[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 324 : Vé Thuyền Đắt Đỏ (c1616-c1620)
❮ sautiếp ❯Chương 1616: Vé Thuyền Đắt Đỏ
Vé Thuyền Đắt Đỏ
T
in tức này Diệp Mặc đương nhiên cũng nhìn thấy, hắn lập tức cõng Chân Băng Du lên rồi đi.
Đường Diệu Thiên là một Thiên Vực của Trung Thiên Vực.
Hiện tại có được cái cơ hội này, thì hắn nhất định phải đi.
Từ sau khi ra khỏi Hỗn Độn Tinh Vực, thì hắn vẫn luôn bất an.
Lục Chính Quần giống như là một tòa núi lớn ngăn trở phía trước hắn, khiến cho hắn khó có thể tiến bước được.
Hắn cảm giác được nguy hiểm nếu cứ tiếp tục ở lại Mười Một Hạ Thiên Vực.
Hắn nhất định phải rời khỏi Mười Một Hạ Thiên Vực, cho dù là không thể đi tới được Mười Một Thượng Thiên Vực, thì đi tới Mười Một Trung Thiên Vực cũng tốt rồi.
Vốn Diệp Mặc cũng có dự định đi tới Mười Một Trung Thiên Vực, cho nên hiện tại cơ hội đã tới rồi thì hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua.
Diệp Mặc cõng Chân Băng Du trên lưng rời khỏi tiên tức lâu.
Nếu như Chân Băng Du cũng đồng ý đi Đường Diệu Thiên, thì hắn sẽ đưa Chân Băng Du đi cùng.
Muốn vào khoang thuyền cần phải có ba mươi triệu tiên tinh, mà trên người của Diệp Mặc có vừa đúng ba mươi triệu tiên tinh.
– Tôi muốn đi Đường Diệu Thiên, cô có muốn đi cùng với tôi không, hay là cô sẽ đi tới nơi khác?
Sau khi rời khỏi tiên tức lâu, thì Diệp Mặc liền chủ động hỏi ý Chân Băng Du.
Nếu như Chân Băng Du muốn đi nơi khác, thì hắn sẽ nguyện ý giúp đỡ cô đi tới đó, điều kiện tiên quyết là khoảng cách tới cái nơi đó chỉ cần một ngày là có thể quay lại được chỗ này đã.
Chân Băng Du đến giờ vẫn có chút mở mịt.
Mục tiêu của cô ngay từ khi sinh ra đã vô cùng rõ ràng, đó là tu luyện, tu luyện nữa, tu luyện mãi.
Sau đó biến Cực Kiếm Môn thành Vị Tiên Tiên Môn.
Bản thân sau khi thăng cấp Vị Tiên thì sẽ lại đi tìm Tiên Đế đại đạo.
Nhưng hiện tại mục tiêu này của cô đã bị hủy diệt một nửa rồi, cho dù là vô số năm sau cô thăng cấp lên được Vị Tiên, thì Cực Kiếm Môn cũng không thể trở lại nguyên dạng nữa.
– Tôi không có nơi nào để đi cả!
Chân Băng Du lắc đầu, giọng điệu của cô cũng có chút mờ mịt giống như điều trong lòng cô đang nghĩ.
– Nếu đã không có chỗ nào để đi, vậy thì cùng đi Đường Diệu Thiên với tôi đi.
Đường Diệu Thiên là Trung Thiên Vực, có lẽ chúng ta có thể tìm được phương pháp khôi phục lại thương thế của cô ở Đường Diệu Thiên.
Diệp Mặc lập tức nói.
Kỳ thực Diệp Mặc còn có một biện pháp khác để giúp Chân Băng Du khôi phục thương thế, nhưng hắn sẽ không làm như vậy.
Trong Thế giới trang vàng của hắn còn có một gốc cây nhỏ, hắn khẳng định là chỉ cần cấp gốc cây nhỏ này cho Chân Băng Du ăn, thì cô tuyệt đối sẽ khôi phục lại được nguyên trạng.
Tác dụng của gốc cây nhỏ kia thì Diệp Mặc hiểu rất rõ.
Trước kia khi hắn bị nửa đoạn mũi đao gây thương tích, thương thế không thể nào hồi phục như cũ, thì gốc cây nhỏ kia lại dễ dàng khôi phục lại thương thế, hơn nữa hắn cũng chỉ mới hơi đến gần gốc cây nhỏ kia một chút mà thôi.
Lục Chính Quần đã tốn vô số năm tâm huyết và tinh lực để bồi dưỡng gốc cây nhỏ này, bởi vậy có thể thấy được gốc cây nhỏ này trân quý và nghịch thiên đến nhường nào.
Vì thế nên nếu như không phải là người thân của hắn bị thương không thể nào chữa trị được, thì hắn tuyệt đối sẽ không lấy gốc cây nhỏ kia ra.
Nghĩ tới nửa đoạn mũi đao kia, thì Diệp Mặc liền nhớ tới Ức Mặc, trong lòng liền có thêm một chút tưởng niệm.
Cái mũi đao kia đã được hắn rót ‘thần thức đạo niệm’ của mình vào rồi sau đó giao cho Ức Mặc để nó tự bảo vệ mình rồi.
Tin tức ở tiên tức lâu viết vô cùng rõ ràng.
Nếu muốn lên tiên thuyền đi tới Đường Diệu Thiên, thì cần tìm đến quản lý địa phương phụ cận Tân Yển thành để đăng ký một chút.
Khi Diệp Mặc mang theo Chân Băng Du đến đăng ký, thì ở đây đã có hơn năm mươi tiên nhân ngồi chờ sẵn rồi.
Từ Kim Tiên đến Đại Chí Tiên đều có.
Nhưng đại bộ phận đều là Huyền Tiên.
Những người này hiển nhiên đều là chuẩn bị lên tiên thuyền đi tới Đường Diệu Thiên.
Vốn là một Huyền Tiên sơ kỳ như Diệp Mặc tới thì sẽ không có ai để ý, nhưng trên lưng Diệp Mặc lại cõng theo một cô gái, cho nên lập tức khiến cho một số người chú ý tới.
Rất nhiều tiên nhân ở Tiên Giới đều là kẻ tiên phong đạo cốt, nhưng đại bộ phận các tiên nhân thực chất đều là những kẻ ích kỉ mà thôi.
Phía sau những thứ đẹp đẽ kia thì đều là giết người cướp của, ám toán và ức hiếp kẻ yếu.
Chỉ cần đứng trước một tài nguyên tu luyện hiếm có, thì nếu như không lao vào chiến đấu, thì rất có khả năng bị loại bỏ khỏi đại đạo tu tiên dài vô tận.
Kỳ thựcc nếu nói một cách tương đối, thì đại bộ phận các tiên nhân đệ tử có tố chất hơi cao một chút của các đại môn phái đều hành động rất chân chính.
Bọn họ có môn phái mình bảo vệ và bồi dưỡng, cho nên nếu như không gặp phải thứ đồ khiến cho ai ai cũng phải đỏ mắt, thì bình thường họ đều sẽ không đi giết chóc mà cướp giật.
Cho nên những người này sau khi thấy trên lưng Diệp Mặc cõng một cô gái bị trọng thương tới đây, thì mới cảm thấy khó hiểu.
Người ở đây đều là tu vi trên Kim Tiên, ánh mắt độc ác, chỉ cần tùy ý liếc mắt một cái đã có thể thấy được Chân Băng Du đã không thể tu luyện được nữa rồi.
Một tiên nhân bình thường thì sẽ không có mấy ai chịu bỏ ra mười lăm triệu tiên tinh để mua một cái vé thuyền cho một người không thể tu luyện được nữa.
Có một số người đã nhìn thấy dáng người đẹp tới cực hạn của Chân Băng Du, hơn nữa hiện tại Diệp Mặc đang cõng cô trên lưng, cho nên những người này lập tức đoán là do Diệp Mặc đã quá mức yêu thích cô gái này, cho nên mới chịu bỏ ra thêm mười lăm triệu tiên tinh.
Một tu sĩ Huyền Tiên sơ kỳ, lại có thể lấy ra ba mươi triệu tiên tinh thượng phẩm, thì đối với bất kỳ người nào đây cũng là một chuyện tình cực kỳ chấn động.
Đừng nói là Huyền Tiên sơ kỳ, cho dù là đại bộ phận các Đại Tiên, thì cũng không lấy ra nổi mười triệu tiên tinh thượng phẩm.
Huống chi tên Huyền Tiên sơ kỳ này vì một cô gái không thể tu luyện, cũng dám ném ra 15 triệu tiên tinh, vậy thì hắn hẳn là phải rất giàu có? Ở đây không phải là Trung Thiên Vực, càng không phải là Thượng Thiên Vực, mà là Hạ Thiên Vực đấy.
Mười mấy tiên nhân ngồi ở đây, không người nào là không phải tích góp từng li từng tý tiên tinh trong vòng nhiều năm, hoặc là chiếm được cái truyền thừa gì đấy trợ giúp cho? Nếu để cho một tiên nhân tu luyện không tới ngàn năm lấy ra hơn mười triệu tiên tinh, thì căn bản là không có khả năng.
Ở chỗ người phụ trách quản lý việc thu tiên tinh, Diệp Mặc đã không chút do dự nào lấy ra ba mươi triệu tiên tinh để đăng ký.
Sau khi nhận lấy hai tấm ngọc bài để lên tiên thuyền thì liền ngồi ở một bên để chờ tiên thuyền đến.
Sau khi bỏ ra ba mươi triệu tiên tinh thượng phẩm thì lúc này trên người hắn chỉ còn không tới trăm ngàn tiên tinh thượng phẩm nữa.
Nhưng hắn cũng không lo lắng, chỉ cần tới được Đường Diệu Thiên thì hắn sẽ không còn phải lo lắng.
Diệp Mặc dùng ba mươi triệu tiên tinh mua hai cái vé tiên thuyền, lập tức khiến cho các tiên nhân khác phải có chút tôn kính.
Dù sao thì trên lưng hắn vẫn đang cõng Chân Băng Du, cho nên cũng lập tức có người chủ động tránh chỗ ngồi gần cửa sổ để nhường chỗ cho Diệp Mặc.
– Anh bạn cũng tới từ Cung Hoa Thiên sao?
Một tên Huyền Tiên trung kỳ ngồi bên cạnh Diệp Mặc thấy Diệp Mặc đặt Chân Băng Du xuống thì liền chủ động ôm quyền bắt chuyện với Diệp Mặc.
Diệp Mặc liền đáp lễ:
– Không phải, tôi từ Cực Phong Thiên đi qua đây, chỉ là trước kia nghe nói nơi này có tiên thuyền Thiên Vực đi qua, cho nến mới cố ý tới.
Mấy năm nay tôi tích góp được ít tiên tinh, nên muốn đi tới Trung Thiên Vực để thử thời vận.
Vừa nói thì Diệp Mặc vừa quan sát một chút tên Huyền Tiên trước mặt này.
Y mặc một bộ tiên bào mầu nâu, tướng mạo rất bình thường, chính là loại người ném vào giữa đám đông thì chẳng biết đâu mà lần nữa.
Nhưng Diệp Mặc cũng không cảm thấy y có ý đồ gì, hẳn là do thấy mình tùy tiện mang ba mươi triệu tiên tinh ra cho nên mới có ý muốn kết giao mà thôi.
– Không sai, Hạ Thiên Vực của chúng ta linh khí thật sự là quá loãng, hơn nữa tài nguyên cũng không đủ, hoàn toàn dựa vào tiên tinh để tu luyện, căn bản là không được.
Tôi lần này cũng là cắn răng lấy ra những gì mình tích góp được, chuẩn bị đi Trung Thiên Vực một chuyến, có lẽ có thể ở Trung Thiên Vực thăng cấp tới Đại Tiên cũng không biết chừng.
Tên Huyền Tiên kia lập tức tán thành.
Diệp Mặc gật đầu, mỉm cười nhưng không nói gì thêm.
Tên Huyền Tiên này có vẻ khá thích việc nói chuyện, nên lại tiếp tục nói với Diệp Mặc:
– Anh bạn có thể sớm đã nhận được tin tức tiên thuyền Thiên Vực rồi, điều này quả thực là may mắn.
Tôi có được tin tức để đến nơi này cũng chỉ là ngẫu nhiên mà thôi, nếu như tôi ở Cực Phong Thiên mà biết tới tin tức này, thì khẳng định là không đi tới đây kịp thời gian rồi.
– Tôi là Lam Địch Thanh, tôi nghe nói tiên thuyền Thiên Vực cần phải phi hành mất thời gian mấy năm liền, mà hầu hết mọi người đều là tới từ Hạ Thiên Vực, cho nên trong thời gian này có thể chiếu cố cho nhau một chút.
Tên Huyền Tiên này cũng không vì Diệp Mặc ít lời mà khó chịu, trái lại còn chủ động tự giới thiệu về mình.
– Tôi là Diệp Mặc, đây là sư tỷ của tôi.
Diệp Mặc thấy Lam Địch Thanh này cũng rất nhiệt tình, cho nên cũng tự giới thiệu mình một chút, nhưng không hề nói ra tên của Chân Băng Du.
Thấy Diệp Mặc và Lam Địch Thanh rất nhanh đã quen thuộc với nhau, thì những tiên nhân bên cạnh hai người cũng gia nhập vào cuộc trò chuyện.
Trong đó có một cô gái đã là Huyền Tiên trung kỳ gọi là Đàm Tiêu Lan, còn có một thanh niên Huyền Tiên hậu kỳ tên là Hướng Kỳ Lăng.
Ngoại trừ Diệp Mặc là đi tới Trung Thiên Vực để tránh nạn ra, thì ba người còn lại đều là đi tìm cơ hội để thăng cấp Đại Tiên.
Tuy rằng tu vi của Diệp Mặc thấp nhất, nhưng nhìn khả năng tài chính của hắn thì cũng không có ai dám coi thường hắn cả.
Dung mạo của Đàm Tiêu Lan không thể so sánh với Chân Băng Du, nhưng cũng thuộc loại nữ tiên có tướng mạo tốt.
Hướng Kỳ Lăng thì khí thế hiển lộ ra ngoài, thoạt nhìn rất dũng mãnh, không khác lắm so với lúc Diệp Mặc vừa mới thăng cấp Tiên niết thể, khí tức dũng mãnh không thể ẩn vào trong.
Diệp Mặc biết Hướng Kỳ Lăng không phải là tu sĩ luyện thể, cho nên khí tức của y hẳn là do bẩm sinh, hoặc là do việc trường kỳ lịch lãm bên ngoài cho nên mới tạo thành một loại khí thế.
Hướng Kỳ Lăng thoạt nhỉn rất dũng mãnh, nhưng nói chuyện cũng rất hòa nhã, hơn nữa cũng không hề có nửa phần kiêu ngạo.
Chân Băng Du không nói được một lời nào, những người còn lại cũng không biết Chân Băng Du có thực sự là sư tỷ của Diệp Mặc hay không, nhưng cũng không có ai chủ động hỏi cả.
Lam Địch Thanh, Hướng Kỳ Lăng và Đàm Tiêu Lan ba người đều đến từ Cung Hoa Thiên, và cũng đều là tán tu.
Mấy người nói chuyện đều rất tùy ý, mọi người đều là tới Trung Thiên Vực để tìm kiếm cơ duyên, cũng có thể coi là cùng chung chí hướng.
Mấy người nói chuyện rất vui vẻ.
Có vài lần Diệp Mặc muốn hỏi chuyện tình Cực Kiếm Môn, nhưng đều nhịn lại được.
Hắn biết lúc này mà hỏi chuyện của Cực Kiếm Môn thì tuyệt đối không phải là lúc thích hợp.
Có lẽ sau khi lên tiên thuyền Thiên Vực thì hắn mới có thể hỏi được.
Sau đó lại có hơn hai mươi người đi tới, điều này làm cho Diệp Mặc thấy được tiên thuyền Thiên Vực thật đúng là kiếm lời lớn.
Đây chỉ là đi ngang qua Tân Yển tiên thành, đã có thể kiếm được nhiều tiên tinh như vậy rồi.
Vậy một chuyến tiên thuyền này sẽ có bao nhiêu tiên tinh được thu vào đây.
– Làm kinh doanh thế này quả lực là có lời lớn.
Đàm Tiêu Lan cũng có chút ước ao thở dài một cái.
Chỉ bốn mươi người ở chỗ này thôi cũng đã cấp cho tiên thuyền Thiên Vực mấy tỷ tiên tinh rồi.
Vậy thì tất cả một chuyến tiên thuyền sẽ kiếm được bao nhiểu tiên tinh? Huống chi chỗ bọn họ ngồi là khoang thuyền hạng C, vậy chẳng phải có nghĩa là khoang thuyền hạng B và khoang thuyền hạng A có giá cả càng cao hơn sao?
Lam Địch Thanh lắc đầu:
– Chỗ tiên tinh này không phải là ai cũng có thể kiếm đâu, không nói tới một tiên thuyền để di chuyển qua lại giữa các Thiên Vực rất khó có được, vì một chiếc tiên thuyền Thiên Vực bình thường cần vài tông sư tiên khí luyện chế mấy trăm năm, hơn nữa chi phí để tiêu hao cho tiên thuyền vận chuyển càng không hề nhỏ.
Những thứ này còn chưa tính, tiên thuyền đi từ Hạ Thiên Vực tới Trung Thiên Vực luôn có ít nhất trên dưới ba vị Tiên Vương hộ vệ.
Người bình thường thì cho dù có được một chiếc tiên thuyền, thì liệu thực sự có thể vận chuyển được nó sao?
Lời nói của Lam Địch Thanh khiến cho Đàm Tiêu Lan vốn không hiểu gì nhiều càng sợ hãi không ngớt.
Nếu như tiên thuyền Thiên Vực cần phải trả giá lớn như vậy mới có thể vận hành, thì đứng nói là cô, cho dù là cấp một chiếc tiên thuyền cho một vị Tiên Vương, thì vị Tiên Vương kia cũng không thể nào vận chuyển nó được.
– Tôi nghe nói cũng có truyền tống trận đi từ Hạ Thiên Vực tới Trung Thiên Vực đúng không?
Đàm Tiêu Lan tiếp tục hỏi.
Lam Địch Thanh lần này cũng không phủ nhận, chỉ nói:
– Truyền tống trận thì tôi cũng được nghe nói rồi, nhưng truyền tống trận từ Hạ Thiên Vực tới Trung Thiên Vực cho tới giờ cũng không có ai biết nó nằm ở đâu.
Bởi vì cái truyền tống trận kia chưa bao giờ được mở ra cả.
Chỉ có chuyện cực kỳ khẩn cấp, thì cái truyền tống trận đó mới được sử dụng mà thôi.
Cụ thể như thế nào thì tôi cũng không rõ.
Kiến thức về Tiên Giới của Diệp Mặc vốn rất ít, cho nên sau khi nói chuyện với mấy người này nửa ngày, thì cũng hiểu biết thêm khá nhiều.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1617: Hắc Thuyền
Hắc Thuyền
T
hời gian một ngày trôi qua rất nhanh, tiên thuyền Thiên Vực cũng đã đến.
Tiên thuyền dừng lại ở bên ngoài Tân Yển tiên thành vì cái tiên thuyền khổng lồ này gần như đã bằng nửa cái Tân Yển tiên thành rồi.
Mấy người Diệp Mặc sau khi theo người quản lý phụ trách ở Tân Yển tiên thành đi ra, thì liền theo những tiên nhân từ Hạ Thiên Vực tiến vào tiên thuyền Thiên Vực.
Sau đó thì tiên thuyền Thiên Vực lại bay đi, trước sau cũng không mất quá mấy phút.
Sau khi quản lý phụ trách Tân Yển tiên thành rời đi, thì người đưa mấy người Diệp Mặc lên tiên thuyền chính là một Đại Ất Tiên, y quét qua mấy người Diệp Mặc rồi nói:
– Hoan nghênh mọi người tới tiên thuyền Thiên Vực – Đường Phượng, bởi vì vé thuyền của các vị là thuộc khoang thuyền hạng C, cho nên chỉ có thể ở lại trong khoang thuyền hạng C mà thôi.
Giá phòng cho thuê ở khoang thuyền hạng C này là một trăm ngàn tiên tinh một năm…
– A…
Một tên Huyền Tiên hậu kỳ không đợi cho Đại Ất Tiên kia nói xong, thì đã lập tức kinh ngạc kêu lên một tiếng rồi hỏi:
– Tiền bối, chúng tôi đã mua vé tầu rồi, còn phải tốn cả tiền thuê phòng ở khoang thuyền hạng C sao?
Đại Ất Tiên kia cau mày, giọng điệu đột nhiên trở nên băng lãnh:
– Ý của ngươi là chỉ cần bỏ tiên tinh ra mua vé, thì có thể ở không ở chỗ này sao? Cũng có thể miễn phí dùng tiên linh khí ở đây để tu luyện sao?
Tu sĩ Huyền Tiên kia rùng mình một cái, cũng không dám nói thêm gì nữa.
Lúc này thì mọi người bao gồm cả Diệp Mặc cũng biết là mình bị lừa rồi, vé thuyền dĩ nhiên là không hề bao gồm cả chỗ ở, đây quả thực là chuyện quá buồn cười, nhưng lại không ai dám nói gì cả.
Ở trong tiên thuyền Thiên Vực gây chuyện với quản sự, chẳng phải là tự chuốc khổ vào mình sao? Cho dù là bạn muốn lập tức rời khỏi tiên thuyền, thì người ta cũng không nhất định đồng ý dừng tiên thuyền lại cho bạn xuống.
Huống chi có người nào nguyện ý rời khỏi tiên thuyền sau khi đã để cho mười lăm triệu tiên tinh trôi theo dòng nước chứ.
Diệp Mặc cũng trầm mặc không nói, cũng may là trong nhẫn trữ vật của Chân Băng Du còn có chút tiên tinh.
Nếu không, hai người bọn họ cũng không có chi phí ăn ở.
Thấy mọi người đã không dám nói gì nữa, thì tên Đại Ất Tiên kia liền gật đầu rồi nói:
– Hiện tại các ngươi có thể mua ngọc bài sử dụng phòng ở chỗ ta, về phần các phí dụng khác trên tiên thuyền thì trong từng gian phòng đều có ghi rõ.
Vừa nghe được lời nói này, thì tất cả mọi người đều hiểu, đây không còn là tiên thuyền rồi, mà chính là thuyền của cướp biển mới đúng.
Nhưng hầu hết mọi người đều đã có quyết định rồi, không phải vạn bất đắc dĩ, thì quyết sẽ không rời khỏi gian phòng của mình.
Như vậy thì cho dù làm cái khác đều cần phải có tiên tinh, nhưng cũng không thể tính lên trên đầu họ được.
Hầu hết mọi người đều lấy ra tiên tinh thuê phòng, ngoại trừ các tiên nhân cực kỳ cá biệt ra thì hầu hết mọi người đều chỉ thuê một gian phòng mà thôi.
Dù sao thì mỗi tiên nhân đều có bí mật của riêng mình, không ai nguyện ý thuê chung phòng với người khác cả.
Nhưng Diệp Mặc thì lại chỉ thuê một gian phòng, thứ nhất là vì Chân Băng Du không có cả năng lực để tự bảo vệ mình, thứ hai là hắn cũng không có nhiều tiên tinh như vậy.
Ở đây thuê một phòng là thời gian mười năm, cũng có nghĩa là cần tới hai triệu tiên tinh để thuê hai gian phòng, mà trong nhẫn trữ vật của hắn đã không còn tiên tinh nữa rồi.
Chỉ có nhẫn trữ vật của Chân Băng Du là còn có vài triệu tiên tinh nữa.
Sau khi lấy được phòng, thì những người quen nhau bắt chuyện một chút sau đó ai tự về gian phòng của người nấy.
Khoang thuyền hạng C của tiên thuyền Thiên Vực thật ra là một cái khoang nhỏ hẹp nhất nằm dưới chót của cả tiên thuyền.
Tiên linh khí thiếu thốn, căn bản là cũng không có Tụ Linh Trận, hoàn toàn chỉ là một nơi cung cấp chỗ ở trên tiên thuyền mà thôi.
Về phần các phòng sát bên ngoài thì đều là khoang thuyền thượng đẳng hạng A rồi, một số gian phòng đỉnh cấp khác thì là loại phòng đặc biệt.
Phòng Diệp Mặc thuê được là phòng số 298.
Sau khi bắt chuyện với mấy người Lam Địch Thanh một chút thì liền nhanh chóng trở về phòng của mình.
Diệp Mặc dùng ngọc bài của mình mở cấm chế của gian phòng ra, sau đó thì đi vào.
Lúc này hắn nhất thời không biết phải nói gì.
Một trăm ngàn tiên tinh để thuê phòng này trong một năm, mà diện tích không đủ cho mười người đứng.
Nếu như không phải là không có biện pháp khác, thì tu sĩ nào nguyện ý bỏ ngần ấy tiên tinh ra thuê cái gian phòng thế này chứ.
Đây cũng không phải là thời gian một hai năm, mà động cái đã là hơn mười năm rồi.
Điều này làm cho Diệp Mặc nhớ tới tiên thuyền đi tới rừng rậm Hắc Lô từ Thuần Khẩu Tiên trạm.
Lúc đó hắn càng nghèo hơn, chỉ có thể ở một góc của khoang thuyền.
Nhưng cái khoang thuyền hạng C này thì so với cái góc kia cũng không tốt hơn bao nhiêu.
Diệp Mặc lấy ra một ít thứ đồ thường dùng, sau đó đặt Chân Băng Du xuống, lúc này mới chút ý tới trong cả gian phòng chỉ có một cái bảng, trên tấm bảng viết đủ các thể loại giá cả.
– Đi lên đỉnh tiên thuyền ngắm nhìn hư không Thiên Vực – mười ngàn tiên tinh thượng phẩm một ngày. – Thuê quầy bán hàng ở khoang thuyền trung đẳng hạng B – một trăm ngàn tiên tinh thượng phẩm một ngày.
Các loại giá cả trên tấm bảng rất dài.
Diệp Mặc không còn gì để nói, hắn căn bản là chẳng muốn nhìn.
Đi ngắm cảnh thôi cũng cần mười ngàn tiên tinh thượng phẩm một ngày.
Loại tiên thuyền này quả thực là kiếm tiền không có thiên lý rồi, đây quả thực là cái ‘Hắc thuyền’ lớn nhất mà hắn từng gặp.
– Cậu dự định cứ mang theo tôi như vậy sao?
Chân Băng Du thấy Diệp Mặc xoay người, thì bỗng nhiên lại hỏi Diệp Mặc một câu.
Từ khi cô biết Cực Kiếm Môn đã bị diệt môn, thì rất ít khi nói chuyện.
Đây là lần đầu tiên cô chủ động hỏi thăm Diệp Mặc một câu.
Diệp Mặc bình thản nói:
– Trước đây khi tôi trọng thương hôn mê, cô cũng đã không vứt bỏ tôi, cho nên tôi đưa cô theo cũng là hợp tình hợp lý.
Huống hồ tôi vốn là muốn tới Đường Diệu Thiên, cho nên lần này chỉ là thuận tiện mà thôi.
Kỳ thực tôi ngược lại là rất muốn biết xem tính toán của cô là gì?
Chân Băng Du đã tỉnh lại từ trạng thái hoang mang trước kia.
Cô nhíu mày rồi một lúc sau mới lên tiếng:
– Nếu như có thể, thì tôi muốn cậu giúp tôi một chút.
Chỉ cần thương thế của tôi có thể bình phục, tiên linh căn có thể chữa trị được, thì tôi có thể tự mình rời đi.
Diệp Mặc gật đầu:
– Tôi cũng không biết thương thế của cô cần loại tiên linh thảo nào mới có thể hồi phục được, nhưng tôi khẳng định với cô là tôi sẽ giúp cô hết mức có thể.
Tôi tới Đường Diệu Thiên vốn chính là để tu luyện và lịch lãm, đồng thời tôi cũng sẽ quan tâm một chút tới vấn đề Niết Bàn thất bại thì cần loại tiên linh thảo gì để hồi phục.
– Kỳ thực nếu như có được một gốc ‘Hỗn độn thanh địch’ nữa, thì tôi khẳng định là có thể hồi phục lại, nhưng tôi cũng biết loại đồ vật như ‘Hỗn độn thanh địch’ thì chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu.
Chân Băng Du nói với vẻ bất lực.
Cô hiện tại ngoại trừ nhờ vả Diệp Mặc ra, thì căn bản cũng không có ai có thể trợ giúp cô cả.
Cô rất muốn biết, vì sao Cực Kiếm Môn lại bị diệt môn, vì Cực Kiếm Môn cũng là một đại tông môn, cho dù là tiên môn lớn nhất Cung Hoa Thiên hay thậm chí là phủ Thiên Chủ cũng không thể nào tiêu diệt được Cực Kiếm Môn.
Diệp Mặc nhìn quanh phòng một chút, cũng không phát hiện ra cấm chế và trận pháp theo dõi nào, lúc này mới lấy ra một ít tiên tinh bắt đầu bố trí Tụ Linh Trận.
Ở nơi này mà không có Tụ Linh Trận, thì căn bản là không thể nào tu luyện được.
Nhưng sau khi Diệp Mặc bố trí xong trận pháp, thì lại lập tức hiểu vì sao lại muốn đi quan sát hư không Thiên Vực cũng cần tiên tinh rồi.
Trong tiên thuyền này có nhiều trận pháp cao cấp, cho nên đại bộ phận tiên linh khí sau khi hắn bố trí Tụ Linh Trận đều sẽ bị các trận pháp khác hấp thu hết.
Diệp Mặc giận dữ.
Đây quả thực là so với ‘Hắc thuyền’ còn ‘Hắc’ hơn.
Ở trên loại thuyền này thì làm sao mà tu luyện được? Nhưng hắn rất nhanh hiểu được là dù mình có tức giận cũng không thể làm gì được.
Chỉ có thể nói với Chân Băng Du:
– Tôi đi tìm Lam Địch Thanh hỏi một chút tình hình, cô trước tiên tự mình tu luyện đi.
– Đưa tôi đi cùng đi, tôi cũng muốn biết Cực Kiếm Môn vì sao bị tiêu diệt.
Chân Băng Du nói một cách kiên định.
Diệp Mặc vừa nói là đi tìm Lam Địch Thanh, thì cô đã biết là Diệp Mặc đi hỏi về vấn đề gì rồi.
Khi Lam Địch Thanh đang chửi ầm lên trong phòng giống như Diệp Mặc thì Diệp Mặc đã đi tới rồi.
– Anh Diệp, vì sao anh lại tới đây?
Lam Địch Thanh thấy Diệp Mặc đi tới thì cũng không quá kỳ quái, nhưng Diệp Mặc lại đưa cả sư tỷ của hắn tới thì lại khiến y có chút khó hiểu.
Diệp Mặc ôm quyền khách khí nói với Lam Địch Thanh:
– Anh Lam, tôi xác thực là có một số việc muốn hỏi anh.
Lam Địch Thanh biết Diệp Mặc cố ý đưa cả sư tỷ tới đây khẳng định là vì có chuyện quan trọng, cho nên cũng nhanh chóng lấy ra hai cái ghế mà mời Diệp Mặc và Chân Băng Du ngồi xuống sau đó mới nói:
– Anh Diệp có chuyện gì cần tôi hỗ trợ thì cứ việc nói đi.
Diệp Mặc gật đầu:
– Tôi hiện tại cũng không dối gạt anh Lam.
Tôi cùng sư tỷ đều tới từ Cực Kiếm Môn…
– Cái gì?
Lam Địch Thanh nghe Diệp Mặc nói xong, thì trong lòng liền cả kinh.
Nhưng y rất nhanh đã hiểu, khó trách vì sao Diệp Mặc tới giờ mới nói chuyện này.
Cực Kiếm Môn bị diệt môn rồi, một khi để người ngoài biết được bọn họ là người của Cực Kiếm Môn, thì bọn họ sao còn giữ được mạng nữa.
– Thật không ngờ anh Diệp lại có thể thoát khỏi thảm họa kia, chỉ là Cực Kiếm Môn thì…
Sau khi khôi phục lại sự bình tĩnh thì Lam Địch Thanh liền thở dài nói một câu.
Hiển nhiên là y cũng rất tiếc nuối cho Cực Kiếm Môn.
Diệp Mặc tỏ ý cảm tạ Lam Địch Thanh sau đó nói tiếp:
– Anh Lam, kỳ thực tôi và sư tỷ không phải là trốn được tới đây, mà là hơn mười năm trước tôi và sư tỷ đã cùng đi ra ngoài lịch lãm, chỉ là thời gian gần đây mới trở lại môn phái, nhưng khi chúng tôi trở lại môn phái thì mới biết được là Cực Kiếm Môn đã không còn nữa rồi.
– Vậy là anh tới đây để hỏi tôi về nguyên nhân Cực Kiếm Môn bị diệt sao?
Lam Địch Thanh lập tức hiểu được ý của Diệp Mặc.
Hóa ra Diệp Mặc và sư tỷ của hắn không dám hỏi nguyên nhân khi còn ở Tân Yển tiên thành, còn hiện giờ đã lên tiên thuyền Thiên Vực rồi, cho nên mới tới để hỏi mình.
– Vâng, thỉnh anh Lam nói cho chúng tôi một chút.
Diệp Mặc trầm giọng.
Lam Địch Thanh lại thở dài:
– Kỳ thực thì tôi cũng không dám chắc là có chuyện gì xảy ra, tin tức này cũng là tôi nghe được từ nơi khác, về phần có chính xác hay không thì tôi không dám khẳng định.
– Anh Lam cứ nói đừng ngại.
Diệp Mặc gật đầu.
– Được
Lam Địch Thanh đáp:
– Cậu biết Tự Tại Vương chứ?
– Biết.
Diệp Mặc nhớ tới tên Tự Tại Vương kia, trong lòng cũng có chút khó chịu.
Lần trước dưới thần thức uy áp của tên Tự Tại Vương kia, khiến cho hắn thiếu chút nữa đã bị bại lộ Thế giới trang vàng.
Lam Địch Thanh gật đầu:
– Hai năm trước, Tự Tại Vương kia đột nhiên đi tới Cực Kiếm Môn.
Vốn một Tiên Vương tôn giả tới Cực Kiếm Môn thì đây là một chuyện đáng mừng.
Trên thực tế thì đúng là Cực Kiếm Môn rất vui vẻ, thậm chí còn cố ý mời Tự Tại Vương tiến hành giảng đạo.
Nhưng khiến chưởng môn và trưởng lão của Cực Kiếm Môn không ngờ chính là Tự Tại Vương kia lại trực tiếp yêu cầu môn chủ Cực Kiếm Môn đem đệ tử Chân Băng Du của môn phái gả cho y làm phi…
Chân Băng Du biến sắc, cô kéo khăn che mặt xuống, trong mắt tràn đầy hổ thẹn, cô không thể ngờ là nguyên nhân diệt môn lại chính là vì cô.
Cô lập tức liền nghĩ tới năm đó cô ngăn cản Diệp Mặc, sau đó bị thần thức của Tự Tại Vương đảo qua.
Mầm tai họa hẳn là bắt đầu từ lúc này.
– Hóa ra cô chính là Băng Du sư tỷ, Lam mỗ thất lễ rồi.
Lam Địch Thanh liền vội vàng đứng lên xin lỗi.
– Sau đó có phải do sư phụ của Băng Du sư tỷ không đồng ý, cho nên Tự Tại Vương mới mượn cớ mà phát tác, lập tức giết người của Cực Kiếm Môn tới chó gà cũng không tha không?
Diệp Mặc trầm giọng hỏi.
Diệp Mặc mặc dù đang hỏi, nhưng trong lòng cũng cười nhạt.
Một Tiên Vương sẽ vì cái chuyện nhỏ này mà đi diệt môn người khác sao? Cho dù là Tự Tại Vương có cuồng bạo hơn, thì hắn cũng sẽ không tin.
Huống chi nếu như Tự Tại Vương muốn có được Chân Băng Du, thì y ngày trước chỉ cần tiện tay giơ ra là đã có thể bắt được cô về rồi, đâu cần phải chờ tới tận lúc đi tới Cực Kiếm Môn chứ?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1618: Ra Tay Tương Trợ
Ra Tay Tương Trợ
L
am Địch Thanh sửng sốt nhìn Diệp Mặc, gã không biết Diệp Mặc là vì nghe nói qua cái gì đó, hay là bản thân mình đoán ra.
Nhưng gã lại khẽ gật đầu nói:
– Lúc đó Tự Tại Vương đúng là giận dữ thật, phát tác tại chỗ.
Tôi chỉ là sao khi Cực Kiếm môn bị tiêu diệt rồi mới nghe nói chút tin tức nhỏ, nghe nói Tần tiền bối có được Bồng Việt tiên quả…
– Bồng Việt tiên quả?
Diệp Mặc sửng sốt nhìn Lam Địch Thanh, ở hạ thiên vực làm gì có Bồng Việt Tiên quả? Cho dù là có, chắc là cũng phải đến nơi thâm sâu nhất của rừng rậm Hắc Lô để tìm.
Còn nơi thâm sâu của rừng rậm Hắc Lô, cho dù là Tiên vường đến cũng chưa chắc đã sống được, Tần Bội Phủ dám đi sao?
Bồng Việt Tiên quả là Tiên quả cấp bảy, có thể luyện chế Y Vương đan, có thể thuộc vào hàng Tiên quả cấp bảy đỉnh cấp nhất, đến một số Tiên linh thảo cấp tám bình thường cũng không thể nào so được.
Lam Địch Thanh cười ngượng ngùng nói:
– Thực ra tôi chỉ là nghe nói mà thôi, nghe nói Tự Tại Vương biết Tần tiền bối lấy được Bồng Việt Tiên quả, muốn mua lại của Tần tiền bối, kết quả Tần tiền bối không đồng ý, cho nên mới mượn cớ.
Thấy Diệp Mặc nhíu mày trầm tư không nói gì, Lam Địch Thanh lại nói:
– Tôi còn nghe thấy một tin khác, nghe nói con gái của Tần chưởng môn Tần Niệm Mân dẫn một người bạn quay về, người bạn đó là Tiên đan sư, hơn nữa còn có một thiên hỏa tên Vụ Liên Tâm hỏa…Lam Địch Thanh rõ ràng không biết nội tình này, vẫn tự nói:
– Tự Tại Vương có một thiên hỏa tên Nam U Hư hỏa, hơn nữa cũng đã đến Tử niết cấp ba rồi, cho nên rất muốn lấy được Vụ Liên Tâm hỏa, nhưng ông lại được cho biết tên đan sư kia không biết đi đâu rồi.
Diệp Mặc rất tinh thông về mồi lửa, Nam U Hư Hỏa là một trong những mồi lửa kỳ dị trong một trăm linh tám loại của thiên địa, thuộc vào loại thiên hỏa, xếp thứ bảy.
Hơn nữa Nam U Hư Hỏa có một đặc tính, sau khi Tử niết cấp ba rồi, nếu như muốn phá niết thành Tiên diễm cấp bốn, có thể thông qua nuốt mồi lửa Cửu Thanh mới có thể làm được, mà Vụ Liên Tâm hỏa chính là một trong những mồi lửa Cửu Thanh.
– Về chuyện có phải vì Cực Kiếm môn không lấy ra được Vụ Liên Tâm hỏa chọc giận Tự Tại Vương hay không, hay là vì chuyện Bồng Việt Tiên quả, tôi cũng không biết nữa.
Lam Địch Thanh sau khi nói xong, cũng đã hiểu đôi chút tại sao Diệp Mặc lại giàu có như này, hóa ra là đến từ Đại La Tiên môn.
Đại La tiên môn ở Cung Hoa Thiên cực kỳ tôn quý, cho nên cho dù tu vi của Chân Băng Du không nhìn ra, còn bị trọng thương, gã cũng tôn xưng là sư tỷ.
Gã cũng không biết tiên tinh của Diệp Mặc cũng chẳng có chút liên quan gì đến Cực Kiếm môn cả.
Hơn nữa, cho dù tiên môn như Cực Kiếm môn này, bất kỳ một đệ tử nào đoán chừng cũng không bỏ ra nổi mấy chục triệu tiên tinh thượng phẩm.
– Xin hỏi anh Lam, người của Cực Kiếm môn tôi bị giết hết rồi sao? Hay là có một bộ phận chạy thoát được?
Cái mà Chân Băng Du lo lắng nhất chính là sư phụ của cô.
Lam Địch Thanh lắc đầu nói:
– Cái này tôi cũng không rõ lắm, tôi nghe nói có trốn thoát được một số.
Còn cụ thể thế nào, với tu vi của tôi căn bản cũng không dám tiến gần đến Cực Kiếm môn.
– Cám ơn anh Lam.
Diệp Mặc ngược lại lại rất cảm kích Lam Địch Thanh, hắn cũng biết đây là trên Tiên thuyền thiên vực, nếu như trong Tân Yển Tiên thành, cho dù Lam Địch Thanh nói với hắn, những lời này gã cũng sẽ không nói ra.
Huống chi Lam Địch Thanh có thể biết được nhiều như này là cũng giỏi lắm rồi, Cực Kiếm môn kia bị tiêu diệt tuyệt đối không phải đơn giản như vậy.
Nếu là vậy thật, Cực Kiếm môn cũng sẽ không khiến hắn có cảm giác nguy hiểm, điều này chứng tỏ Cực Kiếm môn sau khi bị tiêu diệt, còn có một số người khác ở nơi nào đó.
Lam Địch Thanh vội nói:
– Chỉ là chuyện nhỏ không cần phải nói, tôi cũng chỉ là tin rác mà thôi.
Sau khi nói xong, lại có chút tức giận nói:
– Tiên thuyền này thật quá đáng, chúng ta trả mười lăm triệu tiên tinh thượng phẩm, ở mười năm cũng phải một triệu hai trăm ngàn tiên tinh, cái này khác gì cướp tiên tinh.
Tôi không biết trong phòng này còn có thứ gì khác, một căn phòng trống, cũng cần đặt cọc hai trăm nghìn tiên tinh.
Tôi chắc rằng, đến lúc đó bọn họ sẽ nói căn phòng này có chút thất thoát, sau đó sẽ không trả lại hai trăm tiên tinh kia cho chúng ta nữa.
Diệp Mặc cũng phụ họa theo:
– Anh ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, mặc dù bây giờ trả nhiều tiên tinh một chút, đợi đến Đường Diệu thiên rồi, có lẽ thu hoạch được nhiều hơn, dù sao không phải ai cũng có cơ hội đến trung thiên vực.
– Cũng đúng, bây giờ chỉ có thể nghĩ như vậy thôi.
Lam Địch Thanh gật đầu có chút không yên tâm nói.
Đồng thời trong lòng thầm nghĩ, ở nơi này cứ liên tục lấy tiên tinh ra, không có chút thu nhập gì, thì phải làm sao?
Diệp Mặc thấy vậy ôm Chân Băng Du nói:
– Vậy thì Diệp mỗ cáo từ trước, có thời gian lại ngồi nói chuyện tiếp với anh Lam.
Lam Địch Thanh vội vàng tiễn Diệp Mặc và Chân Băng Du ra khỏi phòng, mặc dù Cực Kiếm môn bị tiêu diệt rồi, nhưng Cực Kiếm môn dù sao cũng là một Đại La Tiên môn, nội tình vẫn còn đây, ai biết được lúc nào sẽ Đông Sơn tái khởi? Cho nên chỉ điểm cho Diệp Mặc và Chân Băng Du về Cực Kiếm môn, Lam Địch Thanh cũng rất khách khí.
Sau khi trở lại phòng, Chân Băng Du lần đầu tiên không có tâm trạng tu luyện.
Diệp Mặc cũng không nói chuyện cùng Chân Băng Du, hắn đang nghĩ đến Tự Tại Vương kia.
Tự Tại Vương đã từng nhìn thấy hắn, có thể nhớ được khí tức của hắn, nếu như hắn tiếp tục ở lại Cung Hoa Thiên, nói không chừng còn có một ngày bị Tự Tại Vương tìm thấy.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc cũng thầm nhủ mình may mắn kịp thời quyết định lên trên Tiên thuyền thiên vực này.
Thuyền có đắt hơn, cũng còn hơn là chịu trận bị giết.
…
Vài ngày sau, Diệp Mặc cũng bắt đầu cảm thấy có chút buồn tẻ, Chân Băng Du tương đối nhẫn nại được, mặc dù Tiên linh khí trong này thiếu thốn, nhưng cô vẫn có thể chịu được mà tu luyện nhàm chán như vậy.
Diệp Mặc cũng không chịu nổi nữa rồi, hắn trong căn phòng nhỏ này, không thể nào tu luyện được, cũng không thể nào luyện đan, luyện khí được.
Cho dù Chân Băng Du biết hắn có Thế giới trang vàng, hắn cũng không dám vào trong Thế giới trang vàng tu luyện.
Ở một nơi có tiên vương như này mà tiến vào Thế giới trang vàng tu luyện, hắn trừ phi không muốn sống nữa.
Lúc trước Tự Tại Vương chỉ là dùng thần thức áp chế hắn một chút, hắn đã suýt bị bại lộ rồi, mặc dù lúc đó, tu vi của hắn vẫn là Kim Tiên, nhưng hắn cũng không cho rằng lên đến Huyền Tiên rồi hắn có thể chịu đựng nổi.
– Tôi muốn đi ra ngoài một chút.
Diệp Mặc nhìn Chân Băng Du vẫn còn đang tu luyện nói.
Chân Băng Du ngừng tu luyện, nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Anh có phải muốn đi hỏi nơi nào có thể kiếm được tiên tinh hay không?
Diệp Mặc ừ một tiếng nói:
– Đúng vậy, tiên tinh của chúng ta cộng lại chưa đến hai triệu.
Tôi đoán chừng hắc thuyền này cũng không đơn giản.
Nếu mai này chúng ta hết tiên tinh rồi, chẳng may hắc thuyền này lại đuổi chúng ta đi, đó cũng chẳng phải chuyện hay ho gì.
Diệp Mặc ra ngoài ngoại trừ nhìn xem xung quanh Tiên thuyền thiên vực này ra, cũng muốn xem xem có nơi nào có thể kiếm được tiên tinh không, hắn quả thực sợ chẳng may tiên tinh không còn nữa thì chẳng biết làm sao.
– Được, vậy anh cẩn thận chút nhé.
Chân Băng Du lần đầu tiên nhắc nhở Diệp Mặc cẩn thận, xem ra cô cũng biết vận mệnh của mình hoàn toàn dính chặt với Diệp Mặc rồi.
Chân Băng Du không nói gì, Diệp Mặc cũng biết là phải cẩn thận.
Nơi này có Tiên vương, hắn trong tình huống còn chưa nghe ngóng rõ ràng, cũng không muốn bị Tiên vương phát hiện ra.
Khiến Tiên vương phát hiện ra cũng không có gì, tuyệt đối không thể để Tiên vương nảy sinh bất kỳ nghi ngờ nào với hắn.
Tiên thuyền Thiên vực Đường Phượng quả thực tương đương với một Tiên thành di động, mặc dù trong này không thể nào nhìn rõ được toàn cảnh Tiên thuyền, Diệp Mặc cũng biết Tiên thuyền này rộng lớn.
Lúc trước khi hắn lên thuyền cái hùng vĩ rộng lớn lơ lửng trên bầu trời, khiến người ta rất khó tin được đây là Tiên thuyền.
Loại Tiên thuyền này không thể nào cho vào nhẫn trữ vật được, cũng không thể nào tự động lớn nhỏ được, tài nguyên lãng phí cho nó cũng có thể tưởng tượng được.
Tiên thuyền rộng lớn khổng lồ, chỗ ở dưới khoang C lại âm u eo hẹp, hơn nữa thần thức cũng không thể nào quét xa hơn được.
Thực ra cho dù thần thức có thể quét ra được, Diệp Mặc cũng không dám quét thần thức của mình ra.
Diệp Mặc đi dọc theo hành lang hẹp trước mặt mấy nghìn mét, lúc này liền thấy một dấu hiệu cửa ra cực lớn.
Trên dấu hiệu đó có hai mũi tên, một mũi tên chỉ lối ra.
Trên đó biết lối ra khoang C, còn mũi tên còn lại là vào phường thị.
Diệp Mặc không biết từ lối ra này ra ngoài có phải trực tiếp đến khoang B hay không, hắn bây giờ cũng sẽ không đến khoang B.
Hắn lượn một vòng, chọn hướng về phường thị.
Trên đường đi Diệp Mặc lại lần nữa nhìn thấy mấy cái ngã ba, Diệp Mặc biết những lối ngã ba này đều là nơi ở của khoang C.
Diệp Mặc trong lòng lại thầm than, nhiều khoang C như này phải thu được bao nhiêu tiên tinh đây? Huống chi đây mới là một tầng trong số đó, Tiên thuyền này còn không biết có bao nhiêu tầng nữa.
Càng đi về phía trước, người càng lúc càng đông.
Rất nhiều Tiên nhân đều giống như Diệp Mặc, chuẩn bị đến phường thị trước mặt.
Lối vào phường thị từ khoang thuyền hạng C rất nhiều, Diệp Mặc phát hiện khoang hạng C tiến vào trong phường thị cần phải nộp một nghìn tiên tinh thượng phẩm, trong lòng không khỏi có chút im lặng, dường như trong hắc thuyền này, bất cứ nơi nào cũng cần phải có tiên tinh.
Diệp Mặc vừa định tiến vào phường thị, lại nhìn thấy một Huyền Tiên sơ kỳ đỏ mặt giải thích gì đó với quản lý của lối vào của phường thị kia.
– Không được.
Đại Ất Tiên quản lý lối vào phường thị lớn tiếng từ chối tên tu sĩ Huyền Tiên sơ kỳ kia.
– Có chuyện gì vậy?
Diệp Mặc nghi ngờ hỏi một tu sĩ đang đứng cạnh.
Tên tu sĩ kia lắc đầu nói:
– Vì không có một nghìn tiên tinh, bị cản lại chứ sao.
– Nếu như anh không nộp tiên tinh ra, hoặc là giao đồ của anh ra cầm cố, tôi sẽ trực tiếp giao anh cho chấp pháp.
Đại Ất Tiên ở lối vào phường thị kia không nhẫn nại được lạnh giọng nói.
Diệp Mặc thấy tên tu sĩ Huyền Tiên đỏ mặt kia mặt lại càng thêm đỏ, biết gã thực sự không có lấy một nghìn tiên tinh, vội vàng bước đến, lấy ra một nghìn tiên tinh đưa cho Đại Ất Tiên quản lý kia nói:
– Một nghìn tiên tinh của anh ta tôi giúp anh ấy trả, để anh ấy ra đi.
Tên quản lý Đại Ất Tiên kia lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Mặc, nhận lấy tiên tinh cũng không nói là không được, trong mắt có chút khinh thường.
Thấy Diệp Mặc không ngờ lại giúp người khác nộp tiên tinh, những Tiên nhân xung quanh đều lắc lắc đầu, nhưng cũng không có ai nói câu gì.
Diệp Mặc tuy nghèo, nhưng một nghìn tiên tinh đối với hắn bây giờ mà nói cũng không là cái gì, hơn nữa, hắn nhớ đến lúc trước mình ở cổng vào Bỉ Dực Tiên thành, cũng không có tiên tinh để vào trong, gặp người cùng cảnh ngộ, có thể giúp được thì giúp.
Tên Huyền Tiên kia rốt cục cũng ra được phường thị, bước đến trước mặt Diệp Mặc lại càng thiên ân vạn tạ.
– Chỉ là một nghìn tiên tinh mà thôi, không cần phải khách khí.
Tôi nghĩ anh nếu tiên tinh không đủ, vậy thì đến phường thị làm gì?
Diệp Mặc cũng có chút nghi ngờ, người này rõ ràng không có bao nhiêu tiên tinh, còn muốn đến phường thị làm cái gì?
Tên tu sĩ Huyền Tiên kia thở dài một câu nói:
– Anh bạn, anh chắc là mới vào Tiên thuyền chưa được bao lâu đúng không? Anh cho rằng ở trong phòng không ra ngoài là không cần đóng tiên tinh sao? Nếu như anh nghĩ như vậy, anh chẳng mấy chốc sẽ bị rơi vào thảm cảnh giống như tôi thôi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1619: Không Hề Có Chút Đạo Lý
Không Hề Có Chút Đạo Lý
D
iệp Mặc tiến vào phường thị vốn chính là vì nghe ngóng tình hình một chút, bây giờ nghe thấy lời nói của tu sĩ Huyền tiên này, lập tức liền biết đối phương đã ở đây ít nhất cũng vài năm rồi.
Tiên Thuyền Thiên Vực này vẫn chưa biết là từ nơi nào bay đến, dường như đã bay rất lâu rồi.
Nếu đã là một hành khách lâu năm, Diệp Mặc lập tức liền thay đổi ý nghĩ tiến vào phường thị, hắn chỉ vào một gian tiên tức lâu không lớn bên cạnh, nói:
– Anh bạn, nếu có rảnh thì qua đây cùng ngồi một lát đi.
Huyền tiên kia hiển nhiên là hiểu ý của Diệp Mặc, lập tức gật đầu đồng ý.
Diệp Mặc biết, cho dù là phòng riêng tốt nhất của Tiên tức lâu ở Tiên Thành, vào ngồi một canh giờ* cũng sẽ không vượt quá trăm tiên tinh, vào phòng riêng thông thường thì nhiều nhất chỉ có 10 viên tiên tinh, thậm chí hai ba viên tiên tinh cũng được.
*Giờ thời xưa, khoảng 2 tiếng.
Nhưng hai người tiến vào phòng riêng nhỏ như cái lồng chim của Tiên Tức Lâu, không ngờ cũng phải mất 500 tiên tinh thượng hạng, hơn nữa còn là thời gian một nén nhang.
Thấy Diệp Mặc lấy ra 1000 tiên tinh đặt thời gian hai nén nhang, trong mắt tu sĩ Huyền tiên này cực kỳ đau lòng, nếu là gã thì gã tuyệt đối không dám vung tay quá trán trong Tiên Thuyền như vậy.
Diệp Mặc đương nhiên biết mức độ quý giá của Tiên tinh trong Tiên Thuyền, nhưng cách nghĩ của hắn không giống với người khác.
Hắn biết ở những nơi như vầy, nếu số lượng tiên tinh có hạn, nhờ vào tiết kiệm là không có bất kỳ tác dụng gì, tiết kiệm chỉ có thể khiến số ngày bạn dùng hết tiên tinh ít đi vài ngày mà thôi, về cơ bản cũng không thể giải quyết được vấn đề, vấn đề lớn nhất vẫn là làm thế nào kiếm được tiên tinh trên Tiên thuyền.
Diệp Mặc biết luyện đan, cũng biết luyện khí, nhưng đây lại là Tiên thuyền, đừng nói vật liệu có hạn, cho dù là vật liệu có nhiều hơn nữa, đồ mình tự luyện chế là thượng hạng, cũng phải là người có tiên tinh tới mua chứ.
Sau khi hai người ngồi xuống trong phòng riêng, Diệp Mặc gọi hai cốc Tiên Linh trà.
Tu sĩ Huyền tiên đối diện uống một hớp Tiên linh trà chất lượng kém không gì bằng này, không ngờ lại sảng khoái ‘khà’ một tiếng, hiển nhiên là gã không biết đã bao lâu chưa dùng tiên tinh tu luyện rồi.
– Tôi là Ngũ Lễ Thông, trước đó rất cảm ơn anh bạn đã giúp đỡ, không thì tôi chắc chắn đã bị đuổi đi làm cu li rồi.
Tu sĩ Huyền tiên này trước tiên uống một ngụm tiên linh trà xong lại nói lời cảm ơn với Diệp Mặc, chỉ có điều trong ánh mắt có chút áy náy, cung không biết là vì sao mà áy náy với Diệp Mặc.
Diệp Mặc khoát khoát tay nói:
– Tôi là Diệp Mặc, thực ra mục đích tôi tìm anh Ngũ, chắc hẳn anh Ngũ cũng biết rồi, chính là muốn hỏi thăm tình hình trong Tiên Thuyền, trước tiên anh Ngũ có thể nói một chút làm cu li là chuyện gì vậy?
Ngũ Lễ Thông thở dài nói:
– tiên thuyền Thiên Vực nghe thì có vẻ như vầng sáng rất lớn, thực ra sự thực lại khiến người ta chán ghét đến cực điểm, bên trong bất kì nơi nào cũng đều đòi hỏi tiên tinh, một khi dùng hết tiên tinh rồi, lập tức sẽ bị đuổi khỏi nơi cư trú, tiến vào khoang tinh luyện quặng ở phía dưới cùng, những người ở dưới khoang tinh luyện quặng đó đều là những người không có tiên tinh, tiên nhân bị đuổi xuống.
Hàng chục triệu người đều sống trong một khoang lớn, không ngừng tinh luyện ‘Hư Không Bí ngân’.
Rất nhiều tiên nhân vì không ngừng nghỉ tinh luyện ‘Hư Không Bí ngân’ ở cái nơi thiếu thốn tiên linh khí đó, không có tiên linh khí bổ sung Tiên nguyên, cuối cùng chỉ có chết thôi.
Không ngờ là ‘Hư Không Bí ngân’, Diệp Mặc lập tức hiểu ra ‘Hư Không Bí ngân’ là từ Hư không vẫn thạch tinh luyện ra, là một trong những vật liệu thượng hạng để luyện chế tiên khí.
Căn cứ vào tỉ lệ của ‘Hư Không Bí Ngân’, từ tiên tài cấp 4 đến tiên tài cấp 6 đều có, ‘Hư Không Bí Ngân’ thượng hạng thậm chí có thể đạt đến cấp 7.
‘Hư Không Bí Ngân’ có thể bố trí Truyền Tống Trận ở cự ly xa, cũng có thể luyện chế pháp bảo có thuộc tính hư không, giá trị cực cao.
Khuyết điểm duy nhất chính là ‘Hư Không Bí Ngân’ quá khó tinh luyện được.
Bởi vì thứ này chỉ có trong Hư không vẫn thạch, hơn nữa một ngọn núi nhỏ Hư không vẫn thạch thông thường, cũng không lấy được bao nhiêu ‘Hư Không Bí Ngân’.
Tiên Thuyền Thiên Vực này phi hành trong Hư Không Thiên Vực, đương nhiên có người có thể lấy được Hư không vẫn thạch, nếu đã có Hư không vẫn thạch thì phải có người đi tinh luyện.
Sau khi hiểu rõ những điều này, Diệp Mặc lập tức trong lòng phát lạnh, thật là độc ác.
Tiên nhân sống ở khoang hạng C đã bị bóc lột hết sạch tiên tinh.
Vậy chỉ có thể đi luyện ‘Hư Không Bí ngân’, bằng không ngay cả cơ hội sinh tồn cũng không có.
Lúc trước hắn còn tưởng là Tiên thuyền này chỉ là bóc lột tiên tinh ghê gớm mà thôi, không ngờ lại có thể độc ác như vậy.
– Tôi cũng vì không có tiên tinh, mới đem mấy bình đan dược duy nhất của mình đến phường thị muốn bán đi.
Đáng tiếc là, cho dù tôi muốn ra giá thấp hơn nữa cũng không bán được, ngược lại còn mắc nợ 1000 tiên tinh phí vào cửa.
Người trên tiên thuyền chỉ mong sao tôi không còn tiên tinh.
Người Đại Ất Tiên quản lý kia chắc chắn sẽ ghi hận trong lòng, anh phải cẩn thận chút nha.
Giọng điệu Ngũ Lễ Thông có chút áy náy, thực ra trong lòng y rất rõ, y đã đem phiền phức đến cho Diệp Mặc sau này
Diệp Mặc gật đều tỏ ý là mình đã hiểu, lập tức lại hỏi:
– Lúc trước anh nói cho dù là sống ở chỗ của mình không ra ngoài cũng phải nộp tiên tinh, sao lại có chuyện đó?
Ngũ Lễ Thông thở dài một tiếng rồi nói:
– Bởi vì tiên thuyền trong Hư Không Thiên Vực thường thường sẽ gặp phải gió bão Thiên Vực, có khi còn gặp phải tai vạ Thiên Vực càng đáng sợ hơn.
Cho nên mỗi năm đều sẽ có người đến thu phí bảo vệ của Tiên thuyền.
Số tiên tinh này đều không bao gồm trong số tiên tinh mà anh đã nộp Nghe đến đây, Diệp Mặc xém nữa nhịn không nổi muốn văng tục luôn.
Đây nào phải Tiên thuyền, đây quả thực chính là địa ngục.
Trong tiên thuyền này không có cách nào kiếm được tiên tinh, mỗi ngày không ngừng đưa tiên tinh ra, cho dù là người giàu có hơn nữa cũng sẽ bị vắt sạch thôi.
– Vậy tiên nhân ở đây làm sao kiếm được tiên tinh?
Diệp mặc nhíu mày hỏi.
– Chỗ kiếm được tiên tinh thì cũng có, nhưng phần lớn đều ở khoang cao cấp, khoang Hạng C chỉ có thể đến phường thị tìm kiếm chút cơ hội.
Đương nhiên anh cũng có thể chủ động yêu cầu đi luyện khoáng, luyện ‘Hư Không Bí ngân’ cũng là một cách có thể kiếm được tiên tinh, nhưng phải căn cứ vào cá nhân có thể luyện chế ra bao nhiêu, có lúc anh luyện chế xong một khối quặng Hư Không vẫn thạch lớn, kết quả một giọt ‘Hư Không Bí ngân’ cũng không có.
Ngũ Lễ Thông hiểu ý của Diệp Mặc, lắc đầu nói.
– Vậy khoang cao cấp làm sao kiếm được tiên tinh?
– Phường thị trên khoang thượng đẳng hạng A có rất nhiều người giàu có, đồ trên phường thị có thể bán được giá, chỉ có điều giá thuê quầy bán quá cao, hơn nữa tầm nhìn của tiên nhân trên khoang thượng đẳng cũng cao, đồ bình thường căn bản là không bán được.
Ngoài những điều này ra, khi tiên thuyền gặp phải nguy hiểm như gió bão Hư không gì đó, anh cũng phải cống hiến tiên tinh cho Tiên thuyền, nhưng tiên tinh và sự cống hiến của anh chắc chắn là sẽ không phải là tỉ lệ thuận đâu.
Đương nhiên, khi phía Tiên Thuyền vơ vét mỏ Hư Không Vẫn Thạch, anh có thể tới giúp, quặng vẫn thạch lấy được cũng có thể bán cho phía Tiên Thuyền.
– Chỉ vậy thôi ư?
– Nghe nói khoang hạng B và khoang hạng A còn có đấu trường, vào tham gia thi đấu có thể thắng được tiên tinh.
Sòng bạc, quán rượu, luyện đan, luyện khí, chỉ cần anh có bản lãnh, có tiền vốn đến khoang hạng A hoặc khoang hạng B tham gia, đều có cơ hội kiếm tiên tinh.
Chỉ là tôi vẫn luôn ở khoang h hạng C, rất nhiều chuyện cũng không rõ ràng lắm.
Nói đến đây, y thấy Diệp Mặc có chút động lòng, vội vàng nói:
– Anh nhất thiết là đừng tùy tiện nghĩ tới chuyện đến khoang hạng B hoặc khoang hạng A, đó chính là một cái động không đáy, rất nhiều người muốn đi lập một quầy hàng kiếm tiên tinh, kết quả là lỗ vốn chỉ có thể đi luyện khoáng.
– Đúng rồi, tôi nghe nói trên Tiên Thuyền này còn có Tiên Vương, chúng ta có thể nhìn thấy Tiên Vương không?
Diệp Mặc nhớ tới áp lực khủng bố của Tự Tại Vương, vội vàng hỏi câu đó.
Ngũ Lễ Thông lặng thinh nhìn Diệp Mặc rồi nói:
– Tiên Vương đại nhân luôn ở trong phòng tu luyện thượng hạng của khoang đặc biệt, sao có thể ra ngoài? Họ đều đang trong thời gian bế quan, nếu không có tình huống đặc thù xảy ra, Tiên Vương đại nhân ở trong khu vực khoang đặc biệt cũng nhìn không tới được, chứ đừng nói chúng ta.
Diệp Mặc thầm thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần nhìn không thấy Tiên Vương, đó chính là chuyện tốt.
– Tôi hiểu rồi, cảm ơn anh.
Diệp Mặc thấy thời gian cũng gần hết rồi, đứng dậy nói.
Ngũ Lễ Thông thầm lắc đầu, hắn biết tu sĩ Huyền tiên trước mắt này hẳn là sẽ không nghe lời đâu, đợi lúc hắn đụng phải cảnh đầu rơi máu chảy, hắn mới biết mình không gạt hắn.
Diệp Mặc và Ngũ Lễ Thông đi xuống thang lầu, trong lòng đúng là giống như Ngũ Lễ Thông nghĩ, muốn đến khu vực khoang hạng B hoặc khu vực khoang hạng A xem thử, còn về khu vực khoang đặc biệt, Diệp Mặc vẫn chưa muốn đi.
Thấy Diệp Mặc sắp rời đi, Ngũ Lễ Thông lại bổ sung một câu:
– Anh Diệp, ở trong này khi có thể nhẫn nhịn thì hãy cố hết sức đừng xung đột với người khác.
Thấy Diệp Mặc có chút không hiểu mà nhìn mình, Ngũ Lễ Thông giải thích rằng:
– Bởi vì trong này có thể tùy tiện giết người, ở đây nắm đấm chính là đạo lý, quản lý của Tiên thuyền cũng không thể nói gì được.
Một khi hai tiên nhân phát sinh xung đột, một người trong đó có thể tìm anh khiêu chiến, nếu anh không bằng lòng thì phải bồi thường tiên tinh, nếu không có tiên tinh thì đối phương có thể kiện anh lên quan trên xử lý.
– Không có đạo lý gì đáng nói?
Diệp Mặc lại nhíu mày hỏi lần nữa.
– Không có bất kỳ đạo lý gì đáng nói.
Ngũ Lễ Thông đáp, – Ngoại trừ nắm đấm và đài quyết đấu, một khi lên đài quyết đấu, theo tình huống thông thường thì hai người đi lên chỉ có một người đi xuống.
– Chỗ này xem ra thực sự là chỉ có thể ở lại nơi cư trú, không thể đi chỗ nào khác rồi.
Diệp Mặc lắc đầu thở dài nói.
Ngũ Lễ Thông lại nghiêm mặt nói:
– Anh Diệp, nếu anh đắc tội với người ta, cho dù có ở trong nơi cư trú cũng chẳng ích gì.
Người khác có thể đập nát chỗ ở của anh, khiêu chiến với anh, hơn nữa còn không cần chịu trách nhiệm.
Mọi tổn thất đều do anh bồi thường.
Nếu anh bị giết, hắn có thể chiếm được toàn bộ đồ đạc của anh, cũng như có thể bồi thường tổn thất cho Tiên Thuyền.
Đối với Tiên thuyền mà nói, chỉ cần có bồi thường là được, còn về khoản bồi thường này từ đâu mà có, bọn họ sẽ không quan tâm chút xíu nào.
Sau khi Diệp Mặc biết được những điều này, lập tức liền biết hôm nay mình trợ giúp Ngũ Lễ Thông trả tiên tinh là rất sai lầm.
Ngũ Lễ Thông hẳn là có chút băn khoăn áy náy, mới nói với mình nhiều như vậy.
Hắn giúp Ngũ Lễ Thông thanh toán tiên tinh, điều đó cho thấy hắn rất giàu có, theo lý luận về Tiên Thuyền của Ngũ Lễ Thông, ở đây bất kỳ người nào cũng có thể tìm hắn gây phiền toái, không hề có chút đạo lý gì đáng nói.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc không còn lòng dạ nào nói nhiều với Ngũ Lễ Thông nữa, tạm biệt Ngũ Lễ Thông rồi rảo bước trở về.
Ngũ Lễ Thông nhìn hai gã tu sĩ Huyền Tiên theo sau Diệp Mặc cùng nhau rời đi, lắc lắc đầu, đổi một hướng khác rời đi, y vô ý làm liên lụy tới Diệp Mặc, tuy bất đắc dĩ nhưng cũng không có cách gì giúp được Diệp Mặc.
Tất cả những gì có thể làm được thì y đã làm rồi, chỉ là nhắc nhở Diệp Mặc một chút mà thôi.
Diệp Mặc đi được vài trăm mét, liền biết đằng sau có người theo dõi, nhưng hắn không hề dừng lại, nơi này nào phải Tiên Thuyền, quả thực chính là một ổ thổ phỉ.
Chỉ trong chốc lát, Diệp Mặc đã tới được nơi ở của mình, khiến Diệp Mặc phẫn nộ không thôi đó là hắn phát hiện trong chỗ ở của mình, lại có một tu sĩ Huyền tiên đang đập phá cấm chế của căn phòng.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1620: Khiêu Chiến Ba Nguời
Khiêu Chiến Ba Nguời
T
iên nhân đang phá cấm chế căn phòng của Diệp Mặc kia nhìn thấy Diệp Mặc về tới, không dừng tay mà còn tiếp tục đập tiếp, thực ra trong lòng gã cũng rất kỳ quái, theo suy nghĩ của gã, căn phòng này gã phải phá ra được từ lâu rồi, nhưng sự thực là thời gian gã đập đã vượt quá dự đoán của gã, mà cấm chế của căn phòng mới chỉ bắt đầu lỏng lẻo ra.
Diệp Mặc thờ ơ nhìn tu sĩ đã đập phá phòng mình một chút, tu vi Huyền tiên Hậu kì, vẻ mặt dữ tợn, thoạt nhìn dũng mãnh không gì sánh được, xung quanh cũng có vài người nấp bên cạnh thờ ơ quan sát, nhưng lại chẳng có ai dám tới gần.
– Hắc hắc, về rồi àh, về đúng lúc lắm.
Tu sĩ Huyền tiên vẻ mặt dữ tợn kia thấy Diệp Mặc đi tới, không có chút kinh hoảng nào, ngược lại một chút cũng không để trong lòng.
Nếu là trước đây, Diệp Mặc chắc chắn sẽ phẫn nộ không thôi, thậm chí sẽ đi hỏi tiên nhân quản lý khoang Tiên thuyền hạng C, nhưng bây giờ, hắn một nửa ý nghĩ này cũng không có.
Phần lớn quy củ ở đây hắn đều đã biết rồi, chuyện như thế này mà đi tìm nghi trượng của Tiên thuyền thì chính là tự chuốc khổ thôi.
– Anh muốn tìm tôi đến võ đài quyết đấu phải không?
Diệp Mặc sau khi biết được tình hình ở đây, căn bản là không có bất kỳ chút lửa giận nào, nếu ở đây chỉ có thực lực được coi trọng, không có gì khác, thế thì tội gì phải tức giận.
Huyền tiên hậu kì dữ tợn này thì lại ngẩn ra một lúc, gã đến không phải là tìm Diệp Mặc quyết đấu, chỉ là muốn dọa giẫm lừa chút tiên tinh, sau đó đem tiên nữ ở trong phòng Diệp Mặc về chơi vài ngày, chỉ vậy thôi.
– Cậu dám tìm tôi quyết đấu?
Gã Huyền tiên hậu kì này liền giống như nghe thấy chuyện mắc cười nhất vậy, còn có vài người không dám tin nhìn chằm chằm Diệp Mặc hỏi một câu, câu này của Diệp Mặc chính là tự tìm cái chết mà.
– Đợi đã…
Không đợi Diệp Mặc nói, hai gã tu sĩ Huyền tiên bám sau theo dõi Diệp Mặc cũng đã tới, kẻ cùng tới đều là hai Huyền tiên, một Huyền tiên hậu kì một Huyền tiên trung kì.
– Hiện giờ cậu chưa có tư cách tìm người khác quyết đấu, tôi đã tìm cậu khiếu chiến trước, tôi tên Hàn Bộ.
Người nói là một Huyền tiên hậu kì theo dấu Diệp Mặc mà tới.
Tầm vóc trung bình, ánh mắt lại sắc bén không gì sánh được, gã vốn không định tìm Diệp Mặc quyết đấu, nhưng mắt thấy Diệp Mặc muốn quyết đấu với người khác, vậy thì gã hoàn toàn không có cơ hội, chỉ có thể nói ra trước khi Diệp Mặc yêu cầu quyết đấu.
Nếu không thì Diệp Mặc quyết đấu với tên Huyền tiên hậu kì kia, gã đâu còn cơ hội phát tài nữa, còn về nguyên nhân khiêu chiến với Diệp Mặc thì gã căn bản cũng lười vẽ ra.
– Vậy còn anh.
Diệp Mặc giọng điệu bình thản nhìn thoáng qua tu sĩ Huyền tiên trung kì, Huyền tiên trung kì này vừa rồi cũng theo dấu hắn cùng tới đây.
Diệp Mặc cũng vậy lười hỏi nguyên nhân là gì, đây là chuyện mà mọi người trong lòng đều hiểu rõ.
Huyền Tiên trung kỳ kia cười hắc hắc nói:
– Tôi đương nhiên là khiêu chiến với cậu, nhưng nếu anh Hàn đã khiêu chiến với cậu thì hết chuyện của tôi rồi.
Huyền Tiên dữ tợn kia lập tức liền hiểu là chuyện gì rồi, hóa ra là nhắm vào tiên tinh trong tay Diệp Mặc và tiên nữ ở trong phòng hắn chứ không phải chỉ có mình y.
Bây giờ có người muốn quyết đấu với Diệp Mặc trước, gã vội vàng nói:
– Rõ ràng là Từ Bố Thừa tôi đến trước, chẳng lẽ các anh không quan tâm tới quy củ hay sao?
Tu vi của Hàn Bộ đều là Huyền tiên hậu kì giống gã, không có thù oán gì, gã chỉ muốn kiếm tiên tinh, cũng không muốn xung đột với Hàn Bộ.
Không ai nói ra nguyên nhân khiêu chiến, bởi vì cho dù quản lý của Tiên thuyền tới, lấy bất kỳ cái nguyên nhân buồn cười gì để khiêu chiến đều có thể thành lập được.
Diệp Mặc rất là không kiên nhẫn nói:
– Đừng ồn, đợi tôi vào phòng đem sư tỉ của tôi ra rồi lập tức đến đài quyết đấu.
Ba người các anh, tôi đều khiêu chiến hết, còn anh nữa, anh tên là gì?
Nghe thấy lời nói của Diệp Mặc, Hàn Bộ và Từ Bố Thừa lập tức ngây ra, tên Huyền Tiên trung kỳ kia càng không dám tin.
Một Huyền Tiên sơ kỳ tầm thường mà lại dám khiêu chiến với hai Huyền tiên hậu kì, còn thêm một Huyền tiên trung kì? Mấy tiên nhân cạnh đó xem náo nhiệt cũng đều kinh dị không hiểu nổi nhìn Diệp Mặc, có người muốn tự tìm cái chết như vậy sao?
Sau một lúc lâu Huyền Tiên trung kỳ kia mới nhớ là Diệp Mặc hỏi tên gã, trả lời theo bản năng:
– Tôi là Hạ Kinh Đao…
Nhưng gã hắn lập tức liền nghĩ là tại sao mình phải trả lời Diệp Mặc? Sau đó liền ngậm miệng không nói.
Diệp Mặc lười chẳng muốn để ý tới ba người này.
Trực tiếp hóa giải cấm chế của căn phòng, lại thấy Chân Băng Du đang hơi lo lắng ngồi bên trong.
– Xảy ra chuyện gì?
Chân Băng Du thấy Diệp Mặc trở về.
Lập tức thở phào nhẹ nhõm, liền vội vàng hỏi.
Diệp Mặc bước tới cõng Chân Băng Du lên, sau đó thu lại đồ đạc trong phòng rồi mới nói:
– Mấy kẻ không có mắt muốn khiêu chiến với tôi, chúng ta ngay lập tức đến đài quyết đấu, đây không phải là chỗ có thể ở lâu.
Sau khi nghe Ngũ Lễ Thông nói, Diệp Mặc đã định rời khỏi cái khoang hạng C này rồi, hắn tin là mình có thể có một chỗ ở khoang hạng B thậm chí là khoang hạng Ang.
Hắn không giống với những tiên nhân khác, hắn là một đại sư Tiên đan, còn là một đại sư Tiên khí.
– Quyết đấu là gì?
Chân Băng Du nghi hoặc hỏi.
Diệp Mặc giống như là không thấy ba người Hàn Bộ ngoài cửa, trực tiếp giải thích rằng:
– Ở đây có thể tùy tiện giết người, thậm chí có thể tùy tiện đập phá chỗ ở của cô, chỉ cần nắm đấm của cô lớn hơn người khác, thì có thể tùy tiện đến đài quyết đấu giết người.
– Có chuyện như vậy?
Dù là biết trong Tiên giới thực lực làm đầu, Chân Băng Du cũng có chút chấn động.
Tiên giới là nơi mà thực lực làm đầu cũng không phải là muốn giết người thì giết, so ra thì ở đây mới thực sự là nơi mà thực lực làm đầu.
Thấy ba người vẫn có chút ngây người, Diệp Mặc lạnh giọng nói:
– Dẫn đường, đến đài quyết đấu.
– Cậu muốn khiêu chiến với ba người chúng tôi?
Từ Bố Thừa vẻ mặt dữ tợn vẫn có chút không dám tin hỏi một câu.
Nếu Diệp Mặc đã biết chuyện về đài quyết đấu, thì chắc chắn là biết đã lên đài quyết đấu thì chỉ có thể có một người trở xuống.
Nếu đã biết mà còn dám tìm ba người bọn họ quyết đấu, không lẽ là kẻ điên hay sao? Đây không phải là nơi khác, có thể lừa gạt bọn họ rồi đào tẩu, đây là Tiên thuyền, chỉ cần đồng ý khiêu chiến rồi thì nhất định phải đi.
– Chẳng lẽ anh muốn đánh ở đây sao? Nếu anh muốn đánh ở đây, tôi cũng có thể tiếp, nhưng tôi phải báo trước với quản lý của khoang hạng C một tiếng đã rồi hãy nói.
– Không, không, tôi không dám đánh ở đây đâu.
Từ Bố Thừa vội vàng nói, thậm chí hơi nói năng lộn xộn.
Quyết đấu ở đây, y có một vạn là gan cũng không dám.
– Tin chắc anh không dám.
Diệp Mặc cõng Chân Băng Du đi ra, sau đó hỏi một tu sĩ Kim tiên viên mãn ở bên cạnh xem náo nhiệt:
– Đài quyết đấu ở chỗ nào?
Kim Tiên viên mãn kia vội vã chỉ vào một lối đi ở bên phải, nói:
– Tiền bối, đi từ đây, đi đến đầu đường có một bảng hướng dẫn.
– Cảm ơn.
Diệp Mặc gật đầu với Kim Tiên viên mãn này, sau đó quay đầu lại nhìn mấy người vẫn không dám tin, nói:
– Tôi ở đài quyết đấu đợi ba người các anh tới, nếu đến giờ mà không đến, thì tôi liền trực tiếp báo lên cho nghi trượng của chỗ quản lý.
Diệp Mặc biết nghi trượng của chỗ quản lý, tên tuổi của người này rất ‘nặng kí’, hắn cũng tin là ba người này không dám không đến.
Thấy Diệp Mặc rất nhanh đã biến mất không còn bóng dáng, ba người Hàn Bộ ngơ ngác nhìn nhau, bọn họ đến là để lừa đối phương thôi, không ngờ bây giờ lại quyết đấu thật rồi.
– Một huyền tiên sơ kì tầm thường, ông đây có thể sợ hắn sao? Tiên nữ kia ông đây chắc chắn lấy được.
Từ Bố Thừa cười gằn một tiếng, lập tức cùng đi tới.
Diệp Mặc đi đến đầu đường, quả nhiên nhìn thấy một bảng chỉ dẫn, trên đó viết về đài quyết đấu.
Vòng qua bảng hướng dẫn, trước mặt Diệp Mặc xuất hiện một quảng trường cực lớn, ở trong quảng trường có một võ đài.
Võ đài cũng không nhỏ, so với một vài võ đài thông thường của tiên thành căn bản là không hề thua kém chút nào.
Diệp Mặc không nói gì nhìn võ đài trước mắt, tiên thuyền này đúng là chỗ nào cũng kì dị, chỗ cho người ở thì giống như lồng chim, chỗ quyết đấu này thì quả thực là rộng lớn kì cục.
– Sau khi quyết đấu chúng ta đến khoang hạng B hả?
Chân Băng Du biết Diệp Mặc muốn giết mấy Huyền Tiên hậu kỳ căn bản là chẳng có áp lực gì, Diệp Mặc khi còn là Kim Tiên đã có thể giết chết Huyền Tiên hậu kỳ, hiện giờ hắn đã là Huyền Tiên, thay vì nói là quyết đấu với mấy Huyền Tiên kia, chi bằng nói là hắn tới giết người đi.
– Ừh, chúng ta nhất định phải rời khỏi chỗ này.
Khoang hạng C không có cơ hội sinh tồn, cô cũng thấy đấy, cho dù là ở trong phòng chẳng làm gì cả, cũng có người đập cửa.
Chỉ có đến khoang hạng B hoặc khoang hạng A, mới không thể xảy ra mấy cái chuyện như vậy.
Huống chi, sau này nơi đây thường thường vẫn sẽ thu tiên tinh, chút tiên tinh kia của chúng ta, cũng không đủ cho người ta nhét kẽ răng đâu.
Diệp Mặc không giải thích chuyện luyện quặng.
Chân Băng Du gật đầu không nói gì thêm, vận mệnh của cô và Diệp Mặc đã buộc chặt với nhau, nếu Diệp Mặc bị giết, cô chỉ còn cách tự sát.
Cô rất hiểu sự tàn khốc của Tiên giới, hơn nữa cô cũng biết, trên cái Tiên thuyền này, sẽ không có một người nào nữa có thể đối xử tốt với cô như Diệp Mặc.
Diệp Mặc chết cô cũng chỉ có thể chờ chết.
Lúc Diệp Mặc tới, đài quyết đấu ngoại trừ một chút âm u ra thì chẳng có ai ở đây cả.
Sau khi Diệp Mặc đã đứng trên võ đài, nơi này nhanh chóng có rất nhiều tiên nhân tràn vào.
Hiển nhiên tin tức Diệp Mặc muốn quyết đấu với ba người đã truyền ra ngoài trong khoảng thời gian ngắn nhất, Ngũ Lễ Thông có chút áy náy đứng ở một góc quảng trường bên ngoài sàn đấu.
Dù sao chăng nữa, hai người Hàn Bộ và Hạ Kinh Đao là vì nguyên nhân của y mà tìm tới Diệp Mặc mà.
Một Huyền Tiên sơ kì như Diệp Mặc muốn tìm hai Huyền tiên hậu kì, một Huyền tiên trung kì quyết đấu đã đủ chấn động rồi, mà càng chấn động hơn là không ngờ Diệp Mặc còn đang cõng một cô gái, dường như sắp quyết đấu rồi, hắn vẫn không có ý định đặt cô gái trên lưng xuống.
Đây là ý tứ hai người muốn chết chung, hay là bởi vì cô gái kia có thể giúp hắn.
Khi rất nhiều người còn đang bàn luận, Diệp Mặc đã lấy ra một cái ghế, đặt Chân Băng Du lên ghế, đồng thời chuyển cái ghế đến gần chỗ chỗ không xa bên dưới võ đài.
Diệp Mặc biết, cho dù là hắn cõng Chân Băng Du, cũng có thể dễ dàng chém giết đối phương, nhưng quy củ ở đây trước giờ đều do nghi trượng của Tiên thuyền nói, lỡ như nghi trượng đó chụp mũ là mình hai đánh một, thì hắn cũng chỉ có thể chịu phạt.
Cho nên hắn dứt khoát cứ đưa Chân Băng Du xuống dưới võ đài.
Thấy Diệp Mặc cuối cùng cũng đặt người sau lưng xuống, lúc này những tiên nhân thờ ơ đứng xem mới thở phào nhẹ nhõm.
Họ còn tưởng là Huyền tiên sơ kì kia thực sự lợi hại như vậy, thì ra hắn cũng không dám cõng một người mà đánh nhau với người khác.
Rất nhiều người đã nhìn thấy Chân Băng Du đang ngồi dưới đài, dung nhan tuyệt thế và thân hình hoàn mỹ lập tức thu hút rất nhiều tiên nhân chú ý tới, những tháng ngày trên Tiên thuyền Thiên Vực này tuyệt đối là khô khan vô vị, nếu có một tiên nữ dung mạo xinh đẹp như vầy bầu bạn, hình như cũng không phải là một chuyện xấu.
Nhưng những người này rất nhanh liền nghĩ đến tiên nữ dung mạo xinh đẹp này không tới phần bọn họ đâu, chỉ nhìn ba người trên võ đài mà Huyền tiên sơ kì kia khiêu chiến, người nào sẽ lên trước, ai lên giết Huyền tiên sơ kì khiêu chiến này trước, vậy tiên nữ này hiển nhiên sẽ thuộc về người đó
– Để tôi.
Người khác đều có thể thấy rõ ràng sự huyền diệu trong đó, Từ Bố Thừa vốn vì Chân Băng Du mà đến nên càng hiểu rõ, y không đợi hai người Hàn Bộ và Hạ Kinh Đao nói, đã xông lên đài quyết đấu trước một bước.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Sử Thượng Đệ Nhất Yêu [Dịch] Sử Thượng Đệ Nhất Yêu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Su-Thuong-De-Nhat-Yeu-SE-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Tiên Luyện Chi Lộ [Dịch] Tiên Luyện Chi Lộ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/03/Audio-Tien-Luyen-Chi-Lo-2.jpg)

