[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 377 : Thôn Phệ Lĩnh Vực (c1881-c1885)
❮ sautiếp ❯Chương 1881: Thôn Phệ Lĩnh Vực
Thôn Phệ Lĩnh Vực
M
ặc dù Diệp Mặc biết vị trí của cung điện kia, nhưng lại chưa từng nghĩ sẽ đi tới đó ngay bây giờ.
Lúc này hắn vẫn còn đang trong lúc bế quan, hơn nữa hắn còn mười Tiên linh mạch cực phẩm, vài chục Tiên linh mạch thượng phẩm.
Cho nên hắn cũng không tin là hắn không có cách nào tấn cấp đến Tiên Tôn hậu kỳ cả.
Người khác tu luyện đều là dùng Tiên tinh, chỉ có hắn tu luyện là trực tiếp dùng Tiên linh mạch.
Một cái Tiên linh mạch được hắn tiêu hao hết, và những Tiên linh khí hắn hấp thu toàn bộ đều chuyển hóa thành Tiên nguyên.
Trận bàn thời gian lại vận chuyển thêm một năm nữa, Diệp Mặc bỗng nhiên ra khỏi trận bàn thời gian, rồi đi tới một bãi đất trống của Thế giới trang vàng.
Tiếp đó hắn căn bản cũng không có bất kỳ chuẩn bị nào, mà tiện tay đã đánh ra một đạo thần thông.
Năm đạo Lôi thương cực lớn đột ngột xuất hiện từ trên mấy ngàn trượng ầm ầm đánh xuống, không có bất kỳ sự chuẩn bị gì, cũng không có bất kỳ thời gian tụ tập sát thế nào, cũng không có bất kỳ hư không sát cơ nào được cuốn lên.
Nhưng cùng lúc khi năm đạo Lôi thương này đánh xuống, thì hư không sát cơ xung quanh cũng lập tức bị cuốn theo, hoàn toàn đánh vào cùng một chỗ.
Ầm…
Bãi đất trống trong Thế giới trang vàng bị đánh thành một khe nứt lớn khiến cho cả Tiểu Sâm và Vô Ảnh phải hốt hoảng đi tới quan sát.
Trong lòng Diệp Mặc đại hỉ.
Lôi kiếm của hắn sau khi trải qua Lôi Kiếp Tiên Tôn, hấp thu số lượng lớn Lôi điện mầu vàng, rốt cuộc đã tạo thành một loại thần thông mới.
‘Ngũ lôi thương sát’.
So với thần thông ‘Lôi sa’, thì uy thế của ‘Ngũ lôi thương sát’ không những cường đại hơn gấp mấy lần, mà chủ yếu nhất chính là loại thần thông mới này okhông cần bất kỳ hư không tụ thế nào, mà gần như lập tức phát ra.
Đây mới là chỗ đáng sợ nhất của nó.
Có thể nói rằng, cho tới bây giờ thì ‘Ngũ lôi thương sát’ mới là thần thông lợi hại nhất của Diệp Mặc.
Sau khi lĩnh ngộ thần thông ‘Ngũ lôi thương sát’, thì Diệp Mặc tiếp tục tiến vào trận bàn thời gian bế quan.
Lúc này trong lòng của hắn đã có thay đổi, vì ‘Ngũ lôi thương sát’ của hắn cho dù là Tiên Đế cũng không nhất định có thể chống đỡ được, huống chi còn có Vô Ảnh có thể cắn nuốt Lĩnh vực Tiên Đế.
Trong khi Diệp Mặc tu luyện thì thời gian không ngừng trôi qua.
Lúc này hơn mười Tiên linh mạch cực phẩm và mười Tiên linh mạch thượng phẩm mà hắn mang vào đã bị hắn dùng tốc độ nhanh hơn tiêu hao sạch sẽ.
Nếu như là khi còn ở cấp bậc Tiên Vương, hắn dùng thời gian 200*~300 năm trong trận bàn thời gian sẽ tiêu hao hết một cái Tiên linh mạch cực phẩm, thì bây giờ lại chỉ qua vài chục năm hắn đã tiêu hao hết một Tiên linh mạch cực phẩm rồi, mà Tiên linh mạch thượng phẩm càng không đủ cho hắn dùng nữa.
Sau khi trận bàn thời gian vận chuyển thêm mười năm nữa, thì Diệp Mặc dừng việc tu luyện lại.
Không phải là hắn không muốn tu luyện nữa, mà là hắn thật sự đã không còn Tiên linh mạch rồi.
Trong lòng của hắn cùng đang rất buồn bực.
Hơn mười cái Tiên linh mạch cực phẩm và vài chục cái Tiên linh mạch thượng phẩm, vậy mà hắn cũng chỉ có thể đẩy tu vi của mình lên tới Tiên Tôn trung kỳ đỉnh.
Ngay cả tu vi Tiên Tôn hậu kỳ cũng không đạt tới được.
Nếu như không phải là hắn tiến vào mảnh không gian này, thì ở bên ngoài hắn căn bản là không có cách nào tấn cấp lên Tiên Tôn trung kỳ cả.
Mức độ tiêu hao của hắn quả thực là quá đáng sợ.
Căn bản không phải là điều mà dùng nhân lực có thể giải quyết được.
‘Tam sinh quyết’ càng tu luyện về sau thì mức độ tiêu hao tài nguyên quả nhiên càng lớn, đã thế còn không phải là chỉ tăng thêm mấy lần.
Mà hiện giờ hắn còn đang ở tu vi Tiên Tôn nữa, vậy một khi hắn muốn tấn cấp lên Tiên Đế, thì cần bao nhiêu tài nguyên tu luyện đây? Sau khi tấn cấp lên Tiên Đế rồi muốn tấn cấp tiếp, thì cần phải có bao nhiêu tài nguyên tu luyện?
Nếu như dựa theo phép tính này, thì cho dù là hắn ở lại mảnh không gian này cả đời, cũng không thể nào tu luyện tới Thánh Đế.
Nếu đi ra ngoài thì ngay cả nửa phần hy vọng cũng không có luôn.
Biết rằng lượng tài nguyên tu luyện mình cần là quá nhiều, cho nên sau khi ra ngoài thì Diệp Mặc lập tức dẫn theo Vô Ảnh điên cuồng tìm kiếm Tiên linh mạch.
Cho dù là Tiên linh mạch hạ phẩm hắn cũng không muốn bỏ qua.
Một tháng sau, Diệp Mặc dưới sự trợ giúp của Vô Ảnh, đã thu thập thêm được hơn mười cái Tiên linh mạch, trong đó có một cái Tiên linh mạch cực phẩm.
Hôm nay hắn đang muốn cùng Vô Ảnh đi tới đại điện mà Tật Lôi Tiên Đế nói tới để nhìn xem, thì liền nhận được một đạo tin tức.
Tin tức là do Hà Xung Tiên Đế gửi tới.
Giọng điệu dường như đang rất cấp bách, chỉ là hỏi thăm xem Diệp Mặc có chỗ trốn nào an toàn hay không?
Sau khi Diệp Mặc nhận được tin tức của Hà Xung Tiên Đế, thì lập tức đáp lại sau đó chuyển hướng về phía của Hà Xung Tiên Đế.
Mấy canh giờ sau, Diệp Mặc nhìn thấy Hà Xung Tiên Đế toàn thân đầy rẫy các vết thương, và có lẽ Hà Xung Tiên Đế cũng không có cơ hội để chữa thương nữa.
Nhưng khiến cho Diệp Mặc kinh ngạc, đó là Hà Xung Tiên Đế đã thăng cấp tới Tiên Đế hậu kỳ.
Hơn nữa khí tức còn rất vững chắc, hiển nhiên là đã tấn cấp lên Tiên Đế hậu kỳ trong thời gian không ngắn.
– Hà Xung huynh, anh có chuyện gì thế?
Diệp Mặc nghi hoặc nhìn Hà Xung Tiên Đế đang uể oải.
Hà Xung Tiên Đế thấy Diệp Mặc liền thở nhẹ ra rồi nói:
– Tôi bị tên Hiên Phong Tiên Đế cùng với tên khốn có lông mày dài liên thủ truy sát…
Hà Xung Tiên Đế chưa nói xong, thì sắc mặt lập tức biến đổi:
– Hai tên khốn kiếp kia lại tới nữa.
Chúng ta đi nhanh lên.
Diệp Mặc huynh đệ, cậu có đan dược trị thương nào tốt không, tôi hiện tại căn bản là không có đan dược trị thương.
Diệp Mặc mỉm cười khoát tay rồi nói:
– Đi thì cũng không cần.
Tôi cùng Tiên sủng của mình có thể giết cái tên lông mày dài kia.
Mười năm trước tôi đã muốn tìm được y, không ngờ hôm nay y còn dám tới.
Nói xong thì Diệp Mặc lấy ra một viên Tiên đan đưa cho Hà Xung Tiên Đế rồi nói:
– Đây là một bình đan dược trị thương rất tốt, anh hãy dùng trước đi.
– ‘Thanh linh nguyên đan’? Cậu thậm chí có loại Tiên Đan cao cấp này…
Hà Xung Tiên Đế nhận lấy bình Tiên đan Diệp Mặc đưa, sau đó lập tức kinh ngạc thốt lên rồi nhanh chóng lấy ra một viên uống vào và nói:
– Rất cảm tạ, cái này quả thực là đồ tốt.
Lúc này thì y đã quên cả chuyện cùng Diệp Mặc chạy trốn.
Chờ tới khi y tỉnh ngộ ra thì đã có hai đạo độn quang ngăn cản y và Diệp Mặc lại.
– Ha ha, tiểu tử, né tránh mười năm, hôm nay bị bổn đế bắt được rồi.
Một tên có lông mày dài sau khi thấy Diệp Mặc bỗng nhiên lại cười ha hả nói.
Hiên Phong Tiên Đế thì sau khi động thủ với Diệp Mặc một lần, thì đã hiểu rõ Diệp Mặc không đơn giản.
Tuy lần trước Diệp Mặc khiến cho y mất hết mặt mũi, nhưng lần nãy thì y vẫn giữ bình tĩnh, chỉ là tiến lên ngăn cản phía trước Diệp Mặc và Hà Xung Tiên Đế chứ không chủ động khiêu khích.
Khiến cho Diệp Mặc kinh ngạc là tên Hiên Phong Tiên Đế này cũng đã tấn cấp lên Tiên Đế hậu kỳ rồi.
Chẳng lẽ mấy tên Tiên Đế này đã gặp được chuyện tốt lành gì? Đợi lát nữa hắn phải hỏi Hà Xung Tiên Đế một chút mới được.
– Diệp Mặc, thương thế của tôi đã khôi phục lại một ít rồi, tên Hiên Phong kia để cho tôi, còn tên lông mày dài kia thì tôi giao cho cậu.
Hà Xung Tiên Đế nói xong thì lập tức lấy ra pháp bảo của mình đứng song song với Diệp Mặc.
– Ngươi chính là Dục Long phải không? Chính là tên vương bát đản lần trước cướp ‘Vô trần quả’ của ta?
Diệp Mặc bình tĩnh nhìn chằm chằm vào cái tên lông mày dài kia.
– Muốn chết…
Dục Long Tiên Đế hừ lạnh một tiếng, một cái Hổ Quang Trảo chói mắt lập tức lơ lửng trên đỉnh đầu của y.
Chỉ là y cũng không lập tức phóng chiếc Hổ Quang Trảo đó ra, mà phẫn hận nhìn Diệp Mặc rồi hỏi:
– Mày chính là Ninh Tiểu Ma hay là có quen biết với tên Ninh Tiểu Ma kia? Đệ tử Phục Tằng Sinh của tao là do ai giết?
Diệp Mặc hiển nhiên sẽ không thừa nhận mình là Ninh Tiểu Ma, cho dù người khác biết hắn là Ninh Tiểu Ma thì hắn cũng sẽ không tự mình thừa nhận.
Dục Long Tiên Đế và hắn có cả thù mới lẫn hận cũ, cho nên lúc này Diệp Mặc căn bản là không muốn nói nhảm, lập tức lấy Tử đao ra và đánh luôn.
Ngay khi Diệp Mặc cùng Dục Long Tiên Đế đánh nhau, thì Hà Xung Tiên Đế và Hiên Phong Tiên Đế ở bên kia cũng đã sớm lao vào nhau rồi.
Lúc này Diệp Mặc đã là tu vi Tiên Tôn, hơn nữa căn bản là không sợ bất kỳ loại sát cơ nào trong mảnh không gian này.
Cho nên một đao ‘Liệt ngân’ này bổ ra, đâu chỉ mạnh hơn trước kia vài lần không thôi.
‘Liệt ngân’ xoáy lên không gian sát cơ xung quanh, lập tức mở bung ra một đạo hư không đao ngấn nhàn nhạt, mà tất cả các loại sát cơ trong mảnh không gian này dưới đạo hư không đao ngấn kia đều bị cuốn vào trong, thậm chí ngay cả không gian đều sụp đổ vào trong đó.
Dục Long Tiên Đế đã là Tiên Đế trung kỳ, nhìn thấy một đao này của Diệp Mặc thì lập tức hiểu rõ rằng Diệp Mặc chắc chắn là đã ẩn nấp tu vi.
Hơn nữa cho dù là những chuyện trước đó y nghe nói về Diệp Mặc căn bản cũng không phải là những lời nói vô căn cứ.
Với uy thế một đao thần thông kia của Diệp Mặc, thì việc hắn đuổi giết Vô Hồi Tiên Đế cũng không phải là chuyện gì khó.
Bất quá cho dù là vậy, thì Dục Long Tiên Đế cũng không sợ Diệp Mặc.
Lĩnh vực Tiên Đế mênh mông kéo dài ra ngoài, đồng thời Hổ Quang Trảo liền biến hóa ra thành mấy ngàn đạo bạch quang cao tới vạn trượng trong hư không đánh về phía Diệp Mặc.
Dưới Lĩnh vực Tiên Đế, thì dường như ‘Liệt ngân’ của Diệp Mặc lập tức đã bị chậm lại.
Vô Ảnh thấy thế thì căn bản cũng không chút chần chờ, lập tức há to miệng ra mà cắn.
Cả ngàn đạo bạch quang do Hổ Quang Trảo biến hóa ra đã có tới mấy trăm đạo bị Vô Ảnh cắn nuốt, mà Lĩnh vực của Dục Long Tiên Đế lại bị Vô Ảnh một miếng cắn mất cả một mảng lớn.
Vốn hư không ‘Liệt ngân’ mầu tím đang bị chậm lại, thì lúc này lại một lần nữa đánh xuống.
Còn Diệp Mặc lúc này cũng không thèm để ý tới mấy ngàn đạo bạch quang Hổ Quang Trảo kia, mà lập tức đánh ra thêm một quyền ‘Liệt không’ nữa.
Ầm, ầm…
Dưới sự công phá của ‘Liệt ngân’, thì mảnh không gian này liên tục trở nên run rẩy, vỡ ra từng đạo tử ngấn rõ ràng.
Còn Dục Long Tiên Đế thì lại bị bao phủ trong những đạo tử ngấn đó.
– Thôn phệ không gian?
Dục Long Tiên Đế không để ý tới ‘Liệt ngân’ của Diệp Mặc, càng không nhìn thấy một quyền đạo thần thông ‘Liệt không’ của Diệp Mặc.
Mà y chỉ khiếp sợ nhìn Vô Ảnh cùng với thần thông cắn nuốt Lĩnh vực của nó.
Trong mắt tràn ngập sự kinh hãi.
Dưới sát cơ nhàn nhạt tuôn ra, Dục Long Tiên Đế cũng không dám đi quản Vô Ảnh nữa.
Một cái Đỉnh sắt cực lớn được lấy ra, đồng thời Hổ Quang Trảo của y bỗng nhiên phát ra hàng loạt tiếng hổ gầm, một con bạch hổ khổng lồ từ trên không vọt xuống.
Răng rắc…
‘Liệt ngân’ đánh vào phía trên chiếc đỉnh sắt.
Thanh âm chói tay truyền ra bốn phía, đồng thời Tiên nguyên cuồng bạo cũng nổ tung ra, đồng thời những đạo sát cơ trong mảnh không gian này cũng bị những đạo sóng ngấn do Tử đao va chạm cùng ođỉnh sắt quét tan.
Hàng loạt gợn sóng cùng chấn động hư không khiến cho Hiên Phong Tiên Đế và Hà Xung Tiên Đế đang đánh nhau cách xa mấy trăm dặm cũng phải kinh dị ngừng lại mà nhìn về phía Diệp Mặc.
Ầm…
Lúc này ‘Liệt không’ thần thông của Diệp Mặc mới va chạm cùng với con bạch hổ khổng lồ do Hổ Quang Trảo biến ảo ra kia.
Bạch hổ phát ra một tiếng gầm rú dữ tợn, chân trước cào ra một vết nứt khổng lồ dài tới ngàn trượng trên mặt đất.
Vô Ảnh không đợi hổ trảo của con bạch hổ kia thu hồi lại, thì đã sớm cắn một miếng nữa rồi.
Bạch hổ lại gào rú một tiếng nữa rồi hóa thành Hổ Quang Trảo, mà lúc này cái mầu sắc trên cái Hổ Quang Trảo kia đã ảm đạm đi khá nhiều.
Dục Long lùi về phía sau hơn mười trượng thì mới ngừng lại được.
Lúc này mi tâm của y đã có một vết máu nhàn nhạt, còn y thì căn bản cũng không để ý tới vết máu kia, chỉ cực kỳ chấn động mà nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1882: Dục Long Chạy Mất Dép
Dục Long Chạy Mất Dép
D
ục Long Tiên Đế khác với Vô Hồi Tiên Đế, vì mảnh không gian này mặc dù cũng có ảnh hưởng cực lớn đối với y, nhưng cũng không đến nỗi như Vô Hồi Tiên Đế.
Mà Diệp Mặc dưới sự trợ giúp của Long Mã kia liều mạng với y, mượn nhờ tu vi Tiên Thần thể chiếm thế thượng phong trước y, điều này sao có thể xảy ra? Chẳng lẽ Diệp Mặc cũng là một Tiên Đế, chỉ là cố ý ẩn nấp tại tu vi Tiên Vương mà thôi?
Trong lòng Diệp Mặc cũng đang cảm thán.
Tuy hắn đuổi giết Vô Hồi Tiên Đế, nhưng một khi cùng Vô Hồi Tiên Đế chính diện đối kháng, thì hắn tuyệt đối sẽ là kẻ bị đánh bay ra ngoài, hơn nữa còn không phải chỉ một lần.
Hắn hoàn toàn là ỷ vào tu vi luyện thể Tiên Thần thể của mình, cho nên lúc đó mới có thể áp bức được Vô Hồi Tiên Đế.
Còn bây giờ hắn mới chính thức cảm giác được sự tiến bộ của mình, đối kháng cùng Dục Long Tiên Đế, một Tiên Đế trung kỳ.
Dưới sự trợ giúp của Vô Ảnh thì hắn chỉ phải lùi lại một bước, còn Dục Long Tiên Đế thì lại bị hắn đánh lui lại mười trượng, thậm chí còn có vẻ là y đã bị phản phệ.
Dục Long Tiên Đế khác với Vô Hồi Tiên Đế, vì thực lực của y hơn xa Vô Hồi Tiên Đế.
Cho dù là cùng Hà Xung Tiên Đế khi còn là Tiên Đế trung kỳ đánh nhau, thì Hà Xung Tiên Đế cũng kém xa so với y.
Nhưng dù là thế, thì hắn lúc này vẫn chiếm được thế thượng phong, nói cách khác, từ giờ hắn đi ra ngoài, thì những Tiên Đế bình thường cũng không thể nào khoa chân múa tay trước mặt hắn rồi.
Nhưng Diệp Mặc cũng hiểu rõ, hiện tại nếu so với Tiên Đế đỉnh cấp, thì hắn vẫn còn cách một khoảng không nhỏ.
Dục Long Tiên Đế lùi ra phía sau, nhưng Diệp Mặc thì không.
Tử đao của hắn lại một lần nữa phóng ra, lại là một chiêu ‘Liệt ngân’ đánh tới.
Đồng thời Lĩnh vực của hắn cũng lập tức mở rộng ra ngoài.
Thần trí của hắn vô cùng cường đại, cho nên Lĩnh vực Tiên Tôn của hắn cũng không hề yếu hơn một Tiên Đế bình thường.
Hiện tại còn có thêm Vô Ảnh với khả năng cắn nuốt Lĩnh vực, thì Diệp Mặc sao có thể khách khí được.
Cảm nhận được Lĩnh vực cường đại của Diệp Mặc, có cả Vô Ảnh đang lao lên nữa, thì Dục Long Tiên Đế lập tức hiểu rằng ở đây y đã không còn là đối thủ của Diệp Mặc rồi.
Một khi bị Lĩnh vực của Diệp Mặc trói buộc, thì cho dù là y có thể chạy trốn, cũng phải chịu thiệt thòi không nhỏ.
Hơn nữa y còn từ trong miệng những tên Tiên Đế khác biết được Diệp Mặc chính là một tên điên, đã từng truy sát Vô Hồi Tiên Đế hơn hai tháng.
Nghĩ tới đây thì Dục Long Tiên Đế căn bản là không muốn tiếp tục đánh nữa, mà cho dù là muốn đánh, thì cũng phải ra khỏi mảnh không gian này rồi nói sau.
Dục Long Tiên Đế lập tức xoay người, chỉ một đạo độn quang đã lập tức biến mất hoàn toàn.
Diệp Mặc trầm mặt nhìn về phía Dục Long Tiên Đế chạy trốn.
Nếu như hắn muốn đuổi theo, thì tuyệt đối là có thể đuổi được.
Nhưng hắn cảm thấy mình không có nhiều thời gian để lãng phí như vậy, thà ở lại mà tìm kiếm Tiên linh mạch còn hơn.
Dục Long Tiên Đế bỏ chạy, thì bất luận là Hà Xung Tiên Đế hay là Hiên Phong Tiên Đế cũng không thể ngờ tới được.
Hiên Phong Tiên Đế cũng nhanh chóng phản ứng, không nói nửa lời mà xoay người rời đi.
Y đã từng được chứng kiến sự lợi hại của Diệp Mặc, mà vừa rồi Diệp Mặc đánh nhau cùng Dục Long Tiên Đế đã khiến cho y hiểu rằng tu vi của Diệp Mặc đã một lần nữa tăng lên rất nhiều.
Tại mảnh không gian này, tu vi có thể đột nhiên tăng mạnh cũng không phải là chuyện gì quá kỳ quái.
Ở đây còn có cả Hà Xung Tiên Đế nữa, cho nên lúc này y không chạy đi, thì quả lực là ở lại để chờ chết rồi.
– Ha ha, Diệp Mặc, tôi quả nhiên không nhìn lầm cậu.
Hà Xung Tiên Đế cũng lập tức phản ứng lại.
Y cũng không có ý định đuổi theo Hiên Phong Tiên Đế, mà xoay người lại cao hứng giơ ngón cái lên với Diệp Mặc.
Nói xong thì y lại chỉ vào Vô Ảnh rồi nói:
– Con Long Mã này thật là lợi hại, ngay cả Lĩnh vực cùng thần thông nó cũng thôn phệ được.
Vậy thì thiên hạ này còn có cái gì mà nó không thể thôn phệ nữa đây? Tôi sợ rằng cho dù là Vô Ảnh thao tằm trong truyền thuyết cũng không hơn được nó đâu.
Diệp Mặc cũng không hề giấu diếm gì Hà Xung Tiên Đế, mà chỉ vào Vô Ảnh rồi nói:
– Nó chính là Vô Ảnh thao tằm biến dị mà thành đấy.
Cho nên chỉ là một tên tham ăn mà thôi.
Vô Ảnh nghe Diệp Mặc khen ngợi, thì càng dương dương đắc ý ngóc đầu lên.
Đối với việc Diệp Mặc nói nó tham ăn, nó chẳng thèm để ý chút nào.
– Hà Xung huynh, vì sao tôi thấy đại bộ phận các Tiên Đế đều không nhận ra anh? Chẳng lẽ anh không phải là tiên nhân thuộc ‘Ba mươi ba Thiên Vực’?
Lúc này Diệp Mặc mới hỏi điều mà mình nghi hoặc từ trước.
Hà Xung cười hắc hắc:
– Tôi kỳ thật chính là tiên nhân của ‘Ba mươi ba Thiên Vực’.
Vốn là tôi tới từ Cực Dao Thiên, trong lần đầu tiên tiến vào hư không đã bị cuốn vào Vết nứt hư không.
Ở trong Vết nứt hư không đó tôi ngược lại là đã nhận được chút chỗ tốt.
Trải qua vài chục ngàn năm nữa, thì tôi liền từ tu vi Tiên Tôn trung kỳ tấn cấp lên Tiên Đế trung kỳ.
Gần đây còn trực tiếp tấn cấp lên Tiên Đế hậu kỳ.
Thấy Diệp Mặc sững sờ, thì Hà Xung Tiên Đế nói tiếp:
– Tôi ở trong Vết nứt hư không đã nhận được một ít truyền thừa, gần như đã tiêu hao tất cả tài nguyên tu luyện của mình, lúc đó mới có thể tấn cấp lên Tiên Đế.
Một mực tu luyện tới Tiên Đế trung kỳ, sau đó tôi mới tìm cơ hội rời khỏi Vết nứt hư không kia.
Nhưng khi tôi rời khỏi Vết nứt hư không, thì còn chưa trở lại Tiên Giới, mà đã tiến vào mảnh không gian này rồi.
Diệp Mặc lúc này mới hiểu được, khó trách vì sao những Tiên Đế còn lại đều không biết Hà Xung Tiên Đế.
Hóa ra y là một kẻ đơn độc trong Vết nứt hư không.
– Đúng rồi, Hà Xung huynh, anh thế nào đột nhiên lại tấn cấp lên Tiên Đế hậu kỳ? Và vì sao cái tên Hiên Phong Tiên Đế vừa rồi cũng đã là Tiên Đế hậu kỳ?
Diệp Mặc nhớ tới chuyện này, liền vội vàng hỏi.
– Diệp Mặc, cậu thật sự ẩn nấp tu vi sao?
Hà Xung Tiên Đế thấy Diệp Mặc thực sự có thể nhìn ra tu vi của mình, thì lập tức kinh ngạc hỏi ngược lại một câu.
Diệp Mặc gật đầu:
– Phải, tôi kỳ thật đã là Tiên Tôn rồi, tuy không sợ cái tên lông mày dài kia, nhưng ở đây có lẽ cũng vẫn là người có tu vi thấp nhất, cho nên dứt khoát ẩn nấp tu vi của mình.
– Quả nhiên.
Hà Xung giật mình hiểu ra, sau đó lập tức nói tiếp:
– Cậu cũng không cần tự coi nhẹ mình.
Ngay cả tên Hiên Phong Tiên Đế kia, mặc dù là Tiên Đế hậu kỳ, nhưng nếu thật sự đánh nhau thì tôi nghĩ y cũng đánh không lại cậu đâu.
Diệp Mặc gật đầu.
Cái tên Hiên Phong Tiên Đế kia so với Dục Long Tiên Đế còn kém hơn.
Lúc đầu y là Tiên Đế trung kỳ, cũng chỉ mạnh hơn Vô Hồi Tiên Đế có một chút.
Cho nên hiện giờ dù y đã là Tiên Đế hậu kỳ, nhưng cũng thật không nhất định là đối thủ của mình.
Cho dù là rời khỏi mảnh không gian này, thì chỉ cần có Vô Ảnh trợ giúp, mình cũng không cần thiết phải sợ y.
– Hai tên khốn kiếp đó truy đuổi một mình tôi, nếu không thì sao tôi có thể sợ chúng được.
Hà Xung Tiên Đế căm hận nói một câu, sau đó mới nói tiếp với Diệp Mặc:
– Trong này có một cái đại điện, bên trong đại điện không có bất kỳ mảnh không gian sát cơ nào.
Chẳng những nó yên tĩnh, hơn nữa linh khí rất nồng đậm.
Cậu biết cái cung điện đó chứ?
Diệp Mặc gật đầu:
– Tôi biết, Tật Lôi Tiên Đế đã nói với tôi rồi.
Bởi vì tôi thế đơn lực bạc, một mình đi thì không tốt.
Vốn tôi định đợi thực lực của mình cường đại lên một chút, thì sẽ đi tới đó.
Diệp Mặc thật sự là đã nghĩ như vậy.
Vốn ý định của hắn là lần này sẽ đi ra ngoài tìm một ít Tiên linh mạch, sau đó đề thăng tu vi mình lên Tiên Tôn hậu kỳ rồi mới đi tới cái cung điện kia để nhìn xem.
– Đi, hiện tại hai người chúng ta cùng đi.
Hai người chúng ta, cộng thêm Vô Ảnh thao tằm của cậu, thì cho dù là Tiên Đế đỉnh, chúng ta cũng không cần phải sợ.
Hà Xung Tiên Đế lập tức nói.
– Tôi là Vô Ảnh, đừng có tự tiện đặt ngoại hiệu cho tôi.
Vô Ảnh đứng ở một bên nói với vẻ khó chịu.
Nó đương nhiên là không cần biết Hà Xung có phải là Tiên Đế hay không rồi.
– Ha ha…
Hà Xung Tiên Đế cười to, cũng không hề để ý tới Vô Ảnh mà trực tiếp nói với Diệp Mặc:
– Cung điện kia hẳn không phải là thứ thuộc về Tiên Giới, nhưng nó đến từ đâu, thì lại không có ai biết.
Cấm chế của đại điện sau khi bị mấy tên Đại Đế cao cấp tháo bỏ, thì liền xuất hiện một cái hậu viện to lớn.
Cái hậu viện kia thì thần thức căn bản là không quét xuyên qua được, hơn nữa ở giữa hậu viện còn có vô số cấm chế cùng với một cái trận môn không gian.
Trận môn không gian kia có chút kỳ quái, chỉ có ai có năng lực mở ra trận môn không gian thì mới có thể đi vào.
Diệp Mặc lập tức tập trung tư tưởng suy nghĩ.
Hắn đã vượt qua Phong Vị Tháp, biết rằng có một thế giới đã biến mất.
Hơn nữa khi hắn phong Vương, thì còn có mấy câu nữa.
Và một câu trong đó là “Thần giới tiêu thất, tinh thần bất hiện”.
Mà vừa rồi Hà Xung Tiên Đế nói rằng cái đại điện kia không phải là thứ thuộc về Tiên Giới, vậy chẳng lẽ nó là thứ thuộc về thế giới đã biến mất kia?
Hà Xung Tiên Đế không biết Diệp Mặc đang nghĩ gì, nhưng vẫn nói tiếp:
– Những cái cấm chế kia rất khó mở ra, có người mất mấy năm cũng không mở ra nổi một cái.
Tôi cùng với mấy tên Tiên Đế còn lại liên thủ, mất thời gian gần mười năm mới cùng nhau mở ra được một cái cấm chế.
Trong cái cấm chế kia có một loại quả mầu xanh nhạt.
Một quả có thể giúp Tiên Đế tấn cấp thêm một cấp nữa, hơn nữa không hề có chút bất ổn nào.
Nhưng mỗi người chỉ có thể ăn một quả mà thôi.
Mà càng khiến cho người khác khiếp sợ chính là không có một ai nhận ra được đó là loại quả gì.
Diệp Mặc kinh ngạc hỏi:
– Như vậy thì chẳng phải là giống với ‘Độ ly thiên quả’ sao?
‘Độ ly thiên quả’ là Tiên linh quả cực kỳ hiếm có của Tiên Giới.
Nhưng loại Tiên linh quả này chỉ có thể giúp cho tiên nhân dưới Đại Tiên tấn cấp thêm một cấp.
– Đúng thế, nếu như so sánh với ‘Độ ly thiên quả’, vậy thì loại quả này chính là ‘Độ ly thiên quả’ dành cho Tiên Đế.
Quả thực là bất phàm.
Tôi may mắn lấy được hai quả, tên Hiên Phong Tiên Đế kia cũng có được một quả.
Không biết rằng loại quả này có hữu dụng đối với cậu không, nhưng cũng xin tặng nó cho cậu.
Hà Xung Tiên Đế nói xong, thì liền lấy một cái hộp ngọc ra đưa cho Diệp Mặc.
Diệp Mặc nhận lấy cái hộp ngọc kia rồi mở ra nhìn.
Trong hộp ngọc có một quả mầu lam đậm.
Loại quả này không có bất kỳ mùi vị gì khác thường, thoạt nhìn thì nó cũng rất bình thường.
Nhưng Diệp Mặc phát hiện là chính hắn cũng không biết đâu là loại quả gì.
Đóng hộp ngọc lại, sau đó hắn trả lại cho Hà Xung Tiên Đế rồi nói:
– Cho dù là không cần loại quả này, thì tôi cũng sẽ rất nhanh có thể tấn cấp lên Tiên Tôn hậu kỳ.
Hơn nữa nếu không tấn cấp Tiên Đế, thì cho tôi loại quả này cũng chỉ lãng phí mà thôi.
Anh trước tiên cứ giữ lại, đợi tới khi tôi cần tấn cấp thì có thể sẽ lại tới gặp anh.
– Cũng được.
Hà Xung Tiên Đế thu hồi lại hộp ngọc rồi nói tiếp:
– Tôi xung đột cùng tên lông mày dài kia cũng là vì loại quả này.
Tên lông mày dài kia ở trong đại điện nói xấu cậu, tôi nghe thấy thì rất khó chịu, liền phản bác lại một câu.
Nhưng không ngờ là cái tên Hiên Phong Tiên Đế cùng tên lông mày dài kia đã sớm nhìn chằm chằm vào Tiên quả trong tay rồi rồi.
Cho nên lời tôi vừa nói ra khỏi miệng, thì hai tên khốn kiếp đó lập tức liên thủ đối phó tôi.
Chỉ là tôi không có ai trợ giúp, cho nên chỉ có thể vừa đánh vừa chạy.
Về sau thì lại phát đi tin tức nhờ cậu giúp đỡ, cho nên mới bảo vệ được lại một cái mạng này.
Nếu không thì hai tên kia tuyệt đối sẽ không đơn giản mà buông tha tôi đâu.
– Bên trong tòa đại điện kia có mặt của Tứ Đại Đế không vậy?
Diệp Mặc chợt nhớ tới mấy người Táp Không Đại Đế, lập tức hỏi Hà Xung.
Hà Xung liền lắc đầu nói:
– Tên Tiên Đế nào có tu vi cao một chút thì đều mở trận môn không gian phía sau đại điện để tiến vào, tu vi thấp chỉ có thể ở trong đại điện mà phá giải cấm chế, tìm kiếm các loại Tiên linh vật để giúp đề thăng tu vi của mình.
Mong rằng tương lai có thể mở ra cái trận môn không gian kia.
Thực lực của tôi không đủ, không có cách nào mở trận môn không gian ra cả, chỉ có thể cùng những tên Tiên Đế còn lại ở trong đại điện mà thôi.
Diệp Mặc lúc này liền không do dự nói:
– Đi, chúng ta đi tới đại điện.
Mấy tên Đại Đế kia không có mặt ở đó, thì Diệp Mặc cũng chả có bao nhiêu lo lắng cả.
Hắn mặc dù biết thực lực của hắn phối hợp cùng với Vô Ảnh đã tương đương với Tiên Đế bình thường, nhưng so với những tên Đại Đế đỉnh phong kia, thì hắn tuyệt đối còn kém khá nhiều.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1883: Bồi Thường
Bồi Thường
C
hính là đại điện này sao?
Diệp Mặc đứng trước một đại điện cực kỳ cổ xưa trải qua nhiều thăng trầm hỏi một câu, trên thực tế cung điện được vẽ bên trên miếng ngọc giản mà tiên đế Tật Lôi cho hắn kia cũng là ở đây.
– Đúng, chính là chỗ này.
Tiên đế Hà Xung đáp một câu, được Diệp Mặc cung cấp cho đan dược, thương thế của y đã sớm biến mất.
Đại điện không có cửa chính, bên trong thoạt nhìn đen kịt một màu, mà chung quanh đại điện càng không thấy rõ, chỉ có thể dùng thần thức đụng chạm đến một chút mù mù mờ mờ.
Các loại sát cơ bên trong vùng hư không này đều tự động đảo quanh qua đại điện cổ xưa trải qua nhiều thăng trầm này, biến mất ở xa xa.
Diệp Mặc chỉ đứng ở cửa vào của đại điện quan sát một lát ngắn ngủi, liền nói với tiên đế Hà Xung:
– Đi, vào rồi nói sau.
Nói xong hắn đã đi trước một bước mang theo Vô Ảnh bước vào cung điện này, Hà Xung tiên đế theo sát Diệp Mặc bước vào đại điện.
Trong tòa đại điện này, tiên đế Dục Long vì đào tẩu trước, không chào hỏi Hiên Phong tiên đế, bây giờ hai người đều đã tới đây rồi, cũng không nói năng gì.
Đối với chuyện tiên đế Dục Long một mình đào tẩu, tiên đế HiênPhong trong lòng vẫn rất không dễ chịu.
Những tiên đế còn lại trong đại điện nhìn có chút kỳ quái, nhưng cũng không có ai hỏi han gì.
Tiên đế Dục Long và tiên đế Hiên Phong ra ngoài đuổi giết tiên đế Hà Xung, bây giờ hai người đã trở về, mà tiên đế Hà Xung không thấy trở về, đại bộ phận là đã bị giết rồi.
Còn hai vị trở về này thoạt nhìn có vẻ không hòa thuận, nói không chừng là đã xảy ra tranh chấp trong quá trình chia chiến lợi phẩm.
– Ngươi cũng dám tới nơi này.
Tiên đế Dục Long vừa nhìn đã thấy Diệp Mặc vào, lập tức kinh ngạc quát hỏi.
Sau khi hỏi xong, gã mới tỉnh ngộ lại, nếu như Diệp Mặc thật sự đánh nhau với gã, gã thật đúng là tìm không ra trợ thủ.
Diệp Mặc căn bản cũng không để ý tới tiên đế Dục Long, sau khi hắn tiến vào đại điện này, thần thức trước tiên liền quét một lần cung điện này.
Đồng thời ánh mắt nhìn sang những Tiên đế còn lại còn đang lộ vẻ kinh ngạc.
Sau khi nhìn thấy tiên đế Chính Nhân, hắn còn nhẹ gật đầu.
Đại điện này lớn vô cùng.
Bên trong còn có một quang trận cực kỳ mờ nhạt yếu ớt, ít nhất bài trí trong đại điện đều thấy rõ.
Bốn phía đại điện có mười mấy bồ đoàn, những bồ đoàn đó hình như còn có tiên linh khí cực kỳ dày đặc tản mát ra.
Đứng ở trong đại điện, một loại khí tức trải qua nhiều thăng trầm tới cực điểm lẩn quẩn ở chung quanh, khiến cho Diệp Mặc cảm giác mình giống như một lần về tới thời đại viễn cổ.
Diệp Mặc tự mình xem xét phần lớn đại điện, mấy Tiên đế còn lại dù sao cũng chẳng có ai chủ động nói gì.
Lúc trước khi Diệp Mặc còn là Tiên vương, Hiên Phong tiên đế đối với Diệp Mặc hung hăng càn quấy vô cùng trông thấy tầm mắt Diệp Mặc quét tới, liền nhanh chóng cúi đầu thấp xuống.
Gã thật sự là không muốn nảy sinh xung đột với Diệp Mặc.
Diệp Mặc và tiên đế Dục Long đối chiến, gã nhìn thấy rất rõ ràng, hơn nữa lúc này bên người Diệp Mặc còn có một Hà Xung tiên đế so với gã cũng lợi hại hơn một chút.
– Ha ha, Diệp tông chủ, đã lâu không gặp.
Tiên đế Chính Nhân lúc này cũng đã thăng cấp đến tiên đế hậu kỳ, y nhìn thấy Diệp Mặc tới, lập tức cười ha ha, chủ động lên tiếng chào hỏi.
Diệp Mặc cũng chắp tay nói:
– Đúng là đã lâu không gặp, Chính Nhân tiền bối.
Tiên đế Chính Nhân thấy tiên đế Dục Long sau khi chỉ quát hỏi Diệp Mặc một câu, thì không có câu thứ hai nữa.
Làm sao không biết tên này cũng giống như tiên đế Vô Hồi, có thể là bị thua thiệt trong tay Diệp Mặc rồi.
Thêm tiên đế Hiên Phong một câu cũng không nói, y đã đoán được có thể tiên đế Hiên Phong sợ Diệp Mặc.
Ý nghĩ này vừa đảo qua, y liền lập tức vừa cười vừa nói:
– Diệp tông chủ, ngươi cứ gọi ta là Chính Nhân huynh là được rồi, tiền bối gì chứ, thật sự là không dám nhận.
Diệp Mặc cũng không kiểu cách, ở Tiên Giới vốn lấy thực lực vi tôn, bây giờ ở mảnh không gian này thực lực của hắn cũng sẽ không thua kém tiên đế Chính Nhân.
Cho nên tiên đế Chính Nhân đã nói như vậy, Diệp Mặc lập tức chắp tay nói:
– Được, đợi Diệp mỗ tìm người nào đó tính sổ xong, lại đến trò chuyện với Chính Nhân huynh.
Tuy nơi này có bảy tám người chưa từng gặp qua Diệp Mặc, nhưng cái tên Diệp Mặc bọn họ đều đã sớm nghe nói qua, bây giờ nhìn thấy tiên đế Chính Nhân vậy mà lại khách khí với Diệp Mặc như thế, mà Diệp Mặc xác thực là một Tiên vương trung kỳ, mọi người đều ngây ngẩn cả người.
Một Tiên vương trung kỳ, thật sự lợi hại như bọn họ nói sao?
Nhưng Vô Ảnh bên người Diệp Mặc lại hấp dẫn nhiều người chú ý hơn, Vô Ảnh này mang theo cánh màu vàng, đúng là một bộ dáng Long Mã.
Nhưng thoạt nhìn lại không giống ngựa lắm, có lẽ xấu hơn ngựa một chút.
Diệp Mặc sở dĩ một mực che giấu tu vi của mình thành Tiên vương trung kỳ, chính là muốn nói cho người khác biết, tu vi của hắn sớm đã là Tiên tôn rồi.
Hắn chỉ là vẫn luôn che giấu tu vi mà thôi, bởi vậy, sẽ không tỏ ra quá bất ngờ.
– Không dám, không dám.
Tiên đế Chính Nhân liền vội vàng cười nói, y cũng suy đoán Diệp Mặc nói tính sổ hẳn là có liên quan đến tiên đế Dục Long cùng với tiên đế Hiên Phong.
Diệp Mặc lúc này mới quay đầu nhìn tiên đế Dục Long nói:
– Tên lông mày dài chết tiệt kia, ngươi cướp đoạt ‘Vô trần quả của ta, còn dám hỏi ta sao lại dám tới nơi này, ta ngược lại muốn xem xem bản lĩnh của ngươi lớn đến đâu.
Vô Ảnh, chặn đường đi lại, hôm nay chúng ta ở chỗ này đòi nợ.
Trông thấy ở đây tu vi cao nhất cũng chỉ là Tiên đế hậu kỳ, mấy Tiên đế đỉnh cao đều không ở đây, Diệp Mặc sớm đã yên tâm.
Chỉ cần nhân vật như Táp Không Đại Đế không có mặt, thì hắn không cần phải lo lắng.
Nếu như Táp Không Đại Đế ở đây, hắn lập tức liền đào tẩu.
Dựa vào Na Di thần thông của hắn, hắn không tin mình đi không được.
Hà Xung tiên đế thấy Diệp Mặc vừa đến đã muốn gây sự với tiên đế Dục Long, càng khâm phục Diệp Mặc không thôi.
Cho dù là y cũng không dám khiêu chiến với tên đó ở nơi này, ai biết ở chỗ này tiên đế Dục Long có người giúp đỡ hay không, hoặc là có mấy người giúp đỡ?
– Diệp Mặc, ngươi có biết xấu hổ không hả? Ta lấy đi ‘Vô trần quả’ của ngươi lúc nào hả? Ta chỉ cướp được một cái hộp trống không mà thôi, ngươi là đồ tiểu nhân gian xảo.
Lừa ta cướp đi cái hộp trống không, bây giờ còn tới hỏi ta đòi ‘Vô trần quả’.
Tiên đế Dục Long lập tức giận tím mặt, hận không thể một ngụm nuốt chửng Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng không lập tức động thủ, hắn vừa quan sát chung quanh xem có người tiến lên giúp tiên đế Dục Long hay không, vừa mỉa mai nói với tiên đế Dục Long:
– Nói như vậy ngươi cướp đi đồ đạc của ta còn có lý sao? Nếu như ngươi lấy đi đồ vật bên trong cái hộp của ta, sau đó lại nói cướp đi một cái hộp trống không, có phải là ta còn phải bồi thường cho ngươi nữa không?
– Ngươi…
Tiên đế Dục Long lập tức nổi đóa, xác thực là gã đã cướp đồ của Diệp Mặc, hơn nữa chuyện này gã cũng đã nói ra rồi, bây giờ muốn không thừa nhận cũng không được.
– Các vị đạo hữu, xin mọi người chủ trương công bằng một chút.
Người này chỉ là tu vi Tiên vương, vậy mà lại vu oan ta lấy ‘Vô trần quả cuả hắn, quả thực quá mức vô sỉ.
Tiên đế Dục Long đoán chừng mình đơn độc một mình không phải là đối thủ của Diệp Mặc và Vô Ảnh, vội vàng chắp tay nói với mọi người bốn phía.
Lúc này mấy tên Tiên đế ở vườn sau đại điện chuẩn bị bài trừ cấm chế cũng đi vào đại điện, chú ý đến chuyện phát sinh trước mắt.
Những Tiên đế ở đây, chẳng có ai ngốc, trong lúc nhất thời căn bản là không ai sẵn lòng đứng ra tiếp lời.
Nếu như Diệp Mặc thật sự chỉ là một Tiên vương, vậy tiên đế Dục Long ngươi còn không lấn tới, còn phải chờ chúng ta giữ gìn lẽ phải chắc? Tưởng người khác là đồ ngu chắc.
Diệp Mặc căn bản là không chờ ai nói gì, tương tự cũng đứng ra chắp tay dạo qua một vòng nói:
– Ta đây tông chủ Mặc Nguyệt tiên tông Diệp Mặc, đương nhiên, tu vi là có che dấu một chút xíu.
Ta hy vọng lúc ta tìm kiếm lẽ công bằng, không ai đứng ra đổi trắng thay đen, bằng không chính là đối nghịch với Mặc Nguyệt tiên tông ta, Diệp Mặc ta chỉ cần một ngày chưa chết, sẽ đến ‘thăm hỏi’ từng người một.
Diệp Mặc đây là không có cách nào cả, hiện giờ hắn đang không có thực lực, chỉ có thể thông qua uy hiếp để nói chuyện.
– Ha ha, Hà Xung ta quyết định gia nhập Mặc Nguyệt tiên tông, nếu có người dám đổi trắng thay đen, Hà Xung ta nhất định sẽ đi theo tông chủ đến ‘thăm hỏi’ từng người một.
Hà Xung tiên đế cười ha ha một tiếng, lập tức nói phụ họa Diệp Mặc.
Nghe thấy Hà Xung một tiên đế hậu kỳ, bằng lòng gia nhập Mặc Nguyệt tiên tông, Diệp Mặc lập tức đại hỉ.
Nhưng lúc này hắn không kịp nói chuyện với Hà Xung, tiếp tục chắp tay nói:
– Diệp mỗ sắp thăng cấp tông sư Tiên Đan cấp chín, nếu như tiên đế bằng hữu vui lòng giữ gìn lẽ phải, tương lai có thể tới Mặc Nguyệt tiên tông ta luyện đan, ta đây nhất định hoan nghênh các vị đến.
Diệp Mặc biết rõ lời uy hiếp vừa rồi hắn nói ra, khẳng định có rất nhiều người khó chịu, thậm chí bởi vì lời hắn nói mà đối phó hắn.
Cho nên hắn uy hiếp xong, lập tức lại ném ra một quả boom tấn, hắn sắp trở thành Tông sư tiên đan cấp chín.
Một Tông sư tiên đan cấp chín, tiên đế nào lại không muốn nịnh bợ? À, hoặc là nói một người sắp thăng cấp Tông sư tiên đan cấp chín, ai dám không nịnh bợ?
Loại quả màu xanh da trời kia dù sao cũng là số lượng có hạn, không phải là ai cũng có, hơn nữa đa số Tiên đế ở đây đều có thế lực của riêng mình.
Tiên tông, đệ tử, người nhà sau lưng mình, ai không cần tiên đan cao cấp để thăng cấp?
Giao thiệp tốt với một Tông Sư tiên đan cấp tám, hoặc là nói sắp trở thành cấp chín, có thể nói là bất kỳ một Tiên Đế nào cũng không muốn bỏ qua.
Tuy sẽ không có người nào công khai đứng ra nói giúp Diệp Mặc, nhưng một số Tiên đế đã nhao nhao tới hàn huyên với Diệp Mặc, không ai cho rằng Diệp Mặc sẽ nói dối.
Trừ phi Diệp Mặc ngu rồi, mới dám nói dối trước mặt nhiều Tiên đế như vậy.
Tiên đế Dục Long sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch ra, gã không thể tưởng được Diệp Mặc còn là một tông sư tiên đan sắp thăng tới cấp chín.
Nếu như Diệp Mặc thật sự là một tông sư tiên đan sắp thăng tới cấp chín, đừng nói bây giờ gã không có đạo lý chút nào, cho dù là gã có đạo lý đi nữa, ở đây cũng không có bao nhiêu người bằng lòng trợ giúp gã, tối đa chỉ không đắc tội gã mà thôi.
Đoán chừng càng nhiều người muốn trợ giúp Diệp Mặc hơn.
– Tất cả các vị bằng hữu, chờ sau khi ta xử lý xong chuyện riêng của mình, chuyện luyện đan thì dễ nói rồi.
Diệp Mặc cũng chắp tay cao giọng nói.
Mấy Tiên Đế ở đây đều biết Diệp Mặc muốn giải quyết ân oán với tiên đế Dục Long, lập tức đều không nói thêm gì nữa.
Tiên đế Dục Long trong lòng hết sức buồn bực, nếu như Diệp Mặc không phải là một Tông sư tiên đan sắp tiến vào cấp chín, có lẽ gã còn có thể lôi kéo một hai người nói giúp.
Nhưng thân phận này của Diệp Mặc vừa nói ra, lập tức sẽ không có người nào đứng về phía gã.
Vô Ảnh trông thấy lão đại đã bình ổn được hiện trường, lập tức gào rú một tiếng, đã chuẩn bị nuốt chửng lĩnh vực của tiên đế Dục Long rồi.
Thấy mình còn chưa ra tay, phe Diệp Mặc đã có một Tiên đế hậu kỳ áp trận, lại có một tên biến thái có thể nuốt chửng lĩnh vực, tiên đế Dục Long biết căn bản là không cần đánh, gã đã thua.
– Ngươi muốn thế nào?
Tiên đế Dục Long phẫn hận nhìn chằm chằm Diệp Mặc hỏi.
Diệp Mặc trong lòng không thoái mái, hắn biết rõ muốn giết chết tiên đế Dục Long ở chỗ này tuyệt đối không có khả năng, cho dù là tiên đế khác không động thủ, hắn cũng không thể làm như vậy.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1884: Bất Hủ Tiên Vương
Bất Hủ Tiên Vương
H
iện tại hắn đem chuyện ‘Vô Trần Quả’ ra, chính vì muốn lấy chút lợi ích mà thôi.
Thấy tiên đế Dục Long thức thời như vậy, chủ động hỏi.
Diệp Mặc cũng không dài dòng, nói thẳng:
– Tiên đế Tật Lôi hỏi mua ‘Vô Trần Quả’ của ta ra giá tiền là bốn mươi dòng tiên linh mạch, trong đó cực phẩm tiên linh mạch hai mươi dòng, tiên linh thảo 150 cây, ngươi tự xem mà làm là được rồi.
Diệp Mặc không dưng cộng thêm mười dòng tiên linh mạch, ‘Ngọc lưu hư mộc’ hắn không cần nữa, ngược lại cũng không nói ra.
Nhìn Vô Ảnh và Hà Xung Trùng tiên đế ở một bên nóng lòng muốn thử, tiên đế Dục Long biết, hôm nay gã thua rồi.
Gã lấy ra một chiếc nhẫn ném cho Diệp Mặc nói:
– Chỉ có mấy thứ này, nếu không hài lòng thì dùng hành động quyết định đi.
Đồ lấy ra được, nhưng mặt mũi lại không thể vứt bỏ.
Tiên đế Dục Long nói chuyện vẫn còn có chút kiên cường, hình như căn bản là không sợ Diệp Mặc đổi ý.
Diệp Mặc cầm lấy chiếc nhẫn nhìn nhìn, bên trong có chín dòng tiên linh mạch cực phẩm, còn có 27 dòng tiên linh mạch trung phẩm và thượng phẩm.
Trừ những điều cái ra, còn có hơn mười mấy gốc tiên linh thảo cấp bảy trở lên, cùng với mười ngàn tiên tinh cực phẩm.
Diệp Mặc vốn ôm tâm tư có thể lấy được bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu, hắn biết tiên đế Dục Long khẳng định là không lấy hết toàn bộ mọi thứ ra, nhưng nếu tiếp tục hỏi gã đòi thêm, thì chắc chắn sẽ đánh nhau to, Diệp Mặc cũng không muốn đánh nhau bây giờ.
Nghĩ tới đây, hắn gật gật đầu nói, – Vậy cứ như vậy đi.
Tiên đế Dục Long cũng thở phào nhẹ nhõm, mấy Tiên đế còn lại bên cạnh cũng thở phảo một hơi, nếu như Diệp Mặc thật sự muốn động thủ, bọn họ cũng chỉ có thể khuyên bảo, dù sao cũng không thể trơ mắt nhìn tiên đế Dục Long bị giết.
Diệp Mặc thu hồi chiếc nhẫn, cười ha ha nói với Hà Xung tiên đế:
– Hà Xung huynh, về sau huynh chính là tiên đế trưởng lão của Mặc Nguyệt tiên tông ta rồi.
Hà Xung cũng cười ha ha một tiếng nói:
– Ta còn không ngờ, ta vậy mà có thể gia nhập tông môn có một tông sư tiên đan cấp chín, đây là may mắn của ta ah.
Nói xong Hà Xung tiên đế thận trọng nói thêm câu nữa với Diệp Mặc:
– Môn chủ.
Ta vốn tên là Long Hoàng Thiên, danh hiệu Hà Xung.
Thêm một tiên đế gia nhập Mặc Nguyệt tiên tông, Diệp Mặc cực kỳ vui mừng, nghĩ đến mình bây giờ đã có tu vi như tiên đế thông thường, cũng không giấu giếm nói:
– Ta phong hào là Bất Hủ…
– Bất hủ Tiên vương…
Câu này của Diệp Mặc còn chưa nói hết, gần như tất cả Tiên Đế đều nhìn về phía Diệp Mặc.
Nếu như nói lúc trước, Diệp Mặc nói hắn sắp trở thành một tông sư tiên đan cấp chín, đủ để gây chấn động xôn xao.
Thì danh hiệu này của Diệp Mặc quả thực là muốn nghiêng trời lệch đất.
Tiên Giới từ khi có Bia phong vương đến nay, vẫn chưa từng có danh hiệu Bất Hủ.
Bất Hủ nghĩa là vĩnh hằng, nghĩa là suốt đời, có ai dám dùng cái danh hiệu này để phong vương cho chính mình? Tiên Giới có rất nhiều danh hiệu nghịch thiên, cho dù là các loại thần hiệu, cũng không có hai chữ Bất Hủ.
– Môn chủ.
Anh thật sự là Bất Hủ tiên vương? Chuyện này…
Hà Xung tiên đế ngây người hỏi một câu.
Diệp Mặc ha ha cười một tiếng nói:
– Ngươi chỉ cần coi ta là Bất Hủ tiên vương là được rồi, bên trên Bia phong vương cho dù là không có danh hiệu này, ta tự mình cũng có thể phong một cái ah.
– Được, ha ha…
Hà Xung tiên đế dựng thẳng ngón cái lên nói với Diệp Mặc, y rất là bội phục loại khí phách này của Diệp Mặc.
Danh xưng phong vương đúng là có thể không cần dùng cái bên trên bia phong vương, cũng có thể tự mình phong một cái.
Nhưng tự phong cho mình cái danh hiệu Bất Hủ tiên vương thì Diệp Mặc vẫn là người đầu tiên, chỉ căn cứ vào điểm này, y cũng cảm thấy bội phục Diệp Mặc.
Bất kỳ một cái danh xưng phong vương nào đều là duy nhất, cho nên một khi danh xưng phong vương của anh làm cho người ta cảm thấy khó chịu, người khác có thể khiêu chiến anh.
Ví dụ như danh hiệu Kiếm Vương, một khi anh đã nhận được danh hiệu Kiếm Vương, thì tiên nhân tu kiếm khác liền sẽ không chịu phục, anh sẽ không thể không tiếp nhận các loại khiêu chiến.
Mà danh hiệu Bất Hủ này của Diệp Mặc, có thể nói so bất kỳ một cái vương hiệu nào đều có vẻ ngang ngược hơn.
Nhưng như vậy ngược lại lại không ai dám tới khiêu chiến, danh hiệu như thế này lại không liên quan đến một lĩnh vực nào cả, chỉ biểu thị trường sinh vĩnh hằng mà thôi, đương nhiên cũng có thể biểu thị vĩnh cửu về mặt tinh thần.
Bình thường tự phong cho mình danh hiệu này, người khác đều tưởng là đồ điên, hoặc là loại tự làm mình vui, ai rảnh mà đi nảy sinh xung đột với một người như vậy?
Bây giờ Diệp Mặc chính là bị mấy Tiên đế ở đây tưởng rằng đã thành loại người như vậy.
Danh hiệu của hắn không hiện ra bên trên Bia phong vương, hiển nhiên là tự mình phong rồi, tự mình phong một danh hiệu như vậy, không phải là đồ điên, thì hiển nhiên chính là cái loại người ấm đầu kia.
Đương nhiên, một khi danh hiệu này thật sự xuất hiện bên trên Bia phong vương, thì đó lại là một chuyện khác.
Bia tiên vương thừa nhận Bất Hủ tiên vương, cũng không phải là một chuyện đơn giản, cái đó gần như sẽ chấn động xôn xao toàn bộ Tiên Giới, thậm chí khiến cho bất kỳ Thánh đế nào cũng phải chú ý.
Mỗi danh xưng phong vương bên trên Bia Phong Vương cũng đều có một ý nghĩa đặc thù, là căn cứ vào bản thân mỗi người đặc biệt phong ra, tuyệt đối sẽ không phong bậy bạ.
Một danh hiệu Bất Hủ tiên vương, ý tứ rõ ràng như vậy, một khi xuất hiện bên trên Bia phong vương, muốn không gây chấn động xôn xao, cũng là chuyện không thể nào.
– Diệp tông chủ, ta là Đô Vũ, đến từ Thiên Vũ đế tông của Thanh Vi Thiên.
Cung điện cổ xưa này trải qua nhiều thăng trầm, theo mấy vị Đại Đế phán đoán, đại điện này không thuộc Tiên Giới.
Hơn nữa đằng sau đại điện, còn phát hiện được rất nhiều cấm chế và trận pháp, nếu như Diệp tông chủ không ngại, có thể gia nhập với chúng tôi, cùng nhau phá giải cấm chế.
Diệp Mặc bên này vừa mới nói xong, đã có người đi tới lôi kéo làm quen với Diệp Mặc rồi, hơn nữa còn mời Diệp Mặc gia nhập tiểu đội.
Cho dù Diệp Mặc còn chưa tới tông sư tiên đan cấp chín, chỉ là tông sư tiên đan cấp tám, cũng không người nào vui lòng bỏ qua cơ hội giao thiệp với Diệp Mặc.
Bên phía Đô Vũ tiên đế vừa mới mời xong, lại có vài tiên đế phát ra lời mời với Diệp Mặc.
Tiên đế Chính Nhân ỷ là có quen biết Diệp Mặc, trực tiếp chen đến trước mặt tiên đế Đô Vũ cười ha ha nói:
– Diệp tông chủ, chúng ta đã sớm quen biết, hay là anh và tiên đế Hà Xung cùng gia nhập tiểu đội của chúng tôi, cấm chế kia chúng tôi đã gần phá giải được rồi, thêm thời gian mấy năm nữa, ta nghĩ có thể cởi bỏ.
Mọi người nhao nhao mời Diệp Mặc, nhưng không ai gọi Diệp Mặc là Bất Hủ tiên vương, dù sao xưng hô thế này thật sự là quá hơi bị không thực tế.
Mấy Tiên đế này không người nào là không sống qua vô số năm, có ai bằng lòng theo ý Diệp Mặc xưng hô cái danh hiệu phong vương tự biên của hắn.
Diệp Mặc vội vàng chắp tay dạo qua một vòng nói:
– Ta định cùng tiên đế Hà Xung làm một tổ đi ra sau điện xem thử, bất kể như thế nào, Diệp mỗ đều rất vui mừng vì được quen biết rất nhiều tiền bối Tiên đạo ở đây.
Chỉ cần có thể ra khỏi nơi này, Diệp mỗ vô cùng cam tâm tình nguyện giúp mọi người luyện đan.
Tuy Diệp Mặc trong miệng nói tiền bối, nhưng ngữ khí của hắn rõ ràng đã coi các vị Tiên đế là đồng vai phải lứa mà kết giao.
Nhưng cũng không có ai cho rằng Diệp Mặc cuồng vọng, một kẻ có thể đánh bại tiên đế Dục Long, hơn nữa còn là một tông sư tiên đan cấp tám, kết giao ngang hàng với Tiên đế, cũng không có gì không ổn.
Những Tiên đế khác cũng chỉ khách khí một phen mà thôi, bây giờ Diệp Mặc không muốn đi cùng bọn họ, thì sẽ không ai lại tiếp tục mời.
Hơn nữa lời Diệp tông chủ này nói vô cùng rõ ràng, đồng ý giúp đỡ luyện đan, nhưng lại không nói là luyện đan miễn phí.
Ở đây không có Đại Đế nhất ngôn cửu đỉnh, sau khi tranh chấp lắng lại, thì sẽ không ai nói gì nữa, mọi người lại nhao nhao đi vào sân sau đại điện.
Diệp Mặc và tiên đế Hà Xung cũng đi theo mọi người đi vào sân sau, đến sân sau đại điện rồi, lúc này Diệp Mặc mới thật sự hiểu ý của Hà Xung.
Sân sau đại điện này chẳng những tiên linh khí nồng đậm hơn, hơn nữa dùng thần thức quét đến cuối cùng, giống như chỗ tận cùng xa xôi.
Từng cấm chế rung động có thể thấy rõ ràng, thậm chí trận môn không gian kia cũng có thể thấy rõ ràng.
Diệp Mặc giờ mới hiểu được vì sao Hà Xung nói đằng sau chỗ này có rất nhiều cấm chế, còn có một trận môn không gian nữa, thì ra những vật này đều có thể nhìn thấy được.
– Sân sau này thần thức không quét đến rìa được, đồng thời cũng không có cách nào đi vào, anh không cần đi thử.
Nhưng cấm chế ở đây lại có thể nghĩ biện pháp mở ra được, có cấm chế bên trong có Tiên linh quả cực phẩm, cũng có cấm chế bên trong là tiên tài cao cấp.
Hà Xung tiên đế thấy Diệp Mặc tựa như đang dùng thần thức quét ra xa, lập tức giải thích một câu.
Tiên đế Chính Nhân cách đó không xa cũng gật đầu nói, – Hà Xung huynh nói không sai, ở đây trong mỗi cấm chế đều có thứ tốt cao cấp.
Thứ tốt nhất, chính là Lam quả.
Hà Xung huynh đã từng có hai quả, tuy không biết loại quả này là thứ quả tiên gì, nhưng có thể khiến cho Tiên đế thăng một cấp.
Duy nhất làm cho người ta tiếc nuối là, muốn phá vỡ cấm chế ở đây quá mức gian nan, có khi mười năm cũng chưa chắc có thể phá giải được một cấm chế.
Nói đến đây, tiên đế Chính Nhân theo bản năng nhìn nhìn trận môn trong hư không kia, thở dài tiếp tục nói, – Trận môn Hư không kia muốn phá giải rất khó khăn, cho đến bây giờ, ngoại trừ nhóm Táp Không Đại Đế, Long Hà Đại Đế năm tiên đế đỉnh cao ra, những người còn lại vẫn không cách nào mở trận môn hư không này ra được.
Lời nói của Tiên đế Chính Nhân lập tức liền đưa tới hàng loạt tiếng cảm thán, đúng là như vậy, cấm chế ở đây mở ra đều có thứ tốt, nhưng lại không thể mở ra trận môn, điều đó không có nghĩa là cách rời khỏi đây.
Ai có thể biết phía sau trận môn hư không kia là thứ tốt, hay là đường ra?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1885: Đồ Tốt Bên Trong Cấm Chế
Đồ Tốt Bên Trong Cấm Chế
D
iệp Mặc tùy tiện tìm một cấm chế vân sóng, dùng tay sờ lên trên, hắn lập tức liền cảm thấy cấm chế này phức tạp, căn bản chính là cấm chế mà trước giờ hắn chưa từng thấy.
Hơn nữa thủ đoạn bố trí trong cấm chế cũng khác nhau một trời một vực với cấm chế thông thường trên Tiên giới, không giống nhau chút nào.
– Cấm chế này chỉ có thể phá giải, nhưng lại không thể mở ra được, một khi cố gắng mở ra, thì sức mạnh cắn trả của cấm chế đó lại càng lớn, hơn nữa cấm chế thậm chí bao gồm những thứ trong cấm chế, đều có thể bị phá hoại toàn bộ.
Đây cũng còn là nhẹ, tình hình nghiêm trọng hơn cấm chế cắn trả có thể còn làm thương người.
Lúc trước tôi và bọn họ hợp tác, cũng phải gần mười năm, mới phá vỡ được một cấm chế trong đó.
Hà Xung Tiên đế thấy Diệp Mặc dùng tay sờ mó cấm chế đó, vội vàng bổ sung thêm.
Trên thực tế, gã đang gián tiếp nhắc nhở Diệp Mặc, chỉ dựa vào hai người bọn họ thì không thể nào mở được cấm chế này.
Diệp Mặc giống như không nghe thấy vậy, tiếp tục dùng tay vỗ lên trên cấm chế, một lát sau, hắn mới nói với Hà Xung Tiên đế:
– Loại cấm chế này quả thực trước giờ tôi chưa từng nhìn thấy, Hà Xung huynh, một mình anh tìm một cấm chế phá giải xem sao, hoặc là hợp sức cùng với Chính Nhân Tiên đế phá giải, tôi muốn nghiên cứu cấm chế này một chút, chắc cũng hơi lâu.
Hà Xung nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, cũng có chút bất đắc dĩ lắc đầu, gã biết mỗi người lần đầu tiên nhìn thấy cấm chế trong này, đều muốn xem xem có thể tự mình phá giải được không.
Trên thực té, trải qua mấy chục năm khảo nghiệm, cấm chế trong này ngoài mấy vị Đại đế ra, rất ít người có thể một mình phá giải được, cho dù có thể phá giải, cũng không phải là chuyện một hai năm.
Diệp Mặc lại khác với những người còn lại, hắn thực sự có lòng tin, hắn sờ lên cấm chế này, giống như nhìn thấy một cánh cửa mới vậy.
Những thứ trong cánh cửa này, cũng là những thứ hắn chưa từng tiếp xúc qua.
Lúc này cái mà hắn muốn nhất chính là yên tĩnh phá phải cấm chế trong này, dùng Tam Sinh Quyết dần thôi diễn.
Hà Xung cũng không nói Diệp Mặc, những Tiên đế còn lại lại càng không ai muốn nói nhiều, mọi người đều đang phá giải cấm chế trước mặt mình, ai có thời gian đi quản chuyện của Diệp Mặc chứ?
Cho dù Diệp Mặc đánh cấm chế che chắn, nhưng cũng không ai để ý.
Trong này phá giải trận pháp cấm chế, đánh ra cấm chế che chắn là chuyện bình thường.
Chẳng may quá trình mình phá giải, thần thức của người khác nhìn trộm vào, sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của mình.
Diệp Mặc sau khi đánh ra cấm chế che chắn, nhanh chóng chìm vào trong thôi diễn cấm chế này.
Đạo vận mà Tam Sinh quyết thôi diễn mặc dù bị cấm chế che chắn chặn lại một chút, nhưng vẫn bị lộ một phần ra ngoài.
Chỉ là Tiên linh khí trong hậu điện của đại điện vô cùng nồng đậm, hơn nữa còn bao hàm một chút khí tức tang thương.
Khí tức mà Diệp Mặc thôi diễn bị cấm chế che chắn chặn lại, tản mát một phần ra ngoài, nhưng cũng không bị chú ý đặc biệt lắm.
Từng thủ pháp cấm chế mới và lý luận cấm chế bị Diệp Mặc thôi diễn ra, trong nháy mắt đã thu nạp vào trong trận đạo của mình.
Cấm chế vỗn dĩ chính là một loại trong trận pháp, dưới sự thôi diễn của Tam Sinh quyết, Diệp Mặc một khi chìm đắm vào, thì trình độ trận pháp của hắn cũng được tăng lên nhanh chóng.
Hà Xung Tiên đế cũng không gia nhập vào tiểu đội của Chính Nhân Tiên đế, cấm chế của người khác cũng đã thôi diễn tương đối rồi, gã thêm vào, thì chẳng khác đòi người khác cho đồ trong đó.
Cho nên gã chỉ tìm một cấm chế cách Diệp Mặc không xa, một mình suy tính.
Sau khi một năm cứ thế trôi đi, Hà Xung Tiên đế lại nhìn thấy Diệp Mặc vẫn ở trong cấm chế che chắn suy tính, trong lòng cũng có chút không kìm chế nổi.
Một mình gã suy tính một cấm chế, tuyệt đối không thể nào phá giải được trong thời gian ngắn.
Lúc này cũng đã có hai cấm chế bị người khác mở ra rồi, trong hai cấm chế này, một trong số đó không ngờ có ba gốc Đế La Chi, còn trong một cấm chế khác, thì lại có hai viên Thái sơ hồn thạch tản ra vầng sáng cực kỳ nhạt.
Hai thứ này đều có giá trị liên thành, căn bản không phải là thứ có thể tính được giá trị của nó.
Đế La Chi, là một trong những Tiên thảo cấp chín cao cấp nhất, là Tiên linh thảo chủ yếu để luyện chế Đế Hoàn đan.
Đế Hoàn đan là Tiên đan có thể khiến Tiên tôn tăng thêm ba phần tỉ lệ thăng cấp Tiên đế, so với Đế Kình đan dùng nội đan của yêu thú cấp chín luyện chế mà nói, Đế Hoàn đan cũng không biết cao cấp hơn bao nhiêu lần, căn bản không thể so sánh được.
Còn Thái Sơ Hồn thạch lại là thứ luyện chế Tiên khí siêu việt, tương truyền có thể luyện chế Thần khí, thậm chí chỉ cần bản lĩnh luyện khí của anh đủ cao, thì anh có thể luyện chế ra Thần khí lợi hại hơn.
Hai cấm chế được mở ra, đồ bên trong nghịch thiên như vậy, cho dù Hà Xung Tiên đế cũng có chút không kìm chế nổi.
Tiên đế bây giờ quả thực không cần Đế hoàn đan, nhưng có Tiên linh thảo luyện chế Đế Hoàn đan, muốn đổi thứ gì mà không đổi được?
Thấy Diệp Mặc vẫn chăm chú phá giải cấm chế kia, Hà Xung Tiên đế cũng không đến hỏi thăm Diệp Mặc, mà lại tìm một tiểu đội vừa mới phá giải cấm chế đi vào, chuẩn bị phá giải cấm chế tiếp theo.
Hai cấm chế này được mở ra, lập tức lại kích thích những Tiên đế khác, lại càng chăm chú phá giải cấm chế.
Lại nửa năm nữa trôi đi, Diệp Mặc bỗng nhiên mở mắt, vung tay đánh mấy đường thủ quyết ra, cấm chế bị thôi diễn một năm trước mặt hắn, không ngờ lại mở ra một cách dễ dàng.
Một nơi có chu vi chỉ mấy lập phương xuất hiện trước mặt Diệp Mặc, một bình ngọc cổ bên ngoài được khắc hoa lan nằm trong khoảng không gian đó, vô cùng yên tĩnh.
Nhưng Diệp Mặc lại cảm giác đồ bên trong bình ngọc hoa lan này tuyệt đối không phải thứ tầm thường, bên ngoài bình ngọc hoa lan này có cấm chế bao trùm, thần thức căn bản không thể nào quét vào được.
Lúc này Diệp Mặc cũng không giống như lúc trước, cấm chế này hắn diễn sinh một năm rưỡi, cũng khiến hắn hiểu được loại cấm chế này là một loại cấm chế hoàn toàn khác, căn bản không giống một chút nào so với cấm chế trong Tiên giới.
Nếu như nói thủ đoạn cấm chế trong Tiên giới là cơ sở, thì thủ đoạn cấm chế trong này, chính là biến đổi các loại cơ sở nền móng, sau đó tổ hợp thành một loại thủ đoạn cấm chế mới.
Loại thủ đoạn này, khiến Diệp Mặc nhìn ra một thế giới trận pháp cấm chế hoàn toàn mới, sau khi thế giới này mở ra, hắn có thể thông suốt không chướng ngại gì mà ngao du, điên cuồng hấp thụ và diễn sinh các loại thủ đoạn trận pháp cấm chế mới.
Chỉ là trong thời gian một năm ngắn ngủi, trình độ trận pháp của hắn cũng đột nhiên tăng mạnh.
Quan trọng hơn chính là, sự hiểu biết trận pháp của hắn sớm đã tăng lên mấy cấp độ.
Tam Sinh quyết mặc dù có thể diễn sinh vạn vật, nhưng Diệp Mặc bây giờ cũng không thể dùng Tam Sinh quyết đi sáng tạo vạn vật.
Chỉ có thứ mới, hắn mới có thể căn cứ những thứ này để diễn sinh ra, sau đó mới có thể hoàn toàn hoàn thiện những đồ mới.
Giống như cấm chế trước mặt hắn, sau khi hắn phá được một cấm chế trong đó, những cấm chế còn lại đối với hắn mà nói, cũng đã không còn là thứ mới nữa rồi.
Sau khi cất bình ngọc hoa lan này, Diệp Mặc lúc này mởi mở cấm chế che chắn của mình ra.
Diệp Mặc phát hiện tất cả những người trong này đều chăm chú phá giải cấm chế trước mặt mình, đến Hà Xung Tiên đế cũng cùng đội khác phá giải cấm chế, Diệp Mặc cũng không gọi gã.
Những cấm chế này đối với người khác hoặc là không có chút đầu mối nào, hoặc là biết một chút manh mối gì đó, sau đó cần phải từ từ đi xử lý.
Đối với Diệp Mặc mà nói, những cấm chế này cũng đã không cần phải đi diễn sinh từng cái một.
Hắn cần làm chỉ là đem thể hệ cấm chế mới này, bố trí theo cách khác là có thể phá giải được.
Cấm chế thứ hai, Diệp Mặc tốn mất nửa tháng, cấm chế mở ra bên trong có một viên ngọc màu trắng to bằng khoảng nắm đấm, thần thức của Diệp Mặc quét vào trong viên ngọc đó, chỉ cảm thấy thần thức của mình từng trận khoan khoái dễ chịu, hơn nữa một số cảm giác thần thức mệt mỏi khi phá giải cấm chế cũng không còn nữa, Diệp Mặc lập tức biết, đây cũng là đồ tốt.
Khi Diệp Mặc phá vỡ cấm chế thứ hai, những Tiên đế khác cũng nhìn ra, Hà Xung Tiên đế ngay lập tức sung sướng bước đến bên cạnh Diệp Mặc hỏi:
– Môn chủ, anh cũng nắm được cách phá giải những cấm chế này rồi?
Thấy những Tiên đế còn lại cũng bước tới, Diệp Mặc cũng không chút giấu diếm:
– Đúng vậy, tôi quả thực đã nắm được cách giải những cấm chế trong này rồi.
Nhưng, cách này cực kỳ tiêu hao và tổn thương thần thức, tôi phá giải hai cấm chế, thần thức của tôi cũng đã kém đi rất nhiều.
Câu nói cuối cùng đương nhiên là Diệp Mặc nói nhảm, phá giải một cấm chế có thể tiêu hao chút thần thức là chuyện có thật, nhưng với tu vi thần thức của Diệp Mặc, có thể khôi phục nhanh chóng, tuyệt đối cũng sẽ không kém đi nhiều.
Thấy Diệp Mặc nói vậy, một số Tiên đế sáng mắt lên, nếu như Diệp Mặc nắm được cách giải phá những cấm chế trong này, trong mỗi một cấm chế trong này đều có đồ tốt, đến lúc đó sẽ lấy được bao nhiêu đồ tốt đây?
Sau đó Diệp Mặc bắt đầu phá giải cấm chế thứ ba, nếu như dựa vào sự hiểu biết về những cấm chế này của Diệp Mặc, trên thực tế hắn chỉ cần hai ngày là có thể phá giải được cấm chế thứ ba.
Nhưng những Tiên đế đó đều đứng một bên chằm chằm nhìn Diệp Mặc ra tay, Diệp Mặc chỉ có thể lề mề tốn thêm nửa tháng nữa, mới giải được cấm chế thứ ba.
Một gốc cây nhỏ màu lam nằm trong cấm chế, trên gốc cây nhỏ này còn treo năm quả màu lam.
– Chính là loại quả này, một quả có thể khiến Tiên đế thăng cấp một bậc.
Hà Xung Tiên đế ngay lập tức thốt lên.
Không ai nhận ra loại quả này, nhưng tác dụng thì mọi người đều biết.
Kể cả những Tiên đế chưa từng lấy được loại quả này cũng đã đỏ mắt nhìn những quả này của Diệp Mặc.
Diệp Mặc không chút khách khí, ngay lập tức, thu lai cây quả đó.
Thứ này, hắn muốn trồng trong Thế giới trang vàng.
– Diệp Mặc, chúng ta tiếp tục đi, trong này có nhiều cấm chế như vậy, phát rồi…
Hà Xung Tiên đế hai mắt lại càng sáng lên chằm chằm nhìn vô số cấm chế trước mặt.
Diệp Mặc biết nếu là như vậy thật, cho dù hắn là tông sư Tiên đan cửu phẩm, thì cũng xong đời.
Hắn mỉm cười, khua khua tay nói:
– Hà Xung huynh, tôi e rằng không được, tôi phá giải những cấm chế này mặc dù đơn giản, tiêu hao quả thực quá nhiều.
Hơn nữa căn cứ theo suy tính của tôi, cấm chế trong này nhiều nhất chỉ có thể phá giải được 99 cái, nếu như đến đó rồi, là lại tiếp tục đi phá giải nữa, thì có thể gây ra phiền phức cực lớn.
Nhiều Tiên đế ở đây như này, một mình hắn phát tài, rõ ràng cũng không phải là vấn đề thực tế, Diệp Mặc cũng không nghĩ như vậy.
Mặc dù hắn phá giải những cấm chế này tiêu hao cũng không nhiều, nhưng lại có cảm giác không thể nào phá vỡ được tất vả cấm chế trong này.
Diệp Mặc cũng hiểu đây là trình độ trận pháp của hắn chưa đến nơi đến chốn, cho nên không thể nào chuẩn xác suy đoán được rốt cục có thể phá giải được bao nhiêu cấm chế, quyết định tùy tiện nói ra con số 99 cấm chế.
Huống hồ, cho dù phá giải cấm chế là không hạn chế số lượng, với tu vi của tôi, nhiều nhất cũng chỉ có thể phá được khoảng 50 cái, đến lúc đó không thể tiếp tục được nữa.
Nếu như tiếp tục phá, sẽ hao tổn đến thức hải của mình.
Diệp Mặc có chút tiếc nuối nói, phát tài muốn chết đi được, nếu như công khai phát tài như này, thì chẳng khác gì tìm cái chết.
Trên thực tế, khi hắn nói ra câu kia, đồng thời Hà Xung Tiên đế cũng đã biết cái này chắc chắn là không được.
May mà Diệp Mặc sớm có dự tính rồi, cũng không nói một mình ăn mảnh, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Ma Kiếm Lục [Dịch] Ma Kiếm Lục](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/11/Dich-Ma-Kiem-Luc-Audio-Truyen.jpg)

