1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 349 : Ăn Đế Đạo Tinh (c1741-c1745)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 349 : Ăn Đế Đạo Tinh (c1741-c1745)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1741: Ăn Đế Đạo Tinh

Ăn Đế Đạo Tinh

B

a vị Đại La Tiên đều có chút kinh ngạc, một Đại Chí Tiên như Diệp Mặc không ngờ lại dùng pháp bảo phi hành bay với tốc độ nhanh như vậy trong Tiên Phần Lĩnh, chẳng lẽ hắn không sợ âm khí cực nặng trong này hay sao? Cho nên Diệp Mặc vừa mới hạ xuống, thì ba người đã nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, nhưng không nói câu gì.

Diệp Mặc ôm quyền nói:

– Tôi là Diệp Mặc, chào ba vị Tiên hữu.

Mỹ phụ trung niên kia thấy Diệp Mặc ngôn ngữ khách khí, nhưng cũng không khinh thường tu vi của Diệp Mặc, liền ôm quyền nói:

– Hóa ra là Diệp Tiên hữu, Nhâm Vũ chào Tiên hữu.

Diệp tiên hữu đột nhiên đuổi theo chúng tôi, có chuyện gì không?

Mỹ phụ trung niên tên Nhâm Vũ cũng đã nhìn ra, Diệp Mặc vừa mới đến, là có chuyện.

Cô kinh nghiêm phong phú, vừa nãy sau khi Diệp Mặc đến, ánh mắt liền nhìn Ngu Cẩn rất lâu, hình như là có chuyện tìm Ngu Cẩn.

Đối với mỹ phụ trung niên này có thái độ rất thờ ơ, Diệp Mặc chỉ gật đầu, rồi nói:

– Tôi có một con côn trùng chơi ở Tiên Phần Lĩnh.

Đợi sau khi tôi xuất quan rồi, lại phát hiện con côn trung đó biến mất, không biết mấy vị có nhìn thấy hay không.

Diệp Mặc vừa mới nói ra câu này, Nhâm Vũ lập tức hiểu ra, hóa ra Vô Ảnh Thao Tằm không ngờ là của tên Đại Chí Tiên trước mặt này.

Tên Đại Chí Tiên này đúng là may mắn, không ngờ lại có được một con Vô Ảnh Thao Tằm.

Mặc dù nói Vô Ảnh Thao Tằm thăng cấp cực khó, nhưng một khi thăng cấp, thì lại có bản lĩnh thông thiên.

Bây giờ Diệp Mặc đuổi kịp rồi, hơn nữa lại nói rõ Vô Ảnh Thao Tằm là của hắn, mỹ phụ trung niên này cũng biết người ta biết rõ Vô Ảnh Thao Tằm bị bọn họ lấy đi.

– Hóa ra Vô Ảnh Thao Tằm đó là của Diệp tiên hữu, Diệp tiên hữu thật có phúc lớn.

Nửa tháng trước, ba người chúng tôi nhìn thấy một con côn trùng lung la lung lay ở Tiên Phần Lĩnh, sau khi bắt được nó, lại phát hiện là một con Vô Ảnh Thao Tằm, nên vẫn mang theo người, nếu Vô Ảnh Thao Tằm này là của Diệp tiên hữu, thì đương nhiên vật phải trả lại chủ.

Những lời nói dễ nghe của Nhâm Vũ vượt khỏi dự liệu của Diệp Mặc.

Nếu như đối phương không đưa, thì hắn sẽ chủ động ra tay, Vô Ảnh ở cùng hắn bao nhiêu lâu rồi, người khác muốn lấy Vô Ảnh đi, thì tuyệt đối không thể nào.

Nhưng Diệp Mặc nghĩ lại cũng hiểu, Vô Ảnh cũng nhận hắn là chủ rồi, người bình thường lấy đi cũng vô dụng.

– Vâng, Vô Ảnh Thao Tằm chính xác là của tôi, đã làm phiền ba vị rồi, Diệp Mặc cám ơn.

Diệp Mặc nói lời cám ơn.

– Ngu Cẩn, con Vô Ảnh Thao Tằm đó là của Diệp tiên hữu, con lấy trả lại Diệp tiên hữu đi.

Nhâm Vũ lập tức nói với thiếu nữ Đại La Tiên đứng bên cạnh.

Thiếu nữ Đại La Tiên kia nghe thấy dì út thừa nhận là nhặt được Vô Ảnh Thao Tằm, trong lòng lại rất mất hứng, bây giờ lại còn muốn cô lấy ra, trong lòng cô lại càng bất mãn.

Chỉ là người ta mất của nên đuổi đến, cô cũng không có cách nào.

Chỉ có thể lầm bầm nói:

– Vô Ảnh Thao Tằm này là vật vô chủ ở Tiên Phần Lĩnh, hơn nữa con cũng nhặt được hơn nửa tháng, ai mà biết được chắc chắn là của người này? Dì Vũ, có phải hắn cố ý lừa chúng ta không?

Diệp Mặc sầm mặt lại, trong lòng có chút khó chịu.

Chuyện này quá rõ ràng, cho dù có lừa, thì Vô Ảnh đó vừa thả ra là biết ngay.

Nếu như Vô Ảnh nhận chủ, chắc chắn ngay lập tức sẽ chạy đến bên hắn, thiếu nữ này không muốn lấy ra, rõ ràng là muốn lấy làm của riêng rồi.

Mặc dù Vô Ảnh chỉ có thể nhận chủ một lần, nhưng mỗi lần Vô Ảnh cởi kén thành tơ, lại có thể luyện chế thành Tiên y cao cấp.

Chẳng những sắc mặt Diệp Mặc sầm lại, ngay cả sắc mặt Nhâm Vũ cũng có chút mất hứng, cô hừ một tiếng rồi nói:

– Ngu Cẩn, nếu là của chúng ta, thì người khác cũng không lấy đi được, không phải là của chúng ta, thì chúng ta cũng không thể miễn cưỡng được.

Lấy nó ra đi.

Đại La Tiên lông mày lưỡi kiếm đó cũng mủn cười nói:

– Ngu Cẩn, Vô Ảnh Thao Tằm có phải là của Diệp tiên hữu này hay không, con cứ lấy ra là biết ngay.

Nếu là của anh ấy, thì chú cũng không hi vọng con tự lấy làm của riêng.

– Được.

Cô gái kia bất đắc dĩ lấy ra tấm phù lục, Vô Ảnh bị phù lục giam cầm lại, tấm phù lục vừa bị lấy ra, thì Vô Ảnh liền nhìn thấy Diệp Mặc hét lên vài tiếng.

– Cái đồ tham ăn nhà ngươi, còn mặt mũi gào thét nữa ư.

Diệp Mặc tức giận quát một câu, Vô Ảnh thấy Diệp Mặc quát lớn, quả nhiên không dám lên tiếng nữa.

Rất rõ, Vô Ảnh chính là do Diệp Mặc nuôi dưỡng.

Thiếu nữ Đại La Tiên thấy vậy, cũng biết nếu như miễn cưỡng giữ Vô Ảnh lại, thì quả thực cũng không có chút đạo lý nào rồi, chỉ có thể thu hồi phù lục lại.

Vô Ảnh bị xóa cấm chế, lập tức biến thành một cái bóng núp vào người Diệp Mặc.

Lúc này ba người khác mới hiểu ra, nếu như lúc trước Vô Ảnh Thao Tằm không phải vì ăn đến no kềnh, thì ba người bọn họ quả thực cũng không lấy được thứ này.

– Cám ơn ba vị Tiên hữu đã đối xử tử tế với Vô Ảnh.

Diệp Mặc đối với hành động ba người này không có chút cản trở gì mà thả Vô Ảnh ra, trong lòng cũng rất cảm kích.

Nhâm Vũ rõ ràng nhìn ra Diệp Mặc cũng không tầm thường, lập tức cười rồi hành lễ nói:

– Diệp tiên hữu khách khí rồi.

Tôi thấy Diệp tiên hữu ở Tiên Phần Lĩnh còn có thể phóng ra pháp bảo phi hành bay với tốc độ nhanh, không bị âm khí quấy nhiễu, chắc hẳn đẳng cấp Dương Lâm đan đang dùng cũng rất cao?

– Dương Lâm đan?

Diệp Mặc nghi ngờ nhìn Nhâm Vũ, nhưng hắn lập tức lại hiểu ra, ba người Nhâm Vũ mặc dù có thể đến đây, còn không có bất kỳ ảnh hưởng nào, chắc không phải giống như hắn có thần thức vực gì đó bảo vệ, mà là dùng một đan dược tên Dương Lâm đan.

Sau khi phản ứng lại, Diệp Mặc lập tức đáp:

– Tôi chưa dùng qua Dương Lâm đan, cũng không biết Dương Lâm đan là cái gì.

Thấy Diệp Mặc nói vậy, mắt Nhâm Vũ sáng lên, lập tức hỏi:

– Vậy không biết Diệp tiên hữu dùng đan dược gì? Hay là một cách đặc biệt nào đó không bị âm khí quấy nhiễu?

– Chuyện này…

Diệp Mặc lập tức ấp úng, thứ này hắn sao có thể nói được, – Là tôi đường đột rồi.

Nhâm Vũ tu dưỡng rất cao, thấy Diệp Mặc không muốn trả lời, cô lập tức biết mình hỏi có chút mạo muội.

Nam tu kia nhíu mày một cái, không nói gì, hẳn là cho rằng Diệp Mặc không biết ý tứ.

Vô ảnh đã trả lại cũng không có chút báo đáp gì, liền tiễn ra ngoài, đối phương không ngờ đến cách tránh được âm khí cũng không muốn nói ra.

Cô gái kia lại càng hừ lạnh một tiếng nói:

– Dì Vũ, con nói rồi mà, không phải ai cũng hào phóng như dì đâu.

– Ngu Cẩn, không được nói linh tinh.

Nhâm Vũ trước tiên trách mắng người thiếu nữ Đại La Tiên kia một câu, sau đó lại mỉm cười khách khí nói với Diệp Mặc:

– Nếu như vậy, chúng tôi cũng không làm phiền Diệp tiên hữu nữa.

Vốn dĩ cô cũng không muốn dùng dằng với Diệp Mặc, nhưng Diệp Mặc nếu đến chút bí mật này cũng không muốn nói ra, thì cưỡng cầu cũng vô dụng.

Thấy ba người nhanh chóng rời khỏi, Diệp Mặc cũng không có cách nào.

Trên Tiên giới, công pháp thần thức cũng không tính là ít, nhưng công pháp thần thức cao cấp thực sự thì lại cực kỳ ít ỏi.

Những thứ có thể so sánh được với Thần niệm cửu chuyển của hắn, thì lại càng hiếm hoi.

Huống chi Thần niệm cửu chuyển của hắn, bản thân nhắn còn nhiều lần sửa chữa lại, thứ như này cũng coi là một bí mật.

Diệp Mặc nhìn Vô Ảnh sợ hãi rụt rè, biết tên này vì ăn tham mà rơi vào tay người khác, trong lòng lại càng bất mãn.

Bây giờ hắn không có thời gian dài dòng với Vô Ảnh, hắn chuẩn bị độ kiếp thăng cấp Đại La Tiên, sau đó lại dựa theo tàn đồ của Khải Phong Tiên vương đưa cho để đi tìm nguyên liệu cực phẩm.

Vì trên người hắn không có tiên tinh, nếu muốn độ kiếp, thì cần phải tìm được nơi có Tiên linh khí nồng đậm, bố trí Tiên trận tụ linh liên hoàn.

Tiên Phần Lĩnh mặc dù Tiên linh khí cũng không tệ, nhưng không thể đáp ứng đủ yêu cầu của Diệp Mặc.

Diệp Mặc sau khi ném Vô Ảnh vào Thế giới trang vàng, lại phát hiện Vô Ảnh vừa mới vào Thế giới trang vàng, ngay lập tức đã lao về phía Đế đạo tinh đã bị Diệp Mặc phong bế lại.

– Mày muốn ăn Đế đạo tinh?

Diệp Mặc nghi ngờ hỏi Vô Ảnh, Vô Ảnh lập tức truyền đến nguyện vọng mãnh liệt là muốn Đế đạo tinh.

Diệp Mặc lại càng nghi ngờ, mấy năm trước hắn đưa Đế đạo tinh cho Vô Ảnh, Vô Ảnh cũng không dám nuốt, sao bây giờ lại chủ động muốn nuốt nó?

Nhưng tin tức mà Vô Ảnh truyền đến, Diệp Mặc lập tức hiểu ra, hóa ra mấy năm nay Vô Ảnh ở Tiên Phần Lĩnh, âm khí và âm hồn nuốt phải quá nhiều rồi.

Lúc này nuốt Đế đạo tinh, rất họp với khẩu vị của nó.

Diệp Mặc lập tức liền bỏ cấm chế đi, Vô Ảnh một miếng liền nuốt trọn Đế đạo tinh.

Diệp Mặc cũng đã nhiều lần tận mắt chứng kiến Vô Ảnh nuốt những thứ còn to hơn nó nhiều lần, thân thể của nó cũng không có chút biến hóa nào, nhưng sau khi Vô Ảnh nuốt Đế đạo tinh rồi, thì thân thể Vô Ảnh lập tức liền bành trướng lên, thậm chí giống như một quả bóng da vậy.

Khiến Diệp Mặc nhìn mà kinh hồn táng đảm, dường như quả bóng da này có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

Vô Ảnh lại liêu xa liêu xiêu bay đến phía dưới Khổ Trúc, không nhúc nhích, rõ ràng lại lần nữa ngủ say.

Không biết tên này khi tỉnh lại sẽ với bộ dạng thế nào, Diệp Mặc ngược lại lại có chút mong đợi.

Thần niệm của hắn từ trong Thế giới trang vàng đi ra, đang định phóng ra Thanh Nguyệt, tìm nơi độ kiếp, thì lại nghe thấy một tiếng hét thảm truyền đến, đồng thời một luồng không gian dao động từ đằng xa truyền đến.

Ba người vừa rồi gặp phiền toái rồi, Diệp Mặc ngay lập tức nghe thấy tiếng thét thảm của thiếu nữ đó truyền đến.

Diệp Mặc không chút suy nghĩ, liền phi độn đến đó.

Nhâm Vũ vừa rồi giúp Diệp Mặc, hơn nữa ấn tượng của ba người đó cũng không tồi, nếu như có thể giúp được gì, thì giúp họ một chút cũng không sao.

Chỉ mấy chục giây sau, thần thức của Diệp Mặc liền thấy rõ ràng hơn.

Khiến Diệp Mặc kinh sợ chính là, nam nhân anh tuấn và Nhâm Vũ lại đang vây một lão già bịt kín mặt.

Chỉ là hai người đều đang ở thế hạ phong, Nhâm Vũ sớm đã không còn kiểu nhã nhặn lịch sự lúc trước nữa rồi, thay vào đó là tóc tai bù xù, không ngừng phóng ra pháp bảo của mình tấn công đối phương như điên.

Còn người thiếu nữ tên Ngu Cẩn cũng đã bị chặt đứt một cánh tay rồi, quần áo trên người đều bị xé rách tan tành, hai quả đào tiên trước ngực cũng sớm bị lộ ra rồi.

Còn bản thân cô thì lại bị giam cầm lại, nằm trên đất vẻ mặt kinh hãi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1742: Tiên Phần Lĩnh Tiên Tàng

Tiên Phần Lĩnh Tiên Tàng

M

ột gã Đại Chí Tiên hậu kỳ khuôn mặt hung ác, không chút để ý đến thiếu nữ đang kinh hãi kia, lại muốn kéo một nửa váy còn lại của cô xuống.

Chẳng trách lại hét thảm đến vậy, tay bị người ta chặt đứt rồi, còn bị người ta xé rách tan quần áo nữa.

Diệp Mặc lại nhìn ra, nam nhân nham hiểm kia sở dĩ xé rách váy áo của thiếu nữ này, hình như không phải là muốn làm loạn với cô, mà là muốn cố ý làm nhục đối phương.

Diệp Mặc vừa đến đây, mấy người cũng nhìn thấy.

– Diệp tiên hữu, xin anh cứu Ngu Cẩn…

Câu nói vô cùng sốt ruột của Nhâm Vũ còn chưa nói xong, thì lại lần nữa bị một băng tiễn bắn trúng, băng tiễn bắn vào cánh tay cô phun ra một tia máu, khiến cô rùng mình một cái.

Mặc dù Diệp Mặc cũng không có ấn tượng tốt với người con gái tên Ngu Cẩn kia, nhưng Nhâm Vũ và nam nhân Đại La Tiên kia thì hắn lại có ấn tượng rất tốt.

Hơn nữa, tên Đại Chí Tiên khuôn mặt hung hãn kia ức hiếp người quá đáng rồi, không ngờ lại đối phó với một thiếu nữ như vậy.

Tên Đại Chí Tiên hung ác kia thấy Diệp Mặc đến, cũng không tiếp tục ra tay nữa, mà lại đứng dậy lùi vài bước, sau đó chằm chằm nhìn Diệp Mặc cũng không nhúc nhích.

Diệp Mặc vung tay giải cấm chế cho thiếu nữ kia, sau đó lại đưa cho cô một viên đan dược, rồi mới nói:

– Tự cô mặc quần áo vào đi, rồi nối cánh tay của mình.

Lúc này thiếu nữ tên Ngu Cẩn sắc mặt cũng trắng bệch rồi, Diệp Mặc ngay lập tức giải cấm chế cho cô, cô liền mặc quần áo.

Đồng thời nối cánh tay của mình lại, cũng không nhìn Diệp Mặc đưa cho cô là đan dược gì, liền nuốt xuống.

– Anh là ai? Dám nhúng tay vào chuyện của chúng tôi?

Tên Đại Chí Tiên kia thấy tu vi của Diệp Mặc còn cao hơn gã một chút, ngược lại cũng không dám xông lên đánh Diệp Mặc, chỉ hỏi lớn một câu.

Lão già mặt đen đang đánh nhau với hai người Nhâm Vũ thấy Diệp Mặc đến, hình như còn quen biết Nhâm Vũ, ngược lại cũng dừng lại.

Hình như sợ Diệp Mặc đột nhiên ra tay với Đại Chí Tiên nham hiểm kia, có thể thấy tên Đại Chí Tiên nham hiểm kia cũng rất quan trọng trong lòng y.

Nhâm Vũ thở phào cũng chưa kịp cám ơn Diệp Mặc, vội vàng xông đến trước mặt thiếu nữ kia, giúp cô ta trị thương.

Diệp Mặc lúc này mới xem xét cẩn thận lão già mặt đen trước mặt này.

Cũng là nửa bước Tiên Vương, hoặc là nói chỉ thiếu chút nữa là thăng cấp lên Tiên vương rồi.

Chẳng trách Nhâm Vũ cộng thêm hai Đại La Tiên cũng không là đối thủ của y, Ngu Cẩn còn bị y chặt đứt một cánh tay nữa.

– Anh chỉ là một Đại Chí Tiên liền muốn xem vào chuyện của bổn tiên sao?

Lão già mặt đen chằm chằm nhìn Diệp Mặc, lạnh lùng nói, rõ ràng là rất bất mãn với hành động giúp đỡ Ngu Cẩn của Diệp Mặc.

Diệp Mặc lại không thèm để ý, cho dù đối phương chỉ thiếu chút nữa là lên đến Tiên vương, nhưng cũng chưa là Tiên vương, chỉ cần không phải là Tiên vương, thì hắn cũng không thèm để ý.

Tiên vương và chưa phải Tiên vương mặc dù chỉ cách nhau có chút ít, nhưng khoảng cách về tu vi thì lại không thể đo đếm được, đó là sự khác nhau về lượng và chất.

Diệp Mặc mỉm cười nói:

– Nếu như tôi muốn nhúng tay vào, thì bây giờ tôi đã động thủ rồi, anh xem tôi từ khi đến đến giờ có động thủ không?

Hắn thực cũng không nói điêu, nếu như hắn muốn nhúng tay vào, muốn giết tên Đại Chí Tiên nham hiểm này, thậm chí chỉ cần một chiêu là giết được.

Cho dù tên mặt đen này muốn cứu, cũng không kịp.

Diệp Mặc và Nhâm Vũ dù sao cũng chỉ mới quen biết, vì nợ đối phương một chuyện, nên mới ra tay giúp một chút.

Còn về ân oán hai bên cụ thể thế nào, bất luận là ai sai ai đúng, thì hắn cũng không muốn nhúng tay vào.

Lão già mặt đen kia nhìn Diệp Mặc một lúc lâu, cũng không động thủ với Diệp Mặc.

Đừng nói khi Diệp Mặc vừa mới đến, dám bay lượn trong này, cũng không đơn giản.

Hơn nữa hắn tùy tay là có thể giải khai cấm chế trên người thiếu nữ bị chặt tay kia, cũng khiến y có chút kiêng kị rồi.

Cấm chế kia là do y đặt, đối phương tùy ý là có thể giải rồi, chứng tỏ thực lực của đối phương rất có thể cao hơn tu vi của y.

Hơn nữa, cấm chế của thiếu nữ kia bây giờ cũng được giải rồi, đối phương tương đương với tu vi cao hơn Đại La Tiên.

Cộng thêm thực lực này của Diệp Mặc không rõ có phải là Đại Chí Tiên, mặc dù y không sợ, nhưng cũng không thể nào chiếu cố đệ tử của mình.

– Anh đã không muốn nhúng tay vào, thì mời đi cho, chúng tôi có ân oán cá nhân.

Lão già mặt đen lạnh lùng nói, y rất không muốn một người có lai lịch không rõ ràng như Diệp Mặc lại nhúng tay vào chuyện này.

Nếu như là một mình Diệp Mặc, thì y sớm đã động thủ rồi, nhưng trong này không phải chỉ có một mình hắn.

Diệp Mặc không tỏ rõ quan điểm nói:

– Tôi đương nhiên là muốn đi rồi, nhưng tôi nợ ba vị Tiên hữu này một ân tình.

Nếu như không nhìn thấy thì thôi, nhìn thấy rồi mà không trả hết nợ, thì cũng ái ngại lắm.

– Anh đợi cái gì? Chẳng lẽ cho rằng bổn tiên không giết được anh sao?

Lão già mặt đen nghiêm nghị nói.

Sát khí cũng đã bộc phát ra ngoài rồi.

Lúc này Nhâm Vũ đã giao Ngu Cẩn cho nam nhân kia, đến đầu tóc bù xù cùng quần áo xộc xệch cũng không thèm để ý đến, lại lần nữa phóng ra pháp bảo đứng bên cạnh Diệp Mặc nói:

– Hắc Vô Nhẫn, ông thử giết tới xem, chẳng lẽ cho rằng Việt Nhâm Tiên trang tôi lại dễ ức hiếp vậy sao?

Diệp Mặc không nói gì, nói thật, bây giờ hắn là Đại Chí Tiên viên mãn rồi, đối với Hắc Vô Nhẫn trước mặt này quả thực cũng không để ý lắm.

Vốn dĩ Diệp Mặc cũng không định hỏi thăm ân oán hai bên, nhưng Nhâm Vũ lại chủ động nói:

– Hắc Vô Nhẫn sở dĩ muốn ra tay với tôi, chính là vì biết tôi có tàn đồ của Tiên Phần Lĩnh.

Diệp tiên hữu, cám ơn anh đã giúp Ngu Cẩn, phần tàn đồ này của tôi mặc dù chưa chắc có thể tìm được nơi có Tiên tàng, nhưng có chút hi vọng, anh không sợ âm khí, đúng là người hợp tác cùng với chúng tôi.

– Tiên tàng?

Diệp Mặc nghi ngờ hỏi.

Nhâm Vũ gật đầu nói:

– Vâng.

Tiên Phần Lĩnh có được như nào, chắc hẳn anh cũng biết chứ?

– Tôi biết.

Diệp Mặc nói.

– Tiên Phần Lĩnh là mấy triệu năm trước, mấy tỉ Tiên nhân của mấy thiên vực tiến hành một trận đại chiến kinh thiên trong này, kết quả trận chiến đó tạo thành một mảng nhật nguyên vô quang, trời đất đều bị màu máu của Tiên nhân nhuộm đỏ.

Điển cố này chẳng những những Tiên nhân của cấm Thượng thiên biết, cho dù đến những thiên vực khác cũng biết.

– Đúng vậy, sau trận đánh lớn đó, rất nhiều Tiên nhân bị chết ở đây.

Vô số Tiên bảo và thứ tốt bị bỏ lại nơi này, mặc dù lúc đó chiến trường bị người ta thu dọn sơ qua rồi, vì tinh hình cấp bách, cũng không thể nào dọn sạch sẽ chiến trường được.

– Chỉ có điều Tiên vương đó vận khí cũng không được tốt, khi ông chuẩn bị rời đi, thì lại gặp một người có cách nghĩ giống như ông.

Người đó cũng là một vị Tiên vương, hai người lại đánh nhau một trận.

Kết quả lưỡng bại câu thương, hai người chỉ còn nguyên thần chạy thoát khỏi Tiên Phần Lĩnh, sau đó hai người đó cũng không có tin tức gì thêm nữa.

Hàng chục vạn năm trôi qua rồi, mọi người cũng dần dần quên đi chuyện này, còn tàn đồ trong tay tôi rất có khả năng là do nguyên thần của Tiên vương năm đó chạy thoát để lại.

Nhâm Vũ không ngờ lại không chút giấu diếm gì nói ra mục đích cô đến đây.

Diệp Mặc nghe Nhâm Vũ nói xong liền sững người, mấy tỉ người đánh nhau, thì để lại bao nhiêu thứ đây? Không thể không nói, Diệp Mặc động lòng rồi, nhưng hắn không hiểu Nhâm Vũ tại sao lại nói ra trước mặt Hắc Vô Nhẫn.

Nhâm Vũ hình như biết được suy nghĩ của Diệp Mặc, chằm chằm nhìn vào Hắc Vô Nhẫn giải thích với Diệp Mặc:

– Việt Nhâm Tiên trang tôi cũng đã tìm bao nhiêu năm ở đây rồi, cứ vài thập niên đều có người đến tìm kiếm.

Vì tin tức của tàn đồ không hoàn chỉnh, cho nên đến bây giờ cũng chưa có manh mối gì.

Hắc Vô Nhẫn đó lại không biết từ đâu mà biết được tin, lần này chắc hẳn là chủ yếu đến tim tôi đế cướp bản đồ.

Hắc Vô Nhẫn chằm chằm nhìn Nhâm Vũ, cũng không phản bác lại, trên thực tế gã chỉ đoán Việt Nhâm Tiên trang có bản đồ, Việt Nhâm Tiên trang trước giờ chưa từng bỏ qua việc tìm kiếm ở Tiên Phần Lĩnh, rất nhiều người vẫn cảm thấy rất kỳ lạ, gã cũng cảm thấy kỳ lạ.

Cho đến khi gã lấy được một phần tàn đồ, gã mới hiểu ý tứ của Việt Nhâm Tiên trang.

Bên tai Diệp Mặc vang lên tiếng của Nhâm Vũ:

– Anh biết tại sao gã tên là Hắc Vô Nhẫn không? Vì gã còn có một người anh em nữa tên Bạch Vô Nhẫn, hai người này sở dĩ có cái tên này, chính là nói bất cứ chuyện nào cũng bất nhẫn.

Hơn nữa thủ đoạn cũng vô cùng tàn nhẫn, giết người không có chút nhân tính nào, rất nhiều người đều gọi anh em bọn họ Hắc Vô Nhân và Bạch Vô Nhân, ý chính là người không có nhân tính.

Hôm nay may mà tên Bạch Vô Nhẫn đó chưa đến, nếu Bạch Vô Nhẫn đến rồi, chúng ta chết là cái chắc, hơn nữa còn chết rất thê thảm.

– Hừ.

Hắc Vô Nhẫn hừ lạnh một tiếng nói:

– Nhâm Vũ, tôi đến chính là tìm cô cướp bản đồ sao? Cô xem xem đây là thứ gì?

Nói xong Hắc Vô Nhẫn tiện tay lấy ra một ngọc giản nói:

– Bản đồ đó của cô chưa hoàn chỉnh, tôi ở đây cũng có một phần, nếu như đồng ý hợp tác, vậy thì lấy miếng ngọc giản của cô ra, mọi người cùng đi tìm kiếm Tiên tàng.

Nhâm Vũ ngây ngẩn cả người, cô cũng không ngờ trong tay đối phương cũng có một phần tàn đồ, bây giờ Hắc Vô Nhẫn lấy ra rồi, cô ngược lại cũng có chút kỳ quái.

Diệp Mặc giật mình, hắn cũng có một ngọc giản tàn đồ, chẳng lẽ cũng là một miếng tàn đồ như này?

Nghĩ tới đây, Diệp Mặc nói với Nhâm Vũ:

– Nhâm Vũ tiên hữu, có thể cho tôi xem tàn đồ một chút được không?

– Đương nhiên có thể.

Nhâm Vũ không chút do dự lấy ra ngọc giản tàn đồ đưa cho Diệp Mặc, Diệp Mặc sau khi nhìn tàn đồ đó, lập tức hiểu ra.

Phần tàn đồ kia của mình và miếng tàn đồ này hoàn toàn ăn khớp nhau, nói cách khác hai miếng tàn đồ này có thể hợp lại một, nhưng sau khi hợp hai miếng tàn đồ này, thì vẫn còn thiếu rất nhiều.

Diệp Mặc lập tức nhìn về phía Hắc Vô Nhẫn, Hắc Vô Nhẫn lúc này đang nóng bỏng nhìn chằm chằm vào miếng tàn đồ trong tay Nhâm Vũ.

Diệp Mặc vừa nhìn liền hiểu, miếng tàn đồ trong tay Hắc Vô Nhẫn rất có khả năng cũng là một phần của bản đồ.

Diệp Mặc sau khi trả lại ngọc giản cho Nhâm Vũ, lại nói:

– Chúng ta như vậy là tốt rồi, chúng ta cùng hợp tác đi tìm Tiên tàng, sau khi tìm được rồi, thì chia làm ba phần, mỗi bên một phần, được chứ?

– Anh không lấy ra bất kỳ thứ gì, dựa vào cái gì mà đòi chia làm ba phần? Cùng đi tìm Tiên tàng thì tôi đồng ý, nhưng tôi chỉ có thể đồng ý sau khi tìm được rồi thì chia làm hai phần, tôi một nửa, bốn người các anh một nửa.

Hắc Vô Nhẫn lạnh lùng nhìn Diệp Mặc nói.

Ngay cả Nhâm Vũ cũng có chút nghi ngờ Diệp Mặc, nói thật, cô cũng cảm thấy yêu cầu của Diệp Mặc hơi quá rồi.

Tu vi của Diệp Mặc mặc dù không nói là thấp nhất, nhưng chỉ là tu vi Đại Chí Tiên.

Cùng đi tìm Tiên tàng thì có thể, nhưng yêu cầu muốn chia làm ba phần thì có chút quá đáng.

Cô nói dẫn Diệp Mặc cùng đi tìm Tiên tàng, cũng không nói nhất định phải chia đều cho Diệp Mặc.

Diệp Mặc không chút do dự lấy ra một miếng ngọc giản nói:

– Vì tấm bản đồ này tôi cũng có một phần, cho nên ông nói tôi có thể lấy được một phần ba hay không?

– Hả..

Khi Diệp Mặc lấy ra ngọc giản nói mình cũng có một phần của tấm bản đồ, Nhâm Vũ và Hắc Vô Nhẫn cũng sững cả người.

Cho dù cộng thêm miếng tàn đồ của Diệp Mặc nữa thì bản đồ Tiên tàng này cũng chưa hoàn chỉnh, ba phần cộng lại, dù sao cũng dễ tìm hơn nhiều khi chỉ có một miếng.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1743: Đều Có Dựa Vào Duyên

Đều Có Dựa Vào Duyên

S

ao nào? Không tin rằng tôi có vật này sao?

Diệp Mặc thấy hai người đang ngơ ngẩn liền giơ ngọc giản trong tay lên rồi nói.

Nhâm Vũ thở ra rồi nói:

– Diệp tiên hữu đến Tiên Phần Lĩnh này, hơn nữa còn có ngọc giản, cho nên tôi tin anh.

Diệp Mặc đột nhiên xuất hiện ở Tiên Phần Lĩnh, bản thân cô cũng rất kỳ quái.

Hiện tại hắn lại lấy ra ngọc giản tàn đồ, thì cô lại cảm thấy binh thường.

Điều này nói rõ là hắn cũng tới đây để tìm tiên tàng.

Hắc Vô Nhẫn liếc nhìn ngọc giản trong tay Diệp Mặc rồi bình thản nói:

– Không cần biết ngọc giản là giả hay thật, tất cả mọi người đều để ngọc giản ở trong sau đó mở ra cấm chế bản đồ trong ngọc giản.

Mọi người dùng thần thức quét qua ngọc giản một lần, sau đó mỗi người tự mình khắc lên một phần bản đồ hoàn chỉnh.

Nói xong thì Hắc Vô Nhẫn liền đem ngọc giản trong tay mình ném ra ngoài trước, sau đó lại nhìn Diệp Mặc rồi lạnh lùng nói:

– Nếu có người dùng ngọc giản giả để lừa gạt thì đứng trách bổn tiên không khách khí.

Diệp Mặc căn bản không thèm để ý lời uy hiếp kia, thần thức của hắn lập tức quét đến cái bản đồ hàng thật giá thật của Hắc Vô Nhẫn.

Lúc này thì hắn mới đem ngọc giản chứa bản đồ trong tay mình ném ra.

Thấy Diệp Mặc cùng Hắc Vô Nhẫn đều ném ngọc giản chứa bản đồ ra ngoài, thì Nhâm Vũ cũng đem ngọc giản trong tay mình ném ra ngoài.

Ba miếng ngọc giản chứa bản đồ liền lơ lửng trên không trung.

Cả ba trước tiên là dùng thần thức để quét vào ngọc giản, sau đó đồng thời đem ba phần bản đồ khác nhau khắc thành một cái ngọc giản.

Chỉ trong chốc lát, thì Hắc Vô Nhẫn đã thu lại ngọc giản của mình, sau đó nói:

– Ba phần bản đồ cộng lại cũng không phải là một cái bản đồ hoàn chỉnh, dường như là còn thiếu một góc.

Diệp Mặc bình tĩnh thu hồi lại bản đồ của mình, căn bản là không muốn nói chuyện.

Hắc Vô Nhẫn tuy âm hiểm, nhưng lại không hề nói sai.

Bản đồ này đúng là bị thiếu mất một góc, nói cách khác cái bản đồ tiên tàng này vốn là có bốn phần, hiện tại họ chỉ có được ba phần của nó mà thôi.

Nhâm Vũ có chút bận tâm nhìn Diệp Mặc.

Vừa rồi Hắc Vô Nhẫn thu lại ngọc giản của y rất nhanh, còn cô cũng chỉ là miễn cưỡng khắc xong bản đồ của minh mà thôi, hơn nữa đến cuối cùng vẫn còn có chút mơ hồ.

Trong lòng cô cũng không biết phải làm sao.

Cô không thể ngờ là Hắc Vô Nhẫn lại âm hiểm như vậy.

Sớm biết như vậy, thì cô đã khắc ngọc giản bản đồ của Hắc Vô Nhẫn trước rồi, còn Diệp Mặc thì đợi lát nữa cô có thể mở lời mượn lại.

Diệp Mặc là một Đại Chí Tiên, thần thức nhất định là chưa đủ, vừa rồi ba phần địa đồ kia tuyệt đối chưa ăn nhập lại với nhau, nói không chừng là hắn còn chưa khắc xong nổi hai phần.

Trong lòng Diệp Mặc thì lại cười lạnh.

Hắn đương nhiên hiểu được ý của Hắc Vô Nhẫn.

Nhưng trên thực tế, thì ngọc giản bản đồ của hắn còn chưa ném ra ngoài, thì hắn đã hợp được ba phần bản đồ làm một rồi.

Bản đồ của Nhâm Vũ thì Diệp Mặc đã xem qua, bản đồ của Hắc Vô Nhẫn vừa được ném ra thì đã bị Diệp Mặc khắc lại một lần rồi.

Diệp Mặc ném ra ngọc giản của mình chỉ là vì không muốn chiếm cái tiểu tiện nghi này mà thôi, nhưng không ngờ là Hắc Vô Nhẫn vẫn tự cho rằng mình thông minh.

Vừa rồi Diệp Mặc không cần tới cả một phần mười lần hô hấp, thì cũng đã khắc xong ba phần bản đồ rồi, còn Hắc Vô Nhẫn thì lại phải hít thở tới hai lần mới khắc xong.

Diệp Mặc đoán chừng Nhâm Vũ chắc là chưa khắc được bản đồ hoàn toàn.

Trước đó hắn đã hỏi mượn Nhâm Vũ ngọc giản để xem qua, cho nên nếu Nhâm Vũ hỏi mượn hắn, thì hắn sẽ không chút do dự nào mà cho đối phương xem.

– Bản đồ chúng ta đều đã xác nhận qua, tất cả đều là thật, hơn nữa hiện tại mỗi người chúng ta đều có một phần rồi.

Mặc dù cái bản đồ này vẫn thiếu một góc, nhưng chúng ta có nhiều người như vậy thì vẫn có thể tìm được, cho nên cứ dựa theo lời của Diệp tiên hữu đây, đó là nếu tìm được tiên tàng thì sẽ chia ra làm ba phần, hai vị nghĩ thế nào?

Hắc Vô Nhẫn nghĩ rằng cả Diệp Mặc và Nhâm Vũ có lẽ đều chưa khắc xong ngọc giản bản đồ, nhưng bất quá hiện tại vẫn không phải là lúc để trở mặt, cho nên cứ đợi tới khi tìm được tiên tàng thì nói sau.

– Tôi không có vấn đề gì.

Nhâm Vũ nói một cách khẳng định.

– Tôi cũng không có vấn đề.

Diệp Mặc cũng trả lời đơn giản một câu.

Hắc Vô Nhẫn hài lòng gật đầu:

– Đã như vậy, chúng ta liền đi thôi.

Nói xong thì y liền mang theo tên Đại Chí Tiên kia xoay người rời đi.

Phương hướng hiển nhiên là nơi được đánh dấu trong bản đồ.

Lúc này Nhâm Vũ mới hướng tới Diệp Mặc cảm kích nói:

– Nhâm Vũ đa tạ ơn cứu mạng của Diệp tiên hữu.

Nói xong thì cô liền chỉ vào vị thiếu nữ Đại La Tiên cùng thanh niên mắt ngọc mày kiếm nói:

– Đây Sở Dĩ và cháu gái tôi Nhâm Ngu Cẩn.

Lai lịch của Sở Dĩ thì Nhâm Vũ không nói gì, Diệp Mặc thì lại càng không hỏi tới.

Nhâm Ngu Cẩn đã lấy lại được cánh tay của mình.

Tuy rằng cô còn chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng chẳng qua nó cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Hiện tại mắt của cô vẫn đỏ ngầu nhưng vẫn tiến tới trước mặt Diệp Mặc khom người thi lễ:

– Ngu Cẩn đa tạ ân cứu mạng của Diệp đại ca.

Sở Dĩ cũng tiến tới ôm quyền cảm tạ Diệp Mặc.

Nếu như không phải là Diệp Mặc xuất hiện, thì tình cảnh của Nhâm Ngu Cẩn xem ra sẽ càng thảm hại hơn.

Hơn nữa y và Nhâm Vũ hai người nếu như không kịp thời trốn đi, thì kết quả cuối cũng sẽ là cái chết.

Diệp Mặc hiểu được tâm tình của Nhâm Ngu Cẩn, vì bất luận là một người thiếu nữ nào bị kẻ khác xé toang quần áo, khiến cho cả những bộ vị thầm kín cũng bị những người xa lạ nhìn vào, thì tâm tình khó có thể tránh khỏi đau khổ và uất ức.

Biểu hiện hiện tại của Nhâm Ngu Cẩn vẫn có thể coi là tốt rồi.

Diệp Mặc không muốn nhắc đến chuyện vừa rồi nữa, liền ngắt lời và đổi chủ đề:

– Chỉ là việc nhỏ, cũng không cần thiết phải nhắc lại nữa.

Tên Hắc Vô Nhẫn kia đã đi rồi, chúng ta cũng nên đuổi theo thôi.

Ba phần bản đồ đã hợp lại cùng nhau, đúng là trở nên rõ ràng hơn rất nhiều, một phần thiếu thốn hẳn là phần bên trong tiên tàng rồi, còn với các con đường bên ngoài thì hoàn toàn không ảnh hưởng.

Cho nên tốc độ của Hắc Vô Nhẫn rất nhanh, chỉ hơn một canh giờ thì đã tìm được một cái trận pháp ẩn nấp cực kỳ cao cấp.

Theo như trên bản đồ thì chỗ này chính là cửa vào.

Ba người Nhâm Vũ cùng Diệp Mặc đi theo đằng sau Hắc Vô Nhẫn, cũng không hề có dị nghị gì đối với tuyến đường Hắc Vô Nhẫn tìm theo.

Việt Nhâm Tiên trang chúng tôi bằng vào một phần bản đồ tìm kiếm vô số năm, cũng chỉ là vòng đi vòng lại trong phạm vi trăm ngàn dặm mà thôi.

Hiện tại ba phần bản đồ đã hợp nhất, tìm được lối vào cũng thật đơn giản quá…

Nhâm Vũ đứng cạnh Diệp Mặc thở dài.

Nếu như không phải là ba phần bản đồ đã được hợp nhất, thì Việt Nhâm Tiên trang muốn tìm tới nơi này, đoán chừng là phải mất vô số năm nữa.

Diệp Mặc mỉm cười:

– Nhâm tiên hữu, kỳ thật nếu như không phải cô đã vòng quanh phạm vi lớn như vậy, thì chúng ta cũng không thể nào tìm được tới nơi này.

Cho nên Việt Nhâm Tiên trang của cô vẫn có cống hiến rất lớn.

Thật sao? Đã như vậy, thì các người hãy dẫn ta tiến vào nơi này đi, nơi này có một cái trận pháp ẩn nấp, ta thì lại không tìm được lối vào.

Hắc Vô Nhẫn đứng trước trận pháp ẩn nấp cách đó không xa lạnh giọng châm chọc một câu.

Trong lòng y hiện đang cực kỳ khó chịu.

Y đã có ba phần bản đồ hoàn chỉnh, Lúc này thấy Diệp Mặc và Nhâm Vũ không nói gì, thì Hắc Vô Nhẫn liền lạnh lùng cười:

– Các ngươi nếu cũng không tìm được, thì ta đây tự tìm.

Nhưng ta nói trước, nếu như ta tìm được lối vào của trận pháp ẩn nấp, thì khi phân chia tiên tàng ta sẽ phải là người đầu tiên được lựa chọn.

Vốn Diệp Mặc vẫn lười không muốn nói chuyện, nhưng nghe được câu nói của Hắc Vô Nhẫn thì bỗng nhiên lại ngắt lời:

– Hắc Vô Nhẫn, ý của ngươi là nếu như ta là người đầu tiên tìm được lối vào của trận pháp ẩn nấp, thì lát nữa khi tìm được tiên tàng, ta sẽ là người được lựa chọn đầu tiên phải không?

– Đó là đương nhiên, ai là người tìm được lối vào đầu tiên, thì khi chia phần tiên tàng người đó có thể lựa chọn đầu tiên.

Nhưng nếu là thông qua hình thức bạo lực phá vỡ cái trận pháp ẩn nấp này, thì nơi này chắc chắn sẽ bị bại lộ ra ngoài.

Hắc Vô Nhẫn khinh thường nói.

– Vậy có phải là mỗi lần đều được làm người đầu tiên lựa chọn hay không? Hay chỉ là được chọn trước một lần thôi?

Diệp Mặc lại hỏi thêm câu nữa.

Nhâm Vũ biết mình không có khả năng phá vỡ trận pháp ẩn nấp mà không cần dùng sức mạnh, cho nên không đợi Hắc Vô Nhẫn nói thì cô đã nói trước:

– Chỉ nên là một lần đầu tiên thôi.

Diệp Mặc biết Nhâm Vũ không có cách nào tìm được lối vào cả, cho nên cũng gật đầu đồng ý, lập tức ném ra mấy miếng trận kỳ.

Sau khi mấy miếng trận kỳ được ném ra, thì một cái cửa vào mờ ảo bắt đầu chậm rãi xuất hiện trước mặt mọi người.

Cái lối vào kia càng lúc càng trở nên rõ ràng, cuối cùng thực sự hiện ra một cánh cửa bằng đá.

– Cậu là một đại sư tiên trận sao?

Nhâm Vũ ngạc nhiên thốt lên.

Ngay cả Hắc Vô Nhẫn cũng không thể nào tin được mà nhìn chằm chằm Diệp Mặc.

Y thật sự không ngờ rằng Diệp Mặc còn là một đại sư tiên trận.

Tuy rằng y cũng có thể tìm được lối vào, nhưng không thể nào đơn giản nhẹ nhàng như Diệp Mặc được.

– Đi thôi.

Diệp Mặc liền đi đầu tiên vào trong cánh cửa đá.

Thấy Diệp Mặc đã tiến vào, thì ba người Nhâm Vũ liền vội vã đi theo.

Hai thầy trò Hắc Vô Nhẫn cũng lập tức theo vào.

Nhâm Vũ vừa muốn hỏi Diệp Mặc về việc cánh cửa đá lẽ nào lại để hiển hiện như vậy, thì Diệp Mặc đã đưa tay thu lại mấy miếng trận kỳ.

Lập tức cánh cửa đá ở bên ngoài đã lại biến mất vào trong trận pháp ẩn nấp rồi.

Trong lòng Nhâm Vũ liền âm thầm cảnh giác, vì cô phát hiện Diệp Mặc thật không hề đơn giản.

Không ai biết rằng số trận kỳ Diệp Mặc ném ra là tám miếng, nhưng khi thu lại chỉ có bảy miếng trận kỳ mà thôi.

Cánh cửa đá rất bình thường, sau khi tiến vào là một bình đài không lớn lắm.

Phía dưới bình dài còn có mười mấy thềm đá thô ráp, có lẽ là được bố trí trong lúc vội vã nên mới như vậy.

Bất quá sau khi tiến vào cánh cửa đá, thì âm khí xung quanh lập tức biến mất không còn nữa.

Nhưng ở đây còn có trận pháp âm khí trở ngại bên ngoài.

Hắc Vô Nhẫn biết rõ ở đây sẽ không có người động thủ với đệ tử của y, cho nên liền là người đầu tiến tiến xuống thềm đá.

Nhâm Vũ theo sát phía sau, Diệp Mặc đi thứ ba.

Khi đứng trước các bậc thềm đá, thì thần thức của Diệp Mặc đã quét ra ngoài.

Tuy rằng nơi này có thần thức che đậy, nhưng vẫn bị thần thức đao của hắn phá vỡ, đồng thời hắn nhìn được bên dưới thềm đá có một bộ xương khô.

Không biết là vì không bị ấm khí xâm nhập, hay là vì thời gian tồn tại của bộ xương khô kia còn chưa lâu, mà nó vẫn nguyên vẹn như cũ.

Hắc Vô Nhẫn vừa mới xuống dưới, thì một cỗ khí thế uy áp liền truyền đến, lực uy áp này lập tức chế trụ toàn bộ không gian xung quanh.

Hắc Vô Nhẫn đi trước tiên nên lập tức đã biết là không tốt rồi, liền cưỡng ép lấy ra một cái chuông lớn.

Ngay lúc đó thì Nhâm Vũ đi thứ hai cũng đã lấy ra pháp bảo phòng ngự của mình, chỉ có Diệp Mặc là không hề có cử động gì.

Rầm rầm…

Vô số những tiếng vang dày đặc như là mưa đá rơi xuống vang lên, căn bản là không nhìn rõ được vật gì cả, hay nói đúng hơn là chẳng hề nhìn thấy cái gì.

Diệp Mặc cũng âm thầm sợ hãi và thán phục.

Cú đánh lén này cũng quá nhanh rồi, ngay cả hắn vừa rồi cũng không nhìn rõ được là thứ gì đã đánh lên cái chuông lớn của Hắc Vô Nhẫn nữa.

Nhâm Vũ đi phía sau sau khi lấy ra pháp bảo phòng ngự, thì cũng liền tranh thủ lùi lại hai bước.

Nếu như cô là người đi đầu tiên, thì cô cũng không có bản lĩnh như Hắc Vô Nhẫn kia.

Cũng may là những thứ kia chỉ nhằm vào người đầu tiên mà đánh, còn cô chỉ nhận chút lực uy áp mà thôi.

Lúc này cô và Hắc Vô Nhẫn đều nhìn thấy bộ xương khô trên mặt đất kia, lập tức đã hiểu được chuyện gì đang xảy ra rồi.

Bộ xương khô kia nhất định là kẻ trước đây đã tìm thấy nơi này, kết quả là bị cạm bẫy ở nơi này ám toán.

Hắc Vô Nhẫn có tu vi nửa bước Tiên Vương, mà cơ quan này lại là phát động lần thứ hai, nhưng y vẫn thiếu chút nữa đã bị ám toán rồi, càng không cần phải nói tới kẻ đầu tiên đi vào đây.

Loại uy áp đáng sợ vừa rồi, hon nữa còn cơ quan đánh lén nhìn không rõ là thứ gì.

Nếu là tu vi kém cỏi một chút, thì chắc chắn là khó thoát chết rồi.

Hơn nữa cơ quan này phát động lần đầu tiên, khẳng định là mạnh hơn nhiều so với lần thứ hai.

Hắc Vô Nhẫn tuy bị dọa cho toát mồ hôi lạnh, nhưng y cũng biết là minh tránh được một kiếp rồi, lập tức bí mật thu vào một miếng ngọc giản rơi trên mặt đất.

Cùng lúc đó thì Nhâm Vũ cũng đã thu lấy chiếc nhẫn trữ vật trên bộ xương khô kia, còn Diệp Mặc thì lại thu lấy một cái thẻ bài hình lục giác màu đen không ai thèm đếm xỉa tới.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1744: Viễn Cổ Di Tích

Viễn Cổ Di Tích

L

úc này, ba người phía sau đều đã đi tới.

Hắc Vô Nhẫn cũng không có tâm tư đi quản người khác, thần trí của y quét vào trong cái ngọc giản vừa lấy được, trong lòng lập tức vui vẻ.

Miếng ngọc giản này chính là phần bản đồ cuối cùng còn thiếu.

Như vậy là hiện giờ y đã có được một bản đồ nguyên vẹn rồi.

Nhâm Vũ cũng rất vui vẻ, vì cô đã phát hiện trong chiếc nhẫn trữ vật mình lấy được ngoại trừ hơn hai trăm triệu Tiên tinh ra, thì còn có một Tiên khí cực phẩm nữa.

Riêng giá trị của món Tiên khí cực phẩm này thôi cũng đã vô cùng cao rồi.

Cô đương nhiên nhìn thấy động tác của Hắc Vô Nhẫn, nhưng cho dù là Hắc Vô Nhẫn có được phần bản đồ thứ tư, thì cô cũng không sợ.

Đã vào được tới đây, thì có lẽ sẽ có chút khó khăn khi bản đồ không đầy đủ, nhưng tổng thể vẫn là có thể tìm tới cuối cùng được.

Hơn nữa hiện tại là mọi người đang cùng hợp tác, Hắc Vô Nhẫn cũng không thể lấy cớ gì để một mình đi tầm bảo được.

Thấy Diệp Mặc vẫn không hề có gì khác thường, thì cô cảm thấy kinh nghiệm của Diệp Mặc quá kém.

Nếu như là một người có kinh nghiệm phong phú, thì đương nhiên là phải nghĩ ngay tới việc chủ nhân bộ xương khô này tuyệt đối không phải là vô duyên vô cớ mà đi được tới đây chứ.

Hắc Vô Nhẫn cùng có suy nghĩ giống như Nhâm Vũ, và y cũng không hề để ý đến chiếc nhẫn trữ vật kia, vì thứ y để ý tới chính là toàn bộ tiên tàng này.

Khi Nhâm Vũ nhìn về phía Diệp Mặc theo bản năng, thì lại phát hiện Diệp Mặc dường như đột nhiên nhíu mày lại.

Cô lập tức hỏi:

– Diệp tiên hữu, anh có phát hiện ra cái gì không?

Trong lòng Diệp Mặc liền cả kinh, vội vàng đáp lời:

– Không có gì cả, chỉ là có chút cảm giác quái dị mà thôi.

Trong lòng Nhâm Vũ vẫn hơi nghi hoặc, nhưng cũng không hề nói nhiều.

Mấy người giống như là chưa từng xảy ra chuyện gì cả, tiếp tục vượt qua chỗ này, đi thêm mấy chục thước nữa thì lại thấy được một cái cửa đá có cấm chế.

– Có lẽ chính là chỗ này.

Hắc Vô Nhẫn nhìn cửa đá có cấm chế trước mặt rồi trầm giọng nói.

– Sư phụ, chúng ta cần phải công phá cái cửa đá này sao?

Tên Đại Chí Tiên âm hiểm kia liền lên tiếng hỏi Hắc Vô Nhẫn.

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng:

– Ngu ngốc, nếu như mạnh mẽ công phá, thì cấm chế kia sẽ lập tức biến mất.

Đây chỉ là một trận môn di chuyển mà thôi.

Nếu như không phải là có liên quan tới lợi ích của minh, thì Diệp Mặc chẳng muốn đi quản cái tên ngốc kia.

Một khi cái cửa đá này biến mất, thì việc tìm kiếm cửa vào sẽ không còn là chuyện đơn giản nữa rồi.

Tên Đại Chí Tiên nham hiểm kia liền biến sắc, sư phụ chưa nói gì cho nên y cũng chẳng dám ho he thêm lời nào.

Sắc mặt Hắc Vô Nhẫn cực kỳ khó coi, nhưng cũng không có ý phát tác:

– Vậy theo ý của Diệp tiên hữu, chúng ta nên làm thế nào đây?

– Tôi thấy liệu có phải lát nữa nên chia cho tôi nhiều thêm một phần?

Diệp Mặc hỏi như thể không có gì xảy ra.

Hắc Vô Nhẫn hừ lạnh một tiếng rồi nói:

– Ngươi muốn bội ước sao? Trước đó ba chúng ta đã nói rằng tiên tàng sẽ chia đều, hiển nhiên là mọi người cùng nhau bỏ khí lực ra.

Hiện tại thì ngươi lại nói muốn được chia phần nhiều, vậy là có ý gì?

Nhâm Vũ cũng trầm mặc không nói, cũng không hề nói giúp Diệp Mặc.

Cô cũng cảm giác Diệp Mặc không nên nói ra việc hắn muốn được chia phần nhiều của tiên tàng này.

Nhưng ngoài dự liệu của Hắc Vô Nhẫn thì Diệp Mặc lại ôm quyền cười nói:

– Ha ha, vậy mà tôi lại quên mất chuyện này, thật có lỗi, thật có lỗi.

Ngay cả Hắc Vô Nhẫn cũng nghi hoặc mà nhìn Diệp Mặc.

Y cảm giác Diệp Mặc không phải là kẻ dễ nói chuyện như vậy, hiện tại thì chẳng những là hắn dễ nói chuyện, hơn nữa còn đàng hoàng ôm quyền nói xin lỗi.

– Tôi tới mở ra cái cấm chế này vậy.

Sau khi Diệp Mặc nói xong, thì lại ném ra bốn miếng trận kỳ nữa.

Sau khi bốn miếng trận kỳ được ném ra, thì xung quanh cái cửa đá kia liền phát ra hàng loạt sự rung động.

Sau một lát, thì xung quanh cánh cửa đã liền hiện ra bốn lỗ khóa.

Diệp Mặc chỉ vào bốn lỗ khóa kia rồi nói:

– Bản đồ ngọc giản này phải có bốn miếng, ở đây vừa vặn có bốn lỗ khóa, nên tôi muốn mọi người đem toàn bộ ngọc giản ra đưa vào trong bốn lỗ khóa này.

Đó chính là chìa khóa để mở cánh cửa đá, có lẽ không sai đâu.

Hắc Vô Nhẫn lập tức cau mày rồi nói:

– Có thể đúng là thế, nhưng chúng ta chỉ có ba miếng ngọc giản…

Diệp Mặc không đợi y nói hết lời thì liền cắt ngang:

– Thật sao? Tôi vừa rồi sao lại thấy ông nhặt được một miếng ngọc giản nhỉ?

Hắc Vô Nhẫn nghe được lời nói của Diệp Mặc, thì sắc mặt lập tức biến đổi.

Y không dám khẳng định là Nhâm Vũ có phát hiện được hành động lúc trước của mình không, nhưng y khẳng định là Diệp Mặc không thấy được.

Cho nên nếu là Nhâm Vũ nói ra chuyện này, thì y cũng có thể nói Nhâm Vũ cũng đã nhặt được một cái nhẫn trữ vật.

Nhưng y không ngờ người nói ra chuyện này lại là tên họ Diệp kia.

Chẳng lẽ vừa rồi thần thức của hai người đã kết nối với nhau sao? Hay là tên họ Diệp kia thực sự phát hiện được.

Tâm tư này của Hắc Vô Nhẫn cũng lập tức trôi qua, lạnh lùng nói:

– Đúng là ta nhặt được một cái ngọc giản, nhưng đó là thứ mà ta nhặt được.

Dựa theo phân chia lúc trước, thì một miếng ngọc giản của ta được chia một phần, hiện tại nếu như ta được chia hai phần tiên tàng, thì ta sẽ đem ngọc giản ra, bằng không thì dựa vào cái gì mà ta phải một mình lấy ra hai miếng ngọc giản?

Diệp Mặc lạnh nhạt nói:

– Mượn lời ông nói lúc trước, như vậy có nghĩa là ông muốn bội ước phải không? Ba chúng ta vốn đã nói là sẽ chia đều, hiển nhiên là mỗi người đều bỏ khí lực của mình ra, hiện tại ông lại muốn đòi thêm một phần, vậy là có ý gì? Chẳng lẽ là tôi xuất lực là việc phải làm, còn ông xuất lực thì cần phải có thù lao sao?

Diệp Mặc đem lời Hắc Vô Nhẫn nói lại một lần nữa.

Lúc này thì Nhâm Vũ mới hiểu được ý của Diệp Mặc, hóa ra là hắn đã sớm nhìn thấy miếng ngọc giản mà Hắc Vô Nhẫn lấy được rồi.

Nhâm Vũ cảm giác được mình không thực sự may mắn chút nào, mà là giật mình tự hỏi liệu Diệp Mặc có nhìn thấy việc mình nhặt được chiếc nhẫn trữ vật kia hay không? Đối phương thật sự là một Đại Chí Tiên sao? Dường như mỗi cử động của Hắc Vô Nhẫn hắn đều nắm rõ trong tay, huống chi là mình.

Nghĩ tới đây, thì Nhâm Vũ liền quyết định chờ khi Hắc Vô Nhẫn không để ý, sẽ chia một nửa số Tiên tinh cho Diệp Mặc.

Còn cực phẩm Tiên khí thì sẽ lưu lại cho mình.

Mặc kệ Diệp Mặc có phát hiện hay không, thì chiếc nhẫn trữ vật này là mình nhặt được.

Tuy rằng đối phương có ơn cứu mạng, nhưng có loại tâm cơ đáng sợ như vậy, thì việc chia một trăm triệu Tiên tinh cho hắn cũng không phải là không tốt.

– Lúc trước ở bên ngoài nói thì hay lắm, tất cả mọi thứ đều chia ba phần.

Mà ngọc giản của ông kỳ thật cũng có một phần là của bọn ta.

Đương nhiên, nếu quả thật ông không đồng ý, thì tôi liền mạnh mẽ phá cái cửa này, cùng lắm thì tất cả đều trắng tay.

Diệp Mặc không chút hoang mang mà nói tiếp.

– Ngươi…

Hắc Vô Nhẫn không thể phản bác lại.

Nhưng y lập tức đã tìm được chủ đề khác:

– Được, đã như vậy, vừa rồi ta cũng đã thấy Nhâm tiên tử nhặt được một cái nhẫn?

Sắc mặt của Nhâm Vũ khựng lại, lập tức lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật rồi nói:

– Đúng thế, chiếc nhẫn trữ vật ta nhặt được đây, ngươi muốn lấy thì lấy đi, ta không cần nữa Thần thức của Diệp Mặc hơi quét qua một chút, thì đã biết rõ chiếc nhẫn trữ vật mà Nhâm Vũ lấy ra hiện giờ không phải là cái vừa rồi, nhưng hắn cũng không thèm để ý.

Chiếc nhẫn trữ vật kia không hề có cấm chế, cho nên hắn đã sớm thấy được rõ ràng rồi, bên trong ngoại trừ 200 triệu Tiên tinh ra, thì chỉ có một cái Tiên khí cực phẩm mà thôi.

Nhưng một tông sư Tiên khí như hắn, thì Tiên khí cực phẩm cũng chỉ thế mà thôi.

Sắc mặt Hắc Vô Nhẫn rất khó coi, vì đương nhiên y biết cái nhẫn trữ vật này khẳng định không phải là cái lúc trước.

Nhưng mà y lại không có chứng cứ, cho nên cũng chẳng làm được cái gì.

Nhìn về phía bốn cái lỗ khóa kia, thì Hắc Vô Nhẫn liền suy nghĩ một chút rồi cười nói:

– Đã như vậy, cứ theo như lúc đầu mà tiến hành, ta chịu chút thiệt thòi vậy.

Có đôi khi chịu thiệt chưa chắc đã không phải là phúc khí.

Nói xong thì y liền nhanh chóng ném hai miếng ngọc giản trong tay ra.

Hai miếng ngọc giản kia gần như là đồng thời tự động khảm vào hai cái lỗ khóa với lúc y ném ra.

Thần thức của Nhâm Vũ lập tức nhìn theo, nhưng lại không thấy gì cả.

Sau khi ngọc giản tiến vào trong lỗ khóa, thì tàn đồ bên trong cũng không thấy đâu. sắc mặt của cô lúc này có chút khó coi, nhưng vẫn ném ngọc giản của mình ra.

Khi ngọc giản của Diệp Mặc cũng được ném ra, thì cấm chế trên cửa đá kia liền biến mất không thấy đâu nữa.

Một cỗ khí tức thê lương mênh mông cực kỳ lâu đời tràn tới, dường như chỉ cần đi vào cánh cửa lớn này, thì lập tức có thể nhìn thấy hết tất cả mọi thứ thời viễn cổ.

– Đây không phải là tiên tàng kia.

Cùng lúc khi cấm chế được mở ra, thì sắc mặt của Nhâm Vũ lập tức biến đổi, lập tức hiểu được chỗ này không phải là tiên tàng gì, mà là một di tích viễn cổ.

– Không ngờ lại là di tích viễn cổ.

Hắc Vô Nhẫn cũng sững sờ nhìn chằm chằm vào cánh cửa lớn tràn ngập hơi thở viễn cổ kia mà dại cả ra.

Trong lòng của y lập tức cuồng hỉ, vì loại di tích viễn cổ này không có bản đồ chi tiết thì tuyệt đối là nửa bước cũng khó đi, mà bản đồ chi tiết thì ở đây chỉ có một mình y mà thôi.

Trong lòng Diệp Mặc cũng kinh hãi.

Hắn lập tức hiểu được cái di tích viễn cổ này đã tồn tại rất rất lâu rồi.

Lời Nhâm Vũ nói có lẽ cũng không sai.

Rất có thể là vị Tiên Vương kia bởi vì muốn tìm nơi cất dấu bảo tàng, mà vô tình lại phát hiện được cái di tích viễn cổ này.

Cuối cùng là y liền lợi dụng cái di tích viễn cổ này để cất giấu bảo tàng của chính mình.

Đương nhiên cũng có khả năng là Tiên Vương kia đã sớm có được cái bản đồ của di tích này, sau đó thì mới tìm được tới đây.

Cũng có thể nói, những bâc thang đá thô sơ phía ngoài kia, thậm chí là cánh cửa đá thứ nhất, đều là do vị Tiên Vương kia bố trí.

Còn cửa đá cấm chế bên trong, thì mới chân chính là một phần của di tích viễn cổ.

– Chúng ta không có bản đồ, vậy có thể liên thủ tiêu diệt tên Hắc Vô Nhẫn kia không?

Nhâm Vũ vốn đã hận Hắc Vô Nhẫn thấu xương, cho nên liền truyền âm cho Diệp Mặc.

Cô sớm đã không nghĩ Diệp Mặc là một Đại Chí Tiên bình thường rồi.

Diệp Mặc không hề trả lời.

Hắc Vô Nhẫn thì dường như đã nhận ra cái gì đó, lập tức mang theo tên Đại Chí Tiên kia trực tiếp tiến vào trong cửa lớn của di tích viễn cổ.

Hai người vừa tiến vào, thì thần thức của mấy người Diệp Mặc đã không quét tới được nữa.

– Ai, chúng ta chậm một bước, bị y phát hiện rồi!

Nhâm Vũ thở dài một tiếng.

Cô cũng biết rằng loại di tích viễn cổ này nếu như không có bản đồ chi tiết, thì muốn tìm được thứ tốt chắc chắn sẽ rất khó khăn.

Diệp Mặc lắc đầu:

– Cái di tích viễn cổ này rất có thể đã không còn gì nữa rồi, vì hẳn nó là một cái di tích đã bị người khác tìm kiếm qua.

Chỉ là sau này vị Tiên Vương kia sử dụng làm nơi cất dấu bảo tàng của mình.

Nếu như vận khí tốt, thì có lẽ còn có thể tìm được tiên tàng của vị Tiên Vương kia.

Ở bên ngoài hắn đã để lại một miếng trận kỳ, cho nên đương nhiên là biết rõ không chỉ có mình Hắc Vô Nhẫn tới đây.

Cho dù là Hắc Vô Nhẫn không trốn, thì Diệp Mặc cũng sẽ không liên thủ với Nhâm Vũ để tiêu diệt y.

Nhâm Vũ gật đầu nói với vẻ thất vọng:

– Hẳn là như vậy.

Nhưng tôi vừa rồi lấy được một chiếc nhẫn trữ vật, bên trong còn có một chút Tiên tinh, tôi sẽ chia cho cậu một ít.

Nói xong thì Nhâm Vũ liền lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật khác có chứa 100 triệu Tiên tinh bên trong cho Diệp Mặc.

Diệp Mặc cũng không hề khách khí mà thu lấy.

Sau khi thu lấy Tiên tinh, thì Diệp Mặc cũng khắc ra một cái ngọc giản đưa cho Nhâm Vũ rồi nói:

– Đây là bản đồ họp lại từ bốn miếng ngọc giản, cho cô một phần.

Sau khi mọi người tiến vào di tích, thì phải dựa vào cơ duyên của mỗi người thôi.

Nhâm Vũ khiếp sợ tiếp nhận lấy ngọc giản.

Cô thật sự không thể ngờ là Diệp Mặc lại cho cô một phần bản đồ chi tiết.

Hắn chẳng những là nhìn thấy miếng ngọc giản thứ tư, hơn nữa còn khắc lại được bản đồ bên trong.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1745: Hư Không Tái Sát

Hư Không Tái Sát

N

ếu như Nhậm Vũ không lấy ra một trăm triệu tiên tinh, Diệp Mặc cũng không thể tặng không bản đồ ngọc giản cho cô.

Đối với Diệp Mặc mà nói, bản đồ di tích này tuy quý, nhưng Hắc Vô Nhẫn đã biết, hơn nữa Diệp Mặc cho rằng di tích này đã từng bị người đến lấy.

Cho dù là có ngọc giản, đoán chừng cũng không có bao nhiêu thứ tốt.

Ngược lại cái thẻ bài lục giác này, khiến cho Diệp Mặc rất là kỳ vọng.

Thẻ bài sáu cạnh màu đen kia không bị bỏ vào trong nhẫn, cho thấy giá trị của thứ này cũng quan trọng như ngọc giản, bị cầm trong tay, cũng là thứ mà bất kỳ lúc nào cũng có thể dùng tới.

– Cảm ơn Diệp tiên hữu nhiều, cũng chúc Diệp tiên hữu may mắn.

Nói xong Nhậm Vũ mang theo hai người Sở Di và Ngu cẩn nhanh chóng tiến vào cấm chế cửa đá.

Đảo mắt ở đây chỉ còn lại có một mình Diệp Mặc, Diệp Mặc hình như cũng có vẻ hơi sốt ruột.

Hắn bước nhanh đi về hướng cửa đá kia, một bước liền bước vào.

Sau khi hắn vừa bước một bước vào cửa đá, bóng dáng hắn cũng đã biến mất không thấy gì nữa.

– Không ngờ là di tích từ thời viễn cổ, may mắn, đúng là may mắn.

Bốn tên nhãi ranh, cũng dám phân lợi ích với anh em bọn ta, đúng là muốn chết mà!

Diệp Mặc vừa biến mất, một giọng nói cùng với một cái bóng lướt nhẹ nhanh chóng rơi vào trong cửa đá.

Bóng dáng này sau khi dừng lại, lại là một gã nam nhân sắc mặc trắng bệch.

Gã toàn thân áo trắng, sắc mặt tóc cũng toàn là một mớ trắng như tuyết, hoàn toàn tương phản với Hắc Vô Nhẫn vừa rồi.

Nam nhân mặt trắng này nói xong, càng không có nửa phần do dự, một bước liền bước về phía cánh cửa đá kia.

Nhưng gã vừa mới bước được một nửa, liền lập tức cảnh giác.

Không ổn, cảm giác đáng sợ truyền đến, thậm chí ngay cả cơ hội phóng ra pháp bảo gã cũng không có, liền cảm giác không gian chung quanh thay đổi hoàn toàn, biến thành sát khí tràn đầy ác liệt bao phủ lên gã.

Uỳnh…

Không có bất kỳ thứ gì có thực thể, nhưng không gian lại bộc phát ra một tiếng nổ vang đáng sợ, mà trong tiếng nổ vang này, không gian xung quanh hoàn toàn hỗn loạn, cho dù là thần thức cũng vô pháp nhìn thấy dù chỉ một chút.

Một lát sau khi nổ vang, huyết vụ đầy trời vẩy ra không trung.

Không gian hỗn loạn cũng dần dần hồi phục lại, một nam nhân áo trắng đã thiếu mất nửa thân người xuất hiện trong không gian này.

Gần như là trong cùng một lúc, Diệp Mặc cũng xuất hiện ở đối diện gã, nhưng lúc này trong tay Diệp Mặc đã có thêm một cây Tử Đao.

Người đánh lén gã nam nhân mặc áo trắng này đương nhiên là Diệp Mặc, hắn trông như là đã tiến vào cửa đá nhưng lại vụng trộm ẩn nấp tại cửa đá.

Hắn để lại một cái trận kỳ ở bên ngoài, gã nam nhân mặc áo trắng vừa đến, hắn liền cảm giác thấy.

– Ngươi lại dám ám toán bổn tiên.

Nam nhân mặc áo trắng này gương mặt dữ tợn, nhìn chằm chằm Diệp Mặc giọng căm hận nói, một đoạn xương trắng lóa mắt đã xuất hiện ở trong tay gã.

Pháp bảo bạch cốt màu trắng kia cho Diệp Mặc cảm giác rất là kỳ quái, giống như ẩn chứa sức mạnh vô tận ở trong đó.

– Chết đi cho ta.

Nam nhân mặc áo trắng căn bản là không để ý mình đã không ra hình người, bạch cốt trong tay đã phóng ra, sát khí u ám lạnh lẽo đáng sợ trong nháy mắt ừàn ngập toàn bộ không gian.

Đối mặt với loại sát khí đáng sợ này, dường như bất kể Diệp Mặc trốn đến nơi nào, cũng khó tránh khỏi vận mệnh bị giết.

Diệp Mặc thầm kinh hãi, hắn khẳng định người nọ là Bạch Vô Nhẫn, không nghĩ tới ám toán gã này một lần mà vẫn không đánh chết gã này được, ngược lại gã còn thừa sức phản công.

Một đòn này, Đại Chí Tiên viên mãn thông thường muốn ngăn trở khẳng định là quá sức.

Nếu như lúc trước hắn thật sự liên thủ với Nhậm Vũ đối phó Hắc Vô Nhẫn, Bạch Vô Nhẫn này đã đến, kết cục của mấy người Nhậm Vũ tuyệt đối không xong.

Diệp Mặc có nắm chắc sẽ ngăn trở được Bạch Vô Nhẫn, nhưng ba người Nhậm Vũ tuyệt đối ngăn không được Hắc Vô Nhẫn.

Đừng thấy Nhậm Vũ cũng là tu vi nửa bước Tiên vương, nhưng thực lực của cô kém Hắc Vô Nhẫn không chỉ chút ít.

Hắn cũng biết Bạch Vô Nhẫn không nhảy ra liên thủ với Hắc Vô Nhẫn, nguyên nhân chủ yếu e rằng vẫn là lo lắng mình bóp nát ngọc giản tan tành.

Nhưng bây giờ chỉ có một Bạch Vô Nhẫn, đừng nói đối phương đã trọng thương, cho dù là không bị thương, Diệp Mặc cũng có thể ngăn gã lại.

Oong Tử Đao của Diệp Mặc đồng thời mang theo ánh sáng màu tím đầy trời, sát khí u ám lạnh lẽo bổ ra đã che kín không gian.

Đao pháp thần thông Thái hồng lại đánh ra.

Lưỡi đao màu tím trong nháy mắt liền biến hóa thành vô số vầng đao màu sắc rực rỡ, sát khí u ám lạnh lẽo bị Bạch Vô Nhẫn cuốn động đầy trời, trước vô số lưỡi đao biến ảo khôn lường này nháy mắt liền tan rã, chỉ ừong thời gian ngắn ngủi, đã biến mất sạch sẽ.

Sau khi nhìn thấy một đao kia của Diệp Mặc, khuôn mặt Bạch Vô Nhẫn lập tức liền lộ ra vẻ kinh hãi cực độ.

Gã triệt để hiểu được, cho dù là Diệp Mặc không tập kích gã, trước mặt Diệp Mặc gã cũng không có kết cục tốt.

Loại đao thế cực kỳ mạnh mẽ này, cho thấy đối phương căn bản là không hề thua kém gã chút nào.

Sau khi Bạch Vô Nhẫn hiểu rõ điểm ấy, trong lòng đã hối hận rồi, sớm biết thì sau khi mình bị đánh lén đã lập tức nên đào tẩu đi, nhưng bây giờ trốn còn kịp.

Ken két…

Tử Đao bổ trúng Bạch cốt, phát ra thanh âm ken két điếc tai đáng sợ, mà Bạch Vô Nhẫn lại không còn lòng dạ đâu đi quan tâm pháp bảo Bạch cốt của mình, khua tay phóng ra một mảnh bùa chú.

Diệp Mặc nào sẽ cho đối phương cơ hội phóng ra bùa chú, lại một đấm nữa đánh ra.

Hư không.

Một đấm này giống như từ trong hư không tới, hư không tận diệt, không diệt được không thu hồi lại.

Một quyền này sau khi đánh ra, chút sát cơ u ám lạnh lẽo còn sót lại trong không gian, và lưỡi đao màu sắc rực rỡ còn đang ở trên không trung kia, tất cả đều bị một đấm này quét đi, tạo thành một vòng xoáy sát thế.

Bạch Vô Nhẫn bị sát thế của vòng xoáy này quấn lấy, kinh hãi vô cùng, gã hoàn toàn không nghĩ ra một Đại Chí Tiên tại sao lại nghịch thiên tới mức này.

Gã đã nửa bước tới Tiên vương rồi, cho dù là lúc trước bị đánh lén, cũng không đến nổi bị đè đánh như vậy.

Bùa chú của gã đều bị sát thế của vòng xoáy này quấn lấy, cái này căn bản là không gian pháp tắc.

– Tha ta…

Bạch Vô Nhẫn chỉ kịp nói ra hai chữ này, đã bị sát thế của vòng xoáy không gian này vặn chết.

Diệp Mặc khẽ vươn tay, thu hồi một chiếc nhẫn màu trắng, đồng thời pháp bảo Bạch cốt kia cũng bị hắn thu hồi.

Pháp bảo Bạch cốt này mang theo một luồng hơi thở chết chóc, hiển nhiên là lai lịch không tầm thường.

Diệp Mặc chỉ đánh lên mấy cái cấm chế, liền đem pháp bảo ném vào chiếc nhẫn của mình, cái hắn cảm thấy hứng thú là chiếc nhẫn màu ừắng này của Bạch Vô Nhẫn chứa bao nhiêu thứ.

Một lát sau, Diệp Mặc đã dỡ bỏ được cấm chế của chiếc nhẫn, khi thần thức của Diệp Mặc quét vào trong chiếc nhẫn, lập tức liền ngây dại.

Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một chiếc nhẫn giàu có như vậy, cho dù là tiểu thế giới Hạo Thiên Đại Đế kia cũng không khiến hắn kinh hoàng đến như vậy.

Đống tiên tinh chồng chất ít nhất 1 tỷ, 1 tỷ tiên tinh này giống như một ngọn núi cực to.

Đây cũng không phải là tài sản chủ yếu của Bạch Vô Nhận, tài sản chủ yếu của gã còn có hai mươi tấm thẻ tiên tinh, mỗi tấm đều là một trăm triệu.

Công thêm một đống 1 tỷ tiên tinh, chỉ riêng tiên tinh người này đã có ba tỷ.

Ngoại trừ số tiên tinh này, còn có tiên linh thảo chồng chất thành núi và các loại vật liệu luyện khí.

Pháp bảo cực phẩm thì có bảy tám món, còn các loại pháp bảo, đan dược còn lại, càng nhiều vô số kể.

Còn cặn kẽ là những thứ gì, thì còn phải từ từ kiểm kê.

Tên khốn kiếp này cướp của biết bao nhiêu người đây? Quá giàu có rồi.

Diệp Mặc đã nhìn quen đồ tốt, mà cũng bị kinh ngạc một hồi lâu.

Chỉ dựa vào chiếc nhẫn này thôi, chuyến này của hắn đã không phải là đi không công rồi.

Diệp Mặc trong lòng lập tức liền nghĩ đến Hắc Vô Nhẫn, Bạch Vô Nhẫn có nhiều thứ tốt như vậy, Hắc Vô Nhẫn sẽ có bao nhiêu? Nghĩ tới đây, hắn lại có chút chờ mong đánh lại với Hắc Vô Nhẫn một trận nữa.

Mừng rỡ qua đi, Diệp Mặc thu hồi nhẫn và trận kỳ, liền sải bước tiến vào cửa đá đã mở cấm chế ra.

Diệp Mặc mới vừa tiến vào cửa đá, vài tiếng”Ken két” rất nhỏ vang lên, lập tức Diệp Mặc liền thấy bốn miếng bản đồ ngọc giản không trọn vẹn đã rơi vào sau lưng cánh cửa.

Bốn tấm ngọc giản này bất ngờ lại chính là ngọc giản vừa rồi ba người – hắn và Nhậm Vũ cùng với Hắc Vô Nhẫn khảm nạm vào cánh cửa đá, điều khiến Diệp Mặc không ngờ tới là, sau khi hắn đi vào, bốn miếng ngọc bài này lại rơi xuống.

Diệp Mặc thu hồi bốn tấm ngọc giản này, lại phát hiện cửa đá phía sau lại biến trở về trạng thái giống như khi tiến Lúc này Diệp Mặc mới hiểu được, thì ra ra ngoài còn phải dùng đến cái bốn tấm ngọc giản này, Hắc Vô Nhẫn kia cho dù là đã lấy được đồ, chỉ cần ngọc giản ở trong tay của mình, gã cũng phải bó tay.

Nghĩ tới đây, Diệp Mặc mừng như điên, xem ra hắn và Hắc Vô Nhẫn sẽ vẫn phải gặp mặt, chỉ có thể trách số tên kia không may.

Khí tức mênh mông im lìm vắng vẻ truyền đến, Diệp Mặc lúc này mới nghĩ ra là mình đã tiến vào trong di tích thời viễn cổ rồi.

Đồng thời Diệp Mặc mới chú ý tới, vị trí hiện tại của hắn không ngờ là dãy núi hoang vu, đồi núi liên miên không dứt, còn có một vài cây cối đã chết héo tàn lụi ngổn ngang tán loạn trong vùng hoang dã.

Từng dòng kênh lạch sớm đã khô khốc giống như mạng nhện ngang dọc, không có tận cùng.

Thần thức của Diệp Mặc mở rộng ra, liền lập tức bị ngăn chặn lại.

Cho dù là tầm mắt của hắn, cũng chỉ có thể nhìn thấy trong phạm vi mấy chục thước.

Nếu như không phải là Diệp Mặc biết rõ hắn đã tiến vào bên trong di tích, ở đây ngoại trừ khí tức mênh mông bát ngát ra, cũng không có âm khí tràn ngập gì, hắn còn tưởng là mình vẫn còn ở Tiên Phần Lĩnh, thực ra nơi này vẫn có chút ít tương tự với Tiên Phần Lĩnh.

Diệp Mặc không hề động đậy, rất nhanh hắn liền nhìn ra chỗ không đúng, những đồi núi liên miên và kênh lạch khô cạn giống như mạng nhện này, tựa như cũng tuân theo quy luật, không phải là tùy tùy tiện tiện.

Ngay cả một số cây cối chết héo, giống như cũng không phải tùy tiện mà mọc lên.

Diệp Mặc lấy ra bản đồ ngọc giản, lập tức liền hiểu ra, bản đồ trên ngọc giản này phải tham chiếu thực tế mới có thể nhìn ra.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, tham chiếu với bản đồ trong ngọc giản, một lộ tuyến loáng thoáng hình thành trong đầu Diệp Mặc.

Một lúc lâu sau, Diệp Mặc thu hồi ngọc giản, hắn đã có một lộ tuyến vô cùng rõ ràng.

Bây giờ Diệp Mặc trong lòng càng thêm hiểu rõ, nơi mà hắn và Hắc Vô Nhẫn cùng với Nhậm Vũ tới là giống nhau, bản đồ lấy được cũng giống nhau, nhưng rất có thể lộ tuyến an toàn hình thành trong đầu ba người lại hoàn toàn không giống nhau.

Sau khi Diệp Mặc tìm được lộ tuyến rồi, trực tiếp phi thân nhảy vào một con lạch sớm đã khô khốc từ lâu, nhanh chóng tiến vào sâu trong di tích.

– Không đúng…

Hắc Vô Nhẫn đang đi đột nhiên dừng lại.

– Điều gì không đúng, sư phụ?

Đại Chí Tiên âm độc kia vội vàng cung kính hỏi.

– Lộ tuyến an toàn ở đây hẳn là căn cứ vào thức hải của mọi người mà tự động hình thành, những ký hiệu mà ta để lại kia có thể khiến cho sư thúc của con tìm được nơi này.

Nhưng một khi đã đi vào rồi thì lại không cách nào tiếp tục tìm thấy ký hiệu của ta nữa.

Hắc Vô Nhẫn vỗ đầu một cái hối hận nói.

– Ôi, đúng là như vậy, vậy làm sao bây giờ?

Thần thức của Đại Chí Tiên kia quét trở lại, không tìm được ký hiệu vừa mới tạo ra, lập tức liền hiểu ra.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 7 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 7 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 1 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box