- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
- Tập 253 : Người nào không dám bịp? (c1261-c1265)
[Dịch] Thâu Thiên Chi Đạo (Lược Thiên Ký)
Tập 253 : Người nào không dám bịp? (c1261-c1265)
❮ sautiếp ❯Chương 1261: Người nào không dám bịp?
– Thi triển thuật này cần phải pháp lực tuần hoàn lặp lại, sinh sinh không dứt, duy có như thế, mới có thể khiến lực lượng từ tám đạo trận kỳ hồn nhiên một thể, lấy giả loạn thật.
Chư vị đạo hữu chú ý cẩn thận, một khi pháp lực vận chuyển xuất hiện vấn đề, như vậy…
Phân cho mỗi người một đạo trận kỳ xong, Lộc Tẩu thấp giọng giải thích, nói đến sau cùng, ánh mắt có phần thâm trầm quét qua mọi người một lượt, không trực tiếp nói ra, nhưng ý mà hắn muốn biểu đạt mọi người đều hiểu.
Thân ở trong tinh lưu, nguy cơ tứ phía, nhất thời không lưu thần, kết cục tự nhiên là cả đám cùng bỏ mạng dưới xúc thủ của sinh linh tinh vực quỷ dị kia.
Đối mặt đại sự như thế, một khi có gì bất trắc, vậy không chỉ là mình dâng mạng, mà là tất cả mọi người đều cùng dâng mạng theo, ai dám chủ quan?
– Tuy có chút hung hiểm, nhưng cầu tiên chi lộ chẳng phải là nghịch thiên mà đi ư? Chư vị đạo hữu, buông tay một bác thôi!
Lam tiên sinh trầm giọng nói, nét mặt âm chí, hóa Trạm Lam vẫn thạch thành một viên đá nhỏ nhét vào trong ngực.
– Hi vọng ông trời đừng không qua được với đám hơi tí liền một nghịch hắn này…
Phương Hành cười khổ một tiếng, tiếp lấy trận kỳ, sau đó xương đầu Khô Lâu cũng biến nhỏ chừng nắm tay, treo ở giữa eo.
Đối mặt với sinh linh tinh vực quỷ dị trước mắt, hắn thực sự có phần thúc thủ vô sách.
Trên thực tế mà nói, đây dù sao cũng là đạo cửa ải đầu tiên trên tiên lộ Long Tộc, há là có thể dễ dàng vượt qua? Nếu chỉ mình hắn đi đến trước mặt tinh lưu này, sợ rằng chỉ biết bó tay chịu chết.
Nay có cách để lừa dối quá quan, chưa hẳn không phải một chuyện may mắn…
Tiên, không những là chỉ trường sinh, chỉ tu vị, mà còn liên lụy đến rất nhiều pháp tắc!
– Ngươi thả ta ra, để ta tới cầm trận kỳ, rốt cuộc tu vị ngươi quá thấp, nếu bọn họ gây bất lợi với ngươi thì làm sao hóa giải?
Trong xương đầu Khô Lâu, tiếng truyền âm của Ngao Liệt không ngừng cuồn cuộn truyền ra, tiểu long này đến giờ vẫn muốn Phương Hành thả nó ra.
Lý do có vẻ thành khẩn, chẳng qua Phương Hành sẽ không dễ dàng thả nó như vậy được.
Tiểu cữu tử này bị mình nhốt trong Thần cung, lại dùng Phù Đồ đại trận phong ấn đại bộ phận pháp lực, sau đó từng trận dây mây từng trận mắng bức nó ngày ngày cho heo ăn, oán khí trong lòng không biết lớn bao nhiêu mà kể.
Một khi thả đi ra không chừng sẽ lập tức liều mạng với mình…
Mà nói đến chuyện bị người tính toán, Phương Hành lại càng không tín nhiệm Ngao Liệt!
Kinh nghiệm giang hồ quá ít, một khi bị người tính kế, vậy chỉ còn nước giơ cổ chịu chém…
– Dông dài ít thôi, sắp đi vào tinh lưu, không muốn ta thất thủ đi đứt thì ngậm miệng lại!
Phương Hành hung hăng truyền âm cảnh cáo Ngao Liệt một tiếng, sau đó hít sâu một hơi, siết lấy đạo trận kỳ.
Sáu người hai phù, sáu thực hai hư, đúng là Bát Hoang Lục Hợp.
Pháp lực vận chuyển, cả tòa đại trận khẩn mật quay vòng lên.
Hai cửa sinh tử đều có hai đạo phù nhân thay thế, Lộc Tẩu thân là người bố trận, lại là người có tạo nghệ trận thuật cao minh nhất, liền chiếm trận cước “khai môn” nặng nhất trong sáu đạo trận nhãn còn lại, Lam tiên sinh nắm trận cước “hưu môn”, lão ẩu tóc rối nắm trận cước “đỗ môn”, Quỷ tiên sinh nắm trận cước “cảnh môn”, Phương Hành thì nắm trận cước “thương môn”.
Pháp lực chậm rãi chuyển quay vòng lên, tám đạo trận kỳ lập tức vây quanh bọn họ bay múa không ngừng, từng đạo trận quang trắng ngà giống như sương mù mênh mông bao phủ sáu người hai phù!
Lúc này nếu lấy thần thức cảm ứng, bọn họ liền như cùng một sinh linh.
Ở một khía cạnh nào đó, thậm chí bọn họ đã không còn khí tức, chỉ có hai cửa sinh tử do phù nhân thay thế là có khí cơ nhàn nhạt hiển lộ ra, loại cảm giác này hệt như chân nhân biến thành hư ảo, phù nhân hư ảo lại hóa thành chân nhân!
– Sinh tử thành bại, đều ở khắc này, đi!
Sáu người đồng thời cảm ứng, phát giác trận này không có gì sơ sót, Lam tiên sinh liền hạ lệnh một tiếng, sáu người đồng thời bay về phía trước.
Rất nhanh, bọn họ đã tiếp cận luồng tinh lưu như sông dài kia, từ xa nhìn lại toàn là mảnh vụn vẫn thạch chi chi chít chít.
Sáu người trong lòng không dám có chút nào buông lỏng, thần thức đề tới mạnh nhất, sau đó phù nhân sinh môn bước vào trong tinh lưu đầu tiên, những người khác theo sát ngay sau…
– Xuy…
Cũng đúng lúc phù nhân sinh môn tiến vào trong quần vẫn thạch, trên mấy khối vẫn thạch màu trắng cách nó gần nhất đột nhiên thấm ra một loại dịch thể màu đen, sau đó chúng giống như vật sống, vô số xúc thủ dò xét hướng thẳng tới phù nhân kia, trường cảnh khủng bố chí cực.
Nhưng phù nhân vốn là vật hư ảo, bị xúc thủ đâm vào, lại không máu thịt có thể cắn nuốt, duy có một tia một sợi pháp lực bị sinh linh màu đen kia hấp phệ đi, chẳng qua tiếp sau chư tu liền bù đắp ngay.
– Cách này làm được!
Chớp mắt, sáu người hai phù đã tiến vào trong tinh lưu, tâm tạng đề lên cũng được thả xuống phần nào.
Cách này quả nhiên làm được!
Phù nhân hư ảo lấy giả loạn thật, quả nhiên giấu qua sinh linh màu đen kia, chúng coi đó như sinh linh cắn nuốt, mà dưới sự yểm hộ từ trận pháp, sáu tu sĩ có máu có thịt chân chính lại bình yên vô sự, bọn họ chỉ cần mỗi thời mỗi khắc vận chuyển pháp lực, cuồn cuộn không ngừng cung cấp pháp lực cho hai đạo phù nhân, đồng thời bảo chứng đại trận không xuất hiện sơ hở, như vậy liền có thể yên ắng vượt qua Tinh Hà!
Cảm giác đó quả thật mỹ diệu, vẫn thạch trắng chung quanh đẹp tuyệt trần, trắng bóng như ngọc, khăng khăng dưới biểu tượng mỹ diệu ấy lại giấu đi sinh linh tinh vực khủng bố vô cùng, động một tí là muốn nhân mạng, thực sự khiến người ưa thích không nổi!
Ngay cả Phương Hành, trong lòng cũng nhịn không được sinh ra ý niệm, liệu có phải chỉ duy có bậc một lòng cầu tiên như ngũ lão mới nghĩ ra được lương sách như vậy.
Ai cũng đều có bản lĩnh, bù đắp lẫn nhau, gặp chuyện liền có thể nghĩ ra đủ loại pháp môn bất đồng để giải quyết hiểm chướng.
Nhưng nếu là chỉ một người, đúng thật không biết nên làm sao xông qua Tinh Hà quỷ dị này.
Đương sơ Thần Chủ nói qua, lấy tu vị mình, bước lên con đường này, khả năng có thể thành công đi tới bờ bên kia không đến một thành.
Giờ nghĩ lại, lời Thần Chủ có vẻ không chỉ là đe dọa suông!
Nếu đi một mình, chỉ bằng Tinh Hà này liền đủ khiến hắn tấc bước khó đi!
Thậm chí ở một khía cạnh nào đó, sợ rằng Chân Tiên tới cũng rất khó đi qua mà không kinh động tới những sinh linh tinh vực kia?
Tâm lý nhịn không được thầm oán: Thứ tiền nhân Long Tộc lưu lại này nơi nào là tạo hóa tiên lộ, rõ ràng là tử lộ!
Tinh lưu kia từ xa xa trông lại giống như một đạo sợi tơ vắt ngang chân trời, nhưng cách càng gần, càng phát hiện nó rộng rãi vô biên, như là biển cả, đứng ở đầu này tinh lưu, căn bản không cách nào thấy được đầu bên kia, trong mắt chỉ có vụn vẫn thạch vô cùng vô tạn, cùng với thỉnh thoảng thấy được một ít thi hài yêu binh yêu tướng khô quắt, phù trầm chìm nổi trong Tinh Hà!
Chung quanh cực an tĩnh, sáu người không dám đề tốc độ quá nhanh, chỉ duy trì một tốc độ cố định!
Loại cảm giác này, hệt như là đang qua sông.
Trong Tinh Hà, vẫn thạch không phải mỗi một nơi đều dày đặc, thỉnh thoảng cũng có thể nhìn thấy một ít khu vực trống trải vẫn thạch khá ít, giống như hòn đảo nằm chơ vơ trong biển.
Sau ba ngày lẳng lặng mà đi, đại trận ngược lại chưa có gì sơ hở, chẳng qua sáu người lại không hẹn mà cùng chọn tạm thời tìm một mảnh khu vực vẫn thạch khá ít để dừng lại nghỉ ngơi.
Không phải bọn họ mệt nhọc, chỉ là cần phải thời thời khắc khắc quán thâu pháp lực trên phù nhân, tiêu hao quả thật không nhỏ, cần dùng linh tinh bổ sung!
– Chư vị đạo hữu, trước tạm dùng chút linh tinh đi!
Bát Hoang Lục Hợp trận chưa rút đi, Lam tiên sinh cũng vẫn duy trì cảnh giác, thấp giọng nhắc nhở, sau đó liền từ trong tiểu thế giới, làm phép nhiếp ra mấy trăm linh tinh thượng phẩm, năm ngón hư trảo, đống linh tinh này như được một bàn tay vô hình nâng lên, bay thẳng tới năm người còn lại, mỗi đến trước một người, người đó liền tự rước lấy một phần, vận chuyển pháp lực luyện hóa, dùng để bổ sung pháp lực.
Rốt cuộc trong tinh vực này không có linh khí nuốt nhổ, đây là cách duy nhất để bổ sung pháp lực…
– Hắc hắc, tiểu quỷ, tu vị ngươi thấp nhất, pháp lực tiêu hao cũng ít nhất, thêm cho lão thân một phần nhé…
Án chiếu trình tự mà nói, Phương Hành là người sau cùng lấy đến linh tinh, Yêu bà bà là đếm ngược thứ hai, tinh linh Lam tiên sinh lấy ra ước chừng năm trăm, vừa đúng một người một trăm, chẳng qua lúc đến trước người Yêu bà bà, lão ẩu kia lại nghiêng đầu nhìn Phương Hành một cái, sau đó mỉm cười nói một câu, tay gầy khẽ nhiếp, ước chừng có trên dưới một trăm năm mươi linh tinh rơi vào tay nàng.
– Lão ẩu tóc rối này, tham mấy linh tinh làm gì?
Mấy người còn lại đều có chút bất mãn nhìn Yêu bà bà, ngấm ngầm lắc đầu.
Linh tinh tuy là nguồn bổ sung pháp lực duy nhất trong tinh không, cần phải tính toán nghiêm cẩn, nhưng còn không đến mức so đo như thế.
Đặc biệt là Yêu bà bà chiếm tiện nghi của ai không chiếm, lại muốn chiếm tiện nghi từ tiểu ma đầu kia, đúng là có chút không hay…
– Hắc hắc, không sao không sao, cứ việc cầm đi!
Phương Hành ngược lại hắc hắc cười khẽ, hiện vẻ thập phần rộng lượng.
Thấy hắn không tức giận, Lộc Tẩu thở phào một hơi, nhưng một giây sau, lại lập tức trừng mắt, Phương Hành chỉ tiện tay vuốt xương đầu Khô Lâu giữa eo, liền có một đống linh tinh xuất hiện trong lòng bàn tay, màu đỏ tía bắt mắt, phẩm chất cực tốt, là siêu phẩm tinh linh chỉ duy có tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh mới có thể luyện chế ra, mà nhìn số lượng, xem ra không dưới ngàn lượng, bị hắn tiện tay nâng lên luyện hóa!
Chung quanh yên lặng như tờ, chư tu thân phận dù không tục, cũng nhịn không được nhìn sang.
Ngay cả linh tinh Lam tiên sinh lấy ra cũng không có phẩm chất tốt bằng hắn, hơn nữa số lượng còn lớn!
Cảm giác này, hệt như một đám đi đường đang dừng nghỉ ngơi, người khác lấy ra bánh ngô dưa muối để gặm, mà lại còn so đo ngươi phân nhiều một khối bánh ngô ta lấy thêm một chút dưa muối, hắn lại đột nhiên lấy ra gà nướng nóng hổi, lại còn là hai con…
– Tiểu vương bát đản này rõ ràng là đang huyễn phú…
Mọi người nhịn không được thầm mắng trong lòng, ánh mắt nhìn Phương Hành rất là cổ quái…
– Tiểu quỷ, nếu ngươi đã có nhiều linh tinh như vậy, phẩm chất lại tốt như thế, sao không dâng ra hiếu kính lão thân?
Lão ẩu tóc rối thấy thế càng là trực tiếp thả xuống tinh linh chuẩn bị luyện hóa khi trước, mắt nhìn chằm chằm đống linh tinh đỏ tía trong tay Phương Hành, đáy mắt vẩn đục trán phóng ra một tia tinh quang, không chút khách khí mở miệng nói.
Ngữ điệu hơi có mấy phần sai bảo, thậm chí là bất mãn, giống như Phương Hành là vãn bối của nàng, có đồ tốt liền nên hiến ra.
– Ngươi tưởng muốn?
Phương Hành quay đầu nhìn nàng một cái, cười nói:
– Được a, có linh đan tiên khí, phù triện bí điển gì, trước lấy ra cho ta xem một cái rồi tính.
Nhưng mà phải nói được, một lượng linh tinh đổi một khối bảo đan, trăm lượng linh tinh đổi một đạo thần thông, già trẻ không gạt, không giảm giá!
– Chỉ đòi ngươi chút linh tinh, lại tưởng muốn linh đan bảo mạng của lão thân?
Lão ẩu tóc rối nghe vậy liền không khỏi tức giận, lạnh giọng quát:
– Tiểu quỷ, ngươi đang xao trá lão thân?
Đối mặt với khí tức bất thiện tán phát ra trên người nàng, Phương Hành lại cảm giác buồn cười, nói:
– Chỉ là trao đổi công bình thôi…
– Lớn mật!
Lão ẩu tóc rối càng thêm tức giận, lớn giọng quát:
– Ngươi có biết lão thân tu hành mấy ngàn năm, trước nay không người dám đe dọa ta?
– Vậy lại thế nào?
Phương Hành cũng sắc mặt bất thiện, thậm chí mang theo chút bực bội trừng ngược trở về, đón lấy ánh mắt lão ẩu tóc rối, căn bản không có nửa phần rút lui, cười lạnh nói:
– Trọn cả Thiên Nguyên đều biết, tiểu gia ta tu hành vài chục năm, không có người nào là ta không dám bịp!
Chương 1262: Hung hiểm có, tạo hóa nơi đâu?
Lúc ở Thiên Nguyên, thổ nạp điều tức tự có linh khí sinh ra trong cơ thể, nhưng trong tinh vực lại không có linh khí, tuy đến cảnh giới như bọn họ, nhục thân thông linh, chỉ cần không chết, trong huyết mạch cũng sẽ tự có pháp lực sinh ra, nhưng tốc độ rốt cuộc chậm hơn nhiều so với ở Thiên Nguyên.
Vì thế ở trong tinh vực, làm sao để kịp thời bổ sung pháp lực là điều vô cùng quan trọng.
Lại thêm trong tinh vực hung hiểm vô số, ai cũng không dám chủ quan, thông thường đều sẽ tùy thời bảo chứng một thân pháp lực luôn nằm ở trạng thái đỉnh phong, tiêu hao một bộ phận liền lập tức bổ trở về, chính bởi vì nguyên nhân này, linh tinh liền trở thành tài nguyên tiêu hao trọng yếu nhất trong ngày thường!
Có thể nói, ở một khía cạnh nào đó, với người tu hành trong tinh vực, linh tinh có ý nghĩa không khác gì thức ăn đối với người bình thường!
Ngũ lão liên thủ cầu tiên, chuẩn bị không thể nói không đầy đủ, đối với tài nguyên tiêu hao trọng yếu như vậy, tất nhiên cũng được chuẩn bị không ít.
Nhưng rốt cuộc bọn họ bế tử quan đã lâu, cùng tu hành giới sớm đã đứt liên hệ, dù bản thân cũng có mấy chỗ di tàng, nhưng toàn bộ thu thập lại cũng không nhiều bằng một mình Phương Hành!
Bình thường bọn họ ở trong tiểu thế giới của Lam tiên sinh, đại đa số tinh linh tiêu hao đều do Lam tiên sinh chuẩn bị, chỉ lúc hữu dụng mới sẽ phân cho các nàng.
Như thế, người nào có thể phân được bao nhiêu linh tinh đều có định số, vô cùng đáng thương.
Vì vậy lúc này vừa thấy Phương Hành ra tay phóng khoáng, ánh mắt liền bất giác trợn trừng, công phu dưỡng khí tốt đến mấy cũng nhịn không được nhìn nhiều vài lần!
Nhưng mà người khác chỉ xem xem, lão ẩu tóc rối xuất thân Thần Châu bắc vực Phù Khí đạo kia lại trực tiếp mở miệng đòi muốn.
Theo nàng thấy, bằng thân phận và tu vị của mình, lại thêm một đường đi tới quả thực là làm trâu làm ngựa, mở đường vượt hiểm, trong khi tiểu quỷ này một mực núp trong Thần cung phía sau uống rượu, thiếu nợ mình rất nhiều, mình mở miệng đòi, hắn còn không nhanh nhanh hiến lên?
Nhưng không ngờ rằng, Phương Hành không chỉ không cấp, còn đáp một câu khiến nàng nghẹn đến nói không nên lời!
Tâm tình đại nộ, tóc rối tung bay, liền muốn bay tới chỗ Phương Hành!
Lấy tính tình và suy nghĩ của nàng, tự nhiên không để loại tiểu bối như Phương Hành vào mắt, vừa nổi giận liền muốn ra tay giáo huấn!
– Định chết chung cả đám à?
Phương Hành sắc mặt không sợ, đột nhiên siết chặt trận kỳ, hung hăng nói.
Lão ẩu tóc rối còn chưa kịp phản ứng, đám người Lam tiên sinh lại đều bị dọa nhảy dựng, bọn họ tự nhiên đều nhìn ra dụng ý của Phương Hành, rõ ràng là một lời không hợp liền muốn trực tiếp bóp nát trận kỳ, lôi mọi người cùng chết chung.
Hành động này trực tiếp hù cho ba người Lam tiên sinh và Văn tiên sinh, Lộc Tẩu vội đồng loạt ra tay ngăn trở, Lam tiên sinh quát to:
– Yêu bà, cần gì chấp nhặt đứa trẻ ranh, không định thành tiên nữa à?
– Hừ!
Lão ẩu tóc rối tự nhiên cũng hiểu được lợi hại, tóc rối khẽ giương, lại chưa ra tay, chỉ là cơn giận trong lòng rốt cuộc khó bình, lành lạnh nhìn chằm chằm Phương Hành, nói:
– Vãn bối bây giờ đúng là khác với chúng ta khi xưa, lão thân một đường hộ ngươi đến nơi này, mà ngươi ngay cả nửa điểm tôn trọng hiếu kính đều cầm không được? Hừ, không biết là sư trưởng không biết lễ số nào dạy ra…
– Chín vị thúc thúc Quỷ Yên cốc dạy ra, có bản sự ngươi tìm bọn hắn mà hỏi…
Phương Hành cười lạnh không ngừng, mắt liếc lão ấu tóc rối, bộ dạng đầy khiêu hấn.
– Ngươi tưởng lão thân không dám?
Lão ẩu tóc rối phẫn nộ:
– Đợi ta thành tiên đi về, tất nhiên sẽ tìm chúng tính sổ…
– Bọn họ chết mấy chục năm rồi, ngươi thành tiên cũng tìm không ra bọn họ, thành quỷ thì còn được…
Phương Hành bật cười, nhìn lão ẩu tóc rối như nhìn một kẻ ngu!
– Ngươi…
Câu kia lần nữa chọc giận lão ẩu tóc rối, đầu tóc xám trắng lại bay lên.
– Sao?
Phương Hành không chút yếu kém trừng ngược lại nàng, rất có giá thế một lời không hợp liền động thủ.
– Đủ rồi!
Lam tiên sinh sợ hai bọn họ động thủ, hãm cả đám vào hiểm địa, thấp giọng hét lớn.
Cầu tiên ngũ lão lấy hắn làm đầu, thấy hắn thật sự nổi giận, lão ẩu tóc rối tuy trong lòng bất mãn, nhưng cũng không thể không thu lại một thân sát khí, lành lạnh coi chừng Phương Hành.
Lam tiên sinh cũng rất đành chịu, bất mãn quét Phương Hành một cái.
Một đường đi tới, bọn họ đều không phải kẻ ngu, có ai mà muốn làm trâu làm ngựa cho kẻ khác, bất mãn đối với Phương Hành tất nhiên là có.
Lúc này càng nhịn không được nghĩ ở trong lòng, tiểu ma đầu này đúng là đáng ghét, không cấp linh tinh thì cũng thôi, cần gì phải cố ý chọc giận lão bà kia?
Ngược lại, Phương Hành tựa hồ đoán được hắn đang nghĩ gì, nhỏ giọng thầm thì:
– Mấy ngàn tuổi đầu còn dày mặt đấu miệng với ta?
Trong lòng lão ẩu cảm thấy thế nào người khác không biết, trong lòng bọn họ lại đều vừa tức vừa đành chịu.
– Chuẩn bị lên đường thôi, nhanh chút sang bờ bên kia thì hơn…
Lam tiên sinh không nguyện tiếp tục dây dưa ở chỗ này, đêm dài lắm mộng, không bằng lên đường, như vậy ít ra có thể thành thật chút!
Sáu người hai phù tiếp tục lên đường, vẫn như trước đây, vượt qua tinh lưu, rốt cuộc mặt trước đã đi qua ba ngày, biết phương pháp này rất ổn thỏa, liền cũng không căng thẳng như lúc đầu, biết chỉ cần mình duy trì Bát Hoang Lục Hợp trận vận chuyển, thời thời khắc khắc rót pháp lực vào hai đạo nhân phù, vậy liền không cần lo lắng sinh linh quỷ dị trên vẫn thạch chung quanh thương hại đến mình…
Tâm tình biến hóa của Phương Hành là lộ rõ nhất, sau khi lần nữa lên đường, hai mắt liền không ngừng nhìn ngắm bốn phía, như là đang tìm kiếm thứ gì đó, bộ dạng khá là thờ ơ.
Qua chuyện vừa rồi, lão ẩu tóc rối rõ ràng rất bất mãn với hắn, một mực chú ý, thấy bộ dạng đó của hắn liền nhịn không được sinh tức tối, giận mắng:
– Thằng nhãi, ngươi loạn nhìn cái gì?
– Ta tìm bảo tàng, ngươi quản được chắc?
Phương Hành cũng không quay đầu, truyền âm đáp một câu, lão ẩu tóc rối nghe mà tay khẽ run rẩy.
Chẳng qua nàng cho rằng Phương Hành đang cố ý chọc giận, lại không biết lúc này trong lòng Phương Hành quả thật nghĩ đến tìm bảo tàng!
Đoạn thời gian qua trong Thần cung không ít lần cùng Ngao Liệt tán gẫu, tuy đến hiện tại tiểu long kia vẫn cự tuyệt không hợp tác, một khi nói đến sự vật then chốt liền tảng lờ đi, nhưng Phương Hành tinh ranh như quỷ, vẫn moi ra được không ít lời.
Biết Long Tộc cổ tiên lộ là nơi hung hiểm và tạo hóa cộng tồn, sinh linh bước lên tiên lộ Long Tộc không chỉ phải xông quan, còn có thể được đến tiền bối gửi tặng, thực lực đại trướng.
Trước đây nó không nguyện cùng hưởng tiên lộ, phần lớn là đến từ nguyên nhân này.
Đối với sinh linh Long Tộc mà nói, tiên lộ chính là bảo khố nhà mình, ai lại nguyện ý mở ra bảo khố để người ngoài tới cùng phân bảo bối?
Lúc này, Phương Hành chính đang không ngừng suy xét, bảo khố ở đâu?
Một đường đi tới, hung hiểm gặp được không ít, đau khổ cũng trải qua rất nhiều, lại mãi chẳng thấy cơ duyên tạo hóa gì!
Nay đã sắp vượt qua cửa đại nạn đầu tiên trên tiên lộ Long Tộc, chẳng lẽ vẫn không thấy được bảo tàng?
Hay là, tạo hóa cơ duyên đầu tiên nằm ở ngay sau tinh lưu này, vậy phải lưu ý chút, đừng để người khác cướp được!
Nhưng mà vừa nghĩ lại, Cửu Đầu Trùng sớm đã vượt qua tinh lưu, sẽ không đoạt hết tạo hóa rồi chứ?
Càng nghĩ càng lo lắng, càng nhịn không được than vắn thở dài.
Thời gian vượt qua mảnh tinh lưu này vượt xa dự đoán của mọi người, tuy phương pháp quả thực không sai, một đường hữu kinh vô hiểm, nhưng linh tinh tiêu hao hiển nhiên siêu quá tưởng tượng của bọn họ.
Đối với đám người Lam tiên sinh mà nói, nay đã lên đường được vài tháng, tinh linh tiêu hao cũng không nhiều, vốn tưởng rằng lượng tài nguyên mình chuẩn bị sẽ đủ, lại không ngờ, trên đạo cửa ải đầu tiên đã tiêu hao nhiều như thế.
Bởi vậy trong lòng không khỏi có chút bất an, đến ngày thứ chín liền nhịn không được bắt đầu hướng Phương Hành cầu trợ.
Phương Hành ngược lại đắc ý dương dương, từ lúc dùng rượu đổi bảo bối từ Lộc Tẩu hắn đã có chủ ý này, chỉ là không ngờ, mình chuẩn bị nhiều đồ tốt như vậy, cuối cùng lại là tinh linh bình thường có tác dụng nhất.
Dù sao hắn cũng tích trữ không ít linh tinh, số lượng nhiều đến cả bản thân đều khó tính toán ra được, sợ là dùng tới tám trăm năm, ngàn tám năm cũng dùng không hết, lúc này tự nhiên bỏ được lấy ra phân hưởng…
Đương nhiên không phải miễn phí phân hưởng!
Về mặt đòi muốn thù lao Phương Hành không có nửa điểm khách khí, cũng sẽ không ngượng ngập, tố chất tâm lý khá là vững!
Vô luận linh đan cũng tốt, pháp bảo cũng được, thần thông pháp quyết cũng không sao, tóm lại không kiêng ăn, đáng tiền liền muốn…
Dù gì nhất thời cũng không tìm thấy tạo hóa lưu lại trên tiên lộ Long Tộc, vậy trước xao trá một phen đám ngũ lão muốn thành tiên này cũng được!
Rốt cuộc với loại lão yêu quái động tí sống mấy ngàn năm này, đồ vật mang theo trên người đều toàn là bảo bối!
– Phương tiểu hữu, mọi người cùng hội cùng thuyền, cần gì phải rạch ròi như thế? Bán ta rẻ chút…
Đối mặt với khuôn mặt hưng phấn kia của Phương Hành, ngay cả Lam tiên sinh cũng nhịn không được lúng túng cầu tình.
– Huynh đệ cùng hội cùng thuyền cũng phải tính rõ ràng… Ngươi nhẫn tâm gạt ta?
Phương Hành trừng mắt lên, bộ dạng thiết diện vô tư, Lam tiên sinh nghẹn lời, cuối cùng cầm một đạo pháp bảo đổi trăm lượng linh tinh, nay linh tinh hắn tích trữ còn chưa tiêu hao hết, chỉ là nghĩ đến đường này còn xa xa không thấy điểm cuối, liền không bỏ được tiêu hao sạch sẽ, có thể tiết kiệm thì vẫn nên tiết kiệm.
Ngay cả hắn đều bắt đầu tiêu tiền mua, những người khác tự nhiên càng không lựa chọn, Văn tiên sinh dùng ba đạo phù văn đổi trăm lượng linh tinh, lão ẩu tóc rối cũng lấy ra ba bộ thi khôi cất kỹ đổi trăm lượng.
Đến như Quỷ tiên sinh cũng lấy ra một khối Băng Sương ngọc hiếm thấy đổi trăm lượng linh tinh.
Trên tay nâng lên một đống linh tinh, đổi đi ra bốn trăm lượng, chỉ còn Lộc Tẩu là không lên tiếng.
Bộ dạng lão đầu có vẻ khá khó xử, đồ đạc trên người hắn kém không nhiều đều dùng để đổi rượu hết cả.
– Cầm lấy, đừng khách khí!
Vạn vạn không ngờ Phương Hành trước đây đối với hắn vẫn luôn vô cùng hẹp hòi, nay sau khi đưa cho đám người Lam tiên sinh mỗi người trăm lượng linh tinh, liền nhét mấy trăm lượng linh tinh còn lại vào tay hắn.
Hành động thoải mái này, đừng nói đám người Lam tiên sinh và lão ẩu tóc rối, ngay cả chính Lộc Tẩu đều không khỏi cả kinh, nâng lên linh tinh, mắt nhìn Phương Hành, bộ dạng không biết xoay sở…
– Với quan hệ hai ta, ta có thể bạc đãi ngươi?
Phương Hành một mặt thành khẩn, thoải mái nói:
– Dùng hết chỗ ta còn có, đừng đau lòng!
Chương 1263: Tinh không Long Cốt miếu
– Thằng nhãi này định khiêu khích ly gián? Dùng cách này khó miễn lộ liễu chút…
Hành động hào phóng đột nhiên mà đến kia của Phương Hành khiến đám người Lam tiên sinh không khỏi ngơ ngác nhìn nhau.
Trong lòng nghĩ không rõ ràng, tiểu ma đầu chuyên cháy nhà hôi của này sao đột nhiên hào phóng như thế? Cách giải thích duy nhất chính là hắn muốn khiêu khích ly gián, chỉ là tử tế nghĩ lại, không khỏi cảm thấy buồn cười, đều là nhân vật già đầu thành tinh sống không biết bao nhiêu năm, ai còn sẽ bị tiểu thủ đoạn như thế ly gián.
Chẳng lẽ bởi vì ngươi hẹp hòi với chúng ta, lại hào phóng với Lộc Tẩu, mà sinh ra tâm thái bất hòa?
Loại thủ đoạn ấu trĩ này, từ vừa bắt đầu liền chú định thất bại!
– Cũng không tin tức không chết ngươi!
Suy nghĩ trong lòng Phương Hành lại tuyệt nhiên bất đồng, quét mắt nhìn lão ẩu tóc rối một cái.
Đám người Lam tiên sinh nghĩ nhiều, ý đồ khiêu khích ly gián Phương Hành cố nhiên là có, nhưng chỉ là thuận tay thôi.
Trọng yếu hơn là muốn chọc tức lão ẩu tóc rối, ai bảo đứa già mà dày mặt này ỷ thế kẻ cả trước mặt mình.
Đến lúc bán linh tinh cho các nàng còn luôn mồm chế giễu mình không biết kính lão, ta không kính đấy thì đã làm sao, dù có tặng cũng không tặng cho ngươi, hừ hừ…
Đám người Lam tiên sinh đoán không được cách nghĩ của hắn, chủ yếu là không ngờ người tu hành còn sẽ làm ra chuyện nhàm chán như thế!
Khăng khăng đối phương trước nay luôn là ưa thích làm những chuyện nhàm chán như vậy!
Lão ẩu tóc rối rõ ràng cũng bị chọc tức không nhẹ, ánh mắt nhìn hướng Phương Hành không cách nào che dấu đi sát ý nồng liệt.
Phương Hành cũng cảm giác được, lại không để ý, sống dựa vào nhau trong tinh lưu, ngươi còn dám bất lợi với ta?
Nếu nàng thật có ý đồ đó, đừng nói chính mình, đám người Lam tiên sinh đều sẽ không bỏ qua nàng!
Phiến tinh lưu, hoặc là Tinh Hà này, từ xa xa nhìn lại chỉ là một tuyến, nhưng hiện nay thân ở trong đó, lại phát hiện sao gọi là sông, phải xưng là biển mới đúng.
Từ lúc đám người Phương Hành bước vào, trước trước sau sau đã qua đi gần một tháng, lại vẫn cứ xa xa không thấy bờ bên kia.
Nếu không phải bọn họ đều là hạng người có đại nghị lực, bền gan vững chí, gần gần bởi Tinh Hải không bờ không bến, lại có sinh linh hắc ám đáng sợ, đại khái có thể khiến họ sinh tâm tuyệt vọng, ai mà muốn chịu khổ ở cái nơi quỷ quái thế này!
Cứ vậy đi đi nghỉ nghỉ, lại nửa tháng trôi qua, bọn họ đã tiêu ma tháng rưỡi trong mảnh Tinh Hải, trong mắt vẫn cứ là biển vẫn thạch vô biên.
Chỉ thỉnh thoảng mới nhìn thấy một ít thi thể hải yêu Thương Lan Hải.
Mới đầu chư tu còn có tâm tư quan sát một phen, đến sau gần như nhìn tê dại, xem mà không thấy, cả ngày chỉ tính toán pháp lực tiêu hao bao nhiêu, nên lấy bao nhiêu linh tinh bù đắp pháp lực…
Ngược lại là Phương Hành, trên đường kiếm được không ít, pháp bảo cũng tốt, linh đan cũng được, không thì là thần thông pháp quyết, quả thật cầm mỏi tay!
Người vui vẻ còn lại tự nhiên chính là Lộc Tẩu, lão đầu này chắc cả đời đều không đụng qua đại vận như bây giờ, cầm tinh linh của Phương Hành đều cầm đến mềm tay, rốt cuộc người khác đều là cầm chân kim bạch ngân ra đổi, còn không đổi được bao nhiêu.
Nhưng mỗi lần Phương Hành đều nhét bó lớn bó lớn linh tinh cho mình, khiến hắn rất là áy náy.
Một tháng sau, cuối cùng lắp ba lắp bắp hướng Phương Hành biểu thị, giờ nếu hắn nguyện ý, mình có thể truyền thụ trận thuật chi đạo đắc ý nhất cho hắn…
Đây tính là thành ý lớn nhất mà Lộc Tẩu có thể lấy ra được.
Rốt cuộc tu hành bao nhiêu năm, tạo nghệ trận thuật của hắn quả thực không tục.
Lúc ở Thiên Nguyên, không biết bao nhiêu người cầu hắn chỉ điểm trận thuật một tiếng mà không được, cũng không biết có bao nhiêu người tu hành, bởi vì ngẫu nhiên được đến một thiên bút ký hoặc tàn trận của hắn mà nhờ đó khai ngộ, tu thành trận thuật bất thế.
Trước kia, lúc hắn hướng Phương Hành đổi rượu, cùng lắm chỉ là cầm chút linh đan hoặc pháp bảo không mấy quan trọng ra đổi, trước nay chưa từng mở miệng nói qua muốn dâng ra trận thuật…
Nay hắn biểu thị như vậy, nếu là bị chư tu Thiên Nguyên nghe được, không biết bao nhiêu người sẽ kinh đến rơi cằm!
Nhưng đối mặt với cơ hội ngàn năm khó gặp đó, Phương Hành lại cự tuyệt thẳng thừng.
– Ta nếu muốn học trận thuật, minh sư nhiều lắm, còn cần tìm loại gà mờ như ngươi?
Một câu nói khiến Lộc Tẩu tức đến thất khiếu bốc khói, hận không thể xuống tay bóp chết Phương Hành.
Trong lòng lại nghĩ, ở trước mặt lão phu người có tư cách tự xưng là trận thuật tông sư, Thiên Nguyên được mấy người?
Lại một tháng trôi qua, đám người vượt qua Tinh Hải đột nhiên gặp phải một lần đại nguy cơ, ngày thường mỗi cách ba bốn ngày, nhiều nhất là sáu bảy ngày, bọn họ đều sẽ tìm một khu vực vẫn thạch tương đối ít, mượn đó nghỉ ngơi, luyện hóa linh tinh, bù đắp pháp lực.
Nhưng lần này, lại gần như nguyên suốt một tháng không tìm được khu vực thích hợp, không được nghỉ ngơi, chỉ có thể cắn răng tiến về phía trước.
Một tháng liên tục như vậy, đủ để khiến bọn họ tiêu hao quá nửa pháp lực.
Trong tinh vực, pháp lực thông qua nhiều lần thổ nạp mới có thể khôi phục, tiêu hao siêu quá một nửa là chuyện cực kỳ nguy hiểm.
Hơn nữa, nếu trong một tháng tiếp theo không cách nào tìm được nơi nào thích hợp, vậy không nghi ngờ bọn họ sẽ gặp phải phong hiểm vẫn lạc.
Vừa nghĩ đến đấy, tâm tình ai nấy đều không khỏi trầm trọng.
Chẳng qua cũng đúng vào lúc này, Quỷ tiên sinh trên đường một mực trầm mặc ít nói bỗng đột nhiên như cảm ứng được cái gì, vội vàng quát:
– Đi sang phải… Nơi đó, hẳn có thứ gì đó tồn tại…
Quỷ tiên sinh thần hồn cường đại, mọi người tự nhiên đều tin hắn, vội vàng lướt theo hướng hắn chỉ.
Lại qua ước chừng hơn mười dặm, đột nhiên, một phương cảnh vật rơi vào mí mắt chư tu, tức thì ai nấy đều chấn kinh không thôi.
Trong tinh thạch trắng phù trầm chìm nổi trước mặt, xuất hiện một khu vực trống cực lớn, như là một hòn đảo khổng lồ nằm giữa Tinh Hải, càng kinh người chính là, ở chính giữa khu vực trống tồn tại một tòa miếu thờ!
Đó là một cốt miếu, nhìn qua toàn bộ đều do xương trắng đúc thành, hình thức cực kỳ cổ quái, cả tòa miếu thờ cứ vậy trôi nổi trong tinh không, như là dính chặt ở đó, cũng không nhúc nhích.
Tất cả vẫn thạch chậm rãi lưu động trong Tinh Hải khi đi qua nó đều vô thức lách tránh đi, lưu lại một khu vực trống rỗng rộng lớn xung quanh cốt miếu…
– Miếu đó, là do long cốt dựng nên…
– Trời ạ, tòa miếu như vậy, đến cùng cần phải bao nhiêu long cốt mới được?
Vừa thấy miếu kia, đám người Lam tiên sinh đều thấp giọng kinh hô, hiển nhiên là cực chấn kinh.
– Nhanh nhanh đi qua, vừa khéo có thể nghỉ ngơi ở đó một phen!
Không kịp nghĩ nhiều, Lam tiên sinh liền đưa ra quyết định, lao thẳng về phía cốt miếu.
– Hả? Chẳng lẽ nơi này chính là tạo hóa trên tiên lộ Long Tộc?
Trong đám người, Phương Hành càng là kích động, ánh mắt sáng lên mấy phần.
Một đường vừa qua, hắn không quên tìm kiếm cái gọi là tạo hóa, lại một mực không phát hiện được gì, lúc này lại nhìn thấy tòa Long Cốt miếu quỷ dị như thế trong Tinh Hải, trong lòng tự nhiên mà vậy liền liên tưởng đến cơ duyên!
– Hoa…
Lộc Tẩu đi ở mặt trước nhất, xung phong thoát ly vẫn thạch, tiến vào khu vực chân không quanh Long Cốt miếu.
Nói đến cũng kỳ, khu vực chân không này như có loại lực trường nào đó, toàn bộ vẫn thạch trắng không dám xâm nhập vào trong mà lách ra xa xa.
Tiếp sau Lộc Tẩu, Lam tiên sinh, Văn tiên sinh, Quỷ tiên sinh lần lượt bước vào khu vực chân không quanh Long Cốt miếu, cuối cùng mới đến lượt lão ẩu tóc rối và Phương Hành.
Lúc này, rõ ràng đã có thể tạm buông lỏng một hơi, tâm thần ai nấy cũng không nhịn được thả lỏng xuống!
Nhưng chính lúc đó, ngay khi Phương Hành đang định bước qua, đột nhiên dị biến chợt sinh!
Không biết vì sao, Bát Hoang Lục Hợp trận vốn liền thành một thể nay lại xuất hiện một tia sơ hở!
Bát Hoang Lục Hợp trận chính là công cụ đối phó hung hiểm trong Tinh Hải, khiến bọn hắn khí cơ hồn nhiên một thể, lại dùng phù nhân lấy giả loạn thật, bảo hộ bọn họ không bị sinh vật quỷ dị trong Tinh Hải thương hại.
Trọng yếu nhất là đại trận tất phải hoàn chỉnh, không thể xuất hiện một tia sơ hở.
Một đường đi tới, quả thực cũng làm được điểm này, trước sau gần hai tháng thủy chung chưa xuất hiện biến cố nào!
Nhưng lúc này, không biết tại sao, có người đột nhiên cưỡng ép một đạo pháp lực tiến vào!
Tuy chỉ là một sợi pháp lực, lại phá hoại tính hoàn chỉnh của toàn đại trận, Lộc Tẩu và đám người Lam tiên sinh đã thoát ly Tinh Hải thì không sao, nhưng Phương Hành và lão ẩu tóc rối còn ở trong Tinh Hải lại lập tức sa vào nguy cơ cực lớn.
Khí cơ bọn hắn đã tiết lộ, trong vẫn thạch trắng chung quanh, không biết có bao nhiêu sinh linh màu đen quỷ dị thò đầu ra, sau đó sinh ra vô tận xúc thủ, từng sợi tí ti, âm sâm đáng sợ, như một tấm lưới bổ nhào tới!
– Không hay!
Phát giác nguy cơ, Lam tiên sinh và Quỷ tiên sinh đồng thời kinh hãi, lập tức thi triển thần thông, một người tay áo xoắn tới, một người tung ra dây thừng đen, vội vàng tương cứu, tưởng muốn kéo Phương Hành và lão ẩu tóc rối vào trong!
Nhưng chính vào lúc này, lão ẩu tóc rối đột nhiên khẽ vung đầu tóc, giống như vô số linh xà quấn chặt tay áo Lam tiên sinh quăng đến, dùng sức kéo mạnh, thân hình cấp tốc lướt đi.
Thế còn chưa hết, nàng tựa hồ vì tăng nhanh tốc độ, thân hình nhảy lên, trùng trùng đạp xuống vẫn thạch bên cạnh, mượn lực lao về phía trước.
Chỉ là làm vậy lại trực tiếp ngăn cản dây thừng Quỷ tiên sinh tung ra để cứu Phương Hành, đồng thời cũng đạp vẫn thạch thẳng về phía Phương Hành!
– Phốc…
Nàng mượn lực thoát ly vây bắt từ vô số sinh linh quỷ dị trong Tinh Hải, nhưng Phương Hành lại tức thì sa vào trong tuyệt địa!
Chung quanh không biết có bao nhiêu sinh linh hắc ám quỷ dị, xúc thủ âm sâm, giống như lưới nhện bao vây lấy Phương Hành…
Đối với Phương Hành mà nói, đây quả thực là cục diện tất chết, lên trời không đường, xuống đất không cửa!
Nhất thời ngũ lão kinh khủng không để đâu cho hết, ngay cả Phương Hành cũng rống to một tiếng, phẫn nộ tới cực điểm!
– Mẹ nó, đứa khốn khiếp nào muốn hại ta?
Chương 1264: Đến cùng là ai muốn hại người
Nguy cơ trỗi dậy trong chớp mắt!
Bát Hoang Lục Hợp trận do Lộc Tẩu hao hết tâm huyết thôi diễn ra này đã bảo hộ bọn họ vượt qua hơn hai tháng.
Suốt thời gian đó không hề xảy ra vấn đề, nhưng trong thoáng chốc này lại hiện ra một tia sơ hở.
Khăng khăng một tia sơ hở này xuất hiện quá đúng lúc, khi chỉ mỗi Phương Hành và lão ẩu tóc rối còn ở trong Tinh Hải.
So ra lão ẩu tóc rối càng gần hơn một chút, vừa thấy nguy cơ xuất hiện, lập tức thi triển thần thông kéo lại tay áo Lam tiên sinh quăng ra, sau đó cước đạp vẫn thạch đẩy mình đi, bỏ lại Phương Hành khốn đốn trong tinh lưu, không chỉ không kéo được dây thừng Quỷ tiên sinh đưa qua, càng là bị vẫn thạch ngăn trở…
Chung quanh toàn là sinh linh màu đen quỷ dị phô thiên cái địa, vô số xúc thủ vươn dài quấn quanh mình hắn!
Ai nấy đều cả kinh…
Vô luận Lam tiên sinh, Quỷ tiên sinh, hay là người khác, ai nấy đều hoảng hồn thất thố, vạn vạn không nghĩ tới sẽ xuất hiện cảnh này.
Trong lòng gần như đồng thời sinh ra một ý niệm, đó chính là Phương Hành chết chắc rồi.
Tình cảnh này, ai có thể thoát ra được?
Mà bọn họ, cũng bởi vì lão ẩu tóc rối vong mệnh trốn sinh mà lỡ mất cơ hội cứu xuống Phương Hành!
Rốt cuộc Quỷ tiên sinh đã phản ứng không chậm, lập tức chuyển ra dây thừng, chỉ là bị lão ẩu tóc rối ngăn lại.
Khẽ ngăn chút thôi liền dây dưa thời gian, khiến người khác không còn cơ hội ra tay cứu giúp!
– Tránh ra, ta tới!
Đúng lúc này, khi cả đám chỉ biết trơ mắt nhìn toàn thân Phương Hành sắp bị xúc thủ chìm ngập, không còn tuyến sinh cơ nào khác.
Ai nấy chỉ còn biết trơ mắt nhìn mà không cách nào ra tay cứu giúp.
Chợt nghe một tiếng bạo hống, là Lộc Tẩu bước ra, đi đến mép bên Tinh Hải, sau đó tay cầm trận kỳ, chỉ quyết ngắt lên, lập tức toàn bộ phương hướng vận chuyển của Bát Hoang Lục Hợp đại trận đều bị thay đổi, khắc này trận lực nghịch chuyển mà đi, chảy theo hướng ngược lại!
Lúc này chư tu vừa mới thoát ly Tinh Hải, còn chưa thả xuống trận kỳ trong tay, Bát Hoang Lục Hợp đại trận tự nhiên cũng tồn tại.
Vì thế tùy theo Lộc Tẩu nghịch thôi trận thuật, khí tức cả tòa đại trận ầm ầm biến hóa chuyển ngược, vốn vị trí Phương Hành đang đứng đã bạo lộ khí tức vì đại trận xuất hiện sơ hở, nay tùy theo Lộc Tẩu nghịch thôi pháp trận, sợi khí tức bạo lộ ra tùy theo trận lực lưu động mà cấp tốc đổi tới trên thân Lộc Tẩu!
– Bá bá bá…
Nói thì chậm, diễn ra thì nhanh, vị trí khí tức biến hóa lập tức hấp dẫn chú ý của sinh linh quỷ dị trên vẫn thạch.
Đám sinh linh này vốn là vì khí tức mà đến, nháy mắt đó liền bị lừa đi.
Xúc thủ phô thiên cái địa vốn sắp hướng tới quấn quanh Phương Hành, thoáng chốc đồng loạt thay đổi phương hướng nhắm đến Lộc Tẩu, sau đó liền như một đám sương mù điên cuồng quét qua.
Bằng mắt thường có thể thấy một tầng sóng triều ầm ầm trút tới Lộc Tẩu!
Cũng giây phút đó, Phương Hành vốn đã rơi vào hiểm địa, cơ hồ phải chết, bên người lại xuất hiện một mảnh chân không!
Ngay chính hắn đều ngẩn người, ánh mắt khó mà tin tưởng nhìn hướng Lộc Tẩu!
– Còn không mau đi ra…
Có người vội vàng rống to, đồng thời vươn tay tới cứu Phương Hành.
Chẳng qua không cần bọn họ nhắc nhở, lúc tiếng hống vang lên, Phương Hành lập tức kịp có phản ứng, một bước bước nhanh ra ngoài Tinh Hải, thân hình gần như hóa thành lưu quang, nháy mắt liền thoát ra Tinh Hải, đi tới sau lưng Lam tiên sinh.
Hắn vừa được an toàn, chuyện đầu tiên muốn làm là nhìn sang Lộc Tẩu!
Lão nhân kia quả thật bất phàm, giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc kịp thời nghĩ ra cách nghịch chuyển đại trận, giải thoát nguy cơ cho hắn!
Chỉ có điều, làm vậy, lại khiến chính hắn rơi vào tầm mắt sinh linh hắc ám!
Rốt cuộc cách này của hắn chính là chuyển hóa phương vị khí tức, nhìn qua là hắn cứu Phương Hành, trên thực tế hắn chỉ đổi vị trí Phương Hành sang cho mình.
Cũng tức là, toàn bộ sinh linh hắc ám đều sẽ coi hắn là mục tiêu, phô thiên cái địa trút tới.
Tuy hiện nay hắn đang ở trong chân không, những vẫn thạch kia tựa hồ cũng kiêng sợ khí tức nào đó, không dám kề cận phương vị này, nhưng rốt cuộc thế xông quá gấp, Phương Hành chỉ biết trơ mắt nhìn chí ít còn có bảy tám đạo xúc thủ đâm thẳng tới ngực hắn!
– Lộc lão mau lui!
Khắc này, chúng nhân đều kinh hãi, cơ hồ đồng thời bạo lui!
Ai cũng không dám kề cận đám xúc thủ điên cuồng kia.
– Xuy
Những xúc thủ xông tới kia, sau khi tiến vào khu vực chân không, đại bộ phận đều như cảm ứng được điều gì, vội vàng rụt trở về, nhưng vẫn cứ có ba đạo xúc thủ không kịp thu hồi, đâm thẳng vào ngực Lộc Tẩu.
Lộc Tẩu cũng cả kinh, tựa hồ không nghĩ tới mình thân trong chân không vẫn bị xúc thủ đâm trúng, buồn bực hống một tiếng, cấp tốc lùi ra sau!
– Bá!
Khắc này, Phương Hành bạo xông lên trước, từ trong Thần cung triệu hoán ra một chuôi cổ kiếm, vận chuyển pháp lực, hung hăng trảm xuống, nghe được mấy tiếng “xèo xèo”, ba đạo xúc thủ đâm trên ngực Lộc Tẩu đều bị hắn chặt đứt, đại bộ phận xúc thủ vội vàng thu rụt trở về, nhưng ba đạo xúc thủ đã đâm nơi ngực Lộc Tẩu lại như rắn độc, chui thẳng vào trong cơ thể!
– Lão bất tử ngươi có sao không?
Phương Hành thấy thế, thần tình ngưng trọng, vội vàng bước lại, muốn xem thương thế Lộc Tẩu.
Nhưng đúng lúc này, bên cạnh một bàn tay vươn tới, kéo lấy cánh tay hắn, ngăn không cho hắn bước lại, Phương Hành phẫn nộ, quay đầu nhìn, không ngờ là Lam tiên sinh, đang muốn quát mắng, lại nghe Lam tiên sinh trầm giọng quát:
– Nhanh nhanh lùi ra sau, hắn đã lây dính sinh linh tinh vực, ngươi mạo nhiên tiếp cận, không sợ mình cũng bị lây dính?
Nghe vậy, Phương Hành không khỏi ngẩn ngơ, quay đầu nhìn lại, quả nhiên phát hiện mấy lão khác đều đã tránh ra xa xa, không người nào dám bước lên.
Nhìn ánh mắt kiêng sợ của bọn họ, rõ ràng cũng suy nghĩ như Lam tiên sinh, rốt cuộc loại sinh linh đản sinh trong tinh không ngoại vực này thực sự quá quỷ dị, hệt như kịch độc vừa dính tất chết.
Nay trên người Lộc Tẩu đã dính phải, bọn họ không biết mình mạo nhiên tiếp xúc Lộc Tẩu liệu có nhiễm độc hay không, cho nên đều duy trì cự ly nhất định!
– Ta… Ta không sao…
Lộc Tẩu lùi ra sau mấy bước, sắc mặt lại bi thương, hắn còn chưa kịp có phản ứng, không biết vì sao không ai tới dìu.
Lảo đảo đi hai bước trong hư không liền chán nản ngã ngồi, bó gối đả tọa, miệng vẫn còn cười khổ:
– Tính lầm, vốn tưởng rằng ta không tiến vào phiến Tinh Hải kia liền sẽ không lây dính, không nghĩ tới… Không nghĩ tới a…
Một bên trầm trầm than thở, một bên chậm rãi khép hai mắt lại, quanh người phù hiện từng đạo pháp lực hùng hồn, quay vòng tuần hoàn quanh nhục thân hắn.
Từng đạo pháp lực cường hoành tuôn ra từ nhục thân, rồi lại đột nhiên tiến trở vào nhục thân, rõ ràng là muốn dùng pháp lực cường hoành của bản thân bức ra ba đạo sinh linh xâm nhập thể nội.
Chỉ có điều, tùy theo pháp lực hắn vận chuyển, không thấy có nửa điểm hiệu quả, ngược lại khí tức hắn chính đang khoái tốc giảm yếu, thu liễm, càng lúc càng yếu…
– Vô dụng thôi…
– Hắn không chỉ bức không ra sinh linh hắc ám, ngược lại pháp lực bản thân chính đang nhanh chóng bị cắn nuốt!
Chư tu chung quanh đều là hạng nhãn lực hơn người, vừa nhìn bộ dáng này của hắn, trong lòng liền thăng lên cảm giác không ổn…
Lộc Tẩu đi đứt!
– Khốn khiếp…
Trong một mảnh trầm mặc ai thương, Phương Hành đột nhiên căm hận mắng một tiếng, xương đầu Khô Lâu giữa eo bay ra, hung hăng đụng lên người Lộc Tẩu, đẩy hắn bay nhanh về phía Long Cốt miếu, sau đó chính mình cũng phi thân đuổi theo.
Hành động này khiến tất cả mọi người đều cả kinh, nghĩ thầm Lộc Tẩu dù sao cũng vì cứu ngươi mới nhất thời thất thủ, bị sinh linh hắc ám dính lên người.
Tính ra là ơn cứu mạng, sao ngươi còn ra tay với hắn?
Chẳng qua đi theo vừa nhìn, ngược lại đều hơi ngớ, lập tức hiểu được dụng ý của Phương Hành.
– Đa… Đa tạ!
Bị Phương Hành đánh tới phụ cận Long Cốt miếu, Lộc Tẩu không những không hận Phương Hành, ngược lại nỗ lực ngẩng đầu, nói một tiếng cảm ơn.
Bọn họ cũng phát hiện, sau khi đến gần Long Cốt miếu, tốc độ giảm yếu khí tức trên người Lộc Tẩu rõ ràng chậm đi.
Lại nhìn Long Cốt miếu, bọn họ mới có phản ứng, thì ra loại sinh linh hắc ám kia cực kiêng sợ Long Cốt miếu này, cũng không dám xâm nhập phạm vi trăm trượng chung quanh.
Vì thế Phương Hành đánh Lộc Tẩu đến gần nơi này, tốc độ cắn nuốt pháp lực của chúng liền cũng chậm lại, thậm chí gần như đình chỉ, giống như sinh linh hắc ám trong cơ thể Lộc Tẩu bị bách trầm ngủ, không dám dị động!
Có điều, dù nhất thời may mắn còn sống, nhìn gò má khô gầy kia của Lộc Tẩu, ai nấy đều tâm tình trầm trọng!
Hắn rất khó trốn qua kiếp này…
Giờ chẳng qua là đang kéo dài thời gian thôi!
– Vừa nãy…
Lúc tâm tư chư tu đều đặt trên người Lộc Tẩu, Phương Hành đột nhiên quát một tiếng, hắn nhìn Lộc Tẩu một cái, sau đó xoay người qua, đáy mắt đầy huyết hồng, lộ ra sát ý âm sâm đáng sợ:
– … Đến cùng là ai muốn hại ta?
Tiếng quát phẫn nộ tới cực điểm này khiến chúng nhân trong lòng hơi lạnh.
Thẳng đến lúc này, bọn họ mới có tâm tư suy xét chuyện vừa rồi…
Đúng vậy a!
Hết thảy khởi nguồn đều đến từ có người muốn ám hại Phương Hành, cố ý nhiều thêm một đạo pháp lực, khiến cho Bát Hoang Lục Hợp đại trận xuất hiện một tia sơ hở, cũng khiến Phương Hành và lão ẩu tóc rối đương thời còn ở trong Tinh Hải bị lộ khí tức, dẫn đến đám sinh linh hắc ám chú ý.
Tình hình đương thời, vốn là lão ẩu tóc rối càng dễ dàng trốn ra, Phương Hành gần như chú định đi đứt.
Chẳng qua, người ám hại Phương Hành hiển nhiên không liệu tới Lộc Tẩu sẽ nghịch chuyển đại trận, cứu ra được Phương Hành!
Vậy đến cùng là ai, lại không có ý thức đại cục như thế?
Phải biết, hiện nay sáu người bọn họ cùng hội cùng thuyền, chết một người liền giống như hại cả năm người còn lại…
Chương 1265: Trên tiên lộ có tạo hóa
Văn tiên sinh?
Lão ẩu tóc rối?
Hay là người nào khác?
Tùy theo ánh mắt chất đầy lửa giận của Phương Hành quét qua trên mặt tứ lão, bốn người bọn họ cũng đánh giá lẫn nhau.
Chuyện vừa rồi thật sự nhớ lại mà sợ, đến cùng là ai, đã hợp tác nhanh hai tháng còn muốn đột thi quỷ kế hại người? Chẳng lẽ hắn không nghĩ qua làm thế không chỉ là hại một mình Phương Hành, mà là hại mọi người cùng theo đi đứt? Tùy theo ánh mắt chuyển trái chuyển phải, đại đa số ánh mắt âm lãnh đều rơi ở trên thân Văn tiên sinh và lão ẩu tóc rối…
Hiềm nghi lớn nhất chính là hai người bọn họ!
Văn tiên sinh thoát ly Tinh Hải không muộn, sợi pháp lực quỷ dị kia xuất hiện vừa khéo là lúc sau khi hắn đã thoát ly Tinh Hải.
Chuyện xảy ra, những người khác đều muốn cứu người, chỉ duy hắn một mực mắt lạnh bàng quan, bình tĩnh đến đáng sợ…
Còn lão ẩu tóc rối vốn cũng là cùng Phương Hành đồng thời thất hãm trong Tinh Hải, nhìn qua tựa hồ không có hiềm nghi.
Nhưng nếu tử tế nghĩ kỹ, lại phát hiện vấn đề rất nhiều, đầu tiên lão ẩu này trên đường không ít lần phát sinh tranh chấp cùng Phương Hành thậm chí nhiều lần không che dấu sát ý, lấy tính cách thiên chấp âm lệ của nàng, làm ra chuyện như thế để hả giận nhất thời cũng là điều có thể hiểu được!
Còn nữa, tuy ngoài mặt nàng và Phương Hành đồng thời sa vào trong hiểm cảnh.
Nhưng vị trí nàng vừa khéo càng gần hơn Phương Hành một chút, cơ hội trốn thoát được tự nhiên cũng lớn.
Giờ nghĩ lại, lúc nàng gấp gáp trốn ra, đồng thời cũng ngăn lại đạo dây thừng Quỷ tiên sinh vung ra để cứu Phương Hành.
Cũng chính là nàng cố ý đạp vẫn thạch về phía Phương Hành, triệt để ngăn cản đường thoát…
Liệu có phải là nàng cố ý thiết kế hết thảy?
Nhất thời, đủ loại ý niệm tuôn lên trong lòng chúng nhân, ánh mắt ai nấy đều chất đầy hồ nghi!
Chẳng qua, tuy trong lòng hồ nghi, nhưng không ai nói ra miệng cả…
Rốt cuộc việc này sự thể lớn lắm, ai cũng không dám vọng động chỉ trích!
– Hiện nay mọi người đều qua sông trên một con thuyền, toàn dựa đây đó hợp lực mới có hi vọng thông qua phiến Tinh Hải này, lại có ai dám ám thi quỷ kế? Chẳng lẽ vì hại người, cả mạng mình đều không cần? Ta nghĩ… Việc này có lẽ chỉ là hiểu lầm?
Trong một mảnh yên lặng, người đầu tiên mở miệng lại là Văn tiên sinh.
– Không phải không có khả năng…
Lam tiên sinh nghe, rất lâu sau, chậm rãi gật gật đầu.
Đương thời khiến cho Bát Hoang Lục Hợp trận xuất hiện sơ hở là một sợi pháp lực đột nhiên mà đến, không nhất định là có người cố ý, có khả năng là bởi thời gian phiêu đãng trong Tinh Hải quá dài, tinh lực không đủ, lại bởi nhìn thấy Long Cốt miếu, tâm thần kích đãng, mới không khống chế được pháp lực, suýt nữa chọc ra đại họa…
Đương nhiên, nếu là tu vị Kim Đan, pháp lực khống chế không tốt, ngược lại có thể hiểu được, nhưng bọn hắn đều là…
… Ai nghe qua tu sĩ Độ Kiếp mà đến cả pháp lực bản thân đều không chế không tốt?
– Hừ hừ, tuy thằng nhãi này quả thật khiến người chán ghét, có người muốn hại ngươi cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng rốt cuộc sự thể trọng đại, chắc không ai cầm tính mạng mình ra chơi đùa đâu.
Ngươi đừng có ngang ngược chỉ trích, tưởng muốn giảo loạn cục diện, nước đục mò cá ư?
Vừa nãy lão ẩu tóc rối cũng đã trải qua một phen hung hiểm, nay khó khăn lắm mới hoãn thần lại được, hừ lạnh một tiếng nói.
– Ha ha, nếu không phải cảm thấy không khả năng có người hại ta, ta cũng sẽ không liên thủ với các ngươi, cộng đồng xông Tinh Hải.
Chẳng qua, sự thực đặt trước mắt, vốn tiểu gia cũng nghĩ yên lành cùng các ngươi liên thủ, cùng nhau xông tiên lộ.
Vì thế cả tiểu cữu tử đều cầm tù, còn đoạt tinh đồ Long Tộc phân cho các ngươi, việc làm này còn chưa đủ thành ý? Vốn chính là chuyện ngươi tốt ta tốt mọi người đều tốt, nhưng giờ xem ra, trong các ngươi có người không định mãi tốt như vậy, phải muốn phá hỏng cục diện bây giờ?
Phương Hành cười lạnh, mắt nhìn chằm chằm lão ẩu tóc rối, tuy chưa chỉ rõ, lại ám chỉ rất thẳng thừng.
Thốt ra lời này, quả thực khiến người có chút đau đầu!
Hắn nói không sai, cục diện cùng xông tiên lộ hiện nay đã là kết quả hoàn mỹ nhất đối với chúng nhân.
Vốn bọn họ tính toán vung đi ra đại chiến một phen cùng Phương Hành và Ngao tam thái tử, bất kể hậu quả nắm xuống hai người, sau đó mới xông vào tiên lộ.
Nhưng chính bởi vì một ý niệm của Phương Hành, song phương không những không liều đến ngươi chết ta sống, ngược lại liên thủ cùng xông tiên lộ, một số chuyện còn có thể trao đổi ý kiến cho nhau.
Đây đã là kết quả tốt không biết bao lần so với dự tưởng của bọn hắn…
Một đường đi tới, tuy Phương Hành làm chút chuyện đáng giận, ngũ lão cũng nhịn hắn, bởi vì hắn là người thúc thành phen hợp tác này.
Như vậy, đến cùng là ai, lại phải muốn giảo loạn cục diện vốn đang rất hoàn mỹ kia?
– Không phải muốn hỏng cục diện này, mà là đã hỏng!
Ngay lúc trong lòng chư tu còn đang phiền muộn, thống hận người ngầm giở trò kia, Quỷ tiên sinh đột nhiên thở dài một tiếng.
Chư tu đều hơi ngớ, quay đầu nhìn hắn.
Quỷ tiên sinh không đáp, chỉ là ánh mắt tĩnh tĩnh nhìn vào một nơi.
Thuận theo ánh mắt hắn nhìn lại, tâm tình ai nấy đều hơi lạnh, than thở một tiếng, quả nhiên như thế…
Lộc Tẩu!
Người đó ám hại Phương Hành không thành, nhưng cuối cùng vẫn hại một người, chính là Lộc Tẩu trong ngũ lão…
Lúc này Lộc Tẩu còn chưa chết, hắn bàn tọa trong hư không bên cạnh Long Cốt miếu, dựa vào khí tức Long Cốt miếu áp chế sinh linh hắc ám trong cơ thể.
Một thân pháp lực và khí sắc cũng không tiếp tục khô héo, nhưng mặc ai nhìn vào đều biết lúc này trạng thái hắn đang rất khó coi, như là người trúng kịch độc vậy.
Dù lúc này không phát tác, nhưng phát tác chỉ là chuyện sớm hay muộn, giờ hắn đang trầm trong thức hải, đối với ngoại giới hết thảy không nghe không hỏi, rõ ràng là đang nghĩ cách bức ra sinh linh hắc ám, nhưng hiển nhiên chỉ là uổng công…
Thiếu Phương Hành, tiên lộ cố nhiên khó đi, mà nay, thiếu Lộc Tẩu, mảnh Tinh Hải này e là không độ qua được…
Chẳng lẽ tiên lộ trước mắt cứ thế bị chẹn lại nơi cửa ải đầu tiên này?
Ý niệm vừa lên, tâm tư ai nấy đều nhịn không được trầm xuống!
– Vậy thì chưa hẳn, không phải còn có con rồng kia ư…
Lão ẩu tóc rối đột nhiên không biết nghĩ đến điều gì, cười lạnh một tiếng, nhè nhẹ nhắc nhở.
Nghe vậy, chư tu trong lòng hơi động, đã hiểu ý nàng.
Kể ra, Lộc Tẩu chết chưa hẳn đã khiến bọn họ tuyệt vọng, rốt cuộc Bát Hoang Lục Hợp trận này hắn đã thôi diễn ra rồi, nay chỉ cần sáu người vận chuyển pháp trận mà thôi.
Như vậy dù Lộc Tẩu chết rồi, cũng chỉ cần tìm một người khác thay thế vị trí hắn là được, vừa khéo trong đám người bọn họ còn có một người như thế, đó chính là Ngao tam thái tử đang bị Phương Hành cầm tù, rốt cuộc pháp lực của con rồng kia không hề thua kém bọn hắn…
Nghĩ tới đây, không biết bao nhiêu ánh mắt đều đổ dồn về phía Phương Hành.
– Người còn chưa có chết, các ngươi nghĩ thế có phải sớm quá không?
Phương Hành đột nhiên giận mắng một tiếng, lành lạnh liếc chư tu, ánh mắt hận không được muốn giết người.
Đặc biệt là lúc nhìn hướng lão ẩu tóc rối, bộ dạng như thể hận không được trực tiếp ra tay giết người…
– Hừ…
Lão ẩu tóc rối không thèm để ý, đón lấy ánh mắt Phương Hành, cười lạnh một tiếng, sau đó liền dời ánh mắt đi.
– Việc này đợi sau hẵng tính, chỗ này có một tòa Long Cốt thần miếu, đúng là cổ quái.
Hơn nữa Long Cốt miếu này dường như có thể uy hiếp sinh linh hắc ám sống trong vẫn thạch, có vẻ khá là huyền diệu, không bằng trước tiến vào miếu tìm tòi, nghiên cứu một phen!
Lam tiên sinh mở miệng, hóa giải cương cục đương thời, ai nấy đều khe khẽ gật đầu.
Bọn họ đều mơ hồ nghe ra được ý tứ trong lời Lam tiên sinh.
Hiện nay tra ra ai là người ngầm giở trò, cùng với làm sao vượt qua đoạn Tinh Hải còn lại, tự nhiên đều là vấn đề cần xử lý gấp, khăng khăng hai chuyện này đều không dễ xử lý, muốn tra kẻ giở trò, lại làm sao tra? Chẳng lẽ trói lại hai kẻ hiềm nghi lớn nhất là Văn tiên sinh và lão ẩu tóc rối để thẩm vấn? Thật làm như vậy, sợ rằng năm người lập tức liền xé phá mặt, cũng hợp tác không nổi nữa.
Còn chuyện gọi Ngao tam thái tử đi ra thay thế Lộc Tẩu thì càng là quá sớm…
Rốt cuộc Ngao tam thái tử rất có địch ý với bọn họ, tiểu ma đầu kia rõ ràng cũng không nghĩ thả nó ra, thảo luận điều này căn bản không ý nghĩa.
Dù sao thật đến lúc tất yếu, hắn dù không muốn thả cũng phải thả, Ngao tam thái tử không muốn hợp tác cũng phải hợp tác!
Ngược lại là Long Cốt thần miếu, đột ngột xuất hiện ở chỗ này, quả thật câu lên tò mò trong lòng chư tu, nếu không phải lúc này mới vừa thoát ly Tinh Hải, lại xảy ra chuyện khiến người tâm thần không yên, chỉ sợ bọn họ sớm đã tranh nhau xông đi vào!
– Hừ, cả đồng bạn đều không muốn cứu, chỉ nghĩ đi tìm cơ duyên tạo hóa?
Phương Hành cực kỳ bất mãn, lạnh giọng cười, đi về phía Lộc Tẩu.
Câu này khiến chư tu vốn đang một lòng nhào vào Long Cốt miếu không khỏi có chút lúng túng.
Dù bọn hắn đều là hạng mặt rắn tâm lạnh, vì thành tiên vạn sự đều có thể mặc kệ, nhưng lúc này cũng bị chế giễu có phần thẹn ngượng.
Nhưng vừa thăng lên chút lúng túng, lại đột nhiên phát hiện Phương Hành nhìn qua giống như muốn tiến lại thăm hỏi thương thế Lộc Tẩu, lúc đi tới bên người Lộc Tẩu lại căn bản không ngừng, thuận thế đạp bước tiến vào Long Cốt miếu, miệng hô lên:
– Bên trong có lẽ có cách cứu hắn…
Này… Vương bát đản này!
Ngoài miệng nói dễ nghe, thật ra trong lòng lại muốn là người đầu tiên xông vào Long Cốt miếu!
Nhìn như muốn xem xét thương thế Lộc Tẩu, kỳ thực chỉ muốn không dẫn người chú ý tiếp cận Long Cốt miếu thôi…
– Đi… Đừng bị hắn cướp trước!
Trơ mắt nhìn gia hỏa rõ ràng là kẻ tu vị thấp nhất trong đám, lại là người đầu tiên xông tiến Long Cốt miếu, tứ lão đều cả kinh, đồng loạt phi thân bổ nhào tới.
Bọn họ không có chút lòng tin nào với nhân phẩm Phương Hành, vạn nhất có thứ tốt gì bị gia hỏa kia giành trước thu vào trong tiểu thế giới, muốn bức hắn giao ra e rằng khó như lên trời…
– Ngao…
Ngay lúc bọn họ đồng thời lao lên, chuẩn bị theo sát Phương Hành xông tiến Long Cốt miếu, lại đột nhiên nghe được trong miếu truyền ra một tiếng kêu khóc bi thống, tiếng kêu này vô cùng đột ngột, chính là giọng của Phương Hành, nhất thời dọa cho bọn họ nhảy dựng, bốn người thoáng ngưng trệ trước cửa miếu, nhất thời không dám xông thẳng vào, trong lòng thăng lên một ý niệm đáng sợ…
… Chẳng lẽ trong miếu có hung hiểm?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







