[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 370 : Đấu Lục Chính Quần (c1846-c1850)
❮ sautiếp ❯Chương 1846: Đấu Lục Chính Quần
Đấu Lục Chính Quần
G
iết Trường Thiên Tiên Tôn xong, Diệp Mặc mới không chút hoang mang thu hồi chiếc nhẫn của Trường Thiên Tiên Tôn.
Nín một hơi chạy cả buổi, cuối cùng thu được chút lợi tức.
Lục Chính Quần không hề đào tẩu, cũng không hề rời đi, chỉ uống mấy viên đan dược, sắc mặt có chút khó coi nhìn chằm chằm Diệp Mặc.
Trường Thiên Tiên Tôn giống như là để cho Diệp Mặc giết, hơn nữa tốc độ Diệp Mặc giết cũng mau, chờ khi gã kịp phản ứng lại sự gian xảo vô cùng của Diệp Mặc, Trường Thiên Tiên Tôn đã bị Diệp Mặc giết chết.
– Xem ra cái danh Quân Tử Tiên Vương này của ta phải tặng cho ngươi mới phải, ngươi mới thật sự là quân tử.
Lục Chính Quần trông thấy Diệp Mặc tới, nói một câu mỉa mai.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng nói:
– Lục Chính Quần, cái danh Quân Tử Tiên Vương này của ngươi ta không dám đoạt đi đâu.
Ta chỉ gian xảo đối với kẻ địch, ta đối xử với bạn bè lại khác biệt rất lớn với cách ngươi đối xử với bạn bè.
Mà ngươi, chỉ sợ là bất kể đối với bạn bè và kẻ thù đều thật là rất quân tử phải không?
– Lạc tông chủ, ngươi nên biết nếu muốn giết ta cũng không có khả năng, hôm nay coi như Lục Chính Quần ta nhận thua, mọi người cứ vậy thôi.
Về sau đường ngươi ngươi đi, đường ta ta đi.
Lục Chính Quần chậm rãi nói, trên người không có chút sát cơ nào.
Diệp Mặc bỗng nhiên vỗ tay một cái nói:
– Được, cứ quyết định vậy đi…
Keeeng…
Cùng lúc khi thanh âm của Diệp Mặc rơi xuống, Tử Đao của hắn cũng đã va chạm với Thất Tinh Kiếm của Lục Chính Quần.
Hiển nhiên Diệp Mặc và Lục Chính Quần đều nghĩ đến khi cả hai cùng đi, sẽ đánh lén đối phương trong nháy mắt.
Hai người vì ra tay tốc độ nhanh, đều không thi triển thần thông.
Kết quả khi đao kiếm đụng vào nhau, đã khơi dậy một gợn sóng Tiên Nguyên trong hư không, bóng đao và ánh kiếm bốn bề.
– Xem ra, cái danh xưng quân tử này quả nhiên xứng với ngươi.
Đánh lén không thành, Lục Chính Quần lại nói một câu mỉa mai.
– Ta vốn chẳng cần cái danh xưng Quân Tử Tiên Vương của ngươi.
Diệp Mặc nói xong, Tử Đao phóng ra.
Một chiêu thần thông này Lục Chính Quần đã từng được chứng kiến, Thái hồng.
Nhưng điểm không giống như khi đối phó với Trường Thiên Tiên Tôn là, một chiêu này Diệp Mặc đã dốc toàn lực ra tay, mà khi đối phó với Trường Thiên Tiên Tôn, hắn lại chỉ thi triển có tám phần thực lực thôi.
Lục Chính Quần mặc dù có một Nguyên Thần Thể hỗ trợ, nhưng lúc này gã đã trọng thương, hơn nữa gã cũng không muốn Nguyên Thần Thể kia chiếm cứ quyền chủ động trên thân thể của mình cho lắm.
Trông thấy Diệp Mặc lại thi triển ra Thái hồng, Thất Tinh Kiếm đồng thời được Lục Chính Quần phóng ra.
Còn lần này Lục Chính Quần không phóng ra một thanh Thất Tinh Kiếm, mà là bảy thanh Thất Tinh Kiếm.
Diệp Mặc lại không ngờ, đến lúc này, Lục Chính Quần còn chừa lại đường rút.
Bảy thanh Thất Tinh Kiếm này chỉ có một là thật, sáu thanh còn lại đều là đồ mô phỏng.
– Hừ, ở Phong Vị Tháp ngươi chỉ dùng bốn phần thực lực liều mạng một quyền với ta, đối mặt một Tiên Tôn, ngươi lại vẫn muốn ẩn dấu hai phần thực lực.
Ngươi xác thực cần cái danh hiệu Quân Tử Tiên Vương này…
Lục Chính Quần hừ lạnh một tiếng, bảy thanh Thất Tinh Kiếm thật nhanh uốn lượn bay ra, trong nháy mắt tạo thành một kiếm trận.
Diệp Mặc khinh thường nhìn cái kiếm trận này, trong lòng cũng cười lạnh, lại dám chơi kiếm trận trước mặt mình.
Lúc này hắn căn bản ngay cả nghĩ cách phá trận cũng không cần, đối mặt với Lục Chính Quần đã trọng thương.
Nếu như hắn còn phải thông qua phá trận để giải quyết người này, thì mình cũng là đồ bỏ rồi.
Diệp Mặc tay khẽ kéo, một ngọn núi cực lớn trực tiếp từ đỉnh đầu Lục Chính Quần rơi xuống, ngọn núi này so với Đại ấn trước kia được Trường Thiên Tiên Tôn phóng ra không nhỏ hơn chút nào.
Ngọn núi này gợi cho Lục Chính Quần cảm giác cực kỳ cổ quái, giống như ngang qua hư không mà rơi xuống tới.
Chính giữa không có bất kỳ quỹ tích nào.
Lúc này Nguyên Thần bên người Lục Chính Quần kia cũng nhịn không được nữa kinh hãi lên tiếng, – Thần thông Không gian pháp tắc?
Dính dáng đến hai chữ pháp tắc, Lục Chính Quần không dám có chút lơi lỏng nào, lúc này ngay cả kinh ngạc gã cũng không kịp nữa rồi, Thất Tinh Kiếm Trận lập tức nghênh đón Hắc Thạch Cân.
Trong khi vội vàng, gã chỉ có thể lại phóng ra một tiên khí phòng ngự bình thường, muốn ngăn trở đạo Thái hồng này của Diệp Mặc.
Tiếng va chạm dày đặc vang lên, tiên khí phòng ngự của Lục Chính Quần ngay từ đầu đã bị Thái hồng của Diệp Mặc chém thành mảnh vụn.
Ánh đao Thái hồng thu nhỏ lại, hóa thành một dãy cầu vồng màu tím đánh tới hướng Lục Chính Quần.
Trong nháy mắt này, lĩnh vực mạnh mẽ phóng ra, liền ngăn trở Thái hồng của Diệp Mặc.
Lục Chính Quần điên cuồng lui về phía sau, Thái hồng của Tử Đao vẫn vẽ lên một vết máu thật dài trên ngực Lục Chính Quần.
Cùng lúc khi vết thương trước ngực Lục Chính Quần mạnh mẽ phun ra máu tươi, Thất Tinh Kiếm Trận của gã bị Hắc Thạch cân vừa vặn đập trúng trận môn.
Trong tiếng “Ken két” giòn vang không ngớt, bảy thanh Thất Tinh Kiếm trong Thất Tinh Kiếm Trận, sáu thanh trong số đó đã nát vụn, một thanh duy nhất lung la lung lay sắp sửa rơi xuống, lại bị Lục Chính Quần gượng ép thu hồi.
Thanh Thất Tinh Kiếm không bị đập nát này, mới là thanh kiếm thật.
Lục Chính Quần lúc này sao mà không biết gã căn bản không phải là đối thủ của Diệp Mặc? Đừng nói hiện tại gã đã là nỏ mạnh hết đà, cho dù là thời điểm khi gã sung sức nhất muốn đánh thắng Diệp Mặc, vẫn cần dựa vào sự hỗ trợ của Nguyên Thần Thể.
Lục Chính Quần thu hồi Thất Tinh Kiếm cấp tốc lui về phía sau, gã muốn chạy.
Nhưng lúc này Diệp Mặc há có thể để cho Lục Chính Quần đào tẩu? Trong hư không một tiếng nổ vang, vô số ánh chớp lập loè, giống như lôi sa hải dương, ánh chớp trong lôi sa hải dươngnày trong nháy mắt liền tụ lại, tạo thành một thanh Lôi Thương to chắc màu đen trong đó lại mang màu vàng kim từ hư không nghiêng nghiêng đâm xuống.
Mà hư không chung quanh, trong nháy mắt đã bị Lôi Thương này phong tỏa.
– Khai Nỉ tiền bối, xin hãy ra tay giúp đỡ…
Bị khí thế của thanh Lôi Thương to lớn màu vàng này bao lấy, Lục Chính Quần trong lòng tràn đầy tuyệt vọng.
Gã thật sự là nghĩ không ra, đối phương chỉ là một Tiên vương sơ kỳ bình thường, sao lại nghịch thiên như thế? Thất Tinh Kiếm trong tay gã đã phóng ra, gã cũng biết Thất Tinh Kiếm này tuyệt đối ngăn không được loại Lôi Thương không chút không lui này.
Thanh Lôi Thương từ trong hư không này đột nhiên xé không mà đến, thậm chí dùng toàn thân màu đen và lưỡi màu vàng kim làm nổi bật hư không có chút rét lạnh, gã muốn ngăn trở căn bản là không khả năng – Đem thân thể của ngươi cho ta, nếu không ta cũng không ngăn được.
Nguyên Thần thể kia trầm giọng nói.
Lục Chính Quần trong lòng tràn đầy tuyệt vọng, gã đâu biết rằng Diệp Mặc lại lợi hại đến mức này? Loại uy thế khi dốc toàn lực ra tay này, đừng nói gã, cho dù là Tiên vương đỉnh cao cũng chưa chắc là đối thủ của hắn ah.
Cho dù là gã không đến, Trường Thiên Tiên Tôn kia có thể giết đối phương được hay không còn chưa biết được.
Lục Chính Quần gã luôn luôn mưu tính ám hại người khác, nhưng lúc này đây lại chắc như đinh đóng cột là bị người ta mưu hại rồi.
Bắt đầu từ khi tiến vào Phong Vị Tháp, từ đầu đến cuối gã đã bị kẻ thăng thiên lên từ Tu Chân Giới mới mấy thập niên này mưu tính ám hại rồi.
Nghĩ đến mình tài tình như thế, lại bị một tu sĩ thăng thiên mới mấy chục năm đè bẹp, Lục Chính Quần trong lòng từng trận phiền muộn.
Mắt thấy Thất Tinh Kiếm sắp sửa va chạm vào Lôi Thương ngang trời mà đến kia.
Lục Chính Quần biết rõ nếu như gã không ra quyết định, gã sẽ chết mà ngay cả Nguyên Thần cũng chẳng còn.
Tuy không cam lòng, cũng chỉ có thể thả tâm thần ra, để cho Nguyên Thần thể kia khống chế thức hải và thân thể của gã.
Uỳnh…
Lôi Thương không chết không lui trực tiếp bổ trúng Thất Tinh Kiếm ngang trời bay ra ngăn trở, tiếng nổ lớn vang lên, trong nháy mắt Thất Tinh Kiếm bay ra ngoài.
Mà Lôi Thương chỉ hơi dịu xuống một chút, lại lần nữa đánh về phía Lục Chính Quần.
Thế đi của Lôi Thương thẳng tiến không lùi, mang theo uy thế đáng sợ cuốn sạch toàn bộ hư không rơi xuống.
Tạo nên hàng loạt gợn sóng rung động trong hư không, trong nháy mắt bao phủ toàn bộ khoảng không chung quanh vào trong một phát này.
Phốc…
Máu thịt văng tung tóe, nửa người Lục Chính Quần bị Lôi Thương phá toác ra.
Mà Lôi Thương lại trực tiếp xuyên qua thân thể của gã, lao vào trong hư không.
Diệp Mặc khóe mắt giật một cái, uy lực của Lôi Sa thần thông hắn biết rõ, tuyệt đối sẽ không chỉ xé rách nửa người đã lao vào hư không.
Bị Lôi Thương hình thành từ Lôi Sa đâm trúng, cơ thể nhất định sẽ nổ tung, mà Lục Chính Quần chỉ nổ tung có nửa người, thậm chí nói là bị rìa Lôi Thương quẹt trúng.
Đây tuyệt đối không bình thường.
– Khai Nỉ, lão chết dẫm này…
Thanh âm vô cùng phẫn nộ của Lục Chính Quần lại vang lên, Diệp Mặc kinh ngạc nhảy dựng lên.
Sau một khắc hắn đã nhìn thấy một bóng dáng cực kỳ mờ ảo tràn ra.
Cái bóng này bất ngờ lại chính là Nguyên Thần của Lục Chính Quần, nhưng Nguyên Thần này cũng không hoàn chỉnh, hẳn là mới vừa rồi bị Lôi Thương của hắn đâm trúng, Nguyên Thần bị hao tổn.
Lục Chính Quần mất đi nửa người kia lại như không có chuyện gì xảy ra bắt lấy cái bóng hư ảo, tống vào trong miệng.
Tự ăn nguyên thần của mình? Diệp Mặc chỉ sững sờ trong chốc lát, liền đã hiểu thong suốt.
Lục Chính Quần bị người khác đoạt xá, cái bóng dáng nuốt chửng gã này chắc hẳn là Nguyên Thần thể lúc trước ở trên người Lục Chính Quần.
Một kẻ có thể nuốt chửng Nguyên Thần, lai lịch tuyệt đối không đơn giản.
Vô Ảnh có thể nuốt chửng Nguyên Thần, đó là thần thông thiên phú.
Tên Lục Chính Quần này đáng đời rơi vào loại báo ứng này, Diệp Mặc cười lạnh.
Lúc này Lục Chính Quần bị Lôi Thương xé rách nửa người kia trong nháy mắt liền khôi phục.
Rất nhanh liền trở lại giống hệt như hình dạng ban đầu.
Điểm khác biệt duy nhất chính là, nửa người sau này mới mọc ra kia không có quần áo.
– Nhóc con, Lục Chính Quần đã chết, ân oán giữa các ngươi xóa bỏ.
Bây giờ chúng ta nước sông không phạm nước giếng, đường ai nấy đi.
Một thanh âm khàn khàn từ trong miệng Lục Chính Quần truyền ra, Diệp Mặc biết, Lục Chính Quần này thật sự là bị đoạt xá rồi.
Xóa bỏ, Diệp Mặc trong lòng cười lạnh, tin tưởng kẻ đoạt xá Lục Chính Quần này bằng lòng cùng hắn xóa bỏ, vậy Diệp Mặc hắn còn không bằng tin tưởng Lục Chính Quần là một quân tử chân chính.
Người này có thể tránh được Lôi Sa, khiến cho Lôi Thương không thể hoàn toàn phóng thích, thậm chí còn lợi dụng đòn công kích của Lôi Thương làm suy yếu thực lực của Lục Chính Quần, liền biết rõ cơ mưu trù tính và thực lực của người này thâm hậu hơn so với hắn và Lục Chính Quần.
Diệp Mặc căn bản là chẳng hề nói câu nào, Hắc thạch cân phóng ra, đồng thời lại bổ ra một đao.
Người này cho hắn cảm giác nguy cơ mạnh mẽ hơn Lục Chính Quần nhiều lắm, lúc này hắn không thừa dịp người này còn đang suy yếu mà giết y, đợi lúc người này khôi phục nguyên khí rồi mới giết y sẽ trễ mất.
Nguyên Thần thể tên là Khai Nỉ này thấy Diệp Mặc lại vẫn công kích y, y cười lạnh một tiếng, cũng không hề kiêng dè, đưa tay một quyền đánh về phía Hắc Thạch cân, đồng thời phóng ra một cây trường mâu màu máu.
Trường mâu chém ra, trong hư không giống như mang theo một dòng sông dài màu đỏ như máu, mùi máu tươi nồng nặc, gần như khiến người ta buồn nôn.
Nếu như lúc này Lục Chính Quần còn sống, gã khẳng định có thể trông thấy Khai Nỉ tiền bối lúc trước vẫn luôn mặt mày hiền lành lúc này lại giống như một Ma vương.
Cầm trong tay huyết hà trường mâu, trong hư không cuốn lên sát khí màu đỏ như máu.
Trong hư không tiếng sấm không dứt, mang theo từng dòng sông máu màu đỏ lao thẳng về phía Tử Đao của Diệp Mặc.
Những con sông dài màu máu này đảo mắt đã kết nối lại với nhau, giống như trời xanh cuốn ngược mà rơi xuống.
Bành…
Một tiếng trầm đục cực kỳ nặng nề vang lên, sông máu như trời xanh cuốn ngược kia lại bị Tử Đao của Diệp Mặc xé toạc ra.
Mà uy thế của sông máu thẳng tiến không lùi, sau khi bị một đao này của Diệp Mặc xé rách, lại không tiếp tục khí thế cuốn sạch hư không trời xanh kia nữa.
– Đây là thần thông gì?
Khai Nỉ kinh hãi hét lớn một tiếng.
– Cho ngươi thử xem Liệt Ngân đao của bổn vương…
Diệp Mặc sau khi phá vỡ sông máu này, khí thế càng tăng lên, Liệt Ngân điên cuồng cuốn lên sát thế trong hư không, thậm chí như muốn xé mở hư không trực tiếp xẹt hướng về phía mi tâm của Khai Nỉ.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1847: Truy Sát
Truy Sát
“Bành” lại là một tiếng trầm đục vang lên, quả đấm của Khai Nỉ và Hắc Thạch Cân của Diệp Mặc va chạm vào nhau, chỉ trong nháy mắt, quả đấm của Khai Nỉ đã giống như mai rùa vỡ ra, lập tức một tiếng răng rắc vang lên, toàn bộ nắm đấm đều biến mất không còn dấu vết.
Huyết sắc trường mâu mang theo sông máu vô tận sau khi bị Diệp Mặc bổ ra, Tử Đao của Diệp Mặc mang theo sát thế điên cuồng còn đang không ngừng cuốn vào, Khai Nỉ liền biết, mình cũng không còn cách nào tiếp tục cương quyết đối kháng với đối phương.
Không phải là y đánh không lại Diệp Mặc, mà là bởi vì y căn bản là chưa dung hợp nhục thể của mình.
Khi thần thức của Khai Nỉ nhìn thấy rõ ràng ấn đường của mình dưới một đao kia của Diệp Mặc, đã chậm rãi có khe hở, y không muốn tiếp tục liều mạng với Diệp Mặc nữa.
Một đao còn chưa chém xuống, ấn đường của y đã nứt ra rồi, một khi một đao kia chém xuống, y chắc chắn không còn đường sống.
Trường mâu cuốn ngược lại, sông máu điên cuồng tuôn về hướng Tử Đao của Diệp Mặc.
Thế đi của Tử Đao lại không thấy chậm lại chút nào, không gian trong hư không bị Tử Đao hút lấy.
Nếu như nói sông dài màu máu của Khai Nỉ mang đến giống như trời xanh cuốn ngược, thì Tử Đao của Diệp Mặc lại giống như cái miệng lớn vô tận, há miệng liền nuốt sông dài đỏ như máu cuốn ngược kia vào.
Tử Đao sau khi chém vào sông máu dễ như trở bàn tay, dòng sông máu kia trong nháy mắt tan ra tiêu tán hết sạch.
Chỉ có điều là sau khi sông máu tiêu tan, Khai Nỉ kia lại biến mất không thấy đâu.
Thần thức vực của Diệp Mặc lập tức mở rộng ra, một hơi thở sau, Diệp Mặc đã bắt được một chút dao động Tiên Nguyên trong hư không.
Khai Nỉ cũng là Nguyên Thần đoạt xá, hơn nữa còn đoạt xá ngay trước mặt Diệp Mặc.
Theo Diệp Mặc thấy thì Khai Nỉ có thể lợi dụng thân thể và Tiên Nguyên của Lục Chính Quần, hơn nữa thần thức mạnh mẽ như thế, tuyệt đối sẽ không yếu hơn Nghiêm Cửu Thiên.
Nhưng phương thức đoạt xá của y và Nghiêm Cửu Thiên không giống nhau mà thôi.
Phương thức đoạt xá của Nghiêm Cửu Thiên kia là muốn thông qua tu luyện của bản thân để từ từ vấn đạo Thánh đế, loại đoạt xá này cũng không khác gì luân hồi trọng sinh là mấy.
Mà kiểu đoạt xá của Khai Nỉ thậm chí ngay cả Tiên Nguyên của Lục Chính Quần cũng có thể thi triển được.
Nếu không phải vì y ứng phó sát chiêu của mình, thì chính là y đã từng là Thánh đế.
Đương nhiên cũng có khả năng y vì ứng phó sát chiêu của mình xong lại trốn đến một chỗ từ từ một lần nữa tu luyện Tiên Nguyên cùng thần thức của mình.
Người này biết hết thảy bí mật của Lục Chính Quần, khẳng định là biết rõ sự tồn tại của ‘Hỗn Độn thụ’, bây giờ Khai Nỉ đang trong lúc suy yếu, Diệp Mặc há có thể buông tha? Hắn đã tìm được dao động Tiên Nguyên sau khi Khai Nỉ rời đi, lập tức liền đuổi theo.
Khai Nỉ đúng là khá giống như Diệp Mặc nghĩ, y có thể lợi dụng Tiên Nguyên của Lục Chính Quần, ngoại trừ chuyện nguyên thần của y mạnh mẽ ra thì còn có một nguyên nhân chủ yếu nữa là y hiểu rất rõ về Tiên Nguyên và thức hải của Lục Chính Quần.
Được Lục Chính Quần mang theo trên người, bất kỳ lúc nào y cũng đều đang nghiên cứu Tiên Nguyên và thức hải của Lục Chính Quần.
Khai Nỉ biết Diệp Mặc có một pháp bảo phi hành là thần khí hạ phẩm, nhưng y cũng không lo lắng, y tin là Diệp Mặc ngay cả mình rời đi lúc nào cũng đều bắt không được.
Nhưng Khai Nỉ rất nhanh liền biết đây chỉ là suy nghĩ đơn phương của mình thôi, sóng không gian rất nhỏ khi y rời đi vậy mà không qua mắt nổi Tiên vương sơ kỳ này, đối phương chẳng những đuổi theo, lại còn càng đuổi càng gần.
Lúc này Khai Nỉ thực sự có chút lo lắng.
Chỉ cần cho y thời gian một năm, y căn bản sẽ không cần sợ Diệp Mặc nữa.
Nhưng Diệp Mặc ngay cả thời gian một phút đồng hồ cũng không cho y, đuổi theo y sát nút.
Bất kể y thi triển công pháp ẩn dấu gì, bất kể y thi triển độn thuật nào, Diệp Mặc rất nhanh liền có thể tìm được chỗ y dấu chân thân, sau đó đuổi đến.
Y rất tiếc vì mình bây giờ không có độn phù gì đặc biệt cao cấp cả.
Nếu có một lá độn phù, y tin tưởng lập tức có thể thoát khỏi sự truy đuổi của Diệp Mặc.
Hai người một chạy một đuổi, càng đi càng xa trong hư không.
Khai Nỉ kinh nghiệm phong phú, thần thức, Nguyên Thần mạnh mẽ, đang trong quá trình lẩn trốn, còn có thể từ từ dung hợp nhục thể của mình.
Mà thần khí hạ phẩm của Diệp Mặc tiến bộ vượt bậc, phối hợp với thần thức vực của hắn, theo sát Khai Nỉ, một chút cũng không rớt lại.
Khai Nỉ rất buồn bực, y căn bản là nghĩ không ra, ở đâu ra một Tiên vương hung mãnh như vậy.
Thủ đoạn truy đuổi như thế này, nếu như không có thần thức vực mạnh mẽ căn bản là không có khả năng.
Thần thức vực mạnh mẽ, thì cần phải có công pháp thần thức mạnh mẽ.
Mà công pháp thần thức mạnh mẽ, thông thường đều là một vài đại năng thời viễn cổ mới có thể thi triển được.
Y không hiểu, Diệp Mặc chỉ là một Tiên vương thì từ chỗ nào mà lấy được.
Nếu như không phải là y còn có một cây huyết sắc trường mâu, y căn bản là chạy không thoát khỏi thần khí hạ phẩm của đối phương.
Diệp Mặc trong lòng cũng buồn bực, hắn rõ ràng có thể đuổi theo Khai Nỉ, nhưng đã một tháng trôi qua rồi, chính bản thân hắn cũng không biết bây giờ đang ở vị trí nào rồi, mà Khai Nỉ, hắn vẫn chưa đuổi tới được.
Chủ yếu là thần khí hạ phẩm tốc độ ổn định, muốn tăng tốc cũng rất khó khăn.
Mà Diệp Mặc cũng không dám không dùng thần khí hạ phẩm, nếu hắn không dùng, căn bản là không cách nào duy trì khoảng cách với Khai Nỉ.
Cũng may Khai Nỉ chỉ có thể đạp trên huyết sắc trường mâu mà phi hành trong hư không, mà hắn lại có thể bên trên thần khí Thời Không Thoa phi hành trong hư không.
Cho dù là như vậy, Diệp Mặc cũng không muốn từ bỏ.
Không giết Khai Nỉ, hậu hoạn khôn lường.
Hắn dẫn Trường Thiên Tiên Tôn và Lục Chính Quần vào hư không, trên thực tế sách lược của hắn cũng không hề sai lầm.
Nhưng bất cứ chuyện gì cũng đều có cái ngoài ý muốn, lần này ngoài ý muốn chính là hắn không thể tưởng được Lục Chính Quần còn có một Nguyên Thần Thể đi theo.
Nếu là Nguyên Thần Thể thông thường thì cũng không đáng nói, nhưng Nguyên Thần Thể này lại có thể trước sau vẫn luôn ngoài tầm truy sát của hắn.
Lại hai tháng trôi qua, thoạt nhìn khoảng cách giữa Diệp Mặc và Khai Nỉ không có gần lại, nhưng cũng không có cách nhau xa hơn.
Nếu như không phải là Khai Nỉ này không ngừng thay đổi lộ tuyến, không ngừng ẩn dấu thân hình, Diệp Mặc thậm chí đã định kêu Tiểu Băng Sâm ra hỗ trợ khống chế Thời Không Thoa rồi.
Khai Nỉ mới đầu còn trong lòng phiền muộn, nhưng sau mấy tháng trôi qua, y ngược lại đã ổn định tâm thần.
Thậm chí trong quá trình đang lẩn trốn đi, cũng bắt đầu dung hợp nhục thể và Tiên Nguyên của mình nhanh hơn.
Y chỉ cần thỉnh thoảng thi triển độn thuật một hai lần, lại thường xuyên đột nhiên thay đổi phương hướng, ngẫu nhiên lại tiến vào bên trong khe nứt hư không, thì cũng không ngu đến nỗi bị đuổi giết đến nơi.
Y không tin một Thánh đế như mình, còn bị một Tiên vương bình thường đuổi kịp.
Dù là chỉ có Nguyên Thần sống đến bây giờ, cũng vẫn là Thánh đế.
Nhưng ngẫu nhiên nghĩ đến mình đường đường một Thánh đế, bây giờ lại bị người ta đuổi cho như chó, trong lòng y lại có một loại phẫn nộ không rõ.
Cho tới bây giờ chỉ có y khống chế sinh tử của người khác, từ khi nào mà sinh tử của y đến phiên kẻ khác tới nắm trong tay?
Bia phong vương đã chấm dứt phong Vương, bất kể Tiên vương tu vi cao, hay là tiên vương tu vi thấp đều đã giành được danh hiệu phong vương của mình.
Trên quảng trường Bia tiên vương ở Ma Di Thiên lại lưu truyền ra chuyện Thiên Chủ Việt Hành Thiên và một Tiên Tôn truy sát một Tiên vương, nghe nói ba người này đều đuổi nhau tới hư không, kết quả toàn bộ ba người mất tích trong hư không.
Ba người mất tích vốn không phải là chuyện mới mẻ gì, nhưng trong số những người mất tích có một Tiên Tôn thì không đơn giản.
Một Tiên Tôn đuổi giết một Tiên vương, ngược lại còn mất tích, cái này nói ra quả thực là nghe rợn cả người.
Đương nhiên, cũng có khả năng là Tiên Tôn kia tạm thời có việc, cho nên chưa trở về mà thôi.
Chỉ có Tiên vương của liên minh Thiên Chủ biết Trường Thiên Tiên Tôn không phải là tạm thời có việc, nếu như nói y có việc, chuyện đó cũng phải ở Cực Phong Thiên.
Cho nên nói Trường Thiên Tiên Tôn sau khi giết tông chủ của Mặc Nguyệt tiên tông kia, hẳn là ngay lập tức sẽ trở lại Cực Phong Thiên.
Nhưng Trường Thiên Tiên Tôn vẫn chưa trở về, Lục Chính Quần xuất hiện kia cũng chưa trở về.
Lục Chính Quần là Thiên Chủ của Việt Hành Thiên, vì sao gã không trở lại?
Đừng nói là Phó Minh Chủ của liên minh Thiên Chủ, ngay cả mấy Tiên vương còn lại trong liên minh Thiên Chủ cũng đều cảm thấy vấn đề này không đúng.
Sau khi Trường Thiên Tiên Tôn và Lục Chính Quần mất tích, liên minh Thiên Chủ không tiếp tục cử hành hội nghị.
Còn việc chọn người làm Thiên Chủ của Việt Hành Thiên, cũng tạm thời gác lại.
Cũng không có ai nhắc tới chuyện này, mặc dù mọi người trong lòng đều hiểu rõ chuyện này.
Về phần Mặc Nguyệt tiên tông và tiên thành Mặc Nguyệt, càng sẽ không có ai đi rước xui xẻo.
Chỉ cần một ngày không có tin tức của ba người kia, bọn họ sẽ không đề cập lại chuyện này.
Thiên Chủ của Cung Hoa Thiên Kỷ Trí tiên vương Mạnh Trường Huyết càng lấy làm may mắn vì mình không làm sai, Trường Thiên Tiên Tôn đi truy sát tên tông chủ của Mặc Nguyệt tiên tông kia, còn đều song song mất tích, chớ đừng nói chi là một Thiên Chủ tầm thường như gã.
Sau khi phong vương kết thúc, Lô Phượng Tiên vương tước vị là Hoàn Dực tiên vương, xếp hạng Tiên vương không thấp, trong Hạ Thiên Vực cũng coi như là tầng lớp trên.
Nhưng Lô Phượng lại có chút lo lắng, hình như Diệp Mặc biết hắn phải rời khỏi, quả nhiên hắn sau khi từ Phong Vị Tháp ra ngoài, ngay cả phong vương cũng không kịp phong đã đào tẩu rồi.
Mà kẻ đuổi giết hắn nghe nói còn có một Tiên Tôn, bất kể là Thiên Chủ của Việt Hành Thiên Lục Chính Quần hay là Tiên Tôn kia, Lô Phượng đều sợ Diệp Mặc rất khó qua khỏi.
Đáng tiếc là, cô không có bất kỳ biện pháp nào.
Cô chỉ có thể ở lại Mặc Nguyệt tiên tông, nghe theo lời Diệp Mặc, giúp hắn bảo vệ cho Mặc Nguyệt tiên tông và tiên thành Mặc Nguyệt.
Đồng thời giúp hắn chú ý từng Thiên Vực một chút, có tu sĩ thăng thiên từ đại lục Lạc Nguyệt hay không.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1848: Vô Ảnh Tỉnh Lại
Vô Ảnh Tỉnh Lại
D
iệp Mặc chưa bao giờ nghĩ tới hắn truy đuổi một người có thể đuổi tới năm năm, Khai Nỉ cũng chưa từng nghĩ tới y bị người ta đuổi tới vài năm, vẫn không buông tha.
Nếu như là người khác, Diệp Mặc sớm đã bỏ cuộc không lãng phí khoảng thời gian này rồi, nhưng Khai Nỉ này Diệp Mặc lại biết mình tuyệt đối không thể buông tha.
Khai Nỉ chẳng những biết lai lịch của mình, hơn nữa còn biết trên người mình có ‘Hỗn Độn thụ’.
Nếu như để người này đào tẩu, một khi chờ tu vi của y khôi phục, mình sẽ không còn đường đi.
Với loại thủ đoạn ác độc của lão già này, tuyệt đối sẽ san bằng toàn bộ Mặc Nguyệt tông môn.
Năm năm này, Diệp Mặc đi theo Khai Nỉ không biết xuyên qua bao nhiêu cái khe nứt trong hư không.
Cũng không biết đã bị cuốn vào trong bao nhiêu dòng chảy hỗn loạn trong hư không, nhưng Khai Nỉ lại vẫn cứ bình yên vô sự.
Diệp Mặc biết mình có Thế Giới Trang Vàng, đồng thời cũng biết trên người lão già này tuyệt đối có một thế giới cực kỳ rắn chắc, thậm chí là một Chân Linh Thế Giới.
Khai Nỉ cũng hết sức buồn bực, đuổi vài năm coi như xong đi, hiện tại y đã mấy lần xuyên qua khe nứt trong hư không lại vẫn không thể cắt đuôi Diệp Mặc.
Chân Linh Thế Giới của Lục Chính Quần vốn chính là của y, Khai Nỉ lợi dụng thời gian trên đường trốn chạy đã một lần nữa luyện hóa lại.
Mặc dù Chân Linh Thế Giới này đã không còn hoàn chỉnh nữa, thậm chí có chút tổn hại, nhưng dù sao vẫn là một thế giới.
Một thế giới bị tổn hại cũng là thuộc về y, cũng không ảnh hưởng đến việc y khống chế thế giới, cho nên khi Chân Linh Thế Giới xuyên qua khe nứt hư không, Khai Nỉ lại có thể rõ ràng cảm nhận được Diệp Mặc cũng có thể khống chế thế giới của hắn.
Khai Nỉ đã sớm xác nhận trên người Diệp Mặc chẳng những có ‘Hỗn Độn thụ’ còn có Thế Giới Hỗn Độn, những vật này bất kể cái nào xuất hiện cũng có thể làm toàn bộ Tiên Giới kinh hoàng, vô số người đều sẽ điên cuồng.
Cho dù là Thánh đế, cũng không thể không điên cuồng.
Bây giờ bản thân y cũng rất điên cuồng, nhưng đáng tiếc là y đánh không lại Diệp Mặc.
Bằng không y đã sớm ra tay đoạt lấy.
Lúc này Khai Nỉ thầm nghĩ cắt đuôi Diệp Mặc, sau đó dành thời gian khôi phục thực lực của chính mình, đợi thực lực của y mạnh mẽ rồi, trước tiên y sẽ đi Mặc Nguyệt tiên tông, tiêu diệt Mặc Nguyệt tiên tông đồng thời bức Diệp Mặc ra.
Nhưng bây giờ y lại cảm giác nếu như lại để Diệp Mặc truy đuổi thêm một năm nữa, mình sẽ rơi vào trong tay đối phương.
Chính vì vậy, Khai Nỉ mới càng ngày càng kinh hoảng.
Khai Nỉ biết trên người Diệp Mặc có Thế Giới Hỗn Độn.
Diệp Mặc trong lòng đương nhiên cũng hiểu rõ Thế Giới Hỗn Độn của hắn đã bại lộ, vì đuổi theo Khai Nỉ hắn không để lộ ra căn bản là không có khả năng.
Đối với Diệp Mặc mà nói, dù sao Hỗn Độn thụ đối phương cũng đã biết rồi, lộ ra thêm một Thế Giới Hỗn Độn cũng vậy thôi.
Tóm lại hắn đã hạ quyết tâm, dù là đuổi giết mấy trăm năm, hắn cũng phải tiêu diệt kẻ này mới có thể cam lòng.
Trải qua thời gian năm năm truy đuổi này, Diệp Mặc sớm đã hoàn toàn bình tĩnh lại.
Hắn không mong có công, chỉ mong theo kịp Khai Nỉ này là được rồi.
Hiện tại khoảng cách giữa hắn và đối phương đã càng ngày càng gần, Diệp Mặc tin tưởng chỉ cần thêm một đến hai năm nữa, hắn có thể giết chết Khai Nỉ.
Hai người trong hư không một đuổi một chạy đã hơn năm năm, đối với dòng chảy vẫn thạch trong hư không, khe nứt trong hư không, vòng xoáy Hư không… các loại đã sớm tạo thành một loại quán tính.
Đôi khi thậm chí chưa gặp phải, hai người đều sẽ tự giác tránh ra.
Phương vị tọa độ trên Thời Không Thoa của Diệp Mặc đã sớm biến mất không thấy gì nữa, nhưng vì giết Khai Nỉ, Diệp Mặc vẫn không có ý định trở về.
Thời gian mấy năm này Khai Nỉ không ngừng dung hợp nhục thể của mình, Diệp Mặc lại cũng không có dừng lại.
Tuy trong thời gian năm năm Diệp Mặc không có tu luyện, nhưng thần thức của hắn bởi vì không ngừng tìm kiếm Khai Nỉ, không ngừng rèn luyện trong hư không, nên sớm đã có thể so sánh với Tiên Tôn trung kỳ.
Thời gian mấy năm này, hắn ở bên trên Thời Không Thoa đã hoàn toàn củng cố tu vi của mình, đối với mấy loại thần thông đã càng hiểu thêm khắc sâu.
Hơn nữa thần thức của Diệp Mặc không đơn thuần là ngang bằng Tiên Tôn trung kỳ, hắn không ngừng muốn tìm kiếm tung tích Khai Nỉ, thần thức vực lúc nào cũng luôn tra xét hành tung của Khai Nỉ này.
Thần thức của hắn thậm chí đã hình thành thực thể, không phải Tiên Tôn trung kỳ bình thường có thể so sánh được.
Hôm nay Diệp Mặc đang tiếp tục rèn luyện thần thức của mình, lại cảm nhận được trong Thế Giới Trang Vàng có hàng loạt chấn động truyền đến, Diệp Mặc lập tức biết là Vô Ảnh đã tỉnh lại.
Quả nhiên sau khi qua sự đồng ý của Diệp Mặc, Vô Ảnh xuất hiện ở bên trên Thời Không Thoa, đồng thời Tiểu Băng Sâm cũng đi ra.
– Ngươi đã đến Thiên thao hậu kỳ?
Diệp Mặc nhìn Vô Ảnh hỏi.
– Lão đại, cái đó còn phải nói, cho tới bây giờ em đều không lãng phí tài nguyên nha.
Vô Ảnh dương dương đắc ý nói.
– Một viên Yêu Đan Tiên Yêu Thú cấp chín, dù ta cho chó ăn cũng sẽ trở thành Đại La Tiên, ngươi lại còn nói là chưa bao giờ lãng phí tài nguyên.
Diệp Mặc im lặng nói, Vô Ảnh này quả thực quá không biết xấu hổ.
Vô Ảnh lại không cảm thấy gì cả, vẫn nói:
– Lão đại, em không phải là chó mà, em là…
Tiểu Băng Sâm ở một bên lập tức nói:
– Đại ca, em biết anh không phải là chó, lúc trước đã nói qua rồi.
Không đợi Vô Ảnh dương dương đắc ý nói ra, Tiểu Băng Sâm liền bổ sung một câu, – Anh là một con sâu có đúng hay không? Có phải là một con sâu lớn chừng hạt đậu, không nghĩ tới một con sâu như anh cũng có thể biến thành lớn như vậy.
Vô Ảnh nghe thấy câu nói đầu tiên của Tiểu Băng Sâm, trong lòng còn có chút vui vẻ, nhưng lúc nghe thấy Tiểu Băng Sâm nói đến phần sau, sắc mặt lập tức liền suy sụp.
Trước mặt lão đại, nó cũng không dám giáo huấn Tiểu Băng Sâm, hơn nữa bây giờ bên trong Thế Giới Trang Vàng có một mảnh cấm địa mà nó không thể đi vào, đó chính là phạm vi nhất định chung quanh Cây Hỗn Độn.
Cho dù là bên trong Thế Giới Trang Vàng, Tiểu Băng Sâm chỉ cần tiến vào cấm địa, thì nó không thể nào giáo huấn được.
Lúc này nó chỉ có thể ủ rũ cụp đầu xuống nói:
– Đó là bởi vì ta nuốt chửng Đế Đạo Tinh, mới biến dị thăng cấp đến Thiên thao đấy.
– Hở, em còn tưởng rằng anh chỉ ăn một viên Tiên Yêu Đan cấp chín chứ, thì ra còn có Đế Đạo Tinh nha, hai thứ này đều xem như đồ vật cấp Đế đó nha.
Không ngờ anh lại có thể ăn được, anh thật lợi hại.
Tiểu Băng Sâm giơ ngón tay cái lên nói.
Trí thông minh của Vô Ảnh căn bản là không thể kém hơn so với Tiểu Băng Sâm, nó há có thể không nghe ra là Tiểu Băng Sâm đang mỉa mai nó.
Nói cách khác hai thứ đó đều là thứ có thể khiến người ta thăng cấp Tiên đế, vậy mà nó chỉ có thể thăng cấp từ Linh Thao đến Thiên Thao hậu kỳ, đúng là quá cùi bắp mà.
Tiểu Băng Sâm này bây giờ càng ngày càng không nghe lời, lúc trước khi vừa mới vào Thế Giới Trang Vàng, theo sau mình trái một câu đại ca, phải một câu đại ca, bây giờ động một chút lại mỉa mai một câu, có cấm địa riêng của mình bên trong Thế Giới Trang Vàng, vì sao lại không có cấm địa cho nó?
Vô Ảnh nghĩ tới đây, trong lòng đang nghĩ làm thế nào mới có thể cho nó cũng có một mảnh cấm địa.
Nhưng vừa nghĩ tới mình liên tiếp nuốt Đế Đạo Tinh và Yêu Đan Tiên Yêu Thú cấp chín, bây giờ còn chưa có lập được công lao gì, lại muốn lão đại cho nó một mảnh cấm địa không cho Tiểu Băng Sâm đi vào, đoán chừng có chút phức tạp.
Nếu lại có một tiểu Thiên vực nữa thì tốt rồi, bên trong Tiểu Thiên Vực mình có thể thể hiện tác dụng lớn rồi.
– Ồh, lão đại, chúng ta lại lăn lộn trong hư không nữa àh.
Lúc Vô Ảnh nghĩ đến những chuyện này, mới phát hiện lúc này bọn họ đều đang ở trong hư không, hơn nữa tốc độ của Thời Không Thoa còn rất nhanh.
Tiểu Băng Sâm khinh thường nói:
– Đã ở trong hư không bay được năm sáu năm rồi, tin tức của anh thật đúng là kịp thời.
Vô Ảnh nghe đến đó, lập tức giương cánh nói:
– Lão đại, em đối với Thời Không Thoa quen thuộc nhất, để em điều khiển Thời Không Thoa là được rồi, chỉ cần nói cho em điểm đến ở chỗ nào là được.
Ồh, bên trên Thời Không Thoa này tại sao không có bàn tọa độ hư không nữa hả?
Tiểu Băng Sâm khinh thường nói:
– Nếu anh có thể điều khiển, thì em sớm giúp điều khiển một tay rồi.
Điều khiển Thời Không Thoa, em lợi hại hơn anh.
Lão đại đang đuổi theo một gã ngốc, tên kia cũng không biết cái gì khác, chỉ biết chạy trốn thôi.
Chúng ta đã truy đuổi mất năm năm, đến bây giờ còn chưa đuổi kịp.
Vô Ảnh nghe Tiểu Băng Sâm nói vậy, thần thức lập tức kéo dài ra ngoài, sau một khắc thần thức của nó đã nhìn thấy Khai Nỉ đang điên cuồng chạy trốn ở phía trước.
– Lão đại, em có thể đuổi theo tên này trong khoảng thời gian ngắn.
Vô Ảnh sau khi trông thấy trường mâu màu đỏ như máu dưới chân Khai Nỉ, lập tức lớn tiếng nói.
Diệp Mặc nghe đến đó trong lòng lại khẽ động, Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm không giống nhau, Tiểu Băng Sâm tốc độ mặc dù nhanh, nhưng lại không có sức chiến đấu gì.
Dùng Tiểu Băng Sâm để chặn đường Khai Nỉ, hoàn toàn là chuyện bánh bao thịt đánh chó, có đi không có về.
Nhưng Vô Ảnh không giống vậy, Vô Ảnh bây giờ đã thăng cấp đến Thiên thao hậu kỳ, khẳng định là không sợ Tiên vương sơ kỳ, cho dù không phải là đối thủ của Khai Nỉ, nó cũng có thể ngăn Khai Nỉ lại.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc lập tức đứng lên nói:
– Tiểu Băng Sâm, ngươi tới khống chế Thời Không Thoa.
Vô Ảnh ngươi lập tức đuổi theo người kia, tên kia rất có thể là Nguyên Thần của một Thánh đế, một khi ngươi đuổi kịp, thì cho ngươi ăn.
– Ha ha, lão đại xem em đây.
Vô Ảnh nghe thấy Nguyên Thần của Thánh đế, đã sớm quên hết thảy.
Nhưng khi nó muốn xông ra khỏi Thời Không Thoa, chợt nhớ tới cái gì đó, làm bộ đáng thương quay đầu lại nói:
– Lão đại, anh để cho em đuổi theo một Thánh đế, không phải là để cho em làm điểm tâm của người khác sao?
– Ngu ngốc.
Diệp Mặc vỗ đầu Vô Ảnh nói:
– Tên này nếu như vẫn còn thực lực của Thánh đế, y sẽ đào tẩu sao? Tên này là đoạt xá đấy, tối đa chỉ là một Tiên vương mà thôi.
Câu nói sau của Diệp Mặc vừa dứt, Vô Ảnh đã mang theo một sợi kim tuyến xông ra ngoài.
Vô Ảnh ở bên trên Thời Không Thoa lao ra, tốc độ bộc phát ra trong thời gian ngắn vậy mà so với Thời Không Thoa còn nhanh hơn một phần.
Nhưng Diệp Mặc biết tốc độ này của Vô Ảnh cũng chỉ là chim sẻ đi ị thôi, miễn cưỡng chỉ có một chút như vậy.
Cho nên cùng lúc khi Vô Ảnh lao ra, hắn liền phóng Hắc Thạch cân ra, bất kể như thế nào cũng phải bắt cho được cơ hội lần này.
Khai Nỉ giống như Diệp Mặc, y vừa chạy trốn, cũng vừa khôi phục tu vi của mình.
Chỉ có điều là bởi vì Diệp Mặc đuổi quá sát sao, tốc độ khôi phục tu vi của y thật sự là quá chậm, ngoại trừ tốc độ thân thể dung hợp nhanh một chút ra, về tu vi gần như không có hiệu quả lớn lắm.
Thời điểm khi y nhìn thấy bóng dáng màu vàng của Vô Ảnh giống như ánh chớp lao đến, lập tức cũng cảm thấy không đúng, sau một khắc Vô Ảnh há miệng lớn ra đã hướng về phía y cắn xuống.
Khai Nỉ trong lòng kinh hãi, trường mâu đỏ như máu trong nháy mắt phóng ra, mấy dòng sông máu đánh về phía Vô Ảnh.
Mà Vô Ảnh lại không sợ hãi chút nào há miệng rộng ra, lại muốn nuốt sông máu này vào.
– Đây rốt cuộc là thứ gì?
Khai Nỉ khiếp sợ nhìn Vô Ảnh nuốt chửng sông máu, trong lòng kinh hãi không gì bằng.
Y thăng cấp Thánh đế trải qua vô vàn năm tháng, nhưng chưa từng thấy qua Tiên Yêu thú nào giống như Vô Ảnh, chẳng lẽ đây là thần thú sót lại từ thời viễn cổ hay sao?
Uỳnh…
Vô Ảnh đã nuốt chửng vài dòng sông máu, nhưng trường mâu màu đỏ như máu mang theo sông máu tuôn ra không ngừng, Vô Ảnh bị sông máu rơi xuống đánh trúng, lập tức kêu thảm một tiếng bay ra.
Diệp Mặc trông thấy Khai Nỉ lần này đã biết rõ, trải qua thời gian mấy năm, tu vi tên này so với lúc trước lại tăng lên một bước dài.
Lúc này Diệp Mặc nào sẽ còn có nửa phần do dự, lao ra khỏi Thời Không Thoa, Tử Đao trong tay liền bổ ra một đao, đồng thời Hắc Thạch cân cũng đánh xuống.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1849: Không Gian Thanh Ảo
Không Gian Thanh Ảo
M
ột đao của Tử Đao kia bổ ra, không gian và sát cơ trong hư không hoàn toàn tụ lại, đao này còn chưa phóng ra hoàn toàn, cũng đã hình thành một tử ngân đáng sợ trong hư không rồi.
Khai Nỉ nhìn thấy mà sợ mất mật, gã nhìn thấy vết nứt mà đao này của Diệp Mặc bổ ra, liền biết được so với mấy năm trước, chiêu thần thông này của Diệp Mặc cũng đã được lên một bậc.
Nếu như gã muốn chặn lại chiêu này, e rằng thân thể của gã cũng sẽ sụp đổ lần nữa.
Sát cơ ác liệt và sát thế đáng sợ xung quanh hư không này, căn bản cũng không phải là thứ bây giờ gã có thể ngăn lại được.
Đáng tiếc, Khai Nỉ biết, gã cũng cần phải chặn lại, chiêu này cũng hoàn toàn trói buộc không gian xung quanh rồi.
Hơn nữa gã còn cảm giác được, thần thức của Diệp Mặc không ngờ cũng không kém gã chút nào.
Nhìn thấy đường đao này cũng đã xoẹt đến, Khai Nỉ trong lòng trầm xuống, gã biết ngoài chặn lại nó ra, cũng không còn cách nào.
Nếu như lúc này gã cố gắng chạy trốn, thì tuyệt đối không tránh nổi chiêu tiếp theo của đối phương, đó cũng không phải chuyện mất thân thể của gã nữa, thậm chí đến nguyên thần của gã cũng bị nổ tung rồi.
Khai Nỉ vô cùng phẫn hận, thân thể của Lục Chính Quần đối với gã mà nói quả thực cũng rất thích hợp, nhưng lúc này vừa mới đoạt xá được, thì lại phải phế bỏ, hơn nữa sau khi phế bỏ, nguyên thần của gã cũng không biết có thể chạy thoát được không.
Cho dù không có ai truy sát, nhưng nguyên thần của gã có thể sống được trong hư không hay không, thì cũng chưa biết.
Nếu như cho gã thêm vài năm một mình tu luyện nữa, gã cũng sẽ không sợ gì tên Tiên Vương sơ kỳ trước mặt này.
Trường mâu màu máu được phóng ra, lại lần nữa cuốn đến từng đợt huyết hà treo ngược.
Những tiếng nổ ầm ầm trong hư không, Khai Nỉ trải qua bao nhiêu trận đấu căn bản cũng không thể nào đếm rõ được, cho dù gã không ngăn lại được chiêu này của Diệp Mặc, thì cũng sẽ không khiến gã bởi vậy mà mất đi ý chí chiến đấu.
Đúng lúc huyết hà sắp đập trúng đường đao Tử Đao của Diệp Mặc, một đường lốc xoáy màu đen xuất hiện bên ngoài cách đó mấy trăm dặm.
Lốc xoáy này thoạt nhìn cũng không khác nhiều với vết nứt hư không thông thường là mấy, nhưng lối vào này lại là một lốc xoáy xoáy chuyển đến cực điểm, thần thức vừa mới tiếp xúc đến liền bị quấy nát.
Hơn nữa xung quanh lốc xoáy này thậm chí lại có màu đen sáng lạng, so với hư không mông lung, thì lốc xoáy này lại giống như một vũng nước mực vậy.
Khai Nỉ nhìn thấy lốc xoáy này đến, dường như cũng không nghĩ ngợi gì, tinh huyết cùng với thọ nguyên điên cuồng bị thiêu đốt.
Dường như cùng lúc Khai Nỉ thiêu đốt tinh huyết và thọ nguyên, khuôn mặt của gã từ vẻ nho nhã lúc trước biến thành vô cùng già nua.
Nhưng trong nháy mắt Tử Đao của Diệp Mặc hạ xuống, Khai Nỉ cũng đã biến mất dưới đường đao đó.
Ầm…
Tàn lưu của huyết hà bị một đao của Diệp Mặc chém làm hai, âm thanh huyết hà nổ tung tản ra trong hư không, một đường đao ngân rõ ràng khắc trong hư không, còn thân hình của Khai Nỉ thì lại biến mất.
Thần thức của Diệp Mặc cũng đã bắt được Khai Nỉ xông vào trong lốc xoáy đen như mực kia, chỉ trong nháy mắt, Diệp Mặc cũng đã hạ quyết tâm, một khắc sau hắn cũng đã thu được Vô ảnh và Tiểu Băng Sâm.
Đồng thời cũng tiến vào trong lốc xoáy đó.
Trong nháy mắt tiến vào lốc xoáy đó, Diệp Mặc cũng đã tiến vào trong Thế giới trang vàng.
Trong Thế giới trang vàng, thần thức của Diệp Mặc vừa mới tiếp xúc ra ngoài, liền cảm thấy thức hải từng trận quay cuồng, hắn nhanh chóng thu lại thần thức.
Lúc trước hắn cũng đã từng chứng kiến một nơi lợi hại như này, nhưng những nơi đó nhiều nhất cũng chỉ khiến thần thức mà hắn vươn ra ngoài bị tiêu diệt mà thôi, nhưng hoàn toàn không như hôm nay, ảnh hưởng đến thức hải.
Diệp Mặc trong lòng trầm xuống, hắn vô cùng quyết tâm phải giết chết Khai Nỉ.
Vì thần thức của hắn bây giờ vô cùng cường đại rồi, lúc trước mỗi lần hắn tiến vào khe nứt hư không hắn đều có thể dùng thần thức bắt được đại khái hành tung của thế giới chân linh của Khai Nỉ, nhưng lần này thần thức của hắn căn bản không thể phóng ra ngoài chút nào, trong tình hình như này, hắn đừng nói bắt được tung tích của Khai Nỉ, cho dù bản thân đến nơi nào cũng không biết được rồi.
– Lão đại, có phải em làm hỏng chuyện rồi không? Lão già đó thật lợi hại.
Em một phát không ngờ lại không thể nào ăn hết gã, gã chắc chắn còn lợi hại hơn những Tiên Vương bình thường.
Vô Ảnh thấy Diệp Mặc rầu rĩ không vui trong Thế giới trang vàng, đứng một bên nhỏ giọng nói.
Diệp Mặc khua tay nói:
– Chuyện này không liên quan đến mày.
Tên kia tuyệt đối là một tên cứng đầu, không phải ngon ăn như vậy đâu.
Không giết được Khai Nỉ, Diệp Mặc trong lòng quả thực rất bất an.
Nhưng bây giờ tiến vào lốc xoáy đen như mực không biết danh tính, hắn chỉ có thể bất đắc dĩ ngồi chờ đợi.
Khai Nỉ sau khi tiến vào lốc xoáy đen như mực này, thần thức lập tức quét ra ngoài, khi thần thức của gã cũng giống như Diệp Mặc bị xoắn giết, hơn nữa thức hải rầm rầm rung động.
Khai Nỉ không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, gã biết rõ mình cuối cùng cũng thoát khỏi ma trảo của Diệp Mặc rồi, thần thức của gã cũng mạnh hơn Diệp Mặc một chút, đến gã cũng không thể nào quan sát bên ngoài lốc xoáy, thì tên tông chủ của Mặc Nguyệt Tiên tông đuổi theo gã kia lại càng không thể nào tìm thấy chút dấu vết nào.
Khai Nỉ từ từ thở phào nhẹ nhõm bắt đầu điều tức trong thế giới chân linh của mình, tốc độ cường hãn của Vô Ảnh và cái miệng lớn nghịch thiên kia, khiến gã bây giờ trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Gã không ngờ chưa bao giờ nhìn thấy một loại Tiên linh thú như này, hoặc là một loại Thần thú gì đó.
Hơn nữa gã còn có thể nhìn ra, con Tiên yêu thú có cái miệng lớn đó cắn huyết hà của gã vẫn còn non, một khi trưởng thành rồi, thì cực kỳ đáng sợ.
Từ trước tới nay, thứ có năng lực cắn nuốt như này chỉ có Vô Ảnh Thao Tằm, nhưng thể tích của Vô Ảnh Thao Tằm lại nhỏ nhất, hơn nữa rất khó phát triển.
Cho dù gã cũng chưa bao giờ nhìn thấy Tiên Thao, thậm chí là Thiên Thao Vô Ảnh Thao Tằm.
Khai Nỉ lắc đầu, gạt những suy nghĩ này sang một bên, bắt đầu chuyên tâm tu luyện.
Nhưng chỉ hai ngày sau, Khai Nỉ cũng cảm giác có gì đó không đúng, thế giới Chân linh của gã không ngờ bắt đầu dần rạn nứt.
Từng đường loạn lưu lốc xoáy từ vết nứt của thế giới Chân linh đó quét vào trong.
Không ổn rồi, thế giới Chân linh của mình sắp vỡ rồi, Khai Nỉ lập tức sốt sắng.
Trong loạn lưu không gian này, một khi thế giới chân linh bị vỡ, cũng có nghĩa gã cũng biến thành tro, đến nguyên thần cũng không thể nào tồn tại nổi.
Đúng lúc Khai Nỉ vô cùng lo lắng, thì lại nghe răng rắc một tiếng.
Gã trong lòng trầm xuống, lập tức biết thế giới Chân linh của mình bắt đầu vỡ nát rồi.
Lúc này Khai Nỉ hoàn toàn có suy nghĩ gã tất phải chết, trong lòng lại càng vô cùng buồn bực, gã bị Diệp Mặc truy sát năm sáu năm cũng chạy trốn được, không ngờ cuối cùng lại chết trong lốc xoáy hư không.
Nhưng lập tức gã lại phát hiện không đúng, lốc xoáy loạn lưu đen kịt xung quanh cũng đã biến mất, gã không ngờ lại bình yên vô sự.
Quanh người gã hoàn toàn là một thế giới thanh ảo, còn thế giới Chân linh bị rạn nứt ngay dưới chân gã, một số sơn sơn thủy thủy trong thế giới chân linh, cùng với các loại linh thảo đều biến thành một đống rác.
Thế giới Chân linh bị nghiền nát, Khai Nỉ trong lòng thậm chí chỉ có may mắn.
Thế giới chân linh của gã bị vỡ nát rồi, gã có chuẩn bị, vì quy tắc của thế giới của gã khi gã toàn thân tổn hại cũng không hoàn chỉnh rồi.
Lúc trước thế giới chân linh của gã vì bảo vệ nguyên thần, cũng đã có vết nứt rồi, cộng thêm quy tắc thế giới không hoàn chỉnh, lần này bị vỡ nát trong lốc xoáy màu đen, gã cũng có sự chuẩn bị rồi.
Khai Nỉ đang định dò xét xem nơi này là nơi nào, bỗng nhiên nhớ ra lốc xoáy vừa nãy cuốn gã vào, lúc này cái lốc xoáy đó cũng biến mất không còn, không trung thanh ảo vẫn còn lại chút chấn động.
Đúng lúc Khai Nỉ muốn thu lại thế giới Chân linh bị hỏng này, thì không gian thanh ảo lại lần nữa xuất hiện chút chấn động.
Khai Nỉ cực kỳ giảo hoạt, lúc này xuất hiện chấn động làm sao có thể có người khác, gã lập tức biết người xuất hiện rất có khả năng là Diệp Mặc.
Gã căn bản cũng không kịp thu lại tàn tích thế giới chân linh nữa, trong nháy mắt liền thi triển độn thuật biến mất trong không gian.
Ngay lập tức Thế giới trang vàng liền hạ xuống trong không gian thanh ảo, Diệp Mặc liền biết, đồng thời từ trong Thế giới trang vàng đi ra ngoài.
Một đống tàn tích của thế giới chân linh chất đống trước mặt, Diệp Mặc lập tức biết lão già Khai Nỉ chắc hẳn cũng đến nơi này rồi, hơn nữa còn chạy thoát được một mạng nữa.
Nơi này không biết là nơi nào, đâu đâu cũng là khoảng không thanh ảo, có một số thứ giống như Hỗn Độn Tinh vực mà lúc trước hắn nhìn thấy.
Những tàn tích thế giới chân linh này Diệp Mặc căn bản cũng không có thời gian đi quản, thần thức của hắn cũng đã quét ra ngoài, đi tìm tung tích của Khai Nỉ đầu tiên, tuyệt đối không thể để tên này chạy thoát được.
Thần thức của Diệp Mặc vừa mới quét ra, liền biết thần thức trong này bị áp chế, hơn nữa áp chế vô cùng lợi hại.
Sau đó hắn liền nghe thấy một tiếng gào thét cực lớn, sau khi tiếng gào thét đó vang lên, một con Tiên yêu thú cao hơn mười trượng liền vọt đến.
Con Tiên yêu thú này có một cái mặt tinh tinh, toàn thân lông dài màu xanh bao phủ, có thể đứng thẳng đi được.
Có thể nói con Tiên yêu thú này giống như một con tinh tinh lớn có thể đứng đi được, chỉ có điều bàn chân lớn của con Tiên yêu thú này đặt trên mặt đất phát ra những âm thanh chấn động rầm rầm, cho dù Diệp Mặc cũng có thể cảm thấy mặt đất đang rung chuyển.
Sau khi lĩnh vực Tiên Vương của Diệp Mặc được thi triển, thì con Tiên yêu thú lớn này chỉ vung tay lên, lĩnh vực Tiên Vương của Diệp Mặc lập tức phát ra những âm thanh ken két nhỏ không thể nghe thấy, cùng lúc đó, Diệp Mặc liền cảm nhận được một sức cắn trả, Tiên nguyên lại càng trì trệ.
Thứ này rốt cục là thứ gì? Diệp Mặc kinh hãi, Hắc thạch cân cũng đã được phóng ra.
Vì cảm thấy thứ này bất thường, chiêu đầu tiên của Diệp Mặc chính là thần thông Thái sơn áp đỉnh của Hắc thạch cân.
Ầm…
Hắc thạch cân đập trúng lên cánh tay của con Tiên yêu thú to lớn kia, phát ra những âm thanh như tiếng sấm.
Ong ong…
Hắc thạch cân của Diệp Mặc lập tức bay ra ngoài, ngay tức khắc quả cân này cũng đã bay xa mấy dặm, còn cánh tay của con Tiên yêu thú đó không ngờ lại bình yên vô sự.
Diệp Mặc kinh hãi, hắn chưa bao giờ gặp con Tiên yêu thú nào lại lợi hại như này, mà lúc này con Tiên yêu thú này hình như bị hành động của Diệp Mặc chọc giận rồi, nâng cánh tay cực lớn dài mấy trượng tát cho Diệp Mặc một cái.
Áp lực đáng sợ lập tức đè ép trong hư không thanh ảo, Diệp Mặc kinh hãi, loại áp lực này hoàn toàn là do một tát của con yêu thú kia tạo ra.
Không có bất kỳ áp lực thần thức nào, cũng không có bất kỳ sự trói buộc lĩnh vực nào.
Loại sức mạnh thuần túy này, không ngờ cũng có thể mang theo áp lực đáng sợ như vậy, quả thực nghe rợn cả người.
Diệp Mặc điên cuồng thiêu đốt Tiên nguyên, trong nháy mắt thoát khỏi loại áp lực đáng sợ này, sau đó lập tức Thuấn Di.
Diệp Mặc vừa mới Thuấn Di, thì một tát của con Tiên yêu thú này cũng đã vỗ đến nơi mà Diệp Mặc đang đứng, nơi mà Diệp Mặc vừa mới đứng lập tức biến thành một cái rãnh khổng lồ chu vi mười mấy dặm.
Những thứ lúc trước có trên mảnh đất đó sớm đã hóa thành bột mịn, không còn chút dấu vết nào nữa.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1850: Đáng Sợ Tinh Thú
Đáng Sợ Tinh Thú
D
iệp Mặc trong lòng thất kinh, lúc này làm gì còn dám tiếp tục đánh với thứ này nữa, loại Tiên yêu thú này nếu như không phải không có pháp thuật thần thức, thì hắn căn bản cũng không đủ nhìn.
Thấy Diệp Mặc rút đi, con Tiên yêu thú sải bước đuổi theo.
Hơn nữa tốc độ đó giống như một ngôi sao băng vậy, vô cùng nhanh.
Diệp Mặc mau chóng phóng ra Thời Không Toa, tăng tốc chạy trốn.
Nếu như không chạy, Diệp Mặc cũng chỉ là kinh hãi con Tiên yêu thú kia sao mà lại lợi hại như vậy, khi Diệp Mặc vừa chạy lập tức liền ngây người.
Trong thần thức trước mặt hắn, nơi này cũng là Tiên yêu thú dày đặc, có con rất nhỏ, chỉ cao một hai trượng, còn một số con lớn, thậm chí còn cao hơn nhiều so với con Tiên yêu thú vừa nãy hắn gặp.
Có một bộ phận thậm chí còn có đôi cánh, thế này thì chạy thế nào?
Diệp Mặc đánh nhau cùng con Tiên yêu thú kia đã đánh động đến những con Tiên yêu thú còn lại, những con Tiên yêu thú này nhao nhao xông về phía Diệp Mặc.
Lập tức bốn phương tám hướng đều là Tiên yêu thú vây quanh, mà loại khí tràng sức mạnh cực lớn của Tiên yêu thú này có thể trói chặt không gian lại, Diệp Mặc lại càng không dám chậm trễ chút nào.
Thời Không Toa giống như Thuấn di trong không gian lao đi, còn Khai Nỉ sống hay chết, Diệp Mặc cũng không quản được nữa.
Hơn mười giây sau, Diệp Mặc lại phát hiện cho dù hắn có chạy đi nữa, thì đâu đâu hắn cũng nhìn thấy Tiên yêu thú, khác biệt duy nhất là có nơi nhiều hơn chút, có nơi ít hơn chút mà thôi.
Diệp Mặc tìm một nơi xung quanh Tiên yêu thú có thưa thớt hơn một chút rồi hạ xuống, lúc này mới gọi Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm ra.
– Bọn mày có biết loại Tiên yêu thú này không?
Diệp Mặc hỏi.
Vô Ảnh mờ mịt lắc đầu, nó cũng không biết loại Tiên yêu thú này.
Tiểu Băng Sâm lại tham gia:
– Lão đại, đây gọi là Tinh thú, không phải Tiên yêu thú cũng không phải Thần thú.
Là một loại thú sống ở biên giới hư không.
Loại thú này chỉ tu luyện thân thể cùng sức mạnh, chứ không tu luyện nguyên thần và thần thức, lại càng không có pháp thuật thần thông.
Nhưng những pháp thuật thần thông bình thường đối với sức mạnh của bọn chúng căn bản cũng khó giải, đây chính là sự khác biệt.
Khi sức mạnh lớn đến một mức nhất định, không cần Tiên nguyên, không cần thần thức, chỉ cần lực đạo thuần túy là có thể xé rách được tất cả.
Diệp Mặc gật đầu, đồng ý với lời của Tiểu Băng Sâm.
Con Tinh thú cao mười mấy trượng vừa nãy chính là vì sức mạnh thuần túy mà khống chế không gian xung quanh, hơn nữa lĩnh vực Tiên Vương của hắn cũng không làm được trò trống gì trong cái sức mạnh thuần túy đó.
Tiểu Băng Sâm thấy Diệp Mặc tin lời của nó, lại càng nhìn Vô Ảnh dương dương tự đắc nói:
– Nơi mà Tinh thú xuất hiện chắc chắn là biên giới giới vực, biên giới này cho dù rất nhỏ, cũng có thể cả đời cũng không bay đến biên được.
Biên giới giới vực bình thường đều có khí tức hỗn độn, còn Tinh thú thích nhất lại chính là khí tức hỗn độn.
Nhưng bây giờ nơi có khí tức hỗn độn lại rất ít, cho nên Tinh thú cũng rất ít.
Nơi này xuất hiện nhiều Tinh thú như này ngược lại lại rất quái lạ.
Vô Ảnh ngượng ngùng nói:
– Tiểu Băng Sâm, kiến thức của chú cũng không tệ lắm nhỉ.
Tiểu Băng Sâm đắc ý nói:
– Cái đó đương nhiêm, em còn biết nội đan trong Tinh thú tên Tinh đan, có thể luyện chế Tiên đan luyện thể cao cấp nữa.
Khi Tiểu Băng Sâm nói chuyện, cũng có Tinh thú nhìn thấy Diệp Mặc bên này, lập tức điên cuồng xông đến.
Diệp Mặc biết rõ nếu như đến nơi này rồi, muốn một mạch chạy trốn cũng không thực tế, chỉ có thể ứng phó.
Lần này Tinh thú xông đến cũng cao dưới mười trượng, Diệp Mặc biết Tinh thú lợi hại, lần này căn bản cũng không dám giữ lại chút nào, Tử Đao cũng được phóng ra.
Lại là chiêu Thái Hồng Con Tinh thú xông lên đầu tiên nhìn thấy đường đao màu tím của Diệp Mặc cũng đã phóng ra rồi, lập tức gào rú một tiếng, giơ nắm đấm của mình lên đánh Tử Đao một quyền.
Ầm..
Quả đấm của tinh thú đập vào đường đao của Tử Đao, lập tức nổ vang trời, mặt đất ầm ầm rung chuyển.
Tiểu Băng Sâm không thể chiến đấu, sớm đã được Diệp Mặc cất đi, còn Vô Ảnh thậm chí không đợi Tinh thú xông đến, cũng đã chủ động xông ra.
Biểu hiện của Tiểu Băng Sâm vừa nãy cũng không tệ, nó nếu như không biểu hiện, lão đại một khi không vui, lại để Tiểu Băng Sâm làm đại ca, nó làm tiểu đệ vậy thì mất hết mặt mũi rồi.
Vô Ảnh đồng thời hét lớn, mở lớn miệng, một con Tinh thú chỉ cao hai ba tượng không ngờ bị Vô Ảnh một miếng nuốt trọn.
Diệp Mặc mặc dù một chiêu liền có thể khiến Tinh thú đối địch với hắn bị thương, nhưng không ngờ Vô Ảnh lại sinh mãnh như vậy, Tinh thú cao đến ba trượng cũng có thể một miếng nuốt trọn được.
Xem ra lần này Vô Ảnh bế quan vài năm cũng không phí công rồi.
Còn con Tinh thú đối địch với Diệp Mặc kia sau khi bị thương, lại càng tức giận đến cực điểm, lại lần nữa gào thét xông về phía Diệp Mặc.
Diệp Mặc thu lại Tử Đao, vung từng đường lôi quang lên, từng đường lôi quang này nổ vang trong không trung, giống như ngân hà đang cuồng loạn nhảy múa.
Trong tiếng nổ vang, từng đường lôi quang này giống như biển cát mênh mông trong nháy mắt liền ngưng tụ lại, tạo thành một Lôi Thương vô cùng to lớn.
Lôi Thương vạch phá không gian, đâm thẳng qua hư không.
Bùm…
Khí tràng sức mạnh của con Tinh thú cực lớn này dưới Lôi Thương giống như bọt biển vậy, trong nháy mắt hóa thành tro bụi.
Ầm.
Lôi Thương đâm xéo vào ngực con Tinh thú này, cũng không dừng lại, trực tiếp lại lần nữa đâm xuống mặt đất, đính chặt con Tinh thú này lên mặt đất.
Còn bước chân của Tinh thú này phóng về phía Diệp Mặc lập tức dừng lại, sau đó sững sờ nhìn cây thương đâm xuyên qua ngực nó.
Một lúc lâu sau Lôi Thương biến mất, Tinh thú lúc này mới không cam tâm ngã xuống mặt đất, vung bùn đất lên đầy trời, một tảng đá cực lớn phía sau lưng nó bị đập nát hoàn toàn.
Diệp Mặc thầm thở phào, những thứ này quả thực quá khó giết, hắn liên tiếp thi triển hai đường thần thông, mới giết được một con Tinh thú cao chưa đến mười trượng trong đó.
Nhiều Tinh thú như này, nếu như hắn thi triển thần thông, căn bản không cần Tinh thú chủ động tấn công hắn, thì tự hắn cũng mệt mà chết.
– Ô ô, thứ này khó ăn quá.
Giọng nói của Vô Ảnh truyền đến sau lưng Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng không kịp lo cho Vô Ảnh nữa, sau khi Vô Ảnh nuốt con Tinh thú đó, Diệp Mặc chém giết Tinh thú sau đó, vô số Tinh thú cũng đã xông đến.
Diệp Mặc biết rõ loại Tinh thú này chỉ dùng lôi kiếm đơn giản căn bản cũng không có tác dụng gì, còn Thiên Hỏa Cửu Dương, Diệp Mặc đoán chừng cũng quá sức, hơn nữa dùng Thiên Hỏa Cửu Dương tiêu hao thần thức và Tiên nguyên quá nhiều, Diệp Mặc căn bản cũng không trụ được bao lâu.
Hắn quyết định phóng Tứ Điệp Lãng ra.
Từng sóng lửa cao mấy chục trượng xông ra, trong chớp mắt, phía trước Diệp Mặc và Vô Ảnh cũng đã có một biển lửa cực lớn rồi.
Khí thế đáng sợ của đợt sóng lửa thứ nhất cuốn đến đánh về phía Tinh thú vô cùng vô tận, còn Diệp Mặc khiếp sợ phát hiện ra đợt sóng lửa thứ nhất này sau khi phóng ra, chỉ có một bộ phận Tinh thú thấp bé bị đánh chết, còn những con Tinh thú cao lớn hơn thì lại bình yên vô sự, nhiều nhất cũng chỉ là uể oải hơn một chút mà thôi.
Nói cách khác lớp lông xanh trên người bị cuốn đi toàn bộ, khiến những con Tinh thú này thoạt nhìn lại càng là một mảng đen nhánh.
Dưới sự thúc giục Tiên nguyên, đợt sóng lửa thứ hai thứ ba thứ tư liên tiếp được đẩy ra.
Sóng lửa đáng sợ trong nháy mắt liền hòa tan một vùng đất, tiếng nổ vang rền.
Sau bốn đường sóng lửa, hàng nghìn con Tinh thú trong này lập tức không chết cũng bị thương.
Một số con Tinh thú thấp bé hoàn toàn hóa thành tro bụi, còn một số con cao lớn hơn thì vẫn trong trạng thái bị thương.
Diệp Mặc trong lòng thầm hoảng sợ, thần thông Tứ Điệp Lãng tiêu hao rất nhiều Tiên nguyên và thần thức, thần thông đáng sợ này tấn công, không ngờ cũng không thể giết sạch những con Tinh thú này, có thể thấy sự cường hãn của những con Tinh thú này quả thực khó có thể tưởng tượng nổi.
Tiếng gào rú từ phía xa truyền đến, Diệp Mặc biết rõ, hắn cần phải chạy nhanh một chút, nếu như không chạy, đợi những con Tinh thú kia đến rồi, thì hắn cũng không thể nào không ngừng nghỉ mà thi triển Tứ Điệp Lãng được.
Nếu có Tinh thú cao mười mấy trượng, Tứ Điệp Lãng cũng không thể nào làm thương được bọn chúng.
Huống chi trong này còn có Tinh thú cao mấy chục trượng nữa.
Diệp Mặc thu hồi con Tinh thú bị Lôi Thương của hắn chém chết kia, và mang Vô ảnh vào trong Thế giới trang vàng, đồng thời Thế giới trang vàng chui xuống lòng đất.
Diệp Mặc sau khi tiến vào Thế giới trang vàng, lập tức liền ném Tinh thú cho Vô Ảnh.
Vô Ảnh sung sướng, lại một miếng nuốt trọn con Tinh thú đó.
Mặc dù thứ này khó ăn, nhưng Vô Ảnh biết thứ này quả thực rất bổ đối với nó.
Lúc này nó cần không ngừng gia tăng sức mạnh của mình.
Lúc trước vì nó không một miếng ăn sạch lão già kia, kết quả mới bị lão già đó chạy đến đây.
Một ngày sau, Diệp Mặc lại lần nữa mang theo Vô Ảnh ra khỏi Thế giới trang vàng, xung quanh sớm đã chi chít Tinh thú đứng quanh.
Lúc này Diệp Mặc cũng không dùng Tứ Điệp Lãng nữa, Tứ Điệp Lãng của hắn đối phó với những con Tinh thú này tiêu hao quá lớn.
Hơn nữa Tinh thú trong này lại chi chít như vậy, căn bản không phải dùng Tứ Điệp Lãng mà có thể giết sạch được.
Diệp Mặc trực tiếp phóng Tử Đao ra, bắt đầu không ngừng chém giết những con Tinh thú này.
Còn Vô Ảnh thì lại không ngừng cắn nuốt Tinh thú, đầu tiên Vô Ảnh cũng chỉ có thể nuốt những con cao hai ba trượng, nhưng càng về sau chỉ cần dưới mười trượng, thì nó đều nuốt hết.
Một khi phát hiện tiêu hóa không được, Vô Ảnh lập tức liền trốn vào trong Thế giới trang vàng, đợi tiêu hóa hết trong Thế giới trang vàng xong, rồi mới lại ra ngoài nuốt tiếp những con Tinh thú này.
Còn Diệp Mặc lúc này trong đám Tinh thú cũng đã tiến vào trong thần thông đao đạo giết chóc rồi, hắn dần dần hiểu ra, chém giết Tinh thú cần không chỉ là Tiên nguyên và thần thức, hơn nữa còn cần một quy tắc sức mạnh nữa.
Quy tắc sức mạnh này rất khó để nắm được, nhưng chỉ cần bắt được chút linh cảm quy tắc sức mạnh trong đó, cho dù là Tinh thú cao mười trượng cũng vẫn có thể một đao chém chết được, mà không cần đến thần thông gì cả.
Nhưng một khi Tinh thú cao hơn mười trượng, thì hoàn toàn vượt khỏi quy tắc sức mạnh thông thường này rồi, tiến vào một tầng mới.
Từng đường đao màu tím được Diệp Mặc bổ ra, những đường đao này vừa ra ngoài liền có thể chém được một con Tinh thú, còn có đường đao lại không chút uy hiếp gì đến Tinh thú.
Những con Tinh thú không bị giết nhanh chóng lại lần nữa xông lên tấn công Diệp Mặc, những nắm đấm to lớn đáng sợ này không ngừng tấn công lên người Diệp Mặc, cho dù Diệp Mặc tu vi luyện thể Tiên linh thể hậu kỳ, cũng không ngừng bị đánh cho bong da tróc thịt.
Diệp Mặc chỉ có thể vừa bổ Tử Đao, vừa vận chuyển công pháp luyện thể.
Vô Ảnh không ngừng ra vào giữa Thế giới trang vàng và thế giới thanh ảo, không ngừng cắn nuốt loại Tinh thú này.
Nó và Diệp Mặc không ngừng nghỉ chém giết những con Tinh thú này, một khi có Tinh thú cao hơn mười trượng xông đến, bọn họ liền trốn sang chỗ khác, tiếp tục dùng cách này chiến đấu với Tinh thú.
Diệp Mặc vì cảm ngộ quy tắc sức mạnh chém giết Tinh thú, Vô Ảnh đơn thuần là vì thăng cấp, huống chi trong một nơi như này, bọn họ ngoài giết Tinh thú ra, căn bản cũng không còn đường ra nào nữa.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









