[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 375 : Tiểu Vận Đi Trước (c1871-c1875)
❮ sautiếp ❯Chương 1871: Tiểu Vận Đi Trước
Tiểu Vận Đi Trước
L
úc này Diệp Mặc đã tiến vào nơi trọng yếu nhất trong Vô Anh phong, thanh âm của
– Lão đại, phía dưới này có Tiên linh nguyên, e rằng là chỗ Tiên linh mạch tụ linh tiên trận của Vô Anh phong.
Nghe thấy thế, Diệp Mặc trong lòng khẽ động, hắn tu luyện cần rất nhiều tài nguyên, sở dĩ nán lại tại thế giới xanh mấy chục năm mà chỉ tu luyện tới Tiên vương trung kỳ, cũng chỉ vì hắn không có tài nguyên tu luyện mà thôi.
Nếu như có thể bí mật lấy đi Tiên linh mạch của Vô Anh phong, thì Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không khách khí.
Nghĩ tới đây Diệp Mặc lập tức nói:
– Tiểu Băng Sâm ngươi đi xem xét Tiên linh mạch ở chỗ nào, đợi sau khi tìm được vị trí rồi, lại thông báo cho ta.
Ta đi tìm người, trước khi tìm được người, những thứ ở đây vẫn không thể động vào.
Trước khi tìm được Tiểu Vận, lỡ như mình lấy đi Tiên linh mạch mà để người ta biết được, thì mọi người đều biết hắn đang ở Vô Anh phong rồi.
Tuy hắn sẽ tận lực không kinh động đến người khác mà rút lấy tiên mạch, nhưng nên cẩn thận thì vẫn phải cẩn thận.
Ít nhất phải chờ hắn tìm được đường lui đã, rồi mới lấy đi.
– Được.
Tiểu Băng Sâm đáp một tiếng xong, lập tức liền lao ra khỏi Thế Giới Trang Vàng, chỉ loáng một cái đã biến mất không thấy gì nữa.
Nếu nói về tốc độ, cho dù tốc độ Vô Ảnh đột phát, cũng không nhanh bằng Tiểu Băng Sâm, điều duy nhất đáng tiếc là, Tiểu Băng Sâm chỉ có tốc độ chứ không có năng lực công kích.
Sau khi Tiểu Băng Sâm đi rồi, thần thức vực và thần thức đao của Diệp Mặc lập tức bổ ra, tuy chưa tính là không kiêng nể gì cả, nhưng cũng không có kiêng dè gì lắm.
Chỉ cần là nơi có cấm chế ẩn dấu, hắn đều sẽ dùng thần thức đao phá vỡ.
Sau khi Diệp Mặc phát hiện được một vài vườn tiên dược ở Vô Anh phong, hắn sẽ không chút do dự thu lấy, sau đó thu vào trong Thế Giới Trang Vàng của mình.
Mắt thấy toàn bộ Vô Anh phong sắp bị tìm tứ tung rồi mà Diệp Mặc vẫn chưa phát hiện tung tích của Tiểu Vận, hắn đã có chút lo lắng.
Hắn sợ nhất chính là Vô Anh Tổ Sư cũng có những thứ như tiểu thế giới hoặc là thế giới chân linh, nếu vậy, bà lão đó mang Tiểu Vận đi, mình căn bản là cũng không biết rõ được.
Răng rắc…
Một tiếng nứt nhỏ nhẹ vang lên, cấm chế bên ngoài phòng Mục Tiểu Vận nứt ra.
Mục Tiểu Vận kinh ngạc không hiểu gì nhìn La Bế Nguyệt hỏi:
– La tiền bối, có chuyện gì vậy?
– Nhất định là kẻ bị Vô Già Âm Hà đuổi giết kia đã trốn vào Vô Anh phong.
Chúng ta phải đi sớm một chút, người này có thể phá hư trận pháp cấm chế ở nơi này, không phải là một kẻ đơn giản.
Tiểu Vận, cô có quần áo dư không, cho ta một bộ trước đã.
Lúc này La Bế Nguyệt đã từ trong thức hải bức ra một lá bùa.
Mục Tiểu Vận tranh thủ thời gian lấy ra một bộ quần áo đưa cho La Bế Nguyệt, trong lòng lại có chút cảm giác khó có thể nói thành lời, dường như là nếu mình đợi thêm một chút…
La Bế Nguyệt đã thay quần áo xong.
Rồi mới lên tiếng:
– Tiểu Vận, chúng ta có thể đi rồi.
Phong sơn đại trận này của Vô Già Âm Hà mặc dù là đỉnh cao, nhưng lại không ngăn được bùa chú của ta.
– La tiền bối, nhưng tôi luôn cảm giác tướng công của tôi đang ở cách nơi này không xa.
Mục Tiểu Vận có chút bất an nói.
La Bế Nguyệt thở dài nói:
– Tiểu Vận, ta hiểu tâm trạng của cô, cũng giống như ta năm đó.
Tuy ta không biết ‘Hồng Mông Tạo Hóa Quyết’ này tướng công của cô từ đâu mà có.
Nhưng ta khẳng định có thể nói cho cô biết, môn công pháp này là công pháp đỉnh cấp đoạt thiên địa tạo hóa.
Nhưng cảm giác mà môn công pháp này cho ta chính là, người có tư chất càng tốt tu luyện càng nhanh, người tư chất càng kém căn bản là không cách nào tu luyện loại công pháp này.
Tướng công của cô tư chất như thế nào ta không biết, nhưng ta đoán chừng cũng sẽ không tốt hơn cô là mấy.
– Tiền bối, ý của người là tướng công của tôi còn chưa phi thăng?
Mục Tiểu Vận nghi hoặc nhìn La Bế Nguyệt hỏi.
La Bế Nguyệt gật gật đầu nói:
– Đúng, ta mượn cơ hội lần này Vô Anh vội vàng rời đi.
Dùng công pháp của cô để thoát khỏi cấm chế, ta vốn là muốn thu nhận cô làm đồ đệ.
Nhưng môn công pháp này của cô quá mức nghịch thiên, ta không dám thu nhận cô làm đồ đệ.
Về sau cũng không nên gọi ta là tiền bối, cứ gọi ta là Bế Nguyệt tỷ đi.
Cô cũng mới vừa phi thăng, cho nên ta mới suy đoán tướng công của cô bây giờ nhất định là chưa phi thăng.
Theo như cô nói, có thể là vì cô không cẩn thận bị truyền tống đến Đại Lục tu chân bái nhập sư môn đỉnh cao, nên mới có cơ hội tu luyện phi thăng.
Mà tướng công của cô trong tiểu thế giới kia, chỉ sợ là cơ hội sẽ càng ít hơn.
Dừng một chút La Bế Nguyệt mới tiếp tục nói:
– Ta bị tiện nhân Noãn Dư Ngọc này làm hại.
Tiện nhân này cướp đi con đường chứng đạo của ta, lại cũng không chứng đạo được.
Bây giờ ta không có năng lực tìm ả báo thù, chỉ có thể lẩn tránh mà tu luyện.
Tiểu Vận, mặc dù cô có công pháp tu luyện đỉnh cao, nhưng ta thấy cô rất hiền lành, đối với tướng công của cũng rất là để ý.
Nhưng trước khi tìm được tướng công của cô, cho dù là ta mang cô trốn khỏi Vô Già Âm Hà, một mình cô tại Tiên Giới này cũng rất khó đi lại.
Vốn với tư chất của cô muốn tìm một tông môn lớn bái nhập cũng không phải chuyện khó, nhưng một khi tiện nhân Vô Anh kia trở về, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô.
Vì cô đắc tội với Vô Anh, ta đoán chừng Tiên Giới còn chưa có tông môn nào dám nhận cô.
Cho nên, cuối cùng cô có thể vẫn sẽ bị Vô Anh mang đi.
– Bế Nguyệt tỷ, tôi…
Mục Tiểu Vận trong lòng thấp thỏm lo âu, La Bế Nguyệt nói không sai, cho dù là cô trốn ra khỏi Vô Già Âm Hà được thì cô lại có thể đi đâu?
La Bế Nguyệt chăm chú nói:
– Ta phải ẩn trốn bế quan tu luyện, nếu như cô bằng lòng thì đi cùng với ta.
Công pháp của ta tuy không bằng của cô, nhưng đối với tu luyện hiểu biết của ta lại sâu xa hơn cô nhiều.
Cũng có thể chỉ điểm cho cô một chút, tương lai nếu như cô có thể thành tựu Tiên đế, cô có thể tìm khắp ba mươi ba thiên vực, nếu như ba mươi ba thiên vực cũng không tìm thấy tướng công của cô, cô thậm chí có thể xé rách hư không, thật sự đi Thần Châu xem thử.
Thấy Mục Tiểu Vận trầm mặc không nói lời nào, La Bế Nguyệt thở dài nói:
– Trên thực tế, ta cũng không biết chờ tới lúc cô có năng lực xé rách hư không, tướng công của cô có còn ở đó hay không.
Nhưng cho dù là tướng công của cô không còn ở đó, phúc khí của hắn cũng không tệ lắm, vậy mà tìm được người si tình như cô.
– Bế Nguyệt tỷ, vì sao chị không cho là em khờ? Ở Đại lục tu chân lúc em bái nhập sư môn, rất nhiều người đều nói em là đồ ngốc, vì một tướng công ngay cả tu sĩ Trúc Cơ cũng không phải mà ngày nhớ đêm mong.
Mục Tiểu Vận bỗng nhiên ngẩng đầu, con mắt sáng ngời nhìn La Bế Nguyệt.
Còn câu nói sau cùng của La Bế Nguyệt, cô tự động cũng lờ đi luôn, cô không tin tướng công sẽ đi trước cô.
La Bế Nguyệt cười lạnh một tiếng nói:
– Ngốc? Ta tuy chưa thấy qua tướng công của cô, nhưng cũng biết tướng công của cô đối xử với cô rất tốt.
– Uh, tướng công của tôi đối xử với tôi rất tốt rất tốt…
Mục Tiểu Vận trong mắt lộ ra một chút dịu dàng, hình như đang nhớ tới khoảng thời gian ở cùng Diệp Mặc.
– Những người nói em là đồ ngốc, bởi vì các cô ấy không có tìm được người đối xử rất tốt với các cô ấy mà thôi.
Cho nên bọn họ ghen ghét, phẫn hận, hận không thể chia rẽ hết thảy những người hữu tình, sau đó điên cuồng cười lớn…
La Bế Nguyệt nghiến răng nghiến lợi nói.
– Bế Nguyệt tỷ?
Mục Tiểu Vận trông thấy bộ dáng nghiến răng nghiến lợi của La Bế Nguyệt, có chút lo lắng gọi một câu.
La Bế Nguyệt khoát tay nói:
– Những chuyện này sau này sẽ nói cho em, chúng ta đi trước thì tốt rồi.
Tuy tiện nhân Noãn Dư Ngọc kia không có mặt ở Vô Anh phong, đây cũng không phải nơi chúng ta nên ở lâu.
La Bế Nguyệt nói xong, phun ra một lá bùa, đồng thời phun một ngụm tinh huyết lên lá bùa, sau đó nói với Mục Tiểu Vận:
– Tiểu Vận, mau tới đây, nắm chặt ta.
Mục Tiểu Vận biết lúc này, cô cũng chỉ có thể đi theo Bế Nguyệt tỷ mới quen biết chưa được bao lâu này rời đi, cô không có lựa chọn nào khác.
Độn phù kích phát ra hào quang càng thêm chói mắt, Mục Tiểu Vận căn bản là không cách nào dùng thần thức nhìn rõ phía trước là cái gì.
Chỉ sau mấy hơi thở, độn phù kia liền ầm ầm bắn ra một đám ánh sáng trắng, mà La Bế Nguyệt và Mục Tiểu Vận trong phòng sớm đã biến mất trong vùng ánh sáng trắng này không còn dấu vết.
Trong nháy mắt khi độn phù của La Bế Nguyệt và Mục Tiểu Vận rời khỏi Vô Anh phong, tiên đế Vô Hồi liền đã phát hiện, lập tức cười lạnh một tiếng nói:
– Không ngờ còn có độn phù phá vỡ được Phong sơn đại trận của Vô Già Âm Hà ta, quả nhiên là một tiên vương không đơn giản, bổn đế ngược lại muốn biết ngươi rốt cục có bao nhiêu thứ tốt.
– Người đã đào tẩu, ta lập tức đuổi theo.
Tiên đế Vô Hồi sau khi để lại cho chưởng môn Vô Già Âm Hà đang đứng bên cạnh một câu nói, thân hình gã đã biến mất không thấy gì nữa.
Độn phù của La Bế Nguyệt đã tạo nên động tĩnh cực lớn, ngay từ đầu Diệp Mặc cũng cảm giác được, hắn rất nhanh liền đi tới gian phòng chỗ Mục Tiểu Vận ở.
Chấn động không gian trong phòng còn chưa biến mất, Diệp Mặc vừa nhìn thấy đã biết đây là do độn phù cao cấp tạo thành.
Là ai có thể thi triển độn phù ở Vô Anh phong? Nhưng lại thi triển độn phù cao cấp như vậy? Tiểu Vận vừa mới phi thăng, tuyệt đối không có năng lực thi triển loại độn phù này.
Một loại cảm giác có chút quen thuộc nảy ra trong đầu Diệp Mặc, hắn nhíu mày một cái, bỗng nhiên lấy ra trận kỳ bắt đầu bố trí trận pháp ngay trong gian phòng đó.
Hôm nay hắn đã tiếp cận đến tông sư tiên trận cấp bảy, chỉ cần thời gian người trong phòng này đi chưa lâu quá, hắn ắt có niềm tin có thể khôi phục ra hình ảnh ban đầu.
Chưa đến nửa khắc đồng hồ, trong tay Diệp Mặc liền có thêm một thủy tinh cầu.
Khi Diệp Mặc trông thấy khuôn mặt quen thuộc của Mục Tiểu Vận trong thủy tinh cầu, trái tim hắn sớm đã kích động đập như điên.
Tiểu Vận không có việc gì, hơn nữa còn phi thăng lên Tiên Giới.
Tuy Diệp Mặc không nghe được cuộc đối thoại của hai người, nhưng vẫn có thể phân biệt được thông qua khẩu hình.
Tiểu Vận nói công pháp cho La Bế Nguyệt, La Bế Nguyệt mang Tiểu Vận đi.
Diệp Mặc cảm nhận được, La Bế Nguyệt tu vi cực cao, cho dù là bị giam cầm không biết đã bao lâu rồi, sự hùng mạnh kia cũng có thể cảm giác được.
Diệp Mặc thu hồi Thủy Tinh Cầu, thở phào một hơi, Tiểu Vận không có việc gì là tốt rồi.
Tuy Diệp Mặc không biết La Bế Nguyệt này là người như thế nào, nhưng trong cuộc đối thoại của hai người cảm giác ra được, cô không có chút ác ý nào với Tiểu Vận.
Tiểu Vận đã đi rồi, Diệp Mặc đương nhiên không muốn ở lại chỗ này nữa, hắn vừa định gọi Tiểu Băng Sâm, thì truyền đến tin tức của Tiểu Băng Sâm.
Tiểu Băng Sâm đã tìm được linh mạch chỗ tụ linh tiên trận, hơn nữa còn là hai tiên linh mạch cực phẩm song song.
Diệp Mặc lập tức liền tìm được vị trí của Tiểu Băng Sâm, quả nhiên, trước mặt của Tiểu Băng Sâm rõ ràng là hai tiên linh mạch cực phẩm.
Tiên linh khí sung túc, hơn nữa còn liên kết chặt chẽ với nhau.
– Lão đại, chúng ta lấy hết toàn bộ hai mảnh tiên linh mạch này đi.
Tiểu Băng Sâm lại không chút khách khí nói.
Diệp Mặc do dự một lát, sau đó vẫn lắc đầu nói:
– Được rồi, chúng ta lấy đi một cái trước đã, hơn nữa còn phải làm kín đáo, ít nhất phải làm bọn hắn không xuống xem thì không phát hiện ra được.
Chờ sau khi ta thăng cấp đến Tiên đế xong, lại đến lấy đi toàn bộ tiên linh mạch ở đây.
Có một Mặc Nguyệt tiên tông ở phía sau, Diệp Mặc làm việc không thể không cẩn thận một chút.
Bây giờ Tiểu Vận đã đi rồi, hắn cần phải làm là dành thời gian mau chóng làm cho mình thăng cấp đến Tiên Tôn.
Nhưng tài nguyên tu luyện của hắn thật sự là quá ít, nếu không hắn thà tạm thời không động đến Tiên linh mạch ở đây.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1872: Tiên Đế Truy Sát
Tiên Đế Truy Sát
T
iếng ầm ầm trầm đục truyền đến, gần như toàn bộ Vô Anh phong đều nổ vang rung trời.
– Xong, lão đại, chúng ta đã cố gắng cẩn thận hết sức rồi, sao vẫn gây ra động tĩnh lớn như vậy?
Tiểu Băng Sâm có chút lo lắng nói, nó biết Diệp Mặc muốn vụng trộm lấy đi một tiên linh mạch trong đó, lại không nghĩ là sẽ tạo thành động tĩnh lớn như vậy.
Diệp Mặc sắc mặt cũng biến đổi, lập tức nói:
– Thủ đoạn bố trí cái tụ linh tiên trận này đã vượt xa ta, Tiểu Băng Sâm, ngươi mau tiến vào Thế Giới Trang Vàng, bây giờ ta muốn lấy toàn bộ hai dòng tiên linh mạch này đi, rồi chúng ta bỏ chạy.
Nếu đã gây ra động tĩnh rồi, thì cũng không cần phải cẩn thận nữa, Diệp Mặc sau khi điên cuồng lấy đi hai dòng tiên linh mạch, trực tiếp xông ra khỏi Vô Anh phong.
Diệp Mặc vừa xông ra khỏi Vô Anh phong, lập tức biết Phong Sơn Đại Trận đã mở ra.
Phản ứng đầu tiên của hắn không phải là vui mừng, mà là lo lắng.
Vốn hắn còn đang định toàn lực thoát khỏi sự truy sát của tiên đế Vô Hồi, bây giờ mới đột nhiên nhớ tới, Tiểu Vận và nữ nhân kia đi trước, tiên đế Vô Hồi nhất định là sẽ tưởng mình là Tiểu Vận mà đuổi theo.
Tuyệt đối không thể để cho tiên đế Vô Hồi đuổi theo Tiểu Vận, Diệp Mặc lập tức từ Vô Anh phong lao vọt xuống.
– Sao ngươi vẫn còn ở Vô Già Âm Hà?
Người đầu tiên ngăn Diệp Mặc lại không phải ai khác, mà chính là tông chủ Vô Già Âm Hà Cực Thịnh Tiên tôn.
Diệp Mặc lại ngừng lại, lạnh lùng nhìn Cực Thành Tiên tôn nói:
– Cực Thịnh tông chủ, ta lịch sự khách khí đến tìm người, Vô Già Âm Hà ngươi thật đúng là có khí phách, thông qua Phong Sơn Đại Trận và Tiên đế để truy sát ta.
– Thì ra là ngươi thi triển kế ve sầu thoát xác, dẫn dụ Vô Hồi sư thúc đi, chết đi cho ta.
Một người cũng là Tiên Tôn hậu kỳ căn bản là không đợi Cực Thịnh Tiên tôn trả lời, đã phóng ra một cây đại đao màu vàng.
Kim Đao này vừa mới phóng ra, liền mang theo lưỡi đao dài mấy ngàn trượng màu vàng, hoàn toàn cuốn Diệp Mặc vào trong đó.
– Đao không tệ, nhưng bản thân ngươi lại kém một chút.
Cùng một lúc Tử Đao của Diệp Mặc cũng phóng ra, đao đạo thần thông, Liệt Ngân.
Cực Thịnh Tiên tôn nhìn thấy liền biến sắc, lúc trước gã đã thấy Diệp Mặc dùng qua loại thần thông này.
Lúc ấy một chiêu này của Diệp Mặc vẫn chưa hoàn toàn phóng ra, thì đã phá vỡ trói buộc của Vô Hồi sư thúc, mà lần này một đao kia phóng ra, Cực Viễn Tiên tôn thật đúng là chưa chắc có thể có kết quả tốt.
Lúc này đây không có tiên đế ở bên cạnh, Diệp Mặc không hề kiêng dè, một đao kia mang theo sát thế điên cuồng, bức lui toàn bộ những Tiên vương chung quanh và tiên nhân cấp thấp.
Đao thế vùng lên, không gian đã hoàn toàn bị Tử Đao của Diệp Mặc kéo qua, hình thành lên một vết đao lờ mờ, vết đao này làm người ta kinh ngạc run sợ, thậm chí trong lòng băng giá không dám dùng thần thức đi quét.
Vết đao đáng sợ mang theo hàng loạt rung động và chấn động không gian, hình như chỉ cần ở trong phạm vi này, thì sẽ trực tiếp bị cuốn vào trong khe hở của vết đao này.
Ken két…
Vết đao màu tím vạch phá bầu trời, hoàn toàn nghiền nát lĩnh vực mà Cực Viễn Tiên tôn tạo nên, lập tức lưỡi đao này trực tiếp bổ vào đại đao màu vàng của Cực Viễn Tiên tôn.
Đại đao màu vàng kim của Cực Viễn Tiên tôn lập tức kêu lên ong ong, lưỡi đao dài mấy ngàn trượng màu vàng kia thoáng cái liền mờ đi.
Uỳnh!
Cực Viễn Tiên Tôn thụt lui ra vài dặm rồi mới ngừng lại, ấn đường có một vết máu nhàn nhạt.
Mà Diệp Mặc lại không chút sứt mẻ, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Cực Viễn Tiên tôn.
Cực Viễn Tiên tôn trong lòng hoảng hốt, gã chưa bao giờ thấy qua Tiên vương nào đáng sợ như vậy, chỉ là Tiên vương trung kỳ mà ra tay lại dũng mãnh hơn cả Tiên Tôn hậu kỳ, khó trách có thể từ dưới tay của Vô Hồi sư thúc đào thoát ra được.
Vừa rồi một đao kia thoạt nhìn thì gã chỉ ăn một chút thiệt thòi nhỏ, nhưng trên thực tế nếu như đối phương tiếp tục đuổi giết, cho dù là mình thi triển toàn bộ tu vi có thể làm đối phương bị chút vết thương nhẹ, nhưng cuối cùng kẻ thua nhất định là Cực Viễn gã.
Cực Thịnh Tiên tôn càng thêm kinh hoàng, gã đã nghe nói chuyện Diệp Mặc chỉ một chiêu đã làm Cực Huyết bị thương, nhưng suy cho cùng gã còn tưởng rằng Cực Huyết khinh địch.
Hiện giờ gã lại trông thấy Diệp Mặc thi triển một chiêu Liệt Không này, mới biết được tại Vô Già Âm Hà ngoại trừ bốn tiên đế ra, không có người nào là đối thủ của hắn nữa.
Lúc này thanh âm của Diệp Mặc mới truyền đến:
– Cực Thịnh tông chủ, tin rằng ngươi đã truyền tin cho tiên đế Vô Hồi rồi.
Ta sẽ chờ tiên đế Vô Hồi ở cửa tông môn Vô Già Âm Hà, hi vọng không để cho ta đợi lâu.
Nói xong Diệp Mặc chân đạp Tử Đao, vọt thẳng về phía cửa tiên môn Vô Già Âm Hà.
Trông thấy Diệp Mặc đạp đao phi hành bên trong Vô Già Âm Hà, vậy mà không một người nào dám tiến lên ngăn trở.
Vài Tiên tôn cực kỳ tức giận, khi còn đang nghĩ ngợi có nên cùng vây công Diệp Mặc hay không, lại trông thấy Diệp Mặc lại ngừng lại, sau đó quay đầu nhìn lướt qua Cực Thịnh Tiên Tôn lại nói:
– Hôm nay ta có thể giết cho máu chảy thành sông, nhưng ta không làm vậy.
Nếu như tương lai Mặc Nguyệt tiên tông ta có chuyện gì không hay xảy ra, cũng đừng trách lúc Diệp Mặc ta trở lại không khách khí nữa.
Diệp Mặc sau khi vứt những lời này xuống, nhanh chóng rời đi, chỉ để lại một bóng dáng màu tím.
– Chỉ là một Tiên vương, vậy mà dám lớn lối như vậy.
Một Tiên tôn sơ kỳ tức giận phát run, Vô Già Âm Hà trong số tất cả các Thiên Vực cũng là một trong những đế tông đứng đầu, từ khi nào lại bị người ta khinh thường như thế?
Cực Thịnh Tiên tôn lạnh lùng nhìn thoáng qua Tiên Tôn sơ kỳ này nói:
– Ngươi đã gặp qua Tiên vương bình thường nào dễ dàng đánh bại Tiên Tôn hậu kỳ sao? Người này có thể thong dong thoát khỏi sự truy sát của Vô Hồi sư thúc ở ngay trong tông môn của chúng ta, tiến vào Vô Anh phong, ngươi cho rằng đây là kẻ mà Tiên Tôn bình thường có thể đối phó được hay sao?
– Hắn tuyệt đối không chỉ là Tiên vương sơ kỳ.
Một tiên nhân Tiên tôn trung kỳ trầm giọng nói Cực Thịnh Tiên Tôn gật gật đầu nói:
– Ngươi không nói ta cũng hiểu rõ, chỉ bằng một chiêu sát thế vừa rồi kia của hắn và không gian bị cuốn lên, cho dù là Tiên vương đỉnh cao cũng làm không được, không phải là làm không được, mà căn bản là không dám làm như vậy.
Một Tiên vương phát ra một chiêu lợi hại như thế, còn chưa làm tổn hại được đến đối thủ, tự thân hắn đã sụp đổ rồi.
Mà hắn sau khi phát ra một chiêu như vậy, vậy mà không có chút thay đổi nào.
– Bốn tiên đế của Vô Già Âm Hà ta đều đang không có mặt, nếu không há có thể đến phiên hắn càn rỡ.
Lại một Tiên Tôn không cam lòng nói.
Nhưng lần này không ai tiếp lời, lúc trước khi Diệp Mặc ở chỗ này, chẳng những tiên đế Vô Hồi có mặt, hơn nữa chính tiên đế Vô Hồi cũng không bắt được đối phương, còn bị người ta lừa gạt đi nữa.
Tiên đế Vô Hồi lạnh lùng nhìn chằm chằm gợn sóng không gian trước mặt, cho dù là bùa chú chạy trốn của Tiên vương này có lợi hại hơn nữa, y cũng phải bắt được đối phương.
Vừa lúc đó, y lại cảm giác được Thông Tấn Châu của mình xuất hiện một tin tức, thần thức của y trước tiên liền cảm nhận được tin tức kia.
Khi y nhìn rõ ràng Diệp Mặc vẫn còn đang ở trong tông môn, thậm chí lại đánh một Tiên Tôn bị thương, hơn nữa còn lấy đi hai tiên linh mạch cực phẩm ở Vô Anh phong, y thiếu chút nữa đã phun ra một ngụm máu tươi.
Y không thể tưởng được mình đuổi cả buổi, vậy mà không phải là Diệp Mặc.
Ngay khi y còn đang do dự là tiếp tục đuổi giết, hay là quay trở lại tông môn trước, tin tức thứ hai của Thông Tấn Châu đã tới.
Người ta chỉ là một Tiên vương, chờ y tại cửa của tông môn.
Bị tát thẳng vào mặt như thế, tiên đế Vô Hồi lập tức giận tím mặt.
Đây là lần đầu tiên y cảm thấy mình như một thằng hề, bị người ta quay mòng mòng.
Lúc này y căn bản là không có nửa phần do dự, trực tiếp quay người, tay lập tức lấy ra một tấm Truyền Tống Phù phóng ra.
Tiên đế Vô Hồi quay lại, La Bế Nguyệt cảm nhận được trước tiên, cô thở dài thật dài nói:
– Không ngờ tới tài truy lùng của tên này lợi hại như vậy, thiếu chút nữa bị gã đuổi kịp.
Cũng may tên này còn biết kịp thời quay lại, nếu không ta thật sự không kiên trì nổi nữa.
– Bế Nguyệt tỷ, tại sao gã phải trở về?
Mục Tiểu Vận lập tức hỏi.
La Bế Nguyệt trầm ngâm một lát nói:
– Trên thực tế Vô Hồi không phải là đuổi theo chúng ta, nếu như ta đoán không lầm, gã là đuổi theo người khiến cho Phong sơn đại trận của Vô Già Âm Hà mở ra cơ.
Nhưng có thể sau đó lại phát hiện mình đuổi nhầm rồi, nên mới lập tức quay lại.
Nhưng chúng ta cũng phải nhanh chóng đào tẩu, tốt nhất trước tiên rời khỏi Vũ Dư Thiên đã.
Ba tháng sau, lúc Diệp Mặc lại khống chế Thời Không Toa lủi tứ tung trong hư không, mới chính thức lĩnh hội được tâm trạng lúc trước bị mình đuổi không còn đường trốn của Khai Nỉ.
Bắt đầu từ Vô Già Âm Hà, hắn bị tiên đế Vô Hồi đuổi giết giống như giòi trong xương vậy.
Diệp Mặc vốn đã sớm tính toán kỹ càng là một khi tiên đế Vô Hồi nhận được tin tức hắn vẫn còn ở Vô Già Âm Hà, hắn sẽ lập tức đi ngay.
Hắn sẽ không thật sự khờ dại mà đợi tiên đế Vô Hồi trở lại Vô Già Âm Hà rồi mới trốn.
Hắn chỉ muốn lừa gạt tiên đế Vô Hồi quay trở lại đừng đuổi theo Tiểu Vận nữa mà thôi Cho nên Diệp Mặc chỉ nán lại thêm vài phút đồng hồ liền định đi, nhưng lại không ngờ là vẻn vẹn chỉ có vài phút, tiên đế Vô Hồi cũng đã về tới Vô Già Âm Hà rồi.
Tiên đế Vô Hồi vậy mà có bùa chú có thể truyền tống về Vô Già Âm Hà bất kỳ lúc nào, bởi vì Diệp Mặc chưa từng ở trong một môn phái lớn, nên lúc này mới tính sai.
Kết quả chính là không ngừng chạy trốn, từ Vũ Dư Thiên xông vào hư không, từ hư không trốn tới hôm nay.
Nhưng tiên đế Vô Hồi kia vẫn còn đang đuổi theo không bỏ, hơn nữa khoảng cách còn càng ngày càng gần.
Nếu như không phải là pháp bảo phi hành của tiên đế Vô Hồi không bằng hắn, hắn sớm đã bị đuổi kịp.
Tiên đế Vô Hồi cũng thầm hận, thần thông không gian của y vẫn còn quá khiếm khuyết, nếu như là đối mặt với Tiên đế tương đối tinh thông về thần thông không gian, lúc này Diệp Mặc đã bị y bắt được rồi.
Nhưng khi y nhìn thấy Diệp Mặc có pháp bảo phi hành Thời Không Toa, nguyện vọng bắt được Diệp Mặc lại càng cấp thiết hơn nữa.
– Lão đại, hay là chúng ta đi không gian Xanh, tìm những tinh thú kia nhờ hỗ trợ.
Tiểu Băng Sâm cũng ở trên Thời Không Toa hỗ trợ, nó cũng biết, cứ tiếp tục chạy trốn lão đại sẽ không có cách nào chạy thoát.
– Được.
Diệp Mặc cũng có ý nghĩ này, bây giờ đã nhất trí với Tiểu Băng Sâm, càng điên cuồng lại một lần nữa xông vào không gian Xanh Sau năm ngày, ngay khi tiên đế Vô Hồi sắp đuổi kịp Diệp Mặc, Diệp Mặc vọt vào không gian Xanh.
Không gian Xanh này tiên đế Vô Hồi cũng biết, y cũng vọt vào theo Diệp Mặc.
Sau khi Diệp Mặc đã tiến vào không gian Xanh, lập tức biết là hắn đã tính sai, thế giới trong không gian Xanh này không có lấy một con Tinh thú nào, căn bản là không biết đã đi đâu hết rồi.
Mà giờ khắc này tiên đế Vô Hồi sau lưng hắn thậm chí dùng thần thức cũng có thể quét đến, Diệp Mặc trong lúc lo lắng, lại cũng không kịp lo chuyện khác nữa, vọt thẳng về phía cái thế giới mới mở ra kia.
Lực lượng xé rách cuồng bạo đáng sợ truyền đến, Diệp Mặc thu hồi Thời Không Toa, lại thở phào nhẹ nhõm.
Loại lực lượng xé rách đáng sợ này, với hắn mà nói cũng không thấm vào đâu.
Hắn đã là tu vi luyện thể Tiên thần thể, sức chống đỡ của thân xác thậm chí còn mạnh mẽ hơn so với Tiên đế bình thường, há có thể e ngại loại lực lượng xé rách này, lúc này căn bản là ngay cả Thế Giới Trang Vàng cũng không cần đi vào.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1873: Đối Chiến Tiên Đế
Đối Chiến Tiên Đế
S
au khi Diệp Mặc hạ chân lên mặt đất, lại cảm thấy nơi này không phải mặt đất, mà là pháp bảo bằng sắt cực cứng.
Không đợi hắn chuẩn bị tiếp tục bỏ chạy, mấy chục đường đao xé không cũng với từng đường sét liền cuốn tới.
Nhưng chiêu đánh lén này không có thanh tức nào, Diệp Mặc thậm chí đến sát cơ cũng không cảm nhận được, liền đập lên người hắn.
Mấy tiếng xuy xuy vang lên, trên người Diệp Mặc có mấy vết máu, có một vết thậm chí còn sâu nữa.
Diệp Mặc cực kỳ kinh hãi, đồng thời lại có hơn mười đường sét hình lưỡi đao lại lao đến, hơn nữa trong đó còn có một số ánh lửa và đá vụn.
Lúc này Diệp Mặc cũng hiểu ra, đây không phải là có người đánh lén hắn, mà là trong mặt đất này đâu đâu cũng là nơi vô cùng nguy hiểm.
Nói một cách khác, nếu như hắn không phải tu vi luyện thể Tiên thần thể, hắn đến nơi này, ngay lập tức sẽ bị hoàn cảnh ác liệt nơi này đánh chết rồi.
Thần thức của Diệp Mặc quét ra ngoài, quả nhiên, ở nơi mà thần thức của hắn có thể quét đến, trong hư không hoàn toàn là tia sét, đường đao, vết nứt không gian, ánh lửa, đá vụn… Dường như đâu đâu cũng là nơi lấy mạng người ta, còn Tiên linh thảo, Tiên linh vật gì gì đó, những thứ đó căn bản nghĩ cũng đừng nghĩ nhìn thấy.
Mặt đất nơi này giống như sắt thép vậy, không có chút thành phần bùn đất và nham thạch, những đường đao và tia sét kia đánh lên mặt đất, cũng chỉ tóe lên hoa lửa và ánh sáng trắng mà thôi.
Sau khi nhìn rõ sự nguy hiểm nơi mình đang đứng, Diệp Mặc hít một hơi lạnh, nơi này rốt cục là nơi nào? Người bình thường có thể vào được nơi này sao? Đừng nói là Tiên Vương, cho dù là Tiên tôn hậu kỳ, tiến vào nơi như này, nếu như không phải Tiên nhân luyện thể, thì cũng chết là cái chắc.
Hơn nữa đẳng cấp luyện thể cũng không được quá kém, ít nhất phải là Tiên linh thể mới được.
Hoặc là chỉ có Tiên đế mới có thể náu thân được ở những nơi như này, cho dù là Tiên đế, cũng phải lúc nào cũng đối diện với sát cơ không ngừng nghỉ này.
Diệp Mặc chỉ là kinh dị trong chốc lát, rồi lại sung sướng, nơi như này chẳng phải là để nơi dành cho hắn hay sao? Lão già khốn kiếp Vô Hồi kia đuổi mình mấy tháng, bây giờ cũng đến lượt hắn tính sổ rồi.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc lại càng đứng vững, không ngờ lại không rời đi.
Vô số sát cơ không gian đáng sợ trong này mặc dù lợi hại, nhưng cũng không thể nào làm thương đến Tiên thần thể của hắn được.
Diệp Mặc cũng không chờ bao lâu, lại một đường dao động không gian xuất hiện, một lát sau Vô Hồi Tiên đế xuất hiện trong không gian này.
Vô Hồi Tiên đế vừa mới hạ xuống, vô số đường đao và tia sét xen lẫn mồi lửa cực nhỏ hoàn toàn đập đến.
Vô Hồi Tiên đế ngay lập tức liền cho rằng Diệp Mặc đánh lén lão, lập tức hừ lạnh một tiếng, phóng ra pháp bảo phòng ngự hình ô.
Chiếc ô lớn chỉ hơi xoay tròn một chút, đã có thể chặn lại được vô số đòn tấn công này rồi.
Diệp Mặc cười lạnh, nhưng cũng không ra tay, chỉ là đứng một bên nhìn Vô Hồi Tiên đế chặn lại các loại sát cơ không gian này.
Bản thân hắn là tu vi luyện thể Tiên thần thể, Tiên nguyên hộ thể sớm đã có thể chặn lại được những đường đao và ánh lửa này, cho dù không chặn lại nổi, đánh lên người hắn, cũng chỉ là xuất hiện vài vệt máu nhỏ mà thôi.
Đối với những tia sét oanh kích kia, hắn thậm chí cũng chẳng thèm ngăn chúng lại.
Vô Hồi Tiên đế nhanh chóng liền cảm giác không đúng, khi những đường đao không gian và tia sét chằng chịt thi nhau đánh đến, lão cũng đã hiểu đây không phải là Diệp Mặc giở trò quỷ, mà là lão đến một nơi cực kỳ đáng sợ.
Nhìn Vô Hồi Tiên đế không ngừng chặn lại những đòn tấn công không gian này, Diệp Mặc cũng không nhịn được nữa, hai tay vung ra, từng tiếng nổ vang lên trong không trung, vô số đường sét màu đen viền vàng xen lẫn với lôi kích và đường đao trong không gian này, chỉ trong thời gian ngắn, những đường sét màu đen viền vàng phủ kín trời đất này hoàn toàn ngưng tụ lại, thậm chí mang theo tất cả những sát thế của khoảng không gian này, hình thành một cây lôi thương.
Cây lôi thương này trong nháy mắt kéo dài thành mấy nghìn trượng, lôi thương màu đen viền vàng này mang theo khí thế xé rách hư không, từ trong hư không đâm xuống.
Diệp Mặc không chút trở ngại có thể thi triển lôi sa đối với một Tiên đế, trong lòng vô cùng thoải mái, Tiên nguyên và thần thức lại không tiết kiệm toàn bộ ầm ầm đổ xuống.
Sát chiêu ác liệt đáng sợ này, Vô Hồi Tiên đế ngay lập tức liền phát hiện ra, lão nhìn thấy Diệp Mặc căn bản không ngăn cản những đường đao và tia sét ầm ầm đánh đến trong khoảng không gian này, làm sao không biết Diệp Mặc ít nhất cũng đã là Tiên nhân luyện thể Tiên thần thể rồi.
Trong nơi này đánh nhau cùng với Diệp Mặc, quả thực đúng là tự ăn quả đắng.
Ầm…
Lôi thương màu đen cũng đã giáng xuống, Vô Hồi Tiên đế chỉ có thể cố gắng phóng ra Dương Long kính của mình.
Dương Long kính vừa mới phóng ra, lập tức phát ra từng đường hào quang, trong nháy mắt khiến khoảng không gian trong này cực kỳ rực rỡ tươi đẹp.
Lôi thương màu đen mang theo khí tức hủy diệt, đánh lên Dương Long kính của Vô Hồi Tiên đế, lập tức vang lên hàng loạt âm thanh.
Dương Long kính cực kỳ rực rỡ tươi đẹp lập tức liền mờ đi, hơn nữa nhanh chóng thu nhỏ lại, nhưng lôi thương của Diệp Mặc không ngờ cũng tiêu tán sạch.
Diệp Mặc trong lòng thầm nghiêm nghị, Tiên đế quả thực quá hung tàn, lôi thương đầu tiên của hắn bị người ta chặn lại, nửa phần lợi ích cũng không có được.
Lại còn được tạo thành trong khi Vô Hồi Tiên đế bị vô số đường đao không gian và những lôi kích còn lại tấn công, nếu như không phải khoảng không gian này, thì bản thân mình căn bản cũng không có tư cách đối thoại với lão.
Vô Hồi Tiên đế lập tức tức giận ngút trời, Diệp Mặc không ngờ lại dám đứng một bên đục nước béo cò, làm sao có thể chịu được? Lão lập tức muốn phóng ra Dương Long kính cho Diệp Mặc đẹp mắt một chút, nhưng lại càng có nhiều lôi kích và đường đao dày đặc hơn phóng đến, còn xen lẫn cả dòng đá vụn và ánh lửa nữa.
Vô Hồi Tiên đế chỉ có thể kìm nén lửa giận trong lòng, tiếp tục rót Tiên nguyên vào trong ô lớn của mình, chặn lại sát cơ không gian này.
Lão mặc dù là Tiên đế, nhưng cũng không phải Tiên nhân luyện thể, cũng không có thân thể cường hãn như của Diệp Mặc được.
Lúc này chỉ có thể vừa ứng phó với những sát cơ không gian tự nhiên này, vừa ứng phó với Diệp Mặc.
Diệp Mặc nhìn vậy đương nhiên sung sướng, hắn không ngại tự mình bỏ đá xuống giếng, Tử Đao cũng đã được phóng ra, lại là một chiêu Liệt ngân.
– Con chuột nhắt đáng chết này…
Vô Hồi Tiên đế tức giận như muốn hộc máu rồi, Diệp Mặc ra tay với lão ở đây, chẳng khác gì vô số người cộng với Diệp Mặc tấn công một mình lão.
Nhưng Diệp Mặc căn bản cũng không quản không hỏi, hắn sớm đã bị đuổi đến tức giận bốc khói rồi, lúc trước hắn truy sát Khai Nỉ Thánh đế cũng mấy năm, bây giờ bị một Tiên đế truy sát vài tháng rồi, hắn làm gì cam tâm được.
Không mượn cơ hội này lấy lại danh dự, thì hắn không phải Diệp Mặc nữa rồi.
Ken két…
Tử Đao cuốn theo lốc xoáy sát thế hư không lại lần nữa đập vào Dương Long kính của Vô Hồi Tiên đế, lập tức cuốn toàn bộ tia sét và đường đao xung quanh.
Vô Hồi Tiên đế có chút thở gấp, ô lớn trong tay cũng đã hóa thành một cây kích cực lớn dài vạn trượng xông về phía Diệp Mặc.
Cây kích cực lớn đen nhánh giống như từ trời đâm xuống, xen lẫn với tinh mang màu đen xé rách hư không giữa Vô Hồi Tiên đế và Diệp Mặc, toàn bộ không gian chỉ có một mảng đen kịt, vô biên vô hạn, giống như cuốn động cả thiên hà mà đánh xuống vậy.
Diệp Mặc lập tức cảm thấy hít thở có chút khó khăn, một kích này của Vô Hồi Tiên đế đánh ra, Diệp Mặc mới biết, rốt cục khoảng cách giữa hắn và Vô Hồi Tiên đế là bao xa.
Đây còn là dưới sự trợ giúp của khoảng không gian này, một chiêu này của Vô Hồi Tiên đế liền khiến hắn có suy nghĩ không thể nào ngăn lại nổi.
Diệp Mặc lúc này đâu còn dám do dự chút nào nữa, Hắc thạch cân cũng đã được phóng ra, thần thông Thái sơn áp đỉnh.
Đây là lần đầu tiên hắn dùng thần thông tấn công để làm thủ đoạn phòng ngự.
Hắc thạch cân được Diệp Mặc phóng ra, trực tiếp huyễn hóa thành ngọn núi khổng lồ chu vi trăm dặm.
Ngọn núi khổng lồ này căn bản cũng không có chút trì trệ nào, liền vượt qua hư không trực tiếp đánh về phía đại kích màu đen đáng sợ kia.
Cùng một lúc, hắn lại liên tiếp đánh hai quyền ra, Liệt không thần thông liên sát.
Ầm… rầm rầm…
Đại kích màu đen khiến không gian không ngừng rung động kia bị Hắc thạch cân của Diệp Mặc đập trúng, lập tức toàn bộ không gian đều chấn động kịch liệt, từng đường kích màu đen nhánh bị Hắc thạch cân đánh bay, trong hư không phát ra những tiếng ong ong cực kỳ chói tai.
Onggg…
Hắc thạch cân của Diệp Mặc giống như ngọn núi bị đại kích màu đen đâm trúng, lập tức ảm đạm, trong chốc lát, giống như một vì sao băng bay xoẹt qua vậy, trong nháy mắt liền biến thành một tảng đá bình thường.
Đường kích màu đen chỉ là ảm đạm đi một phần, rồi lại tiếp tục đánh về phía Diệp Mặc.
– Thật lợi hại…
Diệp Mặc trong lòng kinh hãi, đồng thời thần thông Liệt không liên sát cũng đã được phóng ra.
Thi triển liên tiếp hai quyền thần thông Liệt không, hơn mười đường sát thế thi triển ra, trong nháy mắt hình thành từng đường lốc xoáy sát thế, những lốc xoáy sát thế này nhanh chóng đập vào đường kích khổng lồ như dãy núi mà đại kích của Vô Hồi Tiên đế cực lớn mang đến.
Tiếng nổ vang cực lớn vô cùng đáng sợ kích động trong khoảng không gian này, đường kiếm dâng lên đầy trời và lốc xoáy quyền thế Liệt không của Diệp Mặc không ngừng nổ tung từng đường kích đen nhánh.
Lốc xoáy sát thế cùng với đường kích đen nhánh đan xen vào nhau, dường như xé rách toàn bộ nơi này.
Một tiếng nổ vang cuối cùng vang lên, Diệp Mặc trực tiếp bị đánh bay ra ngoài mấy dặm.
Cho dù hắn là tu vi luyện thể Tiên thần cảnh, nắm đấm cũng bị xé tan be bét máu, thậm chí có thể nhìn thấy xương.
Trong quá trình bị đánh bay, lại càng không ngừng bị các loại sát cơ không gian đánh trúng.
Còn Vô Hồi Tiên đế căn bản cũng không kịp giết chết Diệp Mặc, đại kích khổng lồ cũng đã lần nữa biến thành ô lớn, chặn lại những đường đao và tia sét không ngừng xông đến kia, cùng với dòng đá vụn và một số vết nứt hư không vụn vặt.
Vừa rồi lão trong khi đánh nhau với Diệp Mặc, nằm trong thế thượng phong tuyệt đối, thậm chí đến chút thương tích cũng không có, nhưng trong lòng gã cũng không bình tĩnh như vẻ mặt ngoài của lão.
Diệp Mặc chỉ là một Tiên Vương trung kỳ, đối chiến thần thông với mình, không ngờ chỉ là bị thương rồi bị đánh bay, đến thân thể cũng không có chút thương tổn gì lớn, điều này quả thực quá mức nghe mà ghê rợn người.
Nếu như Diệp Mặc có thể khôi phục lại trong thời gian ngắn, tiếp tục lằng nhằng với mình, đối với mình tuyệt đối là bất lợi.
Nguyên nhân chủ yếu là do Diệp Mặc là tu vi Tiên thần cảnh, bản thân mình trong không gian này, căn bản không thể nào giết được hắn trong thời gian ngắn, còn hắn thì lại có thể lợi dụng không gian này không ngừng tạo áp lực cho mình.
Lúc đầu khả năng lão chiếm thế thượng phong tuyệt đối, thậm chí không chừng có thể khiến Diệp Mặc trọng thương, nhưng thời gian dài thì cũng khó nói.
Cho dù vừa nãy lão khiến Diệp Mặc bị thương, đường đao trong không gian cũng đã khiến thân thể lão có thêm vài vết máu.
Một vết hai vết, thậm chí là tám mười vết, lão cũng không để ý.
Nhưng nếu như Diệp Mặc vẫn cứ dây dưa vào lão, thì thương thế trên người lão cũng không ngừng tăng lên, vậy thì tính sao? Diệp Mặc là Tiên nhân luyện thể Tiên thần thể, hắn đương nhiên không sợ, nhưng bản thân mình không thể không cân nhắc chuyện trường kỳ tác chiến này.
Vô Hồi Tiên đế lúc này chỉ hi vọng Diệp Mặc đã bị giáo huấn, tạm thời chạy trốn, đừng gây phiền phức cho lão nữa.
Đáng tiếc là, hi vọng của lão định sẵn thất bại.
Diệp Mặc lấy ra vài viên đan dược nuốt xuống, căn bản đến nghỉ ngơi cũng không nghỉ, Tử Đao cũng đã được phóng ra, mang theo đường đao màu tím xé rách hư không, lại lần nữa bổ đến, đao đạo thần thông, Liệt ngân.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1874: Ta Đang Truy Sát Ngươi
Ta Đang Truy Sát Ngươi
T
hấy Diệp Mặc bị mình đánh thành như này, còn dám tiến đến, Vô Hồi Tiên đế suýt chút nữa thổ huyết, nhưng lúc này lão cũng không thể không đi ứng phó với các loại sát cơ không gian hiểm ác kia được.
Liệt ngân thần thông của Diệp Mặc vốn dĩ mang theo chút pháp tắc không gian, một khi phóng ra liền ngưng tụ tất cả không gian xung quanh, lúc này Liệt ngân được phóng ra, lại càng nhanh chóng tập trung những lôi kích và đường đao xung quanh lại.
Nhưng đường đao và lôi kích không gian này lại càng tăng thêm khí thế của Liệt ngân của Diệp Mặc, một đường đao màu tím trong nháy mắt liền xé rách khoảng cách giữa Diệp Mặc và Vô Hồi Tiên đế.
Vô Hồi Tiên đế lại lần nữa phóng ra Dương Long Kính chặn Diệp Mặc lại, hào quang của Dương Long Kính lại lần nữa đánh bay Diệp Mặc, đường đao màu tím kinh thiên của Diệp Mặc cũng đồng thời bị Dương Long Kính của Vô Hồi Tiên đế tiêu diệt, đồng thời hào quang đầy trời cũng bị đường đao màu tím của Diệp Mặc dập tắt.
Nhưng Diệp Mặc giống như bất tử ‘tiểu cường’ (con gián) đánh không chết được, căn bản cũng không đợi hạ xuống đất, liền phóng một đường Lôi sa dến.
Dương Long Kính lại lần nữa đánh đến, chặn lại Lôi sa của Diệp Mặc.
Diệp Mặc giống như điên cuồng, Lôi sa biến thành lôi thương, Tử Đao bổ ra Liệt ngân, Hắc Thạch cân cũng không ngừng được đập xuống.
Tiếng nổ kịch liệt rầm rầm vang lên không ngừng trong không gian, hình thành từng làn sóng không gian, nhưng những gợn sóng không gian này trong nháy mắt bị các loại sát Diệp Mặc liên tục bị đánh bay, liên tục phóng thần thông của mình ra.
Cuối cùng, Diệp Mặc quả thực coi Vô Hồi Tiên đế là bao cát tu luyện.
Bao cát này quả thực lợi hại, không ngừng đánh Diệp Mặc bay ra, nhưng Diệp Mặc cũng không ngừng tiến tới.
Vết thương trên người của Diệp Mặc cũng không ngừng được tăng lên, Vô Hồi Tiên đế cũng vậy, mỗi lần bị Diệp Mặc công kích, thì trên người lão cũng xuất hiện thêm mấy vết thương do không gian này mang đến.
Còn Diệp Mặc vì là tu vi luyện thể Tiên thần thể, chẳng những bị thương ít hơn nhiều, ngay cả khôi phục cũng nhanh hơn nhiều so với Vô Hồi Tiên đế.
Cuối cùng, Vô Hồi Tiên đế quả thực bị Diệp Mặc làm cho điên lên.
Tu vi luyện thể Tiên thần thể của Diệp Mặc chịu đòn rất tốt, những vết thương bình thường căn bản cũng chẳng là gì, quay người lại bước đến.
Còn lão bị khoảng không gian này tàn sát bừa bãi, lại không thể toàn lực xuất thủ chí mạng với Diệp Mặc, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, có nỗi khổ mà không nói ra được.
Mấy canh giờ sau, Vô Hồi Tiên đế cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, lão cũng không muốn tiếp tục cứ đánh nhau với Diệp Mặc như này nữa, trực tiếp đạp lên Dương Long Kính quay người bỏ đi.
Nếu như không phải trong này chỉ có nơi vào, mà không có lối ra, thì lão cũng xông ra ngoài rồi.
Diệp Mặc đánh đến bước này rồi, làm gì sẽ bỏ qua cho Vô Hồi Tiên đế nữa? Không nghĩ ngợi gì, liền đạp lên Tử Đao đuổi theo.
Sự lợi hại của các loại sát cơ tàn sát bừa bãi trong khoảng không gian này, thông qua pháp bảo phi hành nếu như không có trận pháp phòng ngự cực mạnh, rất dễ bị xé toang.
Thời Không Toa Diệp Mặc đương nhiên không nỡ lấy ra, bởi vậy, vận tốc của Diệp Mặc chậm hơn rất nhiều so vói Vô Hồi Tiên đế.
Cũng may Vô Hồi Tiên đế muốn chặn lại các loại sát cơ trong khoảng không gian này, tốc độ lập tức cũng bị kéo xuống, còn Diệp Mặc lại không chút kiêng kị.
Cứ như vậy, hai người lại hình thành cuộc truy sát một trước một sau.
Điều khác nhau là, lúc trước là Vô Hồi Tiên đế truy sát Diệp Mặc, còn bây giờ thì lại là Diệp Mặc truy sát Vô Hồi Tiên đế.
Vô Hồi Tiên đế bị một Tiên Vương trung kỳ như Diệp Mặc truy sát, trong lòng buồn bực muốn thổ huyết.
Mỗi lần tức giận không kìm chế nổi, lão sẽ dừng lại đánh nhau cùng Diệp Mặc một trận.
Đáng tiếc là, cho dù lão có vô số lần đánh bay Diệp Mặc, thì cũng không thể nào dồn Diệp Mặc vào chỗ chết được.
Sau đó Vô Hồi Tiên đế quyết định một mực chạy trốn, lão biết rõ, trong một nơi như này, muốn giết một Tiên nhân luyện thể Tiên thần thể, quả thực quá khó.
Lão muốn tìm một nơi không có các loại sát cơ như lôi kích và đường đao này, chỉ có nơi như vậy mới có thể giết chết được Diệp Mặc.
Đáng tiếc là, hai người một chạy một đuổi, chạy liên tục mấy ngày liền, vẫn nằm trong khu vực tràn ngập sát cơ, không có một nơi nào yên bình hơn.
Diệp Mặc không muốn buông tha Vô Hồi, là sợ một khi Vô Hồi Tiên đế ra ngoài rồi, sẽ đến Mặc Nguyệt Tiên tông gây phiền phức.
Nơi này có cơ hội tốt như này, hắn rõ ràng sẽ không bỏ qua.
Nếu như trong này đều có hoàn cảnh như này, Diệp Mặc quả thực sẽ nắm lấy cơ hội mà giết chết Vô Hồi Tiên đế.
Mấy tháng trước, hắn có thể không phải là đối thủ của Vô Hồi Tiên đế, một khi Vô Hồi Tiên đế liều mạng, hắn liền chạy trốn.
Nhưng cùng với thời gian, hắn không tin không giết chết được Vô Hồi Tiên đế.
Cái mà hắn dựa vào chính là Tiên nhân luyện thể Tiên thần thể của mình, còn Vô Hồi thì không có.
Lúc này đã là tháng thứ hai rồi, tốc độ của Vô Hồi Tiên đế rõ ràng cũng chậm lại rồi, lúc này Diệp Mặc cũng có thể đuổi kịp Vô Hồi Tiên đế, nhưng hắn lại không hoàn toàn chặn lại Vô Hồi, chỉ là chạy phía sau thỉnh thoảng phóng một hai thần thông Lôi sa.
Mỗi lần Vô Hồi Tiên đế muốn liều mạng, hắn liền quay người bỏ chạy.
Nếu như Vô Hồi Tiên đế không liều mạng, thì hắn cũng sẽ tiếp chiêu Vô Hồi.
Liên tục hai tháng liền bị truy sát, Vô Hồi Tiên đế quả thực cũng không còn chút tính khí nào rồi.
Vô Hồi Tiên đế cũng biết, nếu như cứ tiếp tục như này, thì lão nhất định sẽ bị tên Tiên Vương này làm cho suy sụp, cuối cùng bị giết chết cũng không phải là không có khả năng.
Mặc dù lão rất không muốn thừa nhận chuyện này, nhưng thực tế lại là như vậy.
Lão thậm chí cảm thấy tên Tiên Vương truy sát phía sau lão, trên đường truy sát, còn có thể tu luyện được nữa.
Trên thực tế, Vô Hồi Tiên đế quả thực cũng không đoán sai, Diệp Mặc đúng là còn có thể tu luyện.
Nhưng Diệp Mặc là đang luyện thể, hắn vừa truy sát Vô Hồi Tiên đế, vừa có thể luyện thể được.
Mặc dù tiến bộ không nhiều, nhưng so với Vô Hồi Tiên đế chỉ biết liều mạng chạy thì cũng tốt hơn nhiều.
Sau khi trải qua một tháng bị truy đuổi, Vô Hồi Tiên đế cuối cùng cũng dừng lại, lão biết, cứ tiếp tục chạy như này, chỉ là tiêu hao sức mạnh của mình mà thôi.
– Anh rốt cục muốn thế nào?
Vô Hồi Tiên đế căm hận chằm chằm nhìn Diệp Mặc nói.
Diệp Mặc lạnh nhạt nói:
– Không phải là tôi muốn thế nào, mà là ông muốn thế nào? Tôi khách khách khí khí đến Vô Già Âm Hà chào hỏi, thì lão già chết tiệt ông nói thế nào? Vô Già Âm Hà ông quyết không cho tôi gặp bạn tôi, tôi thì thế nào? Bây giờ tôi nói cho ông biết, tôi không thế nào hết, chỉ là muốn giết tên khốn nạn ông thôi.
Vô Hồi Tiên đế thoạt nhìn cũng trẻ tuổi hơn Diệp Mặc, quả thực như một thiếu niên, nhưng Diệp Mặc mở miệng ra là nói lão già khốn kiếp, khiến lão quả thực không chịu nổi muốn ra tay.
Nhưng lão vẫn cố gắng nhẫn nhịn, lại động thủ nữa đối với lão mà nói cũng không có chút lợi ích nào.
Thấy Diệp Mặc nói xong câu này, cũng không muốn nói thêm nữa, lại muốn phóng ra quả cân lớn kia của hắn, Vô Hồi Tiên đế bất chấp phẫn nộ, mau chóng nói:
– Đợi chút, Mục Tiểu Vận gì gì đó mà anh tìm, tôi căn bản cũng chưa từng nghe nói qua, anh nếu nói trong Vô Anh phong, vậy thì cứ đến Vô Anh phong mà tìm đi, anh tìm tôi làm cái gì?
– Vô Anh Tiên đế trong Vô Anh phong có phải là người của Vô Già Âm Hà ông không? Người mà tôi tìm vốn dĩ là tông chủ của Vô Già Âm Hà, liên quan đếch gì đến ông? Ông muốn xen vào chuyện người khác sao?
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng nói.
Sắc mặt Vô Hồi Tiên đế vô cùng âm trầm, nhìn thấy Diệp Mặc muốn ra tay, lão chỉ có thể nhẫn nhịn sự phẫn nộ đang dâng đến cực điểm của mình trầm giọng nói:
– Anh muốn thế nào thì mới không theo sau tôi nữa?
Diệp Mặc mỉa mai cười nói:
– Đừng nói dễ nghe như vậy chứ, tôi không phải đang theo sau ông, tôi là đang truy sát ông, có hiểu không? Truy sát ông, đồ ngu.
Nói xong Hắc thạch cân của Diệp Mặc lại lần nữa được phóng ra, đợi hắn giết Vô Hồi Tiên đế rồi, cũng chẳng còn sợ cái gì nữa? Đồ của một Tiên đế, đến hắn cũng có chút mong đợi.
Khi Hắc thạch cân của Diệp Mặc được phóng ra, đồng thời một ánh hào quang màu lam phóng lên bầu trời.
Đường ánh sáng màu lam này trực triếp bay thẳng cao mấy nghìn trượng, hơn nữa lại sáng đến phát lạnh.
Diệp Mặc và Vô Hồi Tiên đế nhìn nhau, liền biết đường ánh sáng màu lam lạnh này là có người động thủ, hơn nữa tu vi của người động thủ cũng không thấp, ít nhất cũng phải là đẳng cấp Tiên đế.
Nhưng người không phải đẳng cấp Tiên đế, Vô Hồi Tiên đế ngay lập tức bay về phía đường ánh sáng màu lam đó.
Diệp Mặc cũng thu hồi lại Hắc thạch cân của mình, lập tức chạy theo.
Hắn biết rõ, trong khoảng thời gian ngắn cũng không thể giết chết được Vô Hồi Tiên đế.
Diệp Mặc và Vô Hồi vừa mới đến, hai gã đang đánh nhau kia lập tức dừng tay lại.
Hai người đều là tu vi Tiên đế trung kỳ, mạnh hơn nhiều so với Diệp Mặc, cho dù Vô Hồi Tiên đế cũng không bằng.
– Vô Hồi Tiên đế, ngươi đây là?
Hai người đang đánh nhau, một Tiên nhân trung niên thoạt nhìn cực kỳ phiêu dật trong đó nhìn thấy Vô Hồi Tiên đế nghi ngờ hỏi, rõ ràng là biết Vô Hồi Tiên đế.
Vô Hồi Tiên đế quay người chật vật, tóc tai bù xù, đâu đâu cũng là vết thương chằng chịt.
Nếu như không phải Diệp Mặc mới chỉ là Tiên Vương trung kỳ, thì gã thậm chí nghi ngờ Vô Hồi Tiên đế là bị Diệp Mặc truy sát đến.
Hơn nữa gã lại càng nghi ngờ hơn chính là, một Tiên Vương trung kỳ như Diệp Mặc làm sao có thể đến được nơi này?
Vô Hồi Tiên đế thấy Tiên đế trung niên này, vội vàng ôm quyền nói:
– Vô Hồi của Vô Già Âm Hà bái kiến Chính Nhân Tiên đế.
Thấy ánh mắt nghi ngờ của Chính Nhân Tiên đế, Vô Hồi Tiên đế làm gì còn để ý đến chyện mất mặt, đây cũng là chuyện đòi mạng của lão rồi, thể diện sớm cũng được gạt sang một bên rồi.
Chỉ có nhờ sự giúp của Chính Nhân Tiên đế, lão mới có thể chế trụ được Diệp Mặc.
Cho nên lão căn bản cũng không do dự, tiếp tục nói:
– Chính Nhân huynh, Vô Hồi quả thực không còn mặt mũi nào, bị tên tiểu súc sinh này truy sát đến đây, xin Chính Nhân huynh trợ giúp.
Chính Nhân Tiên đế sững sờ nhìn chằm chằm Diệp Mặc, trong lòng lại càng sóng to gió lớn.
Gã không ngờ Diệp Mặc chỉ là một Tiên Vương, lại có thể truy sát Vô Hồi Tiên đế đến mức độ này, chẳng lẽ hắn ẩn giấu tu vi hay sao?
Tên Tiên đế đang đánh nhau với Chính Nhân Tiên đế, cũng kinh dị nhìn về phía Diệp Mặc, cũng không có động tác gì, cũng không định rời đi.
– Người này coi thường Vô Già Âm Hà của tôi, công khai lấy đi Tiên linh mạch của Vô Anh phong trong Vô Già Âm Hà, xin Chính Nhân huynh giúp một tay, Vô Già Âm Hà tôi nhất định vô cùng cảm kích.
Vô Hối Tiên đế nhìn thấy Chính Nhân Tiên đế cũng không động thủ, mau chóng bổ sung thêm một câu.
Diệp Mặc cười ha hả một tiếng, sau đó ôm quyền nói với Chính Nhân Tiên đế:
– Tông chủ của Mặc Nguyệt Tiên tông trong Cung Hoa Thiên Diệp Mặc bái kiến Chính Nhân Tiên đế đại nhân, lão già Vô Hồi này đổi trắng thay đen, xin Chính Nhân tiên đế tiền bối minh giám.
Diệp Mặc vừa mới nói lời này ra, Chính Nhân Tiên đế quả thực cũng hoàn toàn ngây ngẩn cả người, ngay cả tên Tiên đế đang đánh nhau với Chính Nhân Tiên đế cũng sững người.
Chuyện này rốt cục là như nào? Nếu như nói Diệp Mặc là một Tiên đế ẩn giấu tu vi, hắn tuyệt đối sẽ không gọi Chính Nhân Tiên đế là tiền bối, chẳng có một Tiên đế nào lại muốn gọi một Tiên đế khác là Tiền bối cả, khả năng duy nhất chính là, Diệp Mặc không ẩn giấu tu vi, là một Tiên Vương thực sự.
Huống chi Diệp Mặc còn chính miệng nói ra hắn là tông chủ của một Tiên tông đến từ hạ thiên vực, trong hạ thiên vực không thể nào lại có Tiên đế làm tông chủ cả.
Nhưng một Tiên Vương truy sát Tiên đế, cũng quá bất hợp lý rồi.
– Chuyện này rốt cục là như thế nào?
Chính Nhân Tiên đế chấn kinh một hồi, lúc này mới lẩm bẩm nói.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1875: Vô Trần Quả
Vô Trần Quả
D
iệp Mặc cũng không thèm để ý tới Chính Nhân Tiên Đế còn đang đứng bên cạnh Vô Hồi Tiên Đế, chẳng chút giấu diếm gì mà kể lại câu chuyện mình tới Vô Già Âm Hà.
Chính Nhân Tiên Đế không cần nghe Diệp Mặc nói hết thì đã hiểu được là có chuyện gì rồi.
Không nói tới việc Diệp Mặc có tiềm lực kinh người, cho dù là Diệp Mặc không có tiềm lực gì, thì y cũng không thể nào nói giúp cho người không có đạo lý là Vô Hồi Tiên Đế được.
Vô Hồi Tiên Đế hiển nhiên là cho rằng trên người tên Diệp Mặc này có bí mật, hơn nữa cũng nghĩ rằng bản thân ăn chắc được Diệp Mặc rồi, nhưng không ngờ tới cuối cùng lại còn bị Diệp Mặc đuổi giết lại.
Đối mặt với chuyện này thì Chính Nhân Tiên Đế sao có thể mặt dầy đi gây sự được chứ?
Thấy Chính Nhân Tiên Đế hiển nhiên là không có ý nói giúp, thì Vô Hồi Tiên Đế đã biết rõ rằng không thể trông cậy vào Chính Nhân Tiên Đế rồi, tên Tiên Đế còn lại kia thì y lại không hề quen biết.
Thấy tình hình như vậy, thì y chỉ có thể nghiêm nghị nói với Diệp Mặc:
– Nếu như mày dám làm gì tao, thì Vô Già Âm Hà của ta chắc chắn sẽ tiêu diệt toàn bộ Mặc Nguyệt Tiên tông của mày.
Diệp Mặc cũng lạnh giọng nói:
– Nếu như Mặc Nguyệt Tiên tông của tao có một người vì Vô Già Âm Hà mà xẩy ra chuyện, thì Diệp Mặc tao xin thề, cả cuộc đời này nhất định phải biến Vô Già Âm Hà thành tro bụi.
Nhiều nhất cũng chỉ là cho Vô Già Âm Hà của mày giữ lại thêm chút hơi tàn trong vài năm mà thôi.
Nghe Diệp Mặc nói xong thì Vô Hồi Tiên Đế chỉ cảm thấy sau lưng lạnh toát.
Cho dù là Chính Nhân Tiên Đế cũng cảm giác được toàn thân ớn lạnh.
Bọn họ đều không hề cho rằng Diệp Mặc đang khoác lác, vì với bản lĩnh dùng tu vi Tiên Vương đuổi giết Vô Hồi Tiên Đế, thì một khi hắn tấn cấp lên Tiên Đế rồi, cả cái Vô Già Âm Hà kia căn bản không đủ để cho hắn nhét kẽ răng nữa.
Chính Nhân Tiên Đế âm thầm cảm thấy may mắn vì mình đã không tùy tiện động thủ với Diệp Mặc.
Với loại bản lĩnh đuổi giết cả Vô Hồi Tiên Đế của Diệp Mặc, thì cho dù là y động thủ với Diệp Mặc, chỉ sợ cũng không có cách nào giết được Diệp Mặc cả.
Một khi hắn chạy trốn được, thì đó chính là hậu hoạn vô cùng.
Có thể nói rằng nếu như không giết được Diệp Mặc, thì sẽ không có một môn phái nào dám đi tiêu diệt tông môn của Diệp Mặc cả.
– Ha ha, hay lắm.
Hà Xung tôi rất bội phục những người như cậu.
Cậu chỉ cần để ý tới việc giết tên này thôi, tôi cam đoan là sẽ không ngăn cản cậu.
Tên Tiên Đế trung kỳ còn lại vừa rồi còn đánh nhau với Chính Nhân Tiên Đế lúc này cũng đã hiểu mọi chuyện, lập tức giơ ngón tay cái lên với Diệp Mặc rồi nói.
Hiển nhiên là y rất đồng tính với cách làm của Diệp Mặc.
Tuy Chính Nhân Tiên Đế nghe xong lời này thì cực kỳ khó chịu, nhưng bản tính của y vốn bình thản, hơn nữa cũng không muốn nói giúp bên nào cả.
Thực tế thì dù Diệp Mặc và Vô Hồi tiếp tục đánh nhau, y cũng sẽ không ra tay giúp ai.
Còn Vô Hồi Tiên Đế lúc này tuy rất phẫn hận với Hà Xung Tiên Đế, nhưng cũng chẳng dám nói lời nào.
Bất quá sau khi Chính Nhân Tiên Đế do dự một lát, thì liền chủ động nói:
– Diệp Mặc, tôi cảm thấy oan gia nên giải không nên kết.
Hơn nữa ngươi cũng là chủ một tông.
Huống chi ở đây còn rất nhiều thứ cần chúng ta đi tìm kiếm, cho nến nếu lãng phí thời gian vào việc đánh nhau nhàm chán thì thật sự là không có lợi đâu.
Diệp Mặc hiểu được ý của Chính Nhân Tiên Đế.
Sự việc hắn đuổi giết Vô Hồi Tiên Đế ở đây đã bị bại lộ rồi, cho nên một khi hắn giết Vô Hồi Tiên Đế, cũng đồng nghĩa với việc kết thành tử thù với Vô Già Âm Hà.
Chính Nhân Tiên Đế nhắc nhở hắn việc hắn còn là một tông chủ của một tông môn, chính là muốn hắn nên cân nhắc lợi hại về phiá tông môn của hắn.
Không đợi Diệp Mặc trả lời, thì Chính Nhân Tiên Đế lại tiếp tục nói với Vô Hồi Tiên Đế:
– Vô Hồi Tiên Đế, hiểu lầm giữa ngươi và Diệp Mặc cũng không tính là quá sâu.
Cho nên ngươi chỉ cần bảo đảm rằng từ nay về sau sẽ không động thủ với Mặc Nguyệt Tiên tông, thì ta tin rằng Diệp Mặc cũng sẽ không tiếp tục vô lý mà đuổi giết ngươi đâu.
Chính Nhân Tiên Đế đoán chắc rằng sau khi việc đuổi giết Vô Hồi Tiên Đế bị lộ, thì Diệp Mặc sẽ không tiếp tục động thủ với Vô Hồi Tiên Đế nữa, cho nên mới chủ động đứng ra làm người hòa giải.
Vô Hồi Tiên Đế biết rõ đây là cơ hội duy nhất của y, cho nên liền nhanh chóng nói:
– Chỉ cần Diệp tông chủ nguyện ý buông bỏ đoạn thù oán này, thì tương lai Vô Hồi tôi nhất định sẽ không biện minh một lời nào, hơn nữa cũng tuyệt đối sẽ không động đến Mặc Nguyệt Tiên tông nửa phần.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng.
Nếu như hắn chưa biết rõ rằng Tiểu Vận đã rời đi được rồi, thì cho dù là hắn không giết tên Vô Hồi Tiên Đế này, cũng nhất định phải bắt lấy y.
Nhưng hiện giờ Tiểu Vận đã rời đi rồi, mà hắn cũng đã lấy được hai cái Tiên linh mạch, cộng thêm việc Chính Nhân Tiên Đế ra mặt nữa nên thật sự là không cần phải tiếp tục gây khó dễ cho tên Vô Hồi này.
Nghĩ tới đây thì Diệp Mặc liền lạnh lùng nói:
– Đã như vậy, thì ta cũng không tính toán nữa.
Chỉ là vì ngươi đuổi giết ta, ta rút đi hai cái Tiên linh mạch…
– Nếu như ngươi đồng ý bỏ chút thù oán này, thì ta cũng tuyệt đối sẽ không so đo chuyện hai cái Tiên linh mạch kia.
Vô Hồi Tiên Đế căn bản là không chờ Diệp Mặc nói hết, đã nhanh chóng nói thêm một câu.
– Nhưng theo như ta biết thì hai cái Tiên linh mạch kia không phải là của ngươi, mà là của Vô Anh Tiên Đế.
Nếu như Vô Anh Tiên Đế tới tìm ta thì sẽ thế nào?
Diệp Mặc bình thản nói.
– Ta cam đoan rằng Vô Anh lão tổ sẽ không tìm tới ngươi.
Ta cũng là Tiên Đế của Vô Già Âm Hà, chẳng lẽ ngươi còn không tin lời ta nói sao? Ta nói được thì sẽ làm được.
Nếu như Vô Anh lão tổ muốn tìm ngươi, thì ta nhất định sẽ ra mặt.
Vô Hồi Tiên Đế lúc này đã cực kỳ sợ hãi Diệp Mặc rồi, gần như muốn vỗ ngực bình bịch chứng minh.
Diệp Mặc giơ một cái Thủy tinh cầu lên rồi nói:
– Hy vọng ngươi giữ đúng lời hứa.
Dù biết rằng lời nói của mình đã bị Diệp Mặc ghi vào Thủy tinh cầu, nhưng Vô Hồi cũng không có cách nào khác.
Bất luận là y muốn nói gì, thì cũng cần phải đánh thắng người ta thì mới được.
Hiện tại y căn bản là đánh không lại Diệp Mặc, vậy thì dù nói cái gì cũng đều là nói nhảm hết.
Diệp Mặc thu hồi Thủy tinh cầu, đi đến trước vị tên Tiên Đế trung kỳ kia rồi ôm quyền nói:
– Đa tạ tiền bối đã nói giúp.
– Ha ha, không dám.
Tôi thích kết làm bằng hữu với những người như cậu.
Gọi tôi tiền bối thì khách khí quá rồi.
Tôi là Hà Xung, chỉ là một tán tu mà thôi.
Hà Xung Tiên Đế cười ha hả nói.
– Tôi là Diệp Mặc, tông chủ của Mặc Nguyệt Tiên tông.
Hoan nghênh Hà Xung huynh đến làm khách.
Diệp Mặc mặc dù chỉ có tu vi Tiên Vương, nhưng ở trong mảnh không gian này, kết hợp với tu vi luyện thể của hắn, thì thực lực của hắn cũng không thấp hơn so với một Tiên Đế bình thường, cho nên cũng không cần thiết phải quá câu nệ.
– Được, tôi nhất định sẽ đến.
Nhưng hiện giờ ở đây có rất nhiều thứ tốt…
Hà Xung Tiên Đế cũng nói ở trong này có nhiều thứ tốt, khiến cho Diệp Mặc cũng nhịn không được nữa.
Hiện tại hắn thiếu thốn nhất chính là những thứ đồ tốt, mà Hà Xung Tiên Đế và Chính Nhân Tiên Đế đều nói ở trong này có thứ tốt, cho nên hắn liền vội vàng ôm quyền hỏi:
– Chính Nhân Tiên Đế đại nhân, Hà Xung huynh, ở trong này đến cùng là có thứ gì tốt vậy?
Chính Nhân Tiên Đế thấy Diệp Mặc hỏi thăm, thì lập tức đáp:
– Ở đây thì phía dưới ẩn nấp rất nhiều Tiên linh mạch, hơn nữa còn có một loại Tiên quả cao cấp tên là ‘Vô trần quả’. ‘Vô trần quả’ vô hoa vô diệp, vô căn vô chi (Không hoa không lá, không rễ không cành), có tác dụng thanh tẩy tâm cảnh, giúp đỡ người dùng chứng đại đạo vô thượng.
Những Tiên Đế tới đây, không ai là không muốn có được Diệp Mặc nghi hoặc:
– ‘Vô trần quả’ kia không rễ không cành, thì sao có thể sinh tồn được?
Cho dù là Vô Hồi Tiên Đế cũng ở một bên chăm chú lắng nghe.
Tu luyện tới Tiên Đế, thì điều đầu tiên muốn theo đuổi chính là chứng đạo.
Hiện tại ‘Vô trần quả’ có ích cho việc chứng đạo, thì ai lại không muốn chứ?
– Loại quả này chỉ sinh tồn bên trong không gian này, lơ lửng dưới sát cơ trùng điệp kia, quanh năm bị lôi điện, đao mang và ánh lửa bao vây mà không ngừng tinh lọc rồi lại tinh lọc.
Một khi có người tiếp cận, thì loại Tiên quả này sẽ tự động chạy tránh đi.
Sau khi ta đi vào, thì có gặp qua được một lần, nhưng cũng không có duyên lấy được.
Loại quả này có mầu vàng kim nhạt, và đến tận bây giờ ta cũng không hiểu vì cái gì mà nó chưa bị không gian nơi này xoắn nát.
Chính Nhân Tiên Đế thở dài.
Trong lòng Diệp Mặc thầm than.
Tạo hóa của thế giới này thật sự là quá mức thần kỳ, đủ thứ chưa từng được nghe đến đều có thể xuất hiện được.
– Chính Nhân Tiên Đế tiền bối, tôi nghe nói rất nhiều Tiên Đế cũng tiến vào trong này rồi, vậy thì vì sao ở đây chỉ có ngài và Hà Xung huynh hai người?
Diệp Mặc nghe nói nơi này có Tiên linh mạch số lượng lớn, thì đã sớm động tâm rồi.
Hắn đã tu luyện tới Tiên Vương trung kỳ, và thứ mà hắn thiếu thốn nhất chính là Tiên linh mạch.
Với tốc độ tiêu hao Tiên linh mạch của hắn, thì tuy là đã lấy được hai cái Tiên linh mạch từ Vô Già Âm Hà, nhưng một khi tu luyện, thì hai cái Tiên linh mạch này không biết có đủ cho hắn lên được tới Tiên Vương hậu kỳ không nữa?
Chính Nhân Tiên Đế lập tức nói:
– Là vì nơi này đã không có đường ra nữa rồi, sau đó lại có Tiên Đế phát hiện ra Tiên linh mạch ở chỗ này, cho nên mới bắt đầu chia nhau ra tìm kiếm Tiên linh mạch.
Và cũng vì ‘Vô trần quả’ xuất hiện, cho nên rất nhiều người cũng đi tìm ‘Vô trần quả’, từ đó mới trở nên phân tán.
Ta và Hà Xung xảy ra tranh chấp, cũng là vì nơi này có Tiên linh mạch.
Tuy Diệp Mặc rất tôn kính Chính Nhân Tiên Đế, nhưng Chính Nhân Tiên Đế cũng không dám xem nhẹ Diệp Mặc, đã sớm đem Diệp Mặc lên đối đãi bằng cấp bậc ngang hàng rồi.
Một Tiên Vương ở trong này có thể đuổi giết Tiên Đế, thì tuyệt đối không phải là nhân vật đơn giản.
Hơn nữa hiện tại bọn họ bốn người ở đây, thì ngoại trừ Diệp Mặc là không có bất kỳ loại pháp bảo phòng ngự nào ra, thì cả ba người bọn họ đều có một kiện pháp bảo phòng ngự bảo vệ toàn thân.
Như vậy thì có thể thấy được Diệp Mặc ít nhất còn là một tiên nhân luyện thể Tiên Thần thể.
Loại người có tiềm lực cực đại này, thì trừ phi y là đồ ngốc mới dám đi đắc tội.
Hà Xung Tiên Đế thấy như vậy thì lập tức cười hắc hắc rồi nói với Diệp Mặc:
– Diệp Mặc lão đệ, nơi này có Tiên linh mạch nhưng lại không thể phát hiện ra dễ dàng được.
Cậu xem, ở nơi này không có một chút dấu hiệu nào, nhưng thực tế thì phía dưới lại có Tiên linh mạch đấy.
Ở mảnh không gian sát cơ này, chỉ cần những đạo sát cơ kia tụ tập thành hình vòng tròn, thì đồng nghĩa với việc ở bên dưới có Tiên linh mạch.
Hơn nữa vòng tròn càng lớn, thì đẳng cấp Tiên linh mạch ở đó càng cao.
Diệp Mặc nghe Hà Xung nói xong, thì liền cẩn thận chú ý một chút tình huống xung quanh.
Quả nhiên là hắn phát hiện ra nơi này có các loại lôi điện, đao mang, còn có một chút ánh lửa đều tụ tập lại thành một vòng tròn.
– Đúng thế, mảnh không gian này phải có một cái sát trận tự nhiên khổng lồ, và những lôi điện cùng với đao mang này đều là do sát trận tự nhiên tạo thành.
Mà Tiên nguyên cung cấp cho cái sát trận tự nhiên này chính là những Tiên linh mạch ở phía dưới.
Theo lý thuyết, thì một khi toàn bộ Tiên linh mạch ở nơi này bị lấy đi, mảnh không gian này sẽ trở lại bình thường.
Nhưng muốn lấy đi toàn bộ Tiên linh mạch ở đây thì gần như là không thể nào.
Chính Nhân Tiên Đế cũng gật đầu.
– Chính Nhân, chúng ta đánh nhau cũng lâu rồi, dù sao ai cũng không được chỗ tốt nào cả.
Ta thấy là nên thế này.
Cái Tiên linh mạch này hai người chúng ta chia đều.
Nếu như có hai cái, vậy thì mỗi người một cái.
Còn nếu như có ba, vậy thì…
Hà Xung Tiên Đế liền theo bản năng nhìn sang Diệp Mặc cùng Vô Hồi Tiên Đế.
Còn Vô Hồi Tiên Đế thấy Hà Xung Tiên Đế nhìn về phía y, thì liền vội nói:
– Tôi không cần.
Khuôn mặt Hà Xung Tiên Đế lộ ra một tia khinh thường, sau đó nói tiếp:
– Vậy thì cho Diệp huynh đệ đây một cái.
Đối thủ của mình là Hà Xung đã chủ động cho Diệp Mặc mặt mũi, thì Chính Nhân Tiên Đế hiển nhiên sẽ không đi đắc tội với loại người như Diệp Mặc.
Cho nên y lập tức gật đầu:
– Được, cứ như vậy đi.
Chính Nhân Tiên Đế cùng Hà Xung Tiên Đế nói xong, thì lập tức lấy ra pháp bảo bắt đầu đào bới chỗ này.
Mà Diệp Mặc lúc này thì lại nhìn thấy một hào quang mầu vàng kim nhạt lao đến.
Tia sáng này còn chưa tới gần, thì hắn liền nghe thấy một mùi hương nhàn nhạt.
Và hắn lập tức hiểu rằng đó chính là ‘Vô trần quả’.
Sau một khắc thì trong thần thức của hắn lập tức nhìn thấy bẩy tám tên Tiên Đế nữa.
Hiển nhiên là những tên Tiên Đế này đều đang đuổi theo ‘Vô trần quả’ mà tới đây.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









