[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 294 : Linh Hồn Bài Lại Vỡ (c1466-c1470)
❮ sautiếp ❯Chương 1466: Linh Hồn Bài Lại Vỡ
Linh Hồn Bài Lại Vỡ
K
hi đường đao màu tím hồng xoẹt tới, Lãng Anh nhìn thấy đại trưởng lão Vật Văn đang phi độn đến.
Nhưng cô cũng không ôm nhiều hi vọng lắm với Vật Văn, bản thân mình không phải là đối thủ với tên tu sĩ trẻ tuổi này, thì Vật Văn lại càng không phải.
Cô hi vọng Vật Văn có thể cứu được nguyên thần của mình.
Vật Văn của Băng Thần cung vừa đến đây, liền nhìn thấy đao của Diệp Mặc đang chém tới Lãng Anh, lập tức sắp hồn phi phách tán.
Tu vi của cung chủ gã cũng quá biết, tuyệt đối không phải là người mà gã có thể đánh được.
Cung chủ từ lúc truyền tin cho gã, đến khi gã đến đây cứu trợ cũng chỉ trong nháy mắt, nhưng có thể thấy nam thanh niên kia triển đao cũng không phải là đánh lén thành công, mà là đang đánh bại cung chủ đối diện.
Đối diện với người như này, gã đến cũng chỉ là tìm cái chết.
Lúc này gã cũng không nghĩ ngợi gì khí thế toàn thân cũng được dâng lên, những đám mây trên trời dường như cũng thay đổi.
– Ông giờ mà độ lôi kiếp phi thăng…
Lãng Anh kinh ngạc nhìn Vật Văn, lúc này cô hiểu ra đại trưởng lão hết lòng trung thành đối với cô đến làm cái gì rồi.
Nếu như không độ lôi kiếp phi thăng, thì lúc này gã cũng không thể nào trực tiếp phi thăng được.
Cô còn hi vọng đại trưởng lão đến cứu nguyên thần của cô, nhưng đại trưởng lão sau khi nhìn thấy cô, trực tiếp phi thăng rồi.
Một đoàn lửa màu tím chớp động trong không gian, Lãng Anh lại không nghĩ tiếp được nữa.
Diệp Mặc lại không biết hắn giết Lãng Anh đồng nghĩa với việc cứu Đình Đình và An Chỉ Kỳ, hắn không thích để lại hậu họa về sau, nếu kết thù kết oán với cung chủ của Băng Thần cung, thà rằng giải quyết sớm đi còn hơn.
Diệp Mặc nhìn thấy Vật Văn đang tăng tốc chạy đến bất chợt phi thăng, lập tức biết được tên này cũng là người của Băng Thần cung, nhưng lúc này hắn cũng không kịp giết gã nữa rồi.
– Cám ơn ân cứu mạng của Diệp thành chủ, tại hạ là đệ nhất trưởng lão của Mạc Hải Thành Khâu Bắc Âu, nữ ma đầu này giết chết phó thành chủ của Mạc Hải Thành, còn giết cả hai trưởng lão Hóa Chân nữa, nếu không phải Diệp thành chủ đến nhanh, thì tôi hôm nay cũng chết là cái chắc.
Khâu Bắc Âu giữ được mạng, rối rít cám ơn Diệp Mặc.
Diệp Mặc lãnh đạm nói:
– Sao tôi lại nghe nói phó thành chủ đó giết đi lại tốt? Nếu là tôi nhìn thấy đống rác rưởi đó, tôi cũng giết.
Chẳng lẽ Khâu trưởng lão lại muốn truy sát tôi?
Khâu Bắc Âu vừa nghe thấy liền biết Diệp Mặc có ấn tượng cực xấu với phó thành chủ của Mạc Hải Thành, bây giờ lời nói của Diệp Mặc nghiêm trọng, vội vàng nói:
– Không dám không dám, phó thành chủ đó dung túng con trai hoành hành ngang ngược ở Mạc Hải Thành, tôi cũng sớm nhìn không thuận mắt rồi.
Diệp Mặc ồ một tiếng, lười cũng chẳng thèm để ý đến Khâu Bắc Âu này, tên này rõ ràng biết phó thành chủ dung túc con trai làm xằng làm bậy ở Mạc Hải Thành, cũng không xử lý, rõ ràng cũng không phải là một tên tốt lành, nếu không phải đúng lúc cứu gã, Diệp Mặc cũng sẽ không cứu tên này.
Giải Ấu Huê nghe thấy vậy cũng bớt giận, mặc dù cung chủ này cũng không nói đạo lý, đã trực tiếp bắt mình đi, nhưng cô ta giết cha con Loan Xương rồi, cũng khiến cô có chút cảm kích.
Thấy Diệp Mặc cũng không có ý nói tiếp, Khâu Bắc Âu cũng không dám tiếp tục ở lại đây, vội vàng ôm quyền nói:
– Mạc Hải Thành bây giờ rất loạn, tôi phải quay về xem xem, nếu như còn có người như cha con Loan Xương.
Khâu mỗ tôi nhất định không khách khí mà giết chết bọn họ.
Đối phương là một cao thủ Hóa Chân cấp cao, Diệp Mặc cũng không dám để cho gã khó xử quá, khua khua tay nói:
– Nếu như vậy, Khâu trưởng lão cứ đi làm việc của mình đi.
– Được, cám ơn Diệp thành chủ.
Khâu Bắc Âu thấy Diệp Mặc nói vậy, làm gì còn dám ở lại chỗ này, sau khi thu lại hai thi thể của trưởng lão Mạc Hải Thành, phóng ra pháp bảo phi hành, trong chốc lát biến mất.
Diệp Mặc không biết vài câu tiện mồm của hắn liền thay đổi được bầu không khí của Mạc Hải Thành.
Khâu Bắc Âu sau khi quay về Mạc Hải Thành, đối với những tu sĩ ỷ vào quyền thế trong Mạc Hải Thành mà tung hoành ngang ngược cũng không lưu tay chút nào, toàn bộ bầu không khí của Mạc Hải Thành thay đổi.
Cuối cùng, Mạc Hải Thành thậm chí phát triển thành một thành phố ven biển còn phồn hoa hơn cả Nam An thành.
Thấy Khâu Bắc Âu cũng đã rời khỏi, Giải Ấu Huê mới bước lên trước cám ơn nói:
– Ấu Hê cám ơn Diệp tiền bối ra tay giúp đỡ…
Diệp Mặc khua tay tỏ ý Giải Ấu Huê không cần câu nệ, lúc này mới nói:
– Đảo Nhân Trúc của các cô xảy ra chuyện gì rồi? Còn cha cô bây giờ thế nào rồi?
Thấy Diệp Mặc hỏi vậy, Giải Ấu Huê vành mắt hoe đỏ nói:
– Vốn dĩ đảo Nhân Trúc của tôi cũng không có ai dám đến quấy rầy, nhưng vài tháng trước, Đồ Tử Chân của Bằng Đảo ở Vô Tâm Hải bỗng nhiên lại tiêu diệt đảo Nhân Trúc của chúng tôi…
Diệp Mặc nghe đến đây liền hiểu, Đồ Tử Chân tiêu diệt đảo Nhân Trúc.
Giải Phong tuyệt đối cũng không phải là đối thủ.
Người đàn bà đó là một mụ điên, tu vi lại còn vô cùng mạnh.
Đồ Từ Chân không phải vì Dưỡng Thần Tuyền, chính là vì chuyện con trai của bà ta bị giết nên mới giận cá chém thớt với đảo Nhân Trúc.
Diệp Mặc cũng biết, Đồ Tử Chân sở dĩ phải giết Giải Phong mới cam tâm, còn có cả Lãm Kỳ Duyệt khích bác trong đó.
– Cha tôi cũng biết ông không phải là đối thủ của Đồ Tử Chân, bảo dì Di dẫn theo ba chị em chúng tôi rời khỏi đảo Nhân Trúc, ông ngăn Đồ Tử Chân lại.
Sau đó Đồ Từ Chân quả thực không truy sát theo nữa, nhưng tôi lo lắng không biết cha tôi rốt cục thế nào rồi.
Giải Ấu Huê nghẹn ngào nói, rõ ràng là lo cho sự sống chết của cha mình.
Diệp Mặc trầm mặc không nói gì, nếu là chuyện vừa xảy ra, hắn cũng còn có thể đến giúp đỡ được chút ít, bây giờ cũng đã mấy tháng rồi, cho dù giúp cũng không có tác dụng gì.
– Sao cô lại rơi vào tay cung chủ của Băng Thần cung?
Diệp Mặc nhìn Giải Ấu Huê càng lúc càng thương tâm, vội vàng chuyển chủ đề.
Giải Ấu Huê nức nở nói:
– Ý của cha tôi là chúng tôi có thể đến Nam An châu tìm anh giúp đỡ, dì Di vốn dĩ cũng tiến về Nam An châu, nhưng trên đường lại gặp phải một con yêu thú cấp mười.
Thời gian đánh nhau, tôi và dì Di và cả ba chị em đều lạc nhau rồi.
Còn chưa đợi tôi tìm được ba người dì Di, thì lại gặp cung chủ gì đó, cô ấy không nói năng gì liền bắt lấy tôi.
– Dì Di của cô tu vi gì rồi? Chạy về nơi nào rồi?
– Hóa Chân sơ kỳ, còn nơi chạy trốn thì tôi cũng không biết, nơi đó sớm đã vượt khỏi phạm vi của đảo Nhân Trúc chúng tôi, trước giờ tôi cũng chưa qua đó.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Hóa Chân sơ kỳ gặp yêu thú cấp mười cũng chẳng có gì là khó khăn, cô không cần phải lo lắng.
Tôi bây giờ phải quay về Nam An châu rồi, cô có muốn đi cùng tôi không?
Vô Tâm Hải rộng lớn như vậy.
Giải Ấu Huê cũng không biết phương hướng cụ thể thế nào, Diệp Mặc cho dù đi tìm, cũng chắc chắn không tìm được.
– Tôi muốn đi cùng với Diệp tiền bối.
Giải Ấu Huê không chút do dự nói, một mình cô ở lại Vô Tâm Hải khác gì tìm cái chết, bây giờ đi cùng Diệp Mặc, nếu như dì Di đến Nam An châu cũng có thể gặp được.
Diệp Mặc thấy Giải Ấu Huê đồng ý, cũng không dài dòng nữa, trực tiếp phóng ra Thanh Nguyệt, cùng với Giải Ấu Huê tăng tốc bay về Nam An châu.
Hắn lo lắng Đường Mộng Nhiêu và Ức Mặc có phải đã quay về Mặc Nguyệt Chi Thành rồi hay không, đến truyền tống trận cũng lười chẳng thèm đi.
Đi truyền tống trận cũng giống như ngồi máy bay vậy, trước sau cũng mất không đáng là bao thời gian, mặc dù có thể tiết kiệm được chút ít thời gian, cũng không thích bằng tự mình bay.
Băng Thần cung, lúc này Vân Đình Đình và An Chỉ Kỳ đang ngồi trong một căn phòng căng thẳng bàn bạc, từ vẻ mặt kích động của hai người có thể nhìn ra, dường như là chuyện tốt.
– Chị Kỳ Kỳ, Yến trưởng lão và Bằng trưởng lão sớm đã xác định đứng bên chúng ta hay chưa? Em cũng có chút khẩn trương.
Đình Đình câu này cũng nói lại mấy lần.
An Chỉ Kỳ bất đắc dĩ nói:
– Đình Đình, em đừng lúc nào cũng không quả quyết, chỉ cần cung chủ phi thăng rồi, thì em chính là cung chủ, Yến trưởng lão là ân sư giảng dạy cho em, mặc dù em không thể gọi lão là sư phụ, nhưng tình thầy trò cũng có.
Em làm cung chủ, lão chắc chắn cũng ủng hộ em.
Bằng trưởng lão là sư tổ của chị, chị cũng đã nói với sư phụ của chị rồi, sư phụ nói em làm cung chủ, sư phụ chị chắc chắn ủng hộ em.
Dừng lại một chút, An Chỉ Kỳ lại nói:
– Bây giờ Băng Thần cung tống cộng có năm vị trưởng lão, còn có Liễu trưởng lão nữa, cung chủ trước khi đi có trách cứ lão, cái chết của Lãng Nguyệt có quan hệ đến lão, cung chủ phi thăng rồi, lão phần lớn cũng sẽ ủng hộ em.
Nhưng, chúng ta vẫn phải lấy lòng người đó trước mới được.
– Chị Kỳ Kỳ, mấy ngày nay chị cứ để em đi thỉnh an mấy vị trưởng lão, chính là ý này đúng không?
Đình Đình chợt hiểu ra nói.
An Chỉ Kỳ lập tức gật đầu nói:
– Đương nhiến rồi, nếu không em cho rằng cái này là vô duyên vô cớ sao? Những vị trưởng lão đó đều là người anh minh, chắc chắn biết ý của em, nhưng cái này cũng không sao, em chỉ cần bày tỏ lòng cung kính của em, cho dù bọn họ biết ý tứ của em, thì cũng có thiện cảm với em, cũng sẽ thích.
Hơn nữa, sự nguy hiểm của chúng ta bây giờ rất lớn, nếu như không thể nắm được quyền trước khi hai con trai của cung chủ quay về, thì chờ đợi chúng ta tuyệt đối cũng không phải chuyện tốt đẹp gì.
– Uhm.
Em biết rồi, chị Kỳ Kỳ.
Đình Đình gật đầu hiếu ra ý tứ của An Chỉ Kỳ.
Các cô lôi kéo mấy vị trưởng lão này, cũng là vì cô là thiếu cung chủ, nể mặt chút mà thôi.
Một khi cô mất đi cái thể diện thiếu cung chủ, trưởng lão Hóa Chân bọn họ sẽ coi cô là ai?
Đình Đình vừa mới gật đầu đồng ý, liền cảm thấy cấm chế bên ngoài đung đưa, cô nhanh chóng ra hiệu với An Chỉ Kỳ, vọt ra ngoài mở cửa ra.
– Mục Tâm, em sao rồi?
Đình Đình nhìn thấy người con gái đang căng thẳng đứng trước cửa, lập tức biết xảy ra chuyện rồi, vội hỏi.
– Chị Đình Đình, cứu em…
Người con gái tên Mục Tâm vừa nhìn thấy Đình Đình và An Chỉ Kỳ lập tức chạy đến, khóc lóc kêu cứu.
An Chỉ Kỳ vừa nhìn liền biết có chuyện rồi, cô không đợi người con gái tên Mục Tâm kia nói tiếp, cũng đã kéo Mục Tâm vào phòng, sau đó vội vàng đóng cửa, ra hiệu cho Đình Đình đánh cấm chế lại.
Đình Đình không đợi An Chỉ Kỳ nhắc, cô cũng đã đánh cấm chế lại, cô đến Băng Thần cung cũng không phải mới được một hai ngày, làm sao không biết sự nguy hiểm trong đó.
– Có chuyện gì? Mục Tâm, em không cần vội, từ từ nói ra.
Đình Đình vừa an ủi người con gái đang khóc lóc này, vừa tỏ ý có chuyện gì thì nhanh nói ra.
Mục Tâm nức nở nói:
– Vừa nãy, vừa nãy… linh hồn bài của cung chủ vỡ rồi…
Rõ ràng cô nhớ đến chuyên Tiểu Quý găp lúc trước, linh hồn bài bị vỡ vụn, đã bị giết chết.
Nhị thiếu gia Lãng Nguyệt chết bên ngoài, vốn dĩ không liên quan gì đến Tiểu Quý trông coi linh hồn bài kia, nhưng cung chủ lại cứ muốn giết Tiểu Quý, để tế sống cho nhị thiếu gia.
Bây giờ linh hồn bài của cung chủ cũng bị vỡ vụn rồi, vậy thì thế nào? Nếu không phải cô biết Đình Đình trong lòng lương thiện, cô cũng chọn tự sát rồi.
– Cái gì?
Đình Đình và An Chỉ Kỳ đồng thời sững sờ người, một hồi lâu sau nửa từ cũng không nói ra được, tin này đối với hai cô quả thực quá chấn động rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1467: Nắm Quyền
Nắm Quyền
A
n Chỉ Kỳ nhanh chóng phản ứng lại, cô vội vàng nói với Mục Tâm:
– Mục Tâm, em không cần lo lắng, em cứ trở về trước chờ tin tức đi.
Đình Đình cung chủ nhất định sẽ cố hết sức giúp em.
Thấy Mục Tâm đã được An Chỉ Kỳ khuyên nhủ rời đi, thì Đình Đình mới nghi hoặc hỏi:
– Chị Kỳ Kỳ, có phải chị có chuyện muốn nói với em hay không?
Trong mắt An Chỉ Kỳ đã không còn sự khiếp sợ như vừa rồi nữa, thậm chí còn có chút kinh hỉ mà nắm lấy tay Đình Đình rồi nói:
– Đình Đình, đây chính là một cơ hội tốt, bài vị linh hồn của cung chủ đã vỡ vụn, thì có nghĩa là cung chủ đã xảy ra chuyện rồi, em cần phải tranh thủ thời gian mời tất cả mọi người trong cung dự họp hội nghị.
Sau đó thông qua chuyện này mà nắm quyền lực của Băng Thần Cung vào trong tay.
Còn về phần phải nói như thế nào, thì chị nghĩ rằng chị hẳn là phải dạy trước cho em rồi.
Nhanh lên, tới đây đi, vấn đề này cần phải làm càng nhanh càng tốt.
– A…
Đình Đình ngây ngẩn cả người, vô thức hỏi lên:
– Cho dù là cung chủ đã xảy ra chuyện rồi, thì còn có đại trưởng lão, mới vừa rồi chúng ta quên không hỏi chút Mục Tâm xem…
An Chỉ Kỳ vội vàng nói:
– Là chị cố ý không hỏi đấy.
Em lát nữa chỉ cần nói rằng em đã quá quan tâm tới việc cung chủ xảy ra chuyện, cho nên không có tâm tư hỏi về đại trưởng lão.
Cung chủ đã xảy ra chuyện rồi, thì đại trưởng lão chắc chắn sẽ không có kết cục tốt hơn đâu, lát nữa em cứ tự mình hỏi trong đại hội trưởng lão thì sẽ đạt được hiệu quả tốt nhất.
Nói xong thì An Chỉ Kỳ lại bổ xung thêm:
– Kỳ thực chị còn có một lo lắng không nói cho em biết, đó chính là cung chủ đã có ý tứ hạ em xuống.
Một khi em không còn là thiếu cung chủ, thì em chắc chắn sẽ trở thành đồ chơi trong tay hai tên phế vật con trai của cung chủ, ngay cả chị cũng không khá hơn chút nào.
Cho nên, em nhất định phải nắm lấy cái cơ hội này.
Cái người đã giết chết cung chủ kia chính là đã cứu chúng ta một mạng, thực sự là một người tốt mà.
– Được…
Đình Đình lần này không còn chút do dự nào nữa, kiên định gật đầu.
Cô đã hoàn toàn hiểu được ý của chị Kỳ Kỳ.
Chỉ có nắm lấy quyền lực vào trong tay, thì cô mới có thể an toàn, mới có thể có được lượng tài nguyên tu luyện lớn nhất.
Có lượng lớn tài nguyên tu luyện, thì cô mới có thể nhanh chóng thăng cấp, từ đó mà bảo vệ cho quyền lực của mình.
Trong đại điện xa hoa nhất của Băng Thần Cung, vẫn giống như lần tước, hầu như là tất cả trưởng lão và nghi trượng đều có mặt đầy đủ ở nơi này.
Thứ duy nhất khác với lần trước chính là cung chủ đã không còn ngồi ở trên chiếc ghế chủ vị nữa rồi, mà đã đổi thành người thiếu nữ lần trước đứng ơ bên cạnh cung chủ.
Thiếu nữ tên Mục Tâm lúc này đang quỳ gối ở giữa đại điện, cả người run rẩy.
Trong đại điện hoàn toàn yên tĩnh.
Cho dù là vài tên trưởng lão cũng đều đang chau mày, không có người nào nói chuyện cả.
Đình Đình có chút khẩn trương, nhưng nghĩ đến thương lượng giữa mình và chị Kỳ Kỳ lúc tước, thì cô liền cố gắng trấn áp nội tâm khẩn trương của mình xuống, tận lực khiến cho giọng điệu của mình có sự trầm lắng rồi nói:
– Băng Thần Cung chúng ta gần đây liên tiếp xảy ra chuyện.
Đầu tiên là nhị thiếu gia mất tại Nam An Châu, sau đó thì cung chủ cũng tiếp tục mất tại Nam An Châu.
Trong nội tâm của tôi vô cùng bi thương, hoàn toàn không có chủ trương gì, cúi xin các vị trưởng lão đại nhân chỉ rõ cho.
Băng Thần Cung chúng ta nên làm gì bây giờ?
Đây là cách nói mà cô và An Chỉ Kỳ đã thương lượng tốt với nhau từ trước.
Hiện tại thì nhất định phải tự hạ thấp tư thái của mình trước mặt các vị trưởng lão, nhất định phải khiến cho các vị trưởng lão biết rằng, hiện tại chỉ có Đình Đình cô có thể tiếp tục ngồi ở vị trí của cung chủ, thì bọn họ mới có được lợi ích lớn nhất.
Nhưng lại không thể để cho các vị trưởng lão kia có ý tranh đoạt vị trí quyền lực này, bằng không thì cái được sẽ không đủ bù cho cái mất.
Một tên trưởng lão Hóa Chân tầng chín gật đầu.
Đối với thái độ của Đình Đình thì y có chút thỏa mãn.
Y đã gần đạt tới Hóa Chân viên mãn, cho nên đối với quyền lực thì căn bản là không hề có chút tâm tư nào, y chỉ cần được tồn kính và được cung cấp đủ lượng tài nguyên tu luyện là tốt rồi.
Trưởng lão Hóa Chân tầng sáu Liễu Hề Sanh lúc trước đã biết việc Lãng Nguyệt đi Nam An Châu, thỉ hiện tại thấy tình huống này y liền đứng ra nói với Mục Tâm đang quỳ ở trên mặt đất:
– Vật Văn trưởng lão thì không có tin tức gì sao?
Mục Tâm liền run giọng đáp:
– Sau khi tiểu nữ nhìn thấy linh hồn bài của cung chủ vỡ vụn, thì đã ngây dại ra, sau đó tiểu nữ lại nhìn sang linh hồn bài của đại trưởng lão.
Mặc dù nó không vỡ vụn, nhưng cũng đã biến thành màu trắng toát.
– Phi thăng rồi sao?…
Vài tên trưởng lão Hóa Chân vừa nghe thấy việc bài vị linh hồn đã biến thành màu trắng, thì lập tức đã biết được rằng đại trưởng lão đã phi thăng rồi.
Bọn họ nhìn nhau, trong mắt mỗi người đều lộ ra vẻ khó hiểu.
Theo lý thuyết thì phải là linh hồn bài của đại trưởng lão vỡ vụn, còn cung chủ phi thăng thì mới đúng.
Nhưng sự thực thì lại hoàn toàn ngược lại.
Đây rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?
Mục Tâm xong khi trả lời xong, thì trong lòng rất khẩn trương.
Nhưng không hề có ai để ý tới một tiểu nhân vật không hề quan trọng như cô cả, cũng không hề có ai đưa ra ý định đem cô chôn cùng cung chủ cả.
Đình Đình thấy như vậy thì liền phất tay lên nói với Mục Tâm:
– Ngươi trước tiên cứ trở về đi, tiếp tục túc trực bên các bài vị linh hồn.
Có tình huống đặc biệt nào xảy ra, thì phải lập tức báo lên với các vị trưởng lão trước tiên, hoặc là báo lại với ta.
– Vâng.
Mục Tâm cố nén tâm tình kích động lui ra.
Cô không thể nào không kích động được, bởi vì cô không hề nghe được cung chủ hay vị trưởng lão nào nói muốn đem cô chôn cùng cung chủ tiền nhiêm cả.
Câu nói kia của thiếu cung chủ thì chính là có ý để cho cô sau này tiếp tục thủ hộ bên các bài vị linh hồn, không cần phải lo lắng việc khác.
Có mấy vị nghi trượng đều đã hiểu được ý của Đình Đình, chính là không hề muốn đem nữ tỳ kia đi chôn cùng với cung chủ tiền nhiệm.
Điều này quả thực là không phù hợp với đạo lý.
Không lâu trước đây, cung chủ đã từng lập ra quy định.
Sau khi có bài vị linh hồn bị vỡ, thì người trông coi bài vi sẽ phải bị chôn cùng.
Điều này đã trở thành quy củ của Băng Thần Cung rồi, vì sao lại không làm theo?
Tuy rằng ở đây còn chưa tới lượt vài vị nghi trượng lên tiếng, nhưng loại chuyện phá hư quy củ nàỵ, thì khiến một tên nghi trượng tu vi Thừa Đỉnh không nhịn được.
Cho nên y liền đi ra ôm quyền hành lễ với các vị trưởng lão, sau đó mới lại tùy ý hành lễ với Đình Đình một chút.
Hiển nhiên động tác này của y chính là có ý ám chỉ thiếu cung chủ không được xếp ngang hàng với mấy vị trưởng lão.
Thấy một màn này, thì trong lòng Đình Đình cũng có chút khẩn trương.
Cô biết là lần này cô nhất định phải lập uy thì mới có thể xác lập được địa vị của mình.
Đáng tiếc chính là, cô lại không có nửa phần vốn liếng để mà lập uy.
Vị nghi trượng kia sau khi hành lễ xong thì mới nói:
– Thiếu cung chủ.
Lần trước cung chủ tiền nhiệm đã nói rằng quy củ của Băng Thần Cung không được phép phá bỏ.
Nhưng tới nay chỉ mới có vài ngày, thì quy củ của Băng Thần Cung chúng ta đã bị phá hủy rồi sao? Bài vị linh hồn của cung chủ vỡ vụn, thiếu cung chủ thì lại không để cho nữ tỳ trông coi bài vị linh hồn kia chôn cùng.
Ngôn Miêu Phỉ thực sự không hiểu, thỉnh thiếu cung chủ chỉ giáo cho.
Lần tước cung chủ đã từng nói nếu như Đại Vân tái phạm sai lầm này, thì chính Đại Vân sẽ là người phải bị chôn cùng.
Tuy rằng vị nghi trượng kia không hề nói ra, nhưng tất cả mọi người đều có thể nghe hiểu được.
Mục Tâm hiện đang đứng ở một bên, nghe được lời này, thì hai chân nhất thời mềm nhũn, thiếu chút nữa đã quỳ rạp xuống đất rồi.
Đình Đình thấy tất cả mọi người đều nhìn về phía mình, thì cô biết bản thân mình hiện tại nhất định phải lập uy, bằng không thì chỉ lát nữa thôi là cô sẽ lập tức phải đối mặt với cái chết.
Cho dù là không có vị trưởng lão nào ủng hộ cho cô, thì cô cũng nhất định phải xuất ra khí thế của mình, bằng không thì có người nào sẽ ủng hộ cho cô chứ?
Nghĩ tới đây, thì Đình Đình liền cười lạnh:
– Ngôn chấp sự, ta hỏi ngươi, sau khi cung chủ tiền nhiệm phi thăng hoặc là bất hạnh ngã xuống, thì quy củ của Băng Thần Cung chúng ta là như thế nào? Có phải là sẽ không cần cung chủ nữa hay không?
Trong lòng Ngôn Miêu Phỉ cả kinh, y biết rằng vừa rồi mình đã nói sai một câu rồi.
Bất quá hiện tại mấy vị trưởng lão đều đang ở bên cạnh, cho nên y căn bản là không dám không trả lời câu hỏi của Đình Đình.
Y cũng không có chút do dự nào mà đáp lại:
– Đương nhiên không phải.
Nếu như là cung chủ tiền nhiệm phi thăng, hoặc là gặp phải chuyện không may, thì vị trí cung chủ sau đó sẽ lập tức được thiếu cung chủ đảm nhiệm.
Nếu như Băng Thần Cung không có thiếu cung chủ, thì vị trí cung chủ sẽ do hội đồng trưởng lão tuyển ra.
Đình Đình buồn bã nói:
– Cung chủ tiền nhiệm chính là sư phụ của ta, người đã bất hạnh ngã xuống, cho nên trong nội tâm của ta cũng vô cùng đau xót…
Chỉ mới nói được nửa câu, thì Đình Đình bỗng nhiên chuyển thân, đứng lên vỗ mạnh vào bàn, chỉ tay vào vị Ngôn chấp sự kia rồi tức giận quát lớn:
– Quy củ của Băng Thần Cung chúng ta sâm nghiêm, vậy mà ngươi tại sao lại dám nói những lời như vậy? Căn cứ vào quy củ của Băng Thần Cung, thì ta đã là đương kim cung chủ, còn ngươi thì lại luôn mồm gọi ta là thiếu cung chủ, chăng lẽ quyền lực của ngươi còn lớn hơn mấy vị trưởng lão sao? Muốn đoạt vị trí cung chủ của ta sao?
Trong lòng Ngôn Miêu Phỉ càng kinh hoàng hơn.
Y không ngờ rằng thiếu cung chủ vốn khúm núm này sau khi cung chủ tiền nhiệm chết đi, thì lại có sự biến hóa to lớn như vậy.
Y len lén nhìn thoáng qua vài vị chấp sự và mấy vị trưởng lão xung quanh, phát hiện rằng không có ai muốn đứng ra nói giúp cho y, tất cả đều có cùng một bộ dáng đó là chuyện không liên quan đến mình.
Tuy rằng trong lòng y có chút hối hận, nhưng Ngôn Miêu Phỉ y vẫn kiên trì nói tiếp:
– Cung chủ, vừa rồi là thuộc hạ lờ lời.
Nhưng quy củ của Băng Thần Cung chúng ta…
Đình Đình hiệp một đã chiếm được thế thượng phong, liền tiếp tục hừ lạnh cắt đứt lời Ngôn Miêu Phỉ muốn nói:
– Quy củ của Băng Thần Cung chúng ta là do ai định ra?
– Đương nhiên là cung chủ tiền nhiệm…
Ngôn Miêu Phỉ sau khi nói xong, thì dường như đã cảm nhận được lời nói này có chỗ hổng.
Đình Đình căn bản là không để ý tới Ngôn Miêu Phỉ, buồn bã nói:
– Băng Thần Cung chúng ta truyền thừa vài vạn năm, hôm nay lại gặp phải chuyện bất hạnh này.
Nếu như chúng ta lại vì chuyện này, mà giết đi người của mình, thì đây chăng phải là ‘thân giả thống cừu giả khoái sao?
Lúc này thì một tên trưởng lão Hóa Chân liền ừ một tiếng rồi đứng ra nói:
– Cung chủ nói không sai.
Nhưng chính Ngôn Miêu Phỉ đã phạm thượng, thì cần phải chịu sự trách phạt của cung chủ.
Đình Đình thấy trưởng lão vừa đứng ra nói chính là Bằng trưởng lão, sư tổ của An Chỉ Kỳ, thì trong lòng lập tức đại hỉ.
Sư tổ của chị An Chỉ Kỳ quả là không tệ, đúng thời điểm mấu chốt thì đã giúp mình.
Nếu như lời mình nói vừa rồi, không có trưởng lão nào đồng ý, thì đó chính là một quyền đánh hụt, càng không có nửa điểm thuyết phục nào.
Ngôn Miêu Phỉ nghe được trưởng lão Hóa Chân đã đứng ra ủng hộ cho Đình Đình, thì lập tức biết mình đã phạm phải một sai lầm lớn rồi, vội vã khom người rồi nói:
– Là lỗi lầm của thuộc hạ, xin cung chủ trách phạt.
Một thanh âm lạnh lùng lập tức vang lên:
– Nếu dám ở chỗ này mà mạo phạm cung chủ, thì cũng không cần phải chịu trách phạt nữa.
Thanh âm này vừa vang lên, thì đã có một đạo ‘Chân nguyên thủ’ duỗi ra.
Ngôn chấp sự kinh hãi nhìn đạo ‘Chân nguyên thủ’ này nắm lấy mình, đảo mắt cái đã biến y thành một vũng máu rồi.
Khiến cho Đình Đình và những vị chấp sự khác kinh ngạc chính là người ra tay giết Ngôn chấp sự không phải là sư phụ truyền day của cung chủ Yến trưởng lão, cũng khôngphải là Bằng trưởng lão, mà là Liễu Hề Sanh, Liễu trưởng lão.
Đình Đình rất nhanh đã hiểu được đây chính là tín hiệu ủng hộ của Liễu Hề Sanh, cho nên cô liền nói nhanh:
– Hiện tại Băng Thần Cung chúng ta gặp đại nạn, cũng may là còn có mấy vị trưởng lão.
Nhưng đối phương có thể khiến cho cung chủ tiền nhiệm của chúng ta phải ngã xuống, thì nếu chúng ta tùy tiện xuất thủ cũng chỉ có thể chịu thiệt thòi mà thôi.
Để có thể báo thù cho cung chủ tiền nhiệm, thì ta kiến nghị Băng Thần Cung từ nay sẽ lại lần nữa khôi phục quy củ cũ, tạm thời phong cung năm mươi năm.
Các vị trưởng lão phải nỗ lực đề thăng tu vi của mình.
Sau khi thực lực của chúng ta đã đủ mạnh, thì chúng ta nhất định sẽ phải báo thù cho cung chủ tiền nhiệm.
Phong cung năm mươi năm chính là việc mà Đình Đình cô đã âm thầm thương lượng cùng An Chỉ Kỳ.
Có thời gian năm mươi năm này, thì các cô cũng có thể trở nên lớn mạnh hơn.
Chí ít thì tu vi cũng sẽ đề thăng được lên đẳng cấp cao hơn, sau đó sẽ không còn sợ đông sợ tây nữa rồi.
Lúc này thì vài tên chấp sự đều hai mặt nhìn nhau.
Phong cung năm mươi năm, vậy thì hai vị thiếu gia đã đi ra ngoài phải làm sao? Ý tứ của tân cung chủ rất rõ ràng rồi, đó chính là sẽ không để cho hai vị thiếu gia có thể trở về nữa.
Huống chi cái gì mà chờ năm mươi năm sau báo thù chứ, đây quả thực là một chuyện cười mà.
Bọn họ không ngờ vị thiếu cung chủ này sau khi thượng vị, lại có thể quả quyết tới như vậy.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1468: Gặp Lại
Gặp Lại
N
hưng lúc này cũng không có trưởng lão Hóa Chân nào đứng ra nói gì, giống như là không hề biết được việc này vậy.
Đối với mấy trưởng lão Hóa Chân mà nói, thì trọng yếu nhất chính là chuyện tu luyện.
Phong cung thì lại là chuyện càng tốt đối với bọn họ, vì phong cung càng lợi cho việc họ bế quan tu luyện mà không phải lo lắng nhiều về sự tình trong cung.
Mà Lãng Anh thì ngày trước cũng quá độc tài, tài nguyên tu luyện hầu hết đều chiếm dụng lấy, phần còn lại thì mới cấp cho các trưởng lão khác.
Cho nên trưởng lão thực sự trung tâm với Lãng Anh, thật sự là một người cũng không có.
Nhưng sau khi Đình Đình tiếp nhận chức vị cung chủ, thì tài nguyên tu luyện của Thủy Thần Cung cũng được cấp cho các vị trưởng lão nhiều hơn, cho nên lấy được sự ủng hộ của họ, về phần hai đửa con trai của cung chủ tiền nhiệm, thì ai sẽ đi quản việc chúng sống hay chết chứ?
Năm mươi năm sau báo thù thì lại càng đúng với tâm khảm của các vị trưởng lão rồi.
Ngay cả cung chủ và đại trưởng lão đều không phải là đối thủ của người ta, vậy thì tu vi của người đó nghịch thiên cỡ nào? Đi tìm người ta báo thù thì chẳng phải là muốn chết sao? Hiện tại cung chủ nói không đi báo thù vội, thì bọn họ càng mừng rỡ mà giả bộ hồ đồ.
Hơn nữa chuyện này cũng là do cung chủ nói ra, cho nên tương lai có gì thì vẫn cứ là cung chủ phải dốc hết sức mà làm.
Sau khi hội nghị giải tán, thì Đình Đình vẫn còn không thể tin được vào mắt mình.
Cô thật sự không ngờ lại có thể dễ dàng nắm lấy quyền lực như vậy.
Nhưng nghĩ lại thì cũng đúng.
Kỳ thực thì chỉ cần có một vị trưởng lão ủng hộ, thì phần thắng của cô đã rất lớn rồi, huống chi cô có tới tận ba vị trưởng lão ủng hộ mình.
Hơn nữa Liễu Hề Sanh còn trực tiếp giết một chấp sự đã mạo phạm tới cô.
Đây quả thực chính là sự ủng hộ to lớn nhất rồi.
Nhưng cô thật sự không ngờ, phần kinh hỉ lớn hơn nữa vẫn còn ở đằng sau.
Đình Đình trước tiên là muốn đi tới phòng tu luyện cùa cung chủ.
Đây chỉ là do An Chỉ Kỳ nói cho cô biết.
Nhất định phải chiếm lấy phòng tu luyện của cung chủ tiền nhiệm trước tiên, nơi ấy mới là chỗ quan trọng nhất.
Vì phòng tu luyện là nơi tu luyện của các đời cung chủ, mà các đời cung chủ có thể nhanh chóng đề thăng tu vi, thì ngoại trừ tư chất nghịch thiên ra, thì ngay cả chỗ tu luyện khẳng định cũng là nguyên nhân chủ yếu.
Chỗ tu luyện của cung chủ cho tới giờ chỉ có đương kim cung chủ mới có thể tiến vào, nhưng điều kiện tiên quyết phải là cung chủ tiền nhiệm đã phi thăng hoặc là chết.
Đình Đình ở bên ngoài phòng tu luyện lấy máu của mình chứng minh thân phận đương kim cung chủ, sau đó mở ra cấm chế của phòng tu luyện, tiến vào bên trong.
Sau khi Đình Đình thấy được mọi thứ trong phòng tu luyện, thì lúc này mới thực sự trở nên ngây dại.
Cô là thiếu cung chủ, có một sư phụ là Hóa Chân tầng chín.
Tuy rằng sư phụ đối với cô cũng không tệ, các loại linh thạch cực phẩm thỉnh thoảng cô cũng được cắp vài viên.
Nhưng cô ở trong phòng tu luyện của cung chủ, nhìn thấy một loạt các loại ngọc giản tu luyện, một Linh Tủy Trì thật lớn, mà lượng linh khí nồng đậm tỏa ra từ trong Linh Tủy Trì khiến cho cô có cảm giác không cần tu luyện thì tu vi cũng tự có thể đề thăng.
Linh thạch cực phẩm ở đây cũng không phải là một hai viên, mà là vây quanh một vòng rồi lại một vòng quanh cái Linh Tủy Trì kia.
Đình Đình biết rằng tu vi của mình sau này sẽ tăng lên theo một đường thẳng tắp rồi.
Đáng tiếc là không thế nào đưa An Chỉ Kỳ theo vào trong này tu luyện.
Nhưng cô cũng không lo lắng, vì thứ tốt ở đây nhiều như vậy, cô tùy ý cũng có thể cầm ra ngoài cấp cho chị Kỳ Kỳ của cô tu luyện.
Cô lần đầu tiên cảm giác được, có quyền lực trong tay thực sự là tốt! Không phải cung chủ, thì sao cô có thể xuất hiện ở chỗ này được? Nghĩ thôi thì cũng đừng nghĩ.
– Nơi này chính là Mặc Nguyệt Chi Thành sao? Thật là xinh đẹp.
So với nhà của em là Nhân Trúc đảo thì đẹp hơn nhiều lắm…
Giải Ấu Huê lần đấu tiên trông thấy Mặc Nguyệt Chi Thành, nhất thời liền sợ hãi than.
Cô chưa từng rời khỏi Vô Tâm Hải, mà vẫn sinh hoạt ở Vô Tâm Hải và Nhân Trúc đảo.
Bây giờ nhìn thấy Mặc Nguyệt Chi Thành của Diệp Mặc, thì trong lòng khó tránh khỏi việc cảm thán.
Diệp Mặc cũng không có tâm tư mà giải thích việc này.
Hắn vừa về tới Nam An Châu, thì đã phát đi một đạo phi kiếm truyền tin về Mặc Nguyệt Chi Thành.
Nhưng tới bây giờ vẫn không hề có tin tức truyền lại, khiến cho hắn vô cùng lo lắng.
Khi Giải Ấu Huê còn muốn hỏi thêm, thì lại phát hiện pháp bảo phi hành dưới chân run lên.
Cô vô thức nhìn về phía Diệp Mặc, lại phát hiện Diệp Mặc đang không ngừng kích động nhìn chằm chằm vào một thiếu nữ mặc một bộ quần áo màu lam nhạt đang đứng trên bãi cỏ phía xa xa.
– Cha…
Ức Mặc cũng đã nhìn thấy Diệp Mặc đang giảm bớt tốc độ của pháp bảo phi hành tiến về phía cô, lập tức kinh hỉ kẽu lên một tiếng, rồi vọt tới.
Tuy rằng sư phụ đối với cô rất tốt, nhưng cô vẫn có một tâm trạng u sầu vì nhớ nhà.
Bây giờ đã nhìn thấy được cha của mình, thì bỗng nhiên cái vẻ u sầu kia liền biến mất hoàn toàn.
Cô đã lại đoàn tụ với gia đình rồi.
Diệp Mặc ôm lấy con gái, trong lòng bỗng nhiên nhẹ nhõm hơn rất nhiều, Ức Mặc đã trưởng thành hơn rất nhiều, nhưng vẫn có dáng vẻ lờ mờ của cô bé năm xưa.
Hắn rốt cuộc cũng không cần phải lo lắng cho con gái nữa rồi, chỉ cần con gái đến Mặc Nguyệt Chi Thành, trở về bên cạnh hắn là tốt rồi.
Cảm nhận được sự kích động của cha mình, thì Ức Mặc bỗng nhiên có chút hối hận.
Năm đó cô hẳn là nên đi cùng chị Tĩnh Văn mới đúng.
Tuy rằng sư phụ đối với cô rất tốt, nhưng lại khiến cho cô nhiều năm như vậy cũng không gặp được cha của mình.
Ngược lại là chị Tĩnh Văn lại gặp được cha trước tiên, hơn nữa còn…
Ức Mặc nghĩ tới đây, đột nhiên lại cảm thấy không thể gọi là chị Tĩnh Văn nữa rồi.
– Cha, xin lỗi, con hẳn là nên sớm đề nghị sư phụ mang con quay về tìm cha.
Ức Mặc nức nở không ngừng trong lòng Diệp Mặc, cô biết rằng cha cô đã vì tìm cô mà đi khắp Bắc Vọng Châu tới vài lần.
– Không có việc gì, trở về là tốt rồi…
Diệp Mạc ngẩng đầu lên thì đã nhìn thấy mấy người Tống Ánh Trúc, Lạc Ảnh và Tô Tĩnh Văn đứng ở phía xa chờ hắn và Ức Mặc đang đoàn tụ với nhau.
Diệp Mặc trở về, Ức Mặc cũng đã trở về rồi, cả nhà đoàn tụ càng vô cùng vui vẻ.
Hai hàng lông mày của Tống Ánh Trúc đã không còn cái tia u sầu trước kia nữa.
Điều duy nhất khiến cô u sầu chính là Ức Mặc, hiện tại thì Ức Mặc đã không có việc gì, vậy thì mọi chuyện đều sẽ tốt đẹp.
Các cô cố ý không truyền lại phi kiếm cho Diệp Mặc, chính là vì muốn để cho Ức Mặc chờ Diệp Mặc ở chỗ này, cho hắn một sư kinh hỉ.
Hiện tại Diệp Mặc và Ức Mặc đã gặp mặt nhau, thì các cô cũng đều tiến tới.
Bầu không khí càng trở nên nồng nhiệt hơn.
Diệp Mặc giới thiệu Giải Ấu Huê cho mọi người.
Giải Ấu Huê thấy Ức Mặc đã gặp lại được cha của mình, còn cha của cô thì lại vẫn không biết sinh tử ra sao, cho nên tâm tình lại lần nữa trở nên suy sụp.
Ức Mặc lúc này liền nhớ tới một việc, vội vã lấy ra một cái nhẫn trữ vật đưa cho Diệp Mặc rồi nói:
– Cha, đây là con mang về cho cha ăn đấy.
Diệp Mặc tiếp nhận chiếc nhẫn trữ vật, thần thức lập tức quét vào bên trong, thấy được ’Lam sắc quả’ ở bên trong. ’Lam sắc quả’ là linh quả cấp sáu, mùi vị cực kỳ thơm ngon.
Đây là thứ có thừa ở Vô Tâm Hải.
Trước đây hắn cũng đã thấy Giao Đằng Cung dùng lượng lớn linh quả này để tiếp đãi khách nhân tôn quý.
Diệp Mặc vuốt ve mái tóc của Ức Mặc, trong lòng cảm thấy hạnh phúc.
Chính mình cũng đã để dành sẵn cho Ức Mặc các loại linh quả, còn có cả mười hai viên ’Lôi Hải thần châu’ nữa.
Con gái cũng nhớ tới hắn, còn để lại cho hắn nhiều ’Lam sắc quả’ như vậy. ’Lôi Hải thần châu’ vốn có ba mươi sáu viên, đáng tiếc chính là Tác An Sơn chỉ có mười hai viên, và hắn đã đoạt lấy toàn bộ.
Nhưng mười hai viên ’Lôi Hải thần châu’ này, thì Diệp Mặc cũng không dự định sẽ cấp cho Ức Mặc ngay bây giờ.
Chờ sau khi trở về, thì hắn không chỉ cần diễn sinh ra cho Ức Mặc một bộ công pháp mới, mà hắn còn muốn truyền thụ cả lôi kiếm cho Ức Mặc nữa.
Chờ tới lúc đó, thì hắn sẽ đem mười hai viên ’Lôi Hải thần châu’ này cấp cho Ức Mặc.
Hắn tin tường rằng dưới sự cải tạo và định hướng lại của hắn thì Lôi hệ công pháp của Ức Mặc sẽ sớm đạt được thành tựu.
Mười hai viên ‘Lôi Hải thần châu’ này ở trong tay của Ức Mặc, thì nhất định sẽ cường đại hơn nhiều so với Tác An Sơn.
Diệp Mặc bỗng nhiên lại nhớ tới Đường Mộng Nhiêu đã đưa Ức Mặc tới đây, cho nên lập tức hỏi:
– Đường chưởng môn không phải là đã đưa Ức Mặc trở về hay sao? Sao cha lại không thấy cô ấy.
Theo lý thuyết thì việc chính của Đường Mộng Nhiêu là tới đây nhờ mình tiêu diệt ‘Cửu đầu phệ hư trùng’, hắn là sẽ tới đây đầu tiên mới phải.
– Dì Đường được Minh Tâm sư bá nhờ vả, cho nên đã đi Vô Tình Cốc gặp cầm Mộ Tâm rồi.
Ức Mặc vội vàng nói.
Đường Mộng Nhiêu đã đưa cô trở lại bên cạnh cha mẹ, cho nên cô vô cùng cảm kích.
– Được rồi, sư phụ của con có phải là một người mặc trường bào màu xám hay không, tu vi Hóa Chân tầng chín?
Diệp Mặc nhớ tới tu sĩ Hóa Chân lúc trước bị Hồng Nhất Hấn truy sát.
Ức Mặc vội nói:
– Đúng vậy, cha, người không phải là phát sinh xung đột cùng sư phụ con rồi chứ?
Diệp Mặc mỉm cười:
– Không đâu, y bị người khác đuổi giết, cha còn giúp kia mà.
– Con biết mà.
Ức Mặc lập tức nói:
– Lúc đó con và… dì Tĩnh Văn đang tu luyện, thì sư phụ đã biểu diễn một chiêu đánh ngã cả một ngọn núi, sau đó nói rằng người lợi hại hơn cha.
Hiện tại con mới biết, hóa ra là người lừa con.
Cha à, lúc đó cha có phải đã là tu sĩ Hóa Chân rồi không?
Diệp Mặc lắc đầu:
– Không phải, sư phụ không hề lừa con đâu, lúc đó thì sư phụ con xác thực là lợi hại hơn cha nhiều.
Ngày đó, thì Diệp Mặc phòng chừng mình vẫn chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ mà thôi.
Còn sư phụ của Ức Mặc lúc đó đã là tu sĩ Hóa Chân rồi, hiền nhiên không phải là chỉ lợi hại hơn hắn một chút đâu.
– Sư phụ con quả thực là đối xử với con rất tốt.
Với tư chất của con, có thể thăng cấp tu vi Hư Thần ở cái tuổi này, thì sư phụ của con khẳng định là đã phải trả một cái giá rất lớn.
Diệp Mặc biết rõ linh căn của Ức Mặc.
Tuy rằng cũng rất tốt, nhưng vẫn kém hơn so với mấy người Ninh Khinh Tuyết, cũng không hơn mấy tên tu sĩ thiên tài của Nam An Châu bao nhiêu.
Cho nên hắn khẳng định là sư phụ của Ức Mặc đã sử dụng một lượng vốn liếng lớn lên người Ức Mặc, nếu không thì Ức Mặc không thể nào thăng tiến nhanh như vậy.
Ức Mặc liền nhanh chóng nói:
– Đúng thế, sư phụ của con đối với con rất tốt.
Đan dược và linh thạch cùng với các loại tài nguyên tu luyện của con đều dùng không hết nổi.
Thấy hai cha con căn bản là nói mãi cũng không hết chuyện, thì Tống Ánh Trúc liền vội vã đi tới rồi nói:
– Trước tiên cứ trở về đã rồi hãy nói tiếp.
Diệp Mặc lúc này mới có chút áy náy nhìn mấy người Lạc Ảnh.
Đều tiến lên ôm mỗi người một cái Trở lại Mặc Nguyệt Chi Thành, thì Diệp Mặc bắt đầu đem công pháp tu luyện mới truyền thụ cho Ức Mặc, sau đó lại cấp cho Ức Mặc mười hai viên ’Lôi Hải thần châu’, Ức Mặc vốn có pháp bảo là Lôi Tác một chân khí hạ phẩm.
Cái pháp bảo này cũng tương đối tốt, đối với Ức Mặc thì đây chính là pháp bảo rất thích hợp rồi.
Nhưng mười hai viên ‘Lôi Hải thần châu’ thì lại khác.
Cái Lôi Tác kia của Ức Mặc không thể nào sánh bằng được.
Chính Diệp Mặc cũng có thể luyện chế ra đồ tốt hơn thế nữa.
Ức Mặc vừa nhìn thấy mười hai viên ’Lôi Hải thần châu’, thì đã cực kỳ vui mừng.
Cô coi như là được cài thiện lại mọi thứ trang bị, từ trong ra ngoài.
Ngay cả pháp bảo phi hành cũng đều biến thành chân khí cực phểm.
Diệp Mặc thiên vị Ức Mặc, hầu hết những thứ tốt đều giữ lại để cấp cho Ức Mặc, khiến cho ngay cả là mấy người Tống Ánh Trúc cũng đều cảm thấy đố kỵ.
Cũng may Diệp Mặc có rất nhiều thứ tốt, cũng không thể nặng bên này nhẹ bên kia (Nhất bên trọng, nhất bên khinh) được.
Bất quá khi mọi người biết tu vi của Diệp Mặc đã là Hóa Chân tầng bẩy rồi, thì ai ai cũng có một loại cảm giác nguy cấp.
Ngay cả Lạc Ảnh cũng có chút khẩn thương.
Diệp Mặc nhanh như vậy đã thăng cấp tới Hóa Chân hậu kỳ rồi, khoảng cách tới Hóa Chân tầng chín cũng không còn xa nữa.
Một khi Diệp Mặc đạt tu vi Hóa Chân viên mãn, rồi phi thăng, thì các cô làm sao bây giờ.
–
Diệp Lăng cũng nóng lòng không ngớt, thiếu chút nữa là đã chạy về bế quan rồi.
Nhưng thật ra Tô Tĩnh Văn là người thoải mái nhất, vì linh căn của cô là tốt nhất.
Lúc này thì tu vi của cô đã là một trong những người cao nhất rồi.
Tiếp qua một thời gian nữa thì cô sẽ thăng cấp tới tu vi Ngưng Thể rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1469: Đại Kiếp Nạn Nam An Châu
Đại Kiếp Nạn Nam An Châu
T
ất cả mọi người đều cấp bách muốn đẩy nhanh tốc độ tu luyện.
Cũng may là tiên tinh của Diệp Mặc có nhiều, còn trận bàn thời gian thì không thể không hạn chế việc cho các cô sử dụng nhưng thỉnh thoảng dùng một chút cũng không có vấn đề gì.
Diệp Mặc có thể dùng trận bàn thời gian, là bởi vì hắn vốn luôn tu luyện bên cạnh ‘Khổ Trúc’, cho nên dù tốc độ tu luyện của hắn có nhanh hơn đi nữa thì cũng sẽ không gặp phải vấn đề gì.
Nhưng những người khác thì không được, hơn nữa ‘Khổ trúc’ ở bên trong Thế giới trang vàng thì Diệp Mặc biết rằng không nên lấy nó ra ngoài.
Trước đó hắn đã có suy nghĩ này, vì sau khi nhìn thấy gốc cây mang theo khí tức hỗn độn kia, thì hắn thấy chỉ một chiếc lá ‘Khổ trúc’ còn không sao, chứ một khi mà toàn bộ khí tức của ‘Khổ trúc’ bị lộ ra ngoài, thì liệu có thể bị tu sĩ của Tiên Giới phát hiện hay không? Loại tình huống mạo hiểm này, thì hắn tuyệt đối sẽ không làm.
Hơn nữa Diệp Mặc dự định, là sau này ngay cả lá ‘Khổ Trúc’ hắn cũng sẽ không lấy ra chiếc nào nữa.
Để bố trí chỗ tu luyện, thì Diệp Mặc đã bỏ ra công sức rất lớn.
Hắn bố trí một cái ‘Dưỡng thần tuyền’ tại Mặc Nguyệt hồ để chuyên môn tu luyện thần thức, sau dó lại mô phỏng theo ’La khúc thập bát bàn’ mà luyện chế ra một cái sơn trại ‘Tiểu La khúc thập bát bàn’.
Các loại đan dược thì càng không hề keo kiệt chút nào mà chia cho mọi người, về phần tiên tinh thì hắn chỉ giữ lại ba trăm viên cho mình để chuẩn bị thăng cấp Hóa Chân viên mãn, còn lại đều lấy ra mà chia đều hết.
Mọi người nhận được tài nguyên tu luyện, càng không dám chậm trễ nữa, đều đi bế quan tu luyện hết.
Diệp Mặc cũng bắt đầu bế quan.
Hắn vẫn luôn phải bôn ba khắp chốn, cho tới bây giờ vẫn chưa hề có lúc nào được chân chính tu luyện một cách an tâm cả.
Lần này thì Ức Mặc đã trở về, cho nên hắn cũng trút bỏ được gánh nặng trong lòng.
Điều duy nhất mà hắn còn tiếc nuối, đó là tới tận bây giờ hắn vẫn không có được tin tức của Tiểu Vận.
Tiểu Vận mất tích tại tiểu thế giới, nhưng Diệp Mặc khẳng định rằng hiện tại Tiểu Vận đã không còn ở tiểu thế giới nữa.
Trước đây thì sau khi Tiểu Vận mất tích, hắn cũng đã lật qua lật lại cái tiểu thế giới kia mấy lần để tìm kiếm cô, nhưng vẫn không thể nào tìm được.
Khiến cho hắn hổ thẹn nhất, chính là Lạc Huyên mất tích mà hắn cũng không thể tìm được, hắn đột phá được tu vi Luyện Khí tầng bốn, có được Thế giới trang vàng đều là do Lạc Huyên hỗ trợ, nhưng cho tới hiện giờ thì cô bé khả ái kia vẫn bặt vô âm tín.
Diệp Mặc bế quan tu luyện chính là Thiên Hỏa Cửu Dương và Tử Nhãn Thần Hồn Thiết Cát và cả Ngũ Hành độn thuật nữa, còn chuyện tăng cao tu vi của mình thì quên đi, hắn biết mình mặc dù là Hóa Chân tầng thứ bảy rồi, nhưng trong đại lục Lạc Nguyệt chắc hẳn cũng rất khó khăn tìm được đối thù.
Nếu như tu luyện đến Hóa Chân tầng thứ chín viên mãn phi thăng rồi, thì đó cũng không phải là hắn muốn, hắn thà rằng ở cùng với vợ con mình, chứ cũng không muốn đơn độc phi thăng lên Tiên giới trước.
Nam An châu sau khi trải qua sự phân rã của Đan thành, trải qua sự diệt vong của hai tông môn chín sao, trải qua chuyện Ma Ngục cấm địa tự phát nổ, dường như cũng trở nên trầm mặc hơn.
Cũng không biết là vì Ma Ngục cấm địa tràn ra tiên tinh quá nhiều, hay là vì Phụ Thành Lưu Xà Thành của Mặc Nguyệt Chi Thành bán ra quá nhiều loại đan dược, phần lớn tu sĩ đều bế quan tu luyện, đều đang dốc sức nhanh chóng tăng cao tu vi của mình.
Cái tên Lưu Xà thành này đương nhiên là vì Ninh Khinh Tuyết mà xây lên, cô vì nhớ tới bước khởi đầu mang ý nghía tượng trưng của Diệp Mặc, có lẽ cũng là một cái tên mang nỗi nhớ nhung.
Bất luận là ai muốn mua thứ gì, chỉ cần ban có linh thạch, hoặc là nguyên liệu linh thảo quý giá, bạn đều có thể mua bán hoặc trao đổi trong Mặc Nguyệt thương thành của Lưu Xà thành.
Từ Bồi Nguyên đan đến Hóa Chân đan, từ pháp khí hạ phẩm đến chân khí cực phẩm, chỉ có bán không mua nổi, chứ không có thứ bán không mua được.
Đương nhiên bạn cũng có thể chọn lựa đan dược của những thương gia còn lại trong Lưu Xà thành.
Nhưng muốn mua thiên đan trên cấp tứ phẩm hoặc chân khí trên cấp trung phẩm, thì chỉ có thể đến Mặc Nguyệt thương thành.
Cách làm của Lưu Xà thành trong nháy mắt phá vỡ tiền lệ của Nam An châu thậm chí là toàn bộ đại lục Lạc Nguyệt, có linh thạch cũng không mua được Hóa Chân đan, có linh thảo hoặc khoáng thạch cũng không đổi được thiên đan trên cấp lục phẩm hoặc chân khí cực phẩm cũng đã qua rồi.
Từ những tu sĩ luyện khí kỳ đến tu sĩ Hóa Chân kỳ ai ai cũng đến Lưu Xà thành, mặc dù càng nhiều người muốn đến Lưu Xà thành, nhưng bây giờ muốn đến Mặc Nguyệt Chi Thành định cư cũng không phải là một chuyện dễ dàng.
Cái quan trọng hơn là, mua bất cứ một thứ gì trong Lưu Xà thành, cũng không cần lo trên đường bị giết chết.
Chỉ cần có chuyện này xảy ra, bất luận là ai, đều cũng không ra khỏi Lưu Xà thành, đã bị người quản lý của Lưu Xà thành giết chết.
Nhưng cũng không có ai dám gây chuyện trong Lưu Xà thành, tất cả mọi người đều biết.
Lưu Xà thành là thành phố của ai.
Đan vương cửu phẩm, dựa vào sức lực của một người tiêu diệt mười một tu sĩ Hóa Chân của Đan thành, tiêu diệt hai tông môn chín sao, lại còn cứu vô số tu sĩ trong Ma Ngục cấm địa, chính là thành chủ Diệp Mặc, có ai dám gây sự trong thành phố của Diệp Mặc chứ?
Đan thành đã từng có một thời vô cùng huy hoàng không gì so sánh được dần dần tụt hậu về sau, nhân khí càng ngày càng ít, còn một số tu sĩ Hóa Chân thậm chí lén rời khỏi Đan thành, về Lưu Xà thành định cư.
Nếu đem so sánh, Lưu Xà thành cũng càng ngày càng phồn hoa, vượt qua khỏi Đan thành, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Đây là lần đầu tiên Diệp Mặc quyết tâm bế quan tu luyện Thiên Hỏa Cửu Dương, nhưng lần đầu tiên bế quan này hắn lại bị người khác gọi ra.
Người gọi hắn ra chính là cựu thành chủ Nguyệt Kỳ Siêu của Đan thành, đợi hắn không chỉ có Nguyệt Kỳ Siêu mà còn có Kỳ Bẩm.
Thẩm Nghiễn Thanh, đến trưởng lão Hóa Chân trước giờ không ra ngoài là Lâm Trực cũng ra rồi.
Kỳ Bẩm sau khi nhường lại chức chưởng môn của Vạn Trận môn lại, vẫn ở lại Mặc Nguyệt Chi Thành chưa rời đi.
– Có chuyện gì vậy?
Cảm giác đầu tiên của Diệp Mặc cũng không phải là rất tốt, mấy vị này đến đồng đủ như vậy, cũng là hiếm thấy.
Thẩm Nghiễn Thanh trầm giọng nói:
– Bây giờ ngoại trừ Đan thành ra, chưởng môn của mấy tông môn chín sao như Kim Cương tự, Thần Phong cốc, Huyền Băng phái, Thanh Mộng trai, Huyền Âm các, Thiên Ma môn cũng đều đến Mặc Nguyệt Chi Thành hết rồi, hơn nữa tông môn tám sao Vô tình cốc, Thiên Dược hồ, Thiên Tinh phái, Kim Kiếm môn cũng đều đến rồi, bây giờ bọn họ đang đợi ở phòng khách của phủ thành chủ, chính là đợi anh xuất quan.
– Rốt cục là xảy ra chuyện gì?
Diệp Mặc nhíu mày, dường như những tông môn cao cấp của Nam An châu đều đến rồi, rõ ràng không phải là chuyện nhỏ.
Nguyệt Kỳ Siêu nói:
– Đại kiếp nạn của Nam An châu hẳn là đến rồi, vô số những con yêu thú giống cát đá tàn sát các tông môn, cũng đã tiêu diệt mất tông môn sáu sao trở xuống rồi.
Những con yêu thú Sa Thạch này có một bản lĩnh thiên phú, chính là có thể cắn nuốt được nguyên thần, tiêu diệt tu sĩ chỉ trong nháy mắt.
– Sa hồn thú?
Diệp Mặc kinh ngạc, chẳng lẽ những con yêu thú này còn chưa bị giết hết? Đã lại đi ra rồi? Nhưng rõ ràng hắn cũng đã phong ấn Ma Ngục cấm địa rồi mà.
Nguyệt Kỳ Siêu nghi ngờ nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Anh đã từng thấy những con yêu thú này rồi? Tên là Sa hồn thú sao? Nhưng những con yêu thú này quá nhiều, tôi đếm sơ sơ cũng có mấy trăm mấy nghìn vạn con, con cao cấp nhất cũng là cấp mười rồi.
Diệp Mặc lại thở phào nhẹ nhõm, may là hắn đã đại sát một lượt trong Ma Ngục cấm địa rồi, nếu không, mới là xong đời thực sự.
Hàng nghìn vạn con Sa hồn thú này cũng không đủ cho hắn tùy ý giết chóc, cũng không có gì là to tát cả.
Cái này căn bản cũng không phải là kiếp nạn gì của Tu Chân giới, mà là một chuyện do tên Lục Chính Quần làm ra.
– Cái này cũng chưa tính, nghe nói hàng chục nghìn năm trước Thôn Hỏa Trùng Ma hoành hành ở Lạc Nguyệt cũng xuất hiện rổi, nó xuất hiện cùng lúc với Sa hồn thú này, một nam một bắc.
Thôn Hỏa Trùng Ma còn kiêu ngạo hơn nhiều so với chục nghìn năm trước, vừa ra tay liền giết mười mấy tông môn nhỏ, tuyệt đối không chút lưu tình.
– Nếu như như vậy cũng còn chưa tính, Băng thần cấm địa và Diễm Hải cấm địa trong bốn cấm địa của Nam An châu đồng thời xảy ra chuyện.
Băng Thần cấm địa có vô số Phệ Linh trùng bay ra khỏi đó, còn mồi lửa của Diễm Hải cấm địa thì cũng bắt đầu tràn lan ra ngoài, mặc dù những thứ này cũng chưa gây tai họa đến một tông môn nào, nhưng đó cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Nếu như cứ như vậy, Nam An châu chắc chắn sẽ bị diệt vong.
Không đợi Nguyệt Kỳ Siêu nói xong.
Diệp Mặc lại chấn động đứng dậy, hắn chắc rằng chuyện mình lấy gốc cây kia đi có người biết rồi.
Cho nên những thứ này vốn dĩ phải đến mấy trăm năm sau mới bạo phát ra tai nạn này được, bây giờ cũng đã bùng nổ rồi.
Diệp Mặc đoán chừng, kế hoạch của Lục Chính Quần chính là đợi sau khi mình lấy gốc cây kia đi rồi, mới hủy diệt toàn bộ Tu Chân giới trong đại lục Lạc Nguyệt này.
Nhưng bây giờ trong đó lại xảy ra chuyện, trước tiên là đường phi thăng có vấn đề, sau đó Bỉnh Thâm lại bị giết, nói không chừng gã đến chuyện Ma Ngục cấm địa xảy ra chuyện cũng biết rồi.
Nam An châu đột nhiên bùng nổ đại họa, vậy thì những châu còn lại sẽ thế nào? Diệp Mặc lúc này mới sốt sắng, một mình hắn cho dù có lợi hại đi nữa, cũng không thế đồng thời đối phó với nhiều thứ cùng lúc như vậy được.
– Đi, đến phòng khách.
Diệp Mặc lập tức đứng dậy nói.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1470: Nghị Định
Nghị Định
T
rong phòng khách của phủ thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành bây giờ cũng đã chật cứng người ngồi, những người này đều là những người tiếng tăm lừng lẫy đến từ Nam An châu, không phải là chủ một một phái, chính là trưởng lão của tông môn chín sao.
Nhưng bây giờ, tất cả mọi người vẻ mặt đều rất lo lắng, không có ai muốn đứng ra nói chuyện.
Tất cả mọi người đang đợi một người, đó chính là thành chủ Diệp Mặc của Mặc Nguyệt Chi Thành.
Mặc dù mọi người đang chờ rất sốt ruột, nhưng không ai lộ ra vẻ không chịu đựng được.
– Thật xin lỗi, đã để cho các vị đợi lâu rồi.
Diệp Mặc kịp thời xuất hiện trước cửa phòng khách.
Mọi người đang chờ đợi thở phào, chỉ cần Diệp Mặc ra là tốt rồi, lúc trước còn có một số người lo lắng trận pháp phòng ngự của Mặc Nguyệt Chi Thành thiên hạ vô song.
Diệp Mặc không muốn đế ý đến chuyện này, may mà Diệp Mặc ra rồi.
Thiện Băng Lam của Thanh Mộng trai quen với Diệp Mặc nhất, cô đứng lên nói:
– Diệp Mặc, tôi giới thiệu cho anh chút.
Diệp Mặc vội ôm quyền nói:
– Được, vậy thì cám ơn Thiện tiền bối.
Những người trong này hắn phần lớn đều biết mặt, mặc dù người khác không biết hắn, nếu đợi lát nữa họp, nói một người không biết, hai người không nhận ra, thì cũng có chút thất lễ rồi.
Thiện Băng Lam gật đầu, nói theo thứ tự:
– Phương trượng thiên vị của Kim Cương tự, Ngạn Quan chưởng môn của Huyền Băng phái, Ma Minh chưởng môn của Thần Phong cốc, môn chủ Cảnh Phong Kỳ cùng đệ tử nòng cốt Cảnh Anh Mộng của Huyền Âm các, môn chủ Tích Loan tiên tử của Thiên Ma môn, trưởng lão Nhạc Dao, chưởng môn Ôn Tử Nhiên của Kim Kiếm môn, môn chủ Hậu Phi tiên tử của Phiêu Miểu tiên trì, chưởng môn Quý Thúc Nghiệp của Thiên Tinh phái, chưởng môn Hải An của Vô Tình cốc, chưởng môn Bạch Lê Yến của Thiên Dược hồ…
Diệp Mặc mỗi người đều chào hỏi.
Ngạn Quan hắn biết.
Huyền Băng phái lại là môn phái mà lúc trước Lạc Ảnh ở, hắn cũng càng nhiệt tình thêm chút.
Mặc dù Hậu Phi tiên tử của Phiêu Miểu tiên trì hắn chưa từng gặp, nhưng Phiêu Miểu tiên trì cũng là tông môn mà ngày trước Ninh Khinh Tuyết từng ở.
Phiêu Miểu tiên trì cũng không hổ là nơi có nhiều mĩ nữ, Hậu Phi tiên tử là chưởng môn của một môn phái, cũng đã là tu vi Kiếp Biến tầng thứ bảy rồi, dung mạo vẫn hết sức trẻ trung xinh đẹp.
Môn chủ Cảnh Phong Kỳ của Huyền Âm các Diệp Mặc mặc dù là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng người con gái sau lưng anh ta thì Diệp Mặc cũng quen biết, chính là Cảnh Anh Mộng trong thập đại mĩ nhân ở Nam An.
Cảnh Anh Ly vẫn ở lại Mặc Nguyệt Chi Thành tu luyện.
Cảnh Anh Mộng này cũng biết lấy lòng cha của cô, cũng theo đến Mặc Nguyệt Chi Thành rồi.
Nhạc Dao của Thiên Ma môn Diệp Mặc cũng biết, hơn nữa lại rất có thiện cảm, lúc đầu khi ở Huyền Băng phái, Nhạc Dao rất ngay thẳng, cuối cùng vì hộ tống hắn đến Mặc Nguyệt Chi Thành còn bị thương nặng.
Cho nên lần này Diệp Mặc khi nhìn thấy cô, phá lệ nhiệt tình và cám ơn, nhưng lúc này Nhạc Dao cũng đã là tu sĩ Kiếp Biến tầng thứ nhất rồi.
Nhưng đan dược mà Nhạc Dao thăng cấp lên Kiếp Biến, chính là do Diệp Mặc phái người đưa qua.
Mặc dù rất nhiều người đến, nhưng tu sĩ Hóa Chân cũng không có mấy người, tu vi cao nhất là Tích Loan của Thiên Ma môn, tu vi Hóa Chân tầng thứ bảy, tiếp theo là Cảnh Phong Kỳ của Huyền Âm các, tu vi Hóa Chân tầng thứ tư, Thiên Vị của Kim Cương tự, Hóa Chân tầng thứ ba, Thiện Băng Lam và Ma Minh của Thần Phong cốc đều là Hóa Chân tầng thứ hai.
Những người còn lại đều là tu sĩ Kiếp Biến.
Diệp Mặc cũng biết, những người đến đây cũng chưa chắc là người có tu vi cao nhất trong môn phái, bọn họ đều là đại diện cho tông môn của mình đến họp.
Đợi mọi người giới thiệu xong hết rồi, Diệp Mặc chào hỏi mời mọi người ngồi xuống, lấy linh quả và linh tửu từ trong nhẫn trữ vật của mình ra mời mọi người.
Chiêu đãi khách dùng linh quả, đây là lệ cũ rồi.
Diệp Mặc có lượng lớn linh quả cấp sáu Lam sắc quả.
Nhưng những Lam sắc quả này hắn một quả cũng không lấy ra, những linh quả này đều là Ức Mặc mang về cho hắn ăn, nên mới không thể nào mang ra đãi khách được.
Nhưng thứ mà Diệp Mặc lấy ra tất nhiên cũng sẽ không thua kém, những linh quả này đều là linh quả Tuyết Tễ đào mà hắn mang từ Tây Tích châu về.
Tuyết Tễ đào có thể giải độc tố, đồng thời khiến chân nguyên lại càng ngưng hóa lại, hơn nữa mùi vị cũng rất ngon.
– Là linh quả Tuyết Tễ đào cấp tám…
Chưởng môn Bạch Lê Yến của Thiên Dược hồ là người đầu tiên nhận ra Tuyết Tễ đào, lập tức kinh ngạc nói.
Linh quả cấp tám quý giá như nào ai không biết? Nhưng Diệp thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành không ngờ lại tùy ý lấy ra mời mọi người, cái này là hào phóng hay là lãng phí đây?
Không đợi mọi người kinh ngạc, Tích Loan tiên tử của Thiên Ma môn lại thở dài nói:
– Diệp thành chủ, anh đúng là hào phóng, không tiếc mang linh quả cấp tám Tuyết Tễ đào đãi khách, còn lấy cả Ngưng Châu tửu làm từ linh dược cao cấp ra nữa, hai thứ này đều là để bài trừ độc tố, thứ tốt để ngưng hóa chân nguyên.
Xem ra Diệp thành chủ biết độc tố trong cơ thể chúng tôi còn chưa luyện hóa được, Tích Loan thay mặt mọi người ở đây cám ơn trước.
Nói xong Tích Loan tiên tử đứng dậy tỏ ý cám ơn Diệp Mặc.
Tích Loan tiên tử cũng không kém gì Hậu Phi tiên tử, thậm chí dung mạo còn xinh đẹp hơn.
Đoán chừng là tu luyện ma công lâu dài tạo nên, chân nguyên cả người ngưng thực, khí thế tràn đầy.
Diệp Mặc chỉ cần vừa nhìn, liền biết người đàn bà này mặc dù là Hóa Chân tầng thứ bảy, nhưng cũng không kém gì so với Hóa Chân tầng thứ chín.
Sau khi Tích Loan tiên tử và Bạch Lê Yến nói ra, tất cả những người còn lại cũng hiểu được, đồ mà Diệp Mặc lấy ra quý giá đến mức nào, ai ai cũng đứng dậy tỏ vẻ cám ơn.
Diệp Mặc ra hiệu bảo mọi người ngồi xuống xong, lúc này mới nói:
– Những con yêu thú sa thạch đó tôi cũng gặp rồi, tên là Sa hồn thú, lúc trước tôi cũng giết rất nhiều trong Ma Ngục cấm địa, không ngờ vẫn còn Sa hồn thú lọt ra ngoài được.
Cách tấn công chủ yếu của Sa hồn thú là phệ hồn, bọn chúng có thể thông qua phệ hồn khiến nguyên thần của tu sĩ bất ổn, đối phó với Sa hồn thú nếu như không thể nào chống cự nguyên thần của mình bị hút đi, cách duy nhất chỉ có nhanh chóng chém giết.
– Hóa ra là Sa hồn thú, Diệp thành chủ, cách của anh thì tốt, nhưng anh lại không biết số lượng của Sa hồn thú.
Những con Sa hồn thú đó quả thực quá nhiều, có hàng nghìn vạn con, nhiều Sa hồn thú như vậy, muốn tiêu diệt cả Nam An châu quả thực quá dễ.
Cho dù có thể nhanh chóng chém giết Sa hồn thú, nhưng cũng không thể nào một lần mà chém giết được nhiều như vậy.
Hải An của Vô Tình cốc lên tiếng nói.
Hải An tu vi Kiếp Biến tầng thứ chín, chỉ chút nữa thôi là lên cấp Hóa Chân rồi, đối với Vô Tình cốc mà nói muốn thăng cấp lên Hóa Chân mà không có Chân Linh đan thì quá khó.
May mà bây giờ cô muốn có Chân Linh đan cũng không khó khăn như ngày trước, ngày trước căn bản không lấy được, bây giờ đến Lưu Xà thành thì có thể mua được Chân Linh đan.
Tin rằng người đứng đầu môn phái như cô, muốn mua một viên Chân Linh đan, chắc hẳn cũng không thành vấn đề.
Hải An mặc dù cũng là một nữ tu, nhưng bấy luận là diện mạo hay vẻ mĩ miều cũng không bằng Hậu Phi và Tích Loan tiên tử được.
Lời này của cô mặc dù không có ý châm chọc Diệp Mặc, nhưng cũng có chút ý tứ đả kích.
Lúc trước Diệp Mặc ở đại hội đan vương, khiến đệ tử Lý Hận Ngọc của Vô Tình cốc mất mặt, cũng đồng nghĩa với việc làm mất mặt Vô Tình cốc.
Diệp Mặc đương nhiên nghe hiểu ý tứ của Hải An, nhưng hắn cũng không để bụng.
Hàng nghìn vạn Sa hồn thú căn bản cũng không là cái gì, lúc trước hắn giết hàng tỉ Sa hồn thú trong Ma Ngục cấm địa, nếu không những chưởng môn này làm gì có thể thoải mái như vậy, có thể ngồi trong này nói chuyện với hắn? Nhưng những lời này Diệp Mặc cũng không muốn nói ra, những thứ này nghe qua cũng rợn cả người rồi.
Sự thâm hậu của chân nguyên và sự lợi hai của Huyễn Vân Vực Sát đao của hắn, căn bản cũng không phải là thứ mà người khác có thể tường tượng được.
Sau khi trải qua trận ở Huyền Băng sơn, Ngạn Quan cũng có chút kiêng kị với Diệp Mặc.
Gã nghe thấy Hải An nói vậy, sợ người con gái này sẽ chọc giận Diệp Mặc, vội vàng nói:
– Bây giờ cái nguy hại nhất chính là những con Sa hồn thú kia, còn Thôn Hỏa Trùng Ma, khi chúng tôi đến, nghe nói sau khi gã tiêu diệt tông môn sáu sao Cụ Phù Sơn, rồi ở lại đó.
Bất luận gã ở lại Cụ Phù Sơn là có ý gì, nhưng bây giờ ngược lại cũng không phải là chuyện cần phải lo lắng.
Diệp Mặc khẽ gật đầu nói:
– Nếu như vậy, vậy thì mời các vị cùng đến Diễm Hải cấm địa ngăn mồi lửa Diễm Hải tràn ra ngoài, chỉ cần các vị có thể ngăn được khoảng nửa tháng thôi, tôi có thể tiêu diệt được Sa hồn thú và Phệ Linh Trùng kia, rồi đến giải quyết Diễm Hải cấm địa.
– Anh muốn một mình đối phó với Sa hồn thú và Phệ Linh Trùng?
Một giọng nói lanh lảnh kinh ngạc vang lên, ai cũng nghe ra, giọng nói này căn bản không dám tin, đồng thời vô cùng nghi ngờ.
– Mộng Nhi, không đợi vô lễ với Diệp thành chủ.
Chưởng môn Cảnh Phong Kỳ của Huyền Âm các mặc dù tự phụ, nhưng hoàn toàn biết sự lợi hại của Diệp Mặc, bây giờ con gái lại nghi ngờ Diệp Mặc, gã lập tức mở miệng quát lớn, đồng thời cũng áy náy nói với Diệp Mặc:
– Tiểu nữ chưa ra ngoài bao giờ, xin Diệp thành chủ thông cảm.
Diệp Mặc khua tay nói:
– Nếu như các vị tin lời của tôi, chúng ta cứ như vậy mà làm, nếu do dự thêm một phút giây, có thể đã có thêm một môn phái bị tiêu diệt, vô số tu sĩ bị Sa hồn thú này giết hại.
– Lão nạp đồng ý với ý kiến của Diệp thành chủ, nhưng lão nạp có thể dẫn người của Kim Cương tự đến ngăn Phệ Linh Trùng được bảy ngày.
Diệp thành chủ nếu có thể trong bảy ngày này trợ giúp lão nạp, tuyệt đối không có chuyện gì.
Những người còn lại lão nạp cho rằng có thể cứ theo ý của Diệp thành chủ, những người cùng môn phái cùng đi ngăn cản lại sự phun trào của Diễm Hải cấm địa.
Trong khi những người còn lại đang còn do dự.
Phương trượng thiên vị của Kim Cương tự liền đứng lên đồng ý với ý kiến của Diệp Mặc.
– Tôi cũng đồng ý với ý kiến của Diệp thành chủ và Thiên Diệp phương trượng.
Thiện Băng Lam lập tức nói theo.
Có hai vị này ra mặt, những người còn lại ai ai cũng đứng dậy đồng ý.
Mặc dù có rất nhiều người trong lòng còn nghi ngờ, nhưng cũng không có ai dám nói ra.
Dù sao Diệp Mặc lúc trước cũng giết liền lúc mười một tu sĩ Hóa Chân, ai có thể chắc Diệp Mặc không thể giết được Sa hồn thú.
Hơn nữa căn cứ theo cách nói của Diệp Mặc, những Sa hồn thú này hắn cũng đã gặp rồi.
Diệp Mặc thấy vậy nói thẳng:
– Nếu như vậy, thì chúng ta không nên chậm trễ nữa.
Sa hồn thú bây giờ xuất hiện ở chỗ nào?
– Sa hồn thú xuất hiện ở Kình Hải phái ở Nam cực, sau khi tiêu diệt Kình Hải phái, di chuyển về phía trung tâm Nam An châu, lúc này e rằng cũng đã tiến vào nội địa rồi.
Thôn Hỏa Trùng Ma lúc này cũng không có hành động gì ở Cụ Phù Sơn.
Phệ Linh Trùng sau khi ra khỏi Ma Ngục cấm địa, bây giờ cũng đã sắp tiếp cận gần đến cửa Băng Kiếm môn rồi.
Chúng tôi cũng đã thông báo cho những người trong Băng Kiếm môn tản cư đi rồi, còn bây giờ hướng đi của Phệ Linh Trùng thì chúng tôi cũng không biết.
Những nơi mà Phệ Linh Trùng đã từng đi qua cũng không còn một ngọn cò nào sinh sống được, một khi tiến vào đất liền, nguy hại cũng không nhỏ hơn Sa hồn thú chút nào.
Sau khi nghe thấy Diệp Mặc hỏi, chưởng môn Ôn Tử Nhiên của Kim Kiếm môn lập tức trả lời, gã chính là phụ trách hướng đi tai họa của Nam An châu lần này, cho nên biết rất rõ.
Tông môn sáu sao Kình Hải phái cũng là một trong những môn phái mà Diệp Mặc biết đến sớm nhất ở Nam An châu, lúc đó trong Sa Nguyên dược cốc, hắn cứu Thời Hoành Trụ, tin thập đại mĩ nhân của Nam An cũng là từ miệng của Thời Hoành Trụ mà biết được.
Không ngờ Kình Hải phái lại bị Sa hồn thú tiêu diệt rồi, thật tiếc.
Còn Thôn Hỏa Trùng Ma.
Diệp Mặc đoán chừng gã vừa lúc đúng dịp, vừa lúc thời gian tên tu sĩ của Tiên giới ra tay.
Nếu nói gã cũng là con cờ mà tên Lục Chính Quần bố trí ra, Diệp Mặc cũng không tin lắm.
– Nếu như vậy, chúng ta bây giờ đi thôi.
Diệp Mặc cũng không chút do dự nói.
Đợi sau khi mọi người giải tán hết, Diệp Mặc nói cho mấy người Kỳ Bẩm và Nguyệt Kỳ Siêu biết, bất kể là chuyện gì, cũng không được rời khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành.
Một khi Mặc Nguyệt Chi Thành xảy ra chuyện gì, lập tức thông qua phi kiếm truyền tin thông báo cho hắn biết.
Đối với Diệp Mặc mà nói, Nam An châu quan trọng, nhưng Mặc Nguyệt Chi Thành còn quan trọng hơn.
Sau khi dặn dò những việc này xong.
Diệp Mặc mới phóng ra Thanh Nguyệt, rời khỏi Mặc Nguyệt Chi Thành, nhanh chóng hướng về phía Kình Hải phái.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









