[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 389 : Luyện Hóa Lệ Sát Chi Khí (c1941-c1945)
❮ sautiếp ❯Chương 1941: Luyện Hóa Lệ Sát Chi Khí
Luyện Hóa Lệ Sát Chi Khí
S
ư Quỳnh một mực không nói gì lại ngắt lời nói:
– Trong Thanh Vi Minh Giang này thần thức căn bản không thể nào quét ra ngoài trăm mét, khi chúng ta đi ra thì cứ theo con đường cũ mà đi, lão cũng sẽ không tìm thấy chúng ta.
Hóa ra là như vậy, thần thức của Diệp Mặc quét ra ngoài, thần thức của hắn có mang theo thần thức vực, cũng chỉ có thể quét trong phạm vi nghìn mét, những nơi vượt khỏi phạm vi nghìn mét căn bản không thể nào chạm đến nổi.
– Anh Dụ, chúng ta xuống thôi.
Diệp Mặc cầm lấy miếng ngọc giản của Dụ Nhạc Sinh đối chiếu một chút.
– Anh Diệp, anh nói chúng ta từ đây mà xuống sông sao?
Dụ Nhạc Sinh thấy Diệp Mặc đứng bên bờ sông Thanh Vi Minh Giang, lập tức nghi ngờ hỏi.
Nếu như Diệp Mặc quả thực từ đây xuống sông, không còn cách nào khác, gã cũng chỉ có thể căn cứ theo kế hoạch từ biệt Diệp Mặc, lùi lại từ đây.
Diệp Mặc mỉm cười nói:
– Dĩ nhiên không phải, tôi cố ý luyện chế ra một chiếc thuyền, chuẩn bị vượt qua sông Thanh Vi Minh Giang này.
Nói xong, Diệp Mặc lấy ra một pháp bảo Tiên khí bát phẩm, ném xuống Thanh Vi Minh Giang.
Có thể luyện chế ra pháp bảo Tiên khí bát phẩm cũng đủ để chấn động toàn bộ Tiên giới rồi, nhưng Dụ Nhạc Sinh cũng không nhìn pháp bảo, mà lại bất khả tư nghị nhìn Diệp Mặc nói:
– Anh Diệp, anh nói, anh vẫn muốn vượt sông Thanh Vi Minh Giang sao?
– Đến Lôi Sát Thần điện chỉ là tiện đường, tôi thực ra chủ yếu là muốn vượt qua sông Thanh Vi Minh Giang.
Đúng rồi, hai người biết đối diện với Thanh Vi Minh Giang là nơi nào không?
Cho dù thấy vợ chồng Dụ Nhạc Sinh cũng không tệ lắm, nhưng Diệp Mặc cũng không thể nói đến Lôi Sát Thần điện chỉ là vì tìm mũi tên màu vàng kim kia được.
Dụ Nhạc Sinh bây giờ mới hiểu ra mình cũng không nghe nhầm, Diệp Mặc không ngờ đúng là muốn vượt sông Thanh Vi Minh Giang thật, gã lập tức nghiêm mặt nói:
– Anh Diệp, Thanh Vi Minh Giang càng đến lòng sông, thì sát khí càng nặng, chỉ cần không cẩn thận chút thôi, có thể thịt nát xương tan.
Tôi cũng đã từng nhìn thấy một vị Tiên đế hậu kỳ, hơn nữa còn là tiền bối luyện thể Tiên thần thể sơ kỳ sau khi tiến vào Thanh Vi Minh Giang, cũng không ra được nữa.
– Anh ta không ra, có lẽ đã vượt qua Thanh Vi Minh Giang rồi.
Diệp Mặc cười cười, lệ sát chi khí của Thanh Vi Minh Giang quả thực lợi hại, nhưng hắn quả thực cũng không coi ra gì.
Hắn ở trong không gian sát cơ trong hư không kia bao nhiêu năm rồi, sớm đã quen với hoàn cảnh như này rồi.
Huống chi thần thức vực của hắn đối phó với lệ sát chi khí (sát khí ác liệt) này còn có hiệu quả lớn?
Sư Quỳnh thấy Diệp Mặc kiên quyết duy trì ý kiến của mình, không muốn Dụ Nhạc Sinh nói nhiều nữa, ngắt lời nói:
– Anh Sinh, anh Diệp chắc hẳn cũng có tính toán rồi, trong lòng sông nếu như có nguy hiểm thật, thì chúng ta ra ngoài cũng không muộn.
Lời nói của Sư Quỳnh, Dụ Nhạc Sinh đương nhiên hiểu, gã gật đầu nói:
– Nếu như vậy, vậy thì cứ như vậy đi.
Đối diện với Thanh Vi Minh Giang, nghe nói là một mảnh Băng Tuyết thiên địa.
Hơn nữa băng hàn nơi đó rất đáng sợ, tương truyền có thể đông cứng thần hồn và thần niệm của con người, cho dù anh Diệp có thể vượt qua Thanh Vi Minh Giang, hay là đừng qua đó vẫn hơn.
– Đông cứng thần hồn và thần niệm?
Diệp Mặc vẫn là lần đầu tiên nghe thấy loại băng hàn đáng sợ này.
– Tôi cũng chỉ là nghe nói, hai người chúng tôi ở chỗ này mấy trăm năm rồi, cũng nghe qua rất nhiều chuyện kỳ quái.
Dụ Nhạc Sinh thoáng có chút lúng túng giải thích.
– Lên thuyền đi, tôi sắp nhổ neo rồi.
Vô Ảnh ngược lại lại rất tự giác leo lên pháp bảo Tiên thuyền của Diệp Mặc phóng ra trước.
Hai người Dụ Nhạc Sinh và Sư Quỳnh nhìn thấy Vô Ảnh trên Minh Giang, không ngờ lại không chút cảm giác sát khí ác liệt xung quanh, trong lòng không khỏi thầm khâm phục.
Diệp Mặc không tầm thường, tiên sủng của hắn cũng không tầm thường.
Nếu đem so sánh, lúc này gã nhìn thấy con thuyền mà Diệp Mặc luyện chế, ngược lại cũng rất ngạc nhiên.
Người có thể một hơi uống cạn một bầu thanh tửu, đương nhiên cũng không tầm thường, cho dù là tông sư Tiên khí, thì như nào?
Sau khi vào Minh Giang, thần thức của Diệp Mặc và lĩnh vực Tiên tôn cộng lại cùng triển khai rộng ra, đồng thời hắn đem sự am hiểu của mình về sát thế và sát ý lĩnh ngộ được trong Thanh tửu dung hợp lại, vì tìm những điểm tương đồng trong đó, Diệp Mặc trực tiếp điều khiển sát thế và lĩnh vực của mình lĩnh ngộ được đập lên sát khí ác liệt kia.
Một sát ý thô bạo vô cùng xông vào thức hải của Diệp Mặc, Diệp Mặc phun một ngụm máu tươi, lập tức ngồi xuống bong thuyền, đồng thời nói với Vô Ảnh:
– Tiến về Lôi Sát Thần điện.
Sau đó cũng không thấy nói gì nữa.
Hai người Dụ Nhạc Sinh và Sư Quỳnh sau khi lên thuyền, rõ ràng không cảm nhận được chút sát khí ác liệt kia chút nào, trong lòng lại sinh một loại kính sợ Diệp Mặc.
Lĩnh vực của Diệp Mặc chặn lại sát khí ác liệt này, khiến bọn họ cũng không cảm nhận được chút sát khí ác liệt nào xung quanh mình, điều này trước giờ bọn họ cũng chưa từng trải qua bao giờ.
Nhưng không đợi bọn họ nói lời cám ơn, thì Diệp Mặc lại phun một ngụm máu ra.
Hai người lập tức đều sửng sốt, nơi này mới rời khỏi bờ sông chưa đến năm mươi mét, bình thường cho dù bọn họ cũng có thể sinh tồn dưới sát khí ác liệt này, chỉ cần không động đến Minh Ô Sa là được.
Bây giờ còn chưa có Minh Ô Sa, mà Diệp Mặc lại thổ huyết như này, như này bọn họ làm sao đến được Lôi Sát Thần điện? Càng đừng nói gì đến vượt sông nữa.
Dụ Nhạc Sinh và Sư Quỳnh đương nhiên không biết Diệp Mặc sở dĩ thổ huyết, là vì thần thức của hắn liền xông ra khỏi lĩnh vực mình ngăn cản, trực tiếp bay ra ngoài mấy nghìn mét, cùng lệ sát chi khí xoắn giết nhau.
Cùng lúc xoắn giết, hắn cũng cảm nhận được sát khí thô bạo của đại năng năm đó một cái tát làm ra Thanh Vi Minh Giang này, lúc này mới thổ huyết.
Lúc này Diệp Mặc hoàn toàn dung hợp mình vào trong sát khí ác liệt kia rồi, sau đó thần thức của hắn kéo dài đến bên ngoài lĩnh vực trên Minh Giang, hắn lại càng cảm nhận trực quan và rõ ràng về sát khí ác liệt này.
Đó chính là sát thế bên trong thần thông của hắn, không sai, khi sát ý và sát thế dung hợp làm một, hình thành một khí thế nhất định, đó chính là sát thế.
Hắn lĩnh ngộ sát thế rất sớm, nhưng chưa bao giờ lại trực quan và rõ ràng như này, trên Minh Giang, hắn lại càng nắm rõ sát thế cường đại của vị đại năng kia, vì sát thế của y phất tay mà thành, nên mới tạo thành Thanh Vi Minh Giang, sau đó hóa thành vô số sát khí và sát ý.
Những sát ý và sát khí này lại dung hợp với lệ khí của y, hình thành lệ sát chi khí (sát khí ác liệt).
Đối mặt với loại lệ sát chi khí này, người có tâm tính hơi yếu một chút sẽ trực tiếp bị bóp chết, càng đừng nói gì đến lĩnh ngộ.
Công pháp của Diệp Mặc là công pháp lĩnh ngộ đệ nhất đẳng, thần niệm và thân thể của hắn lại càng vô cùng cường đại, cộng thêm đối mặt với các loại sát cơ không gian trong không gian sát cơ hơn trăm năm, Diệp Mặc lúc này cũng đã dung hợp hoàn toàn thần niệm của mình vào trong lệ sát chi khí của Thanh Vi Minh Giang kia rồi.
Hắn cần phải lĩnh ngộ được thứ mà mình cần từ trong đó, loại cảm giác này rất khó có được, đối với Diệp Mặc mà nói, đó chính là Đốn ngộ.
Từng đạo lệ sát chi khí dưới sự cho phép của Diệp Mặc, xông vào trong thức hải của Diệp Mặc, tàn sát bừa bãi trong thức hải của hắn.
Còn một số lệ khí kia bị thiên hỏa trong thức hải của Diệp Mặc trực tiếp biến thành tro tàn, những sát ý và sát khí kia bị Diệp Mặc dung hợp vào trong thần thông của mình.
Diệp Mặc trong lúc lĩnh ngộ rõ ràng mình chỉ có sát thế, đồng thời thức hải của hắn cũng dần dần được hoàn thiện.
Giới vực của thần thức vực chẳng những rõ ràng hơn, hơn nữa trong thức hải còn bắt đầu huyễn hóa ra pháp thuật thần thông và thần thức công kích.
Từng tiếng nổ vang long trời lở đất bên trong thức hải của Diệp Mặc, Diệp Mặc mặc dù nhắm chặt mắt lại, trong lòng cũng vô cùng sung sướng lạ thường, hắn biết rõ đang có chuyện gì xảy ra.
Thần Niệm Cửu Chuyển của hắn hoàn toàn hoàn thiện dung thuật thứ tư rồi, lúc trước hắn cũng cảm thấy Thần Niệm Cửu Chuyển của mình tiến vào thuật thứ tư, nhưng chưa bao giờ lại rõ ràng như này.
– Có chuyện gì vậy?
Dụ Nhạc Sinh thấy Vô Ảnh sớm đã điều khiển thuyền rời khỏi Thanh Vi Minh Giang ngoài nghìn dặm rồi, còn bọn họ thì lại không chút thương tổn nào, lập tức có chút kinh dị hỏi.
Dụ Nhạc Sinh vừa dứt lời, một bóng hình đen nhánh liền phá tan lĩnh vực của Diệp Mặc.
– Minh Ô Sa…
Sư Quỳnh lập tức kinh thanh kêu lên, màu sắc của Minh Ô Sa càng đậm càng đáng sợ, Minh Ô Sa màu đen có thể phá tan lĩnh vực của Diệp Mặc thật quá bình thường.
Ngay cả đến Vô Ảnh cũng bị tốc độ của Minh Ô Sa này làm khiếp sợ, nó không ngờ còn có Minh Ô Sa có thể phá tan được lĩnh vực của lão đại.
Không đợi nó há to miệng nuốt con Minh Ô Sa đó vào, thì một đường đao màu tím cũng đã cuốn đến.
Lạch cạch một tiếng con Minh Ô Sa màu đen kia sau khi rơi xuống bong thuyền, mới chảy ra một vệt máu.
Diệp Mặc đứng lên, Tử Đao cũng đã được hắn đeo ra sau lưng.
Hắn trong nháy mắt cảm ngộ được sát thế mới, lĩnh vực thu lại, liền bị con Minh Ô Sa này xông đến.
Chiêu này của hắn mang theo sát thế mới lĩnh ngộ được mà phóng ra, không ngờ trong nháy mắt đã khóa chặt được con Minh Ô Sa này, một đao chém chết.
– Anh Diệp…
Dụ Nhạc Sinh có thể tu luyện đến Tiên tôn, đương nhiên cũng không phải hạng người bình thường, gã cũng đã nhìn ra Diệp Mặc vừa nãy cũng đã có Đốn ngộ mới về thần thông của mình.
Diệp Mặc hài lòng cười nói:
– Vị đại năng này mặc dù hủy Tiên giới, nhưng cũng không phải cái gì cũng sai, loại sát thế này thật sự cũng là lần đầu nghe thấy.
– Hủy Tiên giới?
Dụ Nhạc Sinh rõ ràng không biết lai lịch cụ thể của Thanh Vi Minh Giang, nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, lập tức hỏi.
– Cái này sau này có thời gian sẽ nói tiếp với anh, bây giờ tôi phải tu luyện thần thông của mình đã.
Diệp Mặc nói xong Tử Đao lại lần nữa được giơ lên, sau khi Tử Đao được phóng ra, vô số những lệ sát chi khí xung quanh liền phân tán, một lát sau, lệ sát chi khí này lại lần nữa biến mất không thấy nữa.
Tốc độ phóng ra của Tử Đao của Diệp Mặc càng lúc càng nhanh, còn lệ sát chi khí xung quanh càng lúc lại càng nhạt hơn, sát ý và sát khí trong đó, dường như cũng bị Diệp Mặc hấp thụ hết rồi.
Còn lại chỉ là một số sát khí thô bạo kia, loại khí tức thô bạo này, chỉ cần người có tâm tính ổn định chút cũng sẽ không bị thương hại gì.
Đợi khi Dụ Nhạc Sinh và Sư Quỳnh phản ứng lại, cũng đã cảm thấy lĩnh vực của Diệp Mặc sớm đã tiêu tán rồi, còn lệ sát chi khí xung quanh sớm cũng phai nhạt đi, cho dù nơi này cũng đã rời khỏi Thanh Vi Minh Giang rồi, nhưng bọn họ cũng vẫn không có cảm giác gì bất thường.
Lúc này lệ sát chi khí xung quanh, cho dù Tiên Vương bình thường cũng có thể ngăn lại được, càng đừng nói gì đến hai Tiên tôn bọn họ.
Dụ Nhạc Sinh và Sư Quỳnh nhìn nhau, trong mắt bọn họ đều là vẻ kinh hãi.
Hai người cũng đoán ra Diệp Mặc không phải người bình thường, nhưng uy thế luyện hóa loại lệ sát chi khí như này, khiến bọn họ nghĩ cũng không dám nghĩ.
Dụ Nhạc Sinh khẳng định cho dù là bà lão và lão già lưng gù kia hợp lại, cũng chưa chắc có vẻ nhẹ nhàng thư thái như Diệp Mặc này.
Chẳng trách Diệp Mặc không muốn cùng đội với hai người họ, loại bản lĩnh như này căn bản không cần hợp đội cùng bất kỳ ai.
Đoán chừng Diệp Mặc dẫn theo hai người bọn họ, cũng là nể tình bọn họ đã nhắc nhở và vì miếng bản đồ kia.
Dụ Nhạc Sinh cũng không dám nghi ngờ Diệp Mặc có thể vượt qua sông Thanh Vi Minh Giang nữa, loại bản lĩnh như này nếu như không thể vượt qua Thanh Vi Minh Giang, thì Thanh Vi Minh Giang cũng không có ai vượt qua nổi.
Vô Ảnh lại càng tăng tốc hơn nữa, hướng về lòng sông Minh Giang.
Diệp Mặc thì đang chuyên tâm luyện hóa lệ sát chi khí kia, Vô Ảnh đang điều khiển thuyền tiến về trước, Dụ Nhạc Sinh lại phát hiện hai vợ chồng gã cũng chẳng có việc gì để làm.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1942: Thứ Tốt Của Diệp Mặc Không Ít
Thứ Tốt Của Diệp Mặc Không Ít
B
ên cạnh Thanh Vi Minh Giang, một tên trung niên tu vi Tiên Tôn bỗng nhiên kinh ngạc nhìn về phía dòng sông trước mặt mình.
Y không ngờ lại phát hiện ra một con đường có ‘Lệ sát chi khí’ cực kỳ suy yếu, cho dù là Tiên Vương cũng có thể tiến vào.
Chẳng lẽ Thanh Vi Minh Giang thật sự xuất hiện biến cố sao? Hay là lại có thủy triều?
Y rất nhanh đã lấy ra một chiếc thuyền rồi lướt xuống Thanh Vi Minh Giang.
Khi thuyền của y đã đi được chừng trăm mét, thì y liền phát hiện thần thức của mình thực sự là mở rộng ra được xung quanh.
Và chỉ cần dọc theo lộ tuyến này tiến đến, thì áp lực của ‘Lệ sát chi khí’ đều rất yếu.
Sau khi hiểu được thì y liền cố gắng kìm nén nội tâm kích động, đẩy nhanh tốc độ của mình biến mất vào bên trong Thanh Vi Minh Giang.
– Chuyện gì xảy ra vậy? Vì sao ta lại thấy Cốc Húc Tiên Tôn một mình khống chế tiên thuyền tiến vào Thanh Vi Minh Giang nhỉ? Chẳng lẽ ta nhìn lầm?
Lúc này tên Cái Hướng Thần một đầu tóc bạc liền kinh dị không thôi nhìn về phía Thanh Vi Minh Giang trước mặt.
Ở bên cạnh y còn có tám chín người nữa, có vài người trong số họ là đi ra từ ‘tửu điềm Đỗ Nương’, còn vài người là gia nhập vào khi gặp trên đường.
– Ngươi không nhìn lầm đâu, ở đây đã xuất hiện một con đường, ‘Lệ sát chi khí’ ở đó cực kỳ mong manh.
Vừa rồi Cốc Húc chính là đi theo con đường đó.
Lão gù liền cau mày nhìn về phía con đường mà Diệp Mặc mở ra.
Lão gù và bà lão kia nhìn thoáng qua nhau, trong mắt của cả hai đều tràn ngập sự kinh ngạc.
Cứ mỗi trăm ngàn năm thì ‘Lệ sát chi khí’ ở Thanh Vi Minh Giang lại hình thành thủy triều một lần.
Sau khi ‘Lệ sát chi khí’ hình thành triều tịch, thì ở phía trước và phía sau thủy triều đều sẽ xuất hiện khu vực có ‘Lệ sát chi khí’ yếu kém.
Lúc đó cũng sẽ hình thành một cái thông đạo giống như hiện giờ, và chỉ sau khi cái thông đạo đó hình thành thì mới có thể dễ dàng tiến vào Lôi Sát Thần Điện, bằng không thì muốn đi vào Lôi Sát Thần Điện cần thiết phải có hơn mười tên Tiên Đế cùng liên thủ với nhau hình thành Lĩnh vực chồng chất, lúc đó mới có thể tiến vào Lôi Sát Thần Điện được.
Mà cho dù là đông đảo Tiên Đế liên thủ lại, thì trong đó cũng phải là người có tu vi luyện thể Tiên thần thể.
Nhưng hiện tại không phải thời gian mà thủy triều ‘Lệ sát chi khí’ của Thanh Vi Minh Giang xuất hiện, cũng không có hơn mười Tiên Đế đồng thời hình thành Lĩnh vực chồng chất, vậy thì sao có thể xuất hiện loại con đường có ‘Lệ sát chi khí’ yếu kém kia chứ?
Kỳ thật chỉ có lão gù và bà lão kia biết rõ mục đích tới nơi này của họ là gì.
Bọn họ cũng không phải thật sự là muốn tới tìm kiếm trân bảo trong Lôi Sát Thần Điện, vì nếu như bọn họ có thể dễ dàng tiến vào Lôi Sát Thần Điện, thì bọn họ đã sớm tới rồi.
Bọn họ chính là vì Diệp Mặc mà đến, vì Diệp Mặc chỉ tùy ý đã có thể lấy ra một cái Tiên linh mạch cực phẩm, còn có thể lấy ra cả ‘Đế mộc lam quả’, thì có nghĩa là thứ tốt trên người Diệp Mặc chắc chắn không thiếu.
Đối với họ mà nói, thì Diệp Mặc cho dù là có tu vi luyện thể cao một chút, nhưng không biết trời cao đất rộng đi đến Thanh Vi Minh Giang này thì chính là muốn chết.
Chờ tới khi hắn bị ‘Lệ sát chi khí’ giết chết rồi, thì bọn họ với tư cách là người có tu vi cao nhất thì đương nhiên là có thể chia chác những thứ ở trên người Diệp Mặc rồi.
Đương nhiên, nếu như Diệp Mặc không dám tiến vào Thanh Vi Minh Giang, thì bọn họ cũng sẽ theo dõi hắn. ‘Đế mộc lam quả’ của Diệp Mặc thì không một Tiên Đế nào mà không muốn có được cả, ngay cả bà lão và lão gù kia cũng không hề ngoại lệ.
– Trừ phi trên người hắn có loại Tiên bảo cao cấp nào đó, mà loại Tiên bảo này có thể tách được ‘Lệ sát chi khí’ của Thanh Vi Minh Giang…
Thần thức của bà lão kia quét tới còn đường có ‘Lệ sát chi khí’ yếu ớt rồi cau mày nói.
Lão gù kia không nói gì.
Một lúc sau y mới cười lạnh:
– Nếu nơi này có đường đi, và bất luận là dạng Tiên Vương gì cũng có thể đi vào, thì chúng ta cũng không cần phải lập nhóm với nhau nữa, cứ tự mình tiến vào đi thôi.
Nói xong thì lão gù tên Tiểu Thổ kia liền lấy ra một cái pháp bảo Tiên thuyền lướt xuống Thanh Vi Minh Giang.
Tiên thuyền của y tạo lên một chút bọt trên sông, rất nhanh đã biến mất theo con đường kia.
Bà lão kia thấy thế cũng không hề có chút chậm trễ nào, liền nhanh chóng mang theo đệ tử của mình tiến vào con đường kia.
Những người còn lại thấy vậy cũng nhao nhao lấy ra Tiên thuyền của mình tiến vào con đường kia.
…
Ba người Diệp Mặc lúc này mới ngừng lại.
Bọn họ đã tiến vào lòng sông Thanh Vi Minh Giang rồi.
Lúc này thì một xoáy nước hiện ra trước mặt ba người, mà vị trí trên bản đồ của Dụ Nhạc Sinh đúng với vị trí của xoáy nước này.
Xoáy nước này rất cổ quái, bên trong hoàn toàn mờ mịt, không có một giọt nước nào.
Nước sông Minh Giang dường như cũng không dám tiến vào cái xoáy này, chỉ chảy trên vìa xoáy nước, nói trắng ra, vũng nước xoáy này giống như là miệng một cái giếng sâu vậy, vô cùng quỷ dị.
Ngoại trừ Diệp Mặc có thể cảm nhận được một chút tình huống bên trong cái nước xoáy này, thì Dụ Nhạc Sinh cùng với Sư Quỳnh đều không thể cảm giác được gì.
– Hẳn là phải đi vào từ nơi này.
Dụ Nhạc Sinh hiển nhiên là đã xem qua ngọc giản bản đồ kia, cho nên khi nhìn thấy cái nước xoáy này thì y liền khẳng định ngay.
– Cùng nhau nhảy xuống đi.
Thần thức của Diệp Mặc đã cảm thấy một tia khí tức sát phạt của Lôi nguyên.
Hắn một đường đi tới đây, đã luyện hóa được một lượng lớn ‘Lệ sát chi khí’.
Đối với vị đại năng để lại sát thế kinh khủng ở Thanh Vi Minh Giang này, thì Diệp Mặc đã hiểu được tương đối sâu rồi, tiếp theo đây hắn không cần phải tiếp tục luyện hóa loại sát khí kinh khủng này nữa.
Hiện tại hắn cần chính là tìm một chỗ để an định lại, sau đó đem các loại sát thế dung hợp vào thần thông của mình.
Đạo của hắn không phải là “Sát lục chi đạo”, cho nên cũng không cần phải tiếp tục lưu lại đây để luyện hóa ‘Lệ sát chi khí’.
Loại ‘Lệ sát chi khí’ đối với hắn mà nói, thì chỉ cần hiểu một chút là được.
Nếu muốn hắn tuân theo “Sát lục chi đạo” này để tu luyện, thì sẽ chẳng ra đầu ra đuôi gì mất.
Hắn tu luyện chính là ‘Tam sinh quyết’, cho nên hiển nhiên sẽ không làm việc lộn xộn như vậy.
Diệp Mặc vừa nhảy xuống, nhưng vì để cho vợ chồng Dụ Nhạc Sinh không phải chịu sự quấy nhiễu của ‘Lệ sát chi khí’, cho nên hắn đã cố ý hấp thu và luyện hóa ‘Lệ sát chi khí’ trong nước xoáy này trước.
Còn khi ở trong đường hầm, thì thần thức của Diệp Mặc liền quét đến một cái đại điện.
Một lát sau, Diệp Mặc cùng với Vô Ảnh và vợ chồng Dụ Nhạc Sinh đã hạ xuống một cái đại điện bốn phía tràn ngập lôi quang. ‘Lệ sát chi khí’ trong đại điện lúc này ngược lại đã ít hơn nhiều, cho dù là vợ chồng Dụ Nhạc Sinh cũng không có bao nhiêu áp lực cả.
Cái đại điện này vô cùng rộng lớn, hơn nữa bên trong lại có áp chế thần thức, cho nên thần thức của Diệp Mặc cũng không có cách nào để thấy rõ tận cùng của cái đại điện này là ở đâu.
– Diệp huynh, đa tạ anh.
Không có anh, thì hai vợ chồng chúng tôi tuyệt đối không thể đến được đây.
Ở đây đã là bên ngoài Lôi Sát Thần Điện rồi.
Dụ Nhạc Sinh cúi đầu bầy tỏ sự cảm kích đối với Diệp Mặc.
Sau khi tới Thanh Vi Minh Giang, thì bọn họ đã muốn tiến vào Lôi Sát Thần Điện, nhưng tới tận hôm nay thì nguyện vọng này mới thực hiện được.
Chỉ cần tới được Lôi Sát Thần Điện này, thì y có niềm tin rằng sẽ tìm được thứ mình cần.
Diệp Mặc cũng không để ý:
– Nếu như không có bản đồ của hai vị, thì tôi cũng đâu thể tìm được nơi này.
Bằng vào quan hệ hợp tác của chúng ta, thì hiện tại tôi muốn một mình tiến vào trong Lôi Sát Thần Điện này để kiếm một ít gì đó, chắc hai vị cũng thế.
Chờ khi ra ngoài, thì hai vị sẽ lại đi cùng tôi.
Dụ Nhạc Sinh lại lần nữa ôm quyền nói:
– Diệp huynh, chúng tôi đã làm phiền anh nhiều rồi, cho dù là việc tiến vào cái thông đạo nước xoáy này, thì không phải là do anh luyện hóa ‘Lệ sát chi khí’ ở đây trước, chúng tôi cũng khó mà tiến vào được đến đây.
Lại càng không phải nói tới việc khi đi đường chúng tôi cũng không phải tốn bất kỳ khí lực nào cả.
Nếu như đến lúc đi ra ngoài, mà lại phải tiếp tục phiền toái tới Diệp huynh, thì vợ chồng chúng tôi cũng quá mức vô năng rồi.
Chúng tôi có ‘Độn không phù’, cho nên chỉ cần chúng tôi tiến vào được Lôi Sát Thần Điện rồi, thì chúng tôi tùy thời đều có thể rời đi.
Hơn nữa còn có thể rời xa được Thanh Vi Minh Giang nữa.
Sư Quỳnh vốn rất ít lời, lúc này cũng ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Đúng vậy, Diệp huynh, chúng ta sẽ chia tay từ chỗ này.
Sau khi ra khỏi Lôi Sát Thần Điện, thì chúng tôi cũng sẽ lập tức rời khỏi Thanh Vi Minh Giang luôn.
– Ái chà, không tốt rồi.
Sau khi Diệp Mặc nghe Dụ Nhạc Sinh nói xong, thì Diệp Mặc lại đột nhiên nghĩ đến một vấn đề.
– Làm sao vậy?
Dụ Nhạc Sinh liền nghi hoặc nhìn Diệp Mặc.
Diệp Mặc vỗ đầu:
– Trên đường đi tôi lĩnh ngộ ‘Lệ sát chi khí’ cùng với sát ý ở đây, lại quên mất rằng ‘Lệ sát chi khí’ ở Thanh Vi Minh Giang này đã bị tôi luyện hóa dọc theo một con đường đó.
Trong khoảng thời gian ngắn khẳng định sẽ hình thành một con đường có ‘Lệ sát chi khí’ yếu ớt nhất, điều này cũng ngang với việc nói cho người ta biết lai lịch của chúng ta rồi.
Đã thế còn miễn phí mở đường cho đám người kia nữa chứ, thật là…
Diệp Mặc tới giờ mới nhớ tới vấn đề này, vì trên đường đi hắn chỉ chìm trong trạng thái lĩnh ngộ, căn bản cũng không nghĩ tới những chi tiết này.
Còn vợ chồng Dụ Nhạc Sinh thì cũng không nghĩ tới việc thuyền của họ một đường đi lại mở ra cả một con đường phía sau như vậy.
Còn Vô Ảnh thì khỏi nói rồi, nó càng chỉ biết lái thuyền mà thôi.
– Vậy chúng tôi…
Lời nói của Dụ Nhạc Sinh còn chưa dứt, thì đã bị Diệp Mặc đưa tay ra ngăn lại:
– Vô dụng, đã có người đi theo tôi tới đây rồi.
Hiện tại thì cho dù là có che đậy đi con đường kia cũng không kịp nữa đâu.
Quả nhiên, khi Diệp Mặc vừa nói xong thì một tên trung niên đã xuất hiện trước mặt ba người Diệp Mặc cùng Dụ Nhạc Sinh.
– Cốc Húc Tiên Tôn?
Dụ Nhạc Sinh đã nhận ra người vừa mới xuất hiện này.
– Hóa ra là hai người các ngươi đã tới nơi này trước, xem ra là các người có được một kiện Tiên khí pháp bảo rất tốt đấy.
Tên trung niên kia cũng nhận ra Dụ Nhạc Sinh cùng với Sư Quỳnh.
Nét mặt của y rất bình thản, xem ra quan hệ với vợ chồng Dụ Nhạc Sinh cũng không được tốt lắm.
Còn Diệp Mặc thì y trực tiến không thèm để ý tới.
Vô Ảnh mặc dù nhìn không tầm thường, nhưng y cũng chẳng buồn để ở trong lòng.
Ngược lại y đang hoài nghi liệu có phải vợ chồng Dụ Nhạc Sinh đã có được một kiện pháp bảo cao cấp nào đó không? Cái pháp bảo đó có thể mở ra một con đường có ‘Lệ sát chi khí’ yếu ớt nhất để tiến vào Lôi Sát Thần Điện, quả thật là khó tưởng.
Dụ Nhạc Sinh sầm mặt lại.
Vợ chồng hai người tu vi tuy không bằng Cốc Húc Tiên Tôn, nhưng cũng không hề sợ đối phương.
– Lão đại, thằng này là ai vậy, có muốn em một miếng nuốt y luôn không?
Vô Ảnh đột nhiên cảm thấy rất khó chịu với Cốc Húc Tiên Tôn, liền nhe răng trợn mắt nói một câu.
– Ha ha, con Tiên sủng kia thật giỏi, mở miệng ra đã muốn giết một Tiên Tôn, khó trách ngươi vì sao không muốn gia nhập đội với chúng ta, mà lại một mình đi tới đây.
Một giọng nói lanh lảnh truyền đến.
Diệp Mặc vừa nghe xong đã biết, đó chính là bà lão trong ‘tửu điềm Đỗ Nương’ kia.
Quả nhiên khi bà lão kia vừa dứt lời, thì lão gù đã là người đầu tiên xuất hiện ở cái đại điện này, còn bà lão kia theo phía sau.
Sau một lát, lại có thêm tám chín bóng người hạ xuống cái đại điện kia.
Diệp Mặc phát hiện trong số những người mới tới này, thì ngoại trừ mấy người hắn đã gặp trong ‘tửu điềm Đỗ Nương’, thì còn mấy người nữa hắn cũng không biết.
Diệp Mặc đoán rằng mấy người này cũng giống với Cốc Húc Tiên Tôn, đó là phát hiện ra con đường mà mình đã mở ra trên Thanh Vi Minh Giang để tiến đến đây.
– Con Tiên sủng này của ngươi đúng là không tệ.
Lão gù kia nhìn chằm chằm vào Vô Ảnh, cười hắc hắc nói một câu.
Trong lòng lão lại càng khiếp sợ lai lịch của Diệp Mặc, không hiểu sao hắn lại có nhiều thứ tốt như vậy.
– Tiền bối…
Vợ chồng Dụ Nhạc Sinh mau chóng bước tới trước chào hỏi.
Diệp Mặc có thể không thèm để lão gù và bà lão kia vào mắt, nhưng vợ chồng Dụ Nhạc Sinh thì lại không dám làm như vậy.
– Diệp Mặc, thứ tốt của ngươi quả thật là không ít.
Bà lão kia liền cười âm hiểm, nhìn chằm chằm vào Vô Ảnh rồi nói.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1943: Bà Lão Ra Tay
Bà Lão Ra Tay
D
iệp huynh…
Dụ Nhạc Sinh có chút bận tâm.
Tu vi của Diệp Mặc thì y không rõ ràng lắm, nhưng bà lão kia thì tuy là ẩn nấp tu vi tại cấp Tiên Tôn, nhưng chắc chắn là một Tiên Đế không hơn không kém.
Diệp Mặc thấy Dụ Nhạc Sinh lo lắng, thì liền nói:
– Dụ huynh, hai người cứ đi trước đi, chúng ta sau này còn gặp lại, không cần phải lo lắng cho tôi đâu.
Đúng rồi, tông môn của tôi là Mặc Nguyệt Tiên tông tại Cung Hoa Thiên, về sau có rảnh thì hai người có thể tới tông môn của tôi chơi.
Dụ Nhạc Sinh lập tức ngơ ngẩn.
Lời này sao Diệp Mặc có thể nói ra được? Cho dù là muốn nói, thì cũng phải truyền âm cho mình mới đúng? Đem nội tình của mình lộ ra ngoài, chẳng phải là tự mình chuốc lấy cực khổ sao? Cho dù là hôm nay hắn chạy trốn được, thì người ta vẫn có thể tìm tới Mặc Nguyệt Tiên tông của hắn mà gây phiền toái.
Bất quá y cũng không vạch trần sự sai làm của Diệp Mặc, mà chỉ có thể ôm quyền đáp:
– Nếu có cơ hội thì vợ chồng chúng tôi nhất định sẽ tới quấy rầy.
Xin cáo từ.
Nói xong thì Dụ Nhạc Sinh và Sư Quỳnh không dám chậm trễ nữa, mà nhanh chóng tiến vào trong đại điện, biến mất trước mặt tất cả mọi người.
Diệp Mặc đương nhiên là không sợ rồi.
Tông môn của hắn cần thiết phải giấu diếm sao? Hiện tại hầu như người nào, ở đâu cũng đều biết đến Diệp Mặc và tông môn của hắn, chỉ là những người ở đây thì lại hiếm khi đi ra ngoài mà thôi.
Một khi họ ra khỏi Thanh Vi Minh Giang, thì chỉ cần tùy tiện nghe ngóng một chút, là có thể biết rõ được Diệp Mặc hắn là ai rồi.
Thấy Diệp Mặc ngay cả tông môn của mình cũng không do dự nói ra ngoài, thì lão gù và bà lão kia lại nhíu mày.
Diệp Mặc thoạt nhìn thì không phải kẻ ngốc, nhưng vì sao lại nói ra lời ngu ngốc như vậy?
– Mọi người cũng tản đi thôi.
Đã tới được Lôi Sát Thần Điện rồi, thì hãy tự tìm cơ duyên của riêng mình.
Lão gù không ngờ Diệp Mặc lại không thèm giấu diếm cả lai lịch của mình, và càng không ngờ là Diệp Mặc lại đến từ một tông môn thuộc Hạ Thiên Vực.
Nếu đã là như vậy, thì sẽ dễ xử lý hơn nhiều.
Rất nhiều người đã sớm nghĩ tới việc đi trước rồi, chỉ là hai tên Tiên Đế còn chưa lên tiếng mà thôi.
Hiện tại lão gù đã nói như vậy, thì mọi người đều nhanh chóng ôm quyền chào rồi rời đi.
Trong nháy mắt, thì chỗ này chỉ còn lại lão gù và thầy trò bà lão kia cùng với Diệp Mặc và Vô Ảnh nữa.
– Diệp Mặc, con Tiên sủng này của ngươi không tệ.
Vừa rồi ngươi đi tới đây, có phải là do nó mở đường hay không? Ta quanh năm ở bên cạnh Thanh Vi Minh Giang này, thật đúng là đang thiếu một con Tiên sủng như vậy.
Ngươi hãy ra cái giá đi, ta muốn có được nó rồi.
Lúc này những người xung quanh đã rời đi, chỉ còn lại một mình Diệp Mặc.
Thì bà lão tên Thái Liễu kia cũng lười quanh co cùng Diệp Mặc, mà lập tức nói thẳng ra.
– Ngươi mua không nổi đâu.
Diệp Mặc châm chọc một câu.
Chỉ là một tên Tiên Đế trung kỳ, vậy mà dám áp chế mình sao? Quả thực là không biết sống chết mà.
– Nếu bổn Đế mua không nổi, vậy thì không cần phải mua.
Con Tiên sủng này bổn Đế nhận rồi, những thứ khác thì không cần.
Giọng điệu của bà lão lập tức trở nên cường ngạnh.
Cùng lúc đó, một cây Bích Ngọc Trượng đã xuất hiện trên đỉnh đầu bà ta.
Lão gù kia cười hắc hắc, lại lùi về phía sau một bước.
Con Tiên sủng kia của Diệp Mặc quả là không tồi, bất quá lời nói của bà lão kia thì lão gù đương nhiên là hiểu.
Đó chính là bà ta chỉ cần con Tiên sủng kia thôi, còn những thứ khác thì không cần.
Nếu đã không cần, thì có nghĩa là thuộc về y rồi.
Cho dù Diệp Mặc không có bất kỳ thứ gì, chỉ có một quả ‘Đế mộc lam quả’ thôi, thì y cũng đã cảm thấy đủ rồi.
Huống chi y khẳng định là Diệp Mặc không chỉ có những thứ đó.
Thấy pháp bảo của mình đã được lấy ra, vậy mà Diệp Mặc vẫn không hề động chút nào.
Cho nên bà lão Thái Liễu lập tức giận giữ.
Chỉ là một tên luyện thể cao cấp, mà cũng dám khinh thị bà như vậy.
Chẳng lẽ cái thế giới này chỉ có một mình hắn là người luyện thể hay sao?
Lửa giận bốc lên, Bích Ngọc Trượng xoáy lên một màn sáng đầy trời, hoàn toàn bao phủ lấy Diệp Mặc.
Cùng lúc đó, thì ‘Lĩnh vực Tiên Đế’ của bà cũng mở rộng ra.
Bà ta cũng không tính toán rằng sẽ giết Diệp Mặc trong thoáng chốc, mà muốn giáo huấn qua cái tên không biết trời cao đất rộng này trước đã.
Đại điện vốn bị lôi quang bao vây, lúc này lại bị một màn sáng màu xanh lá trùng điệp che lấp.
Lục quang cuồng bạo giống như thủy ngân đè ép về phía Diệp Mặc.
Nếu như Diệp Mặc thật sự là một Tiên Vương, thì dưới sự đè ép của loại Lĩnh vực cùng thần thông này, căn bản là sẽ không có khả năng đánh trả, mà lập tức bị ép thành mảnh vụn rồi.
Vô Ảnh há rộng miệng, thậm chí còn không thèm đi cắn nuốt ‘Lĩnh vực Tiên Đế’ của bà lão kia.
Trong mắt của nó, thì lão ấu này còn kém quá xa so với lão bà, cho nên nó căn bản cũng chả cần phải ra tay.
Chỉ là hiện giờ có ‘Lĩnh vực Tiên Đế’, mà nó lại không đi cắn nuốt, thì thật khiến cho toàn thân không được thoải mái.
Tại thời khắc này thì Lĩnh vực của Diệp Mặc cũng được mở rộng ra ngoài.
Từng tiếng ‘Ken két’ nhẹ nhàng vang lên.
Lúc này thì sắc mặt của bà lão kia đại biến, vì bà ta không ngờ lại cảm nhận được Lĩnh vực của mình đang phát ra từng tiếng vỡ vụn dưới Lĩnh vực của Diệp Mặc.
– Trượng khuynh…
Bà lão kia đã cảm thận được lực lượng Tiên nguyên của Diệp Mặc so với mình còn cường hãn hơn nhiều, thì sắc mặt càng biến đổi hơn.
Bích Ngọc Trượng lập tức biến đổi, không còn là đạo lục quang thủy ngân đè ép Diệp Mặc nữa, mà đã biến thành lục quang cuồng bạo tử khí hủy diệt.
Sau khi Tử đao được Diệp Mặc lấy ra, thì Vô Ảnh cũng không nhịn được nữa mà há miệng ra cắn một cái.
Một tiếng ‘Răng rắc’ vang lên.
Lĩnh vực của bà lão kia vốn đã bị Lĩnh vực của Diệp Mặc đè ép khiến cho rạn nứt, hiện giờ lại bị Vô Ảnh cắn nuốt cho nên lập tức đã tan vỡ.
Một ánh tím cuốn theo tất cả sát thế không gian xung quanh đánh thẳng vào đạo lục quang hủy diệt kia.
Ầm…
Đao mang của Tử đao đánh vào Bích Ngọc Trượng, dễ dàng phá tan đạo lục quang cuồng bạo kia.
Sau khi sát thế bén ngọn đã trói buộc chặt bà lão kia lại, thì bà ta mới hoàn toàn hiểu ra rằng bản thân ở trong mắt Diệp Mặc căn bản chẳng là gì cả, chứ chưa nói tới việc Diệp Mặc còn có một con Tiên sủng có thể cắn nuốt ‘Lĩnh vực Tiên Đế’.
Khó trách vì sao Diệp Mặc căn bản là không thèm để bà ta trong mắt.
Với loại tu vi này của hắn, thì sao phải để bà ở trong mắt chứ?
– Phốc…
Ánh tím dưới sự gia tăng từ Lĩnh vực của Diệp Mặc, đã dễ dàng đánh vỡ Bích Ngọc Trượng của bà lão kia, chặt đứt của bà ta một cánh tay.
– Cắn nuốt Lĩnh vực…
Lão gù kia lúc này sao có thể không hiểu ra rằng mình đã nhìn lầm chứ.
Tên Diệp Mặc kia rõ ràng là có khả năng dễ dàng giết chết cả một Tiên Đế trung kỳ.
Nếu hắn đã có thể giết được Tiên Đế trung kỳ, thì cho dù là mình cũng chưa chắc đã là đối thủ của hắn.
Không chỉ như thế, hắn còn có một con Tiên sủng có thể cắn nuốt ‘Lĩnh vực Tiên Đế’ nữa chứ.
Và khi nhìn rõ thần thông của Diệp Mặc, thì lão gù đã thi triển ra một đạo “Hồng vụ” (Sương mù mầu hồng).
Lúc này thì lão gù giống như là không còn tồn tại nữa, mà đồng thời khi lão thi triển ra pháp bảo của mình, thì thân thể của lão cũng trở nên cao lớn cường tráng vô cùng.
Đạo “Hồng vụ” này nhanh chóng vọt vào trong Lĩnh vực của Diệp Mặc, tạo thành một bức tường mầu hồng gợn sóng ngăn cản ánh tím của Diệp Mặc.
Rầm, rầm, rầm, két…
Thần thông ‘Liệt ngân’ của Diệp Mặc đã dẫn theo không gian sát thế đánh vào bức tượng mầu hồng gợn sóng kia, lập tức phát ra từng đợt âm thanh liên miên không dứt.
Sau một khắc, thì bức tường mầu hồng gợn sóng kia được bị thần thông ‘Liệt ngân’ của Diệp Mặc phá nát, còn ánh đao tím cũng chấm dứt từ đó, không cách nào tiếp tục truy sát bà lão kia nữa.
Cuộc chiến của Diệp Mặc và bà lão kia chỉ diễn ra trong chốc lát, sau khi lão gù kia nhúng tay vào, thì đã dừng lại ngay lập tức.
Nhưng lúc này mặt đất vẫn lưu lại từng âm thanh nứt vỡ.
Mặt đất vô cùng cứng rắn của Lôi Sát Thần Điện đã xuất hiện từng vết tích nhỏ, còn bà lão kia thì mặt mày tái nhợt nhặt lên cánh tay đã bị đứt của mình.
Sắc mặt của thiếu nữ Tiên Vương được bà đưa tới lúc này đã trở nên tím tái.
Cô chưa bao giờ thấy sư phụ của mình chiến đấu với người nào mà chỉ qua một chiêu thì đã thất baị hoàn toàn như thế này, hơn nữa còn bị chặt đứt một tay.
Nếu như không phải là có lão gù kia giúp đỡ, thì không chừng là sư phụ của cô còn phải thảm hại hơn nữa.
Bức tường mầu hồng gợn sóng mà lão gù kia lúc này thi triển ra giờ đã không thấy đâu nữa, hiển nhiên là lão đã thu lại rồi.
Bất quá cái khuôn mặt như vỏ cây già cỗi của lão thì đã lộ ra vẻ kinh hãi căn bản là không cách nào che dấu được.
Một Tiên vương trẻ tuổi có thể dễ dàng giết một Tiên Đế trung kỳ, một con Tiên sủng có thể cắn nuốt ‘Lĩnh vực Tiên Đế’? Đây rốt cuộc là thần thánh phương nào vậy?
– Khó trách vì sao lại kiêu ngạo như vậy, hóa ra đã là Tiên Đế hậu kỳ rồi.
Lão gù vừa ra tay thì Diệp Mặc lập tức xác định được tu vi của đối phương.
Trong nội tâm lão gù càng cả kinh hơn, lập tức ôm quyền thận trọng nói với Diệp Mặc:
– Tiên hữu có nhãn lực thật tốt, thật thần thông.
– Thần thông của ta cũng bình thường, thời gian tu luyện quá ngắn.
Ngược lại thì thần thông của ngươi rất tuyệt, chỉ sợ là đã tu luyện vài vạn năm rồi, thật lợi hại!
Diệp Mặc giơ ngón cái lên với lão gù kia.
Tuy động tác của hắn là đang tán dương lão gù này, nhưng giọng điệu của hắn thì lại hoàn toàn bình thản.
Trong nội tâm lão gù càng rung động mãnh liệt hơn.
Câu nói kia của Diệp Mặc rõ ràng là ý ở ngoài lời.
Bản thân lão chính là một lão yêu quái sống vô số năm, nhưng chẳng lẽ tên Diệp Mặc kia thực sự có thể nhận ra được sao?
Diệp Mặc thì lại không để ý đến lão gù kia, mà lại cầm Tử đao tiến về phía bà lão kia vài bước:
– Tiên sủng của ta ngươi còn chưa thu được mà, vì sao lại lùi lại?
Khi nói chuyện thì Lĩnh vực của Diệp Mặc cũng mở rộng ra.
Vị thiếu nữ Tiên Vương đang đỡ lấy bà lão kia lập tức bị Lĩnh vực của Diệp Mặc đánh văng ra ngoài, hoa dung thất sắc.
– Lão thân có mắt không tròng, nguyện ý bồi thường tổn thất của tiên hữu.
Lúc này bà ta sao dám tiếp tục đánh với Diệp Mặc nữa, đánh nữa thì chỉ còn đường chết mà thôi.
Nếu như bà ta chỉ có một mình, thì họa may còn có thể sử dụng ‘Độn không phù’ để chạy trốn.
Nhưng thực tế một khi bà ta bỏ đi, thì đệ tử của bà ở chỗ này cầm chắc cái chết rồi.
Khó trách vì sao Diệp Mặc không sợ lai lịch của mình bị người khác biết được.
Loại người cường thế như thế này thì ai mà dám đi tìm hắn gây chuyện chứ? Bà ta lúc này đang hoài nghi rằng lão gù kia đã nhìn lầm rồi.
Loại lực lượng Tiên nguyên cùng thần thức khủng bố như của Diệp Mặc, thì sao có thể chưa đạt tới tu vi Tiên Đế được? Đây tuyệt đối phải là uy thế của Tiên Đế.
Tuy bà ta biết rằng thần thông chính thức của mình còn chưa thi triển ra, nhưng cái bộ dáng nhẹ nhàng bình thản của Diệp Mặc, cộng thêm cả con Tiên sủng biến thái kia nữa, thì cho dù là bà ta có thi triển ra thần thông tuyệt đỉnh của mình, cũng không chắc đã là đối thủ của hắn.
Lão gù kia thấy thế thì lập tức đứng song song với bà lão kia, sau đó ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Diệp tiên hữu, chúng tôi thật sự đã sai lầm, mong Diệp tiên hữu khoan dung.
Tôi cùng Thái Liễu sư muội nguyện ý đền bù tổn thất cho tiên hữu.
Bà lão kia biết rõ ý của lão gù, bởi vì dù hai người có liên hợp lại thì cũng chỉ có thể chống cự lại Diệp Mặc một chút, nhưng một khi tách ra thì căn bản là sẽ không có tư cách nói chuyện trước mặt Diệp Mặc.
Diệp Mặc cười hắc hắc:
– Ngươi có thứ gì có thể khiến cho ta động tâm sao? Nếu như không có thì cút sang một bên đi, ta sẽ tìm ngươi tính sổ sau.
– Ta có phương thức chưng cất ‘Đỗ nương tửu’, nếu ngươi nguyện ý dừng tay, thì ta sẽ xuất ra phương thức ấy.
Lão gù kia lúc này đã khôi phục lại bộ dạng lòm khòm lúc trước.
Khi nói chuyện thì cái khuôn mặt già nua như vỏ cây càng xoắn suýt lại với nhau hơn.
– Ngươi quả nhiên là người của ‘tửu điềm Đỗ Nương’ kia.
Giọng điệu của Diệp Mặc có chút khinh thường.
Trước đó hắn nói, thì lão gù này không thừa nhận.
Hiện tại thì lại tự mình khai ra.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1944: Xuất Trần Thánh Đế
Xuất Trần Thánh Đế
L
ão gù cũng không giải thích mà trực tiếp lấy ra một miếng ngọc giản ném cho Diệp Mặc.
Diệp Mặc dùng thần thức quét vào trong miếng ngọc giản thì thấy rằng đây thật sự là ngọc giản ghi chép phương thức chưng cất rượu.
Bên trong ngọc giản có đủ các loại phương thức chưng cất các loại rượu, cả ‘Đỗ nương tửu’ cũng có ở trong đó.
– Xem ra ngươi rất tinh thông về rượu.
Diệp Mặc thu hồi lại miếng ngọc giản.
Sát ý của hắn cũng tiêu tán, nhưng trong giọng điệu vẫn mang theo ý mỉa mai.
– ‘Tửu điếm Đỗ Nương’ thậm chí còn có một phần của ngươi sao?
Bà lão kia ở một bên lúc này lại có chút kinh ngạc hỏi lão gù một câu.
Bà không thể ngờ rằng lời Diệp Mặc nói hoàn toàn đúng, không ngờ là lão gù này với cái ‘Tửu điếm Đỗ Nương’ kia lại là một.
Diệp Mặc lúc này lại lạnh nhạt nhìn về phía bà lão kia:
– Tiểu Thổ đã nộp lộ phí rồi, còn bà thì sao? Như thế nào còn chưa có biểu hiện gì cả thế?
Diệp Mặc gọi lão gù kia là Tiểu Thổ, nhưng chính lão gù và bà lão kia cũng không hề cảm thấy hắn đáng buồn cười.
Lão gù kia nghe thấy Diệp Mặc nói thế, thì lại bực tức:
– Diệp Mặc, ta đưa cho ngươi phương thức chưng cất rượu, cũng không hề muốn lấy ‘Đế mộc lam quả’ của ngươi, sao ngươi lại còn tham lam nữa? Ta chỉ là thay thế cho cả hai chúng ta biểu đạt một chút sự áy náy đối với ngươi mà thôi, vì sao hiện giờ lại trở thành lộ phí rồi.
Lúc này lão đã vô cùng hối hận rồi.
Sớm biết như vậy thì lúc ở trong ‘Tửu điếm Đỗ Nương’ đã lấy ra phương thức chưng cất rượu kia đổi lấy ‘Đế mộc lam quả’ với Diệp Mặc cho xong.
Hiện tại thì phương thức vẫn phải đưa đi, nhưng ‘Đế mộc lam quả’ thì lại không tới tay được.
Không những thế, tên Diệp Mặc kia sau khi lấy được đồ của lão xong, còn nói rằng đó là tiền lộ phí mà lão phải nộp nữa chứ.
– Ta mở ra lối vào Lôi Sát Thần Điện, các người thì một chút khí lực cũng không cần dùng đã có thể đi vào rồi, chẳng lẽ còn không cần nộp lộ phí sao? Các người sau khi tiến vào đây, không những là không cảm kích, mà còn muốn cướp đoạt Tiên sủng của ta nữa.
Cảm thấy rằng ta dễ bị khi dễ sao?
Diệp Mặc lạnh giọng.
– Ngươi muốn cái gì?
Bà lão kia nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc.
Bà biết rõ nếu bản thân chọc tới Diệp Mặc, thì bà thực sự sẽ phải chết.
Cho dù là bà vứt bỏ đệ tử của mình, sử dụng ‘Độn không phù’ để chạy trốn, thì cơ hội cũng chỉ là 50 – 50 mà thôi.
– Tiên đan cửu phẩm cùng với Tiên khí cực phẩm với ta mà nói chính là rác rưởi.
Tiên linh thảo cấp chín ta cũng chẳng thèm, vậy ngươi hãy tự nghĩ xem mình có thể lấy ra thứ gì đi?
Diệp Mặc thì làm ra vẻ bất cần, còn Vô Ảnh đứng một bên nhìn chằm chằm vào bà lão kia.
Sắc mặt của lão gù và bà lão kia lập tức biến đổi.
Những thứ linh vật cấp chín đối với hắn chính là rác rưởi sao? Vậy đến cùng là hắn muốn cái gì?
Kỳ thật Diệp Mặc cũng không có ý định là sẽ lấy được thứ gì tốt trên người bà lão kia, bởi vì mục đích chính của hắn là muốn xem xem bà lão kia có cái bí mật cụ thể gì của Lôi Sát Thần Điện kia hay không thôi.
Bà ta đã chủ động đưa ra ý kiến cùng mình lập đội tiến vào Lôi Sát Thần Điện, cho nên hắn không tin là bà ta lại không có chút bí mật nào.
Ngay cả Dụ Nhạc Sinh cũng có được bản đồ, thì bà lão này ở Thanh Vi Minh Giang này không biết bao nhiêu năm rồi, sao có thể một chút bí mật cũng không có chứ?
Thấy bà lão kia trầm mặc không nói, nên Diệp Mặc đang muốn nhắc khéo một câu.
Nhưng lúc này bà lão kia đột nhiên lại lấy ra một cây ‘Cốt tiễn’ ném cho Diệp Mặc rồi nói:
– Mũi tiễn này tuyệt đối là cùng một bộ với Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung, không phải thứ linh vật cấp chín bình thường có thể so sánh được.
Nếu như ngươi vẫn còn có dị nghị, thì cho dù ta liều chết cũng phải cùng ngươi đánh một trận.
Diệp Mặc đưa tay bắt lấy mũi ‘Cốt tiễn’ kia.
Khi bà lão kia vừa lấy ra mũi ‘Cốt tiễn’ này, thì hắn đã cảm ứng được rằng mũi ‘Cốt tiễn’ này giống với mũi ‘Cốt tiễn’ trên người hắn.
Hắn thậm chí còn nhịn không được tâm tình kích động của mình.
Không ngờ rằng bản thân còn chưa bắt đầu tìm, thì đã có được mũi ‘Cốt tiễn’ thứ hai rồi.
Có chút đơn giản quá mức à…
– Vật này không tệ, ta sẽ thu hồi.
Diệp Mặc cố nén sự kích động của mình, bình tĩnh mà đùa nghịch mũi ‘Cốt tiễn’ này một lúc, sau đó mới thu nó lại.
Bà lão kia thấy Diệp Mặc đã thu lấy đồ của mình, thì mới thở nhẹ ra một hơi.
Dưới sự vận chuyển của Tiên nguyên, thì đoạn cánh tay bị đứt kia giờ khắc này cũng đã liền lại với thân người rồi.
– Xem ra bà vẫn tính là thành tâm, cho nên ta sẽ cho bà biết một sự kiện.
Diệp Mặc nhìn thoáng qua bà lão kia, đột nhiên lại cười hắc hắc.
– Sự kiện gì?
Bà lão cẩn trọng mà nhìn chằm chằm về phía Diệp Mặc.
– Theo ta đoán, thì lão Tiểu Thổ này ở lại Thanh Vi Minh Giang nhiều năm như vậy, chỉ sợ là vì muốn khôi phục lại tu vi của mình.
Đương nhiên là bằng vào ‘Lệ sát chi khí’ và ‘Đỗ nương tửu’.
Và cái ‘Đỗ nương tửu’ đó nói không chừng là chính do lão chưng cất ra.
Diệp Mặc nhìn lướt qua lão gù kia rồi nói.
Lão gù hừ lạnh một tiếng sau đó xoay người muốn rời đi.
Diệp Mặc cười nhạt:
– Ta nghe chuyện xưa kể rằng có một người dùng một khối Tiên Vực bị phân liệt đập chết một Thánh Đế, không biết là cái tên Thánh Đế kia đã chết thật hay chưa nhỉ?
– Ngươi rốt cuộc là ai?
Lão gù đột nhiên xoay người lại, lần nữa lạnh lùng nhìn chằm chằm vào người Diệp Mặc.
Nếu như không phải là lão kiêng kỵ Diệp Mặc, thì lúc này đã sớm lấy pháp bảo ra giết chết Diệp Mặc rồi.
Lão đoán rằng mình và Diệp Mặc đánh nhau, thì dù là thắng nhưng lão cũng sẽ nguyên khí đại thương.
Mà lão hiện tại, thì đã quá mức thấm thía cái loại thương tổn đó rồi.
– Ta đã sớm nói rằng ta là ai rồi.
Ta là tông chủ của Mặc Nguyệt Tiên tông, sao nào?
Lão gù kia mặc dù chỉ ra tay một lần, nhưng cũng đủ để Diệp Mặc nhận ra lão là ai rồi.
Cái loại khí tức tang thương tới cực điểm trên người của lão rất giống với Khai Nỉ, hơn nữa vừa rồi một bức tường vụ khí mầu hồng kia tuyệt đối là tiện tay hình thành, mức độ nặng nhẹ trong đó Diệp Mặc chưa từng thấy qua.
Đối với khả năng vận dụng thần thông bậc này, thì ngoại trừ Thánh Đế ra chỉ có Đại Đế cao cấp mới có thể làm được.
Mà khí tức trên thân của lão gù kia đã khiến cho Diệp Mặc biết rõ rằng lão đã từng là một Thánh Đế.
Lão ở lại bên dòng Thanh Vi Minh Giang này tuyệt đối là vì muốn lợi dụng ‘Lệ sát chi khí’ nơi đây khôi phục lại tu vi của mình.
Nguyên nhân thứ hai có lẽ là do tu vi của lão đã mất, cho nên không có cách nào để ẩn nấp khí tức Thánh Đế của mình, chỉ có thể lợi dụng ‘Lệ sát chi khí’ ở nơi này để ẩn dấu nó đi, sau đó dần tu luyện lại theo thời gian.
Cộng thêm ‘Đỗ nương tửu’ và ‘Uấn sát thạch’, còn có cả phương thức chưng cất rượu của lão gù này nữa, thì Diệp Mặc sao có thể đoán không ra được chứ.
Biệt hiệu Tiểu Thổ của lão gù này lại khiến cho Diệp Mặc lập tức nhớ tới Xuất Trần Thánh Đế mà Khai Nỉ đã từng nói.
Lúc ấy Khai Nỉ nói rằng Xuất Trần Thánh Đế bị vị đại năng kia đập chết, lúc đó Khai Nỉ cũng không có cách nào chú ý tới Xuất Trần Thánh Đế được, cho nên hiển nhiên cũng không thực sự biết rằng Xuất Trần Thánh Đế có thực sự đã chết rồi hay chưa Hiện tại xem ra Xuất Trần Thánh Đế thật đúng là không chết, và Diệp Mặc cũng từ khí tức trên người y mà biết chắc rằng y chưa từng ‘Đoạt xá’ ai cả.
Nếu như người này thật sự là Thánh Đế, lại cộng thêm cái biệt hiệu kia, thì lão chắc chắn là Xuất Trần Thánh Đế không thể nghi ngờ.
Thấy Diệp Mặc cũng không có ý định giữ mình lại, thì khí thế của lão gù kia lập tức giảm xuống, lưng cũng lại còng xuống như bình thường.
– Ngươi thật sự là một Thánh Đế sao?
Bà lão kia khiếp sợ thốt lên.
Từ lời nói của Diệp Mặc cho đến biểu hiện của lão gù kia, thì bà cũng đã biết rằng Diệp Mặc nói không sai.
Lão gù kia thờ dài:
– Đúng thế, ta chính là Xuất Trần Thánh Đế, bất quá bây giờ đã không còn là Thánh Đế nữa rồi.
Diệp Mặc, là ai nói cho ngươi biết ta bị người khác dùng một khối Tiên Vực đập chết thế?
Quả nhiên là mình đoán đúng.
Lúc này Diệp Mặc lại cảm thấy có chút hứng thú với Xuất Trần Thánh Đế này, nhưng hiện tại thì hắn lại không có thời gian mà dong dài ở đây, vì hắn cần phải đi Lôi Sát Thần Điện để tìm ‘Cốt tiễn’.
Cả mũi ‘Cốt tiễn’ mà bà lão kia đưa cho nữa, hắn cũng cần thời gian để đi luyện hóa một lượt.
– Là ta nghe một trưởng lão trong tông môn nói.
Diệp Mặc cũng không nói lung tung, vì hiện tại Khai Nỉ đúng là một trưởng lão trong Mặc Nguyệt Tiên tông của hắn.
– Không có khả năng, một trưởng lão trong tông môn thuộc Hạ Thiên Vực sao có thể biết được nguyên nhân ta biến mất chứ?
Xuất Trần lập tức khinh thường phản bác lại.
Diệp Mặc cười hắc hắc:
– Vị trưởng lão trong tông môn của ta tên là Khai Nỉ, nghe nói trước kia y cũng là một Thánh Đế.
– Khai Nỉ? Y còn chưa chết sao?
Xuất Trần Thánh Đế lập tức khiếp sợ, sau đó lão cũng cảm giác được không đúng:
– Khai Nỉ sao có thể gia nhập vào tông môn của ngươi được?
– Bởi vì y thấy tông môn của ta có tiềm lực phát triển, cho nên mới chủ động gia nhập.
Khai Nỉ hiện đã là Tiên Đế trưởng lão của Mặc Nguyệt Tiên tông, cho nên Diệp Mặc đương nhiên là không vạch trần ra nội tình của Khai Nỉ.
Xuất Trần Thánh Đế há to miệng, nhưng cuối cũng cũng không nói được gì.
Nếu như là người khác nói tông môn của mình ở Hạ Thiên Vực có tiềm lực phát triển, thì lão đã sớm tát cho một phát rồi.
Nhưng Diệp Mặc nói ra lời này thì lão thật sự là không dám làm thế.
Diệp Mặc không kém hơn lão, huống chi lão có chút tin tưởng vào lời nói của Diệp Mặc.
Tuổi tác của Diệp Mặc tuyệt đối là không lớn, mà tu vi của hắn thì thoạt nhìn chỉ có Tiên Tôn hậu kỳ, nhưng thực lực chiến đấu lại không kém hơn Tiên Đế hậu kỳ.
Đây tuyệt đối là chuyện mà chỉ nghe thôi đã thấy rợn người rồi.
Nếu như nói một Tiên Vương hậu kỳ đỉnh nghịch thiên có thể giết một tên Tiên Tôn trung kỳ, thì lão còn có chút tin tưởng.
Nhưng Tiên Tôn cùng Tiên Đế cách biệt quả thực là như trời với đất, vì một Tiên Đế sơ kỳ có thể giết một tên Tiên Tôn hậu kỳ trong chớp mắt rồi.
Còn Diệp Mặc chỉ là một Tiên Tôn, vậy mà lại có thể giết một Tiên Đế trung kỳ dễ dàng.
Đây mới thực sự là nghịch thiên, mà cho dù là hắn có Tiên sủng hỗ trợ, thì cũng quá mức kinh dị rồi.
– Xuất Trần, ta lúc trước nghe nói là lão đã tìm được một ít ‘Hoạt giác’ trong Lôi Sát Thần Điện, xem ra là lão có chút quen thuộc với Lôi Sát Thần Điện nhỉ.
Có thể bán cho ta một cái ngọc giản được không?
Diệp Mặc cười cười muốn tiến lên vỗ vai Xuất Trần Thánh Đế.
Xuất Trần Thánh Đế liền lách người đi:
– Không bán.
Nói xong thì lão liền không để ý tới Diệp Mặc nữa, xoay người rời đi, biến mất vào trong Lôi Sát Thần Điện giống như những tên Tiên Tôn lúc trước.
Bà lão kia thấy như vậy cũng lập tức muốn đi, nhưng lúc này Diệp Mặc lại đột nhiên lên tiếng:
– Mũi ‘Cốt tiễn’ này bà từ đâu mà có được? Có phải cũng là lấy được từ trong Lôi Sát Thần Điện hay không?
– Không phải, là mấy ngàn năm trước, có một tên Tiên Đế trốn ra từ Thanh Vi Minh Giang, bất quá y lại bị trọng thương được ta cứu giúp, cho nên y mới dùng mũi ‘Cốt tiễn’ này để trả ơn ta.
Bà lão trả lời rất nhanh.
Nói xong thì lại cảnh giác mà nhìn Diệp Mặc.
Diệp Mặc có chút hoài nghi lời nói của bà lão này.
Hắn hoài nghi chính là không phải bà lão này cứu được tên Tiên Đế kia, mà chính là giết người cướp của thì có.
Nhưng bất luận là thế nào, thì hắn đều không quan tâm, cho nên hắn cũng chẳng có hứng thú mà hỏi tiếp nữa.
Bà lão kia thấy Diệp Mặc không làm phiền nữa, thì liền ôm quyền cáo từ Diệp Mặc, dẫn theo đệ tử kia tiến vào sâu trong Lôi Sát Thần Điện.
Diệp Mặc cũng nhanh chóng rời đi.
Một phút sau thì hắn đã tìm được một chỗ kín đáo bố trí một cái trận pháp ẩn nấp, sau đó lấy ra trận bàn thời gian.
Trước tiên hắn phải luyện hóa mũi ‘Cốt tiễn’ này đã.
Tại Lôi Sát Thần Điện này, thì hắn không lựa chọn việc tiến vào Thế giới trang vàng, mà chỉ lấy trận bàn thời gian ra.
Bởi vì hắn chưa hề quen thuộc với cái Lôi Sát Thần Điện này.
Nếu như không phải là vì muốn tăng cường thực lực của mình, thì hắn căn bản cũng không muốn luyện hóa mũi ‘Cốt tiễn’ này ở đây.
Đã có hai mũi ‘Cốt tiễn’, thì cho dù là gặp cao thủ cao cấp, hắn cũng bớt phải lo lắng nhiều.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1945: Đại Điện Đầy Lôi Quang
Đại Điện Đầy Lôi Quang
D
iệp Mặc đã từng luyện hóa loại ‘Cốt tiễn’ này một lần.
Lần đầu tiên hắn luyện hóa 48 tầng cấm chế của mũi ‘Cốt tiễn’ kia mất gần ba năm.
Bất quá đây là lần thứ hai hắn luyện hóa loại ‘Cốt tiễn’ này, cho nên đã sớm quen thuộc với những đạo cấm chế kia rồi.
Theo hắn suy nghĩ thì hắn sẽ chỉ mất không đến một tháng để luyện hóa mũi ‘Cốt tiễn’ thứ hai này thôi.
Thời gian một tháng, thì bên ngoài trận bàn thời gian mới chỉ qua một ngày mà thôi, căn bản cũng sẽ không làm chậm trễ việc hắn tiến vào Lôi Sát Thần Điện tầm bảo.
Nhưng khi trận bàn thời gian vận chuyển được một ngày, thì Diệp Mặc mới chỉ luyện hóa được tới tầng cấm chế thứ 13.
Lúc này hắn thất vọng thu hồi lại trận bàn thời gian.
Hắn không ngờ là mũi ‘Cốt tiễn’ thứ hai này lại có các tầng cấm chế hoàn toàn khác so với mũi ‘Cốt tiễn’ thứ nhất.
Nói cách khác, hai mũi ‘Cốt tiễn’ này đều là dùng các loại phương pháp khác nhau để luyện chế ra.
Cấm chế của hai mũi ‘Cốt tiễn’ không hề giống nhau, nhưng hình dạng bên ngoài lại hoàn toàn giống nhau, có thể thấy được người luyện chế ra cái Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung này quả là một thiên tài.
Hắn mất hơn ba tháng trong trận bàn thời gian mà mới chỉ luyện hóa được 13 tầng cấm chế, cho nên nếu muốn luyện hóa hết toàn bộ cũng sẽ phải mất thời gian hơn một năm.
Diệp Mặc không thể nào trì hoãn nhiều thời gian như vậy ở ngay bên ngoài Lôi Sát Thần Điện này được, cho nên hắn dứt khoát dừng việc luyện hóa lại, chờ sau này đi ra rồi tính tiếp.
…
Sau khi Diệp Mặc thu hồi lại trận bàn thời gian cùng với trận pháp ẩn nấp, thì liền nhanh chóng tiến vào sâu trong Lôi Sát Thần Điện.
Khi Diệp Mặc tiến vào càng sâu trong Lôi Sát Thần Điện, thì hắn cảm thấy được một loại khí tức sát phạt thô bạo.
Loại khí tức sát phạt này không giống lắm so với ‘Lệ sát chi khí’ trên Thanh Vi Minh Giang, nhưng cũng lợi hại và ác liệt vô cùng.
Hơn nữa trong loại sát khí thô bạo này còn hàm chứa một tia lôi điện, cho nên Diệp Mặc khẳng định là Tiên Vương bình thường, thậm chí là Tiên Tôn sơ kỳ bình thường nếu như không có thủ đoạn đặc biết, sẽ không có cách nào ở lại lâu trong này được.
Hắn không biết những Tiên Tôn lúc trước làm thế nào để đi qua nơi này, nhưng nếu tu vi kém mà tiến vào đây, lại không có ai trợ giúp, thì nhất định là sẽ phải chết.
Những sát khí thô bạo mang theo lôi quang này lại chẳng ảnh hưởng gì tới Diệp Mặc cả.
Hắn dễ dàng xuyên qua được cái khu vực này.
Từng dẫy cấm chế đã bị tàn phá vô cùng hiện ra trước mặt Diệp Mặc, thậm chí còn có một vài bộ xương khô không bị ‘Lệ sát chi khí’ ở nơi này phá hủy hết, vương vãi khắp nơi.
Diệp Mặc vừa nhìn thì đã biết rõ, những cấm chế này là do những người muốn tiến vào Lôi Sát Thần Điện để tầm bảo phá đi.
Chỉ là bên trong những cấm chế đó không biết là có vật gì.
Hiện tại thì đã hoàn toàn không thể nhìn ra dấu vết rồi.
Cấm chế đã bị phá vỡ, đồ vật cũng đã bị mang đi từ lâu.
Diệp Mặc mang theo Vô Ảnh cẩn thận đi qua những đạo cấm chế bị tàn phá kia.
Một thông đạo dầy đặc sương mù xuất hiện ở trước mặt hắn.
Trong thông đạo này tràn ngập sát khí thô bạo và ác liệt đến mức tận cùng.
Sát khí bên trong lối đi này đối với Diệp Mặc mà nói thì chưa thấm vào đâu, thậm chí còn không bằng ‘Lệ sát chi khí’ mà hắn gặp khi đi trên sông Thanh Vi Minh Giang.
Lúc này hắn không do dự gì, mà trực tiếp mang theo Vô Ảnh tiến vào trong thông đạo.
Trong thông đạo thình thoảng xuất hiện một số xương người vỡ vụn, có thể thấy được những tiên nhân trước đây thông qua lối đi này, đã có người phải nằm lại ở đây.
Sau khi xuyên qua thông đạo kia, thì Diệp Mặc lại lần nữa nhìn thấy rất nhiều cấm chế được bầy bố vô cùng trật tự.
Bất quá là nó khác so với vừa rồi, đó là ở đây còn có vài cấm chế còn chưa bị phá vỡ.
Vài tên Tiên Tôn còn đang công kích những cấm chế đó.
Những tên Tiên Tôn này thì Diệp Mặc chưa từng gặp qua, có lẽ là đã tới đây khi mà hắn còn đang luyện hóa mũi ‘Cốt tiễn’ kia.
Lúc này Diệp Mặc mang theo Vô Ảnh tiến vào, thì những tên Tiên Tôn đang tấn công cấm chế đều kinh hãi nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc.
Khi bọn họ thấy trên người Diệp Mặc không hề có vết thương nào, thì lập tức lại bắt đầu công kích cái cấm chế kia.
Chẳng có ai muốn chủ động bắt chuyện với hắn cả.
Bố cục của Lôi Sát Thần Điện xem ra khá đơn giản, và Diệp Mặc cũng không muốn ngừng lại, tiếp tục mang theo Vô Ảnh đi xuyên qua những đạo cấm chế kia.
Lúc này hắn đã lại lần nữa tiến vào một thông đạo.
Sát khí trong thông đạo này so với thông đạo thường càng lợi hại và ác liệt hơn rất nhiều.
Không chỉ như thế, nó còn mang theo cả một tia tâm ma triệu hoán nữa.
– Ồ, vì sao ngươi lại không có việc gì?
Khi Diệp Mặc cùng Vô Ảnh vừa đi ra từ cái thông đạo thứ hai, thì tên Tiên Tôn hậu kỳ trên mặt có một cái bớt đen liền kinh ngạc thốt lên.
Hiển nhiên là y đã từng thấy Diệp Mặc đối diện với lão gù cũng bà lão kia, cho nên y cho rằng Diệp Mặc nhất định sẽ bị giết.
Nhưng không ngờ chỉ qua một ngày, Diệp Mặc đã lại xuất hiện ở đây rồi.
Diệp Mặc nhìn một chút tầng ba này.
Đại bộ phận Tiên Tôn đều có mặt ở đây.
Tên Tiên Tôn tóc dài, cùng với tên Tiên Tôn mặc đồ La Hán hắn gặp ở trong ‘Tửu điếm Đỗ Nương’ cũng có mặt.
Chỉ là tên Tiên Vương đỉnh trắng trẻo đi cùng thì đã không thấy nữa, không biết là đã chết do ‘Lệ sát chi khí’ trong thông đạo, hay là đã xảy ra chuyện gì nữa? Còn mấy người khác thì Diệp Mặc không biết, có lẽ đều là người tới sau.
Vợ chồng Dụ Nhạc Sinh hắn cũng không thấy, xem ra là đã đi rồi, hoặc có lẽ là họ đi tới chỗ khác.
Cái cấm chế kia chỉ chốc lát nữa sẽ bị đánh vỡ, còn các cấm chế hoàn hảo cũng không ít.
Hiển nhiên là những tên Tiên Tôn ở đây đang liên tục công kích những đạo cấm chế này.
Diệp Mặc nhận ra tên Tiên Tôn trên mặt có bớt đen này, dường như tên y là Cốc Húc.
Hắn thì đương nhiên sẽ không để ý tới lời nói của y, liền mang theo Vô Ảnh đi tới thông đạo tầng tiếp theo.
Tên Cốc Húc Tiên Tôn kia thấy Diệp Mặc không thèm nhìn đến mình, thì lập tức muốn tiến lên nói chuyện.
Ngay lúc đó thì bên trong đại điện liền vang lên từng đợt tiếng vang.
Từng đạo sát khí khủng bố tới cực điểm ầm ầm bạo phát ra.
Nhưng đạo sát khí này cường hãn hơn nhiều so với sát khi trong hai cái thông đạo kia.
Lúc này ba tên Tiên Tôn sơ kỳ liền không còn năng lực chống đỡ nữa, bị những đạo sát khí cường hãn này đánh tan thành từng mảnh.
Những tên Tiên Tôn còn lại cũng không dám tiếp tục công kích cấm chế nữa, mà nhao nhao lấy ra pháp bảo phòng ngự của mình.
‘Thần thức vực’ của Diệp Mặc lập tức mở rộng ra ngoài.
Những đạo sát khí kia vừa chạm vào ‘Thần thức vực’ của hắn, thì lập tức bình ổn trở lại.
Vô Ảnh lúc này lại há miệng ra cắn nuốt toàn bộ những đạo sát khí ác liệt kia.
Những đạo sát khí ác liệt kia đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh.
Chỉ trong chốc lát thì cả đại điện đã trở lại bình thường.
Mà sau khi những đạo sát khí khủng bố kia trôi qua, thì trong đại điện chỉ còn bốn tên Tiên Tôn còn sống, nhưng dù vậy thì trên người họ cũng đều chồng chất những vết thương, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt tràn ngập vẻ sợ hãi.
Tên Cốc Húc Tiên Tôn kia tuy là không việc gì, nhưng cũng bị đạo sát khí vừa rồi khiến cho bị thương, cũng rất khó khăn và chật vật.
Khi y giương mắt lên nhìn lại thấy Diệp Mặc hoàn toàn bình yên vô sự, thậm chí cả quần áo cũng không hề bị xáo động chút nào, thì trên mặt lập tức hiện ra sự khiếp sợ.
Diệp Mặc không để ý tới Cốc Húc, nhưng Vô Ảnh thì lại không:
– Tiểu tử, lần sau dám kiêu ngạo với bổn Tiên thì bổn Tiên sẽ một ngụm nuốt chửng ngươi.
Diệp Mặc lắc đầu.
Tên nhóc Vô Ảnh này quá thiếu khuyết từ ngữ rồi, ngoại trừ một câu “Một ngụm nuốt chửng” ra, thì nó chả biết nói cái gì hay hơn cả.
Còn hắn thì đương nhiên là sẽ không đi so đo với một tên Tiên Tôn rồi, cho nên liền bước nhanh tới thông đạo tiến lên tầng tiếp theo.
Mũi ‘Cốt tiễn’ kia tuyệt đối không phải là thứ tầm thường, cho nên dù đây là Lôi Sát Thần Điện, thì nó cũng sẽ không thể nào được đặt ở phía bên ngoài này được.
Lần này trong thông đạo chẳng những có sát khí ác liệt tới mức tận cùng, còn chi chít những luồng lôi điện đánh ngang đánh dọc.
Đối với người khác mà nói, thì cái thông đạo này so với thông đạo trước phải khó khăn gấp mấy lần, cho dù là tiên nhân có Lôi linh căn cũng không thể nào đối mặt được với nhiều đạo lôi điện khủng bố như thế này.
Lần này cho dù là Vô Ảnh, cũng không dám một mình đối mặt với cái thông đạo này.
Nhưng đối với Diệp Mặc, thì loại thông đạo này quá mức đơn giản rồi.
Sau khi hắn tiến vào trong thông đạo, thì những đạo lôi điện kia cũng đánh lên người hắn.
Nhưng ngoài những đạo lôi điện bị hắn hấp thu ra, thì những đạo lôi điện còn sót lại cũng không thể nào gây thương tổn được cho hắn.
Sau khi đi qua thông đạo, thì Diệp Mặc phát hiện đại điện trước mặt này nhỏ hơn so với đại điện trước đó rất nhiều.
Cho dù là như vậy, thì bên trong cũng có hơn mười cái cấm chế.
Những cấm chế bị phá vỡ cũng không nhiều.
Trong đại điện không có một bóng người, ngay cả thần thức của Diệp Mặc cũng chỉ có thể mở rộng ra trong vòng trăm thước, vượt qua phạm vi đó thì lập tức bị cấm chế giam lại.
Mắt thường cũng giống với thần thức, đều chỉ có thể nhìn được trong phạm vi trăm thước mà thôi.
– Em tới mở một cái cấm chế ra thử xem.
Vô Ảnh vọt tới một cái cấm chế gần nhất trong đại điện.
Ầm…
Không đợi Diệp Mặc nói chuyện, thì Vô Ảnh đã một cước dẫm nát cái cấm chế đó rồi.
Ngay khi Vô Ảnh một cước giẫm nát cái cấm chế kia, thì toàn bộ đại điện lập tức vang lên từng trận nổ vang, mà những tiếng nổ vang này thật giống với khi Lôi Kiếp sắp đến.
Vô Ảnh bị dọa cho sợ tới mức nhanh chóng trốn sau lưng Diệp Mặc (@@).
Sau một khắc, thì vô số lôi điện cùng thiểm lôi đã đánh xuống.
Những đạo thiểm lôi cùng lôi điện này trong thời gian ngắn nhất đã đem toàn bộ đại điện bao phủ lại, và Diệp Mặc cùng Vô Ảnh cũng nằm trong phạm vi đó.
Diệp Mặc cũng không để ý những đạo thiểm lôi và lôi điện chằng chịt kia.
Hắn chỉ cảm thấy rằng cái Lôi Sát Thần Điện này rất quen thuộc mà thôi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Cửu Vực Kiếm Đế [Dịch] Cửu Vực Kiếm Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/07/Dich-Cuu-Vuc-Kiem-De-Audio-Full.jpg)
![[Dịch] Thần Thoại Đế Hoàng [Dịch] Thần Thoại Đế Hoàng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Than-Thoai-De-Hoang-Toi-Cuong-dich.jpg)
