[Dịch] Tinh Môn
Tập 205 : Nguyên Tắc Của Võ Sư Ngân Nguyệt (c1021-c1025)
❮ sautiếp ❯Chương 1021: Nguyên Tắc Của Võ Sư Ngân Nguyệt
“Ha ha ha!”
Tiếng cười truyền vang trên biển cả.
Một đám người tản ra chạy tán loạn, trời cao mặc chim bay, biển rộng mặc cá bơi, quả nhiên trong lòng mọi người đều cảm thấy thống khoái.
Thoải mái!
Ngân Nguyệt võ sư yên lặng đã lâu rồi.
Hôm nay, một đám võ sư đỉnh cấp liên thủ vây giết bá chủ phương đông Từ Khánh, ai mà không cảm thấy thoải mái?
Ai bảo ngươi dám giết Thiên Tàn Cước!
Võ sư Ngân Nguyệt, nói dễ nghe thì chính là một đám cường giả truy cầu tự do, nói khó nghe thì chính là một đám thổ phỉ xấu xa, thế nhưng bọn hắn vẫn có một số ranh giới cuối cùng, chỉ là ranh giới cuối cùng này cũng không quá mạnh mẽ.
Mà việc Từ Khánh ám sát Thiên Tàn Cước đã phá vỡ ranh giới cuối cùng này.
Nếu đổi thành Từ Khánh chính diện đánh giết Thiên Tàn Cước thì có lẽ đám người này sẽ chế giễu Thiên Tàn Cước rác rưởi, làm mất mặt người Ngân Nguyệt, trong trận luận võ lại bại dưới tay của một võ sư nơi khác, bị đánh chết cũng đáng đời.
Chính là một đám người có tiêu chuẩn kép như thế, phức tạp như thế!
Nhưng hôm nay, tất cả đều ở đây.
Cứu viện Lý Hạo!
Võ sư Ngân Nguyệt có thể bị giết, nhưng tuyệt đối không thể bị giết theo cách này, gia hỏa Từ Khánh lấy lớn hiếp nhỏ là chuyện không thể chấp nhận.
Dù là Lý Hạo chủ động tìm phiền toái thì Từ Khánh cũng phải tìm một người cùng thế hệ với hắn để xử lý mới đúng.
Đúng là không biết xấu hổ!
Tiếng cười truyền vang trên biển lớn.
Tiếng cười của Bắc Quyền từ xa xa truyền đến, “Ta đi trước, Lý Hạo, thân là võ sư của Ngân Nguyệt thì phải biết tuân theo quy tắc! Người Ngân Nguyệt chúng ta bị chửi là dân mọi rợ cũng đều là do bọn gia hỏa các ngươi làm bại hoại quy củ.
Tự bảo trọng đi, lần sau gặp lại, ta hi vọng sẽ không phải nhìn thấy cục diện này nữa.
Muốn đánh Từ gia thì tại sao trước đó ngươi không lấy một văn thư từ chỗ họ Triệu kia để làm cớ? Ví dụ như Từ gia tạo phản, Từ gia nuôi khấu tự trọng, cấu kết hải tặc, làm rất nhiều chuyện xấu… Khi đó, ngươi có thể đại biểu cho Vương triều tiêu diệt hắn! Nhưng hành động bây giờ của ngươi có khác gì cường đạo không? Đúng là mất mặt!”
Dứt lời, người đã biến mất.
Bắc Quyền và Bá Đao đều chưa cởi bỏ quá nhiều niêm phong, hai người xuất hiện giao chiến cũng không bao lâu, cho nên căn bản không cần Lý Hạo hỗ trợ trấn áp cái gì.
Bấy giờ đã đánh xong, giết xong, vả lại đám cường giả như bọn họ vẫn luôn ngứa mắt lẫn nhau, cho nên cũng không có chuyện ngồi lại một chỗ để ôn chuyện cũ.
Không ai có tâm tư kia!
Huống chi Viên Thạc còn đang ở đây, bọn hắn không thèm liếc mắt nhìn tới lão già ấy!
Ngay cả chào hỏi cũng không muốn!
Bắc Quyền hoàn toàn không muốn nhắc tới Viên Thạc, Bá Đao lại còn lãnh khốc hơn cả Bắc Quyền, một câu cũng chẳng buồn lưu lại thì đã trực tiếp rời đi.
Không phải người cùng một đường!
Nhìn ở bên ngoài thì giống như cùng một bọn, nhưng nếu thật sự trở lại Ngân Nguyệt, dưới tình huống so sánh thực lực thì nói không chừng ngày mai sẽ có tin tức Bá Đao đánh chết Bắc Quyền, Bắc Quyền đánh chết Quang Minh Kiếm, Quang Minh Kiếm đánh chết Nam Quyền….
Đúng, chính là buồn cười như vậy đấy!
Hai người bọn hắn có thể đi, nhưng Địa Phúc Kiếm và Quang Minh Kiếm lại không thể rời đi, hai người này đã giải phong rất nhiều, hiện giờ còn cần Lý Hạo giúp đỡ trấn áp mới được.
Cho nên giờ khắc này, một nhóm bốn người một chó đang tụ tập lại cùng một chỗ.
Nét mặt Viên Thạc lộ rõ vẻ trào phúng và khinh thường!
Tuy thực lực ông không bằng hai người bọn họ nhưng ông vẫn tỏ thái độ rất rõ ràng, thậm chí còn lười nhìn hai người này, mà Địa Phúc Kiếm và Quang Minh Kiếm cũng thế, không buồn quan tâm đến Viên Thạc.
Thực ra Địa Phúc Kiếm còn đỡ một chút, nhưng Quang Minh Kiếm thì hoàn toàn không thèm nhìn đến ông ta, bởi vì nàng biết nếu mình mà nhìn Viên Thạc thì Viên Thạc chắc chắn sẽ trưng ra dáng vẻ cười lạnh như thể muốn giết chết nàng.
Hiển nhiên, lão già này là vì ghi thù.
Bởi vì Quang Minh Kiếm đã từng khi dễ Lý Hạo.
Bấy giờ, Lý Hạo cũng cảm nhận được bầu không khí hết sức cổ quái, rõ ràng mấy vị này vừa mới liên thủ giết địch xong, phối hợp tương đối ăn ý, thế nhưng ngay khi kẻ địch vừa ngã xuống xong thì có vẻ bọn họ lại muốn quay đầu nội chiến một trận ra trò.
Hồng Nhất Đường còn tốt, nhưng nhìn sư phụ nhà mình xem, trông cứ như căm thù đối phương lắm thì phải.
Hồng Nhất Đường thì vẫn bình chân như vại, một chút cũng không hoảng hốt, cứ như vậy nhàn nhã du đãng trên Đông Hải.
Mà Viên Thạc thì lại liên tục cười lạnh.
Hồng Nhất Đường biết tại sao ông ta tỏ thái độ như thế, trên mặt gã không biểu hiện gì nhưng trong lòng gã lại đang thầm chế giễu.
Ngươi cứ việc ghen ghét đi, có phải cảm thấy đồ đệ của mình sớm sẽ chạy mất đúng không?
Ha ha!
Ai bảo ngươi tự mình chạy tới Trung Bộ, nếu không phải lần này kịp thời xuất hiện thì chỉ thêm một đoạn thời gian nữa thôi, đồ đệ của ngươi sẽ trở thành đồ đệ của ta.
Đương nhiên, Hồng Nhất Đường cũng không quá truy cầu, mẹ nhà hắn, gia hỏa Lý Hạo đúng là rất biết gây chuyện, chống đỡ không được thì lại gọi gã đến chống thay.
Hồng Nhất Đường cảm thấy, gia hỏa này còn hiếu chiến hơn cả Viên Thạc.
Cũng tốt, cứ để cho Viên Thạc đi với tiểu tử đó đi!
Một nhóm bốn người một chó, trừ Hắc Báo một mực rên rỉ thống khổ, còn lại Lý Hạo và Viên Thạc đều thụ thương không nhẹ, Hồng Nhất Đường và Quang Minh Kiếm thì vì giải phong nên ngũ tạng cũng có chút gánh không nổi, nhưng tất cả bọn họ đều đang gắng gượng không kêu rên.
Lúc không có người thì còn có thể kêu to một chút.
Nhưng lúc có người, nhất là mấy gia hỏa này vốn không hợp nhau, cả đám đều ôm quan điểm dù có thua người thì cũng không thể thua trận, vậy nên tuy thống khổ muốn chết cũng tuyệt đối không ai rên rỉ tiếng nào.
Lý Hạo thấy mọi người không lên tiếng thì đành phải chủ động mở miệng nói chuyện: “Đi đâu chữa thương đây?”
Cũng phải tìm một chỗ đàng hoàng chứ đâu thể bay mãi trên biển được!
Ba người các ngươi ai ai cũng bày ra bộ dáng lãnh khốc làm gì, lo mà tìm một nơi chữa thương tử tế đi còn hơn.
“Hỏi hắn!”
Quang Minh Kiếm và Địa Phúc Kiếm đồng thời nhìn về phía Viên Thạc.
Viên Thạc hơi có vẻ đắc ý, Hồng Nhất Đường lại thản nhiên nói: “Một người đào mộ đào hang mấy chục năm, cứ điểm nhiều, khắp nơi đều có, nói không chừng còn đào ra tới biển, hẳn là có một chỗ tốt.
Chắc hẳn hắn đã từng tới đại lục phía Đông cũng như Đông Hải, bằng không làm sao có thể xảy ra ẩu đả với Từ Khánh?”
Viên Thạc lạnh nhạt đáp trả: “Đừng tưởng mình tháo gỡ được vài cái gông xiềng thì liền không coi ai ra gì! Ngươi có thể nghị luận chuyện riêng của ta sao?”
Địa Phúc Kiếm bình tĩnh đáp: “Cũng đúng, lần sau ta sẽ không nói vậy nữa.
Nói chung dù sao ngươi cũng đã lớn tuổi, phải kính lão một chút, ta nghe theo ngươi, Viên đại ca nói có đúng không?”
“…”
Chương 1022: Vở Kịch Lớn Của Vương Triều
Lý Hạo không dám hé nửa lời, hai người này sẽ không định đánh nhau ngay tại đây đó chứ?
Hình như trước kia chưa từng đánh mà.
Còn có, bình thường tính tình của Hồng Nhất Đường rất được, nhưng tại sao hôm nay lại bày ra dáng vẻ thiếu đánh như vậy?
Lời lẽ câu nào câu nấy đều có ý vị khiêu khích.
Về phần sư phụ nhà mình… Lão ma đầu vẫn luôn kiêu ngạo là chuyện hết sức bình thường, không ngoài dự liệu của hắn.
Còn Quang Minh Kiếm thì hệt như người vô hình, nàng chẳng nói tiếng nào, có điều lại lẳng lặng cười trên nỗi đau của người khác, dáng vẻ như thể chỉ thiếu chút nữa là đứng dậy hô hào: Đánh nhau đi, đánh nhau đi!
Quả nhiên, Ngân Nguyệt võ sư đều là những kẻ không bình thường.
Trong lòng Lý Hạo thầm mắng.
Thiên Kiếm cũng là kẻ không coi ai ra gì, trừ trước đó có nói được một câu với Viên Thạc, còn lại những người khác đến cơ hội nhìn ông cũng chẳng có.
Người ta dùng một kiếm trấn áp lão Quốc công xong liền quay đầu rời đi.
Còn Bắc Quyền thì thoạt nhìn quy củ, nhưng lời lẽ có chút dối trá.
Bá Đao lại quá lãnh khốc, phách lối.
Nói chung thì theo Lý Hạo, những người này đều không quá bình thường, có điều người ta đã bỏ công đến giúp thì đương nhiên hắn vẫn thấy rất phấn khích.
Không hổ là người Ngân Nguyệt, ra ngoài còn gặp được đồng hương khiến hắn không khỏi xúc động đến muốn bật khóc, nhất là mấy vị đồng hương này còn cực kỳ đáng tin cậy.
Viên Thạc hừ một tiếng, lười đôi co với Hồng Nhất Đường.
Ai bảo đồ đệ nhà mình đang ở ngay đây, ít nhiều ông cũng phải khắc chế bản thân một chút.
Dù sao thì ông cũng đã duy trì thiết lập cao nhân đắc đạo, đệ nhất học giả một phương suốt bấy lâu.
Xây dựng hình tượng là việc không dễ dàng gì, mà Lý Hạo thì vẫn luôn tin tưởng ông là người hiền lành tốt bụng, ông không thể tùy tiện phá vỡ thiết lập hình tượng của mình được.
Mà Lý Hạo thì… Trước kia đúng là hắn từng nghĩ như vậy, nhưng hiện tại thì quên đi.
Phải công nhận là lão sư vào vai quá tốt.
Nhưng hắn đã nghe được rất nhiều lời đồn về ông, bây giờ mà hắn vẫn còn tin tưởng lão sư là người hiền lành, hào hoa phong nhã thì Lý Hạo hắn chính là đồ đần.
“Đi, tới Đông Tân đi, bên kia ta có căn nhà nhỏ, bất quá đã nhiều năm không tới, không biết nó có còn ở đó không hay đã bị người chiếm mất.”
Địa Phúc Kiếm nghe vậy liền lộ ra dáng vẻ ‘Ta biết ngay mà’.
Một đoàn người cấp tốc phi nhanh, bay thẳng về hướng Đông Tân.
Mà giờ khắc này, tin tức đã lan ra.
Hôm nay, xem như toàn bộ cao tầng Vương triều đã được nhìn một vở kịch lớn.
Tuần Kiểm Ti.
Cục trưởng đã trở về, sau khi xem xong tình báo vừa được gửi tới thì vui vẻ nói: “Ta nói rồi mà, hai hổ tranh chấp ắt phải chết một phương! Chết tốt lắm! Có điều Từ Khánh quá phế, Từ gia cũng quá nhát gan, thế mà không giết chết được một tên võ sư Ngân Nguyệt nào.
Sự kiện này chỉ có náo nhiệt một nửa, đúng là không dễ chịu gì!”
Tốt nhất là chết mấy tên cường giả, ép Ngân Nguyệt và Từ gia liều mạng đại chiến, đánh tới long trời lở đất, sau đó song phương không ngừng tung ra át chủ bài, đánh tới cuối cùng, viễn cảnh đẹp đẽ là Ngân Nguyệt đào ra đồ cổ áp trận, Từ gia cũng móc ra đồ cổ tới phản chiến.
Mấy vị lão cổ đổng xông trận, dẫn tới phương Đông và phương Bắc cũng bị kéo vào vòng tranh chấp này… Đây mới là kết quả mà y muốn thấy nhất.
Thế nhưng không ai biết rõ tâm tư của vị này, mọi người bên dưới đều không lên tiếng.
Tổng bộ trưởng của Tuần Dạ Nhân và phó bộ trưởng Hoàng Long đều đang ở đây, hai vị này đều là phó Cục trưởng của Tuần Kiểm Ti, đương nhiên có tư cách tới tham gia hội nghị cấp cao, họp bàn phân tích xem tầm ảnh hưởng của sự kiện này sẽ lớn tới mức nào.
Dù sao cũng đã chết một vị đại quan kiêm đại tướng nơi biên cương.
Có thể nói Từ Khánh chính là bá chủ phương Đông.
Cho nên bọn họ vẫn phải quản việc này.
Bằng không, uy nghiêm của Vương triều sẽ bị lung lay.
Nói thế nào thì Từ gia cũng là một trong ba vị Quốc công kể từ thời khai quốc đến nay.
Giờ phút này, Hoàng Long chủ động mở miệng: “Cục trưởng, chi bằng bàn tới việc giải quyết hậu quả trước đã.
Lý Hạo và đám gia hỏa Ngân Nguyệt dám trực tiếp giết chết Định Quốc Công, vậy chúng ta nên xử lý như thế nào?”
“Định Quốc Hầu!”
Cục trưởng chỉnh sửa lại lời của y, cau mày nói: “Từ Khánh là kẻ phát động cuộc chiến diệt thành, đây chính là sai lầm của hắn.
Ta mặc kệ hắn là vì tự vệ hay là vì giết địch, tóm lại phương thức này đều không được! Đây chính là xử phạt của Vương triều dành cho hắn và cho Từ gia.
Về sau ngươi đừng nên loạn xưng hô như thế, bằng không đừng trách ta.”
Hoàng Long không nói gì, tại tổng bộ Tuần Dạ Nhân, y còn dám chính diện khiêu chiến với bộ trưởng của mình, nhưng tại nơi này, y không dám tỏ thái độ với vị trước mặt.
Cửu Ti đã thành lập 80 năm, vị này là Cục trưởng Tuần Kiểm Ti đời thứ hai, Cục trưởng đời thứ nhất là cha của đối phương, tại vị 50 năm.
Còn Cục trưởng hiện tại thì nhậm chức được 30 năm.
Mấy vị Cục trưởng của Cửu Ti, không có một vị nào là dễ đối phó.
Cục trưởng nói xong thì cũng không tiếp tục chủ đề này nữa, y lướt mắt nhìn người bên dưới một vòng, cũng không hỏi ý kiến của bọn hắn, y suy tư chốc lát rồi mỉm cười nói: “Như vậy đi, gửi công văn tới cho Ngân Nguyệt, không phải bọn họ nói muốn thăng chức cho Lý Hạo sao? Được, ta đồng ý! Lý Hạo có công diệt trừ tiễu phỉ, tiêu diệt đạo tặc Đông Hải, xứng đáng thăng chức!”
Sắc mặt Hoàng Long biến hóa.
Mà sau một khắc, Cục trưởng lại nói: “Mặt khác, ra lệnh truy nã đám người Địa Phúc Kiếm, Quang Minh Kiếm, Bắc Quyền, Bá Đao, lão ma Ngũ Cầm.
Năm tên này dám liên thủ đánh giết Định Quốc Hầu, tội ác cùng cực, để Quân Pháp ti trực tiếp xuất động Thiên Tinh quân vây quét, yêu cầu Bình Nguyên Vương hiệp trợ, Hoàng thất cũng có nghĩa vụ giải quyết đám phản tặc này!”
“Nếu Lão Quốc Công vẫn còn sống, mà con của hắn lại chết rồi… Như vậy đi, bảo lão Quốc Công lại chọn một nhi tử kế thừa tước vị Định Quốc Hầu, dù sao con của hắn cũng không ít, Hầu vị vẫn thuộc về Từ gia bọn họ!”
Chương 1023: Truy Nã Võ Sư Ngân Nguyệt
Cục trưởng cân nhắc một lúc, sau đó lại nói: “Đúng rồi, Đông Tân xảy ra loạn phát bắn đạn diệt thành, hiển nhiên Thự trưởng Hành Chính Tổng Thự Đông Tân không thể trốn tránh trách nhiệm.
Bắt đầu từ hắn đến Nguyên soái trú quân, Cục trưởng Tuần Kiểm Ti phân bộ Đông Tân, bộ trưởng Tuần Dạ Nhân phân bộ Đông Tân, toàn bộ bị cách chức!”
“Còn nữa, Thiên Kiếm sơn trang bên kia… Thôi bỏ đi, tuy Thiên Kiếm có xuất thủ, nhưng chỉ là cùng lão Quốc Công đối chiến một chiêu.
Đây được xem là Siêu Năng Giả luận bàn, là chuyện thường tình thôi, chúng ta mặc kệ, không cần quản.”
Truy nã võ sư Ngân Nguyệt, cho phép phủ Quốc Công tiếp tục chọn ra người kế thừa tước Hầu vị, chấp thuận cho Lý Hạo thăng quan, thu thập những nhân vật đầu não của Đông Tân…
Vẻn vẹn dăm ba câu, vị này đã nhanh chóng đưa ra một loạt quyết sách.
Trông thấy có người tỏ ý muốn phản bác, vị Cục trưởng Tuần Kiểm Ti này liền vỗ bàn một cái, đoạn nói: “Cứ làm như thế đi! Chỉ là sự tình lớn hơn cái rắm một chút mà thôi.
Tuy rằng chết một vị Hầu gia thì chính là tổn thất đối với Vương triều, nhưng ai bảo Từ Khánh làm người không quá thuận mắt.
Cứ để Hoàng thất truy phong một chút là được.
Hoàng Long, lát nữa ngươi đến Hoàng thất bên kia xin ý chỉ truy phong đi!”
Sắc mặt Hoàng Long biến hóa, nhưng y vẫn nhanh chóng gật đầu, có điều trầm mặc một hồi, cuối cùng y vẫn mở miệng hỏi: “Cục trưởng, việc thăng chức cho Lý Hạo liệu có nên thương thảo lại một lần không?”
Tuần Phủ là chức đại quan!
Chính là đại nhân vật trong hệ thống quan lại của Tuần Kiểm Ti!
Trước đó Hầu Tiêu Trần cũng từng là Tuần Phủ, Khổng Khiết cũng thế.
Dưới tình huống bình thường thì một hành tỉnh chỉ có hai vị Tuần Phủ, hơn nữa còn phải xem Cục trưởng Tuần Kiểm Ti và bộ trưởng Tuần Dạ Nhân tại địa phương có thực lực mạnh hay không.
Nếu yếu thì chỉ nên chọn một trong hai.
Kỳ thật dựa theo đẳng cấp mà nói thì Hoàng Long y cũng chỉ là Tuần Phủ, chỉ là tại Thiên Tinh thành, người ta không quá xem trọng chức vụ, mà là nhìn vào thực chức cùng thực lực.
Cục trưởng Tuần Kiểm Ti nhìn y, dường như có vẻ hơi nghi hoặc, thế nhưng rất nhanh, Cục trưởng đã mỉm cười hỏi thẳng: “Thế nào, ngươi có ý kiến gì à?”
“Không phải…”
“Nếu đã không phải thì cứ làm như thế đi!”
Cục trưởng Tuần Kiểm Ti lại nói: “Đúng rồi, ta quên mất ngươi vẫn là Đô đốc phương Bắc Tuần Dạ Nhân, giao cho ngươi một nhiệm vụ, truy nã ngũ đại tặc! Ngươi cứ giết chết được một tên thì thưởng một tên!”
Trong nháy mắt, sắc mặt Hoàng Long khó coi hệt như đối phương vừa bắt y ăn phân.
Thế nhưng Cục trưởng nói không sai, đây đích thực là trách nhiệm của Đô đốc phương Bắc.
Truy kích và tiêu diệt đại tặc!
Thế nhưng mẹ nó, trong số năm gia hỏa này thì dù là Viên Thạc yếu nhất cũng đã hết sức cường đại, sau khi ông ta dung hợp ngũ thế thì trực tiếp tăng vọt tới tình trạng Thuế biến kỳ.
Còn chưa kể tên đệ tử của Viên Thạc cũng không yếu.
Có thể đào thoát khỏi tay Từ Khánh, cho dù ban đầu đối phương chưa giải phong thì đó cũng đã là thực lực Thuế biến kỳ, điều này đại biểu Lý Hạo có năng lực đối đầu với cường giả siêu việt cảnh giới Húc Quang đỉnh phong.
Cộng thêm thủ đoạn mà hắn dùng để giết Hồng Hồ Tử… Xem ra dù là Thuế biến kỳ thì cũng phải kiêng kị Lý Hạo một hai phần.
Những kẻ mạnh như vậy thì bảo y làm sao mà đối phó?
Trong lòng Hoàng Long minh bạch, đây là Cục trưởng đang muốn trừng phạt mình.
Tại Cửu Ti này, Cục trưởng nói cái gì thì chính là cái đó, không cho phép kẻ dưới trướng phản bác.
Chỉ là y thật sự không cam tâm!
Đám gia hỏa võ sư Ngân Nguyệt kia xem như tội phạm truy nã mà thôi, trên thực tế bọn chúng cũng không gây ra tổn thất lớn gì.
Mà phủ Quốc Công… Kỳ thật y cũng chẳng quá quan tâm đến Từ gia.
Nhưng Cục trưởng làm như thế rõ ràng có ý phân biệt nặng nhẹ.
Rốt cuộc là vì sao?
Y nghĩ mãi mà vẫn không rõ.
Rõ ràng Cục trưởng Tuần Kiểm Ti và Ngân Nguyệt không có quan hệ gì đặc biệt, chẳng lẽ chỉ là vì đối phương muốn tọa sơn quan hổ đấu thôi sao?
Còn có Hầu Tiêu Trần…
Nghĩ đến điều này, y lập tức đè xuống tâm tư trong lòng, mà ngược lại hỏi sang một vấn đề khác: “Cục trưởng, ta sẽ cố hết sức! Mặt khác, trước đó Hầu Tiêu Trần thân là phó bộ trưởng nhưng lại đại náo Thiên Tinh học viện…”
Cục trưởng Tuần Kiểm Ti giống như đang tự ngẫm vấn đề gì đó, một lát sau, y mới mỉm cười, lên tiếng: “Không sai, mặc dù là chấp hành nhiệm vụ nhưng thái độ của hắn quá mức thô bạo, hơn nữa còn trực tiếp giết chết một vị lão sư trong học viện, đó chính là tội! Hầu Tiêu Trần phải bị thẩm phán.
Nên nhớ, tuy Tuần Kiểm Ti và Tuần Dạ Nhân đều có quyền chấp pháp nhưng cũng không thể lạm quyền!”
Nói đến đây, cục trưởng chợt vỗ bàn một cái, ngữ khí hơi có vẻ phẫn nộ, lạnh lùng nói: “Hầu Tiêu Trần đã quen thói hung hăng khi lãnh đạo Ngân Nguyệt, nhưng đừng quên đây là Thiên Tinh thành! Người dưới nghe lệnh, tước chức vị nhất đẳng của Hầu Tiêu Trần, giáng xuống làm cao đẳng Tuần Thành Sứ! Đồng thời phạt bổng lộc ba năm để răn đe!”
Hoàng Long không khỏi nhíu mày.
Không chỉ y mà một vị phó Cục trưởng bên cạnh cũng thắc mắc: “Cục trưởng, hình như hình phạt này quá nhẹ rồi đúng không? Thiên Tinh học viện là Vương triều Cao đẳng Học phủ do Cửu Ti và Hoàng thất cùng thành lập.
Hầu Tiêu Trần làm vậy là quá mức coi thường uy nghiêm của cao tầng các bên rồi.”
Cục trưởng Tuần Kiểm Ti gật gù, “Cũng đúng! Ta xử phạt hơi nhẹ, đúng là không đau không ngứa thì hắn sẽ không nhớ được giáo huấn…”
Y hơi chần chờ một chút, mà hình như chỉ là đang cố ý chờ đợi cái gì đó, hồi lâu sau, thấy những người trong phòng họp không nói gì, bấy giờ y mới mở miệng: “Không phải hắn còn kiêm nhiệm chức vụ Thiên Tinh Đô đốc sao? Giao trách nhiệm cho hắn, trong vòng ba tháng phải giết được hơn 1000 thành viên của tam đại tổ chức tà năng, trong đó, Tam Dương không được ít hơn trăm vị, Húc Quang không được ít hơn mười vị.
Bảo Hầu Tiêu Trần lấy công chuộc tội… Cứ như vậy đi!”
Lời này vừa nói ra, mọi người tại đây đều đồng loạt biến sắc.
Cục trưởng có ý gì?
Chủ động để Hầu Tiêu Trần đi khai chiến với tam đại tổ chức sao?
Tuần Kiểm Ti chính là một trong số cơ cấu chấp pháp của Cửu Ti kia mà.
Rốt cuộc Cục trưởng muốn làm gì?
Là muốn triệt để khai chiến với tam đại tổ chức, hay là y chỉ muốn mượn đao giết người, nhân cơ hội này diệt trừ Hầu Tiêu Trần?
Bọn họ không rõ ràng bởi vì khả năng nào cũng có thể.
Mà mấy người Hoàng Long đều âm thầm khó chịu, bởi vì làm vậy thì ngược lại Hầu Tiêu Trần sẽ có danh nghĩa chính thức là được Cục trưởng Tuần Kiểm Ti ủng hộ để đối phó với tam đại tổ chức.
Lấy tính cách của ông ta, chắc chắn sẽ nhân cơ hội này mà trực tiếp điều động cường giả Tuần Kiểm Ti và Tuần Dạ Nhân cùng xuất thủ.
Bởi vì đây là mệnh lệnh của Cục trưởng Tuần Kiểm Ti.
Dù là Hoàng Long hay vị bộ trưởng Tuần Dạ Nhân kia thì cũng chỉ là phó Cục trưởng, Tuần Kiểm Ti lại là một trong số các cơ cấu chấp pháp của Cửu Ti.
Quyền uy, lực hiệu triệu hay lực chấp hành đều rất mạnh.
“Được rồi, tan họp đi, nói đến đây thôi!”
Thấy y muốn rời đi, phía dưới có một vị phó Cục trưởng vội mở miệng: “Cục trưởng, còn có một việc không dễ xử lý.”
“Còn có việc?”
“Đúng vậy.”
Người kia nói: “Hành Chính Ti bên kia đưa tin đến, có ý muốn bàn về việc sát nhập cơ cấu, thống nhất chấp hành ở các địa phương…”
Chương 1024: Cảnh Giới Thần Thông
Hành Chính Ti đề nghị, 99 hành tỉnh phía dưới tổ chức một lần cải cách, định ra một vị Tỉnh trưởng, ví dụ như Ngân Nguyệt nên xác lập Hành Chính Tổng Thự chịu trách nhiệm thống soái mọi phương diện, mặt khác tất cả cơ cấu bên dưới đều sẽ thuộc quyền quản hạt của Hành Chính Tổng Thự.
Thậm chí bọn họ còn đề nghị thiết lập chức vụ Tổng đốc – là một chức quan thường trực.
Kỳ thật, hiện tại đã có một vài tỉnh làm như vậy, chẳng hạn như Lâm Giang.
Thăng cấp Hành Chính Tổng Thự, đổi tên lại thành phủ Tổng đốc, chức Tổng đốc sẽ do Thự trưởng Hành Chính Tổng Thự đảm nhiệm.
Cục trưởng Tuần Kiểm Ti bật cười, “Ngại thiên hạ chưa đủ loạn sao? Nhất định phải tạo ra thêm một vị bá chủ địa phương nữa mới chịu? Hay là hắn cảm thấy, hầu hết sự tình ở Hành Chính Tổng Thự bên kia đều là do hắn định đoạt, cho nên dù có loạn một chút cũng chẳng sao, chí ít cũng có thể dựa vào đó mà suy yếu quyền hành của tám Ti còn lại?”
Không ai dám lên tiếng.
Vấn đề này liên quan đến quá nhiều thứ.
Năm đó khi Cửu Ti thành lập, mặc dù trên danh nghĩa thì Hành Chính Ti vốn là cơ cấu đứng đầu, nhưng Quân Pháp Ti và Tuần Kiểm Ti đều không yếu, người trước nắm giữ quân quyền, người sau nắm giữ quyền chấp pháp địa phương, đều là những cơ quan nắm giữ thực quyền cực lớn.
Mấy năm này, Hành Chính Ti muốn thu gom quyền lực lại về dưới trướng, vì vậy nhiều lần đề nghị thành lập phủ Tổng đốc.
Có điều… Đều bị phủ quyết!
Giờ phút này nghe bọn họ nhắc lại đề nghị ấy, Cục trưởng Tuần Kiểm Ti suy tư một phen, cuối cùng lên tiếng: “Cũng không phải là không được! Nhưng không có khả năng trực tiếp bổ nhiệm Thự trưởng Hành Chính Tổng Thự làm Tổng đốc, làm vậy không thỏa đáng.
Thời đại vô vọng, thời buổi này văn nhân đứng lên làm sao đảm đương quyền khuynh một cõi được?”
Lời này vừa nói ra, đám người bên dưới nhao nhao biến sắc.
Có vị quan chức lão luyện thành thục thẳng thắn nhắc nhở: “Thỉnh Cục trưởng phát ngôn cẩn thận!”
Thời đại vô vọng…
Thiên Tinh Vương triều đã thành lập được 200 năm, giờ phút này nhìn lại thì thấy: Cửu Ti phát triển vững chắc, Hoàng thất nửa ẩn mình, trừ tam đại tổ chức siêu năng vẫn thỉnh thoảng ngoi lên quấy rối thì hết thảy đều thái bình.
Thậm chí sau khi khai quật ra không ít kỹ thuật ứng dụng từ trong di tích thì còn có cảm giác cuộc sống càng thêm phồn hoa, tươi đẹp.
Nhưng một trong những người chấp chưởng Cửu Ti lại vừa nói rằng đây là thời đại vô vọng, điều này quả thật khiến người ta thấy sợ hãi.
Mặc dù rất nhiều người cũng len lén nghĩ như vậy, nhưng chí ít không ai dám nói ra khỏi miệng.
“Ha ha ha, được thôi, không nói như thế nữa, nhưng cứ dựa theo ý tứ của ta mà trả lời bọn họ đi.”
Nói xong, y liền xoay người rời đi trước.
Đến tận lúc này, mọi người trong phòng mới nhẹ nhàng thở phào một hơi, mà Hoàng Long cũng thừa dịp than thở: “Cục trưởng chẳng những không xử phạt Lý Hạo mà còn thăng quan chức tước cho hắn, đây không phải là cổ vũ tiền lệ này sao? Ta thấy tên Lý Hạo kia chính là mầm mống gây ra loạn thế.
Các ngươi nhìn xem, mới được bao lâu thôi mà hắn đã giết bao nhiêu người rồi?”
“Nếu không xử lý cho tốt, hôm nay hắn dám xông vào phủ Quốc công thì coi chừng ngày mai hắn dám xông thẳng vào cửa Cửu Ti cũng nên.”
Có người phụ họa cười cười, cũng có người coi như không nghe thấy, cũng có người bình tĩnh lên tiếng: “Cục trưởng đã quyết định rồi, nếu ngươi không phục thì đi tìm ngài ấy tranh luận đi, ở đây nói với bọn ta cũng vô dụng thôi.”
Hoàng Long thầm mắng một tiếng!
Nói được với ngài ấy thì ta còn cần ngồi đây than thở với các ngươi chắc?
Không phải là ta muốn mượn các ngươi liên danh phản đối sao?
Lúc này, vị bộ trưởng Tuần Dạ Nhân vẫn tươi cười ngồi yên như tượng Phật kia bỗng bưng tách trà lên, ung dung đứng dậy đi ra ngoài, từ đầu tới cuối ông vẫn không nói một câu nào, bộ dáng nhàn nhã không gì sánh được, giống như hết thảy mọi chuyện đều không có quan hệ gì với ông.
Những người khác cũng không cảm thấy kinh ngạc.
Bấy giờ, bọn họ mới sôi nổi nghị luận những chuyện khác, ví dụ như sự tình võ sư Ngân Nguyệt điên cuồng và lớn mật như thế nào, mấu chốt ở chỗ đám người này còn có thực lực hết sức cường đại, đã vậy còn có cường giả Đệ lục cảnh xuất hiện,…
Mấy vị quan viên còn đang ở bên này ồn ào nghị luận, rất nhanh đã có tin tức truyền đến.
Một vị quan viên cao cấp vội vã đi vào hội trường, lớn tiếng nói: “Vừa mới rồi bỗng có một tin tức truyền tới, nghe nói đã cấp tốc lan đi khắp các nơi…”
Đám người nhao nhao nghiêng tai lắng nghe, ban nãy bọn họ đóng cửa tập trung họp, còn chưa kịp để ý tin tức bên ngoài.
Rốt cuộc là tin tức gì?
Vị quan viên nọ bị mọi người nhìn chằm chằm tới nỗi có chút tê dại cả da đầu, vội nói: “Bởi vì phương Đông đã xuất hiện cường giả Đệ lục cảnh, cho nên Siêu Năng Chi Thành bên kia đã công khai tin tức, mấu chốt ở chỗ bọn họ đã trực tiếp đặt tên cho cảnh giới này và mau chóng mở rộng rồi.”
Có người khẽ giật mình, sau một khắc, có người mắng: “Siêu Năng Chi Thành? Bên kia nhúng tay vào làm gì? Từ bao giờ đến lượt bọn họ đặt tên?”
Đây không chỉ đơn thuần là vấn đề đặt tên cho cảnh giới mới hay không, mà là liên quan đến việc thống trị lĩnh vực siêu năng.
Coi như có đặt tên thì đó cũng là việc của Tuần Dạ Nhân, bọn họ mới là quan phương pháp định, cơ cấu chấp pháp siêu năng duy nhất.
Mà Siêu Năng Chi Thành, nằm ở Trung Bộ.
Là một tòa thành hoàn toàn của siêu năng giả, xây dựng thành Siêu Năng Chi Thành, trước đây đã từng có người nói với Lý Hạo nhưng lúc ấy Lý Hạo lại không thèm để tới.
Có người vỗ mạnh vào đầu, ảo não nói: “Trong lúc nhất thời không nghĩ tới việc này, kết quả bị bọn hắn vượt lên trước, bọn gia hỏa này… Mẹ nhà nó đúng là hỗn đản! Nói cho ta biết, bọn hắn lấy tên là gì?”
“Cảnh Giới Thần Thông!”
“Cái gì?”
“Cảnh Giới Thần Thông!”
Có người nói lại lần nữa, có người mờ mịt, có người thì khẽ nhíu mày, cũng có người thì như ý thức được gì đó mà sắc mặt khẽ biến hóa.
“Tại sao lại đặt tên này?”
“Có giải thích! Nghe nói, đệ lục cảnh, phá ngũ hai khóa ngũ tạng, dung hợp hai hệ siêu năng, một khi ổn định được cảnh giới thì liền có Thần Thông! Ý nghĩ chân chính là có sức mạnh phá thành diệt quốc…”
Thần Thông!
Giờ khắc này, có người lĩnh ngộ, lạnh lùng nói: “Xem ra, Siêu Năng Chi Thành xuất hiện cường giả cảnh giới Thần Thông ! Ta nói tại sao bọn họ lại không thể tiếp tục chờ đợi, tuyên dương thực lực của mình, hấp dẫn càng nhiều siêu năng giả vào ở, xem ra…. là vì ảnh hưởng của trận chiến phương đông cho nên mới triệt để đi ra ngoài!”
Đệ lục cảnh, bắt đầu không nhẫn nại được.
Chương 1025: Các Nhân Vật Quyền Lực
Theo sự xuất hiện của lão Định quốc công và Thiên Kiếm, nếu lúc này còn không xuất hiện thì Cửu ti cũng tốt, Hoàng thất cũng tốt, tam đại tổ chức cũng được… Những bá chủ kia cũng tốt.
Những người này, những thế lực này, nếu như không có đệ lục cảnh tọa trấn… Đừng nhìn lần này Định quốc công phủ bị tổn thất nặng nề, nhưng chỉ cần một vị đệ lục cảnh cũng đủ để bù đắp tất cả, thậm chì còn có thể thu hút nhiều cường giả và thế lực khác tham gia.
Chẳng qua là vì người ta có tồn tại trên Húc Quang.
Còn về phần Siêu Năng Chi Thành, việc công khai tên cảnh giới mới không phải là điểm mấu chốt mà mấu chốt ở chỗ, đối phương dùng một hình thức không quá khoa trương để nói cho mọi người biết, hãy đến Siêu Năng Chi Thành, chúng ta có cường giả cảnh giới Thần Thông!
Nếu như không có thì tại sao bọn ta lại hiểu rõ như vậy?
Đã không rõ thì sẽ không có cách nào đặt tên cho cảnh giới này được.
Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều hiểu được tâm tư của đối phương, Hoàng Long cũng nhịn không được hừ lạnh một tiếng: “Siêu Năng Chi Thành? So với tam đại tổ chức thì cũng không tốt hơn bao nhiêu, hơn nữa lần này còn muốn đứng ra!”
“Khụ khụ!”
Có người nhẹ giọng ho khan một tiếng, đây là một tòa thành thị tụ tập vô số siêu năng, đặt chân ở Trung Bộ, tồn tại một cách quang minh chính đại, cho nên dĩ nhiên không hề đơn giản như vậy, chúng ta coi chừng trêu chọc phải chuyện thị phi.
Trong chuyện này, mọi người đều biết rõ ai là người đứng sau lưng, cho nên cũng không muốn nói gì thêm nữa.
“Xem ra, cái chết của Từ Khánh sẽ tiếp tục gây ảnh hưởng một thời gian dài, chúng ta cứ chờ xem, nhưng tên đệ lục cảnh kia sẽ lần lượt nhảy ra ngoài, nếu không nhảy ra…thì có lẽ là sợ có người ngấp nghé.”
Có người cười khổ một tiếng, bất đắc dĩ lắc đầu, lại có người cau mày nói: “Vậy… Tuần Kiểm Ti đâu?”
Đúng a!
Các nơi đều có đệ lục cảnh xuất hiện, vậy bên phía Tuần Kiểm Ti sẽ sắp xếp chuyện này như thế nào?
Tuần Kiểm Ti là một trong Cửu Ti, nếu như không có đệ lục cảnh tồn tại thì liệu còn đủ uy nghiêm để nói chuyện sao?
Còn đủ để uy hiếp tứ phương?
Đúng lúc này, một giọng nói như đang nghiền ngẫm vang lên: “Thông báo ra bên ngoài, cha ta, Cục trưởng Tuần Kiểm Ti đời trước đã bước vào cảnh giới Thần Thông, nếu như bên phía Siêu Năng Chi Thành đã công bố tên thì chúng ta cứ tiếp tục sử dụng cái tên này đi!”
Đám người khẽ giật mình!
Cha ngươi?
Cục trưởng đời thứ nhất!
Có người chấn động, nhịn không được nói: “Lão Cục trưởng… Còn sống?”
“Nói nhảm, Cha Từ Khánh còn sống thì cha ta có thể chết sao?”
“…”
Không phản bác được.
Rất nhanh, sắc mặt của mọi người đều thay đổi, lão Cục Trưởng đời thứ nhất còn sống, vậy thì…tám ti khác thì sao?
Thiên Tinh Vương đời trước đâu?
Trong thời kỳ kịch biến cách đầy 80 năm trước, bọn họ đều là những nhân vật quyền lực, lúc đó cũng tầm bốn mươi năm mươi tuổi, hiện tại đã trôi qua 80 năm, tính theo số tuổi thì đều đã hơn 100.
Nếu như trong thời kỳ văn minh cổ đại thì không tính là già.
Nhưng ở thời đại này…đã quá già rồi!
Siêu năng cũng tốt, võ sư cũng tốt, kỳ thật cảnh giới càng cao thì càng nguy hiểm, nhục thân cường đại cũng vô dụng, một khi ngũ tạng yếu ớt thì rất dễ bị bạo tạc.
Làm thế nào mà những người này có thể sống đến tận bây giờ?
Chẳng lẽ…bọn họ dùng Sinh Mệnh Chi Tuyền để nuôi dưỡng cơ thể?
Vậy thì quá đáng sợ!
Mà vị cục trưởng kia chỉ nói một câu như vậy, người cũng không hiện thân liền trực tiếp biến mất.
Tất cả mọi người không nói gì.
Giờ phút này có người tò mò, không biết cục trưởng của bọn hắn có thực lực như thế nào?
Tuy nhìn còn trẻ nhưng vị cục trưởng này cũng đã ngoài 70 tuổi, làm cục trưởng được 30 năm, thực lực tuyệt đối không kém.
Tin tức còn đang được lan rộng.
Danh xưng của đệ lục cảnh bắt đầu được lan truyền với tốc độ chóng mắt, trước mặt Trung Bộ là nơi biết đầu tiên, sau đó truyền đến phương Bắc, quan chức cao tầng dĩ nhiên đã biết, mà những người ở phía dưới thì có lẽ thật lâu mới có thể biết được.
Thần Thông!
Siêu Năng Chi Thành ở Trung Bộ đã đặt tên và giải thích rõ, song năng sinh Thần Thông, đó là một sức mạnh có thể phá hủy thành phố.
Ngân Nguyệt.
Triệu thự trưởng nhìn thoáng qua Hoàng Vũ, Hoàng Vũ suy tư một phen rồi khẽ gật đầu: “Cái tên này cũng không tệ, hiển nhiên là do đối phương đã sớm chuẩn bị.
Ngũ hệ năng, song năng dung hợp, hoàn toàn có thể sinh là một loại năng lực đặc thù, uy lực to lớn…”
Triệu thự trưởng cũng khẽ gật đầu, cười cười: “Còn có, bên phía Tuần Kiểm Ti đã gửi quyết định đến, thăng quan cho Lý Hạo, còn những người khác thì…truy nã tất cả!”
Hoàng Vũ hờ hững nói: “Vậy thì truy nã! Phát văn thư xuống phía dưới, chấp hành mệnh lệnh của Vương triều! Treo giải thường một trăm khối Thần Năng thạch cho người có thể giết một trong năm đại ma đầu!”
“…”
Triệu thự trưởng nhìn vị này, nhất thời không phản ứng kịp, phải qua một hồi lâu ông ta mới cười nói: “Lão Hoàng, ngươi thật sự…quá đáng đấy!”
“Một trăm khối thật sự không ít.”
Hoàng Vũ giống như mãi mới bình tĩnh được như vậy, ông ta nghiêm túc nói: “Ngân Nguyệt nghèo quá, trước đó Lý Hạo muốn 30 ngàn khối, chúng ta nào có nhiều hàng tồn kho như vậy, mà phía trên cũng không nhắc tới chuyện ban thưởng, chúng ta cũng không thể để người ta làm không công, 100 khối Thần Năng Thạch, có thể đổi 100.000 năng lượng thần bí, thậm chí có thể đổi vô số tinh tệ, ai giết được một người thì lập tức sẽ trở thành phú hào!”
Phú hào cái đầu ngươi!
Triệu thự trưởng thầm mắng một tiếng, nhưng trên mặt lại không biểu hiện ra ngoài, chỉ là đang nói đùa.
Đương nhiên, dạng này cũng không tệ.
“Cứ như vậy đi, ban bố xuống phía dưới, công khai ảnh chụp của bọn hắn…Ai giết được một tên, ban thưởng 100 khối Thần Năng Thạch, bên phía Ngân Nguyệt phải giữ gìn quyền thống trị của Vương triều!”
“Hiểu rồi!”
Hai người liếc nhìn nhau, đều nhẹ gật đầu.
Ở bên cạnh, Khổng Thiết một mực không lên tiếng, y giống như đang suy nghĩ cái gì đó, chờ hai người nói xong nhưng vẫn không thấy y nói câu nào thì bọn họ mới mới có chút nghi hoặc: “Lão Khổng, ngươi nghĩ gì thế?”
Khổng Khiết cau mày: “Ta đang suy nghĩ… Thiên Kiếm bước vào Thần Thông so với chúng ta triệt để giải phong thì đến cuối cùng ai sẽ mạnh hơn ai? Theo tin tức, nếu như chúng ta giải phong mà không làm đứt đoạn khóa siêu năng…thì có lẽ không địch được Thần Thông!”
Đây là một chịu khiến người ta rất bực bội!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







