- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 214 : Tuyệt Tiên (c2131-c2140)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 214 : Tuyệt Tiên (c2131-c2140)
❮ sautiếp ❯Chương 2131: Tuyệt Tiên
Nhất định phải tìm đệ tử miệng nghiêm chút, tuyệt đối sẽ không truyền tin tức đi ra, điểm này, Khương Phàm tự có an bài, không cần Bạch Nhạc phải lo nghĩ.
Thoáng chốc liền có đệ tử đi vào, dâng lên trà thơm cho Bạch Nhạc và lão giả.
Thậm chí dù là chính bản thân Khương Phàm cũng không được đến đãi ngộ như thế.
Đợi sau khi đệ tử dâng trà lui xuống, lúc này Bạch Nhạc mới nhẹ giọng mở miệng nói:
– Không biết tiền bối xưng hô như thế nào?
Bạch Nhạc chỉ biết vị này là cường giả thần linh Tiên Du Kiếm Cung, nhưng xưng hô thế nào hắn đúng thật còn chưa quá rõ ràng, trước đây đối phương cũng không có ý nói cho hắn biết.
– Kể ra, ngươi và lão phu đúng thật hữu duyên.
Liếc mắt nhìn Bạch Nhạc, lão giả từ tốn nói:
– Xưa kia ngươi từng trả kiếm của lão phu về cho bản tông.
Nghe vậy, tròng mắt Bạch Nhạc không khỏi đột nhiên co rụt lại!
Tuyệt Tiên Kiếm, Tuyệt Tiên!
Trước đó Bạch Nhạc rất rõ ràng, Tuyệt Tiên Kiếm là chí bảo của Tiên Du Kiếm Cung, hơn nữa trong Tuyệt Tiên Kiếm còn cất chứa một thức thần thông kiếm đạo, đối với Tiên Du Kiếm Cung mà nói thì vô cùng trọng yếu.
Cho nên, đương sơ Bạch Nhạc mới sẽ lấy Tuyệt Tiên Kiếm làm con bài để đàm phán với Tiên Du Kiếm Cung.
Chỉ là, vô luận thế nào Bạch Nhạc cũng không ngờ, vị cường giả thần linh trước mặt này lại chính là chủ nhân của Tuyệt Tiên Kiếm.
– Vãn bối Bạch Nhạc, gặp qua Tuyệt Tiên!
Lần nữa đứng dậy, Bạch Nhạc hơi hơi ôm quyền kiến lễ.
– Không cần đa lễ.
Khoát khoát tay, Tuyệt Tiên mở miệng nói:
– Lại nói, đây cũng là duyên phận giữa ngươi và lão phu!
– Bạch phủ chủ trả lại Tuyệt Tiên Kiếm, cũng tính là thành tựu cơ duyên cho Trương Côn.
Mỉm cười, Khương Phàm lập tức xen lời nói.
Tuyệt Tiên Kiếm đã ban cho Trương Côn, lấy thân phận Tuyệt Tiên, tự nhiên sẽ không thu hồi, mà thuận thế nhận Trương Côn làm môn hạ, tính là ký danh đệ tử.
Sau này, nếu như Trương Côn bước đến Bán Thần Cảnh liền có thể thực sự tính là đệ tử của Lăng Tiên.
– Ngươi là đệ tử Thần Tôn, với lão phu không có duyên phận sư đồ, lão phu cũng không tư cách dạy đệ tử Thần Tôn.
Lắc lắc đầu, Tuyệt Tiên nhẹ giọng mở miệng nói:
– Chẳng qua, ngươi nói lão phu là loại yếu nhất trong thần linh, vậy lại chưa hẳn! Mặc dù lão phu không dám so sánh với Thần Tôn, song tự nhận không hề yếu thua chúng thần đi vào Chúng Tinh Thần Vực ngày trước.
– Tiểu tử vọng ngôn, còn mong tiền bối chớ trách.
Bạch Nhạc lần nữa áy náy nói.
– Lão phu còn chưa nhỏ mọn đến mức ấy.
Khoát khoát tay, Tuyệt Tiên nhẹ giọng nói:
– Nói với ngươi những điều này là tưởng muốn cho ngươi biết, có một số việc không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.
– Trước đó ngươi lực hám Càn Đế, đúng thật khiến ngươi nhiều thêm chút tự tin, nhưng mà … Đừng quên, bây giờ cửu châu phân liệt, Càn Đế đã không còn là thiên hạ cộng chủ! Phương pháp tu hành của Càn Đế cực kỳ đặc thù, có tương quan trực tiếp với số mệnh thiên hạ, nếu Đại Càn Vương Triều nhất thống thiên hạ, lấy thực lực ngươi bây giờ, sợ rằng không tiếp nổi một kiếm của hắn.
– …
Nghe thế, Bạch Nhạc không khỏi sợ hãi thất kinh.
Như thế kể ra, trước đó mình đúng thật đã quá tự tin.
– Dù là lão phu, nếu toàn lực ra tay, sợ rằng ngươi cũng không có cơ hội đào thoát.
Nhìn vào Bạch Nhạc, Tuyệt Tiên từ tốn nói.
Trong câu nói này cũng tràn ngập tự tin.
Bạch Nhạc biết, đối phương tuyệt không phải vọng ngôn.
Khẽ khom lưng, Bạch Nhạc nghiêm túc đáp nói:
– Là tiểu tử càn rở.
– Con đường siêu thoát không đơn giản như ngươi nghĩ đâu … Con đường này, gồ ghề khó đi, không phải người đại trí tuệ đại nghị lực đại dũng khí thì không cách nào làm được! Thời đại thượng cổ, chúng thần hội tụ, nhưng cũng chỉ có một vị Thần Tôn… Gian nan trong đó, đợi ngươi bước vào Thần Linh Cản, tự nhiên sẽ hiểu được.
Lắc lắc đầu, Tuyệt Tiên nhẹ giọng nói.
– Chuyện Ma tông muốn đặt chân ở Lương châu, ngươi cứ thương nghị với Khương Phàm là được, lão phu sẽ không hỏi qua.
Trong đối thoại trước đó với Bạch Nhạc chỉ nhắc đến chuyện Thiên Địa Đại Kiếp, còn về thế cục thiên hạ, Tuyệt Tiên không đáng để nhúng tay.
Đến Thần Linh Cảnh, chuyện trong thế tục sớm đã không cách nào dẫn lên hắn chú ý.
– Đa tạ tiền bối!
– Không cần cảm tạ ta!
Lắc đầu, Tuyệt Tiên lần nữa nói:
– Giờ đây Càn Đế và Nhiên Cổ Phật nhúng tay đại cục thiên hạ, dụng ý không hề đơn giản! Lão phu nghe nói, ngươi cho phép hắn quảng kiến miếu thờ ở Thanh châu, ta chỉ nhắc nhở ngươi một câu… Nguyện lực của Phật tông cực kỳ đặc thù, người thờ phụng phật giáo càng nhiều, thực lực cường giả thần linh Phật tông sẽ càng mạnh! Phật tông muốn truyền đạo, đạo lý cũng tương tự như Càn Đế muốn thống nhất cửu châu, đây chẳng qua đều là bọn hắn làm ra chuẩn bị cho tranh đoạt Thế Giới Chi Tâm sau này.
– Thế cục thiên hạ hỗn loạn… Ngươi không thể tham dự quá sâu, tinh lực con người rốt cục chỉ hữu hạn!
– Nếu ngươi thật muốn đi lên con đường Thần Tôn, vậy liền nên kiên quyết tiến thủ, chứ không phải đặt tinh lực vào những tục sự như thế kia.
Nói xong lời này, Tuyệt Tiên đã đứng dậy, tỏ ý chuyện sau đó hắn sẽ không còn can dự, cứ thế xoay người đi thẳng.
…
Chương 2132: Cắm rễ Lương châu
Một lời thức tỉnh người trong mộng.
Có một số chuyện, không phải cường giả thần linh thì không biết được.
Nếu không nhờ Tuyệt Tiên điểm phá, sợ rằng hắn căn bản không cách nào hiểu rõ dụng ý của Càn Đế và Phật tông.
Thế cục thiên hạ, phạm vi thế lực gì đó, những điều này căn bản không phải chuyện mà cường giả thần linh quan tâm, cắt nhập từ điểm này, ngay từ vừa mới bắt đầu đã chứng tỏ Bạch Nhạc tìm sai phương hướng.
Đương nhiên, điều này cũng chẳng có gì là lạ, rốt cuộc, thực lực bản thân Bạch Nhạc vẫn còn quá yếu.
Chỉ có thể đứng ở đẳng cấp hiện tại để nhìn nhận vấn đề, tự nhiên rất khó hiểu được dụng ý của cường giả thần linh..
Đừng thấy hiện giờ Thanh châu nhân tài đông đúc, nhưng trên thực tế, trừ Nhiên Cổ Phật ra, căn bản không có bất kỳ cường giả thần linh nào nữa cả.
Ngươi không thể trông đợi vào Nhiên Cổ Phật đi chủ động nói cho ngươi chân tướng được, đúng không nào?
Đẳng cấp hạn chế nhãn giới và bố cục, đây vốn là đạo lý rất đơn giản.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, chuyến đi Tiên Du Kiếm Cung lần này, biết được chân tướng từ trong miệng Tuyệt Tiên, đây mới là điều quan trọng nhất.
Tuyệt Tiên đã định ra phương hướng, thương nghị tiếp sau đó với Khương Phàm đương nhiên sẽ không gặp bất cứ trắc trở nào.
Sau cùng, đôi bên quyết định.
Tiên Du Kiếm Cung và Thanh châu liên thủ, đương nhiên, loại liên thủ này tạm thời chỉ tính là trong âm thầm, cụ thể tiếp sau sẽ có người đi thương thảo với Khương Phàm.
Chuyện phân phối lợi ích cụ thể, Bạch Nhạc không quá để tâm.
Lại ngồi thêm một lát, Bạch Nhạc lần nữa hóa thành bộ dạng Giang Nhược Hư, trực tiếp rời khỏi Tiên Du Kiếm Cung.
….
Lúc chạy tới Điệp Chướng Sơn, bọn Dạ Nhận sớm đã đến.
Câu thông với ma tu ở Kỳ Phong Động không chút nào trắc trở, rốt cuộc, thanh danh Dạ Nhận cực lớn, hơn nữa lại cùng Bạch Nhạc trở về từ Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, sớm đã đánh lên lạc ấn Thanh châu, còn có cao thủ đi theo, thủ tín tự nhiên không khó.
Đương nhiên, những chuyện cụ thể, trước khi Bạch Nhạc tới thì không cách nào thảo luận được, chẳng qua, ăn uống đùa vui tự nhiên khó miễn.
Dạ Nhận đề ra muốn đi bí tàng không gian bái kiến Mặc Quân, song bị Phương Đỉnh ngăn lại.
Đối với hắn mà nói, càng ít người biết chân tướng sự tình càng tốt.
Huống hồ, hắn đúng thật không tư cách thay mặt Mặc Quân đi đáp ứng thỉnh cầu này.
– Gặp qua tông chủ!
Bạch Nhạc chạy tới, đám ma tu quanh đó lập tức đồng loạt khom lưng hành lễ.
Trận chiến với Càn Đế ở Thanh châu lần nữa khiến thanh danh Bạch Nhạc lên cao, đối với những ma tu này mà nói, Bạch Nhạc nghiễm nhiên đã trở thành người bọn hắn sùng bái nhất, danh vọng thậm chí sớm siêu việt Thông Thiên Ma Quân trước đây.
Rốt cuộc mặc dù Thông Thiên Ma Quân rất cường đại, song trước nay luôn độc lai độc vãng, căn bản không đáng đi liên thủ với ma tu khác.
Bằng không, ngày đó nếu suất lĩnh nguyên một đám ma tu lên Đạo Lăng sơn, kết quả khả năng đã khác.
Nhưng Bạch Nhạc lại bất đồng, trên thân Bạch Nhạc phảng phất trời sinh đã có một loại mị lực thủ lĩnh, khiến người không kìm được sản sinh tâm lý tin phục.
Huống hồ, Bạch Nhạc cũng thật không có tư tâm.
Hết thảy mọi chuyện làm ra bây giờ đều là vì ma đạo, vì thiên hạ, trước giờ luôn như thế, hỏi sao không khiến người tin phục?
– Chư vị không cần đa lễ.
Hơi hơi ôm quyền tính là hoàn lễ.
Hắn không tụ tập quá nhiều người, mà trước để Phương Đỉnh tìm một nơi động phủ, sau đó gọi tông chủ các tông môn cùng với Dạ Nhận tới để nói chuyện.
Tùy theo Ma tông kiến lập, thân phận trước đó đã thành sương khói, giờ ai nấy đều là trưởng lão Ma tông, thân phận giống nhau không phân cao thấp.
– Đàm phán với phía Tiên Du Kiếm Cung thế nào rồi?
Ngồi xuống, Dạ Nhận lên tiếng hỏi trước.
Chuyện Bạch Nhạc đi Tiên Du Kiếm Cung, những ma tu ở đây đều không biết, chẳng qua, nếu Bạch Nhạc đã an toàn trở về, tự nhiên không cần giấu giếm nữa.
– Rất tốt!
Gật gật đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Ta đã đạt thành liên minh với Khương tông chủ, sau này, Ma tông ta liền có thể đặt chân ở Lương châu! Đương nhiên, phương án của chúng ta không thay đổi, mục tiêu chủ yếu mà chúng ta nhắm đến vẫn là mặt tây Lương châu.
Điểm này sớm đã thương thảo qua, tự nhiên không người bất ngờ, rốt cuộc, không thể trông đợi Tiên Du Kiếm Cung chắp tay nhường ra lợi ích ở Lương châu, vậy không cần đàm phán làm gì, cứ trực tiếp khai chiến là xong.
Dù chỉ tụ tập trong phạm vị nhỏ, song Bạch Nhạc vẫn không có ý định nói ra chân tướng chuyện Càn Đế và Phật tông.
Thoáng trầm ngâm khoảnh khắc, lúc này Bạch Nhạc mới mở miệng nói:
– Sở dĩ muốn để Ma tông đặt chân ở chỗ này, đồng thời liên thủ với Tiên Du Kiếm Cung là bởi, ta không tin tưởng Phật tông, cũng tương tự như ta không tin tưởng Càn Đế vậy.
Nghe thế, trừ Dạ Nhận ra, trong lòng những người khác tại trường không khỏi đột nhiên hơi lạnh.
Trước đó ở Thanh châu, chính là Nhiên Cổ Phật ra tay hóa giải nguy cơ, Bạch Nhạc cũng hứa hẹn cho phép Phật tông truyền giáo ở Thanh châu, người trong thiên hạ đều cho rằng Bạch Nhạc và Phật tông đi cùng một chỗ, nhưng vừa mới qua đi vài ngày, Bạch Nhạc lại nói thẳng không tín nhiệm Phật tông.
Đương nhiên, thái độ đó cũng khiến bọn hắn có chút vui mừng.
Chương 2133: Từng thiếu ngươi một ân tình
Rốt cuộc, Bạch Nhạc có thể thẳng thắn nói ra điều này, liền đủ để chứng minh, ở trong lòng Bạch Nhạc, Ma tông mới là người nhà, điểm này vô cùng quan trọng.
– Tông chủ yên tâm, đám lừa ngốc Phật tông không chỉ Đạo môn không ưa, chúng ta cũng ngứa mắt! Trước đó, chúng ta rất sợ xung đột với Phật tông, làm hư mất đại sự của tông chủ, giờ nghe được lời này, chúng ta liền yên tâm.
Phương Đỉnh suất tiên mở miệng nói.
Khoát khoát tay, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Trước mắt, chúng ta còn cần phải mượn thế của Phật tông, cho nên tạm thời đừng nên phát sinh tranh chấp với Phật tông, đây cũng là nguyên nhân vì sao ta không chọn để Ma tông dời đến Thanh châu, mà cắm rễ ở chỗ này.
– Chúng ta muốn mượn lực lượng Phật tông, song đồng thời cũng phải đề phòng bọn hắn.
Liếc mắt nhìn Dạ Nhận, Bạch Nhạc nói tiếp:
– Dạ Nhận, Dạ huynh mọi người đều đã gặp! Thực lực của hắn, mọi người chắc cũng rõ ràng, lần này ta mời Dạ huynh qua đây, chính là muốn để hắn tổng lĩnh sự vụ Lương châu! Ta không tiện ở lâu tại Lương châu, chuyện tiếp sau liền do Dạ huynh phụ trách, còn mong chư vị phối hợp.
– Tông chủ yên tâm, bọn ta tự nhiên nghe theo Dạ huynh điều khiển!
Khoan nói Bạch Nhạc đã công khai tỏ ý, dù chỉ bằng thực lực và thân phận Dạ Nhận, bọn hắn cũng sẽ không chống đối.
Một vị sát thủ đỉnh cấp, ai đầu bị nước vào mới không việc gì đi đối nghịch.
– Vậy liền đa tạ chư vị.
Hơi hơi ôm quyền, Dạ Nhận cũng cùng theo mở miệng nói.
Sau một phen khách khí, chúng nhân dồn dập tán đi, chỉ còn lại ba người Bạch Nhạc và Dạ Nhận, Phương Đỉnh.
– Bạch Nhạc, phía Mặc Quân tiền bối, đến cùng là chuyện gì?
Trước đó Phương Đỉnh cự tuyệt hắn tiến vào bí tàng không gian, Dạ Nhận liền ngửi được một tia bất thường, giờ không còn người ngoài liền trực tiếp mở miệng hỏi.
Liếc mắt nhìn Phương Đỉnh, Bạch Nhạc lắc đầu:
– Dạ huynh là người nhà, không cần phải giấu hắn! Mặc Quân tiền bối bất đồng với những người khác, căn bản không muốn đi ra từ trong bí tàng không gian, cũng sẽ không che chở người Ma tông chúng ta … Chuyện này, tạm thời chưa thể công khai, rốt cuộc, có một vị cường giả thần linh như thế tọa trấn mới khiến người khác yên tâm ở lại Lương châu.
Tròng mắt thoáng khẽ co rụt lại, giờ Dạ Nhận mới hiểu được, tại sao Bạch Nhạc thà hợp tác với Phật tông cũng không muốn mời vị Mặc Quân này ra tay đối phó Càn Đế, nào phải không muốn, mà là căn bản không mời nổi.
Đã không có con đường lui này, trong chuyện hợp tác với Tiên Du Kiếm Cung tự nhiên cũng phải làm ra nhượng bộ tương ứng.
…
– Ta tưởng muốn đi gặp Mặc Quân thêm một lần nữa.
Thoáng chút trầm ngâm, Bạch Nhạc nhẹ giọng mở miệng nói.
Lần này đến Điệp Chướng Sơn, trừ an bài chuyện Ma tông ra, một nhân tố lớn khác chính là Bạch Nhạc muốn gặp lại Mặc Quân, đặc biệt là sau lần gặp Tuyệt Tiên, ý niệm này càng thêm phần cường liệt.
Hơi ngớ, Phương Đỉnh khó hiểu nhìn Bạch Nhạc.
Muốn đi gặp Mặc Quân, Bạch Nhạc tự mình đi là được rồi, cần gì phải hỏi ý kiến bọn hắn.
– Ý tông chủ là?
– Các ngươi cũng đi với ta.
Trầm tư một lúc, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp:
– Ta muốn thử thuyết phục Mặc Quân tiền bối đáp ứng, đến khi gặp tình huống vạn bất đắc dĩ, chúng nhân có thể tiến vào trong bí tàng không gian để tị nạn.
Trông đợi Mặc Quân hiện thân đi bảo hộ người Ma tông hiển nhiên là điều không hiện thực, nhưng nếu một khi gặp chuyện, tạm thời tiến vào trong đó tị nạn, lại chưa hẳn là điều không thể.
Nghe vậy, trên mặt Phương Đỉnh lập tức lộ ra vẻ kích động.
Trước đó hắn cũng từng muốn thử giao lưu với Mặc Quân, đáng tiếc Mặc Quân căn bản không để ý hắn, giờ Bạch Nhạc chịu đứng ra nói chuyện, vậy tự nhiên tốt nhất.
Nếu có thể khiến Mặc Quân đáp ứng, vậy liền bằng với có được một con đường lui để giữ mạng!
Trong lòng làm ra quyết định, Bạch Nhạc lập tức dẫn theo hai người Phương Đỉnh và Dạ Nhận lần nữa tiến vào trong bí tàng.
Chỉ là tuyệt nhiên bất đồng với lần tiến vào trước đây, giờ trong bí tàng không gian chỗ này đã chỉ còn lại một ngọn núi cực lớn, xa xa nhìn lại hệt như pho tượng khổng lồ, có điều dung mạo có vẻ rất mơ hồ, không cách nào nhận ra đến cùng là ai.
– Bạch Nhạc bái kiến Mặc Quân tiền bối!
Đứng giữa hư không, Bạch Nhạc hướng về phía xa xa cúi đầu, khom lưng hành lễ nói.
Chừng mười nhịp thở sau, tiếng nói trầm thấp của Mặc Quân mới chậm rãi vang lên.
– Ngươi đổi ý rồi?
Đổi ý ở đây tự nhiên là chỉ Bạch Nhạc tiến vào để tránh né! Mặc Quân đã từng đáp ứng, chỉ cần Bạch Nhạc bế quan ở chỗ này trăm năm, hắn đảm bảo Bạch Nhạc sẽ bước đến Thần Linh Cảnh.
– Không!
Cười khổ một tiếng, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp nói:
– Tiểu tử có quá nhiều vướng bận, không cách nào bế quan trăm năm ở chỗ này! Lần này đến là có chuyện muốn thương lượng với tiền bối.
– Ngươi muốn che chở những người này?
Mặc Quân trầm giọng hỏi.
– Không dám mong cầu xa xôi, chỉ hi vọng, đến lúc vạn bất đắc dĩ, tiền bối có thể đáp ứng để bọn hắn trốn vào bí tàng không gian.
Không chút dong dài, Bạch Nhạc trực tiếp mở miệng nói.
Trầm mặc khoảnh khắc, lát sau Mặc Quân mới nói:
– Có thể, nhưng chỉ giới hạn một lần.
– Đủ rồi!
Trên mặt lộ ra hỉ sắc, Bạch Nhạc lập tức đáp nói.
Chương 2134: Từng thiếu ngươi một ân tình (2)
Nếu trốn vào đây, vậy liền đồng nghĩa với, cục diện đã đến thời khắc nguy hiểm nhất, có câu hứa hẹn này, bằng với có thể giúp Ma tông hóa giải một lần tử cục! Đối với Bạch Nhạc mà nói, thế là đủ rồi.
– Ta sẽ không ở lâu tại Lương châu, nếu có gì ngoài ý liền do hai người bọn hắn dẫn người đi vào, còn mong Mặc Quân tiền bối cho phép.
– Được!
Bạch Nhạc dẫn Dạ Nhận và Phương Đỉnh đến đây chính là vì dụng ý này, Mặc Quân cũng đoán được, tự nhiên sẽ không cự tuyệt.
Thoáng ngừng một lát, Bạch Nhạc nói tiếp:
– Ngoài ra, lần này tiểu tử tới còn có một việc muốn thỉnh giáo tiền bối.
Giải quyết chuyện đường lui chỉ là nhân tiện, mục đích chủ yếu trong chuyến đi lần này của Bạch Nhạc không phải cái đó.
– Hỏi đi!
– Làm sao có thể khoái tốc bước đến Thần Linh cảnh?
Nhìn vào ngọn núi phía đối diện, Bạch Nhạc trầm giọng hỏi.
Vô luận là đối mặt Càn Đế hay Phật tông, lại hoặc là Lăng Tiên, giờ đây chút thực lực đó của Bạch Nhạc vẫn chẳng đáng là gì, hắn nhất định phải nhanh chóng bước đến Thần Linh Cảnh, chỉ như vậy mới có thể đảm bảo an toàn.
Đây mới là chuyện khẩn yếu nhất.
– Thời gian trăm năm không tính quá dài.
Mặc Quân lần nữa mở miệng nói.
Nghe vậy, bản thân Bạch Nhạc còn không cảm thấy gì, nhưng hai người Phương Đỉnh và Dạ Nhận lại đều không khỏi sợ hãi thất kinh.
Nói đến cái nước ấy rồi, bọn hắn tự nhiên không khó nghe ra được ý ngầm của Mặc Quân.
Chỉ cần ở lại chỗ này trăm năm, Bạch Nhạc liền có thể bước đến Thần Linh Cảnh, loại chuyện tốt như thế, có đốt đèn cũng không tìm được!
Nếu cơ hội như thế đặt ngay trước mặt, bọn hắn tuyệt đối sẽ đáp ứng mà không chớp mắt lấy một lần.
Nhưng trên thực tế, trong lòng bọn hắn cũng hiểu, cơ hội đó, sợ rằng chỉ giới hạn với mỗi Bạch Nhạc.
Nhưng dù thế, Bạch Nhạc vẫn không nguyện ý.
Điều này thật sự khiến hâm mộ muốn chết!
– Quá lâu!
Cười khổ một tiếng, Bạch Nhạc lắc đầu nói:
– Chí ít đối với ta bây giờ mà nói thì quá lâu.
Trầm mặc khoảnh khắc, lát sau Mặc Quân mới chậm rãi nói:
– Muốn được đến bao nhiêu lợi ích, liền phải gánh chịu bấy nhiêu phong hiểm … Chuyện trên đời này, trước giờ luôn là như vậy! Ta hứa hẹn với ngươi kỳ hạn trăm năm là bởi, ta từng thiếu nợ ngươi một nhân tình … Ngươi hiểu không?
Tức thì, tròng mắt Bạch Nhạc đột nhiên co rụt lại, khó mà tin tưởng nhìn chằm chằm ngọn núi trước mặt!
– Tiền bối… Quen biết ta?
Bạch Nhạc có chút ngập ngừng hỏi nói.
Hắn không nhớ được mình từng có giao tập qua với cường giả thần linh nào, thậm chí Lương châu bên này, trước đây hắn đều chưa từng tới, sao Mặc Quân lại nói thiếu nợ nhân tình hắn?
– Tính là vậy đi!
Trầm mặc khoảnh khắc, Mặc Quân chậm rãi nói tiếp:
– Ngươi không hiểu rõ cũng không sao cả, chỉ cần biết có đoạn nhân quả này là được! Ta vẫn là câu nói kia, chỉ cần ở lại chỗ này trăm năm, ta có thể giúp ngươi bước đến Thần Linh Cảnh… Đây cũng là lần cuối cùng ta hỏi ngươi, nếu ngươi cự tuyệt, liền sẽ không lần có lần sau nữa.
– …
Bạch Nhạc có thể cảm thụ được sự chân thành trong ngữ khí của đối phương, cũng chính bởi vậy mà trong lòng lại càng thêm ngập ngừng.
Nhưng sau cùng Bạch Nhạc vẫn kiên định lắc đầu.
Thời gian trăm năm đủ để xảy ra quá nhiều biến hóa, phong hiểm này, hắn gánh không nổi, có vài người, hắn cũng không dứt bỏ được.
– Xin hỏi tiền bối, trừ cách đó ra thì còn có cách nào khác không?
Thấy Bạch Nhạc lần nữa cự tuyệt, Mặc Quân không khỏi khẽ thở dài một tiếng.
– Quả nhiên… Kỳ thực ta sớm nên đoán được kết quả này.
Thoáng ngừng một lát, lúc này Mặc Quân mới trầm giọng nói tiếp:
– Thế giới này không chỉ có cửu châu… Cơ hội mà ngươi muốn tìm ở bên ngoài cửu châu! Chẳng qua, ta phải nhắc nhở ngươi… Không có thực lực cường giả thần linh, đặt chân ra ngoài cửu châu sẽ có phong hiểm vẫn lạc.
Bên ngoài cửu châu!
Đây là một đáp áp vượt ngoài ý liệu, lại cũng hợp tình hợp lí.
Sau khi đi ra từ Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, Thần Nữ liền mất đi tung tích, qua nhiều năm vậy rồi, Thần Tôn cũng không biết tung tích.
Cửu châu lớn chừng đó, lại căn bản không có tin tức về đối phương.
Như vậy, đáp án duy nhất chính là, đối phương đang ở bên ngoài cửu châu.
Cường giả thần linh không để tâm tới thế cục thiên hạ, cho nên, đối với người thường mà nói, cửu châu chính là thiên hạ, nhưng với cường giả thần linh thì lại khác.
– Đa tạ tiền bối!
Hít sâu một hơi, Bạch Nhạc lần nữa khom lưng cúi đầu.
Đối phương đã nói tới nước đó rồi, với hắn mà nói, vậy cũng đã đủ.
Mặc dù hắn không biết đối phương đến cùng từng có qua giao tập với mình ở đâu, mà lại nói thiếu nợ nhân tình mình, nhưng Bạch Nhạc rõ ràng, vô luận trước đó từng có nhân quả gì, hôm nay giải quyết xong hai chuyện này, nhân quả liền cũng kết liễu.
Đoạn đường còn lại, chỉ có thể dựa vào chính hắn để đi.
…
Từ phát binh đến triệt để chiếm lĩnh Duyện châu, Bất Tử Thanh Vương chỉ dùng vẻn vẹn chín ngày!
Vô luận là tông môn lớn nhỏ ở Duyện châu, hay là Thất hoàng tử trấn giữ tại Duyện châu đều lựa chọn phối hợp, toàn bộ quá trình, đến cả một trận chiến ra hồn còn chưa đánh thì đã tuyên cáo kết thúc.
Chương 2135: Lại đến Đông Hải
Vấn đề duy nhất chính là rất nhiều người muốn gặp Bạch Nhạc, trong đó có không ít người quen, mà những người này, Bùi Tuyết Tê ứng phó không nổi, đành phải để Bất Tử Thanh Vương tìm cớ lấp liếm đi.
Chẳng qua, chuyện lớn như lần nữa chiếm giữ Duyện châu, Bạch Nhạc không khả năng triệt để không lộ diện, thế nên, dù đã chiếm lĩnh Duyện châu, Bất Tử Thanh Vương vẫn chưa thể trực tiếp rút về.
Cũng may còn có Quảng Hàn Thiên Cung làm mượn cớ.
Lưu lại một bộ phận Thanh Vân Kỵ trấn thủ Duyện Châu thành, còn lại thì đều tùy theo Bất Tử Thanh Vương một đường hướng thẳng đến Đông Hải.
Lần này tới Đông Hải, cũng là chính thức đưa Bạch Cốt Thần Giáo vào phạm vi thế lực.
Trong quá trình này, Bạch Nhạc đang ở Lương châu được đến tin tức, rốt cục cũng vội gấp trở về.
Sau khi nói chuyện với Mặc Quân, Bạch Nhạc trước là thử thăm dò mặt tây Điệp Chướng Sơn một phen, trừ núi cao chồng chất ra thì không phát hiện được gì khác, cũng may không có nguy hiểm, đợi thu xếp ổn thỏa cho Ma tông, Bạch Nhạc liền lộn về Duyện châu.
– Sư tôn!
Nhìn thấy Bạch Nhạc, Bùi Tuyết Tê không khỏi thở phào một hơi.
Lấy Thiên Cơ Biến biến ảo thành dung mạo và khí tức của Bạch Nhạc không tính là điều khốn khó, nhưng áp lực mà thân phận này mang đến thực sự quá lớn.
Có mấy lần không thể không dùng thân phận Bạch Nhạc xuất hiện trước đám đông, đối mặt với những tông chủ các tông môn kia, Bùi Tuyết Tê suýt nữa lộ tẩy, cũng may giờ đây địa vị Bạch Nhạc rất cao, người khác không dám sáp đến quá gần, nhờ đó mới qua mặt được.
– Khổ cực ngươi.
Cười nhẹ một tiếng, Bạch Nhạc vươn tay xoa xoa đầu Bùi Tuyết Tê, nhẹ giọng nói.
Trong lúc nói chuyện, Bùi Tuyết Tê đã khôi phục tướng mạo vốn có, lè lưỡi nói:
– Mới đầu ta còn cảm thấy hay ho, nhưng lâu ngày mới biết đáng sợ… So với sư tôn, ta kém quá xa.
Lời này của Bùi Tuyết Tê tự nhiên là muốn nói đến chuyện trước đây Bạch Nhạc giả mạo Thận Lâu Vương, đương thời Bạch Nhạc còn chưa có thực lực Tinh Hải Cảnh, lại đã dám giả mượn thân phận Thận Lâu Vương, khuấy động phong vân, phần bản lĩnh đó mới thật là lợi hại.
Sủng nịnh xoa xoa đầu Bùi Tuyết Tê, Bạch Nhạc tùy ý nói:
– Ngươi còn chưa quen với thân phận mới của mình mà thôi, nhớ kỹ, ngươi là đệ tử của ta, dù xuất hiện với thân phận của chính ngươi thì cũng đủ để tự ngạo.
– Sư phụ, ta không phải tiểu Hi Nhi, ta không còn là con nít.
Bị Bạch Nhạc xoa đầu như đứa trẻ, Bùi Tuyết Tê bất mãn nói.
– Ha ha, thế cả thôi.
Cười cười, Bạch Nhạc cũng không tranh biện, tùy ý nói:
– Kể ra, về điểm này, ngươi ngược lại cần phải học hỏi tiểu Hi Nhi, nàng lớn gan hơn ngươi nhiều.
– Đi thôi, ra ngoài!
Hai tay chắp sau lưng, Bạch Nhạc tùy ý bước ra khỏi phòng.
Giờ đã đến bên rìa Đông Hải, chỉ cần ngồi thuyền liền có thể tới trên Đông Hải Tiên Đảo.
Đương nhiên, Đông Hải Tiên Đảo ngày xưa, giờ đã biến thành địa bàn của Bạch Cốt Thần Giáo.
– Bái kiến Bạch phủ chủ!
Thấy Bạch Nhạc lộ diện, lập tức tất cả mọi người vội đồng loạt hành lễ.
Bùi Tuyết Tê một đường đi theo sau lưng Bạch Nhạc, lúc này mới có rảnh quan sát người khác.
Chính như Bạch Nhạc nói, giờ đây những người này đều có vẻ cung kính dị thường với nàng.
Trong lòng dần trầm tĩnh, Bùi Tuyết Tê mới ý thức được, thật ra không có gì phải sợ, trước đây mình đúng là đã quá mức khẩn trương.
– Bạch Nhạc!
Nghe tin, Bất Tử Thanh Vương cũng chạy tới, gần gần chỉ bằng một cái liếc mắt, Bất Tử Thanh Vương lập tức hiểu được, Bạch Nhạc thật đã trở về.
– Khổ cực Thanh Vương.
Hơi hơi ôm quyền, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói.
– Chút việc nhỏ mà thôi, mấy ngày nay người muốn gặp ngươi không ít, trong đó không thiếu người quen… Ngươi kiểu gì cũng phải gặp một lần.
Khẽ gật đầu, Bạch Nhạc đáp nói:
– Nếu đã đến Đông Hải, tự nhiên phải tới Bạch Cốt Thần Giáo ngồi một lát, Quảng Hàn Thiên Cung cũng nên tới lúc lại thấy ánh mặt trời.
Trước đó luyện hóa Quảng Hàn Thiên Cung, song vẫn một mực phong tỏa tin tức.
Nhưng giờ, tình hình đã khác.
Bạch Nhạc chân chính đặt chân thiên hạ, dù đối mặt tam đại thiên tông và Đại Càn Vương Triều cũng không hề rơi xuống hạ phong, điều cần làm bây giờ là mang đến càng nhiều tự tin, càng nhiều cơ hội cho tất cả mọi người!
Hiển nhiên, Quảng Hàn Thiên Cung chính là cơ hội như vậy!
– Đại nhân, thuyền đã chuẩn bị xong, tùy thời có thể ra biển!
Gần như cùng lúc, có Thanh Vân Kỵ tới bẩm báo nói.
– Vậy ra biển thôi!
Gật đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng phân phó nói.
Thoáng chốc, chúng nhân dồn dập bước lên thuyền lớn, mặc dù trong đó không thiếu rất nhiều cao thủ trên Tinh Hải Cảnh, song không ai chọn cách phi hành mà đều ngồi thuyền hướng đến Đông Hải Tiên Đảo.
Như thế, những người muốn tới gặp Bạch Nhạc đều sẽ có cơ hội diện kiến.
Mặc dù chỉ đơn giản nói qua mấy câu, nhưng đối với bọn hắn mà nói, đây không nghi ngờ là một viên thuốc an thần.
Người Bắc Đẩu Tinh Cung và bọn Thất hoàng tử Ngô Văn Uyên cũng chạy tới.
Đối với những người thực sự thân quen này, Bạch Nhạc có vẻ rất thân thiện, ngồi chung uống chút trà, đồng thời cho ra hứa hẹn, nhất định sẽ đảm bảo lợi ích cho đối phương.
Chỉ là, những chuyện khác, Bạch Nhạc không hề giải thích gì thêm.
Chương 2136: Ra biển
Không lâu sau liền tới trên Đông Hải Tiên Đảo.
Không đợi Bạch Nhạc mở miệng giải thích, chúng nhân trên thuyền lập tức sôi trào!
– Quảng Hàn Thiên Cung? !
Nhất thời, tình tự ai nấy đều không khỏi kích động.
Đông Hải bên này bọn hắn vốn rất ít đi qua, tự nhiên không biết, Quảng Hàn Thiên Cung đã được Bạch Nhạc lần nữa bóc mở.
Giờ tận mắt thấy được cảnh này, bọn hắn mới thực sự hiểu được mục đích Bạch Nhạc muốn dẫn bọn hắn đến Đông Hải!
So với những chuyện khác, lợi ích mới là thứ khiến người hưng phấn nhất!
Để bọn hắn thấy được Quảng Hàn Thiên Cung, tự nhiên đồng nghĩa với, bọn hắn cũng có cơ hội phái đệ tử tới trong Quảng Hàn Thiên Cung tu hành lịch luyện.
Đây là di tích thượng cổ chân chính, lợi ích cất chứa trong đó, không cần nói cũng biết.
Đứng ở đầu thuyền, nhìn vào phản ứng của chúng nhân, Bạch Nhạc rõ ràng, từ khắc này, toàn bộ Duyện châu đã triệt để dung nhập vào trong trận doanh của mình.
Chỉ là tâm tư Bạch Nhạc không đặt ở điểm này.
Hải ngoại!
Dù lần này lại đến Đông Hải tính là chuyến đi ngoài ý, song Bạch Nhạc có thể cảm giác được, khả năng mình tới đây là do chỉ dẫn từ trong tối tăm!
Bên ngoài cửu châu!
Hải ngoại, tự nhiên cũng tính là bên ngoài cửu châu!
So với phía Nam Hải, nơi khả năng tồn tại cường giả Phật tông, chọn đi ra từ Đông Hải hiển nhiên sẽ càng an toàn, cũng càng bí mật.
Bản thân sự tồn tại của Quảng Hàn Thiên Cung chính là tầng yểm hộ kín kẽ nhất.
Như vậy, đối với thăm dò bên ngoài cửu châu, không ngại bắt đầu từ Đông Hải thử xem …
…
– Ngươi phải ra biển?
Vô luận là Bất Tử Thanh Vương hay đám người Bạch Cốt phu nhân, vừa nghe được tin này, ai nấy đều không khỏi ngạc nhiên.
Không đầu không đuôi, đột nhiên lại muốn ra biển, điều này thực sự quá kỳ quái.
Hiện nay có thể xuất hiện ở đây, ai nấy đều là nhân vật vô cùng trọng yếu, đối với bọn hắn, Bạch Nhạc tự nhiên không có gì phải giấu giếm.
Từ tốn kể lại một lượt chuyện hắn tới Lương châu, trước sau gặp mặt Tuyệt Tiên và Mặc Quân.
Thoáng chốc, sắc mặt bọn Bất Tử Thanh Vương cũng theo đó trở nên ngưng trọng.
Đương sơ đột nhiên nghe được nội tình trong chuyện này, dù là Bạch Nhạc cũng bị chấn kinh không nhẹ, càng đừng nói tới bọn hắn.
Ngoài mặt, Phật tông tiến vào Thanh châu, khiến thực lực Thanh châu tăng mạnh, thậm chí ẩn ẩn có khuynh hướng vượt lên Đại Càn Vương Triều và tam đại thiên tông, nhưng ai có thể ngờ, trong đó không ngờ lại ngầm giấu sát cơ.
Nếu không phải lần này Bạch Nhạc biết được chân tướng từ chỗ Tuyệt Tiên, đợi đến sau cùng, sợ rằng những người này đến chết thế nào đều vẫn mơ hồ.
Nghĩ đến đó, ai nấy đều không khỏi chảy một thân mồ hôi lạnh.
– Sư phụ, nhất định phải đi à?
Nhìn vào Bạch Nhạc, Bùi Tuyết Tê lo lắng hỏi.
– Dưới đại thế, ai cũng không cách nào tránh được …
Khe khẽ xoa đầu Bùi Tuyết Tê, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Mỗi người đều có trách nhiệm của riêng mình, trách nhiệm của các ngươi là quản lý bách tính hai châu Thanh Duyện, ổn định thế cục! Còn sư phụ, vậy lại cần phải khoái tốc bước đến Thần Linh Lĩnh Vực, bảo giá hộ tống cho các ngươi.
Trách nhiệm, hai tiếng này nghe sao mà nặng trịch.
– Từ Đông Hải ra biển, ngược lại là
Bạch Cốt phu nhân nhẹ giọng mở miệng nói.
– Pháp tắc thiên địa khôi phục, thực lực các ngươi cũng có thể được đến đề thăng cực lớn … Nhanh chóng bước đến Bán Thần Cảnh đi! Giờ đã là thời đại thuộc về thần linh, Hóa Hư Cảnh xa xa không đủ.
Nhìn vào chúng nhân, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói.
– Bên ngoài cửu châu … Thật muốn cùng ngươi đi ra xem xem.
Cười khổ một tiếng, Bạch Cốt phu nhân có chút đành chịu nói.
Lúc trước khi Bạch Nhạc bước đến Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, thực lực thậm chí còn không bằng nàng, nhưng mấy năm qua đi, chênh lệch giữa song phương đã không còn lớn như trước.
Nàng không phải người không biết nặng nhẹ, mặc dù rất muốn cùng theo Bạch Nhạc ra biển, song cũng hiểu được, lấy thực lực bây giờ của nàng, cùng theo đi ra, sợ rằng sẽ chỉ thành liên lụy cho Bạch Nhạc.
Án theo lời Tuyệt Tiên, chí ít phải có thực lực thần linh có đủ khả năng tự do tới lui bên ngoài cửu châu, giờ Bạch Nhạc đi cũng đã rất miễn cưỡng, làm sao có thể mang theo người khác.
– Sẽ có cơ hội thôi.
Nhìn vào Bạch Cốt phu nhân, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Thế giới này rất lớn, rốt cuộc cũng phải đi ra xem xem … Ta đi trước thăm dò một phen, sau này, nhất định có thể mang các ngươi đi cùng.
Nghe thế, trong lòng Bạch Cốt phu nhân không khỏi ấm áp mấy phần.
– Yên tâm đi, sẽ không bị ngươi bỏ quá xa đâu, chẳng bao lâu nữa, ta cũng có thể bước đến Bán Thần Cảnh.
Bật cười, Bạch Nhạc không nhắc đến chuyện này nữa.
– Thời gian cấp bách, ta không về Thanh châu, qua hai ngày liền trực tiếp từ nơi này ra biển.
Chuyện cần dặn dò đều đã dặn dò, lại về Thanh châu cũng chẳng ý nghĩa gì, không bằng dứt khoát nhân cơ hội này rời đi.
– Yên tâm, phía Thanh châu, ta sẽ thay ngươi chiếu cố.
Chương 2137: Ra biển (2)
Gật gật đầu, Bất Tử Thanh Vương mở miệng nói:
– Mấy ngày nay, bản vương cũng có được lý giải càng sâu đối với U Minh Thiên Công, không chừng người thường cũng có cách để tu hành… Nếu thành công, chí ít, bản vương có thể diên thọ mấy trăm năm cho vị sư tỷ kia của ngươi.
Nghe thế, Bạch Nhạc không giấu được vui mừng.
Trước nay người hắn lo lắng nhất chính là Bạch Thanh Nhã, rốt cuộc, Bạch Thanh Nhã căn bản không có thiên phú tu hành, cũng không cách nào tu hành! Thời gian trăm năm đối với tu hành giả mà nói thì không tính là gì, nhưng đối với Bạch Thanh Nhã mà nói thì lại là một đời.
– Đa tạ Thanh Vương!
Hướng về phía Bất Tử Thanh Vương khom lưng cúi đầu, Bạch Nhạc trịnh trọng cảm tạ.
– Không cần phải vậy!
Khoát khoát tay, Bất Tử Thanh Vương tùy ý nói:
– Bản vương được xưng bất tử, đối với sống chết, tự nhiên cũng có một ít cảm ngộ khác với người thường! Chỉ là, trên phương diện tu hành, bản vương biết, ta rất khó vượt qua được ngươi… Chính như lời ngươi nói, mỗi người đều có trách nhiệm phải gánh vác, ngươi làm tốt chuyện của mình, bản vương tự nhiên cũng phải làm tốt chuyện bản vương nên làm.
Đối với hiện thực, Bất Tử Thanh Vương luôn có được cách nhìn nhận vô cùng lý trí!
Tựa như trước đây sau khi hắn thua dưới tay Đạo Lăng Thánh Nữ, lập tức liền có thể lấy tâm thái lý trí nhất tu kiến lăng tẩm Thanh Vương, để bản thân rơi vào ngủ say , chờ đợi cơ hội đoạt xá.
Bản thân Bất Tử Thanh Vương vốn là kiêu hùng!
Luận thực lực, hắn có thể không phải đỉnh cấp nhất, nhưng luận đến tâm trí cùng thủ đoạn, lại tuyệt đối là một trong những tồn tại đỉnh cấp nhất trong toàn thiên hạ.
– Phía Đạo Lăng Thiên Tông truyền đến tin tức, Vân Mộng Chân lại bế tử quan, có người nói, không bước vào Bán Thần Cảnh, nàng liền sẽ không xuất quan.
Bạch Cốt phu nhân lần nữa mở miệng nói.
Tuy Bạch Nhạc không hỏi, nhưng nàng cũng hiểu, phía Bạch Nhạc quan tâm nhất vẫn là Vân Mộng Chân.
Nói tình hình của Vân Mộng Chân cho Bạch Nhạc, cũng là để Bạch Nhạc càng an tâm.
Khẽ gật đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Thiên phú Vân Mộng Chân rất tốt, thậm chí dù là ta, cũng có nhiều điểm không bằng… Pháp tắc thiên địa khôi phục, lại có Lăng Tiên chỉ dẫn, ta tin tưởng thực lực của nàng!
Lời này tuyệt đối không phải nói ngoa.
Thân là Đạo Lăng Thánh Nữ, thiên phú Vân Mộng Chân thực sự quá tốt, thậm chí trước đây Bạch Nhạc cũng bởi vì được đến chỗ tốt từ trên thân Vân Mộng Chân, nhờ đó mới cải thiện thiên phú.
Qua nhiều năm vậy rồi, nếu chỉ xét riêng phương diện tu hành, Vân Mộng Chân chưa từng bại bởi bất cứ người nào.
Dù là Lăng Tiên cũng không thể không bội phục thiên phú và thủ đoạn của Vân Mộng Chân, nếu không phải bản thân là truyền nhân Thần Tôn, khắp toàn thiên hạ, Vân Mộng Chân hoàn toàn xưng là tuyệt thế vô song.
Thời gian dần trôi.
Ở lại trên Đông Hải Tiên Đảo nghỉ ngơi hai ngày, Bạch Nhạc không nhúng tay vào bất cứ sự vụ cụ thể nào, sau đó cứ thế lặng lẽ tiến vào sâu trong Đông Hải.
Lấy thực lực bây giờ của Bạch Nhạc, tự nhiên không cần phải đi thuyền.
Chẳng qua, Bạch Cốt phu nhân vẫn cấp Bạch Nhạc một chiếc Bạch Cốt Thuyền.
Giữa biển rộng mênh mông, có Bạch Cốt Thuyền liền có thể tùy thời nghỉ ngơi, hơn nữa, đôi lúc cũng có thể dùng thứ này để che lấp thân phận và thực lực.
Lại thêm, tốc độ Bạch Cốt Thuyền không tính chậm, vừa khéo thích hợp di chuyển đường dài.
Đây cũng là tâm ý của Bạch Cốt phu nhân, Bạch Nhạc tự nhiên không cự tuyệt.
Sau khi ra khỏi khu vực Đông Hải Tiên Đảo, Bạch Nhạc liền thả ra Bạch Cốt Thuyền, một đường chậm rãi tiến vào sâu trong đại dương mênh mông.
Dù không mang theo ai cả, nhưng Tiểu Bạch Long thì vẫn một mực ở bên Bạch Nhạc.
Đến giữa biển, Tiểu Bạch Long được Bạch Nhạc thả ra từ trong Bán Thần Lĩnh Vực, tiểu gia hỏa hiển nhiên rất thích biển cả, bơi lội chơi đùa quanh Bạch Cốt Thuyền đến quên cả trời đất.
Có tiểu gia hỏa làm bạn, lữ đồ tự nhiên không đến nỗi tĩnh mịch.
Một chiếc thuyền con trôi nổi tùy theo lấy sóng biển, cứ thế chậm rãi tan biến trên đường chân trời.
…
Thân là một người từ nhỏ lớn lên trong lục địa, căn bản không cách nào tưởng tượng hải dương mênh mông tới cỡ nào.
Bạch Nhạc tuyệt không tính người kiến thức nông cạn, nhưng đến khi thực sự thâm nhập vào sâu trong Đông Hải, lại vẫn là bị phiến đại dương bao la trước mặt làm cho chấn kinh.
So sánh ra, những gì hắn thấy được trước đó chỉ có thể tính là bãi cạn gần bờ.
Bạch Nhạc điều khiển Bạch Cốt Thuyền chạy thẳng về một hướng giữa đại dương ước chừng bảy ngày, trước mắt lại vẫn là một mảnh đại dương mênh mông bát ngát.
Đặc biệt là khi gặp phải bão tố, chứng kiến uy năng thiên địa kia, dù là Bạch Nhạc bây giờ cũng không khỏi sinh ra cảm giác sợ hãi từ tận đáy lòng.
May mà giờ đây thực lực Bạch Nhạc đã đủ cường hoành, uy hiếp đến từ những hoàn cảnh kiểu này đã không cách nào tạo được bất kỳ ảnh hưởng nào tới hắn.
Chỉ là, tùy theo không ngừng thâm nhập sâu vào trong đại dương, Bạch Nhạc đã có thể cảm nhận được rõ ràng một loại khí tức dị thường.
Phảng phất ở chỗ này, linh khí giữa thiên địa có vẻ càng thêm nồng nặc!
Chương 2138: Bắc Minh có cá
Nếu bỏ qua yếu tố hoàn cảnh ác liệt, một tu hành giả từ vừa mới bắt đầu liền tu hành ở chỗ này, tốc độ đề thăng tu vi chí ít sẽ gấp mấy lần so với trạng thái bình thường!
Quan trọng hơn là, Bạch Nhạc phát hiện, ảnh hưởng này tác động lên cả sinh vật dưới đại dương.
Một ít cá tôm trong biển đều đã thành yêu!
Trong đó có hai con cá mập tính thử công kích Bạch Cốt Thuyền, bị Bạch Nhạc chém giết, thậm chí đã có được thực lực tiệm cận Hóa Hư.
Đáng tiếc, đám cá tôm xui xẻo này, sau cùng đều trở thành thức ăn cho Tiểu Bạch Long.
Một mực đi cùng bên người Bạch Nhạc, thực lực Tiểu Bạch Long theo đó không ngừng tăng trưởng, hơn nữa, cắn nuốt những sinh vật biển này, Tiểu Bạch Long phảng phất tiến vào một quá trình không ngừng tiến hóa, Bạch Nhạc có thể cảm giác được, cứ một đường đi tới thế này, không bao lâu nữa, Tiểu Bạch Long hẳn sẽ có được thực lực bán thần.
Huyết mạch Chân Long vô cùng cường đại, càng tu luyện đến hậu kỳ lại càng có vẻ khủng bố!
Người tu hành đến bước sau cùng là Thế Giới Cảnh, cũng tức là thần linh, tương tự, chân long tu hành đến mức tận cùng liền sẽ hóa thành thần long, có được lực lượng khủng bố đương cự với thần linh.
Oanh!
Đột nhiên, trên mặt biển vốn đang yên ả bỗng chợt cuộn lên sóng lớn ngất trời, phảng phất nguyên một phiến hải dương đều theo đó đung đưa.
Càng đáng sợ hơn là, khắc này Bạch Nhạc không khỏi sinh ra cảm giác sợ hãi từ tận đáy lòng, tựa hồ như đang gửi thân vào trong tuyệt cảnh!
Cảm giác đó, đã rất lâu Bạch Nhạc chưa từng trải qua!
Cơ hồ theo bản năng, Bạch Nhạc trực tiếp bay ra từ trong Bạch Cốt Thuyền, trực tiếp trốn lên giữa cao không!
Kéo theo đó, Tiểu Bạch Long cũng bị kinh hãi, thành thật rụt về lại lớn chừng bàn tay, hạ xuống trên đầu vai Bạch Nhạc, cảnh giác nhìn chằm chằm mặt biển.
Ùng ùng!
Lại một tiếng ầm vang truyền đến, nháy mắt, trong biển lớn bỗng chợt nhô lên một phiến lục địa!
Răng rắc!
Nháy mắt, Bạch Cốt Thuyền đang ngừng lại giữa biển liền bị đụng nát, hóa thành một mảnh xương vụn.
Khắc sau, chỉ thấy một cột nước thăng lên, cao đến hơn ngàn thước, Bạch Nhạc vội vàng né tránh.
Mấy nhịp thở sau, đợi khi Bạch Nhạc thấy rõ tình cảnh trong biển, lập tức hít vào một hơi khí lạnh, cơ hồ không dám tin tưởng vào mắt mình.
Thứ nhô lên từ dưới biển nào phải lục địa, đó là một con cá lớn khủng bố!
Thân hình khổng lồ, kéo dài xa đến mấy trăm dặm!
– Côn!
Gần như chớp mắt, Bạch Nhạc lập tức nhớ đến một loại sinh vật trong truyền thuyết!
– Bắc Minh có cá, tên là Côn! Côn khổng lồ, lớn không biết mấy ngàn dặm!
Lúc còn nhỏ, Bạch Nhạc từng nghe qua khúc hát này, nhưng thật sự chưa từng nghĩ tới, trên đời lại thật có sinh vật khủng bố như thế.
Chỉ bằng áp lực mà đối phương mang đến, Bạch Nhạc liền hiểu được, nó tất có được thực lực tương đương thần linh.
Nếu không phải vừa rồi phản ứng nhanh, sớm bay ra từ trong Bạch Cốt Thuyền, sợ rằng giờ đây kết cục của mình đã không êm đẹp cho lắm.
Đối mặt sinh vật khủng khiếp như thế, dù lấy thực lực bây giờ của Bạch Nhạc, cơ hồ cũng không có dư địa để giãy dụa.
Khắc sau, Bạch Nhạc thấy được con Côn kia chậm rãi ló ra từ mặt biển, liếc nhìn hắn một cái.
Đương nhiên, thân hình đối phương thực sự quá lớn, Bạch Nhạc không dám chắc có phải đối phương đang nhìn mình hay không, nhưng cảm giác nguy hiểm dâng lên trong lòng thì không thể nào là giả được.
Không chút ngập ngừng, từ giữa trời, Bạch Nhạc lập tức hướng về đối phương khom lưng cúi đầu.
– Vãn bối Bạch Nhạc, bái kiến tiền bối!
Đối phương không phải người, nhưng khi tu vi tới một trình độ nhất định, điều này đã không còn quá quan trọng nữa.
Còn về đối phương liệu có nghe hiểu hay không, vấn đề nhược trí kiểu này, Bạch Nhạc căn bản không cần phải nghĩ.
– Nhân loại! Ta đã gần vạn năm chưa thấy qua nhân loại tới nơi này.
Lát sau, một tiếng nói trầm thấp vang lên từ trong đại dương.
Da đầu tê rần!
Vạn năm!
Gần gần chỉ bằng một câu liền khiến Bạch Nhạc ý thức được, đối phương là tồn tại khủng bố sống từ thời đại thượng cổ đến bây giờ.
– Ngươi rõ ràng còn rất trẻ, sao ta lại cảm nhận được một tia khí tức quen thuộc trên thân thể ngươi.
Nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, Côn lần nữa mở miệng nói.
Tuổi tác Bạch Nhạc thật ra còn rất trẻ, điểm này ở trong mắt cường giả thần linh vốn chẳng phải điều bí mật gì.
Trong lòng khẽ động, Bạch Nhạc lập tức mở miệng nói:
– Hồi bẩm tiền bối, vãn bối may mắn được đến truyền thừa của Thần Tôn.
Mặc dù không biết đối phương có nhận thức Thần Tôn hay không, nhưng lý do duy nhất khiến đối phương cảm thấy thân quen mà Bạch Nhạc có thể nghĩ ra được chỉ có mỗi Thần Tôn, thế là đành phải dời ra vị sư tôn này.
– Thần Tôn …
Nhẩm lại cái tên này, đối phương cũng theo đó trầm mặc.
Một lúc lâu sau, Côn mới mở miệng nói tiếp:
– Thì ra là thế… Vạn năm trước, ta từng có qua một ước định với hắn, đáng tiếc, ta không thể thành công, hắn cũng tương tự.
– Ước định gì?
Mí mắt hơi nhướng lên, Bạch Nhạc không nhịn được hiếu kỳ, vội dò hỏi.
– Không cần nhắc lại.
Không có ý trả lời, Côn chậm rãi nói:
– Sâu trong hải dương vô cùng nguy hiểm, giờ ngươi còn chưa thể chống đỡ được, ngươi tới đây làm cái gì?
Chương 2139: Hải để chi thành (tòa thành dưới đáy biển)
Bạch Nhạc không hoài nghi lời của đối phương, trên thực tế, Mặc Quân cũng nói qua về điều tương tự.
Chỉ bằng thực lực bán thần, tới đây, thực sự quá miễn cưỡng.
Nhưng mà, giờ Bạch Nhạc đã không còn lựa chọn khác.
Hít sâu một hơi, lúc này Bạch Nhạc mới giải thích nói:
– Thiên Địa Đại Kiếp vẫn chưa được hóa giải, với thế cục rối loạn hiện nay, cường giả thần linh lần nữa xuất thế, vãn bối được đến một vị thần linh chỉ điểm, thế là đành phải mạo hiểm tới bên ngoài cửu châu để tìm kiếm cơ duyên đột phá thần linh.
– … Thì ra là thế!
– Nếu ngươi là truyền nhân Thần Tôn, vậy thì … Ta có thể chỉ điểm cho ngươi một con đường, chẳng qua có đi được thông hay không lại phải xem bản lĩnh của chính ngươi.
Thoáng ngập ngừng khoảnh khắc, Côn lần nữa nói.
– Thỉnh cầu tiền bối chỉ điểm!
Trong lòng khẽ rung, Bạch Nhạc vội hỏi.
– Sâu trong hải dương có động thiên! Dưới đáy biển cũng có một ít nhân loại sinh sống … Ta có thể mang ngươi tới nơi đó! Nơi đó có cơ duyên để đột phá thần linh, chẳng qua cũng có trớ chú cường đại, nếu ngươi không thể phá mở trớ chú liền sẽ bị nhốt ở đời ở kia.
…
– Trớ chú gì?
Hơi ngớ, Bạch Nhạc nghi hoặc hỏi.
– Trớ chú chỉ có thể vĩnh viễn sống dưới đại dương, không cách nào rời đi!
Không chút giấu giếm, Côn trực tiếp hồi đáp nói.
– … Chẳng lẽ cường giả thần linh đều không cách nào thoát khỏi lời nguyền này?
Bạch Nhạc khó mà tin tưởng hỏi.
– Tất nhiên! Nếu không cách nào hạn chế thần linh, làm sao có thể được xưng là trớ chú cường đại.
Côn hùng hồn đáp nói.
– Trớ chú mà ngay cả cường giả thần linh đều không thể phá trừ thì ta biết lấy gì ra để phá trừ?
Chỉ vào mũi mình, Bạch Nhạc không thể tưởng tượng hỏi ngược lại.
– Trớ chú này làm khó được người khác, nhưng không làm khó được Thần Tôn.
Côn lần nữa đáp nói:
– Ngươi là truyền nhân của Thần Tôn, tự nhiên chưa hẳn có thể làm khó được ngươi … Đương nhiên, nguy hiểm là vẫn có, nhưng trên đời này, trước nay vốn không có chuyện nằm không mà hưởng! So với những sinh vật khác, nhân loại các ngươi đã tính là có được lợi thế rất lớn … Cho nên, quyền lựa chọn vẫn nằm trong tay ngươi.
– …
Nghe thế, lại đến lượt Bạch Nhạc trầm mặc.
Đạo lý hắn tự nhiên cũng hiểu, nhưng thật đến lúc cần phải làm ra lựa chọn, hắn vẫn không khỏi có chút do dự.
Trước đó Mặc Quân cũng nói qua lời tương tự.
Bên ngoài cửu châu có cơ hội đột phá thần linh, song cũng ẩn chứa phong hiểm vẫn lạc, so sánh ra, hứa hẹn giúp hắn bước đến cảnh giới thần linh trong vòng trăm năm của Mặc Quân mới thật là phương cách an toàn nhất.
Hơn nữa theo như lời Mặc Quân, đấy là bởi vì hắn thiếu nợ Bạch Nhạc một nhân tình, cho nên mới nguyện ý cho cơ hội.
Đáng tiếc hắn lại chọn mạo hiểm đi ra bên ngoài cửu châu.
Giờ đây, lựa chọn đặt trước mặt thật ra cũng tương tự.
Cơ hội mà Côn cấp cho này cũng cất chứa phong hiểm cực lớn, nhưng mà … Giả như cự tuyệt, như vậy tiếp tục phiêu bạt trong đại dương, chắc gì đã có thể tìm được cơ duyên khác?
Hoặc đổi cách nói khác, dù tìm được cơ hội, phong hiểm cần phải gánh, chẳng lẽ sẽ thấp hơn?
Sợ rằng chưa chắc!
Lui một vạn bước mà nói, dù rút khỏi chỗ này, lộn về Đông Hải, lại từ nơi khác thăm dò hoàn cảnh bên ngoài cửu châu ở, kết quả được đến chắc gì đã khả quan hơn hiện tại?
Trước đó Mặc Quân cũng đã nói, đây là lần sau cùng hắn hỏi Bạch Nhạc.
Giờ dù Bạch Nhạc có lộn về, tiếp nhận điều kiện của Mặc Quân, sợ rằng cũng đã không kịp nữa.
Như thế so ra, không bằng dứt khoát đánh cuộc một lần!
Nghĩ đến đó, trong lòng Bạch Nhạc lập tức có phán đoán.
Hít sâu một hơi, Bạch Nhạc lần nữa hướng về phía Côn khom lưng cúi đầu:
– Đa tạ, vãn bối nguyện ý tiếp thu, còn mong tiền bối chỉ dẫn!
– Không cần cảm tạ!
Côn bình thản đáp nói:
– Chỉ bằng ngươi là truyền nhân của Thần Tôn, ta liền nên cho ngươi cơ hội này, đây là nhân quả giữa ta và Thần Tôn, huống hồ… Trừ cái đó ra, kỳ thực ta cũng có chút quan hệ với đám nhân loại bị vây nhốt ở kia! Giờ đây Thần Tôn không biết tung tích, ngươi tính là người duy nhất có hy vọng giúp bọn hắn hóa giải trớ chú.
Không chút giấu diếm, Côn trực tiếp giải thích.
Đối với hắn mà nói, đây chính là cơ hội đồng thời kết liễu nhân quả giữa song phương, cho nên, đứng từ góc độ của hắn, quả thực không cần phải cảm tạ.
– Lên trên lưng, ta dẫn ngươi đi!
Lần nữa mở miệng, Côn trầm giọng nói.
Lại hướng về phía đối phương thi lễ một cái, Bạch Nhạc lập tức nhảy xuống từ không trung, hạ trên lưng Côn.
Oanh!
Khẽ gật đầu, tức thì, Côn lao vút vào trong lòng biển cả, may là Bạch Nhạc sớm đã có tâm lý chuẩn bị, không đến nỗi ngã nhào.
Kịp thời thúc giục lực lượng Bán Thần Lĩnh Vực, ổn định thân hình, tùy theo Côn lao thẳng xuống biển sâu!
Dưới mặt biển, ánh sáng mờ tối.
Không lâu sau, Bạch Nhạc đã gần như không cách
Tiềm hành dưới đáy biển ước chừng một canh giờ, lúc này Bạch Nhạc mới ẩn ẩn thấy được chút ánh sáng le lói, lát sau, tùy theo Côn không ngừng tiếp cận, Bạch Nhạc rốt cục cũng thấy rõ cảnh vật trước mặt.
Chương 2140: Hải để chi thành (tòa thành dưới đáy biển) (2)
Nhưng đến khi thực sự thấy rõ, chấn kinh mang đến lại khiến Bạch Nhạc hoàn toàn lật đổ nhận thức trước đây!
Không biết sâu bao nhiêu thước dưới đáy biển, nơi đây không ngờ lại sừng sững một tòa thành!
Huyễn lệ loá mắt!
Vô luận là vương thành hay Thanh Châu thành hiện tại, tựa hồ đều kém xa khi so với tòa thành dưới đáy biển này, nơi đây mới thực sự xứng với hai chữ xa hoa.
Chấn kinh nhất chính là, Bạch Nhạc rõ ràng thấy được, mỗi người ở chỗ này đều có thể hô hấp tự nhiên dưới nước!
Hơn nữa, đa số người thật ra không có hai chân, mà mọc đuôi như cá, bơi lội tung tăng trong nước biển.
Thậm chí một số người khí tức cực kỳ yếu ớt, gần gần chỉ là phàm nhân, lại cũng có thể sinh tồn ở chỗ này.
Cảm giác hệt như những người này đã biến thành một loại sinh vật rất kỳ quái, tựa như là … mỹ nhân ngư trong truyền thuyết.
Chăm chú nhìn hết thảy trước mặt, nhịp tim Bạch Nhạc đột nhiên gia tốc.
– Ngươi còn có một lần cơ hội đổi ý sau cùng!
Tựa hồ đọc được ý niệm trong đầu Bạch Nhạc, Côn lần nữa mở miệng nói:
– Thấy kết giới màu xanh lam trước mặt kia không? Bước qua kết giới này, tiến vào trong thành, ngươi liền sẽ phải chịu trớ chú như bọn họ … Nếu ngươi hối hận, giờ ta có thể mang ngươi rời đi.
Hối hận ư?
Khắc này, tâm tư Bạch Nhạc phức tạp dị thường.
Nhưng sau một hồi trầm mặc, Bạch Nhạc vẫn kiên định lắc đầu.
Bước ra trước một bước, Bạch Nhạc nhảy xuống từ trên lưng Côn, trực tiếp bay về phía tòa thành dưới đáy biển kia.
Đi đến trước kết giới, Bạch Nhạc có thể cảm giác được rõ ràng lực lượng dâng trào, một loại cảm giác sợ hãi sinh ra từ tận đáy lòng, đó là cảnh giác đối với nguy hiểm theo bản năng.
Bạch Nhạc có thể cảm giác được, dù có được Thông Thiên Ma Công, sợ rằng hắn cũng rất khó hóa giải trớ chứ.
Nhưng chuyện đã đến nước này, hắn không còn lựa chọn nào khác.
Mí mắt hơi nhảy, Bạch Nhạc bước ra trước một bước, dứt khoát tiến vào trong kết giới!
Cơ hồ nháy mắt, Bạch Nhạc đột nhiên cảm nhận được có một cỗ lực lượng cực kì khủng bố xâm thực vào trong cơ thể, thoáng chốc, hai chân truyền đến cảm giác đau đớn, như thể sắp bị biến thành đuôi cá!
Cùng lúc, hai bên quai hàm cũng truyền đến đau đớn, mang cá cứ vậy mọc ra ở hai bên gò má!
Đây mới là then chốt giúp những người kia có thể hô hấp được dưới đáy biển!
Biến hóa này khiến Bạch Nhạc không khỏi sinh ra cảm giác sợ hãi từ tận đáy lòng.
Cơ hồ không chút do dự, Bạch Nhạc lập tức thi triển ra Thông Thiên Ma Công, cường hành hóa giải cỗ lực lượng kỳ dị trong cơ thể kia.
Không thể không nói, Thông Thiên Ma Công đúng thật thiên hạ vô song!
Dù là lực lượng kỳ quái cũng bị Thông Thiên Ma Công thôn phệ!
Nhưng mà, vấn đề duy nhất nằm ở … Cỗ lực lượng này phảng phất vô cùng vô tận, vĩnh viễn không có điểm dừng, không ngừng mãnh liệt tuôn vào, Thông Thiên Ma Công thôn phệ bao nhiêu liền sẽ sinh ra bấy nhiêu lực lượng mới!
Gò má và hai chân Bạch Nhạc không ngừng biến ảo, gương mặt cũng tương tự.
Bạch Nhạc không sợ cảm giác đau đớn kia, song hắn cũng hiểu được … Mình đúng thực vô không cách nào hóa giải trớ chú này!
Chí ít, chỉ bằng thực lực bây giờ thì còn xa mới hóa giải được.
Ngay đúng lúc này, Bạch Nhạc đột nhiên xuất hiện, lập tức khiến người nơi đây chấn kinh, nhất thời, xung quanh Bạch Nhạc đã vây đầy ngư nhân!
…
– Không thể nào, sao ngươi làm được?
Thoáng chốc, thu được tin tức, một ngư nhân xinh đẹp đi ra từ trong đám đông, gắt gao nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, mở miệng hỏi.
Hơi ngớ, thẳng đến khắc này Bạch Nhạc mới hồi thần, đưa mắt nhìn về đối phương.
Đó là một ngư nhân rất đẹp, hơn nữa không phải nữ nhân, mà là nam nhân.
Tuy nhìn từ bên ngoài đối phương không có đuôi cá, cũng không có mang cá, nhưng lấy tạo nghệ huyễn thuật chi đạo của Bạch Nhạc thì vẫn có thể dễ dàng nhìn ra, đối phương chỉ đang dùng huyễn thuật để biến ảo thành bộ dạng người bình thường thôi.
Hơn nữa, thực lực đối phương rất mạnh, dù là Bạch Nhạc, tựa hồ cũng ẩn ẩn cảm nhận được một tia uy hiếp.
Đây là một bán thần rất lợi hại.
Ý niệm khẽ động, trong lòng Bạch Nhạc liền đã có quyết định.
– Tại hạ Bạch Nhạc, đi lạc vào nơi này, không biết tôn giá xưng hô thế nào?
Khẽ khom lưng, Bạch Nhạc nhẹ giọng mở miệng nói.
Dù Côn dẫn hắn đến đây, nhưng Bạch Nhạc lại không có ý nói ra, giờ đột nhiên xuất hiện, hắn cần phải khoái tốc làm rõ tình hình nơi đây, chứ không phải để cho đối phương biết được nội tình của mình.
– Không thể nào! Làm sao có thể đi lạc được, nơi này sâu gần mười ngàn thước, hơn nữa lại nằm ở vị trí hẻo lánh, nếu không người chỉ dẫn, căn bản không khả năng tìm đến! Đã một vạn năm chưa từng có người tới qua chỗ này.
Nam tử xinh đẹp kia trầm giọng nói.
– Cái đó không quan trọng.
Trải tay ra, Bạch Nhạc bình tĩnh đáp nói:
– Quan trọng là, ta đã đến, hơn nữa… Cần phải làm sao mới có thể ra ngoài?
Liếc mắt nhìn Bạch Nhạc một cái thật sâu, nam tử kia rốt cục cũng dần bình tĩnh trở lại.
Thấy người xung quanh càng tụ càng nhiều, hắn hiểu, đây không phải chỗ để nói chuyện, thế là trầm giọng nói:
– Đi theo ta, ta dẫn ngươi đi gặp Đại Tế Tư!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







