1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
  4. Tập 287 : Các ngươi thật muốn biết ta là ai? (c1431-c1435)

[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)

Tập 287 : Các ngươi thật muốn biết ta là ai? (c1431-c1435)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1431: Các ngươi thật muốn biết ta là ai?

– Kẻ này thật bất phàm, lại có bản sự bực này…

Ba Thái Ất Thượng Tiên hiện thân vẫn không có xuất thủ, trái lại cực kỳ hứng thú nhìn trận chiến này, lúc đầu giống như xem kịch vui, nhưng khi nhìn thấy Phương Hành càng đấu càng dũng, kiếm chỉ bốn phía, thời gian dần trôi qua, trên mặt ba người cười không nổi nữa, thay vào đó là một loại kinh hãi, yên lặng quan chiến nửa ngày, một lão giả đầu hói nhịn không được mở miệng:

– Nếu hắn thật sự có thể dùng Ngụy Tiên chiến Chân Tiên còn đỡ, nhưng hôm nay ở dưới vô số Chân Tiên vây công còn kiên trì bất bại, khí thế ngược lại càng chiến càng mãnh liệt, phần nội tình này, đã không phải con cháu thế gia bình thường có thể so sánh…

– Ah, trận chiến này hắn không thắng được, chỉ là quái lực đáng sợ, để cho người ta không cận thân được, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ thua!

Có lão giả đầu đội tử kim quan, thần sắc lãnh khốc, lạnh giọng mở miệng.

– Thắng là không thắng được, nhưng có thể chiến lâu như vậy, cũng đã rất không tệ!

Ở bên cạnh hắn, một lão đạo mặc thanh bào lại phụ họa lão giả đầu hói, lắc đầu thở dài:

– Tiểu bối kinh tài tuyệt diễm bực này thật không thấy nhiều, có lẽ kém Đế Tử một chút, nhưng so sánh với đám con cháu thế gia hoặc mấy chân truyền do các cổ đạo thống dạy dỗ thì không thua chút nào, lão hủ kết luận, hắn tuyệt đối không phải tán tu bình thường, hẳn là có lai lịch lớn, nói không chừng chính là dư nghiệt của tội Vương nào đó…

– Lát nữa chờ hắn thua, tạm lưu hắn một mạng, hỏi rõ ràng lại nói!

Lão giả đầu đội tử kim quan hừ lạnh một tiếng, từ chối cho ý kiến.

– Không sai, đả kích khí diễm của hắn cũng tốt, cho hắn biết, Thượng Huyền Thành không phải địa phương hắn có thể tùy tiện gây chuyện!

Lão giả đầu hói gật đầu đáp ứng.

– Ha ha, chống đỡ không được bao lâu, dù sao không có Tiên Mệnh, kém đại cảnh giới a…

Lão giả áo xanh nở nụ cười, khe khẽ lắc đầu, từ chối cho ý kiến.

– Vô tri tiểu nhi, dám can đảm đại náo Thượng Huyền Thành, bảo hộ huyết mạch tội Vương, đó là ngươi có thể bảo vệ được sao?

– Hạng người nghịch loạn, tội đáng chết vạn lần!

– Ngươi đã có bản lĩnh kia, nhất định không phải hạng người vô danh, đến tột cùng là người phương nào, nhanh chóng báo ra tên họ…

Thời điểm ba lão giả âm thầm thảo luận thân phận của Phương Hành, cục diện trong sân đã mở rộng, lúc đầu vây công Phương Hành chỉ có bốn người, nhưng nhìn bốn người bọn họ từ đầu đến cuối không bắt được Phương Hành, bên cạnh sớm có người một lòng nịnh nọt, muốn ở Thượng Huyền Thành lập công nhao nhao gia nhập chiến đoàn, cùng một chỗ vây công Phương Hành, làm cho những tiên binh kia không xen tay vào được!

Tràng diện này, làm ba lão giả kia không khỏi lắc đầu, sắc mặt có chút khó coi!

– Đường đường Chân Tiên, công lâu không bắt được Ngụy Tiên không nói, thế mà còn muốn nhờ nhân số áp chế…

Lão giả đầu hói nhẹ nhàng lắc đầu, khó nén thất vọng.

Lão giả áo xanh cũng thở dài:

– Nếu như liều mạng đọ sức, nhiều nhất hai người là có thể bắt hắn, nhưng hôm nay…

Hắn không nói tiếp, nhưng lão giả đầu đội tử kim quan và lão giả đầu hói đều hiểu, bây giờ ra tay đã không dưới mười người, vẫn còn để tiểu nhi kia ở trong vòng chiến nhảy nhót tưng bừng, cuối cùng là muốn làm gì?

Là muốn làm mất mặt Thượng Huyền Thành sao?

– Trải qua vô số đại chiến, hạng người chân chính có can đảm chém giết, đều đã chết không sai biệt lắm, ngược lại là đám gia hỏa tinh thông bảo mệnh, tâm cơ thâm trầm này lưu lại, ha ha, để bọn hắn vì chút việc nhỏ kia liều mạng, hai vị lão đệ là quá đề cao bọn hắn, ngươi nhìn bọn hắn hiện tại, cái nào không phải bo bo giữ mình, nhưng lại muốn đoạt công lao?

Lão giả đầu hói cười lạnh nói, thần sắc cũng rất không hài lòng.

– Được rồi, kéo xuống cũng không có ý nghĩa, để lão phu tự mình bắt lấy hắn đi!

Khuôn mặt lão giả đầu đội tử kim quan bình tĩnh, lạnh lùng nói một câu, chậm rãi bước ra một bước, ống tay áo không gió mà bay…

– Ha ha, An lão đệ tự mình xuất thủ, cũng coi như thay con nổi danh…

Phía sau, lão giả đầu hói thấy vậy, cười khổ một tiếng, lắc đầu.

– Kẻ này có thể có bản lĩnh như vậy, vốn không phải là hạng người vô danh, phải điều tra thật kỹ!

Lão giả áo xanh lại từ chối cho ý kiến, tán đồng cách làm của lão giả đầu đội tử kim quan:

– Thanh Huyền Vực Chủ lệnh ba người chúng ta trấn thủ ở nơi đây, căn cứ Thăng Tiên Hội biểu hiện, phong thưởng chúng tiên, nhưng không thể không nói, lần này chúng tiên biểu hiện, thực sự quá yếu kém…

Oanh!

Lão giả đầu đội tử kim quan là người nói liền làm, hai người khác còn đang thảo luận, hắn cũng đã xuất thủ!

Thân hình tung bay, nhìn không rõ ràng, tựa hồ cùng cả thiên địa hòa thành một thể, giữa thiên địa, khắp nơi đều là cái bóng của hắn, sau đó trùng trùng điệp điệp, có tiên uy vô tận bao phủ hơn nửa Thượng Huyền Thành, giống như một đám mây đen, trực tiếp bao phủ toàn trường…

Trong nháy mắt, cơ hồ tất cả mọi người đều giật mình, ngơ ngác ngẩng đầu, trái tim chấn kinh vô hạn…

– Thái Ất Thượng Tiên muốn đích thân xuất thủ?

– Vì cái gì, chúng ta rõ ràng đã sắp bắt được hắn…

– Con mẹ nó…

Mà theo đại thủ kia rơi xuống, Phương Hành cũng sinh lòng cảm ứng, trong nháy mắt nổi nóng…

Đây cũng quá khi dễ người rồi…

Một hai cái còn được, ba bốn cái cũng có thể chống đỡ, thậm chí đùa giỡn một chút uy phong!

Nhưng bây giờ bảy tám Chân Tiên mặt dạn mày dày ra tay, Phương Hành đã âm thầm kêu khổ!

Kỳ thật hắn cũng biết mình là nhờ nhục thân của Đế Lưu và chiến ý, mới sống đến bây giờ, thật bàn về tu vi đường đường chính chính, thì thấp hơn những người kia nhiều lắm, lúc này nhìn như uy phong không giảm, trên thực tế là bởi vì không người nào nguyện ý gánh nguy hiểm xông lên đánh giết mình, từng cái đều là lão hồ ly, biết lúc này nên chậm rãi thu lưới, từ từ vây chết con mồi mới là đứng đắn, bằng không nếu bọn hắn có lá gan liều mạng, đoán chừng mình đã sớm không kiên trì nổi…

Bây giờ áp lực ở chung quanh gia tăng, bên tai không ngừng hô quát, đã để hắn dần dần nóng nảy!

Nhưng lúc này Thái Ất Thượng Tiên kia lại kìm nén không được, tựa như muốn xuất thủ, thì càng để lửa giận của hắn áp chế không nổi…

Trong lòng tức giận, càng ngày càng bạo, có suy nghĩ không thèm đếm xỉa nữa…

– Một đám không biết xấu hổ, đều bức ta đúng không?

– Tốt, tốt, tốt, vậy ta cho các ngươi trang…

Nhìn bàn tay từ phía trên rơi xuống kia, trong mắt Phương Hành bay lên vẻ hung hãn.

– …

– Các vị đạo hữu, chớ có lưu thủ nữa, nhanh loạn đao chém chết hạng người phạm thượng làm loạn, lấy oán trả ơn kia đi!

Thấy Thái Ất Thượng Tiên chuẩn bị xuất thủ, lập tức có hạng người khôn khéo đoán được, kia là ba vị Thượng Tiên biểu hiện bất mãn với mình, vội vàng đề nghị, không thể chơi diều nữa, phải nhanh chóng giết gia hỏa kia, nếu không đợi cho Thái Ất Thượng Tiên tự mình ra tay, vậy đừng nói công lao, sau đó người người đều sẽ bị quở trách, dù sao bên mình nhiều người như vậy, nhưng vẫn phải để Thái Ất Thượng Tiên xuất thủ, nói câu không dễ nghe, còn cần đám người mình làm cái gì?

Ý nghĩ này hiện lên, quần tình xúc động, sát khí ở chung quanh cũng bừng bừng tăng vọt…

Trong lúc nhất thời, không biết bao nhiêu thần thông pháp bảo, phô thiên cái địa đánh về phía Phương Hành…

– Các ngươi tránh hết ra đi!

Nhưng lúc này, vị Thượng Tiên kia lại giống như càng thêm chán ghét, lạnh giọng hét lớn, đại thủ che khuất bầu trời, thế mà trực tiếp bắt về phía Phương Hành, miệng hét lớn:

– Tiểu nhi, ngươi đến tột cùng có thân phận như thế nào, nhanh chóng khai báo!

Thái Ất Thượng Tiên xuất thủ, không biết bao nhiêu người chấn kinh, thấp thỏm không thôi, vội vã thu tay lui ra…

Mà lúc này, Phương Hành cũng hạ quyết tâm, không những không sợ, trái lại sắc mặt lạnh lẽo, không biết bao nhiêu thần thông và pháp bảo đánh tới, khí thế của hắn lại tăng, kim xử và thanh đồng kiếm trong tay cũng giận dữ đập xuống đất, sau đó “Bá” một tiếng, rút ra một thanh đại đao, đã trải qua một trận ác chiến, hắn một thân sát khí, vào lúc này phảng phất như bị một loại sát khí gần như thực chất bao vây…

– Ngươi muốn biết ta là ai?

Đối mặt với sát cơ phô thiên cái địa, hắn vung đao, hai đạo đao mang trống rỗng sinh ra, chung quanh tựa hồ lâm vào trong biển máu, trước mắt mỗi người đều giống như xuất hiện một quỷ hồn giãy dụa gào khóc, làm trong lòng bọn hắn vô ý thức sinh ra sợ hãi, ở phía sau Phương Hành, kim quang loá mắt, để cho người ta không dám nhìn thẳng, tu vi thấp một chút thì hai mắt đổ máu, mắt bị đâm mù!

Đám Chân Tiên còn chưa kịp rút đi đều không khỏi run rẩy, vội vã vận chuyển thần thông, bị một đao kia chấn đến thân hình không ngừng lui về phía sau…

– Cái đó là…

Gặp được một đao kia, con ngươi của lão giả đầu đội tử kim quan đột nhiên co vào, vẻ mặt chấn kinh!

– Ha ha ha ha ha ha…

Một đao bức lui chúng tiên, Phương Hành ngửa mặt lên trời cười dài, ngông cuồng kinh thiên.

Tiếng cười kia mang theo hoang đường và khinh bỉ vô tận, nhìn về phía chúng tiên, phảng phất như nhìn thằng hề!

– Các ngươi nói ta không có tư cách che chở tiểu nha đầu này?

Hắn đưa tay kéo nữ hài mù lòa, để nàng tựa ở bên cạnh mình, vẻ mặt đùa cợt.

– Các ngươi nói ta dĩ hạ phạm thượng?

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Huyền Cơ Chân Nhân được người nhấc qua quan chiến, ánh mắt hung ác đáng sợ.

– Các ngươi thật muốn biết ta là ai?

Đến cuối cùng, hắn ngẩng đầu nhìn về phía ba vị Thái Ất Thượng Tiên, vẻ mặt khinh thường và âm tàn, đột nhiên giơ lên Khi Thiên Bá Man Đao, hung hăng chỉ tới, khí diễm như lang yên trùng thiên, bá đạo hét lớn!

– Bảo Thanh Huyền lão cẩu kia đi ra gặp ta!


Chương 1432: Đế Tử trở về

– Thanh Huyền lão cẩu?

Chợt nghe xưng hô này, phần lớn người không hiểu là có ý gì, qua nửa ngày, mới bỗng nhiên nghĩ đến, Thanh Huyền lão cẩu… Há không phải là chỉ Thanh Huyền Vực Chủ sao?

Phát hiện này tựa như quả bom nổ tung ở trong lòng bọn họ, có loại cảm giác choáng váng khó hình dung… lúc này đang ở Thanh Huyền Thiên Giới, vị kia là Đại La Kim Tiên, lão tướng dưới trướng Xích Đế đại nhân, thống ngự cả Thanh Huyền Thiên Giới, tồn tại chí cao trong suy nghĩ của các sinh linh ở Thanh Huyền Thiên Giới, mà hôm nay, ở trong Thượng Huyền Thành, có người ở trước mặt chúng tiên, gọi hắn là “lão cẩu?

– Ngươi… Ngươi… lớn mật, dám bất kính với Vực Chủ, tội đáng chết vạn lần!

Có người nghe xong xưng hô này, quả thực tức đến tay chân run rẩy, cắn răng vọt ra, như hận không thể lập tức nện chết Phương Hành, bộ dạng trung tâm quả thực làm cho người lã chã rơi lệ, chỉ có điều chạy một nửa, lại phát hiện chung quanh phần lớn người đều giữ trầm mặc, chỉ có mấy người bọn hắn lao ra, trông rất xấu hổ, hơn nữa cảm thấy được không khí chung quanh quỷ dị, nên đều vội vàng ngừng lại, nhìn trái nhìn phải, không dám xông lên, còn lặng lẽ lui trở về…

Lúc này lão giả đầu đội tử quan, bàn tay dừng ở giữ không trung, chậm chạp không dám rơi xuống, sắc mặt như gặp quỷ…

Mà hai vị Thượng Tiên không có ra tay kia, thì cũng trợn mắt há hốc mồm, như nghĩ tới sự tình gì làm cho người hoảng sợ…

Ngay cả bọn hắn cũng không có ý kiến, những người khác có tư cách gì xen mồm?

Lúc này trong đám người, có một ít là người thông minh, rõ ràng cảm thấy khí cơ trên người Phương Hành biến hóa, hơn nữa ba vị Thượng Tiên kia biểu lộ cổ quái, để cho bọn hắn đoán được cái gì, cực kỳ thông minh ngậm miệng, không nói một lời, chỉ yên lặng quan sát biến hóa, càng có một ít lão tu sĩ kiến thức rộng rãi, lúc này đang nghiêng đầu đánh giá Phương Hành, phát giác được thanh niên kia ở sau khi rút đao, khí chất cả người rõ ràng thay đổi, thậm chí bộ dáng cũng thay đổi…

Ngũ quan vẫn là ngũ quan đó, nhưng mấy cơ bắp biến hóa, liền khiến cho hắn xem ra giống như một người khác rồi!

Một người hoàn toàn bất đồng trước đó…

Khí tức vẫn hung hãn, nhưng ngoài hung hãn, lại nhiều thêm vài phần cuồng ngạo, không ai bì nổi!

Nếu muốn hình dung, kia chính là từ một cường đạo, biến thành hoàn khố?

Loại biến hóa quỷ dị lại tươi sáng rõ nét này, khiến cho phần lớn người chung quanh có một loại cảm giác giống như nằm mơ!

Người hơi chút thông minh, đều theo khí chất của hắn biến hóa đoán được cái gì, chăm chú ngậm miệng lại…

– Thanh Huyền lão cẩu ở nơi nào, còn không mau cút ra cho ta…

– Hay là ta đến, hắn không dám hiện thân gặp mặt?

Lúc này, tán tu khí cơ đại biến kia, vẫn cầm đao chỉ bốn phía, hung hãn hét lớn.

Mở miệng một tiếng “Thanh Huyền lão cẩu”, quả thực làm cho lòng người không ngừng run rẩy, nhưng hết lần này tới lần khác không người nào dám quát hắn…

Ba vị Thượng Tiên biểu hiện, ngay cả người ngu cũng ý thức được có vấn đề!

– Vực Chủ… Vực Chủ hắn…

Không biết qua bao lâu, lão giả đầu đội tử kim quan mở miệng, chỉ là thanh âm có chút run rẩy, lộ ra cực kỳ mất tự nhiên:

– Vực Chủ ở ba ngày trước tiến về Đại Xích Thiên…

– A?

Phương Hành quay người lại, liếc mắt nhìn hắn:

– Lão cẩu kia không ở trong Thượng Huyền Thành?

Lão giả đầu đội tử kim quan ở thời điểm hắn nhìn qua, khí thế không hiểu giảm thêm vài phần, cúi đầu nói:

– Không ở trong thành…

– Ha ha ha ha…

Phương Hành cười rộ lên, phảng phất như roi quật lấy trái tim của chúng tiên.

Trong nội tâm hắn là thật đang cười, tin tức này để cho hắn nhẹ nhàng thở ra: Lo lắng vô ích, nguyên lai chính chủ không ở nhà!

Vốn không muốn đối mặt cao nhân như Thanh Huyền Vực Chủ, lo lắng bị nhìn thấu, bây giờ nghe nói hắn không ở nhà, trong nội tâm buông lỏng, trên mặt thong dong, biểu lộ cũng càng tự nhiên, đáy mắt bắt đầu lấp lóe hàn ý, từ từ thu đao, một tay dắt nữ hài mù lòa, chậm rãi đi về lên giữa không trung, thân hình hắn khẽ động, như có khí thế vô hình tản ra, khiến cho chúng tiên vốn chăm chú vây quanh hắn cảm thấy rung động, nhao nhao nhượng ra một con đường!

– Lão cẩu kia đã không ở nhà…

Phương Hành chậm rãi bay lên giữa không trung, cách lão giả đầu đội tử kim quan càng lúc càng gần, sau đó lấy Thiên Man Bá Đao ra, hoành ở trước ngực, như muốn để cho lão giả đầu đội tử kim quan kia nhìn rõ ràng:

– … Vậy ngươi nhận thức chuôi đao này không?

– Ta… Ta… Tiểu Tiên… nhận biết!

Vẻ mặt lão giả đầu đội tử kim quan vốn lạnh lùng, lúc này trên mặt không khống chế được xuất hiện vẻ sợ hãi, thời điểm Phương Hành lộ ra thanh đao, trái tim hắn liền vô ý thức run rẩy, trán có mồ hôi chảy ra, sau đó thật sự đánh giá chuôi đao, càng xem càng kinh hãi, trong thanh âm có vài phần run rẩy, không dám lại tự xưng “ta” !

Mà nghe hắn thừa nhận, khí thế của Phương Hành càng lạnh thấu xương.

Gắt gao nhìn lão giả đầu đội tử kim quan, nghiến răng nghiến lợi, trong ánh mắt tựa hồ muốn toát ra lửa!

– Đã nhận biết đao này, vậy ngươi biết ta không?

Nghe hắn hỏi, lão giả đầu đội tử kim quan càng sợ hãi, ống tay áo không ngừng rung động.

– Tiểu Tiên…

Hắn há hốc mồm, nhưng lại nói không lưu loát, thần sắc do dự bất định, chuôi này đao hắn đương nhiên nhận biết, bởi vì lúc rèn chuôi đao này, hắn đã từng được điều qua trợ thủ, mà nhận ra chuôi đao này, sao có thể nhận không ra chủ nhân?

Lúc này hắn càng nhìn người trước mắt, càng cảm thấy đối phương giống Ma Vương ngàn năm trước, chỉ là trong nội tâm nghĩ không thông, ma đầu kia, ngàn năm trước không phải đã chết rồi sao? Không phải ngàn năm trước hắn được chôn ở trong Long giới sao? Thế nhưng hôm nay, lại nghênh ngang trở về, cầm đao tới hỏi mình có biết hắn hay không?

Trong nội tâm có vô số nghi vấn, nhưng lúc này hắn lại do dự, không dám hỏi ra!

– Trả lời ta!

Thời điểm lão giả đầu đội tử kim quan run rẩy do dự, Phương Hành như đã hoàn toàn không kiên nhẫn, đột nhiên trừng mắt, hung hăng lấn thân tới, đối mặt tốc độ của hắn, lão giả đầu đội tử kim quan có 100 loại phương pháp tránh đi, nhưng một cử động cũng không dám, trơ mắt nhìn hắn tới gần thân thể mình, giơ tay lên tát một cái!

Ba.

Lão giả đầu đội tử kim quan đường đường là Thái Ất Thượng Tiên, lại bị đánh bay ra ngoài!

Nếu như hắn không muốn bị Phương Hành tát, thì hoàn toàn có thể tránh khỏi, nếu hắn không muốn ngã bay ra ngoài, vậy Phương Hành dùng hết toàn lực cũng không thể để cho hắn di động mảy may, nhưng lúc này, hắn lại như khúc gỗ bị tát bay ra ngoài rồi…

Mà người ở chung quanh, cũng bị một màn này dọa sợ ngây người, trái tim hung hăng co rút!

Chúng tiên vốn muốn ở trước mặt ba vị Thượng Tiên đoạt công, sau khi thấy được một màn đại bất kính kia, mỗi người đều cảm giác hình tượng của Phương Hành cao lớn lên, phảng phất như từ một con mèo nhỏ lang thang, đột nhiên biến thành mãnh hổ trong núi…

Mà cũng theo một tát này tát ra, hai vị Thái Ất Thượng Tiên khác rốt cục không dám hoài nghi, cơ hồ đồng thời từ trên mây nhảy xuống, cung kính hành lễ:

– Thanh Huyền tọa hạ Thái Ất trưởng lão bái kiến Đế Lưu đại nhân…

Oanh! Oanh! Oanh!

Chúng tiên ở thời khắc này yên tĩnh im ắng, nhưng lại như có thiên lôi ầm ầm nổ tung…

Nhìn một màn kia nửa ngày, tất cả vẫn sợ ngây người, quả thực không biết nên dùng biểu lộ gì đến đối mặt!

– Đế Lưu… Đế Lưu là ai?

Có chút phản ứng chậm, kém kiến thức rõ ràng trong lúc nhất thời không kịp phản ứng…

Càng nhiều người thì như bị nước đá giội từ đầu đến chân!

– Cái này… tán tu này lại là ma đầu kia?

– Hắn… Hắn làm sao trở lại?

– Không phải ngàn năm trước hắn đã vẫn lạc sao?

Có loại cảm giác giống như mơ ác mộng dâng lên!

Càng không biết có bao nhiêu người, đáy mắt tuôn ra vẻ tuyệt vọng…

Đương nhiên, cũng có một ít Tiên Nhân sinh lòng nghi hoặc:

– Tán Tiên này lại là Đế Lưu đại nhân? Không nói ma đầu kia đã vẫn lạc ngàn năm, chỉ là tu vi cũng không giống a, trong truyền thuyết Đế Lưu đã đặt chân Thái Ất cảnh…

Đương nhiên, mặc dù có nghi hoặc, nhưng không người dám hỏi ra…

Thái Ất Tam lão của Thượng Huyền Thành không có khả năng nhìn lầm, vô luận tu vi như thế nào, kia cũng là Đế Lưu!

– Ha ha ha ha, mặc dù không phải bổn ý của ta, nhưng giống như cũng rất thoải mái a…

Mà vào lúc này, vẻ mặt Phương Hành lãnh khốc, không mang theo vẻ tươi cười, trong nội tâm lại tạc mở nồi, nhìn hai Thái Ất Chân Tiên quỳ ở trước người, một chút hình tượng cao nhân cũng không có, lại nhìn lão giả đầu đội tử kim quan bị mình tát bay ra ngoài, nhưng ngay cả mặt cũng không dám che, đứng lên chuyện thứ nhất là quỳ xuống không ngừng dập đầu, nhìn chúng tiên xa xa thỉnh thoảng có người kịp phản ứng, sau đó từng mảnh từng mảnh quỳ rạp xuống đất, ngay cả mặt của mình cũng không dám liếc mắt nhìn…

Cuối cùng có một loại cảm giác hả giận bay lên!

Sau đó hắn còn không chịu bỏ qua, ánh mắt lạnh lùng quét ra ngoài, rất nhanh từ trong đám người quỳ xuống, tìm ra mấy thân ảnh mình quen thuộc, sau đó trên mặt cười lạnh, nắm tay nữ hài mù lòa đi tới, vừa đi vừa nói…

– Có người nói đây là huyết mạch Tiên Vương, ta không bảo hộ được nàng?

– Có người nói ta đánh đầu lão cẩu này, là dĩ hạ phạm thượng?

– Có người muốn thẩm vấn ta, hỏi ra lai lịch của ta?

Hỏi xong mấy câu đó, hắn ngừng lại, cứ như vậy đứng ở giữa không trung, dáng tươi cười tàn nhẫn khốc liệt.

– Đến đến, hiện tại ta ở chỗ này, ai đến hỏi đi?


Chương 1433: Trang thực quá đã nghiền.

Lúc trước vây công Phương Hành, không biết có bao nhiêu người lòng đầy căm phẫn hét qua mấy câu này.

Dù sao tán tu kia, vấn đề trên người chính là những thứ này, nữ hài mù lòa rõ ràng là huyết mạch Tiên Vương, dưới cục diện như vậy, đây chính là tồn tại tội ác tày trời, đừng nói Tán Tiên, ngay cả tất cả Đại La Kim Tiên của Tam Thập Tam Thiên, lại có ai dám che chở nàng?

Mà Phương Hành ở trong mắt bọn hắn, chính là Tiên quan dưới trướng Huyền Cơ Chân Nhân, nói trắng ra chỉ là nô bộc, ở Tiên Giới quy củ sâm nghiêm này, Huyền Cơ Chân Nhân đối với hắn có quyền sinh sát tuyệt đối, hắn lại dám đả thương Huyền Cơ Chân Nhân, cái này tự nhiên là dĩ hạ phạm thượng, tội không thể tha, về phần thân phận của hắn, càng khiến người ta hoài nghi…

Nhưng lúc này, dù ăn gan báo cũng không ai dám thừa nhận mình hỏi qua mấy câu nói đó!

Thanh âm của Phương Hành để bọn hắn lo lắng sợ hãi không thôi.

Chỉ cần không phải kẻ ngu, đến lúc này còn đoán không được thân phận của Phương Hành?

Thời điểm hỏi “ai nói ta không bảo hộ được tiểu nha đầu này”, ngay cả ba vị Thái Ất Thượng Tiên cũng nhịn không được run rẩy!

Người bình thường tự nhiên không bảo hộ được huyết mạch tội Vương, nhưng nếu như người muốn bảo hộ nàng là nhi tử của Tiên Vương thì sao?

Hoặc tiến thêm một bước, là nhi tử của Tiên Đế thì sao?

Lúc hỏi “có người nói ta phạm thượng”, Huyền Cơ Chân Nhân được người để lên ghế bành ngã lại xuống đất, thân hình co giật, như dã thú kêu gào từ trong lồng ngực truyền ra, mà Chân Khung Đạo Nhân, Hồng Quang Chân Nhân thì kinh hãi đến mắt sắp chảy ra máu!

Là bọn hắn nói Phương Hành phạm thượng, lời này vốn cũng không sai… Thế nhưng nếu như Tán Tiên kia trở thành Đế Tử, vậy hạ là ai, thượng là ai đây?

Về phần hỏi “có người muốn biết ta là ai không”, thì tất cả mọi người đều nằm rạp xuống, không ngừng dập đầu!

Hiện tại mỗi người đều đoán được hắn là ai, thế nhưng lại có ai dám hỏi?

– Các ngươi tốt, các ngươi rất tốt, kế hoạch của bản Đế Tử, hoàn toàn bị các ngươi làm rối loạn…

Phương Hành thì oán hận nhìn các tu sĩ, nửa ngày sau, thanh âm mới vang lên lần nữa, giống như đến từ U Minh!

Kế hoạch?

Nghe một câu không đầu không đuôi kia, trái tim tất cả mọi người nhịn không được nhấc lên, nói thực, bọn hắn đối với vị Đế Tử đã sớm chết ngàn năm kia, tại sao lại bỗng nhiên xuất hiện ở đây, đồng thời trong truyền thuyết vị Đế Tử này ngàn năm trước thực lực đã siêu việt Thái Ất cảnh, bây giờ lại muốn đi vào Chư Thiên Thăng Tiên Hội, thật sự là nghĩ mãi không rõ hành vi của hắn, thậm chí trong lòng từ đầu đến cuối có chút hoài nghi, chỉ là không ai có lá gan lớn như vậy, dám nói ra hoài nghi ơmà thôi!

Bây giờ nghe hai chữ “kế hoạch”, trong lòng không khỏi run lên, miệng kín như bưng…

Đường đường Đế Tử, đương nhiên sẽ không làm sự tình vô ích, cũng không thể tới Thượng Huyền Thành du lịch?

Mà bên cạnh hắn lại dẫn một tiểu nha đầu có huyết mạch Tiên Vương, thì càng khiến cho hành tung của hắn thần bí…

Chẳng lẽ vị Đế Tử thần bí khó lường này, thật có kế hoạch đặc biệt gì?

Nhưng kế hoạch này, lại bị mình phá hủy?

Tưởng tượng đến chỗ này, thì không biết có bao nhiêu người chảy mồ hôi lạnh!

– Đế… Đế Lưu điện hạ, kế hoạch của ngài là…

Ngay cả lão giả đầu hói cũng không nhịn được ngẩng đầu lên, run giọng hỏi.

– Sự tình của ta còn cần báo cáo cho ngươi sao?

Phương Hành đột nhiên quay đầu nhìn hắn, giống như cười mà không phải cười, hàn ý ở chỗ sâu trong mắt làm người ta kinh hãi.

– Không dám…

Lão giả đầu hói giật nảy mình, vội vàng cúi đầu.

Chỉ là trong lòng thầm mắng:

– Rõ ràng là tên vương bát đản ngươi nói ra a…

Ánh mắt Phương Hành đột nhiên lạnh lẽo quét ngang, đại đao nghiêng nghiêng hư chỉ:

– Chỉ cần các ngươi biết, bản điện tự có kế hoạch của mình, hơn nữa lúc đầu hết thảy thuận lợi, kết quả lại bị các ngươi bức lộ hành tích, hiện tại trong lòng ta cực kỳ không vui, hơn nữa sự tình phía sau sẽ trở nên rất phiền phức, các ngươi nói trách nhiệm này nên để ai tới gánh đây?

– Chúng ta chỉ là chiếu theo quy củ làm việc a…

Thượng Huyền Thành Tam lão cơ hồ muốn ngất xỉu, rất muốn kêu oan.

Bất quá cũng chỉ dám kêu oan ở trong lòng, những lão quái sống thời gian đủ lâu như bọn hắn, là cực kỳ hiểu rõ Đế Lưu, kia chính là súc sinh a, mặc dù cha hắn là Tiên Vương lúc trước, Tiên Đế hiện tại, nhưng người khác cũng muốn mắng hắn một tiếng Tiên Đế sinh súc vật, mặc dù theo như đồn đại thiên tư của hắn cực cao, rất được Tiên Đế yêu thích, nhưng làm người lại hoàn toàn tương phản với thiên tư, làm việc quái đản, ngang ngược, cực đoan, hỉ nộ vô thường, không nghe người khuyên, thậm chí còn ưa thích tìm dê thế tội…

Hiện tại bọn hắn không khỏi liên hệ tới những tin tức trước kia…

Gia hỏa này là muốn tìm dê thế tội!

– Cũng không biết Thanh Huyền đại nhân có thể giữ được chúng ta hay không…

Trong lòng Tam lão không khỏi dâng lên ý nghĩ này, có chút run sợ, lại không dám từ bỏ hi vọng, không khỏi nghĩ, nếu là ở ngàn năm trước, bị ma đầu này hận, vậy khẳng định là sẽ ăn đau khổ lớn, chẳng qua hiện nay Xích Đế nhất mạch, chói mắt nhất lại là Đế Thích đại nhân, lực ảnh hưởng của Đế Lưu sớm đã không còn lớn như vậy, mà Thanh Huyền đại nhân lại cùng Đế Thích quan hệ thân cận, địa vị cao hơn ngàn năm trước rất nhiều, không biết hắn có thể bảo vệ mình được không…

– Nhưng các ngươi cũng là theo quy củ làm việc…

Chỉ bất quá, thời điểm bọn hắn thấp thỏm, đột nhiên Phương Hành nói làm cho bọn họ sinh ra chút hi vọng!

Thậm chí trong lòng có chút cảm động: Vị Đế Tử này lúc nào biết dung người như thế?

– … Cho nên ta không trách các ngươi, nói câu không dễ nghe, dù các ngươi là chó, cũng là chó Thái Ất cảnh của Đại Xích Thiên nhất mạch chúng ta, ra một con không dễ dàng, làm thịt một con thiếu một con, ta lười so đo với các ngươi, chuyện này cứ tính như vậy…

Phương Hành nhẹ nhàng nói, lại làm cho Thái Ất Tam lão hai mặt nhìn nhau, có chút bối rối!

Lời mặc dù khó nghe, nhưng ở trong lời nói lộ ra rộng lượng lại để bọn hắn không thể tin vào tai của mình…

Nhân vật có tiếng khó chơi kia, làm sao lại dễ nói chuyện như vậy?

Nếu dễ nói chuyện như vậy, vậy trước kia đoán chừng nhiều nhất chỉ lưu cái thanh danh miệng tiện, mà không phải “tàn nhẫn”, “ngang ngược”!

– Đa… Đa tạ Đế Tử!

Lão tu sĩ đầu đội tử kim quan phản ứng nhanh nhất, vội vàng dập đầu, bái tạ đại ân!

– Ha ha, chớ vội cám ơn, có thể tha ba người các ngươi, nhưng máu của ta lại không thể chảy vô ích…

Phương Hành lại đưa tay đánh gãy hắn tạ ơn, ánh mắt đột nhiên trở nên lãnh khốc, lạnh giọng nói:

– Không phải đều nói phạm thượng là tội lớn sao? Vừa rồi ở trong Thượng Huyền Thành, ở trước mặt ba người các ngươi, phạm thượng cũng không ít nha, máu của bản Đế Tử đã chảy đầy đất, cảm giác không chịu đựng nổi, mới không thể không lộ ra thân phận, vừa rồi những người động thủ kia, có hơn phân nửa là vì biểu hiện ở trước mặt ba người các ngươi, đoạt chút công lao nha, đã như vậy, sự tình này cũng do ba người các ngươi xử lý!

– Ừm?

– Đế Tử tha mạng…

– Tiểu nhân đáng chết, Đế Tử tha mạng…

Nghe xong lời ấy, chung quanh không biết bao nhiêu người ngẩn ngơ, sau đó chấn kinh, không ngừng gào khóc, lớn tiếng cầu xin tha thứ.

Trong này, tự nhiên bao gồm Hồng Quang Chân Nhân, Chân Khung Đạo Nhân, Huyền Cơ Chân Nhân… đều là Chân Tiên, tồn tại có mặt mũi, bình thường ở trước mặt thuộc hạ, mỗi cái đều cao cao tại thượng, nhưng lúc này, Phương Hành nói vài lời, lại làm bọn họ như cha mẹ chết, hận không thể đập phá đầu, đường đường Chân Tiên, lại bị dọa đến hồn phi phách tán…

Vừa rồi đúng là bọn họ, vì tranh công ở trước mặt Tam lão, liên thủ vây công Phương Hành, lại không nghĩ tới, tranh tới lại là đại họa!

– Tiểu nhân minh bạch, phàm là hạng người phạm thượng, tự nhiên theo luật nghiêm trị!

Ba vị Thái Ất trưởng lão căn bản không có cân nhắc, lập tức đáp ứng, không có chút do dự.

Dù sao mình đã thoát, bọn hắn đương nhiên không ngại bù mấy Chân Tiên chết thay…

Coi như tương lai có việc, cũng là sự tình của Đế Tử, không cần mình đến gánh chịu!

– Ah, đáp ứng nhanh như thế?

Phương Hành như có chút ngoài ý muốn, trên mặt lại cười nhạt, vung tay nói:

– Vậy giao cho các ngươi!

Dứt lời, quay người dắt tay nữ hài mù lòa, chậm rãi đi về phía đại trận truyền tống.

– Cái này… Đế Tử đi đâu?

Thái Ất Tam lão sững sờ, vội vàng hỏi.

Phương Hành đột nhiên quay người trừng mắt, cười lạnh nói:

– Ta đi nơi nào còn cần nói với các ngươi sao?

Thái Ất Tam lão giật mình, lão giả đầu hói vội vàng nói:

– Không dám, bất quá xin Đế Tử đợi chút, ngài… dù sao ngài ngàn năm chưa về, lần này trở về, không biết Đại Xích Thiên biết chưa? Mặt khác, ngài đã vu tôn hàng quý, đi tới Thượng Huyền Thành ta, tối thiểu nhất cũng đến Thanh Huyền điện nghỉ ngơi một chút, ngài yên tâm, ta sẽ nhanh chóng truyền tin cho Thanh La tiểu thư, để nàng tới…

– Không cần…

Phương Hành cười lạnh, lạnh giọng nói:

– Hiện tại bản điện không muốn gặp nàng!

Dứt lời, nắm tay nữ hài mù lòa, muốn tiếp tục rời đi, nơi nào có thời gian dông dài, bây giờ biểu lộ thân phận, đó là bị ép bất đắc dĩ, có thể ít đối mặt người quen, thì nên ít đối mặt, phải sớm tiến vào đại trận truyền tống, bằng không gặp phải Thanh La, ai cũng không biết có thể lộ ra chân ngựa hay không…

Nghĩ đến điểm này, tốc độ của hắn càng nhanh.

Chỉ cần làm các tu sĩ sợ hãi, để bọn hắn không dám cản mình, tiến vào truyền tống trận đã đại công cáo thành…

Trong vô số ánh mắt xoắn xuýt phức tạp, hắn cố gắng trấn định, bước chân vững vàng, thẳng tắp đi về phía đại môn!


Chương 1434: Thanh La tiên tử

– Có nên ngăn hắn lại hay không?

Nhìn Phương Hành đi về phía đại trận truyền tống, vẻ mặt của Thái Ất Tam lão đều xoắn xuýt, tuyệt đối không nghĩ tới, Đế Tử tin đồn vẫn lạc ngàn năm kia, bây giờ ngẫu nhiên hiện thân, lại một khắc cũng không ngừng, khăng khăng muốn đi vào đại trận truyền tống, cái này làm cho bọn họ cực kỳ khó xử, thả thì không cam lòng, cản lại không dám cản, nói thực, mặc dù bọn hắn nhận ra Đế Lưu, nhưng trong lòng lại cảm thấy vị Đế Tử này có chút cổ quái, người đã chết ngàn năm đột nhiên lộ diện, dù là ai cũng sẽ cảm giác kỳ quặc, còn nữa, mặc dù xác định bộ dáng của người kia chính là Đế Tử trong truyền thuyết, trên khí cơ nhất thời khó phân biệt thật giả, nhưng tu vi lại kém xa!

Điểm đầu tiên là vị Đế Tử này căn bản không phải Chân Tiên, mà Đế Lưu đại nhân lại là người thứ nhất đạt được Tiên Mệnh trong bốn con trai của Xích Đế, thiên tư tuyệt diễm, trong trăm năm sau khi lấy được Tiên Mệnh, liền tu thành Thái Ất!

Còn nữa, Đế Tử đã chết ngàn năm đột nhiên xuất hiện, trước đó bọn hắn lại không đạt được một chút tin tức, thực quá cổ quái!

Chính bởi vì đủ loại lý do, làm bọn hắn rất hoài nghi, chỉ là thân phận Đế Tử quá tôn quý, cho dù bọn hắn hoài nghi, cũng không muốn gây tai hoạ, sau khi xác định hình dạng, khí tức và binh khí của hắn, vậy trước nhận xuống, lại có nghi vấn gì, cũng chỉ có thể giao cho Thanh Huyền Vực Chủ quyết định, nhưng bây giờ vị Đế Tử này muốn đi, lại làm cho bọn họ có chút không cam tâm, muốn trước lưu vị Đế Tử này ở trong Thượng Huyền Thành, nhìn kỹ hẵng nói…

Nhưng hết lần này tới lần khác, vị Đế Tử kia muốn đi, bọn hắn lại không dám cưỡng ép, rất sợ gây tai hoạ, tự nhiên khó tránh khỏi lòng nóng như lửa đốt!

Trăm dặm… Tám mươi dặm… Năm mươi dặm… Ba mươi dặm…

Cách đại trận truyền tống càng ngày càng gần, trong lòng Phương Hành càng kích động!

Sớm biết như vậy là được, vậy còn đánh làm gì, trực tiếp giả mạo Đế Lưu nghênh ngang đi vào không được sao!

Bất quá nói thật, hắn cũng biết mình có chút may mắn, nếu không phải Thanh Huyền Vực Chủ không ở trong thành, chỉ sợ mình không dễ dàng thoát thân như vậy, vì mặc dù pháp môn đoạt xá kia lợi hại, nhưng dù sao đoạt xá chính là đoạt xá, mình cũng không phải bản tôn, ở trước mặt Đại La Kim Tiên, khó đảm bảo sẽ không lộ ra sơ hở gì, huống chi Thanh Huyền Vực Chủ là lão nhân bên cạnh Xích Đế, đoán chừng cũng rất quen thuộc Đế Lưu, ai biết hắn có thể nói mấy câu với mình, liền nhìn ra sơ hở hay không?

Bây giờ, nói gặp may cũng tốt, nói Đế Lưu hung danh dọa người cũng tốt, nói kỹ xảo của mình vô song cũng tốt, dù sao cuối cùng cũng đã thành công…

– Đế Tử tạm dừng bước…

Thế nhưng thời điểm hắn cách đại môn truyền tống không đủ hai mươi dặm, thậm chí cảm giác gần ngay trước mắt, trên đỉnh đầu lại truyền tới một thanh âm trong trẻo lạnh lùng, chỉ thấy một vòng thanh quang, vội vã từ thiên ngoại lướt đến, không từ bốn cửa thành tiến vào, mà là bay thẳng đến, nhưng tiên trận bao phủ cả Thượng Huyền Thành lại chưa từng xuất hiện phòng ngự gì, chỉ nổi lên một trận gợn sóng, liền cho thanh quang giáng lâm xuống, hóa thành hai đạo nhân ảnh!

– Ôi, không tốt…

Phương Hành ở thời điểm thanh âm kia vang lên, trong lòng liền lộp bộp một tiếng, ý thức được có chút không ổn, cố gắng trấn định, bước chân không chỉ không chậm, trái lại tăng nhanh, nữ hài mù lòa giống như con diều, bị hắn dắt bay trên không trung…

Nhưng thân ảnh giáng lâm kia thấy vậy, lại có chút gấp, nặng nề mở miệng nói:

– Đế Lưu ca ca không muốn gặp ta sao?

Thời điểm nói lời này, con ngươi nàng co rụt, hai ánh mắt giống như thực chất nhìn Phương Hành…

Phương Hành cảm thấy phía sau lưng phát lạnh, trái tim run lên, trầm thấp thở dài, không thể không ngừng lại, lẳng lặng đứng đấy.

– Thanh La tỷ tỷ, ta nói với ngươi hắn không phải Đế Lưu đại nhân, hắn sao lại là Đế Lưu đại nhân chứ…

Một giọng nói khác vang lên, tựa hồ ra sức giải thích:

– Tên hắn gọi Phương Hành, người rất tốt!

– Ta tốt con mẹ ngươi…

Phương Hành đột nhiên thở dài, xoay người qua, oán hận mắng một câu.

Lúc đầu trong lòng hắn còn thầm mắng, sao mình sẽ xui xẻo như vậy, thế mà ở lúc sắp đại công cáo thành giết ra Trình Giảo Kim, nhưng nghe được thanh âm này, lại lập tức hiểu rõ…

Nha đầu xui xẻo đáng chết a…

Vừa xoay đầu lại, hắn liền thấy được ở sau lưng mình không xa, hai nữ tử thanh tú động lòng người đứng trên không trung, bên trái dáng người cao gầy, tư thái uyển chuyển, mặc váy xanh đơn giản, không đeo trang sức, chỉ ở trên búi tóc cắm một cây trâm phượng, bộ dáng không quá hoa lệ, nhưng hết lần này tới lần khác lại cực đẹp, da trắng nõn nà, môi như anh đào, đôi mắt thâm thúy, chỉ đứng ở nơi đó, liền để vì sao trên trời thất sắc…

Lúc này đôi mắt của nàng không nhúc nhích, ngưng thần nhìn Phương Hành, tựa hồ đi đường quá nhanh, lúc này có chút thở gấp, ngực không ngừng chập trùng, làm cho người cảm thấy nàng vóc dáng mảnh khảnh, lại có vốn liếng ngạo nhân như vậy!

Cho tới bây giờ không người nói với Phương Hành bộ dáng của Thanh La tiên tử, nhưng Phương Hành vừa nhìn liền biết nữ tử này là ai!

Theo như đồn đại, trong Tam Thập Tam Thiên, Thanh La tiên tử danh liệt mười đại mỹ nhân, con gái Thanh Huyền Vực Chủ, vị hôn thê của Đế Thích…

Mà ở bên cạnh nàng, một nữ hài tuổi nhỏ hơn chút, đang lôi kéo tay nàng, ra sức giải thích gì đó, thì rõ ràng là người quen của mình, tửu lượng siêu quần Si Nhi tiểu thư…

– Đáng chết, ta nói thời điểm rời Tiên Phủ Thanh Ngô Châu sao thanh tĩnh như thế, nguyên lai nàng đi tìm Thanh La…

Trong lòng Phương Hành âm thầm mắng, trên mặt lộ ra tiếu dung bình tĩnh mà thâm trầm, chỉ là nhìn xem, lại không mở miệng.

– Quả nhiên là ngươi…

Thời điểm hắn xoay người qua, Thanh La tiên tử run lên một cái, sau đó hai mắt ngưng thần nhìn hắn, nàng không có trực tiếp dùng thần thức quét nhìn, chỉ thoáng cảm ứng khí cơ trên người hắn, sau đó sắc mặt cực kỳ phức tạp, tránh ra cánh tay của Si Nhi đang nắm lấy nàng, thân hình run rẩy đi về phía trước một bước, sau đó trầm thấp mở miệng:

– Ngay từ đầu ta còn không tin, nguyên lai ngươi thật còn sống…

– Thanh La tỷ tỷ, thế nhưng hắn… Hắn thật không phải Đế Lưu, hắn là Phương Hành…

Si Nhi còn ở bên cạnh không ngừng nói, chỉ là lúc này lại không ai để ý tới nàng.

Lúc này vẻ mặt Phương Hành lạnh lùng, không có một chút biểu lộ, chỉ nhàn nhạt nhìn Thanh La tiên tử tựa hồ rất đau thương!

– Ngươi đã trở về, vì cái gì không đến tìm ta?

Thần sắc của Thanh La tiên tử rất thương cảm, trong thanh âm lộ ra bi thương và bất đắc dĩ:

– Đáng thương ta vừa nghe nói tin tức ngươi còn sống, liền liều lĩnh xuất quan, dùng hết thảy biện pháp muốn tìm được ngươi, vì thế ta thậm chí xâm nhập Man Hoang, cùng Hóa Nguyệt Thanh giao thủ, nhưng ta làm sao cũng không nghĩ tới, ta ở bên ngoài tìm ngươi, ngươi lại đi tới Thượng Huyền Thành, nếu không phải Si Nhi muội muội đề cập với ta, càng nghe nàng miêu tả, càng cảm thấy giống ngươi, đoán chừng lúc này ta vẫn chưa trở lại…

– Móa nó, quả nhiên là xú nha đầu kia…

Trong lòng Phương Hành đã khẳng định, hung hăng trừng Si Nhi một chút.

– Vì cái gì ngươi không nói lời nào?

– Ngươi đang trách ta sao?

Lại nói Thanh La tiên tử, nhìn bộ dáng cực kỳ thương tiếc, ngay cả ngôi sao trên trời cũng tan nát cõi lòng, nhưng nói hồi lâu, lại thấy Đế Tử còn một bộ lạnh lùng, không nói một lời, thần sắc càng điềm đạm đáng yêu, nhịn không được tiếp tục đi về phía trước, vẻ mặt ân cần, vừa quan sát Phương Hành, vừa không ngừng nói:

– Trong ngàn năm nay, đến tột cùng xảy ra chuyện gì? Ngươi… ta ở trên thân thể ngươi, vì sao không cảm giác thấy khí tức Tiên Mệnh? Còn nữa, ngươi đã trở về, vì sao ngươi không trở về Đại Xích Thiên?

– Thật con mẹ nó biết giả bộ…

Phương Hành hết thảy đều nhìn ở trong mắt, trong lòng có chút buồn nôn, nếu không phải ở Long Giới bị nàng truy sát, đã sớm khám phá nàng ác độc, dưới tình huống không biết rõ tình hình thấy bộ dáng này của nàng, đoán chừng ngay cả mình cũng sẽ mắc lừa?

Hơn nữa nữ nhân này không ngừng truy vấn, hắn biết mình không thể trầm mặc nữa!

Vừa rồi hắn bị ép dừng lại, chính là cảm ứng được nguy cơ, biết mình tiếp tục đi đến phía trước, nữ nhân này sẽ xuất thủ, mà thực lực của nàng, thình lình còn mạnh hơn ba vị trưởng lão Thượng Huyền Thành, mình không dám để sau lưng ăn nàng một kích, bây giờ cục diện như vậy, chỉ có trước miễn cưỡng ứng phó nàng, sau đó mau chóng thoát khỏi, sớm tiến vào truyền tống trận…

– Vì cái gì ta không quay về, ngươi còn không rõ ràng lắm sao?

Hắn học giọng điệu của Đế Lưu, ánh mắt băng lãnh, rốt cục chậm rãi mở miệng.

Vì không lộ ra sơ hở, mới mở miệng liền dùng đại pháp hỏi lại, vứt vấn đề cho đối phương.

– Ngươi… vì cái gì ngươi nói như vậy?

Thanh La tiên tử ngẩn ngơ, biểu lộ thê lương, khẩn cấp hỏi.

– Ha ha, ngươi ở Long Giới làm gì, nhanh quên như vậy?

Phương Hành giống như cười mà không phải cười, ánh mắt trực tiếp nhìn Thanh La, tràn đầy vẻ đùa cợt.

– Sự tình gì?

Thanh La tiên tử ngẩn ngơ, biểu lộ hơi nghi hoặc, tựa hồ không biết vì sao Phương Hành hỏi như vậy.

– Tự nhiên là sự tình ngươi lệnh Hồng Thiên làm, hay ngươi thật cần ta nhắc nhở?

Khí thế của Phương Hành đột nhiên thay đổi, ánh mắt hung ác, sâm nhiên quát.

Vốn cho rằng nói thẳng đến trình độ này, nữ nhân kia sẽ không có cách nào cãi chày cãi cối, lại không nghĩ rằng, mình nói như vậy, Thanh La tiên tử lại gấp đến nước mắt chảy ra, vội vàng nói:

– Ngươi đến tột cùng đang nói cái gì? Ta thật không biết, trước đó không lâu ta đang bế quan tu luyện, hết thảy sự tình ngoại giới đều do Hồng Thiên quản lý, ngay cả cha ta có chuyện muốn tìm ta, cũng sẽ không trực tiếp tiến vào động phủ, chỉ có thể thông qua nàng tới đưa tin, vô luận tin tức trọng yếu như thế nào, đều là nàng giúp ta xử lý…

– Ngạch….

Phương Hành nghe lời này cũng nhịn không được ngây ngốc một chút, không khỏi nhíu mày nhìn Thanh La tiên tử.

Lúc này ngay cả hắn cũng có chút không xác định thật giả…


Chương 1435: Liên quan ta cái rắm.

– Tin tưởng ta, ta là thật không biết, nàng đến tột cùng làm cái gì với ngươi?

Thanh La tiên tử nhìn ánh mắt của hắn, thần sắc càng cấp bách, bước về phía trước một bước, vội vàng nói:

– Ngay cả ta lúc đầu biết tin tức ngươi trở về, cũng là nàng trọng thương được người đưa về, nàng không có nói tỉ mỉ, chỉ nói đạt được tin tức ngươi trở về, muốn qua tiếp ngươi, thế nhưng ngươi trực tiếp xuất thủ đả thương nàng, sau đó trốn ra Long Giới, ta nghe xong tin tức này cả người đều bối rối, không để ý thần thông chưa tu thành, trực tiếp xuất quan tới tìm ngươi, cho tới bây giờ đã hơn tháng rưỡi…

– Thật hay giả?

Phương Hành gắt gao nhìn biểu lộ trên mặt Thanh La tiên tử, có chút khó mà phân biệt, lông mày ngưng tụ thành cục.

Lúc này cục diện lẫn lộn, căn bản không thể nào phân rõ!

– Nàng… Nàng đến tột cùng làm cái gì với ngươi?

Thanh La tiên tử phát giác biểu lộ của Phương Hành không đúng, cũng có chút nóng nảy, lại bước ra một bước, khẩn cấp hỏi.

– Ha ha, chính ngươi hỏi nàng không phải tốt sao?

Phương Hành buông mí mắt, bất động thanh sắc, nhàn nhạt trả lời.

– … Tốt, lúc trước ta thấy nàng bị trọng thương, xác thực không thể hỏi nàng quá nhiều!

Thanh La tiên tử ngẩn ngơ, sau đó nhẹ gật đầu, quay người khẽ vẫy tay, lập tức có một đạo thanh quang bay xa, bay tới vị trí nào đó trong Thượng Huyền Thành, mấy hơi sau, ở vị trí này nổi lên kim mang, có mấy thân ảnh bay đến, tốc độ rất nhanh, không bao lâu đã đến khu vực này, lại là mấy lão ẩu áo bào đỏ, giơ lên một vạc lớn bằng bạch ngọc, thân vạc tràn đầy phù văn, mà ở trên miệng vạc, thì chụp lấy một cái nắp điêu khắc hình Cửu Long, vạc lớn vừa tới, liền có thể ngửi được mùi thuốc nồng nặc!

– Làm cái gì vậy?

Phương Hành nhịn không được khẽ nhíu mày, nhìn Thanh La tiên tử một chút.

Thanh La tiên tử lại chỉ nhìn cái vạc, bàn tay che ở bên trên, miệng lẩm bẩm, dường như đang nói chuyện với cái vạc:

– Hồng Thiên muội muội, hiện tại là thời điểm ngươi chữa thương trọng yếu, nhưng ta có lời hỏi ngươi, xin lỗi…

Dứt lời, nhẹ khẽ hít một hơi, sau đó nhấc nắp vạc lên.

Hô…

Trong nháy mắt, mùi thuốc giống như thực chất truyền khắp bốn phía, còn mang theo tanh hôi nhàn nhạt.

Các tu sĩ từ khi Thanh La tiên tử hiện thân, thì không người dám đánh gãy nàng, chỉ có thể lẳng lặng nghe, lúc này cũng hiểu được thứ gì, trong lòng càng thêm hiếu kỳ, thấy Thanh La tiên tử mở nắp, liền duỗi đầu ra xem…

Vừa xem xét, trong lòng nhịn không được chấn kinh…

Trong vạc lớn là một người… hoặc là nói nửa người!

Rất rõ ràng, kia là một nữ tử, tóc dài xõa vai, ngũ quan tinh xảo, chỉ là nàng còn hoàn chỉnh, lại chỉ có một cái đầu lâu, dưới đầu lâu đều ngâm ở trong nước thuốc đỏ nhạt, thông qua dược dịch, có thể nhìn thấy vô số mạch máu cùng xương cốt mềm nhũn, tạng khí dựa vào hình người sinh ra, chỉ là lúc này rõ ràng còn không có trưởng thành, nhìn cực kỳ cổ quái, thậm chí còn có chút buồn nôn!

Ngay cả Phương Hành nhìn thấy một màn này, con ngươi cũng nhịn không được co rụt lại.

Cũng không phải kinh ngạc bộ dáng của nữ tử kia, mà là quả thực có chút bội phục thủ đoạn của Tiên Giới, lúc trước Hồng Thiên này bị mình đánh nổ nhục thân, còn sót lại một cái đầu lâu, lúc ấy cho rằng nàng ngoại trừ đoạt xá, thì không còn khả năng may mắn sống sót, lại không nghĩ rằng, lại có thể dùng thủ đoạn cổ quái bực này, tựa hồ muốn để nàng sinh ra nhục thân lần nữa…

– Tiểu… Tiểu thư…

Sau khi cái vạc được mở ra, nữ tử kia giống như có cảm giác, mở mắt, nhẹ kêu một tiếng, cực kỳ yếu ớt.

– Hồng nhi, là ta không tốt, quấy rầy ngươi chữa thương, sau đó ta sẽ tìm tiên dược gấp mười lần cho ngươi…

Thanh La tiên tử thấy nữ hài kia, con mắt cũng đỏ lên, tâm đau dữ dội, cẩn thận vuốt ve đầu nàng, sau đó nén bi thống nói:

– Thế nhưng Hồng nhi, ngươi nhất định phải nói cho ta biết, lúc trước ngươi nhận được Long Giới truyền thư, vì sao không trực tiếp cho ta? Lúc đó ngươi nói là sợ quấy rầy ta bế quan tu luyện, mình đi kiểm tra xem tin tức thật giả, về sau vì sao lại bị thương nặng như vậy trở về? Hồng nhi, ngươi nhất định phải nói cho ta biết, ta sẽ không trách ngươi, nhưng ngươi nhất định phải nói thật…

– Hắn… Hắn tới?

Hồng Thiên Tiên Tử khẽ run lên, lập tức đoán được cái gì, đầu lại có thể tự do hoạt động, quay về phía sau, lập tức thấy được Phương Hành đứng ở nơi đó, tay áo bồng bềnh, trong mắt lập tức lóe lên vẻ ác độc, thống hận, bi phẫn, cừu hận… sau đó dùng hết lực khí toàn thân, cắn răng nghiến lợi nói:

– Tiểu thư, vì sao ta làm như vậy, ngươi vẫn không rõ sao? Người này… là hỗn đản, là khắc tinh của tiểu thư, lúc trước hắn không nghe ngươi khuyến cáo, khăng khăng muốn vào Long Giới, kết quả không thể đi ra, hại ngươi thương tâm hơn ba trăm năm, bây giờ khó khăn lắm mới đi ra bóng ma, cùng… cùng Đế Thích đại nhân tình đầu ý hợp, thậm chí ngay cả hôn ước cũng định xong, thế nhưng hắn… hắn lại còn sống trở về…

Những lời này, làm tất cả người nghe lộ ra vẻ hiểu rõ.

Trên mặt Thanh La tiên tử thì khó nén bi phẫn đau xót, lệ quang doanh doanh, khóc ròng nói:

– Hồng nhi ngốc, vì sao ngươi muốn…

– Tiểu thư… Ngươi… Ngươi luôn mềm lòng, ta biết hắn trở về sẽ hại ngươi… Chỉ cần hắn vừa về, nhất định sẽ gây ra đại phiền toái, cho nên ta… ta muốn bảo vệ ngươi… Chỉ hận… Chỉ hận ta quá yếu, thế mà bị hắn… làm cho bị thương!

Hồng Thiên Tiên Tử hung hăng kêu lớn, thanh âm lanh lảnh, cực kỳ quái dị, hơn nữa theo tâm tình của nàng kích động, thậm chí làm phù văn trên vạc không ngừng ảm đạm xuống, phàm là người hiểu trận phù đều biết, phù văn trên vạc đại biểu là sinh cơ của người bị thương trong vạc, thời điểm toàn bộ phù văn ảm đạm, chính là thời điểm sinh cơ của nàng tan biến, Thanh La tiên tử cũng nhìn thấy điểm này, lập tức điểm mi tâm của Hồng Thiên một cái, để nàng ngủ thật say.

Sau đó nàng vội vàng đóng nắp vạc, gia cố phong ấn, lúc này mới ngăn trở sinh cơ tiếp tục tan biến.

Sau khi làm xong, nàng lại khóc thầm nửa ngày, mới chậm rãi xoay người qua, hai mắt đẫm lệ nhìn Phương Hành, ngữ điệu chua xót.

– Đế Lưu ca ca, những chuyện này, ta là thật không biết, cũng không nghĩ tới…

Cả Thượng Huyền Thành, vào lúc này tựa hồ yên tĩnh lại, chỉ còn tiếng buồn bã nhàn nhạt của đôi nam nữ si tình.

Thiên địa im ắng, lại tựa như áp lực phun trào, đang buộc Phương Hành nói những lời gì đó…

Thanh La tiên tử đau thương và bất đắc dĩ, không biết làm bao nhiêu người đồng cảm, bọn hắn cơ hồ muốn phát cuồng, cảm thấy nếu mình đứng ở vị trí của Phương Hành, tự nhiên là hận không thể lập tức ôm Thanh La vào trong ngực, an ui trái tim khổ sở của nàng.

Mà ở trong loại chờ mong vô tận này, cũng tạo thành một loại áp lực đáng sợ, như thủy triều đung đưa tới lui…

Duy nhất im lặng là Phương Hành, hắn đâu muốn để ý tới những loạn thất bát tao này, chỉ muốn an ổn tiến vào đại trận truyền tống mà thôi… Nhưng cục diện hôm nay, lại làm cho hắn không thể không chăm chú đối đãi, nếu không sợ là không thoát thân được…

– Ai, lại đến thời điểm diễn kỹ…

Phương Hành âm thầm nghĩ, chậm rãi quay người nhìn về phía Thanh La tiên tử, sắc mặt thâm trầm, ánh mắt phức tạp.

– Ngươi… Ngươi tin tưởng ta không?

Thanh La tiên tử khẩn cấp hỏi, hốc mắt lại đỏ lên.

– Ta…

Thần sắc Phương Hành như cũng có bi thương vô tận, há hốc mồm, lại chỉ nói ra một chữ…

Thanh La tiên tử mặt đầy nước mắt, như khóc như cười chờ câu trả lời của hắn.

Nhưng sắc mặt Phương Hành đột nhiên thay đổi, con mắt trợn tròn, ngơ ngác nhìn phương hướng thành tây, khiếp sợ đến ngay cả ngữ điệu cũng thay đổi, thời điểm mở miệng đã biến thành kinh ngạc kêu to:

– … Ta… Ta sát, đó là vật gì?

– Ừm?

Phản ứng của hắn, lại làm cho tất cả mọi người giật nảy mình, vội vã quay đầu nhìn lại.

Ngay cả Thanh La tiên tử cũng biến sắc, đột nhiên xoay người qua.

Chỉ bất quá sau khi quay đầu nhìn sang, lại phát hiện viễn không trống rỗng, một mảnh trời xanh, không có cái gì…

Bọn hắn còn không tin, ngơ ngác trừng mắt nhìn, xác nhận một chút, vẫn không có cái gì.

Thậm chí có người trực tiếp đưa thần thức qua, nhưng vẫn không có nhìn thấy bất kỳ vật gì…

Mà bọn hắn không có dự kiến đến là, thời điểm lực chú ý của tất cả mọi người bị dời đi, Phương Hành bắt lấy cơ hội này, giống như lửa thiêu cái mông, nắm lấy nữ hài mù lòa, xoay người bỏ chạy, pháp lực toàn thân vận chuyển, tựa như trực tiếp dùng nhục thân xé toang hư không, vọt tới đại trận truyền tống…

– Muốn thoát thân, quả nhiên vẫn phải dựa vào kỹ thuật diễn…

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 10 giờ trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 10 giờ trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 10 giờ trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 4 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 4 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box