[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 307 : Cửa Vào Di Tích (c1531-c1535)
❮ sautiếp ❯Chương 1531: Cửa Vào Di Tích
Cửa Vào Di Tích
T
ừ khi lên Tiên Giới thì đây là lần đầu tiên Diệp Mặc dùng tới Cửu Dương thiên hỏa, bình thường hắn đều phóng ra một vầng Thái Dương, bất quá hiện tại tạo thành một tầng hỏa khí quanh thân thể cũng có hiệu quả rất tốt, đảo mắt đem màn sương mầu hồng kia tiêu diệt…
Cái màn sương mầu hồng này thì Diệp Mặc cũng không biết là gì, nhưng hắn đoán là cho dù mình không sử dụng Cửu Dương thiên hỏa thì với tu vi luyện thể Thần Cảnh hiện tại của hắn, cũng sẽ không có vấn đề gì cả.
Nhưng hắn cũng không dám đặt cược, vì rất nhiều thứ trên Tiên Giới này mà hắn chưa hề biết đến.
Đại loại như tu vi luyện thể Thần Cảnh của hắn cũng chỉ là đỉnh cao của Tu Chân Giới, còn các cảnh giới luyện thể ở trên Tiên Giới này thì hắn còn chưa biết đến, cho nên ai có thể khẳng định được tu vi luyện thể Thần Cảnh của hắn có thể ngăn trở được cái màn sương mầu hồng kia chứ?
Sau khi thu hồi nhẫn trữ vật của Nghiêm Chước, thì Diệp Mặc thấy mấy người Cao Noãn đã rất nguy cấp rồi, khắp nơi trên người đều là vết máu, hơn nữa tùy thời đều có thể bị chém giết.
Diệp Mặc không chút do dự nào, lại một lần nữa phóng xuất Tử Đao ra, đánh về phía tên tu sĩ đang chiến đấu cùng anh em họ Cao.
Tu sĩ vốn thấy việc Diệp Mặc giết chết Nghiêm Chước trong nháy mắt, thì đã biết là không tốt rồi.
Trong số họ thì Nghiêm Chước là người có tu vi cao nhất, hiện tại thì Diệp Mặc ngay cả Nghiêm Chước cũng có thể giết chết một cách nhanh chóng như vậy, thì hai người họ càng không thể nào chống lại được rồi, chỉ có thể chờ đợi việc bị giết thôi.
Thế cho nên ngay sau khi Diệp Mặc vừa thu hồi lại nhẫn trữ vật của Nghiêm Chước, thì tên tu sĩ đang chiến đấu cùng với hai anh em họ Cao đã lập tức phát ra một đạo độn quang, muốn bỏ trốn rồi.
Chỉ là tốc độ của y còn quá chậm, Diệp Mặc sau khi thu hồi lại nhẫn trữ vật của Nghiêm Chước sau đó phóng xuất ra Tử Đao cũng chỉ trong nháy mắt mà thôi, thậm chí còn chưa tới một lần hít thở.
Cái tốc độ này khiến cho độn quang của y còn chưa kịp thành hình, thì Tử Đao của Diệp Mặc đã hoàn toàn trói buộc lấy y rồi.
– Thật mạnh…
Tên tu sĩ Hư Tiên viên mãn này sau khi bị đao ‘Vực’ của Diệp Mặc trói buộc, thì tuyệt vọng thốt lên hai chữ.
Y biết, cho dù là y không trốn, mà ở lại tử chiến một trận cùng với Diệp Mặc, cũng chỉ có thể chống đối lại vài chiêu mà thôi.
Mà chạy trốn, thì chỉ có thể giúp y chết nhanh hơn một chút.
Phụt…
Một luồng máu tươi phun ra, Nguyên Thần của tên tu sĩ Hư Tiên này vừa ra ngoài, thì đã bị ‘Vô ảnh’ đứng chờ đã lâu nuốt gọn.
Tên tu sĩ trung niên cuối cùng thấy Nghiêm Chước và một tên đồng bọn còn lại chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi đều bị giết hết, thì tâm thần đã sớm sợ hãi không còn dám chiến đấu nữa rồi.
Ly Hoành cũng rất kinh ngạc nhìn thủ đoạn đáng sợ của Diệp Mặc, nhưng Diệp Mặc hiện tại lại là đồng đội cùng chiến tuyến với y, mà y và đối thủ của mình lại có tu vi tương xứng với nhau, cho nên vốn là cả hai đều đang lâm vào cục diện cân bằng.
Ai mà ngờ được Diệp Mặc lại giết được hai người của đối phương trong một thời gian ngắn, khiến cho đối thủ của y kinh hãi muốn bỏ chạy, cho nên y lập tức đã nắm lấy cơ hội khiến cho đối thủ bị thương nặng.
Nhưng dù bị thương, thì đối thủ vẫn muốn chạy trốn.
Khi mà Ly Hoành đang muốn truy sát, thì lại phát hiện ra tên tu sĩ bỏ chạy kia chưa đi được mười thước, đã bị một đao của Diệp Mặc giết chết rồi.
Chỉ trong thời gian ngắn, thì Diệp Mặc đã giết hết cả ba người rồi.
Ly Hoành và anh em họ Cao dại ra nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, bọn họ đâu thể ngờ được một tên tu sĩ bình thường vừa mới phi thăng không lâu, lại nghịch thiên tới mức này chứ? Hai tên tu sĩ Hư Tiên kia thì cũng đã đành, nhưng Nghiêm Chước là ai chứ? Ở ‘đầm lầy Mu tức’ này thì y cũng chính là bá chủ một phương đấy.
Mặc dù không có người nào gặp qua việc Nghiêm Chước giết một tu sĩ Kim Tiên, nhưng hầu hết mọi người đều có nghe đồn về việc này.
Diệp Mặc có thể giết được Nghiêm Chước, đây chẳng phải đồng nghĩa với việc hắn có thể so sánh với một tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ hay sao?
– Anh Diệp, không ngờ bản lĩnh của anh lại mạnh mẽ như vậy, lần này là anh đã cứu chúng tôi một mạng…
Ly Hoành nói một câu khô khốc.
Vốn trong lòng của y, thì việc mang theo Diệp Mặc cùng đi, xác thực là có nguyên nhân do đồng tình với Diệp Mặc đấy.
Đương nhiên là vì thoạt nhìn thì cả người Diệp Mặc đều toát ra vẻ vô hại, căn bản là sẽ không khiến cho y cảm thấy cần phải phòng bị.
Nhưng hiện tại, thì xem ra Diệp Mặc muốn giết y quả thực chỉ cần nháy mắt mà thôi.
Trong lúc vô thức, thì ngay cả cách xưng hô của y cũng đã thay đổi, nhưng cũng không tự mình nhận ra được.
Sớm biết rằng Diệp Mặc mạnh mẽ như vậy, thì lúc trước ở cửa thành y sao có thể tiếc rẻ năm trăm viên tiên tinh kia chứ? Cho dù là phải lấy ra toàn bộ mười ngàn tiên tinh trên người y cấp cho Diệp Mặc, thì y cũng nguyện ý hết.
Với bản lĩnh của Diệp Mặc như thế này, thì sau này muốn xưng bá tại ‘đầm lầy Mu tức’ này, căn bản là sẽ không có người nào dám chọc vào.
‘Đầm lầy Mu tức’ có rất nhiều thứ tốt, nhưng trước đó bọn họ cũng chỉ dám đi tới những nơi hẻo lánh, bởi vì những nơi có tài nguyên phong phú đều đã bị một số tên hung ác khác chiếm đoạt trước rồi.
– Anh Ly khách khí rồi, tất cả chúng ta đều cùng một tiểu đội mà, không có gì gọi là cứu hay không cứu cả, vốn là chúng ta cần phải hỗ trợ cho nhau mà.
Diệp Mặc cười ha hả.
– Diệp Mặc, anh quả thực là quá mức ngoài sức tưởng tượng của tôi rồi…
Cao Noãn lúc này đã phản ứng lại, khiếp sợ nói:
– Tôi chưa bao giờ thấy một tu sĩ Hư Tiên nào giống như anh cả, anh ẩn dấu quả thực là rất sâu mà.
Diệp Mặc có chút bất đắc dĩ, vì hắn nào có ẩn dấu gì đâu? Từ khi quen biết với mấy người, thì cả đội vẫn còn chưa gặp phải đối thủ nào mà.
Bản thân hắn thì lại không thể nói rằng ‘Mấy người đừng xem thường việc tôi vừa mới phi thăng, vì cả ba người cộng lại cũng không phải là đối thủ của tôi đâu’ được.
Cao Hổ vội vàng nói:
– Em gái, không nên nói lung tung.
Y sợ em gái mình nói linh tinh sẽ làm cho Diệp Mặc tức giận, cho nên vội vã ngăn cản Cao Noãn lại.
Đối với y thì y cảm thấy loại lời nói này không nên nói nhiều làm gì là tốt nhất.
Nói xong thì y lại ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Đa tạ anh Diệp đã cứu chúng tôi.
Cao Noãn cũng kịp phản ứng lại, vội vàng nói:
– Diệp Mặc, vừa rồi đa tạ ơn cứu mạng của anh.
Cái tên Nghiêm Chước kia vốn là kẻ thù của chúng tôi, có một lần y đã cướp đi chín gốc ‘Vô diệp phù tiêu’, nhưng may mắn là lúc đó có nhiều người, không thì có lẽ là chúng tôi đã bị giết rồi.
Diệp Mặc thầm than trong lòng.
Cho dù là những tu sĩ ở tầng dưới chót, thì cũng đều vì tài nguyên tu luyện của mình mà bôn ba.
Sau đó cũng nhất định sẽ phải đối mặt với việc bị tu sĩ lợi hại hơn mình ức hiếp.
Loại chuyện này, thì chỉ cần còn có con người tồn tại, thì sẽ không bao giờ biến mất.
Hắn lấy ra một lọ đan dược đưa cho Cao Noãn rồi nói:
– Chị Noãn, thương thế của chị rất nghiêm trọng, hãy dùng đan dược này trước đi.
Tôi ở đây cũng không có thứ gì tốt, cũng chỉ là một ít Thiên đan cửu phẩm của Tu Chân Giới mà thôi.
– Cảm ơn.
Cao Noãn tiếp nhận đan dược rồi nói:
– Kỳ thực Thiên đan cửu phẩm đối với chúng tôi mà nói đã là rất xa xỉ rồi, vì giá cả của Tiên đan rất cao, chúng tôi căn bản là không thể nào mua nổi.
Sau khi Diệp Mặc giết ba người Nghiêm Chước, thì rõ ràng đã cảm nhận được khoảng cách giữa hắn và ba người Ly Hoành tăng thêm.
Cao Noãn còn tốt một chút, không có cử chỉ và giọng điệu gì rõ ràng, nhưng Ly Hoành và Cao Hổ thì đã có vẻ mất tự nhiên rất nhiều.
Diệp Mặc cũng biết đây là chuyện bất đắc dĩ, vì hắn và ba người Ly Hoành đều quen biết chưa lâu, chỉ có thể nói tiếp:
– Anh Ly, chỗ này không phải là nơi ở lâu, chúng ta nên đi tới cái di tích kia xem xem.
Nếu như không có thứ gì tốt, thì chúng ta nên nhanh chóng rời khỏi đây thôi.
– Tốt.
Ly Hoành cũng không hề do dự.
Y biết rằng nếu như Diệp Mặc muốn giết y, thì y có trốn cũng không thoát, tốt nhất là cứ thẳng thắn luôn thì hơn.
– Tôi sẽ vào trước dẫn đường.
Ly Hoành nói xong, thì liền trực tiếp tiến vào khu vực đầm lầy chỉ rộng chừng một trượng
Lúc này Cao Noãn cũng đã dùng đan dược xong xuôi rồi, thương thế cũng đã khá hơn, liền gật đầu với Diệp Mặc sau đó cũng tiến vào theo Ly Hoành.
Hai người đều đã đi vào trong đầm lầy, thì Diệp Mặc lại phát hiện vùng đầm lầy trước mặt này cũng không hề có bất kỳ biến hóa nào, ngay cả rung động một chút cũng không.
Cho nên hắn lập tức hiểu, đó là ở đây đúng là một tiên trận ẩn nấp cao cấp, bằng không thì hắn không thể nào nhìn mà đoán không ra được.
Cao Hổ ôm quyền, sau đó cũng đi vào.
Diệp Mặc cũng không hề do dự, tiến vào ngay theo sau Cao Hổ.
Sau khi Diệp Mặc đi vào trong đầm lầy, thì trước mặt của hắn liền biến đổi.
Hắn cũng không thực sự đi vào trong đầm lầy, vì hiện ra trước mặt hắn lúc này chính là một cái thung lũng.
– Anh Diệp, anh xem, chính là cái chỗ này.
Ly Hoành đã sớm đứng ở một bên chờ hắn, lúc này liền tiến lên nói.
Trong lòng Diệp Mặc cũng thầm than rằng không biết cái tên biến thái nào có thể bố trí cái tiên trận ẩn nấp này.
Có thể bố trí một cái tiên trận ẩn nấp cao cấp như thế này, thì vì sao lại không bố trí một cái tiên trận phòng ngự chứ? Nếu như chỉ cần thêm một cái tiên trận phòng ngự bình thường nữa thôi, thì cho dù là Ly Hoành có tiến vào, cũng chỉ có thể thực sự tiến vào một vùng đầm lầy, chứ không thể nào phát hiện ra cái di tích này được.
Thung lũng hiện ra trước mặt Diệp Mặc cũng không rộng lớn lắm, diện tích cũng chỉ có mấy trăm mét vuông, ở giữa thung lũng có một cái ao nhỏ đã khô cạn, một khối đá mầu nâu thật lớn nằm ở bên góc trái của thung lũng.
Mà cái khối đá lớn mầu nâu kia vừa nhìn đã có thể thấy rõ được nó là một khốn trận và sát trận được bố trí ra, khiến cho người ta vừa nhìn đã biết nơi này là một cái động phủ.
Khốn trận và sát trận cũng chỉ là một tiên trận cấp hai bình thường, đối với Diệp Mặc mà nói thì muốn phá vỡ hai tiên trận cấp hai này cũng không có vấn đề gì cả.
Diệp Mặc nhíu mày, cũng không hề có động tĩnh gì.
Ba người Ly Hoành thì không hiểu về trận pháp, còn hắn thì cũng chỉ là một tiên trận sư cấp một.
Cái tiên trận ẩn nấp ở bên ngoài hắn cũng không nhìn ra được, thì có thể thấy được tiên trận ẩn nấp ở bên ngoài ít nhất đã đạt tới tiên trận cấp bốn hoặc cấp năm rồi.
Hơn nữa còn được bố trí kỹ lưỡng không một dấu vết, tuyệt đối là do một cao nhân bố trí ra.
Nhưng khốn trận và sát trận ở đây lại chỉ là tiên trận cấp hai, hơn nữa cách thức bố trí cũng rất thô sơ.
Sự đối lập này cũng quá lớn rồi, thậm chí còn có vẻ như là không phải là do cùng một người bố trí ra.
Cho dù là loại người cổ quái thể nào đi nữa, thì cũng sẽ không bố trí hai kiểu trận pháp có đẳng cấp chênh lệch lớn như vậy!
– Anh Diệp, trận pháp này có vấn đề gì sao?
Thấy Diệp Mặc nhìn trận pháp phía trước khối đá lớn, sau đó cau mày không nói gì, thì Ly Hoành có chút nghi hoặc hỏi.
Diệp Mặc lắc đầu:
– Trận pháp ở chỗ này tuy là tôi có thể phá được, nhưng trận pháp ở đây và trận pháp ở bên ngoài có đẳng cấp chênh lệch nhau quá lớn.
Không hiểu người bố trí trận pháp này vì sao phải làm như vậy, tôi thực sự cảm thấy nghi hoặc.
Cao Noãn bỗng nhiên mở miệng nói:
– Liệu có phải trận pháp ở đây với trận pháp ở bên ngoài không phải là do cùng một người bố trí không?
Diệp Mặc giật mình.
Đúng vậy, trận pháp được bố trí ở cùng một nơi, nhưng đâu phải nhất thiết phải do cùng một người bố trí ra chứ.
Suy nghĩ của mình đã quá cứng ngắc rồi.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc liền vô thức vỗ vỗ vào đầu của mình.
Cao Noãn nhìn động tác này của Diệp Mặc, thì trong lòng thậm chí còn có chút cảm xúc.
Đối với một tia đề phòng Diệp Mặc lúc trước thì hiện giờ đã hoàn toàn biến mất rồi.
Cô cảm giác là cho dù ở di tích này có thứ gì tốt, thì Diệp Mặc cũng sẽ không bao giờ độc chiếm làm của riêng.
Huống chi dù Diệp Mặc có muốn độc chiếm, thì cho dù cô có đề phòng cũng không hề có tác dụng.
Diệp Mặc thậm chí còn không buồn luyện chế trận kỳ, lấy ra những trận kỳ đã được luyện chế sẵn mà bắt đầu bố trí.
Hắn bây giờ còn chưa có năng lực bố trí ra tiên trận cấp hai, nhưng không có nghĩa là hắn không có năng lực để phá vỡ hai tiên trận cấp hai thô sơ ở trước mặt này.
Theo những miếng trận kỳ của Diệp Mặc không ngừng được ném ra, thì từng đợt âm thanh chói tai liên tục vang lên, cái khối đá lớn mầu nâu kia cũng chậm rãi tách ra.
– Khối đá lớn này chính là cửa vào sao?
Cao Noãn kinh ngạc kêu lên.
Cô cuối cùng đã hiểu vì sao lúc trước Mi Cần dùng pháp bảo đánh vào cái khối đã lớn này, thì lại bị lực phản phệ giết chết rồi.
Cho dù là bất kỳ một tu sĩ là trận pháp sư nào, thì đều sẽ không để cho một người dám công kích lối vào động phủ của mình bình yên vô sự được.
– Không sai, nơi này chính là lối vào.
Diệp Mặc đáp lời, theo một miếng trận kỳ cuối cùng được hắn ném ra, thì hai nửa của khối đá đã ngừng di chuyển.
Một cái động khẩu đen ngòm hiện ra trước mặt mọi người, nhưng thần thức thì dĩ nhiên lại không thể quét vào được.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1532: Nê Liên
Nê Liên
B
ỉ Dực Tiên Thành Người hộ vệ trước đó được Dặc Nghiên tiên tử phái đi tìm Diệp Mặc đã trở về, lúc này anh ta đang đứng trước mặt Dặc Nghiên Tiên Tử sắc mặt có chút xấu hổ.
– Ngươi nói ngươi không tìm được tên tu sĩ đó?
Dặc Nghiên tiên tử nghi hoặc nhìn hộ vệ của mình, Bỉ Dực Tiên thành tuy là lớn, nhưng mà một tu sĩ Đại Ất Tiên tìm người mà tìm không được sao?
– Vâng.
Tên tu sĩ đó xấu hổ nói:
– Tôi biết tên hắn là Diệp Mặc, hắn và ba tu sĩ Hư Tiên đã ra khỏi thành.
Dặc Nghiên tiên tử nhíu mày nói rằng:
– Vậy ba tu sĩ đi cùng hắn ngươi cũng tìm không được? Lúc đó tuy Diệp Mặc không uống rượu, nhưng mà ba tu sĩ khác không phải uống qua Văn Phong Nhưỡng sao? Chỉ cần uống qua Văn Phong Nhưỡng, mùi rượu đặc biệt trong năm ngày đều không thể hoàn toàn biến mất, chỉ cần ngươi tìm được ba đồng bọn của hắn, chẳng phải tìm được Diệp Mặc rồi sao?
Tu sĩ Đại Ất Tiên đó càng thêm xấu hổ nói:
– Lúc đó tôi cũng nghĩ như vậy, sau khi rời khỏi quảng trường, tôi lập tức phái người canh ở cửa thành, không cho phép tu sĩ đã uống rượu ra ngoài, nhưng đã có một ít tu sĩ uống qua rượu ra ngoài rồi, tôi đã điều tra qua một số tu sĩ, đáng tiếc là không tìm được ba người đồng bọn của Diệp Mặc, mấy tu sĩ còn lại đi đầm lầy Mu Tức rồi, Tạng Thành Chủ đã phái người đến đầm lầy Mu Tức rồi, đến bây giờ vẫn chưa có tin tức.
– Cuộc đấu giá sắp bắt đầu rồi, chúng ta mua hai miếng ‘Giác Hồn Tảo’ trước rồi nói sau.
Dặc Nghiên tiên tử trầm mặc chốc lát nói.
…
Lúc này trên địa bàn của đầm lầy Mu Tức dưới trận pháp ẩn nấp, Ly Hoành chủ động chắp tay nói với Diệp Mặc:
– Anh Diệp, không thì tôi vào trước vậy.
Diệp Mặc vẫy vẫy tay nói:
– Ở đây thần thức quét không vào, hiển nhiên còn có trận pháp, tôi vào trước, đợi sau khi tôi xác định bên trong không có vấn đề gì, mọi người cùng nhau vào.
– Được, dựa cả vào anh Diệp.
Ly Hoành không chút do dự gật đầu nói, Cao Noãn và Cao Hổ càng không có ý kiến.
Bất kể Ly Hoành nghĩ thế nào Diệp Mặc cũng không để ý, sau lần tìm kiếm di tích này, hắn sẽ tự động rời khỏi, lần trước đi vào đầm lầy Mu Tức, tu sĩ Kim Tiên đó ở Bỉ Dực Tiên thành làm hắn có dự cảm không hay, nếu không phải Ly Hoành nói ở đây có di tích, hắn sớm đã tự chạy trốn rồi, bây giờ đối với hắn mà nói, quan trọng nhất chính là tài nguyên tu luyện.
Diệp Mặc không đi vào trước, mà là tế ra mấy đạo thần thức đao, thần thức đao nháy mắt liền xé rách vách ngăn trận pháp thần thức thô ráp, một cái động phủ không lớn lắm hiện ở trước mặt Diệp Mặc, ở trên động phủ còn có một trận pháp chiếu sáng, đem mọi thứ trong động phủ chiếu rọi một cách rõ ràng, thậm chí đến thần thức cũng không cần dùng.
Trong động phủ không lớn, Diệp Mặc dùng thần thức quét một cái, bên trong không có bất kỳ sát trận nào, chỉ là ở ngay chính giữa có hai cái xác, Diệp Mặc quay đầu vẫy tay với Ly Hoành và mấy người khác nói:
– Bên trong không có nguy hiểm, mọi người cùng vào đi.
Ly Hoành ba người sửng sốt một chút, bọn họ thấy Diệp Mặc sở dĩ muốn vào trong động phủ trước, đó nhất định là muốn xem xem bên trong có thứ đồ tốt đặc biệt không, nếu có đồ tốt đặc biệt, hắn sẽ thu gom trước.
Thế nhưng trên thực tế, Diệp Mặc chỉ ở động phủ quan sát một chút, thì liền vẫy tay với bọn họ, dù đối với cử chỉ của Diệp Mặc có chút không hiểu, Ly Hoành ba người vẫn là trước tiên theo Diệp Mặc vào động phủ, đối với tu sĩ tu vi tầng thấp mà nói, di tích quý giá hơn bất kỳ thứ gì.
– Hai người Kim Tiên đã chết?
Cao Noãn nhìn hai thi thể trước mặt kinh hãi nói.
Ly Hoành lại lắc đầu nói rằng:
– Hai tu sĩ này không phải Kim Tiên, em xem màu vàng xương cốt trên người họ đã giảm đi, hiển nhiên là tu sĩ Huyền tiên rồi.
– Hai Huyền tiên bị giết ở đây?
Cao Noãn càng ngạc nhiên hỏi.
Ly Hoành đáp:
– Hai người họ không phải bị giết, mà là tàn sát lẫn nhau mà chết, em xem phương hướng công kích pháp bảo của hai người là biết, hơn nữa nhẫn của hai người vẫn còn.
– Bọn họ thật sự giết lẫn nhau mà chết, hai tu sĩ này còn là một nam một nữ.
Diệp Mặc đồng ý sự phán đoán của Ly Hoành.
Ly Hoành nhặt lên hai chiếc nhẫn, đặt ở một bên, Diệp Mặc lại nhặt lên một cái lò luyện đan, lò luyện đan đẳng cấp không cao, nhưng cũng không thấp, cũng là một tiên khí trung phẩm, nếu không phải tu vi của Diệp Mặc cao nhất, thì cái lò luyện đan này Ly Hoành nhặt lên trước rồi.
– Tôi hiểu sao bọn họ giết lẫn nhau rồi.
Ly Hoành thấy lò luyện đan Diệp Mặc để bên cạnh chiếc nhẫn, lập tức la lên.
– Nê Liên…
Cao Noãn thốt ra.
Ly Hoành khô khốc nói:
– Đúng, giữa cái lò luyện đan chính là một đài sen của Nê liên…
Y nghĩ không ra trước đó không lâu y còn nói chỉ cần tìm được một gốc Nê liên, thì tương đương với tài nguyên tu luyện mấy trăm năm, không ngờ rằng nhanh như vậy y thật sự tìm được một gốc Nê liên, dù là không phải Nê liên tươi nữa, nhưng Nê liên loại vật này cho dù là để nhiều năm, chỉ cần không hư, thì cũng đáng giá như nhau.
Diệp Mặc không biết tác dụng của Nê liên, lúc này hắn nghe thấy Nê liên, chìa tay một cách vô thức lấy cái đài sen đã khô kia trong lò đan ra.
– Đây chính là Nê liên?
Diệp Mặc nghi hoặc hỏi một câu.
– Đúng vậy, đây chính là Nê liên, Nê liên có thể luyện chế ‘Thái Ất đan’.
Mà Thái Ất đan là tiên đan tứ phẩm, là một trong những đan dược quan trọng của Huyền tiên tấn cấp Đại Ất Tiên nhân Ly Hoành thu lại tâm tình của mình, cố nén kích động nói.
Sau khi nói xong dường như để chứng minh mình không có tư tâm, lại bổ sung:
– Đối với mười một hạ thiên vực mà nói, tấn cấp khó nhất không phải tấn cấp giữa đại tiên, mà là từ thiên tiên đến đại tiên, có người cả một đời cũng chỉ có thể kẹt ở Huyền tiên, trơ mắt nhìn tuổi thọ của mình chấm dứt, cũng không có cách tấn cấp đại tiên cho nên sự quý giá của ‘Thái Ất đan’ có thể biết được.
Diệp Mặc gật đầu tỏ vẻ hiểu rõ, chẳng trách Ly Hoành nói một cây Nê liên có thể để tấn cấp tu sĩ tu luyện đến mấy trăm năm không phải lo lắng, Nếu như ‘Thái Ất đan’ thật sự quý như vậy thì đừng nói đến tu luyện mấy trăm năm, hay tu luyện trên nghìn vạn năm, không chừng tài nguyên đều đủ rồi.
Ly Hoành tựa hồ như hiểu rõ ý của Diệp Mặc, nói tiếp:
– ‘Thái Ất đan’ tuy rằng quý, đáng tiếc là người có thể luyện tiên đan tứ phẩm quá ít, loại đan dược này ít nhất cần đại sư tiên đan tứ phẩm mới có thể luyện chế ra, mà đại sư tiên đan tứ phẩm cho dù là Văn Cử Thiên cũng không nhiều, càng không phải là người thường có thể mời được cho nên cho dù là chúng ta có được ‘Nê liên’ cũng chỉ có thể bán ra ra giá một phần nghìn, thậm chí ít hơn.
Diệp Mặc mở đài sen trong tay ra, trong đó còn có sáu hạt sen.
Nhìn thấy sáu hạt sen trong đài sen, Cao Noãn bỗng nhiên nói:
– Em biết hai người này tại sao phải giết lẫn nhau rồi.
Thấy mọi người đều nhìn mình, Cao Noãn nói:
– Nhất định là hai người này có được một Nê liên, một người trong đó là tiên đan sư, cho nên định luyện chế ‘Thái Ất đan’.
Kết quả luyện chế mấy lò đều thất bại, người còn lại không cho phép anh ta tiếp tục lãng phí Nê liên, sau cùng xảy ra tranh chấp.
– Đài sen của ‘Nê liên’ đều là có hai mươi hạt sen, ở đây thiếu sáu hạt.
Nói xong Cao Noãn lại bổ sung một câu.
Ly Hoành gật đầu nói rằng:
– Hoặc là một trong hai người biết thời điểm của mình đã đến, cho nên bất chấp điên cuồng mà luyện chế ‘Thái Ất đan’, đáng tiếc là trình độ luyện đan của anh ta có hạn… đúng rồi, tôi nghĩ ra rồi, ao khô cạn bên ngoài rất có thể chính là nơi sinh trưởng của Nê liên, hai người này nói không chừng là ở đây đợi rất lâu, không ngờ tới cuối cùng lại chết trong tay của đối phương…
Nói đến đây, Ly Hoành hình như nghĩ ra cái gì, không nói thêm gì nữa, mà là cúi đầu vô thức lui về sau một bước.
Diệp Mặc làm sao không biết Ly Hoành đang lo lắng mình sẽ vì Nê liên đột nhiên nổi lòng dạ ác độc, một mạch giết ba người họ.
Diệp Mặc trong lòng âm thầm lắc đầu, đừng nói hắn đối với Ly Hoành ba người có cảm tình tốt, cho dù là thực sự cùng tổ đội, hắn cũng sẽ không có tâm tư, ngoài trừ có người dám đối với hắn có loại tâm tư này.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc cảm thấy có chút tẻ nhạt, hắn chủ động lấy đi hai hạt sen nói rằng:
– Mặc kệ Nê liên này là thế nào để lại, chúng ta chia ra trước, Nê liên có sáu hạt, tôi lấy hai hạt.
– Vậy tôi và anh mỗi người một hạt, còn lại cho anh Ly Hoành là được.
Cao Noãn vội vàng nói, nói xong cũng lấy hai hạt sen.
Ly Hoành sau khi lấy hai hạt sen nói:
– Hạt sen của Nê liên có thể chăm chút thành Nê liên mới, chỉ là cần thời gian rất dài mà thôi.
Diệp Mặc nghe xong lại giật mình, trong thế giới trang vàng có ‘Ngũ Thải Liên’, lại trồng thêm một gốc Nê liên thì ngại gì? Thời gian dài thì đã sao, đợi sau khi hắn tìm về số lượng lớn tiên tinh, hắn sẽ sử dụng trận bàn thời gian để trồng.
Diệp Mặc lần nữa mở ra hai cái nhẫn, trong nhẫn có hai pháp bảo tiên khí hạ phẩm, còn có một pháp bảo công kích tiên khí trung phẩm, ngoài ra, tiên tnh hạ phẩm cộng lại năm mươi ngàn miếng, tiên tinh trung phẩm cộng lại mười ngàn miếng, mà tiên tinh thượng phẩm cộng lại cũng có tám nghìn mấy, còn có là một đống tiên linh thảo không có cấm chế phòng hư thối, cùng với phần lớn đan dược.
– Thật là người giàu có…
Cao Noãn hít một hơi nói, cô thì chưa thấy qua nhiều tiên tinh như vậy, còn có tám nghìn mấy tiên tinh thượng phẩm.
Ly Hoành từng trải hiển nhiên hơn Cao Noãn nhiều, anh ta lắc đầu nói:
– Hai tu sĩ chưa tính là giàu có đâu, sau khi bọn họ đem toàn bộ tiên tinh xài gần hết, mới đến được đây.
Diệp Mặc cũng hiểu được ý của Ly Hoành, hai người này có một người nhất định là tiên sư luyện đan, trước khi họ đến đây, đã dùng một lượng lớn tiên tinh mua tiên linh thảo rồi, có lẽ là đến đây chuẩn bị tấn cấp Đại Ất Tiên.
Luyện đan sư, bất kể là Tu Chân giới, hay là Tiên giới, đều là số ít người giàu có, đáng tiếc là tiên linh thảo đó không đặt vào dược đỉnh, tự động mục nát mất rồi, mà Nê liên trong dược đỉnh, vì có cấm chế của dược đỉnh và linh khí tiên dược làm dịu, nên mới có thể giữ gìn.
Cao Noãn thoáng nghĩ một chút, liền gật đầu, hiểu rõ ý tứ của Ly Hoành.
Diệp Mặc nhặt một trong mấy miếng ngọc giản lên, phát hiện đều là giới thiệu một vài linh thảo, còn có một vài phương thuốc của Tiên giới, lập tức nói:
– Mấy miếng ngọc giản này là giới thiệu tiên linh thảo và ngọc giản luyện đan, tôi cất đi đây.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1533: Thiếu Nữ Cổ Quái
Thiếu Nữ Cổ Quái
Đ
ối Diệp Mặc thu hồi luyện đan ngọc giản, Ly Hoành bọn người không có bất luận cái gì ý kiến, muốn luyện đan tu sĩ nhiều lắm, chính là cuối cùng trở thành đan sư quá ít. .
Diệp Mặc vừa mới phi thăng tiên giới, có cái này ý tưởng cũng không ngạc nhiên.
Cho nên Ly Hoành thấy Diệp Mặc thu hồi ngọc giản, càng là trực tiếp hào phóng nói: “Nếu Diệp huynh thích luyện đan, kia trung phẩm tiên khí đan lô cũng cấp Diệp huynh đi.”
Diệp Mặc há có thể không rõ Ly Hoành ý tứ, trung phẩm tiên khí đan lô cố nhiên trân quý, nhưng là bọn hắn cầm cũng chỉ có thể đổi tiên tinh mà thôi, còn không bằng hiện tại sẽ đưa cấp Diệp Mặc.
Đưa trước, Ly Hoành còn cố ý chỉ ra đây là trung phẩm tiên khí.
Diệp Mặc không có do dự, hắn thu hồi trung phẩm tiên khí đan lô sau, lại lấy đi năm nghìn thượng phẩm tiên tinh nói rằng: “Ta sẽ này đó là đủ rồi, còn lại các ngươi ba người phân rụng đi.”
Lấy đi năm nghìn thượng phẩm tiên tinh, Diệp Mặc là vì an còn lại ba người tâm.
Nếu hắn lấy quá ít, mặt khác ba người nói không chừng còn sẽ đối tâm hắn có hoài nghi.
Đương nhiên càng chủ yếu chính là, Diệp Mặc cho rằng hắn hiện tại yêu cầu thượng phẩm tiên tinh tu luyện, hơn nữa trận bàn cũng cần thượng phẩm tiên tinh.
Loại này thời điểm, không cần phải quá khách khí.
Diệp Mặc một lần lấy đi năm nghìn thượng phẩm tiên tinh, Ly Hoành chẳng những không có cho rằng Diệp Mặc lấy nhiều lắm, tương phản cùng Diệp Mặc muốn như vậy, thật đúng là nhẹ nhàng thở ra.
Dù sao nơi này còn có tam kiện tiên khí pháp bảo, Diệp Mặc giống nhau không động.
Nếu tương đương pháp bảo giá trị, Diệp Mặc lấy đi đồ vật cũng không coi là nhiều, nhiều nhất cũng chỉ có trong đó một phần tư mà thôi, đây là bởi vì đan lô giá cả so còn lại pháp bảo giá cả muốn cao một ít.
Cái này di tích phân đến đồ vật bốn người đều phi thường vừa lòng, Diệp Mặc hào phóng cùng quang minh cũng làm cho Ly Hoành ba người càng là khâm phục.
Kia hai cái trữ vật nhẫn chính là Hạ Phẩm tiên khí, chính là Diệp Mặc giống nhau không có muốn.
“Diệp huynh, chúng ta tính toán trở lại Bỉ Dực tiên thành bế quan, ngươi cũng đồng thời trở về sao?” Ly Hoành lúc này đối Diệp Mặc (vâng, là, đúng) không hề phòng bị.
Diệp Mặc muốn giết hắn nhiều, lại không thể có thể làm cho bọn họ có thể từ di tích ở giữa đi ra.
Cho nên hắn đi ra sau, đầu tiên hỏi chính là Diệp Mặc có trở về hay không.
Nếu Diệp Mặc có thể cùng bọn họ đồng thời trở về, về sau tái tổ đội đến 峔 Tức Nê Chiểu, vậy sẽ không e ngại khác biệt hư tiên tu sĩ.
Diệp Mặc ôm quyền nói rằng: “Cảm tạ các vị trợ giúp, ta tạm thời không trở về Bỉ Dực tiên thành, chúng ta về sau hữu duyên tái kiến.”
Biết có kim tiên đang tìm chính mình, Diệp Mặc tái hồi Bỉ Dực tiên thành, hắn cũng không phải ngu ngốc.
. . .
Thấy Diệp Mặc bước Thanh Nguyệt nhanh chóng biến mất tại 峔 Tức Nê Chiểu ở chỗ sâu trong, Ly Hoành thở dài: “Cái này Diệp huynh thật đúng là một cái kỳ nhân, loại này quang minh lỗi lạc tu sĩ ta Ly Hoành liền chưa từng thấy qua, tương lai Diệp huynh nhất định là ta chờ nhìn lên tồn tại.
Đáng tiếc ta tiểu nhân lòng của, thế nhưng để ý chính là năm trăm Hạ Phẩm tiên tinh. . .”
Cao Noãn lại an ủi: “Ly Hoành đại ca, kỳ thật ngươi cũng giống nhau là một quang minh lỗi lạc người, ta tin tưởng tương lai ngươi thành tựu cho dù là không thể so Diệp Mặc, cũng tuyệt đối sẽ không kém.”
Cao Noãn lời này còn thật không có vuốt mông ngựa, tại nàng trong lòng đúng là cho là như vậy.
Ly Hoành tu vi so với bọn hắn cường hãn nhiều, nhưng là tổ đội tới nay, chưa bao giờ xem thường bọn họ huynh muội.
Có thể nói bọn họ vẫn luôn là theo tùy Ly Hoành đồng thời lưu lạc cho tới hôm nay, nếu không huynh muội hai người ngay cả thăng cấp hư tiên trung kỳ cũng nguy hiểm.
Bọn họ cái này tiểu đội thực lực rất kém cỏi, có thể ở 峔 Tức Nê Chiểu hỗn cho tới hôm nay, cùng Ly Hoành phân không ra.
“Ha ha. . .” Ly Hoành ha ha cười nói rằng: “Đúng vậy, chúng ta chỉ cần cố gắng đi xuống, lại há có thể biết liền không có thể thành tựu tiên vị? Đi, chúng ta hồi Bỉ Dực tiên thành bế quan.”
Cao Noãn huynh muội biết Ly Hoành chỗ xung yếu đánh kim tiên, huynh muội bọn họ hai người cũng muốn đánh sâu vào hư tiên hậu kỳ, giờ phút này có lượng lớn tiên tinh, đương nhiên phải đi về bế quan lại nói.
Sau một lát, ba người cũng biến mất tại tại chỗ.
. . .
Năm ngày sau, Diệp Mặc đã muốn thay đổi một cái phương hướng ly khai 峔 Tức Nê Chiểu, hắn cảm giác cái chỗ này không phải chỗ ở lâu.
Hắn phải chân nguyên hoàn toàn chuyển hóa vi tiên nguyên, nhất định phải muốn tìm một địa phương an toàn.
Đáng tiếc (vâng, là, đúng) tu vi của hắn quá thấp, phi hành pháp bảo cũng không động dạng, nói cách khác hắn thậm chí đều muốn rời đi Văn Cử Thiên vực.
Đem Thanh Nguyệt phi hành tốc độ thêm đến lớn nhất, Diệp Mặc đã muốn rất xa ly khai Bỉ Dực tiên thành, lúc này mới đem tốc độ của mình phóng chậm lại, mà còn rơi xuống Thanh Nguyệt.
Sở dĩ thu hồi Thanh Nguyệt, không có tiếp tục đi, là bởi vì Diệp Mặc nhìn thấy một cái lộ thiên phường thị.
Phường thị rất náo nhiệt, đủ loại linh thảo đều có, hơn nữa không thiết cấm chế.
Phường thị bên ngoài thậm chí ngay cả tự đều không có, hiển nhiên đây là một tự phát phường thị, thậm chí không có thành lập bao lâu.
Diệp Mặc (vâng, là, đúng) không có đánh tính tại đây cái phường khu phố lưu lại, nhưng khi hắn thấy một chỗ hàng vỉa hè thượng mấy miếng ‘Hoàn Hồn quả’ sau, lập tức không hề nghĩ ngợi trực tiếp tiến nhập phường thị, đi vào giá xử quầy hàng trước mặt.
“Này tam miếng ‘Hoàn Hồn quả’ bán thế nào?” Diệp Mặc vừa đến này quầy hàng trước mặt, liền vội vàng hỏi đi ra. ‘Hoàn Hồn quả’ hắn tìm vô số địa phương, thậm chí thác Tây Tích Châu tam linh vị cũng hỏi qua, chính là cho tới bây giờ đều không có tìm được quá.
Không nghĩ tới lần này hắn lại tại một chỗ quán thượng nhìn thấy loại này khan hiếm bát cấp linh quả, vô luận như thế nào hắn cũng muốn bắt này tam miếng ‘Hoàn Hồn quả’.
‘Hoàn Hồn quả’ (vâng, là, đúng) luyện chế ‘Dưỡng Hồn đan’ chủ yếu linh quả, mà Diệp Mặc lại định dùng ‘Dưỡng Hồn đan’ tới cứu sống Nhiếp Song Song.
Vô luận được không, hắn đều sẽ thử xem nhìn.
“Năm trăm miếng Hạ Phẩm tiên tinh, toàn bộ cho ngươi. . .” Kia quán chủ vừa thấy Diệp Mặc bộ dáng, chỉ biết Diệp Mặc thực vội vàng muốn này tam miếng ‘Hoàn Hồn quả’, không chút do dự công phu sư tử ngoạm.
Diệp Mặc cũng biết mình quá mức vội vàng, hắn mặc dù có chút tiên tinh, chính là tiên tinh cũng không phải như vậy lãng phí.
Hắn nhíu mày nói rằng: “Chính là mấy miếng linh quả, dựa vào cái gì muốn bán đắt như vậy ư?”
Kia quán chủ khinh thường nhìn thoáng qua Diệp Mặc nói rằng: “Linh quả? Kia cũng phải nhìn là cái gì linh quả a.
Có bản lĩnh ngươi cho ta một gốc cây ‘Cửu Thải Liên’, hoặc là ngươi cho ta một gốc cây ‘Tiên khuyên hoa’, ta cho ngươi một ngàn tiên tinh được không? ‘Hoàn Hồn quả’ có thể luyện chế ‘Dưỡng Hồn đan’, nói không chừng còn có thể cứu trở về chết đi không lâu người một mạng, ngươi nói đáng giá không đáng giá tiền?”
Diệp Mặc biết này tam miếng ‘Hoàn Hồn quả’ khẳng định không đáng giá cái này giá tiền, chính là hắn lại không có cách nào, bởi vì đối phương đã muốn nhìn thấy hắn vội vàng bộ dáng.
Thở dài, Diệp Mặc lấy ra ba trăm tiên tinh nói rằng: “Bán thì ta mua, không bán coi như xong.”
“Đương nhiên bán.” Kia tu sĩ không chút do dự đem Diệp Mặc ba trăm tiên tinh thu đi, lấy ra một cái hộp ngọc đem tam miếng ‘Hoàn Hồn quả’ thu hồi đến giao cho Diệp Mặc.”
Diệp Mặc nhu nhu cái mũi, hắn biết mình thiệt thòi lớn, bất quá hắn chính mình biết chuyện của mình.
Nếu đối phương một mực chắc chắn năm trăm tiên tinh, hắn cuối cùng hay là sẽ tái xuất ra hai trăm vội tới hắn.
Không chỉ nói năm trăm Hạ Phẩm tiên tinh, cho dù là muốn trên người hắn mấy ngàn thượng phẩm tiên tinh, hắn cũng sẽ ra.
“Đứa ngốc, ngươi thiệt thòi lớn.
Này tam miếng ‘Hoàn Hồn quả’ nhiều nhất mấy chục Hạ Phẩm tiên tinh, cấp cư nhiên cho mấy trăm tiên tinh.” Một cái thanh thúy thanh âm tại Diệp Mặc phía sau nói rằng.
Diệp Mặc quay đầu lại liền thấy một cái mười lăm mười sáu tuổi thiếu nữ, trên đầu trát một cái đuôi ngựa, có vẻ thanh xuân hoạt bát.
Viên Viên trên mặt còn mang theo hai luồng hồng nhuận, trong trắng lộ hồng.
Trước ngực hai cái bánh bao tựa hồ cũng không nhỏ, chính là bị trói buộc tăng lên.
Để Diệp Mặc kinh dị chính là người thiếu nữ này tu vi so với hắn cao hơn nữa, thế nhưng đã là hư tiên hậu kỳ.
Không bằng Diệp Mặc nghĩ lại tưởng tượng, cũng liền bình thường trở lại.
Nói không chừng nàng đã là mấy vạn năm lão yêu quái, chính là chính mình nhìn đoán không ra mà thôi.
Diệp Mặc mỉm cười: “Đa tạ vị này sư tỷ, lần sau ta sẽ biết.”
Sở dĩ kêu sư tỷ, đó là bởi vì Diệp Mặc đối mặt người thiếu nữ này tổng cảm thấy có chút không được tự nhiên.
Hoặc là nói, hắn tổng cảm giác hiện tại đối mặt không là một thiếu nữ.
Diệp Mặc nói xong xoay người bước đi, cô gái kia lần thứ hai ngăn cản Diệp Mặc nói rằng: “Ngươi đừng đi a, ngươi mua hạ ‘Hoàn Hồn quả’ có phải hay không vì luyện chế ‘Dưỡng Hồn đan’ ?”
Đối này Diệp Mặc tuyệt đối cần thiết giấu diếm, gật gật đầu nói rằng, “Đúng vậy, ta đúng là muốn luyện chế ‘Dưỡng Hồn đan’, một người bằng hữu của ta vì cứu ta, chết đi vài thập niên, đến bây giờ đều không có thức tỉnh lại.”
Cô gái kia cười lạnh một tiếng nói rằng: “Ngu ngốc, chết vài thập niên người cũng có thể dùng ‘Dưỡng Hồn đan’ cứu sống, kia ‘Hoàn Hồn quả’ liền không (vâng, là, đúng) mấy trăm tiên tinh, đem trên người của ngươi xương cốt bột phấn tạc đi ra, ngươi đều mua không nổi.”
Diệp Mặc ngẩn ngơ, ngược lại cũng không có bởi vì bị mắng ngu ngốc mà tức giận.
Hắn muốn chính là, đối phương nói rất đúng a.
Nếu ‘Hoàn Hồn quả’ có loại này hiệu quả, kia như thế nào còn sẽ như thế chăng đáng giá? Kia căn bản là vô thượng tiên căn.
Cô gái kia thấy Diệp Mặc ngẩn người, lắc lắc đầu nói rằng: “Ta đến nói cho ngươi biết đi, ‘Dưỡng Hồn đan’ chủ yếu tác dụng (vâng, là, đúng) tu sĩ vừa mới chết đi sau, nguyên thần còn chưa tán loạn trước dùng.
Có thể củng cố tụ lại tu sĩ nguyên thần, để tu sĩ tử mà sống lại.
Tại Tu Chân Giới, này đúng là vô thượng linh thảo.
Đáng tiếc chính là ‘Dưỡng Hồn đan’ chỉ có thể nhằm vào hư tiên dưới tu sĩ, tu vi đạt tới hư tiên sẽ không có dùng rồi.
Cho nên ta nói ngươi bị lừa bị lừa.”
Diệp Mặc một lúc lâu mới thở dài đối thiếu nữ này ôm quyền nói rằng: “Đa tạ chỉ điểm, ta cái kia bằng hữu tu vi còn thấp, ta cuối cùng muốn đi thử xem nhìn.”
Con ngựa kia vĩ thiếu nữ bỗng nhiên một chống nạnh nói rằng: “Ngươi kêu sư tỷ của ta sư tỷ, chẳng lẽ ta thoạt nhìn tuổi rất lớn sao? Hay là ta lớn lên rất già?”
Diệp Mặc nhất thời nghẹn lời, trong lòng nói ai biết ngươi là bao nhiêu năm lão yêu quái? Tuy rằng ta nhìn đoán không ra, chính là ta cảm giác ngươi hàng năm cũng không nhỏ.
Cô gái kia thấy Diệp Mặc không lời nào để nói, càng phát cao hứng tại Diệp Mặc trước mặt nói rằng: “Ta cho ngươi biết, nếu ngươi thật sự có loại này bằng hữu, ngươi muốn dùng ‘Dưỡng Hồn đan’ cứu, đó là nằm mơ.
Không bằng, sư tỷ của ta thật sự có thể cứu nàng.
Đừng cho là ta lừa ngươi a, sư tỷ của ta đã là Vị Tiên.”
Diệp Mặc trong lòng âm thầm lắc đầu, hắn đương nhiên sẽ không tin tưởng người thiếu nữ này nói lời nói, người thiếu nữ này (vâng, là, đúng) hư tiên, sư tỷ của nàng là vị tiên, kia làm sao có thể?
Cô gái kia thấy Diệp Mặc trầm mặc không nói, tựa hồ có chút không kiên nhẫn chính mình chặn hắn lộ, bỗng nhiên cười khúc khích nói rằng: “Ngươi có thể nhìn ra tu vi của ta so ngươi cao hơn rất nhiều rất nhiều đi, kỳ thật ta tu vi như thế vẫn như cũ không bằng sư tỷ của ta.
Cho nên, ta sẽ không lừa gạt ngươi.”
Diệp Mặc mỉm cười, chính là một cái hư tiên hậu kỳ, cũng so với chính mình tu vi cao hơn rất nhiều? Muốn đánh nhau, hắn có thể giây giết chết đối phương.
Diệp Mặc không hề để ý tới cái này đuôi ngựa thiếu nữ, sẽ tế xuất Thanh Nguyệt rời xa.
Nhưng khi thần thức của hắn lần thứ hai quét đến người thiếu nữ này trên người khi, trong lòng nhất thời nhảy dựng, trước mắt người thiếu nữ này tu vi thế nhưng đã là Đại La Tiên cấp bậc.
“Không thể nào, ngươi thật sự đó có thể thấy được tu vi của ta?” Cô gái kia càng là gặp quỷ giống nhau nhìn chằm chằm Diệp Mặc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1534: Vị Tiên Áo Xanh
Vị Tiên Áo Xanh
N
ghe được lời này trong lòng Diệp Mặc càng kinh sợ, hắn vội sửng sốt nói:
– Chẳng lẽ cô thật sự không phải Hư Tiên hậu kỳ?
Cô gái đó nghe lời nói của Diệp Mặc, nghi ngờ nhìn Diệp Mặc, cô cũng không biết Diệp Mặc lúc nãy nói thật hay giả.
Diệp Mặc bị cô gái trước mặt đùa giỡn, càng không muốn để ý cô ta, tế ra Thanh Nguyệt liền rời khỏi, ở cùng loại người này toàn thân hắn không thoải mái.
Thấy Diệp Mặc không để ý tới mình muốn đi.
Cô gái đó lần này cũng không có ngăn cản, chỉ cười nhạt nói:
– Tôi nói anh ngu ngốc đúng là không có nói sai, nếu bạn anh thật sự mất đi Nguyên Thần mấy chục năm, anh bây giờ dùng Dưỡng hồn đan, đó không phải cứu bạn anh, mà là để bạn anh hồn bay phách tán.
Trong lòng Diệp Mặc càng kinh sợ, vậy hắn cũng thật có lỗi với Nhiếp Song Song rồi.
Thấy Diệp Mặc trầm mặc không nói, cô gái đó lấy ra một miếng ngọc giản ném cho Diệp Mặc nói:
– Không tin anh tự mình xem chương linh hồn trên ngọc giản này xem…
Diệp Mặc nhận lấy ngọc giản thần thức quét vào, lập tức ngạc nhiên, ngọc giản này quả thực là một cuốn bách khoa toàn thư, so với đồ của hắn còn phong phú hơn nhiều, chương khoáng thạch, chương tài liệu, chương linh thảo, chương tiên thảo, có đủ loại, thậm chí còn có đủ loại phương thuốc.
Diệp Mặc không cần tốn chút sức nào thì tìm ra công dụng của Dưỡng hồn đan, lúc hắn thấy chỗ thiếu sót và kiêng kỵ của ‘Dưỡng hồn đan’ dung hợp Nguyên Thần, thì lập tức biết được cô gái trước mặt thật sự không có lừa hắn.
Dưỡng hồn đan, thực sự có thể cứu sống Nhiếp Song Song, nhưng tỷ lệ đó không lớn, hơn nữa sử dụng Dưỡng hồn đan thực sự phải gia tăng theo thời gian tan rả của Nguyên Thần, mà càng khó khăn hơn, nếu Nguyên Thần tan rả không di chuyển, thời gian kiên trì có thể lâu một chút, nếu di chuyển thì một khi không có cách chữa trị Nguyên Thần đó sẽ lập tức tan rả.
Chính là nói hắn dùng Dưỡng hồn đan cứu Nhiếp Song Song có hai khả năng, một là Nhiếp Song Song được cứu sống, hai là Nhiếp Song Song hoàn toàn chết đi, mà sẽ không có Nhiếp Song Song như hiện tại, trong Thế giới trang vàng không có chút động tĩnh, không biết tình hình thế nào.
Cô gái đó thấy Diệp Mặc nhìn ngọc giản rồi do dự, lập tức biết Diệp Mặc đã tin lời của cô, đang muốn nói gì đó, đột nhiên khuôn mặt vui mừng nói:
– Sư tỷ tôi tới rồi Không đợi Diệp Mặc ngẩng đầu nhìn, một bóng dáng màu xanh rơi xuống trước mặt Diệp Mặc, vô thanh vô tức, trong lòng Diệp Mặc chấn động khôn cùng, người này đến rồi, mà hắn đến một chút cảm giác cũng không có, thần thức của hắn ý thức quét một cái, lập tức kinh hoảng thu trở về.
Người đến là một nữ tu trung niên, nhìn thì có vẻ bình thường, không có điểm đặc biệt nào, làm Diệp Mặc sợ chính là hắn phát hiện mình căn bản không nhìn được tu vi của cô ta.
Mình nhìn không ra tu vi của đối phương, khả năng duy nhất là đối phương đã thành Vị tiên rồi, hắn không ngờ rằng lời của cô gái trẻ này là thật, sư tỷ của cô là một Vị tiên thật.
– Sư tỷ, em dẫn chị đi xem, em chắc chị cần thứ đó.
Cô gái đó nói xong lập tức dẫn cô gái áo xanh đến phường thị, nhưng mà mới đi mấy bước dường như nhớ ra Diệp Mặc xoay mình nói với Diệp Mặc:
– Anh không được đi, một lát tôi qua đây tìm anh.
Diệp Mặc biết, cho dù hắn muốn đi, cũng đi không được, đối mặt với một Vị tiên, dù đối phương chỉ là một Tiên vương, cho dù cho hắn đi trước một ngày, cũng sẽ bị người ta bắt lại.
Nhìn hai nữ tu đi vào phường thị, Diệp Mặc vội lấy ra một chiếc nhẫn, đem giường ngọc của Nhiếp Song Song để vào trong, nghĩ một chút, hắn lại cất quan tài ngọc của Lạc Nguyệt vào chiếc nhẫn.
Đợi một lát nếu cô gái đó muốn xem bạn của hắn, hắn mà lấy đồ trong Thế giới trang vàng ra, rất có thể không thể giấu được Vị tiên áo xanh đó, vẫn là chuẩn bị trước thì sẽ tốt hơn.
…
Diệp Mặc không cần đợi bao lâu, vị tiên áo xanh và cô gái đó đi ra.
“- A, anh thực sự chưa đi? Tôi còn tưởng anh nhân cơ hội bỏ đi, người thành thật như anh đúng là ít.
Cô gái đó thấy Diệp Mặc còn chờ bên ngoài phường thị, lập tức kinh ngạc kêu lên.
Diệp Mặc dở khóc dở cười, rõ ràng là cô gái này để hắn chờ, bây giờ lại nói như vậy, hắn không đi ngoài trừ biết chạy không thoát, đương nhiên còn một lý do là muốn nhờ tiên nữ áo xanh trước mặt giúp đỡ, xem Nhiếp Song Song có phải có thể cứu sống không.
Biết cô gái trẻ này là Đại La Tiên, Diệp Mặc đương nhiên sẽ không tự chuốc khổ vào thân, hắn vội chắp tay nói:
– Diệp Mặc xin ra mắt hai vị tiền bối.
– Anh thực sự nhìn thấy tu vi của tôi.
Cô gái trẻ đó trừng mắt chằm chằm nhìn Diệp Mặc lại nói câu nói đó.
Diệp Mặc không nói gì:
– Tôi thực sự nhìn ra tu vi của cô, nhưng tu vi vị tiền bối áo xanh tôi nhìn không ra, nếu cô ấy là sư tỷ của cô, vậy cũng là tiền bối của tôi.
Cô gái trẻ đó không nói gì, vị tiên áo xanh vẫy tay nói rằng:
– Úc Tương, đi thôi, Hiển nhiên cô ta rất hiểu tính cách của sư muội mình, chắc là lại đùa cợt với tu sĩ mới phi thăng trước mặt này rồi.
Diệp Mặc không đợi cô gái trẻ đồng ý rời khỏi, vội lấy ngọc giản ra đưa trả cho cô ta, lập tức chắp tay nói:
– Tiền bối, cô không phải nói là để tôi đợi ở đây, sau đó cô nói vị tiền bối này sẽ cứu giúp bạn của tôi sao?
– Tôi lừa anh đó, anh còn cho là thật.
Cô gái trẻ một tay nắm lấy ngọc giản, chu mỏ nói với Diệp Mặc, giống như cô ta không có gì muốn kiếm chuyện để làm vậy.
Diệp Mặc lập tức hiểu ra, cô gái trẻ này lúc nãy cứ như diễn thật vậy, thì ra chỉ là chán quá tìm trò để chơi thôi.
Diệp Mặc nhất thời nhíu mày, hắn biết, cô gái trẻ trước mặt phỏng chừng một chưởng liền có thể lấy mạng hắn, tuy trong lòng hắn bực bội vô cùng, nhưng lại không dám nói gì cả.
Vị tiên áo xanh đó lại nhẹ giọng trách:
– Úc Tương, sau này không được vậy nữa.
Nói xong cô ta lại nói với Diệp Mặc:
– Bạn của cậu ở đâu, đưa tôi đi xem xem.
Diệp Mặc ngây ngốc một chút, hắn không ngờ nữ tu áo xanh tu vi cao như thế, lại thực sự vì tu sĩ Hư Tiên như hắn đi xem một người bạn, đây quả thực khác xa so với tưởng tượng của Diệp Mặc, Diệp Mặc nghĩ, cho dù tu sĩ có lập trường như Ly Hoành cũng sẽ không làm như vậy, huống chi là vị cao nhân trước mặt có tu vi cao gấp vô số lần so với hắn chứ?
– Thế nào, tôi nói giúp anh thì sẽ giúp được anh mà, anh xem, nếu không phải vậy thì, sư tỷ của tôi nhất định sẽ không giúp anh đâu, anh nên cảm ơn tôi mới đúng.
Lời nói của cô gái trẻ kia lại xoay chuyển, lại đắc ý nhìn Diệp Mặc nói.
Diệp Mặc càng không có cách xác nhận cô gái trẻ đó nói thật hay là giả, hắn nhất quyết không để ý tới cô gái trẻ này nữa, mà trực tiếp lấy ra giường ngọc trong nhẫn nói:
– Đây là bạn của tôi, tiền bối xem có phải cứu được không.
– Vô ảnh thao tằm?
Nữ tu áo xanh đó sau khi thấy Diệp Mặc lấy ra giường ngọc, nhìn thấy trước tiên không phải là Nhiếp Song Song, mà là ‘Vô ảnh thao tằm’ trong tay Nhiếp Song Song.
Một lúc sau, Diệp Mặc cảm giác được cả người nhẹ hẳn, hắn liền biết là bị người ta cuộn lại mang đi rồi.
Thật là tu vi lợi hại, mình đến năng lực phản ứng cũng không có, càng không cần nói đến phản kháng, chỉ trong tích tắc, hắn lại lần nữa đáp đất, chỉ là bây giờ hắn đang ở đỉnh núi hoang sơ hẻo lánh, mà cái phường thị lúc nãy, sớm đã biến mất tiêu khỏi thần thức của hắn rồi.
Cô gái trẻ kia lúc này không nói chuyện nữa, chỉ là đứng ở một bên tò mò nhìn Diệp Mặc.
Vị tiên áo xanh liếc nhìn Diệp Mặc một cái, vừa muốn nói chuyện, đột nhiên kinh sợ nói:
– Phong Linh Căn cực thuần khiết?
Nói xong càng chằm chằm nhìn Nhiếp Song Song đang ngủ trên ngọc giường.
Sau một lúc lâu, cô mới thở dài nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Linh hồn của nữ tu này đã ngủ say mấy chục năm rồi, mà đến bây giờ còn chưa có chút tiến triển, cậu nói cậu để cô ấy vào trong nhẫn?
Diệp Mặc cho rằng câu hỏi thứ nhất của Vị tiên áo xanh này nhất định sẽ là: tại sao Nhiếp Song Song có ‘Vô ảnh thao tằm’, hoặc là chuyện Phong Linh Căn cực thuần khiết, hắn đang nghĩ làm sao để trả lời về lai lịch của Vô ảnh thao tằm, không nghĩ rằng câu hỏi Vị tiên áo xanh này hỏi lại không ăn nhập với những gì hắn nghĩ, không ngờ lại hỏi chuyện Nhiếp Song Song tại sao mấy chục năm không hề thay đổi, kêu hắn trả lời? Tiết lộ ra Thế giới trang vàng? Đó là không thể nào.
Diệp Mặc biết chuyện này, không thể có nửa phần do dự, ý nghĩ mới hiện lên, liền nói:
– Bởi vì vãn bối là một tiên trận sư, cho nên hiểu sơ sơ về bố trí cấm chế và trận pháp Khi nói chuyện, Diệp Mặc đã lấy ra trận kỳ, ở trước mắt tùy tiện bố trí một Dưỡng thần trận, hắn tin Vị tiên này có lẽ sẽ không điều tra nhẫn trữ vật của một tu sĩ Hư Tiên như hắn, vậy cũng quá mất mặt đi.
Vị tiên áo xanh đó gật gật đầu nói:
– May cậu để Âm Sát châu ở bên cạnh cô ấy, tuy đẳng cấp thấp không thể thấp hơn, nếu không có hạt châu này thì cho dù cậu bố trí nhiều trận pháp hơn nữa, cô ấy cũng không cứu được.
Diệp Mặc nghe thấy lời của Vị tiên áo xanh, lập tức vui mừng nói:
– Tiền bối, bạn của tôi còn cứu được sao?
Vị tiên áo xanh đó gật đầu nói:
– Đúng là có thể cứu, nhưng tôi phải đưa cô ấy đi, may cô ấy là Phong Linh Căn cực thuần khiết, làm đệ tử của tôi vừa tốt.
Trong lòng Diệp Mặc trầm xuống, hắn không đồng ý Nhiếp Song Song bị mang đi, chỉ cần Nhiếp Song Song được cứu sống, hắn nắm chắc việc Nhiếp Song Song sẽ tăng tu vi trong thời gian ngắn.
Thấy sắc mặt của Diệp Mặc thay đổi, Vị tiên áo xanh đó không nói gì, chỉ nói:
– Hai mươi hai trung – hạ thiên vực có thể cứu cô ấy sẽ không vượt qua mười người, mà tôi là một trong mấy người đó, hơn nữa, cho dù tôi cứu sống cô ấy, cậu cho cô ấy theo cậu, cũng không có tiền đồ, tuy cậu còn trẻ đã tấn cấp đến Hư Tiên, tôi nghĩ cậu chắc là ở Tu chân giới có được truyền thừa nghịch thiên, nhưng cho dù truyền thừa của cậu có nghịch thiên hơn nữa, cũng chỉ là truyền thừa của Tu chân giới, độ khó của tấn cấp ở Tiên giới cậu mãi mãi cũng nghĩ không tới được đâu.
Diệp Mặc hiểu rõ ý của cô, đó chính là tạp linh căn của mình, tuy mình không cẩn thận đã phi thăng rồi, nhưng tạp linh căn chính là tạp linh căn, cũng không có tiền đồ ở Tiên giới, để Nhiếp Song Song theo mình, đó là hại Nhiếp Song Song.
Thấy Diệp Mặc trầm mặc không nói, Vị tiên áo xanh đó lại hỏi lần nữa:
– ‘Vô ảnh thao tằm’ của cậu từ đâu mà có, cậu nói xem.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1535: Tác Dụng Giác Hồn Tảo
Tác Dụng Giác Hồn Tảo
D
iệp Mặc không trả lời câu hỏi của Vị tiên áo xanh, chỉ khom người hành lễ nói:
– Tiền bối sau khi cứu được bạn tôi, bạn tôi sẽ tự động kể cho tiền bối nghe chuyện này, tiền bối, vãn bối biết tố chất ngu dốt của mình, nhưng vãn bối cũng còn một việc mong được tiền bối cho phép.
– Cậu nói đi.
Nữ tu áo xanh gật đầu.
Diệp Mặc hiểu rõ, gặp được một Vị tiên dễ gần gũi như vậy rất khó, hắn vội nói:
– Khi bạn của vãn bối tỉnh dậy, vãn bối muốn nói vài câu với cô ấy…
– Việc này tuyệt đối không được.
Chưa đợi Diệp Mặc nói xong, Vị tiên áo xanh liền cắt đứt lời nói của Diệp Mặc:
– Cho dù ta cứu cô ấy, cũng không phải chuyện ngày một ngày hai, hơn nữa ta không thể đưa cậu đến chỗ ta ở, cho nên cậu từ bỏ ý định này đi.
– Vậy xin tiền bối nói cho vãn bối biết, nơi tiên phủ của tiền bối, vãn bối sau này đến tìm bạn của mình
Diệp Mặc kiên định nói, cho dù phải cứu Nhiếp Song Song, hắn cũng không thể nào giao Nhiếp Song Song cho một người xa lạ, hắn ít nhất cũng phải biết lai lịch của Vị tiên áo xanh này mới được.
Vị tiên áo xanh mỉm cười nói:
– Cậu biết tôi sẽ không ham Vô ảnh thao tằm của bạn cậu, hơn nữa cậu hẳn là biết Vô ảnh thao tằm chỉ nhận chủ một lần, cho dù tôi lấy đi, cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì.
Chỉ do dự chốc lát, cô vẫn nói:
– Lời nói thật có lẽ làm người ta khó chịu, nhưng tôi vẫn là nói với cậu mấy lời thật lòng, nếu tôi không nhìn lầm, tu vi cả đời của cậu chỉ sẽ tới Kim Tiên, cho dù là Huyền tiên cũng không có cách nào chạm tới, mà Phong Linh Căn cực thuần khiết của bạn cậu, lại là chủ của Vô ảnh thao tằm, tiền đồ của cô ấy không có giới hạn, cho dù là sau này đến mười một thượng thiên vực cũng không chừng, cho nên, chúng ta căn bản không còn gặp lại, tôi nói cho cậu biết ở đâu, chỉ làm cậu buồn phiền mà thôi.
Sau khi nói xong, cô ấy lắc đầu thở dài mấy câu – Đúng là đáng tiếc.
Sau khi thở dài, Vị tiên áo xanh lại lấy ra một chiếc nhẫn ném cho Diệp Mặc:
– Cái này là cấp cho cậu tu luyện đến Kim Tiên đó, cũng là cơ duyên của cậu
Làm xong mấy việc này, Vị tiên áo xanh này nhìn cô gái trẻ nói:
– Úc Tương, chúng ta đi.
Cô gái tóc đuôi ngựa nhìn vẻ mặt Diệp Mặc có chút ngẩn ngơ, dường như có chút không nỡ, lại đem ngọc giản trong tay mà Diệp Mặc đưa cho cô lúc nãy lần nữa ném lại cho Diệp Mặc nói:
– Cái này tặng luôn cho anh vậy, coi như là thù lao anh giúp sư tỷ tôi tìm được một đồ đệ tốt.
Cô gái trẻ vừa nói xong, hai đường độn quang đã biến mất trước mặt Diệp Mặc, đi cùng còn có Nhiếp Song Song và chiếc giường ngọc đó.
Thật không ngờ xem mình như thằng ăn mày đầu đường xó chợ, trong lòng Diệp Mặc nhất thời tức giận, nhưng nghĩ lại, bây giờ hắn không phải chính là một thằng ăn mày sao? Chiếc nhẫn này mình mượn xài trước, đến lúc đó trả gấp trăm lần cho người phụ nữ đó là được, hắn bây giờ không cần thiết vì tu vi của mình tăng cấp mà băn khoăn.
Thở dài một cái, Diệp Mặc lần nữa đem hòm ngọc của Lạc Nguyệt vào Thế giới trang vàng sau đó mới cầm lấy ngọc giản lúc nãy quét thần thức vào, hắn muốn xem ‘Giác Hồn Tảo’ rốt cuộc có tác dụng gì khác, vì sao làm cho tên Kim Tiên ở Bỉ Dực Tiên thành kinh hoàng như vậy?
…
Lúc này cô gái trẻ kia tò mò nhìn Vị tiên áo xanh hỏi:
– Sư tỷ, lúc nãy chị nói chỉ đáng tiếc, đáng tiếc cái gì?
Sư tỷ áo xanh đó lại thở dài lần nữa nói:
– Vô ảnh thao tằm, đều là xuất hiện thành cặp, bây giờ một con ở đây, còn một con nhất định là ở trên người Hư Tiên đó, đáng tiếc mà ta nói, chỉ là đáng tiếc hắn lãng phí một con Vô ảnh thao tằm, có lẽ không phải bị hắn nuôi chết, thì chính là không có tiền đồ.
– A, thì ra là đáng tiếc này, nhưng tên đó cũng không tệ, em xem khá thuận mắt.
Sau khi cô gái trẻ thở dài một cái lại nói:
– Đúng là đáng tiếc thật, là tạp linh căn, hắn có thể phi thăng đến Tiên giới, đúng là làm khó hắn rồi.
…
Sắc mặt Diệp Mặc lúc này thay đổi thất thường, hắn cuối cùng hiểu tác dụng thật sự của ‘Giác Hồn Tảo’, hèn chi tên Kim Tiên ở Bỉ Dực Tiên thành lại kinh hoàng khi thấy ‘Giác Hồn Tảo’ đến như vậy.
‘Giác Hồn Tảo’ có thể thêm vào bất kỳ đan dược nào để tấn cấp đại tiên, còn có thể tăng một phần cơ hội tấn cấp, cũng là nói nếu ‘Thái Ất đan’ có thể đề cao ba phần tỷ lệ tấn cấp từ Huyền tiên lên Đại Ất Tiên, thì sau khi thêm ‘Giác Hồn Tảo’ vào, tỷ lệ này sẽ lập tức biến thành bốn phần, như vậy quả thực gần đến nửa rồi.
Bởi vì tu vi càng cao, tấn cấp càng khó, không đơn giản chỉ là tâm cảnh và Tiên Nguyên, quan trọng giống vậy còn có tấn cấp thần thức, nếu Tiên Nguyên của anh dưới sự phụ trợ của đan dược, đã đủ tấn cấp rồi, nhưng thần thức của anh quá kém, thì cũng không thể tấn cấp được.
Ở Tiên giới và Tu Chân giới cũng như nhau, thần thức mới là thứ khó tu luyện nhất, cho nên rất nhiều tu sĩ bị cảnh giới bó buộc, không phải là vì Tiên Nguyên không đủ, mà là tại không đủ thần thức.
Tuy trên ngọc giản không có viết ra rõ ràng, nhưng Diệp Mặc biết trên đó nhất định là Minh tảo, nếu là Âm tảo thì công hiệu đó tuyệt đối còn lớn hơn.
Trừ cái này ra, ‘Giác Hồn Tảo’ còn có một đặc tính quan trọng, đó là có thể luyện chế ‘Song thần đan’.
Tác dụng của ‘Song thần đan’ giống như ‘Phục thần đan’ và ‘Thức thần đan’ kết hợp lại.
Nó có thể chữa trị phục hồi Thần hồn và thần thức của tiên nhân cao cấp, đồng thời còn có tác dụng cực lớn để chữa trị Nguyên Thần.
Diệp Mặc nhìn đến đây càng âm thầm hối hận, tuy hắn ở Hải Giác kiếm về một đống lớn ‘Giác Hồn Tảo’, nhưng ai biết thứ này lại đáng giá và quan trọng chứ?
Diệp Mặc còn tưởng tác dụng của Giác Hồn Tảo cùng lắm chỉ là ở Tu Chân giới mà thôi, sau khi đến Tiên giới, thì giống với Phục thần đan, dần dần mất đi hiệu quả.
Nhưng sự thật là tới Tiên giới, theo đà tu vi của mình tăng cao, Phục thần đan và các loại đan dược khác của Tu Chân giới thực sự là mất đi hiệu quả, nhưng ‘Giác Hồn Tảo’ lại vẫn vững vàng như thế, việc này Diệp Mặc không ngờ được, bất kể là ở nơi nào, thứ chữa trị được thần hồn và thần thức đều đáng quý vô kể, nếu ‘Giác Hồn Tảo’ có loại tác dụng này, thì có người khác cướp giật cũng không có gì lạ cả.
Mà trên ngọc giản đối với việc phân loại đẳng cấp ‘Giác Hồn Tảo’ không ngờ lại là đang được xác định, phía sau có lời chú thích: ‘Giác Hồn Tảo’ rất khó xuất hiện ở Tiên giới, đẳng cấp có lẽ là giữa tinh linh thảo cấp một đến tiên linh thảo cấp chín, cụ thể không có cách phân loại, phải căn cứ đẳng cấp phân chia, hơn nữa trên ngọc giản không có nói rõ là có Âm thảo chỉ nói chung chung là ‘Giác Hồn Tảo’.
Cất đi ngọc giản, Diệp Mặc cũng không dám ở lại nơi này, hắn bây giờ phải đi thật xa, càng xa càng tốt, thứ này dù là đáng tiền hơn nữa, hắn cũng không dám bán ra, bán ‘Giác Hồn Tảo’ không phải là tự chuốc khổ vào thân sao? Huống chi nếu ‘Giác Hồn Tảo’ thật sự có tác dụng nghịch thiên này, bản thân hắn cũng không đủ dùng nữa là, sao mà bán cho người khác chứ?
Diệp Mặc lấy ra Thanh Nguyệt, bắt đầu dùng hết sức mà bay, tốc độ Thanh Nguyệt ở Tiên giới không cho là nhanh, nhưng Diệp Mặc bất kể ngày đêm mà bay, một tháng dần trôi qua, hắn đã rời xa khỏi phạm vi Bỉ Dực Tiên thành.
…
Phủ Thành chủ của Bỉ Dực Tiên thành Thành chủ Tàng Hòa cũng chỉ ngồi ở phía dưới bên phải, Dặc Nghiên tiên tử trước kia cũng ngồi phía dưới bên trái, lúc này ngồi ở đằng trên là một tên đàn ông trung niên mắt tam giác, khuôn mặt bình tĩnh, nhìn không có biểu cảm gì, người đàn ông mắt tam giác này chính là thiên chủ của Văn Cử Thiên vực, Dặc Bách Văn, cũng là cha của Dặc Nghiên tiên tử
– Phụ vương, con đã hỏi qua, Ly Hoành ba người và Diệp Mặc đó chỉ là tình cờ gặp nhau, Ly Hoành là người nhiệt tình, sẵn giúp Diệp Mặc một chút, đưa hắn đến Bỉ Dực Tiên thành.
Dặc Nghiên tiên tử nói trước.
Người đàn ông mắt tam giác ngồi ở trên gật gật đầu:
– Đừng nên quan tâm đến bọn họ, cũng đừng nói cho họ biết bất kỳ chuyện gì, chỉ thông báo bọn họ, một khi Diệp Mặc về tìm bọn họ, lập tức báo cáo.
Nói xong người đàn ông này lại lần nữa chằm chằm Tàng Hòa nói:
– Việc Giác Hồn Tảo cảnh cáo thương hội Hồng Tiên một tiếng, không cho phép tiết lộ nửa chữ ra ngoài, bằng không…
– Vâng, Thiên chủ Hoàng Thượng, Tàng Hòa đã rõ.
Thành chủ đó vội vàng cung kính trả lời.
Người đàn ông mắt tam giác ừ một tiếng nói tiếp:
– Hư Tiên đó chỉ có hai phần chân khí chuyển hóa thành Tiên Nguyên, tu vi thấp kém, cho dù dốc toàn sức phi hành, bây giờ cũng không thể bay ra ngoài phạm vi Bỉ Dực Tiên thành, huống chi hắn không biết chúng ta đang tìm hắn, Dặc Hỏa, ngươi và Tàng Hòa thành chủ lập tức đi đuổi bắt ở vùng ngoài đầm lầy Mu Tức, có lẽ có thể có được tung tích của hắn.
– Vâng, Hoàng Thượng.
Một tên hộ vệ đứng sau người đàn ông mắt tam giác lập tức khom lưng nói.
Tàng Hòa cũng lập tức đứng dậy lãnh lệnh.
– Phụ vương, Diệp Mặc đó cũng chỉ là một tu sĩ mới phi thăng, tu vi thấp kém, xin cha khi tìm được hắn, hỏi hắn một chút về lai lịch của ‘Giác Hồn Tảo’, đừng làm hại hắn.
Dặc Nghiên tiên tử vội đứng ra nói.
Người đàn ông mắt tam giác đó mỉm cười nói:
– Cha dĩ nhiên sẽ không làm hại đến hắn, cha còn muốn thưởng cho hắn.
Lúc này một tên hộ vệ đứng sau Dặc Nghiên tiên tử nuối tiếc nói:
– Chỉ đáng tiếc, hắn không có uống ‘Văn Phong Nhưỡng, nếu hắn uống Văn Phong Nhưỡng, chúng ta sớm đã tìm thấy hắn rồi.
– Cảm ơn phụ vương.
Dặc Nghiên tiên tử vội đứng dậy nói lời cảm ơn.
Người đàn ông mắt tam giác gật đầu nói:
– Đi làm việc đi, bắt tên Diệp Mặc càng nhanh càng tốt, tuyệt đối không thể kéo dài.
Mọi người đều lui ra khỏi đại điện, đợi mọi người đều lui ra hết, người đàn ông mắt tam giác nói với tên hộ vệ lần nữa:
– Dặc Hỏa, sau khi bắt được Diệp Mặc, ngay tức khắc dùng cách trực tiếp nhất hỏi lai lịch của ‘Giác Hồn Tảo’, hỏi xong, lại dùng phương pháp sưu hồn kiểm chứng một chút xem hắn nói có đúng không, sau đó…
Thấy sắc mặt thiên chủ bình tĩnh không gì sánh, hộ vệ tên Dặc Hỏa đó vội khom lưng nói:
– Thuộc hạ hiểu rõ.
Nghe được câu trả lời của Dặc Hỏa, người đàn ông mắt tam giác đó mới gật đầu:
– Mau đi đi, ta cần phải biết càng sớm càng tốt …
Đây là tháng thứ hai Diệp Mặc liên tục phi hành, đã phi hành hai tháng, Diệp Mặc không tiếp tục phi hành, hắn tin là phi hành hai tháng chắc chắn đã rời xa khỏi Bỉ Dực Tiên thành rồi, Thanh Nguyệt tuy không cho là tiên khí hạ phẩm, nhưng là thứ hắn tự luyện chế, hơn nữa đẳng cấp cũng không tệ, dốc toàn lực phi hành, tốc độ so với tiên khí hạ phẩm cũng không chậm hơn mấy.
Lúc này Diệp Mặc đang đứng ở một nơi hoang dã thiếu thốn tiên linh khí, so với Tu Chân giới, Tiên giới càng vắng người hơn, nơi hoang dã thiếu thốn tiên linh khí vô biên như thế, tuyệt đối ít tiên nhân đến, cho dù có đến, cũng chỉ là đi ngang thôi, xung quanh ngoài một vài linh thú cấp thấp thỉnh thoảng chạy qua, thì chỉ có cỏ dại và linh thảo cấp thấp.
Diệp Mặc chọn một nơi không bắt mắt, độn thổ vào trong đất, đến khi không vào sâu hơn được nữa, Diệp Mặc mới vào Thế giới trang vàng, bây giờ đối với hắn mà nói, trừ thế giới trang vàng có thể tin tưởng ra, hắn sẽ không tin bất kỳ Tiên thành và Tức lầu nào.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









