[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
Tập 282 : Một người một tát (c1406-c1410)
❮ sautiếp ❯Chương 1406: Một người một tát
Bịch một tiếng, Hổ Oa Tử bị đánh bay ra ngoài, đầu đâm vào trên cây liễu, đụng tới đầu bị chảy máu, cả người cũng ngây ra.
Máu tươi không ngừng chảy theo đầu của nó xuống, nó cũng không biết che đi, thậm chí cũng không biết kêu khóc đau đớn, chỉ đặt mông ngồi ở dưới cây liễu, ngây người nhìn Phương Hành, trong đầu trống rỗng, cũng không biết đang suy nghĩ gì.
Dù sao, mặc dù một tát này của Phương Hành không có dùng bất luận lực lượng thần thông gì, thậm chí còn không dùng tới một phần vạn lực lượng của cơ thể, nhưng một tiểu tử như nó cũng không thể chịu đựng nổi.
Đoán chừng một tát này, dù thế nào cũng phải mất vài ngày mới có thể lành lại được…
Về phần mấy nữ tử đang ở đó làm heo cũng ngây ra hồi lâu không lấy lại tinh thần, bọn họ thật sự không nghĩ tới sẽ có một người lớn bởi vì mấy tiểu hài tử ồn ào liền tự mình ra tay, còn ra tay nặng như vậy, trực tiếp đánh bay người…
Mấy tiểu tử bên cạnh cũng nhìn tới ngây người, nhìn Phương Hành ôm cô gái nhỏ bị mù mà không hiểu tại sao.
– Còn có hai người các ngươi đã dùng sức bẻ tay tiểu Nha?
Mà Phương Hành cũng là một người không làm thì thôi, làm thì làm tới cùng.
Sau khi một tát đánh bay Hổ Oa Tử, hắn lại ôm cô gái nhỏ bị mù, đi mấy bước tới bên trước mặt hai tiểu tử vừa rồi đã nắm chặt lấy cánh tay của cô gái nhỏ, lại là một người một tát, lần lượt trái phải bay ra ngoài, một đứa rơi vào trong vũng bùn, một đứa bay xa hai trượng, lăn tới một thân đầy tro bụi.
– Mấy người các ngươi cũng chạy không thoát đâu!
Phương Hành tát bay hai người này, lại xông tới mấy tiểu tử vẫn luôn đứng xem, một đứa một tát.
– Oa.
Một đám tiểu tử kêu loạn và đều bay ra ngoài, không có một đứa nào chạy thoát.
– Ai nha, con của ta…
Mãi đến lúc này, Hổ bà nương vẫn luôn sững người mới kịp phản ứng lại, miệng há to và hít sâu một hơi, sau đó hét lên thảm thiết giống như lợn bị người ta thiến, gào khóc lao đến, ôm lấy Hổ Oa Tử còn ngồi ngây trên mặt đất, mặc cho trên đầu chảy máu.
Nàng khóc rống lên.
Mấy nữ tử bên cạnh nàng cũng sợ ngây người trước cảnh tượng này, ai nấy nều vội vàng kêu to và chạy tới, kéo mấy đứa còn lại vừa bị tát bay.
– Ngươi là kẻ khốn kiếp đáng chém nghìn đao.
Nó chỉ là đứa bé…
Hổ bà nương ôm nhi tử khóc đến xé họng, lao về phía Phương Hành giống như một kẻ điên và cào lên trên mặt của Phương Hành.
– Ừm, cũng không thể bỏ qua cho ngươi được!
Phương Hành nhằm vào phía trên mặt của Hổ bà nương và lại một tát đánh bay ra ngoài.
Mặt Hổ bà nương lớn, người lại béo, một tát này rất vang, cũng dùng nhiều sức lực.
Tiếng khóc của Hổ bà nương đột nhiên dừng lại, cơ thể gần trăm cân bị Phương Hành tát bay lên, rơi thẳng vào trong gian nhà lá, đập xuống mặt đất bịch bịch vài tiếng, rơi mất hai cái răng hàm.
– Nó vẫn còn con nít à, sao ngươi lại xuống tay nặng như vậy?
Những nữ tử bên cạnh cũng khóc rống lên, hiển nhiên tam quan đã hoàn toàn bị Phương Hành đổi mới, ở tỷong ý thức của các nàng, người lớn nhà ai lại đi đánh một đứa bé chứ, càng không cần tới một tát lại trực tiếp đánh bay mẹ của người ta…
– Hôm nay ta không muốn cãi nhau!
Phương Hành mím môi rồi tức giận nói vài câu, đi tới bên cạnh nữ tử khóc lớn tiếng nhất kia rồi lại một cái tát đánh bay ra ngoài.
Mấy nữ tử khác thấy vậy thì bị dọa cho run rẩy, tiếng khóc càng nhỏ hơn, có người đứng lên bỏ chạy, có người khóc lớn:
– Ta liều mạng với ngươi…
Cũng có người ôm hài tử ngồi dưới đất khóc:
– Ngươi đánh chết ta đi…
Cảnh tượng hoàn toàn hỗn loạn, nhưng Phương Hành hiển nhiên đã hạ quyết tâm, một người cũng không tha, từng cái tát đánh tới rất có tiết tấu.
Hết nữ tử này tới nữ tử khác bị hắn tát bay, có người ngã vào trong chuồng heo, có người ngã vào vũng bùn, có người rơi vào trong hầm phân…
Đầu thôn nhất thời vô cùng hỗn loạn, tiếng khóc của một đám nữ tử có thể vượt qua ba nghìn con vịt, bầu không khí lập tức náo nhiệt.
– Ta liều mạng với ngươi, ngươi đáng chém ngàn đao…
Nữ tử béo mập kia cầm dao phay, từ trong túp lều lao đến, liền muốn tìm Phương Hành liều mạng.
– Thế nào vậy? Đã xảy ra chuyện gì?
Nhưng từ bên ngoài thôn, từng bên trong rừng cây có một đám người vạm vỡ đang khiêng mấy con mồi trở về, nhìn thấy cảnh tượng này, ai nấy đều giật mình.
Nhất là một người dáng gầy gò nhỏ bé, chính là nam nhân nhà Hổ bà nương.
Khi thấy được nàng dâu của mình tóc tai bù xù, giơ dao phay lao đến, hắn nắm con mồi trên vai ném ra, liền vội vội vàng vàng lao đến hỏi.
Hổ bà nương kia vừa thấy được nam nhân nhà mình liền ném dao phay, đi đặt mông ngồi dưới đất khóc như muốn sập trời:
– Nhị Trư ngươi đúng là nam nhân vô dụng, nhi tử nhà ngươi bị người ta đánh tới choáng váng, bà nương của ngươi bị người ta bắt nạt mà ngươi còn có mặt mũi đến hỏi ta, ngươi còn là nam nhân thì không mau lấy dao chém chết tên đáng giết ngàn đao kia đi?
– Cái gì?
Nam tử gầy nhỏ thoáng nhìn Hổ Oa Tử ngồi ngẩn người dưới cây liễu, máu đã chảy khắp một đầu, cả gương mặt cũng đỏ bừng, hắn nhặt dao phay lên và lao về phía Phương Hành, trong miệng mắng to:
– Bắt nạt nữ tử và hài tử, ngươi còn là con người nữa sao? Ngươi cầm trong tay mấy đồng tiền bẩn lại xem mình là tiên lão gia có phải không? Hôm nay không chém chết ngươi Nhị Trư ta liền…
– Chem cả nhà ngươi!
Phương Hành nhìn cũng không nhìn, quay đầu lại tát vào trên mặt của nam tử kia, tát tới mức hắn kêu thảm một tiếng, ngã ra ngoài xa, dao phay rơi trên mặt đất, cả người cũng trực tiếp va vào làm đổ tường, sau đó ngã ở sau tường không có động tĩnh…
– A… A… Nhị Trư, tên đáng giết ngàn đao nhà ngươi làm sao rồi, ngươi nói chuyện đi…
Hổ bà nương bị dọa sợ, vội bò đậy và chạy tới sau tường, ôm nam tử đã hôn mê bất tỉnh rồi khóc rống lên, nắm tóc mình giống như phát điên, la hét với những nam tử mới đi săn về đang ngây người nhìn:
– Đám hèn nhát trứng mềm nhà các ngươi, người ta đã bắt nạt tới trong bộ lạc ct rồi mà, nương tử và hài tử của các ngươi đều bị đánh, các ngươi không thấy được sao…
– Thật quá đáng!
Đám nam tử mới đi săn về thật sự bị cảnh tượng đó làm cho bối rối, chưa kịp phản ứng.
Bọn họ cũng bởi vì biết trong tay Đạo Phương có tiền mới đặc biệt mạo hiểm vào núi, bắt một con lợn rừng, một con dê vàng để chuẩn bị bán cho vị thần tài này, không nghĩ tới vừa vào thôn liền thấy tình cảnh như vậy.
Lúc này đã có người nhìn thấy nương tử và hài tử của mình trong đám người bị đánh liền vội vội vàng vàng đi lên xem, thấy cả dấu bàn tay lớn che ở trên mặt, nhất thời tức muốn phát điên rồi, nhao nhao cầm đao thương cuốc để liều mạng!
– Giết chết hắn, bắt nạt nữ tử với hài tử thì tính là hảo hán gì chứ?
– Tất cả mọi người cùng xongl ên, đánh chết con rùa này đi…
– Không cho hắn chút giáo huấn, hắn thật sự cho rằng bộ lạc Cự Thạch chúng ta không có ai hay sao?
Thoáng cái cuộc tranh chấp trực tiếp thăng cấp, một đám nam nhân cầm đồ trong tay bao vây xung quanh thì đã không phải là đùa giợn nữa.
Trên mặt của Hổ bà nương ở sau nửa bức tường cùng mấy mấy nữ tử bị ăn đòn đều lộ ra sự thù hận, hung ác.
Ngược lại Phương Hành bị đám người vây quanh chỉ cười lạnh, liền trở lại ôm cô gái nhỏ bị mù ngồi ở đầu thôn, nhấc tay lau nước mắt cho cô gái nhỏ bị mù, sau đó liền giơ bàn tay lên, nhìn đám nam nhân kia với vẻ không tốt, lại không hề hoảng sợ.
Lúc này cô gái nhỏ bị mù đã bị dọa cho choáng váng, cố rúc vào trong ngực hắn, cơ thể gầy gò nhỏ bé run rẩy giống con thú nhỏ.
– Làm sao rồi… Làm sao rồi…
Chỉ có điều đám nam tử kia còn chưa xông lên, liền nghe được một tiếng hô.
Lão tộc trưởng run rẩy chống dậy từ trong nhà vọt ra.
– Lão tộc trưởng phân xử đi.
Tên khốn kieepsn ày không cảm ơn chúng ta chứa chấp hắn, lại đánh nữ tử và hài tử của chúng ta…
Hổ bà nương béo mập thấy lão tộc trưởng tới liền khóc ầm lên và mắng.
– Ôi, ôi đang yên đang lành lại thế nào nữa vậy…
Lão tộc trưởng chen vào đám người, nghe người ta mồm năm miệng mười nói, cũng không rõ đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ có điều thấy đám nữ tử và hài tử ngồi đầy đất vừa khóc vừa gào, lại thấy nam tử trong bộ lạc đều lộ vẻ hung ác muốn xông lên thì vội vàng giơ tay ngăn cản bọn họ, liều mạng vọt tới trước mặt đám người, gương mặt đầy nếp nhăn sắp chen lại thành mớ đay rối, vừa phiền muốn lại vừa nóng nảy thi lễ với Phương Hành.
– Ngươi nói làm gì à? Đám khốn kiếp này bắt nạt khuê nữ nhà ta…
Phương Hành còn có chút khách sáo với lão tộc trưởng, nghiến răng cười lạnh một tiếng, không nhịn được trả lời.
– Vậy cũng không thể đánh hài tử…
Lão tộc trưởng cũng là người già đời, vẫn dễ dàng hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện vừa nghe liền hiểu, trong lòng cũng không để ý, nghĩ thầm nhóc mù lòa này bị đánh không phải là chuyện thường xảy ra sao? Nếu không phải lão già ta ngăn cản, nàng đã sớm bị người ta đánh chết.
Về phần làm ra cảnh tượng lớn như vậy, nhìn các nam tử bên cạnh đều tức giận, đoán chừng muốn xông tới thì khẳng định biết sẽ xảy ra mạng người mất.
Lão đành phải liều mạng ngăn cản, nhìn về phía Phương Hành phàn nàn:
– Phương tiên sinh, ngươi nói tiểu hài tử đánh nhau ngươi dính vào làm cái gì chứ? Mau mau bồi thường tiền đi…
– Bồi thường tiền?
Đám nam nhân bên cạnh đang kích động, phẫn nộ nghe vậy, tiếng kêu đánh la giết liền giảm xuống, vểnh lỗ tai lên nghe.
– Bồi thường tiền à?
Nam nhân của Hổ bà nương đã tỉnh lại.
Nàng nghe xong mấy chữ bồi thường tiền, theo bản năng mà giảm tiếng khóc xuống, sau đó lại lập tức khóc lớn nói:
– Bồi thường tiền à? Bồi thường tiền như vậy sao được, cũng quá lợi cho hắn rồi…
Âm thanh ngừng lại rồi vừa khóc vừa nói:
– Nhưng phải bồi thường nhiều một chút!
– Ha ha, bồi thường tiền cũng được, ta có tiền, ngươi muốn ta bồi thường bao nhiêu?
Phương Hành nghe vậy cũng giật mình, cười mỉm nhìn sang lão tộc trưởng nói.
Lão tộc trưởng cũng không nhịn được liền ngẩn người, trong lòng nhanh chóng tính toán, nhìn đám nam tử xung quanh đang xúc động phẫn nộ, lại nhìn đám nữ tử đang khóc loạn, biết Đạo Phương khẳng định không ở nổi chỗ này nữa, lại nghĩ tới Phương Hành từng ném ra từng hạt kim châu nên quyết định chắc chắn, đánh bạo đưa ra một cái giá:
– Lão hủ thấy… Lão hủ cảm thấy… Chí ít một nhà mười hạt kim châu đi?
– Mười viên kim châu à?
Trong sân đột nhiên trở nên lặng ngắt như tờ, ngoại trừ mấy cái oa hô đau âm thanh, một cái nói chuyện cũng không có.
Chương 1407: Thêm mấy đồng
Bất luận là tại Thiên Nguyên hay là Thanh Huyền Thiên Giới, vàng đều là kim loại hiếm, cũng là một loại tiền tệ.
Mà Phương Hành sử dụng hạt kim châu lại không phải là kim châu bình thường, cái đó là Tiên Kim lúc trước Thần Chủ đưa cho hắn, bị hắn sử dụng còn lại, lấy tay cắt đứt từng cái, sau đó vo viên thành quả cầu nhỏ, mỗi cái chừng một lạng?? Loại Tiên Kim này có tác dụng lớn khi xuyên qua tinh không, gắn vào bên trong Thần cung, có thể ngăn cách linh khí xói mòn, cũng có thể chống lại cái lạnh trong tinh không, thậm chí còn có thể dùng để luyện đan, bởi vậy cho dù là phàm tục cũng rất thích Tiên Kim này.
Lão tộc trưởng đã trải việc đời, biết loại kim châu này mang tới trong thành của Thanh Ngô châu, một hạt liền có thể đổi lấy mười con trâu, đây chính là một khoản lớn, nói không dễ nghe, một viên như thế liền đủ cho người trong thôn ăn dùng hơn nửa năm…
Lão tộc trưởng cũng nhìn ra Phương Hành không thể tiếp tục ở lại trong thôn, liền mượn cớ đe doạ lấy ít tiền, trong lòng nghĩ Phương Hành không chắc có thể đáp ứng, dù sao nhiều nữ tử và hài tử bị đánh như vậy, bồi thường cho tất cả mọi người thì phải mất bao nhiêu tiền…
Chỉ có điều không bồi thường thì khẳng định không được, dù sao nhiều người vây quanh như vậy, muốn không bỏ tiền ra sao?
Buồn cười!
Tối đa cũng chính là tính rẻ cho hắn một chút, một nhà cầm một viên kim châu là được…
Chỉ có điều chuyện ngoài ý muốn chính là lão đã chuẩn bị tốt sẽ trả giá, lại không có nghĩ tới Phương Hành lập tức đáp ứng, sau đó bàn tay cũng không biết sờ ở đâu ra một vốc hạt kim châu, sợ không dưới mấy trăm hạt sáng lên ở trước mặt lão, sau đó liền đổ ra ngoài, chỉ nghe những tiếng tinh tinh không ngừng vang bên tai.
Lão tộc trưởng kinh hãi, cả người đều bối rối, trong lòng không ngừng suy nghĩ, vừa ồi thần tài này ném một vốc như vậy là bao nhiêu con trâu chứ?
Những người khác đều lạnh ngắt như tờ, thậm chí có người đã vội vàng thả cái cuốc trong tay xuống, không dám để cho Phương Hành nhìn thấy…
Lão tộc trưởng càng sửng sốt, không biết tiếp theo nên nói cái gì.
– Lúc này đủ rồi chứ?
Phương Hành cười tủm tỉm, mở miệng trước, sau đó xoa nhẹ đầu cô gái nhỏ bị mù đầu rồi cười lạnh nói:
– Nể tình mấy ngày nay các ngươi tìm cho ta không ít rùa hoang, ta liền cho các ngươi số vàng này, cũng coi như tha cho các ngươi một lần, hôm nay ta liền muốn mang theo nhóc mù lòa đi.
Các ngươi nhìn rõ ràng gương mặt nhỏ nhắn của nàng cho ta.
Lần sau gặp lại, nàng sẽ là người các ngươi muốn nịnh bợ cũng không nổi đâu…
Hắn nói dứt lời liền ôm cô gái nhỏ bị mù đứng dậy, liền muốn rời khỏi đó.
– Ai… Ai…
Lão tộc trưởng cũng không dám nói gì, liên tục gật đầu.
– Hắn muốn dẫn cô gái nhỏ bị mù rời đi sao?
Người trong bộ lạc nghe vậy liền giật mình, cảm giác có chút ngoài ý muốn, bên trong có một nam tử đầu đau nhức, vóc dáng gầy yếu lại trực tiếp nhảy dựng lên:
– Không được! Không được! Hắn muốn dẫn nhóc mù lòa rời đi, như vậy sao được? Đây chính là người do bộ lạc chúng ta nuôi lớn, dựa vào cái gì mà hắn nói mang đi liền mang đi? Lão tộc trưởng, lần trước ta đã nói với ngươi, lúc đó ngươi cũng đồng ý rồi, chờ nàng trưởng thành sẽ phải làm nàng dâu của ta.
Ta đã cho ngươi con lợn rừng kia, ngươi cũng không thể quỵt nợ được.
Bây giờ ta thấy nàng cũng đủ lớn rồi…
Người trong thôn vừa mới yên tĩnh đã ầm ĩ, tranh nhau kêu lên.
Hổ bà nương vừa mới yên tĩnh cũng hô theo:
– Đúng, đúng, Hồ Nhị chốc đầu nói rất đúng, Thẩm nhi hôm nay ngươi đứng ở bên này, nhóc mù lòa làm gì cũng là do bộ lạc chúng ta nuôi sống lớn, sao có thể vô duyên vô cớ tiện nghi cho người ngoài chứ? Không nói để nàng làm nàng dâu của Hồ Nhị chốc đầu, coi như nuôi mấy ngày, lớn bán cho trong lâu của Thanh Ngô châu, vậy cũng có thể bán được không ít bạc đấy! Ngươi tưởng nói một câu là mang đi sao, làm gì có chuyện tốt như vậy được.
Lấy tiền! Lấy tiền ra! Ta thấy, dáng vẻ của nhóc mù lòa xinh xắn, ít hơn một trăm hạt kim châu thì đừng mong mang đi!
Nàng ta vừa nói, còn nhìn Phương Hành với ánh mắt hả giận, rất là đắc ý.
– Ta… Ta không muốn… Không muốn…
Cô gái nhỏ bị mù nghe được những lời này thì thật sự bị dọa sợ rồi, đã không phải là nỗi sợ khi bị đám tiểu tử bắt nạt nữa mà là trong lòng run rẩy, ôm chặt lấy cánh tay của Phương Hành, cái đầu nhỏ không ngừng lắc, tay nắm chặt tới mức đã trắng bệch ra, trong đôi mắt vô thần không ngừng có nước mắt ào ào chảy xuống, làm ướt cả vạt áo trước ngực của Phương Hành…
Mà vào lúc này, Phương Hành cũng im lặng lạ thường, không nói gì, chỉ nghiêng đầu nhìn về phía lão tộc trưởng.
– Câm miệng! Câm miệng hết cho ta!
Lão tộc trưởng cũng vừa vội vừa giận, quát mắng vài tiếng sát tiếng của những người khác và giáo huấn:
– Bộ lạc Cự Thạch chúng ta đời đời là những gia đình lương thiện, Tiểu Hà Nữ cũng là một người trong bộ lạc chúng ta, khi tế tổ còn muốn nàng đến đánh đàn đấy.
Cũng bởi vì vậy trong bộ lạc chúng ta khi tế tổ mới có nhạc lễ, mấy bộ lạc xung quanh có ai không hâm mộ chúng ta? Tổ tông nghe cao hứng cũng sẽ phù hộ cho chúng ta đấy, làm gì có đạo lý bán người vào trong lâu? Hổ bà nương lần sau ngươi dám lại nói lời này, lão già ta không xé miệng của ngươi…
– Ấy da da, ông trời ơi, ngươi trực tiếp giáng sét xuống đánh chết đám khốn kiếp này đi.
Ta là suy nghĩ cho bộ lạc, đưa ra ý kiến còn bị mắng, mọi người đều bắt nạt nhà trước đúng không? Chờ ta bảo mười người ca ca của ta tới đánh cho các người đều ị ra shit…
– Mười người ca ca của ngươi có ngang ngược mấy cũng là người bên ngoài thôn, đừng cũng việc gì cũng gọi bọn họ chạy tới đánh nhau!
Khóe mắt lão tộc trưởng giật giật, nhảy dựng lên mắng Hổ bà nương im miệng.
– Nói vậy còn được…
Phương Hành nghe lão tộc trưởng nói vậy, sắc mặt có chút dễ nhìn hơn, vừa rồi suýt nữa hắn đã phát ra sát khíd dấy.
Chỉ có điều sắc mặt hắn rất nhanh lại biến đổi.
Lão tộc trưởng mắng Hổ bà nương xong lại cười nhìn hắn nói:
– Phương tiên sinh chê cười rồi.
Hổ bà nương kia miệng nát, lời gì cũng dám nói, khó trách bị đánh, bắt gia đình lương thiện đi bán vào trong lâu, làm sao có thể như vậy được! Chỉ có điều Phương tiên sinh muốn dẫn Tiểu Hà Nữ đi thì đúng là không thích hợp, tiểu nha đầu này đã ở trong bộ lạc chúng ta ba bốn năm, dù thế nào cũng là do lão hủ nhìn nàng lớn lên, một là không nỡ, hai là nàng đã đính hôn cùng người ta…
– Đính hôn?
Mặt Phương Hành chợt lạnh, khẽ hỏi:
– Cùng ai?
– Liền là Nhị tiểu tử của Hồ gia…
Lão tộc trưởng than thở, kéo Hồ Nhị chốc đầu bên cạnh qua, cười nói với Phương Hành:
– Nhị tiểu tử này do ta nhìn từ nhỏ tới lớn, làm người trung thực, làm việc cũng dốc sức, chỉ là bị ghẻ nên không có lấy được nàng dâu, cái này dù sao cũng không phải là chuyện lớn.
Lần trước hắn cầu xin ta gả Tiểu Hà Nữ cho hắn, ta cũng đã nhận lời rồi, tính đầu năm nay sẽ đưa nàng qua cửa…
– Ai, ai, hắc hắc, không cần chờ, hôm nay liền đón tới nhà ta đi, ở cùng nam nhân khác cũng không phải là chuyện…
Hồ Nhị chốc đầu kia nhếch miệng cười, cong người lộ vẻ nịnh nọt Phương Hành.
– Không muốn… Không muốn… Ta…
Cô gái nhỏ bị mù rõ ràng đã bị dọa cho sợ hãi.
Xem ra trước đó nàng cũng không biết, lúc này nghe xong thì cả người đều bối rối.
– Ngươi dựa vào cái gì có thể làm chủ điều này?
Phương Hành xoa nhẹ đầu của cô gái nhỏ bị mù vài lần, nhìn về phía lão tộc trưởng với vẻ không tốt.
– Cái này… Nàng là do ta giữ lại a, nếu không phải ta làm chủ chia thức ăn cho nàng, nàng đã sớm chết đói rồi…
Lão tộc trưởng hình như có dự định khác nên sau khi giải thích một câu, trong đôi mắt già nua lộ ra mấy phần khôn khéo, cười theo nói:
– Nếu ngài thật thích giữ nàng ở bên cạnh hầu hạ, ta liền khuyên nhủ Hồ Nhị chốc đầu, không tính tới việc hôn nhân này cũng được, chỉ có điều dù sao đây là nàng dâu chưa qua cửa của hắn, cũng không thể để ngài dẫn đi như thế được.
Theo ta thấy, nếu không ngài lại cho Hồ Nhị chốc đầu lấy được một nương tử?
– Không muốn, ta chỉ muốn nàng, không muốn nương tử khác…
Hồ Nhị chốc đầu nghe vậy lại kêu la, giơ tay chỉ vào cô gái nhỏ bị mù, thái độ vô cùng kiên định.
Phương Hành lạnh lùng nhìn hắn làm hắn sợ hãi, cúi đầu, nhưng rất nhanh lại có người thúc vào eo hắn một cái, hắn cũng kịp phản ứng lại, biết đây chính là cơ hội tốt của mình, liền ưỡn ngực lên, thậm chí trong ánh mắt còn lộ ra sự hung hãn mà bình thường tuyệt đối không dám có, cứng cổ, trừng mắt nhìn Phương Hành, nói:
– Ngươi nhìn ta làm gì? Lúc trước lão tộc trưởng thu ta một đầu heo, nhận lời ta, đây chính là nương tử của ta, nói chọc trời thì đây cũng có lý…
Bên cạnh có người hát đệm, cười vang kêu lên:
– Đúng vậy, nếu không phải Tiểu Hà Nữ quá yếu, lão tộc trưởng sợ nàng bị con lừa Hồ Nhị chốc đầu giày vò chết rồi, ba năm trước đây đã phải qua cửa, sao có thể đến phiên khách nhân ngươi…
– Hồ Nhị chốc đầu đừng sợ, có người muốn đoạt nương tử của ngươi thì cứ nói với thẩm, ta bảo mười ca ca của ta đến…
Hổ bà nương chỉ e thiên hạ bất loạn, chống nạnh kêu lên, hung hãn chỉ vào cô gái nhỏ bị mù:
– Coi như khách nhân này muốn dẫn đi, vậy không thể trực tiếp dẫn đi được.
Nếu ngươi là nam tử hán lại lập tức kéo tiểu hồ ly lẳng lơ này vào phòng làm trước rồi nói sau.
Bán nương tử không mất mặt, nhưng lão nương chưa thấy qua ai bán nương tử còn nguyên xi, Hồ Nhị chốc đầu ngươi nói mình có phải không an thịt ba năm quá thua thiệt hay không?
– Đúng… Đúng…
Hồ Nhị chốc đầu có đám người làm chỗ dựa nên cũng cios dũng khí lớn hơn mấy phần, đôi mắt không ngừng nhìn trên người cô gái nhỏ bị mù, cũng không biết hắn nghĩ tới điều gì mà hầu kết giật giật, nuốt nước bọt không ngừng, ánh mắt rất nóng bỏng…
– Im miệng, đều im miệng hết…
Lão tộc trưởng thấy sắc mặt Phương Hành đã vô cùng khó coi liền quay đầu quát vài câu, sau đó quay đầu về phía Phương Hành cúi đầu khom lưng nói:
– Cái này, người dân trong thôn không biết nói chuyện, khách nhân đừng trách, nhưng lão hủ nói thật, Tiểu Hà Nữ dù sao cũng là…
– Ha ha, không cần nói, ta cảm thấy thật thú vị…
Phương Hành xoa đầu cô gái nhỏ bị mù lúc này đã bị bị dọa tới run rẩy, đưa tay cắt ngang lời bọn họ nói, ánh mắt lúc này đã vô cùng thâm trầm, có cảm xúc không thể biết được.
Hắn lại rút từ trong ngực ra một nắm hạt đậu vàng, còn nhiều hơn nắm trước, trực tiếp nắm lấy lão tộc trưởng cùng Hồ Nhị chốc đầu đang nhìn tới trợn cả mắt lên, sau đó hắn trực tiếp nhét vốc hạt đậu màu vàng này vào trong ngực của lão tộc trưởng.
– Ai, ai, đủ rồi, đủ…
Lão tộc trưởng mừng rỡ, đá Hồ Nhị chốc đầu bên cạnh một cái, chuẩn bị hành lễ nói chuyện với Phương Hành…
Thế lão còn chưa kịp nói gì, Phương Hành đột nhiên đưa tay, tát một cái.
Một tát này đánh chính là lão tộc trưởng, lão đầu đang cố gắng nặn ra nụ cười liền bị một tát này đánh bay ra ngoài, ngã đập vào ddasdm nam tử khiến bọn họ ngã theo, bay ra tới hơn mười trượng thì nằm trên mặt đất không thấy có chút động tĩnh gì.
– Dù sao tiền đều đã cho, vậy dứt khoát đưa thêm mấy đồng đi…
Tất cả hoàn toàn đờ đẫn, im lặng, Phương Hành chậm rãi mở miệng, giọng nói trầm thấp, ánh mắt hung tàn, nhìn xung quanh…
Chương 1408: Đánh ngã người một thôn
– Nói lại, thật ra ta rất hiểu tình cảnh của các ngươi, đổi lại là ta chắc cũng thế này, tiền mà, ai không thích chứ, dùng phương pháp gì kiếm tiền đều nghe được, đừng nói ta đánh các ngươi, xem như không có đánh các ngươi, chỉ cần các ngươi có bản lãnh thì có thể cướp tiền từ trong tay của ta cũng không có gì là không thể, thế nhưng muốn tiền không có gì, nhưng có thích tiền mấy cũng không thể không cần mặt mũi…
Lúc này Phương Hành rõ ràng đã thật sự nổi giận, giọng nói nghiêm túc lạnh lùng, vượt qua tất cả mọi người.
Trong sân một mực yên tĩnh không có tiếng động, ngay cả các nữ tử và hài tử đang khóc kinh người dường như cũng cảm ứng được cơn giận của hắn, không hiểu sao trong lòng cảm giác sợ hãi, không dám khóc nữa…
– Ngươi… Ngươi…
Hồ Nhị chốc đầu cách Phương Hành gần nhất cũng sợ ngây người, há to miệng, một câu hoàn chỉnh cũng nói không nên lời.
Hắn trực diện nhận lấy lửa giận của Phương Hành, cả người cũng đã bị dọa tới trong lòng ớn lạnh.
– Ngươi muốn cướp nữ nhân từ trong tay của ta sao?
Phương Hành liếc nhìn hắn, giọng nói giống như rít lên qua kẽ răng, mang theo sự đùa cợt cùng sát khí.
– Ông trời ơi, giết người rồi…
Hồ Nhị chốc đầu bị ánh mắt của hắn nhìn thì đột nhiên ngây người, chỉ bị dọa đã hét thảm một tiếng liền muốn tránh.
Nhưng Phương Hành ra tay nhanh tới mức nào, kèm theo chính là một bàn tay đánh tới, nhìn tốc độ hắn ra tay cũng không phải đặc biệt nhanh, nhưng Hồ Nhị chốc đầu hết lần này tới lần khác liền trốn không thoát, trực tiếp bị hắn tát vào trên gò má trái, cả người cũng như túi vải rách bay ra ngoài, đụng phải một gian tranh, lại xuyên từ bên này sang một bên khác, làm một gian nhà tranh đang lành lặn bị sập xuống.
Hồ Nhị chốc đầu ngã xuống đất lăn hai vòng, sau đó thân thể co giật vài cái rồi không nhúc nhích nữa, giữa háng có chất lỏng màu vàng nâu chảy ra…
– Hắn… Hắn vậy mà đánh lão tộc trưởng…
– Hồ Nhị chốc đầu… bị hắn đánh chết rồi sao?
Các nam tử xung quanh vừa mới yên tĩnh không lâu cũng sợ ngây người một lúc, sau đó lại chợt ồn ào, vung cuốc vung liêm đao, giơ dao phay liền muốn xông lại, còn có người trong đám người hô to:
– Vừa rồi định tha cho hắn, hắn lại muốn đánh người, lần này đánh cả lão tộc trưởng, xem ai dám che chở hắn nữa.
Tất cả mọi người cùng lên đánh chết tên khốn kiếp này…
– Đúng đúng, đánh chết hắn, cướp hết tiền trên người hắn…
Cũng không biết là ai gân cổ lên hô, đám nam tử ban đầu còn có chút do dự, trong nháy mắt đều điên rồi.
Không riêng gì bọn họ, đầu thôn cuối thôn, không biết bao nhiêu người vừa rồi còn đang đứng xem náo nhiệt, không tiến tới góp mặt cũng xông tới, tranh cướp nhau muốn xông vào, lớn tiếng hô hào muốn báo thù cho lão tộc trưởng, đám người như phát điên, thật sự rất đáng sợ, trong lúc vô tình bị người nói ra một câu lại giống như con thú hoang vừa thoát khỏi lồng giam, phóng thích ra sự tham lam đáng sợ nhất trong lòng bọn họ, mọi người đều nghĩ đến một vấn đề.
Đúng, hắn có tiền như vậy, so với chờ hắn đưa tới, sao không…
Dù sao hiện tại đã có sẵn lý do, ngươi dám đánh lão tộc trưởng, vậy chính là không để ý tới tất cả người trong bộ tộc chúng ta…
Cũng không biết có phải là ảo giác hay không, lúc này, ở trong mắt Phương Hành, mắt của tất cả mọi người dân trong bộ tộc đều đỏ ngầu…
– Không được, muốn tiện nghi cho đám nquỷ nghèo này sao…
Mà vào lúc này, Hổ bà nương dường như cũng nghĩ đến một vấn đề nghiêm trọng trong lúc đó, trên mặt đầy mỡ rung rung, phủi mông nắm lấy nam nhân của nhà mình ném đi, lầu bầu nói:
– Lần này phải bồi thường lớn, lúc đầu tên đáng chém ngàn đao kia đánh hài tử nhà ta, tiền trên người hắn cũng là của nhà ta, kết quả bị bọn khốn kiếp này đoạt mấy thì còn có thể cầm về được sao? Bình thường bọn họ sợ ta, nói tới tiền thì mỗi người đều hung ác to gan.
Không được, chuyện tốt như vậy sao có thể nào tiện nghi cho bọn họ được, ta phải đi gọi mười người ca ca của ta tới, làm chủ cho Đại Tráng nhà ta, xem đám khốn kiếp này còn dám đoạt tiền nhà ta không…
Vừa nghĩ như vậy, nàng ta căn dặn nam tử nhà mình để ý tới người kia, và đi tới dắt một con lừa gầy ra khỏi bộ lạc.
– Đánh đi, đánh chết hắn…
– Nhanh, giao hết tiền trên người ngươi ra…
Người trong bộ lạc huyên náo, cả đám người xúc động phẫn nộ, lớn tiếng quát và bao vây quanh Phương Hành.
Vào lúc này cô gái nhỏ bị mù đã bị dọa cho không dám ngẩn đầu lên, rúc cả vào trong lồng ngực của Phương Hành, ngược lại Phương Hành vẫn hờ hững nhìn đám người, cũng chính là thái độ bình thản này khiến cho đám người xông tứi lại không dám ra tay trước, chỉ là trong miệng hô hào, muốn cho người khác ta tay!
– Cuộc đời ta đoạt tiền vô số, nhưng bị người vây quanh uy hiếp bắt giao tiền thì vẫn là lần đầu tiên!
Trong lòng của hắn cũng có cảm giác mới mẻ, nhìn những gương mặt phẫn nộ xung quanh mà có cảm giác dở khóc dở cười.
– Tên khốn kiếp này sợ rồi.
Chúng ta phải dạy cho hắn một giáo huấn, không trả tiền liền đánh chết…
Trong đám người không biết là ai hô lên một câu, sau đó chỉ thấy một người cầm liêm đao lảo đảo một cái, bị người đẩy ra.
Ngoài ra còn có người đang kêu:
– Nhanh, phái mấy người nhanh tới trong miếu đổ nát đi, bắt nhi tử của hắn, trói lại trước!
– A nha, cái này chính xác là biến thành cướp đường, hay được hiểu là bắt cóc tống tiền đây?
Phương Hành nhìn đám thôn dân này muốn bắt Thái Hư Bảo Bảo đến uy hiếp chính mình, cũng cảm thấy mới mẻ, trong lòng chợt muốn xem bọn họ làm thế nào, người trong bộ lạc lớn này luôn thành thật, bỗng nhiên biến thành giặc cướp quen thuộc…
Vẫn nói điều này căn bản là bản năng trời sinh của một con người?
– Móa nó, lão tử chem hắn đao thứ nhất, đến lúc đó phải được chia nhiều tiền hơn…
Người nói chính là nam tử cầm liêm đao vừa bị đẩy ra.
Hắn quay đầu giận dữ mắng một câu, chỉ có điều cũng không có ý định lui về, vừa nghĩ tới số kim châu vàng óng ánh kia liền nhịn không được mà đầu óc choáng váng nóng mắt, máu nóng lên não hạ quyết tâm, hung hăng chém về phía trên bụng của Phương Hành.
Lúc này trong mắt hắn đã không còn coi Phương Hành là người nữa, mà là trở thành con mồi trong rừng rồi…
– Lên! Lên! Nhanh lên…
Xung quanh không ngừng có tiếng hô to, bầu không khí đã tăng cao đến đỉnh.
Điểm.
Bọn họ chờ chính là người đầu tiên chân chính hạ đao, sau đó liền xông lên.
Bảo bọn họ làm người đầu tiên chém người vẫn có chút áp lực tâm lý, nhưng người thứ hai, thứ ba thì lại không sợ nữa…
Trơ mắt nhìn xem liêm đao kia giống như sắp rơi vào trên bụng của Phương Hành, tất cả mọi người đều đột nhiên cảm giác máu nóng xông lên đầu, la to và lao vọt lên.
Từ xa nhìn lại, liền có thể nhìn thấy chí ít có mấy chục nam tử vạm vỡ tranh nhau chen lấn về phía trước…
– Các ngươi căn bản không biết mình trêu đến ai đâu…
Trong lòng Phương Hành cũng than thở, mãi đến khi liêm đao kia khó khăn lắm rơi vào trên người, hắn mới ngẩng đầu lên, khí thế hung ác tăng cao.
Sau đó, nhìn qua nam tử với đôi mắt đỏ ngầu, hung hăng cầm liêm đao xông lên, hắn lại giơ một tay và tát.
– Bốt!
Âm thanh vô cùng vang dội, giống như một tiếng pháo nổ.
Nam tử kia giống như đưa mặt tới trên tay hắn, bị tát mạnh vào trên má trái, xương trên mặt cũng bị một tát này làm cho biến dạng, ngũ quan trực tiếp trở nên vặn vẹo, cả người giống như tê dại bay lộn ra ngoài, cũng không biết liêm đao trong tay thế nào nào cắt ngược vào bụng mình, sau đó cả người trực tiếp treo ở trên cây liễu, máu tươi xối xuống, nhưng phía dưới đau đớn kịch liệt lại không phát ra được tiếng kêu nào, chỉ có thể khẽ rên hừ hừ, bởi vì răng trong mồm đều gần như rơi sạch, đầu lưỡi cũng bị cắn thương.
Cho dù có chăm sóc tốt thì đoán chừng cũng có thể phải cả đời uống rau cháo!
Nhưng không có nhiều người chú ý tới cảnh tượng kinh người như thế…
Đám người đã điên cuồng lên, chỉ nghĩ Phương Hành bị liêm đao cắt trúng, đang liều mạng phản kháng, mà bọn họ lại nhiều người.
Lại thêm bọn họ điên cuồng xông lên giống như hồng thủy, sao có thể đột nhiên dừng ngay lại được?
Bọn họ vẫn điên cuồng xông tới, cầm dao phay cầm cuốc, cầm chổi, cầm gậy gỗ, vây quanh Phương Hành đánh loạn.
Mà Phương Hành đối mặt với những trận công kích như hạt mưa, ánh mắt vẫn lạnh như băng, cắn chặt răng và lấy sức, sau đó…
Từng cái tát đánh tới!
– Ai bao ngươi đòi đánh!
– Ai bảo ngươi đòi giết!
– Ai bảo ngươi đòi giao tiền…
Đánh nhau cùng phàm nhân, hắn không dùng bất kể thần thông cùng thần lực của cơ thể, chỉ bạt tai đánh lên mặt và hô lên!
– Bốp! bốp! Vù! Vù!
Động tác của hắn nhìn có vẻ đặc biệt chậm, không khác với một người bình thường, mỗi một thôn nhân đều cảm giác mình tùy thời có thể đánh tới hắn, tùy thời có thể trốn được một cái tát kia của hắn, nhưng hết lần này tới lần khác lại không tránh thoát, thậm chí đứng ngoài quan sát thấy động tác của hắn không ngờ còn đẹp mắt, bộ dạng nhàn nhã qua lại trong đám người, sau đó động tác nhẹ nhàng giơ tay lên, nhắm ngay vào mặt một kẻ hung ác, con mắt đỏ bừng, đánh xuống nhanh như chớp, động tác nhanh, chuẩn, hung ác, đạt tiêu chuẩn của sách giáo khoa!
Mỗi một cái tát đánh xuống liền có một người ngã xuống đất, nhưng cũng chỉ ngã xuống đất, cũng không có bộ dạng máu thịt be bét, thê thảm đáng sợ gì, cũng không có sức trấn áp, bởi vậy không thể gây ra đủ lực uy hiếp đối với người bên ngoài, khiến bọn họ vẫn tiếp tục điên cuồng xông tới đánh…
– Lên đi, đánh chết hắn, cướp tiền về…
– Dám bắt nạt bộ lạc Cự Thạch chúng ta, cho hắn biết thế nào là lễ độ đi…
Từng đám người vọt lên, xúc động phẫn nộ, khí thế điên cuồng, phẫn nộ hung ác.
Mà Phương Hành thì không ngừng bước, trên tay càng không ngừng đánh, trên dưới vung vẩy, động tác tuyệt đẹp lại hào phóng, tiết tấu không nóng không vội…
– Bốp! Bốp! Vù! Vù!
Bất luận già trẻ gặp được liền một bàn tay tát cho lăn trên mặt đất, một người cũng không buông tha!
Thời gian dần trôi qua, đám người vây quanh kêu đánh kêu giết đều đã bị Phương Hành đánh ngã trên mặt đất, sau đó Phương Hành còn đánh chưa đã nghiền, lại đi dọc từ đầu thôn tây theo con đường xuôi về đầu thôn đông và tát tiếp, chính xác là gặp thần đánh thần, gặp quỷ đánh quỷ…
Ông gia bà già từ trong gian nhà tranh cầm côn cầm đuốc vọt ra, còn chưa hiểu tình huống, há cái miệng không răng hô to một chữ Trời chưa xong đã bị hắn tát cho bay ngược lại, tiểu tức phụ trốn ở sau cửa sổ len lén nhìn ra phía ngoài, cũng bị hắn thò tay qua cửa sổ tát bay đến bên hố, người thọt quỳ xuống cầu xin tha thứ cũng bị tát cho bay ngược lại…
Một đường hắn tát đến đầu thôn đông, trước mắt đã không thấy bóng người, chỉ có một con trâu trong miệng nhai cỏ, có vẻ vô tội nhìn xem Phương Hành.
Một người một trâu nhìn nhau hồi lâu, Phương Hành cũng dứt khoát giơ một bàn tay lên đánh…
Ọ một tiếng, con trâu cũng đổ.
Chương 1409: Ăn cướp
– Phương… Phương tiên tăng, đám… đám người… chúng ta xin thôi…
– Chúng ta… không… không đánh nữa…
– Cầu xin… oa… tha cho… chúng ta đi…
– Ọ…
Sau một hồi gà bay chó chạy, bộ lạc Cự Thạch xuất hiện một cảnh tượng kỳ lạ làm cho người ta khiếp sợ, cả thôn bất luận nam nữ già trẻ, tất cả đều quỳ trên mặt đất, từng đám từng đám hai tay tát liên tục, từng cái đều lộ ra vẻ mặt cầu xin, cúi đầu khom lưng xin tha, chỉ là trên mặt đều đỏ bừng một dấu bàn tay lớn, không ít người trong miệng thiếu mấy cái răng, lúc nói chuyện đều phều phào, mặt sưng đỏ cố nặn ra nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
Quỳ phía trước là đám người già cả đã có tuổi, quỳ đằng sau là một đám nam tử run rẩy, sau nữa là nữ tử, sau đó là đám hài tử mặt đầy bụi đất đang khóc…
Lại đằng sau nữa còn có một con trâu, mặt đầy ủy khuất quỳ bốn vó, trong mắt to đầy sợ hãi.
– Biết vì sao ta đánh các ngươi không?
Phương Hành nắm tay cô gái nhỏ bị mù, đứng trước một đám người đang quỳ, ánh mắt đảo qua trên mặt bọn họ.
– Biết… Biết… Bởi vì chúng ta tham làm…
Lão tộc trưởng quỳ gối ở hàng đầu tiên, trong miệng ng vốn không còn bao nhiêu cái răng, giờ càng không nhìn thấy cái nào, quỳ trên mặt đất không ngừng thở dài.
– Sai!
Phương Hành nghiêm túc lớn tiếng quát tháo:
– Trên đời này ai cũng có lòng tham, ta càng tham hơn!
Lão tộc trưởng ngây ngốc một chút, vẻ mặt khổ sở:
– Vậy không phải là bởi vì chúng ta…
Nói đến chỗ này, lão nhìn thoáng qua cô gái nhỏ bị mù, bản thân cũng cảm thấy có chút xấu hổ khi nói ra miệng, mãi hồi lâu mới nói tiếp:
– Bởi vì chúng ta… Mạo phạm tiểu thư đây?
– Đây đương nhiên là một phần nguyên nhân, nhưng vẫn không phải là chủ yếu!
Phương Hành xoa đầu cô gái nhỏ bị mù, thần sắc nghiêm khắc nói.
– Vậy…
Trên mặt lão tộc trưởng đầy đau khổ, thực sự không biết nói cái gì:
– Phương… Phương tiên sinh, vậy ngươi có thể nhắc nhở không?
– Hừ!
Phương Hành trừng mắt nhìn lão, vẻ mặt nghiêm túc, há miệng muốn nói chuyện nhưng lại không nói ra, người trong cả thôn đều dỏng tai nghe, hắn cũng có chút xấu hổ, mặt hơi đỏ lên, nhẫn nhịn một lúc lâu mới trừng mắt liếc nhìn lão tộc trưởng đang quỳ gối hàng trước, cười lạnh một tiếng nói:
– Hừ hừ, ta cũng không biết các ngươi sai ở đâu, dù sao cũng là các ngươi chọc ta, vậy chính là sai…
– Cái này…
Lão tộc trưởng nghẹn lời, chỉ có thể quỳ xuống dập đầu:
– Phương tiên sinh nói rất có đạo lý…
– Thật sự là rất có đạo lý…
Đám người đông nghịt quỳ phía sau dập đầu, biểu lộ đương nhiên.
Bọn họ xác thực không biết mình sai ở đâu, tất cả chẳng qua đều cho rằng bởi vì mình gặp xui xẻo, đụng phải một quái thai như vậy mà thôi.
Vốn cho rằng bị dã thú gây thương tích, vậy khẳng định là người bình thường, chỉ là một khách buôn dẫn theo một tiểu hài, có thể có bao nhiêu lợi hại chứ? Nhiều người như vậy muốn đánh hắn còn không phải dễ như trở bàn tay, kết quả ai có thể nghĩ tới hắn tát người lợi hại như vậy, đánh cho người của cả một cái lạc đều phải quỳ xuống, nếu không phải cái bạt tai kia rơi mạnh ở trên mặt thật sự rất đau, bọn họ cũng không thể tin được cảnh tượng này…
Cách làm của bọn họ là được truyền thừa đời đời kiếp kiếp như thế, không làm như vậy còn có thể làm thế nào?
Phương Hành hiểu rõ đạo lý này, đương nhiên sẽ không có ý định dạy bọn họ làm gì…
– Ban đầu ta vốn để lại cho các ngươi chút tiền, hả giận thì ta cũng đi.
Chỉ có điều các ngươi không cần mặt mũi, không ngờ lại có âm mưu lừa gạt một tiểu nha đầu, ta lại nhìn các ngươi không quen, xem ra, trước khi đi không cho các ngươi chút giáo huấn là không được…
Vẻ mặt Phương Hành thâm trầm, câu như vậy vừa ra khỏi miệng, lập tức khiến cả bộ lạc đều bị dọa cho mất hồn.
Đã đánh tất cả người trong bộ lạc, nam nữ già trẻ thêm con trâu kia còn chưa chị bỏ qua, còn có giáo huấn nào nghiêm trọng hơn thế nữa sao?
Không ngờ hắn còn nói muốn lưu lại chút giáo huấn, vậy không phải là muốn… Giết người à?
Ánh mắt lão tộc trưởng đã không nhịn được nhìn về phía Hồ Nhị chốc đầu.
Lúc ấy người nhất định đòi bắt cô gái nhỏ bị mù người ta về làm nương tử chính là hắn, còn có Hổ bà nương giỏi gây sự kia thông minh, đã thừa dịp chạy mất.
Vậy xem ra hôm nay người phải chết là Hồ Nhị chốc đầu đi? Trong lòng lão đã không dám nghĩ tới cảnh tượng thê thảm đó, chỉ là trong lòng hơi cân nhắc, cũng chỉ có thể thống khổ nhắm mắt lại, người ta muốn giết người bọn họ cũng không có cách nào, lúc này sao còn có thể không biết sự lợi hại của Phương tiên sinh chứ?
Ngay từ đầu còn nghĩ đây chính là một khách buôn bình thường, nhưng có khách buôn nhà nào có thể từng tát một lại đánh lật tất cả mọi người chứ? Không cần nghĩ nữa, người này chắc chắn sẽ không phải là người bình thường, chỉ là nhìn hắn không có phun ra lửa cũng không có phi kiếm, nói rõ không phải người tu hành, rất có thể là người luyện võ, hơn nữa còn là một người luyện võ lợi hại.
Trong bộ lạc này của mình không có người nào giỏi để có thể đối phó với hắn, nói không chừng mấy người hung thần ác sát trong bộ lạc Gấu Đen chuẩn bị tiến vào Thanh Ngô châu làm thị vệ còn có hi vọng trấn áp được người này…
Tưởng tượng đến đây, lão tộc trưởng bỗng nhiên nhướng mày vì nghĩ đến một việc!
Lúc này, Hổ bà nương chạy đi đâu rồi?
Nàng không phải phải là người trong bộ lạc Gấu Đen gả tới sao?
Mười người ca ca trong nhà nàng cũng không phải giỏi gây sự sao? Nhất là lão tam cùng lão Thất, khi còn bé vào rừng, trong lúc vô tình nếm thử thịt một con thú hoang đã chết, không ngờ yêu thú đó lại có huyết mạch của Thao Thiết, đây cũng là trong họa được phúc, về nhà sốt cao nửa tháng liền tỉnh lại, thế mà đều trở nên có sức lực lớn vô cùng, ngay cả ôm cây lớn cũng nhổ được lên…
Trong truyền thuyết đây chính là tạo hóa, là Tiên gia mới có phúc khí, ngay cả lão gia Tiên gia Thanh Ngô châu cũng chỉ tên bảo sau khi bọn họ lớn lên vào thành đi làm hộ vệ đấy.
Bộ lạc Gấu Đen có thể xưng vương xưng bá ở mấy bộ lạc xung quanh hoàn toàn là dựa vào hai tên tiểu tử kia!
– Hổ bà nương không phải là đi gọi mười người ca ca của nàng chứ?
Lão tộc trưởng nghĩ đến điều này thì tim không nhịn được mà đập mạnh…
– Lão tộc trưởng, cứu ta…
Nhưng đúng lúc này, bên cạnh truyền đến mùi hôi thối, lại là Hồ Nhị chốc đầu bị dọa cho cứt đái cùng ra, cả người đều tê liệt.
Giống lão tộc trưởng, hắn cũng nghĩ khách nhân kia muốn lấy mình ra khai đao.
Nhưng vào lúc này, lão tộc trưởng nào có thời gian để ý tới hắn, chỉ cúi đầu suy nghĩ, sợ bị khách nhân để mắt tới.
– Để lại chút giáo huấn, cũng là muốn tốt cho các ngươi…
Cũng đúng vào lúc này, Phương Hành lạnh lùng mở miệng nói ra:
– Giao hết tiền trong bộ lạc ra đi…
– A….
Lão tộc trưởng đang cúi đầu hận không thể chốn mình xuống đất chợt ngẩn người, ngẩng đầu kinh ngạc nói:
– Phương tiên sinh ngài nói cái gì?
Phương Hành cúi đầu trừng mắt liếc lão:
– Ăn cướp, nghe không hiểu sao?
– Ăn… Ăn cướp…
Lão tộc trưởng hoàn toàn ngây người, có cảm giác giống như nằm mơ.
Vốn cho rằng đắc tội nhân vật này, trong thôn ít cũng phải chết mấy con chim đầu đàn, kết quả hắn vậy mà ăn cướp?
– Hừ, các ngươi bởi vì tiền mới nảy lòng tham, đắc tội ta, vậy liền đưa tiền để dẹp yên chuyện này, hiện tại đi lấy mọi thứ đáng giá trong nhà các ngươi giao cho ta, hễ nhà nào dám giữ lại một con, có tin đại gia ta hiện tại giết sạch thôn cho các ngươi xem không?
Trong vô số ánh mắt kinh ngạc hoặc là khiếp sợ, Phương Hành lại bình htanr, trầm giọng tuyên bố.
– Vậy… Vậy hạt kim châu do chúng ta bán đồ có được…
Có người run giọng mở miệng nói, vẻ mặt xám xịt.
– Tất nhiên… Cũng phải giao hết lại cho ta…
Phương Hành nhe răng cười mở miệng nói, biểu tình hiểm ác không sao kể xiết!
– Ôi ông trời ơi…
– Hồ Nhị chốc đầu trời đánh, hại chết cả nhà chúng ta rồi…
Trong lúc nhất thời, trong bộ lạc đang yên tĩnh chợt vang lên những tiếng đau buồn, tất cả mọi người khóc rống lên, đối với bọn họ, ăn tát tính là gì, lại không có chết người, hoặc là xảy ra mạng người, chỉ cần người chết không phải mình cũng sao.
Hồ Nhị chốc gây phiền toái, thích chết hay không là việc của hắn.
Nhưng bây giờ Phương Hành ra một chiêu này chính là rút đi xương sống lưng của bọn họ, thật vất vả mấy ngày mơ được phát tài, mỗi ngày ôm hạt kim châu đếm tới đếm lui, không biết mơ tưởng bao nhiêu cảnh đẹp, bây giờ tất cả lại đều trống rỗng?
– Phương tiên sinh chúng ta sai rồi, cầu xin ngài bỏ qua cho chúng ta một lần này đi…
Có người khóc sướt mướt, bi thương cầu xin tha thứ, lúc này là thật lòng sám hối.
– Không giao tiền liền giết cả thôn, các ngươi có thể thử…
Phương Hành cười lạnh:
– Mà lại không chỉ hạt kim châu của ta, tiền vốn có trong nhà các ngươi cũng phải giao ra…
– Phương tiên sinh a, nhà ta không có tiền thì làm sao bây giờ… Chỉ có hai con rùa…
Có người khóc sướt mướt, thật sự là bị dọa sợ.
– Rùa hoang cũng phải giao ra!
Phương Hành lạnh mặt, không để lại chút đường sống nào.
– Tiền này là ngươi bồi thường chúng ta, giờ lại lấy về, ngươi là cường đạo sao…
Có người nhảy dựng lên, tức giận bất bình kêu to, vừa nói đến chuyện tiền bạc thì sợ hãi bị đánh cũng giảm.
– Bốp!
Phương Hành càng không quen, một bàn tay đánh ra ngoài, người kia liền dính ở trên vách tường, tất cả mọi người nhất thời câm như hến.
– Đại gia ta chính là cường đạo, là các ngươi ép ta lộ ra nguyên hình đấy!
Phương Hành nghiêm mặt hét lớn, con mắt đỏ lên, trên thân lộ ra khí thế đáng sợ, dọa cho không có người nào dám lên tiếng.
Cũng không biết có bao nhiêu ánh mắt tội nghiệp đều nhìn lão tộc trưởng, nhưng lão tộc trưởng cũng khó xử, không dám ngẩng đầu.
Bị tát cũng là chuyện bất giác dĩ, bộ lạc Cự Thạch chết vài người cũng không sao, lại bởi vì Phương Hành muốn đánh cướp mà âm u đầy tử khí!
– Ha ha, nơi nào có đạo tặc dám kêu gào giữa ban ngày vậy?
Cũng vào lúc cả bộ lạc Cự Thạch đều chìm trong sự buồn bã, đột nhiên nghe được ngoài thôn có một tiếng rống to.
Chỉ thấy bụi bay mù mịt, cây cối rung chuyển, đất chấn động, tự nhiên dâng lên một vòng gió xoáy mạnh mẽ rồi có mấy chục kỵ sĩ vọt ra.
Bốn năm người ở giữa không ngờ lại cưỡi tọa kỵ là Thanh Lang cao lớn như con nghé con.
Mười mấy người ở giữa trên thân quấn da thú, lộ ra cánh tay trần cơ bắp, đằng sau còn có mấy người ung dung đi theo, dùng thế như sói chạy hổ vồ lao đến, lại giống như thần binh từ trên trời rơi xuống!
– Đại ca, nhị ca, tam ca, tứ ngũ, lục ca, thất ca, bát ca, cửu ca, thập ca, chính là tên khốn kiếp đang chém nghìn đao kia…
Ở phía trên một con Thanh Lang đi giữa, một nữ tử mập mạp lăn xuống, chỉ vào Phương Hành, đôi mắt bị thịt mỡ ép cho chỉ có thể ti hí nhìn nhưng đầy vẻ oán độc, lớn tiếng kêu:
– Liền là hắn đánh cháu ngoại của các ca đấy, nhanh nhanh nhanh, hắn có tiền, mau đánh cho hắn ị ra shit luôn…
Chương 1410: Thanh Lang kỵ của Tiên gia
– A, thế mà còn có thể có cứu binh à?
Phương Hành nghe được động tĩnh ở đầu thôn liền quay đầu nhìn thoáng qua, lập tức cảm giác có chút mới mẻ?? Hắn thật sự không ngờ trong thôn làng này, còn có thể có mấy con kiến to như thế tồn tại.
Mà những người của bộ lạc Cự Thạch kia nhìn đến những kẻ hung hãn này, rõ ràng đều nhẹ nhàng thở ra, có ít người thậm chí cảm động sắp rơi nước mắt.
Ngày bình thường bởi vì nữ tử béo mập kia động một chút lại lấy mười người ca ca của mình ra dọa bọn họ, làm cho bọn họ thường không ít vụng trộm nguyền rủa, bình thường gặp phải còn trốn như trốn ôn thần, bây giờ vẫn là lần đầu tiên gặp được mười tên ngang ngược này lại có cảm giác như nhìn thấy người thân…
– Anh em nhà họ Hổ, cứu mạng đi…
Rất có người trực tiếp đứng lên, trong lòng đầy kích động liền muốn xông tới.
– Hả?
Phương Hành chú ý thấy, ánh mắt lạnh lùng nhìn tới, người thôn dân kia giật mình, lại từ từ quỳ xuống, trong lòng nghĩ, chọc giận người ác này vẫn sẽ phải chịu thiệt thòi trước mắt, không bằng để mười huynh đệ Hổ gia đánh hắn ra phân, mình lại đứng lên…
– Ha ha, Yêu Long lĩnh này trải dài ngàn dặm, trong bốn năm bộ lạc này có ai không biết tới mười huynh đệ Hổ gia chúng ta, thế mà còn có người dám bắt nạt muội muội ta, chẳng lẽ chán sống rồi sao?
Trong đám nam tử vạm vỡ kia có một người vóc hơi gầy, nửa bên lông mày cạo sạch đã ghìm chặt dây cương, chậm rãi lắc lư đi tới, nhìn qua Phương Hành khẽ cười nói với vẻ hung hăng.
– Đúng, đại ca, trong mấy bộ lạc này không ai dám bắt nạt người nhà họ Hổ chúng ta, chỉ có tên đáng giết ngàn đao này thậm chí dám đánh cả ta!
Hổ bà nương đi theo, chống nạnh với dáng vẻ uy phong lẫm liệt, mắt chỉ quan sát vị trí túi của Phương Hành.
Mặc dù đến đây thấy Phương Hành không bị người trong thôn đánh chết, ngược lại là tất cả mọi người trong bộ lạc đều quỳ xuống hàng loạt có ngoài dự liệu của nàng, nhưng mười ca ca ở bên cạnh, nàng cũng không lo lắng không đánh được Phương Hành, trái lại cảm thấy có chút may mắn bởi vì tiền tài của Phương Hành không bị người ta cướp sạch, dù sao nếu tiền bị người trong bộ lạc cướp sạch, lại để cho mười người ca ca cướp về thì mặt mũi cũng không dễ nhìn lắm!
Mà Phương Hành không để ý nam tử chỉ có nửa bên lông mày kia, hắn nhìn qua Hổ bà nương, ánh mắt yên tĩnh vẫy vẫy tay nói:
– Mau tới đây, trong bộ lạc còn thiếu một mình ngươi, tới quỳ cố gắng ăn năn, sau đó lại giao hết tiền trong nhà ra thì sẽ bỏ qua cho ngươi!
– A?
Hổ bà nương nghe lời này thì ngây người, có cảm giác không hiểu nổi.
Lúc nàng ta muốn mở miệng mỉa mai lại thấy Phương Hành nhìn chăm chú thì có cảm giác không mở miệng được…
– Dù sao ta ở trong bộ lạc này hơn nửa tháng, ăn gạo của các ngươi, mượn chỗ của các ngươi để dưỡng thương, cho nên lần này ta cũng coi là mở một mắt lưới cho các ngươi.
Chỉ cần các ngươi cố gắng ăn năn, vậy ta chỉ cướp tiền, không giết người, tính như ngươi tương đối may mắn, không có chờ sau khi ta cướp xong tiền mới trở về, tất cả còn có cơ hội, không đợi đến khi ta cướp sạch tiền mới gặp lại ngươi, vậy thì không còn đơn giản như vậy đâu!
Phương Hành thấy chân Hổ bà nương không hề cử động lại có lòng tốt khuyên một câu.
– Ha ha… Đại ca, ngươi có nghe không, hắn không ngờ đang hù dọa ta…
Hổ bà nương rốt cục có phản ứng, giống như là nghe được chuyện gì vô cùng buồn cười vậy.
Nàng ta chỉ vào Phương Hành cười ha hả.
– Quả nhiên là người muốn chết!
Người có nửa bên lông mặt mày chợt lạnh mặt, nhìn lại phía sau thấy những người kia không có phản ứng đặc biệt, liền tiến về phía Phương Hành cười lạnh nói:
– Ngay trước mặt chúng ta cũng dám hù dọa muội tử nhà ta, thật sự là không biết tốt xấu.
Ngay trước mặt người Tiên gia Thanh Ngô châu cũng dám nói mình là cường đạo, càng là tự tìm đường chết.
Tên khách buôn kia, có lẽ ngươi không biết những người phía sau kia là ai đi.
Ta khuyên ngươi một câu, đó là người trong Tiên phủ Thanh Ngô châu, đặc biệt đến kiểm tra vũ lực của tam đệ cùng thất đệ ta, dẫn đến Thanh Ngô châu làm thị vệ.
Có bọn họ, chúng ta không làm khó dễ ngươi.
Ngươi nói rõ lai lịch rồi quỳ xuống thỉnh tội, hoặc đại nhân Tiên gia từ bi có thể tha cho ngươi một mạng!
– Cũng không thể tha cho hắn được, tên khốn kiếp này…
Hổ bà nương nghe được lời này, vội vàng nói với ca ca của mình.
– Im miệng!
Nam tử có nửa bên lông kia lại trừng mắt nhìn nàng, khiến nàng bị dọa lập tức nuốt lại lời định nói.
Nàng có ngu dốt vô tri đi nữa cũng biết phân biệt tốt xấu, từ trước đến nay mười người ca ca của mình đều vô cùng ngang ngược, bây giờ lại cung kính với mấy người kia, lại nghe nói đó là người ở Tiên Phủ tới, ở tít trên cao nên tất nhiên cũng hiểu mình không có thể nói lung tung ở trước mặt những người này…
Đương nhiên, so sánh với Hổ bà nương, Phương Hành coi như quá không hiểu chuyện, nghe được những lời linh tinh của tên nam tử chỉ có nửa lông mày, không ngờ hắn không có bất kỳ phản ứng gì, chỉ là ung dung nhìn thoáng qua tên nam tử có nửa bên lông mày, sau đó nói:
– Hôm nay ta đã nói muốn cướp sạch tiền trong bộ lạc này, vậy thì nhất định sẽ cướp sạch.
Thiên Vương lão tử tới cũng không có tác dụng.
Ta khuyên mấy người các ngươi một câu, tốt nhất đừng đến chọc ta.
Ta tốt xấu gì còn nể mặt người trong bộ lạc này, đắc tội ta cũng chỉ bị tát một cái xem như giáo huấn.
Nhưng mấy người các ngươi lại khác…
– Lớn mật!
Lời này lọt vào trong tai một vài người đã xem như là đại nghịch bất đạo, lập tức có kẻ tức giận hét lớn, chỉ e chọc giận tới những quý nhân kia.
Còn có người thực sự nhịn không được, đột nhiên siết lấy dây cương, trực tiếp vọt ra.
Người ngồi phía trên không biết là mười huynh đệ Hổ gia hay không, dù sao cũng không phải cưỡi Thanh Lang, mà là một con lợn rừng hung hãn, vừa kêu lớn vừa xông thẳng về phía Phương Hành, vẫn không quên cáo lỗi với đại ca sau lưng:
– Tên khốn kiếp này thực sự phách lối, phải bắt hắn lại trước rồi để hắn dập dầu nhận lỗi với các đại nhân!
– Tốt!
Người có nửa bên lông mày cũng không nhiều lời, chỉ khe gật đầu.
– Tứ ca, ngũ ca, lục ca nhanh lên, đánh chết hắn, đánh chết hắn…
Hổ bà nương thấy cảnh ấy thì kích động đến máu nóng lên đầu, nắm chặt nắm đấm dùng sức kêu gào.
– Ngô ngô ngô… Cữu cữu, cữu cữu, mau đánh chết tên bại hoại này, hắn bắt nạt nương, còn bắt nạt cha…
Trong đám tiểu hài tử trong bộ lạc Cự thạch kia quỳ gối ở phía sau cùng, Hổ Oa Tử kia cũng đứng lên, nhảy nhót la to.
– Trời xanh có mắt…
Thấy được tình cảnh của mười huynh đệ Hổ gia xông lên, người trong bộ lạc Cự Thạch cũng kích động, không biết bọn họ người mặc dù không dám đứng dậy, nhưng lại nhịn không được ưỡn thẳng người, hai mắt tỏa sáng, muốn xem mười huynh đệ Hổ gia hung ác có đẩy ngã được kẻ ác kia không.
Nhìn con lợn dừng vừa hung dữ lại to lớn kia, còn có răng nanh sắc bén chỉ vừa đâm vào trên người, chỉ sợ có là người sắt cũng phải chết đi?
– Nói không cho các ngươi đến, thế mà các ngươi cứ muốn tới tìm chết…
Mà đối mặt với ba con lợn rừng hung dữ, trong ánh mắt Phương Hành trở nên lạnh lùng nghiêm nghị.
Một khí thế lạnh lùng chưa từng xuất hiện ở trong bộ lạc Cự Thạch đột nhiên phát ra từ trên người hắn…
– Giết chết hắn!
Ba huynh đệ Hổ gia xông lên cố ý thể hiện sự dũng mãnh của mình ở trước mặt quý nhân, lớn tiếng la hét rồi vọt tới, một người cầm mâu đá trong tay, một người cầm xương đao trong tay, còn có một người cầm gậy tô, từ ba mặt lao đến, mang theo từng trận gió mạnh, hung ác nhào về phía Phương Hành.
Nhìn dáng vẻ kia là muốn trực tiếp đập Phương Hành thành thịt nát…
– Cút!
Cũng vào lút bọn họ ba người đều tới gần Phương Hành, Phương Hành vẫn luôn không có động tác lại đột nhiên bước ra một bước, sau đó liền một tay tát tới.
Cái tát thứ nhất đánh vào trên mặt của lão tứ Hổ gia, đập cho xương sọ của hắn vỡ vụn, hốc mắt biến dáng, tròng mắt đều lòi ra, cả người không kịp kêu thảm đã trực tiếp ngã văng ra ngoài, rơi trên mặt đất lại không nhúc nhích.
Sau đó Phương Hành rút tay về đánh cho con lợn rừng kia cũng rời khỏi trận.
Sau đó, hắn liền quay người trở lại, tát về phía lão Ngũ của Hổ gia, người này cũng mang theo heo bay ra ngoài.
Sau nữa chính là lão Lục Hổ gia…
Đều là một người một tát, ngay cả heo chở người cũng không buông tha, tất cả đều là động tác không nhanh khiến người khác nhìn rõ ràng nhưng hết lần này tới lần khác ba huynh đệ Hổ gia lúc đầu hung hăng bá đạo, cứ như vậy lại không kêu tiếng nào mà bay đi, sau đó ngã xuống đất không nhúc nhích!
Bầu không khí vừa mới sôi động lại giống như bị người ta bóp lấy cổ, thoáng cái đã không có tiếng động gì nữa…
– Đánh chết hắn, Tứ ca, ngũ ca, lục ca, đánh chết…
Hổ bà nương còn chưa kịp phản ứng, đang lớn tiếng hô được một nửa, mới đột nhiên nghẹn lại.
Bất luận là người của bộ lạc Cự Thạch hay là mấy huynh đệ khác của Hổ gia đều ngây dại, không phát ra được một tiếng nào.
Có gió thổi qua sân, vù vù, cây lắc lư giống như có u hồn phi thăng…
Hổ bà nương ngây dại, gần như không thể tin được cảnh tượng đẫm máu trước mắt này.
Hổ đại tráng, nhi tử của nàng thì dụi dụi con mắt, đợi đến khi biết đây không phải là ảo giác liền “Oa” một tiếng khóc rống lên.
Người trong bộ lạc Cự Thạch, bao gồm cả lão tộc trưởng đều há hốc miệng, ánh mắt hoảng sợ như gặp quỷ…
Từ trước đến nay, mười huynh đệ Hổ gia hung ác như thế lại chết mất ba người rồi sao?
– Tứ đệ…
Không biết qua bao lâu, lão đại Hổ gia mới kịp phản ứng lại, trong hốc mắt liền đỏ bừng, âm thanh kêu thảm giống như heo bị chọc giết.
– Ngũ đệ…
– Lục ca…
Cùng lúc đó, sau lưng lão đại Hổ gia không biết vang lên bah tiếng kêu to, bảy tám nam tử đồng thời xông ra ngoài, ánh mắt đỏ hoe, mang theo vẻ khó tin, có người lao về phía mấy thi thể, có người giống như không cần mạng, lao về phía Phương Hành bây giờ còn đứng nguyên tại chỗ, lau tay lên người cô gái nhỏ bị mù như không có chuyện gì.
Trong đó hung mãnh nhất là hai nam tử vạm vỡ cưỡi Thanh Lang có vẻ như hung thần ác sát, tất nhiên chính là lão tam cùng lão thất của Hổ gia…
Hai người kia nếm qua thịt của yêu thú nên sức lực lớn vô cùng, có thể nhổ cây mở núi, hung mãnh dị thường.
Tiên Phủ cũng là nhìn trúng bọn họ, mà bây giờ bọn họ cưỡi cũng chính là yêu kỵ Thanh Lang do Tiên Phủ thưởng xuống, một thân yêu sát càng hung ác hơn thú dữ bình thường!
Hai người xông tới gần như vậy, sợ là Tiên gia bình thường cũng sẽ có chút e ngại.
Nhưng Phương Hành vẫn đứng tại chỗ, không nhúc nhích chờ bọn họ tới gần.
Mãi đến khi móng vuốt của Thanh Lang sắp cào đến trên người hắn, hắn mới đột nhiên giơ tay lên, động tác vẫn hoàn toàn tùy ý và thoải mái như trước đây, giống như là đánh nhi tử nhà mình vậy.
Bàn tay vung lên và đánh vào trong khoảng không…
Lại sau đó, huynh đệ Hổ gia liền chết thêm mất hai người!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








