[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 257 : Tỷ Thí Đan Thuật (c1281-c1285)
❮ sautiếp ❯Chương 1281: Tỷ Thí Đan Thuật
Dược có ba phần độc, đan dược gì cũng không thể ăn nhiều, như vậy ở dưới tình huống số lượng nhất định, khẳng định chọn phẩm chất tốt nhất.
Bởi vậy, chỉ cần Bảo Lâm Các đánh bại hai gã Đan Sư cấp năm của Hàn Lâm Các, như vậy trận luận bàn này tự nhiên là Bảo Lâm Các toàn thắng.
Hơn nữa, đây là ở trước mắt bao người tiến hành, hơn nữa đã tiến hành nửa tháng, hiện tại trong thành còn có người nào chẳng biết?
Khang Tu Nguyên hạ tràng nói:
– Vị nào cùng ta tỷ thí?
– Ta đến đi!
Một nam tử trung niên đi ra, dung mạo xấu xí, trên người tán phát ra dược vị cường liệt, đó là vì nhiều năm cùng đan dược, dược liệu giao tiếp.
– Lương Kim Ba?
Khang Tu Nguyên trầm giọng nói.
– Ha hả, ngươi nhận ra ta?
Trung niên nam tử hỏi.
Khang Tu Nguyên cười ha hả nói:
– Nghe tiếng Lương đại sư đã lâu, nghe nói Lương đại sư từ mười vạn năm trước đã là Đan Sư cấp năm, bây giờ cách cấp sáu hẳn không xa đi.
Lương Kim Ba lộ ra vẻ ngạo nghễ, Đan Đạo như võ đạo, mỗi tiến lên một bước đều vô cùng gian nan.
Chớ nhìn hắn mười vạn năm trước đã là Đan Sư cấp năm, hiện tại lại đang dừng ở cảnh giới này, nhưng phải biết từ Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị đến trung cực vị, lại cần bao lâu?
Thiên tư tốt một chút cũng phải 50 vạn năm!
Bởi vậy, hắn chỉ dùng 10 vạn năm liền có hy vọng đột phá Đan Sư cấp sáu, này kỳ thực rất không đơn giản, hoàn toàn xứng hai chữ thiên tài.
– Khang Tu Nguyên, ngươi coi như là thiên tài Đan Đạo, không bằng mang Hàn Lâm Các đầu nhập vào Bảo Lâm Các ta làm sao?
Lương Kim Ba ném ra cành ô-liu.
Khang Tu Nguyên lắc đầu nói:
– Hàn Lâm Các là tâm huyết của sư huynh đệ chúng ta, tuyệt đối sẽ không để nó suy sụp!
– Ha hả, vậy không lời có thể nói!
Lương Kim Ba duỗi tay một cái.
– Đến tỷ thí đi!
– Mời!
Lương Kim Ba dừng một chút nói:
– Nếu ta là phương khiêu chiến, hơn nữa, ta luyện đan hơn ngươi nhiều năm, coi như là nửa cái tiền bối, vậy thì do ta tới quyết định luyện chế đan dược gì a.
Này khác nhau rất lớn, bởi vì đồng dạng là đan dược cấp năm, vẫn có độ khó phân chia, thí sinh chọn trước sẽ phải có hại một chút, thí sinh sau có thể thong dong, căn cứ thực lực của mình mà điều chỉnh.
Khang Tu Nguyên cũng không cậy mạnh, đối phương ở Đan Đạo thấm nhuần mười mấy vạn năm, cái tiện nghi này hắn chiếm không tính lớn.
– Ta luyện Tứ Phương Đan.
Lương Kim Ba suy nghĩ một chút, trầm giọng nói.
Trong lòng Khang Tu Nguyên hơi kinh, Tứ Phương Đan ở đan dược cấp năm cũng thuộc về khó luyện chế, như vậy, hắn muốn hơn đối phương mà nói, tất nhiên phải chọn càng khó.
Dĩ nhiên, hắn cũng có thể chọn đơn giản hơn, tiếp đó chờ mong Lương Kim Ba sai lầm bạo đan, như vậy hắn chỉ cần luyện ra đan dược cấp năm liền thắng.
Nhưng nếu người ta không có nắm chặt, sẽ ở thời điểm này nói muốn luyện chế Tứ Phương Đan sao?
Hắn trầm ngâm chỉ chốc lát, mới nói:
– Ta đây cũng luyện Tứ Phương Đan.
Mọi người đều luyện Tứ Phương Đan, vậy càng thêm đơn giản, ai luyện số lượng thành đan càng nhiều, dĩ nhiên chính là người thắng.
Mà số lượng như nhau, còn có thể so sánh phẩm chất thành đan.
– Vậy bắt đầu đi!
Hai người đều đi chuẩn bị tài liệu.
Bảo Lâm Các có chuẩn bị mà đến, tài liệu dĩ nhiên đều mang theo, mà Khang Tu Nguyên là chủ nhân nơi đây, chọn tài liệu dĩ nhiên cũng rất nhanh, chỉ chốc lát, hai người nói một tiếng mời, liền bắt đầu luyện chế.
Phân chọn, tinh luyện tài liệu, tiếp đó khai hỏa, hai người rất nhanh liền tiến vào quá trình luyện chế mấu chốt nhất.
Lăng Hàn chỉ nhìn một hồi, liền lắc đầu.
Lấy nhãn lực Đan Đạo Đế Vương của hắn, đã có thể phán định, Khang Tu Nguyên không phải là đối thủ của Lương Kim Ba.
Thiên phú Đan Đạo của Khang Tu Nguyên quả thực không thua đối phương, thậm chí còn muốn siêu việt, nhưng đối phương ở trên Đan Sư cấp năm tôi luyện hơn hắn mấy chục vạn năm, đây là một chênh lệch rất lớn.
Ý niệm trong lòng Lăng Hàn xoay chuyển, liền đi tới chỗ Vân Vĩnh Vọng.
– Đứng lại!
Thấy một người trẻ tuổi lỗ mãng đi tới, người của Hàn Lâm Các vội vàng cản hắn lại.
Vân Vĩnh Vọng cũng nghe tiếng nhìn lại, cùng ánh mắt của Lăng Hàn đối diện, hắn khẽ di một tiếng nói:
– Chúng ta có phải đã gặp mặt hay không?
Nhãn thần của người này lại cho hắn một loại cảm giác giống như đã từng quen biết, hơn nữa, trong ánh mắt kia bao hàm rất nhiều cảm xúc phức tạp.
Lăng Hàn khẽ rũ ánh mắt, cười nói:
– Ta muốn gia nhập Hàn Lâm Các, có được hay không?
Vân Vĩnh Vọng kinh ngạc, người trẻ tuổi này lại muốn gia nhập Hàn Lâm Các? Không thấy tình huống bây giờ của Hàn Lâm Các rất không ổn sao, ngươi lại còn muốn gia nhập? Cổ quái! Hắn nói:
– Ngươi cũng là Đan Sư?
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói:
– Học qua mấy năm.
Mới mấy năm?
Vân Vĩnh Vọng trầm ngâm một hồi, gật đầu nói:
– Được!
Thời khắc nguy nan gặp nhân tâm, Lăng Hàn cư nhiên vào lúc này gia nhập Hàn Lâm Các, phảng phất đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, để trong lòng hắn thoải mái! Bởi vậy, mặc kệ thực lực Đan Đạo của Lăng Hàn thế nào, hắn thu là phần tâm ý này.
– Thanh niên nhân, ngươi xưng hô như thế nào?
Hắn lại hỏi.
– Lăng Hàn!
– Cái gì!
Vân Vĩnh Vọng la thất thanh, thiếu chút nữa nhảy dựng lên, người này cư nhiên cùng tên với sư tôn? Trước hắn đã cảm thấy Lăng Hàn giống như đã từng quen biết, cộng thêm cái tên này, trong lòng không khỏi run rẩy.
Đáng tiếc, hắn xem như thế nào đi nữa cũng không phát hiện Lăng Hàn trước mặt giống sư tôn, hơn nữa, ở trước khi hắn đi Thần Giới, sư tôn cũng đã tiêu thất mấy trăm năm, hẳn là, đã chết.
Chỉ là một trùng hợp, hắn thầm nói.
– Lăng Hàn, ngươi từ đâu tới đây?
Vân Vĩnh Vọng nhịn không được hỏi.
– Hợp Ninh Tinh.
Lăng Hàn hồi đáp.
Hắn không có thừa nhận thân phận, một là ở đây tai mắt đông đảo, nếu lộ ra hắn đến từ Hằng Thiên Đại Lục mà nói, cực có thể sẽ truyền tới trong tai Ngũ Tông, trước giờ nhằm vào hắn.
Thứ nhì, đã qua một vạn năm, hắn không biết mấy đồ đệ này có phát sinh biến hóa hay không.
Biến hóa này, là chỉ cực hạn thiện ác.
Hắn phải trước quan sát một chút.
Vân Vĩnh Vọng có chút mờ mịt, Thần Giới quá lớn, nếu không phải người kinh thương, đại bộ phận người cả đời chỉ ở trên một tinh cầu, huống chi Hợp Ninh Tinh cách nơi này có chừng 200 năm lữ trình thường quy, chưa nghe nói qua là quá bình thường.
– Nga!
Hắn gật đầu, lộ ra vẻ thất vọng, nhưng tâm lý lại kiên định, chuyên tâm nhìn Lương Kim Ba cùng Khang Tu Nguyên tỷ thí, này quan hệ đến tương lai của Hàn Lâm Các.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1282: Ta Đến!
Lăng Hàn không có để ý, hắn đi nước cờ này, gia nhập Hàn Lâm Các, không phải vì ở sau khi Khang Tu Nguyên thất bại do hắn lên sao?
Đan Đạo Đế Vương đứng ra, này còn có thể thua?
Hơn nữa, luyện chế Thần Đan cấp năm không sai biệt lắm cần mười ngày, bởi vậy Lăng Hàn liền rời đi trước, đi tìm đám người Phong Phá Vân, làm sao cũng không có thể lãng phí thời gian một cách vô ích.
Mặt khác, hắn còn phải suy tính một chút, làm sao giải thích thân phận khác của mình.
Hắn vẫn quyết định trước chậm rãi, chờ cùng đám người Khang Tu Nguyên quen biết nhau sau giải thích tiếp.
Tám ngày sau, Lăng Hàn trở về Hàn Lâm Các.
Khang Tu Nguyên cùng Lương Kim Ba tỷ thí đã sắp kết thúc, nhưng luyện đan chỉ cần bắt đầu, như vậy hoàn thành một phần trăm cùng hoàn thành chín mươi chín phần trăm là như nhau, không thể có bất kỳ phân tâm, sai lầm, bằng không chính là công cốc.
Bởi vậy, càng đến lúc này, bọn họ càng nghiêm nghị.
Gần nửa ngày sau, hai người gần như đồng thời ngừng lại.
– Khai!
Hai người đều vỗ nắp lò, đây là muốn mở lô, bất quá, hai tay của Khang Tu Nguyên giật liên tục, để hỏa diễm lại cấp tốc nhảy lên vài cái, này là Tam Hỏa Dẫn, tiên phong của Lăng Hàn ở trên Đan Đạo.
Lương Kim Ba dẫn đầu biểu diễn thành đan, bên trong có tất cả ba viên đan dược tròn vo, đang muốn bay lượn chạy ra lò luyện đan, lại bị hắn mạnh mẽ trấn áp, phong ở bên trong.
Khang Tu Nguyên cũng mở lò luyện đan ra nói:
– Thật không để cho Lương huynh thất vọng.
Trong lò luyện đan của hắn, thình lình cũng có ba viên thuốc.
Bất quá, Khang Tu Nguyên cũng âm thầm lau trán, nếu không phải hắn còn nắm giữ Tam Hỏa Dẫn, ở cuối cùng tăng lên phẩm chất cùng xác suất thành đan của đan dược, một lò này của hắn hẳn chỉ có thể luyện ra hai viên thành đan.
Hiện tại hắn chỉ có thể âm thầm kỳ vọng, đối phương cũng chỉ có thể luyện ra ba viên thuốc bình thường, bằng không thua nhất định là hắn.
– Đến so sánh phẩm chất đi!
Hai người lấy đan dược ra, để trên lòng bàn tay, tiếp đó bỏ vào so sánh.
Với Đan Sư bọn hắn mà nói, chỉ cần liếc nhìn, là có thể nhìn ra phẩm chất của một viên đan dược.
Khang Tu Nguyên rất nhanh thì biến sắc, vô luận từ màu sắc hay dược vị, phẩm chất của đối phương đều vượt lên trước hắn, hơn nữa không phải nhỏ tí tẹo, mà là có chênh lệch rõ ràng.
Hắn do dự một chút, thở dài nói:
– Ta thua!
– Ha ha ha ha!
Lương Kim Ba cười to, trận luận bàn này, Hàn Lâm Các toàn bại, làm chủ tướng áp trục đăng tràng, hắn tự nhiên cảm thấy sung sướng.
– Không cần thất lạc, đối phương mạnh hơn ngươi, là bởi vì người này sớm bước vào Đan Sư cấp năm, so với ngươi thấm nhuần nhiều hơn mấy vạn năm, ngươi lại ma luyện mấy năm, muốn vượt lên đối phương không khó.
Lăng Hàn đột nhiên nói.
Khang Tu Nguyên ngẩn ra, nhìn lại Lăng Hàn, trên mặt có vẻ không hiểu.
Này tên là ai, sao dáng dấp lão khí hoành thu, giọng nói như sư phụ của hắn vậy.
Trước hắn một mực chuyên tâm luyện đan, thực sự là trời sập xuống cũng không nhất định biết, tự nhiên không biết Lăng Hàn là ai, cũng không biết Lăng Hàn hiện tại đã là một thành viên của Hàn Lâm Các.
Nhưng Lương Kim Ba lại buồn bực, có ý tứ sao, thua chính là thua, đây là đang tìm lý do sao?
Hắn hừ lạnh một tiếng nói:
– Các ngươi là không thua nổi sao?
– Thua?
Lăng Hàn cười ha ha, lắc đầu nói.
– Tỷ thí vẫn chưa hết, tại sao nói thua?
Vẫn chưa xong? Vẫn chưa xong cái đầu ngươi a, Đan Sư mạnh nhất của các ngươi đã xuất chiến, còn muốn thế nào? Chờ một chút, tiểu tử này là ai, từ đâu xuất hiện?
Lương Kim Ba nói:
– Người này là ai? Khang huynh, Vân huynh, Hàn Lâm Các lúc nào đến phiên người này làm chủ?
Lăng Hàn đưa tay bãi xuống nói:
– Ta là Đan Sư do Hàn Lâm Các mới mời tới, cuộc kế tiếp, ta tỷ thí với các ngươi, có Đan Sư cấp sáu, Đan Sư cấp bảy hay không, lấy ra chơi một chút.
Ta đi!
Lấy ra chơi một chút?
Ngươi cho rằng Đan Sư là cẩu sao, lại còn lấy ra chơi!
Này làm Lương Kim Ba tức điên, ánh mắt của hắn lành lạnh nói:
– Khang huynh, Vân huynh, các ngươi định để tiểu tử này hồ đồ tới khi nào?
Khang Tu Nguyên vừa muốn nói chuyện, chỉ thấy Lăng Hàn đã đi tới, đoạt ba viên thuốc trong tay hắn.
Tuy tu vi của hắn cũng là Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị, nhưng ở trước mặt Lăng Hàn là hoàn toàn không đủ xem.
– Con cọp không phát uy, ngươi còn coi ta là mèo bệnh sao.
Lăng Hàn ném ba viên thuốc vào lò luyện đan, tiếp đó bắt đầu rèn luyện.
Cái gì, đan dược đã luyện thành ngươi lại còn trọng luyện, ngươi não tàn sao!
Đừng nói đan dược, ngay cả chú khí cũng không phải ngươi cảm giác không hài lòng, là có thể ném vào trong lò đốt, chế tạo lần nữa a.
Trong Thần Khí có ý chí võ đạo, lung tung sẽ chỉ làm ý chí võ đạo ma diệt, hủy hoại Thần Khí.
Đan dược cũng như vậy, chỉ bất quá bên trong là Thiên Địa quy tắc đan vào thành thần văn, hơn nữa càng thêm yếu đuối.
Vì sao lúc luyện đan mỗi một bước đi đều cẩn cẩn dực dực, là bởi vì chỉ cần có một thần văn đan dệt sai, như vậy lô dược liền phế đi.
Khang Tu Nguyên muốn ngăn cản, lại bị Vân Vĩnh Vọng kéo lại, hắn tràn đầy không giải thích được nói:
– Vì sao?
– Hắn gọi Lăng Hàn!
Vân Vĩnh Vọng nói.
– Cái gì!
Khang Tu Nguyên khiếp sợ, nhưng lập tức lắc đầu, tuyệt không có khả năng này là sư phụ của bọn hắn, chết hơn một vạn năm rồi a.
Nhưng bởi vì tên tương đồng, hắn cũng lựa chọn để Lăng Hàn hồ đồ một lần.
Lăng Hàn không ngừng làm, hỏa diễm hừng hực, rất nhanh, mùi thuốc kinh người truyền ra, mười dặm có thể nghe.
– Di, cư nhiên không nổ lò!
Lương Kim Ba vô cùng khiếp sợ.
Trong Thần Đan cấp năm chất chứa năng lượng rất lớn, bị hỏa diễm đốt luyện như vậy, rất dễ phá hư cân đối, từ đó làm năng lượng kinh khủng nổ tung, nhẹ thì nổ lò, nặng thì dẫn phát đại bạo tạc, có thể sánh ngang mười tên, thậm chí trăm tên Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị toàn lực xuất thủ.
Bởi vì đây là năng lượng tập trung bạo phát, tựa như Chung Cực Nhất Tiễn, uy lực viễn siêu cảnh giới.
Nhưng Lăng Hàn hồ nháo như vậy, lò đan dược này cư nhiên không bạo tạc, thực sự là quá ly kỳ cổ quái, quả thực không thể tin tưởng.
Lẽ nào, hắn căn bản không có bỏ đan dược vào?
Lăng Hàn chuyên chú, hắn đây là muốn đề thăng phẩm chất của đan dược, này rất khó làm được, dù cho đối với Đan Đạo Đế Vương như hắn mà nói cũng như vậy.
Bất quá, may mắn đây chỉ là Thần Đan cấp năm, mà tiêu chuẩn Đan Đạo của hắn đạt tới cấp bảy, lúc này mới có khả năng thành công.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1283: Bò Ra Con Đường Này
Độ khó quá cao, hoàn toàn không thua gì luyện chế một lò Thần Đan cấp bảy, bởi vậy cho dù là Lăng Hàn cũng phải cẩn cẩn dực dực.
Hắn lấy ra thần văn trong thần dược, không ngừng đan vào, tiến hành điều chỉnh vi diệu.
Đề thăng phẩm chất không thể như luyện đan, bởi vậy hao tốn thời gian không nhiều, chỉ hơn một canh giờ mà thôi, Lăng Hàn liền ngừng lại, công trình đề thăng phẩm chất đan dược đã hoàn thành.
Hắn mở lò, lấy đan dược ra, tiếp đó thảy qua cho Lương Kim Ba nói:
– Ếch ngồi đáy giếng, hảo hảo học một chút.
Lương Kim Ba theo bản năng tiếp nhận, ánh mắt đảo qua, nhất thời lộ ra biểu tình không thể tin tưởng.
Làm sao có thể!
Lương Kim Ba lộ ra biểu lộ vô cùng khiếp sợ, làm một thiên tài đan đạo, miễn cưỡng xưng một tiếng Đại sư, chẳng lẽ hắn vẫn không thể nhìn ra phẩm chất của ba viên đan dược này so với trước đề thăng rất nhiều?
Ngươi là yêu quái a, đan dược đã luyện thành lại còn có thể trở về lò tái tạo, tăng lên phẩm chất?
Đây đối với cường độ thần hồn, lý giải dược liệu đạt tới độ cao như thế nào?
Đơn giản không thể nào tin nổi!
Đan Sư cấp năm có thể làm được điểm này sao?
Khang Tu Nguyên cùng Vân Vĩnh Vọng cũng trừng mắt, đây cũng quá ngưu bức đi, chỉ bàn về thực lực đan đạo, Lăng Hàn tuyệt đối nghiền ép bọn họ! Mà nói đến tiêu chuẩn võ đạo, mới vừa rồi Lăng Hàn dễ dàng từ trong tay Khang Tu Nguyên cướp đi đan dược, cái này đủ để nói rõ vấn đề.
Thiên tài đan đạo còn trẻ như vậy, cao thủ võ đạo, cư nhiên nguyện ý gia nhập Hàn Lâm Các của bọn họ?
Ngay cả bọn họ cũng mơ hồ, có chút choáng váng.
– Cái này!
Tất cả mọi người của Bảo Lâm Các lao lên, vây quanh Lương Kim Ba, cẩn thận nghiên cứu Tứ Phương Đan trong tay hắn, nhưng mặc cho bọn hắn nghiên cứu thế nào, cũng chỉ có thể chứng minh: được Lăng Hàn cải tạo, Tứ Phương Đan hắn luyện ra vượt xa Lương Kim Ba luyện chế.
Cái này vượt qua quá nhiều, không chỉ một hai tinh, để cho người của Bảo Lâm Các muốn ăn vạ cũng ngượng ngùng.
– Như thế nào?
Lăng Hàn cười nói.
– Muốn so, tiếp tục a.
Người Bảo Lâm Các hai mặt nhìn nhau, bọn họ đã sớm biết Hàn Lâm Các chỉ có Đan Sư cấp năm, vì vậy chuyến đi này dĩ nhiên không thể nào có Đan Sư cấp sáu đi theo, huống chi là cấp bảy.
Nhưng Lăng Hàn có thể tăng phẩm chất của đan dược cấp năm đã thành đan, hơn nữa tăng lên một đoạn lớn, nói rõ thực lực đan đạo của đối phương tất nhiên trên cấp năm.
Nơi này ai có thể so với hắn?
– A a, thật không nghĩ đến, trong Hàn Lâm Các nho nhỏ lại còn là đầm rồng hang hổ!
Trong Bảo Lâm Các có một lão giả hoa giáp nói, hắn họ Hồ, tất cả mọi người xưng hắn là Hồ đại sư hoặc Hồ Đan Sư, cũng là người phụ trách chuyến này.
Hắn vừa sai người trở về bẩm báo, vừa ổn định tràng diện, đã thắng năm tràng, hôm nay chính là cơ hội tốt nhất cử bắt lại Hàn Lâm Các, tại sao có thể thất bại trong gang tấc?
– Các hạ, xưng hô như thế nào?
Hắn hỏi dò.
– Lăng Hàn.
Lăng Hàn cười nói.
– Lăng Hàn …… Hàn Lâm Các?
Trong miệng Hồ Đan Sư lẩm bẩm, lộ ra có chút kỳ quái, đây cũng quá đúng dịp đi.
Hắn a a cười một tiếng, tiếp tục nói:
– Lăng đại sư trẻ tuổi, ở đan đạo có thành tựu kiệt xuất như thế, tiền đồ thật bất khả hạn lượng! Bất quá, Lăng đại sư mặt mũi lạ lẫm, chẳng lẽ là gần đây mới gia nhập Hàn Lâm Các sao?
Trước khi bọn họ xuất thủ tự nhiên đã điều tra cặn kẽ, đối với thực lực của Hàn Lâm Các rõ như lòng bàn tay, nhưng đột nhiên toát ra một quái vật, đánh bọn họ trở tay không kịp.
– Lăng đại sư chính là Đại trưởng lão của Các ta mới mời!
Vân Vĩnh Vọng lập tức nói, cái này dĩ nhiên là cho Lăng Hàn một thân phận xác thực.
– Nga!
Hồ Đan Sư gật đầu một cái, ánh mắt hơi híp nói:
– Lấy thực lực của Lăng đại sư, khuất thân ở Hàn Lâm Các nho nhỏ không khỏi quá lãng phí, không bằng tới Bảo Lâm Các chúng ta, tất có thể cho Lăng đại sư đất dụng võ rộng lớn.
Dựa vào, cũng dám đào góc tường.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
– Có Đại trưởng lão như ta ở đây, Hàn Lâm Các tất nhiên sẽ trở thành Thánh địa đan đạo mạnh nhất Đại Xích Dương Đế Triều, Vân Đính Tinh, Trường Quang Tinh Vực, thậm chí toàn bộ Thần giới, cho nên, không bằng các hạ gia nhập Hàn Lâm Các, ta có thể chỉ điểm ngươi một chút.
Ta sát, khẩu khí này của ngươi cũng quá lớn đi!
Không chỉ người của Bảo Lâm Các, ngay cả người của Hàn Lâm Các cũng lau mồ hôi lạnh, bọn họ ngay cả đặt chân ở Đại Doanh Thành cũng không yên, ngươi đã muốn xưng bá Thần giới, cái này …… không khoác lác sẽ chết sao!
Khóe miệng của Hồ Đan Sư càng co quắp, hắn cũng sống một xấp dày tuổi, ở đan đạo nghiên cứu mấy triệu năm, lấy số lẻ cũng có thể nghiền ép Lăng Hàn, cư nhiên bị đối phương nói muốn chỉ điểm, để cho hắn làm sao chịu nổi?
Mặc dù nói học không phân biệt tuổi tác, người giỏi làm thầy, nhưng ngươi bây giờ cũng quá trẻ tuổi, hơn nữa, cũng chỉ lộ một tay, bằng vào chút thực lực này còn không có biện pháp làm cho người tin phục!
– Lăng đại sư thật tự tin!
Cuối cùng, hắn chỉ có thể nói như vậy.
Vô luận như thế nào, từ thực lực Lăng Hàn biểu hiện ra, đối phương ít nhất cũng là Đan Sư cấp sáu.
Đan đạo như võ đạo, vượt qua một cảnh giới đó chính là tiền bối.
Hơn nữa, võ đạo còn có thiên tài vượt cấp chiến đấu, nhưng đan đạo không thể nào a, ngươi cao nhất có thể luyện chế đan dược cấp bậc gì chính là Đan Sư cấp bậc đó, không tồn tại lý thuyết vượt cấp, chỉ có chân tài thực học.
Nếu cấp bậc đan đạo của đối phương cao hơn mình, vậy thì giữ vững thái độ cung kính, nếu không sẽ bị đồng đạo mắng vô sỉ.
Vân Vĩnh Vọng cùng Khang Tu Nguyên lộ ra nụ cười, chỉ cảm thấy hả giận.
Bọn họ vô cớ bị Bảo Lâm Các lấn áp, hơn nữa thủy chung rơi vào hạ phong, cho đến giờ phút này mới lật bàn, có thể không để cho bọn họ hưng phấn sao? Loại cảm giác này quá đã, có một loại cảm giác như ban đầu bọn họ vẫn còn ở Tiểu thế giới, đi theo sư tôn đại nhân lăn lộn.
Khi đó, ai không cầu xin bọn họ luyện đan?
– Ha ha, không nghĩ tới Hàn Lâm Các lại còn có cao thủ!
Trong tiếng cười dài, chỉ thấy một nam tử chừng ba mươi tuổi đứng trong hàng bước ra, áo bào trắng nho nhã, lộ ra vô cùng tiêu sái.
– Hà đại sư!
– Hà Cảnh Vân, được gọi là Đan Sư cấp sáu trẻ tuổi nhất, tiền đồ vô lượng!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1284: So Luyện Lôi Bạo Đan
– Ha ha, trẻ tuổi nhất coi như xong, ta biết ít nhất mười người còn trẻ hơn Hà đại sư, nhưng thực lực đan đạo mạnh hơn.
Bất quá, Hà đại sư đúng là thiên tài đan đạo, ba vạn năm trước mới nhảy vào Đan Sư cấp năm, nhưng hơn một vạn năm trước liền xông lên cấp sáu.
– Vô cùng kinh người!
– Bảo Lâm Các đánh ra lá vương bài này, xem ra là muốn nghiền ép Hàn Lâm Các!
– Còn phải nói, cũng đã đến nước này, nhất định thừa thắng truy kích, nhất cử bắt lại Hàn Lâm Các.
– Nhưng sao ta luôn có cảm giác, lần này Bảo Lâm Các sẽ bại a!
– Ta cũng vậy! Người trẻ tuổi kia sâu không lường được, có lẽ sẽ sáng lập kỳ tích!
Người xung quanh nghị luận ầm ỉ, tràng diện cũng không có khuynh hướng Hà Cảnh Vân.
– Bái kiến Hà đại sư!
Đan Sư của Bảo Lâm Các đều hành lễ với Hà Cảnh Vân, ở thế giới này, thực lực mới là vương đạo.
Hà Cảnh Vân hơi giơ tay lên nói:
– Miễn!
Hắn nhìn về phía Lăng Hàn nói.
– Các hạ mới vừa gia nhập Hàn Lâm Các, cần gì nhảy vào vũng nước đục này?
– Ha ha.
Lăng Hàn chẳng qua là cười cười, loại lời không có ý nghĩa này không cần lãng phí nước bọt.
Hơn nữa, ai có thể biết, Khang Tu Nguyên cùng Vân Vĩnh Vọng là đồ đệ của hắn, lấy tính tình bao che khuyết điểm của hắn, ngươi lấn đồ đệ của ta còn muốn ta qua một bên chơi?
Đùa gì thế!
Trong ánh mắt của Hà Cảnh Vân không khỏi lộ ra hung quang, hắn đúng là thiên tài, hơn nữa còn là siêu cấp thiên tài, vì vậy, hắn hết sức tự phụ, thậm chí có lòng ghen tỵ rất mạnh.
Bây giờ xuất hiện một Đan Sư trẻ tuổi hơn hắn, nhưng thực lực lại có thể không kém gì hắn, tự nhiên để cho hắn không vui cùng bất mãn.
Hắn nói:
– Ta với ngươi tỷ thí một trận, bất quá, ai thua, thì bò ra con đường này!
Bò ra con đường này!
Tất cả mọi người biến sắc, cái đánh cuộc này cũng quá lớn đi.
Đừng nhìn Bảo Lâm Các lấn đến trên đầu Hàn Lâm Các, nhưng chỉ là lấn chuyện không lấn người, chẳng qua là ăn cạnh trên phương diện làm tranh mà thôi. thực lực ngươi không bằng người, vậy cũng không có gì đáng nói.
Nhưng tiền đặt cuộc của Hà Cảnh Vân như vậy, đó là nhục nhã người a!
Thật muốn bò ra con đường này, sau này Lăng Hàn còn có thể ở chỗ này lăn lộn sao? Khẳng định ê mặt rời đi, cả đời không dám tới nữa.
Ánh mắt của Lăng Hàn cũng rét lạnh, cạnh tranh trên phương diện làm ăn hắn có thể cười một tiếng bỏ qua, nhưng bây giờ Hà Cảnh Vân hiển nhiên là nhằm vào hắn.
Hừ, ngươi thật là tự mình tìm chết a!
So luyện đan với Đan Đạo Đế Vương, ngươi xác định?
– Được!
Lăng Hàn đáp ứng một tiếng, đây là ngươi tự tìm.
– Chúng ta so, là luyện chế thần đan cấp sáu! Hà Cảnh Vân cường điệu nói, nhìn đối phương khí huyết cực vượng, đoán chừng không tới một ngàn tuổi, vậy đối phương chống đỡ chết cũng là ở Đan Sư cấp sáu một ngàn năm.
Chỉ một ngàn năm mà thôi, có thể luyện qua mấy lò Thần đan cấp sáu, có thể hiểu rõ bao nhiêu đan phương cấp sáu?
Nhưng hắn vạn vạn lần không thể nào nghĩ đến, Lăng Hàn chẳng những là Đan Đạo Đế Vương, còn có một Luân Hồi Thụ, dưới tàng cây tìm hiểu một ngày chính là một năm!
Lăng Hàn cười cười nói:
– Được! Nhìn ở phân lượng ngươi là tiểu bối, ta chọn lựa trước, ta luyện chế Lôi Bạo Đan.
Trên thực tế, hắn cũng chỉ biết một loại Thần đan cấp sáu như vậy, bất kể là trước hay sau, hắn cũng chỉ luyện cái này.
Nếu như thế, sao không trang bức một lần?
Quả nhiên, hắn vừa trang bức, người xung quanh đều động dung.
Trước đã nói, trước hay sau, đó là có khác biệt rất lớn, người chọn sau có thể nắm giữ quyền chủ động, sự lựa chọn lớn hơn.
– Lôi Bạo Đan!
Hà Cảnh Vân cũng hơi động dung, cái này ở Thần đan cấp sáu cũng thuộc về loại đặc biệt khó luyện chế, hơn nữa còn là cổ phương, hiện tại cũng không có nhiều người nắm giữ.
Bất quá, hắn vừa vặn là một trong những người nắm giữ.
– Ha ha, vậy ta cũng chọn Lôi Bạo Đan!
Hà Cảnh Vân tràn đầy tự tin nói.
Trong lòng hắn cười lạnh, đối phương khẳng định không biết, hắn ở Lôi Bạo Đan tốn tinh lực rất lớn, bởi vì loại đan dược này rất ít người luyện, nhưng hiệu quả lại vô cùng lớn, có thể để cho chiến lực của Nhật Nguyệt Cảnh trung cực vị tăng vọt hai tinh, giá trị cao vô cùng.
Vì vậy, hắn cách một đoạn thời gian sẽ luyện chế một lò, chẳng những có thể giữ vững trăm phần trăm tỷ số thành đan, hơn nữa phẩm chất cũng có tăng lên rất lớn.
Chọn Lôi Bạo Đan so với hắn?
Tự tìm khó chịu!
– Vậy chuẩn bị tài liệu một chút, chuẩn bị xong liền bắt đầu đi!
Hồ Đan Sư nói.
Song phương đều chuẩn bị tài liệu, bất quá, bên Hàn Lâm Các lập tức lộ ra vẻ khó khăn, bởi vì bọn họ căn bản không có Đan Sư cấp sáu, tự nhiên sẽ không chuẩn bị tài liệu cấp sáu.
Lăng Hàn cười cười, từ trong Hắc Tháp lấy tài liệu nhất ra, để cho Vân Vĩnh Vọng cùng Khang Tu Nguyên vừa cảm động lại vừa không hiểu.
Tại sao Lăng Hàn muốn giúp Hàn Lâm Các như vậy?
Nhưng vào giờ phút này, mặc cho trong lòng bọn hắn không hiểu thế nào, cũng không thể đẩy cường viện duy nhất ra cửa.
Khi song phương đều chuẩn bị xong tài liệu, liền tiến hành tỷ thí.
Lăng Hàn tiện tay làm, Lôi Bạo Đan này hắn luyện qua mấy lò, hơn nữa mỗi lần luyện chế sẽ ở dưới Luân Hồi Thụ tổng kết kinh nghiệm, cải tiến chưa đủ chỗ.
Đan Đạo Đế Vương cộng thêm Luân Hồi Thụ nghịch thiên, mỗi một lần hắn trầm tư cũng sẽ để cho kinh nghiệm luyện chế Lôi Bạo Đan tiến nhanh.
Bây giờ, hắn thuận tay mà làm, vô cùng dễ dàng.
Nhìn lại Hà Cảnh Vân, có thể nói cực kỳ cẩn thận, căn bản không dám phân tâm, trên trán có mồ hôi cuồn cuộn rơi xuống, lộ ra vô cùng khẩn trương.
Một đôi so như vậy, ưu khuyết đã rất rõ ràng.
– Trừ khi Lăng Hàn kia đang hư trương thanh thế, nếu không nhìn hắn thong dong như vậy, trận này là thắng chắc.
– Ha ha, Hà Cảnh Vân không phải nói người nào thua thì bò ra con đường này sao?
– Ta đã bắt đầu mong đợi!
– Nha, một vị Đan Sư cấp sáu so tài, đây cũng không phải mỗi ngày đều có thể thấy.
Mọi người không nhịn được xì xào bàn tán, cho là Lăng Hàn thắng cao hơn.
Chẳng qua là luyện chế đan dược cấp sáu cũng cần nửa tháng, dù Lăng Hàn nhìn như chiếm hết thượng phong, nhưng chân chính phân ra thắng bại lại ở nửa tháng sau.
Vì vậy, rất nhiều người không chờ được, tự nhiên sẽ trở về ăn cơm, ngủ, hoàn toàn có thể ở nửa tháng sau trở lại nhìn kết quả.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, nửa tháng thời gian đã hết.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1285: Đan Sư Cấp Bảy Giá Lâm
Chỉ thấy Hà Cảnh Vân lộ ra vẻ tiều tụy mãnh liệt, đây chính là đang luyện chế Thần đan cấp sáu, đan dệt thần văn cần hao phí tâm lực kinh người, chẳng những thần hồn mỏi mệt, ngay cả nguyên lực cũng hao tổn đến cơ hồ hết sạch.
Bình thường luyện loại đan dược này, Đan Sư phải vừa luyện chế vừa nhai thuốc, bổ sung nguyên lực, nhưng Hà Cảnh Vân có thể được gọi là Đan Sư thiên tài, quả thật có vốn gốc, hắn từ đầu tới đuôi không có ăn qua một viên thuốc.
Cái này cũng không phải tự phụ, mà ăn thuốc, khó tránh khỏi sẽ có chút phân thần, ảnh hưởng phẩm chất thành đan.
Nhất cổ tác khí, vậy dĩ nhiên là tốt nhất.
Bất quá, hắn cũng sắp mệt chết, luyện hoàn tất lò đan dược này, hắn ít nhất phải nghỉ ngơi một tháng.
Nhưng so với Lăng Hàn mà nói, vậy thì thật để cho người ta chắc lưỡi hít hà, lắc đầu.
Hắn ung dung như cũ, trên trán ngay cả một giọt mồ hôi cũng không có, chẳng qua là cặp mắt trở nên sáng một ít.
– Khai!
Hà Cảnh Vân dùng sức vỗ lò luyện đan một cái, ba, nắp lò bay lên, chỉ thấy có ba viên đan dược tự mình bay ra, giống như muốn chạy trốn.
Hà Cảnh Vân sớm có chuẩn bị, tay trảo một cái, ba viên đan dược liền rơi vào trong lòng bàn tay của hắn.
Hắn lộ ra vẻ hài lòng, trước kia một lò hắn nhiều nhất có thể luyện ra hai viên, nhưng lần này phát huy cực kỳ tiêu chuẩn, đạt tới ba viên.
Ha ha, cái này còn không thắng chắc?
Lăng Hàn cũng vỗ lò luyện đan một cái, hưu hưu hưu, có mấy điểm sáng từ trong lò bay ra, nhưng số lượng này rõ ràng vượt qua ba viên.
Năm viên!
Phốc!
Đám Đan Sư của Bảo Lâm Các lập tức phun ra ngoài, mặc dù trong bọn họ không có một người biết luyện chế Lôi Bạo Đan, nhưng cũng không trở ngại bọn họ biết, một lò Lôi Bạo Đan cao nhất cũng chỉ có năm viên.
Nói cách khác, Lăng Hàn đạt tới trạng thái hoàn mỹ!
Ba… năm viên đan dược rơi vào trong tay Lăng Hàn, hắn mở tay ra, trong lòng bàn tay có năm viên đan dược màu lam nhạt đang đảo quanh, giống như muốn tránh thoát Lăng Hà, để bay lượn lên trời vậy.
Hà Cảnh Vân cắn răng, trên mặt lúc xanh lúc đỏ, thua?
Tuyệt không thể chấp nhận!
Hắn thua sẽ bò ra con đường này, để hắn sau này có thể làm người sao?
Hắn nói:
– Số lượng thành đan của ngươi quả thật cao hơn ta, nhưng còn so phẩm chất thành đan, nếu Lôi Bạo Đan của ngươi chẳng qua là một hai tinh, vậy sao có thể so với ta?
Đây cũng không phải không có đạo lý, nhưng ở trên số lượng thành đan chiếm ưu thế, bình thường sẽ không so sánh chất lượng thành đan, vì chỉ có ở dưới tình huống số lượng giống nhau mới có thể đi so phẩm chất.
Hắn hiển nhiên là không thua nổi mà thôi.
Lăng Hàn cười nói:
– Vậy thì tới giám định một chút đi!
Giám định rất nhanh thì có kết quả.
Tài nghệ luyện đan cùng năng lực giám định là hai chuyện khác nhau, coi như là Đan Sư cấp một, thậm chí không phải Đan Sư cũng có thể giám định đan dược, chẳng qua là cần có kiến thức rất tốt với đan dược mà thôi.
Lăng Hàn toàn thắng!
Lôi Bạo Đan của Hà Cảnh Vân miễn cưỡng đạt tới sáu tinh, nhưng Lăng Hàn tới chín tinh.
Không có đạt tới hoàn mỹ, là Lăng Hàn không có ở cuối cùng sử dụng Tam Hỏa Dẫn, tránh cho bị hai đồ đệ nhìn ra đầu mối.
Hà Cảnh Vân thất hồn lạc phách, hắn thua, hơn nữa còn toàn bại, chênh lệch lớn đến không phải một hai tinh.
– Xin mời!
Lăng Hàn cười nói.
Thua nên bò đi.
Hà Cảnh Vân hừ một tiếng, xoay người rời đi, hắn bây giờ không mặt mũi đợi ở nơi này.
– Uy uy uy, dùng bốn cái chân, không phải hai chân.
Lăng Hàn nói.
Hà Cảnh Vân quay đầu lại, ngạo nghễ nói:
– Ngươi muốn ta đường đường là Đan Sư cấp sáu ba… a!
Hắn nói vẫn chưa hết, liền bị Lăng Hàn nắm cổ, để cho hắn liên tiếp đưa tay đá chân, cũng không cách nào tránh thoát.
Hắn không khỏi hoảng sợ, phải biết hắn cũng là Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị, cảnh giới tương đương đối phương, sao ngay cả một chút lực phản kháng cũng không có?
– Ta ghét nhất người không tuân thủ cam kết!
Lăng Hàn ném hắn lên đất.
– Lời của mình đã nói ra, coi như là phân cũng phải ăn!
– Nếu ngươi dám đụng đến ta một sợi tóc, ta bảo đảm, Bảo Lâm Các sẽ bầm thây ngươi vạn đoạn!
Hà Cảnh Vân uy hiếp nói, nếu hắn ở trước mặt mọi người bò ra, vậy mất mặt tự nhiên không chỉ chính hắn.
Lăng Hàn cười ha ha một tiếng nói:
– Ta thật sợ!
Hắn tăng thêm một cước.
– Còn không bò!
Hà Cảnh Vân dĩ nhiên không chịu, nếu bò hắn liền thật không có mặt làm người.
– Thứ gì, nói chuyện lại như rắm thí!
Lăng Hàn ba ba ba đạp lên mặt của Hà Cảnh Vân, nhưng người này ngược lại cũng ngạnh khí, cư nhiên dúi đầu vào trong đất, muốn làm con rùa đen rút đầu.
Mặc dù bị người đạp mặt cũng không phải chuyện tình vinh quang gì, nhưng tổng tốt hơn bò đi nha.
– Lăng đại sư, không sai biệt lắm cũng nên dừng tay a.
Đám người Hồ Đan Sư khuyên nhủ.
– Được a, các ngươi người nào thay hắn bò, ta liền thả hắn!
Lăng Hàn cười nói.
Người Bảo Lâm Các hai mặt nhìn nhau, rối rít lắc đầu, nói giỡn, mặt mũi của Hà Cảnh Vân là mặt mũi, mặt của bọn họ thì không phải sao?
– Nhanh đi mời cứu binh!
Bọn họ vừa ổn định Lăng Hàn, vừa chờ Bảo Lâm Các phái viện binh tới.
Lăng Hàn cũng không nhiều lời, coi như Hà Cảnh Vân không bò, bị hắn đạp như vậy cũng mất hết mặt mũi.
Một lát sau, Bảo Lâm Các rốt cục lại có người tới.
– Dừng tay!
Một tên võ giả quát lên, hắn tuyệt đối không phải Đan Sư, trên người không có một chút xíu mùi thuốc, dưới hét lớn, sau lưng hiện ra hai vòng Nhật Nguyệt hoàn chỉnh, cho thấy hắn chính là Nhật Nguyệt Cảnh trung cực vị đỉnh phong.
– Được!
Lăng Hàn rất dễ nói chuyện, trong miệng đáp ứng, nhưng chân lại đạp không dứt.
– Bổn tọa bảo ngươi dừng tay!
Tên cường giả này giận dữ, một chưởng lộ ra, bắt qua Lăng Hàn.
Lăng Hàn phất tay nghênh đón, cười nói:
– Ta quả thật dừng tay, nhưng ngươi lại không có bảo ta ‘dừng chân’ a.
Bành!
Một kích va chạm, thân hình của hắn chợt trầm xuống, lực lượng của hắn có thể so với Nhật Nguyệt Cảnh trung cực vị hậu kỳ, nhưng so với đỉnh phong còn kém gấp mười lần.
Chẳng qua là thể phách của hắn bây giờ quá mạnh mẽ, chịu đựng một kích này cũng không ngại.
Đừng quên, dưới chân của hắn là đạp Hà Cảnh Vân, lực lượng tháo không hết nhất thời thông qua chân của Lăng Hàn truyền đến trên người hắn, ba ba ba ba, từng cục gạch dưới đất nát bấy, còn hắn thì vùi vào thật sâu, ngay cả bóng người cũng không thấy được.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








