- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 72 : Ngươi Hát Thôi Ta Gặt Hái (c711-c720)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 72 : Ngươi Hát Thôi Ta Gặt Hái (c711-c720)
❮ sautiếp ❯Chương 711: Ngươi Hát Thôi Ta Gặt Hái
Bạch Nhạc trừng mắt nhìn Chu Đông Dương, tức giận mắng to:
– Bạch Nhạc ta chỉ là một tiểu nhân vật của Linh Tê Kiếm Tông, có thể có được thành tựu như ngày hôm nay, là do vận khí tốt gặp được Đạo Lăng thánh nữ! Hơn nữa, bất kể tu vi Tinh Cung Cảnh hay là thân phận phủ chủ Thanh Châu, đều là do ta lần lượt lấy được bên bờ sinh tử, một đao một kiếm chém giết đi ra, có quan hệ cái rắm gì với Yến Bắc Thần?
– Muốn động thủ với ta, ngươi cứ trực tiếp nói, không cần phải lấy Yến Bắc Thần ra làm lý do!
Bạch Nhạc hung hăng nhổ một bãi, tỏ vẻ khinh miệt, nói:
– Yến Bắc Thần có thực lực gì, ngươi càng rõ ràng hơn so với ta, nếu ta thật sự có liên hệ với hắn, chỉ bằng mấy thứ rác rưởi trong tay ngươi cũng có thể uy hiếp được ta sao? Hai người chúng ta đã sớm liên thủ, làm thịt ngươi rồi!
Hắn nói đến đây, sắc mặt Chu Đông Dương cũng trở nên xấu xí không gì sánh được!
Đã ép Bạch Nhạc tới mức này, mà Yến Bắc Thần vẫn không hiện thân, những lời này của Bạch Nhạc, cũng khiến cho trong lòng Chu Đông Dương có chút giao động.
Lẽ nào, mình đã thật sự đoán sai! Giữa Bạch Nhạc và Yến Bắc Thần, không có bất cứ liên hệ nào sao?
Đối với Chu Đông Dương mà nói, kết quả này quá khó tiếp thu!
Vì giờ phút này, hắn đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết, gánh chịu bao nhiêu áp lực, người ngoài căn bản không có cách tưởng tượng.
Giả sử điểm mấu chốt nhất này bị sai, như vậy tất cả mọi bố cục, đều biến thành trò cười!
– Không! Điều đó không có khả năng! Phán đoán của ta không sai!
Trong mắt Chu Đông Dương lộ ra một màn điên cuồng, lành lạnh mở miệng nói:
– Ngươi đã không chịu nói, vậy thì đi chết đi cho ta!
Tính khí Chu Đông Dương vốn rất tàn nhẫn, hơn nữa nội tâm cực kỳ tự tin, một khi đưa ra phán đoán, căn bản sẽ không tin mình sai.
Chuyện này giống như là một dân cờ bạc, mang toàn bộ tiền tài của mình ném vào sới, cho dù lấy tính mệnh của mình, hắn cũng phải chống đỡ đến cuối, xem kết quả!
Giờ khắc này Chu Đông Dương không thăm dò nữa, mà đã đập nồi dìm thuyền, giả sử Yến Bắc Thần vẫn không hiện thân, hắn sẽ lấy tính mệnh Bạch Nhạc trước!
Oanh!
Tinh Cung rực rỡ, tinh lực bàng bạc chợt bạo phát, phối hợp Hàn Âm Linh, Chu Đông Dương toàn lực thôi động, triệt để thả ra uy lực của Hàn Âm Linh, trong nháy mắt hàn triều giống như tăng lên gần gấp mười lần, nghiễm nhiên muốn đông cứng Bạch Nhạc lại!
Tránh cũng không thể tránh!
Giờ khắc này, ý thức Bạch Nhạc rất thanh tỉnh, trừ phi mình tế xuất Tinh Cung hoàn chỉnh, thậm chí vận dụng Côn Ngô Kiếm, bằng không căn bản không có khả năng ngăn lại một kích trí mạng này.
Dưới tình cảnh hầu như không nhìn thấy hy vọng, Chu Đông Dương cũng không lựa chọn dừng tay, mà là liều mạng một lần, trước đó Bạch Nhạc cũng hoàn toàn không dự liệu được chuyện này.
Thời khắc sinh tử, Bạch Nhạc căn bản không kịp so sánh giữa lợi và hại, gần như là trong nháy mắt, liền đưa ra phán đoán và phản ứng theo bản năng!
Trong nháy mắt, một tiếng rồng ngâm chợt vang lên, hư ảnh một con Thanh Long kinh người chợt xuất hiện ở trước người Bạch Nhạc, chỉ một trảo, cái hàn triều khủng bố kia đã bị đập vỡ vụn, toàn bộ băng sơn ầm ầm đổ nát! Thậm chí, ngay cả tiếng chuông khiếp người kia cũng tiêu tán theo.
Cửu Long Hoàn Ngọc Bội!
Dưới thời khắc sinh tử, Bạch Nhạc vẫn lựa chọn không bại lộ thân phận, mà sử dụng lực lượng Cửu Long Hoàn Ngọc Bội, mạnh mẽ bảo vệ chính mình.
Mặc dù số lần sử dụng có hạn chế, lại có vẻ hơi lãng phí, nhưng với tính cách của Bạch Nhạc, đâu có để ý tính toán chi li, không nỡ vận dụng bảo vật!
Đối với Bạch Nhạc mà nói, chỉ cần hữu hiệu, vậy thì còn lâu mới được gọi là lãng phí.
Huống chi, theo thực lực đề thăng, tự nhiên giá trị loại bảo vật này cũng sẽ dần dần thấp đi, đợi đến lúc bản thân Bạch Nhạc đủ để chống lại Tinh Hải Cảnh, mà nó ngay cả một lần cũng không dùng đến, thì còn ý nghĩa gì?
Cái này cũng giống như dùng tiền, ngươi chỉ ném tiền ra nó mới có giá trị, bằng không nó vĩnh viễn chỉ là một con số mà thôi.
Băng sơn vỡ nát, âm thanh của Hàn Âm Linh cũng bị bài trừ, một tiếng long ngâm này, lập tức đánh vỡ tất cả ngụy trang, trong nháy mắt tiết lộ tất cả khí tức bên trong ra ngoài.
Bạch Nhạc cầm Cửu Long Hoàn Ngọc Bội trong tay, sắc mặt càng trở nên lạnh lùng:
– Chu Đông Dương, hôm nay ta không chết, thù này, tất trả lại gấp mười lần!
– Không chết? Dựa vào cái gì mà không chết!
Biểu hiện trên mặt Chu Đông Dương càng phát ra vẻ dữ tợn, lớn tiếng quát:
– Ta ngược lại muốn nhìn một chút, cái Hộ Thân Chi Bảo này của ngươi, còn có thể vận dụng mấy lần!
Trong lúc nói chuyện, Chu Đông Dương lại nắm Hàn Âm Linh lên, muốn kích phát lực lượng Hàn Âm Linh lần nữa.
Nhưng mà, gần như cùng lúc đó, một đạo thân ảnh chợt xé rách bầu trời đêm, chạy cực nhanh về phía bên này.
– Chu Đông Dương, ngươi muốn gây ra hai châu chi chiến sao?
Mặc dù còn cách nhau một khoảng cách, nhưng Bạch Nhạc vẫn có thể nghe ra giọng của Tô Nhan.
Để Tiêu Hành Nhất mang thư về, hiển nhiên Tô Nhan đạt được tin tức về Chu Đông Dương từ chỗ Hàn Sơn, lo lắng mình chịu thiệt, nên lúc này mới lấy tốc độ nhanh nhất chạy tới Linh Tê Kiếm Tông.
Chương 712: Ngươi Hát Thôi Ta Gặt Hái (2)
Trên thực tế, chuyện cũng đúng là như vậy!
Thực ra hơn nửa canh giờ trước, Tô Nhan đã đến Linh Tê Kiếm Tông, nhưng không thấy mình trên Thiên Tâm Phong, rồi từ đệ tử của hắn biết mình và Chu Đông Dương ở bên trong hậu sơn, nên mới vội vã chạy tới tìm kiếm.
Chỉ tiếc, phía sau núi quá lớn, dưới tình huống Bạch Nhạc và Chu Đông Dương không để lộ khí tức, cho dù Tô Nhan cũng có thực lực Tinh Cung Cảnh, nhưng muốn tìm ra Bạch Nhạc, lại dễ như thế sao.
Thẳng đến khi Bạch Nhạc sử dụng Cửu Long Hoàn Ngọc Bội, phá Hàn Âm Linh che đậy khí tức, lúc này Tô Nhan mới tìm được phương hướng.
Cảm giác được Chu Đông Dương đã ra tay với Bạch Nhạc, nội tâm Tô Nhan khẩn trương lên, người chưa đến, đã phát ra âm thanh!
Bản thân Bạch Nhạc không chỉ là tu hành giả bình thường, mà còn là phủ chủ Thanh Châu.
Ra lệnh một tiếng, là Thanh Vân Kỵ có thể trực tiếp xông vào Duyện Châu, dấy lên hai châu đại chiến, chuyện này là không thể nghi ngờ!
Phải biết, dưới loại tình huống hiện tại, một khi nhấc lên đại chiến cấp độ này, không biết sẽ chết bao nhiêu người, trách nhiệm này, bất kể là Bạch Nhạc, hay là Chu Đông Dương đều có chút gánh không nổi!
Tô Nhan chạy tới, liền có nghĩa là, trực tiếp đặt một thân phận trên bàn!
Dường như câu nói này, đã không còn là ân oán cá nhân, mà là tranh chấp giữa Thanh Duyện song châu.
Trong nháy mắt, thân hình Chu Đông Dương không khỏi hơi cứng lại!
Đối với hắn mà nói, một mình Tô Nhan không quan trọng gì, nhưng lời nói của Tô Nhan, lại làm cho nội tâm hắn đột nhiên căng thẳng, quan trọng hơn là, Tô Nhan đến, cũng có nghĩa là người Linh Tê Kiếm Tông cũng sắp đến.
Hắn không sợ đánh cược một lần, thế nhưng hiện tại ai dám xác định món hộ thân bảo vật trong tay Bạch Nhạc kia còn có thể dùng mấy lần?
Trên thực tế, hôm nay không ép được Yến Bắc Thần xuất hiện, coi như đã thua!
Dưới loại tình huống này, mạnh mẽ xuất thủ đến đâu, cũng sẽ chỉ làm cho mình càng lún càng sâu! Có thể giết được Bạch Nhạc còn tốt, nhưng nếu không giết được hắn, vậy thì thật sự đã hãm sâu, khó có thể tự kềm chế.
Mặc dù Chu Đông Dương rất điên cuồng, nhưng trên thực tế, có thể đi tới bước này, sự ẩn nhẫn trên người hắn cũng đưa đến tác dụng mang tính quyết định.
Một khi không thể làm, Chu Đông Dương vẫn có thể quả đoán lựa chọn buông tha tổn hại.
Tâm trí chợt lóe, những ý niệm này hiện lên trong đầu Chu Đông Dương, cổ tay hơi lật, Hàn Âm Linh liền bị Chu Đông Dương thu lại.
Quả thực lật mặt còn nhanh hơn lật sách, trong nháy mắt, trên mặt Chu Đông Dương lại hiện lên nụ cười rực rỡ.
– Bạch phủ chủ, xin lỗi, thật sự là sự tình Yến Bắc Thần, liên quan quá lớn, ta cũng là bất đắc dĩ, mới dùng phương thức này để xò xét!
Chu Đông Dương hơi ôm quyền, chậm rãi nói:
– Chuyện hôm nay, là ta sai, ta nguyện ý đưa ra bồi thường!
“…”
Gương mặt này của Chu Đông Dương, quả thực khiến cho Bạch Nhạc cũng có chút trở tay không kịp, trong lúc nhất thời sắc mặt trở nên khó đoán.
Cứ như vậy trong chốc lát, Tô Nhan cũng đã chạy tới, khom mình hành lễ nói:
– Tô Nhan bái kiến công tử!
Lúc này Bạch Nhạc xua xua tay, không để ý tới việc trả lời Tô Nhan, ánh mắt vẫn còn đang trên người Chu Đông Dương.
Thật tâm mà nói, Bạch Nhạc cũng không muốn dừng tay như vậy, trận chiến này thực sự để cho hắn sinh ra sát khí đối với Chu Đông Dương!
Nhưng vấn đề ở chỗ, bây giờ khí tức tiết ra ngoài, không chỉ tạo thành ảnh hưởng đối với Chu Đông Dương, mà cũng đối với hắn như vậy, chuyện này càng khiến cho hắn không có khả năng bại lộ thân phận, chỉ dựa vào nửa toà Tinh Cung, cho dù cộng thêm Tô Nhan, thậm chí lực lượng Linh Tê Kiếm Tông, chỉ sợ cũng không có khả năng ngăn lại, Hàn Âm Linh trong tay Chu Đông Dương!
Hơn nữa… Cho tới giờ khắc này, Bạch Nhạc cũng vẫn chưa nghĩ rõ, Chu Đông Dương dám làm như thế, lá bài tẩy chân chính là cái gì!
Đối với hắn mà nói, loại uy hiếp không biết này mới là thứ đáng sợ nhất.
– Ha ha! Thật là thú vị!
Ngay tại thời điểm Bạch Nhạc đang suy tư, đột nhiên trong rừng núi vang lên một tiếng cười âm u.
Gần như trong nháy mắt, ba người bao gồm cả Bạch Nhạc và Chu Đông Dương đều biến sắc.
Không giống với Tô Nhan, Bạch Nhạc và Chu Đông Dương lập tức đoán ra được lai lịch của đối phương.
Bạch Cốt Thần Giáo!
Có thể lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở nơi này, thậm chí mai phục ở xung quanh trước khi Bạch Nhạc và Chu Đông Dương giao thủ, thu liễm khí tức đến mức hoàn mỹ như vậy, tuyệt đối là cao thủ chân chính.
Hơn nữa dưới tình huống biết rõ người Linh Tê Kiếm Tông cũng đang trên đường đến đây, còn dám chủ động lộ diện, nghiễm nhiên là kiểu không để bất luận kẻ nào vào trong mắt!
Dám làm như thế, không phải người ngu, thì chính là cao thủ hàng đầu có thực lực và tự tin tuyệt đối!
Rất hiển nhiên, đối phương không thể nào là loại ngu si kia!
Trên thực tế, so với Chu Đông Dương, trong lòng Bạch Nhạc càng báo động hơn.
Chu Đông Dương không biết, thế nhưng hắn biết rất rõ, dưới chân núi Bắc Đẩu Tinh Cung, bản thân mình lấy lực lượng phá hỏng Bạch Cốt Trủng, sáu vị cường giả Tinh Cung Cảnh bị mất mạng, loại tin tức này, giấu giếm được ai chứ không có khả năng giấu diếm được Bạch Cốt Thần Giáo!
Chương 713: Ngươi Hát Thôi Ta Gặt Hái (3)
Dưới tình huống như vậy, đối phương còn dám chủ động ra tay với mình, vậy tuyệt đối là cao thủ hàng đầu rồi.
Gần như cùng lúc đó, trên mặt đất có hơn trăm bộ xương trắng đột nhiên bò ra, trực tiếp bao vây ba người lại.
Trong bóng tối, hắc bào lão giả cũng chậm rãi xuất hiện dưới ánh trăng.
– Đáng tiếc, lão phu đợi lâu như vậy, cũng không đợi được Yến Bắc Thần! Chỉ chờ được mấy con tạp ngư như các ngươi!
Yến Bắc Thần, lại là Yến Bắc Thần!
Tại sao tất cả mọi người đều nhắm vào Yến Bắc Thần mà tới vậy?
Chuyện này khiến cho trong lòng Bạch Nhạc càng có chút bất an!
Xem ra trong lúc lơ đãng, mình đã lưu lại quả quá nhiều kẽ hở, không chỉ Chu Đông Dương, ngay cả Bạch Cốt Thần Giáo cũng suy đoán mình và Yến Bắc Thần có quan hệ.
Mặc dù lần này, mình đối mặt Chu Đông Dương đã cố gắng chống đỡ xuống, nhưng vấn đề bộc lộ ra, vẫn đủ để trí mạng.
Tiếp tục như thế, một khi mình dùng thân phận Yến Bắc Thần xuất hiện, chỉ sợ sẽ càng ngày càng khó che giấu tung tích.
Làm nhiều lỗi nhiều, trên đời này vốn không có ngụy trang hoàn mỹ không một tia tì vết, hoặc ít nhất Bạch Nhạc còn xa xa không làm được.
Mà đây là vấn đề sau này, còn cục diện trước mắt, nên xử lý như thế nào?
Bạch Nhạc nhìn chằm chằm vào đối phương, đột nhiên trong lòng nhảy lên, càng bất an.
– Bạch Nhạc, bản giáo và ngươi không thù không oán, ngươi lại ba lần bảy lượt trêu chọc bản giáo! Thật sự cho rằng bản giáo không làm gì được ngươi sao?
Hắc bào lão giả lạnh lùng nhìn Bạch Nhạc, mở miệng nói:
– Vốn cho rằng ngươi thật sự có quan hệ với Yến Bắc Thần, bây giờ xem ra… Là lão phu đã đánh giá ngươi quá cao, đã như vậy, ngươi liền để lại cái đầu đi.
Một tay chụp xuống, trong nháy mắt, bạch cốt trảo chợt lộ ra, dường như trong nháy mắt sẽ xé rách không gian, trực tiếp xuất hiện ở trước mặt Bạch Nhạc!
– Coong!
Gần như là bản năng, Bạch Nhạc chợt giơ tay lên, Thu Hoằng Kiếm chắn ngang, tinh chuẩn ngăn bạch cốt trảo lại!
Một loạt âm thanh sắt thép va chạm vang lên, cho dù lấy sự sắc bén của Thu Hoằng Kiếm, cũng không cách nào thương tổn được bạch cốt trảo chút nào.
Quan trọng nhất là, Bạch Nhạc nhìn rất rõ ràng, cái bạch cốt trảo này cũng không phải là bàn tay của đối phương, mà là một loại phương thức tế xuất bạch cốt trảo giống như Phi Kiếm Thuật của hắn mà thôi!
– Vù vù!
Tâm niệm hơi động, Thu Hoằng Kiếm chợt bay lên, trong một ý nghĩ, Thu Hoằng Kiếm liền giao thủ hơn mười chiêu với bạch cốt trảo, mặc dù chưa rơi vào hạ phong, nhưng Bạch Nhạc cũng không có chiếm được nửa điểm có lợi.
– Quả nhiên có chút ý tứ!
Hắc bào lão giả liếc mắt nhìn Thu Hoằng Kiếm, sau đó chợt vươn bàn tay từ trong tay áo ra, lăng không bắt một cái, xung quanh lập tức có sáu bảy bàn tay của bộ xương trắng bị gãy, hóa thành bạch cốt trảo tấn công về phía Bạch Nhạc.
Chỉ một cái bạch cốt trảo, Bạch Nhạc đã ứng phó vô cùng miễn cưỡng, bây giờ lại có nhiều bàn tay đánh tới như vậy, liền để cho cục diện triệt để xoay chuyển.
Gần như là cùng lúc, Chu Đông Dương đột nhiên lui bước, mặc dù trong tay có Hàn Âm Linh, lại hiển nhiên không có ý xuất thủ, chỉ đứng ở bên cạnh thờ ơ lạnh nhạt.
Mặc dù hắn không tiện xuất thủ với Bạch Nhạc, nhưng nếu cao thủ Bạch Cốt Thần Giáo giết chết Bạch Nhạc, hắn cũng vẫn vui mừng.
Hơn nữa, Chu Đông Dương vẫn có chút không tin, Bạch Nhạc thật sự không có bất cứ quan hệ gì với Yến Bắc Thần.
Nếu có thể mượn tay Bạch Cốt Thần Giáo, làm xong việc vừa rồi hắn còn chưa làm xong, tự nhiên là tốt nhất.
Vô luận là ép ra Yến Bắc Thần, hay là chém giết Bạch Nhạc ở đây, hắn đều vui mừng, nên tự nhiên sẽ không nhúng tay vào.
– Công tử cẩn thận!
Thân ảnh Tô Nhan nhoáng lên, trong tay cầm một con dao găm, trực tiếp ngăn ở trước người Bạch Nhạc, Tinh Cung mờ nhạt hiện ra, dao găm lóe lên hàn quang lập tức đánh bay một cái bạch cốt trảo.
Chỉ là, việc Tô Nhan có thể làm, cũng vẻn vẹn như thế mà thôi.
Tô Nhan vốn không phải là thiên tài chân chính, có thể đột phá vào Tinh Cung nhanh như vậy, là bởi vì quả Linh Khư Quả thượng phẩm kia, muốn ứng phó với một cái bạch cốt trảo cũng đã vô cùng gian nan rồi, chứ đừng nói chi là ngăn trở đối phương công kích.
Trên thực tế, nếu không phải mục tiêu của đối phương không phải là nàng, thì Tô Nhan đã có thể sẽ bị chém giết trong nháy mắt rồi!
– Vù vù!
Một tiếng kiếm minh vang lên, Tinh Cung phía sau Bạch Nhạc cũng theo đó mà xuất hiện, trong nháy mắt, trước người Bạch Nhạc là kiếm quang xán lạn ngời ngời!
Kiếm Linh Vũ!
Hắn thôi động lực lượng Tinh Cung đến mức tận cùng, Kiếm Linh Vũ chợt rơi xuống, hung hăng chém về phía những chiếc bạch cốt trảo trước mặt.
– Oanh!
Một khi thi triển thần thông, chỗ mạnh mẽ nhất của Bạch Nhạc mới thể hiện ra, mưa kiếm khủng bố chợt rơi xuống, chỉ trong mấy hơi thở, bao gồm cả cái bạch cốt trảo mà Tô Nhan đang đối phó, đều bị mưa kiếm chém vỡ.
Sau khi bước vào Tinh Cung Cảnh, Bạch Nhạc thi triển Kiếm Linh Vũ, uy lực càng mạnh hơn so với trước kia mấy lần.
Cũng không khoa trương khi nói, nếu là Tinh Cung sơ kỳ bình thường, dưới một tầng mưa kiếm này, sợ là đã trực tiếp bị miểu sát.
Chương 714: Đạp Nguyệt Mà Đến, Tuyệt Đại Phong Hoa
Nhưng đối với hắc bào lão giả kia mà nói, Bạch Nhạc dốc hết toàn lực, cũng chỉ là ngăn cản một kích của đối phương mà thôi.
Phải biết, cho tới hiện tại, đối phương còn chưa tế xuất Tinh Cung.
Ngăn được một kích này lại, nhưng sắc mặt Bạch Nhạc lại càng trở nên khó xem.
Quá mạnh mẽ!
Thậm chí Bạch Nhạc còn hoài nghi, cho dù mình bại lộ thân phận, tế xuất Tinh Cung hoàn mỹ và lực lượng Côn Ngô Kiếm, tối đa cũng chỉ có thể chạy trốn dưới tay đối phương.
Hiển nhiên, lần này Bạch Cốt Thần Giáo quyết tâm muốn giết mình!
Chu Đông Dương là không thể trông cậy được, kéo dài nữa, khả năng Tô Nhan, thậm chí là người Linh Tê Kiếm Tông chạy tới, cũng đều sẽ chết ở trong tay đối phương!
Chạy!
Trong nháy mắt, đây gần như là ý niệm duy nhất trong đầu Bạch Nhạc.
Thân hình Bạch Nhạc lóe lên một cái, chợt lui lại, cả người hóa thành một đạo tàn ảnh bay ngược về phía sau, vì theo đuổi tốc độ, thậm chí Bạch Nhạc còn điều động cả lực lượng của Thông Thiên Ma Thể.
– Muốn đi sao? Nào có dễ dàng như vậy!
Hắc bào lão giả cười lạnh một tiếng, động cũng không động, bàn tay chợt mở ra, trong khoảnh khắc, liền có một cỗ ma khí ngập trời phóng lên cao, xung quanh Bạch Nhạc nhất thời xuất hiện vô số gai xương cao ngất, rậm rạp hình thành một cái lồng giam, phong kín tất cả lối đi của Bạch Nhạc.
Ngay tại lúc đó, một cái bạch cốt thủ khổng lồ từ trên trời giáng xuống, hung hăng vỗ về phía Bạch Nhạc.
Thiên la địa võng!
Bạch Nhạc giống như một con tiểu ma tước bị vây ở bên trong, mặc cho hắn đạp nước như nào, cũng không thể trốn đi ra ngoài.
Đúng như Bạch Nhạc tính toán trước đó, trừ phi hắn thi triển toàn lực, bằng không, ở trước mặt cao thủ như vậy, căn bản ngay cả tư cách chạy trốn cũng không có!
Dưới thời khắc sinh tử, Bạch Nhạc cũng không dám có chút do dự nào, trong nháy mắt, lại thôi động Cửu Long Hoàn Ngọc Bội trong tay, một tiếng rồng gầm vang lên, hư ảnh Thanh Long gào thét bay ra, dễ dàng đập vỡ gai xương trước mặt, ngăn trở một chưởng từ trời rơi xuống kia.
Có điều cuối cùng Cửu Long Hoàn Ngọc Bội cũng chỉ là hộ thân chi bảo, không cách nào đưa ra phản kích, cho dù có thôi phát ra, cũng chỉ có thể bảo vệ Bạch Nhạc mà thôi, muốn thoát thân vẫn là không được.
Nhìn thấy Bạch Nhạc vận dụng Cửu Long Hoàn Ngọc Bội lần nữa, mí mắt Chu Đông Dương không khỏi nhảy lên.
Đến mức này, mà Yến Bắc Thần vẫn không lộ diện, chỉ sợ phỏng đoán trước đó của hắn, đã thật sự sai, hoặc là nói quan hệ giữa Bạch Nhạc và Yến Bắc Thần còn lâu mới thân cận được như trong tưởng tượng của hắn.
Nhưng cho dù như thế, hắn cũng vẫn không có dự định xuất thủ cứu người, bất kể như thế nào, hắn đều đã đắc tội Bạch Nhạc, như vậy Bạch Nhạc nên chết ở chỗ này là tốt nhất!
Nhưng mà, ngay tại thời điểm trong đầu Chu Đông Dương hiện lên những ý niệm này, một đạo kiếm quang trong trẻo nhưng lạnh lùng chợt rơi xuống từ không trung!
Trong nháy mắt này, dường như vệt kiếm quang kia, đã trở thành vật duy nhất trong thiên địa!
Bất kể là cái bạch cốt chưởng khổng lồ trong không trung kia, hay là gai xương vây khốn Bạch Nhạc, đều ở dưới một kiếm này hóa thành bột phấn.
– Ai?
Đột nhiên trong lòng hắc bào lão giả xuất hiện báo động, trước đó lão chưa bao giờ coi đám người Bạch Nhạc ra gì, nhưng giờ khắc này cũng không thể không thay đổi sắc mặt, gắt gao nhìn chằm chằm vệt kiếm quang kia.
Gần như cùng lúc đó, dưới ánh trăng, có một đạo thân ảnh chậm rãi bay xuống từ không trung.
Một bộ bạch y, lơ lửng trên không, chậm rãi bay xuống, dường như còn động lòng người hơn, lạnh hơn so với ánh trăng kia!
Trong nháy mắt nhìn thấy thân ảnh kia, cả người Bạch Nhạc hơi cứng lại, ánh mắt rơi vào đối phương trên người, cũng không dời đi chút nào.
Áo trắng như tuyết, thanh lệ như tiên, đạp nguyệt mà đến, tuyệt đại phong hoa!
Chỉ cần là địa phương nàng xuất hiện, dường như đó chính là trung tâm thiên địa, bất luận là ai, ở trước mặt nàng đều phải ảm đạm phai mờ.
Bản thân Tô Nhan đã là mỹ nữ cực kỳ hiếm thấy, trong ngày thường, cũng có mười phần tự tin đối với dung mạo của mình, nhưng trong nháy mắt đối phương xuất hiện, liền bị đoạt đi tất cả hào quang.
Đoạt thiên địa tạo hóa!
Dường như trời xanh đã ban tặng tất cả sự tốt đẹp nhất cho nàng, sủng nhi hoàn mỹ nhất thế gian này!
Hoàn mỹ!
Dường như trên đời này, cũng chỉ có từ đó mới có thể hình dung được phần mỹ lệ này.
Không cần mở miệng nói bất cứ cái gì, trong nháy mắt, trong đầu tất cả mọi người tự nhiên hiện ra tên của đối phương, Vân Mộng Chân!
Trên đời này, cũng chỉ có Đạo Lăng thánh nữ mới có thể sở hữu vẻ đẹp tuyệt đại phong hoa như vậy!
– Bái kiến Đạo Lăng thánh nữ!
Chu Đông Dương là người phản ứng đầu tiên, lập tức xoay người quỳ gối!
Mặc dù hắn là phủ chủ Duyện Châu, nhưng ở trước mặt Vân Mộng Chân, thậm chí không có đứng tư cách.
Gần như cùng lúc đó, Hà Diêu và mấy vị trưởng lão Linh Tê Kiếm Tông vừa mới chạy tới cũng đồng thời khom người quỳ gối.
Thậm chí Tô Nhan ở dưới tràng khí thế này, cũng không kìm lại được quỳ xuống.
– Tả hộ pháp Bạch Cốt Thần Giáo, Cố Ngạn Đông bái kiến Đạo Lăng thánh nữ!
Đột nhiên con ngươi co rụt lại, cho dù là hắc bào lão giả kia, cũng không thể không khom mình hành lễ.
Chương 715: Tội Không Đáng Chết
Không quan hệ đến lập trường!
Lúc Vân Mộng Chân xuất hiện ở chỗ này, đã đủ để nghiền ép tất cả, sợ là toàn bộ Bạch Cốt Thần Giáo, cũng chỉ có vị giáo chủ kia, mới có thể cùng ngồi cùng đứng với Đạo Lăng thánh nữ.
Kể từ đó, trong số tất cả mọi người ở đây, cũng chỉ còn một mình Bạch Nhạc còn đứng.
Trong nháy mắt, vô số ý niệm hiện lên trong đầu Bạch Nhạc, vào giờ khắc này tất cả các nghi vấn trước đó không nghĩ ra đều trở nên sáng tỏ thông suốt.
Đây mới là lá bài chân chính của Chu Đông Dương, vô luận là đối mặt chính mình, hay là toàn bộ Linh Tê Kiếm Tông, thậm chí là Yến Bắc Thần cầm Côn Ngô Kiếm trong tay cũng đều có thể không sợ hãi.
Tất cả những việc hắn làm ra, đều là vì cố gắng ép Yến Bắc Thần ra!
Không trách được hắn khinh thường ngăn cản Tiêu Hành Nhất!
Hóa ra từ lúc mới bắt đầu, hắn đã âm thầm liên hệ Đạo Lăng Thiên Tông, mượn tên vị truyền nhân Ma Quân, Yến Bắc Thần này cùng với Côn Ngô Kiếm, mời Vân Mộng Chân tới!
– Bạch Nhạc, bái kiến Vân tiên tử!
Nhìn thân ảnh quen thuộc kia, rốt cục Bạch Nhạc cũng phục hồi tinh thần lại, hơi khom người, nhẹ giọng mở miệng nói.
Không biết đã nhớ mong bao nhiêu đêm, Bạch Nhạc từng tưởng tượng qua vô số lần, đủ loại tình cảnh lúc gặp lại, nhưng hoàn toàn không nghĩ đến sẽ gặp lại nhau trong loại tình huống này.
Tự nhiên anh hùng cứu mỹ nhân luôn là câu chuyện được mọi người ca tụng, nhưng nếu luân lạc tới mức cần người đẹp cứu, thì cũng quá mất mặt đi.
Bạch Nhạc có chút lúng túng, nhưng cũng có chút may mắn.
Chí ít không đến mức bết bát nhất, chỉ vì ý nghĩ nếu sai lầm thì sẽ hỏng hết, nên mình mới cắn chặt răng, thà lãng phí lực lượng Cửu Long Hoàn Ngọc Bội, cũng không bại lộ thân phận, bây giờ nhớ lại, quả thực khiến cho lưng Bạch Nhạc đổ mồ hôi lạnh.
Có thể tưởng tượng ra, thời điểm hắn bại lộ thân phận, thi triển Thông Thiên Ma Công, cầm Côn Ngô Kiếm trong tay, mà Vân Mộng Chân lại đạp nguyệt mà đến, sẽ là loại tình cảnh đau khổ và tuyệt vọng bực nào.
Cho dù ở trong Tâm Ma Kiếp, Bạch Nhạc cũng thà chết, chứ không muốn để cho Vân Mộng Chân biết thân phận của hắn!
Chính Bạch Nhạc cũng không biết phải làm sao cởi nút thắt này ra, cho nên nó mới trở thành tâm ma lớn nhất của hắn.
Nhưng có thể kéo dài một khắc thì một khắc, vẫn tốt hơn bắt hắn lập tức đối mặt cục diện như vậy.
– Tà ma ngoại đạo!
Vân Mộng Chân lạnh lùng nhìn Cố Ngạn Đông, trong mắt lộ ra vẻ hờ hững, nàng lật tay một cái, lại là một đạo kiếm quang rơi xuống từ không trung, chém thẳng đến chỗ yếu hại của Cố Ngạn Đông.
Đối với Vân Mộng Chân mà nói, loại ma đạo như Bạch Cốt Thần Giáo, chính là địch nhân, đâu cần có nửa điểm khoan dung.
Đột nhiên trong lòng Cố Ngạn Đông xuất hiện một cái báo động, gần như cùng lúc đó, một tòa bạch cốt Tinh Cung huyễn lệ chợt nổi lên, trong nháy mắt liền hóa thành thực chất, bao phủ cả người hắn đi vào.
Trong tay Cố Ngạn Đông, bạch cốt Tinh Cung đã không còn là hư cấu, mà là tồn tại thiết thực, có thể cụ hóa ra cung điện.
Đối mặt hắn, giống như đang đối mặt một tòa cung điện tinh lực thiết thực, mỗi một điểm tinh huy lập loè xung quanh, đều không phải là trang sức, mà là lực lượng thật sự, khiến cho người ta nhìn mà khiếp sợ.
Gần như có thể khẳng định, một khi bị khốn vào bên trong cung điện bạch cốt này, chỉ sợ ngay cả Bạch Nhạc cũng không thể giãy dụa, chỉ có thể thử dùng Côn Ngô Kiếm mạnh mẽ phá vỡ Tinh Cung chạy đi.
Đáng tiếc, người hắn phải đối mặt bây giờ, không phải là Bạch Nhạc, mà là Vân Mộng Chân!
Vân Mộng Chân không có ý nghĩ tế xuất Tinh Cung, thậm chí ngay cả mí mắt cũng không nháy một cái, bàn tay tinh tế nhẹ nhàng nắm chặt, liền giống như cầm tinh quang kiếm, nàng nhẹ nhàng vung lên, trong nháy mắt, dưới ánh trăng xuất hiện một đạo kiếm mang màu trắng khủng bố, hung hãn bổ vào phía trên Bạch Cốt Tinh Cung!
Ùng ùng!
Cho dù lấy thực lực Cố Ngạn Đông, đối mặt một kiếm này, cũng không có bất cứ lực hoàn thủ nào, trong nháy mắt, toàn bộ Bạch Cốt Tinh Cung bị một kiếm chém vỡ!
Sụp đổ!
Thế đi của kiếm ý chưa tiêu, nhẹ hàng đâm vào mi tâm Cố Ngạn Đông, chỉ thấy một luồng huyết sắc tràn ra từ giữa lông mày, thậm chí ngay cả một kiếm cũng không tiếp được, trực tiếp bị mất mạng.
Chỉ là trong nháy mắt chém giết đối phương, Vân Mộng Chân không khỏi hơi cau mày một cái, ánh mắt chợt nhìn vào trong rừng cây phía xa xa.
Trong khoảnh khắc, có một bộ xương trắng phóng lên cao, lập tức biến mất ở trong tầm mắt của mọi người.
Vân Mộng Chân lạnh lùng liếc mắt, nhưng không đuổi theo.
Thân thể bị trảm, thực lực đối phương sẽ hao tổn hơn phân nửa, về phần hắn dựa vào cái Bạch Cốt Hóa Thân kia chạy đi, Vân Mộng Chân cũng không để ý, đối với Bạch Nhạc mà nói, tất nhiên đối phương là cao thủ không tầm thường, nhưng trong mắt Vân Mộng Chân, cùng lắm đối phương cũng chỉ là một tiểu nhân vật mà thôi, không cần lo lắng sinh tử.
Vân Mộng Chân xoay người lại, lúc này ánh mắt mới rơi vào trên người Chu Đông Dương:
– Đây chính là Yến Bắc Thần nhất định sẽ xuất hiện mà ngươi nói chắc như đinh đóng cột sao?
Giọng nói Vân Mộng Chân rất nhẹ, nhưng lại mang theo một cỗ lực lượng không thể nghi ngờ, trong nháy mắt liền để cho Chu Đông Dương toát ra một tầng mồ hôi lạnh.
Chương 716: Tội Không Đáng Chết (2)
– Không… là… Ta suy nghĩ không chu đáo, xin thánh nữ trách phạt!
Chuyện tới mức này, Chu Đông Dương liền biết, hắn làm như thế nào cũng không thể tránh khỏi trách nhiệm trong chuyện này, chẳng bằng thẳng thắn, chủ động tội nhận.
Dù sao hắn cũng là tốt bụng cung cấp manh mối Côn Ngô Kiếm, cho dù Vân Mộng Chân bất mãn, cũng không tiện làm gì hắn.
Đương nhiên, sau này cũng có một chút ảnh hưởng, nhưng đó là sau này, hơn nữa nó cũng không trí mạng.
– Cung nghênh thánh nữ, xin thánh nữ nhập tông nghỉ ngơi.
Lúc này Hà Diêu hơi khom người, vẫn có chút chưa hiểu, đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, nhưng Vân Mộng Chân đến, vậy thì chuyện quan trọng nhất vẫn là tiếp đón Vân Mộng Chân.
– Không cần!
Chân mày Vân Mộng Chân nhẹ nhàng nhíu một cái, lạnh nhạt nói:
– Ta tới, là bởi vì phủ chủ Duyện Châu các ngươi phái người đưa tin, nói giữa Bạch Nhạc và Yến Bắc Thần có quan hệ cực kỳ thân mật, hơn nữa rất có thể Côn Ngô Kiếm cũng ở phía sau núi.
Nghe thế, da đầu Hà Diêu nhất thời trở nên tê dại, vội vàng giải thích:
– Oan uổng quá, thánh nữ! Đạo ma bất lưỡng lập, chuyện này Bạch Nhạc không phải không biết, làm sao có thể làm ra loại chuyện hoang đường này? Về phần Côn Ngô Kiếm vẫn còn ở phía sau núi, càng là lời nói vô căn cứ, trước đây ngài và Tử Dương Chân Nhân đã đặc biệt lục soát qua toàn bộ hậu sơn, nào có Côn Ngô Kiếm gì đó!
– Hoang đường sao?
Vân Mộng Chân cười lạnh một tiếng, ánh mắt lập tức rơi vào trên người Tô Nhan, thản nhiên nói:
– Bạch phủ chủ, chuyện vị ma tu này, ngươi giải thích thế nào?
Nói đến đây, trong mắt Vân Mộng Chân đã lộ ra vẻ tàn khốc, dường như trong nháy mắt, liền có một cỗ sát khí khủng bố, đè ép về phía Tô Nhan và Bạch Nhạc.
Trong lòng Bạch Nhạc lộp bộp một tiếng, âm thầm mắng một câu, vội vã ngăn ở trước người Tô Nhan:
– Vân tiên tử, mặc dù Tô Nhan là ma tu, nhưng đã sớm cải tà quy chính, trận chiến ở Thanh Châu, từng ngăn cản huyết tế, đã cứu mệnh ta, không còn là ma tu rồi.
Nhìn thấy phản ứng của Bạch Nhạc, trong mắt Vân Mộng Chân càng lộ ra một tia lãnh ý:
– Thật đúng là ân ái tình thâm!
“…”
Nói ra câu này xong, Bạch Nhạc mới phản ứng kịp, quả thực hận không thể tát cho mình một cái.
Giải thích như vậy, còn không bằng không giải thích!
Bạch Nhạc lộ ra vẻ lúng túng, nhất thời sáng suốt nói sang chuyện khác:
– Chu phủ chủ, hôm nay ngươi trực tiếp hạ sát thủ với ta, món nợ này, tính như thế nào đây?
Mí mắt Chu Đông Dương lập tức nhảy lên, nhất thời cười lạnh:
– Bạch Nhạc, ngươi đừng tưởng hôm nay Yến Bắc Thần không hiện thân, là ngươi có thể thoát khỏi hiềm nghi! Thánh nữ, ta vẫn kiên trì cho rằng hắn có quan hệ cùng Yến Bắc Thần như cũ, một mình cấu kết ma tu, chỉ dựa vào điều này, là có thể giết! Xin thánh nữ minh xét!
Chuyện tới mức này, Chu Đông Dương cũng chỉ có thể báp sát điểm này không thả.
Mặc dù vừa rồi Vân Mộng Chân xuất thủ, xem như là cứu Bạch Nhạc, nhưng hiển nhiên đây chỉ là sự chán ghét của Vân Mộng Chân đối với Bạch Cốt Thần Giáo, có thể không có quan hệ gì với Bạch Nhạc!
Trước đó, Chu Đông Dương đã nhìn thấy một tia sát khí lạnh lùng trong mắt Vân Mộng Chân, nên cho rằng đây là một cơ hội tuyệt hảo ly gián quan hệ của Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân.
Cho dù trước đây, giữa Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân có vài phần tình cảm, chỉ sợ bây giờ cũng đã hết sạch sẽ.
Chỉ cần kiên trì nói Bạch Nhạc và vị truyền nhân Ma Quân Yến Bắc Thần này có quan hệ, đã đủ để Vân Mộng Chân sinh nghi rồi, cho dù không giết Bạch Nhạc, cũng sẽ khiến cho Vân Mộng Chân phản cảm, chỉ cần nắm chắc điểm này, đã đủ để mình chối bỏ sạch sẽ rồi!
Thậm chí, mượn tay Vân Mộng Chân, triệt để giết chết Bạch Nhạc.
– Chu Đông Dương!
Trong mắt Bạch Nhạc lóe lên một luồng sát khí khủng bố, bàn tay chợt đè vào chuôi kiếm lần nữa, lành lạnh mở miệng nói:
– Cho tới giờ khắc này, ngươi vẫn còn muốn ngậm máu phun người! Chu Đông Dương, nếu như ngươi không cam lòng, hôm nay chúng ta phân sinh tử ở đây đi!
Trong nháy mắt, kiếm ý phóng lên cao!
– Hừ!
Một tiếng hừ nhẹ giống như tiếng sét chợt vang lên, trong nháy mắt kiếm ý vừa mới xuất hiện trên người Bạch Nhạc, đã bị Vân Mộng Chân mạnh mẽ đè xuống.
– Ai cho phép ngươi động thủ?
Sắc mặt Vân Mộng Chân trở nên khó coi, nhìn chằm chằm vào Bạch Nhạc, lạnh giọng mở miệng nói:
– Chuyện liên quan đến truyền nhân Ma Quân, cho dù không có chứng cứ, hắn hoài nghi ngươi, cũng không tính là sai lầm gì lớn!
Nghe được những lời này của Vân Mộng Chân, nội tâm đang lo lắng của Chu Đông Dương, lại buông xuống mấy phần.
Quả nhiên giống như hắn phán đoán, chỉ cần là chuyện liên quan đến truyền nhân Ma Quân và nơi hạ lạc của Côn Ngô Kiếm, sợ rằng cho tới bây giờ Đạo Lăng Thiên Tông, đều ôm tâm tính thà giết lầm một ngàn, cũng không thể buông tha một cái.
Bạch Nhạc có quan hệ cùng Yến Bắc Thần thật hay không, không quan trọng, chỉ cần có thể khiến cho Vân Mộng Chân hoài nghi giữa bọn hắn có quan hệ, cũng đã đủ để Bạch Nhạc vạn kiếp bất phục.
Chương 717: Ta Giúp Ngươi Giết
– Không tính là sai lầm gì lớn sao? Hắn nhiều lần hạ sát thủ với ta, nếu không phải trên người ta có hộ thân chi bảo, sợ là bây giờ thi cốt đều lạnh, như này vẫn không tính là sai lầm gì lớn ư?
Bạch Nhạc ngẩng đầu, trong mắt lộ ra vẻ lạnh lùng, trầm giọng hỏi ngược lại.
Dừng một chút, Bạch Nhạc lại tiếp tục mở miệng nói:
– Xin hỏi Vân tiên tử đến lúc nào? Có phải phải chờ đến khi ta chết, mới xem như hắn sai hay không?
– Ngu ngốc!
Nghe thấy Bạch Nhạc dám càn rỡ chất vấn Vân Mộng Chân như vậy, Chu Đông Dương nhất thời cười nhạt trong lòng.
Đây quả thực là điển hình cho việc tìm đường chết!
Đến thời điểm này, làm sao Chu Đông Dương còn không chủ động tỏ thái độ, Chu Đông Dương nghiêm mặt, trong mắt cũng lộ ra một tia sát khí lạnh lùng, lớn tiếng mắng:
– Làm càn! Bạch Nhạc, ngươi tính là cái gì, cũng dám vô lễ với thánh nữ?
Bạch Nhạc không có ý để ý tới Chu Đông Dương, bình tĩnh ngẩng đầu, nhìn Vân Mộng Chân hỏi:
– Vân tiên tử cũng cho là như vậy sao?
Vân Mộng Chân yên lặng trong chốc lát, lúc này mới nhàn nhạt mở miệng nói:
– Tội không đáng chết!
– Thánh nữ quá nhân từ, trước đây loại tiểu nhân vật này dựa vào một điểm quan tâm của ngài với hắn, mới có thể có thành tựu như ngày hôm nay, bây giờ lại không biết trời cao đất rộng, quả thực là không biết gì!
Chu Đông Dương lắc đầu, thử thăm dò lần nữa:
– Nếu thánh nữ nhân từ, như vậy tội chết có thể miễn, nhưng tội sống khó tha! Không bằng để ta xuất thủ, phế tu vi hắn đi?
Nói đến đây, trong mắt Chu Đông Dương lại lộ ra một tia sát khí lạnh lùng, giống như chỉ cần Vân Mộng Chân gật đầu một cái, hắn sẽ lập tức xuất thủ giúp Vân Mộng Chân, thậm chí thời điểm xuất thủ, sẽ ra tay nặng một chút, không cẩn thận giết chết Bạch Nhạc, đó cũng là có thể thông cảm được, có đúng hay không?
Những lời này vừa ra khỏi miệng, đừng nói là Chu Đông Dương, ngay cả Tô Nhan và đám người Hà Diêu, nghe cũng hết hồn!
Đây chính là Đạo Lăng Thánh Nữ, mặc dù trước đó Vân Mộng Chân từng có vài phần để mắt tới Bạch Nhạc, nhưng cũng không thể không kiêng sợ như thế?
Bây giờ Chu Đông Dương càng nói muốn phế tu vi Bạch Nhạc, dưới thời điểm này, nếu như Bạch Nhạc còn không chịu cúi đầu, cho dù bị giết, chỉ sợ cũng là chết vô ích!
– Thánh nữ, Bạch Nhạc không hiểu chuyện, ta thay hắn xin lỗi thánh nữ!
Mí mắt Hà Diêu giật giật, vội vàng tiến lên mở miệng giải thích:
– Bạch Nhạc, còn không mau xin lỗi thánh nữ!
Nhưng mà, nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người, cho dù đến thời điểm này, Bạch Nhạc cũng không có ý cúi đầu, cứ bình tĩnh nhìn Vân Mộng Chân.
– Quá càn rỡ! Thánh nữ, nếu không cho hắn một bài học, chẳng phải ngay cả Đạo Lăng Thiên Tông hắn cũng coi thường sao?
Trong lòng Chu Đông Dương dâng lên một hồi mừng như điên, tiếp tục bỏ đá xuống giếng nói.
Hắn có chút không hiểu, Bạch Nhạc làm sao vậy, thật sự coi mình là hậu duệ sao, đừng nói một tên Bạch Nhạc, coi như toàn bộ Linh Tê Kiếm Tông, thậm chí cộng thêm tất cả lực lượng của Bạch Nhạc tại Thanh Châu, thì thời điểm đối mặt Đạo Lăng Thánh Nữ, cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì.
Vẫn là quá trẻ tuổi! Tự cho mình có vài phần quen biết với Đạo Lăng Thánh Nữ, là dám được sủng mà kiêu, thật sự không biết sống chết.
Nếu như không thừa dịp này, triệt để giết chết Bạch Nhạc, hắn sống nhiều năm như vậy, thật sự là sống trên thân chó rồi.
– Ta nhất định phải biết, ngươi và Yến Bắc Thần không có bất cứ quan hệ gì!
Bất ngờ là, Vân Mộng Chân cũng không có nổi giận, ngược lại bình tĩnh giải thích:
– Lúc rời tông, ta đã hứa hẹn qua… Nếu ngươi có quan hệ với Yến Bắc Thần, chắc chắn ta sẽ tự tay giết ngươi!
Cuối cùng Chu Đông Dương cũng không ngốc, nghe thế, liền nhận ra một ít dị dạng từ trong lời nói của Vân Mộng Chân.
Sợ là ý tứ trong lời này có chút không đúng!
Trong nháy mắt, sắc mặt Chu Đông Dương trở nên thay đổi, ánh mắt lấp lóe, trước khi làm rõ thái độ thật sự của Vân Mộng Chân với Bạch Nhạc, hắn cũng có chút không dám loạn miệng.
– Hiện tại ta cũng không có cách nào chứng minh!
Bạch Nhạc đón ánh mắt của Vân Mộng Chân, hờ hững đáp:
– Cho nên… Ngươi có thể giết ta, vĩnh tuyệt hậu hoạn!
Nhìn ánh mắt của Bạch Nhạc, đột nhiên trong lòng Vân Mộng Chân có chút đau đớn, yên lặng chốc lát, lúc này mới tiếp tục nói:
– Ngươi đã cứu ta, nhưng ta cũng đã trả lại phần tình cảm này! Huống chi, ta còn đưa ngươi một cái kiếm phù, ân oán thanh toán xong.
Nghe thế, trong lòng Bạch Nhạc đột nhiên run lên, rốt cục hắn cũng ý thức được, vì sao lần này Vân Mộng Chân nhất định phải chứng minh mình không quan hệ với Yến Bắc Thần.
Thời điểm tại Thất Tinh Tháp, chính mình dưới tình huống bất đắc dĩ đã vẽ ra một cái lý do Vân Mộng Chân đưa mình kiếm phù, để cho Vân Mộng Chân tới gánh nỗi oan ức này! Hiển nhiên, hiện tại Vân Mộng Chân đã biết chuyện này, cũng chính vì vậy mới sinh nghi!
Cẩn thận suy nghĩ lại điểm này, trong lòng Bạch Nhạc liền mềm xuống.
Sở dĩ trước đó, hắn cứng rắn như vậy, là bởi vì ý thức được, có lẽ Vân Mộng Chân đã sớm đến, nhưng thời điểm Chu Đông Dương hạ sát thủ đối với mình, Vân Mộng Chân cũng không có xuất thủ ngăn cản, mà một mực đợi đến cuối cùng mới lộ diện.
Chương 718: Ta Giúp Ngươi Giết (2)
Giả sử mình không có Cửu Long Hoàn Ngọc Bội, cũng không có thân phận truyền nhân Thông Thiên Ma Quân, như vậy không phải là sẽ chết trong tay Chu Đông Dương sao?
Nhưng cho dù như vậy, Vân Mộng Chân vẫn nói tội Chu Đông Dương không đáng chết, chuyện này khiến hắn cảm thấy trái tim có chút băng giá.
Dường như đối với Vân Mộng Chân mà nói, phần cảm tình này không quan trọng chút nào.
Nhưng hôm nay, ý thức được lúc trước mình để lộ sơ hở, khiến Vân Mộng Chân sinh nghi, tự nhiên cũng hiểu tâm tình của Vân Mộng Chân.
Chỉ là, bốn chữ thanh toán xong ân oán này, vẫn khiến cho nội tâm Bạch Nhạc có chút đau đớn.
Bạch Nhạc hít sâu một hơi, hơi khom người:
– Thật xin lỗi, là ta đã mạo phạm… Thánh nữ nói đúng, ân oán vốn đã thanh toán xong, ta cam đoan về sau sẽ không thế nữa.
Bạch Nhạc nói xong những lời này, liền xoay người rời đi.
Lúc không gặp mặt, có thể nói là ngày đêm nhớ mong, nhưng đến khi thật sự gặp mặt, trong lòng Bạch Nhạc lại vô cùng phức tạp.
Mặc dù bây giờ hắn đã trở thành phủ chủ Thanh Châu, sở hữu thực lực Tinh Cung Cảnh, nhưng chênh lệch với Vân Mộng Chân, vẫn không gần hơn, vẫn là xa không thể chạm tới như trước.
Nàng vẫn là Đạo Lăng Thánh Nữ cao cao tại thượng, hơn nữa… So với ba năm trước càng xuất sắc hơn, càng xinh đẹp hơn.
Quan trọng nhất vẫn là cái tâm ma một mực khốn nhiễu Bạch Nhạc kia!
Hắn biết rõ hơn bất cứ người nào, hắn không phải không có chút quan hệ nào với Yến Bắc Thần!
Mà hắn chính là Yến Bắc Thần!
Giả sử Vân Mộng Chân biết điểm này, như vậy bất kể giữa bọn họ từng có tình cảm gì, thì lựa chọn của Vân Mộng Chân, vẫn là cầm kiếm lên, đâm vào trái tim của hắn, giết chết vị truyền nhân Ma Quân như hắn!
Đây là số mệnh!
Hắn từng nói qua, không tin số mệnh, nhưng mỗi khi nhớ tới chuyện này, tâm lại đau như đang chảy máu.
Hắn không biết tương lai sẽ như thế nào!
Nếu như đã định trước sẽ là địch nhân, vậy chẳng bằng giống như Vân Mộng Chân nói, ân oán đã thanh toán xong!
Như vậy, cho dù tương lai có một ngày Vân Mộng Chân phát hiện thân phận của hắn, hoặc là… Nàng cũng sẽ không khó vượt qua như vậy?
Cái xoay người này, khiến trong lòng Bạch Nhạc u sầu trăm kết, nhưng đối với Vân Mộng Chân mà nói, làm sao không phải là đau nhức đến xương!
Trong nháy mắt nhìn thấy Bạch Nhạc xoay người, dường như Vân Mộng Chân cảm thụ được một phần tâm ý kết thúc trên người Bạch Nhạc, nó giống như một cây châm hung hăng đâm vào tim, khiến cho nàng gần như rơi lệ.
– Bạch Nhạc! ! !
Mặc dù biết như vậy, có thể sẽ bộc lộ ra một tia cảm xúc, nhưng tới mức này, nàng căn bản không nhịn được!
Dường như tất cả hình ảnh ngày xưa tại Linh Tê Kiếm Tông, lướt qua trong đầu nàng!
Dường như mỗi câu một chữ đêm hôm ấy Bạch Nhạc hứa hẹn với nàng, đều khắc thật sâu trong tâm nàng.
Mấy năm nay, Bạch Nhạc ngày nhớ đêm mong nàng, nhưng ngay cả khi nàng đang bế quan, thì nỗi nhớ Bạch Nhạc cũng đâu ít hơn Bạch Nhạc nửa phân.
Bất kể nàng có lý do gì, thì khi nàng nhìn thấy Bạch Nhạc rơi vào hiểm cảnh, nhưng vẫn cắn chặt môi không có xuất thủ, sự đau khổ trong lòng làm sao ít hơn chút nào?
Đến cuối cùng, nhìn thấy Bạch Nhạc mấy lần bị ép vào tuyệt cảnh, cũng không thấy Yến Bắc Thần lộ diện, nhìn thấy giữa Bạch Nhạc và Yến Bắc Thần không có quan hệ gì, loại vui vẻ trong lòng kia, giống như có một khối đá ngàn cân trong lòng rơi xuống.
Lúc nhìn thấy Bạch Nhạc muốn cứu Tô Nhan, trong lòng nàng còn sinh ra một tia ghen tuông khó có thể ức chế, cho nên mới nói chuyện lạnh lùng như vậy!
Đương nhiên, cũng có một phần nguyên nhân rất lớn là bởi vì có người ngoài ở đây, nàng phải để ý đến cái thân phận Đạo Lăng Thánh Nữ này.
Nhưng bất kể như thế nào, mấy chữ ân oán thanh toán xong, chỉ là một câu nói giận dỗi, là một câu qua loa!
Làm sao nàng muốn thật sự cắt đứt quan hệ với Bạch Nhạc chứ!
Hô lên một tiếng này xong, trong lòng Vân Mộng Chân cũng làm ra quyết định.
Nàng và Bạch Nhạc đều có sự giận dỗi riêng, chuyện giữa nàng và Bạch Nhạc, không tới phiên Chu Đông Dương nhúng tay! Tựa như hai người đang yêu giận dỗi, bây giờ phản ứng lại, tự nhiên những giận dỗi trong lòng kia, không nên làm với Bạch Nhạc, vậy cũng chỉ có thể lấy Chu Đông Dương ra để trút giận.
– Ngươi không giết được hắn… Nếu như nhất định phải giết, ta giúp ngươi giết!
Gần như cùng lúc thoại âm rơi xuống, liền có một đạo kiếm quang trực tiếp chém về phía Chu Đông Dương.
Chu Đông Dương đã nhận ra có chút không đúng từ trong mấy câu nói trước đó, tinh thần một mực thắt chặt, nhưng dù cho như thế, hắn cũng không nghĩ tới Vân Mộng Chân lại xuất thủ với hắn, đạo kiếm quang chém tới kia, quả thực dọa sợ Chu Đông Dương.
Hắn giơ tay lên, Hàn Âm Linh lại được tế xuất lần nữa, trong nháy mắt liền có vô số luồng không khí lạnh bắt đầu khởi động, hóa thành một bức tường ngăn cản ở trước người.
Thời điểm đối mặt với những người khác, Hàn Âm Linh đều rất thuận lợi, thậm chí coi như là vị Tả hộ pháp Bạch Cốt Thần Giáo lúc nãy, Chu Đông Dương cũng có lòng tin dựa vào Hàn Âm Linh liều một … hai …, nhưng nếu như người đối mặt là Vân Mộng Chân, khả năng sẽ không có cách nào mang đến cho hắn bất cứ cảm giác an toàn gì.
Chương 719: Tối Nay Minh Nguyệt Người Tận Nhìn
– Răng rắc!
Trong nháy mắt kiếm chém xuống, lớp băng do luồng không khí lạnh hình thành liền triệt để vỡ nát, cũng may Vân Mộng Chân chỉ thuận tay đánh ra một kích, ngay cả kiếm cũng không động, chẳng qua là ngẫu nhiên dùng linh lực ngưng tụ ra kiếm quang mà thôi, hắn dựa vào Hàn Âm Linh vẫn chống đỡ được.
Nhưng cho dù như thế, cũng vẫn dọa cho Chu Đông Dương sợ hãi.
– Thánh nữ, ngươi làm cái gì vậy?
Trên thực tế, không chỉ có Chu Đông Dương, mà tất cả mọi người đang xem cũng đều ngây người!
Không phải vừa rồi còn nói muốn giáo huấn Bạch Nhạc sao? Tại sao chỉ trong chớp mắt, tình thế đã thay đổi rồi?
Thậm chí ngay cả Bạch Nhạc cũng không nghĩ đến, vậy mà Vân Mộng Chân thực sự xuất thủ, đột nhiên hắn quay đầu lại, ngạc nhiên nhìn Vân Mộng Chân.
Người khác không rõ, nhưng hắn biết rõ.
Câu tội không đáng chết kia, không phải Vân Mộng Chân nói hắn, mà là nói Chu Đông Dương.
Bạch Nhạc muốn động thủ, bị Vân Mộng Chân ngăn lại, nhưng lúc này, không ngờ Vân Mộng Chân lại tự mình động thủ, muốn giết Chu Đông Dương.
– Ngươi không giết được hắn… Nếu như nhất định phải giết, ta giúp ngươi giết!
Câu nói này lại vang lên trong đầu Bạch Nhạc lần nữa, dường như lập tức đánh tan tất cả sự đề phòng của Bạch Nhạc.
Từ lúc bắt đầu, Vân Mộng Chân ngăn cản Bạch Nhạc động thủ, không phải là quan tâm Chu Đông Dương sống hay chết, mà là vì trước đó đã thấy Bạch Nhạc giao thủ với Chu Đông Dương, Vân Mộng Chân rất rõ ràng, Bạch Nhạc không phải là đối thủ của Chu Đông Dương, cho dù cộng thêm Tô Nhan, thậm chí là đám người Linh Tê Kiếm Tông, cũng chưa chắc thắng được Chu Đông Dương! Ngược lại còn khiến cho Bạch Nhạc rơi vào hiểm cảnh.
Phải biết, bản thân Vân Mộng Chân là do Chu Đông Dương mời tới, mặc dù không thể tìm được manh mối về Yến Bắc Thần và Côn Ngô Kiếm, nhưng đó cũng chỉ là Chu Đông Dương phán đoán sai lầm, chứ dụng tâm không có sai quá nhiều, cho nên Vân Mộng Chân nói tội không đáng chết.
Nếu như Chu Đông Dương đàng hoàng nhận sai, đừng nhảy ra làm loạn, Vân Mộng Chân sẽ không có lý do xuất thủ với hắn.
Nhưng hết lần này tới lần khác Chu Đông Dương không muốn chết lại tìm đường chết, hăn chưa làm rõ mọi chuyện, đã muốn nhảy ra bỏ đá xuống giếng, trực tiếp giết chết Bạch Nhạc! Chuyện này chẳng những là nhảy, hơn nữa còn là nhảy rất cao.
Càng bi thảm là, chuyện này khiến Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân mượn chuyện này giận dỗi nhau, Bạch Nhạc càng vì vậy mà biểu thị muốn cắt đứt quan hệ với Vân Mộng Chân, ân oán thanh toán xong.
Đối với Vân Mộng Chân mà nói, tình huống này đâu phải là Chu Đông Dương có sai lầm hay không, có nên chết hay không, cái này rõ ràng là yêu cầu nàng đưa ra lựa chọn.
Mặc dù nàng chưa từng thừa nhận, nhưng nàng và Bạch Nhạc thực sự là quan hệ tình lữ, so sánh ra, cùng lắm Chu Đông Dương cũng chỉ là một người ngoài, hơn nữa còn là loại người đặc biệt đáng ghét, luôn muốn châm ngòi ly gián quan hệ hai người.
Dưới tình huống như vậy, Vân Mộng Chân sẽ đưa ra lựa chọn gì, dĩ nhiên là giống như vừa nhìn thấy.
Lấy thân phận và lập trường của nàng, nàng vốn không nên ra tay với Chu Đông Dương, nhưng nếu Bạch Nhạc nhất định muốn giết, vậy nàng cũng chỉ có thể giúp đỡ Bạch Nhạc giết.
Tính khí Vân Mộng Chân quả quyết bực nào, một khi đưa ra quyết định, sẽ không có nửa phần nương tay.
Đối với lời nói của Chu Đông Dương, Vân Mộng Chân ngoảnh mặt làm ngơ.
Bàn tay khẽ giơ lên, giống như trong nháy mắt bắt lấy ánh trăng!
Kiếm mang màu trắng, thuận thế rơi xuống, dễ như trở bàn tay.
Ngay cả vị Tả hộ pháp của Bạch Cốt Thần Giáo kia, dốc hết toàn lực cũng không đở nổi một kiếm của Vân Mộng Chân, thì làm sao Chu Đông Dương có thể ngăn trở, cho dù hắn thôi động lực lượng Hàn Âm Linh như thế nào đi nữa, lúc đối mặt Vân Mộng Chân, cũng không có chút tác dụng nào.
Dưới một kiếm này, mi tâm Chu Đông Dương chợt xuất hiện một vết máu, trong nháy mắt bị mất mạng!
Bàn tay Vân Mộng Chân nắm vu vơ một cái, Hàn Âm Linh và chiếc nhẫn trữ vật trên đầu ngón tay Chu Đông Dương, đều rơi vào trong lòng bàn tay nàng.
Trong nháy mắt, toàn trường yên tĩnh lại!
Bất kể là Tô Nhan hay là người Linh Tê Kiếm Tông, giờ khắc này đều đã sớm ngây người.
Đó là phủ chủ Duyện Châu, hơn nữa còn có trọng bảo trong tay, gần như đẩy Bạch Nhạc vào tuyệt cảnh, không ngờ lại chết ở trước mặt bọn hắn, thậm chí không có cơ hội tế xuất Tinh Cung! Đều là Tinh Cung Cảnh, nhưng thực lực vị Đạo Lăng Thánh Nữ này, không khỏi quá kinh khủng đi?
Quan trọng nhất là… rốt cuộc Vân Mộng Chân coi trọng Bạch Nhạc như nào, vậy mà chỉ vì mấy lời nói, đã thật sự động thủ giết chết phủ chủ Duyện Châu, chuyện này cũng quá khoa trương đi.
– Công tử, Tô Nhan xin cáo lui!
Đột nhiên mí mắt Tô Nhan giật giật, đều là nữ nhân, hiển nhiên tâm tư nàng mềm mại hơn một ít, trong nháy mắt đã đoán được quan hệ giữa Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân, lúc này mới khom người cúi đầu, thẳng thắn tránh đi.
Có Tô Nhan cầm đầu, đám người Hà Diêu cũng lập tức hiểu ra.
Bất kể như thế nào, bọn hắn cũng không thích hợp ở lại trong tình huống này, đối với Vân Mộng Chân mà nói, ngay cả phủ chủ Duyện Châu như Chu Đông Dương mà nàng nói giết liền giết, thì bọn hắn càng không tính là gì! Nếu như không cẩn thận, chọc giận Vân Mộng Chân, toàn bộ bị giết thì cũng chỉ biết kêu oan uổng.
Chương 720: Chờ Ngươi Có Thể Đánh Thắng Ta Lại Nói
Huống chi, ai cũng không ngốc, với tình cảnh hiện tại chỉ cần thoáng suy nghĩ một chút, cũng có thể đoán ra vài phần manh mối.
Chỉ là thân phận Vân Mộng Chân quá đặc biệt mà thôi!
Đạo Lăng Thánh Nữ nhất định phải trọn đời phụng đạo, không có khả năng có tư tình với bất cứ kẻ nào, lời như vậy, không ai dám tin, lại càng không có người dám truyền, thậm chí suy nghĩ trong đầu nhiều một chút, cũng là bất kính.
Trong chốc lát, những người khác đều đi sạch sẽ.
Chỉ còn lại một mình Bạch Nhạc đứng ngây ngốc tại chỗ, kinh ngạc nhìn Vân Mộng Chân, nửa ngày không nói ra lời.
– Hiện tại, ngươi thoả mãn chưa?
Vân Mộng Chân nhìn Bạch Nhạc, trong mắt lộ ra một tia giận dỗi, nhẹ giọng nói.
– … Thật xin lỗi, ta…
Bạch Nhạc há hốc mồm, muốn nói điều gì, nhưng mãi không thể nói ra.
– Xin lỗi cái gì?
Vân Mộng Chân liếc mắt nhìn Bạch Nhạc, lạnh lùng nói:
– Không ngươi muốn ân đoạn nghĩa tuyệt, cắt đứt quan hệ với ta sao? Ta đã giúp ngươi giết xong người, tình cảm ta cũng trả cho ngươi, hiện tại ngươi có thể đi.
“…”
Cho dù Bạch Nhạc ngu xuẩn hơn nữa, cũng biết đây là nói dỗi, nếu như lúc này đi, mới thực sự là đầu óc bị úng nước.
Quan trọng nhất là, ba năm trôi qua, thật vất vả mới gặp mặt lần nữa! Giờ bảo hắn đi, hắn nào chịu!
Bạch Nhạc nhìn Vân Mộng Chân, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì cho tốt.
Cứ đứng như vậy dưới ánh trăng, trong lúc nhất thời, cả người đều không khỏi si ngốc. ..
Dường như tất cả giận dỗi đều ở giây phút đối mặt này chậm rãi tiêu tán.
– Ngươi nhìn đủ chưa!
Cũng không biết trải qua bao lâu, vẫn là Vân Mộng Chân đánh vỡ phần yên tĩnh này.
– Chưa!
Bạch Nhạc phục hồi lại tinh thần, rốt cục sự thông minh cũng khôi phục lại một lần nữa:
– Mãi mãi nhìn không đủ.
– Vậy cũng không cho phép nhìn lung tung!
Vân Mộng Chân hừ nhẹ một tiếng, lạnh lùng mở miệng nói:
– Ngươi không cảm thấy, ngươi nên cho ta một lời giải thích trước sao?
Bạch Nhạc hơi kinh ngạc, không hiểu lắm hỏi ngược lại:
– Giải thích cái gì?
Dường như nghĩ đến cái gì, Bạch Nhạc tiếp tục nói:
– Chuyện Chu Đông Dương, chỉ là một cái hiểu lầm, ta nghĩ đến việc ngươi tình nguyện tin tưởng một người ngoài, cũng không tin ta… Thực ra ta không muốn ngươi ra tay giết hắn, mặc dù hiện tại ta còn chưa phải là đối thủ của hắn, nhưng dùng không bao lâu nữa, nhất định ta có thể tự tìm hắn báo thù.
– Ý ngươi nói, ta giúp ngươi là sai?
Sắc mặt Vân Mộng Chân càng trở nên bất thiện, lạnh lùng hỏi ngược lại.
– Không phải… Ngươi biết ta không có ý tứ này mà! Ta nói… Ngươi giết hắn sẽ không có phiền toái gì chứ?
Mắt thấy Vân Mộng Chân lại có ý định gây sự, Bạch Nhạc lập tức cuống lên, không ngừng bận rộn giải thích:
– Không phải ngươi nói, tội hắn không đáng chết sao?
Vân Mộng Chân liếc nhìn Bạch Nhạc, thuận tay ném Hàn Âm Linh và chiếc nhẫn trữ vật của Chu Đông Dương cho Bạch Nhạc, thản nhiên nói:
– Ngươi giết hắn mới có phiền phức! Ta giết người… Không cần lý do.
Một câu đơn giản từ trong miệng Vân Mộng Chân nói ra, lại lộ ra một cỗ tự tin cực kỳ mạnh mẽ.
Tuy Chu Đông Dương không có lỗi gì lớn, nhưng nàng đã xuất thủ, giết cũng giết rồi, không có gì to tát cả, cho dù tin tức truyền về, trong tông môn có một vài người mượn chuyên này để nói chuyện của mình, nhưng Vân Mộng Chân lại không quan tâm.
Đạo Lăng Thiên Tông vốn là bá đạo, bản thân nàng là Đạo Lăng Thánh Nữ, cho dù tùy hứng, cũng không cần để ý đến quan điểm của bất cứ kẻ nào.
Bạch Nhạc không từ chối, tiếp nhận Hàn Âm Linh.
Đối với Hàn Sơn, Bạch Nhạc mà nói, cái trọng bảo này tuy trân quý, nhưng ở trong mắt Vân Mộng Chân, cũng không tính là cái gì, lấy thân phận Vân Mộng Chân, vốn cũng không làm chuyện giết người đoạt bảo, lưu lại ngược lại sẽ bị người chỉ trích.
Nhưng… nếu không phải chuyện Chu Đông Dương, còn chuyện gì cần mình giải thích đây?
– Ta và Yến Bắc Thần không có quan hệ gì.
Bạch Nhạc thử thăm dò lần nữa.
– Ta biết.
Vẻ mặt Vân Mộng Chân vẫn có chút lạnh lùng như cũ, đáp:
“…”
Được rồi, cái này cũng không đúng, Bạch Nhạc nhất thời có chút đau đầu:
– Vân tiên tử, ngươi có thể nói cho ta biết… Ta sai ở chỗ nào không?
– Ngươi không sai chỗ nào cả, là ta quấy rối chuyện tốt của ngươi mới đúng.
Vân Mộng Chân hừ nhẹ một tiếng, nhàn nhạt đáp.
– Chuyện tốt? Chuyện tốt gì?
Bạch Nhạc vô ý thức lặp lại một câu, lúc này mới phản ứng kịp, trên mặt lộ ra vẻ cười khổ:
– Không phải ngươi đang nói Tô Nhan chứ?
Vân Mộng Chân không biết ai là Tô Nhan, nhưng nghe tên vẫn có thể hiểu được, lạnh lùng nói:
– Gọi thân thiết như vậy! Bạch Nhạc, ngươi cảm thấy, thân phận phủ chủ Thanh Châu này của ngươi, đã có thể nói chuyện ngang hàng với ta sao?
“…”
Bình đẳng, bình đẳng cái rắm!
Ngươi vừa mới giết một tên phủ chủ Duyện Châu đấy? !
Lúc trước Vân Mộng Chân rời đi, từng cá cược với Bạch Nhạc một lần, trong vòng mười năm, Bạch Nhạc sẽ gặp lại nàng, hơn nữa còn lấy một loại thân phận bình đẳng.
Nếu như không làm được, Bạch Nhạc sẽ giống như nàng, cả đời phụng đạo.
Rất hiển nhiên, hiện tại Bạch Nhạc còn xa xa không làm được.
– Nhưng mà còn chưa tới kỳ hạn mười năm?
Bạch Nhạc vô tội nhìn Vân Mộng Chân, cẩn thận nói từng li từng tí.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









