[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 256 : Tốc Độ Tu Luyện Của Tiên Tinh (c1276-c1280)
❮ sautiếp ❯Chương 1276: Tốc Độ Tu Luyện Của Tiên Tinh
Tốc Độ Tu Luyện Của Tiên Tinh
T
ên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ chín kia ôm một cánh tay từ trong mây mù trên núi vọt tới, nhưng còn chưa đặt chân xuống đất, thì một bóng người màu xám từ phía sau lưng gã đuổi đến, ngay sau đó bóng người màu xám kia phun ra một dải sương mù màu đen, vây lấy tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ chín kia rồi dẫn đi.
Bóng người màu xám kia sau khi vây được tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ chín rồi, lập tức biến mất trong màn mây mù của núi non trùng điệp.
Diệp Mặc hít một hơi lạnh, cho dù hắn muốn giết tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ chín kia, cũng không ra tay linh hoạt gọn gàng như vậy được.
Tô Tĩnh Văn rùng mình một cái, lại ôm chặt lấy cánh tay của Diệp Mặc, nơi này đúng là quá đáng sợ.
Một hồi lâu sau cô mới lo lắng hỏi:
– Diệp Mặc, vừa nãy là thứ gì vậy? Thật kinh khủng, một tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ chín, mà thứ đó không ngờ lại có thể cuốn mang đi được.
Diệp Mặc sắc mặt trở nên ngưng trọng, hắn ôm lấy Tô Tĩnh Văn nói:
– Tĩnh Văn, chúng ta nhất định phải tìm được một chỗ để tránh né, nơi này quá nguy hiểm rồi.
Vừa nãy là một con yêu thú cấp mười, anh thậm chí còn nghi ngờ con yêu thú đó đã phát hiện ra chúng ta rồi, nhưng không biết tại sao lại không phóng đến đây.
– Vậy Đường chưởng môn và Nguyệt Thiền thì sao?
Tô Tĩnh Văn theo bản năng nhìn nơi mà mấy người Đường Mộng Nhiêu biến mất, có chút lo lắng hỏi.
– Bây giờ không quản được bọn họ nữa rồi, chúng ta tự mình còn khó bảo toàn được.
Vừa nãy tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ chín đó, vừa mới bước vào vùng núi mây mù kia, liền rước con yêu thú cấp mười kia ra đây.
Yêu thú chưa hóa hình là hung hãn nhất, một con yêu thú cấp mười đỉnh phong cho dù là Hóa Chân sơ kỳ cũng chưa chắc có thể làm gì được nó.
Diệp Mặc thận trọng nói.
Tô Tĩnh Văn lúc này làm sao còn không biết sự việc nghiêm trọng đến mức nào:
– Vậy thì chúng ta trốn ở đâu đây?
Diệp Mặc thấy Tô Tĩnh Văn vô cùng lo lắng, hắn vỗ vỗ Tô Tĩnh Văn nói:
– Em không cần lo lắng, anh còn có bán tiên khí Thanh Nguyệt, khi nào vạn bất đắc dĩ, chúng ta có thể dùng Thanh Nguyệt chạy trốn.
– Vậy thì bây giờ chúng ta bỏ chạy đi.
Tô Tĩnh Văn lập tức nói.
Diệp Mặc lắc đầu nói:
– Bất luận là khu rừng đối diện với dòng sông kia, hay là vùng núi mây mù phía sau bãi sa mạc kia, thần thức của chúng ta không thể quan sát được, một khi chúng ta lọt vào phạm vi của bọn yêu thú, cho dù tốc độ của Thanh Nguyệt có nhanh hơn nữa, thì cũng chết không nghi ngờ gì.
– Nhưng chúng ta đi ẩn nấp, thì cũng có được gì đâu?
Tô Tĩnh Văn lại lo lắng hỏi.
Diệp Mặc cười nhạt một tiếng, nói:
– Em không cần lo lắng, anh có hai viên tiên tinh, chúng ra đi nấp rồi bế quan tu luyện, anh tin rằng hai viên tiên tinh này có thể khiến chúng ta trở thành tu sĩ Kiếp Biến cũng có thể đấy.
– Vậy thì cần bao nhiêu thời gian?
Tô Tĩnh Văn lập tức lại hỏi, Diệp Mặc cho dù có tiên tinh, nhưng cũng cần phải có thời gian, một khi thời gian tu luyện trong này quá lâu, có thể bị những con yêu thú kia phát hiện ra hay không?
Diệp Mặc vẫn chưa giải thích cho Tô Tĩnh Văn biết về chuyện trận bàn thời gian, cái thứ này mà đem ra giải thích thì rất phức tạp, hắn đành phải nói:
– Anh có cách, đợi sau này sẽ nói cho em biết.
Nói xong Diệp Mặc dẫn theo Tô Tĩnh Văn trong nháy mắt đã rời khỏi chỗ vừa mới đứng.
Diệp Mặc cũng không di chuyển bao xa, chỉ chạy được hơn một trăm dặm rồi lại dừng lại.
Sau đó thi triển pháp thuật ẩn nấp, che giấu hoàn toàn hắn và Tô Tĩnh Văn.
Hắn cũng không đợi bao lâu, thì lại nhìn thấy một con yêu thú Thanh Phong Lang cấp mười đến chỗ hắn đang đứng một hồi lâu, lúc này mới chậm rãi rời đi.
Thần thức của Tô Tĩnh Văn không dám phóng ra ngoài, nhưng Diệp Mặc trong lòng lại rất ngạc nhiên, Thanh Phong Lang nơi này đến cấp mười rồi mà không ngờ cũng không hóa hình.
Hơn nữa con Thanh Phong Lang này và con yêu thú mà vừa nãy bắt lấy tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ chín kia rõ ràng không giống nhau, có thể thấy yêu thú cấp mười ở nơi này còn nhiều hơn rất nhiều so với những gì hắn nghĩ.
Đường Mộng Nhiêu cùng đồ đệ của cô ấy nguy hiểm rồi, còn Chu Ngữ Sương và sư phụ của cô ta chắc hẳn cũng bị làm rau rồi.
Nơi này, những tu sĩ Thừa Đỉnh bình thường tiến vào chỉ là tìm cái chết.
Nhưng Diệp Mặc cũng biết sự lợi hại của Đường Mộng Nhiêu, nếu không, không thể nào bị trọng thương mà vẫn có thể chạy mấy tháng trên Vô Tâm Hải, mà lại không bị bất kỳ con yêu tu nào bắt được.
Cái bãi sa mạc này nhỏ như vậy, Diệp Mặc cũng biết căn bản không có cách nào chạy thoát được, dòng sông phía trước bãi sa mạc này Diệp Mặc lại càng không dám tới, ai mà biết được trong đó có nguy hiểm gì?
Thấy con yêu thú Thanh Phong Lang kia rời đi rồi, Diệp Mặc không đợi Tô Tĩnh Văn nói gì, liền dẫn theo Tô Tĩnh Văn dùng độn thổ thuật lập tức biến mất tại chỗ.
Độn thổ thuật là pháp thuật đơn giản nhất, cho dù hắn độn dưới trăm mét, cũng có người có thể dùng thần thức quan sát được, còn những yêu thú cao cấp thì thậm chí không cần dùng đến thần thức, cũng có thể cảm nhận được khí tức.
Nhưng đây chỉ là đối với những tu sĩ khác mà thôi, đối với Diệp Mặc mà nói thì cái này không có vấn đề gì, vì hắn cũng là một đại sư trận pháp.
Diệp Mặc dẫn theo Tô Tĩnh Văn chui xuống đất được mấy chục nghìn mét, lúc này mới dừng lại, hắn khoét một không gian giống như một phòng dưới lòng đất, sau đó bố trí vài trận pháp ẩn nấp trong này, rồi trong trận pháp ẩn nấp đó lại bố trí một trận pháp phòng ngự cấp chín, lúc này mới lấy ra linh tủy trì đặt vào giữa phòng rồi nói với Tô Tĩnh Văn:
– Em ở đây tu luyện nhé.
– Anh muốn vào Thế giới trang vàng sao?
Tô Tĩnh Văn vội hỏi, Diệp Mặc khi ở Phỉ Hải thành, đã nói cho cô và Tống Ánh Trúc biết chuyện Thế giới trang vàng, chỉ là không nói về chuyện trận bàn thời gian.
Diệp Mặc biết ý tứ của Tô Tĩnh Văn, hắn lấy ra một miếng ngọc bài đưa cho Tô Tĩnh Văn nói:
– Thế giới trang vàng của anh ở ngay bên trong linh tủy trì, nếu như em gặp chuyện gì, lập tức bóp nát ngọc bài, thì anh sẽ ra ngay lập tức.
Hơn nữa khi anh vào đó cũng có thể nhìn thấy em tu luyện, em không cần lo lắng.
Mặc dù biết Diệp Mặc ở trong tiểu thế giới trang vàng kia, nhưng Tô Tĩnh Văn đến từ trái đất không nhìn thấy Diệp Mặc cũng cảm thấy không xác thực.
Nhưng cô cũng hiểu, bây giờ sức mạnh của hai người cũng quá thấp rồi, chỉ cần một con yêu thú cấp mười, thì bọn họ cũng không chống trả được.
Huống chi nơi này còn không biết có bao nhiêu con yêu thú cấp mười, thậm chí đến yêu thú cấp mười một cũng có thể có.
Sau khi Diệp Mặc tiến vào Thế giới trang vàng, Tô Tĩnh Văn bắt đầu dùng đan dược mà Diệp Mặc đưa cho cô tu luyện giữa linh tủy trì.
Cô cũng biết cho dù cô tu luyện đến Hư Thần, thì tác dụng ở nơi này cũng không lớn, nhưng tu vi của cô thì lại cao hơn, thì lại càng giúp được Diệp Mặc nhiều hơn.
Huống chi nếu như không tu luyện, một mình cô sao có thể trải qua được quãng thời gian dài như này được?
Thấy Tô Tĩnh Văn bắt đầu bế quan tu luyện, Diệp Mặc lúc này mới bước lên trên linh mạch cực phẩm, bây giờ hắn để linh mạch cực phẩm và linh mạch Dược Vương ở cùng một chỗ, đều ở bên cạnh Khổ Trúc.
Lúc này vì tiết kiệm thời gian để tăng tu vi của mình lên, Diệp Mặc cũng không dám lãng phí thời gian nữa.
Hắn đoán chừng bố trí một Tụ Linh trận trên linh mạch cực phẩm, cũng chỉ có một mình hắn có thể làm được mà thôi.
Tụ Linh trận nhanh chóng được bố trí xong, Diệp Mặc lấy ra hai viên tiên tinh, mặc dù thứ này giữ lại để thăng lên Hóa Chân là tốt nhất, nhưng vào lúc này dù là thần tinh thì Diệp Mặc cũng phải dùng.
Hắn đến chỗ này là chỗ nào cũng không biết, làm sao còn có thể để ý đến những thứ khác được.
Lúc này hắn cần phải tăng tốc tu luyện, tăng tu vi của mình lên, sau đó dẫn Tô Tĩnh Văn rời khỏi nơi quỷ quái này.
Diệp Mặc chia một viên tiên tinh còn lại thành bảy phần, sau đó đặt vào bảy lỗ khảm, sau khi khởi động trận bàn, Diệp Mặc lập tức cảm giác không ổn, tốc độ xoay tròn của trận bàn này nhanh hơn trước rất nhiều.
Diệp Mặc đoán là có liên quan đến tiên tinh, nhưng bây giờ không phải là lúc suy nghĩ nhiều.
Viên tiên tinh này mỗi mảnh nhỏ đều là vô giá, hắn không nỡ lãng phí thời gian này được.
Lần này hắn thậm chí không dùng linh mạch để tu luyện, cầm viên tiên tinh còn lại, bắt đầu hấp thu linh khí.
Trong nháy mắt Diệp Mặc liền cảm thấy kinh mạch cả người mình đều giãn ra, cái cảm giác thoải mái không thể diễn tả thành lời được khiến hắn lần đầu tiên cảm nhận được tu luyện còn có cảm giác như này.
Đây chính là tiên khí, Diệp Mặc lúc này thậm chí có chút đáng tiếc viên tiên tinh bị hắn dùng để tu bổ phong ấn.
Nếu như hắn có một lượng lớn tiên tinh, vậy thì thăng cấp lên Hóa Chân cũng chỉ là chuyện ngay trước mắt mà thôi.
Sự khó khăn của kinh mạch tắc nghẽn và đột phá cảnh giới dưới sự vận động của tiên tinh quả thực không có chút chậm trễ nào, giống như đang đi trên một con đường rộng thênh thang vậy, chỉ đơn giản là đã đến được Thừa Đỉnh tầng thứ tám.
Lúc này Diệp Mặc cũng muốn lấy bảy miếng tiên tinh đang ở trận bàn thời gian kia xuống, sau đó dùng để tu luyện.
Nhưng hắn vừa nghĩ tới mức độ lãng phí linh mạch đáng sợ của trận bàn thời gian, cuối cùng cũng vẫn nhẫn nhịn lại.
Có tiên tinh tu luyện là tốt, nhưng tiên tinh khống chế trận bàn thời gian thì lại càng tốt, thậm chí không lãng phí linh khí, còn dùng linh mạch khống chế trận bàn thời gian, thì cái lãng phí đó cũng quá khủng khiếp rồi, loại lãng phí này Diệp Mặc cảm thấy hắn không chịu được.
Sau năm tháng, Diệp Mặc không ngờ đã là Thừa Đỉnh tầng thứ chín đỉnh phong rồi.
Diệp Mặc nhanh chóng dừng tu luyện lại, sau đó dừng trận bàn thời gian lại, hắn phát hiện ra bảy miếng tiên tinh của mình chỉ dùng hết hơn ¼ mà thôi.
Diệp Mặc trong lòng vui sướng, nói như vậy trận bàn thời gian của hắn có thể khống chế được khoảng hơn một năm.
Dùng tiên tinh khống chế trận bàn thời gian so với dùng linh mạch cực phẩm khống chế không phải là tốt hơn một hai điểm, chẳng những không lãng phí, hơn nữa tiêu hao càng đến cuối, cũng không kinh khủng như linh mạch.
Tiên tinh tu luyện quả thực quá nghịch thiên rồi, miếng tiên tinh tu luyện trong tay hắn cũng chỉ là dùng hết một nửa non cũng đã từ Thừa Đỉnh tầng thứ bảy thăng cấp lên Thừa Đỉnh tầng thứ chín đỉnh phong rồi.
Hơn nữa trên thời gian thì cũng được rút ngắn đi rất nhiều, nếu như hắn không dùng tiên tinh, muốn thăng cấp từ Thừa Đỉnh tầng thứ bảy đến Thừa Đỉnh tầng thứ chín đỉnh phong, thì cũng phải cần hai năm, cái này còn cần phải có linh mạch cực phẩm cung cấp linh khí, nếu không thời gian sẽ còn kéo dài hơn rất nhiều.
Nhưng Diệp Mặc cũng biết, hắn mặc dù dùng tiên tinh tu luyện, nhưng phần lớn linh khí vẫn là hấp thụ từ linh mạch cực phẩm, tiên tinh chỉ là để cho hắn đột phá dễ dàng hơn mà thôi, nói cách khác dưới sự kết hợp giữa linh mạch cực phẩm và tiên tinh để tu luyện, căn bản không cần lo lắng vấn đề bình cảnh.
Diệp Mặc thông qua trận pháp hình ảnh thấy Tô Tĩnh Văn đang tu luyện, cũng không ra ngoài quấy rầy cô.
Mà lại lấy ra Sa Quả và vài loại linh thảo, bắt đầu luyện chế Kiếp Sinh đan, hắn cũng muốn chuẩn bị thăng cấp Kiếp Biến rồi.
Kiếp Sinh đan là linh đan cấp tám, Diệp Mặc đã là đan vương thiên cấp bát phẩm rồi, luyện chế Kiếp Sinh đan đối với hắn mà nói quả thực cực kỳ dễ dàng.
Luyện chế đan dược rất dễ dàng, lại khiến Diệp Mặc hiểu ra cái gì là lo trước khỏi họa.
Lúc trước nếu như không phải hắn lấy được Sa Quả từ cấm địa Băng Thần, bây giờ cho dù hắn là Đan vương bát phẩm, cũng không có cách nào luyện chế được Kiếp Sinh đan.
Thiên hỏa Vụ Liên Tâm Hỏa của Diệp Mặc đã thăng cấp lên màu lam rồi, sau một tuần hương, một lò Kiếp Sinh đan được hắn luyện chế ra năm viên đan dược hạng nhất, một viên đan dược thượng đẳng.
Lấy ra một viên Kiếp Sinh đan đặt trên tay, Diệp Mặc cất hết những viên đan dược còn lại vào bình ngọc, lúc này mới ra khỏi thế giới trang vàng.
Hắn muốn độ kiếp, thì cần phải ra ngoài, thế giới trang vàng bây giờ cũng không thể độ kiếp được.
– Ý, sao anh nhanh như vậy đã ra ngoài rồi?
Tô Tĩnh Văn nghi ngờ nhìn Diệp Mặc hỏi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1277: Lôi Kiếp Dọa Cả Yêu Thú
Lôi Kiếp Dọa Cả Yêu Thú
A
nh tu luyện được bao lâu rồi?
Diệp Mặc lập tức cũng rất quan tâm đến vấn đề này, hắn đoán thời gian khi mình dùng tiên tinh khởi động trận bàn thời gian, chắc hẳn là có tác dụng hơn nhiều so với dùng linh mạch khởi động trận bàn thời gian.
– Mới có mười ngày mà thôi, anh bây giờ đã là tu vi gì rồi?
Tô Tĩnh Văn nghi ngờ hỏi.
Quả nhiên nhanh hơn dùng linh mạch khống chế trận bàn thời gian, nhưng nhanh cũng có hạn, nhiều hơn cũng chỉ một tháng.
Diệp Mặc giải thích một cách đơn giản với Tô Tĩnh Văn:
– Bên trong tiểu thế giới của anh có một trận bàn thời gian, anh tu luyện một năm trong trận bàn thời gian, bên ngoài tương đương với hơn một tháng, cho nên đã là Thừa Đỉnh tầng thứ chín đỉnh phong rồi, lập tức muốn ra ngoài độ kiếp.
Tô Tĩnh Văn khiếp sợ nhìn Diệp Mặc, một hồi lâu mới giật mình nói:
– Vậy chẳng phaỉ chúng ta sau này có thể dùng trận bàn thời gian tu luyện được sao? Em nói sao tốc độ tu luyện của anh lại nhanh như vậy được, hóa ra là trận bàn thời gian một chọi mười hai, em cũng muốn tu luyện trong trận bàn thời gian.
Diệp Mặc lúng túng nhìn Tô Tĩnh Văn nói:
– Trận bàn thời gian này cần có tiên tinh hoặc linh mạch cực phẩm…
Tô Tĩnh Văn không đợi Diệp Mặc nói xong, liền gật đầu nói:
– Em hiểu rồi, cho dù có trận bàn thời gian, không có tiên tinh hoặc linh mạch cực phẩm thì cũng không có cách nào tu luyện được.
Tô Tĩnh Văn không suy nghĩ nhiều, sau khi nói một câu hiểu xong, liền đứng dậy ôm chặt lấy cổ Diệp Mặc hôn một cái rồi nói:
– Anh đi độ kiếp, dẫn em đi cùng nhé, em đứng bên cạnh nhìn.
Diệp Mặc thấy Tô Tĩnh Văn nói vậy thì lập tức ngưng trọng nói:
– Cái này tuyệt đối không được, anh độ kiếp muốn đến dãy núi phía sau kia, nếu như em đi thì anh không có cách nào bảo vệ em được đâu, mà còn ảnh hưởng anh độ kiếp.
– Vậy làm sao bây giờ? Nhiều yêu thú cao cấp như vậy, một mình anh đến đó độ kiếp, sao em có thể yên tâm được?
Tô Tĩnh Văn lập tức lo lắng nói.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười:
– Em vẫn ở lại đây chờ anh, sau khi anh độ kiếp xong, còn muốn lén trở về tu luyện tiếp, chỉ là một Kiếp Biên sơ kỳ mặc dù cao hơn lúc trước nhiều, nhưng bây giờ trong này không phải là hoàn toàn an toàn.
Dù sao có em bên cạnh, nếu như một mình anh cũng không sao cả.
Tô Tĩnh Văn nghe thấy vậy lập tức nói:
– Vậy thì được, anh nhanh chóng tu luyện lên Hóa Chân, sau đó dẫn em vào tiểu thế giới của anh xem sao, để em xem anh có giấu cô nào trong đó không.
Diệp Mặc biết Tô Tĩnh Văn muốn mình thư giãn trước khi độ kiếp, nhưng lời này của Tô Tĩnh Văn lại khiến hắn có chút lúng túng.
Trong tiểu thế giới của hắn đúng là có giấu một mĩ nữ, Lạc Nguyệt thì không nói, nhưng còn có một Nhiếp Song Song nữa.
Nhiếp Song Song vì cứu hắn mà trở thành như vậy, từ khi cô ấy vào Thế giới trang vàng đến giờ, đều không có chút biến đổi gì, Diệp Mặc rất muốn luyện chế một viên Dưỡng Hồn đan để cô ấy thử xem sao, nhưng tiếc là, hắn vẫn chưa tìm được Hoàn Hồn thảo.
Cũng may Tô Tĩnh Văn cũng không suy nghĩ gì nhiều, chỉ dặn dò Diệp Mặc:
– Anh độ kiếp đi, đừng nhớ em đấy.
Em chắc chắn là ở lại trong này không đi đâu, bất luận anh tốn bao nhiêu thời gian, em cũng ở trong này đợi anh, không gặp không về.
– Được, không gặp không về.
Diệp Mặc nói xong lại bố trí một trận pháp công kích nữa bên ngoài trận pháp của Tô Tĩnh Văn, lúc này mới từ chỗ khác độn ra, sau đó mang theo một đường độn quang bay hướng về phía vùng núi mây mù đối diện với sa mạc.
Sau một tuần hương, Diệp Mặc đã xuất hiện ở một đỉnh núi có linh khí dày đặc, hắn vừa mới xuất hiện ở đây, thần thức liền quét thấy có vài con yêu thú cấp chín, còn có hai con yêu thú cấp mười ngay gần đó.
Diệp Mặc nhất thời da đầu tê dại, đây rốt cục là nơi quái quỷ nào vậy? Không ngờ lại có nhiều yêu thú nghịch thiên như này, lúc trước thú triều ở Phỉ Hải thành, hắn cũng chỉ nhìn thấy không đến hai mươi con yêu thú cấp chín mà thôi, yêu thú cấp mười lại càng không thấy.
Nhưng ngay sau đó thứ mà hắn nhìn thấy lại càng khiến hắn kinh động, không ngờ hắn lại nhìn thấy một mảng lớn linh thảo cấp sáu “Tử bối thanh la”, cũng phải hơn hai trăm gốc.
Bên cạnh “Tử bối thanh la” không xa, còn có ba gốc linh thảo cấp bảy Hổ Huyết Chi.
Diệp Mặc cũng hít một hơi lạnh, chỗ này không ngờ lại có nhiều linh thảo như vậy, những linh thảo này vẫn chưa có người nào động đến, quả thực không thể tưởng tượng nổi.
Diệp Mặc vừa mới tới chỗ này, thì đã có mấy con yêu thú nhìn thấy Diệp Mặc, mấy con yêu thú này sau khi nhìn thấy Diệp Mặc, trong mắt lập tức hiện ra ánh mắt điên cuồng, con nào cũng xông về phía Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng không còn để ý đến những linh thảo kia, rồi lại lấy trận kỳ ra bố trí Tụ Linh trận, vứt xuống hơn một trăm viên linh thạch cực phẩm, sau đó lại vứt xuống một đống linh tinh.
Lúc này mới nuốt Kiếp Sinh đan, bắt đầu vận chuyển Tam Sinh quyết chuẩn bị thăng lên Kiếp Biến.
Mấy con yêu thú cấp tám kia rất nhanh đã đến gần nơi Diệp Mặc, Diệp Mặc căn bản không đợi mấy con yêu thú này đến, thì mấy đường lôi kiếm đã đánh xuống.
Ầm, ầm, ầm…
Sau khi mấy tiếng sấm sét vang lên, mang theo đường lôi kiếm màu đen xoẹt qua, vài con yêu thú đang xông đến bị đường lôi kiếm đánh cho đến cơ hội quay đầu cũng không còn liền ngã nhào trên mặt đất, chết ngay tại chỗ.
Mấy con yêu thú còn lại thấy uy thế của Diệp Mặc, rối rít dừng bước lại.
Nhưng nhanh chóng lại có mấy con yêu thú cấp chín xông tới, mấy con yêu thú cấp chín này cũng không có chút kiêng kị nào, vừa mới đến, liền xông về phía Diệp Mặc.
Diệp Mặc lại lần nữa phóng ra mấy đường lôi kiếm, một con yêu thú Xích bối giác lang cấp chín bị lôi kiếm của Diệp Mặc đánh cho loạng choạng, lúc này mới đứng vững được, nhưng trên mình thì lại xuất hiện một vệt đen, rõ ràng là bị trọng thương rồi.
Nhìn thấy tình cảnh này, những con yêu thú còn lại mới dừng bước lại, có chút kiêng kị nhìn Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng không thèm để ý đến mấy con yêu thú nữa, mà lại điên cuồng vận chuyển Tam Sinh quyết, muốn dẫn lôi kiếp đến.
Những con yêu thú vây xung quanh Diệp Mặc biết tia sét của Diệp Mặc lợi hại, mặc dù không xông lên, nhưng cũng không rời đi.
Con yêu thú cấp chín bị thương kia thấy Diệp Mặc không ngờ lại điềm nhiên bắt đầu tu luyện, trong mắt lập tức hiện lên tia hung hãn, ngay sau đó nó ngẩng đầu hét một tiếng thật dài.
Những âm thanh đó trực tiếp xuyên ra ngoài, rất nhanh trong những ngọn núi còn lại có âm thanh phản hồi lại.
Diệp Mặc cũng không sợ chút nào, tiếp tục vừa vận chuyển Tam Sinh quyết, vừa hấp thụ tiên tinh điên cuồng tăng tu vi của mình lên.
Chỉ trong vòng nửa tuần hương, đỉnh đầu của Diệp Mặc lại bắt đầu trở nên âm trầm, từng đám mây đen bắt đầu ngưng tụ lại trên đầu Diệp Mặc.
Bầu trời càng ngày càng tối đen lại, thậm chí còn kèm theo những tiếng sấm sét trầm thấp.
Lúc này cho dù là những con yêu thú cũng hiểu được tu sĩ con người trước mặt này đang độ kiếp, hơn nữa còn dám độ kiếp trong dãy núi Thần Thú.
Yêu thú tu luyện đến cấp tám cấp chín đương nhiên cũng trải qua độ kiếp, đương nhiên biết được khi độ kiếp là khi mà thân thể suy yếu nhất, phần lớn tu sĩ hoặc yêu thú sau khi độ kiếp lại càng yếu.
Những tu sĩ bình thường hoặc là yêu thú độ kiếp đều phải dùng hộ pháp.
Nhưng tu sĩ con người trước mặt này không ngờ lại to gan lớn mật như vậy, lại độ kiếp trong dãy núi Thần Thú.
Một tiếng thét kêu lên, hai con yêu thú cấp mười xông tới, thấy hai con yêu thú cấp mười xông tới, những con yêu thú xung quanh đều giãn hết ra.
Hai con yêu thú cấp mười thấy mây đen trên đỉnh đầu Diệp Mặc, cũng sững sờ.
Nhưng chỉ sững sờ trong thời gian rất ngắn, một con Giác Long thú cấp mười trong đó trực tiếp đánh về phía Diệp Mặc.
Nhưng con Giác Long thú này còn chưa xông đến trước mặt Diệp Mặc, thì bốn mươi tám tia sét tráng kiện giáng xuống, những tia sét này không những tráng kiện, mà còn là tia sét màu đen.
Con yêu thú cấp mười đó nhất thời ngây dại, đây là loại độ kiếp gì vậy? Làm gì có loại tia sét lôi kiếp như này? Cho dù là yêu thú hóa hình độ kiếp, cũng không bằng 1/10 độ kiếp này.
Tia sét giáng xuống trong nháy mắt, con yêu thú cấp mười kia biết không ổn rồi, đang định chạy, nhưng nó cũng đã lọt vào lôi kiếp của Diệp Mặc, sớm đã bị lôi kiếp coi thành sinh vật để tàn sát.
Bốn mươi tám tia sét ngoại trừ phần lớn hướng về phía Diệp Mặc, thì còn một phần nhỏ lại hướng về phía con Giác Long thú.
Tia sét to như vậy, hung hãn như vậy tiến đến, con Giác Long thú kia trong mắt lập tức hiện ra thần sắc sợ hãi.
Ầm, ầm, ầm…
Tia sét màu đen cực lớn rơi xuống, Diệp Mặc lại đến một pháp bảo phòng ngự cũng không phóng ra, đối với hắn bây giờ mà nói, lôi kiếp chính là thuốc bổ thăng cấp, làm sao lại có thể dùng pháp bảo phòng ngự mà lãng phí được.
Dường như trong cùng một lúc, Diệp Mặc cũng phóng ra vài chục đường lôi kiếm.
Đây là cách cũ của hắn, lấy sét đánh lôi, như vậy dường như có thể dẫn phát được sự tức giận của lôi kiếp, sau đó có thể giáng xuống càng nhiều đường sét to hơn.
Tu sĩ độ kiếp nghĩ như Diệp Mặc vậy, từ xưa tới nay phỏng chừng cũng chỉ có mình hắn mà thôi.
Rầm, rầm, rầm…
Lôi kiếm của Diệp Mặc và những đường lôi kiếp trên trời giáng xuống va đập vào nhau, phát ra những âm thanh kinh khủng.
Nhất thời những đường lôi quang màu đen phát ra bốn phía, những con yêu thú đứng cách đó khá xa cũng đều lùi về phía sau.
Đồng thời mấy đường sấm sét tráng kiện đánh trúng vào người Diệp Mặc, xé rách hộ giáp chân khí hạ phẩm trên người Diệp Mặc một cách dễ dàng, đồng thời dẫn theo từng đường huyết ảnh, Diệp Mặc cũng không thèm để ý.
Hắn không có cái gì khác, chỉ có hộ giáp là nhiều.
Những tia sét màu đen kia bị Diệp Mặc hấp thu, Diệp Mặc nhất thời cảm thấy một cảm giác khoan khoái, linh mạch sau khi được lôi kiếp lau rửa, rõ ràng lại càng rộng rãi và lưu loát hơn.
Nhưng ngay sau đó Diệp Mặc lại nhìn thấy con Giác Long thú kia, lúc này Giác Long thú đã giống như một quả banh da bị rách vậy, hấp hối chút hơi tàn cuối đời.
Diệp Mặc châm chọc nhìn nó nói:
– Chút bản lĩnh này của mày, cũng dám chống đỡ lôi kiếp cho ông mày sao, thật mất mặt.
Nói xong Diệp Mặc lại đi tới trước mặt con Giác Long thú kia, một chân đá nó bay ra vài trăm mét, con Giác Long thú này ánh mắt lộ ra vẻ vô cùng nhục nhã và hổ thẹn, nó là một con yêu thú cấp mười, cũng có thể nói chuyện rồi, sao lại nghe không hiểu lời nói của Diệp Mặc cơ chứ? Nhưng nó quả thật không hiểu tại sao mình chỉ trải qua năm sáu tia sét mà suýt nữa mất mạng, còn tên tu sĩ con người này chịu hơn bốn mươi tia sét, chỉ đánh vỡ hộ giáp của hắn, chỉ bị thương nhẹ chút mà thôi.
Từ khi nào lại có loại tu sĩ con người biến thái như này? Chẳng lẽ hắn đang khiêu khích với dãy núi Thần Thú, cố ý đến nơi này độ kiếp?
Diệp Mặc dĩ nhiên không biết con Giác Long thú này còn có hoạt động tâm lý nhiều đến vậy, hắn rất muốn có một nội đan của yêu thú cấp mười.
Hắn cũng biết nội đan của yêu thú cấp mười nếu lấy mang đi bán, thì chắc chắn là giá trên trời.
Nhưng hắn lại mơ hồ cảm giác được, nếu như mình là như thế thật ở trong này thì quả thực là không sáng suốt chút nào.
Nơi này có quá nhiều yêu thú cấp cao như vậy, nếu như hắn dám công khai thu thập yêu đan, vậy thì sẽ trở thành tử địch của yêu thú là cái chắc, chỉ cần có một mình hắn thì đỡ hơn chút, nhưng còn có Tô Tĩnh Văn vẫn còn đang đợi hắn.
Yêu thú cấp tám giết rồi thì thôi, nhưng vị trí của yêu thú cấp mười chắc chắn là không thấp.
Ầm, ầm…
Lại có mấy tiếng nổ vang, ba mươi sáu tia sét lại giáng xuống, Diệp Mặc lần này chỉ phóng ra mười tám đường lôi kiếm, sau đó để những đường lôi kiếm này chia thành ba mươi sáu đường.
Những đường lôi kiếm này một đường vốn không có cách nào ngăn được một tia sét trong đó, bây giờ sau khi tách ra rồi uy lực lại càng thấp, nhưng ba mươi sáu đường lôi kiếm này lại triệt tiêu được uy lực ba mươi sáu tia sét kia.
Trong nháy mắt, uy lực của lôi kiếp kia bị tiêu diệt phần nào hoàn toàn rơi xuống người Diệp Mặc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1278: Cùng Diệp Mặc Điên Cuồng
Cùng Diệp Mặc Điên Cuồng
D
iệp Mặc nhanh chóng mừng rỡ vì phát hiện biện pháp này luyện hóa Lôi Kiếp thì một là không hề bị thương, hai là không hề lãng phí.
Điều duy nhất đáng tiếc chính là hiệu quả trung hòa Lôi Kiếp có kém đi một chút.
Từng tia sét bị Diệp Mặc luyện hóa, Diệp Mặc cũng cảm giác được kinh mạch của mình không ngừng mở rộng ra.
Khi ba mươi sáu tia sét được Diệp Mặc hấp thu hoàn toàn, thì Diệp Mặc cũng cảm giác được kinh mạch mình đang kêu lên từng tiếng ken két và rồi trọng tổ lại.
Đồng thời khí thế của hắn cũng được tăng vọt.
Hắn lập tức huýt lên một tiếng dài rồi đi ra ngoài.
Chân nguyên cường đại và thần thức sung mãn khiến Diệp Mặc biết được ở lượt Lôi Kiếp thứ hai kết thúc, thì hắn đã tấn cấp tu vi Kiếp Biến rồi.
Mà lúc này khi đợt Lôi Kiếp thứ ba lại lần nữa rơi xuống, và cũng là ba mươi sáu tia sét nữa.
Tới tu vi Kiếp Biến rồi, thì Diệp Mặc cũng không đánh ra lôi kiếm để trung hòa Lôi Kiếp, mà trực tiếp dùng thân thể để hứng chịu Lôi Kiếp.
Từng tia sét mầu đen đánh lên người của Diệp Mặc, phát ra từng trận nổ vang, lôi quang bắn ra tứ phía.
Còn Diệp Mặc thì vẫn đứng giữa những tia sét vui mừng chứ không hề sợ hãi.
Lúc này thì những yêu thú xung quanh đều kinh hồn táng đảm, đã bao giờ chúng nó gặp qua kẻ biến thái nào độ kiếp như thế này đâu.
Đây nào phải là đang độ kiếp chứ? Căn bản là đang cắn nuốt Lôi Kiếp mà…
Sau khi đợt Lôi Kiếp thứ ba rơi xuống, thì thân thể của Diệp Mặc lại lần nữa da tróc thịt bong, mọi chỗ đều cháy đen, nhưng Diệp Mặc lại cảm giác được hiệu quả khi luyện hóa Lôi Kiếp bị trung hòa tốt hơn rất nhiều.
Lại tới đợt Lôi Kiếp thứ tư hạ xuống, tuy rằng những tia sét càng lúc càng trở nên sắc bén và mãnh liệt hơn, nhưng Diệp Mặc cũng không hề thi triển ra lôi kiếm để trung hòa.
Từng tia sét vô cùng to lớn đánh xuống liên miên không ngừng.
Trên người Diệp Mặc, xương cốt và máu thịt liên tục bị nghiền nát kêu lên từng tiếng ken két, sau đó lại nhanh chóng tự phục hồi lại, rồi lại tiếp tục bị tàn phá.
Mà tu vi của hắn cũng không ngừng tăng lên, khi tia sét thứ một trăm bẩy mươi hai đánh lên người hắn, và được hắn luyện hóa hết, thì kiếp vân trên bầu trời cũng hoàn toàn tiêu tán.
Diệp Mặc thở ra một hơi sáng khoái, tu vi của hắn đã là Kiếp Biến tầng hai rồi.
Lần độ kiếp này thoải mái hơn nhiều so với khi hắn tấn cấp từ Ngưng Thể lên Thừa Đỉnh, chí ít thì không bị nửa vời như lần trước.
Vào lúc này, một đạo tử sắc Linh Vân đã rơi lên người của Diệp Mặc, hắn cảm thấy tác dụng chữa thương của luồng linh khí này còn hữu hiệu hơn cả tiên tinh.
Chỉ trong chốc lát, thương thế khi vừa rồi luyện hóa Lôi Kiếp của hắn đã biến mất toàn bộ, mà linh khí của Linh Vân này vẫn chưa hoàn toàn tiêu tán, vẫn liên tục mở rộng kinh mạch của hắn.
Diệp Mặc càng không thể nào lãng phí cơ hội tốt như vậy, ‘Tam sinh quyết’ lập tức được vận chuyển toàn lực.
Chỉ trong thời gian ngắn, tu vi của hắn đã từ Kiếp Biến tầng hai tấn cấp lên Kiếp Biến tầng ba.
Diệp Mặc tạo ra một Thanh thủy quyết rửa thân thể, sau đó thay một bộ quần áo sạch sẽ, bỗng nhiên lại cười lên ha hả.
Những yêu thú xung quanh thấy Diệp Mặc cười điên cuồng như vậy, thì đều lui lại phía sau.
Lúc này cái con yêu thú cấp mười vẫn đứng một bên không dám tiến lên, bỗng nhiên lại gào thét một tiếng, rồi lao về phía Diệp Mặc.
Chỗ mà tên yêu thú kia đánh tới, thì không gian đều trở nên ngưng trệ lại.
Diệp Mặc đương nhiên biết đó chính là ‘Vực’ của yêu thú, chính là một loại ‘Vực’ thông qua vô số thời gian mà tự nhiên cảm ngộ được, và cũng không kém hơn ‘Vực’ của tu sĩ chút nào, thậm chí còn có phần hơn nữa.
Nếu như là lúc còn ở tu vi Thừa Đỉnh, thì Diệp Mặc nhất định là sẽ xoay người rời đi.
Nhưng lúc này Diệp Mặc lại không chút do dự, đánh ra mười mấy luồng lôi kiếm.
Lôi kiếm mà lúc này Diệp Mặc đánh ra đã to như cánh tay rồi, so với tia sét của Lôi Kiếp thì cũng không kém hơn bao nhiêu.
Mấy luồng lôi kiếm này phá vỡ ‘Vực’ của tên yêu thú kia giống như là cắt đậu hũ vậy, không gian xung quanh lại nhanh chóng khôi phục lại nguyên trạng.
Tên yêu thú kia phát hiện Diệp Mặc không ngờ lại không bị ảnh hưởng bởi ‘Vực’ của nó chút nào, thì ánh mặt lập tức lộ ra sự kinh ngạc.
Sau đó nó cũng lập tức thấy được mấy luồng lôi kiếm của Diệp Mặc.
Rầm rầm rầm…
Yêu thú cấp mười Thanh Phong Lang điên cuồng phóng ra hơn mười đường đao gió, những đường đao gió này vừa được phóng ra, đã tràn đầy khắp không gian xung quanh rồi.
Đây là Thanh Phong Lang muốn ngăn cản lại lôi kiếm của Diệp Mặc, nhưng lôi kiếm của Diệp Mặc giống như là biết được nhược điểm của những luồng đao gió kia vậy.
Một phần lôi kiếm liền dễ dàng phá tan đao gió của Thanh Phong Lang, phần còn lại đều đánh lên trên người của Thanh Phong Lang.
Thanh Phong Lang hét thảm một tiếng, cũng bị Diệp Mặc đánh bay ra hơn mười thước giống như là Giác Long Thú cấp mười lúc trước.
Khi nó đứng lên một lần nữa, thì trên người đã cháy đen, trên người cũng đầy những vết thương.
Thanh Phong Lang nhìn Diệp Mặc mà sợ hãi vô cùng, nó không thể ngờ là có loại tu sĩ Kiếp Biến như vậy, quả thực là quá mức nghịch thiên đến không thể nghịch thiên hơn.
Vừa mới tấn cấp lên Kiếp Biến, vậy mà có thể khiến cho một yêu thú cấp mười còn lợi hại hơn cả tu sĩ Kiếp Biến bình thường không có chút năng lực đánh trả nào cả.
Diệp Mặc nhìn lướt qua vô số những yêu thú cấp bẩy cấp tám xung quanh, bỗng nhiên lại vung tay lên.
Hơn mười đạo lôi kiếm được chia nhỏ đánh ra bên ngoài.
Hơn mười đạo lôi kiếm này giống như là có mắt vậy, đem toàn bộ những yêu thú có mặt đánh cho cháy đen, không có yêu thú nào may mắn tránh thoát.
Cho dù là có mấy con yêu thú cấp chín muốn né tránh lôi kiếm của Diệp Mặc, nhưng căn bản là không có khả năng để tránh thoát.
Trong nhất thời, toàn bộ yêu thú vừa rồi còn tiến lên vây công Diệp Mặc khi độ kiếp, lúc này đều đang phải nằm lăn lộn trên mặt đất.
Nhìn những yêu thú đang sợ hãi lùi lại, Diệp Mặc bỗng nhiên quát lớn:
– Lần đầu tiên là cảnh cáo, lần sau nếu như ta xuất hiện, mà các ngươi còn dám tới xem, thì sẽ giết không tha.
Cút…
Những yêu thú này sau khi nghe Diệp Mặc quát lên, thì đều nhanh chóng cụp đuôi bỏ chạy.
Ngay cả hai con yêu thú cấp mười bị thương nặng nhất cũng cố gắng xoay người bỏ chạy, không có một con yêu thú nào dám quay đầu lại nhìn Diệp Mặc cả.
Ở trong mắt của chúng, thì tên tu sĩ loài người này quá mức điên cuồng, quá mức hung ác rồi.
Diệp Mặc nhìn đàn yêu thú đang bỏ chạy, trong lòng cảm thấy thích chí.
Đồng thời cũng có chút tiếc nuối.
Nếu nói hắn không tiếc nuối, thì hoàn toàn là giả, yêu đan của những yêu thú này đều là thứ có giá đó.
Nhưng trực giác nói cho hắn biết, với tu vi hiện tại của hắn, thì vẫn không thể tàn sát yêu thú quy mô lớn ở đây được.
Ở đây có nhiều yêu thú và linh thảo cao cấp như vậy, thì khẳng định là có tồn tại lợi hại hơn.
Nếu như hắn làm lớn chuyện, thì với hắn mà nói cũng không phải là chuyện tốt.
Dù sao thì chỗ này là nơi nào, cho đến hiện giờ hắn vẫn mù tịt.
Nếu như nơi đây toàn bộ đều là yêu thú, vậy chẳng lẽ hắn muốn trở thành tử địch của toàn bộ yêu thú sao?
Nhìn một mảnh hỗn độn xung quanh, Diệp Mặc biết rằng chỗ này không thể ở lâu, cho nên hắn lập tức rời đi.
Sau khi Diệp Mặc rời đi được nửa nén hương, thì một con yêu thú cấp mười Băng Ma Báo vừa rồi có mặt ở nơi Diệp Mặc độ kiếp đang báo cáo tình hình với một tên thanh niên tóc xanh.
Thanh niên tóc xanh này cũng không có cử động gì khi nghe Băng Ma Báo báo cáo, mà chỉ ngồi im nhìn Băng Ma Báo cùng hai thi thể của hai yêu thú cấp tám một chút.
Sau đó nhíu mày để cho Băng Ma Báo rời đi.
Diệp Mặc trở lại bên cạnh Tô Tĩnh Văn, thì Tô Tĩnh Văn vốn đang rất lo lắng liền kinh hỉ khi thấy Diệp Mặc trở về:
– Anh đã độ kiếp thành công, trở thanh tu sĩ Kiếp Biến rồi à?
Diệp Mặc gật đầu:
– Đúng thế, anh hiện tại đã là một tu sĩ Kiếp Biến rồi.
Với hắn mà nói, thì việc độ kiếp căn bản là không tồn tại mấy từ thành công hay không.
Mà là sau khi độ kiếp có thể tấn cấp nhiều hay ít mới là vấn đề.
Lần Lôi Kiếp tấn cấp Kiếp Biến này, khiến Diệp Mặc rất thỏa mãn, không như lần Lôi Kiếp tấn cấp Thừa Đỉnh lúc trước, khiến hắn rất khó chịu.
– Vậy hiện tại chúng ta sẽ đi chứ?
Tô Tĩnh Văn thấy Diệp Mặc độ kiếp thành công, thực lực lại tăng lên cấp bậc, trong lòng càng cao hứng hơn cả Diệp Mặc.
Diệp Mặc cười hắc hắc:
– Tĩnh Văn, chúng ta phát tài rồi, em biết bên trong dãy núi này là cái gì không? Khắp nơi đều là linh thảo đấy.
Bọn yêu thú này giống như là người mù vậy, nhiều linh thảo như vậy mà chúng lại không hề động tới.
Lần này chúng ta phải mang tất cả đi, như vậy thì em nói chúng ta có phải là phát tài rồi hay không?
Tô Tĩnh Văn nghe Diệp Mặc nói như vậy, có chút kỳ quái mà nhìn Diệp Mặc:
– Nhưng, nơi này là điạ bàn của yêu thú, chúng làm sao có thể để cho chúng ta tùy ý mà thu thập linh thảo được?
Diệp Mặc lại lần nữa cười hắc hắc:
– Không cần lo lắng, khi nãy anh dùng lôi kiếm dọa bọn chúng một trận rồi, chờ anh bế quan đề thăng tu vi thêm một chút nữa, thì sau đó chúng ta sẽ đi phát tài.
Chỉ cần không gặp phải yêu tu Hóa Chân hay là yêu thú cấp mười một, thì chúng ta sẽ không có vấn đề gì cả.
Huống hồ cho dù là gặp phải yêu tu Hóa Chân, thì anh cũng không sợ.
Anh tin tưởng với tu vi hiện tại, thì chạy trốn căn bản là sẽ không gặp phải bất kỳ áp lực nào.
– Được.
Tô Tĩnh Văn nghe Diệp Mặc nói thì cũng cảm thấy hưng phấn.
Khi còn ở Địa Cầu cô là một cô gái văn nhã lịch sự, sau khi tới điạ lục Lạc Nguyệt thì đã phải trải qua rất nhiều truyện, tận mắt thấy vô số cảnh đổ máu và chết chóc.
Sau đó trải qua thú triều ở Phỉ Hải thành, chính cô đã tự mình chém giết rất nhiều yêu thú.
Lúc này cô không còn là cô gái phải nôn thốc nôn tháo khi giết một con yêu thú nữa rồi.
Cô càng hiểu rõ ý nghĩa của tài liệu và linh thảo quan trọng với việc tu luyện như thế nào.
Để có thể mãi mãi ở bên Diệp Mặc, thì cô hiện giờ càng chú ý đến việc tu luyện hơn.
Hơn nữa cô cùng Diệp Mặc điên cuồng thu thập linh thảo ở địa bàn của yêu thú, thì trong nội tâm cũng có một loại cảm giác hưng phấn khó nói nên lời.
Thấy sắc mặt của Tô Tĩnh Văn ửng hồng, thì Diệp Mặc sao có thể không biết cô đang suy nghĩ cái gì chứ.
Hắn liền cúi người ghé vào tai của cô nói nhỏ vài câu.
Mặt của Tô Tĩnh Văn càng đỏ thêm giống như là có thể xuất huyết đến nơi.
Diệp Mặc thì lại cười hắc hắc, sau đó tiến vào trong Thế giới trang vàng.
Hắn nhất định phải tấn cấp lên Kiếp Biến trung kỳ, thì mới có thể an tâm thoải mái mà thu thập linh thảo ở dãy núi này được.
Thấy Diệp Mặc lại lần nữa đi tu luyện, thì mặt của Tô Tĩnh Văn cũng mất một lúc lâu sau mới bình thường trở lại, nhưng vẫn có chút kiều diễm và ướt át, nếu như lúc này Diệp Mặc không tiến vào Thế giới trang vàng, thì có lẽ cô cũng không nhịn được Diệp Mặc lúc này đang luyện chế một lò ‘Kiếp ý đan’.
Linh thảo chủ yếu dùng để luyện chế ‘Kiếp ý đan’ là do Biên Phượng Tháp lúc trước cho hắn, ngày đó Biên Phượng Tháp để lại cho hắn, vì hai gốc ‘Quyết sinh’này Biên Phượng Tháp còn cùng với một tên tu sĩ Kiếp Biến đánh nhau một trận.
Lúc này nó đã có tác dụng rất lớn đối với Diệp Mặc, mà chính Diệp Mặc cũng không ngờ được, chỉ trong thời gian ngắn ngủi như vậy hắn đã có thể tấn cấp Kiếp Biến rồi.
Có thể thấy được cơ duyên lần nầy, thật sự là vô cùng may mắn.
Hắn vì muốn tìm kiếm Ức Mặc nên gặp được Hải Đồng, sau đó lại lần nữa tới ‘dãy núi Vạn Dược‘, và ở đó hắn có được tiên tinh.
Bằng không thì cho dù là hắn có linh mạch cực phẩm, thì muốn tấn cấp Kiếp Biến cũng không thể nào chỉ mất có một thời gian ngắn như vậy.
Nuốt một viên ‘Kiếp ý đan’ xuống, Diệp Mặc lại lần nữa khởi động trận bàn thời gian.
Tiên tinh trong tay hắn còn một phần ba, vì thế lúc này hắn muốn trong một ngày sử dụng hết tiên tinh, sau đó lập tức xuất quan, đưa Tô Tĩnh Văn rời khỏi nơi này.
Cầm lấy tiên tinh tiến lên trên linh mạch cực phẩm bắt đầu tu luyện, còn có ‘Kiếp ý đan’ và trận bàn thời gian nữa.
Còn có ‘Khổ trúc’ và ‘Linh mạch Dược Vương’ khiến Diệp Mặc không cần phải bận tâm quá nhiều.
Diệp Mặc nghĩ cho dù là toàn bộ Tu Chân Giới thì cũng không tìm ra người thứ hai nào có được điều kiện tu luyện như hắn cả.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1279: Cửu Dương Thiên Hỏa
Cửu Dương Thiên Hỏa
L
inh khí của linh mạch cực phẩm và linh khí của tiên tinh hợp vào cùng một chỗ không ngừng rửa sạch và đánh sâu vào kinh mạch của Diệp Mặc, còn Kiếp Ý đan thì lại càng làm cho sự công kích này không ngừng cung cấp sức sống.
Ngăn cách của Kiếp Biến tầng thứ ba dưới sự công kích kinh khủng như này của linh lực, còn có sự vận chuyển của Tam Sinh quyết, không dừng lại chút nào, trực tiếp nhảy tới.
Hai tháng sau, Diệp Mặc đột phá Kiếp Biến tầng thứ tư, bốn tháng sau, thăng cấp lên Kiếp Biến tầng thứ năm.
Khi Diệp Mặc vừa mới đột phá lên tầng thứ năm, tiên tinh trong tay hắn phát ra tiếng răng rắc, biến thành hư không.
Diệp Mặc cũng không thèm để ý đến, tiếp tục nuốt Kiếp Ý đan, hấp thụ linh khí trên linh mạch cực phẩm để tu luyện.
Chín tháng sau Kiếp Biến tầng thứ sáu… Diệp Mặc thở dài một hơi ngừng tu luyện, chỉ thiếu chút nữa, chỉ cần một bước nữa hắn có thể thăng cấp lên Kiếp Biến hậu kỳ rồi.
Đáng tiếc tiên tinh của hắn cũng không còn nữa rồi, hiệu quả khi dùng tiên tinh tu luyện và hiệu quả khi không có tiên tinh tu luyện khác nhau hoàn toàn.
Lúc trước hai tháng hắn có thể đột phá một cảnh giới, chỉ cần một viên Kiếp Ý đan, mà cuối cùng từ Kiếp Biến tầng thứ năm tăng lên Kiếp Biến tầng thứ tám, hắn lại phải tốn mất năm tháng, nuốt đến ba viên Kiếp Ý đan.
Diệp Mặc nhìn ra ngoài một chút, Tô Tĩnh Văn vẫn đang cố gắng tu luyện, thậm chí còn đột phá Nguyên Anh tầng thứ sáu lên đến Nguyên Anh tầng thứ bảy.
Diệp Mặc căn bản không muốn ra ngoài, thấy Tô Tĩnh Văn lại sắp đột phá, hắn nhẫn nhịn lại không ra ngoài.
Nguyên Anh tầng thứ bảy chính là Nguyên Anh hậu kỳ rồi, mặc dù vẫn còn rất thấp, nhưng thực lực lại tăng lên rất nhiều, đây là sự thật.
Hắn nhìn trận bàn thời gian, lại phát hiện tiên tinh bên trong vẫn còn một ít, chắc là kiên trì một tháng nữa cũng không có vấn đề gì.
Diệp Mặc cũng không tiếp tục tu luyện, tiếp tục tu luyện hắn cũng không có cách nào trong khoảng thời gian ngắn đột phá từ Kiếp Biến trung kỳ lên Kiếp Biến tầng thứ bảy được, hắn lấy ra bức tranh sơn thủy kia.
Lúc đầu Diệp Mặc trong cái miếu nhỏ trong phong ấn kia lại cảm thấy bức tranh sơn thủy này không đơn giản, một bức tranh đến thần thức cũng không thể quét vào được, làm sao lại có thể đơn giản được? Hắn cũng biết lúc trước hắn lấy đi bức tranh sơn thủy, Phiến Phất cũng có ý kiến, nhưng đáng tiếc gã không dám nói với mình là gã cần, còn Đường Mộng Nhiêu đương nhiên cũng muốn bức tranh này, nhưng cô lại không tiện nói.
Còn hai tên tu sĩ Thừa Đỉnh còn lại, cho dù muốn cũng không dám nói.
Bức tranh sơn thủy thần thức không quét vào được, Diệp Mặc từ một góc của bức tranh sơn thủy phát hiện bên trong bức tranh này còn kẹp một tầng nữa.
Ngay sau đó Diệp Mặc lại rút được một tờ lụa mỏng từ trong bức tranh đó ra, trên tờ lụa mỏng này có sáu chữ Lạc Nguyệt “Pháp thuật Ngũ Hành cơ bản”.
Diệp Mặc có chút sửng sốt, pháp thuật Ngũ Hành chính là pháp thuật đơn giản nhất, có thể nói là pháp thuật cơ bản nhất của giới Tu Chân, cái gì Hỏa Cầu Thuật, Thủy Cầu Thuật, Độn Thuật, khi hắn luyện khí cũng đều biết hết.
Pháp thuật đơn giản như này mà còn phải thận trọng dùng một miếng lụa mỏng giấu trong bức tranh sơn thủy?
Nhưng ngay sau đó Diệp Mặc cũng cảm giác có gì đó không đúng, những thứ pháp thuật này không phải cơ bản, hắn đã nhìn thấy Ngũ Hành độn thuật cuối cùng.
Ngũ Hành độn thuật này Diệp Mặc rất quen, lúc trước cái Linh Hồn thể kia, cũng chính là Tiết Vưu Phong đưa cho hắn một phần, là công pháp thiên cấp, sao lại có thể nói là pháp thuật cơ bản?
Diệp Mặc nhìn lại từ đầu một lần nữa, từ kim chi chí cực, vô kiên bất tồi, canh vi kỳ sát, cương kiện vi tối, khởi năng dĩ khí chi mang nhi luận hung lệ tai …
Diệp Mặc càng xem càng kinh hãi, cái này đâu phải là pháp thuật Ngũ Hành cơ bản gì đó, căn bản chính là pháp thuật Ngũ Hành đỉnh cao cực kỳ cao thâm, trong công pháp thủy hệ, thổ hệ, Diệp Mặc căn bản không nhìn thấy Thủy Cầu thuật, Lạc Thạch thuật gì gì đó, có cũng chỉ là thủ pháp dời sông lấp biển mà thôi.
Đúng là pháp thuật Ngũ Hành lợi hại, Diệp Mặc hít một hơi dài, so với những pháp thuật Ngũ Hành này, cái Hỏa Cầu thuật gì đó mà lúc trước hắn tu luyện, quả thực đúng như so sánh núi lửa với trẻ con chơi que diêm.
Diệp Mặc trực tiếp bỏ qua những thứ còn lại, mắt dán vào pháp thuật hỏa hệ.
Vụ Liên Tâm Hỏa của hắn đã đại thành rồi, thậm chí thành màu lam rồi, lúc này hắn đang rất cần gấp một môn pháp thuật có thể cùng xứng đôi với Vụ Liên Tâm Hỏa của hắn.
– Hỏa chi tinh dã, bính chước dương chi chí mãnh, bất úy thu nhi khi sương, bất úy đông nhi vũ tuyết.
Hóa kim dung vạn vật, át thiên địa chi âm tà, nhược hợp phản nhược diệc… Thử diễn sinh pháp thuật nhất thiên, Thiên Hỏa Cửu Dương.
Ngay sau đó sử dụng pháp thuật hỏa hệ và vận dụng mồi lửa, Diệp Mặc một mạch đọc xong trang viết về luyện hỏahệ, mới hiểu được đây là một công pháp hỏa hệ tên Thiên Hỏa Cửu Dương, lập tức mừng rỡ.
Người tu luyện Thiên Hỏa Cửu Dương tốt nhất có một mồi lửa kỳ dị cơ bản nhất, thiên hỏa là tốt nhất.
Nếu như không có, thì dùng chân hỏa của chính thân mình.
Diệp Mặc vui mừng là vì hắn có thiên hỏa Vụ Liên Tâm Hỏa, mà Vụ Liên Tâm Hỏa chẳng những là thiên hỏa, hơn nữa đẳng cấp cũng không thấp.
Tu luyện Thiên Hỏa Cửu Dương đến trình độ cao nhất, có thể thi triển được mồi lửa của mình thành chín mặt trời xông kích đối thủ, thiêu sống đối thủ.
Bình thường tu luyện ra một tia lập lòe, mới chỉ là nhập môn.
Tu luyện ra một vòng sáng đỏ mới là tiểu thành tầng thứ nhất.
Nếu như đẳng cấp của thiên hỏa đạt đến màu lam, vậy thì tu luyện ra một vòng thái dương tiểu thành xong sẽ là màu lam, đánh đâu thắng đó, không có gì là không hòa tan được.
Sử dụng thiên hỏa cũng không phải giống như cái kiểu lúc trước của Diệp Mặc, phóng ra Vụ Liên Tâm Hỏa thiêu đốt không có chút đạo lý nào.
Cách này nếu như gặp phải đối thủ không ra làm sao cả, có thể thắng dễ dàng, nhưng nếu như là cao thủ, thì cách này chẳng những không có công hiệu đối địch, mà còn lãng phí thần thức và chân nguyên nữa.
Diệp Mặc vừa nhìn liền hiểu được đạo lý trong đó, lúc đầu ở cấm địa Băng Thần, cho dù thiên hỏa của hắn không thăng cấp, nhưng nếu như hắn biết Thiên Hỏa Cửu Dương, chỉ cần tu luyện ra một vòng mặt trời, vậy thì những Phệ Linh trùng kia cũng chết mất xác, căn bản không cần dùng đến sự giúp đỡ của Vô Ảnh.
Diệp Mặc tu luyện Tam Sinh quyết, năng lực lĩnh ngộ vốn rất mạnh, cộng thêm Thiên Hỏa Cửu Dương giải thích lại hết sức cặn kẽ, chỉ trong vòng hơn một tháng, tầng thứ nhất hắn đã tiếp cận gần đến tiểu thành rồi, vòng thái dương đầu tiên tu luyện ra cũng là màu xanh nhạt.
Mặc dù Diệp Mặc rất muốn tìm một đối thủ để thử Thiên Hỏa Cửu Dương của hắn, nhưng cũng biết bây giờ không có cách nào thử nghiệm được.
Tiên tinh trên trận bàn thời gian cũng đã hoàn toàn tiêu hao hết, Diệp Mặc nhìn thấy Tô Tĩnh Văn bên ngoài cũng vừa mới thăng cấp lên Nguyên Anh tầng thứ bảy, cũng không ở lại trong thế giới trang vàng nữa, lắc mình rời khỏi thế giới trang vàng.
Bên trong những dãy núi trùng điệp phía sau bãi sa mạc, lúc này có một nam một nữ đang mừng rỡ đi thu thập linh thảo quanh đó.
Hai người này chính là Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn đã xuất quan, bọn họ chuẩn bị sau khi thu thập linh thảo xong, thì sẽ rời khỏi nơi này.
Diệp Mặc tu luyện đến Kiếp Biến tầng thứ sáu, hơn nữa tầng thứ nhất cuả Thiên Hỏa Cửu Dương cũng gần tiếp cận đến tiểu thành rồi, lúc này lại quay về dãy núi toàn là yêu thú kia, hắn cũng không có chút cố kị nào.
Tô Tĩnh Văn lúc trước còn nghĩ rằng Diệp Mặc bốc phét, bây giờ đi sau Diệp Mặc lại phát hiện ra khắp nơi đều là linh thảo, cô mới biết Diệp Mặc bảo thủ tới mức nào.
Những linh thảo cấp năm cấp sáu cũng chỉ là bình thường, đến linh thảo cấp bảy cấp tám cũng thỉnh thoảng gặp được.
Hai người càng đào về phía trong, đẳng cấp của linh thảo lại càng cao.
Tô Tĩnh Văn lại càng phấn chấn, không ngờ quên mất đây là nơi yêu thú cao cấp nhiều đến nỗi có thể chất thành đống.
Nhưng hai người cũng không được thanh nhàn bao lâu, cũng đã có yêu thú vây đến, bắt đầu là yêu thú cấp bảy, sau đó có một số yêu thú cấp thấp phát hiện ra Diệp Mặc dường như không dễ đối phó, liền bước ra yêu thú cấp tám cấp chín, đến cuối cùng cũng có vài con yêu thú cấp mười bước tới.
Tiếng gào thét của vô số những con yêu thú mới khiến cho Tô Tĩnh Văn thức tỉnh lại, lúc này mới hiểu cô và Diệp Mặc không phải đang ở nhà, mà là đang trong một đống yêu thú.
Những con yêu thú này sở dĩ vẫn chưa xông lên, là vì trong đám yêu thú này có một con Thanh phong lang cấp mười mà mấy con yêu thú cấp tám cấp chín đều thua dưới tay Diệp Mặc, lúc này mới sợ hãi rụt rè không dám tiến lên.
Chỉ có mấy con yêu thú chưa từng chứng kiến sự lợi hại của Diệp Mặc mới liều lĩnh xông lên, bị vài đường lôi kiếm của Diệp Mặc đánh ngã gục.
Đến một con yêu thú cấp mười cũng bị một đường lôi kiếm của Diệp Mặc đánh cho cả người nám đen, một hồi lâu sau cũng không bò dậy nổi.
Nhưng ngay sau đó lại có hai con yêu thú cấp mười gào thét, lần này bọn nó trở nên thông minh, cũng không xông thẳng đến, mà lại áp sát ngay phía sau Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn.
Cũng không được bao lâu, nơi này liền có hàng chục hàng trăm con yêu thú, hơn nữa yêu thú lại càng ngày càng nhiều.
Diệp Mặc nhíu mày, đang muốn đuổi những con yêu thú này đi.
Nơi này có nhiều linh thảo như vậy, muốn hắn từ bỏ như vậy, hắn cũng không cam tâm.
Nhưng không đợi hắn ra tay, thì những con yêu thú kia dưới sự chỉ huy của mấy con yêu thú cấp mười ầm ầm vọt đến.
Diệp Mặc lần này cũng không nương tay, sấm sét ùn ùn kéo đến giáng xuống, ngay lập tức trong toàn sơn cốc vang lên tiếng sấm ầm ầm.
Nhưng con yêu thú cấp thấp dưới lôi kiếm của Diệp Mặc, tử thương vô số.
Vài con yêu thú cấp mười bị lôi kiếm của Diệp Mặc tấn công xuống hố sâu, còn những con yêu thú cấp thấp thì lại một tia sét của Diệp Mặc giáng xuống đánh cho chạy tán loạn.
Một số con có sức chống cự yếu hơn một chú, dưới tia sét của Diệp Mặc thì đến mạng cũng không giữ được.
Đây còn là Diệp Mặc còn nương tay, nếu như hắn không nương tay, thì những con yêu thú này hắn có thể giết chết ngay lập tức.
Chỉ trong chốc lát sau, nơi này đã biến thành một đống hỗn độn, hàng trăm con yêu thú cấp thấp thi thể chất thành đống, còn nhiều con yêu thú khác thì lại trên người có những vệt nám đen.
Những con yêu thú còn lại cũng không dám xông lên nữa, nhưng lại không cam tâm buông tha Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn.
Đến cuối cùng Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn đi đến đâu, thì những con yêu thú tránh đường đến đó.
Lúc đầu Tô Tĩnh Văn còn có chút lo lắng, nhưng cuối cùng thì đã không còn chút cố kỵ nào rồi, những con yêu thú này dường như sợ sự lợi hại của Diệp Mặc.
Quả thật tia sét của Diệp Mặc đúng là có chút hung mãnh.
Diệp Mặc nhìn thấy những con yêu thú kia dường như giống như cái đuôi vậy, nhất thời tức giận, tiện tay phóng ra hơn mười tia sét đánh vào những núi đá gần đó, lạnh giọng nói:
– Tao biết bọn mày nghe hiểu tao nói gì, nếu như tao nói xong câu này, bọn mày vẫn còn theo đuôi tao, ảnh hưởng tao đi hái dược liệu, vậy thì tao sẽ giết chết hết, cũng không nương tay nữa đâu.
Những con yêu thú kia nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, giải tán ngay lập tức, chỉ trong chốc lát, không còn một con nào.
Cuối cùng trong những dãy núi trùng điệp nơi này hình thành lên một cảnh tượng như vậy, một trai một gái đi hái linh dược trong dãy núi này, còn những con yêu thú kia sau khi nhìn thấy hai người này tới, thì cũng lập tức quay người rời đi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1280: Đều Cút Cho Ta
Đều Cút Cho Ta
K
hi Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn đang thu thập linh dược ở sâu trong dãy núi.
Thì ở trên một ngọn núi lớn khác đã được trận pháp ẩn dấu đi, trên đỉnh ngọn núi có một tòa cung điện mầu xanh nhạt cực kỳ xa hoa.
Mà ngọn núi này từ chân núi đến đỉnh núi đều là từng dẫy động phủ hùng vĩ, nhưng động phủ này có kiến trúc cực kỳ bắt mắt.
Xung quanh đại điện còn có rất nhiều linh trì và linh thụ.
Ở trong cung điện, có một thanh niên mặt chữ điền tóc xanh đang cau mày nhìn một tên yêu tu hóa hình bẩm báo.
Chỗ mà tên thanh niên này đang ngồi là chiếc ghế thứ ba bên phải, còn ghế ở giữa và ghế bên trái đều trống không.
Căn cứ vào đó có thể thấy được vị trí của người thanh niên này đứng thứ ba trong đại điện này.
Ở phía sau người thanh niên là hai người, một cô gái yêu tu hóa hình xinh đẹp, và một tên yêu tu râu cá trê.
Thanh niên tóc xanh sau khi nghe thuộc hạ bẩm báo xong, lập tức khoanh tay đứng một bên.
Thanh niên tóc xanh này cau mày suy nghĩ nửa ngày mới lên tiếng:
– Ngươi nói là yêu thú cấp mười ở trước mặt hắn đều không sống nổi qua một chiêu?
– Thưa vâng, nhưng hắn hạ thủ có vẻ như là rất chừng mực, cũng không có một mạch chém giết lung tung.
Chỉ đến khi hắn thực sự phẫn nộ, thì mới ra tay giết hơn mười tên yêu thú cấp thấp.
Sau đó lại nói rằng nếu như còn dám theo dõi hắn, hoặc là ngăn cản hắn tìm kiếm linh thảo, thì đừng trách hắn không khách khí.
Tên yêu thú kia liền bổ xung thêm.
– Ừ.
Thanh niên tóc xanh gật đầu, sau đó nhịp tay lên chiếc ghế dựa, một lát sau mới lên tiếng:
– Mị Nương, Tô Phong, hai người thấy thế nào?
– Tam thần chủ.
Cô gái xinh đẹp gọi một tiếng, sau đó dùng giọng nói nhu mì của mình nói rằng:
– Người kia có khả năng đánh bại yêu thú cấp mười.
Hiển nhiên đã là tu vi Hóa Chân, lúc trước hắn độ kiếp, có nghĩa giờ hắn là Hóa Chân sơ kỳ.
Nói cách khác tu vi của hắn hiện so với tam thiếu chủ còn kém một chút, nhưng cũng không nhiều.
Cô gái xinh đẹp kia nói tới đây, thì thanh niên tóc xanh sắc mặt có chút mất tự nhiên, hiển nhiên là cô gái này nói cũng có chút tâng bốc y, vì y cũng không có bản lĩnh một chiêu đánh bại yêu thú cấp mười.
Cô gái gọi là Mị Nương dường như không thấy sắc mặt của thanh niên tóc xanh kia, vẫn tiếp tục nói:
– Hơn nữa hắn cũng không hề đại khai sát giới, thậm chí còn không thu lấy yêu đan, hiển nhiên là loại tu sĩ biết chừng mực.
Cũng không khác nào đang nể mặt Thần Thú sơn mạch chúng ta.
Mà hắn lại vừa mắt với mấy cái linh thảo cấp thấp đó, thì cũng có thể hiểu rằng hắn chính là người đến từ bên ngoài.
Hơn nữa Đại thần chủ và nhị thần chủ cũng không có mặt ở đây, ý của tôi là…
Thấy cô gái kia có chút do dự, thì thanh niên tóc xanh liền mất hứng nói:
– Có cái gì mà phải do dự, có chuyện gì cứ nói thẳng ra đi.
Vừa rồi cô nói cũng rất đúng.
Nghe được thanh niên tóc xanh nói lời này, thì cô gái xinh đẹp kia vội vàng nói tiếp:
– Vâng thưa Tam thiếu chủ, ý của tôi chính là cứ để cho hắn tùy ý.
Loại người này sau khi góp nhặt được một chút linh thảo thì sẽ lập tức rời đi thôi.
Vạn nhất chúng ta bức hắn quá, khiến hắn gia nhập vào phe đối lập, trở lại đối phó với chúng ta, thì chúng ta sẽ thiệt thòi lớn.
– Ừ.
Thanh niên tóc xanh gật đầu.
Sau đó nhìn về phía tên yêu thú râu cá trê kia nói:
– Tô Phong, ý của ngươi thế nào?
Tên râu cá trê gật đầu:
– Cách nghĩ của tôi cũng giống với Mị Nương, Đại thần chủ và Nhị thần chủ không có ở đây, thì chúng ta nên cẩn thận một chút.
Hơn nữa hắn cũng chỉ thu thập một ít linh thảo cấp thấp, lại cách phạm vi hạn chế của chúng ta quá xa.
Tôi cũng cảm thấy không cần quá mức để ý tới hắn.
Chỉ là gần đây hình như tu sĩ loài người không ngừng lui tới, không biết có phải là bọn chúng đi cùng với nhau không?
Thanh niên tóc xanh vung tay lên nói:
– Cứ như vậy đi, không cần quản chúng có đi cùng nhau hay không, chỉ cần không chạm tới giới hạn của chúng ta, thì chúng ta cũng không cần để ý tới chúng.
Cũng không cần thiết phải sợ hãi hắn, nếu có chuyện gì, chờ đại ca và nhị ca của ta trở về đã.
– Vâng thưa Tam thần chủ.
Tên yêu tu vừa rồi bẩm báo vội vã kính cẩn trả lời, sau đó lập tức xoay người lùi ra ngoài.
– Diệp Mặc, đây rốt cuộc là nơi nào vậy? Ngay cả linh thảo cấp tám em cũng có thể thấy được?
Tô Tĩnh Văn càng lúc càng thấy sợ hãi, trong nhẫn trữ vật của cô lúc này đã là một đống lớn linh thảo chất thành núi rồi.
Diệp Mặc gật đầu:
– Anh cũng muốn biết đây là nơi nào, đến hiện giờ cũng không có yêu thú hay yêu tu lợi hại nào đi ra, thì hẳn không phải là một nơi trọng yếu rồi? Em chờ một chút, anh tìm một con yêu thú tới để hỏi xem sao.
Diệp Mặc vừa định tìm một tên yêu thú nào đó để dò hỏi, thì thần thức đã nhìn thấy một luồng sáng mang theo chân nguyên dao động một cách kịch liệt Diệp Mặc thấy luồng sáng kia thì lập tức đã biết đó là pháp bảo của Đường Mộng Nhiêu, ngày trước hắn đã từng thấy qua khi ở phía bên ngoài Phỉ Hải thành.
Khoảng cách luồng sáng kia xuất hiện chỉ cách nơi hai người Diệp Mặc đang đứng chừng mười dặm.
Diệp Mặc cũng không ngờ rằng Đường Mộng Nhiêu hiện vẫn còn sống, hơn nữa còn đang chiến đấu nữa.
Nhưng bên trong dãy núi này thì thần thức cũng bị ngăn trở, không thể nào đưa ra xa được, nếu như không phải là nhìn thấy luồng sáng kia thì Diệp Mặc còn không biết là Đường Mộng Nhiêu hiện tại đang chiến đấu nữa.
Tô Tĩnh Văn thấy Diệp Mặc đứng bất động, nghi hoặc hỏi hắn một câu:
– Diệp Mặc, anh đang nhìn cái gì thế?
Diệp Mặc quay đầu lại cười nói:
– Không nghĩ tới hóa ra Đường môn chủ còn chưa chết, bây giờ còn đang chiến đấu ở phía trước cách chúng ta chừng mười dặm.
Anh nghĩ chắc là cô ấy đang bị yêu thú bao vây rồi.
Em nói chúng ta có nên đi hỗ trợ hay không?
– Vậy mà còn phải hỏi sao? Nhanh đi qua đó…
Tô Tĩnh Văn vội vàng thúc dục Diệp Mặc.
Diệp Mặc gật đầu:
– Được rồi, vậy thì đi xem.
Tô Tĩnh Văn biết suy nghĩ của Diệp Mặc, nên cô vừa cười vừa nói:
– Anh vẫn còn tức giận vì cái cô Áo Thiên Điệp kia sao? Có ai là người không bao che khuyết điểm chứ, em nghĩ chắc thời gian đó thì anh ở trong mắt Đường môn chủ cũng chỉ là một con kiến hôi mà thôi, chết thì cứ chết chứ sao.
– Vậy sao em còn muốn anh đi hỗ trợ?
Diệp Mặc nhìn Tô Tĩnh Văn có chút khó hiểu.
Tô Tĩnh Văn ôm lấy một cách tay của Diệp Mặc rồi nói tiếp:
– Em muốn anh di hỗ trợ vì có hai nguyên nhân.
Thứ nhất, khi thú triều nổi lên, nếu như không phải có Đường Mộng Nhiêu tiền bối, thì Phỉ Hải thành đã bị công phá rồi.
Anh đã không thể gặp lại em và Ánh Trúc rồi, đây là sự thật.
Thứ hai, ở cái đại điện lúc trước, khi Đường môn chủ muốn dùng ‘Độn không phù’ để rời đi, thì đã gọi chúng ta theo.
Chỉ cần hai điểm này, thì chúng ta đã phải giúp đỡ cô ấy rồi.
Người không phải là thánh hiền, nào có ai hoàn mỹ? Huống chi một bên là đệ tử mà mình yêu mến, còn một bên lại là người hoàn toàn xa lạ.
Diệp Mặc vuốt má của Tô Tĩnh Văn một cái:
– Em thật đúng là một người mềm lòng, nhưng em nói cũng rất đúng.
Chờ sau khi rời khỏi đây, anh sẽ bồi thường cho em.
Ừm… hay là lúc trước anh nói với em cái kia…
– Phì…
Tô Tĩnh Văn mặt đỏ bừng, không dám nói gì nữa.
Lúc này thì sắc mặt của Đường Mộng Nhiêu đã vô cùng mệt mỏi, hơn nữa toàn thân đều là các vết thương, bênh cạnh cô ngoại trừ đệ tử của mình là Nguyệt Thiền ra, còn có hai thầy trò Chu Ngữ Sương.
Ngoài ra còn có một đôi nam nữ nữa, nhưng tất cả mọi người đều thương thế đầy mình, liên tục thay phiên nhau chống đỡ yêu thú tấn công.
Sáu người ở trong sơn cốc này, dựa vào một cái trập pháp phòng ngự cấp tám để phòng thủ.
Trận pháp này hiển nhiên không phải là do bốn người Đường Mộng Nhiêu bố trí, bởi vì lúc này đang tu bổ lại trận pháp là một thiếu phụ khoảng hơn ba mươi tuổi.
Mà năm người còn lại thì liên tục chống đỡ yêu thú tấn công và bảo vệ thiếu phụ này tu bổ lại trận pháp.
Bản lĩnh trận pháp của thiếu phụ kia cũng không phải là kém, một miếng trận kỳ nhanh chóng được đưa vào vị trí trận pháp bị tổn hại.
Khi Tô Tĩnh Văn kéo tay của Diệp Mặc đi tới, thì thiếu phụ đang tu bổ trận pháp và Đường Mộng Nhiêu là hai người nhìn thấy đầu tiên.
Đường Mộng Nhiêu lập tức lớn tiếng kêu lên:
– Diệp Mặc, mau lại đây, bên này…
Nhưng Đường Mộng Nhiêu chỉ kêu lên một câu kia thì đã ngừng lại rồi, bởi vì Diệp Mặc đang đi tới phía của cô, bọn họ cũng không tránh né hay phi độn, mà là đi tới một cách chậm chạp.
Khiến Đường Mộng Nhiêu và mấy người khác đều cảm thấy kinh dị, chính là vô số yêu thú xung quanh sau khi thấy Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn tới, thì đều tách ra hai bên để nhường đường.
Không có một con yêu thú nào dám động thủ với hai người cả, cho dù là mấy yêu thú cấp mười đầu lĩnh cũng như vậy.
Đây rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì?
Bởi vì Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn đến, cho nên những yêu thú này liền dừng lại việc công kích trận pháp, dõi theo hai người Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn, dương như là chúng đang chờ hai người đi qua, rồi mới tiếp tục công kích cái trập pháp phòng ngự cấp tám của mấy người Đường Mộng Nhiêu.
Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn đi tới trước trận pháp, cũng không đi vào trong, mà lại đứng ở bên ngoài gọi:
– Đường chưởng môn, ra đi, cùng chúng tôi đi thu thập linh thảo, sau đó rời khỏi đây.
– Cậu nói cái gì?
Đường Mộng Nhiêu hoàn toàn cho rằng lỗ tai của mình bị hư rồi.
Cô sao có thể không biết ở nơi này có rất nhiều linh thảo chứ? Nhưng những linh thảo này vốn không phải là thứ mà cô có thể động vào.
Mấy ngày trước, cô mang theo Nguyệt Thiền muốn đi xuyên qua dãy núi kia, không ngờ rằng chưa đi được bao xa, đã bị yêu thú cản lại rồi.
Nếu như không phải gặp được hai anh em có trập pháp phòng ngự đang chống đỡ với yêu thú ở chỗ này, thì cô đã sớm mất mạng rồi.
Về phần hai thầy trò Chu Ngữ Sương, thì đã trốn vào trập pháp phòng ngự này trước cả cô rồi.
Bằng không với tu vi của hai người họ, khó mà có thể thoát chết được.
Diệp Mặc không để ý đến Đường Mộng Nhiêu, mà xoay người quay lại nói với vô số yêu thú đang sợ hãi ở xung quanh:
– Lời nói của ta lúc trước các ngươi đã quên rồi sao? Hay là không coi ta ra gì? Những người này đều là bằng hữu của ta, các ngươi muốn ở đây làm gì? Đều cút cho ta.
Nghe xong Diệp Mặc nói, thì chẳng những là Đường Mộng Nhiêu kinh ngạc, mà cả những người còn lại đều cảm thấy khó hiểu, nhưng tình cảnh kế tiếp lại làm cho bọn họ hoàn toàn phải trợn mắt há mồm.
Tất cả những yêu thú kia sau khi nghe được Diệp Mặc nói, mặc dù đều không hề tình nguyện, nhưng vẫn chậm rãi mà rút lui, chỉ chốc lát thời gian, thì tất cả yêu thú đều đã rút lui toàn bộ.
– Diệp Mặc, đây là chuyện gì?
Đường Mộng Nhiêu vừa đi ra, liền kinh ngạc nhìn Diệp Mặc dò hỏi.
Trong lòng cô đang có vô số câu hỏi, muốn Diệp Mặc giúp cô giải đáp, cô còn phát hiện ra mình không ngờ lại không nhìn thấu được tu vi của Diệp Mặc nữa.
Tu vi của Diệp Mặc đương nhiên là do hắn cố ý ẩn đi rồi, hắn không muốn để cho yêu thú cao cấp ở đây nhìn ra tu vi của hắn sâu cạn thế nào.
Sau khi nghe thấy Đường Mộng Nhiêu hỏi, thì hắn chỉ mỉm cười:
– Đường môn chủ, cô cứ trị thương trước đi, sau đó đổi lại một bộ quần áo khác, lúc đó chúng ta lại nói chuyện.
Đường Mộng Nhiêu nhìn thương thế của mình một chút, liền gật đầu đi qua một bên.
Sau đó bắt đầu vận công trị thương.
Chu Ngữ Sương cùng với sư phụ của cô cũng mang theo vẻ mặt khó hiểu, đi tới trước mặt Diệp Mặc cảm tạ một tiếng, sau đó cũng đi qua một bên để trị thương.
Nhưng thiếu phụ vẫn luôn tu bổ lại trận pháp thì lại đi tới trước mặt Diệp Mặc, đánh giá Diệp Mặc một chút, sau đó mới dò hỏi:
– Ngài là Thiếu thần chủ đại nhân?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)


![[Dịch] Long Hồn Chiến Đế [Dịch] Long Hồn Chiến Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Long-Hon-Chien-De-SE-Audio-Truyen.jpg)





