[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 329 : Hư Không Có Người (c1641-c1645)
❮ sautiếp ❯Chương 1641: Hư Không Có Người
Hư Không Có Người
C
hân Băng Du gật đầu nói rằng:
– Có thể, chỉ là tôi không thể tu luyện, thần thức không thể quét với thời gian dài Diệp Mặc trầm ngâm chỉ chốc lát liền nói:
– Cũng phải, nếu một khi tôi bế quan, có lẽ cần thời gian rất lâu.
Tôi biết cô rất muốn công pháp tu luyện của tôi, nếu như cô có thể thề trừ hai người chúng ta, cô sẽ không đem công pháp tiết lộ cho người thứ 3, tôi cũng có thể truyền cho cô
Không đợi Diệp Mặc nói lần thứ hai, Chân Băng Du liền ngưng trọng nói:
– Chân Băng Du tôi xin thề, nếu như Diệp Mặc sư đệ đem công pháp truyền cho tôi, tôi tuyệt không đem công pháp tiết lộ cho người thứ 3 biết.
Nếu làm trái lời thề này, lôi kiếp nát tim mà chết.
Đối với Chân Băng Du mà nói, đại đạo chính là tất cả, công pháp truyền thừa của Diệp Mặc nghịch thiên không gì sánh được, cô sớm đã biết.
Trước đó vài lần muốn từ miệng Diệp Mặc biết được môn công pháp này, đáng tiếc chính là, Diệp Mặc căn bản là không để ý tới cô.
Hiện tại Diệp Mặc không chừng là không có biện pháp rồi, lại muốn mình hỗ trợ làm việc, lại muốn mình không đi quấy rầy hắn tu luyện, chỉ có thể đem công pháp truyền cho cô.
Trên thực tế cô cũng không đoán sai, Diệp Mặc cần dùng trận bàn thời gian bế quan, đúng là cần Chân Băng Du hỗ trợ.
Diệp Mặc khẳng định công pháp được ‘Tam sinh quyết’ diễn sinh ra, coi như là không cách nào khiến cho Chân Băng Du phục hồi như cũ, thế nhưng để cô ta đi lại vẫn là có thể đấy.
– Cô là linh căn Tiên Thủy, công pháp của tôi gọi là ‘Tam sinh thần thủy quyết’, công pháp này tu luyện tới Hư Tiên, có thể dựa theo lĩnh ngộ của cô mà diễn sinh ra công pháp tiếp theo sau Diệp Mặc lấy ra một miếng ngọc giản đưa cho Chân Băng Du nói Tu sĩ một khi phi thăng trở thành Hư Tiên, linh căn cũng sẽ tiến hóa thành tiên linh căn.
Chân Băng Du linh căn vốn là Thủy linh căn, cô sau khi tấn cấp đến Hư Tiên, linh căn liền trở thành linh căn Tiên Thủy rồi.
– Không ngờ là có thể tự động diễn sinh công pháp? Cậu cho tôi chính là công pháp tiên cấp siêu việt ư? Không đúng, công pháp này hẳn là đến thần cấp cũng đã vượt qua Chân Băng Du tiếp nhận ngọc giản có chút không dám tin nhìn Diệp Mặc nói Dù là phía sau công pháp tiên cấp cửu phẩm còn có công pháp thần cấp và thánh cấp, thế nhưng dù là công pháp tiên cấp đỉnh cấp cũng không thể tự động diễn sinh công pháp tiếp theo sau, cho nên Diệp Mặc nói ‘Tam sinh thần thủy quyết’ có thể tự động diễn sinh công pháp tiếp theo sau.
Chân Băng Du mới khiếp sợ không ngớt.
Nếu như cô biết, công pháp Diệp Mặc cho cô, chính là ‘Tam sinh quyết’ diễn sinh ra, có lẽ cô không phải là chấn kinh, mà là kinh hoảng.
‘Tam sinh quyết’ quá nghịch thiên.
Một khi xuất hiện ở Tiên giới, Diệp Mặc có lẽ chết không còn tro tàn, dù cho Diệp Mặc trốn vào hư không, chỉ sợ cũng không thể chạy thoát sự truy sát của đại năng.
Dù cho không có ai biết, loại công pháp này cũng không thể được thiên địa chấp nhận, chờ đến khi Diệp Mặc tu vi cao, thiên địa cũng sẽ giáng xuống pháp tắc khiến Diệp Mặc hóa thành hư vô.
Không đúng, Chân Băng Du chợt nhớ tới một chuyện khác, Diệp Mặc có pháp thuật lôi hệ, hắn tu luyện không thể nào là công pháp thủy hệ được, chẳng lẽ nói hắn còn có loại công pháp khác sao ta?
Chân Băng Du càng nghĩ càng đúng, hiện tại Diệp Mặc cho cô không phải là công pháp vô thuộc tính.
Mà là công pháp thủy hệ, đã nói rõ hắn khẳng định có còn công pháp khác Chân Băng Du chỉ là nhìn Diệp Mặc một chút, cũng không đem nghi vấn trong lòng mình nói ra, cô cảm thấy những thứ này mình cũng không cần biết.
…
Diệp Mặc đem việc trinh sát giao cho Chân Băng Du, bản thân thì ở một góc bố trí một trận pháp ẩn nấp, lấy ra trận bàn thời gian và một đống tiên tinh, bắt đầu bế quan tu luyện.
Thấy chỗ Diệp Mặc tu luyện thần thức hoàn toàn quét vào không được.
Hơn nữa ở đỉnh đầu của hắn tiên linh khí hoàn toàn ngưng tụ trở thành màn sương mù, Chân Băng Du thầm nghĩ thảo nào Diệp Mặc đắc ý không gì sánh được.
Có ai có thể ở trong hư không bay với tốc độ này, mà còn có thể tu luyện không chút ảnh hưởng Chỉ là chỗ Diệp Mặc tu luyện khiến cô thấy kỳ quái, thật giống như đã vượt qua thời gian không gian, thần thức của cô đi vào sẽ bị cuốn vào một lốc xoáy cực đại rồi tiêu tan vô tung vô ảnh Từng đống tiên tinh bị Diệp Mặc tiêu hao hết, sau đó lại lấy ra một đống nữa.
…
Hai năm sau.
Trong tiên linh thảo dược viên mà Diệp Mặc trồng trước đây, một người phụ nữ váy áo xanh cầm theo một chiếc bình đang chăm chú tưới tiêu.
Thần thái và động tác đó, thật nhu hòa yên bình không gì sánh được.
Đây đúng là Chân Băng Du đã tu luyện ‘Tam sinh thần thủy quyết’, lúc này linh căn của cô vẫn chưa phục hồi như cũ, thế nhưng đã có thể tự mình bước đi rồi.
Thần thái của cô tựa hồ không còn là bộ dạng lạnh như băng như hồi xưa nữa.
Chí ít khi nhìn tiên linh thảo trước mắt, biểu tình có chút vui mừng và nhã nhặn Sau khi tưới nước cho tiên linh thảo trong dược viên, Chân Băng Du bỏ chiếc bình trong tay xuống, thần thức từ bên trong Phi Tuyết châu quét ra ngoài.
Đây là việc làm thông lệ của cô, là Diệp Mặc giao cho cô, lúc nào cũng phải chú ý xem đã bay được tới đâu.
Hai năm qua, ngoại trừ tu luyện, cô vẫn không ngừng xem xét ‘Hư không Phi Tuyết’ đã đến nơi nào Thế nhưng rất nhanh sắc mặt của cô liền biến đổi, cô nhìn thấy một pháp bảo phi hành lướt qua ‘Hư không Phi Tuyết’ chứa bọn họ, thậm chí có một vị tiên nhân còn dự định bắt ‘Hư không Phi Tuyết’ này, chỉ là không thành công mà thôi.
Nói ngay với Diệp Mặc, đây là phản ứng đầu tiên của Chân Băng Du, cô vội vã phát cho Diệp Mặc một tin tức Lúc này Diệp Mặc vẫn đang điên cuồng hấp thụ tiên tinh, hơn một trăm triệu tiên tinh đã bị hắn tu luyện chỉ còn lại có hơn một triệu.
Dù Chân Băng Du không gọi hắn, hắn cũng dự định không tu luyện nữa Hơn một trăm triệu tiên tinh chỉ giúp hắn tấn cấp tới Huyền Tiên trung kỳ đỉnh, Huyền Tiên hậu kỳ cũng không đến, điều này làm cho Diệp Mặc hiểu rõ, tu luyện của hắn là gian nan cỡ nào.
Chờ khi hắn tới đại tiên, tiên tinh tu luyện có lẽ cũng không tạo nên nhiều tác dụng nữa ‘Tam sinh quyết’ xác thực nghịch thiên, nhưng tài nguyên cần cũng là nghịch thiên không gì sánh được.
Diệp Mặc thậm chí hoài nghi, tài nguyên hắn cần tu luyện thậm chí còn nhiều hơn so với một Vị tiên.
Thông tin châu sáng lên, Diệp Mặc trước tiên ngưng tu luyện.
Tính cách của Chân Băng Du hắn hiểu, không có chuyện gì, cô chắc là không quấy rầy mình tu luyện.
Hơn nữa đối với Diệp Mặc mà nói trên người chỉ có hơn một triệu tiên tinh, tiếp tục tu luyện cũng không có ý nghĩa gì
Hơn một triệu tiên tinh đối với Huyền Tiên khác mà nói, là có thể tu luyện rất nhiều năm, thế nhưng với hắn mà nói căn bản là không thể tu luyện rồi.
Diệp Mặc trước tiên ngừng luyện, đồng thời thu hồi trận bàn thời gian.
– Băng Du sư tỷ, cô đã có thể bước đi rồi hả?
Diệp Mặc một liền đi tới trước mặt Chân Băng Du, kinh hỉ nói.
Dù cho hắn và Chân Băng Du là hai loại người, thế nhưng ở chung thời gian dài như vậy, cũng có một ít cảm tình, hiện tại Chân Băng Du có thể bước đi rồi, Diệp Mặc cũng là mừng rỡ không ngớt.
– Đúng vậy, cảm ơn cậu.
Tôi sau khi tu luyện công pháp cậu cho, thân thể từ từ giống như người bình thường, có thể đi lại rồi Chân Băng Du cũng là có chút mừng rỡ nói.
– Băng Du sư tỷ, tôi cứ cảm thấy cô chút thay đổi, nhưng tôi lại nhìn không ra.
Diệp Mặc lại nhìn Chân Băng Du một chút, biểu tình cổ quái nói.
Chân Băng Du đương nhiên biết thay đổi của mình, đạo tâm trước đây của cô là vạn vật nằm trong tu đạo, không quan tâm gì khác.
Tất cả đều vì tu đạo mở đường, không có bất kỳ chuyện gì có thể ngăn trở đạo tâm của cô.
Mà cô sau khi đã tu luyện ‘Tam sinh thần thủy quyết’ rồi, đạo tâm dần dần có chút biến hóa, từng sinh mệnh của cọng cây ngọn cỏ đều cho cô một ít gợi ý.
Trong vạn vật, dù là một gốc cây nhỏ, cũng có một cơ hội chứng đạo.
Đạo tâm là sự tiếp diễn của sinh mệnh, mà không phải ngăn cản đối với vạn vật
Chỉ là loại biến hóa này còn mơ mơ hồ hồ, ngay đến bản thân Chân Băng Du cũng không cách nào xác định.
Cô mỗi ngày tưới nước cho tiên linh thảo, nói chuyện với tiên linh thảo, chính là vì tìm kiếm chân lý tồn tại trong đó.
Cho nên cô biết mình có chút biến hóa, nhưng không biết biến hóa ở đâu – Đúng rồi, Băng Du sư tỷ cô vừa gọi tôi ra là chuyện gì thế?
Diệp Mặc thấy Chân Băng Du không trả lời hắn ngay, hắn cũng không hỏi lại.
Diệp Mặc vừa nói ra, Chân Băng Du liền phản ứng, vội vàng nói:
– Diệp sư đệ, thần thức của tôi vừa quét thấy có mấy tiên nhân đạp pháp bảo phi hành bay qua ở phía trước, hơn nữa còn định bắt ‘Hư không Phi Tuyết’ của chúng ta – Là tu vi gì?
Diệp Mặc lập tức kích động, nơi này có tiên nhân bay qua, chỉ có thể nói lên hai loại tình huống, một là gần đây hẳn là có đại lục, hai là gần đây có tiên thuyền, bất kể là loại nào, hắn cũng có thể đi tới.
– Thấy không rõ ràng lắm, nhưng pháp bảo phi hành của bọn hắn chậm hơn ‘Hư không Phi Tuyết’ nhiều lắm, ‘Hư không Phi Tuyết’ chỉ trong chớp mắt, thì đã xẹt qua Chân Băng Du đáp.
– Tôi biết rồi, sư tỷ, lên đây, chúng ta đi ra ngoài Diệp Mặc nói xong không đợi Chân Băng Du trả lời, trực tiếp cõng Chân Băng Du lên dùng sợi tơ cố định ở phía sau lưng, đồng thời phóng lưới thần thức ra ngoài ‘Hư không Phi Tuyết’ đang bay nhanh bị lưới thần thức của Diệp Mặc ngăn cản, lập tức liền chậm lại.
Diệp Mặc đã mang theo Chân Băng Du từ bên trong Phi Tuyết châu đi ra, đồng thời thu hồi Phi Tuyết châu.
Miếng ‘Hư không Phi Tuyết’ kia mất đi thần thức của Diệp Mặc ràng buộc, trong nháy mắt liền biến mất không thấy đâu
– Diệp sư đệ, miếng ‘Hư không Phi Tuyết’ kia cậu không lấy à?
Thấy miếng ‘Hư không Phi Tuyết’ kia được Diệp Mặc thả đi, Chân Băng Du nghi hoặc hỏi một câu.
Diệp Mặc lấy ra Thanh Nguyệt nói:
– Miếng ‘Hư không Phi Tuyết’ kia mang bọn ta bay hơn hai năm, bất luận nó có hay không có sinh mạng, đều có ân đối với chúng ta, thả cho nó đi mới là tốt nhất.
Chân Băng Du như có điều suy nghĩ gật đầu, tựa hồ lại lần nữa có thêm một chút sáng tỏ.
Diệp Mặc không biết đạo tâm của Chân Băng Du đang biến hóa, Thanh Nguyệt của hắn đã dọc theo phương hướng đã định nhanh chóng bay đi Vài ngày sau, Diệp Mặc quả nhiên nhìn thấy hai pháp bảo phi hành xẹt qua.
Hơn nữa còn là loại pháp bảo phi hành hạ phẩm, khống chế những pháp bảo phi hành hạ phẩm này đều là một số Huyền Tiên hoặc Đại Ất Tiên, bọn họ trong hư không tựa hồ đang thu thập vẫn thạch.
Còn có một gã Đại Ất Tiên cầm trong tay một pháp bảo hình lưới thật lớn, Diệp Mặc vừa nhìn liền biết đây là dùng để bắt ‘Hư không Phi Tuyết’
Tiên nhân trên hai pháp bảo phi hành thấy Thanh Nguyệt của Diệp Mặc tới, lập tức dừng lại pháp bảo phi hành của mình, có chút đề phòng nhìn chằm chằm Diệp Mặc đúng trước Thanh Nguyệt – Chào mấy vị bằng hữu, xin hỏi các vị là từ tiên thuyền Thiên Vực, hay từ đại lục tới?
Diệp Mặc thấy mấy người đối với mình rất là đề phòng, vội vã chủ động ôm quyền ân cần thăm hỏi Một gã Đại Ất Tiên trong tay cầm lưới lớn nghi hoặc nhìn chằm chằm Diệp Mặc hỏi:
– Lẽ nào cậu không phải ở Hư Điện tinh thiên lục tới?
Diệp Mặc ngây ngẩn cả người, ba mươi ba thiên vực hắn tuy rằng đều chưa từng đi, tuy nhiên cũng nghe nói qua, thế nhưng chưa từng nghe nói qua Hư điện tinh thiên lục gì đó.
– Đây là đã đến Trung thiên vực rồi sao?
Diệp Mặc lại lần nữa hỏi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1642: Điểm Cống Hiến Tông Phiêu
Điểm Cống Hiến Tông Phiêu
T
rung thiên vực? Ở đây cách Trung thiên vực còn lộ trình nửa năm Huyền Tiên bên cạnh sau khi đánh giá pháp bảo phi hành của Diệp Mặc một chút rồi trả lời – Ở đây vẫn là trong hư không ư?
Diệp Mặc càng ngạc nhiên hỏi, hắn không rõ những người này làm sao dám tới hư không thu thập tài liệu.
Nhưng khi hỏi xong, thấy đối phương không có hứng thú nói chuyện, Diệp Mặc không thể làm gì khác hơn là tặng mỗi người một ít tiên tinh Có được tiên tinh, tính tích cực trả lời vấn đề của đối phương hiển nhiên đề cao không ít.
Diệp Mặc rất nhanh liền biết ở đây chính trong hư không, chỉ là đã không phải là giới vực hư không nữa, mà là thuộc về phạm vi hư không Thiên Vực.
‘Hư không Phi Tuyết’ tiến vào hư không Thiên Vực cực ít, căn bản là khó có thể nhìn thấy, ‘Hư không Phi Tuyết’ của bọn Diệp Mặc có thể tiến vào hư không Thiên Vực, coi như là vận khí.
Mà Hư Điện Tinh thiên lục chỉ là một ngôi sao trong hư không Thiên Vực mà thôi, ngôi sao này di chuyển rất chậm, có thể tự chuyển động đồng thời còn mang một lớp khí quyển.
Có ngôi sao thậm chí có thể dừng lại hơn mười vạn thậm chí vô số vạn năm trong hư không, loại sao này có thể làm chỗ dừng chân tạm.
Hư điện tinh thiên lục chính là một chỗ dừng chân như vậy, rất nhiều tiên nhân đều từ Trung thiên vực tới đây, sau đó từ nơi này tiến vào hư không bắt ‘Hư không Phi Tuyết ” hoặc là thu thập một ít tài liệu luyện khí tồn tại trong hư không Bởi vì Hư Điện tinh thiên lục ở hư không Thiên Vực cách giới vực hư không không xa, cho nên một số tiên thuyền Thiên Vực cũng chọn đây làm chỗ dừng chân.
Nói giản đơn một chút, Hư Điện tinh này tương đương với Hỗn Độn Tinh Vực vẫn thạch môn mà Diệp Mặc đã thông qua đó để tới Hỗn Độn Tinh Vực, chỉ là Hư Điện tinh lớn hơn nhiều lắm Mà Hư Điện tinh có rất nhiều tiên thuyền dừng lại, những tiên thuyền này sẽ mang đi một số tiên nhân, cũng mang đến một số tiên nhân.
Đồng thời Diệp Mặc còn biết được Thiên Vực gần Hư Điện tinh thiên lục nhất tên là Tông Phiêu Thiên, nếu như ngồi tiên thuyền qua đó, chỉ cần không tới nửa năm thời gian, tiên nhân tu vi cao thậm chí có thể tự mình khống chế pháp bảo phi hành bay qua bay lại giữa Tông Phiêu Thiên và Hư Điện tinh thiên lục Có được mấy tin tức, Diệp Mặc trong lòng không khỏi cảm thán, tốc độ của ‘Hư không Phi Tuyết’ thật sự là quá nhanh, chỉ hơn hai năm thời gian, cũng đã từ giới vực hư không tiến vào hư không Thiên Vực.
Dù hắn ngồi tiên thuyền Thiên Vực cũng không nhanh như vậy, nếu như ‘Hư không Phi Tuyết’ không thể khống chế phương hướng, sau này dùng ‘Hư không Phi Tuyết’ phi hành, tốc độ còn nhanh hơn nữa …
Mười ngày sau, Diệp Mặc căn cứ ngọc giản giản đơn của tên Huyền Tiên kia đưa cho, đã tìm được Hư Điện tinh thiên lụcThế nhưng Diệp Mặc cũng rất không thích loại thiên địa mờ ảo này, hắn căn bản là không cần hỏi người khác, trước tiên liền mang theo Chân Băng Du tới trạm tiên thuyền Thiên lục
Tiên thuyền ở đây có thể đến mấy Thiên Vực, thế nhưng Diệp Mặc không chút do dự lựa chọn tiên thuyền đến Thiên Vực Tông Phiêu Thiên gần nhất.
May là trên người Diệp Mặc còn có một triệu ba trăm ngàn tiên tinh, bằng không vé tàu sáu trăm ngàn một tấm hắn cũng không đủ.
Dùng hết một triệu hai tiên tinh, hắn lại lần nữa lâm vào cảnh nghèo, chỉ còn có hơn một trăm ngàn tiên tinh.
Leo lên tiên thuyền đến Tông Phiêu Thiên, Diệp Mặc cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.
Chiếc tiên thuyền này so với chiếc hắc tiên thuyền Thiên Vực Đường Phượng bóc lột dã man kia tốt hơn rất nhiều, chí ít sau khi bỏ tiên tinh mua vé tàu, ở trong tiên thuyền có phòng miễn phí, dù là đi tới nơi khác cũng không cần nộp thêm tiên tinh …
Trạm tiên thuyền Phiêu Dực của Tông Phiêu Thiên khổng lồ không gì sánh được, mỗi ngày đều đã có vài chục tiên thuyền từ nơi này rời khỏi, cũng có vài chục tiên thuyền từ nơi khác đến dừng ở chỗ này.
Hôm nay một tiên thuyền tới từ hư không dừng tại trạm tiên thuyền, vô số tiên nhân từ trên tiên thuyền đi xuống, một phần tiên nhân sau khi xuống khỏi tiên thuyền đều tự phóng pháp bảo, rất nhanh biến mất ở phía xa.
Một phần khác thì lại ở lại quảng trường của trạm tiên thuyền, cũng không lập tức rời khỏi.
Lúc này một nam một nữ cũng xếp hàng phía sau rất nhiều tiên nhân, từ cửa ra trạm tiên thuyền đi ra.
Nam tiên thoạt nhìn có tu vi Huyền Tiên trung kỳ, so với vô số nam tiên tuấn tú của Tông Phiêu Thiên mà nói, hắn chỉ có thể coi là loại phổ thông, xa xa thoạt nhìn, không có chỗ nào đặc biệt Thế nhưng tiên nữ bên cạnh hắn lại xinh đẹp tới cực hạn, trên người váy áo màu xanh phổ thông, nhưng hoàn toàn không thể che lấp phong thái tuyệt thế của cô, tựa hồ ngay cả tiên tử đẹp nhất Tông Phiêu Thiên đi tới trước mặt cô, cũng sẽ có chỗ thua kém.
Cộng thêm cô mang theo bước chân yếu đuối, khiến tiên nhân xung quanh nhìn thấy, đều hận không thể lập tức xông lên bảo vệ cô.
– Một tiên tử thật xinh đẹp
Tất cả tiên nhân nhìn thấy tiên nữ kia đều không khỏi âm thầm tán thưởng.
Tiên nữ có khuôn mặt đẹp trên Tiên giới khắp nơi đều có, thế nhưng đem so với tiên nữ yếu đuối trước mắt này, lại không có được mấy người
– Sư đệ, chúng ta đi đâu?
Tiên nữ kia căn bản cũng không nhìn thấy ánh mắt của tiên nhân chung quanh, chỉ hỏi nam tiên bên cạnh một câu Hiển nhiên hai người này Diệp Mặc và Chân Băng Du vừa từ trên tiên thuyền xuống, Chân Băng Du hỏi, Diệp Mặc lại không trả lời, chỉ nhìn nhìn ánh mặt trời rọi xuống thở dài nói:
– Cuối cùng cũng có thể nhìn thấy mặt trời rồi Nói xong, Diệp Mặc nhìn Chân Băng Du đáp, – Trước tiên tìm một chỗ hỏi thăm chút, đây là nơi chúng ta lần đầu tiên tới Diệp Mặc thấy chung quanh tiên nhân trên Huyền Tiên chiếm đa số, liền biết đẳng cấp tiên nhân phổ biến của Tông Phiêu Thiên cao hơn hạ Thiên Vực nhiều – Ưm, tiên linh khí ở đây so với Cung Hoa Thiên tốt hơn rất nhiều, nếu như có thể khôi phục, ở chỗ này tu luyện quả thật không tồi Chân Băng Du cảm thụ tiên linh khí chung quanh, thở dài một tiếng nói Tiên linh khí của Tông Phiêu Thiên đúng là so với Hạ Thiên Vực dày đặc hơn nhiều, thế nhưng đối với Diệp Mặc mà nói, chỉ có tiên linh khí dày đặc là không được, nhiều lắm chỉ là khiến tốc độ tu luyện của hắn thoáng nhanh hơn một ít mà thôi.
Trên quảng trường to lớn của Trạm Tiên thuyền, có một trận pháp hiển thị dựng đứng ở giữa quảng trường.
Trên quảng trường Tiên thuyền, rất nhiều tiên nhân đều đang quan tâm tin tức trên trận pháp hiển thị
Loại trận pháp hiển thị này, Diệp Mặc đã không phải là lần đầu tiên nhìn thấy, cũng không ngạc nhiên.
Tin tức trên trận pháp hiển thị có chút vụn vặt, từ lớn đến nhỏ đều có.
Cái gì mà Bí Cảnh mở cửa, tổ đội hư không, đại hội bán đấu giá, tiên linh thảo cấp bảy các loại tin tức
– Sư đệ xem, Thanh Lôi tiên tuyền của Thanh Lôi sơn Tông Phiêu Thiên được mở cửa, mời tiên nhân tu luyện túy thể, chúng ta cũng có thể đi xem?
Chân Băng Du thấy Thanh Lôi tiên tuyền trước tiên liền nghĩ đến Diệp Mặc.
Theo Chân Băng Du thấy, Diệp Mặc đối với tiên tuyền tựa hồ rất là để ý, khi hắn ở Hỗn Độn Tinh Vực sau khi tìm được một tiên tuyền hạ đẳng, dám ở lại nơi đó tu luyện hơn nửa năm.
Hơn nữa Diệp Mặc có thể thi triển công pháp lôi hệ, Thanh Lôi tiên tuyền có một chữ ‘lôi’, nói không chừng là lôi nguyên tiên tuyền.
Kỳ thực không cần Chân Băng Du nói, Diệp Mặc đã nhìn thấy tin tức này.
Tu vi hiện tại của hắn rất khó tiến thêm, cũng không phải nói tư chất hắn không thể tấn cấp, mà là tài nguyên cho hắn tu luyện theo không kịp.
Chỗ tốt của Tiên tuyền Diệp Mặc đương nhiên biết, lúc đầu hắn có được một Ẩn băng tiên tuyền, còn là hạ đẳng, liền khiến hắn trong thời gian nửa năm tấn cấp, tốc độ này là tốc độ tu luyện nhanh nhất từ sau khi hắn tiến nhập Hư Tiên Thế nhưng cùng lúc hắn nhìn thấy Thanh Lôi tiên tuyền mở ra, cũng nhìn thấy điều kiện phía dưới.
Tin tức phía trên nói nghe rất hay, gì mà mời tiên nhân thiên hạ đến tu luyện và túy thể.
Thế nhưng để được mời đi, tựa hồ còn cần một số điều kiện, tiên nhân có thể tiến nhập tiên tuyền tu luyện đều năm trong Top 50 điểm cống hiến Tông Phiêu.
Mà hắn hiện tại ngay cả điểm cống hiến Tông Phiêu là cái gì cũng không biết – Hai vị bằng hữu chẳng lẽ không phải ở Tông Phiêu Thiên hay sao?
Diệp Mặc vẫn chưa trả lời, một gã Huyền Tiên hậu kỳ ở bên cạnh hắn nghe xong lời Chân Băng Du nói, liền chủ động hỏi một câu.
– Không phải.
Diệp Mặc thành thật hồi đáp.
Huyền Tiên hậu kỳ kia ‘Ờ’ xong một tiếng nói – Chả trách, mười một trung thiên vực, Tông Phiêu Thiên là nơi bị Tiên Ma yêu ăn mòn nặng nhất.
Như Lan Tự lâm, thảo nguyên Bình Phiêu của Tông Phiêu Thiên mấy nơi này hoàn toàn trở thành địa bàn của Tiên Ma yêu, một số tiên môn nơi đó đều bị ép đi chỗ khác.
Nếu như không là bởi vì có vài Tiên Vương đại nhân bảo vệ cho Tông Phiêu Thiên, nói không chừng Tông Phiêu Thiên cũng đã hoàn toàn biến thành chỗ của Tiên Ma Yêu rồi – Điểm cống hiến Tông Phiêu kia, chính là căn cứ số lượng Tiên Ma yêu được tiên nhân chém giết thống kê ra, điểm cống hiến này ở bất kỳ nơi nào của Tông Phiêu Thiên cũng thông dụng, thậm chí so với tiên tinh còn dễ dùng hơn, dù là đi Thiên Vực khác cũng có thể đổi thành tiên tinh.
Nếu như các bạn vừa tới, cũng không cần đi Thanh Lôi tiên tuyền nữa.
Danh sách đi Thanh Lôi tiên tuyền chỉ có một trăm tên, trong đó Đại tiên năm mươi, Thiên tiên năm mươi.
Kỳ thực danh sách này đã được định sẵn rồi, không tin cậu xem xét cái bia lớn kế bên thì biết ngay Ánh mắt Diệp Mặc và Chân Băng Du lập tức quét đến cái bia lớn kế bên trận pháp hiển thị, trên bia có ba danh sách, danh sách thứ nhất là danh sách điểm cống hiến Tông Phiêu – Thiên tiên, từ trên xuống dưới tổng cộng một nghìn tên, vượt qua một nghìn thì không thấy có
Danh sách thứ hai là điểm cống hiến Tông Phiêu – Đại tiên, cũng là một nghìn tên.
Danh sách thứ ba là Tổng bảng xếp hạng có một nghìn tên, rất nhiều tên của Tổng bảng xếp hạng này đều đã xuất hiện qua trong bảng danh sách Đại tiên.
Nhưng Tổng bảng xếp hạng có rất ít tên trên bảng danh sách Thiên tiên, phần lớn đều là tên lặp lại trên bảng Đại tiên
Diệp Mặc thấy người đứng đầu trong bảng danh sách điểm cống hiến Tông Phiêu – Thiên tiên tên là Từ Ki, điểm cống hiến 12. 170. 000, mà đệ nhất trong bảng điểm cống hiến Tông Phiêu của Đại tiên cũng đã hơn một trăm triệu.
Thảo nào tên Huyền Tiên trước mắt này nói danh sách đều được định rồi, đến lúc đó lấy Top 50 của Thiên tiên và Top 50 của Đại tiên trong bảng danh sách điểm cống hiến này là được rồi, về phần người còn lại căn bản là không cần đi.
– Tin tức này không phải một chút tác dụng cũng không có sao?
Chân Băng Du cũng đã rõ then chốt trong đó, hỏi một câu.
Huyền Tiên kia lắc đầu nói rằng:
– Cũng không phải một chút tác dụng cũng không có, thời gian Thanh Lôi tiên tuyền mở cửa còn đến một năm.
Rất nhiều người vì để có tên trong một trăm người này, sẽ điên cuồng chém giết Tiên Ma yêu, cũng có rất nhiều người vì để có tên trong một trăm người này sẽ dùng tiên tinh mua điểm cống hiến Thiên Vực Diệp Mặc nghi ngờ hỏi – Điểm cống hiến Thiên Vực còn có thể mua ư?
– Đương nhiên, một điểm cống hiến cần hai mươi viên tiên tinh thượng phẩm, đây chỉ là giá công khai.
Trên thực tế bởi vì điểm cống hiến rất được hoan nghênh, rất nhiều người đều thích dùng điểm cống hiến để thu mua đồ, có rất ít người nguyện ý dùng điểm cống hiến đổi lấy tiên tinh, một điểm cống hiến bán ra với giá ba mươi đến năm mươi tiên tinh cũng không ngạc nhiên Huyền Tiên nói cũng rất là tỉ mỉ
– Vậy Tiên Ma yêu là cái gì? Chém giết một con Tiên Ma yêu có bao nhiêu điểm cống hiến?
Diệp Mặc đúng là đối với tiên tuyền có chút động tâm, còn đến một năm thời gian, nói không chừng hắn có thể lọt vào Top 50.
Huống chi, dù là không thể lọt vào, điểm cống hiến Tông Phiêu này cũng có thể dùng để mua đồ, thậm chí đổi lấy tiên tinh.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1643: Cút!
Cút!
H
uyền Tiên nọ căn bản là không ngờ Diệp Mặc lại có suy nghĩ muốn lọt vào Top 50, hiện tại đối với câu hỏi của Diệp Mặc, y trái lại rất tỉ mỉ trả lời:
– Tiên Ma Yêu nghe nói là Tiên Yêu Thú hấp thu ma khí tu luyện trong thời gian dài biến dị mà thành, hai con Tiên Ma yêu cấp 1 có thể đổi lấy một điểm cống hiến, con cấp 2 có thể đổi lấy hai điểm cống hiến.
Còn Tiên Ma yêu cấp 3 lại có thể đổi lấy năm điểm cống hiến, Tiên Ma yêu cấp 4 có thể đổi lấy ba mươi điểm cống hiến, cấp năm có thể đổi lấy tám mươi điểm cống hiến, cấp 6 có thể đổi lấy hai trăm điểm cống hiến. . .
Diệp Mặc nghe đến đó, liền biết dù hắn có lợi hại hơn nữa, cũng không thể trong Top 50 điểm cống hiến Tông Phiêu – Thiên tiên trong vòng một năm rồi.
Mơ tưởng.
Top 50 Thiên tiên cũng gần đạt đến mười triệu điểm cống hiến Tông Phiêu, hắn căn bản là không thể giết nhiều Tiên Ma yêu đến vậy.
– Tiên Ma Yêu chiếm cứ một khu vực cố định, vì sao những Tiên Vương đại nhân kia không đi diệt sạch bọn chúng?
Diệp Mặc lại hỏi.
Khi hắn nghĩ đến, nếu Tiên Ma yêu dần dần muốn chiếm lĩnh địa bàn của tiên nhân, một vài Vị tiên trong Thiên Vực nên đi tiêu diệt những Tiên Ma yêu này mới phải.
Huyền Tiên nọ lắc đầu nói:
– Tiên Ma yêu cũng có 7 cấp thậm chí hơn, bọn chúng bình thường cũng không ở một chỗ cố định, hơn nữa có ước hẹn ngầm với tiên nhân.
Chỉ cần Vị Tiên đại nhân không đi giết hết Tiên Ma yêu, thì Tiên Ma yêu cấp cao cũng sẽ không tùy tiện giết chóc các tiên nhân dưới Vị Tiên.
Cho nên bất kể là tiên nhân tiến vào địa bàn của Tiên Ma yêu giết chóc Tiên Ma yêu, hay là Tiên Ma yêu tiến vào địa bàn của tiên nhân tiêu diệt tiên nhân.
Vị Tiên và Tiên Ma yêu cấp cao đều không quản.
Lúc này Diệp Mặc mới hiểu vì sao không có thứ hạng điểm cống hiến của Vị Tiên, hóa ra là Vị Tiên không giết Tiên Ma yêu.
Xem ra song phương đều đang tích góp lực lượng, cuối cùng ai giành thắng lợi còn phải xem bên nào nhiều Vị Tiên.
Thảo nguyên Bình Phiêu, đây là trạm thứ nhất sau khi Diệp Mặc và Chân Băng Du đến được Tông Phiêu Thiên
Chủ yếu là vì ở thảo nguyên Bình Phiêu nhiều Tiên Ma yêu.
Hơn nữa thảo nguyên Bình Phiêu cách núi Thanh Lôi rất gần.
Ngộ nhỡ có cơ hội khiến điểm cống hiến của mình lọt vào Top 50, Diệp Mặc rất muốn đến Thanh Lôi tiên tuyền tu luyện.
Giết chóc Tiên Ma Yêu nhất định phải mua một tấm ngọc bài lưu điểm cống hiến trước đã.
Ngọc bài này tương tự như một pháp bảo không gian chuyển phátcực nhỏ.
Sau khi tiên nhân giết được một con Tiên Ma Yêu, có thể móc lấy Yêu Hạch đưa vào trong ngọc bài, yêu hạch kia sẽ không ở lại trong ngọc bài, mà sẽ lập tức được chuyển đi.
Sau khi yêu hạch được chuyển đi, mặt sau của ngọc bài sẽ hiển thị ra điểm cống hiến tăng lên bao nhiêu.
Loại ngọc bài này cũng được gọi là Ngũ Sắc Cống Hiến bài.
Ngọc bài cống hiến cao cấp nhất không chỉ có thể hiển thị top 100 của ba bảng danh sách, còn có thể hiển thị điểm cống hiến và thứ hạng của chủ nhân ngọc bài là bao nhiêu.
Loại ngọc bài này màu tím, ngọc bài màu tím chỉ có tiên nhân có điểm cống hiến đạt mười triệu trở lên mới có thể mua được.
Thứ nhì là ngọc bài màu xanh lam, có thể hiển thị top 50 và bảng xếp hạng điểm cống hiến của hai bảng danh sách.
Người có điểm cống hiến đạt năm triệu đều có thể mua được.
Thứ ba là ngọc bài màu xanh ngọc, tiên nhân đạt điểm cống hiến một triệu trở lên là có thể mua, có thể hiển thị danh sách top 50 và điểm tích lũy của bản thân cùng với thứ hạng bao nhiêu.
Dưới màu xanh ngọc là xanh lục, điểm cống hiến đạt năm mươi ngàn trở lên là có thể mua được, thực ra phần lớn tiên nhân sử dụng ngọc bài màu xanh lục, loại ngọc bài này có thể hiển thị thứ hạng và số điểm cống hiến cụ thể của bản thân.
Còn loại ngọc bài cống hiến thấp nhất chính là màu vàng.
Loại ngọc bài cống hiến này chỉ có thể hiển thị điểm cống hiến của người sử dụng ngọc bài là bao nhiêu, thông tin khác đều không có, loại ngọc bài này cũng rất ít ai mua.
Chung quy, ngọc bài tốt đại biểu cho điểm cống hiến và thân phận của bản thân.
Một khi có mọi người, anh lấy ra ngọc bài ghi lại điểm cống hiến là một cái màu vàng, trước tiên anh đã thua kém người ta một bậc rồi.
Diệp Mặc không có bao nhiêu tiên tinh, chỉ có thể mua ngọc bài màu vàng là cấp thấp nhất, loại ngọc bài này chỉ có một công năng, hiển thị số điểm cống hiến của bản thân.
Nếu Tông Phiêu Thiên không phải vì để cổ vũ tiên nhân săn giết Tiên Ma Yêu, hạ thấp giá của ngọc bài thì ngay cả loại ngọc bài màu vàng này Diệp Mặc cũng không mua nổi.
Bây giờ hắn và Chân Băng Du, hai người mua hai tấm ngọc bài cống hiến màu vàng tổng cộng hết một trăm ngàn tiên tinh.
Sau khi tiêu hết những tiên tinh này, trên người Diệp Mặc căn bản là không còn tiên tinh.
Để tránh một vài phiền phức, khi đăng kí mua ngọc bài cống hiến, Diệp Mặc đổi tên của mình thành Mạc Ảnh.
Bây giờ, điểm cống hiến hiển thị trên ngọc bài ghi điểm cống hiến của hai người hắn và Chân Băng Du đều là ‘0’.
Rất nhiều tiên nhân tới thảo nguyên Bình Phiêu, những tiên nhân này từ Kim Tiên tới Đại La Tiên đều có.
Nhưng những người này sau khi đến đây, trên cơ bản đều sẽ lập thành đội tiến vào thảo nguyên Bình Phiêu, cho dù là Đại La Tiên cũng sẽ tìm người lập đội.
Đại La tiên muốn vào sâu trong thảo nguyên Bình Phiêu giết Tiên Ma yêu cấp cao, cũng không dám một mình đi vào.
Giống như ở rừng rậm Hắc Lô, ngoại vi quanh thảo nguyên Bình Phiêu cũng có một tiên trấn, nhưng tiên trấn này lại hoàn toàn không giống trấn Hắc Lô.
Ở đây, ngoại trừ một phường thị để giao lưu trao đổi cực kỳ đơn giản ra, chỉ có một đại sảnh tổ đội cực lớn.
Tiên nhân đến từ các nơi, muốn vào thảo nguyên Bình Phiêu đều sẽ lập tổ đội ở đây, đương nhiên cũng có một vài người đã lập đội từ trước rồi mới đến đây.
Lại có một vài đội ngũ hàng năm đều săn giết Tiên Ma Yêu ở đây, đã đánh bóng tên tuổi của mình, thậm chí ngay cả nhóm nhỏ cũng có tên luôn.
Diệp Mặc và Chân Băng Du vừa tiến vào đại sảnh tổ đội của thảo nguyên Bình Phiêu, liền hấp dẫn hầu như tất cả tiên nhân chú ý.
Tu vi Huyền Tiên trung kỳ của Diệp Mặc, ở đây không tính là cao, cũng không tính là thấp, cũng không có gì đáng chú ý.
Mọi người chú ý chính là Chân Băng Du bên người Diệp Mặc.
Tiên nhân tới đây săn giết Tiên ma yêu, phần đông đều đã từng trải qua máu tanh, những chuyện đã từng trải qua nhiều vô số rồi, mỗi một người đều ánh mắt độc ác không gì sánh nổi.
Chân Băng Du vừa tiến vào, rất nhiều tiên nhân đã nhìn ra Chân Băng Du trên người bị thương nặng, căn bản là không có Tiên Nguyên Lực.
Ban đầu, một Huyền Tiên trung kì như Diệp Mặc tiến vào vẫn sẽ có người sẵn lòng tìm hắn lập nhóm, nhưng mang theo một tiên nữ bị trọng thương tiến vào, chẳng ai biết suy nghĩ của Diệp Mặc là gì.
Đừng nói là người khác không biết ý của Diệp Mặc là gì, cho dù có biết Diệp Mặc cũng sẽ đi thảo nguyên Bình Phiêu săn giết Tiên Ma Yêu, cũng sẽ không có ai bằng lòng tìm hắn lập nhóm.
Lập nhóm với tiên nữ cực đẹp như Chân Băng Du, mọi người đương nhiên vui lòng, nhưng một khi tiên nữ xinh đẹp này chẳng có chút tác dụng gì ở thảo nguyên Bình Phiêu, thì ai cũng sẽ không mang theo một cục nợ như vậy.
Đi thảo nguyên Bình Phiêu không phải là đi du ngoạn, mà là đi liều mạng đấy.
Chỉ hơi không cẩn thận liền sẽ bị Tiên Ma Yêu giết chết.
Thêm một phần thực lực chính là thêm một phần an toàn, ngược lại thêm một phần gánh nặng, cơ hội toi mạng càng nhiều thêm một chút.
Diệp Mặc tiến vào đại sảnh tổ đội của tiên trấn Bình Phiêu cũng không phải để tìm người lập tổ đội, hắn là tới mua một tấm bản đồ ngoại vi thảo nguyên Bình Phiêu.
Hắn rất rõ mình mang theo Chân Băng Du, căn bản là chẳng ai đồng ý lập tổ đội với hắn.
Chân Băng Du ngay cả năng lực tự bảo vệ mình cũng không có, nếu để một mình Chân Băng Du ở lại tiên trấn Bình Phiêu, vậy chắc chắn là không thực tế, Diệp Mặc cũng chỉ có thể đem Chân Băng Du theo bên người.
Nếu khi nào cực kì nguy hiểm, hắn có thể đưa Chân Băng Du vào trong Phi Tuyết Châu.
Đáng tiếc là Phi Tuyết châu đã chứa người rồi thì không thể đưa vào Thế giới Trang Vàng, cũng không thể đưa vào trong nhẫn.
Với bản lĩnh luyện khí của Diệp Mặc, khí tức Chân Minh Nê của Phi Tuyết Châu căn bản là không có cách nào lừa được tiên nhân từ Đại La Tiên trở lên.
Cho nên chưa đến lúc nguy hiểm, Diệp Mặc cũng không muốn lấy Phi Tuyết châu ra.
Diệp Mặc mua một tấm bản đồ ngoại vi thảo nguyên Bình Phiêu đơn giản, và một vài ngọc giản săn giết Tiên Ma Yêu, thì không ở lại đại sảnh tổ đội này thêm chút nào.
– Huyền tiên này sẽ không mang theo tiên nữ bị thương nặng kia vào thảo nguyên Bình Phiêu chứ?
Diệp Mặc vừa mới rời khỏi, liền có người nghi hoặc cất tiếng hỏi.
– Hắn cũng không phải đồ ngốc, không lập đội thì một mình hắn đi vào cũng sống không được bao lâu, lại còn mang theo một người bị thương nặng vào, chẳng lẽ buông xuôi sao?
– Hắc hắc, tôi thấy hắn là đi thu xếp bỏ rơi bạn đường của hắn rồi, nói không chừng đợi lát nữa còn có thể đến tìm người lập tổ đội.
Vài tiên nhân nghị luận rào rào, một gã Huyền Tiên hậu kỳ thân mặc đồ đỏ sau khi nghe thấy mấy lời nghị luận này, không ngờ cũng ra khỏi đại sảnh tổ đội, bám theo Diệp Mặc.
Diệp Mặc và Chân Băng Du vừa vào đến, ánh mắt của gã liền cứ nhìn chằm chằm Chân Băng Du suốt, Chân Băng Du cực đẹp nhưng lại là thứ yếu, với gã mà nói tiên tử cực đẹp này còn là thân thể thuần âm, nếu linh căn của đối phương cũng là đơn linh căn, thì sau khi gã chiếm được nữ tiên kia, rất có khả năng sẽ thăng cấp lên đại tiên.
Gã vốn cũng cho rằng Diệp Mặc sẽ tìm một nơi để thu xếp Chân Băng Du, sau đó lại tới đại sảnh tổ đội lập tổ với người khác.
Thế nhưng gã phát hiện Diệp Mặc không hề tìm chỗ an bài cho tiên nữ kia ở lại, mà sau khi trực tiếp cõng tiên nữ kia lên phóng pháp bảo phi hành ra cấp tốc tiến vào thảo nguyên Bình Phiêu, lập tức liền bay lên.
Theo gã thấy, nếu Diệp Mặc đúng là muốn thu xếp cho tiên nữ kia ở tiên trấn Bình Phiêu, gã muốn ra tay ngược lại có chút phiền phức.
Bây giờ Huyền Tiên trung kì này không biết sống chết, lại dám mang theo một tiên nữ bị thương nặng tiến vào thảo nguyên Bình Phiêu, vậy quả thật là cơ hội tốt trời ban.
Huống chi, gã còn nhìn trúng pháp bảo phi hành Thanh Nguyệt dưới chân Diệp Mặc.
Trong đại sảnh tổ đội cũng có người quen biết huyền tiên áo đỏ đi ra ngoài này, khi họ thấy Huyền tiên áo đỏ này đi theo dấu Diệp Mặc, đều lần lượt lắc đầu.
Diệp Mặc chỉ phi hành thời gian nửa nén hương, liền chậm lại.
Thanh Nguyệt vừa chậm lại, Chân Băng Du lập tức liền cảm nhận được, thần thức của cô lập tức liền quét đến Huyền Tiên áo đỏ đang bám gót tới.
– Có người theo tới rồi?
Chân Băng Du thấy tốc độ của Huyền Tiên áo đỏ kia bay nhanh không gì bằng, chỉ trong chớp mắt, liền sắp tiếp cận Thanh Nguyệt của Diệp Mặc rồi.
– Không sai, cho nên tôi chậm lại một chút chờ gã.
Diệp Mặc ừ một tiếng nói.
Chân Băng Du thoáng nhíu mày, nói:
– Nhưng chúng ta ngay cả một điểm cống hiến cũng không có, người kia muốn bám theo chúng ta làm cái gì?
Diệp Mặc cười nói:
– Có lẽ là vì gã thấy cô rất đẹp, cho nên muốn giết tôi, mang cô đi.
– Vậy gã đúng là chọn đúng người rồi.
Chân Băng Du mỉm cười nói.
Diệp Mặc trong lòng cũng thầm than, hắn cảm thấy khoảng thời gian hơn hai năm ở trong hư không, Chân Băng Du dường như thay đổi rất nhiều.
Chí ít trên mặt cô không còn là vẻ lạnh như băng nữa, hơn nữa có lúc còn có thể lơ đãng bật cười.
Diệp Mặc cũng hoài nghi đây là do nguyên nhân Chân Băng Du tu luyện ‘Tam Sinh Thần Thủy Quyết’, nhưng Diệp Mặc cũng không để ý.
Tuy hắn không để ý Chân Băng Du có mặt mày lạnh băng hay không, nhưng có thể không lạnh băng thì luôn tốt hơn một chút.
Thanh Nguyệt chỉ chậm lại hơn mười hơi thở, một cái bóng màu đỏ đã rơi ngay trước Thanh Nguyệt.
Diệp Mặc ngay cả Thanh Nguyệt cũng không thu lại, trực tiếp đứng ngay phía trước Thanh Nguyệt lạnh mắt trừng tên Huyền Tiên áo đỏ trước mắt, một câu cũng lười nói.
– Hắc hắc, bổn tiên Phượng Thương Kiếm, thấy anh bạn chỉ có hai người tiến vào sâu trong thảo nguyên Bình Phiêu, có lòng tới lập tổ đội.
Huyền Tiên áo đỏ nọ quét qua Diệp Mặc một cái rồi nhìn chằm chằm Chân Băng Du sau lưng Diệp Mặc, căn bản là đè nén không được nỗi vui mừng trong lòng mình.
– Cút.
Diệp Mặc chỉ hét hột chữ, liền đã quét thấy thần thức của một Đại Ất Tiên đang xẹt qua bên này.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1644: Điểm Cống Hiến Khó Tăng
Điểm Cống Hiến Khó Tăng
P
hượng Thương Kiếm tự phụ mình đã là tu vi Huyền Tiên hậu kỳ viên mãn, Diệp Mặc chỉ là một Huyền Tiên trung kỳ, nhìn thấy mình nhất định là sẽ hùa theo hoặc là thoái thác.
Cái gã cần đương nhiên không phải là lập nhóm với Diệp Mặc, cái gã cần chỉ là tìm một cái cớ mà thôi.
Gã đang chờ Diệp Mặc nói ra lời cự tuyệt, sau đó chuẩn bị thay đổi sắc mặt, nhưng thật không ngờ đối phương chỉ nói một chữ ‘cút’, hiện tại mặt của gã căn bản là không cần làm bộ thay đổi, đã bị cái chữ này chọc tức đến đỏ bừng mặt.
Phượng Thương Kiếm vốn là tới bới móc, hiện tại Diệp Mặc đã cho gã cái cớ, gã đâu còn có thể nhẫn nhịn nữa.
Khoát tay, một pháp bảo mang theo từng đợt từng đợt mùi hương kỳ quái đã được phóng ra.
Đây là một đóa hoa loa kèn đang nở rộ, giống như một cái kèn đồng cực lớn, càng phình càng lớn, hơn nữa từng đợt mùi hương kỳ quái từ giữa bông hoa phát ra.
Hương vị kia khiến Diệp Mặc cảm giác Tiên Nguyên của mình đang tiêu tán nhanh chóng, hơn nữa phạm vi mà đóa hoa kia bao phủ lại làm cho người ta sinh ra một loại cảm giác lười biếng, tựa như không muốn rời đi nữa.
Diệp Mặc không chút do dự phóng ra Hắc thạch cân, liền nện xuống hoa loa kèn Phượng Thương Kiếm thấy Diệp Mặc lại dùng pháp bảo hình dáng như con dấu công kích hoa loa kèn của mình, nhất thời khóe miệng tràn ra vài tiếng cười lạnh.
Đóa hoa này của gã, không sợ nhất chính là pháp bảo hình con dấu.
Tiên Nguyên của Chân Băng Du đã mất hết, không có nửa phần năng lực chống cự, huống chi gần đây cô và Diệp Mặc cùng một chỗ, hầu như không có bất kỳ tâm lý phòng bị nào.
Hơn nữa đạo tâm của cô đã thay đổi mà không thể nhận thấy, hương độc của thứ pháp bảo hoa loa kèn dâm tính cực đại này, cô há có thể chống đỡ nổi?
Pháp bảo kia còn chưa hoàn toàn triển khai, cô đã càng kề sát thêm vào lưng Diệp Mặc.
May mà tâm tính nhiều năm của cô vậy mà cũng chưa mất đi hoàn toàn, vào thời khắc cuối cùng không ngờ cũng có thể giữ cho tâm linh tỉnh táo một chút.
Thịch…
Hắc Thạch cân đánh lên hoa loa kèn, hoa loa kèn đang mở rộng kia đột nhiên run lên, mùi hương kì dị đang tỏa ra kia trong nháy mắt liền tiêu tán sạch trơn.
Ken két…
Hắc Thạch Cân chỉ dừng lại bên trong hoa loa kèn một lát, liền trực tiếp xuyên qua bông hoa ra ngoài.
Hoa loa kèn kia phát ra từng trận tiếng vang ken két.
Chỉ trong nháy mắt liền bị vỡ vụn ra, đủ màu đủ sắc phiêu tán trong không trung chốc lát đã tiêu tan không còn lại gì.
– Sao có thể?
Phượng Thương Kiếm nhìn hoa loa kèn đang phình to của mình bị quả cân của Diệp Mặc đập trúng, trong nháy mắt liền ngừng nở ra, hơn nữa còn vỡ vụn ra, có chút không dám tin lẩm bẩm một câu.
Gã đã nghĩ, đối mặt với một Huyền Tiên trung kỳ, chỉ cần hoa loa kèn phóng ra rồi triển khai ra, thì chỉ chờ gã bắt người thôi.
Lập tức gã liền hiểu rõ bây giờ không phải là lúc cảm thán ‘làm sao có thể’, sau khi quả cân màu đen kia đập vỡ hoa loa kèn, nhất định là sẽ tiếp tục nện về phía mình rồi.
Đáng tiếc là gã hiểu được thì đã hơi trễ rồi, Hắc thạch cân nện vỡ pháp bảo hoa loa kèn xong, chỉ dừng lại chốc lát, liền lao ra khỏi hoa loa kèn tàn tạ, nện trúng Phượng Thương Kiếm.
Bộp…
Tiếng vang của máu thịt nát vụn, Phượng Thương Kiếm ngay cả nguyên thần cũng chưa kịp chạy ra, liền bị Hắc thạch cân của Diệp Mặc nện thành một viên bánh thịt, có lẽ gã là nguyên thần Huyền Tiên đầu tiên bị Hắc thạch cân nện chết.
Diệp Mặc thu hồi nhẫn của Phượng Thương Kiếm, lắc đầu, chút bản lĩnh ấy cũng dám tới càn rỡ.
Ngay cả một hiệp cũng không sống qua được, vẫn là đánh nhau với Đại Ất Tiên có chút tính khiêu chiến hơn.
Hiện tại đối với hắn mà nói, trừ một vài kẻ nghịch thiên ra, Huyền Tiên thông thường đối với hắn thật sự là không có bất kỳ uy hiếp nào.
– Cô không sao chứ?
Diệp Mặc cảm giác được sự khác thường của Chân Băng Du, quay đầu lại hỏi một câu.
Chân Băng Du thở dài, thả lỏng tay của mình một chút, có chút suy yếu nói:
– Tôi không sao.
Cuối cùng tôi đã hiểu chuyện gì xảy ra rồi.
– Cái gì mà chuyện gì xảy ra?
Diệp Mặc nghi hoặc hỏi một câu.
Chân Băng Du cắn môi nhưng lại không trả lời, cô cảm giác mình rốt cục đã hiểu ham muốn xác thịt là chuyện gì rồi, vừa nãy khi cô kề sát vào Diệp Mặc chính là loại cảm giác đó, có lẽ chính là nó.
Xem ra sau khi mình không còn Tiên Nguyên, sức mạnh ý chí kém đi giống Diệp Mặc.
Lực chú ý của Diệp Mặc lại lần nữa hướng trên người Đại Ất Tiên ở đằng xa kia, Sau khi Đại Ất Tiên kia nhìn thấy Diệp Mặc một chiêu đã giết chết Phượng Thương Kiếm, không ngờ lại không đi tới, mà xoay người nhanh chóng rời khỏi.
Diệp Mặc thở phào nhẹ nhõm, tuy hắn không sợ Đại Ất Tiên, nhưng thực sự muốn đánh nhau, hắn mang theo Chân Băng Du khẳng định là bất lợi hơn rất nhiều.
Thanh Nguyệt lại lần nữa được khởi động, Diệp Mặc lại bắt đầu kiểm kê nhẫn của Huyền Tiên này.
Tiên tinh thượng phẩm năm trăm ngàn, có một chút vật liệu luyện khí đơn giản và đan dược, mấy thứ pháp bảo Diệp Mặc căn bản là không coi ra gì.
Khiến Diệp Mặc lưu ý chính là một tấm ngọc bài cống hiến, Diệp Mặc cầm miếng ngọc bài kia lên, phát hiện trên ngọc bài có một hàng chữ nhỏ, “Phượng Thương Kiếm, 175000 điểm cống hiến, xếp hạng 467821.
– Một tên quá rác rưởi, thứ hạng đã vượt qua hơn bốn trăm ngàn rồi.
Diệp Mặc không tránh khỏi khinh bỉ một chút.
Chân Băng Du đã dịu lại từ cảm xúc ban nãy, cô nghe lời nói của Diệp Mặc xong, trong lòng có chút buồn cười, bản thân Diệp Mặc ngay cả một điểm cũng không có, còn nói người khác là đồ rác rưởi.
Sau khi nói xong câu đó, Diệp Mặc không chút do dự đem toàn bộ điểm cống hiến trong ngọc bài của Phượng Thương Kiếm vạch lên trên ngọc bài cống hiến của hắn, hắn lập tức liền phát hiện số ‘0’ ở mặt sau ngọc bài cống hiến của hắn đã biến thành 175000.
Sau khi quẳng ngọc bài của Phượng Thương Kiếm đi, Diệp Mặc mới nhớ tới thứ hạng hiện giờ của mình hẳn là đã đổi thành hơn bốn trăm ngàn rồi.
Xem ra, cái danh hơn bốn trăm ngàn cũng không thể nói là đồ bỏ đi àh, Diệp Mặc tự giễu cười cười, điều khiển tốc độ của Thanh Nguyệt nhanh thêm.
Hắn còn chưa bắt đầu giết chóc Tiên Ma yêu, liền đã có hơn một trăm bảy mươi ngàn điểm cống hiến rồi.
Năm ngày sau, Diệp Mặc xuống khỏi Thanh Nguyệt, từ bản đồ mà hắn có, biết được đây đã là mơi Tiên Ma yêu thường lui tới.
Hiện tại hắn còn chưa thấy qua Tiên Ma yêu là thứ vật gì, từ ngoại vi giết dần vào có thể từ từ tích lũy kinh nghiệm.
– Trên ngọc giản kia nói Tiên Ma Yêu càng cấp thấp thân thể càng mỏng manh, sau khi Tiên Ma Yêu tới cấp 7 thì có thực thể rồi…
Chân Băng Du vừa nói xong câu đó, Tử Đao của Diệp Mặc đã bổ ra một đao.
– Réc…
Một tiếng thét chói tai, một cái bóng mờ nhạt đã bị một đao của Diệp Mặc chém nát.
Một viên yêu hạch màu xám rơi trên mặt đất, mà cái bóng mờ nhạt kia rất nhanh liền tiêu tán sạch sẽ.
Diệp Mặc nhặt viên yêu hạch kia lên nhìn nhìn, nói với Chân Băng Du:
– Đây chắc hẳn chính là yêu hạch của Tiên Ma yêu cấp 1 rồi, cũng không biết Tông Phiêu Thiên cần thu thập thứ này làm gì, hay là chỉ để làm điểm cống hiến.
Nói xong, Diệp Mặc ném yêu hạch kia vào ngọc bài, chữ số ở mặt sau của ngọc bài lập tức liền tăng lên 0. 5 điểm cống hiến.
– Có lẽ họ có thể dùng để luyện đan và luyện chế những thứ khác.
Chân Băng Du đáp lời.
Diệp Mặc đang muốn nói, thì lại là mấy con Tiên Ma yêu cực mờ lao đến, Tử Đao của Diệp Mặc lập tức được mang ra, bên trong ngọc bài cống hiến của hắn lại nhiều thêm mấy điểm cống hiến.
– Cứ giết tiếp như vậy thì quá chậm, hay là chúng ta đi xem xem Tiên Ma Yêu cấp cao đi.
Diệp Mặc thật sự là có chút khó chịu đối với mấy yêu hạch chỉ có 0. 5 điểm cống hiến này, thứ này muốn phát tài thì quá khó rồi.
Lại là hai ngày sau, Diệp Mặc đã có thể gặp một vài Tiên Ma yêu cấp ba.
Thân thể của Tiên Ma yêu cấp 3 độ cô đọng so với cấp 1 mạnh hơn nhiều, đã có thân hình hoàn chỉnh, thậm chí thấp thoáng có một chút dáng dấp của thực thể.
Không chỉ vậy, năng lực công kích của những Tiên Ma yêu này cũng tăng nhiều, chẳng những có thể phát ra ma đao, còn có thể phát ra thần hồn dùng ma khí ăn mòn.
Một Tiên Ma yêu đặc biệt lợi hại, có thể thi triển ra dây thừng Ma Khí, một khi bị những dây thừng Ma Khí này cuốn lấy, thì lành ít dữ nhiều rồi.
Thảo nào tiên nhân tới đây giết chóc Tiên Ma yêu phải lập tổ đội, bởi vì sau khi lập tổ đội, cho dù là bị dây thừng Ma Khí cuốn lấy, cũng có đồng bạn giải cứu.
Thế nhưng đây đối với Diệp Mặc mà nói không phải là vấn đề, Thiên hỏa Cửu Dương của hắn đã cô đọng ra được Thái dương thứ tư, Thiên hỏa Cửu Dương từ trong ra ngoài, cho dù là dây thừng ma khí có lợi hại hơn nữa cũng có thể thiêu rụi.
– Quá chậm.
Sau khi giết Tiên Ma Yêu cấp thấp mười ngày liên tiếp, Diệp Mặc lại lần nữa cảm thán một câu.
Mười ngày, Tiên Ma Yêu cấp 3 và cấp 2 bị hắn giết vài ngàn đến chục ngàn, đáng tiếc là điểm cống hiến của hắn chỉ tăng lên hơn ba mươi ngàn điểm mà thôi.
Lúc này Diệp Mặc mới biết muốn đạt được điểm cống hiến 10 triệu là khó khăn cỡ nào, pháp thuật của hắn ngoại trừ Hắc thạch cân là tốt ra, phần lớn là pháp thuật quần sát.
Ngay cả kiểu người như hắn trong thời gian 10 ngày, không ngủ không nghỉ cũng chỉ tích góp được vài chục ngàn điểm cống hiến, vậy thì người khác há chẳng phải là càng ít sao?
Cho dù là hắn sau này cách mỗi mười ngày vào sổ ba chục ngàn điểm cống hiến, thời gian một năm cũng không quá hàng trăm đến hàng chục ngàn mà thôi, tốc độ này muốn đạt đến chục triệu quả thực là không có khả năng.
Chân Băng Du trong lòng có chút áy náy, tuy cô biết Diệp Mặc không có bất kỳ ý tứ gì khác, nhưng cô không chỉ không thể giúp săn giết Tiên Ma yêu, mà còn gây trở ngại cho Diệp Mặc, điều này làm cho cô rất là bất đắc dĩ.
Một tháng sau, điểm cống hiến trên ngọc bài của Diệp Mặc đã được gần bốn trăm ngàn điểm cống hiến rồi, nhưng cái khiến hắn không biết làm sao chính là hắn vẫn chưa tìm được nơi Tiên Ma yêu thường lui tới với số lượng lớn.
Thậm chí ngay cả Tiên Ma yêu cấp 4 cũng rất ít gặp.
Điểm cống hiến của Tiên Ma yêu cấp 4 so với Tiên Ma yêu cấp 3 tính ra thì hơn gấp nhiều lần, hơn nữa theo Diệp Mặc thấy thì điểm lợi hại chủ yếu của Tiên Ma yêu cấp 4 chính là ở dây thừng Ma Khí và Thần Hồn ăn mòn, loại công kích này đối với tiên nhân khác mà nói là rất trí mạng, nhưng với hắn mà nói thì cũng không lạ gì.
Thần thức vực và thiên hỏa của hắn có thể qua quýt là đã ngăn chặn được dây thừng Ma Khí và Ma Khí ăn mòn của Tiên Ma yêu cấp 4, sau đó dễ dàng tiêu diệt Tiên Ma yêu cấp 4 lấy điểm cống hiến.
Đáng tiếc là, hắn không tìm được chỗ ở của Tiên Ma yêu cấp 4.
Diệp Mặc cũng không dám tùy tiện chạy sâu vào trong, hắn biết một khi rơi vào đàn Tiên Ma yêu cấp năm, thì hắn ngay cả cơ hội bỏ chạy cũng không có.
Tiên Ma yêu cấp 4 và Tiên Ma yêu cấp 5 mặc dù chỉ kém một cấp, nhưng mức độ lợi hại căn bản là không thể so sánh với nhau.
– Ở đây gần như đều là Tiên Ma yêu cấp ba trở xuống, chúng ta cũng không quá quen thuộc với nơi này, hay là tìm người khác hỏi một chút đi.
Chân Băng Du biết Diệp Mặc muốn đi Thanh Lôi tiên tuyền của núi Thanh Lôi tu luyện, điểm cống hiến không đạt đến Top 50, căn bản là không có cơ hội đi.
– Có người đến.
Diệp Mặc vốn đã nghĩ sẽ tìm người để hỏi, lại không ngờ là Chân Băng Du vừa nói xong câu đó, mấy luồng độn quang liền bay tới.
Người tới là 4 tiên nhân, hai nam hai nữ, đều tu vi Huyền Tiên, hơn nữa phương hướng mà 4 người tới chính xác là phía Diệp Mặc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1645: Xúc Phạm, Chúng Nhân Phẫn Nộ
Xúc Phạm, Chúng Nhân Phẫn Nộ
B
ốn Huyền Tiên hậu kỳ, có hai người đã là tu vi Huyền Tiên viên mãn.
– Chỉ hai người các ngươi?
Một tiên nữ mặc váy tiên tử màu phấn hồng nhìn chằm chằm Diệp Mặc và Chân Băng Du nghi hoặc hỏi một câu, rõ ràng là cô thấy Diệp Mặc tu vi quá thấp, còn dẫn theo một Chân Băng Du bị thương nặng, mới nghi hoặc mà lên tiếng hỏi.
Theo lý mà nói thì một Huyển tiên trung kì, còn mang theo một tiên nữ bị thương nặng, hẳn là không thể tới đây được.
– Phải, Mạc Ảnh ra mắt các tiên hữu.
Trong tình huống thường thường, dưới đại tiên có rất ít người xưng là tiên hữu, sở dĩ Diệp Mặc nói như vậy, là để tỏ ra là hắn rất tôn trọng bốn người trước mắt.
Tiên nhân đứng đầu đã là tu vi Huyền tiên viên mãn, y nhìn chằm chằm Diệp Mặc và Chân Băng Du hơi nhíu mày nói:
– Nơi này đã là vào trong ranh giới khu vực cấp bốn của thảo nguyên Bình Phiêu rồi, cậu – một Huyền tiên trung kì mang theo một tiên tử bị thương nặng mà cũng dám đến đây? Cậu muốn chết hả?
Diệp Mặc rất hiểu ý của gã Huyền tiên này, ranh giới khu vực cấp bốn chỉ là một cách gọi chung chung mà thôi, ý nghĩa chính là nơi đây đã có thể gặp phải Tiên Ma yêu cấp bốn rồi.
Những cách gọi chung chung này chỉ là để cho tiên nhân săn lùng và giết Tiên Ma Yêu có một sự phân định rõ ràng mà thôi, chứ không nói là khu vực cấp 3 thì không có Tiên Ma Yêu cấp 4.
Có khi ngay cả khu vực cấp 2 cũng có thể xuất hiện Tiên Ma Yêu cấp 4 thậm chí cả cấp 5, chỉ là nói một cách tương đối thì khá ít mà thôi.
– Cảm ơn các tiên hữu quan tâm, tôi muốn hỏi một chút, từ đây đi tiếp có phải chính là chỗ của Tiên Ma Yêu cấp 4 không?
Diệp Mặc rất là kính cẩn chắp tay hỏi, hắn biết có khi không phải là càng vào sâu đẳng cấp của Tiên Ma Yêu sẽ tăng dần lên.
Khu vựa Tiên Ma yêu cấp 3 đi tiếp một chút xíu nữa không phải là cấp 4 mà là nơi Tiên Ma yêu cấp 5 hoành hành, cũng không phải là không có khả năng, nhưng trên cơ bản là càng vào sâu trong thảo nguyên Bình Phiêu thì đẳng cấp của Tiên Ma Yêu càng cao.
Huyền Tiên viên mãn trước mắt kia mặc dù nói Diệp Mặc muốn chết, nhưng lại không phải là ý châm chọc, mà là muốn dạy dỗ Diệp Mặc không biết nông sâu.
Mang theo một tiên nữ bị thương nặng, cũng dám đi tới cái nơi này.
Chính vì đối phương là có ý tốt, Diệp Mặc cũng không suy nghĩ nhiều.
– Không sai, từ đây đi tiếp một chút, chính là chỗ của Tiên Ma yêu cấp 4 rồi.
Cậu mau mang theo bạn đồng hành của cậu trở về đi.
Vị Huyền Tiên đứng đầu nhìn nhìn Chân Băng Du sau lưng Diệp Mặc, lắc đầu, lại tốt bụng mà bổ sung thêm một câu.
Tiên nữ áo màu phấn hồng nói chuyện đầu tiên lại nói:
– Hàng ca, Tiên Ma Yêu cấp 4 ở phía sau rất nhiều, hai người họ quay về, lỡ như gặp phải Tiên Ma Yêu cấp 4, há chẳng phải…
Tiên nữ áo màu phấn hồng này dường như sợ giọng điệu của mình quá nặng, đột ngột đem hai chữ ‘muốn chết’ nuốt xuống, nhưng tất cả mọi người đều nghe ra được ý của cô.
Huyền Tiên viên mãn được gọi là Hàng ca kia khoát khoát tay nói với Diệp Mặc:
– Vụ Ma Điện đã mở ra, chúng tôi phải chạy đến Vụ Ma Điện, nên không thể dẫn hai người các cậu đi rồi.
Tôi đưa một miếng ngọc giản cho cậu, cậu dựa theo ngọc giản mà lui về, vẫn có cơ hội ra khỏi đây đấy.
Nói xong Huyền tiên này sắp sửa lấy ngọc giản.
Diệp Mặc vội vàng nói:
– Hàng huynh, không biết Vụ Ma Điện là chuyện gì vậy?
Biết mấy Huyền tiên này tính tình đều rất tốt, Diệp Mặc tuy biết ơn trong lòng nhưng lại hoàn toàn không có ý nghĩ sẽ rút lui trở về, hắn đến thảo nguyên Bình Phiêu chính là để săn giết Tiên Ma yêu, thậm chí là để vào được top 50 trong bảng cống hiến, sao có thể rút lui?
– Hàng ca, tôi sợ chậm trễ thêm nữa chúng ta sẽ tụt lại ở phía sau.
Một Huyền Tiên nam khác nãy giờ chưa nói gì chủ động nhắc nhở một câu.
Hiển nhiên cho rằng Diệp Mặc quá làm lỡ thời gian.
Hàng ca gật đầu, quăng hai miếng ngọc giản cho Diệp Mặc nói:
– Tự cậu xem đi, chúng tôi đi trước.
Nói xong bốn người lại phóng pháp bảo phi hành ra, đảo mắt liền biến mất vào sâu trong thảo nguyên Bình Phiêu.
Thần thức của Diệp Mặc quét qua hai miếng ngọc giản, một miếng trong đó mô tả tương đối chi tiết các tuyến đường của thảo nguyên Bình Phiêu, Diệp Mặc có thể rời khỏi thảo nguyên Bình Phiêu theo tuyến đường này, còn một miếng ngọc giản thì giới thiệu về Vụ Ma Điện.
Tiền thân Vụ Ma Điện thuộc về Đại La tiên môn, bí cảnh thí luyện Vụ điện của Vụ Linh Tiên Môn, mỗi đệ tử của Vụ Linh Tiên Môn qua một trăm năm là đều có thể tiến vào Vụ điện để thí luyện, trong Vụ điện có các loại tiên linh thảo và các vật liệu quý trong trời đất.
Đệ tử thí luyện dựa vào vận số và năng lực của mình, có thể vào được những nơi không giống nhau, đạt được cơ duyên không giống nhau.
Nghe nói Vụ Linh Tiên Môn chính là vì phát hiện ra một nơi như Vụ Điện, mới lập nên Vụ Linh Tiên môn ở nơi này, cho nên lịch sử của Vụ Điện còn lâu đời hơn so với Vụ Linh Tiên Môn.
Đáng tiếc là sau đó Tiên Ma Yêu đến xâm lấn, Vụ Linh Tiên Môn bị tiêu diệt, Vụ Điện cũng biến thành Vụ Ma Điện.
Vụ Ma Điện 1000 năm mới mở ra một lần, bên trong chẳng những có sương mù lượn lờ, còn có các loại Tiên Yêu thú, đương nhiên bây giờ toàn bộ đều là Tiên Ma yêu.
Mỗi lần Vụ Ma Điện mở ra, thảo nguyên Bình Phiêu đều có rất nhiều tiên nhân vào tìm cơ duyên.
Ở trong Vụ Ma Điện cơ hội mất mạng tuy rằng lớn hơn, nhưng thu hoạch cũng lớn hơn không ít.
Chẳng những có thể thu hoạch thật nhiều điểm cống hiến, còn có thể thu hoạch rất nhiều tiên linh thảo quý hiếm hoặc là các tài nguyên tu luyện quý hiếm khác.
Diệp Mặc đưa ngọc giản cho Chân Băng Du nói:
– Băng Du sư tỷ, Vụ Ma Điện hẳn là đã mở ra rồi, chúng ta cũng đi Vụ Ma Điện thử xem.
Bên ngoài một thung lũng sương mù lượn lờ ở Thảo nguyên Bình Phiêu, hơn chục ngàn tiên nhân đều tề tụ ở đây, những tiên nhân này đều không có ngoại lệ mà nhìn chằm chằm lối vào sơn cốc sương mù lượn lờ trước mắt, dường như đang đợi chờ cái gì đó.
– Hàng ca, anh nhìn xem, người kia không ngờ lại không rời khỏi, chạy đến Vụ Ma Điện rồi, còn càn rỡ như vậy.
Tiên nữ mặc áo váy màu phấn hồng lúc trước chào hỏi Diệp Mặc vừa nhìn liền thấy ngay Diệp Mặc và Chân Băng Du đang đứng trên Thanh Nguyệt bay tới, thực ra cho dù là cô không nói thì người khác cũng thấy rồi.
– Hắn chắc là không hiểu quy củ.
Tiên nữ đứng cùng tiên nữ váy hồng kia trả lời một câu qua quýt.
Tuy cô cũng đi cùng với tiên nữ áo hồng, nhưng lại không nói nhiều, hơn nữa quần áo cũng đơn giản hơn rất nhiều, chỉ là một chiếc váy tiên tử màu nhạt.
Diệp Mặc nào có biết qui định là tới trước cửa sơn cốc Vụ Ma Điện phải xuống đi bộ, tiếp tục đứng trên tiên khí phi hành là không tôn trọng những tiên nhân đến trước.
Nếu hắn biết, chắc chắn đã xuống từ trước rồi, hắn có tự phụ hơn nữa thì cũng sẽ không bất kính với nhiều tiên nhân như vậy, huống chi ở đây còn có rất nhiều Đại tiên.
– Sư đệ, ánh mắt những người này nhìn về phía chúng ta hình như rất không thân thiện.
Chân Băng Du ngay từ đầu đã cảm thấy rồi, những tiên nhân đến trước đang nhìn chằm chằm pháp bảo phi hành của họ có chút không thân thiện.
Diệp Mặc lập tức liền đoán ra nguyên nhân chắc là do hắn tiếp tục phi hành ở đây, không đợi Chân Băng Du nói câu thứ hai, hắn đã thu hồi pháp bảo phi hành, xuống mặt đất.
– Cậu nhóc, mang theo một bạn đường xinh đẹp rất kiêu ngạo nha.
Dám bay thẳng đến cửa sơn cốc Vụ Ma Điện…
Diệp Mặc vừa mới xuống, một Đại Ất Tiên liền hừ lạnh một tiếng với hắn, hình như không hợp ý, muốn giáo huấn Diệp Mặc một trận.
Thực ra cho dù là Diệp Mặc không nói, y cũng định giáo huấn Diệp Mặc một trận rồi.
Diệp Mặc vừa nghe, lập tức hiểu rõ quả nhiên là vừa nãy mình đứng trên pháp bảo phi hành tới, chọc mọi người tức giận.
Một Đại Ất Tiên hắn không sợ, nhưng ở đây nhiều tiên nhân như vậy, hắn không đắc tội nổi, vậy thì đúng là muốn chết.
– Các vị tiên hữu, vì tôi mới tới nơi này lần đầu, không biết quy củ, mong các vị tiên hữu rộng lòng tha thứ.
Trước tiên Diệp Mặc không xin lỗi Đại Ất Tiên này, mà ôm quyền cao giọng nói một câu với các tiên nhân còn lại.
Quả nhiên sau khi nghe Diệp Mặc nói, phần lớn tiên nhân đều không để ý nữa.
Tuy rất ít người không biết quy củ này nhưng không có nghĩa là không có.
Người ta đã chủ động xin lỗi thì rõ ràng là thực sự không biết.
Huống chi đối với tiên nhân ở đây mà nói, chủ yếu nhất không phải là tìm Diệp Mặc gây phiền toái mà là Vụ Ma Điện sắp sửa mở ra rồi.
– Cậu nhóc đúng là rất kiêu ngạo nha.
Đại Ất Tiên nọ sao lại không hiểu ý của Diệp Mặc, người ta xin lỗi những người còn lại trước, chính là rất khó chịu đối với người đứng ra là gã.
Ý này chính là người ta căn bản là không sợ gã.
Diệp Mặc trong lòng cười nhạt, muốn đánh thì đánh, hắn đã nói rõ nguyên nhân không xuống khỏi pháp bảo phi hành.
Lúc này cho dù là hắn và Đại Ất Tiên này đánh nhau, tiên nhân xung quanh cũng chỉ xem náo nhiệt thôi.
– Sương tan rồi, Vụ Ma điện đã mở ra.
Đại Ất Tiên kia đang chuẩn bị giáo huấn Diệp Mặc một trận, lại nghe thấy chung quanh có người mừng rỡ kêu lên sương mù đã tan, lập tức liền thu lại lực chú ý với Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng chú ý tới sơn cốc sương mù trước mắt, lúc trước sương mù còn lượn lờ, thần thức và tầm mắt căn bản là nhìn không thấu sơn cốc, bây giờ đã dần dần sáng sủa hẳn lên.
Sương mù dày đặc ở cửa sơn cốc đã bắt đầu tiêu tán ra hai bên, lộ ra một cửa cốc cực lớn, sương mù chỗ cửa cốc giống như hai cánh cửa khổng lồ, từ từ di chuyển sang hai bên.
Lúc này Diệp Mặc mới biết, thì ra cửa của Vụ Ma Điện không ngờ lại là hai cánh cửa sương mù, lúc đầu hắn còn tưởng là một cung điện thực sự, rồi cung điện này chính là Vụ Ma Điện cơ đấy.
Sau khi cánh cửa sương mù lớn của sơn cốc này di chuyển sang hai bên, tiên nhân từ lâu đã đợi chờ ở cửa cốc đều xông vào, dường như chỉ cần đến trễ một phút thôi thì những thứ ở bên trong sẽ không có phần cho bọn họ vậy.
Đại Ất Tiên kia lạnh nhạt quét mắt qua Diệp Mặc một cái, không giáo huấn Diệp Mặc tiếp, cũng nhanh chóng xông vào sơn cốc mù sương, nháy mắt đã biến mất dạng.
Sơn cốc mới nãy còn sương mù lượn lờ, bây giờ chỉ còn lại hai người Diệp Mặc và Chân Băng Du.
Cho dù là mấy tiên nhân ngẫu nhiên tới cũng đều nhanh chóng xông vào trong cửa cốc, không dừng lại chỉ một lát.
– Chúng ta cũng đi vào thôi.
Diệp Mặc cõng Chân Băng Du lên, cấp tốc tiến vào cửa cốc mù sương.
– Tiên linh khí rất dày.
Tiên linh khí dày đặc truyền đến, Chân Băng Du nhịn không được nói một câu.
Diệp Mặc gật đầu tán thành nói:
– Tiên linh khí ở đây dày đặc như vậy, nói không chừng bên trong còn có tiên linh mạch gì gì đó, nếu tôi tìm được một nhánh tiên linh mạch, tôi cũng không cần đi Thanh Lôi tiên tuyền tu luyện nữa.
Gần đây tôi tu luyện gần như không có chút tiến bộ nào, aii, tài nguyên tu luyện này. . .
Diệp Mặc thật sự cảm thán, hắn hiện tại thật không có tiến bộ gì, có lẽ nói chính hắn không cảm nhận được tiến bộ.
Chân Băng Du lại không nói gì lắc đầu, cô đã thấy sự trưởng thành của Diệp Mặc, lúc đầu khi cô mới thấy Diệp Mặc, Diệp Mặc vẫn chỉ là Kim tiên trung kì, mà bây giờ mới có bao nhiêu năm? Hắn đã là Huyền tiên trung kì đỉnh cao rồi, còn nói tiến bộ của mình chậm, câu này để người khác nghe thấy, làm sao chịu nổi?
Hai người càng vào sâu trong sơn cốc, thì cảm giác được tiên linh khí càng dày đặc, trong lòng Diệp Mặc cũng càng thêm mong đợi.
Ở nơi tiên linh khí dày đặc như vầy, thứ tốt hẳn là cũng không ít chứ?
Một khắc sau, trước mặt Diệp Mặc và Chân Băng Du xuất hiện chín cái cửa lớn phong cách cổ xưa lâu đời, những caí cửa lớn này nhìn không ra là được chế tác từ vật liệu gì, nhưng thần thức quét vào lại có một loại cảm giác xa xưa vô tận.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









