- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
- Tập 383 : Nơi Này Ngàn Vạn Lần Đừng Chọc Vào (c1911-c1915)
[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 383 : Nơi Này Ngàn Vạn Lần Đừng Chọc Vào (c1911-c1915)
❮ sautiếp ❯Chương 1911: Nơi Này Ngàn Vạn Lần Đừng Chọc Vào
Nơi Này Ngàn Vạn Lần Đừng Chọc Vào
H
oán Vân Tiên đế sắc mặt lập tức trở nên khó coi, tốt xấu gì cô cũng là một Tiên đế trung kỳ, Diệp Mặc ở Cửu Phạm Tiên trì đến chút thể diện cũng không nể mặt cô.
Theo lý mà nói, cô nhốt Y Y Thánh nữ cũng là chuyện của Cửu Phạm Tiên trì, căn bản cũng chẳng liên quan gì đến Diệp Mặc.
Cô cũng đã biết Diệp Mặc nói “Liên quan đếch gì đến ngươi” với Vị Phong tiên đế, cô cũng rất muốn tặng những từ này cho Diệp Mặc.
Nhưng cô đồng thời cũng biết cô căn bản không thể nói như vậy, trừ phi cô lợi hại hơn Vị Phong tiên đế.
Tường Cơ tiên tôn thấy sắc mặt khó coi của Hoán Vân Tiên đế, lập tức lo lắng, cô rất sợ Hoán Vân Tiên đế đụng độ với Diệp Mặc.
Như vậy Diệp Mặc cho dù có giết Hoán Vân Tiên đế cũng không phải là không có khả năng, cô đang định truyền âm cho Hoán Vân Tiên đế, thì lại nghe thấy Hoán Vân Tiên đế nói:
– Dẫn anh đến thăm Y Y thì đương nhiên được, nhưng bây giờ không có cách nào gặp cô ấy được.
Diệp Mặc sầm mặt lại, Hoán Vân Tiên đế không đợi Diệp Mặc phát tác, lập tức giải thích:
– Địa U Hỏa Trì một tháng mở một lần, bây giờ còn cách lúc đó hai ngày nữa, cho nên anh vẫn phải ở Cửu Phạm Tiên trì đợi thêm hai ngày nữa.
Trận pháp là do tổ sư của Cửu Phạm Tiên trì bố trí, chưa đến lúc đó mà miễn cưỡng mở, sẽ khiến Hỏa Trì sụp đổ.
Diệp Mặc ngược lại cũng không phát tác, bất luận đối phương nói là thật hay giả, Y Y Thánh nữ ở trong Địa U Hỏa Trì lâu như vậy rồi, thêm một hai ngày nữa cũng chẳng sao.
Thấy Diệp Mặc cũng không phát tác, Hoán Vân Tiên đế lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô quả thực cũng không lừa Diệp Mặc, trên thực tế Địa U Hỏa Trì chính xác là một tháng mở một lần.
Nhưng Địa U Hỏa Trì là nơi giam giữ người ta, cho dù đến thời gian mở rồi, cũng có rất ít người đến đó mở.
Mặc dù Hoán Vân Tiên đế nhiệt tình chiêu đãi, nhưng Diệp Mặc vẫn không hứng thú trò chuyện lắm.
Chỉ là hàn huyên đơn giản vài câu cùng Tấn Huy Tiên đế, rồi dẫn theo Vô Ảnh và Đường Bắc Vi rời đi.
– Hoán Vân sư tỷ, không phải Tấn Huy nói lung tung, cách làm lần này của Cửu Phạm Tiên trì cô đối với Y Y Thánh nữ không thỏa đáng.
Tấn Huy Tiên đế thấy Diệp Mặc căn bản cũng không có ý kết giao với Cửu Phạm Tiên trì, có chút xúc động nói.
Hoán Vân Tiên đế lạnh nhạt đáp:
– Cửu Phạm Tiên trì tôi cũng là một đế tông, Y Y vi phạm môn quy, đương nhiên phải bị xử phạt.
Nếu như tất cả đệ tử phạm vào môn quy đều không bị phạt, vậy Cửu Phạm Tiên trì sau này làm gì còn là một đế tông nữa? Xích Hà đế tông ông chẳng phải cũng không có tin tức gì về Đinh Giới, đi giúp Diệp tông chủ sao?
Tấn Huy Tiên đế trong lòng thầm nghĩ Y Y Thánh nữ là thiên tài nổi tiếng của Thượng thiên vực, cho dù phạm lỗi, cũng không thể bị trừng phạt như này chứ? Cái này có thể so sánh với Xích Hà đế tông của gã sao? Xích Hà đế tông mặc dù không ra mặt giúp Đinh Giới, nhưng địa vị của Đinh Giới cũng không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.
Còn Đinh Giới muốn rời khỏi tông môn, đó là chuyện bản thân anh ta quyết định.
Gã bỗng nhiên hiểu ra đôi chút, tương truyền sư phụ của Y Y Thánh nữ Diên Tiêu Tiên đế cũng có khoảng cách với Hoán Vân Tiên đế, không có lửa thì sao có khói, nếu không Hoán Vân Tiên đế tuyệt đối sẽ không đối đãi với Y Y Thánh nữ như này.
Vốn dĩ ngày thứ hai Diệp Mặc rời đi, lối vào Bí Cảnh cũng hiện ra rồi.
Sau đó đợi ba ngày nữa, Bí Cảnh sẽ hoàn toàn mở rộng, nhưng khi đến ngày thứ hai, thì đại môn đó vẫn chưa thấy bóng dáng đâu.
Hơn mười vị Tiên đế bao gồm cả Vị Phong tiên đế cũng cảm thấy không đúng, ai ai cũng đi qua xem nguyên nhân thế nào.
Những Tiên đế này sau khi rời đi chưa được bao lâu, lại có mấy đường độn quang hạ xuống.
– Cũng may, chúng ta đến chưa muộn, Bí Cảnh còn chưa mở.
Một Tiên Vương anh tuấn mày kiếm nhìn thấy trong này nhiều người như vậy, lập tức thở phào nói, đồng thời thu lại pháp bảo phi hành của mình.
Có khoảng gần mười người cùng nhau đến, đều là tu vi Tiên Vương, những người này đều thu lại pháp bảo của mình.
– Văn Thành sư huynh… vị trí tốt trong này đều bị chiếm hết rồi, chúng ta đồng ý với Kỳ Lân thương hội là giúp họ chiếm một chỗ tốt, bây giờ xem ra chúng ta đến muộn rồi.
Hơn nữa người của Nam La đế tông chúng ta hình như còn chưa đến nữa.
Một nữ tiên xinh đẹp liếc nhìn xung quanh, rồi có chút thất vọng nói.
Người tên Văn Thành sư huynh kia rõ ràng là người đứng đầu của đám người này, người này chính là người muốn giết Diệp Mặc lúc trước, cũng chính là Đế Văn Thành mà Diệp Mặc muốn giết, là đệ nhất cao thủ trong đệ nhất đế tông Cửu Kiền đế tông của Diệu Thành Thiên.
Đương nhiên lúc đó gã lấy được danh hiệu đệ nhất cao thủ, chỉ là nói Đại Tiên trở xuống mà thôi.
Bây giờ cũng là Tiên Vương rồi, còn chuyện có phải là cấp đệ nhất cao thủ hay không, có lẽ chỉ bản thân gã biết.
– Ha ha, nơi này có một chỗ cực tốt, may mắn, quả thực may mắn…
Một Tiên Vương ánh mắt kiêu ngạo bỗng nhiên cười ha hả, chỉ vào nơi mà Diệp Mặc đã khoanh vùng hưng phấn nói.
Lời nói của Lệ Cáp lập tức khiến những người đến hướng ánh nhìn về nơi mà Diệp Mặc khoanh vùng, có mấy người cũng giống như Lệ Cáp bắt đầu vui vẻ.
– Lệ Cáp, anh cảm thấy nơi này thế nào?
Đế Văn Thành cũng không hưng phấn giống như Lệ Cáp, chỉ là chằm chằm nhìn Lệ Cáp bình tĩnh nói.
Lệ Cáp vẫn hưng phấn nói:
– Đế sư huynh, trong này tuyệt đối là nơi tốt, đợi sau khi Bí Cảnh đóng cửa rồi, ở vị trí này thu mua Tiên linh thảo quả thực vô cùng tiện lợi, Kỳ Lân thương hội tuyệt đối sẽ vô cùng cao hứng, may mắn, đúng là may mắn…
Nói xong Lệ Cáp vẫn còn hưng phấn, gã không ngừng nói may mắn, Kỳ Lân thương hội muốn cảm ơn bọn họ chỉ là một nguyên nhân trong đó mà thôi.
Đế Văn Thành lạnh nhạt nói:
– Nếu trong này tốt như vậy, anh cảm thấy sẽ đến lượt chúng ta đến đây ư? Người ta khoanh vùng, trong này có nhiều đế tông như vậy, nhiều Tiên đế và Tiên tôn như vậy, cũng không có ai dám cướp chỗ đó, anh cảm thấy bình thường không?
Ngữ khí của Đế Văn Thành khi nói đến đoạn sau cũng có chút nghiêm trọng rồi, rõ ràng cảm thấy thất vọng với loại người không động não như Lệ Cáp này.
Bên ngoài Bí Cảnh sớm đã có vô số Tiên nhân rồi, đám người Đế Văn Thành vừa đến, người khác cũng nhìn thấy.
Đế Văn Thành rất nổi tiếng, hơn nữa cùng đi với gã chủ yếu là đệ tử của một số đế tông, muốn không gây chú ý cũng khó.
Bây giờ những người bên trên nghe thấy Lệ Cáp hưng phấn chỉ nơi mà Diệp Mặc khoanh vùng kêu lớn, nói tìm được nơi tốt, cũng không khỏi đều thầm im lặng.
Dám cướp chỗ của Diệp tông chủ, đúng là không muốn sống nữa rồi.
Diệp tông chủ đó đến Thiên chủ của Thanh Vi thiên cũng không nể mặt, cho dù Cửu Kiền đế tông là đệ nhất đế tông, đoán chừng cũng khó khiến Diệp Mặc nể mặt.
Nhưng cũng không có ai muốn nói gì, rõ ràng không muốn ôm rơm nặng bụng.
Còn tiên đế trong này sớm đã đi tìm hiểu vấn đề Bí Cảnh không mở ra rồi, cho dù Tiên đế đều ở đây, mấy Tiên Vương Đế Văn Thành đến, cũng không đáng để Tiên đế đứng ra nói chuyện.
Lệ Cáp cũng không thèm để ý gì nói:
– Đế sư huynh, nếu như là tấm biển khác, thì tôi chắc chắn không dám nói gì.
Cái quan trọng Mặc Nguyệt Tiên tông này tôi biết, đây chỉ là một Tiên Vương tông môn mà thôi.
Trong môn phái có vài vị Tiên Vương, nhưng lại có tông chủ họ Lạc lợi hại hơn chút, lúc trước tôi cũng nói qua với anh.
Hắn ức hiếp tôi quá đáng, cướp đi Thúc Uẩn Thanh Hỏa của tôi, tôi và hắn thù không đội trời chung.
Người trong tông môn tôi còn chưa đến, đợi khi người của tông môn tôi đến rồi, tôi chắc chắn phải khiến hắn sống không bằng chết.
Lệ Cáp nói đến phần sau, vẻ mặt cũng đã vô cùng dữ tợn rồi, rõ ràng cũng đã hận thấu xương Diệp Mặc rồi.
Đế Văn Thành nhíu mày nói, lập tức khẽ gật đầu nói:
– Tông chủ họ Lạc kia mà anh nói tôi cũng có nghe nói qua, lúc trước trong Phong Vị tháp hắn và Lục Chính Quần cũng đã đối chiến một trận, quả thực không tồi.
– Văn Thành sư huynh, chuyện này Lệ Cáp ngược lại cũng không nói mò, chúng tôi từ hạ thiên vực đến.
Cũng biết tông chủ của Mặc Nguyệt Tiên tông họ Lạc, Mặc Nguyệt Tiên tông đó chỉ là một tông môn vừa mới thành lập, chắc hẳn cũng không phải là phân nhánh của đế tông Thượng thiên vực.
Nữ Tiên Vương xinh đẹp kia cũng bước lên trước nói một câu, cô chính là Tiên Vương của Nam La đế tông Thiền Di lúc trước đã cầu xin giúp Lệ Cáp.
Lúc này vài vị Tiên Vương phong vương của Hạ thiên vực ai ai cũng đứng ra tỏ vẻ Lệ Cáp cũng không nói mò, Lạc tông chủ kia bị người ta truy sát rời đi, cũng không có tin tức gì nữa.
– Bây giờ tôi sẽ phá trận pháp phòng ngự này, bất luận có phải là tên họ Lạc hay không, tôi cũng sẽ để cho Mặc Nguyệt Tiên tông của hắn biết được, trong này không phải Cung Hoa Thiên, mà là Thượng thiên vực.
Lệ Cáp căm hận nói.
Thúc Uẩn Thanh Hỏa của gã bị Diệp Mặc cướp đi, cho dù đến ngày hôm nay, gã cũng không thể quên được.
– Đợi chút…
Đế Văn Thành thấy Lệ Cáp định phóng pháp bảo ra định tấn công trận pháp của Diệp Mặc, lại lần nữa gọi giật gã lại.
Lệ Cáp nghi ngờ nhìn Đế Văn Thành, rồi lại thấy Đế Văn Thành nói:
– Cứ hỏi rõ trước đã, nơi thu mua Tiên linh thảo của Mặc Nguyệt Tiên tông này là do ai bố trí, sau đó động thủ cũng không muộn.
– Đợi chút…
Lệ Cáp đang muốn tiếp tục giải thích một câu, lại nghe thấy một câu đợi chút.
– Là người của Tinh Vẫn đế cốc tôi.
Một Tiên Vương mặt mũi đầy đặn đứng bên Đế Văn Thành mau chóng giải thích với Đế Văn Thành, lúc này mới bước lên trước.
– Nguyên Thanh bái kiến Khai Tễ sư huynh, không ngờ sư huynh cũng đến sớm như vậy, tôi vì có chuyện, cho nên hơi chậm chút.
Vị Tiên Vương mặt mũi đầy đặn này sau khi bước lên, vẻ mặt tươi cười ôm quyền nói.
– Nguyên Thanh sư đệ, nơi bị khoanh vùng kia là địa bàn của Diệp tông chủ, Tinh Vẫn đế cốc chúng ta đừng động vào.
Tên Tiên Vương tên Khai Tễ sư huynh mau chóng nói, ngữ khí của y cũng vô cùng gấp gáp, nhưng vẻ mặt cũng biểu hiện nơi này không thể động vào.
– Diệp tông chủ? Ai là Diệp tông chủ?
Đế Văn Thành nghi ngờ nhìn Tiên Vương này hỏi, gã cảm thấy không đúng, nếu như đơn giản như vậy, nơi khoanh vùng này sớm đã có người cướp đi rồi, làm gì còn đợi đến khi bọn họ đến cướp chứ?
– Chính là Diệp tông chủ của Mặc Nguyệt Tiên tông, tên Diệp Mặc, Đế huynh, các anh tuyệt đối đừng động vào nơi đó, hắn chính là một tên điên…
Khi nói đến chữ điên này, Tiên Vương tên Khai Tễ này còn cẩn thận liếc nhìn tứ phía, hình như rất sợ Diệp Mặc đột nhiên xuất hiện.
– Là Diệp Mặc nào? Anh có hình của hắn không?
Đế Văn Thành lập tức nhớ đến tên Diệp Mặc lúc trước một quyền đánh chết Nhai Dặc trên Tiên thuyền, nhưng gã lại cảm thấy không thể nào, nếu như là tên Diệp Mặc đó, quá đáng lắm cũng chỉ là tu vi Tiên Vương mà thôi, cho dù tốc độ tu luyện của hắn cực nhanh, tu luyện đến Tiên Vương trung kỳ rồi, cũng không có tư cách gì hung hăng càn quấy trong này.
Nơi khoanh vùng này, hơn nữa còn viết là nơi thu mua Tiên linh thảo của Mặc Nguyệt Tiên tông, cái này đâu chỉ là khoa trương hung hăng? Chính vì như vậy, gã mới không dám để Lệ Cáp động đến địa bàn của người ta.
– Có.
Khai Tễ nhanh chóng phác họa hình của Diệp Mặc trên không trung.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1912: Phá Hủy Diệp Mặc Giới Địa
Phá Hủy Diệp Mặc Giới Địa
C
ó!
Khai Tễ nhanh chóng phác họa hình của Diệp Mặc vào trong hư không.
Đế Văn Thành liếc mắt một cái đã nhận ra hình ảnh này chính là tên Diệp Mặc ngày trước ở trên Tiên thuyền.
Ánh mắt của y lập tức trở nên sắc bén rồi đưa tay ra đập vỡ hình ảnh trước mặt, lạnh giọng nói:
– Khai Tễ huynh, vì sao nhiều người như vậy cũng không dám cướp đoạt chỗ của hắn?
Khai Tễ nhanh chóng đáp:
– Người này ra tay vô cùng lợi hại, hơn nữa còn có một con Tiên sủng có thể cắn nuốt Lĩnh vực càng lợi hại hơn.
Các người thấy tên Lô Tuyệt của Ma Hoan tông kia không? Một cánh tay của y chính là bị con Tiên sủng kia của Diệp Mặc cắn mất đấy.
Đế Văn Thành cười lạnh một tiếng.
Nếu như người khác không biết Diệp Mặc, nhưng y thì lại rất rõ ràng.
Tên Diệp Mặc này đúng là lợi hại, hơn nữa bản thân mình cũng không nhất định là đối thủ của hắn.
Bất quá Lệ Cáp đã từng nói, ở đây không phải là Hạ Thiên Vực, cũng không phải là ở trên Tiên thuyền. ‘Bí cảnh’ sắp mở ra rồi, cho nên Tiên Tôn thậm chí là cả Tiên Đế của môn phái họ cũng sắp đến.
Chỉ là một tên Diệp Mặc thì chả làm nên được trò trống gì.
Ỷ vào một con Tiên sủng sao? Cho dù con Tiên sủng đó có trâu đến đâu đi nữa, thì đã làm sao chứ?
– Ngoại trừ Diệp Mặc và con Tiên sủng của hắn ra, thì bọn chúng có còn người nào khác nữa không? Con Tiên sủng kia cắn mất một cánh tay của Lô Tuyệt, mà Tiên Đế của Ma Hoan tông còn chưa tới sao?
Đế Văn Thành lại hỏi một câu nữa.
Khai Tễ lập tức trả lời:
– Còn có một vị nữ tiên cực đẹp nữa.
Ma Hoan tông lúc ấy còn chưa có Tiên Đế tới, còn Hiên Phong Tiên Đế đại nhân là sau đó mới tới.
– Còn có một nữ tiên nữa sao?
Đế Văn Thành sửng sốt một chút, sau đó liền nhíu mày:
– Tu vi của cô ta thế nào?
Đối với việc cánh tay Lô Tuyệt bị cắn đứt, mà Tiên Đế của Ma Hoan tông còn chưa đến, thì đã nằm trong dự đoán của y rồi.
Nếu như lúc ấy có Tiên Đế của Ma Hoan tông tới, thì Diệp Mặc đã sớm mất mạng rồi.
Y nghĩ rằng sau khi Tiên Đế của Ma Hoan tông tới thì Diệp Mặc đã đi rồi.
Nhưng không nghĩ rằng ý của Khai Tễ là mặc dù sau đó Hiên Phong Tiên Đế mới tới, lại gặp được Diệp Mặc, mà còn là Hiên Phong Tiên Đế đứng ra thỏa hiệp, mới khiến cho Diệp Mặc buông tha cho Lô Tuyệt.
– Chỉ có tu vi Hư Tiên thôi, nghe nói cô ta là muội muội của hắn.
– Tu vi của Diệp Mặc hiện tại thế nào?
Câu trả lời của Khai Tễ thì Đế Văn Thành đã đoán trước được.
Bất quá y làm người vẫn luôn rất cẩn thận, cho nên vẫn hỏi thăm một chút về tu vi của Diệp Mặc.
– Thoạt nhìn thì là Tiên Vương trung kỳ, nhưng mọi người đều đoán rằng hắn ẩn nấp tu vi, không phải thực sự là Tiên Vương trung kỳ.
Khai Tễ biết rõ địa vị của Đế Văn Thành, cho nên mỗi lần đều đáp lại rất nhanh.
Đế Văn Thành cười lạnh:
– Ta đoán rằng tu vi của hắn cũng không quá mức đó đâu.
Xem ra ngược lại là dự đoán của ta cũng không sai là mấy.
Tên này thích chơi ngầm, lần này khoanh vùng sạp hàng ở đây, nhưng bản thân thì lại không có mặt, ngược lại lại khiến cho người khác phải kiêng kị.
Nếu như người hắn ở chỗ này, thì ta đoán chừng là khoanh vùng của hắn đã sớm không còn rồi.
Giỏi tính toán, đúng là giỏi tính toán.
– Lệ Cáp, động thủ đi.
Sau khi hiểu ra, thì Đế Văn Thành liền nói với Lệ Cáp.
Y ở Thượng Thiên Vực này tuy chưa tính là đệ nhất nhân, nhưng coi như cũng là người nổi bật nhất trong cùng thế hệ.
Còn Diệp Mặc thì lại khiến cho y có cảm giác uy hiếp thật lớn.
Nếu như có thể diệt trừ Diệp Mặc, thì nửa phần do dự y cũng sẽ không có.
Lệ Cáp đã sớm chờ đợi Đế Văn Thành nói những lời này rồi, cho nên Đế Văn Thành vừa dứt lời, thì y đã lập tức lấy pháp bảo ra đập xuống.
Mấy người còn lại thấy Lệ Cáp động thủ, thì cũng nhao nhao làm theo.
Nhưng vẫn có ba tên Tiên Vương không động thủ, vì tuy là bọn họ lập thành nhóm với Đế Văn Thành cũng rất tốt, nhưng bọn họ vẫn cảm giác được chuyện này có chút cổ quái.
Trận pháp mà Diệp Mặc bố trí vốn chỉ là một cái hình thức biểu tượng, cho nên vài tên Tiên Vương cũng không cần phải mất công sức, thì trận pháp phòng ngự của Diệp Mặc lập tức đã bị phá.
– Không đúng, dừng tay.
Sau khi Đế Văn Thành thấy bọn người Lệ Cáp đập phá được một hồi, Biện pháp này của Diệp Mặc tuy rằng có thể hù họa người khác được một thời gian, nhưng lại không thể hù dọa người khác mãi được.
Huống chi, chẳng lẽ Diệp Mặc không biết một khi hắn tự mình tới đây, thì không có thực lực sẽ chỉ là một con hổ giấy thôi sao? Cho nên bọn người Lệ Cáp vừa đập phá được một chút, thì y liền gọi họ dừng lại.
Cánh tay của Lô Tuyệt bị Tiên sủng của Diệp Mặc cắn đứt, còn Tiên Đế của Ma Hoan tông tuy rằng lúc đó còn chưa đến, nhưng mà vẫn còn có Tiên Tôn mà.
Hiện tại Diệp Mặc đi rồi, thì đám người Lô Tuyệt kia còn có thể bỏ mặc khoanh vùng này của Diệp Mặc mà không động tới sao? Với tính tình của đám người Ma Hoan tông, sao có thể chịu được một kẻ như Diệp Mặc? Đoán chừng là đã sớm đem chỗ này lật tung lên, sau đó chờ ở đây để đem Diệp Mặc nghiền thành tro rồi.
Sự xảo trá của Diệp Mặc y đã sớm được chứng kiến.
Nếu như chỉ dùng loại khoanh vùng đơn giản này, thì nhất định không phải là Diệp Mặc nữa rồi.
Cộng thêm chuyện Lô Tuyệt của Ma Hoan tông, thì trong chuyện này khẳng định là có điều mình chưa nghĩ tới.
Bất quá cho dù là có điều gì đó còn chưa nghĩ tới, thì Đế Văn Thành cũng không cảm thấy lo lắng nhiều.
Cửu Kiền Đế tông của y có bốn tên Tiên Đế, là đệ nhất Đế tông của Diệu Thành Thiên.
Dù là sau lưng của Diệp Mặc có một tên Tiên Đế thì y cũng không cần phải lo lắng.
Thực lực của Cửu Kiền Đế tông cũng không phải là tông môn như Ma Hoan tông có thể so sánh được.
Chỉ là sự tình còn chưa được biết rõ ràng, thì y cảm thấy vẫn cần phải cẩn thận.
Tên sư huynh Khai Tễ của Tân Nguyên Thanh thuộc Tinh Vẫn Đế cốc ngơ ngác nhìn trận pháp bị bọn Lệ Cáp đánh thành mảnh vỡ.
Sau khi sửng sốt nửa ngày thì mới lẩm bẩm nói:
– Các người vậy mà lại phá vỡ khoanh vùng địa bàn của hắn, lần này xong rồi…
Đế Văn Thành thấy tên Khai Tễ kia nhát gan như vậy, thì lập tức cũng có chút khinh thường lạnh lùng nói:
– Cho dù đối phương là Tiên Đế, thì tôi đánh vỡ một cái trận pháp của hắn có làm sao? Tinh Vẫn Đế cốc của ngươi tốt xấu gì cũng là một Đế tông, mà một Tiên Vương của Đế tông lại có lá gan nhỏ như vậy sao?
Nói xong thì y liền lắc đầu quay đi, đối với tên Tiên Vương của Tinh Vẫn Đế cốc kia y đã rất khinh thường rồi.
Tân Nguyên Thanh theo Đế Văn Thành đến đây cũng cám giác được Khai Tễ có chút làm mất mặt của Tinh Vẫn Đế cốc.
Chỉ là phá đi một trận pháp của một tên tông chủ Tiên tông thuộc Hạ Thiên Vực thôi mà, nhưng một Tiên Vương của Tinh Vẫn Đế cốc như y không ngờ lại sợ hãi như thế.
– Phải, phải…
Khai Tễ liền nhanh chóng ôm quyền kính cẩn nói với Đế Văn Thành.
Sau khi nói xong thì liền kéo Tân Nguyên Thanh ra rồi nói:
– Nguyên Thanh sư đệ, sư thúc gọi cậu qua, hình như là có chuyện muốn nói với cậu.
Tân Nguyên Thanh nghe thế thì chỉ có thể ôm quyền rồi nói với Đế Văn Thành:
– Đế sư huynh, tôi đi tới sư môn chào hỏi trước, sau đó sẽ quay lại.
Đế Văn Thành gật đầu:
– Cậu cứ đi đi, bên này không có việc gì.
Đoàn người Đế Văn Thành vừa tới, thì đã đem trận pháp của Diệp Mặc phá vỡ.
Lúc này thì càng không có người nào nguyện ý tới nhắc nhở câu nào.
Những đệ tử hạch tâm giữa các Đế tông cũng luôn phải cạnh tranh lẫn nhau, cho nên mười tên Tiên Vương tại đây đều là tinh anh của các tông môn, người khác chỉ ước gì bọn họ đắc tội với Diệp Mặc tới cùng mà thôi, sau đó Diệp Mặc sẽ tới giết sạch cả bọn.
Đế Văn Thành tuy không sợ Diệp Mặc, nhưng sau khi y đánh vỡ trận pháp của Diệp Mặc, thì lại không có bất cứ người nào tới nói thêm một câu.
Lúc này y cảm giác được cực kỳ khó hiểu.
Không sợ là một chuyện, nhưng đem sự tình tìm hiểu rõ ràng một chút lại là một chuyện khác.
Y nhất định phải tìm hiểu rõ mọi chuyện rồi tính sau.
Nhưng vào lúc này, thì một đạo thân ảnh liền đi tới từ đằng xa, hiển nhiên là đang tiến về phía ‘Bí cảnh’.
Đế Văn Thành đã sớm nhìn rõ ràng người đến là ai rồi, liền nhanh chóng đứng ở một bên khom người nói:
– Đế Văn Thành của Cửu Kiền Đế tông bái kiến Nông Viêm Tiên Đế đại nhân.
Nông Viêm Tiên Đế đã từng đi tới Cửu Kiền Đế tông, hơn nữa Đế Văn Thành cũng không phải là lần đầu tiên nhìn thấy lão, cho nên y đã sớm nhận ra rồi.
Người vừa tới đúng là Nông Viêm Tiên Đế.
Nông Viêm Tiên Đế nhìn lướt qua khoanh vùng của Diệp Mặc, còn có cả trận pháp đã bị đánh thành phấn vụn kia nữa, sau đó khẽ cười rồi nói:
– Hóa ra là Văn Thành hiền chất.
Được, được, hậu sinh khả úy, quả là hậu sinh khả úy… Ta phải nhanh chóng đến xem cửa lớn của ‘Bí cảnh’ vì sao đến giờ còn chưa hiện ra đây…
Chỉ nói hai câu khó hiểu, sau đó Nông Viêm Tiên Đế lập tức rời đi.
Đế Văn Thành lần này đã thật sự phải nhíu mày.
Y cảm giác được chuyện này dường như cực kỳ quái dị.
Y chỉ thoáng suy nghĩ một chút liền nói với một tên Tiên Vương cực kỳ anh tuấn:
– Nguyên Khôi, ngươi đi tới tông môn khác hỏi ý kiến một chút, ta cảm giác được vấn đề này không phải là đơn giản như vậy.
Tên Tiên Vương gọi là Nguyên Khôi lập tức gật đầu, nhanh chóng đi tới nơi có nhiều người để tìm hiểu.
Cho dù là Lệ Cáp vốn hận thấu xương Diệp Mặc cũng cảm thấy không đúng.
Lại là một pháp bảo phi hành ngũ sắc đang bay tới, lúc này thì Thiền Di lập tức nói:
– Văn Thành sư huynh, người của tông môn tôi đã tới, tôi muốn đi qua bên đó.
Thiền Di vừa mới rời đi, thì tên Nguyên Khôi kia liền trở lại.
Đế Văn Thành thấy sắc mặt của Nguyên Khôi cực kỳ khó coi, thì lập tức không đợi Nguyên Khôi mở miệng đã hỏi:
– Đến cùng là xảy ra chuyện gì.
Có phải là cái tên Diệp Mặc của Mặc Nguyệt Tiên tông kia đã tìm được chỗ dựa là Đế tông cực lớn nào không?
Tuy hỏi những lời này, nhưng sát cơ trong nội tâm của Đế Văn Thành đối với Diệp Mặc vẫn không biến mất nửa phần.
Cho dù Diệp Mặc đã tìm được chỗ dựa là Đế tông, thì đã làm sao nào? Y cũng không tin còn có Đế tông nào có thực lực cường đại hơn Cửu Kiền Đế tông của y.
Huống chi người ở nơi này không chỉ là của một mình Cửu Kiền Đế tông.
Ngoại trừ tên nhát gan kia của Tinh Vẫn Đế cốc, còn có Nam La Đế tông, Thương Vũ Đế tông, Nguyệt Thành Đế tông, Kỳ Lân thương hội.
Nhiều Đế tông như vậy, còn có cả một cái thương hội cao cấp, sao có thể e ngại một tên Diệp Mặc, một tên Tiên Vương trung kỳ nho nhỏ tới từ tông môn Tiên Vương của Hạ Thiên Vực chứ?
Nguyên Khôi trầm giọng:
– Đế huynh, sự tình có vẻ không đơn giản như vậy.
Địa vị của tên Diệp Mặc này có chút lớn.
Tôi nghe nói là vài ngày trước, hắn cùng Tiên sủng của mình đã đại náo hội đấu giá của Tiên Khuyết Thương Hội, đồng thời liên tiếp giết chết Khích Vũ Tiên Đế cùng với Đại Mân Tiên Đế.
Những việc này còn chưa tính, chỉ mới đây thôi, hắn còn cùng Vị Phong Đại Đế giao thủ qua.
Tuy là hắn đã rơi vào thế hạ phong, nhưng Vị Phong Đại Đế cũng không tiếp tục đánh nữa…
– Cái gì…!
Đế Văn Thành lập tức kinh hãi.
Diệp Mặc cho dù là Tiên Giới đệ nhất nhân về tu luyện, thì cũng không thể trải qua hơn một trăm năm đã có thể chống đỡ được Đại Đế chứ? Đây quả thực là quá bất hợp lý rồi.
Chẳng lẽ hắn đã bị ‘Đoạt xá’? Cho dù là ‘Đoạt xá’, thì điều này cũng không thực tế.
Người nào ‘Đoạt xá’ mà lại có thể chống đỡ được Vị Phong Đại Đế?
Sắc mặt của Đế Văn Thành trở nên ngưng trọng.
Khó trách Thiền Di và Nguyên Thanh đi cùng y, sau khi trở về tông môn thì liền không quay lại nữa.
Xem ra tông môn của họ cũng biết, họ đã chọc phải người không nên chọc vào.
Diệp Mặc đương nhiên không biết trận pháp khoanh vùng của hắn lúc này đã bị người khác phá vỡ.
Lúc này hắn đang mang theo Vô Ảnh cùng với Bắc Vi đi theo sau Hoán Vân Tiên Đế trong Cửu Phạm Tiên Trì, tiến về phía ‘Địa u hỏa trì’.
Hắn đã lưu lại ở Cửu Phạm Tiên Trì này hai ngày rồi, hôm nay đúng là ngày mà Hoán Vân Tiên Đế nói rằng ‘Địa U Hỏa Trì’ sẽ mở ra.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1913: Y Y Rời Đi
Y Y Rời Đi
Đ
ịa U Hỏa Trì dưới lòng đất Cửu Phạm Tiên Trì, bọn người Diệp Mặc theo sau tiên đế Hoán Vân đi khoảng chừng thời gian một nén nhang vẫn chưa tới.
Hơn nữa dưới mặt đất nhiệt độ càng ngày càng cao, Đường Bắc Vi hoàn toàn phải dựa vào sự bảo vệ của Diệp Mặc, mới có thể tiếp tục đi xuống dưới.
Lại nửa nén nhang nữa trôi qua, tiên đế Hoán Vân ngừng lại, lúc này mấy người họ xuất hiện ở bên trên một cái đồ hình Bát Quái cực lớn.
Phía trước có một Hỏa Môn, nói là Hỏa Môn, là vì cửa này toàn là do vô số hoa văn hình gợn sóng lửa tạo thành.
Phía dưới năm chữ to này, còn có một vết lõm hình ngọc bài.
Hoán Vân tiên đế lấy ra một tấm ngọc bài màu đỏ nhạt trực tiếp ném ra, tấm ngọc bài kia lọt vừa khít vào chính giữa cái vết lõm kia.
Trận môn do loại ngọc bài này phát động ra Diệp Mặc đã thấy qua rất nhiều, hắn biết có một vài tông sư Tiên trận ưa thích dùng phương pháp này, phương pháp này dễ khống chế, hơn nữa lại vững chắc.
Sau khi ngọc bài của Hoán Vân tiên đế lọt vào vết lõm, gợn sóng bên trên Hỏa Môn hình gợn sóng kia giống như sóng cuốn đi, mà sau khi cuốn đi lại không có nối tiếp.
Sau khi một dòng hoa văn lửa cuối cùng cuốn đi, một cửa chính rộng một trượng, cao hai trượng xuất hiện trước mắt mọi người.
Thần thức của Diệp Mặc quét vào, chỉ có thể nhìn thấy một mảng lửa đỏ rực, thậm chí thức hải cũng đau đớn.
Đường Bắc Vi nghe theo Diệp Mặc, thần thức căn bản là không dám quét ra.
– Diệp tông chủ, nơi này chính là Địa U Hỏa Trì của Cửu Phạm Tiên Trì ta, Diệp tông chủ mời theo ta cùng đi vào đi.
Y Y thánh nữ tuy bị giam giữ ở chỗ này, nhưng cô ấy có một Ngọc Hư Thần Diễm Tráo, nên không việc gì.
Hoán Vân tiên đế sau khi mở cửa chính Địa U Hỏa Trì ra, khách khí nói với Diệp Mặc.
Diệp Mặc gật gật đầu, cũng không khách khí đi vào trước.
Tấn Huy tiên đế là khách, cũng được Hoán Vân tiên đế mời tới, trừ những người này ra còn có Tường Cơ Tiên Tôn người đã dẫn Diệp Mặc vào Cửu Phạm Tiên Trì.
Mấy người họ sau khi đi vào Địa U Hỏa Trì, cái nóng cực kỳ kia cũng hoàn toàn cuốn tới, người tu vi thấp một chút chỉ cần vừa tiến đến là sẽ bị loại lửa nóng này hoàn toàn hóa thành tro tàn.
Nhưng Diệp Mặc lại nhíu mày một cái, hắn cảm giác Địa U Hỏa Trì này nhiệt độ quá thấp, hoàn toàn không giống như trong tưởng tượng của hắn.
Theo lý mà nói Địa U Hỏa Trì là một trong cửu trì của Cửu Phạn Tiên Trì.
Nhiệt độ không nên thấp như vậy.
Sau khi tiến vào Địa U Hỏa Trì này, Diệp Mặc mới thấy rõ, trong này thật đúng là một cái hồ.
Diện tích hồ vài chục trượng, cái hồ này toàn bộ đều do Hỏa Tủy tạo thành, Hỏa Tủy trong hồ còn lóng lánh tia lửa, chính giữa cái hồ này có một viên đàn màu đỏ diện tích chỉ có một mét vuông.
Nhưng lúc này trong đây ngoại trừ một cái hồ Hỏa Tủy nhiệt độ cực kỳ đáng sợ ra thì cũng chỉ có cái viên đàn màu đỏ kia thôi.
Trong này diện tích vốn không lớn, vừa tiến đến là có thể nhìn thấy toàn bộ không sót thứ gì, toàn là màu đỏ và cũng chỉ có màu đỏ, căn bản là không có bóng dáng của Y Y thánh nữ.
Diệp Mặc nghi ngờ nhìn về phía Hoán Vân tiên đế, lại trông thấy Hoán Vân tiên đế cũng là vẻ mặt chấn kinh nhìn chằm chằm cái viên đàn giữa hồ, sau nửa ngày mới lẩm bẩm nói, – Đạm Đài Y đâu?
Diệp Mặc chân mày nhảy lên.
Lập tức lạnh lùng nói:
– Hoán Vân tiên đế, lời này của ngươi là có ý gì?
Hoán Vân tiên đế tuy tức giận thái độ của Diệp Mặc, nhưng cũng không lo được nhiều như vậy, chỉ có thể không giải thích được nói:
– Y Y lúc trước vẫn luôn ở trên cái viên đàn giữa Hỏa Trì kia mà, sao không thấy nữa?
Bầu không khí lập tức trở nên cổ quái, Hoán Vân tiên đế nói Địa U Hỏa Trì chưa đến lúc thì căn bản là không cách nào mở ra, mà Y Y thánh nữ đột nhiên biến mất trong Địa U Hỏa Trì không thấy bóng dáng.
Quả thực quá mức kì quái.
Chẳng ai tin Y Y có Độn Không Phù, đột nhiên lủi đi nha.
Nếu như có Độn Không Phù Lục là có thể rời khỏi Địa U Hỏa Trì, thì cũng không thể trở thành một trong cửu trì của Cửu Phạn Tiên Trì.
Trông thấy sắc mặt Diệp Mặc âm trầm khó coi, ngược lại Hoán Vân tiên đế lại bình tĩnh nói với Diệp Mặc:
– Y Y thánh nữ là thánh nữ của Cửu Phạm Tiên Trì ta, cho dù là ta giết cô ấy, ta cũng không cần phải lừa gạt ngươi.
Trên thực tế, đúng là ta giam giữ cô ấy ở đây, ngay cả Ngọc Hư Thần Diễm Tráo của cô ấy ta cũng không có lấy đi.
Địa U Hỏa Trì này ngoại trừ từ bên ngoài tiến vào ra, từ bên trong tuyệt đối không ra được.
Còn Y Y thánh nữ vì sao đột nhiên biến mất, bất kể ngươi tin hay không, ta xác thực là không biết.
Dừng một chút, Hoán Vân tiên đế nói tiếp, – Lần này ta tiến đến, lại cảm thấy nhiệt độ của Địa U Hỏa Trì giảm xuống rất nhiều.
Diệp Mặc không cảm thấy có dấu hiệu Hoán Vân tiên đế nói dối, trong lòng càng thêm nghi hoặc.
Ở đây đúng là không có cách nào đào tẩu ah.
Chẳng lẽ Y Y thánh nữ rơi vào trong Hỏa Tủy Trì, cuối cùng bị hóa thành tro bụi rồi hả?
Tường Cơ Tiên Tôn thấy Diệp Mặc dáng vẻ bất thiện, nhanh chóng bổ sung nói:
– Hoán Vân sư thúc nói rất đúng, ta đã tới Địa U Hỏa Trì mấy lần, nhiệt độ đúng là cao hơn thế này, lần này nhiệt độ đúng là rất thấp.
Tấn Huy tiên đế là khách, hơn nữa chỉ đến để làm chứng, lại không hề lên tiếng.
Diệp Mặc suy tư một lát hỏi:
– Các ngươi mỗi tháng lúc Địa U Hỏa Trì mở ra đều có người đi vào sao?
Hoán Vân tiên đế lắc đầu nói:
– Không, trên thực tế muốn đi vào Địa U Hỏa Trì phải dùng ngọc bài của ta, cho dù là đã đến mỗi tháng lúc Địa U Hỏa Trì mở ra, cũng nhất định phải có ngọc bài của ta.
Lần gần đây nhất ta vào đây đã là mười hai năm trước rồi…
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng cắt đứt lời nói của Hoán Vân tiên đế, – Ý của ngươi là đã mười hai năm ngươi không có tiến vào nơi này? Cho dù là Y Y biến mất vào mười một năm trước, ngươi cũng không biết?
Hoán Vân tiên đế tuy trong lòng phẫn nộ thái độ nói chuyện của Diệp Mặc, lại cũng chỉ có thể gật đầu nói, – Phải, ta đúng là vào từ mười hai năm trước.
Diệp Mặc đè xuống sự phẫn nộ trong lòng mình, nhìn Hoán Vân tiên đế nói:
– Mở cấm chế của Hỏa Trì này ra, ta muốn đến cái bình đài kia nhìn xem.
Diệp Mặc rất là phẫn nộ, kỳ thật Hoán Vân tiên đế còn phẫn nộ hơn Diệp Mặc.
Đây là Cửu Phạm Tiên Trì, không phải là vườn sau của Diệp tông chủ ngươi.
Nhưng từ lâu cô đã nghe nói Diệp Mặc hung hăng càn quấy và ương ngạnh, nghe nói đến chuyện Diệp Mặc liên tiếp giết hai tiên đế, thậm chí mặt mũi của Vị Phong tiên đế hắn cũng không nể.
Cho nên cô cũng chỉ có thể cố nén phẫn nộ, lại lấy ra một tấm ngọc bài ném ra.
Sau một khắc, hình như mọi người cảm thấy cấm chế phía trên Hỏa Trì kia biến mất, trở nên nhẹ nhõm hơn.
– Vô Ảnh, trông nom Bắc Vi cẩn thận, ta đi qua nhìn một chút.
Diệp Mặc sau khi giao Bắc Vi cho Vô Ảnh trông nom, lập tức phi thân lên, đã rơi vào phía trên cái viên đàn ở chính giữa Hỏa Tủy Trì.
Lúc này Diệp Mặc đến bên trên cái viên đàn kia xem xét, không ai nói bất kỳ lời nào, đều hy vọng Diệp Mặc có thể tra ra chút gì đó, sau đó mọi người giải trừ đi hiểu lầm.
Diệp Mặc vừa mới rơi vào phía trên cái viên đàn này liền cảm thấy một chút Đạo Vận quen thuộc, một chút Đạo Vận này mơ hồ khi có khi không, Diệp Mặc thậm chí sinh ra một loại cảm giác như vậy, nếu như không phải là hắn, người khác đúng là không cách nào bắt được chút Đạo Vận này.
Sau một khắc Diệp Mặc nhắm mắt lại, cảm giác của hắn dần dần dung hợp vào trong chút ít Đạo Vận này.
Từng bậc từng bậc thang chậm rãi rõ ràng xuất hiện ở trước mặt Diệp Mặc.
Diệp Mặc trong lòng chấn động, bậc thang hư không, đây chẳng phải là cái mình thôi diễn ra ở Phong Vị Tháp sao? Ở bên trong Phong Vị Tháp mình nhờ vào quy tắc thế giới của Phong Vị Tháp, suy tính ra bậc thang thông với một giới diện khác.
Mà ở đây Y Y vậy mà cũng có thể lĩnh ngộ được quy tắc bậc thang hư không đi thông với giới diện khác, sau đó cô thông qua bậc thang hư không này biến mất không thấy bóng dáng?
Điều này sao có thể? Lúc trước khi mình thôi diễn bậc thang hư không ở Phong Vị Tháp, tuy Y Y và Đinh Giới ngồi ngay bên cạnh cảm ngộ hắn thôi diễn, nhưng thứ này nào phải chuyện đơn giản như vậy? Y Y làm sao có thể suy tính ra bậc thang hư không phá vỡ giới diện? Cho dù là mình có ‘Tam sinh quyết, nếu như không ở Phong Vị Tháp cũng không chắc chắn có thể tìm được bậc thang hư không phá vỡ giới diện.
Nói cách khác mình cũng không chắc có thể thông qua bậc thang hư không rời khỏi nơi này, Y Y sao có thể làm được? Điều này cần phải có Thế giới pháp tắc phối hợp mới được mà.
Loại năng lực lĩnh ngộ và trí thông minh này cũng quá mức kinh người đi? Nhưng trong ấn tượng của hắn Y Y thánh nữ tuy năng lực lĩnh ngộ vô cùng kinh người, nhưng cũng không đạt đến mức nghịch thiên như vậy.
Diệp Mặc không tiếp tục suy nghĩ vì sao Y Y có thể làm được như vậy nữa, hắn lại bắt đầu cảm thụ bậc thang hư không mà Y Y thôi diễn ra.
Một lát sau, hắn bỗng nhiên đưa tay trong hư không lấy xuống một cái ngọc giản.
Cái ngọc giản này sau khi bị Diệp Mặc lấy xuống, bậc thang hư không kia cũng biến mất không còn dấu vết.
Diệp Mặc nhíu mày một cái, hắn vốn định dọc theo cái bậc thang hư không này đi xem một chút, không nghĩ tới nó lại biến mất.
Sau một khắc Diệp Mặc đã quét thần thức vào trong chiếc ngọc giản.
“Có thể tìm được ngọc giản của muội, huynh không phải là Diệp đại ca, thì chính là Đinh Giới sư huynh.
Nhưng muội nghĩ Đinh Giới sư huynh trong thời gian ngắn, hẳn là vẫn chưa thể lĩnh ngộ ra pháp tắc phá vỡ kia của Diệp đại ca, thông qua bậc thang hư không của giới diện, cho nên huynh hẳn là Diệp đại ca rồi.
Diệp đại ca huynh yên tâm, muội không sao, cám ơn huynh tới cứu muội.
Muội bị giam giữ ở Địa U Hỏa Trì hơn mười năm mới biết được, Địa U Hỏa Trì căn bản không phải là nơi giam cầm của Cửu Phạm Tiên Trì muội, mà là một trong chín đại thánh địa tu luyện của Cửu Phạm Tiên Trì muội, hơn nữa còn là thánh địa xếp hàng thứ nhất, so với Thiên Cơ Tiên Tủy Trì môn chủ tu luyện còn cao hơn.
Đáng tiếc là, về sau nơi này không còn là thánh địa đứng đầu nữa, muội cảm thấy mình có chút áy náy với Cửu Phạm Tiên Trì.
Muội lấy được Cửu Phạm Hỏa Liên Hoa của Địa U Hỏa Trì, hơn nữa còn lấy đệ nhất điển tịch của Cửu Phạm Tiên Trì đã thất lạc từ xưa, Cửu Phạm Cửu Liên Kinh.
Cửu Phạm Hỏa Liên Hoa hoàn toàn luyện hóa tạp chất trong thân thể muội, thậm chí cũng hoàn toàn tinh lọc tiên linh căn cùng tuệ căn của muội.
Khiến cho muội cảm ngộ được cảnh giới Thiên Đạo vô thượng, để muội lĩnh ngộ được một tia thiên cơ chân chính.
Muội hiểu rõ lúc trước Diệp đại ca thông qua thế giới pháp tắc thôi diễn ra bậc thang hư không như thế nào, muội thậm chí có thể cảm nhận được rõ ràng thần niệm và bất kỳ dấu hiệu tư tưởng nào của Diệp đại ca lúc trước.
Muội căn cứ vào lĩnh ngộ theo cách của Diệp đại ca, cùng ‘Cửu Phạm Cửu Liên Kinh’, trải qua thời gian trăm năm thôi diễn ra bậc thang hư không mới.
Muội biết bậc thang hư không này thông với nơi rất có thể không còn thuộc Tiên Giới nữa, nhưng muội lại có một loại xúc động, muốn bước vào xem thử một nơi khác.
Diệp đại ca, muội đi đây, bất kể tương lai như thế nào, trong lòng Y Y, Diệp đại ca vĩnh viễn là duy nhất.
Nếu như huynh là Đinh Giới sư huynh, xin hãy nhắn lại cho Diệp đại ca, Y Y đi đây, huynh và Diệp đại ca bảo trọng.
Có lẽ tương lai chúng ta sẽ gặp mặt ở một vùng đất mới, hoặc là tương lai chúng ta sẽ xa cách ngàn trùng.
Y Y.”
Diệp Mặc thu hồi ngọc giản, im lặng không nói một lúc lâu, trong lòng hắn vậy mà lại nhàn nhạt dâng lên một chút mất mát.
Hắn có một loại dự cảm, lúc gặp lại Y Y, có lẽ Y Y không còn là Y Y lúc trước.
Nhưng hắn, vĩnh viễn vẫn là Diệp Mặc của lúc trước.
Đinh phong tử, có lẽ vẫn là Đinh phong tử đó.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1914: Bí Cảnh Bị Khóa
Bí Cảnh Bị Khóa
D
iệp Mặc mang theo Bắc Vi và Vô Ảnh rời đi Cửu Phạm Tiên Trì, cũng không nói ra bất kỳ lý do nào.
Cho dù là Hoán Vân tiên đế của Cửu Phạm Tiên Trì cũng không hiểu, vì sao Diệp Mặc không tìm cô gây phiền toái.
Đối với lời mời của Tấn Huy Tiên Đế, Diệp Mặc trực tiếp cự tuyệt, hắn và Đinh Giới tương đối hiểu nhau.
Về phần những người còn lại của Xích Hà đế tông, hắn cũng không muốn đi giao thiệp.
Lối vào Bí Cảnh Trát Khuê ở trong tiên thành Trát Khuê, việc này rất ít Bí Cảnh khác có.
Bởi vì Bí Cảnh ở trong tiên thành.
Trát Khuê tiên thành vì để không cho bất luận kẻ nào cũng có thể tùy thời lui lui tới tới lối, dứt khoát bố trí trận pháp che giấu và phòng ngự đỉnh cấp bên ngoài lối vào này, che dấu đi cùng phòng ngự vùng phạm vi lớn này.
Cho nên Bí Cảnh Trát Khuê mở ra cũng không có nghĩa là lối vào Bí Cảnh đã mở ra, mà là chỉ trận pháp phòng ngự mở ra sớm trước mấy ngày.
Chỉ có trận pháp phòng ngự che chắn cho Bí Cảnh mở ra, mới có thể đi vào lối vào Bí Cảnh trước giành chỗ, nếu không thì sớm đã có người đi chiếm chỗ có lợi trước mấy tháng rồi.
– Lão đại, em còn tưởng rằng anh muốn giết Hoán Vân tiên đế kia, sau đó hủy diệt Địa U Hỏa Trì chứ.
Vô Ảnh đứng trên Thời Không Toa, lè lưỡi liếm môi một cái.
Diệp Mặc sao không biết tâm tư tên này, lại một cái tát đánh ra, – Ngu ngốc, về sau không cho phép ăn thịt người.
Vô Ảnh mau chóng ngậm miệng, nó sợ mình mới mở miệng, lão đại lại bồi thêm một câu, “về sau cũng không cho phép ăn Tiên Yêu thú” nữa là xong đời.
– Anh, Y Y tỷ đã đi rồi ư?
Đường Bắc Vi lại mơ hồ đoán được một chút, lập tức lên tiếng hỏi.
Diệp Mặc ừ một tiếng nói:
– Cô ấy đã có được một chút cơ duyên, thành tựu tương lai hẳn là vô cùng lớn.
– Anh, anh thích Y Y thánh nữ sao? Cô ấy có xinh đẹp hơn Tố Tố tỷ không?
Đường Bắc Vi trông thấy thần thái Diệp Mặc có chút sa sút, theo bản năng hỏi.
Diệp Mặc lắc đầu nói:
– Anh chỉ coi cô ấy là bạn, không có chuyện thích gì đâu.
Vì anh có chút lo lắng tương lai có một ngày, bọn anh hoặc là sẽ đứng ở hai phía đối lập.
Dự cảm của anh bình thường rất mãnh liệt, sau khi anh xem xong ngọc giản của Y Y để lại, anh liền có loại dự cảm mãnh liệt này.
Hơn nữa…
Câu nói kế tiếp Diệp Mặc không nói ra, Bắc Vi cũng không có hỏi.
Đó là bởi vì trong lòng Diệp Mặc lại có chút vướng mắc đối với cái ‘Cửu Phạm Cửu Liên Kinh’ kia, tựa hồ hắn rất không thích môn công pháp này.
– Chẳng qua chỉ là một cô nàng mà thôi, nếu như cô ấy dám tạo phản, em sẽ “răng rắc”…
Vô Ảnh còn chưa nói hết, theo bản năng lại liếc nhìn Diệp Mặc, hình như nhớ tới lời Diệp Mặc mới vừa nói, lập tức im ngay.
Nhưng Diệp Mặc lần này ngược lại không có quát tháo nó, mà là đột nhiên đứng lên.
Vô Ảnh cũng lập tức liền phát hiện ra, lập tức hét lớn:
– Tên ngu ngốc nào phá vỡ khoanh vùng của chúng ta, em muốn một ngụm nuốt nó.
Ngay cả Đường Bắc Vi cũng có chút im lặng nhìn Vô Ảnh, tên này ngoại trừ câu này ra, chẳng có câu gì khác.
Thời Không Toa của Diệp Mặc đứng chính giữa khoanh vùng của hắn, lời nói của Vô Ảnh mọi người đều nghe thấy, nhất thời tất cả mọi người bỗng tinh thần chấn động.
Người ở đây đều biết rõ, nói không chừng có trò hay để xem.
Đế Văn Thành dẫn đầu bọn người Lệ Cáp hủy diệt khoanh vùng của Diệp Mặc, bây giờ Diệp Mặc trở về, còn lâu mới bỏ qua cho Đế Văn Thành.
Ngay cả Vị Phong tiên đế Diệp Mặc cũng không coi ra gì, há có thể để ý một Cửu Kiền Đế Tông? Thủ hạ dưới trướng Vị Phong tiên đế của Thanh Vi Thiên cũng không phải chỉ có ba bốn tiên đế.
Diệp Mặc đã thu hồi Thời Không Toa, nhìn trận pháp đã bị vỡ nát, lại phát hiện tiên khí động phủ kia của hắn vẫn còn.
Tuy trận pháp phòng ngự bị đánh vỡ, tấm bảng cũng bị đánh vỡ, nhưng vùng đất cũng không hề bị người ta chiếm mất.
– Anh…
Đường Bắc Vi có chút lo lắng nhìn Diệp Mặc, cô tu vi quá thấp, không thể giúp được gì.
– Không có việc gì.
Diệp Mặc khoát khoát tay, hắn đã hiểu rõ đây là chuyện gì rồi, hẳn là có người đã đánh vỡ trận pháp phòng ngự của hắn trước, sau đó nghe thấy người khác nói tới chuyện của mình, sau đó sợ hãi, lúc này mới rút đi.
Diệp Mặc cũng không sửa sang lại chỗ này, cũng không dựng lại tấm bảng lên lại, chỉ nói với Vô Ảnh,
– Ngươi canh ở bên ngoài, có người đi tới, thông báo một cái.
Bắc Vi, chúng ta đi vào trước.
Nếu đã hiểu rõ là chuyện gì xảy ra, Diệp Mặc sẽ không còn lo lắng nữa.
Nếu quả thật muốn khiêu khích hắn, thì sẽ không giữ lại nơi này cho hắn trở về, pháp bảo động phủ của hắn cũng sớm đã bị lấy đi.
Khiến cho hắn kỳ quái không phải là trận pháp phòng ngự của mình bị người ta đánh vỡ, mà là Bí Cảnh Trát Khuê sao vẫn chưa mở ra.
Theo lý mà nói Bí Cảnh hẳn là đã sớm mở ra rồi chứ, sao bây giờ những người này đều vẫn ở đây, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì hay sao? Cho dù là xảy ra chuyện gì, việc đầu tiên hắn phải xử lý cũng là chuyện trận pháp khoanh vùng của mình bị phá hủy.
Trong động phủ tiên khí, Đường Bắc Vi ngồi ở bên Diệp Mặc cũng không hiểu ý của Diệp Mặc lắm.
Nhưng cô và Diệp Mặc cũng không phải đợi lâu, liền nghe thấy Vô Ảnh ở bên ngoài gọi, – Nam La đế tông Trạm Khôn tiên đế, Lộc Khoan tiên đế tới thăm hỏi, đưa tới một tấm bảng hiệu.
Diệp Mặc sớm đã nhìn thấy bên ngoài có ba người tới, trong đó có hai người hắn nhận ra, Lộc Khoan tiên đế và Thiền Di.
Nói chính xác thì Lộc Khoan tiên đế đối với hắn vẫn coi như là có ơn.
Ban đầu ở trên tiên thuyền, nếu như không có Lộc Khoan tiên đế, hắn đã bị tiên vương của Ma Hoan Tông ăn chắc rồi, cũng bởi vì Lộc Khoan tiên đế, hắn mới giết được tiên vương Quý Bá của Ma Hoan Tông.
Diệp Mặc lại biết Lộc Khoan tiên đế không phải là người của Nam La đế tông, không biết y tới làm gì?
Hai tiên đế lúc này đã tiến đến, Lộc Khoan tiên đế trông thấy Diệp Mặc lập tức chắp tay cười ha ha nói:
– Ha ha, Diệp tông chủ quả nhiên không lên tiếng thì thôi hễ lên tiếng là kinh người a, lúc trước khi ta vừa mới nhìn thấy Diệp tông chủ, Diệp tông chủ còn chưa lấy được tiên vị, hôm nay đã là một Vị Tiên có tiên vị rồi, chúc mừng chúc mừng.
Y không biết tu vi cụ thể của Diệp Mặc, dứt khoát nói mơ hồ một chút.
Đối với Lộc Khoan tiên đế Diệp Mặc không hề lãnh đạm chút nào, nhanh chóng đứng lên nói:
– Lộc Khoan tiền bối mời ngồi.
– Không dám, không dám, nếu Diệp tông chủ coi trọng Lộc Khoan, thì gọi một câu Lộc Khoan huynh là được rồi, kêu tiền bối thật sự là không dám.
Lộc Khoan tiên đế nhanh chóng khoát tay nói, y sớm đã nghe qua sự tích của Diệp Mặc rồi, đồng thời cảnh tượng Diệp Mặc và mấy tiên đế đánh nhau y cũng đã thấy toàn bộ rồi.
Có thể nói Diệp Mặc so với y còn lợi hại hơn, y há có thể để cho Diệp Mặc gọi y là tiền bối?
Diệp Mặc cũng không khách khí, gật gật đầu cười chắp tay nói:
– Vậy ta đây không khách khí, Lộc Khoan huynh.
– Đương nhiên là như vậy, Diệp tông chủ, để ta giới thiệu một chút, vị này chính là Trạm Khôn tiên đế của Nam La đế tông, cũng là bằng hữu rất thân thiết của ta…
Lộc Khoan tiên đế chỉ vào một tiên đế bên cạnh nói với Diệp Mặc.
Nghe xong Lộc Khoan tiên đế nói, Diệp Mặc đã biết, Lộc Khoan tiên đế là do người ta nhờ tới đây nói giúp.
Trạm Khôn tiên đế không dám thất lễ, nhanh chóng chắp tay nói với Diệp Mặc:
– Trạm Khôn của Nam La đế tông ra mắt Diệp tông chủ, vốn lần này hẳn là đến tâm tình với Diệp tông chủ một phen, tiếc rằng đệ tử trong phái không hiểu chuyện, lại dám đánh phá trận pháp phòng ngự của Diệp tông chủ, thật sự là cực kỳ hổ thẹn, Trạm Khôn đặc biệt đến đây thỉnh tội.
Mọi người nể mặt lẫn nhau, Diệp Mặc mặc dù biết Trạm Khôn tiên đế là xem ở thực lực của mình, nên mới tới xin lỗi, lại cũng không thể không chấp nhận, hắn không phải là loại tính cách không thể khoan dung cho người khác, huống chi hắn cũng không có vốn để làm như vậy.
Bây giờ Trạm Khôn tiên đế chủ động tới xin lỗi, hắn cũng liền vội chắp tay nói:
– Ha ha, Trạm Khôn huynh mời ngồi.
Nói xong đã lấy ra tiên linh trà, rót cho mỗi người một chén.
Trạm Khôn tiên đế thở phào nhẹ nhõm, thái độ của Diệp Mặc đối với Lộc Khoan tiên đế làm cho trong lòng y hơi chút an tâm, hơn nữa Diệp Mặc thoạt nhìn cũng không phải loại người khùng điên không biết lý lẽ như đồn đại, xem ra lời đồn đại không thể tin hoàn toàn.
Nhưng Diệp Mặc tuy khách khí, cũng không có nói chuyện này như vậy là cho qua, hiển nhiên y cũng phải bồi thường chứ.
Nếu đã phải bồi thường, thì dễ xử lý rồi.
Thiền Di căn bản là không cần chờ Trạm Khôn tiên đế nhắc nhở, nhanh chóng chắp tay khom người hành lễ Diệp Mặc:
– Thiền Di ra mắt Diệp tông chủ.
– Cô kể lại quá trình một chút đi.
Diệp Mặc gật gật đầu nói, cũng không bảo Thiền Di ngồi xuống.
Chuyện này có quá nhiều người nhìn thấy rồi, cho dù Thiền Di không nói, Diệp Mặc cũng sẽ thăm dò được.
Thiền Di cũng không có giấu diếm, nói thẳng ra năm người đánh phá trận pháp phòng ngự của Diệp Mặc, ngoại trừ cô ra, còn có hai tiên vương Lệ Cáp và Thông Ly của Nguyệt Thành đế tông, Nguyên Khôi của Thương Vũ đế tông và Tường Hà của Cửu Kiền Đế Tông.
Trạm Khôn tiên đế thấy Diệp Mặc vẻ mặt bình tĩnh, hình như cũng không có ý nổi giận, lúc này mới lại chắp tay nói:
– Diệp tông chủ, chuyện này Nam La đế tông ta làm rất không đúng mực.
Thiền Di cũng là nòng cốt của Nam La đế tông ta, nếu như Diệp tông chủ muốn trừng phạt cô ấy, ta không nói hai lời.
Không đợi Trạm Khôn tiên đế nói xong, Diệp Mặc liền khoát tay, hắn cũng coi như là người cùng cấp bậc với Tiên đế, sao lại đơn độc giữ lại một Tiên vương để trừng phạt được.
Thấy Diệp Mặc khoát tay, Trạm Khôn tiên đế càng an tâm nói:
– Để tỏ lòng áy náy, đợi sau khi Bí Cảnh đóng cửa, Nam La đế tông ta nhất định sẽ đưa một phần tiên linh thảo cấp chín đến chỗ Diệp tông chủ, để tỏ thành ý.
Hiển nhiên chuyện Diệp Mặc mua tiên linh thảo cấp chín, y đã sớm biết.
Diệp Mặc mỉm cười nói:
– Đưa thì không cần đâu, đến lúc đó tiên linh thảo cấp chín ta đều sẽ dùng tiên tinh để mua, bất kể bao nhiêu, ta cũng sẽ lấy hết.
Tiên linh thảo cấp chín bất kể bao nhiêu đều lấy hết, câu này cũng không phải là nhỏ, nhưng Trạm Khôn tiên đế cũng không có nửa phần hoài nghi.
Cho dù là lúc trước Tiên Khuyết thương hội bị Diệp Mặc tiêu diệt, Diệp Mặc cũng đã lấy được hơn 10 tỷ tiên tinh, huống chi y còn nghe một tiên đế khác nói, Diệp Mặc đã từng lấy được mấy trăm dòng tiên linh mạch cực phẩm.
Có lẽ tại Tiên Giới, căn bản không có người nào giàu có hơn Diệp Mặc.
Sự rộng lượng của Diệp Mặc lập tức giành được cảm tình của Trạm Khôn tiên đế, rất nhanh bầu không khí nói chuyện đã sôi nổi hẳn lên.
– Trạm Khôn huynh, theo lý mà nói Bí Cảnh này hẳn là phải mở ra rồi chứ, vì sao đến bây giờ còn chưa có mở ra?
Diệp Mặc đã sớm muốn hỏi vấn đề này, bây giờ chuyện chủ yếu đã giải quyết xong, hắn lập tức hỏi đến chuyện này.
Lộc Khoan tiên đế lại nói:
– Vị Phong Đại Đế đã dẫn người đi tra xét, nghe nói cửa vào Bí Cảnh đã mở ra, chỉ có điều là đã bị người ta dùng trận pháp khóa lại từ bên trong rồi, chuyện này mới dẫn tới việc không cách nào đi vào trong Bí Cảnh được.
– Cửa vào Bí Cảnh bị người ta khóa lại từ bên trong?
Diệp Mặc kinh ngạc hỏi một câu.
Trạm Khôn lập tức đáp:
– Đúng vậy, một Tông sư tiên trận cấp chín cũng cho rằng cửa vào Bí Cảnh này là bị người nào đó từ bên trong Bí Cảnh khóa lại.
Chắc hẳn là lần trước sau khi tiến vào Bí Cảnh, chưa hề đi ra.
Có người ở bên trong Bí Cảnh một vạn năm vẫn chưa hề đi ra sao? Diệp Mặc còn chưa kịp hỏi, đã nghe thấy Vô Ảnh ở ngoài cửa lại kêu lên:
– Thông Chấn tiên đế của Nguyệt Thành đế tông đến bái phỏng.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1915: Còn Náo Nhiệt Để Xem
Còn Náo Nhiệt Để Xem
T
hông Chấn tiên đế người vô cùng gầy gò, vẻ mặt hiền lành.
Sau lưng của gã có hai Tiên vương đi theo, một người trong đó Diệp Mặc nhận ra, chính là Lệ Cáp – người bị hắn lấy đi ‘Thúc Uẩn Thanh Hỏa, một Tiên vương khác chắc hẳn chính là Thông Ly mà Thiền Di nói rồi.
– Diệp tông chủ, ta là Thông Chấn tiên đế của Nguyệt Thành đế tông.
Hôm nay tới đây thật sự là cực kỳ hổ thẹn, bởi vì chậm một bước, đệ tử trong phái cuồng vọng vô tri, lại phá hủy trận pháp của Diệp tông chủ…
Thông Chấn tiên đế vừa tiến đến liền chắp tay biểu thị sự áy náy với Diệp Mặc.
Diệp Mặc cười ha ha nói:
– Thông Chấn tiên đế nói quá lời, mời ngồi.
– Không biết ý của Diệp tông chủ là?
Thông Chấn tiên đế sau khi ngồi xuống, lại dò hỏi một câu, đệ tử Lệ Cáp và Thông Ly đều là những người nổi bật trong Nguyệt Thành đế tông, gã đương nhiên là không muốn đệ tử của mình bị Diệp Mặc đánh thương.
Trước mặt Hiên Phong tiên đế của Ma Hoan Tông, Diệp Mặc còn dám cắt một cánh tay của Lô Tuyệt, gã cũng không cho rằng Diệp Mặc không dám đối phó Nguyệt Thành đế tông.
Diệp Mặc khoát khoát tay nói:
– Chút chuyện nhỏ này, cho dù là Thông Chấn huynh không đến, ta cũng sẽ không để bụng.
Thông Chấn tiên đế sẽ không tin lời Diệp Mặc nói, gã khẳng định nếu như gã không đến, sự việc tuyệt đối sẽ không đơn giản.
Nhưng gã vẫn chắp tay nói cảm ơn:
– Lúc trước Lệ Cáp đệ tử trong môn phái của ta không biết kiềm chế, tại quảng trường Bia Phong Vương đã nhiều lần mạo phạm đệ tử của quý tông…
– Kia đã là chuyện đã qua, hơn nữa Lệ Cáp cũng bồi thường bằng một ngọn lửa, chuyện này ta cũng không có để bụng.
Lời Diệp Mặc nói ngược lại khiến cho Thông Chấn tiên đế có chút thấp thỏm lo âu, trên thực tế nếu như không phải là Cung Hoa Thiên quá xa, Nguyệt Thành đế tông nói không chừng đã tới cửa tìm phiền toái rồi, bây giờ đương nhiên sẽ không đi nữa.
Gã không dám tiếp tục trì hoãn nữa, tranh thủ thời gian truyền âm cho Trạm Khôn tiên đế hỏi thăm, khi gã biết được Diệp Mặc chỉ muốn tiên linh thảo cấp chín, ngược lại lại thở phào nhẹ nhõm.
Quả nhiên lúc Thông Chấn tiên đế nói sẽ đưa một phần tiên linh thảo cấp chín cho Diệp Mặc, Diệp Mặc lại tỏ ra rộng lượng, chỉ cần mua là được, không cần miễn phí.
Diệp Mặc biết Lệ Cáp phá huỷ trận pháp của hắn, nhất định là bởi vì trong lòng ghi hận đối với Mặc Nguyệt tiên tông.
Lúc này vị thế của hắn và Lệ Cáp hoàn toàn khác biệt.
Căn bản là không cần để ý tới một Lệ Cáp tầm thường.
Đương nhiên trong miệng hắn nói thì đẹp đẽ, nếu như Thông Chấn tiên đế thật sự không đến nhận lỗi, thì đừng trách hắn không khách khí.
Chuyện trận pháp bị hủy bỏ qua, bất kể là thật lòng hay giả dối, mấy người đàm luận càng thêm vui vẻ, một lát sau, người của Thương Vũ đế tông lại tới viếng thăm.
Năm người đánh trận pháp phòng ngự của Diệp Mặc thì bốn người đã đến.
Đều là tiên đế của tông môn dẫn tới.
Duy nhất có Cửu Kiền Đế Tông là không tới, Đế Văn Thành của Cửu Kiền Đế Tông mặc dù không có động thủ, nhưng lại là do gã đưa ra mệnh lệnh.
Hơn nữa Cửu Kiền Đế Tông cũng có một đệ tử tên là sắc Hà động thủ, cho đến lúc khi Diệp Mặc tiễn khách, Cửu Kiền Đế Tông vẫn không có ai tới.
Bên ngoài Bí Cảnh Trát Khuê, Cửu Kiền Đế Tông tuy tới chậm, nhưng nơi đóng quân của bọn họ vẫn ở một vị trí tốt.
Lúc này trong động phủ tạm thời của Cửu Kiền Đế Tông, một ông lão râu dài đang ngồi trên ghế chủ vị, phần lớn hai bên trái phải đều là đệ tử tới tham gia Bí Cảnh Trát Khuê.
– Sư thúc tổ, Nam La đế tông, Thương Vũ đế tông và Nguyệt Thành đế tông cũng đã tới chỗ Diệp Mặc rồi, hiện giờ trong năm tiên vương tấn công trận pháp của Diệp Mặc, chỉ còn Cửu Kiền Đế Tông ta chưa tới thôi.
Một Tiên Tôn trung kỳ da trắng nõn tiến lên khom người bẩm báo.
– Ta cũng đã từng thấy Diệp Mặc kia đánh nhau với Vị Phong tiên đế, Ông lão râu dài kia sau khi nói xong, ý bảo Tiên Tôn kia lui ra.
Chờ Tiên Tôn kia lui ra, tiên đế râu dài này mới nói với Đế Văn Thành ở bên cạnh:
– Văn Thành, Cửu Kiền Đế Tông ta không sợ một Mặc Nguyệt tiên tông nho nhỏ.
Nhưng ngươi với tư cách đệ tử đứng đầu của Cửu Kiền Đế Tông ta.
Cũng là một trong những Tiên vương tiền đồ vô lượng của Thượng Thiên Vực, chuyện lần này lại làm không ổn.
– Vâng, sư tổ, đệ tử hiểu rõ.
Đế Văn Thành vội vàng khom người tiến lên nói.
– Ngươi hiểu, ngươi nói xem ngươi làm không ổn ở chỗ nào?
Tiên đế râu dài kia nhìn chằm chằm Đế Văn Thành trầm giọng hỏi.
Đế Văn Thành lập tức đáp:
– Đệ tử không nên phá huỷ trận pháp kia của Diệp Mặc.
Tiên đế râu dài kia hừ lạnh một tiếng nói:
– Sai, chuyện ngươi phá huỷ trận pháp của hắn không có bất kỳ vấn đề gì.
Vấn đề là ngươi không nên không tìm lý do để phá hủy.
Ngươi ít nhất phải tìm một cái lý do để cho người khác nhìn thấy, sau đó mới đi phá hủy.
Còn sai lầm thứ hai nữa của ngươi là, người không thể hết lòng hết sức ủng hộ ngươi, cần gì phải luôn mang theo bên người?
Đế Văn Thành lập tức hiểu ý của sư tổ.
Chỉ cần tìm lý do để phá huỷ trận pháp của Diệp Mặc, một khi Diệp Mặc trở về nổi cơn tam bành, thì có thể công khai liên hợp các tiên đế còn lại vây công Diệp Mặc.
Còn điểm thứ hai mà sư tổ nói, gã cũng hiểu rõ rồi.
Nếu đã muốn cùng ở cạnh mình, vậy thì phải tuyệt đối ủng hộ mình, mà không phải là sau khi xảy ra sự việc, lập tức bảo tông môn đi thỏa hiệp với Diệp Mặc.
Gã lại không nghĩ nếu có người tuyệt đối ủng hộ gã, gã có thể giúp người ta dọn dẹp chuyện này hay không.
Đã tu luyện tới Tiên vương rồi, chẳng có ai là đồ ngốc cả.
Người người đều rất rõ ràng, một khi Diệp Mặc trở về tìm phiền toái, chỉ cần không tìm tới Cửu Kiền Đế Tông, thì tiên đế của Cửu Kiền Đế Tông sẽ không chủ động xuất hiện.
Trông thấy Diệp Mặc tiễn vài vị Tiên đế đi ra, mà những đệ tử do những Tiên đế kia dẫn vào một người cũng không thiếu, những người xem náo nhiệt kia đã biết, náo nhiệt không còn để xem.
Xem ra, hẳn là Diệp Mặc và mấy đế tông này đã thỏa thuận nhất trí xong.
Nhưng ở đây không có kẻ ngốc, mọi người rất nhanh liền đã nhìn ra chỗ vi diệu trong đó.
Người của Cửu Kiền Đế Tông không đến, cũng có nghĩa là trận náo nhiệt này vẫn sẽ có để coi, hơn nữa còn là xung đột giữa đế tông đứng đầu Diệu Thành Thiên Cửu Kiền Đế Tông và Diệp Mặc.
Ngay cả Vị Phong Đại Đế, Diệp Mặc cũng không thèm nể mặt, nếu như nói hắn sẽ cố ý chừa mặt mũi cho Cửu Kiền Đế Tông, sẽ chẳng ai tin.
Bây giờ thì không biết xung đột giữa Diệp Mặc và Cửu Kiền Đế Tông lúc nào sẽ xảy ra, là Diệp Mặc chủ động đánh tới tận cửa, hay là Cửu Kiền Đế Tông đánh tới.
Khi mọi người trông thấy Diệp Mặc bắt đầu thu dọn cửa động phủ của mình, sau đó lại treo tấm bảng người khác đưa tới lên, liền biết, Diệp Mặc hẳn là sẽ không đánh tới Cửu Kiền Đế Tông rồi.
Diệp Mặc vừa mới thu dọn chỗ của mình xong, tiên đế Chính Nhân lại tới, đằng sau tiên đế Chính Nhân còn có một cô gái mặc áo tím, đó chính là Mịch Vân thánh nữ của Phiêu Miễu Tiên Trì.
– Diệp tông chủ, trở về rất nhanh a.
Tiên đế Chính Nhân trông thấy Diệp Mặc, lập tức liền cười chắp tay hỏi thăm một câu.
– Mời vào.
Diệp Mặc không biết tại sao Mịch Vân thánh nữ lại đi theo tiên đế Chính Nhân cùng tới, hắn mời hai người vào phòng.
Vốn hắn định thu dọn cho xong chỗ này, muốn đi xem thử cửa vào Bí Cảnh.
Có tiên linh thảo cấp chín có nghĩa là hắn có thể thăng cấp tông sư tiên đan cấp chín, mà chuyện thành tựu Tiên đế và chuyện hắn có thể thành tông sư tiên đan cấp chín hay không có quan hệ rất lớn.
Bí Cảnh không mở ra, hắn sẽ không có tiên linh thảo, không có tiên linh thảo, còn luyện tiên đan gì nữa?
– Diệp tông chủ rất xin lỗi a, ta đi xem xét cửa vào Bí Cảnh, lúc trở lại cũng đã nghe nói trận pháp của ngươi bị đánh vỡ, ta chẳng giúp đỡ được gì.
Tiên đế Chính Nhân sau khi đi vào, trước tiên đã tự trách một câu.
Diệp Mặc khoát khoát tay, ý là hắn căn bản cũng không có để bụng, lại quay đầu nhìn Mịch Vân thánh nữ hỏi:
– Mịch Vân thánh nữ, muội tìm ta có chuyện gì?
Mịch Vân thánh nữ nhanh tay lấy ra một tấm thiếp mời tỏa hương hoa đưa cho Diệp Mặc nói:
– Diệp tông chủ, nửa năm sau ngày hội Trung thu đoàn viên, Phiêu Miễu Tiên Trì muội tổ chức đại hội tiên quả, kính mời Diệp tông chủ nể mặt tham gia.
Mịch Vân thánh nữ tâm trạng trong lòng thực sự là rất lo lắng bất an, cô hiểu cá tính của Diệp Mặc, nếu như Diệp Mặc không muốn đi, cho dù là cô có mời mọc thế nào đi nữa, Diệp Mặc cũng sẽ không đi.
Khiến cho cô không ngờ tới là, Diệp Mặc lại không chút do dự nhận lấy thiếp mời, sau đó cười ha ha một tiếng nói:
– Rất cảm ơn thánh nữ đã mời, Diệp Mặc nhất định tham gia đúng giờ.
Trông thấy Diệp Mặc đã tiếp nhận thiếp mời, Mịch Vân thánh nữ trong lòng nhất thời vui vẻ, nhanh chóng chắp tay nói:
– Rất cảm ơn Diệp tông chủ nể mặt, Mịch Vân sẽ không quấy rầy huynh và Chính Nhân đại nhân nói chuyện, xin được cáo lui trước.
– Ha ha, chúc mừng Diệp tông chủ đắc thủ một giai nhân.
Tiên đế Chính Nhân cười ha ha.
Mịch Vân thánh nữ nghe được đỏ bừng cả mặt vội vã lui ra ngoài.
Tuy cô rất muốn nghe xem ý Diệp Mặc thế nào, nhưng lại biết rõ cô không thể tiếp tục ở lại đây thêm nữa.
Diệp Mặc cười ha ha, cũng không giải thích.
Hắn đi Phiêu Miễu Tiên Trì đương nhiên là có mục đích rồi, Phiêu Miễu Tiên Trì có một Phiêu Miễu tuyền, trong đó hắn đã gặp qua một văn sĩ trung niên bị lưới Thần Thức khóa lại, người kia vô cùng lợi hại, lúc trước vì ám toán hắn, còn tạo ra ký hiệu có thể thần niệm truyền tống trên Tinh Hạch Viêm.
May mắn cái hắn dùng để thăng cấp không phải là ‘Vụ Liên Tâm Hỏa’ mà là Thanh Như Hiểu Thiên, tia ký hiệu thần niệm kia ở bên trong Thế Giới Trang Vàng của hắn, không cách nào dung hòa vào trong ‘Thanh Như Hiểu Thiên, kết quả là bị hắn tìm được hơn nữa còn phong bế lại.
Chẳng qua là lúc đó tu vi của hắn quá thấp, ném ký hiệu thần niệm và ngọc bài màu đỏ bên ngoài Niệm Sơn.
Nếu như là bây giờ, hắn tuyệt đối sẽ không vứt bỏ.
Diệp Mặc tự tin với tu vi hiện tại của hắn sẽ không cần sợ văn sĩ trung niên bị vây trong Phiêu Miễu tuyền nữa rồi, cho nên nếu hắn lại đi nhìn xem người kia, người kia tuy muốn ám toán hắn, lại không ngờ rằng sẽ bị hắn nhìn thấu, cuối cùng còn chiếm được lợi ích.
Hiện tại hắn đi xem thử, chính là muốn hỏi một chút chuyện về Hoàng Trung Lý.
Hắn đã lấy được một nhánh cây Hoàng Trung Lý, kết quả đến bây giờ vẫn lớn cực kỳ chậm chạp, cho dù là có Tiểu Băng Sâm chăm sóc, cũng chỉ có thể giữ cho nó không chết mà thôi.
Văn sĩ trung niên kia bất kể là có Hoàng Trung Lý chân chính hay không, lão nhất định phải biết Hoàng Trung Lý chân chính đang ở đâu.
Đồng thời hắn còn muốn hỏi một chút xem người kia có biết đại chiến Thánh đế hay không, nếu biết hắn cũng muốn hỏi han một chút.
Vốn hắn đang muốn thông qua biện pháp còn lại để tiến vào Phiêu Miễu Tiên Trì, nhưng bây giờ Mịch Vân thánh nữ tới mời, hắn còn lâu mới cự tuyệt, lập tức liền đồng ý ngay.
– Chính Nhân huynh chê cười, không biết Chính Nhân huynh tới nơi này tìm ta có chuyện gì?
Diệp Mặc đoán chừng trong thời điểm này tiên đế Chính Nhân không có chuyện gì thì sẽ không tới tìm hắn.
– Diệp tông chủ, ngươi có thể thoát vây khỏi đại điện kia, chắc hẳn cũng là một đại sư tiên trận đỉnh cấp nhỉ? Hôm nay cửa vào Bí Cảnh Trát Khuê bị trận pháp khóa trái, những đại sư tiên trận đỉnh cao có thể đi đều đã đi rồi, nhưng vẫn chưa có một ai có thể mở ra được.
Tiên đế Chính Nhân còn chưa nói hết lời, Diệp Mặc liền hiểu ý của y, lập tức đứng lên nói:
– Ta đang muốn đi xem thử, vậy thì cùng đi đi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









