[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 255 : Tiêu Y Đánh Lén (c1271-c1275)
❮ sautiếp ❯Chương 1271: Tiêu Y Đánh Lén
Tiêu Y Đánh Lén
L
úc này dưới nền đất vẫn đang chấn động, nhưng không ai dám đi ra ngoài.
Diệp Mặc kéo Tô Tĩnh Văn đến gần mình, liên tục để ý tới dao động của không gian xung quanh.
Hắn đã từng đi qua Vẫn Chân cấm địa, đã từng trải nghiệm qua không gian đao gió và không gian loạn lưu, vì thế khi có vết nứt không gian, thì hắn đã biết là phải tránh ra rồi.
Về phần ‘Đại đỉnh tám cực’ thì hắn đã thu hồi lại, vì đối phó với vết nứt không gian thì ‘Đại đỉnh tám cực’ không có bất kỳ tác dụng nào.
Hắn tin rằng nếu Phiến Phất không muốn chết, thì hiện tại cũng sẽ không tìm hắn mà đánh nhau.
Phiến Phất lúc này thực sự không muốn tìm Diệp Mặc để đánh nhau, người đã chết rồi, thì hiện tại đánh cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
Y căn bản là cũng không sợ Diệp Mặc chạy trốn.
Cho dù là hắn chạy trốn, thì y cũng có thể tìm đến Phỉ Hải thành để báo thù.
Phiến Phất nhìn sáu quả cầu vàng kim một chút, sau đó nói với Đường Mộng Nhiêu:
– Mộng Nhiêu sư muội, ở đây còn có sáu quả cầu vàng kim, chúng ta mỗi người ba cái.
Đường Mộng Nhiêu cười khổ một cái, sau đó nhìn Diệp Mặc dò hỏi:
– Diệp môn chủ, ý của cậu thế nào?
Phiến Phất nghe được Đường Mộng Nhiêu hỏi Diệp Mặc như vậy, tuy rằng trong lòng vô cùng khó chịu, nhưng cũng không hề chen ngang vào.
Y biết Diệp Mặc hoàn toàn có bản lĩnh để chia phần mấy quả cầu vàng kim kia.
Nếu như bản thân không đồng ý, thì cũng chỉ có thể đánh một trận.
Nhưng lúc này Phiến Phất đã không còn lòng tin có thể chiến thắng Diệp Mặc nữa rồi, cái tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng bẩy này thực sự là rất biến thái.
Chỉ là một tu sĩ Thừa Đỉnh vậy mà có thể lĩnh ngộ và thành tựu ‘Vực’ đến trình độ như vậy, hơn nữa khi cùng mình chiến đấu còn có thể nắm bắt được nhịp độ của trận đấu, loại tu sĩ này thật sự là đáng sợ.
Tuy rằng hiện tại Phiến Phất không sợ hãi Diệp Mặc, nhưng y cũng rõ ràng, một khi tu vi của Diệp Mặc đề thăng tới Kiếp Biến, thì y tuyệt đối không phải là đối thủ của Diệp Mặc nữa, cho dù hắn chỉ là Kiếp Biến tầng một, thì kết quả cũng chỉ như vậy mà thôi.
Lúc trước Diệp Mặc đã nói rằng chỉ cần một quả cầu vàng kim.
Nhưng hiện tại thì Diệp Mặc có nói sao đi nữa, thì cũng sẽ không có một tu sĩ nào dám nói gì.
Một tu sĩ có thể đánh nhau sinh tử với Phiến Phất như Diệp Mặc, còn có thể giết đệ tử của Phiến Phất ngay trước mặt y, mà Phiến Phất lại không thể làm gì được.
Vậy thì có ai nguyện ý đi đắc tội với loại tu sĩ này chứ? Ai còn dám đắc tội chứ?
Đường Mộng Nhiêu nghĩ rằng Diệp Mặc sẽ muốn lấy hai quả cầu vàng kim đấy, nhưng không ngờ Diệp Mặc lại cười nhạt một cái rồi nói:
– Tôi đã nói rồi, tôi chỉ cần một quả cầu vàng kim thôi, giờ đồ đã tới tay rồi, thì thứ khác tôi cũng không cần nữa.
– Cậu từ bỏ sao?
Đường Mộng Nhiêu kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, lại hỏi lại một câu.
Trong lòng cô thật sự không tin tưởng lắm khi Diệp Mặc quyết định từ bỏ.
Phiến Phất cũng không chờ Diệp Mặc nói, liền hừ lạnh một tiếng:
– Mộng Nhiêu sư muội, tôi lấy trước vậy.
Nói xong, Phiến Phất không đợi Đường Mộng Nhiêu trả lời, trực tiếp đưa tay tới quả cầu vàng kim thứ ba kia.
Hiển nhiên thứ mà y nhìn trúng chính là ‘Chân linh đan’.
Oành Một tiếng nổ vang lên, khi tay của Phiến Phất chạm vào quả cầu vàng kim.
Thì quả cầu vàng kim liền nứt ra một cái khe, nhưng cái khe nứt kia cũng không hề vỡ ra, hiển nhiên là động tác của Phiến Phất đã không có tác dụng.
Chỉ khác với tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng chín lúc trước chính là y không bị đánh bay ra mà chỉ ‘A’ lên một tiếng.
Sau một khắc, thì y cũng không tiếp tục nắm lấy quả cầu vàng kim nữa, mà là trực tiếp sử dụng Thất Tinh Sát Kiếm.
Bẩy thanh đoản kiếm vừa được phóng ra, liền phát ra những âm thành ‘Xuy xuy’, sau đó liền đâm về phía quả cầu vàng kim kia.
Oành
Lại một tiếng nổ vang lên, quả cầu vàng kim liền bị kiếm quang trực tiếp đánh ra một cái khe nứt to như nắm tay, khi cái khe còn chưa kịp tự mình phục hồi lại, thì Phiến Phất đã nhanh chóng đưa tay vào lấy ‘Chân linh đan’ ra rồi.
Nhưng sắc mặt của y liền đại biến, đồng thời thu tay trở về.
Mới vừa rồi khi y vừa nắm lấy viên ‘Chân linh đan’ kia, thì viên ‘Chân linh đan’ đã lập tức biến thành một luồng chân nguyện, tan biến dưới nắm tay của y rồi.
Cuối cùng không còn tồn tại cái gì cả.
Nhìn quả cầu vàng kim trống trơn.
Còn trong tay của Phiến Phất cũng chỉ có hư vô.
Thì tất cả mọi người đều hiểu được là có chuyện gì xảy ra.
Không ngờ đồ vật bên trong sáu quả cầu vàng kim này đều là giả.
Phiến Phất ngây ngốc một hồi lâu, trong mắt liền lộ ra sự thất vọng tột độ.
Y lập tức lại tiếp tục phá những quả cầu vàng kim còn lại, nhưng cũng không có gì là ngoại lệ cả, tất cả đều là chân nguyên ảo ảnh, không có một món đồ nào là thật.
Diệp Mặc nhìn Phiến Phất bận bịu hết nửa ngày, trong lòng âm thầm buồn cười.
Có đồ thật cho ngươi thì mới là chuyện lạ.
Chả lẽ ta lại còn vui vẻ dâng tặng cho ngươi nhiều món đồ nghịch thiên như vậy sao.
Lúc này tất cả các tu sĩ đều đem ánh mắt nhìn về phía Diệp Mặc, đều đã hiểu ra vì sao mà Diệp Mặc lại nói rằng hắn từ bỏ những quả cầu vàng kim còn lại kia.
Hóa ra là vì hắn đã sớm biết những thứ kia là giả rồi.
Đồ giả mà hắn còn cần thì mới là chuyện lạ.
Món đồ duy nhất là thật chính là thứ mà Diệp Mặc hắn đã lấy được từ trong quả cầu vàng kim lúc trước, vì thế hắn mới nói rằng chỉ cần một quả cầu vàng kim mà thôi.
Đồng thời mọi người cũng hiểu vì sao Diệp Mặc đều phải thử cầm qua mỗi quả cầu vàng kim một lần rồi, hóa ra là vì hắn muốn xác nhận thật giả.
Lúc này không chỉ sư phụ của Chu Ngữ Sương phải cười khổ, mà cả tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng chín cũng như vậy.
Y rốt cuộc đã hiểu vì sao mà một tu sĩ Thừa Đỉnh lợi hại như vậy lại không cùng y tranh dành mấy quả cầu vàng kim rồi, vì căn bản là chẳng cần thiết phải cạnh tranh.
Người ta chỉ cần tùy ý sờ soạng một chút, thì đã biết được là thật hay giả rồi, còn bản thân lại tốn bao nhiêu khí lực để phá hư mấy quả cầu vàng kim kia, thì lại chẳng biết cái gì cả.
Sắc mặt Phiến Phất trầm xuống nhìn Diệp Mặc, lạnh lùng nói:
– Quả cầu vàng kim duy nhất có đồ thật ở trong đã bị ngươi cầm đi?
Diệp Mặc thản nhiên nói:
– Đúng thế, đồ vật ta muốn lấy, còn phải đợi ngươi sao? Còn phải có sự cho phép của ngươi sao? Khi ta vượt qua Vô Tâm Hải thì đã gặp phải một kẻ giống như ngươi rồi, có phải dù ta ở nơi nào tìm được đồ vật gì đó, thì đều phải đưa cho ngươi xem hay không? Hay là phải trực tiếp dâng tặng cho ngươi?
Sắc mặt Phiến Phất cực kỳ khó coi, lúc này y mới nhớ tới Diệp Mặc chính là tên trâu bò đã vượt qua Vô Tâm Hải.
Một người có thể vượt qua Vô Tâm Hải thì sao có thể là tu sĩ tầm thường được.
Những người có mặt ở đây, đều là các tu sĩ tu vi đã ngoài Hư Thần rồi, cho nên họ đương nhiên biết đến Vô Tâm Hải.
Khi bọn họ nghe Diệp Mặc nói hắn đã vượt qua Vô Tâm Hải, thì đều phải hít sâu một hơi.
Vượt qua Vô Tâm Hải ư? Đây chính là chuyện mà chỉ có tu sĩ Hóa Chân mới làm, hơn nữa đều là những tu sĩ Hóa Chân hậu kỳ mới dám làm, không ngờ cái tên tu sĩ trẻ tuổi trước mặt này lại cũng dám làm như thế.
Người này chẳng những có thể vượt qua Vô Tâm Hải, mà còn có thể đối chiến cùng với tu sĩ Kiếp Biến nữa, rốt cuộc hắn là cái loại tu sĩ gì vậy.
Phiến Phất biết rằng cho dù có đánh tiếp, thì y cũng không thể làm gì Diệp Mặc, hơn nữa âm thanh ‘Rầm rầm’ luôn không ngừng phát ra, dường như là cái đại điện này tùy thời đều có thể bị hủy.
Cho nên y cũng không hề để ý tới Diệp Mặc nữa, mà lại quay đầu sang nhìn Đường Mộng Nhiêu rồi nói:
– Mộng nhiêu sư muội, tiên tinh có ba viên, cô cũng đã gần với tu vi Hóa Chân, ý của tôi là…
Đường Mộng Nhiêu trước đó đã hỏi qua một tên tu sĩ Hư Thần bên cạnh Diệp Mặc, cho nên đã biết được thứ mà Diệp Mặc lấy được từ trong quả cầu vàng kim kia là ba viên tiên tinh.
Tiên tinh thì bất luận kẻ nào cũng đều sẽ mơ tưởng đến nó, huống chi đối với tu sĩ bị kẹt lại ở tu vi Kiếp Biến như Đường Mộng Nhiêu.
Nhưng mà vẫn phải xem xem tiên tinh là ai lấy đi đã, đối với Diệp Mặc thì Đường Mộng Nhiêu vẫn rất kiêng kỵ, hơn nữa Diệp Mặc còn có ân với cô, cho nên cô không thể cướp đồ trong tay Diệp Mặc được.
Thứ nhất là vì không muốn, thứ hai chính là vì không thể.
Vì thế không đợi Phiến Phất nói hết, thì Đường Mộng Nhiêu liền mỉm cười:
– Diệp môn chủ có ân cứu mạng với tôi, đệ tử Thiên Điệp của tôi lúc trước cũng đã làm chuyện không phải với Mặc Nguyệt của hắn, cho nên đối với chuyện Diệp môn chủ lấy đi tiên tinh, thì tôi không có ý kiến gì.
Nghe Đường Mộng Nhiêu nói xong, thì Phiến Phất có chút chán nản, y không ngờ rằng mình và Đường Mộng Nhiêu đã có giao tình nhiều năm như vậy, đã nhiều lần cùng kề vai chiến đâu, vậy mà hiện giờ cô lại đứng về phía một tên trẻ trâu như Diệp Mặc.
Tuy rằng Phiến Phất rất muốn tìm Diệp Mặc đánh tiếp, nhưng y cũng biết, cho dù là tiếp tục đánh, thì y cũng không thể chiếm được chút tiện nghi nào.
Hơn nữa ở nơi nguy hiểm như thế này thì y cũng không dám đem cái mạng nhỏ của mình ra đùa giỡn.
Ở chỗ này không thể làm gì được Diệp Mặc, thì Phiến Phất liền bất đắc dĩ muốn rời đi rồi.
Bên ngoài mặc dù là có vết nứt không gian, nhưng y tin tưởng với tu vi Kiếp Biến tầng chín như mình, thì vẫn có thể xông ra ngoài được.
Vừa lúc đó Đường Mộng Nhiêu bỗng nhiên hướng về Tiêu Y vẫn đứng núp ở một bên hỏi một câu:
– Cô tên là gì?
Tiêu Y sau khi nghe được câu hỏi của Đường Mộng Nhiêu, lập tức có chút biểu hiện được yêu mà sợ:
– Đường tiền bối, tôi tên là Tiêu Y, đi vào đây cùng Diệp đại ca.
Nói xong thì Tiêu Y liền bước nhanh tới chỗ Diệp Mặc, trong ánh mắt dường như là muốn nói với Diệp Mặc là ‘Nếu như có đi ra ngoài thì nhớ phải đưa tôi theo’.
Nhưng biểu tình của cô thì lại giống như sợ Diệp Mặc cự tuyệt, cho nên không có cách nào nói ra miệng cả.
Đường Mộng Nhiêu nghi hoặc nhìn Diệp Mặc một chút, cô cảm giác được cô gái tên Tiêu Y này có chút quen thuộc, nhưng không thể nhớ ra được là mình đã gặp ở đâu.
Mà lúc này thì đệ tử Nguyệt Thiền của cô lại lên tiếng:
– Vị Tiêu Y tỷ tỷ kia thực sự làm còn nhớ đến một người, đúng rồi, sư phụ, con nhớ ra rồi.
Lúc này Tiêu Y đã đi tới trước mặt của Diệp Mặc, dường như đang muốn nói gì đó.
Nhưng Diệp Mặc căn bản là không đợi cô nói, thì đã lấy ra ‘Đại đỉnh tám cực’ rồi.
Lúc trước Tiêu Y vẫn đứng cách hắn một khoảng nhất định, nhưng lần này thì cô ta lại đứng quá gần rồi.
Diệp Mặc biết Tiêu Y đã là tu vi Thừa Đỉnh tầng tám, cho nên vẫn một mực phòng bị cô ta, sao có thể để cô ta tới gần được chứ? Vì thế khi Tiêu Y vừa mới tới gần, thì Diệp Mặc đã lấy ra ‘Đại đỉnh tám cực’ rồi.
Hắn không sợ bị Tiêu Y đánh lén, nhưng hắn lại cần phải bảo vệ cho Tô Tĩnh Văn.
Ầm…
Một tiếng nổ kinh khủng vang lên trong đại điện, tiếng nổ này mang theo thanh thế kinh người giống như là bầu trời sắp sập vậy.
Hầu như cùng một lúc, thì Đường Mộng Nhiêu và Phiến Phất đều lấy ra pháp bảo phòng ngự của chính mình, ngay cả tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng chín cũng như vậy.
Hai thầy trò Chu Ngữ Sương cũng đều lấy ra pháp bảo phòng ngự.
Chỉ có mấy tu sĩ Hư Thần là không kịp phản ứng, không kịp lấy ra pháp bảo của mình.
Nhưng có lẽ cho dù là có lấy ra pháp bảo, thì căn bản cũng không thể nào chống đỡ nổi vụ nổ kinh hoàng này.
Khí lưu của vụ nổ lớn phá tan cả một góc đại điện, những tu sĩ Hư Thần kia đều bị luồng khí lưu kinh khủng này cuống bay đi mất, không còn thấy bóng dáng nữa.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1272: Sự Nhạy Cảm Của Đường Mộng Nhiêu
Sự Nhạy Cảm Của Đường Mộng Nhiêu
M
ột hồi lâu sau thì vụ nổ điên cuồng này mới dần bình thường trở lại, mà hiện tại thì trong đại điện ngoại trừ Diệp Mặc, Phiến Phất và hai thầy trò Đường Mộng Nhiêu ra, thì cũng chỉ còn có hai tu sĩ Thừa Đỉnh còn sống.
Chu Ngữ Sương được sư phụ cô bảo vệ, hơn nữa cũng đứng khá xa Diệp Mặc, cho nên cũng không có vấn đề gì.
– Bạo chân châu…
Tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng chín kinh ngạc thốt lên, tuy rằng y lấy ra pháp bảo phòng ngự rất đúng lúc, nhưng khoảng cách của y và Diệp Mặc gần hơn so với Chu Ngữ Sương, vì thế nên vẫn bị thương nhẹ.
Y không ngờ sau khi Diệp Mặc nói rằng hắn có ‘Bạo chân châu’ nhưng không lấy ra sử dụng, thì lại có cô gái khác lấy ra ‘Bạo chân châu’.
Càng khiến y không ngờ tới chính là cô gái đánh lén Diệp Mặc kia thì biểu hiện lúc trước lại có vẻ có quan hệ rất tốt với Diệp Mặc.
Tu sĩ có khả năng kích phát ‘Bạo chân châu’ trong nháy mắt, thì hiển nhiên không phải là chỉ có tu vi Hư Thần rồi, nói cách khác thì cô gái kia cũng đã ẩn dấu tu vi của mình.
Sắc mặt Phiến Phất vẫn bĩnh tĩnh, nhưng trong lòng lão ta lại có chút tiếc nuối, cô gái kia đứng gần Diệp Mặc như vậy, mà sử dụng ‘Bạo chân châu’ để đánh lén, nhưng cũng chẳng làm gì được Diệp Mặc cả.
Cái tên Diệp Mặc thật sự không phải là dạng biến thái bình thường.
Tiêu Y thật không ngờ rằng Diệp Mặc đã sớm có lòng phòng bị với cô rồi, khi cô còn chưa lấy ra ‘Bạo chân châu’ thì Diệp Mặc đã sớm lấy ra ‘Đại đỉnh tám cực’ rồi.
Thấy Diệp Mặc cấp tốc lấy ra ‘Đại đỉnh tám cực’ như vậy, thì Tiêu Y biết mình khẳng định không thể ám sát được Diệp Mặc rồi, nhưng mà ‘Bạo chân châu ’ đã kích phát, có muốn thu hồi lại cũng không được.
– Sư phụ, còn cảm thấy vị Tiêu Y tỷ tỷ kia rất giống với Thiên Điệp sư tỷ, không, không phải giống, mà con cảm giác cô ấy chính là Thiên Điệp sư tỷ.
Lúc này thì Nguyệt Thiền bỗng nhiên lên tiếng, sau đó giọng nói của cô lại có chút sợ sệt:
– Sư phụ, Thiên Điệp sư tỷ tai sao lại dùng ‘Bạo chân châu‘ để ám toán Diệp Mặc? A… con biết rồi…
Nguyệt Thiền nói rằng đã biết, thì cũng chỉ là nghĩ rằng Áo Thiên Điệp muốn báo thù cho anh trai Áo Kỳ Long, cho nên Áo Thiên Điệp mới động thủ.
Sắc mặt Đường Mộng Nhiêu lúc này cũng cực kỳ khó coi, trong nháy mắt khi Tiêu Y động thủ, thì cô đã nhận ra Tiêu Y chính là Áo Thiên Điệp rồi.
Về phần Áo Thiên Điệp tại sao phải ám toán Diệp Mặc, thì cô cũng có suy nghĩ giống như đệ tử của mình.
Hiện taị Nguyệt Thiền hỏi, thì cô liền gật đầu:
– Thiên Điệp đã sử dụng độn không phù rời đi rồi.
Diệp Mặc sau khi nghe được Đường Mộng Nhiêu và Nguyệt Thiền nói chuyện, thì đã xác định được Tiêu Y kia chính là Áo Thiên Điệp rồi.
Sắc mặt hắn nhất thời trở nên lạnh lùng nói:
– Đường môn chủ quả nhiên lợi hại, không ngờ lại có thể bồi dưỡng ra một đệ tử tu vi Thừa Đỉnh tầng tám, thật sự là khiến Diệp mỗ kính nể không ngớt.
– Cậu nói rằng Thiên Điệp đã là tu vi Thừa Đỉnh tầng tám rồi sao?
Đường Mộng Nhiêu mặc dù biết Áo Thiên Điệp có thể kích phát ‘Bạo chân châu’ thì không có khả năng là tu vi Hư Thần, chỉ là cô vừa rồi còn bận tâm bảo vệ Nguyệt Thiền, cho nên không thấy rõ được tu vi của Áo Thiên Điệp.
Diệp Mặc cười châm chọc:
– Thiên Điệp? Nếu thật sự đệ tử Áo Thiên Điệp của cô chỉ có chừng ba mươi tuổi, lại có khả năng tu luyện tới tu vi Thừa Đỉnh tầng tám sao? Cô nghĩ thế giới này thực sự có loại thiên tài như vậy sao?
– Ý cậu là…
Trong lòng Đường Mộng Nhiêu liền cả kinh, cô đương nhiên hiểu được ý Diệp Mặc là gì.
Diệp Mặc chính là muốn nói rằng Áo Thiên Điệp đã bị kẻ khác ‘Đoạt xá’ rồi, ngoại trừ ‘Đoạt xá’ ra, thì ai có thể có tài năng trong vòng ba mươi tuổi có thể tu luyện tới Thừa Đỉnh tầng tám chứ.
Diệp Mặc cười lạnh không nói gì.
Nhưng Nguyệt Thiền lại khó chịu thốt lên:
– Sư phụ tôi nói anh cũng là tu vi Thừa Đỉnh tầng bẩy, vậy anh làm sao có thể tu luyện nhanh như vậy.
Diệp Mặc cười nhạt:
– Cô nghĩ rằng loại thiên tài giống như tôi sẽ có người thứ hai sao? Hơn nữa tôi cũng lớn tuổi hơn so với Áo Thiên Điệp kia.
Nguyệt Thiền ngây ngẩn cả người, cô vốn cho rằng Diệp Mặc sẽ không biết phải nói gì, không ngờ hắn lại nói thẳng ra hắn là đệ nhất thiên tài.
Sao lại có loại người mặt dầy thế nhỉ?
– Có phải cậu đã sớm nhìn ra tu vi của Thiên Điệp hay không, cho nên khi nó vừa mới tới gần cậu, còn chưa lấy ra ‘Bạo chân châu’, thì cậu đã lấy ra ‘Đại đỉnh tám cực’ để phòng vệ rồi?
Một lúc sau, thì Đường Mộng Nhiêu mới hỏi Diệp Mặc một câu.
Lúc này cô hoàn toàn tin vào phán đoán của Mông Hàn An và Diệp Mặc khi còn ở trên Vô Tâm Hải.
Áo Thiên Điệp đích thực là không bình thường.
Nếu như Áo Thiên Điệp thực sự đã bị ‘Đoạt xá’, vậy thì nó đã ở bên mình hơn hai mươi năm mà mình còn không nhận ra.
Đúng thực là mắt mù mà.
Diệp Mặc biết Đường Mộng Nhiêu nhất định là nhìn không ra được tu vi của Áo Thiên Điệp, cho nên cũng không nói nhiều, chỉ gật đầu:
– Không sai, tôi đã sớm nhìn ra cô ta ẩn dấu tu vi.
Mấy ngưới tu sĩ Thừa Đỉnh quanh đây, thì ngoại trừ tôi thành thật ra, thì mấy người còn lại đều là ẩn dấu đi tu vi của mình.
Nói xong Diệp Mặc lại nhìn thoáng qua Đường Mộng Nhiêu rồi nói tiếp:
– Lôi Kiếp của tu sĩ bị ‘Đoạt xá’ so với Lôi Kiếp của tu sĩ bình thường đều mạnh hơn rất nhiều, cho nên tôi đoán rằng khi Áo Thiên Điệp độ kiếp, có phải là đều không cần cô hộ pháp giúp phải không?
Đường Mộng Nhiêu nghe được lời Diệp Mặc nói, thì liền giật mình, lúc này mới nhớ tới sự thật chính là như vậy.
Khi Áo Thiên Điệp độ kiếp, thì chưa bao giờ nói hay nhờ cô giúp hộ pháp.
Vậy lúc này mà cô còn không hiểu rằng Áo Thiên Điệp thực sự đã bị ‘Đoạt xá’, thì cô thực sự cũng quá ngu ngốc rồi.
Sau một lúc, thì cô mới nhìn Diệp Mặc hỏi lại:
– Nhưng tại sao nó lại ám toán cậu? Nó dùng ‘Bạo chân châu’ để ám toán cậu.
Hiển nhiên là đã không nghĩ rằng có thể thành công.
Nếu nó không phải là Áo Thiên Điệp, vậy thì căn bản là cũng không có lý do để ám toán cậu?
Diệp Mặc thản nhiên nói:
– Tôi làm sao biết, nếu tôi biết thì đã sớm giết chết cô ta rồi.
Lúc này thì sư phụ của Chu Ngữ Sương cũng hiểu rõ rằng tu vi của y đã sớm bị bại lộ, hơn nữa vụ nổ vừa rồi thì hiển nhiên là không phải một tu sĩ Hư Thần có thể ngăn cản được.
Mà lời Diệp Mặc vừa nói ra, cũng đã biểu lộ rằng từ khi bản thân mình tới đây thì hắn đã biết được mình là tu sĩ Thừa Đỉnh rồi, buồn cười là mình vẫn còn đang cố gắng ẩn dấu tu vi.
Sau khi hiểu được điểm này thì sư phụ của Chu Ngữ Sương cũng để tu vi của mình biểu hiện ra.
Quả nhiên là sau khi y để tu vi biểu hiện rõ ràng là Thừa Đỉnh viên mãn, thì biểu hiện của Diệp Mặc cũng không có gì thay đổi cả.
Nhưng Phiến Phất thì lại nhíu mày một cái, cũng không nói tiếng nào.
Còn tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng chín kia lúc này cũng hiểu được vì sao lúc trước Diệp Mặc phải hỏi qua sư phụ của Chu Ngữ Sương một câu, hóa ra là vì hắn đã sớm biết rằng ở đây có vài người ẩn dấu tu vi rồi.
Lúc này y lại cười khổ một tiếng, vì vốn y cho rằng tu vi của mình ở đây là cao nhất, nhưng hiện tại thì mới hiểu được hóa ra chính mình là kẻ kém cỏi nhất.
Phiến Phất cũng không ngờ cô gái vừa dùng ‘Độn không phù’ kia là Áo Thiên Điệp, y lại đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn sang Diệp Mặc một chút, rồi lại nhìn về phía đường ra đã bị bịt kín, rồi y cũng lại lấy ra một tấm ‘Độn không phù’, hiển nhiên là muốn trực tiếp rời đi rồi.
Diệp Mặc cũng không hề ngăn cản, hắn biết rằng Phiến Phất hiện không làm gì được hắn, mà bản thân hắn hiện tại cũng không thể giết được Phiến Phất.
Nhưng khi Phiến Phất muốn kích phát ‘Độn không phù’, thì động tĩnh bên ngoài đại điện có vẻ như càng lúc càng lớn.
Từng trận âm thanh ‘Ầm ầm’ dày đặc như mây mù, quả thực là khiến mọi người cảm thấy đinh tai nhức óc.
Diệp Mặc biến sắc, lập tức điều động ‘Đại đỉnh tám cực’ bảo vệ hắn và Tô Tĩnh Văn.
Mà lúc này thì chẳng những là Phiến Phất mà ngay cả hai tên tu sĩ Thừa Đỉnh và Đường Mộng Nhiêu cũng đều lấy ra ‘Độn không phù’ để rời khỏi đây.
Bởi vì tất cả mọi người đều biết, hiện tại ngoại trừ sử dụng ‘Độn không phù’ ra, thì việc tìm được đường ra từ nơi này chính là nằm mơ nói mộng.
Nơi này không chỉ động đất liên tục, mà còn có cả không gian đao gió và vết nứt không gian nữa.
Không gian đao gió thì còn đỡ, nhưng một khi gặp phải vết nứt không gian thì chắc chắn chỉ còn có đường chết.
Diệp Mặc lúc này mới phát hiện ra là ở đây chỉ có mình hắn là không có chút chuẩn bị nào, ngay cả ‘Độn không phù’ cũng không lấy ra.
Diệp Mặc lập tức biết được là không tốt rồi.
Hắn thấy Đường Mộng Nhiêu cũng không cho hắn mượn ‘Độn không phù’, thì cũng biết chắc là Đường Mộng Nhiêu cũng chỉ có một cái ‘Độn không phù’ mà thôi.
Hắn lập tức lại nghĩ tới sư phụ của Chu Ngữ Sương, vì ‘Độn không phù’ của y là phù chú cấp tám, vậy thì không chừng y còn ‘Độn không phù’ dư thừa để cho mình mượn.
Chỉ là khi hắn vừa nghĩ tới đây, thì mấy người kia đều đã kích phát ‘Độn không phù’ rồi, nhất thời trong đại điện liền hiện lên ba đạo bạch quang.
Đường Mộng Nhiêu nhìn về phía Diệp Mặc, trong mắt cô liền hiện lên một tia hổ thẹn, hiện taị cô cũng không có ‘Độn không phù’ dư thừa để đưa cho Diệp Mặc.
Hiện tại cô chỉ hy vọng có thể sớm rời khỏi đây thôi, cho dù sau này gặp lại cũng không cần phải hổ thẹn.
Ngay khi cô muốn kích phát ‘Độn không phù’, thì cô chợt nhớ tới ‘Độn không phù’ của mình là phù chú cấp chín, muốn dẫn theo bốn người cùng đi thì hẳn là không có vấn đề gì.
Huống chi hiện tại đã là lúc nào rồi chứ? Cần thiết phải e ngại chuyện nam nữ tiếp xúc hay sao?
Nghĩ tới đây, thì Đường Mộng Nhiêu liền vội vàng kêu lên:
– Diệp Mặc, cậu nhanh ôm lấy tôi, chúng ta cùng đi.
Diệp Mặc đang muốn hỏi tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng chín kia xem y có còn ‘Độn không phù’ dư thừa hay không, thì lại nghe được Đường Mộng Nhiêu gọi lại.
Hắn cũng chẳng do dự gì cả, lập tức thu hồi lại ‘Đại đỉnh tám cực’.
Trong nháy mắt liền đi tới bên người Đường Mộng Nhiêu, đưa tay ôm lấy cô.
Tuy rằng thoạt nhìn thì Đường Mộng Nhiêu giống như là một thiếu phụ còn trẻ, nhưng tuổi của cô thì không còn nhỏ nữa rồi.
Nhưng vì vẫn luôn chuyên tâm tu luyện, cho nên cô chẳng bao giờ tiếp xúc qua với nam nhân nào cả, tuy cô hiểu rõ chuyện tư tình nam nữ, nhưng cũng chưa thực sự trải qua bao giờ, cũng chưa hề nghĩ qua.
Nhưng hiện tại bị Diệp Mặc ôm lấy, thì không ngờ cô lại cảm giác được toàn thân mềm nhũn ra.
Một loại khí tức nam tử làm cho toàn thân của cô run rẩy lên, trong nhất thời, cô không ngờ lại quên cả việc kích phát độn phù.
Diệp Mặc mấy ngày này luôn cùng Tô Tĩnh Văn và Tống Ánh Trúc thân mật, đương nhiên là nhận thấy rõ ràng phản ứng của Đường Mộng Nhiêu rồi.
Hắn cũng không ngờ rằng Đường Mộng Nhiêu lại có phản ứng kịch liệt như thế, thân thể của cô cũng quá mức nhạy cảm rồi.
Khi Diệp Mặc đang muốn nhắc nhở Đường Mộng Nhiêu kích phát ‘Độn không phù’, thì Nguyệt Thiền đã vội vàng kêu lên trước rồi:
– Sư phụ, nhanh lên một chút…
Diệp Mặc bất ngờ lại buông cánh tay đang ôm eo của Đường Mộng Nhiêu ra, sau đó lắc đầu:
– Không cần kích phát ‘Độn không phù’ nữa, đỡ phải lãng phí.
Khi Diệp Mặc vừa nói xong lời này, thì liền nghe thấy ba tiếng ‘Rầm rầm rầm’.
Phiến Phất cùng tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng chín và thấy trò Chu Ngữ Sương đều rơi xuống, nhưng mà luồng bạch quang của ‘Độn không phù’ vẫn chưa hề biến mất.
Rõ ràng là ‘Độn không phù’ không có hiệu quả ở chỗ này.
Nói cách khác, thì khi nãy Áo Thiên Điệp sử dụng được ‘Độn không phù’ chính là do sau khi kích phát ‘Bạo chân châu’ nên không gian xung quanh đây đã xuất hiện vấn đề.
Lúc này Đường Mộng Nhiêu mới thanh tỉnh lại được, mặt của cô vẫn đỏ lựng như một trái hồng chín mọng, cô không ngờ được rằng vốn chuyện mình có thể không suy nghĩ tới, vậy mà khi thực sự Diệp Mặc ôm lấy thì thân thể cô lại có phản ứng lớn như vậy.
Trong nháy mắt này khiến cho cô cảm thấy có chút mê man.
– Diệp Mặc, ngươi thật to gan.
Tất cả mọi người không ngờ được rằng sau khi Phiến Phất không thể sử dụng được ‘Độn không phù’, thì người thứ nhất mà y trách mắng lại là Diệp Mặc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1273: Phong Ấn Lại Lần Nữa
Phong Ấn Lại Lần Nữa
‘Độn không phù’ không có tác dụng, hơn nữa động đất phía bên ngoài càng lúc càng nghiêm trọng hơn, tùy thời đều có thể phá hủy cả cái đại điện này.
Lúc này thì tất cả mọi người ở đây đều muốn nghĩ biện pháp rời khỏi nơi này, ngay cả Diệp Mặc cũng vậy.
Nhưng lúc này thì Phiến Phất lại thốt lên một câu khó hiểu như vậy, không chỉ khiến cho các tu sĩ khác ngây ngẩn cả người, mà ngay cả Diệp Mặc cũng không hiểu nổi.
Nếu là Phiến Phất muốn đánh nhau với mình, thì Diệp Mặc không hề nghi ngờ, nhưng hắn cũng không cho rằng người như Phiến Phất có khả năng dùng thủ đoạn đánh lén.
Thấy Diệp Mặc nghi hoặc, thì Tô Tĩnh Văn khẽ cười một tiếng, ghé sát vào người Diệp Mặc rồi thì thầm vào tai hắn:
– Y thấy anh sờ soạng vào chiếc eo thon của Đường chưởng môn, nên thẹn quá mới hóa giận đấy.
Diệp Mặc liền có chút bất đắc dĩ, quay đầu lại nhìn Tô Tĩnh Văn rồi nói:
– Tĩnh Văn, anh đâu có sờ…
Tô Tĩnh Văn cười khúc khích, không hề trả lời Diệp Mặc.
Ý của cô chính là Diệp Mặc đã động vào người Đường Mộng Nhiêu, nhưng một cô gái so với đàn ông như Diệp Mặc thì mẫn cảm hơn nhiều lắm.
Phản ứng của Phiến Phất vừa rồi hiển nhiên là có gì đó không đúng, hơn nữa lúc trước ánh mắt của Phiến Phất đối với Đường Mộng Nhiêu cũng không bình thường, vì thế Tô Tĩnh Văn mới nghĩ rằng Phiến Phất khẳng định là có ý với Đường Mộng Nhiêu.
Mà Phiến Phất vẫn luôn nhằm vào Diệp Mặc, điều này làm cho Tô Tĩnh Văn vô cùng căm ghét, nhưng tu vi của cô lại quá thấp, không có cách nào giúp Diệp Mặc xả giận cả.
Vừa rồi cố ý nói cái ôm của Diệp Mặc trở thành việc hắn sờ soạng Đường Mộng Nhiêu, chính là muốn chọc tức Phiến Phất.
Cô biết rằng cho dù là mình nói nhỏ, nhưng những người xung quanh đều có thể nghe rõ.
Quả nhiên vốn Phiến Phất trên mặt cũng có chút tức giận chất vấn Diệp Mặc.
Hiện taị nghe Tô Tĩnh Văn nói như vậy, thì y càng không chút do dự nào mà lấy ngay Hỏa Văn Kính ra, hiển nhiên là muốn động thủ với Diệp Mặc.
Diệp Mặc lúc này cũng đã hiểu được ý của Tô Tĩnh Văn, hắn đành phải bất đắc dĩ lắc đầu, tiện tay phóng Tử Đao ra.
Muốn đánh thì đánh, hắn cũng không sợ gì Phiến Phất cả.
– Phiến sư huynh, anh làm cái gì vậy? Hiện tại là lúc nào rồi, ‘Độn không phù’ cũng không thể sử dụng được, vậy mà anh còn có thời gian đánh nhau sao?
Đường Mộng Nhiêu lúc này đã hoàn toàn bình tĩnh lại, đương nhiên là đã hiểu Phiến Phất muốn động thủ chính là vì mình, nhưng cô không thể làm gì khác hơn là lên tiếng can ngăn.
Phiến Phất nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc:
– Mộng Nhiêu sư muội, tên tiểu tử này quá mức vô lễ, không ngờ lại dám làm càn như vậy với cô, hiển nhiên là hắn tự cho rằng mình có bản lĩnh.
Tôi hôm nay thực sự muốn xem cái bản lĩnh của hắn có bao nhiêu lợi hại.
Đường Mộng Nhiêu trầm mặt xuống:
– Phiến sư huynh, nếu như anh muốn đánh nhau với Diệp Mặc, thì cũng đứng lôi tôi vào.
Vừa rồi là tôi để cho Diệp Mặc ôm lấy mình, căn bản là Diệp Mặc không hề vô lễ với tôi.
Tôi không thích người khác mang tôi ra để làm cái cớ.
Nói xong thì Đường Mộng Nhiêu lại lôi kéo Nguyệt Thiền bên cạnh:
– Nguyệt Thiền, chúng ta đứng qua một bên.
Nghe Đường Mộng Nhiêu nói xong, thì sắc mặt của Phiến Phất càng trầm xuống, thậm chí Đường Mộng Nhiêu còn đổi giọng không gọi là Diệp môn chủ nữa mà gọi thành Diệp Mặc càng làm y khó chịu.
Vì thế y không nói lời nào nữa, Hỏa Văn Kính vẫn mang theo luồng sáng mầu trắng với nhiệt độ cực cao đánh về phía Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng rất tức giận, nếu như không phải là có Tô Tĩnh Văn ở đây, thì hắn dù phải liều mạng cũng muốn đánh với Phiến Phất một trận.
Hiện tại hắn chỉ có thể nhanh chóng đưa Tô Tĩnh Văn đứng qua một bên, cũng không cố kỵ gì nữa, hơn mười tia sét đã được đánh ra.
Những tên tu sĩ còn lại cũng rất sốt ruột muốn rời khỏi đại điện này, nhưng hiện tại Diệp Mặc và Phiến Phất lại đánh nhau, cho nên cũng không có bất kỳ người nào dám tới gần cả, tất cả đều lui sang một bên.
Trong nhất thời, lôi kiếm và đao quang màu tím của Diệp Mặc không ngừng oanh kích vào Thất Tinh Sát Kiếm của Phiến Phất.
Từng tiếng nổ vang không ngừng phát ra, đá vụn cũng bay ra từng mảnh.
Hỏa Văn Kính của Phiến Phất chẳng bao giờ hình thành luồng quang mang màu trắng được cả, bởi vì mỗi lần hình thành thì đều bị đao quang màu tím của Diệp Mặc đánh tan.
Lôi kiếm của Diệp Mặc không ngừng được đánh ra, giữa đại điện liên tục nổ vang, những người xung quanh thấy một màn này đều vô cùng kinh haĩ.
Thật quá cường hãn, không ngờ một tu sĩ Thừa Đỉnh đối chiến cùng một tu sĩ Kiếp Biến, vậy mà tu sĩ Thừa Đỉnh lại có thể chiếm tới bẩy phần lợi thế.
Bên ngoài Phiến Phất bị Diệp Mặc làm cho bám đầy bụi đát, có vẻ như là vô cùng trật vật.
Nhưng trong lòng Diệp Mặc hiểu rõ, tuy rằng bề ngoài nhìn có vẻ đẹp đấy, nhưng thực tế thì lôi kiếm của mình lại không thể làm gì được đối phương cả, nếu càng kéo dài thì càng bất lợi.
Hơn nữa sử dụng lôi kiếm tiêu hao rất nhiều thần thức và chân nguyên, Diệp Mặc nghĩ rằng ngay cả khi hắn sử dụng cả thần thức đao và ‘Vô ảnh’ thì cũng chỉ có thể khiến cho Phiến Phất khó khăn hơn một chút mà thôi.
Lúc này thì Tử Đao và Thất Tinh Sát Kiếm của Phiến Phất lại tiếp tục lao vào nhau.
Ngay lúc này, thì một tiếng nổ lớn vang lên, một mặt thạch bích của đại điện không ngờ lại bị đổ sụp hẳn xuống.
Vốn tất cả mọi người đều nghĩ bốn phía đại điện bị động đất này đều là núi đá.
Nhưng không ngờ một mặt của đại điện lại bị trận chiến của Phiến Phất và Diệp Mặc đánh sập xuống.
Lúc này thì tất cả mới hiểu ra, hóa ra phía sau của đại điện lại là một không gian rộng lớn.
Hơn nữa cái không gian này còn có chút tia sáng lờ mờ, cho nên không cần dùng thần thức kiểm tra, thì mắt thường cũng có thể thấy rõ.
Khi những người khác còn đang do dự, thì Diệp Mặc lại đột nhiên thu hồi lại đại đỉnh, căn bản là không thèm để ý tới Phiến Phất nữa, mà nhanh chóng bay vọt tới bên người Tô Tĩnh Văn, ôm lấy cô rồi vọt vào trong không gian bên kia đại điện.
Động tác của Diệp Mặc những người khác đều thấy được, cho nên đều học theo Diệp Mặc tiến vào trong đó.
Quả nhiên sau khi mọi người đều rời đi, thì đại điện phía sau không ngờ lại đột nhiêu bị mất đi một mảng lớn, hơn nữa chỉ một lát sau, thì đại điện lại mất thêm một mảng nữa.
Hơn nữa hoàn toàn là vô thanh vô tức biến mất, mà không có bất kỳ một dấu hiệu nào cả.
Cho dù là kẻ ngốc, thì cũng biết việc đại điện bị mất đi từng mảng như vậy không phải là vì động đất hay là vết nứt không gian, mà vì không gian bị cắn nuốt.
Lúc này thì tất cả mọi người đều nhìn Diệp Mặc một cách kính nể, nếu như không phải là Diệp Mặc nhanh chóng nắm bắt thời cơ, thì không có bất cứ kẻ nào có thể chống lại được cái không gian cắn nuốt kia.
Phiến Phất lúc này đã hoàn toàn không có ý muốn đấu đá với Diệp Mặc nữa rồi, không nói tới cái không gian cắn nuốt quá mức kinh khủng kia, mà ngay cả trong lòng của y hiện tại cũng vô cùng kiêng kỵ Diệp Mặc.
Y lúc này đã hiểu rõ, bản thân rất có thể thật sự không phải là đối thủ của Diệp Mặc.
Đường Mộng Nhiêu đã sớm quên đi sự xấu hổ vừa rồi, cô đi tới trước mặt Diệp Mặc rồi hỏi:
– Diệp Mặc, vừa rồi cậu làm sao biết sẽ gặp nguy hiểm ở trong đại điện kia?
Diệp Mặc không nói gì cả, trong lòng hắn vẫn đang có chút sợ hãi.
Vừa rồi hắn cảm giác được nguy hiểm ở trong đại điện, không phải vì hắn lợi hại thế nào, mà là vì hắn đã từ gặp qua việc không gian cắn nuốt khủng bố này rồi.
Ban đầu ở sơn cốc trong ‘Sa nguyên dược cốc’ kia, ở giữa một cái màn sương dày đặc chính là một cái không gian cắn nuốt kinh khủng.
Diệp Mặc không ngờ rằng, ở sâu bên trong ‘dãy núi Vạn Dược’ này, thì hắn lại lần nữa gặp được, điều này thực sự là rất đáng sợ.
Diệp Mặc không phải là kẻ nhát gan, nhưng loại không gian cắn nuốt này thì hắn căn bản là không có năng lực để chống lại, cho nên nó khiến cho hắn cực kỳ kiêng kỵ và lo lắng.
Lúc này tất cả mọi người đều không nói gì, cái không gian cắn nuốt kia hiện ra, thì ai cũng biết là nó nguy hiểm tới mức nào.
Một khi không cẩn thận, thì chắc chắn sẽ bỏ mình tại đây.
Lúc trước có nhiều tu sĩ Hư Thần như vậy, hiện tại thì ngay cả một người cũng không có, đây chính là căn cứ chính xác nhất.
Càng làm cho mấy người hối hận, chính là sau khi tiến vào đây, thì ngoại trừ một mình Diệp Mặc chiếm được ba viên tiên tinh ra, thì những người còn lại ngay cả một cọng lông cũng không được.
Sau khi trầm mặc một lúc, thì Diệp Mặc mới nói với Đường Mộng Nhiêu:
– Đường môn chủ, ở đây tuyệt đối không phải là chỗ nên ở lâu, chúng ta nhất định phải nhanh chóng rời đi.
Đường Mộng Nhiêu gật đầu:
– Tôi cũng biết như vậy, nhưng hiện tại chúng ta đi đâu? Phía nào cũng hư vô mờ mịt, nếu như chúng ta cứ trực tiếp đi vào, ai biết có thể sẽ gặp phải cái gì chứ?
Diệp Mặc vừa định nói, thì liền phát hiện ra đại điện phía sau lại một lần nữa mất đi một mảng lớn, hiển nhiên là nó lại bị không gian cắn nuốt mất rồi, hơn nữa còn là đang tiến về hướng này nữa.
Diệp Mặc đã không muốn nói gì nữa, trực tiếp ôm chặt lấy Tô Tĩnh Văn bay vào bên trong.
Dựa theo loại tốc độ cắn nuốt này, thì chỉ một lúc nữa thôi, nó sẽ cắn nuốt tới chỗ hiện tại mà họ đang đứng rồi.
Thấy Diệp Mặc nhanh chóng bay đi, thì mấy người còn lại đều không nói gì, cũng nhanh chóng lấy ra pháp bảo phi hành theo sau Diệp Mặc.
Lúc trước Diệp Mặc bị ‘Bạo chân châu’ của Tiêu Y ám toán mà vẫn bình yên vô sự, vừa rồi hắn cũng là người đầu tiên phát hiện ra không gian bắt đầu bị cắn nuốt đi đấy.
Mọi người ở đây đều cho rằng Diệp Mặc có một trực giác trời sinh có thể tránh né được nguy hiểm, vì thế tất cả cũng không suy nghĩ gì, mà cứ thế bay theo Diệp Mặc.
Diệp Mặc thuần túy là do sợ cái không gian cắn nuốt kia, cho nên mới vội vã bay vào trong.
Nếu như là chỉ có một mình hắn thì không sao cả, cùng lắm thì trốn vào Thế giới trang vàng là xong.
Nhưng hiện tại có Tô Tĩnh Văn đi theo, hắn chỉ có thể chạy mà thôi.
Thế giới trang vàng của hắn, thì phải tu luyện tới tu vi Hóa Chân mới có thể dẫn người đi vào.
Còn hiện tại thì vô phương.
Loại không gian cắn nuốt này, khiến cho Diệp Mặc cảm giác được nó có chút liên hệ với ‘Sa nguyên dược cốc’.
Khi đám người Diệp Mặc đi sâu vào bên trong, thì càng lúc càng cảm thấy diện tích nhỏ dần, chỉ chốc lát, thì Diệp Mặc đã nhìn thấy phía trước là ngõ cụt rồi.
Nhưng ở đó lại xuất hiện một cái tế đàn cao lớn và một cái miếu nhỏ.
Diệp Mặc vừa nhìn thấy cái tế đàn này thì đã biết, đây chính là một phong ấn.
Hắn là một tông sư trận pháp cấp chín, đương nhiên chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn ra.
Thấy được phong ấn này, thì Diệp Mặc liền nhớ tới linh hồn kia.
Cái phong ấn này nhất định là dùng để phong ấn linh hồn kia.
Nhưng lập tức hắn biết là mình nghĩ sai rồi, cái phong ấn này tuy là lay động sắp sụp đổ, nhưng cũng chưa hề bị phá mở ra, chỉ là tùy thời đều có thể bị phá vỡ mà thôi.
Diệp Mặc quay đầu lại nhìn một chút, hắn bỗng nhiên nghĩ đến, liệu cái không gian đại điện kia đột nhiên bị cắn nuốt, có phải là do cái phong ấn này bị buông lỏng hay không?
Âm thanh ‘Ầm ầm’ phía xa không hề dừng lại.
Diệp Mặc liền lấy ra vài cái trận kỳ, tiện tay đánh vào xung quanh phong ấn.
Bất luận là có phải do cái phong ấn này hay không, thì hắn đều phải thử một lần, phải một lần nữa đem cái phong ấn này phong ấn trở lại.
Mấy người còn lại thấy Diệp Mặc lấy ra trận kỳ bố trí quanh tế đàn, thì cũng không có bất cứ động tác gì cả, mà đứng im chờ đợi Diệp Mặc.
Diệp Mặc rất nhanh phát hiện, khi trận kỳ của hắn bố trí xuống, thì cái phong ấn càng lay động dữ dội hơn.
Diệp Mặc nhìn một chút tụ linh trận xung quanh, dường như linh khí đã loãng đi rồi.
Hắn liền lấy ra hơn trăm viên linh thạch cực phẩm, nhanh chóng bố trí lại những tụ linh trận xung quanh tế đàn.
Những người xung quanh thấy vậy liền âm thầm líu lưỡi.
Diệp Mặc này cũng quá giàu có rồi, thoáng cái đã lấy ra hơn trăm viên linh thạch cực phẩm để bố trí tụ linh trận.
Ngay cả một môn phái cũng không có nhiều linh thạch cho hắn lãng phí như vậy.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1274: Không Có Đường Ra
Không Có Đường Ra
D
iệp Mặc thấy quả nhiên là sau khi hắn bố trí xong tụ linh trận, thì sự lung lay của phong ấn dường như bị áp chế đi rất nhiều.
Nhất thời trong lòng hắn liền đại hỉ, càng không ngừng ném ra các loại trận kỳ mạnh mẽ áp chế lại phong ấn.
Một nén nhang sau, thì Diệp Mặc và những người còn lại đều kinh hãi phát hiện, những tiếng ‘Ầm ầm’ vừa rồi không ngờ đang dần dần nhỏ lại, cuối cũng hầu như là đã không còn tiếng động nào nữa.
Mà phong ấn kia dường như còn đang có chút lay động.
Diệp Mặc nhìn một chút ổ khảm bên cạnh tế đàn, nghĩ một chút rồi quyết định lấy ra một viên tiên tinh gắn vào đó.
Diệp Mặc phát hiện khi hắn gắn tiên tinh vào, thì phong ấn còn đang lay động kia lập tức yên tĩnh trở lại.
Mà trận pháp xung quanh tế đàn dường như đang liên tục tản mát ra uy lực cực lớn.
Rất nhiều linh khí đang tràn qua, bổ sung cho trận pháp phong ấn của tế đàn.
– Diệp Mặc, cái tế đàn kia có phải là một cái phong ấn không?
Đường Mộng Nhiêu lên tiếng hỏi, cô và Phiến Phất đều nhìn ra được cái tế đàn này có thể là một cái phong ấn, nhưng Phiến Phất và Diệp Mặc thù sâu tựa biển, đương nhiên sẽ không hỏi Diệp Mặc.
Nhưng mà Đường Mộng Nhiêu thì lại có thể hỏi được.
Diệp Mặc gật đầu:
– Đây đúng là một phong ấn, còn là một trận pháp phong ấn cấp mười.
Tuy rằng tôi không thể bố trí được trận pháp cấp mười, nhưng tu bổ nó thì cũng không có vấn đề gì.
Nói xong Diệp Mặc liếc mắt nhìn những người còn lại nói:
– Trận pháp này còn cần rất nhiều tài liệu đỉnh cấp, nó có thể phong ấn lại vật thể có thể cắn nuốt không gian kia.
Tôi không nói thì mọi người cũng biết, một khi cái phong ấn này bị mở ra, thì không chỉ Bắc Vọng Châu phải gánh chịu thảm họa, mà mấy người chúng ta cũng phải đứng mũi chịu sào.
Vì thế tôi hy vọng tất cả mọi người đem tài liệu đỉnh cấp bên người lấy ra, để tôi lại một lần nữa luyện chế trận kỳ đem trận pháp phong ấn này tu bổ hoàn thiện.
Tôi hôm nay đã lấy ra hơn trăm viên linh thạch cực phẩm và ngay cả tiên tinh cũng đã lấy ra rồi, nếu như các người cái gì cũng không muốn lấy ra, thì đừng trách tôi sẽ không khách khí.
Diệp Mặc là một tông sư trận pháp cấp chín, thì Đường Mộng Nhiêu đã sớm biết, nhưng những người còn lại thì lại vô cùng kinh hãi.
Tuổi của Diệp Mặc cũng không lớn lắm, không ngờ lại là một tông sư trận pháp cấp chín.
Phiến Phất thì vừa trở lại Vọng Nguyệt Tông, thậm chí còn chưa kịp ngồi xuống thì đã tới ‘dãy núi Vạn Dược’ này rồi, hiển nhiên là không biết được sự việc lần trước của Diệp Mặc ở Phỉ Hải thành.
Nhưng một U Linh có thể cắn nuốt không gian, thì bất luận người nào cũng không dám bỏ qua nó.
Hơn nữa Diệp Mặc đã lấy ra cả linh thạch cực phẩm và tiên tinh rồi, thì những người còn lại đều lấy ra những tài liệu tốt nhất trên người mình, cho dù là Phiến Phất và Diệp Mặc đang đối nghịch đi nữa, thì cũng góp cho Diệp Mặc hơn trăm viên linh thạch cực phẩm.
Phiến Phất và Đường Mộng Nhiêu là có nhiều tài liệu đỉnh cấp nhất.
Diệp Mặc thầm nghĩ, cho dù là Bắc Vọng Châu là nơi cằn cỗi, nhưng là một chưởng môn của tông môn tám sao, thì những thứ có trong tay quả thực cũng không phải là bình thường.
Nhìn Diệp Mặc luyện chế trận kỳ, Phiến Phất cảm thấy khóe miệng co quắp liên tục.
Người này quả thực là quá nghịch thiên, chỉ chừng ấy tuổi đã là tu sĩ Thừa Đỉnh còn không nói, đã vậy còn là một tông sư trận pháp cấp chín nữa, hắn là một quái thai sao?
Theo một miếng trận kỳ nữa được Diệp Mặc ném ra.
Thì Diệp Mặc lại lần nữa lấy ra một trăm viên linh thạch cực phẩm, hơn nữa còn không ít những linh thạch cực phẩm do mọi người góp lại đều được Diệp Mặc bố trí xuống dưới.
Diệp Mặc chủ yếu tu bổ tụ linh trận trong cái trận pháp phong ấn này, khiến cho nó hoàn thiện hơn nhiều.
Tuy rằng không đạt được trình độ vững chắc vốn có, nhưng căn cứ vào trận pháp phong ấn này, thì sau khi Diệp Mặc tu bổ nó, chí ít có thể trong vòng vài trăm năm không xảy ra vấn đề gì.
Phiến Phất rất muốn Diệp Mặc lấy ra hai viên tiên tinh còn lại.
Nhưng nếu y nói ra, thì khẳng định sẽ lại bị cười nhạo, chỉ có thể nuốt trở vào.
Khi Diệp Mặc lần nữa hợp lại trận pháp phong ấn, thì mọi người đều cảm thấy mặt đất dưới chân lay động một chút, một lát sau, thì sự lay động này liền biến mất hoàn toàn.
Vốn khi nãy còn thỉnh thoảng có một chút tiếng động ‘Ầm ầm’, thì hiện giờ cũng đã hoàn toàn không thấy nữa, ở nơi này lại lần nữa khôi phục lại sự yên bình.
– Diệp sư thúc, người lại lần nữa phong ấn lại trận pháp này, thì có phải là chúng ta có thể đi ra ngoài theo lối cũ không?
Nguyệt Thiền vì bản lĩnh thông thiên của Diệp Mặc.
Cho nên cái nhìn của cô đối với Diệp Mặc đã có biến hóa nghiêng trời lệch đất rồi.
Đã chủ động gọi Diệp Mặc là sư thúc.
Diệp Mặc thở dài một hơi, từ trên tế đàn đi xuống, nhìn Nguyệt Thiền rồi nói:
– Tôi không cần quay đầu lại nhìn, thì cũng biết là đường đi phía sau đã hoàn toàn bị bịt kín rồi.
Bên ngoài nhất định là không thể mở ra được, nếu như chúng ta mạnh mẽ mở ra từ bên trong, thì phong ấn có khả năng sẽ bị phá vỡ một lần nữa.
– A…
Nguyệt Thiền kêu lên một tiếng sợ hãi:
– Vậy thì chúng ta phải làm sao bây giờ? Ở đây không có lối ra, ngay cả ‘Độn không phù’ cũng không có tác dụng, chúng ta chẳng lẽ cả đời đều bị nhốt ở trong này sao?
Tuy rằng Nguyệt Thiền kêu lên sợ hãi như vậy, nhưng đám người Đường Mộng Nhiêu đều có suy nghĩ giống như cô, có phải là họ không thể thoát ra khỏi nơi này không?
Tô Tĩnh Văn cũng có chút bận tâm nhìn Diệp Mặc dò hỏi:
– Chúng ta có thể thoát ra sao?
Diệp Mặc lắc đầu:
– Anh cũng không biết, nhưng bên kia còn có một cái miếu, chúng ta có thể qua đó xem một chút.
Diệp Mặc không nói, thì những người còn lại cũng không nhớ tới rằng ở đây còn có một cái miếu mà khi họ tới đây cũng đã nhìn thấy.
Bởi vì vừa rồi Diệp Mặc hoàn thiên lại trận pháp phong ấn, cho nên lúc này Phiến Phất cũng không tiến tới cái miếu nhỏ đó trước.
Diệp Mặc tiến tới cái miếu nhỏ kia, thứ đầu tiên mà hắn nhìn thấy là một cái bồ đoàn, ở bên cạnh bồ đoàn có một cái ngọc giản, mà cái ngọc giản này thoạt nhìn còn rất mới, dường như là được đặt ở đây chưa lâu.
Ngoài ra, thì ở vách tường phía sau miếu còn có một bức họa.
Bức họa này chỉ vẽ một suối nước chảy xuống từ trên núi, nhưng thần thức lại không thể nào xuyên qua được bức tranh này.
Diệp Mặc trước tiên cầm lấy cái ngọc giản, quét thần thức vào trong.
Khi thần thức hắn vừa mới vào, thì lập tức nghe thấy một thanh âm rít gào: “Họ Sở kia, ngươi nói là để ta thủ hộ phong ấn mấy trăm năm thì sẽ có người tới thay ta, hiện tại sợ rằng đã có tới mười mấy cái trăm năm đã trôi qua rồi, lão tử ngay cả một cái bóng của quỷ cũng không thấy, chứ đừng nói là ‘Tiên khuyên hoa’ nữa.
Họ Sở kia, ta nhổ vào! Nếu thêm mấy trăm năm nữa, thì ngay cả Nguyên Thần lão tử cũng đều không thể giữ được nữa…”
Diệp Mặc nghe được cái thanh âm này, thì trong lòng liền cả kinh, bởi vì hắn rất quen thuộc cái thanh âm này, vì đó chính là giọng nói của cái linh hồn kia.
Hắn vốn nghĩ cái linh hồn kia là do một người vô cùng mạnh mẽ phong ấn lại, có thể là một đại ma đầu.
Nhưng không ngờ rằng căn bản là cái linh hồn thể này lại là người trông coi phong ấn, khác xa so với tưởng tượng của mình.
“Ta căn bản là không thể thủ hộ cái phong ấn này nữa rồi, nếu như cái phong ấn này không thể tu bổ, vậy thì tên khốn kiếp kia đi ra đầu tiên sẽ là muốn xơi tái lão tử.
Lần trước có năm con kiến hôi đi tới đây, thì đã chết mất ba, một thì dùng ‘Phá không phù’ chạy đi, còn có một tên khốn gọi là Diệp Mặc đã lấy đi cả ‘Cửu xoa đao thi’.
Ta còn tưởng hắn là người thay thế cho ta.
Nhưng thực lực của hắn lại quá kém, ngay cả con kiến hôi cũng không bằng, lão tử nhổ một ngụm nước miếng là có thể dìm chết nó rồi.
Sau đó ta lại phát hiện ra tên khốn kia quả nhiên không phải là tới thay thế ta, tên khốn kia muốn phát tài, hơn nữa còn gian xảo như quỷ.
Không chỉ lấy của ta ‘Ngũ hành độn pháp’, còn lấy cả tài liệu cấp mười của ta là lông vũ của ‘Cửu vũ kim bằng’.
Ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho hắn.”
Diệp Mặc toát mồ hôi.
Hóa ra sự việc chính là như thế.
Thanh âm kia nói tới đây, liền có chút hòa hoãn đi:
“Nhưng cái tên khốn họ Diệp kia thật ra cũng giúp ta một chút, tuy rằng ‘Cửu xoa đao thi’ của hắn không có tác dụng thực sự, nhưng cũng đã làm cho lối vào buông lỏng, để cho ta có phương pháp thoát ra ngoài.
Cũng may là còn có bốn con kiến hôi tự mình đưa tới, cho nên ta dùng bốn tên ngu ngốc đó để bố trí một trận pháp phệ huyết, lúc này mới có thể thoát ra ngoài.
Về phần phong ấn, không còn là chuyện ta cần quan tâm nữa.
Ta giúp ngươi thủ hộ nhiều năm như vậy, ngay cả một cái bóng của ‘Tiên khuyên hoa’ cũng không thấy, ngươi còn muốn thế nào nữa?”
Nói đến đây thì cái thanh âm kia dường như đã hoàn toàn phát tiết hết sự tức giận, giọng nói liền hòa hoãn hơn:
“Dù sao khi ta đi rồi, thì cái phong ấn này chỉ cần có chút ngoại lực trợ giúp cũng sẽ bị phá vỡ, cái ngọc giản này ngươi có thể nhìn thấy không thì cũng không quan trọng.
Ngươi là kẻ không giữ lời trước.
Cho nên ngươi không còn liên quan gì tới Tiết Vưu Phong ta nữa rồi, ta sẽ không tiếp tục ở lại đây chờ chết nữa, đi nha…”
Giọng nói này dừng lại một lúc lâu, sau đó mới nói tiếp:
“Về phần đồ vật bên trong bẩy quả cầu vàng kim kia, ta cũng không có lấy hết nha.
Ta có để lại ba viên tiên tinh đó, ta nghĩ ba viên tiên tinh cũng đủ để lại cho người đến sau phong ấn lại trận pháp này rồi.”
Diệp Mặc không biết phải nói gì nữa, đem ngọc giản đưa cho Đường Mộng Nhiêu đang đứng một bên, lúc này hắn mới biết được cái linh hồn kia tên gọi là Tiết Vưu Phong, là người có hẹn ước cùng với người họ Sở, ở lại đây trông coi cái trận pháp phong ấn này.
Nghe lời y nói thì có vẻ như là chỉ cần y ở đây thủ hộ cái trận pháp phong ấn này trăm năm, thì người họ Sở kia sẽ tìm người thay thế cho y, sau đó còn tặng cho y một gốc ‘Tiên khuyên hoa’.
Nhưng cuối cùng, không biết vì sao, cái người họ Sở kia cũng không có tìm người thay thế, hơn nữa cũng không đưa ‘Tiên khuyên hoa’ tới cho y.
Khiến cho trong lòng tên Tiết Vưu Phong này khó chịu, muốn đi ra ngoài, cuối cùng gặp được mình mang ‘Cửu xoa đao thi’ đến.
Cái ‘Cửu xoa đao thi’ này chính là chìa khóa để cho người kế nhiệm thủ hộ phong ấn, nhưng về sau lại xảy ra vấn đề, ‘Cửu xoa đao thi’ lại biến mất không thấy đâu.
Thẳng cho tới khi Diệp Mặc lấy được ‘Cửu xoa đao thi’ trở thành một người đi tìm di tích thượng cổ.
Nếu như dựa theo lời Tiết Vưu Phong nói, vậy thì hẳn là người kế nhiệm sau khi đến, trước tiên là phải đi qua đại sảnh lục giác, sau đó lại tới đại điện kia.
Về phần bẩy quả cầu vàng kim kia, chính là lưu lại cho người kế nhiệm thủ hộ sử dụng.
Nhưng người kế nhiệm không đến, cho nên nhiều đồ tốt trong bẩy quả cầu vàng kim kia lại bị Tiết Vưu Phong lấy đi toàn bộ.
Cái linh hồn họ Tiết kia thực sự là đáng ghét, chỉ lưu lại có ba viên tiên tinh.
Ba viên tiên tinh này thì hắn đã lấy được rồi, quả nhiên là một viên phải sử dụng để tu bổ lại trận pháp phong ấn.
Ngọc giản truyền qua tất cả mọi người, thì mới biết được ở đây căn bản là không có cách nào để đi ra cả.
Cho dù là muốn vào, thì cũng phải có ‘Cửu xoa đao thi’.
Chu Ngữ Sương do dự một chút, sau đó nhìn Diệp Mặc dò hỏi:
– Diệp đại ca, ngày trước chúng tôi tiến vào, anh đã đi theo phía sau sao?
Diệp Mặc gật đầu:
– Không sai, chính là tôi đã theo phía sau.
Chu Ngữ Sương giờ mới hiều được, hóa ra bốn người bọn họ tiến váo cái đại sảnh lục giác kia, thì đã sớm bị người theo dõi rồi.
– Diệp Mặc, chỗ này hình như chỉ có thể vào, nhưng lại không thể ra được.
Đường Mộng Nhiêu cũng có chút lo lắng dò hỏi Diệp Mặc.
Thấy Diệp Mặc trầm mặc không nói lời nào, thì Đường Mộng Nhiêu lại bổ sung thêm một câu:
– Nhưng cũng may là chúng ta vào được, để cậu có thể tu bổ lại trận pháp phong ấn kia, bằng không khi cái phong ấn này bị phá vỡ, thì không biết cái vật kinh khủng kia là vật gì.
Diệp Mặc gật đầu, sau đó lại đi tới vách tường kia, kéo bức tranh trên tường xuống.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1275: Nơi Quỷ Dị
Nơi Quỷ Dị
D
iệp Mặc lại biết rằng bức tranh sơn thủy này tuyệt đối không tầm thường, nếu không không thể nào đến cả thần thức cũng không quét vào trong được, hắn không chút do dự thu bức tranh sơn thủy lại.
Phiến Phất thấy Diệp Mặc thu bức tranh sơn thủy lại khóe mắt hơi nhíu nhíu một chút, nhưng cũng không nói gì.
Những người còn lại cũng hướng về phía thạch bích, trên mặt thạch bích ngoài trừ có một lỗ khảm sâu thì cũng không có cái gì, Diệp Mặc cũng thấy đó là một lỗ khảm, một lỗ khảm Cửu Xoa Đao Thi.
Lỗ khảm đó có hình một thanh đao, hai bên lỗ khảm đó, có chín nhánh phân ra.
Diệp Mặc vừa nhìn thấy liền biết lỗ khảm này giống với lỗ khảm bên ngoài đại sảnh lục giác, nói cách khác chỗ này có thể đặt Cửu Xoa Đao Thi vào được.
Đường Mộng Nhiêu nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Cái lỗ này có phải chính là Cửu Xoa Đao Thi trên ngọc giản nói phải không?
Diệp Mặc cũng không giấu diếm, gật đầu nói:
– Đúng vậy, cái lỗ này chính là cái lỗ khảm Cửu Xoa Đao Thi.
Chỗ này rất có khả năng là để cho người trông giữ phong ấn ra ngoài.
Hơn nữa cái miếu nhỏ chắc cũng là một trận pháp, là một Truyền Tống trận.
Tất cả mọi người nhìn về phía Diệp Mặc, vì chỉ có Diệp Mặc có Cửu Xoa Đao Thi.
Diệp Mặc thấy tất cả mọi người hướng về phía hắn, lập tức nói:
– Tôi có Cửu Xoa Đao Thi là không sai, nhưng các anh nhìn tôi cũng vô ích.
Bốn góc của cái miếu nhỏ này các anh cũng biết, trên đó có bốn lỗ linh thạch, chứng tỏ cái miếu này khởi động cần có sự giúp sức của linh lực…
– Vậy thì dùng linh thạch.
Nguyệt Thiền cũng không nghĩ ngợi liền trả lời.
Diệp Mặc không nói gì.
Thấy Diệp Mặc trầm mặt, Đường Mộng Nhiêu có chút không chắc nói:
– Diệp Mặc, ý của anh có phải là cái bốn cái lỗ này cần không phải là linh thạch, mà là tiên tinh?
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Phần giữa của những cái lỗ đặt linh thạch kia, mặc dù nhỏ, nhưng có lỗ sáu góc.
Linh thạch của chúng ta cho dù có linh thạch cực phẩm thì cũng chỉ có bốn góc, rõ ràng đây không phải là chỗ đặt linh thạch.
Chỉ có tiên tinh mới có sáu góc, tôi chắc rằng trên này căn bản chính là để đặt tiên tinh vào, tiên tinh chắc là bị tên trông coi kia lấy đi mất rồi.
Nói xong Diệp Mặc nhìn mấy người còn lại cũng muốn nói chuyện, lại không nói gì.
Lập tức biết đây là chuyện gì, lại nói tiếp:
– Tôi chỉ có hai viên tiên tinh, cho dù tôi lấy ra, thì cũng vô ích.
– Hay là chúng ta dùng linh thạch cực phẩm thử xem sao, nếu như không được thì nghĩ cách khác?
Đường Mộng Nhiêu nói.
Phiến Phất từ lúc đi vào đến bây giờ cũng không nói gì, có lẽ gã biết cho dù gã có nói, Diệp Mặc cũng không thèm để ý đến gã.
Diệp Mặc trầm giọng hỏi:
– Thử thì cũng được, nhưng nếu như linh lực không đủ thậm chí có thể sinh ra không gian uốn khúc, nghiêm trọng hơn thì có thể mất mạng.
Đường Mộng Nhiêu trầm mặc một lúc lâu nói:
– Nơi này rõ ràng không còn đường ra nào, chúng ta cho dù ở nơi này nghĩ bao lâu cũng vậy mà thôi.
Đến cuối cùng nói không chừng cứ thử một chút, so với những cách khác không bằng bây giờ thử xem sao.
Nói xong Đường Mộng Nhiêu lại hỏi những người còn lại:
– Ý kiến của mọi người thế nào?
– Tôi không có ý kiến gì.
Tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ chín lập tức nói, sư phụ của Chu Ngữ Sương và Phiến Phất cũng lập tức nói không có ý kiến gì.
Diệp Mặc cũng biết ngoại trừ lúc này thử một chút, thì thật cũng không còn cách nào.
Hắn lấy ra bốn viên linh thạch cực phẩm ném vào bốn cái lỗ trong bốn góc của cái miếu nhỏ.
Sau đó Diệp Mặc lại lấy ra Cửu Xoa Đao Thi, lần này Diệp Mặc lấy ra Cửu Xoa Đao Thi, không giống với những lần trước, viên thạch bích đó không có chút lực hút nào.
Diệp Mặc cho Cửu Xoa Đao Thi vào lỗ khảm, quả nhiên lập tức vừa khớp Những người bên trong miếu đợi vài tích tắc, liền cảm giác thấy cái miếu cũng bắt đầu chuyển động.
Diệp Mặc trong lòng khinh bỉ, lại là thế này.
Trình độ trận pháp của tên bố trí trận pháp này đúng là không ra làm sao cả, lần nào cũng là chuyển động.
Nếu như tên tông sư trận pháp bố trí ra phong ấn cấp mười nghe thấy Diệp Mặc phỉ nhổ tài nghệ của y không ra làm sao, không biết sẽ có cảm nghĩ thế nào.
Mặc dù biết cái miếu nhỏ này và đại sảnh lục giác bên ngoài cũng chuyển động như nhau.
Diệp Mặc vẫn ôm Tô Tĩnh Văn sang một bên, hắn sợ chẳng may cái Truyền Tống Trận này xảy ra chuyện gì, hắn và Tô Tĩnh Văn thất lạc thì xong đời.
Cái miếu nhỏ chuyển động càng lúc càng nhanh, đến cuối cùng căn bản cũng không nhìn thấy bóng dáng nữa.
Tô Tĩnh Văn thầm nghĩ, nếu như không phải những người trong này đều là tu sĩ, thì chuyển động này sẽ giết chết hết bọn họ.
Chỉ trong chốc lát, tất cả mọi người trong cái miếu nhỏ này cảm giác được thân mình trở nên nhẹ hẫng, mấy vòng sáng do những màu sáng vàng nhạt tạo thành, những vòng sáng này sau khi tạo thành thì lại nhanh chóng biến mất.
Đợi sau khi nó biến mất hoàn toàn, thì mấy người trong cái miếu nhỏ bị truyền đi.
Diệp Mặc cũng cảm giác được từng đợt choáng váng truyền đến, hắn lập tức cũng biết được có vấn đề rồi.
Vì Truyền Tống trận truyền đi trong nháy mắt, phần lớn thần thức và ý thức của những tu sĩ đều trở nên mơ hồ, cái loại ý niệm không gian này, tu vi không đạt được đến trình độ nhất định thì căn bản cũng không cảm giác được.
Hắn bây giờ cảm giác một cách rõ ràng sự choáng váng trong khi truyền tống, chỉ có một giải thích, quá trình truyền tống này bị sai sót rồi.
Hắn lập tức càng ôm chặt lấy Tô Tĩnh Văn, lại không phóng ra đại đỉnh tám cực.
Trong quá trình truyền tống không gian này phóng ra bất kỳ thứ gì cũng là hành động rất nguy hiểm.
Chẳng những đồ của mình bị mất, hơn nữa còn ảnh hưởng đến phương hướng truyền đi của truyền tống trận, khiến cho không gian loạn lưu Diệp Mặc dứt khoát nhắm mắt lại, tình huống như này căn bản không phải là thứ mà hắn có thể đối phó được, chỉ có thể nghe theo mệnh trời mà thôi.
Loại cảm giác này hắn không thích tí nào, nhưng cũng không thể không đối mặt với cảm giác này được.
Cũng không biết trôi qua bao lâu, Diệp Mặc bỗng nhiên có một cảm giác gì đó dưới chân mình, nhất thời trong lòng vui sướng.
Bất luận Truyền tống trận này có gì nhầm lẫn hay không, nhưng chỉ cần đặt chân lên mặt đất rồi, thì hắn cũng không sợ.
Thịch một tiếng, Diệp Mặc đạp vào một tảng đá cực lớn làm hiện ra một cái hố lớn, những đá vụn kia bị Diệp Mặc đá cho bay loạn xạ.
Nhưng hắn cũng không bị thương, rất nhanh, Diệp Mặc liền dẫn theo Tô Tĩnh Văn từ trong động sâu bay ra ngoài.
Ngay sau đó thì mấy người Đường Mộng Nhiêu cũng được truyền đến, cũng giống như Diệp Mặc, mỗi người cũng khoét một cái hố lớn, vô số đá vụn bay lên.
May là những tu sĩ này đều là trên cấp Thừa Đỉnh, mấy người có tu vi thấp cũng đều có người che chở, cũng không có ai bị thương.
– Đây là chỗ nào vậy?
Nguyệt Thiền từ trong lòng Đường Mộng Nhiêu đi ra, kinh ngạc hỏi.
Diệp Mặc sớm đã bắt đầu quan sát vị trí của họ đang đứng, tất cả những chỗ mà bọn họ đang đứng đều là một bãi sa mạc, mà sa mạc này cũng không lớn, đằng sau sa mạc là một dãy núi triền miên, giữa dãy núi này có những ngọn núi nhấp nhô trùng trùng điệp điệp, chọc thẳng vào tầng mây xanh, cho dù thần thức cũng không có cách nào nhìn được đỉnh của nó.
Phía trước sa mạc còn có một dòng sông, đối diện với dòng sông đó cũng là một khu rừng rậm đến thần thức cũng không quét đến tận cùng được.
Chỗ này Diệp Mặc cũng chưa từng nghe nói qua, nhưng hắn cũng không vội, nếudù gì đã đi ra, với kinh nghiệm của Phiến Phất và Đường Mộng Nhiêu, nơi này bọn họ chắc chắn nhận ra.
Bất luận ở nơi nào trong Bắc Vọng châu, Diệp Mặc cũng không lo lắng.
Thanh Nguyệt của hắn có thể với thời gian ngắn nhất quay về Phỉ Hải thành được.
Thấy Đường Mộng Nhiêu không nói gì, Diệp Mặc cũng hỏi một câu:
– Đường chưởng môn, nơi này là ở đâu vậy?
Đường Mộng Nhiêu nghi ngờ nhìn xung quanh, thần thức cũng được phóng ra ngoài, sau khi thu hồi lại, sau đó cau mày lắc đầu nói:
– Diệp Mặc, tôi chưa từng đến nơi này bao giờ, cũng không biết nơi này ở chỗ nào.
Nói xong cố hướng về phía Phiến Phất đang đứng cách đó không xa hỏi:
– Phiến sư huynh, anh biết chỗ này là chỗ nào không?
Phiến Phất cũng ngẫm nghĩ một hồi lâu, lúc này cũng lắc đầu nói:
– Tôi cũng không biết.
Sư phụ của Chu Ngữ Sương bỗng nhiên mở miệng nói:
– Tôi nghĩ bất luận là chỗ nào, cũng thuộc đại lục Lạc Nguyệt.
Chúng ta chỉ cần đi ra ngoài được, tìm người hỏi thăm là được rồi.
Diệp Mặc trầm mặc một hồi mới lên tiếng:
– Truyền tống trận trong quá trình truyền tống hẳn là có sai lệch gì rồi, có thể là linh lực không đủ, nhưng cũng coi là tốt rồi, không xảy ra không gian uốn khúc.
– Sao anh lại biết truyền tống có sai sót?
Nguyệt Thiền kinh ngạc hỏi một câu.
Diệp Mặc trầm giọng nói:
– Truyền tống trận trong đó chắc hẳn là địa điểm truyền tống cố định, mà địa điểm truyền tống cố định hẳn là phải xuất hiện tại một truyền tống trận khác, nhưng nơi này chẳng những không có truyền tống trận, hơn nữa khi chúng ta rơi xuống cũng không có chút quy luật nào cả.
Phiến Phất nhìn Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, cũng không chọn động thủ, mà lại nói với Đường Mộng Nhiêu:
– Mộng Nhiêu sư muội, tôi đi trước đây.
Khi nào rảnh tôi sẽ đến núi Ngọc Nữ.
Nói xong, gã phóng ra một chân khí phi hành trung phẩm, trong nháy mắt biến mất.
Tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ chín kia và sư phụ của Chu Ngữ Sương cũng ôm quyền với Diệp Mặc và Đường Mộng Nhiêu nói:
– Vãn bối cáo từ, cám ơn anh Diệp và Đường chưởng môn đại lượng.
Nói xong hai người cũng phóng ra chân khí phi hành, rồi phóng về hai hướng khác nhau.
Đường Mộng Nhiêu thấy mọi người cũng đã đi hết, cười cười có chút lúng túng nới với Diệp Mặc:
– Diệp Mặc, tôi cũng phải đi rồi, nếu như anh rảnh, thì cùng vợ anh đến núi Ngọc Nữ chúng tôi chơi.
Chuyện của Thiên Điệp, tôi rất xin lỗi anh…
Diệp Mặc do dự một chút, rồi nói:
– Đường chưởng môn, tôi cảm thấy nơi này có chút không đúng, hay là chúng ta đợi chút nữa rồi đi.
Đường Mộng Nhiêu thấy Diệp Mặc nói vậy thì dường như nhớ ra chuyện gì đó, sắc mặt bỗng nhiên ửng đỏ, lập tức vội vàng nói:
– Không có gì, chỉ cần là ở Bắc Vọng châu, cho dù có gì không đúng, thì tôi cũng không sợ.
Cô có chút sợ đi cùng Diệp Mặc và cả Tô Tĩnh Văn nữa, cái cảm giác này rất tế nhị.
Diệp Mặc thấy Đường Mộng Nhiêu nói vậy, cũng không nói gì thêm, chỉ ôm quyền từ biệt Đường Mộng Nhiêu.
Cảm giác của Nguyệt Thiền đối với Diệp Mặc bây giờ càng ngày càng tốt, sắp cùng sư phụ rời khỏi, cô cũng nói với Tô Tĩnh Văn:
– Chị Tĩnh Văn, khi nào chị rảnh thì cùng với Diệp sư thúc đến núi Ngọc Nữ chơi nhé, chị là người con gái xinh đẹp thứ hai mà em đã từng gặp đấy.
Cô nói xong dường như lại nhớ tới Áo Thiên Điệp, sắc mặt buồn bã.
Đường Mộng Nhiêu thở dài một cái, rồi dẫn Nguyệt Thiền gật gật đầu với Diệp Mặc, phóng ra chân khí phi hành hạ phẩm, rồi cũng nhanh chóng biến mất.
– Diệp Mặc, chúng ta làm sao bây giờ? Tại sao không đi cùng bọn họ?
Tô Tĩnh Văn nhìn Diệp Mặc hỏi.
Diệp Mặc nhìn dòng sông trước mặt và cả khu rừng đối diện với dòng sông, nói:
– Tĩnh Văn, anh cảm thấy nơi này rất quỷ dị, nơi mà chúng ta đang đứng còn tốt một chút, còn khu rừng kia và cả dãy núi phía sau bãi sa mạc này, anh cảm giác không phải là đang ở Bắc Vọng châu.
Giác quan của Diệp Mặc rất cảnh giác, hắn rõ ràng nhận thức được một tia nguy hiểm nào đó.
Tô Tĩnh Văn thấy Diệp Mặc nói vậy cũng cau mày gật đầu nói:
– Đúng vậy, em cũng có cảm giác như vậy, linh khí ở nơi này dường như còn nồng đậm hơn ở Bắc Vọng châu rất nhiều.
Nhưng vừa nãy linh khí ở nơi có phong ấn kia cũng rất đậm, chúng ta đột nhiên lại từ đó bước ra, không cảm thấy mà thôi.
Diệp Mặc gật đầu nói: Tô Tĩnh Văn vừa định gật đầu đồng ý với câu nói của Diệp Mặc, thì lại nghe thấy một tiếng hét thảm ở nơi núi xa vọng đến.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)





![[Dịch] Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng [Dịch] Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Di-Gioi-Trieu-Hoan-Thien-Co-Quan-Hung-Audio-Truyen.jpg)


