- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
- Tập 281 : Ngươi cho ta ăn cháo, ta cho ngươi lựu (c1401-c1405)
[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
Tập 281 : Ngươi cho ta ăn cháo, ta cho ngươi lựu (c1401-c1405)
❮ sautiếp ❯Chương 1401: Ngươi cho ta ăn cháo, ta cho ngươi lựu
Khi Phương Hành tỉnh lại, chỉ cảm giác thân thể mình hơi suy yếu, thậm chí cũng không có chút sức lực nào, cố hết sức mới mở mắt ra, liền thấy được một đỉnh điện cũ nát đen nhánh, mấy chỗ ngói vỡ lộ ra bầu trời, trên người đang đắp một cái chăn mỏng cũ nát, sợ hơi dùng sức sẽ rách mất.
Hắn mới ngồi xuống, lại phát hiện mình đang nằm tại trong một đại điện tan hoang, nhìn bộ dáng này dường như là một ngôi miếu đổ nát, chính giữa còn có một bức tượng đã hỏng hết một nửa, phủ một lớp bụi dày, ngay cả màu sắc cũng phai gần hết.
Mà trong điện, cái nồi trên giá gỗ đang sôi sùng sục, bên cạnh là một cô nương!
Trong nồi có mùi cháo thơm nồng bay ra, làm cho bụng hắn đang trống rỗng càng thêm khó chịu.
Cảm giác đói khát này thật sự khó chịu.
Đối với Phương Hành, lúc ăn Thiên Gia Đan ở Long giới đã chữa trị được nội thương, nhưng sau khi vết thương lành cũng chính là lúc thân thể suy yếu nhất, cần được bồi bổ gấp.
Chỉ có điều hắn cũng không có thời gian, lại đi ra đánh một trận chiến, sau đó trở về Tam Thập Tam Thiên này, kết quả lại không ngờ gặp phải chuyện lạ mới bị trọng thương.
Đối với hắn, loại vết thương này ngược lại rất nhanh lành, chỉ là vết thương phục hồi lại càng cần được bồi bổ.
Bởi vậy giờ này phút này, hắn thật sự đói tới khó chịu nổi!
Người trong tu hành cũng không phải không biết đói, có vài thời điểm, nhu cầu năng lượng của bọn họ còn nhiều hơn người bình thường, nhất là sau khi bị thương, thân thể chính mình sẽ có một cảm giác cần bồi bổ gấp, nhân tiện cũng bổ sung thêm năng lượng, đương nhiên, thật ra dùng cơ thể của bọn họ thì đói là đói, nhưng cho dù có đói, một trăm năm không ăn cơm cũng sẽ không chết được, đói khát chỉ là một loại cảm giác mà thôi!
Có người trong tu hành đã sớm cắt đứt loại cảm giác này, cũng chặt đứt duyên nợ hồng trần, tâm ý như đao, chỉ dùng thổ nạp Linh khí để đền bù thiếu hụt của bản thân, nhưng đối phương đi tới nói lúc nào nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, trừ phi gặp đại phiền toái hoặc là một vài bế quan cần thiết ra, hắn một ngày ba bữa sẽ không ngừng, còn muốn chú ý hơn so với người bình thường…
Cũng chính bởi vậy, từ lúc hắn mở mắt ra, đã vô ý thức nói ra câu đầu tiên:
– Đói bụng, múc chén cháo đến đây!
Một tiếng gọi này lại làm cho tiểu nữ hài đang ngồi ở bên cạnh hũ sành ngẩn người, nghiêng đầu về phía bên này, hai mắt vô thần, sau đó nàng mới phản ứng ra nhưng không nói chuyện, chỉ thả đàn ngọc đang ôm trong lòng xuống, sau đó thò tay lục lọi một lúc lâu mới lấy ở bên cạnh ra một cái chén sứ lớn bị mẻ cùng với một cái muôi gỗ, múc một chén cháo cẩn thận bưng tới…
Không phải cháo gì ngon, chỉ có gạo trộn lẫn với rau dại để nấu, bỏ thêm chút muối ăn, thật sự là chẳng ngon lành gì.
Trước kia Phương đại gia cho heo ăn cũng không dùng tới cái này, chỉ có điều trước mắt đang đói bụng, ngửi mùi cháo rõ ràng lại thấy thèm ăn nên húp xì xụp đã uống sạch một chén, thậm chí còn chưa thỏa mãn, ngẩng đầu nhìn tiểu cô nương đã ôm đàn ngồi ở chỗ đó giống như một bức tượng điêu khắc.
Hắn liền giơ tay lên:
– Lại thêm một chén nữa!
Tiểu nữ hài liền đặt đàn xuống, sờ lần qua nhận lấy chén, trở về giúp hắn múc cháo.
Mãi đến sau khi ăn một chén này, Phương Hành mới có thời gian suy nghĩ tới chuyện khác.
Hắn vừa từ từ uống cháo vừa quan sát tiểu cô nương kia, đã thấy đôi mắt nàng tuyệt đẹp, thật sự thanh tú, chỉ là quần áo cũ nát, thật là bần hàn, giầy rơm trên chân cũng bị thủng một lỗ, lộ ra ngón chân, con mắt sâu thẳm nhưng lại vô thần, đồng tử không có tiêu điểm.
Hắn liền hiếu kỳ nói:
– Nàng bị mù à?
Tiểu nữ hài nghe hắn dường như có chút xấu hổ, dè dặt gật đầu, ôm đàn cầ ngồi ở trên ghế nhỏ.
– Chậc chậc, hóa ra còn là một người không nói được…
Phương Hành thấy thế, có chút tiếc hận lắc đầu.
– Ta… Ta không phải không nói được, chỉ là nhìn không thấy mà thôi…
Tiểu nữ hài lại mở miệng, nhẹ nhàng cúi đầu.
– Hắc hắc, ta nhìn nàng chỉ cúi đầu không nói lời nào, còn tưởng rằng nàng là không nói được đấy…
Phương Hành nở nụ cười, quan sát xung quanh nói:
– Đây là chỗ nát nào vậy?
Tiểu nữ hài bị mù cúi đầu, khẽ nói:
– Đây là lãnh địa của Bộ lạc Cự Thạch, bọn họ đồng ý cho ta ở chỗ này!
– Bộ lạc Cự Thạch? Đây hẳn là Tam Thập Tam Thiên à?
Phương Hành thì thào tự nói, suy nghĩ hồi lâu mới có chút tò mò hỏi tiểu nữ hài bị mù kia.
– Tam Thập Tam Thiên?
Tiểu nữ hài bị mù nghe xong, lại có chút không rõ:
– Đó là cái gì?
Phương Hành nghĩ một chút, cười nói:
– Ta đang hỏi nàng nơi đây thuộc về khu vực nào?
Tiểu nữ hài bị mù nghe xong, cúi thấp đầu xuống nói:
– Nơi này là bộ lạc Cự Thạch…
Phương Hành nhất thời có chút bó tay rồi, cười khổ nói:
– Được rồi, không hỏi nàng nữa, vừa mới là nàng đã cứu ta?
Tiểu nữ hài bị mù càng cúi thấp đầu hơn, ôm thật chặt cây đàn trong ngực, nói:
– Ta đi hái rau dại trở về, trên đường gặp phải ngươi cùng con của ngươi, hắn nói các ngươi gặp dã thú, cắn làm ngươi bị thương nhưng không có chỗ dưỡng thương, ta liền… Ta liền đưa ngươi về nhà!
– Con của ta?
Phương Hành ngẩn người rồi sờ ngực, mới phát hiện Thái Hư Huyễn Kính đã mất, vội hỏi:
– Thằng nhóc khốn kiếp kia đâu?
Tiểu nữ hài bị mù cũng ngẩn người:
– Hắn không phải con của ngươi sao?
Phương Hành cũng ngẩn người cười khổ nói:
– Ta sao có thể sinh ra nhi tử không đáng tin cậy được như vậy, thằng nhóc đó đã chạy đi đâu?
Tiểu nữ hài bị mù “A” một tiếng, cũng không hỏi kỹ chỉ khẽ nói:
– Hắn bị Tộc trưởng gọi đi rồi.
Bộ lạc Cự Thạch bình thường sẽ không thu nhận người xa lạ không rõ lai lịch.
Tộc trưởng nói muốn hỏi hắn về lai lịch của các ngươi nên bảo ta ta ở lại đây chờ ngươi tỉnh lại…
– Như vậy à…
Phương Hành đại thể đã hiểu rõ ra, chén cháo thứ hai cũng uống xong liền đặt chén sang một bên, thoải mái nằm xuống, xoa bụng, cười khổ nói:
– Thật không ngờ lại gặp phải loại việc lạ này, rõ ràng bị nhóc mù lòa như nàng chứa chấp…
Tuy nói cháo ăn không có gì, chỉ có điều trong bụng có chút, người cũng thoải mái hơn.
Đã đến cảnh giới này của Phương Hành, thật ra ăn cái gì không quan trọng, chỉ để ý tới khẩu vị, về phần bổ sung năng lượng thì cho dù là ăn gan rồng gan phượng cũng bổ sung không được, chỉ có thổ nạp, ăn đan dược tu luyện mới được, bởi vậy có hai chén cháo này vào trong bụng cũng đã thấy no đủ, lười biếng nằm trên đống cỏ, ngậm sợi rơm suy nghĩ, thần thức quan sát bên trong, xem xét tình trạng hiện nay!
Khi xông vào vực này, hắn bị thương quả thực không nhẹ, chỉ có điều còn không bằng nội thương lúc trước, vết thương hôm nay thoạt nhìn đáng sợ nhưng trên thực tế đều là vết thương bên ngoài, điều dưỡng mười ngày nửa tháng là ổn thôi.
Nếu ăn vào Thiên Gia Đan lại càng là chuyện một ngày hai ngày…
– Ở đây có lẽ là Tam Thập Tam Thiên, chỉ là không biết cụ thể là ở thiên nào, lại là ở trên đất nào…
Hắn âm thầm suy nghĩ, một tia thần thức rời khỏi cơ thể để dò xét xung quanh, lại thấy chỗ mình ở hôm nay – bộ lạc Cự Thạch chính là ở trong rừng sâu núi thẳm, xung quanh đều là núi rừng rậm rạp, núi non hiểm trở, trong vòng trăm dặm ước chừng có bốn năm cái bộ lạc nhỏ có Nhân tộc sinh tồn, nơi ở cũng không phải nhà lớn điện cao mà là từng gian nhà tranh, ước chừng trên dưới một trăm gia đình, cửa ra vào có để nông cụ, sau nhà có phơi da thú, rõ ràng là thị tộc nhỏ sinh sống bằng nghề nông và đi săn bắn.
Mà chỗ mình đang ở chính là cái miếu đổ nát ở đầu thôn, cũng không biết bao nhiêu năm không có hương khói rồi.
Hắn lại hữu ý vô ý hỏi tiểu nữ hài bị mù kia vài câu, phát hiện nàng cũng không biết bao nhiêu chuyện, chỉ biết ở đây gọi là bộ lạc Cự Thạch.
Ọc…
Tiểu nữ hài bị mù khẽ trả lời Phương Hành, chợt bụng lại kêu vang, mặt nàng thoáng ừng hồng, dùng tay che bụng, dường như muốn dùng cách này để che giấu âm thanh kia, lại kéo Phương Hành ra khỏi sự trầm tư, nhìn nàng cười nói:
– Đói bụng thì sẽ kêu, cái này không có gì phải xấu hổ cả.
Cháu kia ăn không tệ, ta đã ăn no rồi, nàng cứ ăn phần của nàng đi!
– Cháo… đã… Ăn hết sạch rồi…
Tiểu nữ hài bị mù cúi đầu, giọng như tiếng muỗi kêu, dường như có chút xấu hổ.
– Hả? Chỉ có ít như thế thôi sao?
Phương Hành nao nao, khinh thường nói:
– Sao nàng y lười như vậy, nấu thêm một ít là được rồi!
– Đã… không còn gạo nữa!
Tiểu nữ hài bị mù dường như quá xấu hổ, nên không nói nữa, lần mò đứng lên, tới cửa sau của miếu lấy ra một cái giỏ trúc nhỏ đã cũ, bên trong còn có vài cọng rau dại.
Nàng sờ lần lấy nước rửa rồi bỏ vào trong hũ sành, lại thêm một bầu nước, xem ra đã chuẩn bị cái ăn xong, nhưng lại khiến Phương Hành nhìn thấy liền sửng sốt, cũng có chút ngại ngùng.
Mình chỉ ngửi thấy mùi cháo thơm nên thèm ăn, đơn giản chỉ uống hai chén cháo, cũng không ngờ lại ăn hết phần thức ăn cuối cùng của tiểu nữ hài bị mù này.
– Ngươi không cần ngại, còn có ba ngày nữa thì Tộc trưởng sẽ phát lương thực thôi…
Thấy Phương Hành im lặng, tiểu nữ hài bị mù chu miệng thổi vào bếp lửa, lại an ủi Phương Hành.
– Ta không ngại…
Phương Hành trả lời đương nhiên.
– Nha…
Một lát sau tiểu nữ hài bị mù mới trả lời, mặt lại ửng hồng.
Phương Hành lại có chút tò mò hỏi:
– Nhưng nàng chỉ ăn rau dại có no bụng được không?
– Cũng được!
Tiểu nữ hài bị mù thổi cho lửa cháy bùng lên, sau đó lại lẳng lặng ngồi ở bên cạnh, chờ nước sôi.
– Đúng rồi, ta còn có nửa quả lựu, cho nàng ăn tạm trước!
Phương Hành kiểm tra trong xương đầu lâu, bên trong có không ít thứ tốt nhưng đồ có thể cho nha đầu kia lại không nhiều, ngược lại Tử Thạch Lưu lấy được ở trong Long giới còn có nửa cái, liền lấy ra ném cho tiểu nữ hài bị mù.
Tiểu nữ hài bị mù kia cũng không khách sáo, khẽ cảm ơn Phương Hành, sờ lần tìm được quả lựu, sau đó cẩn thận bóc từng hạt ra và chia làm hai, một phần đưa cho Phương Hành, một phần mình cầm ở trong tay ăn dần, xem ra nàng thật sự xem quả lựu này trở thành quả lựu, hồ đồ không biết có bao nhiêu quý hiếm.
Mà Phương Hành cũng không có cảm thấy có cái gì không ổn.
Hắn xem ra cái này là lựu.
Ngươi cho ta hai chén cháo, ta cho ngươi nửa quả lựu, đây là chuyện rất công bằng…
– Lương thực trong bộ lạc vốn không đủ ăn, không thể giữ lại hai người ngoài…
Một nửa quả lựu còn chưa ăn xong, liền chợt nghe được bên ngoài có âm thanh vang lên, lại có một đám người đi tới trước cửa miếu.
Chương 1402: Tiểu muội muội đừng sợ
Trong miếu đổ nát bỗng nhiên tràn vào được mười mấy người mặc da thú, bên ngoài còn có rất nhiều người đang đứng.
Trên mặt nhiều người đầy cảnh giác nhìn Phương Hành, Thái Hư Bảo Bảo rất bất đắc dĩ bị người bế trở lại, mà dẫn đầu là một lão già mặc áo vải màu xám, râu tóc đã bạc, trên đầu có có mấy cọng tóc trắng, dáng vẻ ngược lại hiền lành, hai tay nâng lên, ép xuống, khiến cho đám người trong thôn đang bàn tán ầm ĩ chợt im lặng.
Lúc này, lão mới quan sát Phương Hành, sau đó quy củ tiến lên đây hành lễ, miệng không còn mấy cái răng mở ra, nhìn về Phương Hành cười nói:
– Vị khách đây đã tỉnh lại rồi sao? Không biết bị thương thế nào?
– Ha ha, coi như không tệ, nhưng không thể động đậy…
Phương Hành cũng cười hì hì nhìn lão Tộc trưởng kia, ôm quyền đáp lễ lại.
Thái Hư Bảo Bảo thấy Phương Hành tỉnh, đã sớm chạy tới, bàn tay nhỏ bé nhéo lên trên người Phương Hành, thấy hắn không có chuyện gì lớn, lúc này mới yên tâm, bĩu môi, nói nhỏ với Phương Hành:
– Bộ lạc nhỏ này là nghèo kiết xác, đời đời kiếp kiếp ở chỗ này, chưa thấy qua sự đời, hiện tại đúng là đầu xuân, cỏ còn chưa mọc, lương thực không đủ ăn, dã thú lại bắt đầu thời kỳ sinh sản nên rất hung dữ, không tiện săn bắt, cho nên nguyên một đám đều đói sợ, sợ chúng ta đoạt thức ăn của bọn họ, phí công ta nói tốn nước miếng suốt hồi lâu!
– Ha ha, dã thú trong rừng hung ác, còn có một yêu quái có chút đạo hạnh, ngay cả bộ lạc chúng ta đi ra ngoài đi săn cũng phải lập thành nhóm mười mấy người cùng đi.
Vị khách đây chỉ có một mình còn mang một đứa bé đi lại trong rừng, gặp được nguy hiểm cũng là khó tránh khỏi, chỉ có điều thật may không bị mất mạng, đã coi như là may mắn trong bất hạnh rồi…
Lão già này nói mấy lời khách sáo, lại cười nói:
– Người đến trong tộc là khách, vốn nên nhiệt tình khoản đãi mới phải, chỉ có điều trong thôn nghèo khó không lấy ra được vật gì tốt, chỉ có thể bớt chút lương thực, mong vị khach đây mang theo ăn trên đường…
Nói xong, liền lại để cho phu nhân đằng sau nâng ra một cái khay gỗ, trên đó có để hai cái bánh, một đầu cá ướp muối, giả vờ muốn đưa cho Phương Hành, cũng chỉ là thứ này đã khiến cho rất nhiều nam tử vạm vỡ phía sau tức giận bất bình, dường như có phần không ngỡ, trong bộ lạc của bọn họ, đồ ăn thức uống đều là lương thực chung, lão Tộc trưởng không muốn thu giữ Phương Hành, lại càng không muốn trêu chọc người xa lạ, định dùng hai cái bánh thô cùng một đầu cá ướp muối liền đuổi đi, có thể rất nhiều người cũng đã không nỡ rồi!
Nhìn qua lão già thiếu răng cười lấy lòng, Phương Hành thật sự có chút nghẹn lời, không biết nói tiếp như thế nào.
Hắn tất nhiên không sợ những người này cưỡng ép đuổi người, ngược lại dáng vẻ ấy lại khiến cho hắn đau đầu.
– Đại A Bá, ngươi không thể đuổi bọn họ ra ngoài được, hắn còn chưa khỏe, sẽ bị yêu quái ăn mất…
Ngược lại, tiểu nữ hài bị mù kia nghe xong có chút bối rối, ôm chặt cây đàn và khẽ nói.
– Nha đầu mùa, Đại A Bá nói chuyện làm gì có phần cho nguwoi xem vào, ngươi có tin ta đuổi cả ngươi đi không?
Sau lưng Tộc trưởng, một nữ tử mập mạp hung thần mắng lướn, tiểu nữ hài bị mù không dám cãi lại, ôm đàn cúi đầu.
Có một nam tử khác cũng nói:
– Là bị yêu quái ăn cũng là chuyện của riêng bọn họ, ai bảo bọn họ chỉ có một mình lại dám đi loạn trong rừng.
Nhưng bộ lạc chúng ta cũng không dám tùy tiện thu giữ người xa lạ.
Trước kia bộ lạc Ngân Mãng không phải là từng thu giữ một phu nhân bị thương, kết quả lại là thiếp thân từ trong thế gia ở Thanh Ngô châu, chọc giận đại lão gia bên trong Thanh Ngô châu, trực tiếp phái một đội Thanh Lang binh cưỡi mây lướt gió đi ra, tiêu diệt cả bộ lạc.
Mọi người hẳn còn nhớ rõ chuyện này chứ?
Nhắc tới chuyện này, nhất thời mỗi người đều lộ vẻ kinh hoảng, ánh mắt nhìn về phía Phương Hành đều không tốt.
Xem bộ dáng kia giống như lo lắng Phương Hành cũng là thiếp thất trong gia đình lớn trốn ra ngoài vậy…
– Cái này… vị khách đây, thực ra không phải tiểu lão nhân không biết cấp bậc lễ nghĩa…
Lão Tộc trưởng trong miệng thiếu răng lại liên tục thở dài, vẻ mặt khó xử.
– Ha ha, ta vốn lo lắng ngươi nhất thời chưa tỉnh lại, mới tạm thời ở lại chỗ nát này, kết quả bọn họ ngược lại lo lắng, mặt mày này thật sự làm cho người ta chán ghét, không bằng làm thịt lão già này, sau đó chúng ta đi?
Vẻ mặt Thái Hư Bảo Bảo cũng khó chịu, nhìn Phương Hành nói:
– Bây giờ ngươi bị thương thế nào?
Phương Hành đã tỉnh lại, hành động tất nhiên không có vấn đề gì.
Hắn vừa muốn nói chuyện, lại nghe được nữ tử béo mập kia lộ vẻ chán ghét nhìn tiểu nữ hài bị mù, xem thường nói:
– Nha đầu mù không có chút tác dụng nào, bản thân ăn nhờ ở đậu trong bộ lạc không tính, còn mang người ngoài trở lại, còn nói chuyện giúp người ngoài, thật là một kẻ không có lương tâm.
Lúc trước nếu không phải lão Tộc trưởng thấy ngươi đáng thương, không chừng đã chết đói ở chỗ nào rồi.
Theo ta thấy, lần này không bằng đuổi cả nàng ra ngoài luôn, bằng không nàng ở lại trong bộ lạc cũng chỉ lãng phí lương thực…
Sau khi trách mắng một hồi, tiểu nữ hài bị mù càng không dám lên tiếng nữa, ôm thật chặt cây cầm và rụt đầu lại.
– Được rồi được rồi, không phải lúc trước ngươi muốn cầm đàn của nàng vào thành bán, nàng không chịu nên ngươi mới nói nàng mỗi ngày sao?
Nam tử bên cạnh thấy tiểu nữ hài bị mù đứng đó với dáng vẻ yếu đuối thì có chút nhìn không được, mắng nữ tử kia.
-Ngươi nói thả rắm đi, lão nương ta nói lấy của nàng bao giờ? Ta không phải là suy nghĩ cho bộ lạc sao? Khẩu phần lương thực của một nha đầu không phải là lương thực à? Chẳng lẽ nàng ăn là phân chứ không phải gạo? Hồ Nhị chốc đầu đừng tưởng ta không biết ngươi nghĩ thế nào, hơn 40 tuổi không được vợ, ngươi muốn tới phát điên rồi.
Ta nói cho ngươi biết, đừng trêu chọc lão nương ta, có tin ta gọi mười ca ca ra đánh ngươi không?
Nữ tử béo giận dữ, mắng nam tử mới mở miệng một trận khiến hắn không dám lên tiếng nữa, những người khác cũng dám không dám nói tiếp.
– Im miệng!
Ngược lại, tộc trưởng kia nghe được liền giận dữ, dường như cảm giác mình đường đường là Tộc trưởng cũng nhịn không được nữa, tức giận đến mức gõ quải trượng, trừng mắt quát nữ tử béo:
– Ngươi dẫn mấy nam nhân đi vào đây làm gì? Còn không mau đi ra ngoài cho ta!
– Nam nhân trong bộ lạc các ngươi đều là kẻ vô dụng, nếu đổi lại là mười ca ca của ta, đã sớm đánh bọn họ ra ngoài rồi…
Nữ tử béo kia vẫn có chút kính sợ lão Tộc trưởng, trong miệng nói nhỏ.
– Ha ha, lại để cho khách nhân chê cười rồi…
Lão Tộc trưởng trừng mắt nhìn bà nương kia đã đi ra khỏi miếu đổ nát, mới xoay đầu lại nhìn Phương Hành, cười toe toét.
– Tốt rồi…
Phương Hành trực tiếp thò tay ngăn cản lão Tộc trưởng, cười nói:
– Hiện tại ta bị thương nặng, lão Tộc trưởng cũng không thể thấy chết mà không cứu được chứ?
– Ách…
Lão Tộc trưởng nhất thời ngẩn người, không biết nên nói tiếp như thế nào.
Thái Hư Bảo Bảo cũng khẽ giật mình, có chút khó hiểu nhìn về phía Phương Hành.
Đám nam tử sau lưng lão Tộc trưởng đều lộ ra vẻ tức giận, còn có người lộ vẻ hung ác.
Thật ra những người này có muốn giữ Phương Hành lại, Phương Hành cũng không muốn liên hệ với bọn họ.
Chỉ có điều nhìn thấy bọn họ rõ ràng một lòng muốn đuổi mình đi, Phương Hành lại hết lần này tới lần khác không muốn đi, cũng lười nói nhiều với đám người kia, trên mặt khẽ cười, liền sờ vào trong lòng ngực lấy ra ít bột phấn của hạt Tiên kim, ném xuống, cười hì hì mà nói:
– Cũng không biết con của ta nói với ngươi thế nào, thật ra ta là người bán dạo ở cahau bên cạnh đến đây, chuyên môn đến trong các bộ lạc để thu thú tinh cùng da lông tốt nhất, chỉ vì gặp phải thú dữ mới ăn hết người hầu của ta, lúc này mới gặp rủi ro cần tìm một nơi để dưỡng thương, đương nhiên sẽ không nuôi không, dù sao vẫn có một ít thù lao…
– Kim Châu Tử…
Vừa thấy hạt kim sáng lên trong tay của Phương Hành, mắt những nam tử hung ác phía sau lão Tộc trưởng đều sáng lên.
Theo Kim Châu Tử được tung lên tung xuống trên bàn tay của Phương Hành, mãi một lúc lâu cũng không rời mắt…
– Cái này… Cái này…
Cho dù là lão Tộc trưởng kia cũng ngẩn người, mãi sau mới nói:
– Con thú kia là yêu quái giỏi đã từng tu hành, chúng ta có lẽ không chiếm được, chỉ có điều vẫn có không ít da lông, chỉ đợi đến khi khách buôn của Thanh Ngô châu đến thu thôi.
Nếu quý khách không ghét bỏ…
– Việc buôn bán tốt xấu gì vẫn cần, chỉ là giá cả khác nhau mà thôi!
Phương Hành cười hì hì ngắt lời lão nói.
– Đúng vậy, đúng vậy, chỉ có điều da thú trong bộ lạc chúng ta đều là hàng thượng đẳng…
Lão Tộc trưởng lắp bắp, luôn miệng nói.
– Vậy là tốt rồi, chờ ta dưỡng thương xong sẽ xem!
Phương Hành lười biếng nói, lại sờ lên bụng, cố ý cười nói:
– Có chút đói bụng, phiền lão Tộc trưởng đưa chút thức ăn đến đây!
Dứt lời, một viên Kim Châu Tử liền được bắn tới, rơi trên mặt đất.
Lão Tộc trưởng vội vàng nhặt lên, nhìn cẩn thận, thấy là hàng thật, nếp nhăn trên mặt cũng giãn ra:
– Ai, ai, được!
– Khách nhân đói bụng rồi sao? Ở này có thức ăn!
Người bưng bánh thô và cá ướp muối muốn đưa lên, lại bị lão Tộc trưởng tát một cái, mắng:
– Thức ăn giống như cho heo này là đồ cho khách ăn sao? Nhanh, nhanh, đi lấy đùi lợn hấp mới săn ngày hôm qua tới, còn có vò rượu ở dưới giường của lão hủ…
Người trong miếu liều cao hứng xông ra ngoài, trong miếng liền trở nên thoáng đãng hơn.
Vấn đề thoạt nhìn khó giải rõ ràng lại được giải quyết như vậy, thật sự làm cho người ta có cảm giác nghẹn lời.
Chỉ có điều Thái Hư Bảo Bảo rõ ràng không cân nhắc tới chuyện này, chỉ lộ vẻ cổ quái nhìn Phương Hành nói:
– Ngươi nghĩ như thế nào vậy? Ở lại nơi tồi tệ này làm gì chứ?
Phương Hành cười mỉm:
– Mới đến còn chưa quen thuộc, vừa lúc ở lại đây tìm hiểu rõ phong thổ!
Thái Hư Bảo Bảo nghe xong cũng từ chối cho ý kiến, tùy tiện gật đầu một cái:
– Tùy ngươi vậy, chỉ là hơi ầm ĩ một chút!
– Nhóc mù, ngươi tới đây!
Phương Hành quay đầu nhìn về phía tiểu nữ hài bị mù, vẫy vẫy tay.
Tiểu nữ hài bị mù nghe xong, có chút do dự đứng tại nguyên chỗ.
Vào lúc Phương Hành lộ ra tiền tài, những người khác của bộ lạc này nhiệt tình với hắn, nàng giống như có chút bất mãn, nhưng vẫn bị Thái Hư Bảo Bảo qua kéo nàng tới.
Mà Phương Hành đã ngồi ngay ngắn, nhìn vào ánh mắt của nàng, chỉ thấy đồng tử tròng trắng mắt tất cả đều bình thường, còn rất đẹp lại vô thần, cũng không biết có vấn đề chỗ nào.
Sau khi nhìn một lúc, hắn nhẹ nhàng giơ tay lên, hai ngón tay đặt lên trên mắt của nàng, muốn xem vấn đề ở nơi nào!
Tiểu nữ hài bị mù phát hiện ra điều gì, thân thể khẽ run lên và ngửa đầu ra phía sau.
– Hắc hắc, không cần sợ hãi đâu tiểu muội muội, tuyệt đối không đau đớn…
Phương Hành cười hắc hắc an ủi một câu, chỉ là sau khi tiểu nữ hài bị mù nghe rõ lại càng sợ hơn.
Chương 1403: Thức hải phong ấn
Bây giờ mặc dù đang ở tiên giới lớn, nhưng ở trong bộ lạc thị tộc bình thường nhất này cũng không khác với Thiên Nguyên, cũng không phải người nào cũng có tu vi.
Bọn họ cũng chỉ là người bình thường mà thôi.
Mà đối với cảnh giới của Phương Hành bây giờ, người bình thường bị mù mắt thực sự không tính là vấn đề lớn gì, chỉ cần có thể tìm được nguyên nhân, đan dược cũng tốt, phù triện cũng được, trực tiếp dùng pháp lực cưỡng ép uốn nắn cũng được, hắn có quá nhiều phương pháp có thể giải quyết.
Bởi vậy hiện tại hắn cũng chỉ muốn giúp tiểu nha đầu này chữa khỏi mắt mà thôi.
Dựa theo lẽ thường, dùng thần thức đánh vào trong cơ thể của tiểu nha đầu, điều tra rõ ràng nguyên nhân căn bệnh hẳn là một vấn đề rất đơn giản, chỉ có cảm giác nhói đau một chút mà thôi…
– Hả? Kỳ kinh bát mạch nhìn đều bình thường, huyết mạch ở hai mắt cũng không có vấn đề gì…
Sau khi thần thức đánh vào trong mắt của cô gái nhỏ bị mù, Phương Hành lại bối rối, có chút không hiểu nhìn nàng.
Hắn vốn cho rằng có thể dễ dàng phát hiện ra vấn đề, nhưng lại ngoài ý muốn phát hiện mắt của cô gái nhỏ bị mù đều bình thường, nhìn không ra bất kỳ nguyên nhân căn bệnh nào, cái này lại làm cho hắn hơi kinh ngạc, thần thức lại lần nữa chia nhỏ, tiến vào sâu trong huyết mạch của nàng, liền cảm thấy có chút không đúng.
Sau khi thần thức của hắn chìm vào thức hải của cô gái nhỏ bị mù này, lập tức phát hiện ra một điểm không đúng…
Thức hải của nàng tối tăm có sương mù dày đặc đang sợ như U Minh.
Phương Hành nhíu chặt lông mày, lại không thả lỏng, thần thức tiếp tục tìm kiếm vào bên trong.
Vào lúc này, hắn đã cảm thấy bệnh của cô gái nhỏ bị mù mắt này không đơn giản như vậy, nhưng nếu có thể tìm ra vấn đề, muốn chữa khỏi nàng cũng không phải là vấn đề lớn…
– Đó là cái gì?
Rất nhanh, hắn liền ở sâu bên trong thức hải của manh nữ đã nhận ra có điểm không đúng.
Sâu trong sương mù, hắn thấy được một đạo phong ấn u ám đáng sợ, ẩn sâu trong bóng tối…
– Trong thức hải của người bình thường làm sao lại có giấu phong ấn được?
Phương Hành cũng là thoảng qua giật mình, sau đó liền bình tĩnh lại, thần thức trước cướp, muốn nhìn một chút cái kia phong ấn rốt cuộc.
Thế nhưng ngay khi thần thức của hắn tới gần phong ấn kia, bỗng nhiên trong phong ấn thần bí lại có thần quang lóe lên, ẩn chứa lực lượng kinh người, vô cùng đáng sợ, chém thẳng về phía thần thức của Phương Hành, mênh mông cuồn cuộn, nhanh chóng bất ngờ và vô cùng mạnh mẽ.
Ngay cả Phương Hành hôm nay, trong lúc không tập trung cũng bị loại lực lượng này làm cho toàn bộ thần thức bắn ra ngoài.
– Phù!
Hắn mở hai mắt ra, ánh mắt như kiếm nhìn thẳng vào cô gái nhỏ bị mù, sắc mặt tái xanh.
Mà lúc này cô gái nhỏ bị mù cũng kinh ngạc kêu lên một tiếng và té ngã, giống như mới tỉnh mộng, một lúc lâu vẫn không đứng dậy được được.
– Thế nào?
Thái Hư Bảo Bảo phát giác có điểm không đúng, vội vàng qua hỏi.
– Mắt của nha đầu này có gì đó quái lạ, trong thức hải dường như bị người khác động tay chân!
Phương Hành trầm giọng trả lời, sau đó kéo cô gái nhỏ bị mù lên, nói:
– Ngươi từng tiếp xúc người tu hành sao?
Lúc này cô gái nhỏ bị mù giống như mới từ trong cơn ác mộng tỉnh lại, nỗi khiếp sợ vẫn còn chưa hết, nghe vậy thì lắc đầu liên tục và không ngừng run rẩy.
– Mắt ngươi làm sao lại mù?
Phương Hành cau mày, lại hỏi một câu.
– Ta… Ta không nhớ rõ…
Cô gái nhỏ bị mù khẽ trả lời, giọng như tiếng muỗi kêu.
Phương Hành lại hỏi vài câu mới phát hiện ra tình hình của cô gái nhỏ bị mù này rất cổ quái, nàng dường như căn bản không có trí nhớ về chuyện trước kia, trí nhớ sớm nhất chính là mình đi loạn trong rừng, không cẩn thận xông vào bộ lạc này, tộc trưởng thấy nàng đáng thương, liền cho phép nàng ở lại trong bộ lạc, ở trong ngôi miếng đổ nát này đã lâu, mỗi tháng bọn họ sẽ cho nàng chút lương thực.
Cũng bởi vì cô gái nhỏ bị mù này biết đàn, mỗi khi bộ lạc có các loại nghi lễ như tế tự hoặc là gả cưới, mai táng, có thể bảo nàng tới đàn một bải để cho nghi thức thêm long trọng…
Mà cô gái nhỏ bị mù này cũng không nhớ rõ chuyện trước kia, thậm chí không nhớ rõ tên của mình.
– Người này thật sự là cổ quái…
Phương Hành nhíu mày, cũng có chút không rõ ràng.
Hắn có thể phán đoán cô gái nhỏ bị mù này tất nhiên có chút lai lịch, lại cân nhắc không ra nàng rốt cuộc có lai lịch ra sao.
– Ai, khách nhân, rượu thịt tới rồi…
Hắn đang suy nghĩ lại bị người cắt ngang.
Lão tộc trưởng dẫn người đưa rượu thịt tới, lại là nguyên một cái chân heo được hầm đến nát bét, cộng thêm một vò rượu bắp đục ngầu, đầy nhiệt tình đưa tới, mời Phương Hành ngồi xuống ăn uống.
Phương Hành đương nhiên cũng không khách sáo, đỡ cô gái nhỏ bị mù ngồi xuống.
Lão tộc trưởng liền tự mình ở một bên tiếp khách, bưng bát rượu thô không ngừng mời rượu Phương Hành.
– Quý khách tới bộ lạc Cự Thạch ta, thật sự khiến cho người trong tộc chúng ta được nở mặt nở mày…
– Ha ha ha ha, tộc trưởng khách sáo rồi, nào nào nào, cạn một cái đã…
Phương Hành cười to, ngươi một bát ta một bát cùng lão tộc trưởng uống rất vui vẻ.
– Không biết trước đây khách nhân làm ăn ở nơi nào vậy…
Hắn nhìn ra được, lão tộc trưởng thật ra cũng có chút ý dò xét, chỉ có điều đối với Phương Hành, chút mánh khóe nhỏ đó thực sự không tính là gì cả, dăm ba câu liền có thể che lấp được.
Nói đến có chút chỗ không đúng lắm, cũng chỉ là nhìn lão tộc trưởng và dùng thần hồn áp chế, tất nhiên có thể khiến lão không nghi ngờ.
Mấy bát rượu qua đi, lòng nghi ngờ của lão đối với Phương Hành đã biến mất, trong lòng nhận định đây chính là thần tài có lai lịch trong sạch nên càng kính trọng Phương Hành hơn.
Mà đến lúc này, Phương Hành mới bắt đầu nghe ngóng về chuyện của cô gái nhỏ bị mù!
– Ngươi nói nha đầu này à, đó là lão hán ta có lòng tốt mới giữ nàng lại, lúc ấy cũng không biết thế nào, nàng liền đi tới trong bộ lạc, suýt nữa bị chó của bà nương cắn chết.
Lão hán ta thực sự không nhịn được mới giữ nàng lại để dưỡng thương.
Lúc đầu ta nghĩ đến, lão hán ta không con trai không con gái, muốn nuôi nàng ở bên người, không ngờ mắt nàng lại mù, nuôi nàng tương lai là nàng chăm sóc ta hay là ta chăm sóc cho nàng chứ?
Lão tộc trưởng uống quá nhiều rượu, ngược lại biết gì nói nấy:
– Không có cách nào, ta đành phải để nàng ở trong miếu đổ nát này, về sau ngược lại phát hiện ra tiểu nha đầu biết đàn, khi tế tự hay trong tộc có người gả cưới cũng cần tới nên mỗi tháng vẫn cung cấp lương thực cho nàng…
Phương Hành nghe cẩn thận, thấy lão tộc trưởng nói ngược lại cùng không khác lời cô gái nhỏ bị mù nói.
Hắn suy đoán cô gái nhỏ bị mù hẳn là con của một vị nhạc công nào đó.
Loại nhạc công này thật ra không thiếu trên đời, thậm chí có một vài người đặc biệt làm như vậy, thân mang đàn cổ vào Nam ra Bắc, chuyên đánh đàn trong các nghi lễ tế tự, cưới tang cùng một vài nghi lễ lớn khác.
Đương nhiên, bọn họ cũng chỉ biết mà thôi, những bộ lạc nghèo khó giống bọn họ khẳng định là mời không nổi nhạc công, cũng chỉ có những thế gia lớn ở trong Thanh Ngô châu mới có thể mời được những người này…
– Nếu mọi chuyện đơn giản như vậy thì tốt!
Phương Hành âm thầm ghi nhớ trong lòng, lại từ chối nói ra ý kiến với lão tộc trưởng.
Từ trong lời nói của lão tộc trưởng, hắn cũng nghe ra được phần lớn những nhạc sĩ kia là người bình thường, nhiều nhất là hiểu chút thuật luyện khí, xem như nửa chân bước vào trong giới tu hành, thế nhưng trong cơ thể của cô gái nhỏ bị mù này có phong ấn, hiển nhiên không phải loại trình độ gà mờ như vậy làm được…
Chỉ có điều uống rượu nói chuyện với lão tộc trưởng say khướt này hồi lâu, ngược lại cũng hiểu được không ít chuyện không hỏi được từ trong miệng của cô gái nhỏ bị mù này, cuối cùng ngoài bộ lạc này có tên gọi là Cự Thạch, hắn còn hỏi thăm ra một vài những chuyện khác, tỉ như khu vực núi này đều là thuộc về lãnh địa của Thanh Ngô châu, thuộc sự quản lý của Thanh Ngô châu, người đứng đầu họ Thanh, có thể nuôi được tiên binh cưỡi mây đạp gió gì đó…
Sau khi trò chuyện thoải mái một lúc, hắn ngược lại nghe lão tộc trưởng nói trong bộ lạc của bọn họ còn có một bản ghi chép do một học lão ẩn cư trong bộ lạc từ mấy trăm năm trước, trên đó ghi chép rất nhiều chuyện có liên quan với thế giới này.
Lão hứa ăn cơm xong sẽ về lấy cho Phương Hành xem…
Ngược lại hắn phát hiện ra, người trong bộ lạc này mặc dù là dân chúng thấp cổ bé họng nhưng đều không xa lạ gì đối với yêu quái cùng Tiên gia, hoặc nhiều hoặc ít đều gặp qua.
Xét từ trên phương diện ánh mắt thì ngược lại người trong hồng trần ở đây còn mạnh hơn Thiên Nguyên.
Chỉ có điều ánh mắt của bọn họ có cao hơn, cũng nhìn không ra nội tình của Phương Hành, đạo lý này cũng rất đơn giản.
Trong cánh rừng hoang này yêu quái thật sự lợi hại đều bị tiên binh của Thanh Ngô châu đi vào sâu trong núi, làm cho người bị thương đều là thú hoang bình thường.
Phương Hành bị thú hoang bình thường cắn bị thương nên tất nhiên cũng chính là người bình thường…
Phương Hành cũng lười giải thích, hiện tại thế cục không rõ, mọi việc chưa hiểu, hắn tất nhiên sẽ không tùy tiện để lộ tu vi.
Uống qua một bữa rượu, lão tộc trưởng liền hoàn toàn coi Phương Hành thành người của mình, còn đầy nhiệt tình muốn mời Phương Hành đến phòng tốt hơn trong bộ lạc.
Chỉ có điều Phương Hành liền cự tuyệt, nói ở trong miếu đổ nát này cùng cô gái nhỏ bị mù làm bạn cũng được, lại cầm hai viên Kim Châu, để lão tộc trưởng đưa thêm chút đồ ăn uống tới.
Lão tộc trưởng tự nhiên cao hứng liền nhận lời. các loại rượu thịt đều hào phóng đưa tới.
Dù sao một viên Kim Châu đủ cho cả bộ lạc bọn họ ăn hết nửa năm, nói gì tới bây giờ đã cầm ba viên?
Mà bây giờ có ăn có uống, Phương Hành cũng được yên tĩnh liền an tâm ở lại chỗ này dưỡng thương, chuẩn bị quan sát một lát lại nói sau.
Thật ra đây cũng là vì trong lòng hắn còn sợ hãi, đến bây giờ vẫn còn nhớ rõ lúc vừa tiến vào thiên địa này, đã bị ý chí của thiên địa bài xích, hiện tại hắn có chút bận tâm không biết có phải ý chí thiên địa đang theo dõi mình không.
Hắn ẩn thân ở trong bộ lạc này, chính là muốn quan sát một thời gian.
Hắn ở lại mấy ngày như vậy, tất cả người trong bộ lạc đều biết có một người là Phương Hành, đối với người không rõ lai lịch, có khả năng mang đến tai hoạ lại muốn chia sẻ lượng lương thực không nhiều của mình, tất cả bộ lạc tất nhiên hận không thể lập tức đuổi hắn ra ngoài, nhưng một thần tài đã được lão tộc trưởng vỗ ngực bảo đảm không có vấn đề, mà lại đưa tới không ít Kim châu thì đây chính là một tồn tại rất được người ta hoan nghênh, trong bộ lạc thậm chí còn mở bữa tiệc lớn, sau đó rất nhanh liền yên tĩnh trở lại!
Trong bộ lạc gần như sinh hoạt nguyên thủy, thật ra yên tĩnh mà nhàm chán, ít có dao động gì.
Phương Hành ở chỗ này ngược lại cảm giác có chút giống khi còn bé sinh hoạt trong Quỷ Yên Cốc, khi đó lúc mọi người không đi ra ngoài cướp bóc cũng chính là tình trạng này, bởi vậy không mấy buồn bực, an tâm ở lại, mỗi ngày cầm bút ký do lão tộc trưởng đưa tới để nghiên cứu, tìm hiểu rõ về thế giới này…
– Ban đầu ở đây có tên gọi Thanh Huyền Thiên, do Thanh Huyền Vực Chủ thống lĩnh vực này…
– Thanh La tiên tử kia hẳn là người của Thanh Huyền Vực Chủ…
Chương 1404: Đùa giỡn
Quyển sách cổ kia dường như chỉ kể lại phong thổ của Thanh Huyền thiên giới, không phải vật gì đáng quý, chỉ giống là một người lang bạt bốn phía ghi chép lại những kiến thức bên đường, chỉ có điều đối với Phương Hành bây giờ ngược lại vô cùng trân quý, vừa lúc nhờ vào đó để tìm hiểu rõ thế giới bây giờ mình đang ở.
Nói là sách cổ cũng chỉ là đối với mấy người đời đời sinh sống ở trong thị bộ bình thường thôi.
Thật ra sách chỉ có khoảng ba trăm tới năm trăm năm, theo trong giới tu hành, ánh mắt ghi chép xem như rất – tác dụng trong thời gian giới hạn.
Dựa theo trên sách cổ này ghi chép, Thanh Huyền Thiên Giới chính là thế giới bọn họ đời đời sinh tồn, từ vô số thế gia thống trị các phương, trấn áp bốn vực!
Một thế giới này cũng không có vương triều thế gian giống như với Thiên Nguyên, người tu hành ở sau lưng điều khiển, mà trực tiếp do thế gia nắm giữ thuật tu hành đến thống trị.
Đương nhiên, thế gia cũng chia ra đủ loại khác nhau, phân ra thành mấy loại thế gia hạ phẩm, thế gia trung phẩm cùng thế gia cổ đỉnh cấp, cấp bậc nghiêm khắc, không thể vượt qua.
Ngoài thế gia lại có các loại đạo thống, tán tu tu do, khó mà nói hết.
Thanh Huyền thiên chia ra chín phủ, lần lượt do chín thế gia lớn trung phẩm thống trị, mà mỗi một phủ lại phân ra thành chín châu, đều do một thế gia hạ phẩm thống trị.
Chỗ bộ lạc Cự Thạch Phương Hành đang ở bây giờ, chính là thuộc về sự quản lý của Thanh Ngô châu.
Dựa theo trên sách cổ ghi chép, thế gia cổ đỉnh cấp thống lĩnh cả Thanh Huyền thiên tên là Chu thị, gia chủ được gọi là Thanh Huyền Vực Chủ, chính là tồn tại tối cao ở Thanh Huyền thiên, không biết tên cụ thể của hắn là gì, chỉ biết trong con cháu huyết mạch của Chu thị, trong tên đều sẽ mang theo một chữ Thanh, lấy đó làm vinh quang của huyết mạch!
Thú vị là ở trong sách cổ này lại trịnh trọng ghi chép kiến thức của thư sinh già, đó chính là trong thời đại của hắn, Thanh Huyền thiên có hai người nổi danh nhất, một người trong đó chính là gia chủ Chu thị thống trị Thanh Huyền thiên, cũng chính là Thanh Huyền Vực Chủ của thế hệ này.
Theo lời đồn đại, người này không biết đã sống bao nhiêu năm, chính là người trung thành nhất bên cạnh Đại Xích Tiên Đế, cũng là một trong bảy người có thân phận tôn quý nhất.
Một người khác lại là tiểu quận chúa Chu thị của Thanh Huyền thiên, tên gọi Thanh La…
Dựa theo cách nói trên, Thanh La tiên tử xinh đẹp tuyệt trần, vô cùng xuất chúng, huyết mạch cao quý, tài năng cũng rất cao, được gọi là đệ nhất mỹ nhân của Thanh Huyền thiên, còn có lời đồn nói không chỉ ở Thanh Huyền thiên, cho dù phóng tầm mắt ra khắp Tam Thập Tam Thiên lớn như vậy, cũng có thể tiến vào một trong mười đại mỹ nhân!
Mà ở trong sách cổ có nói đến, Đế Thích – con trai của Đại Xích Tiên Đế vẫn luôn theo đuổi Thanh La tiên tử, hai người tình đầu ý hợp, nói không chừng Thanh Huyền thiên rất nhanh sẽ có thể xuất hiện một vị Đế tử phi, đến lúc đó bất luận là Thanh Huyền thiên, vẫn là Chu thị thống trị Thanh Huyền thiên, không thể nghi ngờ là danh vọng cùng địa vị đều sẽ được nâng cao một bước.
Đương nhiên, khi viết sách, chuyện tốt của Đế Thích cùng Thanh La tiên tử còn chưa được xác định, nhưng theo kiến thức của Phương Hành ở Long Giới, đã có người nói Thanh La tiên tử chính là vị hôn thê của Đế Thích, xem ra bên trong mấy trăm năm nay, quan hệ giữa bọn họ đã có tiến triển!
– Đầu tiên là quan hệ thân mật cùng Đế Lưu, sau khi Đế Lưu mất tích, lại trở thành vị hôn thê của Đế Thích…
Phương Hành xem được những lời kể này cũng không khỏi bật cười, nghĩ thầm Thanh La tiên tử này đúng là có bản lĩnh không nhỏ!
– Phương tiên sinh, sức khỏe đã đỡ hơn chưa…
– Ha ha, tạm ổn rồi, đi ra phơi nắng một chút thôi…
– Nói đúng lắm, hoạt động nhiều có lợi cho sức khỏe.
Hôm qua ta bắt được hai con rùa, ta sẽ đưa tới cho Phương tiên sinh!
– Rất tốt, nó có lớn không?
– Lớn đấy, bằng con bê con…
Trong thị bộ lục tục có người qua lại, gặp được Phương Hành ở trên đường đều cười chào hỏi.
Mà Phương Hành cũng cười tủm tỉm với người ta, không hề cao giá.
Bây giờ hắn ở trong thị tộc này đã hơn nửa tháng, người trong thị bộ này đã không còn nghi ngờ hắn nữa tiếp nhận tồn tại thần tài này, giống như hắn vẫn luôn ở chỗ này, mà tộc nhân vô cùng nhiệt tình với Phương Hành chủ yếu là do Phương Hành quá hào phóng, lại là có tiếng “háu ăn”, mỗi khi người trong bộ lạc lấy những vật hiếm như mật ong rừng, nấm trên núi, cá béo, Hầu Nhi Tửu, hắn cũng sẽ muốn đến nếm thử, sau đó đưa một nắm lớn kim châu cho người đó…
Kể từ đó, tộc nhân ngược lại vừa có đồ tốt liền lập tức nghĩ đến Phương Hành.
Đương nhiên, cũng có thể nói là nghĩ đến kim châu trong tay Phương Hành!
Mà bây giờ, cô gái nhỏ bị mù lúc đầu ở trong bộ lạc cha không thân, nương không yêu, không người thấu hiểu, ngược lại trở thành đối tượng được người trong bộ lạc hâm mộ, tất cả đều biết trong lúc vô tình nàng đã cứu về một thần tài, có ơn tất báo, cũng không chịu chuyển vào trong phòng lớn do tộc trưởng chuẩn bị, mỗi ngày chỉ ở lại miếu hoang, cùng ăn với cô gái nhỏ bị mù kia.
Lúc đầu cô gái nhỏ bị mù mỗi ngày ngay cả cháo và rau dại cũng ăn không đủ no, bây giờ lại thật sự có phúc, mỗi ngày có thể ngửi được mùi thịt từ trong miếu đổ nát kia thổi tới, trêu chọc đến chó trong bộ lạc cũng ngày ngày nhìn về phía miếu mà chảy nước miếng!
– Nhóc mù lòa, cơm nấu xong chưa?
Đi dạo đủ rồi, Phương Hành cũng cảm thấy có chút đói bụng, liền trở về miếu hoang.
Cô gái nhỏ bị mù mặc dù nhìn không thấy đường, nhưng lại rất chịu khó, lại thêm đã quen với công việc, nhóm lửa nấu cơm cũng không thành vấn đề, hắn tự nhiên lười động thủ, quen ăn cùng.
Mặc dù hắn cũng không cần ăn những thức ăn thông thường này, chỉ có điều thật sự thèm ăn, ăn những món thịt rừng này vẫn cảm giác rất tươi.
– Trong nhà không còn muối ăn, ta đi tới nhà tộc trưởng lấy chút muối ăn về…
Cô gái nhỏ bị mù mang theo một cái giỏ rau dại từ bờ sông sờ lần đi về, đặt ở góc tường và nhỏ giọng nói với Phương Hành.
– Đi đi, nhớ cẩn thận một chút, đừng để rơi vào trong khe rãnh đấy!
Phương Hành khoát tay áo, để nàng tự đi.
Cô gái nhỏ bị mù cũng không biết hắn đang nhạo báng mình, khẽ “ừ” một tiếng, liền ôm lấy đàn cổ của mình lại sờ lần đi ra cửa.
Bất luận là lúc nào, nàng đều sẽ ôm chiếc đàn vào trong ngực.
Phương Hành đã từng thừa lúc nàng không chú ý, dùng thần thức dò xét qua chiếc đàn cổ kia nhưng không phát hiện ra có gì khác lạ, cũng không phải là pháp bảo, chỉ là thói quen của nàng mà thôi.
Từ lúc nàng đi vào bộ lạc này đã không nhớ rõ bất kỳ vật gì, chỉ quen thuộc có cây đàn cổ này, nó đã trở thành tồn tại để nàng sống nương tựa vào đó.
– Đã lâu như vậy, sao vẫn chưa trở lại?
Mặc dù cô gái nhỏ bị mù nhìn không thấy, nhưng bộ lạc chỉ nhỏ có vậy, một nén hương dù thế nào cũng nên trở về mới phải.
Nhưng không ngờ hắn đợi nửa ngày trước sau vẫn không thấy bóng dáng của nàng.
Phương Hành lại cảm thấy đói bụng, càng không kiên nhẫn, tâm niệm vừa động, liền có một tia thần thức phân tán ra, bao phủ cả bộ lạc, rất nhanh liền khẽ giật mình, sau đó nhíu chặt lông mày và đứng dậy đi ra ngoài.
– Đồ mù lòa thối tha, đưa cái gỗ nát này cho ta!
Đầu phía bắc của bộ lạc, dưới cây liễu lớn, lúc này đang có một đám trẻ khoẻ mạnh kháu khỉnh, trên người bẩn thỉu đang vây quanh cô gái nhỏ bị mù, một đứa dẫn đầu còn chảy nước mũi tới bên miệng, hai bên giống như hai con rồng vàng, hít mũi một cái thì rồng vàng thu vào trong mũi, sau đó mất tập trung, nó lại lặng lẽ chui ra.
Trong mồm có hai cái răng, trên đầu bị cạo mất phần lớn tóc, chỉ để lại có một chỏm chếch lên trời, vóc dáng chắc nịch, tuổi không lớn lắm nhưng trên mặt lại rất hung ác, một tay đang nắm lấy cái đàn của cô gái nhỏ bị mù.
Mà cô gái nhỏ bị mù thì ôm thật chặt cây đàn, một tay cầm gói lá sen bọc muối ăn, dáng vẻ có chút sợ hãi, dựa sát vào cây liễu.
– Đưa cây đàn cho ta, không thì ta sẽ đánh chết ngươi!
Tiểu tử kia hung hãn, dùng sức đoạt lấy cây đàn và hung hăng nói những lời uy hiếp.
– Đừng… Đừng cướp cây đàn của ta…
Cô gái nhỏ bị mù sức lực yếu, đành phải gập cả lưng, dùng cả trọng lượng của cơ thể để ôm lấy cây đàn.
– Còn không buông tay?
Thằng nhóc sức lực không nhỏ nhưng bị cô gái nhỏ bị mù dùng cơ thể ôm lấy lại kéo không ra được nên trượt tay, ngã ngược lại.
– Đừng… Đừng cướp đàn của ta…
Trong mồm cô gái nhỏ bị mù chỉ nói có câu này, vô cùng đáng thương cầu xin tha thứ.
– Úc… Úc… Hổ Oa Tử đúng là khoác lác, sức lực còn không bằng một nhóc mù lòa…
Đám tiểu tử bên cạnh kêu ầm lên.
Mặt Hổ Oa Tử cũng đỏ bừng, từ dưới đất bò dậy, trong đáy mắt hiện lên vẻ hung ác.
– Không cho ta đúng không? Không cho ta liền đánh chết ngươi!
Nó nói thế liền xông vọt lên, dùng sức siết chặt nắm đấm, đập vào cái vào cái lưng đang cong lại của cô gái nhỏ bị mù.
Cô gái nhỏ bị mù cũng không dám phản kháng, chỉ ôm thật chặt cái đàn, cong người lại không dám có cử động gì, trong tay vẫn nắm thật chặt muối ăn…
– A, đám nhãi Tiểu Hồn Cầu lại đang đánh nhau!
Cách đó không xa, ngoài căn nhà tranh có mấy nữ tử đang ngồi vây quanh một con lợn rừng, ở cửa ra vào nấu nước sôi lột da, thoáng thấy động tĩnh bên này đều cười hì hì và mắng, có người mắng chửi đám nhóc đi nhanh về chuẩn bị ăn cơm, đừng gây ầm ĩ nữa.
Nhưng trong những người này, nữ tử có dáng dáng mập mạp nhìn thoáng qua lại nói:
– Một đám nhóc con, quản chúng làm cái gì.
Chỉ cần chúng không ra sau núi chọc vào tổ ong vò vẽ là được, thích chơi cứ để cho chúng chơi đi.
Tiểu hài tử đùa giỡn thôi, còn có thể thật sự đánh chết con nhóc mù lòa kia hay sao?
– Ấy, Hổ thẩm, Hổ tiểu tử nhà ngươi thật sự rất khỏe, đám tiểu tử này đấu vật còn không có một đứa nào qua được hắn đâu!
Thấy nữ tử béo mập kia không ngăn cản, những người khác liền không để ý nữa, còn có nhìn Hổ Oa Tử và khen ngợi.
– Còn không phải sao? Hổ Oa Tử nhà ta một bữa cơm ăn bảy cái bánh ngô, hai con cá ướp muối đấy.
Mười cữu cữu cũng khen nó!
Nữ tử béo mập kia có chút đắc ý nhìn thoáng qua Hổ Oa Tử, tự khen.
– Hừ, mẹ ta kể, nhóc mù lòa này là kẻ ti tiện, cầm vàng của người ta, ngủ với người ta, còn âm thầm giở trò xấu, không cho người kia cầm vàng mua cá ướp muối nhà ta.
Loại người này nên đuổi ra ngoài cho chết đói.
Hôm nay ta không giáo huấn nàng cũng không thể…
Hổ Oa Tử kia cũng nghe được đám nữ tử bàn luận cách đó không xa, gương mặt hưng phấn tới mức đỏ rần, bộ dáng có chút đắc ý, cảm giác có người làm chỗ dựa nên càng hung ác hơn, lại dùng sức đánh mấy quyền lên trên lưng của cô gái nhỏ bị mù, thấy nàng còn không buông tay liền hô hai tiểu tử bên cạnh qua, để bọn họ mỗi người giã cô gái nhỏ bị mù lại.
Hai tiểu tử kia cũng lộ ra vẻ mặt hưng phấn, không nặng không nhẹ đè cánh tay của cô gái nhỏ bị mù xuống.
Hổ Oa Tử thì dùng hết sức cướp về, bộ dáng này nhìn giống như đang kéo co…
– Đừng… Đừng cướp đàn của ta…
Cô gái nhỏ bị mù bị bọn chúng nắm chặt khuỷu tay, đau đến mức gương mặt nhỏ cũng trắng bệch, lại che chặt cây đàn, giọng nói cũng run rẩy.
– Mau mau, Hổ Oa Tử dùng sức…
– Giữ lấy cánh tay nàng, có cần kéo ngón tay của nàng ra không…
– Nhanh, nhanh đi, nàng sắp buông ra rồi…
Chương 1405: Không khống chế nổi chính mình
– Tiểu hài tử đùa giỡn thật sự không nhẹ không nặng a…
Chẳng biết Phương Hành xuất hiện ở cách cây liễu không xa từ lúc nào, nhưng vẫn một mực im lặng nhìn không nói gì, cũng không để cho người ta nhìn thấy hắn.
Hắn lẳng lặng nhìn cánh tay của cô nhóc mù bị hai tiểu tử kia bẻ thành một góc kỳ lạ, nhìn nàng vừa đau lại sợ, gương mặt nhỏ tái nhợt lại không ngừng chảy mồ hôi lạnh, nhưng không có nóng lòng ngăn cản.
Hắn muốn xem thử dưới loại tình huống này, trên thân cô gái nhỏ bị mù dường như ẩn giấu một bí mật lớn nào đó, không biết có xuất hiện chút hiện tượng kỳ lạ nào không.
Dù sao hắn thấy, bản thân cô gái nhỏ bị mù này có lực lượng rất cổ quái.
Không nói trong thức hải của nàng có phong ấn kỳ lạ, chỉ tiêng thể chất của nàng đã ăn lựu tím thì tuyệt đối không tầm thường được!
Chỉ có điều hắn đợi rất lâu, cô gái nhỏ bị mù vẫn là dáng vẻ gặp cảnh khốn cùng, đàn sắp bị cướp vẫn không có bất kỳ biến hóa nào!
– Nhóc vô dụng…
Phương Hành thở dài, không thể không xuất hiện.
Nhìn một lúc như thế, hắn đã xác định được một vấn đề, lực lượng trong cơ thể cô gái nhỏ bị mù ẩn giấu quá sâu, chắc hẳn có người muốn giết nàng cũng không thể dẫn ra được lực lượng trên người nàng, bởi vì loại lực lượng kia căn bản sẽ không bị nguy cơ dẫn ra được…
– Đám khốn kiếp này, đừng đánh nhau, trả cây đàn lại cho nàng!
Phương Hành uể oải mở miệng, lại làm cho đám tiểu tử kia giật nảy mình, hoảng sợ quay đầu nhìn lại.
Bọn chúng đều không phát hiện ra Phương Hành tới lúc nào, còn nữa đối với người lớn, dù sao chúng cũng có chút lòng kính sợ.
Hai tên đồng lõa đang giúp đỡ nắm chặt lấy cánh tay của cô gái nhỏ bị mù lập tức thả ra, đứng nghiêm ở một bên làm hài tử ngoan, giống như bọn chúng chưa từng động tay vậy…
– Phi!
Nhưng tiểu tử tên là Hổ Oa tử chảy nước mũi kia rõ ràng không có nghe lời như thế, hoàn toàn không phục xì một tiếng về phía Phương Hành, sau đó tiếp tục xoay người cướp cây đàn trong tay của cô gái nhỏ bị mù, căn bản cũng không sợ hãi Phương Hành, thậm chí giống như càng dùng sức hơn, trực tiếp cắn răng, nắm chặt lấy cây đàn trong tay của cô gái nhỏ bị mù, cái mông múp míp cũng sặp ngồi xổm xuống đất.
Đây là đã lấy ra cả sức bú sữa mẹ rồi!
– Phương… Phương thúc thúc…
Cô gái nhỏ bị mù nghe được tiếng của Phương Hành liền nhìn theo hướng âm thanh phát ra nhưng không có ý cầu cứu, chỉ ôm chặt lấy cây đàn.
– Ai nha, Hổ thẩm, Phương tiên sinh tới kìa…
Bên ngoài gian nhà tranh cách đó không xa, đám nữ tử đang lột da con lợn rừng thấy vậy đều vội vàng khuyên Hổ bà nương.
– Tới thì tới, còn muốn ta phải dập đầu thỉnh an hắn hay sao?
Hổ bà nương nhìn Phương Hành một lát rồi chán ghét quay đầu đi, trong miệng không sạch sẽ mắng:
– Cũng không phải kẻ tốt đẹp gì, ỷ vào mấy viên Kim Châu liền ăn nhờ ở đậu trong bộ lạc, còn không có xấu hổ mà ở cùng nhóc mù lòa kia ở trong miếu đổ nát kia.
Con của mình cũng lớn như vậy, làm sao không biết xấu hổ chứ? Ai biết ban đêm ba người nhà bọn họ làm gì… Hừ, hơn nữa còn không có mắt, cá ướp muối nhà ta lướn thế nào? Vị ngon bao nhiêu? Một con cá ướp muối bán cho hắn hai viên Kim Châu thì có gì qua đáng chứ?
– Ai…
Mấy cái bà nương bên cạnh nghe vậy cũng chỉ đành im lặng quay đầu đi, nghe Hổ bà nương lải nhải.
Các nàng cũng hiểu rõ vì sao Hổ bà nương lại oán trách khách từ nơi khác tới như vậy.
Từ lúc vị thần tài này tới bộ lạc, có thể nói là mỗi nhà đều đi theo dính ánh sáng, chân sau của một con lợn rừng mang vào trong thành nhiều nhất chỉ bán ba mươi đồng tiền lớn, nhưng khách nhân này coi trọng liền tiện tay bỏ ra một viên kim châu ném tới, một tấm da hồ màu đen mang vào trong thành, cũng chỉ có thể bán được nửa xâu tiền, nhưng khách nhân này coi trọng, vậy sẽ trực tiếp cho hai viên kim châu, còn có mật ong rừng, bàn tay gấu đen gì đó…
Người trong thôn đều biết khách nhân này có tiền mà lại thèm ăn, tất nhiên cũng đều cầm đồ tốt trong nhà mình đưa cho hắn, đổi lấy mấy hạt kim châu mua gạo, vượt qua giai đoạn không có lương thực này.
Tộc trưởng còn định dùng số tiền này đi vào trong thành mời một tiên sinh đến dạy học cho đám tiểu tử.
Nhưng người trong thôn đi theo được nhờ lại không nhất định là người não cũng được nhờ.
Tỉ như nói nhà Hổ bà nương hào hứng cầm mấy con cá ướp muối đưa đến trong miếu đổ nát, mở miệng liền dòi bốn hạt kim châu, khách nhân liền không để ý cho ném ra…
Từ đó, cả nhà Hổ bà nương liền hận khách nhân kia, mỗi ngày đều ở sau lưng chửi mắng.
Đương nhiên, mặc dù người bên trong thị bộ ngoài miệng không nói, trong lòng cũng thật sự có chút khinh thường đối với nhà của Hổ bà nương.
Bà nương này thật sự tham tiền tới nghiện rồi, khách nhân người ta là thèm ăn chứ không phải người ngu, thích ăn những món thịt rừng mới bỏ ra hạt kim châu để mua, nhưng ngươi cầm hai con cá ướp muối mà đến chó cũng không thèm ngửi để đi bán, mà lại đòi một con cá ướp muối bán hai hạt kim châu, người ta thật sự muốn mua mới gọi đồ đần đấy!
Vì chuyện này, nhà Hổ bà nương đều thành trò cười trong thôn, không ít lần bị người ta ở phía sau lấy ra đàm luận.
Đương nhiên, bọn họ không thể nói trực tiếp.
Từ trước đến nay, Hổ bà nương là người hung ác, nhà mẹ nàng ở bộc lạc Gấu Đen ngay bên cạnh, trong nhà có mười ca ca nên nhà ai cũng không thể trêu vào, sợ cãi nhau cùng với nàng, mười người ca ca trong nhà nàng liền cùng xông tới đánh người, trước đó không lâu đã có người trong thôn cãi nhau với Hổ bà nương vì một con thỏ hoang, bị mười người ca ca của nàng chặn lại đánh tới vỡ đầu!
Ngay cả lão tộc trưởng bình thường cũng hết cách với Hổ bà nương, đành mắt nhắm mắt mở cho qua.
Hiện tại cũng thế, các nàng thấy nhi tử của Hổ bà tử đánh nhau, mặc dù có lòng muốn nói vài câu, nhưng đến mẹ ruột còn không lên tiếng, mình cũng đành thôi.
Dù sao cũng là tiểu hài tử đánh nhau, dù sao cũng không lớn chuyện được, nhiều nhất là khóc một hồi liền thôi…
– Tên khốn này, ta nói ngươi buông ra, không nghe thấy à?
Lại nói Phương Hành thấy Hổ Oa Tử kia không ngờ không để ý tới mình, trái lại càng ra sức cướp thì cũng lập tức nổi nóng.
Hắn không dùng thần thông phép thuật với người trong bộ lạc này, tất nhiên cũng sẽ không dùng thần hồn trấn áp tiểu tử này vì lo lắng một khi không thu lại kịp sẽ trực tiếp ép cho thần hồn của nó tan biến, bởi vậy chỉ là dùng thân phận người lớn bình thường để quát mắng.
Dù sao trong thôn này cũng có người đồn cô gái nhỏ bị mù này nhặt được một người cha từ bên ngoài về, vậy mình liền làm cha của nàng cũng không có gì là không thể!
Có lẽ lúc này giọng nói của hắn có chút nghiêm khắc, Hổ Oa Tử kia nghiêng đầu nhìn Phương Hành, lúc này mới thả tay ra, chỉ là vẫn không sợ, hai bàn tay bẩn thỉu mũm mĩm bắt chéo sau lưng, ngửa đầu trừng mắt nhìn Phương Hành, bộ dạng không phục, bởi vì vừa rồi một mực dùng sức cướp đàn nên hai con rồng vàng nước mũi đều chảy tới dưới môi lại được hút trở lại, nuốt vào trong bụng!
– Tiểu tử này nhìn có chút ngốc…
Trong lòng Phương Hành nghĩ, sau đó đưa tay ra, chuẩn bị kéo tay cô gái nhỏ bị mù về nhà.
Cô gái nhỏ bị mù cuối cùng đã bảo vệ được đàn của mình, chờ một lát, cảm giác không có người cướp nữa, mới chậm rãi bò lên.
Trên cái váy nhỏ dính đầy bụi và cọng cỏ, trên gương mặt nhỏ nhắn còn có nước mắt, nhìn điềm đạm đáng yêu.
Ngược lại Phương Hành nhìn thấy thì trong lòng khó chịu, đang chuẩn bị an ủi đôi câu nhưng nữ tử béo mập đứng cách đó không xa đã khinh thường giậm chân, giọng điệu khó chịu nói:
– Hừ, tiểu hài tử đánh nhau, một người lớn hù dọa hắn làm cái gì? Cũng không biết xấu hổ, thật sự coi đó là nữ nhi ruột thịt của mình sao?
– Là nữ nhi ruột thịt của ta thì thế nào?
Phương Hành đều sắp bị nữ tử béo mập kia làm cho tức giận cười ngược rồi, biết nàng còn tức giận vì chuyện cá ướp muối kia, nhưng hắn cũng không quan tâm, con cá ướp muối kia vốn là do hắn cố ý ném ra, khi vừa tỉnh lại, thấy được nữ tử béo mập kia mắng cô gái nhỏ bị mùm, hắn liền chán ghét, trong khoảng thời gian này hắn có hạt kim châu cho người khác, nhưng hết lần này tới lần khác không cho nhà nàng cũng là cố ý làm như vậy, chính là nhìn nàng không vừa mắt…
– Con mù lòa đi chết đi…
Nhưng còn không đợi Phương Hành cùng nữ tử béo mập kia tranh cãi ầm ĩ, chuyện ngoài ý muốn đã phát sinh, Hổ Oa Tử kia nghe lời mẹ mình nói thì lá gan lại lớn lên, thấy cô gái nhỏ bị mù vừa mới chậm rãi bò từ dưới đất dậy, đột nhiên lại đi tới đẩy nàng một cái.
Cô gái nhỏ bị mù vốn còn chưa có đứng vững, bị nó đẩy như thế lập tức bị té ngã, đầu đụng phải trên cây liễu:
Bốp một tiếng vang lên…
– Ha ha…
Mấy tiểu tử bên cạnh thấy cô gái nhỏ bị mù bị ngã chật vật thì cùng phá lên cười.
Cô gái nhỏ bị mù lại là vừa sợ vừa bất lực, ôm chỗ bên đầu bị chảy máu và khẽ khóc.
– Cái này…
Ngay cả Phương Hành nhìn thấy cảnh tượng này cũng ngây người.
Thằng nhóc đầu gấu này đúng là vượt ra ngoài tưởng tượng của hắn rồi!
Nhìn đứa trẻ kia đẩy ngã cô gái nhỏ bị mù, không những không chạy, trái lại vẻ khiêu khích, lại nhìn trên trán của cô gái nhỏ bị mù có máu tươi chảy xuống, sắc mặt Phương Hành cũng lạnh xuống, cười mà không phải cười nhìn đứa trẻ kia, khẽ cắn răng cười gằn, nói:
– Thật là giỏi, có phong thái của ta khi còn bé.
Chỉ có điều ta không giống ngươi, chỉ thích bắt nạt đứa trẻ lớn…
– Đại tráng đáng chết, còn không nhanh cút về nhà ăn cơm?
Hổ bà nương kia nhìn thấy cô gái nhỏ bị mù đập rách đầu thì cũng không nhịn được, vội vàng quát Hổ Oa Tử kia một tiếng.
– Hừ!
Hổ Oa Tử kia nhìn thấy sắc mặt Phương Hành thâm trầm, trong lòng cũng có chút hoảng sợ, hừ một tiếng, sau đó chạy về phía nữ tử béo mập kia.
Nhưng Phương Hành chợt bước nhanh tới, cản trước mặt nó, ánh mắt thâm trầm nhìn nó.
– Ngươi làm gì?
Hổ bà nương thấy vậy vội vàng đứng lên, chống nạnh hô to:
– Đại tráng nhanh tới đây!
Nàng cũng có chút lo lắng, nhìn thấy dáng vẻ Phương Hành không nói lời nào thì có chút sợ hãi, biết trong lòng của hắn đang giận, sợ hài tử nhà mình sẽ phải chịu thiệt.
Chỉ có điều suy nghĩ một chút, trong lòng vẫn không cho rằng một người lớn sẽ ra tay với tiểu hài tử, còn âm thầm cảm thấy hài tử nhà mình thật sự hiếu thuận, mình chỉ mắng nhóc mù lòa kia ở trong nhà vài câu, đứa nhỏ này liền biết thay mẹ nó trút giận…
– Làm một người trong tu hành thật sự không nên bắt nạt đám nữ tử phàm tục các ngươi…
– Làm một người lớn bắt nạt tiểu hài tử cũng thật không tưởng nổi…
Phương Hành thâm trầm nhìn Hổ Oa Tử kia, trong lòng thật sự có chút bất đắc dĩ nghĩ…
Sau đó, hắn đột nhiên đưa tay ôm lấy cô gái nhỏ bị mù, sau đó một bàn tay tát vào trên mặt Hổ Oa Tử kia!
– Bốp!
Một tiếng tát vang dội, Hổ Oa Tử kia trực tiếp bay lên, đụng đầu vào trên cây liễu, đầu chảy máu.
– … Thế nhưng ta chính là không khống chế nổ bản thân mình!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)





![[Dịch] Nhà Trẻ Số Một Vũ Trụ [Dịch] Nhà Trẻ Số Một Vũ Trụ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Nha-Tre-So-Mot-Vu-Tru-Audio-Truyen.jpg)


