[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
Tập 288 : Thanh Tà vương nữ (c1436-c1440)
❮ sautiếp ❯Chương 1436: Thanh Tà vương nữ
Đại trận truyền tống của Thượng Huyền Thành, vị trí ở gần phương hướng đông nam, phía dưới là một đại trận bao trùm gần mười dặm, trên đại trận là một môn hộ to lớn, dập dờn quang hoa như gợn sóng, cực kỳ lộng lẫy, cửa này sớm đã mở ra nhiều ngày, Tán Tiên của chín phủ tám mươi mốt châu tới tham dự Chư Thiên Thăng Tiên Hội, chỉ cần bước vào môn hộ, liền đến chiến trường Phù Đồ Thiên Giới chém giết, mà bây giờ, phần lớn người sớm đã tiến vào cánh cửa này, Thanh Ngô Châu xa xôi, là đám nhân mã đến Thượng Huyền Thành cuối cùng rồi!
Mà Phương Hành cách cánh cửa kia, vốn chỉ không tới trăm dặm, đối với cảnh giới như hắn mà nói, thực có thể nói gần trong gang tấc, cũng chính vì khoảng cách một bước là có thể vượt qua, mới để trong lòng của hắn động suy nghĩ, quyết định binh đi hiểm chiêu, di chuyển lực chú ý của chúng tiên, xông vào nhanh như chớp, không thể không thừa nhận, kế hoạch cực kỳ thuận lợi, ở thời điểm chúng tiên kinh ngạc quay đầu, tốc độ của hắn tăng lên tới cực hạn, ở trong mắt người ngoài, cơ hồ giống như một vệt đen, trong nháy mắt phá không bay tới, thẳng tắp chui vào cửa!
Ánh sáng như sóng nước, trong nháy mắt bao phủ hắn không đấu vết…
Tốc độ kia quá nhanh, nhanh đến ngay cả tiên binh trấn giữ đại trận truyền tống cũng không kịp phản ứng, bọn hắn vốn có thể đóng đại trận truyền tống, nếu như vừa rồi, Phương Hành một đường đánh tới, như vậy bọn hắn tất nhiên sẽ đóng đại trận truyền tống, nhưng vấn đề ở chỗ, bây giờ một màn này xuất hiện quá mức đột ngột, tốc độ của Phương Hành lại nhanh, trong chớp mắt nhảy vào trong cửa, bọn hắn thậm chí còn không có thời gian đi hiểu rõ chuyện gì xảy ra, còn nữa, coi như bọn họ kịp phản ứng, cũng không dám đóng cửa…
Dù sao người cưỡng ép đi vào kia là Đế Tử!
Cho đến lúc này, chúng tiên mới phản ứng lại, từng người chấn kinh quay đầu, trong nháy mắt dở khóc dở cười…
– Cái này là chuyện gì xảy ra a?
Không biết bao nhiêu người mộng bức, bất đắc dĩ, tròng mắt sắp muốn rớt xuống.
– Sao hắn lại dùng loại chiêu này?
Mỗi người đều biết mục tiêu của vị Đế Tử này là truyền tống trận, thế nhưng tuyệt đối không nghĩ tới hắn sẽ dùng loại phương pháp này đi vào!
Dù sao… thân là Đế Tử, dùng phương pháp kia, sẽ rất mất thân phận?
Đương nhiên, trong lòng mỗi người cũng bất đắc dĩ, bởi vì bọn hắn bỗng nhiên nghĩ đến, phương pháp kia thật rất có tác dụng!
Hiện tại vị kia đã thuận lợi tiến vào không phải sao?
Trong mọi người, kinh ngạc nhất chính là Thanh La tiên tử, vệt nước mắt trên mặt nàng còn chưa biến mất, vẻ bi thương nồng đậm còn chưa có tan, bị một loại biểu lộ kinh ngạc đến ngây người thay thế, thậm chí giống như nằm mơ dụi dụi con mắt, mới không thể không thừa nhận, một màn kia là thật, vị Đế Tử kia thật dùng phương pháp kia lừa qua mình, trốn vào Phù Đồ Thiên Giới !
– Hắn… tại sao hắn lại làm như vậy?
Vị tiên tử thông minh này, thực có chút khó mà tiếp nhận, sững sờ một lát mới phản ứng lại.
Sau đó trên mặt dâng lên vẻ tức giận, dậm chân nói:
– Ngay cả lời cũng không muốn nói với ta sao?
Nhìn đại trận truyền tống, trong mắt bắt đầu có lửa giận uẩn nhưỡng, có không cam lòng, có phẫn nộ, càng có vẻ thất vọng, mà đủ loại cảm xúc này, đến cuối cùng lại hóa thành một loại lãnh khốc kiên định, nhìn chằm chằm cánh cửa kia, nàng đột nhiên làm xuống quyết định gì đó, nhấc chân đi về phía trước!
– Tiểu thư, không thể…
Ba vị Thái Ất trưởng lão biết dụng ý của Thanh La tiên tử, đều kinh hãi, đồng thời xông về phía trước ngăn cản, lão giả đầu hói vội vã kêu to:
– Tiểu thư không nên xúc động, Phù Đồ Thiên Giới hung hiểm rất nhiều, ngay cả Vực Chủ cũng không dám tùy ý bước vào, còn nữa, ngàn vạn năm qua, các kỳ Thăng Tiên Hội đều có nghiêm lệnh, không được tiên chỉ, thì không cho phép Chân Tiên bước vào Phù Đồ Thiên Giới , tiểu thư tự tiện đi vào, khó đảm bảo sẽ không gây ra nhiễu loạn gì, còn xin tiểu thư nghĩ lại, không nên bởi vì nhất thời oán khí, mà bốc lên nguy hiểm như vậy…
– Ta tâm lý nắm chắc, các ngươi không cần ngăn ta!
Thân hình của Thanh La tiên tử có chút dừng lại, không có trực tiếp bước vào môn hộ, mà ngừng thân, cũng không quay đầu lại, nhàn nhạt nói:
– Quay lại bẩm báo phụ thân, ta không phải bởi vì nhất thời tức giận đi vào, mà vì Đế Lưu… trên người hắn có quá nhiều nghi vấn, nơi Thái Hư Tiên Vương truyền thừa, hắn ngàn năm chi mê, cùng lúc đầu hắn sớm đã tu thành Thái Ất tiên thân, vì sao bây giờ trên người ngay cả khí tức Tiên Mệnh cũng không có? Tất cả vấn đề đều khó mà giải thích, không tìm hắn hỏi rõ, ta luôn cảm giác trong lòng khó có thể bình an…
Sau khi dứt lời, thần sắc lạnh lẽo, đột nhiên nâng hai tay lên, ở trong Thượng Huyền Thành, phương hướng động phủ nàng tu luyện, bay tới vô số pháp bảo linh đan, đều bị nàng thu vào trong tay áo, sau đó thở một hơi thật dài, chân đạp tường vân, cũng không quay đầu lại bước vào cửa truyền tống, thanh âm xa xa truyền tới:
– Nói cho phụ thân không cần phải lo lắng, chỉ là Phù Đồ Thiên Giới, ta tự có phương pháp phòng vệ, chỉ là phải cẩn thận Man Hoang, gần đây yêu ma quỷ quái ở trong đó có rục rịch!
– Cái này…
Nhìn Thanh La tiên tử vọt vào cửa truyền tống, thần sắc của Thái Ất Tam lão khó xử, hết lần này tới lần khác không dám ngăn trở.
Tam Thập Tam Thiên quy củ sâm nghiêm, bọn hắn nói ra chính là thuộc hạ của Thanh Huyền Vực Chủ, cũng là thuộc hạ của Thanh La tiên tử, tự nhiên không dám phạm thượng, ngăn cản hành vi của Thanh La tiên tử, dù nhìn cử chỉ này lại hung hiểm, cũng không dám nói gì…
– Thanh La tỷ tỷ, ngươi chờ ta một chút…
Tựa hồ Si Nhi tiểu thư cũng không cam tâm, do dự một phen, cuối cùng cắn răng vọt tới.
Thái Ất tam tiên lưu ý đến cử động của nàng, nhưng không có đi ngăn cản.
Mà chúng tiên khác trong Thượng Huyền Thành, thấy cảnh ấy cũng khiếp sợ tột đỉnh, cảm giác hết thảy rất không chân thực, Chư Thiên Thăng Tiên Hội là tồn tại bực nào, từ trước đến nay không có Chân Tiên trộn lẫn, bây giờ Thanh La tiên tử phá vỡ lệ cũ này?
Chư Thiên Thăng Tiên Hội lần này, xem ra sẽ xảy ra vấn đề…
Chỉ bất quá bọn hắn không biết, ở bên ngoài Thượng Huyền Thành, ở phương hướng Thanh La tiên tử vội vã chạy tới, trong tầng tầng tường vân, lúc này cũng đang có một nam tử ẩn núp, hắn cơ hồ là theo đuôi Thanh La tiên tử đến, thấy Thanh La tiên tử và Đế Lưu đối thoại, cũng nhìn thấy Thanh La tiên tử và Si Nhi tiên tử xông vào cửa truyền tống, ánh mắt ẩn ẩn lấp lóe tinh quang, kích động không thôi, lẩm bẩm:
– Khó lường, khó lường a, chưởng tòa đại nhân vốn cảm thấy cô nương Thanh La kia có vấn đề, mới lệnh ta truy lùng tới, không nghĩ tới lại phát hiện nội tình kinh người như vậy, Đế Tử đã vẫn lạc ngàn năm, thế mà còn sống xuất hiện?
Vừa nghĩ tới đây, hắn mở ra một quyển trục, nhìn chằm chằm vài lần, ánh mắt càng thêm chấn kinh:
– Còn có nữ hài được Đế Tử che chở kia, sao càng xem càng giống như người… chúng ta đang tìm kia? Sẽ không may mắn như thế chứ…
Chỉ trong chớp mắt, hắn liền hạ quyết định, đột nhiên phi thân bỏ chạy, đồng thời lấy ra một đạo kiếm phù.
– Chưởng tòa đại nhân, có thể lệnh các huynh đệ của Cửu Sơn Thập Uyên trở về…
– Ta đã phát hiện tung tích của Thanh Tà vương nữ…
Chương 1437: Ý chí thế giới
– Thành công…
Lại nói sau khi Phương Hành thành công bước vào cửa truyền tống, đáy lòng vừa hưng phấn vừa tự hào, cảm giác trên đời này không có sự tình mình không làm được.
Bất quá vào đại trận truyền tống trọng yếu bực này, hắn cũng rất cẩn thận, pháp lực toàn thân phồng lên, cảnh giác bốn phía.
Hắn còn nhớ rõ, lúc trước mình từ Long Giới trốn vào Thanh Huyền Thiên Giới, đột nhiên xuất hiện thiên địa một kích, nếu không phải có ý chí của Long Giới phù hộ, thì khó đảm bảo mình không mất mạng, bây giờ hắn không biết lần nữa vượt qua giới bích, lại tiến vào Phù Đồ Thiên Giới hung hiểm nhất, sẽ có vấn đề hay không!
Oanh! Oanh! Oanh!
Chung quanh có vô số lôi quang bao phủ, dày đặc bốn phía, khí tức đáng sợ ngập trời, Phương Hành biết sau khi mình tiến vào đại trận truyền tống, liền bước vào trong thông đạo Vô Lượng, trên thực tế, truyền tống ở giữa chư vực, đều là mượn lực lượng Vô Lượng!
– Ta không có thù với Tam Thập Tam Thiên các ngươi, tuyệt đối đừng đến thêm một lần…
Phương Hành ôm nữ hài mù lòa vào trong lòng, vừa đi nhanh ở trong thông đạo Vô Lượng, vừa thầm nghĩ, mà sau lưng hắn, lúc này truyền đến một trận “oa oa” hét to, lại là Thái Hư Bảo Bảo, theo nữ hài mù lòa ôm Thái Hư Bảo Kính tiến vào đại trận truyền tống, hắn cũng bị dẫn qua…
Nếu không phải ở trong thông đạo Vô Lượng, không tiện mở ra Tiểu Thế Giới hộ thể, Phương Hành thật muốn tế lên Khô Lâu Thần Cung, cùng một chỗ trốn vào, không cần ở chỗ này lo lắng đề phòng, bất quá hắn biết sau khi thông qua Vô Lượng Chi Môn tiến vào, mình sẽ không thể sử dụng lực lượng của Khô Lâu Đầu Cốt, dù sao Tiểu Thế Giới này, cùng Đại Thế Giới ẩn tàng trong cơ thể hắn còn có chút khác biệt, Đại Thế Giới là hoàn chỉnh, hơn nữa giấu ở sâu trong thần hồn, tự thành một thể, sẽ không dẫn phát dị biến!
Khô Lâu Thần Cung lại là Tiểu Thế Giới được luyện ra, ở trong thông đạo Vô Lượng, rất dễ dàng bị phản phệ!
Về phần vì sao không dẫn nữ hài mù lòa vào thức giới, vậy càng đơn giản hơn, thức giới của hắn chính là bí mật lớn nhất của hắn bây giờ, trừ khi là triệt để bị hắn trấn áp, hay hoàn toàn bị hắn thăm dò nội tình, bằng không hắn tuyệt đối sẽ không lộ bí mật của thức giới!
Đương nhiên, lúc đầu hắn cũng muốn nhìn xem tiểu gia hỏa kia ở dưới áp lực có dị thường gì không, nhưng kết quả vẫn không có…
Lúc đó hắn cùng chúng tiên đại chiến, những người kia là có cơ hội trực tiếp chém giết nữ hài mù lòa, từ trình độ nào đó, nói là Phương Hành cố ý để nàng rơi vào hoàn cảnh hung hiểm cũng không đủ, bởi vì hắn xác thực muốn nhìn một chút, cũng không lo lắng những người kia thật sẽ giết nàng, dù sao huyết mạch Tiên Vương quá mức tôn quý, có lẽ những người kia dám bắt nàng, nhưng tuyệt đối không dám trực tiếp giết chết nàng…
Đương nhiên, đến cuối cùng, nữ hài mù lòa vẫn lẻ loi trơ trọi, khiếp đảm đứng ở nơi đó!
Phương Hành cũng lười suy nghĩ, tiểu nha đầu này rõ ràng chứa đầy bí mật, nhưng biểu hiện ra rất giống người bình thường…
Nói câu không dễ nghe, đừng nói nữ nhi Tiên Vương, cho dù là nữ nhi của một yêu quái Trúc Cơ kỳ bình thường, cũng sẽ có chút dị thường thể hiện ra, giống như Liên Nữ vậy, vừa tỉnh lại liền có thể đại sát bốn phía, ít thì cũng như Tiểu Man, nàng xác thực không có bản lãnh gì, nhưng huyết dịch chảy ra, cũng có thể khôi phục vạn vật, chẳng qua lúc đó mình hiểu quá ít, không phát hiện nàng đặc dị mà thôi, nhưng nữ hài mù lòa này, Phương Hành là thật không hiểu, nàng căn bản không có bất kỳ thần thông gì!
– Quên đi, mang theo làm nha hoàn cũng được…
Phương Hành chỉ đành ôm nữ hài mù lòa, không cho lực lượng Vô Lượng vọt tới trên người nàng.
– Muốn tới rồi sao?
Tâm tư nhanh quay ngược trở lại, Phương Hành thấy phía trước có đủ loại lực lượng hỗn độn biến hóa, cực kỳ đáng sợ, tâm tư không khỏi run lên, đã chuẩn bị kỹ càng, hiển nhiên đã sắp đến cuối!
Oanh!
Một loại cảm giác rất kỳ quái, giống như đột nhiên từ trong nước lao ra, lại giống như từ trong đêm tối tiến vào ban ngày, hắn chỉ cảm thấy hai mắt tỏa sáng, người đã ở trong một thiên địa mới, cùng lúc đó, một loại ý chí nào đó trong nháy mắt chú ý tới hắn, Phương Hành nếm qua loại ý chí này, nên cực kỳ linh mẫn, vô ý thức đưa tay, đạo đạo thần quang đánh ra ngoài, quấn quanh ở trên người mình, sau một khắc, bốn phương tám hướng, quả nhiên có lôi điện đáng sợ oanh kích tới…
– Rắc! Rắc! Rắc! Rắc!
Loại lực lượng kia đánh tới, bị thần quang của hắn ngăn trở, sau đó lại đánh vào trên người, lần này không có ý chí của Long Giới chống cự thay hắn, loại lực lượng kia đều bị nhục thể của hắn rắn rắn chắc chắc chống đỡ, cơ hồ trong chớp mắt, hắn đã máu phun phè phè, không biết có bao nhiêu địa phương khét lẹt, cũng may không phải là nhục thân của mình, bằng không lúc này Phương Hành sẽ tâm đau dữ dội, lúc này hắn chỉ lo bảo vệ nữ hài mù lòa, bay về phía xa!
Hắn có kinh nghiệm, loại lực lượng này chỉ ở thời điểm hắn đi vào bích chướng sinh ra phản ứng, sinh tử đều là lập tức, chỉ cần mình có thể thuận lợi đi vào thế giới này, thì sẽ không xuất hiện vấn đề gì nghiêm trọng…
– Loại khí tức kia… Là loại khí tức kia…
Chỉ là ngay cả Phương Hành cũng không biết, sau khi hắn gánh qua thần lôi đả kích, tự nghĩ đã tránh thoát đại kiếp, chợt từ chỗ sâu của thế giới này, lại có một loại ý chí xa xưa tỉnh lại, sau đó Phương Hành cảm giác mình giống như bị một loại quái vật khổng lồ để mắt tới, lôi quang vốn đã thu lại, đột nhiên hiển hóa lần nữa, thế mà huyễn hóa thành một cự chưởng, hung tợn từ trên trời giáng xuống, để hắn cơ hồ không thể chạy trốn!
– Làm sao cái này còn hung ác hơn cái trước?
Phương Hành cơ hồ bật thốt lên, theo bản năng kêu to.
Thời điểm hắn vừa tiến vào thế giới này cũng đã nhận ra, lực lượng ý chí của thế giới này yếu hơn Thanh Huyền Thiên Giới, trái tim buông lỏng rất nhiều, lại không nghĩ đến, mặc dù ý chí của thế giới này nhỏ yếu, nhưng càng có linh tính hơn Thanh Huyền Thiên Giới, sau khi nhận ra mình, một kích không trúng thì thôi, thế mà còn truy giết tới…
– Ta thiếu tiền các ngươi sao, vì sao hành hạ ta như thế?
Phương Hành muốn chửi ầm lên, trong lòng thực có loại cảm giác ủy khuất…
Chương 1438: Giết sạch ba vạn ba sinh linh.
Chỉ là mặc dù trong lòng ủy khuất, lại không có biện pháp khác, tựa như một con cá không cách nào đối kháng lưới cá, lúc này hắn chỉ có thể lao về phía mặt đất, ý đồ chui vào đáy biển, tránh né đại thủ đuổi bắt, cùng lúc đó, trong lòng cũng thật sự hiểu, thời điểm tiến vào Thanh Huyền Thiên Giới tao ngộ trọng thương, cũng không phải ngẫu nhiên, mình quả nhiên không được Tam Thập Tam Thiên hoan nghênh…
Chỉ bất quá, bây giờ bàn tay lớn kia chộp tới, tốc độ của Phương Hành rõ ràng có chút không bằng, thời điểm hắn nghĩ có nên trực tiếp bỏ qua nhục thân của Đế Lưu, trốn vào trong nhục thân của mình hay không, lại có biến cố khác xuất hiện, trong Khô Lâu, thế mà tự động hiển hóa ra hai đạo quỷ hỏa, giống như Khô Lâu này vừa tỉnh lại, chỉ thấy Khô Lâu bay lên, miệng há to, trong miệng lại có phật quang vạn trượng, lực lượng đại trận ầm ầm đánh tới bầu trời…
Rắc rắc rắc…
Thanh âm cực lớn vang lên, đại thủ bị phật quang trong Khô Lâu tuôn ra đánh lui, thu về!
Cùng lúc đó, Phương Hành cũng rơi xuống đất, ném ra một cái hố sâu!
Sau đó hắn kinh ngạc ngẩng đầu, vừa vặn bắt gặp đầu lâu thu liễm, chậm rãi rơi xuống!
– Là Phù Đồ Đại Trận đã cứu ta?
Phương Hành xòe bàn tay ra, tiếp đầu lâu ở trong tay, ánh mắt cực kỳ kinh dị!
Vừa rồi dưới tình huống hung hiểm đến cực hạn, lại là Phù Đồ Đại Trận tự động hiển hóa, trợ giúp hắn đánh lui bàn tay kia, bằng không mà nói, hậu quả rất khó đoán trước, hơn phân nửa hắn sẽ mất bộ nhục thân này!
Chỉ bất quá, mặc dù Phù Đồ Đại Trận thần dị, nhưng dù sao cũng là tử vật, vì sao ở lúc này lại tự động hiển hóa?
Hơi suy nghĩ, hắn thu hồi Khô Lâu, trong lòng thầm nghĩ:
– Phật… Phật, chẳng lẽ Phù Đồ Đại Trận này, cùng Phù Đồ Thiên Giới có liên hệ gì không muốn người biết? Nhưng theo lý thuyết không nên a, Phù Đồ Đại Trận đến từ Phật giới, Phù Đồ Thiên Giới lại là một thiên trong Tam Thập Tam Thiên của Đạo gia, mặc dù danh tự giống nhau, nhưng rõ ràng chính là vật của hai nhà a…
Lông mày nhịn không được nhíu lại, từ khi tiến vào Tam Thập Tam Thiên, có quá nhiều chuyện ngoài ý liệu xuất hiện!
Bất quá tốt xấu gì cũng an toàn giáng lâm giới này, đối mặt thiên địa chi uy, cũng bất quá là nhục thân bị chút thương tích, tĩnh dưỡng một phen liền không có gì đáng ngại, chỉ là nguy hiểm vừa rồi lại làm cho Phương Hành khó mà tiêu tan, trong lòng không khỏi nghĩ, cũng may mà lúc trước đoạt xác Đế Lưu, nếu không là nhục thân của mình, qua hai lần bị tập kích, đoán chừng mình cũng chơi xong!
Cúi đầu nhìn xem, nữ hài mù lòa đang từ dưới đất bò dậy, Thái Hư Bảo Bảo cũng ở một bên ôm Thái Hư Huyễn Kính kêu khổ, cũng may hai vật nhỏ này đều không có vấn đề gì, hắn cũng hơi yên tâm, chậm rãi đứng dậy, đánh giá thế giới xung quanh một phen…
Kiềm chế…
Đây là cảm giác đầu tiên của Phương Hành!
Thế giới này rõ ràng khác biệt Long Giới sơn thanh thủy tú cùng Thanh Huyền giới đầy rừng hoang mênh mông, vậy hai phe thế giới, đều có sinh cơ bừng bừng, nhưng ở Phù Đồ Thiên Giới, lại hoàn toàn tĩnh mịch, khắp nơi hiện đầy quang mang đỏ sậm, ngay cả mặt trời mặt trăng ở trên không trung cũng là màu đỏ, trên đại địa khắp nơi là ngọn núi trụi lủi và mặt đất rạn nứt, ánh mắt chiếu tới, không có bất kỳ thực vật gì, ngay cả há miệng thở dốc, cũng chỉ cảm giác ngực giống như đè ép một tảng đá lớn, không cách nào thoải mái!
– Oanh! Oanh! Oanh!
Ở chỗ càng xa, không trung thỉnh thoảng rơi xuống bóng người nào đó, tựa như sủi cảo, có rất thong dong, ở giữa không trung đã ổn định thân hình, chậm rãi giáng lâm, cũng có một chút thì kêu thảm ngã xuống…
– Nếu có truy binh, sợ là nơi giáng lâm sẽ cách ta không quá xa, trốn đi chữa thương lại nói…
Phương Hành âm thầm suy nghĩ, sau đó phân rõ phương hướng, lựa chọn chỗ nhân số ít nhất chạy tới, chỉ thấy đại sơn liên miên không dứt, ngoại hình giống như lợi kiếm, trực chỉ thương khung, xem ra vốn cũng là một loại sơn thủy tú lệ, nhưng lúc này thảm thực vật hoàn toàn không có, ngược lại thành địa phương hung ác dữ tợn, Phương Hành cũng không để ý, trực tiếp tìm một vách núi bí ẩn, vung chỉ làm kiếm, gọt ra một động phủ, sau đó tiến vào trong đó, mở ra Khô Lâu chui vào…
Ăn Thiên Gia Đan, bế quan ba ngày, cuối cùng điều trị khí cơ, nhục thân lần nữa phục hồi như cũ, lúc này Phương Hành mới chầm chậm thổ tức thu công!
– Bây giờ đã đến Phù Đồ Thiên Giới, chỉ là không biết Chư Thiên Thăng Tiên Hội làm sao chơi…
Trong lòng Phương Hành âm thầm nghĩ, chân mày hơi nhíu lại.
Cho dù ai cũng biết Chư Thiên Thăng Tiên Hội là đại hội tranh đoạt Tiên Mệnh, người bại táng thân ở đây, bên thắng đạt được Tiên Mệnh, nhưng kỳ quái là, Phương Hành một đường đến Thượng Huyền Thành, lại chưa từng có ai nói với hắn đến tột cùng nên cướp đoạt Tiên Mệnh như thế nào, ngay cả Huyền Cơ Chân Nhân cũng chỉ nói vào Phù Đồ Thiên Giới , tự nhiên sẽ biết rõ, về phần nội ứng Lý Hổ Tướng của hắn, thân phận hèn mọn, thì càng không hiểu rõ những vật này!
Cũng không thể một mực trốn tránh, phải ra ngoài tìm tòi a!
Phương Hành quyết định, bước ra Khô Lâu Thần Cung, phất tay thu hồi, sau đó đi ra ngoài động.
Lúc này hắn vẫn còn có lòng tin, dù sao lấy bản lĩnh của hắn bây giờ, nói là quét ngang Phù Đồ Thiên Giới cũng bất quá…
Tu vi của hắn đã đạt tới Ngụy Tiên nhất phẩm, mà bây giờ đoạt xá nhục thân Thái Ất của Đế Lưu, càng có được lực lượng nhục thân của Thái Ất cảnh, tổng hợp lại, đừng nói những Tán Tiên và Ngụy Tiên tham dự Chư Thiên Thăng Tiên Hội, mưu toan cướp đoạt Tiên Mệnh, chỉ sợ người tham dự đều là Chân Tiên, vậy cũng chỉ có cường giả trong Chân Tiên mới có thể tranh phong với mình!
Đây cũng là Phương đại gia khiêm tốn, không có ý tứ rống lên “dưới Thái Ất ta vô địch” mà thôi!
Cũng chính là nguyên nhân này, Phương Hành ở trên tâm lý không có chút áp lực, cảm giác cướp đoạt Tiên Mệnh căn bản là dễ như trở bàn tay!
– Hắc hắc, lúc trước đám hỗn đản trốn ở phía sau màn của Thiên Nguyên Đại Lục kia mạt sát toàn bộ công lao của ta, cuối cùng thời điểm được tạo hóa lại ném tên của ta, để cho ta không cầm đến Tiên Mệnh, căn bản chính là hỗn đản đến cực điểm… Nhưng vậy thì thế nào? Dù trong tay các ngươi có Tiên Mệnh lại thế nào? Không cho ta lại thế nào? Tiểu gia bằng bản lãnh của mình, đồng dạng có thể giành được, sau khi đoạt đủ đồ vật, lại về Thiên Nguyên Đại Lục báo thù!
Trong lòng vừa suy nghĩ chuyện cũ, hắn vừa khẽ hát đi ra hang đá, sau đó thần sắc ngưng lại, ngẩng đầu lên!
Trên cửu thiên, lúc này đang tung bay một đạo tiên phù, tử khí mịt mờ, bao phủ một phương đại địa…
Thời điểm nhìn về phía tiên phù, tự nhiên liền có thần thức đánh vào thức hải của Phương Hành!
Những thần thức kia, giảng thuật chính là quy tắc của Chư Thiên Thăng Tiên Hội…
Mà khiến cho Phương Hành chấn kinh, ngay cả dân cả cũng hát không được, chính là loại quy tắc này.
Không phải nó rất khó khăn, mà là thực quá đơn giản!
– Giết sạch ba vạn ba sinh linh, tu thành tiên trường sinh bất lão…
Chương 1439: Oan nghiệt trùng thiên.
– Ba vạn ba… Ba vạn ba… Ba vạn ba…
Trong miệng Phương Hành không ngừng dư vị lấy mấy chữ này, sắc mặt trở nên ngưng trọng và cổ quái.
Ngay cả hắn cũng không nghĩ tới, quy tắc của Chư Thiên Thăng Tiên Hội này lại đơn giản như thế, đơn giản đến cơ hồ không có quy tắc gì, theo tiên phù trên không trung phóng thích thần thức đến xem, cái này đâu phải là Chư Thiên Thăng Tiên Hội gì, căn bản là một thịnh yến giết chóc, tất cả người tham dự hội nghị căn bản không cần cân nhắc quá nhiều, chỉ để ý buông tay giết chóc là được, một đường giết, một đường tiến vào chỗ sâu nhất, cũng chính là chỗ tiên phù dẫn dắt, sau đó ba người sống sót cuối cùng nhất sẽ đạt được Tiên Mệnh…
Mười vạn người sống sót ba người, đồ diệt ba vạn ba ngàn sinh linh, thành tựu một vị Chân Tiên trường sinh bất tử!
Trên đời này… tại sao có thể có quy tắc cổ quái như thế?
Phương Hành vốn đã làm tốt chuẩn bị đối mặt tất cả hung hiểm, lập chí muốn đoạt ba Tiên Mệnh đến tay, lúc này lại mộng bức!
Trong nội tâm tràn ngập cảm giác kỳ quái, để cho hắn không được tự nhiên!
Hắn nắm tay Manh Nữ (*tên của nữ hài mù lòa được Phương đại gia đặt, chữ manh có nghĩa là mù) và Thái Hư Bảo Bảo, đi đến một ngọn núi cao, bước lên đỉnh núi, bao quát phiến thế giới này!
Hắn bế quan ba ngày, thế giới này đã khác nhau rất lớn, ba ngày trước, vẫn chỉ là thời điểm các tu sĩ hàng lâm, tiên phù còn chưa xuất hiện, không người nào biết quy tắc của Chư Thiên Thăng Tiên Hội, bởi vậy sau khi hàng lâm, đa số đều giống như Phương Hành, tìm địa phương núp vào, sau khi tiên phù xuất hiện mới hiểu rõ quy tắc, hiện thân đi ra…
Lúc này ở trên Phù Đồ Thiên Giới, bất ngờ như một mảnh chiến trường!
Phương Hành ngồi xổm ở trên cô phong, cúi đầu bao quát, liền thấy được phía dưới có vô số người chém giết, đấu pháp!
– Tàn sát hết ba vạn ba sinh linh, tu thành tiên trường sinh bất lão…
Hắn chứng kiến một nam tử toàn thân là máu đang tung nhảy ở trên đại địa, điều khiển mấy đạo phi kiếm, những nơi đi qua, đám người như rơm rạ chồng chất ngã xuống đất, thân thể thần hồn đều bị chặt đứt, hóa thành đạo đạo oan hồn, tung bay ở sau lưng nam tử huyết y, mà loại lực lượng này, như đang không ngừng trợ giúp hắn tăng cường sức lực, khiến cho phi kiếm của hắn càng thêm sắc bén, pháp lực càng thêm hùng hậu, giống như một đại trận đã vận chuyển, càng chuyển càng nhanh, thế càng mãnh liệt, căn bản không người nào có thể chống cự lực lượng đại trận kia…
– Tha mạng, tha mạng, tha mạng…
Hắn thấy được một lão giả già nua, dùng thân thể che chở ba hài đồng, vẻ mặt đầy nước mắt, không ngừng dập đầu cầu xin tha thứ.
– Đã đến nơi này, lại còn cầu tha mạng cái gì?
Không biết có bao nhiêu người, theo dõi bốn tồn tại cực kỳ nhỏ yếu kia, miệng quát lạnh.
– Ông trời có mắt, chỉ bởi vì tổ tôn chúng ta không muốn góp sức cho Vũ Giang Phủ, liền bị Phủ chủ cưỡng ép bắt đến, các vị đạo hữu và tiền bối khai ân, tánh mạng của lão phu cứ việc cầm lấy, chỉ cầu các ngươi khai ân, cho ba Tôn nhi của ta một cơ hội đầu thai…
Lão giả không ngừng dập đầu, nhưng một chút tác dụng cũng không có, chừng bảy tám Tán Tiên thực lực mạnh mẽ lao đến, tranh đoạt chém hắn và ba Tôn nhi thành thịt vụn, ngay cả một tia thần hồn cũng không lưu lại, chỉ có thần hồn nhàn nhạt gào khóc, mắng nhiếc, hóa thành lực lượng oan nghiệt bay đến sau lưng mấy Tán Tiên kia…
Phương Hành nhìn ở trong mắt, không có đi cứu, bởi vì mắt nhìn bốn phía, cảnh tượng như vậy đâu đâu cũng có!
Hắn cũng không có đi chém giết mấy người kia, bởi vì sau khi mấy người kia chia cắt lão giả và ba Tôn nhi của hắn, cũng nhìn nhau không vừa mắt, đã sớm ầm ầm ra tay đại chiến với nhau, rất nhanh đã ngã mấy thi thể…
– Đám người kia đều điên rồi sao?
Trong nội tâm Phương Hành bay lên một loại cảm giác quái dị, hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn ra chỗ xa hơn!
Giết chóc!
Điên cuồng!
Khắp thiên hạ, chỉ có thể nhìn thấy cảnh tượng như vậy, chỉ có thể cảm nhận được cảm xúc như vậy!
Hắn chứng kiến có nữ tử kiều diễm lột bỏ xiêm y, dùng vũ khí hữu dụng nhất của mình dụ dỗ đối thủ lực ý chí bạc nhược yếu kém!
Hắn thấy có người kết thành liên minh, như đàn sói đi đánh lén Tán Tiên độc thân!
Hắn thấy vô số người nhỏ yếu run rẩy trốn ở sau vách núi, sau đó bị người tìm được giết chết!
Thấy được các sư huynh đệ phản bội lẫn nhau…
Cũng nhìn thấy đạo lữ tầm đó lại thay nhau hạ sát thủ…
– Oan nghiệt sao?
Phương Hành thì thào tự nói, ánh mắt nhìn về phía sau lưng những Tán Tiên kia.
Ở phía sau bọn họ, không có chỗ nào mà không phải oan nghiệt quấn thân, phảng phất như khói lửa bắn thẳng lên trời, đưa mắt nhìn đi, hắc khí cuồn cuộn quanh quẩn không dứt, mà ở trong hắc khí, bất ngờ nhấp nhô oan hồn vô tận, ở đó kêu khóc, gào rú, mà những người oan nghiệt quấn quanh trên người càng nhiều, thực lực sẽ càng đáng sợ, loại lực lượng kia tựa hồ vô cùng vô tận, không có hạn mức cao nhất, không ngừng gia trì ở trên người bọn họ…
Nhìn thấy một màn này, đáy lòng Phương Hành hơi tỉnh ngộ!
Hắn cũng không xa lạ gì loại lực lượng này, lúc ở Thiên Nguyên Đại Lục, hắn được Ma Tổ truyền Kiếm Ma đại thuật, cũng được Căn Bá truyền cho Sát Sinh đại thuật, trước kia hắn không rõ, hiện tại tu vi đến, tự nhiên sớm có cảm ngộ, kia trên thực tế đều là một loại pháp môn quỷ dị thông qua oan nghiệt đến tu luyện, sát nhân càng nhiều, oan nghiệt càng nhiều, bản thân đạt được lực lượng gia trì cũng càng nhiều, sau khi đạt đến hạn mức cao nhất nào đó, thậm chí có thể bước vào một cảnh giới mới…
Mà sau khi sinh linh Thần tộc xâm lấn, hắn dung hợp Kiếm Ma đại thuật và pháp môn của Phù Dao Cung Cổ Thánh, ngộ ra Đồ Thần Đại Pháp, từ trình độ nào đó, cũng là pháp môn lợi dụng oan nghiệt, có thể để lực lượng của hắn tăng lên không có cực hạn, phát huy ra lực lượng cuồng bạo…
Lúc này thấy được một màn kia, hắn thậm chí hoài nghi, lúc trước có phải Ma Tổ từ trong chiến trường bực này đi ra hay không?
Bởi vì vô luận là hắn lợi dụng lực lượng oan nghiệt, hay Kiếm Ma đại thuật chỉ một lòng giết chóc kia, đều cực kỳ phù hợp chiến trường này!
Ở thời khắc này, hắn thậm chí cảm thấy, có lẽ mình gặp được hoàn cảnh tu luyện Kiếm Ma đại thuật thích hợp nhất…
Có lẽ có thể ở chỗ này, tu luyện Kiếm Ma đại thuật tới cực hạn…
– Khó trách Chiến Tiên từ trong Chư Thiên Thăng Tiên Hội đi ra, đều một thân sát tính, có được danh tiếng mạnh nhất, hơn nữa đối với kinh nghiệm của mình ở trong Phù Đồ Thiên Giới giữ kín như bưng, nguyên lai… nguyên lai… Tiên Mệnh của bọn hắn, là do người chết chất lên…
Thái Hư Bảo Bảo nhìn từng màn phía dưới, tựa hồ bị hù sợ, qua hồi lâu mới nhẹ nhàng mở miệng.
– Phương… Phương đại gia…
Manh Nữ nắm bàn tay Phương Hành thật chặc, mặc dù nàng nhìn không thấy, lại có thể ngửi được mùi máu tanh dày đặc, cũng có thể nghe được từng tiếng kêu to thê thảm, bị hù chảy ra mồ hôi lạnh, lúc này nàng tựa hồ cảm thấy cái gì, bỗng nhiên run rẩy hỏi:
– … Ngươi… Ngươi cũng đi giết người sao?
– Ta?
Phương Hành trầm mặc lại, nhìn loạn cục phía dưới, thật lâu mới nói:
– Ta có nên đi không?
Chương 1440: Ta cho ngươi ba vạn ba.
Không phải Phương Hành không dám giết người, cũng không phải chưa từng giết người!
Trên thực tế, hắn ở Thiên Nguyên Đại Lục lưu lại hung danh cuồn cuộn, đó cũng không phải là cầm miệng thổi ra…
Nhưng coi như hắn dám giết người, cũng giết qua người, thậm chí hắn nắm giữ Kiếm Ma Đại Thuật và Sát Sinh đại thuật, chính là dùng để giết người, nhưng sau khi Manh Nữ hỏi hắn vấn đề này, hắn vẫn trầm mặc lại, đáy mắt hiện ra do dự, dựa theo đạo lý, hắn không cần do dự, dù sao tiến vào Chư Thiên Thăng Tiên Hội, chính là vì đoạt Tiên Mệnh, cũng đã làm xong chuẩn bị đại sát một hồi, nhưng sau khi thấy được từng màn trước mắt, hắn vẫn trầm mặc lại, thật lâu không nói được lời nào!
– Giết người thì sớm làm đi…
Thái Hư Bảo Bảo cũng phát hiện cái gì, thanh âm thật thấp nói:
– Sư phụ, bản lãnh của ngươi tự nhiên không cần phải nói, những Tán Tiên kia xách giày cũng không xứng, nếu không có Chân Tiên đến quấy rối, đi ngang ở trong Phù Đồ Thiên Giới cũng không sao, nhưng không biết ngươi có phát hiện không, phiến thiên địa này không giống nơi khác, có thể chuyển hóa lực lượng oan nghiệt cho mình dùng, giết người càng nhiều, thực lực càng mạnh, càng sớm giết người, thì càng sớm tăng lên lực lượng của mình, cũng càng có thể tích lũy ưu thế, cường giả càng mạnh, kẻ yếu càng yếu…
Hắn chậm rãi nói xong, thanh âm cũng càng ngày càng thấp, rõ ràng có chút hàn ý:
– Nói cách khác, trong chiến trường này, sớm muộn gì cũng sẽ đản sinh ra một đám cường giả khó có thể hình dung, bọn hắn dựa vào giết chóc đạt được lực lượng, cuối cùng nhất… thậm chí có khả năng siêu việt ngươi!
Đối với Thái Hư Bảo Bảo nói, Phương Hành cũng chỉ nhẹ nhàng gật đầu.
Đối với hiểu rõ oan nghiệt, kỳ thật hắn vượt xa Thái Hư Bảo Bảo, hắn biết rõ đây là có chuyện gì!
Vốn hắn cũng nghĩ, dùng bản lãnh của mình có thể đi ngang ở Phù Đồ Thiên giới, nhưng bây giờ phát hiện đã không có khả năng rồi…
Bởi vì thực lực của những người kia, đều đang không ngừng tăng vọt, sớm muộn gì cũng sẽ có người trưởng thành đến đủ để rung chuyển cảnh giới của mình…
Từ góc độ này đến xem, mình thậm chí không cần nghĩ nhiều, nên trực tiếp vung đao nhảy vào chiến trường!
Thế nhưng… mình thật phải đi giết người sao?
Giết người là cần lý do a!
Mình sẽ giết người, nhưng thường thường chỉ ở thời điểm tức giận mới giết người, nhưng hiện tại mình lại không có cảm giác tức giận!
Trái lại, nhìn từng màn giết chóc điên cuồng ở phía dưới, hắn chỉ cảm thấy trong nội tâm biệt khuất…
Giết người có vui vẻ như vậy sao?
Lúc còn rất nhỏ, ở Quỷ Yên Cốc, Đại thúc thúc đã dạy hắn, thân là một cường đạo, cướp đồ là thiên chức, nhưng không nên ra tay quá ác, bởi vì những thương nhân kia là dê béo, phải để bọn hắn sống, giết chết bọn hắn, sẽ không còn lông dê để nhổ…
Cũng bởi vậy, Phương Hành không quá thích giết người.
Hắn thích cướp bóc, cùng thích giết người là hai việc khác nhau!
Chỉ có điều, mọi thứ đều có ngoại lệ…
Trước kia hắn không thích giết người, cho nên giết không nhiều, nhưng nếu vì Tiên Mệnh thì sao?
Ngẩng đầu nhìn xem, tử phù hờ hững phiêu phù ở trên chín tầng trời, lạnh lùng tản mát ra tử mang, phảng phất như một con mắt, đang lạnh lùng nhìn giết chóc phía dưới, hoặc như một thần linh, ném ra mấy cây xương thịt, sau đó nhìn mười vạn sinh linh vì xương thịt dốc sức liều mạng tranh đoạt, vì thế không tiếc bất luận thủ đoạn gì chém giết, dốc sức liều mạng, điên cuồng…
Mình phải chăng cũng nên vì Tiên Mệnh, xông vào cùng với những con chó khác tranh đoạt?
Phương Hành có thể cam đoan, nếu mình muốn tranh, nhất định sẽ là con chó hung ác nhất nơi này!
– Ai, sát khí như biển, đoạt oan nghiệt quấn thân sao?
Trầm thấp hít một hơi, hắn lại không có trả lời Manh Nữ, mà cất bước đi xuống dưới núi.
Dưới núi sát khí trùng thiên, khói thuốc súng cuồn cuộn, vô số người giết đỏ cả mắt, người oan nghiệt mạnh nhất, mây đen sau lưng đã như khói lửa, bên trong không biết bao nhiêu oan hồn chìm chìm nổi nổi, thật rất kinh người, cái này để cho bọn hắn thoạt nhìn như bị ma vân bao phủ, giống quỷ còn hơn giống người, con mắt đỏ lên, giống như bóng đèn, hung hăng nhìn chằm chằm vào nhau…
Vừa thấy Phương Hành đi xuống, đám người kia lập tức cảm ứng, đồng thời ánh mắt sâu kín nhìn về phía Phương Hành!
Chỉ nháy mắt, giống như có hơn mười thanh lợi kiếm màu đỏ tươi, xa xa chỉ ở trên người Phương Hành!
Trong sát na, ngay cả Manh Nữ nhìn không thấy cùng với Thái Hư Bảo Bảo không có thật thể, trái tim cũng hoảng sợ, trốn đến sau lưng Phương Hành!
Ở thế giới này, phương pháp phán đoán thực lực của đối thủ mạnh yếu cực kỳ đơn giản, chính là nhìn khí tức oan nghiệt trên người hắn, hoặc nói là ma khí trên người, ma khí càng nặng, không hề nghi ngờ sẽ càng mạnh, mà nam tử đi tới kia, khuôn mặt tuấn lãng, ánh mắt thâm trầm, thoạt nhìn cũng có chút bất phàm, nhưng hắn chỉ lẳng lặng đi tới, cả người thanh đạm, rõ ràng không có một chút ma khí, vậy thì không khó phán đoán rồi, người này ở trong Phù Đồ Thiên Giới ngay cả một người cũng chưa giết qua…
– Ba người này ta muốn…
Tất cả mọi người nhìn Phương Hành, như yêu ma nhìn con mồi, kiêng kị lẫn nhau, ngấp nghé ba người kia…
Phương Hành giống như không phát giác, không nhanh không chậm, trấn định từng bước một đi về phía trước!
Cũng không biết qua bao lâu, Phương Hành cách những tán tu kia đã càng ngày càng gần, đột nhiên có một người ma khí dày đặc gầm nhẹ, thân hình lao tới, thò ra móng vuốt sắc bén, trảo về phía Phương Hành…
– Hống hống hống.
Những người khác sao sẽ cam tâm nhường thịt ngon, theo sát lao đến, gào thét không thôi!
Trong nháy mắt, quả thực như ma vân vắt ngang trời, bao phủ thân hình Phương Hành ở bên trong!
Nhưng lúc này, Phương Hành nhìn mấy ma ảnh đánh về phía mình kia, lấy ra một thanh binh khí, không phải quỷ đầu đại đao, mà là một trường thiên, lúc ở Thượng Huyền Thành bị chúng tiên vây công, hắn từ trong tay một mỹ phụ đoạt đến, chính là một kiện tiên bảo, bên trong có một Hỏa Long chi hồn, mặc dù phẩm chất kém xa quỷ đầu đại đao, nhưng lúc này, Phương Hành lại cảm thấy Hỏa Long Tiên cực kỳ thuận tay!
Thời điểm hắn lấy ra Hỏa Long Tiên, ma ảnh ở trước nhất đã vọt tới trước mặt hắn.
– Tàn sát hết ba vạn ba sinh linh, giúp ta thành tiên…
Tiếng hô từ trong miệng ma ảnh truyền ra, mùi máu tươi dày đặc tựa hồ muốn rót vào lỗ chân lông người!
Phương Hành ngẩng đầu nhìn ma ảnh, như kim cương trừng mắt, hung hăng vút ra một roi…
– Vèo!
Ma ảnh bị quất nằm xuống mặt đất, đau đến ngao ngao kêu gào, không ngừng lăn lộn, lăn qua lăn lại!
Phương Hành lại vung roi, vừa quất vừa nói.
– Ta cho ngươi ba vạn ba…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








