[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 319 : Hỗn Độn Thanh Địch (c1591-c1595)
❮ sautiếp ❯Chương 1591: Hỗn Độn Thanh Địch
Hỗn Độn Thanh Địch
T
ôi làm thế nào lại làm được, đó là chuyện của tôi.
Diệp Mặc chằm chằm nhìn Chân Băng Du nói xong, nhíu nhíu mày, dường như đang tìm xem câu tiếp theo nên nói như nào.
Chân Băng Du giống như biết ý tứ câu nói tiếp theo của Diệp Mặc vậy, trực tiếp nói:
– Anh không cần lo tôi tiết lộ chuyện này ra ngoài, tôi biết truyền thừa của anh không tầm thường, nếu như tôi tiết lộ ra ngoài, thì sẽ không nhắc nhở anh chú ý công pháp luyện thể rồi.
Diệp Mặc gật đầu cũng không có nghi ngờ gì, hắn tin rằng những gì Chân Băng Du nói là sự thật.
Nhưng cho dù như vậy, Diệp Mặc cũng định sau khi đi rồi, lập tức rời khỏi Cực Phong Thiên, cũng sẽ không đến Cung Hoa Thiên nữa.
Chân Băng Du thấy Diệp Mặc cũng không có ý tứ nói tiếp, đành phải ngậm miệng lại.
Pháp khí phi hành cực phẩm sau khi đi được khoảng nửa tuần hương, Diệp Mặc bỗng nhiên dừng lại, thần thức của hắn đã quét được Phong Đề Tối Nhĩ, hơn nữa không chỉ là một mình gã.
Đứng cùng với Phong Đề Tối Nhĩ ít nhất còn có ba tu sĩ nữa, bốn người này hình như tu vi đều không bị áp chế, hoặc là nói đều có bí pháp khắc chế loại áp chế tu vi này.
Lúc này trước mặt bốn người là một hồ nhỏ hình tròn, mà giữa hồ nhỏ này lại có một ngọn núi cực cao, trong Cực Tinh Trạch vốn dĩ là một khoảng mông lung, cộng thêm ngọn núi này lại có sương khói lượn lờ, nếu như Diệp Mặc không phải có thần thức, thì hắn căn bản cũng không thấy rõ được.
Nhưng thần thức của Diệp Mặc sau khi nhìn rõ, lập tức từng trận kích động, hắn suýt nữa thì xông lên cướp lấy.
Vì ở một nơi không xa cách đỉnh núi của ngọn núi kia, có một khối đá nhô ra, mà phần dưới của khối đá đó có một gốc Tiên linh thảo màu xanh, đó chính là Hỗn Độn Thanh Địch.
May là hắn cuối cùng cũng khống chế được bản thân mình, bên đó bao gồm cả Phong Đề Tối Nhĩ là có đến bốn người đang đứng cùng nhau, tu vi của Phong Đề Tối Nhĩ Diệp Mặc thấy rồi, cho dù bị áp chế rồi, nhưng trong Cực Tinh Trạch, cũng không kém hắn, huống chi tên này còn là Tiên niết thể, mà ba tên kia có khả năng đang giằng co cùng Phong Đề Tối Nhĩ, rõ ràng cũng không phải là người tầm thường.
Huống chi Phong Đề Tối Nhĩ chắc chắn là do một trong ba người này gọi đến, chính là nói nếu như hắn muốn xông lên, ít nhất phải đối mặt với hai Phong Đề Tối Nhĩ, thậm chí là tấn công của bốn người.
Cho dù Diệp Mặc có bản lĩnh đi nữa, cũng không dám làm như vậy.
Tu vi của hắn trong này không chịu ảnh hưởng gì, làm sao có thể biết người khác nhất định chịu ảnh hưởng gì không?
Diệp Mặc điều khiển phi thuyền quay ngược lại, lại mười mấy phút sau, Diệp Mặc lại lần nữa tìm được một đồi núi nhỏ trên một khoảng đất hoang vắng, trực tiếp phóng phi thuyền vào.
Chân Băng Du thấy Diệp Mặc lại lần nữa hạ phi thuyền xuống một góc như này, cô lập tức nhíu mày nói:
– Anh dừng trong này là có ý gì?
– Yên tâm, tôi cũng chẳng có hứng thú gì với cái túi da của cô, nếu như cô muốn đi, thì cứ tự nhiên.
Diệp Mặc lại nói câu này.
Động một tí là hắn nói những câu này, Chân Băng Du im lặng lắc đầu, cũng không tiếp lời.
Chỉ đứng một bên im lặng nhìn Diệp Mặc bố trí khốn trận, bố trí trận pháp ẩn nấp.
– Cô muốn thí luyện trong Hỗn Độn Tinh vực bao lâu?
Diệp Mặc đột nhiên hỏi, hắn mặt dù ước gì Chân Băng Du không chịu đựng được hắn, lập tức đi luôn, nhưng hắn cũng lo lắng Chân Băng Du sẽ rời khỏi Hỗn Độn Tinh vực trước hắn.
Chân Băng Du nhìn Diệp Mặc một cái, rồi mới nói:
– Tôi ít nhất cũng phải đến Huyền Tiên đỉnh phong rồi mới ra ngoài, có thể là trăm năm, có thể là nghìn năm.
Anh không cần lo lắng tôi ra ngoài trước tiết lộ bí mật trên người anh.
Huống chi, tôi cũng không biết anh có bí mật gì, tôi chỉ biết anh lấy được một truyền thừa rất tuyệt mà thôi.
Diệp Mặc thấy lời của mình vừa mới hỏi ra, liền bị Chân Băng Du biết là có ý gì, cũng không thèm để ý nữa.
Những chuyện như này hắn cần phải hỏi cho rõ, nếu không hắn không ngại gì mà hạ chút cấm chế cho người con gái này.
– Anh ở lại đây bao lâu?
Khiến Diệp Mặc kỳ quái chính là Chân Băng Du bỗng nhiên lại hỏi ngược lại một câu, trong ấn tượng của hắn, Chân Băng Du ngoại trừ khuyên hắn đặt toàn bộ tinh lực của mình vào trong tu luyện, thì trước giờ cũng chưa bao giờ hỏi những chuyện riêng tư khác của hắn.
Diệp Mặc lại trầm mặc một lúc rồi nói:
– Có lẽ tôi cũng phải tu luyện đến Huyền Tiên rồi mới ra ngoài.
– Với tiến độ của anh, tu luyện đến Huyền Tiên chắc hẳn nhanh hơn tôi một chút.
Chân Băng Du lần này sắc mặt có chút dịu đi một chút nói.
Dừng lại một chút, cô lại nói tiếp:
– Hỗn Độn Tinh vực tổng cộng có chín tầng, chúng ta bây giờ mới chỉ ở tầng thứ nhất mà thôi.
Hơn nữa càng về sau, tu luyện lại càng gian nan hơn, rất ít tu sĩ có thể tu luyện đến tầng thứ chín, cho dù là Đại tiên cũng rất ít.
Vì trong Hỗn Độn Tinh vực, cũng không phải càng về sau thì đồ vật là càng quý giá, cũng càng dễ dàng tu luyện được.
Ở tầng thứ nhất chẳng những có rất nhiều tài nguyên, đồng thời địa điểm tu luyện cũng rất ít.
Ngược lại, càng về sau thì tài nguyên cũng không tăng thêm được bao nhiêu, mà độ khó của tu luyện lại tăng thêm nhiều lần.
Diệp Mặc khẽ gật đầu hỏi:
– Tôi còn nghe nói có một cách nói, nói Hỗn Độn Tinh vực có ba mươi sáu tầng, hai cách nói này rốt cục cái nào là chính xác?
Chân Băng Du lắc đầu nói:
– Tôi cũng không biết hai cách nói này cái nào đúng, sư phụ tôi từng nói với tôi, ở trung thiên vực và thượng thiên vực, đều có lối vào Hỗn Độn Tinh vực, hơn nữa cũng không chỉ có một lối.
Ở trung thiên vực sau khi tiến vào Hỗn Độn Tinh vực rồi, cũng có chín tầng, mà ở thượng thiên vực sau khi tiến vào Hỗn Độn Tinh vực rồi, cũng có chín tầng.
Cho nên có người cộng thêm ba lần chín tầng này vào, thành ba mươi sáu tầng.
– Vậy thực ra thì sao?
– Thực ra cũng không có ai biết ba thiên vực thượng trung hạ này tiến vào có phải là cùng một tầng hay không, nếu như là cùng một tầng, vậy thì vẫn là chín tầng.
Nếu như không cùng một tầng, thì Hỗn Độn Tinh vực quả thực có ba mươi sáu tầng.
Cho dù Tiên đế cũng khó biết rõ tầng thứ nhất từ hạ thiên vực tiến vào Hỗn Độn Tinh vực, có phải là tầng thứ nhất của trung thiên vực hay không.
Vì Hỗn Độn Tinh vực quá rộng lớn, cho dù là một tầng, trước giờ cũng chưa có ai đi đến cùng.
Thần thức của Diệp Mặc lại chú ý đến Phong Đề Tối Nhĩ và một người khác đang đánh nhau, gã là một Tiên nhân luyện thể, người còn lại dường như có thể phóng ra pháp bảo, khi đánh nhau bắn tung tóe ra xung quanh, căn bản cũng không nhìn thấy bóng người đâu.
Còn hai tên tu sĩ còn lại cũng đang đối đầu nhau, dường như lúc nào cũng có thể đánh nhau vậy.
Lúc này Diệp Mặc hiểu ra những gì hắn đoán chắc hẳn không nhầm, bốn người này quả thực vì kiềm chế, hoặc là nói vì nguyên nhân nào khác, tạm thời chưa có cách nào đào Hỗn Độn Thanh Địch kia đi được, sau khi hiểu ra điều này, Diệp Mặc lại rất yên tâm.
– Những thứ này cho cô.
Diệp Mặc lấy ra mười gốc Lục Dực Tử Linh đưa cho Chân Băng Du, đây là đáp ứng cho cô, để lại trên người cũng khó chịu.
– Cám ơn.
Chân Băng Du nhận lấy Lục Dực Tử Linh rồi hỏi:
– Nếu như sau khi rời khỏi Cực Tinh Trạch, tôi vẫn muốn thí luyện cùng đội với anh, anh xem có được hay không?
Cô cũng hiểu đôi chút về con người Diệp Mặc này rồi, biết Diệp Mặc mặc dù rất coi trọng tài nguyên tu luyện, cho dù không phải là của hắn, hắn cũng có khả năng nhúng tay vào.
Nhưng người này lại rất giữ chữ tín, hơn nữa cũng không lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn, có lẽ Niệm Mân cũng vì nguyên nhân này mới nhắm trúng hắn.
Sau khi rời đi hợp tổ đội cùng Diệp Mặc, chuyện này cô cũng nghĩ rất lâu rồi, hợp đội cùng Diệp Mặc không phải lo lắng bị dao đâm sau lưng, đây là cảm giác của cô.
Cho dù chia 1: 9, hắn cũng nói rõ trước khi hành sự.
Thứ hai là hợp đội cùng Diệp Mặc còn an toàn hơn nhiều so với hợp đội cùng Huyền Tiên đỉnh phong, hơn nữa Diệp Mặc lại sắp niết bàn, cô cũng sắp thăng cấp Thần cảnh, trong vấn đề luyện thể, hai người theo đuổi cùng một thứ.
Đương nhiên quan trọng nhất chính là, cô cảm thấy hợp đội cùng Diệp Mặc, có thể có nhiều lợi ích hơn, Lục Dực Tử Linh chính là một ví dụ điển hình.
Lúc trước Diệp Mặc tiện tay đưa cho cô mười gốc Lục Dực Tử Linh, cũng không có chút do dự nào, nếu như là tu sĩ đen đúa kia, nói không chừng sẽ thừa cơ giết chết cô.
Còn một nguyên nhân nữa mà cô đoán là, Diệp Mặc có thể tìm được vị trí của Hỗn Độn Thanh Địch rồi, vốn dĩ hắn đuổi theo Phong Đề Tối Nhĩ, hơn nữa khi hắn đi còn rất lo lắng, dường như rất sợ Phong Đề Tối Nhĩ chạy xa không nhìn thấy được nữa.
Mà sau khi đi được một đoạn, thì hắn ngược lại lại đổi một hướng khác, dừng lại trong này, bố trí một trận pháp ẩn nấp.
Vì thần thức của hắn không bị áp chế, rất có khả năng thần thức của Diệp Mặc cũng đã quét được Hỗn Độn Thanh Địch rồi.
Mặc dù lúc trước đã nói rõ với Diệp Mặc là chia đều Hỗn Độn Thanh Địch cho hai người, nhưng bản thân mình bây giờ cũng chưa bỏ ra chút sức lực nào, chẳng may Diệp Mặc bỏ cô lại, cô cũng không có cách nào.
– Không được.
Diệp Mặc không chút do dự từ chối.
Chân Băng Du cũng không có chút tác dụng nào với hắn, hơn nữa bí mật của hắn quá nhiều, bây giờ mặt dù còn chưa bị tiết lộ, nhưng Chân Băng Du rõ ràng biết hắn lấy được truyền thừa cũng không tầm thường.
Huống chí Chân Băng Du đến từ Đại La Tiên môn, có một sư phụ là Đại La Tiên nhân, Diệp Mặc không muốn giao thiệp với người như này, ít nhất là bây giờ không muốn.
Hơn nữa quan niệm đạo tâm của Chân Băng Du khác hắn một trời một vực, điều này khiến hắn không được tự nhiên.
– Tôi có thể dẫn anh từ tầng một đến tầng bốn, hơn nữa trong này tôi biết rất nhiều nơi, những nơi nào là để luyện thể, nơi nào là để tu luyện thần thức, còn có tu luyện Tiên nguyên nữa, còn có nơi nào có Tiên linh thảo, phần lớn tôi đều biết.
Huống chi tôi còn biết tầng thứ tư của Hỗn Độn Tinh vực còn có một Tiên dược sơn nữa, nơi đó tuyệt đối kín đáo, mấy chục nghìn năm trước sư phụ tôi cũng có đi qua một lần.
Bây giờ bao nhiêu năm trôi qua rồi, nơi đó chắc chắn vẫn còn rất nhiều Tiên linh thảo…
Chân Băng Du biết tâm tư của Diệp Mặc, cô cũng có một dự cảm, thí luyện cùng với Diệp Mặc, cô tuyệt đối sẽ không thiệt thòi gì.
– Là cấp mấy?
Diệp Mặc lập tức hỏi, cái mà hắn thiếu nhất bây giờ chính là Tiên linh thảo cấp năm và cấp sáu.
Nếu như có loại Tiên linh thảo đẳng cấp này, hắn tuyệt đối sẽ thăng cấp lên đại sư Tiên đan cấp sáu.
Chân Băng Du lập tức nói:
– Tiên linh thảo từ cấp một đến cấp sáu đều có, hơn nữa Tiên linh thảo từ cấp bốn dến cấp sáu thì lại càng nhiều.
Nhưng, cái này tôi muốn nói trước, Tiên dược thảo đó người bình thường căn bản cũng không tìm được, sư phụ tôi nói cho tôi, cũng là bảo tôi đến hái một số Tiên linh thảo quay về, tôi chỉ có thể thu một phần nhỏ.
– Vậy thì là bao nhiêu?
Diệp Mặc căn bản cũng không biết Tiên dược thảo đó rốt cục rộng bao nhiêu, lại càng không biết một phần nhỏ Tiên linh thảo là bao nhiêu.
Chân Băng Du nghẹn lời nói:
– Cái này tôi cũng không biết, tôi nghĩ ít nhất cũng phải mấy trăm gốc.
Cô quả thực không biết, nếu như không phải muốn tu luyện cùng Diệp Mặc, cô tuyệt đối sẽ không tiết lộ chuyện Tiên dược sơn.
Huống chi cô còn đoán Diệp Mặc biết được vị trí của Hỗn Độn Thanh Địch rồi, nếu là hợp tác, thì cũng không thể nào cứ lợi dụng Diệp Mặc, bản thân cô cũng cần phải có chút lý do để người ta có thể hợp tác cùng cô.
Diệp Mặc trầm ngâm một lát rồi nói:
– Để tôi suy nghĩ đã.
Nói xong hắn đứng lên nói với Chân Băng Du:
– Cô cứ ở đây đợi tôi, tôi phải rời khỏi nơi này một thời gian ngắn, trận pháp này tương đường với Tiên trận cấp hai, chỉ cần cô không ra ngoài, thì cũng không có nguy hiểm gì cả.
Lúc này Chân Băng Du đã chắc chắn Diệp Mặc tìm được chỗ của Hỗn Độn Thanh Địch rồi, lập tức gật đầu nói:
– Được, tôi chắc chắn sẽ ở trong này đợi anh.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1592: Ngư Ông Đắc Lợi
Ngư Ông Đắc Lợi
D
iệp Mặc mặc dù tin tưởng vào công pháp ẩn nấp của mình, nhưng đối diện với loại Đại tiên như Phong Đề Tối Nhĩ, hắn cũng không dám quá qua loa đại khái.
Cho dù tu vi của bốn người này đều bị áp chế rồi, nhưng sự khác biệt giữa Đại tiên và Thiên Tiên cũng không như giữa Kim Tiên và Huyền Tiên, cái đó căn bản thuộc về khác biệt về bản chất.
Nửa tuần hương sau, Diệp Mặc đã ẩn nấp đến gần bốn người kia, hắn chọn lúc này đến, là vì bây giờ bốn người này còn đang đánh nhau, lúc này đến là lúc an toàn nhất.
– Chung Biệt Ưng, chúng ta cứ đánh nhau như này cũng không phải là cách.
Hỗn Độn Thanh Địch kia cũng không phải một người có thể lấy xuống được, cho dù hai người anh và Phong Đề Tối Nhĩ có thắng thì đã sao? Huống chi hai người các anh cũng không giết được tôi và Đàm Thông, ý của tôi là để mọi người thương lượng một chút, sau đó xem xem phân chia thế nào.
Một người đàn ông béo mập cuối cùng cũng không chịu được lên tiếng nói.
Người đánh nhau với tên mập này là một người đàn ông mặc áo xám có khí tức mạnh mẽ, gã sau khi nghe thấy tên béo nói vậy, lập tức nói với Phong Đề Tối Nhĩ:
– Tối Nhĩ, tên béo Hàn Vị Thần này nói cũng không phải không có đạo lý, chúng ra cứ thương lượng một chút đi, xem xem có thể hợp tác tốt hơn được không.
– Hợp tác cái chết tiệt, con lợn béo này muốn anh em chúng ta xung phong, khi phân chia, lại muốn chia cho anh em chúng ta ít hơn, đúng là nằm mơ.
Phong Đề Tối Nhĩ không chút do dự từ chối, sau khi cự tuyệt, ra tay lại càng ác liệt hơn.
Diệp Mặc đứng một bên cũng đã nhìn rõ, Phong Đề Tối Nhĩ và Chung Biệt Ưng có khí tức mạnh mẽ kia là một đội, tên béo tên Hàn Vị Thần và một tên Đàm Thông khác không nói gì là một đội.
Hơn nữa Phong Đề Tối Nhĩ và Chung Biệt Ưng đều là tu sĩ luyện thể, xem ra đều đạt tới cấp Tiên niết thể rồi.
Còn Hàn Vị Thần và Đàm Thông lại không phải là tu sĩ luyện thể, hai người này dường như thông qua một bí pháp nào đó trong này cũng có thể thi triển ra một phần thần thông được.
Nhưng Diệp Mặc có thể đoán ra một chút, chính là bốn người này đều là tu vi Đại Tiên.
– Hừ, Phong Đề, anh còn chưa thương lượng sao đã biết không thể? Hơn nữa, cái này cho dù là bọn anh thắng, dựa vào tu sĩ luyện thể như hai anh có thể leo lên đến đỉnh núi kia sao? Hai người dám đi dưới đáy hồ sao?
Đàm Thông một mực chưa nói gì hừ lạnh một tiếng nói, sắc mặt gã rất trắng, cho dù trong Cực Tinh Trạch mông lung này cũng nhìn rất rõ.
– Chúng tôi không thể leo lên, chẳng lẽ hai người lại có thể leo lên được sao?
Phong Đề Tối Nhĩ không chút do dự phản bác lại.
Diệp Mặc lúc này mới biết, hóa ta đỉnh núi này muốn leo lên cũng không phải đơn giản.
Lúc này bốn người đang lúc đánh hăng, Diệp Mặc lén lút tiếp cận bên hồ cạnh đỉnh núi kia.
Diệp Mặc lo lắng cũng là dư thừa, đừng nói bây giờ bốn người đang lúc đánh hăng, cho dù không đánh nhau nữa, thì với tu vi của bốn người bị áp chế lại, cũng không thể phát hiện ra hắn được.
Diệp Mặc không dám phóng ra pháp bảo phi hành, cho dù tu vi ẩn nấp của hắn có cao đi nữa, một khi pháp bảo phi hành mang theo nửa phần dao động không khí, thì cũng có thể bị bốn người kia phát hiện ra.
Hồ nước bên ngoài ngọn núi kia thoạt nhìn lạnh giá, cũng không có chút nhiệt độ nào, nhưng khi Diệp Mặc khẽ đạp lên hồ nước, một nhiệt độ cực kỳ kinh khủng truyền đến.
Chỉ trong nháy mắt đã thiêu hủy hoàn toàn đôi giày của Diệp Mặc, cái này so với Hư không viêm kia, không biết còn cao hơn bao nhiêu lần.
Diệp Mặc lặng lẽ chịu thiệt, nếu như hắn không phải tu vi luyện thể Thần cảnh, lúc này hắn không cẩn thận, mặc dù không có nguy hiểm đến tính mạng, nói không chừng cũng bị trọng thương rồi.
Hắn nhớ đến đầm nước lạnh lẽo lúc trước, bỗng nhiên rùng mình một cái.
Cái đầm nước đó cũng giống như hồ nước này nhìn như không có bất kỳ chuyện gì, nhưng sau khi đi vào thì lạnh thấu xương, kết quả hắn phát hiện ra một bộ hài cốt trong lòng đầm nước đó, hơn nữa bên ngoài đầm nước đó còn có bốn gốc Lục Dực Tử Linh.
Bên này và bên đó không giống nhau, chỉ có điều trong này nước vô cùng nóng, hơn nữa trong này cũng có một gốc Tiên linh thảo Hỗn Độn Thanh Địch, thậm chí còn quý hơn Lục Dực Tử Linh hàng vạn lần.
Hai điều này liệu có mối liên quan gì đến nhau không? Hắn nghĩ đến mình khi gần đến lúc trốn đi, bộ hài cốt kia cũng đã truyền tin đến, gã báo cho mình biết nơi có Hỗn Độn Thanh Địch, chẳng lẽ nơi mà bộ hài cốt đó nói chính là nơi này? Bộ hài cốt đó không phải không muốn đoạt xá mình, mà là muốn mình giúp gã lấy Hỗn Độn Thanh Địch về, để gã làm lại cơ thể?
Nghĩ tới đây Diệp Mặc sởn hết da gà, hắn bỗng nhiên muốn bay vút lên trời, trong hồ có sức nóng vô cùng này, khiến hắn bây giờ có cảm giác như trong miệng của quái thú vậy, dường như hắn chỉ cần không cẩn thận chút thôi, là bị nuốt chửng.
Mặc dù rất muốn bay lên, Diệp Mặc cuối cùng cũng không chịu được loại xúc động này, tốc độ của hắn nhanh hơn một chút, nếu như lúc này bay lên, thì đồng nghĩa với việc báo cho bốn tên kia biết, nơi này có người bên ngoài đến.
Cũng may tâm trạng lo lắng của Diệp Mặc cũng chưa phát sinh, hắn không bị nước hồ này cuốn xuống.
Nếu không, hắn vừa nghĩ đến bộ hài cốt kia, liền vô cùng sợ hãi.
Nếu như không phải nơi này có một gốc Hỗn Độn Thanh Địch, cho dù là Tiên linh thảo cấp chín, hắn cũng sẽ không mạo hiểm như vậy.
Diệp Mặc đã leo lên trên đỉnh núi, còn đối diện với bốn người đang đánh nhau điên cuồng.
Xem ra bốn người này thế lực ngang nhau, ai cũng không thể nào làm gì được đối phương.
Sau khi lên đến đỉnh núi, Diệp Mặc đang định tăng tốc xông lên đỉnh, liền cảm thấy từng đường đao không nhìn thấy cắt qua.
Hơn nữa càng lên trên, thì những đường đao chi chít này lại càng lợi hại.
Chẳng những như vậy, mà còn càng lúc càng đi lên cao, áp lực cảm nhận được càng lúc càng mạnh, áp lực đó dường như muốn đẩy hắn xuống dưới hồ nước.
Diệp Mặc trong lòng thầm than khổ, hắn cũng không thể phóng ra đại đỉnh tám cực để cản lại được, cũng không thể nào phóng ra Tử Đao, chỉ có thể mặc cho những đường đao này cắt vào thân thể hắn.
Cho dù hắn là Thần cảnh viên mãn, nhưng khi hắn lên đến một nửa rồi, trên người cũng chi chít vết thương.
Lúc này Diệp Mặc rốt cục cũng biết được thế nào là núi đao, núi đao này so với Tĩnh Nhất môn mà ngày trước hắn đến, quả thực đúng là như trời với đất.
Cho dù như vậy, Diệp Mặc cũng không dám lộ thân hình ra, mà lại cắn răng nhẫn nhịn sự cứa cắt của núi đao này, cẩn thận trèo lên trên.
Nửa tuần hương sau, Diệp Mặc mệt mỏi chằng chịt vết máu trên người đến trước mặt Hỗn Độn Thanh Địch, lại phát hiện ra bốn người bên dưới hình như cũng đã dừng đánh nhau rồi.
Diệp Mặc cẩn thận nuốt mấy viên đan dược vào, cũng chưa đào Hỗn Độn Thanh Địch lên, mà lại mai phục một bên chờ đợi.
Bốn người này hình như đã bắt đầu thương lượng, Diệp Mặc trong lòng hi vọng bốn người này không thể thống nhất được ý kiến, cho dù bây giờ hắn ngồi bên cạnh Hỗn Độn Thanh Địch, hắn cũng không thể nào thu Hỗn Độn Thanh Địch đi được, trừ phi hắn không muốn sống nữa.
Cũng may, nửa tuần hương sau, bốn người này lại bắt đầu đánh nhau, Diệp Mặc thầm thở phào, dường như khi bọn họ thương lượng với nhau lại phát sinh ra một ý kiến gì đó không thống nhất được.
Nói không chừng chính là hồ nhỏ phía dưới, hoặc là vừa nãy có người tiến vào hồ đó đã bị chết rồi.
Diệp Mặc nhanh chóng thu hồi Hỗn Độn Thanh Địch lại, lại lần nữa bị núi đao này hoành hành, lúc này từ trên đỉnh núi xuống, lại phải đi qua cái hồ kia lần nữa.
Nói thật, Diệp Mặc cũng không sợ gì kiểu tàn sát của núi đao này trên thân thể hắn, cái mà hắn sợ chính là hồ nước nóng kinh khủng phía dưới.
Hắn luôn cảm thấy hồ nước với sức nóng kinh khủng này có mối liên quan gì đó với đầm lạnh buốt mà lúc trước hắn tiến vào, vừa nghĩ đến bộ hài cốt đó, hắn liền không có cách nào bình tĩnh lại được.
Diệp Mặc với tốc độ nhanh hơn sau khi xông đến bên hồ, cẩn thận ẩn náu vài nghìn mét, sau đó nhanh chóng phóng ra Thanh Nguyệt, đường độn quang của Thanh Nguyệt lóe lên, trong nháy mắt biến mất.
– Không ổn rồi, không thấy Hỗn Độn Thanh Địch đâu rồi?
Đàm Thông sắc mặt trắng bệch ngược lại lại là người đầu tiên phát hiện ra Hỗn Độn Thanh Địch không còn nữa, lúc trước khi bốn người dừng đánh, Hỗn Độn Thanh Địch vẫn còn, chỉ mới trong tích tắc, không ngờ lại không thấy đâu nữa, rõ ràng là bị người ta lấy cắp rồi.
Hỗn Độn Thanh Địch không thấy đâu nữa, bây giờ bốn người căn bản cũng không còn tâm trạng tiếp tục đánh nhau nữa.
– Có chuyện gì xảy ra vậy?
Phong Đề Tối Nhĩ cau mày hỏi, Hỗn Độn Thanh Địch đối với gã mà nói vô cùng quan trọng.
Gã là một tu sĩ luyện thể, tác dụng của Hỗn Độn Thanh Địch đối với tu sĩ luyện thể không chỉ có niết bàn, niết bàn chỉ là một tác dụng nhỏ của Hỗn Độn Thanh Địch.
Hỗn Độn Thanh Địch còn có thể khiến gã thăng cấp lên Tiên thần thể, nếu không gã sẽ không sau khi nghe thấy tin tức này, đã lập tức chạy đến đây như vậy.
Bây giờ Hỗn Độn Thanh Địch không còn nữa, gã lại là người lo lắng nhất, cũng là người tức giận nhất.
– Người có thể trộm đi Hỗn Độn Thanh Địch tuyệt đối phải là hai người, một người không thể nào lấy Hỗn Độn Thanh Địch được, trừ phi thần thức và tiên nguyên của người đó vẫn còn, hơn nữa còn là tu sĩ luyện thể.
Từ khi Hỗn Độn Thanh Địch bị mất đến bây giờ, nhiều nhất cũng chưa đến một tuần hương, hai người này chắc chắn cũng chưa chạy được bao xa.
Tiên nhân béo mập lúc trước trầm giọng nói.
– Lục soát mau.
Phong Đề Tối Nhĩ lạnh lùng quát, đây là lần đầu tiên gã cảm thấy bực tức như này, trước giờ chưa có lần nào lại khiến gã bạo khiêu như vậy, gã nhìn thấy Hỗn Độn Thanh Địch, không ngờ có người lại lấy đi trước mặt gã.
Nếu như để gã biết được người đó là ai, gã sẽ từng miếng từng miếng nuốt chửng người đó.
Nếu như gã biết được, Diệp Mặc chính là theo gã đến, nói không chừng gã sẽ tức hộc máu.
Cho dù tên mập kia có thông minh đi nữa, cũng không ngờ Diệp Mặc lại có thể phóng Thanh Nguyệt trong Cực Tinh Trạch, lúc này Thanh Nguyệt của hắn sớm đã bay xa ngoài mấy chục nghìn dặm rồi.
…
Chân Băng Du đang ẩn nấp trong trận pháp, nhưng cũng không có tâm trạng tu luyện, cô đang nghĩ truyền thừa của Diệp Mặc rốt cục là từ đâu ra.
Diệp Mặc trở thành bạn đời song tu cùng Tần Niệm Mân, cô cũng không kỳ quái lắm, bạn đời song tu, nếu như tâm ý tương thông, quả thực có thể nâng cao tu vi của mình, chỉ có điều cách như này rất khó chứng đạo được.
Cái mà cô kỳ quái chính là, Diệp Mặc nếu như lấy được truyền thừa tốt như vậy rồi, lại có bạn đời nữa, thì sẽ không nên trầm mê nhục dục loại chuyện không chút ý nghĩa nào mới đúng.
Ngoại trừ có ít ỏi vài công pháp, còn có một số ma tu ra, Tiên nhân thực sự, rất ít người lại trầm mê nhục dục như vậy.
Cô chắc rằng công pháp của Diệp Mặc không phaỉ là số ít công pháp hợp hoan kia, nhưng hôm đó cô lại tận mắt chứng kiến Phong Mạch Thuần từ trong phòng của Diệp Mặc đi ra, quần áo Phong Mạch Thuần xộc xệch, sắc mặt lại có chút kích động, đoán chừng chính là biểu hiện sau khi làm chuyện đó.
Mà sau chuyện đó Diệp Mặc lại vô tình với Phong Mạch Thuần, thậm chí đến chào hỏi cũng không có đã đi rồi, cô liền hiểu ra, Diệp Mặc đối với Phong Mạch Thuần căn bản cũng không phải là thật lòng, nếu như Diệp Mặc không thật lòng với Phong Mạch Thuần, thì Phong Mạch Thuần tại sao lại không thèm để ý gì mà vẫn muốn tiễn hắn đi?
Hành động của Phong Mạch Thuần lúc đó, cô cũng nhìn rất rõ ràng, chỉ là bị sư phụ của cô khuyên nhủ nên thôi.
Hơn nữa Phong Mạch Thuần thoạt nhìn cũng vô tư thoải mái, nhưng Chân Băng Du lại biết sư muội này, mặc dù tâm đạo không giống cô, nhưng cũng tương đối nghiêm chỉnh.
Bị người khác chơi bời một lần, còn có thể nhớ thương không phải tính cách của cô ấy.
Khả năng duy nhất chính là, Diệp Mặc và Phong Mạch Thuần lúc đó có giao dịch, Phong Mạch Thuần dùng tấm thân của mình đổi một thứ gì đó với Diệp Mặc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1593: Tổ Đội
Tổ Đội
M
au lên pháp bảo phi hành, chúng ta lập tức đi.
Không cần Diệp Mặc nói, thì Chân Băng Du đã biết có chuyện không hay rồi, nên cô cũng không chút do dự nào mà leo lên ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ của Diệp Mặc.
Lúc này thì Diệp Mặc đã thu hồi lại hết trận kỳ của mình, khống chế ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ biến thành một đạo ánh sáng biến mất trong hư không.
– Chuyện gì xảy ra, cậu đánh nhau cùng tên Phong Đề Tối Nhĩ kia sao?
Chân Băng Du hỏi.
– Vẫn chưa đánh với y, bất quá nếu như chúng ta không đi nhanh một chút, tới khi chúng đuổi tới thì chúng ta thật sự là phải đánh rồi.
Cô hiện tại tới khống chế ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ là được rồi, chúng ta sẽ lập tức đi tới tầng hai của Hỗn Độn Tinh Vực.
Diệp Mặc nói nhanh.
Lúc tiến vào, thì đã phải tìm mất mấy ngày, nhưng khi đi ra ngoài, thì Diệp Mặc đã tăng tốc độ của ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ lên đến tối đa, cho nên chỉ mất thời gian hai nén hương đã có thể ra khỏi Cực Tinh Trạch rồi.
Lúc này bên ngoài Cực Tinh Trạch đã không còn tu sĩ nào cả, vì họ hoặc là đã rời đi, hoặc là đã tiến vào trong tìm kiếm Hỗn Độn Tinh Vực rồi.
– Được.
Chân Băng Du là một cô gái thông minh, cô biết rằng nếu Diệp Mặc đã để cho cô khống chế pháp bảo phi hành, thì cũng có nghĩa là Diệp Mặc đã đồng ý tổ đội hợp tác cùng cô rồi, cho nên cô cũng không hề đưa ra bất kỳ nghi vấn nào mà trực tiếp tiếp nhận việc khống chế ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’.
Cô sợ nếu như mình đưa ra câu hỏi với Diệp Mặc, thì có thể sẽ khiến Diệp Mặc đột nhiên thay đổi chủ ý mất.
Khả năng này không phải là không thể xảy ra.
Nửa tháng sau, ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ vẫn đang phi hành.
Vô Ảnh Kiêu thì Diệp Mặc cũng đã giết chết vài con rồi, nhưng tầng hai Hỗn Độn Tinh Vực mà Chân Băng Du nói tới vẫn còn chưa thấy đâu.
Diệp Mặc rốt cuộc cũng không nhịn được nữa mà hỏi một câu:
– Khoảng cách tới tầng hai có còn xa lắm không?
– Chắc là còn khoảng hai tháng nữa sẽ tới.
Chân Băng Du trả lời.
Diệp Mặc còn tưởng là với tốc độ của ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’, thì muốn đi tới tầng thứ hai cũng chỉ mất vài ngày mà thôi, nhưng không ngờ sau khi phi hành được nửa tháng rồi, mà vẫn còn phải chờ thêm hai tháng nữa.
Diệp Mặc chán nản nhìn Chân Băng Du rồi nói:
– Cô vì sao lại không nói sớm.
Vết thương do đao quang gây ra ở trên người hắn tuy là đã ổn rồi, nhưng quần áo thì vẫn còn chưa thay đổi.
Hơn nữa ‘Lục dực tử linh’ mà hắn thu thập được thì hắn cũng cần phải tiến vào Thế giới trang vàng để chỉnh lý lại một chút.
Đương nhiên trọng yếu nhất chính là hắn cảm giác thấy tốc độ của ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ quá chậm, cho nên hắn muốn dùng lông vũ của Vô Ảnh Kiêu để thăng cấp cho nó một lần nữa.
Vốn là hắn còn định sau khi tới tầng hai của Hỗn Độn Tinh Vực thì mới làm những việc này đấy, nhưng nếu hiện tại khoảng cách tới tầng hai còn xa như vậy, thì hắn chỉ có thể đem những chuyện này làm trước rồi mới tính tiếp.
– Nếu đã hợp tác, thì tôi đương nhiên là phải nghe lời cậu rồi.
Cậu không hề hỏi tôi, nên tôi nghĩ rằng cậu muốn để cho tôi dẫn đường.
Chân Băng Du thản nhiên nói.
Diệp Mặc sửng sốt một chút.
Hắn cũng không hề có ý hợp tác với cô mà.
Hắn chỉ nói là để cho cô khống chế ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ một chút, còn ý tứ của hắn là sau khi tới tầng hai thì sẽ cấp cho cô một phần của ‘Hỗn độn thanh địch’, cuối cùng là hai người sẽ ai đi đường nấy.
Đối với cái Tiên Dược sơn kia thì hắn xác thực là muốn đi, nhưng hắn cũng đã cẩn thận suy nghĩ lại rồi.
Cho dù là không đi tới Tiên Dược sơn, thì với bản lãnh của hắn cũng có thể dễ dàng tìm kiếm được các loại tiên linh thảo cấp năm ở trong Hỗn Độn Tinh Vực này.
Hiện tại thì trên người của hắn đã có gần trăm gốc ‘Lục dực tử linh’ rồi, cho nến cái mục tiêu này cũng không thực sự quan trọng nữa.
Thẳng đến hiện giờ, khi Chân Băng Du nói như vậy, thì hắn mới hiểu được ý định của cô.
Bản thân lúc trước không hề nói gì, thì cô liền cố ý biến thành mình đã mặc nhiên chấp nhận rồi.
Diệp Mặc nghĩ lại.
Hợp tác thì cũng không có vấn đề gì, mà ngoài chuyện thu thập tiên linh thảo ra, thì chuyện trọng yếu nhất chính là tu luyện.
Lúc tu luyện thì hắn biết là Chân Băng Du không thể nhìn ra được gì vì bản thân đã bố trí trận pháp rồi.
Hơn nữa hiện tại Chân Băng Du đã biết được một ít bí mật của hắn, cho nên nếu để cô một mình rời đi thì hắn thực sự chưa yên tâm.
Huống chi là còn có một cái Tiên Dược sơn làm đồ bồi thường nữa.
– Trước tiên tìm một chỗ nghỉ ngơi đã.
Chờ khi ổn định rồi, thì chúng ta sẽ lại tiếp tục tiến tới tầng hai Hỗn Độn Tinh Vực.
Diệp Mặc gật đầu.
Tuy rằng khi nói chuyện, thì Chân Băng Du vẫn luôn giữ khuôn mặt bình thản lạnh lùng, nhưng thực tế thì trong lòng cô cũng vô cùng khẩn trương.
Cô chỉ sợ là Diệp Mặc sẽ lại cự tuyệt cô thôi.
Một khi hắn cự tuyệt cô, thì cô thật không tiện đề cập tới nữa.
Kỳ thực nếu như dùng pháp bảo phi hành của cô, thì căn bản là không hề cần tới thời gian hai tháng.
Nhưng cô không hề nhắc nhở Diệp Mặc, chính là vì muốn kéo dài thời gian, để Diệp Mặc không có cớ gì mà cự tuyệt cô cả.
Hiện tại Diệp Mặc nói như vậy, thì hiển nhiên là đã đồng ý rồi, cho nên cô lập tức đồng ý, khống chế ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ đổi sang một phương hướng khác.
Thời gian hai nén hương nữa trôi qua, Chân Băng Du đã tìm được một sơn cốc cực kỳ bí mật.
Sau khi cho ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ tiến vào trong sơn cốc, thì lại tiếp tục nhanh chóng tiến sâu vào bên trong.
– Ở đây không tệ, tôi sẽ mở một cái động phủ ở chỗ này.
Diệp Mặc chỉ vào phía sâu bên trong sơn cốc rồi nói.
Chân Băng Du và Diệp Mặc đều là Tiên nhân có thần thức và tiên nguyên lực thâm hậu, cho nên việc mở một cái động phủ đối với hai người là chuyện cực kỳ đơn giản.
Chỉ mất thời gian một nén hương, thì một cái động phủ đơn giản đã được hoàn thành, trong động có hai thạch thất khá rộng rãi.
Sau khi Diệp Mặc bố trí một cái trập pháp phòng ngự, thì đầu tiên là lấy ra ‘Hỗn độn thanh địch’.
– ‘Hỗn độn thanh địch’! Cậu thực sự đã chiếm được…
Giọng điệu của Chân Băng Du có chút run rẩy.
Loại tiên linh vật cực kỳ quý hiếm này, thì nếu như không được tận mắt nhìn thấy, cô không thể nào tin là Diệp Mặc thực sự đã lấy được nó.
Dù cho cô được dự đoán trước được là lúc đó Diệp Mặc đi chiếm lấy ‘Hỗn độn thanh địch’ rồi, nhưng tới hiện tại, khi mà ‘Hỗn độn thanh địch’ hiện ra trước mắt cô, thì cô vẫn vô cùng chấn động.
Một gốc ‘Hỗn độn thanh địch’ duy nhất như thế này, mà phải chia cho Chân Băng Du một nửa, thì xác thực là Diệp Mặc không muốn, nhưng hắn cũng không nói gì.
– Hiện tại chúng ta sẽ phân chia gốc ‘Hỗn độn thanh địch’ này…
Diệp Mặc rất thẳng thắn.
Nếu lúc trước đã đồng ý rồi, thì cũng không cần thiết phải do dự.
Chân Băng Du lắc đầu:
– Tôi chỉ cần một nhánh nhỏ là được rồi.
Chiếm được ‘Hỗn độn thanh địch’ thì tôi chẳng hề bỏ ra chút sức lực nào, chỉ là đem tin tức cung cấp cho cậu mà thôi.
Nếu như không phải là vì thứ này quá quan trọng với tôi, thì tôi ngay cả một nhánh cây nhỏ cũng không dám nhận.
Diệp Mặc cũng có chút khó hiểu nhìn Chân Băng Du.
Cô gái này từ khi nào mà biết tự giác vậy? Cô đã chủ động cần một nhánh nhỏ thôi, thì hắn đương nhiên là sẽ không khách khí, vì đây cũng chẳng phải là thứ được bán đầy ngoài đường.
Không đợi Diệp Mặc nói, thì Chân Băng Du đã nói tiếp:
– Cậu hiện tại không cần lo cho tôi. ‘Hỗn độn thanh địch’ khác với những thứ khác, thứ này chính là thứ tốt nhất dùng cho việc niết bàn, vậy nên chờ tới khi tôi niết bàn, thì cậu bẻ thêm cho tôi một cành nhỏ là được rồi.
Diệp Mặc nghe thấy vậy thì trong lòng cũng khẽ động.
Chân Băng Du có thể dùng một cành nhỏ để niết bàn, vậy thì chính mình có phải là cũng chỉ cần một cành nhỏ để niết bàn thôi hay không? Nếu thực sự như vậy, thì ‘Hỗn độn thanh địch’ còn có thể tiếp tục giữ lại ở trong Thế giới trang vàng.
– Xem ra tôi cũng chỉ cần dùng một cành nhỏ để niết bàn thôi, sau đó còn có thể tiếp tục nuôi trồng ‘Hỗn độn thanh địch’.
Diệp Mặc gật đầu.
Băng Du lắc đầu:
– Dùng một cành nhỏ để niết bàn thì đương nhiên là có thể, nhưng nếu như cậu muốn tiến xa hơn trong lĩnh vực luyện thể, thì tôi đề nghị cậu nên dùng hết cả cây ‘Hỗn độn thanh địch’…
Nói xong Chân Băng Du thở dài.
Nếu như không phải là cô cũng cần phải niết bàn luyện thể, thì cô thực sự là không muốn một cành nhỏ trên gốc ‘Hỗn độn thanh địch’ của Diệp Mặc. ‘Hỗn độn thanh địch’ chính là taì liệu tốt nhất khi niết bàn, nhưng nếu là một gốc ‘Hỗn độn thanh địch’ hoàn chỉnh so với một gốc ‘Hỗn độn thanh địch’ đã thiếu mất một cành nhỏ, thì vẫn có chút khác biệt.
Mặc dù sự khác biệt này nhìn thì không đoán ra được, nhưng chỉ khi đến cuối cùng, nó mới được thể hiện rõ ra.
Lúc đó, ngoại trừ mình ra, thì không có người nào có thể giúp hắn được.
Nhưng Chân Băng Du cũng biết, cho dù là mình không lấy một cành nhỏ trên gốc ‘Hỗn độn thanh địch’ kia, thì Diệp Mặc cũng không thể nào tiến tới bước cuối cùng được.
Nếu như tu luyện luyện thể có thể dễ dàng đạt tới Thánh Thể như vậy, thì từ trước tới nay Tiên Giới này đã không phải chỉ có duy nhất một người rồi.
Không chỉ nói tới Thánh Thể, mà ngay cả Thần Thể cũng không có được mấy người thành tựu ở trên Tiên Giới này, thậm chí cái số ít đó còn không thể nào tu luyện được tới Thần Thể hậu kỳ đỉnh.
Đạo tâm của Chân Băng Du kiên định, cho nên cô đã không hề bỏ ra chút sức lực nào, thì sẽ không tham gốc ‘Hỗn độn thanh địch’ này.
Chỉ xin một cành nhỏ thôi trong lòng đã có chút bất an rồi.
Nếu như cô lại muốn tới tận một nửa, thì cô rất khó tự thuyết phục được chính mình.
Tuy rằng cô biết, nếu chỉ sử dụng một cành nhỏ ‘Hỗn độn thanh địch’, thì khi niết bàn sẽ rất nguy hiểm, nhưng cô cũng không còn cách nào
– Vậy được.
Diệp Mặc gật đầu, sau đó tiến vào trong gian thạch thất của mình.
Hắn không nghĩ rằng Chân Băng Du nói sai.
Mặc dù mình tu luyện luyện thể so với Chân Băng Du thì lâu hơn, nhưng so về trí thức cùng kinh nghiệm thì cô tuyệt đối là phong phú hơn nhiều.
Sau khi đi vào trong thạch thất của mình, thì Diệp Mặc sợ Chân Băng Du lại lần nữa xông tới, cho nên không chỉ bố trí trận pháp ẩn nấp và trận pháp che đậy, còn bố trí thêm cả trập pháp phòng ngự nữa.
Sau khi bố trí xong tất cả, thì Diệp Mặc mới tiến nhập vào trong Thế giới trang vàng sau đó tắm rửa thay y phục sạch sẽ lại một lần, cuối cùng mới mang đống ‘Lục dực tử linh’ tới dược viên để trồng.
Cả ‘Hỗn độn thanh địch’ cũng được hắn đưa vào trong Thế giới trang vàng.
Thế giới trang vàng hiện tại càng lúc càng có nhiều thứ tốt.
Diệp Mặc cũng rất thỏa mãn, tự mình say sưa ngắm nhìn một hồi lâu, sau đó mới lấy ra ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ và mười chiếc lông vũ của Vô Ảnh Kiêu.
Dọc theo đường đi hắn đã giết hết mười tám con Vô Ảnh Kiêu, mà lông vũ của Vô Ảnh Kiêu hắn cũng thu được đủ mười tám đôi.
Sở dĩ hắn nỡ dùng tới tận mười cặp lông vũ, là vì hắn đã nghe Chân Băng Du nói rằng Vô Ảnh Kiêu ở tầng hai có đẳng cấp cao hơn tầng một nhiều, hơn nữa tốc độ cũng nhanh hơn rất nhiều.
Cho nên hắn đã quyết định là sau khi lên tầng hai thì sẽ tiếp tục săn bắt Vô Ảnh Kiêu.
Nửa tháng sau, thì Diệp Mặc dùng hết cả đống tài liệu luyện khí, thành công cải tạo ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ thành tiên khí phi hành tam phẩm sơ cấp.
Mười cặp lông vũ của Vô Ảnh Kiêu vốn đủ để luyện chế một chiếc tiên khí phi hành trung phẩm sơ cấp rồi, nhưng đáng tiếc là trình độ luyện khí hiện giờ của hắn quá thấp, đạt được Tiên khí sư tam phẩm đã là cực hạn rồi.
Diệp Mặc lại dùng thêm nửa tháng nữa để sử dụng Giác Hồn Tảo rèn luyện thần trí cho mình một chút, sau đó mới thu hồi lại trận pháp rời khỏi thạch thất.
– Cô không tu luyện sao?
Diệp Mặc thấy Chân Băng Du ngồi bên ngoài thạch thất thì nghi hoặc hỏi một câu.
Nếu hắn không hề tu luyện mà cứ ngồi như vậy một tháng, thì thật sự là khó mà chấp nhận được.
– Không, nếu như có thể đi tiếp rồi, thì chúng ta cần lên tầng hai tìm một chỗ để tu luyện luyện thể.
Cậu hiện tại có ‘Hỗn độn thanh địch’ rồi, đã có thể tìm nơi để niết bàn rồi.
Mà tôi thì cũng cần phải tu luyện để thăng cấp Thần Cảnh.
Chân Băng Du vẫn giữ khuôn mặt trong trẻo lạnh lùng cùng với giọng điệu băng lãnh.
– Cũng tốt.
Diệp Mặc gật đầu.
Sau khi thăng cấp tới Kim Tiên, thì việc tiếp tục thăng tiến tu vi đối với hắn quá mức khó khăn rồi.
Động một chút là tốn tới mấy ngàn hoặc là vài vạn năm.
Nếu như không phải là hắn có trận bàn thời gian, thì có lẽ tới tận bây giờ hắn còn chưa chuyển hóa được hết chân nguyên thành tiên nguyên cũng nên.
Chứ không cần thiết phải nói tới tu vi Kim Tiên như lúc này.
Nếu tu vi đã khó có thể tiếp tục đề thăng, thì sau khi niết bàn luyện thể, vẫn có thể đề cao được thực lực.
Nếu như hiện tại hắn đã là Tiên niết thể, thì cho dù là một tên Huyền Tiên trung kỳ, hắn cũng có thể liều mạng được.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1594: Cửa Hàng Luyện Đan Trong Tinh Vực
Cửa Hàng Luyện Đan Trong Tinh Vực
Dùng pháp bảo phi hành của cô đi, như vậy sẽ nhanh hơn một chút.
Sau khi hai người ra khỏi động phủ, thì Diệp Mặc không lấy ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ ra nữa.
Hiện tại nếu như đã hợp tác, thì đương nhiên là nên sử dụng pháp bảo phi hành của Chân Băng Du rồi, dù sao thì pháp bảo phi hành của cô cũng tốt hơn so với hắn.
Chân Băng Du không hề cự tuyệt, lập tức gật đầu rồi lấy Thái Vân Chướng ra.
– Pháp bảo phi hành và pháp bảo phòng ngự của cô là cùng một cái sao?
Diệp Mặc biết cái Thái Vân Chướng này của Chân Băng Du là pháp bảo phòng ngự, nhưng không ngờ nó cũng là pháp bảo phi hành của cô.
– Không sai.
Chân Băng Du gật đầu:
– Chiếc Thái Vân Chướng này trước đây là sư phụ tôi sử dụng, hiện tại đã truyền lại cho tôi rồi.
Nhớ tới vị Đại La Tiên nữ tên Dương Nhiễm thì Diệp Mặc nhất thời không thấy thú vị chút nào.
Hắn chợt nhớ tới Vị Tiên áo lam kia, không biết có phải cũng giống như vậy không.
Thái Vân Chướng mặc dù chỉ là một cái tiên khí phi hành tứ phẩm, nhưng luôn thuộc về phạm trù tiên khí phi hành trung phẩm.
Nhưng Diệp Mặc phát hiện chiếc Thái Vân Chướng này so với ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ sau khi đã được hắn thăng cấp thì tốc độ cũng nhanh hơn không nhiều.
Nửa tháng sau, thì Diệp Mặc và Chân Băng Du đã đi tới lối vào tầng hai của Hỗn Độn Tinh Vực.
Nhìn những bảng niêm yết toàn giá cả trên trời cho các loại đan dược bình thường và các loại pháp bảo, thì trong lòng Diệp Mặc liền bùng lên ngọn lửa nóng.
Hắn áy náy nhìn Chân Băng Du rồi nói:
– Băng Du sư tỷ, tôi muốn ở chỗ này mở quầy hàng luyện đan.
Nếu như cô không chờ được, thì cô cứ lên tầng hai trước đi.
– Tôi không vội.
Chân Băng Du thản nhiên nói, hiển nhiên là cô đã quyết tâm đi cùng Diệp Mặc rồi. (DG: Quyết tâm tốt lắm, tốt nhất là theo luôn cả đời đi ^^)
Diệp Mặc không hiểu rõ cách suy nghĩ của Chân Băng Du lắm.
Hắn thậm chí còn hoài nghi là cô gái này còn chưa hết tâm tư đối với công pháp của hắn.
Nhưng chỉ cần hắn phòng bị một chút, thì cũng không đến mức phải chịu thiệt thòi từ một cô gái.
Nghĩ tới đây, thì Diệp Mặc gật đầu:
– Đã như vậy, thì cô hãy nhanh giúp tôi một chút.
Thấy Diệp Mặc và Chân Băng Du ngồi pháp bảo phi hành đi tới đây, thì rất nhiều tiên nhân đều chủ động tránh qua một bên.
Có thể phi hành trên không trung ở trong Hỗn Độn Tinh Vực này, thì tuyệt đối không phải là hạng người đơn giản.
Nếu đi trêu trọc người như vậy, thì chính là muốn chết.
Sự lợi hại của Vô Ảnh Kiêu, không phải là các loại trập pháp phòng ngự đơn giản trên pháp bảo phi hành có thể ngăn cản được.
Vô Ảnh Kiêu có thể dễ dàng xuyên qua cả các loại tiên trận phòng ngự cấp hai và cấp ba, mà đại bộ phận các loại tiên khí phi hành đều chỉ là tiên khí phi hành sơ kỳ, tiên trận phòng ngự nhiều nhất cũng chỉ có trận pháp cấp chín.
Cho dù là tiên khí phi hành trung phẩm, thì bình thường cũng chỉ có loại tiên trận phòng ngự không vượt quá cấp hai.
Đây cũng là lí do vì sao mà các loại tiên khí phi hành tốt rất khan hiếm, vì cho dù là Tiên khí sư cao cấp, cũng không thể đồng thời tiến bộ cả hai bản lĩnh luyện khí và trận pháp của mình được.
Có Tiên khí sư rõ ràng đã đạt đến tiêu chuẩn đại sư tiên khí, nhưng khi khi luyện chế tiên khí, thì trận pháp được khắc lên cũng vẫn không đạt được cấp độ cao.
Diệp Mặc muốn bầy quầy bán hàng, chính là muốn thu thập các loại tiên linh thảo cấp năm hoặc là cấp sáu.
Truyền thừa luyện đan của hắn tuy rằng lợi haị, nhưng lại cần phải có nhiều tiên linh thảo để đem đi làm thí nghiệm.
Nếu không có tiên linh thảo, thì cái truyền thừa lợi hại đó cũng chẳng có tác dụng gì.
Sau khi Diệp Mặc lấy ra cái biệt thự chân khí cực phẩm của mình, thì liền viết một tấm bảng ở bên ngoài:
“Luyện đan – Có thể luyện chế các loại Tiên đan tam phẩm trở xuống, chất lượng tuyệt đối là số một.
Giá cả như sau: Một gốc tiên linh thảo cấp bốn – một lò Tiên đan.
Một gốc tiên linh thảo cấp năm – hai lò.
Một gốc tiên linh thảo cấp sáu thì giá cả thương lượng.
Có thể luyện chế tất cả các loại Tiên đan từ tam phẩm trở xuống.
Bản thân luyện đan không thu tiên tinh.
Các loại tiên linh thảo tài liệu đều phải tự chuẩn bị.”
Cho dù là tại tiên thành, thì Tiên đan sư cũng vô cùng khan hiếm thì một gốc tiên linh thảo cấp bốn có thể được luyện chế không chỉ một lò Tiên đan từ tam phẩm trở xuống, tiên linh thảo cấp năm càng có thể được luyện chế nhiều hơn thế.
Loại giá cả này của Diệp Mặc hoàn toàn đã là giá cao nhất rồi.
Thế nhưng, cho dù vậy thì vẫn hấp dẫn ánh mắt của đông đảo các tu sĩ.
Ở trong Hỗn Độn Tinh Vực rộng lớn vô cùng này, thì tiên linh thảo cấp bốn thậm chí là cấp năm cấp sáu đều là thứ có thể tìm được không quá mức khó khăn.
Nếu như có vận khí tốt, thì thậm chí còn có thể tìm được cả một lượng lớn.
Nhưng đan dược thì lại không thể nào tự nhiên mà có được.
Đại bộ phận tiên nhân thí luyện ở tầng một Hỗn Độn Tinh Vực, thì đều là tu vi dưới Đại Tiên.
Cho nên đan dược quan trọng nhất đối với họ chính là các đan dược dưới tam phẩm.
Nói cách khác, nếu để cho các loại tiên linh thảo cấp bốn trở nên nằm mốc ở trong nhẫn trữ vật, thì không bằng lấy ra để nhờ người luyện đan.
Hơn nữa cái phường thị đơn giản này cũng chỉ là do một số tiên nhân lúc tới đây mới lập nên, các chủ quán ở đây cũng chỉ mở hàng chốc lát rồi lại rời đi, vì họ cũng đều là những người đi thí luyện cả.
Ở đây rất khó có thể gặp được một Tiên đan sư tam phẩm, mà thực tế trước khi Diệp Mặc tới thì không có lấy một người.
Cho dù là thỉnh thoảng có thể gặp được một Tiên đan sư lợi hại, thì cũng chỉ có thể luyện chế Tiên đan nhị phẩm mà thôi.
– Anh thực sự có thể luyện chế Tiên đan tam phẩm?
Một tên tu sĩ Huyền Tiên sơ kỳ đi tới, nhìn Chân Băng Du bên cạnh một chút sau đó mới cẩn thận dò hỏi Diệp Mặc.
– Trên bảng niêm yết giá viết vô cùng rõ ràng.
– ‘Huyền nguyên đan’ cũng có thể luyện chế sao?
– Đương nhiên…
Diệp Mặc trả lời vô cùng ngắn gọn, nhưng lại càng khiến nó có sức thuyết phục hơn.
Nếu như chỉ có thể miễn cưỡng luyện chế được Tiên đan tam phẩm, hoặc là không thể luyện chế được Tiên đan tam phẩm, vậy thì nhất định sẽ dùng các loại lời nói xuông để che giấu.
Nhưng Diệp Mặc thì lại không hề giải thích gì nhiều cả.
– Tốt, ta tin tưởng anh.
Ta đoán rằng anh hẳn đã là Tiên đan sư tam phẩm rồi, đang muốn thu thập các loại tiên linh thảo cấp bốn để thăng cấp lên đại sư Tiên đan tứ phẩm phải không?
Tên tu sĩ Huyền Tiên kia sau khi hỏi Diệp Mặc mấy câu, thì lập tức đã có lòng tin đối với Diệp Mặc rồi.
Diệp Mặc mỉm cười:
– Anh bạn thật có bản lĩnh, ngay cả điều này cũng có thể nhìn ra.
Chân Băng Du đứng bên cạnh chán nản lắc đầu.
Điều này ai chẳng thể nhìn ra được, đây cũng là bản lĩnh sao? Thật ra thì cô cũng không hề biết là Diệp Mặc vốn không hề muốn nhận các loại tiên linh thảo cấp bốn, nhưng nếu như không nhận, vậy thì sẽ bại lộ việc hắn đã là đại sư Tiên đan tứ phẩm rồi.
Loại sự tình này, thì chỉ có thằng ngốc mới làm mà thôi, Diệp Mặc hắn sẽ không làm như vậy.
Một Tiên đan sư tam phẩm tuy rằng trân quý, nhưng cũng không đáng để các đại năng phải quá quan tâm, nhưng nếu là một đại sư Tiên đan tứ phẩm, vậy thì khác hẳn rồi.
Vì nếu như muốn thăng cấp lên Đại Tiên, vậy thì cũng cần tới các loại Tiên đan tứ phẩm đấy.
– Chỗ tôi có một gốc ‘Song diệp lan’ cấp năm, muốn nhờ cậu luyện chế giúp hai lò ‘Huyền nguyên đan’.
Tên tu sĩ Huyền Tiên này nói xong, thì liền xuất ra tài luyện dùng để luyện chế hai lò ‘Huyền nguyên đan’, nhưng không hề lấy ra ‘Song diệp lan’.
Diệp Mặc biết người này muốn nhìn thấy đan dược trước, sau đó mới đưa ‘Song diệp lan’ cho hắn.
Nhưng hắn cũng không thèm để ý, liền mang theo tài liệu luyện chế ‘Huyền nguyên đan’ tiến vào trong biệt thự.
Chỉ trong thời gian nửa nén hương, thì Diệp Mặc đã đi ra ngoài rồi.
Hắn đưa hai bình ngọc cho tên tu sĩ Huyền Tiên kia rồi nói:
– Đan dược đã được luyện chế xong, anh kiểm tra lại một chút, nếu như xác nhận không có vấn đề gì thì đưa ‘Song diệp lan’ cho tôi.
Tên tu sĩ Huyền Tiên này nghi hoặc nhìn Diệp Mặc. ‘Huyền nguyên đan’ luyện chế nhanh như vậy sao? Cho dù là đại sư Tiên đan thì cũng không thể có cái tốc độ này chứ?
Chân Băng Du cũng nghi hoặc nhìn Diệp Mặc, cô đã từng nhìn thấy Diệp Mặc luyện chế ‘Huyền nguyên đan’ rồi.
Chính là ngày trước hắn cũng Công Tôn Chỉ Ngọc thi đấu, cả hai người đều luyện chế ‘Huyền nguyên đan’.
Nhưng lần đó đều tốn thời gian hai nén hương mà, thế nào mà lần này chỉ mới mất thời gian hơn nửa nén hương, thì hắn đã luyện chế ra tận hai lò rồi?
– Không ngờ đều là Tiên đan thượng phẩm?
Tên tu sĩ Huyền Tiên kia mở bình ngọc ra nhìn một chút, sau đó khiếp sợ kêu lên.
Y lập tức không chút do dự nào lấy ra ‘Song diệp lan’ đưa cho Diệp Mặc rồi nói:
– Anh bạn thật có bản lĩnh, chỉ trong thời gian ngắn như vậy, lại có thể luyện chế ra toàn bộ đều là Tiên đan thượng phẩm.
Mạnh, quả thực là quá mạnh.
Các tu sĩ xung quanh vốn đang chờ đợi, thì thấy được cái kết quả này đều nhanh chóng lấy ra tiên linh thảo của mình yêu cầu Diệp Mặc luyện đan.
Trong lòng Diệp Mặc lúc này đang đại hỉ rồi, biện pháp này của hắn thật sự là lần nào cũng có thể áp dụng được.
Lần trước ở rừng rậm Hắc Lô hắn cũng nhờ thế mà chiếm được đại lượng tiên linh thảo, thăng cấp lên Tiên đan sư tam phẩm, sau đó lại thăng cấp tới đại sư Tiên đan tứ phẩm.
Xem ra nếu ở lại chỗ này vài ngay, thì hắn thăng cấp lên đại sư Tiên đan ngũ phẩm cũng không phải là chuyện khó.
Chân Băng Du thì lúc này đã hoàn toàn hiểu rõ.
Cô đã biết là ngày trước sư phụ mình đoán không sai.
Diệp Mặc tuyệt đối không phải là một Tiên đan sư tam phẩm, mà là một đại sư Tiên đan thực sự.
Hắn dùng một viên Tiên đan trung phẩm thắng Công Tôn Chỉ Ngọc đâu phải là vừa may, căn bản là do hắn cố ý mà.
Cũng may là hắn còn biết nặng nhẹ, không nói ra mình có thể giúp luyện chế Tiên đan tứ phẩm, bằng không thì hắn đã chết mà không biết là mình chết như thế nào.
Thấy Diệp Mặc bận quá, thì Chân Băng Du liền chủ động đứng ra trợ giúp hắn thu thập tiên linh thảo.
Trong lòng cô cũng đang suy nghĩ, thời gian sau này sẽ nhờ Diệp Mặc luyện chế cho mình một lò ‘Thái ất đan’.
Còn có cả mười một gốc ‘Lục dực tử linh’ của mình nữa, cũng phải nhờ Diệp Mặc biến chúng thành đan dược mới được.
Nghĩ tới đây, thì Chân Băng Du cảm thấy quyết định của mình vô cùng chính xác.
Tổ đội cùng Diệp Mặc, không chỉ đơn thuần là vấn đề an toàn, mà còn có chỗ tốt từ việc luyện đan này nữa.
Hai ngày sau, hàng quán luyện đan của Diệp Mặc càng ngày càng đắt hàng, tốc độ luyện đan của hắn cũng ngày càng nhanh hơn, nhưng hắn cũng không dám làm quá phận.
Hơn nữa hắn không dám luyện chế ra một viên đan dược hạng nhất nào cả, vì một khi có đan dược hạng nhất được luyện chế ra, thì cũng có nghĩa là hắn đã bước vào cấp độ đại sư Tiên đan tứ phẩm rồi.
– Loại Tiên đan sư lợi hại thế này đã nhiều năm rồi chưa được gặp.
Tôi ở chỗ này đã mấy chục năm rồi, nhưng mấy chục năm trước cũng chỉ có một Tiên đan sư tam phẩm họ Ngạn mới có được loại tiêu chuẩn này mà thôi.
Nhưng tôi cảm giác được vị Tiên đan sư này so với người họ Ngạn kia còn lợi hại hơn rất nhiều.
– Vị Tiên đan sư kia mà anh nói thì ta cũng biết, xác thực là hắn rất giỏi nhưng hắn đã đi đến tầng hai rồi.
Chỉ là hắn luyện đan không được nhanh như vị Tiên đan sư này đây, cũng không có được cái tỉ lệ đan dược thượng phẩm cao như vậy.
Diệp Mặc vừa mới đi ra, thì nghe thấy những lời nghị luận của các tiên nhân này.
Lúc này hắn đã ở đây luyện đan được bẩy ngày rồi, tiên linh thảo cấp bốn và cấp năm cũng đã góp nhặt được không ít.
Mặc dù không có tiên linh thảo cấp sáu, nhưng Diệp Mặc khẳng định với những tiên linh thảo cấp năm này đã đủ để hắn thăng cấp tới đại sư Tiên đan ngũ phẩm rồi.
Chỉ cần đạt tới cấp độ đại sư Tiên đan ngũ phẩm, thì hắn đã có thể luyện chế được ‘Tuyết dực đan’ rồi.
Bởi vì tài liệu để luyện chế ‘Tuyết dực đan’ hắn cũng đã có đủ rồi.
– Mọi người nói cái tên họ Ngạn kia tên đầy đủ là gì?
Diệp Mặc đột nhiên nhớ tới người trong lòng mà Tần Niệm Mân nói tới, cho nên lập tức hỏi một câu.
Diệp Mặc thoạt nhìn chỉ có tu vi Kim Tiên sơ kỳ, nhưng lại là một Tiên đan sư đỉnh cấp, cho nên không người nào là không tôn kính hắn cả.
Hiện tại hắn hỏi, thì người bên cạnh liền vội vàng nói:
– Hình như y tên là Ngạn Húc Thao, nhưng y cũng chỉ luyện chế đan dược vài ngày thôi, đã tiến đến tầng hai của Hỗn Độn Tinh Vực rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1595: Hành Động Của Lục Chính Quần
Hành Động Của Lục Chính Quần
Q
uả nhiên là y.
Diệp Mặc gật đầu, sau đó ôm quyền nói:
– Các vị, tôi hiện tại muốn đi lên tầng hai của Hỗn Độn Tinh Vực, cho nên việc luyện đan đến đây là kết thúc.
Xung quanh lập tức vang lên không ít những thanh âm bàn tán.
Tỷ lệ luyện chế đan dược của Diệp Mặc gần như 100% là thượng phẩm, cho dù là vẫn biết cuối cùng hắn cũng sẽ rời đi, thì những người xung quanh vẫn cảm thấy có chút không nỡ.
– Băng Du sư tỷ, chị tại sao lại ở chỗ này? Chị cũng tới đây để thí luyện sao?
Một giọng nói thanh thúy vang lên.
Một cô gái dáng vẻ thanh tú lập tức bước nhanh tới, ở bên cạnh cô còn có một tên thanh niên, tu vi cũng đã đạt tới Huyền Tiên sơ kỳ rồi, còn cô gái này là tu vi Kim Tiên viên mãn.
– Đúng thế, Thượng Uyển sư muội hẳn là cũng như vậy rồi.
Chân Băng Du gật đầu, cũng không hề có vẻ gì vui mừng giống như cô gái trước mặt cả.
Nhưng sự trong trẻo lạnh lùng trên khuôn mặt của cô cuối cùng cũng hòa tan đi một chút.
– Đúng vậy, đúng vậy.
Thực sự là không ngờ có thể gặp được Băng Du sư tỷ ở đây.
Băng Du sư tỷ cũng đã là tu vi Huyền Tiên rồi, mà em vẫn còn dừng bước tại Kim Tiên viên mãn…
Cô gái tên Thượng Uyển nói tới câu cuối cùng, thì trong mắt hiện lên chút mất mát.
Nhưng vẻ mất mát của cô cũng rất nhanh đã biến mất, rồi lập tức được thay thế bằng vẻ vui mừng hài lòng:
– Băng Du sư tỷ, gặp được chị là tốt nhất rồi, tiếp đó chúng ta có thể cùng nhau đi thí luyện.
Được rồi, em giới thiệu một chút, đây là sư huynh của em tên là Liêu Nam Trùng.
Sư huynh, đây chính là Chân Băng Du sư tỷ mà bình thường em vẫn kể cho anh nghe, đến từ Đại La Tiên Môn Cực Kiếm Môn của Cung Hoa Thiên.
Băng Du sư tỷ, hắn là ai? A…
Thượng Uyển vừa định hỏi Diệp Mặc là ai, thì đã thấy cái biển quảng cáo mà Diệp Mặc còn chưa kịp thu lại, lập tức kinh ngạc nói:
– Vị sư huynh này là một Tiên đan sư sao?
Cô gọi Diệp Mặc là sư huynh, hoàn toàn là vì nể mặt Chân Băng Du, vì tu vi của Diệp Mặc thấp hơn so với cô, nhưng Chân Băng Du thì vốn không bao giờ đi cùng với một tên đàn ông nào cả, hiện tại lại đi cùng với người thanh niên này, thì nói không chừng là có vấn đề gì đó cổ quái.
– Đúng thế, hắn tên là Diệp Mặc, là một tán tu, đồng thời cũng là một Tiên đan sư tam phẩm.
Chân Băng Du gật đầu.
– Vậy thì tốt quá, sau này chúng ta sẽ cùng nhau thí luyện, tiện thể có thể nhờ Diệp sư huynh trợ giúp luyện đan.
Thượng Uyển hiển nhiên không phải là loại người có tâm tư này.
Nhưng cô lại là loại người thẳng thắn đơn giản, nên trực tiếp nói ra luôn mà không cần nghĩ xem liệu người ta có nguyện ý giúp cô luyện đan hay không?
– Sớm đã nghe nói tới đại danh của Băng Du sư tỷ, hôm nay vừa được gặp quả nhiên là danh bất hư truyền.
Liêu Nam Trùng lập tức nắm lấy cơ hội chào hỏi Chân Băng Du, trong mắt mang theo một chút ý thưởng thức.
Hiển nhiên là vì dung mạo và vóc dáng vô song của Chân Băng Du khiến y phải cảm thán không thôi.
Chân Băng Du tuy rằng luôn lạnh lùng, nhưng cũng không đến nỗi khi mà Liêu Nam Trùng chào hỏi cô tử tế mà cô cũng không hề đáp lễ lại.
Chỉ là Chân Băng Du không hề giới thiệu chút gì về Thượng Uyển cho Diệp Mặc, mà Diệp Mặc thì cũng không hề hỏi, vì hai người này vốn chẳng liên quan gì tới hắn cả.
– Băng Du sư tỷ, hiện tại chúng ta cùng lập đội tiến lên tầng hai thôi, em nhất định phải thăng cấp đến Huyền Tiên thì mới chịu ra ngoài.
Thượng Uyển lặp lại đề nghị trước đó một lần nữa.
Diệp Mặc nghe được câu nói này của Thượng Uyển, thì lập tức đã biết được cô gái này là loại người có tâm tư đơn giản, không có chút tâm cơ nào.
Nhất định phải thăng cấp tới Huyền Tiên sao? Đây không phải là nói rõ rằng trên người của cô có Tiên đan tam phẩm ‘Huyền minh đan’ sao? Nếu như là cô đi ra ngoài một mình, sau đó lại nói lộ ra lời này, thì chờ sau khi cô tiến vào tầng hai Hỗn Độn Tinh Vực, sẽ có rất nhiều tu sĩ Kim Tiên đánh chủ ý lên người cô rồi.
‘Huyền minh đan’ có thể giúp tu sĩ Kim Tiên viên mãn thăng cấp lên tu vi Huyền Tiên.
Là một trong các loại Tiên đan mà tu sĩ Kim Tiên đều khát khao có được.
Không đợi cho Chân Băng Du cự tuyệt, thì Thượng Uyển đã tiến lên nói với Diệp Mặc giống như là cô đã quen biết Diệp Mặc từ trước rồi:
– Diệp sư huynh, tôi là Thượng Uyển, đến từ Việt Hành Thiên…
Diệp Mặc vừa nghe được ba chữ Việt Hành Thiên, thì trong lòng liền cả kinh.
Hắn cho tới bây giờ vẫn luôn mẫn cảm với ba chữ Việt Hành Thiên này.
Bất luận là cái gì đến từ Việt Hành Thiên thì hắn đều hết sức chú ý.
Nghe được Thương Uyển nói mình đến từ Việt Hành Thiên, thì Diệp Mặc lập tức vừa cười vừa nói:
– Tôi tới từ Cung Hoa Thiên, nhưng tôi chỉ là một tán tu mà thôi.
– Sư môn của tôi là Đại Chí Tiên Môn Vân Hà Tiên Môn của Việt Hành Thiên.
Anh và Băng Du sư tỷ nếu như đi tới Việt Hành Thiên, vậy thì nhất định phải đến Vân Hà Tiên Môn đấy.
– Tôi nghe nói Việt Hành Thiên rất rộng lớn, hơn nữa Thiên Chủ của Việt Hành Thiên là một Vị Tiên rồi.
– Không phải, anh nghe ai nói vậy? Ngày trước mới chỉ là Đại La Tiên đỉnh mà, chắc là Lục Thiên Chủ thăng cấp lên Vị Tiên chưa được bao lâu.
Hiện tại ngài đang mời các tiên nhân ‘Thần toán’ (đại khái là ‘thầy bói’) tới, hình như là để tính toán số mệnh của Việt Hành Thiên thì phải.
Diệp Mặc nghe tới đó, thì trong lòng liền cả kinh.
Bói toán sao? Cái tên khốn kia nhất định là đang muốn tìm mình rồi.
Nghĩ tới đây, thì hắn liền vội vàng hỏi:
– Vậy kết qủa của việc đoán mệnh đó thể nào?
– Bây giờ còn đang xây dựng tế đàn, có người nói việc đoán mệnh này cần ít nhất là mấy chục năm, thậm chí mất tới mấy trăm năm cũng không có gì ngạc nhiên.
Thương Uyển cũng không suy nghĩ nhiều, cứ thế trực tiếp trả lời.
Chân Băng Du và Liêu Nam Trùng nhìn nhau.
Bọn họ không ngờ là Diệp Mặc và Thương Uyển chỉ mới quen đã thân rồi.
Chân Băng Du lập tức phản ứng lại.
Diệp Mặc dường như là có loại ham mê đối với các cô gái có dung mạo thanh tú.
Lúc trước hắn ở Cực Kiếm Môn không phải chính là như vậy sao? Khó trách vì sao Phong Mạch Thuần lại như vậy với hắn.
Nhìn hắn dùng cái bộ dạng ôn hòa kia nói chuyện cùng Thương Uyển, không chừng là hiện tại kêu Thương Uyển để cho hắn ăn sạch thì cô cũng sẽ đồng ý mất.
Liêu Nam Trùng nhíu mày, sắc mặt có chút khó chịu.
Y thật ra cũng rất muốn nói thêm vài câu với Chân Băng Du, nhưng Chân Băng Du hoàn toàn không hề có ý định tiếp chuyện y, trái lại chỉ đưa mắt nhìn Diệp Mặc, dường như đang chờ Diệp Mặc nói chuyện với cô vậy.
Một hồi lâu sau, thấy Diệp Mặc và Thương Uyển vẫn còn đang nói chuyện say sưa, thì Chân Băng Du đành phải ngắt lời Diệp Mặc:
– Hiện tại có muốn lên tầng hai hay không vậy?
– Lên, đương nhiên là lên rồi.
Diệp Mặc phục hồi lại tinh thần.
Hắn biết rằng có thể Chân Băng Du đã hoài nghi rồi, cho nên vội vã gật đầu.
– Tốt quá, Băng Du sư tỷ, chúng ta cùng đi chứ.
Em và Diệp sư huynh nói chuyện cũng rất hợp nhau.
Thương Uyển vội vàng nói.
Thấy Diệp Mặc cũng không hề phản đối, thì Chân Băng Du không thể làm gì khác hơn là gật đầu.
Bốn người lập tức cùng nhau tiến đến lối vào tầng hai Hỗn Độn Tinh Vực.
Diệp Mặc tuy rằng sẽ không đi thí luyện cùng Thương Uyển và Liêu Nam Trùng, nhưng nếu chỉ đi chung một đoạn đường thì cũng được.
Hắn vẫn còn có chút vấn đề muốn hỏi Thương Uyển.
Tầng hai của Hỗn Độn Tinh Vực cũng có một tầng lá chắn, chỉ là tầng lá chắn này rất đơn giản.
Tu sĩ Kim Tiên cũng có thể phá vỡ ra được.
Sau khi tiến vào tầng hai, thì Diệp Mặc không hề cảm giác được có gì khác hơn so với tầng một.
Chỉ có trọng lực là tăng thêm không ít.
Thấy Diệp Mặc vẫn còn hỏi đủ các loại vấn đề với Thương Uyển mà không sợ làm phiền người khác, thì Chân Băng Du thật sự là có chút khó chịu rồi.
Nếu như không phải là cô muốn hợp tác để thí luyện cùng Diệp Mặc, thì cô đã sớm đi một mình rồi.
Không chỉ Chân Băng Du và Liêu Nam Trùng, chính Thương Uyển cũng cảm thấy có chút không đúng.
Diệp Mặc dường như đang tiến gần vào cô hơn một chút, hơn nữa những vấn đề hắn hỏi đều là vấn đề khó có thể có được đáp án.
Ví dụ như Lục Chính Quần ở tiên thành nào? Lục Chính Quần đã tu luyện được bao nhiêu năm? Những môn phái là thế lực lớn nhất của Việt Hành Thiên có nghe theo lệnh của Thiên Chủ hay không? …
Chí ít thì những câu hỏi này Thương Uyển chưa từng nghe ai nói qua đáp án cả.
Mặc dù là Thương Uyển cảm thấy hình như Diệp Mặc có thiện cảm với cô, cô thì cũng không hề ghét Diệp Mặc.
Không nói tới việc Diệp Mặc là một Tiên đan sư, mà thái độ làm người của Diệp Mặc cũng rất thân thiện hòa ái, không có nửa phần cao ngạo của một Tiên đan sư, và hắn cũng là một người hiểu được cách tôn kính người khác nữa.
Cho nên cô biết dường như là Diệp Mặc hỏi những vấn đề này để lấy lòng cô, nhưng cô vẫn trả lời hết sức nhiệt tình.
– Uyển nhi, em tới đây một chút.
Liêu Nam Trùng thật sự là không nhịn được nửa rồi, thậm chí hai chữ sư muội cũng không dùng nữa, trực tiếp gọi nhũ danh của Nam Cung Thương Uyển.
– Chuyện gì vậy sư huynh, em và Diệp sư huynh đang nói chuyện.
Thương Uyển cũng không kịp quay đầu lại đã tiếp tục thao thao bất tuyệt với Diệp Mặc về đệ nhất tiên thành – Phong Cương tiên thành, cùng với các loại quy củ và vị trí của phủ Thiên Chủ nằm trong Phong Cương tiên thành nữa.
– Diệp sư huynh, anh rất yêu thích Việt Hành Thiên của chúng tôi sao?
Thương Uyển cười khúc khích.
Trong lòng Diệp Mặc liền cả kinh, biết rằng mình đã quá sốt ruột rồi.
Nếu như lại tiếp tục hỏi nữa, thì không chừng là cô ta sẽ biết được điều mà mình quan tâm tới chính là tên Lục Chính Quần kia.
Sau khi hiểu được, thì Diệp Mặc liền vội vã cười ha ha nói:
– Không phải, tôi đối với từng Thiên Vực đều muốn hiểu được rõ ràng một chút.
Đúng rồi, Vân Hà Tiên Môn của cô là ở đâu, gần đó có cái tiên thành lớn nào không? Cô giới thiệu cho tôi một chút đi…
Cảm giác được bản thân mình đã quá mức quan tâm tới Phong Cương tiên thành, thì Diệp Mặc liền tranh thủ thời gian hỏi mấy vấn đề khác.
Ngay khi Diệp Mặc nghĩ rằng mình hỏi vấn đề này là khá ổn rồi, thì Chân Băng Du đã nhịn không được nữa mà liếc mắt nói:
– Diệp Mặc, cậu còn muốn đi thí luyện nữa không?
– Được rồi, tôi cần phải đi thí luyện rồi.
Uyển sư muội, chúng ta sau này còn gặp lại.
Diệp Mặc đang muốn tìm cơ hội rời đi, thì Chân Băng Du lại gọi hắn rất đúng lúc.
Cho nên hắn liền vội vã cáo từ với Thương Uyển.
– Băng Du sư tỷ, không phải là bốn người chúng ta sẽ cùng nhau đi thí luyện sao?
Thương Uyển nghi hoặc nhìn Chân Băng Du dò hỏi.
Chân Băng Du nhíu mày rồi nói:
– Thương Uyển sư muội, tôi và Diệp sư đệ còn có chuyện khác cần làm, tạm thời không thể đi thí luyện cùng hai người được.
Chúng tôi đi trước, sau này gặp lại.
– Àiii…
Thương Uyển tiếc nuối nhìn Diệp Mặc.
Cô cảm giác được vị Diệp sư huynh này rất biết cách ăn nói.
Bất luận là cô nói cái vấn đề gì, thì Diệp sư huynh đều có thể làm một người nghe chăm chú, thỉnh thoảng lại đưa ra đôi câu hỏi, để cho cô giải thích một chút, khiến cho cô cảm thấy rất thỏa mãn.
Từ trong nội tâm của cô, thì nếu được đi thí luyện cùng Diệp Mặc thì không còn gì tốt hơn.
Đáng tiếc là Băng Du sư tỷ dường như đã có chút ghen rồi, sợ mình cướp mất Diệp sư huynh đây mà.
Nhưng khẳng định là Băng Du sư tỷ nghĩ nhiều rồi, mình cũng chỉ là có chút thiện cảm dối với Diệp sư huynh mà thôi.
Nếu như Chân Băng Du biết cái cô Thương Uyển ngốc nghếch này suy nghĩ như vậy, thì không chừng là cô sẽ tức hộc máu mất.
Thấy Diệp Mặc và Chân Băng Du đã rời đi, thì Liêu Nam Trùng âm thầm thở phào.
Cái tên Diệp đan sư kia quá vô sỉ rồi, đã có loại tiên nữ như Chân Băng Du đồng hành, vẫn còn muốn lấy lòng Uyển sư muội nữa.
Diệp Mặc ngồi ở trên Thái Vân Chướng của Chân Băng Du mà cau mày.
Lục Chính Quần không ngờ là đã tìm kiếm các thần toán tiên nhân để điều tra về hắn rồi.
Vậy thì có thể thấy được, khẳng định là tên khốn này cũng đang tìm kiếm phương pháp đi tới đại lục Lạc Nguyệt rồi.
Một khi y tìm được phương pháp đi tới đại lục Lạc Nguyệt, vậy thì Mặc Nguyệt Chi Thành của hắn phải làm sao đây?
Lúc này Diệp Mặc cảm giác được bản thân mình quá nhỏ bé.
Biết kẻ đối đầu với mình ở đâu, nhưng bản thân lại không có thực lực để động tới y, chỉ có thể trơ mắt mà nhìn người ta tìm kiếm tung tích của mình.
Diệp Mặc cảm giác thời gian của mình càng lúc càng khẩn trương rồi, nếu như chờ Lục Chính Quần tìm được tung tích của hắn ở Hỗn Độn Tinh Vực, mà tu vi của hắn còn chưa được đề thăng, thì quả thực là quá mức nguy hiểm.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









