1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 225 : Chỉ Thiếu Một Chút, Quá Kinh Hiểm! (c1121-c1125)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 225 : Chỉ Thiếu Một Chút, Quá Kinh Hiểm! (c1121-c1125)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1121: Chỉ Thiếu Một Chút, Quá Kinh Hiểm!

Ngưu Bách Đạo không ở lại lâu, nhanh chóng rời đi trước.

Không đến một hồi, Chu Thiên Đạo cũng phái người lại đây đưa chút đan dược chữa thương giúp Tô Vũ khôi phục khiếu huyệt, còn tặng không ít Địa Nguyên Quả.

Lại không nói cái gì.

Không có gì để nói!

Hai người bọn họ liên thủ hố nặng Đan Hùng một phen, còn vấn đề mọi người có tin hay không, Đan Hùng có bản lĩnh thì triển lộ thần văn ra cho một đám cường giả xem xét, bằng không, làm cách nào cũng không rửa sạch được hiềm nghi thần văn hợp nhất!

Để mọi người soi xét thần văn, trừ khi Chu Phá Long hoàn toàn vứt bỏ Đan Hùng, nếu không gã không có khả năng đáp ứng.

Huống chi, dù không phải là thần văn hợp nhất, thì trong đó cũng có dính líu đến một vài kỹ thuật thủ đoạn tuyệt mật.

Thậm chí là bí thuật của Chu Phá Long!

. . . . .

Chu Phá Long!

Đúng vậy, Tô Vũ còn không nghĩ đến Chu Phá Long, cũng không dám đặt bẫy Chu Phá Long.

Nhưng giờ khắc này, ngoại giới đã có một ít lời đồn.

Đan Hùng là đồ đệ của Chu Phá Long!

Hiện tại thần văn của Chu Phá Long là dạng gì?

Diệp Bá Thiên thứ hai sao?

Giờ này khắc này, vô số người mới bừng tỉnh nhớ lại, vị cường giả kia chính là Văn Minh sư, là Văn Minh sư sắp chứng đạo, là thân thể chứng đạo, hay cũng chứng đạo ý chí lực giống như Ngũ Đại?

Bao lâu rồi Chu Phá Long không ra tay?

Có người biết vài chuyện tuyệt mật, năm xưa tư liệu của Ngũ Đại bị trộm, là ai trộm, chẳng lẽ. . .

Là Chu Phá Long?

Cho nên mới có Đan Hùng ngày hôm nay?

Không thiếu người có sức tưởng tượng phong phú, cũng không thiếu người thích suy đoán âm mưu dương mưu.

Trước đây Chu Phá Long muốn thần văn của Ngũ Đại, rốt cuộc là vì Đan Hùng hay là để chính gã tham khảo?

Hiện tại thần văn của Chu Phá Long rốt cuộc có bộ dáng gì?

Ai có thể xem?

. . . . .

Cầu Tác cảnh.

Đại Hán Vương lại xuất quan, vì sự tình trọng đại.

Không triệu tập những người khác, chỉ có Diệt Tằm Vương và ông, hai người tụ tập.

Diệt Tằm Vương nhíu mày, hỏi: “Thật hay giả? Đáng chết, nếu đây là thật, hỗn đản Tô Vũ đang hại Chu Phá Long! Gã vốn có thể lặng yên chứng đạo Văn Minh sư vô địch cảnh, giờ thì phiền toái lớn rồi! Đại Chu vương vẫn luôn muốn mở ra lực áp chế Nhân cảnh, Vạn tộc đều biết, hiện tại Chu Phá Long lại có thể là Diệp Bá Thiên thứ hai. . .

Xong rồi, lúc này phiền toái lớn thật rồi!”

Đại Hán Vương cũng vô cùng đau đầu, “Ta không biết thật giả thế nào.

Chu Phá Long nhiều năm không ra tay, ai biết tình huống ra sao.

Nếu là thật, sắp tới gã còn gặp nguy hiểm lớn hơn Hạ Long Võ, Vạn tộc nhất định sẽ xuống tay với gã.”

“Quá phiền, trước khi chứng đạo mà xảy ra việc này, Tô Vũ đúng là thật càn quấy!”

Diệt Tằm Vương mắng một tiếng, lại cảm thấy bất đắc dĩ, càn quấy ư?

Người ta không phải người phe Chu Phá Long, Đan Hùng lại rảnh rỗi chạy tới khiêu chiến hắn, Chu Phá Long còn là đầu sỏ gây tội chèn ép Liễu Văn Ngạn vài thập niên, dù hắn biết thì cũng muốn bẫy gã ta một phen.

Nhưng đối với Nhân cảnh mà nói, đây là tổn thất lớn.

Cực kì lớn!

“Hỏi Chu Phá Long thì gã cũng chưa chắc nói thật, không được, ta phải đi chiến trường Chư Thiên tìm Đại Chu vương và Đại Tần vương, nếu Chu Phá Long có hi vọng lập tức chứng đạo, vậy nhất định phải tập trung toàn lực giúp gã thành công.

Đáng chết, hỗn đản kia sao lại cho Đan Hùng đi khiêu chiến Tô Vũ làm cái gì, không thể nhịn một chút sao?”

Diệt Tằm Vương cũng thấy nóng nảy!

Gã là kẻ có hy vọng lớn nhất trở thành Văn Minh sư vô địch cảnh đầu tiên!

Đại Hán Vương gật đầu, “Ngươi đi nhanh về nhanh, sắp tới ta sẽ tuần tra thiên hạ, phòng ngừa cường giả Vạn tộc lẻn vào, ta sẽ âm thầm bảo hộ Chu Phá Long, tránh cho gã bị ám sát!”

“Cẩn thận, nhất định phải xem trọng!”

Diệt Tằm Vương vô cùng vội vàng, ông phải đến chiến trường Chư Thiên, lập tức thông tri mấy vị vô địch, thương lượng đối sách.

Rốt cuộc Chu Phá Long có phải là Diệp Bá Thiên thứ hai hay không?

Gã có chắc chắn không?

Gã có thể chứng đạo Văn Minh sư vô địch?

Nếu thành công, thật sự có thể mở ra lực áp chế Nhân cảnh sao?

. . . . .

Mấy vấn đề này cũng xuất hiện trong suy nghĩ của một vài cường giả Vạn tộc.

Không ít cường giả Vạn tộc ẩn núp trong Nhân tộc, lúc bấy giờ cả đám đều thấy chấn động bất an, có người nhanh chóng lẩn đến Đại Chu phủ, còn có người dứt khoát trở về chiến trường Chư Thiên, tìm cường giả Vạn tộc thương lượng đối sách!

Đáng chết!

Có khả năng đám Liễu Văn Ngạn chỉ là ngụy trang, Chu Phá Long âm thầm chứng đạo vô địch đa thần văn hệ, kết quả không ngờ bị tên Tô Vũ kia phá hỏng kế họach!

Suýt nữa gã đã thành công!

Bởi vì mọi người đều chỉ chú ý đến Hạ Long Võ.

Hạ Long Võ sắp chứng đạo!

Mà Chu Phá Long suýt nữa có thể đục nước béo cò, đi theo Hạ Long Võ cùng nhau chứng đạo, gã có hy vọng rất lớn, đến lúc đó, một khi gã thành công, Vạn tộc sẽ không còn biện pháp xoay chuyển!

Chỉ thiếu một chút!

Quá kinh hiểm!

. . . . .

Đại Hạ phủ.

Vạn Thiên Thánh và Hạ Hầu gia uống trà, nhìn nhau.

Sau một lúc lâu, Hạ Hầu gia mới lên tiếng: “Ngươi nói xem là thật hay giả? Chu Phá Long âm thầm tu luyện đa thần văn, sắp thành công chứng đạo, trên danh nghĩa là chèn ép đa thần văn hệ, suy yếu sự chú ý của Vạn tộc đối với gã, thậm chí Đại Chu phủ đạt được thỏa thuận với Thần Ma, chèn ép đa thần văn hệ, cho gã cơ hội chứng đạo.”

Vạn Thiên Thánh loạn não, sau một lúc lâu, ông mới chua xót nói: “Không biết! Thật khó phán đoán! Tô Vũ thật là, toàn đưa ra nan đề cho chúng ta!”

Đúng là một vấn đề siêu cấp khó khăn!

Giờ khắc này, đến ông cũng không xác định được là thật hay giả.

Chu Phá Long thật sự âm thầm đi theo con đường đa thần văn?

Với thiên phú của gã, đúng là có hy vọng.

Hiện tại là thất bại trong gang tấc?

Mặc kệ thật giả thế nào, Vạn tộc tuyệt đối sẽ không cho gã dễ dàng chứng đạo thành công!

Vạn Thiên Thánh ngửa đầu nhìn bầu trời, lúc trước còn cảm thấy tất cả đều nằm trong lòng bàn tay, hiện tại sao ông lại cảm thấy có vài việc đã thoát khỏi sự khống chế, mấy vấn đề này rốt cuộc ở đâu ra?

Tô Vũ!

Đúng vậy, là Tô Vũ.

Một câu tùy ý của tiểu tử này, có lẽ chỉ đơn thuần muốn hãm hại người khác, kết quả tạo thành tin tức khiến Vạn tộc chấn kinh, Nhân tộc cũng chấn động!

. . . . .

Nhân cảnh, nước ngầm cuộn trào mãnh liệt!

Chu Phá Long, đa thần văn hệ, thần văn hợp nhất.

Mấy từ khóa này nhanh chóng lưu truyền trong tầng lớp cao tầng.

Văn Minh sư có hy vọng lớn nhất chứng đạo vô địch, Diệp Bá Thiên thứ hai, có lẽ còn hoàn thiện hơn Diệp Bá Thiên năm xưa, Diệp Bá Thiên thất bại, nhưng có lẽ Chu Phá Long sẽ thành công.

Còn rốt cuộc đó có phải sự thật hay không, dù Chu Phá Long phủ nhận thì cũng không ngăn được mọi người suy đoán.

Phủ nhận, có lẽ chỉ để chứng đạo an toàn hơn mà thôi.

Năm xưa Diệp Bá Thiên quá kiêu căng!

Lúc trước chưa chắc Vạn tộc đã cảm thấy ông có hi vọng chứng đạo Văn Minh sư thành công, nhưng Diệp Bá Thiên quá yêu nghiệt, quá kiêu căng bá đạo, vậy nên mới gây ra tràng cảnh hơn 50 năm trước.

Mà nay, Chu Phá Long có vẻ khiêm tốn hơn Diệp Bá Thiên rất nhiều.


Chương 1122: Chu Phá Long Trở Thành Tiêu Điểm (1)

Trong một cung điện ngầm nơi hoang dã.

Các hư ảnh lại hiện ra.

Đây là cứ điểm chỉ có giáo chủ Vạn Tộc Giáo mới biết, lần trước, tại đây mọi người đã thảo luận việc giết Tô Vũ như thế nào, sau lần đó, vài vị giáo chủ mất đi.

Hôm nay, mọi người không nói đến Tô Vũ nữa, cũng không phải vì Hồng Đàm hô mưa gọi gió ở Đại Hạ phủ.

So ra, Chu Phá Long có tính uy hiếp cao hơn.

Mấy người Tô Vũ Hồng Đàm dù làm gì thì cũng không có khả năng nhảy đến vô địch, mà Chu Phá Long lại có khả năng này.

“Chư vị, phiền toái lớn đây!”

Có một vị giáo chủ cảm khái, thở dài, “Ta hoài nghi đại chiến sắp bùng nổ rồi!”

“Ở ngay Nhân cảnh này!”

“Vì đề phòng Chu Phá Long chứng đạo ở Nhân cảnh, tuy không rõ chứng đạo ở Nhân cảnh có thể mở ra lực áp chế Nhân cảnh hay không, nhưng nếu Chu Phá Long nhận ra nguy hiểm, rất có thể gã sẽ lựa chọn chứng đạo ở đây!”

“Nếu gã chứng đạo ở Nhân cảnh, e là sắp tới sẽ có vô địch Vạn tộc lẻn vào, dù không phải vô địch thì cũng là Nhật Nguyệt cửu trọng, hòng ám sát Chu Phá Long.”

Có bà lão nói tiếp: “Lẻn vào hay không thì đó là chuyện của bọn họ, ta lo là Vạn tộc sẽ muốn chúng ta ra tay ám sát Chu Phá Long, vậy mới nguy! Thiên Nghệ thần giáo không yếu đúng không? Ngày đó Thiên Nghệ Thần tộc còn có mấy vị cường giả Nhật Nguyệt bát cửu trọng tới, kết quả toàn bộ bị Hạ Long Võ chém giết đương trường!”

Ám sát loại cường giả này thật sự quá nguy hiểm.

Trước đây biểu hiện của Hạ Long Võ không phải là quá cường đại, kết quả năm sáu vị cường giả Nhật Nguyệt cao trọng đi ám sát lại không kẻ nào trở về.

Chết sạch!

Dù sợ, Vạn tộc cũng sẽ phái nhân thủ đi ám sát Chu Phá Long, vậy đúng là không muốn sống nữa.

Giết Tô Vũ, giết Trần Vĩnh, giết những người khác, đó là bởi vì những người đó thực lực thấp, có khả năng bị giết chết, có khả năng thành công thì dù trả cái giá lớn thế nào, bọn họ cũng nguyện ý làm.

Nhưng khả năng giết được Chu Phá Long không lớn.

“Đại Chu phủ không chỉ có mình Chu Phá Long, tuy rằng Đại Chu vương không còn, nhưng Phủ Chủ Đại Chu phủ Chu Phá Thiên thực lực không yếu, Nhật Nguyệt cửu trọng đã nhiều năm, đừng quên y, tức là bọn họ có hai tôn Nhật Nguyệt cửu trọng tiếp cận vô địch cảnh!”

“Còn nữa, giết Chu Phá Long rồi có phải giết Chu Phá Thiên không? Có lẽ tình huống của Chu Phá Thiên cũng vậy.”

“Hai cường giả Nhật Nguyệt cửu trọng đỉnh phong, không phải vô địch thì ai có thể giết được bọn hắn? Trừ khi phái đi hơn mười vị Nhật Nguyệt cảnh thì may ra mới có hi vọng!”

“. . .”

Một vị giáo chủ lên tiếng, trong lòng lo lắng, chỉ sợ Vạn tộc bức bách bọn họ ra tay.

Còn về phần Vạn tộc sẽ bức bách như thế nào?

Bao nhiêu năm trôi qua, bọn họ bán mạng cho Vạn tộc, ai mà không tội ác ngập trời, Vạn tộc cũng nắm giữ thân phận thật sự của bọn họ, kể cả vị trí hang ổ cứ điểm, một khi tiết lộ, bọn họ liền xong đời.

Đến lúc đó không thể ở lại Nhân cảnh nữa, lại không dám đi chiến trường Chư Thiên, Vạn tộc cũng muốn xử lý bọn họ, vậy chỉ có thể chờ chết.

Tới nước này, bọn họ chỉ có thể đâm lao phải theo lao.

Lại có người nói: “Thời gian qua, Nhật Nguyệt cảnh các giáo đã chết rất nhiều, Nhân cảnh đã hung hiểm hơn trước đây.

Huyết Hỏa Giáo đã liên tiếp thay đổi ba vị giáo chủ, Nhân cảnh xuất động nhiều Nhật Nguyệt bao vây diệt trừ Lục Dực Thần Giáo, chắc chắn đại loạn sẽ bùng nổ sớm thôi, chư vị, đây là thời điểm Vạn Tộc Giáo nên liên thủ, phải giải cứu hai vị giáo chủ Lục Dực Thần Giáo!”

Có người đề nghị.

Chỉ có liên thủ thì mới có năng lực ngăn cản nguy hiểm.

Những năm trước, Vạn Tộc Giáo đều phân tán, mạnh ai nấy sống, nhưng hiện tại thật sự không thể như vậy nữa, quá nguy hiểm!

Một năm qua đã chết bao nhiêu Nhật Nguyệt?

Nếu tiếp tục như vậy thì sẽ bị giết sạch từng phần!

Hai vị Nhật Nguyệt Lục Dực Thần Giáo mà bị giết thì sẽ phiền toái lớn.

“Nếu Vạn tộc bức bách mà các giáo vẫn đơn độc, vậy cự tuyệt thế nào? Không thể, chỉ khi mọi người liên hợp, cho Vạn tộc biết chúng ta cũng là một lực lượng cường đại, phải trao đổi đàm phán, mà không phải bức bách chúng ta đi chịu chết!”

Có người sâu kín cười lạnh, “Chuyện này đơn giản thôi, gia nhập vào Thủy Ma Thánh Giáo ta tất nhiên có thể thoát khỏi tất cả!”

Lam Thiên!

Có người lạnh lùng gạt đi: “Lam Thiên, chúng ta đang nói đến chuyện hợp tác, không phải hợp nhất.”

Lam Thiên cười ha hả: “Có gì khác nhau? Đều là con chó, làm cho ai mà chả như nhau, không phải sao? Ở đâu ăn no hơn, an toàn hơn, vậy làm tay sai ở đó, chư vị, các ngươi cảm thấy thế nào? Đừng trách ta nói phũ phàng, sự thật chính là như thế, chẳng lẽ hôm nay cả đám rảnh rỗi, tụ tập lại tám chuyện thường ngày với mọi người?”

Không ai hé răng.

Y nói tuy khó nghe, nhưng đó là sự thật.

Nhưng có người lạnh lùng phản bác: “Rất nhiều người nói, kỳ thật ngươi và Vạn Thiên Thánh là cùng phe, âm thầm mưu toan muốn nhất thống Vạn Tộc Giáo, vô địch Nhân cảnh ước gì chúng ta làm một nghi thức lên ngôi cho ngươi, để một lưới bắt hết chúng ta, Lam Thiên, ngươi cảm thấy mọi người có thể yên tâm về ngươi sao?”

Lam Thiên cười lạnh, “Đánh lạc hướng dư luận mà thôi, thế mà các ngươi cũng tin, khó trách các ngươi chỉ có thể làm chó! Thôi, các ngươi thích hợp tác thì hợp tác đi, không muốn hợp tác thì thôi!”

Không ai để ý đến y, có người nhìn về phía Nguyên Thủy giáo chủ vẫn luôn không nói chuyện, trầm giọng hỏi: “Nguyên Thủy giáo chủ, ngươi cảm thấy việc hợp tác thế nào?”

“À!”

Nguyên Thủy giáo chủ cười nhạt, “Hợp tác ư? Chư vị, ai tin ai chứ? Hợp tác, ai làm chủ? Nếu hợp tác, bảo các ngươi làm gì, các ngươi nguyện ý không? Chỉ là nói suông thôi.

Nhân cảnh cũng có mục tiêu để đoàn kết, mà 36 phủ bàn bạc trăm năm cũng không có kết quả.

Hợp tác là thứ không đáng tin cậy nhất!”

Mọi người không nói gì, một lát sau, có người nói: “Dù không thể hoàn toàn liên hợp, vậy cũng phải trợ giúp, không thể chết thêm người nữa, chúng ta không phải nhất thể, nhưng mọi người đều có một xưng hô chung—— phản đồ! Phản đồ ở đâu cũng không được ưa thích.”

“Không liên thủ, không tự cứu, hiện tại có sự tình Chu Phá Long, hẳn là cường giả Vạn tộc sẽ sớm tiến vào Nhân cảnh, chư vị, chẳng lẽ chúng ta sẽ chịu đựng những kẻ kia sai sử? Sai ngươi đi giết Chu Phá Long, ngươi không đi, vậy sẽ nhận hậu quả gì?”

“Địa Hỏa giáo chủ, ngươi nói thẳng đi, ngươi có biện pháp gì không?”

Địa Hỏa giáo chủ lập tức trả lời: “Dù không thể hòa hợp nhất thể, ít nhất trong lúc gian nan phải trợ giúp cho nhau! Tỉ như lúc này đây hai vị giáo chủ Lục Dực Thần Giáo bị người vây giết, chúng ta phải đi cứu viện! Đương nhiên là trong điều kiện khả năng cho phép!”

“Vậy ai làm chủ? Ai ra lệnh, ai thống nhất điều phối?”

Lại có người hỏi, lúc này, không ít người trầm mặc.

Nói thì đơn giản, làm mới khó khăn.

Lam Thiên cười sâu xa, “Vậy thì không cần gia nhập vào giáo ta, để ta làm chủ, thế nào? Mấy năm nay Thủy Ma Thánh Giáo tổn thất rất nhỏ, tất cả là nhờ ta vạn sự cẩn thận, chư vị sẽ không muốn đám gia hỏa Huyết Hỏa Giáo ra lệnh chứ? Đám gia hỏa đó một năm chết ba giáo chủ, nếu các ngươi muốn thì cũng không thành vấn đề.”

Mọi người không nói gì.

Vô nghĩa!

Ba vị giáo chủ Huyết Hỏa Giáo đã chết, bọn họ còn chưa có tân giáo chủ, hiện tại vẫn chưa biết là ai, cho nên bọn họ không có ở đây.

Để Huyết Hỏa Giáo làm chủ hiển nhiên là không có khả năng.

Trừ khi mọi người đều muốn chết!

Nhưng Lam Thiên nói cũng đúng, nếu hợp tác, không ai làm chủ, hành động lung tung rối loạn thì sẽ thế nào?


Chương 1123: Chu Phá Long Trở Thành Tiêu Điểm (2)

Trong phòng họp, có người mở miệng đề xuất ý kiến: “Không bằng dùng cơ chế giống học phủ, cơ cấu học phủ do phủ trưởng nắm quyền, nhưng tới thời khắc mấu chốt, Các lão có thể bỏ phiếu quyết định!”

“Được, các đại học phủ chọn dùng chế độ này nhiều năm, trong tình huống bình thường, việc lớn việc nhỏ đều thuận lợi hoàn thành.”

“Các đại giáo phái quả thật không nên phân tán nữa, tiếp tục như vậy, sớm hay muộn cũng sẽ bị đánh bại từng phần!”

Mỗi người một câu, giờ phút này, ở đây có khoảng mười mấy vị giáo chủ, đều là Nhật Nguyệt cảnh!

Đây cũng là tất cả Nhật Nguyệt của Vạn Tộc Giáo có thể xuất hiện hiện tại.

Còn lại, nếu không phải bị đuổi giết như Lục Dực Thần Giáo, thì là đi chiến trường Chư Thiên, hoặc là dứt khoát bế quan không ra.

Trong một năm, có 8 vị Nhật Nguyệt Giáo chủ chết đi, còn lại không phải là giáo chủ, trên thực tế, trừ đi Huyết Hỏa Ma tộc, Nhật Nguyệt Giáo chủ tại Nhân cảnh chỉ có 7 vị đã chết mà thôi.

Sau một trận thảo luận, có người nói: “Nếu xét thực lực, Nguyên Thủy giáo chủ mạnh nhất, Nhật Nguyệt cửu trọng, người đứng đầu không có thực lực là không được! Thực lực ít nhất cũng phải là Nhật Nguyệt cao trọng, chư vị, mọi người không có ý kiến gì chứ?”

Một vài Nhật Nguyệt thấp trọng không nói chuyện, ý kiến thì chắc chắn là có.

Nhưng bọn họ đều là người biết thời thế, không có thực lực, nói gì cũng vô ích, sao cường giả có thể nghe theo lời kẻ yếu nói?

“Lam Thiên, thực lực của ngươi là bí ẩn, rốt cuộc thực lực ngươi đến đâu?”

Lam Thiên cười ha hả: “Thực lực ta không yếu, Nhật Nguyệt bát trọng, nhưng ta cảm thấy Nguyên Thủy chưa chắc đã là đối thủ của ta, đúng không?”

“Nhật Nguyệt bát trọng!”

Vài người không dám tin tưởng, Lam Thiên phản bội rời học phủ mới 20 năm, sao có thể? Trước đó mọi người suy đoán có khả năng gia hỏa này đã đến Nhật Nguyệt tứ ngũ trọng, vậy mà y lại là Nhật Nguyệt bát trọng!

“Lam Thiên, ngươi nghiêm túc à?”

Lam Thiên liếc nhìn kẻ nọ, “Có gì kỳ lạ đâu? Ta là thiên tài, các ngươi thì biết cái gì! Không có thực lực như vậy sao ta có thể ẩn núp khắp nơi mà vô địch không phát hiện được! Nhật Nguyệt hợp khiếu, một khiếu cường đại, vậy là xong! Ta còn dùng không phải ít Nhật Nguyệt Huyền Hoàng Dịch, 20 năm tới Nhật Nguyệt bát trọng chẳng lẽ lạ lắm sao?”

Vớ vẩn!

Đương nhiên là không lạ rồi!

“Địa Hỏa, ngươi là Nhật Nguyệt thất trọng đúng không?”

“Không sai.”

“Cự Lực thần chủ, ngươi thì sao?”

“Nhật Nguyệt thất trọng!”

Có người lên tiếng đáp.

4 vị cường giả Nhật Nguyệt cao trọng, Cự Lực thần giáo, Nguyên Thủy thần giáo, Thủy Ma thần giáo, Địa Hỏa Ma giáo, giáo chủ tứ đại giáo phái đều là cường giả Nhật Nguyệt cao trọng.

Còn lại đều dưới trung tầng.

Nói cách khác, người đứng đầu sẽ chọn trong 4 người này.

Nguyên Thủy giáo chủ thản nhiên nói: “Không cần tuyển, tác dụng cũng không lớn! Nếu muốn hợp tác thì bỏ phiếu, Nhật Nguyệt thấp trọng một phiếu, trung kỳ hai phiếu, hậu kỳ ba phiếu!”

Nghe vậy, những người khác tự ngẫm, rồi đều gật đầu.

Đó cũng coi như là hợp tác, sơ xài một chút cũng không sao, mục đích của mọi người chỉ là muốn an tâm.

Lam Thiên cười nhạo: “Nguyên Thủy, thực lực ngươi mạnh nhất, dứt khoát thu nạp mọi người đi, giả thánh nhân làm cái gì.”

Nguyên Thủy giáo chủ đạm mạc đáp: “Phế vật dù nhiều thì vẫn là phế vật, đến trình độ như ta, chỉ có một mục đích là chứng đạo, mà không phải là đoạt quyền, Lam Thiên, ngươi quá ngu xuẩn!”

Lời này vừa nói ra, những người khác đều thấy khó chịu, quay đầu suy tư, người ta là Nhật Nguyệt cửu trọng quả thật không để ý những chuyện này nữa, hiện giờ mục đích của Nguyên Thủy giáo chủ đúng là chỉ muốn chứng đạo.

Nguyên Thủy giáo chủ lại nói: “Ta có thực lực mạnh nhất, không có nhiều yêu cầu, không có đề nghị quá phận thì ta có thể đồng ý, nếu quá phận hay có khả năng mất mạng thì đừng nói ra!”

“Đó là đương nhiên, chúng ta sẽ không đi tìm chết!”

Có người nói: “Vậy giờ phải ưu tiên cứu viện hai vị Lục Dực Thần Giáo, chư vị cảm thấy thế nào? Có và không có hai vị Nhật Nguyệt chênh lệch không nhỏ.

Hai gia hỏa kia thực lực đều không yếu.”

“Tám người đang đuổi giết bọn họ, mặt khác, Đại Đường phủ, Đại Hạ phủ, Đại Minh phủ đều có một vị Nhật Nguyệt truy kích, ước chừng 11 vị Nhật Nguyệt cảnh, hiện tại chỉ sợ hai gia hỏa kia đã ở trong vòng vây, muốn mang bọn họ đi rất khó khăn.”

“Tuy bị tám người và ba đại phủ truy kích, nhưng vẫn chưa bắt được, mọi người cùng nhau xuất lực, có thể nhẹ nhàng dẫn bọn họ rời đi.”

Bọn họ nhanh chóng đạt thành nhất trí.

Tới lúc này, chỉ có hợp tác thì mới có thể cùng thắng lợi.

Kế tiếp, kể cả khi thương lượng với Vạn tộc thì cũng cần cùng nhau xuất lực mới được, nếu không, bọn họ rất có thể sẽ trở thành pháo hôi.

Mười mấy vị Nhật Nguyệt nhanh chóng đạt thành thống nhất, tập trung cứu viện hai vị Nhật Nguyệt giáo chủ Lục Dực Thần Giáo.

. . . . .

Vạn Tộc Giáo chính thức liên thủ, Nhật Nguyệt liên hợp.

Tin tức này còn chưa tiết lộ ra.

Mà các đại phủ Nhân cảnh đang rung chuyển bất an, nếu Chu Phá Long thật sự chứng đạo thì làm sao bây giờ?

Vạn tộc sẽ phái rất nhiều vô địch đột kích sao?

Có thể bùng nổ chiến tranh sớm hay không?

Chiến tranh Vô địch cảnh!

Sự tình về Diệp Bá Thiên vẫn lù lù ra đó, một vị vô địch đã chết, kết quả Diệp Bá Thiên vẫn thất bại, hiện giờ phải làm sao?

Giờ phút này mọi người không để ý nhiều đến Hạ Long Võ nữa.

Đây là tất nhiên.

Dù thân thể chứng đạo có mạnh thì cùng lắm chỉ là Đại Hạ vương, Đại Tần vương thứ hai, nhưng Văn Minh sư chứng đạo hoàn toàn bất đồng.

Nhân cảnh dần trở nên an tĩnh.

Vạn Tộc Giáo cũng thực an tĩnh.

Trừ Lục Dực Thần Giáo còn đang dây dưa với Trần Vĩnh, cường giả Vạn Tộc Giáo các nơi khác đều không có động tĩnh gì, thời điểm này, tất cả cường giả đều có cảm thụ rằng mưa gió sắp đến!

. . . . .

Đại Minh phủ.

Hôm sau Tô Vũ mới biết được tin tức này, vì việc này, Ngưu Bách Đạo lại tới cửa, thảo luận với hắn.

“Tiểu tử, có phải hôm qua ngươi đã biết sẽ có kết quả như vậy không?”

Ánh mắt Ngưu Bách Đạo phức tạp, “Nói thật, nếu Chu Phá Long thật sự muốn chứng đạo Văn Minh sư, xem như tiểu tử ngươi hại chết gã rồi! Nhưng nếu không phải, vậy không sao, dù sao gã cũng không có giao tình gì với ngươi.”

Điều mọi người để ý là rốt cuộc Chu Phá Long có phải Văn Minh sư chứng đạo hay không.

Nếu không phải, một cường giả sắp chứng đạo thân thể, Nhân tộc có không ít, gã không phải là kẻ độc nhất vô nhị, có muốn đấu với Tô Vũ hay không thì là chuyện của gã.

Tô Vũ lắc đầu, “Ta nào biết! Hơn nữa, ai biết gã có phải Văn Minh sư chứng đạo hay không, dù đúng thì cũng không có quan hệ gì đến ta, gã không động đến ta, ta còn lười để ý đến gã!”

Ngưu Bách Đạo thở dài, “Ừ, nhưng nếu thật sự là Văn Minh sư chứng đạo, bị ngươi tiết lộ như vậy, có lẽ sắp tới sẽ có người giận chó đánh mèo với ngươi, cẩn thận một chút đi.”

“Ta bị thương, muốn bế quan tu dưỡng.”

Tô Vũ bình tĩnh nói: “Còn sự tình Chu Phá Long thế nào, ta đây không có biện pháp, ta cũng không biết thực lực gã ra sao, có phải đa thần văn hay không, gã chèn ép đa thần văn hệ nhiều năm, gã không nói cho ta, chẳng lẽ còn trông cậy ta suy xét trên lập trường của gã? Giận chó đánh mèo? Thế thì cứ làm đi!”

Hắn không quá để ý, có phải Văn Minh sư chứng đạo hay không đều không liên quan đến hắn.

Huống chi dù là thật thì có thể thành công sao?

Tô Vũ không tỏ ý kiến!

Chuyện này rất tốt, tốt nhất là tên kia tiếp tục hấp dẫn hỏa lực, cho Đại Chu phủ ngươi suốt ngày xem náo nhiệt, các ngươi cứ xem đi!


Chương 1124: Ngươi Thật Sự Có Di Tích?

“Phủ trưởng, ngài nói với ta cũng vô dụng, dù hiện tại ta nói là mình nói hươu nói vượn thì có người tin à? Có khi còn cảm thấy ta bị Đại Chu phủ uy hiếp nên mới đành phải bước ra chứng thực việc này.”

Ngưu Bách Đạo không nói gì.

Tô Vũ lại nói: “Phủ trưởng, sắp tới ta muốn bế quan tu luyện khôi phục thương thế, nếu có chuyện gì thì ta cũng không xen vào, dù sao thực lực ta cũng yếu.”

Yếu sao?

Đan Hùng còn không bằng ngươi, còn yếu sao?

Ngươi đối chiến Lăng Vân thất trọng cũng không thành vấn đề đi?

Lý giải của tiểu tử ngươi về sự cường đại có vẻ không bình thường lắm.

Ngưu Bách Đạo gật đầu, “Vậy ngươi chữa thương đi, đúng rồi, ta có vài vị lão bằng hữu thọ nguyên cũng không còn nhiều.”

“Phủ trưởng, công pháp này ta suy đoán ra, nhưng cần rất nhiều Thiên Nguyên khí mới có thể bảo đảm công pháp phát huy hiệu quả, dù sao cũng dùng để kéo dài duyên thọ và chữa thương, ta không có nhiều Thiên Nguyên khí như vậy, ta có chút thu họach, nhưng cũng không dư lại nhiều, ta còn phải đúc thân.”

Ngưu Bách Đạo xấu hổ ngượng ngùng.

Duyên thọ, chắc chắn phải cần tài liệu tốt.

Thiên Nguyên khí thì dễ!

Nhân cảnh cũng có!

Nếu là thiên tài địa bảo đỉnh cấp, vậy có công pháp cũng vô dụng.

Nhưng dù là Thiên Nguyên khí thì cũng không phải vô hạn.

Ngưu Bách Đạo lúng túng: “Tô Vũ, ngươi có thể chia sẻ một chút Thiên Nguyên khí không? Yên tâm, ta sẽ chuẩn bị tinh huyết Thần Ma cho ngươi đúc thân, là tinh huyết Thần Ma đỉnh cấp, kỳ thật không kém Thiên Nguyên khí chút nào, tinh huyết Nguyên Thủy thần ma, hiệu quả cực kỳ bảo đảm.”

Ông thật sự rất bất đắc dĩ, bởi vì đúng là ông có một vài lão bằng hữu sắp chết.

Thừa dịp còn chưa tới thời điểm đại nạn, tu luyện thử một chút xem sao, biết đâu có thể khôi phục.

Tô Vũ khó xử, “Phủ trưởng, thật sự ta không có nhiều lắm, nếu không. . .

Ta có thể truyền công pháp, để các tiền bối đi hai đại thánh địa tu luyện? Thánh địa Thiên Nguyên khí bí cảnh không phải cho phép tu luyện hay sao?”

Nói đến bí cảnh, trong lòng Tô Vũ sinh ra một ý niệm.

Ta có nên dùng thần văn Nhật Nguyệt chế tạo ra một cái bí cảnh hay không? Chuyên môn chứa đựng Thiên Nguyên khí!

Tránh việc suốt ngày chỉ có thể tu luyện trong phòng, có thể dùng kết giới bóng ma bao phủ bất cứ lúc nào là được.

Giống như nguyên khí bí cảnh, chuyên môn sản sinh Thiên Nguyên khí.

Đương nhiên, Thiên Nguyên khí cần bản thân Tô Vũ tự cung cấp.

Hắn đang nghĩ ngợi, Ngưu Bách Đạo lại thở dài, “Thánh địa bí cảnh, một mặt là để uẩn dưỡng cây Thiên Nguyên Quả, một mặt là mỗi năm cho người đi vào đúc thân, kỳ thật tiêu hao rất lớn, nếu tùy tiện dùng thì đã bị hút hết từ lâu rồi! Không thể chặt đứt gốc rễ, mất nó rồi, Nhân cảnh sẽ không còn Thánh địa Thiên Nguyên khí nữa.”

“Nhưng những tiền bối đó đều là công thần của Nhân cảnh, chẳng lẽ có cơ hội sống sót mà thánh địa cũng không cho sao?”

Ngưu Bách Đạo lắc đầu, “Không phải không cho, mà là khuyết thiếu Thiên Nguyên khí, hơn nữa nói khó nghe thì muốn chia cũng không thể chia đều, lớp lão nhân Nhật Nguyệt sắp chết của Nhân cảnh không phải chỉ một hai người, ngươi cho người này đi vào kéo dài mạng, vậy người khác thì sao? Mọi người đều muốn vào, vậy đủ cho mấy Nhật Nguyệt không ngừng hấp thu Thiên Nguyên khí?”

“Đến lúc đó, dù một vài kẻ còn chưa tới đại nạn thì cũng sẽ động tâm, sợ mọi người hút hết, mấy năm nữa đến đại nạn thì mình còn vào được hay không?”

“Tô Vũ, ngươi hiểu ý ta không? Cho nên biện pháp tốt nhất vẫn là tự cấp tự túc, tránh tạo thành một loạt phiền toái.”

Tô Vũ gật đầu, quả thật rất khó xử.

“Vì sao Nhân cảnh ít Thiên Nguyên khí như vậy, đại giới khác có không ít đúng không?”

“Trước kia Thiên Nguyên khí của Nhân cảnh tiết ra ngoài, hơn nữa. . .” Dừng một chút, Ngưu Bách Đạo mới nói: “Hơn nữa mấy trăm năm trước, hơn mười vị vô địch chứng đạo, kỳ thật hấp thu quá nhiều nguyên khí và Thiên Nguyên khí, ở đại giới khác thì tuần tự lần lượt, Thiên Nguyên khí có cơ hội khôi phục, khi đó Nhân tộc không có biện pháp khác, lúc đó không phải chỉ có hai thánh địa Thiên Nguyên khí, mà là rất nhiều, nhưng vì tăng thực lực, nào lo lắng nổi cho tương lai, phát hiện chỗ nào gần như đều sẽ bị nhanh chóng hút khô!”

“Không chỉ Nhân tộc, Vạn tộc cũng như vậy, dù sao không phải địa bàn của bọn họ, những người này tìm được địa phương như vậy cũng không màng gì cả mà hấp thu, hủy hoại không ít thánh địa.”

Ngưu Bách Đạo lắc đầu, “Có được tất sẽ mất, Nhân cảnh có không ít Thiên Nguyên khí, trong di tích cũng có rất nhiều, nhưng tới hiện tại, vẫn còn không ít di tích chưa bị khai phá, chưa bị phát hiện, hơn nữa lượng tiêu hao mấy trăm năm trước, ngươi nói xem, hiện tại còn lại bao nhiêu?”

“Kỳ thật hai đại thánh địa Thiên Nguyên khí năm xưa không tính là tốt, bởi vì Thiên Nguyên khí không nồng đậm nên mới còn bảo tồn, bởi vì có vài cường giả chướng mắt tiểu địa phương này!”

Tô Vũ cũng cạn lời, khó trách thật!

Ngưu Bách Đạo thấy hắn chần chờ liền hỏi: “Ngươi cảm thấy cần bao nhiêu Thiên Nguyên khí thì mới có thể giúp họ tu luyện công pháp thành công, kéo dài tuổi thọ?”

“Tu luyện công pháp cần thông suốt không ít, Nhật Nguyệt thông suốt khá khó khăn, tốt nhất là dùng Thiên Nguyên khí nối liền khiếu huyệt, trong tình huống bình thường thì ít nhất cần đến 20 Thiên Nguyên Quả, đây chỉ là hoàn thành tu luyện công pháp.

Sau đó còn phải không ngừng hấp thu Thiên Nguyên khí, bài trừ tạp chất, kích phát sức sống thân thể, càng mạnh thì càng hao, thương thế càng nặng, tiêu hao càng lớn!”

“Hiện tại người sắp đến đại nạn đều có thương tích trong người, còn là vết thương khó chữa khỏi.”

Tô Vũ tính toán, “Nếu muốn chữa trị, trên cơ bản, một người cần ít nhất 100 Thiên Nguyên Quả, đây là cơ sở!”

“. . .”

Sắc mặt Ngưu Bách Đạo biến đổi liên tục!

Má!

Nhiều như vậy sao?

Kỳ thật tính ra cũng không nhiều lắm, Thiên Nguyên Quả ẩn chứa lượng Thiên Nguyên khí cũng không nhiều, 100 Thiên Nguyên Quả đại khái đủ Đằng Không 9 đúc.

Lượng 9 đúc để trị liệu một vị Nhật Nguyệt, có lời không?

Vẫn có lời!

Mấu chốt là sản lượng một năm của hai đại thánh địa không nhiều lắm, nói như vậy, sau một năm, trừ việc uẩn dưỡng Thiên Nguyên Quả, hai đại thánh địa đại khái chỉ đủ cho một hai vị Nhật Nguyệt khôi phục thương thế.

Một năm chỉ một hai vị tiến vào, quá ít.

Tô Vũ tính toán, nếu để hắn lấy ra lượng 100 Thiên Nguyên Quả thì đại khái cần gần 10 vạn điểm công huân.

Con số này không nhỏ!

Đó chỉ là lượng hắn có thể lấy ra, nếu không có biện pháp lấy ra, danh ngạch vào thánh địa này, Nhật Nguyệt cũng chưa chắc có thể lấy được.

Đương nhiên, hắn sẽ không nói rằng hiện tại mình có thể cung cấp.

Còn về phần Hồ Kỳ, Tô Vũ cũng chỉ cho một phần đủ cho bà thông suốt, miễn cưỡng kích phát một chút sinh mệnh lực, có tác dụng kéo dài tuổi thọ, nhưng thương thế không khôi phục, thân thể cũng không đạt tới thời kì đỉnh cao.

Trong tình huống như vậy chỉ có thể bảo đảm tạm thời bà sẽ không vẫn lạc.

Dù sao hắn cũng phải chừa chút đường lui cho chính mình!

Hơn nữa Tô Vũ cũng có tính toán khác, thấy Ngưu Bách Đạo khó xử, hắn nhỏ giọng nói: “Kỳ thật có khả năng di tích ta kế thừa có một khối bảo địa Thiên Nguyên khí, có điều ta không chắc lắm.”

Ánh mắt Ngưu Bách Đạo biến ảo, sau một lúc lâu, ông thấp giọng thì thầm: “Ngươi thật sự có di tích?”

Vớ vẩn!

Ta nói không có, các ngươi tin sao?

Tô Vũ cạn lời, nếu ta nói vậy chắc không ai tin đâu.


Chương 1125: Phủ Trưởng Quả Là Hiểu Ý Ta

“Khụ khụ, Phủ trưởng, cái này là bí mật, đừng nói cho người khác, lão bằng hữu của ngài hiện tại ta còn đang bị thương, ai, như vậy đi, ta sẽ xem tình huống, nếu không được, ta liền tìm một cơ hội ra ngoài một chuyến, nhưng Phủ trưởng phải yểm trợ cho ta mới được, nếu không, ta ra ngoài chính là đi chết.

Còn vấn đề người khác đi được không thì. . . người khác không được, không vào được, chỉ ta có thể đi vào.” Tô Vũ vờ thấp giọng dặn dò.

Ngưu Bách Đạo có chút cảm động!

“Ngươi muốn đi lấy Thiên Nguyên khí ư?”

Để cứu những lão hữu của ông?

Có phải là không thích hợp hay không?

Tô Vũ cười đáp: “Ta là người thế nào, phủ trưởng tiếp xúc lâu rồi chắc cũng hiểu, tích thủy chi ân dũng tuyền tương báo! Phủ trưởng che chở ta, Phủ chủ cũng che chở ta, ta có thể khiến các tiền bối thất vọng sao?”

“Cái này. . .”

Ngưu Bách Đạo thở dài, quả thật Tô Vũ là kẻ có tình có nghĩa.

Ông cũng biết, Bạch Phong và Liễu Văn Ngạn gặp nạn, ngoài mặt Tô Vũ có thể không để ý tới, nhưng hắn lại vì bọn họ mà gánh vác những phiền toái vốn không thuộc về mình.

Giống như trận chiến trước, hắn cứ nhất quyết muốn đoạt thần văn của Đan Hùng thì sao?

Hắn không cần thần văn, muốn đại lượng thiên tài địa bảo, Chu Phá Long có đáp ứng không?

Kết quả hắn lựa chọn thần văn đổi thần văn, xóa bỏ toàn bộ ân oán năm xưa.

Kể cả lần trước bẫy giết một đám người, bại lộ rất nhiều thứ, tỉ như công pháp, di tích, kỳ thật rất nhiều thứ đều là vì mấy người Bạch Phong, kể cả đặc xá tội lỗi của bọn họ, bẫy giết đám cường giả ra tay với bọn họ.

“Ngươi. . .”

Ông muốn cự tuyệt, nhưng nghĩ đến mấy lão hữu sắp ra đi, sau một lúc lâu, ông đành muối mặt nói: “Lời khách khí ta sẽ không nói nhiều, bọn họ chỉ còn chút thời gian, nếu ngươi cần cái gì, có thể tìm ta bất cứ lúc nào.

Nếu ngươi thật sự muốn ra khỏi phủ, ta có thể an bài giúp ngươi, ngươi vốn mang thương tích trong người, dù là với Phủ chủ, ta cũng có thể giúp ngươi yểm hộ, sẽ không để ai biết ngươi xuất phủ!”

Ở trong Văn Minh học phủ, ông tự tin mình có thể làm được.

Sẽ không ai biết Tô Vũ rời đi, tiền đề là Tô Vũ không tự bại lộ.

Tô Vũ mỉm cười gật đầu, “Ta chờ thêm một thời gian nữa, ta chữa thương trước, mặt khác cũng cần chuẩn bị một chút, tránh bị người phát hiện, không thì sẽ rất phiền toái!”

“Được!”

Ngưu Bách Đạo cắn răng nói: “Đến cả bảo vật trong di tích mà ngươi còn dám lấy ra, ngươi yên tâm, những lão gia hỏa đó không đáng tin cậy, ta sẽ không giới thiệu cho ngươi! Nhất định ta sẽ giới thiệu mấy kẻ trọng tình nghĩa, đáng tin cậy, ở thời khắc mấu chốt, nếu ngươi có phiền toái thì báo một tiếng, bọn họ sẽ nguyện ý liều mình tới cứu viện, đó mới là những người ngươi nên cứu.”

Tô Vũ cười thầm, đúng ý ta rồi!

Phủ trưởng quả là hiểu tâm ý ta!

Ngưu Bách Đạo nói vậy là có bảo đảm, ông sống lâu, thời gian quen biết những người bằng hữu này cũng dài, mấy trăm năm là quá đủ hiểu biết lẫn nhau.

. . . . .

Thu phục Ngưu Bách Đạo xong, Tô Vũ quả thực là muốn ra ngoài một chuyến.

Hắn có vài chuyện muốn làm.

Thứ nhất, tranh thủ thời gian Đúc Binh giúp Triệu Lập lão sư.

Thứ hai, đi gặp mấy người Bạch Phong lão sư, xác nhận tình huống, hắn cảm giác Đại Hạ phủ không bình thường lắm.

Thứ ba, tốt nhất là đi gặp cha mình một chút.

Đã một năm rồi!

Trừ vài lần thư từ đơn giản thông qua người ngoài, hắn chưa gặp y lần nào, cha có còn sống hay không, hay đã bị cầm tù, hắn hoàn toàn không biết gì cả.

Hắn tu luyện, đi Văn Minh học phủ, ước nguyện ban đầu đều là vì muốn cha mình an toàn hơn, an tâm hơn.

Mà nay, hắn lại trở thành tiêu điểm chú ý của cả Nhân cảnh, chỉ sợ cũng liên lụy tới cha hắn bên kia.

Hiện tại hắn không dám tới chiến trường Chư Thiên, hắn đi sẽ gặp phiền toái lớn.

Nếu muốn ra chiến trường, hắn phải chế tạo một thân phận cho mình, một thân phận để tương lai chứng đạo không khiến quá nhiều người phản đối.

Tất cả đều phải tự chuẩn bị, không thể trông cậy vào người khác.

Tô Vũ muốn chuẩn bị sớm cho việc chứng đạo sau này.

Tuy rằng chưa chắc đã dùng đến, nhưng Tô Vũ cảm thấy nếu mình không thể chứng đạo, vậy khắp thiên hạ chắc không mấy kẻ có thể làm điều đó.

Hắn sẽ không học Ngũ Đại, chứng đạo mà khiến cho vạn giới phản đối, chết thê thảm, còn liên lụy hậu bối.

Cũng sẽ không học Hạ Long Võ, giết chóc nửa đời, kết quả thời điểm chứng đạo nghẹn khuất muốn chết.

Càng không học Chu Phá Long, vì chứng đạo mà không tiếc đáp ứng một ít điều kiện của Vạn tộc, ép dạ cầu toàn, chỉ để chứng đạo thành công.

Như vậy, chính mình không khác gì bọn họ.

n oán hôm nay, tới lúc đó đều thành chê cười.

Cầu người không bằng cầu mình!

“Thương thế khôi phục, thân thể 8 đúc, ta liền đi!”

Tô Vũ cho chính mình một thời hạn, thân thể 8 đúc, hắn xem như hoàn thành đúc thân Đằng Không một trọng, thực lực cũng sẽ không yếu, có thể ra ngoài trải nghiệm.

Không có thân phận như Tô Vũ, thì người bình thường có thực lực này ở chiến trường Chư Thiên sẽ không gặp nguy hiểm quá lớn.

Thân thể 8 đúc, lực lượng tiếp cận 4000 khiếu.

Khi đó hắn không phải là kẻ yếu.

“Trước khi đi, phải đến Bách Đạo Các một chuyến, thuật Đúc Binh phải nâng cao một chút mới được!”

Tô Vũ đã có tính toán, hắn nhanh chóng ra quyết định, rồi bắt đầu bế quan chữa thương.

Ngoại giới hỗn loạn sôi nổi có quan hệ gì đến ta đâu!

Ta không phải vô địch, trọng trách bảo hộ Nhân tộc để dành cho những vô địch kia chịu trách nhiệm đi, chờ ta tới vô địch rồi thì bàn lại.

Cuối tháng 3, Tô Vũ chính thức bế quan, đối ngoại tuyên bố là chữa thương.

Tự bạo 144 nguyên khiếu, thương thế rất nặng.

Trong tình huống bình thường, tự bạo 144 nguyên khiếu sẽ không còn thân thể nữa, nhưng đó là với người bình thường, thiên tài bình thường, còn Tô Vũ hiển nhiên không giống.

Hơn nữa Thiên Nguyên khí cũng là thánh phẩm chữa thương tốt nhất.

Ngày 25 tháng 3 bị thương, ngày 30 tháng 3, Tô Vũ đã khôi phục 10 khiếu huyệt, bình quân một ngày hai cái, đó còn là kết quả trong tình huống Tô Vũ phân tâm chuyện khác.

Hắn chữa thương càng lúc càng nhanh.

Nhiều khiếu huyệt khôi phục, các khiếu huyệt còn lại cũng có thể nhanh chóng khôi phục.

Tô Vũ dự đoán hắn mất đại khái một tháng rưỡi.

Mà người ngoài phán đoán, với thương thế của Tô Vũ, dù hắn có là yêu nghiệt thế nào, nếu không mất nửa năm một năm chỉ sợ cũng khó có thể khỏi hẳn.

Nếu là người khác, vậy tu luyện lại cho nhanh, không nhất thiết phải trị liệu.

. . . . .

Trong phòng tu luyện.

Tô Vũ không ngừng hấp thu Thiên Nguyên khí, vừa đúc thân, vừa chữa thương, thuận tiện xem một ít thư tịch cơ sở và rất nhiều thư tịch Đúc Binh.

Ngày đó khi giao thủ cùng Đan Hùng, hắn không dùng Văn Binh.

Chủ yếu là Văn Binh của hắn hiện tại quá yếu ớt.

Chỉ là bán Huyền giai, đối đầu với Đan Hùng rất dễ bị chấn nát.

Tô Vũ lười tìm người chế tạo, đối phó với Đan Hùng không cần dùng Văn Binh cũng vậy.

Đúc Binh Thuật, mỗi phái đều có điểm đặc thù, mà nay Tô Vũ học Đúc Binh thuật của Đại Minh phủ.

Đúc Binh thuật của Triệu Lập còn tính là truyền thống, mà một ít thư tịch, một ít giới thiệu của Đại Minh phủ lại có vẻ ly kinh phản đạo.

“Tinh huyết Đúc Binh thuật!”

Giờ phút này Tô Vũ đang xem sách giới thiệu một loại phương pháp Đúc Binh dùng tinh huyết, vô cùng huyết tinh hung tàn, ngày đó Hồ Kỳ luyện hóa một vị Nhật Nguyệt kỳ thật chính là dùng tinh huyết Đúc Binh thuật này, rất bá đạo.

Ở Nhân cảnh, nó không được hoan nghênh.

Nhưng ngày đó Nhật Nguyệt Vạn Tộc Giáo ẩn núp đột kích, Hồ Kỳ phản kích, cho nên luyện hóa đối phương cũng không có ai hé răng, nếu là bình thường, loại Đúc Binh thuật như vậy sẽ bị người người lên án.

“Luyện lực lượng tinh huyết.”

Tô Vũ nhìn một hồi, hắn không định thử, có điều biết thêm nhiều điều cũng không tồi, nhiều ngày qua hắn thực an nhàn, đọc sách khiến tâm tình khá hơn nhiều.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 13 giờ trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 4 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 7 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box