- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 196 : Cố Vong Tình xuất quan (2) (c1951-c1960)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 196 : Cố Vong Tình xuất quan (2) (c1951-c1960)
❮ sautiếp ❯Chương 1951: Cố Vong Tình xuất quan (2)
Trong mắt lộ ra vẻ hờ hững, Cố Vong Tình tùy ý đi tới trước mặt đám đệ tử, nhàn nhạt mở miệng nói:
– Mấy ngày qua đã xảy ra chuyện gì, lần lượt nói rõ ràng ta nghe.
– Vâng!
Lấy thân phận Cố Vong Tình, một khi hắn hắn hỏi chuyện, đệ tử Chúng Tinh Điện tự nhiên không có tư cách để cự tuyệt hồi đáp.
Huống hồ, giờ đây xuất quan, hắn vẫn chưa thể khống chế lực lượng bản thân một cách hoàn mỹ, khí tức tiết ra, người khác càng không có lá gan để cự tuyệt.
Lập tức liền có đệ tử kể lại tỉ mỉ hết thảy mọi chuyện xảy ra trong mấy ngày qua cho Cố Vong Tình nghe.
Đồng thời với đó, cũng có đệ tử nhanh trí, yên ắng rời đi, tới tìm điện chủ Chúng Tinh Điện báo hỉ.
– Điện chủ!
Có đệ tử Chúng Tinh Điện thấp thỏm gõ cửa, đi tới bên người điện chủ Chúng Tinh Điện.
Thoáng khẽ nhíu mày, vô luận là Tân Gia Minh hay Bạch Nhạc, lúc này đều ý thức được, tất có chuyện vô cùng trọng yếu phát sinh, bằng không, với tình hình trước mắt, tuyệt đối không ai dám tới quấy rầy bọn hắn nói chuyện.
– Nói!
Lạnh lùng liếc mắt nhìn đối phương một cái, điện chủ Chúng Tinh Điện trầm giọng nói.
Cảm nhận được vẻ không khoái trong ngữ khí của điện chủ Chúng Tinh Điện, đệ tử kia vội tiến sát đến bên tai hắn, mở miệng nói:
– Thiếu điện chủ xuất quan!
Đệ tử kia tự cho là giọng mình đã rất nhỏ, lại không biết, đến đẳng cấp như bọn Bạch Nhạc, vô luận hắn hạ giọng thế nào cũng khó mà giấu diếm được đối phương.
Cố Vong Tình thức tỉnh, hơn nữa còn xuất quan!
Đối với Chúng Tinh Điện mà nói, đây tất nhiên là tin tức vô cùng tốt.
Nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, đây lại tuyệt đối không phải tin tức vui vẻ gì.
Phải biết, ở trong Chúng Thần Mộ Địa, Bạch Nhạc và Cố Vong Tình thật đã kết xuống tử thù.
Giờ mặc dù đi ra, sợ
Bạch Nhạc đương nhiên không sợ hắn, nhưng một khi Cố Vong Tình náo lên, đây tất sẽ là một chuyện vô cùng vướng tay.
Chuyện tốt chưa hẳn thành đôi, nhưng tai hoạ lại thường thường không đi riêng một mình.
– Lui xuống đi!
Khoát khoát tay, ra hiệu cho đệ tử kia lui xuống, điện chủ Chúng Tinh Điện trầm ngâm khoảnh khắc, sau đó mới chậm rãi mở miệng nói:
– Người tới là khách, nếu đã đến, không ngại trước cứ nghỉ lại trong Chúng Tinh Điện mấy ngày, chuyện đối phó Thần Nữ, ngày sau chúng ta lại nói tiếp.
Không chút ngập ngừng, điện chủ Chúng Tinh Điện lập tức chọn cách tạm ngưng lần đàm thoại này.
Hơn nữa lý do còn rất đầy đủ, chuyện lớn như vậy, không lý nào lại không cho đối phương thời gian để cân nhắc, cứ bắt phải đương trường đáp ứng ngay.
Hơi hơi ôm quyền, Bạch Nhạc cũng không dây dưa, lập tức xoay người rời khỏi đại điện.
Tự có đệ tử Chúng Tinh Điện dẫn Bạch Nhạc và Hàn Tinh đi xuống nghỉ ngơi, không cần phải nhiều lời.
Đợi khi Bạch Nhạc đi rồi, lúc này Tân Gia Minh mới chậm rãi mở miệng nói:
– Ngươi có tính toán gì không?
– Vẫn là câu nói kia, ta không tin nổi hắn!
Nhìn vào Tân Gia Minh, điện chủ Chúng Tinh Điện bình tĩnh nói:
– Nếu không có cách nào thì cũng thôi, nhưng giờ nếu Vong Tình đã xuất quan… Chúng ta tự nhiên càng cần phải tin tưởng hắn, chứ không phải tin tưởng người ngoài.
Nhắc đến Cố Vong Tình, Tân Gia Minh rốt cục cũng trầm mặc.
Sự tồn tại của Cố Vong Tình, bản thân vốn là toàn bộ tâm huyết và hi vọng bao năm qua của Chúng Tinh Điện, trong chuyện này, dù có ý kiến bất đồng thì cũng không tiện mở miệng, huống hồ, thẳng cho tới nay, trên thực tế, hắn cũng tính là một mực ủng hộ phương án này.
– Để bọn hắn va chạm thử xem!
Ngước mắt nhìn lên, Tân Gia Minh nhẹ giọng đáp nói.
….
– Phí miệng lưỡi nửa ngày, bọn hắn đến cùng là đáp ứng hay không đáp ứng?
Đi ra từ trong đại điện, Hàn Tinh có chút khó chịu hỏi nói.
Với những chuyện thế này, Hàn Tinh vốn quen ỷ lại Giang Nhược Hư, hơn nữa, việc này can hệ đến sinh tử Giang Nhược Hư, càng quan tâm càng sẽ loạn, nhất thời chính hắn đều có chút mơ hồ.
– Cố Vong Tình xuất quan.
Bạch Nhạc cũng không quay đầu, nhẹ giọng đáp nói.
– Vậy lại thế nào?
Lời kia Hàn Tinh tự nhiên cũng nghe được, chỉ là chưa thể hồi vị ra điều này có ý nghĩa gì.
– Cố Vong Tình là đạo tử được Chúng Tinh Điện dốc hết tâm huyết bồi dưỡng đi ra, chỉ cần hắn còn sống, liền vĩnh viễn là hi vọng của Chúng Tinh Điện … So với người ngoài như chúng ta, Chúng Tinh Điện tất càng nguyện ý tin tưởng hắn.
Lắc lắc đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Đương sơ lúc ở Chúng Thần Mộ Địa, hắn đã bại một lần… Nhưng mà, hắn vẫn tràn đầy tự tin! Mặc dù ta không biết đến cùng đã xảy ra chuyện gì … Nhưng nếu Chúng Tinh Điện đã có thái độ như thế, vậy thì ta cho rằng, thực lực hắn chẳng những sẽ không suy yếu, ngược lại còn biến cường.
Thoáng ngừng một lát, Bạch Nhạc nói tiếp:
– Muốn có được tín nhiệm của Chúng Tinh Điện … Trừ phi, ta phải lần nữa đánh bại hắn.
– Đi thôi… Bọn hắn sẽ không để chúng ta an tĩnh lâu đâu, ta chờ được.
Nghe Bạch Nhạc nói xong những lời này, Hàn Tinh rốt cục mới hồi thần.
Về chuyện Cố Vong Tình, Giang Nhược Hư cũng đã từng nói qua với hắn, chỉ là sau trận chiến ở Chúng Thần Mộ Địa, Giang Nhược Hư đã triệt để thất vọng với Cố Vong Tình.
Chương 1952: Ngang ngược, phản kích
Nhưng mà, dù là vậy, trước đây Giang Nhược Hư vẫn chưa hề tự thân ra tay với Cố Vong Tình.
Đấy tự nhiên không phải bởi vì kiêng sợ Chúng Tinh Điện, cố kỵ thân phận Cố Vong Tình.
Mà là vì Giang Nhược Hư cho rằng, trên người Cố Vong Tình khả năng còn có bài tẩy chưa lật, thậm chí lá bài này có thể xoay chuyển được càn khôn.
Giang Nhược Hư tin tưởng Bạch Nhạc, song cũng không muốn buông bỏ tia hi vọng trên thân Cố Vong Tình.
Đạo lý rất đơn giản, giống như trước đây Giang Nhược Hư mang Bạch Nhạc đi gặp Tân Gia Minh vậy.
Tân Gia Minh càng tin tưởng Cố Vong Tình, song hắn sẽ không xuống tay Bạch Nhạc, nguyên nhân cũng là vì hắn muốn bảo lưu tia hi vọng trên thân Bạch Nhạc.
Nghĩ rõ ràng nội tình trong đó, Hàn Tinh tự nhiên hiểu được ý tứ của Chúng Tinh Điện.
Đây là muốn để cho Bạch Nhạc và Cố Vong Tình chạm mặt, lần nữa phân ra thắng bại.
Chỉ có như thế, bọn hắn mới có thể làm ra lựa chọn cuối cùng.
Chỉ là… Trên thân Cố Vong Tình đến cùng còn có bài tẩy nào chưa lật?
… .. .
– Thú vị rồi đây!
Khóe miệng thoáng khẽ nhếch lên, Cố Vong Tình nhẹ giọng mở miệng nói.
Lúc phân thân hắn bị Bạch Nhạc chém giết ở trong Chúng Thần Mộ Địa thì còn chưa thấy Thần Nữ xuất hiện, sau đó tỉnh lại trong Chúng Tinh Điện, rất nhanh liền bế quan, căn bản không biết đến cùng đã xảy ra chuyện gì.
Giờ nghe được đám đệ tử Chúng Tinh Điện này kể lại, hắn mới tính là lần nữa xâu chuỗi hết thảy.
Nếu là trước đây, biết Bạch Nhạc chẳng những không bị phế đi, ngược lại thực lực còn tăng vọt, trong lòng Cố Vong Tình tất sẽ phẫn hận, nhưng lúc này, hắn căn bản không có cảm giác ấy.
Thứ nhất là bởi vì thực lực bạo trướng, hiện tại đã đạt đến Hóa Hư đỉnh phong, trong lòng không quá bận tâm thực lực Bạch Nhạc như thế nào.
Mặc khác, bởi vì Vong Tình Thiên Công tiểu thành, tình tự hỉ nộ ái ố cũng theo đó nhược hóa, rất khó sản sinh tâm lý ba động.
Nếu không phải trước kia thua ở dưới tay Bạch Nhạc, Cố Vong Tình thậm chí căn bản sẽ không xuất hiện tình tự ba động.
– Bạch Nhạc ở đâu?
– Hồi bẩm thiếu điện chủ, vừa nãy còn đang nghị sự với điện chủ, Tân trưởng lão, bây giờ… đã được dẫn đi nghỉ ngơi.”
Có đệ tử Chúng Tinh Điện cơ linh, lập tức tiến lên hồi đáp nói.
– Cải lương không bằng bạo lực… Đi thôi, dẫn ta đi gặp hắn.
Khẽ nhướng mày, Cố Vong Tình thản nhiên phân phó.
Dù là người phản ứng chậm tới đâu, lúc này cũng hiểu, sắp có chuyện lớn xảy ra.
Nhất thời, trừ đám người cùng theo Cố Vong Tình đi tìm Bạch Nhạc ra, chúng đệ tử còn lại lập tức náo nhiệt lên, có người đi tìm điện chủ Chúng Tinh Điện báo tin, cũng có người xem náo nhiệt không chê lớn chuyện, đi khắp nơi tuyên dương.
Đối với điều này, Cố Vong Tình lòng dạ biết rõ, lại vẫn không thốt nửa lời, ngầm bảo trì thái độ mặc nhận.
Không lâu sau, khắp toàn Chúng Tinh Điện đều loạn lên, vô số đệ tử chạy tới chỗ Bạch Nhạc đang ở.
Dù là hai người Bất Tử Thanh Vương và Dạ Nhận cũng không bị ngăn cản.
Không cần hỏi cũng có thể hiểu được, đây tất là do vị điện chủ Chúng Tinh Điện kia ngầm đồng ý.
Chỉ là, vô luận điện chủ Chúng Tinh Điện hay là Tân Gia Minh, lúc này đều chưa thực sự ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.
… .. .
– Quả nhiên tới rồi.
Ngước mắt nhìn ra bên ngoài tiểu viện, Hàn Tinh trầm giọng nói.
Mặc dù Bạch Nhạc không làm được đến mức tính không bỏ sót như Giang Nhược Hư, nhưng đối với nắm bắt thế cục thì vẫn tương đương chuẩn xác, về điểm này, dù là Hàn Tinh cũng không thể không tán đồng.
– Đáp án rất nhanh sẽ được bóc trần.
Thản nhiên đứng thẳng người dậy, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói tiếp:
– Yên tâm, ta nếu đã có thể chém hắn một lần, nhất định liền có thể chém lần thứ hai… Vô luận hắn có bài tẩy gì cũng vô dụng thôi!
Lửng thững ra khỏi phòng, ngữ khí Bạch Nhạc tràn ngập tự tin.
Quả thật, hắn không rõ ràng Cố Vong Tình đến cùng có gì để dựa vào, nhưng Bạch Nhạc lại rất rõ ràng mình đã đề thăng tới đâu.
Hắn bây giờ, so với lúc đánh với Cố Vong Tình khi trước thì đã mạnh hơn không biết bao lần.
Két!
Đẩy cửa ra, tiến vào trong sân, Bạch Nhạc liếc mắt liền thấy được Cố Vong Tình.
Mái tóc màu trắng bạc, nhìn có vẻ gai mắt dị thường.
Cách nhau chừng mấy thước, đây đó đối thị, trong mắt ai nấy đều hiện vẻ bình tĩnh.
Không có nửa lời giao lưu, song cả hai đều nhìn ra được tự tin cường đại trong mắt đối phương.
– Thiếu điện chủ, đã lâu không gặp!
Nhìn vào đối phương, sau cùng vẫn là Bạch Nhạc nhếch môi cười nhẹ một tiếng, mở lời bắt chuyện trước.
– Ta cũng không ngờ ngươi lại có thể còn sống đi ra từ trong Chúng Tinh Thần Vực.
Thản nhiên nhìn vào Bạch Nhạc, Cố Vong Tình nhàn nhạt nói:
– Còn có di ngôn gì thì nói đi.
Nghe vậy, Bạch Nhạc không khỏi bật cười.
Lúc trước Cố Vong Tình đã đủ cuồng vọng, giờ đây hiển nhiên còn cuồng vọng hơn xa khi trước.
Đương nhiên, Bạch Nhạc có thể cảm nhận được thực lực Cố Vong Tình đề thăng.
Giống như đương sơ, lúc này Bạch Nhạc đối mặt Cố Vong Tình, tuy không dám nói có nắm chắc tất thắng.
Nhưng qua nhiều năm vậy rồi, đã bao giờ Bạch Nhạc sợ tranh đấu với người khác đâu.
Trong cùng cảnh giới, làm sao bại được?
Chương 1953: Thiên kiêu vô song
Lắc đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp nói:
– Trước đó ở Thiên Tinh Tháp, ta từng nói qua… Đời này của ta, chưa bại một lần!
Nháy mắt, khí thế trên thân Bạch Nhạc đột nhiên tăng vọt, cả người như một thanh bảo kiếm xuất vỏ, phong mang tất lộ.
– Cố Vong Tình, ra tay đi, để ta xem xem, ngươi có tiến bộ gì … Bằng không, hôm nay chẳng qua là diễn lại trận chiến lúc ở Chúng Thần Mộ Địa mà thôi! Bạch mỗ là khách, đừng khiến ta vừa đến liền giết chủ nhà là ngươi.
Không chút nào khiêm nhượng, thậm chí là lấy một loại thái độ còn ngông cuồng hơn cả Cố Vong Tình để đáp trả!
Trận chiến này vốn là do đối phương dẫn lên, hơn nữa cũng liên quan đến thái độ của Chúng Tinh Điện.
Lúc này, không thể lui nhường, chỉ có đánh trả có lực nhất, đánh ra khí thế và uy phong, chỉ như vậy mới có thể cải biến thái độ của chúng nhân Chúng Tinh Điện.
…
– Nói khoác mà không biết ngượng!
Tuy Cố Vong Tình đã rất ít có tâm tình ba động, song vẫn bị lời này của Bạch Nhạc chọc cho tức điên.
Chưa bại một lần?
Lời này mà ngươi cũng dám nói?
Dù là quốc sư Tân Gia Minh, đệ nhất nhân được thế gian công nhận, sợ rằng cũng không dám mạnh miệng như thế, chỉ bằng Bạch Nhạc mà dám nói ra lời như vậy, chẳng phải thành trò cười cho thế nhân?
– Ngươi không làm được, không có nghĩa người khác không làm được.
Nhìn vào Cố Vong Tình, Bạch Nhạc nhàn nhạt đáp.
Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên!
Ở trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới này, Cố Vong Tình thật chẳng khác gì ếch ngồi đáy giếng.
Hơn nữa, so với chém giết tàn khốc trong thế giới chân thật, nơi đây thật sự quá hòa bình.
Thiên tài như Cố Vong Tình chẳng qua chỉ là đóa hoa trong nhà kính, căn bản chưa từng trải qua mưa gió gì.
– Ngông cuồng, hôm nay để ta cho ngươi bại một lần!
Bước chân đột nhiên dời nhẹ, thân hình Cố Vong Tình lao vút đi, như một đạo lưu tinh, hung hăng đánh tới Bạch Nhạc.
Cái khẽ động này của Cố Vong Tình khiến tất cả mọi người đều vì đó động dung.
Dù là đệ tử Chúng Tinh Điện, ấn tượng về Cố Vong Tình cũng chỉ dừng lại trước lúc hắn bế quan, Cố Vong Tình khi đó mặc dù cũng là cường giả Hóa Hư, nhưng khoảng cách đến hàng ngũ cao thủ đỉnh cấp chân chính thì vẫn tồn tại chênh lệch không nhỏ.
Đừng nói là tồn tại cỡ như điện chủ Chúng Tinh Điện, Tân Gia Minh hay là Giang Nhược Hư, ngay cả một ít trưởng lão trong Chúng Tinh Điện, thực lực cũng mạnh hơn Cố Vong Tình tương đối.
Nhưng giờ đây, chỉ với một chiêu mở đầu kia, thậm chí còn chưa xuất kiếm, lại đã mang đến cho người cảm giác đè nén không thể địch nổi!
Quá mạnh!
Trong khắp toàn Chúng Tinh Điện, giờ này sợ rằng đã không mấy người có thể ngăn lại một kích nhìn như thuận tay kia của Cố Vong Tình!
Nhưng cùng lúc ở phía đối diện, Bạch Nhạc lại chẳng hề động dung!
So với người khác, Bạch Nhạc càng rõ ràng sự đáng sợ của Cố Vong Tình, đã dám lần nữa tìm đến, hắn tự nhiên biết được Cố Vong Tình tất đã có đề thăng cực lớn.
Chỉ là… Bạch Nhạc căn bản không để tâm!
Hóa chỉ làm kiếm, ngón tay Bạch Nhạc khẽ vạch, một đạo vết kiếm khủng bố hiện ra trong hư không, hung hăng chém tới Cố Vong Tình!
Oanh!
Chỉ tích tắc, sợi kiếm mang kia đã hung hăng đụng vào Cố Vong Tình, hóa thành xung kích khủng khiếp dật tán ra xung quanh.
Chỉ bằng kiếm mang vẽ ra từ đầu ngón tay liền đủ để ngăn lại một kích nhìn như khủng bố của Cố Vong Tình.
Khắc ấy, chúng đệ tử Chúng Tinh Điện tại trường đều không khỏi biến sắc.
Đương sơ người đại khai sát giới ở Chúng Tinh Điện vốn không phải Bạch Nhạc, điểm này, hiện tại bọn hắn đều đã rõ ràng.
Nhưng giờ đây, thực lực Bạch Nhạc triển hiện ra lại vẫn khiến bọn hắn cảm thấy sợ hãi không khác gì lúc trước .
Thẳng đến khắc này, tất cả mọi người mới đột nhiên hồi thần!
Thời gian ba năm ngắn ngủi, vô luận là Bạch Nhạc hay Cố Vong Tình đều có được biến hóa cực lớn, thậm chí đã tễ thân vào hàng ngũ cao thủ đỉnh cấp nhất trên thế gian.
Nếu nói, mới đầu đại bộ phận chúng nhân tới đây đều là để xem náo nhiệt, như vậy, lúc này, đáy lòng tất cả mọi người đều không khỏi sinh ra một tia kính sợ.
Cường giả, vô luận tới đâu đều đáng để tất cả mọi người tôn kính!
… … ….. .
– Mạnh thật!
So với những đệ tử Chúng Tinh Điện khác, lúc này sắc mặt Bất Tử Thanh Vương và Dạ Nhận lại càng thêm phần ngưng trọng, trong lòng âm thầm hít sâu một hơi khí lạnh!
Bọn hắn vốn là người quen thuộc nhất với Bạch Nhạc, tự nhiên càng thêm rõ ràng thực lực Bạch Nhạc đã biến hóa đến mức nào.
Ở Chúng Thần Mộ Địa, lúc Bạch Nhạc chém giết Cố Vong Tình, bọn hắn tuy đã cảm thấy thực lực Bạch Nhạc có đề thăng, song đương thời vẫn hoàn toàn không sợ hãi, nhưng giờ đây, bọn hắn lại ý thức được rõ ràng, dù là bọn hắn, sợ rằng cũng đã rất khó để đương cự được với Bạch Nhạc.
Đoạn thời gian bị nhốt trong Chúng Thần Mộ Địa, thực lực Bạch Nhạc đã cường đại lên rất nhiều, nghiễm nhiên kéo ra chênh lệch với bọn hắn.
Cũng chỉ có thực lực như thế mới đủ tư cách đối địch với Thần Nữ!
Dạ Nhận thì cũng thôi, riêng Bất Tử Thanh Vương trước đó mới vừa bị Dạ Nhận thuyết phục, khắc này trong lòng lại không khỏi lần nữa sản sinh giao động.
Chương 1954: Thiên kiêu vô song (2)
Một khi đi lên con đường đối địch với Bạch Nhạc… Hắn thật có thể ngăn trở được kiếm ở trong tay Bạch Nhạc ư?
Nghĩ đến tình cảnh lúc đương sơ khi mới nhìn thấy Bạch Nhạc … Hết thảy tựa hồ đã rất xa xôi, như thể đến từ kiếp trước.
Ở phía càng xa, hai người điện chủ Chúng Tinh Điện và Tân Gia Minh cũng đang lẳng lặng giữa hư không, chăm chú theo dõi Bạch Nhạc và Cố Vong Tình giao thủ.
– Ánh mắt Giang Nhược Hư rất không sai, tốc độ trưởng thành của người này thực sự quá nhanh.
Thở dài một tiếng, Tân Gia Minh nhẹ giọng nói.
– Đúng thật, trước đây ta đã quá xem nhẹ hắn… Chẳng qua, chừng đó vẫn chưa đủ!
Gật đầu, điện chủ Chúng Tinh Điện chậm rãi nói.
Lúc Bạch Nhạc và Hàn Tinh chạy tới Chúng Tinh Điện, mặc dù hắn khá là ngạc nhiên, song trong lòng lại vẫn không quá mức coi trọng, đặc biệt là khi tin tức Cố Vong Tình xuất quan truyền đến, hắn gần như ngay lập tức nhận định Bạch Nhạc tất sẽ thất bại.
Nhưng giờ đây, sự thực trước mắt lại đang nói cho hắn biết, Bạch Nhạc đã trở thành cao thủ hàng đầu!
Chỉ bằng thực lực Bạch Nhạc triển hiện ra bây giờ, trong khắp toàn Chúng Tinh Điện, trừ hắn và Tân Gia Minh ra, sợ rằng đã không còn ai có thể ngăn nổi.
Chỉ là… Chừng đó vẫn còn chưa đủ!
Bởi vì chỗ đáng sợ thực sự của Cố Vong Tình bây giờ còn chưa triển hiện ra.
Đấy mới là khởi nguồn cho lòng tin của hắn đối với Cố Vong Tình!
… … … …
Vù vù!
Thân hình đây đó giao xoa, vô luận là Cố Vong Tình hay Bạch Nhạc, cả hai đều đã thu hồi khinh thị trong lòng, đồng loạt rút ra bảo kiếm.
Kiếm vừa tới tay, khí thế hai người lần nữa tăng vọt, phảng phất sinh ra một loại khí phách bễ nghễ thiên hạ.
Ùng ùng!
Sau lưng Cố Vong Tình lần nữa huyễn hóa ra một phiến hư không, cả người lộ ra khí tức cực kỳ nguy hiểm.
Đồng thời với đó, Bạch Nhạc cũng thi triển ra Hóa Hư chi lực.
Từ lúc bước vào Hóa Hư Cảnh tới nay, đây là lần đầu tiên Bạch Nhạc triển hiện ra phiến tinh không hoàn chỉnh.
Đó là một phiến tinh không như được đúc ra từ tinh không thực sự.
Hơn nữa, số sao trời đã vượt quá giới hạn một ngàn!
Lực lượng như thế, quả thực cực kỳ khủng bố!
Hiện tại Bạch Nhạc còn chưa bước đến Hóa Hư hậu kỳ, nhưng chỉ bằng vào tinh không thế này, lại đã đủ sức để tranh cao thấp với cường giả Hóa Hư đỉnh phong.
– Giết!
Trong mắt chớp qua sát cơ lạnh lùng, nháy mắt, toàn bộ tinh không phảng phất đều động, một mạt kiếm quang huyễn lệ suất tiên phá không mà ra, chém thẳng về phía Cố Vong Tình!
– Kiếm Lâm Thiên Hạ!
Không chút do dự, ngay vừa đối mặt, Bạch Nhạc đã trực tiếp dùng ra thần thông kiếm đạo mạnh nhất.
Kiếm Lâm Thiên Hạ, cũng là quân lâm thiên hạ!
Đấy là một kiếm mang theo khí phách áp đảo chúng sinh, ngạo thị thiên không, đồng thời cũng là tia sáng bình minh xé tan đêm tối.
So với lúc giao thủ với Cố Vong Tình ở Chúng Thần Mộ Địa, một kiếm này đã mạnh lên rất nhiều.
Đương sơ, Cố Vong Tình đã không thể ngăn trở một kiếm này, giờ đây, Bạch Nhạc cũng không cho rằng hắn có thể ngăn trở được.
Thiên tài thì đã sao, từ thời khắc hắn bại dưới tay Bạch Nhạc khi trước, liền đồng nghĩa với đã bị bỏ xa.
Thiên kiêu vô song!
Chính là không ai có thể cùng sánh vai!
Một kiếm huyễn lệ này phảng phất cướp đi hết thảy quang huy trong thiên địa, khiến tất cả mọi thứ tại trường đều trở nên u ám thất sắc.
…
Một kiếm này không chỉ kinh diễm người khác, đồng thời cũng kích thích tâm ma của Cố Vong Tình!
Đối với Cố Vong Tình mà nói, bắt đầu từ lúc sinh ra, hắn đã là trời sinh đạo thể, là thiên chi kiêu tử trong mắt chúng nhân, hắn chưa từng bị đánh bại, thậm chí chưa từng đối diện qua với khả năng thất bại.
Từ khi sinh ra, hắn phảng phất đã nên là trung tâm của thế giới này.
Nhưng chỉ riêng trong trận chiến ở Chúng Thần Mộ Địa kia, hắn thảm bại dưới tay Bạch Nhạc, thậm chí phải hi sinh phân thân, lại vẫn không đạt đến mục đích lưỡng bại câu thương với Bạch Nhạc, ngược lại còn bị Bạch Nhạc vung kiếm chém giết, lưu lại sỉ nhục nhất đời.
Lúc trước đánh bại hắn cũng chính là một kiếm này!
Vật đổi sao dời, hắn có thể nói là phá rồi lại lập, bởi thế thuế biến, lần nữa đột phá, bước đến Hóa Hư đỉnh phong, chỉ thiếu chút xíu liền có thể cấu kiến ra Bán Thần Lĩnh
Mà muốn bước ra bước này, điểm quan trọng nhất chính là đánh vỡ tâm ma!
Giết chết Bạch Nhạc liền có thể hóa giải tâm ma, khiến hắn giãy thoát trói buộc, bước lên thiên đạo vô thượng.
Bởi thế, ngay khi vừa xuất quan, hắn liền không chút do dự, thậm chí hơi có vẻ liều lĩnh, trực tiếp tìm tới Bạch Nhạc, tất cả cũng là bởi phần tâm ma này.
Không ai càng nóng lòng muốn giết chết Bạch Nhạc hơn hắn.
Chỉ tích tắc, hai mắt Cố Vong Tình chuyển thành đỏ ngầu như máu.
Nhưng mà, cũng chỉ chớp mắt, mạt huyết hồng kia khoái tốc tuột đi!
Nếu tử tế nhìn kỹ liền có thể phát hiện, khắc này trong mắt Cố Vong Tình nhiều thêm một mạt hờ hững và bình tĩnh!
Đây không phải loại bình tĩnh khi đã nắm chắc phần thắng, mà là loại bình tĩnh lãnh khốc khi đã mật trừ hết thảy cảm xúc.
Chương 1955: Vong Tình Thiên Công
Người khác có lẽ còn không phát giác ra được điểm này, nhưng Bạch Nhạc từng giao thủ qua với Cố Vong Tình, chỉ vừa thoáng nhìn liền rõ ràng ý thức được biến hóa dị thường trên thân Cố Vong Tình!
Quan trọng hơn hết là, loại dị thường này, đối với Bạch Nhạc mà nói, vô cùng quen thuộc!
Bởi vì, hắn đã từng cảm nhận qua khí tức tương tự trên thân một người khác!
Vân Mộng Chân!
Gần như cùng lúc, tròng mắt Bất Tử Thanh Vương và Dạ Nhận con cũng đột nhiên co rụt lại, nhận ra có điều khác thường.
Tuyệt tình tuyệt tính, đấy là tiên!
Đây là lời đương sơ lúc ở trên Đạo Lăng Sơn, Vân Mộng Chân từng nói qua!
Tuy bởi vì có Bạch Nhạc ràng buộc, Vân Mộng Chân không thật biến thành tuyệt tình tuyệt tính, song người thực sự giao thủ qua với Vân Mộng Chân đều rất rõ ràng, Vân Mộng Chân đáng sợ nhất là trong nằm ở trong loại trạng thái tuyệt tình này.
Rất hiển nhiên, trạng thái giờ đây của Cố Vong Tình cũng tương tự như của Vân Mộng Chân!
Bọn hắn không biết Cố Vong Tình tu hành công pháp gì, song lại nhớ được rõ ràng, trước đây Vân Mộng Chân đã được đến truyền thừa trong di tích thượng cổ ở mặt sau Đạo Lăng Sơn.
Đều là thượng cổ truyền thừa, như vậy, truyền thừa và Vân Mộng Chân thu được rất có thể chính là pháp xuất đồng nguyên với công pháp mà Cố Vong Tình đang tu hành.
– Vong Tình Thiên Công!
Cơ hồ đồng thời, trong mắt Hàn Tinh chớp qua một tia hãi nhiên, nhịn không được kinh hô thành tiếng.
Người khác có lẽ chưa hẳn đã nhận ra đây là công pháp gì, nhưng hắn một mực đi theo bên người Giang Nhược Hư lại vô cùng rõ ràng!
Vong Tình Thiên Công!
Đây mới thực sự là vô thượng thiên công đỉnh cấp nhất!
Chỉ là theo như đồn thổi, vạn năm qua, vô số thiên tài từng thử tu hành, song không một ngoại lệ đều thất bại, căn bản không có bất kỳ người nào có thể tu thành vô thượng thiên công này.
Cũng chính bởi vậy, dù là Giang Nhược Hư trước đó cũng không nghĩ tới, Cố Vong Tình sẽ tu hành công pháp như thế!
Giả sử Giang Nhược Hư ở chỗ này, tự nhiên liếc mắt liền có thể nhìn thấu nhân quả, hiểu được hết thảy.
Vô luận là vị điện chủ Chúng Tinh Điện kia hay là Tân Gia Minh đều là tồn tại kiệt xuất nhất trên thế gian này, vô luận nhãn giới hay thực lực, tuyệt đối đều không ở dưới Giang Nhược Hư.
Hành vi ấu trĩ của Cố Vong Tình khi trước làm sao có thể giấu qua được hai người này.
Ở trong Chúng Thần Mộ Địa, nhìn thấy Cố Vong Tình như vậy, Giang Nhược Hư thất vọng đến thấu đỉnh!
Nhưng tại sao, điện chủ Chúng Tinh Điện và Tân Gia Minh lại khăng khăng không chút để ý, thậm chí biết rõ vậy rồi còn dám đặt hết hi vọng lên thân Cố Vong Tình?
Không phải bởi vì bọn hắn ngu hơn Giang Nhược Hư, mà là bởi vì bọn hắn biết được nội tình mà Giang Nhược Hư không biết!
Với tính cách đó của Cố Vong Tình, trải qua chuyện như vậy, chú định không cách nào trở thành cường giả đỉnh cấp!
Nhưng mà, có một loại công pháp lại có thể bù đắp hết thảy khiếm khuyết đó!
Đấy chính là Vong Tình Thiên Công!
Bởi vì một khi Vong Tình Thiên Công tu hành đến đại thành, liền sẽ triệt để chặt đứt hết thảy tình tự thuộc về con người!
Không có hỉ nộ ái ố, tự nhiên cũng không có tạp niệm, không có tâm tình mặt trái nào nữa cả.
Vô luận trong tính cách bản thân hắn có thiếu hụt thế nào cũng đều không quan trọng!
Dù Cố Vong Tình căn bản chưa từng trải qua chém giết tàn khốc, không có được tâm trí nhìn thấu ngươi lừa ta gạt, vậy cũng không sao cả, bởi vì, hắn không có bất kỳ tình tự gì, chỉ như một cỗ máy giết chóc hoàn hảo nhất!
Thái Thượng Vong Tình!
Đến cái bước kia, tất cả khiếm khuyết tự nhiên đều không còn là khiếm khuyết.
Cũng chỉ có như vậy mới có thể bước ra được bước sau cùng, siêu việt Tân Gia Minh, đánh vỡ gông cùm thần linh, trở thành thần linh mới!
Đây mới là dã vọng của Chúng Tinh Điện!
Cũng là nguyên nhân căn bản khiến điện chủ Chúng Tinh Điện và Tân Gia Minh có thể dễ dàng dung thứ cho đủ loại khuyết điểm trên người Cố Vong Tình khi trước.
Thế giới này rất công bình!
Được đến bao nhiêu, thường thường sẽ mất đi bấy nhiêu!
Trời sinh đạo thể, nghe qua thì có vẻ hoàn mỹ, khiến người khác đố kỵ vô cùng, nhưng mà, lại có mấy người biết được, vì trở thành trời sinh đạo thể như thế, cần phải trả ra đại giá tàn khốc cỡ nào? !
Mẫu thân Cố Vong Tình vốn là nữ tử kiệt xuất nhất trong thiên hạ được Chúng Tinh Điện tinh tâm chuyển chọn, sau đó thụ thai, lại thẩm định thêm một vòng nữa!
Từ trước khi sinh ra liền đã được đến tài nguyên tốt nhất!
Trong quá trình này, có chí ít hơn một ngàn
Chỉ có mấy hài nhi hoàn mỹ nhất thông qua tuyển chọn là được sinh ra!
Mà trong một ít hài nhi này, sau cùng chỉ có một mình Cố Vong Tình là có được Tiên Thiên Đạo Thể hoàn mỹ!
Thậm chí cái tên Cố Vong Tình đã được đặt sẵn từ trước lúc sinh ra.
Bởi vì ngay từ khi sinh ra liền sẽ gánh vác sứ mệnh tu hành Vong Tình Thiên Công.
Vì đạt đến trạng thái hoàn mỹ đó, sau khi sinh ra Cố Vong Tình, mẫu thân Cố Vong Tình liền bị giết chết, chính là muốn chặt đứt hết thảy ràng buộc tình cảm mà thường nhân nên có!
Chương 1956: Quyền chủ động
Từ nhỏ Cố Vong Tình đã là đạo tử Chúng Tinh Điện, chúng tinh phủng nguyệt, thân phận tôn quý phi thường!
Thật là, hắn chưa từng có bằng hữu, không có người thân, thậm chí ngay cả sư tôn cũng không dành cho hắn cảm tình chân thực!
Hắn không cần có bất kỳ cảm tình ràng buộc nào, sứ mệnh duy nhất để hắn được sinh ra chính là tu hành Vong Tình Thiên Công.
Tàn khốc không?
Đương nhiên tàn khốc!
Nhưng đây chính là hiện thực!
Trước nay Chúng Tinh Điện vốn không phải thánh địa gì!
Đây là kết quả mà trong suốt vạn năm qua, vô số thế hệ thiên tài Chúng Tinh Điện không ngừng thôi diễn suy tính ra được.
Bị nhốt ở trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, bọn hắn nhất định phải tự cứu!
Dù cho, tùy theo thời gian đẩy dời, hậu nhân thậm chí đã không biết Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, không biết thế giới chân thật tồn tại, nhưng sứ mệnh này lại vẫn một mực truyền thừa đi xuống, đồng thời có khả năng thực hiện thành công trên tay vị điện chủ Chúng Tinh Điện thế hệ này.
Giờ đây Cố Vong Tình tựa hồ chỉ còn cách thành công … Một bước nữa thôi!
…
– Trảm Tinh!
Tóc trắng như kiếm, trảm phá hết thảy hư vọng.
Kiếm của Cố Vong Tình như lợi nhận giảo loạn tinh hà, nhiếp nhân tâm phách.
Kiếm cũng như tên!
Trảm Tinh, chám nát tinh không Bạch Nhạc cấu kiến ra.
Hủy diệt!
Đây tựa hồ chính là khí tức duy nhất tán phát ra trên người Cố Vong Tình lúc này.
Xung kích khủng bố kịch liệt như thế, tựa hồ vượt quá tưởng tượng của tất cả mọi người tại trường, chỉ chớp mắt, một ít đệ tử Chúng Tinh Điện không kịp phản ứng đã bị hất bay đi ra, thực lực yếu chút, thậm chí trực tiếp đứt gân gãy xương.
Đây còn là bởi vì mấy vị trưởng lão Chúng Tinh Điện phản ứng cực nhanh, tức tốc cản lại đại bộ phận dư ba xung kích, bằng không, riêng với chiêu đó thôi, không biết đã có bao nhiêu người phải chết.
Quá khủng bố!
Thực lực đến cái cảnh giới này, căn bản không phải thường nhân có thể suy đoán được.
Nhưng mà, Bạch Nhạc vẫn ngăn trở được một kiếm này.
So với đương sơ lúc ở Chúng Thần Mộ Địa, thực lực Cố Vong Tình đúng là đã đề thăng quá nhiều, dù rằng Bạch Nhạc đã lần nữa thi triển thần thông kiếm đạo mạnh nhất, song chẳng qua vẫn chỉ đánh ngang tay với đối phương, không chiếm được nửa điểm tiện nghi.
– Tuyệt tình tuyệt tính… Ngươi tu công pháp gì?
Trong mắt hiện lên vẻ âm trầm, Bạch Nhạc lành lạnh mở miệng hỏi.
Phản ứng kịch liệt như thế, rơi vào trong mắt người khác, hiển nhiên chính là Bạch Nhạc đã bị thực lực của Cố Vong Tình dọa sợ.
Nhưng trên thực tế, chỉ có người thực sự quen thuộc Bạch Nhạc như Dạ Nhận và Bất Tử Thanh Vương mới hiểu, sở dĩ Bạch Nhạc có phản ứng lớn như vậy, không phải là bởi vì bản thân Cố Vong Tình, mà là bởi vì Vân Mộng Chân!
Ở trên người Cố Vong Tình, Bạch Nhạc thấy được bóng dáng của Vân Mộng Chân.
Cũng sợ hãi, nếu cứ tiếp tục tu hành, một ngày nào đó Vân Mộng Chân sẽ biến thành bộ dạng như Cố Vong Tình bây giờ.
Đây mới là căn nguyên khiến Bạch Nhạc sợ hãi!
– Vong Tình Thiên Công!
Bước ra một bước, Hàn Tinh bay thẳng lên giữa trời, trầm giọng mở miệng nói:
– Trên đời này không ngờ thật có người tu thành Vong Tình Thiên Công… Chỉ là, thành công như thế, liệu còn ý nghĩa gì?
Đối với Vong Tình Thiên Công, Hàn Tinh hiểu rõ vượt xa người khác, bởi thế lúc này mới càng phẫn nộ.
Tuy hắn không biết vì tu thành Vong Tình Thiên Công, Cố Vong Tình đã phải trả ra đại giá thế nào, Chúng Tinh Điện lại trả ra đại giá thế nào, nhưng mà, chỉ bằng vào bộ dạng tuyệt tình tuyệt tính này đã không khỏi khiến người sợ run.
Cố Vong Tình như thế, dù thật tu thành Vong Tình Thiên Công, đánh vỡ gông cùm, bước ra một bước sau cùng, trở thành thần linh lại có ý nghĩa gì?
Hắn đã mất đi nhân tính, đương nhiên sẽ không hi sinh vì thiên hạ, vì chúng sinh.
– Người khác không làm được, không có nghĩa là ta không làm được! Ngươi đã thấy rồi đấy, Vong Tình Thiên Công không phải không cách nào tu thành.
Lạnh lùng nhìn vào Hàn Tinh, Cố Vong Tình nhàn nhạt nói.
– Hàn Tinh, nể tình ngày trước, ta cho ngươi một con đường sống, giờ lui ra, ta có thể xem như chưa nhìn thấy ngươi, bằng không… Ta giết luôn cả ngươi!
Trước đây Cố Vong Tình từng đi theo Giang Nhược Hư tu hành, tính là đệ tử Quan Lan, tự nhiên có quen biết với Hàn Tinh.
Nghiêm cách mà nói, Hàn Tinh tính là nửa sư phụ của hắn!
Nhưng dù là thế, lúc này Cố Vong Tình vẫn chẳng hề có nửa phần thương xót.
Đây cố nhiên là bởi vì Cố Vong Tình trời sinh tính cách lạnh lùng, nhưng nguyên nhân chủ yếu vẫn là đến từ Vong Tình Thiên Công!
Mặc dù Cố Vong Tình chưa hoàn toàn tu thành Vong Tình Thiên Công, song Vong Tình Thiên Công đã ảnh hưởng rất lớn tới tâm trí và tư tưởng của hắn.
Đương nhiên, nếu Vong Tình Thiên Công thật đại thành, sợ rằng Cố Vong Tình căn bản sẽ không mở miệng, nháy mắt khi Hàn Tinh vừa đứng ra liền sẽ trực tiếp xuất thủ.
– Nếu đã tu hành Vong Tình Thiên Công, làm gì còn tình cảm đáng nói?
Trong mắt lộ ra hàn ý, Hàn Tinh cười lạnh một tiếng, căn bản không hề có ý lui nhường, ngược lại lật tay rút kiếm ra, kiếm ý khủng bố chỉ thẳng đến Cố Vong Tình ở phía xa!
– Đủ rồi!
Gần như đồng thời, một tiếng hừ lạnh vang lên.
Chương 1957: Quyền chủ động (2)
Khắc sau, thân ảnh điện chủ Chúng Tinh Điện lần nữa xuất hiện trước mặt chúng nhân.
Trước đó hắn muốn xem xem, thực lực Cố Vong Tình và Bạch Nhạc đến cùng đã tới trình độ nào, bởi thế mới ngấm ngầm đồng ý cho Cố Vong Tình và Bạch Nhạc giao thủ, nhưng giờ đây, sau phút giao phong ngắn ngủi, hắn đã được đến đầy đủ thông tin cần thiết.
Tự nhiên không cần phải đánh tiếp nữ!
Cố Vong Tình quả thực còn chưa xuất hết toàn lực, song Bạch Nhạc cũng vẫn ẩn tàng sát chiêu, điểm này, tất cả mọi người tại trường đều lòng dạ biết rõ!
Đánh tiếp, rất khó nói ai có thể thủ thắng, thậm chí khả năng cao sẽ là lưỡng bại câu thương.
Đấy không phải kết quả mà hắn, hoặc nói cách khác là Chúng Tinh Điện cam nguyện nhìn thấy.
Rốt cuộc, trừ Bạch Nhạc ra, bên ngoài còn có vị Thần Nữ chẳng biết bây giờ đang ở đâu kia.
Thật đánh đến lưỡng bại câu thương với Bạch Nhạc, chẳng qua là vô cớ làm lợi cho Thần Nữ mà thôi.
Huống hồ, Cố Vong Tình mới vừa xuất quan, chỉ cần một đoạn thời gian ngắn ngủi để lắng đọng, thực lực tất sẽ lần nữa được đến đề thăng.
Từ góc độ thời gian mà nói, hắn không hi vọng Cố Vong Tình và Bạch Nhạc phân ra sinh tử sớm như vậy.
– Sư tôn!
Mí mắt hơi nhảy, sau cùng Cố Vong Tình vẫn khom lưng hành lễ nói.
Dù sao Vong Tình Thiên Công vẫn chưa đại thành, mặc dù Cố Vong Tình có thể trong thời gian ngắn vứt bỏ hết thảy tình tự, song còn chưa thật làm được đến mức tuyệt tình tuyệt tính.
– Gặp qua điện chủ!
Cùng lúc, Bạch Nhạc cũng ôm quyền hành lễ.
– Người tới là khách, nếu đã đến Chúng Tinh Điện, vậy chính là khách nhân của Chúng Tinh Điện chúng ta, dù có ân oán gì cũng phải đợi rời khỏi Chúng Tinh Điện hẵng giải quyết.
Quét mắt liếc nhìn Bạch Nhạc một cái, sau đó điện chủ Chúng Tinh Điện quay sang Cố Vong Tình từ tốn nói.
– Vâng!
Khẽ gật đầu đáp ứng một tiếng, Cố Vong Tình không để ý những người khác, xoay người đi thẳng, gọn gàng dứt khoát.
– Chủ muốn thế nào thì khách thế đó!
Nhún nhún vai, Bạch Nhạc tùy ý nói:
– Điện chủ cứ quyết định là được.
Thoáng chốc, chúng nhân vây xem náo nhiệt cũng bị xua tán hết sạch.
Bạch Nhạc thản nhiên về lại trong phòng, riêng Hàn Tinh sắc mặt lại có chút khó coi, kiên trì muốn đi gặp Tân Gia Minh.
Đáng tiếc, Hàn Tinh rốt cục không phải Giang Nhược Hư, không có được sức ảnh hưởng lớn như vậy, bị điện chủ Chúng Tinh Điện ra mặt cản lại.
Ngược lại bởi vì náo lên như thế, Bất Tử Thanh Vương và Dạ Nhận tạm thời khôi phục tự do, rất nhanh liền cùng nhau tiến đến gian phòng Bạch Nhạc.
– Thanh Vương điện hạ, Dạ Nhận!
Phảng phất sớm đã đoán được bọn hắn sẽ đến, Bạch Nhạc đã chuẩn bị sẵn nước trà, ngồi xuống trước bàn, chờ đợi hai người đi đến.
Đã không có người ngoài ở đây, lấy thực lực bọn hắn, chỉ cần không nguyện ý, không cần bận tâm sẽ có người khác phát giác, tự nhiên cũng không có gì che lấp, Bất Tử Thanh Vương trực tiếp mở miệng nói:
– Nếu đánh giết sinh tử với Cố Vong Tình, ngươi có mấy phần nắm chắc thủ thắng?
– Bảy thành!
Khẽ nhướng mày, Bạch Nhạc bình tĩnh đáp nói:
– Vong Tình Thiên Công của hắn còn chưa đại thành, tình tự rất dễ bị kích động, ở trạng thái như thế … Không cách nào phát huy ra hết thực lực.
– Nếu thật đại thành thì sao?
– Bằng vào trạng thái trước mắt của ta … Chưa đủ ba thành!
Thoáng trầm ngâm khoảnh khắc, Bạch Nhạc nhẹ giọng giải thích.
Đấy không phải là hắn khiêm tốn, một khi để cho Vong Tình Thiên Công đại thành, Cố Vong Tình liền sẽ trở thành tồn tại không chút sơ hở, hơn nữa, từ cảnh giới mà luận thì cũng mạnh hơn Bạch Nhạc, dưới tình hình đó … Hắn thật không có nắm chắc thủ thắng.
– Không cần khẩn trương như vậy!
Lắc đầu, Bạch Nhạc nói tiếp:
– Đánh một trận ở Chúng Thần Mộ Địa, ta đã thành tâm ma của hắn, trước khi đánh bại ta, hắn không khả năng khiến cho Vong Tình Thiên Công đại thành!
Về điểm này, Bạch Nhạc nhìn nhận rất chuẩn.
– Làm sao ngươi sống sót đi ra?
Nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, Bất Tử Thanh Vương trầm giọng hỏi.
Mặc dù trước đó đã biết Bạch Nhạc và Thần Nữ lần nữa giao thủ ở Đông Nam quận, nhưng đến nay hắn vẫn không rõ ràng, Bạch Nhạc rốt cuộc trốn ra được bằng cách nào.
– Hàn Tinh tiên sinh, ngươi nói đi.
Lắc đầu, đưa mắt nhìn sang Hàn Tinh, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói.
Đây là điều trong lòng Bạch Nhạc sớm đã cân nhắc qua, vô luận thế nào, có chút chân tướng nhất định phải để cho Bất Tử Thanh Vương và Dạ Nhận biết rõ, chỉ có như vậy mới có thể kiên định lòng tin của bọn hắn.
Với tình hình trước mắt, chỉ bằng vào chính mình, Bạch Nhạc căn bản không khả năng chiến thắng Thần Nữ, nhất định phải có trợ thủ!
Không chút nghi ngờ, ở trong mắt Bạch Nhạc, Bất Tử Thanh Vương và Dạ Nhận hiển nhiên đáng tin hơn Tân Gia Minh và Chúng Tinh Điện nhiều.
Nghe Hàn Tinh giải thích xong toàn bộ quá trình, Bất Tử Thanh Vương và Dạ Nhận rốt cục mới hồi thần.
– Ngươi định làm gì?
– Không phải ta định làm gì, mà là Chúng Tinh Điện định làm gì.
Lắc đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp nói.
– Chính như Giang tiên sinh nói, Thần Nữ không hề cường đại như trong tưởng tượng, nhưng mà… Dù vậy, trận chiến ở Vân Thành kia cũng đã chứng minh, nếu không có Bán Thần Lĩnh Vực để trói buộc, dù có thể đánh bại thì cũng căn bản không cách nào lưu nàng lại.
Chương 1958: Tung tích Thần Nữ
– Thời gian cũng không đứng về phía chúng ta … Kéo càng lâu, Giang tiên sinh sẽ càng nguy hiểm! Thế cục ở Chúng Tinh Tiểu Thế Giới cũng sẽ càng nguy hiểm.
Đây đó nhìn nhau một cái, Bất Tử Thanh Vương trầm giọng nói:
– Nếu như là trước đây, Chúng Tinh Điện hẳn sẽ hợp tác với ngươi, nhưng giờ… Có lẽ bọn hắn sẽ cho rằng, giết chết ngươi, chưa chắc đã ảnh hưởng tới kết quả.
– Cho nên ta mới cần các ngươi trợ giúp.
Nhìn vào Bất Tử Thanh Vương và Dạ Nhận, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Chúng ta nhất định phải liên hợp lại, chỉ vậy mới có thể khiến cho Chúng Tinh Điện ý thức được, diệt trừ chúng ta, nhất định phải trả ra đại giá cực thảm trọng… Có uy hiếp đến từ Thần Nữ, đấy là đại giá mà bọn hắn không cách nào kham nổi.
Thoáng ngừng một lát, Bạch Nhạc nói tiếp:
– Còn nữa… Mặc dù thời gian không đứng về phía chúng ta, nhưng cũng chưa hẳn sẽ đứng về phía Thần Nữ!
– Một khi Chúng Tinh Tiểu Thế Giới sụp đổ, dù nàng có là thần linh, trong tình thế còn chưa khôi phục thực lực, sợ rằng cũng khó mà tự bảo!
– Sức nhẫn nại của nàng không chừng còn kém hơn chúng ta … Cho nên, chỉ cần ổn định Chúng Tinh Điện, chuyện này, tính là thành công một nửa!
Trầm mặc khoảnh khắc, mấy người không muốn thừa nhận cũng không được, lời này của Bạch Nhạc đúng là có mấy phần đạo lý.
Từ tình hình trước mắt mà xét, đây tựa hồ là cách duy nhất.
Chỉ là … Giờ đây, quyền chủ động tựa hồ đã không nằm ở trong tay bọn hắn, mà nằm ở trong tay Chúng Tinh Điện.
Nếu Chúng Tinh Điện không ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, quay sang động thủ với bọn hắn, sợ rằng chuyện này sẽ phiền phức to.
Cảm giác ký thác hi vọng lên thân người khác này thực sự quá khó chịu!
Vô luận là ai, đều khó mà thích ứng được với cảm giác ấy.
Khăng khăng, tạm thời mà luận, dù là ai cũng đều bó tay hết cách.
Bởi vì, hiện tại thực lực tuyệt đối đang nắm giữ ở trong tay Chúng Tinh Điện.
…
– Tên phàm nhân chết tiệt!
Bước ra từ trong trấn nhỏ, sắc mặt Thần Nữ có chút khó coi.
Trấn nhỏ ở phía sau đã hóa thành một tòa tử trấn, tất cả mọi người đều bị đồ sát, nhưng dù đã giết sạch người ở trấn này, đối với nàng mà nói thì trợ giúp vẫn cực kỳ hữu hạn!
Tuy giết chóc có thể giúp nàng khôi phục thực lực, nhưng giết những người bình thường này, hoặc là tu hành giả cấp thấp, trợ giúp lại hiện vẻ quá ít.
Hơn nữa, giết quá nhiều người, tất sẽ dẫn lên Chúng Tinh Điện chú ý.
Nếu Bạch Nhạc không trốn ra được thì cũng thôi, chỉ dựa vào mỗi mình tên Tân Gia Minh đang thụ thương kia thì còn chưa làm khó được nàng.
Nhưng giờ thêm cả Bạch Nhạc, cục diện liền phức tạp lên nhiều.
Đặc biệt là Tạo Hóa Thông Thiên Quyết gây nên tổn hại cực lớn đối với nàng, nếu không thể sớm ngày khôi phục thực lực, lại bị Bạch Nhạc tìm được, tình cảnh của nàng sẽ càng lúc càng nguy hiểm.
Nhìn như tìm người thay thế nàng, để cho Chúng Thần Mộ Địa trấn áp, nhưng trên thực tế, nàng lại rõ ràng hơn bất kỳ ai, một khi tu vi nàng hạ thấp đến trình độ nhất định liền sẽ tự động về lại trong Chúng Thần Mộ Địa!
Đến cái lúc đó, khả năng sẽ không còn cơ hội trốn ra được nữa.
Quan trọng hơn hết là… Nàng đã không có thời gian!
Vô luận là từ tin tức được đến trong miệng Bạch Nhạc hay hiểu rõ của nàng đối với Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, tất cả đều nói cho nàng biết, không đến mấy năm, Chúng Tinh Tiểu Thế Giới tất sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Nếu không thể khôi phục thực lực, triệt để thoát khốn ly khai Chúng Tinh Tiểu Thế Giới trước lúc đó, vậy thì dù có là nàng cũng phải bồi táng theo Chúng Tinh Tiểu Thế Giới!
Cứ tiếp tục ẩn náu thế này căn bản không phải cách hay, giết chết đám người bình thường kia càng là vô giá trị!
Nàng tất phải mạo hiểm ra tay với tu hành giả càng thêm lợi hại, tranh thủ khôi phục lực lượng nhất định trước khi Bạch Nhạc và Chúng Tinh Điện tìm tới, sau đó, một hơi đánh chết Bạch Nhạc, giả như được đến tàn thiên Tạo Hóa Thông Thiên Quyết từ trên người Bạch Nhạc, nàng tự tin có thể triệt để khôi phục, thậm chí càng mạnh hơn trước!
Mấy ngày qua, nàng đã dần rõ ràng thế cục hiện nay ở Chúng Tinh Tiểu Thế Giới.
Muốn tránh ra Bạch Nhạc và Chúng Tinh điện, lựa chọn tốt nhất, chính là … Cực Tây Chi Địa!
… …
– Cực Tây Chi Địa!
Ngón tay nhè nhẹ gõ đánh lên mặt bàn, Bạch Nhạc chậm rãi mở miệng nói:
– Theo như lời Giang tiên sinh, nếu nàng thật cần phải dùng giết chóc để khôi phục thực lực, như vậy, Cực Tây Chi Địa chính là lựa chọn tốt nhất… Vô luận chúng ta hay là Chúng Tinh Điện, mức độ khống chế đối với Cực Tây Chi Địa cũng là yếu nhất!
– Chỉ cần tranh thủ được thời gian… Nàng rất có thể sẽ giết được đủ nhiều cường giả, khôi phục thực lực trước khi chúng ta nhận được tin tức chạy tới!
Đứng trước địa đồ Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, Bạch Nhạc chăm chú suy tư chốc lát, sau đó mở miệng chắc như đinh đóng cột nói.
– Đúng là lựa chọn vô cùng thích hợp!
Gật gật đầu, Dạ Nhận phụ họa nói:
– Cực Tây Chi Địa quanh năm bị tuyết đọng bao phủ, người thường rất khó sinh tồn, yếu nhất cũng là tu hành giả cấp thấp, hơn nữa, bởi vì hoàn cảnh khắc nghiệt, người nơi đây cực kỳ hiếu chiến! Mặc dù ở chỗ này không phân đạo ma, nhưng tu hành giả tụ tập ở Cực Tây Chi Địa, hành sự thường thường đều càng gần với ma đạo… Hơn nữa, trừ cái đó ra, phần lớn Yêu Tu cũng ở Cực Tây Chi Địa! Kim Sí Đại Bằng mà chúng ta gặp qua trong Chúng Tinh Thần Vực cũng xuất từ Cực Tây Chi Địa!
Chương 1959: Tung tích Thần Nữ (2)
So với Bạch Nhạc và Bất Tử Thanh Vương, vị trí mà trước đây Dạ Nhận xuất hiện ở Chúng Tinh Tiểu Thế Giới chính là Cực Tây Chi Địa!
Đối với tình hình nơi đó, hắn tự nhiên càng quen thuộc.
– Bạch công tử, điện chủ mời ngài tới đại điện nghị sự!
Ngay khi mấy người đang nói chuyện, đệ tử Chúng Tinh Điện lần nữa tới cửa.
Khẽ nhướng mày, Bạch Nhạc lập tức hiểu ra, điện chủ Chúng Tinh Điện và Tân Gia Minh cũng đã thảo luận kết quả, hơn nữa, kết quả tựa hồ không tính quá xấu.
– Đi thôi, chúng ta cùng đi, chuyện này không thiếu được phải cần Chúng Tinh Điện hiệp trợ!
Mang theo mấy người bước ra gian phòng, rất nhanh Bạch Nhạc đã đi tới trong đại điện.
Chuyện Thần Nữ đã được Chúng Tinh Điện phong tỏa tin tức, trừ điện chủ Chúng Tinh Điện, Tân Gia Minh và Cố Vong Tình ra thì chỉ có ba vị trưởng lão biết được một ít nội tình, hiện tại tất cả đều đang có mặt trong đại điện.
– Gặp qua điện chủ, gặp qua chư vị trưởng lão!
Hơi hơi ôm quyền, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói, không kiêu ngạo cũng không xiểm nịnh.
Thực lực Bạch Nhạc bạo trướng, bên người còn có Bất Tử Thanh Vương, Dạ Nhận, cùng với Hàn Tinh, cỗ lực lượng này đã có được tư cách nói chuyện ngang hàng với Chúng Tinh Điện.
– Bạch Nhạc, chuyện ngươi đề nghị lúc trước, chúng ta đáp ứng.
Cũng không vòng vèo, điện chủ Chúng Tinh Điện trầm giọng trực tiếp nói thẳng.
– Có tin tức về Thần Nữ rồi?
Khẽ nhíu mày, Bạch Nhạc lập tức kịp có phản ứng.
Tính từ thời điểm hắn giao thủ với Cố Vong Tình, đến nay đã qua năm ngày.
Với tình hình hiện tại, vừa thấy mặt liền trực tiếp nói thẳng đáp ứng điều kiện, khả năng lớn nhất chính là Thần Nữ hiện thân.
Liếc mắt nhìn Bạch Nhạc một cái, điện chủ Chúng Tinh Điện cũng giấu giếm, nhàn nhạt đáp nói:
– Hai ngày trước, một trấn nhỏ ở Bắc Vực bị đồ sát, theo như tin tức phân điện Chúng Tinh Điện ở gần đó báo về, có thể đoán được, người ra tay thực lực cực kỳ mạnh mẽ, hơn nữa còn vô cùng lãnh khốc… Theo phán đoán, hẳn là Thần Nữ gây ra!
– Nếu nàng len lén lẻn vào hoàng thành Bắc Vực, ắt sẽ cuộn lên sóng gió ngất trời … Lát nữa Tân trưởng lão phải quay về Quan Tinh Đài, tọa trấn hoàng thành!
– Không phải Bắc Vực! Nơi Thần Nữ muốn đi là Cực Tây Chi Địa!
Lắc đầu, Bạch Nhạc trầm giọng mở miệng nói:
– Chúng Tinh Điện cách Bắc Vực quá gần, lại có quốc sư tọa trấn… Lấy trạng thái bây giờ của Thần Nữ, động thủ ở Bắc Vực là điều quá mạo hiểm! Nàng cần thời gian… Cực Tây Chi Địa mới là nơi thích hợp nhất để nàng khôi phục thực lực.
Trước đó sớm đã làm ra phán đoán, lúc này, Bạch Nhạc tự nhiên không chút do dự, trực tiếp nói rõ hướng phán đoán của mình.
– Giang tiên sinh từng nói qua, nếu nàng muốn khôi phục thực lực, không có cách nào nhanh hơn giết chóc được cả! Trước đó từ lúc đi ra Chúng Tinh Thần Vực nàng liền đại khai sát giới, tính là ấn chứng điểm này! Cho nên… Ta cược nàng nhất định sẽ tới Cực Tây Chi Địa!
Nghe thế, vô luận là Tân Gia Minh hay điện chủ Chúng Tinh Điện đều không khỏi động dung!
Nếu đây gần gần chỉ là phán đoán của riêng Bạch Nhạc, bọn hắn chưa hẳn sẽ tin tưởng, nhưng một khi kết hợp cả phân tích của Giang Nhược Hư, vậy lại khác.
Đám người Chúng Tinh Điện tại trường hiểu rất rõ thủ đoạn của Giang Nhược Hư.
Cả một đời hành sự, Giang Nhược Hư rất ít khi phán đoán sai lầm, so với Bạch Nhạc, kỳ thực bọn hắn càng nguyện ý tin tưởng Giang Nhược Hư.
– Trấn nhỏ xảy ra chuyện ở chỗ nào?
Bất Tử Thanh Vương lần nữa hỏi.
– Ô trấn!
– Vậy thì đúng rồi!
Bất Tử Thanh Vương chậm rãi gật đầu nói:
– Mặc dù Ô trấn nằm ở Bắc Vực, nhưng vị trí lại càng gần Cực Tây Chi Địa… Thần Nữ không phải muốn tới hoàng thành, mà là muốn đi Cực Tây Chi Địa!
– Đã vậy, để ta đi phân phó, dặn người phân điện Cực Tây Chi Địa chuẩn bị sẵn sàng!
Một vị trưởng lão trong đó trầm giọng mở miệng nói.
– Đợi chút!
Trong mắt chớp động tinh mang, Cố Vong Tình trầm giọng nói:
– Đấy chẳng qua mới chỉ là suy đoán mà thôi, Bạch Nhạc, nếu ngươi đoán sai thì sao? Một khi hoàng thành xảy ra sự cố, phiền toái sẽ lớn đến cỡ nào… Một mình ngươi có gánh nổi trách nhiệm không?
Cố Vong Tình vừa lên tiếng, lập tức khiến trong lòng những người khác đột nhiên hơi lạnh.
Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất!
Một khi hoàng thành xảy ra chuyện, ảnh hưởng lớn lắm.
Huống hồ, trước đây Thần Nữ từng dám độc thân giết đến Chúng Tinh Điện, ai dám nói nàng không xông thẳng hoàng thành?
– Ngươi muốn thế nào?
Nhìn vào Cố Vong Tình, Bạch Nhạc trầm giọng hỏi.
– Tân trưởng lão vẫn trở về Quan Tinh Đài, tọa trấn hoàng thành… Chẳng phải các ngươi tin tưởng Thần Nữ ở Cực Tây Chi Địa ư? Vậy nhóm các ngươi đi Cực Tây Chi Địa dò đường, đợi khi phát hiện tung tích Thần Nữ, cao thủ Chúng Tinh Điện bọn ta lại đuổi tới Cực Tây Chi Địa cũng không muộn!
– Bạch Nhạc, chẳng phải ngươi tự khoe chưa bại một lần sư? Đã thế, một khi phát hiện Thần Nữ, cầm chân nàng chắc không khó đâu nhỉ?
– …
Nghe vậy, Bạch Nhạc lập tức trầm mặc.
Mặc dù có lòng muốn tranh biện mấy câu, song hắn hiểu, giờ có nói gì cũng vô dụng.
Rốt cuộc hắn không phải Giang Nhược Hư, không cách nào để khiến đám người này tin tưởng vô điều kiện vào phán đoán của mình!
Chương 1960: Tung tích Thần Nữ (3)
Huống hồ, sợ rằng Cố Vong Tình cũng có ý muốn để hắn đi lưỡng bại câu thương với Thần Nữ, để tiện sau đó đứng ra thu dọn tàn cuộc!
Nói cách khác, Cố Vong Tình chưa hẳn đã không tin phán đoán của hắn, song tuyệt đối sẽ không làm theo phán đoán của hắn.
Hít sâu một hơi, Bạch Nhạc ngẩng đầu liếc mắt nhìn Cố Vong Tình một cái, lúc này mới chậm rãi nói:
– Thiếu điện chủ, tâm tư ngươi cứ đặt ở ngươi lừa ta gạt như vậy … Sợ rằng Vong Tình Thiên Công rất khó đại thành!
Thoáng ngừng một lát, Bạch Nhạc không đáng nói:
– Hơn nữa, tính toán như thế, thật sự quá thấp cấp … Tin tưởng ta, ngươi chơi không chuyển mấy trò mèo này đâu!
Nói xong, Bạch Nhạc căn bản không quản người khác phản ứng thế nào, trực tiếp xoay người đi ra ngoài điện.
Vô luận Cố Vong Tình nói gì, làm thế nào, đều không thể thay đổi quyết định của hắn!
Hắn không thèm chấp Cố Vong Tình!
Sớm một ngày tìm được Thần Nữ, đánh bại, thậm chí giết chết thần nữ, cứu ra Giang Nhược Hư, đấy mới là chuyện cấp thiết nhất bây giờ.
– Bạch Nhạc! ! !
Tức thì, Cố Vong Tình bị chọc giận, sắc mặt đỏ ngầu, phẫn nộ gầm lên lên tiếng, lại đành chỉ biết trơ mắt nhìn Bạch Nhạc rời đi.
Hắn rất muốn giết chết Bạch Nhạc, song cũng rất rõ ràng, giờ còn chưa phải lúc!
Hơn nữa, hắn bây giờ, đúng thật không có nắm chắc tất thắng.
– Điện chủ, chúng ta có cần thông báo cho tông môn ở Cực Tây Chi Địa, để bọn họ chuẩn bị sẵn sàng?
Trưởng lão vừa mới lên tiếng khi nãy lần nữa hỏi.
– Không cần!
Trong mắt chớp qua vẻ thâm thúy, điện chủ Chúng Tinh Điện trầm giọng nói:
– Nếu Bạch Nhạc đoán sai, thông báo cho bên kia căn bản chẳng có chút ý nghĩa gì! Còn nếu như hắn thật đoán đúng… Như vậy, thông báo quá sớm sẽ chỉ rút dây động rừng, khiến Thần Nữ thay đổi phương hướng.
Mí mắt hơi nhảy, trưởng lão kia lập tức hiểu ra ý tứ của điện chủ!
Đây căn bản là muốn dùng tính mạng người Cực Tây Chi Địa để đổi lấy cơ hội tính toán Thần Nữ.
Dưới đại cục trước mắt, chết một số người, xác thực không quá quan trọng.
Quyết định như vậy, khó miễn có vẻ hơi lãnh khốc!
Chỉ là… Ai quan tâm?
Liếc mắt nhìn điện chủ Chúng Tinh Điện một cái thật sâu, Tân Gia Minh chậm rãi mở miệng nói:
– Trước đây ta đã rất không thích thủ đoạn của ngươi … Giờ lại càng không thích! Hi vọng ngươi có thể chứng minh mình đúng, bằng không… Đừng trách ta lôi chuyện cũ chuyện mới ra tính sổ một lượt.
Trầm mặc khoảnh khắc, điện chủ Chúng Tinh Điện bình tĩnh ngẩng đầu, nhìn về phía Tân Gia Minh nói:
– Tân trưởng lão, ta làm việc, tự nhiên có đạo lý của mình … Tất cả tội lỗi, tự nhiên cũng do mình ta gánh chịu! Nếu thật sai rồi, há cần ngươi tới tính sổ.
– Đôi tay này của ta sớm đã dính đầy máu tươi, há sẽ quan tâm máu tươi lây dính lần này là nhiều hay ít.
…
Đi ra từ trong Chúng Tinh Điện, đám người Bạch Nhạc tự nhiên không bị bất cứ kẻ nào ngăn cản.
Chúng Tinh Điện cách Cực Tây Chi Địa không tính gần, nhưng hiện tại đám người Bạch Nhạc lại không gấp gáp đi đường ngay.
Lúc đối mặt Cố Vong Tình, Bạch Nhạc nói chuyện rất bá khí, song trên thực tế, vô luận là Bạch Nhạc hay bọn Bất Tử Thanh Vương, trong lòng đều rất rõ ràng, chuyện này không đơn giản như vậy.
Nếu không làm bất kỳ chuẩn bị nào, cứ vậy đến thẳng Cực Tây Chi Địa, trước không nói có thể thuận lợi tìm được Thần Nữ hay không, cho dù tìm được, sợ rằng chưa hẳn đã có kết cục tốt.
– Cố Vong Tình rõ ràng là muốn trích quả đào, nếu chúng ta giao thủ trước với Thần Nữ, sợ rằng hắn sẽ thống hạ sát thủ, một lưới bắt hết chúng ta.
Hừ lạnh một tiếng, Hàn Tinh trầm giọng nói.
– Không đơn giản vậy đâu.
Lắc đầu, Bất Tử Thanh Vương trầm giọng nói:
– Mặc dù thực lực bây giờ của Cố Vong Tình rất mạnh, nhưng còn xa mới đến mức vượt trên hết thảy.
– Ta cứ cảm thấy, trong này nhất định còn có thứ gì đó mà chúng ta sơ sót mất, chỉ là nhất thời còn chưa nghĩ ra.
– Phía Quan Lan nói thế nào?
Thoáng ngừng một lát, Bất Tử Thanh Vương quay sang Hàn Tinh hỏi:
– Trước đó lúc ở Vân Thành, các ngươi có thể điều động cao thủ Quan Lan, lần này liệu có thể cũng dẫn những người kia đến Cực Tây Chi Địa, nếu chỉnh hợp được lực lượng Quan Lan, vô luận người Chúng Tinh Điện có mưu tính gì, chúng ta cũng có được càng nhiều không gian để xê dịch.
– Không khả năng!
Không đợi Hàn Tinh hồi đáp, Bạch Nhạc đã trước một bước mở miệng nói:
– Giang tiên sinh và đám người Quan Lan kia không phải quan hệ lệ thuộc, cùng lắm chỉ tính là bằng hữu trợ giúp lẫn nhau, lần một lần hai còn có thể dựa vào mặt mũi để chống đỡ, nhưng muốn bọn hắn một mực đứng về phía chúng ta, đấy gần như là điều không thể.
– Huống hồ, bây giờ Giang tiên sinh còn không ở đây.
Nếu Giang Nhược Hư ở đây, có lẽ sẽ có cách để điều động những cao thủ Quan Lan kia, nhưng bây giờ, đối phương đã biết Giang Nhược Hư không ở đây, vô luận nói hay ho thế nào, còn muốn điều động bọn hắn, đấy là chuyện gần như không khả năng.
Then chốt nhất là… Lần này, nếu đến quan đầu sau cùng, có lẽ đối tượng bọn hắn phải đối mặt không chỉ là Thần Nữ, mà còn có Chúng Tinh điện.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







