[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 310 : Đao Của Tôi Cũng Rất Tuyệt (c1546-c1550)
❮ sautiếp ❯Chương 1546: Đao Của Tôi Cũng Rất Tuyệt
Đao Của Tôi Cũng Rất Tuyệt
T
u sĩ bên ngoài Hắc Lô trấn có rất nhiều, Diệp Mặc sau khi phóng ra Thanh Nguyệt, lập tức liền có người nhìn thấy.
Khi thấy một tên Hư Tiên trung kỳ như Diệp Mặc mà cũng có tiên khí phi hành hạ phẩm, rất nhiều tu sĩ cũng lộ ánh mắt vô cùng hâm mộ.
Diệp Mặc biết rõ chuyện giết người cướp bảo vật, bất luận ở Tu Chân giới hay ở Tiên giới đều có.
Không ai muốn nhường cơ hội có được cho người khác, vì tu luyện, rất nhiều tu sĩ đều không từ thủ đoạn.
Hắn bây giờ phóng ra Thanh Nguyệt, những người nhìn thấy có rất nhiều, khó tránh khỏi sẽ không có người nảy sinh lòng đố kị.
Nhưng Diệp Mặc cũng không thèm để ý, nếu như hắn chỉ là Hư Tiên sơ kỳ, chân nguyên còn chưa chuyển hóa, có lẽ hắn cũng sẽ dùng pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm thay thế.
Bây giờ hắn đã là Hư Tiên trung kỳ rồi, cho dù là Kim Tiên hắn cũng từng giết, làm gì còn sợ người khác chú ý đến pháp bảo phi hành của mình?
Cho dù là có tu sĩ Hư Tiên có ý đánh hắn, hắn cũng chỉ là tiện tay giết mà thôi.
Tu sĩ Huyền Tiên cho dù nhìn thấy Thanh Nguyệt rồi, cũng sẽ không có bất kỳ suy nghĩ nào, tu sĩ Huyền Tiên nào mà chẳng có Tiên khí phi hành hạ phẩm?
Có sức mạnh rồi, thì cũng không cần phải sợ hãi rụt rè nữa, cũng không cần phải vì sợ người khác ăn cướp, phải đến một nơi hoang vắng phóng ra pháp bảo phi hành của mình.
Những tu sĩ không có mắt ăn cướp của hắn, vậy chỉ có thể nhận mình không may mà thôi.
Huống chi Diệp Mặc còn định tu luyện lên Hư Tiên đỉnh phong ở Hắc Lô trấn, thậm chí sau khi đến Kim Tiên rồi mới rời đi, pháp bảo phi hành sớm muộn gì thì cũng bại lộ, hắn lại càng không cần hành sự khiêm tốn.
Thấy Diệp Mặc phóng ra Thanh Nguyệt, Giang Cận trong mắt lộ vẻ vui mừng ngạc nhiên, lập tức liền có chút lo lắng nhìn Diệp Mặc nói:
– Diệp đan sư tiền bối, anh lấy Tiên khí hạ phẩm ra ở đây, tôi sợ, sợ…
Diệp Mặc mỉm cười nói:
– Cô cứ lên đi rồi nói tiếp, sau này cũng giống như Duẫn huynh, gọi tôi là Diệp đan sư là được rồi, tôi cũng chưa phải là tiền bối.
– Vâng.
Giang Cận chần chừ một lát, cô gật đầu bước lên Thanh Nguyệt.
Cô nhớ tới lời nói của Duẫn Ưng, cô nghe nói có một tu sĩ Kim Tiên đuổi giết Diệp đan sư, mà bây giờ Diệp đan sư lại ở đây, vậy chẳng phải nói hắn đã thoát khỏi tên tu sĩ Kim Tiên kia rồi sao? Nếu có thể thoát khỏi tay Kim Tiên, cho dù có người đuổi theo bọn họ, Diệp đan sư chắc hẳn cũng có thể thoát ra được?
Khi Diệp Mặc tăng tốc tốc độ của Thanh Nguyệt lên rồi, Giang Cận phát hiện ra pháp bảo phi hành của Diệp Mặc không ngờ còn nhanh hơn nhiều Tiên thuyền của Hắc Lô trấn.
Chỉ trong vòng một ngày, hai người đã đến bên ngoài rừng rậm Hắc Lô rồi.
Diệp Mặc hạ Thanh Nguyệt xuống, trước mặt là một mảnh đất thưa thớt những bụi cây.
Một số tiểu đội vừa nãy từ rừng rậm Hắc Lô ra ngoài thấy hai người Diệp Mặc, đều có chút nghi ngờ.
Vì tổ đội tu sĩ của rừng rậm Hắc Lô bình thường đều có bốn năm người, hai người tạo thành một tổ, không phải là không có, nhưng cũng vô cùng ít ỏi.
– Khi tôi và tiểu Xu đến thường xuyên có người nhìn chúng tôi với ánh mắt như này, nhưng chúng tôi cũng chỉ ở bên ngoài, trước giờ cũng chưa từng đi vào trong đó.
Giang Cận đứng một bên giải thích.
Thần thức của Diệp Mặc quét ra ngoài, hắn phát hiện bên ngoài rừng rậm Hắc Lô quả thực rất rộng lớn, thậm chí thần thức của hắn cũng không thể nào quét đến cùng được.
Đồng thời những tu sĩ bên ngoài cũng không ít, cho dù thần thức của hắn có thể nhìn thấy hàng trăm tu sĩ.
Diệp Mặc trong lòng thầm than, nhiều tu sĩ như này tìm đi tìm lại bên ngoài rừng rậm Hắc Lô bao nhiêu năm như vậy rồi, có thể tìm được Tiên linh thảo mới là chuyện lạ.
Khó trách Đồng Xu nói phải mấy năm mới có thể luyện đan một lần, ở trong này vài năm tìm được mấy lò đan dược cũng là rất tài giỏi rồi.
Tu Tiên quả nhiên không phải là con đường đơn giản, Tu Tiên giả đâu chỉ có hàng tỉ người? Nhưng lại có mấy người có thể phá tan trói buộc, có thể lên đến đỉnh phong cao hơn cơ chứ? Cho dù là bản thân hắn, nếu như không có Thế giới trang vàng, hắn có thể đạt đến độ cao như bây giờ không? Hay là vẫn dậm chân ở Tu Chân giới, cho dù đến Tiên giới, cũng chỉ có thể giống như Giang Cận ngày trước, tìm một chút Tiên linh thảo mà người ta còn sót lại bên ngoài rừng rậm Hắc Lô mà thôi.
– Tôi sợ bọn họ tiến vào nơi sâu thẳm của rừng rậm Hắc Lô rồi.
Giang Cận có chút lo lắng nói.
Diệp Mặc ừ một tiếng nói:
– Đã như vậy, chúng ta cứ tiến vào trong đi.
Nói xong Diệp Mặc lại lần nữa khởi động Thanh Nguyệt, trực tiếp mang theo một đường sáng màu xanh tiến vào nơi sâu thẳm của rừng rậm Hắc Lô.
– Diệp đan sư, anh phải cẩn thận một chút, nơi này có rất nhiều Tiên yêu thú, một khi bị những Tiên yêu thú này chặn lại rồi, thì rất phiền phức đấy.
Tiên yêu thú bên ngoài mặc dù ít, nhưng sức mạnh cũng rất cường đại…
Lời của Giang Cận còn chưa dứt, Tử Đao của Diệp Mặc đã mang theo đường đao màu tím, một con chim Ưng cấp mười một đã bị một đao của Diệp Mặc chém tan tành, còn Thanh Nguyệt chỉ là chậm lại một chút, rồi lại nhanh chóng biến mất trong không trung.
Giang Cận khiếp sợ nhìn Diệp Mặc, tốc độ của con chim Ưng kia cũng cực nhanh, chính vì vậy, nó mới có thể đuổi kịp được Diệp Mặc khi Thanh Nguyệt chậm lại chút.
Nhưng Giang Cận lại không ngờ, Diệp Mặc chỉ tùy tiện chém ra một đao, có thể giết được một con yêu thú cấp mười một.
Cho dù để cô và con chim Ưng kia đánh nhau, muốn giết được nó cũng cần mất chút thời gian.
Còn tu vi của Diệp Mặc và cô thoạt nhìn cũng không khác nhau nhiều, ra tay lại sắc bén như vậy, lúc này Giang Cận mới hiểu ra Diệp đan sư này dường như rất lợi hại.
Thanh Nguyệt dần đi sâu vào trong, những cánh rừng nhiệt đới đi qua cũng càng lúc càng dày đặc, địa hình càng lúc càng phức tạp hơn.
Hai ngày sau, Giang Cận chỉ một cánh rừng rậm cực rậm rạp âm u phía trước Thanh Nguyệt nói với Diệp Mặc:
– Tiến vào trong khu rừng âm u kia chính là tận cùng rừng rậm Hắc Lô rồi, tôi chưa từng đến đó, không biết Duẫn đại ca và Đồng Xu có đến bên đó không.
Diệp Mặc gật đầu hạ Thanh Nguyệt xuống, cho dù hắn tự phụ, cũng không dám trong nơi sâu thẳm của rừng rậm Hắc Lô mà phi hành không chút kiêng kị gì.
– Đợi một chút, Diệp đan sư, phía trước người vừa ra ngoài có một người tôi biết.
Bọn họ vừa mới từ rừng rậm Hắc Lô đi ra, tôi đến hỏi thăm xem có nhìn thấy Đồng Xu không.
Giang Cận chỉ mấy người đứng cách đó không xa nói với Diệp Mặc.
Thực ra không đợi Diệp Mặc và Giang Cận bước qua, bốn tu sĩ đó cũng đã nhìn thấy hai người.
Thậm chí bốn người cũng đã dừng lại, nói cách khác nếu không phải Diệp Mặc và Giang Cận chủ động bước qua, thì bốn người đó cũng bước đến.
Diệp Mặc chú ý một chút, bốn người này có một người là Hư Tiên viên mãn rồi, ba người còn lại điều là Hư Tiên hậu kỳ.
– Hà đại ca…
Sau khi Giang Cận dẫn Diệp Mặc tới trước mặt bốn người kia, lập tức hành lễ với tu sĩ mặc áo màu đỏ đứng cuối cùng.
– Là cô? Giang Cận? Sao cô lại đến nơi này, qua chỗ này chính là nơi sâu thẳm nhất của rừng rậm Hắc Lô rồi.
Tên tu sĩ mặc áo màu đỏ kia có chút nghi ngờ nhìn Diệp Mặc đáp lại một câu.
Giang Cận vội nói:
– Hà đại ca, tôi đến đây tìm em gái Đồng Xu của tôi, anh có nhìn thấy nó không?
Tên tu sĩ họ Hà kia lắc lắc đầu nói:
– Cô ấy chắc hẳn cũng là Hư Tiên hậu kỳ nhỉ, làm sao có thể vào trong nơi thâm sâu của rừng rậm Hắc Lô được?
Nói xong gã dường như nhớ ra cái gì đó, vội vàng cười cười với ba tu sĩ còn lại đứng bên cạnh ôm quyền nói:
– Anh Bỉnh, Giang Cận cũng là một người bạn mà tôi quen biết, hôm nay như vậy đi.
Đứng trên cùng có một tu sĩ Hư Tiên viên mãn, y liếc nhìn tên tu sĩ áo đỏ kia lạnh nhạt nói:
– Hà Tự Cốc, tôi cũng không nói muốn thế nào mà.
Giang Cận dường như cũng nhìn ra có chút gì đó không đúng, ngoại trừ tên tu sĩ áo đỏ cô quen biết ra, ba người còn lại dường như vô ý hữu ý chặn đường lui của cô và Diệp Mặc lại, cô có chút hoảng sợ nhìn tu sĩ họ Hà kia nói:
– Hà đại ca, chúng tôi đi trước đây.
– Đương nhiên có thể đi, nhưng pháp bảo phi hành kia của hai người cũng tuyệt đấy.
Người đàn ông họ Bỉnh kia nói, không nói muốn giữ hai người lại, cũng không có nói Diệp Mặc giao Thanh Nguyệt ra.
Sắc mặt của tên tu sĩ họ Hà mà Giang Cận biết kia cũng rất khó coi rồi, cũng không dám nói thêm gì nữa.
Vào lúc Giang Cận nói đi, Diệp Mặc cũng định đi rồi, nhưng sau khi hắn nghe thấy tên Hư Tiên họ Bỉnh kia nói vậy, hắn liền biết đi không được rồi.
Tên họ Bỉnh này đúng là tìm đến cái chết rồi, tên tu sĩ họ Hà trong tiểu đội của y quen biết Giang Cận, y vẫn còn muốn cướp, loại người như này Diệp Mặc giết cũng không nương tay.
– Cây đao này của tôi cũng rất tuyệt.
Diệp Mặc lấy ra Tử Đao, lạnh giọng nói.
Người đàn ông họ Bỉnh kia thấy Diệp Mặc lại lấy ra một Tiên khí hạ phẩm, mắt liền sáng lên nói:
– Đúng là rất tuyệt, đưa cho tôi.
Nói xong bước một bước lên, đồng thời một Tiên khí hạ phẩm được phóng ra, chỉ có điều không đợi Tiên khí hạ phẩm đó của y được phóng ra, thì Tử Đao của Diệp Mặc cũng đã bổ tới rồi.
– Muốn chết à…
Tên tu sĩ Hư Tiên viên mãn họ Bỉnh kia không ngờ Hư Tiên trung kỳ như Diệp Mặc lại chủ động ra tay trước, lập tức tức giận, y có thể cướp đồ của người khác, nhưng nếu như muốn phản kháng lại, thì không phải giật đồ đơn giản như vậy.
Thấy Diệp Mặc không ngờ chủ động ra tay, sắc mặt Giang Cận đại biến, cô đang định nói, liền nhìn thấy tên tu sĩ họ Bỉnh kia cũng sắc mặt biến đổi như cô, trong mắt thậm chí còn lộ vẻ kinh hãi.
Lập tức ánh mắt của y đỏ bừng bừng, dường như đang điên cuồng rót Tiên nguyên vào pháp bảo tấn công của mình vậy.
Nhưng cho dù y có điên cuồng rót Tiên nguyên, thì cũng kém quá xa so với Diệp Mặc.
Huyễn Vân Vực Sát Đao được ra tay, tu sĩ Hư Tiên cũng không thể nào tránh thoát được, càng không cần nói xông vào đao vực của Diệp Mặc mà liều mạng với Diệp Mặc.
Két…
Âm thanh chói tai vang lên bên tai mấy người, thanh kiếm màu xanh trong tay tên tu sĩ Hư Tiên họ Bỉnh kia còn chưa hoàn toàn được phóng ra, kiếm khí liền phóng ra tứ phía, bị một đao này của Diệp Mặc đánh cho loạn xạ.
– Dừng tay, tôi xin lỗi…
Tên tu sĩ họ Bỉnh này phát hiện ra thanh kiếm màu xanh của mình đến đao khí của đối phương cũng không thể nào chặn lại được, lại càng không cần nói đường đao và thân đao sau đao khí đó.
Kiếm khí trên thanh kiếm màu xanh đó bị đao khí của Tử Đao trong nháy mắt đánh tan, y liền bắt đầu la lối xin tha mạng.
Đáng tiếc Tử Đao của Diệp Mặc căn bản cũng không có chút ý tứ nào lưu tình, một đường đao màu tím to bằng cánh cửa cũng đã trực tiếp bổ đến thân thể của tên tu sĩ Hư Tiên kia, máu me văng ra tứ phía.
Một chiêu, nói cách khác tên tu sĩ Hư Tiên này một chiêu còn chưa hoàn toàn phóng ra hết, đã bị một đao của Diệp Mặc giết chết rồi.
Diệp Mặc thu hồi thanh kiếm màu xanh và nhẫn trữ vật của tên tu sĩ Hư Tiên đó lại, nhìn nhìn hai người còn lại nói:
– Hai người cũng cảm thấy pháp bảo phi hành của tôi tốt chứ?
Hai tên tu sĩ đang đứng bên đang ngây ra lúc này mới phản ứng lại, liền khua khua tay nói:
– Không, không, tiền bối, chúng tôi không có, không có nói vậy mà.
– Chưa nói, vậy thì cút đi.
Diệp Mặc quát lớn, hai tên tu sĩ Hư Tiên đó phản ứng lại làm gì còn dám ở lại, vội vàng quay người rời đi.
Lúc này tên tu sĩ họ Hà kia cũng kịp phản ứng lại, run rẩy bước đến trước mặt Diệp Mặc ôm quyền nói:
– Tiền bối, vãn bối cũng đi đây.
Nói xong lại càng không đợi Diệp Mặc trả lời, liền vội vàng theo hai tên tu sĩ kia rời khỏi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1547: Đào Ngột Cốc
Đào Ngột Cốc
G
iang Cận lúc này mới phản ứng lại, lại càng không thể tin nhìn Diệp Mặc.
Cô kiếm sống trong rừng rậm Hắc Lô, các tu sĩ đánh nhau cô cũng thấy nhiều rồi, nhưng trước giờ chưa bao giờ gặp một Hư Tiên trung kỳ có thể giết tu sĩ Hư Tiên viên mãn một cách dễ dàng như vậy được.
Bỗng nhiên cô nhớ tới chuyện Duẫn Ưng và Đồng Xu nói Tiên đan sư trước mặt này bị một tu sĩ Kim Tiên truy sát, chẳng lẽ tên tu sĩ Kim Tiên đó cũng bị hắn giết rồi? Cái này hoàn toàn là có thể, vì cho dù Kim Tiên muốn giết chết Hư Tiên viên mãn, cũng rất ít có thể giết chết dễ dàng như Diệp Mặc giết vậy, thậm chí cũng không tốn mất nửa phần sức lực.
Diệp Mặc đưa Tiên khí hạ phẩm thanh kiếm màu xanh đó cho Giang Cận nói:
– Cái này cho cô dùng.
– Cái này, cái này…
Giang Cận nhận lấy Tiên khí hạ phẩm thanh kiếm màu xanh đó có chút do dự, rồi lại đưa lại cho Diệp Mặc nói:
– Diệp đan sư, cái này tôi không thể nhận được, cái này quá quý giá.
Diệp Mặc khua khua tay nói:
– Thứ này tôi còn nhiều lắm, đối với tôi mà nói cũng không có tác dụng gì.
Lời nói của Diệp Mặc là lời nói thật, bây giờ Tiên khí hạ phẩm trong nhẫn trữ vật của hắn cũng có bảy tám món rồi, hơn nữa bản thân hắn bây giờ cũng là một Tiên khí sư nhất phẩm rồi, chỉ cần có nguyên liệu tốt, thì hắn cũng có thể luyện chế ra được Tiên khí hạ phẩm.
Thanh kiếm màu xanh quá đỗi bình thường này, hắn làm sao có thể chú ý đến được.
Pháp bảo của Giang Cận Diệp Mặc cũng đã thấy, lúc trước cô cũng đã từng lấy ra, chỉ là một món Bán tiên khí mà thôi.
Giang Cận biết rõ lời nói của Diệp Mặc là thật, với tu vi của Diệp Mặc, thậm chí lúc trước còn có thể giết được tu sĩ Kim Tiên, thì làm sao có thể để ý một món Tiên khí hạ phẩm bình thường như này chứ? Nghĩ đến đây, cô không từ chối nữa, nhận lấy thanh kiếm xanh mà Diệp Mặc đưa cho.
…
Sau khi tiến vào nơi sâu thẳm của rừng rậm Hắc Lô, Giang Cận cũng không còn lo lắng như lúc trước nữa.
Diệp Mặc ra tay nghịch thiên như vậy, trong này chỉ cần không khiêu chiến đến tu sĩ Kim Tiên, thì chắc hẳn cũng không có chuyện gì.
Hai người đi được khoảng hai ngày, lúc đầu gặp vài con Tiên yêu thú cấp một, nhưng đều bị Diệp Mặc giết chết một cách dễ dàng.
Ngày thứ ba Diệp Mặc định đổi một hướng khác để tìm kiếm, hắn tin rằng với tu vi của Duẫn Ưng, không thể nào tiến vào nơi sâu thẳm của rừng rậm Hắc Lô được.
Nhưng vào lúc này, Giang Cận lại nhận được tin, cô xem một chút truyền tin châu của mình, lập tức kinh ngạc nói với Diệp Mặc:
– Tiểu Xu hồi âm cho tôi, cô ấy bảo chúng ta lập tức quay về, bọn họ một lát nữa cũng sẽ ra ngoài rồi.
Diệp Mặc nhíu mày một chút, nếu đã đến rồi thì sao phải lập tức quay về?
– Cô hỏi bọn họ bây giờ ở đâu rồi?
Diệp Mặc lập tức hỏi.
Giang Cận còn chưa kịp trả lời, một đường độn quang như bay xông đến, hình như là một tu sĩ Hư Tiên hậu kỳ bị thương.
Diệp Mặc không chút suy nghĩ liền chặn lại trước mặt tu sĩ Hư Tiên này, tên tu sĩ Hư Tiên này thấy Diệp Mặc chặn gã lại, cũng không hỏi, lập tức phóng ra pháp bảo đụng độ với Diệp Mặc, Tử Đao của Diệp Mặc đồng thời cũng được phóng ra.
Răng rắc.
Pháp bảo của tu sĩ Hư Tiên này không ngờ bị một đao của Diệp Mặc chém thành hai, ngay tức khắc, đường đao của Diệp Mặc cũng đã vây khốn tên tu sĩ Hư Tiên này lại.
Nếu như không phải Diệp Mặc nhẹ tay, thì tên tu sĩ này sớm đã bị Diệp Mặc giết chết rồi.
– Tiền bối tha mạng…
Tên tu sĩ kia lập tức biết Diệp Mặc mạnh hơn gã nhiều lần, không nghĩ ngợi gì, liền vội vàng cầu xin tha thứ.
– Là anh?
Giang Cận thất thanh kêu lên.
Diệp Mặc quay đầu lại nhìn Giang Cận hỏi:
– Cô biết người này?
Giang Cận khẽ gật đầu:
– Đúng, anh ấy chính là người ở cùng với Duẫn đại ca, lúc trước ép Duẫn đại ca rời khỏi trấn tây, anh ta cũng có phần, nhưng anh ta lại không ra tay.
– Hóa ra là một tên vong ân phụ nghĩa.
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, đường đao ngưng tụ lại muốn giết chết.
– Tiền bối đừng ra tay, tôi không làm gì Duẫn Ưng cả, anh Duẫn bây giờ rất nguy hiểm, anh ấy bây giờ đang ở Cốc ác thú cách nơi này ba mươi nghìn dặm về phía bắc.
Tên tu sĩ Hư Tiên biết mình đang ở thế nghìn cân treo sợi tóc, giọng điệu nói chuyện cũng vô cùng nhanh.
Gã trong lòng cũng nghĩ không thông tại sao Diệp Mặc thoạt nhìn mới chỉ là Hư Tiên trung kỳ, sao mà ra tay lại lợi hại như vậy.
– Cốc ác thú?
Diệp Mặc nghi ngờ hỏi lại một câu.
– Cốc ác thú tôi biết, là một di tích bỏ hoang của rừng rậm Hắc Lô, nghe nói nơi đó đã từng là động phủ của Ngạo Ngoan, Ngạo Ngoan là hậu nhân của thiên chủ Đằng Thắng Thiên của mười một thượng thiên vực.
Vì Đằng Thắng Thiên phạm một lỗi lớn, bị đuổi ra khỏi mười một thượng thiên vực, cuối cùng chán nản đến rừng rậm Hắc Lô của Văn Cử Thiên.
Giang Cận thấy Diệp Mặc cũng không biết Cốc ác thú, vội nói.
Diệp Mặc gật đầu nhìn tên tu sĩ Hư Tiên trước mặt này nói:
– Tại sao anh phải trốn?
Tu sĩ kia cắn răng nói:
– Vì tôi giết người của Phong Thị thương hội của Hắc Lô trấn, cho nên tôi phải nhanh chóng rời khỏi rừng rậm Hắc Lô.
Hơn nữa người của Phong Thị thương hội cũng muốn giết Duẫn Ưng, nếu anh là bạn của Duẫn Ưng, thì kẻ thù của chúng ta giống nhau.
– Cút.
Diệp Mặc không còn tâm trạng gì để hỏi những thứ khác, sau khi nói một từ cút, liền phóng ra Thanh Nguyệt, mang theo một đường màu xanh nhanh chóng tiến đến Cốc ác thú.
Hắn tin rằng tên tu sĩ Hư Tiên vừa nãy nói đều là sự thật, cái quan trọng nhất của hắn bây giờ là phải đi xem xem Duẫn Ưng thế nào rồi.
Nhìn nơi mà Diệp Mặc và Giang Cận vừa mới biến mất, tên tu sĩ Hư Tiên đó lau lau mồ hôi trên trán, lầm bầm nói:
– Duẫn Ưng từ khi nào lại có người bạn lợi hại như này rồi?
…
Hai ba mươi nghìn dặm đối với Thanh Nguyệt mà nói, chỉ là trong chốc lát mà thôi.
Cốc ác thú là một bãi đá hoang vô cùng rộng, phạm vi mấy nghìn dặm cũng không có một ngọn cỏ nào, nơi này căn bản là nơi một nhánh cỏ cũng không thể sinh sống được.
Thần thức của Diệp Mặc nhanh chóng liền quét được một cấm chế ẩn nấp đã bị phá hỏng ở một vìa của Cốc ác thú, cấm chế này chắc hẳn là do lâu năm rồi nên tự mình vỡ nát.
Nhưng cho dù như vậy, người bình thường cũng không thể nhìn ra được, nhưng Diệp Mặc là một Tiên trận sư, khi thần thức quét đến, lập tức nhìn ra trong này có một cấm chế ẩn nấp.
Bên ngoài cấm chế có rất nhiều dấu chân, Diệp Mặc và Giang Cận nhanh chóng tiến vào trong cấm chế, sau khi hai người nhìn thấy cảnh tượng bên trong cấm chế này đều sững hết cả người.
Nơi này và bãi đá hoang không một nhánh cây ngọn cỏ bên ngoài hoàn toàn là hai thế giới khác biệt, đập vào mắt là một gò núi nhỏ, mà trên gò núi đó phủ một màu xanh biếc, chỉ là lúc này nơi có màu xanh biếc đó cũng đã bị giẫm đạp tan tành rồi.
Gần trăm tên tu sĩ còn đang giẫm đạp xung quanh gò núi đó đang tìm cái gì đó, còn lối ra của cấm chế, dường như có bốn người đang bảo vệ, ở cách đó không xa trước mặt bốn người đó có mười mấy thi thể, xem ra thời gian chết cũng chưa được bao lâu.
Ngay sau đó Diệp Mặc và Giang Cận liền nhìn thấy Duẫn Ưng và Đồng Xu, nhưng hai người bọn họ không giống như những tu sĩ khác đang tìm kiếm Tiên linh thảo, mà lại đang đứng bất động sắc mặt âm trầm.
Hai người Diệp Mặc cùng Giang Cận sau khi tiến vào cấm chế, tất cả mọi người trong này đều nhìn thấy, bốn gã tu sĩ đứng canh ở lối ra cấm chế nhìn thấy hai người Diệp Mặc và Giang Cận, một tu sĩ trong đó cũng đã là tu vi Kim Tiên sơ kỳ rồi, sau khi gã nhìn thấy Diệp Mặc, lập tức nhíu nhíu mày.
– Diệp đan sư, sao anh cũng đến đây?
Duẫn Ưng vốn đang đứng bất động nhìn thấy Diệp Mặc, lập tức nhanh chóng đi đến trước mặt Diệp Mặc hỏi.
– Có chuyện gì xảy ra với anh vậy?
Diệp Mặc cau mày nhìn Duẫn Ưng với vết thương chằng chịt liền hỏi.
– Ha ha, bây giờ các anh lại có hai người nữa đến, tôi xem anh có lời gì cần nói.
Một tên tu sĩ Kim Tiên hậu kỳ đứng canh ở lối ra của cấm chế chằm chằm nhìn Duẫn Ưng cười nói, ngữ khí có chút châm chọc.
Duẫn Ưng sắc mặt tức giận đến trắng cả mặt, gã lớn tiếng nói:
– Hai người bọn họ vừa mới từ ngoài vào, cũng chưa động gì đến đồ trong này, liên quan gì đến bọn họ?
Tu sĩ kia khinh thường nói:
– Là không liên quan, có gan thì anh không giao đồ ra rồi từ nơi này của tôi ra ngoài là được rồi.
– Anh…
Duẫn Ưng tức đến mức không nói được câu nào, Đồng Xu bước đến bên cạnh cũng kéo kéo gã sau đó lo lắng lên tiếng chào Diệp Mặc.
Diệp Mặc trầm giọng nói:
– Anh Duẫn, rốt cục là có chuyện gì?
– Diệp đan sư, hay là chúng ta sang bên kia nói chuyện đi.
Đồng Xu thấy sắc mặt của Diệp Mặc không được tốt, vội vàng bổ sung một câu.
Duẫn Ưng khẽ gật đầu, bốn người rời khỏi lối ra của cấm chế, bước về một phía.
Còn mấy tên tu sĩ đứng canh gác ở lối ra cấm chế chỉ cười khẩy, cũng không chặn lại.
Một mạch đi thẳng đến một nơi hẻo lánh của gò núi, Duẫn Ưng dừng lại, thở dài nói:
– Diệp đan sư, hôm nay tôi liên lụy đến anh rồi, bốn tên tu sĩ canh giữ ở lối ra của cấm chế đó là người của Phong Thị thương hội của Hắc Lô trấn.
Bọn họ nói nơi này là do bọn họ phát hiện ra, tất cả những tu sĩ tiến vào trong này đều phải giao một phần Tiên linh thảo đã tìm được cho bọn chúng.
Tôi vì là người phản đối lại đầu tiên, cho nên bọn họ chẳng những muốn tôi và Đồng Xu giao Tiên linh thảo ra, còn muốn kiểm tra nhẫn trữ vật của tôi nữa.
– Bọn họ tốt như vậy sao? Phát hiện ra nơi này mà còn thông báo cho các tu sĩ khác?
Diệp Mặc không hiểu hỏi.
– Thực ra không phải là bọn họ phát hiện ra, là một Tiên trận sư cấp một là người đầu tiên chỉ ra.
Ông ta phát hiện ra một cấm chế đã bị tàn phá, chỉ có điều không đợi ông ta vào trong, thì một tu sĩ của Phong Thị thương hội đã tiến vào.
Cho nên bọn họ mới nói nơi này là do bọ họ phát hiện ra, tất cả những tu sĩ vào trong tìm kiếm Tiên linh thảo, đều phải giao một phần Tiên linh thảo cho Phong Thị thương hội.
Vì thực lực của Phong Thị thương hội quá lớn, rất nhiều tu sĩ không muốn xung đột với bọn họ, liền giao một phần Tiên linh thảo của mình cho chúng, sau đó ra ngoài rồi.
Đồng Xu vội vàng bổ sung.
Duẫn Ưng trầm giọng nói:
– Tôi sợ bây giờ chúng ta cho dù có giao Tiên linh thảo, cũng khó mà ra ngoài được.
Lúc trước có một số tu sĩ mặt dù ra ngoài rồi, nhưng Phong Thị thương hội rõ ràng đã phái người đi truy lùng, bọn chúng vẻ ngoài là vậy, nhưng sau lưng lại khác.
Diệp Mặc nhớ tới tên tu sĩ Hư Tiên hậu kỳ lúc trước mà hắn gặp, gã nói gã giết một người của Phong Thị thương hội, xem ra chắc hẳn là sự thật rồi.
Duẫn Ưng nói xong lại chỉ vào những tu sĩ trên gò núi kia nói:
– Thực ra Tiên linh thảo sớm đã bị hái hết rồi, những người này ở lại đây, chỉ là đợi khi nào hỗn loạn mà chuồn ra ngoài mà thôi.
Phần lớn đều không muốn vô duyên vô cớ mà giao một phần Tiên linh thảo cao cấp của mình lấy được cho Phong Thị thương hội, nhưng không ai dám đứng lên, bọn họ cũng không dám ra tay.
Phong Thị thương hội cũng đang đợi viện trợ, đợi sau khi viện trợ của họ đến rồi, thì tất cả những người trong này đều sẽ ngoan ngoãn mà giao Tiên linh thảo của mình lấy được ra.
– Tiên linh thảo cao cấp?
Diệp Mặc nghi ngờ nhìn Duẫn Ưng hỏi.
Duẫn Ưng lập tức gật đầu nói:
– Đúng, trong này có người tìm được Tiên linh thảo cấp bốn.
Tôi nghe bọn chúng nói, Cốc ác thú chính là động phủ của Ngạo Ngoan, mà gò núi này là nơi mà Ngạo Ngoan nuôi trồng Tiên linh thảo.
Chỉ có điều Tiên linh khí nơi này thiếu thốn, ngoại trừ Tiên linh thảo cấp bốn ra, Tiên linh thảo cao cấp hơn cũng chết héo hết rồi, nếu không nói không chừng đến cấp năm cấp sáu cũng có.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1548: Nói Giết Là Giết
Nói Giết Là Giết
D
iệp Mặc theo bản năng nhìn gò núi đã bị giẫm đạp tan thành, trong lòng lập tức nóng lên.
Nơi rộng như này, có thể xuất hiện bao nhiêu Tiên linh thảo đây? Nếu như hắn có thể lấy được một lượng lớn Tiên linh thảo, thăng cấp lên đại sư Tiên đan cũng chỉ trong tầm tay. – Tiên linh thảo của anh đã giao một phần cho họ rồi ư?
Diệp Mặc lập tức hỏi.
Duẫn Ưng lắc đầu đáp:
– Không phải một phần mà là toàn bộ, Tiên linh thảo của tôi và Đồng Xu đều giao hết ra rồi, đến một nửa cũng không giữ lại được, bọn họ còn muốn kiểm tra nhẫn trữ vật của chúng tôi nữa.
Giang Cận vẫn đứng không nói gì nghi ngờ hỏi:
– Duẫn đại ca, nếu như Tiên linh thảo của anh và tiểu Xu đều giao ra hết rồi, tại sao còn muốn anh giao ra nhẫn trữ vật? Hơn nữa, Tiên linh thảo cũng hết rồi, nhẫn trữ vật đưa cho bọn họ kiểm tra một chút cũng có gì đâu…
Duẫn Ưng cẩn thận liếc nhìn bốn tên hộ sĩ đứng gác ở cửa ra của cấm chế nhỏ giọng nói:
– Vì tôi có được truyền thừa của Ngạo Ngoan tiền bối, cho nên nhẫn trữ vật của tôi không thể giao ra được…
– Hả…
Giang Cận khiếp sợ bật thốt lên một từ hả, lập tức lấy ra che miệng mình lại.
Duẫn Ưng thầm thở dài, khi gã nói ra lời này, cũng đã định giao đồ của mình ra rồi.
Nếu không cho dù đối diện với ba người Diệp Mặc, gã cũng không muốn thừa nhận mình nhận được truyền thừa của Ngạo Ngoan.
Đối phương là một Kim Tiên, Hư Tiên hậu kỳ cũng có mười mấy người, với thực lực như này, muốn giết bốn người bọn họ căn bản cũng không tốn sức.
Nghĩ đến Kim Tiên, Duẫn Ưng lập tức nhớ ra tên tu sĩ áo vàng truy sát Diệp Mặc, gã lập tức hỏi:
– Diệp đan sư, anh ở Loan Giác Tiên trấn…
Diệp Mặc khua khua tay nói:
– Chuyện đó qua rồi thì thôi, nếu như trong này cũng không còn Tiên linh thảo nữa rồi, chúng ta ra ngoài rồi nói tiếp…
Thấy Diệp Mặc không muốn nhắc đến chuyện này, Duẫn Ưng thấy vậy cũng không nói thêm gì nữa, bây giờ Diệp Mặc nói muốn ra ngoài, gã chỉ có thể thở dài nói:
– Cũng chỉ có thể như vậy, nhẫn trữ vật của tôi đưa cho chúng là được rồi.
Diệp Mặc mỉm cười nói:
– Không cần, truyền thừa của Ngạo Ngoan anh cứ giữ lại để tu luyện.
Còn về Tiên linh thảo, tôi sẽ lấy được chúng về.
– Diệp đan sư…
Duẫn Ưng kinh dị nhìn Diệp Mặc, gã không hiểu ý tứ của Diệp Mặc là gì.
Đồng Xu lo lắng bổ sung thêm một câu:
– Diệp đan sư, Phong Thị thương hội có mười mấy tu sĩ ở đây, hơn nữa còn có cả một tu sĩ Kim Tiên nữa.
Tôi nghe nói, bao gồm cả hội chủ, Phong Thị thương hội có ba cao thủ Kim Tiên.
– Tiểu Xu, chúng ta cứ nghe lời Diệp đan sư đi.
Diệp đan sư nói thế nào thì chúng ta cứ làm như vậy đi.
Giang Cận biết bản lĩnh của Diệp Mặc, cô nghi ngờ tên Kim Tiên truy sát Diệp Mặc đã bị Diệp Mặc giết chết rồi, cho nên cô rất tin tưởng Diệp Mặc.
Duẫn Ưng cùng Đồng Xu nhìn nhìn Giang Cận, cũng gật gật đầu.
Duẫn Ưng không biết Diệp Mặc dùng cách gì, nếu như Diệp Mặc nói như vậy, thì chính là nói hắn chắc chắn có cách.
Còn Đồng Xu lại càng tin vào chị dâu Giang Cận của mình, Giang Cận trước giờ chưa bao giờ nói nhảm, những gì cô nói đều là có căn cứ cả.
Thấy bốn người Diệp Mặc thương lượng một lúc lâu rồi, đều đi về phía lối ra của cấm chế, bốn tên tu sĩ bảo vệ lối ra cấm chế lại cười khẩy, cho dù có bàn bạc đi nữa, trong cấm chế này, chẳng lẽ có thể nhảy lên trời hay sao?
Lúc này cho dũ những tu sĩ còn lại vẫn đang đợi cơ hội trên gò núi ai ai cũng nhìn lại, những tu sĩ này phần lớn đều là kiếm sống ở Hắc Lô trấn.
Không ai muốn gây mâu thuẫn cùng Phong Thị thương hội, trong này kiếm được rất nhiều Tiên linh thảo, nhưng cho dù toàn bộ có luyện chế thành đan dược thì sao? Chẳng lẽ sau này anh không quay về Hắc Lô trấn hay sao? Huống chi lúc này tu sĩ bảo vệ ở lối ra của cấm chế cũng có gần chục người, còn có một Kim Tiên, chỉ là những người còn lại không đứng ở lối ra mà thôi.
– Haiz, đáng tiếc, chúng tôi còn tìm được hai gốc Kim Thiệt Lan, nếu không, Diệp đan sư còn có thể luyện chế được hai lò Kim Ý đan.
Đồng Xu đứng bên cạnh thở dài nói.
– Kim Thiệt Lan?
Diệp Mặc trong lòng vui mừng, lập tức hỏi.
Kim Thiệt Lan là Tiên linh thảo cấp hai, có thể luyện chế ra Kim Ý đan, loại đan dược này lại là một đan dược cực tốt để thăng cấp lên Kim Tiên.
Bây giờ hắn lấy được rất nhiều nguyên liệu tu luyện, chỉ cần bế quan, thì thăng cấp lên Hư Tiên đỉnh phong là chuyện tất nhiên.
Một khi đợi hắn thăng cấp lên Hư Tiên đỉnh phong rồi, thì Kim Ý đan có thể dùng được rồi.
Duẫn Ưng thở dài nói:
– Đúng, chính là Kim Thiệt Lan, lúc đó tôi vì lấy được những thứ này, muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, kết quả lại là người hứng đầu ra chịu.
Nếu không, bây giờ tôi cũng có thể như những tu sĩ khác rồi, đứng một bên xem náo nhiệt, nói không chừng đồ cũng được bảo toàn, haiz…
Diệp Mặc mỉm cười:
– Đừng lo, đồ vẫn còn.
– Đã nghĩ thông suốt chưa, đừng có đùa, nếu bị tôi phát hiện đồ trong nhẫn trữ vật của các anh lấy ra còn thứ gì đó, thì chết là cái chắc.
Thấy bốn người Diệp Mặc đi tới, một tên Hư Tiên cười khẩy nói.
– E rằng chúng tôi bất luận có lấy toàn bộ đồ ra hay không, các anh cũng sẽ nói còn thứ gì gì đó chưa lấy ra, sau đó giết chết chúng tôi.
Diệp Mặc khinh thường đáp lại.
Thủ đoạn này của đối phương hắn sớm đã nhìn rõ, mặc dù không biết vì nguyên nhân gì, nhưng người của Phong Thị thương hội rõ ràng là muốn giết Duẫn Ưng, bây giờ đương nhiên muốn giết bọn họ cùng lúc.
Loại mượn cớ này không thể nào lộ liễu hơn được nữa, cũng xuất hiện ở nơi này.
Nếu như bọn họ quả thực chú ý đến đồ trên người của Duẫn Ưng, thì sẽ không cho Duẫn Ưng rời khỏi tầm mắt của bọn chúng, hơn nữa còn đứng một bên thì thà thì thầm một lúc lâu như vậy, điều này rõ ràng là Phong Thị thương hội muốn mượn cớ để giết Duẫn Ưng mà thôi.
– Không phải dài dòng nữa, giao nhẫn ra đây.
Một tên tu sĩ Hư Tiên hậu kỳ cười dữ tợn, trong này có gần trăm tu sĩ, cho dù muốn giết Duẫn Ưng, cũng cần tìm được cái cớ tốt nhất.
– Của anh đây…
Diệp Mặc sau khi nói xong hai chữ này, một đao của Tử Đao đã được bổ ra.
Tên Hư Tiên hậu kỳ này làm gì nghĩ đến Diệp Mặc không ngờ lại dám giết gã, hơn nữa nói đánh là đánh không chút do dự.
Nụ cười dữ tợn trên khuôn mặt gã còn chưa biến mất hoàn toàn, đã bị đao khí của Tử Đao bổ đến.
Diệp Mặc tiện tay thu lại chiếc nhẫn, đao khí vừa vung ra, nguyên thần vô cùng hoảng sợ kia đến cơ hội chạy trốn cũng không có, đã bị đao khí của Diệp Mặc chém tan tành.
Còn thi thể bị Diệp Mặc chém thành hai nửa, cho đến khi Diệp Mặc làm xong động tác này rồi, vẫn chưa ngã xuống.
Động tác đột nhiên đến của Diệp Mặc lập tức khiến tất cả những tu sĩ xung quanh đều sững sờ, bọn họ làm gì từng thấy tu sĩ nào lại hung hãn như này? Không ngờ lại giết người của Phong Thị thương hội, đến một câu giải thích cũng không có, đã ra tay trước.
Còn là ra tay là giết, không chút chần chừ gì.
Duẫn Ưng hoàn toàn đờ đẫn, nếu như gã biết cách của Diệp Mặc là cách này, gã thà rằng giao nhẫn trữ vật ra trước.
Một Hư Tiên trung kỳ như Diệp Mặc, đánh lén giết được một Hư Tiên hậu kỳ, nhưng vẫn còn một tu sĩ Kim Tiên đứng bên nữa đấy Những tu sĩ còn lại đứng bên này quan sát cũng đờ đẫn người, bọn họ cũng không ngờ tên tu sĩ Hư Tiên trung kỳ vừa mới vào này lại hung hãn như vậy.
Không nói một lời liền ra tay giết đối thủ rồi, hơn nữa lại còn là giết người của Phong Thị thương hội.
Tên này điên rồi sao? Nghe tên tu sĩ vừa nãy gọi hắn là Diệp đan sư, chẳng lẽ người này còn là một luyện đan sư hay sao?
– Đi chết đi…
Tên tu sĩ Kim Tiên kia cuối cùng cũng nhìn rõ rồi, thực sự còn có người dám động thủ trên đầu thái tuế, không ngờ lại giết một tu sĩ của Phong Thị thương hội trước mặt y.
Trong lúc hét vang, một bóng dáng mang theo màn sương mù màu ngà đã phóng đến.
Băng Hồn thương, tiên khí hạ phẩm.
Thứ vừa mới phóng ra còn chưa kích phát hoàn toàn, nhiệt độ xung quanh đã giảm xuống nhanh chóng, dường như đến không khí cũng bị bóng băng lại.
Ba người Duẫn Ưng vội vàng lùi về phía sau, loại băng hàn kinh khủng này, cho dù không bị tấn công đến, cũng sẽ bị đóng thành nước đá.
Nhưng tốc độ lùi về phía sau của họ quá chậm, lập tức cảm giác được sự băng giá, toàn thân liền run rẩy.
Tu sĩ Hư Tiên đứng quan sát phía xa lại càng sợ.
Lúc trước còn có một số người đang nghĩ nếu không phải là tên tuổi của Phong Thị thương hội, cho dù là Kim Tiên cũng không thể nào chặn lại được nhiều tu sĩ như này.
Nhưng bây giờ bọn họ biết mình đúng là nghĩ nhầm rồi, loại băng hàn kinh khủng như này là từ Băng Hồn thương vừa mới phóng ra vừa nãy, một khi đợi khí băng hàn này hoàn toàn khuếch tán ra, thì những tu sĩ Hư Tiên thông thường làm gì còn sức đánh trả nữa?
Không đợi loại băng hàn này hoàn toàn được khuếch tán ra ngoài, Băng Hồn thương của tên tu sĩ Kim Tiên kia cũng đã hoàn toàn phong bế được không gian xung quanh.
Lúc này băng hàn tứ phía tạo thành một biển băng hàn, cây Băng Hồn thương kéo lê phát ra những âm thanh tanh tách.
Vô số bóng dáng sương mù băng hàn đan xen vào nhau, một cây Băng Hồn thương mang theo cái rét càng thấu xương hơn cũng đã từ bóng dáng màn sương băng hàn kia trực tiếp đâm xuống.
Nếu như là tu sĩ Hư Tiên bình thường đừng nói là lùi lại, dưới băng hàn này không bị thương cũng là giỏi lắm rồi, huống chi màn sương băng hàn này lại càng giống như thật vậy, bất kỳ người này bị màn sương này bao vây lấy, cũng giống như vực, không thể cử động được.
Chỉ có điều đây không phải là vực, mà thực sự là không gian băng sương giam cầm.
Diệp Mặc đã từng đánh nhau với tu sĩ Kim Tiên, Băng Hồn thương của tên tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ trước mặt này mặc dù lợi hại, nhưng so với tu sĩ Kim Tiên trung kỳ lúc trước kia, thì còn kém xa.
Dường như trong nháy mắt màn sương mù băng hàn này vây lấy Diệp Mặc, Thiên Hỏa Cửu Dương của Diệp Mặc cũng được phóng ra, Tử Đao đồng thời cũng được phóng ra ngoài.
Vì thời gian Thiên Hỏa Cửu Dương của Diệp Mặc phóng ra chậm hơn một chút so với đối phương.
Thần thức của hắn còn chưa đạt đến trình độ nói phóng thiên hỏa ra là phóng được.
Nhưng cho dù như vậy, trong nháy mắt màn sương mù băng hàn vây lấy Diệp Mặc, hai quả cầu lửa màu tím cũng đã bay lên đỉnh đầu hai người.
Những tia sáng màu tím bắn xuống, màn sương mù băng hàn kia với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được tiêu tán hoàn toàn.
Tia sáng màu tím đó càng lúc càng nóng, trong màn sương băng hàn đó thậm chí còn phát ra những tiếng xuy xuy chói tai.
Mấy người Duẫn Ưng đứng bên màn sương băng hàn đó nhanh chóng nắm lấy cơ hội lùi về nơi xa hơn nữa.
Diệp Mặc bị băng hàn vây quanh trong nháy mắt thoát khỏi màn sương băng hàn này, còn Tử Đao của hắn thì lại không chút dừng lại.
Khi Diệp Mặc phóng ra Thiên Hỏa Cửu Dương, tên tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ cũng đã nhìn thấy, trong mắt gã lập tức lộ vẻ kinh dị, ngay sau đó gã không chút chần chừ rót thêm tiên nguyên vào trong Băng Hồn thương.
Lúc trước gã cũng không nương tay, sở dĩ toàn lực ra tay, là vì hành động của Diệp Mặc đã chọc giận gã.
Gã biết Diệp Mặc có thể một chiêu giết giết được Hư Tiên hậu kỳ, tu vi cũng không phải là bậc tầm thường, cho nên gã ra tay liền muốn khống chế lấy Diệp Mặc lại.
Gã cho rằng, toàn lực phóng Băng Hồn thương kia, muốn cố định Diệp Mặc vào trong màn sương mù băng hàn kia.
Sau đó lại dùng Băng Hồn thương kích phát ra Băng Hàn tiễn, giam Diệp Mặc vào hư không uy hiếp những tu sĩ còn lại.
Nhưng gã lại không ngờ, tên tu sĩ Hư Tiên trung kỳ trước mặt này lại khó giải quyết đến vậy.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1549: Lại Chém Kim Tiên
Lại Chém Kim Tiên
N
ói cách khác cái này cũng không thể xem là khó giải quyết được, gã từ trước tới giờ chưa bao giờ thấy tu sĩ Hư Tiên trung kỳ nào lại nghịch thiên như này.
Hai quả cầu lửa kinh khủng trên bầu trời kia giống như hai vầng mặt trời vậy, khiến màn sương băng hàn mà gã tu luyện đến tầng thứ ba tiêu tán, cái này quả thực là chuyện không thể tưởng tượng được.
Ken két…
Tử Đao và Băng Hồn thương còn chưa hoàn toàn đập vào nhau, vô số băng hàn tiễn xung quanh Băng Hồn thương liền hình thành một lưới băng hàn tiễn chằng chịt, lưới băng hàn tiễn này giống như có người dùng tay kéo vậy, bao phủ về phía Diệp Mặc.
Sắc mặt Diệp Mặc vẫn như thường, không có chút kinh hoảng nào, Tử Đao của hắn cũng được phóng ra vô số đường đao, những đường đao này giống như có linh tính vậy, bao vây lấy những băng hàn tiễn và Băng Hồn thương kia mang đến.
Huyễn Vân Hành Ý đao, vào lúc này cuối cùng cũng đó đất dụng võ.
Ken két…
Lưỡi thương màu trắng và đường đao của Tử Đao hoàn toàn hợp lại cùng nhau, phát ra từng trận âm thanh ken két, có cái là đường đao bị xoắn nát, có cái lại là lưỡi thương bị xé rách hoàn toàn.
Tử Đao và Băng Hồn thương cuối cùng cũng đập vào nhau, lưỡi thương màu trắng và đường đao màu tím lại càng hỗn loạn, vang những tiếng lốp bốp ra xung quanh.
Một Tiên nguyên lực cực mạnh truyền đến, Diệp Mặc bị kích động bay ngược lại, nhưng Diệp Mặc cũng không vì bị tấn công mà dừng lại động tác tay của mình, khi hắn lùi về sau, không ngờ lại lần nữa phóng ra Tử Đao.
Huyễn Vân Vực Sát đao.
Sát khí màu tím vô cùng ác liệt cùng với Tiên nguyên và thần thức mạnh mẽ của Diệp Mặc, hình thành lên mấy đường đao to bằng cánh cửa cao mấy chục trượng.
Những đường đao này bao vây lấy hai tên tu sĩ Hư Tiên vừa nãy vừa mới lùi sang một bên của Phong Thị thương hội.
Khi hai gã tu sĩ Hư Tiên đó còn chưa kịp phản ứng lại, Diệp Mặc chỉ là một Hư Tiên trung kỳ tại sao lại có thể đọ chiêu cùng với cao thủ Kim Tiên được, thì đao khí đó cũng đã cuốn tới.
Phụt…
Hai đường máu tươi bay trong không trung sương mù.
Hai tên tu sĩ Hư Tiên hậu kỳ này đến phản kháng cũng không kịp phản kháng lại, đã bị chém thành bốn đoạn.
Còn nguyên thần của hai người thì lại dưới Thiên Hỏa Cửu Dương trong nháy mắt tiêu tan.
Tên tu sĩ Kim Tiên kia rõ ràng nhìn thấy Diệp Mặc thừa cơ chém giết hai Hư Tiên hậu kỳ còn lại, lập tức sắc mặt tái xanh, nhưng gã vừa nãy tấn công Diệp Mặc, đồng thời bản thân cũng bị Diệp Mặc tấn công lại.
Muốn giải cứu hai người này, căn bản đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Lúc này gã cũng đã biết rất rõ, cho dù đối phương là tu vi Hư Tiên trung kỳ, thân thủ cũng không kém gã là bao, Tiên nguyên thậm chí còn cường hãn hơn gã.
Vừa nãy gã suýt chút nữa nôn ra một ngụm máu tươi, còn đối phương thì không mảy may bị làm sao hết.
Hai người cùng lúc rơi xuống, Diệp Mặc dùng một đao Huyễn Vân Vực Sát đao cuối cùng của mình giết chết hai tên Hư Tiên hậu kỳ, cũng rất hài lòng.
Cách nghĩ của hắn khác với những gì mà tên Kim Tiên kia nghĩ, tên Kim Tiên đó cho rằng tu vi của hai người tương đương nhau, nhưng Diệp Mặc lại cho rằng, hắn hoàn toàn có thể giết được tu sĩ Kim Tiên này.
Lúc này những tu sĩ đứng xem phía xa đều hít một hơi lãnh khí, đến Duẫn Ưng và Đồng Xu cũng không thể tin nhìn Diệp Mặc, bọn họ không ngờ Diệp Mặc lại có ý khiêu chiến Kim Tiên.
Cho dù Giang Cận đoán ra Diệp Mặc có thể giết được tên Kim Tiên truy sát hắn, bây giờ cũng bị sự ra tay nghịch thiên của Diệp Mặc làm cho chấn động.
Diệp Mặc lúc trước giết chết một tên Hư Tiên viên mãn không phải là giả, nhưng Hư Tiên có viên mãn cũng là Hư Tiên, so với Kim Tiên thì cũng kém hơn nhiều.
Hơn trăm tu sĩ trong này cũng chưa đứng dậy tạo phản, rất nhiều tu sĩ cũng đã chuẩn bị hết rồi, nộp một phần Tiên linh thảo để mua đường ra.
Đương nhiên là vì Phong Thị thương hội là bá chủ của Hắc Lô trấn, còn một nguyên nhân nữa là nơi này có tu sĩ Kim Tiên đứng chấn thủ.
Sự khác biệt giữa tu sĩ Kim Tiên và tu sĩ Hư Tiên chỉ là chuyện cấp bậc, cho dù Kim Tiên thấp thế nào đi nữa, cũng có thể giết Hư Tiên một cách dễ dàng, đó chính là sự thật của sự khác biệt giữa đẳng cấp.
Bình thường cũng nghe đến một vài truyền thuyết, chuyện tu sĩ Hư Tiên giết chết Kim Tiên, nhưng truyền thuyết dù sao cũng là truyền thuyết, hơn nữa cho dù có loại tu sĩ Hư Tiên như vậy, cũng là cao thủ cấp cao trong Hư Tiên.
Hoặc là nhờ vào pháp bảo, hoặc là nhờ vào sự giúp đỡ khác mới có thể thắng được.
Còn như bây giờ, Diệp Mặc chỉ là một Hư Tiên trung kỳ, dựa vào chính diện đối chiến giết chết một tên tu sĩ Kim Tiên trung kỳ, cho dù có tận mắt chứng kiến, vẫn có một số tu sĩ còn đang sợ hãi thán phục hoặc không thể tin được.
– Diệp đan sư tu vi hóa ra lợi hại như vậy…
Đồng Xu kinh ngạc cảm thán nói.
Duẫn Ưng nhẹ nhàng thở ra, cũng thở dài nói:
– Quả thực không ngờ, xem ra tên tu sĩ áo vàng kia…
Nói tới đây, gã nhớ ra lúc trước Diệp Mặc nói chuyện này không cần nhắc lại nữa, lập tức ngậm miệng lại không nói thêm gì nữa.
Diệp Mặc lại chậm rãi tiến lên, giơ tay ra nhặt lấy hai nhẫn trữ vật còn lại, sau đó lại bình tĩnh nhìn chằm chằm tên tu sĩ Kim Tiên đứng trước mặt.
Đồng thời ung dung thản nhiên thu lại hai mặt trời màu tím kia, yêu cầu của Thiên Hỏa Cửu Dương đối với thần thức quá cao, bây giờ màn sương mù băng hàn xung quanh cũng được tiêu tan hết rồi, không cần phải dùng đến Thiên Hỏa Cửu Dương này nữa.
Nếu như là một mình hắn đối địch với tên tu sĩ Kim Tiên này, cho dù màn sương mù băng hàn kia có lợi hại đi nữa, Diệp Mặc cũng sẽ không phóng ra Thiên Hỏa Cửu Dương.
Vừa nãy khi tên tu sĩ Kim Tiên này phóng ra màn sương mù băng hàn đó, bảo vệ được hai tu sĩ Hư Tiên của Phong Thị thương hội, đối với ba người Duẫn Ưng cũng không tăng lực độ công kích.
Diệp Mặc vì bảo vệ ba người Duẫn Ưng, nên mới phóng ra Thiên Hỏa Cửu Dương, bây giờ ba người Duẫn Ưng cũng đã lùi ra xa rồi, hắn cũng không cần tiếp tục lãng phí thần thức như vậy nữa.
– Đi chết đi.
Tên tu sĩ Kim Tiên này cảm thấy thân phận Kim Tiên của mình bị một con kiến hối Hư Tiên khinh rẻ, lại càng hét dài một tiếng, Băng Hồn thương trong tay cũng toàn lực được phóng ra, dường như không xé tan xác của Diệp Mặc thì gã không cam tâm.
Băng Hồn thương đâm tới, mang theo những tia băng hàn sáng trắng cuồn cuộn đến, màn sương mù băng hàn này còn đáng sợ hơn màn sương mù băng hàn che phủ trời đất vừa nãy.
Gã đang đợi Diệp Mặc phóng ra Thiên Hỏa Cửu Dương, gã cũng nhìn ra, yêu cầu của Thiên Hỏa Cửu Dương đối với thần thức của Diệp Mặc cũng quá cao, chỉ cần Diệp Mặc phóng ra Thiên Hỏa Cửu Dương, thì Băng Hồn thương của gã sẽ có thể kiến công được.
Diệp Mặc căn bản cũng không có ý phóng ra Thiên Hỏa Cửu Dương, hắn thậm chí không phóng ra đại đỉnh tám cực đến chặn lại màn băng hàn màu trắng đang cuồn cuộn kia.
Lúc này hắn chẳng những không chặn lại màn băng hàn trắng mù kia, ngược lại lại xông vào trong màn băng hàn này, một đao được bổ ra.
Đối với với loại tu sĩ Kim Tiên này, Diệp Mặc lại càng thích trực tiếp xông đến, hắn không thích dùng pháp thuật chiến đấu với đối phương, pháp thuật rất phiền phức, giết chết quá dễ dàng không có chút khí thế gì cả, làm gì có kiểu trực tiếp dùng đao thế đánh chết? Rất nhiều pháp thuật thoạt nhìn thì cuồn cuồn, khí thế kinh người, thực ra Diệp Mặc lại cho rằng, những thứ đó đối phó với một cao thủ thực sự có khác gì đánh chiêng lớn nói tôi rất lợi hại đâu.
Sự lợi hại thực sự không phải là dựa vào phô trương thanh thế, mà là sức mạnh thực sự, sự hùng hậu của Tiên nguyên và thần thức, đương nhiên còn có pháp bảo cũng là một nhân tố cực kỳ quan trọng.
Nếu như Tiên nguyên và thần thức không được hùng hậu, cho dù pháp thuật có lợi hại đi nữa cũng chỉ có tác dụng bước đầu.
Tên tu sĩ Kim Tiên kia thấy Diệp Mặc xông vào màn băng hàn cuồn cuộn của mình, trong lòng lập tức vui sướng.
Tên tu sĩ Hư Tiên trước mặt này đúng là lợi hại, nhưng kinh nghiệm của hắn lại quá kém, Băng Hồn thương của gã mang theo màn băng hàn cuồn cuộn này, cho dù là tu sĩ Kim Tiên tiến vào trong đó cũng chỉ có chết.
Chỉ là một tu sĩ Hư Tiên lại dám xông vào màn sương băng hàn của mình, thì khác gì tìm đến cái chết.
Ầm…
Tử Đao và Băng Hồn thương lại lần nữa va đập vào nhau, khiến cho tu sĩ Kim Tiên kia kinh ngạc sợ hãi chính là, Diệp Mặc trong màn sương trắng băng hàn đến vậy, không ngờ lại không xảy ra bất cứ chuyện gì.
Gã có thể cảm nhận được tiên nguyên của Diệp Mặc trong màn sương băng hàn trắng của gã, không chịu chút ảnh hưởng nào, ra tay cũng không yếu hơn gã chút nào, thậm chí còn có chút mạnh mẽ hơn.
– Anh là tu sĩ luyện thể, Thần cảnh…
Tên tu sĩ Kim Tiên này lập tức kinh hãi nói, nhưng Diệp Mặc cũng không thèm để ý đến gã, Tử Đao sau khi bổ trúng Băng Hồn thương, lập tức có mấy đường thần thức đao cắt tới.
– Công pháp thần thức?
Tên tu sĩ Kim Tiên này dưới sự kinh hãi cực độ, thấy Tử Đao không ngờ không tiếp tục đụng độ với Băng Hồn thương của gã nữa, chỉ là chặn lại sát thế của Băng Hồn thương, rồi lại lần nữa bổ đến.
Còn thần thức của gã thì lại bắt đầu đau đớn, dường như ngay tức khắc thần thức của gã sẽ hoàn toàn biến mất.
Tên tu sĩ Kim Tiên kia lập tức hiểu ra đây là thần thức tấn công, một khi thần thức biến mất, hoặc thần hồn bị tổn thương, thì gã cũng chỉ có thể đợi chết.
– Băng Hồn, tự nổ cho ta…
Tên tu sĩ Kim Tiên này cũng bất chấp tất cả, Băng Hồn thương trong tay bỗng nhiên phát nổ kịch liệt.
Vô số mảnh vỡ màu trắng chói mắt mang theo những âm thanh chói tai, điên cuồng tuôn về phía Diệp Mặc, vô cùng nhanh chóng, cho dù Tử Đao của Diệp Mặc có thể phân liệt đao quang cũng không thể nào chặn lại được những mảnh vỡ Băng Hồn thương màu trắng này được.
Mà những mảnh vỡ Băng Hồn thương này chẳng những mang theo những âm thanh chói tai, còn có tiếng rít gào nức nở trong đó, giống như tàn sát nhân sinh vậy.
Diệp Mặc không chút do dự phóng ra đại đỉnh tám cực, Diệp Mặc biết rõ những tiếng nức nở nghẹn ngào kia chính là thương linh, thương linh bị chủ chân ép xé rách, loại phẫn hận này toàn bộ truyền đến đối thủ đã ép chủ nhân nó xé rách Bụp bụp…
Vô số những mảnh vỡ của thương linh đập vào đại đỉnh tám cực của Diệp Mặc, Diệp Mặc cảm thấy Tiên nguyên từng trận suy yếu, cho dù thần hồn cũng có chút lay động.
Lúc này hắn không chần chừ do dự nữa phóng ra lôi kiếm, mấy chục tia sét được phóng xuống, những mảnh vỡ thương linh của Băng Hồn thương vẫn còn đang không ngừng đập vào đại đỉnh tám cực trên không trung trong nháy mắt bị những tia sét này đánh thành tro bụi.
Thấy đòn sát thủ của mình bị Diệp Mặc xử lý một cách dễ dàng, hơn nữa thủ đoạn của Diệp Mặc cũng tầng tầng lớp lớp, đại đỉnh tám cực và lôi iếm, những thứ này lúc trước đối phương căn bản cũng chưa lấy ra.
Ai mà biết được tên tu sĩ Hư Tiên trung kỳ này còn có bao nhiêu thứ như này nữa? Tên tu sĩ Kim Tiên cũng đã khiếp sợ, gã bây giờ đến pháp bảo tấn công cũng không còn nữa, làm gì còn dám ở lại, quay người muốn chạy trốn.
Cũng đã đánh thành như này rồi, Diệp Mặc làm gì để cho đối phương chạy thoát nữa, Tử Đao lại được phóng ra, Huyễn Vân Vực Sát đao.
Tên tu sĩ Kim Tiên kia cảm nhận được sự trói buộc mãnh liệt của vực sát đao, sắc mặt của gã lập tức trở nên trắng bệch, một lá chắn chân khí cực phẩm được phóng ra, răng rắc một tiếng, tấm lá chắn đó chỉ chặn lại Tử Đao được trong tích tắc, liền vỡ vụn.
Phụt…
Đao khí bổ vào máu thịt, nửa cánh tay của tên tu sĩ Kim Tiên bị Tử Đao chém bay.
Tên tu sĩ Kim Tiên này còn chưa kịp nói được lời tha mạng, thì đường đao màu tím của Tử Đao cũng hoàn toàn kích phát, những đường đao màu tím lượn vòng trong nháy mắt chôn vùi tên tu sĩ Kim Tiên này.
Một lát sau, một chiếc nhẫn màu vàng nhạt xuất hiện trong tay Diệp Mặc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1550: Tôi Là Tiên Đan Sư
Tôi Là Tiên Đan Sư
D
iệp Mặc nhanh chóng thu hồi lại chiếc nhẫn trữ vật, sau đó nuốt xuống một viên ‘Thanh lâm đan’. ‘Thanh lâm đan’ tuy rằng rất quý giá, nhưng hiện tại thì hắn cần phải nhanh chóng phục hồi lại thương thế.
Vừa rồi giết tên tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ, cũng bị một số vết thương nhỏ, nhưng chỉ một viên Tiên đan nhị phẩm thôi, thì Diệp Mặc còn chưa cần thiết phải tiếc rẻ.
Thấy Diệp Mặc thực sự giết được một tên tu sĩ Kim Tiên, thì những tu sĩ còn lại đều không thể nào bình tĩnh được.
Có người thậm chí còn vội vàng lấy ra pháp bảo của mình.
Bọn họ sợ Diệp Mặc quá tham lam, đem toàn bộ tu sĩ có mặt ở đây một lưới bắt hết.
Vài tên tu sĩ của Phong Thị thương hội không bị Diệp Mặc giết đều câm như hến, một chữ cũng không dám nói ra.
– Diệp đan sư, anh thực sự đã giết cái tên tu sĩ Kim Tiên rồi sao?
Duẫn Ưng bước nhanh tới, đến hiện giờ thì y vẫn không thể tin nổi vào mắt mình.
Y e ngại Phong Thị thương hội là không sai, nhưng vừa rồi đã triệt để đắc tội với Phong Thị thương nghiệp rồi.
Nếu như không giết tu sĩ của Phong Thị thương hội, thì chờ đợi bọn họ chính là cái chết.
Hiện tại tên tu sĩ Kim Tiên của Phong Thị thương hội đã bị giết, thì chí ít là bọn họ có thể chạy ra khỏi đây, sau đó chỉ cần không trở về Hắc Lô trấn nữa, thì Phong Thị thương hội cũng không thể làm gì được bọn họ cả.
Diệp Mặc cười với Duẫn Ưng:
– Tôi đã nói rằng bọn người kia không chạy được đâu, dù có ăn vào rồi thì cũng phải ói ra.
– Chúng ta làm sao bây giờ?
Đồng Xu cũng rất kích động.
Cô biết rằng, sau khi Diệp Mặc giết tên tu sĩ Kim Tiên kia, thì cô đã bảo vệ được cái mạng nhỏ của mình rồi.
– Không vội.
Diệp Mặc nói xong, thì liền nhìn về phía hàng trăm tu sĩ còn lại cao giọng nói:
– Các vị, tôi là một Tiên đan sư, và tôi nghĩ chắc các vị đã lấy được rất nhiều tiên linh thảo ở bên trong này.
Sau khi rời khỏi đây, thì tôi sẽ mở lò luyện đan ở bên ngoài Cốc ác thú, về phần thù lao thì là hai phần tiên linh thảo cho một lò đan dược.
Lời nói của Diệp Mặc còn chưa dứt, thì những tu sĩ có mặt ở đây đã trở nên ồn ào hẳn lên.
Lúc trước họ còn lo lắng việc Diệp Mặc có thể sẽ tham lam cướp cả của bọn họ nữa đấy.
Hai phần tiên linh thảo được một lò đan dược, cho dù là dạng Tiên đan sư nào thì cũng sẽ không ra cái loại giá cả rẻ mạt này.
Mặc dù còn có một ít người hoài nghi, nhưng đại bộ phận mọi người đều đã chuẩn bị sẵn tinh thần tới nhờ Diệp Mặc luyện đan rồi.
Cho dù là bị lừa đi chăng nữa, thì cũng chỉ tổn thất có hai phần tiên linh thảo mà thôi.
Huống chi nhiều tu sĩ như vậy, thì đối phương cũng không thể làm chuyện mờ ám lưà gạt gì cả.
Bằng không thì chỉ cần có một người đầu tiên bị gạt, thì khẳng định là sẽ không còn người thứ hai tìm đến hắn nhờ luyện đan nữa.
Diệp Mặc còn đang tưởng tượng tới lượng tiên linh thảo lớn mà mình sắp có được để đề thăng bản lĩnh luyện đan lên.
Có nhiều người mang tiên linh thảo đến để cho hắn luyện đan như vậy, thì loại cơ hội này hắn sao có thể buông tha được?
– Nếu tất cả mọi người đều đồng ý, thì tôi sẽ ở ngay ngoài Cốc ác thú chờ mọi người đi ra.
Thời gian tôi luyện đan cũng chỉ có ba ngày, sau ba ngày thì tôi sẽ rời khỏi đây.
Cơ hội khó có được, nên mong mọi người đừng bỏ qua.
Diệp Mặc cảm giác mình đang gấp gáp như hồi còn ở trên Địa Cầu vậy, cả lời nói và giọng điệu đều có chút mùi vị vội vàng gấp gáp.
Thấy bốn người Diệp Mặc đi đầu ra khỏi, thì những người còn lại mới kịp phản ứng.
Hóa ra là đối phương thật sự không có dự định thu phí ra vào, vậy thì có lẽ cái tên Diệp đan sư này thật sự là một Tiên đan sư rồi.
Lúc này thì những tu sĩ khác đều không muốn chờ đợi nữa, nhanh chóng từ cấm chế cửa vào đi ra ngoài.
Chờ mọi người đều đã tới khu vực trung tâm của cốc, thì Diệp Mặc lập tức lấy ra pháp bảo biệt thự của mình, đồng thời bố trí trận pháp ở xung quanh.
– Anh Duẫn, anh và Đồng Xu phụ trách việc thu dược liệu, Giang Cận phụ trách việc đưa dược liệu cho tôi, sau đó lại mang dược liệu đã được luyện chế xong ra ngoài.
Bố trí xong nơi để luyện đan, thì Diệp Mặc lập tức phân công công việc.
Gần trăm tu sĩ đã đi ra ngoài, ngoại trừ khoảng hơn mười người vẫn còn hoài nghi Diệp Mặc, và những tên tu sĩ của Phong Thị thương hội đã rời đi, thì đại bộ phận các tu sĩ khác đều không rời đi.
Hiển nhiên là điều kiện Diệp Mặc đưa ra quá mức mê người.
Thu thập tiên linh thảo có nhiều bao nhiêu đi nữa, nhưng nếu như không có Tiên đan sư biến những tiên linh thảo này thành Tiên đan, vậy thì tất cả cũng chỉ là cỏ rác mà thôi.
Đại bộ phận tu sĩ của Hắc Lô trấn đều phải đi Thuần Khẩu Tiên trạm tìm người giúp luyện đan.
Nhưng giá cả ở Thuần Khẩu Tiên trạm thì lại quá cao, muốn có một lò đan dược thì cần phải chi ra ba đến bốn phần tài liệu luyện chế đan dược.
Ngoại trừ cái này, thì ngay cả giá vé tầu của Thuần Khẩu Tiên trạm cũng rất đắt đỏ.
Rất nhiều tu sĩ chỉ có thể cùng nhau gom góp lại, để cho một người làm đại biểu đi tới Thuần Khẩu Tiên trạm tìm người giúp luyện đan, mà như vậy thì không còn gì là bí mật của việc bản thân muốn luyện chế đan dược gì, hay là luyện chế số lượng nhiều ít bao nhiêu cả.
Đối với tu sĩ mà nói, thì bí mật riêng tư là một chuyện rất quan trọng, nhưng hết lần này tới lần khác bọn họ lại không thể nắm quyền chủ động tìm Tiên đan sư luyện chế đan dược.
Hiện tại đã có Diệp Mặc rồi, hơn nữa còn là luyện đan với mức phí thấp, thì đâu còn người nào có thể bỏ qua cơ hội này chứ?
Cho dù là mười mấy tên tu sĩ đã rời đi kia, thì cũng đều là do lo lắng Diệp Mặc lấy giở trò, bằng không thì hắn thu phí luyện đan rẻ như vậy mà bọn họ vẫn nguyện ý bỏ đi mới là chuyện lạ.
– Diệp đan sư, chúng ta ở chỗ này luyện đan ba ngày, vậy nếu như có người của Phong Thị thương hội tới…
Duẫn Ưng có chút bận tâm hỏi một câu.
Cách suy nghĩ của y là, nếu đã đi ra, thì sao không đi nhanh lên, ở lại chỗ này một thời gian quá dài cũng không tốt chút nào cả.
Diệp Mặc xua tay cười nói:
– Đừng lo lắng, tôi đã tính toán trước rồi.
Cho dù là Phong Thị thương hội tới đây ngay lập tức, thì cũng cần phải mất bốn ngày.
Nhưng ba ngày sau, thì chúng ta đã rời khỏi đây rồi.
Nên không cần phải lo lắng tới Phong Thị thương hội kia nữa.
Diệp Mặc nói rằng sẽ luyện chế đan dược trong ba ngày, xác thực là vì đã tính toán trước mọi việc rồi.
Với thời gian ba ngày, thì người của Phong Thị thương hội chắc chắn sẽ không thể nào tới kịp.
Cho dù có tu sĩ nào đó thông qua thủ đoạn đặc thù để tới đây, thì hắn cũng không sợ.
Đài luyện chế đan dược đã được dựng lên rồi, nhưng một lát sau cũng không có ai tới để nhờ luyện đan, hiển nhiên là mọi người đều đang muốn xem xem rốt cuộc chuyện này là thật hay giả.
– Các người không lên, thì tôi lên.
Một cô gái mặc đồ mầu hồng, thấy mọi người không ai muốn chủ động đi lên trước, thì cũng không kiên nhẫn chờ được nữa, lấy ra hai phần tài liệu luyện chế ‘Địa nguyên đan’ đưa tới cho Giang Cận.
Đã có người đầu tiên thử nghiệm rồi, thì những tu sĩ khác lập tức xông tới.
Bọn họ cũng không phải là đến đưa tài liệu luyện đan như cô gái kia, mà là muốn nhìn xem lò đan dược thứ nhất Diệp Mặc luyện chế có phải là lừa gạt hay không.
Chỉ trong thời gian nửa nén hương, thì Giang Cận liền đi ra từ trong pháp bảo biệt thự, mang theo bên mình một lò ‘Địa nguyên đan’.
– Thực sự là luyện chế đan dược xong rồi? Nhanh như vậy sao?
Cô gái mặc đồ mầu hồng kia hiển nhiên là không thể ngờ được lại luyện chế xong nhanh như vậy, nhất thời kinh hỉ kêu lên.
Không riêng gì cô gái này, mà ngay cả Duẫn Ưng và Đồng Xu cũng đều có chút giật mình.
Bọn họ đã từng được Diệp Mặc luyện đan giúp, mất cả một ngày thì mới luyện chế xong được ba lò đan dược.
Hiện tại thì mới chỉ qua thời gian nửa nén hương, mà Diệp Mặc đã cho ra một lò ‘Địa nguyên đan’ rồi, thì bọn họ không cảm thấy kỳ quái mới là lạ.
Bọn họ đâu thể biết được, ngày trước khi Diệp Mặc giúp họ luyện chế đan dược, thì thực tế là hắn còn chưa từng luyện chế qua Tiên đan lần nào.
Càng về sau thì tốc độ luyện chế đan dược của Diệp Mặc càng nhanh, nếu hiện tại hắn luyện chế đan dược Thiên cấp cửu phẩm, thì chỉ cần nửa nén hương thôi hắn cũng có thể luyện chế ra mấy lò rồi.
– Mau mở ra xem.
Cô gái kia vẫn còn chưa mở bình ngọc ra xem, thì đã có tu sĩ ở bên cạnh không đợi được nữa rồi, nhanh chóng yêu cầu cô gái này mở bình ngọc ra xem đan dược bên trong.
Lúc này cô gái mặc đồ mầu hồng đâu còn nghe được người khác nói cái gì, nhưng tay cũng đã sớm run rẩy mà đổ đan dược ra lòng bàn tay của mình rồi.
Mười hai viên ‘Địa nguyên đan’ vẫn còn có độ ấm nhất định rơi vào trong tay của cô, bên ngoài những viên đan dược này vẫn còn lưu chuyển một chút tiên linh khí.
– ‘Địa nguyên đan’ thượng đẳng…
Một tên tu sĩ Hư Tiên hậu kỳ khiếp sợ kêu lên, thanh âm của y lập tức khiến tất cả mọi người xung quanh đều nghe rõ ràng.
Kỳ thực thì cũng không cần y phải kêu lên, vì những tu sĩ khác đều đã tận mắt thấy được mười hai viên ‘Địa nguyên đan’ trong tay cô gái kia đều là đan dược thượng đẳng rồi.
Tu sĩ ở Hắc Lô trấn không phải là chưa bao giờ được thấy qua đan dược thượng đẳng, nhưng một lọ đan dược thượng đẳng này, thật sự là khiến mọi người đều phải chấn động một chút.
Vì mười hai viên đan dược chỉ luyện chế với thời gian nửa nén hương mà thôi.
Kỳ thực Diệp Mặc hoàn toàn có thể luyện chế ra ‘Địa nguyên đan’ hạng nhất, nhưng việc luyện chế đan dược hạng nhất sẽ khiến hắn mất rất nhiều thời gian, mà hiện tại hắn thiếu khuyết nhất chính là thời gian rồi.
Dù cho hắn không sợ Phong Thị thương nghiệp, nhưng ba ngày sau hắn vẫn sẽ phải rời khỏi nơi này.
Chờ sau khi hắn đề thăng thực lực của mình lên tới trình độ nhất định, thì hắn mới có thể trở lại Hắc Lô trấn này được.
– Tôi muốn luyện đan…
– Tôi cũng muốn…
Đã có một ví dụ thực tế trước mắt, thì những tu sĩ còn lại lập tức náo động lên, đều chen chúc nhau ùa tới, khiến cho Duẫn Ưng thiếu chút nữa bị họ chen chúc tới mức lật cả chiếc bàn đá trước mặt.
– Mấy người kia, tôi là người tìm tới Diệp đan sư trước tiên đấy, các người có biết xếp hàng là thế nào không?
Cô gái mặc đồ mầu hồng kia lúc này đã thu hồi lại đan dược của mình, lại lần nữa lấy ra hơn mười phần tài liệu luyện đan.
– Cô cũng đã được luyện chế một lò rồi, nhường cơ hội cho người khác đi chứ.
Lập tức có người khác phản bác lại.
Duẫn Ưng nhanh chóng tỉnh táo lại, sau đó vội vã lớn tiếng hô lên:
– Mọi người yên lặng một chút, tất cả đều xếp thành hàng đi, nếu ai chen ngang thì sẽ không được luyện đan nữa.
Ở đây chỉ có hơn bẩy mươi người, mỗi người đều sẽ đến lượt thôi Vốn đoàn người vẫn đang chen chúc, thì lại nghe được Duẫn Ưng nói ai không xếp hàng thì sẽ không được luyện đan, nên lập tức đều tỉnh ngộ lại.
Nếu như lúc này đắc tội với Duẫn Ưng, thì chắc chắn là sẽ không thể nào nhờ Diệp đan sư kia luyện đan được rồi.
Trong nhất thời, mọi người đều nhanh chóng xếp lại thành hàng.
Còn cô gái mặc đồ mầu hồng kia thì vẫn đứng ở đầu tiên trong hàng như cũ, trong tay cô lúc này là hơn mười phần tài liệu luyện đan, có tài liệu của Tiên đan nhất phẩm, Tiên đan nhị phẩm, và cũng có cả tài liệu của Tiên đan tam phẩm nữa.
– Anh Duẫn, lúc trước chúng ta cũng coi như là anh em, có thể chiếu cố cho tôi được luyện đan trước hay không?
Một tên tu sĩ Hư Tiên hậu kỳ mặt trắng đi tới cười nói với Duẫn Ưng.
Sắc mặt Duẫn Ưng trở nên lạnh lẽo, cười nhạt một câu:
– Từ khi ta bị đuổi ra khỏi trấn tây, thì đã không còn anh em nào nữa rồi.
Cậu đi xếp hàng đi, nếu như còn nói nhiều nữa, chọc giận tiểu Xu, cô ấy không cho cậu luyện đan nữa, thì cậu cũng không cần phải xếp hàng nữa đâu.
Tu sĩ đang muốn nói tiếp, thì lại nghe được câu nói sau cùng của Duẫn Ưng, nên vội vã lùi lại đứng vào xếp hàng.
– Mời mọi người đem tiên linh thảo muốn luyện chế thành đan dược đưa tới trước, sau đó đứng chờ ở một bên.
Chúng tôi trước tiên sẽ bắt đầu luyện chế từ Tiên đan nhất phẩm.
Nếu như Tiên đan nhất phẩm của ai được luyện chế xong rồi, thì không cần phải gấp gáp, hãy chờ tới lượt luyện chế Tiên đan nhị phẩm sau.
Giang Cận ôm quyền nói với các tu sĩ đang đứng xếp hàng.
Đây đương nhiên là yêu cầu mà Diệp Mặc nói ra.
Diệp Mặc hiện tại còn chưa hề luyện chế qua Tiên đan nhị phẩm, nên hắn đưa ra yêu cầu này, chính là vì muốn quen thuộc với việc luyện chế Tiên đan nhất phẩm đã, sau đó thì mới bắt đầu luyện chế Tiên đan nhị phẩm.
Mấy lô Tiên đan nhị phẩm đầu tiên chắc chắn là sẽ có thể bị hỏng, nhưng một lần thu vào nhiều tài liệu luyện chế đan dược như vậy, thì cho dù có hỏng mất mấy lô đan dược, thì hắn cũng có thể bổ sung vào từ những phần tài liệu khác.
Lúc này thì ngoại trừ một số tu sĩ đem tài liệu luyện chế Tiên đan tam phẩm của mình dấu đi, thì hầu hết các tu sĩ khác đều không hề cố kỵ gì mà lấy ra tài liệu mà mình cần luyện chế đan dược.
Tiên linh thảo không ngừng được đưa vào trong biệt thự của Diệp Mặc, tiếp đó đã có những lò đan dược nhất phẩm được luyện chế thành công được đưa ra.
Một số tu sĩ kinh hỉ phát hiện đan dược của họ thậm chí đã bắt đầu xuất hiện đan dược hạng nhất.
Đan dược hạng nhất đối với các tu sĩ ở Hắc Lô trấn mà nói, thì xác thực là họ chưa từng được nhìn qua.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









