1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Tinh Môn
  4. Tập 195 : Đánh Liều Một Trận (c971-c975)

[Dịch] Tinh Môn

Tập 195 : Đánh Liều Một Trận (c971-c975)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 971: Đánh Liều Một Trận

Hậu viện.

Từ Khánh thấy nhi tử vội vàng vào cửa, kỳ thật lão đã biết xảy ra chuyện gì, lão nhìn thoáng qua nhi tử, muốn nghe xem gã nói thế nào.

Từ Tinh nhanh chóng mở miệng: “Phụ thân, con vừa nhận được tin tức, một đại yêu màu vàng đến từ Khuê Sơn có thực lực Tam Dương tự xưng là long sứ Khuê Sơn đang đến đây! Nói là đến Đông Tâm để bái kiến phụ thân, cùng bàn đại sự.

Phụ thân, ngài cảm thấy…”

Từ Khánh nhìn gã: “Ngươi nghĩ thế nào?”

Từ Tinh chần chờ, sau đó nhanh chóng nói: “Phụ thân, Yêu tộc là dị tộc, bây giờ các phương đều rất cảnh giác, Yêu tộc quật khởi nhanh chóng, hiện tại, trừ Thiên Bằng sơn và Phượng Hoàng sơn ra chưa có thế lực Yêu tộc nào khác lớn mạnh, Yêu tộc cũng đang tìm kiếm cơ hội đột phá, tìm kiếm nhiều lợi ích hơn.

Nhưng cửu ti và hoàng thất cũng không dám hợp tác với Yêu tộc, rất dễ trở thành một vết nhơ.”

Đúng vậy, vết nhơ.

Từ Tinh chần chờ: “Ta cảm thấy… Không đắc tội, không trêu chọc, âm thầm đưa nó vào phủ quốc công, qua loa một trận rồi đuổi nó rời đi.”

Từ Khánh khẽ gật đầu, cười hỏi: “Chỉ vậy thôi sao?”

Từ Tinh không hiểu, không chắc phụ thân mình nghĩ thế nào, đành phải nhắm mắt nói: “Hài nhi ngu dốt, xin phụ thân chỉ giáo.”

Từ Khánh cười, chậm rãi lên tiếng: “Giờ phút này người Yêu tộc tới, hơn nữa còn là đại yêu Khuê Sơn, chuyện này rất có ý tứ.”

“Khuê Sơn phân chia hai đại lục Đông Bắc, bên trong Khuê Sơn có không ít đại yêu Húc Quang, căn cứ vào tình báo của chúng ta, ở đó còn có năm vị đại yêu Húc Quang không thua kém vị kia!”

“Chúng ta nước giếng không phạm nước sông, bọn chúng ở Khuê Sơn, chúng ta ở đại lục, không giao thiệp nhiều.”

“Thế nhưng Khuê Sơn là yếu địa, nếu chúng ta cam tâm an phận tại đại lục phương Đông thì không cần để ý tới Khuê Sơn, nhưng nếu có tâm Bắc tiến, đem binh đến Ngân Nguyệt, đường thủy có nhiều rủi ro, Yêu tộc sống trong nước cũng nhiều, đại quân đi từ Đông Hải vào Bắc Hải rồi lại vào Nguyệt Hải… Có lẽ không an toàn như trên lục địa.”

Từ Tinh nhìn thoáng qua phụ thân, đã hiểu đại khái ý lão, gã vẫn hơi chần chờ: “Thế nhưng nếu tội danh cấu kết Yêu tộc bị chứng thực…”

“Ngu xuẩn!”

Từ Khánh nhíu mày: “Sao lại nói là cấu kết? Bảo ngươi xem cổ tịch, ngươi chưa xem sao? Thời điểm văn minh cổ cường đại, Yêu tộc cũng đã thống lĩnh cho Nhân tộc, Cổ Nhân Vương trấn áp Yêu tộc, Yêu tộc trấn thủ hải vực, trấn thủ đại hà cho Nhân tộc.

Yêu tộc muốn gia nhập chính là khí tượng hoàng đạo!”

Nhưng chính lão cũng hơi nghi hoặc: “Đại yêu Khuê Sơn và Từ gia ta chưa từng giao thiệp gì quá nhiều, vì sao lúc này lại tới tìm Từ gia?”

Lão suy nghĩ một phen rồi nói: “Bây giờ, phủ quốc công thiệt hại quá nhiều cường giả, khiến các phương bất ổn, nếu có thể đạt thành hiệp nghị với Khuê Sơn thì sẽ là một tin tốt không gì sánh được, có thể chấn nhiếp một số người, tối thiểu là mấy đại hành tỉnh tương liên Khuê Sơn tuyệt đối không dám có dị tâm nữa!”

Nếu thật sự đạt thành hiệp nghị thì thậm chí có thể chấn nhiếp quần hùng phương Đông!

Chỉ sợ… Khuê Sơn không có ý tốt.

Sau khi suy tư một phen, lão nói: “Còn nữa, Khuê Sơn Xà tộc vi tôn, lần này kẻ tới không phải Xà tộc, rốt cuộc là bọn họ không coi trọng hay là vì nguyên nhân khác?”

Lần này, đại yêu màu vàng kia tới quá đột ngột, lão cũng có chút nghi hoặc.

Sau khi cân nhắc, lão quyết định: “Ngươi cho người nhanh chóng mang vị đại yêu này đến phủ quốc công, ta muốn gặp mặt nói chuyện cùng nó.

Mà thôi, ngươi đi đàm luận đi!”

Lão không nên lộ diện, cứ dự thính là được, tránh việc đàm phán không thành, không dễ kết thúc.

Lúc này Từ Khánh đang rất khó hiểu, lão khẽ nhíu mày, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó: “Cũng không phải là không có ai nuôi dưỡng Yêu tộc, nên cẩn thận thì hơn.

Ngươi phái Thiên tướng quân nhanh chóng đến Khuê Sơn một chuyến…”

Lão chần chờ, chẳng lẽ lại trực tiếp đến hỏi người ta xem có phải các ngươi phái sứ giả tới không ư?

Nếu là thật thì sẽ xấu hổ cỡ nào.

Người ta phái sứ giả đi, các ngươi nghi thần nghi quỷ, Yêu tộc tính tình nóng nảy, bọn họ có thể đắc tội với đại yêu.

Từ Khánh cũng cảm thấy khó giải quyết.

Nhưng lão là người đa mưu túc trí, trong lòng còn bận tâm có phải có kẻ nào cố ý thúc đẩy Yêu tộc để hãm hại mình hay không?

Suy nghĩ một lát lão mới nói: “Ngươi phái Thiên tướng quân đến Khuê Sơn một chuyến, cứ nói là phụng mệnh đáp lễ, sứ giả đã an toàn đến Đông Tâm thành, phủ quốc công sẽ cố gắng hết sức vì hòa bình giữa Nhân và Yêu…”

Từ Tinh vội vàng gật đầu, đã hiểu ý phụ thân.

Nhưng gã cảm thấy… lão quá mức cẩn thận!

Gã chỉ lo lắng nhân yêu hợp tác sẽ khiến một số người nổi lên địch ý, còn phụ thân thì lại muốn xác định có phải sứ giả Khuê Sơn thật hay không.

Nhưng sau khi nghĩ lại tỉ mỉ thì gã không nói gì.

Nếu chuyện này là giả thì đúng là dễ gây ra chuyện cười lớn.

Xem ra, phụ thân muốn đêm nay hẹn vị đại yêu này để chuẩn bị cho ngày mai.

Lúc này, Lý Hạo đang ở trong bụng Hắc Báo.

Hắc Báo trông thì không lớn nhưng không gian trong bụng lại không nhỏ, giờ Lý Hạo đã hiểu vì sao gia hỏa này có thể ăn nhiều như vậy.

Lúc này lông của Hắc Báo không phải màu đen mà là màu vàng.

Ban đầu Lý Hạo vốn muốn nhuộm màu cho nó, nhưng Hắc Báo lại lắc đầu, sau đó lắc lắc thân thể vài cái, lông tóc liền biến thành màu vàng.

Chuyện Hắc Báo hóa thành con chó lớn màu vàng ăn lão nhân tóc trắng chỉ có mấy người Lý Hạo nhìn thấy, khi đó Càn Phong Kỳ thuế biến đã chết, Phàn Xương cũng chạy trốn, người bí mật quan sát cũng bị dọa cho chạy tứ tán.

Hắc Báo hóa thân thành đại cẩu màu vàng ở thời khắc cuối cùng, vậy nên Lý Hạo không lo có kẻ nhận ra Hắc Báo.

Về phần Định Quốc Công phái người đến bái phỏng đại yêu Khuê Sơn, Lý Hạo chưa từng nghĩ đến vấn đề này, trong dự liệu của hắn, khi Định Quốc Công biết đại yêu Khuê Sơn tới thì không vui cũng phải vui, nếu không đuổi đi thì cũng không dám tùy tiện đắc tội.

Về phần phái người đến Khuê Sơn thẩm tra xem là thật hay giả… Lý Hạo cảm thấy bọn họ có lá gan quá lớn, không sợ bị đại xà ăn ư?

Nói chung đó là điểm mà Lý Hạo không dự kiến được.

Hắn còn rất trẻ, kinh nghiệm quá ít, đây còn là lần đầu tiên làm loại chuyện này, không có kinh nghiệm gì, để lại sơ hở không nhỏ, nếu là kẻ có kinh nghiệm thì sẽ không mạo hiểm như Lý Hạo, mặc dù không dễ nghe ngóng tình huống nội bộ Yêu tộc nhưng không phải là tin tức hoàn toàn không lọt, nếu bị vạch trần, kết cục sẽ như dê vào hang hổ!


Chương 972: Phủ Định Quốc Công

Mà lúc này Lý Hạo còn đang dương dương tự đắc, cảm thấy mưu kế không tệ.

Trước mặt, có người đang mở đường giúp hắn.

Lý Hạo không nhìn thấy nhưng có thể cảm ứng được, cũng luôn giả vờ làm Hắc Báo đáp lại, nhưng hắn rất cao lãnh, nói rất ít, đại yêu cũng có sự cao ngạo của đại yêu, dù chỉ là một đại yêu Tam Dương thì cũng vậy.

Cứ như vậy, Lý Hạo về tới Đông Tâm thành.

Lần này, hắn không bị thu phí gì cả.

Sau khi vào Đông Tâm thành, một vị cường giả Húc Quang tới đón Lý Hạo.

“Hoan nghênh Long sứ Khuê Sơn, ta là nhị tổng quản phủ Định Quốc Công…”

Thần ý của Lý Hạo quét qua không chút kiêng kỵ, hắn thấy rõ diện mạo người tới, đó là một nam tử trung niên dáng dấp có vẻ âm nhu, thực lực không tệ lắm, là Húc Quang trung kỳ.

Húc Quang cảnh đều là cường giả, đúng là phủ quốc công còn không ít kẻ mạnh.

“Tên quốc công kia đâu?”

“…”

Nhị tổng quản nhíu mày nhưng nhanh chóng bình thường trở lại, chỉ là trong lòng chửi nhỏ, Yêu tộc quả nhiên thô bỉ!

Ngươi cảm thấy một tiểu yêu Tam Dương như ngươi tới đây thì quốc công sẽ đích thân đến cửa thành nghênh đón ư?

Ngươi nghĩ mình là chủ nhân Khuê Sơn sao?

“Quốc công đang bệnh nhẹ…”

“Cái gì?”

“Quốc công ngã bệnh…”

“Yếu thế, sao lại sinh bệnh được? Có phải sắp chết rồi không?”

Thái độ của Lý Hạo thô bỉ không gì sánh được, dù sao đại yêu trong ấn tượng của hắn đều như vậy, Húc Quang còn như vậy huống chi là Tam Dương, hắn còn ngại chính mình chưa đủ lỗ mãng.

Khuôn mặt nhị tổng quản co rúm, nhanh chóng nói: “Sứ giả hiểu lầm, chỉ là tiểu công gia bất hạnh bị kẻ gian làm hại, gần đây tâm tình quốc công hơi bất ổn, mời sứ giả theo ta đến phủ quốc công, nhị công tử đang chờ ngài đại giá…”

“Nhị công tử lợi hại không?”

Hắc Báo đi theo đối phương, nó nhìn ngó xung quanh, Lý Hạo phụ trách giao lưu.

“Cái kia… Nhị công tử mưu lược hơn người, thực lực cũng rất cường đại…”

Nhị tổng quản mỉm cười dẫn đường cho Hắc Báo, gã ta không đi đường lớn mà là ngõ nhỏ, cũng tránh nơi đông người.

Vừa đi, gã ta vừa dò xét: “Ngày mai phủ quốc công đại tế, tế điện bị đại công tử kẻ gian mưu hại, không biết hôm nay sứ giả tới đây có phải vì chuyện này không?”

“A a a, tế điện, ta biết, Long Thần đại nhân nói rồi, nhưng chỉ chết một người mà thôi, tế cái gì mà tế, chết thì cũng chết rồi, Yêu tộc chúng ta chết xong xác đều bị ăn hết, ngày mai sẽ ăn thi thể đại công tử nhà các ngươi à?”

Nhị tổng quản buồn nôn, thầm mắng trong lòng, Yêu tộc quá thô bỉ!

Chỉ biết ăn thôi!

Đáng tiếc là không hỏi ra cái gì, gã ta không nóng nảy, tiếp tục mang Hắc Báo đi tiếp, không lâu sau đã đến phủ quốc công.

Nơi đây là cửa sau phủ quốc công chứ không phải cửa chính.

Cửa sau cảnh giới sâm nghiêm, không có người nào, không giống cửa lớn đông người bên kia.

Cửa sau mở rộng, Từ Tinh đang chờ đợi trong hậu viện.

Nhìn thấy Hắc Báo vàng óng, ánh mắt gã sáng lên, hình thái Yêu tộc này rất bá khí, huyết mạch có vẻ bất phàm nhưng thực lực hơi yếu một ít, xét từ năng lượng tỏa ra, hình như nó chỉ là Tam Dương trung kỳ.

Nhưng Yêu tộc huyết mạch cường đại, nhục thân cường hãn, nếu giao chiến thì e rằng Tam Dương bình thường cũng không phải là đối thủ.

“Long sứ!”

Từ Tinh tươi cười đi tới, Hắc Báo nhìn gã một cái, tinh thần lực của Lý Hạo trực tiếp quét qua không khách khí chút nào, dường như Từ Tinh đã cảm ứng được, gã nhíu mày rồi nhanh chóng giãn ra.

Yêu tộc làm càn như vậy sao?

Lý Hạo cảm ứng một phen xong cũng nhíu mày, võ sư!

Không ngờ gã không phải là siêu năng!

Thực lực cụ thể thế nào không dễ phán đoán, nhưng có thể khẳng định là không yếu, xét từ khí huyết và nhục thân, có lẽ gã cũng là một vị võ sư đỉnh cấp, nhưng đỉnh cấp đến mức nào thì không chắc, chỉ biết là có Thế tồn tại.

“Cảm giác không bằng Nam Quyền.

Hình như… hình như tương đương với Kim Thương?”

Lý Hạo phán đoán nhưng không chắc chắn.

Võ sư phiền phức như vậy đấy, trừ khi giao thủ, triển lộ thực lực, nếu không không dễ đoán ra thực lực đối phương.

Thực ra không phải là hoàn toàn không có cách nào để dò xét, thời kỳ văn minh cổ có biện pháp, nhưng cần dùng bảo vật hoặc là thần ý cực kỳ cường đại, thời khắc này, Lý Hạo còn chưa đạt tới trình độ đó.

“Ngươi là võ sư ư?”

Lý Hạo trực tiếp đặt câu hỏi: “Thực lực gì? Có làm chủ được không? Ngươi là nhị công tử gì đó ư? Có thể thay mặt phủ quốc công không?”

Từ Tinh ngây người vì màn tra hỏi trực tiếp này.

Gã kiềm nén bất mãn, cười nói: “Đương nhiên có thể, sứ giả vào đàm luận đi.

Nơi này không tiện nói chuyện.”

Lý Hạo ở trong bụng đánh đánh Hắc Báo, đừng nhìn nữa, đi theo đi.

Hắc Báo chỉ hơi hiếu kỳ mà thôi, nó ngửi thấy hương vị đồ ăn ngon.

Giờ bị Lý Hạo đánh, nó thu tầm mắt, đi theo Từ Tinh vào trong.

Trong hậu viện phủ quốc công, Từ Khánh và mấy vị cường giả ngồi trong đại sảnh quan sát hình ảnh của mấy người Từ Tinh và Hắc Báo.

Không chỉ như vậy, trên thân Hắc Báo còn lộ ra một điểm sáng, với kinh nghiệm của đám người, bọn họ đều biết rằng đây là tiêu chí Tam Dương.

Trừ Từ Tinh, trên thân nhị tổng quản và vài siêu năng đi theo phía sau đều có điểm sáng.

Không những vậy, ngay cả mặt đất cũng có cảm giác trong suốt như có thể nhìn xuyên thấu lòng đất.

Sau khi mấy người đi vào đại sảnh tiếp khách, hình ảnh cũng không ngừng di chuyển, nếu có người xuất hiện và là siêu năng thì đều hiện ra điểm sáng đặc thù.

Trong hậu viện, một vị cường giả râu quai nón dù đã thấy nhiều lần nhưng vẫn không nhịn được sợ hãi thán phục: “Công gia, bảo vật này thật thần kỳ! Có bảo vật này ở đây, không ai thoát được pháp nhãn của công gia!”

Tên râu quai nón nói xong, một nữ nhân xinh đẹp kiều mị cười nói: “Đúng vậy, có lời đồn, trong 3 phủ quốc công, phủ Định Quốc Công phòng bị lỏng lẻo nhất, ngoài cửa là quảng trường người đến người đi… Thật tình chẳng ai biết dù một con muỗi tiến vào phủ quốc công thì cũng khó thoát khỏi pháp nhãn của công gia, nếu hạng đạo chích nghĩ rằng phủ quốc công là nơi có thể tùy ý ra vào thì chắc chắn sẽ chết!”

Từ Khánh vẫn bình tĩnh: “Chỉ là trí tuệ cổ nhân mà thôi, tiếc là những năm qua chỉ đào móc ra được một bộ trang bị, cũng không phỏng chế được, nếu vật này trải rộng phương Đông, trải rộng vương triều, vậy khắp thiên hạ này còn nơi nào thoát được pháp võng ư?”

Đây là bảo bối tốt, tiếc là chỉ có một kiện, phạm vi theo dõi cũng không lớn, khó khăn lắm mới bao trùm toán bộ phủ quốc công, hơn nữa còn rất đốt tiền, tiêu hao rất nhiều đá Thần Năng nhưng Từ Khánh không quan tâm, có thứ này ở đây, lão ăn cơm đi ngủ đều ngon hơn.

Ai muốn chui vào phủ quốc công… Chỉ cần là siêu năng thì đều lập tức bị phát hiện!


Chương 973: Mượn Truy Phong Ngoa

Nếu võ sư xâm nhập, năng lượng của võ sư không hiện ra, nhưng khi vào đây vẫn bị chú ý tới, không phải chỉ có năng lượng mà cả khi người ngoài tiến vào cũng sẽ gây nên cảnh báo.

Lão không nhiều lời, mấy người trước mắt kia đều là đại tướng tâm phúc, biết việc này cũng không sao, còn có thể khiến bọn họ kính sợ mình, nhưng cũng không nên bại lộ quá nhiều, đây là nguyên nhân trọng yếu khiến không ai có thể dò xét phủ quốc công trong nhiều năm qua.

Dù Quang Minh Kiếm ở đây nhiều năm thì cũng không biết đến sự tồn tại của vật này, dù sao lão cũng biết rằng võ sư Ngân Nguyệt không thể trở thành con chó của mình.

“Công gia, Khuê Sơn chỉ phái tới một tiểu yêu Tam Dương, trông có vẻ cũng không nhỏ!”

“Yêu tộc không hiểu lễ nghĩa, đừng quá để ý, ta thấy đại yêu này huyết mạch bất phàm, nhưng không biết là loại nào, hình như hơi giống chó cũng hơi giống sói, Xà tộc đứng đầu Khuê Sơn, vậy mà lại phái một Tứ Bất Tượng tới, chẳng biết là có ý gì.”

“…”

Mấy người thấp giọng nói chuyện, tiếp tục quan sát, trong hình ảnh còn truyền ra cả âm thanh, dao động, mấy người nghe rất rõ ràng.

Trong màn ảnh, đại yêu Tứ Bất Tượng lên tiếng: “Lần này bản vương đại biểu Long Thần Khuê Sơn đến đây, không muốn quanh co lòng vòng cùng nhân loại các ngươi, Long Thần đại nhân sắp tấn cấp nhưng khuyết thiếu thứ gì đó.

Nghe nói bát đại gia tộc các ngươi có Truy Phong Ngoa, Long Thần đại nhân bảo ta tới mượn dùng một thời gian, khi Long Thần lột xác thành công, chắc chắn sẽ hậu báo!”

Vừa dứt lời, Từ Tinh còn chưa phản ứng gì, mấy vị cường giả trong hậu viện đã biến sắc.

Sau đó Từ Tinh cũng nhíu mày: “Sứ giả nói đùa…”

Lý Hạo hỏi lại: “Ai nói đùa? Ai rảnh mà đùa? Chắc gì các ngươi đã dùng được vật kia, hơn nữa nghe nói các ngươi còn làm mất một chiếc.

Dù sao cũng chẳng dùng được cái còn lại, vậy thà cho Khuê Sơn nhất mạch mượn còn hơn, cho mượn rồi thì chính là bằng hữu! Long Thần đại nhân nói rằng, kẻ cho mượn bảo bối chính là bằng hữu, không cho mượn thì là địch nhân!”

Từ Tinh đau đầu.

Yêu tộc này sao lại thẳng đuột như thế? Vừa mở miệng đã đòi Truy Phong Ngoa!

Tên đáng chết!

Lần này phiền toái rồi!

Lý Hạo lại nói: “Đừng cảm thấy chúng ta mượn không công!”

Tinh thần lực của Lý Hạo dao động kịch liệt: “Long Thần đại nhân nói rằng, chỉ cần cho chúng ta mượn, Khuê Sơn nhất mạch có thể phái ra năm vị Húc Quang Yêu Vương cho các ngươi chinh chiến một thời gian, mặt khác, hàng năm sẽ thanh toán 5 giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền để mượn Thần Binh!”

Lý Hạo trực tiếp vung móng vuốt, Hắc Báo sửng sốt, ngươi còn điều khiển được bản cẩu à?

Ngay sau đó, một bình nhỏ xuất hiện!

Một giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền xanh mơn mởn hiện ra, sắc mặt Từ Tinh thay đổi, ánh mắt sáng lên, Lý Hạo to gan nói tiếp: “Nó đây, nhân loại các ngươi thấy nó bao giờ chưa? Đây là bảo vật đấy! Long Thần đại nhân của Khuê Sơn chúng ta phải đi bái kiến thần thủ hộ Khuê Sơn mới lấy được.”

Sắc mặt Từ Tinh thay đổi: “Thần thủ hộ?”

“Các ngươi không biết ư?”

Lý Hạo há mồm nói láo: “Sâu trong Khuê Sơn có đế cung, thủ hộ đại nhân tọa trấn mấy vạn năm ở đó, trường sinh bất lão, bất tử bất diệt, lực lượng có thể thông thần, bản nguyên mở đường, ngưng tụ Sinh Mệnh Chi Hồ mới tạo nên huy hoàng của Khuê Sơn.

Nếu không phải thần thủ hộ cần bảo vệ đế cung, không tiện rời khỏi Khuê Sơn thì phủ quốc công các ngươi đã bị diệt trong nháy mắt rồi!”

Từ Tinh ngây người.

Trong hậu viện, Từ Khánh bóp nát thành ghế, sắc mặt thay đổi, có chút chấn động: “Đế cung, yêu thực thủ hộ, Sinh Mệnh Chi Hồ, Bản Nguyên Đại Đạo…”

Lão chấn động!

“Năm xưa Khuê Sơn là đạo tràng của một vị Đế Tôn ư?”

Mấy vị thuộc hạ nghi hoặc, Từ Khánh vẫn còn đang kinh ngạc, chấn động thất thần: “Nghe nói ở thời kỳ văn minh cổ, có cường giả Nhân Vương, cũng có chí cường giả được xưng là Đế Tôn.

Đó là tồn tại không cách nào tưởng tượng, cực kỳ cường hãn, động một tí là phá diệt tinh thần.

Hành cung của bọn họ được xưng là đế cung, bình thường đều có yêu thực bảo vệ… Yêu thực là cây cối thành tinh, là đại yêu có thể chế tạo Sinh Mệnh Chi Tuyền, bản nguyên thực chất chính là bản chất đại đạo của Võ Đạo, cụ thể mạnh cỡ nào thì không đoán được, nhưng dính đến những thứ này thì đều là cường giả đỉnh cấp, kẻ đã phá vỡ khóa siêu năng thứ sáu cũng không thể địch nổi.”

“Hơn nữa kẻ đó đã sống vài vạn năm… Thật không thể tưởng tượng nổi!”

Mấy vị thuộc hạ hoảng hốt nhìn nhau, đều không thể tin được: “Công gia, còn cường giả văn minh cổ tồn lưu thật ư? Nhân vật đáng sợ nào có thể sống mấy vạn năm?”

“Khó nói lắm…”

Từ Khánh lắc đầu, vẻ mặt ngưng trọng: “Ta tưởng rằng Khuê Sơn chỉ có Xà tộc cường đại, không ngờ… Nếu con yêu này nói thật thì Khuê Sơn còn đáng sợ hơn Thiên Bằng sơn, Phượng Hoàng sơn nhiều!”

“Nhưng đối phương muốn mượn Truy Phong Ngoa.”

Lão nhíu mày, Truy Phong Ngoa liên quan gì đến việc đối phương lột xác?

Nghĩ đến đây, lão lấy ra ngọc truyền tin nói vài lời với Từ Tinh.

Trước phòng, Từ Tinh kiểm tra tin tức, sau đó nói: “Sứ giả, thứ cho ta mạo muội hỏi một câu, Long Thần tiền bối tấn cấp sao lại cần chí bảo gia truyền của phủ quốc công ta?”

“Vậy mà cũng không hiểu ư?”

Lý Hạo nổi giận: “Không phải muốn chí bảo gì đó mà là khí tức bản nguyên trong Thần Binh kia, Cổ Thần Binh đều được chế tạo từ thi thể yêu thực, yêu thú cường đại, Thần Binh càng cường đại thì nguyên liệu Cổ Yêu càng mạnh! Nghe nói Truy Phong Ngoa này có khí tức âm lãnh, phù hợp với Bản Nguyên Đạo của Long Thần đại nhân, Long Thần không muốn binh khí gì đó mà là khí tức bản nguyên trong đó.

Sau khi cảm ngộ tấn cấp, Truy Phong Ngoa rách nát kia chính là rác rưởi.

Có cho chúng ta cũng không cần, đương nhiên sẽ trả lại cho các ngươi!”

“Chuyện kia… không ảnh hưởng gì tới Truy Phong Ngoa chứ?”

“Đương nhiên là không!”

Lý Hạo chậm rãi giải thích: “Khí tức bản nguyên không giống Võ Đạo, siêu năng bây giờ, các ngươi không đi con đường kia, hơn nữa đây là bản nguyên của Yêu tộc, không thích hợp với các ngươi, dù rút lấy bản nguyên thì các ngươi cũng chẳng tổn thất gì.

Có lẽ ngươi không hiểu, Long Thần đại nhân nói rằng nếu có kẻ nào không hiểu thì hãy tìm người biết mà hỏi, hừ, vừa nhìn là ngươi thiếu kiến thức rồi!”

Hắn nói tiếp: “Còn nữa, nghe nói một cái khác bị người ta cướp đi rồi? Thật vô dụng! Các ngươi cho Long Thần mượn cái này, Long Thần đồng ý sẽ đi đánh giết tên Kiếm gì đó kia sau khi tấn cấp thành công.

Ngài sẽ giết đối phương, rút ra khí tức bản nguyên bên trong chiếc Truy Phong Ngoa còn lại, xong rồi cái đó cũng tặng lại cho các ngươi!”

Vừa dứt lời, Từ Tinh hơi dao động.


Chương 974: Thân Phận Cao Quý

Trong hậu viện, ánh mắt đám người Từ Khánh lóe lên một cái.

Cho đại xà kia mượn, sau khi đại xà tấn cấp thì sẽ chủ động đi tìm Quang Minh Kiếm ư?

Như vậy thì…

Từ Khánh nhanh chóng truyền tin cho Từ Tinh.

Từ Tinh lập tức nói: “Nhưng Quang Minh Kiếm đang ở Ngân Nguyệt…”

“Nói nhảm, đương nhiên Long Thần đại nhân biết chuyện này, vậy nên mới muốn tấn cấp rồi mới đi, cái gọi là võ sư Ngân Nguyệt không đáng sợ chút nào, Khuê Sơn ta không sợ! Thứ đáng sợ là tồn tại chôn giấu dưới mặt đất Ngân Nguyệt… Đó mới là thứ khiến Khuê Sơn ta kiêng kị, Long Thần không tấn cấp thành công, dù hoàn toàn trở thành Thần Long thì cũng không dám tùy tiện đến đó.

Ngân Nguyệt là trung tâm thiên địa vào thời đại Tân Võ, tám đại cổ thành bảo vệ Ngân Nguyệt, tám đại yêu thực thủ hộ vô cùng cường đại, có lẽ vẫn còn có kẻ sống sót, nghe nói Cấm Kỵ Hải chảy ngược vào Ngân Nguyệt, còn có đại yêu cổ lão trong biển.

Khuê Sơn ta muốn nhất thống Tứ Hải, vậy nên cần trợ lực…”

Lúc này, Lý Hạo khoác lác không biên giới, muốn tin hay không thì tùy.

Hắn đã nói đến các loại thuật ngữ cổ, kẻ hiểu thì sẽ hiểu, không hiểu thì đành chịu, chắc hẳn trong phủ quốc công có người hiểu, không có khả năng tất cả đều không biết.

Nếu trực tiếp lừa được Truy Phong Ngoa đến tay là tốt nhất!

Dù không lấy được thì cũng phải khiến đám người này tin tưởng mình là sứ giả thật, hơn nữa còn biết rất nhiều bí văn, lai lịch Khuê Sơn rất lớn…

Nếu cuối cùng vẫn không mượn được thì có thể nói là muốn xem, muốn thưởng thức nó.

Nguyên nhân chủ yếu là Lý Hạo sợ Từ gia dùng Truy Phong Ngoa giả trong lúc tế điện, đến lúc ấy nếu hắn cướp được thì cũng mất công mà trắng tay.

Lời Lý Hạo nói khiến đám người Từ Khánh cả kinh.

Từ Khánh đa mưu túc trí mà cũng lộ vẻ cực kỳ ngưng trọng.

Xem ra đại xà Khuê Sơn biết rất nhiều bí văn, ngay cả tiểu yêu dưới trướng cũng biết, có vẻ Đế cung thật sự tồn tại.

Nhưng đối phương có ý định nhất thống Tứ Hải ư?

Dã tâm không nhỏ chút nào!

Từ Khánh nhíu mi, có chút đau đầu, nếu chuyện này là thật thì bọn họ không thể đắc tội với Khuê Sơn, thế nhưng Truy Phong Ngoa chỉ còn một chiếc, cho mượn rồi còn lấy về được không?

Nhưng không cho mượn thì sẽ rất phiền toái, đắc tội với thế lực Khuê Sơn, nếu là trước đó thì đắc tội cũng không sao, còn bây giờ thì không thể.

Đúng lúc này, ngọc truyền tin trong tay lão khẽ chấn động, trên đó hiện lên một hàng chữ: “Quốc Công Gia, ta đã đến Khuê Sơn, trải qua trắc trở, gặp được Xà Vương Khuê Sơn, hỏi thăm chuyện sứ giả, Xà Vương chỉ nói đó là hậu duệ Cổ Yêu thân phận tôn quý, mặt khác thì không nói gì nữa, sau đó đuổi ta rời núi…”

Từ Khánh sửng sốt.

Hậu duệ Cổ Yêu ư?

Không nói gì thêm tức là phủ nhận hay thừa nhận, hay là khinh thường trả lời?

Lão cảm thấy mơ hồ, nhưng giờ đã xác minh được thân phận yêu quái kia, đó là hậu duệ Cổ Yêu mà đại xà cũng nói là thân phận tôn quý… Chẳng lẽ… Chẳng lẽ là hậu duệ của đại yêu đế cung mà nó đã nhắc tới ư?

Trong đế cung, chẳng lẽ ngoại trừ yêu thực ra thì còn Cổ Yêu khác còn sống?

Nghĩ tới đó, Từ Khánh giật mình.

Rốt cuộc trong Khuê Sơn chôn giấu bao nhiêu bí mật?

Cùng lúc đó, trong Khuê Sơn, đại xà nhìn cường giả Nhân tộc rời đi, nó hơi nghi hoặc, nhưng trí tuệ nó không thấp nên nhanh chóng đoán ra gì đó, sau đó nó không để ý tới nữa, bản vương không nói gì cả hết.

Nó không thừa nhận chuyện sứ giả, nếu sau đó có kẻ dám đến gây chuyện với bản vương thì bản vương cũng không phải kẻ dễ chọc đâu!

Chuyện hậu duệ Cổ Yêu thân phận tôn quý không phải giả, nó đã nói thật như vậy cũng là đủ nể tình rồi.

Làm Yêu Vương của Khuê Sơn, nó đã nể tình như thế mà những người này có bất mãn gì, dám đến Khuê Sơn gây chuyện thì nó sẽ không khách khí.

“Người trẻ tuổi Chiến Thiên thành kia muốn làm gì?”

Đại xà thầm nghĩ, sau đó mặc kệ không quan tâm, dù sao người kia đã nói là đi chấp hành quân vụ.

Trước khi đi hắn có nói rằng sẽ nhờ nó hỗ trợ ngăn cản cường địch, chẳng lẽ hắn đang nói đến phủ Định Quốc Công ư?

Không hổ là truyền thừa cổ thế gia, lá gan lớn thật, phủ Định Quốc Công không dễ chọc, nhưng Khuê Sơn là lãnh địa của nó, nó không sợ Định Quốc Công, nếu người kia có thể giúp nó hóa rồng, dù phải tiến đánh phủ Định Quốc Công thì nó cũng vui lòng.

Giờ khắc này, Từ Khánh trầm tư.

Nếu đại yêu này là hậu duệ Cổ Yêu đế cung thì rất khó giải quyết.

Đại xà thì bọn họ còn có thể chọc nổi.

Cổ Yêu… Ai biết Cổ Yêu còn sống hay không, rốt cục mạnh đến mức nào, thứ có thể sống đến hiện tại thì chắc chắn vô cùng đáng sợ, không ai trêu chọc nổi.

Lão nhắn cho Từ Tinh.

Từ Tinh lập tức lên tiếng: “Sứ giả, ta mạo muội hỏi một câu, theo lời Long Thần Khuê Sơn, sứ giả xuất thân từ chi mạch Cổ Yêu, không biết ta có thể may mắn gặp tiền bối của sứ giả một lần không?”

Lý Hạo chấn động!

Má nó!

Ta mới đến bao lâu mà các ngươi đã gặp đại xà rồi?

Lý Hạo cảm thấy lòng mình lạnh đi… Nhưng ngẫm lại thì hình như đại xà không nói gì, không vạch trần hắn.

Chi mạch Cổ Yêu… chẳng lẽ đại xà chỉ nói vậy thôi ư?

Sợ muốn chết!

Lý Hạo cảm thấy mình đã quá coi thường đối thủ, hắn nghĩ Khuê Sơn rất xa, không ngờ đối phương lại phái người đi nhanh như vậy, hắn cứ tưởng khi mình ngụy trang đại yêu thì người ta sẽ không hoài nghi, ai ngờ đối phương vẫn đa nghi như thế.

May mà đại xà không vạch trần, nếu không tình huống hiện tại sẽ không chỉ như thế này, nhưng sau này có lẽ đại xà sẽ gặp chút phiền phức.

Trong lòng Lý Hạo có muôn vàn suy nghĩ, miệng thì vẫn kiêu ngạo trào phúng: “Ngươi mà xứng ư? Hơn nữa, tiên tổ đang ngủ say, không phải đại sự thì sẽ không xuất hiện, thiên địa này sẽ biến hóa… Mà thôi, có nói thì ngươi cũng không hiểu, muốn gặp thì cũng được thôi, chờ ngươi thành chí cường giả thì có thể dẫn ngươi đến đế cung nhìn một chút, ngươi dám đi không?”

Từ Tinh ngượng ngùng, nhưng gã đã xác nhận chuyện con yêu này thật sự đến từ đế cung!

Thật đáng sợ!

Chẳng trách chỉ là tiểu yêu Tam Dương mà lại thành sứ giả Khuê Sơn, hóa ra là có lai lịch lớn.

Giờ phút này, gã cự tuyệt thì không được mà đáp ứng cũng không ổn, gã đành phải nói: “Việc này can hệ trọng đại, sứ giả an tâm chớ vội, để ta đi bẩm báo với phụ thân một tiếng.”

“Thật phiền phức!”

Lý Hạo nóng nảy: “Nhân tộc thật lắm chuyện, hay các ngươi làm mất cả 2 chiếc rồi? Đừng hòng lừa gạt Yêu tộc.

Nếu mất rồi thì nói thẳng ra, đừng lừa phỉnh Yêu tộc ta, nếu không các ngươi không gánh nổi hậu quả đâu! Chưa nói đến chuyện có cho mượn hay không, dù sao cũng phải để bản vương nhìn Truy Phong Ngoa một chút, xác định xem nó có ở nhà ngươi hay không, nếu không có thì nhà ngươi căn bản không có tư cách nói chuyện cùng bản vương, lãng phí thời gian của bản vương!”

“Còn nữa, còn chưa biết cái Truy Phong Ngoa này có phải bảo vật của tám đại gia tộc hay không.

Nếu là đồ thật thì bàn tiếp, không phải thật thì chính là Từ gia ngươi lừa gạt Khuê Sơn, chờ Khuê Sơn ta trả thù đi!”

“…”

Từ Tinh im lặng, hoàn toàn câm nín.

Trả thù?

Ai thèm lừa gạt các ngươi!

Chính các ngươi tìm tới cửa, kết quả còn chưa đàm luận xong đã bắt đầu nói đến chuyện trả thù, quả nhiên yêu chính là yêu, chẳng có chút kiên nhẫn nào, cũng chẳng có lý trí.

Vô duyên vô cớ chọc phải một đám Yêu tộc, Từ Tinh cũng vô cùng đau đầu.

Gã không nói gì thêm, vội vàng trấn an vài câu, để nhị tổng quản mang Lý Hạo đến khách lâu nghỉ ngơi, còn gã thì nhanh chóng chạy tới hậu viện, hắn biết phụ thân vẫn luôn quan sát, giờ phút này gã chỉ có thể đến hỏi ý kiến phụ thân.

Lúc này, Lý Hạo cũng đang rất sợ hãi.

Hắn còn quá non trẻ!

Lần sau làm loại chuyện này, hắn nhất định phải nghĩ kỹ tất cả trường hợp có thể xảy ra, nếu đại xà nói thẳng là không có sứ giả thì có lẽ hắn đã gặp phiền phức lớn rồi.

“Phải nhớ kỹ bài học này.”

Lý Hạo thầm nghĩ, cũng bắt đầu cân nhắc chuyện đi hỏi xem có phương pháp hóa rồng nào không để trả ơn cho đại xà.

Trong đầu hắn chắc chắn là không có.

Về phần Chiến Thiên thành có hay không thì không rõ, cũng có thể hỏi thử Tiểu Thụ xem sao.

“Tối thiểu là bọn họ sẽ cho mình xem Truy Phong Ngoa.

Đến lúc đó sẽ có cơ hội đoạt bảo!”

Rồi Lý Hạo lại nghĩ đến chuyện phủ quốc công này có gì đó không thích hợp, từ sau khi đi vào, hắn luôn có cảm giác bị giám thị, mà Từ Tinh kia luôn xem ngọc truyền tin, gã nghĩ mình không biết nhưng thực tế là Lý Hạo biết hết.

Chẳng lẽ Từ Khánh luôn âm thầm giám sát bọn họ?

Nếu vậy thì thật đáng sợ, hắn không thấy ai cả.

Nhưng hắn thấy ở phía hậu viện có một vài chùm sáng lớn, có lẽ Từ Khánh đang ở đó, chẳng lẽ đối phương ở hậu viện mà có thể giám sát tiền viện, thậm chí nghe được thanh âm ư?

“Chắc chắn trong phủ quốc công có thiết bị giám sát, hơn nữa nó cực kỳ cường hãn, đến ta còn không phát hiện.

Dù là ở đây thì vẫn có cảm giác bị giám sát.”

Lý Hạo âm thầm cảm thấy may mắn, may mà hắn không trực tiếp đột nhập, ban đầu hắn còn định đào hang chui đến đây, may mà không làm thật.


Chương 975: Phách Lối

Hắc Báo được đưa tới lầu nhỏ chiêu đãi khách nhân nghỉ ngơi.

Đám người trong hậu viện bắt đầu thương thảo.

Trên thực tế, Hắc Báo không hề nghỉ ngơi, nó là Yêu tộc, còn là hậu duệ Cổ Yêu, Lý Hạo cảm thấy một con chó ngoan ngoãn nghỉ ngơi sẽ không phù hợp thân phận Cổ Yêu, có đại yêu nhà ai lại ngoan ngoãn như vậy không?

Nhị tổng quản vừa rời đi, Hắc Báo liền quang minh chính đại đi ra ngoài, không che giấu chút nào, nó tùy tiện gọi lại một tên nô bộc trong phủ: “Tên gia hỏa nhỏ yếu kia, tới đây, mang bản vương đi dạo xung quanh!”

Thái độ nó như thể sẽ ăn thịt ngươi nếu ngươi dám không đến!

Nô bộc trẻ tuổi bị dọa sợ, không dám đáp ứng nhưng cũng không dám cự tuyệt, thấy Hắc Báo nhe răng trợn mắt như muốn ăn thịt người, nô bộc này sợ hãi đến mức suýt tiểu ra quần.

Lúc này, nhị tổng quản bỗng nhiên trở về!

Lý Hạo càng chắc chắn việc mình bị người ta giám thị.

Lão trở lại quá nhanh.

Hắn không phát ra khí tức, cũng không công kích ai, vậy mà người ta lập tức biết được ở đây xảy ra chuyện, nếu nói là không có ai giám thị thì Lý Hạo có thể chặt đầu mình xuống.

“Sứ giả không nghỉ ngơi một lát ư? Đường dài bôn ba từ Khuê Sơn đến đây…”

“Ngươi nghĩ bản vương là Nhân tộc yếu đuối các ngươi à? Hơn nữa chỗ rách nát gì đây? Không gian nhỏ hẹp như vậy phải nghỉ ngơi thế nào? Năng lượng cũng cực kỳ thiếu thốn, đừng nói nhảm, mang bản vương đi quanh đây xem nào.

Nhân tộc các ngươi thật biết hưởng thụ, chỉ là một tên quốc công thôi mà cũng có gia nghiệp lớn như vậy.”

Gương mặt nhị tổng quản run rẩy.

Tiểu yêu này không khách khí chút nào.

Dù sao lão cũng là Húc Quang cảnh, vậy mà tiểu yêu Tam Dương này lại phách lối như thế.

Nhưng lão biết lai lịch tiểu yêu này không nhỏ, lão không dám tuỳ tiện trêu chọc, đành phải ứng phó nói: “Không biết sứ giả muốn xem cái gì?”

Lý Hạo suy tư một phen, tinh thần dao động nói: “Bảo khố!”

“Cái gì?”

Lý Hạo kiêu ngạo lặp lại: “Bảo khố! Ta muốn xem vốn liếng phủ quốc công các ngươi như thế nào? Có xứng hợp tác với Khuê Sơn hay không? Có tư cách liên thủ cùng Khuê Sơn ta hay không? ! Bảo khố là nội tình, cơ bản nhất là đá năng lượng, Cổ Thần Binh, Sinh Mệnh Chi Tuyền, nếu những thứ này không đủ nhiều thì sao có thể tính là thế lực lớn một phương?”

“…”

Nhị tổng quản có cảm giác như đang mơ.

Lần đầu tiên lão gặp một… Yêu tộc lớn lối như thế!

Không, trước kia lão không biết nhiều Yêu tộc, chẳng lẽ Yêu tộc đều như vậy ư?

Kẻ nào cũng trực tiếp dứt khoát, không kiêng nể gì cả như thế ư?

Nếu gia hỏa này không có hậu trường thì bây giờ lão đã tát chết nó rồi!

Nghe nó nói xem, quá phách lối.

Lý Hạo lại nói: “Làm sao? Sợ bản vương cướp của các ngươi à? Đường đường là phủ quốc công mà sợ một Tam Dương như bản vương ư? Huống chi… Bản vương thèm để ý đến sao?”

Giọng điệu của Lý Hạo mang theo vẻ cười nhạo và khinh thường, móng vuốt soạt một cái, lộ ra một cái bình lớn bị bịt kín, không thấy rõ bên trong có gì, Lý Hạo thản nhiên đảo qua, đổ ra hơn 10 giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền.

“Hầu hạ bản vương cho tốt, rồi bản vương sẽ thưởng cho ngươi mấy giọt ăn cho vui, thứ đồ chơi này bản vương còn nhiều lắm!”

Sắc mặt nhị tổng quản thay đổi!

Trước đó Lý Hạo lấy ra một giọt đã khiến lão động tâm, nhưng hiện giờ lão không chỉ ngạc nhiên nữa mà là rung động, điên cuồng, thậm chí nổi lên sát tâm, muốn giết chết đại yêu này để đoạt bảo.

Trời ạ?

Ta thấy gì vậy? !

Một cái bình lớn tùy ý đổ ra hơn 10 giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền, lão làm tổng quản trong phủ quốc công, có thể coi là người có kiến thức, biết rõ sự quý giá của Sinh Mệnh Chi Tuyền.

Một giọt tương đương một cái mạng!

Cùng lúc đó, trong hậu viện, mấy vị siêu năng bộc phát khí tức.

Định Quốc Công bóp nát thành ghế thứ hai, Từ Tinh vừa đến đây cũng há to miệng.

“Công gia!”

Mấy vị cường giả thay đổi sắc mặt.

Giờ khắc này, bọn họ lộ ra sát ý, tham lam, điên cuồng.

Đó là một cái bình lớn!

Rất rất lớn!

Nhẹ nhàng đổ ra mà đã có hơn 10 giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền, rốt cuộc trong cái bình đó còn bao nhiêu nữa?

Trời ạ!

Đó là bao nhiêu cái mạng?

Không chỉ như vậy, ngay cả Từ Khánh cũng đang nghĩ rằng, nhiều Sinh Mệnh Chi Tuyền như vậy phải chăng có thể trực tiếp cường hóa ngũ tạng đến cực hạn, giải phong chiến lực, không cần phong ấn bản thân nữa.

Nhưng ngay sau đó lão quát khẽ: “Ngồi xuống!”

Trong mắt lão là vẻ tham lam, ngay sau đó đã biến thành ngưng trọng: “Ngồi xuống hết cho ta! Làm sao? Điên cả rồi à? Các ngươi biết nhiều Sinh Mệnh Chi Tuyền như vậy chứng tỏ điều gì không? Chứng tỏ thật sự có một đại yêu của văn minh cổ đại còn tồn tại, chứng tỏ đế cung thật sự tồn tại, chứng tỏ phía sau con tiểu yêu này có tồn tại truyền kỳ cực kỳ cường hãn, thân phận cực kỳ tôn quý, ngay cả Sinh Mệnh Chi Tuyền cũng có thể dùng làm nước uống…”

Càng nói càng sợ, lão nghiến răng nghiến lợi lên tiếng: “Nhìn thấy bảo vật thì điên cuồng, không sợ có mạng cầm mà không có mạng tiêu ư? Hay các ngươi cảm thấy chiếm được bảo vật rồi các ngươi có thể chạy thoát, mà phủ Định Quốc Công ta chôn chân ở đây, có chết thì cũng chỉ chết người trong phủ quốc công?”

Vừa dứt lời, mấy vị cường giả lập tức biến sắc, vội vàng kiềm chế lòng tham, nhao nhao khom người: “Công gia, chúng ta sai rồi!”

“Hừ!”

Định Quốc Công hừ lạnh một tiếng, kỳ thật ban nãy lão cũng nổi lên sát tâm, thật sự rất muốn bất chấp tất cả để giết tiểu yêu nhỏ yếu kia, nhưng cuối cùng lý trí vẫn chiếm thượng phong.

Giờ khắc này, lão không hoài nghi nữa.

Đây là một vị hậu duệ Cổ Yêu có bối cảnh lớn, thân phận cực kỳ tôn quý, có lẽ sau lưng đối phương không chỉ có một vị Cổ Yêu, bởi vì Sinh Mệnh Chi Tuyền không phải thứ yêu thú có thể ngưng tụ.

Trong cái bình này còn bao nhiêu nữa?

Điều này chứng tỏ có một tôn đại yêu yêu thực còn sống.

Càng nghĩ càng nhận ra chân tướng đáng sợ.

Lão nhíu mày, sau đó nhanh chóng thả lỏng, thở hắt ra: “Đây là chuyện tốt! Khuê Sơn gần chúng ta, vậy nên Khuê Sơn nhất mạch tới tìm chúng ta trước, xem ra cũng có thành ý hợp tác, kim cổ khác biệt, cũng như lời Kim Yêu này nói, bây giờ Cổ Yêu không thể tuỳ tiện lộ diện, chưa thích ứng với thế giới bây giờ.”

“Nhưng đây mới chỉ là suy đoán, nếu đối phương muốn xuất thế thì đó sẽ là tồn tại mà chúng ta không cách nào địch nổi.”

Sau khi suy tư một phen, lão nhìn về phía nhi tử: “Dẫn nó đi dạo, nó muốn đi đâu thì dẫn nó đến đó.”

Từ Tinh chấn động: “Phụ thân, nó muốn đi bảo khố…”

“Dẫn nó đi!”

Từ Khánh trấn định nói: “Đối với nó mà nói, bảo khố phủ quốc công thật sự là bảo khố ư? Có lẽ nó chỉ tò mò mà thôi, chỉ bằng bình Sinh Mệnh Chi Tuyền kia, bảo ta dùng toàn bộ phủ quốc công để đổi thì ta cũng nguyện ý.

Chỉ sợ nó không nguyện ý thôi! Ngươi có thể thử hỏi nó xem nó có nguyện ý đổi hay không?”

Trắng trợn cướp đoạt là quyết định ngu xuẩn nhất.

Lão không phải tán tu, không phải kẻ vô thân vô cố.

Lão là bá chủ phương Đông, là Định Quốc Công, nếu cướp đoạt của tiểu yêu này thì lão sẽ chạy không thoát, trừ khi từ bỏ gia nghiệp, nhưng lão không muốn vậy, bảo lão từ bỏ 200 năm tích lũy của Từ gia vì Sinh Mệnh Chi Tuyền… Chuyện này không có khả năng!

Chẳng những không thể cướp đoạt mà còn phải bảo vệ nó thật tốt.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 9 giờ trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 7 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box