1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 454 : Nàng Đang Ở Đâu? (c2266-c2270)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 454 : Nàng Đang Ở Đâu? (c2266-c2270)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2266: Nàng Đang Ở Đâu?

Nàng Đang Ở Đâu?

C

hờ sau khi chữa trị hoàn toàn cho Thánh Đạo Giới thì Diệp Mặc chuẩn bị sẽ mang những người vợ của mình đi ngao du trong hư không.

Cho nên hắn mới có ý định trước khi đi sẽ đem thực lực của các tộc khác gọt dũa cho yếu bớt đi một chút.

Trăm năm sau khi các tộc liên kết lại công kích Thánh Đạo Giới thì chính là cơ hội đó.

Nếu như hắn ở đại điển của Ma Tộc bại lộ thực lực cường đại của mình, thì có lẽ là trăm năm ah không, có lẽ khi nào hắn mất tích hoàn toàn thì mới có người của tộc khác đến Thánh Đạo Giới.

Sau khi Đông Phương Vượng hiểu được tâm tư của Diệp Mặc thì liền điên cuồng cười to, khí thế trên người bỗng nhiên tăng vọt.

Gần như chỉ trong nháy mắt thì một tiếng nổ vang lên xé rách hư không.

Trói buộc của Diệp Mặc lên Đông Phương Vượng cũng vì vụ nổ này mà bị phá vỡ.

Thần Nguyên Thủ của Diệp Mặc nhoáng cái đã chộp vào trong hư không nắm lấy Nguyên Thần và nhẫn trữ vật của Đông Phương Vượng, nhưng vẫn có một đạo hào quang bay ra từ trong vụ nổ tan biến vào hư không.

Chính bản thân Diệp Mặc cũng không kịp thời ngăn trở đạo hào quang kia.

– Ha ha, Diệp Mặc! Cho dù là tao chạy không thoát thì Huyền Hoàng Châu của tao cũng sẽ không để cho mày lấy được đâu.

Nguyên Thần của Đông Phương Vượng hiện đang bị Diệp Mặc nắm ở trong tay nhưng vẫn cười lên ha hả.

Lúc này Diệp Mặc mới biết luồng ánh sáng màu vàng vừa rồi bay đi chính là Huyền Hoàng Châu.

Điều này khiến hắn cực kỳ tiếc nuối vì Huyền Hoàng Châu chính là bảo vật khai thiên, hiện tại đã bị Đông Phương Vượng chủ động ném đi rồi.

Tên Đông Phương Vượng này quả là có bản lĩnh, sau khi tự bạo xong thì Nguyên Thần vẫn có thể giữ lại được.

Nếu như không phải là hắn nhanh tay thì y có khi đã chạy thoát rồi.

Diệp Mặc căn bản cũng lười nói chuyện, Thần Nguyên Thủ lập tức bóp nát Nguyên Thần của Đông Phương Vượng thành hư vô, thần hồn câu diệt.

Sau khi giết Đông Phương Vượng thì trong lòng Diệp Mặc bỗng nhiên cảm thấy thoải mái rất nhiều.

Ba anh em nhà Đông Phương vẫn luôn là cái gai trong mắt của hắn, hôm nay rốt cuộc đã đem cái gai này nhổ đi cả gốc lẫn ngọn rồi, từ giờ hắn sẽ không còn phải phiền phức khó chịu nữa.

Về phần Huyền Hoàng Châu mất rồi thì cứ mất đi.

Huyền Hoàng Châu đúng là thứ tốt thật đấy, nhưng thứ tốt trên người hắn thì nhiều lắm.

So sánh ra thì việc giết được Đông Phương Vượng đã khiến hắn vô cùng hài lòng rồi.

Sau khi đưa tay thu hồi lại Thái Sơ Thần Văn đang trói buộc Thế Giới Sơn thì Diệp Mặc hoàn toàn thỏa mãn.

Huyền Hoàng Châu mất tích, nhưng Thế Giới Sơn thì không.

Diệp Mặc liên tục đánh ra vài đạo thần thức đao đem cấm chế của chiếc nhẫn trự vật trong tay hoàn toàn phá bỏ.

Nhưng khi hắn quét thần thức vào trong chiếc nhẫn trữ vật thì lại lập tức ngây ngẩn cả người.

Hắn sửng sốt không phải là vì việc chiếc nhẫn trữ vật của Đông Phương Vượng chính là một Tiểu thế giới, mà là vì bên trong cái Tiểu thế giới này có một người đang không ngừng luyện chế trận kỳ và nghiên cứu trận pháp.

Diệp Mặc lập tức đem cái lão già đang luyện chế trận kỳ kia ra ngoài, sau đó không dám tin vào mắt mình mà hỏi một câu:

– Lão Lục, sao lãi lại bị Đông Phương Vượng bắt, còn giúp y luyện chế trận kỳ nữa?

Lục Vô Hổ lúc này mới nhìn rõ ràng người trước mắt chính là Diệp Mặc.

Lão thậm chí mất một lúc lâu vẫn chưa kịp phản ứng lại.

Khi lão đã xác nhận đúng là Diệp Mặc rồi thì mới ngạc nhiên hỏi:

– Diệp huynh đệ, thật sự là cậu sao? Tiểu tử Đông Phương Vượng kia đâu?

(Đọc lại từ c1100 – 1120 sẽ nhớ ra lão Lục Vô Hổ – Lục Địa Khí Thần này là ai)

– Đã bị tôi giết rồi.

Trong lòng Diệp Mặc đang đoán xem vì sao Lục Vô Hổ lại bị Đông Phương Vượng bắt được, hơn nữa còn dốc sức mà giúp y luyện chế trận kỳ nữa?

– Cậu có thể giết Đông Phương Vượng sao?

Lục Vô Hổ khiếp sợ nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, nhưng lại thấy Diệp Mặc không có chút khí thế cường đại nào, toàn bộ thần thái đều cực kỳ bình thường, hơn nữa sự lợi hại của tên Đông Phương Vượng kia thì lão đã từng được tận mắt nhìn thấy.

Nhưng lúc này lão lập tức nhớ lại một sự kiện:

– Diệp huynh đệ, đây là đâu vậy?

– Đây là ngoài hư không của Thánh Đạo Giới.

Còn lão, vì sao lão lại bị Đông Phương Vượng bắt? Lão đang luyện chế trận kỳ gì vậy?

Diệp Mặc sau khi trả lời câu hỏi của Lục Vô Hổ thì liền hỏi liên tiếp hai vấn đề.

Tu vi lúc này của Lục Vô Hổ là Huyền Tiên, vậy thì sao Đông Phương Vượng lại muốn giữ lão lại.

– Cậu đã Chứng đạo rồi sao?

Lục Vô Hổ hiển nhiên không phải là một Huyền Tiên bình thường vì đã đi theo Đông Phương Vượng cũng nhiều năm rồi.

Sau khi hỏi xong thì lão cũng không đợi Diệp Mặc trả lời liền thở dài:

– Còn không phải là vì khối Thế Giới Sơn kia sao! Tên Đông Phương Vượng kia thông qua Thế Giới Sơn mà tìm được ta, sau đó khi y biết ta là một Luyện khí sư thì liền cho ta rất nhiều ngọc giản về Luyện khí và trận pháp để cho ta học tập.

Sau đó y lại đưa ta đến một chỗ và nói rằng nơi đó có Hỗn Độn Thanh Liên.

Nhưng chính y cũng không vào được nơi đó.

– Y có một loại trận pháp có thể giúp y đoạt lấy Hỗn Độn Thanh Liên, nhưng loại đại trận kia cần có hàng tỷ chiếc trận kỳ, cho nên mới bắt ta ở lại đây không ngừng luyện chế trận kỳ cho y.

Nếu như không phải là cậu, không biết là lão già ta đây còn phải luyện chế mất mấy vạn năm nữa đây?

Diệp Mặc giờ mới hiểu được.

Khó trách vì sao hắn tìm không được Lục Vô Hổ.

Đông Phương Vượng đã nhận được một phần của Thế Giới Sơn, sau đó lại cảm giác được trên người Lục Vô Hổ có khí tức của Thế Giới Thạch thì muốn giết Lục Vô Hổ để cướp đi Thế Giới Thạch.

Về sau khi y phát hiện Lục Vô Hổ có thể lợi dụng được thì liền tạm thời bỏ qua.

– Nếu không có vấn đề gì thì tôi trước tiên đưa lão đi tới Tiên Giới.

Ở Tiên Giới tôi đã thành lập một tông môn là Mặc Nguyệt Tiên Tông, còn tôi hiện tại có việc cần phải đi làm.

Chờ sau khi tôi làm xong chuyện thì tôi sẽ trở lại Mặc Nguyệt Tiên Tông tìm lão.

Diệp Mặc nói.

– Cậu có thể đưa ta về Tiên Giới sao?

Lục Vô Hổ ngạc nhiên thốt lên.

Tu vi của lão hiện giờ quá thấp, cho nên việc ở lại trong hư không khiến lão cực kỳ không thoải mái.

Diệp Mặc đưa tay xé rách hư không trước mặt, sau đó nắm lấy Lục Vô Hổ ném đi:

– Lão tự mình nhìn một chút là biết.

Sau khi đưa Lục Vô Hổ đi thì Diệp Mặc lại lần nữa trở lại Ma Tộc.

Sau khi bước vào đại điện tiếp khách của Ma Tộc thì gần như tất cả mọi người đều khiếp sợ đứng lên.

Thực lực của Đông Phương Vượng thì hầu hết những người ở đây đều thấy rõ ràng rồi.

Trước đó Diệp Mặc cùng Đông Phương Vượng ra ngoài hư không chém giết lẫn nhau, nhưng hiện giờ chỉ có Diệp Mặc bình yên vô sự mà quay lại.

Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?

Chân Băng Du bước lên đầu tiên.

Trước đó tuy nét mặt của cô vẫn luôn bình thản, nhưng khi thật sự thấy Diệp Mặc bình yên quay lại thì cô mới trở nên vui mừng và an tâm được.

– Diệp Đan Thánh, Đông Phươg Vượng đâu rồi?

Phiền Cao là người đầu tiên mở miệng hỏi.

Lúc này điều y quan tâm nhất là tung tích của Đông Phương Vượng.

Diệp Mặc không thèm để ý tới Phiền Cao của Yêu Tộc.

Hắn chỉ nhìn về phía Tiêu Đát và Thang Tòng Hạm ôm quyền nói:

– Hai vị tiên hữu, hoan nghênh hai vị tới Thánh Đạo Giới làm khách, hôm nay xin được cáo từ ở đây.

Nghe Diệp Mặc nói rằng phải đi thì một vài người quen biết với Diệp Mặc đều đứng lên.

Còn Thang Tòng Hạm thì cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi:

– Diệp Đan Thánh…

Diệp Mặc biết rõ Thang Tòng Hạm muốn hỏi điều gì cho nên hắn cũng không đợi Thang Tòng Hạm hỏi đã cười nói:

– Tôi không biết nữa, có chút sự cố nên đã bay đi mất rồi.

Diệp Mặc nói lời này cố ý làm người nghe nhầm lẫn.

Hắn chính là nói về Huyền Hoàng Châu đã biến đi rồi, hắn tìm không được mà cũng không muốn tìm, còn người khác nghe vào thì chắc chắn sẽ nghĩ rằng đó là Đông Phương Vượng.

Quả nhiên sau khi nghe xong lời Diệp Mặc nói thì những khách mời trong đại điện không mấy tin tưởng.

Đông Phương Vượng đi rồi sao? Điều này tuyệt đối là không thể.

Tất cả mọi người đều có thể thấy được sự thù hận của Đông Phương Vượng đối với Diệp Mặc, tuyệt đối sẽ không có chuyện chưa đánh với Diệp Mặc đã bỏ đi.

Diệp Mặc cũng không hề quan tâm người khác nghĩ gì.

Hắn nhìn chằm chằm về phía tên áo xanh kia rồi nói:

– Cái tên đang đi cùng ngươi kia cùng ta có chút thù oán, cho nên ta muốn hỏi y mấy vấn đề.

Đạm Đài Y sau khi thấy Diệp Mặc trở về thì sắc mặt liền biến hóa bất định, bây giờ nghe Diệp Mặc nói rằng muốn đi thì cô cũng liền đứng lên nói:

– Diệp Mặc, tôi có mấy vấn đề muốn một mình hỏi anh.

Diệp Mặc nói xong thì căn bản cũng không cần trưng cầu ý kiến của tên áo xanh kia mà trực tiếp nắm vào hư không bắt lấy Táp Không.

Tuy rằng Táp Không cũng là một Chứng Đạo Thánh Đế nhưng đối với Diệp Mặc thì chẳng đáng kể.

Sau khi nắm lấy Táp Không thì Diệp Mặc liền mang theo Băng Du trực tiếp xé rách không gian trong đại điện sải bước ra ngoài biến mất vô ảnh vô tung.

Từ đầu tới đuôi Diệp Mặc không nói với Đạm Đài Y một lời, thậm chí hắn còn chẳng thèm liếc nhìn cô.

Sắc mặt tên áo xanh kia tái nhợt, sau một lúc liền đứng lên ôm quyền với Thù Nguyên Châu một cái rồi rời khỏi đại điện.

Y không học theo Diệp Mặc xé rách không gian trong đại điện này mà đi, còn việc y đi để cứu tên tiểu đồ kia về hay là vì không còn mặt mũi nào ở lại đây thì cũng không ai biết được.

Đạm Đài Y thấy Diệp Mặc ngay cả nói cũng lười nói cùng cô thì sắc mặt lập tức thoạt xanh thoạt đỏ.

Cô đứng đó nhìn về phía Diệp Mặc xé rách không gian, một hồi lâu sau mới im lặng ngồi xuống.

Trong hư không Diệp Mặc đem Táp Không ném xuống một bên sau đó lạnh lùng hỏi:

– Táp Không, nhiều năm trước có một người phụ nữ tên là Nguyễn Quân đi tới phủ Đại Đế của ngươi, hiện tại bà ấy đang ở nơi nào? Còn một ít tình hình của bà ấy nữa, mau nói!

Táp Không thấy Diệp Mặc một mình trở về đã sớm hoài nghi rằng Đông Phương Vượng bị Diệp Mặc giết rồi.

Mà cho dù là Diệp Mặc không phải đối thủ của Đông Phương Vượng thìy vẫn không dám ở trước mặt Diệp Mặc nói nửa chữ không.

– Tôi không biết cô ấy đi đâu, tôi chỉ biết rằng cô ấy là một Tiên Đế, chỉ là bị trọng thương, sau đó…

Táp Không còn chưa nói hết lời đã bị Diệp Mặc cắt ngang:

– Sau đó thì ngươi lợi dụng người ta gặp khó khăn có phải không?

– Tôi…

Táp Không dù có nhiều mưu kế hơn nữa, thì đối mặt với thực lực tuyệt đối cũng không thể nào nói chuyện được.

Chỉ nói được một chữ “Tôi” sau đó đã bị Diệp Mặc đập nát thành hư vô.

Trên ngọn chủ phong của Mặc Nguyệt Tiên Tông, Mặc Nguyệt Phong.

Lạc Ảnh, Mục Tiểu Vận, Tống Ánh Trúc, Ninh Khinh Tuyết, Chân Băng Du, Tô Tĩnh Văn đứng cạnh bên người Diệp Mặc.

Các cô biết rằng trăm năm sau Diệp Mặc sẽ đi tu sửa lại Thánh Đạo Giới, thậm chí Thánh Đạo Giới còn có thể phát sinh một trận đai chiến với các tộc khác.

– Ông xã à, không cần lo lắng, Thánh Đạo Giới cũng có rất nhiều Nhân Tộc Thánh Đế, cho nên chúng ta không nhất định là sẽ thua kém bọn họ.

Ninh Khinh Tuyết đi đến bên người Diệp Mặc sau đó khoác tay Diệp Mặc mà nói.

Các cô đã đứng ở chỗ này cùng Diệp Mặc khá lâu rồi, nhưng Diệp Mặc vẫn luôn im lặng không nói.

Cho nên Ninh Khinh Tuyết cho rằng Diệp Mặc đang lo lắng về cuộc chiến trăm năm sau.

Lạc Ảnh thì lại nhẹ nhàng nói:

– Anh ấy không phải là lo lắng việc trăm năm sau, mà là đang nhớ tới cố nhân.

Diệp Mặc quay đầu lại nhìn các cô, sau đó bỗng nhiên cười nói:

– Anh không phải là lo lắng chuyện trăm năm sau.

Trăm năm sau anh chỉ sợ là họ không dám tới thôi.

Hắn thở dài một tiếng rồi nói tiếp:

– Anh chợt nhớ tới Diệp Tinh, không biết là y có khỏe không.

Còn có Đình Đình, cũng không biết hiện giờ nói ra sao rồi?

Diệp Mặc nói xong thì liền ngẩng đầu nhìn về phía hư không xa xăm.

Hắn có một người khiến hắn lo lắng và mong muốn được nhìn thấy nhất, đó là một cô gái đã nguyện ý cùng hắn nhảy lầu, tặng cho hắn Thế giới hỗn độn, còn là một cô gái sợ quỷ nhưng lại cứ muốn đi bắt quỷ nữa.

Nhưng sau khi hắn đã Chứng đạo Hỗn Nguyên rồi, vẫn không hề tìm được tung tích của cô – Lạc Huyên.

Lạc Huyên, nàng đang ở đâu?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2267: Không Được Đùa Giỡn Lưu Manh

Không Được Đùa Giỡn Lưu Manh

“Diệp Tiểu Bảo, đừng có soi chằm chằm mỹ nữ như vậy, ngươi mới có tí tuổi đầu, tiểu hài tử chưa mọc lông mà đã học thói xấu xa…” Theo một tiếng quát lớn, một cái tát đã gõ lên đầu cậu bé.

Một tiểu nam hài chừng mười tuổi xoa đầu, lẩm bẩm nói, “Tỷ tỷ, ngươi đừng luôn luôn đánh zô đầu ta, như vậy ta sẽ biến thành ngu ngốc đó.”

Cái này chừng mười tuổi cậu bé đứng sau lưng một nữ tử mặc đạm thanh sắc tiên váy thanh tú, nàng nghe xong nam hài này nói sau đó, lại một cái tát đánh, “Diệp Tiểu Bảo, đừng tìm lý do ngụy biện.

Đừng tưởng rằng ta không biết ngươi vừa rồi đang làm gì, ngươi nhìn chằm chằm mỹ nữ làm gì vậy? Lần sau đừng mong ta mang ngươi đi ra ngoài chơi.”

“Ức Mặc tỷ tỷ, ta biết sai rồi.

Thế nhưng vừa rồi tỷ tỷ kia thực sự rất xinh đẹp a.” Tiểu nam hài ủy khuất nói.

Nữ tử thanh tú chính là Mặc Nguyệt Tiên Tông Diệp Ức Mặc, mà cái tiểu nam hài này là do Khinh Tuyết di sinh ra, cũng là đệ đệ của nàng Diệp Tiểu Bảo.

Cái này đệ đệ vừa sinh ra, toàn bộ Mặc Nguyệt Tiên Tông chính là gà bay chó sủa.

Cuối cùng nàng thật sự là không nhịn được đệ đệ theo đuôi, bởi vì đệ đệ mỗi ngày quấn quít lấy muốn cho nàng mang đi Tiên Giới chung quanh đi dạo một chút, bất đắc dĩ, nàng lúc này mới mang theo đệ đệ Diệp Tiểu Bảo rời đi Mặc Nguyệt Tiên Tông.

Không nghĩ tới tiểu tử này chuyện gì đều hiếu kỳ, lần trước thấy một cái trùng tu (sâu tu), là nhân vật trọng yếu của nhà sâu, kết quả đưa tới hiểu lầm, thiếu chút nữa đánh nhau.

Còn có một lần nữa, hắn thấy một cái Tiên Tôn cưỡi một cái Hồ Điệp phi hành pháp bảo, hắn cảm thấy hiếu kỳ, lại muốn người khác cho hắn xem, người nọ còn tưởng rằng tỷ đệ hai người hắn muốn cướp pháp bảo.

Những thứ này coi như thôi, hắn bây giờ lại thấy mỹ nữ cũng không nhúc nhích, điều này làm cho Ức Mặc nổi giận.

“Diệp Tiểu Bảo, ta cảnh cáo ngươi, cha ghét nhất là đùa giỡn lưu manh.

Ngươi nếu là dám tiếp tục đùa giỡn lưu manh, ta đã đem ngươi bắt trở lại đưa đến chỗ cha.” Ức Mặc thấy tiểu nam hài còn dám mạnh miệng, lập tức vừa lấy ba ba ra mắng một câu.

Diệp Tiểu Bảo nhanh chóng làm bộ đáng thương nói, “Tỷ tỷ, ta chỉ là nhìn chằm chằm cái kia tỷ tỷ xinh đẹp một chút à, cũng không phải đùa giỡn lưu manh.”

“Nhìn chằm chằm nữ nhân xinh đẹp, chính là đùa giỡn lưu manh.” Ức Mặc nói xong, trực tiếp trừng Diệp Tiểu Bảo liếc mắt, “Ta nói là vậy, đó chính là thế.”

“A.” Diệp Tiểu Bảo vội vàng đem thu hồi ánh mắt lại, không dám tiếp tục đùa giỡn lưu manh.

Người nữ tử kia mặc hoàng sắc tiên váy dường như cũng không biết một đứa bé trai bởi vì nhìn nàng mà bị quở trách, nàng đi tới trước một gã hói đầu Đại Ất Tiên mới vừa tiến vào tiên tức lâu, cực kỳ kính cẩn ôm quyền hỏi, “Xin hỏi tiền bối, Mặc Nguyệt Tiên Tông tông chủ có đúng hay không gọi là Diệp Mặc?”

Hói đầu Đại Ất Tiên thấy người nữ tử này hỏi, trong lòng nhất thời khẽ động.

Cô gái này chỉ có Hư Tiên tu vi, hiển nhiên là một tu sĩ vừa mới phi thăng, càng hơn chính là, nữ tử này lớn lên cực kỳ đẹp, hơn nữa trên người tiên linh vận tinh thuần không gì sánh được, hiển nhiên tiên linh căn chuyển hóa hoàn mỹ.

“Không sai, Mặc Nguyệt Tiên Tông tông chủ chính là bất hủ Thánh Đế Diệp đại nhân.” Hói đầu nam tử nói xong, thoáng dừng lại một chút, lần thứ hai nói bổ sung, “Mặc Nguyệt Tiên Tông ở Cung Hoa Thiên, muốn đi Mặc Nguyệt Tiên Tông cũng không dễ dàng.

Ta cũng muốn đi Mặc Nguyệt Tiên Tông tham gia tông môn tổng tuyển cử, ngươi hẳn là đi tham gia tông môn tổng tuyển cử đi? Nếu mà ngươi nguyện ý, cũng là có thể cùng đi với ta, ta có thể giúp ngươi lấy được danh ngạch tố chọn.”

Hoàng sắc tiên váy nữ tử trong mắt hiện lên một vẻ vui mừng, bất quá cũng không có lập tức đáp ứng, nàng tu luyện nhiều năm như vậy, từng trải coi như là phong phú.

Cái này hói đầu Đại Ất Tiên vô duyên vô cớ giúp nàng, làm cho trong lòng nàng hơn một tia cảnh giác.

Cái này hói đầu Đại Ất Tiên hiển nhiên đã nhìn ra cô gái do dự, thở dài nói, “Ta nhìn thấy ngươi sau đó, cũng nhớ tới nữ nhi của ta, nơi này mặc dù là Tiên Giới, nhưng là muốn muốn tiến hơn một bước, lại khó khăn càng thêm khó khăn.

Mặc Nguyệt Tiên Tông là đại tông tiếng tăm lừng lẫy khắp ba mươi ba Thiên Vực, hơn nữa tiên linh khí nồng nặc không gì sánh được, tông chủ càng là bất hủ Thánh Đế đại nhân, ai có thể không muốn đi đâu, ai…”

“Hắn lừa gạt ngươi, gia nhập Mặc Nguyệt Tiên Tông, là muốn trắc thí tư chất, hoặc là Lạc Nguyệt Đại Lục phi thăng tu sĩ.

Bất luận kẻ nào đều có cơ hội khảo nghiệm, căn bản cũng không cần người làm tố chọn danh ngạch.” Gọi Diệp Tiểu Bảo tiểu nam hài lập tức đứng ra mắng.

Hiển nhiên cái này hói đầu Đại Ất Tiên gạt người, làm cho hắn rất là khó chịu, hơn nữa lừa gạt còn là mỹ nữ hắn vừa mới nhận thức.

Đừng nhìn hắn mới vừa rồi bị tỷ tỷ Ức Mặc mắng một trận, hắn vẫn như cũ đang len lén quan tâm cái này hoàng váy xinh đẹp tiên nữ.

“Tiểu tử muốn chết…” Cái này hói đầu liếc mắt liền nhìn ra tiểu nam hài chỉ có luyện khí tu vi, vẫn là một cái tu sĩ.

Đang khi nói chuyện, khí thế đã ầm ầm đánh ra, đồng thời đã là một cái tát vỗ ra.

Tiểu tử này không biết theo người không biết sống chết đi ra ngoài, dám ở chỗ này nói lung tung.

Hắn là Tử Sương tông đệ tử nòng cốt, nơi đây lại là Ma Di Thiên, coi như là cái này luyện khí tiểu tử phía sau là tiên vương, thì tính sao?

“Dám nói đệ đệ ta muốn chết? Ta xem ngươi mới muốn chết.” Ức Mặc bỗng đứng lên, trước nàng ngồi ở chỗ kia hầu như không có có bất cứ ba động gì, giống như một cái cực kỳ thông thường tiên nhân.

Hiện tại nàng đứng lên, cái loại này cường đại Tiên Đế lĩnh vực, lập tức liền nghiền ép người này nho nhỏ hói đầu Đại Ất Tiên không cách nào nhúc nhích.

Cái này hói đầu Đại Ất Tiên làm sao không biết đã đá phải thiết bản, sắc mặt liền thay đổi tái nhợt như giấy trắng giống nhau, một cái tát đánh đi ra tức thì bị khí thế cường đại ngăn chặn không cách nào nhúc nhích, “Tiên Đế đại nhân… Tha…”

Chữ “mạng” còn không có nói ra, Ức Mặc đã một cái tát quất tới, một cái Đại Ất Tiên trong nháy mắt đã bị Ức Mặc hóa thành tro bụi.

Đừng xem Ức Mặc đối với Diệp Tiểu Bảo động một chút thì là một cái gõ đầu, thế nhưng ai dám động đệ đệ của nàng, nàng tuyệt đối sẽ lập tức trở nên điên cuồng.

Thấy Ức Mặc loại uy thế này, toàn bộ tiên tức lâu hoàn toàn yên tĩnh, không còn có người dám nhiều lời một chữ.

Trong đó càng có người nhận ra Ức Mặc là ai.

Hoàng váy nữ tử cũng bị trước mắt một màn kinh sợ, giữa tiên tức lâu tùy ý hóa bụi một cái Đại Ất Tiên, cái này có thể chứ? Nàng thậm chí ngay cả Lạc Nguyệt Đại Lục tu sĩ có thể trực tiếp gia nhập Mặc Nguyệt Tiên Tông chuyện này đều quên hỏi mất.

“Ngươi không cần lo lắng, vừa rồi cái tên kia muốn lừa ngươi, nhất định là một cái đồ tồi.” Diệp Tiểu Bảo thấy hoàng váy nữ tử sợ có chút sợ, vội vã qua để lấy lòng.

Hoàng váy nữ tử lúc này mới phản ứng được, nhanh chóng đối với Ức Mặc khom người thi lễ nói, “Đa tạ vị tiền bối này xuất thủ, nếu không ta nhất định sẽ bị người này lừa.”

Nàng biết rõ coi như là cái này tiền bối không ra tay, nàng cũng sẽ không tùy tùy tiện tiện theo hói đầu Đại Ất Tiên, thế nhưng cảm tạ vẫn là nhất định phải có.

“Không có gì, chúng ta cũng muốn quay về Mặc Nguyệt Tiên Tông, ngươi muốn đi Mặc Nguyệt Tiên Tông tham gia thi đấu, liền cùng đi với chúng ta đi.” Ức Mặc lập tức đáp.

“Tiền bối cũng là người Mặc Nguyệt Tiên Tông?” Hoàng váy nữ tử khiếp sợ hỏi.

Diệp Tiểu Bảo nhanh chóng đoạt ở phía trước nói, “Đương nhiên, Diệp Mặc chính là cha ta, đây là tỷ tỷ ta Diệp Ức Mặc, ta là Diệp Tiểu Bảo.

Ngươi muốn gia nhập Mặc Nguyệt Tiên Tông, rất đơn giản a, ta và Phượng di nói một câu là được rồi.”

Ức Mặc lại một cái tát gõ tới, “Một cái đệ tử gia nhập Mặc Nguyệt Tiên Tông, ngươi có cần phải đi phiền phức Phượng di sao?”

Hoàng váy nữ tử thật giống như không có nghe được Ức Mặc nói giống nhau, run giọng hỏi, “Diệp Mặc là phụ thân của các ngươi? Đây là thật?”

“Đúng vậy, ngươi biết ba ta?” Ức Mặc nghi hoặc nhìn cái này hoàng váy nữ tử hỏi.

Ba? Hoàng váy nữ tử dường như đã lâu đều chưa từng nghe qua xưng hô như thế, nghe được tiếng xưng hô này, nàng lập tức cũng biết Ức Mặc không có lừa gạt nàng.

“Ta là Vân Đình Đình, mẹ ta gọi là Vân Băng, trước đây ta vẫn ở tại Ninh Hải…” Hoàng váy nữ tử giọng nói càng run rẩy nói, nàng không nghĩ đến bây giờ còn có thể tìm tới Diệp Mặc.

Nàng nhớ lại tràng cảnh trước đây Diệp Mặc thúc thúc đem nàng từ Hồng Kông mang về, còn có Diệp Mặc mang theo nàng và mụ mụ từ cái gia tộc ác mộng kia rời đi.

Trước đây mụ mụ mang nàng từ địa cầu lúc rời đi, chính là vì tìm kiếm Diệp Mặc.

Trước đây nàng không rõ tình cảm mụ mụ đối với Diệp Mặc, hiện tại nàng đã hiểu, thế nhưng mụ mụ đã không tìm được nữa.

“Ngươi là Đình Đình…” Ức Mặc ngạc nhiên tiến lên bắt được tay Vân Đình Đình, giọng nói vậy kích động.

Nàng biết ba ba áy náy nhất chính là không có tìm được Đình Đình, nàng thậm chí ở giữa Kim Trang Thế Giới nhìn thấy bia mộ của Vân Băng a di.

Nghĩ không ra Đình Đình dĩ nhiên cũng phi thăng, còn để cho mình nàng gặp.

“Ninh Hải ta biết a, ba ta mang ta đi qua, ta là Diệp Ức Mặc, cái này là đệ đệ ta Diệp Tiểu Bảo, sau này chúng ta chính là tỷ muội…” Ức Mặc giọng nói rất nhanh, bất quá tay nàng nhưng không có buông ra Vân Đình Đình, nàng biết ba ba đối với Đình Đình có bao nhiêu nhớ mong.

Đình Đình cùng Ức Mặc kích động thật lâu sau, lúc này mới bình tĩnh trở lại, “Ức Mặc tỷ tỷ, ba ba ngươi kia…”

“Ba ba ta đi Thánh Đạo Giới, chờ hắn đem Thánh Đạo Giới chuyện tình xử lý xong sau đó, lập tức sẽ trở về.

Bởi vì chuyện lần này rất lớn, ngươi trước cùng chúng ta cùng đi Mặc Nguyệt Tiên Tông.

Được rồi, ta nhỏ hơn ngươi, Đình Đình ngươi gọi ta muội muội là được rồi.” Ức Mặc nhanh chóng nói.

“Như vậy sao được? Ta cũng phải gọi ngươi tỷ tỷ a.” Diệp Tiểu Bảo vội vã vừa nói.

Ức Mặc vừa tát qua một cái, “Ngươi trước tiên lăn qua một bên.”

Đình Đình hiển nhiên không có để ý tỷ tỷ hay là muội muội, chỉ là có chút lo lắng hỏi, ” Thánh Đạo Giới là địa phương nào? Sẽ rất nguy hiểm sao?”

“Sẽ không, những thứ này chờ sau khi chúng ta trở về, ta sẽ nói cho ngươi biết nha, ” Ức Mặc biết Đình Đình vừa mới phi thăng Tiên Giới, còn rất nhiều chuyện để nói…

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2268: Cường Hãn Nghiền Ép

Cường Hãn Nghiền Ép

D

iệp Mặc đứng ở trên đỉnh ngọn núi cao nhất Thánh Đạo Tông – Thánh đạo phong, nhìn Thánh Đạo Giới ngày càng phồn hoa thịnh vượng nhưng không cách nào bình tĩnh trở lại.

Hắn cảm nhận được một loại đạo vận mới, hết lần này tới lần khác vừa khó có thể nắm lấy, chính là tu vi của hắn, cũng chỉ có thể mơ hồ cảm giác được ở trên Hỗn Nguyên, mà hắn ngay cả chạm đến đều không thể chạm đến.

Lúc này hắn càng khắc sâu hiểu rõ vì sao đạo không có tận cùng, Hỗn Nguyên tuyệt đối không phải cao nhất.

Mơ hồ giữa, hắn cảm nhận được cái cảnh giới kia, nhưng không cách nào đi chạm đến.

Cho cảm giác của hắn chính là tiếp qua vô số vạn năm, hắn cũng vô pháp chạm tới sát biên giới cái cảnh giới kia.

Cái đó và tư chất tài nguyên hết thảy đều không quan hệ, đây là một loại cảnh giới không có bất kỳ người nào đều có thể nói rõ ràng.

“Có lẽ chỉ có Thiên Đạo ở U Minh giới kia mới có năng lực lý giải.” Diệp Mặc tự lẩm bẩm một câu, trong các đối thủ hắn đã tiếp xúc, kẻ duy nhất có thể làm cho hắn kiêng kỵ, làm cho hắn không cách nào ngăn trở, chỉ có U Minh giới Thiên Đạo.

“Tông chủ, Yêu tộc, Ma tộc, Long tộc, Hải tộc, Cự Nhân Tộc, Thần Tộc các loại hơn mười chủng tộc, cộng lại mấy ngàn vạn tiên sĩ, vô số hư không chiến hạm hùng hổ đến đây đến ngoài Thánh Đạo Tông giới vực đại trận của chúng ta, tuyên bố muốn tông chủ giao ra cho bọn họ Hỗn Nguyên Thánh Đế Bộc Dương Tư, Văn Đức Thủy, Gia Cát Trí Thần cùng Ngao Si, bằng không…” La Thanh Hà đi tới phía sau Diệp Mặc, có chút lo lắng nói.

Diệp Mặc thần thức đã quét Thánh Đạo Tông bên ngoài đông đảo dị tộc đại quân, Phượng Hoàng Tộc cùng Âm Minh Tộc không có xuất binh, bất quá Thang Từ Hạm cùng Lãnh Dục Kỳ còn có Tiêu Đát hòa thượng đều tới, bọn họ chỉ là dùng thân phận người đứng xem đến đây.

Yêu tộc, Ma tộc, Long tộc Hỗn Nguyên Thánh Đế Phàn Cao, Thù Nguyên Châu, Ngao Quỳ cũng đều đã đến, ba người này cũng không phải đứng cùng một loạt người kia, mà là chia làm các góc đem toàn bộ Thánh Đạo Giới đều nắm trong tay ở tại dưới thần niệm của mình.

Đạm Thai Y cũng đến nơi này, nhưng nàng cũng không có tiến lên, ngược lại đứng ở phía sau, cúi đầu dường như đang trầm tư cái gì.

Không biết có phải hay không là vì ngại nhìn thấy Diệp Mặc, hay là bởi vì nàng vốn chính là nhân tộc xuất thân, không cách nào giúp đỡ Ma tộc đến công kích nhân tộc.

Nếu như là dựa theo ý nghĩ trăm năm trước, Diệp Mặc ước gì người tới càng nhiều càng tốt, người tới càng nhiều, liền ý nghĩa Thánh Đạo Giới đem càng phát ra hưng thịnh.

Bởi vì hắn sẽ không để cho một kẻ nào xâm lấn Thánh Đạo Giới thoát khỏi, thế nhưng ở thời điểm mơ hồ cảm ngộ đến trên Hỗn Nguyên còn có cảnh giới mới, tâm cảnh của Diệp Mặc trong lúc đã vô tình cao hơn một đẳng cấp.

Hiện tại hắn còn không biết cái cảnh giới kia là cái gì, không phải là bởi vì cái cảnh giới kia không có, mà là hắn không có đến cái tầng thứ kia.

Hắn chỗ ở từ từ hư không vũ trụ dường như cũng không phải duy nhất, mà là một tồn tại trong mênh mông hư không to lớn hơn mà thôi.

Hắn đem hàng tỉ tiên sĩ này toàn bộ giết, cố nhiên có thể cho Thánh Đạo Giới càng thịnh vượng phát đạt.

Thế nhưng cái này cũng tạo thành hai cái hậu quả ác liệt, một cái chính là Thánh Đạo Giới tiên nhân cho là mình có chỗ dựa vào, tại đây trong phiến hư không không kiêng nể gì cả, thứ hai là làm giảm bớt nghiêm trọng thực lực của một mảnh hư không vũ trụ này.

Huống chi loại này giết chóc chỉ có thể làm cho cừu hận giữa các tộc càng ngày càng sâu, hắn không có khả năng vĩnh viễn che chở nhân tộc Thánh Đạo Giới.

Tương lai Thánh Đạo Giới làm sao, vẫn là phải dựa vào nhân tộc những người còn lại đến.

Nếu mà không là cái gì thâm cừu đại hận, thật sự là không cần phải mở rộng giết chóc.

“Diệp Mặc, ngươi dầu gì cũng là nhân tộc duy nhất một cái Hỗn Nguyên Thánh Đế, cho ngươi 3 hơi thở thời gian, nếu mà 3 hơi thở thời gian ngươi còn không ra, chúng ta sẽ bắt đầu công kích Thánh Đạo Giới không có giới vực trận pháp…”

Cái thanh âm này âm thăm thẳm, trông như là ở Hạm thần ổ ra truyền đến, toàn bộ Thánh Đạo Giới cũng nghe rõ ràng.

Diệp Mặc vừa nghe cũng biết là yêu tộc Phàn Cao, hắn khinh thường cười cười, coi như là hắn không dự định giết chết toàn bộ yêu tộc tiên sĩ đến đây, lại không có nghĩa là một mình hắn đều không giết.

Hắn chẳng những sẽ giết, nhưng lại sẽ không tùy tiện giết mấy cái tiểu lâu la.

Diệp Mặc quay đầu lại vỗ vỗ vai La Thanh Hà nói, “Cùng đi xem một chút đi… Ơ đù…”

Hắn nhìn thấy Đinh Giới, Đinh Giới dĩ nhiên không phải từ Thánh Đạo Giới đến, mà là mình khống chế một món cực phẩm thần khí phi thuyền cấp tốc đi tới bên ngoài Thánh Đạo Giới.

Làm cho Diệp Mặc kinh dị là Đinh Giới tu vi mặc dù không có nghịch thiên như Đạm Thai Y, cũng đã Chứng Đạo thành công, bây giờ là một gã Tố Đạo Thánh Đế.

Hơn nữa Diệp Mặc cảm giác được Đinh Giới đã có đại đạo hình thức ban đầu của mình, hắn chứng đạo tuyệt đối không phải tầm thường tiểu đạo, nói rõ Đinh Giới cũng có kỳ ngộ. (Kỳ ngộ cái vẹo, CBD có khi đã Hỗn Nguyên cmnr, mà thằng mặt lol này mới Tố Đạo thì đến đây để nạp mạng à, đúng là ăn hại! =. =)

Đinh Giới đến, chẳng những Diệp Mặc nhìn thấy, tất cả mọi người đến đây Thánh Đạo Giới đều thấy.

Đối với những thứ này ngoại tộc cường giả mà nói, Đinh Giới chính là một cái Tố Đạo Thánh Đế, thật sự là không tính là cái gì.

“Đạm Thai Y, ngươi thật không biết xấu hổ.

Diệp Mặc ban đầu là làm sao đối đãi với chúng ta, không có Diệp Mặc, ngươi có thể bước qua Phong vị tháp? Ngươi có tài năng ở Tiên Vương bia cao nhất mà phong vương? Ta phi! Ta có thể nói không có Diệp Mặc, ngươi chỉ là một con Bitch.

Ngươi biết vì chuyện của ngươi, Diệp Mặc tự mình đi qua Cửu Phạm Tiên Trì? Lo lắng không gì sánh được sao? Chúng ta trước đây ước hẹn xong, muốn cùng Diệp Mặc cùng nhau sáng tạo thế giới.

Ngươi nói chuyện như đánh rắm còn chưa tính, lại vẫn không hề liêm sỉ gia nhập Ma tộc.

Ta Đinh Giới mặc dù chỉ là một cái Tố Đạo Thánh Đế, biết được chuyện này, lại cũng cấp tốc từ Hư Thị gấp trở về, dù cho không thông chết ngươi cái này vô sỉ nữ nhân, cũng muốn nhìn vẻ mặt phát nôn của ngươi…”

Đinh Giới hoàn toàn không để ý chung quanh vô số dị tộc cường giả, vừa đến phụ cận, liền quay sang Đạm Thai Y mắng to.

Hắn và Đạm Thai Y là hai đại thiên tài từ tiên giới Thượng Thiên Vực, cùng nhau lớn lên, cùng nhau cạnh tranh.

Nhưng là bây giờ Đạm Thai Y dĩ nhiên thành Ma tộc Thánh Nữ, làm cho Đinh Giới vô cùng phẫn nộ.

“Đinh huynh đệ, người có chí riêng, tộc chúng ta có thêm nàng một người cũng không nhiều, ít nàng một người cũng không ít, hà tất phải để ý đến nàng.

Ngươi quay về thật đúng lúc, một hồi nữa chúng ta đi uống vài chén.” Diệp Mặc thanh âm liền truyền tới.

Đinh Giới quay đầu lại thấy Diệp Mặc, lập tức cười ha ha nói, “Nói không sai, có cũng được không có cũng được một người mà thôi.

Diệp Mặc, ta cũng biết ngươi sẽ không giống bình thường, hiện tại xem ra ta quả nhiên không có nhìn lầm ngươi.

Trước đây ở đỉnh Tiên Vương bia tam đại phong hào, hiện tại chỉ có Bất Hủ cùng Bắc Thần, lại không còn Thiên Nguyệt.

Ngày hôm nay nhiều như vậy yêu quái quỷ quái dám đến tộc chúng ta, ta Đinh Giới giống như ngươi cùng nhau giết cho máu nhuộm hư không, cũng không phụ ta Bắc Thần phong hào…”

Nói đến phần sau, Đinh Giới đã là sát ý sôi trào.

Trước đây ở đỉnh Tiên Vương bia phong vương sau đó, hắn liền quyết định muốn đi tìm đại đạo thuộc về mình, hôm nay đạo của hắn đã có hình thức ban đầu.

Hắn đạo cùng Thánh Đạo Giới có liên quan, cộng thêm là nhân tộc xuất thân, hiện tại nhân tộc Thánh Đạo Giới bị xâm lấn, coi như là máu đẫm hư không, hắn cũng quyết không sẽ lui ra phía sau một bước.

Chính là bởi vì như vậy, hắn biết được Thánh Đạo Giới bị xâm lấn, trước tiên liền chạy về.

Đạm Thai Y sắc mặt bộc phát tái nhợt, chờ Đinh Giới nói đến đoạn không có Thiên Nguyệt là lúc, Đạm Thai Y tâm huyết nghịch ùa ra, cuồng phun một ngụm máu tươi sau đó, mang theo một đạo độn quang, đảo mắt biến mất vô tung vô ảnh.

Đạm Thai Y làm một Ma tộc Thánh Nữ, vừa là một Hỗn Nguyên Thánh Đế, nàng muốn rời khỏi, vẫn không có người nào có thể ngăn cản, cũng không có ai dám đi ngăn cản.

“Ngươi muốn chết…” Phàn Cao thấy Đinh Giới nói ba năm câu, cũng đã đem phe mình kích đi một gã Hỗn Nguyên Thánh Đế, lập tức giận dữ, giơ tay lên liền hướng Đinh Giới bắt đến.

Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, bỗng nhiên một bước về phía trước, ngay cả tay cũng không có nâng lên, chính là một cước đạp đi ra ngoài.

Phàn Cao cũng cảm giác được chung quanh hư không đã vào giờ khắc này hết hoàn toàn ở vào dưới chân của Diệp Mặc, mà hắn ở dưới chân Diệp Mặc không gian thế giới chỉ có thể chật vật hoạt động.

Ngay cả hư không đều ở dưới một cước này của Diệp Mặc rạn nứt lên, Phàn Cao tâm thần chấn động mãnh liệt, đây là cái tu vi gì? Hắn biết Diệp Mặc cường đại, thậm chí biết mình đơn độc một người chỉ sợ không phải là đối thủ của Diệp Mặc, thế nhưng lại không nghĩ tới Diệp Mặc cường đại đến loại tình trạng này.

Đây tuyệt đối vượt qua Hỗn Nguyên Thánh Đế, lẽ nào đây là tu vi trên Hỗn Nguyên trong truyền thuyết?

Không chỉ nói Phàn Cao tâm thần chấn động mãnh liệt, chung quanh còn lại vài tên Hỗn Nguyên Thánh Đế cũng kinh hãi không gì sánh được.

Bọn họ ngày hôm nay mới chính thức nhìn thấy Diệp Mặc cường đại, đây là Hỗn Nguyên Thánh Đế?

Phàn Cao cả người hỏa diễm quay cuồng, từng đạo thần nguyên bị điên cuồng thiêu đốt, sau một khắc, hắn tránh thoát cái này một mảnh rạn nứt hư không trói buộc, mạnh mẽ từ dưới chân của Diệp Mặc chạy ra.

Thế nhưng Diệp Mặc lại cũng không định bỏ qua cho Phàn Cao, lần thứ hai một quyền đánh ra, đây chỉ là một quyền đạo thần thông đơn giản cực kỳ Hư không.

“Diệp đan thánh, thủ hạ lưu tình, chúng ta không có khả năng tự giết lẫn nhau, ở trên Hỗn Nguyên còn có cảnh giới cao hơn, ở chúng ta cái này một mảnh hư không trong vũ trụ, còn có rộng hơn vũ trụ thiên địa…” Thấy Diệp Mặc lần thứ hai một quyền đánh tới, Phàn Cao trong hoảng hãi, lại cũng không kịp bảo thủ một chút bí mật.

Diệp Mặc bình tĩnh nói, “Coi như là bên ngoài có đối thủ cường đại gấp trăm lần nữa, đây cũng không phải là lý do ta tha cho ngươi.

Lần này các tộc xâm phạm Thánh Đạo Giới ta, hẳn là ngươi dẫn đầu đi? Đạo của ngươi liền dừng ở đây thôi.”

Theo Diệp Mặc thanh âm hơi ngừng, thân thể Phàn Cao hầu như đã hư ảo bị giới vực của Diệp Mặc trói buộc đứng lên, Hư không quyền đã đánh vào trên người của hắn.

“Oành.” Một tiếng nổ vang, Phàn Cao vừa mới còn to mồm không ai bì nổi, trong nháy mắt bị đánh thành mảnh vụn.

Trong thiên địa Hỗn Nguyên Thánh Đế, giảm đi một người.

Thánh Đạo Giới bên ngoài ngay lập tức liền an tĩnh lại, đã không còn nửa phần thanh âm.

Phàn Cao làm yêu tộc đệ nhất Hỗn Nguyên Thánh Đế, tuyệt đối là cường giả giữa cường giả, mà một cường giả như vậy trong tay Diệp Mặc không có kiên trì được thời gian 10 hơi thở.

Diệp Mặc thậm chí ngay cả pháp bảo cũng không có tế xuất, chớ đừng nói chi là xuất ra Thái Sơ Thần Văn loại đáng sợ này sát chiêu.

Chỉ là trong thời gian ngắn, Phàn Cao cũng đã thần hồn câu diệt.

Đây là ở trước mắt bao người, căn bản liền không có bất kỳ biện pháp nào viện thủ.

Có lẽ nói tại đây dưới loại cường đại này, căn bản cũng không có người nào có tư cách viện thủ.

Cái này hoàn toàn là không đúng gọi là nghiền ép, căn bản cũng không phải là trên cấp độ chiến đấu.

Hàng tỉ tiên sĩ dị tộc đến xâm lấn toàn bộ im lặng không tiếng động, tất cả Thánh Đế cũng chút nào không một tiếng động.

Diệp Mặc loại này thực lực cường đại đã rất xa vượt ra khỏi cảm quan của bọn họ.

Đồng dạng, vô số nhân tộc tiên sĩ đứng ở Hạm thần ổ lối vào cũng là vắng vẻ không tiếng động, bọn họ biết Thánh Đạo Giới cường đại nhất dựa vào chính là Diệp tông chủ.

Diệp Mặc gây dựng Thánh Đạo Tông, chữa trị Thánh Đạo Giới, hiện tại dị tộc xâm lấn, bọn họ cũng định rồi, muốn cùng Thánh Đạo Tông tông chủ Diệp Mặc cùng nhau, vì Thánh Đạo Giới đánh đến một khắc cuối cùng.

Nhưng là bây giờ chiến đấu còn chưa có bắt đầu, Thánh Đạo Tông tông chủ thực lực cường đại, đã làm cho nơi này tất cả mọi người kinh hãi vãi tè.

“Các vị là tới xâm lấn Thánh Đạo Tông ta?” Diệp Mặc một cước một quyền giết yêu tộc Thánh Đế Phàn Cao, thật giống như không có chuyện gì giống nhau, nhìn hàng tỉ dị tộc tiên sĩ bình tĩnh nói.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2269: Trăm Năm Ước Chiến

Trăm Năm Ước Chiến

M

a tộc Hỗn Nguyên Thánh Đế Thù Nguyên Châu lúc này nhanh chóng tiến lên ôm quyền khom người nói, “Diệp đan vương bớt giận, Ma tộc ta bị yêu tộc Phàn Cao mê hoặc, lúc này hối hận đã có thừa, sao dám xâm lấn Thánh Đạo Giới? Thù mỗ nguyện ý gánh chịu Diệp đan thánh tất cả trách nộ, xin Diệp đan thánh giơ cao đánh khẽ.

Trước Phàn Cao tuy rằng đáng chết, thế nhưng lời hắn nói cũng là sự thực, chúng ta cái này một mảnh hư không thế giới, chỉ là một phần nhỏ giữa tỷ vạn thế giới, chúng ta quả thực không nên tự giết lẫn nhau.”

Diệp Mặc hiểu rõ ý tứ của Thù Nguyên Châu, hắn cầu xin tha thứ giống như Phàn Cao, chỉ là Phàn Cao làm chim đầu đàn mà thôi.

Người chung quanh đối với Thù Nguyên Châu rất là khinh thường, tên này lúc tới liền hùng hổ, bây giờ nhìn thấy Diệp Mặc lợi hại, lập tức sợ co vòi.

Bất quá nghĩ đến Diệp Mặc lợi hại, nơi này tất cả mọi người rùng mình một cái.

Diệp Mặc lợi hại có chút ngoại hạng, loại này cường đại tu vi, coi như là cả tỉ tiên sĩ tới nơi này nhiều hơn nữa, cũng là đưa đồ ăn cho người ta.

Thấy Diệp Mặc trầm mặc không nói, Thù Nguyên Châu bỗng nhiên lớn tiếng nói, “Ta dùng Thiên Đạo thề, Ma tộc sau này tuyệt không chủ động đối với Nhân tộc cùng Thánh Đạo Tông có nửa phần mơ ước, nếu làm trái lời thề này, Ma tộc diệt vong.”

Nói xong, Thù Nguyên Châu nói lần nữa, “Vì bù đắp Thánh Đạo Giới nhân tộc tổn thất, Ma tộc nguyện ý đưa ra trăm nhánh cực phẩm thần linh mạch, 1k thượng phẩm thần linh mạch, 10k trung phẩm thần linh mạch, năm trăm tỷ thần tinh.

Nguyện ý xuất ra các loại Thần linh thảo trăm vạn gốc cây, nguyện ý ra hơn tiên tài trăm vạn phần, nguyện ý ra các loại Đạo Quả một trăm quả.”

Mọi người nghe Thù Nguyên Châu nói đều là cũng hít một hơi lãnh khí, coi như là Ma tộc tất cả tiên sĩ toàn bộ tiêu diệt, cũng không nhất định có thể thu tập nhiều đồ đạc như vậy.

Mà Thù Nguyên Châu lại rộng lượng như vậy, những thứ này lấy ra, quả thực có thể thành lập một cái chủng tộc nhỏ.

Diệp Mặc sau khi ngộ ra đạo mới, vốn là không có đánh tính đem tiên sĩ Ma tộc đến toàn bộ tiêu diệt, càng không có dự định đi tiêu diệt Ma tộc.

Hư không mênh mông, vô số năm tháng chồng chất tới nay, không biết xuất ra bao nhiêu thiên tài tuyệt thế Thánh Đế.

Thế nhưng những người này ngay cả không ai bì nổi, ngay cả quét ngang hư không, cuối cùng đều là biến mất ở tại giữa năm tháng sông dài.

Mà cũng rất ít nghe thấy loại người động một chút là tiêu diệt cả một chủng tộc, nói vậy đến loại cảnh giới này sau đó, cũng đã sáng tỏ vũ trụ hư không không chỉ có bọn hắn chỗ một mình.

Bọn họ không biết, cũng không có nghĩa là không tồn tại.

Diệp Mặc quínhang Thù Nguyên Châu gật đầu, cũng không nói lời nào.

Thù Nguyên Châu lại lập tức hiểu Diệp Mặc ý tứ, ngạc nhiên lần thứ hai khom người lui về phía sau.

Đồng thời vung tay lên, tất cả Ma tộc chiến hạm đều rút lui.

Dù cho không có rời đi, nguyên bản rậm rạp chằng chịt tiên sĩ chiến hạm, trong nháy mắt liền trống không.

Ngao Quỳ thở dài một tiếng, hắn biết Diệp Mặc bây giờ năng lực hẳn là hoàn toàn có thể tiêu diệt Long tộc.

Hắn lần này đến đây mục đích chủ yếu cũng không phải nên vì tiêu diệt Thánh Đạo Giới, mà là muốn ép hỏi Diệp Mặc chỗ ở của Ngao Si.

“Long tộc Ngao Quỳ ra mắt Diệp đan thánh, Ngao Quỳ lần này lỗ mãng xuất động Long tộc tiên sĩ chiến hạm, nguyện ý xuất ra đền bù như Ma tộc, bồi thường Thánh Đạo Giới.

Đồng thời bảo đảm sau này quyết không chủ động xâm chiếm nhân tộc Thánh Đạo Giới, xin Diệp đan thánh đại ân.” Ngao Quỳ giọng nói có vẻ già nua mà khàn khàn.

Hắn lúc nói xong lời này, trong lòng cũng là cảm khái không thôi.

Trước đây Diệp Mặc đi Long tộc chúc mừng Ngao Si Hỗn Nguyên đại điển, hắn thậm chí còn nghĩ Diệp Mặc còn có thể trở thành Long tộc rể cưng.

Mà bây giờ mới qua bao lâu? Trước đây Diệp đan thánh vốn chỉ là kẻn muốn từ Long tộc chạy trốn, lúc này đã trở thành tồn tại quét ngang toàn bộ hư không.

Diệp Mặc nhìn lướt qua Ngao Quỳ, giọng nói bình thản nói, “Ta không có giết Ngao Si.”

“Cái gì?” Ngao Quỳ bỗng nhiên ngẩng đầu khiếp sợ nhìn Diệp Mặc, hắn không cho là Diệp Mặc đang gạt hắn, Diệp Mặc tu vi như thế, đều có thể tiêu diệt toàn bộ Long tộc, hắn nói không giết Ngao Si, đó chính là thực sự không có giết, Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không ở loại chuyện này lừa dối hắn.

Thời điểm Ngao Quỳ hiểu rõ Diệp Mặc thật không có giết Ngao Si, hắn càng toát ra hối hận, chủ động khom người đối với Diệp Mặc chắp tay nói, “Ngao Quỳ thực sự là vọng tự học luyện vô số năm, lại bị Phàn Cao lừa dối.

Đa tạ Diệp đan thánh đại lượng, Long tộc lễ vật rất nhanh thì sẽ đưa đến, Ngao Quỳ trước tiên lui về.”

Ngao Quỳ nói xong lập tức lui ra phía sau, hắn mang tới Long tộc chiến hạm, cũng trong thời gian ngắn liền từ ngay trong đại quân rời khỏi, cùng Ma tộc giống nhau, đứng ở một bên rất xa.

Hắn không hỏi Diệp Mặc là ai giết Ngao Si, Diệp Mặc nếu không nói, hắn thì không nên hỏi.

Ma tộc cùng Long tộc từ mấy ngàn vạn tiên sĩ trong đại quân lui ra phía sau, dày đặc tiên sĩ đại quân đã trống không một nửa.

Yêu tộc đã không còn Hỗn Nguyên Thánh Đế, vài tên Đạo Nguyên Thánh Đế sắc mặt kinh hoảng, trong lúc nhất thời vừa không dám rời đi, cũng không dám tiến lên hướng Diệp Mặc cầu xin tha thứ.

Thang Từ Hạm tu luyện đến Hỗn Nguyên Thánh Đế, tuy rằng cảm ứng không bằng Diệp Mặc rõ ràng như vậy, nhưng cũng mơ hồ hiểu rõ Hỗn Nguyên không phải cực hạn, ở nơi này hư không thế giới ra hẳn là còn có thế giới lớn hơn.

Nàng từ giữa giọng nói Diệp Mặc đã nhìn ra, Diệp Mặc cũng không có ý nghĩ muốn chém tận giết tuyệt, tối đa chỉ là muốn vì Nhân tộc làm một chút bồi thường tài nguyên mà thôi.

Hiện tại Yêu tộc vô chủ, nàng coi như là yêu tộc xuất thân, dứt khoát đứng ra đối với Diệp Mặc ôm quyền nói, “Diệp đan thánh, yêu tộc ngoại trừ Phàn Cao dã tâm bừng bừng ra, còn lại tộc dân nhưng cũng không có ý nghĩ công kích Thánh Đạo Tông.

Ta nghĩ không bằng làm cho yêu tộc cũng bồi thường đồ đạc như vậy, để cho yêu tộc chiến hạm lui về cũng được.”

Yêu tộc vốn là không có chủ kiến, hiện tại Thang Từ Hạm chủ động đi ra giúp bọn hắn nói chuyện, yêu tộc vài tên Thánh Đế đã là Đạo Nguyên viên mãn nhanh chóng đứng ra khom người nói với Diệp Mặc, “Ta yêu tộc nguyện ý vì lỗ mãng trả giá thật lớn, nguyện ý nghe Từ hạm hoàng thánh quân an bài, thệ ngôn không lại chủ động xâm chiếm thánh đạo nhân tộc, đồng thời nguyện ý bồi thường Thánh Đạo Giới tổn thất.”

Dù cho Thánh Đạo Giới nửa điểm tổn thất cũng không có, thế nhưng yêu tộc Đạo Nguyên Thánh Đế cũng không dám nói như vậy.

Diệp Mặc gật đầu nói, “Thang tiên hữu nói rất phải, yêu tộc liền do Thang tiên hữu thuyết pháp đi làm đi.

Hải tộc người có tới không?”

Vài tên yêu tộc Đạo Nguyên Thánh Đế nghe xong Diệp Mặc nói sau đó, trong lòng đại hỉ, đâu còn nhớ được hải tộc, nhanh chóng hướng Diệp Mặc cảm tạ lui về phía sau ra.

Dùng Diệp Mặc thuấn sát Hỗn Nguyên Thánh Đế đáng sợ thủ đoạn, yêu tộc nghìn vạn lần tiên sĩ ở trong mắt Diệp Mặc căn bản là không tính là cái gì.

Hiện tại Diệp Mặc dùng vô thượng độ lượng bỏ qua yêu tộc, bọn họ thật sự nếu không biết lui, vậy thì thật là muốn chết.

Nghe được Diệp Mặc hỏi hải tộc, xung quanh tất cả mọi người run lên.

Muốn nói cùng Nhân tộc cừu hận sâu nhất, này nhất định là hải tộc không thể nghi ngờ.

Vô luận là yêu tộc, Ma tộc hay là Long tộc, đều chưa hề đối với người tộc chân chính xâm lấn qua.

Mà hải tộc bất đồng, hải tộc thế nhưng ở nhiều năm trước liền phái qua chiến hạm xâm lấn qua Thánh Đạo Giới.

Hiện tại Diệp Mặc lần thứ hai hỏi hải tộc, đó là muốn tính sổ.

Toàn bộ mọi người rời đi đều tự động tránh ra, để lại hải tộc chiến hạm.

Ngay cả Ma tộc, Yêu tộc, Long tộc đều dự định bồi thường, các tiểu tộc càng là chuẩn bị bồi thường, đều thối lui.

Hải tộc bị người khác đơn độc đẩy đi ra, Diệp Mặc mới nhìn ra đến, hải tộc cũng chỉ là chưa tới trăm vạn tiên sĩ.

Lẽ ra hải tộc cùng nhân tộc gút mắt tối đa, người tới hẳn cũng là tối đa mới đúng, thế nào mới đến đây có một chút?

“Thao Phủ ra mắt Diệp đan thánh.” Một gã hải tộc Đạo Nguyên Thánh Đế đứng dậy, giọng nói tuy rằng bình ổn, Diệp Mặc vẫn như cũ nghe được trong giọng nói của hắn sự kinh hoảng.

“Năm đó bị ta đánh tan nửa người, lại vẫn sống, ngươi coi như là mệnh cứng đó.” Diệp Mặc vừa nhìn liền Thao Phủ cũng đã nhận ra được.

“Ta hải tộc nguyện ý cùng Ma tộc, Long tộc giống nhau…” Thao Phủ cố nén nội tâm kinh hoảng, thế nhưng giọng nói vẫn như cũ có chút run rẩy.

Diệp Mặc lạnh giọng nói, “Các tộc có thể rời khỏi, thế nhưng Hải tộc cũng không được.

Ta Thánh Đạo Giới không phải ai muốn tới thì tới, muốn đi thì đi.

Trước đây Hải tộc giết chóc Thánh Đạo Giới ta vô số tiên nhân, Diệp Mặc ta cũng không cần lợi tức của ngươi, ngày hôm nay cứ dựa theo nguyên bản hoàn lại, La Thanh Hà…”

“Tông chủ, Thanh Hà ở đây.” Coi như là cho tới bây giờ, La Thanh Hà cũng không nhịn được nội tâm kích động.

Hắn biết tông chủ vô cùng cường đại, lại nghĩ không ra dĩ nhiên cường đại đến loại tình trạng này, thuấn sát Hỗn Nguyên Thánh Đế, áp chế vài tộc tiên sĩ đại quân, loại này cường đại đã không phải là dùng từ ngữ có thể hình dung.

Diệp Mặc nhìn lướt qua La Thanh Hà cùng Tần Tuyền Cơ phía sau vài triệu nhân tộc tiên sĩ đại quân, gật đầu nói, “Trước đây hải tộc xâm lấn Thánh Đạo Giới các ngươi là thế nào chống cự, ngày hôm nay liền như thế mà chống lại.

Ta Thánh Đạo Giới một lần nữa toả sáng sinh cơ thời gian cũng không lâu, lại cũng không phải là người nào muốn khi dễ liền khi dễ.

Ta Thánh Đạo Giới nhân tộc không xâm phạm bất kỳ chủng tộc nào, thế nhưng bất kỳ chủng tộc nào cũng đừng nghĩ đến khi dễ Thánh Đạo Giới nhân tộc chúng ta.”

“Thanh Hà hiểu rõ.” La Thanh Hà hưng phấn nói, không ai so với hắn lưu ý hơn về trăm năm ước chiến này, hắn thời thời khắc khắc đều ở đây lên kế hoạch về trận đại chiến này.

Lúc này Thánh Đạo Giới tổ chức tiên sĩ chiến lực.

Xa xa không phải trước đây hạng năm bè bảy mảng nữa, mấy năm nay hắn vì đối phó lúc này dị tộc xâm lấn, vẫn đang làm các loại nỗ lực, ngày hôm nay trận đại chiến này rốt cuộc đã tới, so với hắn đánh giá tình hình đã tốt đẹp hơn vô số lần…

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2270: Thánh Đạo Quật Khởi

Thánh Đạo Quật Khởi

T

hần thức của Diệp Mặc phô thiên cái địa quét ra ngoài, giọng nói đột nhiên lãnh lệ, “Còn lại các tộc muốn muốn xâm lấn Thánh Đạo Giới ta cứ tiến lên, ta Thánh Đạo Giới nhân tộc từ xưa đã không e ngại bất luận kẻ nào xâm lấn.

Nếu như muốn rời đi chiến trường, lập tức tránh ra ở một bên, đồng thời chuẩn bị bồi thường đồ đạc cho tốt.”

Coi như là Diệp Mặc không nói lời này, các tiểu tộc đã ở thấp thỏm lo âu bắt đầu lui về phía sau, hiện tại Diệp Mặc nói ra lời này, cơ hồ là ngoại trừ Hải tộc ra, hết thảy các tiểu tộc đến đây đều mang chiến hạm tăng nhanh tốc độ lui ra phía sau.

Chỉ là trong thời gian ngắn, Thánh Đạo Giới cửa vào đã rộng mở vô cùng trong hư không, chỉ còn lại có Hải tộc chiến hạm lẻ loi dừng ở chỗ cũ.

Hải tộc Đạo Nguyên Thánh Đế so với nhân tộc nhiều hơn, thậm chí còn có nửa bước Hỗn Nguyên Thánh Đế, thế nhưng Diệp Mặc không có chỉ rõ những thứ này, La Thanh Hà cũng không có hỏi.

Hắn tin tưởng Diệp Mặc làm như vậy nhất định có thâm ý, lúc này việc hắn cần phải làm là đem Hải tộc chiến hạm toàn bộ tiêu diệt.

La Thanh Hà xoay người đối với phía sau vài triệu nhân tộc tiên sĩ cao giọng nói, “Vừa rồi tông chủ đã nói, ta nghĩ mọi người nghe thấy được.

Chúng ta tộc không xâm phạm bất kỳ chủng tộc nào, thế nhưng bất kỳ chủng tộc nào cũng đừng nghĩ tới phạm tộc chúng ta.

Hải tộc một lần lại một lần đến xâm lấn Thánh Đạo Giới tộc chúng ta, giết vô số tiên sĩ của nhân tộc ta, ta La Thanh Hà ở đây nói rõ, nợ máu phải trả bằng máu, giết…”

Theo La Thanh Hà một tiếng giết quát ra, vô số nhân tộc tiên nhân lao ra Thánh Đạo Giới hộ giới đại trận, cưỡi chiến hạm cùng các loại phi hành pháp bảo, xông về chiến hạm của Hải tộc.

Đinh Giới dẫn đầu thế công, tế xuất pháp bảo của mình vọt vào giữa Hải tộc. (đã yếu còn ra gió =. =)

Tất cả mọi người hiểu rõ ý tứ của Diệp Mặc, nhân tộc muốn trưởng thành lớn mạnh, muốn che chở Thánh Đạo Giới, nhất định phải phải được thử thách bằng máu, không có những thứ này, chỉ dựa vào Diệp tông chủ một người, nhân tộc vĩnh viễn cũng vô pháp chân chính lần thứ hai trở về hư không đại tộc hàng ngũ.

Diệp Mặc phát ra tuyên ngôn chiến đấu, nhân tộc tiên nhân không chút do dự vọt ra, Hải tộc tiên sĩ lúc này mới kinh hoảng.

Trước bọn họ đánh đều là nghiền ép đại chiến, ngược lại khí thế như hồng thủy, nhưng là bây giờ trận chiến đấu này lại không còn là nghiền ép đối thủ, tương phản mà nói, khí thế của bọn họ trái lại bị Nhân tộc tiên sĩ ngăn chặn.

Thao Phủ thấy Diệp Mặc thực sự đến, sắc mặt đưa ngang một cái nói, “Chúng ta Đạo Nguyên Thánh Đế so với nhân tộc nhiều hơn, ta cũng không tin đánh không lại bọn hắn, Hải tộc ta cũng không phải tồn tại mặc cho người khác làm thịt.”

Hắn nói ra lời này thời điểm, đã ép buộc mình quên mất Diệp Mặc tồn tại.

Hải tộc Đạo Nguyên Thánh Đế so với nhân tộc nhiều hơn gấp đôi, thế nhưng Diệp Mặc có thể trơ mắt nhìn Hải tộc Đạo Nguyên Thánh Đế tàn sát Nhân tộc hay sao?

Lúc người chung quanh cùng nhìn thấy Hải tộc Đạo Nguyên Thánh Đế, còn có nửa bước Hỗn Nguyên Thánh Đế này đều không tự chủ thực lực giảm xuống, thậm chí bị Nhân tộc Hóa Đạo Thánh Đế chém, đám người La Thanh Hà đang chiến đấu đều hiểu ý tứ Diệp Mặc.

Diệp Mặc quả nhiên sẽ không nhìn Hải tộc Đạo Nguyên Thánh Đế tàn phá bừa bãi, hắn căn bản cũng không có cho những thứ này Hải tộc Đạo Nguyên Thánh Đế cơ hội.

Nhưng cũng chỉ là như vậy, Diệp Mặc chỉ là trói buộc những Đạo Nguyên Thánh Đế cùng nửa bước Hỗn Nguyên Thánh Đế này.

Về phần các Hải tộc tiên sĩ còn lại, Diệp Mặc cũng không có động thủ.

Nhân tộc muốn phát triển, hiển nhiên không phải dựa vào chuyện của một cá nhân hắn.

Sau này giữa năm tháng sông dài, có lẽ sẽ bình thường phát sinh loại chuyện này, hắn không có khả năng mỗi lần đều ở đây cùng Nhân tộc.

Nhân tộc vừa mới một lần nữa hưng khởi, đồng dạng cần phải thử thách bằng máu.

Tu luyện vốn chính là từng bước đi trong bụi gai, nếu mà ở dưới loại tình huống ưu thế này, nhân tộc đều không thể thủ thắng, Nhân tộc quả thực cũng nên xuống dốc.

Mấy trăm vạn tiên sĩ đang chiến đấu, vô số chiến hạm quấn quýt cùng một chỗ, pháp bảo quang mang, thần nguyên bạo liệt âm hưởng cùng một chút huyết vụ bay ngang, cấu thành một màn thảm thiết tiên sĩ đại chiến tràng diện.

Mỗi thời mỗi khắc đều có vô số tiên sĩ ngã xuống, đều có hư không chiến hạm tan vỡ, cũng có vô số pháp bảo bị người ta cướp đoạt.

Diệp Mặc trong lòng thầm sợ hãi, nhân tộc sức chiến đấu hiện tại quả nhiên không bằng Hải tộc.

Đây đã là hắn trói buộc lại sức mạnh của Hải tộc Thánh Đế đã ngoài Đạo Nguyên, cộng thêm Nhân tộc nhân số so với Hải tộc nhiều hơn rất nhiều, lúc này mới chiếm ưu thế một chút.

Nếu mà hắn không ra tay, có thể nói Thánh Đạo Giới ở dưới các tộc liên quân sẽ dùng tốc độ nhanh nhất bị hôi phi yên diệt.

Tiên sĩ chiến đấu đều tham gia trăm vạn, thế nhưng những người bàng quan càng nhiều.

Mắt thấy Hải tộc tiên sĩ cùng chiến hạm càng ngày càng ít, Nhân tộc tuy rằng cũng bỏ mình rất nhiều tiên nhân, ưu thế lại càng ngày càng rõ ràng.

Tất cả tiên nhân xem cuộc chiến đều biết, Hải tộc lần này xâm lấn chiến hạm cùng tiên sĩ sẽ toàn quân bị diệt, không có nửa phần đường sống.

Quả nhiên ở dưới sự công kích của Nhân tộc khí thế như hồng thủy, chỉ nửa ngày, Hải tộc tiên sĩ đến đây xâm lấn toàn quân bị diệt, không có người nào sống được.

Nhân tộc chiến hạm cùng tham chiến tiên nhân, thu thập chiến trường sau đó, ở dưới sự hướng dẫn của La Thanh Hà, cấp tốc lui về Hạm thần ổ.

Vây xem mấy ngàn vạn người lặng lẽ không nói gì, Thánh Đạo Giới Nhân tộc trên thực tế cũng không cường đại, nhưng là bọn hắn có một Hỗn Nguyên Thánh Đế cường đại – Diệp Mặc.

Lần này đến đây xâm lấn Thánh Đạo Giới không phải một cái tộc, mà là có hơn mười tộc, thế nhưng Diệp Mặc lại bỏ qua các chủng tộc còn lại, đơn độc tiêu diệt Hải tộc.

Diệp Mặc muốn tiêu diệt Hải tộc nguyên nhân rất đơn giản, Hải tộc không phải một lần khiêu khích Thánh Đạo Giới Nhân tộc, nhưng lại đã từng xuất động chiến hạm xâm lấn qua Thánh Đạo Giới, thậm chí giết rất nhiều Nhân tộc tiên nhân.

Lần này thời điểm Hải tộc lại xuất hiện xâm lấn, Diệp Mặc quyết đoán tiêu diệt Hải tộc hết thảy tiên sĩ đến đây xâm lấn cùng chiến hạm, điều này hiển nhiên là cảnh cáo.

Bàng quan các tộc trong lòng đều là âm thầm kinh hãi, nếu mà lần đầu tiên Hải tộc đến đây xâm lấn Thánh Đạo Giới Nhân tộc, bọn họ tham gia, lẽ nào lần nữa bọn họ kết cục có thể sẽ cùng Hải tộc như nhau.

Xa xa Long tộc Ngao Hưng Đằng cùng Diệp Mặc tương đối quen thuộc thở dài nói, “Văn Đức Thủy nếu mà biết ngày hôm nay, nói không chừng sẽ hối hận trước đây đã ra lệnh.”

Người chung quanh đều rõ ràng Ngao Hưng Đằng nói là có ý gì, Văn Đức Thủy ban đầu ở Long tộc tham gia Ngao Si Hỗn Nguyên đại điển, trên đường hạ xuống một cái mệnh lệnh.

Mệnh lệnh kia hiện tại tất cả mọi người đã biết, chính là muốn Hải tộc đang tiến công Thánh Đạo Giới rút đi.

Ngao Hưng Đằng ý tứ là trước đây nếu mà Văn Đức Thủy không hạ mệnh lệnh này mà nói, vậy Thánh Đạo Giới trước đây cũng đã bị tiêu diệt.

Ngao Quỳ cười lạnh một tiếng, “Văn Đức Thủy sẽ không hối hận, hắn hẳn là may mắn trước đây đã hạ mệnh lệnh kia.”

Ngao Hưng Đằng nghe xong Ngao Quỳ nói, lập tức liền hiểu ý Long tộc thánh quân.

Văn Đức Thủy trước đây nếu mà không hạ mệnh lệnh, Thánh Đạo Giới quả thực khả năng đã bị tiêu diệt.

Thế nhưng Diệp Mặc một khi trở về, thấy Thánh Đạo Giới bị diệt, Hải tộc đồng dạng không cách nào sinh tồn được.

Hải tộc này bị diệt rơi lúc này sẽ không phải là trăm vạn tiên sĩ, mà là cả chủng tộc.

Thánh Đạo Giới có Diệp Mặc ở đây, sớm muộn có một ngày khôi phục, mà Hải tộc bị tiêu diệt, sẽ triệt để tiêu vong tại đây trong phiến vũ trụ hư không.

Diệp Mặc chờ La Thanh Hà dẫn dắt nhân tộc tiên sĩ lui ra phía sau, trực tiếp đứng ra cao giọng nói, “Các vị Hỗn Nguyên tiên hữu, các tộc dẫn đội Đạo Nguyên Thánh Đế, nếu như không ngại, ta nguyện ý ở Thánh Đạo Tông làm chủ, mời mọi người cùng nhau đi tới Thánh Đạo Giới uống một chén tiên trà.”

Diệp Mặc vừa mới tiêu diệt đến phạm trăm vạn Hải tộc tiên sĩ, hiện tại lại chủ động mời các tộc Hỗn Nguyên Thánh Đế, không có một Hỗn Nguyên Thánh Đế nào dám cự tuyệt.

Không chỉ nói rất nhiều chủng tộc hiện tại đều sợ hãi không dứt, còn thiếu Thánh Đạo Giới vô số thần tinh cùng thần linh mạch.

Coi như là trung lập, cũng không dám không cho Diệp Mặc mặt mũi này.

Các tộc Hỗn Nguyên Thánh Đế cùng dẫn đầu Đạo Nguyên Thánh Đế, đều để cho tiên sĩ chiến hạm của bọn họ lui về, đồng thời cực kỳ khiêm tốn kính cẩn cùng Diệp Mặc chào hỏi, đi vào Hạm thần ổ bến tàu, tiến vào Thánh Đạo Giới.

Thấy các tộc Hỗn Nguyên Thánh Đế, cùng các tộc đỉnh phong Đạo Nguyên Thánh Đế đều đi theo Thánh Đạo Tông tông chủ Diệp Mặc phía sau, tiến vào Thánh Đạo Giới.

Một vài tiên nhân tuổi cực lớn biểu tình là kích động khó có thể tin, bọn họ tụ tập cùng một chỗ, đều vì Thánh Đạo Giới hưng thịnh cảm thấy hài lòng.

Húc Nguyệt Thánh Đạo Chư Ôn Mậu càng vô cùng kích động, hắn trải qua Thánh Đạo Giới phồn hoa đến xuống dốc, hắn lần thứ hai chứng kiến Thánh Đạo Giới một lần nữa thịnh vượng.

Lôi Nguyệt Hà hiểu rõ tâm tư của Chư Ôn Mậu, nàng nắm chặt cánh tay Chư Ôn Mậu nói, “Nếu mà không phải Diệp tông chủ, chúng ta cũng sẽ không được cùng một chỗ.”

Chư Ôn Mậu dùng sức gật đầu, “Đúng vậy, không chỉ nói Thần Nữ Thánh Môn không cho phép ngươi cùng với ta, chính là Húc Nguyệt Thánh Đạo địch nhân cũng sẽ không cho phép chúng ta trùng kiến Húc Nguyệt Thánh Đạo.”

Dừng một chút, hắn lần thứ hai cảm khái nói, “Trùng kiến Húc Nguyệt Thánh Đạo ngược lại cũng thôi, Diệp tông chủ chẳng những chữa trị Thánh Đạo Giới, còn làm cho Thánh Đạo Giới một lần nữa phồn hoa hưng thịnh đứng lên.

Coi như là trước đây Thánh Đạo Giới năm tên Hỗn Nguyên Thánh Đế thời điểm, cũng không có phồn hoa cùng tôn nghiêm như ngày hôm nay.”

Vài tên tiên nhân lớn tuổi nghe được Chư Ôn Mậu nói, đều vây đến phụ họa.

Trước đây Thánh Đạo Giới có năm tên Hỗn Nguyên Thánh Đế, thế nhưng Thánh Đạo Giới cũng không an ổn, không nói năm tên Hỗn Nguyên Thánh Đế này tranh đấu với nhau, coi như là Thánh Đạo Giới các tộc ở giữa vũ trụ hư không, cũng không có địa vị hôm nay.

Hỗn Nguyên Thánh Đế các tộc, cũng sẽ không có ngày hôm nay, đối với nhân tộc Diệp tông chủ tôn kính khách khí như vậy.

Thẳng đến lúc này, bọn họ mới chính thức tin tưởng Thánh Đạo Giới sắp sửa quật khởi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box