[Dịch] Tinh Môn
Tập 522 : Chúng ta không giống nhau 4 (c2606-c2610)
❮ sautiếp ❯Chương 2606: Chúng ta không giống nhau 4
Thiên Phương.
Không Tịch có chút ngơ ngác, không có lên tiếng.
Mẹ nó!
Điên rồi?
Gia hỏa này nói gì thế?
Kiếm Tôn đang đánh nhau, gia hỏa này giống như hi vọng ta cũng đi qua dính vào một tay, liên thủ đánh một vị thất giai?
Sau một khắc, Lý Hạo lại truyền âm tới: “Ngươi vận dụng Tịch Diệt Chi Giới, che lấp động tĩnh, vận dụng khôi phục chi lực, cung cấp khôi phục cho Kiếm Tôn, hắn hiện tại là lục giai, ngươi có thể giúp hắn khôi phục! Mà ta. . .
Cũng sẽ dính vào một tay, cơ hội khó có được!”
Không Tịch chấn động: “Thật muốn chơi lớn như vậy?”
Lúc đầu y muốn dính vào một tay ở Thiên Phương.
Nhưng ý của Lý Hạo. . .
Thiên Phương có quá nhiều cao giai, chơi ở nói đó không có thú vị, không bằng đến Hồng Nguyệt chơi.
“Chơi lớn một chút không tốt sao? Nếu có thể giết đối phương, chúng ta đi khu vực gần Hồng Nguyệt chơi, ở đó có nhiều đại thế giới và trung tiểu thế giới, tất cả là kẻ địch của ta, đều có thể phá diệt, đều có thể tịch diệt, Tịch Diệt chi đạo, Hồng Nguyệt mới thú vị, Thiên Phương đại đạo vũ trụ không mở được, vậy còn ở đó làm gì?”
“Cái này. . .
Tốt! Vậy ta thông báo cho Vụ Sơn, để hắn mở cửa làm, che lấp động tĩnh đạo kỳ, hẳn là có thể truyền tống qua, cũng sớm tìm được chỗ tốt để quan sát. . .
Chỉ là. . .”
Không Tịch suy tư chốc lát, rất nhanh liền nói: “Ta và ngươi quen thuộc, ngươi có thể bảo chứng Tân Võ không bán ta?”
Y không sợ tham gia náo nhiệt, nhưng sợ sẽ không nhanh chóng tiến vào lục giai, mà chỉ hoãn lại một chút.
Y cũng tin tưởng Lý Hạo sẽ không bán đứng mình, nhưng lại người Tân Võ không từ thủ đoạn, vì muốn kéo Quang Minh xuống nước, bán thân phận của y, khi đó liền liên lụy Quang Minh thế giới.
Bản thân y cũng không quan tâm.
Lý Hạo trầm mặc 3 giây: “Ta bảo đảm! Nếu Tân Võ bán ngươi. . .
Ngươi là ta gọi tới, vậy đó chính là bán ta, về sau, ta cùng Tân Võ không ai nợ ai, Quang Minh Thần Giới nếu là bị lôi xuống nước, trước hết giết ta lại nói, đương nhiên, mệnh của ta chưa chắc đáng tiền bằng Quang Minh thế giới bị kéo xuống nước. . .
Nhưng chỉ có thể như vậy.”
“Có thể, tin tưởng ngươi!”
Không Tịch cũng không lại nói cái gì.
Y chưa quen thuộc Tân Võ.
Về phần Lý Hạo cũng tính là quen thuộc, nếu Lý Hạo bảo đảm vậy một khi Tân Võ bán y, y cũng cùng Lý Hạo đi săn giết cường giả Tân Võ.
Ý nghĩ này vừa lóe lên một cái rồi biến mất.
Y rất nhanh lại nhìn sang phương hướng của Diệu Dương Đế Tôn, vị này bị Vụ Sơn bỏ vào đây, Vụ Sơn chỉ là người không cho Hồng Nguyệt tiến vào, dựa theo cách nói của Vụ Sơn, đây là chuyện của Thiên Phương Vực, Hồng Nguyệt vực không được vào!
“Diệu Dương thúc, có Quang Minh Chi Nguyên sao?”
“Cái gì?”
“Cho ta mượn một viên!”
Diệu Dương Đế Tôn nhìn y một lúc, cũng không nói thêm.
Thứ này rất trân quý, đương nhiên, đối với hắn thì tác dụng có hạn, là Đế Tôn cao giai, ông ta có tư cách phân phối một viên.
Có thể trong nháy mắt khôi phục toàn bộ lực lượng của một vị tu sĩ lục giai, thì liền tưởng tượng được, nó trân quý cỡ nào.
Tuy nhiên bây giờ Không Tịch mượn, vậy thì không cần nói cái gì.
“Có!”
Ông ta lấy ra một viên thủy tinh cầu, Không Tịch cấp tốc đón lấy, lại nói: “Diệu Dương thúc, nơi này không có ý nghĩa, ta trở về!”
Nói xong liền quay đầu rời đi.
Diệu Dương Đế Tôn khẽ giật mình.
Không có ý nghĩa?
Trở về?
Cái này cũng không có ý nghĩa?
Mấy vị thất giai đều muốn đánh nhau, cái này còn không có ý nghĩa?
Ngươi phải đi về. . .
Ngươi muốn về đâu?
Cổ quái!
Ông đang nghĩ ngợi, sau đó giống như cảm giác được cái gì, sắc mặt liền biến hóa, đi đâu đấy?
Ngươi chạy về phía Vụ Sơn làm gì?
Không sợ chết sao!
Đương nhiên, Vụ Sơn sẽ không tùy tiện giết y, thế nhưng rất nguy hiểm.
Vụ Sơn còn đang uống trà ở gần Giới Môn, bỗng nhiên, bên tai truyền đến thanh âm: “Tiền bối, thực hiện hiệp ước đi, ngươi hiện tại ra tay, không cầu giết người, tạo ra động tĩnh thật lớn là được!”
Vụ Sơn khẽ giật mình, động tĩnh lớn?
Bao lớn?
“Bao lớn?”
“Lớn đến mức cho dù thiên địa rung chuyển, cũng chỉ cảm thấy, là do các ngươi giao thủ gây ra.”
Thiên địa rung chuyển?
Trong lòng hắn ta nhanh chóng tự hỏi, sau một khắc lại có chút nghi hoặc, thế là vội truyền âm nói: “Thiên địa rung chuyển…Chẳng lẽ, tên kia muốn thông qua đạo kỳ trở về Thiên Phương?”
“Không phải.”
“Không phải?”
Không phải cái này, vậy thì vì cái gì?
Hắn chỉ hơi nghi hoặc một chút, lại nhanh chóng phỏng đoán, chẳng lẽ là ngươi muốn đi ra ngoài, nhưng ngươi ra ngoài thì làm cái rắm gì, ngươi còn muốn đối phó thất giai, từ sau lưng đánh lén hai vị Hồng Nguyệt Đế Tôn?
Người ta một đối một đều nghiền ép ngươi, huống chi hai người.
Suy nghĩ lóe lên một cái rồi biến mất. . .
Dù sao trước đó đã ước định xong xuôi với Lý Hạo, nếu đối phương nói thì coi như hoàn thành ước định… Hình như cũng không tệ, nói như vậy, mình cũng có thể bớt một chuyện.
“Có thể! Lúc nào?”
“Lập tức!”
Vụ Sơn có chút ngoài ý muốn, gấp gáp như vậy sao?
Đi!
Cái gì cũng không nói, lại đột nhiên muốn mở giới môn, mà bên ngoài giới môn, hai vị Hồng Nguyệt Đế Tôn còn đang quát lớn kêu hắn mở cửa.
Sau một khắc, giới môn mở ra.
Còn chưa kịp nói thêm cái gì, một vòng mây mù chi khí vờn quanh thiên địa, bao phủ Hỗn Độn, trong chớp mắt, trời đất quay cuồng, hai vị Đế Tôn thất giai cũng hơi biến sắc, chỉ chốc lát đã mất hành tung của đối phương.
Không tốt!
Vụ Sơn thế mà trực tiếp xuất thủ.
“Chỉ là Hồng Nguyệt, cũng dám đến Thiên Phương vực ta làm càn!”
Tựa như lôi đình, trời long đất lở!
Chỉ là trong nháy mắt, một phương đại đạo vũ trụ khổng lồ trực tiếp giáng xuống, một pho tượng cự nhân đi ra khỏi Thiên Phương, vỗ một chưởng xuống, Hỗn Đỗn hóa thành vụ Hải Vân Sơn, đầu váng mắt hoa, Hỗn Độn giống như thành tiên cảnh!
Oanh!
Hai vòng Hồng Nguyệt hiển hiện từ trong mây mù, Cơ Hoặc phẫn nộ hét lên: “Vụ Sơn, ngươi điên rồi!”
Một đối hai!
Lại còn trực tiếp xuất thủ, căn bản không chần chờ, đây là trắng trợn coi thường Hồng Nguyệt ta đúng không?
Thật sự cho rằng Hồng Nguyệt Đế Tôn ăn chay?
Hai vị thất giai!
Ngươi cũng dám trực tiếp ra tay?
Vụ sơn không nói một lời, một bàn tay che trời, bàn tay to kia trong nháy mắt hóa thành từng ngọn núi, núi mây mù, năm ngón tay hóa thành màn che trời, một giây sau, hóa thành năm ngọn núi lớn, sừng sững trong biển mây.
Biển mây bao quanh, hai vòng Hồng Nguyệt bị trực tiếp bao trùm.
Vụ Sơn giương tay vồ một cái, năm trụ kình thiên lớn, ép về phía hai vị Đế Tôn!
Trấn áp!
Tựa như trong thần thoại, Ngũ Chỉ Trấn Yêu Hầu!
Chương 2607: Chúng ta không giống nhau 5
“Hỗn trướng!”
Hai vị Hồng Nguyệt Đế Tôn giận dữ, đều là thất giai, Vụ Sơn ngươi cho dù mạnh thì cũng có hạn, thế nhưng lại dám trực tiếp lấy một chọi hai, vậy đừng trách bọn họ không khách khí.
Oanh!
Hai vòng Hồng Nguyệt trong nháy mắt trùng kích thiên địa, Ngũ Chỉ Sơn lập tức vỡ vụn, vụ hải vờn quanh bốn phương, đại chiến trực tiếp bộc phát, ngoài dự liệu của mọi người.
Tại sao có thể như vậy?
Vụ Sơn điên rồi sao?
Trực tiếp xuất thủ, đây là Vân Tiêu Thần Giới, có cường giả sắp tới?
Cùng một thời gian.
Ám Ma lĩnh.
Không Tịch nhanh chóng tiến vào thần điện, lấy ra vô số đại đạo kết tinh, cao giọng quát: “Tiền bối, giúp một việc, truyền tống ta sang bên chỗ Lý Hạo, đây coi như ta tạm ứng phần thưởng 5000 ô của mình!”
Gần đây quá bận rộn, y còn chưa kịp đi vào đạo kỳ.
Lần trước đi tới hơn bốn ngàn ô liền rời khỏi.
Hư ảnh hiển hiện, nhìn về phía y, hơi xúc động: “Các ngươi đều điên rồi sao?”
Hai người bọn họ truyền âm, hư ảnh có thể dò xét, dù sao bản thân đạo kỳ mới là mấu chốt truyền tấn.
Lý Hạo điên rồi, ngươi cũng điên rồi sao?
Hắn kêu ngươi đi giết thất giai, ngươi cũng đi cùng, ngươi có phải đồ đần hay không?
Không Tịch cười: “Tiền bối, có thể tạm ứng được không? Có thể thì liền truyền tống, không được coi như xong! Nếu thật sự không được…Ta đem 6000 ô để tạm ứng, hai lần cơ hội như thế nào?”
Về phần có thể giết hay không. . .
Không thử một chút làm sao biết.
Kiếm Tôn chiến thất giai!
Chuyện thú vị đến nhường nào.
Ở đây nhìn Đế Tôn cao giai giao thủ, lại chỉ có thể đục nước béo cò thì thật sự không thú vị, không bằng trực tiếp khai chiến với thất giai, như vậy mới thú vị, tự mình tham dự chém giết thất giai, nếu thành công…vậy thì tuyệt vời.
Nếu thất bại…vậy thì nói sau.
Chém giết thất bại, Hồng Nguyệt không có Đế Tôn thất giai chết, dù là biết ta tham dự thì có làm sao?
Hồng Nguyệt có lẽ sẽ giả bộ không biết!
Dù sao biết thì phải đối phó với Quang Minh, mà Quang Minh cũng không phải quả hồng mềm.
Chỉ chốc lát nhưng Không Tịch đã suy tính rất nhiều thứ.
Kiếm Tôn lục giai, y cũng lục giai, Lý Hạo xác suất lớn là tứ giai, chuyến này mình đi chủ yếu vẫn là phụ trợ, đồng thời có thể quan sát Kiếm Tôn, nếu như thành công…y sẽ có thêm kinh nghiệm đánh giết thất giai, cùng với trợ giúp cực lớn trên con đường tu đạo.
Tu đạo tu đạo, chỉ tu không luyện cũng không được.
“Ngươi tạm ứng điều kiện 5000 ô, nếu ngươi chết thì chẳng phải ta sẽ thua lỗ…”
Giờ phút này hư ảnh không khuyên can nữa, mà là mở miệng nói: “Thôi, ngươi cùng vị kia…có lẽ sẽ không chết hết, dù còn sống một người cũng được! Nghịch phạt thất giai, đám người các ngươi thật càn rỡ!”
Nói xong, thần điện rung động, giữa thiên địa giống như hiện ra một mặt bàn cờ.
Lượng lớn đại đạo kết tinh lập tức bị hấp thu.
Ám Ma lĩnh có chút chấn động, thế nhưng giờ khắc này thiên địa đều đang rung động, ở gần khu vực giới môn, ba vị Đế Tôn thất giai trực tiếp bạo phát đại chiến, chút điểm rung động thì tính là cái gì?
Mà Không Tịch, trong nháy mắt đã bị truyền tốngi đi.
Không gian chi pháp!
Đây chính là không gian truyền tống chi pháp, mà nơi này là Thiên Phương thế giới.
Động tĩnh, cũng không khổng lồ như trong tưởng tượng.
Không Tịch lập tức biến mất tại Thiên Phương thế giới.
Mà Vụ Sơn đang giao chiến giống như cảm giác được một điểm ba động, những người khác không để ý, hắn lại để ý, trong nháy mắt này, ánh mắt khẽ động, là Không Tịch truyền tống rời đi!
Gia hỏa này, đi tới chỗ Ngân Nguyệt vương!
Bọn họ muốn làm cái?
Hắn không rõ ràng, nhưng lại rất nghi hoặc, rất kỳ quái.
Không Tịch vốn nên ở lại Thiên Phương, nhìn xem phải chăng có cơ hội, kết quả lại trực tiếp chạy!
Cùng lúc đó.
Trong Hỗn Độn, bên ngoài Thiên Phương.
Bỗng nhiên một thanh niên cầm đao quay đầu ngìn về một phương hướng, hắn ta khẽ nhíu mày, ánh mắt lóe lên: “Truyền tống?”
Truyền tống ngay trong Hỗn Độn!
Tình huống như thế nào?
Ai có thể làm đến bước này?
Thiên Phương Chi Chủ?
Đúng vậy, hắn giống như biết Thiên Phương Chi Chủ.
Khẽ nhíu mày, vốn định bổ một đao nhìn xem… nhưng sau khi suy nghĩ thì quyết định không bổ, nếu thật sự có cửu giai truyền tống…vậy tạm thời chọc không nổi, khiêm tốn một chút, mà đối với thất giai bát giai, ta có thể càn rỡ, dù sao cũng không bọn họ!
Nhưng cửu giai…nếu Thiên Phương Chi Chủ vẫn còn, thật sự là ông ta truyền tống…thì trước tiên cứ giả mù lòa, coi như ta không nhìn thấy.
Chỉ là hơi có vẻ nghi hoặc, thật sự là Thiên Phương Chi Chủ sao?
Còn có, phương hướng truyền tống này. . .
Là khu vực Hồng Nguyệt?
Hiện tại, hắn ta hình như có thể phân rõ phương hướng.
Trên chiến hạm.
Lý Hạo nhận được câu trả lời, y sẽ lập tức tới ngay.
Lý Hạo thở hắt ra.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy lực lượng khôi phục của Không Tịch, không phải tận mắt nhìn thấy Kiếm Tôn giao chiến với thất giai, thì hắn cũng không có tâm tư này.
Nhưng nếu đã biết… Nếu đã có cơ hội, đương nhiên phải nắm chắc.
Lực khôi phục của hắn không được, còn quá yếu, nhưng Không Tịch lại có thể, lúc trước y mới ngũ giai, hiện tại là lục giai, về phần Lý Hạo trước đó là ngụy thất giai, Không Tịch đều có thể khôi phục.
Kiếm Tôn tuy mạnh nhưng còn ở lục giai, do đó xác suất lớn Không Tịch vẫn có thể hỗ trợ.
Có Không Tịch ở đây, lại đến Tịch Diệt Chi Giới phối hợp với Kiếm Tôn, thì vẫn có hy vọng đối phó với Đế Tôn thất giai.
Mà chính mình. . .
Lần này, có lẽ cũng sẽ có một chút cơ hội.
Hắn không nói gì, chỉ là yên lặng chờ đợi.
Chiến hạm vẫn đây tiếp tục chạy trốn.
Bỗng nhiên, Lý Hạo mở miệng: “Dừng lại!”
Càn Vô Lượng không nói hai lời, lập tức dừng lại.
Hòe Vương cùng Thiên Cực hai mặt nhìn nhau, không hiểu vì sao muốn dừng lại, hai người còn đang truyền âm giao lưu, đại lão tứ giai phải chăng có thể nằm một chút?
Còn chưa thương lượng ra kết quả…thì bỗng nhiên dừng lại.
Sau một khắc, trường hà của Lý Hạo hiện ra, trường hà chấn động, một cỗ không gian ba động thế mà xuất hiện trên trường hà, khiến cho đám người nhìn trợn mắt hốc mồm.
Ngay sau đó, một bóng người hiện ra.
Không Tịch!
Không Tịch xuất hiện, mặt mỉm cười nhìn về phía Lý Hạo, y cũng không nhìn những người khác mà một bước đi ra khỏi trường hà: “Coi như chính xác!”
Noi xong, y nhìn ra phía ngoài, hít một hơi thật sâu mới nói: “Tân Võ Kiếm Tôn, danh bất hư truyền!”
Chương 2608: Chúng ta không giống nhau 6
Lý Hạo gật đầu: “Cảm nhận được sao?”
“Đương nhiên!”
“Có thể làm không?”
Không Tịch cười: “Đương nhiên có thể! Tới cũng tới rồi, nếu không có khả năng thì chẳng phải lãng phí tài nguyên cùng cơ hội? Đúng rồi, tất cả tiêu hao lần này đều do ngươi phụ trách, chúng ta phải tính toán rõ ràng, lần này tiêu hao không ít!”
Lý Hạo gật đầu: “Không có vấn đề, cứ tính lên ta!”
Dứt lời, hắn nhìn về phía những người khác: “Các ngươi rút lui trước, đi tới khu vực gần Hồng Nguyệt thế giới, tạm thời không nên tiến vào thế giới, phải chờ ta trở về…nếu như ta chậm chạp không quay lại, vậy tự nghĩ biện pháp chạy trốn!””
Sắc mặt đám người đều ngưng trọng.
Mấy người Ngân Nguyệt dường như biết hắn muốn làm gì.
Hòe vương hình như cũng đoán được, hắn ta có chút hoảng sợ mà nhìn về phía Lý Hạo, lại nhìn Không Tịch vừa xuất hiện, một mặt chấn động, vị Đế Tôn không biết từ đâu triệu hoán tới là một vị Đế Tôn ngũ lục giai.
Hai người này muốn làm gì?
Lý Hạo không đợi bọn họ hỏi, mà mở miệng nói: “Ta và Không Tịch sẽ đi giúp Kiếm Tôn giết người! Cơ hội quá hiếm có, nếu bỏ lỡ lần này thì rất khó có cơ hội tốt như vậy, hai vị Đế Tôn thất giai đi Thiên Phương đang bị người quấn lấy! mà Hồng Nguyệt thế giới có năm vị Đế Tôn cao giai, nơi này một vị, bên kia hai vị, cho nên bên Hồng Nguyệt thế giới nhiều nhất chỉ có Hồng Nguyệt Chi Chủ cùng một vị thất giai còn lại.
Thiên phương bộc phát chiến đấu, Hồng Nguyệt khả năng còn phải cử một vị đến hỗ trợ… Hồng Nguyệt Chi Chủ hiện tại không dám tùy tiện rời đi, cho nên săn giết người này là cơ hội hiếm có được!”
Vẫn phải giải thích thêm vài câu để cho bọn họ biết chuyện này không có nhiều nguy hiểm, cần đối phó chỉ có một vị thất giai này, mà Hồng Nguyệt Chi Chủ bát giai sẽ không dám xuất hiện, nếu không…liền bị trộm nhà?
Thời điểm nguy hiểm nhất chính là trong quá trình chiến đấu, cùng với sau khi giết chết đối phương, Bát giai Chi Chủ có điên cuồng hay không, mặc kệ hậu quả, trực tiếp mạnh mẽ xuất hiện!
Hòe Vương chấn động trong lòng!
Ngọa tào!
Thật sự có dạng này?
Trước đó hắn ta cũng nghĩ như vậy, nhưng giờ phút này được nghiệm chứng thì lập nghĩ đến cái gì, thế là vội vàng nói: “Chuyện này quá nguy hiểm, đương nhiên, chúng ta không rõ thực lực Ngân Nguyệt Vương lắm, cho nên không dễ nói nhiều, nhưng vì an toàn của Ngân Nguyệt Vương, ta cùng Thiên Cực tiền bối có thể lập tức dung nhập vào Ngân Nguyệt Vương.
Cái này… Trong trường hà! Một mặt che lấp khí tức bản nguyên, một mặt gia tăng thực lực cho Ngân Nguyệt Vương!”
Đế Tôn tứ giai lại dám đi săn giết thất giai, chỉ nhìn vào điêm này thì Ngân Nguyệt Vương đáng giá để bọn họ đánh cuộc một phen, nói không chừng còn có thể kiếm được một khoản lớn!
Về phần nguy hiểm. . .
Lúc nào mà không nguy hiểm?
Tân Võ không nguy hiểm?
Hỗn Độn không nguy hiểm?
Ai quan tâm cái này!
Tất cả nguy hiểm, cho nên phải tranh thủ kiếm được món hời lớn.
Lý Hạo khẽ giật mình, rồi lắc đầu.
Trường hà của hắn không dung những người khác.
Hòe Vương thấy thế thì có chút thất vọng, thật đáng tiếc!
Thế nhưng. . .
Sau một khắc, hắn ta cắn răng nói: “Vậy liền dung hai vị Đạo Chủ đạo hà, tiêu trừ khí tức bản nguyên, để trong lúc tránh né không bị người phát hiện!”
“. . .”
Lý Hạo sửng sốt, sau đó nhìn thoáng qua đối phương, lại nhìn nhìn Thiên Cực, rồi nhanh chóng đáp: “Tùy các ngươi. . .
Chúng ta đi trước, các ngươi cẩn thận một chút!”
Dứt lời, trực tiếp cùng Không Tịch biến mất.
Lĩnh vực hiển hiện, Tịch Diệt Chi Giới hiển hiện.
Không Tịch cũng không thể chờ đợi, y nào có tâm tư quản những người này.
Mà Hòe Vương nhìn bọn hắn rời đi, lại nhìn Thiên Cực, ánh mắt Thiên Cực cũng lóe lên một cái, cấp tốc nhìn về phía phân thân: “Hai ta dung hợp! Lập tức, nhanh lên, sau đó dung nhập vào trong đạo hà!”
Phân thân trợn trắng mắt.
Ta mẹ nhà hắn liền biết!
Quả nhiên, trước đó chính là chướng mắt Hồng Nhất Đường bọn hắn, hiện tại Lý Hạo tới, ngay từ đầu cũng không có lên tiếng, chờ đế lúc hai người này quyết định đi liên thủ săn giết thất giai. . . thì bản tôn liền không quan tâm.
Ngươi tin bọn hắn có thể thành công không?
Tất nhiên là không tin!
Nhưng mà, hiện tại dung hợp xem như là đưa than trong ngày tuyết, thật sự chờ mấy người này thành công, săn giết được thất giai…Khi đó lại dung hòa, cũng không phải đưa than trong ngày tuyết, mà đó là không biết xấu hổ!
Nếu Lý Hạo không làm, vậy liền lùi lại mà cầu việc khác, song đạo vũ trụ sao?
Nhìn không tệ!
Cũng được đi!
Miễn cưỡng xem như lẫn vào trận doanh Ngân Nguyệt.
Thừa dịp hiện tại Đế Tôn không nhiều lắm, ba người kia hình như cũng là hộ ngoại lai, xác suất lớn còn không bằng chúng ta, mà chúng ta tốt xấu gì cũng là người Tân Võ, phân thân ở đây tự nhiên có thêm vài phần thân cận, ngoại trừ mấy vị Ngân Nguyệt bản địa này, hai chúng ta coi như là tiền bối, thân phận cao.
Trong nháy mắt, hai người đều đã có quyết định.
Trước dung lại nói!
Ngoại giới.
Trong Hỗn Độn.
Không Tịch hơi có vẻ khẩn trương, Lý Hạo cũng thế, Không Tịch nhìn về phía hắn: “Mượn lực?”
“Không có mượn!”
Mượn cọng lông, nhục thân Xích Vân đều bị mình hòa tan, tiến nhập vào tứ giai, bây giờ còn muốn đi đâu mượn lực.
Không Tịch khẽ nhíu mày, vậy làm sao bây giờ?
Lực lượng tứ giai của Lý Hạo cũng không có thương tổn gì với đến thất giai.
Lý Hạo cười một tiếng: “Không có việc gì, nhìn xem đi!”
Không Tịch nghe vậy cũng không nói thêm lời, hai người mạo hiểm trong dư ba năng lượng nổ tung, nhanh chóng bay về hướng chiến trường, Tịch Diệt chi giới cùng lĩnh vực không ngừng rung động, cùng lúc đó, thâu thiên chi pháp cũng không ngừng vận chuyển, nhanh chóng chạy tới hướng bên kia.
Càng xa xôi.
Kiếm Tôn thở dốc một trận, nhìn về phía vị đối diện, đối diện là Đế Tôn thất giai, trên thân hiện ra từng đạo vết rách.
Đủ chưa?
Kiếm Tôn, thật sự rất mạnh.
Nếu y đến thất giai thì mình tuyệt đối không phải đối thủ, điểm này trăm phần trăm không thể nghi ngờ.
Đáng tiếc. . .
Mặc dù ngươi không phải Nhất Kiếm Hùng, nhưng có vẻ cũng chỉ có thể kiên trì đến bây giờ.
Trường Sinh Kiếm, ngươi nhất định phải chết!
Mà Kiếm Tôn hiện tại hơi nhíu mày, y nhìn về nơi xa, chút thời gian này liệu mấy tên kia có thể trốn xa được hay không?
Tiêu hao quá lớn, thật đấu không lại thất giai!
Đáng tiếc lại không có cách, chính mình chỉ có thể chạy trốn.
Nếu như cho ta thêm một chút lực lượng, lại cho ta khôi phục một đoạn thời gian, vậy lão tử nhất định sẽ mài chết ngươi!
Mặc dù đáng tiếc, thế nhưng không có cách nào.
Y cũng biết cơ hội khó được, nếu bỏ qua. . .
Thì chỉ có đợi lần sau.
Y muốn chạy trốn!
Phân thân lão Trương nhanh chóng tự bạo, tạo cho ta chút cơ hội, nếu không muốn chạy trốn cũng không dễ dàng đâu.
Bên ngoài chiến trường.
Một vị lão nhân khẽ rung động thân thể, ông ta chuẩn bị tạo ra chút động tĩnh, để Lý Trường Sinh có cơ hội chạy trốn, nếu không Phương Bình biết Lý Trường Sinh xảy ra chuyện ở nơi này, trở về sẽ bổ ta một đao.
Sau một khắc, phân thân bỗng nhiên quay đầu, thấy được một phương giới vực, thì hơi ngẩn người ra.
Cái này. . .
Hai gia hỏa này là ai vậy?
Lý Hạo cười cười, há miệng: “Chí Tôn tiền bối, chúng ta vào xem một chút!”
Ngân Nguyệt Vương?
Trong nháy mắt, phân thân liền hiểu.
Hai gia hỏa này muốn đi vào?
Mà bên trong, đột nhiên truyền đến một tiếng gầm thét: “Giết!”
Tín hiệu tới, Trường Sinh Kiếm nóng nảy là đang chất vấn ta chưa tự bạo sao?
Ta không chịu nổi!
Phân thân Chí Tôn nhìn thoáng qua hai người, rất nhanh liền gật đầu: “Coi chừng. . .
Người trẻ tuổi chính là không giống nhau.”
Thật là cuồng vọng!
Tốt, càng ngông cuồng hơn ta cũng đã gặp.
Nếu tự tin như vậy. . .
Thì cứ đi thử xem.
Cùng lắm thì từ một chạy, biến thành ba chạy, hình như cũng không có gì.
“Chuyện không thể làm thì phải lập tức chạy! Đi theo Lý Trường Sinh, kinh nghiệm chạy trốn của hắn rất phong phú, thậm chí có thể đào hang trong Hỗn Độn. . .”
Lý Hạo cùng Không Tịch đã tiến vào vòng chiến đấu, mới nghe được một tiếng trấn an kia.
Có thể đào hang trong Hỗn Độn…đây là đang khen ngời sao?
Thực sự là. . .
Không giống với Tân Võ!
Chương 2609: Tan thành mây khói 1
Kiếm quang!
Vô số kiếm quang.
Giờ khắc này, bên trong vòng chiến đấu giống như đưa thân vào biển kiếm.
Vạn đạo hội tụ.
Kiếm, giống như có sinh mệnh.
Hoặc quang minh, hoặc hắc ám, tàn phá Kiếm Vực, phá toái Hồng Nguyệt dục vọng chi vực, tất cả kết hợp lại với nhau, giống như hóa thành thế giới, biến thành dục vọng kiếm hải đặc thù.
Kiếm, có sinh mệnh.
Có dục vọng!
Có tham lam!
Thứ Lý Hạo đang nhìn thấy là kiếm đấu với kiếm, một bộ phận kiếm bị dục vọng ăn mòn, phản bội chủ nhân, một bộ phận kiếm như vệ sĩ trung thành, đang chém giết.
Nơi này hội tụ hai loại Đạo Vực.
Bên trong Đạo Vực bộc phát chiến đấu, Trường Sinh Kiêm lục giai công phạt vô song.
Mà Đế Tôn thất giai của Hồng Nguyệt cũng có chỗ đặc biệt, vô số kiếm ý phản chiến đang phản sát Trường Sinh kiếm ý.
Rõ ràng chỉ là hai người chiến đấu, nhưng nhìn từ bên ngoài lại thấy một mảnh Hỗn Độn.
Đến khi chân chính đi vào thì lại không giống như trước.
Hoàn toàn khác biệt!
Lúc này, giống như có hai quân chém giết, bên trong có quá nhiều thứ, xen lẫn phản bội, đào ngũ, dũng mãnh, không gì không phá, cùng với dục vọng chi tâm tung hoành khắp nơi.
“Tru sát Trường Sinh Kiếm!”
“Ngươi sẽ thu hoạch được danh lợi, tài phú, nữ nhân, thực lực, trường sinh bất tử. . .”
Giờ khắc này, trong đầu giống như hiện ra vô số ý nghĩ như vậy, khiến tư duy của Lý Hạo lâm vào trạng thái đình trệ ngắn ngủi.
Đó là ảnh hưởng mà Đế Tôn thất giai mang tới.
Nếu tâm chí không kiên, nếu thực lực không đủ cường đại thì căn bản không thể tiến vào nơi đây, sau đó rất nhanh bị dục vọng ăn mòn, hóa thành khôi lỗi Hồng Nguyệt.
Đây chính là thất giai!
Bình thường những vị Đế Tôn trung giai đến đối phó với thất giai, chưa nói thực lực ngươi như thế nào, mà chỉ cần ngay lúc ngươi tiến vào liền có khả năng bị mê hoặc, đợi một lát sau sẽ hoàn toàn mất đi suy nghĩ, hóa thành khôi lỗi và trở thành công cụ của đối phương.
Cỗ Hồng Nguyệt chi lực này, thậm chí không chỉ ảnh hưởng đến thân thể cùng ý nghĩ, mấu chốt chính là cỗ đạo lực đặc thù này, đang thẩm thấu đại đạo chi lực, nói cách khác, thay đổi ngươi từ trên bản chất.
Đại đạo làm phản ngươi!
Đối với Đế Tôn, còn có cái gì nghiêm trọng hơn sao là so với đại đạo bị người ăn mòn?
Giao thủ với Hồng Nguyệt Đế Tôn, Lý Hạo không phải là lần đầu tiên, từ lúc bắt đầu thực cốt, đến ra tinh môn giết một vị tam giai, rồi đến cách đây không lâu giết một vị tứ giai, tổng cộng hắn đã giết ba vị Hồng Nguyệt Đế Tôn.
Nhưng ngày hôm nay, lần đầu tiên gặp phải Hồng Nguyệt Đế Tôn cao giai, Lý Hạo lúc này mới hoàn toàn hiểu ra, vì sao Hồng Nguyệt là một phương đại thế giới, còn là đại thế giới đỉnh cấp.
Hồng Nguyệt đạo, hình như cũng không có chỗ quá mức đặc thù.
Lực công kích giống như bình thường, chỗ huyền bí cũng không có bao nhiêu.
Nhưng đó là lúc trước cảm thụ không sâu như vậy, hôm nay lại có chút cảm ngộ, Hồng Nguyệt chi lực này sẽ trực tiếp thẩm thấu đại đạo của ngươi, thậm chí đại đạo vũ trụ của ngươi, trực tiếp xâm nhập ngươi, đem ngươi hóa thành khôi lỗi, hóa thành nô lệ, căn bản đi xâm lấn… Đạo như vậy, còn chưa đủ đặc thù sao?
Nếu là một vị cường đại tồn tại, xâm lấn một phương đại đạo vũ trụ, thậm chí có thể trực tiếp đem toàn bộ đại đạo vũ trụ hóa thành Hồng Nguyệt lĩnh vực!
Nói như vậy còn không mạnh sao?
Dục vọng là thứ mỗi người đều không thoát khỏi, ngươi chỉ cần có dục vọng, ngươi sẽ bị Hồng Nguyệt đại đạo thẩm thấu, đây là bản năng sinh linh nguyên thủy, cho dù ngươi theo đại đạo vô tình, thì ngươi cũng có dục vọng.
Không ai có thể tránh né!
Giờ khắc này, Lý Hạo dừng bước, Không Tịch cũng dừng bước.
Hai vị tu sĩ đều được lĩnh vực hàm chứa, tịch diệt chi lực tràn lan, đem bốn phía hóa thành một cái lỗ trống khu vực nho nhỏ, trên mặt hai người đều hiện lên một chút ửng đỏ.
Đó là Hồng Nguyệt chi lực ảnh hưởng tới.
Còn chưa triệt để tiến vào chiến trường, nhưng vị Đế Tôn thất giai này liền cho bọn hắn một bài học, những cuồng nhân như các ngươi khi đối mặt với Đế Tôn cao giai thì phải giữ lòng tôn tròng cùng kính sợ.
Cùng một thời gian.
Vị Đế Tôn thất giai còn đang chiến đấu với Trường Sinh Kiếm, hơi ngưng mi, nhìn thoáng qua bên ngoài.
Trường Sinh Kiếm cũng nghiêng đầu nhìn lướt qua.
Hai vị cường giả kỳ thật đều cảm nhận được có người tiến vào chiến trường của bọn họ, không phải tồn tại quá mạnh.
Nhưng lại có chút tồn tại đặc thù, hai người bọn họ giao thủ, trên thực tế gần giống hai vị thất giai giao thủ.
Nhưng bây giờ, có người xâm vào chiến trường của bọn họ.
Lá gan rất lớn!
Nhưng hơi có chút không cẩn thận, cho dù là Đế Tôn lục giai, thì khả năng cũng không tiến vào được vòng tròn hạch tâm, trước khi tiến vào đã bị quấy nát triệt để, hóa thành đại đạo chi vực nuôi dưỡng.
Ai tới?
Trường Sinh Kiếm kỳ thật có chút suy đoán, bởi vì hắn cảm nhận được một ít khí tức đặc thù, cái loại cảm giác này… Hình như là kiếm ý.
Kiếm ý trong xương cốt.
Đó là người của thế giới Ngân Nguyệt, trời sinh đã có, đạo mạch của bọn họ kỳ thật chính là một thanh kiếm, đại đạo vũ trụ của bọn họ, hình dạng cuối cùng, cũng là một thanh kiếm.
Đối diện, vị Hồng Nguyệt Đế Tôn vô cùng lạnh nhạt.
Cũng không thèm để ý!
Vì người không phải Đế Tôn cao giai.
Hình như cũng không phải người Bản Nguyên, khí tức của thế giới Bản Nguyên cũng coi như cực kỳ rõ ràng, tới tốt lắm, nếu là đám người Huyết Đế Tôn kia thì gã liền cảm giác được, dù sao ít nhiều cũng có chút kiêng kỵ.
Một Kiếm Tôn đã khó chơi như vậy, khiến cho gã không thể không kiêng kị người Tân Võ.
Thế nhưng. . .
Không phải!
Đã như thế, cũng không phải Đế Tôn cao giai, vậy không cần quá mức kiêng kỵ, gã cũng không cảm giác được các loại khí tức đại đạo như Quang Minh, Vân Tiêu, nếu không cũng sẽ kiêng kỵ một hai.
Thế nhưng Lý Hạo và Không Tịch đều không có đại đạo vũ trụ, Không Tịch cũng không có, đại đạo vũ trụ của y chính là Tịch Diệt Chi Giới.
“Không biết sống chết!”
Gã biết, người vừa tới không phải là bên mình.
Mà phía bên mình chỉ có Đế Tôn của Hồng Nguyệt.
Hiện tại, có thể có Hồng Nguyệt Đế Tôn chạy tới, nhưng Thế Giới Hồng Nguyệt cách bên này còn có một khoảng cách, Đế Tôn cao giai không tới, mà Đế Tôn trung giai dù có tốc độ nhanh, cấp tốc đuổi tới thì vẫn có chút khó khăn.
Nếu không phải bên mình, nếu không phải Tân Võ bên kia tìm tới, thì chính là một ít du hiệp không biết sống chết, muốn nhặt tiện nghi.
Những du hiệp như châu chấu kia, lá gan cũng rất lớn.
Là Đế Tôn cao giai, trước khi gặp phải Kiếm Tôn, thì gã căn bản không đem bất luận những thứ không phải Đế Tôn cao giai để vào mắt, cho dù hiện tại, gã cũng không cảm thấy, toàn bộ Hỗn Độn đều là loại tu sĩ như Kiếm Tôn.
Nếu là như thế… Hỗn Độn kia đã sớm rối loạn rồi.
Dạng tu sĩ có thể nghịch phạt thất giai như Kiếm Tôn, dù ở bất kỳ thế giới nào, đều là có một không hai.
Chương 2610: Tan thành mây khói 2
Kiếm Tôn không nói.
Nâng vô hình chi kiếm, huy kiếm, trảm kích!
Kiếm của y xuất chiêu đơn giản, nhìn như bình thường, chỉ là trảm kích đơn giản, nhưng người chân chính hiểu rõ y thì đều biết nó không đơn giản, vạn đạo hội tụ chi kiếm, từ công phạt chi đạo mà nói, gần như không có sơ hở.
Mặc kệ ngươi là đạo thống gì, năng lực gì, trong Vạn Đạo Chi Kiếm của ta, luôn có một kiếm có thể chém ngươi!
Hồng Nguyệt Đế Tôn, hiển nhiên cũng hiểu rõ đạo lý này.
Dù cho gã có Hồng Nguyệt xâm lấn đại đạo, thì kiếm đạo của đối phương vẫn vững như thái sơn, nếu không phải đại đạo chi lực của người này không đủ hùng hồn, không bằng thất giai, thì một khi cùng giai giao đấu, chắn chắn sẽ bị đối phương chém chết!
Vô song chi kiếm!
Song phương ngươi tới ta lui, giờ này khắc này, Hồng Nguyệt Đế Tôn chỉ có thể làm chính là chờ đợi cùng phòng ngự, chờ đại đạo chi lực của đối phương bị hao hết, phòng ngự kiếm ý của đối phương đánh tan đại đạo của mình, sau đó bị y giế
Chỉ cần phòng ngự tốt, hao hết đối phương. . .
Trường Sinh Kiếm hẳn phải chết không nghi ngờ.
Mà gã có nắm chắc như vậy.
Nhanh lên!
Chiến đấu đến bây giờ, Trường Sinh Kiếm này tuy mạnh, nhưng cũng không cường đại đến mức một kiếm chém chết mình, một kiếm chém không được mình, đây chính là thành công của gã.
Bên ngoài.
Hồng quang trên mặt Lý Hạo dần tiêu tán, Không Tịch cũng là một mảnh tĩnh mịch, mặt như xám xanh.
Hai loại vực, hiện lên ở bên người.
Đánh lén, hiển nhiên là không có khả năng.
Trong nháy mắt tiến vào vực của đối phương, bọn hắn liền bại lộ, đối với hai người bọn họ thì đây cũng là một loại đả kích, đổi thành Đế Tôn trung giai bình thường, bọn hắn tới gần đối phương, đối phương cũng chưa chắc biết.
Nhưng thất giai, mang theo Đạo Vực Đế Tôn, ngươi tiến vào vực, chính là bại lộ chính mình.
Cũng giống như đạo vực của bọn hắn, nếu như có người xâm lấn đạo vực của mình, thì nhất định bản thân sẽ biết rõ có người tới, nếu không phải đạo vực hai bên dây dưa cùng một chỗ, thậm chí có chút nghiền nát, Hồng Nguyệt chi vực cường hãn này thậm chí có thể trấn áp bọn hắn!
Đả kích cũng không tính là vấn đề lớn, thật ra giờ phút này hai người đều cảm thấy khá hưng phấn,
Đây chính là cao giai!
Chân chính Đế Tôn cao giai!
Lần này, hai người bọn hắn cũng tốt, Lý Trường Sinh cũng tốt, còn có vị Hồng Nguyệt Đế Tôn kia, bốn người đều có đạo vực, có thể đi tới đi lui trong đạo vực của cường địch cũng là một loại thể nghiệm.
“Hồng Nguyệt thế giới đúng là không tầm thường!”
Không Tịch cảm khái một tiếng, giống như không quá khẩ trương, y chỉ có chút cảm khái, quả nhiên, ta có lẽ đã xem thường Hồng Nguyệt, luôn cảm thấy Dục Vọng chi đạo của Hồng Nguyệt khí mà đi đến nơi thanh nhã.
Thế nhưng đến lúc này, y mới phát hiện mình sai.
Dục vọng là nguyên thủy chi đạo!
Loại đạo này, tuyệt đối không đơn giản, cũng không phải là loại mà mình nghĩ, chỉ có thể dụ hoặc người đại đạo, mà là kích phát dục vọng nguyên thủy của ngươi, từ căn nguyên, từ đạo nguyên, kích phát từ chỗ sâu trong đại đạo!
Lý Hạo gật đầu, đúng là không tầm thường.
Khó trách bên phía Tân Võ, Nhân Vương cực kỳ cường hãn, dễ dàng đánh chết Đế Tôn thất giai, nhưng lại không có trực tiếp đi cường công Hồng Nguyệt.
Dựa theo thời đại Tân Võ mà hắn đến, Nhân Vương là thất giai đỉnh phong, đối phương cũng chỉ là bát giai.
Thất giai đỉnh phong làm bát giai, tại sao Nhân Vương lại không dám?
Dám!
Nhưng Nhân Vương trì trì không đi tấn công Hồng Nguyệt, đây thật sự do lạc đường sao?
Hay là nói, bởi vì kiêng kị!
Hồng Nguyệt Chi Chủ, dù là bát giai thì cũng không hề đơn giản.
Lý Hạo không suy nghĩ nhiều, giờ phút này, trường hà hiện lên, vờn quanh bốn phương, bao phủ mình và Không Tịch, tịch diệt, Sinh Tử Tinh Thần hiện lên, một cỗ đại đạo chi vực nhàn nhạt lại lần nữa bao phủ bọn hắn.
Bên ngoài, từng luồng từng luồng Hồng Nguyệt chi lực đang điên cuồng chảy vào.
Tuy nhiên vừa tiến vào thì liền bị Tịch Diệt Chi Giới của Không Tịch tịch diệt hoàn toàn.
Hai người liên thủ, mà một chút đại đạo chi lực tràn làn sẽ không làm được gì bọn hắn, nếu như một chút này còn không đỡ nổi, vậy hai người nên sớm trở về, tắm rửa đi ngủ, việc mưu toan săn giết Đế Tôn thất giai quả thực là người si nói mộng.
“Tiếp tục?”
Lý Hạo nhìn về phía Không Tịch, Không Tịch mỉm cười, “Đương nhiên!”
Sau một khắc, hai người dậm chân mà đi, tiếp tục tiến lên.
Bốn phía, đại lượng kiếm ý tràn lan nhưng lại không công kịch bọn người Lý Hạo, chỉ là…một bộ phận kiếm ý bị Hồng Nguyệt chi lực xâm lấn, giống như phản quân, đánh về phía vực của bọn hắn.
Tuy nhiên những tạp kiếm ý, Hồng Nguyệt chi lực hỗn tạp này chỉ có thể đối phó với kẻ yếu, còn với bọn hắn thì vẫn không đủ.
Từng đạo kiếm ý làm phản, rất nhanh bị trường hà đánh tan, một bộ phận cường đại hơn tiến vào bên trong trường hà thì lập tức bị Tịch Diệt lĩnh vực hủy diệt mất.
“Ừm?”
Lúc này, Hồng Nguyệt Đế Tôn kia mới để ý tới.
Người đến!
Chẳng những đến mà còn phá vỡ Đạo Vực hợp thể của gã và Kiếm Tôn, từ bên ngoài đi vào.
Thực lực không kém!
Lá gan cũng rất lớn!
Biết rõ là cuộc chiến của thất giai nhưng vẫn dám tham dự vào, gã cũng muốn nhìn xem, rốt cuộc là ai lại ăn gan hùm mật báo, dám can đảm cuồng vọng như vậy!
Trường Sinh Kiếm cũng có chút ngoài ý muốn cùng kinh ngạc.
Có kẽ y đã đoán được ai tới.
Thế nhưng…đây là cuộc chiến của thất giai, mặc dù mình không phải nhưng ít nhất có thể công phạt, nói tới Đạo Vực thì cũng xem là nửa thất giai, nếu Ngân Nguyệt Vương kia tới, vậy lá gan của hắn cũng rất lớn!
Còn có thực lực này cũng nằm ngoài dự liệu của người ta.
Ngay khi hai người đều đang kinh ngạc.
Thì bốn phía, từng luồng từng luồng kiếm ý tản ra, từng luồng từng luồng Hồng Nguyệt chi lực tịch diệt.
Trong nháy mắt, một dòng sông dài hiện lên.
Hai bóng người hiển hiện giữa trường hà, trở thành khu vực trung tâm của phe thứ ba, là hai người, không phải một như dự đoán, hơn nữa… Đạo Hà, Đạo Vực?
Hồng Nguyệt Đế Tôn kia lập tức nhận ra một người, gã nhìn về phía Không Tịch, ánh mắt có chút biến hóa: “Không Tịch! Không, phải gọi Minh Đường, đúng không?”
Quang Minh Thần Tử!
Đáng chết!
Thế nào lại là y?
Không phải y đang ở Thiên Phương đại thế giới sao, tại sao lại xuất hiện ở nơi này?
Khó trách lại cuồng vọng như vậy!
Đương nhiên gã không sợ gia hỏa này, thứ gã lo lắng chính là người ở đây, vậy liệu sẽ có cường giả ở Quang Minh Thần Giới đến?
Vì sao lại đến Hồng Nguyệt vực của ta?
Quang Minh Thần Giới tuy mạnh, nhưng hiện tại lại đang đối đầu với Thiên Phương vực, gần đây Thiên Phương đại thế giới cũng có một chút tình huống, thế nhưng người nào lại xuất hiện ở đây?
Không Tịch lộ ra nở nụ cười: “Vãn bối gặp qua Tỉnh Thần Đế Tôn!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)


![[Dịch] Tuần Thiên Yêu Bộ [Dịch] Tuần Thiên Yêu Bộ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/11/Dich-Tuan-Thien-Yeu-Bo-SE-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Không Khoa Học Ngự Thú [Dịch] Không Khoa Học Ngự Thú](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Khong-Khoa-Hoc-Ngu-Thu-Audio-Truyen.jpg)
