[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 243 : Phá Vỡ Vương Triều (c1211-c1215)
❮ sautiếp ❯Chương 1211: Phá Vỡ Vương Triều
Ngô Triết kêu rên không dứt, ngay cả chỉ đối mặt với Lăng Hàn hắn cũng có chút trứng chọi đá, huống chi còn có một thanh Tiên Ma Kiếm? Đây chính là Thần Khí mà Lăng Hàn ân cần săn sóc ra, cùng hắn tâm ý tương thông, có thể tối đa hóa uy lực của Thần Khí.
Hắn bị áp chế, từ mười chiêu có thể đánh trả năm chiêu, đến mười chiêu chỉ có thể đánh trả một chiêu, cuối cùng chỉ có lực phòng thủ, ai cũng thấy rõ ràng, tuy hắn còn không có chịu thua, nhưng trên thực tế đã thất bại.
Thất bại, không có một chút xíu mượn cớ.
Cùng giai đánh một trận, thực lực không bằng!
Tất cả mọi người trầm mặc, nhưng rất nhiều người lại lộ ra vẻ hưng phấn, đám người Ngô Triết đã chiếm Vương vị ở Sơn Hà Cảnh thời gian quá dài, là lúc nên có tân duệ phấn khởi, trùng kích địa vị của bọn họ.
Mà người thổi kèn lệnh xung phong kia, chính là Lăng Hàn!
Đám đệ tử mới nhập tông vốn hùng tâm vạn trượng, lúc này bị Lăng Hàn khích lệ, đều là lòng tin gấp trăm lần, bọn họ tràn đầy khát vọng với Sơn Hà cực cảnh, bởi vì chỉ cần bước lên bậc thang này, bọn họ có thể như Lăng Hàn, khiêu chiến lão Vương giả, giành lấy Vương vị.
Trận chiến này của Lăng Hàn, mở màn cho thời đại phá vỡ Vương Triều.
Tái chiến vài hiệp, Ngô Triết bị Lăng Hàn chém bay, để lại một vết thương sâu đậm ở ngực, đây là Lăng Hàn thủ hạ lưu tình, nếu không mà nói, hắn sẽ bị chặt đứt.
Đây là luận bàn, mà Lăng Hàn cũng chỉ đòi công đạo cho Vũ Hoàng, song phương không có thù oán không chết không ngớt.
Bất quá, bị đánh bại ở trước mặt mọi người, như vậy từ nay về sau Ngô Triết khẳng định sẽ hận chết Lăng Hàn.
Ngô Triết hận hận nhìn Lăng Hàn, chợt xoay người rời đi, cũng không quản thưởng trà luận đạo còn chưa kết thúc.
– Này Ngô sư đệ, lá trà đâu?
Lăng Hàn cười nói, đã kết thù, hắn cũng không ngại kết sâu một chút.
Ngô Triết ngừng chân, cũng không quay đầu lại, giơ tay lên một cái, ném ra mười lá trà trong suốt, đúng là mười lá U Dương trà mà hắn hứa hẹn.
Bất quá hắn không có ném cho Lăng Hàn, mà là Hà Thao.
Hắn tiếp tục cất bước, rất nhanh thì đi xuống núi, bóng người tiêu thất ở trong mây mù lượn lờ.
Lăng Hàn thờ ơ vỗ vỗ tay, về vị trí nguyên lai, nhắm mắt dưỡng thần.
Sắc mặt của hắn thong dong, cũng không có vì leo lên Vương vị mà kiêu ngạo.
Chỉ lấy chiến lực mà nói, hắn thật không mạnh hơn Ngô Triết bao nhiêu, nhưng hắn có Tiên Ma Kiếm, Thần Khí này rất cường đại, dù cho còn không có đạt đến cấp bốn, nhưng đã hiển lộ ra uy thế phi phàm.
Thứ hai là thể phách của hắn quá cường đại, có thể ở trình độ rất lớn không nhìn đối thủ công kích.
Bất quá, nếu có bí pháp hoặc Thần Khí gì có thể nhằm vào thể phách của hắn thì sao?
Chí ít ở trước khi đạt đến Thánh Vương, thể phách của hắn cũng không phải là khó giải.
Không thể thắng một trận liền coi thường Lục Vương, một khi sinh tử ác chiến mà nói, ai biết Lục Vương còn có bao nhiêu con bài chưa lật, có thể toát ra quang huy cường đại thế nào!
Dĩ nhiên Lăng Hàn cũng chỉ là cảnh giác, không dám khinh thường mà thôi, nhưng hắn vẫn có tín niệm tất thắng vô địch.
Đinh Bình nhìn sư phụ, trên mặt tất cả đều là kích động.
Quá mạnh mẻ!
Sư phụ của mình chính là như vậy, luôn có thể làm ra kinh hỉ, trước còn nói hắn không tư cách tiến vào Lẫm Thiên Tông, hắn lại trở thành đệ tử hạt giống, trước còn nói Lục Vương vô địch, nhưng Ngô Triết lại bị oanh bại.
Hắn nhất định phải lấy Lăng Hàn làm gương, không cầu siêu việt sư phụ, nhưng nhất định không thể ném mặt của sư phụ, yếu đi uy danh của sư phụ.
Luận bàn tiếp tục.
Bất quá, sau khi gặp qua Lăng Hàn cùng Ngô Triết đối chiến, chiến đấu kế tiếp để tất cả mọi người không còn hứng thú.
Nhìn người không thú vị, đánh người dĩ nhiên cũng không thú vị, rất nhanh thì không ai khiêu chiến nữa, mà bắt đầu đòi bàn luận võ đạo.
Người ở đây đều là thiên tài, mà mỗi người cũng không thể ở các mặt làm đến hoàn mỹ, ai cũng có sở trường riêng.
Bởi vậy, cho dù là một tiểu cực vị cũng có thể nói ra kiến giải đặc biệt, để người liên tục gật đầu.
Bầu không khí càng ngày càng nhiệt liệt, tất cả mọi người không có tàng tư, nói ra tâm đắc của mình, chia xẻ cho mọi người, tất nhiên bí pháp vũ kỹ là nhất định không có khả năng móc ra cho, vậy thì không phải uyên bác, mà là ngu ngốc.
Lăng Hàn cũng được ích lợi rất nhiều, Lôi Đình kiếm pháp của hắn là lý giải cùng phá hư pháp tắc, bởi vậy, mỗi người lĩnh ngộ đối với đại đạo đều có thể mang đến linh cảm cùng dẫn dắt cho hắn.
Hắn cũng hào phóng chia xẻ một ít tâm đắc, nhưng bộ phận hạch tâm, tỷ như Lôi Đình kiếm pháp là nhất định không có khả năng truyền thụ.
– Ha hả, nước rốt cục sôi, mọi người tới uống trà đi.
Hà Thao cười nói, trong ấm nước rốt cục có nhiệt khí bay ra, cổ quái là, chút nhiệt khí này tụ mà không tán, bốc hơi ra các loại hình dạng kỳ diệu.
Không hổ là Thần Thủy, chỉ là nước không cũng đã vô giá!
Từ một loại ý nghĩa nào đó mà nói, Hà Thao cùng Ngô Triết còn rất tốt, chí ít đều lấy ra thứ tốt chân chính cho các sư đệ sư muội, nếu không phải Ngô Triết có lòng háo thắng quá mạnh mẽ, lấy ám chiêu thắng Vũ Hoàng, Lăng Hàn cũng sẽ không khiêu chiến hắn, để hắn ôm nỗi hận rời đi.
Lăng Hàn hỏi một chút mới biết được, bốn gã Vương giả khác đều đi các địa phương thám hiểm.
Ở Lẫm Thiên Tông, các đệ tử trong lúc đó quan hệ vẫn tương đối không tệ, các sư huynh sư tỷ ra ngoài lịch lãm, đạt được chút thứ tốt sẽ lấy ra chia xẻ cho các sư đệ sư muội mới nhập tông, đây là một truyền thống.
Như Tứ Vương khác trở về mà nói, cũng sẽ lấy ra một ít lễ gặp mặt cho đám người Lăng Hàn, một đời một đời, tạo thành truyền thống tốt đẹp.
Chúng nhân bình ra mười nhân vật xuất sắc nhất, trong nước trà bọn họ uống sẽ nhiều một lá U Dương trà.
Lăng Hàn tự nhiên là một cái trong số đó, nếu hắn không có tư cách này mà nói, ai có?
Vũ Hoàng cũng nhận được quang vinh, nhưng Đinh Bình thì không có, hắn thua Lam Loan, bất kể là nguyên nhân gì, thua chính là thua, cho thấy tâm cảnh của hắn còn không có kiên định.
– Hàn huynh, có hứng thú đi một cổ địa thám hiểm không?
Hà Thao lại đây, mời Lăng Hàn.
Lăng Hàn không khỏi cười nói:
– Không biết là cổ địa thế nào?
– Chắc là một đại tông môn ở thời kỳ thượng cổ, hình như đạo thống bị diệt, nhưng vẫn để lại rất nhiều vật có giá trị.
Hà Thao nghiêm mặt nói, hắn biết không nói vài tin tức quan trọng ra, là không cách nào nhúc nhích được đối phương.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1212: Dương Hạo Tới
Lăng Hàn nói:
– Lấy khả năng của Hà huynh, hình như không cần ta theo a?
Hà Thao cười ha hả nói:
– Có một bảo khố, cần hợp lực bảy người mới có thể mở, hơn nữa phải đạt đến Sơn Hà cực cảnh!
Lăng Hàn kinh ngạc, mở một bảo khố cũng cần điều kiện cao như vậy?
Cái cổ tông này thật ngưu bức a, phải biết dù cho Lẫm Thiên Tông hội tụ thiên kiêu của trăm tinh hệ, nhưng thế hệ này mới có bảy người tu ra tòa Sơn Hà thứ năm a.
– Vậy cũng nên kiến thức một lần a!
Lăng Hàn lên hứng thú.
– Lúc nào xuất phát?
Hắn không hỏi cổ địa kia ở đâu, như vậy sẽ rất đường đột.
Hà Thao cười ha ha nói:
– Không vội! Không vội! Kỳ thực cái cổ địa này ở trong tay tông môn ta, chính là một Bí Cảnh, mỗi cách trăm năm mới có thể mở ra một lần.
Bất quá cũng sắp rồi, trong vòng nửa năm tới sẽ mở.
Với Thần linh mà nói, nửa năm quả thực chỉ là nháy mắt.
– Tông môn rất muốn mở ra bảo khố này, nhưng nó hạn chế tu vi người tiến nhập, phải là Sơn Hà Cảnh.
Nhưng trước đó, chỉ có sáu người tu ra năm tòa Sơn Hà, bởi vậy mỗi lần đều chỉ có thể đi ngang qua bảo khố mà than thở.
Hà Thao nói.
– Nếu không phải như vậy, thì Trầm Trúc Nhi, Thạch An Quốc cùng Vũ Văn Thông từ vài thập niên trước đã có thể đột phá Nhật Nguyệt Cảnh, chỉ là bọn hắn còn có niệm tưởng vạn nhất, mới áp chế tu vi, dự định sau lần cổ địa mở ra này mới đột phá.
– Ha hả, thực sự là thiên thuận nhân nguyện (*trời theo ý người), hiện tại Hàn huynh xuất hiện, cổ địa có hi vọng mở ra rồi.
Lăng Hàn kinh ngạc nói:
– Nói cách khác, ba vị Trầm, Thạch, Vũ kia đã tu tòa Sơn Hà thứ năm đến hoàn mỹ?
Tê, đây chính là lực lượng Thập Tinh a, có thể sánh bằng Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị sơ kỳ!
Hà Thao mỉm cười nói:
– Chí ít ba vị kia đã đạt đến tầng thứ này, mười mấy trước Khuông Bội Sam tu ra con sông thứ năm, hiện tại không biết ra sao.
Tu ra ngọn núi thứ năm, lực lượng có thể rảo bước tiến lên Thất Tinh, tu đến hoàn mỹ là Bát Tinh, mà tu ra con sông thứ năm, ý tứ là lực lượng tiến lên Cửu Tinh!
Lăng Hàn hiếu kỳ nói:
– Hà huynh thì sao?
– Ha hả.
Hà Thao lộ ra dáng tươi cười, một lát sau mới nói.
– Kém bốn người bọn họ một chút, mấy ngày hôm trước mới tu ra con sông thứ năm.
Tê, Cửu Tinh lực!
So sánh với đó, Ngô Triết là yếu nhất, ngọn núi thứ năm tuyệt đối còn không có tu đến hoàn mỹ, nếu không ở lực lượng hắn có thể áp chế Lăng Hàn, mà không phải chỉ chiếm chút thượng phong.
Vương giả chính là Vương giả, thật mạnh!
Vốn Lăng Hàn cũng không dám coi thường Lục Vương, bây giờ nghe Hà Thao nói, tự nhiên càng thêm coi trọng.
Bất quá, hắn cũng sẽ không bởi vậy mà kính sợ, dù sao hắn cũng có con bài chưa lật cường đại, không cần thiết sợ đầu sợ đuôi.
Chúng nhân uống trà, tiếp tục luận đạo.
Hảo thủy xứng trà ngon, để mỗi người đều đắm chìm trong đại đạo.
Lúc này, mặt thiên tài của chúng nhân đều hiện ra hết, gần như trong cơ thể mỗi người đều bốc lên thần quang, có thể thấy đại đạo quy tắc, tự nhiên là U Dương trà phát huy hiệu quả.
Nhưng cũng có chút người ngoại lệ, tỷ như Lăng Hàn, trên người hắn cái gì cũng không có.
Không có biện pháp, đã uống qua Luân Hồi Trà, U Dương trà có thể đưa đến tác dụng gì chứ?
Lăng Hàn không có, Hà Thao cũng không có, hiển nhiên, không phải là hắn đã sớm uống qua, thì chính là uống Thần trà có hiệu quả tốt hơn, như loại trà này, lần đầu tiên uống hiệu quả sẽ tốt nhất, lần tiếp cái sau kém hơn cái trước.
Hai người nhìn nhau một cái, đều mỉm cười, trong lòng đều xem trọng đối phương thêm một bậc.
Ông!
Chợt, một cổ khí thế cường đại cuốn qua, giống như một Ma Thần giáng thế, làm mỗi người đều phát lên hàn ý.
Người nào!
Tất cả mọi người khiếp sợ, đây chính là trọng địa của Lẫm Thiên Tông, ai có thể chạy đến nơi này diễu võ dương oai?
Một niệm chưa xong, chỉ thấy một bạch y nam tử đi lên, hai tay của hắn chắp sau lưng, trường bào và tóc tung bay, có một loại phiêu dật nói không nên lời.
Đây là một mỹ nam tử, mặt như quan ngọc, thân thon dài, thuộc về loại một ánh mắt là có thể để đám nữ nhân thét chói tai.
– Dương… Dương đại nhân!
Không ít người kinh hô, dù bọn họ đều là đệ tử hạt giống, nhưng nhìn thấy thanh niên này, cũng mang vẻ kính sợ cường liệt.
Dương Hạo, thiên tài trong thiên tài, chỉ dùng sáu trăm năm liền tu luyện đến Nhật Nguyệt Cảnh, hơn nữa có thể quét ngang cùng giai, bất luận thiên tài gì ở trước mặt hắn cũng chỉ là đá kê chân, dùng để ca ngợi hắn vĩ đại mà thôi.
Hiện tại hắn đến tột cùng là cảnh giới gì? Không người biết, chỉ biết là có tiến bộ cực lớn.
Nhật Nguyệt, Sơn Hà, này là hai cảnh giới tuyệt nhiên bất đồng, dù tu luyện Sơn Hà Cảnh đến cực cảnh, cũng chỉ có thể địch Nhật Nguyệt Cảnh thấp nhất.
– Bái kiến đại nhân!
Rất nhiều người đều đứng lên, cung kính hành lễ với Dương Hạo.
Ở Lẫm Thiên Tông, nếu đệ tử ở trên cảnh giới cao hơn một tầng thứ, đó chính là xưng đại nhân, mà không phải dùng sư thúc sư bá gì đó.
Hà Thao bất động thanh sắc, hắn sắp tu luyện Sơn Hà Cảnh tới cực hạn, lấy thiên tài như hắn, ngay cả cực cảnh cũng có thể bước vào, đột phá Nhật Nguyệt Cảnh tự nhiên là việc nhỏ, bởi vậy, hắn cũng không quá kính sợ Dương Hạo.
Nhưng võ đạo giới nặng nhất thực lực, chỉ cần hắn một ngày không có nhảy vào Nhật Nguyệt Cảnh, ngày đó sẽ thấp hơn đối phương một đầu, bởi vậy, hắn sẽ không đi khiêu khích Dương Hạo.
Dương Hạo tán phát ra khí phách, như một vị Ma Tôn, bất luận kẻ nào ở trước mặt hắn cũng chỉ có dập đầu.
Ánh mắt của hắn đảo qua, thản nhiên nói:
– Ai là Hàn Lâm?
Ai là Hàn Lâm?
Dương Hạo là tới tìm Lăng Hàn?
Rất nhiều người không rõ ràng tình huống, cho là Dương Hạo nghe sự tình Lăng Hàn đánh bại Ngô Triết, nên chạy tới mượn hơi Lăng Hàn, nhưng như đám người Càn Thi Vân thì biết Dương Hạo không phải tới lôi kéo Lăng Hàn.
Nàng không khỏi mừng như điên, Dương Hạo rốt cục xuất thủ!
Chương Long không giải quyết được Lăng Hàn, lẽ nào Dương Hạo còn không được?
Nếu như Lăng Hàn thật có thể đối kháng Dương Hạo, vậy đời này nàng tuyệt không dám đối phó Lăng Hàn nữa, sau đó thấy hắn sẽ đi vòng.
Lăng Hàn không thối lui chút nào, đứng lên nói:
– Ta là Hàn Lâm, có gì chỉ giáo sao?
Dương Hạo theo dõi hắn, nhìn thoáng qua mới nói:
– Cho ngươi hai lựa chọn, một, dập đầu với ta, ngươi giết thị vệ của ta, từ nay về sau, ngươi liền làm thị vệ của ta.
Hai, ta thấy ngươi một lần đánh ngươi một lần, thẳng đến ngươi lui khỏi tông, ta sẽ đích thân giết ngươi!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1213: Chiến Đấu Tới Cùng
Tê!
Tất cả mọi người hoảng sợ, trước còn nghĩ Lăng Hàn tiền đồ vô lượng, thời gian tới có cơ hội trở thành truyền nhân mạnh nhất của Lẫm Thiên Tông, nhưng trong nháy mắt tình thế liền nghịch chuyển.
Hắn đắc tội Dương Hạo a!
Nghe một chút, hoặc là thần phục, làm cẩu cho Dương Hạo, hoặc là bị khi dễ, ly khai tông môn là một chữ chết!
Tuy Dương Hạo nói dễ nghe, đợi Lăng Hàn lui tông mới giết hắn, cũng không có phá hư quy củ của tông môn, nhưng ai cũng biết, chỉ cần Lăng Hàn ly khai tông môn, Dương Hạo khẳng định sẽ hạ thủ.
Lăng Hàn còn có tiền đồ đáng nói sao?
– Ngươi, lựa chọn thế nào?
Dương Hạo nhàn nhạt nói.
– Không có ý tứ, hai cái này ta một cái cũng không thích!
Lăng Hàn lắc đầu.
– Ngươi có thích hay không cũng không trọng yếu, trọng yếu là, đây là lựa chọn ta cho ngươi, ngươi nhất định phải chọn!
Dương Hạo thập phần bá đạo.
Hắn quả thật có tư cách như vậy.
– Ha hả, ta lựa chọn loại thứ ba… không nghía tới ngươi!
Lăng Hàn cười nói.
– Chờ ta nhảy vào Nhật Nguyệt Cảnh, cùng ngươi cảnh giới không sai biệt lắm, chính là lúc ngươi làm lựa chọn.
Tất cả mọi người muốn ói máu.
Đắc tội Dương Hạo đã đủ ghê gớm, ngươi lại còn không biết sống chết đi khiêu khích đối phương?
Lăng Hàn lại không thèm để ý chút nào, lẽ nào hắn bày thấp tư thái, Dương Hạo sẽ bỏ qua mình? Chắc chắn sẽ không! Người tự cho là đúng như vậy, nghĩ người trên đời này đều hẳn nên thần phục với hắn, nhận định sự tình làm sao có thể cải biến.
Đã như vậy, tại sao hắn phải ăn nói khép nép?
Dương Hạo cười lạnh nói:
– Miệng thật cứng rắn, bất quá, cũng hợp ý ta!
Hắn vươn tay, ông, thần văn ngưng tụ, nhất thời, Thiên Địa thất sắc, như trời cao muốn sụp đổ.
Thật mạnh! Quá mạnh mẻ!
Ở trước mặt hắn, cái gọi là lục đại Vương giả chính là một chuyện cười.
Hắn mới là vương, Vương giả vô song!
Lăng Hàn nghiêm nghị nói:
– Ở trong tông, ngươi là cao thủ Nhật Nguyệt Cảnh, cũng không biết xấu hổ xuất thủ với ta?
– Thì tính sao?
Dương Hạo không thèm để ý chút nào, một chưởng đè xuống, vỗ tới Lăng Hàn.
Oanh!
Hắn nâng tay, một bàn tay nguyên lực xuất hiện, từ trên trời rơi xuống.
Một chưởng này, không hề hoa xảo, cũng không có dùng bất luận bí pháp gì, chính là vô cùng đơn giản nhấn một cái.
Nhưng một cái nhấn này, uy lực lớn như trời, ngay cả Hà Thao cũng biến sắc, hắn tự nghĩ tuyệt đối không tiếp nổi một chưởng này.
Sơn Hà Cảnh cùng Nhật Nguyệt Cảnh cách một lạch trời, trừ khi lực lượng đạt đến Thập Tinh mới có thể đả thông, nhưng đây chẳng qua là có thể địch Nhật Nguyệt Cảnh cấp thấp nhất.
Dương Hạo là ai?
Dù cho hắn vừa nhảy vào Nhật Nguyệt Cảnh thì như thế nào, bản thân chính là siêu cấp thiên tài, kém một đại cảnh giới, ai có thể chống đỡ?
Lăng Hàn lại yêu nghiệt cũng không thể địch.
Muốn làm nhục hắn?
Không có cửa đâu!
Lăng Hàn lấy ra Sư Tử Phù, Thủy Nhạn Ngọc tự nhiên sớm đã trả Sư Tử Phù cùng Kim Cương Phù lại cho hắn, ông, nhất thời, lực lượng của Lăng Hàn tăng vọt, thoáng cái liền xông lên Nhật Nguyệt Cảnh đỉnh phong.
Bất quá, thần phù dù sao chỉ là thần phù, cái đỉnh phong này là Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn đỉnh phong, mà không phải cực cảnh.
Thình thịch!
Lăng Hàn đánh ra một quyền, đồng dạng có một cự quyền hỏa diễm phóng lên cao, đánh vào bàn tay kia.
Oanh, bàn tay bị đánh bại, hỏa quyền phóng lên cao, tràn đầy khí tức cường đại.
– Nga?
Dương Hạo hơi động dung.
– Thật không nghĩ tới, trên người ngươi lại còn có thần phù! Bất quá, đây chỉ là đề thăng lực lượng của ngươi tới Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn, ha hả, cái này cũng muốn ngăn ta?
Hắn tiến lên trước một bước, nhất thời, lực lượng đáng sợ từ trong cơ thể hắn tràn ra, đan vào thành từng mảnh thần văn, lóng lánh không gì sánh được.
– Ta, mười hai năm trước liền đạt tới Nhật Nguyệt Cảnh Đại cực vị!
Hắn ngạo nghễ nói.
Nghe nói như thế, tất cả mọi người muốn té xỉu, đây là tốc độ tiến cảnh gì a, quả thực dọa chết người!
Đệ nhất thiên tài, tuyệt đối là đệ nhất thiên tài từ khi Lẫm Thiên Tông khai phái tới nay, trước sau cộng lại cũng không vượt lên ngàn năm, cũng đã từ Phá Hư Cảnh đến Nhật Nguyệt Cảnh Đại cực vị!
Hơn nữa, còn tu luyện từng cảnh giới tới hoàn mỹ!
Hai chữ thiên tài cũng không đủ để hình dung.
Trong lòng Lăng Hàn nghiêm nghị, tuy lực lượng của hắn đạt tới Nhật Nguyệt Cảnh đỉnh phong, nhưng không có năng lực vượt cấp khiêu chiến, mà Dương Hạo thì sao? Hắn tất nhiên là thiên tài Thập Tinh, như vậy ở trên cơ sở Nhật Nguyệt Cảnh Đại cực vị lại thêm Thập Tinh lực lượng…
Dù cho chỉ là tiền kỳ, cũng tăng thêm ba tinh a!
Này là nghiền ép!
– Diệt!
Dương Hạo xuất thủ, trong nháy mắt có một đạo lưu quang xuất hiện, đánh tới Lăng Hàn.
Lăng Hàn oanh quyền, thình thịch, đạo lưu quang này liền tan biến.
Di, lực lượng này tựa hồ không có vượt qua hắn ba tinh a!
Lăng Hàn kỳ quái, lực lượng một kích này của Dương Hạo chỉ tương đương với hắn, vô luận như thế nào cũng không có siêu việt Tam Tinh.
Lẽ nào đối phương ở Sơn Hà Cảnh không có tu đến cực cảnh?
Nhưng điều này có thể sao?
Được khen là đệ nhất thiên tài của Lẫm Thiên Tông, chỉ là Sơn Hà Cảnh, cực cảnh tương đối đơn giản nhất cũng không có tu thành?
Lăng Hàn gào to một tiếng, chủ động xuất kích, cùng Dương Hạo triển khai kịch chiến.
Dương Hạo hừ nhẹ, lại không dám khinh thường.
Qua mấy chiêu, Lăng Hàn liền có thể xác định, lực lượng của hắn tuyệt không kém đối phương, phải nói, lực lượng hai người cơ bản tương đồng.
Hắn càng thêm kỳ quái, nhịn không được lấy tâm thần câu thông Hắc Tháp, thỉnh giáo Vô Tướng Thánh Nhân.
– Ngươi tiểu tử ngốc này!
Vô Tướng Thánh Nhân cười to.
– Ngươi là ở Sơn Hà Cảnh tu đến Thập Tinh lực, chỉ khi nào rảo bước tiến lên Nhật Nguyệt Cảnh, ngươi cho là còn có thể bảo trì chiến lực Thập Tinh sao? Chiếu ngươi nói như vậy, ngươi tu Nhật Nguyệt Cảnh đến cực cảnh, không phải có thể đạt đến lực lượng 11 tinh, 12 tinh sao?
Này cũng phải!
Lăng Hàn có chút minh bạch nói:
– Nói cách khác, nhảy vào Nhật Nguyệt Cảnh, lực lượng vượt cấp sẽ ngã xuống?
– Cũng không có thể coi như là rơi xuống, bởi vì Nhật Nguyệt Cảnh mạnh hơn Sơn Hà Cảnh nhiều lắm, Thập Tinh lực của ngươi cũng chỉ bất quá bằng Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị sơ kỳ, bởi vậy sau khi nhảy vào cảnh giới này, Thập Tinh lực chỉ có thể bằng Lục Tinh, tựa như ngươi ở Phá Hư Cảnh tu đến 20 tinh lực, nhưng tiến lên Sơn Hà Cảnh, lực lượng có thể siêu việt Cửu Tinh Thập Tinh sao?
Vô Tướng Thánh Nhân giải thích.
Lăng Hàn hiểu, chủ yếu là bởi vì mỗi một đại cảnh giới của Thần cảnh chênh lệch quá lớn, dẫn đến năng lực vượt cấp chiến đấu ở sau khi vượt qua đại cảnh giới ngã xuống. =============
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1214: Người Yếu Phản Kích
Thập Tinh xuống Lục Tinh, Lục Tinh sợ rằng sẽ xuống Nhị Tinh Tam Tinh.
Khó trách, thiên tài Ngũ Tinh cũng hiếm thấy, này kỳ thực rất có đạo lý.
– Tuy lực lượng miễn cưỡng có thể địch nổi ta, nhưng phải biết rằng, lực lượng chỉ là một bộ phận của chiến lực!
Dương Hạo thủy chung tràn đầy tự tin.
Hắn nói rất có đạo lý, Sư Tử Phù chỉ tăng lên lực lượng của Lăng Hàn, nhưng tốc độ, lực phòng ngự của hắn đều không có tăng, nắm giữ Thiên Địa quy tắc cũng đồng dạng dừng lại ở Sơn Hà Cảnh.
Chênh lệch này thật rất lớn.
Trước chỉ là Dương Hạo tùy ý công kích, tuy vận dụng lực lượng của Nhật Nguyệt Cảnh, nhưng không có vận chuyển quy tắc tương ứng.
Nhưng lúc này, hắn không lưu lực nữa, uy thế vô tận chấn động.
– Lui cho ta!
Dương Hạo đánh ra một quyền, thần văn chớp động, Thiên Địa không ánh sáng.
Lăng Hàn chợt lui, hiện tại hắn chỉ có lực lượng chống lại đối phương, nhưng thêm Quy Tắc Chi Lực, hắn xa xa không kịp.
Hắn tế xuất Tiên Ma Kiếm, thần tình lạnh lùng.
Hắn phải phát huy ra điểm mạnh của mình, chính diện tử chiến mà nói, hắn chỉ có thể nuốt hận.
– Còn không thần phục ta?
Dương Hạo lấy tay, bàn tay nguyên lực tái hiện, bắt tới Lăng Hàn, lần này, trên bàn tay đan vào thần văn, tuyệt không phải một quyền là có thể oanh phá.
Lăng Hàn xuất kích, triển khai Lôi Đình kiếm pháp.
Hưu, tốc độ của hắn thật nhanh, dưới sự ủng hộ của lực lượng càng mạnh, hắn có thể phá hư quy tắc ở trình độ lớn hơn nữa, nhưng thể phách của hắn không tăng, như vậy liền ba ba ba, cốt cách gảy chí ít mười mấy cây, da thịt hé ra, tiên huyết rơi vãi.
Một kiếm xẹt qua, lóng lánh không gì sánh được.
Dương Hạo hơi khiếp sợ, hắn đưa tay sờ lên gương mặt, chỉ thấy trên tay có một vết máu.
Một kiếm kia của Lăng Hàn chém hắn bị thương.
Phá vỡ da mặt của hắn.
Đây chỉ là tiểu thương, nhưng Dương Hạo lại không thể tiếp thu.
Hắn là Vương giả vô địch chân chính, ở trên cảnh giới càng nghiền ép Lăng Hàn, nhưng cư nhiên bị đối phương tước phá da, đây thật là vô cùng nhục nhã!
Tuy Lăng Hàn nạo hắn một kiếm, nhưng tình huống so với hắn còn thảm hơn nhiều, cả người đều là tiên huyết, như bị hắn giày xéo mất trăm lần vậy, nhưng Dương Hạo lại biết, hắn căn bản không có thương tổn được Lăng Hàn, mà là sau khi đối phương đánh ra một kiếm này, thân thể không thể thừa nhận.
Nói cách khác, ở một kích này, hắn thất bại.
Thực sự là quá coi thường đối thủ này, hắn thầm nói.
Dương Hạo đứng trang nghiêm bất động, nhưng từng đạo hào quang xích sắc từ trong cơ thể hắn phát ra, uy áp cường đại để mỗi người hô hấp đình trệ, phảng phất như trong cơ thể hắn muốn uẩn sinh ra một viễn cổ cự thú.
Hắn xuất thủ lần nữa, vỗ ra một chưởng.
Lăng Hàn muốn vận dụng Khoái Tự Kiếm Quyết, nhưng hắn hoảng sợ phát hiện, mình bị cầm giữ.
Này là bí pháp của Dương Hạo sao?
Oanh!
Một chưởng của Dương Hạo vỗ qua, đỉnh núi bị hắn đánh ra một cái hố to, mà Lăng Hàn thì bị đánh bay ra ngoài, thổ huyết liên tục.
Đây là hắn thấy tình thế không ổn, gia trì cho mình một tấm Kim Cương Phù, bằng không một kích này không phải là vấn đề thổ huyết, mà là toàn thân không có một khớp xương hoàn chỉnh.
– Di, trên người ngươi tựa hồ có không ít thứ tốt!
Dương Hạo hơi kinh hô, một Sơn Hà Cảnh nho nhỏ cư nhiên bằng vào hai tờ thần phù là có thể miễn cưỡng chống đỡ hắn, thực sự là bất khả tư nghị.
Lăng Hàn vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, xương gảy trong cơ thể đang khép lại rất nhanh, hắn cũng lười đi khôi phục thương thế trên da thịt, khi xương gảy tiếp không sai biệt lắm, hắn cười ha ha một tiếng nói:
– Có liên quan gì tới ngươi! Dương Hạo, ăn ta một kiếm!
Hắn tế xuất Lôi Đình kiếm pháp, một kiếm như hàn quang, như Thiên Ngoại phi tiên.
Lần này Dương Hạo có chuẩn bị, hai tay xen kẽ, bảo hộ ở trước người, từng đạo quy tắc hóa thành Thần Liên, quấn ở trước người hắn, tạo thành thủ hộ.
Lăng Hàn thét dài, hiện tại có Kim Cương Phù gia trì, lực phòng ngự của hắn cũng đạt tới Nhật Nguyệt Cảnh đỉnh phong, có thể để hắn phá hư quy tắc mà không bị thương.
Kiếm quang xẹt qua, chém vào Thần Liên, mang theo mấy đạo huyết hoa.
Sắc mặt của Dương Hạo có chút âm trầm, bởi vì hắn lại bị thương, tuy lần này chỉ là bàn tay, vết thương đồng dạng không sâu.
Hai lần, hai lần bị một người chém thương, này là hắn không cách nào dễ dàng tha thứ!
Nếu như Lăng Hàn là Tinh Thần cảnh, vậy hắn nhận, nhưng không phải a.
Bị một Sơn Hà Cảnh nho nhỏ trảm hai kiếm, đây quả thực là hoang đường.
Dương Hạo tức giận, lửa giận hóa thành hỏa diễm cuồn cuộn, hắn xuất thủ lần nữa, bàn tay to hư án, nhất thời có một đám mây đen tụ tập ở trên đầu Lăng Hàn, két két két, lôi quang chớp động, tạo thành Lôi Đình chi lực!
Chúng nhân thấy thế đều kinh hãi, Dương Hạo này thật là đáng sợ, có thể triệu đến Lôi Đình chi lực.
Oanh, Mạn Thiên Lôi Đình đánh xuống, hàng vạn hàng nghìn Ngân Xà loạn vũ.
Khi mây đen tản ra, tuy Lăng Hàn còn đứng, nhưng áo quần cháy đen, da cũng xuất hiện rất nhiều vết cháy, gần như muốn trở thành một cục than.
Nếu không phải hắn gia trì Kim Cương Phù, một kích này phỏng chừng hắn sẽ xong đời.
Lăng Hàn truyền thần niệm cho Vũ Hoàng cùng Đinh Bình, ngăn cản bọn họ muốn lên trước trợ chiến, thực lực song phương sai biệt quá xa, liều mạng cũng không có ý nghĩa.
Hắn có chút không giải thích được, trong tông rõ ràng quy định, đệ tử cảnh giới cao không thể xuất thủ với cảnh giới thấp, nhưng bây giờ hai người đánh kịch liệt như vậy, hắn không tin trong tông không có một vị cao tầng nào chú ý tới.
Không ra ngăn cản, đây là ý gì?
Thân hình của Lăng Hàn lay động, oa một tiếng, lại phun một ngụm máu tươi.
Hắn chung quy không phải Nhật Nguyệt Cảnh chân chánh, đối kháng thiên kiêu như Dương Hạo tự nhiên bị thua thiệt nhiều.
Nhưng không ai bởi vậy mà coi thường Lăng Hàn, tương phản, bọn họ chỉ có bội phục, người kia quả thực là yêu nghiệt a, có thể so chiêu với Dương Hạo, thậm chí còn thương tổn tới đối phương.
Nếu cảnh giới của hai người tương đương, Lăng Hàn thật có khả năng đánh vỡ thần thoại vô địch của Dương Hạo.
– Còn có thể tái chiến sao?
Dương Hạo cười lạnh nói, không để ý mình lấy cường lấn yếu chút nào, hắn thấy, đây chỉ là giết chết một con kiến mà thôi, cần gì phải để ở trong lòng?
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Vì sao bất chiến?
Hắn chiến ý như sôi, vang vọng trong lòng mọi người.
Dương Hạo hừ một tiếng, kỳ thực hắn rất muốn để Lăng Hàn cúi đầu, cho dù cảnh giới song phương không bằng, nhưng chỉ cần chịu thua một lần, như vậy ở trong lòng Lăng Hàn sẽ mai phục bóng ma, ngày sau cho dù cảnh giới hai người tương đương, lúc đối chiến, Dương Hạo cũng có thể ở khí thế chiếm thượng phong =========
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1215: Nữ Hoàng Hộ Phu
Nhưng không ngờ đối phương ngoan cường như vậy, để hắn cảm thấy vướng tay.
Hắn ở trong tông được hưởng đặc quyền rất lớn, nhưng còn không có lớn đến có thể công nhiên sát nhân.
Hắn có thể nháo, chủ yếu là sư ra nổi danh, dù sao thị vệ của mình bị Lăng Hàn giết, đại lão trong tông sẽ cho phép hắn nháo một lần, nhưng nói đến muốn giết người, vậy tuyệt đối là không được.
Có chút giới hạn là không thể đánh vỡ, hơn nữa, Lăng Hàn cũng là thiên tài đỉnh cấp, tông môn cực kỳ coi trọng, cho hắn làm ầm ĩ như thế, cũng là muốn áp chế nhuệ khí của Lăng Hàn, miễn cho hắn quá kiêu ngạo.
Vậy triệt để đánh bại đối thủ trẻ tuổi này, cho hắn một giáo huấn khắc sâu, để ngày sau vừa thấy mình chỉ biết sợ.
Dương Hạo dương động hai tay, Thần Liên bay lượn.
Dương Hạo ở toàn bộ phương diện áp chế Lăng Hàn.
Dù cho có Kim Cương Phù thủ hộ, Lăng Hàn cũng mình đầy thương giọt, nếu không phải hắn còn có Bất Diệt Thiên Kinh trị liệu thương thế, lúc này tuyệt đối không có khả năng còn đứng.
Điều này làm cho chúng nhân sợ hãi, bội phục.
Không chỉ lực phòng ngự, lực khôi phục cũng kinh người, ý chí càng thêm cường đại.
Đối mặt cường giả như Dương Hạo, dù cho cùng giai chiến bại cũng không có gì, không cần thiết để ở trong lòng, huống chi cảnh giới chênh lệch quá lớn, thua càng bình thường.
Vì sao còn phải kiên trì?
Hơn nữa, Lăng Hàn cũng không phải chịu đòn không, hắn còn chém thương Dương Hạo, tuy chỉ là một ít tiểu thương, nhưng có thể thương tổn được Dương Hạo, đây là thành giọt kinh người, thử hỏi trong Lẫm Thiên Tông, người cảnh giới ở dưới Tinh Thần cảnh có ai có thể làm được?
Một trận này, Lăng Hàn mặc dù bại vẫn quang vinh, đã đủ rồi!
– Ngươi còn có thể kiên trì tới khi nào?
Dương Hạo cười lạnh, kỳ thực hắn có thể tạo thành thương tổn lớn hơn nữa, nhưng hắn lại cố ý lưu thủ, đây cũng không phải là hắn từ bi, mà là muốn dằn vặt Lăng Hàn dài hơn.
Địa vị Vương giả của hắn cư nhiên bị hoài nghi, này không thể tha thứ!
Lăng Hàn lau tiên huyết, chiến ý xung thiên, kỳ thực hắn cũng không phải là chịu đòn không, giao chiến với đối thủ đáng sợ như vậy, để hắn cảm ngộ Lôi Đình kiếm pháp khắc sâu hơn.
Hắn còn muốn tái chiến, nhưng vấn đề là, Sư Tử Phù cùng Kim Cương Phù sắp hết.
Hai tờ thần phù tối đa chỉ có thể sử dụng mười lần, nhưng cũng không tuyệt đối, còn có thời gian hạn mức, bởi vậy tuy trước đó Lăng Hàn chỉ dùng Sư Tử Phù một lần, nhưng lần chiến đấu này thờì gian quá dài, thần phù này đã sắp tiêu hao hết.
Kim Cương Phù còn có thể kiên trì một ít thời gian, nhưng tuyệt đối sẽ không lâu lắm.
Làm sao bây giờ?
Chẳng lẽ phải trốn vào Hắc Tháp sao? Nhưng này sẽ lộ ra bí mật của Hắc Tháp, không gian Thần Khí a, hơn nữa còn “ẩn hình”. sợ rằng Tam Nguyên Thượng Nhân cũng sẽ động tâm.
– Đủ rồi!
Một thanh âm lạnh lùng vang lên.
Dương Hạo quay đầu nhìn thoáng qua, đó là một thiếu nữ, nhìn qua có chút ngây thơ.
Nhưng thực lực bất quá là Sơn Hà Cảnh Đại cực vị, cái này cũng có tư cách ra lệnh cho mình?
Hắn không để ý tới, lại một chưởng vỗ tới Lăng Hàn.
Thình thịch!
Một đạo lưu quang xẹt qua, chỉ thấy cô gái kia vô cùng quỷ dị xuất hiện ở trước người Lăng Hàn, tố thủ nhẹ nâng, liền nhận xuống một chưởng của hắn.
Dương Hạo kinh hãi, hắn không có phát hiện thiếu nữ xuất hiện ở trước người Lăng Hàn như thế nào.
Không thích hợp!
Hắn thầm nói, khí tức của thiếu nữ này cực kỳ không ổn định, rõ ràng là Sơn Hà Cảnh, lại có áp lực để hắn tim đập nhanh… thậm chí sợ hãi.
Này là trình tự võ đạo nghiền ép.
Làm sao có thể?
Hắn là Nhật Nguyệt Cảnh, muốn ở trên trình tự võ đạo nghiền ép hắn, phải là Tinh Thần cảnh mới được.
Nhưng thiếu nữ này là Tinh Thần cảnh? Đùa gì thế!
Hắn không tin tà!
Dương Hạo xuất thủ lần nữa, nhấn qua cô gái kia.
– Trẫm nói đủ rồi, ngươi này là muốn chết sao?
Ánh mắt của thiếu nữ phát lạnh, cũng quất qua một tát.
Ba, Dương Hạo bị đánh bay ra ngoài, cả người phun ra huyết vụ, tiếp đó rơi xuống đất, trực tiếp nằm úp sấp, không nhúc nhích nữa.
Đã hôn mê rồi.
Mọi người ở đây, da mặt đều co quắp, hoàn toàn không thể tin tưởng.
Cô gái kia đương nhiên là đệ tử hạt giống lần này.
Mới vừa vào tông, ở trong mọi người đặc thù không hiện, tuyệt không ai chú ý.
Nhưng bây giờ thì sao, một cái tát liền quất bay Dương Hạo, này là thực lực đáng sợ đến bực nào?
Gặp quỷ!
Trước là Lăng Hàn, không giải thích được nhô ra, đánh bại Ngô Triết, có thể miễn cưỡng so chiêu với Dương Hạo, đây đã vô cùng kinh người.
Nhưng bây giờ ngược lại tốt, nhô ra một cái càng mạnh, một chiêu đánh bại Dương Hạo.
Tân nhân lần này, là muốn nghịch thiên sao?
– Nàng, nàng là ai vậy, cũng quá mạnh đi?
– Hình như gọi Hồ Phỉ Vân, đến từ Hợp Ninh Tinh Loạn Tinh Hoàng Triều.
– Không sai, nàng là Cửu Quận Vương của Loạn Tinh Hoàng Triều.
– Tê, nàng không phải Sơn Hà Cảnh sao, Sơn Hà Cảnh có thể mạnh như vậy?
– Ách, Hàn Lâm cũng là Sơn Hà Cảnh, không phải cũng mạnh rối tinh rối mù sao?
– Không giống nhau a!
Tất cả mọi người phát mộng, Lăng Hàn cường đại còn có thể tiếp thu, dù sao tất cả mọi người thấy hắn vận dụng thần phù, hơn nữa thực lực còn không bằng Dương Hạo, nhưng Hồ Phỉ Vân thì sao, tuyệt không phải lực lượng của Nhật Nguyệt Cảnh, mà là bước vào Tinh Thần cảnh.
Quá không thể tiếp thu, Sơn Hà Cảnh ăn Tiên Đan cũng không thể cường đại như thế a!
Chỉ có Lăng Hàn biết, hiện tại căn bản không phải Hồ Phỉ Vân, mà là Loạn Tinh Nữ Hoàng.
Vị Nữ Hoàng này quả nhiên còn để ý hắn, thấy mình bị đánh, quả đoán ra hộ phu!
Sách, mạnh miệng nhẹ dạ, ca thích.
Dương Hạo tỉnh lại, hắn bất khả tư nghị nhìn Hồ Phỉ Vân, đối phương chỉ là tiện tay một kích mà thôi, mình liền thất bại, không còn sức đánh trả chút nào, này là thực lực sai biệt thế nào a?
Hắn ở cùng cảnh giới là bất bại, nhưng bây giờ thì sao? Một Sơn Hà Cảnh có thể miễn cưỡng cùng hắn so chiêu, một cái khác càng ngưu, một chiêu oanh bại hắn, điều này làm cho hắn cảm giác nhân sinh vặn vẹo, làm sao sẽ phát sinh sự tình như vậy?
– Ngươi đánh rất thoải mái a?
Hồ Phỉ Vân lạnh lùng nói, hiện tại khống chế thân thể này là Loạn Tinh Nữ Hoàng khí phách vô song, vừa nói, vừa lăng không đánh ra một chưởng.
Thình thịch, Dương Hạo bị oanh bay, phun ra huyết vụ, thậm chí có đại lượng sinh mệnh tinh khí trôi qua.
Này là bị thương không nhẹ, thậm chí dao động căn cơ của hắn.
– Ha hả, không sai biệt lắm cũng nên dừng lại rồi!
Một trung niên nam tử xuất hiện, phía sau hiện lên hai viên đại tinh, bảo hộ ở trước người Dương Hạo.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)





![[Dịch] Điên Cuồng Hệ Thống Tăng Cấp [Dịch] Điên Cuồng Hệ Thống Tăng Cấp](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Dien-Cuong-He-Thong-Tang-Cap-Audio-Truyen.jpg)


