[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 234 : Phệ Linh Trùng Khủng Bố (c1166-c1170)
❮ sautiếp ❯Chương 1166: Phệ Linh Trùng Khủng Bố
Phệ Linh Trùng Khủng Bố
Đ
ám người Diệp Mặc không hề động, trên pháp bảo phi hành của đối phương có khoảng bốn tên tu sĩ.
Hơn nữa còn là bốn Tu sĩ Ngưng Thể, khi bốn tên vừa ra khỏi pháp bảo thì đã nhìn thấy đám người Diệp Mặc.
– Này mấy người kia…
Hoàng Lan Lan vừa nói được một nửa, đã bị Lạc Phi kéo lại.
Lạc Phi đã trải qua việc bị trưởng bối trong môn phái ám sát, đã từng là một người vợ bị vứt bỏ, đã từng chứng kiến sư môn bị diệt vong, đã sớm không còn là một cô gái đơn thuần nữa rồi.
Lúc này Lạc Phi đã hoàn toàn trưởng thành, thậm chí còn có vẻ tang thương không tương xứng với tuổi của cô.
Đối diện với mấy người vừa ra khỏi cái pháp bảo phi hành kia, Lạc Phi tuy rằng không nhìn ra tu vi của họ nhưng cũng biết rằng thực lực của bọn họ cao hơn so với bên cô rất nhiều.
Không những thế, bọn cô lại không biết đám người này là địch hay là bạn, cho nên Lạc Phi cũng không có ý định sẽ nhắc nhở bọn họ.
– Linh khí thật là nồng đậm…
Một gã trung niên mặc quần áo màu vàng đất hút một hơi khoan khoái.
– Mấy cô gái kia thật là xinh đẹp.
Một tên tu sĩ mắt tam giác nhìn mấy người Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết bỗng nhiễn mở miệng nói.
Một tên tu sĩ gầy gò nghe thấy thế, lập tức ngăn cản tên kia không để y nói tiếp, rồi hướng đến đám người Diệp Mặc ôm quyền nói:
– Mấy vị cũng là bị lực hút của lòng sông đưa vào đây sao?
Tuy rằng tên tu sĩ gầy gò này nói với Diệp Mặc nhưng ánh mắt lại hướng về phía Lâm Dị Bán, hiển nhiên là nghĩ rằng ở đây là do Lâm Dị Bán làm chủ.
Bởi vì Lâm Dị Bán mới là tu sĩ Ngưng Thể giống như họ.
– Đúng thế, chúng tôi cũng bị lòng sông hút vào trong này.
Lâm Dị Bán gật đầu.
Tên tu sĩ gầy gò chỉ hỏi một câu, còn chưa kịp nói tiếp câu thứ hai, thì tên tu sĩ vừa mới nói mấy người Lạc Ảnh thật xinh đẹp bỗng nhiên nói xen vào:
– Mấy cô gái kia đều cùng đi với anh sao.
Diệp Mặc lập tức sầm mặt lại, lúc trước hắn còn đang suy nghĩ xem có nên nhắc nhở đối phương một câu không, sau lại thấy tên mắt tam giác nhìn chằm chằm vào Lạc Ảnh liền khiến hắn cực kỳ khó chịu, nên mới không nhắc nhở nữa.
Hiện tại không ngờ y lại chủ động hỏi đến mấy cô gái.
Có thể thấy được những tên này căn bản không phải là hạng người tốt đẹp gì.
Sắc mặt Lâm Dị Bán cũng trầm xuống hướng về phía Diệp Mặc.
Nếu như không phải vì đối phương là bốn tu sĩ Ngưng Thể, thì không chừng hiện tại anh ta đã động thủ rồi.
Diệp Mặc lắc đầu, ở đây không cần phải động thủ.
Huống hồ nếu như động thủ, thì bên hắn mặc dù nhiều người, nhưng tuyệt đối không phải là đối thủ của bọn họ.
Tên tu sĩ mắt tam giác còn muốn nói gì đó, lại bị tên tu sĩ mặc áo vàng cắt lời:
– Hải huynh, ở đây hình như có điểm không bình thường.
Không chỉ là sự hoang vắng, mà trên mặt đất hình như cũng không có một thứ đồ gì cả.
Hiển nhiên tên tu sĩ mặc áo vàng đã phát hiện lúc này không phải là thời gian để bàn về chuyện phụ nữ, bây giờ nên biết rõ ràng đây là nơi nào trước đã, phụ nữ cũng sẽ không bay đi đâu được.
Tên tu sĩ mắt tam giác gật đầu, hiểu rõ ý của tu sĩ áo vàng.
Tuy rằng mấy cô gái kia là đi theo hai tên tu sĩ Ngưng Thể, nhưng đến lúc đó mình nói muốn thì y cũng phải tự động dâng lên.
Không ai sẽ vì một người phụ nữ mà liều mạng với mấy người có tu vi cao hơn bản thân cả.
Ánh mắt Diệp Mặc càng lúc càng băng lãnh, nhưng hắn cũng không có động thủ.
Bốn tên tu sĩ này căn bản là không nhận ra bọn họ, hiển nhiên là đã tới nơi này từ rất lâu rồi.
Nói không chừng cũng phải hơn một năm trước rồi.
Bằng không chuyện mình đạt danh hiệu đệ nhất đại hội Đan Vương ở Đan Thành và việc bị Lôi Vân Tông cùng Vô Cực Tông truy sát thì cho dù là người điếc cũng sẽ biết một hai Mấy tên tu sĩ kia tất nhanh đã ném đám người Diệp Mặc qua một bên, thu hồi lại pháp bảo.
Bắt đầu đi đến chỗ bãi cát.
– Hình như có gì đó không đúng, lúc trước chúng ta đợi ba ngày thì cái khe kia mới mở ra, thế nào mà chúng ta rơi xuống đây không bao lâu, thì những người này đã tới đây rồi?
Lâm Dị Bán chờ sau khi đám người kia rời đi, lập tức nghi ngờ nói.
Thần thức của Diệp Mặc quét một chút.
Nhưng hoàn toàn không được, hắn cũng không thể hiểu nổi.
Nhưng chỉ suy nghĩ trong chốc lát liền nói:
– Chắc là cái khe kia cũng không chỉ có thời gian ba ngày mới mở ra một lần, cũng có thể ba canh giờ đã mở ra rồi.
Tôi chỉ sợ chúng ta chỉ là người đầu tiên đi vào cái khe đó.
Sau khi chúng ta tiến vào, thì cái khe đó vẫn luôn luôn mở ra.
Những người này mới tới này, nói không chừng là bị cái luồng linh khí nồng đậm tỏa ra từ cái khe đó hấp dẫn tới.
– Anh, anh vừa mới nói ở đây khẳng định có linh mạch cực phẩm, thậm chí là có thể có linh tủy trì, nhưng những người kia lại đi trước rồi, chúng ta có nên đi theo không?
Đường Bắc Vi thấy bốn gã tu sĩ kia rất nhanh đã biến mất, liền có chút lo lắng.
Diệp Mặc lắc đầu:
– Chúng ta cũng sẽ theo sau, nhưng mà chúng ta sẽ đi theo một phương hương khác.
Ở đây nói không chừng sẽ ngày càng có thêm nhiều người tới, chỉ cần có người đem tin tức truyền ra, trăm phần trăm là sẽ có nhiều tu sĩ tiến vào đây hơn.
Ngoại vi cấm địa Băng Thần tuy rằng rất đáng sợ, thế nhưng Diệp Mặc biết chỉ cần có pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm là có thể đi vào được.
Những môn phái cao cấp thì có môn phái nào là không có một hai cái pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm chứ?
Hầu như mọi người đều cho rằng Diệp Mặc sẽ dùng thiên hỏa để mở đường, thế nhưng Diệp Mặc lại biết rằng nếu dùng thiên hỏa căn bản là không thể được, cho dù là chân nguyên của hắn đủ để duy trì, thì cũng không cách nào ngăn cản đám trứng ‘Phệ linh trùng’ này tiến lên lấp chỗ trống của những trứng ‘Phệ linh trùng’ đã bị chết cháy cả.
Diệp Mặc gọi ‘Vô Ảnh’ ra, sau khi ‘Vô Ảnh’ vừa ra tới lập tức hứng thú phấn khởi.
Kêu lên một tiếng, liền xông ra ngoài.
Mấy người còn lại lập tức thấy kinh ngạc khi bãi cát kia giống như là đang rất sợ hãi, đều cố gắng lui lại.
Thế nhưng tốc độ của bãi cát kia quá chậm.
Còn chưa có nở thành ‘Phệ linh trùng’ thì thật sự là chúng không có cách nào tránh né ‘Vô Ảnh’ cả.
Diệp Mặc chỉ thấy lúc ‘Vô Ảnh’ tít lên một tiếng, bay lên không trung, sau đó đám trứng ‘Phệ linh trùng’ liền hình thành một đường thẳng màu xám tro trực tiếp nhảy vào miệng của ‘Vô Ảnh’.
Tuy rằng so sánh thì thể tích của đám trứng ‘Phệ linh trùng’ lớn hơn ‘Vô Ảnh’ rất nhiều, mỗi cái trứng cũng lớn bằng một hạt đậu xanh mà thôi.
Nhưng cùng lúc nuốt chửng nhiều hạt đậu xanh trứng ‘Phệ linh trùng’ như vậy, thì ngoài Diệp Mặc ra mọi người đều sợ hãi đến ngây người.
Cho dù là Ninh Khinh Tuyết vẫn lẳng lặng không nói gì cũng phải hỏi Diệp Mặc một câu:
– Ông xã, con vật này của anh cũng không lớn, sao lại ăn khỏe như vậy?
Diệp Mặc có chút xấu hổ:
– Anh cũng không biết, hình như từ lúc nó mới sinh ra, đã có thể nuốt những thứ có thể tích lớn hơn nó gấp trăm lần thì phải?
Diệp Mặc nghĩ đến ‘Vô Ảnh’ ngày trước nuốt chính vỏ trứng của mình, khiến hắn đến tận bây giờ vẫn không thể tin được.
– Đây là ‘Vô Ảnh thao tằm’…
Lâm Dị Bán kinh ngạc thốt lên.
– Anh biết ‘Vô Ảnh thao tằm’?
Diệp Mặc lập tức vui mừng, hắn cũng không biết ‘Vô Ảnh thao tằm’ của hắn có đặc điểm gì, nếu như Lâm Dị Bán mà biết, thì đó là chuyện hay nhất rồi.
Lâm Dị Bán gật đầu:
– Tôi nghe cha của tôi nói rằng có một câu truyền về ‘Vô Ảnh thao tằm’ là “Không phải linh trùng không phải tiên, không phải đệ nhất Vô Ảnh tằm”. ‘Vô Ảnh thao tằm’ này là vật trân quý khó có được nhất ở Tu Chân giới, không ngờ thành chủ lại có được nó, Lâm Dị Bán xin được chúc mừng thành chủ.
Diệp Mặc khoát tay:
– Anh Lâm, anh nhanh nói đi, những lời kia là có ý gì, tôi rất muốn biết.
Lâm Dị Bán không chần chờ, lập tức nói:
– ‘Vô Ảnh’ không thuộc về linh trùng, cũng sẽ không xuất hiện ở Tu Chân giới, tôi tuy rằng không biết thành chủ làm thế nào mà có được nó, thế nhưng ‘Vô Ảnh thao tằm’ khẳng định là không phải sinh vật thuộc về Tu Chân giới, đây chính là sự thực.
Thế nhưng nó chính là linh trùng độc nhất vô nhị, hơn nữa tất cả linh trùng ở trên bảng xếp hạng linh trung kỳ dị đều vô cùng sợ hãi ‘Vô Ảnh’.
– Đó không phải là đệ nhất linh trùng rồi sao? Vì sao còn “không phải đệ nhất”?
Hoàng Lan Lan tò mò hỏi.
Lâm Dị Bán lắc đầu:
– Bởi vì thật lâu trước đây đã có người sở hữu ‘Vô Ảnh thao tằm’, còn đi tới Tu Chân giới. ‘Vô Ảnh thao tằm’ ở Tu Chân giới rất nhanh nổi danh, sau đó lại có tiền bối đem ‘Vô Ảnh thao tằm’ xếp vào vị trí đệ nhất linh trùng kỳ dị, nhưng rất nhanh lại có người phát hiện, cho dù là linh trung kỳ dị lợi hại nhất cũng vô cùng kinh hoàng khi nhìn thấy ‘Vô Ảnh thao tằm’.
Vì thế mọi người nhanh chóng thấy ‘Vô Ảnh thao tằm’ xếp thứ nhất các linh trung kỳ dị vẫn không đúng, bởi vì nó căn bản không phải là cùng một đẳng cấp với các linh trùng kia, cho nên sau này không đem ‘Vô Ảnh’ vào xếp bào bảng linh trung kỳ dị nữa.
– Vâỵ tại sao lại “không phải tiên”?
Hoàng Lan Lan lại lần nữa hỏi vấn đề mà Diệp Mặc vốn muốn hỏi.
Lâm Dị Bán lắc đầu:
– Tôi cũng không biết…
Diệp Mặc bỗng nhiên nói:
– Anh Lâm, cha của anh có phải là một cao nhân không?
Trong mắt Lâm Dị Bán lộ ra một tia hoài niệm, lại có một tia thương đau, một lát sau mới nói:
– Đúng vậy, cha của tôi rất tài ba, bởi vì tổ tiên của tôi chính là một nhân vật kinh tài diễm diễm.
Cho dù là hiện tại, người khác nhắc tới tổ tiên của tôi cũng tràn đầy tôn kính.
Dừng một chút Lâm Dị Bán lại nói tiếp:
– Thành chủ, tôi cũng không giấu ngài nữa.
Tổ tiên của tôi chính là Sở Cửu Vũ, tôi chính là hậu duệ của Sở Cửu Vũ.
Thấy mấy người Diệp Mặc đều rất kinh ngạc nhìn y, trên mặt y liền hiện lên một tia bi phẫn:
– Sơn trang chín sao của Tổ tiên chúng tôi đã bị một đám người hầu chiếm lĩnh, từ đời cụ nội của tôi, đã luôn nỗ lực vì việc trở lại ‘sơn trang chín sao ‘.
Cha của tôi đặt tên cho tôi là Lâm Dị Bán kỳ thực chính là nói chúng tôi chỉ mới được là nửa chữ Sở mà thôi.
Một ngày chúng tôi đường đường chính chính trở về ‘sơn trang chín sao ‘, thì tôi mới có thể khôi phục lại họ Sở.
Diệp Mặc chợt hiểu ra, khó trách lúc hắn biết tên của Lâm Dị Bán lại cảm thấy là lạ, hóa ra còn có cách nói này.
Hắn vừa lúc muốn đi ‘Sơn trang chín sao’, mà Lâm Dị Bán lại chính là hậu duệ của Sở Cửu Vũ, không biết y có biết về chuyện ‘Ngư dược Long Môn’ không?
Diệp Mặc vừa định hỏi Lâm Dị Bán một chút, thì lại nghe thấy một thanh âm thảm thiết truyền tới.
Chỉ chốc lát sau, một gã tu sĩ từ sâu bên trong lao ra, rõ ràng là một trong những tên tu sĩ Ngưng Thể vừa đi vào.
Thế nhưng trên người y lúc này toàn bộ đều là những hạt cát, chính xác hơn đều là những trứng ‘Phệ linh trùng’.
Y cũng không có lao ra xa, đã ngã xuống bãi cát, rất nhanh liền bị cát bao phủ hoàn toàn, sau một lát đã giống như là hoàn toàn tan biến.
Trong lòng Diệp Mặc trầm xuống, đám trứng ‘Phệ linh trùng’ này khi cắn nuốt máu huyết của tu sĩ, thì chắc cũng sắp nở rồi.
Bằng không thì không có khả năng cắn nuốt một gã tu sĩ Ngưng Thể nhanh như vậy.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1167: Phương Hướng Kỳ Quái
Phương Hướng Kỳ Quái
V
ào lúc này ‘Vô Ảnh’ bỗng nhiên ngưng việc ăn trứng Phệ Linh Trùng, mà lại phát ra một tiếng kêu bén nhọn, không ngờ rằng hướng về phía có ‘Phệ linh trùng’ phá trứng mà phóng đi.
Những ‘Phệ linh trùng’ này sau khi cắn nuốt tên tu sĩ Ngưng Thể đã dần dần trưởng thành, đã có một bộ phận thậm chí bắt đầu mọc ra cánh.
Hơn nữa còn có ý định tiến về phía mấy người Diệp Mặc.
Thế nhưng khi ‘Vô Ảnh’ rít lên một tiếng, những ‘Phệ linh trùng’ này không ngờ đều bỏ chạy, ngoài trừ những trứng trùng vẫn thong thả di chuyển, thì những ‘Phệ linh trùng’ đã phá trứng ra đều bay thật nhanh để chạy trốn.
Thế nhưng Diệp Mặc lại có một loại ảo giác, dường như đám ‘Phệ linh trùng’ này rất thông minh, chúng cũng không hề chạy theo cùng một hướng, mà là mỗi con lại bay đi một hướng khác nhau.
Đảo mắt một cái đã không còn thấy nữa.
Những con ‘Phệ linh trùng’ mới nở này làm sao lại thông minh như vậy? Trong lòng Diệp Mặc âm thầm kỳ quái, thế nhưng cũng không có suy nghĩ nhiều.
Thấy ‘Vô Ảnh’ muốn đuổi theo những con ‘Phệ linh trùng’ kia liền vội vã kêu ‘Vô Ảnh’ trở về.
Sau khi ‘Vô Ảnh’ trở về lại muốn tiếp tục ăn thêm đám trứng ‘Phệ linh trùng’ thì lại bị Diệp Mặc ngăn cản.
Diệp Mặc không phải sợ ‘Vô Ảnh’ gặp vấn đề khi cắn nuốt đám trứng ‘Phệ linh trùng’ này, mà là sợ sau khi nó ăn xong thì lại lần nữa ngủ say.
Hắn thật ra cũng không để ‘Vô Ảnh’ mở đường, tuy thế thì đám trứng ‘Phệ linh trùng’ cũng tự chủ động tránh ra hai bên, không dám tiến đến gần đám người Diệp Mặc.
Khổ một nỗi là đám trứng ‘Phệ linh trùng’ này tránh ra cũng rất chậm cho nên Diệp Mặc nghĩ nếu dựa vào ‘Vô Ảnh’ thì cũng phải vài ngày mới đi qua được chỗ này.
Vì thế hắn liền thi triển thiên hỏa ra để mở đường, hơn nữa còn để ‘Vô Ảnh’ đứng trên vai của hắn.
Khi Diệp Mặc vừa dùng thiên hỏa mở đường, thì khí tức của ‘Vô Ảnh’ cũng liên tục tỏa ra, căn bản là cũng không có trứng ‘Phệ linh trùng’ nào dám tới gần, vì thế Diệp Mặc có thể nhanh chóng mở đường đi.
Thẳng đến khi đám người Diệp Mặc đã đi được rất xa, đám trứng ‘Phệ linh trùng’ không còn cảm thụ được khí tức của ‘Vô Ảnh’ nữa, lúc này mới chậm rãi tập hợp lại như cũ tiếp tục ẩn nấp hấp thụ linh khí, cũng chờ đợi để có thể cắn nuốt máu huyết của tu sĩ để giúp chúng phá trứng mà ra.
Nếu như không có ‘Vô Ảnh’, Diệp Mặc căn bản là không có cơ hội nghỉ ngơi, bởi vì một khi hắn nghỉ ngơi, thì đám trứng ‘Phệ linh trùng’ sẽ chậm rãi tụ tập trở lại, phạm vi mười thước cũng sẽ nhanh chóng đầy rẫy trứng ‘Phệ linh trùng’.
Cho nên có ‘Vô Ảnh’ thì Diệp Mặc mới có thời gian để nghỉ ngơi, vì trứng ‘Phệ linh trùng’ rất sợ uy thế của ‘Vô Ảnh’, không dám tiến lên.
Mấy canh giờ sau, khi đám người Diệp Mặc đã vào sâu bên trong, thì đám trứng ‘Phệ linh trùng’ ngăn trở bọn họ hoạt động càng lúc càng nhanh, hiển nhiên là đã muốn phá trứng ra rồi.
Cũng có một vài con ‘Phệ linh trùng’ đã nở hoàn toàn bay đi.
Lại đi vào sâu thêm nữa, thì càng lúc càng nhiều những ‘Phệ linh trùng’ đã nở, lúc này bọn họ hiểu rằng mấy tên tu sĩ Ngưng Thể đi trước đã sớm tới chỗ này và bị đám trứng ‘Phệ linh trùng’ này cắn nuốt rồi.
Cũng may bên người Diệp Mặc có ‘Vô Ảnh’, cho nên đám ‘Phệ linh trùng’ kia căn bản là không dám làm gì cả.
Sau nửa ngày đám người Diệp Mặc bỗng nhiên nhìn thấy phía trước có tiếng phát nổ, linh khí chấn động dữ dội.
Lập tức họ đã thấy phía trước có ba tên tu sĩ đang ở bên trong một trận bàn phòng ngự công kích các con ‘Phệ linh trùng’ muốn lao vào tấn công họ.
Mà ‘Phệ linh trùng’ này lại chi chít một tầng rồi lại một tầng, tiến lên muốn công phá trận pháp phòng ngự của ba tên tu sĩ kia, đám người Diệp Mặc chỉ có thể dùng thần thức mới thấy được ba tên tu sĩ đang không ngừng công kích tiêu diệt đám ‘Phệ linh trùng’ bên ngoài trận pháp.
Đáng tiếc là bọn họ vừa tiêu diệt được một tầng ‘Phệ linh trùng’, lập tức sẽ có nhiều ‘Phệ linh trùng’ hơn xông lên, dường như số lượng bọn chúng là vô cùng vô tận vậy.
Theo thời gian càng dài, thì ‘Phệ linh trùng’ vây bắt ba người kia ngày càng nhiều.
Có thể nói bọn họ hiện tại chỉ công kích phí công mà thôi, đến cuối cùng cũng sẽ bị ‘Phệ linh trùng’ cắn nuốt Diệp Mặc chợt nhớ tới một vấn đề kỳ quái, đó chính là những nguyên thần của các tu sĩ bị ‘Phệ linh trùng’ cắn nuốt đã đi chỗ nào rồi? Chẳng lẽ những con ‘Phệ linh trùng’ này vừa mới nở ra đã có thể ăn cả nguyên thần.
Nếu những tu sĩ lúc trước đã bị ‘Phệ linh trùng’ cắn nuốt rồi thì Nguyên Thần của họ đi đâu rồi? Nguyên Thần của tu sĩ Ngưng Thể so với tu sĩ Hư Thần cường đại hơn nhiều lắm, tu sĩ Hư Thần bị chém giết dưới công kích cường đại thì Nguyên Thần có thể bị nghiền nát, ngoại trừ một số người cá biệt có Nguyên Thần cường đại, còn hầu hết là khó có thể giữ hoàn chỉnh Nguyên Thần mà chạy trốn.
Thế nhưng Nguyên Thần của tu sĩ Ngưng Thể thì đã có năng lực để tự bảo vệ rồi, nếu như bị giết thì Nguyên Thần cũng có thể chạy trốn, nếu trong thời gian ngắn có thể tìm được vật dẫn thì còn có thể chậm rãi trở thành linh tu.
Linh tu rất khó sống sót, thế nhưng những linh tu tồn tại đều là các sát nhân vô hình, khiến các tu sĩ đều khó lòng phòng bị.
Mặc dù là như vậy thì rất nhiều tu sĩ vẫn mong có thể gặp được linh tu cao cấp, bởi vì các linh tu cao cấp đều có ‘Tịnh linh châu’, đó tuyệt đối là một thứ tốt.
Trước mắt thì thì ba tên tu sĩ kia rõ ràng là tên mắt tam giác và tên mặc áo vàng, còn có một tên chẳng bao giờ mở miệng nói chuyện.
Tên tu sĩ gầy gò thì đã không thấy nữa rồi, chắc là đã bị ‘Phệ linh trùng’ ăn luôn rồi.
Tốc độ của ba tên tu sĩ này cũng thật nhanh, đám người Diệp Mặc đã đi một ngày một đêm rồi, lúc này mới nhìn thấy bọn họ, có thể thấy được tốc độ bọn họ rất nhanh
Khi Diệp Mặc thấy ba tên tu sĩ, thì ba tên tu sĩ cũng dùng thần thức thấy được đám người Diệp Mặc, tên tu sĩ mắt tam giác nhất thời kinh ngạc kêu lên:
– Các người vì sao lại không có việc gì?
Thế nhưng y liền nhìn thấy thiên hỏa trong lòng bàn tay của Diệp Mặc, trong mắt nhất thời lộ ra một tia tham lam.
Chỉ là thần sắc tham lam đó chỉ lóe lên rồi biến mất, liền kêu lên:
– Các vị bằng hữu, nhanh một chút giúp chúng tôi đem toàn bộ các con sâu này tiêu diệt đi.
Diệp Mặc ngây ngẩn cả người, thế nào mà còn có cái loại hàng lô này? Y nghĩ rằng y là ai? Muốn người khác hỗ trợ thì phải hỗ trợ sao? Quả thực y đã quên chuyện lúc trước rồi sao?
Diệp Mặc đương nhiên sẽ không hỗ trợ, hắn thậm chí còn sợ ‘Vô Ảnh’ làm ảnh hưởng đến bọn ‘Phệ linh trùng’ đang công kích ba tên tu sĩ Ngưng Thể kia nên còn cố ý rút đi.
Quả nhiên đám người Diệp Mặc vừa rút đi, ba tên tu sĩ bên trong trận pháp phòng ngự nhất thời trở nên nóng ruột.
Mà đám ‘Phệ linh trùng’ vốn là bị ‘Vô Ảnh’ ảnh hưởng thì giờ lại một lần nữa vây quanh ba tên tu sĩ kia.
Còn những ‘Phệ linh trùng’ hay trứng ‘Phệ linh trùng’ đến gần Diệp Mặc đều bị thiên hỏa của Diệp Mặc đốt nên cũng không dám tụ lại lần nữa.
– Chờ một chút, vị bằng hữu sử dụng mồi lửa kỳ dị kia.
Tôi là người của tông môn chín sao Thần Phong Cốc, cậu giúp chúng tôi một chút, đem những con sâu này đốt đi, đại ân này Ô Cái tôi nhất định ghi nhớ trong lòng.
Tên tu sĩ áo vàng vội vã kêu lên.
Diệp Mặc giống như là không nghe được, Thần Phong Cốc thì đã làm sao? Nếu như là Thiên Ma Môn thì không chừng hắn sẽ đi giúp một lần, thế nhưng lần này trong hạm đội hộ tống hắn về Mặc Nguyệt Chi Thành thì Thần Phong Cốc chỉ phái có một tên tu sĩ Thừa Đỉnh, hiển nhiên là chỉ muốn hắn hỗ trợ luyện đan mà thôi, mà Thần Phong Cốc có những năm tên tu sĩ Hóa Chân chứ không ít.
Cho nên đối với Thần Phong Cốc, Diệp Mặc tuy rằng không có ác cảm gì, nhưng cũng không có chút thiện cảm nào cả.
Huống chi tên mắt tam giác kia càng làm hắn chán ghét, sao có thể ra tay trợ giúp họ được.
Tên tu sĩ mắt tam giác thấy đám người Diệp Mặc căn bản là không thèm nhìn bọn chúng, đột nhiên điên cuồng lao ra khỏi trận pháp phòng ngự, muốn ngăn cản đám người Diệp Mặc lại, thế nhưng không đợi y đi được bao xa, đã lập tức bị vô số ‘Phệ linh trùng’ vây quanh.
Toàn bộ chân nguyên hộ thể và pháp bảo phòng ngự đều chỉ trong vài lần hít thở đã bị công phá.
Tên mắt tam giác vừa trải qua một ngày một đêm không ngừng thi triển pháp thuật, chân nguyên lúc này đã khô kiệt, cho nên sau khi chân nguyên hộ thể cùng pháp bảo phòng ngự bị vỡ nát, lập tức giống như tên tu sĩ trước đó, bị ‘Phệ linh trùng’ cắn nuốt không còn một chút bột phấn.
Khi Diệp Mặc lại lần nữa thấy một con ‘Phệ linh trùng’ kỳ quái nhanh chóng muốn bỏ chạy, thì hắn nhất thời hiểu ra điều gì đó, liền chỉ thị cho ‘Vô Ảnh’ đuổi theo, nháy mắt đã đem con ‘Phệ linh trùng’ muốn chạy trốn một hơi nuốt chửng.
‘Vô Ảnh’ sau khi nuốt con ‘Phệ linh trùng’ kia, thân thể liền phình lớn lên một chút, giống như bong bóng bị bơm hơi vậy.
Diệp Mặc trong lòng cả kinh, hắn cũng không phải sợ ‘Vô Ảnh’ nổ tung, mà là sợ ‘Vô Ảnh’ lại chìm vào giấc ngủ thì hắn xong đời.
Một khi ‘Vô Ảnh’ chìm vào giấc ngủ, thì tình cảnh cuối cùng của bọn hắn cũng không khác ba tên tu sĩ kia bao nhiêu.
Cũng may ‘Vô Ảnh’ cũng không đi ngủ, mà lại có bộ dạng lắc lư vô cùng thỏa mãn, rồi lại lần nữa trở lại trên vai của Diệp Mặc, cuối cùng cái bụng của nó cũng rất nhanh bình thường trở lại.
Cái năng lực tiêu hóa của tên nhóc ‘Vô Ảnh’ này, khiến Diệp Mặc cũng phải âm thầm sợ hãi, quả thực là không có gì sánh kịp nó cả.
Diệp Mặc biết ‘Vô Ảnh’ nuốt vào trong bụng vừa rồi không chỉ là một ‘Phệ linh trùng’ mà còn có cả Nguyên Thần của một tu sĩ Ngưng Thể là tên mắt tam giác nữa.
Cũng chính là tên mắt tam giác đã cho Nguyên Thần của mình bám vào một con ‘Phệ linh trùng’ để chạy trốn, sau đó mới chậm rãi chuyển hóa thành linh tu.
Con ‘Phệ linh trùng’ kỳ quái lúc trước cũng chạy trốn nhanh như vậy chính là cũng có Nguyên Thần của một tên tu sĩ bám vào, chỉ là lúc đó Diệp Mặc không có chú ý mà thôi.
Diệp Mặc cố ý lấy ra quyển sách ‘Vật’ một lần nữa, rồi lại đọc một chút.
Quả nhiên phát hiện lúc ‘Phệ linh trùng’ thôn phệ tu sĩ Hư Thần, thì chỉ cần Nguyên Thần của người đó không bị hao tổn, thì có thể bám vào trên thân của ‘Phệ linh trùng’.
Thế nhưng mặt trên cũng đã giới thiệu rồi, bất luận là loại tu sĩ gì, nếu như không phải là có Nguyên Thần cường đại, thì cho dù có bám vào ‘Phệ linh trùng’, cuối cùng linh trí cũng sẽ bị che mờ, trở thành một ‘Phệ linh trùng’ biết phát thuật.
Nói cách khác, là hoàn toàn biến thành một con ‘Phệ linh trùng’ lợi hại hơn vô số lần những con ‘Phệ linh trùng’ khác mà thôi, tuyệt đối không thể trở thành một linh tu được.
Diệp Mặc thu hồi lại quyển sách ‘Vật’, đồng thời hít vào một hơi khí lạnh, lúc trước hắn cho rằng người nuôi dưỡng đám ‘Phệ linh trùng’ này chỉ là muốn chăn nuôi một đàn ‘Phệ linh trùng’ mà thôi, không ngờ lại còn có cả cái kế hoạch kinh khủng này phía sau nữa.
Một khi ‘Phệ linh trùng’ ở đây cắn nuốt được ngàn vạn tu sĩ, thì thật sự sẽ trở thành một lực lượng kinh khủng cỡ nào? Huống hồ có thể đi tới đây đều là những tu sĩ có chút bản lĩnh.
Nếu không thì đến cả ngoại vi của cấm địa Băng Thần cũng không đi vào được.
Diệp Mặc cũng không để ý đến hai tên tu sĩ còn lại đang cầu cứu hắn, liền nhanh chóng mang theo mọi người rời khỏi nơi này.
Hắn đã hiểu rõ, bất luận đối phương có mục đích gì, có liên quan gì đến hắn không, thì chỉ cần thực lực của hắn cường đại hơn, thì sẽ không cần phải lo lắng nữa.
Chỉ đi được hơn mười thước, Diệp Mặc lại ngừng lại, hắn thấy mọi người đều nhìn về phiá mình, lúc này mới có chút kỳ quái nói:
– Mọi người có thấy tình huống nơi này có chút không đúng? Chính là hướng đi của chúng ta lựa chọn không có cùng hướng với bọn họ, vì sao đi đến nơi đây lại có thể gặp được bọn họ?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1168: Phá Trận – Tấn Cấp
Phá Trận – Tấn Cấp
D
iệp Mặc sau khi đưa ra vấn đề này, mấy người khác mới thực sự nhận ra, đúng vậy, vốn là bọn họ đã thay đổi một phương hướng khác, vì sao đi lâu như vậy lại tới cùng một chỗ?
– Chúng ta có phải là đi vào một mê cung rồi không, đi tới đi lui vẫn là dẫm chân tại chỗ?
Đường Bắc Vi có chút hoang mang.
– Nhất định đây là một trận pháp, hơn nữa chúng ta tuyệt đối không phải là dẫm chân tại chỗ.
Bởi vì chúng ta càng đi thì linh khí càng nồng đậm hơn.
Diệp Mặc khẳng định.
Tất cả đều đồng ý với lời Diệp Mặc nói, đây chắc chắn là một trận pháp, thế nhưng chỉ có Diệp Mặc là người duy nhất hiểu trận pháp ở đây.
Hiện tại ngoại trừ Diệp Mặc, thì không có bất cứ ai có biện pháp cả.
Diệp Mặc trầm mặc một hổi lâu mới lên tiếng:
– Chúng ta hiện tại không nên đi, chờ tôi suy nghĩ biện pháp đã.
Nói xong, Diệp Mặc liền lấy ra trận kỳ bố trí một trận pháp phòng ngự ở xung quanh, sau đó bắt đầu suy ngẫm.
Lúc này không ai quấy rầy Diệp Mặc cả, tất cả đều tự giác ngồi một bên chờ đợi, hoặc là tu luyện, không thì nhìn đám trứng ‘Phệ linh trùng’ chi chít bên ngoài trận pháp phòng ngự.
Đám trứng ‘Phệ linh trùng’ này cũng không dám tiến đến gần trận pháp.
Tất cả mọi người đều biết đám ‘Phệ linh trùng’ này không phải sợ hãi trận pháp của Diệp Mặc, mà là sợ ‘Vô Ảnh’ quá mức hung tàn, cho nên chúng không dám đến gần.
Mấy canh giờ sau, một tiếng kêu thảm thiết mơ hồ vang lên, tất cả mọi người đều biết hai tên tu sĩ dựa vào cái trận bàn phòng ngự kia đã đi tới cực hạn rồi, đã bị ‘Phệ linh trùng’ cắn nuốt rồi.
Lâm Dị Bán vô thức rùng mình một cái, nếu như không phải là y đi theo Diệp Mặc đến nơi này, mà là tự mình mang theo Từ Đồng tới.
Thì kết cục của hai tên tu sĩ kia có lẽ cũng chính là kết cục chờ đợi bọn họ.
Diệp Mặc lúc này hoàn toàn không chú ý đến bên ngoài, hắn đã hoàn toàn chìm đắm vào trong dòng suy nghĩ, tỉ mỉ nghe động tĩnh dưới nền đất.
Ở đây khẳng định là một mê trận, có thể là do bản lĩnh bố trí trận pháp của hắn còn có hạn chế, nên căn bản là không thể nhìn ra được.
Hơn nữa Diệp Mặc biết, cho dù là thần thức của hắn có thể đi ra ngoài, nhưng nếu đụng phải cái loại cao thủ trận pháp này thì cũng không phải là việc tốt gì.
Người ta tùy ý đã có thể bố trí mấy cái trận pháp mê hoặc thần thức, thì tốt nhất là không nên quấy rầy đến y.
Thế nhưng Diệp Mặc có biện pháp của chính mình, con mắt và thần thức không dùng được, thì hắn sẽ dùng đến cái lỗ tai của mình.
Hắn không tin cái người bố trí trận pháp kia có thể trâu như thế, ngay cả âm thanh cũng có thể làm đảo lộn.
Hơn nữa hắn cũng không có tin người bố trí những trận pháp này có thể nghĩ đến việc có người có thể ngồi yên tĩnh giữa đám ‘Phệ linh trùng’ này mà nghe ngóng mấy canh giờ.
Bất luận là loại tu sĩ gì, đi đến nơi có chi chít ‘Phệ linh trùng’ thế này, thì cho dù là có trận pháp phòng ngự ngăn trở, thì cũng không có khả tâm tình mà ngồi tĩnh lặng nghe ngóng.
Thế nhưng Diệp Mặc lại có ‘Vô Ảnh’, cho nên ‘Phệ linh trùng’ căn bản là không dám đến gần hắn.
Hơn nữa tu luyện ‘Tam sinh quyết’ thì hoàn toàn có thể tùy thời tập trung toàn bộ tinh thần làm một việc.
Thời gian dần dần qua đi, thoáng chốc đã gần hết ngày rồi.
Không ai sốt ruột, Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết còn có cả Bắc Vi mấy người đều ngồi bên cạnh Diệp Mặc.
Nếu Diệp Mặc mà xảy ra chuyện thì các cô cũng không nghĩ đến việc tiếp tục sống nữa.
Mà những người còn lại thì lại biết rằng chỉ có Diệp Mặc mới có thể dẫn bọn họ rời khỏi đây.
Diệp Mặc lúc này lại đứng lên, bắt đầu lấy ra trận kỳ bố trí trận pháp.
Hắn đã nghe ra được có một phương hướng thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng càu nhàu, thanh âm kia đều không phải là phát ra theo quy luật, thế nhưng thỉnh thoảng có một hai lần, mà khiến Diệp Mặc kỳ quái chính là thanh âm kia phát ra từ chính phương hướng mà bọn hắn vừa đi tới.
Ngoại trừ phương hướng đó, thì các phương hướng khác đều vô cùng yên tĩnh, ngoài trừ tiếng di động sàn sạt của đám trứng ‘Phệ linh trùng’ ra, thì không có âm thanh nào khác.
Diệp Mặc dọc theo phương hướng thanh âm phát ra mà bố trí một trận pháp che đậy.
Quả nhiên khi hắn bố trí xong trận pháp, ở phía trước mọi người liền xuất hiện một đường thẳng có thể nhìn được.
Vốn tầm mắt của mọi người luôn luôn có cảm giác mơ mơ hồ hồ, căn bản không có biện pháp nhìn đi quá xa, nhưng sau khi Diệp Mặc bố trí trận pháp này, tầm mắt bọn họ đều có thể nhìn ra xa hơn.
Đồng thời mọi người cũng phát hiện, thần thức đảo qua đoạn đường nhìn được kia cũng có thể thấy một nơi khác xa với những nơi khác.
Hiện tại mọi người đều hiểu rõ, lúc trước tầm mắt của bọn họ bị hạn chế là bởi vì ảnh hưởng của trận pháp.
Diệp Mặc mỉm cười, hắn biết biện pháp của mình đã có tác dụng rồi nên lập tức nói với mọi người:
– Chúng ta cứ đi dọc theo phương hướng này, khẳng định là có thể thoát ra.
Mọi người đi được vài dặm, Diệp Mặc lại lần nữa ngồi xuống nghe, sau đó lại thay đổi một phương hướng khác bố trí trận pháp, rồi lại tiếp tục đi về phía trước.
Cứ như vậy đoàn người Diệp Mặc đi một chút lại dừng một chút, thẳng đến năm ngày sau, Diệp Mặc mới ngừng lại.
Lần này Diệp Mặc cũng không bố trí trận pháp nữa, bởi vì hắn nghe được âm thanh càu nhàu kia đã ở ngay phía trước, thế nhưng bất luận thế nào thì phía trước cũng là một vũng cát gồm toàn trứng ‘Phệ linh trùng’.
Một khi hắn đi dọc theo hướng âm thanh càu nhàu kia thì âm thanh lập tức sẽ giảm nhỏ dần.
Khi mà hắn lùi ngược lại thì âm thành đó lại lần nữa rõ ràng hơn.
Thấy người khác đều nhìn mình, Diệp Mặc bỗng nhiên nói:
– Nếu như tôi không nhầm, ở đây hẳn là còn một trận pháp ẩn nấp, chỉ là tu vi trận pháp của tôi hiện tại quá thấp, không có cách nào nhìn ra cả.
Câu nói kế tiếp Diệp Mặc chưa có nói ra, thế nhưng tất cả mọi người mọi người đều không hiểu biết nhiều về trận pháp, thì làm thế nào để phá giải?
– Ông xã, hay là anh nói ra phương hướng của trận pháp kia, mọi người cùng nhau công kích là được.
Ninh Khinh Tuyết đề nghị.
Diệp Mặc liền vỗ mạnh tay một cái:
– Đúng rồi, tại sao anh lại không có nghĩ đến việc này nhỉ, trận pháp ẩn nấp dù có lợi hại, thì cũng chỉ là một trận pháp mà thôi, chỉ cần có đủ lực để công phá được nó, thì chắc chắn nó sẽ phải lộ ra nguyên hình.
Nói xong Diệp Mặc lại lấy ra một hỏa cầu đánh ra ngoài, đồng thời nói:
– Chính là ở đây, mọi người cùng nhau công kích…
Diệp Mặc lập tức dừng lại, vì hiện hắn đang vui mừng phát hiện hỏa cầu của hắn đã bị chặn lại, hiển nhiên là suy đoán của hắn không sai, ở đây đúng là một trận pháp ẩn nấp, còn có công năng phòng ngự nữa.
Đám người Lâm Dị Bán đều đại hỉ, đều bắt đầu lấy ra pháp bảo.
Có hai tu sĩ Ngưng Thể là Lâm Dị Bán và Từ Đồng, lực công kích tổng thể của mọi người lập tức thăng lên một đẳng cấp khác.
Diệp Mặc lại ngừng công kích, hắn đã nhìn thấy hình thức ban đầu của trận pháp, rõ ràng là một trận pháp ẩn hình mà hắn chưa từng nhìn thấy qua.
Thủ đoạn bố trí trận pháp của người này quả thực là rất cao minh, một số trận kỳ đều ẩn nấp trên không trung, được linh khí thấm nhuần, căn bản là không cần linh thạch để duy trì.
Diệp Mặc trực tiếp lại bố trí một trận pháp phòng ngự xung quanh mọi người, rồi sau đó ngồi xuống bắt đầu chuyên tâm nghiên cứu trận pháp trước mắt.
Ầm…Ầm…
Những âm thanh ‘Ầm ầm’ vang lên không ngừng.
Trận pháp ẩn nấp càng lúc càng lộ rõ ra, thế nhưng lại không có chút dấu hiệu bị công phá nào.
Hiển nhiên trận pháp này còn có công năng phòng ngự, cho dù biết đây là một trận pháp ẩn nấp thì cũng không có cách nào để đi vào cả.
Hơn nữa chỉ cần mọi người ngừng công kích, thì trận pháp ẩn nấp này sẽ từ từ phục hồi lại nguyên dạng.
Thật là một trận pháp lợi hại, không chỉ là Diệp Mặc, cho dù là tu vi Ngưng Thể như Lâm Dị Bán và Từ Đồng cũng chưa từng thấy qua loại trận pháp này.
Nhiều người cùng nhau công kích như vậy, còn có hai người là tu sĩ Ngưng Thể, vậy mà không thể công phá nổi một trận pháp ẩn nấp.
Mọi người thấy Diệp Mặc lại lần nữa ngồi xuống nghiên cứu trận pháp, bọn họ biết chỉ có không ngừng công kích trận pháp để nó lộ ra tới mức tối đa thì Diệp Mặc mới có thể dễ dàng nghiên cứu.
Lúc này Diệp Mặc đã hoàn toàn chìm đắm vào trong trận pháp, loại thủ pháp bố trí trận pháp này không biết cao minh hơn hắn bao nhiêu lần, đương nhiên Diệp Mặc cũng biết hắn chỉ là một đại sư trận pháp mà thôi, còn chưa có chân chính tự mình diễn sinh ra một hệ thống trận pháp hoàn chỉnh cho riêng mình.
Thời gian một ngày một đêm nhanh chóng trôi qua.
Không ngờ lúc này Diệp Mặc lại xuất ra tài liệu bắt đầu luyện chế trận kỳ.
Khi Diệp Mặc luyện chế được một đống trận kỳ, lúc này mới nói với mọi người:
– Hiện tại không cần công kích nữa, trận pháp này tuy rằng không phải là trận pháp chuyên về phòng ngự, nhưng với tu vi của vài người chúng ta thì cho dù là có công kích đến tháng sau cũng không có cách nào công phá nó cả.
Trong lòng Diệp Mặc rất rõ ràng, trận pháp này hiển nhiên là trận pháp đỉnh cấp, cho dù là tu sĩ Hóa Chân, sợ rằng cũng phải phí sức một phen mới có thế công phá được, chứ đừng nói đến tu sĩ Ngưng Thể, hơn nữa với điều kiện là tu sĩ Hóa Chân có thể tìm tới nơi này.
Diệp Mặc biết là nếu muốn tìm tới nơi này, thì rất khó khăn.
Hắn có thể tìm tới đây là dựa vào ‘Vô Ảnh’ và ‘Tam sinh quyết’, còn có sự bình tĩnh và quyết đoán của hắn nữa.
Đương nhiên còn cần phải hiểu trận pháp thì mới có thể.
Những thứ kia một thứ cũng đều không thể thiếu được.
Chờ sau khi mọi người dừng lại, Diệp Mặc bắt đầu không ngừng ném ra những miếng trận kỳ, một lát sau, hắn lại lần nữa thu hồi trận kỳ, sau đó lại thay đổi một cái phương hướng rồi lại ném trận kỳ ra.
Cứ làm đi làm lại như vậy nhiều lần, sau khi đã biến đổi đến mấy trăm phương hướng, Diệp Mặc mới bỗng nhiên ngừng lại.
– Làm sao vậy?
Đường Bắc Vi lo lắng.
– Anh đã hiểu được rồi.
Một loại hệ thống bố trí trận pháp hoàn toàn mới đã hình thành trong đầu của Diệp Mặc, phương vị không phải là thủ đoạn duy nhất tính toán trận kỳ để bố trí trận pháp, mà còn có không gian, thậm chí Diệp Mặc đoán rằng còn có cả thời gian nữa.
Đáng tiếc chính là hiện tại hắn đối với không gian cũng đều không hiểu, chứ đứng nói đến thời gian.
Thế nhưng không hiểu không gian và thời gian thì cũng không có vấn đề gì, điều này không có nghĩa là hắn không hiểu trận pháp.
Giờ khắc này này đối với việc bố trí trận pháp đã có một cái nhìn hoàn toàn mới, hắn căn bản là không chần chờ một chút nào, trận kỳ trong tay liền không ngừng ném ra ngoài.
Một lát sau, một thông đạo đã xuất hiện trước mắt mọi người.
– Mở rồi.
Không chỉ là Diệp Mặc mừng rỡ, mọi người xung quanh cũng đều mừng rỡ.
Tuy rằng bọn họ có ‘Vô ảnh’ mở đường, thế nhưng cứ trường kỳ bị vây giữa bốn phương tám hướng là chi chít trứng ‘Phệ linh trùng’ thế này, thì không thể nào nói là trong lòng không thấy kinh hoàng được.
Những đám trứng ‘Phệ linh trùng’ này ngay cả tu sĩ Ngưng Thể nói giết là cũng giết, huống chi là những tu sĩ thấp như bọn họ.
Thế nhưng không ai tiến nhập vào thông đạo, tất cả đều chờ Diệp Mặc, Diệp Mặc nhắm mắt lại suy nghĩ hết nửa ngày, bỗng nhiên mở hai mắt ra.
Hắn biết mình đã tấn cấp lên cảnh giới tông sư trận pháp cấp bẩy rồi, với hắn mà nói, thì thủ pháp bố trí trận pháp lúc này đã là một hệ thống hoàn toàn mới rồi, chỉ cần hắn nỗ lực, thì thành tựu sau này hoàn toàn có thể vượt xa Kỷ Bẩm tiền bối.
Nghĩ đến Kỷ Bẩm tiền bối, lửa giận của Diệp Mặc đối với Lôi Vân Tông và Vô Cực Tông lại tràn ngập trong lòng, hắn thề rằng chờ hắn một ngày tấn cấp lên tu sĩ Hóa Chân, hắn nhất định phải san bằng hai môn phái này.
Chậm rãi thu hồi lại tâm thần, Diệp Mặc phát hiện tất cả mọi người đều đang nhìn hắn, liền lên tiếng:
– Phương hướng này không có nguy hiểm, mọi người vào trước đi, tôi đi sau cùng.
Diệp Mặc sở dĩ cần đi sau cùng, đó là bởi vì hắn cần phải thu hồi trận kỳ.
Ở đây rất nhanh sẽ không còn là bí mật nữa, hắn không muốn lưu lại cái thông đạo này cho người khác tiến đến, huống chi không chỉ nói người khác, cho dù là đám ‘Phệ linh trùng’ không chừng cũng sẽ lợi dụng cái thông đạo này để tiến đến.
Mấy người Lạc Ảnh theo Diệp Mặc tiến vào thông đạo, Diệp Mặc thu hồi tất cả trận kỳ phía sau.
Thông đạo lại lần nữa biến mất.
Mà đám người Diệp Mặc vốn đứng ở chỗ này cũng đã biến mất hoàn toàn, giống như là chưa từng xuất hiện qua.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1169: Linh Địa
Linh Địa
S
au một nén nhang, mọi người đều lui ra, không ai lưu ý ở đây so với chỗ vừa nãy lạnh hơn vô số lần, thổi ra một hơi thậm chí cũng có thể biến thành băng sương.
Nhưng không ai trong bọn họ chú ý điểm này, là bởi vì bọn họ lại bị một màn trước mắt làm cho kinh sợ.
Một Linh tủy trì thật lớn xuất hiện trước mắt mọi người, xung quanh Linh tủy trì có các loại bạch ngọc và thanh ngọc được luyện chế thành ghế ngồi và bàn bát giác, tất cả đều vô cùng xa hoa, còn có mười mấy thị nữ bưng bê đứng ở các phương vị, mà trên bàn thậm chí còn có một bầu rượu lâu năm đã thành hóa thạch.
Và cũng giống như với bên ngoài, những thị nữ kia đều đã bị biến thành người băng rồi, tuy rằng vẫn sống động như khi còn sống, thế nhưng không ai còn sống cả, thậm chí cả Linh tủy trì cũng đã khô cạn rồi.
– Giống với ở bên ngoài.
Một lúc lâu sau Lạc Phi mới mở miệng nói đầu tiên.
Hiển nhiên năng lực thừa nhận của Lâm Dị Bán so với mấy cố gái kia cũng cao hơn rất nhiều, y gật đầu nói:
– Đúng vậy, giống với bên ngoài, chỉ có điều mọi người có chú ý không, ở đây tuy rằng rất lạnh, nhưng lại không có băng hàn như ở ngoại vi cấm địa Băng Thần.
– Lẽ nào đây mới thực sự là cấm địa Băng Thần?
Cam Lang nghi hoặc.
Diệp Mặc lắc đầu:
– Ở đây tuyệt đối không phải là cấm địa Băng Thần, nếu như bên trong cấm địa Băng Thần thư thái như thế này, vậy thì cũng không thể gọi là cấm địa Băng Thần rồi.
Diệp Mặc đã đi qua cấm địa Vẫn Chân của Vẫn Chân Điện, hắn biết cấm địa Băng Thần so với cấm địa Vẫn Chân còn xếp cao hơn một hạng, hiển nhiên liền biết là sẽ nguy hiểm hơn so với cấm địa Vẫn Chân, mà không có khả năng chỉ có chút lạnh như lúc này.
– Ở đây thật giống như tiên hội Dao trì, những người này rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?
Đường Bắc Vi nói với giọng có chút run rẩy.
– Ở đây cũng có ‘Phệ linh trùng’.
Từ Đồng đột nhiên thốt lên.
Kỳ thực không cần cô nói thì Diệp Mặc cũng đã thấy ‘Phệ linh trùng’ rồi, đây cũng là ‘Phệ linh trùng’ đã nở, thậm chí còn có vẻ trưởng thành hơn một chút – Đám ‘Phệ linh trùng’ này hẳn là những ‘Phệ linh trùng’ đã tấn cấp rồi tiến đi tìm kiếm linh địa.
Diệp Mặc nhìn mấy trăm con ‘Phệ linh trùng’ nói.
Số ‘Phệ linh trùng’ ở đây mặc dù có đến mấy trăm thậm chí là hơn nghìn con, thế nhưng so sánh với hàng tỉ con bên ngoài mà nói thì thực quá bé nhỏ không đáng kể.
Diệp Mặc gọi ‘Vô Ảnh’ ra, lần này ‘Phệ linh trùng’ nhìn thấy ‘Vô Ảnh’, lập tức quay đầu chạy trốn, thế nhưng tốc độ của ‘Vô Ảnh’ cực kỳ nhanh, chỉ chốc lát đám ‘Phệ linh trùng’ này đã bị ‘Vô Ảnh’ nuốt sạch không còn một mống.
Diệp Mặc lại đi đến vị trí bọn ‘Phệ linh trùng’ đi vào tùy ý đánh ra mấy miềng trận kỳ, liền xuất hiện một gốc cây cao một thước, hơn nữa phía trên của cây còn đã kết quả.
Nhìn chín quả trên cây còn có chút xanh, hiển nhiên là còn chưa có chín.
– ‘Sa quả’ linh dược cấp chín?
Lâm Dị Bán kinh ngạc thốt lên.
Sa quả Diệp Mặc đương nhiên biết, thật sự là linh dược cấp chín, cũng là tài liệu chủ yếu để luyện chế ‘Kiếp sinh đan’. ‘Kiếp sinh đan’ chính là đan dược quan trọng để tu sĩ Thừa Đỉnh sử dụng để tấn cấp Kiếp Biến.
Chí ít thì có thể đề cao hai thành cơ hội, vì thế có thể thấy được sự trâm quý của ‘Sa quả’.
– Tôi nghe nói ‘Sa quả’ không có mùi vị, quả nhiên đúng là không có chút mùi vị đạo.
Từ Đồng cũng kinh ngạc nói, hiển nhiên là lần đầu cô thấy được ‘Sa quả’.
Diệp Mặc lại nói:
– ‘Sa quả’ không phải là không có mùi vị, chỉ là chúng ta không ngửi được mà thôi.
Nhưng có một loại linh trùng kỳ dị lại có thể ngửi được, bất luận là khoảng cách xa bao nhiêu, thì loại linh trùng này đều có thể theo mùi vị mà tìm được đến đây.
– ‘Phệ linh trùng’?
Vài người đồng thanh nói.
– Đúng vậy.
Diệp Mặc gật đầu, hắn không cần phải giải thích, thì mọi người cũng hiểu được, bên ngoài bố trí trận pháp phòng ngự và trận pháp ẩn nấp, không ai có thể tìm đến, thế nhưng người bố trí trận pháp chỉ cần lưu lại một chút khe hở ở giữa trận pháp, thì ‘Phệ linh trùng’ có thể theo mùi vị của ‘Sa quả’ mà tìm đến chỗ này.
Bởi vậy có thể thấy được linh địa để ‘Phệ linh trùng’ tấn cấp chính là ở đây.
Quả nhiên mọi người thấy sau khi Diệp Mặc mở trận pháp ẩn nấp của ‘Sa quả’ không bao lâu, đã có thêm nhiều ‘Phệ linh trùng’ tiến vào.
Nhưng ‘Vô Ảnh’ cũng không chờ chúng tìm được lối đi thì đã nuốt hết vào bụng rồi.
Diệp Mặc không có chút do dự nào đem gốc ‘Linh sa quả’ chưa chín này dời đến Thế giới trang vàng của hắn.
Thứ này chắc chắn là hắn giữ rồi, nói không chừng sau này luyện chế ‘Kiếp sinh đan’ phải dựa vào cái cây này đây.
Sau khi đưa ‘Sa quả’ vào Thế giới trang vàng, Diệp Mặc biết sau này ‘Phệ linh trùng’ căn bản là không có khả năng tìm đến nơi này nữa, trừ phi là những con có vận khí cực cá biệt, thế nhưng những con ‘Phệ linh trùng’ cá biệt đó Diệp Mặc cũng không có dự định để cho bọn chúng tìm đến đây.
Diệp Mặc liên tục ném ra trận kỳ, từng đạo pháp quyết đánh ra, cái trận pháp vốn có một cái khe nhỏ kia đảo mắt đã được Diệp Mặc bổ sung hoàn chỉnh.
Diệp Mặc nhìn trận pháp đã bị mình phong kín, trong lòng thở phào nhẹ nhõm một cái, sau này những ‘Phệ linh trùng’ kia cho dù có phá trứng nở ra, cũng sẽ không tìm được linh địa để tấn cấp nữa, cũng chỉ còn một con đường chết mà thôi.
Bản thân lại lần nữa phá hỏng kế hoạch của một kẻ thần bí, có thể sau khi kẻ thần bí này biết, chắc sẽ tức giận muốn ăn tươi nuốt sống mình, nhưng Diệp Mặc đã không thể làm khác được, trái lại hắn cũng không lo đến việc đắc tội với nhiều người nữa, sau này chỉ cần thực lực của hắn được đề cao, đến khi mà người khác sẽ không dám nói những lời vô ích với hắn nữa, thì hắn sẽ không có việc gì cả.
Diệp Mặc chờ cho đường vào của những con ‘Phệ linh trùng’ kia hoàn toàn bị che kín, lúc này mới vỗ vỗ tay gọi ‘Tuyết Nhung Hồ’ ra.
Nếu không có ‘Tuyết Nhung Hồ’, hắn nói không chừng còn cần phải giữ lại một con ‘Phệ linh trùng’ để tìm kiếm linh địa, thế nhưng đã có ‘Tuyết Nhung Hồ’ rồi thì Diệp Mặc hoàn toàn không cần bận tâm nữa.
– Tiểu hồ ly thật là xinh đẹp, ông xã à, đây là ‘Tuyết Nhung Hồ’ mà lần trước anh đưa em đến Mai Nội Tuyết Sơn tìm kiếm đó sao?
Lạc Ảnh thấy ‘Tuyết Nhung Hồ’, lập tức mừng rỡ muốn ôm lấy nó.
‘Tuyết Nhung Hồ’ vừa ra tới, bất luận là Lạc Ảnh, Ninh Khinh Tuyết hay là cô gái nào có mặt ở đây đều rất thích nó, cái tên nhóc này thoạt nhìn rất khả ái, cả người trắng muốt xinh đẹp, hơn nữa còn mập mạp mũm mĩm, làm cho các cô không nhịn được phải lấy tay vuốt ve nó một chút.
– Không phải, đây là anh tìm được ở Tu Chân giới, còn ‘Tuyết Nhung Hồ’ ở Mai Nội Tuyết Sơn thì không biết đã đi tới nơi nào rồi.
Diệp Mặc lắc đầu.
‘Tuyết Nhung Hồ’ thấy Đường Bắc Vi muốn tới ôm lấy nó, liền hóa thành một cái bóng trắng từ trước người Đường Bắc Vi thoát đi, tu vi Đường Bắc Vi đã là Kim Đan tầng sáu, không ngờ cũng không bắt được nó.
– Tốc độ thật nhanh.
Đường Bắc Vi kinh hãi than một tiếng.
Từ Đồng vừa cười vừa nói:
– Đây chắc là Tầm linh thú cấp năm rồi, rất nhanh sẽ tấn cấp lên cấp sáu, em không bắt được nó cũng là bình thường.
– Cái gì? Tiểu hồ ly này sắp tấn cấp yêu thú cấp sáu?
Đường Bắc Vi kinh ngạc thốt lên.
Diệp Mặc lại biết Từ Đồng nói đúng, lúc hắn thu được ‘Tuyết Nhung Hồ’ đã là cấp năm sơ kỳ, chắc là do ở trong Thế giới trang vàng với mức linh khí quá mức nồng đậm nên mới lớn nhanh như vậy, giờ sắp tấn cấp lên cấp sáu cũng không quá ngạc nhiên.
‘Tuyết Nhung Hồ’ nhanh chóng chạy đến một góc tối bên traí, bắt đầu nhanh chóng dùng móng vuốt đào bới, Diệp Mặc lập tức đi qua đó, bố trí một số trận kỳ ra ngoài.
Lại một trận pháp ẩn nấp xuất hiện trước mặt mọi người, Diệp Mặc đã quen với việc dùng trận kỳ khai mở thông đạo, mọi người lại nhanh chóng đi vào.
Sau khi tiến vào trong, một loại cảm giác sảng khoái đến cực điểm liền truyền tới.
– Linh tủy trì ở đây thật là lớn…
Ngay cả người rụt rè như Từ Đồng cũng nhịn không được mà kinh ngạc thốt lên, ngay cả Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết cũng vậy, cũng đều nhìn không được mà chạy tới, hơn nữa cái loại linh khí nồng đậm này, nói rõ là đây không chỉ là Linh tủy trì trung phẩm, thậm chí phải là Linh tủy trì cực phẩm, không… chí ít thì đã là Linh tủy trì thượng đẳng rồi.
Diệp Mặc thu hồi trận kỳ, liền lấy ra hơn mười miếng trận kỳ khác lần nữa phong tỏa lại nơi này.
Lúc này mới bắt đầu kiểm tra Linh tủy trì.
Noi này là một đại điện cực lớn, mặt ngoài đại điện ngoại trừ một Linh tủy trì thật lớn, không có bất cứ một thứ gì khác cả.
Mỗi một Linh tủy bên trong Linh tủy trì đều vô cùng đầy đủ, hiển nhiên là đã một thời gian dài rồi không có ai ở đây tu luyện.
Linh tủy trì ở đây không chỉ có một cái, hơn nữa sát bên ngoài từng cái Linh tủy trì đều có một số viên linh tinh rơi lả tả bên cạnh, thậm chí đều là linh tinh cao cấp.
Thế nhưng không ai vào đây tu luyện, cũng không ai tranh đoạt chém giết, tất cả đều là để chờ Diệp Mặc.
Diệp Mặc đếm một chút, tổng cộng có mười sáu cái Linh tủy trì, thì biết là hơn mười người bọn họ cho dù là mỗi người một cái, cũng vẫn còn thừa.
Hơn nữa linh tủy của Linh tủy trì ở đây còn cao cấp hơn lần hắn gặp ở ‘Sa nguyên dược cốc’ nhiều lắm.
Nghĩ tới đây Diệp Mặc nói:
– Mỗi người đi vào một cái Linh tủy trì, thu lại những linh tinh ở bên cạnh.
Nghe xong lời Diệp Mặc nói, Lâm Dị Bán và Từ Đồng liền đi đầu tiên thu nhặt những linh tinh rơi vãi bên Linh tủy trì.
Đám người Cam Lang Lạc Phi cũng đều đi theo đến Linh tủy trì khác.
Diệp Mặc để Đường Bắc Vi đi trước đến một cái Linh tủy trì, sau đó lại nói với Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết:
– Các em cũng đã là Kim Đan đỉnh rồi, anh ở đây có ‘Thảo Hoàn Đan’, hiện tại các em liền tấn cấp Nguyên Anh đi, sau đó lại ở bên trong Linh tủy trì tu luyện mới là tốt nhất.
Về phần công pháp, thì sau này không cần tu luyện công pháp cũ nữa, anh sẽ cho các em công pháp tu luyện mới.
Có Diệp Mặc ở một bên bảo vệ, lại có nhiều Linh tủy trì như vậy, cho dù là ở trong đại điện này tấn cấp Nguyên Anh thì Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết cũng hoàn toàn là vô kinh vô hiểm.
Lôi kiếp qua đi, Diệp Mặc chờ sau khi Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết bắt đầu đi tu luyện, thì lúc này hắn mới bố trí ở bên ngoài một trận pháp phòng ngự và một trận pháp công kích, cả hai trận pháp đều là cấp bẩy.
Cho dù là ở bên trong này, Diệp Mặc cũng rất cẩn thận, ai biết được có thể có người nào đột nhiên tìm được đến nơi này hay không? Bọn họ mặc dù là có mười người, nhưng nói thẳng ra là ngoại trừ Lâm Dị Bán và Từ Đồng là tu sĩ Ngưng Thể còn có thể có một chút sức chiến đấu, còn lại đều là góp mặt cho đủ số.
Diệp Mặc thấy mọi người đều đã nỗ lực hấp thu linh khí bên trong Linh tủy trì để tu luyện, lốc xoáy linh khí không ngừng hình thành trên đỉnh đầu của mỗi người, biết rằng lần này mọi người đều sẽ đề thăng tu vi rất nhiều, nhưng hắn cũng không vội vã đi tu luyện, mà bắt đầu lấy ra trận bàn thời gian kia.
Hắn không có ý định để tất cả mọi người tiến vào trận bàn thời gian tu luyện, bởi vì Diệp Mặc biết như vậy căn bản là không hiện thực.
Cho dù là trận bàn bố trí cho một mình hắn tu luyện thì cũng cần tiêu tốn rất nhiều linh khí để khởi động, nếu như tất cả mọi người cùng vào tu luyện thì mười sáu cái Linh tủy trì ở đây không chừng còn chẳng đủ cho cái trận bàn thời gian này tiêu hao.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1170: Hư Thần Đỉnh
Hư Thần Đỉnh
C
òn lại bảy linh trì, Diệp Mặc dùng ba, một trong đó để cho hắn tu luyện, còn hai cái để cung cấp linh khí cho bảy dẫn linh trận của hắn.
Chủ yếu là cung cấp linh khí cho Trận bàn thời gian, Trận bàn thời gian của Diệp Mặc tiêu hao linh khí quá mức lợi hại, hắn sợ linh khí của một linh trì không đủ dùng Sử dụng linh tủy trì cộng thêm ‘Hư linh đan’ hạng nhất tu luyện, Diệp Mặc tin tưởng sau khi sử dụng hết linh tủy của một linh tủy trì, hẳn là hắn có thể tấn cấp đến Hư Thần hậu kỳ.
Nếu như nói người khác tu luyện chỉ hình thành một lốc xoáy linh khí, vậy thì khi Diệp Mặc tu luyện đỉnh đầu sẽ có tám lốc xoáy linh khí, hơn nữa lốc xoáy linh khí hình thành màn sương như là thực thể.
Chỉ là bởi vì Diệp Mặc ở bên trong trận pháp gia tốc thời gian, khi đó trận pháp gia tốc thời gian liên tục chuyển động, làm xuất hiện cái bóng mờ nhưng người ở phía ngoài căn bản nhìn không thấy mà thôi.
Hai tháng trôi qua, Lâm Dị Bán là người thức tỉnh đầu tiên từ trong tu luyện, y kinh hỉ phát hiện mình đã là Ngưng Thể tầng 8 rồi, chỉ cần tiến thêm một bước thì sẽ là Ngưng Thể tầng chín.
Mà y nhìn linh tủy bên trong linh tủy trì, cũng chỉ mất chưa đến một phần năm, nhất thời mừng rỡ vạn phần.
Linh tủy không đến một phần năm, thì đã đủ cung cấp để y từ Ngưng Thể tầng bảy tấn cấp đến Ngưng Thể tầng tám, hiển nhiên linh tủy bên trong linh tủy trì này là linh tủy thượng phẩm.
Y vô thức nhìn những người xung quanh đang tu luyện, Cam Lang tiến bộ nhiều nhất, hiện tại thình lình đã là Nguyên Anh tầng bảy, mà vợ y Từ Đồng đã là Ngưng Thể tầng sáu.
Hai người vợ của Diệp Mặc đều là Nguyên Anh tầng ba, mà cô em gái của hắn thì Kim Đan tầng tám, mắt thấy sẽ là Kim Đan viên mãn bắt đầu Kết Anh rồi.
Lạc Phi của Kiếm Cốc và Cận Chỉ Hằng cũng đã là Kim Đan tầng một rồi, hiển nhiên các cô trong lúc này đã Kết Đan.
Chỉ có Diệp Mặc thì y nhìn không ra được.
Chỉ biết là ở chung quanh hắn có một trận pháp không ngừng xoay tròn, y chỉ là nhìn thoáng qua nhất thời cũng cảm thấy choáng váng xây xẩm.
Y nhanh chóng chuyển dời ánh mắt.
Trong lòng âm thầm hoảng sợ, đây là cái trận pháp gì?
Khi y thấy Diệp Mặc ở vìa hai Linh tủy trì khác cũng bố trí trận pháp, thì càng khiếp sợ.
Cái y khiếp sợ đương nhiên không phải trình độ bày binh bố trận của Diệp Mặc, mà là vì linh tủy của hai Linh tủy trì được Diệp Mặc bố trí trận pháp.
Linh tủy của mỗi một Linh tủy trì đều đã vơi đi một phần ba, thậm chí thêm chút nữa thì sẽ tiếp cận một phần hai rồi, cộng thêm Linh tủy trì Diệp Mặc đang dùng để tu luyện, Lâm Dị Bán không dám nghĩ tiếp Vị tân thành chủ này của mình tu luyện sao mà kinh khủng như thế? Phải cần đến linh tủy của ba Linh tủy trì, hơn nữa tiêu hao còn lớn đến thế? Lẽ nào linh tủy của hai linh tủy trì khác là cung cấp cho cái trận pháp kia của hắn? Là cái trận pháp gì mà cần nhiều linh khí dữ vậy? Tụ linh trận? Cũng đâu cần, coi như là cần, Diệp Mặc cũng hấp thu không được nhiều như vậy.
Diệp Mặc tuy rằng không biết bên ngoài đã qua bao lâu, thế nhưng lại biết mình đã tu luyện hai năm rồi.
Lúc này tu vi của hắn rõ ràng là Hư Thần tầng bảy đỉnh, tiếp theo đây sẽ là đột phá Hư Thần tầng tám, thế nhưng hắn không hề có ý dừng lại Chỉ cần linh tủy trì của mình không khô cạn, hắn sẽ không dừng lại.
Bên ngoài lại hai tháng nữa trôi qua, Diệp Mặc lúc này bỗng đứng lên, dừng việc tu luyện.
Trong trận pháp gia tốc, hắn đã tu luyện được bốn năm.
Lúc này hắn đã là tu vi Hư Thần đỉnh, sau Hư Thần đỉnh, Diệp Mặc biết mình không còn biện pháp tiếp tục ở bên trong trận pháp gia tốc thời gian tu luyện rồi.
Lúc này hắn phải phí chút thời gian nhất định để ổn định chân nguyên của Hư Thần hậu kỳ, sau đó tìm chỗ chuẩn bị độ kiếp.
Diệp Mặc thu hồi trận pháp, khi đi ra, lại phát hiện em gái Bắc Vi sớm đã đứng ở một bên không tu luyện.
Những người còn lại tốc độ tu luyện cũng rất nhanh.
Thế nhưng Diệp Mặc phát hiện trừ linh tủy bên trong ba linh tủy trì của hắn đều vơi đi ít nhiều, thì linh tủy trì của mấy người kia hầu như còn nguyên xi Chỉ có linh tủy trì của Lâm Dị Bán thì vơi đi hai phần năm, mà Lâm Dị Bán đã là Ngưng Thể tầng 8 đỉnh – Anh, anh cũng đi ra rồi?
Đường Bắc Vi một mình buồn chán, thấy Diệp Mặc đi ra.
Lập tức mừng rỡ kêu lên.
Diệp Mặc vừa nhìn liền biết Đường Bắc Vi đã không có cách nào tu luyện rồi, cô rõ ràng là Kim Đan tầng chín đỉnh rồi.
– Cần Kết Anh rồi Diệp Mặc phát hiện lần này hắn tiến vào cấm địa Băng Thần này thật sự là đi đúng đường Lạc Ảnh đã là Nguyên Anh tầng bốn.
Mà Khinh Tuyết cũng là Nguyên Anh tầng ba, những người còn lại đều có tiến bộ.
– Em tu luyện bao lâu rồi?
Diệp Mặc chợt nhớ tới chuyện trận pháp gia tốc thời gian, nhanh chóng hỏi một câu.
Đường Bắc Vi nghi hoặc nói:
– Bốn tháng rồi, anh không biết mình tu luyện bao lâu ư? Đúng rồi cái trận pháp mà anh tu luyện là gì thế? Em căn bản không dám nhìn, vừa nhìn liền choáng váng Hóa ra trận pháp gia tốc thời gian của mình sử dụng linh khí do loại linh tủy này cung cấp, không ngờ thời gian đã đạt tới mười hai lần, thật sự là quá mức kinh người rồi Diệp Mặc không giải thích chuyện này với Đường Bắc Vi, đây không phải một câu hai câu là có thể giải thích Hắn dẫn Bắc Vi đến một bên đại điện, bố trí mấy trận pháp, bắt đầu để Đường Bắc Vi Kết Anh.
Lúc này tất cả mọi người đang trong tu luyện, Diệp Mặc không muốn Kết Anh của Bắc Vi ảnh hưởng đến người khác.
Tư chất của Đường Bắc Vi tốt hơn Ninh Khinh Tuyết một chút, Ninh Khinh Tuyết sở dĩ Kết Anh trước, hoàn toàn là bởi vì nguyên nhân của Diệp Mặc.
Hiện tại Đường Bắc Vi Kết Anh, đương nhiên không có bất cứ vấn đề gì.
Diệp Mặc một tu sĩ Hư Thần đỉnh lo cho Đường Bắc Vi Kết Anh, muốn không quấy rầy người khác lại không cần phí nhiều khí lực.
– Anh, hiện anh đã là tu vi gì rồi?
Sau khi lôi kiếp của Đường Bắc Vi qua đi, chuyện đầu tiên không phải mừng rỡ mình đã Kết Anh, mà là hỏi tu vi của Diệp Mặc.
Diệp Mặc lấy ra hơn mười bình đan dược đưa cho Đường Bắc Vi nói rằng:
– Anh đã là Hư Thần đỉnh rồi, anh muốn tìm chỗ độ kiếp.
Những đan dược này đều có tên trên mặt, đến lúc đó em phân phát cho mọi người tu luyện là được, anh hẳn là sẽ không đi quá xa.
-A…
Đường Bắc Vi tiếp nhận đan dược nghi hoặc nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Anh, ở đây là một đại điện, anh còn đi chỗ nào độ kiếp? Ở trong đại điện không được sao?
Diệp Mặc rất là thẳng thắn nói:
– Không được, em không cần quản anh, anh khẳng định có chỗ đi, nếu có chuyện gì, em có thể thông qua Thông tin châu cho anh biết Trước đó Diệp Mặc chính là thông qua thanh âm càu nhàu kia mà tìm tới nơi này, nhưng sau khi tới đây hắn lại không hề nghe thấy bất cứ thanh âm càu nhàu nào cả, cho nên Diệp Mặc tin tưởng, ở đây vẫn không phải chỗ hắn thật sự cần tìm Huống hồ lôi kiếp Hư Thần của hắn đã dẫn đến đáy đầm lầy Chú Hà sụp xuống, lúc này hắn cần độ chính là lôi kiếp Ngưng Thể.
Cái loại uy thế này, chẳng may chỗ này cũng sụp xuống thì tính sao? Hắn có Thế giới trang vàng, thế nhưng người khác thì đâu có
Đường Bắc Vi tuy rằng không muốn Diệp Mặc rời khỏi, thế nhưng cũng không nói gì thêm, cô có thể thấu hiểu tâm tình của anh trai.
Anh trai tuy rằng ngoài mặt không nói gì, thế nhưng sự khó chịu trong lòng hắn phỏng chừng không ai có thể lĩnh hội được.
Cô từ trong miệng Cận Chỉ Hằng biết được, anh trai rất tôn kính Kỷ Bẩm.
Cho nên anh trai hiện tại cấp thiết muốn đề thăng tu vi, cô cũng có thể lý giải.
…
Sau khi chờ Đường Bắc Vi bắt đầu tu luyện, Diệp Mặc nhìn nhìn bốn linh tủy trì còn lại.
Hắn suy tính bốn linh tủy trì này, đám người Lâm Dị Bán căn bản là không dùng đến.
Suy nghĩ một hồi, hắn trực tiếp đem toàn bộ linh tủy của bốn linh tủy trì chuyển vào bên trong Thế giới trang vàng.
Về phần linh tinh toàn bộ bị hắn thu thập hết Tu vi của Diệp Mặc so với lúc trước càng đề cao mấy lần, mà lúc này hắn đang lắng nghe trong đại điện không có Phệ Linh Trùng, rất nhanh liền nghe được thanh âm càu nhàu Thanh âm không có quy luật, thế nhưng ở trong đại điện, một khi chú ý tập trung lắng nghe thì sẽ rõ ràng hơn rất nhiều so với bên ngoài
– Lại là một trận pháp ẩn nấp Diệp Mặc đứng ở một góc đại điện tự nhủ thầm một câu, cao thủ trận pháp này hình như rất thích chơi kiểu này, từng loại trận pháp, thì có từng loại bí mật.
Nếu như là một người không hiểu trận pháp tới đây, dù là biết nghe thanh âm, cũng không thể đi vào.
Diệp Mặc đánh ra trận kỳ, rất nhanh liền nhìn thấy một cánh cửa nhỏ.
Sau khi tiến vào cánh cửa nhỏ, Diệp Mặc lại lần nữa thu hồi trận kỳ lúc này mới tỉ mỉ quan sát cảnh tượng trước mắt Một hành lang khúc khuỷu xuất hiện trước mắt, ngoại vi hành lang còn có sân vườn.
Chỉ là linh thảo trong đó đều chết sạch rồi, thế nhưng linh khí lại cực kỳ nồng nặc.
Diệp Mặc lắc đầu, ở đây cũng không biết đã qua bao nhiêu năm, loại linh thảo linh khí này cũng bị chết đi, hiển nhiên là bởi vì thời gian quá dài.
Có lẽ linh thảo ở đây cũng không trân quý cho lắm Đi đến đầu hành lang khúc khuỷu, là một cánh cửa gỗ khép hờ.
Diệp Mặc dùng tay sờ sờ cửa gỗ.
Trong lòng càng kinh hãi, lúc này không biết đã qua bao nhiêu năm, mà cánh cửa gỗ này vẫn hoàn hảo như cũ, hiển nhiên loại gỗ này là thứ tốt cực phẩm Diệp Mặc rất muốn đem cánh cửa này thử xem có thể luyện khí hay không, thế nhưng suy nghĩ một chút thì bỏ qua, ở đây rất nhiều đồ đều là thứ tốt, nếu như đến một cánh cửa cũng muốn lấy đi, thì đây có vẻ hơi quá Tiến vào gian phòng là một không gian tiếp khách cực lớn, tuy rằng đã nhiều năm tuổi, thế nhưng đồ vật bốn phía, không có món nào bị hư hao cả.
Rất rõ ràng, đồ vật trong phòng đều là cực kỳ trân quý.
Từ cái ghế đến bầu rượu, chén ngọc, hoặc là một số đồ trang sức giản đơn đều là tài liệu cực phẩm chế tác Thế nhưng mấy thứ này Diệp Mặc lại không mấy hứng thú, hắn không phải là người thích hưởng thụ, mấy thứ này với hắn mà nói là đồ vô dụng.
Hơn nữa hắn còn có một thói quen, không thích bày biện đồ người khác đã dùng qua ở chỗ ở của mình.
Đối với Diệp Mặc mà nói, chỗ ở của hắn và vợ mình, đồ dùng đều phải là do chính tay hắn chế tác, chứ số đồ người khác đã dùng qua, dù có tốt hơn nữa, hắn thật sự là không chút hứng thú.
Diệp Mặc đi theo thanh âm càu nhàu đẩy ra một cánh cửa khác, một thế giới màu hồng xuất hiện ở trước mắt hắn.
Tại góc của thế giới màu hồng này có một linh tủy tuyền trì, ở một thạch bích phía trên tuyền trì còn thỉnh thoảng có một dòng suối tinh khiết chảy ra, mà thứ chảy ra đó rõ ràng là một dòng suối linh tủy đậm đặc đến cực điểm.
Dòng suối linh tủy này chảy vào trong linh tủy tuyền trì, phát ra một số thanh âm càu nhàu.
Linh khí nồng nặc khiến Diệp Mặc thoải mái hít vào một hơi, linh khí của linh tủy tuyền này thậm chí còn cao cấp hơn so với linh tủy bên ngoài Đây rõ ràng là nơi tắm táp của phụ nữ, đối diện linh tủy tuyền trì, thậm chí còn có một linh kính cực lớn cực kỳ đẹp, bên cạnh cái gương vẫn còn treo vài chiếc áo yếm của phụ nữ.
Hiển nhiên tài liệu luyện chế loại áo này cũng là cực kỳ trân quý, thế nhưng Diệp Mặc đối với y phục phụ nữ đã mặc qua càng không có nửa điểm hứng thú.
Hắn thậm chí có thể tưởng tượng ra được, một cô gái cực xinh đẹp, đã từng tắm rửa bên trong linh tủy tuyền trì này.
Cái chỗ này cũng không biết là nơi ở của Đại năng nào, không ngờ xa xỉ cùng cực như vậy.
Lúc này Diệp Mặc nghĩ đến nhiều nhất chính là, số Phệ Linh Trùng kia có phải là chủ nhân nơi này nuôi không, còn mấy thị nữ bị hóa thành người băng lại là do ai làm?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








