[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 362 : Ai Dám Giết Con Trai Ta? (c1806-c1810)
❮ sautiếp ❯Chương 1806: Ai Dám Giết Con Trai Ta?
Ai Dám Giết Con Trai Ta?
B
ăng Du sư tỷ.
Diệp Mặc chỉ thoáng một cái thân mình đã rơi xuống cạnh Chân Băng Du, cười gọi một câu.
Chân Băng Du tiến bộ không thể tính là nhanh, cũng không thể tính là chậm.
Mình cho cô Độ Ly Thiên Quả, cô đến bây giờ còn chưa thăng cấp Đại Ất Tiên sơ kỳ, đối với tư chất của Chân Băng Du mà nói, đúng là chậm.
Theo một góc độ khác mà nói, cuộc sống của Chân Băng Du ở tiên thành Thanh Mạt hình như cũng không tốt.
– Cậu đã trở về.
Chân Băng Du giọng nói có chút run rẩy, lúc trước khi Diệp Mặc sắp đi, cô cũng có chút không muốn, nhưng tuyệt đối không mãnh liệt như lúc này.
Mà bây giờ cô đối mặt với Diệp Mặc, lại có một loại cảm giác mãnh liệt tới cực điểm, không cho Diệp Mặc rời đi một mình nữa.
Cô thậm chí không biết mình nên tiếp tục gọi Diệp Mặc là sư đệ, hay là gọi tên Diệp Mặc.
Lúc trước cô đối với thú vui xác thịt căn bản là không thèm để ý tới, đối với chuyện Diệp Mặc thấy hết trơn thân thể của cô cũng không thèm để ý.
Nhưng lúc này cô lại không có dũng khí lao vào trong ngực Diệp Mặc, sau đó nói, ta vẫn luôn rất nhớ ngươi, cho dù cô vô cùng vô cùng muốn làm như vậy.
Sự thay đổi này ngay chính bản thân cô cũng cảm thấy kỳ quái, nhưng cô không tìm ra nguyên nhân.
Nếu bây giờ bảo cô lại cởi sạch quần áo đứng ở trước mặt Diệp Mặc, Chân Băng Du khẳng định, cô tuyệt đối sẽ không có dũng khí đó nữa rồi.
Đôi khi cô hoài nghi là đạo tâm của mình đã thụt lùi, cũng có lúc cô hoài nghi là đạo tâm của mình đã bị đạo tâm của Diệp Mặc ảnh hưởng.
– Bà ấy là ai?
Diệp Mặc nhìn người phụ nữ trung niên xinh đẹp mặc váy màu xanh lá đuổi tới kia hỏi một câu, hắn thấy người phụ nữ váy màu xanh lá đuổi theo Chân Băng Du tới kia, còn tưởng là bạn của Chân Băng Du quen tại tiên thành Thanh Mạt.
Diệp Mặc trong lòng còn đang kỳ quái, trong ấn tượng của hắn, Chân Băng Du tính cách lạnh như băng, không thích kết bạn, sao bây giờ cũng có bạn bè?
Chân Băng Du lạnh nhạt nói:
– Là một phụ nữ muốn tóm ta cho Thiếu thành chủ của bà ấy đùa bỡn.
– Cái gì?
Diệp Mặc ánh mắt lạnh lẽo, không gian chung quanh thậm chí đều lạnh xuống trong nháy mắt, chỉ là một Đại La Tiên hậu kỳ, vậy mà dám lớn lối như vậy.
Người phụ nữ trung niên xinh đẹp bận váy màu xanh lá kia trông thấy Diệp Mặc và Chân Băng Du đang nói chuyện, hơn nữa khí thế của Diệp Mặc hình như bỗng nhiên trở nên lạnh xuống, lập tức rùng mình một cái, xoay người rời đi.
Diệp Mặc không đuổi theo bà ấy, chỉ nhìn Chân Băng Du hỏi:
– Trên người sư tỷ từ lúc nào thì bị người ta đánh kí hiệu thần thức?
Chân Băng Du toàn thân run lên, cô mờ mịt lắc đầu nói:
– Ta không biết, nếu như làm kí hiệu thần thức, hẳn là dì Hà kia làm, bà ấy mời ta đến chỗ bà ấy không chỉ một lần.
Đều bị ta cự tuyệt.
Diệp Mặc cũng không hủy đi kí hiệu thần thức trên người Chân Băng Du, ngược lại nói với Chân Băng Du:
– Bây giờ tôi vẫn chưa thể lộ ra thân phận của mình, là thân phận một tiên vương xa lạ đi ngang qua đây.
Sau đó mang cô đi.
– Ta biết.
Chân Băng Du là người lạnh lùng, nhưng không có nghĩa cô là đồ ngốc. tốc độ thăng cấp của Diệp Mặc nhanh như vậy, khẳng định có bí mật, bí mật này cô biết thì cũng chẳng sao, cô sẽ không nói ra.
Nhưng một khi truyền ra, thì không phải là chuyện tốt lành gì rồi.
– Vậy đi thôi.
Diệp Mặc vươn tay bế Chân Băng Du lên, quay người vừa sải bước đi, chỉ vài bước liền đi tới cửa thành tiên thành Thanh Mạt.
Bởi vì lúc trước Diệp Mặc cõng Chân Băng Du thời gian quá dài, cho nên bây giờ hắn bế cô, căn bản là không có bất kỳ tâm lý không lành mạnh nào.
Chỉ cảm giác nhiệt độ thân thể Chân Băng Du so với trước kia cao hơn một chút, có lẽ cũng mềm mại hơn một chút.
Mà Chân Băng Du lại cảm thấy toàn thân như nhũn ra.
Nhiệt độ cơ thể lên cao, cô biết tâm tư mình đã thay đổi quá nhiều.
Mấy năm này cô một mình ngoại trừ tu luyện và tìm kiếm tài nguyên ra, thì chính là nhớ nhung Diệp Mặc, còn thì là nhớ sư phụ.
Cũng may Diệp Mặc để lại cho cô rất nhiều đan dược, còn để lại cho cô một vườn tiên dược, cô không cần ra khỏi tiên thành đi tìm tài nguyên tu luyện.
Bằng không, cô có lẽ đã sớm rơi vào trong tay người khác rồi.
Nếu như Diệp Mặc vẫn không tới, cô chỉ có thể thỉnh cầu tiên vương Hòa Hoàn đưa cô đi.
Hoặc là gia nhập vào một tiên môn lớn, nếu không cô không chỗ nương tựa như vậy, với thực lực của cô căn bản là không có biện pháp sinh tồn ở nơi này.
Bây giờ Diệp Mặc bế cô, cô cũng không thể hồi phục tâm trạng bình tĩnh như năm đó được nữa, cùng lúc với toàn thân như nhũn ra, cũng không muốn rời đi.
Cô nhớ tới những điều lúc trước Diệp Mặc nói với cô, giờ phút này cô thậm chí có chút ít hoài nghi, mình cũng đã biết yêu rồi.
Diệp Mặc cảm nhận được nỗi lo lắng của Chân Băng Du, trong lòng cũng hơi áy náy.
Nếu như là Lạc Ảnh hoặc Ninh Khinh Tuyết, cho dù là vì truy cầu thực lực tiến bộ, hắn cũng tuyệt đối sẽ không tùy tùy tiện tiện ghi chép tìm một chỗ vứt cô xuống, nhưng hắn lại làm như vậy với Chân Băng Du.
Lúc này mới tỉnh ngộ lại, Chân Băng Du không giống với những người khác.
Cô quá đẹp, một cô gái đẹp như thế, tu vi lại thấp như thế, rơi vào một nơi xa lạ, không ai ngấp nghé mới là chuyện lạ.
– Những năm này tiên vương tiền bối Hòa Hoàn và tiên vương tiền bối Bình Châu đã giúp đỡ ta rất nhiều, nếu như không có bọn ho, cái động tiên kia ta cũng không có cách nào tiếp tục thuê được nữa.
Chân Băng Du thấy Diệp Mặc trở nên trầm mặc, hình như có thể cảm nhận được một chút áy náy của Diệp Mặc, chủ động nói.
Diệp Mặc thở phào nhẹ nhõm, làm lợi cho người khác quả nhiên chính là làm lợi cho chính mình.
Hắn trợ giúp ba vị tiên vương, tuy hắn đã nhờ tiên vương Hòa Hoàn, lại không nhờ tiên vương Bình Châu, bây giờ hai vị tiên vương này không quên điều tốt của hắn, còn nhớ chăm sóc Chân Băng Du, đã là ân tình cực lớn rồi.
– Bình Châu của Tông Phiêu Thiên rất cảm ơn anh bạn Tiên vương này đã ra tay giúp đỡ…
Diệp Mặc vừa buông Chân Băng Du xuống, tiên vương Bình Châu cũng đã ra tiên thành nghênh đón, chắp tay khách khí ân cần thăm hỏi Diệp Mặc.
– Tiên vương Bình Châu khách khí rồi, bổn vương cũng chỉ là đi ngang qua, thuận tiện ra tay tương trợ.
Huống chi Tiên Ma yêu tàn sát bừa bãi tiên thành, ai ai cũng có thể giết hết.
Diệp Mặc cười ha ha một tiếng, cũng biểu hiện ra một loại thái độ không khách khí.
Tiên vương Bình Châu cũng không vì kiểu ăn to nói lớn này của Diệp Mặc mà có chút không thoải mái nào, Diệp Mặc một mình chém giết hàng tỉ Tiên Ma yêu, hắn có tư cách dùng loại giọng điệu này nói chuyện.
Đừng nói Diệp Mặc chỉ là một Tiên vương sơ kỳ, cho dù là một Tiên Tôn tới, đoán chừng cũng không làm tốt được như Diệp Mặc.
Tiên Tôn tới tối đa chỉ có thể đánh lui đám Tiên Ma yêu này, muốn chém giết trong diện tích lớn như Diệp Mặc, nếu như không có tiên thuật đặc biệt, căn bản là không thể làm được.
Đối với Tiên vương Bình Châu mà nói, năm mặt trời kia của Diệp Mặc nhô lên cao, quả thực uy thế không thể chống đỡ được.
Loại tiên thuật quần sát tất sát này, gần như có thể không cần đếm xỉa đến bất kỳ kiểu vây công nào.
– Còn chưa thỉnh giáo tôn hiệu của tiên vương, nếu như tiên hữu không ngại, xin mời đi phủ Thành chủ ngồi một chút.
Tiên vương Bình Châu rất là khách khí, y biết trước mặt Diệp Mặc, y chỉ là một phần dễ dàng bị giết gọn.
Đều là Tiên vương, nhưng cũng có chênh lệch cực lớn.
Diệp Mặc khoát khoát tay nói:
– Đi phủ Thành chủ thì không cần đâu, ta có việc, cần lập tức đi ngay.
Tiên vương Bình Châu thấy thế vội vàng nói với Chân Băng Du ở bên cạnh:
– Băng Du, trước tiên cô đi giúp thu dọn chiến trường một chút đi, ta đưa tiễn người bạn Tiên vương có đại ơn đối với tiên thành Thanh Mạt ta này.
Diệp Mặc cũng không nói ra tên tuổi gì cả, hơn nữa nói chuyện cũng có chút cao ngạo, Tiên vương Bình Châu biết người như vậy tính tình khẳng định kỳ quái, cũng dẹp đi ý muốn tiếp tục mời Diệp Mặc.
Tiên vương này tuy lợi hại, nhưng cũng không phải là người bọn họ có thể mời mọc được.
Nghe xong lời nói của tiên vương Bình Châu, Diệp Mặc trong lòng nảy sinh thiện cảm, tuy hắn ra vẻ không khách khí, nhưng nội tâm vẫn tôn kính đối với tiên vương Bình Châu.
Bây giờ tiên vương Bình Châu nghe được lời này, hiển nhiên là muốn bảo vệ Chân Băng Du.
Không đợi Chân Băng Du nói, Diệp Mặc lại khoát tay nói:
– Ta rất vừa ý cô bé này, vậy giữ lại cho ta làm một phi tử là được rồi, ta mang cô ấy đi.
Tiên vương Bình Châu trong lòng quýnh lên, vội vàng nói:
– Đây là bạn của một người bạn cũ của ta, nếu như…
Diệp Mặc sau khi nghe xong những lời này, càng thêm tôn kính đối với tiên vương Bình Châu.
Biết rõ sẽ bị mình giết gọn, còn dám ở ngay trước mặt mình cầu tình cho Chân Băng Du, muốn bảo vệ Chân Băng Du.
Chân Băng Du vội vàng nói:
– Tiên vương đại nhân, vãn bối bằng lòng cùng rời đi theo vị tiền bối này.
Tiên vương Bình Châu sững sờ, còn chưa kịp nói gì, thì nghe thấy một người bên cạnh nói:
– Vị tiên vương đại nhân này, vãn bối là La Thần Minh, lần này tới tiên thành Thanh Mạt chính là cố ý đón Băng Du Tiên tử đi.
Cha tôi là thành chủ của tiên thành Phi Linh – Tiên Vương Dực Hà – La Hoắc, cha tôi đã quyết định nhận Băng Du tiên tử làm đệ tử, cũng chuẩn bị cho Băng Du Tiên Tử đính hôn với vãn bối, kính xin đại nhân minh giám.
La Thần Minh biết rõ sự lợi hại của Diệp Mặc, gã tận mắt nhìn thấy Diệp Mặc chém giết hàng tỉ Tiên Ma yêu, nhưng gã lại biết loại tiên thuật quần sát này một mình giao đấu lại không có bao nhiêu tác dụng.
Mà cha của gã – La Hoắc đã là tiên vương hậu kỳ, so với tiên vương Bình Châu mà nói không biết cao hơn bao nhiêu rồi.
Huống chi lúc trước gã còn nghe tiên vương Bình Châu nói Diệp Mặc là tiên Vương sơ kỳ, tiên vương Bình Châu sợ tiên vương sơ kỳ này, cha của gã thì không sợ.
Gã không tin, Diệp Mặc – một tiên vương sơ kỳ từ bên ngoài đến dám làm gì một Thiếu thành chủ như gã.
– Ngươi nói nhảm, ta cho tới bây giờ chưa từng gặp qua La Hoắc gì cả.
Cũng chưa từng đồng ý đi tiên thành Phi Linh nào hết, ngươi dựa vào đâu mà muốn mang ta đi?
Chân Băng Du lập tức tức giận quát lớn.
Trông thấy La Thần Minh còn muốn lên tiếng, Diệp Mặc ánh mắt lạnh lẽo, lạnh giọng nói:
– Thật vậy hả? Thật to gan.
Khí thế tiên vương mạnh mẽ của Diệp Mặc từ trên không bay lên, ngay cả tiên vương Bình Châu cũng cảm thấy có chút rùng mình, chớ đừng nói chi là La Thần Minh đứng mũi chịu sào.
Tiên vương Bình Châu trông thấy Diệp Mặc lộ rõ ý muốn giết người, vội vàng nói:
– Thành chủ tiên thành Phi Linh, Tiên Vương Dực Hà đã là Tiên vương hậu kỳ, chỉ thiếu chút nữa sẽ thăng cấp Tiên vương viên mãn, còn là thập đại tiên vương đứng đầu của Tông Phiêu Thiên…
Diệp Mặc đương nhiên biết rõ ý của tiên vương Bình Châu, nhưng hắn há có thể e ngại một Tiên vương hậu kỳ, ý muốn giết người càng lúc càng mạnh mẽ.
– Không, không phải…
La Thần Minh sao có thể đỡ nổi loại sát ý đáng sợ này của Diệp Mặc, nói chuyện càng không ngừng run rẩy, – Ta tới tiên thành Thanh Mạt nhìn trúng Băng Du, sau đó, sau đó…
– Sau đó thì hạ ký hiệu thần thức trên người cô ấy, chuẩn bị thời điểm ra đi sẽ mang đi đúng hay không?
Diệp Mặc nói xong đưa tay ngay tại trên người Chân Băng Du phất ra một luồng sáng nhàn nhạt.
Tiên vương Bình Châu vừa thấy luồng sáng nhàn nhạt này, lập tức liền biết đây là một cái kí hiệu thần thức.
Không khỏi thầm thở dài một tiếng, y có chút tự trách, Chân Băng Du bị người ta nhắm vào, vậy mà y cũng không biết chút gì.
Có thể khẳng định, nếu như không có vị Tiên vương tính tình cổ quái này đến đây, tương lai Chân Băng Du mất tích, y nói không chừng trong khoảng thời gian rất dài cũng nghĩ không ra.
Nghĩ đến chuyện Mạc Ảnh cho y cơ hội tiến vào Vấn Đạo vấn đạo, y cũng cảm thấy có chút hổ thẹn.
– Đúng, đúng ta làm.
La Thần Minh còn muốn dùng cha mình để áp chế đối phương, lại không ngờ mình dưới khí thế của Tiên vương, căn bản ngay cả nói cũng nói không nên lời.
– Nếu là ngươi làm, vậy là được rồi.
Diệp Mặc nói xong đưa tay liền có một luồng sáng nhạt bay ra.
– Ai dám giết con ta?
Một tiếng gầm giận dữ, một bóng người trung niên ẩn hiện vọt ra, một quyền đánh về phía luồng sáng nhạt kia của Diệp Mặc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1807: Bây Giờ Mới Giết Con Trai Ngươi
Bây Giờ Mới Giết Con Trai Ngươi
D
iệp Mặc không để ý đến quyền ảnh càng lúc càng lớn trước mặt mình, chỉ có điều ánh sáng nhàn nhạt mà hắn ném ra ngoài bỗng nhiên trở nên cực kỳ nóng và bành trướng, quyền ảnh đó trong nháy mắt bị đường ánh sáng nóng đó bao lấy.
Một tiếng nổ ầm vang, nắm đấm to lớn kia không chút dấu hiệu nào mà nổ tung, một vòng ánh sáng trắng khuếch tán ra ngoài, một lát sau, ánh sáng trắng đó hình thành một hình dạng trận pháp.
Mặc dù lúc này Diệp Mặc có thể giết chết La Thần Minh dễ dàng, nhưng hắn ngược lại lại dừng tay, cũng không tiếp tục giết La Thần Minh nữa.
Hắn biết trận pháp ánh sáng trắng này là một truyền tống trận tạm thời, nói cách khác người bảo vệ sau lưng La Thần Minh kia cũng sắp được truyền tống đến rồi.
Lúc trước khi Diệp Mặc nhìn thấy Nghiêm Cửu Thiên đối chiến với Tiểu tiên vương Lư Mang, hình ảnh Tiên đế đó vẫn còn khiến hắn kiêng kị, bây giờ chỉ là một hình ảnh Tiên Vương, Diệp Mặc quả thực cũng không coi ra gì.
Hắn muốn giết La Thần Minh, cho dù là Tiên Vương đến, Diệp Mặc cũng có thể giết chết bất cứ lúc nào.
Vòng sáng trắng đó khuếch tán ra, một người đàn ông trung niên cũng không khác mấy so với hình ảnh lúc trước xuất hiện trước mặt đám người.
Người đàn ông trung niên này mặc một Tiên bào màu nâu, ánh mắt của ông cũng giống như La Thần Minh, có chút âm khí, nhưng tướng mạo thì lại anh tuấn hơn La Thần Minh nhiều.
Người đàn ông này vừa xuất hiện, khí thế cả người liền điên cuồng khuếch tán ra.
Khí tức Tiên Vương hậu kỳ, khiến những Đại La Tiên đứng xa cũng không tự chủ được mà lùi về sau.
Chỉ có điều khi khí thế này đến trước mặt Diệp Mặc, tự động bị lĩnh vực Tiên Vương của Diệp Mặc tiêu tán hết, Chân Băng Du đứng cạnh Diệp Mặc hình như cũng không có chút phát giác nào.
– Dực Hà Tiên Vương…
Nhìn thấy người đàn ông trung niên này bước tới, Bình Châu Tiên vương vội bước lên trước chào hỏi.
Diệp Mặc thầm nghĩ người này quả nhiên là cha của La Thần Minh Dực Hà Tiên Vương La Hoắc, nhìn thấy khí thế của người này, chắc hẳn cũng sẽ không dễ nói chuyện.
La Hoắc cười khẩy một cái nói: Ông gọi tên tục của Bình Châu Tiên vương, rồi lại gọi Bình Châu Tiên vương đại nhân, rõ ràng là cực kỳ mỉa mai châm biếm, căn bản cũng không nể tình Bình Châu Tiên vương.
Sắc mặt Bình Châu Tiên vương biến đổi, gã cũng là một Tiên Vương, Dực Hà Tiên Vương tu vi mặc dù cao hơn gã, nhưng giọng điệu coi rẻ người khác này, khiến gã trong lòng cực kỳ khó chịu.
Trong lòng gã lại cười khẩy, tu vi của Dực Hà Tiên Vương quả thực là Tiên Vương hậu kỳ, nhưng muốn đánh Tiên Vương sơ kỳ từ bên ngoài đến kia, cũng không phải dễ dàng gì.
Thủ đoạn lúc trước Diệp Mặc đối phó với Tiên ma yêu, gã cũng nhìn rất rõ.
– La huynh, Bình Châu tôi trước giờ chưa từng nói bất cứ lời dư thừa nào, cũng chưa từng nghĩ đối phó với Thần Minh công tử, nếu như La huynh nhất định muốn đổ trách nhiệm lên đầu Bình Châu tôi, thì tôi cũng không để tâm.
Bình Châu Tiên vương ngoài mềm trong cứng, nhưng cũng là một tên cứng đầu.
La Hoắc đến đây, từ đầu đến cuối cũng không nhìn Diệp Mặc một cái, rõ ràng cũng không coi Diệp Mặc ra gì.
Bây giờ ông nghe thấy Bình Châu Tiên vương nói vậy, ánh mắt lại càng trở nên băng hàn, lạnh lùng liếc nhìn Bình Châu Tiên vương một cái, sát cơ lóe lên một cái rồi biến mất.
Ông cũng không tiếp tục gây phiền phức với Bình Châu Tiên vương, mà lại quay người hỏi La Thần Minh và hai người một nam một nữ đứng sau lưng La Thần Minh:
– Mọi người làm việc thế nào vậy? Không ngờ lại dám khiến Thiếu thành chủ oan ức trong Thanh Mạt Tiên thành?
Hai người đứng sau lưng La Thần Minh lập tức câm như hến, căn bản cũng không dám lên tiếng.
Diệp Mặc nhìn vậy thầm lắc đầu, loại người này cũng chỉ dám lớn tiếng ở trung thiên vực, nếu như đến thượng thiên vực, thì lúc nào cũng bị người khác chết giết ngay lập tức.
Quý Thư và Tề Bắc Thương cũng là Thiếu thành chủ, cha của người ta quản ra làm sao, làm gì có kiểu cưng chiều như này?
Quý Thư thậm chí ngay cả tài nguyên tu luyện của mình cũng phải tự mình đi tìm, cha của gã căn bản cũng không thèm hỏi han gì.
Tên La Hoắc này đến chuyện con trai mình khi nam phách nữ cũng muốn ra mặt, nếu có thể đi ra khỏi Tông Phiêu thiên mới là chuyện lạ.
– Phụ vương, người con gái này căn bản đều là do con chọn sẵn rồi, tên này ỷ tu vi của mình cao hơn con, vừa đến liền cướp người con gái này đi.
Nếu như không phải phụ vương kịp thời ra tay, thì con lúc này cũng đã chết khô rồi…
La Thần Minh vừa chỉ Chân Băng Du, lại chỉ Diệp Mặc nói.
Lúc này cha của gã cũng đã đến, trong mắt gã, Diệp Mặc sẽ bị bóp chết bất cứ lúc nào.
La Hoắc liếc nhìn Chân Băng Du, ánh mắt lúc này cũng sáng lên, người con gái này đúng là xinh đẹp.
Nhưng nghĩ người con gái này suýt chút nữa hại con trai của ông bị giết, ngay lập tức hừ lạnh nói:
– Vì một người con gái, suýt chút nữa nộp mạng, con có ngu không vậy?
Diệp Mặc ngược lại lại hơi sửng sốt, hắn không tưởng tượng tên La Hoắc này lại nói như vậy, chẳng lẽ mình nhìn nhầm hay sao?
– Mỹ Hà, cô và Mẫn Vu lập tức bắt người con gái kia lại đây, lập tức lột sạch treo ở cổng thành…
La Hoắc chằm chằm nhìn người con gái mặc váy xanh đứng sau lưng La Thần Minh và một Đại La Tiên hậu kỳ khác lạnh lùng nói.
Ánh mắt Diệp Mặc phát lạnh, sát ý ác liệt, hắn cho rằng tên La Hoắc đến ít nhất cũng phải hỏi lý do, nhưng không ngờ lại làm như này.
Hắn sở dĩ đến bây giờ vẫn chưa ra tay, là vì Tông Phiêu thiên bây giờ bị Tiên ma yêu tàn sát bừa bãi, Dực Hà Tiên Vương cũng là đệ nhất Tiên Vương của Tông Phiêu thiên, giết tên này, đối với Tông Phiêu thiên cũng không có lợi gì.
Nhưng nể mặt lại không cần, thì đừng trách hắn vô tình.
– Phụ vương, người con gái kia con còn chưa…
La Thần Minh nghe thấy người con gái mà mình thích sắp bị lột sạch, treo ở cổng thành, lập tức có chút nóng nảy.
La Hoắc không hài lòng nhìn chằm chằm La Thần Minh, tiện tay đánh ra một pháp bảo căn phòng không gian, sau đó mới nói với hai người con gái mặc váy xanh:
– Bắt người con gái kia vào trong phòng, đợi sau khi con trai ta dùng rồi, thì kéo ra treo lên.
Diệp Mặc giận dữ, ngược lại cũng không động thủ.
Hắn từng gặp rất nhiều tên càn rỡ cũng gặp qua rất nhiều tên biến thái, nhưng chưa bao giờ gặp tên biến thái như Dực Hà Tiên Vương này.
Hắn căn bản không cần hỏi, cũng biết những người bị tên này dùng cách này chém giết cũng có vô số rồi.
Bản thân mình dù gì cũng là một Tiên Vương, tên này đến hỏi cũng không hỏi, liền bảo người ra tay với Chân Băng Du, là vô tri sao, hay là không sợ? Đổi lại là một Tiên Vương bình thường, cũng phải tiêu diệt đối thủ, sau đó mới động tay chứ?
Bình Châu Tiên vương trong lòng vẫn cười khẩy, cũng không nhúc nhích gì.
Gã cho rằng Diệp Mặc sẽ ra tay, nếu như Diệp Mặc không ra tay, gã đoán chừng mình cũng không có cách nào bảo vệ nổi Chân Băng Du.
Hai tên Đại La Tiên cũng có chút do dự và lo lắng nhìn Diệp Mặc một cái, Thành chủ đại nhân cũng chưa nhìn thấy Diệp Mặc ra tay, không biết uy thế của Diệp Mặc, nhưng hai người lại tận mắt chứng kiến sự lợi hại của Diệp Mặc.
Hai người bọn họ đều là Đại La Tiên hậu kỳ, mặc dù cách Tiên Vương một đoạn khá dài, nhưng con mắt so với thiếu thành chủ La Thần Minh kia, thì cũng cao hơn nhiều rồi.
Với uy thế Diệp Mặc ra tay lúc trước, cho dù là Thành chủ cũng chưa chắc là đối thủ của hắn, nhưng những lời này cũng không dám nói ra, một khi nói ra, thì chính là tìm cái chết.
– Thành chủ đại nhân…
Đại La Tiên hậu kỳ tên Mẫn Vu có chút do dự gọi một câu.
La Hoắc thấy ánh mắt của hai người, lập tức biết hai người này sợ Diệp Mặc, lập tức lửa giận bừng bừng.
Một Tiên Vương hậu kỳ như ông đứng ở đây, hai tên này không ngờ lại lo lắng một Tiên Vương sơ kỳ, đúng là mất mặt quá.
– Hai người cứ đi bắt người đi, bổn vương xem xem ai dám ra tay.
La Hoắc quát lớn xong, lúc này mới chằm chằm nhìn Diệp Mặc.
Đợi Mẫn Vu và người con gái mặc váy xanh kia đi về phía Chân Băng Du, ông lúc này mới khinh thường nói:
– Chỉ là một Tiên Vương sơ kỳ, cũng dám lớn lối như vậy, vừa nãy chính là anh muốn giết con trai tôi sao?
– Sai rồi, vừa nãy tôi chưa giết con trai ông…
Diệp Mặc cười nhạt một tiếng, bỗng nhiên đánh hai đường lôi quang ra.
– To gan…
La Hoắc thấy Diệp Mặc không ngờ lại dám ra tay, lĩnh vực Tiên Vương lập tức đánh ra, đồng thời phóng ra một kiện Tiên khí, kiện Tiên khí đó mang theo đường ánh sáng đen nhánh lao thẳng về phía Diệp Mặc.
Ken két…
La Hoắc cảm thất lĩnh vực Tiên Vương của mình không ngờ lại giống như đồ sứ đập vào đá vậy, không ngờ lại vỡ vụn từng mảnh, còn Ô sát phiên của ông cũng bị trì hoãn trong nháy mắt.
Một khắc sau, ông liền cảm thấy một đường đao màu tím bổ đến, đường đao màu tím còn mang theo sát cơ mấy trăm trượng, dường như muốn chém đứt Ô sát phiên của ông.
La Hoắc là đệ nhất Tiên Vương của Tông Phiêu thiên, tu vi còn lợi hại hơn nhiều so với Bình Châu Tiên vương, ông làm sao không biết lĩnh vực Tiên Vương của mình căn bản không phải là đối thủ của lĩnh vực Tiên Vương của đối phương?
Không ổn rồi…
Không đợi La Hoắc tiếp tục ra đòn tiếp theo, ông liền nghe thấy hai tiếng ken két vang lên, người con gái mặc váy xanh và Mẫn Vu vừa nãy còn xông đến Chân Băng Du nghe thấy tiếng nổ vang này, bị tia sét đánh thành hư vô.
La Hoắc sững sờ kinh hãi, ông lập tức biết đối thủ của mình căn bản cũng không kém cạnh gì mình, thậm chí còn mạnh hơn một bậc.
Trong nháy mắt động thủ này, ông cũng đã bỏ ý định tiếp tục tìm Diệp Mặc rồi, một Tiên Vương lợi hại như này, cho dù là Tiên Vương sơ kỳ, ông cũng không muốn động thủ.
Nhưng cho dù muốn giảng hòa với đối phương, cũng cần phải chặn lại sát thế đường đao màu tím này của đối phương mới được.
Ầm… két…
Lại có hai đường lôi quang xoẹt qua, La Thần Minh và một tên Thái Ất Tiên đứng bên cạnh gã phía xa xa căn bản đến ý muốn trốn cũng chưa kịp nghĩ ra, liền bị hai đường lôi quang này đập thành hư không, còn La Hoắc đang chặn lại đường đao Tử Đao của Diệp Mặc không ngờ lại không có chút sức lực nào ngăn cản nổi.
La Hoắc thấy con mình bị Diệp Mặc một phát đánh chết ngay trước mắt mình, chỉ cảm thấy một dòng nước mắt từ đáy lòng trào ra, suýt chút nữa thì phun ra một ngụm máu tươi.
Ầm…
La Hoắc phẫn nộ, Ô sát phiên đột nhiên trở nên to lớn hơn, đồng thời cuốn những sát thế không gian xung quanh, cùng chặn lại Tử Đao của Diệp Mặc.
Cát đá bay tứ tung, điên cuồng cuốn lên, những Tiên nhân cấp thấp lùi về phía xa, đều bị sát ý ầm ầm điên cuồng này đánh bay, một số người lại còn bị ngã toàn thân trọng thương.
Diệp Mặc định thần lại vung tay chém ra, loạn lưu cuồng loạn trong nháy mắt biến mất.
La Hoắc bay ngược mấy trăm trượng lúc này mới vững thân lại được, nhưng ông nhìn nơi con trai của mình vừa mới đứng đó, đến tro bụi cũng không còn nữa rồi, lập tức giận sôi máu.
Lúc này Diệp Mặc mới bình tĩnh nói:
– Bây giờ mới là giết con trai ngươi.
– Mày…
La Hoắc cũng không nhịn được nữa, một ngụm máu tươi phun ra.
Cùng lúc đó, thân thể điên cuồng tăng vọt, so với lúc ban đầu cũng phải hơn hai lần, Ô sát phiên trong tay ầm ầm cuốn ra, cuốn lấy sát thế trong phạm vị hàng trăm dặm, còn sát ý trên người ông cũng không ngừng tăng lên.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1808: Chân Băng Du Cầu Trợ
Chân Băng Du Cầu Trợ
T
rung Châu Tiên vương thầm than, mặc dù gã không biết nguyên nhân là gì, nhưng gã cũng nhìn ra trước đó Diệp Mặc cũng có ý nể mặt La Hoắc, nhưng La Hoắc bá đạo đã quen, không ngờ lại khiến con trai ông bị người ta giết chết trước.
Với uy thế của Tiên Vương sơ kỳ từ bên ngoài đến này, cho dù La Hoắc là Tiên Vương hậu kỳ, e rằng cũng không phải là đối thủ của người này.
Diệp Mặc thấy khí thế điên cuồng của La Hoắc, ra hiệu Chân Băng Du lùi về sau, vừa sải bước, đồng thời đánh một quyền ra.
Quyền tên Hư Không, một quyền vừa được đánh ra trong tích tắc, quyền phong mang theo sát thế hư không cũng đã bao trùm lên sát thế của Ô sát phiên, cao thấp vừa chạm liền tách ra.
Vốn dĩ sát thế đầy trời – Ô sát phiên cuốn đến vẫn một mực đang tiếp tục tăng, sau khi quyền Hư Không này của Diệp Mặc đánh ra, loại sát thế đầy trời không ngừng tăng lên này trong nháy mắt liền dừng lại, chỉ trong nháy mắt, loại sát thế này liền bị áp chế.
Một lát sau, trong phạm vi mấy chục dặm cũng không phải sát thế Ô sát phiên nữa, mà là lốc xoáy sát thế hư không của quyền Hư Không kia mang đến.
La Hoắc trong khi Ô sát phiên của mình bị chặn lại đồng thời cũng không ngừng kiếp sợ, đối phương không đơn thuần là lĩnh vực Tiên Vương hơn hẳn ông, đến cả tiên nguyên và thần thông cũng còn mạnh hơn ông nhiều, bản thân tuyệt đối không phải đối thủ của hắn.
Trong khoảng thời gian chớp nhoáng này, La Hoắc ngược lại lại tỉnh táo lại.
Ông cũng không hối hận gì cả, trong đời ông, hành sự trước giờ chỉ dựa vào bản tâm.
Nếu như chuyện gì đều có thể hối hận một lần, thì ông cũng không có thành tích ngày hôm nay.
Ông có thành tích Tiên Vương, có thể thành đệ nhất Tiên Vương, cũng chính là vì kiểu tàn nhẫn vô tình này của ông.
Mặc dù bây giờ cũng là vì loại tàn nhẫn này của ông, dẫn đến sát cơ, nhưng ông cũng không tự giác.
Lúc này suy nghĩ duy nhất của ông chính là chịu đựng, sau đó tìm cơ hội chạy trốn, rời khỏi Tông Phiêu thiên.
Sẽ có một ngày ông sẽ thăng cấp lên Tiên tôn, đợi khi nào ông thăng cấp lên Tiên tôn, sẽ quay lại xử lý tên Tiên Vương nhãi nhép trước mặt này, ông cũng không tin một Tiên tôn lại không thể xử lý được một Tiên Vương.
Ầm…
Lốc xoáy sát thế hư không của Hư Không Quyền cùng với sát thế điên cuồng của Ô sát phiên cuốn lại với nhau không chút không gian mà va đập vào nhau, khơi dậy không gian loạn lưu càng lúc càng cuồng bạo hơn.
Những đại địa bên ngoài Thanh Mạt Tiên thành trong nháy mắt quay cuồng, từng dòng nham thạch cứng rắn rắn chắc bị lốc xoáy sát thế này cuốn lên, giống như một lưỡi cày cực lớn cao vạn trượng cày một lần, không ngừng xới lên.
Lốc xoáy sát thế cuồng bạo cuốn lên vô số cát đá văng ra khắp nơi, khiến những người đứng xem đấu chiến đằng xa cũng lại lần nữa bị ảnh hưởng.
Trung Châu Tiên vương cũng không kịp nghĩ kĩ, mau chóng phóng ra pháp bảo phòng ngự của mình, hóa thành một bức tường dài mấy trăm dặm chặn lại luồng sóng đáng sợ này.
Bùm một tiếng, Ô sát phiên lại lần nữa chặn lại Hư Không của Diệp Mặc, mặc dù quyền này của Diệp Mặc tuyệt đối chiếm thượng phong, nhưng La Hoắc cũng khiến quyền này không còn cách nào tiếp tục phát uy thêm được.
La Hoắc lại lần nữa cảm thấy Tiên nguyên cuồn cuộn, lĩnh vực Tiên Vương lần thứ hai rạn nứt.
Không đợi La Hoắc tiếp tục trốn khỏi, lĩnh vực Tiên Vương của Diệp Mặc điên cuồng thi triển ra, đồng thời Lãng sát phóng ra.
Diệp Mặc không muốn tiếp tục lãng phí thời gian nữa, La Hoắc cũng kém hơn chút so với Cù Kinh mà lần trước hắn gặp, nhưng tu vi của ông lại hoàn toàn vững chắc, lúc này Diệp Mặc làm gì còn muốn tiếp tục lãng phí thời gian nữa.
Ầm…
Lãng sát phóng ra, đợt sóng lửa đầu tiên giống như sóng biển điên cuồng xông đến.
Trung Châu Tiên vương theo bản năng rùng mình một cái, đây là lần thứ hai gã nhìn thấy Diệp Mặc thi triển Lãng sát, lần đầu tiên khoảng cách còn quá xa, còn lần này lại là đứng ngoài xem đánh nhau.
Loại uy thế Lãng sát đáng sợ này, nếu như là gã, thì gã tuyệt đối không chặn nổi đợt thứ ba, huống chi, tên Tiên Vương sơ kỳ trước mặt này có lẽ cũng không chỉ có ba đợt.
Đợt Lãng sát lần thứ nhất ầm ầm đến, La Hoắc chỉ có thể cổ động chân nguyên, khống chế Ô sát phiên chặn lại đợt sóng lửa này, đồng thời không gian xung quanh ông bắt đầu chấn động kịch liệt.
Ông muốn chạy trốn, nhưng lần này La Hoắc lại phát hiện tốc độ chạy trốn của ông chậm đi quá nhiều.
Nếu là lúc bình thường, thì lúc này ông sớm cũng khởi động độn thuật rồi, sau đó biến mất vô tung vô tích.
Bây giờ ông không ngờ đến lĩnh vực không gian xung quanh cũng rất khó có thể xé rách nổi.
Diệp Mặc làm sao không biết tâm tư của La Hoắc, lĩnh vực Tiên Vương lại càng điên cuồng mở rộng ra ngoài.
Đồng thời đợt sóng thứ hai thứ ba liên tiếp được đánh ra.
Tu vi Tiên Vương và Đại La Tiên khác nhau quá nhiều, lúc trước Diệp Mặc phóng Lãng sát, ba đợt sóng lửa thì cũng phải có quá trình giảm xóc, còn bây giờ hắn nghĩ thế nào thì phát ra thế ấy.
Lãng sát đến bây giờ cũng biến chất rồi, cũng không phải như lúc trước sau khi hai đợt sóng được phóng ra, tiên nguyên sẽ thiếu thốn.
Ô sát phiên sinh ra hàng loạt âm thanh xì xì, sau khi chặn lại đợt sóng thứ hai, cuối cùng tốc độ cũng bắt đầu thu nhỏ lại, còn khí thế mà Ô sát phiên mang theo cũng trong nháy mắt lập tức thu lại.
Không đợi La Hoắc lại lần nữa rót Tiên nguyên khởi động lại Ô sát phiên, đợt sóng thứ ba của Diệp Mặc cũng đã bao vây lấy ông.
Lúc này La Hoắc cũng không kịp thi triển độn thuật gì nữa, Tiên nguyên hoàn toàn cổ động, muốn chặn lại đợt sóng thứ ba của Diệp Mặc.
Đến bây giờ ông mới tỉnh ngộ, từ khi gặp Diệp Mặc đến lúc đánh nhau với hắn, ông đều nằm trong trạng thái bị đánh, đến năng lực hoàn trả cũng không có, nói cách khác, Diệp Mặc mạnh hơn ông nhiều.
Đợt sóng kinh khủng cực nóng thứ ba còn chưa qua, thì một đường đao màu hồng tím liền đến.
La Hoắc trong lòng dâng lên cảm giác tuyệt vọng, ông dưới lĩnh vực Tiên Vương của Diệp Mặc chặn lại làn sóng lửa cũng đã tốn nhiều sức lực lắm rồi, đối phương không ngờ tay nghề thành thạo, còn có thể phóng ra thần thông đao mang, sự chênh lệch giữa hai người này là bao nhiêu đây?
Lúc này La Hoắc cho dù muốn chặn lại, cũng là hữu tâm vô lực.
– Phụt…
Đường đao của Tử Đao mang theo một tia máu, đồng thời đợt sóng thứ ba hoàn toàn nuốt chửng lấy La Hoắc.
Nguyên thần La Hoắc đang lúc giãy giụa lại nghe thấy Diệp Mặc lẩm bẩm:
– Đối thủ quá kém, muốn lĩnh ngộ thần thông đao pháp mới quả thực quá khó khăn.
Thời gian để Nguyên thần La Hoắc tức giận cũng không còn nữa, trực tiếp bị làn sóng cuốn đi, một chiếc nhẫn trữ vật được Diệp Mặc thu hồi lại.
Đại chiến ngoài Thanh Mạt Tiên thành đến cũng nhanh, mà đi cũng nhanh, cảnh tượng thanh thế kinh người đến cực điểm vừa rồi, trong nháy mắt hoàn toàn biến mất.
Trung Châu Tiên vương hít một hơi dài, gã nghi ngờ Dực Hà Tiên Vương không phải đối thủ của Diệp Mặc, nhưng khi đánh nhau thực sự, thì sự chênh lệch này cũng quá lớn.
Một Tiên Vương sơ kỳ dường như giết chết Tiên Vương hậu kỳ trong nháy mắt, đợi Tiên Vương sơ kỳ này thăng cấp lên Tiên Vương trung kỳ rồi, thì chẳng phải là Tiên Vương vô địch sao? Lúc này thấy Diệp Mặc đi đến, Trung Châu Tiên vương vội vàng thu hồi lại pháp bảo phòng ngự của mình ôm quyền đón tiếp Diệp Mặc:
– Tiên hữu có thủ đoạn thật tài tình.
Diệp Mặc ôm quyền gật đầu, không nói gì.
Nói nhiều tất sơ hở, hắn cũng đã từng tiếp xúc qua với Trung Châu Tiên vương.
– Vị tiên hữu này, Tông Phiêu Thiên tôi bị Tiên ma yêu tàn sát bừa bãi, bây giờ đâu đâu cũng nguy cấp, xin Tiên hữu nể mặt mọi ngườ đều là người một nhà, cứu giúp.
Thấy Diệp Mặc giết chết Dực Hà Tiên Vương một cách dễ dàng, Trung Châu Tiên vương cuối cùng cũng không nhịn được mở miệng cầu xin Diệp Mặc giúp đỡ.
Diệp Mặc không từ chối, cũng không trả lời.
Nói thật ra, hắn quả thực cũng muốn giúp đỡ, nhưng hắn không muốn ở lại Tông Phiêu Thiên lâu.
Nếu như không có Vấn Đạo các, một người không có sư phụ như hắn, tuyệt đối không thể nào có bước tiến bộ lớn như vậy được.
Còn Vấn Đạo các là danh sách của Tông Phiêu Thiên, mặc dù không có hắn, những người còn lại của Tông Phiêu Thiên cũng chưa chắc có thể vào được Vấn Đạo các.
Nhưng hắn dù sao cũng đã từng chiếm dụng tài nguyên của Tông Phiêu Thiên.
Thấy Diệp Mặc do dự, Trung Châu Tiên vương vui mừng, làm gì bỏ qua cơ hội như này, mau chóng lại lần nữa ôm quyền kính cẩn nói:
– Tiên hữu, Tông Phiêu Thiên chúng tôi lần này bị Tiêu ma yêu xâm chiếm diện tích lớn, tiên nhân bị chết bị thương vô số.
Toàn bộ Tông Phiêu Thiên đều nguyên khí đại hao tổn, vì Tiên ma yêu khởi nguyên tại Tông Phiêu Thiên, mặc dù cũng có nhiều Tiên hữu muốn đến giúp đỡ, nhưng đáng tiếc là một số truyền tống trận quan trọng của Tông Phiêu Thiên cũng bị Tiên ma yêu chiếm giữ, nếu như thông qua hư không mà đến, thời gian cần quá nhiều, căn bản không thể nào kịp cứu nổi.
– Anh muốn tôi giúp thế nào?
Diệp Mặc do dự một chút, liền chủ động hỏi.
Thiên Hỏa Cửu Dương của hắn vốn chính là pháp thuật chém giết ở diện tích lớn, mặc dù còn chưa diễn sinh ra thần thông, nhưng đối với việc tiêu diệt Tiên ma yêu thì cũng mạnh hơn người khác nhiều lần.
Trung Châu Tiên vương vội vàng nói:
– Lần này chúng tôi sở dĩ yếu thế, là vì thảo nguyên Bình Phiêu xuất hiện một con Tiên ma yêu cấp tám, con Tiên ma yêu cấp tám này giết liền lúc bốn vị Tiên Vương của chúng tôi, còn khiến chúng tôi không thể không lui giữ tiên thành.
Bây giờ Du Trung tiên thành, Hách Liên tiên thành cũng đã bị Tiên ma yêu tiêu diệt rồi, ngay cả Hòa Hoàn Tiên vương cũng bị vây trong Cổ Lận tiên thành, không thể nào rời khỏi được…
– Đại nhân, Hòa Hoàn Tiên vương đã giúp tôi rất nhiều ở Thanh Mạt tiên thành…
Chân Băng Du đứng bên Diệp Mặc nhỏ giọng nói.
Trung Châu Tiên vương ngược lại có chút sửng sốt, gã không ngờ Chân Băng Du cũng to gan như vậy, vừa mới bị Tiên Vương thu làm phi tử, liền dám nói ra lời này.
Nhưng trong lòng gã cũng rất khâm phục Chân Băng Du, một Đại Ất Tiên như Chân Băng Du dám nói những lời này trước mặt Tiên Vương, chứng tỏ cô là một người niệm tình.
Trên thực tế Trung Châu Tiên vương cũng biết Hòa Hoàn Tiên vương giúp đỡ Chân Băng Du rất nhiều, truy cứu nguyên nhân, đó là vì lúc trước tên Mạc Ảnh đó cũng đã từng giúp Hòa Hoàn Tiên vương.
Diệp Mặc nghe nói Hòa Hoàn Tiên vương bị vây trong Cổ Lận tiên thành, sớm đã muốn đến đó giúp rồi.
Bây giờ Chân Băng Du nhắc đến, hắn lập tức gật đầu nói:
– Cũng được, vậy chúng ta đến xem Cổ Lận tiên thành thế nào rồi.
– Cám ơn Tiên hữu.
Trung Châu Tiên vương lại càng vui mừng, gã không ngờ một câu nói của Chân Băng Du lại có tác dụng thật.
Gã vội vàng giao lại chuyện của Thanh Mạt tiên thành cho một Đại La Tiên viên mãn khác xử lý, còn gã thì trực tiếp cùng với Diệp Mặc đi đến Cổ Lận tiên thành.
Cổ Lận Tiên thành mặc dù có truyền tống trận, nhưng truyền tống trận bên ngoài sớm đã bị con Tiên ma yêu cấp tám kia dùng cấm chế không gian che lại rồi.
Cũng may Diệp Mặc có một Tiên khí phong xa cực phẩm, hắn trực tiếp phóng Tiên khí phong xa đó ra, ba người dùng Tiên khí phi hành chỉ chưa đến một ngày, thì đã đến Cổ Lận tiên thành rồi.
Bên ngoài Cổ Lận tiên thành Tiên ma yêu cũng đã chi chít, mặc du ít hơn Thanh Mạt tiên thành một chút, nhưng vẫn kéo dài hơn nghìn dặm.
Những con Tiên ma yêu này hình như có thân thể rõ ràng rồi, rõ ràng là từ cấp ba trở lên.
– Không ổn rồi, Cổ Lận tiên thành bị công phá rồi.
Trung Châu Tiên vương đứng trên phong xa thất thanh kêu.
Lúc này Diệp Mặc và Chân Băng Du cũng nhìn thấy, vô số Tiên nhân đều đang nằm trong vòng vây của Tiên ma yêu, trong đó từng đường kiếm quang hoa mĩ đang không ngừng tung hoành giữa những con Tiên ma yêu.
Kiếm quang mỗi lần sáng lên, đều có vô số con Tiên ma yêu bị thiêu rụi biến mất.
Nhưng kiếm quang đó dù sao cũng quá mức đạm bạc, nhiều Tiên ma yêu như vậy căn bản cũng giết không hết.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1809: Đối Mặt Tiên Ma Yêu Cấp 8
Đối Mặt Tiên Ma Yêu Cấp 8
Đó là Hòa Hoàn Tiên Vương, cô ấy đang bị bao vây.
Trung Châu Tiên Vương thấy vô số tiên nhân không ngừng bị Tiên Ma Yêu cắn nuốt, kinh hoàng thốt lên.
Diệp Mặc gật đầu, thu hồi lại Phong Xa rồi mang theo Trung Châu Tiên Vương cùng với Chân Băng Du vọt vào trong đám Tiên Ma Yêu.
Năm vầng Thái dương mầu xanh lập tức bay lên, phạm vi trăm dặm xung quanh lập tức bị che phủ bởi hào quang mầu xanh.
Lúc này Diệp Mặc xuất ra nhiều hơn một vầng Thái dương, hơn nữa diện tích cũng rút nhỏ đi.
Diện tích giảm bớt thì lực sát thương sẽ tăng lên rất nhiều.
Chân Băng Du thì ngay cả cơ hội động thủ đều không có, còn Trung Châu Tiên Vương cũng chỉ có thể giết vài con Tiên Ma Yêu vụn vặt dưới sự bảo vệ của Diệp Mặc.
Bởi vì lực sát thương của Diệp Mặc quá lớn, từng mảng từng mảng Tiên Ma Yêu dần biết mất dưới ‘Cửu dương Thiên hỏa’, không hề có chút năng lực phản kháng nào.
Vài con Tiên Ma Yêu cấp bẩy đang vây khốn Hòa Hoàn Tiên Vương nhìn thấy Diệp Mặc tới, thì lập tức bỏ qua Hòa Hoàn Tiên Vương mà xông về phía Diệp Mặc.
Nhưng tu vi Tiên Vương của Diệp Mặc lúc này đã được củng cố, ‘Lĩnh vực Tiên Vương’ càng khống chế một cách thuần thục.
Chỉ trong một thời gian ngắn, thì vài con Tiên Ma Yêu cấp bẩy đã bị Diệp Mặc giết hết.
Chân Băng Du lúc này vẫn ở một bên thu thập yêu hạch của Tiên Ma Yêu.
Cô hiện giờ đang nhớ tới ngày trước tại thảo nguyên Bình Phiêu cùng Diệp Mặc giết Tiên Ma Yêu thu thập yêu hạch.
Động tĩnh bên này của Diệp Mặc lớn như vậy, cho nên Hòa Hoàn Tiên Vương ở bên kia đã sớm biết rồi, lập tức nhanh chóng mang theo người của mình tới gần Diệp Mặc.
Mấy con Đại Yêu bị Diệp Mặc giết, nhưng Diệp Mặc vẫn cảm giác được tốc độ của mình quá chậm, cho nên liền trực tiếp nói với Trung Châu Tiên Vương:
– Trung Châu huynh, anh ở chỗ này bảo hộ Băng Du giúp tôi, tôi đi giết Tiên Ma Yêu.
– Xin tiên hữu cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ không để cho Băng Du tiên tử có bất kỳ tổn thương gì.
Trung Châu Tiên Vương vì quan hệ của Chân Băng Du đối với vị Tiên Vương lạ mặt này, cho nên cũng không dám xưng hô tùy tiện với cô như lúc trước.
Diệp Mặc biết có Trung Châu Tiên Vương bên cạnh, thì Chân Băng Du sẽ không gặp phải nguy hiểm gì.
Đã không có gì cố kỵ nữa, cho nên Diệp Mặc lập tức xông vào giữa đàn Tiên Ma Yêu. ‘Cửu dương Thiên hỏa’ cũng điên cuồng đảo qua một đường.
Diệp Mặc một đường tiến lên, Tiên Ma Yêu thì giống như là một miếng băng mỏng gặp phải nước sôi, liền bị hòa tan trong chớp mắt.
Đảo mắt một cái thì bên ngoài Cổ Lận tiên thành đã trống không rồi.
Ở bên ngoài Cổ Lận tiên thành, ngoài số lượng Tiên Ma Yêu đã bị Diệp Mặc giết ra, thì đều đã bị Diệp Mặc hấp dẫn đi.
Những tiên nhân có mặt ở đây lúc này thấy công cuộc chém giết của Diệp Mặc thì toàn bộ đều trở nên ngây dại.
Từ đâu ra lại xuất hiện một đại năng lợi hại như vậy? Việc chém giết đám Tiên Ma Yêu này quả thật giống như việc hít thở vậy.
Bất quá những tiên nhân này rất nhanh đều kịp phản ứng, lập tức tiến lên bắt đầu giết những đám Tiên Ma Yêu thưa thớt đã trở nên tán loạn.
Lúc này thì Hòa Hoàn Tiên Vương đang cực kỳ mệt mỏi, lập tức nuốt xuống mấy viên đan dược đi tới trước mặt Trung Châu Tiên Vương.
Cô dùng vẻ mặt kinh ngạc hỏi:
– Trung Châu sư huynh, người mới tới này là một đại năng nào mà lại nghịch thiên như vậy? Rốt cuộc anh ta là thần thánh phương nào?
Trung Châu Tiên Vương cười ha ha nói:
– Hòa Hoàn sư muội, cô nên hỏi Băng Du đi, cô ấy so với tôi thì biết rõ hơn đấy.
Hòa Hoàn Tiên Vương càng nghi hoặc nhìn Chân Băng Du rồi hỏi:
– Băng Du, cô biết người này sao? Đây là chuyện gì vậy?
Chân Băng Du liền vội vàng khom người thi lễ rồi nói:
– Tiền bối, tôi cũng không biết vị đại nhân này.
Vị đại nhân này nhìn trúng vãn bối, và vãn bối cũng nguyện ý phụng bồi.
Chuyện này cũng chỉ là mới đây thôi.
Trung Châu Tiên Vương vội vàng nói:
– Hòa Hoàn sư muội, lần này vị tiên hữu kia có thể tới nơi này, hoàn toàn là nhờ công lao của Băng Du đấy.
Băng Du nói muốn tới cứu cô, thì hắn lập tức đi tới đây.
Xem ra vị Tiên Vương này đối với Băng Du rất xem trọng.
Hòa Hoàn Tiên Vương vội vàng nói với Chân Băng Du:
– Băng Du, đa tạ cô rồi.
Nếu như là mọi người không tới, thì tôi khó mà sống sót dưới sự vây công của mấy con Tiên Ma Yêu cấp bẩy kia.
Hòa Hoàn Tiên Vương tuy nói như vậy, nhưng trong lòng vẫn đang kỳ quái.
Cô và Trung Châu Tiên Vương không giống nhau.
Tâm tư của cô tinh tế hơn nhiều, hơn nữa cô và Chân Băng Du khá quen thuộc, cho nên đối với tính cách của Chân Băng Du cũng coi như là hiểu khá rõ.
Theo lý thuyết thì Chân Băng Du không phải là loại nữ nhân đứng núi này trông núi nọ.
Lúc trước Mặc Ảnh mang Chân Băng Du tới Thanh Mạt tiên thành, Chân Băng Du vẫn một mực chuyên tâm tu luyện.
Cho tới giờ cũng không có chút biểu hiện nào đối với nam nhân cả, nhưng vì sao lần này cô lại có thể động tâm với một vị Tiên Vương vừa mới từ bên ngoài tới chứ?
Cô không tin Chân Băng Du bị ép buộc, vì nếu như là bị ép buộc, thì chắc chắn tâm tình của Chân Băng Du sẽ không thoải mái như hiện giờ.
– Hòa Hoàn tiền bối, lúc trước tôi ở tại Thanh Mạt tiên thành may nhờ được hai vị tiền bối chiếu cố, cho nên giúp đỡ hai vị tiền bối một chút vẫn là việc vãn bối nên làm.
Chân Băng Du liền vội vàng khom người nói.
Ba người không nói thêm gì nữa.
Lúc này Tiên Ma Yêu ở bên ngoài Cổ Lận tiên thành đã bị Diệp Mặc giết hơn một nửa, số Tiên Ma Yêu còn lại đều điên cuồng chạy trốn.
Nhưng tốc độ Diệp Mặc còn nhanh hơn, chỉ trong chớp mắt, thì số Tiên Ma Yêu đang chạy trốn kia cũng liên tục giảm mạnh.
Khi Diệp Mặc đã tiêu diệt triệt để đám Tiên Ma Yêu, thì mới quay trở lại chỗ ba người.
Không đợi Diệp Mặc nói chuyện thì Hòa Hoàn Tiên Vương đã khom người thi lễ rồi nói:
– Hòa Hoàn đa tạ tiên hữu đã xuất thủ tương trợ.
Diệp Mặc mỉm cười nói:
– Một chút việc nhỏ thôi.
Chuyện ở nơi này coi như đã xong, nếu không còn sự tình gì, thì bổn vương muốn cáo từ.
Trung Châu Tiên Vương cùng Hòa Hoàn Tiên Vương nghe thấy Diệp Mặc nói vậy thì liền có chút vội vã.
Đại nạn Tiên Ma Yêu của Tông Phiêu Thiên đang cần loại đại năng như Diệp Mặc tới giúp đỡ.
Nếu như Diệp Mặc vừa đi, thì tới khi Tiên Ma Yêu lại lần nữa tàn sát tới, vậy thì Tông Phiêu Thiên sẽ lại lần nữa rơi vào tay giặc.
Trung Châu Tiên Vương rất muốn mở miệng nhờ Chân Băng Du nói giúp thêm một lần nữa, nhưng Chân Băng Du thì nửa chữ cũng không nhắc tới.
Hòa Hoàn Tiên Vương cùng Trung Châu Tiên Vương đối với cô có ân, cho nên cô chủ động nói giúp hai người cũng là vì bản tâm của mình.
Nhưng để cho Diệp Mặc đi thảo nguyên Bình Phiêu giết Tiên Ma Yêu, thì cô lại không muốn.
Diệp Mặc chỉ là Tiên Vương sơ kỳ, còn thảo nguyên Bình Phiêu thì lại có một con Tiên Ma Yêu cấp tám.
Một khi gặp phải nó, thì cũng không phải là chuyện tốt gì.
Rơi vào đường cùng, Trung Châu Tiên Vương chỉ có thể tự mình ôm quyền rồi nói:
– Vị tiên hữu này, Trung Châu thật sự là không muốn làm phiền cậu nữa.
Nhưng thảo nguyên Bình Phiêu còn có một con Tiên Ma Yêu cấp tám, một khi tiên hữu rời đi, thì chúng tôi nhất định sẽ phải rút lui khỏi Tông Phiêu Thiên.
Nếu không một khi con Tiên Ma Yêu kia đến trả thù, thì tuyệt đối là cả Tông Phiêu Thiên sẽ bị nó tiêu diệt.
Diệp Mặc hiểu rõ ý của Trung Châu Tiên Vương, cho nên hắn lại trầm ngâm một lúc lâu.
Hắn nghĩ rằng còn Tiên Ma Yêu cấp tám kia cũng là Tiên Ma Yêu, mà vừa đúng công pháp của mình có thể khắc chế được Tiên Ma Yêu.
Vậy thì có lẽ dưới ‘Lôi sa’ và ‘Lãng sát’ của mình cũng chắc chỉ có thể tương đương với cấp bẩy hậu kỳ mà thôi.
Có lẽ là mình có thể tiêu diệt được nó.
– Tôi và Hòa Hoàn Tiên Vương có thể ở một bên trợ giúp tiên hữu, hơn nữa lần này chúng ta sẽ mượn cơ hội tập trung toàn bộ lực lượng của Tông Phiêu Thiên, đem hang ổ của Tiên Ma Yêu ở thảo nguyên Bình Phiêu diệt trừ toàn bộ.
Trung Châu Tiên Vương thấy Diệp Mặc do dự, thì liền nói thêm một câu.
Hòa Hoàn Tiên Vương không biết việc Diệp Mặc gần như là có thể giết được Dực Hà Tiên Vương trong nháy mắt, cho nên khi thấy Trung Châu Tiên Vương nói ra yêu cầu này thì hơi kinh ngạc.
Nhưng cô cũng biết lời của Trung Châu Tiên Vương nói rất đúng.
Nếu như không tiêu diệt con Tiên Ma Yêu cấp tám kia, thì Tông Phiêu Thiên sớm muộn gì cũng sẽ bị diệt vong.
Diệp Mặc chỉ do dự một lát rồi đồng ý.
Trung Châu Tiên Vương nói đúng, một khi Tông Phiêu Thiên bị Tiên Ma Yêu chiếm lĩnh, thì thời gian lâu dài về sau, những Thiên Vực còn lại chắc chắn sẽ không có kết cục tốt hơn bao nhiêu.
…
Rất nhanh thì tất cả tiên nhân ở tất cả các tiên thành đều được biết rằng lần này đã có một đại năng tới trợ giúp, ba ngày sau thì từ tu vi Kim Tiên tới Tiên Vương gần như toàn bộ đều sẽ tụ tập lại đi tới thảo nguyên Bình Phiêu quyết một trận đại chiến diệt trừ tận gốc Tiên Ma Yêu.
Đã có thêm hai Tiên Vương nữa gia nhập, tuy hai Tiên Vương mới tới này lại không biết Diệp Mặc, nhưng khi thấy Trung Châu Tiên Vương và Hòa Hoàn Tiên Vương đối với Diệp Mặc tôn kính như vậy thì cũng cảm thấy không nên thất lễ.
Diệp Mặc không thấy Khải Phong Tiên Vương, nhưng cũng không hỏi thăm gì.
Dưới sự dẫn dắt của Diệp Mặc, Tông Phiêu Thiên lập tức tiến hành tiêu diệt Tiên Ma Yêu.
Một số người vẫn cảm thấy bất an với việc Tông Phiêu Thiên tổng tiến công tới thảo nguyên Bình Phiêu, nhưng khi bọn họ thấy Diệp Mặc ra tay như cuồng phong cuồn cuộn, Tiên Ma Yêu cứ từng lớp từng lớp ngã xuống, thì lập tức phấn chấn tâm thần.
Khi bọn họ thấy được một con Tiên Ma Yêu cấp bẩy ở trước mặt Diệp Mặc lại không qua nổi một hiệp đã bị giết rồi, thì khí thế càng tăng vọt lên.
Lúc này số lượng tiên nhân tiến vào thảo nguyên Bình Phiêu đã có tới vài triệu, hơn nữa vẫn còn có nhiều tiên nhân không ngừng tiến tới, chỉ lát nữa thôi là sẽ vượt qua con số hơn mười triệu.
Bởi vì một ít Tiên Ma Yêu cấp sáu cấp bẩy đều bị Diệp Mặc tiện tay là giết chết, cho nên đám Tiên Ma Yêu cấp thấp dưới sự dẫn dắt của những Tiên Vương còn lại càng không có chút năng lực phản kháng nào.
Chỉ trong một ngày, Tiên Ma Yêu của thảo nguyên Bình Phiêu đã bị giết đi rất nhiều.
Mà thực tế Diệp Mặc còn chưa ra tay toàn lực.
Nếu Diệp Mặc toàn lực xuất thủ, thì Tiên Ma Yêu nơi này đã bị diệt hơn nửa rồi.
Sở dĩ Diệp Mặc không toàn lực ra tay, là vì muốn giữ lại thực lực chờ con Tiên Ma Yêu cấp tám kia xuất hiện.
Theo một tiếng rít gào chói tai truyền đến, thì những tiên nhân đang không ngừng chém giết Tiên Ma Yêu lập tức cảm nhận được áp lực cường đại.
Một số tiên nhân tu vi Thiên Tiên thấp kém, thậm chí còn bị thổ huyết tê liệt tại chỗ.
– Đây là Tiên Ma Yêu cấp tám, mọi người nhanh chóng lùi lại phía sau…
Trung Châu Tiên Vương lập tức lớn tiếng nói.
Chỉ là lời của Trung Châu Tiên Vương còn chưa nói hết, thì khí thế của Diệp Mặc đã điên cuồng dâng lên.
Tuy là khí thế của Diệp Mặc so ra vẫn kém con Tiên Ma Yêu cấp tám này, nhưng cũng đã đem khí thế của con Tiên Ma Yêu kia triệt tiêu đi hơn nửa.
Cho nên đã giúp cho những tiên nhân có mặt ở thảo nguyên Bình Phiêu này không còn phải chịu áp lực nặng nề tới mức muốn thổ huyết nữa.
Diệp Mặc trở nên ngưng trọng.
Hắn biết rõ, nếu như hắn không chủ động xuất kích, thì khẳng định sẽ không phải là đối thủ của con Tiên Ma Yêu cấp tám này.
Diệp Mặc lúc này liền nói với Hòa Hoàn Tiên Vương ở bên cạnh:
– Hòa Hoàn tiên hữu, Băng Du tạm thời giao cho cô chiếu cố, tôi đi đối phó với con Tiên Ma Yêu này.
Hòa Hoàn Tiên Vương vốn muốn đi hỗ trợ Diệp Mặc, nhưng sau khi nghe được lời nói của Diệp Mặc thì chỉ có thể gật đầu đồng ý:
– Tiên hữu yên tâm, Băng Du vốn là bạn cũ của tôi, tôi sẽ không để cho cô ấy bị tổn thương gì.
Trung Châu Tiên Vương lập tức:
– Tôi sẽ hỗ trợ anh.
Một tên Tiên Vương trung kỳ đứng ở bên cạnh cũng lấy ra một thanh Lục Giác Đồng Chùy to lớn rồi nói:
– Tôi cũng lên hỗ trợ.
Thêm người thì sẽ thêm một phần sức lực.
Diệp Mặc gật đầu không cự tuyệt, lập tức lấy Tử đao ra xông lên.
Chỉ có cách chủ động tấn công, thì hắn mới có thể tiêu diệt được con Tiên Ma Yêu cấp tám có khí tức đáng sợ này.
Chỉ trong chớp mắt, một con Tiên Ma Yêu to lớn tới vài chục trượng đã xuất hiện ở trước mặt Diệp Mặc.
Tiên Ma Yêu cấp bẩy đã có thực thể, vì lúc trước một vài Tiên Ma Yêu cấp bẩy mà Diệp Mặc đã giết đều có thực thể rồi.
Nhưng cho dù là Tiên Ma Yêu cấp bẩy đã có thực thể, thì cũng chỉ có thể cao tới mấy trượng mà thôi, bình thường thì sẽ không cao quá mười trượng.
Nhưng con Tiên Ma Yêu to cao tới vài chục trượng trước mặt thì là lần đầu tiên Diệp Mặc nhìn thấy.
Con Tiên Ma Yêu này chẳng những là có thực thể, hơn nữa mặt mũi còn rõ ràng, ánh mắt như hai cái đèn lồng càng tràn đầy sự âm lãnh.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1810: Quay Về Cung Hoa Thiên
Quay Về Cung Hoa Thiên
C
ho dù là Trung Châu Tiên Vương và tên Tiên Vương còn lại vẫn đứng phía sau Diệp Mặc, nhưng vẫn bị loại khí tức này đè nén đến mức cực kỳ khó chịu.
Hai người lúc này càng khâm phục người đứng mũi chịu sào là Diệp Mặc.
Cũng là Tiên Vương, nhưng bọn họ so với Diệp Mặc thì còn kém nhiều lắm.
Diệp Mặc cũng không lập tức lại gần con Tiên Ma Yêu cấp tám này thì đã đánh ra một chiêu ‘Lãng sát’.
Lúc này Diệp Mặc đã nhìn rõ ràng rồi, con Tiên Ma Yêu trước mặt này cũng chỉ là vừa mới tấn cấp lên cấp tám mà thôi, thời gian tối đa cũng sẽ không vượt quá mười năm.
Lúc này thì khí tức của con Tiên Ma Yêu kia vẫn chưa hoàn toàn thu liễm được, hiện tại chính là thời gian cực kỳ cuồng bạo của nó.
Có thể tưởng tượng được, một khi con Tiên Ma Yêu cấp tám này thu liễm được khí tức, củng cố tu vi, thoạt nhìn thì không có chút uy hiếp gì, nhưng thực tế thì đó mới là sự uy hiếp lớn nhất.
Diệp Mặc cũng âm thầm cảm thấy may mắn.
May mắn là con Tiên Ma Yêu này chỉ vừa mới tấn cấp, chứ nếu như là một con Tiên Ma Yêu cấp tám thực sự, thì hắn khẳng định bản thân không cần phải thử, vì tuyệt đối không phải là đối thủ của nó.
Cho dù là hiện taị, chỉ sợ là cũng có chút khó khăn.
Bất quá lúc này hắn đã không có đường lui nữa rồi.
Con Tiên Ma Yêu cấp tám này có thể bị Thiên hỏa của hắn khắc chế hay không hắn thực sự cũng chưa nắm chắc.
Với thần thông ‘Lãng sát’ của Diệp Mặc hiện giờ đã có thể thi triển ra tới ‘Tứ Điệp lãng’.
Nhưng vì không muốn tiêu hao Tiên nguyên quá mức, cho nên hắn chỉ thi triển ra tới ‘Tam Điệp lãng’.
Ba đợt sóng lửa cứ từng đợt nối tiếp nhau, lập tức đánh về phía con Tiên Ma Yêu khổng lồ kia.
Cũng may làn sóng lửa của Diệp Mặc có thể vọt cao lên đến vài chục trượng, chứ nếu không thì muốn vây lại con Tiên Ma Yêu này quả thực ra rất khó.
Rầm rầm rầm…
Liên tiếp ba tiếng nổ vang lên.
Một màn sương mù mầu đen mãnh liệt tràn ra từ miệng của con Tiên Ma Yêu cấp tám đen ngòm kia.
Màn sương mù mầu đen kia va chạm với ba làn sóng của Diệp Mặc, không gian xung quanh lập tức điên cuồng bạo động.
Trong không gian từng đợt sóng gợn đều có thể nhìn rõ ràng bằng mắt thường.
Màn sương mù mầu đen kia thì ngay cả thần thức cũng không thể xuyên vào được.
Ba đợt sóng liên tiếp bị màn sương mù mầu đen bao phủ lấy, luồng khí tức cực nóng cũng dần giảm xuống, qua một lúc thì gần như biến mất không thấy nữa.
Mà lúc này khí thế của con Tiên Ma Yêu cấp tám cũng lập tức giảm xuống.
Hai tên Tiên Vương sau lưng Diệp Mặc cũng đều là người có kinh nghiệm phong phú, cho nên cũng không cần Diệp Mặc phải nhắc nhở thì đều đã phóng pháp bảo của mình ra để công kích.
‘Lãng sát’ của Diệp Mặc bị màn sương mù mầu đen cắn nuốt, khiến cho hắn lấp tức bị Tiên nguyên cắn trả lùi ra xa vài chục trượng.
Cũng may đối với Diệp Mặc hiện tại, thì tuy là bị cắn trả nhưng cũng không phải là nghiêm trọng lắm.
Một tên Tiên Vương sử dụng Bát Giác Đồng Chùy, còn Trung Châu Tiên Vương lại sử dụng một tấm Phù Lục có khí tức hủy diệt.
Diệp Mặc nhìn thoáng qua lập tức đã biết tấm Phù Lục kia tuyệt đối không đơn giản, ít nhất thì nó cũng phải tương đương với Tiên phù cấp tám.
Khó trách Trung Châu Tiên Vương có niềm tin để đánh với con Tiên Ma Yêu cấp tám này một trận, hóa ra là có con bài ẩn dấu này.
Nhờ tấm Phù Lục kia, mà trong lòng Diệp Mặc cũng tự tin hơn nhiều.
Còn tên Tiên Vương sử dụng Bát Giác Đồng Chùy kia còn chưa tiếp cận Tiên Ma Yêu, thì đã bị một Tiên Ma Yêu biến ảo ra một cự trảo đánh bay cả người và chùy.
Diệp Mặc lúc này lập tức đã biết cần phải nắm lấy thời cơ, trong nháy mắt liền đánh ra một chiêu ‘Lôi sa’.
Đây là lần đầu tiên Diệp Mặc sử dụng thần thông hệ Lôi.
Một đạo lôi thương khổng lồ mang theo một ít mầu vàng cùng mầu xanh nhạt từ trên không trung đánh xuống, giống như là một chiếc trường mâu sắc bén dài tới mấy ngàn trượng vậy.
Trong nháy mắt thì khí thức hủy thiên diệt địa lập tức tràn ngập phạm vi xung quanh khiến cho toàn thân con Tiên Ma Yêu kia phải run lên.
Loại khí tức này khiến cho nó cảm giác được sự nguy hiểm cực độ.
Ngay cả Trung Châu Tiên Vương cũng hoảng sợ ngây ngẩn cả người.
Còn Diệp Mặc lúc này lại hét lớn:
– Trung Châu, còn do dự gì nữa mà không động thủ, sau đó lập tức đưa đồng bạn của anh lùi ra ngoài đi, ở lại đây thì giao cho tôi…
Trung Châu Tiên Vương lập tức hiểu được, cho nên cũng lập tức ném tấm Phù lục kia ra ngay khi ‘Lôi sa’ của Diệp Mặc sắp đánh tới con Tiên Ma Yêu kia.
Lúc này y cũng không đợi Tiên Ma Yêu phản công, mà lập tức nghe theo lời Diệp Mặc nói, cấp tốc phi thân lùi về phía sau đồng thời mang theo cả tên Tiên Vương trung kỳ kia bay ra ngoài.
Tiên Ma Yêu cảm nhận được pháp thuật hệ Lôi cường đại, cũng biết là mình gặp nguy hiểm rồi, cho nên càng điên cuồng phun ra từng màn sương mù mầu đen.
Đảo mắt thì đã đem phạm vi cả trăm dặm xung quanh che lấp đi.
Vô số sương mù mầu đen lập tức ngưng tụ thành một cái trường thương sương mù cao tới ngàn trượng, sát khí đáng sợ xung quanh con Tiên Ma Yêu này lập tức dâng lên nhanh chóng.
Tiên Ma Yêu cấp tám tuy là rất đáng sợ, nhưng vẫn bị Thiên hỏa ảnh hưởng đến.
Mà khí tức ‘Lôi sa’ của Diệp Mặc càng là khắc tinh trời sinh của Tiên Ma Yêu.
Nếu không nó đã sớm ngưng tụ ra trường thương sương mù này rồi.
Một khi thanh trường thương sương mù kia ngưng tụ thành hình, thì cả ba người Diệp Mặc đều không thể thoát được.
Ầm…
Một tiếng nổ kịch liệt vang lên.
Thanh trường thương sương mù kia lúc này dường như đã có xu thế bị tán loạn đi.
Diệp Mặc biết rằng tấm Phù lục kia của Trung Châu Tiên Vương đã công kích thành công rồi, cho nên càng nhanh chóng khống chế cho ‘Lôi sa’ đánh tới.
Khi thanh Lôi thương ngàn trượng kia ầm ầm đánh xuống, thì trong nháy mắt, con Tiên Ma Yêu cấp tám kia liền bị khí tức hệ Lôi áp chế xuống một chút.
Lôi thương mang theo khí tức hủy diệt, lập tức xé rách vòng bảo hộ bằng sương mù màu đen của con Tiên Ma Yêu kia tiếp tục đánh xuống.
Không gian xung quanh vốn đã rung động không thôi, thì sau khi thanh Lôi thương này đánh xuống thì càng lay đông điên cuồng hơn.
Oành, oành…
Khí tức trong sương mù màu đen bạo liệt ra khắp nơi.
Nhưng Diệp Mặc lại rõ ràng cảm nhận được con Tiên Ma Yêu cấp tám kia đã bị trọng thương dưới một chiêu thần thông ‘Lôi sa’ và tấm Phù lục kia rồi, chỉ là còn chưa bị đánh chết mà thôi.
Khi con Tiên Ma Yêu kia đang chống cự với tấm Tiên phù cấp tám nên mới bị ‘Lôi sa’ đánh trúng.
Nếu không thì cho dù là ‘Lôi sa’ đánh được lên thân của con Tiên Ma Yêu, thì cũng sẽ không làm nó bị trọng thương được.
Cũng đã đánh tới mức này rồi, Diệp Mặc sao có thể để cho con Tiên Ma Yêu kia khôi phục lại tinh thần chứ? Tấm Tiên phù cấp tám kia của Trung Châu Tiên Vương thì không nhất định là còn có tấm thứ hai.
Lúc này Trung Châu Tiên Vương cùng tên Tiên Vương kia đã lui ra ngoài.
Xung quanh nơi này thì lại tràn ngập sương mù màu đen.
Còn Diệp Mặc thì lại không do dự gì nữa mà lập tức ném Hắc Thạch Cân ra thi triển thêm một chiêu thần thông ‘Thái sơn áp đỉnh’.
Hắc Thạch Cân to lớn lập tức hóa thành một ngọn núi khổng lồ, xuyên qua không gian trực tiếp hiện ra trên đỉnh đầu của con Tiên Ma Yêu kia mà đập xuống.
Diệp Mặc lúc này có chút hiểu ra.
Có lẽ con Tiên Ma Yêu này cũng giống với hắn, có rất nhiều thần thông còn chưa sử dụng thành thục, thậm chí còn có chút mơ hồ không hiểu rõ.
Oành…
Tiên Ma Yêu còn chưa kịp lấy lại tinh thần sau khi bị thanh Lôi thương kia kích trúng, thì đã lại lần nữa bị Hắc Thạch Cân khổng lồ của Diệp Mặc từ trên đầu đập xuống, lập tức bị hãm xuống đất.
Con Tiên Ma Yêu kia lập tức phát ra hàng loạt tiếng gào rú, một quyền đem Hắc Thạch Cân của Diệp Mặc đánh bay, đồng thời vọt lên từ trong lòng đất.
Nhưng không ngờ là lúc này nó lại muốn chạy trốn.
Trong lòng Diệp Mặc âm thầm bực bội.
Một cú đập nặng nề như vậy của Hắc Thạch Cân mà còn chưa giết chết được con Tiên Ma Yêu này, quả thực là nó quá cường hãn rồi.
Nhưng lúc này khí tức của con Tiên Ma Yêu cấp tám đã cực kỳ hư nhược rồi, không còn loại khí thế và khí phách bức người như trước nữa.
Diệp Mặc thu hồi lại Hắc Thạch Cân đồng thời ‘Tứ điệp lãng’ cũng được điên cuồng thi triển ra.
Đây là một quyền thần thông thi triển dựa trên thần thông ‘Lãng sát’ của hắn, đánh ra bốn đợt sóng lửa liên tiếp.
Cùng lúc đó, thì Diệp Mặc lại tiếp tục thi triển thêm một lần ‘Lôi sa’ nữa.
Lôi kích cùng với Thiên hỏa liên tục công kích điên cuồng lên thân thể của Tiên Ma Yêu, khiến cho con Tiên Ma Yêu vốn đã suy yếu này sau khi bị bốn đợt sóng lửa đánh trúng, lại bị ‘Lôi sa’ đánh cho tê liệt mà gục xuống mặt đất.
Diệp Mặc toàn thân hư nhược ngồi xuồng.
Hắn cảm giác được bản thân quả thật là quá may mắn rồi.
Con Tiên Ma Yêu này thực tế vẫn chưa lần nào công kích ra chiêu thức cấp tám của nó, nhưng đã khiến hắn phải cố gắng hết sức như vậy rồi.
Vậy một khi con Tiên Ma Yêu này phát ra được chiêu thức công kích chân chính của nó, thì bọn họ cho dù có tấm Tiên phù cấp tám, Thiên hỏa và Lôi kích đi chăng nữa thì cũng không phải là đối thủ của con Tiên Ma Yêu này.
Nguyên nhân chính vẫn phải là do con Tiên Ma Yêu này còn chưa ổn định được tu vi sau khi tấn cấp, cho nên còn chưa thuần thục được kỹ năng của Tiên yêu thú cấp tám.
Bằng không thì hắn nhất định là sẽ lựa chọn cách chạy trốn.
Trận chiến đấu này thoạt nhìn thì diễn ra rất nhanh, trên thực tế thì nếu kéo dài trận đấu này ra, thì đối với Diệp Mặc và tất cả mọi người đều không có lợi.
Chờ khi con Tiên Ma Yêu kia quen thuộc với công kích của Diệp Mặc rồi, thì kẻ phải nằm im chịu thiệt thòi lúc này sẽ không phải là Tiên Ma Yêu rồi.
Khi vừa khôi phục được một chút Tiên nguyên, thì Diệp Mặc liền cảm nhận được sự gấp gáp của Vô Ảnh.
Hiển nhiên là nó đang muốn cắn nuốt con Tiên Ma Yêu cấp tám này.
Nhưng tên nhóc này còn biết rằng nếu không được Diệp Mặc đồng ý, thì không được tùy tiện ra ngoài.
Nếu không thì quyền tự do ra vào Thế giới trang vàng của nó sẽ lập tức bị Diệp Mặc tước mất.
Sau một nén nhang, thì Diệp Mặc gần như đã hoàn toàn khôi phục rồi, lúc này mấy người Trung Châu Tiên Vương và Hòa Hoàn Tiên Vương mới nhao nhao đi tới.
Một con Tiên Ma Yêu cấp tám cũng không phải là thứ đơn giản, cho dù là nó đã ngưng thành thực thể thì cũng sẽ có giá trị vô cùng.
Diệp Mặc là một Tiên Vương sơ kỳ, mặc dù là có hai Tiên Vương khác hỗ trợ.
Nhưng đã có thể giết được một con Tiên Ma Yêu cấp tám quả thực là chuyện cực độ kinh người rồi.
Dù là pháp thuật của hắn trời sinh là khắc tinh của Tiên Ma Yêu, nhưng nếu đẳng cấp chênh lệch quá lớn, thì cũng không phải là chuyện vượt cấp bình thường mà tiên nhân có thể làm được.
Mấy người Hòa Hoàn Tiên Vương vội vàng tiến lên cảm tạ Diệp Mặc, đồng thời càng kính sợ Diệp Mặc hơn.
Lần này Diệp Mặc không hề khách khí, sau khi tiếp nhận lời cảm tạ của mọi người, thì liền trực tiếp đem con Tiên Ma Yêu cấp tám này thu lại.
Con Tiên Ma Yêu này sẽ là món ăn của Vô Ảnh rồi, cho nên Diệp Mặc cũng không muốn tặng không cho người khác.
Tuy chiến công lần này cũng là có công lao của tấm Tiên phù của Trung Châu Tiên Vương, nhưng hắn vẫn là người đã ra sức giúp đỡ cho Tông Phiêu Thiên.
…
Sáu ngày sau thì Diệp Mặc mang theo Chân Băng Du rời khỏi Tông Phiêu Thiên.
Sau khi hắn giúp đỡ Tông Phiêu Thiên tiêu diệt hết một số Tiên Ma Yêu cao cấp, thì những Tiên Ma Yêu thông thường khác cũng chỉ còn lại hơn một nửa mà thôi.
Còn những con Tiên Ma Yêu rải rác khắp nơi thì căn bản cũng chẳng cần phải để hắn động thủ.
Có vài vị Tiên Vương dẫn dầu, cho nên việc đó căn bản là không thành vấn đề.
Diệp Mặc cũng không cần phải tiếp tục ở lại Tông Phiêu Thiên nữa.
Sau khi tiến vào hư không, thì Diệp Mặc trực tiếp lấy Thời Không Thoa ra sử dụng, đồng thời đem Tiên Ma Yêu nhét vào Thế giới trang vàng cho Vô Ảnh.
Lần này Diệp Mặc không để cho Vô Ảnh và Tiểu Sâm khống chế Thời Không Thoa nữa, mà là tự mình khống chế Thời Không Thoa.
Vô Ảnh hệ lụy quá lớn, cho nên mặc dù không phải hắn không tin Chân Băng Du, nhưng cũng không có ý muốn tiết lộ ra cho cô biết.
Dù là cô có thể giữ bí mật, nhưng không thể đảm bảo là không lơ đãng tiết lộ ra ngoài.
Loại chuyện này quan hệ quá trọng đaị, cho nên càng ít người biết càng tốt.
Huống chi sử dụng Thần khí hạ phẩm di chuyển từ Trung Thiên Vực đến Hạ Thiên Vực cũng không mất bao nhiêu thời gian, còn Diệp Mặc thì lúc này lại không cần bế quan tu luyện, cho nên thời gian của hắn còn nhiều.
Chân Băng Du cũng không hề tu luyện, mà lại cùng Diệp Mặc kể lại cho nhau những sự tình đã traỉ qua.
Lúc này Diệp Mặc mới biết được Chân Băng Du vẫn luôn bế quan ở Thanh Mạt tiên thành.
Khi ngẫu nhiên đi ra tìm tài nguyên tu luyện, thì cũng là đi ra cùng Thiên Khâm.
Thiên Khâm thì Diệp Mặc biết rõ, đó chính là vị nữ tiên đi theo bên người Hòa Hoàn Tiên Vương mà lần trước hắn đã tặng cho một thẻ bài Vấn Đạo Các.
Đồng thời Diệp Mặc cũng biết được vì sao Khải Phong Tiên Vương lại không hề thấy mặt, hóa ra là vì Khải Phong Tiên Vương vẫn luôn ở trong Vấn Đạo Các chưa hề đi ra.
Từ trong lời kể của Chân Băng Du, Diệp Mặc còn có được một i tin tức khác, đó là có người cho rằng hắn vẫn còn ở trong Vấn Đạo Các, còn có người thì lại nghĩ hắn ở trong đó không tới một năm đã ra ngoài rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









