[Dịch] Tinh Môn
Tập 524 : Giang hồ hiểm ác 1 (c2616-c2620)
❮ sautiếp ❯Chương 2616: Giang hồ hiểm ác 1
Lý Hạo cùng Không Tịch, ngơ ngác bị người kéo đi.
Bên ngoài đại thế giới Thiên Phương.
Một đám người ngơ ngác nhìn, thậm chí không thể hoàn hồn lại.
Ngay lúc Vụ Sơn giao chiến với hai vị Đế Tôn thất giai, trên thực tế Vụ Sơn tuy mạnh, nhưng đối mặt với hai vị thất giai, cuộc giao tranh giữa ba vị thất giai cũng chỉ là chút vui thú, nói muốn giết đối phương thì đó là nói giỡn.
Nếu một chọi hai có thể giết chết Đế Tôn thất gai, vậy Vụ Sơn hắn cũng không phải là Vụ Sơn mà là Vân Tiêu Chi Chủ.
Với tư cách là thất giai đỉnh cấp, hai Hồng Nguyệt thất giai kia nếu có thể giết chết hắn ở nơi này… Không nói có thể hay không, mà chỉ hỏi có dám hay không, khoảng cách từ Vân Tiêu tới nơi đây gần hơn là từ Hồng Nguyệt.
Giết Vụ Sơn còn không phải là muốn đối nghịch với Vân Tiêu?
Bọn họ cùng Vân Tiêu trên thực tế vẫn âm thầm có một ít hợp tác, điểm này, cũng là nguyên nhân bọn họ nghi hoặc, vì sao Vụ Sơn xuất thủ đối phó bọn họ.
Kết quả. . .
Ba người thật sự lấy giao đấu làm thú vui.
Những người khác cũng chỉ đến xem náo nhiệt, khá lắm, cứ như vậy thình lình một chút, nếu không phải Vụ Sơn cảm nhận được một tia nguy cơ, trong nháy mắt lui tránh, thì một đao kia chưa hẳn hướng về phía Hồng Nguyệt Cơ Hoặc mà là hướng về phía hắn.
Trong khoảnh khắc hắn tránh đi, có thể cảm nhận được một đao kia đến từ một cường giả thất giai đỉnh cấp, đường đường chính chính giết qua Thế Giới Chi Chủ thất giải, bổ tới.
Nghe nói Tân Võ Nhân Vương hung tàn, lỗ mãng. . .
Nhưng thời điểm đánh lén lại âm hiểm vô song, trước khi xuất thủ không hề tạo ra chút động tĩnh, một chút khí tức nào, cứ như vậy một đao hết toàn lực, bổ ra!
Không mang theo do dự.
Thậm chí không nghĩ tới, nếu tam đại thất giai liên thủ giết mình thì sẽ như thế nào, hoặc là thất giai nào đó ở xung quanh đây ra tay…
Đối phương gần như không cân nhắc đến điểm này!
Hoặc là hết lòng tin tưởng giết một người, còn lại tuyệt đối không dám động đậy, ai dám ra mặt liền giết!
Liều chết tác chiến, ai dám mạo hiểm?
Mà sự thật đúng như Nhân Vương nghĩ.
Sau một đao trực tiếp đánh chết một vị thất giai, Nhân Vương cũng có chút ngoài ý muốn, thật yếu, cứ như vậy bị đánh chết, rác rưởi!
Giờ khắc này, tất cả mọi người đều ngây dại.
Cơ Hoặc bị một đao đánh chết!
Mà vị thất giai còn lại cũng đang điên cuồng chạy trốn, sắc mặt Hồng Vũ trắng bệch, trong đầu chỉ có một suy nghĩ, trốn!
Đào tẩu!
Tân Võ Nhân Vương!
Hắn nghĩ chuyện Cơ Hoặc bị giết như vậy, chắc chắn Hồng Nguyệt Chi Chủ sẽ xuất hiện, trực tiếp thuận gió giáng lâm xuống…Dù sao Nhân Vương ở đây, cũng thiếu vài phần bị động phòng thủ phiền toái.
Thế nhưng. . .
Không có.
Hồng Nguyệt Chi Chủ thế mà chưa từng xuất hiện.
Cứ như vậy tùy ý Cơ Hoặc bị giết!
Giờ phút này hắn còn chưa kịp bình bĩnh, cũng không có tâm tư đi suy nghĩ thứ gì, nếu biết, thì vì sao vị kia không tới.
Hai mặt thụ địch!
Bên này chết một tôn thất giai, bên kia cũng đã chết một tôn thất giai, bên này có Nhân Vương, bên kia còn phiền toái hơn, Tân Võ Chí Tôn mang theo Thương Đế tới, một khi Hồng Nguyệt Chi Chủ giáng xuống beeo nào, rời khỏi Hồng Nguyệt bản thổ, thì đều là phiền phức ngập trời!
Hơn nữa trong nháy mắt chết đi hai vị thất giai, đại đạo vũ trụ chấn động.
Lúc này, Hồng Nguyệt Chi Chủ còn phải vội vàng trấn áp đại đạo vũ trụ, còn phải trấn an dân tâm, còn phải nhanh chóng an bài những chuyện khác, bao gồm cả phòng thủ Hồng Nguyệt bản đổ…Thật sự là không thể rời đi.
Rất nhanh, Hồng Nguyệt Chi Chủ liền nghĩ đây là âm mưu của Tân Võ.
Thứ bọn hắn muốn chính là mình rời khỏi Hồng Nguyệt.
Một khi Hồng Nguyệt không có mình, không người có thể trấn áp thì rất có thể xảy ra chuyện lớn, Tân Võ Dương Thần còn không chưa hìn thấy, một đám Đế Tôn đỉnh cấp cũng không xuất hiện, có lẽ…mục tiêu của Tân Võ không phải Hồng Nguyệt bản thổ!
Trong đại thế giới, thế giới bát giai, Đế Tôn bát giai, đại đạo vũ trụ bát giai, gã trấn áp Hồng Nguyệt, nếu tới một vị bát giai cũng vô dụng, mà đến hai vị bát giai thì muốn công phá Hồng Nguyệt cũng là một vấn đề.
Nhưng…Một khi mình đi rồi, có lẽ một vị thất giai cũng có thể công phá Hồng Nguyệt!
Hồng Nguyệt thất giai, ngoại trừ ba vị ở hai bên kia, thì thật ra vẫn còn có một vị.
Hồng Nguyệt có tổng cộng năm vị Đế Tôn đỉnh cấp.
Nhưng một vị khác còn đang tuần tra xung quanh Hồng Nguyệt, không thể dễ dàng điều trở về, nói là tuần tra, cũng là uy hiếp, uy hiếp bốn phía di chuyển đến mấy nhà đại thế giới, giờ khắc này, Hồng Nguyệt Chi Chủ cảm nhận được một ít bất an cùng chấn động.
Không thể điều động vị thất giai tuần tra kia trở về, nếu không… Sẽ làm cho mấy đại thế giới bốn phía, cảm nhận được Hồng Nguyệt đang bất an cùng vô lực.
Vốn là đồng minh… Nhưng một khi làm cho người ta cảm thấy Hồng Nguyệt vô lực, có lẽ… sẽ trở thành châu chấu!
Những đại thế giới chi chủ này đến Hồng Nguyệt là xin tị nạn, nhưng một khi phát hiện Hồng Nguyệt suy yếu… Đại thế giới bát giai, ai mà không động tâm?
So với Tân Vũ còn khiến người ta chú ý hơn!
Không có thực lực trấn áp bọn họ, bọn họ có thể ngoan ngoãn nghe lời sao?
Kể từ đó, Hồng Nguyệt Chi Chủ liền tiến thoái lưỡng nan, thậm chí có chút cảm giác nổ tung, vì sao bỗng nhiên lại như thế?
Tại sao có thể như vậy!
Nhân vương làm sao có thể đi thiên phương, cho dù đi, thì hai vị thất giai theo lý thuyết sẽ không bị thuấn sát, nhưng sự thật chính là như thế, gã không biết Vụ Sơn ra tay trước, hấp dẫn lực chú ý của hai vị thất giai, song phương giao thủ, chính lúc này mới cho Nhân Vương cơ hội!
Bên ngoài Thiên phương.
Nhân Vương một đao đánh chết một vị, cười ha ha, nhưng thực tế cũng là thở phào nhẹ nhõm.
Thuấn sát một vị thất giai. . .
Nói thật, không có đơn giản như vậy.
Tuyệt không dễ dàng!
Thật ra trong lúc vừa rồi, hắn đã hao hết lực lượng, vì để không lộ sơ hở, hắn lại ưa thích mạo hiểm, quen thử thách cho nên cũng không mượn lực của Thương Đế, hắn mơ hồ biết bên kia đang mưu đồ cái gì.
Do đó nếu vừa rồi Hồng Nguyệt chi chủ thất sự giáng lâm…vậy hắn nhất định phải chết!
Thế nhưng, không có.
Kể từ đó, hắn càng lúc càng phô trương, trường bào võ đạo bay múa, cười ha ha, đồ hèn nhát!
Không mạo hiểm thì làm sao thắng?
Gia hỏa này, lá gan quá nhỏ.
Chương 2617: Giang hồ hiểm ác 2
“Ha ha ha!”
Hắn điên cuồng cười to, nhìn về phía vị Đế Tôn đang chạy trốn kia, cũng không xuất thủ. . .
Ngoại nhân cho là hắn đang giễu cợt, nhưng trên thực tế. . .
Đó là vô lực, nếu không thì làm sao có thể để đối phương chạy trốn?
Nói đùa cái gì!
Địch nhân của hắn, có thể giết, hắn nhất định không giữ lại?
Một tên cũng không để lại!
Hắn chỉ là vô lực, không thể tiếp tục đuổi giết, đồng thời cũng lo lắng bị nhìn ra thực hư…Gần đây có thất giai, không chỉ một hai người, hắn cảm giác có ít nhất năm sáu người, một khi bị lộ ra trạng thái hư nhược, cộng thêm chỗ huyền diệu của thế giời âm Dương…có lẽ sẽ bị người ta vây giết.
Nhưng hắn vẫn vô cùng phô trương và điên cuồng, nhìn về phía bốn phương, bễ nghễ thiên hạ: “Một đám phế vật, nhìn cái gì?”
Hắn càn rỡ không ai bì nổi!
Giống như trong thiên hạ, không ai có thể địch nổi, hắn liên tục cười lạnh: “Giết phế vật, chấn nhiếp Hồng Nguyệt một phen, các ngươi không phục?”
Bốn phía im ắng.
Dù cho Vụ Sơn, giờ phút này cũng cực kỳ an tĩnh, mang theo một ít cảnh giác.
Đều là cường giả thất giai đỉnh cấp.
Nhưng ở trước mặt vị này…hắn lại cảm thấy mối đe dọa và áp lực, một cái tên thật đáng sợ.
Tân Võ Nhân Vương!
Khó trách dám lấy thân phận thất giai chi chủ, trực tiếp chủ động khai chiến với đại thế giới bát giai như Hồng Nguyệt.
Thất giai, chết!
Con mắt của Tân Võ Nhân Vương giống như mọc trên đỉnh đầu, cũng không nhìn thấy sự cảnh giác của Vụ Sơn, mà là quan sát bốn phía, nhìn về phía phương đại thế kia, lại nhìn Hồng Vũ vừa mới trốn đi, hắn cười lạnh một tiếng: “Đây chính là nơi các ngươi muốn đến? bản vương nhìn thấy có không ít người tụ tập ở đây, nơi này là nơi nào?”
“. . .”
Nghiêm túc hay giả vờ?
Ngươi không biết đây là nơi nào nhưng lại dám đến giết người?
Vụ Sơn khôi phục một chút, mở miệng nói: “Nơi đây, chính là Thiên Phương đại thế giới!”
“Thiên Phương?”
Nhân Vương giống như thật không biết, “Nơi nào?”
“. . .”
Vụ Sơn cảm thấy không cần thiết phải trao đổi nữa.
Đế Tôn đỉnh cấp ở Hồng Nguyệt vực, đối phương nói mình không biết Thiên Phương, không biết rõ vài vực ở xung quanh, đại thế giới duy nhất cho ra một Đế Tôn cửu giai, vậy ta nên nói thế nào đây?
Giờ phút này, hắn thậm chí có chút hoài nghi, lúc trước mình ra tay, Ngân Nguyệt Vương kia có lẽ cùng Tân Võ Nhân Vương này đạt thành câu thông, đạt thành nhất trí, nếu không, nào có chuyện trùng hợp như vậy.
Mà chính mình, khả năng thua lỗ.
Vốn đã nói tự mình ra ngăn cản một chút là được, nhưng hiện tại lại tạo ra cơ hội cho Nhân Vương giết người, cho dù như thế nào, người không có giết, thịt không có ăn, thế nhưng cái nồi này mình nhất định phải cõng!
Nhất định phải cõng!
Cõng nồi. . .
Đây không phải kết quả hắn muốn, hắn có thể giết người, nhưng không có khả năng không đạt được chỗ tốt nào, sau đó liền thấy người ta cõng nồi.
Nhìn thoáng qua Hồng Vũ đang điên cuồng chạy trốn, hắn có vẻ hơi do dự, sau đó truyền âm qua một câu: “Tân Võ Nhân Vương, hai vị thất giai, ngươi giết một vị, đây đã chiếm tiện nghi của ta, hiện tại…ngươi ta liên thủ giết vị còn lại…Xem như hòa nhau, nhưng người chết này sẽ là của ta!”
“. . .”
Nhân Vương bỗng hơi ngơ ngác.
Tình huống gì?
Mấy người các ngươi lúc trước tuy rằng đang giao thủ, nhưng hắn đã nhìn ra, không phải là liều mạng chiến đấu.
Chỉ là luận bàn thôi.
Ngươi thật đúng là muốn giết người?
Âm mưu gì?
Muốn tính toán ta?
Muốn hố giết ta?
Hay là muốn thăm dò ta?
Ngươi biết lực lượng của ta đã tiêu hao hết?
Trong nháy mắt, vô số suy nghĩ hiện ra trong đầu Nhân Vương, nào là các loại âm mưu quỷ kế, các loại thủ đoạn giết người, các loại tràng cảnh mình bị mai phục.
Rất nhanh bên tai lại nhận được truyền âm của đối phương: “Đầu tiên là chiếm tiện nghi của ta, mà do hiệp nghi đạt thành với Ngân Nguyệt Vương, cho nên hiện tại không cách nào cân bằng! huống chi, Hồng Nguyệt vốn là địch nhân của ngươi, Nhân Vương, nếu không ra tay, hắn sẽ chạy mất!”
Ngân Nguyệt Vương?
Cái quỷ gì!
Có lẽ đã đoán được thứ gì đó, chỉ là hơi bất ngờ một chút, một tiểu hỏa lại có thể đạt thành nhất trí với thất giai?
Làm sao để lừa gạt?
Đúng vậy, hắn chỉ có một suy nghĩ, rốt cuộc làm sao lừa gạt được?
Có chút phong cách của lão tử!
Lão tử lừa gạt. . .
Không đúng, lừa dối, cũng không đúng, dùng thành ý đả động rất nhiều người, nói như vậy, Ngân Nguyệt Vương chưa từng gặp mặt kia cùng dùng thành ý cảm động vị thất giai này?
Không sai, có chút phong phạm của Tân Võ ta, không hổ là thế giới con của Tân Võ.
Suy nghĩ lóe lên một cái rồi biến mất.
Sau một khắc, Tân Võ Nhân Vương truyền âm: “Ta phòng Hồng Nguyệt Chi Chủ giáng lâm, ngươi ra tay giết hắn!”
“. . .”
Vụ Sơn khẽ giật mình, ngươi không xuất thủ?
“Ta đang cùng Tân Võ chủ thế giới liên thủ uy hiếp Hồng Nguyệt Chi Chủ, nếu không ngươi cho rằng vì sao hắn không giáng lâm? Ngươi đi giết hắn, Hồng Nguyệt Chi Chủ cũng không dám giáng lâm, xem như ta hoàn lại cho ngươi!”
Cái này. . .
Có chút đạo lý.
Trong lòng Vụ Sơn khẽ động.
Hồng Nguyệt Chi Chủ bị uy hiếp, vậy khó trách lại không ra tay.
Nói như vậy. . . cơ hội đã đến!
Ngay lập tức, Vụ Sơn liền biến mất, toàn bộ thiên địa bỗng nhiên bị một cỗ mây mù tràn ngập, tốc độ của Vụ Sơn rất nhanh, trong chớp mắt biến mất tại chỗ, khiến cho my đại thế giới chi chủ xung quang đều khẽ giật mình.
Mà Tân Võ Nhân Vương kia lại quát lạnh một tiếng: “Trốn? Chạy đi đâu! Vân Tiêu thế giới của ngươi liên minh Hồng Nguyệt, âm thầm nhằm vào Tân Võ ta, ngươi thật sự nghĩ bản vương không biết?”
Vụ Sơn đang đuổi giết bỗng ngẩn ra.
Ngươi biết!
Ngươi biết ta?
Không đúng, ta chưa từng thấy qua ngươi.
Trong nháy mắt, vô số suy nghĩ hiển hiện, trong lòng cũng sinh ra sợ hãi, cũng không phải là cảm giác khi đối mặt với bọn người Không Tịch, mà là sợ hãi cùng bất an.
Tân Võ Nhân Vương này biết tất cả mọi chuyện.
Ngày thường hắn giả ngu!
Chỉ trong chớp mắt, ngay cả cái cớ đuổi giết mình, đối phương cũng đã ngĩ xong, Vụ Sơn khẽ quát một tiếng: “Đó là chuyện của Giới Chủ, không liên quan gì đến ta, Tân Võ Nhân Vương, ngươi chính là Thế Giới Chi Chủ, lấy mạnh lấn yếu thì còn ý nghĩa gì?”
Vừa dứt lời hắn lại cấp tốc đuổi giết về phía trước, đại đạo chấn động, truyền âm đến chỗ Hồng Vũ đang chạy trốn: “Liên thủ, nếu không ngươi ta đều phải chết! Kiên trì một chút, Vân Tiêu Chi Chủ rất nhanh sẽ giáng lâm!”
“. . .”
Giờ phút này Hồng Vũ đang run sợ trong lòng, cùng không dám tùy tiện dừng lại.
Nhưng nghe Vụ Sơn nói như vậy, lại nghĩ tới song phương thật sự có liên minh, hỉ là trước đó Vụ Sơn ra tay với bọn họ. . .
Đương nhiên, gã cũng nhìn ra một đao kia của Nhân Vương, chủ yếu bổ về phía Vụ Sơn.
Xem ra, Tân Võ Nhân Vương này hoàn toàn chính xác biết được song phương có liên minh, vốn là đến giết Vụ Sơn, mà bọn họ lại không may đụng phải.
Hiện tại Tân Võ Nhân Vương thế mà còn muốn truy sát Vụ Sơn. . .
Liên thủ ngăn cản sao?
Chờ đợi Vân Tiêu Chi Chủ cứu viện?
Về phần Hồng Nguyệt Chi Chủ. . .
Có lẽ gặp phiền phức, nếu không cũng không có khả năng mặc kệ Cơ Hoặc chết.
Chương 2618: Giang hồ hiểm ác 3
Trong lúc suy nghĩ, gã còn có chút chần chờ, Vụ Sơn lại cấp tốc truyền âm đến: “Nhanh, nếu còn do dự thì ta sẽ bị giết…sau đó liền tới lượt ngươi, phía trước là Quang Minh Thần Giới, song phương khả năng có liên minh, Quang Minh Thần Tử cùng Ngân Nguyệt Vương có giao tình thâm hậu, ngươi muốn bị Quang Minh Thần Giới đánh giết sao?”
Hồng Vũ chỉ chần chờ trong nháy mắt, sau đó liền ra quyết định tạm thời liên thủ.
Bởi vì Vụ Sơn không có lý do đối phó gã.
Về phần trước đó… Có thể vẫn là vì Thiên Phương đại thế giới độc chiếm Thiên Phương đại đạo vũ trụ, Vụ Sơn đối phó bọn họ, chấn nhiếp tứ phương, ngược lại có thể giải thích.
Nhưng hiện tại, gặp phải nguy cơ sinh tử, gặp phải một vị cường giả giết mấy vị thất giai, đại đạo vũ trụ còn tính là cái gì?
Trước bảo mệnh!
Hồng Vũ lập tức có quyết định, tuy hơi chậm, nhưng hai vị thất giai, Vụ Sơn lại là thất giai đỉnh phong, chỉ cần liên thủ, mà Tân Võ Nhân Vương vừa rồi tiêu hao không nhỏ, lấy một đấu hai thì đối phương chưa hẳn làm gì được bọn hắn.
Trong lúc gã thoáng dừng lại, tốc độ của Vụ Sơn lại càng nhanh, chỉ chớp mắt liền đuổi tới phía sau gã, thở hồng hộc.
Phía sau, Nhân Vương đạp không mà đến, kéo theo đao, tộc độ cũng không nhanh.
Mà muốn nhanh cũng nhanh không nổi!
Hắn chỉ lên tiếng đe dọa: “Liên thủ thì như thế nào? Hai tên phế vật liên thủ, ta vẫn có thể chém chết! đám phế vật đang đứng xung quanh, ai dám ra tay hỗ trợ các ngươi?”
Hắn ta cười lạnh, Vụ Sơn liền lên tiếng quát khẽ: “Vân Tiêu Chi Chủ ở gần đây, nếu ngươi còn không trốn, một mực dây dưa với chúng ta thì một khi khi Giới Chủ đến, ngươi chắc chắn phải chết!”
“Trò cười!”
Nhân Vương cười lạnh: “Ngươi thật sự cho rằng đây là toàn lực của bản vương? Thậm chí bản vương còn chưa vận dụng Đại Miêu chi lực, chỉ mới dùng một nửa lực lượng đã giết các ngươi như giết gà, nếu Vân Tiêu Giới Chủ dám đến, trước không diệt Hồng Nguyệt, hôm nay bản vương lại diệt Vân Tiêu ngươi trước!”
Lời này…cũng có mấy phần uy hiếp.
Ngày đó Nhân Vương diệt Chí Ám đại thế giới là có mượn một nửa lực của Thương Đế, nhưng lúc này dù là cường giả đang âm thầm vây xem cũng phải giật mình trong lòng.
Đúng vậy!
Đối phương còn chưa hợp nhất thì đã giết một vị thất giai, hiện tại còn có lá gan đối phó hai vị thất giai, một khi hợp nhất… Vậy thật là khủng khiếp!
Người này cho dù không tới bát giai, nhưng thực lực lại không khác gì bát giai!
Sắc mặt Vụ Sơn cũng trở nên nghiêm túc, nửa thật nửa giả!
Cũng lo lắng đến chỗ đáng sợ của người này, sau đó nhanh chóng truyền âm cho Hồng Vũ: “Hồng Nguyệt Chi Chủ của ngươi, vì sao không theo hỗn loạn giáng xuống nơi này?”
Là thăm dò, cũng là thực tình.
Đế Tôn Hồng Nguyệt của các người đã chết hết rồi sao?
Bị giết một vị thất giai nhưng cái rắm cũng không thả xuống?
Lúc trước hắn muốn giết bọn họ cũng là vì đang suy nghĩ đến điểm này, Đại Đạo Vũ Trụ Chi Chủ, bên này có một thất giai bị giết, đại tinh rung chuyển, nếu thật sự trả giá đắt, thì có thể giáng xuống.
Vụ Sơn nghĩ nên giết một người trước, sau đó tước đoạt lực lượng bổ sung cho Vân Tiêu, lực lượng của một vị thất giai cũng đủ để Vân Tiêu Chi Chủ đến đây, cho nên không có việc gì phải sợ sệt.
Thế nhưng…Hồng Nguyệt Chi Chủ đâu?
Lúc này, Hồng Vũ mới có cơ hội cảm ứng một phen, sau một khắc, trong lòng liền chấn động!
Không tốt!
Tỉnh Thần hình như chết rồi, cái này. . .
Tân Võ đánh tới bản thổ Hồng Nguyệt rồi sao?
Giương đông kích tây, sau đó vây công Hồng Nguyệt?
Khó trách Hồng Nguyệt Chi Chủ không có giáng lâm!
Nhưng giờ phút này gã không thể nói rõ mọi chuyện mà chỉ có thể mập mờ suy đoán: “Chủ ta có chuyện đại sự phải làm…”
Cho nên không tới được!
Trong lòng Vụ Sơn cả kinh, chẳng lẽ giống như Nhân Vương nói, Tân Võ…đang hai mặt giáp công?
Còn có, rốt cuộc trước đó Không Tịch đã truyền tống đến nơi nào rồi?
Chẳng lẽ…chuyện này có quan hệ với Quang Minh Thần Giới?
Song phương đã sớm liên thủ với nhau?
Từng suy nghĩ không ngừng hiện lên, mắt thấy cơ hội khó được, chính mình muốn thoát ly Vân Tiêu thì còn phải đánh đổi một số thứ mới được.
Lập tức hắn dùng một tay che trời, vân sơn vụ hải che lấp thiên địa, gầm to một tiếng: “Muốn giết ta? Nghĩ đơn giản như vậy, bản tọa cũng là thất giai đỉnh phong, sao lại sợ ngươi?”
“Liên thủ!”
Vụ Sơn quát khẽ một tiếng, hô về phía Hồng Vũ, thật ra Hồng Vũ chỉ muốn uy hiếp chứ không muốn chân chính giao thủ với Nhân Vương, nhưng Vụ Sơn đã ra tay…có đối phương tiên phong mà chính mình dù sao cũng là thất giai.
Hôm nay chết một vị thất giai, gã cũng không tiện bàn giao.
Rất nhanh, gã liền lựa chọn xuất thủ.
Hồng Nguyệt Đạo Vực hiển hiện!
Mà Nhân Vương, lạnh lùng nhìn xem bọn hắn, sau đó giơ trường đao lên…
Hắn chỉ là đang nhìn Vụ Sơn.
Lão già này, có phải giở trò gian rồi hay không?
Đang nghĩ ngợi thì bỗng nhiên năm ngọn núi trấn áp thiên địa, giống như lúc trước, Ngũ Chỉ sơn lần nữa hiển hiện, lần này Ngũ Chỉ sơn tạo thành vân sơn vụ hải chi vực, bao phủ tứ phương!
Trên bầu trời, như thể xuất hiện từng tòa Tiên Đình, mà trên ngọn núi kia lại trấn áp cổ kim!
Mây mù trong nháy mắt che đậy vô số ánh mắt mọi người.
Đằng sau mây mù, Vụ Sơn một mặt lạnh nhạt, chỉ trong khoảnh khắc này, hắn quay người, một chưởng đập về phía Hồng Vũ!
Hồng Vũ cũng cảm nhận được nguy cơ, lập tức lâm vào sợ hãi!
Làm sao lại thành như vậy?
Tân Võ cùng Quang Minh Thần Giới có dính dấp, nhưng gã còn nghe nói Vân Tiêu mới là minh hữu của chúng ta!
Hỗn trướng!
Trước đó Vân tiêu đã âm thầm ra tay đi săn giết cường giả Tân Võ, điểm này người có phải nghĩ Tân Võ không biết hay không?
Vụ Sơn, ngươi điên rồi sao?
Oanh!
Một tiếng vang lớn ngập trời, năm ngọn núi lớn trong nháy mắt trấn áp xuống, Hồng Vũ Đạo Vực trực tiếp bị đánh vỡ, một ngụm huyết dịch màu vàng bắn ra.
Sau một khắc, tay Vụ Sơn như chứa thiên địa, tạo thành một lồng giam cực lớn.
Hắn không thể giống như Nhân Vương, một chiêu giết chết một vị thất giai.
Nhưng vân sơn vụ hải của hắn lại có lực trấn áp rất mạnh, chỉ một thoáng là có thể trấn áp Hồng Vũ không thể động đậy.
Hồng Vũ còn muốn tiếp tục giãy giụa, thì bỗng nhiên một phương đại đạo vũ trụ hiển hiện.
Vân Tiêu đại đạo!
Giờ khắc này, từng luồng từng luồng Vân Tiêu chi lực giáng lâm, bên trong đại đạo vũ trụ kia giống như có người tại nhìn chăm chú nơi đây, có người để ý chí nhìn trộm, lúc vừa nhìn thấy màn này thì trong đại đạo vũ trụ liền vang lên một tiếng thở dài: “Vụ Sơn! Ngươi. . .”
Trong đại đạo vũ trụ, thanh âVụ Sơn âm vang lên: “Ta thoát ly, tất nhiên sẽ đền bù Vân Tiêu! Về phần Hồng Nguyệt thế giới, Cơ Hoặc vừa mới chết, ta vốn phải cõng nồi, chết một vị thất giai, đã khó mà chung sống! Trừ phi. . .
Giới Chủ giao ta ra!”
“Hồng Nguyệt, dám tùy tiện trêu chọc Vân Tiêu ta sao?”
Thanh âm Giới Chủ vang lên: “Tân Võ. . .
Không dễ trêu chọc, tính xâm lược cực mạnh, thậm chí vượt qua Hồng Nguyệt, diệt Hồng Nguyệt, chính là cổ vũ Tân Võ!”
“Ta biết. . .
Nhưng Tân Võ Nhân Vương đang ở đây, ta không giết, hắn cũng sẽ giết, hắn lại giết một người, đoạt hai tôn thân thể thất giai, đạt đến thành tựu bát giai, vậy ai còn có thể ngăn cản? Giới Chủ, ngươi nguyện giáng lâm, ngăn cản hắn sao?”
Chương 2619: Giang hồ hiểm ác 4
Vân Tiêu Chi Chủ không nói tiếp.
Có đạo lý không?
Có.
Tân Võ Nhân Vương rất có khả năng đến gần vô hạn bát giai, giết một người chưa thể tấn cấp, vậy thì giết thêm một người… có lẽ sẽ tấn cấp.
Ông ta nguyện ý giáng lâm không?
Dựa vào cái gì!
Hồng Nguyệt Chi Chủ không tới, mình lại chủ động ra tay ngăn cản vậy chẳng phải sẽ thành dê thế tội?
Chỉ là trong nháy mắt, ông ta không lên tiếng nữa, lựa chọn ngầm thừa nhận.
Giáng lâm, đó là chuyện không có khả năng.
Nếu lúc này giáng lâm, tất nhiên ông ta sẽ phải phát sinh xung đột với Tân Võ Nhân Vương.
Tốt nhất lựa chọn im lặng, không lên tiếng, cũng không có ngăn trở Vụ Sơn điều động Vân Tiêu đại đạo chi lực, thậm chí là rút ra đạo nguyên chi lực thì ông ta cũng không có quản.
Lập tức một cỗ lực lượng cường hãn tràn vào trong cơ thể Vụ Sơn.
Oanh!
Năm ngọn núi lớn trấn áp thiên địa, rung động ầm ầm, thanh âm Hồng Vũ vang vọng đất trời, mang theo phẫn nộ: “Vụ Sơn! Ngươi dám giết ta?”
Xung quanh có mấy vị Đế Tôn đang ẩn mình liền kinh hãi!
Chuyện gì xảy ra?
Không phải Tân Võ Nhân Vương giết bọn hắn, bọn hắn liên thủ đối phó Tân Võ Nhân Vương sao?
Làm sao. . .
Liền thành Vụ Sơn giết Hồng Vũ rồi?
Ầm ầm!
Thiên địa sụp đổ, Hỗn Độn chấn động, Vụ Sơn xuất kỳ bất ý, trực tiếp trấn áp đối phương, mà Hồng Vũ ngược lại muốn điều động đại lượng đại đạo chi lực, có thể bởi vì đại đạo có chút rung chuyển, cho nên hiện tại không thể bằng trước đó.
Hai vị thất giai đã chết, mà vì muốn đại đạo vững chắc, Hồng Nguyệt Chi Chủ liền điều động lượng lớn đại đao chi lực đến trấn áp đại đạo vũ trụ.
Cho nên hiện tại đâu còn nhiều đại đạo chi lực cho vị thất giai này điều động.
Thế giới Hồng Nguyệt.
Hồng Nguyệt Chi Chủ đột nhiên biến sắc, lần nữa có chút chấn động, phẫn nộ gào thét: “Hỗn trướng, đáng chết!”
Bọn hắn thế mà còn không bỏ qua!
Đã giết hai vị thất giai, nhưng bọn hắn vẫn muốn giết tiếp!
Gã sắp điên rồi!
Giờ phút này, gã thậm chí xúc động đến mức muốn giáng lâm, để đấu một trận sinh tử với Tân Võ Nhân Vương!
Ý chí của gã đã phủ tới…thế nhưng sau một khắc, sắc mặt gã liền thay đổi.
Không phải Tân Võ Nhân Vương!
Là. . .
Vụ Sơn!
Làm sao lại như vậy?
Vân Tiêu. . .
Phản bội ta!
Không, là phá vỡ liên minh, Vân Tiêu đây là muốn bỏ đá xuống giếng!
Nếu lúc này giáng lâm thì hậu quả mình gặp phải sẽ vô cùng đáng sợ, Vân Tiêu, Phương Bình, Vụ Sơn những người này sẽ phục sát mình!
Mà Tân Võ Thương Đế sẽ xâm lấn Hồng Nguyệt!
Bọn hắn, muốn ngầm chiếm toàn bộ Hồng Nguyệt!
Ta đã hiểu!
Còn có, Quang Minh Thần Giới cũng là một thành viên trong đó.
Thì ra là thế!
Khó trách Cơ Hoặc tuỳ tiện bị giết, hóa ra. . .
Không chỉ có một mình Tân Võ Nhân Vương!
Còn có chuyện Tỉnh Thần bị giết, khoảng cách Hồng Nguyệt gần như thế, ngay từ đầu ta thế mà không có cảm giác được vấn đề, điều này đại biểu. . .
Còn có cường giả tham dự, che đậy thiên cơ.
Ai?
Trong nháy mắt, nghĩ đến từng người, nghĩ đến các Đế Tôn thất giai khác của Vân Tiêu, nghĩ tới Đế Tôn Quang Minh thần giới…
Có lẽ ba nhà này liên thủ muốn chia cắt Hồng Nguyệt ta!
Hỗn đản!
Giờ khắc này, sắc mặt gã tái mét, chỉ có thể làm ra một lựa chọn, đó là trực tiếp tước đoạt đại lượng đại đạo chi lực Hồng Nguyệt, gã không cách nào đi cứu viện, đã như vậy… Gã cũng chỉ có thể để Hồng Vũ hy sinh, thế nhưng không thể bị giết như vậy, cho dù Hồng Vũ thật sự chết, cũng không thể bị đối phương tước đoạt đại lượng đại đạo chi lực.
Nếu không, liên tiếp bị bóc ra ba vị thất giai chi lực, đại đạo vũ trụ Hồng Nguyệt tất nhiên sẽ xuất hiện vấn đề, nghiêm trọng nhất là có thể là rớt giai!
Khi đó gã có thể sẽ trở thành thất giai, vậy thì cực kỳ đáng sợ.
Lưu lại đại đạo chi lực, có lẽ sẽ có thể nhanh chóng tạo ra thất giai mới.
Hồng Nguyệt cũng không thiếu lục giai.
“A!”
Mà lúc này, Hồng Vũ Đế Tôn đột nhiên nổi giận gầm lên một tiếng, Vụ Sơn cũng trong nháy mắt đã nhận ra vấn đề, ánh mắt liền biến đổi.
Thật ác độc!
Mặc dù xác suất Hồng Vũ vẫn lạc rất lớn, thế nhưng…hắn cũng cảm giác được Hồng Nguyệt Chi Chủ ít nhất đã rút đi năm phần lực lượng của đối phương, từ thất giai, thậm chí sắp rơi xuống dưới!
Đây là. . .
Để Hồng Vũ chịu chết.
Đối phương không thể cứu viện cho nên đành lựa chọn biện pháp này?
Thật ác độc!
Giờ khắc này cũng chắc chắn suy nghĩ của hắn, ta muốn thoát ly, ta không thể trở thành Hồng Vũ, một vị Đế Tôn thất giai tồn tại chí cao vô thượng trong mắt người ngoài, nhưng bởi vì không phải Giới Chủ, không phải người đứng đầu đại đạo, đến thời khắc mấu chốt lại bị vứt bỏ như vậy!
Bị rút lực lượng!
Điều này làm cho Hồng Vũ cho dù còn có một đường sinh cơ, thì giờ phút này cũng hoàn toàn không còn, dưới sự đánh lén của một vị thất giai đỉnh phong, toàn lực ứng phó đã khó có thể địch lại, huống chi còn bị rút ra năm thành lực lượng.
Oanh!
Một tiếng vang thật lớn, Hồng Vũ chia năm xẻ bảy, lúc này đạo ngấn hiển hiện, một vòng Hồng Nguyệt cực kỳ suy yếu, mang theo một chút không cam tâm, một chút phẫn hận!
Gã không biết mình nên hận ai!
Tân Võ Nhân Vương?
Vụ Sơn?
Hay là. . .
Hồng Nguyệt Chi Chủ.
Gã có thể lý giải suy nghĩ của Hồng Nguyệt Chi Chủ, ta chết chắc rồi, đối phương không có biện pháp cứu viện…Cho nên để củng cố thế giới, mà ngay cả một đường sinh cơ cuối cùng của ta cũng bị lột ra!
Toàn lực ứng phó, mặc dù ta có chín phần khả năng chết ở đây, nhưng nếu xuất hiện kỳ tích thì sao?
Nếu như ta có thể chạy thoát được?
Nhưng bây giờ. . . tất cả đều không có!
Một cơ hội nhỏ nhoi cũng mất!
Bên trong Hồng Nguyệt, vị Đế Tôn cao giai kia cũng cười một tiếng đau thương, gã cũng không biết, chính mình nên hận hay không.
Đường đường là đại thế giới bát giai, hôm nay lại bị người liên tiếp chém giết Đế Tôn cao giai, mà gã thậm chí bị Giới Chủ từ bỏ!
Bàn tay khổng lồ của Vụ Sơn nhanh chóng đè xuống!
Oanh!
Hồng Nguyệt nổ bể ra, Vụ Sơn nói ra ít lời từ bi dối trá mà có lẽ không phải từ bi, mà là cảm giác thỏ tử hồ bi: “Cho nên…ta muốn giết ngươi, ta muốn rời khỏi đại thế giới Vân Tiêu! Hồng Vũ huynh, không phải ta muốn giết ngươi… ta cũng không muốn ngày nay sẽ xảy ra!”
Hư ảnh Hồng Vũ bị nghiền nát, lại mơ hồ nhìn về phía đối phương.
Thoát ly?
Ánh mắt cuối cùng kia giống như mang theo một chút bội phục, một chút. . .
Khinh thường!
Ngươi nghĩ rất tốt!
Nhưng ngươi là thất giai đỉnh phong, Vân Tiêu sẽ thả ngươi đi sao?
Trừ phi ngươi không cần bất kỳ năng lượng gì, ngươi dứt khoát tước đoạt năng lượng mà đi, nhưng với tư cách là Đế Tôn thất giai, ai không phải là địch nhân của một đống người, không có thực lực, ngươi chết rất nhanh!
Nhưng mang năng lượng đi, bát giai đại thế giới chi chủ sẽ cho ngươi mang đi lực lượng thất giai đỉnh phong?
Nói đùa!
Dù cho giết ta thì cũng không đủ bù đắp, dù sao, đại đạo chi lực của ta bị rút ra một nửa, hơn nữa, Hồng Nguyệt chi lực cùng Vân Tiêu chi lực cũng không xứng đôi như vậy, một khi tiêu hao thì nhiều nhất có thể bổ sung một phần ba năng lượng sau khi ngươi đi.
Vân Tiêu, có thể vui lòng sao?
Nếu nguyện ý…vậy thật bội phục Vân Tiêu Chi Chủ.
Chương 2620: Giang hồ hiểm ác 5
“Vụ Sơn. . .
Có lẽ ta sẽ chờ ngươi đến!”
Câu nói cuối cùng của Hồng Vũ mang theo một chút trào phúng.
Không phải Hồng Nguyệt Chi Chủ giết ngươi, không phải Tân Võ Nhân Vương giết ngươi, mà là. . .
Vân Tiêu Chi Chủ!
Tại sao ngươi lại có suy nghĩ này?
Hỗn Độn to lớn như vậy, lại có mấy vị Đế Tôn thất giai có thể thành công rời khỏi?
Hồng Nguyệt cũng tốt, Quang Minh cũng tốt, dù là đại thế giới khác, đến thất giai, ngươi còn muốn chạy… Ngươi cho rằng Đại Đạo Chi Chủ là mở thiện đường sao?
Vụ Sơn không nói.
Bịch một tiếng, bóp nát Hồng Nguyệt, đem vòng Hồng Nguyệt chi lực quét sạch trống không.
Vân sơn vụ hải tiêu tán!
Một đám người vẫn đang quan sát…lúc này Hồng Vũ đã chết rồi, Tân Võ Nhân Vương. . .lại biến mất không thấy, ngược lại thanh âm truyền vang đến: “Vân Tiêu cùng Tân Võ ta, chắc chắn hủy diệt Hồng Nguyệt, kêu Hồng Nguyệt Chi Chủ tắm rửa sạch sẽ chờ đó!”
Người đã biến mất!
Không chạy thì ở lại làm gì?
Bức bách mấy vị bát giai đến xem thực hư, vậy chính mình chẳng phải là xong đời?
Người của Vân Tiêu thật sự dám giết Đế Tôn Hồng Nguyệt, lá gan thật mập.
Mà bên trong đại thế giới kia, bên trong giới bích, một người yên lặng nhìn xem phương hướng đối phương chạy trốn, sau đó cười cười nói nhỏ: “Đã nhiều năm như vậy, hắn vẫn như cũ!”
Xem xét, liền biết vô lực.
Nếu không, Vụ Sơn gì đó cũng sẽ bị lột sạch, Vụ Sơn ngươi giết Hồng Vũ nhưng lại không giao đại đạo chi lực ra, vậy ta liền giết đến cha mẹ không nhận ra ngươi.
Còn muốn kiếm tiện nghi?
Nói đùa!
Lê Chử cũng không xuất thủ, giờ phút này có rất nhiều thất giai, huống chi Đế Tôn giết đều là người của đại thế giới bát giai, càng không phải đại đạo vũ trụ có thể cướp đoạt, giết, không có ý nghĩa quá lớn, giết, chính mình cũng không tiến vào thất giai được.
Mà gia hỏa này sẽ ở khu vực gần đây…đợi tiếp thì vẫn còn cơ hội.
Gã cười cười.
Không nhất thời vội vã!
Gã có thể chịu, nhịn rất giỏi, cũng có thể chờ, nếu tên kia đã tới phụ cận, vậy thì có cơ hội, mà Vụ Sơn giết Đế Tôn Hồng Nguyệt, tiếp đó, có lẽ có đại chiến sẽ bộc phát ở Thiên Phương!
Lúc này mới thú vị!
Mà mấy vị đại thế giới chi chủ ở xung quanh, đến lúc này đã nhao nhao bỏ chạy.
Trời sập!
Trước đó không lâu mới chết hai vị Đế Tôn thất giai, hôm nay lại chết hai vị, mấu chốt là. . .
Nếu đều là Tân Võ Nhân Vương giết thì cũng thôi đi, thế nhưng trong đó có một vị lại bị Vụ Sơn giết, đây chính là Đế Tôn Vân Tiêu.
Cái này cũng đại biểu, Vân Tiêu có thể muốn tham chiến!
Trời phải đổi!
Hỗn Độn đều muốn rung chuyển, nhà đại thế giới bát giai thứ hai muốn tham chiến!
Vụ Sơn không nói một lời, thu lấy đại đạo chi lực, yên lặng nhìn thoáng qua bốn phía, rất nhanh, trực tiếp tiến nhập Thiên Phương đại thế giới.
Trời sập sao?
Không biết.
Nhưng hắn biết, một nửa tàn Hồng Vũ chi lực chưa hẳn đủ, Giới Chủ thật nguyện ý thả ta đi sao?
Về phần Tân Võ Nhân Vương. . .
Hắn không có quản đối phương.
Tân Võ Nhân Vương nếu không phải người ngu, giờ phút này sẽ không ra tay với mình, mà ta giết Đế Tôn thất giai của Hồng Nguyệt, đem Vân Tiêu kéo vào chiến tranh, đối phương hẳn là vui vẻ mới đúng.
Cùng một thời gian.
Thế giới Hồng Nguyệt.
Trời đất sụp đổ, thiên địa rúng động, thương khung vỡ ra, giống như vạn sao băng bị hủy.
Từng vị cường giả ngẩng đầu nhìn lên trời, rung động không hiểu.
Từng vị Đế Tôn cảm giác đại đạo chấn động, hãi nhiên thất sắc.
Vì sao. . .
Lại đột nhiên thiên biến!
Giống như trong nháy mắt có rất nhiều Đế Tôn cao giai đã chết, không chỉ một người!
Ngay tại giờ khắc này, thân ảnh Hồng Nguyệt Chi Chủ hiện lên, bao trùm thiên địa, uy áp trấn áp thiên địa, thanh âm bình tĩnh: “Nguy cơ đã đến chỗ Hồng Nguyệt ta! Tân Vũ, Vân Tiêu liên thủ, phục sát nhiều vị Đế Tôn Hồng Nguyệt!”
“Tuy nhiên, Hồng Nguyệt ta đặt chân vào Hỗn Độn đã vô số năm tháng, không sợ bất luận khiêu chiến nào!”
“Từ hôm nay, tuyển chọn mấy vị Đế Tôn lục giai, chuẩn bị tiếp dẫn đại đạo chi lực, người có cơ duyên đầy đủ có thể nhập thất giai!”
Vốn dĩ còn đang thấp thỏm lo âu, nhưng lúc này thấy được Hồng Nguyệt Đế Tôn, đám người mới hơi an tâm một chút.
Chờ nghe được đối phương nói. . .
Tuyển chọn Đế Tôn lục giai tấn cấp thất giai. . .
Lập tức, mấy bị Đế Tôn lục giai bỗng nhiên không sợ hãi nữa, chỉ có tham lam cùng dục vọng vô tận!
Mà Hồng Nguyệt Chi Chủ lại nói tiếp: “Đại đạo có hạn, vị trí có hạn! Có người chết, có người tất nhiên có thể thăng cấp! Lục giai bước vào thất giai, tất sinh ra Đế Tôn trung giai, sơ giai nhập trung giai, tất có người mới thăng cấp Đế Tôn!”
Lời này vừa nói ra, toàn bộ thế giới bỗng nhiên chấn động một phen, vô số dục vọng chi lực tràn lan.
Nguyên bản đại đạo vũ trụ rung chuyển lại có chút vững vàng xuống.
Giống như Ngân Nguyệt vạn đạo tu luyện, ở đây, dục vọng chỉ lực cũng là Đại Đạo Chi Nguyên, theo mấy vị Đế Tôn chết, nhường ra vị trí, thoáng cái, kích phát toàn bộ dục vọng của tu sĩ thế giới!
Đột nhiên, nỗi sợ hãi, bi thương trước đó, tất cả đã biến mất!
Chỉ có kích động, tham lam!
Hồng Nguyệt Chi Chủ yên lặng nhìn, đây cũng là kết quả gã muốn.
Sự thật chứng minh, Hồng Nguyệt chi đạo cường hãn ngoài tưởng tượng, những người ngoài căn bản sẽ không lý giải, dù đã chết mấy vị Đế Tôn, dù bị tước đoạt không ít dục vọng chi lực.
Vậy thì sao?
Chỉ cần sinh linh còn có dục vọng, Hồng Nguyệt ta sẽ không diệt tuyệt!
Chết mấy vị thất giai, những người này đều nổi lên lòng tham lam, không bao lâu nữa, Hồng Nguyệt ta có thể khôi phục đỉnh phong!
Tân Vũ, Vân Tiêu, các ngươi nếu cho rằng như thế là có thể đánh bại Hồng Nguyệt ta, vậy suy nghĩ quá mức đơn giản.
Dục vọng của con người, là động lực lớn nhất!
Thiên địa rung chuyển, bắt đầu vững chắc.
Vô số tu sĩ, kích động, tham lam, điên cuồng, thậm chí đã không kịp chờ đợi.
Từng tôn Đế Tôn hiển hiện từ các nơi.
Trung giai muốn thành cao giai, đê giai muốn thành trung giai, trong mắt hàm chứa sự sốt ruột.
Mà Hồng Nguyệt Đế Tôn, cũng không nói thêm cái gì.
Giờ phút này, gã cũng sẽ không giúp những người này.
Chờ!
Thời gian kéo dài một chút, chỉ cần không phải là một mực kéo dài, dục vọng của những người này là vô cùng vô tận, sẽ một mực bảo trì một trạng thái cực kỳ thịnh vượng.
Đến lúc đó, nếu có người có thể thăng cấp thất giai…Lại sẽ kích thích những người khác điên cuồng hơn nữa!
Qua mấy lần liền có hoàn toàn bù đắp sự tổn thất của Hồng Nguyệt!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







