[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 231 : Rừng Rậm Dưới Đáy Biển (c1151-c1155)
❮ sautiếp ❯Chương 1151: Rừng Rậm Dưới Đáy Biển
Trước đó, bởi vì thủ đoạn của đại năng, võ giả không cùng tầng thứ bất tri bất giác bị phân lưu, nhưng đến nơi này, bọn họ đã thấy cường giả Nhật Nguyệt Cảnh.
Hiển nhiên, người phân lưu lại đang trong lúc vô tình hội hợp đến cùng một chỗ.
Ám Dạ Đường biết Lăng Hàn không dễ giết, vậy muốn điều động sát thủ mà nói, khẳng định là Nhật Nguyệt Cảnh.
Trước không thể tao ngộ, nhưng hiện tại… khó nói!
Có thể ở trong biển mai phục bọn họ.
Lăng Hàn gật đầu, hắn tự tin, nhưng tuyệt không tự tin mù quáng, lấy thực lực bây giờ của hắn, Nhật Nguyệt Cảnh có thể thuấn sát hắn, thể phách Thần Thiết cấp bốn cũng không có tác dụng, coi như Thần cốt còn có mấy cây không nát tan, nhưng thần hồn tuyệt đối sẽ bị đánh tan, vẫn chết như thường.
Muốn đối kháng Nhật Nguyệt Cảnh, cho dù là Nhật Nguyệt Cảnh Tiểu cực vị, vậy chí ít cũng cần đạt đến cấp độ Thập Tinh.
Mà muốn ở Sơn Hà Cảnh đạt đến Thập Tinh, vậy nhất định phải tu ra tòa Sơn Hà thứ năm, đạt đến mức độ hoàn mỹ.
Lăng Hàn cách bước này còn có chút xa.
– Chủ nhân yên tâm, Tiểu Đế nhất định sẽ tận tâm tận lực, chỉ cần Tiểu Đế còn, nhất định bảo đảm chủ nhân an toàn!
Tu La Ma Đế vỗ bộ ngực, lời thề son sắt nói.
– Đi!
Bọn họ tiến vào biển, có biến hóa là chuyện tốt, nói rõ bọn họ đi đúng phương hướng, bằng không đi ở trong vùng bình nguyên, nơi nào mới đến phần cuối?
Cũng còn tốt, nước biển chỉ để phạm vi thần thức cảm ứng co lại rất nhiều lần, nhưng không như Tinh Thần Hải, có quy tắc đặc thù áp chế, bởi vậy cho dù tác chiến ở trong nước, thực lực của võ giả cũng sẽ không bị suy yếu bao nhiêu.
Nơi này cũng không chỉ là rừng rậm dưới đáy biển, còn có cá lớn ở trong đó bơi lội.
Thực sự là cá lớn, độ dài đạt đến vạn trượng, vẫy đuôi một cái liền có thể nhấc lên sóng to gió lớn, ngay cả cường giả Nhật Nguyệt cảnh cũng không thể đứng vững, bị đẩy ra thật xa.
Cự ngư như vậy dù cho không phải yêu thú, chỉ là lực lượng thân thể liền vô cùng đáng sợ, cho nên nói lực lượng là bộ phận trọng yếu nhất của lực chiến đấu, dù cho những cự ngư này không phải yêu thú, nhưng lực chiến đấu ngay cả Nhật Nguyệt cảnh cũng run rẩy.
Cây cối trong rừng rậm dưới đáy biển đều nắm giữ tính dai rất lớn, nếu không bị cá lớn tùy tiện vẫy đuôi mấy cái liền quét gãy hết.
Lăng Hàn cùng Thủy Nhạn Ngọc đi ở trong đó, chỉ cảm thấy mình nhỏ bé đến đáng thương.
Đương nhiên cũng không phải hết thảy sinh linh đều khổng lồ như vậy, Lăng Hàn nhìn thấy mấy con “cá nhỏ”, nhưng cá nhỏ cũng dài mấy chục trượng, chỉ là so với cá lớn dài vạn trượng, đây quả thật chỉ có thể nói là cá nhỏ.
Nhưng cá lớn không hung, cá nhỏ lại rất hung.
Cá lớn hoàn toàn xem thường võ giả, nhưng cá nhỏ lại cực kỳ hung hãn, chỉ cần phát hiện võ giả sẽ phát động tấn công.
Những con cá nhỏ này vô cùng quỷ dị, vảy đều là kim loại, hàm răng sắc bén như đao kiếm, hiện ra quang mang lạnh lẽo âm trầm.
Bọn chúng rất khó đối phó, vảy kim loại nắm giữ hiệu quả phòng ngự mạnh mẽ, hàm răng lại vô cùng sắc bén, võ giả cùng cấp đối đầu, nếu như không có lực chiến đấu siêu cao, tám chín phần mười sẽ bị thiệt thòi.
Nhưng Lăng Hàn không kinh sợ mà còn lấy làm mừng.
Hắn đang lo không có Thần Thiết cấp hai tăng lên uy lực của Tiên Ma Kiếm, cái này không phải vật liệu đưa tới cửa sao?
Ầm!
Một con cá vung đuôi, hình thành động lực mạnh mẽ, giết tới Lăng Hàn, sóng nước dật động, khiến người ta đặt chân bất ổn.
Lăng Hàn mở ra lỗ chân lông cả người, vận chuyển nguyên lực, nhất thời, hắn như phi tiễn bắn mạnh ra, giết tới con cá kia.
Lực lượng của con cá này chỉ tương đương với Sơn Hà Cảnh trung cực vị, đâu thể nào là đối thủ của Lăng Hàn, bị hắn chém hai ba lần liền hết sạch vảy, đã biến thành “quán ngư”.
– Tha cho ngươi một mạng.
Lăng Hàn cười nói, dùng sức ném đi, ném con cá này ra ngoài.
Hấp thu tinh hoa Thần Thiết trên vảy cá, Tiên Ma Kiếm có chút tăng lên, đương nhiên chỉ là một tia.
Nhưng không lâu lắm, chỉ thấy con cá kia lại bơi trở về.
Đặc thù quá rõ ràng, vảy cá bị lột hết sạch, ở đây hẳn là độc nhất.
Nhưng nó không phải đơn thương độc mã, mà mang theo một đoàn đồng loại.
Chí ít mấy trăm con hung ngư giết tới, mỗi con nhe răng nhọn, đằng đằng sát khí.
– Cảm giác bị ân đền oán trả như thế nào?
Thủy Nhạn Ngọc trêu nói.
Lăng Hàn cười ha ha:
– Sao ta cảm giác là tặng lễ nhỉ?
Xác thực, mấy trăm con hung ngư mà thôi, ở trước mặt hắn căn bản không đáng chú ý, hoàn toàn là đến tăng lên phẩm chất cho Tiên Ma Kiếm.
Hắn giết ra ngoài, Tiên Ma Kiếm cắt chém, từng mảng từng mảng vảy cá bị hắn tước xuống, hóa thành bột phấn, tinh hoa thì bị Tiên Ma Kiếm hấp thu, tiến quân về Thần Thiết cấp ba.
Đừng nhìn chỉ có mấy trăm con cá, nhưng phải biết rằng, “cá nhỏ” cũng dài mấy chục trượng, số lượng Thần Thiết phi thường kinh người.
Khi Lăng Hàn giết những quái ngư này thất thất bát bát thì, Tiên Ma Kiếm đột nhiên tỏa sáng, lại một lần nữa hình thành biến chất.
Mà trong quá trình này, Lăng Hàn cũng truyền ý chí võ đạo của mình vào trong đó, trong nháy mắt hình thành hai mươi ba đạo thần văn.
Lần trước, Lăng Hàn không có chuẩn bị, bởi vậy chỉ đánh vào bảy thần văn, nhưng lần này hắn có chuẩn bị, tự nhiên đánh vào càng nhiều thần văn.
– Thần khí cấp ba!
Lăng Hàn đại hỉ, tùy ý chém qua một kiếm, oanh, một đạo Kiếm Mang dài ngàn trượng xẹt qua, phốc phốc phốc phốc, chí ít một nửa hung ngư bị đạo kiếm mang này chém thành hai đoạn.
Lăng Hàn hết sức hài lòng, bởi vì bản thân chiêu kiếm này hắn không có sử dụng lực lượng nào, hoàn toàn là uy năng của Tiên Ma Kiếm.
Rõ ràng chỉ là Thần khí cấp ba, nhưng bởi vì lạc ấn ý chí võ đạo của hắn, nên nắm giữ uy năng cảnh giới này, tuyệt đối có thể sánh ngang Thần khí cấp bốn.
Ngay cả Thần khí cũng có thể vượt cấp chiến đấu?
Xoạt, hung ngư còn lại vội vã quất đuôi, quay đầu bỏ chạy.
Trước Lăng Hàn chỉ tước vảy cá không sát sinh, để những hung ngư này không kiêng dè gì, bây giờ phát hiện vị này cũng không phải người lương thiện gì, tự nhiên là chạy mất dép.
– Đây chính là Thần Kiếm đệ nhất thiên hạ?
Thủy Nhạn Ngọc tự nhiên biết Cố Kim Huy, biết đối phương vì đưa kiếm cho Lăng Hàn mà tới.
Lăng Hàn gật đầu nói:
– Nhân tình này rất lớn.
Thủy Nhạn Ngọc cười nói:
– Khẳng định là nợ ân tình, nhưng ta tin tưởng, cũng chỉ có ở trong tay ngươi, thanh kiếm này mới có thể chân chính đi tới đỉnh cao.
Đối với một Chú Kiếm Sư mà nói, đây mới là mình muốn nhìn thấy nhất, bằng không giấu ở trong tay của mình, chỉ có thể để minh châu long đong mà thôi.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1152: Tam Thải Phong Hỏa Liên
– Thê tử, ngươi càng ngày càng biết nói, miệng nhỏ thật ngọt.
Lăng Hàn cười nói, ra vẻ muốn đi nắm gò má của Thủy Nhạn Ngọc, làm cho đối phương trợn tròn mắt, tức giận không ngớt.
– Thật chờ mong a, tới chút hung ngư càng mạnh hơn, để thanh kiếm này tăng lên tới Thần Thiết cấp bốn.
Thủy Nhạn Ngọc nhìn về phương xa, nhất thời biến sắc nói:
– Ngươi cái miệng xui xẻo này!
Phía trước đến một con cá lớn, dài tới mấy ngàn trượng, tuy không phải loại lớn nhất, nhưng vung lên cuộn sóng phun trào, liền hất Lăng Hàn cùng Thủy Nhạn Ngọc bay ra ngoài, căn bản không có lực hoàn thủ.
– Lực lượng của con cá này chí ít đạt đến Nhật Nguyệt Cảnh!
Lăng Hàn nói.
Cá lớn thế tới hung hăng, mở ra miệng rộng hút một cái, nhất thời nước biển ở phụ cận đều lao vào miệng nó.
Lăng Hàn cùng Thủy Nhạn Ngọc cũng không ngoại lệ, bị cuốn tới.
– Còn không ra tay!
Lăng Hàn quát lên.
Tu La Ma Đế vội giết ra, lực lượng của Nhật Nguyệt Cảnh phun trào, đấm ra một quyền, đè ép nước biển, hình thành sóng trùng kích, không ngừng mở rộng đánh tới cá lớn.
Oành!
Cá lớn bị đánh bay ra vài ngàn trượng, lực lượng của cú đấm này cực kỳ mạnh mẽ, thậm chí trên thân thể xuất hiện một cái hãm động, có máu rỉ ra.
Bị đau, con cá này tức giận giết trở về, đuôi giương lên, sóng lớn cuốn qua.
Tu La Ma Đế đón nhận, tuy hắn nhỏ đến đáng thương, nhưng lực lượng không kém, đấm ra một quyền cùng cá lớn cứng đối cứng, dồn dập bị gảy trở lại.
Một người một ngư chiến đến kịch liệt, bọn họ đều không phải võ giả chân chính, một cái là khôi lỗi, dựa vào Chân Nguyên Thạch cùng trận văn nắm giữ lực chiến đấu của Nhật Nguyệt Cảnh, một cái khác được thiên địa sủng ái, thân thể khổng lồ, lực lượng khủng bố.
Đây giống như con kiến, nó phải tu luyện bao lâu mới có thể có lực lượng như người bình thường?
Thực lực hai người kém không nhiều, có điều khôi lỗi thắng ở không có cảm giác đau đớn, thân thể do Thần Thiết cấp cao luyện chế, tự nhiên chiếm tiện nghi, sau mấy chục chiêu, cá lớn liền bị đánh xuống rất nhiều vảy, bắt đầu chảy máu.
Nó sợ, vẫy đuôi một cái, chạy mất dép.
– Đại gia nhà ngươi, Tiểu Đế ta thực sự quá lợi hại!
Tu La Ma Đế dương dương tự đắc, có thể đánh chạy đối thủ Nhật Nguyệt Cảnh, cái này ở trước đây hắn hoàn toàn không có cách nào tưởng tượng.
Quá thoải mái!
Nhìn thấy Lăng Hàn bơi lại, Tu La Ma Đế vội quét qua đắc ý, vẻ mặt nịnh nọt nói:
– Tiểu Đế thực sự là quá cảm kích chủ nhân! Chủ nhân ngươi chính là cha mẹ sống lại của Tiểu Đế,…
Hắn bắt đầu nịnh hót, hồn nhiên không biết cái gì gọi là buồn nôn.
– Được rồi được rồi, nếu không ta sẽ ói mất.
Lăng Hàn vội vã xua tay, để Thủy Nhạn Ngọc hé miệng mỉm cười.
Lúc này Tu La Ma Đế mới ngượng ngùng khép miệng, chỉ cảm thấy ý còn chưa hết, ngược lại hắn không thể thông qua tu luyện tăng cao thực lực, bởi vậy những ngày qua vẫn đang luyện công lực nịnh hót.
Hiếm thấy gặp phải một cơ hội tốt để phát huy, không nghĩ tới mới vừa mở miệng liền bị kêu dừng, để hắn có chút buồn bực, sao chủ nhân không cho hắn sử dụng hết sở trưởng chứ?
Thâm nhập Đại Hải, vùng rừng rậm này hiển lộ ra một mặt mỹ lệ.
Những hải tảo to lớn kia không còn chỉ là màu xanh đậm, mà trở nên sắc thái sặc sỡ, có màu tím, có màu đỏ, có màu cam,… mà màu sắc của cá cũng trở nên muôn màu muôn vẻ.
Nhưng những loại cá này uy hiếp lại càng lớn, bởi vì những tên to xác kia rõ ràng không có một chút xíu nguyên lực, nhưng sinh ra liền có thần văn, giao cho bọn chúng năng lực đặc biệt.
Có bạch tuộc to lớn, gặp phải thì phun ra nước mực, biến hoàn cảnh chung quanh thành một màu đen kịt, không chỉ đưa tay không thấy năm ngón, thậm chí ngay cả thần thức cũng hoàn toàn bị che đậy, chỉ có thể bị động chịu đòn.
Có cá lớn trên đầu mọc ra gai nhọn ngũ sắc, Lăng Hàn nhìn thấy nó một đòn liền đâm xuyên thân thể một con cá lớn khác, cắn giết đối phương.
Còn có loại nắm giữ kịch độc, căn bản không cần bắn trúng đối thủ, thân thể bơi qua, chỗ đó liền biến thành độc vực, rất nhiều cá lớn đều bị độc giết.
Đây là một hiểm địa, cá lớn nuốt cá bé, cá bé ăn võ giả, đương nhiên thời điểm cá lớn ăn uống cũng sẽ không lưu ý thuận tiện ăn vài tên võ giả.
Khắp nơi có hài cốt của cá lớn, cũng có hài cốt của võ giả, thông thường chỉ có một bàn tay, một cái chân hoặc một cái đầu,… chìm nổi ở trong biển rộng.
Xuyên Vân Toa ở trong thuỷ vực cũng không dễ xài, bởi vậy Lăng Hàn không có sử dụng Thần khí này, gặp phải cá lớn Nhật Nguyệt Cảnh Trung cực vị trở xuống, liền do Tu La Ma Đế đi giải quyết, nếu như gặp phải càng mạnh mẽ, vậy thì trốn vào Hắc Tháp, chờ gió êm sóng lặng lại trở ra.
Cá ở nơi này còn có chút giá trị, có chút xương cá chính là kim loại hóa, chất lượng có thể so với Thần Thiết cùng cấp, bởi vậy chỉ cần gặp gỡ, Lăng Hàn sẽ thu vào trong Hắc Tháp, ngày sau có thể dùng để tăng uy năng của Tiên Ma Kiếm.
Một nào đó góc trong biển sâu, Loạn Tinh nữ hoàng đang đối lập với một lão giả, mà ở phụ cận bọn họ, có một đóa hoa sen đang nở rộ, cho dù là ở trong nước, cũng có thể ngửi thấy mùi thơm cực kỳ thanh u.
Không hề bất ngờ, đây là một cây thần dược, bằng không há có thể để Loạn Tinh nữ hoàng chú ý.
Nhưng lão giả kia có thể đối lập với nàng, nói rõ thực lực của đối phương tuyệt không bình thường.
Bọn họ đều đứng chắp tay, không gian khoảng một trượng quanh người không có một giọt nước biển, cho thấy thực lực của bọn họ mạnh mẽ, ngay cả nước biển nơi này cũng có thể ngăn cách.
– Đây chỉ là một cây Tam Thải Phong Hỏa Liên, ít nhất phải mấy trăm triệu năm sau mới có thể lên cấp thành thất sắc, đối với tiên tử không hề có một chút tác dụng, sao không tặng cho lão phu? Lão phu cũng sẽ không lấy không, sẵn lòng lấy ba viên Long Hương Đan bồi thường, làm sao?
Lão giả mở miệng nói.
Tam Thải Phong Hỏa Liên, đây là thiên địa kỳ trân, nếu Sơn Hà Cảnh dung vào đan điền, thì có thể thời khắc được thần liên tẩm bổ, không chỉ tốc độ tu vi tích lũy tăng vọt, hơn nữa, thần liên chính là thiên địa kỳ trân, còn có thể mượn thần liên câu thông thiên địa đại đạo, ngay cả lĩnh ngộ cảnh giới cũng có thể tăng lên kinh người.
Có điều, khi võ giả bước vào Nhật Nguyệt Cảnh, tinh hoa của thần liên sẽ bị hái sạch, tự nhiên khô héo.
Cây này chỉ mới ba màu, nếu như đạt đến ngũ sắc, Nhật Nguyệt Cảnh có thể dùng, thất sắc, ngay cả Tinh Thần cảnh cũng coi là chí bảo.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1153: Xích Hỏa Châm
Toàn thân Loạn Tinh nữ hoàng bao phủ ở trong khí tức hỗn độn, ánh mắt nàng đóng mở, phía sau có từng viên đại tinh hiện lên, lại cấp tốc biến mất.
Rõ ràng Tinh Thần cảnh Đại viên mãn cũng chỉ có thể nắm giữ bốn viên Tinh Thần, nhưng những ngôi sao này tiêu tan quá nhiều lần, nhìn qua lại như có vô số Tinh Thần đang toả ra, đại khí bàng bạc dật động, hiển lộ hết vương giả chi uy.
Nàng hừ một tiếng nói:
– Trẫm cho ngươi năm viên Long Hương Đan!
Lão giả không khỏi ngẩn ra, được rồi, ta cho ngươi ba viên Long Hương Đan để ngươi từ bỏ cây Phong Hỏa Liên tam sắc này, ngươi vừa mở miệng là năm viên, đây là muốn đập ta sao? Có điều, Long Hương Đan không phải là đan dược phổ thông, có thể tăng lên cảm ngộ đại đạo của Tinh Thần cảnh, có thể nói cực kỳ quý giá.
Hắn có thể mở ra ba viên Long Hương Đan, là bởi vì hắn có một đời sau rất khá, hiện nay vừa bước vào Sơn Hà Cảnh, có cây Phong Hỏa Liên tam sắc này trợ giúp, hậu bối này có thể ở trong ngàn năm, thậm chí trong trăm năm bước qua Sơn Hà Cảnh, hơn nữa còn tu luyện cảnh giới tới mức độ hoàn mỹ.
Nếu không thì, ngay cả Phong Hỏa Liên ngũ sắc đối với hắn cũng vô dụng, làm sao có khả năng mở ra bảng giá như vậy?
Đương nhiên, nếu có đủ kiên trì, thì có thể gieo trồng, để nó hấp thu tinh hoa thiên địa, mấy trăm triệu năm sau nói không chắc có thể trở thành cấp bậc thất sắc, mấy trăm ức năm sau có thể trở thành cửu sắc!
Chỉ là tháng năm dài đằng đẵng như vậy, ai chờ nổi chứ?
Lão giả lộ ra vẻ trầm ngâm, nhưng lập tức quả đoán gật đầu nói:
– Được, năm viên Long Hương Đan, cây Phong Hỏa Liên tam sắc này liền quy tiên tử.
Loạn Tinh nữ hoàng tiện tay ném ra một chiếc không gian giới chỉ.
Nàng rất khí phách, làm việc xưa nay không dây dưa dài dòng, nhấc bước tới chỗ thần liên.
– Chậm!
Lão giả đưa tay.
Loạn Tinh nữ hoàng lộ ra một tia sát khí, đối phương muốn đổi ý sao?
– Ha ha, lão phu không phải là người lật lọng, có điều, tiên tử không cảm thấy phải trước cho lão phu kiểm tra Long Hương Đan thật giả sao?
Lão giả khoát tay áo một cái, cười nói.
Loạn Tinh nữ hoàng không nói gì, nhưng dừng bước, lý do này của đối phương không sai, ai có thể tin tưởng một người xa lạ chứ?
Lão giả từ trong không gian giới chỉ lấy ra một cái bình thuốc, mở nắp bình, đổ ra một hạt đan dược, tỉ mỉ nghiên cứu một hồi, mới lộ ra nụ cười, gật đầu nói:
– Tiên tử quả nhiên là người đáng tin!
Loạn Tinh nữ hoàng cất bước, đi tới bên cạnh thần liên, cẩn thận từng li từng tí đào lấy.
Cái này nhất định phải cẩn thận, bởi vì phải hoàn chỉnh không thiếu sót cấy ghép vào trong đan điền của võ giả, bằng không công hiệu sẽ xuống thấp.
Nàng lấy ra một túi vải, rõ ràng chỉ to bằng bàn tay, nhưng dễ dàng liền thu cây thần liên cao ba thước này vào, thắt ở bên hông của nàng.
Không gian linh khí không thể thu vật còn sống, chuyện này người nào cũng rõ ràng, vậy muốn cấy ghép thần dược nên làm cái gì bây giờ? Vạn nhất ở trong quá trình vận chuyển bị thương, tổn thất như vậy ai chịu đựng được?
Bởi vậy, liền có Hư Di Đại xuất hiện.
Nó mạnh mẽ phong ấn một không gian để chứa đựng vật còn sống, có thể bảo đảm thần dược an toàn, thế nhưng, không gian này rất không ổn định, bình thường chỉ có thể thu thực vật, thu động vật sẽ tạo thành ảnh hưởng rất lớn đối với không gian này, hơi một tí thì sẽ tan vỡ.
Dù như vậy, tuổi thọ của mỗi một cái Hư Di Đại cũng sẽ không dài, nhưng ưu điểm ở chỗ Tinh Thần cảnh có thể luyện chế, không giống không gian Thần khí, cần lực lượng của Sáng Thế cảnh.
Lão giả nhìn ở trong mắt, đợi trong nháy mắt Loạn Tinh nữ hoàng thu lấy thần liên, hắn đột nhiên ra tay, phía sau có bốn viên Tinh Thần dật động, mỗi một cái đều tỏa ra khí tức vô tận.
Ầm!
Hắn trực tiếp phát động tuyệt chiêu, điều này cần một ít thời gian chuẩn bị, nhưng vừa nãy Loạn Tinh nữ hoàng chăm chú đào thần dược, liền cho hắn cơ hội chuẩn bị.
Đòn đánh này, thật đáng sợ!
Nước biển bốn phía biến mất, đại ngư dài ngàn dặm cũng trực tiếp bạo thể mà chết, mà công kích mạnh nhất của hắn lại hóa thành một chi độc mâu, đâm tới bên hông của Loạn Tinh nữ hoàng.
Hắn vẫn muốn cây Phong Hỏa Liên tam sắc kia!
Loạn Tinh nữ hoàng giận tím mặt, nàng hừ một tiếng, tay nhỏ vung ra, mấy ngàn đạo thần văn đan dệt, hóa thành một tấm lưới bay về phía lão giả kia.
Hoàng giả giận dữ, thiên địa thất sắc!
Đồng dạng là Tinh Thần cảnh Đại viên mãn, nhưng Loạn Tinh nữ hoàng rõ ràng càng mạnh hơn, lưới lớn đan dệt, độc mâu bị trùm vào, sau đó bị xé thành mảnh vỡ.
Phốc!
Nhưng vào lúc này, một điểm sáng màu đỏ thẫm xuyên qua lưới, bắn về phía Loạn Tinh nữ hoàng.
Loạn Tinh nữ hoàng vội vã tránh ra, nhưng xích quang kia như ảnh tùy hình, hơn nữa tốc độ nhanh kinh người, cuối cùng đánh vào trên tay của nàng.
– Ha ha ha ha!
Lão giả cười to, có vẻ đắc ý đến cực điểm.
– Bệ hạ, ngươi đã trúng Xích Hỏa Châm của lão phu, nếu không được lão phu giải trừ, ngươi sẽ bị thiêu sạch khí huyết, chết cực kỳ thê thảm!
– Giao ra Tam Thải Phong Hỏa Liên, lão phu có thể cứu ngươi một mạng, dù sao mỹ nhân như ngươi, chết như vậy không khỏi quá đáng tiếc!
Trong ánh mắt lão giả lóe lên thần thái dị dạng, đây chính là một đóa kiều hoa tuyệt thế, có thể bị hắn hái a.
Hơn nữa, đối phương là vua của một nước, nếu có thể để đối phương trở thành nô lệ dưới khố của mình, hắn sẽ có quyền thế như thế nào?
Phía sau Loạn Tinh nữ hoàng có đại tinh di động, tản mát ra khí tức khiến người ta run rẩy, ngay cả trái tim của lão giả kia cũng đập mạnh, có một loại run rẩy muốn tan vỡ.
Quá mạnh mẽ, quá mạnh mẽ, tương tự là Tinh Thần cảnh Đại viên mãn, làm sao chênh lệch to lớn như thế!
May là, cho hắn đủ thời gian phát động đại chiêu, còn sử dụng một Thượng Cổ Thần Khí, Xích Hỏa Châm này là dùng Diệt Thánh Nỗ đánh ra.
Như thế nào có thể xưng Thánh?
Đạt đến Sang Thế Cảnh mới có thể xưng Thánh, món bảo khí này được xưng diệt Thánh, uy lực mạnh có thể thấy được chút ít.
Chỉ là hắn được Diệt Thánh Nỗ này chỉ là phế khí, đừng nói Thánh Nhân, ngay cả Hằng Hà Cảnh cũng giết không chết, nhưng đối phó Tinh Thần cảnh vẫn cực kỳ sắc bén.
– Ngươi là người của Ám Dạ Đường?
Loạn Tinh nữ hoàng không có ra tay, mà trầm giọng hỏi.
Trong lòng lão giả giật thót, đối phương là làm sao đoán được? Hắn để lộ ra sơ hở ở chỗ nào? Có điều, đối phương trúng Xích Hỏa Châm chính là sự thực, nghĩ đến điểm này, hắn liền yên tâm.
– Không sai!
Hắn thoải mái thừa nhận.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1154: Nữ Hoàng Phát Uy
– Ngươi là làm sao phát hiện?
Loạn Tinh nữ hoàng không đáp, tiếp tục nói:
– Dựa theo cái này xem ra, thì đây vốn là một cái bẫy, ngươi phát hiện nơi này có Tam Thải Phong Hỏa Liên, mà trẫm lại đang ở phụ cận, ngươi liền đoán được trẫm sớm muộn sẽ tìm lại đây, nên cố ý làm bộ cùng trẫm đồng thời phát hiện thần dược, mình thì nhân cơ hội mai phục sát chiêu.
– Ha ha, bệ hạ thực anh minh, lại để cho bệ hạ đoán đúng!
Chuyện đến nước này, lão giả cũng không chống chế,
– Có điều bệ hạ, lão phu khuyên ngươi từ bỏ không nên ảo tưởng, bởi vì ngươi kéo càng lâu, thì càng để khí huyết của ngươi đốt cháy càng nhiều mà thôi.
– Hạng giá áo túi cơm!
Loạn Tinh nữ hoàng xem thường nói, tay ngọc giơ lên, uy thế vô tận ngưng tụ, tỏa ra áp lực đáng sợ.
Lão giả kinh hãi đến biến sắc, trúng Xích Hỏa Châm, làm sao có khả năng còn có lực lượng, không phải nguyên lực sớm bị thiêu sạch sao
Loạn Tinh nữ hoàng ra tay, từng đạo quy tắc hóa thành thần liên, từ trong ngọc chưởng của nàng bay ra, phô thiên cái địa đánh tới lão giả.
Lão giả này tất nhiên là một trong các cường giả của Ám Dạ Đường, ở trong tinh vực này, có thể tu đến Tinh Thần cảnh Đại viên mãn có thể có mấy người?
Hơn nữa, Diệt Thánh Nỗ là tồn tại cỡ nào, ở trong Ám Dạ Đường khẳng định cũng bị tôn sùng là chí bảo, hắn có thể lấy ra sử dụng, thì thấy được hắn tất nhiên là cao tầng chân chính của Ám Dạ Đường.
Lão giả hét lớn một tiếng, da xương cả người phát sáng, trước nhìn còn vô cùng già nua, nhưng hiện tại là sinh mệnh tinh khí trùng thiên.
Hắn liều mạng!
– Trấn cho trẫm!
Loạn Tinh nữ hoàng khẽ quát một tiếng, bàn tay lớn ghìm xuống, vô tận thần liên quấn quanh, đây là đại đạo hiển hiện, thể hiện ra cảm ngộ đối với thiên địa đại đạo của Thần linh.
Tinh huyết của lão giả sôi trào, hắn trước sau cho rằng Loạn Tinh nữ hoàng trúng Xích Hỏa Châm, khí huyết đang bị tiêu hao, đây là cung giương hết đà, khẳng định chống đỡ không được bao lâu.
Chỉ cần hắn vượt qua cửa ải này, vậy vưu vật tuyệt sắc vang danh thiên hạ kia sắp trở thành đồ chơi của hắn, suy nghĩ một chút, liền để tâm linh đã sớm yên tỉnh không dao động của hắn hiện ra sóng gợn lăn tăn, mấy chục triệu năm tu luyện ra tâm cảnh liền như thanh niên, gấp đến độ muốn chết.
Kiên trì chính là thắng lợi, thấy được thắng lợi.
Bắt nữ hoàng kiêu ngạo này, hẳn là giấc mơ của vô số cường giả, nếu hoàn thành ở trong tay của hắn, vậy lòng hư vinh của hắn sẽ thỏa mãn cỡ nào?
Oành!
Dưới một đòn, lão giả liền bị đánh bay ra ngoài, thậm chí nguyên lực hộ thân cũng tiêu tan, nước biển tập kích, làm tóc, quần áo của hắn ướt nhẹp.
– Oa!
Lão giả phun ra một ngụm máu tươi, trên mặt đều là vẻ hoảng sợ,
– Ngươi, thực lực của ngươi làm sao sẽ mạnh như vậy?
Mọi người đồng dạng là Tinh Thần cảnh Đại viên mãn đỉnh cao, mà hắn càng là thiên tài Tứ Tinh, trên lý thuyết Loạn Tinh nữ hoàng nhiều nhất chỉ có thể mạnh hơn hắn một tinh.
Nhưng từ kết quả cho thấy, thực lực hai bên chênh lệch tuyệt không chỉ một tinh, chí ít là ba tinh!
Làm sao có khả năng, làm sao có khả năng!
– Loạn thần tặc tử, giết!
Loạn Tinh nữ hoàng căn bản không thèm trả lời, nàng có Đế hoàng chi tâm, một lời ra, thiên hạ theo, tuyệt không cho phép có người vi phạm.
Nàng muốn giết người, ai có thể ngăn trở?
Lão giả lấy ra một cái mũ giáp mang lên, trong nháy mắt, trên mũ giáp buông xuống đại đạo quy tắc, đan dệt thành thần văn, kề sát ở trên người hắn, đếm một chút, có tới ngàn đạo.
Bản thân hắn là cường giả siêu cấp, nắm giữ số lượng thần văn đạt đến ba ngàn, lại thêm ngàn đạo hiện tại, khí tức tản mát ra nhất thời tăng vọt một đoạn dài, không thua Loạn Tinh nữ hoàng chút nào.
– Cạc cạc cạc, đừng quên lão phu xuất từ Ám Dạ Đường, niên đại truyền thừa vượt xa tam đại Hoàng Triều, gốc gác thâm hậu vượt xa bệ hạ tưởng tượng!
Hắn ngạo nhiên nói.
– Dựa vào ngoại vật, chỉ là phế vật!
Loạn Tinh nữ hoàng lãnh đạm nói, thần liên bay ra, hóa thành đao thương kiếm nỗ, từ trên trời giáng xuống.
Đây thực sự là đáng sợ, phảng phất như càn khôn muốn đổ nát, chư thiên cũng muốn trừng phạt lão giả Ám Dạ Đường này.
Lão giả kia biến sắc, rõ ràng lấy ra một Thần khí cấp cao, nhưng hắn không có niềm tin chiến thắng chút nào, chỉ cảm thấy vưu vật tuyệt sắc đối diện mạnh đến nỗi giận sôi, mạnh đến nỗi vượt quá tưởng tượng!
Hắn lấy ra một cái nỗ màu đen, phía trên lạc ấn thần văn phức tạp, nhưng đã tàn tạ, rất nhiều thần văn bởi vì thân nỗ phá hoại mà chỉ còn dư lại nửa cái thậm chí một phần ba, không có hoàn chỉnh.
Nhưng cái này cũng không trở ngại nó đáng sợ, lão giả không có lấy lực lượng bản thân che giấu cái nỏ này tồn tại, nhất thời đầy trời đều là sát khí đáng sợ, như có thể thí Thần giết Thánh.
Diệt Thánh Nỗ!
– Bệ hạ, lão phu khuyên ngươi dừng tay mới tốt, khà khà, lần này lão phu tổng cộng mang theo ba chi Xích Hỏa Châm, ngươi đã trúng một chi, lại trúng thêm một chi, ngay cả lão phu cũng cứu không được ngươi, chỉ có thể trơ mắt nhìn ngươi hương tiêu ngọc vẫn.
Loạn Tinh nữ hoàng không để ý chút nào, một chưởng ấn xuống, toàn bộ thế giới đều trở nên hắc ám, thần liên vô tận hạ xuống, muốn trấn sát lão giả.
– Hừ!
Ánh mắt lão giả kia lộ ra hung quang, tuy hắn rất muốn giữ lấy vưu vật này, nhưng so sánh với tính mạng của mình thì càng thêm quý giá, lúc này không còn ý nghĩ phong lưu gì nữa.
Hắn một ra chưởng vỗ, mấy ngàn đạo thần văn đan dệt, ở trước người hình thành một bức tường, mà hắn thì kích hoạt Diệt Thánh Nỗ, muốn đánh ra một đòn hủy thiên diệt địa.
Luận thực lực, hắn yếu hơn Loạn Tinh nữ hoàng mấy đoạn, nhưng hắn có Thần khí, để hắn như hổ thêm cánh, bù đắp chí ít một tinh chênh lệch, bởi vậy, cho dù vẫn không địch lại, nhưng không đến nỗi lập tức bị thua.
Hắn đang tranh thủ thời gian, kích hoạt Diệt Thánh Nỗ, lại thêm Xích Hỏa Châm, cường giả Tinh Thần cảnh tuyệt đối vác không được!
Coi như một Xích Hỏa Châm giải quyết không được, vậy liền hai cái!
Rốt cục, Diệt Thánh Nỗ bị kích hoạt, phẩm chất của món bảo khí này thực quá cao, dù cho thực lực của lão giả kia kinh người, nhưng trong khoảng thời gian ngắn liên tục kích hoạt Thần khí hai lần, vẫn để hắn cực kỳ vất vả, mồ hôi trên trán cuồn cuộn chảy xuống, khí tức xuất hiện hỗn loạn.
Nhưng Diệt Thánh Nỗ ở thời khắc này thức tỉnh, khí thế đáng sợ cuốn khắp thiên hạ, đây chính là Thánh khí, dù cho hiện tại không trọn vẹn, uy lực đã sớm không còn nữa.
Loạn Tinh nữ hoàng lộ ra vẻ thận trọng, đối mặt Thánh khí như vậy ngay cả nàng cũng không dám khinh thường, nàng quát khẽ một tiếng, sau lưng trồi lên núi lớn chín tầng, dồn dập trấn về phía lão giả kia.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1155: Sát Thủ Hiện Thân
– Đi!
Lão giả cắn răng, đã không còn có ý nghĩ khác, lấy Diệt Thánh Nỗ bắn ra Xích Hỏa Châm.
Một điểm sáng màu đỏ thẫm bay ra, trực tiếp xuyên qua quy tắc của Loạn Tinh nữ hoàng phong tỏa, đánh tới nàng.
Lão giả cười gằn, chỉ cần Diệt Thánh Nỗ bắn ra, liền ý nghĩa đối phương nhất định sẽ trúng chiêu.
Trừ khi thực lực của ngươi trên Diệt Thánh Nỗ!
Mà Xích Hỏa Châm có thể cấp tốc đốt cháy khí huyết của võ giả, ngay cả Tinh Thần cảnh cũng chống đỡ không được bao lâu, nữ hoàng đại nhân này đã trúng một chi, coi như ngươi có bí pháp có thể tạm thời gánh vác, nhưng hai bút cùng vẽ, không tin ngươi còn có thể kiên trì.
Nhưng trước đó Loạn Tinh nữ hoàng còn né một chút, lần này ngay cả trốn cũng không trốn, xích quang đánh thẳng vào người nàng.
Xong đời.
Lão giả kia cao hứng, lại cảm thấy đáng tiếc.
Trúng hai chi Xích Hỏa Châm, đối phương tự nhiên là chắc chắn phải chết, ngay cả hắn cũng cứu không được.
Nhưng một mỹ nhân như thế chết đi, hắn ngay cả mùi vị cũng không thể nếm trải một chút, đây cũng quá đáng tiếc.
Nhưng hắn lập tức lộ ra vẻ ngờ vực, thậm chí hoảng sợ.
Bởi vì Loạn Tinh nữ hoàng còn đứng ở đó, khí huyết trùng thiên, bá thế không giảm, nào giống người trúng hai Xích Hỏa Châm chứ?
– Chết!
Sau khi Loạn Tinh nữ hoàng hóa giải đòn đánh này, liền hung hăng ra tay, không gian bốn phía đều bị nàng phá nát.
Lão giả kia cắn răng, không còn một tia đấu chí, vội vàng xoay người bỏ chạy.
Loạn Tinh nữ hoàng đuổi theo vài bước, nhưng lập tức ngừng chân, xuất hiện một tia hỗn loạn:
– Đòn thứ nhất bị đối phương đánh lén đắc thủ, Cửu Tử Thiên Công cũng không có cách nào hoàn toàn áp chế Xích Hỏa Châm, may là lần thứ hai có chuẩn bị, lấy khối kỳ thạch này chặn công kích.
Thủ đoạn ám sát của Ám Dạ Đường thật đáng sợ, Diệt Thánh Nỗ càng là chí bảo áp đảo Tinh Thần cảnh.
– Hừ, dù chạy trốn tới chân trời góc biển, trẫm cũng phải giết ngươi!
Nàng triển khai truy kích.
Lăng Hàn đột nhiên ngừng chân.
– Làm sao vậy?
Thủy Nhạn Ngọc hỏi.
Lăng Hàn trầm ngâm một hồi nói:
– Luôn cảm thấy có người đang theo dõi chúng ta.
– Ám Dạ Đường… hay là Triệu Luân, Hạ Vô Khuyết?
Thủy Nhạn Ngọc nói ra hung thủ có khả năng, nhưng nàng lập tức cười khổ, người muốn đối phó Lăng Hàn thật đúng là không ít.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút nói:
– Không thể là Triệu Luân, hắn đi theo Triệu đại tướng quân, nếu như bị bọn họ nhìn chằm chằm, vậy lấy thân phận của Triệu đại tướng quân, muốn giết ta cần gì phải lén lén lút lút, trực tiếp ra tay là được.
– Hạ Vô Khuyết cũng không thể, bên người hắn không có cường giả Nhật Nguyệt Cảnh, từng thấy phòng ngự của ta, sẽ không tới tự chuốc nhục nhã.
– Ám Dạ Đường có độ khả thi lớn nhất!
Lăng Hàn phán đoán.
– Nếu như là Ám Dạ Đường, tại sao không ra tay? Lẽ nào thực lực không đủ mạnh, đang liên hệ cao thủ tới?
Thủy Nhạn Ngọc cũng tiến hành suy đoán.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Nơi này đối với mỗi người mà nói đều là địa phương hoàn toàn xa lạ, ngay cả phương hướng cũng không có cách nào phán định, ngươi làm sao nói cho người khác biết ta ở đây?
– Xác thực, không có địa đồ, nếu xưa nay chưa từng tới, làm sao có thể nói cho người khác biết ta ở chỗ nào?
Thủy Nhạn Ngọc lộ ra vẻ khó khăn, nàng vỗ tay nói.
– Đã như vậy, vậy nói rõ thực lực của đối thủ quá yếu, cho nên mới không dám lại đây.
– Không nhất định.
Lăng Hàn cũng không đồng ý.
– Có thể đối phương biết Tiểu Đế tồn tại, biết hắn không dễ trêu, cho nên mới đang tìm kiếm cơ hội xuất thủ.
Đúng!
Thủy Nhạn Ngọc vội vàng gật đầu, nàng theo bản năng quên mất Tu La Ma Đế, chủ yếu là tên này vẫn dùng bộ dáng vô liêm sỉ tồn tại, làm sao có khả năng để nàng nghĩ “há, hóa ra cái này cũng là một cường giả”.
– Ồ, tại sao Tiểu Đế ta không có phát hiện chứ?
Tu La Ma Đế nói, vẻ mặt kỳ quái.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Tuy ngươi làm chủ một bộ khôi lỗi Nhật Nguyệt Cảnh, nhưng thực lực của bản thân chỉ là Sơn Hà Cảnh, cường độ thần hồn quá yếu.
Nơi này lại áp chế thần hồn, ngươi không cảm ứng được cũng rất bình thường.
Tu La Ma Đế lộ ra vẻ chán chường, cảnh giới của hắn không thể ở Thần Giới thông qua tu luyện tăng lên, để hắn vô cùng khó chịu.
– Chờ bị người theo như vậy, không bằng dẫn xà xuất động.
Lăng Hàn nâng cằm, sau lưng có người nhìn chằm chằm, làm chuyện gì cũng có vẻ trói tay trói chân, tỷ như Hắc Tháp, vậy không phải muốn vào là có thể vào, sẽ lộ ra bí mật.
– Làm sao dẫn?
Thủy Nhạn Ngọc hỏi.
– Tự nhiên là để Tiểu Đế chạy đi.
Lăng Hàn cười nói, hắn có Kim Cương Phù cùng Sư Tử Phù, ngay cả Nhật Nguyệt cảnh đỉnh cao cũng không sợ.
– Chủ nhân, ngài không muốn Tiểu Đế trung thành tuyệt đối sao?
Tu La Ma Đế vội giả làm chó, đáng tiếc không có đuôi để hắn đong đưa.
– Cút!
Lăng Hàn không chịu được người này, một cước đạp bay hắn.
– Chủ nhân…
Tu La Ma Đế nhất thời bay xa mấy trăm dặm.
Lăng Hàn lộ ra nụ cười nói:
– Hi vọng người này xuất hiện sớm một chút, nếu không luôn có người theo ở phía sau, thật giống như bị một con rắn độc nhìn chằm chằm vậy.
Thủy Nhạn Ngọc lộ ra vẻ lo âu, nếu như đối phương ra tay, này tất nhiên là cường giả Nhật Nguyệt Cảnh, có thể sẽ không cho Lăng Hàn cơ hội trốn vào Hắc Tháp hoặc sử dụng thần phù.
– Yên tâm, phu quân của ngươi không phải người bình thường.
Lăng Hàn cười nói.
– Mỹ nữ, đến cười một cái cho đại gia!
Thủy Nhạn Ngọc bị hắn chọc cười, liền tức giận cho hắn một cái liếc mắt.
Hai người tiếp tục tiến lên, Tu La Ma Đế bị cưỡng chế rời đi, cố ý cho người cơ hội.
Sau một ngày.
– Ha ha ha!
Trong tiếng cười gằn, chỉ thấy một bóng người xuất hiện, đuổi theo hai người Lăng Hàn.
Đây là một trung niên vóc người thon gầy, bề ngoài xấu xí, chỉ tình cờ thể hiện ra phía sau có một vòng Nhật Nguyệt, mới cho thấy hắn là cường giả Nhật Nguyệt Cảnh, đạt đến Tiểu cực vị đỉnh cao.
Chẳng trách trước đó hắn không xuất hiện, quả nhiên lực chiến đấu không bằng Tu La Ma Đế, lúc này mới không hiện thân.
– Tiểu tử, ta biết ngươi cố ý đẩy khôi lỗi kia đi, tạo cơ hội cho ta.
Tuy ta không biết dụng ý ngươi làm như thế, thế nhưng… ngươi cảm thấy ở trước mặt ta, có khả năng đào mạng sao?
Người này cười lạnh nói.
– Trước mặt thực lực tuyệt đối, bất kỳ âm mưu nào cũng không thể nghịch chuyển!
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Ngươi rốt cục xuất hiện.
Ta nói các hạ, ngươi tốt xấu gì cũng đúng cao thủ Nhật Nguyệt Cảnh, nhưng lén lén lút lút đi theo hai Sơn Hà Cảnh, không cảm thấy đáng thẹn sao?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







