[Dịch] Tinh Môn
Tập 73 : Con Đường Của Võ Sư (c361-c365)
❮ sautiếp ❯Chương 361: Con Đường Của Võ Sư
Hầu Tiêu Trần không chút hoang mang, từng bước đi tới, nói khẽ: “Tử Nguyệt, cho tới hôm nay Bán Sơn của Phi Thiên cũng không có xuất hiện, ngươi có tiếp xúc với hắn không? Đi đâu? Là ẩn nấp hay là bế quan chuẩn bị đột phá?”
Tử Nguyệt lạnh lùng nhìn hắn một cái, sau một khắc, lóe lên một cái rồi biến mất, như là lôi điện, trong nháy mắt đã biến mất tại chỗ.
Không muốn cùng Hầu Tiêu Trần nói thêm.
Hầu Tiêu Trần cũng không thèm để ý, lắc đầu: “Người trẻ tuổi, thiên phú thật tốt, đáng tiếc… Chính là không có lễ phép.
Dù sao ta cũng là ân nhân của nàng, nàng có thể được đề bạt thành Tử Nguyệt đời thứ ba, chẳng lẽ không nên cảm tạ ta?”
Im ắng.
Hách Liên Xuyên đợi một hồi mới nói: “Bộ trưởng, sao giờ ngài mới đến?”
Khá trễ so với người khác!
Hầu Tiêu Trần nhìn hắn một cái, cười nói: “Ta ngã bệnh, đi đường chậm, ngươi không biết hả?”
“…”
Được đó, lý do không có kẽ hở.
Thế nhưng… Vô nghĩa!
Coi như thụ thương chưa lành cũng không trở thành dạng này.
Thật ra cường giả mang thương trên thân cũng rất phổ biến, coi như không có dưỡng tốt thì cũng không trở thành dáng vẻ ốm yếu, cùng lắm thì thực lực bị hao tổn chút thôi.
Lúc này, những người khác cũng liên tục kích động hô lên.
“Bộ trưởng đến rồi!”
“Nhìn Tử Nguyệt còn dám phách lối nữa không, bộ trưởng ở đây, không có phần cho nàng phách lối!”
Phía Lý Hạo, Lưu Long cũng nhìn thoáng qua Hầu Tiêu Trần, thấp giọng, nói nhỏ: “Ít nói chuyện! Vị này… Cũng không phải người bình thường, cũng không dễ nói chuyện như Hách bộ.”
Ông còn dám đùa giỡn với Hách Liên Xuyên, thậm chí là lừa trên gạt dưới, nhưng với Hầu Tiêu Trần thì khác, người có tên, cây có bóng.
Chỉ là nhiều năm trước đối kháng Ánh Hồng Nguyệt đã khiến thanh danh hắn nổi bật.
Dù Tử Nguyệt ở phía đối địch thấy hắn tới cũng nhanh chóng bỏ chạy, không dám ở lâu.
Lý Hạo không nói gì.
Hắn chỉ nhìn về phía người kia, tóc hơi dài, giống như đã nhiều ngày không xử lý, hơi ốm yếu, dáng người không tính quá lớn, hình như còn hơi thấp hơn Lý Hạo một chút.
Hắn mặc đồng phục Tuần Dạ Nhân, mang màu xanh đen, hơi sáng hơn màu đen của đám người Lý Hạo mặc.
Nhìn dáng vẻ đại khái hơn ba mươi tuổi.
Nhưng Lý Hạo biết người này hẳn đã qua tuổi bốn mươi.
Về phần có đến tuổi năm mươi hay không, việc này cũng không rõ ràng, dù sao không có biểu hiện còn trẻ như vậy.
Mang trên mặt nụ cười yếu ớt, phối hợp thêm sắc mặt ốm yếu, lộ ra rất nhã nhặn.
Nhưng chính người này, ngay tối hôm qua đã nói ra lời cùng lắm thì tự lập!
Hắn quan sát Hầu Tiêu Trần, Hầu Tiêu Trần cũng nhìn về phía Lý Hạo.
Hắn bước từng bước đi đến phía Lý Hạo, trên mặt lộ ra nụ cười: “Đệ tử Viên Thạc? Truyền nhân Lý gia thuộc Bát đại gia?”
Có rất ít người đề cập đến bát đại gia.
Nhưng hôm nay đã bị Hầu Tiêu Trần nói thẳng ra.
Lý Hạo cúi đầu: “Ta là môn nhân Ngũ Cầm, về phần bát đại gia… Ta không phải quá rõ, chỉ là nghe nói qua.
Hình như Hồng Nguyệt cảm thấy ta là truyền nhân của họ, cụ thể có phải hay không, ta không rõ.”
Hầu Tiêu Trần khẽ gật đầu, cười nói: “Ừm, không tệ!”
Nói rồi, hắn nhìn về phía Hách Liên Xuyên, nói: “Phái người đi Diêm La, Phi Thiên, Kiếm Môn, mời người của bọn hắn tới ngồi nói chuyện chút.
Nếu bây giờ không đến, vậy ngày mai chúng ta sẽ tự mở ra di tích, tiến vào di tích!”
“Bây giờ?”
“Bây giờ!”
“Được!”
Hách Liên Xuyên lập tức sắp xếp người đi mời các nhà thủ lĩnh đến thương thảo.
Hầu Tiêu Trần không có nói thêm gì, nhìn thoáng qua Lý Hạo, nói: “Có thời gian theo giúp ta quan sát chiến trường trước đó không?”
“Bên phía cầu vượt?”
Lý Hạo hỏi một câu.
Hầu Tiêu Trần gật đầu.
Lý Hạo vội nói: “Bộ trưởng, mời!”
Hầu Tiêu Trần muốn đi nhìn, hắn tự nhiên không có đạo lý từ chối.
Những người khác muốn theo, Hầu Tiêu Trần khoát tay, chỉ để cho Ngọc tổng quản đỡ hắn, một đường đi theo Lý Hạo, đi về phía chiến trường trước đó.
Trên đường, cũng không có nói gì.
Lý Hạo rất ngạc nhiên với Hầu Tiêu Trần, nhưng hắn nhẫn nhịn lại.
Không nên nói không nói, không nên hỏi không hỏi.
Bây giờ hắn chỉ là Phá Bách, đối phương lại thủ lĩnh Tuần Dạ Nhân Ngân Nguyệt, địa vị hai bên không bình đẳng, chênh lệch rất lớn.
Đi một hồi, đã đến chiến trường.
Hầu Tiêu Trần nhìn thoáng qua phần mộ xa xa, lại nhìn phía bầu trời.
Một lát sau, hắn ho nhẹ một tiếng, lơ lửng trên không, bỗng nhiên lên tới giữa không trung.
Hắn đi trên không trung như đi dạo nhàn nhã, chậm rãi đi tới, có đôi khi sẽ vươn tay bắt chút không khí, giống như đang cảm nhận được chiến đấu trước đó.
Một lát sau, hắn rơi xuống mặt đất.
Cảm khái một tiếng, hơi thổn thức: “Năm đó Viên lão ma cuối cùng vẫn không yên tĩnh lại, một khi bước vào Đấu Thiên, mấy ngày đã bước vào Uẩn Thần.
Ngũ Cầm Dung Thế, quả nhiên ghê gớm!”
Nói rồi, hắn vừa cười nói: “Tâm hỏa nuôi vượn, thận thủy nuôi hổ… Nói như vậy, Uẩn Thần, uẩn chính là Ngũ Tạng Thần? Lấy ngũ thế là thần, uẩn ngũ thế chi thần?”
Nói rồi, khẽ nhíu mày: “Nhưng cái này… Cũng không thích hợp những người khác!”
Ánh mắt hắn rất tốt, nhưng cẩn thận tưởng tượng, đây cũng là con đường phù hợp Viên Thạc nhưng cũng không đại biểu phù hợp võ sư khác.
“Nếu như vậy, võ sư quật khởi… Chỉ là mộng tưởng.
Một người mạnh, không có nghĩa là võ sư đều mạnh!”
Hầu Tiêu Trần lắc đầu: “Võ sư, không phải người nào cũng là Viên Thạc, không phải người nào cũng có thể uẩn ngũ thế! Năm đó ông vì uẩn ngũ thế mà sau khi giết bao nhiêu người mới bước vào ngũ thế dung hợp, còn suýt chút gãy mất con đường Đấu Thiên.”
Con đường này hình như những người khác đi không thông!
Nếu như vậy… tuy Viên Thạc mạnh, thế nhưng không đến mức khiến người trong thiên hạ chấn động.
Hầu Tiêu Trần giống như hơi tiếc nuối.
Viên Thạc cường đại, nhưng mạnh chỉ là một người… Cũng không để hắn quá mức để ý.
Hắn càng hy vọng Viên Thạc thật sự mở ra Thông Thiên Chi Đạo của võ sư.
Phàm là võ sư, đều có hi vọng.
Dù là Đấu Thiên chính là một đạo khảm loại bỏ vô số người, nhưng thiên hạ to lớn, bây giờ lại có năng lượng thần bí, võ sư tiến bộ càng nhanh, người cảm ngộ thế nhất định có, mà lại rất nhiều.
Khi đó người người đều có thể thành Uẩn Thần, đó mới là Võ Đạo hưng thịnh!
Lý Hạo cúi đầu nói: “Lão sư vừa bước vào giai đoạn này, đang thử phổ cập.”
Hầu Tiêu Trần gật đầu, cười hỏi: “Ngươi thì sao?”
“Ta?”
“Đúng, ngươi hẳn đã cũng bước vào Đấu Thiên, mặc dù nội tình không bằng lão sư ngươi, nhưng ta nghĩ ngươi cũng sẽ không cam tâm ở lại Đấu Thiên cả một đời.
Ngươi có kế hoạch gì cho tương lai?”
“Ta còn trẻ…”
“Hai mươi tuổi, không trẻ.”
Hầu Tiêu Trần nở nụ cười: “Ngươi phải biết, tại khu vực Trung Bộ, vào hai mươi tuổi đã có người bước vào Tam Dương! Theo siêu năng quật khởi, năng lượng thần bí xuất hiện, siêu năng tấn cấp đơn giản, Thiên Quyến Thần Sư càng như được trời trợ giúp, nhanh chóng tấn cấp.
Võ sư có năng lượng thần bí phối hợp tu luyện, đơn giản gấp mười lần so với năm đó! Hai mươi tuổi, cũng nên có một vài kế hoạch.”
“Huống chi ngươi còn là học sinh của Viên Thạc, truyền nhân bát đại gia.
Nếu ngươi không trở nên mạnh mẽ thì sẽ có rất nhiều phiền phức.”
Hắn nói đến đây, lại nói: “Còn nữa, mỗi người tồn tại đều có giá trị của mình! Ngươi không phải học sinh của ta, không phải con của ta, vì ngươi là Tuần Dạ Nhân, cho nên ta mới bằng lòng giúp ngươi một hai, nhưng nếu phiền phức ngươi mang tới vượt qua giá trị ngươi mang tới, ngươi cảm thấy một người xa lạ sẽ trợ giúp ngươi vô hạn?”
Một câu rất thực tế.
Chương 362: Lóe Mù Mắt
Lý Hạo im lặng một hồi, mở miệng: “Lão sư mất tích, bây giờ chỉ có ta biết truyền thừa hạch tâm Ngũ Cầm Thuật, bao quát quá trình lão sư Uẩn Thần, lý niệm Uẩn Thần, đều chỉ có ta biết.”
“Chỉ những thứ này?”
Hầu Tiêu Trần thất vọng, nói: “Nếu chỉ có những này, nếu như phổ cập con đường cho đại chúng, vậy còn đáng giá để ý.
Nhưng nếu chỉ có thể nhằm vào một người, vậy sẽ không cần quá mức coi trọng.”
Lý Hạo lại im lặng.
Không biết qua bao lâu, Hầu Tiêu Trần chuẩn bị rời đi, Lý Hạo bỗng nhiên nói: “Ta là truyền nhân bát đại gia!”
“…”
Hầu Tiêu Trần cười, quay đầu nhìn về phía hắn: “Không phải ngươi không xác định hả?”
“Xác định!”
Lý Hạo cúi đầu, ngượng ngùng nói: “Lão sư ta nói, không cần nói với bên ngoài như vậy, nhưng trên thực tế ta chính là thế! Bát đại gia, không thể coi thường tại thời kỳ cổ văn minh, thậm chí có liên quan vài tuyệt mật và một số di tích!”
Hầu Tiêu Trần cân nhắc một lát, gật đầu: “Tính miễn cưỡng đi, vậy cứ như thế!”
Dứt lời, hắn cất bước đi về phía doanh địa.
Ngọc tổng quản một mực giống như người trong suốt, cũng chưa từng mở miệng.
Lý Hạo yên lặng đi theo, cũng không rên một tiếng.
Hắn nhìn không thấu Hầu Tiêu Trần, hoặc là nói cũng không quá dám nhìn.
Nhưng Ngọc tổng quản… Hắn miễn cưỡng có thể nhìn thấu một hai, mặt trời to lớn, suýt chút lóe mù mắt hắn.
Hách Liên Xuyên… Thật thảm!
Còn là bộ trưởng bộ thứ nhất, vậy mà ngay cả nữ nhân cũng không bằng.
Ngọc tổng quản này không thể coi thường.
Nhưng đối phương lại cam nguyện điệu thấp làm quản gia, vì vậy có thể thấy được Hầu Tiêu Trần mới thực sự khủng bố.
Cho nên từ đầu tới đuôi, Lý Hạo đều cúi đầu.
Hắn sợ ngẩng đầu, còn chưa bị Hầu Tiêu Trần làm lóe mù mắt thì đã bị Ngọc tổng quản lóe mù mắt.
Lý Hạo thầm nghĩ rất nhiều, mà càng nhiều là nghi hoặc đối với Hầu Tiêu Trần.
Vì sao… Không cảm nhận được quá nhiều siêu năng.
Chẳng lẽ nói đối phương đã hoàn toàn nội liễm?
Hay là đối phương thật ra cũng là võ sư?
Hẳn không phải thế chứ?
Rất nhiều nghi hoặc hiện lên trong lòng, nhưng Lý Hạo lựa chọn an tĩnh, đi cùng một chỗ với những đại nhân vật đa mưu túc trí này, coi như mình chẳng biết gì là được.
Lão sư không ở bên cạnh, Lý Hạo lại khôi phục trạng thái cẩn thận, kín kẽ.
Trước mặt đại lão, khiêm tốn chút cũng không có gì chỗ xấu.
Nếu cao điệu có lẽ sẽ đạt được sự coi trọng của Hầu Tiêu Trần, thế nhưng… Có cần không?
Hắn không quen, cũng không có tình cảm với Hầu Tiêu Trần, không cần đối phương coi trọng.
Điều duy nhất hắn cần chính là, trong thời gian ngắn, Hầu Tiêu Trần có thể giúp hắn chống cự chút áp lực.
Về phần này cũng không phải là giai dịch giữa hắn với Hầu Tiêu Trần mà là lão sư và Hầu Tiêu Trần đạt được chút hiệp nghị.
Cho nên Lý Hạo phán đoán Hầu Tiêu Trần muốn để hắn hiện ra giá trị, chưa chắc là vấn đề che chở hay không che chở.
Thêm nữa, Hầu Tiêu Trần sẽ giao hắn ra?
Sẽ không!
Một nhân vật có thể nói ra tự lập, giờ đây lại giao Lý Hạo ra, Tuần Dạ Nhân tất nhiên sẽ bất ổn.
Dù cho tất cả mọi người hiểu việc giao ra Lý Hạo có thể bớt đi rất nhiều phiền phức, nhưng Lý Hạo là Tuần Dạ Nhân, đây là điều không thể sửa đổi.
Giao ra người một nhà để đổi lấy hòa bình ngắn ngủi, ai sẽ bán mạng vì dạng phản vương này?
Bại lộ bí mật, nhiều nhất đổi lấy cũng chỉ là chút tài nguyên, mà bỏ ra có thể là cái giá đắt hơn.
Đây chính là việc Lý Hạo cân nhắc.
Cho nên trước mặt Hầu Tiêu Trần, hắn rất điệu thấp, cũng không biểu hiện ra chỗ đặc thù.
Về phần thực lực Phá Bách viên mãn, chắc hẳn Hầu Tiêu Trần cũng chưa để trong mắt.
Dù sao hắn cũng không phải Viên Thạc năm đó hoành hành một thế.
Hắn chỉ là Lý Hạo, một người mới.
Lý Hạo lĩnh ngộ kiếm thế và địa thế, bây giờ vẫn còn đang trong thời kỳ thế lớn mạnh, cũng đang thử nghiệm dung hợp hai thế này.
Mặc dù cảm giác tùy thời có thể bước vào Đấu Thiên, nhưng Lý Hạo cũng không sốt ruột.
Nếu bây giờ bước vào Đấu Thiên, hắn sẽ chỉ là Lưu Long kế tiếp.
Mà thứ Lý Hạo muốn không phải đơn giản chỉ trở thành Đấu Thiên.
Lão sư dung hợp ngũ thế, Lý Hạo hắn ít nhất cũng phải dung hợp nhị thế mới được.
Cứ như vậy, sau khi hắn bước vào Đấu Thiên có thể nhanh chóng cường đại, có thể so với Nhật Diệu trung hậu kỳ thậm chí đỉnh phong, chứ không phải sau khi bước vào chỉ có thể đánh bại vài Nhật Diệu sơ kỳ… Vậy quá tốn thời gian.
Lý Hạo đi ở phía sau, trong lòng tự hỏi những thứ này.
Lại nghĩ tới di tích.
“Di tích hẳn là sẽ còn tiếp tục, bọn người Hầu Tiêu Trần sẽ không bỏ qua, đám người chú ý nhiều quá ngược lại sẽ không có cơ hội, cho nên chuyến đi di tích ngày mai có xác suất lớn sẽ không xảy ra vấn đề, chỉ là người tiến vào…”
Hắn suy nghĩ, có lẽ sẽ giảm bớt vài người hoặc là tăng thêm vài cường giả.
Những người Hồng Nguyệt khác chết rồi, Tử Nguyệt sẽ đi vào?
Sau khi tiến vào cũng tốt.
Giờ này Lý Hạo thậm chí hi vọng Tử Nguyệt có thể vào, tiến vào, nói không chừng thời khắc mấu chốt còn có thêm một người giúp đỡ… Hồng Nguyệt bây giờ cũng không hy vọng Lý Hạo chết trong di tích.
Chỉ nhìn xem Ánh Hồng Nguyệt có từng hạ mệnh lệnh cho Tử Nguyệt như vậy không.
“Sau khi tiến vào Đấu Thiên, ta cũng muốn nhanh chóng Uẩn Thần.
Lão sư uẩn ngũ thế, trước tiên ta có thể uẩn nhất thế, kiếm hoặc là Đại Địa Chi Thế, việc này cần đầy đủ thổ năng hoặc kim năng.”
Kiếm thuộc kim, địa thuộc thổ.
Lão sư uẩn Tâm Hỏa Viên, hấp thu trọn vẹn năng lượng sinh mệnh của một Tam Dương, hơn ngàn khối hỏa năng mới đủ.
Trước đó Lý Hạo hấp thu chút, nhưng tối thiểu cũng phải chuẩn bị hơn ngàn mới đủ.
Lúc này hắn nghĩ ở đâu ra hơn ngàn khối thổ năng hoặc kim năng.
“Một Tam Dương hoặc bốn năm Nhật Diệu mới được.”
“Không nói Tuần Dạ Nhân, Hồng Nguyệt chết chỉ thừa một Tử Nguyệt, Quang Minh đảo bị hủy diệt, trước mắt không rõ tình huống Kiếm Môn, không tiện ra tay… Phi Thiên hoặc Diêm La? Diêm La là mục tiêu hàng đầu…”
Hắn nghĩ tới Diêm La.
Diêm La có lẽ là mục tiêu phù hợp hắn nhất.
“Thủy thế ngược lại không gấp, có điều cũng có thể sớm chuẩn bị cường hóa, Trương Đình ngược lại phù hợp.”
“Phía Diêm La, ta biết Lý Đại Hổ là hệ Thổ, có điều chỉ là Nhật Diệu sơ kỳ mà thôi… Thủ lĩnh của bọn họ cũng là một Tam Dương…”
Còn có Luân Chuyển Vương hôm nay tới, không biết có thể tiến vào trong di tích không.
Suy nghĩ của hắn sớm đã bay xa, rõ ràng chỉ là Phá Bách nhưng lại để mắt tới Nhật Diệu thậm chí là cường giả Tam Dương.
Nếu có ai biết được, đại khái sẽ nghĩ hắn là tên điên.
“Lý Hạo!”
Vào thời khắc này, phía trước, Hầu Tiêu Trần bỗng nhiên hô một câu.
Lý Hạo nhanh chóng tiến lên, cúi đầu nói: “Bộ trưởng!”
Hầu Tiêu Trần quay đầu nhìn hắn một cái, cười nói: “Ngươi thật sự giống như đang suy nghĩ rất nhiều, là có việc gì áp lực hả?”
Lý Hạo thầm giật mình, đang suy nghĩ rất nhiều?
Ta suy nghĩ chuyện mà thôi, không đến mức cả việc này mà ngươi cũng có thể thấy được?
Chương 363: Phương Pháp Rút Năng Lượng Thần Bí
“Không có, chỉ là hơi lo lắng cho lão sư của ta.”
“A, Viên Thạc… Yên tâm đi, ông đã trải qua sóng to gió lớn, không đến mức thua ở chút chuyện nhỏ này.
Huống chi nếu ông ta đi, hẳn cũng đã có chuẩn bị.”
Nói đến đây, Hầu Tiêu Trần vừa đi vừa nói: “Ngươi có biện pháp nào tốt đối với việc ta rút ra Huyết Thần Tử, hấp thu Huyết Thần Tử không?”
Lý Hạo lập tức nói: “Không có biện pháp gì quá tốt, bộ trưởng đã tự biết việc rút ra Huyết Thần Tử, còn hấp thu… Vậy càng đơn giản hơn, võ sư hấp thu nhất định sẽ có tăng trưởng, có điều hô hấp pháp bình thường có thể sẽ có hiệu suất hấp thu hơi kém, hiệu suất hấp thu của Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật sẽ cao hơn.”
“Hiệu suất thấp?”
Hắn rơi vào trầm tư, đi một hồi, lại nói: “Lão sư ngươi có để ý việc truyền Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật ra ngoài không?”
“Không thể!”
Lý Hạo lắc đầu: “Lão sư không nói, ta không biết ý nghĩ của ngài.
Nhưng lão sư không nói, ta không thể truyền thụ cho người ngoài được.”
Hắn không biết Hầu Tiêu Trần có chủ ý gì, nhưng bây giờ Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật nhất định không thể truyền cho người ngoài.
Đương nhiên nếu lão sư cải biên thành công Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật đến hậu kỳ có hiệu quả với uẩn ngũ tạng, có thể khiến người ta trực tiếp uẩn ngũ tạng, vậy thổ nạp thuật bây giờ không phải không thể truyền thụ cho người ngoài.
Giống như khi lão sư sáng tạo ra Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật thì phương pháp hô hấp đơn giản trước đó ông sẽ sẽ truyền ra ngoài, bọn Vương Minh đều biết.
Đây cũng là hạch tâm truyền thừa của võ sư, lưu lại thủ đoạn trước.
Chỉ truyền cho môn nhân hạch tâm.
Không có khả năng đại công vô tư, truyền hạch tâm ra ngoài.
“Ừm.”
Hầu Tiêu Trần cũng không nói thêm việc này, đi tới đi lui rồi lại hỏi: “Vậy chuyến đi di tích ngày mai, ngươi muốn đi vào không? Lão sư ngươi để cho ta bảo vệ an toàn của ngươi, di tích rất nguy hiểm, nếu ngươi không muốn đi vào, vậy cũng không bắt buộc.
Ngươi có thể đợi chung với ta.”
“Bộ trưởng không đi?”
“Ta không đi.”
Hầu Tiêu Trần cười: “Nếu ta đi vào, những người khác cũng không dám tiến vào.
Ta cũng sợ ta tiến vào, khi trở ra, Tuần Dạ Nhân phía ngoài đã không còn.”
Hắn chỉ có thể ở lại bên ngoài tọa trấn, chờ đợi cường giả những phe khác đến.
Có hắn ở đó, còn có thể có chút uy hiếp.
Nếu hắn tiến vào mà còn mất đi liên hệ, vậy toàn bộ hệ thống siêu năng Ngân Nguyệt đều sẽ loạn.
“Ngọc tổng quản thì sao?”
Lý Hạo lại hỏi một câu.
“Nàng cũng không vào.”
Hầu Tiêu Trần cười: “Nàng chỉ là văn bí, cũng không phải cường giả, chẳng lẽ đi vào còn muốn để người bảo vệ nàng?”
Ngọc tổng quản bên cạnh lộ ra nụ cười nhàn nhạt trên khuôn mặt lạnh lùng.
Lý Hạo gật đầu, cũng không nói gì.
Ngươi nói thế nào thì là thế ấy.
Về tới trụ sở, Lý Hạo không tiếp tục đi theo Hầu Tiêu Trần.
Hắn về lều của mình.
Buổi sáng hôm nay, lão sư vẫn còn, bây giờ lão sư lại không biết tung tích, cũng không biết thương thế có thể khỏi hẳn không, còn nữa, lần này không biết sẽ dẫn tới bao nhiêu cường giả nhằm vào lão sư.
Dù thực lực lão sư rất mạnh, nhưng siêu năng quật khởi, không nói siêu việt Tam Dương, nếu đến nhiều vài Tam Dương hậu kỳ, chỉ sợ lão sư cũng không cách nào địch nổi.
Trước kia có lão sư bảo vệ, dù có địch nhân, gặp nguy hiểm, thời khắc sống còn thì vẫn còn chỗ dựa.
Nhưng bây giờ có thể dựa vào ai đây?
Lý Hạo trở lại lều vải, ngồi trên giường đá giản dị, nghĩ đến tất cả.
Một lát sau.
Lưu Long tiến đến.
Thấy Lý Hạo ngồi ngơ ngác, giống như đang suy nghĩ chuyện gì, ông mở miệng nói: “Di tích ngày mai, ngươi không cần đi vào.”
“Vào!”
Lý Hạo ngẩng đầu, nhìn về phía Lưu Long, lộ ra dáng tươi cười: “Vì sao không vào?”
“Lão đại, có phải ngài cũng cảm thấy lão sư đi rồi thì ta nên kẹp chặt cái đuôi, giấu đi cho kín, tốt nhất giấu đến một nơi không người, trốn đi, một mực trốn đến khi lão sư xuất hiện lần nữa?”
“Không phải ý này, chỉ là bây giờ ngươi rất nguy hiểm…”
“Ừm, ta biết!”
Lý Hạo gật đầu, suy nghĩ chút rồi nói: “Lão đại, có thể giúp ta một chuyện không?”
“Nói.”
“Dạy ta cách làm sao rút ra năng lượng thần bí.”
Đúng vậy, Lý Hạo không biết.
Lưu Long thì có khả năng biết, trước kia đều là Vân Dao làm, có điều Lý Hạo cảm thấy hẳn sẽ không quá khó, người biết rút không ít.
Hắn không có hỏi Tuần Dạ Nhân, hỏi Lưu Long càng yên tâm hơn chút.
Lưu Long khẽ nhíu mày, vẫn nói rất nhanh: “Thủ đoạn trước kia rất phiền phức, bây giờ thì đơn giản hơn nhiều.
Lần này chết không ít Nhật Diệu và Tam Dương, xương cốt của bọn hắn chính là dễ lưu trữ nhất! Mặt khác, gần nhất còn đẩy ra rương trữ năng, cái này ngươi biết đó, cũng là đồ tốt.
Sau khi Siêu Năng Giả chết, năng lượng sẽ không nhanh chóng tràn lan mà là tập trung trong huyết nhục, nếu ngươi có rương trữ năng, trực tiếp nhét vào rương trữ năng là được.”
“Chờ đến khi ngươi cần dùng, làm nát những máu thịt kia là có thể, năng lượng tự nhiên sẽ tràn ra.”
Lý Hạo gật đầu, có rương trữ năng thì hoàn toàn đơn giản hơn nhiều.
Nói như vậy, tốt nhất hắn nên mang một rương trữ năng đi vào.
Hai người đang nói, Vương Minh vội vàng chạy vào, vội nói: “Người Kiếm Môn, Diêm La, Phi Thiên đều tới! Xem ra còn muốn tiếp tục thăm dò di tích.”
Lý Hạo nhanh chóng ra khỏi lều vải.
Giờ phút này, nơi xa có một đám người tới, không tiến vào phạm vi doanh địa mà cách một khoảng, chờ Tuần Dạ Nhân ra ngoài.
Lý Hạo vội vàng chạy tới phía kia… Vương Minh bắt không được, cũng bận bịu đuổi theo, nói nhỏ: “Ngươi làm gì!”
“Đi xem náo nhiệt!”
Lý Hạo qua loa một câu.
Không phải xem náo nhiệt, là tuyển mục tiêu.
Cường giả thổ năng, kim năng là mục tiêu hắn chọn lựa đầu tiên.
Trước tiên hắn cần phải biết rõ cường giả của những thế lực này, người nào phù hợp mong muốn của hắn.
Mặt khác, nhìn xem có cường giả ẩn tàng hay không, nếu như có thì hắn phải cách bọn họ xa chút.
Giờ đây vừa vặn, bọn gia hỏa này thế mà đều chạy tới.
Trước đó khi lão sư và Tôn Nhất Phi giao chiến, bọn gia hỏa này cách quá xa, coi như có thể nhìn thấy chùm sáng thì cũng không phải quá rõ ràng.
Bây giờ vừa vặn có thể xem cho rõ ràng.
Tỉ như Tử Nguyệt trước đó, Lý Hạo thấy rõ ràng người phụ nữ kia rất mạnh, còn có Nguyên Thần Binh tại thân, còn mạnh hơn Tôn Nhất Phi một chút, có thể là Tam Dương đỉnh phong hoặc là siêu việt Tam Dương?
Xác suất siêu việt Tam Dương không phải quá lớn, xác suất lớn là cường giả Tam Dương đỉnh phong.
Bên này, cách thật xa, hắn lại thấy được chùm sáng tương tự.
Hẳn là Luân Chuyển Vương.
Chương 364: Sức Mạnh Của Các Tổ Chức
Thủ lĩnh Diêm La, xem ra là cường giả cùng cấp với Tử Nguyệt.
Mà hình như gia hỏa này cũng có Nguyên Thần Binh tại thân, Lý Hạo cách hơn trăm mét nhìn sang, mơ hồ có thể nhìn thấy có một thứ không biết là rồng hay rắn đang chuyển động trong thân thể đối phương.
Lý Hạo cũng phát hiện những Nguyên Thần Binh này giống như đều có hình thái động vật.
Hoặc là bày ra chùm sáng như thế.
Hình dạng cụ thể có thể là dáng vẻ vài binh khí.
Chẳng lẽ nói năm đó dùng động vật chế tạo những Nguyên Thần Binh này… Hoặc là dùng yêu vật thành tinh chế tạo?
Tỉ như Hắc Báo?
Hắc Báo chỉ có thể coi như miễn cưỡng thành tinh, còn chưa phải tinh quái thật sự.
Hôm nay Hắc Báo một mực không có xuất hiện, Lý Hạo ngược lại không để ý, nó rất thông minh, hẳn đã cảm nhận được cường giả quá nhiều nên tìm một chỗ trốn đi.
“Không phải hệ Ngũ Hành!”
Lý Hạo quan sát Luân Chuyển Vương, phán đoán đối phương không phải hệ Ngũ Hành.
Nhìn hết hình thái, ngược lại hơi giống cường giả hệ Phong.
Chùm sáng tương đối lơ lửng không cố định, khá giống loại của Hoàng Vân.
Hắn lại tiếp tục nhìn, hẳn là Diêm La còn có một cường giả Tam Dương.
Quả nhiên, sau lưng Luân Chuyển Vương, hắn thấy được cường giả Tam Dương thứ hai, cảm giác chùm sáng trong cơ thể nhỏ hơn chút, tương đương với Hách Liên Xuyên, có thể là thực lực Tam Dương sơ kỳ đỉnh phong.
“Ừm… Cái này được, giống như hệ Kim!”
Lý Hạo hứng thú, rất nhanh đã dời đi ánh mắt.
Hệ Kim là tốt, đáng tiếc đối phương là cường giả Tam Dương.
Hắn tiếp tục quan sát.
Lần này có vài phương cường giả đến, xác suất lớn toàn bộ đều sẽ đến, để tránh cường giả rời đi thì những người khác xảy ra vấn đề, hoặc là đã chuẩn bị kỹ càng tiến vào di tích, lười lại trở về hạ trại.
Người Diêm La không tính quá nhiều, hơn ba mươi người.
Mà người phía Phi Thiên càng ít hơn.
Giờ này chỉ có hơn hai mươi người, đều khoác áo choàng.
Còn Kiếm Môn, ngược lại có không ít người, không sai lắm sắp 50 người.
Hiển nhiên Kiếm Môn là tổ chức bản thổ, vẫn có không ít Siêu Năng Giả nhập, chỉ là chất lượng thấp hơn không ít so với hai nhà khác.
Lý Hạo nhìn hết đoàn người, có vài người chỉ sợ chỉ mới vào Nguyệt Minh, thậm chí cũng có Tinh Quang Sư.
Hắn nhìn lại từng người, còn có người một số tổ chức nhỏ không đi, cũng đi theo tới.
“Diêm La có hai Tam Dương, Phi Thiên… Phi Thiên thế mà cũng có hai!”
Lý Hạo âm thầm kinh hãi, Phi Thiên người ít như vậy, thế mà cũng có hai Tam Dương.
Có điều không thấy được người có cấp độ có thể so với Luân Chuyển Vương.
Hắn lại nhìn Kiếm Môn… Hơi ngoài ý muốn.
Phía Kiếm Môn, trừ Hồng Nhất Đường ra, hình như cũng còn có một cường giả Tam Dương, có điều rất điệu thấp, giấu trong đám người, không hiển lộ mảy may.
Trừ việc đó ra, Kiếm Môn còn giống như có một vài võ sư, Lý Hạo nhìn không thấu.
“Kiếm Môn thế mà cũng có hai Tam Dương!”
Lý Hạo kinh ngạc không gì sánh được, nói vậy, Tuần Dạ Nhân trừ Hầu Tiêu Trần và Ngọc tổng quản ra thì có lẽ còn không bằng Kiếm Môn.
Dù sao bọn họ chỉ có mỗi Hách Liên Xuyên là Tam Dương.
Tình huống này là thế nào?
Coi như Tuần Dạ Nhân không bằng ba tổ chức lớn, không đến nổi ngay cả Kiếm Môn cũng không bằng?
“Thiếu mất Hồng Nguyệt, bọn gia hỏa này thế mà còn cường đại như vậy!”
Về phần Nhật Diệu, vậy thì càng nhiều.
Nhật Diệu nhiều nhất, không phải Diêm La, không phải Tuần Dạ Nhân, mà là Phi Thiên!
Lý Hạo âm thầm kinh hãi, hắn cẩn thận đếm.
Phi Thiên có tổng cộng hai mươi hai người mặc áo choàng, hai Tam Dương, mười ba người khác có khả năng đều là Nhật Diệu, chỉ có bảy người hẳn là Nguyệt Minh, hay là tồn tại trên Mãn Nguyệt.
“Má ơi!”
Không phải nói Nhật Diệu rất ít gặp à?
Lần này mọi người coi trọng, Tuần Dạ Nhân tới bảy người, Lý Hạo coi như đã rất nhiều, thì ra thật sự không coi là nhiều?
Đây là bọn gia hỏa này dốc toàn bộ lực lượng?
Đúng vào lúc này, Hầu Tiêu Trần đi ra, cũng không có khách sáo gì, nói thẳng: “Chuyến đi di tích ngày mai, ta suy nghĩ, dự định sáng sớm 6 giờ đi, có ai muốn rút lui không? Nếu không rời khỏi, vậy thì sáng mai tiến vào! Không thì đi vào di tích chung, sau khi tiến vào sẽ có mấy ngã rẽ, có thể tách ra, cũng có thể đi chung.
Nếu không cùng lúc tiến vào, cửa lớn di tích mở ra một lần, một tháng cũng chỉ có thể đi được một lần, sau đó chỉ có thể chờ tháng sau, hoặc là chờ mọi người đi ra…”
Nơi xa, Luân Chuyển Vương thân hình cao lớn bình tĩnh nói: “Có thể thì có thể, có điều cũng phải nói về các phương diện khác một chút.”
“Ngươi nói.”
“Hạn chế nhân số.”
Hầu Tiêu Trần cười nói: “Ngươi nói hạn chế ra sao?”
“Một nhà cử hai mươi người đi!”
Giọng Luân Chuyển Vương bình tĩnh: “Tiến vào nhiều cũng không tốt.
Còn dễ gây nên tranh cãi lộn xộn, quấy nhiễu những người khác thăm dò.
Diêm La, Phi Thiên, Tuần Dạ Nhân, Kiếm Môn đều tiến vào hai mươi người, về phần tổ chức nhỏ khác, tổng cộng tiến vào hai mươi người, kiếm đủ một trăm người là có thể.”
Vào nhiều quả thật không tốt.
Quá loạn, cũng dễ phát động nhiều cơ quan hơn.
Đang nói thì truyền đến một tiếng hừ lạnh, sau một khắc, một bóng dáng màu tím giáng lâm, Tử Nguyệt phá không mà đến, lạnh lùng nói: “Luân Chuyển, ngươi có phải đã quên Hồng Nguyệt không?”
Luân Chuyển Vương khẽ nhíu mày: “Thế thì không có, nhưng người Hồng Nguyệt…”
Không phải đã chết sạch sao?
Đang nói, ánh mắt khẽ động.
Vào thời khắc này, nơi xa, từng bóng dáng Quỷ Diện nhanh chóng chạy về phía này.
Giờ khắc này, tất cả mọi người hơi khác thường.
Hồng Nguyệt… vẫn còn người!
Trước đó bị giết nhiều như vậy, Tam Dương cũng bị giết mấy người, Hồng Nguyệt thế mà còn người!
Đến cùng Hồng Nguyệt xếp bao nhiêu người tại Ngân Nguyệt?
Phải biết nơi này chỉ là hành tỉnh biên cương.
Thiên Tinh vương triều có chín mươi chín hành tỉnh, nơi này nói trọng yếu thì cũng trọng yếu, nói không trọng yếu thì cũng như thế.
Xem như ba tổ chức lớn coi trọng Ngân Nguyệt, nhưng Diêm La hay Phi Thiên cũng đều không có như Hồng Nguyệt.
Sau khi giết sạch một nhóm cường giả, thế mà nhanh chóng lại tụ tập một nhóm cường giả khác.
Rõ ràng đều không kém!
Người tới không hề ít, hơn hai mươi người, trong đó có mấy người có khí tức Nhật Diệu, về phần có Tam Dương không, những người khác không cách nào tuỳ tiện đoán được.
Lý Hạo ngược lại thấy rõ, không có Tam Dương.
Xem ra Tam Dương thật sự đã bị giết hết.
Nhưng Tử Nguyệt không phải là Tam Dương sao?
Chẳng lẽ lần này Tử Nguyệt sẽ đi vào?
Hắn cũng vì sự cường đại của Hồng Nguyệt khiến cho chấn kinh, chết nhiều người như vậy mà còn có thể nhanh chóng tập hợp một đội ngũ khác.
Thực lực này của Hồng Nguyệt thật sự lợi hại.
Chẳng qua, rất nhanh Lý Hạo đã cúi đầu.
Hắn phát hiện, phía Hồng Nguyệt, không chỉ Tử Nguyệt mà bao quát cả những Quỷ Diện vừa tới đều có không ít ánh mắt tập trung trên người hắn.
Dù không phải quá rõ ràng nhưng hắn vẫn cảm nhận được.
Đây là thế phán đoán của võ sư.
Những người này đều đang ngó chừng hắn!
Đáng chết!
Nói như vậy, mục tiêu lớn hơn của Hồng Nguyệt là đặt trên người hắn.
Là vì việc ở Ngân Thành?
Chương 365: Người Của Quân Đội
Hầu Tiêu Trần cũng cười: “Hồng Nguyệt, không hổ là nhà mạnh nhất trong ba tổ chức lớn! Lợi hại!”
Lời này rất rõ ràng là châm ngòi.
Chẳng qua ba tổ chức lớn cũng không để mình bị đẩy vòng, châm ngòi cũng vô dụng.
Hầu Tiêu Trần vừa cười nói: “Ta thấy người của các nhà đều không tính quá nhiều, hạn chế nhân số là việc không quan trọng, bằng lòng đi vào thì cứ đi vào là được.
Tuần Dạ Nhân cũng không nhiều, một bộ phận sẽ không tiến vào.”
Nói rồi, hắn lại nói: “Nếu Tử Nguyệt cũng tới, vậy không phải chúng ta càng nên thương lượng chút, người nào không thể đi vào?”
Hắn khẽ cười nói: “Ta, Tử Nguyệt, Luân Chuyển đều không vào, Bán Sơn của Phi Thiên không đến thì bỏ đi, ba người chúng ta khắc chế chút, thế nào?”
Luân Chuyển Vương ngược lại không có ý kiến gì, Tử Nguyệt lại lạnh lùng nói: “Nếu Hạo Không không chết, ta đương nhiên sẽ không tiến vào! Bây giờ Hạo Không chết rồi, do Viên Thạc giết.
Hầu Tiêu Trần, nếu không ta giết Hách Liên Xuyên rồi chúng ta bàn lại?”
Nàng ta không vào, Hồng Nguyệt không có cường giả Tam Dương, vậy còn đi vào làm gì?
Chịu chết?
Hách Liên Xuyên lườm nàng ta, trong lòng thầm mắng một tiếng.
Muốn giết người, ngươi lại nhớ tới ta, tại sao ngươi không nói giết Hầu bộ?
Hầu Tiêu Trần thở dài một hơi: “Ngươi là Tam Dương đỉnh phong, còn cầm trong tay Nguyên Thần Binh… Ngươi tiến vào, vậy sẽ không dễ làm.
Vốn ta còn muốn sau khi mọi người tiến vào thì có thể liên thủ thám hiểm.
Nếu ngươi tiến vào, lấy tính cách của ngươi, chẳng phải chẳng mấy chốc sẽ động thủ? Vậy liên thủ thăm dò sẽ không có ý nghĩa lớn.”
“Lại nói, ngươi tiến vào, Luân Chuyển cũng muốn vào, vậy ta cũng không thể không vào… Vậy còn không bằng trực tiếp ở đây khai chiến luôn đi, đúng không?”
Tử Nguyệt mặt lạnh, cũng không trả lời.
Dù sao nàng ta cũng muốn vào!
Không đơn thuần là vì di tích, mấu chốt là nàng ta đang còn muốn bắt Lý Hạo ở bên trong, bây giờ… Có Hầu Tiêu Trần tại, nàng xác thật không dám động thủ.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Lý Hạo cũng sẽ đi vào.
Hầu Tiêu Trần giống như hơi khó khăn, lúc này, Luân Chuyển Vương cũng cười: “Nếu Tử Nguyệt đi vào, vậy ta cũng không thể không vào.
Nếu Hầu bộ trưởng có hứng thú thì cũng có thể đi vào!”
Hầu Tiêu Trần dám không?
Hắn tiến vào, di tích vừa đóng, chỉ sợ toàn bộ Ngân Nguyệt đều sẽ lộn xộn.
“Ngươi đang khích tướng ta à!”
Hầu Tiêu Trần cười một tiếng, cân nhắc chốc lát rồi nói: “Đáng tiếc Viên Thạc đã chạy trốn.”
Hắn suy nghĩ một phen, thật lâu sau mới nói: “Vậy chờ chút đi, ta thông báo một người tới.
Hắn tới rồi, các ngươi có đi vào hay không thì đều tùy ý đi!”
Mấy người đều hơi thay đổi.
Ai sẽ đến?
Mà lại sẽ khiến cho Hầu Tiêu Trần cảm thấy người kia tới là có thể đối kháng Luân Chuyển Vương và Tử Nguyệt?
Không chỉ đám bọn họ, Hách Liên Xuyên cũng rất ngạc nhiên.
Trừ ta ra thì vẫn còn cường giả Tam Dương khác?
Hơn nữa còn có thể chống cự đám cường giả như Tử Nguyệt?
Hầu Tiêu Trần cũng không nhiều lời việc này, lại nói: “Vậy định thế đi.
Mặt khác, có lẽ sẽ lắm mồm nhưng ta vẫn phải nói thêm, sau khi tiến vào, tốt nhất mọi người hãy hợp tác! Chỗ cổ thành này không đơn giản, nếu không Tuần Dạ Nhân chúng ta đã sớm thăm dò hoàn tất, không tới phiên mọi người cùng nhau vào.
Sau khi tiến vào đã vội vã phải giải quyết đối thủ, đây không phải một biện pháp tốt! Thật sự đã đi vào mà muốn loạn hạ sát thủ, rất dễ chôn vùi toàn bộ mọi người!”
“Mặt khác, một khi cửa lớn di tích mở ra, có thể nghĩ ít nhất cũng phải đợi đến nửa đêm ngày thứ hai.
Nói cách khác, sáng mai các ngươi tiến vào, sớm nhất cũng phải 12 giờ đêm mai mới có thể đi ra ngoài.
Nếu không các ngươi mở không ra cửa lớn di tích… Đừng nói Tam Dương, Húc Quang tới cũng chưa chắc có thể mở ra.”
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người hơi khác thường.
Cửa lớn di tích kiên cố như thế?
Đương nhiên việc này cũng đại biểu di tích thật sự không đơn giản, về điểm này, Hầu Tiêu Trần cũng không cần thiết lừa gạt đám người.
Hầu Tiêu Trần cũng không nói thêm gì nữa, quay người đi về phía doanh trướng, vừa đi vừa nói: “Tất cả giải tán đi, buổi sáng ngày mai đi theo chúng ta cùng một chỗ là được.
Đều vây quanh ở đây, còn tưởng rằng các ngươi muốn vây quét Tuần Dạ Nhân đó.”
Bên ngoài, những Siêu Năng Giả kia không nhiều lời gì, rất nhanh đã ai đi đường nấy.
Chẳng qua đều đi không xa, cách doanh địa Tuần Dạ Nhân rất gần.
Lý Hạo không quản những người kia, giờ đây nhìn thoáng qua Liễu Diễm bên cạnh, thấy ánh mắt nàng hung ác, nhìn chằm chằm vào một người.
Hắn cũng thuận ánh mắt nhìn theo, thấy được một người đàn ông to con.
Nhìn chùm sáng, là cường giả Nhật Diệu.
Vậy đại khái chính là Lý Đại Hổ?
“Tỷ?”
Từ khi đến Hoành Đoạn hạp cốc tới giờ, Liễu Diễm lộ ra rất im lặng, gần như không nói chuyện.
Lý Hạo biết hẳn do sốt ruột báo thù.
Bây giờ cừu nhân đang ở trước mắt nhưng lại không thể làm gì, quả thực rất khó chịu.
“Ta không sao.”
Liễu Diễm nói khẽ: “Ta thấy vừa rồi Hồng Nguyệt giống như có người đang nhìn ngươi, tốt nhất ngươi chớ đi vào…”
“Không có chuyện gì.”
Lý Hạo cười, lắc đầu: “Tỷ, trở về tìm cơ hội giết chết gia hoả kia là được, đừng tức giận hỏng thân thể.”
“Việc này ngươi không cần phải để ý.
Tiểu Hạo, chính ngươi chú ý an toàn là được.”
Liễu Diễm không nhiều lời, nói nhiều, những người Lý Hạo không quan tâm mà đi tìm Lý Đại Hổ gây chuyện, vậy càng phiền toái hơn.
Dù tiến vào di tích, cũng không phải đi vào đã báo thù.
Cũng cần tìm cơ hội.
Lúc này, Vương Minh cũng đi tới, hơi hiếu kỳ nói: “Các ngươi nói bộ trưởng sẽ để ai đi? Ngài ấy nói thế thì hiển nhiên người tới sẽ không yếu.
Chẳng lẽ là cường giả Tuần Dạ Nhân ở tổng bộ tới?”
Lý Hạo lắc đầu, hắn nào biết được.
Hoặc là Ngọc tổng quản đi vào?
Chùm sáng của Ngọc tổng quản, l còn mạnh hơn so với Tử Nguyệt một chút.
Nói không chừng chính là Húc Quang vừa rồi bộ trưởng nói, coi như không phải, ít nhất cũng là Tam Dương đỉnh phong.
Nếu nàng đi vào, ngược lại có thể đối phó hai người kia.
Người Tuần Dạ Nhân cũng đang chờ đợi.
Bộ trưởng xác định sẽ không tiến vào, vậy kế tiếp, ai đến, rất mấu chốt.
Hách Liên Xuyên một mình phụng phịu, cũng không ai để ý.
Hiển nhiên tất cả mọi người cảm thấy hắn không cách nào chống cự được Tử Nguyệt và Luân Chuyển Vương.
Một mực đến lúc nửa đêm, một trận âm thanh nổ vang xuất hiện, đánh thức tất cả mọi người.
Mọi người suy đoán có phải có cường giả tới không?
Rất nhanh, Lý Hạo cũng đi theo đám người ra ngoài.
Giữa không trung là một khung phi hành cơ.
Hay nói là máy bay trực thăng.
Quân đội!
Khi thấy thứ này, tất cả mọi người hiện lên một ý niệm trong đầu, có cái này thì chỉ có quân đội.
Nghe nói Trung Bộ có loại dân dụng, nhưng Ngân Nguyệt không có, chỉ có quân đội mới có thể sử dụng.
Sau một khắc, một bóng người từ không trung nhảy xuống.
Một tiếng ầm vang lên!
Mặt đất vỡ ra, động tĩnh lớn như vậy, ngay cả những tổ chức ở phía ngoài cũng cảm nhận được, liên tục tới gần phía bên này.
Một lát sau, sương mù tiêu tán, mọi người thấy một người.
Dáng vẻ hơn bốn mươi tuổi, tóc rất ngắn, mặt không biểu tình.
Giờ phút này, trên thân người nọ còn mặc một bộ quân phục màu đen, khá giống tuần kiểm phục, lại không hoàn toàn giống, khá bá khí hơn.
Thấy người tới, Vương Minh giật mình, hơi sững sờ.
Gã nhìn người kia, nửa ngày mới có hơi chấn kinh: “Ông trời của ta, sao lại là hắn tới…”
“Ngươi biết?”
Lý Hạo nhỏ giọng hỏi một câu, rất mạnh!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)




![[Dịch] Trọng Sinh Đô Thị Tu Tiên [Dịch] Trọng Sinh Đô Thị Tu Tiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Trong-Sinh-Do-Thi-Tu-Tien.webp)


