[Dịch] Tinh Môn
Tập 193 : Phá Vỡ Giới Hạn, Trở Về Võ Sư (c961-c965)
❮ sautiếp ❯Chương 961: Phá Vỡ Giới Hạn, Trở Về Võ Sư
Bây giờ, trong đầu chỉ có một cái được mọi người công nhận, dù tìm không thấy nhưng trong nhục thân và xương cốt có tồn tại hay không lại là một câu đố.
“Không biết, chưa từng cảm ứng được.”
Khổng Khiết khẽ gật đầu, lại hỏi: “Ngươi chủ công phương diện nào?”
“Thế!”
Khổng Khiết gật đầu: “Cũng chỉ có mấy phương diện này, thế, nhục thân, khí huyết đại khái không khác mấy, đạo ngũ tạng hiện tại chỉ có Viên Thạc, nhưng ngũ tạng cũng là đạo khó khăn nhất.
Không biết tên kia có thành quả gì không.”
Y cảm khái, định nói thêm vài câu thì Hoàng Vũ bỗng nhiên lên tiếng: “Ngươi cảm thấy Địa Phúc Kiếm thêm vào bao nhiêu?”
Quang Minh Kiếm lắc đầu: “Không biết.”
Mấy người nhíu mày, sao lại không biết?
Nhưng mọi người cũng đoán được lý do, không phải nàng không biết, không phải chưa từng suy đoán, chỉ là không muốn nói mà thôi, chắc chắn mạnh hơn nàng là được rồi.
Không phải ba thì chính là bốn phần.
Quang Minh Kiếm hỏi ngược lại: “Nếu toàn bộ ngũ tạng khóa siêu năng bổ sung viên mãn, bão hòa đến cực hạn, có thể đột phá đến cấp độ kế tiếp hay không?”
“Không biết, chưa từng thử.”
Khổng Khiết lắc đầu: “Ở giai đoạn hiện nay, người có thể bổ sung chín phần chắc không tồn tại.
Chúng ta đều chiếm chút ưu thế, tiến vào siêu năng trước, phá vỡ giới hạn mới trở về võ sư…”
Ánh mắt Quang Minh Kiếm khẽ dao động: “Thật sự có thể trở về ư?”
“Đương nhiên!”
Khổng Khiết gật đầu: “Có thể! Lực lượng quang minh của ngươi quá mạnh, có thể vượt qua rất nhiều trở ngại, lúc trước chỗ chúng ta khan hiếm năng lượng, vậy nên đều lựa chọn kiếm tẩu thiên phong… Nhưng cũng lưu lại chút tai hại ngầm, nói chung là có lợi có hại.”
“Vậy nếu bây giờ ta tiến vào siêu năng thì có thể trở về làm võ sư hay không?”
“Có hi vọng… Nhưng quá nguy hiểm, rất khó khăn!”
Khổng Khiết lắc đầu: “Tốt nhất là đừng thử, đến trình độ này, thử làm vậy sẽ rất nguy hiểm, đến bây giờ Thiên Kiếm vẫn còn là siêu năng.
Không biết hắn tính thế nào, nếu không chuyển đổi trở về, đột phá trên Húc Quang, hóa giải hai ngũ tạng khóa siêu năng sẽ rất khó khôi phục.
Một cái thì còn có biện pháp.”
Hoàng Vũ bình tĩnh nói: “Có lẽ là muốn tìm kiếm đường ra tốt hơn, hắn có tính toán của bản thân, không cam lòng chỉ trở thành siêu năng.”
Quang Minh Kiếm yên lặng lắng nghe, không hề mở miệng.
Qua hồi lâu, Triệu thự trưởng mới hỏi: “Kiếm của Lý Hạo thật sự có thể trấn áp ngũ tạng bạo động sao?”
Quang Minh Kiếm lắc đầu: “Không biết.”
Mấy người không nói gì!
Mọi người đều biết chuyện này, một người đã tự mình trải qua như ngươi lại nói những lời này… Khiến người ta quá thương tâm, phí công tốn tiền.
Ba thanh Nguyên Thần Binh và 30.000 viên đá Thần Năng đấy.
“Vậy kế tiếp ngươi có tính toán gì không?”
“Đến chỗ Lý Hạo mấy ngày.
Có thời gian thì đến Kiếm Môn.”
Mấy người đều bất đắc dĩ, xem ra Quang Minh Kiếm không muốn tiếp xúc nhiều với bọn họ, Triệu thự trưởng cân nhắc một phen rồi nói: “Cũng được, mang theo ngọc truyền tin đi, có gì cần chúng ta sẽ tìm ngươi, không có việc gì thì tùy ngươi!”
Quang Minh Kiếm tiếp nhận ngọc bội, nàng không nói gì, cất nó vào trong nhẫn trữ vật, trực tiếp đứng dậy nói: “Vậy ta cáo từ trước!”
Vừa dứt lời đã quay người rời đi.
Nàng vừa đi, Khổng Khiết cười khổ: “Bọn họ vẫn giữ tác phong năm đó! Gặp chúng ta vẫn chẳng thoái mái tự nhiên, hận không thể lập tức rời xa, vốn chỉ nghĩ lần này bỏ ra tiền, nàng sẽ rời khỏi Ngân Nguyệt 20 năm, kết quả lại vẫn vậy…”
“Quen là tốt rồi!”
Triệu thự trưởng không cảm thấy kinh ngạc, hỏi: “Đưa ngọc truyền tin cho Lý Hạo chưa?”
“Rồi.”
“Vậy là tốt rồi, bảo hắn hạn chế ra ngoài mấy ngày tới, bên ngoài không an bình, những tên kia tạm thời đang cố kỵ chúng ta, nhưng nếu Lý Hạo xuất hiện thì sẽ kích thích lòng tham của bọn họ.
Haizz!”
Y thở dài một tiếng, chuyện này có chút phiền phức.
Thế này thì Ngân Nguyệt sẽ bị người ta nhìn chằm chằm.
Lý Hạo cũng không thể ra ngoài tôi luyện, nhưng thực lực Lý Hạo tăng lên nhanh, hắn nên rèn luyện một thời gian.
Suy nghĩ của đám người Triệu thự trưởng rất đơn giản, hiện tại Lý Hạo nhanh chóng bước vào cấp độ này, tiếp đó, dành mấy tháng hay 1 – 2 năm để lắng đọng cũng không tính là nhiều.
Vậy nên hiện giờ không có gì phải sốt ruột.
Giờ khắc này, Lý Hạo đã ra khỏi căn cứ Võ Vệ Quân.
Có đôi mắt này ở đây, hắn tránh được tất cả siêu năng và những kẻ giám sát, không lâu sau, hắn mặc giáp bạc tiến vào trong biển.
Hắc Báo cũng đi theo.
Gia hỏa này có cái mũi rất linh mẫn, không gì gạt được nó, có nó ở đây, khiếm khuyết của đôi mắt này của Lý Hạo sẽ được bù đắp.
Tất cả mọi người cho rằng hắn sẽ không rời đi, nhưng hắn lại lựa chọn rời đi vào giờ phút này.
Hắn muốn khiến tất cả mọi người trở tay không kịp!
Ngọc truyền tin Khổng Khiết đưa cho, hắn trực tiếp nhét vào căn cứ Võ Vệ Quân, không có tình báo cũng không sao, cướp là được.
“Bạch Sa Đạo bên kia giết được thì giết, không giết được cũng chẳng sao, chờ ta chiếm được Truy Phong Ngoa đã rồi tính.”
Lý Hạo tính toán, giờ phút này, hắn phải nhanh chóng chạy tới hành tỉnh nơi phủ Định Quốc Công tọa lạc mới được.
Cách ngày đầu thất của Từ Trấn còn 3 ngày rưỡi, Lý Hạo còn muốn thắp nén hương cho người ta đây!
Định Quốc Công vô cùng cường đại.
Nhưng Lý Hạo không muốn ám sát lão, cướp được bảo vật là được, dù thành công đoạt bảo nhưng phải làm sao để thoát khỏi sự vây giết của phủ Định Quốc Công cũng là điều phiền phức, nghe nói tam đại tướng quân còn lại đều có thực lực ở Thuế Biến kỳ.
Sờ đầu chó, Lý Hạo ở trong biển nhanh chóng di chuyển, hắn truyền âm cho Hắc Báo: “Sắp tới phải phối hợp với ta, nếu thành công, ta có rất nhiều đá Thần Năng có thể cho ngươi ăn no!”
“Ọc ọc!”
Hắc Báo kêu to hai tiếng, nước biển chui vào lại phun ra, Hắc Báo ở dưới đáy biển có vẻ không dễ chịu lắm, bơi lội thì không sao, lặn xuống nước thì quá khó chịu.
“Đừng kêu, rời khỏi Ngân Nguyệt xong chúng ta sẽ lên cạn, thuận tiện thăm thú vùng đại địa này.
Trừ Ngân Nguyệt ra, ta chưa bao giờ đến nơi khác đâu, ngay cả Bắc Hải thì cũng chỉ nhìn một vòng bờ biển.”
Không lên đất liền, không có Thần Chu thì tốc độ sẽ chậm hơn rất nhiều, lên trên cạn, cưỡi Hắc Báo thì sẽ nhanh hơn.
Giờ phút này Hắc Báo còn không biết ý định của Lý Hạo, nó vui cười vẫy đuôi, lục địa là tốt nhất!
Chương 962: Nhất Định Phải Báo Thù
Cùng lúc đó ở đại địa phương Đông.
Nơi này là hành tỉnh phủ quốc công, cái tên này do hoàng thất đặt lại năm xưa, Định Quốc Công tọa trấn nơi đây.
Mấy ngày nay, trong phủ quốc công rộng rãi không khí có chút bi thảm.
Năm vị tướng quân đã chết, trưởng tử chết, đích trưởng tôn cũng chết, một vị khách khanh Húc Quang đỉnh phong và một vị cung phụng Húc Quang hậu kỳ cũng tử vong.
Đối với phủ Định Quốc Công mà nói, năm nay là một năm vô cùng xui xẻo, tổn thất đến 9 vị cường giả Húc Quang!
Thực lực như vậy thậm chí có thể trấn áp một vài hành tỉnh khác, nhưng bây giờ bọn họ lại liên tiếp chết đi, thậm chí một cái Truy Phong Ngoa cũng bị lấy mất.
Thời khắc này, Định Quốc Công lộ vẻ bình tĩnh, không quá bi thương, nhưng sâu trong đáy mắt là sát ý dạt dào.
Lão nhìn về phía đám cường giả bên dưới, bình tĩnh nói: “Sau ba ngày, phủ quốc công đại tế, giao cho Tinh Nhi chủ trì! Ta là bậc cha chú của bọn họ, theo gia bối… sẽ không tiễn đưa bọn họ.”
Phía dưới, nhị nhi tử của lão lộ vẻ mặt bi thống, vội vàng đáp: “Phụ thân yên tâm, ta sẽ an bài hậu sự cho đại ca và Tiểu Phong.”
Từ Khánh nhìn đứa con trai này, không nói gì.
Có lẽ đứa con này của lão đang rất vui vẻ trong lòng.
Từ Trấn đã chết, quốc công kế nhiệm chắc chắn là gã.
Từ Khánh có con cái khác nhưng bọn họ đều là con thứ, không có tư cách kế thừa vị trí quốc công, nhưng đối với Từ Khánh mà nói vị trí quốc công là đã đủ rồi ư?
Lão nói tiếp: “Dựa theo quy củ của tổ tông, ở thời điểm đại tế, thánh vật Từ gia sẽ tế tự ba ngày để an ủi liệt tổ liệt tông! nhưng hôm nay, Truy Phong Ngoa đã mất đi một cái… Haizz!”
Lão thở dài một tiếng rồi lại nói: “Dù vậy thì cũng không thể phá vỡ quy củ, Truy Phong Ngoa cực kỳ trọng yếu, giờ chỉ còn 1 cái thôi nên càng thêm quan trọng, không gì sánh được, vào ngày đại tế, các ngươi hãy cẩn thận trông coi.”
Từ Tinh vội nói: “Phụ thân, sao không dùng vật thay thế…”
“Ngươi muốn lừa gạt liệt tổ liệt tông sao?”
Từ Khánh nhìn nhị nhi tử, hờ hững nói: “Nếu Từ gia không dám lấy ra thánh vật của tổ tông, ở từ đường còn lo bị người ta cướp mất thì phủ Định Quốc Công còn cần tồn tại nữa không?”
Từ Tinh oán thầm trong lòng, chính ngươi nói phải cẩn thận, ta chỉ hùa theo nghĩ kế mà thôi, thế mà giờ lại nói như vậy, đúng là… vô lý!
Từ Khánh không để ý tới gã, lão nhìn đám người phía dưới: “Chư vị đều là trụ cột của phủ ta, lần đại tế này phiền chư vị phí tâm! Chờ đại tế kết thúc, ta sẽ đến quân doanh tế tự năm vị tướng quân, đưa vào thờ tự của Định Quốc quân! Đời sau của hai vị cung phụng khách khanh sẽ được phủ quốc công chiếu cố đến không tồn tại nữa.”
Lão trấn an những người này, đám người cảm động đến rơi nước mắt, về phần là thật hay giả thì khó phân biệt.
Một nam tử trung niên đứng ra trầm giọng nói: “Quốc công, Quang Minh Kiếm và Lý Hạo phải xử trí thế nào?”
Thù này không báo, phủ Định Quốc Công còn mặt mũi nào để đặt chân ở đại địa phương Đông nữa?
Vua không ngai phương Đông mà lại chịu thiệt lớn trong tay đám mọi rợ này, điều này khiến người ta khó lòng chấp nhận nổi.
“Bọn họ đều ở Ngân Nguyệt…”
Từ Khánh nói phân nửa, một lát sau, lão lạnh lùng mở miệng: “Nhưng Ngân Nguyệt không phải tuyệt địa! Cứ phong tỏa Ngân Nguyệt trước, nếu bọn họ không chịu ra ngoài, vậy một thời gian nữa Định Quốc quân chắc chắn sẽ đạp phá Ngân Nguyệt!”
Vừa dứt lời, đám người chấn phấn hơn rất nhiều.
Có người nghiến răng nghiến lợi: “Đợi đến khi bắt được Quang Minh Kiếm và Lý Hạo, ta chắc chắn sẽ chém bọn họ thành muôn mảnh!”
“Quốc công nên triệu tập các thế lực phương Đông, đến Ngân Nguyệt đòi công đạo, hoàng thất và cửu ti đều mặc kệ không hỏi, tiểu công gia bị giết mà bọn họ không có chút phản ứng nào sao? Định Quốc Công trấn vùng đất phương Đông vì vương triều mà lại rơi vào kết quả như vậy, rõ ràng là vương triều này đã mục nát, bất lực lắm rồi!”
Đám người lòng đầy căm phẫn bắt đầu công kích cửu ti và hoàng thất.
Có vài người biến sắc, sợ hãi nhưng không dám nói gì.
Bọn họ nhìn Từ Khánh phía trên…
Hiển nhiên đã có người đoán ra được gì đó.
Hoàng thất và cửu ti không ra mặt, ngồi nhìn tiểu công gia của phủ quốc công trấn biên bị giết, việc này truyền đi càng chứng minh hoàng thất và cửu ti vô năng.
Chuyện này căn bản đã khiến lòng tin vào vương triều của một số người tan rã.
Hiển nhiên, Định Quốc Công đã có suy tính của mình.
Đám người nhanh chóng rời đi, chỉ để lại Định Quốc Công và nhị nhi tử Từ Tinh.
Định Quốc Công nhìn đám người rời đi rồi quay sang nhị nhi tử đang thấp thỏm, lão trầm mặc một hồi mới nói: “Đại ca ngươi đi rồi, dù bình thường đấu đá nhau thế nào thì cũng đừng để xảy ra bê bối vào ngày tế điển đầu thất của hắn! Hắn không còn, ngươi chính là quốc công đời tiếp theo, quốc công nên có lòng dạ của quốc công.
Lo liệu cho tốt, nếu ngươi muốn trở thành quốc công kế nhiệm, ít nhất nên báo thù cho đại ca và cháu ngươi!”
“Phụ thân yên tâm, Tinh Nhi biết nên làm thế nào!”
Từ Tinh vội vàng cam đoan, Từ Khánh có chút mỏi mệt ném ra một chiếc nhẫn: “Đây là Truy Phong Ngoa, cung phụng nó trong từ đường ngày đại tế, không được lười biếng!”
“Hài nhi hiểu!”
Từ Tinh mừng rỡ trong lòng, trước kia gã không có tư cách chưởng quản thánh vật, đại ca thì đã chưởng quản một thời gian.
Giờ xem ra, đại ca vừa đi, phụ thân không còn lựa chọn khác, như vậy cũng không tệ.
Chết là tốt!
Từ Khánh khoát tay đuổi gã đi, mắt không thấy tâm không phiền.
Đến khi nhi tử đi xa, lão mới thở dài một tiếng.
Thế hệ này của Từ gia không có kẻ nào nổi bật, hai con trai trưởng đều có thiên phú Võ Đạo bình thường, lão đại thành siêu năng, lão nhị còn tệ hơn, nhờ vô số tài nguyên bồi dưỡng, được Ngộ Đạo Cổ Binh trợ giúp vượt qua cửa ải thế, bây giờ cũng có ba khóa siêu năng tứ chi bão hòa.
Chỉ cần tứ chi khóa siêu năng cuối cùng cũng bão hòa thì sẽ đi vào lĩnh vực đặc thù, đây cũng là con đường đa số võ sư đỉnh cấp hiện tại đang đi.
Lão nhìn về phương Bắc, trong mắt lóe lên lãnh mang.
Nhi tử bị giết, lão tất nhiên phải báo thù.
Nhưng Quang Minh Kiếm còn quá to gan khi mang Truy Phong Ngoa đi, vậy mối thù này chắc chắn sẽ không chết không ngừng.
“Ngân Nguyệt…”
Từ Khánh hừ lạnh một tiếng, để xem các ngươi có thể phách lối đến khi nào!
Có lẽ hiện giờ tên Lý Hạo kia đang run lẩy bẩy sợ hãi, trong thời gian ngắn không dám bước ra khỏi Ngân Nguyệt một bước, tuy biện pháp của Ánh Hồng Nguyệt khá tốt, nhưng tin tức lưu truyền quá rộng cũng sẽ khiến bọn họ co đầu rút cổ một thời gian, như vậy lão sẽ khó lấy lại Truy Phong Ngoa trong thời gian ngắn.
Chương 963: Cưỡi Chó
Trên lục địa.
Lý Hạo đang cưỡi trên thân Hắc Báo.
Hắc Báo vặn vẹo thân thể, vung vẩy cái đuôi, sau đó lắc lư cái đầu, lại quay đầu liếm láp Lý Hạo…
Lý Hạo vung tay: “Làm gì đấy? Không thích thì trực tiếp nói ra, không nói gì tức là tự nguyên, liếm tới liếm lui làm cái gì?”
“Gâu gâu!”
“Nói tiếng người! Không nói lời nào chứng tỏ ngươi đồng ý.
Ngươi chạy nhanh lên một chút, đừng nhầm đường, thời gian đang gấp rút đây!”
“Gâu!”
Hắc Báo hai mắt đẫm lệ sủa 2 tiếng, ta không biết nói tiếng người, nhưng ta cũng không muốn bị người cưỡi, rất khó chịu.
Lý Hạo bẻ thẳng đầu nó: “Đi đi, nhanh lên, đến nơi thì không bị cưỡi nữa.
Ngươi càng trì hoàn thì ta cưỡi càng lâu, tự nghĩ xem có đúng hay không”
“Ta cũng không muốn cưỡi chó, ta còn ngại mất mặt đây này.
Mà ngươi mập như thế nên giảm béo một chút đi, không thì lần sau chiến đấu, ngươi quá béo chạy không nổi đâu, ta chỉ muốn tốt cho ngươi thôi, lần sau nếu ta dẫn ngươi đến Chiến Thiên thành, cường giả kích phát huyết mạch ngươi lúc ấy thấy ngươi mập như vậy thì không chừng sẽ tra tấn ngươi đấy, đúng không?”
Có đạo lý!
Hắc Báo thầm nghĩ vậy, thế nhưng…
Được rồi!
Hắc Báo bất đắc dĩ cụp đuôi, Lý Hạo chỉ phương hướng, Hắc Báo nhanh chóng chạy đi, dù là chó thì nó cũng là yêu cẩu, tốc độ rất nhanh, như một trận gió xuyên qua bãi cát trong nháy mắt.
Lý Hạo tươi cười, cuồng phong gào thét bên tai, Lý Hạo muốn dựa dẫm một chút nhưng lại thấy không có gì cả, hắn đành nói: “Dựng đuôi thẳng lên cho ta dựa một chút, ngồi không thoải mái.”
“Gâu gâu gâu!”
Hắc Báo gào thét!
“Ta tu luyện, tu luyện thì sẽ có kiếm năng tràn ra, nếu tư thế không thoải mái thì ta không tu luyện được.”
Viu!
Cái đuôi trực tiếp dựng thẳng lên.
Lý Hạo bĩu môi, biết ngay con chó nhà ngươi không đổi được tính tham ăn mà.
Giờ phút này bọn họ đang ở biên giới Bắc Hải.
Đi dọc Bắc Hải tiến thẳng hướng Đông, không đến vạn dặm là sẽ đi hết đại lục phương Bắc.
Đại lục phương Bắc và đại lục phương Đông do biển cả ngăn cách, ngoài ra giữa hai đại lục còn có một sơn mạch, hầu như hoàn cảnh giữa đại lục tứ phương đều như vậy, ở giữa chính là đại lục trung ương.
Nếu quan sát, đại lục tứ phương và đại lục trung ương rất giống mảnh đất khổng lồ, bốn phía đều là đồi núi, đại lục tứ phương có tứ hải ngăn cách, ở giữa là đại lục trung ương diện tích lớn nhất.
Ở tứ phương, phương Bắc có 19 hành tỉnh, trung ương 22 hành tỉnh, phương Đông có 21 hành tỉnh.
Đại lục phương Đông đất rộng của nhiều, không cằn cỗi như Ngân Nguyệt.
Nghe nói phương Đông dồi dào, là vùng đất mặt trời mọc, thậm chí còn xây dựng một cây cầu phương Đông vắt ngang qua Đông Hải, nối với Trung Bộ, làm cho cả nhân loại rung động.
Thực ra ở thời đại này, nếu siêu năng nguyện ý thì có thể làm được điều đó.
Cường giả hệ thổ, hệ kim, hệ thủy liên thủ, chỉ cần đồng lòng là có thể kiến tạo ra được một cây cầu vượt biển lớn, dù vậy thì hiện giờ cũng chỉ có đại lục phương Đông tạo ra cây cầu lớn như vậy.
Từ đó có thể thấy được phương Đông tài nguyên dồi dào, cường giả nhiều, siêu năng nhiều.
Phương Đông có 21 hành tỉnh, Từ gia không phải là bá chủ duy nhất nhưng là người chấp chưởng trên danh nghĩa của phương Đông, trừ chức vụ quốc công, Định Quốc Công còn một chức vị khác là Đông Hải tướng quân, chấp chưởng thuỷ quân Đông Hải!
Tuy nhiên hải vực hiện giờ do hải tặc làm chủ, cái gọi là thuỷ quân chỉ là trên danh nghĩa mà thôi, nhưng đối phương có danh nghĩa này, chỉ cần thực lực đầy đủ thì có thể kiến tạo một đội hải quân khổng lồ, nhất thống Đông Hải, cửu ti cũng không có tư cách ngăn cản.
Trong đầu Lý Hạo hồi tưởng lại những tài liệu này, nhìn cảnh sắc lướt qua hai bên.
Ngân Nguyệt nằm sâu trên phía Bắc, đến 10 tháng đã bắt đầu đông lạnh, gió lạnh gào thét.
Bắc Hải cũng rất lạnh nhưng tốt hơn Ngân Nguyệt một chút, cứ tiếp tục đi về hướng Đông, dù cũng là ven biển nhưng thời tiết dần dần ấm hơn.
Gió lạnh buốt như đao được thay bằng gió nhẹ ấm áp.
Không chỉ như vậy, Lý Hạo còn phát hiện một hiện tượng kỳ lạ.
Bọn họ phi nước đại cả chặng đường… nhưng vẫn là ban ngày!
Thế giới to lớn không thiếu sự lạ!
Ban nãy vừa đi qua 1 nơi mưa to, qua giây lát, đến một nơi đầy cát, thái dương treo cao.
Một bên mưa to, một bên nắng chói.
Lý Hạo dừng ở ranh giới kia trong chốc lát, trong mắt tràn đầy sợ hãi thán phục!
Không ra khỏi Ngân Nguyệt thì có lẽ cả đời cũng không thể nhìn thấy cảnh đẹp tráng lệ thế này.
Bầu trời Ngân Nguyệt luôn mờ tối, nhưng bầu trời nơi này lại sáng trong.
Con đường ở Ngân Nguyệt có chút mấp mô, nhưng con đường nơi này thẳng tắp rộng lớn…
Đương nhiên không phải chỗ nào cũng tốt!
Trên đường, Lý Hạo thấy cảnh đổ nát thê lương!
Một thôn trang ven biển bị lửa đốt rụi, bên tai truyền đến tiếng khóc, Lý Hạo thúc Hắc Báo tới gần, nghiêng tai lắng nghe, ngôn ngữ như nhau nhưng khẩu âm hơi khác.
“Đám Hắc Sơn phỉ trời đánh.
Cướp sạch lương thực trong thời tiết này không phải là muốn ép chúng ta chết đi sao?”
“Cha, ta sẽ gia nhập Bạch Thánh quân!”
“Cái gì? Bạch Thánh quân cái gì? Đó cũng chỉ là thổ phỉ tạo phản mà thôi.”
“Cha, Thiên Tinh vương triều sắp xong rồi! Đại loạn sắp xảy ra, ngươi không thấy thiên hạ này đều loạn rồi sao? Hắc Sơn phỉ, Toàn Phong trại, Tinh Quang đạo… Cha, cuộc sống thế này không sống nổi nữa! Những siêu năng kia, những võ sư kia hoành hành bá đạo, không ai sống được.
Phản thì phản đi! Ít nhất Bạch Thánh quân còn cho chúng ta ăn, thời tiết thế này không trồng trọt được, lương thực còn bị cướp, quan phỉ cấu kết.
Không phản là muốn chờ chết sao?”
Bên tai Lý Hạo vang lên tiềng ồn ào, trong lúc mơ hồ lại nghe người ta nói: “Hắc Sơn phỉ cực kỳ hung ác, đâu phải chỉ cướp đồ, chúng còn đốt thôn trang giết người.
Ta cảm thấy… rõ ràng là Bạch Thánh đạo giả mạo Hắc Sơn phỉ gây chuyện, ép chúng ta lên núi đấy!”
“Mặc kệ nó, dù sao cũng không còn đường sống, trong đám đạo phỉ chỉ có Bạch Thánh quân coi kẻ khác là người.
Chúng ta đều có kỹ năng kiếm sống, nếu người ta vừa ý thì làm thôi, chỉ cần được ăn no bụng, nuôi sống con cái là được!”
“Cũng đúng! Đi thôi, đi tìm Bạch Thánh quân…”
“Nhị nhi tử của lão Trương chính là Bạch Thánh quân…”
“Mẹ nó, có khi chính tên cháu trai này mang Bạch Thánh quân giả làm Hắc Sơn phỉ đến cướp đấy… Mà thôi, mặc kệ đi!”
“…”
Chương 964: Là Đúng Hay Sai? ?
Thanh âm nơi xa truyền vào trong tai, ánh mắt Lý Hạo hơi khác thường.
Thiên hạ đại loạn sao?
Nơi này là hành tỉnh phương Bắc gần đại lục phương Đông, tên là Song Lục hành tỉnh, ngụ ý là vượt qua hai khối đại lục.
Nhưng nghe lời nói của đám người ở đây, đám hải tặc hoặc sơn trại như Hắc Sơn phỉ, Bạch Thánh quân, Tinh Quang đạo đang hoành hành, hình như quan phương không đủ sức vây quét hoặc căn bản là mặc kệ! Có nơi người ta còn kéo nhau lên núi, vào rừng làm cướp!
Bỗng nhiên, ánh mắt Lý Hạo khẽ dao động, thúc Hắc Báo nhanh chóng đi qua, một lát sau, hắn thấy mấy vị siêu năng mặc áo trắng trong rừng.
Những người kia đang nhìn trộm thôn trại phương xa.
“Đốt đi…”
“Được!”
“Trương lão nhị qua đó chưa? Dẫn dắt một chút là đám người đó đều sẽ gia nhập Bạch Thánh quân, hán tử thôn này đều tinh thông thuỷ tính, bồi dưỡng một chút thì sẽ thành một chi thuỷ quân tinh nhuệ! Dẫn đạo tiến vào siêu năng thì 90% sẽ tiến vào lĩnh vực siêu phàm, trở thành siêu năng hệ thủy…”
“Làm hay lắm!”
“…”
Mấy người áo trắng đang ăn mừng, Lý Hạo nhíu mày, trong lòng cảm thấy bất bình, đốt thôn trang người ta, đoạt lương thực của người ta, ép người vào rừng làm cướp…
Phải giết bọn họ!
Ngay khi hắn muốn giải quyết những người này, đột nhiên có một người lên tiếng: “Nhanh lên, nhanh dẫn người đi, nếu ngươi không đi, đám người Hắc Sơn phỉ đến đây thì e rằng thôn trại này sẽ không còn một ngọn cỏ!”
“Đúng vậy, đám người kia quá hung tàn.”
Kiếm trong tay Lý Hạo bỗng nhiên ngừng lại.
Thật lâu sau, hắn khẽ than thở trong lòng một tiếng, thúc Hắc Báo bay lên không.
Đúng hay sai?
Đúng hay sai ở đâu ra!
Quan phủ vô năng, giặc cướp hoành hành, chẳng có kẻ nào tốt, Bạch Thánh quân cũng không tốt lành gì, nhưng so với những kẻ khác, đám Bạch Thánh quân này ít nhất là không giết người, nghe giọng nói kia, có vẻ nếu Hắc Sơn phỉ tới thì những người này đều phải chết!
Giờ phút này, nếu hắn hăng hái làm việc nghĩa giết đám Bạch Thánh quân kia, chưa nói đến Hắc Sơn phỉ, mà chính đám Bạch Thánh quân còn lại biết người của mình đã chết thì sẽ đến trả thù những thôn dân này, Lý Hạo không thể lo hết mọi chuyện, không có khả năng đưa người đến chỗ Hồng Nhất Đường.
“Đúng và sai… Khó phân biệt!”
“Điều mắt thấy chưa hẳn đã là thật!”
Thời khắc này, Lý Hạo ngộ ra vài điều.
Vì sao người tu luyện phải đi khắp thế giới?
Chính là vì những điều này.
Có một vài thời khắc, có điều ngươi cảm thấy là tội ác, nhưng nếu ngươi nhúng tay vào thì có lẽ tội ác lớn hơn sẽ xảy ra.
Nhưng Lý Hạo không tính sai nguyên nhân căn bản.
“Nguyên nhân căn bản là phía quan phương vô năng! Không tiêu diệt toàn bộ đám trộm cướp này, không có biện pháp phòng ngự, không làm tốt dân sinh.
Không thể nào vì đối phương không giết người mà cho rằng đó là người tốt, chỉ có thể nói rằng những kẻ đó tương đối lương thiện trong đám trộm cướp mà thôi.”
Nghĩ đến đây, Lý Hạo bật cười, lấy ra một bầu rượu uống một ngụm.
Thiên hạ sắp loạn.
Thế cục điên đảo, sắp mất cân bằng, không ai biết có thể duy trì bao lâu nữa, những bá chủ kia, những kẻ có dã tâm kia có lẽ đều đang chờ mong ngày này.
“Hắc Báo!”
“Gâu gâu!”
“Có câu nói là thà làm chó thời bình, không làm người loạn thế.
Ngươi nói xem, có phải đôi khi làm chó thì sẽ vô ưu vô lự hơn một chút hay không”
“Gâu gâu!”
“Haizz!”
Lý Hạo thở dài, đây là một con chó không biết nói chuyện.
“Người ta là cây mà còn nói chuyện được, rắn hay chim cũng thế.
Còn ngươi thì không biết, không ổn, dù chỉ là dùng tinh thần lực truyền âm thì cũng được, cái này cũng không biết thì… Ngươi đấy… Ngốc quá mà!”
Hắc Báo ủy khuất, ta không đần, đây là sự khác biệt về chủng loại, ai biết được.
“Hay ta dạy chữ cho ngươi nhé?”
Lý Hạo cười nói: “Nếu ngươi biết chữ, có vấn đề gì thì có thể viết ra.
Ta thấy ngọc truyền tin có thể dùng văn tự để truyền tin tức, nếu chúng ta làm một cái máy truyền tin song hướng tương tự máy nhắn tin thì cũng có thể trao đổi với nhau, cần nói gì thì cũng không cần suy đoán nữa.”
“Gâu gâu!”
Dường như Hắc Báo rất hoảng sợ.
Không được! Hình như trong trí nhớ huyết mạch, nó rất e ngại chuyện biết chữ.
“Đáp ứng à? Tốt lắm, Hắc Báo thật giỏi, rồi ta sẽ dạy cho ngươi!”
“Gâu gâu gâu gâu…”
Hắc Báo sủa inh ỏi.
Ngươi hiểu lầm rồi, ta không đáp ứng!
Lý Hạo cười lớn, không để ý đến nữa.
Ta nói là ngươi đáp ứng thì đó chính là sự thật.
Ngươi có bản lĩnh thì nói chuyện đi!
Uống thêm 1 ngụm rượu, Lý Hạo không trêu chọc nó nữa, cũng không nói thêm gì, hắn nhắm mắt dưỡng thần, bắt đầu tu luyện, lần này hắn không tu luyện ngũ thế mà là bổ sung khóa siêu năng.
Hắn rất ngạc nhiên, bỏ thêm trái tim mà không bổ sung tứ chi thì có thể giải phong chiến lực được hay không?
Đám Nam Quyền đều là bổ sung tứ chi trước.
Sau khi bổ sung thành công và bão hòa, chiến lực bọn họ đều tăng lên.
Tỉ như Nam Quyền, trong tình huống bình thường, đại khái hắn là Húc Quang trung kỳ, Nam Quyền có tổng cộng năm khóa siêu năng đã bão hòa, bao gồm 4 khóa tứ chi và 1 khóa ngũ tạng.
Vậy bão hòa sáu khóa thì bình thường ít nhất cũng là Húc Quang hậu kỳ hoặc thậm chí là chiến lực đỉnh phong đúng không?
Quang Minh Kiếm từng nói rằng nàng đã bão hòa hai khóa siêu năng ngũ tạng, trong tình huống không giải phong, chiến lực đại khái cũng là đỉnh phong.
Lý Hạo biết rằng Hồng Nhất Đường không giải phong thì có thể đối phó với Húc Quang kỳ thuế biến, lần trước ở trong núi chính là như vậy, Địa Phúc Kiếm ít nhất cũng là ba khóa, thậm chí là bốn khóa!
“Đến Định Biên hành tỉnh cần tối thiểu hơn một ngày nữa.
Trong thời gian này, có lẽ khóa siêu năng trái tim có thể bão hòa.”
Khóa siêu năng này hấp thu rất nhiều năng lượng, vậy mà không có cảm giác đạt đến giới hạn, mấu chốt là không biết rốt cuộc nó hấp thu bao nhiêu, chỉ có thể tính theo lượng tiêu hao, như vậy Lý Hạo đã tốn đến mấy ngàn viên đá Thần Năng.
Lý Hạo muốn thử không đi theo đường thường, bão hòa khóa siêu năng ngũ tạng trước thì có xuất hiện chuyện gì dị thường hay không?
Có bảo vật Sinh Mệnh Chi Tuyền và kiếm năng ở đây, hắn không lo sẽ xảy ra vấn đề.
Cùng lắm thì xuất hiện dấu hiệu đứt đoạn, có lẽ hắn có thể trấn áp được.
Cũng có thể sẽ có chiến lực cường đại hơn thì sao.
Chương 965: Đại Yêu Thuế Biến Kỳ
Hiện giờ ngũ thế của hắn chỉ là khâu lại chứ không phải dung hợp, dung hợp quá khó khăn, Lý Hạo cảm thấy mình không có thiên phú đó, dung hợp trong 1 – 2 ngày không phải chuyện mà người thường có thể làm được.
Như vậy thì bão hòa khóa siêu năng trước.
Đại lượng kiếm năng, năng lượng thần bí, năng lượng nguyên tố bắt đầu tràn vào trong khóa siêu năng.
Trong trái tim, mãnh hổ bị trói buộc có vẻ hơi rung động, nó luôn chấn động không ngừng.
Giờ phút này, xiềng xích trói buộc lão hổ có cảm giác hóa thành thực chất.
Lý Hạo mặc kệ, tiếp tục hấp thu năng lượng.
Giờ phút này, trong cơ thể, từng đạo khóa siêu năng bắt đầu hiển hiện.
Tứ chi, ngũ tạng, trên trán, lỗ rốn, cột sống.
Trọn vẹn 12 khóa siêu năng nổi lên.
Đúng vậy, 12 khóa.
Bây giờ, thông thường mà nói thì chỉ có 9 khóa nhưng mọi người đều biết trên đầu cũng có một khóa, đó là một loại siêu năng đặc thù, rất nhiều người đều muốn phá vỡ chiếc khóa trong đầu kia.
Về phần vì sao siêu năng khác biệt thì có lẽ là vì biến dị.
Vậy nên, trong nhận thức, mọi người biết rằng có 10 khóa siêu năng.
Còn hiện tại Lý Hạo lại có 12 khóa siêu năng trên thân thể.
Cột sống là cốt, thần khuyết là thân.
Lý Hạo không để ý, có trong cơ thể người không chỉ có 12 khóa siêu năng, đôi khi, vào lúc trùng kích cảnh giới, hắn có một loại cảm ngộ, hoặc có thể gọi là nội thị, hắn nhìn thấy nhiều thứ hơn, trong thân thể hắn không chỉ có 12 khóa siêu năng.
Có thể vì tiềm lực của hắn không đủ hoặc là hắn còn quá yếu ớt nên những khóa khác vẫn chưa hiện ra mà thôi.
Nếu siêu năng có thể làm chủ được điều đó thì sẽ rất đáng sợ, phá 1 khóa là một cảnh giới, phá 12 khóa sẽ là 12 cảnh giới, mà bây giờ hình như người mạnh nhất chỉ phá được năm cái mà thôi.
Về phần trên Húc Quang có cùng tình trạng này hay không thì Lý Hạo không rõ, nhưng đám người Hồng Nhất Đường đều kiêng kỵ khi biết điều này, vậy nên có lẽ là có, dù sao Lý Hạo cũng chẳng để ý lắm.
Thời khắc này, Lý Hạo không ngừng hấp thu năng lượng, trong lòng thì đang tự hỏi.
Nếu thêm vào 1 khóa là có thể mở ra vậy thì mình có nên thử mở khóa siêu năng, giải phong chiến lực hay không?
Dù không có khả năng tăng cả đại cảnh giới nhưng chỉ một tiểu cảnh giới cũng tốt rồi, hiện tại mình có thể giết hậu kỳ, nếu phá giải xong mà giết được Húc Quang đỉnh phong thì cũng không tệ.
Đương nhiên là không phải phá hết, chỉ cần phá 1 phần là tốt rồi.
Hắn có kiếm năng, vậy nên không sợ vấn đề này.
Lúc trước Ngân Nguyệt giao cho hắn 30.000 viên đá Thần Năng, 10.000 viên đã cho Tiểu Thụ, 10.000 viên dùng cho tu luyện hết, một vạn viên còn lại đang nằm trên người Lý Hạo, trên thực tế, Lý Hạo không chỉ có chừng ấy đá Thần Năng.
Trước đó hắn giết nhiều người như vậy cũng thu được rất nhiều.
Tiêu hao trong hai ngày kia đều là Hồng Nhất Đường và Quang Minh Kiếm bỏ ra, Lý Hạo không mất gì, chỉ thu chút phí thủ tục mà thôi.
Trong lúc tu luyện, một dãy núi lớn xuất hiện.
Nó như một ranh giới chia cắt đại lục phương Đông và đại lục phương Bắc.
Vùng núi này tên là Khuê Sơn.
Lý Hạo không biết vì sao lại có cái tên này, trên sách viết như thế và hắn thì không quá để ý.
Trong Thương Sơn tại Ngân Nguyệt có đại yêu, trong Khuê Sơn nằm sát phương Đông với lượng siêu năng hùng hậu này có lẽ cũng có đại yêu, Lý Hạo vẫn nhắm mắt, trong lòng nâng cao cảnh giác, dặn dò nói: “Cẩn thận một chút, nếu gặp đại yêu thì hãy tránh đi, lỗ mũi của ngươi rất thính, chắc sẽ ngửi được mùi!”
“Gâu gâu!”
Hắc Báo gật đầu, có chút chờ mong.
Nó chưa bao giờ gặp đại yêu cả.
Đại yêu là thế nào?
Có cẩu yêu giống như mình không?
Lý Hạo từng gặp đại yêu, nhưng cẩu yêu thì chỉ có con dưới thân này thôi.
Khuê Sơn như một trường xà nằm sấp, quanh co khúc khuỷu, uốn lượn mấy ngàn dặm.
Nhìn từ trên địa đồ, Khuê Sơn không quá hùng vĩ, trên thực tế, khi đến Khuê Sơn mới thấy nó rất cao, đứng trước nó sẽ cảm thấy nó vô cùng hùng vĩ và đồ sộ.
Hắc Báo bay lên, không đi đường thường.
Đường núi cái gì? Đối với đại yêu như Hắc Báo mà nói thì trước mặt đều là đường, trực tiếp bay qua là được!
Hình như ở chân núi có người, có thể là sơn dân gần đây, Lý Hạo nghe tiếng người văng vẳng: “Cha, thần tiên kìa!”
“Thần tiên cái chó gì, đừng đánh rắm…”
Ngay sau đó, tiếng thét chói tai vang lên: “Chạy đi, là yêu!”
“…”
Lý Hạo bất lực, ngươi kêu lớn tiếng như vậy, nếu là yêu thật thì đã nuốt chửng ngươi rồi.
Hắn lười để ý tới bọn họ, hiện giờ hắn không sợ bị kẻ khác nhìn thấy, đương nhiên là chỉ không ngại người bình thường mà thôi.
Cả đời của một người bình thường có lẽ sẽ khó đi hết một khối đại lục, tiến vào đại lục khác.
Cùng lúc đó, trong Khuê Sơn, một cự xà trên đầu mọc sừng đang chuyển đổi thành Giao Long, nó đột nhiên mở mắt, đôi mắt chỉ có sự lạnh lùng vô tình.
Thân thể khổng lồ của nó đi xuyên qua rừng núi, nhanh chóng trườn về một hướng, tốc độ cực nhanh!
Vượt qua núi non trùng điệp, qua một hồi lâu, cự xà nhìn thấy thứ gì đó, đó là một con chó đen đang chạy rất nhanh.
Ban đầu Lý Hạo không để ý, một lát sau, hắn đột nhiên mở mắt, nhìn về nơi xa, hai mắt lóe lên tinh quang, ngay sau đó hắn thầm mắng một tiếng!
Hắc Báo đần này, mũi hỏng rồi sao?
Cách đó không xa, một cự xà còn lớn hơn con rắn ở Thương Sơn cuộn lại như một ngọn núi nhỏ, ban đầu Lý Hạo tưởng nó là núi thật, nhưng khi nhìn kỹ lại thì mơ hồ phát hiện quang huy chói mắt, không khác gì đại yêu ở Thương Sơn!
Đại yêu Thuế Biến kỳ!
Trong nháy mắt, Lý Hạo hiểu ra, cảm thấy hơi nhức đầu, sao bọn họ lại trực tiếp xâm nhập lãnh địa của nó chứ?
Hình như Hắc Báo cũng nhận ra, nó nhìn thoáng qua bên kia, trong mắt chó có chút nghi hoặc, kia là yêu sao?
Đây là lần đầu tiên nó nhìn thấy đại yêu nên rất hiếu kỳ.
Lớn thật!
Kích cỡ như vậy mà so với chính mình… Đột nhiên nó cảm thấy Lý Hạo bảo nó giảm béo là điều vớ vẩn.
Nó không sợ sệt, chỉ có chút hiếu kỳ, nó không những không lùi mà còn chủ động lao đến bên kia: “Gâu gâu gâu!”
Lý Hạo vừa định mắng chó thì con rắn lớn kia bỗng lui lại một chút, ánh mắt nhìn về phía Lý Hạo và Hắc Báo: “Khuê Sơn là lãnh địa của ta, hậu duệ Cổ Yêu phương nào mà lại đến đây?”
Lý Hạo giật mình!
Má nó!
Chuyện gì vậy?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







![[Dịch] Vừa Thành Tiên Thần Con Cháu Cầu Ta Đăng Cơ [Dịch] Vừa Thành Tiên Thần Con Cháu Cầu Ta Đăng Cơ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Vua-Thanh-Tien-Than-Con-Chau-Cau-Ta-Dang-Co-SE-Audio-Truyen.jpg)
