[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 356 : Cách Vào Tiểu Thiên Vực (c1776-c1780)
❮ sautiếp ❯Chương 1776: Cách Vào Tiểu Thiên Vực
Cách Vào Tiểu Thiên Vực
N
hưng khiến cho Diệp Mặc phiền não là, hắn căn bản không biết nên đi vào như thế nào.
Trộm ngọc bài nghĩ cũng đừng nghĩ đến, bây giờ mỗi một tấm ngọc bài đều vô cùng quý giá, bất kỳ môn phái nào cũng sẽ không buông lỏng trông chừng ngọc bài.
Cho dù là người như Sở Di, cũng đều sẽ tự giác đưa ngọc bài ra ngoài từ lâu rồi, sẽ không giữ lại trên người để tự tìm cái chết.
Huống chi cho dù là hắn trộm được ngọc bài, cũng không thể đi vào, một ngàn một trăm người, mỗi người đều có lai lịch, nếu như là tông môn còn dễ nói một chút, mình đơn độc một người đi đâu tìm kiếm lai lịch? Lỡ như bị tiên đế Táp Không phát hiện không đúng, thì hắn không phải là đi phát tài, mà là đi tìm cái chết đấy.
Diệp Mặc có chút buồn phiền trở lại chỗ ở, cho dù là hắn có quá nhiều bí mật, cũng không nghĩ ra làm như thế nào để có thể tiến vào tiểu Thiên vực.
Diệp Mặc rất muốn tìm Kế Khôn bàn bạc một chút, nhưng hắn cũng biết, Kế Khôn bây giờ khẳng định là được bảo vệ nghiêm mật rồi.
Một ngày sau, Diệp Mặc đã không có ý định tiếp tục ngồi trơ như vậy nữa, tiếp tục như vậy cũng không nghĩ ra được biện pháp.
Đang lúc hắn định ra ngoài đi dạo, cấm chế ở cửa bỗng dao động Diệp Mặc mở cấm chế ra, nhìn chằm chằm tiên nữ áo tím che mặt ở cửa kinh ngạc hỏi:
– Thánh nữ Mịch Vân, bây giờ sao cô có thể ra được?
Trước tiên Mịch Vân tiến vào căn phòng của Diệp Mặc, sau đó giúp Diệp Mặc đánh cấm chế lên, nói:
– Tôi vì sao không thể đi ra? Phiêu Miểu Tiên Trì lần này đạt được hai tấm ngọc bài, tôi lại không mang ngọc bài theo trên người, ai dám động đến Phiêu Miểu Tiên Trì tôi chứ?
Diệp Mặc nghĩ cũng phải, Phiêu Miểu Tiên Trì là đế tông, có hậu thuẫn như vậy, ngọc bài chắc chắn sẽ không để trên người rồi, đây hoàn toàn không giống với người không có hậu thuẫn như Sở Di.
– Không biết thánh nữ Mịch Vân tới tìm tôi có chuyện gì? Tiên Tôn tiền bối của Phiêu Miểu Tiên Trì đều đang có mặt ở đây, cô tiếp tục xuất hiện ở chỗ này của tôi…
Lời nói của Diệp Mặc mặc dù có chút che dấu, nhưng thánh nữ Mịch Vân đã sớm hiểu ra.
Trên tiên thuyền, Phiêu Miểu Tiên Trì các cô không có Tiên Tôn trưởng bối nào ở đó cả.
Mà ở đây thì có Tiên Tôn trưởng bối, Mịch Vân là một thánh nữ một mình xuất hiện ở trong phòng của một người đàn ông, chắc chắn sẽ ảnh hưởng không tốt.
Thánh nữ Mịch Vân mỉm cười nói:
– Bởi vì có vài người tố cáo, cho nên chuyện tôi tìm anh trên tiên thuyền, sư phụ tôi cũng biết.
Tôi bây giờ dứt khoát sòng phẳng gọn gàng một chút, không cần phải sợ hãi rụt rè.
Đúng rồi, sư phụ tôi xem ra còn cảm thấy rất hứng thú với anh nữa, không biết anh có hứng thú đi gặp sư phụ tôi hay không?
Diệp Mặc trong lòng cả kinh.
Sư phụ của thánh nữ Mịch Vân muốn gặp hắn làm gì? Sư phụ của thánh nữ Mịch Vân ít nhất là tu vi Tiên Tôn chứ? Hắn nào dám một mình đi gặp một Tiên Tôn?
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc vội vàng khoát tay nói:
– Tôi đây buông tuồng đã quen, nhìn thấy tiền bối sẽ rất vô lễ, tôi thấy không đi gặp thì hơn.
Mịch Vân hình như biết rõ Diệp Mặc không muốn đi gặp sư phụ của cô, lơ đễnh nói:
– Diệp Sư Huynh, sau khi tôi tu luyện công pháp ẩn dấu mà anh cho kia, mới biết mình là ếch ngồi đáy giếng ah.
Vậy mà lại có công pháp kỳ diệu như thế.
Đoán chừng đã đến tiên cấp đỉnh cao ấy chứ?
Diệp Mặc sầm mặt lại, Mịch Vân đây là có ý gì?
Mịch Vân làm như không có trông thấy sắc mặt của Diệp Mặc, một mình nói:
– Đúng rồi, Diệp Sư Huynh, tôi nghe nói tiên thành Hồng vũ đêm nay có một Đại hội đấu giá cực lớn.
Anh có biết lúc trước trên tiên thuyền, vị Tiên Tôn i bán ra ụ đá ngũ hành kia không? Nghe nói y lại tham gia Đại hội đấu giá lần này…
Diệp Mặc trong lòng nhất thời kinh hãi, Thánh nữ Mịch Vân nói những lời này là có ý gì? Chẳng lẽ cô đã nhìn ra mình có hứng thú với cái ụ đá kia? Nhưng trước kia ở trên tiên thuyền khi hắn hỏi thăm về ụ đá, cũng không để lộ ra chút tin tức nào mà?
Hơn nữa, Tiên Tôn kia dám ngang nhiên đấu giá ụ đá ngũ hành ở tiên thành Hồng Vũ, y không muốn sống chăng? Ụ đá Ngũ hành tại Hạ Thiên Vực có lẽ chỉ là một món đồ quý giá mà thôi, nhưng ở nơi như tiên thành Hồng vũ này, nhiều tiên đế như vậy.
Tiên đế nào mà không biết ụ đá ngũ hành có dính dáng đến Thế Giới Hỗn Độn?
Diệp Mặc sẽ không tin một Tiên Tôn ngay cả điểm này cũng nhìn không thấu, nếu như y nhìn thấu còn dám làm như thế.
Điều đó đã nói rõ người này sẽ không sợ tiên đế, y tuyệt đối không phải là một Tiên Tôn đơn giản như vậy.
– Tôi muốn đi Đại hội đấu giá xem sao, anh có muốn đi không? Nếu như anh đồng ý, chúng ta cùng đi.
Mịch Vân bỗng nhiên nhìn Diệp Mặc, lại hỏi một câu.
Diệp Mặc không biết Mịch Vân có ý gì, nhưng hắn lập tức lắc đầu nói:
– Tôi không có được tư cách đi tiểu Thiên vực, ngày mai tôi định rời khỏi nơi này.
Còn chuyện đi Đại hội đấu giá, tôi không có hứng thú, cũng không muốn đi cho lắm.
Khi Diệp Mặc nghe thấy Mịch Vân một lần nữa lại nhắc tới ụ đá trước mặt mình, thậm chí sư phụ của Mịch Vân cũng muốn gặp mình, đã hạ quyết tâm, một khi Mịch Vân rời đi, hắn lập tức đi đưa tin cho Kế Khôn, rồi lập tức đi ngay, nơi này tuyệt đối không phải là nơi có thể ở lâu.
Thánh nữ Mịch Vân trầm mặc một lúc lâu sau, mới lên tiếng:
– Tui còn tưởng rằng anh có hứng thú với cái ụ đá ngũ hành kia, xem ra tôi nghĩ sai rồi.
Nhưng tôi có thể khẳng định nói cho anh biết, người bán ra cái ụ đá ngũ hành kia cho dù là tiên đế, cũng không thể lấy đồ thật ra bán đâu.
Ụ đá Ngũ hành kia trăm phần trăm là giả, người lấy ụ đá ngũ hành ra cũng biết rõ người khác có thể nghĩ tới điểm này.
Nhưng người này tuyệt đối to gan lớn mật, mục đích của y chính là muốn khiến cho tất cả mọi người biết rõ đồ thật ở trên người y.
– Vì sao?
Diệp Mặc theo bản năng hỏi một câu, nhưng sau khi hỏi xong, hắn liền hiểu rõ là chuyện gì xảy ra.
– Sư phụ tôi nói, người này rất có thể đã là sắp chứng đạo Bán Thánh, y có thể là bức thiết cần chứng đạo.
Nếu như toàn bộ ụ đá ngũ hành tề tựu đầy đủ, cho dù là không có Thế Giới Hỗn Độn, chỉ cần có một Thế Giới Chân Linh, y cũng có thể thông qua ngũ hành mà chứng đạo.
Chứng đạo bằng Ngũ hành so với chứng đạo thông qua cách thức khác mà nói, đơn giản hơn rất nhiều.
Mịch Vân giải thích.
Diệp Mặc giật mình, sư phụ của Mịch Vân hiểu rõ điểm này, các tiên đế còn lại tuyệt đối cũng sẽ hiểu rõ điểm này.
Trừ phi là có tiên đế ngại mạng mình dài, nếu không không ai lại dám đi tìm người bán ra ụ đá ngũ hành để câu cá này.
Một khi có kẻ tìm được người này, người này tuyệt đối sẽ cho rằng ụ đá còn lại ở trên người kẻ tìm y, y sẽ liều mạng để cướp đoạt về.
Cho nên kẻ trên người không có ụ đá, chẳng những sẽ không đi tìm y, ngược lại còn có thể tỏ ra không có chút hứng thú nào đối với ụ đá.
Kẻ có ụ đá, chính vì biết rõ sự lợi hại của y, cũng có khả năng sẽ đi ám toán y hoặc là chú ý tới y.
Ví dụ như mình, cho dù là biết rõ ụ đá kia bây giờ không thể chiếm được, nhưng sau khi nghe được tin tức này, cũng có khả năng sẽ đi hiện trường nhìn xem.
Nói không chừng mình chỉ cần xem xét, cũng sẽ bị người nọ nhìn chằm chằm vào.
Hiểu rõ điểm này rồi, bây giờ Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không đi tìm người nọ, cũng không thể óc bã đậu mà đi ám toán y.
Cho dù là tướng mạo của đối phương, hắn cũng không muốn biết.
Ít nhất bây giờ hắn vẫn chưa có năng lực đi ám toán một người có thể là Bán Thánh này.
– Nghe nói trong lần Đại hội đấu giá này còn có một cái thần khí hạ phẩm, và một cái bán thần khí.
Lời nói của Thánh nữ Mịch Vân khiến cho Diệp Mặc càng cẩn thận, hắn đã có được một lò đan là thần khí hạ phẩm, Hoa Như Tuyết kia không biết có thể là đã nhìn ra hay không.
Nếu như Hoa Như Tuyết biết lò đan mình lấy được là thần khí, hơn nữa mình giết tiên vương của tông môn cô tôi, cô ta chắc chắn sẽ không bỏ qua cho mình đâu.
Nhưng Diệp Mặc tin tưởng, Hoa Như Tuyết kia biết rõ lò đan kia không tệ, chắc cũng không ngờ đó là một thần khí hạ phẩm.
Xem ra phải nhanh chóng đi thôi, không thể tiếp tục kéo dài được nữa.
Trông thấy dáng vẻ của Diệp Mặc, Thánh nữ Mịch Vân đã biết Diệp Mặc hẳn là càng muốn đi rồi, cô mím môi bỗng nhiên nói:
– Diệp Sư Huynh, nếu như tôi có thể dẫn anh tiến vào Tiểu Thiên vực, anh…
– Cái gì?
Diệp Mặc ngây ngẩn cả người, dưới mí mắt của mấy tiên đế mà mang mình tiến vào tiểu Thiên vực?
– Cô nói cô có thể dẫn tôi tiến vào tiểu Thiên vực?
Kinh ngạc qua đi, Diệp Mặc bình tĩnh lại.
– Đúng vậy, tôi đúng là có thể dẫn anh tiến vào tiểu Thiên vực.
Thánh nữ Mịch Vân tỉnh táo nói.
Diệp Mặc ôn hòa hỏi:
– Trước tiên không nói tới chuyện cô có thể dẫn tôi tiến vào tiểu Thiên vực hay không, bây giờ hỏi tôi và cô không thân chẳng quen, cô tại sao phải giúp tôi?
– Nếu như tôi nói tôi đột nhiên thích anh, sau đó muốn giúp anh, anh sẽ tin sao?
Thánh nữ Mịch Vân lạnh nhạt nói.
Diệp Mặc mỉm cười, – Không tin.
Thánh nữ Mịch Vân cũng không để bụng, ngược lại lấy cái ngọc giản lần trước Diệp Mặc cho cô kia ra lật tới lật lui nhìn nhìn nói:
– Lần trước anh nói công pháp ẩn dấu anh cho tôi và cái anh dùng có chút khác biệt, tôi muốn…
Thấy Thánh nữ Mịch Vân nhìn mình, Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng nói:
– Cho nên cô muốn công pháp ẩn dấu của tôi?
– Phải, kỳ thật tôi cũng không biết công pháp ẩn dấu của anh dùng có phải là lợi hại hơn hay không, nhưng tôi thật sự cần một công pháp ẩn dấu lợi hại như vậy, dù không được làm thánh nữ, trả giá tất cả tôi cũng sẽ không tiếc.
Thánh nữ Mịch Vân nhìn chằm chằm Diệp Mặc kiên định nói.
Diệp Mặc đoán chừng việc cô gái này muốn làm cần có công pháp ẩn dấu khẳng định không nhỏ, nhưng chuyện đó và hắn không có quan hệ gì, hắn nghĩ nếu như Thánh nữ Mịch Vân thật sự có cách dẫn hắn vào tiểu Thiên vực, hắn đưa công pháp ẩn dấu ra, cũng không phải là không thể được.
– Tôi còn biết anh có một công pháp luyện thể không tệ…
– Vậy cô không cần suy nghĩ nữa, tôi sẽ không đồng ý.
Thánh nữ Mịch Vân còn chưa nói hết lời, đã bị Diệp Mặc cắt ngang.
– Nói thử xem cô có cách gì có thể dẫn tôi tiến vào tiểu Thiên vực.
Diệp Mặc không đồng ý ngay lời của Thánh nữ Mịch Vân, hắn rất muốn biết Thánh nữ Mịch Vân dùng cách gì đưa hắn vào tiểu Thiên vực.
– Tôi có một tiểu thế giới…
Thánh nữ Mịch Vân nói chỉ có mấy chữ, Diệp Mặc liền thất vọng lắc đầu, nếu có một tiểu thế giới đã nghĩ là có thể mang mình tiến vào tiểu Thiên vực, Thánh nữ Mịch Vân này cũng hơi bị ngây thơ rồi.
Tiểu thế giới, thế giới chân linh và thế giới hỗn độn hoàn toàn không giống nhau, thế giới hỗn độn có thể bị ẩn giấu vào chỗ sâu nhất trong thức hải, chỉ cần thần thức của người khác không quấy vào chỗ sâu nhất trong thức hải của anh, thì không thể phát giác được.
Nhưng tiểu thế giới và thế giới chân linh lại không như vậy, tối đa chỉ có thể luyện hóa thành các loại như vòng đeo tay hoặc là nhẫn đeo trên người, loại thế giới như thế này muốn giấu diếm thần thức của tiên đế, quả thực chính là giả thuyết ngu ngốc.
Thánh nữ Mịch Vân trông thấy ánh mắt thất vọng của Diệp Mặc, hình như biết rõ ý nghĩ của hắn, nói tiếp:
– Tui đem tiểu thế giới đeo trước ngực, tiên đế cho dù là phát giác ra, cũng sẽ không bảo tôi lấy ra đâu.
Hơn nữa dùng tiểu thế giới dẫn anh tiến vào tiểu Thiên vực, tôi nghĩ cũng sẽ không phải chỉ có một mình tôi.
Tiên đế Táp Không đại nhân há có thể không nghĩ đến? Bọn họ không nói ra trước, đó chính là đã sớm chấp nhận rồi.
Cho dù lỡ như thất bại, tôi lại để anh đi ra, anh cũng sẽ không tổn thất cái gì, lúc trước tiên đế Táp Không cũng không nói gì, thì có nghĩa là sẽ không trách phạt.
Diệp Mặc trong lòng cười lạnh, sẽ không tổn thất cái gì? Một khi mình từ bên trong tiểu thế giới của Thánh nữ Mịch Vân đi ra, mấy tiên đế trước tiên sẽ sử dụng thần thức xem xét hắn.
– Hơn nữa, tiểu thế giới của tôi còn chưa từng luyện hóa qua…
Những lời này của Thánh nữ Mịch Vân, khiến cho Diệp Mặc trong đầu bỗng nhiên có một tia chớp xẹt qua, hắn đột nhiên nhớ tới một biện pháp gian lận.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1777: Tiên Nữ Tiều Tụy Trên Đường
Tiên Nữ Tiều Tụy Trên Đường
M
ịch Vân sư tỷ, tôi thực ra lại có một cách, chỉ có điều không biết cô có đồng ý hay không.
Diệp Mặc nghĩ đến lập tức nói.
Thực ra cách này của hắn để Kế Khôn đi làm là tốt nhất, đáng tiếc là, hắn bây giờ đến mặt của Kế Khôn cũng không thấy.
Hơn nữa Kế Khôn bây giờ tự do trong môn phái, tuyệt đối sẽ không so được với Mịch Vân Thánh nữ trước mặt.
– Anh nói đi, chỉ cần tôi có thể làm được, thì tôi chắc chắn sẽ đồng ý.
Mịch Vân lập tức nói.
Diệp Mặc thấy Mịch Vân đồng ý, cũng không do dự liền nói:
– Cô cần đưa miếng ngọc bài của cô cho tôi trước, tôi phải xuất thành trước, rồi khoảng bảy tám ngày sau tôi sẽ báo cho cô làm thế nào để dẫn tôi vào trong Tiểu thiên thành.
Đương nhiên, nếu như cô không tin tôi, thì thôi.
– Tôi đương nhiên tin anh.
Mịch Vân Thánh nữ sau khi nói xong, không chút do dự lấy ngọc bài ra đưa cho Diệp Mặc:
– Ngọc bài đây, anh cầm lấy đi.
Còn nơi hẹn, đến lúc đó anh báo với tôi.
– Ngọc bài của cô còn chưa giao nộp?
Diệp Mặc sững sờ nhìn Mịch Vân nói.
Mịch Vân có chút tự đắc nói:
– Tôi giao nộp? Nơi này có ai cần tôi nộp đồ không?
Diệp Mặc lập tức liền hiểu ra, địa vị của Thánh nữ trong Phiêu Miểu tiên trì cực cao, là một trong số mấy người hiếm có của Phiêu Miểu tiên trì.
Nếu như cô không đồng ý, quả thực cũng không có ai có thể khiến cô giao đồ ra được.
Còn chuyện Mịch Vân thánh nữ giao đồ cho mình, cô lại càng không cần lo lắng, dù sao cho dù mình muốn độc tài chiếm ngọc giản cũng không được, mười ngày sau, những người muốn đến tiểu thiên vực cũng đều phải tập trung lại.
Nếu như chỉ có ngọc bài, thì đừng nói không biết tiểu thiên vực ở đâu, cho dù đến tiểu thiên vực có hay không thì cũng sẽ không biết.
Hai người sau khi trao đổi truyền tin châu, Mịch Vân thánh nữ không hỏi Diệp Mặc muốn đi đâu, Diệp Mặc cũng sẽ không nói.
Chờ Mịch Vân thánh nữ đi rồi, Diệp Mặc ngay lập tức về trả phòng của mình.
Những người đến đây trả phòng cũng không phải số ít, một số người không có hi vọng gì cũng không ở lại nơi này, Diệp Mặc cứ như vậy rời đi cũng không lấy gì là đột ngột.
…
Hồng Vũ Tiên thành với tư cách là Tiên thành đệ nhất của Thanh Vi thiên, cũng là nơi mà thiên chủ của Thanh Vi thiên ở, cũng là một nơi phi thường náo nhiệt.
Còn mấy ngày này vì đại hội Bồng Việt tiên quả, nơi này lại càng náo nhiệt hơn.
Cộng thêm trước đó không lâu Táp Không Tiên đế tuyên bố ra sự tồn tại của tiểu thiên vực, vô số Tiên nhân lại càng chen chúc đến.
Diệp Mặc trên đường lớn của Hồng Vũ tiên thành cũng cảm thấy trong này có quá nhiều người.
Nhưng hắn cũng không có tâm trạng đi xem cảnh tượng náo nhiệt trên đường phố, nơi mà hắn muốn đi là một cửa hàng tương đối lớn trong Hồng Vũ tiên thành.
Lúc này ở Hồng Vũ tiên thành bất luận là cửa hàng nào đều chật kín chỗ, càng không cần phải nói cửa hàng lớn mà Diệp Mặc đến, người lại càng chen chúc hơn.
Lúc nào cũng có đồ được bán ra ngoài, cũng có đồ được thu mua vào.
Cho dù là cửa hàng có phục vụ tốt đi nữa, thì vào lúc này cũng không có cách nào có người chuyên môn đến phục vụ.
Diệp Mặc cố gắng lách vào trước quầy, không đợi hắn nói chuyện, thì người chủ quầy đã vội vàng hỏi:
– Anh bạn, xin hỏi anh cần gì?
Diệp Mặc thở dài nói:
– Tôi muốn có một chút Chân Minh Nê.
Diệp Mặc vừa nói ra, xung quanh lập tức yên tĩnh, thậm chí cửa hàng vừa nãy còn đang chen chút lập tức thoáng ra.
Tên chủ quầy kia cười trừ ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Vị Tiên hữu này nói đùa rồi, Hạo Vi Tiên lâu chúng tôi mặc dù cũng không nhỏ trong Hồng Vũ tiên thành, nhưng cũng không có thứ quý giá như Chân Minh Nê.
Đừng nói là nơi này chúng tôi không có, cho dù là Tiên lâu cao cấp như Hồng Sinh Tiên lâu cũng không có thứ này.
Nói xong, tên chủ quầy này còn cẩn trọng chằm chằm nhìn Diệp Mặc, rõ ràng cho rằng Diệp Mặc đến quấy rối.
Diệp Mặc trong lòng thầm trách mình quá lỗ mãng.
Thứ quý giá như Chân Minh Nê làm sao có thể tìm được ở những cửa hàng tầm thường để mua được? Cho dù là cửa hàng cao cấp của thượng thiên vực e rằng cũng vậy.
Hơn nữa, cho dù thứ này có thể mua được, thì cũng không thể nào có trong một quầy hàng của chủ quầy được.
Chân Minh Nê phẩm cấp kém nhất mà lần trước hắn mua được trên Tiên thuyền cũng cần đến hai tỉ Tiên tinh, đấy còn là người khác đang cần gấp tiên tinh, nên mới bán ra với cái giá thấp như vậy.
Nếu như lúc trước Chân Minh Nê đó đặt trong cửa hàng, thậm chí cũng cần phải đến mười tỉ tiên tinh.
Nếu như đẳng cấp của Chân Minh Nê cao hơn một chút, thì giá của nó lại càng đáng sợ hơn.
Hắn vào trước cho là chủ, cho rằng một cửa hàng lớn của thiên vực đệ nhất chắc chắn cái gì cũng có, nên mới phạm phải hồ đồ như này.
– Là tôi lỗ mãng rồi.
Diệp Mặc vội vàng ôm quyền nói xong, nhanh chóng rời khỏi cửa hàng này.
Hắn bỗng nhiên có chút hối hận, sớm biết thế thì sẽ không dùng hết Chân Minh Nê lúc trước, ít nhất hắn cũng sẽ để lại một ít.
Bây giờ khi cần dùng đến, mới biết sự quý giá của thứ này như nào.
Diệp Mặc rời khỏi cửa hàng này, mới đi được mấy trăm mét, liền cảm thấy có chút không đúng, hình như hắn bị người khác theo dõi.
Diệp Mặc vừa định quay đầu lại, thì lại nghe một giọng nói truyền đến bên tai nói:
– Anh bạn nếu như muốn, thì chúng ta tìm một chỗ ngồi, tôi có chuyện tốt muốn tìm anh.
Thần thức của Diệp Mặc lập tức nhìn thấy một người đàn bà tu vi Đại La Tiên viên mãn, cách ăn mặc và dung mạo của người phụ nữ này rất xinh đẹp, chỉ có điều có chút tiều tụy.
Nữ tiên này tuyệt đối là từ trong cửa hàng kia bước ra, Diệp Mặc không biết cô tìm đến mình có chuyện gì, nhưng cũng có thể đoán ra được một chút, lập tức gật đầu truyền âm nói:
– Được, dẫn đường đi.
Người này tìm hắn vào lúc này, chắc chắn là vì hỏi chuyện Chân Minh Nê.
Không cần phải nói đây là trên đường lớn, cho dù đây là một vùng ngoại ô hoang vu, hắn cũng không sợ một Đại La Tiên viên mãn.
Nữ tiên tiều tụy kia cũng không nói thêm gì nữa, chủ động dẫn đường, nửa tuần hương sau, cô đã dẫn Diệp Mặc vào trong một phòng của một Tiên tức lầu vắng vẻ.
Diệp Mặc trong lòng cùng thầm lưu ý, mặc dù Tiên tức lầu này rất vắng vẻ, nhưng bây giờ ở trong Hồng Vũ tiên thành đâu đâu cũng là người, nữ tiên này có thể tìm được một phòng thuê, chứng tỏ cô ở Hồng Vũ tiên thành cũng không tầm thường.
Sau khi vào phòng, nữ tiên tiều tụy này trực tiếp đánh cấm chế lên cửa, sau đó quay người nói với Diệp Mặc:
– Vị Tiên hữu này, Hồng Lăng mạo muội mời anh đến, xin anh thứ tội.
Diệp Mặc vừa dùng thần thức quét căn phòng của Tiên tức lầu này một lượt, sau khi xác định không có vấn đề gì, lúc này mới nói:
– Không biết Hồng Lăng tiên tử gọi tôi đến đây có chuyện gì?
Hắn cũng không biết mục đích người đàn bà này dẫn hắn đến đây, cũng không nói đến tên của mình.
Cô Hồng Lăng kia hình như cũng không để ý, cô ra hiệu cho Diệp Mặc ngồi xuống, lúc này mới nói:
– Anh từng tu luyện Thần Niệm Cửu Chuyển?
Diệp Mặc đột nhiên đứng dậy, chằm chằm nhìn người đàn bà tên Hồng Lăng này lạnh giọng hỏi:
– Cô là ai?
– Anh quả nhiên có tu luyện Thần Niệm Cửu Chuyển, nhưng Thần Niệm Cửu Chuyển mà anh tu luyện hình như cũng khác nhiều với thứ mà tôi biết, chỉ cần Thần Niệm Cửu Chuyển của anh tiến thêm một bước nữa, tôi cho dù đứng bên người anh cũng không thể nào cảm nhận được.
Hồng Lăng sau khi nghe thấy lời này của Diệp Mặc, ngược lại lại cảm thán một câu.
Một Đại La Tiên viên mãn như cô, đương nhiên cũng không sợ Diệp Mặc, cho nên mặc dù giọng nói của Diệp Mặc lạnh lùng, nhưng cô cũng không để bụng.
Diệp Mặc trong lòng lại vô cùng chấn động, hắn tu luyện Thần Niệm Cửu Chuyển, người bình thường rất ít khi biết, trừ phi hắn ra tay.
Đương nhiên sau khi hắn ra tay, người có tu vi cao hơn hắn, lập tức có thể nhìn ra hắn tu luyện Thần Niệm Cửu Chuyển.
Nhưng Hồng Lăng này sao lại biết được? Hơn nữa còn một mạch nói ra? Vừa nãy hắn đứng trong cửa hàng kia, ngoài thần thức bảo hộ ra, cũng không thi triển thần thức tấn công bất kỳ ai.
Chẳng lẽ Thần Niệm Cửu Chuyển của hắn lại có sơ hở sao?
Hồng Lăng khua tay nói:
– Vị Tiên hữu này, anh không cần phải lo lắng, bất luận anh tại sao lại tu luyện Thần Niệm Cửu chuyển, tôi cũng không có ác ý với anh.
Hơn nữa Thần Niệm Cửu Chuyển mà anh tu luyện cũng đã giống thật mà là giả.
Một khi anh thăng cấp lên Đại La Tiên hậu kỳ rồi, có lẽ Thần Niệm Cửu Chuyển của anh thăng cấp lên đệ tứ chuyển, chẳng những là tôi, cho dù là chủ nhân của tôi đến, cũng chưa chắc có thể biết được.
Nói đến đây, Hồng Lăng dừng lại một chút rồi tiếp tục nói: Diệp Mặc ngắt đứt lời của cô nói:
– Cô trả lời tôi hai chuyện.
Thứ nhất cô là ai? Thứ hai cô làm sao biết được tôi tu luyện Thần Niệm Cửu Chuyển.
Nếu không chúng ta sẽ không có bất cứ vụ giao dịch nào.
Hồng Lăng lắc đầu mỉm cười nói:
– Anh mới là Đại La Tiên sơ kỳ, giọng điệu nói chuyện không ngờ lại thẳng thắn trực tiếp như vậy, những người bình thường nghe thấy chắc cũng không chịu nổi.
Nhưng tính cách của anh cũng tương tự với cô gia nhà tôi.
Nhưng tôi phải báo cho anh biết, tôi là ai thì cũng không thể nào nói cho anh biết được, còn chuyện tôi sao lại biết được anh tu luyện Thần Niệm Cửu Chuyển, cũng không thể nào nói cho anh biết.
– Vậy thì xin lỗi.
Diệp Mặc quay người rời đi, đối với một người đàn bà có tính tình như này, hắn cũng không muốn có bất kỳ liên quan nào.
Biết hắn tu luyện Thần Niệm Cửu Chuyển cũng không chỉ có một người, thêm một người nữa cũng chẳng là nhiều.
– Anh nghĩ có thể đi một cách dễ dàng vậy sao?
Hồng Lăng thay đổi bộ dạng thân mật tươi cười vừa này, đứng dậy khua tay, không gian xung quanh liền trở nên chậm chạp.
Một lát sau, một đường Hồng Lăng giống như cái tên của cô được cô phóng ra, trong nháy mắt tràn ngập toàn bộ căn phòng.
Dưới Hồng Lăng như này, người bình thường thậm chí đến hít thở cũng khó mà kiên trì được, đừng nói gì đến chuyện phản kích lại.
– Anh yên tâm, tôi sẽ không giết anh đâu…
Hồng Lăng mắt nhìn Diệp Mặc bị trói chặt, không nhanh không chậm nói, chỉ có điều câu này của cô còn chưa nói xong, liền lập tức sững người.
Chỉ trong nháy mắt, trong mắt cô liền hiện ra vẻ hoảng sợ.
Tên Đại La Tiên sơ kỳ rõ ràng nhìn thấy Hồng Lăng của cô trói chặt, lại giống như không có bất kỳ ảnh hưởng nào mà đánh ra một quyền.
Chỉ trong nháy mắt, khí thế đầy phòng liền bị cuốn lên, không gian không dưới sự khống chế của cô nữa, Hồng Lăng trói chặt không gian trong phòng đó hình như cũng đột nhiên như cây bèo không rễ, bị một quyền này kéo lê.
Quyền này giống như từ hư không bên ngoài vậy, không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.
Mặc dù trong gian phòng bé nhỏ này, cũng không ngừng tản ra khí tức sát cơ hủy diệt.
Trong chốc lát khí tức sát cơ liền hình thành một lốc xoáy sát thế.
Lốc xoáy sát thế này hoàn toàn cuốn đi Hồng Lăng của cô.
Chỉ trong tích tắc, Hồng Lăng liền chuyển một hướng khác, lại trói chặt lấy thân thể cô, sau đó bị kéo vào trong lốc xoáy sát thế đáng sợ mang theo khí thế hủy diệt kia.
Hồng Lăng thậm chí còn có thể tưởng tượng, một khi mình tiến vào trong lốc xoáy đó, thì cũng không còn đường sống nữa.
Sao lại có một Đại La Tiên viên mãn đáng sợ như vậy? Chẳng lẽ đối phương là Tiên vương sao? Nếu không cho dù là cô chủ quan, cũng không thể nào trong chốc lát lại bước xuống thế hạ phong hoàn toàn.
Sắc mặt Hồng Lăng trong nháy mắt liền trở nên tái nhợt, cô không còn cơ hội để nghĩ đến cái khác nữa.
– Đừng ra tay, vừa nãy tôi không có ý giết anh.
Hồng Lăng trong sự sợ hãi, vội vàng kêu lên, cũng không còn chú ý vừa nãy mình nói những gì nữa.
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, tay vung lên, lốc xoáy sát thế đầy trời kia không còn một chút nào, Hồng Lăng bị pháp bảo của cô trói chặt từ trên không trung hạ xuống, ngã mạnh xuống đất.
Lúc này cô mới nghe thấy giọng nói của Diệp Mặc truyền đến:
– Vừa nãy nếu như cô có ý giết tôi, thì cô sớm đã không còn nữa rồi.
Bây giờ nói đi, cô sao biết được tôi tu luyện Thần Niệm Cửu Chuyển?
Công pháp còn chưa hoàn thiện, điều này đối với Diệp Mặc là chuyện quan trọng nhất.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1778: Trung Thành Nữ Tỳ
Trung Thành Nữ Tỳ
H
ồng Lăng khiếp sợ đứng dậy, lau lau mồ hôi trên trán, cô tu luyện mấy chục vạn năm nay, cũng chưa bao giờ thấy một Đại La Tiên nghịch thiên như Diệp Mặc.
Cho dù năm đó cô gia kinh tài diễm diễm cũng còn cách xa tên Đại La Tiên đứng trước mặt này.
Nhưng cô cũng nhanh chóng gạt những suy nghĩ này sang một bên, thận trọng ôm quyền với Diệp Mặc, sau đó đánh mấy cấm chế cách âm lên cửa.
Diệp Mặc thấy cấm chế cách âm mà cô đánh lên cửa cũng rất tầm thường, tiện tay vung ra mấy cấm chế cách âm mạnh hơn, lúc này mới nói:
– Bây giờ tuyệt đối không có ai có thể nhìn trộm vào trong này, cô có thể nói rồi.
Hồng Lăng thấy Diệp Mặc tiện tay vung cấm chế ra, còn mạnh hơn nhiều so với cấm chế mà cô đánh, lại càng kinh hãi.
Thủ đoạn hạ bút thành văn này, tuyệt đối không phải là một Tiên trận sư bình thường có thể làm được.
Cho dù là đại sư Tiên trận, cũng phải có trận pháp thần thông nhất định mới có thể làm được.
Nhưng kiến thức của cô xa rộng, Thánh đế cũng gặp qua, sự kinh hãi này cũng chỉ trong nháy mắt mà thôi.
Sau khi chấn chỉnh lại tinh thần của mình một chút, Hồng Lăng mới nói:
– Không biết anh có nghe nói đến Vô Song tiên đế hay chưa?
Diệp Mặc lập tức cũng hiểu ra đôi chút, Vô Song tiên đế lợi hại nhất chính là công pháp thần thức, chẳng lẽ cô Hồng Lăng này chính là người của Vô Song tiên đế? Cho nên cô mới cảm nhận được công pháp thần thức mà mình tu luyện? Nói không chừng Thần Niệm Cửu Chuyển này còn là do Vô Song tiên đế nghiên cứu ra nữa.
– Tôi có nghe nói qua, nghe nói Vô Song tiên đế bị hơn mười tiên đế bao vây tấn công, cuối cùng ông còn giết được chín vị tiên đế mà chạy thoát được.
Diệp Mặc gật đầu nói.
Hồng Lăng vành mắt ửng đỏ, thậm chí tâm trạng cũng trở nên kích động nói:
– Thực ra tôi muốn hỏi anh có phải anh cũng có liên quan gì đến Vô Song tiên đế hay không, Vô Song tiên đế chính là người tu luyện Thần Niệm Cửu Chuyển, công pháp của anh có phải là lấy được từ chỗ Vô Song tiên đế không?
Hỏi xong, Hồng Lăng hình như lại sợ Diệp Mặc hiểu lầm, vội nói:
– Tôi cũng tu luyện qua Thần Niệm Cửu Chuyển, hơn nữa Thần Niệm Cửu Chuyển phối hợp với Giác Hồn Tảo lại càng tốt hơn.
Tôi chính vì tu luyện Thần Niệm Cửu Chuyển, cũng có dùng qua Giác Hồn Tảo, mới có thể cảm ứng được những người cũng tu luyện Thần Niệm Cửu Chuyển.
Nói xong Hồng Lăng lập tức lấy ra một miếng ngọc giản đưa cho Diệp Mặc, Diệp Mặc nhận lấy ngọc giản quét thần thức vào trong, sắc mặt lập tức chấn động.
Miếng ngọc giản này quả nhiên là ngọc giản Thần Niệm Cửu Chuyển, Thần Niệm Cửu Chuyển mà hắn lấy được chỉ có tứ chuyển, còn Thần Niệm Cửu Chuyển này lại có hoàn chỉnh cửu chuyển.
Chẳng những vậy, hắn lại càng hiểu ra khuyết điểm khí tức lộ ra ngoài của công pháp Thần Niệm Cửu Chuyển mình tu luyện ở chỗ nào.
Diệp Mặc tu luyện Thần Niệm Cửu Chuyển vốn dĩ chính là bản thân lại lần nữa thôi diễn ra, sau khi nhìn thấy Thần Niệm Cửu Chuyển hoàn chỉnh, lập tức thông hiểu đạo lý.
Những thứ còn sót lại hắn chỉ cần tốn chút thời gian đi thôi diễn lại một lần mà thôi.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, Diệp Mặc đã sửa chữa Thần Niệm Cửu Chuyển mình thôi diễn ra, khí tức Thần Niệm lộ ra ngoài lúc trước lập tức biến mất.
– Ồ, khí tức Thần Niệm Cửu Chuyển của anh cũng biến mất rồi.
Hồng Lăng ngay lập tức cảm nhận được khí tức lộ ra của Diệp Mặc cũng đã chữa được rồi, lập tức kinh ngạc.
Người này rốt cục là người nào.
Chỉ trong chốc lát, có thể hoàn toàn sửa chữa được sơ hở Thần Niệm Cửu Chuyển của mình rồi?
Diệp Mặc trả lại ngọc giản cho Hồng Lăng nói:
– Cái này trả lại cho cô, cám ơn.
Hồng Lăng lại không nhận, tiếp tục nói:
– Mặc dù tôi không biết anh tên là gì, nhưng tôi nhìn ra anh là một người quang minh.
Thần Niệm Cửu Chuyển này tặng cho anh, tôi chỉ cần xin anh trả lời một câu hỏi của tôi, đương nhiên đợi lát nữa tôi sẽ nói cho anh biết tôi là ai.
Diệp Mặc mỉm cười nói:
– Cái mà tôi tu luyện đúng là Thần Niệm Cửu Chuyển, nhưng lại không giống với của cô lắm, tôi vẫn là tu luyện cái của tôi.
Tôi tên Diệp Mặc, cô có chuyện gì, cứ hỏi đi.
Diệp Mặc đại khái đoán ra một chút lai lịch của Hồng Lăng, nhưng cũng không có phản cảm đặc biệt gì.
Thấy vậy Hồng Lăng chỉ có thể nhận lại ngọc giản rồi nói:
– Diệp tiên hữu chắc hẳn đoán ra được một chút rồi, chủ nhân của tôi là Thiên Tinh đại đế, Thần Niệm Cửu Chuyển chính là do chủ nhân tôi thôi diễn ra.
Tiểu thư nhà tôi tên Việt Hà, cô gia nhà tôi chính là Mộ Vô Song.
Diệp Mặc giật mình, hóa ra Hồng Lăng này còn là tỳ nữ của nhà Mộ Vô Song, chẳng trách trốn trong Hồng Vũ tiên thành.
Chắc cũng là vì tìm hiểu Vị Phong tiên đế mà đến.
Vô Song tiên đế chết dưới tay Vị Phong tiên đế, Hồng Lăng này nhớ mãi không quên.
Đáng tiếc là, khoảng cách giữa cô và Vị Phong tiên đế quá xa, Diệp Mặc đoán chừng cả đời này của cô cũng không thể nào vượt qua nổi.
Giọng nói của Hồng Lăng lại trầm xuống nói:
– Thực ra khi chủ nhân của tôi bị ám toán, cũng đã sắp bước đến tu vi Bán thánh rồi.
Chủ nhân tôi rất thích Vô Song cô gia, nhưng Vô Song cô gia có một tật xấu là quá đa tình.
Phi tử của gã có hàng đàn, nếu như không phải như vậy, thì chủ nhân tôi chắc chắn sẽ để Vô Song cô gia thừa kế.
Chính là vì Mộ Vô song quá lạm tình, chủ nhân tôi rất không thích, không đồng ý hôn sự của gã và tiểu thư.
Thiên Tinh đại đế Diệp Mặc cũng chưa từng nghe nói qua, không ngờ còn là cha vợ Mộ Vô Song.
Hồng Lăng tiếp tục nói:
– Vô Song cô gia tính cách cũng rất kiên trì, kiên quyết không đồng ý bỏ lại những thê thiếp còn lại, kết quả liền rời khỏi Thiên Tinh sơn.
Tiểu thư lại rất thích Vô Song cô gia, lén lút mang theo tôi chạy ra khỏi Thiên Tinh sơn, tìm đến Vô Song cô gia.
Vốn dĩ thời gian lâu dài rồi, chủ nhân cũng sẽ không tiếp tục so đo chuyện này nữa, dần dần cũng có qua lại.
Nhưng cuối cùng hết lần này đến lần khác xảy ra chuyện, Vô Song cô gia bị ám toán, tiểu thư thì mất tích.
Chuyện Mộ Vô Song bị ám toán, Diệp Mặc cũng nghe Chân Băng Du nói qua, nghe nói trong đó gã cũng có chút thầm than thủ đoạn độc ác của Vị Phong tiên đế, đến phi tử của Mộ Vô Song cũng mất tích, rõ ràng cũng không có kết cục gì tốt.
– Khi xảy ra chuyện, tôi đang ở Thiên Tinh sơn hầu hạ chủ nhân.
Chủ nhân nghe thấy Vô Song cô gia bị ám toán, lập tức mau chóng chạy đến chỗ Vị Phong tiên đế, muốn dẫn tiểu thư về, kết quả chủ nhân cũng không ra ngoài nữa.
Hồng Lăng nói đến đó cũng vô cùng bi ai, rõ ràng biết chủ nhân Thiên Tinh đại đế chắc hẳn cũng bị Vị Phong tiên đế ám toán rồi.
– Tôi không dám ở lại Thiên Tinh sơn nữa, sau khi rời khỏi Thiên Tinh sơn, tôi phiêu bạt bên ngoài mấy vạn năm, lúc này mới quay lại Hồng Vũ tiên thành.
Tôi chính là muốn nghe ngóng tung tích của chủ nhân và tiểu thư, nhưng đáng tiếc là tư chất của tôi có hạn, đã bao nhiêu năm như vậy, tôi cũng chỉ có thể dẫm chân tại chỗ ở mức Đại La Tiên đỉnh phong.
Chuyện nghe ngóng hỏi thăm, lại càng không thu hoạch được gì.
Nghe đến đó Diệp Mặc lại cảm thấy kính nể, Hồng Lăng là một người làm, vì chuyện của chủ nhân, lại cố gắng ở lại nơi nguy hiểm nhất đến mấy vạn năm, tâm ý chủ tớ này, khiến Diệp Mặc kính nể.
– Vừa rồi là Diệp mỗ vô lễ rồi, không biết Hồng Lăng sư tỷ cần hỏi tôi cái gì, cứ hỏi đi.
Diệp Mặc khom người ôm quyền nói.
Hồng Lăng thấy Diệp Mặc trước ngạo mạn sau cung kính, lập tức ngẩn người, nhưng cô nhanh chóng hiểu ra ý tứ của Diệp Mặc.
Diệp Mặc đang nể đức tính Vô Song của cô, trong lòng cô cũng rất cảm kích.
Lúc trước cô bị Diệp Mặc nắm trong tay, cũng chuẩn bị tinh thần xấu nhất rồi.
Bây giờ xem ra Diệp Mặc chẳng những sẽ không mật báo, mà còn có phần cung kính với cô, khiến cô chẳng những cảm kích, mà còn sinh lòng chua xót.
Bao nhiêu năm như vậy, không ai biết cô đã trải qua bao nhiêu gian nan vất vả, Diệp Mặc mặc dù là lần đầu tiên quen biết cô, nhưng lại khiến có một cảm giác đồng cảm.
– Diệp đại ca, Hồng Lăng xin anh nếu như có một ngày leo lên đến Thánh đế, giúp Hồng Lăng đến Thiên chủ phủ xem tiểu thư nhà tôi còn ở đó không, chủ nhân nhà tôi còn ở đó không…
Hồng Lăng nói đến đây, bỗng nhiên quỳ xuống trước mặt Diệp Mặc, vẻ mặt thê lương bi ai.
Diệp Mặc nhanh chóng kéo Hồng Lăng nói:
– Hồng Lăng sư tỷ, tôi bây giờ mới là Đại La Tiên sơ kỳ, còn cách Tiên vương xa lắm, càng đừng nói gì là Thánh đế, e rằng cô thất vọng rồi.
– Không, Diệp đại ca, anh là Đại La Tiên thiên tài nhất mà tôi từng thấy, tuyệt đối không có ai có thể vượt qua anh được.
Tôi tin vào con mắt của mình, anh chắc chắn có thể leo lên đỉnh cao của Tiên giới.
Chỉ cần anh có thể giúp tôi hỏi thăm tiểu thư và chủ nhân nhà tôi còn hay không, thì Hồng Lăng bằng lòng làm nô bộc của anh cả đời này.
Hồng Lăng thê lương bi ai nói.
Diệp Mặc trầm mặc một hồi rồi nói:
– Về chuyện làm nữ tỳ của tôi thì thôi, Thần Niệm Cửu Chuyển của tôi mặc dù không phải trực tiếp có từ chủ nhân của cô, nhưng cũng coi như là một cái gì đó sâu xa.
Nếu như sau này tôi có năng lực, tôi sẽ giúp cô xem sao.
Thấy Hồng Lăng lại lần nữa định quỳ xuống, Diệp Mặc đưa tay ra đỡ lấy:
– Cái này cũng còn chưa biết phải bao nhiêu năm nữa, cho nên cô cũng không cần quá chờ đợi như vậy.
Nếu như tôi không có năng lực đó, có lẽ cả đời này của tôi không thể đến Thiên chủ phủ.
Còn nữa tuổi tác của cô còn hơn tôi nhiều, đừng gọi tôi là đại ca nữa, Thần Niệm Cửu Chuyển của tôi là của chủ nhân nhà cô, cũng coi như có chút liên quan, cô cứ gọi tôi là sư đệ là được rồi.
– Được, Diệp sư đệ.
Hồng Lăng ngược lại cũng không cứng đầu, nhưng sau khi nói xong, cô cũng lại lần nữa kiên định nói:
– Mấy chục vạn năm tôi cũng đợi được rồi, làm sao có thể để ý đến mấy vạn năm cơ chứ?
– Vấn đề mà cô muốn hỏi tôi chính là cái này?
Diệp Mặc nghi ngờ hỏi.
Hồng Lăng nhớ đến chuyện mình muốn hỏi, vội nói:
– Không phải, tôi vốn dĩ định hỏi Diệp tiên sư đệ một chút, Thần Niệm Cửu Chuyển của cậu có từ đâu vậy.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Cô muốn biết tung tích cô gia Vô Song tiên đế nhà cô đúng không?
– Đúng vậy.
Hồng Lăng lập tức nói:
– Tôi vẫn có một dự cảm, cô gia nhà tôi vẫn chưa chết, nhưng mấy chục vạn năm qua rồi.
Cô gia nhà tôi cũng không có chút tin tức gì, Hỗn Độn Tinh vực của hạ thiên vực tôi cũng đến rồi, cũng chưa tìm được.
Diệp Mặc chần chừ một lúc rồi nói:
– Hồng Lăng sư tỷ, tôi nghi ngờ cô gia nhà cô chắc là chưa chết, ông ta vẫn còn đang tu dưỡng trong Hỗn Độn Tinh vực.
Nhưng tôi đoán ông ta muốn khôi phục hoàn toàn, cũng không phải là chuyện dễ dàng gì, cô cũng đừng ôm hi vọng quá lớn về chuyện này.
Ở Giác Hồn vực Diệp Mặc suýt chút nữa bị Mộ Vô Song ám toán, nhưng Diệp Mặc cũng không để ý lắm.
Mộ Vô Song cũng không phải lúc nào cũng ám toán hắn, hắn cũng không cần phải để ý.
Ai có thể biết được Giác Hồn vực đó là thần thức hóa hình của Mộ Vô Song?
– Hả…
Hồng Lăng ngạc nhiên nhìn Diệp Mặc.
Diệp Mặc khua tay nói:
– Cô không cần đi tìm cô gia nhà cô nữa, nếu như cô đi tìm Vô Song tiên đế, đối với Vô Song tiên đế và đối với cô mà nói cũng không phải chuyện gì tốt.
Hồng Lăng thở dài, khom người đối với Diệp Mặc nói:
– Cám ơn Diệp tiên hữu, Hồng Lăng biết rồi.
Nói xong, Hồng Lăng lại nói:
– Diệp sư đệ, có phải anh muốn Chân Minh Nê?
Diệp Mặc vội đáp:
– Đúng vậy, tôi đúng là đang cần Chân Minh Nê, Hồng Lăng sư tỷ cô có sao?
Hồng Lăng lắc đầu nói:
– Tôi không có Chân Minh Nê nhưng tôi biết nơi nào có Chân Minh Nê.
Tối nay trên hội đấu giá của Hồng Vũ tiên thành sẽ có Chân Minh Nê, chỉ là tôi đoán giá của nó cũng vô cùng kinh người…
Diệp Mặc ngây ngẩn cả người, hắn cũng không muốn đến hội đấu giá, không ngờ cuối cùng vẫn phải vòng qua hội đấu giá một lượt, bây giờ hắn nên đi hay không?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1779: Chính Phẩm Bát Cực Già Đỉnh
Chính Phẩm Bát Cực Già Đỉnh
N
ếu như không có Thế giới hỗn độn, trên người cũng không có ‘Ụ đá’, thì Diệp Mặc không cần Hồng Lăng nhắc nhở cũng sẽ đi tới hội đấu giá.
Nhưng bây giờ thì hắn không muốn đi lắm, vì tuy là chỉ cần hắn không chú ý tới cái ‘Ụ đá’ thì cũng sẽ không bị phát hiện.
Nhưng vạn nhất vận khí không tốt, bị người kia dùng thần thức quét tới thì phải làm sao?
Thấy Diệp Mặc trầm mặc không nói, thì Hồng Lăng liền nghĩ rằng Tiên tinh trên người Diệp Mặc không đủ, cho nên lập tức nói:
– Giá cả của ‘Chân minh nê’ thực sự là rất cao.
Mà trên người của tôi lúc này có hơn 60 triệu Tiên tinh nữa.
Tuy số Tiên tinh này cũng không mua được một góc của ‘Chân minh nê’, nhưng bất quá có nhiều Tiên tinh một chút đi vào trong hội đấu giá cũng là điều tốt.
Diệp Mặc nhìn Hồng Lăng tới mức ngây ngẩn.
Hồng Lăng là một Đại La Tiên viên mãn, sinh tồn tại Hồng Vũ Tiên thành nhiều năm như vậy, mà trên người lại chỉ có được chừng ấy Tiên tinh.
Tuy là mấy chục triệu Tiên tinh đó không ít, nhưng đối với một Đại La Tiên viên mãn mà nói thì xác thực là không nhiều, thậm chí ngay cả một Huyền Tiên giầu có cũng sẽ không chỉ có từng ấy Tiên tinh.
Bởi vậy có thể thấy được cuộc sống của Hồng Lăng tại Hồng Vũ Tiên thành này cũng không tốt lắm.
Kiếm được một chút Tiên tinh như vậy đều cầm đi mua sắm tài nguyên tu luyện, hoặc là dùng hết vào việc tu luyện.
Diệp Mặc khoát tay nói:
– Tiên tinh tôi còn một chút, tuy ‘Chân minh nê’ cho dù là thứ cực kỳ trân quý, nhưng tôi sợ sau khi mua được ‘Chân minh nê’ về sẽ có người động thủ với mình.
– Cái này dễ thôi, tôi có một cái mặt nạ đây.
Nói xong thì Hồng Lăng liền lấy ra một cái mặt nạ cực mỏng đưa cho Diệp Mặc.
Trong Tiên Giới thì đại năng có quá nhiều, cho nên từ khi tiến vào Tiên Giới Diệp Mặc căn bản chưa bao giờ mua cho mình loại mặt nạ nào cả.
Ngay cả chính bản thân hắn cũng không luyện chế qua.
Một là vì mua không được loại mặt nạ cao cấp, hai là vì hắn cũng không có tài liệu cao cấp đề mà luyện chế.
Nhưng cái mặt nạ mà Hồng Lăng đưa cho hắn, thì hắn vừa cầm vào tay đã biết nó là một cái Tiên khí cực phẩm rồi.
Trong các loại Tiên khí cực phẩm, thì thứ trân quý nhất đúng là Tiên khí Đan Lô, Tiên khí phi hành, và Tiên khí mặt nạ.
Bời vì tài liệu để luyện chế Tiên khí mặt nạ là loại trân quý nhất, phương pháp luyện chế lại phức tạp nhất, cho nên giá cả so với Tiên khí Đan Lô và Tiên khí phi hành còn cao hơn nhiều.
Tiên tinh trên người Hồng Lăng cũng không nhiều, cuộc sống của cô cũng không dễ dàng, nhưng sao cô lại có thể lấy ra loại mặt nạ trân quý như vậy.
Giá cả của một cái mặt nạ Tiên khí cực phẩm tuyệt đối là kinh người đấy.
Hồng Lăng dường như biết được Diệp Mặc đang suy nghĩ cái gì, liền thờ dài một câu:
– Sau khi biết được chủ nhân xảy ra chuyện, thì tôi liền vụng trộm về Thiên Tinh sơn, đem một ít thứ trân quý ở Thiên Tinh sơn mang đi.
Đáng tiếc là tuy Thiên Tinh sơn vẫn được ẩn dấu, nhưng vẫn vị lão tặc Vị Phong kia tìm được.
Diệp Mặc gật đầu.
Sau khi luyện hóa đơn giản chiếc mặt nạ sau đó đeo lên thì khí tức trên người lập tức biến mất không thấy nữa.
Căn bản cũng không cần hắn thi triển thuật ẩn dấu khí tức nữa, mà diện mạo của hắn cũng có thể tùy ý biến đổi.
– Tốt quá, cái mặt nạ này cho tôi mượn dùng một chút, nhưng lần sau chúng ta gặp mặt không thể là ở đây được.
Diệp Mặc bỗng nhiên nghĩ tới việc Thế giới trang vàng của hắn không có bất kỳ người nào có thể dùng thần thức quét vào, thì ‘Ụ đá’ bên trong Thế giới trang vàng lại càng không thể bị phát hiện được.
Nếu như hội đấu giá xuất hiện ‘Ụ đá’, thì hắn chỉ cần không chú ý tới cái ‘Ụ đá’ kia là được.
Chẳng lẽ người kia còn có thể dùng thần thức mà xoắn nát thức hải của hắn hay sao?
Cho dù là bá đạo thế nào đi nữa, thì cũng không thể quét thần thức tới mỗi một người tham gia hội đấu giá chứ? Chỉ cần hắn không chút ý tới cái ‘Ụ đá’ kia, thì sẽ không thu hút sự chú ý của người khác thôi.
Cho dù là biết mình chỉ cần không chú ý tới cái ‘Ụ đá’, thì mức độ nguy hiểm sẽ thấp hơn.
Nhưng Diệp Mặc vẫn phải thở dài, vì thật sự là cái Tiểu Thiên Vực kia quá quan trọng đối với hắn, bằng không thì hắn thật sự là không muốn tham gia cái hội đấu giá này.
Tiểu Thiên Vực trăm triệu năm chưa từng mở ra, bên trong thậm chí còn có cả hỗn độn chi vật.
Nếu như hắn có thể đem hết những thứ này di dời tới Thế giới trang vàng của hắn, thì Thế giới trang vàng của hắn sẽ lại hoàn thiện thêm một bước nữa.
Cơ hội này dù sao cũng chỉ có một lần, ai biết về sau còn có thể phát hiện được một Tiểu Thiên Vực nữa hay không?
Sau khi Hồng Lăng nghe Diệp Mặc nói, thì lập tức gật đầu:
– Trải qua nhiều năm như vậy, thì tôi đã sớm hiểu rõ với tu vi hiện tại của mình, thì thực lực của tôi quá kém, muốn nghe ngóng về một vật tại phủ Thiên Chủ căn bản là không có khả năng.
Hiện tại tôi biết cô gia không chết, thì tôi cũng đã yên tâm được một chút.
Về sau tôi sẽ rời khỏi Thanh Vi Thiên, tìm kiếm cơ duyên ở khắp nơi.
Còn cái mặt nạ này, thì lại vô dụng với tôi rồi, cho nên tặng cho cậu đấy.
Diệp Mặc nghe Hồng Lăng nói rằng sẽ rời khỏi Thanh Vi Thiên, thì lập tức nói:
– Sau khi chuyện của tôi bên này kết thúc, thì sẽ đi tới Việt Nhâm Tiên trang ở Cấm Thượng Thiên.
Nếu như cô tới Cấm Thượng Thiên, thì có thể tới trước Việt Nhâm Tiên trang chờ tôi.
Sỡ dĩ nói như vậy, là vì Diệp Mặc nghĩ mình vẫn có khả năng đoạt được ‘Bồng việt tiên quả’.
Nếu như hắn đạt được ‘Bồng việt tiên quả’, thì sau đó hắn sẽ không ngại mà đưa cho Hồng Lăng một viên ‘Y vương đan’.
Còn Hồng Lăng có thể nhờ ‘Y vương đan’ của hắn thăng cấp tới Tiên Vương hay không, thì còn phải xem vận mệnh của chính cô.
Nói xong thì Diệp Mặc liền lấy ra hai bình ‘Song thần đan’ đưa cho Hồng Lăng:
– Cô tu luyện ‘Thần niệm cửu chuyển’, cho nên ‘Song thần đan’ có chút tác dụng với cô đấy.
Diệp Mặc có ‘Giác hồn tảo’, cho nên hiện tại hắn lấy ra ‘Song thần đan’ thì Hồng Lăng cũng không thấy kỳ lạ lắm.
Đan dược này đối với cô xác thực là vô cùng hữu dụng, cho nên cô cũng không từ chối, lập tức nhận lấy ‘Song thần đan’ rồi cùng Diệp Mặc rời khỏi tiên tức lâu.
Một lúc lâu sau, Hồng Lăng liền theo Truyền tống trận rời khỏi Hồng Vũ Tiên thành, còn Diệp Mặc thì dùng mặt nạ biến đổi diện mạo của mình, ẩn nấp khí tức của mình ở mức Đại La Tiên hậu kỳ rồi tiến vào hội đấu giá.
Giữ tu vi của mình ở mức Đại La Tiên hậu kỳ cao nhất, thì Diệp Mặc tin tưởng sẽ không có người nào có thể đoán ra được là hắn cả.
Hắn diễn sinh là ra loại công pháp biến đổi khi tức tu vi này, vốn chính là vì tham gia hội đấu giá trên Tiên thuyền, nhưng không ngờ lúc đó không tham gia vào hội đấu giá, hiện giờ đến Hồng Vũ Tiên thành thì lại muốn tham gia.
…
Hội đấu giá ở Hồng Vũ Tiên thành này đúng là vô cùng to lớn, vé vào cửa hội đấu giá cũng là cái giá trên trời. 500 ngàn Tiên tinh chỉ có thể có được vị trí kém nhất, một triệu Tiên tinh sẽ có một cái vị trí tốt hơn một chút.
Mà vị trí thông thường cần phải có tới 5 triệu Tiên tinh.
Nhưng tiên nhân đến nơi này trên cơ bản đều là những người cực kỳ giầu có.
Khi Diệp Mặc tới, thì giá phòng trong hội đấu giá đã tăng lên tới 6 triệu Tiên tinh.
Diệp Mặc trực tiếp ném ra 8 triệu Tiên tinh để nhận một gian phòng bình thường.
Số phòng là 53 hàng thứ 4.
Sau khi tiến vào, thì thần thức của Diệp Mặc cẩn thận kiểm tra một hồi.
Bốn phía này đều là các phòng có trận pháp che đậy thần thức, nhưng những trận pháp này bố trí có chút đặc thù.
Đó là thần thức của người khác không quét vào được, nhưng người ở bên trong lại có thể quét được thần thức ra ngoài, có thể nhìn được bất kỳ thứ gì ở trên đài đấu giá. (Chả khác gì kính râm HA HA)
Diệp Mặc nhíu mày một cái.
Kỳ thật hắn rất ghét cái loại phương thức đấu giá này.
Thứ hắn ưa thích chính là một cái trận pháp hiển thị, để cho tất cả mọi người tham gia đấu giá đều không thể sử dụng thần thức, chỉ có thể dùng mắt thường để quan sát vật phẩm đấu giá.
Phương thức đấu giá như hiện giờ, tuy có thể cho người tham gia đấu giá trực tiếp dùng thần thức chạm tới vật phẩm, nhưng cũng để lộ một ít tin tức thần thức của người tham gia đấu giá.
Diệp Mặc từng trải đã nhiều, cho nên rất nhanh đã đoán được là do người chủ trì hội đấu giá cố ý làm như vậy.
Hoặc là do cố ý bán ra cái ‘Ụ đá’ nên làm như vậy.
Mục đích chính là để tiện nhìn trộm, hơn nữa trận pháp che đậy thần thức trong hội đấu giá này cũng có chút vấn đề, đó là nó cũng không thể ngăn cản tất cả các thần thức tiến vào.
Diệp Mặc chậm rãi thở ra, cũng không hề động thủ tới những sơ hở của trận pháp kia.
Những vấn đề này hắn có thể nhìn ra, thì phía tổ chức hội đấu giá tuyệt đối là biết rõ.
Sở dĩ họ giữ nguyên những sơ hở kia, nói không chừng chính là để cho người sở hữu cái ‘Ụ đá’ kia thuận tiện xem xét.
Ở một góc của phòng này có một cái Truyền tống trận, ý tứ của Truyền tống trận này chính là nếu như muốn thì có thể tùy ý mà rời khỏi hội đấu giá.
Nơi truyền tống tới chính là quảng trường hội đấu giá.
Dưới lớp mặt nạ, Diệp Mặc chậm rãi vận chuyển ‘Tam sinh quyết’, đem dòng suy nghĩ của mình hoàn toàn đè ép xuống, thậm chí khiến cho nó không còn chút dao động nào.
Sau đó thì tự rót cho mình một chén tiên linh trà, chậm rãi nhâm nhi chờ hội đấu giá bắt đầu.
Sau hai canh giờ, Tiên ngọc trác (cái bàn bằng ngọc) trên đài đấu giá xuất hiện một lão già mặc áo đen.
Thần thức của Diệp Mặc lập tức có thể thấy được tu vi của người này là Tiên Tôn sơ kỳ.
Hội đấu giá có một Tiên Tôn đứng ra chủ trì, thì thứ tốt của cái hội đấu giá đó tuyệt đối sẽ không ít.
Bất quá Diệp Mặc đã quyết tâm, dù là nhiều những thứ tốt hơn thì hắn cũng chỉ cần ‘Chân minh nê’ mà thôi. ‘Chân minh nê’ vừa tới tay, thì hắn sẽ lập tức rời đi.
Tên Tiên Tôn áo đen kia đứng trên đài đấu giá, thần trí của y còn chưa quét ra ngoài thì khí thế đã làm toàn bộ sàn đấu giá lay động rồi.
Tất cả lập tức trở nên yên lặng, cho dù là một số tiên nhân ngồi ở trong phòng thì cũng không nói thêm gì nữa.
Tiên Tôn áo đen nhẹ gật đầu, sau đó cao giọng nói:
– Rất nhiều người đều biết, ta chính là Hắc Vũ Tiên Tôn…
Quả nhiên khi lão già kia nói ra tôn hiệu của mình, thì rất nhiều tiên nhân trong đại sảnh liền đứng lên thi lễ.
Vậy là danh khí của tên Hắc Vũ Tiên Tôn này cũng không nhỏ.
Hắc Vũ Tiên Tôn giơ tay ra hiệu im lặng rồi nói:
– Mọi người hãy ngồi xuống, lần hội đấu giá này là hội đấu giá lớn nhất của Thanh Vi Thiên trong vòng vạn năm qua.
Được mở ra nhờ sự kiện đại hội ‘Bồng việt tiên quả’ và Tiểu Thiên Vực khai mở, cho nên có rất nhiều người đã đến đây.
Bất luận mục đích tới đây của các người là gì, thì Hồng Vũ Tiên thành đều hoan nghênh.
Nhưng trên hội đấu giá này, thì bất luận là ai cũng đều phải tuân thủ quy tắc.
Nếu như có người nào gọi giá bậy bạ, quấy rối người trong hội đấu giá, hoặc là không muốn cạnh tranh công bằng, thì hội đấu giá của ta quyết không nể tình.
Ta không nói nhảm nhiều, hiện tại hội đấu giá lập tức bắt đầu, hy vọng tất cả mọi người có thể bán hoặc mua được vật phẩm mình muốn.
Sau khi Hắc Vũ Tiên Tôn nói xong thì liền đi qua một bên ngồi xuống, đồng thời một vị nữ tiên tu vi Đại La Tiên cực kỳ xinh đẹp đi tới, đứng lên thế chỗ Hắc Vũ Tiên Tôn vừa đứng.
Sau khi cô cúi đầu hướng tới tất cả mọi người trong hội đấu giá, thì liền thản nhiên nói:
– Vật phẩm thứ nhất trong lần đấu giá hội này là một viên yêu đan của Tiên yêu thú cấp bẩy Đại Hổ.
Giá khởi điểm là 10 triệu Tiên tinh, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn 1 triệu Tiên tinh…
Yêu đan của Tiên yêu thú cấp bẩy tuy rằng kém xa yêu đan của Tiên yêu thú cấp chín, nhưng ở Tiên Giới này cũng được xem là một thứ cực kỳ trân quý rồi.
Trong nhất thời, cả phòng đấu giá liền xôn xao hẳn lên.
Rất nhanh cái viên yêu đan cấp bẩy này đã được một tiên nhân mua với giá 53 triệu Tiên tinh.
Diệp Mặc đối với mấy thứ này đều không có hứng thú.
Sau đó có một gốc Tiên linh thảo cấp tám đã khiến cho Diệp Mặc động tâm, nhưng hắn vẫn nhịn xuống được.
Hắn không muốn khiến cho bất cứ người nào chú ý cả, cho nên một khi hắn mở miệng ra giá, thì nhất định phải là ‘Chân minh nê’.
– Vật phẩm bán đấu giá tiếp theo là một pháp bảo phòng ngự ”Bát Cực Già đỉnh’.
Chiếc đỉnh này thiếu khuyết một cái nắp, nhưng tuyệt đối không thua một cái Tiên khí phòng ngự cực phẩm cấp cao nhất nào.
Nếu như tìm được cái nắp còn thiếu, thì cái ”Bát Cực Già đỉnh’ này có thể tiếp cận tới đẳng cấp Thần khí.
Đương nhiên đây cũng chỉ là suy đoán, phẩm cấp cụ thể của vật phẩm thì hội đấu giá sẽ không bảo đảm.
Hiện tại giá khởi điểm của chiếc ‘Bát Cực Già đỉnh’ này là 80 triệu Tiên tinh.
Mỗi lần tăng giá không được thấp hơn 5 triệu Tiên tinh…
Lời giới thiệu của vị nữ tiên trân đài đấu giá khiến cho Diệp Mặc cực kỳ khiếp sợ.
Hắn vốn quyết tâm chưa tới ‘Chân minh nê’ thì chưa động lòng, nhưng lúc này mới chỉ có mấy thứ vật phẩm được bán ra, thì đã xuất hiện chiếc ‘Bát Cực Già đỉnh’ này rồi.
‘Bát Cực Già đỉnh’ chế phẩm Diệp Mặc đã dùng qua, đây tuyệt đối là loại Tiên khí phòng ngự cực tốt.
Bây giờ lại xuất hiện hẳn hàng chính phẩm, thì Diệp Mặc khẳng định là đẳng cấp của cái ‘Bát Cực Già đỉnh’này sẽ không thấp.
Loại đồ tốt này nên ra tay, hay không nên ra tay?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1780: Thạch Đôn Hiện
Thạch Đôn Hiện
H
iện giờ Diệp Mặc đang thiếu một kiện Tiên khí phòng ngự, mà cái ‘Bát cực già đỉnh’ này đối với hắn xác thực là cực kỳ phù hợp.
Thế nhưng, điều đáng tiếc duy nhất là nó thiếu mất một cái nắp.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu như cái nắp cũng có đủ, thì cái ‘Bát cực già đỉnh’ này sẽ không dừng lại ở cái giá đó.
Thần thức của Diệp Mặc quét ra ngoài, lập tức thấy được phần hư hao của cái ‘Bát cực già đỉnh’ này giống với cái chế phẩm ‘Bát cực già đỉnh’ của hắn lúc trước, nhưng nó đúng là một cái Tiên khí cực phẩm.
Diệp Mặc biết rõ vị nữ tiên kia không hề nói mò.
Chiếc ‘Bát cực già đỉnh’ này sở dĩ bị hạ xuống thành Tiên khí cực phẩm, không phải là vì cấp bậc của nó không cao, mà là cái ‘Bát cực già đỉnh’ này chẳng những bị thiếu một cái nắp, mà bản thân nó cũng đã bị hư hao khá nhiều.
Cho dù là như vậy, thì chỉ trong một thời gian ngắn, giá của cái ‘Bát cực già đỉnh’ này đã tăng lên tới 160 triệu Tiên tinh.
Tuy giá cả tăng lên rất nhanh, nhưng mọi người vẫn đang tăng giá một cách cẩn thận.
Có thể tới đây thì đều không phải là kẻ ngốc, cho nên Diệp Mặc có thể nhìn ra được cái ‘Bát cực già đỉnh’ thiếu nắp này hư hao nhiều như vậy, thì không có lý nào người khác lại không nhìn ra.
Sở dĩ còn có người tăng giá, là bởi vì Tiên khí phòng ngự cực phẩm quả là rất thưa thớt, cho dù là có cũng là loại Tiên khí cực phẩm đã bị hư hao.
Nhưng tất cả đều là thứ mà nhiều người đều truy lùng để sở hữu.
Khi giá đã tăng lên tới 180 triệu, thì số người ra giá đã giảm bớt.
Dùng cái giá này để mua một cái Tiên khí phòng ngự cực phẩm đã bị hư hao thì không còn tính là chiếm được tiện nghi nữa rồi.
Cái giá này nếu bỏ thêm một chút, hoàn toàn có thể đến Tiên khí lầu mua được một cái pháp bảo Tiên khí phòng ngự tốt mà nguyên vẹn rồi.
– 200 triệu.
Diệp Mặc lập tức ra giá.
Hiệu quả phòng ngự của ‘Bát cực già đỉnh’ rất tốt, ít nhất thì nó chính là thứ mà hắn yêu thích.
Nếu có một cái pháp bảo phòng ngự Tiên khí cực phẩm hoàn chỉnh, đặt cùng một chỗ với ‘Bát cực già đỉnh’ thì hắn thà lấy ‘Bát cực già đỉnh’ chứ không lấy kiện pháp bảo phòng ngự kia.
Lần trước hắn chịu thiệt dưới cái chuông khổng lồ của Nghiêm Cửu Thiên, cũng là vì không có được pháp bảo phòng ngự tốt.
Nếu có được một kiện pháp bảo phòng ngự tốt, thì hắn thậm chí không cần phải xuất ra Hạo Thiên Cổ rồi.
Diệp Mặc ra cái giá này đã vượt quá giá trị vốn có rồi, cho nên giá vừa được báo ra, thì trong đại điện cũng không có thêm ai ra giá nữa.
Diệp Mặc thở ra.
Mặc dù giá của cái ‘Bát cực già đỉnh’ này đã vượt quá dự kiến của hắn, nhưng nếu có thể có được nó mà không làm náo động hội đấu giá thì vẫn là tốt nhất.
– 205 triệu.
Ngay khi Diệp Mặc cho rằng ‘Bát cực già đỉnh’ đã là của hắn rồi, thì lại lần nữa có người ra giá.
– 210 triệu.
Diệp Mặc thở dài, lại ra giá thêm 5 triệu nữa.
Nếu như người kia còn tăng giá, thì hắn đành phải từ bỏ thôi.
Nếu như tiếp tục cạnh tranh, thì hắn chính là đã đắc tội với người ta rồi.
Đắc tội với người khác thì Diệp Mặc không sợ, nhưng trong thời điểm này thì việc làm đó quả thật là không sáng suốt.
Nhưng khiến Diệp Mặc không ngờ chính là hắn chỉ thêm có 5 triệu, thì lập tức đã không còn ai ra giá nữa.
Người ra giá vừa rồi giống như là để cho hắn phải bỏ ra thêm 10 triệu nữa mà thôi.
Theo tiếng gõ búa của vị nữ tiên chủ trì đấu giá hội, thì Diệp Mặc đã mua được chiếc ‘Bát cực già đỉnh’ kia với giá 210 triệu Tiên tinh thượng phẩm.
Chỉ trong chốc lát, thì đã có một vị nữ tiên khác đem chiếc ‘Bát cực già đỉnh’ kia đi tới gian phòng của Diệp Mặc.
Sau khi ‘Bát cực già đỉnh’ được giao qua màn trướng cho Diệp Mặc, thì hắn liền nhìn nó một chút rồi thu hồi vào trong nhẫn trữ vật của mình.
Đồng thời hắn cảm giác được mấy đạo thần thức lập tức quét tới trên người hắn.
Diệp Mặc giống như là không hề cảm thấy được những đạo thần thức này, vẫn chú ý lắng nghe thông tin các vật phẩm đấu giá.
Cái trận pháp che đậy thần thức ở gian phòng này có trăm ngàn chỗ sơ hở, chỉ cần người có tu vi cao một chút là có thể quét thần thức vào.
Điều này khiến cho Diệp Mặc cảm thấy rất bất đắc dĩ.
Sau đó còn xuất hiện một kiện Bán Thần khí và nhiều loại tài liệu cao cấp nữa.
Diệp Mặc cố dằn lòng không tranh đoạt, đồng thời trong lòng hắn cũng bắt đầu bối rồi.
Nếu như ‘Chân minh nê’ xuất hiện quá muộn, thì hắn căn bản là không có đủ thời gian để làm việc.
Trong lòng của Diệp Mặc, thì đương nhiên là vô cùng hy vọng ‘Chân minh nê’ xuất hiện sớm trong hội đấu giá.
Sau khi hắn mua được ‘Chân minh nê’, thì sẽ lập tức rời khỏi nơi này.
Chờ sau khi hắn đi rồi, thì dù ‘Ụ đá’ ngũ hành có xuất hiện, thì cũng không có bất cứ quan hệ gì với hắn cả.
Đáng tiếc là hội đấu giá này tiến hành được hơn nửa ngày, thì vị nữ tiên kia đã bê một cái ‘Ụ đá’ đặt lên trên Tiên ngọc trác.
Diệp Mặc nhìn vào cái ‘Ụ đá’ kia, thiếu chút nữa là đã không khống chế được chính mình rồi.
Cũng may là hắn đã sớm có chuẩn bị, dưới sự vận chuyển của ‘Tam sinh quyết’, tâm thần dao động của hắn lập tức được khống chế.
Khi hắn vừa nhìn thấy cái ‘Ụ đá’ này, thì đã biết nó là hàng thật giá thật rồi.
Giờ khắc này Diệp Mặc biết rõ, chính là thời khắc cực độ nguy hiểm đối với hắn.
Hắn lập tức biến ánh mắt của mình thành dáng vẻ nghi hoặc và khó hiểu, đồng thời thần thức cũng quan sát tới lui trên cái ‘Ụ đá’ này.
Diệp Mặc rất rõ ràng, nếu như mình lập tức thu hồi lại ánh mắt, hoặc là tâm thần có sự dao động, thì hắn lập tức sẽ trở thành nhân vật trọng điểm cần điều tra.
Quả nhiên khi Diệp Mặc quan sát ‘Ụ đá’ kia, thì một đạo thần thức như có như không đảo qua trên người hắn, thậm chí còn dừng lại một hồi.
Nếu như không phải Diệp Mặc tu luyện ‘Tam sinh quyết’, thì đạo thần thức này khẳng định là hắn không thể cảm nhận được.
Đạo thần thức này không hề có bất kỳ áp lực nào khiến cho người ta cảm thấy không thoải mái, thậm chí ngay cả cảm giác mình đang bị xem xét cũng không hề cảm giác được.
Đây tuyệt đối không chỉ là thần thức của tu vi Tiên Tôn.
Diệp Mặc cũng không hề quan tâm tới việc đạo thần thức kia xem xét thần trí của hắn, mà vẫn dùng thần thức quét tới lui trên cái ‘Ụ đá’ kia với vẻ thú vị và hiếu kỳ.
Đối với ‘Ụ đá’ quá mức quan tâm và không hề quan tâm, cũng đều sẽ là đối tượng bị điều tra.
Diệp Mặc đã luân hồi qua mấy kiếp người rồi, sao có thể không hiểu đạo lý này chứ?
Vị nữ tiên kia lúc này lại không giống với thời điểm mang ra những vật phẩm bán đấu giá trước đó.
Mà là hoàn toàn không nói gì sau khi mang ‘Ụ đá’ này ra.
Trong lòng Diệp Mặc càng cẩn trọng hơn, hắn khẳng định nếu như bản thân không phải tu luyện ‘Tam sinh quyết’, thì lúc này hắn đã bại lộ rồi.
Cho dù là một chút tâm thần dao động, thì đều không thể tránh né được đạo thần thức cao minh kia.
Cái kẻ bán ra ‘Ụ đá’ này, chẳng những tu vi cao minh, hơn nữa biện pháp điều tra cũng cực kỳ cao minh.
Nếu như là người nào có được cái ‘Ụ đá’ còn lại, thì chắc chắn là đã bại lộ rồi.
Đã biết rõ tác dụng của cái ‘Ụ đá’ này, hơn nữa trên người còn có mấy cái ‘Ụ đá’, thì sau khi thấy cái ‘Ụ đá’ cuối cùng này, sao có thể giữ được bình tĩnh nữa?
Bất luận là trên người hắn có ‘Ụ đá’ hay không, hoặc là có ít nhiều sự kích động trong tâm thần, thì cái kẻ ẩn nấp phía sau hội đấu giá này đểu sẽ phân biệt hết mức độ kích động của từng người sau khi đã nhìn thấy cái ‘Ụ đá’ kia.
Sau khi ‘Ụ đá’ đặt ở trên Tiên ngọc trác, thì vị nữ tiên kia mới nở một nụ cười rồi nói:
– Rất nhiều người cũng không biết cái ‘Ụ đá’ này là vật gì, hiện tại tôi xin được giới thiệu qua một chút.
Cái ‘Ụ đá’ này còn có tên gọi khác là Hỗn độn ngũ hành.
Hiện tại đang đặt trên bàn đấu giá là ‘Ụ đá’ ngũ hành thuộc tính Thủy.
Bất luận là các vị có Tiểu thế giới, Chân linh thế giới, thì chỉ cần có đủ Hỗn độn ngũ hành, thế giới của các vị sẽ trực tiếp thăng lên một cấp bậc, thậm chí thăng cấp…
Vị nữ tiên chủ trì kia nói tới đây, thì phần lớn mọi người có mặt trong đại sảnh liền trở nên náo loạn.
Hỗn độn chi vật đã là cực kỳ hiếm có rồi, đã thế còn là Hỗn độn ngũ hành.
Đồ tốt như vậy, thì ai lại không muốn chứ?
Một loại cảm xúc vô cùng kích động lập tức lan tràn trong đại sảnh đấu giá hội.
Diệp Mặc lập tức cũng bắt đầu trở nên kích động.
Khi tim Diệp Mặc đập nhanh hơn bình thường, thì đạo thần thức kia lại lần nữa quét qua hắn.
Một lát sau, thì đạo thần thức kia liền biến mất không còn nữa.
Diệp Mặc biết rõ, hắn tạm thời đã vượt qua được thời khắc nguy hiểm này rồi.
Đạo thần thức kia nếu muốn tra ra người chính thức có được những ‘Ụ đá’, thì tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy, khẳng định là đạo thần thức kia sẽ còn quét tới hắn nữa.
Việc hiện giờ Diệp Mặc có thể làm chỉ có thể là phối hợp với tâm tình kích động của mọi người.
Khi tâm tình của người khác kích động, thì hắn cũng không thể không chút nào kích động được.
– Đối với Hỗn độn ngũ hành mà nói, thì tôi biết rằng rất nhiều người còn hiểu rõ hơn cả tôi.
Tôi chỉ có thể nói ra đến như vậy mà thôi, nhưng đáng tiếc là ‘Ụ đá’ ngũ hành này không trọn vẹn, chỉ có một cái ‘Ụ đá’ hệ Thủy.
Tuy chỉ có một cái, giá trị bị giảm đi nhiều.
Chẳng qua nếu ai có thực lực để cất giấu nó, về sau nhất định là sẽ có lợi.
Nói không chừng ngày nào đó sẽ gặp được cái ‘Ụ đá’ thứ hai hay tất cả các ‘Ụ đá’ khác cũng không biết chừng.
Lời nói của vị nữ tiên kia khiến cho Diệp Mặc phải cười lạnh trong lòng.
Nếu đã lấy ra đấu giá trên đấu giá hội này, thì nhất định giá trị thứ này sẽ bị tìm hiểu ra hoàn toàn.
Còn lời nói rằng có nhiều người còn hiểu rõ hơn cả cô, cũng không phải là không đúng.
Nhưng đối với giá trị của ‘Ụ đá’ ngũ hành, thì lại không thể vì không hiểu mà không biết được.
Còn về phần ngũ hành không trọn vẹn, nên giá trị bị hạ thấp ư? Cái kiểu diễn viên nửa mùa này còn không bằng cả mình.
Sau khi vị nữ tiên kia nói xong, thì lại lần nữa cười tươi:
– Bởi vì ngũ hành không trọn vẹn, cho nên giá quy định của cái ‘Ụ đá’ này cũng không cao.
Hiện tại giá khởi điểm là 1, 5 tỷ Tiên tinh cộng thêm một cái Tiên linh mạch trung phẩm.
Mỗi lần tăng giá không được thấp thơn 100 triệu Tiên tinh.
Diệp Mặc biết rõ cái giá này đối với cái ‘Ụ đá’ kia mà nói xác thực là không cao, bởi vì cái giá để mua lại cái ‘Ụ đá’ này sẽ cao hơn rất nhiều.
Diệp Mặc cũng biết, kẻ đưa ra cái ‘Ụ đá’ này cũng chỉ là muốn ‘Câu cá’ mà thôi, chắc chắn sẽ không thật sự bán cái ‘Ụ đá’ này đi.
Thần trí của kẻ đó đã sớm điều tra qua mỗi người có mặt ở đây trước khi cái ‘Ụ đá’ kia được đem ra rồi.
Cũng không phải mỗi người đều cố tình biểu hiện như Diệp Mặc, biết được cái ‘Ụ đá’ này là người ta đem ra để ‘Câu cá’.
Mặc dù cái giá này thì trên Tiên thuyền không ai ra được cả, nhưng ở đây thì đã lập tức có người ra giá 1, 6 tỷ Tiên tinh kèm một cái Tiên linh mạch trung phẩm.
Cái giá này vừa được đưa ra, thì tâm tình Diệp Mặc lập tức đã bình phục lại.
Hắn biết là không cần tiếp tục giả bộ nữa rồi, vì giá cao như vậy, hắn có kích động hơn cũng đại biểu rằng hắn có nghĩ cách.
Quả nhiên khi tâm tình của Diệp Mặc vừa bình tĩnh lại, thì đạo thần thức kia lại lần nữa quét tới hắn.
Diệp Mặc âm thầm thở ra.
Cái tên mật thám dùng thần thức dò xét người này ở trên Địa Cầu tuyệt đối sẽ là một chuyện gia tâm lý học cao cấp.
Người bình thường, nếu như quả thật có được ‘Ụ đá’ ngũ hành, thì sao có thể tránh thoát được sự quan sát tinh tế như thế này?
Hắn là dưới cơ duyên trùng hợp, đã sớm đoán ra được tâm tư của đối phương rồi, hơn nữa còn có ‘Tam sinh quyết’ bảo hộ, biểu hiện cũng từng bước biến đổi theo thời cuộc mới miễn cưỡng không trở thành trọng điểm hoài nghi.
Không thể không nói, kẻ giầu có của Thanh Vi Thiên quá nhiều.
Cái giá của ‘Ụ đá’ này rất nhanh đã tăng lên đến 2 tỷ Tiên tinh kèm thêm hai cái Tiên linh mạch trung phẩm rồi.
Đây cũng không phải là vì những kẻ ra giá là đồ ngốc, mà là vì những người này không biết cái ‘Ụ đá’ này đã tham gia qua rất nhiều hội đấu giá rồi.
Cũng không thể ngờ được là cái ‘Ụ đá’ này chỉ là ‘Mồi câu’ đem ra để ‘Câu cá’ mà thôi.
Cho nên họ mới dốc sức mà ra giá.
Khi giá của của cái ‘Ụ đá’ này tăng lên tới 2 tỷ Tiên tinh kèm thêm một cái Tiên linh mạch thượng phẩm, thì Diệp Mặc biết rõ cái giá này đã vượt quá giá chính thức của cái ‘Ụ đá’ khi được đưa ra rồi.
Khi cái giá 2 tỷ Tiên tinh kèm thêm một cái Tiên linh mạch cực phẩm được báo ra, thì Diệp Mặc biết rõ kẻ sở hữu cái ‘Ụ đá’ này đã bắt đầu ra tay rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









