1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 233 : Hóa Chân Quyết Đấu (c1161-c1165)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 233 : Hóa Chân Quyết Đấu (c1161-c1165)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1161: Hóa Chân Quyết Đấu

Hóa Chân Quyết Đấu

D

iệp Mặc lắc đầu:

– Anh không biết, thế nhưng anh thấy chúng ta vẫn phải cẩn thận một chút, vạn nhất bọn họ thực sự dám làm như vậy, thì Đan Thành cũng sẽ không vì cái chết của một Đan Vương như anh mà đi tranh đấu với hai môn phái chín sao để bảo vệ các em đâu.

Hơn nữa anh cho rằng khả năng bọn họ ra tay lần này là 90%.

Diệp Mặc đã từng trải qua nhiều sóng gió như vậy, đương nhiên hiểu được nhân tình thế thái.

Dù cho thành chủ Đan Thành có tán thưởng hắn, thì một khi hắn xảy ra chuyện, đám người Lạc Ảnh và Khinh Tuyết cũng sẽ phải chấp nhận số phận bi thảm vạn phần.

Vì thế bất luận là cho vì chính hắn, hay là vì những người thân bên cạnh, hắn đều phải hành sự vô cùng cẩn thận, không thể để mắc sai lầm lớn nào.

Huống chi chuyện hắn gần như có thể khẳng định là đối phương sẽ ra tay rồi, làm sao có thể không cẩn thận được.

Hai vị thành chủ Đan Thành đi lúc nào không đi, lại nhằm ngay khi hắn phải về Mặc Nguyệt Chi Thành mà đi, đây đúng là có chút kỳ quặc rồi.

Nếu như bọn họ không phải là thực sự có chuyện, thì đó chính là có người đã cố ý muốn hai người bọn họ phải rời đi.

Mấy người Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết nghe được lời Diệp Mặc nói, lập tức đều trở nên khẩn trương, càng nắm chặt lấy tay của Diệp Mặc.

Các cô vẫn chờ đợi cái ngày được đoàn tụ với Diệp Mặc, sau đó vĩnh viễn ở bên nhau, mà hiện tại ước nguyện mới thành được có một tháng, lại đã nói đến chuyện sinh ly tử biệt rồi, làm sao các cô có thể không lo lắng sợ hãi được?

Thấy bọn họ trở nên khẩn trương, Diệp Mặc liền mỉm cười:

– Các em không cần lo lắng, anh đã có sắp xếp rồi, anh quyết định mấy người chúng ta sẽ đi trước.

– Cái gì? Anh, anh vừa mới nói chúng ta đi cùng với mấy người Lục tiền bối cũng khó có thể đảm bảo an toàn, vậy thì một khi chúng ta tự mình đi trước, thì làm sao có thể trốn tránh khỏi sự truy sát của Vô Cực Tông?

Đường Bắc Vi kinh ngạc.

Diệp Mặc bình thản trả lời:

– Chúng ta đến Mặc Nguyệt Chi Thành bằng chiến thuyền của Kỳ Bẩm tiền bối, anh đã nhờ Kỳ Bẩm tiền bối giúp đỡ, bố trí một ‘Truyền tống trận’ ở trên thuyền.

Chờ khi chiến thuyền bắt đầu xuất phát, chúng ta sẽ từ ‘Truyền tống trận’ bên trong thuyền rời đi trước.

Sau đó anh có thể mang mọi người trở về Mặc Nguyệt Chi Thành trước, chỉ cần tới được Mặc Nguyệt Chi Thành, bọn họ cũng sẽ không dám công thành.

Diệp Mặc làm như vậy là vì đã lo lắng tính toán qua nhiều lần, hắn đã có ‘Ô vân trùy’ Thanh Nguyệt, ngay khi ra khỏi ‘Truyền tống trận’, hắn có thể mang theo mọi người nhanh chóng bay đến Mặc Nguyệt Chi Thành.

Chỉ cần bọn họ rời đi, thì hắn tin tưởng cho dù là Vô Cực Tông và Lôi Vân Tông có lực lượng lớn hơn cả đội ngũ hộ tống của mình, thì cũng không dám thực sự đại khai sát giới.

Nói trắng ra là họ sẽ không làm cái việc hết sức ngu ngốc đó.

Diệp Mặc thấy mấy người Lạc Ảnh tuy rằng không biết biện pháp của hắn, thế nhưng đều cảm giác được cũng chỉ có thể làm như vậy.

Nếu như thực sự theo như lời của Diệp Mặc nói, thì Lôi Vân Tông và Vô Cực Tông hai đại môn phái này cùng nhau ra tay, hơn nữa còn là xuất động toàn bộ thực lực gồm chín tên tu sĩ Hóa Chân, vậy thì cho dù có Lục Vô Hổ giúp đỡ, cũng rất khó có thể đảm bảo an toàn.

Đan Thành.

Một chiếc chiến thuyền thật lớn dừng ở trước cửa Đan Hội, hầu như những Đan Vương và trưởng lão Đan Thành đều ra để đưa tiễn, bởi vì hôm này là ngày Diệp Mặc – Phó thành chủ danh dự của Đan Thành trở lại Mặc Nguyệt Chi Thành.

Tất cả có ba tu sĩ Hóa Chân cùng với Lục Vô Hổ và một Hóa Chân trưởng lão của Đan Thành, còn có sáu tu sĩ Kiếp Biến và chín cao thủ Thừa Đỉnh cùng đi với đám người Diệp Mặc lên chiến thuyền.

So sánh với các cao nhân trước mặt thì hai người hộ vệ tu vi Ngưng Thể của Diệp Mặc là Lâm Dị Bán và Từ Đồng thực sự là không đáng kể.

Trong tiếng vỗ tay tiễn biệt của mọi người, chiến thuyền chậm rãi bay dần lên không trung, sau đó hóa thành một cái bóng, nháy mắt đã biết mất khỏi bầu trời của Đan Thành.

Mà lúc này ở trên chiến thuyền trong gian phòng của Diệp Mặc, ngoại trừ Lâm Dị Bán, Từ Đồng ra, còn lại đều là người của Kiếm Cốc.

– Tôi hiện tại cần mở ra ‘Truyền tống trận’, chỉ cần hai người lưu lại là được rồi.

Diệp Mặc nhìn những người trong phòng một chút rồi nói.

– Sư phụ, con sẽ ở lại.

Cố Mân Tiềm nói không chút do dự, tu vi của y là Hư Thần trung kỳ, ở lại là thích hợp nhất.

– Tôi cũng ở lại.

Nỉ Chân Kiệt cũng lên tiếng.

Diệp Mặc gật đầu:

– Đã như vậy, những người còn lại theo tôi vào ‘Truyền tống trận’.

Ngoại trừ Diệp Mặc, Ninh Khinh Tuyết, Lạc Ảnh, Cận Chỉ Hằng và Lạc Phi ra, còn có Miêu Vũ Nhân, Hoàng Lan Lan và Cam Lang ba người của Kiếm Cốc.

Tính cả vợ chồng Lâm Dị Bán và Từ Đồng nữa là mười người.

Tốc độ chiến hạm của Kỷ Bẩm nhanh vô cùng, lúc này đã rời khỏi phạm vi Đan Thành cả một ngày đêm rồi.

Khi Kỷ Bẩm và Lục Vô Hổ còn có hai tu sĩ Hóa Chân nữa đứng nói chuyện ở đầu thuyền, thì Lục Vô Hổ bỗng nhiên đứng lên.

Những người còn lại, thấy Lục Vô Hổ đứng lên thì cũng đều đứng lên theo.

Toàn bộ các tu sĩ Kiếp Biến và tu sĩ Thừa Đỉnh cũng đều đứng dậy, nhìn vào một con thuyền khổng lồ đang chặn trước chiến hạm của Kỷ Bẩm.

Từ chiếc thuyền đối diện đó có hơn mười kẻ lạ mặt đi ra, những người này cũng không có động thủ, thế nhưng khí thể cường đại tỏa ra cũng đã đủ hiểu rồi.

Các tu sĩ phía sau Kỷ Bẩm nhất thời đều kinh hãi không ngớt, bọn họ nghĩ rằng lần này chỉ tùy ý đi Mặc Nguyệt Chi Thành một chuyến, là có thể mời Diệp Mặc luyện một lò đan dược miễn phí, chuyện tốt này chẳng khác nào nhặt được của rơi.

Thế nhưng tất cả không thể ngờ được là trên đường đi lại có thể có kẻ chăn đường lợi hại như vậy, hơn mười tu sĩ đối diện, hiển nhiên phải có đến một nửa là tu sĩ Hóa Chân.

Chín tên tu sĩ Hóa Chân, chỉ cần chín người này là hoàn toàn có thể tiêu diệt hết bọn họ rồi, huống chi những tên còn lại cũng đều là tu sĩ Kiếp Biến nữa.

Tại cái chiến trường như thế này, thì cho dù là tu sĩ Thừa Đỉnh cũng chỉ là đồ ăn trong miệng kẻ khác mà thôi.

Lúc này đã có vài người đã cảm thấy hối hận, mơ mơ hồ hồ lên thuyền giặc của Diệp Mặc, kết quả lại bị mấy tên cao thủ này chặn giết.

Tuy rằng đối phương có đeo mặt nạ, nhưng hiển nhiên là cũng không sợ bị người khác nhận ra, mà là chỉ đeo lên để lấy cớ mà thôi.

Cho dù là mọi người biết được, bọn chúng là tu sĩ Hóa Chân của Lôi Vân Tông và Vô Cực Tông thì sẽ thế nào chứ?

Lục Vô Hổ cười ha hả, bạo phát ra khí thế toàn thân rồi nói:

– Giả thần giả quỷ, bịt tai trộm chuông mà thôi.

Bỏ mặt nạ ra đi, có ai mà không biết các ngươi là ai chứ? Muốn ăn cướp của Lục Vô Hổ ta thì còn kém một chút.

– Lục huynh, tôi rất kinh phục anh, tuy rằng chúng ta đều là tu vi Hóa Chân, thế nhưng anh Lục cũng coi như là một tiền bối.

Chúng ta cũng không muốn coi anh là địch, vì thế xin anh Lục tránh ra.

Chúng ta chỉ muốn giết một mình Diệp Mặc, còn lại tất cả mọi người có mặt ở đây đều không có quan hệ.

Một gã tu sĩ Hóa Chân hậu kỳ đi lên, nhẹ nhàng nói với Lục Vô Hổ.

Lục Vô Hổ lạnh lùng cười:

– Nếu ta không đồng ý thì sao?

– Vậy thì đừng trách chúng ta không khách khí.

Tên tu sĩ này nói xong, liền cười lạnh một tiếng, phất tay một cái, một đạo ánh sáng màu hồng đã hiện ra trên tay y.

Luồng sáng màu hồng sau khi xuất hiện, còn chưa được y đánh ra, chỉ có chân nguyên điều động pháp bảo cũng đã có thể áp bách mọi người khiến hô hấp cũng trở nên có chút khó khăn.

Pháp bảo thật mạnh, chưa thực sự được đánh ra, vậy mà khí thế pháp bảo này tỏa ra đã mạnh như vậy rồi, vậy nếu như pháp bảo đó được đánh ra thì sẽ kinh khủng như thế nào?

Lục Vô Hổ thấy pháp bảo màu hồng kia, sắc mặt liền đột biến:

– Vô Cực Tông bỏ ra tiền vốn cũng thật là lớn, ngay cả trấn phái chi bảo ‘Vô hình hắc hồng’ tiên khí hạ phẩm cũng đã lấy ra sử dụng rồi.

Lời của Lục Vô Hổ khiến mọi người trở nên trầm mặc, đối phương ngay cả trấn phái chi bảo cũng đã lấy ra, hiển nhiên là đã quyết giết Diệp Mặc cho bằng được rồi.

Bằng không thì cũng không phải mang theo mặt nạ, đeo mặt nạ mà còn mang theo trấn phái chi bảo thì khác gì đứa ngốc bịt tai trộm chuông.

Tên tu sĩ lấy ra ‘Vô hình hắc hồng’, cũng không có phản bác lại lời Lục Vô Hổ, mà lại trầm giọng nói tiếp:

– Các vị bằng hữu, nguyên nhân chuyện này tôi không nói nữa.

Tôi bảo đảm rằng chỉ cần các vị không động thủ, thì chúng tôi tuyệt đối cũng sẽ không công kích.

Chúng tôi muốn giết chỉ có một người là Diệp Mặc.

Nếu như ai muốn ngăn cản chúng tôi giết Diệp Mặc, thì đó chính là kẻ thù, đối mặt với kẻ thù thì chúng tôi sẽ chỉ có lựa chọn đó là giết.

Lục Vô Hổ thấy mọi người trầm mặc xuống, trong lòng âm thầm cảm thán, cuộc làm ăn lần này của lão thật đúng là cực kỳ lỗ vốn.

Vốn tưởng rằng Vô Cực Tông không dám chặn đường, không nghĩ tới không chỉ chặn và mà còn xuất động toàn bộ cao thủ của cả hai phái ra hết.

Cũng may tiểu tử Diệp Mặc kia tinh ranh như cáo, chứ nếu không thì bản thân lão cũng sẽ không thể nào bảo trụ được cho hắn.

Tuy rằng nghĩ là như vậy, thế nhưng Lục Vô Hổ cũng không phải là người có thể bị khi dễ, lão căn bản là mặc kệ ‘Vô hình hắc hồng’ của đối phương, phất tay một cái, một pháp bảo khí tức kinh người cũng đã xuất hiện trên tay lão.

– Tiên khí hạ phẩm ‘Phách chân phủ’?

Tên tu sĩ cầm ‘Vô hình hắc hồng’ trong tay cũng sợ hãi than một tiếng, chuyện Lục Vô Hổ có tiên khí hạ phẩm mọi người đều biết, thế nhưng khi thấy lão lấy ra thì vẫn làm cho bản thân cảm thấy cực kỳ chấn động.

– Lục huynh, lẽ nào anh thực sự vì một tên tu sĩ không có quan hệ mà cùng chúng ta tử chiến sao?

Tên tu sĩ Hóa Chân hậu kỳ cầm ‘Vô hình hắc hồng’ nhìn chằm chằm vào tiên khí hạ phẩm trong tay Lục Vô Hổ rồi trầm giọng nói.

Lục Vô Hổ cười hắc hắc:

– Cùng các ngươi tử chiến? Các ngươi cứ chờ lửa giận của Đan Thành đi.

Chờ thành chủ của Đan Thành trở về, ta xem các ngươi có thể tiếp tục mang cái mặt nạ bảo hộ đó không.

Tên tu sĩ cầm ‘Vô hình hắc hồng’ nghe lời nói của Lục Vô Hổ, cũng không có chút phản ứng gì, không biết là trong lòng y đang nghĩ cái gì.

Chỉ là ánh mắt của hắn ngày càng băng lãnh, nhìn chằm chằm vào Lục Vô Hổ hai giây, sau đó bỗng nhiên lạnh giọng:

– Động thủ.

Sau khi lời nói của y phát ra, thì ‘Vô hình hắc hồng’ trong tay của hắn đã đánh ra.

Ánh sáng đen điên cuồng chuyển động khắp bầu trời, cho dù là các tu sĩ đứng ở xa thì cũng có cảm giác sợ hãi nếu như bị ánh sáng đen này cuốn đi.

Cảm giác được sự mạnh mẽ của không gian sụt lún truyền đến, một số tu sĩ Thừa Đỉnh lúc này không những không bắt đầu động thủ, mà còn nhanh chóng lao ra khỏi phạm vi tranh đấu, bọn họ sợ rằng chỉ cần do dự một chút, sẽ bị không gian sụt lún cuốn đi mất.

Lục Vô Hổ hừ lạnh một tiếng, căn bản là không coi không gian sụt lún trước mặt vào đâu, rìu trong tay cũng được đánh ra.

Chiếc rìu vừa được đánh ra liền phát ra từng đợt bóng ảnh đánh về phía ánh sáng đen khắp bầu trời.

Ầm…

Tiếng nổ kinh khủng vang lên bên tai các tu sĩ, một cái động đen ngòm hiện ra.

Mọi người đều biết rằng đây là do hai người tranh đấu khiến không gian bị thủng một lỗ.

Lục Vô Hổ kêu lên một tiếng đau đớn, rút lui ra xa vài dặm, mà tên tu sĩ sử dụng ‘Vô hình hắc hồng’ kia còn phun ra cả một ngum máu tươi, lùi xa ra hơn mười trượng.

Sau khi hai pháp bảo đều bị thu trở về, thì không gian sụt lún mới chậm rãi khôi phục lại.

Những tu sĩ Thừa Đỉnh vẻ mặt trở nên tái nhợt nhìn không gian sụt lún vừa được khôi phục, một lát sau cũng không có ai nói gì.

Loại chiến đấu cấp bậc này căn bản là không phải người như bọn họ có thể tưởng tượng được, nguyên bản họ vẫn nghĩ rằng tu vi Thừa Đỉnh của bọn họ cũng là một cao thủ rồi, thế nhưng tại chiến trường của tu sĩ Hóa Chân này thì những người như bọn họ quả thực là nhỏ bé không đáng kể.

Lúc này vài tên tu sĩ Hóa Chân của đối phương đã vọt tới, mà bên này ngoại trừ một tu sĩ Hóa Chân là Kỷ Bẩm ra thì không có một một tên tu sĩ Hóa Chân nào có dũng khí đứng ra cả.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1162: Không Nơi Nào Có Thể Đi Được

Không Nơi Nào Có Thể Đi Được

một nơi bên ngoài cách thành mấy trăm dặm, mấy người Diệp Mặc sau khi từ truyền tống trận bước ra ngoài, Diệp Mặc nhanh chóng thu nguyên liệu của truyền tống trận lại.

Đối với truyền tống trận mà Kỷ Bẩm bố trí, Diệp Mặc rất hài lòng, truyền tống trận này chẳng những bí mật, mà khoảng cách cũng không gần.

Cũng chỉ mất một khoảng thời gian ngắn, Thanh Nguyệt của Diệp Mặc dẫn theo một màu xanh nhạt, biến mất trong màn mây mù.

Lúc này Lục Vô Hổ đã bị tu sĩ Hóa Chân vây tứ phía, cho dù gã có tiên khí hạ phẩm, nhưng dưới sự bao vây của hai tên Hóa Chân hậu kỳ tầng thứ chín, một tên là Hóa Chân đỉnh phong, một tên nữa là Hóa Chân trung kỳ, thì cũng liên tiếp nôn ra máu tươi.

Với tính tình của Lục Vô Hổ, cho dù Diệp Mặc đi rồi, gã cũng tuyệt đối không có phép người khác lục soát thuyền hạm trước mặt gã, nếu như như vậy cũng có thể, thì Lục Vô Hổ gã sau này còn thế nào? Nhưng đáng tiếc là, gã mặc dù lợi hại, nhưng cũng không thể nào làm được gì trước sự vây hãm của bốn tên tu sĩ Hóa Chân.

Huống chi, cũng có một tu sĩ có tiên khí hạ phẩm giống gã.

Bị bốn người bao vây, Lục Vô Hổ căn bản không phân sức mạnh ra để chiếu cố những tu sĩ còn lại.

Dưới sự tấn công của những tu sĩ Hóa Chân và Biến Kiếp còn lại, thuyền của Kỷ Bẩm sớm đã bị thiêu rụi.

Giờ phút này không gian hiện trường đánh nhau sớm đã là một mảnh hỗn loạn, mặc dù đại đa số tu sĩ đều không tham chiến, nhưng vẫn có một bộ phận tu sĩ bị liên lụy.

Một tu sĩ Thừa Đỉnh căn bản không bước vào vòng đấu, nhưng cũng bị ánh sáng đen của “Vô Hình Hắc Hồng” cuốn đi.

Lục Vô Hổ lại lần nữa ngăn sự tấn công của “Vô Hình Hắc Hồng” lại, hơn nữa đồng thời cũng chém tan xác một gã tu sĩ Hóa Chân trung kỳ đang vây lấy gã, bản thân thì bị một đường kiếm quang màu lục xuyên qua ngực, trong nháy mắt bị trọng thương.

Lục Vô Hổ sau khi nuốt một viên đan dược, không dám đánh nhau tiếp.

Gã biết nếu đánh nhau tiếp gã sẽ chết không nghi ngờ gì, tu sĩ Hóa Chân của đối phương thật quá đông.

Tu sĩ Hóa Chân của Đan thành, chỉ có một người cuốn lấy, cũng không hạ sát thủ.

Nhạc Dao của Thiên Nha Môn bị thương nặng, được trưởng lão Hóa Chân của môn phái mang đi, trong nháy mắt rút khỏi trận đấu, hơn nữa không ở lại, lập tức rút lui rời khỏi.

Hiện tại dường như tất cả mọi lực lượng đều ở cạnh mình, Lục Vô Hổ cảm thấy chân nguyên của mình sau khi bị đường đao màu lục kia cuốn động, bắt đầu suy yếu, gã cũng không dám chậm trễ.

Một đường đao màu hồng xoẹt qua, trong nháy mắt biến mất.

Lần này tu sĩ Hóa Chân tham gia trận chiến có mười hai người, tu sĩ Biến Kiếp của mười bảy người, tu sĩ Thừa Đỉnh có chín người.

Hơn nữa còn bao gồm Lục Vô Hổ “Lục địa khí thần” của Nam An châu và tông sư trận pháp Kỷ Bẩm của Nam An châu rồi.

Có thể nói gần năm trăm năm nay, đây là trận đấu có quy mô lớn nhất của những tu sĩ từ cấp Thừa Đỉnh trở lên.

Trừ những người bị giết này ra, còn có cả đệ tử của Diệp Mặc là Hồ Mân đan vương Cố Mân Tiềm, trưởng lão Kiếm Cốc Nỉ Chân Kiệt cũng bị giết.

Trận chiến này oanh động cả vùng Tu Chân giới của Nam An châu, khiến người ta không tưởng tượng được chính là sau khi nhiều cao thủ như vậy bị chết, Diệp Mặc và những người bên cạnh Diệp Mặc ngoại trừ Cố Mân Tiềm cũng bị giết, thì đều biến mất.

Nhưng điều khiến mọi người ngạc nhiên chính là, sau khi xảy ra trận đại chiến này, Đan thành không ngờ lại không có ai đứng ra nói, cho dù tất cả mọi người đều biết đó chính là do Vô Cực tông và Lôi Vân tông làm, nhưng Đan thành thì lại không có động tĩnh gì, cái này dường như không phải tác phong của Đan thành.

Ngay cả Đan thành cũng không ra mặt, không có bất kỳ ai tự nguyện ra mặt.

Huyền Băng phái bị mất đi một trưởng lão Biến Kiếp, thậm chí cũng không nói gì nhiều.

Kỷ Bẩm mặc dù là tông sư trận pháp, nhưng Vạn Pháp môn cũng chỉ là tông môn tám sao, mặc dù không sợ người khác ức hiếp, nhưng cũng không có cách nào lấy lại công bằng có người trong tông môn.

Vạn Trận môn sở dĩ không sợ người khác ức hiếp, là vì Vạn Trận môn có trận pháp phòng ngự và trận pháp công kích lớn nhất trong giới Tu Chân ở Nam An châu, không có bất kì môn phái nào có thể tấn công Vạn Trận môn bọn họ.

Đáng tiếc trận pháp không thể mang theo bên mình, Vạn Trận môn chỉ có thể nghiến răng nuốt giận trong lòng mà thôi.

Tốc độ Thanh Nguyệt của Diệp Mặc nhanh vô cùng, giống như tia chớp vậy, điều này khiến cho Diệp Mặc rất hài lòng.

Tốc độ như này, cho dù hắn có qua Vô Tâm Hải, chắc hẳn cũng không có vấn đề gì.

– Anh, Mặc Nguyệt Chi Thành thế nào rồi?

Đường Bắc Vi chen đến bên cạnh Diệp Mặc rồi ngồi xuống, mấy ngày nay, anh đều ở cùng hai chị dâu, cô căn bản không có cơ hội nói mấy lời vẫn canh cánh trong bụng.

Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:

– Em nhất định sẽ rất hài lòng, ở đó giống như Lạc Nguyệt thành của chúng ta vậy, mà còn đẹp hơn Lạc Nguyệt thành.

Kiến trúc hiện đại hóa, ha ha, hiện đại hóa…

Diệp Mặc chẳng qua chỉ là một câu cười giỡn, Đường Bắc Vi cũng không có gì, người thân duy nhất của cô chính là Diệp Mặc.

Nhưng Ninh Khinh Tuyết lại trầm mặc, cô có chút nhớ mong cha mẹ ở thành Lạc Nguyệt ở trái đất, không biết bọn họ bây giờ thế nào rồi? Bản thân mình ở đại lục Lạc Nguyệt cách xa trái đất hàng trăm hàng nghìn dặm, vậy thì khác gì với chết?

– Lục tiền bối và Kỷ tiền bối bọn họ chắc là không có chuyện gì chứ?

Lạc Ảnh thấy Ninh Khinh Tuyết có chút thương cảm, vội vàng chuyển đề tài.

Diệp Mặc lắc đầu nói:

– Bọn họ không thể nào có chuyện được, cho dù bị chặn lại, chỉ cần hai vị tiền bối Lục Vô Hổ và Kỷ Bẩm tránh ra, để bọn họ lục soát thuyền một phen, không tìm được chúng ta, Vô Cực tông và Lôi Vân tông cũng tự động rời đi.

Đợi sau khi Kỷ Bẩm tiền bối đến Mặc Nguyệt Chi Thành giúp chúng ta bố trí một đại trận phòng ngự cao cấp, cho dù Vô Cực tông và Lôi vân tông muốn giết anh, cũng không dám động thủ với Mặc Nguyệt Chi Thành.

Lạc Ảnh bỗng nhiên lắc đầu nói:

– Lục tiền bối kia là một cao nhân, làm sao có thể cho phép người khác lục soát thuyền của anh được, tuyệt đối không thể nào.

Diệp Mặc thấy Lạc Ảnh nói như vậy, đột nhiên đứng dậy.

Sau lưng hắn toát mồ hôi lạnh, hắn tính trước tính sau, không ngờ quên mất đặt địa vị của Lục Vô Hổ vào.

Lục Vô Hổ mặc dù không câu nệ tiểu tiết, nhưng chuyện để cho những hậu bối lục soát thuyền của gã, thì rõ ràng là tuyệt đối không thể được.

Nếu như chuyện như này xảy ra, Lục Vô Hổ gã sau này gặp người cũng kém hơn người ta một bậc.

Nếu như Lục Vô Hổ không đồng ý để cho Vô Cực tông và Lôi Vân tông lục soát thuyền, vậy thì sẽ xảy ra chuyện gì?

Cuộc chiến đẫm máu, ngoài trừ cuộc chiến đẫm máu ra thì không thể xảy ra chuyện gì khác.

Diệp Mặc sau khi hiểu được đạo lý này, nhất thời trong lòng vô cùng hối hận, sớm biết hắn đã không cần Lục Vô Hổ đi cùng mình, nếu như Lục Vô Hổ không đến, mà đổi là người khác, thì sẽ không xảy ra chuyện như vậy.

– Dừng lại.

Diệp Mặc nghĩ đến đây lập tức nói với Lâm Dị Bán khống chế Thanh Nguyệt, không đợi Lâm Dị Bán trả lời, Diệp Mặc lại nói:

– Lập tức thay đổi hướng đi, không thể hướng về Mặc Nguyệt Chi Thành được nữa.

Lâm Dị Bán lúc này căn bản cũng không phản bác gì với câu nói của Diệp Mặc, Diệp Mặc nói đổi hướng, gã lập tức đưa Thanh Nguyệt đổi sang một hướng khác.

– Chuyện gì vậy?

Đường Bắc Vi ngạc nhiên hỏi một câu.

Diệp Mặc sắc mặt rất khó coi nói:

– Anh sợ bọn họ chắc là đánh nhau rồi, Tố Tố nói rất đúng, cao nhân như Lục Vô Hổ tuyệt đối không thể để tu sĩ của Vô Cực tông lục soát thuyền đâu.

– Á, vậy làm sao bây giờ?

Đường Bắc Vi lập tức căng thẳng, cô biết nếu những lão yêu quái Hóa Chân kia đến đây thật, thì mấy người bọn họ cũng chưa đủ để người ta cho mấy cái tát.

Diệp Mặc còn chưa kịp trả lời, bỗng nhiên một phi kiếm truyền tin đã rơi vào tay hắn.

Diệp Mặc chỉ lướt nhìn qua phi kiếm truyền tin trong tay, lập tức sắc mặt đại biến.

– Sao rồi.

Mấy người xung quanh cũng vây lấy.

Diệp Mặc để phi kiếm truyền tin xuống, nắm chặt nắm đấm lạnh lùng nói:

– Vô Cực tông và Lôi Vân tông chặn thuyền của chúng ta lại, Lục tiền bối trọng thương viễn độn rồi, bặt vô âm tín.

Kỷ Bẩm tiền bối, Sư tiền bối của Huyền Băng phái, ba vị tiền bối Thừa Đỉnh của Thiên Tinh môn và Kim Kiếm môn cùng với Nỉ Chân Kiệt tiền bối của Kiếm Cốc và Cố Mân Tiềm đều bị giết hết, Nhạc Dao tiền bối của Thiên Ma tông bị trọng thương…

– Hả…

Lạc Phi chấn động, trưởng lão Hư Thần duy nhất của Kiếm Cốc cũng bị giết rồi, còn Cận Chỉ Hằng lúc đó liền khóc nức nở, Diệp Mặc không còn thời gian dỗ dành cô, luyện đan của cô dường như đều là do Cố Mân Tiềm chỉ bảo, vị này dạy cô giống như sư phụ lại giống như sư huynh không ngờ lại bị giết, trong lòng cô sao có thể nhẫn nhịn được.

Dường như tất cả mọi người đều trầm mặc, Kỷ Bẩm cũng bị giết, rõ ràng Vô Cực tông và Lôi Vân tông cũng đã bất chấp tất cả.

Ninh Khinh Tuyết đứng lên nắm lấy tay Diệp Mặc, để cho hắn thả lỏng một chút.

Một lúc lâu sau, Diệp Mặc mới giọng khàn khàn nói:

– Anh thật có lỗi với bọn họ, nếu như anh đợi thành chủ của Đan thành quay về rồi mới đi, thì sẽ không xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Mặc dù Diệp Mặc trong lòng cũng biết rõ, nếu như Lôi Vân tông và Vô Cực tông cùng nhắm vào hắn rồi, cho dù hắn đợi ở Đan thành mấy năm, cuối cùng kết cục cũng thế này mà thôi.

Huống chi bây giờ hắn cần phải gấp rút nâng cao tu vi của mình, thì làm sao có thể phí thời gian ở Đan thành? Đan thành mặc dù an toàn, thứ nhất hắn không thể tiến vào thế giới Trang vàng tu luyện, thứ hai không thể đi tìm nơi của linh tủy kia mà Thanh Mộng trai nói, nói như vậy hoàn toàn là vì đem trách nhiệm chuyển lên người mình mà thôi.

– Phi kiếm truyền tin là trưởng lão Hóa Chân của Đan thành chuyển đến, ông ấy cho anh biết bây giờ không thể quay về Mặc Nguyệt Chi Thành.

Diệp Mặc thấy đám đông nhìn về phía hắn, hắn cũng biết lúc này hắn đành phải quyết định.

Sau khi nói xong câu đó, hắn mới nói với Lâm Dị Bán:

– Bây giờ quả thật không thể đến Mặc Nguyệt Chi Thành được nữa rồi, không có Kỷ Bẩm tiền bối bố trí trận pháp, chúng ta đến đó cũng vô ích.

Chúng ta không đi thì bọn họ cũng chẳng làm gì được Mặc Nguyệt Chi thành, trong mắt bọn họ thành phố như vậy căn bản không đáng để ra tay, huống chi thành chủ Đan thành cũng sẽ trở lại.

Chỉ cần tôi không bị giết, thì bọn họ cũng không làm được gì.

– Chuyển hướng phía nam, chúng ra thẳng tiến về phía nam.

Diệp Mặc bỗng nhiên dứt khoát nói, không có sức mạnh cho dù phương diện khác có lợi hại, cũng cần phải mượn sức của người khác.

Lần này thành chủ của Đan thành bị người khác điều đi, bản thân lâm vào cục diện bế tắc.

Có một lần rồi, thì sẽ có lần thứ hai.

Lúc này, Diệp Mặc quyết định, nếu như không tu luyện đến một mức sức mạnh nhất định, hắn kiên quyết sẽ không quay về liều mạng với tông môn chín sao kia nữa.

Danh hiệu Đan vương của đan thành, đó chỉ là dễ nghe mà thôi.

Rời khỏi Đan thành rồi, người ta xin anh luyện đan, mới khách sáo với anh.

Một khi đến lúc muốn giết anh, anh rời khỏi Đan thành rồi, thì cũng chẳng là cái gì.

– Nam cực? Đây là nơi cấm địa Băng Thần đấy.

Lâm Dị Bán có chút ngạc nhiên nói.

Diệp Mặc gật đầu:

– Đúng vậy, đó chính là cấm địa Băng Thần nơi chúng ra sẽ đến, chỉ có nơi đó mới an toàn.

Cũng chỉ có nơi đó, mới có thứ mà tôi cần.

Tấm bản đồ mà ngày trước Thiện Băng Lam đưa cho Diệp Mặc, chính là cấm địa Băng Thần.

Nơi đó có linh tủy, Diệp Mặc quyết định đến đó để nâng cao sức mạnh của mình lên trước rồi tính sau.

Không có sức mạnh, những thứ khác cũng chỉ là hư vô.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1163: Cực Kỳ Bi Thảm

Cực Kỳ Bi Thảm

V

ương Thuyền Hòa vẻ mặt âm trầm ngồi giữa chủ điện, chưa giết được Diệp Mặc, hơn nữa Diệp Mặc cũng không quay về Mặc Nguyệt Chi Thành, tiếp tục đi tiêu diệt Mặc Nguyệt Chi Thành, chẳng qua cũng chỉ để cho Đan thành kiếm cớ khai chiến mà thôi.

Hơn nữa giết mấy người phàm, gã cũng không có hứng.

Sở dĩ sắc mặt âm trầm, là vì lúc này gã hoàn toàn hiểu đựơc vì sao Dương Phí Thành của Vô Cực tông nhất định muốn giết Diệp Mặc rồi.

Vì đối với Vô Cực tông mà nói, Diệp Mặc phải giết không tha.

Diệp Mặc trẻ tuổi như vậy, cũng đã là Đan vương thất phẩm, hơn nữa lại là Hư Thần tầng thứ nhất mà lại có thể giết được thiên tài Hư Thần tầng thứ bảy của Vô Cực tông.

Cuối cùng đến Thiên Hỏa Trùng cũng thiêu cháy, rõ ràng đã biến thái đến cực điểm.

Nếu như nói từ trước đến nay có vị tu sĩ Hư Thần nào lại biến thái như Diệp Mặc, chỉ có thể là Sở Cửu Vũ.

Thậm chí Sở Cửu Vũ cũng không kinh khủng như Diệp Mặc.

Loại tu sĩ như Diệp Mặc nếu như không thể kết giao, thì tuyệt đối không thể kết thù.

Một khi kết thù, ngoại trừ giết chết đối phương, nếu không một khi hắn trưởng thành rồi, lại có thể bỏ qua cho người đã từng lén lút tính toán với hắn sao?

Dương Phí Thành của Vô Cực tông chính là biết bọn họ và Diệp Mặc đã là tử thù rồi, nên mới quyết đánh đến cùng.

Chẳng những tu sĩ Hóa Chân trong môn phái đều bị xuất động, thậm chí đến trấn phái chi bảo cũng lấy ra.

Vì bọn họ biết, một khi để cho Diệp Mặc trưởng thành, thì Vô Cực tông chỉ có một con đường chết.

Nếu như nói lúc trước hai môn phái lớn là Vô Cực tông và Lôi Vân tông cùng trong trạng thái thù hận với Diệp Mặc, nhưng tâm trạng thù hận này, chỉ là sự căm thù của bọn họ với Diệp Mặc, Diệp Mặc đối với bọn họ lại không chắc là phẫn hận như vậy.

Nhưng Vô Cực tông ra tay với Kiếm Cốc, còn ra tay cả với Lạc Tố Tố của Huyền Băng phái.

Hơn nữa Diệp Mặc liên tiếp giết đệ tử nòng cốt của Vô Cực tông, có thể nói giữa Vô Cực tông và Diệp Mặc đã là căm hận vô cùng rồi.

Lôi Vân tông mặc dù tiếng sấm lớn, nhưng cũng không mưa, thậm chí sau Điền Ngạo Phong, cũng không phát sinh xung đột nào với Diệp Mặc, hoặc là chưa kịp ra tay với Diệp Mặc.

Cho nên nói giữa Vô Cực tông và Diệp Mặc là tử thù, nhưng giữa Lôi Vân tông và Diệp Mặc lại không phải vậy.

Nhưng đây cũng chỉ có thể nói ngày trước không phải, sau khi mai phục thuyền đoàn hộ tống Diệp Mặc, giữa bọn họ và Diệp Mặc cũng đã là tử thù rồi.

Hơn nữa còn đắc tội với Đan thành.

Lúc này Vương Thuyền Hòa cũng đã hoàn toàn hiểu được dụng ý của Dương Phí Thành, chỉ cần đồng ý yêu cầu của y, thì cũng không có cách nào rút lui khỏi chuyện này được.

Huống chi, lần này Lôi Vân tông còn bị chết một tu sĩ Hóa Chân.

Nếu như nói phải chọn lựa giữa tu sĩ Hóa Chân và Điền Ngạo Phong, gã cũng không chút do dự nào mà chọn tu sĩ Hóa Chân.

Hối hận cũng đã muộn rồi, lúc này gã thậm chí còn không thể lật lọng được với Vô Cực tông, bởi vì chỉ có liên minh với Vô Cực tông thì mới có thể giữ vững được Lôi Vân tông.

Điền Cực giờ phút này một câu cũng không dám nói, chuyện quan trọng của Lôi Vân tông và Diệp Mặc là chính y quậy lên.

Vì Điền Ngạo Phong chính là đệ tử của y.

Bây giờ Lôi Vân tông dường như tất cả trưởng lão đều hiểu được đây là chuyện gì rồi, cũng đều biết Lôi Vân tông thực ra là bị Vô Cực tông lôi kéo vào.

Nếu như giết Diệp Mặc, cũng còn dễ nói, nhưng bây giờ Diệp Mặc vẫn chưa bị giết chết, ngược lại lại còn đắc tội với Đan thành, Huyền Băng phái, Thiên Ma môn, Kim Kiếm môn, Vạn Trận môn thậm chí còn có một “Lục Địa khí thần”.

Đừng nói là Diệp Mặc, cho dù là “Lục Địa khí thần” đứng lên nói một tiếng, thì người đi giúp bọn họ cũng nhiều vô số kể.

Đại chiến xảy ra đã 3 tháng, nhưng lúc này Nam Anh châu ngược lại lại trở nên yên bình.

Đan thành không đi gây phiền phức cho Vô Cực tông và Lôi Vân tông, mấy môn phái lớn như Huyền Băng phái, Thiên Ma môn cũng không nói nhiều, Lục Vô Hổ lại giống như biến mất, còn Mặc Nguyệt Chi thành của Diệp Mặc thì vẫn y nguyên, chưa có ai tìm đến Đồng thời, Diệp Mặc thành chủ, Đan vương thất phẩm của Đan thành từng bị khinh thường, thì cũng không có tin tức gì.

Giờ phút này ở một nơi của Nam cực của Nam An châu, có một phi hành pháp bảo màu xanh đang phi hành rất nhanh.

Pháp bảo này đã bay ba tháng rồi, vẫn chưa tới điểm đến.

Đương nhiên Thanh Nguyệt đang bay kia chính là của Diệp Mặc, nơi mà hắn muốn đến chính là “cấm địa Băng Thần”.

Diệp Mặc cũng không ngờ “cấm địa Băng Thần” lại xa như vậy, chân khí cực phẩm của hắn đã bay ba tháng rồi, không ngờ vẫn chưa đến đích.

Diệp Mặc biết về “cấm địa Băng Thần” là từ bản đồ của Thiện Băng Lam, hắn cũng không biết “cấm địa Băng Thần” thực ra là một trong tứ đại cấm địa của Nam An châu.

Hắn biết “cấm địa Băng Thần” là một trong tứ đại cấm địa của Nam An châu là do Lâm Dị Bán nói cho hắn biết.

Tứ đại cấm địa của Nam An châu xếp theo thứ tự, xếp thứ nhất là cấm địa Ma Ngục, xếp thứ hai là cấm địa Diễm Hải, xếp thứ ba là cấm địa Băng Thần, và xếp thứ tư là cấm địa Vẫn Chân.

Cấm địa Vẫn Chân thì Diệp Mặc đi qua rồi.

Đó là một cấm địa trong Vẫn Chân điện.

Nếu như không phải hắn có thể hấp thu lôi nguyên, hoặc là nếu như không phải Duẫn Phán Điệp nói cho hắn đi thế nào.

Hắn ở cấm địa Vẫn Chân chỉ có thể giống như một con ốc sên không dám tiến lên.

Xếp hạng của cấm địa Băng Thần trong các cấm địa ở Nam An châu vẫn còn trên cấm địa Vẫn Chân, mức độ lợi hại, cho dù Diệp Mặc chưa đi, nhưng trong lòng cũng hiểu đôi chút.

Thanh Nguyệt càng bay về phía nam càng chậm, người đứng trên Thanh Nguyệt cũng cảm giác được cái lạnh thấu xương.

May là Diệp Mặc còn là một đại sư trận pháp, liên tiếp trên Thanh Nguyệt bố trí một trận pháp chống lạnh, như vậy mới khiến cho những người có tu vi thấp như Cận Chỉ Hằng mới không run rẩy được.

Diệp Mặc thậm chí nghi ngờ, nếu như hắn ngồi không phải chân khí phi hành cực phẩm như Thanh Nguyệt, nói không chừng lúc này pháp bảo phi hành cũng đã nứt vỏ rồi.

Ở chỗ này có linh tủy sao? Diệp Mặc quả thực có chút khó tưởng tượng.

Nhưng Diệp Mặc cũng biết, Thiện Băng Lam của Thanh Mộng trai cũng sẽ không lừa hắn.

Lại một tháng nữa, Thanh Nguyệt tiến về phía trước lại càng trở nên khó khăn.

Thần thức của Diệp mặc quét ra ngoài, phát hiện thần thức của hắn ở nơi này thậm chí cũng như bị đông cứng lại vậy, căn bản không thể quét ra ngoài phạm vi mười mét.

Hơn nữa không khí ở đây thậm chí cũng bị đông cứng lại, tốc độ Thanh Nguyệt càng ngày càng chậm.

Lúc này Diệp Mặc cũng không dám chậm trễ nữa, mặc dù Thanh Nguyệt là chân khí cực phẩm, nhưng gặp phải nơi lạnh thấu xương như này, ai có thể khẳng định Thanh Nguyệt sẽ không nứt vỏ?

Diệp Mặc phóng đại đỉnh tám cực ra khỏi khoang thuyền, bước tới phía trước Thanh Nguyệt, mặc dù có đại đỉnh tám cực, nhưng Diệp Mặc không ngờ lại không tự chủ được mà rét run cầm cập.

Đại đỉnh tám cực trên đỉnh đầu hắn mang theo từng đợt âm thanh răng rắc, giống như trong quá trình chuyển động cũng gặp phải đóng băng vậy.

Nhưng Diệp Mặc biết, những thứ này không phải là băng, mà chính là giá lạnh khủng bố.

Đứng bên ngoài Thanh Nguyệt, Diệp Mặc lấy ra vài trận kỳ bỏ xuống, nhưng không đợi trận kỳ của Diệp Mặc bố trí trận pháp phòng ngự trên Thanh Nguyệt, lập tức đã bị vỡ tan hoàn toàn.

Diệp Mặc bất đắc dĩ, đành phải đồng thời khởi động trận pháp phòng ngự kèm theo của Thanh Nguyệt, cũng hi vọng nhanh chóng đến được cấm địa Linh Tủy.

Mấy người Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết trong khoang thuyền Thanh Nguyệt, mặc dù có trận pháp chống lạnh, nhưng vẫn cảm thấy lạnh run người.

Nhưng vì Diệp Mặc ra ngoài rồi, hai người lại lo lắng cho hắn, ai ai cũng đứng trước cửa nhìn Diệp Mặc.

Diệp Mặc ám thị cho hai người bước vào trong, lại từ thế giới Trang vàng lấy ra một “Đông Chí”.

Kể từ khi tu vi của hắn và của Vô Ảnh tăng lên, hắn rất ít sử dụng Đông Chí, đây cũng là lần đầu tiên hắn lấy Đông Chí ra.

Hắn nghĩ Đông Chí có phải có thể hấp thu được sự giá lạnh khủng bố ở nơi này hay không, điều khiến Diệp Mặc không thể tưởng tượng được chính là, Đông Chí vừa mới lấy ra, lập tức bám vào một mặt của Thanh Nguyệt, đồng thời một màu trắng nhạt giống như dòng khí vậy, bị Đông Chí hút vào trong.

Hơn nữa màu trắng ấy càng lúc càng nhanh, cuối cùng thậm chí giống như thực chất vậy.

Diệp Mặc trong lòng mừng rỡ, hắn không ngờ Đông Chí có thể hút được sự băng hàn nơi này.

Quả nhiên màn băng hàn xung quanh Thanh Nguyệt sau khi bị Đông Chí hút hết, tốc độ của Thanh Nguyệt lập tức trở nên nhanh hơn, cuối cùng càng ngày càng nhanh, không ngờ lại không khác gì mấy tốc độ bay ở những nơi bình thường.

Diệp Mặc thở phào, không để ý đến Đông Chí nữa, tốc độ của Thanh Nguyệt đã nhanh rồi, chứng tỏ pháp bảo phi hành của mình bây giờ chắc chắn không có chuyện gì nữa rồi.

– Làm sao có thể nhanh như vậy được?

Lâm Dị Bán kinh ngạc nhìn bên ngoài Thanh Nguyệt, cảm nhận được tốc độ vô cùng nhanh chóng rồi nói:

– Tôi nghe người ta nói, sau khi đến được bên ngoài cấm địa Băng thần, cho dù pháp bảo phi hành bán tiên khí, cũng sẽ bị ảnh hưởng đến tốc độ.

Diệp Mặc lại càng cảm thấy “Vô Ảnh Thao Tàm” của mình không tầm thường, “Vô Ảnh Thao Tàm” chẳng những toàn thân quý báu, hơn nữa khi mới sinh ra lại cho ra Đông Chí không ngờ lại hung mãnh như này.

Băng hàn ở đây, Diệp Mặc có thể nói là lần đầu tiên nhìn thấy, nhưng hắn dám chắc rằng, tuyệt đối không có băng hàn nơi nào lại khủng bố như ở đây.

Mà đến cả loại băng hàn như này, Đông Chí cũng có thể hút được, vậy người làm ra “Vô Ảnh Thao Tàm” cho ra Đông Chí kia rốt cục là thần thánh nơi nào?

Nhưng đáng tiếc hôm đó hắn giả bộ hiểu, cũng không tiện đi hỏi Lục Vô Hổ.

Nhưng Diệp Mặc hạ quyết tâm, đợi sau khi đi ra vùng cấm địa Băng Thần này, nhất định phải hỏi cho rõ ràng.

Vì sự hấp thu của Đông Chí, ở phía trước Thanh Nguyệt đã không có màn băng hàn đó nữa rồi, những người trong khoang thuyền ai ai cũng rối rít ra ngoài, đứng trước Thanh Nguyệt quan sát cảnh sắc phía trước.

– Đến bên ngoài cấm địa rồi.

Lâm Dị Bán bỗng nhiên kinh ngạc thốt lên.

Cùng lúc Lâm Dị Bán ngạc nhiên thốt lên, Diệp Mặc cũng thấy được, trong lòng nhất thời cực kì kinh hãi.

Hắn cho rằng khu vực bên ngoài cấm địa Băng Thần lạnh như vậy, thì bên trong cấm địa chắc chắn toàn bộ đều là từng khối từng khối như núi băng hoặc tảng băng.

Trên thực tế hắn cũng không nghĩ sai, nhưng điều khác nhau duy nhất chính là, trong này không chỉ có núi băng, ngoại trừ núi băng, còn có người băng.

Những người băng này đứng giữa ngọn núi băng ngoằn ngoèo, cũng phải trên trăm người.

Hơn nữa hơn trăm người băng này dường như đều là những cô gái tuyệt sắc, mỗi người đều rất sống động, nhưng sớm đã bị băng đông cứng lại không nghi ngờ gì.

– Thật thê thảm…

Đường Bắc Vi một hồi lâu sau mới kinh hãi thốt lên một câu, những người con gái này rõ ràng khi sống bị đột nhiên chết rét, vậy mới duy trì được trạng thái trước khi chết.

Là loại Đại năng nào mà tàn nhẫn như vậy? Không ngờ cùng một lúc lại làm chết rét nhiều cô gái xinh đẹp như vậy, hơn nữa những người con gái này vẫn còn giữ được động tác lúc trước khi còn sống.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1164: Dưới Đáy Dòng Sông Băng Quỷ Dị

Dưới Đáy Dòng Sông Băng Quỷ Dị

L

oại băng hàn lạnh thấu xương kinh khủng này, nếu là người bình thường, ở nơi này sớm đã bị đông đến bột phấn cũng không còn, làm sao có thể duy trì được thần thái sống động như vậy?

Diệp Mặc lấy bản đồ ra, trên bản đồ không có hình những người con gái này, nhưng cảnh sắc trên bản đồ rõ ràng lại chính là chỗ này, không có chút khác biệt nào.

Sau khi đi dọc theo dãy núi băng này, hẳn là một dòng sông băng.

Diệp Mặc sau khi điều khiển Thanh Nguyệt rồi cẩn thận bước vào dòng sông băng, phát hiện ra bên trong không ngờ là một dòng sông băng dài thật dài.

Trong dòng sông băng đó không có chút nước nào, bất luận là bên bờ sông hay lòng sông thậm chí là trên bờ, toàn là băng.

Hai bên bờ sông có những tảng băng đá hình thù kỳ quái, dày đặc dựng theo bờ sông dài.

Còn hai bên dòng sông thì lại có những người băng khác, nhưng khác nhau là, những người băng này không phải là con gái nữa, mà loại gì cũng có, có người thậm chí vẫn giữ trạng thái chiến đấu, có người thậm chí đến hai cánh tay hoặc đầu cũng không còn.

Thiện Băng Lam của Thanh Mộng trai đã từng đến nơi này, lúc ấy cô là tu vi gì? Chẳng lẽ cũng là tu vi Hư Thần? Nếu như cô là tu vi Hư Thần thật, không có loại pháp bảo giống như Thanh Nguyệt này, Diệp Mặc tin rằng Thiện Băng Lam không thể một mình mà có thể đến được nơi như này.

Hoặc là nói lúc cô đến đây, vẫn chưa có kiểu lạnh thấu xương này.

Nhưng như vậy cũng không thể nào, nếu như không có kiểu lạnh thấu xương này, thì không thể gọi là cấm địa Băng Thần được, thậm chí còn là bên ngoài.

Diệp Mặc lại lấy bản đồ ra cẩn thận nhìn lần nữa, nhưng phát hiện ra mình cũng không đi nhầm, chắc chắn là nơi này.

Phát hiện ra mình không đi nhầm, Diệp Mặc không chế Thanh Nguyệt tiếp tục bay nhanh dọc theo lòng sông bay về phía trước.

Sau khi bay tiếp được khoảng hai tiếng đồng hồ, Diệp Mặc cảm thấy có chút không ổn.

Bên hai bờ sông lúc trước có những thi thể bị đông cứng lại, hoặc là bên bờ sông có rất nhiều băng đá, nhưng Diệp Mặc càng đi về phía trước, lại phát hiện ra bờ sông và lòng sông lại rất sạch sẽ.

Bờ sông không có chút gì cả, quả thực sạch sẽ trống trơn.

Diệp Mặc lại lần nữa lấy bản đồ ra nhìn, lại phát hiện hình như hắn cũng không đi nhầm đường.

– Không đúng, anh, dòng sông băng trên bản đồ là càng ngày càng rộng, còn chúng ta bây giờ đi hình như lại càng ngày càng hẹp lại.

Đường Bắc Vi đứng bên cạnh Diệp Mặc bỗng nhiên chỉ chỉ bản đồ nói với Diệp Mặc.

Diệp Mặc nhìn kỹ một chút, quả nhiên tấm bản đồ này đúng là nhìn nhầm rồi.

Hoặc là nói phương hướng hắn đi đã bị nhầm, tấm bản đồ của Thiện Băng Lam chỉ đi lên phía trên, còn hắn thì lại đi xuống dưới.

Phương hướng phán đoán không ngờ lại là chiều rộng của dòng sông băng, mà không phải là căn cứ theo đánh dấu trên bản đồ.

Diệp Mặc vội vàng điều khiển Thanh Nguyệt quay đầu, lại chính vào lúc này, dòng sông băng phía dưới Thanh Nguyệt bỗng nhiên kêu răng rắc, dòng sông băng vừa rồi không có chút dị trạng nào lại đột nhiên tách nát.

– Mau đi vào trong.

Diệp Mặc không đợi Đường Bắc Vi nói chuyện, liền giơ tay ra đẩy cô vào trong khoang thuyền, đồng thời vận chuyển đại đỉnh tám cực.

Ầm, ầm…

Sau tiếng nổ cực lớn vừa rồi, dòng sông băng bỗng nhiên có một lực hút cực lớn, khiến Diệp Mặc nhớ ra dưới đáy đầm lầy Chú Hà ngày trước.

Diệp Mặc trải qua chuyện này một lần rồi, đương nhiên không thể không đề phòng.

Trong nháy mắt hắn liền điều khiển Thanh Nguyệt cấp tốc thoát ra.

May là mũi thuyền Thanh Nguyệt có Đông Chí hỗ trợ.

Tốc độ của Thanh Nguyệt không vì băng hà mà gặp phải bất kỳ một ảnh hưởng nào, lúc này mới với tốc độ cực nhanh chạy ra khỏi phạm vi bị hút.

Còn Diệp Mặc quay đầu lại nhìn cái khe vừa nãy bị nứt ra, lại phát hiện ra cái khe đó lại biến mất dạng, cứ như chưa từng xuất hiện vậy.

Không đợi Diệp Mặc khiếp sợ, hắn lại lần nữa cảm nhận được linh khí nồng đặc.

Luồng linh khí này giống như cảm giác ngày trước hắn ở trong Linh tủy trì ở Sa Nguyên dược cốc, khiến người ta sảng khoái đến cực điểm.

Thậm chí còn sảng khoái hơn cái cảm giác ở Linh tủy trì trước đó.

Hắn thậm chí cảm thấy mình chỉ cần hấp thu một chút linh khí, cảnh giới liền có thể tăng lên không ít vậy.

– Linh khí thật nồng đặc.

Lâm Dị Bán đứng một bên cũng kinh ngạc kêu lên.

Diệp Mặc không điều khiển Thanh Nguyệt nữa, mà lại không ngừng kinh dị nhìn dòng sông băng không chút dị trạng này.

Lúc này hắn đã hiểu được, tại sao xung quanh dòng sông băng này lại không có bất kỳ vật gì rồi, cái khe này nứt ra, còn có một lực hút kinh khủng nữa, cho dù có nhiều đồ đi nữa cũng sẽ bị hút vào.

Chút linh khí vừa rồi lộ ra từ cái khe nứt đó khiến cho bọn họ cảm giác thoải mái, nếu như tiến vào bên trong cái khe đó mà tu luyện, thì hiệu quả sẽ như thế nào?

Diệp Mặc thậm chí cũng không dám tưởng tượng.

Nhưng Diệp Mặc cũng không dám đi xuống, bây giờ không phải là một mình hắn, chẳng may dưới lòng sông có cái gì đó nguy hiểm, vậy thì sẽ thế nào?

Bỗng nhiên Lâm Dị Bán ôm quyền nói với Diệp Mặc:

– Thành chủ, tôi…

Mặc dù Lâm Dị Bán mới nói được nửa câu, nhưng Diệp Mặc cũng hiểu, hắn nhìn Lâm Dị Bán nói:

– Anh có phải muốn vào lòng sông kia không?

Lâm Dị Bán kiên định gật đầu nói:

– Vâng, thành chủ, linh khi trong lòng sông kia dồi dào, rõ ràng là nơi rất tốt để tu luyện, tôi nghĩ nếu tôi không có nơi tu luyện như này, thì tôi có tu luyện cả đời cũng chỉ thế này mà thôi.

Nhưng nếu như tiến vào trong đó rồi, nói không chừng tôi sẽ có thể lên Hóa Chân được.

Thật ra không cần nói Lâm Dị Bán, cho dù là Diệp Mặc làm sao lại không muốn tiến vào lòng sông kia để tu luyện chứ? Luồng linh khí vừa nãy quả thực Diệp Mặc trước giờ chưa bao giờ gặp.

Diệp Mặc quay đầu lại nhìn bóng dáng mấy người còn lại, bỗng nhiên nói:

– Nếu như vậy, mọi người cùng vào đi.

Món nợ Vô Cực tông và Lôi Vân tông giết Kỷ Bẩm, khiến cho Diệp Mặc trong lòng tức giận đến cực điểm.

Sau khi đến Nam An châu, hắn nhiều lần nhận được sự chiếu cố và lòng hảo tâm của Kỷ Bẩm.

Người hiền lành như Kỷ Bẩm lại bị giết, có thể nói Kỷ Bẩm đối với Tu chân giới ở Nam An châu chỉ có lòng giúp đỡ, không có bất kỳ tổn hại nào.

Rất nhiều trận pháp phòng ngự của nhiều đại môn phái là do anh ta bố trí, người như vậy không ngờ lại bịt giết, hắn sao có thể cam tâm được.

Cho dù chết rồi, hắn cũng phải báo thù cho Kỷ Bẩm.

Muốn báo thù thì phải có sức mạnh, muốn có sức mạnh thì phải có một chỗ tốt để tu luyện, mà khe nứt dưới lòng sông kia chính là chỗ tốt nhất.

Diệp Mặc không hỏi mấy người Lạc Ảnh, hắn tin rằng Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết cũng sẽ đi cùng hắn, bất luận là đi đến nơi nào.

Diệp Mặc điều khiển Thanh Nguyệt dừng lại, nhưng cái khe nứt giữa lòng sông kia lại không xuất hiện nữa.

Cho tới buổi trưa ngày thứ ba, Diệp Mặc quyết định không đợi nữa, tiếp tục tìm nơi có linh tủy như Thiện Băng Lam nói, thì khe nứt trên lòng sông kia không ngờ lại xuất hiện.

Đồng thời lực hút này lại truyền đến, Diệp Mặc lần này không khống chế Thanh Nguyệt bỏ chạy, mà lại cố gắng giảm tốc độ của Thanh Nguyệt xuống.

Cho dù là như vậy, Thanh Nguyệt cũng với tốc độ khủng bố mà đi xuống, giống như sao băng vậy.

Cũng may Diệp Mặc có kinh nghiệm một lần rồi, trận kỳ trong tay hắn không ngừng vứt xuống, còn dưới lòng sông lại không có sự giá lạnh giống như trên mặt sông kia, trận kỳ của Diệp Mặc cũng không bị đông cứng mà rách tan như lúc trước.

Mặc dù không có cách nào làm cho Thanh Nguyệt dừng lại, nhưng Thanh Nguyệt rõ ràng tốc độ cũng đã chậm lại.

Ầm.

Một tiếng vang thật lớn, Thanh Nguyệt đập vào đáy lòng sông, phát ra một tiếng ầm thật lớn.

Cũng may mấy người Lạc Nguyệt cũng có tu vi nhất định, cũng không có bất kỳ tổn thương nào.

Lâm Dị Bán đã là tu sĩ Ngưng Thể, gã cùng với Từ Đồng là hai người đầu tiên bước xuống thuyền, lập tức vui mừng nói với Diệp Mặc:

– Trong này không có bất kỳ hàn băng nào, hơn nữa linh khí cũng đậm đặc đến đáng sợ.

Đây tuyệt đối là nơi tốt nhất để tu luyện, so bất kỳ linh đan nào cũng tốt hơn.

Lúc này Diệp Mặc cũng đã xuống, những người còn lại trên Thanh Nguyệt cũng xuống.

Lúc này mọi người mới nhìn rõ, ở đây quả thực không có chút băng hàn nào, còn có chút lạnh lẽo nhàn nhạt, những tia lạnh lẽo kia chắc là theo xuống từ khe nứt kia.

Diệp Mặc thu hồi Thanh Nguyệt lại, quan sát nơi này một chút, ngoại trừ luồng linh khí nồng đậm kia ra, thì nơi này không có bất cứ thứ gì.

Nếu như nhất định phải nói có thứ gì, chỉ có chút cát mịn dưới chân, sau đó những miền cát mịn này kéo dài tới tận xa, nhìn không thấy bờ.

Cho dù thần thức có quét ra, cũng sẽ phát hiện thần thức biến mất không giải thích được.

– Nơi này không phải là cấm địa Băng thần.

Lâm Dị Bán rõ ràng rất am hiểu tình hình ở nơi này, lập tức khẳng định nói.

Không đợi Diệp Mặc hỏi, Lâm Dị Bán tiếp tục nói:

– Tôi nghe cha tôi nói, bên ngoài cấm địa Băng Thần cho dù là tu sĩ Hư Thần không có sự trợ giúp nào thì cũng khó tiến vào, trong cấm địa lại càng nguy hiểm, lúc nào cũng có thể bỏ mạng.

Mà ở đây dường như chỉ có linh khí nồng đậm, nhưng lại không có bất kỳ nguy hiểm nào, thậm chí là cái lạnh thấu xương kia cũng không có.

Diệp Mặc gật đầu, tỏ vẻ đồng ý lời nói của Lâm Dị Bán.

Bên ngoài cấm địa Băng Thần đã đi qua rồi, quả thực giống như những gì Lâm Dị Bán nói.

Nếu như hắn không có Thanh Nguyệt, không cần nói dẫn theo nhiều người như vậy, cho dù một mình vào cũng rất khó khăn.

Huống chi hắn trừ Thanh Nguyệt ra, cũng còn có Đông Chí.

Nếu như không có Đông Chí hấp thu những băng hàn xung quanh, cho dù hắn có thể tiến vào, cũng là chuyện của một hai tháng sau, tuyệt đối không thể nhanh như vậy được.

Hơn nữa còn phải bảo đảm Thanh Nguyệt của hắn không bị đông lạnh, một khi bị đông lạnh mà hỏng mất, đừng nói hắn tiến vào, cho dù muốn ra ngoài cũng không ra được.

Diệp Mặc nhớ ra những thi thể đóng băng bên bờ sông, có lẽ những người bị đóng băng đó là vì bọn họ không có hộ giáp tốt hoặc không có pháp bảo phi hành tốt, nên mới bị đóng băng bên ngoài cấm địa Băng Thần.

– Nếu lòng sông này cứ cách ba ngày mới vỡ ra một lần, tại sao chỉ có chúng ta mới có thể đi vào được, chẳng lẽ lúc trước không có ai biết, cũng không có ai tiến vào?

Đường Bắc Vi bỗng nhiên chen vào nói.

Đường Bắc Vi sau khi nói xong, không ngờ không có ai trả lời.

Đúng vậy, đến cấm địa Băng Thần tuyệt đối không phải chỉ có mấy người bọn họ, tại sao lúc trước lại không có ai đến đây? Nếu như lúc trước có người đến đây rồi, vậy thì những người đó thì sao?

Linh khí nơi này nồng đậm như vậy, những người có cùng suy nghĩ với Lâm Dị Bán chắc chắn rất nhiều, thậm chí đại bộ phận người đều có thể bước vào xem xem.

Dù sao tới cấm địa Băng Thần vốn dĩ đã là một chuyện cực kỳ nguy hiểm, nếu có người đến, chắc chắn cũng sẽ không sợ nguy hiểm.

Nếu như muốn thông qua nguy hiểm để giải thích không có ai dám đến, vậy tuyệt đối sẽ không có ai tin.

– Không đúng, nơi này sức hút rất lớn, mấy thứ bên hồ trước đó cũng bị hút đến mới đúng, tại sao ở đây chúng ta lại không nhìn thấy gì? Chỉ có lớp cát mịn trên đất?

Cam Lang sau khi phát hiện ra vấn đề, bật thốt lên.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1165: Cát Biết Di Chuyển

Cát Biết Di Chuyển

T

rong lòng Diệp Mặc bỗng nhiên có dự cảm không tốt, nhưng cũng không biết cái gì không tốt, không biết là ở chỗ toàn cát thế này thì có thể có nguy hiểm từ đâu chứ?

Nghĩ tới đây thì Diệp Mặc bỗng nhiên cảm giác được ‘Vô Ảnh’ bên trong Thế giới trang vàng bỗng nhiên bạo động, thần thức lập tức quét vào thì Diệp Mặc thấy được ‘Vô Ảnh’ kêu lên một tiếng rồi vọt tới bên cạnh ‘Ô vân trùy’ Thanh Nguyệt mà hắn mới thu vào Thế giới trang vàng, há rộng miệng, một số hạt cát nhanh chóng bay vào trong miệng nó.

Mà Diệp Mặc cũng có cảm giác rất là quái dị, hắn cảm thấy những hạt cát bị ‘Vô Ảnh’ cắn nuốt hình như là có sự sợ hãi, nhưng ‘Vô Ảnh’ cũng rất sinh động, sau khi ăn xong mấy hạt cát, Diệp Mặc cảm giác được nó càng lúc càng cao hứng hơn.

Diệp Mặc không có tâm tình đi quản sự kích động và hưng phấn của ‘Vô Ảnh’, hắn đang suy nghĩ xem vì sao ‘Vô Ảnh’ lại ăn cát như vậy? Mà không ngờ đống cát kia lại có tâm tình Trong nháy mắt Diệp Mặc không ngờ lại cảm giác được da đầu trở nên tê dại. “Chỗ cát này có vấn đề”.

Nghĩ tới đây hắn lập tức kêu lên:

– Tất đứng im không được nhúc nhích. (Lời DG: Công an đây kaka)

Miêu Vũ Nhân và Cam Lang của Kiếm Cốc đang định đi dọc theo bãi cát vào bên trong tìm kiếm, nghe được thanh âm của Diệp Mặc liền đứng im không động đậy nữa.

Mà sau khi Diệp Mặc vừa kêu mọi người dừng lại thì ngay lập tức đã lấy ra ‘Vụ Liên Tâm hỏa’.

Trong nháy mắt Diệp Mặc đã đem ‘Vụ Liên Tâm hỏa’ bao phủ lấy tất cả mọi người, hầu như quanh thân mỗi người đều có một đoàn ‘Vụ Liên Tâm hỏa’.

Ngay cả quanh thân Diệp Mặc cũng có một đoàn ‘Vụ Liên Tâm hỏa’.

Diệp Mặc thấy ngoại trừ Miêu Vũ Nhân và Hoàng Lan Lan có chút kinh hoàng, thì những người còn lại thậm chí không có một chút biểu tình nào, nhất thời khiến hắn cảm thấy rất yên tâm.

Biểu hiện Lâm Dị Bán và Từ Đồng là khiến Diệp Mặc an tâm nhất, mặc dù là Lâm Dị Bán đã là tu vi Ngưng Thể hậu kỳ, còn Từ Đồng đã là Ngưng Thể trung kỳ, bọn họ đều có thể dễ dàng phản kháng lại thiên hỏa, nhưng cả hai đều không làm như vậy.

Cho dù với tu vi Ngưng Thể của bọn họ, thì chỉ cần tâm ý của hắn khẽ động, thì cũng có thể tùy thời mà giết cả hai người bọn họ.

Vậy mà dưới loại tình huống này bọn họ cũng không hề có cử động nào, thì Diệp Mặc hiểu rằng bọn họ thực sự đã quyết tâm đi theo hắn rồi.

Diệp Mặc đương nhiên không phải muốn thiêu cháy bọn họ, mà là hắn đem ‘Vụ Liên Tâm hỏa’ bao quanh mọi người là để tách biệt tất cả khỏi bãi cát ở dưới chân, chỗ cát xung quanh chân họ gặp phải ‘Vụ Liên Tâm hỏa’ thì lập tức tan biến không thấy đâu nữa.

Mấy người thấy không còn chút cát nào ở chỗ bọn họ đứng nữa, phía dưới chỉ còn lại một khoảng đất nham thạch màu xám trắng mà thôi.

Diệp Mặc thu hồi Thiên hỏa, thấy ánh mắt kinh ngạc của mọi người, đang muốn giải thích thì Lâm Dị Bán đã kinh hãi thốt lên:

– Chỗ cát này là sinh vật sống sao?

Diệp Mặc gật đầu, lúc này hắn đã không cần giải thích nữa rồi, vừa rồi Thiên hỏa đốt cháy chỗ cát xung quanh mọi người, trong không khí cũng đã có một mùi vị nhàn nhạt truyền đến.

– Sinh vật sống vì sao lại bất động như vậy? Chẳng lẽ là chúng trốn dưới chỗ cát này?

Cận Chỉ Hằng nói lên nghi ngờ của mình, chỉ là lời của cô vừa dứt thì lại thấy chỗ cát vừa rồi bị thiên hỏa của Diệp Mặc đốt cháy cả mảng lớn, lại lần nữa chuyển động đến một cách chậm rãi, thế nhưng tuyệt đối không phải là hoàn toàn bất động.

– Thật đáng ghét.

Hoàng Lan Lan nhìn chỗ cát có thể di động này liền cau mày nói lên một câu.

Diệp Mặc liên tiếp ném ra hơn mười miếng trận kỳ, sau đó trầm giọng:

– Nếu như tôi đoán không sai, loại cát này chính là một loại linh trung kỳ dị tên là ‘Phệ linh trùng’.

– ‘Phệ linh trùng’?

Lâm Dị Bán kinh ngạc thốt lên.

Diệp Mặc gật đầu:

– Đúng vậy, đây chính là ‘Phệ linh trùng’, thế nhưng cũng không hoàn toàn là ‘Phệ linh trùng’.

Diệp Mặc nghĩ đến đây là ‘Phệ linh trùng’ bởi vì lúc trước khi hắn so đấu với Mẫn Vô Kiếm đã gặp qua ‘Thôn hỏa trùng’, lúc này mới có thể nghĩ đến ‘Phệ linh trùng’ xếp thứ mười một ngay sau ‘Thôn hỏa trùng’ trong linh trùng, thế nhưng một khi trưởng thành thì lực công kích cũng cực kỳ kinh khủng, thậm chí tốc độ còn nhanh hơn cả ‘Thôn hỏa trùng’ một bậc.

– Sư phụ, vì sao bọn ‘Phệ linh trùng’ này lại không hoàn toàn là ‘Phệ linh trùng’? Vậy ‘Phệ linh trùng’ thực sự rất đáng sợ sao?

Cận Chỉ Hằng vô thức đến gần bên Lạc Phi, nhìn bãi cát không có sự sống rồi lại đột nhiên trở thành sinh vật sống này thật là đáng sợ.

Diệp Mặc sau khi ném một miếng trận kỳ xuống, bố trí một trận pháp phòng ngự xung quanh mọi người, khiến những hạt cát bên ngoài không thể tiếp tục tiến đến, lúc này mới lên tiếng:

– ‘Phệ linh trùng’ ăn sạch tất cả nhưng thứ có linh khí, bất luận là sinh vật sống hay không phải là sinh vật sống đi nữa.

Chỉ cần chứa đựng linh khí, linh thể, chúng nó đều sẽ ăn sạch.

Mà những ‘Phệ linh trùng’ này chỉ là trứng còn chưa có ấp nở, một khi hoàn toàn được ấp nở, thì sẽ không giống như vừa rồi nữa, mà là chúng sẽ dùng tốc độ cực nhanh cắn nuốt chúng ta.

Hoàng Lan Lan rùng mình một cái:

– Anh Diệp, nói như vậy có nghĩa là trứng ‘Phệ linh trùng’ này cũng có thể chậm rãi cắn nuốt chúng ta đúng không?

Lần này không cần Diệp Mặc trả lời Lạc Phi đã nói:

– Những thứ bị hút vào lúc trước giờ đã không thấy nữa rồi…

Mấy người liền trở nên trầm mặc, lúc trước những đồ vật bị rơi vào bãi cát ‘Phệ linh trùng’ kia đã không thấy nữa, hiển nhiên là đã bị trứng ‘Phệ linh trùng’ này ăn sạch rồi, những trứng ‘Phệ linh trùng’ này thậm chí còn ăn luôn cả một tảng đá có linh khí.

– Cũng may sư phụ có mồi lửa, nếu không chúng ta cũng không thể đốt chết những con sâu này.

Cận Chỉ Hằng lên tiếng phá vỡ sự trầm mặc.

Lâm Dị Bán cười khổ, nhưng không giải thích thêm gì, Diệp Mặc có mồi lửa, thế nhưng đàn trứng ‘Phệ linh trùng’ vô cùng vô tận kia mỗi thời khắc đều dùng thiên hỏa đốt được sao? Còn chưa có đốt chết đám trứng ‘Phệ linh trùng’ kia thì chân nguyên của Diệp Mặc cũng đã cạn kiệt rồi.

Diệp Mặc cũng không nghĩ đến điểm ẩy, hắn nghĩ chính là những ‘Phệ linh trùng’ này lúc nào sẽ phá trứng mà ra, một khi chúng không còn là trứng ‘Phệ linh trùng’ nữa, vậy thì lực công kích không biết sẽ tăng lên gấp trăm nghìn lần hay là hơn nữa đây.

– Anh, chúng ta làm sao bây giờ?

Đường Bắc Vi vô thức đến bên cạnh Diệp Mặc hỏi một câu, vẻ mặt có chút lo lắng.

– Ở đây nhất định là có linh mạch cực phẩm, hoặc là một loại phúc địa tu luyện cực phẩm nào đó, bằng không cũng sẽ không có người đem trứng ‘Phệ linh trùng’ đặt ở đây để ấp nở.

Diệp Mặc khẳng định.

– A…

Đường Bắc Vi kinh hãi thốt lên:

– Anh nói là những trứng ‘Phệ linh trùng’ này là do người khác nuôi dưỡng?

– Nhất định là thế, bởi vì lực hút ở đáy sông này cũng là một trận pháp.

Diệp Mặc lúc này đã thấy rõ ràng, ở đây và đầm Chú Hà khác nhau, ở đây không thể đưa thần thức vào dò xét được là bởi vì có trận pháp ngăn trở, đàn trứng ‘Phệ linh trùng’ đông đúc này, một khi được ấp nở toàn bộ, cho dù là công kích cả một môn phái thì cũng chỉ mất thời gian ngắn mà thôi.

Ấp trứng ‘Phệ linh trùng’ chỉ cần là nơi có linh khí nồng đậm, tới thời kỳ cuối của trứng thì chúng mới cần cắn nuốt một ít sinh vật sống có linh khí, chẳng hạn như các tu sĩ hoặc là các loại yêu thú.

– Hơn nữa trận pháp này cũng được bố trí cách đây không lâu, nói cách khác là trước khi chúng ta tới đây không lâu đã có người tới nơi hẻo lánh ít người này để tiến hành nuôi dưỡng ‘Phệ linh trùng’.

Diệp Mặc khẳng định.

Hắn không giải thích rõ chuyện ‘Phệ linh trùng’ khi bắt đầu thành thục thì cần phải cắn nuốt rất nhiều linh thể của tu sĩ thì những trứng ‘Phệ linh trùng’ này mới có thể phá trứng mà ra.

Sau khi chúng đã phá trứng ra thì có thể không cần chờ tu sĩ đi vào đây nữa mà có thể tự mình tìm kiếm nơi có linh khí nồng đậm hơn để phát triển, đây là một quá trình rất dài, thế nhưng ở tâm kế của người đã bố trí trận pháp chỗ này rất sâu, hiển nhiên là đã được chuẩn bị từ trước rồi.

Những tu sĩ đi vào đây chính là để chuẩn bị cho đàn trứng ‘Phệ linh trùng’ này phá trứng mà ra, hơn nữa cho dù là sau khi Diệp Mặc đi vào đã biết ý định này của y thì cũng không có cách nào để ra ngoài cả, Diệp Mặc đã là một đại sư trận pháp cấp sáu rồi, thế nhưng hắn lại không thể nào cảm nhận được giới hạn của trận pháp này chứ đừng nói đến việc phá trận mà ra.

Mà người bố trí trận pháp này cũng không sợ ai tiến đến, vì vậy mới mở ra lòng sông dưới đây, mặc dù là một cái khe có lực hút, thế nhưng loại linh khí nồng đậm này thì căn bản là không có ai muốn cự tuyệt cả.

Ngay cả Diệp Mặc và Lâm Dị Bán lúc trước cũng chủ động đi vào.

Sau đó khẳng định sẽ có tin lọt ra và càng lúc càng có nhiều tu sĩ tiến nhập vào nơi này, bởi vì không ai có thể cưỡng chế lại cái ham muốn với một nơi có linh khí nồng đậm như thế này, cho dù là có sự tử vong uy hiếp đến thì các tu sĩ sẽ càng cảm thấy hiếu kỳ.

Chỉ khi đã có nhiều tu sĩ bỏ mạng lại nơi đây, rồi qua nhiều năm sau thì mới dần dần giảm thiểu đến khi không còn ai dám đi vào nữa.

Có thể nói người bố trí cái trận pháp lực hút này đã nắm chắc tâm lý của tất cả những người tu luyện, lúc này mới thỉnh thoảng mở trận pháp ra để linh khí nồng đậm có thể tràn ra ngoài.

Nghĩ tới đây, sau lưng Diệp Mặc thậm chí đã toát ra rất nhiều mồ hôi lạnh, hắn lại nhớ tới cái loại u linh có thể cắn nuốt không gian ở ‘Sa nguyên dược cốc’, đồng thời lại nghĩ tới cao thủ bí ẩn ở Vẫn Chân Điện tầng bảy, liệu đó có phải là cùng một người không? Người này cẩn thận như vậy rốt cuộc là muốn làm cái gì? Lẽ nào muốn thống nhất toàn bộ Tu Chân giới, muốn hủy diệt toàn bộ Tu Chân giới sao?

Thấy mọi người đều không nói gì, Diệp Mặc mạnh mẽ đem suy nghĩ trong lòng ném sang một bên sau đó mỉm cười nói:

– Ở đây có thể chính là nơi mà chúng ta muốn tìm, tôi tuy rằng không dám khẳng định nơi này là một linh tủy trì, thế nhưng tôi dám khẳng định ở đây tuyệt đối là một nơi tu luyện không kém hơn linh tủy trì.

– Thế nhưng những trứng ‘Phệ linh trùng’ này…?

Lâm Dị Bán khác với những người khác, hiển nhiên là y hiểu nơi đầy rẫy ‘Phệ linh trùng’ này không phải là nơi thích hợp để tu luyện, thiên hỏa của Diệp Mặc tuy rằng lợi hại, thế nhưng cũng không có khả năng đốt chết hoàn toàn đám trứng ‘Phệ linh trùng’ này, cũng không thể đốt ra một con đường để đi.

Diệp Mặc gật đầu: ‘Phệ linh trùng’ tuy rằng lợi hại, thế nhưng điều kiện để phá trứng ra lại cực kỳ hà khắc, không có linh khí nồng đậm, vậy thì căn bản sẽ không thể sống được bao lâu.

Diệp Mặc biết là phải nhanh chóng tìm được linh mạch ở đây trước khi bọn trứng ‘Phệ linh trùng’ này nở ra.

Bất luận là linh tủy trì hay là linh mạch thì Diệp Mặc đều quyết định rồi.

Mấy người hiện tại đều là để Diệp Mặc dẫn dầu, Diệp Mặc nói ra cái gì, thì bọn họ sẽ nghe theo cái đó, không ai phản đối.

Khi Diệp Mặc chuẩn bị thả ‘Vô Ảnh’ ra để mở đường thì…

“ẦM”.

Một âm thanh thật lớn vang lên.

Lại có một pháp bảo phi hành bị phá hủy rơi xuống, cách chỗ đám người Diệp Mặc khoảng mấy chục trượng.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box