[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 397 : Không Ngờ Là Mặc Nguyệt Tông Chủ (c1981-c1985)
❮ sautiếp ❯Chương 1981: Không Ngờ Là Mặc Nguyệt Tông Chủ
Không Ngờ Là Mặc Nguyệt Tông Chủ
N
hân Thanh Hạnh cũng không phải lấy được từ trong đại điện hư không, nhưng lời giải thích này của Diệp Mặc là phù hợp với thực tế nhất.
Đại điện hư không đến Đế Mộc Lam quả cũng có, có Nhân Thanh Hạnh cũng chẳng có gì là lạ.
– Lần này tôi đến đây là đúng quá rồi, không ngờ lại có được một quả Nhân Thanh Hạnh.
Đáng tiếc là chút lễ vật đó của tôi cũng không bằng một phần mười của quả Nhân Thanh Hạnh này, thật hổ thẹn, hổ thẹn.
Tấn Huy Tiên đế cười nói.
Mọi người liền nhao nhao nói:
– Đúng như vậy, lễ vật của chúng tôi cũng không sánh bằng Nhân Thanh Hạnh này được, lần này chúng tôi đúng là được thơm lây rồi.
Diệp Mặc nâng chén rượu lên nói:
– Cám ơn các vị Tiên hữu đã đến chúc mừng đại lễ khai phái Mặc Nguyệt Tiên tông tôi, chén rượu này tôi mời tất cả mọi người.
Nói xong Diệp Mặc liền một hơi uống cạn.
Các Tiên đế còn lại ai cũng nâng chén rượu của mình lên nói chúc mừng, đồng thời cũng một hơi uống cạn. – Đây là loại rượu gì vậy, tại sao lại có thể khiến thức hải của tôi thêm rõ ràng rồi? Đại hòa thượng uống nhiều rượu như vậy trước giờ cũng chưa từng uống qua loại rượu như này.
Phùng Độ La Hán kinh ngạc hỏi.
Những người còn lại cũng cảm thấy rượu này không tầm thường, quả thực có tác dụng cực lớn với thần thức và thức hải.
Tiên linh thảo có thể trợ giúp thần thức vốn dĩ cũng rất ít rồi, còn chế thành rượu nữa thì lại càng hiếm, cho nên mọi người không cần nghĩ đều biết, chén rượu trong tay của bọn họ này cũng là loại bảo vật cao cấp, thậm chí cũng không kém Nhân Thanh Hạnh chút nào.
Bây giờ Phùng Độ La Hán hỏi đến, đám người ai nấy đều nhìn Diệp Mặc.
Diệp Mặc cười nói:
– Đây là Tảo Tiên tửu, đúng là có thể tinh lọc thần thức và thanh tích thức hải.
– Tôi biết rồi, đây là loại rượu được chế từ Giác Hồn Tảo.
Long Hà đại đế lập tức kinh ngạc nói.
– Đúng vậy, năm đó tôi lấy được một chút Giác Hồn Tảo ở Tu Chân giới, không có chuyện gì làm, liền đem số Giác Hồn Tảo đó chế thành rượu.
Diệp Mặc cũng không giấu diếm.
Phùng Độ La Hán lập tức giơ ngón tay cái lên nói:
– Rượu này chẳng nhưng có công hiệu tốt, quan trọng hơn chính là cách chưng cất cũng tốt, quả thực là một loại Tiên tửu cao cấp.
Xuất Trần Thánh đế cũng gật đầu nói:
– Đúng vậy, quả thực là tốt.
Diệp Mặc biết rõ Xuất Trần Thánh đế hình như cũng nhìn ra dấu vết ủ rượu của lão trong loại rượu này, hắn cũng không để ý, loại rượu này đương nhiên không phải do mình chế ra, mà là do hắn bàn giao cho Tiểu Băng Sâm chế.
Tiểu Băng Sâm đối với chuyện chế rượu và quản lý vườn Tiên dược, cũng lành nghề hơn bất cứ người nào.
…
Ba ngày sau, Mặc Nguyệt Tiên tông mở hộ trận tông môn, vô số Tiên nhân đều đổ xô về Mặc Nguyệt Tiên tông, vì hôm nay là ngày Mặc Nguyệt Tiên tông chính thức làm đại lễ khai phái.
Mười một vị thiên chủ của Hạ thiên vực ai ai cũng tề tựu đông đủ, Tiên đế đến từ Thượng thiên vực cũng có mười mấy vị, Tiên tôn Tiên Vương cũng không ít, còn cấp dưới Tiên Vương thì lại càng nhiều không kể hết.
Một số người đến Mặc Nguyệt Tiên tông, nhìn thấy khí phái Đế tông nơi này liền muốn gia nhập vào Mặc Nguyệt Tiên tông rồi.
Tương đối mà nói, đến ít nhất lại là Trung thiên vực.
Diệp Mặc cũng không nổi tiếng trong Trung thiên vực, ngoài một số tông môn có tin tức nhanh nhạy phái người đến chúc mừng ra, thì phần lớn tông môn đều không có người đến.
Trước quảng trường lớn của Mặc Nguyệt Tiên tông, vô số Tiên nhân đều đang đứng đợi tông chủ của Mặc Nguyệt Tiên tông ra ngoài, đều muốn nhìn xem tông chủ của Mặc Nguyệt Tiên tông rốt cục là người nào.
– Trời ơi, tôi nhìn thấy Vị Phong đại đế rồi, tôi không bị hoa mắt đấy chứ?
Một tên Đại La Tiên kinh hãi thốt lên, giọng nói của anh ta lập tức bị những Tiên nhân xung quanh nghe thấy, ai nấy đều hỏi thăm, ai là Vị Phong đại đế?
– Là sự thật, chẳng những có Vị Phong đại đế, còn có cả Long Hà đại đế, còn cả Chính Nhân Tiên đế, Nông Viêm Tiên đế…
Nói đến tên những Tiên nhân phía sau cũng không dám tiếp tục báo danh nữa, chỉ có thể kinh hãi nói:
– Cái này làm sao có thể, có hơn mười vị Tiên đế đến, đều là những Tiên đế đại nhân có tiếng tăm lừng lẫy trên Thượng thiên vực…
Người nói chuyện là một Đại La Tiên trên Thượng thiên vực, vì gã ngưỡng mộ phong thái của Diệp Mặc, cho nên đã cố ý đến chúc mừng Mặc Nguyệt Tiên tông.
Lời nói của gã lập tức bị truyền ra ngoài, một số tên nhà quê của Hạ thiên vực và Trung thiên vực lập tức liền biết.
Mặc Nguyệt Tiên tông này quả thực khó lường, nhiều vị Tiên đế đại nhân như vậy đến chúc mừng, thì làm sao có thể đơn giản được?
Tần Bội Phủ ngồi ở vị trí khách quý sợ hãi than:
– Mặc Nguyệt Tiên tông này quả thực quá thần kỳ, không ngờ lại có nhiều Tiên đế đến chúc mừng như vậy, tôi sợ là cho dù là Đế tông của Thượng thiên vực thành lập cũng không có khí phái như này?
Dương Nhiễm bên cạnh thở dài nói:
– Nghe nói tên Diệp Mặc đó cũng là người của Mặc Nguyệt Tiên tông, Lạc tông chủ của Mặc Nguyệt Tiên tông không biết có liên quan gì đến tên Diệp Mặc đó? Năm đó Băng Du, haizz…
Chân Băng Du thích Diệp Mặc, bọn họ cũng chưa kịp đến Mặc Nguyệt Tiên tông làm mai, kết quả Chân Băng Du sau khi rời khỏi tông môn, cũng không quay về nữa.
Nếu như Mặc Nguyệt Tiên tông và Cực Kiếm Tiên môn kết thân, đừng nói là ở Cung Hoa Thiên, cho dù là toàn Hạ thiên vực, cũng không ai dám chọc vào – Cha, con nghe nói Mặc Nguyệt Tiên tông có một tông chủ họ Diệp đấy, hình như còn nói là sư đệ là Lạc tông chủ.
Tần Niệm Mân ngồi bên chen vào một câu.
– Hả, tên gì?
Tần Bội Phủ mau chóng hỏi.
– Aaa…
Tần Niệm Mân còn chư kịp trả lời cha, chỉ sững sờ chằm chằm nhìn lên chỗ cao nhất trên chủ đàn, há to miệng căn bản không dám tin nổi.
– Bây giờ Diệp Mặc tông chủ của Mặc Nguyệt Tiên tông chúng tôi có lời muốn nói.
Giọng nói của Lô Phượng truyền ra ngoài, những âm thanh bàn tán và ồn ào trên quảng trường lập tức yên tĩnh trở lại.
Cho dù có sợ hãi tán phục Mặc Nguyệt Tiên tông có nhiều Tiên đế đến như vậy, cũng không thể ảnh hưởng cuộc nói chuyện của tông chủ Mặc Nguyệt Tiên tông.
Diệp Mặc đi đến trước bàn chủ tịch trên đài cao, vẻ mặt cười tươi nói: – Cha, cái này, cái này làm sao có thể? Người đó đúng là Diệp Mặc rồi…
Tần Niệm Mân khiếp sợ chằm chằm nhìn Diệp Mặc, cho đến khi Diệp Mặc nói một lúc lâu rồi, lúc này mới hấp tấp vội vàng dò hỏi.
Tần Bội Phủ và Dương Nhiễm đương nhiên không dám tin nhìn Diệp Mặc đứng trên chủ đàn, bọn họ cũng đến Thượng thiên vực một lần rồi, cũng đã nhìn thấy Vị Phong đại đế và Long Hà đại đế, biết cái đó tuyệt đối không thể là giả được.
Diệp Mặc làm sao có thể trở thành tông chủ của Mặc Nguyệt Tiên tông được, đến mấy vị Đại đế cũng đứng sau lưng Diệp Mặc, với tư cách khách mời?
Một lúc lâu sau Dương Nhiễm mới thở dài nói:
– Cực Kiếm Tiên môn ta vô phúc rồi.
Tần Bội Phủ cũng lau lau mồ hôi trên trán, y hiểu ý của Dương Nhiễm, Diệp Mặc là do Tần Niệm Mân dẫn đến Cực Kiếm Tiên môn, kết quả người mà Tần Niệm Mân thích lại không phải là Diệp Mặc, Diệp Mặc chỉ là nó mời đến giúp đối phó với mình mà thôi.
Mà sau đó Chân Băng Du đi cùng Diệp Mặc, hình như cũng có chút tình cảm, nhưng lại vì Dương Nhiễm dẫn Chân Băng Du đi, kết quả đoạn nhân duyên này cũng bị cắt đứt.
– Niệm Mân, con và Diệp Mặc, Diệp tông chủ…
Tần Bội Phủ trong lòng điên đảo, y chắc rằng Diệp Mặc gặp cơ may lớn nào đó.
Lúc trước y muốn gả Tần Niệm Mân cho Diệp Mặc, nhưng con gái lại phản đối kịch liệt quá, y lại thương yêu Tần Niệm Mân, nên mới không kiên trì ý kiến của mình.
Bây giờ xem ra, mình không kiên trì đúng là sai lầm rồi.
Tần Bội Phủ còn chưa nói xong đã bị Tần Niệm Mân ngắt lời:
– Cha, chúng ta cũng quá lợi thế chứ? Nếu như con thích Diệp Mặc căn bản cũng không cần hai người nói, bản thân con sẽ tự theo đuổi.
Con không thích hắn, cho dù có nói đi nữa, con vẫn là con, hắn vẫn là hắn.
Tần Niệm Mân mặc dù miệng nói dứt khoát, nhưng trong lòng cũng đang chua xót.
Cô nhớ đến những lời lúc trước Ngạn Húc Thao mỉa mai Diệp Mặc trước mặt cô, năm đó cô tin chắc không nghi ngờ, bây giờ nghĩ lại đúng là buồn cười.
Cô lúc này mới phát hiện ra luận nhìn người, so với cha, thì cô cũng kém quá xa.
Năm đó cha nói Diệp Mặc là một người có đại nghị lực đại dũng khí đại khí phách, cô còn có chút buồn cười.
Bây giờ nghĩ lại, con mắt của cha đúng là sắc bén.
Cô lại nhớ đến cuộc đối thoại giữa cô và Chân Băng Du lúc đó.
– Còn không phải cha tôi, nhất định muốn tôi và Diệp Mặc ở cùng nhau, bảo tôi đến hỏi cô Diệp Mặc ở chỗ nào, haiz, đúng là đáng ghét.
– Thực ra Niệm Mân sư muội à, muội căn bản cũng không cần lo lắng.
– Tại sao? Cha muội ép kinh lắm, nói Húc Thao không thích hợp với muội, nhất định muốn muội phải nắm chặt lấy tên Diệp Mặc gì gì đó, muội cũng không biết, tên Diệp Mặc kia có cái gì tốt chứ.
– Không phải trên người muội, mà là trên người Diệp Mặc, hắn cũng sẽ không để ý muội.
Cho dù chưởng môn yêu cầu muội và hắn ở cùng nhau, hắn cũng sẽ không cùng với muội, cho nên muội cũng không cần phải lo lắng.
– Băng Du sư tỷ, ý của tỷ là sao? Chẳng lẽ hắn để ý đến tỷ, nên không để ý đến muội nữa?
– Hắn cũng không để ý đến tỷ, nhưng tỷ hiểu hắn hơn muội một chút.
Nói cách khác, muội căn bản cũng không hiểu hắn, chỉ là nhìn thấy chút biểu hiện trên mặt mà thôi.
…
Nghĩ tới đây, Tần Niệm Mân chỉ cảm thấy da mặt mình nóng rát.
Bây giờ nghĩ lại lúc đó cô vô tri đến cỡ nào, lời nói của Chân Băng Du một từ cũng không sai, vấn đề không phaỉ là trên người cô, mà là Diệp Mặc căn bản cũng không để ý đến cô.
Tần Niệm Mân lúc này tỉnh táo lại, lúc này mới hồi tưởng lại khi cô cùng với Diệp Mặc, hình như từ đầu đến cuối Diệp Mặc cũng không biểu hiện chút cảm tình nào với cô, đều là giao dịch với giao dịch.
Ngược lại, Diệp Mặc và Băng Du sư tỷ lại hợp thành đôi xuất hiện ở Tân Yển Tiên thành, nói về tình cảm thì cũng sâu đậm hơn nhiều so với chút lợi ích giao dịch kia với cô.
Nhìn thấy Diệp Mặc vẻ mặt tươi cười, vẫn đứng trên đài cao nói chuyện, Tần Niệm Mân thở dài.
Tình hữu nghị không liên quan gì đến địa vị, nếu như lúc đó cô không mang theo cảm xúc cao cao tại thượng để đi tiếp cận Diệp Mặc, nói không chừng bây giờ cô cũng là bạn của Diệp Mặc rồi.
Đáng tiếc là lúc trước khi Diệp Mặc và Băng Du sư tỷ cùng xuất hiện ở Tân Yển Tiên thành, cô liền giúp Ngạn Húc Thao đi mỉa mai Diệp Mặc, vì muốn chứng tỏ mình căn bản cũng không vừa ý Diệp Mặc chút nào.
Bây giờ xem ra lời nói của Ngạn Húc Thao căn bản cũng không đúng, gã và Diệp Mặc không phải là người cùng cấp bậc.
Diệp Mặc lúc trước hình như khinh thường không thèm nói chuyện với bọn họ, có lúc hiểu ra được một câu, hoặc một chuyện gì đó, thì cần phải qua một thời gian lắng đọng mới hiểu được.
Lại khiến cho Tần Niệm Mân thở dài chính là, hôm nay Ngạn Húc Thao cũng không đến, nếu như Ngạn Húc Thao đến rồi, sự đả kích đối với gã quả thực khó có thể tưởng tượng được.
…
Không chỉ người của Cực Kiếm Tiên môn khiếp sợ, Dặc Bách Văn cũng vô cùng khiếp sợ, gã ngồi trên ghế khách mời thậm chí còn có chút run rẩy.
– Không ngờ hắn lại là tông chủ của Mặc Nguyệt Tiên tông?
Dặc Nghiên Tiên tử sắc mặt cũng biến hóa chằm chằm nhìn vào Diệp Mặc, đáng cười là năm đó cha của cô còn muốn đem Diệp Mặc đi, may mà lúc đó có người chặn lại, nếu không hậu quả thật khó mà lường được.
– Chẳng trách ta không nhìn ra tu vi của hắn.
Dặc Bách Văn cuối cùng cũng hiểu ra là chuyện gì.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1982: Tin Tức Vô Hồi Mang Đến
Tin Tức Vô Hồi Mang Đến
D
iệp Mặc đọc tuyên ngôn lập tông của Mặc Nguyệt Tiên tông trên cao đàn, những người quen biết và không biết Diệp Mặc xung quanh đều không dám phát ra âm thanh gì.
Mặc Nguyệt Tiên tông khí phái như này, đến hơn chục vị Tiên đế của Thượng thiên vực cũng đến chúc mừng, những Tiên nhân bình thường, ai dám đắc tội với tông môn như này chứ?
Nhưng lại đúng vào lúc này, một giọng nói vang lên phá tan quảng trường yên tĩnh của Mặc Nguyệt Tiên tông:
– Vô Hồi Tiên đế, tông chủ Lưu Dật Tiền của Vô Già Âm Hà đến chúc mừng đại lễ khai phái của Mặc Nguyệt Tiên tông, đồng thời cũng có chuyện bẩm báo Long Hà đại đế, Vị Phong đại đế và Diệp tông chủ.
Diệp Mặc lúc này vừa mới nói xong liền bị Vô Hồi Tiên đế tiếp lời, trong lòng cũng có chút không vui.
Đừng nói Vô Già Âm Hà không có bất kỳ giao tình gì với hắn, có cũng chỉ là thù hận, cho dù là Vô Hồi Tiên đế này, Diệp Mặc cũng không thích tiếp xúc nhiều.
Nếu là người bình thường dám gọi như vậy, sớm đã có người quát ra ngoài rồi, nhưng là Vô Hồi Tiên đế, cho dù là một Tiên đế sơ kỳ, cũng là một Tiên đế.
Diệp Mặc liếc nhìn khuôn mặt âm dương của Vô Hồi Tiên đế bình thản nói:
– Cám ơn Vô Hồi Tiên đế đến chúc mừng, Vô Hồi Tiên đế mời ngồi, đại lễ khai phái còn chưa kết thúc.
Vô Hồi Tiên đế trước giờ vẫn sợ Diệp Mặc như hổ lần này không ngờ lại to gan tiếp tục nói:
– Diệp tông chủ, chuyện hôm nay không phải chuyện đùa, tôi cần phải báo cáo cho mọi người trong thời gian ngắn nhất…
Đối với Diệp Mặc mà nói bất luận là chuyện quan trọng gì, đều không quan trọng bằng đại lễ khai phái của hắn.
Đúng lúc hắn định ngắt lời của Vô Hồi Tiên đế, Vô Hồi Tiên đế lại tiếp tục nói:
– Vô Hoa lão tổ của Vô Già Âm Hà tôi chắc là bị giết chết rồi, lão tổ trước khi chết đã báo một tin vô cùng quan trọng, còn nữa, tôi còn cố ý nghe ngóng tin tức của Mục Tiểu Vận, hi vọng Diệp tông chủ…
– Vô Hồi Tiên đế, mời anh theo tôi vào đây.
Diệp Mặc nghe đến Mục Tiểu Vận, căn bản cũng không đợi Vô Hồi Tiên đế nói xong, lập tức kích động nói.
Tiểu Vận mất tích từ Vô Già Âm Hà, lúc trước hắn cũng đã hỏi qua người của Vô Già Âm Hà, nói đó là chuyện của Vô Anh lão tổ.
Vô Anh lão tổ bị Lôi kiếp của hắn giết chết.
Rất nhiều chyện hắn cũng chưa kịp hỏi.
Bây giờ Vô Hồi Tiên đế nói đến Mục Tiểu Vận, Diệp Mặc đương nhiên sẽ không bỏ lỡ, nếu so sánh, thì Vô Hoa lão tổ sống hay chết, hắn cũng không để ý.
– Diệp tông chủ, Vô Hồi thỉnh cầu các vị Tiên đế đại nhân cùng lên.
Vô Hồi Tiên đế nói xong, đưa một miếng ngọc giản cho Diệp Mặc:
– Diệp tông chủ, đây là người dẫn Mục Tiểu Vận đi, và nơi mà Mục Tiểu Vận có thể đến.
Diệp Mặc nghe xong lập tức liền hiểu ra, Vô Hồi Tiên đế đến Mặc Nguyệt Tiên tông tất nhiên Vô Hoa và Vô Anh đều chết rồi, thực lực của tông môn giảm mạnh, muốn có ý giao hảo với Mặc Nguyệt Tiên tông, quan trọng hơn nói không chừng còn có một chuyện khác nữa.
– Được.
Diệp Mặc gật đầu nói, lúc này hắn có được tin tức của Mục Tiểu Vận cũng bình tĩnh hơn chút, sau đó liền nghĩ đến cái chết của Vô Hoa Tiên đế.
Vô Hoa Tiên đế nghe nói cũng đã là tu vi Bán Thánh, trong Tiên giới, tu vi của Vô Hoa Tiên đế tuyệt đối là cao thủ trong các cao thủ, loại người như này làm sao có thể vô duyên vô cớ mà chết được?
Trong Tiên giới có một Đế tông cổ xưa, tên Song Tử Đế tông.
Đế tông này thu nhận đệ tử đều là song sinh, hơn nữa đều là song sinh có tư chất nghịch thiên.
Song Tử Đế tông có một loại Song Tử công pháp, song sinh tu luyện trong cùng cấp bậc tung hoành vô địch, cho dù là người thiên tài đi nữa, gặp phải người tu luyện loại Song Tử công pháp này, cũng khó có thể thắng được.
Tất cả sơ hở mà loại công pháp này sở hữu đều sẽ được một người khác bù trừ, mặc dù không dám nói Song Tử công pháp hoàn toàn không có sơ hở, nếu đem so sánh, thì sơ hở của Song Tử công pháp là ít nhất.
Bất luận là lĩnh vực hay thần thông, điểm yếu cũng sẽ được người khác bù trừ.
Người dẫn Mục Tiểu Vận đi chính là người xuất thân từ Đế tông Song Tử cổ xưa kia, người này tên La Bế Nguyệt, cô còn có một cô em song sinh tên La Tu Hoa.
La Bế Nguyệt bị Vô Anh Tiên đế bí mật mang về Vô Già Âm Hà, còn mục đích thì trên ngọc giản cũng không nói đến, nhưng Diệp Mặc cũng đã nhìn ra ít nhiều từ trong ngọc giản rồi, chính là La Bế Nguyệt có đường lối chứng đạo Thánh đế, Vô Anh Tiên đế muốn cướp cơ duyên chứng đạo Thánh đế của La Bế Nguyệt, nên mới nhốt La Bế Nguyệt lại.
Sau khi Vô Anh Tiên đế mang Mục Tiểu Vận về, La Bế Nguyệt không biết xảy ra chuyện gì, đột nhiên thoát khỏi cấm chế trói buộc của Vô Anh Tiên đế, dẫn Mục Tiểu Vận đi.
Còn sau đó thì Diệp Mặc từ thủy tinh cầu cũng đã nhìn thấy, những gì biết được ngược lại cũng kỹ hơn miếng ngọc giản của Vô Hồi Tiên đế đưa cho hắn nhiều.
Diệp Mặc tin rằng miếng ngọc giản mà Vô Hồi Tiên đế đưa cho hắn chắc hẳn cũng đáng tin, dù sao bây giờ Vô Già Âm Hà cũng thiếu đi hai vị Tiên đế cao cấp, còn lại Vô Hồi Tiên đế và Vô Vực Tiên đế, thực lực cũng kém đi rất nhiều.
Vô Già Âm Hà sớm đã không phải là Vô Già Âm Hà có thực lực thâm hậu như lúc trước nữa, Vô Hồi Tiên đế đến Mặc Nguyệt Tiên tông cũng là vạn bất đắc dĩ rồi.
– Vô Hồi Tiên đế, Song Tử Đế tông đó ở đâu?
Diệp Mặc biết Mục Tiểu Vận bị La Bế Nguyệt dẫn đi, câu đầu tiên chính là thăm dò về Song Tử Đế tông.
Vô Hồi Tiên đế cười trừ nói:
– Diệp tông chủ, Song Tử Đế tông cũng đã mất tích từ vô số năm trước rồi, thậm chí còn thần bí hơn cả Băng Thần Cung nữa, thậm chí cũng không còn tồn tại nữa, tôi cũng không biết vị trí cụ thể thế nào.
– Song Tử Đế tông tôi biết, nhưng đó là chuyện của vô số năm trước rồi.
Trước khi Tiên giới còn chưa bị nghiền nát, Song Tử Đế tông chính là ở vị trí của Vũ Dư thiên bây giờ, gần với Lạc Tuyết Hỏa sơn của Vũ Dư thiên.
Bây giờ còn ở chỗ cũ nữa hay không, thì tôi cũng không rõ.
Xuất Trần Thánh đế đứng bên cạnh chen vào một câu.
Diệp Mặc nhìn những Tiên đế còn lại, ngoài Khai Nỉ gật đầu ra, thì không ai biết vị trí của Song Tử Đế tông.
Lịch sử của Đế tông này quả thực cũng quá lâu rồi, đến người như Long Hà đại đế cũng không biết vị trí chính xác.
– Cám ơn Xuất Trần tiền bối, mọi người mời ngồi.
Mọi người trong khi nói chuyện cũng đã đến phòng khách rồi.
Đợi sau khi mọi người ngồi xuống hết rồi, Diệp Mặc lúc này mới nói với Vô Hồi Tiên đế:
– Vô Hồi Tiên đế, anh có chuyện gì quan trọng, cứ nói thẳng đi.
– Cám ơn Diệp tông chủ.
Vô Hồi Tiên đế mau chóng đứng dậy ôm quyền nói.
Nói xong, giọng nói của Vô Hồi Tiên đế trở nên nghiêm trọng:
– Đệ nhất Tiên đế Vô Hoa lão tổ của Vô Già Âm Hà tôi truy sát Diên Tiêu Tiên đế của Cửu Phạm Tiên trì, hai người đuổi nhau trong hư không hơn trăm năm.
Kết quả hai người đều xông vào một đại điện hư không, hai người lại từ trong đại điện đó tiến vào một giới diện khác.
Nhưng không ngờ Vô Hoa lão tổ lại gặp một chuyện cực kỳ đáng sợ trong giới diện đó, ngài ấy gặp hai người không nhìn ra tu vi đang đánh nhau, ngài ấy phát hiện nếu như ngài ấy chống lại bất cứ người nào trong đó, đều không thể nào chống cứ được mười giây…
– Cái gì?
Lời nói của Vô Hồi Tiên đế khiến hơn mười vị Tiên đế đang ngồi đều kinh hãi thốt lên.
Chỉ có Diệp Mặc và Khai Nỉ quay ra nhìn nhau, hai người đều nhìn thấy sự lo lắng trong mắt đối phương.
Đại điện kia rõ ràng chính là đại điện mà lúc trước bọn họ nhìn thấy trong không gian sát cơ hư không, đại điện đó dưới sự phán đoán của Diệp Mặc và Khai Nỉ, vốn dĩ là một trận tâm trận pháp cách ly khí tức biên giới.
Trận pháp cách ly này, vì mấy người Táp Không đại đế cố gắng phá bỏ, tạo thành một trận cơ nghiền nát, khí tức bị tràn ra ngoài.
Sau đó Diệp Mặc còn tu bổ trận cơ này, nhưng không ngờ trong thời gian ngắn như vậy, trận cơ này cũng không kiên trì nổi.
Trong mắt những Tiên đế khác, Vô Hoa Tiên đế tuyệt đối là đỉnh phong của Tiên giới, ngoài Thánh đế ra, không còn ai có thể là đối thủ của Vô Hoa Tiên đế.
Còn đối với Vô Hoa Tiên đế mà nói người khác cần mười giây thôi là có thể giết chết, tu vi đó chẳng phải vượt qua cả Thánh đế rồi sao?
– Chỗ đó chúng tôi cũng từng đến rồi, chắc chính là đại điện từ không gian sát cơ hư không đó tiến vào.
Đại điện đó có một trận môn hư không, tôi cũng đã từng vào đó, nhưng bên trong thì lại không có thứ gì.
Hơn nữa tứ phía đều là sương mù, đi tới đi lui đều là đi vòng quanh chỗ đó, cũng không thể nào đi xa hơn được.
Vô Hồi Tiên đế, anh nói xem tình hình sau đó thế nào?
Long Hà đại đế cũng nhíu mà quả thực cũng đã đến đại điện đó cùng Vô Anh và Táp Không, đại điện đó tứ phía đều là sương mù, căn bản không thể đi ra được.
Mấy người bọn họ cũng là hỗ trợ nhau, trải qua mấy chục năm mới ra ngoài được.
Nếu như căn cứ theo những gì Vô Hồi Tiên đế nói, thì hư không đó còn cả người có tu vi đáng sợ đó nữa, quả thực không dám tưởng tượng, trên thực tế, lúc trước bọn họ cũng chưa gặp phải.
– Vô Anh lão tổ của Vô Già Âm Hà tôi sau khi biết không phải là đối thủ của đối phương, cũng biết đối phương phát hiện ra ông.
Lão tổ lập tức liền phát thủy tinh cầu về, nói mình bị giết chết không nghi ngờ.
Đồng thời ông cũng nghi ngờ giới diện mà mình tiến vào là giới diện mất tích trong truyền thuyết, chỉ có điều giới diện đó vẫn còn vô số cao nhân trong đó, một khi người của giới diện đó vào trong Tiên giới, thì Tiên giới sẽ không thể tồn tại nổi, sẽ bị những người này luyện hóa thành thế giới chân linh.
Vì những người này tuyệt đối có năng lực này.
Vô Hồi Tiên đế nói xong liền đưa một thủy tinh cầu ra, đồng thời nói:
– Thủy tinh cầu này chính là thủy tinh cầu mà Vô Hoa lão tổ tiến vào khe nứt đó truyền ra, lão tổ nghi ngờ khe nứt đó sau này chắc chắn sẽ bị phát hiện ra.
Trong thủy tinh cầu, hai vị Tiên nhân mặc áo gai đang đánh nhau, những người đang ngồi đều là Tiên đế, liếc nhìn một cái liền nhìn ra hai người đang đánh nhau kia đều là hai người cực đáng sợ.
Khí thế thần thông mà hai người động thủ mặc dù không có âm thanh gì, nhưng lại xen lẫn với dấu vết đạo vận hủy thiên diệt địa, hình như chỉ cần chỉ tay một cái, thì một mảnh bầu trời liền sụp xuống, loại tu vi này quả thực đáng sợ.
Xem thủy tinh cầu xong, không ai cho rằng Vô Hồi Tiên đế nói khoác, vì từ thủy tinh cầu, Vô Hồi Tiên đế chẳng những không nói khoác, hơn nữa còn thật như vàng 9999.
Lúc này cũng không ai nói gì, căn phòng vô cùng yên tĩnh.
Một lúc lâu sau Vị Phong đại đế mới hỏi:
– Vô Hồi Tiên đế, Vô Hoa Tiên đế sau khi phát thủy tinh cầu này về, còn truyền tin tức nào về nữa không?
Vô Hồi Tiên đế ảm đạm lắc đầu nói:
– Không, tôi e rằng lão tổ cũng lành ít dữ nhiều rồi.
Khai Nỉ thở dài đứng dậy nói:
– Chuyện này tôi đến nói cho mọi người nghe, vì tôi và Xuất Trần đều biết nơi đó là nơi nào?
– Là chỗ nào vậy?
Vài vị Tiên đế không hẹn cùng đồng thanh hỏi.
– Thần Phần vực.
Khai Nỉ và Xuất Trần thánh đế gần như đồng thanh nói.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1983: Tuyết Hỏa Sơn
Tuyết Hỏa Sơn
K
hai Nỉ nhìn lướt qua Tiên Đế đang ngồi, lúc này mới trầm giọng nói, – Chuyện này nói ra cùng rất nhiều Tiên Đế đang ngồi đây có quan hệ, bởi vì trận pháp cách ly khí tức giới vực kia chính là các vị liên thủ đánh vỡ.
Thấy mọi người đều hai mặt nhìn nhau rồi nhìn mình, Khai Nỉ lúc này cũng không có cố kỵ nữa, trực tiếp đem hết thảy lão và Diệp Mặc hai người chứng kiến lúc trước, cùng với những chuyện Diệp Mặc đã làm toàn bộ đều nói ra.
Ngay sau khi Khai Nỉ nói xong, tất cả mọi người đều nhìn về phía Diệp Mặc.
Mọi người cũng không nghĩ tới, lúc trước Diệp Mặc một người vì mọi người tu bổ mối họa lớn như vậy.
Tuy mối họa này vẫn không thể được che dấu lại, lại cũng ngăn trở mấy chục năm thời gian.
– Diệp Tông chủ, cảm tạ anh vì tu bổ trận pháp làm ra cống hiến.
Chuyện này không phải là ân oán của cá nhân cùng môn phái, là truyền thừa Tiên giới ta có thể tiếp tục nữa hay không.
Ta cũng có nghe qua, lúc trước Tiên giới sở dĩ phân liệt trở thành ba mươi ba Thiên vực, cũng là bởi vì có một cao thủ xâm nhập Tiên giới.
Nếu như ta không có nghĩ sai, người kia hẳn phải là từ Thần Mộ Vực ra?
Long Hà Đại Đế lập tức đứng lên đối với Diệp Mặc ôm quyền nói.
Xuất Trần Thánh Đế sắc mặt âm trầm nói:
– Đúng vậy, người này chính là từ Thần Mộ Vực ra.
Lão bị người kia dùng Thiên Vực nện cho thiếu chút nữa thần hồn câu diệt, nếu như không phải là Chân Thánh Đế cuối cùng tế ra Lục Tiên Tháp, lão lúc này đừng nghĩ ngồi ở chỗ này.
Cho nên lão đối với người của Thần Mộ Vực, từ đáy lòng có một loại phản cảm.
Long Hà Đại Đế khom người thi lễ với Xuất Trần Thánh Đế rồi nói – Các vị, hiện tại Mặc Nguyệt Tiên Tông nói là đệ nhất tiên tông của Tiên giới ta cũng không quá đáng.
Ta không phải vì Mặc Nguyệt Tiên Tông kéo thù hận, bởi vì Mặc Nguyệt Tiên Tông có hai vị Thánh Đế, đây là sự thật không cần tranh luận.
Trong 33 Thiên vực, có lẽ có cá biệt tiên tông có Tiên Đế vượt qua sáu người, thế nhưng mọi người có thể nói ra một Đế tông có thực lực cường đại hơn Mặc Nguyệt Tiên Tông không?
Nói xong, Long Hà Tiên Đế ánh mắt quét một vòng.
Gần như tất cả Tiên Đế đều gật đầu đồng ý, Mặc Nguyệt Tiên Tông đúng là hoàn toàn xứng đáng danh hiệu đệ nhất.
Mặc Nguyệt Tiên Tông nội tình có lẽ chưa đủ, tầng giữa cùng cao thủ dưới Tiên Đế vẫn còn tương đối ít.
Nhưng để đánh giá thực lực của một Đế tông không phải là dựa vào Tiên Tôn cùng Tiên Vương, mà là dựa vào Tiên Đế.
Cho nên nói cho dù là Đế tông dù chỉ có một Tiên Đế sơ kỳ, cũng không phải có vô số Tiên Tôn tôn tông có thể so sánh.
Thấy tất cả mọi người đồng ý lời của mình, Long Hà Đại Đế lần nữa chắp tay nói, – Chuyện Thần Mộ Vực hiện tại mọi người đều biết, năm đó chỉ tới một người, Tiên giới ta liền chia năm xẻ bảy, quy tắc không được đầy đủ.
Nếu như lại đến vài người thậm chí mười mấy người, những người này nhất định muốn cướp đoạt Thiên Vực Tiên giới ta, đến lúc đó Tiên giới ta há có thể còn nơi để tồn tại?
– Ta đồng ý lời của Long Hà Đại Đế, lúc này nếu để cho người của Thần Mộ Vực xâm nhập Tiên giới ta, Tiên giới ta có khả năng sẽ trở thành hậu hoa viên trong túi người khác, sẽ không còn tồn tại mảnh đất nào để đặt chân nữa.
Chính Nhân Tiên Đế đứng lên phụ họa nói.
Tiên Đế còn lại nhao nhao biểu thị đồng ý lời của Long Hà Tiên Đế.
Long Hà Đại Đế gật gật đầu tiếp tục nói:
– Người đi qua trận tâm đại điện hư không kia không phải chỉ có một mình ta, rất nhiều người đều đi qua.
Ta nghĩ đại điện hư không kia rất có thể là một tiền bối Tiên giới đỉnh phong bố trí, thế nhưng rất hổ thẹn chính là, chúng ta không ai nhận ra cái nơi đó là trận pháp che đậy khí tức Tiên giới.
Cho nên chúng ta đã phá vỡ trận tâm kia, nếu như không phải là Diệp Tông chủ sau đó kịp thời tu bổ, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Nông Viêm Tiên Đế lập tức nói, – Long Hà Đại Đế, anh có đề nghị gì thì nói ra đi, chỉ cần là có thể ngăn cản người của Thần Mộ Vực phát hiện 33 Thiên vực Tiên giới ta, Nông Viêm Tiên Đế ta nhất định ủng hộ đến cùng.
– Được Long Hà Đại Đế dứt khoát nói, – Hiện tại việc cấp bách là chúng ta tổ chức Tiên Đế Tiên giới ngăn chặn trận pháp này, đem trận pháp này tu bổ lại.
Diệp Tông chủ có thể tu bổ trận pháp này, tu vi trận pháp hẳn là so với chúng ta càng thêm tinh thông, cộng thêm Diệp Tông chủ cũng là Tông chủ của đệ nhất tiên tông Tiên giới ta, ta đề nghị lần này do Diệp Tông chủ dẫn đầu, dẫn dắt chúng ta đem trận pháp hư hại này lần nữa hoàn thiện lại.
Đương nhiên, chúng ta cũng phải tập trung tông sư Trận pháp cao cấp nhất Tiên giới tương trợ Diệp Tông chủ.
Lời của Long Hà Đại Đế vừa nói xong, liền được mọi người đồng ý.
Diệp Mặc vừa định nói chuyện, Long Hà Đại Đế lần nữa nói:
– Tại đây, ta xin tiết lộ một việc.
Năm đó chúng tôi từ sau đại điện ở trận môn hư không đi ra, ở trong một mảng sương mù lục lọi vài chục năm mới tìm được đường trở về.
Vài chục năm này, chúng tôi không phải là không thu hoạch được gì.
Ta có được mấy viên khoáng thạch không khác gí tiên tinh lắm, loại khoáng thạch này hàm chứa cũng không phải tiên linh khí, tuy nhiên lại đối với tu luyện của chúng ta có trợ giúp cực lớn, tu vi của ta gần đây tăng lên rất nhiều, cũng là vì loại khoáng thạch này.
Ta không biết mấy người còn lại như thế nào, thế nhưng ta cảm giác đây là đồ vật vượt qua cấp bậc tiên tinh.
Nói xong Long Hà Đại Đế lấy ra một viên khoáng thạch cũng không phải rất lớn, lại tản mát ra quầng sáng nhàn nhạt Trông thấy Long Hà Đại Đế lấy ra khoáng thạch, Vị Phong Đại Đế cũng lấy ra một viên khoáng thạch đồng dạng nói, – Năm đó ta cũng có được mấy viên Khai Nỉ cùng Xuất Trần Thánh Đế trước tiên liền đem khoáng thạch cầm trong tay, một hồi lâu, Khai Nỉ mới lên tiếng:
– Nếu như ta không có nghĩ sai, đây là tinh thạch tu luyện của giới diện kia, tác dụng cùng tiên tinh chúng ta còn có linh thạch Tu chân giới không sai biệt lắm.
Xem ra suy đoán của ta không sai, Thần Mộ Vực đúng là một giới diện cao cấp bị hủy diệt, hơn nữa còn là một giới diện cao hơn Tiên giới.
Khai Nỉ nói xong đem khoáng thạch trong tay đưa cho Diệp Mặc, Diệp Mặc nắm chặt khoáng thạch tùy tiện hấp thu một chút, lại mừng rỡ cảm giác được loại khoáng thạch này đối với tu luyện của hắn có tác dụng so với tiên tinh cực phẩm còn tốt hơn.
Hắn hiện tại đã đến Tiên Đế trung kỳ, dùng tiên tinh cực phẩm cùng Tiên linh mạch cực phẩm tu luyện, tiến độ đều cực kỳ chậm chạp.
Huống chi Tiên linh mạch cực phẩm cùng tiên tinh cực phẩm hắn cũng không phải rất nhiều, tu luyện như vậy lại càng chậm.
Vốn Diệp Mặc vẫn còn đang phiền não tương lai làm thế nào đề thăng tu vi của mình, lại không nghĩ tới, thế giới này thậm chí có tinh thạch so với tiên tinh cực phẩm còn tốt hơn.
– Diệp Tông chủ, như thế nào?
Long Hà Đại Đế hỏi.
Diệp Mặc buông tinh thạch xuống gật gật đầu nói, – Đây đúng là đồ vật cao hơn tiên tinh.
Lúc này trong nội tâm Diệp Mặc đã nghĩ đến làm thế nào đi tìm loại tinh thạch này.
Trong lòng Diệp Mặc như gương sáng, Mặc Nguyệt Tiên Tông có địa vị bây giờ, hắn có địa vị bây giờ, còn có những người như thế này cất nhắc hắn, cùng hắn tu bổ trận pháp kia không hề có quan hệ.
Có lẽ lúc trước hắn hao tốn đại lượng tâm lực đi tu bổ trận pháp kia, sẽ khiến những người này đối với hắn có chút cảm kích, nhưng thực sự khiến những người này thừa nhận địa vị Mặc Nguyệt Tiên Tông không phải là những cái này, mà là thực lực của hắn, thực lực của Mặc Nguyệt Tiên Tông.
Không có thực lực, coi như là hắn vì Tiên giới thịt nát xương tan cũng chỉ là làm cho người ta nghe rồi như vậy mà thôi.
Thấy tất cả mọi người đều đem ánh mắt nhìn về phía mình, Diệp Mặc hơi trầm ngâm nói, – Trận tâm đại điện hư không kia ta cùng Khai Nỉ đã thấy qua, vô cùng rõ ràng.
Cái chỗ này nhất định phải một lần nữa phong ấn, bằng không một khi tiết lộ, Tiên giới xác thực sẽ bị hủy diệt.
Ý của ta là do Khai Nỉ sư huynh của Mặc Nguyệt Tiên Tông ta cùng Long Hà Đại Đế trước dẫn người đi đến chỗ trận pháp, ta đi một chuyến đến Lạc Tuyết Hỏa Sơn, sau đó tới sau Diệp Mặc muốn đi Lạc Tuyết Hỏa Sơn, tất cả mọi người đều biết rõ nguyên nhân.
Vô Hồi lại càng rõ, cho nên không có người nào phản bác, dù gì thì đi một chuyến tới Lạc Tuyết Hỏa Sơn, cũng không cần bao nhiêu thời gian.
– Được, chúng tôi đi trước, Vị Phong Đại Đế đi mời Táp Không Đại Đế còn có tông sư Trận pháp còn lại.
Đồng thời Truyền Tống Trận từ Hạ Thiên Vực đến Trung Thiên Vực cùng Thượng Thiên Vực cũng mở ra, lần này bất kể tổn thất thế nào cũng phải đem tai nạn này áp chế.
Long Hà Đại Đế với tư cách là một trong Tứ Đại Đế, vẫn có phân lượng nhất định, lúc này liền ra quyết định.
Một số Tiên Đế rời khỏi, Mặc Nguyệt Tiên Tông khai phái đại điển lại vẫn đang tiến hành.
Bất luận có phải bởi vì giữa chừng phát sinh chuyện Thần Mộ Vực hay không, khai phái đại điển có chút giảm độ nóng.
Lần khai phái đại điển này, Mặc Nguyệt Tiên Tông đã hoàn toàn xứng đáng đệ nhất Tiên tông.
Diệp Mặc vừa mới quay về Mặc Nguyệt Tiên Tông hơn mười năm lại phải rời khỏi lần nữa, Tô Tĩnh Văn, Đường Bắc Vi đều rất không nỡ.
Bất quá cũng biết Diệp Mặc là nhất định phải rời khỏi, chuyện Thần Mộ Vực rất nhiều người không biết, với tư cách là người bên cạnh Diệp Mặc, Tô Tĩnh Văn cùng Đường Bắc Vi là vô cùng rõ ràng.
Hơn nữa cũng biết tính nghiêm trọng của chuyện này, một khi Thần Mộ Vực cùng Tiên giới hoàn toàn thông với nhau, vậy đối với Thần Mộ Vực mà nói là một bữa tiệc lớn, đối với Tiên giới mà nói là điềm báo diệt vong.
Bởi vì Diệp Mặc lưu lại lượng lớn tài nguyên tu luyện, Đường Bắc Vi cùng Tô Tĩnh Văn quyết định đem hết thảy thời gian đều đặt ở trên việc tu luyện, tranh thủ sớm một chút có thể giúp đỡ Diệp Mặc.
Diệp Mặc lần này rời khỏi so với mấy lần trước thuận tiện hơn một ít, lúc này hắn không đơn thuần là tu vi đứng ở đỉnh phong Tiên giới, ngay cả địa vị so với trước kia cũng hoàn toàn khác hẳn.
Truyền Tống Trận đỉnh cấp từ Hạ Thiên Vực đến Trung Thiên Vực, trước kia Diệp Mặc coi như là tu vi cao cũng không có cách nào dùng được, nhưng bây giờ lại có thể sử dụng.
Diệp Mặc không dừng lại ở Trung Thiên Vực, hắn trực tiếp đi đến Vũ Dư Thiên.
Tới Vũ Dư Thiên mục đích chủ yếu đương nhiên là đi Lạc Tuyết Hỏa Sơn, còn có một mục đích khác chính là vì tìm kiếm ụ đá thứ năm.
Người mặc áo bào tím có được ụ đá thứ năm lần cuối cùng xuất hiện ở Trát Khuê Tiên thành, đáng tiếc chính là lần đó Diệp Mặc phán đoán sai lầm, cho rằng người mặc áo tím kia nhất định lại nhờ vào hội đấu giá tìm kiếm ụ đá.
Lại không nghĩ tới lần đó người mặc áo tím thật sự đúng là thuận tiện đi qua Trát Khuê Tiên thành, để cho hắn bỏ lỡ một cơ hội.
Nhưng đối với lần bỏ lỡ cơ hội tìm kiếm được ụ đá, Diệp Mặc cũng không hối hận, thậm chí có chút vui mừng.
Nếu như không phải là lúc ấy hắn phán đoán sai lầm, vậy thì sẽ không cứu được Bắc Vi.
Vận mệnh bi thảm của Bắc Vi có thể từ đó suy ra, coi như là đến bây giờ trong lòng Diệp Mặc còn có chút nghĩ mà sợ.
Sau đó hắn cũng đi nghe ngóng qua người mặc áo bào tím kia, lại không còn tin tức.
Lần này Long Hà Đại Đế cùng Vị Phong Đại Đế đi tới Mặc Nguyệt Tiên Tông, Diệp Mặc là đặc biệt hướng hai người nghe ngóng qua tin tức của người mặc áo bào tím.
Từ trong miệng Long Hà Đại Đế, Diệp Mặc chỉ biết người áo bào tím này tu vi tuyệt đỉnh, coi như là so với hắn, chỉ sợ cũng chênh lệch có hạn.
Chủ yếu hơn chính là, người áo bào tím này lai lịch không có ai biết.
Bởi vì y không ngừng bán ra ụ đá, đã khiến cho Táp Không cùng Long Hà chú ý.
Hai người đặc biệt cùng người mặc áo bào tím tiếp xúc qua, ngoại trừ biết người mặc áo bào tím tu vi tuyệt đỉnh ra, mặt khác chỉ có thể biết y đến từ Vũ Dư Thiên.
Người mặc áo bào tím đến từ Vũ Dư Thiên là Long Hà Đại Đế cùng Táp Không Đại Đế hỏi thăm ra, bởi vì y lần đầu tham gia hội đấu giá chính là tổ chức tại Vũ Dư Thiên.
Về phần người này có phải là đến từ Vũ Dư Thiên không, còn chi tiết cụ thể về người này thế nào, chính Long Hà cũng không biết.
Lạc Tuyết Hỏa Sơn cũng gọi là Tuyết Hỏa Sơn, còn có một cái tên gọi Huyết Hỏa Sơn.
Bởi vì ngọn núi này quanh năm bị ngọn lửa bao trùm, thế nhưng ở trên núi lửa, chưa bao giờ tuyết ngừng rơi.
Vô số năm qua, đều là bông tuyết bay lả tả xuống núi lửa, những bông tuyết này rất khó tiêu tán.
Vô số năm sau, nơi này hình thành một kỳ cảnh, chính là núi lửa không ngừng phun ra hoa lửa, mà ở mặt ngoài núi lửa lại không ngừng gia tăng một tầng tuyết mỏng.
Tuyết mỏng bị núi lửa làm tan chảy đi, sẽ lần nữa hạ xuống, liên miên không ngừng, hình thành một sự tuần hoàn.
Mà tiên nhân bình thường đi tới đây, sẽ trực tiếp bị sức nóng đáng sợ này cùng băng hàn hóa thành tro bụi, cho nên nơi này cũng gọi là Huyết Hỏa Sơn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1984: Trận Đấu Trên Đỉnh Tuyết Hỏa Sơn
Trận Đấu Trên Đỉnh Tuyết Hỏa Sơn
T
uyết Hỏa sơn đúng như kỳ danh, những bông tuyết bay đầy trời, rơi trên miệng núi lửa, giao hoán thành một cảnh tượng rất cổ quái.
Nếu như không phải trong Tiên giới, cảnh tượng này cũng rất khó gặp được.
Trận tuyết bay đầy trời không thể nào hòa tan được, một khi rơi xuống rồi, trong thời gian ngắn sẽ chồng chất lên nhau, càng đừng nói gì đến những bông tuyết trong này cũng đã bay vô số năm rồi.
Diệp Mặc đứng bên ngoài Tuyết Hỏa sơn, trong lòng cũng có chút thất vọng.
Vì Tiên linh khí xung quanh Tuyết Hỏa sơn này hoàn toàn bị tuyết và lửa thiêu đốt sạch sẽ, cho dù là nơi trong phạm vi mấy chục vạn dặm, cũng không nhìn thấy vết tích của tông môn nào, rõ ràng, nơi này không phù hợp cho tông môn tồn tại.
Cho dù là môn phái Song Tử đế tông đã ở đây vô số năm trước, bây giờ cũng không thể ở lại nơi này được.
Diệp Mặc chậm rãi tiến gần đến Tuyết Hỏa sơn, khi hắn đứng dưới chân núi Tuyết Hỏa sơn, một sức nóng vô cùng kinh khủng liền xông thẳng vào tận trong kinh mạch của hắn.
Còn chưa đợi Tiên nguyên của hắn hoàn toàn chặn lại sức nóng kinh khủng này, thì từng đường khí tức băng giá lạnh thấu xương liền đánh úp tới.
Những tia lạnh giá này không ngờ lại không thua kém gì so với sự băng hàn lúc trước hắn đã từng gặp phải trong Băng Thần cung, cho dù là đứng bên ngoài Băng Thần cung, cũng chỉ có lạnh vô cùng mà thôi, hoàn toàn không có sức nóng kinh khủng xen lẫn với băng hàn như này.
Chỉ trong nháy mắt, lớp áo bên ngoài của Diệp Mặc liền biến mất.
Tiên nguyên luyện thể của Diệp Mặc bắt đầu cổ động, loại băng hàn cực độ cùng sức nóng kinh khủng này vây quấn lấy người hắn, cũng không còn có thể xâm nhập được vào trong.
Thật lợi hại, Diệp Mặc trong lòng thầm sợ hãi thán phục, nơi cực nóng lại cực lạnh như này, nếu như không phải tu vi luyện thể Tiên thần thể, cho dù là Tiên đế đến, đoán chừng cũng không chịu nổi.
Chẳng trách nơi này còn gọi là Huyết Hỏa sơn, những người bình thường đến đây chẳng khác gì tìm đến cái chết.
Sau khi bắt đầu vận chuyển công pháp luyện thể, Diệp Mặc mới phát hiện nơi luân chuyển sức nóng và khí lạnh không ngờ lại vô cùng phù hợp để luyện thể, hắn thậm chí cũng có thể cảm nhận được tu vi luyện thể đang không ngừng tiến bộ.
Diệp Mặc lại toàn lực cổ động Tiên nguyên, vận chuyển công pháp luyện thể vừa rèn luyện thân thể, vừa từ từ di chuyện lên đỉnh núi.
Diệp Mặc cứ từ từ tiến vào, Tiên nguyên luyện thể của hắn lưu chuyển theo thời gian cùng với bên ngoài tạo thành trạng thái cân đối, thậm chí hoàn toàn loại bỏ được sự quấy nhiễu xung quanh mình, hình thành thể độc lập.
Những bông tuyết to hơn nắm đấm kia rơi trên núi lửa, một lúc sau mới từ từ biến thành hư vô.
Còn nhưng bông tuyết rơi lên người Diệp Mặc, thì nhất thời không thể nào hóa đi được, dần dần tích tụ lại.
Mấy ngày trôi qua, thân thể của Diệp Mặc cũng đã tích đọng một lớp tuyết dày, đứng từ xa nhìn lại, giống như một núi tuyết vẫn đang di động, bóng dáng của Diệp Mặc căn bản không thể nào nhìn thấy.
Đây là lần đầu tiên Diệp Mặc tiến vào trạng thái đốn ngộ luyện thể, hắn cảm thấy tu vi luyện thể của mình đang không ngừng tăng lên, rồi lại tăng lên.
Từ Tiên thần thể hậu kỳ thăng cấp lên Tiên thần thể đỉnh phong, rồi lại thăng cấp lên Tiên thần thể viên mãn.
Cũng không biết qua bao lâu, đúng lúc Diệp Mặc muốn đột phá Tiên thần thể, thăng cấp lên Thánh thể.
Tu vi luyện thể của hắn bỗng nhiên trì trệ lại, rồi không chút động tĩnh gì nữa.
Lúc này Diệp Mặc vẫn chưa từ trong cảm giác đó tỉnh táo lại, vẫn còn đang không ngừng triệu tập Tiên nguyên trong cơ thể mình phối hợp với công pháp luyện thể rèn luyện thân thể của mình.
Từng đường khí tức cực nóng và cực lạnh liền trùng kích lên thân thể Diệp Mặc, Diệp Mặc không ngừng triệu tập những khí tức này phối hợp với công pháp luyện thể của mình lần lượt đi trùng kích lên Thánh thể, nhưng mấy trăm thậm chí mấy nghìn lần rồi, hắn vẫn không thể nào phá tan được khe rãnh Thánh thể này.
Diệp Mặc cau mày, hắn cảm giác đốn ngộ của mình đang dần biến mất.
Đúng lúc hắn định tiếp tục trùng kích một lần nữa, thì một đường khí tức khác lại bị hắn cảm ứng được, ngay sau đó Diệp Mặc cũng đã hoàn toàn tỉnh lại, đồng thời quét thần thức ra ngoài, lại phát hiện mình cũng đã leo lên đến đỉnh núi rồi.
Xung quanh vẫn là những bông tuyết lớn rơi xuống, nơi mà hắn đang đứng vẫn là nơi toàn ngọn lửa không ngừng bay ra.
Lúc này hắn cũng đã bị tuyết đọng quanh người trong tầng lửa đó, hình thành một ngọn núi tích tuyết.
Nhưng ngọn núi tích tuyết trên đỉnh núi này ngược lại cũng không phải chỉ có một mình hắn, xung quanh đó thần thức của Diệp Mặc thậm chí còn quét được ít nhất là mấy trăm đến hàng nghìn ngọn núi tích tuyết như vậy.
Thần thức của Diệp Mặc quét vào trong những ngọn núi này, lại phát hiện hình thành lên những ngọn núi này không ngờ lại giống như rừng băng bên ngoài Băng Thần cung, bên trong mỗi một ngọn núi đều có một thi thể, những thi thể này trên đỉnh Tuyết Hỏa sơn chẳng những không hòa tan, ngược lại còn hình thành từng ngọn núi tuyết, rõ ràng những người đã chết này cũng đều là đại năng tung hoành nhất phương.
Thần thức của Diệp Mặc quét lên phía trước cách đó chỉ có nghìn mét, nơi đó có một người đang nằm, khí tức khác hẳn mà hắn cảm nhận được vừa nãy, chính là từ người đang nằm trên mặt đất này phát ra.
Mặc dù Diệp Mặc biết người này bây giờ vẫn chưa chết, nhưng cũng đã cách cái chết không xa rồi.
Đây là một người con gái tu vi Tiên đế hậu kỳ, quần áo trên người sớm đã bị hoàn cảnh cực nóng cực lạnh này hòa tan sạch, chỉ còn một cái yếm màu đỏ che lấy trước ngực cô lại.
Những nơi khác thì hoàn toàn lộ ra dưới hoa lửa và tuyết bay, da thịt trên người xanh trắng giao nhau, nhìn mà giật mình.
Người này tuyệt đối là tu vi luyện thể Tiên thần thể, nếu không trên đỉnh Tuyết Hỏa sơn này không thể nào sống được đến bây giờ.
Diệp Mặc vừa định rũ bỏ lớp tuyết trên người mình, thì hắn lại nghe thấy một tiếng vang phá không, hắn lập tức biết lại có người leo lên đỉnh Tuyết Hỏa sơn, hắn theo quán tính không rũ lớp tuyết trên người xuống nữa, thậm chí còn thu liễm ẩn giấu khí tức của mình.
Mấy giây sau, một đường bạch quang hạ xuống đỉnh Tuyết Hỏa sơn.
Diệp Mặc là một tông sư luyện khí, vừa nhìn liền biết đây là một loại pháp bảo phi hành phòng ngự cao cấp, thậm chí cũng đã là Bán thần khí rồi.
– Đây là một pháp bảo phòng ngự Bán thần khí, thuộc loại pháp bảo cao cấp.
Không có Phong xa phòng ngự này, đừng xem chúng ta đã là Tiên linh thể hậu kỳ rồi, cũng không thể nào từ chân Tuyết Hỏa sơn mà leo lên đây được.
Người ra ngoài đầu tiên là một người đàn ông mặc Tiên bào màu nâu, tu vi Tiên đế hậu kỳ, những lời vừa rồi chính là gã nói.
Sau lưng gã là một nữ tiên, tu vi Tiên đế trung kỳ, cực kỳ xinh đẹp.
Chỉ có điều đôi mắt hơi xếch, khiến cô thiếu đi chút nhu hòa, thêm phần đanh đá và khó tiếp cận.
– Thế nào, Hàn ca, em không lừa anh chứ.
Cho dù cô ta có tu vi luyện thể Tiên thần thể, trên đỉnh Tuyết Hỏa sơn này, cũng đừng mong mở được truyền tống trận cổ xưa của Song Tử đế tông.
Nữ tiên có đôi mắt xếch nhìn người con gái đang nằm trên mặt đất, trên người chỉ còn tấm áo yếm mỉa mai nói.
– Băng Lan sư muội quả nhiên rất thông minh.
Tiên đế hậu kỳ tên Hàn ca tâm trạng dường như cũng có chút kích động, nắm chặt lấy hai tay cô gái kia, thâm tình trong mắt dường như muốn hòa tan cũng người con gái kia.
Người con gái tên Băng Lan thản nhiên cười một cái nói:
– Hàn ca, nơi này băng hỏa giao nhau lại không thể song tu được, đợi sau khi chúng ta rời khỏi nơi này…
– Sau khi rời đi, anh lại muốn cùng em băng hỏa giao nhau…
Người đàn ông tên Hàn ca giọng điệu kích động cũng có chút run rẩy lên rồi.
Băng Lan lại cười cười:
– Đương nhiên là được, em muốn mau chóng xem xem Thanh Trúc tỷ thân yêu của anh.
Hàn ca, chúng ta mới chỉ là tu vi luyện thể Tiên linh thể, trên đỉnh núi Tuyết Hỏa sơn này, anh cần phải cẩn thận hơn chút…
– Băng Lan muội, em yên tâm đi, anh sao lại không cẩn thận chứ.
Hàn ca cười ha hả, cũng mau chóng bước đến bên cạnh Băng Lan.
– Á, ôi!…
Băng Lan giống như phát hiện ra thứ gì đó, bỗng nhiên rảo bước, chỉ mấy bước đã đến bên cạnh người phụ nữ đang nằm kia.
– Có chuyện gì vậy?
Hàn ca cũng gấp gáp theo.
– Anh nhìn đi, Hàn ca…
Giọng nói của Băng Lan hoảng loạn quay đầu nhìn về phía Hàn ca.
Hàn ca vừa tiến lên thêm một bước, liền bỗng nhiên cảm thấy một sức xé rách cực mạnh bao lấy gã.
Một lát sau Hàn ca liền biết mình đã bị đánh lén rồi, gã lập tức phóng pháp bảo phòng ngự ra, nhưng cho dù như vậy, cũng muộn rồi.
Ầm…
Đôi bàn tay trắng nõn còn trắng hơn cả tuyết của Băng Lan liền đập trúng lên người Hàn ca, Hàn ca lập tức phun ra một ngụm máu, ngã bay ra ngoài.
Không đợi Hàn ca rơi xuống, Băng Lan lại lần nữa phóng ra một tấm lụa đỏ như máu đến, trong tay cô không ngờ sớm đã đeo một đôi găng tay vô cùng trắng.
– Ngả Băng Lan, con tiện nhân này, vài ngày trước chúng ta còn ngủ chung mà, hôm nay sao cô lại đánh lén bổn đế, đồ đê tiện…
Hàn ca tức giận vừa phun ra một ngụm máu, vừa chửi ẩm lên.
Đồng thời một thanh Thương Liễm Long Nha Tiết màu đen sáng loáng cũng đã được gã phóng ra.
Băng Lan cười khẩy một cái, khinh thường nói:
– Lỗ Hoa Hàn, đừng nói buồn nôn như vậy nữa.
Đừng cho rằng tôi không biết tâm tư của anh, sau khi tôi lừa sư muội đến đỉnh Tuyết Hỏa sơn, tôi liền biết người tiếp theo anh muốn giết chính là Ngả Băng Lan tôi.
Huống chi, truyền tống trận của Song Tử đế tông tôi dựa vào cái gì mà để cho anh dùng? Bổn đế đã tặng nguyên âm của mình cho anh rồi, vậy là đủ rồi chứ.
Còn nữa, anh dám nói tôi không đánh lén anh, thì anh cũng không đánh lén tôi không? Tôi nhổ vào, Lỗ Hoa Hàn, tôi sớm đã nhìn rõ anh là thứ gì rồi.
Ngả Băng Lan miệng vừa dứt lời, chân tay cũng không chậm trễ chút nào, dải lụa đỏ cũng đã mang theo từng đường bong bóng mây màu đỏ hoàn toàn bao phủ lại không gian xung quanh Lỗ Hoa Hàn.
Ngả Băng Lan và Lỗ Hoa Hàn vốn dĩ cũng không phải là tu vi luyện thể Tiên thần thể, mặc dù dựa vào pháp bảo phi hành Bán thần khí đến được đỉnh Tuyết Hỏa sơn, nhưng muốn đánh nhau trên đỉnh Tuyết Hỏa sơn này, thì cũng hơi mất sức.
Chỉ vài chiêu ngắn ngủi, hai người cũng đã không chịu thêm được nữa.
Đừng nói là đánh nhau, cho dù hoàn cảnh ác liệt trên đỉnh Tuyết Hỏa sơn này, hai người cũng không thể không dừng lại mà vận công để chống cự.
Chỉ có điều Lỗ Hoa Hàn bị đánh lén trước, vết thương cũng nặng hơn chút, tu vi của gã cũng cao hơn Ngả Băng Lan, nhưng tu vi cao thấp trên đỉnh Tuyết Hỏa sơn này, cũng không có tác dụng quyết định gì, cái có tính chất quyết định thực sự chính là tu vi luyện thể cao hay thấp.
Lỗ Hoa Hàn và Ngả Băng Lan đều dừng lại chống cự lại nhiệt độ cực nóng và cực lạnh trên đỉnh Tuyết Hỏa sơn này, khí thế và dao động không gian mà hai người vừa nãy cuốn lên, sớm đã cuốn bay lớp tuyết xung quanh người Diệp Mặc đi rồi.
Diệp Mặc rũ rũ những bông tuyết trên người xuống, chầm chậm bước đến, nghe thấy trong cuộc đối thoại của hai người có nhắc đến Song Tử đế tông, Diệp Mặc cũng không định tùy tiện buông tha cho hai người này, lại càng sẽ không để cho hai người này chết đi.
Nhìn thấy gần đó có một đống tuyết bị tan đi, Diệp Mặc thong dong bước ra, Lỗ Hoa Hàn và Ngả Băng Lan liền sững người lại.
Tu vi của Diệp Mặc thì cũng không cần phải nói, chỉ là Tiên đế trung kỳ, nhưng nhìn bộ dạng Diệp Mặc có thể tùy ý đi lại trên đỉnh Tuyết Hỏa sơn này, không có chút bị ảnh hưởng nào, hai người liền biết, Diệp Mặc tuyệt đối là một Tiên nhân luyện thể cao cấp.
– Anh là ai?
Diệp Mặc vừa bước ra, Lỗ Hoa Hàn và Ngả Băng Lan liền đồng thanh hỏi.
– Tôi là ai không quan trọng, quan trọng chính là hai người vừa nãy nhắc đến Song Tử đế tông phải không?
Diệp Mặc vừa bước đến bên cạnh người con gái trần truồng nằm trên đất, vừa thuận miệng hỏi.
Ngả Băng Lan và Lỗ Hoa Hàn liếc nhìn nhau, vừa rồi hai người còn đánh sống đánh chết, bây giờ không ngờ lại cùng nhảy lên, lao về phía Diệp Mặc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1985: Đệ Tử Của Song Tử Đế Tông
Đệ Tử Của Song Tử Đế Tông
N
hững bong bóng màu đỏ chói từng lớp từng lớp cuốn về phía Diệp Mặc, Ngả Băng Lan rất buồn bực, nếu như nơi này không phải là đỉnh Tuyết Hỏa sơn, thì dải lụa đỏ của cô thậm chí có thể cuốn không gian trong này lên rồi, khiến Diệp Mặc không có chút năng lực phản kháng nào.
Đương nhiên, khiến cho Diệp Mặc không có chút năng lực phản kháng nào, cũng chỉ là tự cô cho là vậy.
Thương Diễm Long Nha Tiết của Lỗ Hoa Hàn cũng được phóng ra, phát ra những tiếng ong ong, một đầu rồng màu đen dữ tợn ác liệt đột nhiên xông ra, từng vòng lửa bay lượn lờ trên đầu rồng đó.
Đầu rồng màu đen rống lên một tiếng, xen lẫn với khí thế như thôn thiên diệt địa dường như muốn hoàn toàn nuốt trọn Diệp Mặc và người đàn bà đang nằm trên mặt đất kia.
Diệp Mặc dừng lại, lĩnh vực ầm ầm tuôn ra, không gian xung quanh dường như chậm lại trong khoảnh khắc này, đến cả khí tức cực nóng cực lạnh kia cũng bị khí thế lĩnh vực mênh mông này của Diệp Mặc cuốn đi.
Một vòng bảo vệ giống như thật dần vươn ra, sắc mặt Lỗ Hoa Hàn và Ngả Băng Lan lập tức biến đổi, lĩnh vực mạnh như vậy, uy thế mạnh như vậy, bọn họ tuyệt đối không phải là đối thủ.
Huống chi đây lại là trên đỉnh Tuyết Hỏa sơn, bọn họ dường như muốn xuất hết khí lực ra, còn đối phương thì lại không chút ảnh hưởng gì.
Bong bóng màu đỏ chói của dải lụa đỏ cuốn lên bị cuốn ngược trở lại, những bong bóng màu đỏ này bị lĩnh vực của Diệp Mặc trói buộc lại phát ra những âm thanh phốc phốc, còn đầu rồng màu đen của Lỗ Hoa Hàn thì lại phát ra những âm thanh bén nhọn.
Nhưng những thứ này cũng không phải kết thúc, ngay sau đó, một đường đao màu tím chói mắt từ sau lưng Diệp Mặc xoẹt ra.
Đường đao màu tím này xoẹt ra, Lỗ Hoa Hàn và Ngả Băng Lan chỉ cảm thấy toàn thân rét run.
Tang.
Đầu rồng khổng lồ kia bị đường đao màu tím này chặn lại, lập tức trở nên chậm chạp uể oải.
Ánh sáng màu tím không giảm bớt chút nào, cũng đã đánh đuổi đầu rồng này đi, chém lên người Lỗ Hoa Hàn tóe máu.
Xoẹt xoẹt.
Tấm lụa đỏ của Băng Lan thậm chí đến Thương Diễm Long Nha Tiết của Lỗ Hoa Hàn cũng không bằng, trực tiếp bị đường ánh sáng màu tím của Diệp Mặc hoàn toàn đánh vỡ tan.
Ngả Băng Lan không kịp nghĩ gì, bàn tay mang găng tay màu trắng cũng đã đánh về phía đường đao màu tím kia.
Sau khi một âm thanh âm trầm vang lên, đường đao màu tím lệch đi mấy phần, xoẹt qua cánh tay của Ngả Băng Lan, đồng thời mang theo một đường máu tươi.
Ngả Băng Lan và Lỗ Hoa Hàn ngơ ngác nhìn Diệp Mặc.
Chỉ có điều lúc này trên người hai người cũng đã thiếu đi một cánh tay, Lỗ Hoa Hàn thì còn thê thảm hơn.
Thậm chí đến nửa bên người cũng không còn nữa.
Trong mắt hai người lộ vẻ kinh hãi, cho dù Tuyết Hỏa sơn có ảnh hưởng đối với hai người, nhưng hai người là tu vi Tiên đế, hai Tiên đế liên thủ lại trong tay đối thủ đến một hiệp cũng không thể thắng nổi, đây là người gì? Tu vi gì vậy? Cho dù là Thánh đế đến, cũng chỉ thế này mà thôi?
– Găng tay của cô cũng không tệ.
Diệp Mặc liếc nhìn đôi găng tay màu trắng kia của Ngả Băng Lan.
Nói xong, hắn liền vung tay ném một viên đan dược vào miệng người con gái đang nằm trên mặt đất kia, một lát sau, người con gái đó bỗng nhiên tỉnh lại, cô lập tức đứng dậy.
Nhưng sau đó cô phát hiện mình hình như đang trần như nhộng, dưới sự tức giận, liền mau chóng lấy một bộ quần áo mặc vào.
Đồng thời quát lớn Ngả Băng Lan:
– Tỷ tỷ, sao tỷ lại ám toán muội?
Cô mau chóng nhìn thấy một cánh tay của Ngả Băng Lan giống như Lỗ Hoa Hàn, cũng đã biến mất không còn.
Lúc này cô cũng đã hiểu ra, cánh tay của Ngả Băng Lan và Lỗ Hoa Hàn đã bị chặt đứt, chắc là tên Diệp Mặc đứng bên cạnh làm, nói không chừng mình cũng là do tên Diệp Mặc đó cứu.
– Cô không cần nhìn, là tôi đã cứu cô.
Diệp Mặc nói xong liền liếc nhìn Ngả Băng Lan và Lỗ Hoa Hàn:
– Bây giờ ba người nói mục đích đến đây cho tôi nghe xem, còn cả chuyện của Song Tử đế tông nữa cũng nói cho tôi nghe, nếu như có chút giấu diếm nào, thì tôi sẽ giết chết hết.
Người con gái trần truồng mà Diệp Mặc cứu kia sớm đã gạt sự giận dữ và xấu hổ sang một bên, mau chóng khom người hành lễ với Diệp Mặc:
– Tiền bối, vãn bối là Ngả Tú Trúc, xuất thân từ Song Tử đế tông.
Tiền bối muốn hỏi chuyện gì, nếu như Tú Trúc biết sẽ nói hết.
Diệp Mặc gật đầu, cũng tương đối hài lòng với biểu hiện của Ngả Tú Trúc:
– Cô nói xem tông môn của Song Tử đế tông ở đâu.
Còn nữa trong tông môn còn có những ai, và mục đích mấy người đến đây là gì.
Ngả Tú Trúc lập tức trả lời:
– Song Tử đế tông sớm đã không còn tồn tại nữa rồi, chỉ còn lại một số đệ tử lẻ tẻ vẫn ở bên ngoài tìm kiếm những đôi song sinh tư chất ưu tú để truyền thừa công pháp.
Mặc dù tôi là người của Song Tử tông, nhưng trước giờ vẫn chưa từng đến Song Tử tông.
Chỉ biết Song Tử tông ở chung quanh Tuyết Hỏa sơn cách cũng không xa, Song Tử tông ngoài tu luyện Song Tử công pháp, còn có một cái nữa chính là công pháp luyện thể.
Tuyết Hỏa sơn trước giờ vẫn là nơi tu luyện công pháp luyện thể của Song Tử tông.
Lần này tôi đến đây là bị sư tỷ của tôi dụ dỗ, sư tỷ nói trên đỉnh Tuyết Hỏa sơn có truyền tống trận dẫn đến Song Tử tông, tôi đến là tìm truyền tống trận đó.
Ngả Tú Trúc liếc nhìn Ngả Băng Lan đứng bên, lại nói với Diệp Mặc:
– Tỷ tỷ nói, tỷ ấy không muốn quay lại tông môn nữa, tỷ ấy đã tìm được người mà mình thích, muốn sống cùng người mà mình thích, cho nên tỷ ấy đã tặng ngọc bài truyền tống cho tôi.
Bây giờ tôi mới biết, đó không phải là ngọc bài truyền tống, mà là trận bài thúc giục Tuyết Hỏa sơn cực nóng cực lạnh này.
Ngả Tú Trúc thở dài:
– Tôi đến đây kích phát ngọc bài mới biết, một khi kích phát trận bài luyện thể này của Song Tử tông ở một vị trí đặc biệt trên đỉnh Tuyết Hỏa sơn, sẽ bị nhiệt độ cực nóng và cực lạnh trên đỉnh Tuyết Hỏa sơn này bao phủ lấy, căn bản cũng không thể nào giải thoát ra được, cho đến khi mình hôn mê.
Nếu như không có người đến cứu, thì cuối cùng chỉ còn con đường chết.
– Cô sao lại muốn đưa muội muội của mình vào con đường chết? Nói nguyên nhân xem.
Diệp Mặc chằm chằm nhìn Ngả Băng Lan nói.
Ngả Băng Lan mau chóng trả lời:
– Trên thực tế đỉnh Tuyết Hỏa sơn là nơi đệ tử của Song Tử đế tông trùng kích Tiên thần thể, bình thường, đều là hai người đồng thời cùng trùng kích.
Tư chất của tôi không bằng Tú Trúc, muội ấy thăng cấp lên Tiên thần thể trước, tôi vốn dĩ định nhờ vào Tú Trúc để thăng cấp Tiên thần thể, sau đó…
Diệp Mặc chính mình cũng là luyện thể đại thành, hắn căn bản cũng không cần Ngả Băng Lan giải thích, cũng đã hiểu là chuyện gì.
Nhiệt độ cực nóng cực lạnh trên đỉnh Tuyết Hỏa sơn trực tiếp hấp thu rèn luyện thân thể, đối với người Tiên linh thể mà nói quả thực là tìm cái chết, đừng nói là thăng cấp Tiên thần thể, cho dù có thể kiên trì một giờ ba khắc cũng là quá tài giỏi rồi.
Còn Ngả Băng Lan lại muốn thông qua thân thể của Ngả Tú Trúc để tinh lọc sức cực nóng và cực lạnh của Tuyết Hỏa sơn này, sau đó dùng nhiệt độ cực nóng và cực lạnh đã được tinh lọc để rèn luyện thân thể của mình, rõ ràng là có cơ hội thăng cấp lên Tiên thần thể.
Từ cách làm của người con gái này, Diệp Mặc liền biết Ngả Băng Lan làm người không biết trước sau, vô cùng hiểm ác.
Diệp Mặc trong lòng cảm giác chán ghét lạnh lùng nói:
– Nếu như nơi này là nơi trùng kích Tiên thần thể, vì sao Ngả Tú Trúc lại bị hôn mê?
Ngả Băng Lan lập tức trả lời:
– Bởi vì nơi này cũng đã bao nhiêu năm không có người đến tu luyện rồi, khí tức cực nóng và cực lạnh tích tụ lại cũng đã vô cùng ác liệt, đừng nói là Tiên thần thể sơ kỳ, cho dù là Tiên thần thể hậu kỳ, đột nhiên hấp thụ khí tức này, nói không chừng cũng không thể chịu được.
Thần thức của Diệp Mặc quét đến nơi mà Ngả Tú Trúc vừa mới hôn mê, quả nhiên phát hiện nơi đó có một trận pháp ẩn giấu cực kỹ, đoán chừng khi đệ tử của Song Tử đế tông đến tu luyện, đều là trong trận pháp này.
Nhiệt độ cực nóng và cực lạnh bên trong trận pháp này dường như cũng rất tinh khiết.
Diệp Mặc đi đến, đứng ở nơi mà Ngả Tú Trúc vừa mới hôn mê, đồng thời vận chuyển công pháp luyện thể.
Khí tức cực nóng và cực lạnh vô cùng tinh khiết kia trong nháy mắt liền hoàn toàn xông vào người Diệp Mặc, dưới công pháp của Diệp Mặc không ngừng rèn luyện thân thể của hắn.
Ở đây luyện thể quả thực tốt hơn nhiều so với những nơi khác, những nơi khác có các loại khí tức pha tạp lẫn nhau, cho dù Diệp Mặc có Tam Sinh quyết diễn sinh ra công pháp luyện thể, cũng cần phải đến Vu Tồn Tinh.
Còn trong này chỉ cần trực tiếp hấp thụ khí tức này rèn luyện thân thể của mình là được rồi.
Nhưng Diệp Mặc mau chóng liền rời khỏi nơi này, trong này quả thực thích hợp để luyện thể, đáng tiếc là hắn cũng đã Tiên thần thể đỉnh phong rồi, cho dù có tu luyện đi nữa, cũng không thể nào tiến thêm được, muốn thăng cấp lên Thánh thể, đến chút hi vọng cũng không có.
Thấy Diệp Mặc đứng trong trung tâm luyện thể đó, luyện thể một lúc rồi vẫn có thể tùy ý ra ngoài, Ngả Băng Lan ánh mắt kinh hãi, lại càng cúi thấp đầu xuống.
Diệp Mặc là Tiên nhân luyện thể lợi hại nhất mà cô từng gặp, hơn nữa tu vi của hắn hình như cũng là người lợi hại nhất mà cô từng gặp.
Một vị Tiên nhân đáng sợ như vậy, lúc trước cô không ngờ lại chưa từng nghe nói qua, khiến Ngả Băng Lan trong lòng vô cùng sợ hãi.
– Nói như vậy thì truyền tống trận đó cũng là giả? Cô cũng không biết môn phái của Song Tử tông ở đâu?
Giọng điệu của Diệp Mặc trở nên nghiêm nghị.
Ngả Băng Lan sợ hãi mau chóng nói:
– Xin tiền bối tha mạng.
Diệp Mặc hừ một tiếng:
– Nếu như cô có thể nói ra lời khiến tôi hài lòng, thì tôi sẽ không giết cô, nếu như cô dám nói mò, thì cũng không cần sống nữa.
Ngả Băng Lan vui vẻ, lập tức nói:
– Bẩm tiền bối, truyền tống trận là thật.
Sư phụ tôi khi truyền thụ tu luyện cho chúng tôi, quả thực cũng không dẫn chúng tôi đến Song Tử tông, cho nên tôi cũng không biết Song Tử tông đó cụ thể ở nơi nào.
– Truyền tống trận đó truyền tống đến nơi nào? Vị trí của truyền tống trận đó ở đâu? Còn nữa sư phụ của mấy người là ai?
Diệp Mặc cau mày liên tiếp hỏi.
Ngả Băng Lan không dám giấu diếm chút nào:
– Nghe nói là truyền tống đến vị trí mà Song Tử đế tông từng tồn tại, còn vị trí tôi chỉ biết là cách bên ngoài Tuyết Hỏa sơn cũng không xa, vị trí cụ thể thế nào tôi cũng không biết.
Sư phụ tôi tên La Bế Nguyệt…
Diệp Mặc nghe đến ba chữ La Bế Nguyệt kia, trong lòng lập tức mừng rỡ.
Hắn sau khi hỏi rõ tình hình của Song Tử đế tông, lập tức liền muốn hỏi về lai lịch của La Bế Nguyệt.
Không ngờ hắn còn chưa hỏi đến, thì Ngả Băng Lan cũng đã nói ra rồi.
Diệp Mặc tâm trạng cực tốt, ngữ khí cũng dịu đi một chút hỏi:
– Sư phụ của cô La Bế Nguyệt đang ở đâu?
Cảm thấy sau khi mình nói ra tên của sư phụ, Diệp Mặc hình như giọng điệu cũng hòa hoãn lại, Ngả Băng Lan lập tức liền nghĩ sư phụ có phải có liên quan gì đến vị tiền bối đang đứng trước mặt này không.
Bây giờ Diệp Mặc quả nhiên hỏi đến La Bế Nguyệt, Ngả Băng Lan lúc này mới phát hiện ra, mình cũng không biết tung tích của sư phụ.
Thấy sắc mặt của Diệp Mặc ngày càng khó coi, Ngả Băng Lan mau chóng nói:
– Tiền bối, sư phụ tôi từ sau khi rời chúng tôi đi, cũng không quay lại tìm chúng tôi nữa.
Tôi đoán rằng, sư phụ tôi rất có khả năng từ truyền tống trận của Song Tử đế tông rời khỏi nơi này, đi tìm tông môn Diệp Mặc trong lòng có chút thất vọng, lập tức hỏi:
– Vị trí đại khái của Song Tử đế tông là ở đâu vậy?
– Ở nơi cách Tuyết Hỏa sơn về phía Tây khoảng ba vạn đến ba mươi vạn dặm.
Ngả Băng Lan lần này trả lời cực nhanh, cô cũng có một dự cảm, Diệp Mặc sau khi biết vị trí của Song Tử đế tông rồi, chắc chắn sẽ đi tìm.
Một khi Diệp Mặc rời đi rồi, thì cô cũng lập tức đi luôn, loại người như Diệp Mặc này, cả đời cô cũng không muốn gặp lại nữa.
– Còn một câu hỏi cuối cùng, đỉnh Tuyết Hỏa sơn này, có nhiều ngọn núi tuyết như vậy, bên dưới những ngọn núi tuyết này đều có thi thể, có chuyện gì vậy?
Diệp Mặc trước khi đi liền hỏi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









