[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 313 : Hỗn Độn Tinh Vực (c1561-c1565)
❮ sautiếp ❯Chương 1561: Hỗn Độn Tinh Vực
Hỗn Độn Tinh Vực
T
ần Niệm Mân là một cô gái cẩn thận và tỉ mỉ, nên cô khẳng định là mình không hề cảm giác sai.
Cái tên Diệp Mặc trước mặt này sau khi cầm lấy cái Thủy Tinh Cầu lên xem, thì trong nháy mắt liền kích động vô cùng.
Điều này nói rõ rằng hắn rất lưu ý tới cái ụ đá kia, cho nên cô liền không chút do dự nào đi về phía cửa ra, để bản thân có thể chiếm lấy thế chủ động.
Nhưng khiến cho cô không ngờ, chính là ngay cả khi cô sắp rời khỏi phòng khách rồi, thì cái tên Diệp đan sư kia vẫn không hề có chút ý định nào muốn gọi cô trở lại cả, lẽ nào thật sự là cô đã suy đoán sai hay sao?
Tính cách và bản lĩnh luyện đan của Diệp Mặc đều là ứng cử viên tốt nhất.
Nếu muốn tìm một người khác thay thế Diệp Mặc, thì nhất thời khó có thể nào tìm được.
Nghĩ tới đây, thì Tần Niệm Mân lại lần nữa ngừng lại, cô quay đầu lại nhìn Diệp Mặc một chút rồi nói:
– Người mua ụ đá kia chỉ có ta cùng cha ta và một vài người khác nữa biết được thân phận y mà thôi, nếu như ngươi không cần cái tin tức này, thì ta sẽ đi thật đấy.
– Không tiễn.
Diệp Mặc lần này nói mà không có chút do dự nào.
Hắn biết rằng đối phương xác thực là đã bắt đầu hoài nghi rồi, cho nên nếu như lúc này mà hắn còn tỏ rõ ý định với cái ụ đá kia, thì căn bản hắn chính là thằng ngốc.
Cho dù là chỉ có một mình cô ta biết được tin tức về cái ụ đá này, thì hắn cũng sẽ không hỏi tới nữa.
Chỉ cần chờ tới khi thực lực của hắn cường hãn đến một mức nhất định rồi, thì có thể trực tiếp đến thẳng Cung Hoa Thiên mà hỏi.
Tần Niệm Mân thì lại ngây ngẩn cả người.
Cô không ngờ là Diệp Mặc lại thực sự không thèm để ý.
Lúc này thì cô mới biết rằng hẳn là mình đã phán đoán sai lầm rồi.
Cũng đúng thôi, cái tên Diệp đan sư trước mặt này mới chỉ có tu vi Kim Tiên, còn cái ụ đá kia thì lại có giá tới mấy tỷ tiên tinh, căn bản chính là thứ mà hắn không thể nào mơ tưởng tới được.
Một Tiên đan sư sơ cấp như hắn, thì cho dù là luyện chế đan dược vô số năm, cũng không thể nào kiếm ra mấy tỷ tiên tinh được.
Quyền chủ động lại lần nữa mất đi.
Lúc này giọng điệu của Tần Niệm Mân thậm chí đã mang theo chút ý tứ thỉnh cầu rồi:
– Diệp đan sư, lẽ nào tất cả những thứ kia ngươi đều nhìn không thuận mắt sao? Ngươi giúp ta lần này, ta tuyệt đối sẽ không để ngươi bị thiệt thòi đâu.
Nghe được câu nói này của Tần Niệm Mân, thì Diệp Mặc làm bộ trầm ngâm một lúc lâu, trong lòng lại mừng thầm.
Đồng thời hắn cũng thầm than, quả nhiên là ‘liễu ám hoa minh hựu nhất thôn’ (trong hoàn cảnh khốn khó, mà tìm được lối thoát).
Đúng là làm chuyện gì thì cũng cần phải bảo trì sự bình tĩnh, nếu thiếu kiên nhẫn thì bản thân luôn luôn là người chịu thiệt.
Cô gái tên Tần Niệm Mân này muốn mình cùng cô ta giả trang thành một đôi đạo lữ song tu, nhất định là sẽ cần mình đi cùng cô ta một chuyến.
Chỉ cần đi theo cô một chuyến, vậy thì có thể quang minh chính đại mà biết tới thân phận của cô ta rồi.
Nếu như trên đường lại có thể hỏi ra tung tích của cái ụ đá thì không còn gì tốt bằng.
Nếu như hỏi không ra được, vậy thì trước tiên cứ biết được nhà của cô ta ở đâu đã, chờ sau này tu vi của mình cao hơn, thì sẽ lại quang minh chính đại trở lại mà hỏi.
Thấy Diệp Mặc trầm ngâm không nói lời nào, thì Tần Niệm Mân cũng càng không dám nói gì.
Chỉ một mực chờ đợi mà nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, ước gì Diệp Mặc sẽ lập tức đồng ý với yêu cầu của cô.
Sau khi Diệp Mặc trầm ngâm được một lúc, thì mới thở dài rồi nói:
– Ài, con người của ta chỉ thích mềm, không thích cứng.
Cô cũng rất biết cách dụng tâm dấy.
Thôi được rồi, cô cứ nói ra xem xem tôi phải giúp cô như thế nào, sau đó tôi có thể xem xét một chút xem có thể giúp được hay không.
Trong lòng Tần Niệm Mân liền đại hỉ.
Cô liền nhanh chóng trở lại chỗ ngồi của mình.
Diệp Mặc nghĩ tới chỉ trong thời gian gặp gỡ ngắn ngủi của cả hai người, mà cả hai người đều muốn lợi dụng lẩn nhau, thì trong lòng không khỏi có chút cảm giác buồn cười.
Sau khi ngồi xuống thì Tần Niệm Mân liền nói tiếp, giọng điệu cũng trở nên mềm mỏng hòa hoãn đi nhiều:
– Diệp đan sư, tôi đến từ Đại La Tiên Môn là Cực kiếm Tiên Môn thuộc Cung Hoa Thiên.
– Đại La Tiên Môn? Trong môn phái các cô có Đại La tiên nhân sao?
Diệp Mặc giật mình hỏi lại một câu.
Hắn cũng không thể nào mà không giật mình được.
Liễu Trung Yên nói với hắn rằng, thiên chủ của Việt Hành Thiên là Lục Chính Quần cũng chỉ là Đại La tiên nhân mà thôi.
Vậy mà Cực Kiếm Tiên Môn lại được công nhận là Đại La Tiên Môn, ý nghĩa không phải là trong môn phái của Tần Niệm Mân cũng có Đại La tiên nhân hay sao?
– Đúng thế, cha của tôi chính là Đại La tiên nhân, cho dù là thiên chủ của Cung Hoa Thiên cũng phải khách khí với cha tôi ba phần.
Tần Niệm Mân nói một cách tự hào.
Diệp Mặc nghi hoặc hỏi tiếp:
– Lẽ nào cha của cô không bị thiên chủ của Cung Hoa Thiên quản lý sao?
Tần Niệm Mân sững sờ nhìn Diệp Mặc, một lát sau mới nghi hoặc hỏi lại:
– Chẳng lẽ anh cho rằng thiên chủ của một Thiên Vực là lớn nhất ư?
Diệp Mặc có chút xấu hổ mà gật đầu.
Hắn đúng thật là vẫn cho rằng như vậy đấy.
Nếu đã là thiên chủ của một Thiên Vực, thì đó đương nhiên phải là người có quyền lực lớn nhất trên toàn bộ Thiên Vực đó rồi.
– Ách…
Tần Niệm Mân có cảm giác không biết phải nói gì:
– Tôi hoài nghi rằng anh đã phi thăng nhiều năm như vậy, nhưng có phải là vẫn chưa bao giờ quan tâm tới loại chuyện này hay không? Thiên chủ của một Thiên Vực quả thực là có quyền lực rất lớn, nhưng cũng không phải là người có thể quản được toàn bộ người trong Thiên Vực.
Đương nhiên, tôi nghe nói Trung Thiên Vực và Thượng Thiên Vực, thì có rất nhiều thiên chủ của một Thiên Vực là người có quyền lực lớn nhất đấy, không có bất kỳ một ai dám phản bác lại ý tứ của thiên chủ cả.
Nhưng ở Hạ Thiên Vực chúng tôi, thì thiên chủ cũng không phải là người có quyền lớn nhất.
Rất nhiều thế lực của các Đại La Tiên Môn đều không kém hơn so với Phủ thiên chủ.
Hơn nữa còn có một số ít Tiên Tông có thực lực còn lớn hơn cả Phủ thiên chủ nữa, chỉ là người ta không hề có ý muốn làm Thiên Chủ mà thôi.
– Hóa ra là như vậy.
Diệp Mặc thở dài.
Điều này đối với hắn mà nói, thì thực tế lại là chuyện tốt chứ không phải chuyện xấu.
Vì nếu như trong một Thiên Vực, mà chuyện gì Thiên Chủ cũng đều có thể quản được, thì vị Thiên Chủ ấy nếu như muốn tìm một người trong Thiên Vực của mình chắc chắn sẽ không gặp nhiều khó khăn.
Khó trách vì sao mà mình ở rừng rậm Hắc Lô đã khá lâu, nhưng lại chưa từng có tin tức gì về lệnh truy nã mình cả.
Hóa ra rừng rậm Hắc Lô cũng chưa chắc đã là nơi mà Thiên Chủ của Văn Cử Thiên quản đến.
Đương nhiên, cũng có thể là do Thiên Chủ của Văn Cử Thiên không muốn để cho tất cả mọi người đều biết chuyện, nên cuối cùng cũng là tiện nghi cho hắn.
Tần Niệm Mân trợn mắt liếc Diệp Mặc một cái rồi nói tiếp:
– Cha tôi có một người bạn tốt tên là Công Tôn Ân.
Vị Công Tôn Ân này chẳng những là một Đại La tiên nhân, hơn nữa còn là một Tiên đan đại sư ngũ phẩm.
Công Tôn Ân có một đệ tử tên là Công Tôn Chỉ Ngọc, cũng là một Tiên đan sư, về phần là Tiên đan sư mấy phẩm thì tôi cũng không biết.
Nhưng cha của tôi lại muốn gả tôi cho cái tên Công Tôn Chỉ Ngọc kia, nhưng tôi thì lại không muốn.
Diệp Mặc đã hiểu ra đôi chút.
Tần Niệm Mân nhất định là muốn mình giả mạo làm đạo lữ song tu, sau đó mang mình về ra mắt cha của cô, để cho cha của cô bỏ cái ý định đem cô gả đi ra khỏi đầu.
Sau khi hiểu ra, thì Diệp Mặc liền nói:
– Tiên môn không phải là đều chú ý tới sự môn đăng hộ đối sao? Cái tên Công Tôn Chỉ Ngọc kia là một Tiên đan sư, hơn nữa còn có một sư phụ là Đại La tiên nhân, vì sao cô lại không đồng ý?
Trên khuôn mặt ngọc ngà của Tần Niệm Mân hiện lên một tia đỏ ửng.
Từ lúc nói chuyện với Diệp Mặc cho tới giờ, đây là lần đầu tiên mà cô nói với một dáng vẻ thẹn thùng khó khăn của một cô gái bình thường:
– Tôi biết, nhưng tôi đã có người trong lòng rồi.
Anh ấy cũng là một Tiên đan sư, hơn nữa hiện tại có lẽ cũng đã là tu vi Huyền Tiên rồi.
Diệp Mặc không ngờ rằng mình lại đoán sai, nhưng vẫn nghi hoặc hỏi lại:
– Cô đã có người trong lòng rồi, vậy vì sao mà không đưa về ra mắt với trưởng bối của mình? Đừng nói với tôi là cô sợ cha của cô đột nhiên nổi giận giết chết người trong lòng của cô, cho nên cô mới nhờ tôi đi tới để chết thay đấy nhé. – Anh nói mò cái gì đấy, danh tiếng của cha tôi ra sao? Sao có thể giết một tu sĩ Kim Tiên như anh được? Anh quá đề cao chính mình rồi.
Tôi lấy mạng của mình để đảm bảo, cha tôi tuyệt đối sẽ không làm gì anh cả.
Tôi sỡ dĩ muốn cho anh thay thế, là vì cha tôi thì nhất định đòi được gặp mặt, nhưng người trong lòng tôi thì đã đi vào Tinh Vực Hỗn Độn để thí luyện rồi.
– Đợi một chút…
Diệp Mặc lại lần nữa cắt đứt lời của Tần Niệm Mân:
– Cái Tinh Vực Hỗn Độn kia là nơi nào?
Diệp Mặc nghe được hai chữ ‘Thí luyện’ này, thì lập tức nghĩ tới việc luyện thể của mình.
Hắn đang lo lắng là không có chỗ để tu luyện luyện thể đây.
Lúc này Tần Niệm Mân lại nói tới cái Tinh Vực Hỗn Độn kia, không biết có phải là nơi thích hợp để luyện thể hay không? Diệp Mặc hiện tại đã có hiểu biết rất sâu đối với luyện thể rồi, chỉ là không tìm được nơi nào có điều kiện tốt để luyện thể mà thôi.
Nếu như cái Tinh Vực Hỗn Độn kia có điều kiện tốt để luyện thể, vậy thì không còn gì tốt hơn với hắn nữa rồi.
Tần Niệm Mân thở dài:
– Tôi thật sự không hiểu là vì sao anh có thể tu luyện được tới tu vi Kim Tiên đấy.
Cái gì anh cũng chẳng biết.
Tinh Vực Hỗn Độn chính là nơi tốt nhất trong mười một hạ thiên vực để tu sĩ có thể tu luyện.
Khắp nơi đều là một mảnh hỗn độn, xung quanh đều có nguy cơ.
Trong đó có thể tu luyện luyện thể, cũng có thể tu luyện các loại pháp thuật và tiên nguyên, cho dù là thần thức cũng có thể tu luyện được.
Nó là một nơi thí luyện hay nhất trong mười một hạ Thiên Vực.
Mặc dù bên trong đều là một mảnh hỗn độn, nhưng cũng có người nói rằng bên trong chia ra làm chín tầng, mỗi khi lên thêm một tầng thì nguy cơ đều tăng cao hơn.
Nhưng cũng có người nói bên trong chia làm ba mươi sáu tầng, nhưng thực hư thế nào thì tôi cũng không biết, vì tôi còn chưa từng đi vào đó.
Nói tới đây, thì chân mày của Tần Niệm Mân liền nhướng lên:
– Tinh Vực Hỗn Độn không phải là nơi bất kỳ ai cũng có thể đi vào thí luyện được, nếu như không có được dũng khí và thực lực nhất định, thì đi vào đó chính là muốn chết.
Nói xong thì trong mắt của cô liền mang theo một tia tự hào và tưởng niệm, hiển nhiên là đang nhớ tới người trong lòng vẫn còn đang thí luyện trong Tinh Vực Hỗn Độn.
Diệp Mặc cũng không hề để ý tới tâm tư của Tần Niệm Mân, lập tức hỏi:
– Tinh Vực Hỗn Độn kia là ở địa phương nào? Như thế nào mới có thể đi vào đó?
Tần Niệm Mân lập tức nhíu mày.
Cô có chút bất mãn nhìn Diệp Mặc rồi nói:
– Diệp đan sư, bây giờ là tôi tìm tới anh để hỗ trợ, anh hiện tại còn chưa đồng ý giúp tôi, ngược lại là tôi lại phải giải đáp các thắc mắc của anh.
Diệp Mặc nghĩ lại cũng thấy thực đúng là như vậy, nhưng vì còn rất nhiều thứ mà hắn chưa hiểu, cho nên cứ vô thức mà đặt câu hỏi với Tần Niệm Mân mà thôi.
Lúc này mới có chút xấu hổ nói:
– Xin lỗi, tôi chỉ là muốn hỏi xem cái Tinh Vực Hỗn Độn kia ở đâu, rảnh rỗi thì tôi cũng muốn tới đó xem.
Trong lòng Tần Niệm Mân âm thầm lắc đầu.
Diệp Mặc cũng chẳng phải là người của một đại môn phái nào, bản thân cũng chỉ là một Tiên đan sư bình thường, vậy mà cũng muốn đi vào Tinh Vực Hỗn Độn hay sao? Chẳng lẽ hắn cho rằng ở Hắc Lô trấn vượt cấp giết một tên tu sĩ Kim Tiên trung kỳ đã là rất giỏi rồi sao? Nếu như mình nói cho hắn biết, nếu hắn đi vào Tinh Vực Hỗn Độn, thì nói không chừng là vừa mới vào đã chịu không nổi mà chết rồi, thì không biết là hắn sẽ bị đả kích tới mức nào nữa. (Vậy chứ nếu nó vượt qua được cái Tinh Vực Hỗn Độn này thì cô em sẽ bị đả kích thế nào)
Bất quá hiện tại mình còn cần tới hắn giúp đỡ, thì cô liền nhịn xuống, cố gắng nhẫn nại mà đáp lời:
– Bên trong Tinh Vực Hỗn Độn cực kỳ nguy hiểm.
Rất nhiều tu sĩ Kim Tiên hậu kỳ đi vào cũng đều phải chết.
Anh chỉ là một tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ mà muốn đi vào đó, thì nghĩ thôi cũng đừng nghĩ đến.
Hơn nữa muốn vào Tinh Vực Hỗn Độn thì cần phải có Đại La tiên nhân dùng ‘Liệt không phù’ phá vỡ lối vào Tinh Vực Hỗn Độn mới được.
Bất quá lúc đi ra thì không cần thiết phải như thế.
Diệp Mặc trầm mặc một lát, sau đó dứt khoát nói:
– Tần tiên tử, tôi đồng ý giúp đỡ cô, nhưng, cô cũng phải đáp ứng tôi hai điều kiện.
– Anh không phải là muốn tiến vào Tinh Vực Hỗn Độn chứ? Nếu như vậy thì không phải là tôi giúp anh, mà là giết anh đó.
Tôi xác thực là có thể lấy được ‘Liệt không phù’ để phá vỡ lối vào Tinh Vực Hỗn Độn, nhưng với tu vi của anh mà đi vào đó thì chính là tìm chết mà.
Tần Niệm Mân không đợi Diệp Mặc nói ra, thì đã kinh ngạc kêu lên.
Hiển nhiên là cô đã đoán ra được tâm tư của Diệp Mặc rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1562: Giao Dịch Thành Công
Giao Dịch Thành Công
D
iệp Mặc lần này hoàn toàn không còn vẻ không thèm để ý như trước nữa, hắn trịnh trọng nói:
– Cô yên tâm, chỉ cần cô đưa cho tôi một tấm liệt không phù, sau đó chỉ cho tôi làm sao đến được Tinh vực Hỗn Độn, tôi ắt có cách.
Đương nhiên, tôi cũng đồng ý với yêu cầu của cô, đi giúp cô trước đã.
Tần Niệm Mân nhìn Diệp Mặc một lúc lâu, sau đó thở dài nói:
– Không ngờ anh còn là một tên không sợ chết, được thôi, tôi cũng nói qua nguy hiểm với anh rồi, nếu như anh chắc chắn muốn đi, cũng chẳng liên quan gì đến tôi.
Tôi cũng đồng ý đưa cho anh một tấm Liệt không phù, bây giờ nói xem điều kiện thứ hai của anh là gì đi.
– Điều kiện thứ hai chính là đưa Kỳ Viêm Tử Tủy của cô cho tôi.
Diệp Mặc nếu như đã quyết định giúp đỡ, Kỳ Viêm Tử Tủy không cần thì phí.
Tần Niệm Mân hừ một tiếng nói:
– Tôi còn tưởng anh không có hứng thú với Kỳ Viêm Tử Tủy thật, hóa ra là chê ít.
Nhưng anh muốn đến Tinh vực Hỗn Độn, lấy Kỳ Viêm Tử Tủy cũng lãng phí…
– Lãng phí là chuyện của bản thân tôi, cũng chẳng liên quan gì đến cô.
Diệp Mặc không chút do dự cắt đứt lời nói của Tần Niệm Mân.
– Được, không vấn đề gì.
Kỳ Viêm Tử Tủy đưa cho anh trước, còn Liệt không phù thì đợi khi nào đến Cực Kiếm Tiên môn của tôi, sau khi anh giúp tôi xong, tôi sẽ tìm cha bảo đưa một tấm cho anh.
Tần Niệm Mân không chút do dự nói.
– Quyết định vậy đi.
Diệp Mặc lập tức nói, nói xong hắn thu lại Kỳ Viêm Tử Tủy rồi hỏi tiếp:
– Cô cần tôi giúp cô thế nào, cứ nói thẳng đi. – Người bạn đó của cha tôi Công Tôn Ân dẫn theo đệ tử của gã là Công Tôn Chỉ Ngọc cũng đã ở trong Cực Kiếm Tiên môn chúng tôi rồi.
Cha tôi muốn tôi lập tức quay về.
Nếu như tôi không dẫn Húc Thao về, thì cha tôi sẽ hứa gả tôi cho cái tên Công Tôn Chỉ Ngọc kia.
Trong mắt cha tôi, tên Công Tôn Chỉ Ngọc kia chính là một thứ quý báu, bỏ lỡ rất đáng tiếc.
– Nhưng nếu cha cô cố ý đem cô gả cho cái tên Công Tôn Chỉ Ngọc kia, tôi cho dù giả mạo là cái người kia của cô, vậy thì cũng vô dụng?
Diệp Mặc có chút lo lắng nói, hắn làm việc không làm thì thôi, nhưng nếu như làm, thì phải làm đến cùng.
Bây giờ lấy đồ của người ta rồi, đợi lát nữa còn lấy Liệt không phù của người ta nữa, nếu như đến chút giúp đỡ cũng không giúp nổi, thì hắn cũng rất ngại.
Tần Niệm Mân mỉm cười nói:
– Anh không cần phải lo, cha tôi không phải là loại người như vậy.
Chỉ cần anh không kém tên Công Tôn Chỉ Ngọc kia là bao, thì cha tôi cũng không ép anh.
Hơn nữa người mà cha tôi thích nhất chính là Tiên đan sư, anh thoạt nhìn cũng không lớn tuổi, những đã là Tiên đan sư tam phẩm rồi, nói không chừng còn cao minh hơn tên Công Tôn Chỉ Ngọc kia một chút ấy chứ.
Cho dù anh không bằng anh ta, anh cũng có thể luyện chế ra được Tiên đan sư tam phẩm, cha tôi chắc chắn cũng sẽ tôn trọng ý kiến của tôi.
– Được, nếu như vậy, tôi chắc chắn cũng không có vấn đề gì, khi nào thì đi đây?
Diệp Mặc gật đầu hỏi.
Tần Niệm Mân rất hài lòng với thái độ của Diệp Mặc, lập tức nói:
– Ý của tôi là đi càng sớm càng tốt.
…
Một ngày sau, Diệp Mặc giao Hắc Lô đan lầu cho Duẫn Ưng và Liễu Trung Yên, để lại một số Tiên đan tam phẩm và nhị phẩm, cùng Tần Niệm Mân rời khỏi Hắc Lô trấn.
Trước khi đi, Diệp Mặc còn cố ý nhắc nhở năm người của Hắc Lô đan lầu, nếu chán ngán ở đây rồi, thì có thể đến Cung Hoa Thiên tìm hắn.
Nếu có chuyện gì cực nguy hiểm, có thể từ phòng của hắn ngồi truyền tống trận đến rừng rậm Hắc Lô.
Truyền tống trận đó sau khi Diệp Mặc bố trí xong, vẫn chưa dùng qua, liền để lại cho năm người Duẫn Ưng.
Diệp Mặc biết rõ Cung Hoa Thiên rất xa, hắn còn cho rằng Tần Niệm Mân dùng Tiên khí phi hành trung phẩm, không ngờ Tần Niệm Mân lại lấy ra một Tiên khí phi hành thượng phẩm.
Nội tình của Đại La Tiên môn cũng không phải bình thường, với tu vi của Tần Niệm Mân cũng có Tiên khí phi thành thượng phẩm, đáng thương cho hắn bây giờ vẫn còn dùng Thanh Nguyệt mang từ Tu Chân giới đến.
Thanh Nguyệt cũng là do Lục Vô Hổ giúp luyện chế, lão Lục đó bây giờ cũng không biết thế nào rồi.
Lúc trước sau khi lão bị thương cũng không có tin tức gì, nghĩ tới luyện khí của mình cũng là do Lục Vô Hổ chỉ cho, Diệp Mặc cũng không khỏi có chút cảm thán.
– Tôi nghe nói Cung Hoa Thiên rất xa, cô có Tiên khí phi hành thượng phẩm, cần bay mất bao lâu?
Diệp Mặc không kìm chế nổi hỏi.
Tần Niệm Mân im lặng nhìn Diệp Mặc nói:
– Anh thật muốn biết có thể bay được bao lâu? Cho dù là hư không giữa các Thiên vực không có bất kỳ nguy hiểm nào, chúng ta bay mấy trăm năm có lẽ cũng không đụng đến biên giới được.
– Xa như vậy?
Diệp Mặc hít một hơi lạnh, thiệt thòi cho hắn lúc trước còn cuồng vọng cho rằng mình có thể bay qua được thiên vực.
Hóa ra đúng là ếch ngồi đáy giếng, dùng Tiên khí phi hành thượng phẩm cũng phải vô số năm, Thanh Nguyệt của mình, phỏng chừng cả đời cũng không qua được.
Tần Niệm Mân liếc nhìn Diệp Mặc một cái, dứt khoát nói:
– Chúng ra đến Tân Quỳnh Tiên thành ngồi truyền tống trận đến Đồng Thiên vực, rồi lại ngồi truyền tống trận đến Ma Di Thiên vực, từ Ma Di Thiên vực ngồi truyền tống trận đến…
Diệp Mặc chỉ nghe được truyền tống trận đến truyền tống trận, sau đó còn phải phi hành một tháng nữa mới đến được Cung Hoa Thiên vực.
Vậy thì phải đi bao xa? Khoảng cách xa như vậy, Tần Niệm Mân này muốn đến rừng rậm Hắc Lô làm cái gì?
– Vậy cô đến rừng rậm Hắc Lô làm gì?
Diệp Mặc nghĩ đến, liền nghi ngờ hỏi.
– Đây là chuyện riêng, tôi cần phải nói với anh không?
Tần Niệm Mân nhíu mày đáp lại, cô bỗng nhiên cảm thấy mình chọn Diệp Mặc cũng không chính xác lắm.
Tên này dường như cái gì cũng không biết, căn bản cứ như một con gà mờ vậy.
Chẳng may trước mặt cha mình so sánh với tên Công Tôn Chỉ Ngọc kia, thì kém quá xa, cha mình chắc chắn cũng sẽ không đồng ý yêu cầu của mình.
Diệp Mặc dĩ nhiên không phải thằng ngốc, hắn nhìn vẻ mặt của Tần Niệm Mân liền biết được, người con gái này cũng có chút khó chịu rồi.
Vốn dĩ hắn còn định nói bóng nói gió nghe ngóng tung tích của ụ đá thứ năm, bây giờ dứt khoát không hỏi đến nữa.
Ụ đá đó nếu được bán đấu giá ở hội đấu ở Cung Hoa Thiên, thì sẽ có một ngày nào đó hắn cũng có thể nghe ngóng được.
Bây giờ cho dù hắn biết rồi, cũng vô dụng.
Thấy Diệp Mặc không hỏi thăm gì nữa, Tần Niệm Mân cũng không biểu hiện vẻ mặt ra bên ngoài cho Diệp Mặc thấy nữa.
Một tháng sau, Diệp Mặc theo Tần Niệm Mân cùng từ truyền tống trận ở Cung Hoa Thiên bước xuống, sau đó lại ngồi Tiên khí phi hành của Tần Niệm Mân.
Có thể Diệp Mặc không tiếp tục hỏi han gì nữa, khiến Tần Niệm Mân cảm thấy Diệp Mặc có chút bất mãn với mình.
Nghĩ đến phải sắp về Cực Kiếm môn, chẳng may khiến Diệp Mặc mang tâm trạng này đến chỗ cha, thì căn bản cũng không cần giả mạo nữa, cũng trực tiếp bị loại bỏ.
Nghĩ đến đây, Tần Niệm Mân bắt đầu thay đổi thái độ của mình, chủ động trò chuyện cùng Diệp Mặc về một số chuyện của Tiên giới và một số quy tắc nữa.
Diệp Mặc đương nhiên rất thích nghe những thứ này, hắn căn bản cũng không hiểu gì về ba mươi ba thiên vực, sự hiểu biết của hắn chỉ giới hạn ở mấy cái tên mà thôi.
Còn Tần Niệm Mân xuất thân từ Đại La Tiên môn, kiến thức rộng rãi, những nơi đi qua cũng nhiều, cho nên các loại quy tắc các loại kỳ văn đều có thể hạ bút thành văn được.
Khiến Diệp Mặc tăng thêm kiến thức, cho dù hắn biết ý tứ của Tần Niệm Mân, trong lòng cũng không có gì là phản cảm.
Đang lúc Diệp Mặc nghĩ có phải dẫn dắt Tần Niệm Mân nói đến hướng đi mà ụ đá kia hay không, thì Tần Niệm Mân lại chủ động nói đến chuyện này.
– Trước kia tôi chẳng phải nói với anh về hình ảnh của ụ đá mà tôi fghi lại đấy.
Cha tôi nói người mua ụ đá đó căn bản không phải người của mười một hạ thiên vực, mà là đến từ trung thiên thậm chí là thượng thiên vực.
Hơn nữa tu vi của gã rất cao, cha tôi cho rằng gã ít nhất cũng là Tiên Vương rồi, cho dù là Tiên tông cũng không phải là không có khả năng.
Tần Niệm Mân sau khi nói đến đây, Diệp Mặc đã hiểu người con gái này căn bản bản thân mình cũng không biết tu sĩ mua ụ đá đó là ai.
Cô lúc trước nói chỉ có cô và cha cô biết, hoàn toàn là vì lừa mình.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc không khỏi cực kỳ thất vọng, hắn lại không thể nào khiến Tần Niệm Mân miêu tả tướng mạo của người đó một chút, chỉ nói móc nói:
– Hóa ra cô cũng không biết người đó là ai, khi tôi bắt đầu nghe cô nói, còn cho rằng cô quả thực biết cao nhân đó là ai cơ?
Tần Niệm Mân vốn dĩ là không có gì nói nên kiếm chuyện nói cho vui, bây giờ nghe thấy lời châm chọc của Diệp Mặc, lập tức chân mày dựng lên phát điên.
Bản thân mình có lòng tốt nói cho hắn nhiều thứ như vậy, tên này không cám ơn mình thì thôi, lại còn nói kháy mình, đúng là quá đáng.
Diệp Mặc trong lòng cực kỳ thất vọng, lúc này mới nói móc, sau khi nói xong, hắn cũng biết bất luận là từ góc độ nào cũng không nên nói nửa từ về chuyện của ụ đá kia.
Đồng thời trong lòng cũng cảm thấy, tâm tính của hắn vẫn cần phải tôi luyện.
Khi tâm tính suy tính hơn thiệt này bức thiết, hắn cần phải hiểu phải che giấu chính mình đi.
Đúng lúc Tần Niệm Mân muốn châm chọc lại một câu, sắc mặt cô lập tức lộ vẻ vui mừng, sau đó cô kéo Diệp Mặc đứng lên mũi thuyền, để Diệp Mặc tiến gần bên cạnh cô hơn.
Thần thức của Diệp Mặc cũng nhìn thấy mấy đường độn quang đến, xem ra là người của môn phái của Tần Niệm Mân đến đón cô.
Mấy đường độn quang nhanh chóng bay đến trước mặt phi thuyền của Tần Niệm Mân, là ba tu sĩ một nam hai nữ.
– Niệm Mân…
Hai nữ tu kia nhìn thấy Tần Niệm Mân đứng trên phi thuyền, lập tức ngạc nhiên lao đến, đồng thời thu hồi pháp bảo phi hành của mình, hạ xuống phi thuyền của Tần Niệm Mân.
– Niệm Mân sư muội, em trở về rồi.
Nam tu kia cũng thu lại pháp bảo phi hành của mình, đến trước phi thuyền của Tần Niệm Mân.
Tần Niệm Mân vui vẻ qua ôm hai nữ tu kia, lại chào hỏi nam tu kia, lúc này mới nhớ ra Diệp Mặc.
– Niệm Mân, hắn là?
Không cần Niệm Mân giới thiệu, một nữ tu mặt trái xoan cũng đã nhìn Diệp Mặc nghi ngờ hỏi.
Tần Niệm Mân thoải mái kéo tay Diệp Mặc nói:
– Đây là bạn của em…
Diệp Mặc không đợi Tần Niệm Mân nói tên của mình, chủ động nói:
– Chào hai vị sư tỷ và vị sư huynh này, tôi tên Diệp Mặc.
Diệp Mặc sợ khi Tần Niệm Mân giới thiệu hắn dùng cái tên Húc Thao kia để giới thiệu, dứt khoát nói ra tên của mình trước.
Hắn cũng không muốn tùy tiện dùng tên của người khác, gọi tên của mình vẫn thoải mái hơn.
Tần Niệm Mân quả thực định dùng tên của người trong lòng của cô, không ngờ Diệp Mặc lại chủ động giới thiệu tên của mình, lập tức khẽ nhíu mày, nhưng nhanh chóng lại khôi phục lại trạng thái ban đầu nói:
– Đúng vậy, đây là anh bạn Diệp Mặc của em, em dẫn về để cha em xem mặt.
Mặc dù không nói thẳng Diệp Mặc là bạn song tu của cô, nhưng lời này cũng đã chứng tỏ Diệp Mặc chính là người đó.
Nghe thấy lời nói của Tần Niệm Mân, nam tu cùng hai nữ tu kia cũng ới đánh giá Diệp Mặc từ trên xuống dư, nhưng cũng không nhìn ra được chỗ nào khác biệt của Diệp Mặc, thật không biết Tần Niệm Mân ưu tú như vậy tại sao lại kết giao với một người bình thường như này bầu bạn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1563: Đệ Nhất Mỹ Nhân Cực Kiếm Môn
Đệ Nhất Mỹ Nhân Cực Kiếm Môn
T
hấy mấy người dò xét Diệp Mặc, Tần Niệm Mân vội vàng nhìn Diệp Mặc giới thiệu:
– Bọn họ đều là huynh muội đồng môn của em, đây là lục sư huynh Vương Ổn Thanh.
Nói xong chỉ tay về phía nam tu kia, Diệp Mặc phát hiện Vương Ổn Thanh này cũng đã là tu vi Huyền Tiên sơ kỳ rồi, còn cao hơn Tần Niệm Mân chút ít.
Lập tức Diệp Mặc lại được biết nữ tu khuôn mặt trái xoan kia là Thi Nhã Du, còn một nữ tu cũng vô cùng dễ thương kia tên Phong Mạch Thuần, đều là tu vi Kim Tiên hậu kỳ, là sư muội của Tần Niệm Mân, có quan hệ rất thân thiết với Tần Niệm Mân.
Có thể là vì mối quan hệ của Tần Niệm Mân, cho dù Diệp Mặc thoạt nhìn rất bình thường, lại chỉ có là tu vi Kim Tiên sơ kỳ, mấy người Vương Ổn Thanh cũng nhiệt tình với Diệp Mặc.
Trong khi mấy người nói chuyện, cũng không quên nói với Diệp Mặc, tu sĩ Kim Tiên tên Phong Mạch Thuần đối với Diệp Mặc thậm chí còn rất nhiệt tình.
Tốc độ của tiên khí thượng phẩm cũng vô cùng nhanh, mấy người trên đường vừa đi vừa nói chuyện, cũng nhanh chóng đến trước Cực Kiếm Tiên môn.
Khi Diệp Mặc thấy Cực Kiếm Tiên môn lượn lờ trong tiên vân, loại khí thế hùng vĩ đập vào mặt này, trong lòng lại bùi ngùi mãi thôi.
Nơi này mới thực sực mang phong phạm của Tiên giới, Bỉ Dực Tiên thành đã hoành tráng, nhưng so với Cực Kiếm Tiên môn, cũng thiếu đi thứ gì đó.
Còn Hắc Lô trấn, thì căn bản cũng là nơi không khác gì với Tu Chân giới lắm.
Mấy người hạ xuống bên ngoài Cực Kiếm Tiên môn, Tiên linh khí nồng đậm tràn đến.
Diệp Mặc trong lòng lại càng hâm mộ, đây mới là bên ngoài Cực Kiếm Tiên môn, nếu như là nơi có Tiên linh khí nồng đậm nhất Tiên giới là Đại La Tiên môn thì sẽ thế nào nữa? Nếu là Vị Tiên tông môn, vậy thì sẽ như thế nào?
Trận pháp phòng ngự bên ngoài Cực Kiếm môn Diệp Mặc mặc dù không thể nào nhìn kỹ được, nhưng cũng biết thứ này tuyệt đối không thấp hơn Tiên trận cấp bảy.
Ở cửa vào Cực Kiếm môn có đám mây mù Tiên linh bay quanh, hai chữ lớn Cực Kiếm dường như cũng muốn bay theo khiến Diệp Mặc nhìn có chút choáng váng.
Diệp Mặc chằm chằm nhìn hai chữ này.
Trong đầu xuất hiện từng đường kiếm khí, vô cùng vô tận.
Những kiếm khí đó dường như muốn bộc phát, lại dường như đang nổi lên.
Có một cảm giác muốn bộc phát ra từ trong lòng hắn vậy, nhưng hắn cuối cùng cũng giữ được thứ đó không bị phun ra ngoài, như có như không, tóm chặt được hắn trong lòng như có chút vội vàng gấp rút.
Chỉ chút vội vàng này thôi, cái cảm giác đó đã hoàn toàn biến mất, đập vào mắt là hai chữ Cực Kiếm lớn.
Thật lợi hại, Diệp Mặc im lặng nhìn hai chữ này.
Trong lòng lại thầm khâm phục vị cao nhân nào để lại hai chữ này, người này không biết là tu vi gì nữa.
– Anh Diệp, anh đang nhìn gì vậy?
Một vị sư muội khác của Tần Niệm Mân là Phong Mạch Thuần thấy Diệp Mặc có chút ánh mắt thất thần, chủ động hỏi.
Diệp Mặc giật mình, hai chữ Cực Kiếm này chắc chắn bao hàm cả bí mật của Cực Kiếm môn, còn bản thân mình thì lại tu luyện Tam Sinh quyết, rành nhất cũng chính là diễn sinh bí mật của bất kỳ công pháp nào.
Nếu mình nói mình nhìn hai chữ này, trong lòng xúc động, có thể bị coi là người nghe ngóng cơ mật của người khác hay không?
– Tôi chỉ là cảm thấy Tiên linh khí nơi này nồng đậm như vậy, muốn ở nơi này tu luyện vài năm, có thể có tiến bộ lớn hay không.
Diệp Mặc mượn cớ.
Phong Mạch Thuần phong tình vạn phân liếc nhìn, cái ý đó tin anh mới là lạ.
Nhưng cũng không tiếp tục hỏi thêm gì.
Diệp Mặc theo sau bốn người của Cực Kiếm môn tiến vào môn phái, quả nhiên Tiên linh khí lại càng nồng đậm hơn, lần này Diệp Mặc thực sự muốn ở nơi này tu luyện vài năm rồi.
– Đừng lo chuyện tu luyện, đợi anh thành rể hiền của Cực Kiếm môn chúng tôi, anh còn sợ không có nơi mà tu luyện hay sao?
Phong Mạch Thuần lại lần nữa nhỏ giọng cười khanh khách bên tai Diệp Mặc.
Diệp Mặc trong lòng có chút im lặng, hắn muốn ở nơi này tu luyện là giả, còn chuyện làm rể hiền của Cực Kiếm môn thì miễn đi, không phải tôi, tôi cũng không muốn.
– Mạch Thuần, sao em cứ xì xào thì thầm gì đấy bên tai Diệp sư huynh thế, không sợ Niệm Mân ghen sao?
Một nữ tu khác tên Thi Nhã Du thấy Phong Mạch Thuần lúc nào cũng thì thầm to nhỏ bên tai Diệp Mặc, cố ý lên tiếng trêu ghẹo nói.
Sắc mặt Phong Mạch Thuần đỏ bừng muốn nói gì đó, lại nhìn thấy hai đường độn quang hạ xuống trước mặt mấy người.
Người hạ xuống là hai tu sĩ một nam một nữ, nam tu vô cùng anh tuấn, tu vi Huyền Tiên sơ kỳ.
Còn nữ tu kia thì tuyệt đối không kém gì Tần Niệm Mân, thậm chí Diệp Mặc thấy, còn xinh hơn Tần Niệm Mân ba phần, vô cùng dễ thương, mi mục như vẽ, tùy tiện nhìn cũng thấy xinh đẹp, ưa nhìn.
Thân hình này, khiến Diệp Mặc nhớ đến Thanh Như vẫn còn ở trong hạt châu kia.
Một người con gái đẹp như vậy, khiến Diệp Mặc không khỏi nhìn lấy vài cái, thứ tốt thì cũng là dùng để ngắm nghía thưởng thức mà, người con gái xinh đẹp cũng vậy, cũng để ngắm nghía.
Điều duy nhất khiến người ta tiếc nuối chính là sắc mặt người con gái này không ngờ lại lạnh như băng, còn tu vi thì cũng là Huyền Tiên sơ kỳ rồi.
– Niệm Mân, em trở về rồi.
Người nam tu khôi ngô kia thấy Tần Niệm Mân, sắc mặt rất vui mừng, lập tức lên tiếng chào hỏi.
Nữ tu cực xinh đẹp kia cũng thanh đạm hỏi một câu.
Tần Niệm Mân lại cao hứng nói:
– Vũ sư huynh, Băng Du sư tỷ, hai người muốn ra ngoài sao?
Nam tu được gọi là Vũ sư huynh vội nói:
– Không đúng, là một người bạn của sư phụ Băng Du đến, Băng Du muốn đi đón họ, anh đi cùng Băng Du mà thôi.
Diệp Mặc vừa nghe liền biết là có chuyện gì, quả nhiên Tần Niệm Mân lại tự cười nói:
– Vậy chúc Vũ sư huynh mã đáo thành công nhé.
Tất cả mọi người hiểu ra câu nói này là có ý gì, chỉ có điều nữ tu sắc mặt lạnh như băng kia vẫn lạnh lùng không nói câu nào.
Thấy hai người phóng pháp bảo phi hành biến mất khỏi Cực Kiếm môn, Phong Mạch Thuần lại lần nữa thì thầm bên tai Diệp Mặc nói:
– Anh thấy Băng Du sư tỷ có phải là rất xinh đẹp hay không? Cô ấy chẳng những là Tiên tử xinh đẹp nhất của Cực Kiếm môn, mà cũng là đệ nhất mĩ nhân trong Cung Hoa Thiên.
Anh chắc hẳn cũng không phải là người có mới nới cũ, sau khi thấy Băng Du sư tỷ rồi, lại đi thích Băng Du sư tỷ đấy chứ?
Diệp Mặc có chút im lặng, hắn dường như chỉ quen biết cô Phong Mạch Thuần trong thời gian ngắn ngủi, sao người con gái này lại giống mấy cô nhiều chuyện trên Trái đất vậy? Băng Du sư tỷ kia quả thực rất xinh đẹp, hơn nữa tu vi cũng là Huyền Tiên sơ kỳ rồi, đối với Diệp Mặc mà nói, thấy cũng chỉ là ngắm chút thôi, cũng chỉ vậy mà thôi.
Mĩ nữ Tiên giới nơi nào cũng có, nếu so sánh thì người con gái xấu xí ngược lại lại rất ít, cái này cũng không có gì đáng ngạc nhiên cả.
Mặc dù Diệp Mặc biết Băng Du kia chắc hẳn cũng không sửa chữa dung mạo gì, nhưng nếu lấy mĩ nữ của Tiên giới mà so sánh với Tố Tố, Khinh Tuyết, thì Diệp Mặc thấy rằng vẫn kém quá xa.
Tố Tố, Khinh Tuyết, Tĩnh Văn, bọn họ mới là mĩ nữ nghiêng nước nghiêng thành thực sự.
Giọng nói của Phong Mạch Thuần hơi to chút, mấy người Tần Niệm Mân đều nghe thấy.
Tần Niệm Mân hờn dỗi nói:
– Mạch Thuần, em đừng huyên thuyên nữa được không?
Thấy Tần Niệm Mân và các vị huynh sư muội cũng không có gì đặc biệt, Diệp Mặc lại có chút cổ quái, trong lòng lại thêm chút thiện cảm với cô Tần Niệm Mân này.
Sau khi vào sơn môn, Diệp Mặc theo mấy người lại bay mấy trăm dặm nữa, đến một chân núi khác xung quanh bao phủ mây mù.
– Ổn Thanh sư huynh, em phải đi gặp cha, anh giúp em dẫn Diệp Mặc đi nghỉ ngơi chút nhé.
Tần Niệm Mân thu lại pháp bảo phi hành nói với Vương Ổn Thanh đang đứng bên.
Diệp Mặc thầm lắc đầu, nếu giả bộ là người yêu, sắp xếp nơi nghỉ ngơi cho tôi chính là cô, bây giờ lại bảo người khác đi sắp xếp, nếu như truyền đến tai cha cô, ông ấy tin mới là chuyện lạ.
Vương Ổn Thanh đang định đáp lại, Phong Mạch Thuần lại chủ động nói:
– Niệm Mân, em vừa lúc không có chuyện gì, để em sắp xếp cho.
Nói xong, cô quay người nói với Diệp Mặc:
– Diệp sư huynh, anh đi theo em.
Thấy Diệp Mặc theo sau Phong Mạch Thuần rời khỏi, Thi Nhã Du áp sát vào tai Tần Niệm Mân nói:
– Niệm Mân, Mạch Thuần hình như đối với Diệp sư huynh không được bình thường, cô ấy chẳng nhẽ lại có chủ ý gì sao?
Tần Niệm Mân làm gì để ý đến chuyện này, cho dù là không bình thường thật, cô cũng không thèm để ý, bây giờ Thi Nhã Du nhắc đến, cô cũng chỉ vỗ vỗ Thi Nhã Du nói:
– Đừng nói lung tung, chị đến gặp cha chị chút, đợi lát nữa lại đến tìm em.
…
Phong Mạch Thuần dẫn Diệp Mặc đến một khu viện vô cùng u nhã, chỉ vào bên trong nói:
– Động phủ này không tệ chứ, anh ở đây đi.
Bên ngoài khu viện có khoảng đất rộng lớn tu luyện pháp thuật, xung quanh còn có rừng trúc nhỏ và một cái hồ nhỏ.
Hơn nữa Tiên linh khí lại đầy đủ, nơi này quả thực không tệ, Diệp Mặc lập tức hài lòng nói:
– Cám ơn Mạch Thuần sư tỷ, nơi này rất tốt.
Phong Mạch Thuần mỉm cười, cũng không đi luôn, ngược lại lại theo Diệp Mặc vào viện, Diệp Mặc có chút cổ quái nhìn Phong Mạch Thuần, hắn không hiểu tại sao người con gái này vẫn chưa rời đi.
Thấy Diệp Mặc nghi ngờ mình Phong Mạch Thuần bỗng nhiên nói:
– Diệp Mặc, nếu như tôi đoán không sai, anh căn bản cũng không phải người trong lòng của Tần Niệm Mân, đúng không?
Diệp Mặc lạnh nhạt nói:
– Đúng vậy, tôi không phải. – Anh là một người thẳng thắn, nhưng anh chẳng lẽ lại không thích Tần Niệm Mân sao? Cô ấy là người xinh đẹp thứ hai trong Cực Kiếm môn chúng tôi đấy.
Phong Mạch Thuần thấy Diệp Mặc thẳng thắn như vậy cũng có chút nghi ngờ hỏi.
Diệp Mặc ngồi xuống, tự rót cho mình một chén Tiên linh trà, những lời này hắn cũng lười chẳng thèm trả lời.
Hắn cảm thấy cái cô Phong Mạch Thuần có chút cổ quái, đây là lần đầu mình và cô ấy gặp nhau, vẻ mặt cô ấy lại bát quái, khiến Diệp Mặc có chút cảnh giác.
Thấy Diệp Mặc đến trả lời cũng không thèm trả lời mình, Phong Mạch Thuần tự nhiên cười nói:
– Được rồi, vừa rồi là tôi hỏi linh tinh.
Anh chắc hẳn có một vụ giao kèo với Tần Niệm Mân, tôi cũng không quản vụ giao kèo đó của hai người, Tần Niệm Mân có thể gọi anh mạo danh Ngạn Húc Thao, chắc hẳn anh cũng là một Tiên đan sư? Anh bây giờ là Tiên đan sư mấy phẩm rồi?
Hóa ra người trong lòng của Tần Niệm Mân đó là Ngạn Húc Thao, nhưng đối với lời nói của Phong Mạch Thuần này, Diệp Mặc coi như không nghe, hắn căn bản cũng không muốn trả lời.
Còn Phong Mạch Thuần có phải sẽ đi mật báo hay không, thì Diệp Mặc căn bản cũng không quan tâm.
Thấy Diệp Mặc căn bản cũng khó chơi, Phong Mạch Thuần sau khi cắn răng lấy ra một đống Tiên linh thảo, rồi lại lấy ra một đài sen nói:
– Cho anh nguyên liệu của mười hai lò Thái Ất đan, anh có thể luyện chế được bao nhiêu lò đan dược? Nếu như anh một lò cũng không thể luyện chế ra được, vậy thì coi như tôi chưa nói gì.
Chẳng trách người con gái này lại không bình thường với mình, hóa ra là có ý đồ, cô ta muốn mình giúp luyện chế đan dược.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1564: Thăng Cấp Đại Sư Tiên Đan
Thăng Cấp Đại Sư Tiên Đan
D
iệp Mặc cầm lấy đài sen kia lên xem xét, quả nhiên là một đóa Nê Liên.
Giá trị của nguyên liệu của mười hai lò đan dược này căn bản không thể nào đo đếm được, Phong Mạch Thuần chỉ là tu vi Kim Tiên không ngờ lại có thể lấy ra được, Diệp Mặc quả thực cũng có chút kinh dị với nữ tu trước mặt này rồi.
Không cần nói chỉ là một nữ tu tu vi Kim Tiên, cho dù là một đại môn phái cũng chưa chắc có thể một lần lấy ra được nguyên liệu của mười hai lò Thái Ất đan, hơn nữa Nê Liên này cho Diệp Mặc cảm giác không ngờ lại vô cùng cổ quái, so với Nê Liên mà lúc trước ở đầm lầy Lão Tức thấy lại có có mùi vị Tiên linh hơn, thậm chí còn mang chút hương vị hỗn độn.
Mặc dù đây không thể nào là linh thảo hỗn độn, Diệp Mặc cũng biết đài sen Nê Liên mà hắn cầm trong tay là hàng cao cấp.
Ở nơi nào mà có thể hái được đóa Nê Liên này chứ?
Khiến cho Diệp Mặc càng kinh dị hơn chính là, nguyên liệu quý giá này, cô ấy tại sao lại tìm một Tiên đan sư không tên tuổi như mình để luyện chế? Thái Ất đan là một đan được chỉ có đại sư Tiên Đan mới có thể luyện chế ra được.
Còn cô Phong Mạch Thuần này lại lần đầu tiên gặp mình, thậm chí còn chưa thấy mình lấy ra lò đan nào, cô ấy dựa vào cái gì mà biết được mình có thể luyện chế ra được Tiên đan tứ phẩm?
– Đây là lần đầu chúng ta gặp mặt, cô đã lấy ra thứ Tiên linh thảo quý giá như này, còn lấy ra nhiều như này đưa cho tôi luyện đan nữa, chẳng lẽ cô không sợ tôi tiết lộ ra ngoài hay sao? Hoặc là cô không sợ tôi luyện hỏng toàn bộ hay sao?
Diệp Mặc sau khi xác nhận là Nê Liên, lại bình tĩnh trở lại, đặt đóa Nê Liên trong tay xuống rồi hỏi.
Thấy Diệp Mặc chỉ trong thời gian ngắn ngủi, đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại, Phong Mạch Thuần thầm thở dài, chỉnh đốn tâm trạng của mình một chút rồi nói: Thấy Diệp Mặc cũng không tỏ vẻ gì, Phong Mạch Thuần lại lần nữa cắn răng nói:
– Tôi tu luyện đến hôm nay, vẫn còn bảo trì thân thể thuần âm, nếu như anh có thể luyện chế ra được Thái Ất đan, thời gian giao đan tôi cũng có thể cho anh.
Mặc dù không thể nào khiến anh thăng cấp lên trình độ cao hơn, chắc chắn có thể khiến tu vi của anh lại tiến thêm một bước.
Nói xong Phong Mạch Thuần còn kéo búi tóc của mình, thậm chí cố ý kéo áo bên trên của mình xuống một chút, lộ ra vòng một trắng đến kinh người.
Một mùi thơm thoang thoảng truyền đến, Diệp Mặc thầm than Cực Kiếm môn này dường như có truyền thống này vậy.
Có giả song tu, có làm thật.
Diệp Mặc khua tay nói:
– Những thứ khác thôi đi, Thái Ất đan tứ phẩm tôi chắc chắn có thể luyện chế ra được, nhưng tỉ lệ thành công thì cũng không chắc.
Tôi có thể luyện cho cô năm lò Thái Ất đan, nhưng có một điều kiện vô cùng nhỏ, hoặc là nói căn bản cũng không coi là một điều kiện.
Phong Mạch Thuần muốn luyện nhiều Thái Ất đan như vậy chắc chắn không phải vì bản thân cô, còn chuyện dùng làm gì, cũng không liên quan gì đến hắn.
Tiên đan tứ phẩm, Diệp Mặc cũng đã từng luyện chế qua ở Hắc Lô trấn.
Mặc dù không luyện chế ra đan dược thượng phẩm, nhưng đan dược trung phẩm chắc chắn cũng không có vấn đề gì.
Huống chi lúc đó hắn mới luyện chế ra năm lò Tiên đan tứ phẩm, cũng đã thành công rồi.
Bây giờ Phong Mạch Thuần trong nháy mắt lấy ra nguyên liệu luyện chế mười hai lò Thái Ất đan, cho dù hắn luyện chế thất bại hai lò, hắn cũng có thể thành công được mười lò.
Nhưng Diệp Mặc cũng không định luyện chế mười lò Thái Ất đan, trong số nguyên liệu này, rất nhiều Tiên linh thảo cấp bốn phụ trợ, đối với Diệp Mặc mà nói cũng có tác dụng rất lớn.
Hơn nữa một mình hắn căn bản cũng không dùng hết năm lò Thái Ất đan, cũng không cần lãng phí như vậy.
Cho nên hắn chuẩn bị luyện chế năm lò cho Phong Mạch Thuần, bản thân mình luyện chế một lò.
Rồi giữ lại hai gốc Nê Liên trồng vào trong Thế giới trang vàng, còn những nguyên liệu còn lại, cứ giữ lại đã rồi tính sau.
– Diệp đan sư, anh thực sự có thể luyện chế được Thái Ất đan?
Phong Mạch Thuần xông đến thậm chí nắm chặt hai tay Diệp Mặc, sự vui mừng của cô cũng không thể nào khống chế được nữa rồi, cô thực sự vạn bất đắc dĩ rồi, mới tìm đến Diệp Mặc.
Nếu như có nửa phần cơ hội, cô tuyệt đối sẽ không tìm đến Diệp Mặc Tiên đan sư trước giờ chưa bao giờ luyện chế ra được Tiên đan tứ phẩm.
Diệp Mặc hơi tránh một chút, bất luận Phong Mạch Thuần là cố ý hay vô tình nắm chặt hai tay của Diệp Mặc, hắn cũng sẽ không để hai tay mình bị bắt chặt.
Mắt Phong Mạch Thuần thậm chí có chút đỏ lên nhìn chằm chằm Diệp Mặc, hoàn toàn không để ý đến sự phòng bị của Diệp Mặc, cô không ngờ Diệp Mặc lại hứa cho cô năm lò Thái Ất đan.
Cho dù Diệp Mặc bốc phét, cô có thể lấy được một hai lò cũng mãn nguyện rồi.
Thấy Diệp Mặc cũng không nói gì thêm, Phong Mạch Thuần lập tức nhớ ra câu hỏi vừa nãy của Diệp Mặc, không chút do dự nói:
– Không chỉ nói một điều kiện, chỉ cần anh có thể giúp tôi luyện chế ra được Thái Ất đan, cho dù là mười điều kiện, tôi cũng bằng lòng.
– Tôi chỉ cần biết gốc Nê Liên này từ đâu ra mà thôi?
Diệp Mặc cảm thấy Phong Mạch Thuần thực sự vô cùng kích động, hắn cũng rất khó lý giải.
Tư chất của Phong Mạch Thuần có thể tu luyện đến Kim Tiên, rõ ràng cũng không phải quá kém, một Đại La Tiên môn như Cực Kiếm môn, không thể nào không có một viên Thái Ất đan đưa cho Phong Mạch Thuần.
Nhưng những thứ này không phải là thứ mà hắn quan tâm, cái mà hắn quan tâm là Nê Liên được lấy từ đâu ra.
– Là từ Tinh vực Hỗn Độn, anh trai tôi đến nh vực Hỗn Độn Ti thí luyện, tìm được một gốc Nê Liên, đáng thương cho anh trai tôi không chết trong Tinh vực Hỗn Độn, không ngờ sau khi ra ngoài thì lại bị ám sát…
Khi nói đến đây, Phong Mạch Thuần vành mắt lại đỏ lên, lần này không phải kích động mà là vì thương tâm và tức giận.
Hóa ra lại là Tinh vực Hỗn Độn, Diệp Mặc trong lòng lại dâng lên chút khát vọng với Tinh vực Hỗn Độn này.
Trong đó không ngờ không đơn giản có thể thí luyện được, mà lại có nhiều Tiên linh thảo tốt như vậy.
Đồng thời cũng có chút đồng cảm với Phong Mạch Thuần trước mặt này, Tinh vực Hỗn Độn sau khi thí luyện xong ra ngoài ngược lại lại bị người khác ám sát, cái này quả thực quá bi thương rồi.
Diệp Mặc không tiếp tục hỏi chuyện của anh trai Phong Mạch Thuần nữa, hắn nói với Phong Mạch Thuần:
– Tôi bây giờ sẽ giúp cô luyện chế, ba canh giờ sau, cô đến lấy đan dược.
– Trong ba canh giờ anh có thể luyện chế ra được năm lò Thái Ất đan? Anh là Tiên đan đại sư ngũ phẩm…
Sau khi thấy Diệp Mặc nói vậy, Phong Mạch Thuần khiếp sợ nhìn Diệp Mặc.
Đại sư Tiên đan ngũ phẩm, cho dù mười một hạ thiên vực cũng là cao cao tại thượng, vô số Tiên nhân kính ngưỡng, chẳng lẽ Diệp đan sư trước mặt cô này đúng là đại sư Tiên đan ngũ phẩm sao? Cái này sao có thể? Nếu như hắn nói là phải, vậy thì tuyệt đối là lừa đảo rồi.
– Không phải.
Diệp Mặc lần này trả lời rất thẳng thắn, hắn tin rằng mình thăng cấp lên Tiên đan sư cũng rất đơn giản, chỉ cần có Tiên linh thảo là có thể.
Nhưng bây giờ hắn chưa từng luyện ra Tiên đan ngũ phẩm, cũng không thể nào nói mình là Tiên đan sư ngũ phẩm được.
Nói xong, Diệp Mặc chần chừ một lúc rồi nói:
– Tôi hi vọng chuyện tôi giúp cô luyện đan, cô cũng đừng nói ra ngoài.
Lần này Phong Mạch Thuần cũng không chần chừ nói ngay:
– Diệp đan sư, anh yên tâm, tôi chắc chắn sẽ không nói ra ngoài, trừ phi tôi không muốn sống nữa.
Thấy Diệp Mặc chuẩn bị luyện đan, Phong Mạch Thuần vội vàng nói:
– Diệp đan sư, tôi ở phòng bên cạnh đợi anh, anh luyện xong rồi, thì gọi tôi một tiếng.
Phong Mạch Thuần nói xong cũng không đợi Diệp Mặc trả lời, quay về phòng bên cạnh.
Cô bây giờ tâm trạng bâng khuâng, nghĩ đến chuyện Thái Ất đan sắp vào tay mình, nghĩ đến chuyện gia tộc gần như bị diệt vong rồi, trong lòng lại dâng lên ngọn lửa báo thù mãnh liệt.
Không thể nào dựa vào tông môn, vậy thì tự dựa vào thực lực của mình.
Vì Phong gia, anh trai cũng mất rồi, cô cũng còn cái gì để cố kị nữa?
…
Diệp Mặc đã từng luyện chế Tiên đan tứ phẩm, khi hắn luyện chế ra Tiên đan tam phẩm, trên cơ bản nửa tuần hương luyện một lò đan, còn khi luyện chế Tiên đan tứ phẩm, thì một tuần hương một lò đan dược.
Bây giờ có nguyên liệu của hơn mười hai lò Thái Ất đan, hơn nữa Tiên linh thảo cũng được chọn lựa kỹ càng, Diệp Mặc chỉ tốn hơn hai tuần hương, là có thể luyện chế xong bảy lò đan dược.
Trong đó có một lò Thái Ất đan hạ đẳng, một lò Thái Ất đan trung đẳng, ba lò Thái Ất đan thượng đẳng, hai lò Thái Ất đan hạng nhất.
Bảy lò đan dược không lò nào bị hỏng, toàn bộ đều thành công hết.
Đến cuối cùng hai lò Thái Ất đan hạng nhất xuất hiện, cũng tuyên bố Diệp Mặc chính thức thăng cấp lên thành đại sư Tiên đan tứ phẩm.
Thấy Diệp Mặc không đến ba canh giờ đã ra ngoài, Phong Mạch Thuần lập tức có chút căng thẳng.
Cô nhìn nhìn Diệp Mặc cũng không hỏi gì, một khi thất bại đối với cô mà nói cũng hoàn toàn xong đời rồi.
Diệp Mặc sau khi lấy sáu bình ngọc ra nói:
– Có thêm một lò Thái Ất đan hạ đẳng, tiện thể tặng cho cô.
Đối với một lò Thái Ất đan hạ đẳng, Diệp Mặc hoàn toàn không có ý giữ lại, dứt khoát đưa cho Phong Mạch Thuần, hắn giữ lại một lò Thái Ất đan hạng nhất.
Vốn dĩ hắn muốn giữ lại hai lò Thái Ất đan hạng nhất, nhưng nghĩ đến Nê Liên là do anh trai của Phong Mạch Thuần mang về, liền bỏ ý định này đi, ngược lại lại đưa cho cô thêm một lò Thái Ất đan hạ đẳng Đây là lần đầu tiên Phong Mạch Thuần nhìn thấy có đan sư chủ động đưa cho mình đan dược, đối với cô mà nói chỉ cần là Thái Ất đan là được rồi, đương nhiên đan dược tốt chắc chắn càng tốt hơn.
Một lò Thái Ất đan hạ đẳng đối với Phong gia cô mà nói, cũng là bảo vật vô giá.
Cô run rẩy cầm từng bình ngọc mở ra…
Có ba lọ Thái Ất đan thượng đẳng không nói, còn có một bình hạng nhất nữa.
Phong Mạch Thuần hoàn toàn chấn kinh rồi, cho dù là đại sư Tiên đan ngũ phẩm, cũng không thể nào luyện chế ra Thái Ất đan tỉ lệ như này, đây có phải là nằm mơ không?
Mấy phút sau, cô mới hoàn toàn tỉnh táo lại, đây không phải là cô nằm mơ, đây là sự thực, đan dược trước mặt đều là thật.
– Cất hết đan dược đi.
Diệp Mặc thấy Phong Mạch Thuần còn đang mơ hồ, liền nhắc nhở một câu.
Phong Mạch Thuần kịp thời phản ứng lại, với tốc độ nhanh nhất cất hết toàn bộ mấy bình đan dược đi, lại khom người run giọng nói với Diệp Mặc:
– Diệp đan sư, tôi không ngờ anh là đại sư Tiên đan ngũ phẩm thật, tìm đến anh luyện đan, là chuyện tôi làm đúng nhất, anh còn giỏi hơn Ngạn Húc Thao đó nhiều, nếu như tôi là Niệm Mân…
– Tôi phải nghỉ ngơi rồi…
Diệp Mặc biết Phong Mạch Thuần muốn nói gì, nhanh chóng cắt lời cô, hắn đến đây cùng với Tần Niệm Mân chỉ là một vụ giao dịch.
Giao dịch xong rồi, hắn sẽ đến Tinh vực Hỗn Độn thí luyện.
Tiên linh khí nơi này đầy đủ, là nơi tốt nhất để tu luyện, đáng tiếc nơi này không phải nơi của hắn.
Đồng thời Diệp Mặc cũng biết rõ, chỉ có trong thí luyện sinh tử thực sự, hắn mới có thể tiếp tục khinh thường cùng cấp, vượt cấp chém giết.
– Cám ơn…
Phong Mạch Thuần kìm nén lại sự kích động của mình, lấy ra một miếng ngọc giản đưa cho Diệp Mặc nói:
– Đây là thứ mà anh trai tôi để lại, anh ấy từng đi qua Tinh vực Hỗn Độn, đưa cho tôi tham khảo.
Đáng tiếc tôi không có Liệt không phù, tôi đi trước đây…
Cô cũng nhìn ra, Diệp Mặc muốn đến Tinh vực Hỗn Độn.
Diệp Mặc cầm lấy miếng ngọc giản, trong lòng thầm nghĩ, quả nhiên sẵn tay giúp người khác chính là giúp mình, miếng ngọc giản này đúng là thứ hắn đang cần.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1565: Đại La Tiên Chọn Con Rể
Đại La Tiên Chọn Con Rể
D
iệp Mặc có lời, lúc này Phong Mạch Thuần muốn đi, hắn vội vàng đưa ra viện
– Diệp đan sư, tôi có lẽ vẫn còn đan dược cần anh luyện chế giúp.
Phong Mạch Thuần đi ra ngoài viện vừa nói xong, lại nhìn thấy một đường độn quang đến.
– Băng Du sư tỷ…
Phong Mạch Thuần thấy đường độn quang này, lập tức sắc mặt ửng đỏ, theo bản năng chỉnh sửa lại đầu tóc mình vẫn còn hơi chút rối bời, lúc trước tâm trạng cô hoàn toàn đặt vào đan dược của Diệp Mặc, làm gì còn để ý đến áo quần mình vẫn còn chưa ngay ngắn, lúc này có người từ bên ngoài đến, cô mới ý thức được có chút không ổn.
Diệp Mặc phát hiện người đến không ngờ là nữ tu xinh đẹp lạnh như băng kia, lúc trước cô ta chẳng phải đi rồi sao? Sao nhanh như vậy đã trở về rồi?
Nữ tu có bộ dạng lạnh lùng kia thấy Phong Mạch Thuần ở chỗ của Diệp Mặc, hơn nữa quần áo lại xộc xệch, ngược lại lại lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
Cô biết rõ Diệp Mặc là bạn đời của Tần Niệm Mân, cùng Tần Niệm Mân quay về, tại sao bây giờ lại đột nhiên cùng với Phong Mạch Thuần? Hơn nữa nhìn cái tư thế này, rõ ràng là vừa bước từ trên giường xuống.
Nhưng sự kinh ngạc của cô cũng chỉ trong chốc lát, lập tức lại khôi phục lại bộ dạng lúc trước nói với Phong Mạch Thuần:
– Mạch Thuần sư muội, Niệm Mân vừa mới tìm em nhưng không được, bây giờ đang ở trong chủ điện.
– Vâng, Băng Du sư tỷ, em đi trước.
Phong Mạch Thuần vội vàng đỏ mặt quay người đi, chuyện như này cũng không thể nào giải thích được.
Diệp Mặc thấy Phong Mạch Thuần muốn đi, vội vàng nói:
– Nếu như tôi còn ở trong này, cô có thể lúc nào tới cũng được.
Đợi sau khi Phong Mạch Thuần rời khỏi, nữ tu lạnh lùng này lại khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng nói:
– Chưởng môn đang ở Cực Kiếm chủ điện đợi anh qua, tôi đến gọi anh.
Diệp Mặc ngược lại cũng nghi ngờ, nữ tu tên Băng Du này sắc mặt lạnh như băng, thậm chí cũng không nói nhiều, làm sao có chuyện làm chân chạy vặt như này chứ? Nếu như Thi Nhã Du thậm chí là Vương Ổn Thanh đến gọi hắn, thì hắn còn cảm thấy bình thường, chỉ có người con gái này đến gọi hắn, hắn lại cảm thấy không bình thường.
Chuyện như này hắn cũng đã trải qua một lần, cho dù có không bình thường đi nữa, một Đại La Tiên môn cũng sẽ không vô duyên vô cớ mà đánh lén hắn chứ? Bây giờ nữ tu này gọi mình đến chủ điện của Cực Kiếm môn, rõ ràng là cha vợ muốn gặp con rể, muốn xem xét một lần.
Nếu như qua ải, nói không chừng hắn hôm nay có thể cầm Liệt không phù đi rồi.
– Được, cô dẫn đường đi.
Diệp Mặc gật đầu nói, cũng không hỏi han gì.
– Niệm Mân cùng Mạch Thuần đều là hai người con gái lương thiện, hi vọng anh đừng làm tổn thương một trong hai người.
Khiến Diệp Mặc không ngờ tới chính là, nữ tu tên Băng Du này sau khi dẫn đường được một đoạn, bỗng nhiên không đầu không đuôi nói một câu.
Diệp Mặc có chút im lặng, đến nữ tu lạnh lùng này cũng thích nhiều chuyện sao? Hắn lắc lắc đầu, cũng chẳng thèm để ý đến nữ tu này.
Thấy Diệp Mặc cũng chẳng thèm trả lời, nữ tu này cũng không nói thêm gì nữa, tốc độ lại càng nhanh hơn.
Mới có mười mấy phút, Diệp Mặc đi theo nữ tu lạnh lùng này đến một cung điện cực lớn.
Hắn vừa mới bước vào cửa cung điện này, Tiên linh khí nồng đậm đã tràn đến, khiến Diệp Mặc trong lòng lại dâng lên khát vọng chính mình có thể có được một nơi tu luyện có Tiên linh khí nồng đậm như này.
Nơi này có Tiên linh khí nồng đậm như vậy, bên dưới chắc chắn có Tiên linh mạch.
Nữ tu kia sau khi dẫn Diệp Mặc vào trong đại điện, lập tức đi về phía bên trái ngồi, cô thấy bóng dáng chán ghét đứng bên sư phụ cũng đã biến mất rồi, trong lòng thở phào.
Sở dĩ nhận nhiệm vụ đón Diệp Mặc này, là do không muốn ngồi cùng chỗ với người kia.
Diệp Mặc lại phát hiện ra hai bên trái phải của đại điện sớm đã ngồi kín người, bên tay trái ngay đầu tiên là một người đàn ông sắc mặt mỉm cười, râu dài bồng bềnh, rất có một Tiên phong đạo vận.
Diệp Mặc phát hiện tu vi của ông cũng đã là Đại La Tiên nhân rồi, lại nhìn thấy Tần Niệm Mân đang ngồi bên cạnh ông, Diệp Mặc lập tức đoán ra, người này chắc hẳn là chưởng môn của Cực Kiếm môn.
Ngoài người này ra, trong này còn có hai vị Đại La Tiên nhân nữa, ngồi bên cạnh chưởng môn của Cực Kiếm môn là một nữ tu xinh đẹp, người con gái tên Băng Du thì đang ngồi bên bà ta, chắc hẳn là sư phụ của Băng Du, đồng thời cũng là tu vi Đại La Tiên nhân.
Một Đại La Tiên nhân nữa thì là người đàn ông không râu ngồi bên phải, nhìn từ xa lại có một hương vị thoát tục.
Ngồi bên cạnh gã có hai tu sĩ, đều là tu vi Huyền Tiên.
Diệp Mặc đoán người này chắc hẳn là người mà Tần Niệm Mân nói, bạn của cha cô Công Tôn Ân.
Ngồi bên cạnh Công Tôn Ân có hai người, nói không chừng chính là đệ tử của y.
Trừ những người đó ra, những tu sĩ nam nam nữ nữ trong đại điện cũng phải có trên trăm người, Đại Chí Tiên nhân và Thái Ất Tiên nhân cũng có cả, trước mặt mỗi người đều có Tiên linh quả và Tiên linh tửu.
Từ trong đại điện này, Diệp Mặc liền nhìn ra được thực lực của Cực Kiếm môn rất lớn mạnh.
Diệp Mặc đang đánh giá những người trong đại điện này, còn những người trong đại điện đồng thời cũng đang đánh giá hắn.
– Vào đây đi.
Tần Niệm Mân thấy Diệp Mặc cứ đứng sững sờ ở cửa đại điện, vội nói.
Diệp Mặc gật đầu đi đến trước mặt Đại La Tiên nhân râu dài phía bên tay trái hành lễ nói:
– Diệp Mặc bái kiến tiền bối.
Thấy Diệp Mặc lễ tiết dường như không được chu toàn, Đại La Tiên nhân râu dài khuôn mặt mỉm cười nhíu nhíu mày, sắc mặt mỉm cười cũng bớt phóng túng đi một chút, nhưng nhanh chóng ừ một tiếng nói:
– Anh chính là người mà Mân Nhi thích đó sao?
Nói thẳng như vậy sao? Diệp Mặc có chút nghi ngờ rồi lại dứt khoát nói:
– Đúng vậy, chúng tôi không bẩm báo trước với môn chủ, xin môn chủ thứ tội.
– Thứ tội cũng không cần nữa, anh là người hiểu chuyện, lai lịch của anh tôi cũng không muốn hỏi nữa.
Cực Kiếm môn tôi cũng là một Đại La Tiên môn, còn Công Tôn Chỉ Ngọc lại là hậu bối mà tôi nhắm trúng, tư chất ưu tú, tu vi cũng đã là Huyền Tiên sơ kỳ rồi không nói, còn là một Tiên đan sư, nếu như anh bằng lòng rời ra Mân Nhi, tôi có thể cho anh tài nguyên tu luyện đến Thái Ất Tiên.
Tần Niệm Mân sau khi nghe thấy cha mình nói vậy, không đợi Diệp Mặc nói liền hờn dỗi nói:
– Cha, Diệp Mặc cùng chung chí hướng với con, hơn nữa con cũng căn cứ theo nguyên tắc của cha mà chọn lựa, anh ấy còn là một Tiên đan sư.
Con quyết định là Diệp Mặc rồi, ai con cũng không đồng ý.
– Ha ha, lời này của Niệm Mân sai rồi, Tiên đan sư có rất nhiều, nhưng nếu như không có người dẫn nhập môn, thì cho dù là Tiên đan sư thiên tài cũng chỉ dừng lại ở bước tam phẩm, vĩnh viễn không thể nào thăng cấp lên Tiên đan đại sư được.
Đại La Tiên nhân không râu ngồi bên phải cười ha ha nói.
– Công Tôn sư bá nói rất phải, chỉ có điều Niệm Mân cũng đã quyết định Diệp Mặc rồi, nếu như lúc này lại vứt bỏ hắn, thì chẳng phải là không có chút liêm sỉ gì sao? Hơn nữa, Niệm Mân cũng tin rằng Diệp Mặc có thể thăng cấp lên đại sư Tiên đan được.
Tần Niệm Mân không chút do dự phản bác lại nói.
Vừa mới tiến vào đại điện, Phong Mạch Thuần đứng phía sau một Đại Chí Tiên nhân khinh thường bĩu môi, Diệp Mặc sớm đã là đại sư Tiên đan rồi, còn là một đại sư Tiên đan ngũ phẩm nữa.
Cái tên Công Tôn Ân kia đúng là không biết tốt xấu, cho dù bản thân y cũng không so được với Diệp Mặc, càng không cần nói đệ tử của y.
Chỉ có điều đáng tiếc là người trong lòng của Niệm Mân sư tỷ không phải hắn, hắn chỉ là tạm thời thay thế mà thôi.
Vượt qua khỏi dự liệu của mọi người chính là chưởng môn của Cực Kiếm môn cũng không quở trách con gái, ông chỉ nhìn Diệp Mặc ngữ khí lạnh lùng nói:
– Chuyện anh và Niệm Mân định làm bạn đời, tôi cũng không trách mắng hai người.
Chỉ có điều một người đàn ông như anh lại luôn để một người con gái ra mặt, anh có cảm thấy mình không xứng với Niệm Mân hay không?
Thấy ánh mắt Niệm Mân chằm chằm nhìn đến, Diệp Mặc biết đây là lời cảnh cáo hắn, nếu như lại không ra chút khí lực nữa, thì Liệt không phù cũng sẽ không có.
Nghĩ tới đây, hắn ôm quyền cao giọng nói:
– Có xứng với Niệm Mân hay không không phải một mình tôi nói là được, nếu như có ai đó nói còn xứng với Niệm Mân hơn tôi, có thể đứng ra, bất luận là môn chủ ra đề mục gì, vì Niệm Mân, tôi đều tiếp hết.
Diệp Mặc có chút chán ghét cái kiểu lải nhải như này, không đợi Tần chưởng môn gợi ý đến chuyện kiểm tra hắn, chủ động yêu cầu khảo nghiệm.
Kiểm tra xong rồi, mình muốn lấy Liệt không phù đi thẳng, không có thời gian ngồi tán gẫu với các ông ở đây.
Tần chưởng môn thấy Diệp Mặc dứt khoát nói, cũng gật đầu nói:
– Được lắm, tôi thích tính cách dứt khoát này.
– Tần bá phụ, Chỉ Ngọc thật lòng thích Niệm Mân sư muội, mặc dù con cũng đã là tu vi Huyền Tiên rồi, nhưng đối với con mà nói tu vi chỉ là phụ mà thôi.
Luyện đan mới là sở trường của con, con tin rằng, cho dù có thăng cấp lên đại sư Tiên đan cũng không phải là chuyện không thể chạm đến.
Lúc này tu sĩ bên cạnh Công Tôn Ân cũng không kìm chế được nữa, gã sợ mình nếu không đứng ra nói chuyện, thì Tần Niệm Mân cũng sẽ không thèm để ý đến gã.
– Uhm, rất tốt, tu đạo chính là phải tranh giành, tranh giành với trời với đất với bất kể là người nào, nếu như không tranh giành, thì cũng không có cơ hội.
Thấy đệ tử bên cạnh Công Tôn Ân đứng ra, cũng muốn tranh giành Tần Niệm Mân, chưởng môn của Cực Kiếm môn cũng tán thưởng vuốt vuốt râu.
Diệp Mặc liếc nhìn tên tu sĩ đứng dậy này, hắn đoán người này chắc hẳn là Công Tôn Chỉ Ngọc rồi.
Tu vi Huyền Tiên sơ kỳ, tu vi còn cao hơn hắn một bậc lớn.
Hơn nữa tướng mạo cũng anh tuấn bất phàm, chắc hẳn cũng là do tu luyện thời gian dài tạo nên, dường như có một hương vị xuất trần gì đó giống như sư phụ Công Tôn Ân của gã.
Diệp Mặc lắc đầu, anh cũng xuất trần rồi, cần có vợ làm cái quái gì.
May mà Tần Niệm Mân không phải là người vợ mà hắn thật sự muốn tranh giành, nếu không, hắn sớm đã bổ một đao ra rồi.
– Bội Phủ huynh, Niệm Mân mặc dù tư chất rất tốt, chỉ có điều trước giờ đều tu luyện trong Cực Kiếm môn, ít va chạm xã hội bên ngoài, có một số chuyện cũng không thể quyết đoán đến nơi đến chốn được.
Bây giờ nếu như hai người đều thích Niệm Mân, lại đều muốn vì Niệm Mânmà cạnh tranh, tôi thấy hay là để cho hai người so tài chút đi, đợi sau khi có kết quả so tài rồi, thì chẳng phải là rõ hết hay sao…
Công Tôn Ân lập tức nói thẳng.
Diệp Mặc căn bản cũng không thèm để ý đến hai thầy trò nói gì về mình, hắn ngược lại còn đang nghĩ hóa ra cha của Tần Niệm Mân tên là Tần Bội Phủ.
– Đề nghị này của anh Ân được đấy, các vị nghĩ thế nào?
Nói xong Tần Bội Phủ nhìn những người còn lại trong đại điện.
– Được, có lẽ sau cuộc so tài này, cao thấp được phân biệt rồi, thì Niệm Mân cũng hiểu ra được rốt cục ai mới thực sự là anh kiệt.
– Đương nhiên là thông qua so sánh, không so sánh làm sao biết được ai ưu tú hơn?
…
Sau khi Tần Bội Phủ đưa ra câu hỏi, tu sĩ Đại Tiên trong đại điện đều cho rằng chắc hẳn phải so tài một phen, nếu không không thể nào nhìn ra ai ưu tú hơn được.
Diệp Mặc trong lòng cười lạnh, những người này cũng không phải là kẻ mù, chẳng lẽ lại không nhìn ra mình mới là tu vi Kim Tiên hay sao, Công Tôn Chỉ Ngọc cũng đã là tu vi Huyền Tiên rồi? Nếu như tỉ thí, thì chẳng phải là cuộc chiến sinh tử, hắn cũng rất khó mà thắng được.
Tần Niệm Mân vừa muốn nói chuyện, lại bị Tần Bội Phủ ngăn lại, rõ ràng lúc này không muốn con gái chen lời vào.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









