Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 214 : Kẻ lặng lẽ (2) (c1066-c1070)
❮ sautiếp ❯Chương 1066: Kẻ lặng lẽ (2)
Đây là người trung niên có đặc điểm con lai của cả hai đại lục nam bắc, trong đôi mắt nâu của hắn là ác ý cùng điên cuồng không áp chế được, trên bờ môi tương đối dày có một cây đinh màu vàng giăng kín hoa văn tinh mịn, trực tiếp khóa lại miệng, cho người ta một loại cảm giác vừa tà dị vừa đáng sợ.
Căn cứ theo miêu tả cùng bức họa mà tiểu thư Sharon cùng Maric đưa ra, Klein liếc mắt liền nhận ra đây là thành viên quan trọng của Học phái Hoa Hồng, một trong những thủ lĩnh của quân phản kháng, Mehams, tên hiệu là “Kẻ lặng lẽ”.
Mehams vừa xuất hiện, đã đưa ánh mắt nhìn về phía quái vật sắt thép có “Pháp lệnh ban bố”, hoàn toàn không để ý trên xe ngựa bên dưới đặt quan tài của Tutankhamun II.
Hắn vừa rồi thử nghiệm hình như chỉ là vì xác nhận vị trí của Bán Thần bên phía quân đội Ruen!
Nói thì chậm, xảy ra thì nhanh, Mehams nâng lên tay phải, ở bên miệng kéo một chút.
Cây đinh màu vàng xuyên thấu hai bờ môi bắn bay ra ngoài, không còn khóa miệng.
Miệng Mehams theo đó mở ra.
Klein không nghe thấy một chút thanh âm, cũng không nhìn thấy ánh sáng kì lạ gì, vậy mà phát hiện chiến xa hơi nước va điên cuồng vặn vẹo, sau đó là hòa tan, chỉ trong nháy mắt, nó đã biến thành một con dê.
Một con mắt dại ra, da lông hỗn độn!
Phập một tiếng, vị trí phần bụng phun ra máu tươi, từng miếng thịt rớt xuống, bên ngoài được bao bọc bởi bao tay cùng mặt nạ vàng nhạt.
Một luồng hào quang nóng bỏng từ bên trong miếng thịt bắn ra, phá nát toàn bộ hỗn loạn cùng tà dị, máu thịt mấp máy bắt đầu lăn về chỗ cũ, trở thành bộ dáng ban đầu:
Một người đàn ông mắt vàng tóc đen đeo mặt nạ.
Lúc này, “Kẻ lặng lẽ” Mehams giơ lên bàn tay, toàn bộ súng ống và họng pháo đang nhắm vào hắn sắp bắn ra đều dựng thẳng lên, bắn vào không trung.
Sau đó hắn lấy ra một cái búp bê vải.
Búp bê vải tựa như làm thành từ vải vóc cũ kỹ, dính vết bẩn cùng vết máu rõ ràng, ánh mắt không biết đã bị ai lấy đi, để lại hai điểm trống rỗng.
Nó vừa thấy hào quang, khuôn mặt liền bắt đầu biến hóa, đối tượng tham chiếu chính là vị Bán Thần kia của quân đội Ruen, ánh mắt nó nhắm thẳng người đàn ông đeo mặt nạ!
Vị Bán Thần thuộc quân đội Ruen thấy thế, lúc này để chiếc nhẫn thủy tinh đeo ở tay phải phát ra hào quang, cả người đột nhiên biến mất tại chỗ, chợt xuất hiện phía sau Mehams.
Nhưng mà, biến hóa của búp bê vải vẫn chưa dừng lại.
Cùng lúc đó, ở bên cạnh quan tài hoàng kim của Tutankhamun II, hư không đen tối chuyển động, xuất hiện một cái miệng bán trong suốt rộng hơn mười mét.
Cái miệng này mạnh mẽ mở ra, hút vào vào một hơi, chế tạo ra cuồng phong khủng bố, cả quan tài lẫn xe ngựa đều điên cuồng chao đảo.
Đây có thể là sinh vật linh giới!
Nó muốn nuốt chửng xác ướp Tutankhamun II!
Bỗng nhiên trong lúc này, những viên đạn cùng đạn pháo bắn lên không trung đồng thời lây nhiễm hào quang sáng chói, chúng hội tụ cùng một chỗ, hóa thành hoàng quang xanh như hải dương, bao phủ tất cả xung quanh.
Ánh mắt Klein không nhịn được đau đớn, dù đã đúng lúc nhắm lại, cũng chảy xuống một ít nước mắt.
Qua hai giây, anh một lần nữa mở mắt, thấy sinh vật linh giới vừa hiện hình đã không còn tồn tại, quan tài hoàng kim của Tutankhamun II vẫn yên tĩnh đặt trên xe ngựa, bóng dáng Mehams mượn dùng mặt ngoài kim loại, đột nhiên xuất hiện ở một phương hướng dẫn đến bến tàu, búp bê vải bẩn thỉu trong tay đã khôi phục vẻ ngoài như cũ, người đàn ông đeo mặt nạ mắt vàng dùng “Truyền tống” khoảng cách ngắn, đuổi sát không tha.
Mà ở vị trí ban đầu hai người đứng, một bóng dáng phụ nữ mặc lễ phục dạ hội màu đen dần thành hình, cô cũng đeo mặt nạ màu vàng, đỉnh đầu là một cái mũ do bụi gai bện thành.
Trên cái mũ này, ánh sáng tinh thuần nhanh chóng lưu chuyển, không ngừng hội tụ vào trong trở thành “hải dương”, bất quá, giờ này khắc này tựa như đang đứng ở thời kì ảm đạm.
Đúng lúc này, Klein thấy một bàn tay, một cái bàn tay đeo bao tay màu đen.
Nó trốn ở trong chỗ tối, đứng từ xa làm động tác chộp lấy về phía quan tài đựng xác ướp của Tutankhamun II.
Cái quan tài trong nháy mắt biến mất, độ nhiên xuất hiện phía trước bàn tay kia!
Học phái Hoa Hồng không chỉ cử đến một vị Bán Thần, mà là hai vị, hơn nữa tựa như còn mang theo vật phong ấn con đường “Kẻ ăn trộm”!
Klein thấy thế, lúc này nghiêng đầu nói với Maric:
“Chạy!”
Maric vẫn chờ đợi mệnh lệnh, nghe vậy bỗng nhiên bắn lên, chạy ra khỏi kho hàng, chạy như điên tới bên ngoài bến tàu.
Klein lập tức xoay người, nói với Sharon ở một bên khác:
“Bắt đầu!”
Sharon cũng không chần chờ, cầm hộp thuốc lá bằng sắt, bay đi về phía hải đăng, là một “Oan hồn”, vách tường ven đường cùng trở ngại đều tựa như không tồn tại.
Động tĩnh của cô cùng Maric gây ra có lẽ đã bị phát hiện, nhưng bởi vì ở xa bến tàu, ở xa chiến trường, nên không người nào chú ý, không người nào để ý.
Klein nhanh chóng thu hồi ánh mắt, vươn tay trái, để lòng bàn tay nhắm ngay cửa thông gió, nhắm ngay vị trí quan tài hoàng kim của Tutankhamun II.
Không đến một giây sau, trước mặt anh ngưng tụ ra một quyển sách trong suốt mơ hồ, bên tai vang lên tiếng ngâm xướng xa xưa:
“Tôi đã đến, tôi nhìn thấy, tôi ghi lại.”
Sách lật đi tạo thành tiếng loạt xoạt, rồi tựa như ngừng lại trước một tờ trong đó.
“Lốc xoáy” !
Đây là năng lực phi phàm tầng cấp Bán Thần có phạm vi rất lớn!
Đây là người trung niên có đặc điểm con lai của cả hai đại lục nam bắc, trong đôi mắt nâu của hắn là ác ý cùng điên cuồng không áp chế được, trên bờ môi tương đối dày có một cây đinh màu vàng giăng kín hoa văn tinh mịn, trực tiếp khóa lại miệng, cho người ta một loại cảm giác vừa tà dị vừa đáng sợ.
Căn cứ theo miêu tả cùng bức họa mà tiểu thư Sharon cùng Maric đưa ra, Klein liếc mắt liền nhận ra đây là thành viên quan trọng của Học phái Hoa Hồng, một trong những thủ lĩnh của quân phản kháng, Mehams, tên hiệu là “Kẻ lặng lẽ”.
Mehams vừa xuất hiện, đã đưa ánh mắt nhìn về phía quái vật sắt thép có “Pháp lệnh ban bố”, hoàn toàn không để ý trên xe ngựa bên dưới đặt quan tài của Tutankhamun II.
Hắn vừa rồi thử nghiệm hình như chỉ là vì xác nhận vị trí của Bán Thần bên phía quân đội Ruen!
Nói thì chậm, xảy ra thì nhanh, Mehams nâng lên tay phải, ở bên miệng kéo một chút.
Cây đinh màu vàng xuyên thấu hai bờ môi bắn bay ra ngoài, không còn khóa miệng.
Miệng Mehams theo đó mở ra.
Klein không nghe thấy một chút thanh âm, cũng không nhìn thấy ánh sáng kì lạ gì, vậy mà phát hiện chiến xa hơi nước va điên cuồng vặn vẹo, sau đó là hòa tan, chỉ trong nháy mắt, nó đã biến thành một con dê.
Một con mắt dại ra, da lông hỗn độn!
Phập một tiếng, vị trí phần bụng phun ra máu tươi, từng miếng thịt rớt xuống, bên ngoài được bao bọc bởi bao tay cùng mặt nạ vàng nhạt.
Một luồng hào quang nóng bỏng từ bên trong miếng thịt bắn ra, phá nát toàn bộ hỗn loạn cùng tà dị, máu thịt mấp máy bắt đầu lăn về chỗ cũ, trở thành bộ dáng ban đầu:
Một người đàn ông mắt vàng tóc đen đeo mặt nạ.
Lúc này, “Kẻ lặng lẽ” Mehams giơ lên bàn tay, toàn bộ súng ống và họng pháo đang nhắm vào hắn sắp bắn ra đều dựng thẳng lên, bắn vào không trung.
Sau đó hắn lấy ra một cái búp bê vải.
Búp bê vải tựa như làm thành từ vải vóc cũ kỹ, dính vết bẩn cùng vết máu rõ ràng, ánh mắt không biết đã bị ai lấy đi, để lại hai điểm trống rỗng.
Nó vừa thấy hào quang, khuôn mặt liền bắt đầu biến hóa, đối tượng tham chiếu chính là vị Bán Thần kia của quân đội Ruen, ánh mắt nó nhắm thẳng người đàn ông đeo mặt nạ!
Vị Bán Thần thuộc quân đội Ruen thấy thế, lúc này để chiếc nhẫn thủy tinh đeo ở tay phải phát ra hào quang, cả người đột nhiên biến mất tại chỗ, chợt xuất hiện phía sau Mehams.
Nhưng mà, biến hóa của búp bê vải vẫn chưa dừng lại.
Cùng lúc đó, ở bên cạnh quan tài hoàng kim của Tutankhamun II, hư không đen tối chuyển động, xuất hiện một cái miệng bán trong suốt rộng hơn mười mét.
Cái miệng này mạnh mẽ mở ra, hút vào vào một hơi, chế tạo ra cuồng phong khủng bố, cả quan tài lẫn xe ngựa đều điên cuồng chao đảo.
Đây có thể là sinh vật linh giới!
Nó muốn nuốt chửng xác ướp Tutankhamun II!
Bỗng nhiên trong lúc này, những viên đạn cùng đạn pháo bắn lên không trung đồng thời lây nhiễm hào quang sáng chói, chúng hội tụ cùng một chỗ, hóa thành hoàng quang xanh như hải dương, bao phủ tất cả xung quanh.
Ánh mắt Klein không nhịn được đau đớn, dù đã đúng lúc nhắm lại, cũng chảy xuống một ít nước mắt.
Qua hai giây, anh một lần nữa mở mắt, thấy sinh vật linh giới vừa hiện hình đã không còn tồn tại, quan tài hoàng kim của Tutankhamun II vẫn yên tĩnh đặt trên xe ngựa, bóng dáng Mehams mượn dùng mặt ngoài kim loại, đột nhiên xuất hiện ở một phương hướng dẫn đến bến tàu, búp bê vải bẩn thỉu trong tay đã khôi phục vẻ ngoài như cũ, người đàn ông đeo mặt nạ mắt vàng dùng “Truyền tống” khoảng cách ngắn, đuổi sát không tha.
Mà ở vị trí ban đầu hai người đứng, một bóng dáng phụ nữ mặc lễ phục dạ hội màu đen dần thành hình, cô cũng đeo mặt nạ màu vàng, đỉnh đầu là một cái mũ do bụi gai bện thành.
Trên cái mũ này, ánh sáng tinh thuần nhanh chóng lưu chuyển, không ngừng hội tụ vào trong trở thành “hải dương”, bất quá, giờ này khắc này tựa như đang đứng ở thời kì ảm đạm.
Đúng lúc này, Klein thấy một bàn tay, một cái bàn tay đeo bao tay màu đen.
Nó trốn ở trong chỗ tối, đứng từ xa làm động tác chộp lấy về phía quan tài đựng xác ướp của Tutankhamun II.
Cái quan tài trong nháy mắt biến mất, độ nhiên xuất hiện phía trước bàn tay kia!
Học phái Hoa Hồng không chỉ cử đến một vị Bán Thần, mà là hai vị, hơn nữa tựa như còn mang theo vật phong ấn con đường “Kẻ ăn trộm”!
Klein thấy thế, lúc này nghiêng đầu nói với Maric:
“Chạy!”
Maric vẫn chờ đợi mệnh lệnh, nghe vậy bỗng nhiên bắn lên, chạy ra khỏi kho hàng, chạy như điên tới bên ngoài bến tàu.
Klein lập tức xoay người, nói với Sharon ở một bên khác:
“Bắt đầu!”
Sharon cũng không chần chờ, cầm hộp thuốc lá bằng sắt, bay đi về phía hải đăng, là một “Oan hồn”, vách tường ven đường cùng trở ngại đều tựa như không tồn tại.
Động tĩnh của cô cùng Maric gây ra có lẽ đã bị phát hiện, nhưng bởi vì ở xa bến tàu, ở xa chiến trường, nên không người nào chú ý, không người nào để ý.
Klein nhanh chóng thu hồi ánh mắt, vươn tay trái, để lòng bàn tay nhắm ngay cửa thông gió, nhắm ngay vị trí quan tài hoàng kim của Tutankhamun II.
Không đến một giây sau, trước mặt anh ngưng tụ ra một quyển sách trong suốt mơ hồ, bên tai vang lên tiếng ngâm xướng xa xưa:
“Tôi đã đến, tôi nhìn thấy, tôi ghi lại.”
Sách lật đi tạo thành tiếng loạt xoạt, rồi tựa như ngừng lại trước một tờ trong đó.
“Lốc xoáy” !
Đây là năng lực phi phàm tầng cấp Bán Thần có phạm vi rất lớn!
Chương 1067: “Vở kịch” bắt đầu
“Giam cầm!” Tay trái cô gái đeo mặt nạ hoàng kim vừa nhấc lên, giam cầm kẻ địch ở trong tầm nhìn.
Linh tính trực giác của Bán Thần Học phái Hoa Hồng rất mạnh, bất cứ lúc nào cũng có thể dự cảm được nguy hiểm từ linh giới, sử dụng “Thoáng hiện mặt kính” trước nửa bước, nhảy ra từ một đám thủy tinh vỡ nát cách đó chừng 80 mét.
Lúc này, lốc xoáy tựa như mất đi lực lượng duy trì, không gian nhanh chóng bình phục lại.
Bốp bốp bốp! Từng món đồ cuồn cuộn rơi xuống đất, trong đó bao gồm cả quan tài hoàng kim của Tutankhamun II.
Ầm!
Nó đập xuống đất tạo thành một cái hố, kết cấu vốn đã bị lốc xoáy dày vò tới mức tiếp cận tan rã hoàn toàn sụp đổ: Cái nắp quan tài trên cùng bắn ra ngoài, hoàng kim cùng bảo thạch và tiền chôn ở tầng hai cũng bắn ra bốn phía.
Sau đó, tầng dưới chót quan tài quay cuồng vài cái, rơi ra hộp vàng cùng lọ ngọc, bên trong là nội tạng khô quắt.
Một vật thể được quấn quanh mảnh vải đay cũng lăn ra, bên ngoài đã bị nhiễm chất lỏng màu đỏ sậm.
Đây đúng là xác ướp được chế tạo từ thi thể của Tutankhamun II, nó cực kỳ gầy gò, trên mặt đeo mặt nạ cùng loại với Bán Thàn Học phái Hoa Hồng, vị trí hốc mắt được khảm hai cái bảo thạch màu đen tinh thuần dị thường.
Cái xác ướp này vừa xuất hiện, xung quanh tựa như ảm đạm hơn một chút, quan tài hoàng kim dừng quay cuồng, có chất lỏng màu đỏ sậm liên tục chảy ra, rót xuống cái hố gần đó.
Vị Bán Thần nắm giữ vật phẩm con đường “Kẻ ăn trộm” thuộc Học phái Hoa Hồng thấy một màn này, đầu tiên là phẫn nộ, chợt nghĩ tới cái gì, ánh mắt trở nên vui mừng.
Bóng dáng của hắn xoay mình, biến mất từ trên đống thủy tinh vỡ nát, muốn xuất hiện ở chỗ hai viên bảo thạch đen chỗ con mắt của Tutankhamun II, sau đó phụ thân thao túng, lấy xác ướp làm chủ thể tiến vào linh giới!
Đột nhiên, xác ướp trong cảm ứng của hắn đột nhiên biến mất.
Cùng lúc đó, Tutankhamun II đầu đội vương miện màu vàng nghiêng lệch đột nhiên bắn lên, mang phần mặt được khảm bảo thạch màu đen chuyển hướng về phía một cái hải đăng trong cảng Pulitzer.
Vị Pharaoh đã qua đời không biết bao nhiêu năm lập tức phát ra thanh âm đáng sợ không thuộc về nhân loại, hai chân khô gầy quấn quanh băng vải nâu vàng chuyển động, lập tức bò dậy chạy như điên!
Nó tựa như đang tìm nơi nương tựa, nhưng mà, nó quên một điểm, nó là một khối tử thi, nó đáng ra phải nằm im lặng.
Thịch! Thịch! Thịch! Xác ướp Tutankhamun II nhanh chóng gia tốc.
Cô gái đội mũ bện từ bụi gai mặc trang phục dạ hội thấy thế, tay phải nâng lên, nhắm ngay vào xác ướp dị biến này.
“Toàn bộ người chết, đều phải yên giấc.” Cô nói ra vài tiếng Hermes cổ.
Ầm!
Hai chân xác ướp Tutankhamun II mạnh mẽ dùng sức, nhảy tới một phương hướng khác, lấy tốc độ phản ứng không phù hợp tử thi thoát khỏi khu vực ảnh hưởng của câu nói người chết yên giấc.
Người đàn ông tóc đen mắt vàng ở nơi xa đang truy đuổi “Kẻ lặng lẽ” Mehams đột nhiên co rụt ánh mắt lại, chiếc nhẫn trên tay lại phát ra hào quang như thủy tinh.
Bóng dáng hắn lập tức truyền tống đến phía trước xác ướp, muốn ngăn cản người chết rời đi.
Nhưng mà, Tutankhamun II lại một lần nữa chuyển hướng, vọt qua từ một góc độ khác.
Nó không ngừng biến hóa phương hướng, tựa như chỉ cần tới gần hải đăng, còn lại vận động thế nào cũng được!
“Kẻ lặng lẽ” Mehams thấy trong lòng chuyển động, bóng dáng nhanh chóng biến mất, thoáng xuất hiện ở chỗ một khối thủy tinh cách xác ướp không xa.
Hắn coi đây là cầu nối, rốt cuộc thành công để bóng dáng xuất hiện trong bảo thạch ở hai mắt Tutankhamun II!
Tuy trước đó vị Bán Thần quân đội Ruen đã cấm đoán phụ vật, nhưng xác ướp Pharaoh vương quốc Upland Pharaoh cũng không đơn thuần là vật phẩm, nó có chút hứa linh lưu lại!
Thấy đồng bạn thành công, Bán Thần Học phái Hoa Hồng nắm giữ vật phong ấn con đường “Kẻ ăn trộm” không chút do dự vươn tay trái đeo bao tay màu đen ra, nhắm vào cô gái mặc lễ phục dạ hội, tay nắm thành quyền, vòng vo nửa vòng.
Cô gái nhất thời hoảng hốt một giây, lập tức bị lễ phục dạ hội của mình trói buộc chặt lại ở đó, mà hầu như là cùng lúc, binh sĩ Ruen trên nóc kho hàng cách đó hơi xa Ruen khó có thể khống chế được súng ống, đều nhắm lại đây, bóp vào cò súng.
Bùm! Bùm! Bùm!
Từng con quái vật sắt thép thô to cũng khai hỏa đạn pháo về phía cô gái mặc lễ phục dạ hội.
Bán Thần mắt vàng của quân đội Ruen không có ý đồ cứu viện đồng bạn, ngược lại nhìn về phía xác ướp Tutankhamun II bị Mehams phụ thể mà dừng lại hành động, tay phải nắm lại, mãnh liệt đấm xuống đất: “Xử quyết!”
Trong mắt hắn chợt lóe lên vẻ vui sướng, bởi vì xác ướp chết thêm một lần cũng không sao cả, nhưng Mehams thì không thể!
Một bên khác, những viên đạn cùng đạn pháo khi sắp trúng mục tiêu là cô gái mặc lễ phục dạ hội, lại đột nhiên trì hoãn, tựa như không khí đặc quánh thành đầm lầy, bị pháp lệnh bài xích.
Trên đỉnh đầu cô gái mặc lễ phục dạ hội, vòng bụi gai bỗng nhiên tỏa sáng, tiêu dùng hơn phân nửa “hải dương ánh sáng” lúc trước tích tụ.
Bán Thần mặc trường bào đội mũ trùm Học phái Hoa Hồng chợt phát hiện, khoảng cách của mình cùng đối phương vốn không tính là gần đột nhiên biến mất, giống như bị xóa sổ, nói cách khác, hắn đã “đến” trước mặt cô gái mặc lễ phục dạ hội, thấy đối phương giơ lên tay phải.
Trong tay phải thuần túy là hào quang ngưng tụ, hóa thành một thanh trường thương nhọn hoắt, ở sau mũi nhọn, hai cánh chim trắng nõn mở ra, như cánh Thiên sứ vây quanh.
Đồng tử trong mắt Bán Thần Học phái Hoa Hồng đột nhiên phóng đại, nghe thấy được tiếng bước chân của tử vong, hắn định dùng “Thoáng hiện mặt kính” rời đi, lại phát hiện xung quanh đã bị cánh chim trắng nõn phong tỏa.
Cảm giác sợ hãi mãnh liệt dâng lên, đánh sâu vào lý trí của hắn, muốn hắn bỏ qua kháng cự đối với căn nguyên cùng lực lượng.
Đúng vào lúc này, một tiếng kêu thê lương đột ngột vang lên, đồng tử cô gái mặc lễ phục dạ hội tan rã trong thời gian ngắn ngủi.
Tay phải cô nắm trường thương nhọn hoắt chếch ra chỗ khác, không thể tiếp tục duy trì ổn định, tan rã thành một mảng hào quang sáng lạn, gió bão cuồn cuộn như muốn nổi lên giữa không trung.
Mà ở khu vực phụ cận xác ướp Tutankhamun II, “Kẻ lặng lẽ” Mehams đã bị bắn ra, bên cạnh rơi xuống một cái búp bê vải dơ bẩn.
Trước ngực búp bê vải xuất hiện một vết rách gần như xuyên thấu toàn thân.
Nó giãy dụa, khuôn mặt không có mắt giống như là vật sống, trở nên dị thường vặn vẹo cùng dữ tợn, miệng không ngừng phát ra tiếng kêu thê lương, làm Bán Thần mắt vàng vương quốc Ruen cách đó không xa giống như bị bàn tay vô hình bóp cổ, ở giữa không trung kiệt lực giãy dụa, hai chân liên tục đá lung tung.
Nhờ con búp bê vải này, Mehams mới không bị “Xử quyết”, Bán Thần khác của Học phái Hoa Hồng mới không bị trường thương nhọn hoắt đâm trúng.
Thấy vậy người đàn ông kia lập tức sử dụng “Thoáng hiện mặt kính”, đến gần xác ướp Tutankhamun II vẫn đang nhìn chăm chú hướng ngọn hải đăng, chuẩn bị bắt lấy cơ hội, cùng Mehams liên thủ, hoàn thành mục đích lần này.
Lúc này, cô gái mặc lễ phục dạ hội lại một lần nữa bỏ qua khoảng cách, trực tiếp xuất hiện tại khu vực này, vòng gai đỉnh đầu tản mát ra hào quang tinh thuần.
Tay phải của cô nhấn xuống một cái nói:
“Thần bí nơi đây yếu bớt, hiện thực tăng cường!”
Cô vừa dứt lời, búp bê vải có vết máu vết bẩn nhất thời mất đi vẻ mặt, không còn khóc kêu thê lương, Bán Thần mắt vàng quân đội Ruen rốt cuộc thở dốc, mạnh mẽ bỏ xuống bàn tay của mình bị nguyền rủa tự bóp yết hầu.
Chương 1068: Trung tâm quỷ kế (1)
Từ giờ khắc này trở đi, lực lượng Bán Thần của họ sẽ nhanh chóng yếu bớt, mà công kích hiện thực sẽ nhanh chóng tăng lên.
Nói cách khác, binh sĩ Ruen xung quanh đỉnh chóp kho hàng cùng chiến xa đi trên bánh xích đang thong thả tới gần chính là người quyết định thắng bại lần này!
Đối với quân đội Ruen mà nói, cái này thật ra phóng lớn ưu thế bản thân đến cực hạn!
Mehams cùng một vị Bán Thần Học phái Hoa Hồng khác lập tức có phản ứng, một người muốn phụ thân xác ướp, một người muốn nhặt lên búp bê vải không có mắt, sau đó ở trước khi lực lượng yếu bớt đến mức độ nhất định trốn khỏi nơi này.
Đương nhiên, cô gái mặc lễ phục dạ hội cùng Bán Thần mắt vàng không có khả năng cho tùy ý kẻ địch muốn làm gì thì làm, nhưng khi bọn họ sắp ra tay, một luồng ánh sáng từ xa xa bay lên không trung, nổ tung thành pháo hoa màu sắc rực rỡ.
Ngay sau đó, linh cảm hai vị Bán Thần đồng thời bị xúc động, quay đầu nhìn về phía địa phương ngược nhau.
Một bàn tay đeo bao tay trong suốt đột nhiên hiện ra ở khu vực phụ cận quan tài hoàng kim của Tutankhamun II, bắt lấy một đám bùn đất đã ướt đẫm chất lỏng đỏ sậm.
Chất lỏng này là hỗn hợp giữa óc và dịch của Tutankhamun II, là tài liệu nghi thức bảo trì linh tính, rồi sau đó trộn cả huyết tương!
Mehams cùng Bán Thần nắm giữ vật phong ấn con đường “Kẻ ăn trộm” Học phái Hoa Hồng cũng nhìn về phía bên kia, nhìn thấy một bóng dáng ăn mặc chỉnh tề đội mũ dạ dần được phác họa.
Bóng người ấy đang cúi người nhặt đám bùn đất ngâm trong chất lỏng đỏ sậm.
Trong quá trình này, tay phải của anh lúc nào cũng đặt bên trái ngực, giống như đang cúi chào mấy vị Bán Thần, sau đó vẫn duy trì động tác dó, ngẩng đầu lộ ra một gương mặt đeo mặt nạ kim loại, rồi nhanh chóng nhạt nhòa thành trong suốt, biến mất không thấy đâu nữa.
Sau khi cầm hộp thuốc lá bằng sắt, xuyên tường rời khỏi kho hàng lúc nãy ẩn thân, Sharon nghiêm khắc làm theo sắp xếp của Sherlock Moriarty, dùng hình thái “Oan hồn” bay về phía tòa hải đăng cao nhất cảng Pulitzer.
Ngay sau đó, cô ở trong lòng đếm ngược:
“Ba giây… Hai giây… Một giây…”
Suy nghĩ tương ứng trong đầu còn chưa dừng lại, bên tai Sharon đã vạng lên âm thanh ầm ầm kịch liệt ở bến tàu, tựa như có lốc xoáy khủng bố đổ bộ.
Cô cầm hộp thuốc lá bằng sắt ở tay trái, móng tay bỗng nhiên biến thành dài, bắt lấy “Tường linh tính”, lấy công kích vốn tràn ngập linh tính của “Oan hồn” hoàn toàn phá hư cái “cách ly” vô hình này.
Một đợt cuồng phong đột nhiên bắn ra bốn phía, Sharon bỗng nhiên cảm thấy linh thể của mình được tăng mạnh năng lực, mà cái này là do vật phẩm được đặt trong hộp thuốc lá bằng sắt.
Cô không bị lòng hiếu kỳ ảnh hưởng, khắc chế cảm xúc sớm thành thói quen, tiếp tục lao tới gần tòa hải đăng.
Toàn bộ quá trình này, cô vẫn duy trì quỹ tích hành động không có quy tắc, khi thì trái, khi thì lách sang phải, khi thì mượn dùng “Thoáng hiện mặt kính”, nhảy ra từ một nơi khác, sau đó tiếp theo đi tới mục tiêu.
Điều này làm cho cô có vẻ giống như đang tránh né kẻ địch vô hình đáng sợ, nhưng Sharon rất rõ ràng, không có gì đang đuổi theo mình, cũng không có công kích từ phía xa xa đánh tới nơi này.
Cô cảm thấy mình chỉ là đang diễn một vai trong vở kịch.
Bất quá, cô không có chút nghi ngờ, không lãng phí thời gian quan sát cùng chờ đợi, làm bộ không khí xung quanh là “Kẻ lặng lẽ” Mehams, là Bán Thần quân đội Ruen, kiệt lực làm bọn họ gặp khó khi đang truy đuổi.
Cứ tiếp tục bay đi như vậy, Sharon vẫn nhìn vào ánh sáng màu đỏ tạo thành đôi mắt giữa không trung xanh thẳm.
Nó bay ở chỗ cao nhất, mạnh mẽ nổ tung, hóa thành từng cái pháo hoa đẹp đẽ lần lượt đổi màu giữa xanh đỏ tím vàng.
Sharon lúc này thu hồi tầm mắt, vừa lợi dụng linh tính dâng lên từ móng tay “Oan hồn”, xây lại “tường” cách ly, vừa hướng về phía của Maric.
Nơi đó cứ cách một đoạn sẽ đặt một mảnh gương, bóng dáng đội mũ mềm mặc váy dài màu đen của Sharon không ngừng xuất hiện rồi biến mất, rất nhanh liền thấy được đôi mắt nâu của Maric.
Cô lập tức nhẹ nhàng thở ra, hộp thuốc lá bằng sắt cầm tron tay đã một lần nữa bao trùm “Tường linh tính”.
Maric cùng Sharon không đối thoại, cũng không trao đổi bằng ánh mắt, giống như đang bị quái vật trong suốt không nhìn thấy truy đuổi, không dám dừng lại chút nào.
Thẳng thắn mà nói, bọn họ đều đại khái rõ ràng những việc gì sẽ có tác dụng gì, dù sao Sherlock Moriarty từng biểu diễn dùng còi đồng hấp dẫn xác sống cùng u ảnh, mà “Thoáng hiện mặt kính” của Sharon, hai người cũng cực kỳ quen thuộc, nhưng mà, chỉnh thể sẽ phát triển như thế nào, vị đại thám tử kia định làm thế nào để trộm đi xác ướp Tutankhamun II trong cái nhìn chăm chú của mấy vị Bán Thần, bọn họ hoàn toàn không tưởng tượng nổi, cái này cũng không phải nói, xác ướp tự muốn chạy liền khẳng định có thể chạy trốn, Bán Thần tất nhiên sẽ ngăn cản sẽ đuổi theo.
Đúng vào lúc này, bọn họ thấy phía trước có một cái bóng dáng nhanh chóng thành hình.
Hắn mặc một thân quần áo nghiêm chỉnh màu đen, đầu đội mũ dạ cao, trên mặt bao trùm mặt nạ kim loại, cầm trong tay một đám bùn đất đỏ sậm cùng một quyển sách bìa nâu, đúng là Sherlock Moriarty.
Maric lúc này chậm lại bước chân, vừa tùy ý cho đối phương vẽ loạn bùn đất lên tầng ngoài quyển sách cùng thu vào trong quần áo, sau đó chụp vào bả vai mình, vừa nhìn bốn phía chung quanh, nhưng mà hắn không phát hiện xác ướp Tutankhamun II ở đâu.
Rốt cục vẫn thất bại sao… Sớm có chuẩn bị tâm lý nhưng hắn vẫn thở dài một tiếng, nhìn mình, Sharon cùng Sherlock Moriarty đồng thời dần trong suốt, biến mất tại chỗ.
……
Quay lại khu vực mấy vị Bán Thần chiến đấu kia, khi người đàn ông đeo mặt nạ kim loại đang vừa cúi chào vừa truyền tống rời khỏi, vị Bán Thần mắt vàng quân đội Ruen không hiểu sao có dự cảm không tốt, chỉ cảm thấy sự việc đang đi tới kết cục không thể biết trước.
Phải ngăn cản hắn! Tuy không biết hắn rốt cục đang làm cái gì, nhưng nhất định phải ngăn cản! Suy nghĩ này trong nháy mắt bùng lên mạnh mẽ, vị Bán Thần mắt vàng này lập tức muốn kích hoạt chiếc nhẫn trong tay, dùng “Lữ hành” đối kháng “Lữ hành”, dùng “Truyền tống” truy đuổi “Truyền tống”.
Nhưng mà, trong khe hở ngắn ngủi, hắn phát hiện mình không thể tập trung khí tức người thần bí kia, nói cách khác là, đối phương hoặc là có cách quấy nhiểu tầng cấp Bán Thần, hoặc là “Truyền tống” đến một địa phương rất rất xa, mà vô luận là loại khả năng nào, đều mang ý nghĩa truy đuổi rất dễ dàng bị thất bại.
Mà càng quan trọng là, nếu hắn rời khỏi, chẳng khác nào để lại một mình cô gái mặc lễ phục dạ hội đối chọi với “Kẻ lặng lẽ” Mehams cùng một Bán Thần khác của Học phái Hoa Hồng, cái này là tình huống cực kỳ nguy hiểm, dù sao trước mặt khu vực thần bí còn chưa bị đè nén đến mức bị súng đạn hiện thực hoàn toàn áp chế.
Hơn nữa cũng không có tổn thất gì, xác ướp vẫn còn, người kia chỉ là lấy đi một ít bùn đất giàu có linh tính… Ánh mắt Bán Thần mắt vàng đảo qua xác ướp Tutankhamun II đang “mờ mịt” đứng tại chỗ, lần nữa đặt lực chú ý lên người Mehams.
Đột nhiên, trong linh cảm của bốn vị Bán Thần, xác ướp được bọc kín bởi băng vải vàng nâu cùng chất chất lỏng đỏ sậm biến mất không thấy đâu!
Một cái xác ướp không để lại chút dấu hiệu cứ vậy biến mất!
Một giây này, “Kẻ lặng lẽ” Mehams cùng Bán Thần khác giống như đang xem một hồi biểu diễn ảo thuật hoặc là vở kịch ẩn chứa quỷ kế, nhưng thật đáng buồn là, bọn họ thân là Bán Thần, lại không có thể phát hiện bí quyết ảo thuật hoặc quỷ kế vở kịch rốt cục là cái gì.
Lúc này, Mehams cùng vị Bán Thần khác của Học phái Hoa Hồng đã mất mục tiêu liền không chút do dự làm thân hình nhạt đi, muốn tiến vào linh giới.
Bán Thần mắt vàng cùng cô gái mặc lễ phục dạ thì lập tức ngăn cản bọn họ.
……
Chương 1069: Trung tâm quỷ kế (2)
Sau hai lần “Truyền tống”, Klein mang theo tiểu thư Sharon cùng Maric về căn phòng mà bọn họ đã sớm thuê ở khu đông Backlund.
“Tôi sẽ trả tiền thù lao dựa theo ước định.” Sharon vừa vừa đứng vững liền mở miệng nói, đồng thời trả lại cái hộp thuốc lá bằng sắt cho Sherlock Moriarty.
Bọn họ trước đó đã nói rõ, mặc kệ cuối cùng có đạt thành mục đích không, Sharon đều sẽ cung cấp tư liệu “Kẻ cướp đoạt Linh giới”, nếu thật sự thành công, thì sẽ lại trả thêm 3.500 đồng vàng Ruen hoặc là 5.000 đồng bảng vàng.
Klein tiếp nhận hộp thuốc lá bằng sắt, tùy tay chạm nhẹ một cái, cảm nhận được còi đồng Azcot bên trong hơi nhảy lên.
Anh lập tức thu hồi vật phẩm, cười nói với tiểu thư Sharon cùng Maric:
“Hai vị, làm phiền ra bên ngoài phòng chờ đợi, cho tôi thêm năm phút đồng hồ.”
Anh nói bằng giọng điệu rất chắc chắc, tựa hồ muốn nói mình đã thành công… Năm phút đồng hồ có thể làm cái gì? Hắn không có khả năng lại “Truyền tống” về lấy xác ướp Tutankhamun II, cái này so với lúc nãy lại càng thêm nguy hiểm càng thêm khó khăn… Trong lòng Maric tràn đầy nghi hoặc, bước chân có vẻ cực kỳ thong thả, mà Sharon thì đã nửa đi nửa bay, xuyên thấu tấm cửa gỗ đi ra ngoài.
Maric còn đang nghi hoặc theo sát phía sau, mở cửa ra ngoài.
Klein mỉm cười nhìn bọn họ, sau đó “Lữ hành” đến một căn phòng giá rẻ nằm ở khu đông tại phương hướng khác, vào buổi chiều anh đã ngụy trang thân phận cùng bộ dáng thuê một căn phòng.
Ngay sau đó, anh lấy ra quyển sách màu nâu giấu trong người đã bị vẽ loạn nước bùn đỏ sậm lên bìa.
Đây là “Grossel du ký”.
Chỉ cần nó còn chưa khô cạn, còn có linh tính lưu lại trên bìa, nó có thể mạnh mẽ kéo mục tiêu vào thế giới trong sách!
Mà trong chất lỏng của xác ướp Tutankhamun II còn chứa máu bên trong!
Nói cách khác, giờ khắc này, xác ướp đã ở trong tay Klein, ở trong “Grossel du ký”!
Nghe xong lời kể của Maric về xác ướp Pharaoh, Klein thật ra đã có kế hoạch đại khái, đó chính là lấy lực hấp dẫn của còi đồng Azcot với tử thi làm “Dây linh thể”, thao túng xác ướp Tutankhamun II, dùng “Bí ngẫu” dẫn đường các Bán Thần rời khỏi khu vực gần quan tài, sáng tạo cơ hội để mình “Truyền tống” tới lấy chất lỏng.
Anh chưa bao giờ nghĩ tới việc có thể trực tiếp mang đi xác ướp, hoặc là để cho xác ướp thành công chạy ra khỏi bến tàu, đây là điều không hiện thực, cái này cần trực diện chống đỡ công kích của Bán Thần, mà anh cùng Sharon, Maric cộng lại cũng không thể làm được, cho dù dùng nhiều tiền triệu hồi tiểu thư tín sứ Reinette Tincole, cũng chưa chắc có thể.
Cho nên, còi đồng Azcot cùng xác chết vùng dậy nhìn vào là mục đích cùng phương án, thực tế lại chỉ là khống chế cùng dẫn đường, cái này có thể làm cho các “diễn viên” còn lại xem nhẹ tình huống của khu vực gần quan tài hoàng kim.
Đây là dương mưu Bán Thần cũng không thể kháng cự, bởi vì bọn họ bảo vệ là xác ướp, mà không phải quan tài hoàng kim, nhằm vào là cường giả danh sách cao Mehams Học phái Hoa Hồng Mehams, mà không phải hai ba tên ở rất xa đang làm trò gì đó mà bản thân không biết.
Kế hoạch này của Klein không phải là hoàn hoàn kín kẽ, tinh xảo đến mức làm cho người ta tán thưởng, chỉ cần xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, liền không thể tiến hành tiếp, điều anh cần khống chế rất rất ít, chỉ cần lốc xoáy có thể thành công đánh nghiêng quan tài, chỉ cần tiểu thư Sharon làm theo yêu cầu, giữ nguyên quỹ tích di chuyển, chỉ cần số người quân đội không dư thừa đến mức có thể thoải mái giải quyết Mehams cùng Bán Thần khác của Học phái Hoa Hồng, vậy anh chỉ cần chờ đợi một cơ hội xuất hiện, sau khi các Bán Thần rời khỏi khu vực xung quanh quan tài hoàng kim, xác ướp chưa bị ác linh phụ thân, “Truyền tống” tới, lấy đi đất cát có chứa chất lỏng, tiếp theo lập tức chạy thật xa.
Cái này không cần anh quan tâm biến hóa cụ thể của trận chiến giữa các Bán Thần, không cần để ý bên nào chiếm thượng phong, bên nào sẽ bị thương, cũng không cần quan tâm xác ướp Tutankhamun II cần chạy bao xa mới coi như chiến thắng, chỉ cần đối phương có thể thuận lợi rời đi, vậy là không còn vấn đề.
Về phần cuối cùng anh cúi chào, một mặt là để tiện nhặt bùn đất, tương đương với chào cảm ơn, một mặt khác là vì đè lại “Grossel du ký” trong ngực, một khi có chuyện ngoài ý muốn, có thể lập tức lấy ra làm tấm chắn.
Nguyên nhân vì như thế, Klein vừa “Truyền tống” thoát đi, liền thuận thế bôi bùn đất ngâm máu lên bìa sách.
Tiến triển phù hợp mong muốn, xem như đạo diễn thành công… Klein cảm khái, chỉ cảm thấy ma dược trong cơ thể đang gia tốc tiêu hóa.
Anh không kéo dài thời gian, nhanh chóng bố trí nghi thức, hiến tế “Grossel du ký” lên phía trên sương mù xám, sau đó lấy trạng thái linh thể mang theo “Mấp máy đói khát”, còi đồng Azcot, đặc tính phi phàm An hồn sư, hạt vàng phòng nguyền rủa mà Sharon cho, tiến vào thế giới trong sách.
Trong thế giới trong sách, Klein vừa hiện lên ở chỗ hẻo lánh ngoài thành, lập tức xuất ra bùn đất đỏ sậm còn sót lại trước đó, nhặt lên một cành khô, dùng “Bói gậy” tìm kiếm xác ướp Tutankhamun II.
Anh đây là lo lắng bộ xác ướp được xưng là hóa thân của nguyền rủa kia xúc phạm tới cư dân nơi đây.
Tuy nhiên thế giới trong sách cũng đủ chuẩn cường giả danh sách 5, xác ướp Tutankhamun II lại mất đi còi đồng Azcot kích thích, bị vây vào trạng thái đần độn, khuyết thiếu lực hành động, nhưng nó khi còn sống là người phi phàm nửa thần nửa người, sau khi chết thi thể diễn hóa ra nguyền rủa khẳng định cũng không tệ, ngay cả bản thân Klein, nếu không có hoàng kim châu phòng nguyền rủa của tiểu thư Sharon đưa, cũng không quá có gan tới gần.
Đương nhiên, Klein cũng đã cân nhắc mới quyết định lợi dụng “Grossel du ký” trộm xác ướp Tutankhamun II, vài lần trải qua trước đó của anh cùng người khác gặp phải đều chứng minh một việc: người từ ngoài khi tiến vào thế giới trong sách, sẽ không trực tiếp xuất hiện ở trước mặt cư dân bản địa, phải thăm dò mới có thể gặp, lần đầu tiên lúc nào cũng như thế!
Cho nên, Klein tin tưởng Tutankhamun II xác ướp hẳn là được đưa tới nơi nào đó không người, mà lấy trạng thái xác sống này, đại khái sẽ đảo quanh ở phụ cận, rất khó giống nhân loại, tinh linh, Người khổng lồ mà tự chủ đi thăm dò về những phương hướng khác nhau.
Nói cách khác, chỉ cần thời gian không lâu, hẳn có thể sẽ không tạo thành tổn thất gì, mà tính từ khi Klein bôi nước bùn chứa máu lên trên bìa du ký, mới qua hai ba phút.
Theo “Bói gậy” vạch phương hướng, Klein lấy tư thái phi hành, tiến về một ngọn núi phụ cận, rất nhanh, anh thấy một chỗ sơn cốc.
Đúng lúc này, xác ướp Tutankhamun II quấn đầy mảnh vải nâu vàng, dính chất lỏng đỏ sậm, mặt mang mặt nạ bằng vàng xuất hiện!
Trong cổ họng nó phát ra thanh âm không giống nhân loại, chạy nhanh như điên vọt lại, không khí xung quanh theo đó trở nên ảm đạm.
Cùng lúc đó, bên trong toàn bộ sơn cốc, mấy thi thể động vật không trọn vẹn cũng xốc lên bùn đất che dấu bản thân, động tác gian nan đi về phía Klein.
Klein lấy còi đồng Azcot gia cố linh thể nhất thời “a” một tiếng:
“Thật là nhiệt tình…”
Anh không chút hoang mang vứt bỏ cây khô kia, cầm lấy một sự vật màu thâm đen.
Đây là đặc tính phi phàm “An hồn sư” bản biến dị mà anh trước đó phóng thích từ trong “Mấp máy đói khát”, vị trí trung tâm có điểm sáng thuần túy, chỉnh thể tựa như màn đêm đầy sao.
Chương 1070: Bán Thần đánh giá
Dao động vô hình không quá thông thuận lan tràn ra, bốn phía bỗng nhiên tối đi, giống như từng một chút đi về phía đêm khuya.
Cảm giác yên tĩnh an tường cùng với từng điểm tinh quang buông xuống, mấy cổ thi thể động vật không trọn vẹn kia đầu tiên là dại ra, chợt ngã xuống, quay về ngủ say.
Xác ướp Tutankhamun II cũng chậm lại bước chân, động tác càng ngày càng chậm, nhưng thủy chung không có nằm xuống một lần nữa.
“Trực tiếp dùng đặc tính phi phàm quả nhiên không phát huy được hiệu quả quá tốt, hơn nữa ảnh hưởng xấu cũng không thấp…” Klein nhịn không được nâng tay trái lên, che miệng lại, ngáp một cái.
Anh lập tức để cho “Mấp máy đói khát” trở nên tái nhợt, nhiễm lên một chút màu lục, trực tiếp dùng năng lực “Xác sống” thao túng người chết đối diện.
Hai loại hiệu quả phi phàm chồng chất rốt cuộc để cho xác ướp Tutankhamun II yên tĩnh xuống.
Nó với hốc mắt được khảm hai viên bảo thạch màu đen chậm rãi đi tới bên cạnh Klein, không tiếng động đứng đó, giống như người giúp việc nam chuyên nghiệp nhất.
“Đáng tiếc có nguyền rủa…” Klein lúc này từ bên trong linh thể xuất ra một hạt châu hoàng kim phong cách vương quốc Upland cổ đại, mặt trên có khắc hoa văn màu lam lục.
Cái này đến từ Sharon, chuyên chuẩn bị cho Tutankhamun II xác ướp, có thể có hiệu quả áp chế cùng trừ khử nguyền rủa, nếu không, vị tiểu thư “Oan hồn” này làm sao dám để ý tới xác ướp Pharaoh?
Thưởng thức hạt châu hoàng kim, Klein để cho xác ướp Tutankhamun II chủ động mở miệng ra, sau đó từ lỗ miệng trên mặt nạ, nhét món vật phẩm kia vào.
Cũng chỉ hai ba giây, ảm đạm đã xung quanh biến mất.
Làm xong tất cả cái này, anh tiến lên một bước, lấy tư thái linh thể phụ thân xác ướp Tutankhamun II, tiếp theo không chút do dự chấm dứt triệu hồi, quay trở về phía trên sương mù xám.
Xác ướp này đã trở thành xác sống thuộc về hắn, có thể giống như “Bí ngẫu” Senol trước đó, lấy phương thức này mang ra, không cần mạnh mẽ dung nạp vào trong cơ thể.
Trải qua một phen ban cho, xác ướp Tutankhamun II tài liệu giàu linh tính này, về tới thế giới hiện thực, về tới phòng khách sạn giá rẻ.
Klein xử lý tốt dấu vết tương ứng, đưa ra tay phải, phải bắt lấy bả vai xác ướp, mang theo nó “truyền tống” về căn phòng chỗ Sharon cùng Maric ở lầu hai.
Nhìn nhìn mảnh vải nâu vàng dính vết dầu đen đúa, nhìn nhìn chất lỏng đỏ sậm trên đó, Klein yên lặng lùi tay phải về, đổi dùng tay trái mang bao tay.
Tay trái anh sau khi nắm bả vai xác ướp, lập tức trở nên trong suốt, cùng mang loại xu thế này nhanh lan tràn ra toàn bộ thân thể.
Chỉ lóe lên một cái, Klein cùng xác ướp về tới căn phòng trước đó.
Anh không vội vã mở cửa mang kết quả thể hiện cho tiểu thư Sharon cùng Maric, ngược lại lấy ra đồng hồ bỏ túi vỏ vàng, mở nhìn thoáng qua.
“Còn 36 giây nữa đến 5 phút…” Klein để cho xác ướp Tutankhamun II kéo ra một cái ghế, bản thân nhàn nhã ngồi lên.
Đợi một hồi, hắn rốt cuộc nghe thấy được tiếng đập cửa.
“Tiến vào.” Klein một bên mỉm cười đáp lại, một bên thao túng xác ướp Tutankhamun II ra đón.
Cửa phòng kẹt một tiếng mở ra, trong mắt Sharon cùng Maric đồng thời chiếu ra bóng dáng gầy gò mang mặt nạ bằng vàng, quấn đầy mảnh vải nâu vàng.
Nơi hốc mắt bóng người đó bảo thạch màu đen lóe lên một chút, sau đó nằm ra trên đất, chuẩn bị tốt tư thế.
“…” Trong khoảng thời gian ngắn, Sharon cùng Maric cũng không biết nên nói cái gì.
Klein sớm dùng “tường linh tính” cách ly còi đồng Azcot giải trừ khống chế đối với xác sống, cười chỉ chỉ xác ướp đã nằm kia nói: “Kế tiếp là chuyện của hai người.”
Vở kịch mà mình đạo diễn đã kết thúc viên mãn… Klein ở trong lòng cảm khái một câu, lẳng lặng thể nghiệm trực quan có thể “thấy” ma dược tiêu hóa rất nhanh.
Điều này làm cho anh cảm thấy, có lẽ không cần đến cuối năm, trước đó hai tháng, thậm chí ba tháng, mình có thể suy xét vấn đề tấn thăng nửa thần nửa người.
Hơn nữa, mượn dùng lần tiêu hóa này, số bí ngẫu mà anh có thể thao túng rốt cuộc tăng lên tới hai, khoảng cách cực hạn có thể đạt tới 200m, khi đối mặt kẻ địch cường độ linh thể là cùng tầng cấp, thời gian bước đầu khống chế mục tiêu cùng hoàn toàn chuyển hóa đối phương thành con rối, phân biệt ngắn lại là 10 giây cùng hai phút rưỡi, phạm vi mở rộng là 10m.
“Thật sự, thành công…” Maric ánh mắt nhìn đăm đăm bộ xác ướp Tutankhamun II, khó có thể ngăn chặn nói nhỏ ra tiếng.
Hắn hoàn toàn không thể tưởng tượng, cái này sao có thể thành công!
Sherlock Moriarty thế mà ở trước mặt bốn vị Bán Thần, tính cả hai vật phong ấn đáng sợ, thành công trộm đi sự vật mà bọn họ tranh đoạt!
Hơn nữa, người này vừa rồi còn chưa ra tay!
Chẳng lẽ xác ướp này tự mình đưa lại đây?
Sharon trong đôi mắt xanh thẳm, cảm xúc ẩn sâu, một mảng bình tĩnh, chuyên chú đánh giá “mục tiêu” lần này.
Sau khi xác nhận đó quả thật là xác ướp Pharaoh, quả thật là Tutankhamun II, tầm mắt của cô dời về phía Sherlock Moriarty đang ngồi vắt chân.
Môi khẽ mở, đóng một chút, Sharon mở miệng nói:
“Cảm ơn.
“Thù lao tương ứng tôi sẽ dùng phương thức gởi thư đưa cho anh.”
“Chúc cô, ừm, hai người tất cả thuận lợi.” Klein đáp lại từ đáy lòng.
Anh chợt không tiếng động cảm khái vài câu:
Nếu tiểu thư Sharon có thể thành công tấn thăng danh sách 4, vậy ý nghĩa mình thêm một giúp đỡ tầng cấp Bán Thần! Tục ngữ cũng đã nói rồi, ở nhà dựa cha mẹ, ra ngoài dựa bạn bè, bạn bè tầng cấp Bán Thần đương nhiên là càng nhiều càng tốt! Hội Tarot chúng ta phải phát triển những người bạn này nhiều thêm, làm cho kẻ địch trở nên ít lại… Bất quá, kẻ địch của mình giống như cũng là đang không ngừng tăng nhiều…
Nghĩ đến đây, Klein lại dặn dò một câu:
“Cẩn thận bị truy đuổi.”
Xác ướp Tutankhamun II có nhiều vật phẩm lưu ở chỗ quân đội Ruen, rất dễ dàng bị thủ đoạn phi phàm tập trung, mà “người giấy Thiên sứ” của Klein quấy nhiễu, thời gian có thể duy trì tương đương có hạn.
Đương nhiên, anh tin tưởng tiểu thư Sharon cùng Maric khẳng định là có chuẩn bị, nếu không cũng sẽ không nghĩ tới trộm xác ướp Pharaoh, đồng dạng, anh cũng tin tưởng đối phương có thể xử lý tốt vấn đề mặt nạ sắt xám, lai lịch pháo hoa đặc chế.
Nếu là Danis, quá nửa sẽ nói với mình, tôi không nghĩ tới việc này… Klein lấy thợ săn thất bại kia làm sự đối chiếu so sánh.
Sharon gật đầu, tỏ vẻ sẽ chú ý chuyện phương diện này, sau đó chuyển biến xác ướp Tutankhamun II thành xác sống của mình, mang theo nó tiến vào linh giới.
“Cảm tạ trợ giúp của anh.” Maric ở lại trong phòng thở hắt ra, thu liễm các loại cảm xúc, cúi chào đối với Sherlock Moriarty.
Ngay sau đó, hắn rời khỏi phòng, bỏ ngụy trang, dung nhập vào trong đám đông ở khu đông.
Trong quá trình này, Klein mặc vest đen đội mũ dạ cao thủy chung ngồi ở trên ghế, lẳng lặng nhìn bọn họ rời khỏi.
Không biết khi nào, bóng dáng của anh cũng biến mất không thấy.
Trong một căn phòng phụ cận cảng Pulitzer.
Bán Thần quân đội Ruen mang mặt nạ có đôi mắt màu vàng đẩy cửa vào, nói với người bạn của mình, cô gái mặc lễ phục dạ hội kia: “Tạm thời không có thu hoạch gì.”
“Cái này thực bình thường, nếu không có nắm chắc nhất định, người thần bí kia sẽ không đến trộm xác ướp Tutankhamun II.” Cô gái lễ phục dạ hội trầm giọng nói, “Bất quá, chúng ta có thể mở rộng phạm vi điều tra, pháo hoa kia, mặt nạ kia, quần áo trên người, cái loại cúi chào kiểu khiêu khích này, hẳn đều có thể tra ra chút gì đó.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







