1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 296 : Tái Chiến Hư Tiên (c1476-c1480)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 296 : Tái Chiến Hư Tiên (c1476-c1480)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1476: Tái Chiến Hư Tiên

Tái Chiến Hư Tiên

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1477: Chặt Đứt Con Đường Của Ngươi

Chặt Đứt Con Đường Của Ngươi

T

rong nháy mắt Lục diễm thương của tên tu sĩ áo vàng đâm trúng Diệp Mặc, gã liền biết mắc mưu rồi.

Thân thể của đối phương thậm chí còn có thể so với tiên khí hạ phẩm, cộng thêm chân nguyên kích động, lục diễm thương của gã không ngờ chỉ đâm trúng vài tấc vào trong thân thể hắn, cũng không thể nào tiến thêm vào trong được.

Cái này cũng không phải là thứ khiến gã kinh hãi nhất, cái khiến gã cảm thấy kinh khủng nhất chính là.

Diệp Mặc dưới sự bao vây của ngọn lửa màu lục, không ngờ lại rất thờ ơ.

Nhưng gã nhanh chóng hiểu ra đây là chuyện gì, bên ngoài thân thể hắn dâng lên từng đốm từng đốm lửa màu tím, hoàn toàn ngăn ngọn lửa xanh của gã bên ngoài, thậm chí bắt đầu cắn nuốt ngọn lửa màu lục mà Lục diễm thương phóng ra.

– Vụ Liên Tâm Hỏa màu tím…

Người tu sĩ áo vàng kinh hãi thốt lên, gã hoàn toàn không dám tin một tu sĩ Hóa Chân không ngờ lại có thiên hỏa màu tím.

Gã từng gặp tu sĩ Tu Chân giới nghịch thiên nhất có một thiên hỏa màu xanh, nhưng hôm nay gã không ngờ lại gặp một thiên hỏa màu tím, loại thiên hỏa này rất nhiều tu sĩ của Tiên giới cũng chưa chắc đã có.

Diệp Mặc trải qua sự tàn khốc của tu luyện, lục diễm thương của Hư Tiên mặc áo vàng kia đâm vào xương thịt khiến cho những tu sĩ bình thường cũng không thể nào chịu đựng được, nhưng Diệp Mặc thì lại không giống như vậy, chân nguyên giống như không muốn sống điên cuồng rót vào Tử Đao.

Ken két…

Khi pháp báo Kim Chuyên trên đầu của tu sĩ áo vàng dưới đường đao màu tím của Tử Đao bắt đầu tán ra tứ phía, trong nháy mắt rạn nứt một khe hở, sau đó lại nhanh chóng thu nhỏ lại.

Phụt…

Pháp bảo kia bị Tử Đao của Diệp Mặc đánh bay, còn đường đao của Diệp Mặc thì lại không có chút ý dừng lại nào, trực tiếp bổ xuống bả vai tên tu sĩ áo vàng kia.

Một tia máu phụt lên, bả vai và cánh tay của tên tu sĩ này đồng thời bị một đao của Tử Đao của Diệp Mặc cắt lìa, không đợi cánh tay này rơi xuống đất, đường đao màu tím cũng đã quấy thành màn máu.

Sắc mặt tu sĩ áo vàng tái nhợt lùi lại mấy bước, gã biết không phải gã không đánh được đối phương, mà là bị đối phương tính kế rồi.

Là một Hư Tiên, cây thương dài của gã cũng không thế nào làm thương Diệp Mặc sâu hơn nữa, gã liền biết Diệp Mặc tuyệt đối là tu sĩ luyện thể Thần cảnh.

Một tu sĩ Hóa Chân tầng thứ tám, trẻ tuổi như vậy không nói, lại còn là một tu sĩ luyện thể Thần cảnh.

Chuyện này nếu như ở Tiên giới cũng khiến người ta vô cùng chấn động rồi, nhưng mình lần này không ngờ lại đụng phải.

Nếu đối phương không phải là tu sĩ luyện thể, thì một đường thương của gã sớm đã đánh cho tên tu sĩ Hóa Chân trước mặt này thành màn máu rồi.

– Anh thực quá gian trá, chẳng lẽ Bỉnh Thâm cũng là chết trong tay anh?

Người tu sĩ áo vàng ánh mắt bốc lửa nhìn Diệp Mặc.

Nếu có thể, lúc này gã cũng đã ăn tươi nuốt sống Diệp Mặc rồi.

Bản thân mình đường đường là một Hư Tiên, không ngờ lại bị tu sĩ Hóa Chân đánh thương, cái này thật nhục nhã.

Diệp Mặc sau khi nuốt một viên đan dược, cũng không để ý đến lời nói của Hư Tiên này nữa, hắn vừa nãy rất tiếc, không vui đến cùng.

Trong nháy mắt hắn bị lục diễm thương đâm trúng, lĩnh ngộ một đao của hắn hoàn toàn biến mất.

Nói cách khác, nếu lục diễm thương của đối phương có thể chậm thêm một chút thôi, thì đao pháp của hắn cũng có thể tiến lên một lĩnh vực mới rồi.

– Đáng tiếc, anh cũng không còn cơ hội nữa rồi.

Tên tu sĩ áo vàng kia nói xong, giơ tay lên một bình ngọc màu đen trong nháy mắt xuất hiện trên bầu trời giữa hai người, sau đó gã há miệng phun một ngụm máu lên, sau đó một tay đánh ra vô số thủ ấn, khẽ ngâm từng đoạn:

– Luân… hồi… cho… ta…

Hai chữ “Luân hồi” màu đen to đùng dần dần bay ra khỏi bình ngọc màu đen kia, sau đó hai chữ đó to dần, bao vây lấy tất cả không gian xung quanh lại.

Xung quanh dường như có từng trận phong âm, trong phong âm đó có những âm thanh nức nở vang lên bên tai Diệp Mặc.

Trước mắt Diệp Mặc bỗng nhiên xuất hiện một miếu sơn thần, trong miếu đó hắn đang cầm một cái bánh bao đen như mực trong tay, khi hắn đang định đưa chiếc bánh bao đó lên miệng, bỗng nhiên cảm thấy bánh bao đó không còn nữa, một lão già đột nhiên xuất hiện.

– Linh căn bình thường.

Nhưng đến Thần Dược môn của ta làm một đồng tử luyện đan cũng được…

Lão già đó cười rồi vuốt vuốt tóc của hắn.

Diệp Mặc thầm rùng mình, dưới sự vận chuyển của Tam Sinh quyết.

Hắn tự động tỉnh lại, hắn lập tức biết đây là pháp bảo dẫn tâm ma, đáng tiếc tên tu sĩ áo vàng kia dùng nhầm người rồi.

Bản thân tu luyện Tam Sinh quyết, hơn nữa nơi tu luyện lại là bên Khổ Trúc, độ kiếp thậm chí tâm ma cũng không thể nào sinh sống được, làm sao có thể sợ pháp bảo này? Nếu không phải vì nơi này là trong Ảo trận, hắn thậm chí đến suy nghĩ vừa rồi cũng không có.

Tên tu sĩ áo vàng nhìn thấy Diệp Mặc lộ vẻ ngây ngốc ra, giơ tay lên ấn một cái, hai chữ lớn liền rơi lên đỉnh đầu Diệp Mặc.

Nhưng Diệp Mặc lúc này đột nhiên mở to mắt, nhìn tên tu sĩ áo vàng này cười cười.

Tên tu sĩ áo vàng trong nháy mắt hiểu ra, đối phương căn bản không bị bình luân hồi của mình khống chế lại.

Sắc mặt của gã lập tức trở nên kinh hãi, trước đây gã tuyệt đối không nghĩ tới Diệp Mặc không ngờ lại nghịch thiên như vậy, một tu sĩ Hóa Chân tầng thứ tám của Tu Chân giới mà thôi, gã sở dĩ vừa xuống liền phá vỡ bia đá kia, cũng không phải là vì sợ Diệp Mặc, mà là vì mệnh lệnh của đại nhân.

Đại nhân muốn đích thân xuống, nhất định phải đánh vỡ bia đá kia.

Bây giờ biết Diệp Mặc không phải là người mà gã có thể đối phó được, tên tu sĩ áo vàng cũng không nghĩ ngợi gì, đến chiếc bình ngọc cũng không thu lại nữa, liền bóc lá bùa kia trên người mình đi.

Nhưng không đợi gã dỡ lá bùa đó xuống.

Tử Đao của Diệp Mặc lại phóng ra.

Tên tu sĩ áo vàng trong nháy mắt liền cảm nhận xung quanh mình hoàn toàn bị trói buộc lại, gã lại càng liều mang thúc giục tiên nguyên lực của mình, muốn khiến cho quy tắc thiên địa dẫn gã rời khỏi nơi này.

Nếu gã không trốn, phóng ra lục diễm thương, có lẽ còn có thể đánh nhau với Diệp Mặc một phen, nói không chừng còn có cơ hội chạy thoát thân.

Đáng tiếc là một khi gã chạy trốn rồi, dưới vực của Diệp Mặc rời đi trong nháy mắt, thì căn bản cũng không thể nào.

Diệp Mặc mấy lần bị người ta dựa vào phi thăng mà chạy thoát, lúc này làm sao có thể không chú ý được?

Huyễn Vân Vực Sát đao phóng ra, vực và đao vực của Diệp Mặc họp lại với nhau, tên tu sĩ áo vàng kia lại càng trở nên chậm chạp, nhưng dưới sự vận chuyển của tiên nguyên lực, gã cũng chưa đến tích tắc, lại lần nữa hoàn toàn thoát khỏi vực của Diệp Mặc.

Một tích tắc xảy ra rất nhanh, nhưng cũng có lúc lại rất lâu, thậm chí đối với Diệp Mặc thì một tích tắc cũng đủ rồi.

Lúc này tên tu sĩ áo vàng cũng hiểu ra, cái sai lầm lớn nhất của gã lúc này chính là quay người bỏ chạy.

Nếu như gã không bỏ chạy, gã thoát khỏi vực của đối phương, có thể ngăn cản được đòn tấn công của đối phương xong nhờ vào quy tắc thiên địa cũng sẽ đưa gã đi được.

Đáng tiếc là gã hiểu ra thì đã quá muộn, đường đao màu hồng tím như cánh cửa kia của Diệp Mặc cũng đã bổ đến người của gã tu sĩ đó.

Một màn máu phun lên, dường như cùng lúc đó.

Diệp Mặc cũng đã gọi Vô Ảnh ra.

Vô Ảnh căn bản cũng không cần Diệp Mặc chỉ huy, cũng đã trong nháy mắt hướng về phía nguyên thần định chạy trốn.

Đây là nguyên thần của một Hư Tiên, khi Diệp Mặc còn đang lo lắng Vô Ảnh có bị tẩm bổ quá hay không, thì Vô Ảnh cũng đã nuốt trọn nguyên thần đang lung lay xông về phía Diệp Mặc.

Diệp Mặc vội vàng khua tay, ném Vô Ảnh vào trong thế giới trang vàng, lúc này mới giơ tay ra thu lại pháp bảo và bình luân hồi lại, rồi lại nhặt lục diễm thương trên mặt đất lên.

Khiến cho Diệp Mặc nghi ngờ chính là, hắn còn chưa nhìn thấy nhẫn trữ vật, mấy loại pháp bảo này phỏng chừng là tên tu sĩ áo vàng này nuôi dưỡng trong đan điền hoặc thông qua cách nào đó mang tới đây.

Chưa lấy được nhẫn trữ vật, Diệp Mặc trong lòng cũng không thoải mái.

Hắn không biết Tiên giới không thể mang nhẫn trữ vật xuống, còn có một nguyên nhân khác.

Nếu có thể lấy được nhẫn trữ vật của Hư Tiên, trong đó thậm chí còn có mấy chục nghìn tiên tinh và những thứ khác.

Đáng tiếc là hắn từ trên người Bỉnh Thâm, và từ trên người tu sĩ áo vàng này, cũng không lấy được nhẫn trữ vật, trên người Bỉnh Thâm thậm chí đến một pháp bảo cũng không lấy được.

Diệp Mặc dùng cấm chế giam mấy thứ đồ kia lại, bây giờ hắn không còn thời gian để kiểm tra mấy cái pháp bảo đó nữa, cái mà hắn cần bây giờ là nhanh chóng ra khỏi đây.

Còn bia đá này là như nào? Tại sao tên tu sĩ áo vàng đó vừa mới xuống, việc đầu tiên làm là muốn phá tan bia đá này?

Diệp Mặc lại đi đến trước mặt bia đá kia, hắn càng nhìn bia đá này, lại càng thấy cổ quái.

Diệp Mặc hươ tay muốn mang bia đá này vào trong Thế giới trang vàng của mình, đợi sau này nghiên cứu sau, nhưng lại phát hiện hắn đến dãy núi thần thức cũng có thể di chuyển được, nhưng lại không thể nào di chuyển được bia đá này.

Sa hồn thú đã giết sạch, nhưng trong này lại có một bia đá.

Một tảng đá màu xanh có thể dẫn một tu sĩ Hư Tiên xuống, vậy bia đá này nếu như vỡ ra rồi, thì sẽ dẫn xuống tu sĩ lợi hại thế nào? Nghĩ đến đây, Diệp Mặc thậm chí cảm thấy có chút rùng mình.

Một mình hắn thì thôi, nhưng ở Nam An châu hắn còn có Mặc Nguyệt Chi Thành, với thủ đoạn độc ác của Lục Chính Quần, chắc chắn sẽ tiêu diệt toàn bộ Tu Chân giới của đại lục Lạc Nguyệt.

Dưới tình huống ngày càng nguy hiểm, Diệp Mặc trực tiếp ném ra trận bàn thời gian, đây là lần đầu tiên hắn ném trận bàn thời gian ra dùng, hắn không còn nhiều thời gian, nếu không nghiên cứu bia đá này, hắn căn bản cũng không yên tâm rời khỏi nơi này được.

Trận bàn thời gian dưới sự tác động của bảy viên tiên tinh nhanh chóng xoay tròn, hoàn toàn bao lấy Diệp Mặc và bia đá này lại.

Một tháng sau, Diệp Mặc với khuôn mặt mệt mỏi thu lại trận bàn thời gian, hắn đã hoàn toàn hiểu được bia đá này rồi.

Bia đá này chẳng những là trận tâm của Ảo trận, lại càng giống tương tự như thứ trong Ngư Dược Long Môn.

Trong bia đá đó có một tấm bùa, tấm bùa đó bị bia đá đó phong ấn lại, nhưng Diệp Mặc cũng không thể hiểu được tấm bùa đó là thế nào, nhưng hắn chắc rằng tấm bùa đó là hàng cao cấp của Tiên giới.

Cấm chế trong bia đá cũng trong thời gian nhất định sẽ nổ tung, sau khi bia đá đó bị nổ rồi, thì lá bùa bên trong đó sẽ được khởi động, sau đó hình thành lên một cột sáng giống như cột sáng đã dẫn tu sĩ áo vàng kia xuống, có thể từ Tiên giới trực tiếp truyền tống xuống Tu Chân giới.

Mà con đường đá xanh lúc trước là vô số những phiến đá màu xanh tạo thành, còn Ảo trận này chỉ do bảy viên đá màu xanh tạo thành mà thôi, bảy viên đá màu xanh này đều trong bia đá đó.

Chỉ có điều trận pháp này cũng đã vượt khỏi trình độ trận pháp cấp chín rồi.

Diệp Mặc trước khi nghiên cứu, cũng không rõ ràng lắm.

Viên đá màu xanh bị hắn đánh vỡ một viên, bây giờ còn có sáu viên.

Bảy viên đá màu xanh này mỗi một viên trong đó đều có một lá bùa, nhưng màu sắc của lá bùa này lại nhạt hơn, dao động cũng không thể nào bằng lá bùa trong bia đá kia được.

Diệp Mặc đoán chừng chỉ đánh vỡ tan bia đá kia rồi, khởi động lá bùa đó mới có thể kéo Lục Chính Quần xuống, những viên đá còn lại đập vỡ rồi, mỗi lần chỉ có thể kéo xuống một tu sĩ Hư Tiên mà thôi.

Còn tên tu sĩ Hư Tiên vừa mới xuống, trên người có dán một lá bùa, là khống chế trong một thời gian nhất định không bị quy tắc phi thăng kia dẫn đi, nếu không gã vừa xuống lại bị phi thăng lên rồi.

Ảo trận này bố trí cũng không phức tạp lắm.

Diệp Mặc đoán chừng nhiều nhất cũng chỉ là một tiên trận hạ phẩm.

Hắn cũng chưa từng nghiên cứu tiên trận, bây giờ hắn có thể trong vòng một tháng nghiên cứu được trận pháp này, rõ ràng trận pháp này cũng không phải là trận pháp đỉnh cao của Tiên giới.

Nhưng Diệp Mặc cũng không cho rằng trình độ trận pháp của Lục Chính Quần chỉ có vậy, bố trí một trận pháp trong Tu Chân giới, hoặc là chịu các loại hạn chế của Tu Chân giới, không thể nào bố trí được trận pháp cao hơn, cái này cũng có khả năng.

Biết bia đá này là đường mà Lục Chính Quần xuống, lại là trận tâm của Ảo trận.

Diệp Mặc cũng không muốn để một quả bom hẹn giờ như vậy ở một chỗ như này.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1478: Hóa Chân Tu Sĩ Của Hộ Cức Lĩnh

Hóa Chân Tu Sĩ Của Hộ Cức Lĩnh

B

iết được bia đá này là đường xuống của Lục Chính Quần, lại là trận tâm của Ảo trận, Diệp Mặc cũng không thể để một quả bom hẹn giờ trong này được.

Hắn trực tiếp bố trí một trận pháp, chỉ trong thời gian hai tuần hương, bia đá mà lúc trước Diệp Mặc không thu về được, cũng dễ dàng bị hắn thu vào trong thế giới trang vàng.

Hắn phong ấn bia đá đó vào trong Thế giới trang vàng, chuẩn bị khi nào rảnh thì nghiên cứu.

Sau khi lấy được bia đá đó đi rồi, trước mặt Diệp Mặc bỗng nhiên cảm thấy thoáng đãng, bãi cát kia vẫn là nó, Sa hồn thú thì cũng vẫn chỉ là những cái xác Sa hồn thú.

Thần thức của hắn dễ dàng quét về phía đầu bên kia, một đầu khác chính là nơi mà hắn vừa mới bước vào.

Diệp Mặc cuối cùng thở phào, hắn nhanh chóng bước lại bậc thềm đá, phong ấn hoàn toàn nơi này lại, lúc này mới ra ngoài.

Sa hồn thú nơi này đã bị hắn giết sạch, hơn nữa bia đá cũng được hắn thu lại rồi, tên Lục Chính Quần phái một Hư Tiên xuống giết hắn.

Diệp Mặc đoán chừng lúc này tên họ Lục kia cũng đã quát lên như sấm rồi, nói không chừng cũng tức phun máu ra rồi.

Lúc này hắn cũng chưa có sức lực đi đối đầu với Lục Chính Quần kia, đợi tu vi của hắn sau này đến được trình độ đó rồi, Lục Chính Quần cứ chờ chết đi, một tên như vậy, hắn cũng sẽ không buông tha.

Diệp Mặc vừa mới bước ra khỏi Hộ Cức Lĩnh thì lại nhìn thấy Đỗ Tú Dĩnh đang ngồi trên đất, lập tức kinh ngạc hỏi:

– Sao cô vẫn chưa đi…

Sau đó Diệp Mặc lại nhìn thấy một cỗ thi thể cách phía trước Đỗ Tú Dĩnh cũng không xa, còn có cả cảnh tượng ngổn ngang xung quanh nữa, rõ ràng nơi này vừa mới có một cuộc đấu kịch liệt xảy ra.

Sắc mặt Đỗ Tú Dĩnh vẫn còn chút tái nhợt, hơn nữa trên người cũng có một số vết thương cũng không nhẹ, xem ra là đang trị thương rồi.

Người đã chết là một nữ tu trẻ tuổi, từ vết thương của cô Diệp Mặc có thể nhìn ra nữ tu này là do Đỗ Tú Dĩnh giết chết, vì hắn đưa cho Đỗ Tú Dĩnh hai tấm băng tiễn phù cấp chín.

Hai tấm Băng tiễn phù hắn quên mất từ nhẫn trữ vật của ai lấy ra rồi, trước nay cũng chưa dùng, nên vứt cho Đỗ Tú Dĩnh, còn nữ tu trước mặt thì đúng là bị chết bởi Băng tiễn phù.

Đỗ Tú Dĩnh thấy Diệp Mặc ra ngoài, trong mắt lập tức hiện lên tia vui mừng hớn hở nói:

– Diệp đại ca, anh cuối cùng cũng ra ngoài rồi.

– Có chuyện gì thế này?

Diệp Mặc lại hỏi một câu, nhưng Đỗ Tú Dĩnh còn chưa trả lời, thì hai đường độn quang đã tiến lại gần, trong nháy mắt đã đến rồi.

Một tu sĩ Hóa Chân, một tu sĩ Hư Thần tầng thứ tư, mà tên tu sĩ Hóa Chân không ngờ cũng đã là tu vi Hóa Chân tầng thứ chín rồi, còn cao hơn Diệp Mặc một chút.

– Ai dám giết đệ tử của môn hạ ta?

Tên tu sĩ Hóa Chân còn chưa đến nơi, giọng nói tức giận cũng đã truyền đến.

Tên tu sĩ Hóa Chân này sắc mặt tối sầm lại, cũng không biết là vì đệ tử của gã bị người khác giết, nên vẻ mặt của gã tức giận tối sầm lại, hay là vì mặt của gã vốn đã tối sầm như vậy rồi.

Diệp Mặc liếc nhìn hai tên tu sĩ độn quang đến này, ra hiệu cho Đỗ Tú Dĩnh tiếp tục nói.

Đỗ Tú Dĩnh biết sự lợi hại của Diệp Mặc, lại bình tĩnh trở lại, cô chỉ tu sĩ Hư Thần tầng thứ tư vừa mới đến nói:

– Tôi đang tu luyện pháp bảo phi hành, tên tu sĩ này và nữ tu trên đất kia đến.

Hai người sau khi bàn bạc xong, một người muốn pháp bảo phi hành của tôi, người còn lại muốn, muốn…

Đỗ Tú Dĩnh còn chưa nói ra, Diệp Mặc cũng đã hiểu.

Chân khí phi hành thượng phẩm mà hắn đưa cho Đỗ Tú Dĩnh, hai tên tu sĩ này sau khi đến thấy Đỗ Tú Dĩnh xinh đẹp như vậy, lại có chân khí phi hành thượng phẩm, lập tức động lòng, hai tên tu sĩ Hư Thần liên thủ lại, muốn chế ngự Đỗ Tú Dĩnh chắc hẳn cũng không có vấn đề gì.

Nữ tu đó chắc chắn là muốn chân khí phi hành, còn nam tu kia nói không chừng là muốn thân thể của Đỗ Tú Dĩnh, còn muốn cả nhẫn trữ vật nữa.

Chỉ có điều hai người không ngờ, thứ mà Diệp Mặc đưa cho Đỗ Tú Dĩnh quá nghịch thiên tồi, Đỗ Tú Dĩnh ngon lành dùng Băng tiễn phù giết chết một người trong đó, người còn lại cũng chỉ có thể chạy trốn.

Còn lai lịch của nam nữ tu kia rõ ràng không bình thường, tùy tiện dẫn tới cũng là tu sĩ Hóa Chân tầng thứ chín, cũng không biết ở chỗ nào trong Nam An châu lại có nhiều Hóa Chân tầng thứ chín như vậy.

Tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ chín kia nhìn thấy Diệp Mặc đang đứng cạnh Đỗ Tú Dĩnh, lại kinh ngạc cẩn thận dò xét Diệp Mặc một chút, cuối cùng phát hiện ra gã căn bản cũng không quen biết Diệp Mặc.

Nhưng vì Diệp Mặc ở trong này, gã cũng không bước lên trước ra tay, mà lại lạnh lùng nhìn Diệp Mặc hỏi:

– Anh là tu sĩ Hóa Chân, ra tay với tu sĩ Hư Thần của môn hạ tôi, không sợ bị mất đi thân phận sao?

Diệp Mặc cười khẩy một cái, căn bản cũng chẳng thèm trả lời.

Tên tu sĩ Hóa Chân này chỉ cần vừa động thủ, hắn sẽ lập tức giết chết.

Hắn vừa nãy đến tu sĩ Hư Tiên cũng giết chết rồi, còn để ý đến một tên Hóa Chân tầng thứ chín sao? Hai tên tu sĩ này khí tức hơi nước trên người cũng rất nặng, Diệp Mặc đoán chừng hai người cũng là từ Vô Tâm Hải đến, tu sĩ đến từ Vô Tâm Hải không biết hắn cũng là chuyện thường tình.

Tên tu sĩ Hư Thần tầng thứ tư đó vội vàng nói:

– Sư phụ, người là do người con gái kia giết chết.

Tên tu sĩ Hóa Chân mặt đen kia làm sao không biết người là do Đỗ Tú Dĩnh giết, nhưng vì tu vi của Diệp Mặc cũng không chênh lệch nhiều với y, y cần Diệp Mặc tỏ thái độ mà thôi.

Bây giờ Diệp Mặc căn bản cũng lười chẳng thèm để ý gã, sự tức giận lập tức tăng cao.

Y cũng không thèm để ý đến Diệp Mặc, mà lại quay sang nói với Đỗ Tú Dĩnh:

– Cô tự sát đi, tôi cho cô một cái xác toàn thây.

Đỗ Tú Dĩnh không chút do dự phản kích nói:

– Tôi ở đây luyện hóa pháp bảo của tôi, đệ tử của ông đến cướp pháp bảo của tôi, chẳng lẽ tôi còn không ra tay trả đòn được sao?

– Động phủ của chúng tôi chính là trong này, trong này đều là địa bàn của tôi, cô không coi ai ra gì tu luyện trên địa bàn của tôi, chẳng lẽ chúng tôi không thể đuổi cô đi được sao?

Tên tu sĩ Hư Thần tầng thứ tư lập tức hung hãn nói, rõ ràng gã cho rằng chỉ cần sư phụ ở đây, hai tu sĩ đối diện này cũng chỉ chịu chết mà thôi.

Đừng nhìn sư phụ nói tên tu sĩ trẻ tuổi kia là tu sĩ Hóa Chân, hắn trẻ tuổi như vậy, cho dù là tu vi Hóa Chân thì cũng có hạn, trong tay sư phụ nói không chừng cũng không thể kiên trì được vài tích tắc.

Đỗ Tú Dĩnh nghe thấy lời nói không có chút đạo lý này, lập tức sắc mặt trở nên khó coi, nhưng Diệp Mặc còn chưa nói gì, cô cũng không mở miệng ra phản bác lại.

Diệp Mặc nhíu nhíu mày cảm thấy có chút gì đó không đúng, một tu sĩ Hóa Chân tầng thứ chín lại dẫn đệ tử của mình xuất hiện trong này mở một động phủ tu luyện sao? Linh khí nơi này thiếu thốn như vậy, cho dù có chọn nơi để tu luyện cũng không thể nào chọn nơi này được.

Diệp Mặc cũng không cho rằng tên tu sĩ Hư Thần tầng thứ tư này nói vớ vẩn, vì hắn nghe ra lời nói của đối phương là nói thật, nói cách khác động phủ của bọn họ đúng là ở trong này, chuyện kỳ quặc như vậy tất có vấn đề.

Thấy Diệp Mặc dường như chùn chân rồi, cũng không phản bác lại lời nói của mình, tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ chín kia trong lòng cũng càng biết rõ.

Y bỗng nhiên nói với Đỗ Tú Dĩnh:

– Giết người phải đền mạng, cho cô mười giây để cô tự sát, nếu không tôi sẽ ra tay đấy, thì cô cũng không được toàn thây đâu, mà sẽ biến thành màn máu.

Diệp Mặc vẫn không nói câu gì bỗng nhiên lạnh nhạt nói:

– Giết người phải đền mạng, căn bản không cần hỏi đúng sai đúng hay không?

– Không sai, trong mắt tôi giết người là phải đền mạng, cho dù đệ tử của tôi có mắc phải lỗi lầm như nào? Tiện nhân có thể so sánh với đệ tử của tôi được sao.

Đừng cho rằng anh là Hóa Chân tầng thứ tám là có bản lĩnh dài dòng cùng tôi, nếu chọc giận tôi rồi, thì anh cũng phải đền mạng…

Tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ chín này cảm thấy Diệp Mặc còn cách xa tu vi của y, hơn nữa Diệp Mặc dường như cũng có chút yếu thế, cho nên những lời nói của y với Diệp Mặc, cũng càng lúc càng không khách khí rồi, ngữ khí cũng càng ngoan cố hơn.

Diệp Mặc khẽ mỉm cười, bỗng nhiên giơ một cánh tay lên, một đường đao gió phóng ra.

Tên tu sĩ Hư Thần tầng thứ tư kia còn chưa kịp phản ứng lại, đã bị đường đao gió này chém thành màn máu.

Cho dù là sư phụ của gã, tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ chín kia cũng chưa kịp phản ứng lại, hoặc là y có kịp phản ứng lại, thì cũng không còn cơ hội ra tay cứu giúp.

Tên tu sĩ Hư Thần chết dưới một đường đao gió, đây là một kiểu châm chọc.

Nhưng Diệp Mặc lại giống như không có chuyện gì nói với tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ chín:

– Tôi cũng giết đệ tử cao quý của anh rồi, chắc hẳn là chọc giận anh rồi chứ? Hơn nữa tôi nói nhiều như vậy, cũng coi như là dài dòng rồi chứ? Anh nhanh chóng bắt tôi đền mạng đi.

Đỗ Tú Dĩnh bật cười một tiếng, cô làm gì còn không nhìn ra đây là Diệp Mặc cố ý, nếu dựa vào Diệp Mặc đến chín tên tu sĩ Hóa Chân của Đan thành cũng giết chết rồi, thì làm gì còn để ý đến tên tu sĩ Hóa Chân này nữa?

Tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ chín mặt đen thấy Diệp Mặc giết đệ tử của mình ngay trước mắt mình, sắc mặt lập tức lại cực kỳ khiếp sợ.

Một đường đao gió phóng ra, y cũng chưa có cơ hội ngăn cản lại, nhưng có thể thấy tu vi của đối phương so với gã thì chỉ có cao chứ không có thấp hơn.

Y căn bản cũng không trả lời câu nói của Diệp Mặc.

Ngay sau đó phóng ra một phiến đầu lâu khô khốc màu nâu chằm chằm nhìn Diệp Mặc nói:

– Anh rốt cục là ai?

Diệp Mặc căn bản cũng không thèm để ý đến lời nói của tên tu sĩ này, thậm chí đến pháp bảo cũng không thèm phóng ra, trực tiếp chắp tay sau lưng nói:

– Động phủ của anh gần đây đúng không?

Tên tu sĩ mặt đen theo bản năng gật đầu nói:

– Đúng vậy.

Nói xong, y cũng cảm thấy mình có chút yếu thế rồi, cao giọng lên lớn tiếng quát:

– Anh rốt cục là ai? Những tu sĩ nổi tiếng ở Nam An châu tôi đều biết, tuyệt đối không có người nào trẻ tuổi như này.

Diệp Mặc nghe thấy lời này, liền biết tên tu sĩ mặt đen này lâu lắm rồi chưa đến Nam An châu, nếu không, y không thể nào nói ra những lời này được.

– Anh đến Hộ Cức Lĩnh dựng động phủ, có phải là có mục đích không thể cho ai biết được đúng không?

Diệp Mặc cũng không còn hứng thú mà lãng phí thời gian nữa, trực tiếp hỏi.

– Anh muốn chết à.

Tên tu sĩ mặt đen kia cũng không thèm để ý đến Diệp Mặc là ai nữa, Khô lâu phiên màu nâu trong tay mang theo một mảng bóng đen, chỉ trong chốc lát, bầu trời xung quanh chỗ mấy người đang đứng lập tức âm trầm.

Chỉ còn lại mấy đường ánh sáng yếu ớt, mà trong những đường ánh sáng yếu ớt này, vô số đầu lâu từ trong pháp bảo của tu sĩ mặt đen kia xông ra.

Đỗ Tú Dĩnh theo bản năng rùng mình một cái, cô cảm thấy toàn thân mình toát mồ hôi lạnh.

Cô là thân thể thuần âm, cảm giác như này cũng không thể nào chịu đựng được âm hàn này.

Diệp Mặc cũng chỉ hừ lạnh một tiếng, sải bước ra, Tử Đao trong tay cũng không có chút dấu hiệu nào mà lập tức bổ ra ngoài, đối với tu sĩ Hóa Chân tầng thứ chín bình thường như này, hắn quả thực cũng không cần tốn nhiều sức lực gì.

Đường đao màu tím xoẹt qua, những chiếc đầu lâu màu đen phủ kín trời đất kia dường như bị Diệp Mặc đánh cho sợ hãi quay về Khô lâu phiên kia, bây trời lại dần sáng lại.

Tu sĩ mặt đen kia sắc mặt biến đổi, y cũng đã từng nhìn thấy rất nhiều người dùng cách này phá giải Vạn hồn khô lâu phiên này của y, nhưng trước giờ chưa từng nhìn thấy đao nào như của Diệp Mặc này, dễ dàng phá vỡ Vạn hồn khô lâu phiên.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1479: Uy Lực Thiên Hỏa Cửu Dương

Uy Lực Thiên Hỏa Cửu Dương

C

hỉ một chiêu, thì tên tu sĩ mặt đen này đã hiểu rằng y khẳng định không phải là đối thủ của Diệp Mặc.

Phản ứng đầu điên của y chính là thu hồi lại Vạn Hồn Khô Lâu Phiên rồi lập tức bỏ chạy.

Phản ứng của y rất nhanh, nhưng tới khi y muốn bỏ chạy thì y mới hoàn toàn kinh hãi nhận ra rằng lý giải về ‘Vực’ của đối phương đã đạt tới trình độ tùy tâm sở dục rồi.

Chỉ đơn giản đã phá được ‘Vực’ của y, lại càng đơn giản đem y trói buộc lại.

Nếu bản thân y muốn giãy thoát ra khỏi ‘Vực’ này của Diệp Mặc thì ít nhất phải mất thời gian mấy lần hít thở.

Mà mấy lần hít thở này thì cũng đã đủ để y chết đi vô số lần rồi.

– Đừng giết tôi, tôi nói…

Chỉ trong chớp mắt, thì tên tu sĩ Hóa Chân tầng chín này đã kịp thốt ra năm chữ.

Tử Đao mang theo một đường đao quang dừng lại trước đỉnh đầu của y, liên tục lập lòe, khiến cho tên tu sĩ Hóa Chân tầng chín mặt đen thui này trong nháy mắt đã tràn đầy một thân mồ hôi lạnh.

Chỉ cần y nói ra năm chữ kia chậm thêm một chút xíu nữa thôi thì đạo đao quang này đã giết chết y rồi.

Trong nháy mắt này thì Diệp Mặc lại thực sự kinh hỉ, hắn kinh hỉ không phải vì tên tu sĩ mặt đen kia đã chịu khai ra sự thật, mà hắn kinh hỉ là vì vừa rồi hắn đã có thể tuy tâm sở dục mà thu phát Tử Đao.

Lúc trước ở bên dưới Hộ Cức Lĩnh, thì chỉ vì hắn đã mạnh mẽ thu hồi lại một đao, cho nên đã tạo thành lực phản phệ khiến hắn phải thổ huyết.

Nhưng hiện tại thì hắn đã có thể tùy tâm sở dục mà thu phát lại đao quang của Tử Đao rồi.

Đạo đao quang dài mấy trượng kia dập dờn trên đỉnh đầu của tên tu sĩ mặt đen, khiến cho Diệp Mặc có chút lĩnh ngộ.

Hắn cảm giác rằng mình đã nắm được đạo lý gì đó.

Hai đao trước sau cùng một chiêu thức, nhưng lại có kết quả hoàn toàn khác.

– Anh bạn, tôi nguyện ý khai ra, xin anh bạn thu hồi lại đao quang…

Một đạo đao quang dài mấy trượng cứ dập dờn trên đỉnh đầu của mình, khiến cho tên tu sĩ Hóa Chân tầng chín này vô cùng kinh hãi.

Y sợ rằng Diệp Mặc chỉ run tay một chút thôi, thì đạo đao quang kia sẽ khiến y hồn phi phách tán.

Diệp Mặc thở dài, lần thứ hai lĩnh ngộ lại bị cắt đứt.

Trong lòng của hắn lúc này có chút khó chịu, cho nên lập tức quát lên:

– Muốn nói thì nhanh lên, ta không có nhiều thời gian để chơi đùa cùng ngươi.

– Vâng.

Sắc mặt tên tu sĩ Hóa Chân mặt đen dường như có chút trắng bệch ra, cũng không dám xin Diệp Mặc thu hồi Tử Đao lại nữa, chỉ nhanh chóng mà đáp lời Diệp Mặc:

– Trước khi sư tổ của tôi phi thăng, đã để lại một đạo phi kiếm phong ấn, một khi đạo phi kiếm phong ấn này vỡ, thì cũng có nghĩa là cơ duyên đã đến, để cho tôi đi Hộ Cức Lĩnh tìm kiếm nơi Sa Hồn Thú xuất hiện…

Tên tu sĩ Hóa Chân mặt đen này sau khi nói tới ba chữ Sa Hồn Thú, thì bỗng nhiên lại ngừng lại.

Diệp Mặc đang muốn hỏi y là có nguyên nhân gì, thì bỗng nhiên cảm giác được tên tu sĩ Hóa Chân kia có gì đó không đúng.

Biểu tình trên mặt của y đang lộ ra sự kinh hãi khủng hoảng, so với sự sợ hãi do vừa rồi mình suýt giết chết y còn muốn kinh khủng hơn.

Diệp Mặc cũng không suy nghĩ gì nữa, liền lấy ‘Đại đỉnh tám cực’ ra bảo vệ cho hắn và Đỗ Tú Dĩnh.

– Để cho tôi đi đánh nát Hoàng Tuyền…

Tên tu sĩ mặt đen này dường như đã biết được tình huống bản thân, cho nên liều mạng nói ra mấy chữ cuối cùng.

Nhưng y cũng chỉ nói ra được mấy chứ này, sau đó toàn thân lập tức nổ tung.

Ầm…

Một vụ nổ phát ra do tu sĩ Hóa Chân tự bạo, có lẽ nói đúng hơn thì cũng không phải là tự bạo.

Loại uy lực này thì căn bản không phải là tu sĩ bình thường có thể chống lại được, vì chân nguyên của tu sĩ Hóa Chân hùng hậu vô cùng, cho nên một khi chân nguyên hoàn toàn bạo phát ra ngoài, thì tất cả địa phương xung quanh gần nghìn trượng đều bị san thành bình địa, thậm chí còn nứt ra vô số những khe rảnh sâu hoắm.

Sau khi vụ nổ tan đi, thì Diệp Mặc thu hồi lại ‘Đại đỉnh tám cực’.

Lúc này thì Đỗ Tú Dĩnh phát hiện chỉ còn có cô và Diệp Mặc đang đứng thẳng một cách bình yên vô sự trong một vùng rộng khoảng vài trượng, còn lại xung quanh đều đã thay đổi hoàn toàn khiến cho cô phải âm thầm hoảng sợ.

– Y đã nguyện ý nói ra, vậy thì sao lại còn muốn tự bạo?

Đỗ Tú Dĩnh nhìn những khe nứt ở xung quanh rồi lẩm bẩm.

– Sự tình chỉ sợ là không đơn giản như vậy.

Diệp Mặc lẩm bẩm giống như là trả lời câu hỏi của Đỗ Tú Dĩnh.

Tuy rằng tên tu sĩ Hóa Chân mặt đen này còn chưa nói hết lời, nhưng Diệp Mặc đã có thể đoán được ra nguyên nhân rồi.

Huyết mạch của y hoặc là công pháp mà y tu luyện hẳn là đã bị hạ một đạo cấm chế cực kỳ thâm độc.

Một khi vi phạm cấm chế đó, thì sẽ lập tức tự bạo.

Diệp Mặc có thể đoán được, tên tu sĩ mặt đen kia hẳn là muốn tìm được nơi mà Sa Hồn Thú đi ra, sau đó mới đi vào bên trong để phá nát cái bia đá có viết mấy chứ ‘Đường Hoàng Tuyền’.

Trên người của tên này khẳng định là phải có đồ vật gì đó để cho Sa Hồn Thú nhận thức mà không công kích y, chỉ là hiện tại y đã tự bạo rồi, cho nên bất luận là manh mối gì thì cũng đã biến mất rồi.

Diệp Mặc rất muốn tìm được tông môn của tên tu sĩ mặt đen này, sau đó đi xem thử xem sư tổ của bọn họ rốt cuộc là có quan hệ thế nào với Lục Chính Quần.

Nhưng hắn biết, chít ít là hiện tại hắn không thể đi được.

– Tôi đi vào trong Hộ Cức Lĩnh này đã mấy ngày rồi?

Diệp Mặc quay đầu lại hỏi Đỗ Tú Dĩnh.

– Đã tám ngày rồi.

Đỗ Tú Dĩnh vội vàng đáp.

Cô không biết rằng Diệp Mặc phải nhanh chóng đi Kim Cương Tự để giúp đỡ cho Thiên Diệp hòa thượng.

– Không tốt rồi…

Sau khi Diệp Mặc nói xong, thì trực tiếp lấy ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ ra rồi nhanh chóng rời khỏi Hộ Cức Lĩnh.

Thiên Diệp hòa thượng nói với hắn rằng sẽ cố gắng kiên trì trong vòng bẩy ngày, nhưng hôm nay đã là ngày thứ tám rồi.

Liệu Thiên Diệp hòa thượng có còn tiếp tục kiên trì được nữa hay không?

Băng Kiếm Môn và Kim Kiếm Môn chỉ khác nhau một chữ, nhưng thực lực của hai môn phái lại không thể nào so sánh với nhau được.

Băng Kiếm Môn chỉ là một tông môn năm sao, còn Kim Kiếm Môn lại là một tông môn tám sao.

Hiện lại Lưu Xà thành đã buôn bán ‘Chân linh đan’, thì việc Kim Kiếm Môn muốn thăng cấp lên tông môn chín sao cũng chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.

‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ hiện ra trên bầu trời bên ngoài Băng Kiếm Môn, thì Đỗ Tú Dĩnh liền trở nên ngây dại.

Trước đó cô cho rằng Hợp Hoan Tông bị gần một tỷ Sa Hồn Thú vây khốn đã là trận diện đáng sợ nhất rồi.

Nhưng hiện tại thì cô đã hoàn toàn thay đổi cách suy nghĩ của mình, vì Băng Kiếm Môn mặc dù là một tông môn năm sao, nhưng diện tích môn phái cũng có tới ngàn dặm.

Lúc này diện tích tông môn của Băng Kiếm Môn đã hoàn toàn không còn nhìn thấy được nữa, đập vào trong mắt chỉ là đầy rẫy những con Phệ Linh Trùng tung hoành khắp nơi trong phạm vi cả ngàn dặm.

Nhiều Phệ Linh Trùng như vậy, thì cho dù là tiên nhân có tới, cũng có thể làm được gì chứ?

Đỗ Tú Dĩnh cảm thấy lạnh toát cả người, nhưng lúc này thì cô lại phát hiện khi Diệp Mặc dừng lại, thì đã có vô số Phệ Linh Trùng chen chúc tới phía họ rồi.

Không chỉ nói Đỗ Tú Dĩnh, ngay cả Diệp Mặc cũng phải cảm thấy tê dại cả da đầu.

Khi ở Băng Thần cấm địa thì hắn đã được chứng kiến loại Phệ Linh Trùng này.

Nhưng ở đó thì hầu như đều là trứng của Phệ Linh Trùng nhìn nhưng một tầng cát mịn mà thôi, nhưng mà ở đây thì không phải là trứng nữa, vậy thì Thiên Diệp hòa thượng làm sao có thể chống đỡ nổi?

Không chỉ nói đến Thiên Diệp hòa thượng, mà cho dù là hắn, thì nếu như không có Cửu Dương thiên hỏa mà đi tới đây thì cũng chỉ có một con đường đó là chạy trốn mà thôi.

Loại Phệ Linh Trùng này chắc chắn đã cắn nuốt rất nhiều máu huyết của các tu sĩ, cho nên cũng đã thăng cấp lên rất cao rồi.

Nhiều Phệ Linh Trùng như vậy, thì cần bao nhiêu tu sĩ mới có thể tiêu diệt được? Diệp Mặc hít vào một hơi lạnh.

Nếu như những thứ này cũng là do Lục Chính Quần bố trí, thì cái tên điên này rốt cuộc là muốn làm cái gì? Chỉ cần Sa Hồn Thú thôi cũng đã có thể tiêu diệt cả Tu Chân Giới rồi, vì sao còn phải nuôi dưỡng nhiều Phệ Linh Trùng như vậy chứ?

Nam An Châu đã như vậy, vậy thì Bắc Vọng Châu, Tây Tích Châu và Đông Huyền Châu còn lại thì sẽ như thế nào? Lúc này không phải là đã bị tiêu diệt từ sớm rồi sao?

– Diệp đại ca… Chúng ta, chúng ta…

Thanh âm của Đỗ Tú Dĩnh trở nên run rẩy.

Cô cũng đã tận mắt nhìn thấy hơn một tỷ Sa Hồn Thú, nhưng cũng chưa hề kinh hoàng tới như thế này.

Nhưng đám Phệ Linh Trùng ở đây thì đã khiến cho cô triệt để kinh hoàng rồi.

Không chỉ nói tới cắn nuốt tu sĩ, mà nhiều Phệ Linh Trùng như vậy xông lên chắc cũng đã đủ đè chết người rồi.

Lời của Đỗ Tú Dĩnh còn chưa nói hết, thì cô đã phải nôn khan rồi, cái đám Phệ Linh Trùng đáng sợ kia và mùi hôi của chúng, khiến cho cô thật sự cảm thấy khó thở, không thể khống chế cảm giác chán ghét đến kinh tởm của mình.

Nếu như là ngàn vạn, thì cô hẳn là còn có thể chịu được, nhưng Phệ Linh Trùng ở chỗ này thì nào chỉ có ngàn vạn? Nếu như không phải nhờ vòng bảo hộ bên ngoài ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ của Diệp Mặc, thì đám Phệ Linh Trùng này chắc chắn đã nuốt chửng bọn họ rồi.

Diệp Mặc biết ý của Đỗ Tú Dĩnh, cô thực sự là đã không có dũng khí để tiếp tục lưu lại đây nữa.

Phệ Linh Trùng ở đây quá nhiều, thực sự là quá đáng sợ.

Sở dĩ Diệp Mặc không công kích Phệ Linh Trùng ngay lập tức, là vì hắn còn đang dùng thần thức tìm kiếm Thiên Diệp hòa thượng.

Băng Kiếm Môn thì từ lâu đã biến mất không thấy gì nữa rồi, mà không chỉ nói tới Băng Kiếm Môn, ngay cả gạch ngói hay một cành cây ngọn cỏ cũng đều đã bị Phệ Linh Trùng cắn nuốt sạch sẽ rồi.

Nhưng vẻ mặt Diệp Mặc lại rất nhanh lộ ra sự kinh hỉ, vì hắn đã nhìn thấy ở phía trung tâm Kim Kiếm Môn có một cái pháp bảo Phạm Chung.

Vô số Phệ Linh Trùng đang chen chúc nhau mà gặm cái Phạm Chung kia.

Bên ngoài chiếc Phạm Chung đã bị Phệ Linh Trùng ăn đến nỗi biến dạng, hiển nhiên là không thể kiên trì được bao nhiêu lâu nữa.

Nhưng Diệp Mặc thấy thế thì càng hoảng sợ, vì hắn vừa nhìn là đã biết cái pháp bảo Đại Phạm Chung kia là một kiện tiên khí hạ phẩm.

Vậy mà đám Phệ Linh Trùng này lại có thể gặm được, thế thì còn có thứ đồ vật gì ở Tu Chân Giới mà đám Phệ Linh Trùng này không ăn được nữa chứ?

Đồng thời Diệp Mặc cũng đoán chắc rằng mấy người Thiên Diệp hòa thượng hẳn là đang bên trong chiếc Phạm Chung kia.

Nếu như hắn không tới, thì sợ rằng chỉ qua nửa ngày nữa thôi, là cái đại Phạm Chung kia sẽ hoàn toàn biến mất chứ đừng nói tới Thiên Diệp hòa thượng ở bên trong.

Thấy Đỗ Tú Dĩnh còn muốn nói gì đó, thì Diệp Mặc liền khoát tay, đồng thời giơ một tay còn lại lên.

Vầng Thái Dương mầu tím lập tức đã được hắn phóng ra.

Sau khi vầng Thái Dương mầu tím được Diệp Mặc đưa lên cao, thì lập tức đã phát tán ra từng đạo quang mang mầu tím.

Những đạo quang mang mầu tím này nhanh chóng hạ xuống, lại tiếp tục khuếch tán ra từ phạm vi vài trượng nhanh chóng lan rộng ra tới hơn mười trượng rồi tới vài hơn mười dặm.

Sắc mặt của Diệp Mặc có chút trắng bệch.

Trong lúc hắn bế quan, tuy rằng đã thăng cấp được cho vầng Thái Dương của Cửu Dương thiên hỏa từ mầu xanh lên tới mầu tím, hơn nữa thần trí của hắn cũng nhờ có ‘Dưỡng thần tuyền’ mà đã mạnh lên rất nhiều.

Nhưng dù là thế thì hắn cũng khó có thể chịu đựng nổi mức tiêu hao thần thức của Cửu Dương thiên hỏa.

Nếu như chỉ là đám Phệ Linh Trùng trong phạm vi vài dặm, thì hắn còn có thể kiên trì lâu một chút.

Nhưng với phạm vi hơn mười dặm này, thì Diệp Mặc hắn cũng vô cùng chật vật.

Trong lòng Diệp Mặc rất rõ ràng rằng Phệ Linh Trùng khác với Sa Hồn Thú.

Nhất định là hắn phải dùng thời gian ngắn nhất để tiêu diệt toàn bộ đám Phệ Linh Trùng trong phạm vi gần ngàn dặm này, bằng không thì khi Phệ Linh Trùng chạy trốn, sẽ trở thành đại nạn khôn lường.

Với phạm vi thiêu đốt lớn như vậy, thì Diệp Mặc cũng chỉ có thể sử dụng Cửu Dương thiên hỏa, nhưng với vầng Thái Dương đã đạt tới đẳng cấp mầu tím này, thì chỉ cần bị quang mang mầu tím chiếu vào, đám Phệ Linh Trùng lập tức biến thành khói bụi, tiêu tán trên không trung.

Đỗ Tú Dĩnh chưa từng được chứng kiến Cửu Dương thiên hỏa của Diệp Mặc, cho nên khi cô nhìn thấy đám Phệ Linh Trùng kia dưới sự thiêu đốt của Cửu Dương thiên hỏa không kiên trì nổi tới vài hơi thở, thì nhất thời kinh hỉ lên.

Trong nội tâm của cô thậm chí còn có một loại xung động, có lẽ là phải nói đó là một loại kích động.

Nhưng chính cô cũng không biết phải diễn tả loại xung động hay kích động này như thế nào?

Nhưng khi cô rời ánh mắt khỏi đám Phệ Linh Trùng đang biến thành khói bụi, quay lại nhìn Diệp Mặc, thì trong lòng cô liền hoảng hốt.

Sắc mặt của Diệp Mặc lúc này càng ngày càng tái nhợt đi, một luồng khí mầu trắng nhũ cũng đã xuất hiệt quanh thân thể hắn, hiển nhiên là hắn đã dốc hết toàn bộ sức lực rồi.

Đỗ Tú Dĩnh vừa định nói, thì lại nhớ ra rằng lúc này cô không nên quấy rầy Diệp Mặc, cho nên lập tức đưa tay lên bịt miệng mình lại rồi nhìn Diệp Mặc một cách mong đợi.

Nhưng lúc này thì Diệp Mặc đột nhiên lại nhảy ra khỏi ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1480: Thiên Vị Cô Đơn

Thiên Vị Cô Đơn

C

ô lập tức nhìn thấy trên đường mà Diệp Mặc đi qua, thì vầng Thái Dương mầu tím trên đỉnh đầu của Diệp Mặc liền bắn ra vô số quang mang mầu tím, nhưng quang mang này giống như những mồi lửa, biến từng đàn từng đàn Phệ Linh Trùng hóa thành tro bụi.

Thần thức của Đỗ Tú Dĩnh vẫn luôn bám theo sau lưng Diệp Mặc, rất nhanh cô đã phát hiện ra vầng Thái Dương trên đầu của Diệp Mặc cũng không hề thu nhỏ phạm vi lại, mà còn khuếch tán ra lớn hơn trước.

Vầng Thái Dương mầu tìm chiếu xạ từ phạm vi hơn mười dặm, lúc này thậm chí đã đạt tới cả trăm dặm rồi, còn sắc mặt tái nhợt của Diệp Mặc đã chuyển sang mầu đỏ.

Trong lòng Đỗ Tú Dĩnh lúc này vô cùng căng thẳng, cô biết rằng Diệp Mặc đã bị thương rất nặng rồi.

Nhưng rất nhanh cô đã hiểu vì sao Diệp Mặc lại phải khuếch đại phạm vi của vầng Thái Dương mầu tím lên rồi, đó là vì đám Phệ Linh Trùng kia đã cảm thấy có điều không đúng, nên có một phần Phệ Linh Trùng đã bắt đầu muốn chạy trốn rồi.

Đáng tiếc là tốc độ của Diệp Mặc thì càng lúc càng nhanh, nhiệt độ Cửu Dương thiên hỏa của hắn lại càng lúc càng cao hơn.

Chỉ trong thời gian chưa tới hai nén hương, thì trên bầu trời đầy rẫy Phệ Linh Trùng đã sáng chói lên, sau đó tiêu tán thành tro bụi.

Khi Diệp Mặc chạy xung quanh phạm vi ngàn dặm của Băng Kiếm Môn một vòng, thì tới lúc hắn trở lại ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ đã không thể chịu đựng nổi nữa mà rơi xuống.

Vầng Thái Dương mầu tím cũng nhanh chóng rút nhỏ lại sau đó rơi xuống trên đỉnh đầu của Diệp Mặc rồi biến mất.

Còn lúc này trên bầu trời Băng Kiếm Môn chỉ còn lại chưa tới một vạn con Phệ Linh Trùng.

Ngần này Phệ Linh Trùng đã không còn khả năng uy hiếp tới một tông môn nữa, thậm chí chỉ cần một vài tu sĩ có tu vi cao một chút, cũng đã có thể giết hết đám Phệ Linh Trùng còn lại này rồi.

Đỗ Tú Dĩnh cũng không suy nghĩ gì nữa, nhanh chóng khống chế ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ chậm rãi hạ xuống chỗ Diệp Mặc, bắt đầu trợ giúp hộ pháp cho Diệp Mặc.

Trong lòng cô lúc này rất là khẩn trương, vì cô biết cho dù là lúc này sẽ không có ai đến gây bất lợi với Diệp Mặc, thì cô vẫn vô cùng lo lắng.

Cô theo Diệp Mặc từ Hợp Hoan Tông tới đây, tận mắt nhìn thấy Diệp Mặc một đường âm thầm trợ giúp cho Nam An Châu như thế nào.

Nếu như không có Diệp Mặc, thì đừng nói tới đám Phệ Linh Trùng này, mà ngay cả đám Sa Hồn Thú trước cũng đã có thể nuốt trọn cái Nam An Châu này rồi.

Cho nên khi Đỗ Tú Dĩnh thấy Diệp Mặc lúc này không có bất kỳ năng lực phản kháng nào, thì cô vô cùng lo lắng.

Mà đôi khi càng lo lắng thì càng có chuyện.

Hầu hết Phệ Linh Trùng ở Băng Kiếm Môn đã bị Diệp Mặc tiêu diệt, nhiều nhất chỉ còn khoảng hơn vạn con Phệ Linh Trùng mà thôi.

Dựa theo lý mà nói, thì hơn vạn con Phệ Linh Trùng còn lại này hẳn là phải sợ hãi mà sớm cao bay xa chạy rồi, nhưng thực tế thì hơn vạn con Phệ Linh Trùng này trái lại còn không hề bay đi, mà còn tụ tập lại một chỗ.

Khi mà Đỗ Tú Dĩnh không biết là có chuyện gì xảy ra, thì chợt nghe thấy một tiếng thét bén nhọn truyền tới.

Lần này thì cô đã thấy rõ, đó là một con Phệ Linh Trùng lớn nhất đang phát ra từng đợt âm thanh chói tai đó.

Toàn thân con Phệ Linh Trùng này lớn hơn gấp mười lần những con Phệ Linh Trùng khác, hơn nữa nó còn có một thân mầu đỏ.

Con Phệ Linh Trùng màu đỏ này sau khi thét lên một tiếng, thì liền trực tiếp xông thẳng về phía Diệp Mặc.

Trong lòng Đỗ Tú Dĩnh liền kinh hãi, nhanh chóng lấy ra một cái phi kiếm, lập tức đánh về hướng con Phệ Linh Trùng này.

Vốn cô cho rằng cho dù là con Phệ Linh Trùng này có lớn hơn đi chăng nữa, thì với tu vi Hư Thần trung kỳ như cô, cũng có thể dễ dàng dùng phi kiếm giết chết nó.

Nhưng lúc này thì lại có một tiếng va chạm của kim loại vang lên, khiến trong lòng Đỗ Tú Dĩnh trầm xuống.

Phi kiếm của cô chẳng những không giết chết được con Phệ Linh Trùng này, mà trái lại còn bị con Phệ Linh Trùng này đánh bay ra.

Mà con Phệ Linh Trùng này còn không thèm để ý tới cô, chỉ một lòng lao về phía Diệp Mặc, dường như là không giết được Diệp Mặc, thì nó sẽ không cam lòng.

Cả vạn con Phệ Linh Trùng còn lại cũng không hề bay đi, mà đều theo con Phệ Linh Trùng lớn nhất này xông về phía Diệp Mặc.

Lúc này Đỗ Tú Dĩnh mới biết được sự đáng sợ của những con Phệ Linh Trùng này.

Cô liền nhanh chóng lấy ra một lá chắn phòng ngự, muốn giúp Diệp Mặc ngăn trở đám Phệ Linh Trùng.

Nhưng lúc này, thì cô lại nghe thấy một tiếng kêu bén nhọn khác, sau đó có một cái bóng mà cô không thể nhìn rõ được vọt ra từ chỗ của Diệp Mặc.

Những con Phệ Linh Trùng kia sau khi nghe được tiếng kêu này, thì nhất thời trở nên tán loạn.

Nhưng cái thanh âm bén nhọn kia vẫn không ngừng ngân cao lên.

Sau khi Đỗ Tú Dĩnh thấy vô số Phệ Linh Trùng trở nên tán loạn, thì cái bóng đen kia cũng không hề buông tha cho chúng, mà trực tiếp xông tới, với tốc độ nhanh như thiểm điện.

Mà mỗi chỗ cái bóng đen kia xông tới, thì đều không còn thấy một con Phệ Linh Trùng nào nữa, dường như đều đã bị cái bóng đen kia ăn hết rồi.

Lúc này Đỗ Tú Dĩnh mới nhìn rõ được cái bóng đen trước mặt này, dường như nó chỉ lớn bằng một hạt đậu xanh mà thôi, nhưng sao nó lại có thể cắn nuốt nhiều Phệ Linh Trùng có kích thước lớn hơn nó gấp nhiều lần như vậy? Điều này cần có năng lực tiêu hóa khủng bố như thế nào? Nhưng nếu như đám Phệ Linh Trùng kia không phải là bị nó cắn nuốt, thì rốt cuộc là đã biến đi đâu rồi?

Khi cái bóng đen kia đã cắn nuốt sạch mấy nghìn con Phệ Linh Trùng, thì rốt cuộc đã chọc giận tới con Phệ Linh Trùng to nhất kia.

Con Phệ Linh Trùng kia cũng không hề e ngại mà xông về phía cái bóng đen kia, mà cái bóng đen kia cũng không hề sợ hãi mà xông về phía con Phệ Linh Trùng.

Con Phệ Linh Trùng này thì lớn hơn cái bóng đen kia tới mấy chục lần, nhưng khi cả hai đụng vào nhau, thì không ngờ lại phát ra một tiếng ‘Ken két’ giống như là đang rèn sắt vậy.

Sau đó Đỗ Tú Dĩnh chỉ còn nghe thấy âm thanh cắn nuốt ‘Nhồm nhoàm’ mà thôi.

Khi Đỗ Tú Dĩnh còn chưa biết là con nào cắn nuốt con nào, thì Diệp Mặc lúc này đã đứng lên rồi.

Đỗ Tú Dĩnh liền quên đi một màn trước mắt kia, nhanh chóng đi tơi bên cạnh Diệp Mặc rồi hỏi:

– Anh không sao chứ?

Diệp Mặc cười nhẹ:

– Cảm ơn cô vừa rồi đã hỗ trợ hộ pháp, tôi đã khôi phục rất nhiều rồi.

Một phen thi triển toàn lực Cửu Dương thiên hỏa vừa rồi, đã khiến cho Diệp Mặc phải tiêu hao quá lớn.

Có thể khôi phục lại nhanh như vậy thì hiển nhiên là không thể, nhưng Diệp Mặc chí ít đã khôi phục lại được ba thành thực lực rồi.

Mặt của Đỗ Tú Dĩnh liền đỏ lên, vì vừa rồi thực tế cô đâu có giúp được gì đâu.

Ngay cả một con sâu cô đánh cũng không lại.

Nếu như không phải là mục tiêu của đám Phệ Linh Trùng kia không phải là cô, thì cô lúc này chắc chắn đã nằm trong bụng của chúng rồi.

Cũng may là Diệp Mặc cũng không nói tiếp nữa, mà chỉ nhìn qua cái bóng đen kia rồi quát lớn:

– Đừng ăn nữa, kinh quá.

Nhanh trở về đi.

Nghe được tiếng quát của Diệp Mặc, thì Đỗ Tú Dĩnh lúc này mới phát hiện ra cái bóng đen kia đã ăn xong con Phệ Linh Trùng lớn hơn nó tới mấy chục lần rồi.

Con trùng mầu đen chỉ to bằng hạt đậu xanh nghe được tiếng quát của Diệp Mặc, thì lập tức hóa thành một sợi chỉ đen quay trở về rồi biến mất trên tay Diệp Mặc.

Đỗ Tú Dĩnh ngơ ngác nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay của Diệp Mặc, nhưng nơi đó hoàn toàn trống trơn, đâu có còn con trùng mầu đen nào.

Một lát sau cô mới sững sờ hỏi:

– Diệp đại ca, đó là linh trùng mà anh nuôi sao, anh cũng nuôi dưỡng linh trùng sao?

Cô nghĩ tới đây, thì bỗng nhiên cảm thấy lạnh người khi tưởng tượng ra bên cạnh Diệp Mặc xuất hiện vô số những con trùng mầu đen do Diệp Mặc nuôi dưỡng.

Nhưng cô đương nhiên không biết, ‘Vô ảnh tằm’ có một con thôi đã là kỳ tích rồi, lấy đâu ra nhiều như cô tưởng tượng chứ?

Diệp Mặc nào biết tâm tư của Đỗ Tú Dĩnh, cho nên hắn liền gật đầu:

– Đúng thế, con trùng này là do tôi nuôi dưỡng.

Con Phệ Linh Trùng mầu đỏ vừa rồi không sợ ‘Vô ảnh’, đó là bởi vì nó đã bị ‘Đoạt xá’ rồi.

Mà tu sĩ ‘Đoạt xá’ con Phệ Linh Trùng đó hẳn là kẻ có thù oán đối với tôi, cho nên khi đã không còn thần trí, thì vẫn có thể theo bản năng mà nhằm về phía tôi.

Bằng không thì ‘Vô ảnh’ vừa ra tới, thì nó cũng đã sớm bỏ chạy rồi.

Sau khi nói xong, thì Diệp Mặc liền nghi hoặc nhìn về phía Đại Phạm Chung kia rồi nói:

– Lão hòa thượng sao còn chưa ra? Lẽ nào chuẩn bị đón năm mới bên trong cái chuông đó sao?

Thấy Diệp Mặc đi về phía Đại Phạm Chung đã bị biến dạng do Phệ Linh Trùng cắn nuốt, thì Đỗ Tú Dĩnh cũng đi theo.

Trong lòng cô vẫn còn đang nghi hoặc về cái con sâu to bằng hạt đậu xanh kia.

Diệp Mặc đưa ‘Chân nguyên thủ’ ra, hất văng cái Đại Phạm Chung lên.

Lúc này thì hắn mới thấy được rằng Thiên Vị hòa thượng thương thế nặng hơn so với hắn nghĩ nhiều.

Sắc mặt của lão tái nhợt như tờ giấy trắng, mà những người xung quanh đều bị tổn thương rất nặng về cả chân nguyên lẫn thần thức.

Bên trong chiếc Đại Phạm Chung chỉ có chừng một trăm người, ngoại trừ sáu bảy vị hòa thượng của Kim Cương Tự ra, thì số còn lại hẳn là tu sĩ của Băng Kiếm Môn.

Chỉ là môn phái Băng Kiếm Môn hầu hết đều là các cô gái, cho nên thoạt nhìn giống như là Thiên Vị hòa thượng bị một đám nữ tu vây quanh vậy.

Thấy bộ dạng yếu ớt của Thiên Vị hòa thượng và những tu sĩ khác, thì Diệp Mặc cũng biết rằng thần trí của họ đã dùng toàn bộ vào việc kích phát chiếc Đại Phạm Chung rồi.

Cho nên ngay cả năng lực để nhấc Đại Phạm Chung lên cũng không còn nữa.

Dù sao thì cái Đại Phạm Chung này cũng là một tiên khí hạ phẩm, đồng thời cũng là trấn phái chi bảo của Kim Cương Tự.

Đây không phải là pháp bảo của riêng một người nào, cho nên hiển nhiên là không ai có khả năng một mình luyện hóa được nó.

Diễm phúc của lão hòa thượng cũng không cạn, nếu như Thiên Vị không phải là một vị hòa thượng, thì có lẽ Diệp Mặc đã phải thốt lên vài câu nói đùa rồi.

– Đa tạ Diệp thành chủ cứu giúp.

Lão nạp thật sự rất xấu hổ, còn tưởng rằng có thể ngăn trở được đám Phệ Linh Trùng, không nghĩ tới số lượng đám Phệ Linh Trùng này lại nhiều như vậy.

Lão nạp ngay cả thời gian một ngày cũng không thể kiên trì được, mà hoàn toàn phải nhờ vào trấn phái chi bảo của Kim Cương Tự chúng tôi bảo vệ lấy chút hơi tàn.

Diệp thành chủ thần công cái thế, tốc hành tiên cảnh, thật sự là khiến lão nạp được mở rộng tầm mắt rồi.

Thiên Diệp hòa thượng sau khi nói xong, thì lại liên tiếp thở dài.

Diệp Mặc hiểu ý của lão hòa thượng.

Đó là vì lão hòa thượng này đang tiếc cho Đại Phạm Chung kia bị hủy rồi, và thứ hai có lẽ là đang thương tiếc cho những đệ tử ưu tú của Kim Cương Tự hy sinh nơi đây.

Lúc này thì một số đệ tử của Băng Kiếm Môn đã phục hồi lại tinh thần, đều qua chỗ Diệp Mặc cảm tạ.

Khi các cô được Đại Phạm Chung che trở, mặc dù không có năng lực nhấc Đại Phạm Chung lên, nhưng vẫn có thể dùng thần thức mà quan sát từ bên trong Đại Phạm Chung một khoảng cách nhất định.

Diệp Mặc thi triển Cửu Dương thiên hỏa trong chớp mắt tiêu diệt vô số Phệ Linh Trùng.

Cái loại uy thế này, khiến cho không ai không sợ hãi mà giật mình cả.

Lúc này thì không có bất cứ một tu sĩ nào dám hoài nghi Diệp Mặc trước đây đã cùng lúc giết chết mười một tu sĩ Hóa Chân cả.

Một mình Diệp Mặc chắc phải sánh bằng mấy trăm tu sĩ Hóa Chân, mà cho dù là có tới mấy trăm tu sĩ Hóa Chân tới đây, cũng không nhất định có thể tiêu diệt nhiều Phệ Linh Trùng như Diệp Mặc được.

Diệp Mặc nhanh chóng lấy ra đan dược trị thương để Đỗ Tú Dĩnh phân phát cho mọi người.

Những tu sĩ của Băng Kiếm Môn thì đều nghĩ rằng Đỗ Tú Dĩnh là song tu đạo lữ của Diệp Mặc, cho nên càng vô cùng cảm kích.

Người ta cũng không nói rõ ràng ra, cho nên dù Đỗ Tú Dĩnh có lòng muốn giải thích, cũng không có cách nào mở miệng cả.

Cô rất rõ ràng, cho dù là cô có ngưỡng mộ Diệp Mặc, thì cũng không xứng đáng để trở thành song tu đạo lữ của Diệp Mặc.

Chờ sau khi Thiên Vị hòa thượng khôi phục lại một chút, thì Diệp Mặc mới nghi hoặc hỏi:

– Thiên Vị chưởng môn, vì sao Băng Kiếm Môn chỉ còn ngần này tu sĩ? Những người còn lại đều đã bị Phệ Linh Trùng cắn nuốt rồi sao?

Thiên Diệp hòa thượng thở dài:

– Rất nhiều tu sĩ muốn độn thổ chạy trốn, nhưng đều không thể thoát được đám Phệ Linh Trùng kia.

Diệp Mặc hiểu ra.

Bất luận là đối mặt với Phệ Linh Trùng hay là Sa Hồn Thú, thì cho dù là tu sĩ nào muốn chạy trốn từ trong nước, trên không trung, hay là dưới lòng đất đi chăng nữa, đều không thể có bất kỳ tác dụng nào.

– Ban đầu lão nạp khoe khoang khoác lác, hôm nay lại trở thành kẻ vô tích sự ở chỗ này, còn phải nhờ Diệp thành chủ đến cứu giúp, thật sự là…

Thiên Vị hòa thượng cũng là một người tu sĩ cao cấp, còn là một chưởng môn phương trượng của tông môn chín sao Kim Cương Tự.

Nhưng lúc này so sánh với Diệp Mặc lại thấy mình kém xa như vậy, thì trong lòng lão cũng có chút cô đơn.

Diệp Mặc rất có hảo cảm đối với vị hòa thượng này, cho nên hắn liền lắc đầu:

– Thiên Vị chưởng môn, kỳ thực ngài đã giúp tôi rất nhiều rồi.

Nếu như không phải có ngài ở đây, thì tôi sợ rằng đã có nhiều môn phái nữa bị tuyệt diệt rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 3 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 3 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 6 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box