Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 212 : Câu thông không dấu vết (2) (c1056-c1060)
❮ sautiếp ❯Chương 1056: Câu thông không dấu vết (2)
Đây là thu hoạch của “Người quan sát” sau tình huống vừa rồi.
Bề ngoài là sát thủ lạnh lùng, nhưng thật ra có một trái tim ấp áp? Đáng tiếc, trước mắt tình báo mình có thể tiếp xúc về Hermann Sparrow chỉ có sự điên cuồng của ông ta, không thể tìm ra chỗ xác minh… Audrey chớp chớp mắt, chuyên tâm nghe Dwayne Dantes nói tiếp:
“Đề nghị thứ hai, quỹ trợ giúp học tập tốt nhất đặt ở trong tài khoản đối ứng ngân hàng, khi nộp học phí, lấy văn kiện chứng minh đến chỗ chúng ta làm thủ tục lấy ra, những món nhỏ như thực vật hoặc chỗ ở, thì không cần phiền toái như vậy, mỗi tháng hoặc là mỗi tuần lấy một lần, cố định một vài mục, đây là phòng ngừa cha mẹ, anh chị em của họ nhằm vào số tiền này, đối với một gia đình bần dân mà nói, đây là dụ hoặc không thể đề kháng, tương tự, một tài khoản đối ứng với một người, mặc kệ loại phương thức lấy ra nào, đều phải có chính người đó ở đây, cái này có thể hữu hiệu tránh cho mọi người thường xuyên nhận ác ma tham lam khảo nghiệm.”
Klein nói tới đây, lấy tay đặt lên ngực, nói với Audrey cùng Lovisa:
“Thật ngại quá, mong thứ lỗi vì tôi đã lỗ mãng xen ngang cuộc nói chuyện của hai người”
Audrey mỉm cười nói:
“Ngài Dantes, đề nghị của ông rất tốt, nó làm tôi phát hiện bẩn thân còn bỏ sót rất nhiều chỗ quan trọng.
“Vấn đề duy nhất là, ông nói với chúng tôi không có ý nghĩa gì, tôi chỉ là đang nghe Lovisa giới thiệu tình huống mà thôi.”
Lovisa cũng cười nói:
“Đúng vậy, ngài hẳn là nên chờ đợi ban trị sự tới đông đủ rồi nói việc này.”
Mình làm vậy còn không phải vì cố ý thuyết phục tiểu thư Audrey trước sao? Có “Chính nghĩa” gia nhập, mình có thể bảo đảm ở ban trị sự không có ý kiến phản đối, bằng không, thực có khả năng bị người khác tìm cớ kéo dài hoặc sửa đổi phương án, ví dụ như, nhân lực không đủ… Klein làm ra vẻ mặt giật mình cùng hối hận, khẽ vuốt bàn tay nói:
“Là vì tôi quá khẩn trương, có cơ hội liền hận không thể lập tức biến chúng thành hiện thực, cho nên quên mất.”
Biểu diễn của ngài Dwayne Dantes lần này có chút lòe loẹt… Ông ta hẳn là biết nó không thể gạt được ánh mắt của mình, ồ, là ông ta cố ý lại đây, không để lại dấu vết nói với mình hai cái đề nghị, để mình ủng hộ ông ta? Audrey nhanh chóng hiểu được ý tứ của đối phương, nụ cười nơi khóe miệng càng thêm rõ ràng càng thêm không có tạp chất.
Tuy “Thế giới” có “chào hỏi” hay không, cô cũng sẽ ủng hộ đồng bạn hội Tarot, nhưng giao tiếp trước một chút như vậy vẫn làm cô rất vui vẻ, bởi vì nó làm cô cảm giác đối phương coi địa vị hai bên ngang hàng.
“Tha thứ” cho sự lỗ mãng của Dwayne Dantes, nhìn theo quý ngài này đi tới phòng nghỉ chứa rượu ngon cùng các loại bánh ngọt điểm tâm, Audrey thu hồi ánh mắt, nói với Lovisa:
“Chuyện tôi phụ trách là ở các buổi tụ hội thông báo mời người ta đến quyên góp, đồng thời giao tiếp với bên cùng chính phủ sao?”
“Đối với người cấp bậc như cô, đây là một chuyện đơn giản.” Lovisa cười đáp lại.
Cái này cũng chính là nguyên nhân mà giáo hội không phản đối thậm chí thực khát vọng có tiểu thư Audrey Hall gia nhập tổ chức từ thiện.
Audrey ra vẻ có chút suy nghĩ gật đầu:
“Nếu có thời gian rảnh, tôi có thể cùng mọi người đến các trường học tuyên truyền và tham dự việc xét duyệt của đám nhỏ không?”
Lovisa vốn không muốn đáp ứng chuyện này, lo lắng hoàn cảnh không thích hợp với tiểu thư Audrey, lại nhìn vào đôi mắt xanh biếc trong suốt của đối phương, cảm nhận được ý tứ hàm xúc làm người ta không thể kháng cự, đột nhiên mềm lòng, cảm thấy một cô gái thiện lương như vậy không nên bị ngăn cách bởi hiện thực nơi tầng dưới chót.
Nếu tiểu thư Audrey đã hiểu được cực khổ và xấu xí chân chính, mà vẫn nguyện ý trợ giúp những người đáng thương kia, vậy khẳng định có thể phát huy tác dụng lớn hơn nữa, để thượng tầng đưa ra các dự luật mang tác dụng thực chất… Lovisa nhanh chóng tìm được lý do có đủ sức thuyết phục, thở dài cười nói:
“Không có vấn đề.
“Bất quá, cô không thể ăn mặc như vậy, phải cởi xuống các loại trang sức.”
“Nói dối” phải làm sao bây giờ? Biến thành vòng tay, giấu ở tay áo? Audrey hơi suy tư liền cười nhẹ đáp lại:
“Tốt.”
Được tiểu thư Audrey Hall ủng hộ hạ, nghi thức thành lập “Quỹ từ thiện giáo dục Ruen” chấm dứt trong viên mãn, Klein mang theo tâm tình cực kỳ không tệ quay trở về số 160 phố Berklund.
Dựa theo lệ thường, khi gần 2 giờ anh sẽ tiến vào phòng ngủ, chuẩn bị ngủ trưa.
Ở cảnh trong mơ tràn ngập sương mù, Klein bỗng nhiên thanh tỉnh, nổi lên cảnh giác.
Có người đang thử xâm nhập cảnh trong mơ của anh!
Là ai? Hiện tại ngay cả giấc ngủ trưa cũng bị quấy rầy sao? Klein vừa lẩm bẩm vừa để cảnh trong mơ biến hóa thành căn phòng có ban công.
Sau đó, anh liền thấy Leonard tóc đen mắt xanh mặc áo sơ mi tiến vào từ đường cửa sổ.
Người này sao không đi bằng cửa chính? Hắn đột nhiên tới đây là vì chuyện gì? Lần này cần phải hỏi phương thức liên lạc mới được… Klein vừa bực mình vừa buồn cười ngồi xuống ghế bành, mặt ngoài thản nhiên địa nhìn thi nhân bạn học hỏi:
“Cách thức ghé thăm của anh có chút thiếu lễ phép.”
Leonard nghe vậy, cúi chào một cách không phải rất tiêu chuẩn:
“Ngài Dantes, tôi có chuyện muốn hỏi thăm ngài.”
Hỏi thăm? Thái độ cũng không tệ lắm, hơn nữa tựa như không phải chuyện lớn gì… Klein âm thầm “hắc” một tiếng:
“Có chuyện gì?”
Leonard tìm cái ghế dựa ngồi xuống, cân nhắc rồi hỏi:
“Trong vụ án Caron tự sát, ngài cảm thấy hung thủ chân chính sẽ là ai?”
Tôi mà biết thì tôi đã sớm ném cây nấm của Frank vào rồi! Bất quá, cũng không thể nói mình không biết gì cả, sẽ tổn hại tới hình tượng… Klein cực kỳ quen thuộc với tình cảnh tương tự, thuần thục nở nụ cười, không đáp mà hỏi ngược lại:
“Mấy người đã điều tra được cái gì?”
Leonard Mitchell hai tay giao nắm, thân thể thoáng ngả về phía trước nói:
“Chúng tôi đã tìm thấy hình ảnh Caron thấy trước khi chết.
“Cũng không phải là trực tiếp bày ra bộ dáng hung thủ, nhưng cửa sổ lồi thủy tinh đã phản chiếu hình ảnh Nam tước Sindras.”
Dừng một giây, Leonard bổ sung:
“Cái này quá mức đơn giản, không làm người ta tin phục, quý tộc cấp bậc Nam tước Sindras, lại là đại ngân hàng gia, cho dù muốn giết người, cũng không có khả năng tự mình ra tay hoặc là đến hiện trường xem xét, trừ khi ông ta có ham mê đặc biệt.
“Mà ngài cũng biết có rất nhiều biện pháp có thể tạo thành hiện trường tương tự, vô luận ảo thuật, hay là ngụy trang, đều có thể làm được.”
Nói đến ngụy trang, hắn thoáng ngẩng đầu nhìn Dwayne Dantes một cái, giống như đang nói, hình dáng hiện tại của ông cũng không phải chân thật, cũng giống như Hermann Sparrow cùng Sherlock Moriarty.
Thật sự là vu oan một cách đơn giản đến mức thô bạo, làm người ta hoài nghi hung thủ phía sau màn có phải thật sự muốn vu hãm Nam tước Sindras không… Ừm, xem xét lại từ đầu đã, giả sử mình, cũng chính là Dwayne Dantes sẽ ứng đối như một người bình thường… Dù sao, mình không nói ra kết luận, chỉ là dẫn đường qua ý nghĩ, nếu cuối cùng đáp án không đúng, vậy khẳng định là bạn học thi nhân lĩnh ngộ sai ý, không thể hiểu chính xác ám chỉ của mình… Klein mỉm cười nâng chén, nhấp một ngụm trà rồi nói:
“Chúng ta tạm thời đừng suy xét vấn đề này, nếu người bị cuốn vào không phải tôi, sự việc sẽ phát triển thế nào?”
Hai bàn tay giao nhau của Leonard có chút nâng lên, ngón trỏ nhẹ nhàng di chuyển:
“Dwayne Dantes là người hiềm nghi, bị bắt vào cục cảnh sát, nhưng quản gia, người hầu, hàng xóm cùng bạn bè đều có thể chứng thật hắn không tiếp xúc với người nhà Caron, vì thế lời khai hai bên xuất hiện mâu thuẫn thật lớn, cảnh sát không thể xử lý, không thể không nhờ trợ giúp từ ‘Kẻ Gác Đêm’.
“Trải qua thông linh, chúng tôi thấy được hình ảnh Caron thấy trước khi tự sát, từ trong đó tìm được Nam tước Sindras…”
Nói xong, Leonard bỗng nhiên im lặng, qua vài giây mới tiếp tục nói chuyện khi Dwayne Dantes vẫn đang mỉm cười nhìn mình chăm chú:
“Mặc kệ manh mối về Nam tước Sindras có kỳ quái không, nó rất đơn giản, không thể làm cho người ta tin tưởng, chúng tôi sẽ làm theo quy trình, bắt đầu tiếp xúc hắn, tiến hành điều tra… Mà cái này sẽ làm vấn đề nào đó của hắn bị chúng tôi phát hiện?
Chương 1057: Không nói cái gì cả
“Nam tước Sindras vốn đã có vấn đề liên quan đến lĩnh vực phi phàm, căn bản không thể cho phép ‘Kẻ Gác Đêm’ đào sâu bí mật?”
Leonard càng nói càng chắc chắc, tựa như đã tìm đúng gợi ý mà Dwayne Dantes bày ra.
Hắn, hoặc là bọn họ, căn bản không cần quan tâm cạm bẫy có bị nhìn thấu không, chỉ cần có thể làm “Kẻ Gác Đêm” điều tra Sindras một lần, mục đích liền đạt thành, bởi vì bản thân Nam tước Sindras đã tiềm tàng vấn đề rất nghiêm trọng lại dễ dàng bị phát hiện!
Chính xác, cái này cũng là ý nghĩ của tôi, nó thật ra càng tiếp cận với mật báo, chẳng qua càng thêm mềm mại, bề ngoài nhìn vào thì giống cạm bẫy, làm “Kẻ Gác Đêm” không thể không tra, đồng thời ẩn tàng sự tồn tại của bản thân… Đương nhiên, tôi sẽ không mở miệng khẳng định, nếu cuối cùng sai lầm, vậy chẳng phải là thực xấu hổ? Klein gác chân phải lên chân trái, cười cười nói:
“Nam tước Sindras đã cảnh giác, hiện tại khẳng định không còn vấn đề.”
Leonard thong thả gật đầu, mở miệng nói:
“Vị Nam tước này quả thật là một truyền kỳ, vài lần suýt phá sản, lại thành công lật kèo, thậm chí còn bước lên bậc thang mới.
“Có lẽ, trong một lần như vậy, ông ta đã tuyệt vọng, không còn biện pháp khác, vì thế bán linh hồn cho Tà Thần, ác ma hoặc là tồn tại bí ẩn khác.”
Câu chuyện này có vẻ rất hợp lý… Klein không nói Leonard phỏng đoán đúng hay sai, chuyển đề tài nói:
“Đúng rồi, các anh cảm thấy thế nào về hung thủ thật sự làm cho Caron tự sát?”
Leonard tạm thời bỏ qua các phán đoán lúc nãy, căn cứ theo điều kiện tiên quyết là sự việc “phát triển bình thường” suy tư rồi đáp:
“Cạm bẫy rất thô ráp, ám chỉ, dẫn đường cùng ký ức đều không đủ kín kẽ và mềm mại, dễ dàng bị người khác phát hiện vấn đề, cho nên, hẳn không phải danh sách cao con đường ‘Người quan sát’ làm, càng giống như là người phi phàm con đường khác lợi dụng vật phẩm thần kỳ ngụy trang thành bọn họ để hành động…”
Lời còn chưa dứt, Leonard lại một lần lâm vào im lặng, không biết nghĩ tới cái gì.
Klein vẫn duy trìn nụ cười như có như không, bình tĩnh nhìn đối phương, tựa như tất cả đều nằm trong lòng bàn tay, nhưng lại không thích nói ra, toàn bộ phải xem chính anh lĩnh ngộ tới mức nào.
Cái đó có chút ăn khớp với lời ông lão nói trước đó… Thật sự là “Người quan sát” danh sách cao làm sao? Bố trí nhìn như lỗ mãng thô bạo tràn ngập lỗ hổng thật ra lại suy tính chính xác phản ứng mỗi người sẽ có, chỉ là đoán sai kinh nghiệm cùng trí tuệ của Dwayne Dantes.
Leonard chỉ cảm thấy mình đã hiểu rõ tất cả mọi chuyện, đứng thẳng dậy, ho nhẹ một tiếng rồi nói:
“Cảm tạ ngài đã chỉ điểm.”
Klein nhất thời cười ha hả nói:
“Tôi không nói gì cả.”
Không đợi Leonard đáp lại, anh chủ động mở miệng:
“Đồng nghiệp cũ của anh nhờ tôi hỏi, nếu hắn phát hiện tung tích của Ince Zangwill, cần làm thế nào để báo cho anh biết?”
Leonard đang định rời đi vừa nâng mông lên, lại ngồi trở về, vẻ mặt hơi lộ vẻ phức tạp im lặng mấy chục giây rồi nói:
“Gửi tin tức bằng thư đến số 7 phố Pepinster.”
Ý là một đoạn thời gian rất dài tiếp theo anh sẽ không rời khỏi Backlund? Hay là muốn nói, dù anh đi địa phương khác chấp hành nhiệm vụ, cũng có biện pháp theo dõi động tĩnh số 7 phố Pepinster, từ xa xem xét nội dung lá thư? Suy đoán thứ hai càng có khả năng hơn, một Thiên sứ con đường “Kẻ ăn trộm” khẳng định nắm giữ không ít bí thuật kì lạ, trong đó đủ để Leonard có thể sử dụng… Không thể hỏi, hỏi sẽ làm giảm xuống cấp bậc của Dwayne Dantes, phá vỡ hình tượng… Klein bày ra vẻ mặt không chút thay đổi, nở nụ cười nói:
“Tôi sẽ chuyển lời cho hắn.”
Leonard không lập tức rời khỏi, miệng mở ra, dừng một chút rồi nói:
“Nếu tôi muốn liên lạc hắn, thì nên làm như thế nào?”
Hỏi ra những lời nàt, đôi mắt màu xanh lục của hắn thâm trầm mà ẩn giấu.
Klein sớm có chuẩn bị, cười nói:
“Linh hồn bồi hồi ở trong hư không, sinh vật thân thiện có thể điều khiển, tín sứ chỉ thuộc về Hermann Sparrow.
“Nghi thức cụ thể thì nếu anh không rõ ràng, có thể hỏi thăm Pares.”
Leonard biết Hermann Sparrow chính là Sherlock Moriarty, cũng là Klein Moretti, thế là gật gật đầu, đứng lên nói:
“Cảm ơn ngài, mong hãy tha thứ việc tôi mạo muội tới thăm.”
Nói xong, hắn lui tới cửa, mở cửa rời ra, thoát khỏi cảnh trong mơ.
Này, như vậy đã đi rồi? Là một “Ác mộng”, hoặc là nói cựu “Ác mộng”, anh không định suy xét một chút ký ức của mình sao? Chỉ nghe một lần liền nhớ kỹ? Cũng quá thiếu coi trọng rồi! Klein nhìn theo bóng lưng Leonard biến mất, nhịn không được lẩm bẩm hai câu.
Anh bất đắc dĩ tỉnh dậy, chấm dứt giấc ngủ trưa, bắt đầu bận rộn vì chuyện Tây Byron.
Trên “Tàu Golden Dream”, Danis rốt cục hoàn thành nhiệm vụ thấy thời tiết nóng bức, gọi một ly rượu có đá lạnh.
Nếu không phải tạo băng cần năng lực phi phàm, số lượng không nhiều lắm, hắn cảm thấy mình có thể một hơi gọi nửa thùng.
“Vậy mới là hưởng thụ chứ!” Danis một hơi uống cạn chất lỏng còn lại trong ly.
Đúng lúc này, trước mắt hắn tràn ngập sương mù xám, bên tai xuất hiện thanh âm của Hermann Sparrow:
“… Xin chuyển lời cho Danis, để hắn lập tức tiến đến Tây Byron, thăm dò tình huống của hai tướng quân dân bản xứ là Mesanjes cùng Katami cùng phạm vi thế lực của họ, hơn nữa chú ý xem có dấu vết hoạt động của Học phái Hoa Hồng không…”
Đi, đi Tây Byron? Danis cầm ly rượu, có chút lắp bắp ở trong lòng lặp lại yêu cầu của Hermann Sparrow.
Hắn từng vì tìm kiếm bảo tàng mà cùng các thuyền viên “Tàu Golden Dream” đi nơi đó, lại biết được từ thuyền trưởng “Trung tướng núi băng” Edwina tình báo tương đối chi tiết, cho nên hiểu rõ Tây Byron rốt cục hỗn loạn nguy hiểm cỡ nào.
Hơn nữa, lần này còn là một mình mình đi! Danis chép miệng, chỉ cảm thấy tương lai tràn ngập ảm đạm.
Trong đầu hắn đã hiện ra rừng nguyên thủy ẩn chứa các loại sinh vật đáng sợ, bộ lạc dân bản xứ cùng tín ngưỡng Tử Thần nhưng lại đều có nét riêng, con đường giăng kín trộm cướp cùng quân phản kháng, thôn trang thường xuyên xuất hiện bóng dáng oan hồn lui tới, cùng thành phố thường xuyên xảy ra việc nổ súng bắn nhau thậm chí người phi phàm chiến đấu.
Không được, mình phải cự tuyệt Hermann Sparrow, cự tuyệt… Ít nhất cũng phải phái một trợ thủ! Ừm… Người thường cũng có thể sống sót ở Tây Byron, phát tài biến thành giàu có, sở hữu trang viên, cái này chứng tỏ nơi đó cũng không khủng bố như mình nghĩ, mình chỉ là đang tự mình dọa mình thôi… Hơn nữa, Hermann Sparrow chỉ là muốn mình thăm dò tình huống, không phải liên lạc hay đối phó ai… Danis rất nhanh liền gượng gạo nở nụ cười, xin ngài “Kẻ Khờ” chuyển lời cho Hermann Sparrow, nói mình lập tức thực hiện.
Sau đó, hắn căn cứ theo lời nói của Hermann Sparrow, ở trong phòng mình bố trí nghi thức thỉnh cầu ngài “Kẻ Khờ” ban cho.
Nghi thức kết thúc, hắn thấy cửa lớn hư ảo mở ra, một cái ghim cài áo màu vàng nhạt có hình chim Mặt Trời bay đi ra, hạ xuống tế đàn.
Đây là “Ghim cài áo Mặt Trời” !
Ở nam đại lục, ở quốc gia Tử Thần từng thống trị, “Mặt Trời” là một trong những con đường phi phàm hữu dụng nhất!
“Trực tiếp cho vật quý trọng như vậy sao… Làm việc cho Hermann Sparrow vẫn rất không tệ… Bất quá, hình như hắn nói là mượn?” Danis cầm lấy cái ghim cài áo, chỉ cảm thấy sự nóng bức xung quanh lại tăng thêm một chút.
Chương 1058: Xác ướp
Phân công nhiệm vụ cho Danis xong, Klein đang muốn mở cửa yêu cầu người giúp việc Richardson chuẩn bị cho mình một ly nước đá, linh cảm chợt có xúc động.
Anh lặng yên mở ra linh thị, thấy tiểu thư tín sứ Reinette Tincole đi ra từ trong hư không, cái đầu tóc vàng cầm trong tay đang ngậm một lá thư mỏng manh.
Là thư của ai? Leonard sao? Klein hơi cảm thấy nghi hoặc vươn tay phải.
Số 7 phố Pepinster, Leonard Mitchell đi đến bàn tiền, mở ra giấy viết thư.
Hắn lập tức cầm lấy bút máy, đè xuống cổ tay, chuẩn bị viết.
Nhưng khi hắn vừa đặt bút tạo thành dấu chấm màu lam đậm, bút liền tạm dừng, cổ tay vài lần muốn di động, cuối cùng lại khôi phục im lặng.
Nâng lên cổ tay, để xuống bút máy, Leonard một lần nối tiếp một lần lặp lại động tác tương tự, rốt cuộc, cổ tay hắn ngưng lại giữa không trung.
Bốp! Leonard bỏ xuống bút máy, vò tờ giấy thành một cục, chuẩn xác ném vào thùng rác dưới chân.
Số 160 phố Berklund, Klein nhận lấy lá thư từ một cái đầu của tiểu thư tín sứ Reinette Tincole.
Anh cân nhắc trọng lượng, thấy linh tính trực giác không có báo động, liền mở ra phong bì, lấy tờ giấy bên trong.
Chỉ có một tờ giấy, nội dung bên trong là hai hàng chữ đẹp đẽ:
“Tôi có chuyện hy vọng có thể được ông trợ giúp, chi tiết tình huống gặp mặt rồi nói sau.”
“Sharon “
Thì ra là thư của tiểu thư Sharon… Klein được cởi bỏ nghi hoặc, tùy tay lấy ra một đồng vàng, làm bói toán đơn giản trước mặt Reinette Tincole, sau đó mới rút ra một tờ giấy khác, viết ngắn gọn hai từ:
“Đêm nay.”
Anh gấp giấy lại, đưa cho tiểu thư tín sứ hỏi:
“Còn có thể định vị tín giả không?”
Nếu không được, anh sẽ cho tiểu thư Sharon địa chỉ:
Số 126 khu Hilston phố Garde, bà Maria.
“Có thể…” Một cái đầu tóc vàng của Reinette Tincole đáp lại.
Cô lập tức hé miệng, ngậm lấy tờ giấy.
Đợi bóng dáng tiểu thư tín sứ đã biến mất khỏi phòng, Klein lập tức bố trí nghi thức, chuẩn bị mang “Mấp máy đói khát” ra hiện thực từ phía trên sương mù xám, sau đó “Lữ hành” đi các quần đảo lớn, tìm kiếm hải tặc may mắn.
“Mấp máy đói khát” trước mắt còn chưa bị phong ấn, mỗi ngày vẫn ăn một người, Klein chỉ có thể miễn cưỡng dùng, mỗi lần cần lại mang theo kiếm đồ ăn, đợi thời gian đã đủ lâu liền đưa về sương mù xám, dù sao ở đó thì không bổ sung cũng được.
“Nếu ‘Mấp máy đói khát’ dám làm loạn, vậy liền cho nó ăn nấm!” Chấm dứt nghi thức, thu dọn xong hiện trường, Klein đeo lên bao tay da người mỏng manh, bóng dáng nhanh chóng nhạt đi, cuối cùng trong suốt, biến mất tại chỗ.
Dùng xong bữa tối, đợi “Mấp máy đói khát” “Gào khan” phía trên sương mù xám xong, Klein lấy cớ bụng không thoải mái, tiến vào phòng tắm, một lần nữa lấy nó ra, mượn “Truyền tống” đến bên ngoài khu vực “Quán bar Brave” cầu Backlund.
Trong quá trình này, anh đã biến hóa ngoại hình, trở thành đại thám tử Sherlock Moriarty tóc đen mắt nâu, để râu và đeo mắt kính.
Cúi lưng xắn ống quần lên, Klein cười tự giễu, kéo thấp vành nón, đẩy ra cửa gỗ trầm trọng, tiến vào quán bar.
Hỏi xong người pha chế, anh lấy một ly rượu Nam xứ Wales, đi vào bên ngoài phòng billiards số 3, khẽ gõ cửa.
Thùng, thùng, thùng… Trong thanh âm có nhịp điệu, cửa phòng mở ra một khe hở.
Ian dùng ánh mắt đỏ tươi nhìn thăm dò, nhất thời lộ ra nụ cười:
“Mời ngài vào.”
Bởi vì thời tiết ngày càng nóng, cậu ta không còn mặc áo khoác cũ, mà chỉ đơn giản mặc một cái áo sơ mi vải đay.
Klein mỉm cười gật đầu, lắc mình tiến vào phòng billiards, rất nhanh thu hết cảnh tượng bên trong vào mắt:
Maric tóc tai lộn xộn mặc áo trắng, ghi lê đen cùng quần đen, đang cầm gậy dài cúi người đánh billiards.
Có lẽ là ấn tượng khắc sâu đối với sự hỗn loạn của Sherlock Moriarty, hắn lần này không triệu tập xác sống của mình đánh bài.
“Đã lâu không gặp.” Klein chủ động chào hỏi.
Cùng lúc đó, Sharon đội mũ mềm màu đen và mặc váy dài cung đình đứng ở một bên khác của, yên tĩnh ngồi trên ghế nhỏ.
“Chào buổi tối, quý cô.” Klein nhìn sang, cười cúi chào một cái.
Sharon đứng lên, hai tay nắm làn váy, hơi cúi người lễ phép đáp lại, Maric thì buông cây cơ, dùng giọng điệu trầm thấp mà hơi khàn khàn nói:
“Xem ra ông vẫn đang ở Backlund.”
Sắc mặt của hắn tái nhợt, nhưng ác ý tiềm tàng trong mắt đã nhạt phai không ít, tựa như trong khoảng thời gian này khắc chế rất hữu hiệu.
Nhìn ra được, “Vương miện mặt trăng đỏ thẫm” đã làm hắn không cần tiếp cận sụp đổ mỗi lần trăng tròn, ngay cả thuốc an thần cũng không thể không thường xuyên đổi mới chủng loại.
Đối với lời nói của Maric, Klein không đáp lại ngay, mà đi tới trước bàn, buông xuống chén rượu, cười cười nói:
“Thực có lỗi, tôi vốn có thể bán một phần đặc tính phi phàm của ‘Oan hồn’ cho ông, đáng tiếc nó đã thất lạc.”
Đôi mắt xanh thẳm của Sharon không hề chuyển động, không tìm tòi nguyên do, chỉ đơn giản hỏi:
“Không có việc gì chứ?”
Cô biết đặc tính phi phàm của “Oan hồn” trong miệng Sherlock Moriarty thuộc về “Thượng tướng máu” Senol, mà “Thượng tướng máu” lại là bí ngẫu của Sherlock Moriarty, đặc tính phi phàm của “Oan hồn” không còn nghĩa là bí ngẫu không còn, cái này không phải chuyện nhỏ với người phi phàm.
“May là ít nhất bản thân tôi không chịu thương tổn gì.” Klein thở dài cười nói.
“Khó trách lần này không nhìn thấy Senol…” Maric có chút giật mình nói nhỏ một câu.
Maric cùng tiểu thư Sharon đều không quá để ý đặc tính phi phàm của “Oan hồn”… Bọn họ có con đường khác, hoặc là biện pháp khác? Klein nắm được điểm mấu chốt, chuyển giọng hỏi:
“Lần này có chuyện gì?”
Maric lúc này nhìn Ian một cái, thiếu niên còn có thể gọi là đứa nhỏ không hỏi nhiều, rất nhanh rời khỏi phòng chơi billiards, tùy tay đóng lại cửa phòng.
Khuôn mặt giống như con rối của Sharon, không có chút biến đổi, tùy ý cho Maric nói:
“Ngày mai sẽ có một con thuyền đến từ nam đại lục, mục tiêu là đến cảng Pulitzer, nó liên quan chặt chẽ với quân đội Ruen.
“Chiếc thuyền này chở không ít vật quý giá và đồ cổ từ cao nguyên Sao, lòng chảo Paz, thảo nguyên Hagati, trong đó, có một cái xác ướp, nó là quốc vương thứ mười chín của vương quốc cổ đại Upland, tên là Tutankhamun II.
“Vốn ngôn ngữ gốc của nam đại lục cũng không phải tiếng Fossack, nó có kết cấu của mình, ở thời cổ đại, quốc vương được xưng là ‘Cardiff’, đây là danh từ riêng, được Đại đế Russell phiên dịch thành ‘Pharaoh’, cũng không biết hắn nghĩ như thế nào, còn nữa, ‘Xác ướp’ cũng là hắn đặt tên, tóm lại, ý tứ của ‘Pharaoh’ là vua của nhân loại, con của thần linh.
“Tutankhamun II từng là cường giả danh sách cao, bất quá, sau khi hắn chết, đặc tính tương ứng đã bị thu về, chỉ có thân thể lưu lại, chế tác thành xác ướp.
“Đối với người phi phàm khác mà nói, đây là tài liệu tràn ngập linh tính, là vật phẩm rất tốt để chế tạo xác sống, nhưng với chúng tôi mà nói, nó có ý nghĩa khác cực kỳ quan trọng, mục tiêu lần này của chúng tôi chính là lấy được cái xác ướp của Tutankhamun II.”
Ý nghĩa khác cực kỳ quan trọng? Thi thể cường giả danh sách cao không có đặc tính phi phàm, ngoại trừ dùng để làm tài liệu, còn có ý nghĩa nào khác? Nội tâm Klein chuyển động, bỗng nhiên liên tưởng đến hành vi cô gái “Ẩn giả” cầu khẩn một giọt máu của sinh vật thần thoại.
Chương 1059: Xác ướp (2)
Chẳng lẽ là vật cần thiết để danh sách 5 “Oan hồn” tấn thăng thành danh sách 4 “Rối gỗ”? Tiểu thư Sharon đã có phối phương, tiêu hóa xong ma dược “Oan hồn” ? Từ trạng thái bình thường của cô ấy, quả thực là lúc nào cũng sắm vai “Oan hồn”, nói không chừng đã sớm tiêu hóa xong… Bất quá, lời nói của ác linh trong di tích dưới lòng đất lúc trước chứng tỏ lúc đó tiểu thư Sharon không có phối phương ma dược “Rối gỗ”, ừm, mỗi người đều có bí mật và con đường của mình, tiểu thư Sharon có biện pháp lấy được cũng không phải rất kỳ quái… Klein có chút suy nghĩ liếc nhìn Sharon một cái, vẫn không phát hiện cô có thay đổi rõ ràng nào so với trước, vẫn giống con rối hơn người sống, nhưng lại không xuất hiện dấu hiệu càng thêm âm trầm.
Sharon lẳng lặng ngồi ở nơi đó, chuyên chú nhìn Sherlock Moriarty cùng Maric, lắng nghe hai người đối thoại.
“Nếu chỉ là xác ướp không chứa đặc tính phi phàm danh sách cao, mức độ bảo vệ chắc sẽ không quá được chú trọng, cho dù chỉ có hai người các cô, hẳn là cũng có thể lấy đi.” Klein suy tư rồi đưa ra nghi vấn.
Theo anh thấy, danh sách 5 đã có thể xưng là chuẩn cường giả, trừ phi chiếc thuyền đó có Bán Thần quản lý, nếu không trong tình huống mục tiêu của tiểu thư Sharon chỉ là một cái xác ướp, người cùng tầng cấp rất khó ngăn cản, dù sao, đám người phi phàm kia cần phụ trách bảo vệ rất nhiều vật phẩm quan trọng, hơn nữa chúng còn có khả năng bảo tồn bằng phương thức khác nhau, phân tán ở các khoang khác nhau.
Lúc này Sharon giải thích, cô vẫn nói chuyện rất ngắn gọn: “Tôi lo lắng đây là cạm bẫy mà Học phái Hoa Hồng nhằm vào chúng tôi.
“Nếu không có, 1.000 bảng, nếu có, chúng tôi phụ trách hấp dẫn chú ý, anh lấy đi cái xác ướp kia, tùy mức độ nguy hiểm khác nhau, giá tiền sẽ dao động từ 5.000 bảng đến 10.000 bảng.”
Như vậy à… Klein không lập tức đáp lại, ngẫm nghĩ, chuyển giọng hỏi: “Cô có biết Kẻ cướp đoạt linh giới không?”
“Oan hồn” cũng là người phi phàm có thể dễ dàng hoạt động ở linh giới nhất.
Sharon khẽ gật đầu nói:
“Tôi có thể dùng đồng bảng vàng kết hợp tư liệu tương quan của Kẻ cướp đoạt linh giới làm thù lao.”
Klein “ừm” một tiếng:
“Để tôi suy xét một chút, trước rạng sáng sẽ viết thư trả lời cô.”
Là một “Nhà bói toán” ưu tú, mặc kệ thế nào, anh đều phải đi lên phía trên sương mù xám xác nhận mức độ nguy hiểm, bất quá, anh hiện tại có thể khẳng định cái này tuyệt đối không phải cạm bẫy nhằm vào mình, bởi vì anh thật sự không có nhu cầu với xác ướp.
“Tốt.” Vẻ mặt Sharon không thay đổi nói.
Klein không trực tiếp cáo từ, đi tới cạnh cửa, tiếp Ian tiến vào, thuận miệng hỏi: “Gần đây có tin tức gì đáng chú ý không?”
Ian ngẫm nghĩ, nói ra từng cái tin tức tương đối trọng yếu: “… Có người hỏi thăm tổ chức tín ngưỡng ‘Kẻ Khờ’…”
Klein hơi ngạc nhiên cười nói:
“Một người đàn ông trẻ tuổi tóc đen mắt xanh?”
Anh hoài nghi là Leonard Mitchell.
Ian lắc lắc đầu:
“Không phải, tóc đen mắt đen.”
Là ngài kia của Hội Cực Quang? Klein suy xét một chút rồi hỏi: “Cậu có thể vẽ ra không?”
“…” Ian ngẩn ra một giây, tự giễu nói, “Vậy ông có khả năng vĩnh viễn không nhận ra hắn rốt cục là ai.”
Lúc này, Sharon mở miệng nói:
“Tôi có thể giúp.”
“Tốt.” Ian đầu tiên là nhẹ nhàng thở ra, sau đó làm theo yêu cầu, chuẩn bị một cái nghi thức rất đơn giản.
Sau đó, hắn để “Oan hồn” phụ thân run run run rẩy hoàn thành một bức tranh: Đó là một người đàn ông trẻ tuổi tóc đen mắt đen, cái trán rộng, hai má gầy gò, con mắt sâu thẳm, đeo mắt kính.
Là Amon!
“Kẻ báng bổ thần linh” Amon!
Chẳng lẽ là vật cần thiết để danh sách 5 “Oan hồn” tấn thăng thành danh sách 4 “Rối gỗ”? Tiểu thư Sharon đã có phối phương, tiêu hóa xong ma dược “Oan hồn” ? Từ trạng thái bình thường của cô ấy, quả thực là lúc nào cũng sắm vai “Oan hồn”, nói không chừng đã sớm tiêu hóa xong… Bất quá, lời nói của ác linh trong di tích dưới lòng đất lúc trước chứng tỏ lúc đó tiểu thư Sharon không có phối phương ma dược “Rối gỗ”, ừm, mỗi người đều có bí mật và con đường của mình, tiểu thư Sharon có biện pháp lấy được cũng không phải rất kỳ quái… Klein có chút suy nghĩ liếc nhìn Sharon một cái, vẫn không phát hiện cô có thay đổi rõ ràng nào so với trước, vẫn giống con rối hơn người sống, nhưng lại không xuất hiện dấu hiệu càng thêm âm trầm.
Sharon lẳng lặng ngồi ở nơi đó, chuyên chú nhìn Sherlock Moriarty cùng Maric, lắng nghe hai người đối thoại.
“Nếu chỉ là xác ướp không chứa đặc tính phi phàm danh sách cao, mức độ bảo vệ chắc sẽ không quá được chú trọng, cho dù chỉ có hai người các cô, hẳn là cũng có thể lấy đi.” Klein suy tư rồi đưa ra nghi vấn.
Theo anh thấy, danh sách 5 đã có thể xưng là chuẩn cường giả, trừ phi chiếc thuyền đó có Bán Thần quản lý, nếu không trong tình huống mục tiêu của tiểu thư Sharon chỉ là một cái xác ướp, người cùng tầng cấp rất khó ngăn cản, dù sao, đám người phi phàm kia cần phụ trách bảo vệ rất nhiều vật phẩm quan trọng, hơn nữa chúng còn có khả năng bảo tồn bằng phương thức khác nhau, phân tán ở các khoang khác nhau.
Lúc này Sharon giải thích, cô vẫn nói chuyện rất ngắn gọn: “Tôi lo lắng đây là cạm bẫy mà Học phái Hoa Hồng nhằm vào chúng tôi.
“Nếu không có, 1.000 bảng, nếu có, chúng tôi phụ trách hấp dẫn chú ý, anh lấy đi cái xác ướp kia, tùy mức độ nguy hiểm khác nhau, giá tiền sẽ dao động từ 5.000 bảng đến 10.000 bảng.”
Như vậy à… Klein không lập tức đáp lại, ngẫm nghĩ, chuyển giọng hỏi: “Cô có biết Kẻ cướp đoạt linh giới không?”
“Oan hồn” cũng là người phi phàm có thể dễ dàng hoạt động ở linh giới nhất.
Sharon khẽ gật đầu nói:
“Tôi có thể dùng đồng bảng vàng kết hợp tư liệu tương quan của Kẻ cướp đoạt linh giới làm thù lao.”
Klein “ừm” một tiếng:
“Để tôi suy xét một chút, trước rạng sáng sẽ viết thư trả lời cô.”
Là một “Nhà bói toán” ưu tú, mặc kệ thế nào, anh đều phải đi lên phía trên sương mù xám xác nhận mức độ nguy hiểm, bất quá, anh hiện tại có thể khẳng định cái này tuyệt đối không phải cạm bẫy nhằm vào mình, bởi vì anh thật sự không có nhu cầu với xác ướp.
“Tốt.” Vẻ mặt Sharon không thay đổi nói.
Klein không trực tiếp cáo từ, đi tới cạnh cửa, tiếp Ian tiến vào, thuận miệng hỏi: “Gần đây có tin tức gì đáng chú ý không?”
Ian ngẫm nghĩ, nói ra từng cái tin tức tương đối trọng yếu: “… Có người hỏi thăm tổ chức tín ngưỡng ‘Kẻ Khờ’…”
Klein hơi ngạc nhiên cười nói:
“Một người đàn ông trẻ tuổi tóc đen mắt xanh?”
Anh hoài nghi là Leonard Mitchell.
Ian lắc lắc đầu:
“Không phải, tóc đen mắt đen.”
Là ngài kia của Hội Cực Quang? Klein suy xét một chút rồi hỏi: “Cậu có thể vẽ ra không?”
“…” Ian ngẩn ra một giây, tự giễu nói, “Vậy ông có khả năng vĩnh viễn không nhận ra hắn rốt cục là ai.”
Lúc này, Sharon mở miệng nói:
“Tôi có thể giúp.”
“Tốt.” Ian đầu tiên là nhẹ nhàng thở ra, sau đó làm theo yêu cầu, chuẩn bị một cái nghi thức rất đơn giản.
Sau đó, hắn để “Oan hồn” phụ thân run run run rẩy hoàn thành một bức tranh: Đó là một người đàn ông trẻ tuổi tóc đen mắt đen, cái trán rộng, hai má gầy gò, con mắt sâu thẳm, đeo mắt kính.
Là Amon!
“Kẻ báng bổ thần linh” Amon!
Chương 1060: Thuật dời họa
Cái lắc đầu của anh theo như Ian cùng Maric hiểu là vì không biết người trong bức họa là ai, nhưng thực tế, điều anh biểu đạt chỉ là bất đắc dĩ.
“Hai vị, tôi phải rời đi rồi, trước rạng sáng sẽ trả lời mọi người.” Klein cởi xuống mũ, cúi chào một cái, chậm rãi rời khỏi phòng billiards, vào một ngõ nhỏ vắng vẻ bên ngoài “Quán Bar Brave” rồi sử dụng “Truyền tống” trở về số 160 phố Berklund.
Trong phòng ngủ, điều trước tiên anh suy xét không phải lời thỉnh cầu của tiểu thư Sharon cùng Maric, mà là phải làm thế nào để xử lý tai họa ngầm mà Amon mang đến.
Ở phương diện này anh đã có kinh nghiệm phong phú, nên nhanh chóng có ý nghĩ:
Cho Amon chút việc để làm, dẫn dắt sự chú ý của hắn!
Về phần là chuyện gì tình, đương nhiên là không thể kháng cự, tuyệt đối sẽ không có chuyện không hứng thú, ví dụ như, Thiên sứ con đường “Kẻ ăn trộm”, Pares Zoroaster!
Cái này có lẽ là mấu chốt làm Amon không thể trở thành danh sách 0 Chân thần, so với tìm kiếm tổ chức tín ngưỡng “Kẻ Khờ” lại càng thêm quan trọng.
Đương nhiên, Klein sẽ không trực tiếp bán đứng ông lão trong người Leonard, bởi vì đối phương tới bây giờ còn chưa bày ra ác ý.
Ý tưởng của anh rất đơn giản, đó chính là để Amon biết tình báo Pares Zoroaster đã đến Backlund, xem vị Thiên sứ tồn tại từ kỷ đệ tứ này sẽ ứng đối ra sao, sau đó, mình tùy tình huống mà quyết định nên làm như thế nào.
Nếu ông lão kia không có biện pháp gì với kẻ thực có khả năng chỉ là một phân thân của Amon, vậy chỉ có thể để Leonard lấy cớ làm nhiệm vụ rời khỏi Backlund, tránh né Amon, mình cũng đi tây Byron trước, cứ nói là trùng kiến mạng lưới quan hệ, đợi “Rắn vận mệnh” Will Onsetin sinh ra, lại yen lặng truyền tống trở về lấy máu cuống rốn… Klein bỗng nhiên có quyết đoán, rút ra tờ giấy viết thư:
“Amon đã tới.”
Gấp xong tờ giấy, bỏ vào phong thư, Klein lấy kèn ác-mô- ni-ca của nhà mạo hiểm, đặt ở bên miệng, dùng sức thổi.
Reinette Tincole xuất hiện, đồng thời, anh lấy ra từ túi áo một đồng vàng, đặt ở trên lá thư này.
Đây là một trong mười đồng vàng mà buổi chiều anh để người giúp việc nam Richardson đi đổi lấy, vì giữ hình tượng Dwayne Dantes cùng một cấp bậc với Pares Zoroaster, lúc Klein nói phương thức liên lạc cho Leonard Mitchell cũng không nhắc tới mỗi lần viết thư đều cần một đồng vàng.
Từ đó thấy được, mặt mũi chỉ có thể dùng tiền để mua… Klein vừa cảm thán, vừa nói với tiểu thư tín sứ mặc váy dài rườm rà:
“Đưa thư đến số 7 phố Pepinster, ừm, trực tiếp bỏ vào hộp thư, không cần giao cho người nhận.”
Bởi vì không rõ ràng ý đồ chân thật cùng với tính cách của Pares Zoroaster, Klein hy vọng có thể giấu diếm càng nhiều con bài chưa lật, cho nên, trước khi Leonard chủ động viết thư cho Klein Moretti, anh không tính để thi nhân bạn học trực tiếp nhìn thấy tiểu thư tín sứ.
Tay trái Reinette Tincole cầm theo một đầu tóc vàng, ngậm lấy phong thư cùng đồng vàng trong miệng, bất quá, cô không lập tức biến mất, mà trôi nổi tại chỗ, tám đôi mắt đồng thời nhìn về phía Klein, cứ im lặng nhìn tới như vậy.
Chuyện gì xảy ra? Klein ngẩn ra một giây, chợt có chút suy đoán, lộ vẻ mặt cổ quái hỏi:
“Cô không biết số 7 phố Pepinster ở nơi nào sao?”
Lúc này anh mới nhớ lại tín sứ truyền tin dựa vào định vị thần bí học, là định vị đối với khế ước giả cùng khí tức trước đó, cho nên, một khi người đó rời đi khỏi phạm vi cảm ứng, tín sứ sẽ không thể tìm được.
Nghe thấy câu hỏi của Klein, bốn cái đầu của Reinette Tincole đều chuyển động, tỏ vẻ quả thật không biết.
Klein ho nhẹ hai tiếng, kéo ra ngăn kéo, tìm kiếm một tấm bản đồ toàn Backlund, dùng bút máy vẽ một vòng lớn, đánh dấu khu bắc, tiếp theo lại vẽ đường ra phố Pepinster.
“Đến nơi đó là được.” Klein gấp lại bản đồ rồi đưa qua.
Cái đầu được cầm bởi tay phải Reinette Tincole lúc này hé miệng, cắn bản đồ, sau đó bóng dáng của cô dần phai nhạt, tiến vào linh giới.
Klein thấy thế liền thở hắt ra, xoay người rời phòng ngủ, đi tới phòng có ban công bắt đầu xem báo chí cùng tạp chí.
Đợi tới đêm, anh tiến vào phòng tắm, đi ngược bốn bước, tiến vào không gian thần bí phía trên sương mù xám.
“Trợ giúp Sharon cùng Maric đào trộm xác ướp Tutankhamun II có nguy hiểm.” Klein cầm con lắc thạch anh, bắt đầu bói toán.
Lúc này, con lắc chuyển động thuận theo chiều kim đồng hồ, biên độ không lớn, tốc độ chậm chạp.
Cái này nghĩa là mức độ nguy hiểm không cao… Hơn nữa cho dù có cạm bẫy nhằm vào tiểu thư Sharon cùng Maric, hiện tại mình cũng không cần quá sợ hãi… Klein vẫy tay một cái, để một cái “Thẻ thủy tinh đen” loại nhỏ bán trong suốt bay tới.
Đây là phù chú “Kẻ ăn cắp vận mệnh”.
Phù chú cao cấp được Klein dùng “Trùng thời gian” chế tạo, thuộc tầng lớp Bán Thần !
Ngay sau đó, anh lại lấy thêm “Mấp máy đói khát” cùng “Quyền trượng Hải Thần”, đeo vào ngón tay và cầm trong tay, ghi lại “Tia chớp gió bão” cùng “Lốc xoáy”.
“Mấp máy đói khát” phiên bản nâng cấp có thể thông qua linh hồn và đặc tính ngài X ghi lại hai năng lực phi phàm của danh sách không cao hơn Bán Thần.
Có cái này, Klein không cần mỗi lần đều mượn “Bút ký lữ hành Lemano”, hơn nữa càng thêm thuận tiện, dù sao lật sách ma pháp sẽ ảnh hưởng chuyện sử dụng súng ngắn “Chuông tang” cùng phù chú “Kẻ ăn cắp vận mệnh”, trừ khi anh lại mọc thêm hai cánh tay.
Làm xong chuẩn bị, Klein lại nhớ tới thế giới hiện thực, rút ra khác một tờ giấy khác, viết ngắn gọn:
“Thời gian cụ thể, địa điểm cùng kế hoạch.”
Chừng 1 giờ sáng, Leonard đã ngủ chừng hai mươi mấy giờ mang theo tinh thần sảng khoái rời giường, chuẩn bị rời khỏi số 7 phố Pepinster, tới trong lòng đất của Giáo đường St.
Samuel.
Hắn vừa mới ra khỏi cửa, linh tính đã có cảm giác, theo bản năng đưa ánh mắt nhìn về phía bên cạnh.
Trong mắt hiện lên nghi hoặc, Leonard đi qua, mở hộp thư báo.
Rõ ràng hắn đã dọn sạch báo chí, giấy tờ cùng thư tín bên trong, bình thường mà nói, trước khi đến hừng đông, hộp thư báo sẽ không thể có vật gì, bởi vì người phát thư đã về nhà, nhưng giờ khắc này, một phong thư mỏng manh đang yên tĩnh nằm đó.
“Ông lão, ông không nhắc nhở tôi có thư mới.” Leonard vừa cầm lấy lá thư này, vừa thấp giọng nói.
Ttrong đầu, thanh âm hơi lộ vẻ già nua đáp lại:
“Không ai vào cửa.”
Leonard biết cảm giác của ông lão bị giới hạn trong thân thể của mình, không nói thêm nữa, mở ra cái phong bì, lấy lá thư.
Trên lá thư này, một mảng lớn đều trống rỗng, chỉ có một câu ngắn ngủi:
“Amon đã tới.”
Amon đã tới… Đồng tử Leonard bỗng nhiên phóng đại.
Cùng lúc đó, lần đầu tiên hắn nghe thấy được “Hơi thở” Kẻ ký sinh trong cơ thể.
Đối với Amon, Leonard thật ra cũng không có ấn tượng gì nhiều, chỉ biết là một kẻ địch mà Kẻ ký sinh trong thân thể mình sợ hãi nhất, “hung thủ” làm ông lão thần bí cường đại bị thương tới tận bây giờ, cho nên, cảm xúc rất nhanh liền dịu xuống, đè thấp giọng hỏi:
“Hiện tại nên làm như thế nào?”
Trong đầu hắn, thanh âm hơi có vẻ già nua im lặng hai ba giây mới lên tiếng:
“Hẳn không phải bản thể Amon, mà là phân thân.”
… Quả nhiên, “Kẻ báng bổ thần linh” Amon là Thiên sứ, thậm chí có thể là Thiên sứ danh sách 1, dù sao ông lão cũng nghi ngờ là Thiên sứ trên mặt đất… Leonard vừa thu nạp tin tức, xác minh phỏng đoán của mình, vừa nghe Pares Zoroaster nói:
“Nếu bản thể của Amon dám xuất hiện ở Backlund, vậy rất có khả năng dẫn phát thần hàng.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







