[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 228 : Hồ Kỳ Xuất Quan (c1136-c1140)
❮ sautiếp ❯Chương 1136: Hồ Kỳ Xuất Quan
Tô Vũ sờ cằm, khai dương khiếu, hấp thu tất cả lực lượng nguyên khiếu, tương tự khái niệm Sơn Hải hợp nhất khiếu, so ra, Sơn Hải hợp nhất từng bước, còn dương khiếu là trực tiếp tập trung hợp nhất tất cả lực lượng.
Điều này chứng tỏ cái gì?
Chứng tỏ nếu mở nó ra, ngươi sẽ có thực lực tương đương Nhật Nguyệt, chỉ cần một khiếu, đương nhiên cách này vẫn hơi khác so với Nhật Nguyệt chính thống.
Nhật Nguyệt chỉ có một khiếu, nhưng không bao gồm dương khiếu.
Cụ thể có gì khác, lúc này Tô Vũ vẫn hơi hoang mang, chỉ e phải đích thân trải qua thì mới có thể hiểu ra sự khác biệt.
“Nhật Nguyệt cũng là một khiếu, dương khiếu hấp thu tất cả lực lượng khiếu huyệt thì cũng coi như một khiếu, Nhật Nguyệt cảnh mở dương khiếu có hữu dụng không?”
Tô Vũ hoang mang, cũng không có biện pháp thử nghiệm.
Hắn còn chưa dám tùy tiện mở dương khiếu.
Một khi mở ra toàn bộ, sau đó hắn đừng mong làm việc khác, suốt ngày chỉ có tu luyện cung cấp nguyên khí cho dương khiếu hấp thu.
“Tuy không thể khai hỏa toàn bộ, nhưng có thể hơi mở ra một chút, lực lượng thân thể sẽ cường đại hơn, tương đương với đúc thân thêm một lần, nguyên khí bạo ngược sẽ thành tương đương đúc thân hai lần!”
Tô Vũ kinh ngạc cảm thán, hơi mở ra là đã có thể mạnh thêm hai thành lực lượng, nếu mở ra toàn bộ, lực lượng sẽ tăng gấp bội, có đúng không?
Một khi lực lượng tăng lên, thực lực không phải chỉ đơn giản biến thành lấy một đánh hai, Bạch Thiên Hạo chính là ví dụ, Lăng Vân vượt cấp giết Sơn Hải.
“Lại có thêm một đòn sát thủ!”
Dù không mở ra toàn bộ, Tô Vũ vẫn thực hưng phấn, nếu thân thể hắn có thể thừa nhận tinh huyết Sơn Hải, cắn nuốt tinh huyết Sơn Hải bùng nổ, lại mở ra dương khiếu, tập hợp tất cả lực lượng, như vậy hắn sẽ càng cường đại.
Phối hợp thêm ý chí lực cùng các loại thủ đoạn khác nữa.
Như vậy, đại khái hắn không hề yếu hơn Sơn Hải bình thường chút nào.
“Lăng Vân cửu biến, Chiến Giả tới Sơn Hải cảnh có lẽ cũng có lực lượng vạn khiếu.”
Lực lượng vạn khiếu, Tô Vũ tính toán, đó hẳn là khởi đầu của một Sơn Hải.
Kẻ khai 72 khiếu tới Sơn Hải thì đều có hi vọng đạt tới lực lượng vạn khiếu.
Nguyên khí cửu biến, mỗi một lần lột xác, thực lực đều tăng lên, còn mạnh hơn cả đúc thân.
Đương nhiên, Sơn Hải như vậy thực nhỏ yếu.
“Hiện tại thân thể ta 7 đúc, đại khái có thể thừa nhận lực bạo phát đạt tới 4000 khiếu, nếu ta cắn nuốt tinh huyết Sơn Hải yếu kém, ít nhất sẽ đạt tới 18 đúc.”
Cắn nuốt tinh huyết còn phải bùng nổ uy lực Sơn Hải.
Không có thân thể 18 đúc, chỉ sợ khó có thể thừa nhận lực bạo phát như vậy, lực lượng đó sẽ tạo nên thương tổn quá lớn đối với Tô Vũ.
“18 đúc, chắc mình có thể bùng nổ lực lượng vạn khiếu.
Có lẽ 16 đúc đã đủ.”
Cắn nuốt tinh huyết Sơn Hải, bùng nổ lực lượng vạn khiếu, lại thêm dương khiếu, khi đó, Tô Vũ cũng có thể chân chính giao chiến với Sơn Hải nhỏ yếu.
Khi hắn đang tự hỏi, dưới lầu có người mắng: “Đã bị thương còn không chịu nghỉ ngơi, phòng ngươi hỏng rồi!”
Tô Vũ nhìn ra ngoài, vách tường đã bị đánh thủng, phía dưới, Ngô Lam đang căm tức nhìn hắn.
Tô Vũ bật cười, “Xin lỗi, tại thương thế phát tác, nguyên khí bạo động đấy.”
Thấy sắc mặt hắn trắng bệch, trên nắm tay còn đổ máu, Ngô Lam vội hỏi: “Không sao chứ?”
“Không sao!”
“Cần kêu người tới cứu ngươi không?”
“Không cần!”
Tô Vũ đáp vài câu, nhìn vách tường tan nát, hắn cảm thấy thật bất đắc dĩ, mật thất này chẳng kiên cố chút nào, lần sau làm ra cái mật thất kiên cố hơn đi.
Lần trước thực lực bùng nổ không quá mạnh cũng đã đánh vỡ nó rồi.
. . . . .
Mấy ngày kế tiếp, Tô Vũ thử mở ra dương khiếu phạm vi nhỏ vài lần, dần dần tìm hiểu ra một ít quy luật.
Chỉ cần không mở ra toàn bộ, vậy thì dương khiếu vẫn có thể đóng lại.
Nhưng một khi mở hẳn, có khả năng không thể đóng lại nữa, dương khiếu sẽ cắn nuốt tất cả, kể cả huyết nhục, khiếu huyệt này có vẻ muốn mạnh mẽ hợp nhất tất cả các khiếu.
Mãi đến ngày 8 tháng 5, Tô Vũ mới thu được tin tức, Hồ Kỳ xuất quan!
. . . . .
Minh Tâm Đường.
Trong đại điện.
Hôm nay có không ít người.
Một đám lão nhân lão thái sôi nổi nhìn về phía Hồ Kỳ trong đại điện, so với cảm giác thái dương hạ trời Tây thời gian trước, hôm nay tuy Hồ Kỳ vẫn tuổi già sức yếu, nhưng tử khí trên người lại biến mất.
Hồ Kỳ rụng gần hết răng, lúc này có vẻ đã mọc ra vài cái.
Khi Tô Vũ tới, Ngưu Bách Đạo đang nói chuyện cùng Hồ Kỳ, cảm nhận được Tô Vũ, nháy mắt nhìn về phía hắn, trên mặt lộ ra chút dị sắc, ông ngoắc tay gọi hắn lại gần, vui vẻ hỏi thăm: “Tô Vũ, công pháp của ngươi hiệu quả có vẻ không tệ, công pháp này gọi là gì?”
“
《
Nguyên Thần Sinh Cơ Quyết
》
.”
Tô Vũ cười nhìn về phía Hồ Kỳ, chắp tay nói: “Chúc mừng tiền bối! Nhưng ta thấy có vẻ tiền bối chỉ kích phát ra một chút sức sống thân thể, không trợ giúp nhiều cho biển ý chí.”
Hồ Kỳ tươi cười, “Đã tốt lắm rồi, thân thể cường đại cũng có thể tẩm bổ biển ý chí, trái lại, thân thể suy nhược cũng sẽ làm biển ý chí dần dần khô héo, kỳ thật là một thể mà thôi.
Công pháp này hiệu quả tốt lắm, chỉ là. . .”
Không tiện mở miệng!
Pẹt pẹt píp píp pụp pụp. . .
Ai cũng không thể tránh.
Bà mở khiếu huyệt, bởi vì Thiên Nguyên khí không nhiều lắm, tu luyện vài lần đã hao hết, nhưng trong lúc tu luyện, cái loại cảm giác này thật sự khó mà mở miệng được!
Giữa sân, chắc chỉ có bà và Tô Vũ hiểu được cảm giác khó nói ấy.
Công pháp này tuyệt đối không thể tu luyện trước mặt người khác.
Mấy lão gia hỏa vẫn luôn muốn bà tu luyện cho bọn họ xem hiệu quả, Hồ Kỳ đương nhiên không đáp ứng, tuy lớn tuổi, nhưng nữ nhân vẫn là nữ nhân, việc này sao bà có thể làm?
Các ngươi bảo Tô Vũ biểu diễn đi!
Tô Vũ ho khan một tiếng, mỉm cười nói: “Có vẻ hiệu quả tẩm bổ thân thể rất tốt, ta cũng từng thử vài lần, chẳng những có thể tẩm bổ thân thể, trong lúc đúc thân cũng sử dụng công pháp này, nó có tác dụng gia tốc hấp thu.”
Hồ Kỳ gật đầu, “Chắc chắn rồi, công pháp này hấp thu Thiên Nguyên khí, vốn có trợ giúp đúc thân, tác dụng nguyên bản của công pháp chưa chắc đã là để kéo dài tuổi thọ, nhưng có tác dụng tẩm bổ thân thể, đối với Chiến Giả mà nói, tuổi già sức yếu, khí huyết suy giảm, một khi tu luyện công pháp của ngươi thì có thể bảo trì chiến lực đỉnh phong!”
Dứt lời, bà nhìn về phía Tô Vũ, “Ngươi cảm thấy thế nào?”
Tô Vũ gật đầu, “Chắc chắn là thế! Ta cũng có ý nghĩ như vậy, ta căn cứ một ít công pháp Vạn tộc để suy luận ra công pháp này, cho nên ta phỏng đoán, trong Vạn tộc có một vài tộc đàn có một đám đồ cổ duy trì được chiến lực đỉnh phong.”
Hồ Kỳ không nói thêm, đó là tộc nào? Bà không tiện suy đoán, nhưng cơ bản cũng phát hiện, có lẽ chính là Tiên tộc.
Nếu là Thần Ma, Tô Vũ nói thẳng là được.
Lúc bấy giờ, những người khác sôi nổi hỏi: “Tô Vũ, công pháp của ngươi có dễ tu luyện không?”
“Có truyền bá không?”
“Hiệu quả có vẻ không tồi a.”
Mỗi người một câu, thỉnh thoảng nhìn Tô Vũ, ý tứ kia rất rõ ràng.
Tiểu tử, chúng ta cũng muốn tu luyện.
Ngươi xem thế nào?
Tô Vũ phì cười, mở miệng: “Công pháp có thể truyền, nhưng có điểm khó xử, ta đã nói với Phủ trưởng, các tiền bối có thể tự giải quyết vấn đề thông suốt, nhưng sau đó chưa chắc đã dùng được công pháp!”
“Thiên Nguyên khí hả?”
“Đúng vậy!”
Tô Vũ gật đầu, các lão nhân khác lập tức im lặng.
Thiên Nguyên khí!
Chỉ sợ phải cần không ít, thứ này không dễ kiếm được.
Thông suốt hao phí đại lượng tinh lực để chuẩn bị tu luyện công pháp, kết quả lại không thể vận dụng, vậy cũng uổng phí mà thôi.
Tô Vũ nói: “Các tiền bối có thể tự thử xem, Thiên Nguyên khí thì có lẽ về sau sẽ có, biết đâu đại chiến bùng nổ, chúng ta đánh vỡ Thần Ma đại giới, vậy thì Thiên Nguyên khí sẽ có một đống!”
Các lão nhân cười khổ, ngươi cho rằng Thần Ma đại giới là phòng vệ sinh nhà ngươi à, nói đánh vỡ là đánh vỡ?
Bọn họ có chút tiếc nuối!
Công pháp có thể tu, có thể xem, nhưng không thể dùng, thật đáng tiếc.
Mọi người hơi mất vui, rồi lại chúc mừng Hồ Kỳ một trận, tuy Hồ Kỳ không có Thiên Nguyên khí, nhưng hiện tại công pháp đã kích họat, bà cũng đã tu luyện vài lần, ít nhất trong khoảng thời gian ngắn sẽ không đến mức ngã xuống, sống lâu thêm vài năm không thành vấn đề đi?
Hơn nữa nếu may mắn, thương thế khôi phục, lại dưỡng biển ý chí, có khả năng sẽ còn sống lâu hơn.
Sau đó, các lão nhân sôi nổi giải tán.
Chương 1137: Lời Ta Nói Sai Rồi Ư?
Tô Vũ chờ những người khác đều đi hết, hắn nhìn Ngưu Bách Đạo một hồi, Ngưu Bách Đạo câm nín, cũng bất đắc dĩ phải rời đi, ông đã nhận ra Tô Vũ có việc muốn tìm Hồ Kỳ.
Đám người đi hết.
Trong tay Tô Vũ xuất hiện một khối ngọc bội, nhìn đến số liệu ngọc bội, ánh mắt Hồ Kỳ khẽ động, “Triệu Thiên Binh giỏi thật, một mình chế tạo ra ngọc cảm ứng cấp bậc như thế, không hổ là Đúc Binh sư Địa giai đệ nhất!”
Bà liếc mắt liền nhận ra thứ này!
Cũng nhìn ra đây là sản phẩm của Triệu Thiên Binh, còn Triệu Lập thì vẫn kém xa.
“Tiền bối.”
Tô Vũ chờ mong: “Tiền bối, ngọc cảm ứng của ta có chút vấn đề nhỏ, không thể phân chia nhân số, không thể xác định cùng một người hay không.”
“Ngươi muốn ta cải tạo giúp ngươi?”
Tô Vũ cười gượng, gật đầu.
“Có thể!”
Hồ Kỳ thoải mái đáp: “Nếu là mấy năm trước ngươi tới tìm ta, ta không làm được, đồ vật Triệu Thiên Binh chế tạo, ta rất khó cải tiến, nhưng hiện tại thì khác.
Vừa vặn ta có chút nghiên cứu, nó chỉ khuyết thiếu một ít công năng nhỏ, ta có thể thêm giúp ngươi.”
Đúng là việc nhỏ, bà có kinh nghiệm.
Hao phí vài thập niên, vài vị Đúc Binh sư Địa giai chế tạo siêu cấp ngọc cảm ứng, bà là người chủ đạo trong đó, quá hiểu biết cái này.
“Chừng một tuần đi, ta có thể giúp ngươi cải tạo thành công, nhưng phạm vi bao trùm sẽ không quá lớn, khoảng 1000m mà thôi.”
Tô Vũ kinh hỉ, khoảng cách này đã xa hơn trước, Hồ Kỳ giỏi như vậy sao?
Dường như Hồ Kỳ biết hắn nghĩ gì, bà nói: “Không phải Triệu Thiên Binh yếu, có thể là hắn không quá am hiểu thứ này, có lẽ là cái đầu tiên chế tạo ra, hắn không suy xét nhiều, khuyết thiếu một ít công năng, ta chỉ bổ sung mà thôi, độ khó không cao.”
“Triệu Thiên Binh cũng có thể làm, nhưng chưa chắc hắn dã có hứng thú cải tiến.”
“Đa tạ tiền bối!”
Tô Vũ đại hỉ, mặc kệ là ai, có thể cải tiến là được.
Hồ Kỳ cũng mỉm cười, bà ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Đúng rồi, công pháp kia của ngươi, đừng truyền lung tung, nó cần tiêu hao Thiên Nguyên khí, Thiên Nguyên khí a, aiii!”
Thở dài một tiếng!
Không có nhiều!
Nếu truyền khắp nơi, bà lo mọi người sẽ vì duyên thọ mà bí quá hóa liều, có người không màng tất cả mà lao vào Thần Ma đại giới, như vậy chính là đi tìm chết.
Thọ nguyên tới cuối, đại nạn sắp đến, liều một lần, đây là tâm tư của rất nhiều người.
Nhưng bà không hy vọng nhìn thấy mấy lão bằng hữu đi chịu chết.
Chính bà đã từng trải qua, cũng biết tới một khắc kia có bao nhiêu tuyệt vọng.
Còn về phần Tô Vũ có thể cho bà nhiều Thiên Nguyên khí như vậy chỉ sợ đã là cực hạn, bà không mở miệng hỏi Tô Vũ còn hay không, không cần thiết.
Tô Vũ gật đầu, “Còn chưa tới nỗi ấy, có lẽ sau này sẽ có cách cải tiến, ta sẽ xem lại!”
“Tiền bối, mấy ngày nữa ta lại đến.”
“Ừ.”
Tô Vũ đứng dậy rời đi, Hồ Kỳ bỗng nhiên nói với theo: “Lần này là ta nợ ngươi một ân cứu mạng, Tô Vũ, về sau nếu cần gì, tùy thời đều có thể tới tìm ta.”
“Tiền bối nói quá lời!”
Tô Vũ quay đầu lại cười xán lạn, rồi mới xoay người rời đi.
Hắn đi rồi, Hồ Kỳ cũng cười cảm khái một tiếng, tiểu tử Tô Vũ thật đáng sợ.
Thiên Nguyên khí. . .
Hắn có còn nữa không?
Nếu còn, có lẽ có thể mượn cơ hội này thu phục.
Không phải thu phục, nói chính xác là mượn sức một đám Nhật Nguyệt lâu đời sắp ngã xuống.
. . . . .
Ngọc cảm ứng tạm thời giao cho Hồ Kỳ.
Tới lúc này, Tô Vũ chỉ còn một chuyện chưa xong, là làm giả thân phận, Nhân cảnh không có khả năng đột nhiên xuất hiện một thiên tài, dù không phải thiên tài thì cũng phải có chút thực lực mới được.
Trừ phi là ngụy trang thành Vạn Tộc Giáo đồ, nếu không, muốn chính đại quang minh hành tẩu tứ phương thì thân phận là thứ rất quan trọng.
. . . . .
Duyệt Tâm Đảo.
Tô Vũ tò mò hỏi lão rùa: “Toàn Quy tiền bối, lần trước ta và Đan Hùng chiến đấu, trong hồ xuất hiện một con Toàn Quy, là hậu duệ của tiền bối à?”
Lần trước khi hắn giao thủ cùng Đan Hùng, một con Toàn Quy xuất hiện, thực lực Lăng Vân cảnh.
Sau đó bị uy lực trận chiến làm cho không thể không ngoi đầu thoát khỏi đại hồ.
Lão Ô Quy lắc đầu, đáp: “Không phải, là lão bà nhà ta.”
“. . .”
Má!
Đầu năm nay, rùa đen cũng có vợ.
Tô Vũ im lặng, sau một lúc lâu mới lên tiếng: “Tiền bối, kỳ thật độc thân cũng khá tốt, ta cảm thấy rùa độc thân cũng ổn, nếu tiền bối không cưới vợ, có lẽ đã sớm tiến cấp Nhật Nguyệt cảnh.”
“. . .”
Lão Ô Quy không nói gì.
Tiểu tử này đang khuyên mình đừng kết hôn à?
Có phải hắn biết mình có rất nhiều lão bà hay không?
“Tiểu hữu nói vậy là sai rồi, tu đạo, thứ tu chính là đạo tâm, là thiên địa âm dương giao hợp, là ngươi tình ta nguyện, cũng là cảm giác vui vẻ sung sướng, nếu không, tu đạo có ý nghĩa gì?”
Tô Vũ trầm mặc, hắn không mở miệng, khẽ gật đầu.
Có lý!
Đạo mỗi người theo đuổi bất đồng, không thể cưỡng cầu, có lẽ Toàn Quy nhất tộc không giống Nhân tộc, dù cưới vợ thì cũng chưa chắc chậm trễ tu luyện.
Mẫu Toàn Quy và nữ nhân có lẽ là khác nhau, có khả năng mẫu Toàn Quy sẽ không quấy nhiễu lão Ô Quy tu luyện.
Đang trò chuyện, bọn họ đã tới Duyệt Tâm Đảo.
Ngưu Bách Đạo cũng vừa trở về không lâu, lúc này ông đang đi tới đình viện, thấy hắn thì liền trêu chọc: “Tiểu tử, ngươi vừa đuổi ta đi, giờ lại tới tìm ta à?”
“Phủ trưởng nói đùa!”
Tô Vũ phi thân xuống, hơi ôm quyền với lão rùa rồi nhìn về phía Ngưu Bách Đạo, đoạn nói: “Phủ trưởng, vừa rồi ta không đuổi ngài đi, tự ngài đi đấy chứ.”
“Tiểu tử này!”
Ngưu Bách Đạo bật cười, “Lên đây uống ly trà, tiểu tử ngươi quá bận rộn, lúc nào cũng vội vội vàng vàng, lao dật kết hợp mới là tu đạo!”
Tô Vũ đạp không bay lên, ngồi xuống đối diện ông, Ngưu Bách Đạo cách không đổ cho hắn ly trà, ông nhìn tứ phương, lại nói: “Rảnh rỗi thì trèo cao nhìn xa, nhìn xem mặt hồ yên lặng này xem.”
Tô Vũ không cho là đúng, “Sóng ngầm mãnh liệt, bình tĩnh đâu ra, phủ trưởng hà tất phải lừa mình dối người.”
Hồ nước bình tĩnh sao?
Chưa chắc!
Mặt ngoài bình tĩnh thôi, trên thực tế sóng ngầm mãnh liệt, sát khí ngùn ngụt!
Ngưu Bách Đạo nghe vậy liền im lặng, hồi lâu sau, ông mới chậm rãi gật đầu, “Ngươi nói không sai, quả đúng thế! Đại Chu phủ, Đại Hạ phủ, Đại Minh phủ đều đã hỗn loạn, kể cả chiến trường Chư Thiên, tam đại hải vực, kỳ thật đều có điềm báo loạn tượng hiện ra.”
Dứt lời, ông thở dài, “Nhưng vẫn còn thời gian, Thần Ma đại tộc chưa chắc đã chuẩn bị xong, Bán Hoàng đang bế quan, Bán Hoàng không ra, hai đại cường tộc không dám tùy tiện giao thủ cùng Nhân tộc, nếu không thể diệt sạch Nhân tộc, Nhân tộc chiếm rất nhiều tiểu giới, đến lúc đó thế cục luân chuyển, Thần Ma cũng không được lợi gì!”
Hiện tại Nhân tộc không muốn từ bỏ Nhân cảnh!
Nếu nguyện ý từ bỏ, thực lực Nhân tộc không bằng hai đại cường tộc, nhưng đến cuối cùng chắc chắn cũng là kết cục lưỡng bại câu thương.
Chiếm cứ tiểu giới, phát huy thực lực vô địch, trừ phi Thần Ma đánh vỡ tiểu giới, nếu không, vô địch Nhân tộc ở địa bàn tiểu giới thì cũng vẫn là vô địch.
Đương nhiên, Nhân cảnh không thể mất!
Tuy cảm thấy Nhân cảnh không dễ phá vỡ như vậy, nếu Thần Ma thật sự phá hủy được Nhân cảnh, vậy thì mọi vô địch chứng đạo ở Nhân cảnh đều sẽ bị thương nặng, thậm chí là ngã xuống.
Tới lúc đó, Nhân tộc sẽ gặp phiền toái lớn.
Tô Vũ gật đầu, “Cho nên hiện tại vẫn ở giai đoạn giằng co, dù Thần Ma muốn bùng nổ đại chiến toàn diện, nhưng nếu không thể vững vàng áp chế Nhân tộc, bọn chúng sẽ không tùy tiện xuất toàn lực ứng phó, phủ trưởng thấy đúng không?”
“Đúng!”
Ngưu Bách Đạo gật đầu, “Nhưng vẫn có phiền toái! Tiên tộc! Lúc trước thái độ của Tiên tộc là sống chết mặc bây, hiện giờ, một khi Chu Phá Long xác nhận là chứng đạo đa thần văn hệ, vậy có khả năng Tiên tộc sẽ nhanh chóng thay đổi lập trường, lựa chọn gia nhập.”
Tô Vũ không hé răng.
Ngưu Bách Đạo lại nói: “Đương nhiên mọi người đều biết Tiên tộc vốn không có ý tốt, chỉ sợ Tiên tộc và Thần Ma hoàn toàn liên thủ mà thôi.”
“Ý ngài là, lời ta nói sai rồi ư?”
Chương 1138: Tự Tìm Một Thân Phận
“Ý ngài là, lời ta nói sai rồi ư?”
Tô Vũ đạm mạc nói: “Dù ta không nói, Đan Hùng lại chạy khắp nơi trêu chọc cường địch, gã có nhiều đặc tính, sớm hay muộn cũng sẽ có người nghĩ đến điểm này, ta chỉ vạch trần điểm mấu chốt mà thôi, muốn trách thì phải trách Chu Phá Long dung túng đồ đệ hắn hành động trương dương!”
Hắn không cảm thấy mình làm sai cái gì!
Hắn chưa bao giờ cảm thấy!
Nếu Đan Hùng đã khiêu chiến hắn, Chu Phá Long phủng sát gã, vậy vì sao chính mình không thể đánh trả?
Kết cục trêu chọc phiền toái lớn thế nào, tăng thêm bao nhiêu nguy cơ cho Nhân tộc, vậy hãy tìm người khởi xướng, nghiêm khắc mà nói, Tô Vũ hắn chỉ là người bị hại, nào có quan hệ gì.
Vô địch giận chó đánh mèo hay không, Tô Vũ đều không thèm để ý.
Lúc này hắn ra ngoài là cũng có ý tứ tránh đầu sóng ngọn gió.
Nếu có vô địch cảm thấy Tô Vũ làm không ổn mà đến xử lý hắn, cùng lắm thì nửa đường chạy đến chiến trường Chư Thiên thôi.
Không nói vấn đề đó nữa, Tô Vũ nói thẳng: “Phủ trưởng, ta sắp ra ngoài, cần một thân phận hợp lý, dù vô địch tới tra thì thân phận này cũng tồn tại, người này phải thật sự tồn tại.”
Ngưu Bách Đạo nói: “Thân phận thì đơn giản, dù sao ta cũng đã sống mấy trăm năm, đây chỉ là việc nhỏ.”
Đối với một lão già sống mấy trăm năm như ông thì việc này thật sự không khó.
Ông nói thẳng: “Hai tầng thân phận, một minh một ám, bên ngoài, ngươi là con cháu một gia tộc ở Đại Minh phủ, ngầm, ngươi là học sinh của ta, ngươi cảm thấy thân phận như vậy thế nào?”
“. . .”
Tô Vũ nhìn ông, Ngưu Bách Đạo không để bụng, “Thế nào, không được à? Ta sống nhiều năm như vậy, nói thật là đã thu không ít đồ đệ, loại người nào cũng có, có kẻ thu mấy ngày liền không để ý tới, có kẻ nhận xong liền tống cổ cho ra ngoài tự rèn luyện, có người lại chỉ mang danh nghĩa, cảm thấy người này có tiền đồ nên giao hữu, mang danh đồ đệ của Ngưu Bách Đạo ta, như thế sẽ có vẻ là có bối cảnh.”
Ngưu Bách Đạo nói: “Ngươi muốn thân phận như vậy thì ta có không ít, bọn họ đều tồn tại, nhưng có kẻ đã phế đi, mai danh ẩn tích! Có kẻ bế quan trong bí cảnh, một lần bế quan là vài thập niên, chưa chắc sẽ ra ngoài.
Thân phận như vậy dù bị vô địch tra xét thì cũng không tra ra bọn họ đã chết.”
Ngưu Bách Đạo cười ha hả: “Ngươi muốn thân phận nào?”
Tô Vũ không còn lời gì để nói, lúc lâu sau mới đáp: “Đúc Binh sư!”
Ngưu Bách Đạo nhướng mày, “Ngươi muốn giả mạo làm Đúc Binh sư?”
Không phải ra ngoài để đến di tích sao?
Còn muốn giả mạo Đúc Binh sư làm gì?
“Đúng vậy, Đúc Binh sư!” Tô Vũ khẳng định. “Tuổi tác không cần quá lớn, nhưng thực lực không thể quá yếu, Văn Minh sư Đằng Không cửu trọng là tốt nhất, thực lực thân thể không yếu, tốt nhất là tu luyện công pháp Thiên Giai, thân thể đạt tới 18 đúc.”
Công pháp nào hắn cũng có thể bắt chước, điểm này Tô Vũ có tự tin, mà cũng không hẳn là bắt chước, chỉ cần hắn lấy được công pháp thì đều dùng được.
Hắn có thể đóng các khiếu huyệt thừa, trừ khi Tô Vũ tự bùng nổ, không thì người ngoài rất khó phát hiện.
“Yêu cầu này. . .”
Ngưu Bách Đạo vừa rồi tự tin tràn đầy, nghe thế lại cảm thấy đau đầu.
Yêu cầu vậy hơi cao.
“Ta có nữ đồ đệ như thế.”
“Khụ khụ!”
Tô Vũ suýt nữa ho chết, phủ trưởng, ngài đáng tin cậy chút đi!
Nữ?
Ngài bảo ta ngụy trang thành nữ?
Ta không phải tên biến thái Hứa Bân kia!
Ngưu Bách Đạo cười gượng, “Nghe ta nói xong đã, nữ đồ đệ của ta có đệ đệ, tương đối phù hợp với yêu cầu ngươi, tuổi tác không quá lớn, chừng 35 tuổi, cũng coi như thiên tài.”
35 tuổi, có thể phù hợp với những điều kiện Tô Vũ vừa nói, đích xác xem như thiên tài.
“Nhưng có một điểm, tiểu tử kia khi còn trẻ chọc phải một ít phiền toái, mấy năm nay điệu thấp, sợ phiền toái quấn thân, vẫn luôn trốn tránh ra ngoài.”
“Phiền toái gì?”
Ngưu Bách Đạo ngẫm nghĩ, ho khan một tiếng rồi nói thẳng: “Thật ra không có gì, chỉ là hơi lăng nhăng.
Mấy năm trước y ngủ với cháu gái một vị Nhật Nguyệt cửu trọng.
Khụ khụ, nam nữ hoan ái thì bình thường thôi đúng không? Đại Minh phủ hiểu mà! Nhưng, cô bé kia nằng nặc đòi gả cho y, y thì không muốn có người quản mình, cho nên trốn đi.”
“Gia gia đối phương vẫn luôn tìm y, ngươi muốn giả mạo thân phận kẻ này thì chỉ sợ sẽ có phiền toái nhỏ.”
Tô Vũ lắc đầu, “Vậy thôi, tự nhiên lại thành kẻ trêu chọc một vị Nhật Nguyệt cửu trọng, ta không muốn đâu.”
“Nhưng trừ đối phương ra thì không có thân phận nào khác phù hợp với mong muốn của ngươi, hơn nữa bản nhân y có thể kể lại tất cả quá khứ, tránh bị bại lộ, vì giải quyết phiền toái kia, y cũng sẽ trốn đi, đến khi ngươi không cần dùng thân phận này nữa mới thôi, ba bốn năm hay chín mười năm cũng không có vấn đề gì.”
Tô Vũ nhíu mày, Ngưu Bách Đạo lại nói: “Khụ khụ, gia gia của cô bé kia đã bế quan, cũng chưa chắc sẽ xuất quan.”
“Ngài vừa nói vậy, ta cảm thấy 99% sẽ xuất quan sớm thôi!”
Tô Vũ cạn lời, có vài lời không thể nói, đôi khi càng nói càng linh nghiệm.
“Còn nữa, nếu cô gái kia tìm tới thì làm sao bây giờ? Ta giết nàng à? Không thì làm sao?”
Thân phận của người nọ phù hợp với yêu cầu của hắn. nhưng cũng rất phiền toái.
Nữ, lão, đều rất khó chọc.
Nữ nhân, hài tử, lão nhân, ba loại không thể chọc, vậy mà một phát chọc hai, thân phận này không tốt.
“Cô bé kia sẽ không tìm thấy ngươi.”
Ngưu Bách Đạo trấn an: “Ít nhất trong khoảng thời gian ngắn sẽ không, nàng đã đi Chư Thiên chiến trường đóng giữ hai năm, mới đi không lâu, hai năm. . .
Ngươi chắc không cần dùng đến hai năm chứ?”
Tô Vũ lắc đầu, hẳn là không cần.
Đến chiến trường Chư Thiên rồi, có lẽ hắn sẽ đổi thân phận khác.
Ở Nhân cảnh, có lẽ có thể nói thân phận cho người thứ ba biết, ở chiến trường Chư Thiên thì tuyệt đối không thể.
Thứ này chỉ mình hắn được phép biết.
“Ta vẫn cảm thấy không ổn, gia gia nàng tìm tới muốn giết ta, hoặc là ép ta thành thân cùng cháu gái lão, vậy không phải phiền toái sao?”
“Không đến mức ấy đâu.”
Ngưu Bách Đạo trấn an: “Gia gia nàng bắt ngươi để trừng trị thôi, ngươi cảm thấy lão nguyện ý gả cháu gái cho một tay ăn chơi à? Ngươi mà gặp thì giải thích cho tốt, cùng lắm thì dập đầu bồi tội, chắc không sao đâu, nếu không được thì nói ta thu ngươi làm đồ đệ, phải được sư phụ đáp ứng, để lão gia hỏa tới tìm ta, vậy vấn đề cũng không lớn.”
Ngưu Bách Đạo mỉm cười: “Yên tâm đi, nếu thân phận bi đát quá thì ta có thể để ngươi giả mạo sao? Lão gia hỏa kia cũng biết tiểu tử này có quan hệ với ta, bằng không, ngươi cảm thấy lão thật sự không bắt được tiểu tử này ư? Y đang trốn ở Thiên Đô Phủ, không phải lão không biết.”
Tô Vũ suy nghĩ rồi hỏi: “Vị Nhật Nguyệt cửu trọng nào?”
“Thự trưởng Dục Cường Thự Đại Đường phủ, lớn tuổi hơn lão Hầu một chút, tầm tuổi ta, cùng thế hệ.
À nhầm rồi, là Thự trưởng Dục Cường Thự tiền nhiệm, lão già này đã từ nhiệm, hiện tại là một trong các Định Hải Thần Châm của Đại Đường phủ, ngươi không đi Đại Đường phủ, chưa chắc lão đã xử lý ngươi.”
Đại Đường phủ!
Nhật Nguyệt cửu trọng!
Tô Vũ nghi ngờ: “Thật sự không sao hả, vị kia thấy ta sẽ không lập tức tát chết ta chứ? Vậy thì ta đây quá oan khuất rồi!”
“Tuyệt đối không!”
Ngưu Bách Đạo bĩu môi: “Nam tình nữ nguyện, cháu gái lão thích thế, lúc trước còn từng làm ầm ĩ, tuyên bố nếu lão gia hỏa dám làm gì tiểu tử kia, cháu gái lão liền tự sát, bằng không, ngươi cho rằng ngủ với cháu gái Nhật Nguyệt cửu trọng mà chạy thoát dễ dàng như vậy sao?”
Chương 1139: Tra Nam Thôi Lãng
“Tra nam!”
Tô Vũ phán một câu, hắn đang khinh bỉ gia hỏa cho hắn thay thế thân phận, kẻ đó ngủ với người ta, vậy mà kéo quần lên liền chạy, người ta là cháu gái Nhật Nguyệt cửu trọng, thân phận không đủ xứng với ngươi chắc?
Hay thực lực không đủ?
Địa vị không đủ?
Hay là không có cảm tình?
Nếu đã không có cảm tình, vậy ngươi ngủ với người ta làm gì?
Lại còn muốn người khác vì ngươi mà đòi tự sát, quá khốn kiếp.
Ngưu Bách Đạo ngượng ngùng: “Cũng không thể nói như vậy, đầu năm nay, tu giả ấy mà. . .
Khụ khụ, theo đuổi sự tự do tự tại, nói đâu xa, lão sư Liễu Văn Ngạn nhà ngươi cũng thế, ngươi xem đi, nữ nhân bên người hắn cũng không ít, đã đợi hắn vài thập niên, ngươi nói đúng không?”
Tra nam có thể tính cả ông, thế không được.
Ta cho ngươi biết, lão sư ngươi cũng thế mà thôi, ngươi đừng mắng, nếu không, Ngưu Bách Đạo ông không hề tốt hơn tiểu tử kia, hồng nhan tri kỷ năm xưa nay đều đã qua đời, nếu không, kiểu gì chẳng có người tới học phủ gây chuyện.
Nếu vậy thì mất hết mặt mũi!
Tô Vũ há hốc miệng, sau một lúc lâu, hắn không có lời gì để nói.
Cũng đúng!
Thôi, không mắng nữa.
“Vậy tên y là gì?”
“Thôi Lãng!”
“. . .”
Má!
Tên này quá hợp với tính cách, quả nhiên là lang thang.
Thôi Lãng!
“Có thể gặp mặt không?”
“Đương nhiên có thể, nếu ngươi ra ngoài, ta có thể giữ y trong bí cảnh học phủ, cho y bế quan khổ tu, tiểu tử này sắp tiến vào Lăng Vân, vừa vặn có cơ hội tu luyện, có lẽ y chỉ ước gì được như thế.”
Dứt lời, ông nhíu mày: “Nhưng ngươi có thể giấu diếm người khác sao? Không dễ chút nào! Thế này đi, ta sẽ tìm vài thứ tốt cho ngươi, ngươi mang trên người, trừ phi Nhật Nguyệt cảnh tấc tấc tra xét, bằng không, muốn phát hiện thân phận ngươi cũng khó.”
Tô Vũ đại hỉ: “Vậy phiền toái Phủ trưởng, vậy Thôi Lãng cũng được, cùng lắm thì không đi Đại Đường phủ nữa.”
“Được rồi, ta sẽ sắp xếp cho các ngươi gặp mặt, tâm sự nhiều một chút, tuy tiểu tử này hoa tâm, kỳ thật thiên phú cũng không tệ lắm, cũng là thiên tài số một ở Đại Minh phủ, chỉ là vài năm không lộ diện, hiện tại không mấy người nhớ y.”
Ngưu Bách Đạo nói tiếp: “Cần an bài người bảo hộ ngươi không?”
“Không cần!”
Tô Vũ cười đáp: “Chỉ cần y không có cường địch vậy thì không cần, không thì vì sao cường giả lại phải bảo hộ y? Không phải càng dễ lộ sơ hở sao?”
Tô Vũ lại hỏi: “Phủ trưởng, việc này đừng để người khác biết được không? Ta không hy vọng quá nhiều người biết ta muốn ra ngoài.”
“Đương nhiên!”
Ngưu Bách Đạo cười ha hả đáp: “Yên tâm đi, ta còn trông cậy vào ngươi thuận lợi trở về, tục mệnh cho mấy lão gia hỏa kia đây.”
Tô Vũ gật đầu, “Nhưng chỉ sợ cần một chút thời gian.”
“Hai ba năm, không sao!”
Vậy được.
Tô Vũ tính toán một chút, cùng lắm nếu hắn ra ngoài tốn quá nhiều thời gian thì tìm người mang đồ đưa về là được, Ngưu Bách Đạo đã biết công pháp rồi.
Chỉ còn thiếu Thiên Nguyên khí.
Thân phận giải quyết xong, Ngưu Bách Đạo còn đưa mình bảo vật che giấu tung tích, ngọc cảm ứng cũng sắp hoàn thiện, mấy ngày nữa chắc chính mình có thể đúc thân thể lần thứ 8, thần văn cũng phác họa đầy đủ.
Tới bước này, nên chuẩn bị đã đều chuẩn bị tốt.
Nhưng Tô Vũ nghĩ tới gì đó, hắn nói: “Phủ trưởng, thân phận ta đây. . .”
“Ngươi tuyên bố bế quan là được!”
Ngưu Bách Đạo nói: “Ngươi vốn đang bế quan, bạo 144 nguyên khiếu, bế quan nửa năm một năm thực bình thường! Đương nhiên, tốt nhất ngươi chọn một chỗ không người mà bế quan, tránh để người khác biết, tỉ như nha đầu Ngô Lam kia.”
“Ta biết.”
“Vậy không thành vấn đề.”
Hai người thương thảo một trận, đêm nay Ngưu Bách Đạo sẽ mang Thôi Lãng tới gặp Tô Vũ, hai bên nói chuyện, Tô Vũ thuận tiện học tập một chút phong cách đối phương, biết sự tích về y, nhận thức một ít thân nhân bằng hữu có khả năng sẽ gặp phải.
Tô Vũ tính toán, hắn vẫn còn thời gian, không cần nóng nảy.
Trước khi ra cửa, tốt nhất là chuẩn bị kín không kẽ hở.
Đương nhiên Ngưu Bách Đạo biết tất cả chuyện này, nếu Ngưu Bách Đạo không biết, vậy Tô Vũ muốn ra khỏi thành cũng khó, Ngưu Bách Đạo có thể nói cho Chu Thiên Đạo hay không, Tô Vũ không rõ, nói thì nói đi, chẳng sao cả.
Nếu mấy người này muốn mưu hại mình, kỳ thật Tô Vũ cũng không có cơ hội phản kháng, hiện tại hắn vẫn đang ở dưới mái nhà Đại Minh phủ của người ta đây.
. . . . .
Đêm đó, Tô Vũ gặp được Thôi Lãng.
Ở trên Duyệt Tâm Đảo.
Thọat nhìn người này thực tuổi trẻ, sáng sủa, cũng rất đẹp trai, còn có một chút dáng vẻ lưu manh.
Khi nhìn thấy Tô Vũ, y cà lơ phất phơ ôm cánh tay, cười ha hả đánh giá Tô Vũ một phen, “Làm quen nhé, ta là Thôi Lãng! Tô Các lão, ngươi là thiên tài cao cấp nhất Nhân tộc, đánh bại cả Đan Hùng, ta cảm thấy Hoàng Đằng và Tần Phóng cũng chưa chắc có thể địch nổi ngươi.”
“Tô Các lão chịu dùng thân phận của ta, ta thật vinh hạnh!”
Thôi Lãng cười một hồi, không đợi Tô Vũ mở miệng, y đã nói tiếp: “Tô Các lão, ngươi quá nghiêm túc, không được đâu! Người quen Thôi Lãng ta đều biết tính cách ta, ta không nghiêm túc chút nào!”
Tô Vũ gật đầu, “Ta biết.”
Thôi Lãng nói: “Chuyện của ta, chắc Ngưu phủ trưởng đã nói một chút với ngươi, kỳ thật phiền toái không lớn, chỉ có phiền toái nhỏ ở Đại Đường phủ, nơi khác thì không có gì, ta chỉ tầm hoa vấn liễu, đều đến nơi đứng đắn, chỉ có lần đó trúng mê tâm kế của nữ nhân kia, ai, đáng tiếc!”
Y thở dài một tiếng!
Thôi Lãng tỏ vẻ rất tuyệt vọng, cảm thấy mình ngã một vố đau.
Tô Vũ không nói gì, tóm lại là ngươi còn không ít sự tích khác chứ gì?
Về sau, đi trên đường, có thể tùy tiện gặp một nữ nhân liền gọi hắn, “Thôi đại gia, đã lâu không tới, ta nhớ ngươi.”
Má nó!
Tưởng tượng tới cảnh tượng kia, Tô Vũ liền thấy đau đầu.
“Ngươi không trêu chọc hậu đại cường giả khác chứ?”
“Không, yên tâm đi, từ trước đến nay ta làm việc theo quy củ, lần đó xui xẻo mà thôi, nữ nhân kia nói nàng là gia đình bình thường, ai, vậy mà ta còn tin, gia đình bình thường mới là lạ.
Đúng là nữ nhân thì không đáng tin!”
Thôi Lãng lại cảm khái, thở ngắn than dài, “Vậy thôi, không còn gì nữa đâu, ở đại phủ khác ta có một vài hồ bằng cẩu hữu, không cần để ý, gặp mặt mà không nhận ra cũng không sao, dù sao cũng không thân, đều là bạn nhậu, gặp thì tùy tiện gọi Trương huynh Lý huynh lừa gạt chút là được.”
“Thôi gia cũng không có vấn đề gì, ta đã vài năm không về, tỷ của ta, cũng chính là đệ tử của Ngưu phủ trưởng cũng đã bế quan mấy năm, cái này càng không có vấn đề gì.”
Thôi Lãng nói một tràng, đơn giản giới thiệu tình huống chính mình.
Y cũng tốt nghiệp ở Đại Minh Văn Minh học phủ!
Nhưng sau khi tốt nghiệp, y liền chạy khắp nơi lang thang, đi qua không ít nơi trong Nhân cảnh, cũng vài lần đến chiến trường Chư Thiên, nhưng không phải đi giết người, mà là muốn ngắm xem rốt cuộc mỹ nữ Vạn tộc có đẹp hay không.
Quá lăng nhăng!
Chương 1140: Ngài Phân Biệt Được Không?
Tô Vũ yên lặng lắng nghe, chú ý mỗi tiếng nói cử động của Thôi Lãng, sự tích của Thôi Lãng cũng đơn giản, Thôi gia không phải đại tộc, nhưng tỷ tỷ được Ngưu Bách Đạo nhận làm học sinh, Thôi gia cũng coi như leo lên cành cao, cũng bởi vậy Thôi Lãng có thể nhanh chóng tu luyện đến nước này.
Văn Minh sư Đằng Không cửu trọng, biết Đúc Binh, nhưng Đúc Binh chỉ là Hoàng Giai đỉnh cấp, còn chưa tới Huyền giai, kỳ thật cũng không tồi, hiện tại y sắp tiến vào Lăng Vân cảnh.
Lăng Vân 35 tuổi, không tính là yếu.
Phương diện thân thể, y tu luyện công pháp Thiên Giai, nhưng chỉ là Thiên Giai sơ cấp, thông suốt 110 khiếu, thân thể 18 đúc, cũng là Đằng Không cửu trọng.
Thực lực như vậy không yếu, không kém gì Lăng Vân sơ kỳ đơn tu.
Y cũng coi như đồ đệ của Ngưu Bách Đạo, hoặc phải nói là đồ tôn, gia hỏa này vẫn luôn học tập cùng tỷ tỷ, đôi khi Ngưu Bách Đạo sẽ dạy y vài thứ, tỉ như lăng nhăng, tỉ như hoa tâm, phần lớn đều là học được từ Ngưu Bách Đạo.
Cái này là do y tiện mồm đề cập, Tô Vũ coi như không nghe thấy, trong mắt hắn, Ngưu phủ trưởng còn tính là người chính phái.
Hiện tại nghe thế, liên tưởng một chút, thôi, đừng nghĩ thì hơn!
Một đêm này, hai người nói chuyện suốt mấy tiếng đồng hồ.
. . . . .
Mấy ngày kế tiếp, ban ngày Tô Vũ bế quan, buổi tối tới Duyệt Tâm Đảo tiếp tục nghe Thôi Lãng kể chuyện, nói về quá khứ.
Mãi cho đến ngày 15.
Hôm nay có hai chuyện vui.
Thân thể Tô Vũ đã hoàn thành 8 đúc!
Mà ngọc cảm ứng cũng đã được Hồ Kỳ cải tiến xong.
. . . . .
Đến Minh Tâm Đường, lấy được ngọc cảm ứng, Tô Vũ để vào biển ý chí, phát hiện khác biệt rất lớn.
Hồ Kỳ rất lợi hại!
Đây là cảm thụ của chính hắn!
Ngọc cảm ứng có thêm mấy công năng, Tô Vũ thí nghiệm một chút, người tra xét khác nhau biểu hiện ra dãy số bất đồng, chẳng hạn như hai vị Sơn Hải tra xét hắn, sẽ biểu hiện hai điểm sáng màu đỏ, màu đỏ số 1 và màu đỏ số 2.
Nhật Nguyệt là màu tím.
Cũng biểu hiện riêng, thọat nhìn đơn giản, nhưng là có thêm năng lực phân rõ hơi thở, cái này không phải công năng nhỏ, chắc Hồ Kỳ đã tốn không ít tinh lực.
Hơn nữa, hiện tại tra xét cụ thể hơn trước kia, ví dụ màu đỏ càng nồng đậm, đại biểu thực lực đối phương càng mạnh, là cường giả Sơn Hải.
Càng nhạt thì thực lực đối phương càng yếu trong cùng giai.
Cuối cùng là Tô Vũ có thể bị động để người tra xét, cũng có thể chủ động lợi dụng ngọc cảm ứng đuổi theo vị trí đối phương, có điều làm như vậy sẽ dễ bại lộ, bị đối phương cảm ứng được.
Nhưng lúc cần thì đây dĩ nhiên là công năng tốt.
Kẻ cường đại tra xét thì không nên sử dụng, kẻ nhỏ yếu thì hắn có thể phản truy tung, trực tiếp xử lý đối phương cũng được.
Sau khi lấy được ngọc cảm ứng, lại đi theo Thôi Lãng nghe chuyện xưa một tuần, Tô Vũ đã cơ bản hiểu biết khá rõ về người nọ.
. . . . .
Buổi tối ngày 15.
Duyệt Tâm Đảo.
Giờ phút này, trong đại sảnh có hai Thôi Lãng.
Ngưu Bách Đạo cũng ở bên cạnh, sau khi nhìn chằm chằm hai người một hồi, ông nói: “Ta ra ngoài, không tra xét các ngươi, trở về sẽ phân biệt ai là thật, Tô Vũ, ngươi đổi quần áo đi, nếu có thể giấu diếm được ta, vậy thì không có vấn đề gì, trừ phi vô địch đích thân tra xét ngươi.”
“Ta hiểu!”
Thôi Lãng đáp một câu, Ngưu Bách Đạo sửng sốt, “Ngươi là Tô Vũ à?”
Ông định thầm tra xét một chút, lại cảm thấy mất mặt, ông ho khan một tiếng rồi mắng: “Đừng nghịch, Thôi Lãng, có tin ta đánh ngươi hay không?”
“Phủ trưởng, ngài đánh ta làm gì?”
Thôi Lãng tỏ vẻ vô tội: “Ngài không nhận nhầm người đấy chứ?”
“. . .”
Bên cạnh, Tô Vũ cũng cà lơ phất phơ cười nói: “Phủ trưởng, nhãn lực ngài thế này. . . chậc chậc, bình thường thôi!”
Ngưu Bách Đạo nhìn hai người một cái, quét trái quét phải, sau một lúc lâu mới nói: “Trẻ nhỏ mà đòi đùa ta à? Thật sự cho rằng không khác nhau chút nào sao? Tô Vũ, làn da ngươi màu đồng cổ đậm hơn một chút, có vẻ do đúc thân mới đột phá, tiểu tử kia làn da trắng trắng nộn nộn, giống như tiểu bạch kiểm ấy.
Thôi không sao, ra ngoài thì chưa chắc người khác đã để ý.”
Thôi Lãng thật không giả vờ được nữa, lấy lòng cười bảo: “Phủ trưởng, ta không giống tiểu bạch kiểm đâu, da đẹp trời sinh thì ta cũng không có biện pháp.”
Tô Vũ mỉm cười, khôi phục bản chất, lại hỏi: “Phủ trưởng, có vấn đề không?”
“Vẫn có chút vấn đề!”
Ngưu Bách Đạo mở miệng: “Vấn đề là thần văn, mới vừa tam giai, dù phối hợp ẩn nấp phù ta cho ngươi, lại thêm một thần văn che lấp của ngươi, muốn giấu diếm Sơn Hải không khó, Nhật Nguyệt tầm thường không tra xét rõ ràng cũng không thành vấn đề, nhưng một khi Nhật Nguyệt cao trọng tra xét ngươi, vậy sẽ bại lộ.”
“Nhật Nguyệt cao trọng.”
Tô Vũ tự hỏi một hồi: “Nếu thần văn của ta tới tứ giai thì có thể che giấu hết sơ hở hay không?”
“Tứ giai?”
Ngưu Bách Đạo muốn mắng người!
Đó là thần văn Sơn Hải!
Ngươi mới Đằng Không, mới Đằng Không thôi!
Vậy mà ngươi hỏi ta thần văn của ngươi tới tứ giai được không?
Tô Vũ lại nói: “Kỳ thật còn có thủ đoạn che lấp khác, ta sẽ mang Cục lông nhỏ theo, giấu trong biển ý chí, kỳ thật nó cũng có năng lực che lấp.”
Vốn dĩ hắn còn một thứ nữa!
Trong những thiên phú kỹ mà Tô Vũ biết, có không ít thuật pháp che lấp, không biết có thể tăng cường năng lực che lấp hay không.
Ngưu Bách Đạo trầm ngâm một hồi rồi nói: “Ngươi muốn mang theo Cục lông nhỏ kia? Nó có thể là hậu duệ của cổ tộc, mang theo nó, ở Nhân cảnh còn được.
Ngươi đừng đi Chư Thiên chiến trường, bằng không dễ dụ ra cường giả sau lưng gia hỏa này.”
“Ta biết.”
Tô Vũ gật đầu, đến lúc đó lại tính.
“Về cơ bản thì không có vấn đề gì lớn, Nhật Nguyệt sẽ không kỹ càng tỉ mỉ tra xét một người, trừ phi ngươi biểu hiện quá mức rõ ràng, khiến người khác hoài nghi, nếu không, xem công pháp, xem bề ngoài là đủ rồi, tra xét ngươi làm gì?”
“Nếu thần văn thật sự tới tứ giai, vậy muốn giấu diếm Nhật Nguyệt thì không có vấn đề gì.”
“Vâng, ta đã biết!”
Tô Vũ gật đầu, cũng may, dựa theo lời Ngưu Bách Đạo, hiện tại trừ phi Nhật Nguyệt thất trọng trở lên tra xét kỹ càng tỉ mỉ, nếu không thì hắn không có sơ hở lớn nào.
Trừ phi hắn đắc tội Nhật Nguyệt cao trọng, nếu không, người khác cũng sẽ không cố ý tra xét hắn.
Lúc này, xem như đã chuẩn bị xong hết mọi chuyện.
“Ngươi định khi nào rời đi?”
Tô Vũ tính toán rồi đáp: “Ngày 18 tháng 5 đi, ta sắp xếp chút chuyện bên viện nghiên cứu đã, sau đó bắt đầu chính thức bế quan!”
“Ừm, khi ngươi đi thì cứ trực tiếp đi là được, vừa vặn tiểu tức phụ của Thôi Lãng đã ra Chư Thiên chiến trường, gia gia nàng thì đang bế quan, lúc này ngươi ra ngoài là hợp tình hợp lý, bị đuổi theo nhiều năm như vậy, hiện tại cũng là cơ hội để ngươi ra ngoài.”
Bên cạnh, Thôi Lãng thật không có lời gì để nói, cũng đúng, Ngưu Bách Đạo mà không tới tìm, quả thật y cũng chuẩn bị ra ngoài chơi một năm rồi về, hơn một năm sau nữ nhân kia mới có thể về Nhân cảnh.
Thôi Lãng cảm khái: “Tô lão đệ, ta nhắc trước, ngươi dùng thân phận ta thì được, nếu trêu chọc đại địch, vậy trước khi địch nhân chết, ngươi phải rửa oan cho ta, bằng không ta sẽ oan uổng chết mất.”
“Chắc chắn rồi!”
Tô Vũ trấn an: “Nếu ta đổi lại thân phận thì sẽ giải quyết hết vấn đề trong lúc dùng thân phận Thôi huynh, sẽ không khiến Thôi huynh gặp phiền toái.”
“Vậy là tốt!”
Y quả thật hơi sợ, gia hỏa Tô Vũ này cũng không phải người lương thiện gì.
Toàn đắc tội người không phải kẻ yếu.
Y không chịu nổi đâu!
Còn mặt khác thì y không quá để ý, dù ở bên ngoài Tô Vũ trêu chọc mấy chục nữ nhân, y cũng không quan tâm, y mà lại sợ cái này sao?
Nực cười!
Lần này Tô Vũ ra ngoài, hy vọng rằng có thể giải quyết luôn phiền toái của y là tốt nhất.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








