, ngươi lại dám nhục mạ một vị vương khai phủ! Năm đó cha ta khai phủ đã cứu ngàn tỉ người dân thoát cơn khốn khó, bây giờ ngươi lại dám đứng đây nhục mạ một trong những vị Văn Minh sư đệ nhất Nhân cảnh? Hồng Đàm, ngươi là muốn tìm cái chết?”
Văn binh của Hồng Đàm hiện ra, kiếm thuẫn đều xuất hiện, ông khinh thường liếc nhìn gã, “Ngươi muốn giết ta? Cứ tới! Chu Phá Trùng, chỉ bằng phế vật như ngươi mà cũng dám động thủ với ta? Vài chục năm nay, ngươi vẫn là một tên phế vật như thế.
Năm xưa ngươi bị sư phụ ta dùng một búa chém thảm bại như chó, hôm nay cũng dám càn rỡ ở đây?”
“Muốn chết!”
Chu Phá Trùng giận dữ, định bụng động thủ, đúng lúc đó, Diệt Tằm vương bất chợt can ngăn: “Thôi, làm gì thế.
Các ngươi diễn kịch cũng diễn đủ rồi, nên bỏ phiếu đi thôi.
Muốn đơn đấu thì chờ bỏ phiếu kết thúc lại đến, đợi mấy người chúng ta đi, các ngươi muốn đánh tới chết một kẻ hay chết cả hai cũng không sao, bớt ở trước mặt ta mà dùng bài này!”
Dứt lời, ông liền thản nhiên nói: “Tất cả mọi người nghĩ kỹ rồi bỏ phiếu đi, những việc khác thì chờ kết thúc lại nói, ta không muốn nhiều lời nữa!”
Chu Phá Trùng trầm mặc lại, bên kia, Hồng Đàm cũng lặng lẽ ngồi xuống.
Bất quá, trầm mặc một hồi, Chu Phá Trùng bỗng nhiên nói: “Dù cho hung thủ thật sự là Trần Vĩnh thì vẫn có thể tha tội chết cho y.
Chỉ cần sung quân đến Tiên Phong doanh, tiên phong tác chiến, mỗi trận chiến đều phải lấy được thủ cấp của Sơn Hải là đủ.”
Gã nhìn về phía tất cả mọi người, gằn từng chữ một: “Tiền tuyến đã bắt đầu bùng nổ loạn chiến quy mô nhỏ, quân tiên phong của Thần Ma đã đến chiến khu đông bộ.
Tiên giới mở rộng, liên quân mười tám phái của bọn họ đã xuất động! Hoả lực tập trung vào phòng tuyến bắc bộ!”
“Trung bộ hỗn loạn chi địa, yêu tộc liên quân xuất động, uy hiếp phòng tuyến của tây bộ!”
“Long tộc yêu cầu Nhân cảnh giao ra hết thảy tù binh chi Long tộc, nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, bỏ đá xuống giếng!”
“Ba mươi hai giới vực nhỏ đã liên minh, bức ép nhân tộc rời khỏi tiểu giới mà chúng ta chiếm cứ trước đó!”
“. . .”
Chu Phá Trùng gằn từng câu rồi lại từng câu, rành rọt kể ra hết toàn bộ chiến báo ngoài tiền tuyến, càng nói, âm thanh của gã lại càng lớn: “Đại loạn sắp đến! Vạn tộc bạo động, vạn giới rung chuyển! Chư vị, giờ phút này Nhân cảnh còn có thể loạn sao? Vì Trần Vĩnh? Vì Phong Kỳ? Chỉ vì hai kẻ này mà muốn làm loạn hậu phương của chúng ta?”
Gã nhìn về phía Hạ Hầu gia, khí thế mãnh liệt đè áp: “Hạ Long Võ sắp chứng đạo, dựa theo thế cục trước mắt đến xem thì hẳn là phải chết không nghi ngờ! Sinh cơ duy nhất của Hạ Long Võ, ta nghĩ Hầu gia biết là cái gì!”
Ngày xưa có một số việc khó mà nói ra miệng, nhưng hôm nay đều bị nói ra rõ rành rành.
Hạ Hầu gia yên lặng không đáp.
Chu Phá Trùng lại quát lớn: “Nhất định phải tự mình chôn vùi tiền đồ của chính mình sao? Nhân cảnh có năng lực phá liên minh vạn tộc không? Đây là kiếp! Sinh tử đại kiếp! Là đại kiếp nạn vượt qua bốn trăm năm trước!”
Lòng người chấn động.
Chương 1203: Câu Chuyện Về Lão Hổ
Khu vực của các vị Đúc Binh sư.
Giờ khắc này, Tô Vũ thế mà lại nghe hiểu những lời Chu Phá Trùng nói, dĩ vãng có những thứ hắn không quá lý giải, nhưng ngày hôm nay hắn đều nghe hiểu.
Đây là kiếp nạn!
Là kiếp nạn của Nhân cảnh!
Mà có một số người, mệnh của họ chính là dùng để hóa kiếp.
Có những người đã định trước là vật hi sinh, đã định trước là dùng mệnh của mình để kéo dài thời gian, vì Nhân cảnh, vì thiên hạ, vì thương sinh!
Vài mạng người đổi lấy Nhân cảnh bình an trăm năm.
Đáng giá không?
Đáng giá a!
Giờ khắc này, Tô Vũ bất chợt nhớ đến ngày xưa Bạch Phong từng hỏi hắn một vấn đề.
Trên chiến trường, Hạ Ngọc Văn giết địch, y dùng quân sĩ bình thường để câu Lăng Vân của đối phương, đây là đúng hay sai?
Giết một tên Lăng Vân đương nhiên sẽ hơn hẳn trăm quan sĩ bình thường.
Ngày đó, vốn dĩ ban đầu Tô Vũ không nói gì, bởi vì trong lòng hắn trống rỗng, không có mấy cảm giác, hắn cho rằng những quân sĩ kia thì có quan hệ gì với ta, cho nên kỳ thật. . .
Hành động của Hạ Ngọc Văn vẫn có thể chấp nhận được.
Sau đấy, Bạch Phong lại hỏi, trong số các quân sĩ kia có phụ thân của ngươi thì sao?
Tô Vũ giận giữ đáp: Nên giết Hạ Ngọc Văn!
Hôm nay, đồng dạng cục diện.
Hi sinh vài người, đánh đổi lấy bình an trăm năm cho Nhân cảnh.
Đáng giá không?
Có lẽ. . .
Đáng giá đi!
Nhưng nếu mấy người kia là sư phụ của ngươi, là sư bá của ngươi, là sư tổ của ngươi. . .
Vậy ngươi còn thấy đáng giá, thấy chấp nhận được không?
Không, nên giết!
Kẻ đưa ra ý tưởng này đều nên giết!
Tuy đây chính là tiêu chuẩn kép điển hình, thế nhưng đấy cũng chính là sự thật.
Nếu “vật tế” là những người khác, là những người hoàn toàn không liên quan đến mình, vậy thì chính Tô Vũ cũng cảm thấy đánh đổi vài mạng để giữ bình an trăm năm là điều nên làm.
Đáng tiếc, thực tế bày ra trước mắt. . .
Giờ khắc này, Tô Vũ nhìn về phía tất cả mọi người, trong lòng than nhẹ một tiếng, trách được ai?
Ngay một khắc mới rồi, chính hắn đều đang nghĩ, nếu mấy người kia mà không phải là sư trưởng của mình, liệu rằng hắn còn kiên trì như vậy sao?
Không, chính hắn còn không kiên định!
Cầu gì hơn những người khác phải kiên định. . .
“Đa thần văn. . .
Đa thần văn của Đại Hạ phủ không phải là đa thần văn của thiên hạ!”
Giờ khắc này, Tô Vũ triệt để hiểu rõ.
Là ta suy nghĩ quá nhiều.
Ta luôn cảm thấy vô địch đều là kẻ ngu, vạn tộc kiêng kỵ đa thần văn hệ như vậy, các ngươi còn không biết bọn chúng có ý gì sao?
Hiện tại, rất nhiều thứ bày ra trước mắt đã nói rõ cho Tô Vũ hiểu, cao tầng của Nhân tộc đương nhiên nhìn thấu ý đồ của vạn tộc, cũng hiểu rõ tầm quan trọng của đa thần văn hệ.
Thế nhưng, các ngươi không thể đại biểu cho đa thần văn nhất hệ của cả thiên hạ.
Thậm chí, có lẽ trong mắt không ít người trong thiên hạ, thì xem ra các ngươi chính là ngoại tộc.
Thần văn chữ “Kiếp” trong thức hải của hắn hơi lóe lên một cái rồi biến mất, dường như nó muốn tấn cấp tứ giai, rất có thể nó sẽ là thần văn đầu tiên tiến cấp tứ giai.
Tô Vũ nhìn về phía Bạch Phong, nhìn về phía Hồng Đàm cách đó không xa. . .
Cuối cùng, nhìn về phía Hạ Hầu gia.
Cổ họng hắn đắng chát!
Đến tận lúc này hắn mới nhìn thấy rõ bản chất của nhiều thứ, cũng phân rõ được một số chuyện.
Thì ra bấy lâu nay, Hạ gia vẫn luôn đứng về phía đa thần văn hệ bên này. . .
Hắn vừa nghĩ tới đây, Hạ Hầu gia bỗng nhiên nói: “Hạ gia không muốn xen vào quá nhiều, thế nhưng có một số việc ta muốn nói rõ ràng.
Long Võ chứng đạo là việc lớn, hiện tại hết thảy lấy việc Long Võ chứng đạo làm chủ, mặt khác, mọi người cũng không nên quá phận!”
“. . .”
Tô Vũ giật mình hốt hoảng, Hạ Hầu gia có ý tứ gì?
Còn chưa bắt đầu, ngươi liền muốn thối lui ra khỏi sao?
Bên cạnh, có người âm thầm đá hắn một cước, Tô Vũ nghiêng đầu nhìn sang, Hạ Hổ Vưu nở nụ cười tươi rói, truyền âm nói: “Đao của Hạ gia phải cùn, bởi vì đao cùn sẽ không làm thương tổn người khác, cũng không đả thương được bọn họ, như vậy mọi người mới dám đến sờ thử, xem thử.
Nếu hiện tại vừa mở ra mà đao đã quá bén, mọi người sẽ không dám tới gần. . .”
Tô Vũ nhìn cậu, không nói gì.
Hạ Hổ Vưu lại cười híp mắt nhìn Tô Vũ, lần nữa truyền âm nói: “Kể cho ngươi một câu chuyện xưa.
Có một con cọp, lúc còn tráng niên hung tàn vô cùng, tất cả mọi người đều sợ nó, không dám trêu chọc nó, ai ai cũng muốn cách nó thật xa.
Sau này con hổ già rồi, móng vuốt bị tróc ra, răng cũng rụng bớt ít nhiều, thế nhưng khí thế oai vũ vẫn còn, có người muốn đánh nó, lão hổ liền giương nanh múa vuốt. . .
Lại đem người hù chạy!”
“Có một ngày, có một thợ săn xuất hiện.
Lá gan của đối phương rất lớn, hắn cảm thấy con hổ đã già lắm rồi nên muốn tới gần thăm dò một thoáng, lão hổ liền giương nanh múa vuốt một hồi, cuối cùng thở hồng hộc nói với thợ săn: ‘Ngươi chớ chọc ta, ta còn rất khỏe, ta còn có thể cắn chết người’. . .
Thôi huynh, ngươi cảm thấy thợ săn nghe vậy sẽ rời đi, hay là sẽ tiếp tục ở lại đánh hổ?”
Tô Vũ yên lặng một hồi, hồi lâu sau mới quả quyết truyền âm đáp: “Đánh nó!”
“Đúng vậy, thế nhưng thợ săn vẫn còn có chút e sợ, cho nên hắn liền kêu gọi mười mấy thợ săn xung quanh cùng tới.
Con hổ kia lại giương nanh múa vuốt một hồi, thở hồng hộc nói với mọi người: ‘Chớ chọc ta, ta rất khó chọc.’ Nếu ngươi là thợ săn, ngươi nghĩ như thế nào?”
Tô Vũ suy nghĩ một chút, truyền âm đáp: “Phô trương thanh thế! Con hổ đó sắp không xong rồi! Kêu mọi người cùng tiến lên, ai đánh chết nó thì sẽ được phân một phần thịt hổ!”
Hạ Hổ Vưu nhếch môi, lần nữa truyền âm: “Đúng, phô trương thanh thế! Cho nên tất cả mọi người đều dám xông lên.
Ngươi nói xem, nếu như con hổ kia không lên tiếng, cứ như vậy lạnh lùng nhìn chằm chằm ngươi, liệu rằng ngươi còn dám to gan như thế không?”
“Không dám!”
“Đúng vậy, cho nên con hổ ấy nhất định phải phát ra tiếng, phải phô trương thanh thế, phải đe dọa mọi người, có như vậy thì mọi người mới dám đi tới đánh chết nó!”
Hạ Hổ Vưu nở nụ cười sáng lạn, tiếp tục truyền âm: “Dĩ nhiên, con hổ này còn chưa triệt để già tới độ sắp xuống lỗ, vả lại nó còn đang trông coi một bảo vật.
Thôi huynh, nếu ngươi là thợ săn, lúc này ngươi nên làm gì?”
“Vây xem, không đi, kiên nhẫn chờ đợi, chờ xem các thợ săn khác có dám xông tới hay không.
Tốt nhất là có người đến trước thăm dò một thoáng, nếu thật sự là miệng cọp gan thỏ, vậy thì cùng nhau xông lên đánh chết đầu hổ nọ, chia cắt thịt hổ, phân ra bảo vật!”
Hạ Hổ Vưu tiếp tục truyền âm: “Thế khi đó, thợ săn nhiều hay không?”
“Không ít, những người muốn có thịt hổ đại khái đều sẽ tới!”
“Vậy ngươi nói, nếu đầu hổ kia trước khi chết, móng vuốt và răng bỗng nhiên đều dài ra, bén nhọn vô cùng, kết quả lúc ấy sẽ như thế nào?”
“. . .”
Tô Vũ than nhẹ một tiếng, thở hắt ra, không đáp lời.
Giờ khắc này, cuối cùng hắn đã triệt để hiểu rõ Hạ gia muốn làm cái gì.
Đầu hổ kia chính là Hạ gia.
Phô trương thanh thế, đe dọa, uy hiếp, nhưng không tùy tiện ra tay.
Nó chờ toàn bộ thợ săn tới vây bắt, chờ thợ săn đến đông đủ, con hổ sắp chết này mới nhất kích giết sạch những tên thợ săn kia, như vậy có lẽ tiểu hổ còn có thể sống sót, hoặc bảo vật mà nó đang bảo vệ kia cũng sẽ được lưu tồn.
Giờ phút này, Tô Vũ thật sự đã hiểu.
Hắn hiểu được vì sao mỗi lần xảy ra chuyện lớn, Hạ gia thoạt nhìn trông vô cùng hung ác, nhưng trên thực tế mỗi lần đều lướt qua liền thôi.
Hạ gia là đang nói cho người khác biết, kỳ thật. . .
Ta suy yếu rồi.
Đây cũng là nghệ thuật câu cá.
Dây câu, khi nắm khi buông.
Lão câu thiện nghề!
Tân thủ chỉ thích trực tiếp lôi kéo, cuối cùng câu chặt đứt, đường chặt đứt, cán không có, cái gì cũng không thể thu hoạch.
Nhưng lão câu thiện nghề thì lại rất kiên nhẫn, bọn hắn có khả năng ngồi lì cả mấy ngày, lúc nắm chặt, lúc buông thả, cuối cùng khiến ngươi càng cắn càng chặt.
Bấy giờ, cá đã mắc câu.
Thế nhưng, vẫn còn chưa kín.
Mồi câu vẫn còn dư dả.
Vả lại lão câu thiện nghề không chỉ muốn bắt một con cá, lão muốn gom sạch toàn bộ cá chung quanh.
Cho nên lão lại càng thêm kiên nhẫn.
Tốt nhất chờ đến khi tất cả cá trong hồ đều cắn câu, lúc đó hãy đi thu cán.
Chỉ sợ cần câu không đủ mạnh để kéo toàn bộ lên, không sợ thiếu chút nhẫn nại và kiên trì này.
Chương 1204: Nên Chọn Phương Án Nào?
Bên dưới đại điện, Tô Vũ rơi vào trầm tư.
Mà trên đài cao, Hạ Hầu gia uy hiếp một câu, có chút mùi vị ngoài mạnh trong yếu, có chút cảm giác hư nhược khó nói rõ thành lời.
Uy hiếp xong, Hạ Hầu gia không nhịn được lại bổ sung thêm: “Bất kể như thế nào, đây là Đại Hạ phủ, Phong Kỳ là người của Đại Hạ phủ.
Ta hi vọng chư vị nghĩ lại! Mặt khác, Trần Vĩnh không phải tội nhân, không phải tội phạm.
Chu Phá Trùng, đừng nên mở miệng là buộc tội Trần Vĩnh thế này, Trần Vĩnh thế kia.
Ta chỉ nói vậy thôi, mọi người bỏ phiếu đi, đừng làm chậm trễ thời gian!”
Dứt lời, y liền trực tiếp khắc xuống một nét lên trên ngọc phù, không ai thấy rõ là y đã viết cái gì.
“Một.”
Đúng vậy, “Một”, sưu hồn Phong Kỳ, không sưu hồn Bát đại gia.
Hạ Hầu gia đem ngọc phù giao cho Diệt Tằm vương, Diệt Tằm vương ý vị thâm trường nhìn y một cái, trong mắt ông mang theo hàm ý không dễ nói rõ thành lời.
Hạ Hầu gia đã lựa chọn phương án thứ nhất.
Sưu hồn Phong Kỳ!
Mà giờ khắc này, đại biểu của Đại Minh phủ bỗng nhiên đi tới, nhìn về phía Hồ Kỳ, mở miệng nói: “Hồ lão, Phủ chủ bảo là ngài đại biểu cho Đại Minh phủ bỏ phiếu!”
Hồ Kỳ hơi ngẩn ra, ta?
Sau một khắc, bà liền hiểu rõ ý tứ của Chu Thiên Đạo.
Đây là muốn bảo bà thay mặt Tô Vũ biểu quyết.
Một phiếu này của Đại Minh phủ bỏ như thế nào, vậy thì phải xem Tô Vũ quyết định.
Dĩ nhiên, Hồ Kỳ cảm thấy đây là chuyện quá rõ ràng, không cần thiết phải hỏi, bà lập tức viết xuống hai nét gạch, nhất định phải tra Bát đại gia!
“Phủ chủ lại muốn bán một cái nhân tình à. . .”
Hồ Kỳ im lặng cảm khái, rõ ràng là muốn lấy lòng Tô Vũ đây mà.
Bà trực tiếp truyền âm cho Tô Vũ, đoạn nói: “Ta đã chọn số hai, hẳn là Phủ chủ đã đoán ra chuyện gì đó rồi.”
Bà không nói cho Phủ chủ biết chuyện Tô Vũ ra ngoài, nhưng Chu Thiên Đạo là kẻ hết sức thông minh, điểm này bà cực kỳ rõ ràng, hẳn là ông ấy đã đoán được.
Bằng không, Chu Thiên Đạo đã sớm liên lạc với đại biểu của Đại Minh phủ, không cần thiết phải kêu y đến nhờ mình bỏ phiếu.
Mà Tô Vũ chần chờ một lát, bất chợt cấp tốc truyền âm nói: “Khoan đã!”
Hồ Kỳ hơi ngẩn ra.
Trong đầu Tô Vũ lóe lên rất nhiều thứ, bao gồm cả câu chuyện Hạ Hổ Vưu vừa kể.
Hắn vô thức ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Hầu gia bên kia, Hạ Hầu gia giống như đang quan sát bâng quơ cái gì đó, vô tình thấy được Tô Vũ, tầm mắt hai người giao nhau một cái rất ngắn ngủi, sau đó y nhếch miệng cười cười, rất nhanh liền dời ánh mắt đi.
“Cùng đường. . .
Mắc câu. . .”
Trong đầu Tô Vũ dâng lên vô số suy nghĩ, mà Hạ Hổ Vưu ngồi bên cạnh thì lại nở nụ cười thản nhiên, như thể cậu hoàn toàn không cảm nhận được Hạ gia đang gặp bất luận mối nguy gì.
“Mãnh hổ thì không thể dẫn đến cá lớn!”
Từng suy nghĩ nghĩ hiện ra, Tô Vũ bỗng nhiên nhìn về phía Phong Kỳ trong đại điện, lại cúi đầu suy ngẫm, sư bá đã nhường cho Phong Kỳ trở về!
Sư bá. . .
Ngày xưa khi Địch Phong và Hoàng Khải Phong gây chuyện, y trước là nhẫn nhịn, sau là thiết kế một cái bẫy khiến cho đám người của đơn thần văn nhất hệ gặp vận rủi lớn, ép Chu Minh Nhân phải tự mình từ nhiệm chức phó phủ trưởng.
“Có thể giấu diếm được vô địch sao?”
Tô Vũ mơ hồ đoán được dự định của sư bá!
Phong Kỳ sư bá cần bị sưu hồn để chứng minh sự trong sạch của mình, không sưu hồn ngược lại là chuyện xấu, Phong Kỳ sư bá sẽ mãi mãi không thoát được tội, không bao giờ được tự do.
“Hồ lão, chọn số một!”
Trong lòng Hồ Kỳ khẽ run lên, chọn số một?
Vì sao lại muốn chọn một?
Tô Vũ thế mà không muốn sưu hồn Bát đại gia, đây là ý gì?
Chu Thiên Đạo đem quyền lựa chọn bỏ phiếu giao cho Tô Vũ. . .
Vì sao ông lại làm thế?
Nếu Chu Thiên Đạo thật sự muốn lấy lòng, chỉ cần dứt khoát chọn số hai là được rồi, không cần thiết hỏi lại Tô Vũ.
Lúc bấy giờ, vô số suy nghĩ nhảy lên trong đầu Hồ Kỳ, bà mệt mỏi lắc đầu, sau một khắc, bà xóa đi một nét gạch trên ngọc phù.
Mấy người Nguyên Khánh Đông thấp thỏm hệt như ngồi trên bàn chông.
Chu Phá Trùng đi tới, truyền âm nói: “Sợ cái gì! Nhất định là chúng ta thắng! Người nào sẽ vì một tên Phong Kỳ mà đắc tội Bát đại gia, đắc tội tám vị vô địch?”
“Mau liên hệ các đại phủ đi.
Khánh Đông, liên hệ Đại Nguyên phủ.
Trương Dĩnh liên hệ Đại Lương phủ!”
Chu Phá Trùng cấp tốc an bài, rất nhanh gã liền đi tới chỗ đại biểu Đại Chu phủ bên kia.
40 phiếu, Cầu Tác cảnh có một phiếu, đưa ra bên ngoài 39 phiếu, như vậy chỉ cần bắt lại 19 phiếu, vậy liền chắc thắng!
Đương nhiên, lần bỏ phiếu này không chỉ quyết định vận mệnh của Phong Kỳ và Bát đại gia.
Mà có lẽ sẽ còn nhìn ra được hướng đi trong tương lai của Nhân cảnh.
Đại biểu các phủ đều đang xôn xao nghị luận, truyền âm không ngừng.
Lần lượt có ngọc phù được giao nộp lên trên cho Diệt Tằm vương!
Diệt Tằm vương vẫn giữ nguyên nụ cười thản nhiên trên mặt, nhận được viên ngọc phù nào cũng đều tùy ý ném lên trên bàn, không vội coi.
Lúc này, Đại Hán vương bỗng mở miệng hỏi: “Diệt Tằm, ngươi chọn thế nào?”
Diệt Tằm vương cười đáp: “Ta? Ta chỉ xem náo nhiệt, bỏ quyền! Chọn phương án thứ ba, đều không tra!”
Đại Hán vương nhìn chằm chằm ông một lúc lâu, không tiếp tục hỏi nữa.
Diệt Tằm vương lại tò mò: “Hai vị thì sao?”
Hai vị này đại biểu cho thái độ của hai đại phủ.
Đại Tống vương nói: “Ta cũng chọn phương án thứ ba.
Aiiiz, có một số việc, vẫn là nhắm mắt làm ngơ thì tốt hơn.”
Nói xong, ông nhìn thoáng qua Hồng Đàm cùng Chu Phá Trùng, nói khẽ: “Đều là bạn cũ, nói thật năm đó cùng một chỗ dục huyết phấn chiến, bây giờ lại bởi vì một số việc, không thể không mỗi người đi một ngả, ta cũng không biết đến cùng là ai đúng ai sai.”
Ai đúng ai sai?
Ông thật sự không nói rõ ràng được.
Giờ phút này, tâm tình của Đại Tống vương cực kỳ phức tạp.
Diệt Tằm vương cười cười, cũng mặc kệ cái này, tiếp tục thu ngọc phù, thỉnh thoảng lại nhắc nhở: “Chư vị, nên nhanh lên một chút! Hiện tại đã có 28 tấm phiếu, còn 12 tấm nữa, đừng đợi đến cuối cùng hết giờ lại coi như bỏ quyền, như vậy liền không dễ chơi!”
Chương 1205: Diệt Tằm Vương Kiểm Phiếu
Mà lúc này, bên khu vực Đúc Binh sư vẫn còn có một tấm phiếu chưa ai chọn.
Đương lúc mọi người ở đây đều thấy khó xử, Triệu Lập bất chợt đi tới, lớn tiếng quát: “Làm gì vậy? Mau bỏ phiếu đi.
Trực tiếp chọn phương án thứ hai là được.
Muốn sưu hồn thì cùng một chỗ lục soát! Nếu các ngươi khó xử thì để ta quyết, coi như ta làm chủ! Các ngươi sợ nhưng ta thì không.”
Nghe vậy lập tức có vô số người nhìn về phía Triệu Lập.
Triệu Lập hừ một tiếng, mặc kệ ánh mắt như dao găm tới của Chu Phá Trùng, ông tức giận quát: “Nhìn cái gì? Ta cứ chọn số 2, thì làm sao? Triệu gia ta đời đời đúc binh, người thiếu nợ ân tình của Triệu gia có một đống lớn.
Năm xưa phụ thân ta đúc binh rất hiếm khi lấy tiền, bây giờ ta quăng cái phiếu, các ngươi còn dám giết chết ta?”
Triệu Thiên Binh câm nín, vị sư đệ này đúng là vì Tô Vũ mà phát điên rồi.
Cứ việc bất đắc dĩ, nhưng Triệu Thiên Binh vẫn mở miệng hùa theo: “Vậy liền chọn phương án thứ hai.
Mọi người đã muốn phá án, lại muốn công bằng một chút, thế thì nên chọn phương án thứ hai.
Dĩ nhiên lần này chỉ đại biểu cho ý kiến của sư huynh đệ bọn ta, không có nghĩa là đại biểu cho ý tứ của Đúc Binh sư nhất mạch, nếu mọi người cảm thấy không ổn, vậy thì có thể thu hồi tấm phiếu này.”
Hồ Kỳ nói thẳng: “Ta đồng ý, chọn phương án thứ hai đi.”
Mặc dù bà vẫn cảm thấy rất kỳ quái trước quyết định lựa chọn phương án thứ nhất của Tô Vũ, nhưng hiện tại bà phải lựa chọn đứng về phía mấy người Triệu Lập bên này, tránh cho hai người bọn họ lâm vào cảnh một mình đối đầu với cả hệ Đúc Binh sư.
Trần lão của Đại Hạ phủ lãnh đạm cất tiếng: “Ta cũng đồng ý lựa chọn cách số hai!”
“Ta cũng thế.”
“. . .”
Có mấy vị Đúc Binh sư không nói gì, bất quá vài vị địa giai đều đã nói lựa chọn phương án số hai, vậy thì xem như kết quả đã định.
Đương nhiên, ở trong mắt mọi người thì Đại Hạ phủ tất nhiên sẽ lựa chọn phương án số hai, Đúc Binh sư nhất mạch đã lựa chọn số hai rồi, Đại Minh phủ bên này. . .
Rất có thể cũng sẽ lựa chọn tương tự, cả Đại Tần phủ cũng thế.
Tính được thì ít nhất có 4 đại phủ sẽ chọn hai.
Chiến Thần điện, khả năng cũng là hai.
Dù sao thì việc xét xử này vốn không có quan hệ mấy với Chiến Thần điện, mà để duy trì công bằng thì lựa chọn phương thức số hai cũng tương đối hợp lý.
Cái kia chính là ít nhất 5 phiếu!
Ngọc phù trong tay Diệt Tằm vương càng lúc càng nhiều.
Lúc cầm đến ngọc phù của Đại Minh phủ, trong lòng Diệt Tằm vương khẽ động, ông không nói gì, chỉ tiện tay đảo loạn đống ngọc phù kia lên.
Trước mặt ông đã có tổng cộng 35 cái.
Lại qua một hồi, mấy đại phủ cuối cùng như Đại Chu phủ, Đại Tần phủ. . . đều lần lượt nộp ngọc phù lên.
Lúc này, trước mặt Diệt Tằm vương đã có trọn vẹn 40 viên ngọc phù, bao gồm cả ngọc phù của chính ông.
Ngay lập tức, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt nhìn về phía Diệt Tằm vương.
Mọi người để ông chủ trì, đó là bởi vì ông không phải khai phủ chi vương, thái độ hành xử sẽ trung lập rõ ràng.
Rất nhiều người đều đoán, có lẽ bản thân Diệt Tằm vương sẽ lựa chọn phương án số ba, từ bỏ quyền bỏ phiếu.
Mà giờ khắc này, Diệt Tằm vương tiện tay ném viên ngọc phù của chính mình vào một mớ trên bàn, không ai thấy được trên đó viết cái gì, chỉ một mình ông biết trên viên ngọc phù này đã viết số một, ông tán thành sưu hồn Phong Kỳ.
“Toàn bộ đã bỏ phiếu xong.”
Diệt Tằm vương dứt lời liền tiện tay đem những viên ngọc phù kia ném lên trên không, 40 viên ngọc phù cấp tốc xoay tròn, tốc độ quay nhanh kinh người, giờ phút này, ngay cả hai vị vô địch còn lại cũng đều không thấy rõ ràng lắm con số được viết trên đó.
“Vì không muốn Đại Hán vương cùng Đại Tống vương biết người nào chọn cái gì nên ta không để họ xem, miễn cho bất đồng ý kiến rồi lại bị bọn hắn trả thù.”
“Còn ta thì mọi người yên tâm, ta lại không khai phủ, hậu đại cũng không, chỉ có mỗi mấy nời học sinh, chuyện khác đều không liên quan gì tới ta, vả lại học sinh của ta đều là Chiến giả.
Cho nên ta làm việc cực kỳ công bằng.”
Diệt Tằm vương cười tủm tỉm nói: “Mọi người không tò mò xem kết quả cuối cùng là như thế nào à?”
“. . .”
Mọi người yên lặng nhìn ông, nói nhảm!
Mấu chốt là ngài đã thông báo đâu!
Diệt Tằm vương không vội, cười ha hả nói: “Nói thật, vụ bỏ phiếu này phải chơi từ từ mới thú vị.
Bây giờ ta sẽ mở lần lượt từng cái, cho mọi người có cảm giác hồi hộp một chút!”
Cũng không cho những người khác cơ hội phản bác, ông đã lập tức cầm một viên ngọc phù lên, lớn giọng thông báo: “Cái này không biết là của quý phủ nào, chọn số một, sưu hồn Phong Kỳ!”
Mọi người yên lặng, không ai lên tiếng.
“Phiếu thứ 2, vẫn là một, xong, Phong Kỳ, ta cảm thấy có khi chỉ một mình ngươi phải tiếp nhận sưu hồn!”
“Phiếu thứ 3, vẫn là một.
Chậc chậc, các ngươi thật hung ác.
Chu Phá Trùng, tiểu tử ngươi vừa đến đã cải biến đại thế, ghê gớm thật!”
“Viên thứ 4, là ba, không sai, lại có thể là ba.
Người nào chọn vậy, không được a, thế mà lại chọn cách lấy lòng đôi bên.
Đúng là cỏ đầu tường, thật ba phải!”
“. . .”
Không ít người dở khóc dở cười nhìn ông, chọn phương án số ba liền là cỏ đầu tường rồi?
Ngài thì sao?
Ngài chọn phương án nào?
Dưới đài, Tô Vũ ngả lưng dựa vào ghế, không nói một lời, chỉ lẳng lặng quan sát Diệt Tằm vương đang kiểm phiếu tại đài cao bên trên.
Lá phiếu thứ 18, lại chọn số ba!
Đến tận đây thì đã có 10 phiếu chọn một, 3 phiếu chọn hai và 5 phiếu chọn ba.
1, đại biểu phái địch Hạ.
2, đại biểu phái thân Hạ.
3, trung lập phái.
Nhưng mà hiện tại chênh lệch giữa các phiếu cách xa rất lớn.
Phía bên trên, Diệt Tằm vương cũng lắc đầu nói: “Đáng tiếc, tiếp tục, phiếu thứ 19, cũng chọn ba!”
“Phiếu thứ 20, chọn hai!”
“Mới kiểm một nửa số phiếu mà một mình Phong Kỳ ngươi đã thu về 10 phiếu rồi.
Trương Dĩnh, mấy người các ngươi thì mới chỉ có 4 phiếu, xem ra không cần sưu hồn!”
Diệt Tằm vương cười ha hả nói: “Thật đáng tiếc, ta còn muốn lục soát ký ức của mấy người chơi thử đây.”
“Diệt Tằm, nhanh lên một chút!”
Đại Hán vương khẽ thúc giục.
Diệt Tằm vương cười rộ lên, tiếp tục xướng phiếu.
Rất nhanh, số phiếu đã đạt đến 30 lá.
Diệt Tằm vương thong thả tổng kết: “14 phiếu chọn một, 7 phiếu chọn hai, 9 phiếu chọn ba! Còn thừa lại 10 phiếu, nếu có thêm 2 phiếu chọn một thì đấy chính là kết cục của Phong Kỳ!”
Trung lập đã đạt đến 9 phiếu.
Tổng cộng có 31 phiếu, 16 phiếu liền xác định.
Mấy người Nguyên Khánh Đông nhẹ nhàng thở hắt ra.
Còn thừa lại 10 phiếu, thắng chắc rồi!
Kiểu gì Phong Kỳ cũng sẽ có 2 phiếu, hoặc không thì nhiều phiếu chọn phe trung lập một chút cũng chẳng sao, bọn họ xem như an toàn.
Khoảng cách rất lớn!
“Phiếu 31, số hai, ha ha ha, Phong Kỳ, ngươi may mắn thoát qua một kiếp!”
“Phiếu 32, vẫn là số hai, chậc chậc, Phong Kỳ, ngươi lại thoát qua một kiếp rồi!”
“. . .”
Trong đại điện, Phong Kỳ có chút bất đắc dĩ, nửa ngày sau mới nói: “Đại nhân, vô luận là một hay hai thì ta đều sẽ bị sưu hồn mà!”
Ta làm sao lại thoát qua một kiếp rồi?
Diệt Tằm vương sững người, sau một khắc mới phá lên cười lớn, “Vâng vâng vâng, không sai, ngươi là chạy không thoát khỏi, thế thì xem vận mệnh của Nguyên Khánh Đông bọn hắn thôi!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







