1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 368 : Quy Tắc Khiêu Chiến Phong Vị Tháp (c1836-c1840)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 368 : Quy Tắc Khiêu Chiến Phong Vị Tháp (c1836-c1840)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1836: Quy Tắc Khiêu Chiến Phong Vị Tháp

Quy Tắc Khiêu Chiến Phong Vị Tháp

L

ô Phượng lúc này đang đứng ở đại sảnh trên tầng thứ ba mươi chín của Phong Vị Tháp, cô biết mình đến được đây đã là cực hạn.

Nhưng bây giờ đại sảnh tầng ba mươi chín đã có hơn ba mươi người, bình thường thì từ tầng hai mươi đến tầng thứ bốn mươi lăm này là cấp độ đắt khách nhất.

Lô Phượng cũng biết mình cho dù là lên một tầng nữa, cũng không thể tìm được một gian phòng, liền dứt khoát lựa chọn giành một phòng ở đây.

Chín cái cửa phòng lúc này đều đã mở lớn ra, nếu như một mình ngươi đến đây trước, không ai tranh cướp phòng, ngươi có thể trực tiếp ấn xong dấu tay xông vào là được rồi.

Nếu có vài người tranh cướp gian phòng, thì nhất định phải tiếp nhận khiêu chiến ngay tại cửa phòng.

Hai bên trái phải cửa một căn phòng đều có một dấu tay, một khi tay của anh đặt vào trong một trong những dấu tay đó, trong thời gian ba hơi thở một cái dấu tay khác không có ai ấn vào, gian phòng này sẽ là của ngươi.

Một khi có người nội trong ba hơi thở ấn xuống một cái dấu tay còn lại, thì nhất định phải phải tiếp nhận khiêu chiến.

Trong quá trình hai người tại vì cùng một gian phòng mà khiêu chiến, gian phòng không cho bất luận kẻ nào đi vào.

Nếu như quá nhiều người khiêu chiến, chỉ cần thắng liên tiếp hai lần, gian phòng này sẽ thuộc về ngươi, không cần tiến hành khiêu chiến lần thứ ba.

Lô Phượng nhờ vào một ít bí quyết tu luyện mà Diệp Mặc cho cô, cùng với ‘Song thần đan Diệp Mặc đưa cho, giúp cho cô nhanh hơn người khác một chút khi bước lên bậc thang màu vàng kim nhạt.

Vốn với năng lực của cô, còn có thể leo lên một tầng nữa.

Nhưng Lô Phượng biết rõ, thấy tốt thì lấy.

Cô có thể leo lên tầng cao hơn, nhưng lại không chắc có thể đi vào gian phòng cao hơn.

Gian phòng ở tầng thứ ba mươi chín, Lô Phượng không phải là người đầu tiên tới, cô là người thứ chín đi vào nơi này.

Cũng may tay của cô để lên dấu tay ở cửa gian phòng sau ba hơi thở, người thứ mười mới vừa vặn đi vào.

Cho nên nói, bên trong Phong Vị Tháp cũng không nhất định phải thực chiến mạnh mẽ, đôi khi tốc độ leo lên bậc thang Phong Vị Tháp của anh nhanh, thì cũng có thể tiến vào căn phòng của tầng cao hơn.

Lúc Diệp Mặc tiến vào tầng thứ bốn mươi hai, lại gặp một người quen, Nhậm Vũ đang cùng một tiên vương trong số đó đánh nhau vô cùng kịch liệt, lần này Diệp Mặc không tiếp tục đi lên, hắn không biết Phong Vị Tháp này có phải là có quy tắc gì đặc biệt hay không, nhưng nếu đã bị hắn bắt gặp, hắn liền muốn trợ giúp Nhậm Vũ một chút.

Uỳnh… một cái, lĩnh vực tiên vương của Diệp Mặc khuếch tán ra, tiên vương đánh nhau với Nhậm Vũ kia lập tức bị lĩnh vực Tiên vương của Diệp Mặc trói buộc.

Mà Nhậm Vũ lại không hề bị ảnh hưởng gì.

Lúc này tiên vương đánh nhau với Nhậm Vũ bị Diệp Mặc trói buộc chặt chẽ, Nhậm Vũ phóng Vân Yến Hoàn ra đã trực tiếp đánh trúng vào ngực Tiên vương này, thanh âm của xương sườn đứt gãy, người chung quanh đều có thể nghe thấy.

Cùng lúc khi Tiên vương này bị Nhậm Vũ đánh bay, trên không trung nghiêm nghị nhìn chằm chằm Diệp Mặc quát lên:

– Ngươi dám phá hư quy củ của Phong Vị Tháp… Vì sao không bị truyền tống đi?

Hai câu nói một câu là quát lớn Diệp Mặc, một câu là nghi vấn Diệp Mặc phá hủy quy củ của Phong Vị Tháp, vì sao không bị truyền tống đi.

Trên thực tế, những người đang đấu đá còn lại cũng đều ngây người nhìn chằm chằm bên này, còn có người dám phá hư quy củ của Phong Vị Tháp, mà vẫn không bị truyền tống đến tầng thứ nhất, điều này thật sự là quá kỳ quái.

Diệp Mặc lúc này không nói gì, hắn đã cảm giác được một luồng lực lượng quy tắc vô cùng mạnh mẽ muốn cuốn hắn đi.

Thậm chí hắn cũng có thể cảm giác được chân của mình sắp sửa rời khỏi mặt đất đại sảnh.

Thêm nữa là Tiên vương bị hắn trói buộc chặt chẽ này nói mình phá hư quy củ, Diệp Mặc há có thể không biết?

Lực lượng liên quan đến cái quy tắc kia càng ngày càng mạnh, Diệp Mặc trong lòng thầm than, hắn vốn còn muốn nói đôi lời với Nhậm Vũ, không ngờ ra tay can thiệp một chút chuyện ở đây, lại sắp bị truyền tống ra ngoài Mấy người khác thấy Diệp Mặc hình như không có việc gì, không quan tâm bên này nữa, bắt đầu tiếp tục đánh nhau.

Mà đối với Diệp Mặc mà nói, loại sức mạnh truyền tống điên cuồng kia hắn đã không kiên trì nổi nữa rồi, Diệp Mặc gượng ép vận chuyển Tiên Nguyên muốn trước tiên nói với Nhậm Vũ vài câu, nhưng lại phát hiện khi hắn gượng ép chống cự loại sức mạnh lôi kéo này, loại sức mạnh lôi kéo kia bị hắn hoàn toàn dẫn vào Thế Giới Trang Vàng, sau đó biến mất không còn dấu vết.

Thế Giới Trang Vàng có thể tiêu trừ loại quy tắc lực lượng này, Diệp Mặc trong lòng đại hỉ, hắn không chút do dự dẫn toàn bộ loại lực lượng lôi kéo này vào Thế Giới Trang Vàng.

Những lực lượng này liên tục không ngừng, nhưng so với Thế Giới Trang Vàng mà nói căn bản là chưa thấm vào đâu, dù có dẫn vào nhiều hơn nữa, cũng như bùn nhập biển lớn, mất tăm mất tích.

– Ha ha…

Diệp Mặc cười ha ha, ở đây đều là Tiên vương, không có người nào tu vi cao hơn hắn, hắn mới không lo lắng Thế Giới Trang Vàng sẽ bị lộ ra.

Đối với thực lực của mình, Diệp Mặc vẫn rất là tin tưởng, trong cùng một cấp, cho tới bây giờ vẫn chưa ai có thể dùng thần thức nhìn trộm bí mật của hắn.

Loại lực lượng liên quan kia tăng đến tối đa, nhưng khi Diệp Mặc vẫn thờ ơ không nhúc nhích, loại lực lượng liên quan kia cũng tự động biến mất không thấy gì nữa.

Trông thấy Diệp Mặc thật sự không có việc gì, cũng không bị truyền tống đi, Tiên vương kia cũng không dám lằng nhằng nữa, lập tức quay người bước lên tầng thứ bốn mươi ba.

Loại người như Diệp Mặc này gã không đắc tội nổi, lúc trước tại tầng dưới cùng, người ta trong lúc đánh nhau với quyền phong Tiên Nguyên dao động, là có thể làm người khác bị thương, loại người này còn chưa bị quy tắc của Phong Vị Tháp truyền tống đi, trừ phi gã là đồ ngốc, mới đối nghịch với đối phương.

Tên Tiên vương kia tự động rời đi, Diệp Mặc cũng không để ý tới gã nữa, trực tiếp đi đến trước mặt Nhậm Vũ.

Nhậm Vũ không đợi Diệp Mặc nói chuyện, liền chủ động nói:

– Nhậm Vũ bái kiến tiên hữu, nếu như tiên hữu muốn gian phòng này, Nhậm Vũ tình nguyện chủ động rời khỏi.

Tuy Nhậm Vũ rất lấy làm lạ vì sao Diệp Mặc lại muốn tới nơi này tranh đoạt phòng với cô, dựa theo thực lực Diệp Mặc biểu hiện ra, hắn chắc chắn có thể lên đến tầng cao hơn chứ.

Diệp Mặc truyền âm cho Nhậm Vũ nói:

– Ta là sư huynh của Diệp Mặc, bây giờ không tiện để lộ ra thân phận của mình, Diệp Mặc lập nên Mặc Nguyệt tiên tông ở Cung Hoa Thiên đã hoàn thành.

Nếu như cô muốn đi Cung Hoa Thiên, có thể trực tiếp đi Mặc Nguyệt tiên tông.

Ta đã nói trước với Lô Phượng trưởng lão rồi, lúc cô đến có thể trực tiếp tìm Lô Phượng.

Nói xong, Diệp Mặc còn trực tiếp đưa cho Nhậm Vũ một tấm ngọc bài.

Nhậm Vũ trong lòng cả kinh, cô kinh nghiệm lõi đời, lập tức đoán được người trước mắt này rất có thể chính là Diệp Mặc.

Nhưng nếu Diệp Mặc đã không thừa nhận, cho thấy trong chuyện này nhất định có nguyên nhân.

Nhậm Vũ cũng không hỏi gì, tranh thủ thời gian tiếp nhận ngọc bài, chắp tay với Diệp Mặc.

– Cô vào trước đi, ta phải đi lên rồi.

Diệp Mặc chỉ chỉ gian phòng.

Nhậm Vũ gật gật đầu, quay người giơ bàn tay lên, sau mấy hơi thở, đã đi vào phòng, cửa lớn gian phòng biến mất không thấy gì nữa.

Mà trong quá trình này, không còn ai đến cướp đoạt gian phòng.

Những người còn lại mặc dù đang cướp đoạt phòng, nhưng đều đem ánh mắt chú ý tới phía Diệp Mặc, rất sợ Diệp Mặc lập tức qua cướp đoạt gian phòng của bọn họ.

Diệp Mặc đương nhiên sẽ không đi cướp đoạt gian phòng của bọn họ.

Hắn đã đi lên bậc thang màu vàng kim nhạt tiến vào tầng thứ bốn mươi ba rồi.

Diệp Mặc chưa từng tiến vào gian phòng nào, không biết sau khi vào phòng, có phải là có thể thật sự cảm nhận được Đạo Vận của Tiên vương hay không, cảm nhận được sự dung hợp và lĩnh ngộ thần thông của tIên vương.

Nhưng ở trong bậc thang màu vàng này hắn lại lấy được lợi ích không nhỏ, áp lực lên thức hải và Tiên Nguyên, còn có áp lực lên thân thể và ý niệm của bậc thang màu vàng này, đều khiến cho Diệp Mặc không tự chủ mà cảm thụ, đồng thời phát hiện ra điểm yếu trong thần thức của mình.

Một khi phát hiện bất kỳ điểm yếu gì, Diệp Mặc đều chống cự, đồng thời điều chỉnh thiếu sót của mình.

Đặc biệt là trên cường độ thân thể, Diệp Mặc càng cảm thụ khắc sâu hơn.

Hắn chưa từng gặp qua cái công pháp luyện thể nào khác, công pháp luyện thể của hắn là tự mình suy diễn ra.

Mà bậc thang màu vàng, khiến cho Diệp Mặc cảm giác một khi đã nhận ra điểm yếu của thân thể, hắn có thể điều chỉnh công pháp của mình, rèn luyện nơi còn yếu.

Đây còn là tầng thứ bốn mươi mấy, Diệp Mặc tin tưởng, nếu như hắn có thể đi đến tầng cao hơn.

Hắn lấy được lợi ích sẽ càng nhiều.

Sau khi đã đến tầng thứ 43, Diệp Mặc dần dần che dấu thân hình của mình, bất kể người khác có nhìn ra hay không, hắn đều dùng phương pháp ẩn dấu thân hình để tiếp tục đi lên.

Sở dĩ ẩn dấu thân hình, là vì Diệp Mặc có một dự cảm, Phong Vị Tháp này không thể ngăn cản hắn lên tới vị trí cao hơn được.

Hắn cũng không muốn để cho người khác trông thấy hắn leo lên bậc thang đơn giản như vậy.

Lúc này mới che dấu thân hình, đương nhiên còn có một nguyên nhân chủ yếu nữa là không muốn để cho Lục Chính Quần biết mình đến cùng đang ở tầng nào.

Cùng với Diệp Mặc càng lên càng cao, hắn dần dần tiến vào trong một loại cảm ngộ của bậc thang màu vàng kim nhạt này.

Hắn vẫn cứ tu luyện trong thời gian trận bàn, tuy như vậy có thể thăng cấp với tốc độ nhanh nhất, nhưng cũng có một khuyết điểm.

Chính là thiếu một chút cảm ngộ.

Lúc trước khi hắn là Huyền tiên, Vấn đạo các cho hắn một thời cơ cảm ngộ.

Kết quả là hắn lĩnh ngộ được mấy loại thần thông, đồng thời dung hợp công pháp của mình.

Mà bây giờ khi hắn thăng cấp Tiên vương, Phong Vị Tháp này lại một lần nữa cho hắn cơ hội này.

Lục Chính Quần trên đường cũng đều hỏi tin tức về Diệp Mặc, nhưng sau khi gã đã đến được tầng bốn mươi ba, câu trả lời lấy được lại là không rõ ràng lắm.

Lập tức gã tăng nhanh tốc độ đến được tầng thứ bốn mươi bốn, tầng bốn mươi lăm… nhưng khiến cho Lục Chính Quần thất vọng là, tin tức gã lấy được toàn bộ là không rõ ràng lắm.

Nói cách khác Diệp Mặc sau khi đã đến tầng bốn mươi ba, thì biến mất.

– Khai Nỉ tiền bối, người này làm sao lại đột nhiên biến mất?

Khi Lục Chính Quần đã đến tầng thứ bốn mươi chín, thật sự là không nhịn được hỏi một câu.

– Ta chưa từng trải qua Phong Vị Tháp, nhưng Phong Vị Tháp toàn bộ phương vị khảo sát tu vi chỉnh thể của một Tiên vương.

Có lẽ tu vi người nọ không tệ, nhưng thân thể cũng không phải là mạnh mẽ.

Dù sao sử dụng trận bàn thời gian, không thể đồng thời tu luyện thân thể.

Phong Vị Tháp này đối với cường độ thân thể yêu cầu cũng rất cao, hắn rất có thể đã vào phòng ở khoảng tầng bốn mươi ba và tầng bốn mươi lăm gì đó rồi.

Nguyên Thần Thể kia trầm ngâm một lát rồi đáp, trên thực tế chính y cũng không dám khẳng định Diệp Mặc có phải là thân thể không mạnh mẽ hay không.

Lục Chính Quần cũng cảm thấy cách giải thích này rất đúng, nếu như Diệp Mặc đúng là sử dụng trận bàn thời gian gượng ép tăng tu vi của mình, thì Tiên Nguyên và thần thức có lẽ là rất mạnh, nhưng lại không thể thông qua thời gian trận bàn để nâng cao thân thể.

Khi Diệp Mặc từ tầng thứ sáu mươi mốt lên đến tầng thứ sáu mươi hai cuối cùng cũng cảm thấy có chút áp lực, nếu như không phải hắn đã là tu vi luyện thể tiên linh thể hậu kỳ, áp lực của hắn sẽ càng lớn.

Nhưng dưới áp lực lớn mạnh như thế, khi Diệp Mặc đến được tầng thứ sáu mươi hai, lại trông thấy tầng thứ sáu mươi hai còn có người tới trước hắn.

Người này hắn cũng nhận ra, rõ ràng là Đế Văn Thành cao thủ đứng đầu của đệ nhất đế tông ở Diệu Thành Thiên – Cửu Càn đế tông.

Trước đây ở trên tiên thuyền, Diệp Mặc đã biết Đế Văn Thành này không đơn giản, lại không ngờ rằng y còn có thể leo đến tầng thứ sáu mươi hai.

Nhưng lúc này Đế Văn Thành đã cực kỳ cố hết sức rồi, y đứng ở cửa một căn phòng điều hòa hơi thở một hồi lâu, lúc này mới đưa tay để vào trong dấu tay lõm cửa gian phòng.

Hiển nhiên y đã không còn ý định tiếp tục lên tầng thứ sáu mươi ba nữa.

Diệp Mặc đoán chừng, lần này Bia tiên vương trừ mình ra, chắc hẳn người này là leo cao nhất.

Diệp Mặc tại tầng thứ sáu mươi hai cũng không dừng lại, cứ tiếp tục bước lên bậc thang màu vàng lên tầng thứ sáu mươi ba.

Bậc thang thông với tầng thứ sáu mươi ba áp lực so với trước kia càng lớn hơn rất nhiều, hình như là một đường ranh giới.

Nhưng Diệp Mặc cũng không vội tăng thêm tốc độ, mà từ từ cảm ngộ, hoàn thiện thần thông và thần thức tiên vương sơ kỳ của mình, đồng thời tìm kiếm đột phá mới của thần thông.

Vốn Diệp Mặc cho rằng từ tầng sáu mươi hai trở đi, chỉ còn một mình hắn, nhưng khiến cho hắn căn bản là không ngờ tới là, hắn ở tầng thứ bảy mươi mốt vậy mà lại nhìn thấy một người, còn là một tiên nữ che lụa mỏng.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1837: Người Đầu Tiên Đến Tầng 72

Người Đầu Tiên Đến Tầng 72

C

ô gái này che trên mặt một màn lụa mỏng, chính là một loại pháp bảo, cho nên không có cách nào để thấy rõ được dung mạo cả.

Bất quá dáng người quả thực là rất tốt, một thân váy trắng càng làm tăng thêm vẻ siêu trần thoát tục.

Lúc này cô đang ngồi điều tức ở trước lối đi thông lên tầng 72.

Khi Diệp Mặc trông thấy người này thì nỗi lòng cũng có chút dao động, đó là vì hắn không ngờ rằng còn có một cô gái nghịch thiên như vậy.

Ở Phong Vị Tháp này mà có thể leo lên tới tầng 71.

Hắn biết chuyện của chính mình.

Hắn có thể đi lên tới nơi này, thậm chí còn có thể lên cao hơn, không phải vì hắn lợi hại hơn so với người khác, mà là vì thần thức cùng Tiên nguyên của hắn hơn xa những tiên nhân cùng cấp khác.

Hơn nữa hắn vẫn còn là một tiên nhân luyện thể Tiên linh thể hậu kỳ.

Và quan trọng nhất là hắn còn có Thế giới trang vàng.

Diệp Mặc đã đi qua nhiều tầng của Phong Vị Tháp như vậy, còn có lần ra tay ở tầng 42 nữa, cho nên đối với Phong Vị Tháp này cũng có được những hiểu biết nhất định.

Một khi áp lức quá lớn, thì hắn vẫn có thể chuyển dời cái áp lực đó tới Thế giới trang vàng.

Điều này làm cho hắn mơ hồ cảm thấy Phong Vị Tháp này cũng là một cái giao diện, có quy tắc của thế giới.

Mà quy tắc trong Thế giới trang vàng của chính mình chắc là phải cao hơn của Phong Vị Tháp này, cho nên mới có thể chuyển dời áp lực quy tắc vào trong đó.

Về phần có phải như vậy hay không, thì Diệp Mặc cũng không rõ ràng lắm.

Nhưng hắn có thể khẳng định rằng hắn tới nơi này không phải là do tư chất của hắn ưu tú hơn so với người khác, mà là vì nhiều nguyên nhân khác nữa.

Nhưng vị nữ Tiên Vương này, dựa vào cái gì mà có thể tới được đây?

– Là ai?

Vị nữ tiên kia vốn còn đang điều tức, bỗng nhiên nhìn chằm chằm về phía Diệp Mặc lớn tiếng hỏi.

Diệp Mặc sững sờ.

Hắn thật không ngờ rằng mình bỗng dưng lại giật thót một cái.

Chút chấn động nhỏ bé đó đã khiến cho hắn bị lộ tung tích.

Đã bị phát hiện rồi thì Diệp Mặc dứt khoát không tiếp tục ẩn nấp nữa, trực tiếp hiện rõ ra thân hình của mình.

– Là ngươi? Ngươi như vậy mà cũng có thể leo lên đến tầng thứ 71 này sao?

Vị nữ tiên áo trắng kia dùng ánh mắt khó tin mà nhìn Diệp Mặc.

Cô thật sự không ngờ rằng vẫn còn có người thứ 3 có thể tới được đây.

Hơn nữa người này cô đã từng thấy, chính là kẻ đã động thủ cùng một tên Tiên Vương khác dưới tầng một, cả hai cùng là tiên nhân của Hạ Thiên Vực.

Bất quá sự kinh ngạc của vị nữ tiên kia rất nhanh qua đi, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Mặc, muốn nhìn Diệp Mặc một chút xem hắn có thể đi lên tầng thứ 72 không?

Cô đối với loại người hành động lén lén lút lút như Diệp Mặc thì rất xem thường.

Có thể lên đến trên tầng thứ 70 thì có là gì chứ? Cũng không phải chỉ có một mình hắn, cần gì phải lén lút như vậy?

Diệp Mặc ôm quyền nói:

– Ha ha, tôi thích vừa leo lên Phong Vị Tháp, vừa tu luyện thân pháp ẩn nấp của mình.

Xem ra tôi là người thứ hai tới đây rồi.

Cô cứ tiếp tục đi, tôi đi lên trước.

Diệp Mặc chỉ tùy ý nói một câu, căn bản là không hề có ý muốn dừng lại nghỉ ngơi.

Vị nữ tiên kia ngơ ngác nhìn một chút về phía Diệp Mặc.

Bản thân mình leo lên tới tầng thứ 71 đã là một chuyện không bình thường rồi.

Cho dù là từ khi Phong Vị Tháp mở ra tới nay, cũng không có mấy người có thể leo lên tới tầng thứ 71 đấy.

Thế mà người này thậm chí còn không hề có ý định nghỉ ngơi một chút, đã muốn tiếp tục leo lên tầng 72 rồi.

Chẳng lẽ hắn thật sự cường đại như vậy sao? Có phải là hắn đang muốn ra vẻ trước mặt mình? Vì cô đã từng thấy qua rất nhiều kẻ muốn thể hiện trước mặt cô, nhưng tất cả đều chỉ là sự giả tạo.

Dưới cái nhìn của cô thì đều là kẻ không xứng làm Trang hảo hán.

Thấy Diệp Mặc thật sự muốn bước lên bậc thang tiến vào tầng 72, thì vị nữ tiên áo trắng kia liền không nhịn được mà nói:

– Thực tế thì ngươi không phải là người thứ 2, mà là người thứ 3 lên tới đây.

Tốt nhất là đừng tự quá đề cao chính mình.

Diệp Mặc sững sờ.

Người thứ 3 sao? Chẳng lẽ còn có người đang ở trên tầng cao hơn của Phong Vị Tháp sao? Nhưng hắn nghe nói là Phong Vị Tháp có rất ít người có thể lên tới tầng 60 trở lên mà.

Trước đó khi hắn thấy Đế Văn Thành ở tầng hơn 60 đã rất giật mình rồi, nhưng không ngờ rằng vẫn còn có người so với Đế Văn Thành còn lợi hại hơn.

Trên Tiên Giới mênh mông này, quả nhiên là cao thủ đầy rẫy mà.

– Ngươi nghĩ đúng rồi, quả thật là có người còn lên tới tầng 72 sớm hơn cả ta.

Cho nên ta mới nói ngươi không cần phải quá đề cao chính mình.

Vị nữ tiên áo trắng kia không biết là có chuyện gì, mà nhìn thấy loại bộ dáng như không có chuyện gì xẩy ra của Diệp Mặc lại thấy trong lòng rất khó chịu.

Dưới cái nhìn của cô, thì Diệp Mặc tuyệt đối là cần phải nghỉ ngơi.

Nhưng hắn chỉ là muốn ra vẻ trước mặt mình cho nên mới như vậy mà thôi.

Diệp Mặc nhíu mày.

Hắn chỉ cảm thấy kỳ quái vì còn có người có thể leo lên tới tầng 72, nhưng cũng không nói gì thêm.

Nhưng cô gái này vì sao lại luôn nói chuyện bằng giọng điệu khó nghe như vậy?

Không có bất cứ xung đột lợi ích gì, mà Diệp Mặc cũng không muốn gây sự cũng cô gái này, cho nên liền không hỏi gì đối phương nữa mà lập tức bước lên bậc thang mầu vàng kim tiến lên tầng 72.

Vị nữ tiên áo trắng kia thấy Diệp Mặc thực sự không do dự chút nào mà tiến lên bậc thang mầu vàng kim, thì liền kinh ngạc sửng sốt một chút, sau một khắc liền lấy ra một viên đan dược nuốt xuống rồi cũng không do dự nữa mà bước lên bậc thang đi lên tầng 72.

Diệp Mặc đã trải qua rất nhiều bậc thang như thế này, cho nên hắn đã tổng kết ra ranh giới mạnh yếu của các giai đoạn.

Dưới tình huống bình thường, thì mỗi bậc thang lên tầng sẽ có áp lưc tăng lên hơn một chút.

Tới khi đến bậc thang vừa đúng vượt qua bội số của chín, thì áp lực sẽ lập tức tăng hơn rất nhiều.

Cũng giống như là hắn leo từ tầng 71 lên tầng 72, áp lực sẽ gia tăng thêm.

Nhưng loại gia tăng này kém xa nếu như lát nữa hắn leo từ tầng 72 lên tầng 73.

Càng đến tầng cao, thì Diệp Mặc lại càng cảm giác được hắn hiểu biết sâu sắc hơn đối với thần thông.

Lúc này Diệp Mặc thậm chí còn ngừng lại giữa chừng, vì hắn cảm giác được một tia cảm ngộ thiếu chút nữa đã đột phá được ‘Thái hồng’ đao lúc trước hiện giờ lại sắp lần nữa có đột phá.

Bất quá loại cảm giác này rất khó chịu, vì chỉ kém một chút như vậy thôi nhưng hắn lại không thể nào thi triển ra thần thông mới này của Tử đao được.

Chỉ còn kém một chút nữa thôi!

Vị nữ tiên áo trắng kia đi sau lưng Diệp Mặc thấy Diệp Mặc còn đứng lại trên bậc thang này khoa tay múa chân giống như một chiêu thức nào đó, thì lập tức khiếp sợ nói không nên lời.

Lúc này cô rốt cuộc đã hiểu, Diệp Mặc không phải là giả bộ hay làm ra vẻ, mà người ta thật sự là không có bao nhiêu áp lực khi đứng trên bậc thang này cả.

Cũng may Diệp Mặc cũng cảm giác được vị nữ tiên sau lưng kia đã tới, cho nên hắn cũng không tiếp tục đứng ở đó mà lĩnh ngộ nữa, mà tiếp tục hướng lên tầng 72.

Hắn cảm giác áp lực ở giữa tầng 71 và 72 này còn chưa đủ để cho hắn đột phá đao chiêu.

Nếu như lại đi lên, thì đã là đến tầng 73 rồi.

Khi đó đao pháp thần thông của hắn rất có thể sẽ đột phá lên một lĩnh vực mới.

Sau khi đẩy nhanh tốc độ hơn, thì Diệp Mặc rất nhanh đã ra khỏi bậc thang mầu vàng kim này, đặt chân lên tầng 72.

– Thánh nữ Y Y, cô đúng là nằm ngoài dự đoán của tôi đấy, nhanh như vậy đã lên đến…

Một tên thanh niên mặc một thân tiên bào mầu trắng ngay khi thấy Diệp Mặc xuất hiện thì mở miệng nói, thế nhưng câu nói của y còn chưa dứt thì đã ngây ngẩn cả người.

Bởi vì y đã nhận ra người vừa đi lên tầng 72 này không phải là Thánh nữ Y Y kia.

– Ngươi là người phương nào?

Tên Tiên Vương áo trắng kia lập tức sững sờ nhìn về phía Diệp Mặc mà hỏi.

Dáng người tên thanh niên này không hoàn mỹ như Diệp Mặc, nhưng tướng mạo lại vô cùng anh tuấn.

Hơn nữa hai hàng lông mày mang theo một tia chí khí phóng khoáng, hoàn toàn không phải là loại bóng bẩy đạo mạo bề ngoài.

Diệp Mặc thấy đối phương hỏi mình không chút khách khí gì, thì lập tức cau mày đáp lại:

– Ta là người phương nào có quan hệ gì với ngươi?

– Ha ha, là Đinh Giới tôi không đúng.

Tên thanh niên kia nghe Diệp Mặc nói xong thì lập tức cười ha hả, dáng vẻ không hề tương xứng với dung mạo phóng khoáng chí khí của y gì cả.

Diệp Mặc không nghĩ rằng người này nói sai thì liền nhận là mình nói sai, cho nên liền cảm thấy có chút hảo cảm.

– Có thể đến nơi đây là tôi thích rồi, nhưng nếu đã không phải là cô bé của Cửu Phạm Tiên Trì thì hãy đánh một trận nào…

Đinh Giới nói xong liền lấy ra một thanh trường thương mầu đỏ, sau đó lập tức phóng thanh trường thương mang theo từng đạo thương vân mầu đỏ đánh về phía Diệp Mặc.

Diệp Mặc đâu ngờ rằng cái tên này nói động thủ thì liền đánh ngay, bất quá lúc này trường thương kia đã đánh sắp tới hắn rồi, đâu còn gì để mà khách khí nữa.

Tử đao lập tức phóng ra mang theo một trời ánh đao đánh tới.

Tiếng nổ vang lên ngay giữa đại sảnh.

Thương vân mầu đỏ của Đinh Giới va chạm với ánh đao tím từ Tử đao của Diệp Mặc, lập tức nổ tung khiến cho đaị sảnh này tràn ngập Tiên nguyên dao động, tạo thành từng đạo gợn sóng.

– Sảng khoái.

Sau khi Đinh Giới thốt lên một câu sảng khoái này, thì liền mặc kể trường thương còn đang không ngừng phóng ra từng đạo thương vân mầu đỏ kia mà vọt thẳng vào ‘Lĩnh vực Tiên Vương’ của Diệp Mặc đánh ra một quyền.

Nếu như nói một quyền của Lục Chính Quần kia chỉ mang theo sát thế không gian, thì một quyền này của Đinh Giới đã khiến toàn bộ không gian ở đây rung động.

Bất luận là sát cơ trong không gian hay là khí thế, thì đều trần ngập bên trong một quyền này.

‘Lĩnh vực Tiên Vương’ của Diệp Mặc bị Đinh Giới xông vào lập tức vỡ vụn.

Dù Diệp Mặc biết rõ chính hắn còn chưa hề ra tay toàn lực, nhưng trong nội tâm cũng âm thầm bội phục sự lợi hại của người này.

Cho nên lúc này hắn cũng lập tức đánh ra một quyền tương tự.

Lúc này tuy Diệp Mặc vẫn không xuất toàn lực, nhưng cũng đã dùng tới tám phần Tiên nguyên.

Lốc xoáy sát thế lập tức cuồn cuộn lên, hoàn toàn khác với một quyền lúc trước đánh với Lục Chính Quần.

Một quyền này của Diệp Mặc đánh ra, lập tức khiến cho sát thế không gian trong một quyền kia của Đinh Giới gần như bị triệt tiêu hoàn toàn.

Ầm…

Sát thế không gian cùng lốc xoáy sát thế va chạm với nhau, toàn bộ đại sảnh liền tràn ngập Tiên nguyên dao động, từng làn gợn sóng trong không gian xung quanh đều có thể thấy được rõ ràng.

– Ha ha, thật sảng khoái.

Không ngờ lúc cậu động thủ với tên kia ở tầng 1 lại chưa hề dùng tới một nửa thực lực, khiến cho tôi xem thường cậu rồi.

Cũng may cậu có thể lên tới tầng 72 này cùng tôi đánh một trận sảng khoái.

Bằng không thì vẫn chỉ có cô bé kia đi cùng tôi, quả thật là không thú vị chút nào.

Đinh Giới cười ha hả, đồng thời khí thế toàn thân càng tăng vọt lên, hiển nhiên là muốn đánh tiếp một cách điên cuồng hơn.

– Đinh Phong Tử (Tên điên họ Đinh), anh nói ai là cô bé?

Một thanh âm có chút trung tính, nhưng vô cùng lạnh lùng và trong trẻo truyền tới.

Diệp Mặc lập tức biết rằng vị nữ tiên áo trắng kia cũng đã lên tới tầng 72 rồi.

Sắc mặt của Đinh Giới cứng đờ, cười hắc hắc một tiếng thu hồi lại khí thế của mình đồng thời cũng thu lại thanh trường thương mầu đỏ kia rồi nói:

– Có người đến, đánh nữa cũng không có gì hay.

Tôi biết cậu còn chưa xuất toàn lực, mà Đinh Giới tôi cũng không phải là đối thủ của cậu.

Còn chưa thỉnh giáo đại danh cậu là gì?

Diệp Mặc đối với anh chàng Đinh Giới này cũng rất có thiện cảm.

Tính cách của y ngay thẳng còn chưa nói, mà còn là loại người khiến cho Diệp Mặc có cảm giác rất tốt.

Tên của người này quả thật cũng hoàn toàn không xứng với tướng mạo của y, cho nên cái danh hiệu Đinh Phong Tử cũng thật là có ý tứ.

Diệp Mặc ôm quyền nói:

– Hiện tại tôi bốn phía đều có kẻ thù đuổi giết, cho nên tôi phải mai danh ẩn tích mà sống.

Nếu như là một nơi khác, Diệp Mặc đã lập tức nói ra tên thật của mình rồi.

Nhưng ở đây thì chẳng những có thêm một cô gái, mà ngay cả lai lịch của Đinh Giới hắn cũng không rõ ràng lắm.

Đinh Giới tuy ngay thẳng, nhưng cũng không ngốc.

Sau khi y nghe Diệp Mặc nói thì liền biết rõ Diệp Mặc có điều cố kỵ.

Nhưng y cũng không cho rằng Diệp Mặc lo lắng cái tên Lục Chính Quần kia, vì y tin Lục Chính Quần kia còn chưa đủ để cho loại nhân vật như Diệp Mặc kiêng kị.

– Bằng hữu yên tâm, bất luận anh là ai, thì Đinh Giới tôi đều sẽ không nói ra.

Y Y tiên tử là Thánh nữ của Cửu Phạm Tiên Trì, cũng không phải là loại người nhiều chuyện.

Tôi đến từ Xích Hà Đế tông thuộc Đại Xích Thiên, tên là Đinh Giới, ngoại hiệu là Đinh Phong Tử.

Đinh Giới không thèm để ý chút nào mà nói một mạch.

– Tôi là Diệp Mặc, chỉ là một tán tu mà thôi.

Gần đây tôi vừa tự mình thành lập nên một tông môn là Mặc Nguyệt Tiên tông.

Diệp Mặc có thể cảm nhận được sự thành thực của anh chàng Đinh Giới này.

Hơn nữa hắn cũng muốn kết giao với loại người như Đinh Giới nữa.

Nếu đối phương đã thẳng thắn như vậy rồi, thì hắn cũng không cần phải che giấu gì, trực tiếp trừ bỏ đi pháp bảo mặt nạ rồi ôm quyền cao giọng nói ra.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1838: Chỉ Cần Một Tia Hy Vọng

Chỉ Cần Một Tia Hy Vọng

T

ốt lắm, tôi thấy anh lợi hại như vậy, đâu thể nào lại có bộ dáng không ra gì thế kia, hóa ra là vì anh mang mặt nạ.

Đinh Giới lập tức nói.

Nói xong thì Đinh Giới dường như nhớ ra cái gì đó, lại tiếp tục nói:

– Diệp Mặc, kẻ truy sát anh là kẻ nào, chờ sau khi tôi phong Vương xong thì đưa tôi đi chiếu cố hắn.

Đinh Giới nói rất thẳng thắn, không hề quanh co chút nào.

Diệp Mặc cũng không thèm để ý mà khoát tay nói:

– Tên kia tôi cũng không sợ gì, chút chuyện nhỏ này cũng không cần anh phải động thủ.

– Nói cũng đúng, ngay cả tôi cũng không phải là đối thủ của anh, thì tên cùng anh đối nghịch kia nhất định sẽ bị anh đánh văng đi thôi…

Đinh Giới cao hứng mà nói, sau đó dường như lại nhớ tới Y Y tiên tử bên cạnh nên vội vàng ngừng lại.

– Anh chính là Diệp Mặc?

Y Y tiên tử kinh ngạc nhìn chằm chằm Diệp Mặc hồi lâu.

Vừa rồi cô nghe Đinh Giới thừa nhận y không bằng Diệp Mặc, thì trong lòng đã có chút kinh dị rồi.

Tính cách của Đinh Giới vô cùng kiêu ngạo, chưa bao giờ thừa nhận rằng mình không bằng người.

Bất quá bây giờ cô nghe được cái tên Diệp Mặc này, thì mới nhớ ra là mình đã sớm được nghe qua rồi.

Trong lòng Diệp Mặc lập tức căng thẳng.

Trực giác của hắn cho biết rằng Đinh Giới đáng tin cậy, cho nên sau khi muốn kết giao cùng Đinh Giới thì không muốn che che giấu giấu nữa.

Nhưng thật không ngờ loại người vô danh như mình mà vị Thánh nữ kia lại biết tới.

– Diệp Mặc, anh không cần phải khẩn trương, bất luận anh là người nào, thì Thánh nữ Y Y cũng sẽ không nói lung tung đâu.

Đinh Giới tôi xin được dùng cái đầu của mình để cam đoan.

Đinh Giới đĩnh đạc nói một câu.

Hiển nhiên là y đã nhìn ra được sự lo lắng của Diệp Mặc.

Y Y tiên tử hừ một tiếng rồi nói:

– Y Y tôi không phải là loại người lắm miệng, anh không cần dùng cái bộ dáng đấy để nhìn tôi.

Diệp Mặc mỉm cười rồi ôm quyền nói:

– Đa tạ Thánh nữ Y Y, chỉ là không biết cô nghe được tên của tôi ở đâu vậy.

Y Y lạnh nhạt nói:

– Tôi chẳng những biết rõ tên của anh, hơn nữa còn từng cùng anh đi chung trên chiếc Tiên thuyền tới Thanh Vi Thiên nữa kìa.

Anh nghĩ người ở trên chiếc Tiên thuyền kia còn có ai lại không biết tới tên của anh chứ?

– Cô cũng có mặt trên chiếc Tiên thuyền kia?

Diệp Mặc lập tức hiểu ra.

Nếu như Thánh nữ Y Y này có mặt ở trên chiếc Tiên thuyền kia, thì chắc chắn là sẽ biết tới hắn.

Hắn ở trên chiếc Tiên thuyền kia còn giết cả Tiên Vương, sao có thể có người không nghe nói về hắn được chứ?

Lúc này Diệp Mặc đã nhớ ra rằng dường như khi còn ở trên chiếc Tiên thuyền đó đã nghe ai đó nói về Thánh nữ của Cửu Phạm Tiên Trì, hình như gọi là Y Y.

Tu vi lúc ấy cũng chỉ còn kém một chút là tấn cấp Tiên Vương rồi.

Vị Thánh nữ Y Y này cũng tấn cấp Tiên Vương không lâu, lại có thể lên tới tầng 72, xem ra cũng không phải là một người đơn giản.

– Há, Y Y tiên tử.

Anh chàng Diệp Mặc này đã làm gì trên chiếc Tiên thuyền đó vậy?

Đinh Giới không có mặt trên Tiên thuyền đó, đương nhiên là không biết chuyện của Diệp Mặc rồi.

– Lúc ấy hắn là Đại La Tiên, mà lại giết một tên Tiên Vương ngay trên Tiên thuyền, anh nói xem liệu hắn có thể không nổi tiếng được không?

Y Y tiên tử bình thản nói.

Nhưng trong lòng cô thì lại vô cùng chấn động.

Lúc ấy sau khi nghe nói về Diệp Mặc, thì Diệp Mặc dường như mới chỉ là Đại La Tiên sơ kỳ, thế nào mà chỉ một thời gian ngắn hắn đã tấn cấp lên Tiên Vương sơ kỳ rồi?

Đinh Giới nghe nói Diệp Mặc với tu vi Đại La Tiên đã dám giết một Tiên Vương, thì lập tức giơ ngón tay cái lên nói:

– Diệp Mặc, tôi quả nhiên là không kết giao nhầm bằng hữu.

Đinh Giới tôi tuy tự nhận rằng mình không thua bất kỳ kẻ nào, nhưng cũng không dám dùng tu vi Đại La Tiên của mình giết một tên Tiên Vương.

Anh so với tôi thì mạnh hơn nhiều.

Đinh Giới nói tới đây, thì lại đổi sang chuyện khác:

– Về sau tôi đánh nhau thì có thể tìm tới anh rồi.

Anh rất thích hợp để đánh cùng tôi, chứ nếu cùng người khác đánh thì thật không thoải mái.

Ai càng có thể đánh với tôi, thì lại càng đáng giá để kết giao làm bằng hữu.

Tôi đánh với ai mà càng đánh càng hăng, thì có nghĩa là người đó càng đáng kết giao.

Diệp Mặc cười ha hả rồi nói:

– Anh quả nhiên là Đinh Phong Tử.

Đinh Giới nghe được Diệp Mặc gọi mình là Đinh Phong Tử thì cũng không hề tức giận mà cười hắc hắc rồi nói:

– Đương nhiên cũng phải là người mà Đinh Phong Tử tôi nhìn thuận mắt đã.

Nếu như không lọt vào mắt xanh của tôi, thì tôi căn bản là chẳng muốn đánh.

Diệp Mặc bỗng nhiên nghĩ tới Nghiêm Cửu Thiên, nảy ra một ý hay nên liền nói:

– Đinh Giới, tôi giới thiệu cho anh một người để anh đi dánh.

Tên kia tu vi bây giờ cũng không khác biệt lắm so với tôi, hơn nữa lại ưa thích đánh nhau.

Nhưng anh phải cẩn thận, một khi đánh không lại y, thì y sẽ lập tức muốn hạ sát thủ ngay đấy.

Y cũng không cần biết anh có phải là Thánh nữ hay đệ tử của Đế tông đại tông gì không, bởi vì bất kể là kẻ nào thì trong mắt y cũng chỉ có hai loại, đó là sống và chết thôi.

– Há, còn có tên thú vị như vậy sao? Nói đi, y tên là gì?

Đinh Giới lập tức xoa xoa hai tay, dáng vẻ rất hưng phấn.

Tuy y thích đánh nhau, và đánh cùng Diệp Mặc cũng rất thoải mái, tuy nhiên y cũng biết mình không phải là đối thủ của Diệp Mặc.

Nếu như có thể tìm một người so với y chỉ chênh lệch một chút chứ không quá nhiều, tốt nhất là y có thể chèn ép đối phương một chút, như vậy thì đánh mới thoải mái.

– Người này tên là Nghiêm Cửu Thiên, là một tán tu.

Cũng có thù oán với tôi.

Diệp Mặc lập tức giúp Nghiêm Cửu Thiên tìm thêm một đối thủ.

Đinh Giới liền vung tay lên nói:

– Nếu lần sau tên Nghiêm Cửu Thiên này gặp được tôi thì y chết chắc rồi.

Nói xong thì Đinh Giới giống như là đã có chủ ý từ trước, liền nói ra một cách ngay thẳng:

– Đợi sau khi tôi phong Vương xong, thì sẽ đi tới Mặc Nguyệt Tiên tông ở Cung Hoa Thiên tìm anh.

Hiện tại tôi muốn tiến vào một gian phòng để cảm ngộ đạo vận.

Diệp Mặc, anh cũng nên chọn một phòng đi.

Không ngờ là trên tầng 72 của Phong Vị Tháp này lại có tới ba người chúng ta.

Diệp Mặc cười nói:

– Tôi còn muốn thử đi lên tầng 73 nữa.

– Cái gì? Diệp Mặc, anh không nói mơ chứ? Anh còn có thể đi lên tầng 73 sao? Tầng 73 so với tầng 72 thì mặc dù chỉ là kém một tầng thôi, nhưng áp lực trên bậc thang kia so với tầng 71 lên tầng 72 thì sẽ cường đại gấp đôi là ít nhất đấy.

Từ khi cái Phong Vị Tháp này mở ra tới nay, cho dù là Tiên Vương kinh tài diễm diễm thì cũng chỉ có thể dừng lại ở tầng 72 mà thôi.

Đinh Giới vốn là kinh ngạc, nhưng càng về sau thì lời nói càng trở nên thận trọng.

Một khi Diệp Mặc không thể lên được tầng 73, thì thậm chí còn có thể bị thương nặng.

Hơn nữa là được không đủ bù cho mất.

Bình thường ở tầng 72 phong Vương đã là một vị trí cao cấp trên ‘Bia Tiên Vương’ rồi, đâu cần phải tiếp tục lên tầng 73 chứ?

– Anh còn muốn tiếp tục lên tầng 73?

Thánh nữ Y Y đứng một bên cũng không nhịn được mà hỏi một câu.

Cách nghĩ của cô và Đinh Giới có chút khác biệt.

Cô biết được sự nhẹ nhàng của Diệp Mặc khi hắn đi từ tầng 71 lên tầng 72, cho nên nói không chừng là hắn thật sự có thể đi lên được tầng 73.

Nhưng đó cũng chỉ là nói không chừng mà thôi, và khả năng đó cũng chỉ có một thành mà thôi.

– Tôi còn muốn lên thử một chút.

Nếu đã đến đây để khiêu chiến cực hạn của mình, thì sao có thể bỏ qua được?

Diệp Mặc biết muốn vượt lên tầng 73 thì so với việc từ tầng 71 lên tầng 72 phải chịu đựng áp lực mạnh hơn rất nhiều.

Nhưng hắn cũng không hề lo lắng, vì hắn tin tưởng rằng mình có thể đi lên được.

Đinh Giới sửng sốt một chút, liền giơ ngón tay cái lên rồi nói:

– Được, Đinh Giới tôi sẽ cùng anh đi lên tầng 73.

– Anh điên rồi? Sau khi tiến vào Phong Vị Tháp, thì sau này sẽ không còn cơ hội đi vào lần nữa đâu.

Một khi anh thất bại khi vượt lên tầng 73, thì rất có thể anh sẽ bị truyền tống tới tầng 1 đấy.

Cho dù là thực lực của anh sẽ không bị ảnh hưởng lớn, thì về sau muốn tấn cấp Tiên Tôn sẽ trở nên khó khăn gấp trăm lần.

Thánh nữ Y Y khiếp sợ nhìn Đinh Giới rồi nói.

Ngay cả Diệp Mặc cô cũng không hề coi trọng.

Đinh Giới cười ha hả rồi nói:

– Đinh Phong Tử tôi nếu như không làm mấy việc điên cuồng, thì còn gì là Đinh Phong Tử nữa.

Diệp Mặc, người bạn như anh kết giao rất tốt, kết giao thật sự là rất tuyệt.

Bằng hữu của tôi sẽ không có loại người nhát gan.

Thánh nữ Y Y, cô hãy ở lại nơi này đi, tôi muốn cùng Diệp Mặc đi tiếp rồi.

May mắn là tôi còn chưa chọn gian phòng cho mình, nếu không việc tốt đẹp này sao có thể tới phiên tôi được?

Đinh Giới cười xong thì liền trực tiếp muốn bước lên trước tiến vào bậc thang kia.

Bậc thang từ tầng 72 lên tầng 73 đã không còn là mầu vàng kim nhạt nữa, mà đã hoàn toàn chuyển thành mầu vàng rồi.

– Cùng tiến lên thôi.

Diệp Mặc thấy Đinh Giới muốn đi lên trước, thì lập tức muốn đuổi theo y.

Đinh Giới tuy không quan tâm, nhưng hắn không thể hại y được.

Một khi y ngăn không được áp lực của bậc thang kia, bị truyền tống xuống tầng 72 cũng không có gì, nhưng vạn nhất bị truyền tống xuống tầng 1 thì thật sự là tại họa do mình gây ra rồi.

Đinh Giới nghi hoặc nhìn Diệp Mặc rồi nói:

– Diệp Mặc, sao anh không khuyên giải tôi một chút? Bởi vì anh muốn đi lên, cho nên tâm huyết tôi dâng trào mà cũng muốn đi lên mà.

Diệp Mặc phát giác ra lời Đinh Giới có chút ý tứ, cho nên hắn cười hắc hắc rồi nói:

– Đinh Phong Tử, nếu tôi khuyên anh, liệu anh có thôi không đi lên nữa không?

– Đương nhiên là vẫn đi.

Anh có thể thử, vậy thì vì cái gì mà tôi không thể thử?

Đinh Giới không hề do dự mà đáp lại.

Diệp Mặc vung tay lên nói:

– Vậy thì đúng rồi? Tôi biết rõ rằng khuyên anh cũng không được, thì còn khuyên anh làm cái gì nữa.

Đinh Giới lại lần nữa cười to.

Y cảm giác được mình kết giao với người bạn này thật sự là quá đúng rồi.

Diệp Mặc lập tức nghiêm mặt nói:

– Đinh Giới, chúng ta tu tiên chính là nghịch thiên mà đi, nếu như biết rõ chuyện mình làm không được mà còn đi làm, thì đó chính là ngu ngốc.

Nhưng nếu đã có một tia hi vọng, mà lại sợ hãi không đi làm, thì tương lai so với người đứng trên đỉnh cao tuyệt đối kia vẫn kém một chút như vậy.

Anh bây giờ muốn thử đi lên tầng 73, và biết rõ rằng cơ hội thành công chỉ có 1% mà thôi.

Nhưng dù sao vẫn là có cơ hội thành công.

Chính vì thế tôi sẽ không khuyên anh, huống chi…

Diệp Mặc dừng lại một chút, sau đó bỗng nhiên cười ha hả rồi nói:

– Huống chi là anh đi cùng với bổn Vương, bổn Vương sao có thể làm đứt đoạn con dường Tiên Vương của anh chứ?

Đinh Giới nghe được câu nói trước của Diệp Mặc, thì đối với Diệp Mặc đã có thêm vài phần kính trọng.

Có thể nghĩ tới một tia hi vọng ở nơi này, thì tuyệt đối không phải là người tầm thường.

Khi y đang chuẩn bị nói lời bội phục Diệp Mặc, thì ai ngờ Diệp Mặc lại nói một câu cuồng vọng và không hề thiết thực kia, lập tức khiến cho y giống như là một quả bóng cao su bị đâm thủng vậy, cách nhìn đối với Diệp Mặc lập tức quay ngược 180°.

Ở trong Phong Vị Tháp này có thể giúp đỡ người khác sao? Nếu làm thế thì bất cứ lúc nào cũng có thể bị truyền tống ra ngoài, huống chi là từ tầng 72 vượt lên tầng 73, thì ai có tư cách để mà giúp đỡ người khác chứ?

– Đợi một chút…

Thánh nữ Y Y bỗng nhiên gọi hai người lại rồi nói:

– Tôi cũng muốn thử nghiệm với một tia hi vọng đó.

Đinh Giới nghe Thánh nữ Y Y nói như vậy thì liền ngây ngẩn cả người.

Thật lâu sau thì y mới nghi hoặc mà hỏi:

– Y Y tiên tử, cô là Thánh nữ của Cửu Phạm Tiên Trì, vậy mà cô lại dám mạo hiểm như thế sao? Một khi cắt đứt con đường đại đạo tương lai, thì Cửu Phạm Tiên Trì sao có thể bỏ qua cho cô được? Đến lúc đó đừng nói là Diệp Mặc hại cô nhé!

Đinh Giới nói chuyện rất trực tiếp, căn bản là không quanh co chút nào.

Sắc mặt của Thánh nữ Y Y liền lạnh lẽo rồi nói:

– Đinh Giới, tôi muốn đi lên tầng 73 là chuyện của tôi, có quan hệ gì với Diệp Mặc chứ? Dựa vào cái gì mà mấy người có thể đi mà tôi lại không thể? Tôi dẫu gì cũng là Thánh nữ của một Đế tông, chẳng lẽ lại không thể truy cầu theo 1% cơ hội kia hay sao?

– Diệp Mặc là nói mò đấy, cô thật sự tin sao? Tôi chẳng qua là cảm thấy Diệp Mặc đáng giá làm bằng hữu, cho nên mới muốn đi cùng với hắn.

Chẳng lẽ cô cũng thấy là Diệp Mặc đáng làm bằng hữu sao?

Đinh Giới nghi hoặc nhìn về phía Thánh nữ Y Y.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1839: Liệt Ngân

Liệt Ngân

Y

Y Thánh nữ lạnh nhạt nói:

– Diệp Mặc có đáng làm hảo hữu hay không tôi không rõ ràng lắm, nhưng tôi biết là anh ấy nói có chút đạo lý.

Chỉ cần có 1% tia hi vọng, thì nên đi thử xem một lần.

Những việc làm của Diệp Mặc trên Tiên thuyền thì Y Y Thánh nữ đã sớm nghe nói cả rồi.

Lúc này Diệp Mặc nói hắn phải thử tiến lên tầng 73, hơn nữa cũng không hề khích lệ Đinh Giới ở lại, cho nên cô lập tức cũng muốn thử một lần.

Một khi lên được tầng thứ 73 để phong Vương, thì Vương Vị tuyệt đối sẽ cường đại gấp đôi so với việc phong Vương ở tầng 72.

Huống chi người khác có thể thử, thì cô vì cái gì mà không thể chứ? Tu tiên vốn là cần tranh đoạt tìm kiếm cơ duyên, vậy thì nếu như sự tình gì cũng lo trước lo sau, không đi tranh đoạt, cơ duyên sẽ từ nơi nào mà tới chứ?

Y Y Thánh nữ kiên trì muốn đi lên tầng 73 của Phong Vị Tháp, thì Đinh Giới cũng không nói gì nữa.

Diệp Mặc đương nhiên càng không nói gì.

Hắn chưa từng nhìn thấy Đinh Giới vượt lên tầng 72 như thế nào, nhưng từ tình huống khi Thánh nữ Y Y từ tầng 71 lên tầng 72 thì Diệp Mặc cảm thấy rất hoài nghi.

Không biết liệu Thánh nữ Y Y có thể thật sự đi lên được tầng 73 hay không?

Ngay khi Diệp Mặc bước lên bậc thang mầu vàng thì cũng đã cảm giác được có điều không đúng.

Bậc thang đi thông lên tầng 73 này thì áp lực đúng là cường hãn khoảng chừng gấp đôi, nhưng như vậy cũng không phải là điều chủ yếu nhất.

Mà chủ yếu nhất là ở trên bậc thang này còn có cảm ngộ về áp lực thần thông.

Nói cách khác khi anh ở trên bậc thang này mà lại cảm ngộ không thông được một loại thần thông nào đó, thì sẽ không thể đi lên được tầng 73.

Trước khi cảm ngộ được rõ ràng, thì sẽ luôn bị áp lực đè xuống.

Đương nhiên cũng không nhất định phải là thần thông, mà thay vào đó là một điều nghi vấn về vấn đề tu luyện đã làm anh phải đau đầu từ lâu rồi cũng vậy, đều như nhau cả.

Nếu như không có áp lực Tiên nguyên cùng thần thức, với năng lực có thể leo lên tới tầng 72 của Đinh Giới và Thánh nữ Y Y, thì nếu không cần cảm ngộ thần thông ở trên bậc thang này đúng là không có bao nhiêu ảnh hưởng.

Nhưng áp lực cường đại đè ép Tiên nguyên và thần thức ở đây, còn có áp lực tinh thần liên tục đè ép xuống nữa, thì đâu còn thời gian và tâm lực để cảm ngộ thần thông nữa.

Thậm chí có khi còn phải lĩnh ngộ thần thông mới?

Chỉ mới đi lên được mấy bậc, thì sắc mặt của Đinh Giới và Thánh nữ Y Y đã trở nên tái nhợt hẳn đi rồi.

Diệp Mặc ở bên cạnh thấy như vậy, thì đã biết rõ là hai người sẽ không kiên trì lâu được nữa.

Đinh Giới thì có khả năng lên thêm được một hai bậc thang nữa, nhưng Thánh nữ Y Y thì bất cứ lúc nào cũng có khả năng bị truyền tống đi.

‘Lĩnh vực Tiên Vương’ và ‘Thần thức vực’ của Diệp Mặc lập tức không giữ lại chút nào mà mở rộng toàn bộ ra ngoài.

Từng bức tường thần thức được dựng lên ngăn cản áp lực giúp hai người họ.

Gần như là cùng lúc với việc Diệp Mặc sử dụng ‘Lĩnh vực Tiên Vương’ cùng ‘Thần thức vực’ đề giúp đỡ Đinh Giới cùng Thánh nữ Y Y, thì áp lực khủng bố liền điên cuồng hướng toàn bộ về phía Diệp Mặc.

Sắc mặt Diệp Mặc lập tức tái nhợt.

Khi áp lực này vừa tới thì hắn đã lập tức chuyển hết nó vào trong Thế giới trang vàng, đem tất cả những áp lực quy tắc kia đưa toàn bộ vào Thế giới trang vàng.

Cho dù là như vậy, hắn vẫn có chút run rẩy khó chịu vô cùng.

Diệp Mặc có thể khẳng định, loại áp lực quy tắc cường đại này cho dù là Tiên Đế thì cũng không nhất định có thể chống đỡ nổi.

Nếu như hắn không có Thế giới trang vàng, thì đã sớm bị đẩy đi rồi.

Lúc này Đinh Giới cùng Y Y đã dần cảm thấy tuyệt vọng.

Cái loại áp lực đáng sợ này căn bản không phải là thứ mà bọn họ có thể ngăn cản được.

Lúc này thì hai người mới biết được một câu nói đơn giản lúc trước phải trả một cái giá lớn như thế nào? Thánh nữ Y Y còn đang có ý định buông xuôi để áp lực truyền tống mình đi, còn về việc bị truyền tống tới tầng 72 hay là tầng 1 thì chỉ có thể dựa vào vận khí của chính mình mà thôi.

Nhưng hai người rất nhanh cũng đã cảm giác được điều không đúng.

Loại áp lực đáng sợ kia hiện giờ đã hoàn toàn biến mất rồi? Hai người đều là kẻ kinh tài diễm diễm, chỉ sau một khắc nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Diệp Mặc, toàn thân hắn có chút run rẩy, thì lập tức đã hiểu là chuyện gì đang diễn ra.

Đinh Giới đang muốn nói chuyện, thì Thánh nữ Y Y liền lạnh giọng nói:

– Hiện tại anh ấy đang ngăn cản áp lực trên bậc thang mầu vàng này cho cả chúng ta.

Một khi anh khiến anh ấy phân tâm thì đối với cả ba người chúng ta đều không có lợi, chỉ khiến cho chúng ta nhanh chóng bị truyền tống đi mà thôi.

Việc mà hiện giờ chúng ta có thể làm, chính là giành thời gian để lĩnh ngộ thần thông của mình một cách nhanh nhất, giúp cho anh ấy giảm bớt được áp lực.

Tuy nói thì nói thế, nhưng trong nội tâm của Thánh nữ Y Y cũng không khác gì Đinh Giới cả, cũng cực kỳ kinh hãi.

Phong Vị Tháp này căn bản chính là nơi chứa quy tắc Thiên Địa, vậy mà Diệp Mặc lại có thể ở chỗ này bỏ qua quy tắc của Thiên Địa giúp đỡ cho bọn họ ngăn cản áp lực kia, cho dù chỉ là thời gian chốc lát thôi, thì cũng là điều khiến cho bất cứ ai cũng phải vô cùng chấn động rồi.

Lúc này cô cũng biết mình không nên tiếp tục suy nghĩa vớ vẩn nữa, quan trọng nhất là cô cùng Đinh Giới phải nhanh chóng lĩnh ngộ thần thông trên cái bậc thang mầu vàng này để giảm bớt áp lực cho Diệp Mặc.

Kỳ thật thì lúc này Diệp Mặc đã bình ổn khá nhiều rồi, vì khi hắn đem toàn bộ áp lực quy tắc chuyển vào trong Thế giới trang vàng thì áp lực trên người hắn đã lập tức giảm xuống mức thấp nhất rồi.

Theo áp lực bị giảm xuống, Diệp Mặc lập tức tiếp tục lĩnh ngộ thần thông đao pháp.

Thần thông Đao pháp của hắn chỉ còn thiếu sót một chút nữa là có thể hoàn thành rồi.

Với việc Diệp Mặc lĩnh ngộ càng ngày càng sâu trên bậc thang mầu vàng này, thì hắn cảm giác càng cần thiết phải bước tiếp bước nữa, cho nên hắn liền theo bản năng mà bước lên thêm một bước.

Lúc này Đinh Giới cùng Y Y cũng đang hoàn toàn đắm chìm trong việc cảm ngộ thần thông.

Bọn họ không hề có bất kỳ áp lực gì, mà chỉ cần đem toàn bộ tinh thần cùng tâm trí của mình vào việc cảm ngộ mà thôi.

Còn việc cảm ngộ của Diệp Mặc đối với thần thông đao pháp theo thời gian dần trôi qua cũng có ảnh hưởng tới việc cảm ngộ của họ.

Theo mỗi bước tiến của Diệp Mặc, thì hai người cũng không tự chủ được mà đi theo sau Diệp Mặc.

Khi Diệp Mặc bước ra khỏi bậc thang cuối cùng, tiến vào tầng thứ 73, thì một đường thần thông đao pháp hoàn chỉnh cũng được hình thành một cách tự nhiên.

Sau một khắc, thì Tử đao của Diệp Mặc liền được đánh ra, một luồng tử điện lập tức vút qua không trung.

Sau khi một đao này được Diệp Mặc thi triển ra, thì Đinh Giới cùng Thánh nữ Y Y mới bước lên đến tầng 73.

Bọn họ vừa lên đến nơi, thì liền có cảm giác rùng mình, vì không gian xung quanh giống như là có thể di động được vậy, muốn mang bọn họ phóng thẳng tới ánh đao tím mà Diệp Mặc vừa thi triển ra.

Hai người liền nhanh chóng vận chuyển Tiên nguyên ngắt đi cảm giác xúc động muốn cùng không gian xung quanh phóng tới ánh đao kia.

Sau đó kinh hãi mà nhìn một đao này của Diệp Mặc.

Không gian bên trong Phong Vị Tháp cực kỳ kiên cố, nhưng cũng bị một đao kia của Diệp Mặc xé ra một cái khe hở.

Lúc này bọn họ giống như nhìn thấy ánh đao kia đã xé rách cả hư không vậy, khiến cho tâm hồn và Nguyên Thần của họ đều muốn nhảy ra ngoài.

Ầm…

Ánh đao tím giống như một đường tử điện đánh thẳng vào không gian của tầng 73, để lại một vệt màu tím vĩnh viên không bao giờ tiêu tán.

Một đao kia đã qua đi, mà không gian xung quanh dường như vẫn còn đang lưu động, hướng lưu động của không gian này là hướng tới chính giữa vết ánh đao kia.

Một số tiếng vang rất nhỏ vẫn còn vọng lại khiến cho Đinh Giới cùng Thánh nữ Y Y hiểu rõ rằng một chiêu này của Diệp Mặc cho dù là đã kết thúc, nhưng thực tế thì vẫn chưa hề kết thúc, vì sát ý của một đao này vẫn đang dẫn dắt toàn bộ sinh cơ xung quanh.

Thấy Diệp Mặc nắm chặt thanh trường đao cổ quái kia, thì Đinh Giới cùng Thánh nữ Y Y đều im lặng.

Sau khi Diệp Mặc đánh ra một đao này, thì vẫn còn chìm trong cảm ngộ.

Và họ cũng biết rõ, một đao kia không phải là thứ mà hai người có thể phá vỡ được.

Bọn họ vừa rồi là đứng ở phía sau, nhưng vẫn bị một đao kia ảnh hưởng đến tâm thần, một khi bọn họ là kẻ phải hứng chịu một đao đó, thì khó mà có cơ hội tránh thoát được.

Trong nội tâm Đinh Giới vô cùng rõ ràng, đó là vừa rồi tuy y đã cảm ngộ ra được thần thông, nhưng lại không có cách nào thi triển ra được.

Nếu như y không thể thi triển ra thần thông, thì chỉ bằng một đao kia của Diệp Mặc y đã không phải là đối thủ rồi.

So với một đao kinh diễm đó, thì việc Diệp Mặc có thể giúp đỡ họ đi lên tới tầng 73 đã không còn quá rung động nữa.

Dù là hai người biết việc giúp đỡ bọn họ đi lên tầng 73 này khó khăn hơn nhiều so với việc lĩnh ngộ, nhưng một đao kinh diễm kia của Diệp Mặc lại hoàn toàn cho bọn họ cảm giác trực quan nhất.

Thật lâu sau Diệp Mặc mới chậm rãi mở mắt ra, trường đao trong tay tự động bay lên chui vào vỏ.

Lúc này hắn mới lên tiếng:

– Một đao này gọi là ‘Liệt ngân’ đi.

‘Liệt ngân’! Sau khi Đinh Giới cùng Thánh nữ Y Y nghe được hai chữ này thì liền không tự chủ được nhớ tới cái khe nứt mà một đao vừa rồi của Diệp Mặc đã xé ra.

Cái khe nứt đó cũng không phải là khe nứt thông thường, mà là khe nứt dẫn dắt tới hư không, mang theo một vết đao chứa sát cơ rung động hư không.

Một đao đó gọi là ‘Liệt ngân’ thật sự là quá phù hợp.

Người nào chưa từng nhìn thấy một đao vừa rồi, thì sẽ không thể biết được ‘Liệt ngân’ đại biểu cho thứ gì.

Chỉ có thể tận mắt nhìn thấy như Đinh Giới và Thánh nữ Y Y thì mới có thể hiểu được ý nghĩa tử vong cùng hủy diệt trong một đao đó.

Sau khi Tử đao được Diệp Mặc thu lại thì Đinh Giới cùng Y Y cũng cảm nhận được sát cơ xung quanh nhanh chóng tiêu tán hoàn toàn, giống như là Diệp Mặc chưa bao giờ thi triển ra một đao thần thông kia vậy.

– Một đao tuyệt vời!

Đinh Giới cảm giác được sau lưng của mình đã đầy mồ hôi lạnh.

Một đao vừa rồi quả thực là quá lợi hại!

Thánh nữ Y Y càng không thể tin được mà nhìn về phía Diệp Mặc.

Từ khi cô bắt đầu tu đạo tới nay, thì những người cô được tiếp xúc không phải là tiền bối tông sư, thì chính là những tiên nhân thiên tài.

Nhưng cô chưa bao giờ thấy qua một Tiên Vương nào lợi hại như Diệp Mặc cả.

Hơn nữa vị Tiên Vương này còn không phải là người của Thượng Thiên Vực, mà là của Hạ Thiên Vực đấy.

Ngay cả Đinh Giới cũng phải tự thừa nhận rằng mình không phải là đối thủ của hắn, vậy thì người này phải đáng sợ như thế nào chứ?

Tuy Đinh Giới không mấy nổi danh tại Thượng Thiên Vực, nhưng Thánh nữ Y Y lại biết được Đinh Giới này lợi hại như thế nào.

Chỉ là tính cách của y khinh thường việc giao thủ với những người bình thường mà thôi, bởi vì y đã đứng trên tầng cao nhất của một nơi rồi.

Tuy cô không cho rằng mình có sự chênh lệch so với Đinh Giới, nhưng cô biết là mình không hề mạnh hơn y.

– Anh Diệp, anh chính là người đầu tiên mà tôi bội phục.

Một đao kia của anh thật sự là đáng sợ.

Lần sau tôi sẽ không tìm anh so tài nữa, mà chỉ đi giáo huấn tên Nghiêm Cửu Thiên kia thôi.

Đinh Giới lắc đầu.

Trong lòng y lúc trước vẫn nghĩ rằng chờ tới khi ra khỏi Phong Vị Tháp, thì lúc gặp mặt lại trong tương lai, y sẽ tìm Diệp Mặc tỷ thí một trận thực sự.

Nhưng sau khi chứng kiến một đao kia của Diệp Mặc, thì y cảm thấy chẳng còn gì để mà so nữa.

Diệp Mặc cũng không giải thích về một đao vừa rồi, chỉ cười nói với hai người:

– Hai người ở lại tầng 73 này hay là muốn cùng đi với tôi lên tầng 74?

Thánh nữ Y Y lập tức tỉnh lại rồi nói:

– Đa tạ Diệp sư huynh, Y Y muốn đi lên tầng 74.

Là một Thánh nữ của Đế tông, Y Y hiểu rất rõ rằng lúc này tuyệt đối không phải là lúc để khách khí.

Cô mới vừa từ tầng 72 lên đến tầng 73 đã có thể cảm ngộ được hoàn chỉnh một chiêu thần thông.

Một khi có thể tiếp tục đi lên nữa, khẳng định rằng với cảm ngộ của mình thì cô có thể thi triển ra chiêu thức thần thông mới này.

Cảm ngộ thần thông không phải là việc quan trọng nhất, mà quan trọng nhất là sau khi cô đứng ở tầng 73, thì đối với Đạo vị đã hiểu rõ hơn được một tầng nữa.

Nếu như có thể đi lên tiếp, thì rất có thể cô đem nó dung hợp với tu vi của mình.

Loại cơ hội này, thì cô sao có thể buông tha được chứ?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1840: Thế Giới Tan Biến

Thế Giới Tan Biến

Đ

inh Giới lập tức vỗ tay nói:

– Được, vốn tôi căn bản là không thể tin tưởng, nhưng hiện tại tôi lại tin tưởng anh rồi.

Diệp Mặc, anh tuyệt đối là đệ nhất nhân của Phong Vị Tháp này, mà chúng tôi được anh mang theo, tương lai cũng được làm người thứ hai và thứ ba.

Thánh nữ Y Y, Diệp Mặc là nể tình tôi mới để cho cô đi cùng lên đấy, cho nên lát nữa vị trí thứ hai cô phải nhường tôi đấy, cô miễn cưỡng làm người thứ ba đi.

Theo sự hiểu biết của Đinh Giới về tính tình của Thánh nữ Y Y này, thì sau khi y nói câu này cô nàng nhất định sẽ khinh thường mà phản kích lại, bởi vì từ trước tới nay cô không bao giờ cho rằng mình kém cỏi hơn so với người khác.

Nhưng khiến cho Đinh Giới không ngờ là Thánh nữ Y Y lại lập tức đáp lại lời Đinh Giới:

– Vậy liền theo lời Đinh sư huynh đi.

Tôi đi theo phía sau lên là được rồi, còn về vị trí thứ mấy, thì tùy vào cơ duyên của Y Y thôi.

Thánh nữ Y Y hiểu rõ rằng lời Đinh Giới nói không sai.

Diệp Mặc căn bản là nể mặt Đinh Giới, xem Đinh Giới là bằng hữu.

Còn đối với cô thì Diệp Mặc vẫn luôn có chút cảnh giác.

Đây là một loại trực giác, căn bản cũng không cần bất kỳ lý do gì.

Với tính cách liều lĩnh dám diệt cả phủ Thiên Chủ của hắn, thì đoán chừng là chẳng hề để một vị Thánh nữ như cô vào trong mắt đâu.

– Ồ, Thánh nữ Y Y, cô có vẻ hơi khác lạ thì phải?

Sau khi Đinh Giới nghe Thánh nữ Y Y trả lời, thì ngược lại liền kinh ngạc nhìn về phía cô.

Thánh nữ Y Y chẳng những không phản bác lại lời của y, mà còn đổi giọng gọi y là Đinh sư huynh nữa chứ.

– Ha ha, tốt.

Tôi cuối cùng cũng khiến cho cô phải tình nguyện xếp hạng ba rồi.

Diệp Mặc, anh mang bọn tôi lên đi, tôi muốn đi tới tầng 74.

Sau khi Đinh Giới hỏi xong, thì căn bản cũng không đợi Y Y trả lời, liền trực tiếp cười nói.

Diệp Mặc cũng rất dứt khoát.

Nếu hai người đã muốn đi lên, thì cũng không cần phải tiếp tục tán dóc tốn thời gian nữa.

Hắn lập tức vung tay lên rồi nói:

– Vậy thì chúng ta đi lên thôi.

Ba người liền từ tầng 73 đi lên tầng 74, tiếp đó lại lên tầng 75…

Tại tầng 75 của Phong Vị Tháp, Đinh Giới lĩnh ngộ được thêm một tầng nữa, thi triển ra được một chiêu thương pháp thần thông Vũ Mạc của mình.

Tại tầng 76, Thánh nữ Y Y cũng thi triển ra được thần thông đầu tiên của mình là Vân sát kiếm…

Tầng 79, Diệp Mặc lại lần nữa cảm ngộ được thần thông ‘Lãng sát’, thi triển thành công ‘Ngũ điệp lãng’.

Tầng thứ 80, Đinh Giới cùng Thánh nữ Y Y tiến thêm được một bước nữa trong sự lĩnh ngộ về đạo vận Tiên Vương.

Khi Đinh Giới cùng Thánh nữ Y Y tỉnh táo lại từ sự dung hợp giữa những lĩnh ngộ vô cùng vô tận kia với tu vi của mình, thì lại phát hiện ra ba người đã lên tới tầng 81 rồi.

– Chúng ta đã lên tới tầng cao nhất rồi sao?

Thánh nữ Y Y bỗng nhiên bừng tỉnh thốt lên.

Đinh Giới đồng dạng khiếp sợ nhìn ba chữ lớn Tám mươi mốt lơ lửng trong hư không kia.

Y cũng đang giống như Thánh nữ Y Y, vẫn còn nghĩ rằng mình đang nằm mơ.

Từ trước tới nay, tại Phong Vị Tháp này, ngay cả người lên tới tầng 73 cũng rất ít.

Nhưng ngày hôm nay, bọn họ lại lên được tới tận tầng 81.

Đây chính là tầng cao nhất đấy.

Bọn họ là những người đầu tiên lên tới tầng cao nhất của Phong Vị Tháp này.

Cái thành tích này rất có thể sẽ không bao giờ bị phá vỡ.

Mặc dù chỉ là nhiều hơn vài tầng trên Phong Vị Tháp, nhưng là sự tu luyện và đốn ngộ cả đời bọn họ cộng lại cũng không có cảm ngộ khắc sâu bằng bậc thang mấy tầng này.

– Tôi hiểu rồi.

Đinh Giới thì thào nói.

Thánh nữ Y Y không trả lời, vì cô cũng đã hiểu được rồi.

Phong Vương trong Phong Vị Tháp không phải là dựa vào sự cảm ngộ khi ở trong các gian phòng kia, mà là ở trên cầu thang.

Thu hoạch lớn nhất cũng không phải là những bậc thang mầu vàng kim nhạt từ tầng 72 trở về trước, mà là bắt đầu từ tầng 73 trở lên.

Thánh nữ Y Y cùng Đinh Giới đều xuất thân từ danh môn, đương nhiên biết rõ bên trong gian phòng của Phong Vị Tháp có thể cảm ngộ được cái gì.

Chính là vì vậy, cho nên bọn họ mới biết được đạo của họ cảm ngộ được là thứ gì.

Đừng nói là ngây ngốc một năm trong một gian phòng nào đó của Phong Vị Tháp, mà cho dù có ngây ngốc cả ngàn năm cũng không thể nào cảm ngộ được gì cả.

Đây không phải là trực giác, mà là kết luận từ những bậc thang mầu vàng trong Phong Vị Tháp này mà ra.

Không lên tầng 73 của Phong Vị Tháp, thì vĩnh viễn cũng không thể nào lấy được thành tựu cao.

Hoặc có thể nói là tương lai không thể nào Chứng đạo.

Trong lòng hai người đồng thời đều vô cùng cảm kích Diệp Mặc.

Chính là Diệp Mặc đã dẫn theo bọn họ từ tầng 72 đi lên tầng 81 này.

Là Diệp Mặc tác thành cho họ việc cảm ngộ đạo vận và dung hợp thần thông.

Diệp Mặc đứng ở tầng 81 không hề cử động.

Tuy hắn từ tầng thứ nhất đi lên tới tầng 81.

Nhưng hắn cũng không hề có cảm ngộ giống như của Thánh nữ Y Y cùng Đinh Giới.

Nếu như nhất định phải nói về cảm ngộ của hắn, thì đó chính là hắn đã hoàn thiện mấy cái thần thông của mình, đồng thời cảm ngộ được thần thông đao pháp mới là ‘Liệt ngân’ ở tầng 73.

Diệp Mặc không hề động, thì Đinh Giới cùng với Y Y cũng không hề động.

Sau nửa ngày, thì Diệp Mặc bỗng nhiên quay đầu lại nhìn hai người rồi hỏi:

– Hai người có cảm ngộ được gì nhiều ở trong Phong Vị Tháp này không?

Thánh nữ Y Y cùng Đinh Giới đồng thời gật đầu.

Y Y lập tức nói:

– Rất nhiều.

Tôi chẳng những lĩnh ngộ được thần thông, hơn nữa còn dung hợp được đạo vận với tu vi của mình, đồng thời đối với đạo vận của Tiên Vương cũng đã hiểu sâu thêm rất nhiều.

Loại cảm ngộ này cũng không phải là thứ mà người nào khác có thể nói cho mình biết, thậm chí không thể chỉ dạy gì cho mình được.

Đinh Giới không nói gì, nhưng lại gật đầu đồng ý với ý tứ của Thánh nữ Y Y.

Thấy Diệp Mặc không nói lời nào, thì Thánh nữ Y Y bỗng nhiên mở miệng hỏi:

– Diệp sư huynh, thu hoạch của anh có lẽ là càng lớn hơn so với chúng tôi chứ?

Ngay cả Đinh Giới cũng mong đợi mà nhìn Diệp Mặc.

Diệp Mặc thì lại trầm ngâm một lát rồi mới nói:

– Tôi ngoại trừ việc lĩnh ngộ ra mấy loại thần thông, thì không hề có bất cứ cảm ngộ gì về tu vi và đạo vận của Tiên Vương cả.

– Điều này sao có thể?

Thánh nữ Y Y và Đinh Giới cùng nhau thốt lên.

Bọn họ có thể lên được tới tầng 81 này, hoàn toàn là do Diệp Mặc dẫn lên.

Không có Diệp Mặc, thì bọn họ ngay cả tầng 73 cũng không thể nào đi lên được, chứ đừng nói là tầng 81 này.

Hiện tại bọn họ đều cảm ngộ được thần thông, đồng thời dung hợp được với tu vi của mình, cũng có được cảm ngộ nhất định với đạo vận Tiên Vương.

Vậy thì Diệp Mặc sao có thể không cảm ngộ được gì cả chứ?

Diệp Mặc lại trầm giọng nói tiếp:

– Đinh Giới, tôi xem anh là huynh đệ, nên mới nói như vậy.

Tôi cũng biết anh là một người đáng để kết giao.

Còn Thánh nữ Y Y, tôi tin tưởng cách làm người của cô, cho nên lời tôi nói hôm nay ở chỗ này, mong mọi người đừng truyền ra ngoài.

– Diệp Mặc, anh yên tâm, Đinh Giới tôi tuy điên điên khùng khùng, nhưng bằng hữu mà tôi đã quyết định kết giao, thì tuyệt đối sẽ không ba mặt hai đao (không bán rẻ bạn bè).

Tiên Vương tôi cũng đã gặp qua nhiều, nhưng có thể khiến Đinh Giới tôi bội phục chỉ có một mình anh thôi.

Ngoài ra thì những người khác tôi căn bản là không để vào trong mắt.

Đinh Giới nói không chút do dự nào.

Thánh nữ Y Y cũng lập tức nói theo:

– Diệp đại ca, Đạm Thái Y tôi lúc này xin thề, tuyệt đối sẽ không tiết lộ bất cứ bí mật gì của Diệp đại ca cả.

Nếu như làm trái lời thề, thì sẽ bỏ mình dưới Lôi Kiếp.

Diệp Mặc gật đầu:

– Cô họ Đạm Thái sao?

– Vâng, tôi từ nhỏ đã được sư môn thu dưỡng, họ của tôi cũng là chưởng môn nói cho tôi biết.

Thánh nữ Y Y đáp.

Đạm Thái Y đã đổi lại gọi Diệp Mặc là Diệp đại ca, hiển nhiên là muốn thể hiện sự kính trọng của cô, cũng có một cái ý tứ khác chính là cô tuyệt đối sẽ không tiết lộ ra bất cứ bí mật nào của Diệp Mặc cả.

Còn Đinh Giới không thề thốt gì, nhưng Diệp Mặc lại cảm thấy như vậy mới bình thường.

Với tính cách của loại người như Đinh Giới, thì như vậy mới thực sự xem mình là bằng hữu.

Nếu như thốt ra lời thề, thì chắc chắn chưa coi mình là bằng hữu rồi.

– Diệp Mặc, anh nói đi, đến cùng là anh đã phát hiện ra cái gì?

Đinh Giới đã có chút chờ không được nữa rồi.

Y ở trên những bậc thang màu vàng kia cảm ngộ được đạo vận Tiên Vương chân chính, cũng cảm ngộ được công pháp thần thông chân chính, hiện tại muốn y tiến vào một gian phòng trong tầng 81 này thì y cũng chẳng có hứng thú gì cả.

Diệp Mặc gật đầu:

– Y Y tiên tử, cô và Đinh Giới đều đến từ những Đế tông, vậy xin hỏi sau khi đại chiến Thánh Đế năm đó kết thúc, còn có ai Chứng đạo thành công, thành tựu Thánh Đế hay không?

Thánh nữ Y Y vội vàng nói:

– Diệp đại ca, nếu như anh coi trọng Đạm Thái Y, thì cứ trực tiếp gọi Y Y là được rồi.

– Được, Y Y, cô nói cho tôi biết, cô đã từng nghe qua rằng có người nào thành tựu Thánh Đế hay chưa?

Diệp Mặc cũng không chần chờ.

Với hắn mà nói, thì Thánh nữ hay người bình thường cũng không khác bao nhiêu.

Vấn đề này thì Y Y cùng Đinh Giới căn bản đều trả lời không chút do dự nào:

– Không có.

Nghe nói sau khi đại chiến Thánh Đế kết thúc, thì không còn có thêm Thánh Đế nào được sinh ra nữa.

Người lợi hại nhất thì tối đa cũng chỉ là Bán Thánh Đế mà thôi.

Thánh nữ Y Y chờ một chút rồi lại bổ sung:

– Nghe nói mấy người tiếp cận tới gần tu vi Thánh Đế nhất, đến cuối cùng cũng không Chứng đạo thành công.

Họ có ba người, bao gồm Nghiêm Vô Đạo thông qua ‘Ba mươi ba Thiên Vực’ để Chứng đạo, Bành Dục Đại Đế thông qua Hạt giống Chứng đạo, còn một người bình thường nhất là Hà Lâm Cô nữa.

Nhưng đến cuối cùng thì cả ba người này đều không Chứng đạo thành công.

Diệp Mặc thở dài rồi nói:

– Tiên Giới có thể đã không còn là Tiên Giới nữa rồi.

Khi chúng ta cùng nhau đi lên trên Phong Vị Tháp này, thì tôi lại có một loại cảm giác.

Đó là quy tắc của Tiên Giới không được đầy đủ.

Cho dù là bất kỳ nơi nào trong ba đại Thiên Vực, thì quy tắc Tiên Giới cũng không được trọn vẹn.

Cho nên việc tu luyện dưới quy tắc không trọn vẹn này, cho dù là tư chất có nghịch thiên tới đâu, cũng không thể nào Chứng đạo Thánh Đế được.

Nhiều nhất cũng chỉ là Tiên Đế mà thôi.

Thực tế thì cái cảm giác này cũng không phải là Diệp Mặc tự mình cảm ngộ ra được, mà là do hắn thông qua quy tắc của Thế giới trang vàng mà kết luận ra.

Quy tắc của Thế giới trang vàng không được trọn vẹn, nhưng tốt xấu gì cũng là một thế giới hoàn chỉnh.

Còn Tiên Giới thì lại là dạng bị phân chia thành ba mươi ba phần.

– Diệp Mặc, ý của anh là cho dù chúng ta có cố gắng như thế nào, thì tối đa cũng chỉ có thể thành tựu tu vi Tiên Đế thôi sao? Không thể nào Chứng đạo thành công được?

Đinh Giới khiếp sợ thốt lên.

Diệp Mặc gật đầu:

– Nếu như tôi đoán không sai, thì chính là như vậy.

Trên thực tế, Diệp Mặc biết rằng nếu như quy tắc của Thế giới trang vàng đầy đủ, thì hắn hoàn toàn có thể không cần Chứng đạo tại Tiên Giới, trực tiếp Chứng đạo trong Thế giới hỗn độn của mình.

Nhưng đây chẳng qua là đối sách cho riêng hắn, còn đối với người khác thì lại không thể dùng được.

– Tôi tin tưởng anh.

Sắc mặt của Đinh Giới cũng trở nên trầm trọng.

Y là một người kinh tài diễm diễm, là một trong những người có hi vọng Chứng đạo Thánh Đế nhất trong tương lai.

Hơn nữa y có một trái tim mạnh mẽ không hề sợ hãi.

Trong việc tu luyện thì nếu mục đích của y là có thể đi ba bước, y tuyệt đối sẽ không chỉ đi hai bước rưỡi.

Thánh nữ Y Y cũng giống như Đinh Giới, sắc mặt cũng có chút trầm trọng.

Là một thiên tài đỉnh cấp, cô đương nhiên cũng hi vọng tương lai mình có thể Chứng đạo.

Nhưng cô có trực giác rằng, Diệp Mặc là một người vô cùng bản lĩnh, cho nên hắn sẽ không dối gạt cô những chuyện như thế này.

– Diệp Mặc, anh có phải là còn lời gì chưa nói không?

Đinh Giới tuy rất tùy tiện, nhưng cũng không hề đần.

Nói cách khác, y còn là người rất cẩn trọng.

Diệp Mặc cũng không hề dấu diếm mà nói thẳng:

– Có khả năng là có quan hệ với công pháp tu luyện của tôi.

Tôi đã cảm ngộ được một khung cảnh chính tại trên chín bậc thang mầu vàng cuối cùng.

Khung cảnh đó là một mảnh Thiên Vực rộng lớn vô biên vô hạn, một vầng Thái dương mầu đỏ dần dần ngả về phía tây, mà theo vầng Thái dương ngả về phía tây này, thì cái Đại Lục Thiên Vực vô biên vô tận kia cũng chậm rãi bị hòa tan.

Đến cuối cùng thì một vài tiên nhân cũng tuyệt vọng mà nhìn vầng Thái dương kia lặn đi mất mà không có bất cứ biện pháp gì, chỉ có thể theo sau mà tan biến dần cùng thời gian.

– Thế giới tan biến, Tiên Vực hoàng hôn?

Thánh nữ Y Y và Đinh Giới cùng cả kinh thốt lên.

Diệp Mặc trầm giọng nói:

– Tôi không biết, nhưng sau khi tỉnh ra khỏi khung cảnh kia, thì tôi lại có thêm một loại trực giác.

Nếu như ở lại trong Phong Vị Tháp này, thì vĩnh viễn cũng không thể nào Chứng đạo.

Giống như là bị trói buộc trong một cái lồng sắt không dấu vết vậy.

Một ngày nào đó sẽ biến mất vô ảnh vô tung giống như cái thế giới kia.

– Vậy thì phải làm sao bây giờ?

Thánh nữ Y Y liền theo bản năng mà hỏi.

Sau đó thì cô cũng lập tức biết được rằng mình nói nhảm rồi.

Diệp Mặc sao có thể biết phải làm như thế nào chứ?

Nhưng vượt ra ngoài dự liệu của cô, chính là Diệp Mặc cũng không nói là có cách nào hay không, mà lại ngưng trọng nói một câu:

– Lên tầng 82.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 1 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 1 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 1 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box