1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 321 : Ta Không So Đo Với Người Chết (c1601-c1605)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 321 : Ta Không So Đo Với Người Chết (c1601-c1605)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1601: Ta Không So Đo Với Người Chết

Ta Không So Đo Với Người Chết

L

úc Diệp Mặc tỉnh lại thì nghe thấy thấy một làn hương thoang thoảng, đồng thời truyền đến một loại cảm giác mềm mại, lập tức hắn liền phát hiện mình đang úp sấp trên lưng Chân Băng Du.

Diệp Mặc lập tức biết rằng Chân Băng Du quả thực không có lòng dạ hiểm độc giết hắn.

Nhưng hắn lập tức nhìn thấy tiên nhân ở xung quanh căn bản là không chỉ có mình Chân Băng Du, hơn nữa có cả hơn trăm người, Chân Băng Du chỉ là một người trong số đám tiên nhân này mà thôi.

Chuyện gì vậy? Diệp Mặc nhăn mày, lập tức liền cảm thấy toàn thân truyền đến đau đớn như bị xé rách, Diệp Mặc nhanh chóng lấy ra vài viên đan dược nuốt xuống.

Khi Diệp Mặc vừa tỉnh lại, Chân Băng Du đã biết rồi, cô ngay cả đầu cũng không quay lại, nói:

– Ở đây phát hiện được rất nhiều ‘Giác Hồn Cô’, có người tìm thấy một lối vào được ẩn dấu dưới ‘Giác Hồn Cô’.

– Tôi bị thương nặng, cô dẫn tôi đến đây là có ý gì?

Diệp Mặc nghi hoặc hỏi một câu, đồng thời nắm chắc thời gian vận hành ‘Tam sinh quyết’ trị thương.

Chân Băng Du trầm mặc một lát rồi nói, – Bởi vì họ nói đây là nơi truyền thừa của ‘Vô song tiên đế’ nên đều đã đến rồi.

Tôi cũng không muốn bỏ qua cơ hội như này, cũng đến xem xem.

Diệp Mặc biết Chân Băng Du cứu hắn không phải là vì có cảm tình gì đó với hắn, mà là bởi vì hai người vẫn còn đang hợp tác.

Chân Băng Du, người phụ nữ này sống tựa hồ chính là vì tu luyện, vì truy tìm đại đạo.

Cũng may còn là người rất giữ lời hứa, không bỏ rơi mình.

Diệp Mặc không nói nhiều nữa, đem Vô ảnh bám trên quần áo ném vào Thế giới trang vàng, im lặng ghé lên lưng Chân Băng Du tận dụng thời gian trị thương.

Thật ra bây giờ hắn vẫn sợ Băng Du sư tỷ này sẽ bỏ hắn lại.

May mà Chân Băng Du cũng không nhiều lời, cũng không bỏ hắn lại.

Sau nửa nén nhang, tu vi của Diệp Mặc đã khôi phục được phần nào, cảnh giới luyện thể của Tiên niết thể đã giúp hắn, cho dù là kinh mạch có đứt đoạn, dưới tác dụng hồi phục to lớn của Luyện thể quyết và Tam sinh quyết, cũng có thể hồi phục nhanh chóng.

– Băng Du tiên tử, nếu lát nữa có truyền thừa của Vô song tiên đế, chúng ta liên kết như thế nào?

Một tu sĩ Huyền tiên trung kì gia tăng tốc độ đến bên cạnh Chân Băng Du, ôn hòa nói.

Chân Băng Du nhẹ giọng nói:

– Tôi đã hợp tác với người khác rồi, vị sư huynh này, anh tìm người khác hợp tác đi.

Gã tu sĩ Huyền Tiên trung kỳ kia nhìn Diệp Mặc trên lưng Chân Băng Du một cái, tiếp tục nói:

– Anh bạn kia là sư đệ của cô? Hay là người cùng cô tiến vào Hỗn Độn Tinh Vực?

Chân Băng Du nhíu mày, giọng điệu vẫn lạnh lùng như cũ nói:

– Không phải, chúng tôi cũng là sau khi tới Hỗn Độn Tinh Vực mới hợp tác.

Gã Huyền Tiên trung kỳ kia bỗng nhiên không nói gì nữa, chỉ truyền âm nói với Chân Băng Du rằng:

– Nếu vậy thì tôi kiến nghị cô trước tiên bỏ anh bạn kia xuống đã.

Nếu không một khi gặp truyền thừa của Vô Song Tiên Đế, cô đừng nói là tranh đoạt, cho dù là có thể giữ được cái mạng cũng hơi bị khó khăn đó.

Hợp tác với tôi.

Chúng ta chia đều, hơn nữa tôi đã là Huyền Tiên trung kỳ rồi, chắc chắn sẽ không khiến cô chịu thiệt.

Đáng tiếc là ở trong này thần thức bị áp chế, gã Huyền tiên trung kỳ này cho dù là đã thí luyện vài tháng ở Giác Hồn vực, truyền âm ra, Diệp Mặc cũng nghe được rõ mồn một.

Chân Băng Du lạnh lùng nhìn gã Huyền Tiên trung kỳ này một cái, vừa thay đổi tốc độ đi về phía trước, không ngờ không hề để ý tới gã nữa.

– La Vũ Pháp, không phải anh muốn hợp tác với Băng Du tiên tử sao? Tôi thấy anh nhìn thấy tiên tử thì muốn hợp tu rồi.

Sau khi Chân Băng Du đi rồi, một người đàn ông khác bên cạnh gã Huyền Tiên trung kỳ cười hắc hắc nói.

Điều này khiến Huyền tiên La Vũ Pháp quét mắt nhìn người đàn ông đang nói một cái, nhẹ giọng nói:

– Cho dù là song tu, cô ta cũng không thiệt thòi, chẳng lẽ La Vũ Pháp tôi lại sẽ bạc đãi một tiên tử Huyền tiên sơ kỳ sao?

– Quan trọng là người ta thà cõng một con kiến hôi Kim Tiên, cũng không thèm song tu với anh, anh có thể làm gì được?

Người đàn ông kia châm chọc thêm một câu.

La Vũ Pháp vẫn như cũ không nhanh không chậm đáp lại:

– Cô ta sẽ bằng lòng thôi.

Nửa nén nhang sau, người trước mặt đã dừng lại, Chân Băng Du cũng dừng lại theo.

– Phía trước bị chặn rồi, hình như là một cấm chế phòng ngự.

Có người nói.

– Đồng loạt tấn công, trận pháp phòng ngự này đã có mấy trăm ngàn năm, chắn chắn cũng không còn vững chắc nữa.

Lập tức có người đưa ra ý kiến.

Ý kiến này hiển nhiên có được sự ủng hộ của đa số tiên nhân, một lát sau, các loại pháp bảo công kích liên tiếp được sử dụng, đánh vào cấm chế phòng ngự trước mắt.

Tuy rằng sau khi tiến vào đây hoàn toàn không có cách nào thi triển được thần thức, nhưng nhiều tiên nhân như thế dùng pháp bảo đánh vào cấm chế này, vẫn rất nhanh sẽ bị phá vỡ.

Cấm chế này giống như một tiên nhân đã nói trước đó, đã mục nát không chịu nổi, căn bản là đã không dùng rất lâu rồi, liền đã bị đập tan.

Cấm chế bị phá, lộ ra một cái cửa lớn bằng ngọc đen cũ kỹ.

Sau khi vào cửa lớn, là một đại điện hình tròn to lớn không gì sánh được, trên mặt đất đại điện rải toàn noãn ngọc màu xanh, bốn phía xung quanh đại điện trơn bóng một mảnh.

– Chẳng có gì cả sao?

Có người thất vọng thốt lên.

Đại điện này đúng là chẳng có gì cả, số noãn ngọc kia đối với người bình thường mà nói thì là phú quý đời đời, nhưng đối với tiên nhân ở đây mà nói căn bản là không đáng nhìn một cái.

Rất nhiều tiên nhân vì thất vọng mà bắt đầu dùng pháp bảo công kích tường đá của đại điện, nhưng ngoài mấy khối đá bị nện xuống ra, căn bản chẳng có bất kỳ thứ gì hết.

Một hồi lâu sau, rất nhiều người đã thất vọng ngồi phịch xuống, khi đến tràn ngập vui sướng, cuối cùng là lại gặp phải cái kết quả này, không có ai là không thất vọng, nhưng không có ai rời khỏi, rõ ràng là đều còn ôm chút hi vọng đối với cái đại điện này, bởi vì một vài tiên nhân tinh thông trận pháp, đã bắt đầu suy tính rằng trong đại điện có phải là còn ẩn chứa trận pháp hay không.

Chân Băng Du cũng mang theo Diệp Mặc ngồi ở một bên của đại điện, cũng không có rời khỏi.

– Cảm ơn.

Diệp Mặc sau khi ngồi xuống nói một câu.

Lần này hắn đúng là có hơi biết ơn Chân Băng Du, khiến hắn cảm thấy khi ở Hỗn Độn Tinh Vực tìm người hợp tác đúng là có lợi.

Nếu lúc đó chỉ có mình hắn, nói không chừng hắn đã bị Hàn Vị Thần giết rồi.

Chân Băng Du nhẹ giọng nói:

– Không cần đâu, chỉ cần cậu không coi tôi là người vô dụng là được rồi.

Nói xong cô lấy ra một cây nấm màu nâu đưa cho Diệp Mặc, nói rằng:

– Đây chính là ‘Giác Hồn Cô’, hồi trước rất nhiều người đều phát hiện ra, tôi cũng đi theo thu thập được mấy cây.

Diệp Mặc gật gật đầu nhận lấy ‘Giác Hồn Cô’ nhìn nhìn, bỗng nhiên sắc mặt hắn thay đổi nghiêm trọng, lập tức lại tỉnh bơ cất ‘Giác Hồn Cô’ đi.

Cũng không đưa lại cho Chân Băng Du, ngược lại còn hỏi:

– Cô lấy được bao nhiêu ‘Giác Hồn Cô’?

– Ba cây.

Chân Băng Du lạnh lùng trả lời.

– Đưa hết cho tôi.

Diệp Mặc không mảy may do dự nói.

Chân Băng Du nhíu mày, ‘Giác Hồn Cô’ tuy chỉ là tiên linh thảo cấp hai, nhưng lại có thể phục hồi thần thức, loại tiên linh thảo này có khi so với tiên linh thảo cấp bốn thậm chí tiên linh thảo cấp năm thông thường còn quý giá hơn.

Cô có được ba cây, cho Diệp Mặc một cây, mình cất đi hai cây cũng là học được từ chỗ Diệp Mặc.

Diệp Mặc lúc đầu chiếm được gần trăm cây ‘Lục Dực Tử Linh’, kết quả cũng như vầy chỉ cho cô mười cây.

Căn cứ vào nguyên tắc phân phối này của Diệp Mặc, mình được ba cây thì cho Diệp Mặc một cây cũng coi như là bình thường.

Nhưng Chân Băng Du không hề cự tuyệt, vẫn lấy hai cây ‘Giác Hồn Cô’ còn lại kia ra đưa cho Diệp Mặc, nói:

– Đều ở đây cả, cậu cầm đi.

Diệp Mặc vừa nhận lấy ‘Giác Hồn Cô’ thì nghe thấy một tiếng nói châm chọc:

– Kí sinh trùng, sống dựa vào phụ nữ, đồ không biết xấu hổ.

Tiếng nói của người này rất lớn, không chỉ Diệp Mặc, ngay cả những người khác trong đại điện cũng đều nghe thấy, rất nhiều tiên nhân đang chờ đợi mấy bậc thầy về trận pháp phá giải trận pháp trong đại điện đều nhìn về phía Diệp Mặc.

Diệp Mặc chỉ là Kim Tiên sơ kì tầm thường, nếu không phải là dựa vào tiên nữ Huyền tiên cực kỳ xinh đẹp kia, hắn căn bản là không vào được nơi này, bây giờ còn kêu ca đòi hỏi, rất nhiều người đều đã nhìn không không vừa mắt rồi.

Mà Chân Băng Du chỉ lặng lẽ nghe lời Diệp Mặc, càng làm cho mấy tiên nhân không rõ sự tình cảm giác rằng Chân Băng Du ở cùng Diệp Mặc đúng là phí phạm.

Chân Băng Du đương nhiên cũng nghe thấy những lời này.

Hơn nữa cô còn biết người này chính La Vũ Pháp lúc trước, thế nhưng cô lại giống như là không nghe thấy.

Cô đối với những việc này căn bản là không hề quan tâm chút nào.

Cái cô quan tâm chính là truyền thừa của Vô Song Tiên Đế.

Diệp Mặc mỉm cười, lại có chút yếu ớt nói:

– Vị tiền bối này, ‘Giác Hồn Cô’ này có thể khôi phục thần thức, tôi cảm thấy rất không tệ nên mới giữ lại.

Thấy Diệp Mặc bày ra dáng vẻ yếu kém, mấy người còn lại càng khinh bỉ.

Người tu tiên trước giờ đều luôn tôn kính kẻ mạnh, kẻ yếu thì chẳng ai đồng tình, chớ đừng nói là kẻ yếu này còn chiếm được một tiên tử xinh đẹp như vậy, thậm chí đi đường còn phải nhờ tiên tử này cõng.

La Vũ Pháp thấy Diệp Mặc tỏ ra yếu kém, càng ha ha cười, cố ý đi tới trước mặt Diệp Mặc nói:

– Tôi thấy vừa ý ba cây ‘Giác Hồn Cô’ trong tay cậu, tôi cho cậu mười viên tiên tinh, đem ‘Giác Hồn Cô’ của cậu đưa cho tôi.

Nói xong, gã lại bổ sung một câu,

– Đúng rồi, tôi chỉ có tiên tinh loại thường, không có loại khác đâu.

Diệp Mặc cười cười nói:

– Nếu tiền bối cần dùng, đương nhiên cứ lấy đi, tiên tinh thì tôi không dám lấy đâu.

Nói xong, Diệp Mặc không chút do dự của đem ba cây ‘Giác Hồn Cô’ trong tay đưa cho gã Huyền Tiên trung kỳ trước mắt.

– Ha ha. . .

Sau khi La Vũ Pháp tiếp nhận ba cây ‘Giác Hồn Cô’ ha ha cười lớn, hiển nhiên rất là đắc ý.

Lần này không chỉ La Vũ Pháp cười to, mà đám tu sĩ còn lại trong đại điện đều ha hả cười lớn, rất là khinh thường sự nhu nhược của Diệp Mặc.

Lá gan loại này cũng dám đến Giác hồn vực, cũng dám đến làm vấy bẩn di tích của Vô Song Tiên Đế.

Chân mày Chân Băng Du hơi cau lại, nhưng không lên tiếng.

Cô rất hiểu tính tình Diệp Mặc, Diệp Mặc người này tuyệt đối không phải là loại người có thể chịu thiệt.

Cho dù là đồ của Đại Ất Tiên hắn cũng dám cướp, Đại Ất Tiên hắn cũng dám giết, chớ đừng nói là một gã Huyền Tiên trung kỳ tầm thường trước mắt.

Diệp Mặc vỗ vỗ quần áo trên người, đứng lên nói:

– Băng Du sư tỷ, thương thế của tôi đã tốt lên kha khá rồi, chúng ta ra ngoài đi.

Ở đây nhiều tiền bối cao nhân như vậy, cho dù là truyền thừa của Vô Song Tiên Đế xuất hiện, cũng không có phần của chúng ta.

Chân Băng Du lần này có chút nhịn không được, cô vẫn lạnh lùng nói:

– Cơ hội như thế này căn bản là hàng triệu năm cũng khó gặp được, muốn ra ngoài thì cậu đi đi, tôi ở lại đây.

Huống chi, cậu chẳng phải là cái gì cũng không sợ sao? Chỉ một gã Huyền Tiên trung kỳ tầm thường cậu cũng không dám nói lời thừa thãi.

Mấy cây ‘Giác Hồn Cô’ bị người ta lấy đi, Chân Băng Du trong lòng vẫn có chút khó chịu.

– Tôi trước giờ không so đo với người chết.

Diệp Mặc vừa nói xong câu này, liền nghe thấy một tiếng kêu mừng rỡ:

– Ra rồi, đại điện hình tròn này quả nhiên là một trận pháp, đã hiện ra tám trận môn.

Lúc Diệp Mặc và Chân Băng Du ngẩng đầu nhìn, quả nhiên nhìn thấy trên tường đá của đại điện hình tròn này đã xuất hiện tám trận môn lờ mờ.

Chỉ cần mạnh mẽ đánh vỡ trận môn này là có thể tiến vào bên trong rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1602: Kịch Biến Ở Giác Hồn Vực

Kịch Biến Ở Giác Hồn Vực

T

ám cánh cửa của trận pháp hiện ra, hàng trăm tiên nhân trong đại điện lập tức sôi nổi hẳn lên, càng hận không thể lập tức xông vào.

Lúc này một gã tiên nhân Huyền Tiên hậu kỳ bỗng đứng ra lớn tiếng nói:

– Mọi người im lặng một chút, ở đây có tám trận môn, hoặc là thật hoặc là giả, hoặc toàn bộ đều là thật, cũng có thể toàn bộ đều là giả.

Ý tôi là mọi người ở đây có thể chia làm tám tổ, mỗi tổ công kích một trong các trận môn.

Sau khi mở được trận môn, tám tổ nhỏ đều tự tiến vào trận môn mình chọn tìm vận may.

– Được.

– Đồng ý.

– Như vậy là tốt nhất…

Tên tu sĩ Huyền Tiên này vừa lên tiếng, lập tức liền có đông đảo thanh âm phụ họa theo.

Rất nhanh mấy trăm tiên nhân đã tổ hợp thành tám tiểu đội, số người mỗi tiểu đội trên cơ bản là ngang nhau, đã có vài tiểu đội nóng ruột đã bắt đầu công kích trận môn.

La Vũ Pháp đi tới trước mặt Chân Băng Du, đầu tiên là khinh bỉ quét mắt qua Diệp Mặc, sau đó chắp tay nói với Chân Băng Du:

– Băng Du tiên tử, chúng ta cùng hợp thành một tổ đi, tôi thông thạo trận pháp, chắc chắn sẽ không để cô chịu thiệt đâu.

Chân Băng Du không nhìn La Vũ Pháp, mà nhìn chằm chằm Diệp Mặc một hồi lâu, lúc này mới lạnh giọng hỏi,

– Cậu thực sự không muốn đi vào tìm vận may?

Diệp Mặc cười nhạt một tiếng, – Ở đây nhiều cao thủ như vậy, không đến lượt tôi có thể lấy được, tôi phải đi đây.

Nhưng nếu Băng Du sư tỷ muốn cùng tôi đến nơi mà cô đã nói kia, vậy thì tốt nhất là cùng đi ra với tôi.

Nói xong Diệp Mặc lại mặc kệ không để ý đến Chân Băng Du, nhanh chóng đi ra ngoài.

Chân Băng Du thấy tốc độ Diệp Mặc rất nhanh, cắn răng.

Cuối cùng lại đuổi theo Diệp Mặc nói:

– Tôi nghe cậu một lần.

Diệp Mặc không để ý tới Chân Băng Du, chỉ đẩy nhanh tốc độ.

Mà lúc này lại có một gã Kim Tiên viên mãn trẻ tuổi gầy yếu tốc độ nhanh đuổi theo Diệp Mặc, đồng thời theo sau Diệp Mặc ra khỏi đại điện.

Tất cả tiên nhân trong đại điện hình tròn đều đang nỗ lực công kích trận môn, muốn có được truyền thừa của Vô Song Tiên Đế.

Lúc này ba người Diệp Mặc đi ra ngoài, mặc dù có người nhìn thấy, nhưng chẳng ai để ý.

Hơn nữa do biểu hiện nhu nhược trước đó của Diệp Mặc, đều cho rằng Diệp Mặc rời khỏi là vì không dám tranh đoạt truyền thừa của Vô Song Tiên Đế.

Nhìn thấy ngoại trừ Chân Băng Du, còn có một người khác đi ra, Diệp Mặc lại nghi hoặc nhìn nhìn tên Kim Tiên viên mãn kia.

Hắn không hiểu dưới loại cám dỗ nghịch thiên của truyền thừa Vô Song Tiên Đế này, còn có người có thể chống lại được cám dỗ mà rời khỏi.

– Tiền bối, vãn bối là Tra Lương, một người tán tu của Cực Phong Thiên Vực.

Gã Kim Tiên gầy yếu này thấy Diệp Mặc nhìn về phía gã, nhanh chóng nói.

Diệp Mặc nghi hoặc nhìn Tra Lương hỏi,

– Tra huynh, tôi chẳng qua chỉ là một Kim Tiên sơ kỳ, sao anh lại gọi tôi là tiền bối?

Tuy trong miệng nói vậy.

Nhưng chân Diệp Mặc lại không hề có ý dừng lại.

Hơn nữa tốc độ càng lúc càng nhanh.

Tra Lương chắp tay nói:

– Tôi từng thấy tiền bối ở lối vào Vẫn thạch môn của Hỗn Độn Tinh Vực.

Cho nên Tra mỗ biết, tiền bối tuyệt đối không phải hạng người ham sống sợ chết, càng không thể nào sợ gã Huyền Tiên kia.

Với lý tưởng hào hùng một mình xuyên qua Thiên Vực hư không của tiền bối, đã tới khu di tích há lại có thể sợ hãi, Huyền Tiên kia phỏng chừng tiền bối cũng chẳng coi ra gì.

Diệp Mặc gật đầu nói:

– Cậu rất thông minh.

Nếu không muốn chết, thì cùng tôi rời khỏi đi.

– Đa tạ tiền bối.

Tra Lương kia càng thêm mừng rỡ chắp tay nói.

Chân Băng Du lúc này cũng biết Diệp Mặc nói không tiến vào đại điện kia, tựa hồ có chút cổ quái.

Còn không đợi cô nói, Diệp Mặc đã trầm giọng nói:

– Mau lấy pháp bảo phi hành ra, giao cho tôi điều khiển.

– Ừh.

Lần này Chân Băng Du lại không có bất kỳ phản bác gì.

Sau khi Thải Vân chướng được đem ra dùng, bị Diệp Mặc thúc đẩy hết sức, dưới thần thức của Diệp Mặc, tốc độ của Thải Vân chướng quả là giống như nhìn không thấy bóng, cấp tốc bỏ chạy ra bên ngoài Giác Hồn Vực.

Tra Lương thấy được âm thầm kinh hãi, đồng thời biết suy đoán của mình quả nhiên không sai.

Khi ở Giác Hồn Vực thần thức của tiền bối này không hề bị hao tổn chút nào, há có thể e ngại gã Huyền Tiên trung kỳ kia ư? Với loại thần thức này của hắn muốn giết gã Huyền Tiên trung kỳ kia, đơn giản chỉ trong một cái duỗi tay, mà vì sao hắn không giết, còn đem Giác Hồn Cô đưa cho người nọ?

Giữa lúc Tra Lương đang muốn dò hỏi, Diệp Mặc lại hỏi:

– Tra huynh, trên người anh có ‘Giác Hồn Cô’ không?

– Vãn bối thu thập được một đóa.

Tra Lương vội vã lấy đóa ‘Giác Hồn Cô’ đó ra, nói.

– Ném đi.

Diệp Mặc trầm giọng nói.

– Vâng, tiền bối.

Tra Lương căn bản không hề có ý hoài nghi, nhấc tay liền ném ‘Giác Hồn Cô’ trong tay ra ngoài.

Mà Diệp Mặc thúc đẩy tốc độ của Thải Vân chướng lại càng cấp tốc.

Tra Lương, người này đầu óc rõ ràng, hơn nữa rất biết xem thời thế.

Diệp Mặc cũng không cảm thụ được bất kỳ ác ý gì từ trên người gã, biết người này hẳn là một người rất khá, vì vậy mới ra tay giúp đỡ.

Lúc đầu hắn ở Viễn tinh ổ, chẳng phải Thôi Minh Lập cũng đã từng giúp hắn sao, đều vì sự nghiệp tu tiên, nếu đã có duyên thì giúp một chút.

Tuy rằng lần này giúp gã là hơi mạo hiểm, nhưng Tra Lương này Diệp Mặc cho rằng đáng để giúp đỡ, hắn tin vào cảm giác của mình, đây không phải là một tu sĩ bán đứng ân nhân.

– Tra huynh, hôm nay chạy ra được, anh không nên nhắc tới ‘Giác Hồn Vực’ dù chỉ nửa chữ, bằng không anh khó mà thoát khỏi cái chết, chuyện tôi dùng bí pháp có thể thi triển bộ phận thần thức cũng đừng nhắc tới.

Diệp Mặc thấy Tra Lương nghe theo mình đem ‘Giác Hồn Cô’ ném đi, lại nhắc nhở gã một câu.

Mặc dù biết Tra Lương sẽ không bán đứng mình, Diệp Mặc vẫn nói trước mình sử dụng thần thức là bởi vì bí pháp.

Dù sao trước đó đã có người dùng rồi, hắn dùng lại cũng không lạ gì.

– Vâng, Tra mỗ ghi nhớ giáo huấn của tiền bối. . .

Lời của Tra Lương còn chưa nói hết, liền cảm thấy không gian của Thải Vân chướng từng đợt lay động, tựa hồ sau một khắc nữa khoảng không gian này sẽ sụt lún vậy.

Diệp Mặc sắc mặt đại biến, càng liều mạng thôi động Thải Vân chướng.

Loại không gian này lung lay lại càng lúc càng lớn, hơn nữa Thải Vân chướng tựa hồ cũng càng ngày càng chậm, dường như chỉ hơi lơ đãng, liền sẽ giống như là bị trung tâm của Giác Hồn Vực này cuốn trở lại vậy.

Cho dùng là Chân Băng Du lúc này cũng biết tình tình không được bình thường, sắc mặt cô lạnh băng, trong lòng lại hơi kính phục Diệp Mặc.

Cô thật sự là không nghĩ ra Diệp Mặc làm sao nhìn ra được Giác Hồn Vực này có vấn đề, lại có quan hệ gì với ‘Giác Hồn Cô’ kia?

Tra Lương trong lòng càng kinh hãi không thôi, hắn cảm thấy Diệp Mặc – một Kim Tiên sơ kỳ có thể một mình xông vào Thiên Vực hư không, tuyệt đối là người cực kỳ siêu phàm.

Loại người này dưới tình huống thông thường thì sẽ không ra quyết định sai lầm, cho nên lúc Diệp Mặc giao ra ‘Giác Hồn Cô’ rồi rời khỏi đại điện, gã đã quyết định theo Diệp Mặc cùng rời khỏi đó.

Hiện giờ xem ra, Giác Hồn Vực dường như đã xảy ra chuyện gì đáng sợ rồi, mà vị Kim Tiên sơ kỳ trước mắt này hiển nhiên là không đoán sai.

Không gian chấn động càng ngày càng ghê gớm, thậm chí kèm theo từng tiếng ong ong nhiếp hồn người, làm cho người ta dường như cảm thấy thanh âm kia kêu gọi bạn hãy ở lại, sau đó định cư lâu dài ở đây vậy.

Chân Băng Du đều cảm giác được tinh thần mình run rẩy từng đợt, cô theo phản xạ nhìn nhìn Diệp Mặc, lại phát hiện môi Diệp Mặc đang cắn chặt, mà tốc độ của Thải Vân chướng lại không thấy giảm bớt chút nào.

Oong oong…

Thải Vân chướng rung động một trận, khiến Chân Băng Du tưởng là mình xuất hiện ảo giác, lập tức cô liền phát hiện đây không phải là ảo giác, mà là không gian ở đây thật sự là đang rúng động.

Đây không phải là bão không gian, cũng không phải là bất kỳ sự chấn động không gian nào, mà tựa như là một người đang dũ quần áo của mình vậy.

Cô đang muốn hỏi Diệp Mặc, thấy Diệp Mặc trầm mặt, thế là đem câu nói kia nuốt xuống.

Lại một khắc đồng hồ trôi qua, không gian không chỉ rung động lợi hại, càng giống như là bị bóp méo lại.

Lần này ngay cả Chân Băng Du cũng ngồi không vững, cô mơ hồ cảm thấy được một chút.

Thế nhưng Chân Băng Du lại thấy sắc mặt căng cứng của Diệp Mặc cuối cùng cũng dịu lại, cô còn chưa kịp hỏi Diệp Mặc, liền cảm giác được thần thức của mình chợt nhẹ, tựa hồ thần thức đã hồi phục lại.

Lao ra khỏi Giác Hồn Vực rồi, Chân Băng Du trong lòng chợt nhẹ, đang muốn nói chuyện, lại phát hiện tốc độ Diệp Mặc điều khiển Thải Vân chướng không hề giảm chút nào.

Dường như biết Chân Băng Du muốn nói gì đó, Diệp Mặc lạnh giọng nói:

– Dùng thần thức của cô nhìn Giác Hồn Vực sẽ biết, mau tới giúp tôi điều khiển Thải Vân chướng, tôi phải giết Vô Ảnh Kiêu

Lúc này Tra Lương quay đầu lại nhìn chằm chằm Giác Hồn Vực đã không còn nhìn thấy từ lâu rồi, đã là miệng há hốc mặt tái nhợt, mà thần thức của Chân Băng Du cũng thấy được sự biến đổi của Giác Hồn Vực như vậy, lập tức cũng sắc mặt tái nhợt đi.

Lúc này cô rốt cuộc đã hiểu rõ ý của Diệp Mặc, Giác Hồn Vực giống như một đóa hoa loa kèn dần dần héo rũ, đang chậm rãi co rút lại, hơn nữa tốc độ càng lúc càng nhanh, mấy tiên nhân đứng ở ngoại vi Giác Hồn Vực, sớm đã bị cuốn vào Giác Hồn Vực.

Chỉ là tốc độ của Thải Vân chướng nhanh hơn, trong chớp mắt Giác Hồn Vực co rút lại đã biến mất khỏi thần thức của cô không còn thấy gì nữa.

Ba ngày qua ba người đều không nói gì, Diệp Mặc chỉ lo chém giết Vô Ảnh Kiêu, Chân Băng Du chỉ ngầm cố gắng toàn lực điều khiển Thải Vân chướng phi hành.

Sau khi hết ngày thứ ba, Diệp Mặc mới mở miệng nói:

– Tra huynh, ở đây đã an toàn rồi, nhưng tôi đề nghị anh đến tầng thứ nhất, hoặc là tầng thứ ba thí luyện, cũng đừng ở gần quanh đây.

Tra Lương biết Diệp Mặc và Chân Băng Du muốn rời đi, lập tức đứng lên chắp tay nói:

– Tiền bối, cái mạng này của vãn bối là do tiền bối cứu, nếu như tương lai tiền bối cần vãn bối hỗ trợ, chỉ cần gửi một phong thư đến nhà họ Tra của Cực Phong Thiên ở Lạc Ma Thiên Thành là được.

Vãn bối thề tuyệt đối sẽ không nói chuyện về tiền bối với người khác, nếu vi phạm lời thề, trời tru đất diệt, Lôi Kiếp mà chết.

Diệp Mặc khe khẽ cười nói:

– Đây cũng là trùng hợp, tương lai nếu như tôi đến Lạc Ma Tiên Thành, nhất định sẽ đến thăm hỏi một chuyến.

Đối với việc Tra Lương chủ động phát thệ, trong lòng Diệp Mặc cũng rất vừa ý, cho thấy mình không cứu lầm người.

Tra Lương gật đầu rồi rời khỏi Thải Vân chướng, cấp tốc đi xa.

Gã biết loại người như Diệp Mặc, thành tựu trong tương lai tuyệt đối sẽ không như người thường, nếu như có thể đến Lạc Ma Tiên Thành thì nhất định là tu vi đại thành rồi, bằng không với một câu nói như vậy của mình, người ta tuyệt đối sẽ không đến đâu.

Không có Tra Lương, Chân Băng Du lúc này mới lên tiếng hỏi,

– Bây giờ chúng ta đi đâu?

– Đến tầng thứ ba Hỗn Độn Tinh Vực, cô tìm một chỗ niết bàn, tôi phải tu luyện đến Huyền Tiên mới được.

Nếu không, thực lực của tôi quá kém.

Trong tay một Đại Ất Tiên gần như không có thần thức, hắn thiếu chút nữa là chết rồi, Diệp Mặc biết thực lực đối với hắn là thiết sót lớn nhất, không có thực lực, tất cả đều khỏi cần nói nữa.

Chân Băng Du trong lòng có chút không nói nên lời, tu luyện tới Huyền Tiên, lời này nói ra quả thực làm cho người ta tức ói máu

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1603: Lai Lịch Vô Ảnh

Lai Lịch Vô Ảnh

C

hân Băng Du trong lòng có chút không nói nên lời, tu luyện tới Huyền Tiên, lời này nói ra quả thực làm cho người ta ói máu Thế nhưng cô không hề hỏi nhiều, chỉ lấy ra một cái nhẫn đưa cho Diệp Mặc, nói:

– Đây là cái nhẫn của Đại Ất Tiên kia, tôi chưa đụng tới, cậu cầm đi.

Diệp Mặc nhận lấy chiếc nhẫn nhưng lại có chút nghi hoặc nhìn nhìn Chân Băng Du nói:

– Được, chiếc nhẫn này tôi vừa vặn dùng được, nhưng cô yên tâm, tôi sẽ không để cô chịu thiệt đâu.

Trải qua mấy ngày này, Chân Băng Du đã khá hiểu rõ tính tình Diệp Mặc.

Người này còn kiêu ngạo hơn cả mình, đừng nhìn cái vẻ hoàn toàn không để ý của hắn, nhưng hắn tuyệt đối sẽ không tự dưng mà chiếm tiện nghi của người khác.

Giống như vậy, nếu như không có sự đồng ý của hắn, cũng không có bất kỳ người nào có thể len lén chiếm tiện nghi của hắn, đừng nói tiện nghi, cho dù là chịu chút thiệt thòi, hắn cũng sẽ đòi lại, đây cũng là một kẻ không thể chịu thiệt.

– Trước đó giúp cậu, cái thứ cắn nuốt nguyên thần của Đại Ất Tiên có phải là “Vô ảnh thao tằm’ hay không?

Sau khi Diệp Mặc nhận chiếc nhẫn, Chân Băng Du đột nhiên hỏi một câu.

– Cô biết ‘Vô ảnh thao tằm’?

Diệp Mặc hỏi lại, hắn biết chuyện của Vô ảnh không có cách nào giấu diếm Chân Băng Du được, mà hình như những điều mà Chân Băng Du biết cũng vô cùng nhiều, bây giờ cô đã hỏi tới ‘Vô ảnh’, Diệp Mặc lập tức liền nghĩ phải chăng là cô đã biết lai lịch của ‘Vô ảnh’.

Chân Băng Du gật đầu nói:

– Không sai, tôi đích thực là biết lai lịch của ‘Vô ảnh thao tằm’, hầu như tất cả mọi người đều biết ‘Vô ảnh thao tằm” thế nhưng có rất ít người biết ‘Vô ảnh thao tằm’ rốt cuộc là cái gì. ‘Vô ảnh thao tằm’ không phải là linh trùng, cũng không phải là tiên linh trùng, mà là một loại thần thú.

– Cô nói con sâu của tôi là Thần Thú?

Diệp Mặc ngơ ngẩn nhìn chằm chằm Chân Băng Du, ‘Vô ảnh’ của mình chỉ lớn bằng hạt đậu xanh, tùy tiện nói kiểu gì cũng không móc nối được quan hệ với thần thú nha, chuyện này quả là vớ vẩn.

Chân Băng Du không hề cảm thấy lời nói của mình buồn cười tới mức nào, như cũ nói:

– ‘Vô ảnh thao tằm’ không chỉ là thần thú mà còn là Long tộc.

Về phần là chi nào còn sót lại thì tôi cũng không rõ lắm. ‘Vô ảnh thao tằm’ lúc sinh ra cực nhỏ, khó thăng cấp, không cách nào có chỗ đứng ở Long tộc, bị coi là khác loài, sau này bị đuổi khỏi Long tộc.

Nhưng ‘Vô ảnh thao tàm’ quá nhỏ yếu, ở nơi khác cũng không thể đặt chân, gần với ranh giới của sự diệt vong, mười cặp trứng ‘Vô ảnh thao tàm’ cuối cùng bị một đệ tử của Long tộc len lút đưa vào thế giới người trần.

– Ý cô muốn nói là sau khi mười cặp ‘Vô ảnh thao tằm’ ở thế giới loài người kia biến mất, ‘Vô ảnh thao tằm’ là bị diệt vong hả?

Diệp Mặc nghi ngờ hỏi.

– Không sai, sau khi mười cặp ‘Vô ảnh thao tằm’ này hoàn toàn biến mất, ‘Vô ảnh thao tằm’ đã hoàn toàn tiệt chủng.

Trên thực tế, đã có vài vặp ‘Vô ảnh thao tằm’ từ nhân gian bị đem tới Tu Chân giới.

Kỳ thực ‘Vô ảnh thao tằm’ tung hoành ở Tu Chân giới, không có bất kỳ linh trùng nào có thể làm đối thủ của nó.

Thế nhưng sau khi ‘Vô ảnh thao tằm’ tới Tiên giới, đã bị xóa sổ triệt để.

Bởi vì không ai có thể làm cho ‘Vô ảnh thao tằm’ thăng cấp.

Để ‘Vô ảnh thao tằm’ thăng cấp, cái giá phải trả căn bản không phải là tiên nhân thông thường có thể chấp nhận được.

Chân Băng Du lên tiếng trả lời.

– Vậy cô biết ‘Vô ảnh thao tằm’ của tôi là cấp bậc nào không?

Diệp Mặc liền vội vàng hỏi.

Chân Băng Du lắc đầu nói:

– Nếu tôi không nhìn lầm thì ‘Vô ảnh thao tằm’ của cậu vẫn là ấu niên kỳ, chưa thăng cấp.

– Cái gì?

Diệp Mặc kinh ngạc nhìn Chân Băng Du, những thứ mình đã ném cho ‘Vô ảnh’ ở Tu Chân giới đều là linh thạch cực phẩm và linh mạch cực phẩm.

Nguyên thần hay tà linh gì đều mặc cho ‘Vô ảnh’ tiêu phí.

Hơn nữa ngay cả ‘Khổ Trúc’ cũng đã trở thành chỗ ngủ của ‘Vô ảnh’.

Cho dù là tới Tiên giới, đãi ngộ dành cho ‘Vô ảnh’ cũng luôn rất cao.

Sao đến bây giờ vẫn chưa thăng cấp? Hắn rõ ràng là thấy màu sắc thân thể ‘Vô ảnh’ đã thay đổi mấy lần rồi.

– Nhưng ‘Vô ảnh thao tằm’ của cậu có thể kiềm chế Đại Ất Tiên.

Hiển nhiên thời gian qua sống rất khá. ‘Vô ảnh thao tằm’ có thể nuốt chửng tất cả, nghe nói ‘Vô ảnh thao tằm’ trưởng thành có thể nuốt chửng cả thế giới.

Sau khi ‘Vô ảnh thao tằm’ thăng cấp hình thái đầu tiên sẽ không thay đổi, nhưng nó một ngụm liền có thể nuốt chửng Đại Ất Tiên kia.

Chân Băng Du tiếp tục nói.

– ‘Vô ảnh thao tằm’ lợi hại như thế, sao có thể bị đuổi khỏi Long tộc?

Diệp Mặc khó hiểu hỏi.

– Bởi vì đây chỉ là trên lý luận thôi, trên thực tế, chưa từng có ‘Vô ảnh thao tằm’ thăng cấp đến mức độ này, cũng không thể thăng đến cấp này. ‘Vô ảnh thao tằm’ có năm cấp, trước khi chưa thăng cấp đều gọi là Linh tằm, thuộc cấp thứ nhất, cấp thứ hai sau khi thăng cấp gọi là Thiên thao, cấp thứ ba gọi là Tiên thao, cấp thứ tư gọi là Thần thao.

Long tộc là thần thú, nhưng không phải mỗi một đời sau của Long tộc đều sẽ là thần thú, kỳ thực nếu ‘Vô ảnh thao tằm’ có thể thăng cấp đến thần thao thì đã thuộc về thần thú rồi.

Chân Băng Du tựa hồ cũng có chút tiếc nuối cho ‘Vô ảnh thao tằm’, nói đến đây lại thở dài, – Ở Long tộc vô số năm qua, chưa từng có ‘Vô ảnh thao tằm’ có thể thăng cấp Tiên thao, càng khỏi cần nói thăng cấp đến Thần thao, bởi vì căn bản không có khả năng.

Trong Long tộc, rất nhiều Long tộc không thể trở thành thần thú, nhưng trở thành tiên thú thì vẫn có thể đấy, mà ‘Vô ảnh thao tằm’ ngay cả tiên thú cũng không thành nổi, hiển nhiên sẽ không được Long tộc tiếp nhận rồi.

Diệp Mặc không nghĩ tới ‘Vô ảnh’ lại là một người đứa trẻ bị vứt bỏ, tên này cũng thực là đáng thất vọng mà, cho nó nhiều thứ tốt như vậy, đến bây giờ vẫn còn là một Linh thao.

– ‘Vô ảnh thao tằm’ thăng đến cấp năm là cái gì?

Diệp Mặc lần đầu tiên biết được đẳng cấp của ‘Vô ảnh’, trong lòng vẫn có chút kích động nho nhỏ.

– Cấp năm là Thánh thao, tới thánh thao là có thể nuốt chửng tất cả, quét sạch mọi thứ trong vực, chỉ sợ là thánh thể tiên nhân cũng không có cách nào khống chế nổi.

Chân Băng Du đáp.

– Cảm ơn.

Diệp Mặc cuối cùng cũng hiểu được vì sao ‘Vô ảnh’ không phải là linh trùng, có kiến giải cái gì mà ‘không phải linh trùng cũng không phải tiên’, thì ra là thần thú, tương lai nói không chừng còn có thể thăng cấp thành thánh thú.

Diệp Mặc quyết định nghĩ biện pháp khiến ‘Vô ảnh’ thăng cấp đến thần thao, chờ ‘Vô ảnh’ thăng cấp tới thần thao rồi thì cũng tiện dẫn nó đến cho Long tộc ra mặt cái.

Đương nhiên nếu như ‘Vô ảnh’ lại gây thất vọng thì thôi vậy.

– Cảm ơn cậu đã cứu tôi một lần.

Sau khi Chân Băng Du giải thích hết về ‘Vô ảnh’ cho Diệp Mặc, chủ động nói lời cám ơn.

– Không có gì, nếu cô không muốn tin tưởng tôi, tôi cũng sẽ không kéo cô ra được, chỉ có thể nói cô tự cứu mình một lần.

Huống chi tốc độ Thải Vân chướng của cô nhanh hơn so với Thanh Nguyệt của tôi, chúng ta có thể ra được, cũng có công lao của cô.

Diệp Mặc khoát khoát tay nói.

Chân Băng Du lại hơi nghi hoặc hỏi, – Thế Giác Hồn Vực là chuyện gì vậy? Làm sao cậu biết? Hơn nữa vì sao không thể lấy ‘Giác Hồn Cô’?

Nghe Chân Băng Du hỏi chuyện Giác Hồn Vực, sắc mặt Diệp Mặc có chút ngưng trọng, hắn trầm mặc một lát rồi nói:

– Nếu tôi không nghĩ sai, thì Giác Hồn Vực hẳn phải là thức hải của Vô Song Tiên Đếi. . .

– Cái gì?

Chân Băng Du khiếp sợ lập lại một lần, một hồi lâu mới kinh hãi không thôi mà hỏi:

– Làm sao cậu biết?

Diệp Mặc lắc đầu, không trả lời Chân Băng Du.

Hắn làm sao mà biết? Đương nhiên là lấy được tin tức từ ‘Giác Hồn Cô’.

Trong ‘Giác Hồn Cô’ ẩn chứa ý thức khao khát mạnh mẽ và tư duy của thần thức, loại bức thiết này đòi hỏi Diệp Mặc phải luyện hóa tư duy thần thức.

Ngay từ đầu Diệp Mặc đã cảm giác được, thần thức của hắn không giống với người khác, hắn tu luyện có công pháp thần thức, hơn nữa thần thức có tính xâm lấn mãnh liệt, một khi đã cảm giác được, trong lòng hắn lập tức có một loại dự cảm không tốt.

Diệp Mặc biết, tính dự cảm của công pháp mà hắn tu luyện rất mạnh, do đó ngay từ đầu đã muốn rời khỏi cái đại điện hình tròn kia.

Nhưng mà lúc hắn lại dùng thần thức kiểm tra ‘Giác Hồn Cô’ một lần nữa, lại có thêm một loại cảm giác mới, đó chính là ‘Giác Hồn Cô’ là do thể giản đơn của ý thức hợp thành, thực ra chỉ chờ đợi một ngày nào đó ‘Giác Hồn Cô’ chín mùi, có người có thể dẫn dắt những ‘Giác Hồn Cô’ này hóa thân thành máu tinh khiết để phục hồi thức hải.

Diệp Mặc vốn cho rằng đại điện hình tròn có thể là do ý thức hóa thành.

Nhưng sau khi hắn ra khỏi đại điện, tức khắc hắn liền cảm ứng được có vẻ như toàn bộ Giác hồn vực đều là ý thức hóa thành.

Sở dĩ hắn cảm giác mãnh liệt như thế, là do chủ nhân trước của thức hải này cũng giống hắn, cũng có được rất nhiều ‘Giác Hồn tảo’, cũng dùng ‘Giác hồn tảo’ để tôi luyện thần thức, loại cảm giác này rất rõ ràng, Diệp Mặc lại không biết giải thích như thế nào cho Chân Băng Du nghe.

Liên tưởng đến lời Chân Băng Du nói lúc trước khi vừa ra khỏi Giác Hồn Vực, đã có người tìm được ‘Giác Hồn Tảo’ở chỗ này.

Diệp Mặc cũng khẳng định, những ‘Giác Hồn cô’ này chính là chủ nhân thức hải để lại, chuẩn bị phục hồi từ từ.

Chỉ là vì bị người khác lấy đi, chủ nhân của thức hải này chỉ có thể nhờ vào ‘Giác hồn cô’ diễn sinh cùng với máu tinh khiết của tiên nhân để khôi phục thức hải của mình.

Những tiên nhân bị mất tích khi đến Giác Hồn Vực tu luyện và tìm kiếm ‘Giác Hồn cô’ mà Chân Băng Du nói lúc trước, e rằng đã trở thành chất dinh dưỡng cho thức hải này rồi.

Chỉ có những người sử dụng ‘Giác Hồn Tảo’ trong thời gian dài, mới có thể cảm ứng được Giác Hồn Vực là thức hải, mà Diệp Mặc chính là người sử dụng ‘Giác Hồn Tảo’ để tôi luyện thần thức trong thời gian dài.

Hơn nữa hắn có ‘Tam sinh quyết’ và công pháp thần thức, đối với loại cảm ứng này lại càng thêm mãnh liệt hơn.

Đương nhiên những điều này chỉ là suy đoán và dự cảm, khi Diệp Mặc lao ra khỏi Giác Hồn Vực, phát hiện Giác Hồn Vực đã co rút không còn thấy nữa, Diệp Mặc liền biết suy đoán của hắn chuẩn xác không sai.

Vậy Vô Song Tiên Đế rất có thể vẫn còn tồn tại, chưa hề chết. nhưng thức hải của y còn đang trong quá trình khôi phục, phỏng chừng cho dù là muốn ra ngoài tìm Vị Phong Tiên Đế báo thù, cũng phải cần khoảng thời gian vô số năm.

Tuy rằng Vô Song Tiên Đế thiếu chút nữa đã lấy mạng hắn, Diệp Mặc cũng không có ý định quản chuyện không đâu, hắn không định nói ra chuyện này.

Huống hồ Diệp Mặc cũng biết Giác Hồn Vực đã xảy ra chuyện, nhất định sẽ khiến cho rất nhiều người tới hỏi, lúc này đi càng xa càng tốt.

Thấy Diệp Mặc không trả lời mình, Chân Băng Du biết có hỏi tiếp cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Chỉ thúc đẩy Thải Vân chướng, gia tăng tốc độ.

Diệp Mặc vừa nghĩ tâm tư của mình, vừa đề phòng Vô Ảnh Kiêu.

Thấy Chân Băng Du không hỏi nữa, Diệp Mặc mở chiếc nhẫn của tên Đại Ất Tiên kia ra, bên trong có năm triệu tiên tinh thượng phẩm, có không ít tiên đan tam phẩm, là một Đại Ất Tiên lại chẳng có bao nhiêu viên tiên đan tứ phẩm.

Thật ra lại có rất nhiều tiên linh thảo cấp 4 và cấp năm, còn có một đống tài liệu luyện khí khiến Diệp Mặc cực kỳ vui mừng, vừa hay mấy thứ này hắn dùng được.

Diệp Mặc lấy ra một nửa tiên tinh và toàn bộ tiên linh thảo cùng với khoáng thạch, mấy thứ còn lại đều không cần thiết, ngay cả nhẫn đều giao hết cho Chân Băng Du.

Diệp Mặc tuy rằng không thích chịu thiệt, lại càng không phải là người vô ơn.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1604: Băng Cực Bế Quan

Băng Cực Bế Quan

Cậu cho tôi hết những thứ này?

Chân Băng Du nhận lấy chiếc nhẫn, thần thức quét vào thì phát hiện bên trong còn có nhiều đồ thế kia, mấy thứ pháp bảo đó Diệp Mặc đều không lấy cái nào, thậm chí ngay cả cái tháp nhỏ kia, Diệp Mặc cũng để lại trong chiếc nhẫn, cô lập tức hơi kinh ngạc hỏi.

– Không sai, cho cô hết.

Nếu không phải là cô, sau cùng thì tôi chịu thiệt không nhỏ.

Diệp Mặc gật đầu nói, nói xong lại bổ sung một câu, – Tôi đề nghị cô tốt nhất nên len lén đem mấy pháp bảo kia đi bán đấu giá, ai mà biết tên kia có lai lịch như thế nào?

– Cảm ơn.

Chân Băng Du không do dự tiếp nhận chiếc nhẫn.

Lời Diệp Mặc nói không sai, hai người là hợp tác, cũng là giúp đỡ lẫn nhau, không có Diệp Mặc hẳn là cô đã chết, nếu không có cô, Diệp Mặc cuối cùng cũng không có kết cục tốt.

Bởi vì Chân Băng Du cũng không biết rốt cuộc tầng thứ ba xa cỡ nào, cho nên hai người chỉ có thể ngồi trên Thải Vân chướng phi hành.

Mà Diệp Mặc càng không thể nghỉ ngơi, trận pháp đơn giản trên Thải Vân chướng căn bản là không ngăn chặn Vô Ảnh Kiêu được.

Chỉ có hắn trấn thủ ở phía trước, mới có thể đảm bảo an toàn.

Nửa năm sau, Diệp Mặc phát hiện tu vi của hắn chưa tăng lên, trái lại thần thức lại tăng lên.

Có vẻ tu luyện thần thức, cũng không nhất định phải đi đến nơi chuyên tu luyện thần thức.

Lại hai tháng sau, Thải vân chướng dừng ở chỗ thành chắn sóng giống như tầng hai, điểm duy nhất khác biệt với tầng thứ hai của Hỗn Độn Tinh vực là ở đây lại chẳng có một tu sĩ nào, càng không có thành thị tự phát gì cả.

– Đúng là rất xa.

Sau khi đến được lối vào của tầng thứ ba, Diệp Mặc mới thở phào một hơi.

Hắn mơ hồ cảm giác được một số đại năng đã tiến vào tầng thứ hai của tinh vực.

Chân Băng Du biết Diệp Mặc nói là thời gian quá dài, cô lập tức phản bác:

– Thời gian mà chúng ta đi đã coi như là rất ngắn rồi, bởi vì cậu có thể không sợ Vô Ảnh Kiêu.

Lúc đầu sư phụ tôi tu luyện từ tầng thứ hai đến tầng thứ ba, đã dùng tổng cộng thời gian bốn trăm năm.

Tuy rằng cả một khoảng thời gian dài đều dùng cho việc tu luyện, nhưng khoảng cách này lại không hề gần.

Hơn nữa cửa vào từ tầng thứ hai đến tầng thứ ba cũng không phải chỉ có một cái này, lối vào này hơi chút hẻo lánh, nhưng khá là thích hợp cho chúng ta tiến vào.

Kéo toang cửa vào tầng thứ ba của Hỗn độn tinh vực, Diệp Mặc liền cảm giác được mình đang đứng trong một thế giới tăm tối.

– Không gian của tầng thứ ba, không gian lốc xoáy chẳng những có ở trên mặt đất, mà trên không trung cũng có, hơn nữa Vô Ảnh Kiêu ở tầng thứ ba đã đạt đến cấp ba – cấp bậc của Tiên Yêu thú, chúng ta phải cẩn thận một chút.

Lúc đầu khi sư phụ tôi tới tầng thứ ba đã là tu vi Đại Ất Tiên hậu kỳ.

Chân Băng Du sợ Diệp Mặc quá sơ ý, chủ động nhắc nhở Diệp Mặc một câu.

Kỳ thực không đợi Chân Băng Du nhắc nhở, trong lòng Diệp Mặc đã hiểu rõ từ lâu.

Nhìn lướt qua Chân Băng Du hỏi:

– Tiên dược sơn mà cô nói kia, là biết tôi không đi được sao?

Chân Băng Du lại đương nhiên nói:

– Đương nhiên tôi sẽ dẫn cậu đi, nếu như chính cậu không đi được tôi cũng hết cách.

Diệp Mặc mỉm cười nói:

– Cô yên tâm.

Tôi chắc chắn đi được.

Nếu như trước đây Diệp Mặc nói những lời này, Chân Băng Du nhất định sẽ cực kỳ kinh thường, bây giờ lại không hề phản bác, cô biết nếu Diệp Mặc đã nói vậy, tức là cho thấy hắn có sự nắm chắc nhất định.

Ban đầu dựa theo kế hoạch của cô, cô phải ở tầng thứ nhất và tầng thứ hai của Hỗn Độn Tinh Vực tu luyện tối thiểu là mấy trăm năm mới có thể đến tầng thứ ba.

Không ngờ là đi theo Diệp Mặc, chỉ trong thời gian mấy năm ngắn ngủi, cô đã đến được tầng thứ ba rồi.

– Tôi muốn thăng cấp lên Huyền Tiên, cô chọn một chỗ niết bàn đi.

Dọc đường Diệp Mặc đã lãng phí thời gian gần một năm, trong lòng đã rất không dễ chịu rồi.

Thời gian của hắn rất quý giá.

Thời gian một năm, với hắn mà nói là bằng quãng thời gian trăm năm tu luyện.

Tuy rằng với tu vi không ngừng thăng tiến của hắn, tốc độ trận bàn thời gian ăn tiên tinh cũng không ngừng tăng lên.

Thế nhưng đối với Diệp Mặc mà nói chuyện này cũng không thành vấn đề.

Hắn hiện giờ cũng không còn là gã tu sĩ hồi đó vì mấy viên tiên tinh cấp thấp mà nhăn nhăn nhó nhó rồi, hiện tại hắn có hàng trăm triệu tiên tinh thượng phẩm trong chiếc nhẫn, còn sợ không có tiên tinh tu luyện sao?

Núi băng trôi.

Đây chính là nơi Chân Băng Du chọn, Chân Băng Du vốn định niết bàn ở hỏa lâm, nhưng hiện giờ Diệp Mặc muốn tới tầng thứ ba của Hỗn Độn Tinh Vực.

Cô chỉ có thể chọn núi băng trôi thôi.

Nếu như là ở tầng thứ hai, Diệp Mặc và Chân Băng Du tối đa chỉ cần hai tháng có thể tìm được.

Thế nhưng ở tầng thứ ba của Hỗn Độn Tinh Vực, hai người mất hơn ba tháng mới tìm được.

Núi băng trôi, bên ngoài vẫn là một mảng xanh mênh mông, thần thức hoàn toàn không thể quét qua.

Sau khi Diệp Mặc và Chân Băng Du tiến vào núi băng trôi, mới thấy rõ ở đây toàn là những ngọn núi băng trôi nổi trên không trung, mang theo ánh sáng lờ mờ màu trắng âm u, giữa vô số núi băng trôi nổi, là tầng tầng sương băng tựa hồ như đã ngưng kết.

Hai người vẫn chưa chính thức tiến vào sâu trong núi băng trôi, loại băng hàn thấu xương này đã càn quét qua, Diệp Mặc vô thức run lên một cái, đây không phải là lạnh lẽo về sinh lý, mà là loại rét buốt thấu xương về mặt tâm lý.

Đây đúng là một nơi Luyện Thể tốt, Diệp Mặc gật đầu, tính cách của Chân Băng Du niết bàn ở chỗ này nói không chừng sẽ càng tốt hơn so với hỏa lâm.

Tiên niết thể của Diệp Mặc càng không sợ hãi hàn băng này, dù cho loại hàn băng này có thể chỉ trong nháy mắt khiến một khối sắt hóa thành hư vô, hắn cũng không thèm để ý.

Chân Băng Du cũng là Thần Cảnh sơ kỳ, ở ngoại vi núi băng trôi hoàn toàn không bị áp lực.

Hai người tiến vào càng sâu trong núi băng trôi, hàn băng thấu xương xung quanh càng lúc càng lợi hại.

Ba ngày sau, Chân Băng Du có chút chịu không nổi nữa, quần áo bên ngoài cơ thể cô đã trực tiếp bị hàn băng làm tan chảy.

Ngoại trừ một lớp áo giáp bảo vệ bằng thiên lạc tơ tằm cực mỏng, Diệp Mặc lại một lần nữa nhìn thấy thân hình của nàng.

– Tôi niết bàn ở đây.

Chân Băng Du dừng lại nói, nói xong còn lấy ra một viên thông tấn châu đưa cho Diệp Mặc – Nếu có việc gì, chúng ta hãy dùng thông tấn châu để liên hệ.

Diệp Mặc đảo qua thân thể gần như không còn mảnh vải của Chân Băng Du, trong lòng lại trù tính đến lúc đám Tố Tố các nàng lên tới đây, có nên kêu các nàng cũng Luyện Thể hay không.

Chân Băng Du này chỉ là tu vi Luyện Thể của Thần Cảnh sơ kỳ, không ngờ thân thể lại hoàn mỹ tới mức này.

Da thịt như ngọc kết hợp với cơ thể hoàn mỹ, trần trụi mà đứng giữa núi băng trắng mờ sương này càng khiến cho người ta không nhịn được lại muốn nhìn nữa, thậm chí khiến cho người ta sinh lòng thương tiếc, điều đáng tiếc duy nhất là, người này là Chân Băng Du, một cô gái coi thân thể của mình là túi da thối tha, liên tưởng đến điều này, thực sự là phá hư phong cảnh.

– Nếu cậu xem đủ rồi thì xin cứ tự nhiên.

Giọng điệu Chân Băng Du càng trở nên lạnh lùng.

Nếu có thể, hiện tại cô căn bản là không bằng lòng để Diệp Mặc tiếp tục nhìn thấy thân thể của cô.

Như Diệp Mặc đã nói, túi da cũng là túi da của chính mình.

Diệp Mặc sờ sờ mũi, nhận lấy Thông tấn châu Chân Băng Du đưa cho hắn, sau đó lấy ra một cái nhẫn đưa cho Chân Băng Du nói:

– Trong này có một nhánh của ‘Hỗn độn thanh địch’, để lại cho cô, lúc tôi tu luyện, cần bố trí trận pháp, đừng tùy tiện đi tìm tôi.

Nếu có chuyện gì, có thể thông qua thông tấn châu truyền tin cho tôi.

Nói thực, hắn đứng cùng một chỗ nói chuyện với Chân Băng Du hầu như khỏa thân, trong lòng cũng hơi thiếu tự nhiên.

– Cảm ơn.

Chân Băng Du lại không có nửa phần ngượng ngùng nhận lấy chiếc nhẫn Diệp Mặc cho cô, không nói gì nữa.

Diệp Mặc biết, đây là đang hạ lệnh đuổi khách rồi.

Hắn cũng biết ý, không nán lại lâu, rất nhanh liền tiến vào chỗ sâu hơn.

Diệp Mặc không hề có dự tính Luyện Thể ở đây, hắn dự định ở chỗ này bế quan thăng cấp lên Huyền Tiên, cho nên hắn cũng không đi quá xa.

Chỉ đi đại khái thời gian nửa nén nhang liền ngừng lại, đồng thời tìm được một núi băng đứng sững trên mặt đất.

Sau khi lẩn vào núi băng này, Diệp Mặc bố trí một trận pháp ẩn nấp và một Xúc phát trận, đặt thông tấn châu lên trên Xúc phát trận, lúc này mới tiến vào Thế giới trang vàng.

Hắn biết lần bế quan này không biết phải mất thời gian bao lâu.

Một khi Chân Băng Du niết bàn sớm, phỏng chứng sẽ không tìm thấy hắn.

Đặt thông tấn châu trên trận pháp bên ngoài, chính là để khi hắn bế quan ở Thế giới trang vàng, cũng có thể cảm nhận được tin tức từ Thông tấn châu của Chân Băng Du.

Trong Thế giới trang vàng, Diệp Mặc dùng tiên tinh bố trí Tụ Linh đại trận bên cạnh ‘Khổ Trúc’, lại bố trí tốt về mặt thời gian.

Bố trí xong mấy thứ này, hắn không lập tức bắt đầu tu luyện.

Trước khi tu luyện, hắn phải luyện chế ra ‘Tuyết dực đan’.

Diệp Mặc hiểu rất rõ tư chất của mình, nếu như không có thật nhiều đan dược, hắn muốn thăng cấp là rất khó.

Mà một khi dùng quá nhiều đan dược, không có ‘Tuyết dực đan’ để hóa giải đan độc, tu vi của hắn không chỉ sẽ không tiến bộ, nói không chừng còn có thể bị chặn lại Mặc dù sau khi bước vào Tiên giới, Diệp Mặc cảm thấy tu luyện khó khăn gấp bội, truyền thừa luyện đan của hắn lại không mảy may gián đoạn.

Trận bàn Thời gian mới qua mấy năm, ở ngoài thậm chí còn chưa tới một tháng, Diệp Mặc đã luyện chế thành công ra “Tuyết Dực đan”.

Một tháng sau, Diệp Mặc luyện chế ra mười lò ‘Tuyết dực đan’, lại chuẩn bị một lượng lớn ‘Huyền Nguyên đan’, lúc này mới bắt đầu bế quan tu luyện.

Đồng thời linh thảo cấp 4 và cấp năm trên người hắn, ngoại trừ một ít ‘Lục Dực tử linh’ ra, còn lại cũng đều tiêu hao hết sạch.

Lần bế quan này có thể nói là lần Diệp Mặc chuẩn bị đầy đủ nhất, hơn nữa cũng là lần dư thừa nhất về mặt thời gian.

Dưới sự vận chuyển ‘Tam sinh quyết’, tiên linh khí trong một lượng lớn tiên tinh bị Diệp Mặc hấp thu, rất nhanh liền tạo thành một tầng sương Tiên Linh xung quanh ‘Khổ Trúc’. ‘Khổ Trúc’ ở trong màn sương Tiên Linh, cũng có vẻ vô cùng xanh biếc, mà gốc cây con ở đằng xa kia bởi vì tiên linh khí lan tràn ra, cũng trở nên khoan khoái không ít.

‘Vô ảnh’ trốn trong lá của ‘Khổ Trúc’, ngủ chổng vó vẻ hưởng thụ không gì sánh được, hiển nhiên tiên linh khí dày đặc như vậy nó rất chi là thoả mãn.

Tu chân không màng năm tháng, trên núi băng trôi không hề có chút sự sống nào, hơn nữa ngoại trừ thời gian đang trôi qua ra, tất cả những thứ khác đều đứng im lại.

Trong Thế giới trang vàng của Diệp Mặc, từng viên Tiên tinh thượng hạng một bị Diệp Mặc tiêu hao hết, biến thành Tiên linh khí bị hắn hấp thụ, hoặc tiêu tán trong khoảng không của Thế giới trang vàng.

Tu vi của Diệp Mặc cũng chậm rãi tăng lên, Tiên nguyên lực và thần thức của hắn cùng lúc từ từ nâng cao.

Khi viên Tiên tinh thượng hạng cuối cùng bị Diệp Mặc tiêu hao hết, trận bàn thời gian đã hoàn toàn ngừng lại, Diệp Mặc mở mắt, trong lòng lại có chút thất vọng.

Ngoài mấy trăm viên tiên tinh mà hắn để lại dự phòng cho trận bàn thời gian ra, còn lại gần cả chục triệu viên tiên tinh thượng phẩm toàn bộ đều đã tiêu hao hết, mà hắn tu luyện trong trận bàn thời gian vẫn chưa đến bốn trăm năm.

Hơn nữa tiên tinh hắn tiêu hao khi tu luyện tăng lên theo tu vi của hắn, càng trở nên gia tăng gấp bội, cái đà này nếu để hắn tu luyện tới Tiên Đế, vậy cần có bao nhiêu tiên tinh? Có thể tưởng tượng, số tiên tinh này thậm chí không phải là đơn vị hàng trăm triệu à

Bên ngoài Trận bàn Thời gian đã qua bốn năm, nhiều tiên tinh như vậy hắn chỉ từ Kim Tiên trung kỳ tấn cấp tới Kim Tiên hậu kỳ, vẫn còn cách Kim Tiên viên mãn một khoảng cách rất lớn.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1605: Quả Cân Của Diệp Mặc

Quả Cân Của Diệp Mặc

D

iệp Mặc nhìn Thông tấn châu của Chân Băng Du một lát, vẫn không có tin tức truyền đến.

Hắn dứt khoát thu trận bàn thời gian lại, gom toàn bộ những vật liệu thu thập được lại, hắn chuẩn bị luyện khí.

Cũng may tốc độ tu luyện của Diệp Mặc thong thả, nhưng tốc độ luyện khí và luyện đan của hắn cũng không chậm, nửa năm sau, hắn đã có thể bước đầu luyện chế được tiên khí tứ phẩm, một năm sau, hắn luyện chế tiên khí tứ phẩm đã không hao tốn chút sức lực nào.

Chỉ có điều bởi vì vật liệu tiên cấp ngũ phẩm quá ít, bằng không, Diệp Mặc thậm chí đã định bắt đầu luyện chế tiên khí ngũ phẩm rồi.

Ngay lúc có thể luyện chế tiên khí ngũ phẩm, Diệp Mặc liền lấy Thanh Nguyệt ra, bắt đầu nâng cấp cho Thanh Nguyệt.

Vật liệu để cải tiến pháp bảo phi hành vốn cực ít, Diệp Mặc lại không lo lắng, hắn có rất nhiều lông vũ của Vô Ảnh Kiêu, thứ này chính là vật liệu tuyệt vời nhất để luyện chế pháp bảo phi hành.

Lần này Diệp Mặc không lãng phí như trước đây, chỉ lấy ra hai cặp lông vũ của Vô Ảnh Kiêu dung hợp vào trong Thanh Nguyệt, nâng cấp Thanh Nguyệt tới tiên khí phi hành trung phẩm.

Mặc dù là cấp bậc thấp nhất trong trung phẩm, nhưng Diệp Mặc lại rất hài lòng, Thanh Nguyệt do hắn tự nâng cấp chắc có lẽ không thể chậm hơn so với tiên khí phi hành ngũ phẩm thông thường.

Có một tiên khí phi hành trung phẩm đối với Diệp Mặc mà nói là rất quan trọng, lúc trước hắn luôn luôn xài ké Thải Vân chướng của Chân Băng Du.

Mà Thải Vân chướng chỉ nhanh hơn chút xíu so với Thanh Nguyệt lúc trước của hắn mà thôi, hơn nữa năng lực phòng ngự còn rất kém.

Hiện giờ hắn đã có tiên khí phi hành trung phẩm của riêng mình, hoàn toàn có thể không cần ngồi pháp bảo phi hành của cô nàng kia nữa rồi.

Diệp Mặc rất muốn nâng cấp Tử Đao một chút, đáng tiếc là hắn không có vật liệu nâng cấp tốt hơn, đành thôi vậy.

Tử Đao là pháp bảo hắn thích nhất, có thể sẽ vĩnh viễn bầu bạn cùng hắn.

Không có vật liệu tốt, hắn sẽ không tùy tiện phá hư Tử Đao.

Diệp Mặc cũng biết pháp bảo công kích của hắn quá ít, ảnh hưởng không nhỏ tới hắn trong khi chiến đấu.

Để có thêm một pháp bảo công kích vừa tay, Diệp Mặc vắt óc suy nghĩ, lần này hắn đem ánh mắt nhìn chằm chằm về phía hòn đá màu đen ở Thế giới sơn.

Hòn đá màu đen này là cái được hắn mang vào Thế giới trang vàng cùng với ‘Khổ trúc’.

Lúc đầu khi hắn tìm kiếm ‘Khổ trúc’ thì tìm đến Thế giới sơn, đào được hòn đá này trên Thế giới sơn.

Chỉ có điều hòn đá đó rất nặng, Diệp Mặc vẫn chưa động đến nó.

Bây giờ ngoài Tử Đao ra, Diệp Mặc không có pháp bảo công kích nào thuận tay cả, mới dời sự chú ý lên hòn đá này.

Cái được đào từ Thế giới sơn, hơn nữa còn là nơi ‘khổ trúc’ sinh trưởng, lấy hòn đá này ra luyện chế một pháp bảo có lẽ là một ý nghĩ không tồi.

Diệp Mặc nghĩ tới đây, lập tức liền vọt đến cạnh hòn đá màu đen lúc đầu bị chìm dưới đất.

Khi Diệp Mặc nhìn thấy hòn đá màu đen này lần nữa, lại phát hiện hòn đá kia đã chìm xuống chỗ rất sâu dưới đất.

Lúc đầu khi hắn còn là tu sĩ Nguyên anh, thậm chí còn cầm không nổi tảng đá kia.

Hiện nay hắn đã là Kim Tiên hậu kỳ, một hòn đá tầm thường chắc hẳn sẽ không tốn sức lực.

Diệp Mặc vừa nhấc tay, muốn hút hòn đá màu đen kia lên, nhưng hắn lại phát hiện hòn đá kia vẫn cứ không hề nhúc nhích.

Đây rốt cuộc là thứ gì vậy? Hòn đá ở Thế giới sơn không ngờ lại nặng nề như vậy?

Diệp Mặc nhớ tới lúc đầu ở trên đỉnh núi của Thế giới sơn, hắn chỉ có thể cắt ra được một miếng nhỏ như vầy bên mé của ‘Khổ Trúc’.

Sau đó hắn cũng biết sở dĩ hắn có thể cắt ra được, là bởi vì ‘Khổ Trúc’ đã nhận hắn là chủ rồi.

Bằng không hắn không thể cắt ra được.

Hơn nữa hắn có thể đưa Thế giới thạch này vào trong Thế giới trang vàng, phỏng chừng cũng có liên quan đến việc ‘Khổ Trúc’ nhận chủ.

Bây giờ không có ‘Khổ trúc’, hòn đá này quả nhiên lại nặng nề hơn, hơn nữa còn càng ngày càng nặng nề.

Diệp Mặc triệu ‘Vụ Liên Tâm Hỏa’ ra đốt hòn đá này một lát, lại phát hiện hòn đá đen này chẳng sứt mẻ chút nào, nửa vết tích cũng không có.

Hiện giờ Thiên hỏa của hắn đâu chỉ mạnh hơn mười lần so với lúc đầu.

Bởi vậy có thể thấy được Thế giới thạch này sau khi rời khỏi ‘Khổ Trúc’ thực sự trở nên cứng hơn vô số lần.

Diệp Mặc nhớ tới một viên Thế giới thạch nhỏ khác, lúc đó sau khi hắn có được Hoàng tinh thạch, có một viên Thế giới thạch nhỏ được Du Vạn Lý mang về cùng với Hoàng tinh thạch, sau đó lại bị Lục Vô Hổ cầm đi.

Hơn nữa Lục Vô Hổ nói Thế giới thạch ở Thế giới sơn khi thể tích gia tăng gấp đôi, trọng lượng sẽ tăng gấp mười.

Có vẻ như Lục Vô Hổ nói cũng không đúng, hắn không hề hiểu rõ về Thế giới sơn, cũng không hiểu Thế giới thạch.

Diệp Mặc từ lâu đã không còn là tu sĩ nhỏ bé không biết gì của hồi đầu nữa rồi, hắn lập tức liền hiểu ra một báu vật tuyệt thế đã bị hắn ném vào trong Thế giới trang vàng.

Trong nỗi vui mừng, Diệp Mặc lao tâm khổ trí di dời hòn đá màu đen này lên trên mặt đất, lập tức phun ra một ngụm tinh huyết, bắt đầu luyện hóa hòn đá đen này.

Sau khi hắn biết được hòn đá đen cứng rắn, nặng nề như vậy, liền biết là nếu mình dùng hòn đá đen này luyện chế pháp bảo căn bản chỉ là mơ mộng.

Đừng nói ‘Vụ Liên Tâm Hỏa’ của hắn thăng cấp tới màu tím, cho dù thành ‘Tử niết hỏa diễm’ cũng không chắc có thể nung chảy hòn đá của Thế giới sơn này.

Diệp Mặc vốn tưởng rằng không luyện chế pháp bảo, chỉ luyện hóa hòn đá chắc không quá khó khăn.

Khi hắn chính thức bắt đầu luyện hóa mới biết được, luyện hóa hòn đá kia là khó khăn tới mức nào.

Một tháng sau, Diệp Mặc phát hiện ngay cả 1% hắn cũng chưa luyện hóa được.

Diệp Mặc chỉ có thể lấy ra trận bàn thời gian lần nữa, đã mất tròn năm năm trong trận bàn thời gian, hắn mới hoàn toàn luyện hóa được hòn đá đen trong tay.

Thời gian hơn năm năm chỉ luyện hóa một hòn đá, Diệp Mặc có chút không nói nên lời.

Lại thu trận bàn thời gian lại, Diệp Mặc có chút thỏa mãn nhìn nhìn hòn đá đen trong tay, lúc này hòn đá màu đen của Thế giới sơn ở trong tay hắn giống như một chiếc lông vũ, điều khiển tốc độ vừa ý.

Điều duy nhất khiến hắn không hài lòng là hòn đá đen này nhìn có vẻ giống như một quả cân, chẳng đẹp mắt chút nào, nghĩ tới pháp bảo của người khác không phải là Phiên Thiên Ấn thì cũng là Linh Lung Tháp, pháp bảo của mình không phải là dao phay thì là quả cân, trong lòng Diệp Mặc buồn bực không thôi.

Nhưng những ý nghĩ này chỉ thoáng qua liền thôi, Diệp Mặc cất đồ đi, đầu tiên là ra khỏi Thế giới trang vàng, trong Thế giới trang vàng từ tu luyện đến luyện khí, hắn mất tổng cộng gần 7 năm, chỉ là không biết luyện thể của Băng Chân Du đã niết bàn hay chưa.

Đầu tiên khi vừa ra ngoài Diệp Mặc không đi tìm Chân Băng Du, mà là lấy ra quả cân Thế giới thạch chỉ đơn giản nện xuống một ngọn núi băng khổng lồ cao ngất tận mây xanh.

Uỳnh…

Một tiếng nổ điếc tai kinh khủng vang lên, Diệp Mặc dại ra nhìn ngọn núi băng khổng lồ trước mắt bị hóa thành mạt vụn bay khắp trời, ngẩn ra tại chỗ.

Hắn chỉ tùy tiện phóng quả cân ra, liền có uy lực lớn như vậy? Nếu hắn truyền thêm Tiên nguyên vào làm cho quả cân mở rộng không hạn chế, vậy thì uy lực…

Diệp Mặc thậm chí không dám nghĩ tới, vậy có phải là nói hắn có thể tùy tiện dễ dàng đánh chết một Huyền Tiên hậu kỳ hay không, thậm chí là so với Đại tiên, cũng không kém bao nhiêu sao?

Sau khi hiểu ra đạo lý này, Diệp Mặc trong lòng mừng như điên.

Hắn lập tức thu hồi quả cân, thầm mắng mình ngu ngốc, thứ tốt như vầy, hắn lại có thể để lại trong Thế giới trang vàng không dưng lãng phí bao nhiêu năm.

Trước đây nếu hắn có quả cân này, sao phải e ngại tên Hàn Vị Thần kia? Thấy chướng mắt, liền một quả cân đập chết y từ lâu rồi.

– Phùuuu…

Diệp Mặc thở dài một hơi thườn thượt, cẩn thận cất quả cân bảo bối này vào.

Lần sau phải dựa vào nó, so với màn máu tím của Tử Đao, Diệp Mặc càng ưa thích quả cân nện một cái là nát bét này hơn.

Nên đi gặp Chân Băng Du thôi, trong lòng Diệp Mặc sảng khoái không gì sánh được, tuy tốc độ tu luyện hơi chậm một chút, nhưng cũng thăng cấp được đến Kim tiên hậu kỳ, huống hồ trình độ luyện khí cũng thăng cấp tới đại sư tiên khí Tứ phẩm, đồng thời nâng cấp được Thanh Nguyệt, đồng thời trình độ luyện đan cũng thăng cấp tới đại sư tiên đan ngũ phẩm.

Quan trọng nhất là, hắn có thêm một quả cân, quả cân này mới là việc khiến Diệp Mặc đắc ý nhất.

Chỉ một phần tư nén nhang, Diệp Mặc đã một lần nữa quay về chỗ Chân Băng Du luyện thể, cái nhìn đầu tiên khi Diệp Mặc thấy Chân Băng Du thì đã biết cô xảy ra chuyện rồi.

Chân Băng Du không lơ lửng trên không trung giống hắn lúc đầu, chỉ nằm trên một tảng núi băng trôi nổi, trên người không một mảnh vải, nhưng khác biệt với làn da như ngọc ban đầu vẫn mang theo vẻ hồng nhuận phơn phớt chính là lúc này da thịt cô có chút trắng bệch, mắt nhắm chặt, trên ngực có nhiều vết máu, ngay cả trên núi đôi cũng có không ít vết máu.

Hiển nhiên là Chân Băng Du niết bàn thất bại, hơn nữa còn bị cắn trả mà trọng thương.

Diệp Mặc trước tiên liền ôm lấy Chân Băng Du, cảm giác được thân thể cô có chút lạnh lẽo, cũng may công pháp Luyện Thể vẫn còn đang tự động vận hành.

Chỉ có điều đây không phải là vì nguyên nhân do tu luyện, loại vận hành này chỉ duy trì tính mạng của cô.

Chỉ cần một khi công pháp này ngừng vận hành, thì Chân Băng Du lập tức sẽ bị băng hàn kinh khủng này hóa thành hư vô.

Diệp Mặc không chút do dự đem Chân Băng Du rời khỏi núi băng trôi, trước tiên là lấy vài viên đan dược ra đưa vào miệng cô.

Sau đó cho cô vài đạo Khứ trần quyết, lại lấy áo lót và quần áo ra từ trong chiếc nhẫn của Chân Băng Du.

Nhưng mà Diệp Mặc căn bản là chưa từng mặc loại quần áo này, lúc mặc cứ luống cuống tay chân, loay hoay cả nửa ngày, váy của Chân Băng Du còn chưa hoàn toàn mặc vào.

Lúc này Chân Băng Du lại tỉnh lại, cô nhìn Diệp Mặc một cái rồi yếu ớt nói một câu cảm ơn, lại một lần nữa nhắm mắt lại.

Diệp Mặc thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần còn có thể nói chuyện, khôi phục lại cũng nhanh thôi.

– Tên gian tặc, đồ vô sỉ, ta giết mi…

Một tiếng hét yêu kiều vang lên, một dải cầu vồng rực rỡ lao tới như chớp, trực tiếp bao phủ lên Diệp Mặc.

Sát khí ác liệt tràn về phía Diệp Mặc, Diệp Mặc nào còn lo giúp Chân Băng Du mặc quần áo nữa, trực tiếp lấy Tử đao bổ ra một đao.

Két. . .

Một tiếng giòn vang, ánh sáng tím và sắc màu rực rỡ tỏa ra bốn phía, không gian tăm tối xung quanh nổi bật lên năm màu rực rỡ.

– A. ..

Tiên nữ vừa nãy dùng phi kiếm muốn giết Diệp Mặc kia kinh ngạc ồ lên một tiếng, lúc này mới cẩn thận đánh giá Diệp Mặc.

Cô nghĩ mãi không ra một Kim Tiên sơ kỳ tầm thường sao lại có năng lực lớn như vậy, ngăn trở được pháp bảo của một tiên nhân Huyền Tiên trung kỳ như cô.

Sắc mặt Diệp Mặc trở nên lạnh lẽo, vô duyên vô cớ bị người ta đánh lén, xém nữa bị giết, cho dù là ai trong lòng cũng sẽ không thoải mái.

Nữ tiên nhân trước mắt này thoạt nhìn không hề thua kém so với Tần Niệm Mân, hơn nữa đã là Huyền Tiên trung kỳ, cao thủ như thế ra tay không ngờ nguyên do vì sao cũng không hỏi, thực là buồn cười.

Nếu là người khác, thế này là bị giết rồi.

– Anh che dấu tu vi?

Cô gái áo đỏ cau mày hỏi.

Diệp Mặc lạnh lùng nói:

– Bây giờ không phải là lúc cô hỏi tu vi của tôi, tôi chọc gì cô hả? Cô vô duyên vô cớ đánh lén tôi là có ý gì?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 6 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 6 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 7 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 7 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 7 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box