1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
  4. Tập 264 : Hảo hán tha mạng (c1316-c1320)

[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)

Tập 264 : Hảo hán tha mạng (c1316-c1320)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1316: Hảo hán tha mạng

Bất luận là Lộc Tẩu hay là Ngao Liệt, thậm chí là vị Cảnh chủ thoạt nhìn không gì không biết kia đều đánh giá quá thấp căn cơ của Phương Hành!

Kiếp lôi vốn là do ý chí đất trời hiển hóa thành, trừ đi dị số làm mất cân bằng của thiên địa.

Nhưng người tu hành tâm còn cao hơn trời, rành nhất việc tuyệt diệt sinh cơ bị nắm lấy.

Vì vậy bọn họ đã sớm nắm rõ đạo tu hành kiếp lôi rồi, đó chính là nương vào sức mạnh hủy diệt ẩn trong kiếp lôi mà cảm ngộ thiên địa, đúc lại Tiên cơ, thoát ra khỏi luân hồi ngũ hành.

Nói cách khác lôi kiếp này khi tu vi chưa tới, căn cơ chưa đủ thì chính là kiếp số, là hủy diệt.

Nhưng khi tu vi đã đến, căn cơ đã đủ thì sẽ là một kỳ ngộ, là tạo hóa.

Hôm nay Phương Hành chính là như thế.

Cảnh chủ vốn muốn mượn lôi kiếp để diệt hắn nhưng lại không ngờ bị hắn nương vào lôi kiếp để tẩy luyện cơ thể, đúc lại tu vi.

Trước khi được kiếp lôi này tẩy luyện, bất kể Phương Hành có thể giá ngự một thế giới hay không, cho dù hắn có tìm hiểu xong giáo lý tam giáo hay không cũng đã lấy được đạo của mình hay chưa thì tu vi thật sự của hắn mới có Độ Kiếp cấp ba, đây là sự thật không thể chối được.

Nhưng bây giờ sau khi trải qua lôi kiếp này, hắn đã có tu vi gì?

Điểm này, ngay cả Lộc Tẩu và Ngao Liệt cũng không dám khẳng định.

Bởi vì Phương Hành cũng không phải ứng kiếp theo trình tự chín lôi kiếp giống ở Thiên Nguyên.

Hắn ở Thiên Nguyên mới ứng được ba đạo lôi kiếp, sau đó liền rời khỏi Thiên Nguyên bước chân vào tinh không, nhưng ở trong thế giới bị tàn phá kỳ diệu này lại bị Cnarh chủ bổ sung lôi kiếp đang thiếu sót, đã không có cách này dùng lẽ thường để suy đoán hắn đã ứng mấy kiếp, chỉ là cảm giác hắn cũng đã độ xong kiếp đạo rồi?

Tối thiểu, thực lực mà hắn thể hiện ra đã quá mức khoa trương!

Một bước vọt vào sâu trong thế giới bị tàn phá này.

Đại Đức Đạo chủ mới cản đường thậm chí ngay cả phản ứng cũng không kịp đã trực tiếp bị kình phong trên người hắn xé rách.

Tuy chuyện này cũng là bởi vì Đại Đức Đạo chủ bị lôi kiếp bắn ngược đã bị trọng thương, sau đó lại bị Cảnh chủ lấy đi Tiên ma lực, thực lực khoảng chừng Độ Kiếp cấp ba, cấp bốn! Nhưng đây cũng đủ đáng sợ rồi, dù sao dõi mắt nhìn Thiên Nguyên và tinh không này, có mấy người có thể trong nháy mắt giết chết một vị yêu ma có thực lực Độ Kiếp cấp ba, cấp bốn chứ?

Tất cả người luận đạo đều sáng mắt lên, sinh ra lòng tin vô tận.

Mà tất cả yêu ma trong Tiên cảnh nhìn thấy cảnh ấy thì đồng thời cực kỳ sợ hãi.

Thấy được Đại Đức Đạo chủ bị giết, cho dù là Đại Uy Yêu chủ cùng Đại Bi Phật chủ, lúc này cũng đã không còn lại chút chiến ý nào nữa.

– Ngăn hắn lại! Ngăn hắn lại!

Tiếng nói bén nhọn của Cảnh chủ không ngừng thúc giục tru lên, gọi Phật chủ và Yêu chủ lại, nhưng một là hai người kia đã sợ vỡ mật, không có tâm tư tái đấu nữa, hai là lấy tốc độ của Phương Hành, bọn họ cũng không ngăn cản được.

– Tại sao lại xảy ra chiến trận lớn như vậy chứ?

Ngay trong Tiên ma khí độ vô tận ngưng kết thành mây đó, bao phủ thế giới bị tàn phá, đám Long Mẫu đang gấp rút nhanh chóng chốn ra khỏi vực này cũng cảm thấy kinh hồn táng đảm quay đầu lại, nhìn thấy tinh vực bị tàn phá kia bỗng nhiên đang bị Tiên ma khí độ bao vây, khí thế như hủy thiên diệt địa làm Long Mẫu và Lam Tiên sinh đều sợ hãi tới mặt không còn giọt máu này.

Mấy người Long tử Long tôn mới vừa được cứu ra càng cho rằng người của Tiên cảnh đang đuổi tới, theo bản năng run rẩy một hồi, sau đó cắn răng muốn dồn hơi đại chiến một trận.

– Không lo, không lo, hẳn là ma đầu kia đang đại náo Tiên cảnh, đấu với cường giả của Tiên cảnh đó…

Long Mẫu ôm đứa con nhỏ nhất của mình là Ngao Bại lại rồi nhỏ giọng dỗ dành.

Nhìn lại cũng cảm thấy kinh hãi, trước đây trốn ra ngoài, nàng ta cũng muốn mượn Phương Hành làm phân tán lực chú ý của Cảnh chủ để có thể trốn đi thành công.

Trong lòng nàng ta, biện pháp tốt nhất chính là Phương Hành và Cảnh chủ đồng quy vu tận, mình thì dẫn theo các con an toàn chạy trốn, nhưng giờ cũng không khỏi kinh hãi, nghĩ thầm tiểu ma đầu không khỏi gây ra chiến trận quá lớn rồi.

Thoạt nhìn trận ác chiến kia uy lực cực thịnh, đã ảnh hưởng đến toàn bộ Tiên cảnh…

– Chúng ta đừng nên quay đầu lại, nhân lúc bọn họ đang đại chiến hãy ngư ông thủ lợi là hơn.

Một vị Long tử trong số đó đứng thứ năm, vẻ mặt hung ác thấp giọng nói.

Long Mẫu khẽ run, hiển nhiên cũng động lòng.

Nàng ta có thể tính toán bằng mọi cách để mưu đoạt cơ nghiệp Thương Lan Hải, đương nhiên cũng là một người gan lớn.

Nhưng nàng ta nhìn thoáng qua mấy đứa con mới được cứu ra rồi lại lập tức bỏ đi suy nghĩ này, lắc đầu nói:

– Không được không được, quá mức mạo hiểm rồi, chúng ta vẫn nên mau chóng rời khỏi nơi quỷ quái này thôi! Tốt nhất sớm đuổi kịp cậu của con…

Nói tới cuối cùng lại hơi dừng lại một chút, than thở:

– Xem ra kỹ năng của ma đầu kia quả nhiên không nhỏ, ta đúng là đã coi thường hắn rồi, nếu như bây giờ hắn gây sự lớn như vậy mà còn có thể an toàn trốn ra ngoài, ta thật sự tin hắn có thể đấu một trận với cậu của con…

– Mẫu hậu, cậu đã đi ba mươi năm rồi, chúng ta không thể nào đuổi kịp được hắn.

Nhưng lúc này, Ngao Bại tuổi tác nhỏ nhất được Long Mẫu ôm trong lòng lại chợt mở miệng, nhìn chòng chọc vào Tiên cảnh ở phía sau bị Tiên ma khí độ vô tận bao chùm, lạnh lùng nói:

– Huống hồ, trong cơ thể chúng ta đều có long huyết, làm sao có thể khiếp đảm như thế?

Long Mẫu đang cực kỳ chua xót cực lực an ủi mấy đứa con, nghe vậy thì cũng hơi ngẩn người.

Trong lòng dâng lên cảm xúc kỳ dị khó tả:

– Đây chính là sự kiêu ngạo mà bọn họ kế thừa từ tên ma quỷ kia sao?

– Ha ha ha ha, ngoan, bảo bối của ngươi rốt cục là ở đâu, mau lấy ra đây cho ta xem…

Lại nói, lúc đám Long Mẫu đang do dự bất định, Phương Hành đã tiến vào trong một nơi của thế giới không trọn vẹn.

Chỉ thấy ở phương bắc của thế giới không trọn vẹn này có nước sông màu đen vô tận đang tràn ra, chảy thẳng về phía thiên ngoại tạo thành một vòng tuần hoàn cực kỳ kỳ diệu.

Trước đây lúc bị huyễn thuật che lấp còn không nhìn ra bản chất, nhưng bây giờ lại có thể phát hiện ra sau khi nước sông này lưu chảy lại tạo thành một con đường ngầm, đi thông vào sâu bên trong thế giới này, giống như biến thế giới này thành một cái động phủ vậy.

Mà hắn hiện giờ cũng đã sớm kết luận, Cảnh chủ thứ tư nếu có chân thân thì tất đang ở sâu trong động phủ này!

Lúc này hắn tài cao mật lớn, mặt dù biết bên trong động phủ kia tất có hung hiểm nhưng lại không chút sợ hãi mà đâm đầu vào đó.

– Giết! Giết! Giết!

Tiếng nói của Cảnh chủ bén nhọn vang lên chói tai như thép nguội va chạm.

Sau khi nó kêu to, vô số xương khô, vô số quái thi đều từ bốn phương tám hướng của động phủ này vọt ra, có kết thành đại trận, có cuộn trào mãnh liệt vọt tới muốn ngăn cản bước chân của Phương hành.

Nhưng đám xương khô quái thi này so với Đại Đức Đạo chủ khi còn sống còn không bằng thì làm thế nào có thể cản được bước chân của hắn? Căn bản không thèm quan tâm tới gì cả, chỉ mở hai tay áo ra, bên người cũng đã có thêm hai mươi thân ảnh mập mạp, mỗi người đều tỏ ra hung ác.

– Giết!

Trong nháy mắt Phương Hành hạ pháp chỉ.

Hơn hai mươi thân ảnh mập mạp ngay lập tức gào lên vây quanh Phương Hành đánh về phía trước.

Nhìn kỹ lại thì đương nhiên đó là hơn hai mươi người dáng vẻ trư yêu, đa phần đều đang ở Trúc Cơ, chỉ có một người dẫn đầu là Kim Đan.

Mỗi người trên người đều đầy thịt nhanh chóng xông lên.

Cố tình, trên người bọn họ đều mặc chiến giáp thượng hạng, cầm pháp bảo đứng đầu, đầy mặt là sự hung lệ, bổn tướng vốn là gia trư, thoạt nhìn còn ngoan độc hơn cả heo rừng, hấp ta hấp tấp cầm pháp bảo lên đánh loạn một trận.

Có Phương Hành ở bên cạnh, tuy bọn họ có tu vi thấp nhưng lại hữu kinh vô hiểm, đánh giống như đang luyện binh.

Bản thân Phương Hành lại ra tay, bước chân vô cùng nhẹ nhàng chắp hai tay sau lưng càng chạy càng nhanh, thâm nhập vào trong động phủ.

– Cứu chúng ta, cứu chúng ta với…

Trên đường lúc đi qua một cái ao đầm, chỉ thấy trên mấy cây khô cột vài chục sinh linh vóc người gầy đét.

Nhìn dáng vẻ đương nhiên là yêu binh yêu tướng của Thương Lan Hải.

Phương Hành biết bọn họ đều bị Cửu Đầu Trùng bỏ lại, bị dằn vặt đến nay nên cũng không hề khách khí, vung tay áo lên thu hết bọn họ vào trong thức giới, trong lòng có chuyện muốn hỏi bọn họ, chỉ là bây giờ còn có việc nên chưa rảnh.

– Ngươi dám! Ngươi dám! Ngươi thật sự có can đảm vô lễ với ta?

Càng thâm nhập vào trong động phủ, giọng nói bén nhọn lại càng thêm chói tai, hầu như tức giận tới sắp nổ tung.

– Nhìn đi, rồi ngươi sẽ biết ta có dám hay không…

Phương Hành cười trêu tức, bước chân không ngừng lại, nhanh chóng đi vào bên trong.

– Giết!

Vô số khí độ Tiên ma ngưng kết thành ảo giác thần binh ma tướng đánh về phía Phương Hành.

Mỗi tên đồ đệ heo mập đều sợ hãi trốn phía sau Phương Hành.

Phương Hành liếc mắt đã nhìn thấu đây là ảo giác liền phất tay áo một cái, tất cả ảo giác đều biến mất.

Đung đưa như mây, lúc này đám đệ tử kia mới tiếp tục nhảy ra ngoài lớn tiếng tiếng kêu giết!

– Ngươi… Ngươi to gan lớn mật, ta muốn nhốt ngươi vào mười tám địa ngục…

Giọng nói sắc nhọn của Cảnh chủ vang lên, không biết đã thi triển thủ đoạn gì, xung quanh Phương Hành bỗng nhiên hóa thành một thế giới băng sương.

– Đạo tâm của tiểu gia ta bây giờ không một hạt bụi, huyễn thuật của ngươi có mạnh mẽ hơn nữa thì làm sao có thể thắng ta được?

Phương Hành cười ha ha bước nhanh một mạnh, cho dù là băng tuyết trong thế giới băng sương hay là hỏa diễm trong thế giới lửa cháy mạnh đều không dính được chút nào lên người của hắn, đều bị đao phong trên người hắn phá hủy từng tầng huyễn cảnh, cuối cùng đến trước một cái cửa đá.

– Aiz, bản tôn đã mấy trăm ngàn năm chưa từng động thủ với ai, nhưng bây giờ, không thể không phá lệ vì ngươi rồi…

Giọng nói của Cảnh chủ đột nhiên trầm xuống, sau một hồi lâu thì thở dài một tiếng.

Sau tiếng động này, cửa đá đóng thật chặt lại ầm một tiếng mở ra.

Vô số khí độ Tiên ma đều vọt vào trong cửa đá, sau một hồi lâu từ bên trong đó lại chậm rãi có một lão giả khí cơ cuồn cuộn đi ra.

Một thân lạnh lẽo như điện, Tiên phong đạo cốt, tu vi mơ hồ dao động, dường như có thế giới vô tận bao vây quanh người ông ta.

Một thân Tiên uẩn quả thực là kinh thiên chấn địa, mười Đại Đức Đạo chủ cũng không sánh nổi.

Hai mắt hung tàn đảo qua, đám đồ đệ heo mập sau lưng Phương Hành liền bỏ lại Phương Hành rồi bỏ chạy, đầu cũng không dám quay lại.

– Ông trời ơi, đây là tồn tại gì chứ, còn lợi hại hơn so với sư phụ…

– Xong đời xong đời rồi, sư phụ muốn chơi hết, các huynh đệ tỷ muội nhanh nhanh chóng chạy trốn đi thôi…

Sau khi loạn một trận, các đệ tử heo mập chạy còn nhanh hơn kẻ trộm, hoàn toàn không giống như tốc độ mà một vóc người mập mạp có thể làm được.

Mà lúc này Phương Hành cũng dừng lại, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía trước.

Nhìn dáng vẻ của lão giả này, một thân đạo uẩn Tiên khí toàn thân, tuy chưa có động tác gì nhưng tràn đầy khí độ tôn quý mà người thượng vị mới có.

Chỉ lẳng lặng đứng ở đó đã tự nhiên trở thành trung tâm của thiên địa, thành vua của vũ trụ.

Người có thể có đạo uẩn bậc này….

… Chẳng lẽ chính là Tiên Nhân Vương trong truyền thuyết?

– Tiểu nhi, là tự ngươi tìm đường chết!

Tồn tại đáng sợ kia nặng nề mở miệng, một thân sát khí như ngưng tụ lại thành thực chất, giống sóng triều tràn ra ngoài.

– Hắc hắc, thật không?

Nói thực, chỉ nhìn lão giả này một cái, trong lòng Phương Hành cũng dâng lên một loại kích động muốn quay đầu chạy.

Thật sự là áp lực mà lão giả này mang tới quá lớn, cho dù lão chỉ đứng ở đó đã giống như có một ngọn núi lớn đặt trên đỉnh đầu mình, càng không cần nói lúc này lão đang trừng mắt lên, sát khí không chút che giấu.

Chỉ có điều dù sao Phương Hành cũng là Phương Hành, gan lớn đến mức ba tuổi đã bắt đầu lấy việc chọc tổ ong vò vẽ làm thú vui, tuy trong lòng tràn đầy áp lực nhưng đáy lòng lại có một luồng kích động càng lúc càng lớn dâng lên, trừng mắt, khớp hàm khẽ cắn, nghiêm khắc nở nụ cười:

– Không cần biết ngươi là ai, trước Tiên nhận của ta một quyền!

Nói rồi muốn đập một quyền tới, thực sự là tuyệt không khách khí.

Trong lòng đã quyết định chủ ý, mặc kệ lão nhân này là ai, trước Tiên đánh một trận rồi lại tính tiếp.

Chỉ là ngay cả hắn cũng không ngờ tới chính là khi một quyền còn chưa đánh tới, tồn tại thoạt nhìn một thân khí cơ giống như Tiên Nhân Vương lại chợt đổi sắc mặt, bịch một tiếng quỳ trên đất, hai tay chắp lại với nhau, liên tục cầu xin tha mạng.

– Chậm đã chậm đã, đừng đánh đừng đánh, hảo hán tha mạng…


Chương 1317: Thái Hư huyễn kính

– Ồ?

Lúc đầu Phương Hành cũng khó khăn lắm mới tìm được chân thân của tên Cảnh chủ này, tự nghĩ không thể thiếu một trận ác chiến được, nhưng không ngờ Cảnh chủ trông khá được mà không dùng được.

Một quyền còn chưa kịp đánh qua, người kia đã quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, hơn nữa mắt mở trừng trừng nhìn một thân Tiên ma khí độ mênh mông tản ra ngoài.

Thân hình to lớn cũng trở nên càng lúc càng nhỏ, cuối cùng lại hóa thành một thứ nhỏ bé, dáng vẻ giả bộ đáng thương quỳ trên mặt đất.

Hai cái tay nhỏ bé đang ôm trước ngược, trừng một đôi mắt to vô tội nhìn Phương Hành.

– Không sao?

Đám đệ tử heo mập mới vừa rồi không chút do dự bỏ lại Phương Hành để tự chạy thoát thân cũng từ tự tụ trở lại, vô cùng ngạc nhiên nhìn về phía Cảnh chủ đang quỳ trước mặt Phương Hành để không ngừng cầu xin tha mạng, mỗi người đều mở to hai mắt mà nhìn:

– Đây chỉ là một con thỏ thôi sao?

Phương Hành cũng có phần cạn lời…

– Không phải thỏ, là một tiểu hài tử, có điều hơi mập chút, cái tai dài hơn bình thường chút…

Hắn cũng dành chút thời gian nhìn kỹ một lần, cuối cùng mới xác định người quỳ gối trước mặt hắn là thứ gì.

Đúng là một tiểu hài tử, thoạt nhìn sợ là còn chưa tới hai tuổi, nhưng lại cực kỳ mập mạp, chuẩn bị thành một quả cầu tròn xoe rồi.

Hơn nữa, nước da trắng chói mắt, hai lỗ tai đầy, mập phì giống y hệt một con thỏ.

Lúc này đang ngẩng đầu trừng hai con mắt to lưu động được che một tầng vụ khí, tràn đầy sự cầu xin tha thứ, ngây thơ mà đáng thương nhìn mình.

Khóc thút thít, giọng nói làm loạn lòng người.

– Hảo hán, đại vương, cầu xin ngươi tha mạng cho ta, ta sẽ không dám… bướng bỉnh nữa đâu…

Hai cánh tay nhỏ bé mập mạp vẫy vẫy trên không trung, dáng vẻ thật buồn cười, nghe giọng nói này thì thật sự là Cảnh chủ.

Chỉ là sau khi giọng nói bén nhọn cố tình hạ thấp xuống thì lại có thêm vài phần ngây ngô như con nít, kết hợp với dáng vẻ tròn vo thật sự có mấy phần đáng yêu/

Nắm đấm của Phương Hành khựng ở giữa không trung, ánh mắt cổ quái dường như có phần ngại ngùng không hạ thủ được.

Nhìn thấy thế, hài tử đó càng thêm ra sức xin khoan dung, cặp mắt to vô tội liên tục lưu chuyển nhìn về phía Phương Hành, ngập ngừng nói:

– Nhìn ta đi nhìn ta đi, bảo bảo bé nhỏ như vậy, đáng yêu như này, làm sao ngươi lại nhẫn tâm hạ thủ với bảo bảo chứ?

– Này thì bảo bảo…

Không có chút ngu xuẩn nào, tiểu nhi kia nói ra một câu như thế nhất thời làm Phương Hành không nhịn nổi nữa, bịch một cước đã đá ra, làm tiểu hài tử đó bị bay lên giữa không trung, sau đó vươn tay ra nhéo cái tai dài của tiểu tử, tay kia kéo ra:

– Ta cho ngươi thành bảo bảo… cho ngươi thành bảo bảo này… vừa rồi phách lối không phải ngươi thì là ai? Đây là cái giá phải trả…

– Ôi trời ơi, đau… đau…

Tiểu tử kia bị Phương Hành đánh cho bối rối, rõ ràng không lường được mình rõ ràng đã giả vờ tốt như thế rồi, tại sao lại chọc giận ma đầu nay chứ? Sau một hồi lâu mới hồi thần, oa oa kêu lớn, hai cái chân nhỏ mập mạp ra sức giơ lên đá lung tung lên mặt Phương Hành.

Chỉ có điều với tu vi hiện nay của Phương Hành, làm sao có thể bị nó đá trúng được? Tay chỉ rung một cái liền hút hết khí lực toàn thân của nó, hữu khí vô lực lơ lửng trong không trung, nức nở khóc rống lên rồi lươn lẹo nói:

– Ngươi đánh chết ta đi, ta cũng không muốn sống nữa, đoán chừng đã nhịn vài vạn năm rồi, muốn làm người cũng không làm được, tức chết ta rồi…

– Tiểu gia ta không dễ mắc lừa đâu, ngươi cho là ta không nhìn thấu đây căn bản không phải là chân thân của ngươi hay sao?

Phương Hành không thèm quan tâm đến lý lẽ, bắt đầu tát từng bạt tai một làm tiểu tử này bị quất tới nghẹn tiếng khóc trong cổ họng.

Sau đó ánh mắt của hắn nhìn thẳng vào cửa đá ở phía trước, ánh mắt híp lại lóe lên ánh sáng.

Sau khi tiểu tử này đi ra từ trong cửa đá, cửa đá kia đã lần nữa đóng lại nhưng tron gkhe hở tựa như lại mơ hồ có Tiên khí dày.

– Này này này, đừng đừng đừng, chớ có đi vào…

Tiểu tử kia vừa thấy động tác này của Phương Hành liền sợ tới dựng tóc lên, hét ầm:

– Hảo hán, đại vương, ta nhận thua rồi, ta nhận thua, ta không bằng ngươi, ngươi còn lợi hại hơn cả Cửu Đầu Trùng âm hiểm kia, lần này ta thực sự nhận thua rồi, cũng không dám đắc tội với ngươi nữa, nửa Tiên mệnh đó coi như ta hiến cho lão nhân gia ngài , ngươi mau mang nó rời khỏi nơi này đi! Về sau ta cũng không dám chọc vào sinh linh trên Thiên Nguyên nữa, van ngươi, cầu ngươi đi nhanh đi… đừng nên mở cánh cửa này ra, phía sau cánh cửa này có thứ vô cùng đáng sợ đó…

Nhưng ở trong tiếng thét chói tai của nó, Phương Hành lại tuyệt không khách khí, nhìn chằm chằm cửa đá một lát, sau đó đánh ra một chưởng.

Ầm!

Cánh cửa đá thoạt nhìn vô cùng nặng nề bị một chưởng của Phương Hành vỗ lên, lập tức đổ rào rào, rơi xuống bụi mù vô tận.

Sau một hồi lâu, cả cánh cửa bỗng nhiên xuất hiện kẽ nứt chằng chịt, sau đó hóa thành bột mịn ầm ầm tản ra, lộ ra một cánh cửa đen ngòm.

Cũng trong một khắc xuất hiện cánh cửa này, bên trong liền có Tiên khí nồng nặc tản ra ngoài, thần quang dày đặc, cực kỳ thần dị.

– Hóa ra khí độ Tiên ma tỏa ra từ nơi này…

Vẻ mặt của Phương Hành hơi khựng lại, trong lòng có tính toán.

Trước khi phá huyễn thuật của khu vực này chỉ cảm thấy khu vực Tiên cảnh này khắp nơi dày đặc Tiên khí, tựa như là Tiên giới thực sự vậy, sau khi xóa đi Huyễn thuật lại phát hiện nơi đây căn bản là một ma vực, ngay cả thế giới cũng không trọn vẹn, chỉ tụ tập một vài yêu ma quỷ quái, nhưng không thể không thừa nhận, cho dù là ma vực cũng có tồn tại Tiên khí.

Chuyện này không khỏi khiến người ta khó hiểu, nếu là Ma vực thì Tiên khí từ đâu tới? Cho tới lúc này Phương Hành mới hiểu rõ, ma khí mới là bổn nguyên của khu vực này, nhưng Tiên khí, lại đến từ nơi đây…

– Ta van ngươi, đừng nên đi vào đó được không, ta nhận thua rồi, thực sự nhận thua rồi, ngươi mang theo Tiên mệnh đi đi…

Tiểu tử bị Phương Hành túm trong tay không nhịn được mà liên thanh cầu xin tha, trong giọng nói tỏa ra sự tuyệt vọng.

– Câm miệng!

Phương Hành lại vả cho nó một cái, đánh cho nó không dám nói tiếng nào nữa, sau đó cất bước đi vào trong cánh cửa này.

– Phù

Bước một bước vào cánh cửa này, ngay cả Phương Hành cũng không nhịn được mà thở một hơi dài.

Tiên khí của nơi này thực sự quá dày đặc, mỗi lần hít thở một ngụm tựa như được nuốt một viên Tiên đan, ăn một quả bàn đào vậy, nhất định vượt qua sự tưởng tượng.

Chuyện này cũng càng làm hắn xác định ở sâu trong thế giới bị tàn phá này quả nhiên có bảo bối nào đó khó lường…

– Bảo bối chính là…

Đưa mắt nhìn bốn phía, Phương Hành nhanh chóng thu hết bố trí phía sau cánh cửa này vào trong mắt, bỗng nhiên phát hiện ra đây mang dáng vẻ của một cung điện kín gió, lò luyện đan ngọc trụ có đầy đủ, thậm chí còn có một vài cái khung tử sách cổ, không khác biệt gì lớn với những cung điện tầm thường khác, chỉ là nơi đây lại hoàn toàn bị bịt kín, điều này cũng làm cho người ta không khỏi liên tưởng tới một tồn tại khác, đo schinsh là… mộ thất mai táng người chết…

ở phần cuối của mộ thất này không ngờ lại có đặt một cái dàn tế, mà ở trên dàn tế có một vật lóe lên bảo quang kinh người…

Đó là một cái gương cổ kính!

Bên trong mộ thất này, tất cả Tiên khí đều tản ra từ trong đó, chợt nhìn qua nó giống như một cái cửa Tiên tuyền vậy, không ngừng dâng lên Tiên khí hùng hồn.

Mà ở trên mặt nó có phù văn vô tận dũng động, chỉ cần nhìn một cái liền khiến người ta cảm thấy như rơi vào trong kính vậy.

Kinh người nhất là cảm giác mà tấm gương kia cho PHương Hành.

Hắn không nhịn được mà cúi đầu nhìn thoáng qua tiểu hài tử như thỏ đang tuyệt vọng trừng hai mắt to nhìn mình, không nhịn được mà tấm tắc kêu lên kỳ lạ.

– Cảnh chủ cái gì chứ, hóa ra là Kính chủ à…

Hắn không nhịn được mà thấp giọng mở miệng lẩm bẩm, cúi đầu nhìn thoáng qua tiểu tử đang xách trong tay.

Tiểu tử này cũng đang len lén ngẩng đầu lên nhìn hắn, ánh mắt của hai người vừa hay đụng vào nhau…

– Đừng…

Tiểu hài tử kia dường như đoán được Phương Hành muốn làm gì, nhanh chóng gào lên chói tai, ra sức giãy dụa.

– Đi thôi, bảo bảo…

Phương Hành cười ha ha một tiếng, một tay nhéo rồi ném nó về phía tấm gương kia.

Tiểu hài tử này ngoại trừ có phần gian khổ trượt ra ngoài ra, thì thoạt nhìn hoàn toàn như là một tiểu hài tử bình thường không có chút tu vi nào.

Nhưng sau khi tiếp xúc với mặt kính, một màn quỷ dị lại xuất hiện.

Mặt kính lại giống như mặt nước tản ra, hoàn toàn bao phủ nó vào trong, sau đó trong gương bỗng nhiên xuất hiện một khuôn mặt tức giận.

Gương mặt này không ngừng biến hóa, khi thì như người, khi thì lại như yêu, khi thì lại như Phật, khi thìnhư Long, nhưng cuối cùng vẫn hóa thành dáng vẻ của một đứa bé.

– Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, đừng có trêu đùa ta.

Nó tức giận kêu to, giọng nói sắc nhọn chói tai, dẫn động Tiên khí cuồn cuộn trong kính biến hóa kinh người.

Nhưng Phương Hành căn bản cũng không để ý đến nó, chỉ hít sâu một hơi, sau đó hai mắt bình tĩnh nhìn vào gương.

Âm Dương Thần Ma Giám hoàn toàn được sử dụng, đáy mắt bát đầu hiển hóa phù văn vô tận, sau môt hồi lâu có một luồng ký ức xuất hiện trong đầu hắn.

– Bảo bối của Thái Hư Tiên Vương… Thái Hư Huyễn Cảnh…

– Huyễn giả là thật, tạo thành thế giới, có thể chiếu đại đạo, có thể soi đạo tâm…

Sau khi tu vi của Phương Hành càng cao, Âm Dương Thần Ma Giám cũng dần dần xuất hiện biến hóa.

Bây giờ khi thi triển đã giống như là trở thành một người bạn cũ đang thấp giọng giải thích với hắn.

Có một vài thứ nó cũng không nhận ra được, nhưng cái gương này rõ ràng không ở trong nhóm đó, dường như không tốn chút tinh thần nào đã giám định ra được lai lịch của nó, cũng nhất thời làm cho trái tim của Phương Hành cảm thấy trái tim vui mừng như điên.

Địa vị của bảo kính này thực sự quá lớn, vậy mà lại là một pháp bảo thiếp thân của một vị Tiên Nhân Vương của Đại Tiên Giới, sở hữu thần thông biến giả thành thật, thay đổi lòng người.

Tiên Nhân Vương!

Là tồn tại bậc nào?

Trong truyền thuyết, Tiên Nhân Vương là tôn xưng cho một người đứng đầu Tiên gia của Đại Tiên Giới mới có, chính là tồn tại tối cường của vũ trụ.

Bởi vì tồn tại đó thực sự quá cao, vì vậy đối với Phương Hành bây giờ thì cảm thấy bọn họ đặc biệt không chân thật…

Dù sao chúng tu gia của Thiên Nguyên cũng chỉ truy cầu Tiên đạo mà thôi, nhưng Tiên Nhân Vương lại là chí tôn trong Tiên!

Nhưng bây giờ, hắn lại tận mắt thấy pháp bảo thiếp thân của Tiên Nhân Vương.

Cũng khó trách Tiên cảnh này quỷ dị như vậy, trước khi Phương Hành đắc đạo, thần thức mạnh mẽ như vậy cũng không thể nhìn ra huyễn cảnh trong thế giới này.

Dù sao cái gương này là pháp bảo mà có thể do Tiên Nhân Vương luyện chế ra.

Những chỗ không hiểu khác lúc này cũng làm hắn bừng tỉnh, nếu Tiên kính này là do một pháp bảo biến thành vậy nó đương nhiên có thể chiếu ra tất cả, toàn trí toàn năng.

Chỉ có điều cái gương vẫn chỉ là cái gương, cho dù có linh tính thậm chí là thần hồn của riêng mình thì cũng không có được bản thể, chỉ có thể nuôi tượng gỗ để bản thân mình dùng.

Ba vị tôn chủ cùng với một đám yêu ma của thế giới bị tàn phá này chắc chắn là bị nó khống chế.

Chính nó không có chiến lực quá lớn nên đều gia trì khí độ Tiên ma này lên người đám yêu ma để bọn chúng làm việc cho nó, đạt được mục đích của nó!

Dĩ nhiên, kính này làm thế nào nắm giữ Tiên mệnh, vì sao lại phải khống chế sinh linh, cùng với việc nó làm thế nào từ Đại Tiên Giới tới được đây, cũng xây lên một thế giới ảo giác dối trá này tác oai tác quái thì là chuyện mà Phương Hành không có khả năng đoán được…

– Buôn bán lời, quả nhiên buôn bán lời rồi, không thể ngờ tới nơi đây lại có chí bảo của Tiên Nhân Vương…

Phương Hành càng nhìn càng thấy mừng rỡ, không nhịn được nở nụ cười thật thấp, cảm giác mọi thứ đều đáng giá.


Chương 1318: Chiếm được cơ thể của ta chứ không chiếm được trái tim của ta

Khi nhìn thấy Tiên kính này rồi cũng lấy Âm Dương Thần Ma Giám khám phá lai lịch của nó xong, trong lòng Phương Hành vui mừng như điên, không uổng mình đại sát một trận, liều mạng vào sâu trong thế giới bị tàn phá này.

Trước đây hắn đoán cũng không sai, Tiên mệnh quả nhiên không phải vật quý nhất của Tiên cảnh, tấm Thái Thư Huyễn kính này mới đúng.

Dù sao cũng là pháp bảo thiếp thân của Tiên Nhân Vương, hơn nữa còn sinh ra linh tính, không nói đến thần uy của nó cường đại như thế nào, phương pháp huyễn ảo lại thông huyền bao nhiên, vẻn vẹn chỉ bằng vào nó chỉ là một cái gương mà có thể nghịch chuyển càn khôn, biến ảo hàng vạn hàng nghìn, thậm chí dùng thủ đoạn để khống chế cả một thế giới, chuyện này nghe qua thì đã là một việc thần dị khó có thể tưởng được rồi.

– Thuộc về ta, thuộc về ta, ha ha…

Đối với Phương Hành thì pháp bảo này nhất định chỉ có thể gặp mà không thể cầu, đương nhiên không chút khách khí, cười to một tiếng, thân hình liền bay về phía trước mà cướp, sau đó lấy tay vỗ về phía mặt gương, muốn thi triển thần thông luyện hóa để biến cái gương này thành của riêng…

– Ta không làm, ta không làm…

Bảo kính còn kích động hơn cả hắn, tức giận kêu lớn:

– Khó khăn lắm mới được tự do, khó khăn lắm mới có chút hy vọng luyện thành chân thân, ta tuyệt đối không làm pháp bảo của người khác nữa, ta muốn đối nhân xử thế, ta muốn tự do bay lượn trong tinh không…

– Ha ha, đến chỗ ta rồi mà còn như ngươi muốn được hay sao?

Phương Hành cười to, căn bản là không để ý tới những lời nói vó vẩn của nó, vung tay lên che khuất bầu trời.

– Đừng mà… đừng thô lỗ như vậy…

Bảo kính rõ ràng là cực kỳ hoảng sợ, kinh người hét lên.

Chỉ có điều tuy nó có thể điều khiển Tiên ma khí độ, bản thân cũng có rất nhiều thần diệu nhưng bản thân nó lại là một món pháp bảo, tuy có linh tính nhưng nhỏ tới mức đáng thương, chỉ có thể thông qua một vài con rối để phát huy ra thực lực.

Mà bây giờ không có con rối nào ở bên cạnh, lại bị Phương Hành đi tới quá gần rồi nên không có cách nào phản kháng, trực tiếp bị Phương Hành vung tay lên cầm trong tay, sau đó pháp lực cuồn cuộn truyền vào trong đó, muốn tìm được nòng cốt đại trận của nó để luyện hóa.

– Ô ô… Ngươi chiếm được người của ta, cũng không chiếm được trái tim của ta đâu.

Bảo kính cũng tuyệt vọng, gào khóc lớn, trong sự tuyệt vọng mang theo sự bướng bỉnh cùng cố chấp như một đứa trẻ.

– Ồ, thật đúng là không luyện hóa được sao?

Lại nói, Phương Hành căn bản không để ý tới dáng vẻ của nó, toàn bộ pháp lực không tiếc mà trút vào, muốn để lại thần trí của mình vào trong bảo kính này, lại không ngờ tới trong bảo kính tự có huyền cơ.

Dấu vết thần hồn của hắn bây giờ đã vô cùng cường đại rồi, cho dù là Tiên khí cũng có thể dễ dàng để lại dấu vết của mình, nhưng bây giờ đối với bảo kính này thì nhiều lần không làm được, không dùng sức được.

Thật giống như thực sự theo lời của bảo kính này, chiếm được thân thể của nó nhưng không chiếm được trái tim của nó!

– Ô ô, đã nói với ngươi trước rồi, ngươi không thể nào luyện hóa được ta, trước đây ta cũng là Tiên bảo tối cường của Thái Hư lão nhi, sau lão nhân đó chết đi, thần niệm trong cơ thể ta cũng hóa thành thiên địa.

Thật vất vả mới có thể được tự do, làm sao có thể để ngươi dễ dàng thao túng được? Cho dù thần hồn của ngươi có cường thịnh hơn, ngay cả một Tiên vị cũng chưa được thì không thể nào lưu lại dấu vết trong cơ thể ta…

Bảo kính khóc lớn:

Không bằng tạo thuận lợi lẫn nhau, cá quay về nước, quên đi chuyện trên bờ?

Đối với sự càn quấy của bảo kính này, Phương Hành không để ý tới, chỉ là cho dù hắn không thừa nhận cũng không được, cái gương này không dễ để luyện hóa.

Nó quá cao cấp!

Bản thân mình bây giờ quả thực chưa thể bắt được nó, thậm chí có thể trao đổi với khí linh nhưng không có cách nào biến nó thành của mình được.

Không có cách nào biến nó thành của mình thì cũng sẽ không có cách nào sử dụng thần thông của nó được, càng không có cách nào tín nhiệm.

Gương này cho dù có phẩm cấp cao tới đâu, ở trong tay mình cũng chỉ giống một đống sắt vụn mà thôi.

… Nhiều nhất cũng chỉ là một đống sắt vụn biết nói chuyện!

– Tiểu gia ta đã đi qua bao nhiêu sóng to gió lớn rồi, hôm nay há lại bị một cái gương như ngươi làm khó được?

Nếu người khác thì cũng thôi đi, nhưng Phương Hành lại càng ngoan độc hơn, không chịu bỏ qua.

Đến cuối cùng đơn giản quyết tâm vận chuyển phương pháp Tụ Lý Càn Khôn thu bảo kính này vào trong thức giới của mình, sau đó kiểm tra pháp môn thần thông tỏng đại thế giới một lượt, đều là trấn áp về phía này, có một loại sức mạnh không cam lòng muốn thu phục bảo kính này.

Cũng không khó hiểu, dù sao cuộc đời này Phương đại gia thích thú nhất chính là đoạt đồ của người ta. mà bây giờ bảo kính này là pháp bảo có phẩm cấp cao nhất mà hắn từng thấy, làm sao không để ý được?

Ầm! Ầm! Ầm!

Địa hỏa thiên lôi, mặc hải u thổ, các loại đạo uẩn đáng sợ đều đan vào nhau trào tới từ bốn phương tán hướng, trấn áp về phía bảo kính này.

– Ồ? Đây là thế giới của ngươi sao?

Thái Hư Huyễn kính ở trong thức giới này tựa như cực kỳ khiếp sợ, khí linh thò đầu ra từ trong mặt gương có phần kinh ngạc quan sát xung quanh, trong ánh mắt rõ ràng khó nên sự ước ao cùng tham lam:

– Ngươi một tên tiểu khốn kiếp tới từ một nơi nghèo nàn như Thiên Nguyên làm sao có thể có một cái đại bảo bối như này được, ông trời ơi, một cái đại thế giới như thế ngay cả Tiên Vương cũng không có được đâu?

Vừa nói vừa tấm tắc kêu lên kỳ lạ, đối với hành động luyện hóa của Phương Hành lại tựa như không chút để ý.

– Còn có tâm tư dài dòng với tiểu gia ta ở đây, ngươi thật sự coi ta là hổ giấy đấy à?

Phương Hành căm tức, đủ loại sức mạnh tăng cường gấp đôi, vô cùng mãnh liệt trấn áp trên bảo kính.

– Đừng… đừng… ác thêm chút nữa là nát đấy…

Bảo kính rõ ràng là càng thêm hoảng sợ, cao giọng kêu lên, quả thật có phần sợ phương pháp khắc nghiệt của Phương Hành.

– Nếu ngươi không bằng lòng hàng phục ta, hôm nay ta thà đánh nát ngươi…

Phương Hành không có hành động nào, thủ đoạn càng thêm mãnh liệt được hắn thi triển ra, tất cả đều đánh lên bảo kính.

Hình như hắn đã phát hiện bằng vào thủ đoạn của mình mà muốn luyện hóa bảo kính này thật sự không dễ, cũng chỉ có thể dùng chuyện đánh vỡ nó để uy hiếp.

– Không được! Không được! Ngươi phá vỡ ta đi, ta sẽ tuyệt đối không nhận chủ nhân nữa…

Nhưng không ngờ tới bảo kính cũng dâng lên cốt khí, gào khóc rúc vào trong kính, không hề có ý chịu thua.

Phương Hành không khỏi tạm thời ngừng tay, sắc mặt âm trầm.

Hắn cũng không biết bảo kính này là thật có cốt khí hay đang giả vờ.

Chỉ có điều nói thật hắn thật sự không nỡ hạ ngoan thủ.

Đây dù sao cũng là bảo kính của Tiên Nhân Vương, nếu như mình lấy được thì có thể mang ra ngoài nói khoác một phen.

Tiểu gia ta ngay cả đồ của Tiên Nhân Vương cũng đoạt rồi, có ai nghe xong mà không sợ? Huống hồ bảo kính này rất có chỗ thần dị, nếu cứ vậy mà đánh nát nó không khỏi cái được không bù đắp đủ cái mất…

– Ha ha, không bỏ được sao?

Vừa nhìn thấy Phương Hành ngừng tay, bảo kính lại đắc ý, lớn tiếng cười:

– Biết là ngươi không nỡ đánh vỡ ta mà…

– Cảm giác khiến người ta khó chịu về sự ưu việt cùng đắc ý này là từ đâu tới chứ…

Phương Hành bỗng nhiên hận tới nghiến răng, ánh mắt trầm xuống, có phần càng lúc càng bực.

– Ta là bảo kính mà Thái Hư Tiên Vương tốn thời gian ba ngàn năm mới luyện được, ngay cả ở Đại Tiên Giới cũng không có ai dám khinh thường ta…

Bảo kính vẫn còn chưa phát giác ra, vẫn cười đắc ý tự biên tự diễn.

– Xem ra không cho ngươi nếm thử chút thủ đoạn thì ngươi còn thật không biết Phương đại gia ta là ai…

Phương Hành nói rất nhỏ rồi cười lạnh một tiếng, lấy tay cầm Thái Hư bảo kính, âm trầm cười cười.

– Ngươi muốn làm gì?

Bảo kính cảm giác có phần không bình thường, giọng nói chột dạ vang lên.

– Ngươi thật sự cảm thấy ta là loại sẽ lo phá hủy bảo bối nên không hạ thủ được hay sao?

Giọng của Phương Hành trầm trầm nở nụ cười, sau đó nâng nắm tay lên thấp giọng nói:

– Bảo bối trên đời này phân thành hai loại, là bảo bối của ta và bảo bối của người khác, bảo bối của ta đương nhiên phải bảo vệ thật tốt, còn bảo bối của người khác… khác gì bùn đất đâu?

– Bịch!

Câu này còn chưa nói hết hắn đã đập một quyền xuống, dập ầm ầm lên mặt kính.

Một quyền của hắn vô cùng nặng nề, dứt khoát đập tới mức bảo kính phát ra tiếng gào thét, bảo quang trên mặt kính cũng ảm đạm đi không ít.

Khí linh kêu thảm một tiếng, vực kỳ thê lương.

Còn một quyền của Phương Hành đập xuống thì càng không hề khách khí, ném trên mặt đất một cái rồi lại hung hăng đạp một cước.

Bùm bùm bịch bịch, quyền đấm cước đá, lúc này Phương Hành tuyệt không khách khí với nó nữa.

Hạ thủ không chút lưu tình, trong lòng đã ôm một suy nghĩ nếu ngươi không chịu chịu thua thì ta liền đánh nát ngươi.

Nhưng cố tình lúc này bảo kính cũng vẫn cố chấp, vừa kêu loạn khi bị Phương Hành đánh, mở miệng mắng chửi, vừa không ngừng cầu xin nhưng vẫn không bằng lòng chịu thua Phương Hành.

– Ối ối, hà tất phải như vậy chứ, xin hãy hạ thủ lưu tình…

Mắt thấy cứ tiếp tục như vậy chắc chắn là kết cục cá chết lưới rách, chợt ở sâu trong thức giới có từng tia bảo quang tản ra.

Một tòa quái tháp chín tầng từ phần cuối của thế giới xuất hiện, cùng lúc đó, một tia ô quang nhu hòa bay ra nhẹ nhàng nhận lấy bảo kính ở dưới chân lên, đồng thời vang lên còn có một giọng nói ôn hòa già nua…

– Hửm? Đám lão gia này tại sao lại nhiều chuyện như vậy chứ?

Đáy lòng Phương Hành hơi kinh hãi, cau mày nhìn quái tháp.

Hắn cũng không biết những tên kia tại sao lại xuất thủ ngay lúc này, chỉ có điều chắc là bọn họ không có ác ý gì với mình.

– Ô ô, tên tiểu khốn kiếp chết không yên lành, một cước đạp ta tới mỏi eo đau lưng… ồ, ngươi là… ngươi lại là…

So ra, Thái Hư huyễn kính còn cảm thấy khiếp sợ hơn, vốn đang hùng hùng hổ hổ, nó bị quái tháp thu lại rồi bỗng nhiên như phát hiện ra một cảnh tượng kinh người nào đó, ngay cả giọng nói cũng đều run rẩy.

– Ha ha, lão Thái Hư vẫn luôn coi ngươi là bảo bối, không ngờ lại chăm sóc được ra cả linh tính…

Tồn tại bên trong quái tháp nở nụ cười ha hả, giọng nói không hề giấu Phương hành:

– Đoán chừng đã nuôi mấy nghìn năm nữa là có thể thực sự biến hóa thành người rồi! Chỉ là dù sao vẫn chưa lớn lên, mặc dù có linh tính nhưng vẫn khá là ngu dốt, ngươi có biết tiểu nhi kia là ai không mà dám cứng rắn với hắn? Nếu không phải bản tọa có vài phần giao tình với Thái Hư lão nhi, lần này thật sự sẽ ngồi nhìn ngươi bị phá vỡ mới phải…

– Ngươi… tại sao ngươi lại ở đây… Ồ, còn cả ma đầu kia nữa, tại sao ngươi lại ở đây chứ… đừng đánh ta…

Thái Hư bảo kính rõ ràng là rất sợ hãi, liên thanh kêu to, rõ ràng không còn sự kiêu ngạo như lúc nói chuyện với Phương Hành.

Thậm chí từ trong giọng nói của nó cũng có thể nghe ra một chút sợ hãi.

– Chúng ta đều ở đây, còn không nói rõ được vấn đề hay sao?

Giọng nói già nua bên trong quái tháp lần nữa vang lên, nhẹ nhàng thở dài:

– Kính nhi, phần số của ngươi tới rồi…


Chương 1319: Rõ ràng là trớ chú (nguyền rủa)

Tồn tại bên trong quái tháp từ trước đến nay đều chỉ lo cho thân mình, bình thường không chịu lộ diện lấy một lần, thỉnh thoảng giúp Phương Hàn một lần cũng là bố trí hưng thịnh.

Chỉ có điều Phương Hành lại biết chúng nó không có ác ý gì với mình, sở dĩ không xuất thủ một là đang quan sát mình, hai là cũng sợ đảo loạn mệnh số.

Tựa như trước đó không lâu bọn họ chỉ điểm mình, lấy trí tuệ của bọn họ, giúp mình tìm hiểu giáo lý tam giáo, luyện ra đạo tâm là một phần đại ân.

Chỉ có điều chúng nó lại ra tay bảo vệ cái bảo kính này, hơn nữa nghe đoạn đối thoại thì hiển nhiên là còn quen biết lẫn nhau làm cho hắn có phần ngoài ý muốn nên cũng không hành động thiếu suy nghĩ.

Chỉ ở bên cạnh chờ muốn xem bọn họ sẽ làm cái gì.

Sau vài câu đầu, giọng nói bên trong quái tháp rõ ràng thấp xuống, cũng không biết đang nói nhỏ cái gì.

Phương Hành cũng không cắt ngang, dù sao trước đây nghe vài câu nói của tồn tại bên trong quái tháp thì lại giống như đang giúp mình.

Quả nhiên, đợi thời gian khoảng một nén hướng mới chợt nghe tồn tại nào đó bên trong quái tháp bỗng nhiên cao lên:

– Cái đồ vật ngu xuẩn nhà ngươi, tại sao lại không hiểu được nỗi khổ tâm của bọn ta? Ngươi đăm chiêu làm gì, chẳng qua là muốn biến người thành Tiên mà thôi, nhưng đại thế thiên địa như vậy cho dù ngươi thực sự có thể thành Tiên thì làm sao có thể đếm xỉa tới được? Trước đây việc của Thái Hư lão hữu chúng ta cũng cảm thấy đáng tiếc, nhưng mặc dù tu vi của hắn cao tới đây mà bị quấn vào việc này thì ta cũng không thể không đếm xỉa tới.

Mà bây giờ số mệnh của Thái Hư nhất mạch đã rơi vào trên vật ngu xuẩn như ngươi, thực sự không biết là phúc hay họa, đối với ngươi thì bây giờ chính là cơ hội ngàn năm có một, nếu không… ngươi nghĩ chúng ta đang chờ cái gì?

– Các ngươi thật sự không phải là hãm hại ta?

Giọng nói của Thái Hư huyễn kính cũng vang lên, vô cùng hoài nghi.

– Aiz, vật ngu xuẩn này, không đáng để trọng dụng…

– Đáng đời ngươi bị tiểu khốn kiếp đánh vỡ, đáng nhẽ không nên cứu ngươi…

– Thái Hư lão nhi giống như một sợi gân, luyện ra bảo bối cùng cùng một dạng như vậy…

– Tính toán một chút, phá vỡ đi!

Bên trong quái tháp có nhiều tiếng động vang lên, nhao nhao chỉ trích, cực kỳ nghiêm khắc.

Thái Hư huyễn kính dường như là bị mắng tới té tát cũng không dám phản kháng, giống như là vô cùng kiêng kỵ thần vật thần bí này.

Qua thật lâu những người đó đã mắng tới không kiên nhẫn, ngậm miệng lại rồi mới ngập ngừng nói:

– Ta… Ta nghe các ngươi còn không được sao?

– Nhanh đi!

Tồn tại bên trong quái tháp hét lớn một tiếng, uy thế rất nặng.

Thái Hư huyễn kính vẫn còn chút không cam lòng:

– Nhưng ta thực sự không muốn lại bị người ta như vũ khí…

– Hừ, ai nói nhất định phải coi như vũ khí mới có thể hợp tác chứ, không muốn bị hắn sử dung thì còn rất nhiều phương pháp hợp tác mà…

Một người bên trong quái tháp nói:

– Không phải ngươi vẫn luôn muốn biến thành người sao? Vậy cũng đơn giản thôi, ngươi đi bái hắn ta làm thầy, cầu hắn chỉ điểm cho ngươi không phải là được rồi à?

– Bái sư?

Thái Hư huyễn kính rõ ràng có hơi sửng sốt một chút, khó tin nói:

– Ai thèm nhận một chiếc gương làm đồ đệ chứ?

– Ha ha ha ha ha

Tồn tại bên trong quái tháp nở nụ cười:

– Ngươi chưa thấy đám đồ đệ trước đây hắn nhận à…

Ước chừng qua thời gian nửa chung trà nữa, rốt cục Thái Hư huyễn kính hiện ra, hóa thành dáng vẻ trẻ sơ sinh béo trắng tay ngắn chân ngắn, trên lưng cõng một cái khung ngọc bạch cốt như lưng rùa, chính là khung của Thái Hư huyễn kính, khó khăn đi tới trước người Phương Hành.

Hai cái tay nhỏ bé chắp lại ngẩng đầu lên nhìn hắn, còn lúc này Phương Hành cũng chỉ ngồi xếp bằng ở giữa không trung, quay đầu nhìn nó một cái.

Hai người đều không nói gì, ánh mắt tiếp xúc, trong hư không như có hoa lửa bắn tung tóe.

Cực kỳ lâu, khí linh rốt cục như đã quyết định, cắn răng sữa một cái rồi quỳ một gối xuống, cánh tay mập mạp ôm quyền!

– Đồ nhi bái kiến sư tôn…

Phương Hành nhìn thoáng qua hướng quái tháp, gật đầu:

– Ừm, ngoan!

Khí linh ngẩn ra, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Phương Hành.

Lúc này Phương Hành lại không đặt suy nghĩ lên người nó mà ngẩng đầu nhìn về phía quái tháp.

Sau một hồi lâu trầm mặc thì mới thấp giọng mở miệng:

– Các ngươi hình như ẩn giấu rất nhiều ở trong lòng nhỉ, lúc nào mới khai thông cho ta một chút đây?

– Khi nào ngươi thành Tiên!

Bên trong quái tháp cũng không biết là ai trả lời một câu, sau đó liền lặng yên không nói gì nữa.

– Vậy cũng nhanh thôi!

Phương Hành không để tâm gật đầu, một phát tóm lấy cổ của khí linh, phi thân ra ngoài thức giới.

– Làm đồ đệ của ngươi có lợi ích gì không?

Ở trong mộ thất, khí linh của Thái Hư huyễn kính quỳ trước người Phương Hành, đầu ngón tay út móc mũi, thận trọng hỏi.

Mà Phương Hành thì ngồi trên bậc thang, ở phía sau hắn là hơn hai mươi đệ tử heo mập mạp, mỗi người đều khoác bảo giáp trên người, hung tráng béo ụt nhìn chằm chằm ở phía sau Phương Hành, tạo thành một vòng tròn nhìn khí linh Thái Hư huyễn kính, khí thế tương đối mạnh.

Phương Hành cũng có phần không để tâm chỉ về phía sau một cái, nói:

– Thấy đám sư huynh của ngươi ở phía sau đây không? Trước đây cũng đều định giết để ăn thịt, nhưng sau ta lại có quá nhiều bảo bối linh dược, nuôi tới béo tròn, mỗi con đều béo thành đại yêu quái rồi…

Các đệ tử heo mập ở sau lưng nghe vậy thì mỗi người đều run rẩy thịt béo ở trên mặt, cố gắng tỏ ra hung hăng.

Chỉ có điều cũng rõ ràng, bên dưới vẻ hung hăng đều là sự chột dạ.

Chúng nó tu luyện thành yêu quái đương nhiên cũng không ngốc, biết ngay từ đầu bị Phương Hành mang vào tinh không này để làm gì.

Mà Phương Hành cũng không hề giấu bọn nó, nói rõ thân thế của bọn nó, suy nghĩ kỹ một chút thì đám heo này cũng thật có phúc duyên, bị long uy ép tới, lại bị đại tu hành giả như Phương Hành dạy dỗ, từ việc là thức ăn cho tới tu vi bây giờ, đơn giản giống như kỳ tích vậy.

Thái Hư huyễn kính hiển nhiên cũng hiểu, hơi suy nghĩ rồi thở dài nói:

– Vậy ta sẽ trông cậy vào ngươi rồi!

Trên mặt Phương Hành hiện lên một nụ cười, gật đầu nói:

– Vậy giờ ngươi cũng nên nói tất cả cho ta đi?

Khí linh của Thái Hư huyễn kính móc mũi, nhỏ giọng thì thầm:

– Cũng không có gì có thể nói, trước đây ta được Thái Hư Tiên Vương mang theo trên người, linh tính không lớn, ký ức cũng không đầy đủ, dù sao ta không giống với người khác, khác với khí linh khác, hoặc là bị thần hồn luyện chế, hoặc là lấy chủ thần hồn bám lên, nhưng ta lại không giống, ta là linh tính chân chính sinh ra từ trong Tiên bảo, khi đó còn ở trong chốn hỗn độn không nhớ được quá nhiều thứ, ta chỉ biết là lúc đầu đang an bình ở trong Đại Tiên Giới bỗng nhiên lại loạn cả lên, mười ba vị Tiên Nhân Vương đánh nhau, chủ nhân nhà ta gặp xui xẻo bị hai vị Tiên Vương khác vây công, bị trọng thương.

Vốn hắn muốn mượn Long tộc Cổ giới để chạy tới Thiên Nguyên nhưng rất nhanh liền bị thương nặng mà biến mất, chỉ còn lại mình ta mang theo truyền thừa của hắn, nương thần lực còn sót lại để mê hoặc mấy con tiểu yêu cùng với thần bộc bên người hắn chạy tới chỗ này, tạo lên Tiên mộ của hắn…

– Đại Tiên Giới vẫn tồn tại sao?

Phương Hành dứt khoát cắt đứt lời của nó, hỏi một vấn đề mình quan tâm nhất.

– Đương nhiên còn tồn tại!

Thái Hư huyễn kính trả lời thẳng thắn nhưng sau một chút do dự lại nói tiếp:

– Nhưng đại khái không quá giống trong tưởng tượng của các ngươi đâu!

– Đã có dáng vẻ gì rồi?

– Ta nào biết chứ, ta đã rời khỏi Tiên giới một nghìn năm rồi, lúc ta còn ở đó Tiên Nhân Vương cũng đã đánh nhau…

Lời nói của Thái Hư huyễn kính làm Phương Hành mê man một hồi.

Lúc hắn còn ở Thiên Nguyên đã biết rõ chắc chắn Đại Tiên Giới xảy ra vấn đề, nếu không… Không thể nào có cửu quan giáng xuống Thiên Nguyên này, cũng không thể có việc phong thiên được, mà Liên nữ nhân, thậm chí là đám thần nữ trở lại từ Đại Tiên Giới cũng giống như đang đợi cái gì đó, lập mưu gì đó.

Chỉ là những vấn đề đó quá mức cao thâm, lấy cảnh giới của hắn còn chưa hiểu được, cũng không có ai nói cho hắn biết.

Cho tới hôm nay hắn từ trong miệng khí linh của Thái Hư huyễn kính mới chính thức bắt đầu tiếp xúc với những bí mật này, nhưng cũng có chút nghi ngờ.

– Rốt cục là vì nguyên nhân gì lại làm cho đám Tiên Nhân Vương cao cao tại thượng không tiếc nằm xuống cũng muốn thả tay đại sát?

Hắn không nghĩ ra, dù sao người tu hành, tu chính là trường sinh, mà ở Đại Tiên Giới, trường sinh cũng không phải một chuyện khó.

Nếu trở thành Tiên nhân thì chỉ cần không phải gặp nạn hầu như cũng đều có thể trường sinh bất tử, những tồn tại như Tiên Nhân Vương hầu như đã là tồn tại chí cường trong vũ trụ rồi, công tham tạo hóa, nhưng tại sao bọn họ lại làm việc vô bổ như đại chiến ngươi chết ta sống như thế?

– Ta nào biết tại sao bọn họ lại đánh nhau chứ, ta chỉ là một món pháp bảo mà thôi, ta chỉ biết là chủ nhân của ta chết rất oan ức, hắn vốn là một vị Tiên gia thanh tu không màng thế sự, cho dù có vương vị Tiên Nhân cũng rất ít xuất thủ can dự vào chuyện trong Đại Tiên Giới, lại còn làm điều tốt giúp mọi người nữa, rất ít có kẻ thù, nhưng một người như vậy lại cũng bị cuốn vào hạo kiếp, bị người vây công mà chết đi.

Trước khi chết hắn từng cảm thán, một trớ chú trong nơi u minh lại giáng xuống, loại đại kiếp nạn này không ai có thể thoát được…

– Trớ chú trong nơi u minh… Đại kiếp nạn thiên địa…

Thái Hư huyễn kính nói bình tĩnh nhưng lời nó nói ra xác thực làm cho Phương hành cảm thấy kinh ngạc.

Ai có thể trớ chú chúng Tiên?

Ai có thể mang tới đại kiếp nạn thiên địa cho Đại Tiên Giới?

Di ngôn trước khi lâm chung của Thái Hư Tiên Vương thực sự ẩn chứa tin tức quá mức rượn tóc gáy.

Chỉ là muốn hỏi khí linh của Thái Hư huyễn kính những thứ này, tên nhãi này lại không nói ra nổi nguyên nhân, lời này ngay cả nó cũng không hiểu rõ lắm!

– Được rồi, mấy vấn đề này vào Tiên giới tự ngươi sẽ hiểu, hay là hỏi chút chuyện thực tế đi!

Phương Hành trầm mặc một lát, vẻ mặt nghiêm túc nhìn về phía Thái Hư huyễn kính:

– Tiên giới bây giờ có còn khả năng thành Tiên được không?

– Thành Tiên không đơn giản như ngươi nói đâu…

Khí linh của Thái Hư huyễn kính nghe xon gloiwf này thì lại nở nụ cười:

– Huống hồ chính ngươi vốn có cơ hội thành Tiên!

Phương Hành khẽ run, ý bảo nó nói tiếp.

Thái Hư Huyễn kính cười hì hì nói:

– Tiên mệnh đó! Ngươi đã đoạt đi rồi còn muốn hỏi ta sao? Ngươi cho rằng danh xưng Tiên mệnh chỉ là một cái tên thôi sao? Nói trắng ra là thành Tiên thật ra chính là thoát khỏi ý chí đất trời, hóa thành sinh linh ở tầng lớp cao hơn, tu sĩ độ cửu kiếp chính là chịu đựng khảo nghiệm của ý chí đất trời, thông qua khảo nghiệm này là có thể thoát khỏi tư bản của ý chí đất trời, mà sau khi thoát khỏi ý chí đất trời còn cần ý chí của Tam Thập Tam Thiên tán thành, chỉ khi có được loại tán thành này mới có thể sống tiêu dao mãi trên Đại Tiên Giới…

Nói rồi nó hơi dừng lại một chút, cười nói:

– Mà Tiên mệnh là thứ có thể giúp ngươi nhận được loại tán thành này!

Phương Hành nghe xong lời này thì chau lông mày lại, thốt lên:

– Giống như Phá Giai đan sao?


Chương 1320: Đuổi kịp?

Nếu như ban đầu Thái Hư huyễn kính nhắc tới Tiên mệnh còn làm cho Phương Hành cảm thấy có chút mơ hồ với khái niệm này.

Sau một phen giới thiệu tỉ mỉ của nó, Phương Hành đã hiểu ra, thì ra vật như Tiên mệnh ở mức độ nào đó thì giống như Phá Giai đan.

Người tu hành của Thiên Nguyên đều không xa lạ gì với Phá Giai đan.

Đó là một loại linh đan mà người sau khi tới đại cảnh giới tu vi gặp phải gông cùng xiềng xích dùng để đột phá.

Dưới tình huống căn cơ không đủ, người tu hành ít có thể thuận buồn xuôi gió.

Chỉ dựa vào bản thân tu hành mà một đường đột nhiên tăng mạnh dù sao cũng sẽ gặp phải các trạm kiểm soát.

Mà Phá Giai đan chính là luyện chế vì những trạm kiểm soát như vậy.

Ban đầu lúc ở Thanh Vân tông, Phương Hành liền tiếp xúc không ít lần với loại đan dược này.

Thậm chí giai đoạn tu hành trước của hắn hoàn toàn dựa vào loại đan dược đó!

Cũng chính vì thế về sau khí cơ của hắn từ từ nhiều lên, tài nguyên vô cùng, có căn cơ thâm hậu, lúc này mới không dùng loại đan dược đó nữa!

Lại không ngờ rằng bây giờ lúc có đủ căn cơ để bước chân vào Tiên môn mà lại gặp loại đan dược này…

Vậy mà cái tên đã sớm thay đổi, gọi là “Tiên mệnh”!

Mệnh thành Tiên!

Có sẽ thành Tiên, không mệnh quy thiên!

– Nếu không có Tiên mệnh, hoặc Tiên mệnh không được đầy đủ thì sẽ không có hy vọng thành Tiên sao?

Phương Hành nghe khí linh của Thái Hư huyễn kính nói một hồi lâu như mới nghĩ tới điều gì đó, cấp thiết hỏi nó.

– Không sai, trước đây có thể nói có, nhưng bây giờ lại tuyệt đối không có…

Thái Hư huyễn kính nghe vậy thì gật đầu, mở miệng giải thích.

– Ngươi đã tới từ Thiên Nguyên, vậy hẳn nên biết khái niệm Tiên căn bản là lúc nào cũng thay đổi đi? Thời kỳ man hoang người có chút tu vi hoặc dũng sĩ nhân lọai có thể chém giết yêu man liền có thể trở thành Tiên.

Ban đầu chữ Tiên chính là một người một núi, ý chính là người sở hữu lực dời núi lấp biển chính là Tiên; tới thời thái cổ, Thánh Tiên đại chiến, Tiên nhân rời khỏi Thiên Nguyên khai thác Tiên giới, khi đó, có bản lĩnh phi thăng lên trời chính là Tiên; Ở thời thượng cổ, thiên đình đột nhiên xuất hiện thống ngự chúng Tiên, người được thiên đình sắc phong thì sẽ thành Tiên, sau khi thiên đình bị hủy diệt, mười ba Tiên Nhân Vương nhất thống Đại Tiên Giới, người có thể được bọn họ công nhận chính là Tiên; lại đến ngày nay, Tiên Nhân Vương không biết còn lại mấy người, Đại Tiên Giới càng không biết đã biến thành dáng vẻ gì rồi, vậy như thế nào mới tính là thành Tiên có quỷ mới biết được…

Khí linh của Thái Hư Huyễn kính nhanh chóng giải thích:

– Nhưng giống như ta vừa nói với ngươi vậy, người tu hành chính là từng bước một thoát khỏi quá trình bị trói buộc, lúc đầu thân thể các ngươi là phàm thai, nhân loại bị trói buộc trên địa địa, dã thú bị trói buộc trong thú thể, lúc này các ngươi là phàm nhân; sau đó các ngươi bắt đầu tu hành, nhân loại biết chuyện bay lên trời chui xuống đất, dã thú thoát khỏi thú thể tu luyện thành người, đây chính là bước làm người thứ hai, thoát khỏi ràng buộc của đại địa, lúc này người chính là chân nhân; mà bước tu luyện thứ ba chính là bước vào tinh không, ngao du trong tinh không, thoát khỏi ràng buộc của Thiên Nguyên.

Lúc này các ngươi bắt đầu biến đổi thành một người khác rồi, so với việc nói các ngươi là người tu hành thì không bằng nói các ngươi đang thay đổi trở thành thiên nhân… nhưng các ngươi còn thiếu một chút, chính là Tiên mệnh để hóa thành thiên nhân!

– Người phàm… Chân nhân… Thần Tiên…

Phương Hành tự lẩm bẩm, chân mày nhíu thật chặt, dường như có phần kích động.

– Khà khà, người lần đầu Tiên tiến vào Tiên giới đều sẽ có một bài học như thế, chỉ có điều ta cũng không phải là Tiên quan tiếp dẫn, không có cách nào nói thấu triệt cho ngươi hiểu được, chỉ có điều đạo lý chính là chuyện đó, ta đã nói hết rồi, chính ngươi chậm rãi lĩnh ngộ đi thôi!

Thái Hư huyễn kính cười thấp vài tiếng rồi lại không chịu nói nữa.

Cũng không biết là nó không muốn nói hay là nó cũng không biết gì thêm.

– Nếu nói bây giờ Tiên chính là chỉ thiên nhân, như vậy nói cách khác, phải có được Tiên mệnh mới có thể hóa thành Tiên nhân?

Phương Hành cũng không suy nghĩ quá lâu rồi hỏi tiếp một vấn đề.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thái Hư huyễn kính nghiêm túc gật đầu:

– Không sai, không có được Tiên mệnh, thực lực của ngươi có mạnh hơn nữa thì cũng chỉ là một chân nhân, không phải Tiên! Mà Tiên mệnh đối với cả vũ trụ này cũng đều là một thứ hiếm có, chỉ có Đại Tiên Giới mới có thể luyện chế ra.

Cửu Đầu Trùng trộm nửa Tiên mệnh rời đi còn cho là mình có bản lĩnh có thể dùng phương pháp nào đó để bổ sung một nửa Tiên mệnh hoặc là nửa Tiên mệnh đó cũng có chỗ hữu dụng khác… ha ha, ta dám cam đoan, hắn đang nằm mơ mà thôi!

Nói rồi nó đã có phần kích động:

– Tiên mệnh căn bản là không có cách nào bổ sung được, hơn nữa Tiên mệnh này của ta chỉ có thể giúp một người thành Tiên, hai người các ngươi mỗi người nửa cái, nói cách khác…

Phương Hành cướp lời của nó:

– Nói đúng ra là hai người ta và Cửu Đầu Trùng đã định trước chỉ có thể có một người có thể thành Tiên?

Thái Hư huyễn kính hơi hơi ngẩn ngơ, gật đầu nói:

– Chính là ý này!

– Như vậy nói cách khác, chỉ khi cướp được nửa Tiên mệnh về, cũng không cần đến Đại Tiên Giới cũng có thể thành Tiên?

Đoạn hội thoại này, Phương Hành có được không ít đáp án kinh người từ chỗ Thái Hư huyễn kính, cũng bắt đầu mơ hồ có nhận thức về Đại Thế Giới, không nhịn được mà ngưng thần suy nghĩ một lát rồi chậm rãi nói:

– Thái Hư kính yên, lần này đi Tiên giới còn xa lắm không?

– … Xin gọi ta là Thái Hư bảo bảo!

Khí linh của Thái Hư huyễn kính chỉnh sửa xưng hô của Phương Hành rồi mới nói:

– Hẳn là là vô cùng xa, trước đây lúc Thái Hư lão nhi mang ta trốn tới đây thì vô cùng nhanh, nhưng tu vi của hắn là gì chứ, một bước có thể nhảy qua chư đại tinh vực, đối với hắn chỉ tốn thời gian một cái lắc mình, đối với chúng ta thì phải dùng hơn mười thậm chí là trên trăm năm mới tới được, hơn nữa khi đó ta còn đần độn, ký ức cũng không chân thực, đối với Tiên giới và tu hành đều là quan sát cổ tạ mới biết được, cũng không nhớ rõ lắm…

– Bất luận là như thế nào, hiện tại ta đã muộn hơn hắn ba mươi năm rồi, không thể kéo dài được nữa…

Chân mày Phương Hành cau lại, thấp giọng nói:

– Dù sao mục đích của ta không riêng gì thành Tiên mà là tìm hắn cướp một người!

Sau khi biết đại khái về Đại Tiên Giới, Phương Hành mới nói ra chuyện chính.

Tuy vẫn chưa từng nhức tới nhưng trong lòng hắn vẫn luôn bị đè nén.

Dù sao ban đầu ở trong tinh hải hắn luyện hóa u thổ nhận được vận may lớn, nhưng cũng vì vậy mà mất đi cơ hội tiến vào Vô Lượng môn của Tinh hải hậu diện.

Đám Cửu Đầu Trùng mượn Vô Lượng môn chỉ trong nháy mắt liền đến Tiên kính này, còn mình thì đi trên đường tốn thời gian ba mươi năm.

Mà ba mươi năm chỉ sợ hắn không còn khả năng đuổi kịp Cửu Đầu Trùng nữa rồi?

– Ha ha, ha ha, ha ha, ngươi có bảo bảo, còn lo cái gì?

Nhưng cũng không ngờ tới, vấn đề luôn làm Phương Hành bối rối, sau khi Thái Hư Bảo Bảo nghe thì lại phá lên cười.

– Hửm?

Ánh mắt của Phương Hành hơi nghi hoặc một chút rồi nhìn thoáng qua Thái Hư Bảo Bảo.

– Cửu Đầu Trùng trộm nửa Tiên mệnh rồi trốn đi, ngươi cho rằng hắn sẽ được lợi gì sao?

Thái Hư Bảo Bảo dương dương đắc ý nói:

– Phải biết rằng hắn vì mải mang nửa Tiên mệnh trốn thoát mà không dám chính diện đối nghịch với ta, bỏ lỡ rất nhiều thứ tốt, trong đó nặng nhất chính là chỗ sâu trong thế giới bị tàn phá này… Vô Lượng môn!

– Bụp!

Ánh mắt của Phương Hành đột nhiên sáng lên, một phát đã túm Thái Hư Bảo Bảo lên, gấp giọng quát hỏi:

– Lời này là thật sao?

Dáng vẻ nôn nóng như vậy làm cho Thái Hư Bảo Bảo lại càng hoảng sợ, kêu to:

– Nhỏ giọng một chút, bảo bảo rất yếu đuối …

– Ở trong Tiên cảnh này làm mọi chuyện chính là kính yêu, lúc đầu muốn đánh nát nó, chỉ có điều nó lạc đường biết quay lại, quyết định bái ta làm thầy, học tập làm một người tốt, cho nên ta liền tha thứ cho nó, nhận nó làm làm đệ tử chuẩn bị dẫn nó cùng chạy tới Đại Tiên Giới.

Đám yêu ma này không cần xen vào nữa, mặc cho bọn họ ở lại thế giới bị tàn phá này là được, nhưng tất cả bảo bối đang tiền đầu phải mang theo, mười mấy người luận đạo đến từ các nơi trong tinh không đã trúng đạo chướng, trung tâm một lòng với ta nên liền giữ lại ở bên người hầu hạ đi!

Đối mặt với đám yêu ma ở bên ngoài cùng Ngao Liệt cùng Lộc Tẩu cấp thiết đuổi tới giúp đỡ mình, Phương Hành đi nhẹ giọng giải thích.

Vẻ mặt của Ngao Liệt cùng Lộc Tẩu đều thay đổi vô cùng đặc sắc, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm…

Được rồi, Tiên cảnh này là do một cái yêu kính huyễn hóa ra, bọn họ đã tiếp nhận đáp án này.

Còn Phương Hành muốn nhận một cái gương làm đệ tử, nhìn nét mặt của đám đệ tử trước kia thì bọn họ cũng miễn cưỡng hiểu ra.

Chỉ là…

Phương Hành nói cái kính này muốn theo hắn học làm một người tốt…

Lời này tại sao lại nghe không đáng tin cậy như vậy?

Đối với sự cổ quái trong ánh mắt của hai người này, Phương Hành cũng không đế ý tới.

Sau khi giới thiệu Thái Hư Bảo Bảo cõng một cái cốt kính vĩ đại ở bên chân mình thì có chút thần bí tới gần hai người bọn họ:

– Mấu chốt nhất là, ta cũng phát hiện ra một con đường tắt!

– Đường tắt?

Ngao Liệt và Lộc Tẩu đều có phần không hiểu ý của hắn.

– Cửu Đầu Trùng bước chân vào tinh không sớm hơn chúng ta lại sớm một bước tới Tiên cảnh này, các ngươi cũng đã biết, chúng ta chậm hơn hắn hơn ba mươi năm, nguyên nhân chính là trước đây sau khi ở tinh hải lúc đầu có một tiền bối cua rLong tộc lập được Vô Lượng môn là đường tắt có thể vượt qua tinh không vô tận.

Cửu Đầu Trùng thậm chí là đám Vũ Mị Nhi đều xuyên qua Vô Lượng môn kia, đáng tiếc chúng ta bị hủy tinh hải, Vô Lượng môn không còn căn cơ, trước khi chúng ta ngoài đã sớm không biết đã bay đi nơi nào rồi, cho nên chúng ta chỉ có thể đau khổ đi qua tinh đồ dài dằng dặc, đoán chừng dùng ba mươi năm, mới đi tới Tiên cảnh mà bọn họ chỉ dùng một ngày đã tới được.

Phương Hành giải thích:

– Vốn tưởng rằng chênh lệch ba mươi năm này chúng ta cho dù làm thế nào cũng không đuổi kịp hắn được, nhưng ở đây ta mới hiểu rõ Vô Lượng môn đến từ đâu, loại cửa này ở trên Tiên lộ thực ra là có ba cái, chúng ta đi qua Long môn là một cái, tinh hải sau đó bị chúng ta bỏ qua là cái thứ hai, mà cái thứ ba chính là ở dưới chân chúng ta…

Sau khi nghe Phương Hành nói xong, Ngao Liệt và Lộc Tẩu đột nhiên ngẩn ngơ.

Hay là nói vẻ mặt của hai người đều thay đổi, vô cùng nghiêm trọng.

Đáy mắt của Ngao Liệt trong nháy mắt bạo phát ra lửa giận cùng chiến ý kinh người, cháy hừng hực.

– Cho nên…

Phương Hành nhẹ nhàng nói tiếp:

– Cửu Đầu Trùng bỏ lỡ Vô Lượng môn thứ ba này coi như hắn có đi sớm hơn chúng ta ba mươi năm cũng không coi vào đâu, từ khonarg cách trong bức tinh đồ kia thì chỉ cần chúng ta xuyên qua long môn hẳn là sẽ đối mặt vơi shai trường hợp… Thứ nhất, chúng ta sẽ tới trạm kiểm soát thứ ba trên Tiên lộ long tộc sớm hơn hắn, thứ hai, chúng ta sẽ trực tiếp gặp hắn…

– Nói cách khác…

Ngao Liệt nuốt nước bọt, vẻ mặt kích động nói thay lời:

– Rốt cục… Đuổi kịp?

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 3 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 6 ngày trước
Mk là gì v
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box